Khác [Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,231
Điểm tương tác
0
Điểm
0
236484596-256-k246994.jpg

[Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế
Tác giả: huyetca07
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chủ công
Chủ công
Chủ công
*Điều quan trọng nhắc 3 lần
Tang thi công
Tang thi công
Tang thi công
*Điều quan trọng nhắc 3 lần
Lần đầu viết tiểu thuyết nếu có gì sai mong các bạn góp ý cho 😙



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đam mỹ - HOÀN] Loạn Tần - Kim Linh Tử
  • [Đam Mỹ] Coi bói không? Chuẩn lắm đấy! - Lão Đại...
  • [Đam Mỹ/Hoàn] Giả ngu kết hôn với vai ác bị mù
  • [ĐAM - HOÀN] MỸ THỰC CHINH PHỤC TOÀN VỊ DIỆN -...
  • [Đam Mỹ] Xin Chào Ác Quỷ
  • [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế
    Sơ lược về mạt thế


    - Nguyên nhân diễn ra mạt thế

    + Theo các nhà nghiên cứu quốc gia, do thiên nhiên cùng lá phổi xanh⁽¹ ⁾ của Trái Đất 🌏 bị tàn phá dữ dội.

    Lượng lớn khói bụi, các chất độc hại được thải ra từ các nhà máy và phương tiện giao thông không thể thoát ra khỏi bầu khí quyển, tập trung tại tầng Ô-zôn gây hiện tượng nhà kính làm địa cầu nóng lên!

    Gián tiếp dẫn đến hàng loạt vụ thiên tai cùng biến đổi khí hậu.

    + Trái Đất nóng lên làm cho lớp băng dày ở 2 cực dần tan ra, mực nước biển dâng cao.

    Cũng theo các nhà khoa học đã nghiên cứu trước đó . . . bên trong lớp băng dày của Nam và Bắc Cực có chứa một lượng lớn vi khuẩn, vi-rút nguy hiểm chưa từng được phát hiện cũng như cách tiêu diệt từ trước tới nay.

    + Gần đây, người ta đã phát hiện một loại vi-rút nguy hiểm đã thoát ra khỏi lớp băng và gây bệnh cho con người.

    Người mắc bệnh này đa phần sẽ từ người khoẻ mạnh trở nên ốm yếu chỉ còn lại da bộc xương rồi chết, phần ít người may mắn khỏi bệnh sẽ sở hữu một loại sức mạnh siêu nhiên mà các nhà khoa học gọi là dị năng.

    + 2 ngày gần đây, những người chết do mắc bệnh này bất ngờ sống lại!

    Cứ ngỡ là kì tích xảy ra . . . nhưng nào ngờ những "người" này đột nhiên lại tấn công những người sống, chẳng những vậy "họ" còn ăn thịt sống . . . thậm chí là cả thịt người nữa?!

    MẠT THẾ CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!!!

    + Những ai bị bọn "người" này làm bị thương, 99% trong số đó sẽ biến thành những "người" giống "họ", sẽ ăn thịt đồng loại (Thiên Huyết: ý là con người á), còn 1% còn lại sẽ cực kỳ may mắn mà thức tỉnh một loại sức mạnh siêu nhiên mà người ta gọi là dị năng.

    + Số người có thể đánh thức dị năng vô cùng ít ỏi, con người không thể chống lại bọn "người" kia nên dần dần sự xuất hiện của con người trở nên ít hơn, lúc trước trên hành tinh này có hơn 7 tỷ người thì giờ đây chỉ còn khoảng 50 triệu người sống bình thường, trong số đó có gần 1 triệu người thức tỉnh được dị năng.

    + Hầu hết lãnh thổ trên địa cầu này đều có bọn "người" kia sống rải rác khắp nơi.

    Những "người" này được con người gọi là "xác sống" hay "tang thi", còn những người có dị năng thì gọi là dị năng giả

    - Một ít thông tin về mạt thế:

    + Dị năng cơ bản có 5 hệ:

    • Hệ Kim: sử dụng kim loại làm vũ khí, có khả năng giúp cơ thể trở nên cứng cáp hơn.

    • Hệ Mộc: điều khiển thực vật hay hiểu được thực vật nói gì.

    Người sợ hệ này, sức mạnh sẽ được tăng lên rất nhiều

    • Hệ Thuỷ: điều khiển nước, biến nước thành vũ khí để tấn công, người sở hữu hệ này còn có khả năng trị thương.

    • Hệ Hoả: có khả năng tạo lửa, điều khiển lửa, biến lửa thành sức mạnh và không bị lửa tổn thương, sức chiến đấu bền bỉ.

    • Hệ Thổ: có khả năng đều khiển đất, đá.

    Những người có hệ này thường có thể giao tiếp với động vật.

    + Dị năng biến dị có 3 hệ:

    • Hệ Băng: biến nước thành băng, tạo băng thành hình dạng như mong muốn để biến thành vũ khí.

    Những người có hệ này thì sẽ có thêm hệ Thuỷ.

    • Hệ Lôi: điều khiển lôi điện, lôi điện có sát thương cực kì cao.

    Những ai sở hữu hệ này cũng sẽ sở hữu thêm hệ Hoả hoặc hệ Kim.

    • Hệ Phong: không có khả năng điều khiển thứ gì nhưng tốc độ lại được tăng lên rất nhiều, có khả năng quan sát, do thám.

    Những ai sở hữu hệ này thì sẽ có thêm hệ Mộc hoặc hệ Thổ.

    • Số người có dị năng biến dị cực kì thấp, chỉ khoẳng 10% trong số người sở hữu dị năng.

    + Từ khi mạt thế bắt đầu, người ta đã thành lập nhiều căn cứ lớn nhỏ, tập trung những người còn sống sót lại

    llıllı Chú thích:

    ⁽¹ ⁾là phổi xanh: ý chỉ những khu rừng
     
    [Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế
    Chương 1


    Trong một căn biệt thự sang trọng nằm giữa lòng thành phố, Thành Phong – ông trùm mafia khét tiếng – đang đối diện với sự phản bội của chính người em thân tín nhất, kẻ đã cùng anh lớn lên từ những ngày tháng khốn khó.

    Đối diện với nòng súng đang nhắm thẳng vào mình, anh không cảm thấy sợ hãi, chỉ là nỗi tiếc nuối thoáng qua trong đáy mắt.

    “Mày là kẻ phản bội...” – giọng Thành Phong khàn đặc, nhưng kiên định, ánh mắt sắc lạnh như muốn nuốt chửng kẻ trước mặt.

    Tiếng súng vang lên, anh ngã xuống trong vũng máu đỏ thẫm.

    Cả cuộc đời quyền lực của anh, tưởng chừng như sẽ mãi trường tồn, lại kết thúc chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

    Cảm giác lạnh lẽo từ cái chết từ từ xâm chiếm cơ thể, cho đến khi anh không còn cảm nhận được gì nữa…

    Thế nhưng, không như những gì Thành Phong mong đợi, cái chết không mang anh đến bóng tối vĩnh cửu.

    Thay vào đó, anh bất chợt cảm nhận được thứ gì đó – một cơn đau âm ỉ, kèm theo cảm giác khát khô nơi cổ họng.

    Thành Phong mở mắt ra, chậm rãi và đầy mệt mỏi, trước mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

    Thay vì căn phòng sang trọng với ánh đèn chùm lộng lẫy, anh đang nằm trên mặt đất lạnh lẽo, xung quanh là những tòa nhà đổ nát, đầy tro bụi và mùi hôi thối nồng nặc.

    Môi anh mấp máy: “Đây là đâu?”

    Bật dậy, Thành Phong nhận ra cơ thể mình hoàn toàn không giống như trước.

    Đôi tay anh gầy gò, làn da xanh xao lốm đốm những vết thâm tím, và hơi thở nặng nề như thể đã chết từ lâu.

    Anh chạm tay lên mặt, cảm nhận được những vết sẹo xù xì, làn da đã mục rữa.

    Trái tim Thành Phong đập mạnh – anh đã không còn là con người.

    Lướt qua mặt nước đọng trên mặt đất, anh nhìn thấy một đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng phản chiếu từ khuôn mặt mình.

    "Ta đã biến thành tang thi sao?" – Anh lẩm bẩm, nhưng trong lòng vẫn không muốn tin vào sự thật đáng sợ trước mắt.

    Không lâu sau đó, những ký ức rời rạc ùa về trong đầu, những đoạn ngắn ngủi và mờ ảo nhưng đủ để anh hiểu rõ hơn về thân xác mà mình đang chiếm giữ.

    Đây không phải là Thành Phong – ông trùm mafia – nữa, mà là em trai của Dương Hạo, một người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng, từng là một dị năng giả chiến đấu không mệt mỏi để bảo vệ căn cứ của con người.

    Em trai của Dương Hạo đã chết trong một trận chiến ác liệt với lũ tang thi, và cơ thể này đã bị biến đổi thành một trong số chúng.

    Thế nhưng, điều kỳ lạ là Thành Phong – trong thân xác mới – vẫn còn giữ được ý thức và trí tuệ của mình.

    Không giống những tang thi khác chỉ biết tấn công và ăn thịt người, anh vẫn có thể suy nghĩ như một con người, và hơn nữa, cảm giác mạnh mẽ này trong cơ thể anh… như thể anh có thể điều khiển những tang thi khác.

    Từ xa, tiếng gầm rú của đám tang thi vang lên.

    Theo bản năng, Thành Phong giơ tay lên.

    Một lực lượng vô hình truyền ra từ cơ thể anh, như một làn sóng quét qua không gian.

    Những tang thi lập tức dừng lại, đôi mắt vô hồn của chúng giờ đây tập trung vào Thành Phong, không tấn công, mà đứng yên lặng như thể đang chờ lệnh.

    “Ta… có thể điều khiển chúng?” – Anh nhếch môi, nụ cười pha lẫn giữa ngạc nhiên và đen tối.

    Thành Phong dần nhận ra mình không chỉ là một tang thi bình thường.

    Thân xác này mang một sức mạnh đặc biệt – sức mạnh của một vị vua giữa những tang thi.

    Những sinh vật vô hồn kia tuân theo mệnh lệnh của anh, như thể chúng là bầy tôi trung thành của một vị đế vương.

    Anh có thể cảm nhận được sự kết nối với chúng, điều mà trước đây chưa từng có ai trải nghiệm.

    ______________________

    Giữa đống đổ nát, Thành Phong lang thang khắp khu vực xung quanh, cố gắng tìm hiểu thêm về thế giới mới này.

    Cảnh tượng trước mắt anh chỉ toàn là hoang tàn: các tòa nhà bị phá hủy, đường phố trống trải, và khắp nơi đều vương vãi xác chết.

    Trái Đất dường như đã qua ngày tận thế từ lâu, không còn bóng dáng của một xã hội loài người như anh từng biết.

    Bất chợt, anh cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ tiến lại gần.

    Bản năng khiến anh lẩn vào bóng tối, quan sát từ xa.

    Một nhóm người đang di chuyển nhanh chóng giữa các tòa nhà đổ nát, dẫn đầu là một người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo và mạnh mẽ, kẻ mà anh không thể nhầm lẫn – Dương Hạo.

    Thành Phong nín thở, tim anh đập mạnh khi nhìn thấy người đàn ông đó – người anh trai trong quá khứ của thân xác này, nhưng giờ đây lại là một người hoàn toàn xa lạ đối với chính anh.

    Nhìn từ xa, anh cảm nhận được sự đau khổ trong mắt Dương Hạo, sự kiên cường trong từng bước đi, như thể người đàn ông đó đã mất đi tất cả, nhưng vẫn cố gắng gồng gánh mọi thứ trên đôi vai mình.

    Khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Thành Phong.

    “Dương Hạo… ta sẽ gặp lại anh, nhưng không phải với tư cách là người em trai đã chết của anh.

    Ta… là Thành Phong.”

    Một hành trình mới bắt đầu, và trong thế giới mạt thế đầy tang thương này, Thành Phong đã sẵn sàng nắm giữ quyền lực tối thượng, cả trong giới tang thi lẫn trong cuộc chiến sinh tồn của loài người.
     
    [Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế
    Chương 2: Bạn cũ


    Sau khi Thành Phong phát hiện ra thân xác mình đã biến thành tang thi nhưng vẫn giữ được ý thức và khả năng điều khiển chúng, anh bắt đầu tìm cách thích nghi với tình trạng mới.

    Thế giới này không còn như trước, và anh cũng không phải là con người trước kia.

    Tuy nhiên, dù đã thay đổi nhiều, bản chất cốt lõi của một ông trùm mafia vẫn không đổi.

    Anh sẽ không để số phận chi phối mình một lần nữa.

    Trong lúc thám thính tình hình tại khu vực xung quanh, Thành Phong phát hiện ra một căn cứ nhỏ, nơi loài người còn sót lại đang trú ẩn.

    Anh không muốn để lộ thân phận mới của mình, nhưng cảm giác về sự sống của loài người trong thế giới đầy chết chóc này vẫn khiến anh tò mò.

    Không biết bằng cách nào, anh bị thu hút đến đó, như thể có điều gì đó quan trọng đang chờ đợi anh.

    Giữa màn đêm lạnh lẽo và im lìm, Thành Phong tiếp cận căn cứ từ một góc khuất.

    Dưới ánh trăng mờ nhạt, anh lặng lẽ quan sát nhóm người đang tuần tra và thực hiện nhiệm vụ.

    Mắt anh dừng lại khi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, thân hình cường tráng, và một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng thanh thoát.

    Cả hai người đều quen thuộc một cách kỳ lạ – đó là Khải Minh và Thanh Lam, hai người bạn thân thiết nhất của anh từ kiếp trước.

    Khải Minh, một người đàn ông sở hữu sức mạnh dị năng hệ Hoả, là chiến binh dũng mãnh và đầy trách nhiệm.

    Thanh Lam, với khả năng điều khiển hệ Thủy, mang trong mình cả sự dịu dàng và sắc bén.

    Cả hai từng là những người bạn gắn bó với Thành Phong qua bao năm tháng thăng trầm trong giới tội phạm, nhưng nay họ đều đã là những chiến binh can trường của thế giới mạt thế.

    Thành Phong cảm nhận được sự thay đổi lớn ở họ – không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần.

    Cả hai đều đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng sâu trong ánh mắt họ, anh vẫn nhận ra sự gắn kết đã từng có.

    ____________

    Trong một lần tuần tra, Khải Minh và Thanh Lam vô tình bắt gặp Thành Phong trong hình hài tang thi khi anh đang đứng quan sát từ xa.

    Khải Minh cảnh giác giơ vũ khí lên, còn Thanh Lam khẽ nheo mắt, ánh mắt cô lóe lên sự nghi ngờ.

    “Tang thi!” – Khải Minh hô lớn, định lao vào tấn công.

    Nhưng Thanh Lam giơ tay ngăn lại.

    “Chờ đã...” – Giọng cô bình tĩnh nhưng có chút bối rối.

    Cô cảm nhận được gì đó khác thường từ sinh vật trước mặt.

    Thành Phong, dù muốn trốn tránh, nhưng bản tính tự tin và quyết đoán của anh không cho phép.

    Anh bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, để lộ thân hình của mình dưới ánh sáng.

    Khải Minh và Thanh Lam đứng lặng trong vài giây, quan sát sinh vật trước mặt – một tang thi, nhưng đôi mắt đỏ ngầu kia lại không hề vô hồn hay trống rỗng như lũ tang thi thông thường.

    Thay vào đó, chúng chứa đựng một sự tỉnh táo và thậm chí là… quen thuộc.

    Khải Minh gườm gườm: “Sao tao có cảm giác… như đã từng gặp mày?”

    Thanh Lam cũng nhìn chằm chằm vào Thành Phong.

    Cô lùi lại một bước, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.

    “Không thể nào...

    điều này không thể xảy ra.”

    Thành Phong không nói gì, chỉ nhìn họ.

    Cảm xúc trong lòng anh lúc này là một mớ hỗn độn.

    Anh muốn cất lời, muốn nói cho họ biết mình là ai, nhưng đôi môi khô khốc không thể thốt lên lời.

    Sự khác biệt giữa con người và tang thi làm anh thấy khó xử.

    Khải Minh không thể kiềm chế lâu hơn.

    Anh vung tay, một luồng lửa mạnh mẽ bùng lên, hướng thẳng về phía Thành Phong.

    Thành Phong lùi lại, tránh đòn một cách nhanh nhẹn.

    “Đợi đã!” – Thanh Lam đột ngột hét lên.

    Cô tiến đến gần hơn, không còn quá phòng thủ.

    “Ánh mắt của hắn... có điều gì đó rất giống với…”

    Cô nhìn Thành Phong kỹ hơn, đôi mắt cô nheo lại như đang cố nhìn thấu tâm can của anh.

    Rồi, như một luồng sáng bừng lên trong tâm trí, Thanh Lam lẩm bẩm: “Phong…

    Thành Phong?”

    Khải Minh nghe thấy tên đó, lập tức ngừng lại, lửa trong tay anh biến mất.

    “Không thể nào!

    Thành Phong đã chết rồi!

    Hơn nữa, đây là tang thi, làm sao có thể…”

    Nhưng Thanh Lam không thể nhầm lẫn.

    Dù hình hài trước mặt cô đã khác xa so với người đàn ông mà cô từng biết, nhưng sự kiên cường, đôi mắt đầy quyền lực và cách anh đứng đó, đối diện với họ một cách không nao núng – tất cả đều gợi nhớ về người bạn thân mà cô từng chiến đấu cùng trong quá khứ.

    Thành Phong cuối cùng cũng quyết định cất lời, giọng anh khàn khàn và lạ lẫm, nhưng vẫn giữ nguyên nét uy nghiêm: “Là tao, Khải Minh, Thanh Lam…

    Là Thành Phong.”

    Cả hai người trước mặt như bị sét đánh.

    Khải Minh mở to mắt, còn Thanh Lam run lên.

    Cô tiến thêm vài bước, gần như không tin vào tai mình.

    “Sao có thể?

    Anh… anh là tang thi!”

    Thành Phong nhếch môi, một nụ cười đầy cay đắng thoáng qua.

    “Ta không biết vì sao lại trở thành thế này.

    Nhưng ta vẫn là Thành Phong, dù thân xác này đã thay đổi.

    Ta không chết, chỉ là... ta đã sống lại theo một cách khác.”

    Cả ba người đứng đó trong sự im lặng căng thẳng.

    Khải Minh, vẫn còn chưa hết sốc, lùi lại vài bước.

    “Nếu là mày… vậy thì tại sao mày lại thành ra như thế?

    Tại sao lại là một trong bọn chúng?”

    “Đó là câu hỏi mà chính tao cũng đang tìm kiếm câu trả lời.”

    Thành Phong đáp, ánh mắt anh sắc bén và cương nghị.

    “Nhưng điều quan trọng bây giờ là tao vẫn sống, vẫn còn tỉnh táo, và tao không hề chống lại các người.”

    Thanh Lam nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Thành Phong, nỗi đau trong lòng cô dường như tan chảy trước sự thật này.

    “Nếu anh là Thành Phong, vậy chúng ta sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.

    Dù anh đã trở thành gì đi nữa.”
     
    [Mạt Thế] [Đam Mỹ] Yêu Đương Ở Mạt Thế
    Chương 3: Liên Minh


    Sau khi gặp lại Khải Minh và Thanh Lam, cảm giác thân thuộc xen lẫn với sự xa lạ tràn ngập trong lòng Thành Phong.

    Anh đã từng là con người, giờ lại bị kẹt giữa hai thế giới: một bên là loài người, một bên là những sinh vật vô hồn mà anh có thể điều khiển.

    Mặc dù họ đã nhận ra anh, nhưng không có gì dễ dàng khi giờ đây anh không còn là chính mình.

    Sự nghi ngờ, sợ hãi và cảnh giác vẫn bao trùm.

    __________

    Khải Minh và Thanh Lam quyết định đưa Thành Phong về căn cứ – một tòa nhà bỏ hoang được gia cố thành pháo đài kiên cố, nơi trú ẩn của hơn 200 người sống sót.

    Trên đường trở về, không ai nói gì nhiều.

    Khải Minh vẫn còn giữ thái độ lạnh lùng, đôi mắt không ngừng liếc nhìn Thành Phong như thể anh là một quả bom nổ chậm.

    Thanh Lam đi bên cạnh, ánh mắt cô lướt qua anh, thỉnh thoảng dừng lại để dò xét, nhưng sâu trong đó vẫn có sự tin tưởng.

    Khi đến gần căn cứ, cánh cửa thép nặng nề mở ra, hai chiến binh đứng canh gác nhìn thấy Thành Phong liền giương súng, ánh mắt sợ hãi và kinh ngạc.

    "Tang thi!" – một trong số họ hét lên.

    “Khoan đã!” – Thanh Lam nhanh chóng lên tiếng, bước ra chắn trước mặt Thành Phong.

    “Hắn không giống những tang thi khác.

    Đây là người của chúng tôi.”

    “Người?” – Một chiến binh khác cau mày.

    “Cô đang nói gì thế?

    Làm sao một tang thi có thể là người?”

    Khải Minh bước tới, giọng anh đầy uy lực: “Đây là Thành Phong, một đồng đội cũ.

    Anh ấy đã biến đổi, nhưng vẫn còn giữ được ý thức.

    Nếu chúng ta có thể tin tưởng vào dị năng giả, thì tại sao không thể tin tưởng vào một tang thi giữ được lý trí?”

    Lời nói của Khải Minh khiến những người gác cổng khựng lại.

    Dù họ không thoải mái, nhưng không dám trái lệnh.

    Cả ba người nhanh chóng bước vào trong căn cứ.

    Thành Phong cảm nhận được ánh mắt tò mò, sợ hãi và thù địch từ những người sống sót khác khi họ đi qua.

    Những người này đã sống quá lâu trong nỗi sợ hãi bị tang thi tấn công, nên việc nhìn thấy một tang thi bước vào căn cứ cùng với những chiến binh của họ là điều vượt quá sức tưởng tượng.

    Cuộc Đàm Phán Với Lãnh Đạo Căn Cứ

    Họ bước vào phòng chỉ huy – một căn phòng lớn với bản đồ thành phố trải rộng trên bàn.

    Đứng đầu căn cứ là Tư lệnh Trần, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc bén, từng là một sĩ quan quân đội.

    Khi thấy Thành Phong bước vào, ánh mắt ông lập tức ánh lên sự nghi ngờ và tức giận.

    “Tang thi?

    Các cậu đang nghĩ gì khi đưa hắn về đây?” – Tư lệnh Trần đập mạnh tay xuống bàn.

    “Các cậu có biết mối nguy hiểm hắn có thể gây ra không?”

    Khải Minh giữ vẻ điềm tĩnh: “Tư lệnh, đây không phải là tang thi bình thường.

    Anh ấy là Thành Phong, một người bạn cũ của chúng tôi.

    Dù cơ thể đã thay đổi, nhưng anh ấy vẫn còn giữ được trí tuệ và có khả năng kiểm soát những tang thi khác.”

    Lời giải thích của Khải Minh không khiến Tư lệnh Trần bớt căng thẳng.

    Ông bước tới trước mặt Thành Phong, ánh mắt nheo lại dò xét, như thể muốn tìm ra bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh anh là kẻ thù.

    “Anh có thể chứng minh điều đó sao?”

    Thành Phong giữ bình tĩnh trước sự đối đầu.

    Anh không lùi bước, ánh mắt anh đối diện thẳng với Tư lệnh.

    “Ta hiểu sự nghi ngờ của ông, và ta không mong đợi sự tin tưởng ngay lập tức.

    Nhưng nếu ông cần chứng minh, ta sẽ cho ông thấy.”

    Anh quay lại, đưa tay lên, và một làn sóng vô hình lan tỏa ra ngoài.

    Trong tích tắc, một nhóm tang thi ở bên ngoài cánh cửa thép căn cứ bắt đầu di chuyển, nhưng thay vì tấn công, chúng chỉ đứng yên một cách ngoan ngoãn.

    Tư lệnh Trần mở to mắt, không tin vào những gì mình đang chứng kiến.

    “Anh có thể điều khiển chúng thật sao?”

    “Đúng,” Thành Phong gật đầu.

    “Và không chỉ điều khiển, tôi có thể kiểm soát chúng theo ý muốn.

    Chúng sẽ không làm hại ai nếu tôi không cho phép.”

    Không khí trong phòng trở nên im lặng đến nghẹt thở.

    Tư lệnh Trần nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của Thành Phong, cuối cùng thở dài.

    “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải hợp tác với một tang thi.

    Nhưng trong thời kỳ mạt thế này, có lẽ chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

    Liên Minh Chống Lại Kẻ Thù Chung

    Sau cuộc đàm phán căng thẳng, Thành Phong bắt đầu tìm cách hòa nhập và giúp đỡ căn cứ.

    Với khả năng điều khiển tang thi, anh trở thành một vũ khí lợi hại trong cuộc chiến chống lại những đợt tấn công từ các bầy tang thi xung quanh.

    Thành Phong không chỉ có thể kiểm soát chúng, mà còn sử dụng chúng như tai mắt, dò la thông tin và phát hiện những mối đe dọa từ xa.

    Dần dần, những người trong căn cứ bắt đầu thay đổi cách nhìn về anh.

    Dù vẫn còn nhiều sự e dè và lo sợ, nhưng họ không thể phủ nhận hiệu quả mà sức mạnh của anh mang lại.

    Các nhiệm vụ trinh sát và bảo vệ trở nên an toàn hơn, và những đợt tấn công từ tang thi bên ngoài giảm đáng kể nhờ khả năng của Thành Phong.

    Khải Minh và Thanh Lam dần dần lấy lại được niềm tin vào người bạn cũ.

    Họ cùng nhau lập thành một nhóm tác chiến mạnh mẽ, lợi dụng khả năng dị năng của mình kết hợp với sức mạnh điều khiển tang thi của Thành Phong để thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm hơn, bảo vệ căn cứ và tìm kiếm thêm tài nguyên cho những người sống sót.

    ____________________

    Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều chấp nhận Thành Phong.

    Trong bóng tối, một nhóm nhỏ người vẫn âm thầm phản đối sự hiện diện của anh.

    Họ cho rằng việc sống chung với một tang thi là điều không thể chấp nhận, và một số người bắt đầu âm mưu loại bỏ anh.

    Họ không hiểu rằng Thành Phong không phải là kẻ thù, mà là đồng minh mạnh mẽ nhất mà họ từng có.

    Một đêm, khi Thành Phong đang nghỉ ngơi trong căn phòng nhỏ mà Khải Minh và Thanh Lam đã sắp xếp cho anh, một nhóm người lặng lẽ tiến đến với vũ khí trong tay.

    Họ đã sẵn sàng để kết thúc mối đe dọa mà họ nghĩ rằng Thành Phong mang lại, không biết rằng anh đã biết trước kế hoạch của họ từ lâu…
     
    Back
    Top Dưới