Khác Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tiểu Nhân Vật

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tiểu Nhân Vật
Chương 60: Nguy cơ (1)


Nữ nhân nhìn mì ăn liền cùng một túi bánh bích quy, trên mặt hiện lên một tia ghét bỏ.

Nữ nhân quay đầu nhìn về phía sơn động phía bên kia sợi dây ngăn cách, trong mắt xẹt qua một tia ao ước cùng oán hận khó có thể che dấu.

Một người nam nhân ôm mấy túi quần áo đặt bên cạnh nữ nhân, rất vui vẻ nói, “Tiêu Tiêu, em xem, những thứ này là do anh Lưu Khiết bảo người đưa tới cho chúng ta!”

Nữ nhân ngẩng đầu nhìn nam nhân, trên mặt cũng lộ ra một tia vui vẻ, trong nháy mắt đó oán hận dường như biến mất, “Thật sao?

Vậy tốt quá, cái này đều là anh Lưu Khiết cho người đưa tới.

Anh, anh có đi tìm anh Thẩm Duệ hay không?

Nếu anh Thẩm Duệ không đồng ý, anh Lưu Khiết cũng sẽ không đưa cho chúng ta áo bông và những thứ này.”

Nam nhân, cũng chính là Tống Húc Dương sửng sốt, lập tức ngượng ngùng nói, “Anh Thẩm Duệ rất bận, anh không có cơ hội đi đến nói chuyện với anh ấy.”

—— quan trọng là, hắn không dám tiến lên.

Nữ nhân, cũng chính là Tống Tiêu Tiêu nghe xong, sẳng giọng, “Sao anh lại như vậy!

Rất không lễ phép.”

Tống Húc Dương đang định nói, Tống Tiêu Tiêu đã đứng dậy nói, “Anh, em đi cảm ơn anh Thẩm Duệ.”

Tống Húc Dương sửng sốt, đang muốn ngăn cản, Tiêu Tiêu đã vội vàng chạy tới bên kia vạch ranh giới.

Tống Húc Dương nhìn bóng dáng Tống Tiêu Tiêu vội vàng chạy đi, Tống Húc Dương không hiểu, em mình làm sao vậy?

Lại nói bên này sơn động, Thẩm Duệ đang cùng mấy người Lưu Khiết an bài công việc.

Ngô Thiên Hà dựa vào vách sơn động, nhìn mấy người Thẩm Duệ thương nghị.

Lúc Tống Tiêu Tiêu tới, chỉ thấy Thẩm Duệ cùng nhóm Lưu Khiết ôn hòa nói chuyện.

Tống Tiêu Tiêu muốn tiến lên, do dự một chút, lại dừng bước, quay đầu nhìn nhìn bốn phía, chỉ thấy Thẩm An cách đó không xa hỗ trợ đắp lò sưởi.

Vì thế, Tống Tiêu Tiêu nâng bước đi tới.

—— đối với Thẩm An này, không, đối với người trong đoàn đội này, nàng nhịn không được ghen tị, hận ý trong lòng!Vì cái gì?

Những người này có thể may mắn như vậy?

Có Thẩm Duệ mạnh mẽ bảo hộ bọn họ như vậy??

Bọn họ lên đường bình an, vậy tại sao lúc trước bọn họ không chịu giữ nàng và Anh hai lại??

Nếu, nếu, những người này đồng ý giữ bọn họ lại, nàng và ca ca làm sao lưu lạc đến nước này?

Nàng cũng sẽ không bị những tên súc sinh đó …

Tống Tiêu Tiêu từng bước chậm rãi tới gần, càng tới gần, Tống Tiêu Tiêu càng thêm oán hận trong lòng!

Nàng nhìn thấy không chỉ một lần, Thẩm Duệ đối với tên nhóc Thẩm An này lộ ra biểu tình ôn nhu sủng ái, tên Thẩm An này thật sự may mắn!

Khí lạnh đột ngột, còn có một loại cảm giác giống như độc xà nhìn chằm chằm, làm Thẩm An nháy mắt cảnh giác.

Thẩm An đột nhiên quay đầu, liền bắt gặp ánh mắt oán hận Tống Tiêu Tiêu không kịp che dấu.

Thẩm An ngẩn ra, lập tức sắc mặt khôi phục bình tĩnh, đứng dậy, nhìn Tống Tiêu Tiêu, “Chào.”

Tống Tiêu Tiêu ngượng ngùng mỉm cười, nhưng lại cúi đầu, thấp giọng nói, “Tôi tới nói cám ơn.”

Nói cám ơn?

Thẩm An có chút không hiểu, nhưng nhìn Tống Tiêu Tiêu còn ôm áo bông, chợt nhớ ra.

A, là bởi vì anh Lưu Khiết cho bọn họ áo bông, cho nên lại đây nói cám ơn?

Nhưng nếu muốn cảm ơn, vì sao còn lộ ra vẻ mặt oán hận như vậy?

Nhưng Thẩm An cũng không hỏi, chỉ về phía những người còn đang thương nghị, “Bọn họ đang họp.”

Tống Tiêu Tiêu thấp giọng nói, “Tôi biết.”

“Tôi có thể chuyển lời giúp.”

Thẩm An nói.

Một người có vẻ mặt oán hận như vẫn là không nên ngốc lâu ở đây.

Tống Tiêu Tiêu nhìn Thẩm An, “Không, cám ơn nhiều, chỉ là tôi…

Cảm thấy thật hâm mộ.”

Hâm mộ?

Thẩm An không hiểu.

“Cậu và Thẩm Duệ tiên sinh tình cảm thật tốt.”

Tống Tiêu Tiêu chậm rãi nói xong, trong giọng nói lộ ra một tia hấp dẫn khó hiểu.

Mà Thẩm An nghe, đầu **ên là có chút mờ mịt, giống như bên tai vang lên cái gì, nhưng giây tiếp theo, đột ngột trong lòng tê rần, Thẩm An lập tức bừng tỉnh, theo bản năng lui về phía sau một bước, kinh ngạc nhìn chằm chằm Tống Tiêu Tiêu trước mặt.

Tống Tiêu Tiêu bất ngờ, tên nhóc Thẩm An này vừa rồi lại không bị nàng mê hoặc?

Lúc này, đột nhiên âm thanh trong sáng dễ nghe vang lên, “Nha!

Đây không phải là Tống Tiêu Tiêu sao?

Sao lại rảnh rỗi tới đây?”

Thẩm An quay đầu, thấy Thẩm Uyển đang đi tới, trên mặt cười hì hì, nhưng trong ánh mắt đã có phòng bị.

Tống Tiêu Tiêu nhìn thoáng qua, liền gục đầu xuống, Thẩm Uyển trước mắt so với Thẩm An càng làm cho nàng ghen ghét!

“Xin chào.”

Nhưng trên mặt, Tống Tiêu Tiêu chào hỏi xong xoay người đi tới phía Thẩm Duệ.

Nhưng, tiếc nuối chính là, Thẩm Duệ vừa rồi bỗng nhiên phát giác tâm trạng Thẩm An không ổn, trong lòng lo lắng, mau chóng xử lý công việc, liền hướng Thẩm An đi tới.

Hắn thấy Tống Tiêu Tiêu, nhưng chỉ đạm mạc liếc mắt một cái, lướt qua Tống Tiêu Tiêu.

—— Tống Tiêu Tiêu cứng người.

Ngô Thiên Hà vẫn luôn tựa vào vách động quan sát, âm thầm nhớ kĩ mọi biểu tình của Tống Tiêu Tiêu.

Hình như Tống Tiêu Tiêu này đang che dấu cái gì?

Tống Tiêu Tiêu phát hiện tầm mắt Ngô Thiên Hà, nhưng chỉ đạm mạc nhìn thoáng qua, liền xoay người rời đi.

Nhưng bóng dáng rời đi này nhìn qua thật mất tự nhiên, thật cứng ngắc.

Thẩm Duệ bước về phía Thẩm An, chỉ thấy ánh mắt Thẩm An cảnh giác nhìn chằm chằm bóng dáng Tống Tiêu Tiêu, Thẩm Duệ thấp giọng hỏi, “Làm sao vậy?”

“Anh, vừa rồi… suýt nữa em bị thôi miên.”

Thẩm An nhỏ giọng trả lời, chậm rãi đem sự tình vừa rồi kể lại một lần, đặc biệt là loại cảm giác giọng nói Tống Tiêu Tiêu mang đến.

Chu Vũ đi theo Thẩm Duệ tới nhíu mi, nhìn Thẩm An hỏi, “Có phải cậu bị ảo giác hay không?”

Nếu Tống Tiêu Tiêu kia thật sự muốn gây rối, sao lại thực hiện trước mắt bao người?

Thẩm An chần chờ một chút, là ảo giác?

Trên thực tế hắn cũng không dám xác định trăm phần trăm, nhưng lại cảm thấy có chỗ rất không thích hợp.

Thẩm Duệ vươn tay nắm chặt tay Thẩm An, trấn an một chút, nói rằng, “Tóm lại, chúng ta nên cẩn thận.”

Thẩm Duệ không nói nữa, nhìn về phía Ngô Thiên Hà, liền buông tay Thẩm An ra, hướng Ngô Thiên Hà đi tới.

“Bắt đầu từ đêm nay, tôi sẽ dựng lên ngăn cách giữa hai bên, nếu có tình huống đặc biệt, anh có thể liên hệ với tôi.”

Thẩm Duệ nói xong, đưa qua một cái di động ”Đây là di động lão Từ cải tạo, dùng rất tốt, bên trong có số của tôi.”

Ngô Thiên Hà tiếp nhận, gật đầu nói, “Cảm ơn.”

Dừng một chút, Ngô Thiên Hà hạ giọng, “Tống Tiêu Tiêu …

Sau mạt thế bùng nổ gặp một chuyện, nơi này ——” Ngô Thiên Hà chỉ chỉ đầu, “Có chút rất không minh bạch.

Mặt khác, nàng giống như biết một dị năng đặc biệt.”

Thẩm Duệ nghe, nhướng mày, dị năng đặc biệt?

Nói như vậy, Tống Tiêu Tiêu này là một nhân vật nguy hiểm?

Nếu là nhân vật nguy hiểm, tại sao Ngô Thiên Hà còn mang nàng theo?

“Tôi cảm thấy nếu không mang nàng theo, chúng tôi sẽ rất nguy hiểm, đây là một loại trực giác.”

Ngô Thiên Hà nói xong, ánh mắt lại nhìn Lưu Khiết bên kia, dừng một chút, nhịn không được nói rằng, “Lưu Khiết hiện tại…

Vẫn một mình?”

Thẩm Duệ mỉm cười, “Xin lỗi, vấn đề riêng, tôi không thể trả lời thay.”

Thẩm Duệ dứt lời xoay người đi.

Ngô Thiên Hà lại nhìn nhìn Lưu Khiết căn bản cả ánh mắt cũng không thèm bố thí cho hắn một chút, nhẹ giọng thở dài, cũng trở về.

Thẩm An bên này vẫn thật rối rắm, vừa rồi …

Là ảo giác?

Thẩm Uyển cũng không tin, kéo áo Thẩm An, nghiêm túc nói, “An An em cẩn thận một chút!

Tống Tiêu Tiêu kia vừa nhìn liền biết không an phận!”

Thẩm An a một tiếng.

Lúc này, Cao Phỉ và Dương Sở Thuần lắc lư đi tới.

Cao Phỉ vừa thấy Thẩm Uyển, ánh mắt liền phát sáng, “Uyển Uyển!”

Thẩm Uyển hung hăng quay đầu trừng mắt, “Chuyện gì?!”

Cao Phỉ cười ôn nhu hết sức mê người, “Tôi xây kháng cho em tốt lắm rồi.”

Thẩm Uyển liếc mắt xem thường, “Xe phấn hồng chúng tôi đều ngủ cùng nhau, cái kháng kia là làm cho cả xe tôi có biết không?”

Cao Phỉ ngượng ngùng mỉm cười, nhưng hắn vẫn rất vui vẻ nha, rốt cuộc có thể vì Thẩm Uyển làm chút chuyện.

Dương Sở Thuần kéo Thẩm An qua, thần thần bí bí hỏi, “Ai, tiểu An đệ đệ, thấy không?

Cuối cùng tôi vẫn cảm thấy Ngô Thiên Hà kia giống như cùng Lưu ca có một chân…”

Thẩm An đang muốn phản bác một chút, đột nhiên, giọng nói lạnh như băng vang lên, “Dương Sở Thuần, cậu rất rảnh?”

Thẩm An và Dương Sở Thuần đồng loạt cứng đờ.

Dương Sở Thuần máy móc chậm rãi quay đầu, sau lưng Dương Sở Thuần, Lưu Khiết đứng vẻ mặt lạnh như băng.

Dương Sở Thuần ha hả cười ngây ngô một chút, “Ha ha…

Cái kia… anh Lưu Khiết, trùng hợp a…”

Thẩm An cũng ha hả xấu hổ mỉm cười.

Lưu Khiết đẩy kính mắt, lạnh lùng nói, “Đúng là rất trùng hợp a.

Nếu trùng hợp như thế, vậy đến hỗ trợ đi.”

Lưu Khiết nói xong, đưa tay lôi Dương Sở Thuần đi.

Thẩm An nhìn, không còn lời gì để nói, Thẩm Uyển lúc này đưa tay gõ đầu Thẩm An một cái.

Thẩm An ôm đầu, xoay người nhìn Thẩm Uyển, “Chị, sao lại đánh em?”

Thẩm Uyển nghiêm túc nói, “Nghe, cách xa Tống Tiêu Tiêu một chút, Trân Trân nói, nữ nhân kia rất không thích hợp!”

Thẩm An ngưng trọng gật đầu, “Dạ, em biết.

Chị cũng phải cẩn thận.”

Thẩm Uyển mỉm cười, “Yên tâm!

Chị của em tất nhiên là thông minh hơn em!”

Thẩm An nghe xong, ngẫm lại cũng đúng, chị Thẩm Uyển rất khôn khéo.

Ngay lúc này, Thẩm Duệ trở lại.

Thẩm Duệ nhìn Thẩm Uyển, dặn dò, “Tiểu Uyển, sau khi trở về nói với người trên xe phấn hồng một tiếng, Tống Tiêu Tiêu kia là một nhân vật nguy hiểm, không được thân cận!”

Thẩm Uyển lập tức trả lời, “Em đi nói liền.”

Đợi Thẩm Uyển cùng Cao Phỉ rời đi, Thẩm An thấp giọng hỏi, “Anh, có phải Tống Tiêu Tiêu rất không thích hợp hay không?”

Thẩm Duệ gật đầu, hơi hơi nhăn mày, hắn cảm thấy có chút việc không tốt lắm sẽ phát sinh.

Mà vào đêm, sơn động tuy rằng còn có chút không hoàn thiện, nhưng cuối cùng cũng đem tất cả mọi người an bài ổn thỏa.

Ba sơn động dựa theo kết cấu đoàn đội, phân biệt vào ở gồm hậu cần, tác chiến, tổ nghiên cứu sinh vật.

Trong đó, hậu cần bởi vì nhân số quá nhiều, liền theo quan hệ gia đình thân thuộc, an bài ở cùng tổ tác chiến và nghiên cứu sinh vật.

Nhóm Cao Phỉ dùng dị năng gia cố cách trở tuyến, vách đất, mộc đằng bò lên, cuối cùng, Thẩm Duệ lập một tầng kết giới.

Mà lúc này, ngay nhóm người Thẩm Duệ sôi nổi dọn vào ở sơn động, có người lặng lẽ đi đến nông trang.

Trong sơn động thuộc bộ tác chiến, Thẩm An bị Thẩm Duệ ôm vào trong ngực, không buồn ngủ, chẳng biết tại sao, hắn cảm thấy có một số việc sắp phát sinh.

Thẩm Duệ cúi đầu nhìn Thẩm An, thấy đôi mắt Thẩm An thủy chung mở to, thấp giọng hỏi, “Không quen?”

Thẩm An nhẹ nhàng lắc đầu, rúc vào ngực Thẩm Duệ, nhỏ giọng nói, “Anh, em vẫn có dự cảm không tốt.”

Thẩm Duệ nghe, giật mình, An An cũng có loại cảm giác này?

Nhưng ngoài mặt không động thanh sắc siết chặt cánh tay, thấp giọng trấn an, “Ngủ đi, đại khái là hôm nay em quá mệt mỏi.”

Thẩm An nghe, khẽ gật đầu, có lẽ vậy, có lẽ thật là mình quá mệt mỏi.
 
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tiểu Nhân Vật
Chương 61: Nguy cơ (2)


Thẩm An khẽ gật đầu, đang muốn đi vào giấc ngủ, đột nhiên chợt nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện, Thẩm An quay đầu nhìn Thẩm Duệ, trong lòng nghi hoặc, lúc này còn có ai không có ngủ?

Thẩm Duệ nhíu mày, vỗ vỗ lưng Thẩm An, ý bảo Thẩm An tiếp tục ngủ, bản thân hắn lại đứng dậy.

Thời điểm Thẩm Duệ đứng dậy chuẩn bị ra nhìn xem tình huống bên ngoài, Chu Vũ cũng đi theo ra.

Thẩm Duệ đứng ở cửa động, nhìn bên ngoài.

Sơn động liên kết, để tiện chiếu cố lẫn nhau, áp dụng kết cấu chữ thập, vị trí Thẩm Duệ đứng là ngay trung tâm chữ thập.

Chu Vũ đi đến bên cạnh Thẩm Duệ, mắt nhìn hai người thấp giọng tr*nh ch*p bên ngoài, Chu Vũ thấp khẽ hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Duệ nhìn hai người đang tr*nh ch*p —— Thẩm Uyển và Cao Phỉ, lắc lắc đầu, “Không rõ ràng lắm.”

Thẩm Duệ vừa nói vừa đi đến chỗ hai người đó.

“Tiểu Uyển?”

Thẩm Duệ đi tới thấp giọng gọi.

Thẩm Uyển quay đầu, vừa thấy Thẩm Duệ, đầu **ên là sửng sốt, lập tức có chút sợ hãi, “Anh…”

“Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Duệ mắt nhìn buồn mặt không nói lời nào Cao Phỉ.

“Không!

Chỉ là có vài người quá rảnh rỗi!”

Thẩm Uyển nhìn Cao Phỉ, hừ lạnh một tiếng.

Cao Phỉ nhìn Thẩm Duệ, khuôn mặt thường ngày cười hì hì lúc này lại không có tươi cười, “Tiểu Uyển muốn đi ra ngoài.”

Thẩm Duệ nhíu mày nhìn sang Thẩm Uyển, “Hắn nói là sự thật?

Em muốn đi ra ngoài?

Em đi ra ngoài làm cái gì?”

Thẩm Uyển vừa nghe, trong lòng âm thầm hung hăng trừng mắt nhìn Cao Phỉ, trên mặt lại là ngượng ngùng nói, “Chuyện đó… vừa rồi em thấy Tống Tiêu Tiêu xuống núi, em tò mò thôi.”

Thẩm Duệ nghe xong, không nể mặt, trầm giọng nói, “Cho dù nàng đi ra ngoài, thì thế nào?

Không liên quan tới em!”

Thẩm Uyển bị Thẩm Duệ trầm mặt giáo huấn, nhất thời sắc mặt xấu hổ, cúi đầu, trong lòng lại tức giận Cao Phỉ lắm miệng, oán giận Anh hai Thẩm Duệ nghiêm khắc.

Thẩm Duệ sau khi răn dạy Thẩm Uyển xong, liền ra lệnh bọn họ lập tức trở về.

Đợi Thẩm Uyển cùng Cao Phỉ rời khỏi, Chu Vũ mới lên tiếng, “Vậy còn Tống Tiêu Tiêu?”

Thẩm Duệ hơi hơi nhăn mày, dự cảm không tốt trong lòng lại sâu thêm vài phần.

“Lão Chu, đề cao cấp bậc phòng ngự.”

Chu Vũ gật đầu, “Hiểu được.”

Thẩm Duệ sau khi nói xong liền cùng Chu Vũ đi trở về.

Khi Thẩm Duệ nằm xuống kháng, Thẩm An còn chưa ngủ, Thẩm Duệ liền ôm lấy Thẩm An, biết trong lòng Thẩm An có việc, hẳn là lo lắng chuyện bên ngoài, liền kể lại ngắn gọn.

Thẩm An nghe xong, lập tức nhìn Thẩm Duệ, “Anh, em vẫn cảm thấy Tống Tiêu Tiêu không bình thường!”

“Ừ, lão Chu sẽ đề cao cấp bậc phòng ngự.”

Thẩm Duệ ôn nhu nói, “Được rồi, nên ngủ.”

Thẩm An a một tiếng, dựa vào bả vai Thẩm Duệ, ý thức bắt đầu mơ màng.

Còn Thẩm Duệ sau khi Thẩm An chìm vào giấc ngủ, cũng không ngủ, ngược lại nhắm mắt suy tư, đêm khuya khoắt Tống Tiêu Tiêu chạy ra ngoài làm cái gì?

Dự cảm không tốt trong lòng, cùng với Tống Tiêu Tiêu có quan hệ gì hay không?

*******

Hôm sau, lúc Thẩm An thức dậy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng kinh hô.

Thẩm An ngẩn ra, lập tức vội vàng đứng dậy, lúc chạy ra ngoài liền thấy Anh hai Thẩm Duệ vẻ mặt ngưng trọng đứng ở cửa sơn động.

Cách đó không xa một đám người vây quanh lối vào sơn động thỉnh thoảng sợ hãi than.

“Anh!”

Thẩm An vội đi nhanh đến bên cạnh Thẩm Duệ.

Thẩm Duệ quay đầu vừa thấy Thẩm An, liền vươn tay kéo Thẩm An qua, thuận tay giúp Thẩm An kéo áo khoác, thấp giọng nói, “Bên ngoài tuyết càng lúc càng lớn.

Nông trang phía dưới giống như xảy ra một ít chuyện.”

Thẩm An sửng sốt, lập tức theo bản năng nghĩ đến chuyện của chị Thẩm Uyển tối hôm qua, vội mở miệng hỏi, “Anh, chị đâu?”

“Nàng rất an toàn, mẹ đang ở cùng nàng.

Còn có Ngải Hiểu Trân, Liễu Trình ở đó.” ngay khi Thẩm Duệ thấp giọng nói xong, Chu Vũ đã đi nhanh lại đây.

“Thế nào?”

Thẩm Duệ vừa thấy Chu Vũ đi tới, liền lập tức hỏi.

“Nông trang phía dưới tối hôm qua có người chết.”

Chu Vũ đạm mạc nói, dừng một chút, bổ sung, “Nghe nói là bị quái vật cắn chết.”

Thẩm Duệ nhướng mày, quái vật?

Tuy rằng trong núi này động vật biến dị còn có rất nhiều, lúc trước bọn họ thanh lý, chỉ thanh trừ một phần phụ cận, cũng có khả năng quái vật ở những địa phương khác chạy đến, cũng có khả năng, chính là…

Tối hôm qua còn có một người cũng chạy ra ngoài…

“Những sự tình khác Ngô Thiên Hà cũng không có nhiều lời, chuyện tối ngày hôm qua tôi cũng chưa nói.”

Chu Vũ hạ giọng nói.

Thẩm Duệ thoáng trầm ngâm một chút, mới ngẩng đầu nói, “Vẫn nên nói với hắn một tiếng, chuyện tối ngày hôm qua có chút quỷ dị.”

Chu Vũ gật đầu, “Tốt lắm, lát nữa tôi đi tìm hắn.”

Thẩm Duệ sau khi nói xong, cùng Chu Vũ thảo luận vấn đề tuần tra một chút, xác định xong, Thẩm Duệ liền dắt Thẩm An đi tìm mẹ Thẩm.

Mẹ Thẩm đang cùng tổ hậu cần chuẩn bị điểm tâm, bảo bảo ngồi trên chân Liễu Trình chơi máy chơi game do Ngải Hiểu Sơ tài trợ.

Khuôn mặt Liễu Trình ngăm đen, nhưng vẻ mặt thật bình thản ôn nhu, ôm bảo bảo, chuyên chú nhìn bảo bảo hưng phấn chơi game.

Thẩm An nhìn một màn này, trong lòng mềm mại.

Nhưng khi Thẩm An quay sang nhìn Thẩm Uyển, liền không khỏi nhíu mày, Thẩm Uyển buồn bã ỉu xìu, hơn nữa ngáp dài, Thẩm An đi tới, “Chị, ngủ không ngon?”

Thẩm Uyển quay lại thấy là Thẩm An, miễn cưỡng phất phất tay, “A…

Tối hôm qua không tốt lắm.”

“An An, con mặc kệ chị con!” mẹ Thẩm hung hăng trừng Thẩm Uyển, Thẩm Uyển chột dạ cúi đầu.

Thẩm An nhìn mẹ Thẩm có chút kinh ngạc, mẹ biết?

Nhưng khi thấy Cao Phỉ đứng bên cạnh giúp mẹ Thẩm chuẩn bị đồ ăn, cười rất là nịnh nọt, Thẩm An liền hiểu rõ, a, thì ra là Cao Phỉ nha.

“Tiểu Uyển, không được trộm đi ra ngoài.

Biết không?”

Thẩm Duệ cảnh cáo Thẩm Uyển lần thứ hai.

Thẩm Uyển gật gật đầu, “Dạ biết.”

******

Nhưng ngay tại đêm đó, Thẩm An đang chìm vào giấc ngủ, một tiếng kêu sợ hãi vang lên, “Không tốt!!”

Thẩm An đột nhiên bừng tỉnh!

******

Mà lúc này bên trong nông trang, một nữ nhân sắc mặt trắng bệch liên tục lui về phía sau, trong tay ngưng tụ hỏa cầu, tiêu tán, lại miễn cưỡng ngưng tụ.

“Vô dụng …”

Đối diện nữ nhân, một giọng nói nho nhỏ nhẹ nhàng vang lên.

Nữ nhân cắn chặt răng, gắt gao nhìn chằm chằm người từ từ đi tới

—— “Tống, Tiêu, Tiêu!”

“Ha hả…

Là ngươi muốn theo ta tới.”

Người đối diện từ từ đi tới, đúng là Tống Tiêu Tiêu.

Mà ở sau lưng Tống Tiêu Tiêu, một nam nhân nao núng tránh né ánh mắt nữ nhân gắt gao nhìn chằm chằm, cũng chính là Tống Húc Dương!

“Các ngươi, đều có dị năng?”

Nữ nhân lần thứ hai lảo đảo lui về phía sau, thở dốc vô lực hỏi.

“Ừ, không sai, thật bất ngờ đúng không?”

Tống Tiêu Tiêu cười khẽ, “Ta cùng Anh hai, đều có dị năng.

Dị năng của ta có thể mê hoặc người khác, Anh hai của ta, dị năng của hắn ngươi tuyệt đối sẽ không nghĩ đến …

Chính là cướp đoạt.”

Nữ nhân nhìn hỏa cầu trong lòng bàn tay mình lần thứ hai bị thổi tán, trong lòng kinh hãi, trên mặt cũng không che dấu nổi bối rối, không xong!

Làm như thế nào?!

******

“Xảy ra chuyện gì?!”

Thẩm Duệ khoác áo khoác lạnh giọng hỏi.

Cao Phỉ sắc mặt tái nhợt tiến vào, hoảng loạn nói, “Uyển Uyển không thấy!”

Thẩm Duệ vừa nghe, nhất thời sắc mặt tối tăm!!

Tiểu Uyển lại chạy đi ra ngoài!?

Lúc này, Thẩm An cũng đã vội vàng vọt ra, “Anh!

Chị Uyển Uyển làm sao vậy?!”

“Nàng xuống núi!” sắc mặt Chu Vũ lúc này cũng âm trầm bước nhanh vào, “Trong camera theo dõi thấy nàng đi theo Tống Tiêu Tiêu xuống núi!”

“Chị Uyển Uyển không có khả năng xuống núi!

Nàng nhất định là bị mê hoặc!”

Thẩm An lập tức lên tiếng, hắn tin tưởng chị mình không phải một người tùy hứng làm bậy!

Đặc biệt sau khi Anh hai đã cảnh cáo nàng, nàng làm sao còn có thể một mình xuống núi đâu?

“Tôi muốn xuống núi tìm Uyển Uyển!”

Cao Phỉ vội vàng nói.

Thẩm An vừa nghe, cũng lập tức nói, “Anh!

Chúng ta cũng xuống núi!”

Thẩm Duệ nhìn Chu Vũ, trầm giọng nói, “Tôi cùng An An, Cao Phỉ xuống núi!

Trước khi chúng tôi chưa trở về, phong tỏa sơn động!

Nếu đến tám giờ sáng mai chúng tôi đều chưa trở về, mọi người liền lập tức rời đi!”

Chu Vũ gật đầu, “Hiểu được, các người cẩn thận một chút!”

Sau khi được đáp ứng, Cao Phỉ liền lập tức chạy ra khỏi sơn động.

Thẩm An theo sát sau đó, Thẩm Duệ cũng lập tức đuổi kịp!

*****

Nữ nhân, cũng chính là Thẩm Uyển, hiện tại đang hối hận, nàng nên đề cao cảnh giác.

Nàng tại sao có thể bởi vì Tống Húc Dương không có gì nguy hiểm liền phớt lờ chứ?

Nàng thế nhưng tin lời Tống Húc Dương nói!

Liền ngu như vậy hồ hồ chạy ra!

Trốn sau tảng đá lớn, Thẩm Uyển vuốt bả vai mình, đau đớn như bị lửa đốt!

Cũng không biết Tống Húc Dương rốt cuộc dùng dị năng gì, ngón tay bắn ra, bả vai của nàng liền thủng một lỗ, sau đó chảy máu không ngừng, bây giờ vẫn còn đang chảy máu…

Phiền toái nhất chính là, dị năng hỏa của nàng biến mất!

Làm sao bây giờ?

Khẳng định Tống Tiêu Tiêu sẽ tìm được nàng!

Đồng hồ lại rơi mất!

Nàng không có biện pháp liên hệ Anh hai.

Còn nữa, nàng nên làm cách nào đem việc làm của Tống Tiêu Tiêu ả điên này nói cho Anh hai?

Tống Tiêu Tiêu đã gi-ết hết người trong nông trang!

Hiện tại, càng điên cuồng chính là

—— Tống Tiêu Tiêu muốn gi-ết hết bọn họ, sau đó cướp vật tư và xe!!!

Bà điên!!

Thật là điên rồi!

Ngay trong lúc Thẩm Uyển sắc mặt tái nhợt chịu đựng đau đớn nghĩ cách lưu lại tín hiệu, đột nhiên tiếng cười điên cuồng vang lên, “Thì ra Thẩm Uyển ngươi ở đây a!”

Thẩm Uyển biến sắc, ngay sau đó, đột nhiên một tay chống đỡ, xoay người nhảy lên!

Trong nháy mắt, nàng bị một sức mạnh đánh ngã!

Thẩm Uyển lảo đảo ngã xuống đất, ngực tê rần, một cỗ dòng khí đánh sâu vào, Thẩm Uyển đột nhiên lớn tiếng ho, phun ra mấy ngụm máu tươi.

Thẩm Uyển vô lực đưa tay lau đi máu tươi trên khóe miệng, nhìn nữ nhân đứng cách nàng không xa —— Tống Tiêu Tiêu, còn có Tống Húc Dương phía sau lưng!

“Ngươi…

Vì sao muốn làm như vậy?” giọng Thẩm Uyển thật mỏng manh, nhìn Tống Tiêu Tiêu.

“Vì sao?”

Tống Tiêu Tiêu cười, nụ cười thật điên cuồng, nhưng lại tràn ngập oán hận, “Này thật sự là một vấn đề hay nha!”
 
Back
Top Dưới