Ngôn Tình Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ

Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 60: 60: Mạt Thế Đào Vong 10


Không có người trả lời Chu Thục Bình, chủ yếu là bọn họ không biết nên nói như thế nào.
Sau một lúc lâu, Chu Thục Bình đại não mới một lần nữa từ hỗn độn khôi phục trạng thái thanh tỉnh: "Linh Linh ngươi như thế nào chạy đến bọn họ rồi."
Chu Thục Bình trừng mắt nhìn Linh Linh, phảng phất giống như Linh Linh làm sự tình gì đó tội ác tày trời.
Linh Linh bị thanh âm của Chu Thục Bình thình lình nảy ra làm hoảng sợ, một ngụm cơm nghẹn trong cổ họng.

Chu Tử Minh bên cạnh không chút suy nghĩ đưa cho Linh Linh một chai nước.
Linh Linh nhận lấy nước từ Chu Tử Minh, uống một hớp lớn mới cảm giác tốt hơn.
Chu Thục Bình thấy Linh Linh cùng một người nam nhân v* v*n đánh yêu mà không để ý đến bà ta, tức khắc bị tức giận đến phát điên.
"Chu Linh Linh, ta đang cùng ngươi nói chuyện! Ngươi chẳng lẽ đã quên ta là cô cô của ngươi sao,"
Nga, hóa ra tên là Chu Linh Linh.

Giản Nặc một bên bới cơm một bên nhàm chán ngh.
"Cô cô ngươi làm sao vậy."
"Ngươi lại đây cho ta, không được lại ăn, ngươi có biết hay không cô cô của ngươi vừa rồi thiếu chút nữa bị những người này đánh chết, ngươi hiện tại cư nhiên còn có mặt mũi mà ăn cơm cùng bọn họ!" Chu Thục Bình quả thực bị bộ dáng của Chu Linh Linh làm tức giận đến hộc máu.
Kỳ thật, Chu Linh Linh rất muốn nói, cô cô ngươi không phải còn đứng ở đây sao? Nơi nào bị người đánh chết, nhưng là cô cũng biết, nếu lời này nói ra, Chu Thục Bình khẳng định sẽ tức giận.

Đành phải buồn không ra tiếng ăn cơm trong bát của mình.

Hoàng Hiểu Lệ thấy thế, cười hắc hắc, gắp cho Chu Linh Linh một miếng thịt, sau đó nói với Chu Thục Bình: "Chu a di, Linh Linh muốn ăn thì cứ để cho cô ấyăn xong đã.

"
Kỳ thật Hoàng Hiểu Lệ cũng không có gì, nhiều nhất xem như thiện ý khuyên bảo, nhưng là vào giờ phút này, trong lỗ tai của Chu Thục Bình, liền biến thành thị uy!
Chu Thục Bình nghĩ thế nào liêgn làm thế ấy, từ trên giường xuống, thân hình mập mạp phi thường linh hoạt xuyên qua đống hàng hóa của siêu thị, đi tới trước mặt bọn họ.
Chu Thục Bình không chút suy nghĩ, dương tay lên, lập tức xốc cái bàn ăn lên.

Bởi vì động tác có biên độ quá lớn, bàn tay của Chu Thục Bình thậm chí còn bị canh làn phỏng một chút.
Chu Thục Bình nhìn bàn tay của mình bị dính canh liền chán ghét nhíu một chút mi.

Chỉ là xem đến biểu tình của những người này, Chu Thục Bình cảm thấy tay mình cũng không có gì.
"Cô cô ngươi có biết ngươi đang làm gì a!" Chu Linh Linh tức muốn hộc máu hô.

Cô như thế nào cũng không nghĩ tới cô cô của mình cư nhiên không có tố chất như vậy.
"Ta làm gì, ta là xốc cái bàn a.

Nơi này là địa bàn của ta, đương nhiên ta muốn làm cái gì liền làm cái đó."
Chu Thục Bình không thèm để ý thái độ của Chu Linh Linh, trong mắt Chu Thục Bình, Chu Linh Linh chẳng qua chỉ là hổ giấy mà thôi.
"Cô cô, ngươi sao lại có thể quá phận như vậy!" Chu Linh Linh bị thái độ không cho là đúng của Chu Thục Bình làm tức giận.
"Ngươi là thứ gì mà dám giáo huấn ta! Ta là trưởng bối của ngươi."
"Trưởng bối.

Trưởng bối liền có thể làm như vậy sao?" Chu Linh Linh thật sự là chịu đủ Chu Thục Bình luôn dúng cái trưởng bối nói tới đè ép cô.

Có trưởng bối nào như vậy hay không.

Trưởng bối chẳng lẽ không làm sai việc gì hay sao.
"Còn cùng ta già mồm! Ngươi đừng quên đến tột cùng là ai dưỡng ngươi lớn như vậy."
Giản Nặc nhướng mày, thảo nào Chu Thục Bình nói như vậy, nguyên lai Chu Linh Linh là do bà ta nuôi lớn.
Chỉ là Chu Thục Bình này tựa hồ quên mất, đó chính là tuy rằng bà ta có ân dưỡng dục Chu Linh Linh.

Nhưng là dù sao cũng cách một tầng ân sinh dục..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 61: 61: Mạt Thế Tương Ngộ 1


Nói thế nào thì so với con cái của chính mình vẫn còn kém một tầng.

Nhưng là Chu Thục Bình giống như không biết điều này.
Chu Linh Linh sắc mặt đỏ lên.

Nghẹn nửa ngày mới nói nói: "Ta không cần ngươi quản." Vừa nói, một bên tìm một chỗ ngồi dậy.
Chu Thục Bình che lại ngực, hiển nhiên là bị Chu Linh Linh làm tức giận đến không nhẹ.

Cái đồ bạch nhãn lang này, nếu sớm nói không cần quản, bà ta cũng không đến mức hầu hạ nhiều năm như vậy.
"Ngươi như thế nào không sớm nói lời này, ngươi cho rằng ta muốn quản ngươi sao!" Chu Thục Bình bị Chu Linh Linh nháo một tràng như vậy, đã sớm quên ý định tìm bọn Giản Nặc tính sổ.

Lửa đạn liền lan đến chỗ Chu Linh Linh, nhiều năm dưỡng dục chi ân, liền đổi lấy câu không cần nàng quản!
"Ngươi quản ta là bởi vì cái gì chính ngươi trong lòng rõ ràng." Chu Linh Linh vốn dĩ cái gì đều không muốn nói, nhưng nhìn đến Chu Tử Minh đang nhìn bỗng nhiên thay đổi chủ ý.

Cô ta không nghĩ làm một mặt không tốt của mình xuất hiện trước mặt nam nhân này.
Cho nên cô ta chỉ có thể đem chôn bí mật ở trong lòng nhiều năm nói ra.

Dưỡng dục chi ân, ha hả, nếu năm đó không phải bà ta, cô căn bản sẽ không mất đi cha mẹ.

Tới hiện tại, bà ta lại nhắc tới dưỡng dục chi ân.
"Lòng ta rõ ràng cái gì, ngươi đứa nhỏ này nói chuyện như thế nào âm dương quái khí." Chu Thục Bình nhìn bộ dáng của Chu Linh Linh bộ dáng mà tức giận muốn chết.
Chu Linh Linh bình tĩnh nhìn Chu Thục Bình, bỗng nhiên khóc lên, sau đó nói một câu "Ngươi thật sự muốn ta nói ra ở đây sao?"
Mọi người đều là người cùng Chu Thục Bình tương đối quen thuộc, thấy vậy liền khuyên giải an ủi nói: "Hài tử còn nhỏ, ngươi liền không cần cùng nàng chấp nhặt."
Vốn dĩ mấy người này không nói lời nào còn tốt, vừa nói ra lời này Chu Thục Bình tức khắc càng tức giận.

"Ngươi nói.

Ta Chu Thục Bình tự nhận không có đã làm bất luận cái gì thua thiệt với ngươi."
Chu Thục Bình năm nay 35 tuổi, tuy rằng nói bà ta không phải người tốt gì, nhưng là nói đối tốt với Chu Linh Linh nàng tuyệt đối không thẹn với lương tâm.
Chu Linh Linh một phen lau nước mắt.

"Ngươi đối ta là thực tốt, nhưng đây chẳng qua là vì giảm bớt áy náy trong lòng ngươi thôi, ngươi chẳng lẽ đã quên cha mẹ ta đến tột cùng là chết như thế nào sao!"

Chu Thục Bình cả người chấn động, lỗ tai ầm ầm vang lên, trước mắt biến thành màu đen, sau một lúc lâu mới tìm được chính mình thanh âm.

"Ngươi như thế nào sẽ biết?"
"Ta vì cái gì sẽ không biết, nếu ngươi làm, vì cái gì sợ người khác biết, đi học thời điểm ta bị người ta nói thành một đứa không cha không mẹ, hết thảy đều là bởi vì ngươi!"
"Ta" Chu Thục Bình không biết nên nói cái gì mới tốt.

Cả người nháy mắt già nua hơn mười tuổi.
"Ngươi năm đó muốn tự sát, lại không ngờ cuối cùng chết cư nhiên là cha mẹ ta.

Tính mạng này của ngươi là cha mẹ ta lấy mạng đổi trở về."
Người chung quanh thân hình chấn động, không nghĩ tới trong đó cư nhiên có chuyện xưa như vậy, nếu thật sự đúng như Chu Linh Linh nói.

Kia......
Chu Thục Bình nhìn Chu Linh Linh sau một lúc lâu nói: "Ngươi nói đích xác không sai, tính mạng này của ta là do cha mẹ ngươi đổi trở về.

Nếu không phải ta, ngươi cũng sẽ không tan nhà nát cửa, hết thảy khổ sở ngươi chịu đựng đều là bởi vì ta."
Chu Thục Bình 15 tuổi cùng người khác yêu đương, lại bị người lừa.

Nhất thời luẩn quẩn trong lòng, chạy tới đập nước gần nhà bọn họ muốn tự sát, lại bị cha của Chu Linh Linh cứu lên, không nghĩ tới chính là cha của Chu Linh Linh lại chết đuối bỏ mình.
Mà mẹ Chu Linh Linh bởi vì chịu đựng không được nỗi đau mất chồng, sau khi sinh hạ Chu Linh Linh, cũng đập đầu vào đập chứa kia nước tự sát..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 62: 62: Mạt Thế Tương Ngộ 2


Vì vậy, từ lúc 15 tuổi, Chu Thục Bình nhận nuôi Chu Linh Linh, bà ta vì sợ Chu Linh Linh biết chuyện năm xưa nên phải dọn nhà hai lần, nhưng cuối cùng vẫn để Chu Linh Linh biết được chuyện đó.

Hiện tại đi tìm người nói cho Chu Linh Linh biết chuyện cũng không còn cần thiết, biết thì biết thôi, dù sao bà ta cũng không muốn lừa dối Chu Linh Linh cả đời.

Giản Nặc nhìn khuôn mặt của Chu Thục Bình.

Tướng mạo của bà ta chính là điển hình tham sống sợ chết, thật không biết người như vậy làm sao lại có dũng khí đi tự sát, hay là nói lần tự sát kia chỉ là trò khôi hài do bà ta tự biên tự diễn thôi.

Việc này chỉ sợ ngoại trừ Chu Thục Bình thì không ai biết thật giả thế nào.

"Bà rốt cuộc cũng thừa nhận, chính là bà đã hại chết cha mẹ ta, bà thử hỏi xem nếu ta biết viễ này sớm hơn, sẽ còn xem bà như là người thân của mình mà đối đãi sao!"
Chu Thục Bình không nói gì.

Giản Nặc thầm nói một tiếng không ổn.

Quả nhiên còn không chờ đến Giản Nặc nói, Chu Thục Bính thế mà chạy thẳng đến vách tường, sức lực cùng tốc độ đó rõ ràng là muốn đi tìm chết.

Giản Nặc ngay lập tức dùng chân đá vào 1 cái hộp, cái hộp đấy không sai 1 ly nào mà vướng vào chân của Chu Thục Bình.

Thân hình béo ú của bà ta lập tức té lăn quay ra sàn, vì vậy mà không thể nào đụng vào tường nữa.

Giản Nặc đá xong đau đến muốn nhe răng!
"Rõ ràng sau lưng còn bị thương! Ngươi liền nghịch cái gì vậy."
"Ta này không phải sự ra có nguyên nhân sao, nói nữa, ngay lúc đó tình huống cỡ nào khẩn cấp, ngươi lại không phải không có nhìn đến ngay lúc đó tình huống là cỡ nào khẩn cấp!"
Nghe Giản Nặc nói vậy, mọi người rốt cuộc nhớ đến bên kia còn có người đang muốn tự sát.

Giản Nặc rất muốn nói rằng quyết định vừa rồi Chu Thục Bình chính là dùng hết dũng khí tích tụ từ nhỏ đến giờ, bà ta sẽ không tiếp tục tìm chết đâu.

Chính là nghĩ lại, cô nói vậy cũng là quá mức lạnh lùng, nên thôi đành nuốt trở lại.

Chu Linh Linh giờ mới định thần lại:"Bà muốn làm gì, chẳng lẽ bà cho rằng bà đi chết thì cha mẹ tôi sẽ trở về hay sao!"
Chu Linh Linh bén nhọn hét lên.

Chu Thục Bình ngồi nguyên một chỗ, không động đậy chút nào.

"Chúng ta lại nghỉ ngơi một lúc liền đi thôi, nơi này không thể lưu lại lâu."
Giản Nặc ngồi xuống nghỉ ngơi được một lúc liền đề nghị.

"Không được, thương thế của cô còn chưa tốt, không thể rời đi bây giờ!" Tô Mạc Ly không hề nghĩ ngợi phản đối.

Vui đùa cái gì vậy, thân thể của Giản Nặc căn bản không thể bôn ba bên ngoài trong thời gian dài, huống chi tình cảnh bên ngoài còn khắc nghiệt như vậy, hắn tự nhận năng lực của mình không đủ để bảo hộ Giản Nặc hoàn hảo.

"Nếu chờ tôi hoàn toàn khỏe thì tối thiểu cũng phải cần nửa tháng, hãy nhớ rằng đây là mạt thế, nửa tháng cũng đủ để lũ tang thi trở nên càng lợi hại.

Nếu phải đợi đến lúc đó mới đi đến thành phố A, chỉ sợ lại càng khó hơn."
Điều Giản Nặc nói Tô Mạc Ly tự nhiên biết, tang thi càng ngày càng mạnh.

nêu thật sự đợi ở chỗ này, đến lúc tang thi thức tỉnh sức mạnh, khắng định sẽ rất khó khắn.

Chỉ là tình huống của Giản Nặc bây giờ thực sự không ổn.

"Nếu như gặp phải tang thi, mọi người động thủ trước, tôi sẽ không ra tay, huống chi vết thương trên lưng của tôi nhìn thì nghiêm trọng chứ thực tế không đến mức đó đâu." Giản Nặc chẳng hề để ý nói.

"Cô đã quên vừa rồi ai mới nhe răng nhếch miệng kêu đau đau đau." Tô Mạc Ly hẳn là nghe theo Giản Nặc nói, Hoàng Hiểu Lệ vội lên tiếng viện trợ..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 63: 63: Mạt Thế Tương Ngộ 3


"Này này này, hai người có cần phải ăn ý như vậy không." Giản Nặc phát điên nói.

"Chẳng phải chỉ có hai người họ, tôi cùng Tử Minh cũng không đồng ý nếu phải rời đi nơi này bây giờ, chúng ta trải qua nhiều ngày màn trời chiếu đất như vật, bây giờ cũng nên chầm chậm lại một chút." Lý Hiểu Đông nói.

"Thôi được rồi, bốn người các người chính là cùng một giuộc, tôi thật là cô đơn." Giản Nặc làm bộ làm tịch lau lau khóe mắt không có một tí nước mắt nào của mình.

Mọi người khinh bỉ, muốn khóc thì đi mà khóc thật, giả vờ khóc thì còn gì gọi là anh hùng hảo hán!
Giản Nặc tỏ vẻ mình chỉ là một cô gái, thật sự không nghĩ làm anh hùng hảo hán!
Anh hùng hảo hán gì đó, vẫn là để lại cho người khác đi làm đi.

O(∩_∩)O.

Cô đối với chuyện này không có hứng thú!
"Ai, chúng ta chỉ có thể lưu lại đây nhiều nhất là hai ngày, sau hai ngày, chúng ta phải rời đi ngay, không thể ở lại lâu hơn."
Giản Nặc cuối cùng đưa ra quyết định.

Chu Linh Linh bị việc lúc nãy dọa đến ngẩn người, không biết phải làm sao bây giờ.

Chu Thục Bình thấy Chu Linh Linh thờ ở, trái tim bà ta có chút co rút, bà ta không có con cái, chỉ có Chu Linh Linh ở cùng bà ta, bà xem Chu Linh Linh như con ruột của mình mà cô ta vư nhiên đối với cái chết của bà ta lại thờ ơ như không.

Hai ngày qua rất nhanh, Giản Nặc tính toán thời gian, ước chừng 3 giờ sáng sẽ thu sọn xong đồ vật, chuẩn bị xuất phát.

"Tôi có thể đi cùng các người không?" Chu Linh Linh xách ba lô của mình, hơi do dự mà nói.

"Chúng ta cũng cùng các người cùng nhau đi."
Chu Thục Bình trên lưng cõng một ít đồ vật đứng ở sau mọi người.

Phía sau Chu Thục Bình là những người công nhân.

"Mọi người muốn đi cùng chúng tôi sao?"
"Đúng vậy, chúng tôi muốn đi cùng."
"Tôi nói trước, nêu thật sự gặp nguy hiểm, tôi sẽ cố gắng trợ giúp các người, nhưng tôi cũng không thể bảo đảm sẽ giữ an toàn được cho sinh mệnh của các người, nếu quá nguy hiểm, bọn tôi sẽ chỉ bảo vệ mạng sống của mình là chính."
Giản Nặc cũng không để ý việc lại thêm vài người, chỉ là nếu bởi vì một vài người râu ria mà uy h**p đến bản thân thì mất nhiều hơn được.

Cho nên có một số lời vẫn là nói trước thì tốt hơn.

Sắc mặt Chu Thục Bình có chút khó coi, bà ta không ngờ là Giản Nặc sẽ trắng ra như vậy.

Chu Thục Bình nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là đồng ý với Giản Nặc, bà ta biết nơi này sẽ càng ngày càng nguy hiểm, không thể ở lại đây lâu được.

Huống chi bên ngoài còn có tang thi.

Năng lực của chúng càng ngày càng mạnh, cái cửa sắt này cũng không biết có thể chống đỡ được bao lâu.

So ra mà nói, bọn họ cần phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Biết là ngoài kia tràn ngập nguy hiểm, nhưng vẫn là đánh bạc 1 lần, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu.

"Các người yên tâm, bọn tôi sẽ không phiền toái các người" Chu Thục Bình mấy ngày nay cũng đã nghĩ thông suốt.

Bà ta có hối hận cũng không làm được gì nữa, bấy giờ phải tự cứu lấy mình mời là tốt nhất!
Còn Chu Linh Linh, bà tin nhất định sẽ có cách để cứu vãn lại.

So với Chu Linh Linh, Giản Nặc vẫn là thích Chu Thục Bình hơn một chút, ít nhất bà ta sẽ không nói gì không nên nói, không giống Chu Linh Linh, chỉ biết phá rối mọi thứ lên..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 64: 64: Mạt Thế Tương Ngộ 4


Tuy rằng lời nói của Chu Thụ Bình không dễ nghe tí nào, nhân phẩm cũng kém, nhưng giữa thật tiểu nhân cùng giả quân tử, cô vẫn thích thật tiểu nhân hơn chút, ít nhất còn dám làm dám chịu.

"Chờ chút nữa bọn tôi ra ngoài, mọi người đi theo phía sau."
Giản Nặc vừa nói, một bên nắm chặt đao trên tay mình.

Hoàng Hiểu Lệ lập tức đẩy cửa ra, một hai ba, mấy người xông ra ngoài, lúc này trời đã sáng rồi, mấy con tang thi thực vật ở gần sôi nổi phóng đến bên này.

Có một tang thi còn đang ngậm một cánh tay trong miệng.

Chu Linh Linh chưa từng nhìn thấy loại cảnh tượng này, lạp tức liến hét lên: "A"
Tang thi nghe thấy tiếng thét, lập tức trở nên càng hưng phấn.

"Cô có muốn chết thì tự đi mà chết một mình, đừng có ở đó mà liên lụy đến bọn tôi!" Hoàng Hiểu Lệ hung tợn mà nói.

Chu Linh Linh bị tang thi làm hết hồn, lại bị Hoàng Hiểu Lệ dọa, lập tức lộ ra biểu tình muốn khóc mà không khóc được.

Mấy công nhân cũng có chút sợ hãi, nhưng so với Chu Linh Linh vẫn ổn hơn rất nhiều.

Sắc mặt có chút trắng bệch nhưng ít nhất không la hét như cô ta.

Giản Nặc gật gật đầu, ngoại trừ Chu Linh Linh, nhưng người còn lại vẫn là chấp nhận được.

Tô Mạc Ly đánh nhau cùng những con tang thi kia cảm thấy không đúng cho lắm, nhưng tang thi này dường như hành lộng nhanh hơn trước đó, hơn nữa sức lực cũng mạnh hơn so với người bình thường, nếu không phải là người có khả năng thì thực sự khó sống khỏi móng vuốt của nhưng con tang thi này.àng đời trước lúc này tang thi tuy rằng có tiến hóa, nhưng là tuyệt đối không có như vậy rõ ràng.

Theo nhưng dấu hiệu này cho thấy, tang thi hẳn là đang tiến hóa, thế mà dị năng của mọi người lại không thấy thay đổi gì.

Chẳng lẽ có thứ gì đó đang thôi thúc tang thi tiến hóa! Phải chăng chính là thứ đã gây nên tận thế?
Nhớ không nhầm thì đời trước, có người từng đưa ra giả thuyết rằng tận thế không phải là tai họa trời giáng xuống, mà lạ hậu quả do con người gây ra! Chỉ là người đưa ra giả thuyết này sau đó không còn thấy bóng dáng, người ta nói là động chạm đến người nào đó nên đã bị xử lý.

Nếu nhưng gì người kia nói là thật sự.

Vậy hết thảy......!Không khỏi quá mức kh*ng b*.

Nghĩ lại khiến cho người ta cảm thấy không rét mà run.

"A a a a.

Ngươi không cần lại đây, không cần lại đây." Một cái tang thi xuyên qua phòng tuyến, đi tới bên cạnh Chu Linh Linh.

Chu Linh Linh thấy thế, lại bắt đầu la hét.

Tiếng hét chói tai của cô ta thiếu chút nữa làm Giản Nặc điếc.

"Rời khỏi đây nhanh lên, tiếng hét vừa rồi của cô ta sẽ làm rất nhiều tang thi kéo đến." Hoàng Hiểu Lệ vừa chạy hướng cửa, vừa kêu mọi người.

Nghe được Hoàng Hiểu Lệ nói, mọi người không hề do dự.

Lập tức chạy theo Hoàng Hiểu Lệ.

Chu Linh Linh cũng biết vừa rồi cô ta làm chuyện ngu xuẩn, không nói gì mà chạy theo mọi người ra ngoài.

Giản Nặc nhìn siêu thị, ánh mắt lạnh lẽo, ngày đó tuy rằng cô mất ý thức, nhưng lúc vừa đến, cô vẫn rất tỉnh táo, siêu thị này tuyệt đối đã có người tứng đến, còn lấy đi rất nhiều vật tư.

Đồ vật mà mình muốn lấy bị người khác lấy mất, trong lòng cô cảm thấy rất nghẹn khuất
Những người khác tự nhiên cũng chú ý tới biến hóa này, tuy rằng trong lòng có chút khó chịu, nhưng là bọn họ cũng đều minh bạch, trước mắt, không phải thời điểm để so đo việc này..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 65: 65: Mạt Thế Tương Ngộ 5


Tô Mạc Ly vung tay lên, thu vào một đống đồ.

Mấy người chưa thấy qua dị năng nhìn thấy đều chấn động.

Ánh mắt của Chu Linh Linh càng lóe sáng, bộ dạng kia không khác gì đồ mê trai.

Giản Nặc cười lạnh một tiếng.

Giản Nặc cười lạnh tới mức khiến Chu Linh Linh giật mình.

Hơi có chút ủy khuất nhìn Giản Nặc, như là đang hỏi vì sao lại nhìn cô ta với ánh mắt như vậy, nêu không phải xung quanh còn có nhiều người, Giản Nặc nhất định sẽ buồn nôn chết mất.

Tự dưng nhìn cô với ánh mắt nũng nịu đó khiến cô nổi da gà.

Cô là một cô gái bình thường, không có sở thích đấy với cô ta mà đi nhìn cô với ánh mắt đó.

Giản Nặc vung tay lên, băng tiễn sượt qua đầu Chu Linh Linh, chuẩn xác mà đâm vào đầu của tang thi ở phía sau.

Chu Linh Linh hô lên một tiếng: "Cô muốn làm gì."
Đối với cô ta, một ánh mắt Giản Nặc cũng không muốn bố thí.

Người như cô ta phải cách xa ra, đứng gần quá không cẩn thận lại lây sự ngu ngốc của cô ta mất.

"Nếu không phải vừa rồi Giản Nặc giúp, cô chỉ sợ đã bị mấy con tang thi đó xé xác rồi, có lòng tốt cứu người mà không biết còn muốn cắn ngược lại ân nhân của mình nữa."
Giản Nặc không buồn quan tâm đến Chu Linh Linh.

Cũng không có nghĩa là người khác sẽ để cho cô tác tác oai tác quái như vậy.

Hoàng Hiểu Lệ rất ghét cô gái này, lại thêm việc lúc nãy cô ta la hét, cô còn ghi tạc trong lòng đâu.

Chu Linh Linh ủy khuất bĩu môi.

Hoàng Hiểu Lệ dùng dao chặt đi tay của một con tang thi tay, sau đó vuốt lại tóc: "Cô đừng có làm ra cái khuôn mặt tủi thân kia, muốn thì tìm đàn ông mà làm, tôi cùng Giản Nặc không thừa nhận nổi bộ mặt đấy."
Chu Linh Linh hoàn toàn ngây dại, không ngờ Hoàng Hiểu Lệ lại nói thẳng mặt như thế.

Hoàng Hiểu Lệ tỏ vẻ ta chính là thô bạo vậy đấy, khó chịu thì tới đây đánh nhau đi!
Giản Nặc cười, hiển nhiên cũng tán đồng cách nói của Hoàng Hiểu Lệ.

Bởi vì Giản Nặc bị thương ở lưng nên mọi người tự giác mà để Giản Nặc đi ở trung tâm.

Nếu không gặp khó khăn thì sẽ không để Giản Nặc phải ra tay.

Năng lực chiến đấu của hai nhóm người rất nhanh biểu hiên ra sự khác biệt.

Chu Linh Linh đang bị tăng thi nắm lấy tóc.Mái tóc của Chu Linh Linh vốn dĩ rất dài và thẳng, thế nhưng trê.

đường đi đã sớm bị rối tung lên rồi.

Bây giờ nhìn cô ta không khác gì 1 bà điên.

Giản Nặc thấy một màn này, dưới chân không lung lay tí nào, cứu cô ta một lần đã là quá đủ rồi.

Lại nói, trên đường chạy trốn mà Chu Linh Linh còn đi trang điểm, tang thi không bắt cô ta thì quả thật phụ lòng cô ta rồi.

Ngay lúc tang thi chuẩn bị chạm đến người Chu Linh Linh, Chu Thục Bình lấy dao ra, cắt phần tóc bị nắm lấy của Chu Linh Linh.

Ngay sau đó kéo cô ta chạy đi.

"Chúng ta đến chỗ cái xe kia xem xem." Tô Mạc Ly chỉ vào một chiếc xe tải lớn nói.

Nhìn thấy chiếc xe tải kia, đôi mắt mọi người sáng ngời, nếu chỉ là xe con thì không thể nào chở hết cả nhóm người họ, nhưng có cái xe tải này liền khác.

Đừng nói chỉ có mấy người họ, có thêm chục người vào ngồi nữa cũng vừa
Thủ pháp lưu loát của mấy người vừa rồi khiến mỗi người ở đây đều ghi nhớ, khắc ghi trọng lòng đi theo họ chắc chắn sẽ sống sót, cho nên dù thế nào đi nữa thì bọn họ cũng sẽ không tách đoàn ra.

Nhưng bên cạnh chiếc xe kia vây quanh nhiều tang thi như vậy.

Mọi người đang không biết phải làm thế nào..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 66: 66: Mạt Thế Tương Ngộ 6


Muốn đến bên đó, cần phải đi qua mấy con tang thi.

"Tôi đi trước một bước," lời còn chưa dứt, Tô Mạc Ly liền đi ra ngoài.

Anh ta vừa ra, tang thi liền chú ý tới.

Mọi người hiểu ý anh ta muốn thu hút sự chú ý của tang thi để tranh thủ thời gian cho mọi người đi lấy xe.

Giản Nặc không do dự chút nào chạy ra ngoài, mọi người cũng đi ra theo.

"Ầm"
Giản Nặc chán ghét nhìn thoáng qua vết máu loang lổ trên cánh tay mình, cô ngay lập tức xé đi phần áo đấy.

Cô nhanh nhẹn mà bẻ cổ một con tang thi, ngay sau đó ngồi lên ghế điều khiển.

Người xung quanh rất có tự giác mà chia làm hai nhóm.

Năm người nhóm Giản Nặc ngồi ở phía trước, những người khác thì ngồi ở các hàng ghế sau.

Chu Linh Linh không biết xấu hổ mà nói "Tôi bị say xe, không ngồi được ghế sau."
Giản Nặc thấy có rất nhiều tang thi bị động tĩnh vừa rồi hấp dẫn sự chú ý mà chạy lại đây, cũng không có ý cùng Chu Linh Linh dây dưa.

"Phía trước không còn chỗ ngồi nữa, nếu không muốn ngồi ở ghế sau, thì mời cô xuống khỏi xe, tôi sẽ không để ý đâu."
Nói xong, Giản Nặc liền khởi động xe.

Chu Linh Linh lập tức bị động tác này của Giản Nặc dọa sợ, không còn lo ngồi trước hay sau, vội chạy đến chỗ ngồi mà ngồi, sợ Giản Nặc không cho cô ta ngồi xe nữa
Nói thật, đây là lần đầu tiên Giản Nặc lái loại xe này, dù biết các loại xe lái đều tương tự nhau, nhưng lái xe to như thế này, cô vẫn gặp chút khó khăn.

"Ầm" đây là tiếng cốp xe đâm vào tường.

Những người ngồi trên xe bị tiếng động này làm hết hồn.

Chu Linh Linh bị đụng vào thành xe.

Cô ta từ nhỏ được Chu Thục Bình nuôi dưỡng kĩ lưỡng, da thịt mỏng manh, bị đụng như vậy lập tức bị rách da, máu cháu từ trên trán xuống cùng với cái đầu như tổ quả của cô ta khiên cô ta trông như một con ma nữ.

Giản Nặc cũng bị âm thanh kia làm hoảng sợ.

"Cô có lái được không, nếu không thì để tôi tới thử xem sao?" Chu Tử Minh nói một cách không chắc hắn, bởi vì đói với loại xe này anh ta cũng không hiểu biết nhiều.

"Tôi không lái được thì phải làm sao giờ, chẳng lẽ anh biết lái sao?"
"Tôi chỉ từng đi xe thể thao, chưa tùng tiếp xúc loại xe kiểu này, nhưng chắc là cũng không khác nhau quá nhiều."
"Nói đi nói lại cũng không phải là không biết lái sao.

Chúng ta cũng như nhau cả thôi, không cần đổi làm gì đâu, tôi muốn thử một chút."
"Ầm" Giản Nặc vừa nói xong, lại có một tiếng động vang lên.

"Giản Nặc, rốt cuộc cô có lái được không vậy, tiếp tục như vậy sẽ hư xe đấy."
"Không có việc gì, tôi muốn thử một chút thôi, giờ đã quen hơn rồi, mọi người chuẩn bị mà xem."
Mấy người họ nói không lớn tiếng lắm nhưng vẫn đủ để mấy người ngồi sau nghe được.

Chu Linh Linh Hoài nghi tai của mình là nghe nhầm.

"Bọn họ đang làm cái quỷ gì vậy, chẳng lẽ đều không lái được xe sao?" Chu Linh Linh nói ra suy nghĩ của mọi người lúc này.

"Không thể nào, xem mấy người kia có vẻ rất lợi hại, không giống như là không biết lái xe." Giang Hoa nòi có chút không chắc chắn.

Chu Linh Linh Khinh bỉ câu này của Giang Hoa, cái gì mà lợi với chả hại, cùng với việc biết lái xe hay không có liên quan gì đến nhau đâu..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 67: 67: Mạt Thế Tương Ngộ 7


"Lợi hại liền phải biết lái xe hay sao? Vả lại tôi cũng không thấy họ lợi hại ở đâu."
Câu đầu tiên của Chu Linh Linh không có gì để phản bác, thê nhưng câu sau thì hoàn toàn là ghen ghét mà nói ra.

Giang Hoa tất nhiên cũng biết Chu Linh Linh là loại người thế nào, trước kia có Chu Thục Bình che chở cô ta, cô không dám phản bác gì, thế nhưng bây giờ Chu Linh Linh lại còn giở giọng tiểu thư ở đây.

Thật là không biết thời biết thế.

"Tôi ít ra còn biết họ là người đã cứu chung ta ra, nêu không có bọn họ dẫn đường, nhóm chung ta chắc chắn không bị biến thành tang thi thì cũng trở thành điểm tâm cho bọn nó."
Nói xong câu đó, Giang Hoa liền ngồi yên tại chỗ của mình, không thèm quan tâm đến Chu Linh Linh nữa.

Chu Linh Linh không ngờ Giang Hoa lại dám ý kiến với cô ta, trước giờ Giang Hoa vẫn luôn là người thành thật cơ mà, cô nói cái gì thì cô ta không bao giờ phản bác một câu.

Thay đổi nhanh như vậy làm Chu Linh Linh thực sự không ngờ đến.

"Sao còn chưa lái xe đi, bọn tang thi sắp đuổi tới đây rồi." Chu Linh Linh thấy không ai thèm quan tâm đến cô ta, càng thêm tức giận, vừa mới ngẩng đầu lên nhìn ra bên ngoài, thiếu chút bị dọa ngất.

Không biết từ lúc nào bên ngoài đã xuất hiện một bầy tang thi.

Chung nó rất nhanh sẽ đến gần chiếc xe này.

Chu Linh Linh đứng lên, chuẩn bị tinh thần nếu như có biến cố gì sẽ chạy đi.

Chỉ là cô ta thực sự đen đủi, vừa mới đứng dậy, Giản Nặc liền phóng ga.

Xe lập tức phóng đi.

Mà Chu Linh Linh vừa mới đứng dậy bởi vì quán tình mà lập tức bị té ngã.

Tuy không bị tổn thương gì nhưng đủ để cô ta choáng váng hết nửa ngày.

Sau một lúc làm quen, Giản Nặc từ từ cũng đã nắm được cách điều khiển chiếc xe này, có thời gian rảnh rỗi để trò chuyện với mọi người.

"Giản Nặc, thành phố A thực sự an toàn sao." Lý Hiểu Đông nhìn Giản Nặc, hỏi cô về vấn đề mà mấy hôm nay mình vẫn đang nghi vấn.

Trước kia không hỏi là sợ Giản Nặc nghĩ nhiều, hiện tại bọn họ đã quen thuộc, cho nên hỏi một chút chắc cũng không có vấn đề gì.

"Dù sao cũng an toàn hơn so với những nơi khác."
"Nhưng chẳng lẽ cô đã quên thành phố A chính là thủ đô sao, dân cư ở đó nhiều hơn nơi khác rất nhiều.

Cho dù có xuất hiện nhiều dị năng giả đi nữa thì so với tang thi cũng chỉ là muối bỏ bể!"
"Lời này là không sai, tuy nơi đó nhiều người, nhưng vừa rồi cậu cũng nói là đó là thủ đô của nước ta, nó là trung tâm của quốc gia, nó hoàn toàn không đơn giản như nhưng gì chúng ta thấy ở bề ngoàiy."
"Ý của cô là?"
"Cái gì tôi cũng chưa nói." Giản Nặc liếc mắt nhìn Hoàng Hiểu Lệ, Hoàng Hiểu Lệ tỏ vẻ hiểu ý gật gật đầu.

Cẩn thận nghĩ lại, Giản Nặc nói có mấy phần có lý, thành phố A hẳn là sẽ không dễ dàng bị luân hãm như những nơi khác được.

Xe chạy một ngày, nghỉ ngơi 1 buối, tới tầm chạng vạng thì tới thành phố A.

Nói cho đúng thì đó là khu an toàn của thành phố A
"Các người dừng lại, để lại một ít đồ ăn là có thể vào khu an toàn." Binh lính canh cửa thấy họ định đi thẳng vào cũng không trách.

Mấy hôm nay thực sự có rất nhiều người tới, những người tới sớm thì còn có thể có phòng để ở,, người tới sau thì chỉ sợ chỗ che nắng trú mưa cũng không còn..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 68: 68: Mạt Thế Tương Ngộ 8


Mấy người gật gật đầu, đi theo binh lính kia tới cửa, báo họ tên cùng địa chỉ.
Hai người binh lính cũng không có muốn nhiều, chỉ lấy một chút liền cho đi.
Vì bên trong không gian hữu hạn, cho nên xe của bọn họ phải để ở bên ngoài.
Tiến vào khu an toàn, bên trong hết thảy đều không khác trước mạt thế là bao, quán ăn, cùng quán bar cái gì cần có đều có, mọi thứ đều ngay ngắn trật tự, mạt thế hoảng loạn như không hề ảnh hưởng đến nơi đây.
Mấy người mỗi người đều mang ba lô to, vừa nhìn là biết là người từ nơi khác lại đây.
"A, lại có mấy đồ quê mùa tới." Lý An bất mãn nhìn nhóm người của Giản Nặc.

Mấy ngày nay, mấy kẻ quê mùa từ nơi khác tới thật sự quá nhiều, tuy rằng những người này thường sẽ không chủ động tới trêu chọc hắn.
Nhưng là mỗi ngày thấy những người này ở dưới mí mắt mình lắc lư, vẫn là thực không thoải mái.
Chu Linh Linh từ nhỏ đến lớn cũng không biết có hại hai chữ viết như thế nào, trước mắt có người chỉ vào đầu cô ta mắng, cô ta có thể nhịn được mới là lạ.
"Anh nói ai là đồ quê mùa!" Vốn vẫn luôn đi ở phía sau Chu Linh Linh bỗng nhiên vọt tới đằng trước, hét lên một tráng với Lý An.

Lý An từ trên xuống dưới đánh giá Chu Linh Linh: "Nha, cô gái dậy thì không tệ nha."
Chu Linh Linh bị Lý An nhìn với ánh mắt dâm tà, tức giận đến toàn thân phát run, ngực bởi vì tức giận mà phập phồng, hết thảy làm Lý An nhìn đến đôi mắt đều thẳng.
"Không được nhìn tôi bằng cái ánh mặt không đứng đắn như vậy!"
"Cô biết tôi nhìn thế nào mà lại bảo là ánh mắt không đứng đắn?" Lý An tiếp tục cười, đôi mắt cũng vẫn luôn dính ở trên ngực Chu Linh Linh.
"Thật là là khinh người quá đáng!!!"
"Tôi chính là khi dễ cô đấy, thì làm sao." Chu Linh Linh càng sinh khí, Lý An liền càng vui vẻ.
Nói thật, Giản Nặc cũng không định tính sổ Lý An, tuy rằng đời trước trong trí nhớ của cô không có hắn, mà quyển sách kia cũng không có ai gọi là Lý An.

Nhưng kia quyển sách chỉ có một kết cục, ngoại trừ cái kết ra cô không biết những chuyện khác.
Cho nên cô cũng không thể xác định Lý An này có phải là con hay cháu của một nhân vật lớn nào hay không.
Nhưng cô cũng không muốn ở nữ chủ chưa xuất hiện đã đi chầu ông bà.
Không sai, Giản Nặc liếc mắt một cái liền nhận định Lý An là một tên nhị thế tổ (con ông cháu cha).

Người như vậy bạn đắc tội hắn, chẳng khác nào đắc tội cả nhà của hắn, mất nhiều hơn được.
Người như vậy cô không thể trêu vào.

Đáng tiếc chính là, hiện tại đã không phải không thể trêu vào vấn đề, nhờ Chu Linh Linh ban tặng, bọn họ đã hoàn toàn chọc giận Lý An.
Lý An đánh giá Chu Linh Linh.

"Cô nếu đáp ứng ngủ với tôi cả đêm, ta liền không so đo với các người."
Chu Linh Linh sao có thể chịu được loại này vũ nhục, không chút nghĩ ngợi liền giơ tay lên, định cho Lý An một bạt tai, chính là mấy người đứng sau Lý An cũng không phải để làm màu, cho nên Chu Linh Linh còn chưa đụng tới Lý An mặt, liền bị tùy tùng của Lý An bắt lấy tay.
Chu Linh Linh liều mạng giãy giụa, thế nào cũng không gỡ được tay ra khỏi người kia.
"Buông tay tôi ra."
Người đều nói vật họp theo loài, Lý An người như vậy, bên người người tự nhiên cũng là cùng Lý An không sai biệt lắm.

Người nọ không chỉ nắm lấy Chu Linh Linh tay, còn s* s**ng vài cái làm cho mặt Chu Linh Linh đỏ lên vì tức giận..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 69: 69: Mạt Thế Tương Ngộ 9


"Mấy người chỉ biết nhìn thôi sao?" Chu Linh Linh thấy không có cách nào tránh thoát, xoay người, có chút tê tâm liệt phế nói to.
Rốt cuộc là chính mình nuôi dưỡng nhiều năm hài tử, bởi vậy Chu Thục Bình ban đầu là có chút do dự, một chút lúc sau liền không hề nghĩ ngợi mà tiến lên.
"Các ngươi đừng có mà quá đáng, mau buông ra con gái tôi ra, bằng không tôi sẽ không tha cho các người." Chu Thục Bình hung thần ác sát nói, chỉ là biểu tình hung thần ác sát của bà ta trông cứ buồn cười.
"Bà là ai, dựa vào cái gì nói buông là phải buông ra.

Con lợn béo, bà tốt nhất tránh ra, bằng không ông đây cho bà đẹp mặt." Lý An liền cái ánh mắt nhi đều lười đến cấp Chu Thục Bình.
Khuôn mặt mập mạp của Chu Thục Bình bị Lý An nói tức giận đến run lên run lên.
"A a a a, tao liều mạng với bọn mày."Chỉ thấy Chu Thục Bình lấy gậy gỗ ra vọt qua hướng Lý An.

Lý An không chút hoang mang, không đem Chu Thục Bình để ở trong lòng, phảng phất Chu Thục Bình trong mắt là kẻ không làm ra cái gì song to gió lớn.
Thấy cây gậy của Chu Thục Bình sắp đánh lên trên người Lý An, một người bên cạnh hắn bỗng nhiên động, trong tay không biết khi nào xuất hiện một cái hỏa cầu.

Lý An cười âm trầm, dưới khống chế của người nọ, hỏa cầu thẳng tắp bay về phía Chu Thục Bình.
Hỏa cầu bỗng nhiên xuất hiện làm Chu Thục Bình ngây dại quên cả né tránh.

Áo quần đang mặc đều là sợi poly dễ bắt lửa, hỏa cầu đụng vào Chu Thục Bình, bà ta tức khắc phát ra hét thảm thương.
Giản Nặc nhìn, vội gọi ra cột nước từ trong tay, "Rầm" một tiếng, ngọn lửa trên người Chu Thục Bình nháy mắt tắt, mà Chu Thục Bình cũng bởi vậy biến thành gà rớt vào nồi canh.
Lý An còn không kịp thu hồi nụ cười, gương mặt liền cứng ngắc.

Lý An bây giờ mới chú ý tới Giản Nặc.
Giản Nặc lạnh mặt, trên tay còn xách theo một cây chủy thủ, mặt trên tha thiết vết máu ở kể ra cây đao này chiến tích.
Chu lanh canh Lý An dám đùa giỡn, Giản Nặc Lý An lại là đánh trong lòng sợ hoảng.

Lý An không ngốc, biết người nào có thể trêu chọc, người nào không thể trêu chọc.

Trước không nói kia đem nhiễm huyết chùy thủ, lại nói cô gái này chỉ mới ra tay một chút cũng đủ làm Lý An lau mắt mà nhìn.
Hắn không quên cha hắn bây giờ đang rất cần người tài, cô gái này không thể nghi ngờ là một cái lựa chọn rất tốt.

Chỉ cần đem cô gái này cho cho cha hắn xem, cha hắn chắc chắn sẽ rất cao hứng, đến lúc đó hắn chắc chắn có thể hơn cái tên tiện loại kia một baạc.
Việc này so với tán gái yêu đương đáng giá hơn nhiều! Tròng mắt vừa chuyển, Lý An nói: "Hiểu lầm, đều là một hồi hiểu lầm, người kia mau buông cô gái kia ra.

Đừng có làm ra cái vẻ mặt háo sắc kia, làm căn cứ của chúng ta mất mặt!"
Tiểu tuỳ tùng kia tuy rằng không rõ dụng ý của Lý An là gì, nhưng vẫn nghe lời buông Chu Linh Linh tay, chỉ là trước khi buông ra vẫn không nhịn được sờ mó một chút cái tay.
Chu Linh Linh nhìn cái tay phải bị bóp đến đỏ bừng, cái mũi đau xót, liền phải khóc ra tới.
"Hiểu Lệ ngươi đi tìm cái áo cho bà ta khoác lên."
Quần áo của Chu Thục Bình bởi vì chuyện vừa rồi đã sớm bị cháy hơn phân nửa.

Tuy rằng trên người còn mặc đồ, nhưng là có nhiều chỗ bị lộ ra quần áo không che được.

Tình huống hiện tại hiển nhiên không thích hợp xem xét trên người Chu Thục Bình có bị thương hay không..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 70: 70: Mạt Thế Tương Ngộ 10


Hoàng Hiểu Lệ từ lấy ra một bộ quần áo từ trong ba lô của mình, đưa cho Chu Thục Bình mặc.
Chu Thục Bình bị dọa đến không nhẹ.

Mập mạp thân mình không ngừng run rẩy.
"Tôi là con trai của người phụ trách căn cứ này, mấy người nếu gặp vấn đề gì khó khắn cứ tới tìm tôi, tới cửa, các người cứ nói là bạn của Lý An, bọn họ sẽ để các người tiến vào."
Nếu như chuyện vừa rồi không xảy ra, Lý An biểu hiện thật sự rất không tồi, chính là chuyện vừa ròi, mọi người không thể nào có ấn tượng tốt với Lý An được.
"Được." Giản Nặc gật gật đầu, cũng không có lập tức phủ nhận lời của Lý An.
Lý An là con trai của người phụ trách căn cứ này, có thể xem như thái tử ở đây, Giản Nặc còn không có ngốc đến mới tới liền đắc tội người ta, như vậy chính là tự tìm đường chết.
Huống chi thân phận này của Lý An còn có rất nhiều giá trị lợi dụng.

Giản Nặc tính toán nếu giao hảo với Lý An cô có thể kiếm được lời ích nhiều chừng nào.

Lý An xem Giản Nặc cũng không có ý cự tuyệt hắn.

Cũng thực vui vẻ, cùng với tuỳ tùng hô hô lạp lạp đi rồi.
Vẫy vẫy ống tay áo, không mang theo đi một chút do dự.
Nếu không phải Chu Thục Bình cháy đen đang đứng nơi đó cùng với Hoàng Hiểu Lệ đang không ngừng nhìn cổ tay của mình, chỉ sợ mọi người đều cho rằng sự xuất hiện của Lý An là ảo giác.
"Cô vì sao lại tha cho hắn!" Giản Nặc vừa định tiến về phía trước, lại bị Chu Linh Linh cản đường đi.
Giản Nặc nhìn Chu Linh Linh ngăn ở trước mặt mình, thần sắc nhàn nhạt, không nói gì.
Chu Linh Linh bị Giản Nặc nhìn đến rét run, nhưng là nhớ tới sự tình vừa rồi vẫn là nuốt nuốt nước miếng, nói: "Cô rõ ràng có thể ra tay, tại sao lại không ra tay, đến khi hai ngươi bọn tôi ra nông nỗi này cô mới ra tay, có phải hay không muốn chúng tôi bị chê cười!"
Giản Nặc nghe xong những lời này của Chu Linh Linh, còn tưởng rằng chính mình lỗ tai trục trặc, chính là thấy Hoàng Hiểu Lệ phía sau có biểu tình như nuốt phải ruồi bọ, thì ra lỗ tai cô không có vấn đề gì, có vấn đề là người nói mà thôi.
"Cô nói ra tay là tôi phải ra tay à, dựa vào gì mà tôi phải ra tay!" Giản Nặc quả thực dở khóc dở cười, Chu Linh Linh mạch não đến tột cùng là như thế nào lớn lên?
"Bọn tôi là người đi cùng cô, chẳng lễ cô không nên bảo đảm an toàn cho bọn tôi sao?"

Giang Hoa xem Chu Linh Linh nói chuyện, liền biết sự tình muốn hư, quả nhiên, Chu Linh Linh nói ra những lời này.
"Vui đùa cái gì vậy, dựa theo ý của cô là các người đi cùng tôi tới, tôi phải đảm bảo an toàn của các người.

Nhưng ai cho mấy người đi theo cơ chứ, chẳng lẽ cô là heo không tự suy nghĩ được hay sao?."
"Sao cô lại nói chuyển kiểu vậy, dám mắng bọn tôi là heo!" Chu Linh Linh trực tiếp đem Giản Nặc câu nói từ cô thành bọn cô.

Chu Linh Linh nghĩ nếu Giản Nặc bị mọi người nghĩ dám chửi mọi người sẽ phải đắc tội toàn bộ người ở đây.

Chu Linh Linh tưởng bở mà nghĩ.
Nhưng Chu Linh Linh tựa hồ đã quên mọi người đều đứng cách đó không xa.

Âm lượng của cô ta với Giản Nặc cũng không nhỏ, ai đúng ai sai, vừa nghe liền biết.
"Chu tiểu thư, cô bị điếc tai hay sao? Giản Nặc chỉ mắng mỗi cô là heo, cũng không có nói người khác, thỉnh không cần vặn vẹo sự thật!".
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 71: 71: Căn Cứ Thành Phố A 1


Hoàng Hiểu Lệ lên tiếng tiếng, tuy rằng Chu Linh Linh hành động lần trước đúng là cứu bọn họ, nhưng cô ta càng ngày càng quá đáng.Thật là làm người mười phần chán ghét.
"Các người không thể làm như vậy được, nếu không phải lúc trước tôi mở cửa cho các người, các ngươi bây giờ không biết đang lang bạt ở chốn nào đâu."
Chu Linh Linh có tâm lý thà mất mặt chứ không mất thế, hét lên.
Giản Nặc bất đắc dĩ đỡ cái trán, nếu thật sự biết mọi chuyện sẽ thành ra như vậy, cô thà rằng ngay lúc đó Chu Linh Linh đừng mở cánh cửa kia ra.

Cô tự tin bằng sức lục của mấy người có thể thoát ly hiểm cảnh.
Hiện tại, bị cô ta lấy chuyện này uy hiế, thật đúng là khó chịu a.

Giản Nặc bực bội nghĩ.
Hoàng Hiểu Lệ liền biết rõ Chu Linh Linh sẽ nói vậy.
"Cô lúc trước đúng là đã cứu bọn tôi, nhưng chẳng lẽ cô đã quên rằng bọn tôi cũng cưu cô không ít lần, cô bảo lúc trước nếu không có cô bọn tôi đã chết rồi, vậy tôi cũng có thể nói, nếu là không có chúng tôi, các người cũng chết không biết bao nhiêu lần rồi."
Hoàng Hiểu Lệ không khách khí đem những lời kia của Chu Linh Linh trả lại cho cô ta hết.

Hoàng Hiểu Lệ xem ra, những người như Chu Linh Linh có bệnh, phải trị.
"Các người, các người thật quá đáng!"
Giản Nặc thật sự không rảnh để tiếp tục nói chuyện với Chu Linh Linh, cái kiểu nói chuyện không khác gì mấy bà ngoại chợ cãi nhau này cô không có hứng thú, nếu thật sự chướng mát nhau, tốt nhất nên dùng tay chân so xem thế nào.
"Cô mà còn tiếp tục đứng chắn trước người tôi, tôi cam đoan với cô sẽ có chuyện còn quá đáng hơn ở phía sau."
"Cô muốn làm cái gì." Chu Linh Linh che ngực của mình, tỏ ra hơi sợ sệt.
"Cô yên tâm, tôi không có sở thích đặc biệt đó, cô cũng chả vừa miệng tôi đâu, dù có làm bách hợp thì tôi cũng thà ở cùng Giản Nặc còn hơn cô gấp bội!!"
Hoàng Hiểu Lệ thể hiện bản lĩnh nói chuyện cũng đủ để khiến người ta tức chết.
Quả nhiên, Chu Linh Linh nghe Hoàng Hiểu Lệ nói xong bị chọc tức đến ói máu.

cái gì mà dù cho có sở thích đặc biệt, cũng không cùng cô, cô thì sao chứ, chẳng lẽ cô rất kém sao.
Chu Linh Linh bị tức giận đến hồ đồ hiển nhiên không có phát hiện ra sự chú ý của cô ta bị lệch đến hướng khác rồi.
"......" Giản Nặc giờ phút này chỉ nghĩ nói, cô muốn cùng tôi ở bên nhau, hỏi qua tôi sao?
"Các người có đánh nhau không để còn đi nữa, chẳng lẽ cứ đứng ở đây mãi sao?" Giản Nặc rất không kiên nhẫn nói, đã vài ngày không được tắm rửa, cảm giác cả người đều khó chịu.

Hiện tại cô rất muốn nhảy thẳng vào trong nước tắm rửa cẩn thận.
Hoàng Hiểu Lệ bĩu môi, không nói chuyện nữa.

Mấy người đi theo cái bản đồ được binh lính cấp đi một lúc, rốt cuộc tìm tới được nơi ở của bọn họ.
"Cũng không tồi." Giản Nặc vừa lòng gật gật đầu nhìn mấy gian nhà trệt đối diện mình.

Có thể cho bọn họ một cái nhà trệt đã là tốt rồi.

Rốt cuộc này trong căn cứ an toàn như vậy, chắc chắn có không ít người muốn tiến vào.

Bọn họ dựa vào từng đó lương thực đổi được nơi ở như vậy là đã không tồi rồi.
Đời trước lúc cô vừa tới nơi này, liền phải ở bên ngoài, bây giờ có phòng ở so với lúc trước tốt hơn không biết bao nhiêu.
"Tổng cộng có bốn phòng, chúng tôi lấy hai cái, các người lấy hai cái.

Chúng ta muốn hai phòng ở phía nam." Giản Nặc nói kỳ thật đã thực công bằng, bởi vì những lương thực giao lên hầu hết đều là của bọn cô, dù bọn họ muốn cho bọn họ ở phòng nào, bọn họ cũng không thể có ý kiến gì..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 72: 72: Căn Cứ Thành Phố A 2


Nhưng mấy người này lại không hiểu vấn đề này.
"Dựa vào cái gì bọn tôi nhiều người như vậy chỉ có hai phòng, mấy người chỉ có vài người mà chiếm đến hai phòng cơ chứ!" Chu Linh Linh như đã quên chuyện vừa rồi, bắt đầu kiếm chuyện.
"Vậy tại sao tôi phải chia phòng cho các người, cho các người 2 căn phòng đã là tốt lắm rồi, đừng quên lương thực lúc nãy được giao ra đều là của bọn tôi đấy.

Các người mà muốn ở nhiều phòng hơn nữa thì hãy nộp thêm lương thực đi, liên quan gì đến bọn tôi, đừng ngồi đó tưởng bở nữa!"
"Cô......" Chu Linh Linh còn chưa nói hết câu, Chu Thục Bình đứng bên cạnh ngắt lời cô ta.
"Trời đã tối rồi, chúng ta đi trước dọn dẹp một chút, mấy ngày nay không có thời gian nghỉ ngơi, mọi người đều mệt mỏi rồi." Nói rồi, Chu Thục Bình cường ngạnh kéo Chu Linh Linh đi.
Chu Linh Linh còn không kịp nói thêm cái gì, liền bị Chu Thục Bình đưa đi rồi.
Thấy Chu Linh Linh đã bị Chu Thục Bình giải quyết rồi, Giản Nặc tự nhiên không có tâm tư đi so đo với Chu Linh Linh.
Hai nhóm đám người ranh giới rõ ràng, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, không can thiệp lẫn nhau là tốt nhất.

Tuy nói là một căn nhà trệt, nhưng là lại có hai cái chìa khóa, hẳn là người ta cố ý an bài.

Như vậy cũng khá tốt, tránh phải đi chung với mấy người đó, đỡ gặp phiền phức.
Giản Nặc mở khóa, tro bụi xộc thẳng vào khiến cô phải hắt xì.
"Căn phòng này rốt cuộc không có người ở bao nhiêu năm rồi vây, sao có thể nhiều bụi như thế nhỉ?" Giản Nặc mở cửa ra, để bụi bên trong vơi bớt rồi mới vào phòng.
"Thật là nát." Giản Nặc một bên đi vào trong, một bên thầm nói.

Cũng không biết là bởi vì mưa dột hay là nguyên nhân nào khác.

Vách tường vốn hẳn là màu trắng giờ bị ố vàng hết, có nơi còn bi tróc ra, để lộ xi măng xám đen ở bên trong.
Tóm lại, căn phòng này giống như khu ổ chuột của dân tị nạn, ban đầu cô còn có chút mong chờ với nơi ở mới của mình, bây giờ chỉ toàn là bất mãn.
Tuy rằng bất mãn, nhưng trước mắt lại không có biện pháp khác, bọn họ hẳn sẽ ở nơi này một khoảng thời gian dài.
Phòng ở tuy rằng nát nhưng ít nhất còn có thể che nắng che mưa.

Sắp đến mùa đông rồi, nếu không kiếm được nơi trú ngụ, không cần đến tang thi, chỉ thời tiết khắc nghiệt thôi cũng đã đủ để gi ết chết bọn họ.
"Có tổng cộng hai căn, tôi với Hiểu Lệ sẽ ở căn nhỏ hơn, căn còn lại mấy người ở, ai về phòng nấy dọn dẹp đi."
Giản Nặc nói xong liền lôi kéo Hoàng Hiểu Lệ đi về phía phòng của bọn họ để dọn dẹp.
Hai căn phòng này được xây theo kiểu của người Đông Bắc.

Thứ đập vào mắt đầu tiên khi phòng chính là cái giường đất.
"A, không thể tưởng tượng được ở chỗ này lại có giường đất, so với giường bình thường, tôi càng thích loại giường đất như này.

Mùa đông chỉ cần đốt một ít than ở bên dưới, liền ấm hơn giường bình thường không biết bao nhiêu lần!"
"Cô đã từng ngủ trên giường đất sao?" Giản Nặc có chút kinh ngạc hỏi.

Cô cứ nghĩ Hoàng Hiểu Lệ là dân thành thị chính cống, thế nhưng xem ra là không phải vậy?
"Sao lại hỏi như vậy, tôi không phải từng kể với cô là nhà tôi trước kia ở nông thôn sao?"
"Chắc là tôi quên mất." Giản Nặc xấu hổ cười cười, dù là trước hay sau khi trọng sinh, trí nhớ của cô vẫn không tốt lên được..
 
Mạt Thế Trọng Sinh Kim Bài Nữ Phụ
Chương 73: 73: Căn Cứ Thành Phố A 3


"Haizz, dù sao trong mắt tôi loại giường đất này tốt hơn giường bình thường." Hoàng Hiểu Lệ mở cửa sổ ra.
Không khí hơi lạnh trong nháy mắt thổi vào, thổi đi một ít bụi bẩn trong phòng cũng làm căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn chút.
Hoàng Hiểu Lệ đang định đóng cửa sổ lại nhưng bị Giản Nặc ngăn cản.
"Căn phòng này bẩn quá, nếu không mở cửa thì chúng ta sẽ sặc chết mất!!" Bụi nồng nặc như vậy mà không mở cửa sổ, có để người sống không.
"Nhưng mà lạnh quá~" Hoàng Hiểu Lệ than.
"Lạnh còn đỡ hơn chết sặc, soạn sửa nhanh lên sắp muộn rồi."
"Tốt."
Giản Nặc lấy cây chổi có sẵn trong phòng, chia cho căn phòng bên cạnh, bắt đầu chú tâm quét dọn.
Hoàng Hiểu Lệ và Giản Nặc cũng không thường quét dọn.

Nhưng cũng không gặp mấy khó khăn khi dọn dẹp.
Vấn đề là ở phòng của mấy nam nhân kia.

Lý Hiểu Đông cầm cây chổi Giản Nặc vừa ném cho hắn, cũng Tô Mạc Ly với Chu Tử Minh ba người nhìn nhau.

Cái này làm sao? Bọn họ không thể nha.
"Nếu không chúng ta chờ hai người họ thu thập xong, lại nhờ họ giúp chúng ta!" Lý Hiểu Đông nói ra suy nghĩ.
Nhưng lại bị Chu Tử Minh cùng Tô Mạc Ly phản đối.

"Tôi dám cam đoan, nếu cậu nói với Giản Nặc suy nghĩ này của cậu, cô ấy chắc chắn sẽ đánh cậu gãy răng.

Vì mạng nhỏ của chúng ta, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên tự thân vận động đi, chỉ là quét dọn thôi mà, lúc còn học tiểu học, chúng ta cũng từng làm rồi nha!"
"Thôi được rồi, chúng ta tự làm thôi.

Ba người chúng ta làm chắc se nhanh hơn hai người kia, làm xong rồi sang phòng bên hỗ trợ cho họ." Lý Hiểu Đông nói nghe không đáng tin cậy cho lắm.

Giản Nặc và Hoàng Hiểu Lệ quét dọn quần quật, tự nhiên không biết mấy nam nhân trong phòng này đang ngồi bố trí hai người.
Nhìn căn phòng đã rực rỡ hẳn lên, Giản Nặc duỗi duỗi cánh tay mỏi rụ của mình.

"Không ngờ được quét dọn căn phòng thôi mà còn mệt hơn cả đánh tang thi!"
"Haizz, mệt như thế này, tôi thà đánh tang thi còn hơn!"
"Tôi cũng vậy."
"Đúng rồi, chúng ta có nên đi giúp ba người bọn hắn không, đừng để đến trời tối vẫn ngồi mày mò mãi đến lúc đấy không có chỗ ngủ đừng có mà chạy đến phòng chúng ta ở ké." Hoàng Hiểu Lệ nói.
Giản Nặc nhướng mày.

"Cô nói không sai, bọn họ mà không dọn dẹp tốt chắc chắn sẽ sang phòng mình ở."
Hai người mở cửa ra, đi tới căn phòng cách một cái hành lang.
"Oa, ba người dọn dẹp cũng không tồi nha." Giản Nặc há hốc mồm, vốn dĩ cho rằng ba người này không thể dọn dẹp được mới đúng, không ngờ cũng làm được gọn gàng ngăn nắp phết.

So với hai người còn gọn gàng sạch sẽ hơn.
Lý Hiểu Đông một bên dọn dẹp mạng nhện trên góc tường, một bên nói: "Đừng chỉ đứng đấy nhìn, nếu là huynh đệ, nhanh cầm đồ tới dọn dẹp với chúng tôi.".
 
Back
Top Dưới