Ngôn Tình Mặt Tôi Luôn Thay Đổi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 20: Vây xem bạn gái



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 21: Bóng đêm ôn nhu



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 22: Hoa viên bí mật



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 23: Ánh trăng biết


Edit: Chou

Beta: Nguyệt Nguyệt

Trong nháy mắt, tim Chu Sanh Sanh như ngừng đập.

Cô không nhúc nhích đứng nhìn người đàn ông trẻ tuổi bên hồ, từ bóng dáng cao lớn đĩnh bạt, đến sườn mặt xinh đẹp của anh. Ánh trăng chiếu rọi hồ, khuôn mặt anh gần như bị che khuất trong bóng cây trên bờ hồ, chỉ là bên cạnh phảng phất ánh sáng, khó có thể bỏ qua.

Tính tình táo bạo dễ giận, chanh chua khắc nghiệt, không có kiên nhẫn sẽ làm người mới gặp cảm thấy phản cảm – đây là ấn tượng đầu tiên.

Nhưng sau khi có thể may mắn vào trong thế giới của anh, một vài thứ dễ dàng bị xem nhẹ có thể sẽ thay đổi rất nhiều. Bởi vì anh vừa thiện lương ôn nhu, vừa nghiêm túc trong công việc, luôn có trách nhiệm, là một vị bác sĩ tốt khiến người khác khó quên.

Từ “tốt” này thật quá bình thường, nhưng bao quát anh từ đầu tới chân, trừ từ đó, cô cũng không nghĩ ra từ gì khác.

Hóa ra trên đời này không chỉ có cô có vô số khuôn mặt, mà anh cũng giống như vậy. Chỉ khi vạch ra bộ mặt xấu xí, mới thấy được nội tâm khiến người ta khắc cốt ghi tâm

Ngón tay Chu Sanh Sanh dưới ống tay áo giật giật, muốn làm gì đó, tùy tiện vỗ bả vai cũng được, ôm anh vào lòng cũng được, cần phải nói cho anh biết là cô rất cảm động, sau đó ra sức an ủi anh.

Nhưng cuối cùng, cô chỉ dám lẳng lặng đứng đó, cảm thụ vốn từ nghèo nàn của chính mình cùng nội tâm khiếp đảm

Không, cô chẳng thể làm gì cả. Có thanh âm nói với cô như vậy.

Cho dù cô khát vọng nóng bỏng muốn cho anh một cái ôm, lau hốc mắt ướt đẫm nước mắt, khuyên anh đừng khổ sở. Cho dù cô muốn kể chút chuyện cười, làm chút hành động hài hước, chỉ vì dỗ anh cười.

Chính là Chu Sanh Sanh, cô không thể làm gì cả.

Người khác đều là sông cạn đá mòn, trời đất sụp đổ, tình cảm mới bị hủy diệt. Nhưng với cô chẳng qua chỉ cần một trận mưa mà thôi.

Giống như một lời nguyền đáng sợ, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình chậm rãi trầm luân trong lốc xoáy của bác sĩ xấu tính này mang đến, không thể nào thoát thân, cũng không thể nào dung nhập.

Cho nên, đừng có làm gì hết.

Chu Sanh Sanh một bên nhắc nhở bản thân, một bên chậm rãi vươn tay chạm vào một ống tay áo của anh. Lông xù xù, mềm mại tinh tế, lượng lông cừu ở cánh tay đại khái rất cao.

Sau đó, cô nghe thấy chính mình nhẹ nhàng nói ra một câu: “Bác sĩ Lục, cái áo này của anh rất đắt phải không?”.

“…”

Dưới ánh trăng, vị bác sĩ phân tích tâm lí thế giới chậm rãi quay đầu, tròng mắt đen như mực như phủ ánh sáng nhàn nhạt lưu ly, không chớp mắt nhìn cô.

Chu Sanh Sanh hơi chột dạ, từ từ rút tay lại, rũ đầu xuống. Ừ, cô biết mình lại gây mất hứng rồi.

Chỉ là ngay sau đó, bàn tay thon dài đẹp đẽ khẽ dừng trên đỉnh đầu cô, chần chờ một lát, lại xoa xoa đống tóc quăn quăn của cô.

“Mặc kệ cô đùa giỡn chọc tôi vui vẻ, hay thật sự cảm thấy nhàm chán.” anh lười nhác thu tay về túi áo khoác, giọng nói không còn trầm trọng như trước “Cảm ơn cô, Chu An An”.

Anh xoay người bước về hướng bãi đậu xe.

Chu Sanh Sanh không hiểu rõ nội tình đuổi theo “Cảm ơn tôi cái gì?”

Cô cũng không an ủi anh, lại càng không đáp lại tiếng lòng lõa lồ của anh mà!

Dưới ánh trăng, bóng dáng đĩnh bạt thoải mái đi phía trước, Lục Gia Xuyên dường như nhẹ nhàng cười hai tiếng, sau đó dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn cô lúc tôi nói chuyện không thả kỹ năng thích lảm nhảm ảnh hưởng tôi, khiến tôi phiền chết.”

“Anh nói rõ ràng, tôi lảm nhảm khi nào? Tôi không phải vừa rồi còn yên tĩnh nghe anh nói nửa ngày sao? Nói thật, trước giờ tôi mới chỉ nghe người ta nói mình cao lãnh, chưa từng bị người ta nói lảm nhảm! Tôi từ nhỏ đã bị đại gia dự vì thiếu nữ xinh đẹp không dính khói lửa nhân gian, anh không nói rõ ràng vì sao kêu tôi lảm nhảm, còn lâu tôi mới thừa nhận quan điểm ngu ngốc này của anh!”

Cô còn đang bước chân ngắn hồng hộc đuổi theo bác sĩ Lục, người đàn ông phía trước bỗng chốc dừng lại, quay đầu nhìn cô, đôi tay đút trong túi áo khoác.

“Chỉ bằng một đống lời nói vừa rồi của cô.”

“Tôi…” Cô nhìn chằm chằm anh, vốn định phản bác, nhưng vì tỏ vẻ bản thân không hề lảm nhảm, quyết định ngậm miệng không nói.

Nào biết anh vẫn cười, biếng nhác đứng đó, nghiêng nghiêng liếc cô một cái: “Tuy hơi lảm nhảm, cũng không tính là làm người ta ghét.”

“Cái gì gọi là còn không tính làm người ta ghét cơ?” Anh ta có thể đừng nói mấy lời khen mà giọng điệu lại như đang chê bai cô vậy được không?

Anh không trả lời, nghênh ngang rời đi.

Chu Sanh Sanh thở phì phì đuổi kịp bước chân anh, lại bắt đầu lải nhải một đường, rõ ràng toàn là lời oán giận, vậy mà khóe miệng lại không tự chủ cong lên, đuôi lông mày khóe mắt đều là ý cười ôn nhu.

Cô không nhận thấy được thái độ của anh đối với mình dường như có thay đổi, cô từng cho rằng chỉ khi đối đãi với bệnh nhân giường số 25 anh mới để lộ mặt ôn nhu, khiến người ta yêu thích ngưỡng mộ, vậy mà hiện tại, anh cũng đang đối đãi với cô bằng phương thức đó. Con người, luôn trì độn như vậy, đôi khi rất mẫn cảm, đôi khi lại xem nhẹ sự tình xảy ra ngay trước mắt.

Chắc là, chỉ có bầu trời cùng ánh trăng nhìn thấy rõ ràng.
 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 24: Giày của công chúa



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 25: Chạy về phía anh đi


Edit: Chou

Beta: Nguyệt Nguyệt

Chu Sanh Sanh ở phòng thay quần áo chờ mười phút, xuất thần nhìn gương, chậm rãi nổi lên hồi tưởng một ít sự việc rất lâu về trước.

Năm ấy cha mẹ ly hôn cô mới 2 tuổi, nghe nói mẹ cô lớn lên rất xinh đẹp, thế nhưng không thể chịu đựng sinh hoạt nhạt nhẽo ở trấn nhỏ, bởi vậy bỏ chồng, bỏ cả đứa con gái lớn 2 tuổi, cao chạy xa bay, không có tin tức.

Đứa trẻ không có mẹ là không có quyền lợi yêu thích cái đẹp. Một mình cha nuôi cả gia đình tạm sống, cũng không hiểu được tâm tình yêu thích cái đẹp của con gái, tuy nói đối xử rất tốt với cô, nhưng nếu không phải tất yếu, sẽ không chủ động mua quần áo cho cô.

Có lẽ đứa trẻ lớn lên trong gia đình như vậy nhanh trưởng thành, Chu Sanh Sanh hiểu chuyện sớm, tuổi còn nhỏ liền hiểu được không so ăn so mặc với người khác.Cô từ nhỏ đến lớn đưa ra duy nhất một yêu cầu với cha, chính là bỏ tiền đi học quyền cước công phu trong lớp Tae Kwon Do ở trấn trên.

Cô đi học khắc khổ hơn so với bất cứ ai, chú tâm hơn so với bất cứ ai, một động tác có thể lăn qua lộn lại luyện đến mấy trăm lần.

Trịnh tầm từng hỏi cô: “Cậu luyện tập hăng say như vậy làm gì? Vốn dĩ đã không đủ xinh đẹp, thật sự muốn thành bà cô không ai thèm lấy?”

Khi đó mặt cô chưa từng biến sắc, chỉ đánh Trịnh Tầm một trận, khinh thường nói: “Không ai thèm lấy thì thế nào? Ai quy định con gái nhất định phải tìm người lấy? Cậu chẳng qua nhiều hơn tôi một miếng thịt, từ đâu ra nhiều cảm giác ưu việt như vậy?”

Nhưng chỉ mình cô biết, nguyên nhân cô lựa chọn luyện tập tốt quyền cước là vì có thể đối mặt với sự bắt nạt của đám trẻ con khốn khiếp ở trấn trên, có thể đủ bản lĩnh làm cho bọn họ ngậm miệng.

Nguyên cớ sự tình là vào sinh nhật năm 12 tuổi ấy, cha tặng cô một đôi giày da nhỏ màu đỏ. Đó là đồ vật mà Chu Sanh Sanh của thời thơ ấu được tiếp cận gần nhất với từ “Công chúa”. Lại nói tiếp, đại khái khi còn nhỏ mỗi đứa con gái đều từng mơ mộng mình trở thành công chúa, cô đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Mười hai năm, suốt mười hai năm chỉ dám trộm hâm mộ các bé gái xinh đẹp khác. Chu Sanh Sanh dưỡng thành thói quen không mở miệng đòi cha mua quần áo. Nếu không phải tay áo và ống quần quá ngắn, nếu không phải giày đã đi rách, cô có thể vẫn luôn mặc những chiếc áo cũ trở nên bạc màu.

Cho nên, đôi giày da màu đỏ kia, ở trong mắt cô là bảo vật có giá trị liên thành. Mà cả ngày hôm đó, cô bé nho nhỏ Chu Sanh Sanh từ trước tới nay lần đầu tiên nâng cằm cao cao, ngẩng đầu ưỡn ngực, giống một con khổng tước nhỏ kiêu ngạo

Chỉ là đám nam sinh lấy bắt nạt kẻ yếu làm niềm vui chờ khi cô tan học về nhà, hi hi ha ha vặn bình nước mực, chơi cái gọi là “Mực nước đại chiến”, cô và mấy cô bé khác trở thành đối tượng tìm niềm vui, đôi giày da màu đỏ cũng bị mực hắt thành màu đen.

Cô khóc lóc chạy về nhà, cắn răng một chút lấy khăn lông ra lau, nhưng mà không có cách nào lau sạch sẽ được nữa.

Đêm đó cô khóc rất lâu, ôm đôi giày da màu đỏ nằm trên giường không nhúc nhích, cho đến khi hai mắt đều sưng đỏ, cho đến khi màn đêm buông xuống, cha tan tầm trở về. Cô lau khô nước mắt, thu giày da đỏ vào trong hộp, sau đó dường như không có việc gì chui vào ổ chăn, làm bộ đã ngủ say.

Hôm sau, cô đưa ra yêu cầu muốn tham gia lớp học huấn luyện Tae Kwon Do với cha.

Cô chịu đủ những câu từ nhỏ nghe được kia “Chu Sanh Sanh là cái đồ không có mẹ”, cô chịu đủ cái gọi là trẻ con không biết lựa lời. Thế giới cá lớn nuốt cá bé này ngay tại thời điểm cô còn thơ ấu của cũng đã lộ ra manh mối, mà cô bướng bỉnh mẫn cảm như thế, trong lòng biết rõ ràng cáo trạng với cha chỉ khiến ông khó chịu, sinh ra cảm giác tự trách sâu sắc. Cho nên cô chưa bao giờ nói, cô chỉ nỗ lực làm chính mình trở nên ngày càng mạnh mẽ.

Nhiều năm qua đi, cha đã qua đời, đôi giày đỏ nhiễm mực cũng đã sớm bị quên đi ở trấn nhỏ, mà cô cũng tật sự làm được bằng năng lực của mình mà không bị người khác khinh thường nhục mạ, ở thế giới này đi ra một cái từ từ trường lộ.

Phòng thay quần áo, Chu Sanh Sanh xuất thần nhìn chính mình trong gương, ngồi xổm xuống- ch*m r** v**t v* đôi giày cao gót hồng phấn trên chân.

Vị bác sĩ xấu tính kia sẽ không biết, trong lúc vô ý anh đã đưa cô một món quà ý nghĩa vô cùng, trong nháy mắt xỏ chân vào nó, cô phảng phất trở về năm 12 tuổi ấy… cô bé nho nhỏ lần đầu tiên được đi giày công chúa trong đời, hoan hỉ mà đi một vòng lại một vòng trong phòng, mộng tưởng cũng có thể trở thành một cô công chúa mặc váy trắng.

Mà nay, Chu Sanh Sanh 25 tuổi đứng trước gương, chậm rãi ngồi dậy, linh hoạt xoay tại chỗ 2 vòng.

Cô trước giờ đều bị người khác quên mất sự tồn tại, nhưng trong tiềm thức cũng giống mỗi một đứa bé gái, đều có mộng công chúa. Mười hai tuổi năm ấy, 25 tuổi năm nay, đôi giày công chúa hoàn thành giấc mộng công chúa của cô.

Cô lần nữa cởi chúng nó ra, cẩn thận ôm trong ngực, cười lên như một đứa trẻ.

*-*

Chạng vạng, người phải trực đêm là Lục Gia Xuyên nhận được tin nhắn đến từ [Chu An An lảm nhảm]: “Bác sĩ Lục, ngày đó anh mua những những cái bánh mì phúc bồn tử nhỏ là mua cho đám trẻ khiếm thị khu nằm viện đúng không?”

Anh kiểm tra phòng trở về thấy được tin nhắn, trả lời hai chữ: “Đúng vậy.”

Cô gái lảm nhảm lại không nhắn tiếp.

Mà anh ở văn phòng từng bước lấy quyển sách xem, nửa đêm dựa vào trên bàn ngủ gật, sáng sớm 6 giờ bị đồng hồ báo thức đánh thức, rửa mặt, xuống lầu chạy một vòng quanh khu nằm viện, lại trở về chuẩn bị kiểm tra phòng.

Kiểm tra phòng xong là có thể thay ca về nhà.

Dưới mắt anh có một vòng màu xanh lá bóng ma, cằm cũng ẩn ẩn dấu vết hồ tra ảnh, nhưng khi anh cầm sổ tay cùng bút bi đi tới phòng bệnh đầu tiên cuối hành lang, bóng dáng vẫn cứ thẳng tắp… đó là tu dưỡng nghề nghiệp cơ bản của một bác sĩ, khi đối mặt với người bệnh, đều phải lấy ra lực lượng khiến người tin phục.

Đôi mắt đã có chút chua xót, anh duỗi tay xoa xoa, đi được một nửa, anh bỗng nghe thấy có người gọi tên mình đằng sau.

“Bác sĩ Lục!” Đó là một tiếng kêu to lớn vang dội, thanh âm đánh thức suốt một đêm mệt mỏi, khỏe khoắn mà tràn ngập sinh khí.

Bước chân anh dừng lại, tim đập cũng dừng lại theo, thẳng tắp quay đầu lại.

Cuối hành lang, ánh mặt trời mới lên xuyên qua tầng mây chiếu lên cửa sổ, ánh sáng nhảy nhót đầy đất. Mà bên trong ánh sáng phiền toái đó, anh thấy một đôi giày da hồng phấn nhỏ, chủ nhân đôi giày xách theo túi nilon lớn đứng đó, liều mạng vẫy tay với anh.

Trên mặt cô gái trẻ tuổi mang theo tươi cười xán lạn, đến nỗi ánh mặt trời bên ngoài của cổ đều ảm đạm mất đi màu sắc.

Anh ngơ ngẩn nhìn cô một lát, sau đó trong lòng nói với chính mình: “Nhất định do anh chọn giày quá đẹp, mới có thể làm người liên quan là Chu An An lảm nhảm cũng trở nên cảnh đẹp ý vui… phải không?”
 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 26: Linh hồn ở ngoài



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 27: Dục vọng chiếm hữu



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 28: Hôn trộm một cái



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 29: Ngọt đến muốn mạng



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 30: Ánh trăng của anh


Editor + beta: Nguyệt Nguyệt

Tâm tình của Chu Sanh Sanh vô cùng phức tạp.

Cô yên lặng mà đi vào phòng bếp, nhìn thấy Lục Gia Xuyên đang rửa chén, ý muốn dò hỏi có muốn hỗ trợ rửa chén hay không đã đến miệng, cuối cùng muốn nói rồi lại thôi mà yên lặng tránh ra.

Lý trí một chút, Chu Sanh Sanh!

Trong đầu không ngừng có chuông cảnh báo vang lên.

Đã nói không luân hãm, không tới gần, không dây dưa đâu? Ba nguyên tắc của cô đều vứt đi nơi nào?

Chính là trong tiềm thức, cô lại nghe thấy một chính mình khác đang hung tợn mà phản bác: Luân hãm một lần, dây dưa một lần thì có làm sao đâu? Anh cũng sẽ không thiếu khối thịt nào!

Đúng vậy, anh đương nhiên sẽ không thiếu khối thịt nào, nhưng anh cũng là một người sống sờ sờ, là người có máu thịt có cảm tình. Cô nếu cứ không phụ trách nhiệm mà xông vào thế giới của anh như vậy, lúc anh cho rằng rốt cuộc cũng có người làm bạn ở bên, đột nhiên không rên một tiếng lại bốc hơi ở nhân gian, anh nên làm cái gì bây giờ?

Tâm cô loạn như ma, đứng ở trong phòng khách không biết theo ai, cuối cùng vô thức mà lấy ra di động, theo thói quen và lướt xem dự báo thời tiết bảy ngày tiếp theo.

… Không có mưa.

Cô phát hiện chính mình thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô chưa từng có một khắc nào giống bây giờ, bức thiết khát vọng ông trời không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào như vậy. Khiến cho thành phố này vĩnh viễn khô hạn, một giọt mưa cũng đừng rơi.

Nhưng ai cũng biết đó là chuyện không có khả năng, trừ phi cô chạy đến Sahara, chạy đến một nơi nào đó vĩnh viễn không mưa, nhưng cô chẳng lẽ còn có thể mang anh đi cùng hay sao?

Nghĩ như vậy, cô lại bắt đầu khổ sở, quay đầu lại nhìn người rửa bát trong bếp, gian nan đứng tại chỗ một hồi lâu, cuối cùng im lặng không lên tiếng mà cầm lấy túi xách, mãi cho đến khi đứng sau kệ giày mới ngồi dậy lớn tiếng nói: “Bác sĩ Lục, tôi về nhà trước nhé!”

“Về nhà làm gì hả? Bát tôi còn chưa rửa xong!” Lục Gia Xuyên ở trong phòng bếp nhăn mày lại, xoay người tức giận mà nói: “Thừa nhiều cá hầm ớt như vậy, không được đi! Lưu lại giúp tôi giải quyết hết đi!”

“Anh cất lại cho mình từ từ ăn đi bác sĩ Lục, vất vả làm việc một ngày rồi, nhất định phải khao dạ dày của chính mình cho tốt! Không phải sợ mập lên, đàn ông hơi béo một chút thật ra càng làm cho phụ nữ có cảm giác an toàn… đây chính là lời từ đáy lòng của một phụ nữ trong những người phụ nữ!” Cô nắm tay, mắt thấy anh muốn đi ra khỏi phòng bếp, lập tức mở cửa chạy ra bên ngoài.

“Cho dù cô là phụ nữ trong những người phụ nữ, tôi nhìn đàn ông cũng chưa có ai có thể so sánh được… này, Chu An An!” Anh đặt bát xuống hùng hổ đi ra bên ngoài: “Chạy cái gì mà chạy, không ăn thì thôi, tốt xấu gì…”

Nhưng mà không đợi anh nói xong, cửa nhà đã đóng lại, tiếng vang nặng nề công bố người phụ nữ kia đã bỏ trốn mất dạng.

Trên tay Lục Gia Xuyên còn dính chất tẩy rửa, câu nói “Tốt xấu gì cũng để tôi đưa cô về chứ” trong miệng mới nói được mở đầu. Anh có chút không hiểu được, người phụ nữ này chạy cái gì mà chạy? Vừa rồi còn êm đẹp, lúc này lại bị bệnh gì? Rất giống như bị lửa đốt mông.

Mà ngoài cửa, Chu Sanh Sanh chạy như trốn vào thang máy, một đường đi đến tầng dưới cùng.

Cô bước vào trong ánh mặt trời, cúi đầu nhìn bóng dáng lẻ loi của chính mình, gập cổ áo lại, phảng phất như lúc này mới chân chính ý thức được là mùa đông đã tới.

Thật lạnh.

*-*

Chuyện làm idcard này, vì Chu Sanh Sanh đã làm nhiều, Trịnh Tầm cũng thành người giỏi trong đó, bởi vì có người đến quán bar tìm anh ấy làm chuyện này. Nhưng tính ra anh ấy vẫn còn có nguyên tắc, cũng không muốn liên lụy làm chuyện xúc phạm đến điểm mấu chốt, cho nên chỉ ngẫu nhiên ra tay, giúp những nhóm thanh niên học sinh cấp ba làm vài thứ linh tinh, làm cho bọn chúng có thể ra vào tiệm net.

Vì vậy khi anh ấy đứng ở sau quầy, thấy có mấy nữ sinh cấp ba mười sáu mười bảy tuổi lén lút đi vào quầy bar, một đường đi thẳng đến trước mặt anh ấy, do do dự dự không dám mở miệng, lập tức đoán ra ý đồ của các cô bé.

“Làm chứng minh thư?” Anh ấy cười đến mức vẻ mặt ôn hòa ghé vào trên quầy, lộ ra hàm răng chỉnh tề.

Nữ sinh liên tục gật đầu, từ trong túi áo khoác móc ra mấy tờ tiền trăm nhân dân tệ, đưa đến trên quầy: “Hai tấm.”

Cô bé lại chỉ chỉ tờ giấy gấp ở mặt dưới: “Cái kia là tin tức cá nhân, ảnh chụp cùng để ở bên trong.”

“Được.” Trịnh Tầm sảng khoái cất tiền và giấy vào trong túi, tùy tay cầm lấy bút dưới quầy bar ký hiệu, dán một tờ giấy nhớ, lại viết số di động của chính mình xuống dưới, sau đó đưa cho cô bé: “Gọi đến số điện thoại này là có thể tìm được tôi, lúc nào cũng có thể liên hệ.”

Tay anh ấy ngừng ở không trung, chờ đợi đối phương nhận tờ giấy.

Nhưng mà ngay sau đó, có một thân ảnh thấp bé bỗng nhiên xông ra từ chỗ nào, đoạt lại tờ giấy kia: “Vì sao tôi không thể mà cô ta thì có thể?”

Tóc mái thanh tân sóng vai, sơ mi đạm mạc, ngũ quan không có tinh thần, một thân áo khoác màu sừng trâu, cô bé đưa gỗ khắc yên lặng đứng ở nơi đó nhìn anh ấy chằm chằm, nhạt nhẽo trước sau như một. Chỉ trừ bỏ cặp mắt đen như mực không hề chứa ý cười mà là tràn ngập không cam lòng.

Cô ấy vừa mới tới đã thấy nữ sinh kia đưa cho anh ấy mấy tờ tiền mặt, anh ấy lại cười đẹp như vậy, không chút do dự đã đưa số điện thoại cho cô ta, còn nói cái gì mà lúc nào cũng có thể liên hệ.

Dựa vào cái gì cô ấy không có được số điện thoại của anh ấy, nữ sinh này lại có thể?

Trịnh Tầm cũng đơ luôn, làm sao lại tới nữa?

Nhưng anh ấy còn chưa kịp nói chuyện, cô bé kia không khách khí mà nói: “Tôi giao tiền, vì sao lại không thể?”

“Phải không? Vậy cô cho bao nhiêu tiền?” Cô gái nhỏ lạnh lùng liếc cô ta một cái.

“Con số này.” Cô gái trẻ vươn bàn tay ra, hoàn toàn không biết các cô đối thoại theo kiểu ông nói gà bà nói vịt.

Cô gái nhỏ không nói hai lời rút ví tiền túi áo khoác ra, rút ra một chồng tiền tờ một trăm nhân dân tệ, đặt mạnh trên quầy bar: “Nhiều như vậy mua dãy số điện thoại di động của anh, đủ chưa?”

Trịnh Tầm biết, cô ấy hiểu lầm. Nhưng anh ấy cũng không chuẩn bị giải thích.

“Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, nơi này không phải nơi cô nên đến.” Anh có chút không kiên nhẫn mà duỗi tay xách cánh tay của cô gái nhỏ, muốn xách cô ra ngoài như cũ.

Chính là lúc này đây, cô gái nhỏ bỗng nhiên lùi về phía sau một bước, một tay nắm chặt giấy nhớ, một tay chỉ vào cô bé kia: “Anh cùng tôi nói là tuổi tôi quá nhỏ, không nên đến địa phương này, lại càng không nên có ý tưởng không an phận với anh. Vậy cô ta thì sao? Cô ta thoạt nhìn còn nhỏ hơn so với tôi, tôi tốt xấu gì cũng đã vị thành niên, dựa vào cái gì mà anh cho cô ta số điện thoại?”

Rõ ràng một cô gái nhỏ rất tầm thường, dung mạo thường thường, dáng người gầy yếu, lại không biết vì sao tất cả xung quanh đôi mắt sáng ngời đều trở nên ảm đạm thất sắc.

Cô ấy cứ bình tĩnh chất vấn anh ấy, trong mắt có thần sắc làm người khác vỡ vụn.

Trịnh Tầm mỗi ngày đều ở nơi đèn hồng rượu lục, đã quen nhìn những nam nữ tìm hoan làm nhạc, cũng đã quen nhìn những nhân duyên gặp dịp thì chơi, ánh mắt nghiêm túc như vậy tự hồ đã cách anh ấy rất xa rất xa.

Cô ấy nghiêm túc làm cho anh ấy cảm thấy được sự bực bội không rõ ngọn nguồn, vì thế anh ấy kéo cô gái làm chứng minh thư ra, chỉ chỉ mặt cô ta: “Được, hôm nay tôi sẽ nói rõ ràng. Cô nhìn cho rõ, đây mới là loại hình mà tôi thích. Tôi cũng là một người đàn ông thành niên, không yêu người quá trẻ, cũng không thích những người có dáng người cứng nhắc, người phụ nữ có gương mặt nhạt nhẽo. Tôi không thích cô không có quan hệ với tuổi tác của cô, là do lòng tôi quá lớn, không nhẫn tâm nói thật với cô, cho nên mới dùng tuổi để nói. Sự thật chính là cô không phù hợp với thẩm mỹ của tôi, lại nhiều lần tìm tới cửa như vậy, cô cả thấy thú vị, nhưng đã hỏi qua cảm thụ của tôi như thế nào chưa?”

Làm vẻ mặt cô bé ngốc nghếch, ngơ ngác mà đứng ở đó không biết xảy ra chuyện gì, trời biết cô ta chỉ đến làm chứng minh thư của người trưởng thành, thuận lợi ra vào ở tiệm net mà thôi…

Ngay sau đó, cô ta thấy cô gái nhỏ mặc áo khoác màu sừng trâu đột nhiên quay đầu lại, không nói gì chạy ra khỏi quán bar.

Trên cánh tay bỗng dưng buông lỏng, người đàn ông dường như là lập tức buông cô ra.

Trịnh Tầm lấy ra hai tờ tiền từ số tiền 500 nhân dân tệ mà cô ta đưa trước đó, nhét vào trong tay cô: “Giảm giá cho cô đấy, cái gì cũng đừng hỏi, về nhà làm bài tập đi thôi.”

Cô ta không thể hiểu được mà nhìn hai trăm nhân dân tệ trong lòng bàn tay, tuy rằng hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn cứ vui vẻ mà rời đi.

Trịnh Tầm quay đầu lại mới phát hiện, cô gái nhỏ vừa rồi đặt một xấp tiền dày ở quầy đã quên cầm đi, mày bỗng chốc nhíu lại, ngoài miệng mắng một câu th* t*c, anh ấy cầm tiền bước ra ngoài.

Ngõ nhỏ của quán bar có ánh đèn mờ mờ, hoàn cảnh dơ bẩn, cũng bởi vì cả dãy đều là quán bar như vậy, trên đường còn có không ít ma men say khướt.

Anh ấy vừa đi ra cửa, đã thấy dưới đèn đường cách đó không xa, thân ảnh mặc chiếc áo khoác màu sừng trâu ngồi xổm bên cạnh cột điện vẫn không nhúc nhích.

Nơi cách cô rất gần có những ma men lung lay eo, trong tay còn xách theo bình rượu, đang không chớp mắt mà nhìn cô ấy, chậm rì rì mà đi tới gần.

Trong lòng anh ấy căng thẳng, bước nhanh về phía trước, ướt qua ma men kia, một tay kéo cô ấy dậy từ trên mặt đất: “Bảo cô về nhà, cô ngồi xổm ở nơi này làm gì? Cô cho rằng cô ngồi xổm ở đây…”

Nói đến một nửa, anh ấy dừng lại.

Bởi vì khi cô gái nhỏ ngẩng đầu lên, mặt đầy ánh nước.

Cô ấy nói với anh ấy: “Tôi biết anh thiếu tiền, tôi có rất nhiều rất nhiều tiền, tôi cho anh tiền, anh không cần đuổi tôi đi được không?”

Đó là một gương mặt quá bình phàm mà không chớp mắt, thật giống chỉ cần đi vào đám người là sẽ không có cách nào có thể tìm ra, nhưng đôi mắt cô ấy sáng như ánh sao trời anh ấy chưa từng nhìn thấy, đèn đường trên đỉnh đầu cũng ảm đạm thất sắc.

Anh ấy không hiểu vì sao trong lòng vừa động, rồi lại bức chính mình phải tàn nhẫn lên, nhét số tiền đó vào trong tay cô ấy, nói từng câu từng chữ: “Cô căn bản không biết mình đang nói cái gì. Đã có rất nhiều tiền, thì không nên tới loại địa phương này. Cho dù cô sinh ra đã ngậm thìa vàng, đây cũng là tiền cha mẹ cô vất vả kiếm được, cô không nên tiêu xài như vậy.”

Anh ấy duỗi tay chỉ vào cuối đường, bình tĩnh mà nhìn cô ấy, nỗ lực bỏ qua ánh mắt làm người tan nát của cô ấy: “Đi thẳng dọc theo con đường này, đi qua cầu vượt kia. Ánh đèn trăm nhà bên kia mới là nơi mà cô thuộc về, đèn hồng rượu lục* không thích hợp với cô.”

(*: nơi ăn chơi xa đọa)

Trịnh Tầm xách cô đi vài bước, đi ra ven đường chờ taxi, hơi hơi dùng sức, rồi lại mang theo một sự cẩn thận mà đẩy cô ấy vào trong, sau đó đóng cửa lại.

Anh ấy đứng ở đầu đường, vẫn luôn nhìn taxi biến mất ở đầu hẻm, lúc này mới xoay người rời đi.

Đôi tay để vài trong túi áo khoác, chậm rãi, vuốt vẽ tấm gỗ khắc bóng loáng lả lướt, sau đó thu tay lại, nắm nó gắt gao.

*-*

Thời gian rạng sáng mới thay ca, khi Trịnh Tầm ngồi motor trở lại hẻm nhỏ, thấy Chu Sanh Sanh ngồi ở bậc thang trước cửa phát ngốc.

“Bệnh gì à?” Anh ấy ngừng ở cửa, gỡ mũ bảo hiểm xuống, nhìn cô từ trên cao xuống: “Này mẹ nó ngày mùa đông, cậu ngồi ở đây không thấy lạnh à?”

“Lạnh.” Cô nói chậm rì rì, rũ mắt một lúc: “Hơi lạnh chút, con người sẽ càng thanh tỉnh hơn một chút.”

“Phải không?”

Trịnh Tầm dừng một chút, dựng motor xuống, ôm mũ bảo hiểm ngồi xuống bên cạnh cô.

Chu Sanh Sanh không thể hiểu được nhìn anh ấy: “Cậu làm gì thế?”

“Muốn càng thanh tỉnh hơn một chút.”

Người đàn ông bên cạnh người lười nhác dựa vào trên cửa, hít sâu một ngụm không khí lạnh.

Cô cười, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ giọng nói: “Ngày mai nhất định sẽ có thời tiết tốt.”

“Không muốn thay đổi gương mặt như vậy à?”

“Đúng vậy.”

“Không nhìn ra cậu cũng là một người nông cạn như vậy. Đổi đi đổi lại nhiều năm như vậy, còn lưu luyến sắc đẹp như thế.”

“Không phải. Không phải lưu luyến sắc đẹp.”

“Vậy thì là cái gì?”

Chu Sanh Sanh không nói chuyện, vẫn duy trì tư thế nhìn lên bầu trời, trầm mặc một lúc lâu, có ý cười nhợt nhạt lộ ra. Cô chỉ và một ngôi sao nào đó, hỏi Trịnh Tầm: “Cậu biết kia là ngôi sao gì không?”

“Không biết.”

“Tôi cũng không biết.”

Trịnh Tầm: “… Có bệnh à?”

“Có đôi khi tôi nghĩ…” cô không quay đầu lại, vẫn nhìn bầu trời đầy sao kia: “Chúng nó luôn đúng giờ xuất hiện vào ban đêm, được nhà thơ viết thành thơ, được nhạc sĩ viết thành lời hát, lại được tiến vào tròng mắt của người khác. Mọi người đều yêu chúng, mọi người đều trông ngóng có thể nhìn thấy chúng, hôm nay chúng ta nhìn một ngôi sao trong đó, nói cho chính mình nó sáng rực rỡ rất đẹp, nhưng tới ngày mai đã không phân biệt được hôm nay đã nhìn thấy cuối cùng là ngôi sao nào.”

“…”

“Trịnh Tầm, tôi giống như chúng nó vậy, thật ra tôi rất nỗ lực để phát sáng, nỗ lực làm người khác nhớ kỹ. Nhưng qua một ngày mưa, bọn họ sẽ không bao giờ nhận ra tôi nữa. Bọn họ có lẽ sẽ nói Chu Sanh Sanh ngày hôm qua là người rất tốt, nhưng qua ngày hôm qua, bọn họ đã không biết người nào mới là Chu Sanh Sanh.”

Rất nhiều năm trôi qua, Chu Sanh Sanh đã sớm không oán hận với anh ấy chuyện thay đổi gương mặt này. Cô sẽ mất mát, sẽ khổ sở, nhưng sự thật đã định không có khả năng thay đổi, cô sẽ dũng cảm đối mặt.

Nhưng mà hôm nay…

Trịnh Tầm nghiêng đầu đi, muốn nói điều gì đó.

Ngay sau đó, anh ấy nhìn thấy những ánh sao nhảy lên trên lông mi cô.

Chu Sanh sanh luôn luôn tùy tiện, sống vô tâm vô phế, nỗ lực ngửa đầu, khẽ mỉm cười, mắt chứa lệ nóng nói: “Nhưng tôi cũng muốn được ai đó nhớ kỹ, tôi cũng muốn lưu lại một chút ấn tượng không quên được. Tôi không muốn chỉ làm ngôi sao có thể có, có thể không, ta cũng muốn trở thành ánh trăng vĩnh hằng bất diệt trong mắt ai đó.”

Tốt nhất là người sẽ nổi giận đối với người không yêu quý đôi mắt của mình.

Tốt nhất cũng là người dắt tay cô gái nhỏ bị bệnh nào đó, nhảy một điệu múa ôn nhu.

Tốt nhất là trong mắt anh không nhìn thấy vết sẹo của những trẻ em bị mù, sẽ coi những thứ bọn chúng ôm trong lòng bàn tay trở thành báu vật vô giá.

Tốt nhất là đi bên cạnh cô, nói cho cô nghe về quá khứ chua xót, cho dù thân thể nặng nề trong đêm tối, cũng có thể sống thành bộ dáng trong mắt có ánh sáng.

Cô chớp chớp mắt, rơi xuống không phải nước mắt, là ánh sao lấp lánh.
 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 31: Nữ thần đáng yêu


Edit: Chou

Beta: Nguyệt Nguyệt

Suốt một thời gian, Chu Sanh Sanh không hề liên lạc với Lục Gia Xuyên.

Trong lúc đó thật ra lại thu thêm 1 bạn tốt Wechat, người nọ lười đến nỗi không thèm nghĩ nickname, lời ít ý nhiều để tên Lục Gia Xuyên.

Lời nhắn xin kết bạn có nội dung như sau: Son môi của cô rơi ở nhà tôi.

Thời điểm cô nhận được tin nhắn này, cô đang ở tiệm bánh giương mắt nhìn. Gần đây trong tiệm hướng gió thay đổi, sau nhiều lần đánh nhiều lần thua trạng huống, cửa hàng trưởng vừa đe dọa vừa dụ dỗ muốn mọi người chơi có thể “Hoàn toàn dựa vào may mắn để quyết định thắng thua”. Sau đó anh ta liền trở thành ví dụ tốt nhất cho câu này, giương mắt nhìn mình thua từ đầu đến cuối.

Chơi được một nửa ván, âm thanh di động vang lên “đinh” một tiếng.

Chu Sanh Sanh cũng không nghĩ nhiều, một tay lấy bài, một tay mở khóa di động trên bàn, lời mời kết bạn liền nhảy vào mi mắt.

Lúc này Viên đã dẫn đầu đánh hết bài, ghé vào trước mặt cô giúp đỡ đưa ý kiến, vừa cúi đầu cũng thấy được câu nói trên màn hình, thuận miệng đọc to lên: “Son môi của cô rơi ở nhà tôi?”

Tựa như tiêm máu gà vào người, Viên lập tức hưng phấn, bắt lấy di động.

“Ai da ai da, Chu An An, ai đấy?”

Cô ấy tránh bàn tay duỗi tới muốn cướp lại di động của Chu Sanh Sanh, để sát vào màn hình, click mở ảnh chân dung. Ảnh chụp phông nền màu xanh, vị bác sĩ mặc áo blouse trắng khuôn mặt trầm tĩnh nhìn màn ảnh, đôi mắt đen nhánh sáng trong, bên môi có ý cười đạm mạc.

“Trời đất, đây là ảnh thẻ hả? Ảnh thẻ mà chụp đẹp đến vậy, người thật chắc còn đẹp hơn?”

Viên thanh âm kinh ngạc ồn ào, sau đó mới nhớ ra người này chẳng phải là người từng đến tiệm cà phê chơi “ Đại chiến qua ánh mắt” với cửa hàng trưởng sao?

Một đám người dừng chơi bài, nhanh chóng thò qua tụ lại thành một đống, không chớp mắt nhìn chằm chằm hình Lục Gia Xuyên.

Cửa hàng trưởng nói: “Thời buổi này còn có người dùng ảnh thẻ làm hình đại diện Wechat, ha ha, quê mùa gần chết!”

Đông Đông nói: “Nếu ảnh thẻ của tôi đẹp như vậy, tôi cũng nguyện ý đặt làm hình đại diện”.

“Đẹp cái gì mà đẹp!” Cửa hàng trưởng kích động đến nỗi nước miếng đều ồn ào ra tới: “Không nhìn ra anh ta dùng Photoshop sao? Làm gì có ai da trắng như vậy? Đôi mắt thì sáng ngời có thần như vậy? Cằm như nhọn như vậy, nhất định mặt quá gầy! Chắc chắn dùng tất cả hiệu ứng ánh sáng, bằng không nào có được hiệu quả này?”

“Nhìn không ra, cửa hàng trưởng anh còn hiểu biết sâu rộng về mấy cái Photoshop như vậy ha.” Tiểu Kim như có suy tư gì.

Cửa hàng trưởng nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, không nghĩ ra từ gì để cãi lại.

Điện thoại của Chu sanh Sanh bị bọn họ cầm một bên nửa ngày, lúc này cưới cùng cũng có thể cướp về, bực tức cất vào túi áo: “Rốt cuộc là còn đánh bài nữa không?”

“Có chứ!” Mọi người trăm miệng một lời.

“Nhưng mà trước khi đánh, cô thành thật khai báo một chút cô có quan hệ gì với người tên Lục Gia Xuyên này mà không thể cho ai biết?”

“Son môi là đồ vật riêng tư như vậy cũng làm rơi ở nhà anh ta, chậc chậc chậc, trong đầu tôi đã xuất hiện hình ảnh không thể miêu tả”.

“Xem Wechat tên này, ảnh đại diện thế này, chơi hệ nghiêm trang cấm dục nè. Ai ai, người càng cấm dục trên giường càng cuồng dã đó nha!”

“Nhưng mà tôi nghe nói người mũi cao đều tràn đầy tính dục. Không biết thân thể nhỏ nhỏ này của An An có chịu được hay không…”.

Bốn phương tám hướng cả đám vọt tới suy tư gì, ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới.

“…”

Này mẹ nó nơi nào tới một đám tài xế già!

Chu Sanh Sanh bỏ bài xuống, nắm chặt di động chui vào nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu cúi đầu xem màn hình. Đầu ngón tay chạm được đầu của anh, hơi hơi ngừng lại, hình ảnh phóng đại mở ra.

Thật đúng là chiếc ảnh thẻ dán trên bảng công tác ở hành lang kia.

Cô cũng không biết nên cười nhạo anh tự luyến quá mức, hay là đứng đắn quá mức. Chẳng qua dù anh có phóng một bức ảnh không chút cẩu thả, cô cũng không thể phủ nhận rằng anh rất đẹp.

Cô thông qua lời xin bạn tốt, click mở vòng bạn bè của anh, không nghĩ rằng không có một trạng thái nào.

Thật sự là sạch sẽ đến trống rỗng, không có bất kỳ dấu vết gì.

Dừng một chút, cô trả lời: [Hay là anh để ở phòng bảo vệ, đêm nay tôi tan tầm rồi ngồi xe điện ngầm qua lấy].

Người nọ trả lời rất nhanh: [Không cần. Khi nào cô tan tầm? Tôi lái xe lại đó.]

Trong đầu có một thanh âm rõ ràng vang dội đang nói: “Cự tuyệt anh. Son môi không cần cũng được. Rõ ràng là đã hạ quyết tâm không hề xuất hiện, không trì hoãn anh, chẳng lẽ muốn kiếm củi ba năm thiêu cháy một giờ?”

Vì thế cô chậm rãi, gian nan chốt hạ một câu: [Thôi, đi xa như vậy, dù sao tô thỏi son đó xấu lắm, tôi không quá thích, anh cứ vứt nó đi.]

Lúc này đây, bên kia im lặng vài phút, chờ khi cô đứng dậy đẩy cửa chuẩn bị muốn đi, trong tay mới vang lên đinh một tiếng.

Chu Sanh Sanh cúi đầu, mặt trên xuất hiện hai hàng chữ nhỏ:

[Không xấu]

[Rất hợp với cô]

Bước chân cô bỗng nhiên bất động.

Khi cô đang thất thần, ngay sau đó, tin nhắn thứ ba xuất hiện trước mắt: [ Sau khi tan làm, tôi tới tiệm cà phê tìm cô.]

*-*

Còn cách một giờ nữa là thời gian tan tầm, Chu Sanh Sanh cũng đã không giữ được trạng thái ban đầu.

Bác sĩ đều nói cái gì mà thời gian tan tầm tới?

Cô một bên chú ý thời gian, một bên liên tiếp nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất.

Cửa hàng trưởng cố ý vô tình đến bên cạnh cô, nói bóng nói gió muốn dò hỏi quan hệ của cô với Lục Gia Xuyên, chỉ tiếc là ấp a ấp úng mãi không hỏi thành câu. Đại khái là do dáng người, anh ta trước giờ không có kinh nghiệm yêu đương, mà mối quan hệ yêu đương thất bại lần trước càng làm anh ta càng gia tăng không ít sự tự ti, khiếp đảm.

Cuối cùng anh thật vất vả lấy hết can đảm hỏi: “Vậy rốt cuộc 2 người có quan hệ gì?”

“Chẳng có quan hệ gì cả.”

Chu Sanh Sanh chỉ đáp một câu như vậy, đã thấy cửa sổ sát đất bị ánh đèn từ chiếc ô tô màu đen quen thuộc chiếu sáng, trên người vẫn mặc nguyên bộ tạp dề pha chế đã chạy ra ngoài.

Cô không có biện pháp khắc chế sự khẩn trương, trong lòng vừa nhảy nhót, đồng thời lại vừa sợ hãi.

Không thể tới gần người khác.

Không thể duy trì gương mặt.

Không thể tiến vào bước yêu thích sâu hơn.

Không thể có tình yêu oanh oanh liệt liệt, không màng tất cả.

Cô có thể làm sao bây giờ?

Cô chạy chậm một đường mở cửa cửa hàng, đi tới đến cạnh xe.

Cửa kính xe mở xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc. Lục Gia Xuyên ngồi trên xe, nghiêng đầu yên lặng nhìn cô.

“Bác sĩ Lục.” Cô lộ ra nụ cười tiêu chuẩn khi đón tiếp khách hàng, đồng thời vươn tay tới: “Cảm ơn anh tới đưa son môi.”

Cặp mắt đen nhánh kia nhìn lướt qua giữa tay cô, sau đó lại quay về mặt cô: “Ai nói tôi tới đưa son?”

????

Chu Sanh Sanh không thể hiểu được.

“Chẳng phải anh nói…”

“Lên xe.”

Anh cúi người mở cửa xe, lại lần nữa ngồi dậy: “Son ở nhà tôi, lái xe chở cô về nhà lấy.”

“ Anh không thể mang theo lúc đi làm, tan tầm trực tiếp đưa cho tôi sao?”

“ Không thể!”

“…”

Lục Gia Xuyên bình tĩnh nhìn cô, đúng lý hợp tình nói: “Tôi là một người đàn ông, trên người lúc nào cũng mang theo một thỏi son. Cho dù không bị người ta coi là b**n th**, thì khí khái đàn ông của tôi không thể chịu nổi sự tình này.”



“ Khí khái đàn ông của anh có biết sự sống chết của nó phụ thuộc vào một thỏi son không?”

“ Nó không cần biết!”

Anh ngắn ngủi nhắc cô lần nữa: “Lên xe.”

Chu Sanh Sanh nói: “Tôi không cần, anh vẫn là vứt nó đi đi.”

Lúc này, Lục Gia Xuyên không nói.

Trong bóng đêm, anh yên lặng nhin cô: “Cô đang trốn tránh tôi”.

Những lời này như chọc trúng uy h**p của cô, Chu Sanh Sanh lập tức khẩn trương, trên mặt lại lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng: “Kỳ quái, tôi trốn tránh anh làm gì?”

“ Không có sao?” Anh vẫn cứ nhìn cô không chớp mắt: “Hôn trộm tôi bị bắt quả tang ngay tại hiện trường, thẹn quá hóa giận, cho nên trốn tôi. Chẳng lẽ không phải như vậy?”

!!!

“Đương nhiên không phải! Tôi đã giải thích rồi mà, tôi chỉ giúp anh lấy ghèn mắt thôi!”

Yên lặng một lúc, cô nghe thấy Lục Gia Xuyên thong thả ung dung mà hỏi lại: “Chu An An, cô nghĩ tôi bị thiểu năng trí tuệ sao?”

“…”

“Lấy ghèn mắt. A, sao cô không nói là moi cứt mũi luôn đi?”

“…..” Bởi vì chuyện moi cứt mũi giúp anh này, cho dù da mặt dày như cô cũng cảm thấy thực sự quá đáng sợ.

“Lên xe. Cùng tôi trở về xử lý thỏi son.” Lục Gia Xuyên ngữ khí không được xía vào.

Chu Sanh Sanh chần chờ một lát, vốn định thoái thác tiếp, nhưng khi nhìn thẳng vào anh, phát hiện anh có lẽ sẽ luôn đứng đây không chịu đi, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp: “Vậy anh chờ tôi chút, tôi vào thay quần áo.”

Là thỏa hiệp, cũng như là trút được gánh nặng.

Một khắc quay đầu đó, cô nói với chính mình: Đây là lần cuối cùng.

Lần cuối cùng, cũng cho là lần tạm biệt cuối cùng.

Trong xe, Lục Gia Xuyên nhìn cô một đường chạy chậm trở lại tiệm cà phê, tâm tình có chút bực bội không tên.

Cái cô lảm nhảm này trước kia rõ ràng lâu lâu sẽ chạy tới chướng mắt tạo cảm giác tồn tại, không biết gì cái gì ngày đó sau khi vội vàng chạy trốn liền không thấy xuất hiện.

Anh chờ rồi lại chờ, trước sau không đợi được cô.

Thấy thỏi son trong kẽ hở ghế sô pha, anh gần như mắt sáng lên.

Chẳng qua xem tình hình này, cô không muốn gặp anh một chút nào thì phải.

Anh cứ như vậy ngồi trong xe, cảm xúc đột nhiên hạ xuống.

Nhưng mà khi quay đầu. Anh thấy Chu Sanh Sanh đi đôi giày cao gót anh đưa, một đường nện bước nhẹ nhàng chạy về phía anh, đuôi ngựa sau đầu lắc lư qua lại, như là cô gái nhỏ chưa lớn.

Tâm trạng bị người ta gắt gao nắm chặt, đột nhiên lại bay lên.

Như một con diều.

Một đường phiêu phiêu lãng lãng, một đường càng bay càng cao.

Anh gần như chắc chắn mà phán đoán ra, cô gái này ngày đó đích xác muốn trộm hôn anh.

Ừ, cô có một chút lảm nhảm, một chút khiêu thoát. Giống như người lớn nói, gia thế, bằng cấp, năng lực cá nhân của bọn họ căn bản không có nửa điểm xứng đôi.

Nhưng những điều đó không cản trở việc anh với cô ở chung nhẹ nhàng vui vẻ.

Lục Gia Xuyên nhìn cô mở cửa xe, êm đẹp tiến vào.

Tạm dừng ngắn ngủi, anh nghiêng đầu, cúi người, kéo đai an toàn ghế phụ qua, giúp cô thắt tốt.

Nút thắt lạch cạch một tiếng, gắt gao trói cô.

Hô hấp Chu Sanh Sanh cứng lại, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh.

Người đàn ông lẳng lặng nhìn cô, trong nháy mắt trong đầu thiên hồi bách chuyển, cuối cùng tầm mắt chạm đến đôi môi hồng nhuận, khinh bạc tú khí của cô.

Lại có d*c v*ng muốn hôn môi.

Anh đột nhiên cong khóe môi, cười giống như trút được gánh nặng.

A!

Hóa ra là như thế này.

Cô gái bên cạnh không đầu không đuôi hỏi anh: “Anh cười cái gì vậy?”

Anh đỡ tay lái, vững vàng khởi động ô tô, ý cười bên môi mảy may chưa giảm.

“Cười cô.”

“Tôi có gì buồn cười?” Cô không phục.

“Toàn thân cô không chỗ nào không buồn cười.” Anh đáp.

Chu Sanh Sanh bực bội, hừ một tiếng nặng nề từ trong lỗ mũi, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Không nghĩ tới ý cười của anh càng ngày càng sâu, càng ngày càng đậm.

Thì ra là như thế này.

Thì ra trên đời thật sự tồn tại người như vậy.

Khi nghĩ đến cô đột nhiên muốn cười, khi thấy cô tim đập rối loạn, khi nói về cô môi răng run rẩy, mọi thứ về cô, mọi hành động cô làm kể cả có là khuyết điểm cũng đều thấy đáng yêu.

Sẽ không nhịn được ý xấu mà bắt nạt cô, nhìn cô tức giận.

Trên thế giới này cũng chỉ có chính mình có thể đối với cô như vậy, nếu đổi thành người khác, liền sẽ giận tím mặt.

Anh đột nhiên cười thành tiếng, một tiếng nhẹ nhàng vô cùng.

Cô gái bên cạnh bỗng chốc quay đầu nhìn anh: “Ôi, tôi nói nè Lục Gia Xuyên, tôi không so đo anh liền phổng mũi lên mặt phải không? Tôi có buồn cười như vậy sao? Đến nỗi cười thành thế này?! Anh thật là quá đáng!”

Anh liếc cô một cái, chỉ là liếc một cái liền biết mình không cứu được rồi, không thì sao anh lại có ý niệm buồn cười kì quái này?

Đến giương nanh múa vuốt cũng vậy.

Đáng yêu.
 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 32: Tôi đáp ứng anh



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 33: Em là phồn hoa



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 34: Ánh sáng cứu rỗi



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 35: Ma men Sanh Sanh



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 36: Gương mặt thứ ba



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 37: Không lộ tương tư



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 38: Phải thay mặt rồi?



 
Mặt Tôi Luôn Thay Đổi
Chương 39: Tự mình thể nghiệm



 
Back
Top Dưới