Huyền Huyễn Mạt Thế Chi Mộc Hệ Chi Phối Giả

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mạt Thế Chi Mộc Hệ Chi Phối Giả
Chương 20: 20: Mời


Edit: Cacao
Bọn họ dừng trước một cánh cửa lớn tràn ngập cảm giác tương lai.

Ánh sắc xám bạc, kim loại hơi hướng lạnh băng và thiết bị kiểm tra góc trên bên phải thoạt nhìn không hiểu gì nhưng cảm giác rất ngầu, làm người liên tưởng đến chiến hạm tinh tế trên điện ảnh, trong lòng Thẩm Mộc nháy mắt ẩn ẩn dâng lên một cỗ kích động —— thiếu niên tuổi này, có ai không tràn ngập ảo tưởng đối với vũ trụ xa xôi chứ?
Chu Lâm gõ cửa.

…… Mật mã vân tay, quét võng mạc đâu?
Thẩm Mộc kinh ngạc nghĩ: Loại cửa công nghệ cao này, phương thức mở cửa không nên mộc mạc như vậy chứ?
Càng làm ảo tưởng to lớn rơi xuống khỏi đám mây là, trên cửa hình như là một cái loa địa phương truyền đến giọng nói già nua: “Ai vậy?”
“Là ta, Chu Lâm.”
Bên trong tựa hồ có thể thấy tình hình bên ngoài, qua một lát, cửa mở.

Thẩm Mộc: “……”
Cho dù nhiều thêm một cái thiết bị liên lạc, cũng không cách phủ định chuyện vừa xảy ra y như bình thường: gõ cửa, hỏi đáp, mở cửa, ba bước chẳng có gì khác biệt, Thẩm Mộc cảm thấy, nếu phía sau xuất hiện một lão nhân hiền từ cùng với một đám hoa hoa cỏ cỏ do ông chăm sóc, cũng không có gì kỳ quái.

Anh đoán đúng rồi.

Ánh vào mi mắt, là một lão nhân để râu trắng, nhìn qua giống loại sẽ thường đến công viên đánh Thái Cực quyền vào sáng sớm, khí chất bình thản điềm đạm, tươi cười trên mặt càng làm cho ông ta nhiều thêm vài phần hòa ái dễ gần, Chu Lâm giới thiệu đây là Thái giáo sư của trung tâm viện nghiên cứu.

Cũng đoán sai một chút.

Bên trong cánh cửa là không gian rộng rãi, nơi nhìn đến, đều là từng hàng quan tài dựng đứng —— hay gọi là khoang dinh dưỡng, khoang nuôi dưỡng hoặc là khoang bảo quản?
Chúng nó được sắp xếp rất chỉnh tề, bên ngoài thoạt nhìn cũng rất sạch sẽ, so với đám kệ hàng lộn xộn Thẩm Mộc nhìn thấy ở trạm xăng của siêu thị nhỏ thì sạch sẽ hơn nhiều, nhưng lại không cách nào làm người cảm thấy thoải mái.

Nếu đây cũng là kệ hàng mà nói, hàng hóa bên trong, không khỏi có chút đáng sợ.

Như là phim khoa học viễn tưởng kinh dị vậy, khắp nơi đều là sinh vật hình người, các loại tổ hợp hình thù kỳ quái hiện ra trước mắt, loại hình đa dạng làm người không kịp nhìn.

Không, so với phim ảnh càng khó làm người tiếp thu hơn.

Ít nhất thì phim ảnh là quay chụp cho đại chúng xem, có thể khoa trương, nhưng sẽ tận lực tránh khiến cho người xem không thoải mái, không khách khí mà hình dung cảnh tượng trong phòng thí nghiệm này, đó là —— làm người buồn nôn.

Quả thực chính là một hiện trường phạm tội.

Ngày xưa Jack Đồ Tể v.v lưu danh sử sách là tội phạm tàn khốc, đứng trước nơi đây cũng chỉ là một trò hề.

Trong đầu vang lên tiếng Hughes cảm thán: 【 Nhân loại……】
Sau tiếng thở dài sâu kín, không còn có sau đó.

Thẩm Mộc đột nhiên rất muốn biết cảm thụ của Hughes, truy vấn: 【 Nhân loại làm sao? 】
Liên lạc được kết nối.

Trong giọng nói của Hughes, tựa hồ trộn lẫn một chút thẫn thờ không nói nên lời, dùng một loại giọng điệu như lâm vào hồi ức nói: 【 Là loài sinh vật đến thần cũng phải ghé mắt mà nhìn.


Nghe không ra tốt xấu khen chê, Thẩm Mộc còn muốn truy vấn, Hughes đã cắt đứt liên lạc.

Thật là.

Tôi cũng là nhân loại mà.

Thẩm Mộc vừa nghĩ vậy, vừa chào hỏi: “Chào ngài, Thái gia gia.”
Anh thoạt nhìn rất lễ phép, trong thần sắc mơ hồ có thể nhìn ra ngượng ngùng và tò mò khi mới gặp người lạ, rất xứng với khuôn mặt tinh xảo, nhìn ngoan ngoãn cực kỳ, đúng là loại làm người lớn tuổi thích kia.

Thái giáo sư lập tức nở nụ cười, y như một ông lão bình thường hỏi: “Bạn nhỏ, con tên gì?”
Bạn nhỏ.

Cái xưng hô này đã rất lâu rồi không ai gọi.

Bất quá, Thái giáo sư năm nay hẳn đã hơn 50, hơn nữa đức cao vọng trọng, gọi như vậy cũng không có gì không ổn.

“Con tên Thẩm Mộc.”
“Đã lâu rồi không thấy được người trẻ tuổi như con,” Thái giáo sư cười tủm tỉm nói: “Tiểu Thẩm à, con và Tiểu Chu hẳn không phải ở cùng nhau, sao lại đến nơi này?”
Chu Lâm lâm vào khiếp sợ.

Bình tĩnh mà xem xét, hắn ta mang Thẩm Mộc đến đây, không hẳn là không có ý chế giễu, phòng thí nghiệm mấy thứ này, ngay cả loại người ở trong ngục giam đã lâu như hắn nhìn thấy đều ghê tởm, dưới điều kiện ác liệt ở mạt thế như vậy còn suýt bị làm cho ăn không ngon, nếu một học sinh sống trong tháp ngà nhìn thấy, không biết sẽ thất thố như thế nào?
Sau đó bị vả mặt rồi.

Thẩm Mộc rất trấn định, trấn định vượt xa tưởng tượng của hắn.

Bởi vì tốn rất nhiều công phu trên phương diện vi biểu tình, đối mặt với người không trải qua huấn luyện chuyên nghiệp gì, Chu Lâm cơ hồ có thể thấy được mỗi một tia biến đổi cảm xúc của Thẩm Mộc, cũng bởi vậy mà khiếp sợ không nói nên lời.

Chỉ có lúc đầu Thẩm Mộc từng hơi kinh ngạc, sau đó là hiểu rõ, trên mặt mang theo lạnh nhạt bình thường, sau đó liền tự nhiên vô cùng đến hỏi thăm Thái giáo sư, hiện tại càng là dáng vẻ cảm thấy hứng thú, cùng Thái giáo sư đi xem vật thí nghiệm.

Đây thật sự là dáng vẻ một học sinh nên có sao?

Chu Lâm nhịn không được suy nghĩ rất nhiều lý do, cố gắng làm cho biểu hiện của Thẩm Mộc có vẻ hợp tình hợp lý, ví dụ như Thẩm Mộc học y, thường phải giải phẫu thi thể; hoặc là một trinh thám, thường có thể nhìn thấy hiện trường phá án; hoặc là một người yêu thích phim kinh dị kh ủng bố……
Bỏ đi, chính hắn cũng cảm thấy vô nghĩa.

Một giọng nữ vang lên: “Anh bắt được nhóc này từ chỗ nào vậy? Thật đáng yêu.”
Đây là trợ thủ của Thái giáo sư.

Không giống khuôn mặt hơi nhu nhược của cô ta, cô nàng này rất thông minh tháo vát, hơn nữa trên mặt ý nghĩa nào đó tương đối máu lạnh, Chu Lâm đã từng tận mắt nhìn thấy cô ta trực tiếp đặt một người còn đang hấp hối lên bàn giải phẫu, ngay cả gây tê cũng không làm đã bắt đầu giải phẫu, mỹ kỳ danh là tiết kiệm.

Cho dù mỗi người đều có thể dự kiến được mạt thế càng về sau viện nghiên cứu sẽ tồn tại vấn đề y dược khó bổ sung, nhưng loại hành vi này vẫn như cũ làm nhân tâm kinh sợ.

Mà trong lúc giải phẫu, vô luận là nữ trợ thủ hay Thái giáo sư đứng một bên nhìn, đều không có chút áy náy hay không đành lòng nào, trên mặt bọn họ phảng phất như viết một hàng chữ to: Hiến thân vì khoa học.

Thật châm chọc.

Cũng không biết người bị hiến thân kia có cảm tưởng gì, có phải nguyền rủa hai người này chết không được tử tế hay không.

Chu Lâm thầm lắc lắc đầu, đối với nữ trợ thủ lại là một bộ ôn hòa: “Hình như Thái giáo sư đang nói gì đó, chúng ta cũng đi nghe một chút đi.”
Thái Tri Thư và Thẩm Mộc dừng ngay trước một vật thí nghiệm.

Đây rõ ràng là sản phẩm kết hợp giữa thực vật và con người, nửa trên là người nửa dưới là thực vật, thực vật kia là một đóa hoa năm cánh thật lớn, hình dáng rất phổ thông, màu đỏ ảm đạm, còn có chút đen, như là máu trong cơ thể người chảy ra đã khô cạn từ lâu.

Xấu, hơn nữa còn ghê tởm.

Cũng may đã có mấy cảnh tượng trong mơ làm trải đường, Thẩm Mộc miễn cưỡng có thể tiếp thu.

Thái giáo sư sờ sờ râu: “Đây là thành quả nghiên cứu mới nhất của ta.”
Đã nhìn qua người bạch tuộc kết hợp các loại cay mắt, như này đã xem như là khoa thiếu nhi rồi, Thẩm Mộc bình tĩnh suy nghĩ: Thành quả nghiên cứu mới nhất —— mới nhất?
Anh hỏi: “Tác dụng quang hợp?”
Nếu thật sự có thể có được năng lực này, liền có thể gia tăng khoảng lớn tỷ lệ sinh tồn do thiếu đồ ăn ở mạt thế rồi.

“Tiểu Thẩm, con rất có ngộ tính.” Biểu tình Thái giáo sư sung sướng, tán thưởng mà nhìn anh, phát ra lời mời: “Thế nào, có hứng thú làm trợ thủ cho ta hay không?”
Nữ trợ thủ đang đi tới bên này nghe vậy cười nói: “Giáo sư, có phải người ghét bỏ ta tay chân vụng về hay không?”
“Nói gì vậy.” Thái giáo sư bật cười: “Đây là trợ thủ của ta, Lưu Vi, đã sắp 30 rồi còn không kết hôn, thật không có cách nào với cô nàng.”
“Gặp qua người ưu tú như giáo sư, những nam nhân khác ta đều chướng mắt.” Vẻ mặt nữ trợ thủ rất chân thành, cô ta nhìn về phía Thẩm Mộc, trong mắt không giấu ý thân cận yêu thích: “Muốn lưu lại hay không?”
Lời này nói ra, kỹ thuật diễn của Thẩm Mộc cuối cùng miễn cưỡng online kịp, lập tức ra vẻ kích động, kinh hỉ vốn nên có sau khi được Thái giáo sư mời, mở to hai mắt, thụ sủng nhược kinh nói: “Em thật sự có thể chứ? Em nói trước, em năm nay là năm nhất, chuyên ngành công thương quản lý……”
“Nam sinh trẻ tuổi như cậu, nghiêm túc thì học cái gì cũng sẽ rất nhanh.” Nữ trợ thủ cười cắt ngang lời anh: “Huống chi, trong này chính là Thái giáo sư ‘ nhất ngôn cửu đỉnh ’ đấy.”
Nhìn qua, không có lý do gì cự tuyệt.

Nếu nhiệm vụ của Tần Ca thành công, Thái giáo sư sẽ thành công nhập đầu vào căn cứ G thị, khẳng định sẽ được hoan nghênh và coi trọng, đãi ngộ cũng là nhất đẳng, Thẩm Mộc làm trợ thủ của ông ta, sẽ ăn theo được không ít chỗ tốt, ít nhất ăn cơm thì không thành vấn đề; nếu nhiệm vụ của Tần Ca thất bại, cũng không liên quan, ít nhất trong lúc ở viện nghiên cứu, Thái giáo sư có thể che chở cho anh.

Thẩm Mộc nghĩ vậy, ngượng ngùng gật đầu, lại có chút lo lắng mà làm một động tác ai cũng có thể thấy rõ, sợ hãi liếc nhìn Chu Lâm một cái.

Đây có thể gọi là diễn xuất bùng nổ.

Cho dù so với diễn viên chuyên nghiệp mà nói cơ bản không đáng xem, nhưng rốt cuộc cũng thành công lừa hai nghiên cứu viên, Thái giáo sư cười ha hả nói: “Tiểu Chu không có ý kiến gì chứ?”
“Tôi có thể có ý kiến gì.” Chu Lâm trong lòng khó chịu, nhưng cũng rõ ràng chính mình và Thẩm Mộc không có giao tình gì: “Thằng nhóc này hôm qua mới tới, lại không phải người của tôi.”
Nếu là độc lai độc vãng, đối với hành vi qua cầu rút ván này của Thẩm Mộc, Chu Lâm khẳng định sẽ trả thù, nhưng làm một thủ lĩnh của một đoàn người, hắn ta phải suy xét rất nhiều, lúc này liền mỉm cười: “Tiểu Mộc yên tâm, em trai và đại ca cậu tôi sẽ an bài tốt.”
Vừa là nhân tình, cũng là uy h**p.

Thẩm Mộc nhìn về phía Thái giáo sư xin giúp đỡ, lão nhân lập tức nhíu mày nói: “Người nhà của nghiên cứu viên, hẳn cũng tính là người của chúng tôi.”
Chu Lâm hình như có thâm ý: “Đừng quên, lúc trước đã nói xong.”
Có lẽ là có nội dung không tiện nghe, nữ trợ thủ dắt tay Thẩm Mộc: “Tới, chị đưa cậu đi xem một lượt, tham quan hoàn cảnh công tác sau này.”
Thẩm Mộc ngoan ngoãn đáp ứng.

Nữ trợ thủ đi rất xa, vào một phòng nhỏ khác, vừa mới thấy cảnh tượng bên trong, Thẩm Mộc liền dừng lại: “Đây là…… tiêu bản nhân thể?”
“Không sai, cậu sẽ không cảm thấy sở thích của chị rất kỳ quái chứ?” Vô ta nói như thế, nhưng hiển nhiên lại không cảm thấy Thẩm Mộc sẽ để ý, bước chân nhẹ nhàng dẫn dắt anh vòng qua bên ngoài, đi vào bên trong, dừng lại trước tiêu bản một đôi nam nữ: “Cậu xem, đây là tác phẩm mới của chị, chị đặt tên cho nó là ‘tình yêu’.”
Đồng tử Thẩm Mộc nháy mắt co lại..
 
Mạt Thế Chi Mộc Hệ Chi Phối Giả
Chương 21: 21: Cha Mẹ


Edit: Cacao
Nữ trợ thủ thở dài: “Bất quá còn kém thành phẩm xa, bây giờ mới là bước đầu tiên, thế đạo này, cũng không biết có thể thuận lợi hoàn thành hay không.”
Tiêu bản nhân thể, là từ cơ thể chân thật, sau khi trải qua một loạt quá trình xử lý hóa học chế thành tiêu bản.

Thành phẩm không có làn da, mà ở bước xử lý nguyên vật liệu đầu tiên, tức là “Bảo quản”, cần phải ngâm vào formalin trong túi hút chân không để sát trùng, sau đó mới là “Giải phẫu”, chính vì như thế, Thẩm Mộc mới còn có thể thấy dung mạo đôi nam nữ này.

Rất quen thuộc.

Sự quen thuộc đáng chết.

Thẩm Mộc cơ hồ muốn cắn nát răng.

Đây là khuôn mặt khi anh vừa mới đến thế giới này, mở mắt ra liền thấy; đây là dung mạo mười chín năm qua, cơ hồ ngày ngày đêm đêm anh đều nhìn thấy; đây là dung mạo chiếm một góc mềm mại nhất trong lòng anh, từ trước đến nay vẫn vậy……
Ba, mẹ.

Thẩm Mộc mặc niệm trong lòng, đầu ngón tay đã đâm vào lòng bàn tay.

Đây là cha mẹ anh.

Mạt thế như cái máy xay thịt, thu gặt sinh mệnh của nhân loại, bất luận là ai đều không nắm chắc có thể may mắn thoát khỏi, lý trí Thẩm Mộc biết cha mẹ dữ nhiều lành ít, chính mình và em trai cũng tự thân khó bảo toàn, nhưng đáy lòng vẫn có một chút chờ mong, chờ mong bọn họ bình an vô sự.

Nhưng hiện thực đã vạch ra hết thảy, máu chảy đầm đìa, tr@n trụi hiện ra trước mặt anh, vô tình mà cười nhạo hy vọng nhỏ bé xa vời của anh.

Ba, mẹ.

Tình cảm mãnh liệt đánh sâu vào nội tâm Thẩm Mộc, bên tai anh tựa hồ vang lên từng trận vù vù, trước mắt cũng mơ hồ không rõ, một thời gian lâu sau, mới một lần nữa nghe được thanh âm của nữ trợ thủ.

“Tiểu Thẩm, cậu không sao chứ?”
Trong mắt cô ta, ngoại trừ lo lắng, còn có hoài nghi.

Nữ trợ thủ không phải Chu Lâm, không thể từ trong biểu tình nhỏ nhặt suy đoán ra nhiều thứ, làm một nghiên cứu viên, phán đoán của cô ta đối với cảm xúc còn không bằng người bình thường, nhưng dáng vẻ của Thẩm Mộc thật sự có chút làm cho người ta sợ hãi.

Ngũ quan thiếu niên vặn vẹo thành bộ dáng thống khổ, nhưng vẫn mỹ lệ như cũ, thậm chí bởi vì nỗi thống khổ này làm tăng thêm một loại mỹ cảm cực đoan, như là vẻ mặt của thiên sứ bị tà ác xâm nhiễm khi hiến tế; đôi mắt đen nhánh nhiễm sắc thái ủ dột, rõ ràng đã là màu đen thuần tịnh, lại phảng phất như bị màu sắc càng thâm trầm làm sũng nước, đồng tử lộ ra quang mang thuần túy không tì vết, giống như trân bảo không thuộc về nhân gian, tràn ngập lực hấp dẫn khó có thể nói nên lời ——
Phảng phất như ánh lửa sáng lạn, hấp dẫn thiêu thân hình người tới gần.

Bản năng nữ trợ thủ mách bảo nguy hiểm, lại không cách nào khống chế chính mình, tiến thêm vài bước về phía Thẩm Mộc.

Cô ta lộ ra tươi cười nhu hòa, lại lần nữa mở miệng nói câu như cũ, nhưng không có hoài nghi, chỉ còn lại đơn thuần là lo lắng, còn có thành kính, khao khát và hèn mọn ngay chính mình cũng không phát hiện, không thể hiểu được, đột nhiên xuất hiện: “Tiểu Thẩm, em không sao chứ?”
“Không sao.” Thẩm Mộc nhắm mắt, khi lần nữa mở mắt ra, vẻ mặt đã khôi phục bình tĩnh —— ít nhất mặt ngoài thoạt nhìn là như thế: “Thực xin lỗi, em quá kích động.”
Thiếu niên cười khổ lắc lắc đầu: “Trước kia, có bạn gái là thanh mai trúc mã, sau đó cô ấy bởi vì một số chuyện mà rời đi…… Vốn dĩ em còn tưởng tình cảm đó sẽ không thay đổi, không ngờ…… Thật sự khó có thể tin được, trên đời còn có tình yêu thuần túy như vậy…… Lưu tỷ, tác phẩm của chị, thật xuất sắc.”
Thẩm Mộc đang nói dối.

—— Hiệu quả lại tốt vượt ngoài ý muốn.

Lời anh nói có chút lộn xộn, bởi vậy càng có vẻ chân tình, nữ trợ thủ liên tưởng đến những chuyện thiếu nữ xinh đẹp muốn trèo cao gả vào hào môn, đối với thiếu niên tuổi trẻ tuấn tú này không khỏi có một ít đồng tình.

Nữ nhân luôn cảm tính, cô ta cơ hồ lập tức buông xuống vài tia hoài nghi còn sót lại, đúng vào lúc này, Thẩm Mộc xoay mặt chăm chú nhìn cô ta, vẻ mặt chân thành mà chuyên chú, mang theo một chút thẫn thờ và hoài niệm: “Thật hy vọng có thể thuận lợi hoàn thành nó.”
Mặt nữ trợ thủ hơi đỏ lên, hơi hơi hé miệng, lại mất đi ngôn ngữ.

“Lưu tỷ, giọng của chị thật là dễ nghe.” Thẩm Mộc cong khóe môi, tươi cười nhu hòa như gió xuân tháng ba, đó là mị lực có thể làm sống lại đất trời, lại mang theo chút tịch mịch nhỏ đến khó phát hiện, âm thanh trầm thấp, nhẹ nhàng k1ch thích tiếng lòng mẫn cảm: “Nói chuyện với em thêm một chút đi.”
“Chị……nói với em chuyện của bọn họ nhé.”
Ánh mắt hai người, lại trở về trên người đôi nam nữ kia.

Đó là một tư thế thật kỳ lạ.

Tựa hồ đang đối mặt với một tồn tại phi thường kh ủng bố nào đó, không cách nào chống lại, vẻ mặt người nữ thập phần hoảng sợ, mà người nam hình như là từ một hướng khác xông tới bảo hộ nàng, việc này từ tư thế chân có thể suy đoán ra, mà tay hắn đang cố gắng đẩy người nữ ra bên ngoài, muốn nàng tránh khỏi nguy hiểm, người nữ lại cố chấp nắm lấy tay hắn không chịu rời đi, cuộc đua sinh tử giữa hai người khiến cho tay người nam vặn vẹo thành hình dạng quái dị.

Bọn họ đã chết vào đúng lúc này, thời gian dừng lại, cẩn thận nhìn kỹ, trên mặt nam nhân tràn ngập nôn nóng, mà nữ nhân lại phảng phất như nghĩ tới gì đó, trên mặt dường như mang theo một biểu tình khác, là vui sướng vì có thể dắt tay đi dưới hoàng tuyền? Là thoải mái vì không cần phải lo lắng hãi hùng? Hay là chúc phúc cho con cái?
Thẩm Mộc không biết.

“Chuyện thực nghiệm trên cơ thể người này, tuy rằng dân chúng bình thường không biết, nhưng mỗi quốc gia đều ngấm ngầm làm, không có biện pháp, yêu cầu phát triển mà.”
“Ban đầu tài liệu của bọn chị cơ bản đều là tội phạm tử hình trong nhà tù, ừm, chính là cái nhà tù của bọn Chu Lâm kia, sau khi mạt thế, không có tài liệu bổ sung, vừa vặn những tên tội phạm nghiêm trọng đó bắt cóc nhân viên quản ngục, Thái giáo sư sau khi đàm phán với bọn họ tạm thời an toàn không có việc gì, còn có tài liệu mới ở nơi này.”
“Ai nha, thật là, toàn nói linh tinh.” Nữ trợ thủ che miệng làm ra vẻ mặt ngượng ngùng, do dự nói: “Ừm, tiểu Thẩm, cái kia…… em thấy thế nào với việc cá lớn nuốt cá bé?”
“Chính là ‘ Chọn lọc tự nhiên, thích ứng được thì sống ’ sao?”
“Ý chị là, nếu em biết rõ một người rất thân cận với em làm chuyện không tốt, nhưng bởi vì các loại nguyên nhân, em không những không ngăn cản thậm chí trợ giúp người đó.” Nữ trợ thủ cúi đầu, lại cẩn thận nâng mí mắt trộm ngắm thiếu niên, rõ ràng là một người gần 30 tuổi, thần thái lúc này lại như là một đứa trẻ ăn vụng kẹo, ậm ừ nói: “Có phải là rất không tốt hay không?”
Chuyện của người ta tức là hệ liệt* của mình.

* Các nhân vật có liên quan đến nhau hoặc đặt trong bối cảnh giống nhau.

Thẩm Mộc vẫn cười như cũ, ôn tồn lễ độ, phàm là những người có hơi thân với anh đều sẽ biết này không bình thường, đáng tiếc những người này rõ ràng không bao gồm vị trước mắt: “Lưu tỷ là một người rất ôn nhu.” Thanh âm càng thêm trầm thấp: “Em tin tưởng, đều là có lý do.”
Những lời này ý vị không rõ, nữ trợ thủ lại như từ trong đó thu được dũng khí lớn lao, từ từ kể ra tất cả.

Sau một trận mưa máu, tang thi xuất hiện, Thái giáo sư đối với loại sinh vật kiểu mới này biểu hiện rất hứng thú, một lòng lao vào nghiên cứu, mà ngay lúc nghiên cứu vừa kết thúc, một tin tức khác xuất hiện —— Giữa nhân loại, xuất hiện dị năng giả.

Cứ việc nhìn lúc bình thường thì là một lão nhân hiền hòa vui vẻ, nhưng khi gặp được việc có liên quan đến thực nghiệm, Thái giáo sư liền trở nên phi thường chấp nhất, tính tình cũng phi thường xấu xa, trong đám tội phạm chỉ có Chu Lâm là dị năng giả, cố tình địa vị của hắn ta không thấp, không mấy phạm nhân đồng ý đem hắn ta làm vật thí nghiệm, chỉ có thể chọn tìm người khác.

Bọn họ theo dõi một đoàn xe.

Trong đoàn xe này, có một dị năng giả phong hệ, lúc sử dụng dị năng bị tội phạm ra ngoài tìm thực vật nhìn thấy, liền làm hắn và đồng bạn vướng phải họa ngập đầu.

Thái giáo sư và nữ trợ thủ đều ra khỏi viện nghiên cứu, đứng bên đường nhìn trận săn bắt này, hoặc là nói, tàn sát.

Đúng vậy, đơn phương tàn sát.

Người thường sao có thể là đối thủ của tội phạm có súng đây?
Cho dù đoàn kết, cho dù hữu ái, cho dù bất khuất kiên cường, rốt cuộc đây là hiện thực, không phải phim truyền hình cũng không phải truyện tranh, sẽ không có thương hại, không có kỳ tích, càng không có chúa cứu thế.

Thuận lợi thành công.

Thái giáo sư đạt được vật thí nghiệm ông ta tâm tâm niệm niệm, đám tội phạm cũng được phát ti3t một hồi, còn cướp được vật tư sinh tồn, có được mấy nữ nhân có thể dâm loạn, mọi người đều vui mừng.

“Kỳ thật kết cục của bọn họ không thể nói là tốt, cũng không phải tệ nhất, ít nhất nữ nhân này không phải chịu vũ nhục.” Cùng là nữ nhân, nói đến đây nữ trợ thủ khó tránh khỏi có chút căm phẫn.

Thẩm Mộc chậm rãi nói: “Nếu chỉ là cần bắt dị năng giả mà nói, vì sao phải giết hết những người khác?”
Trong lòng anh đã có đáp án.

“Bởi vì không thể để lộ tin tức.” Nữ trợ thủ đáp: “Thái giáo sư là một nhân vật rất quan trọng, cho dù trật tự bị phá hỏng, cũng luôn có người muốn mượn sức ngài ấy, mà mặc kệ bên trong dơ bẩn như thế nào, bề ngoài cần phải ngăn nắp sạch sẽ, Thái giáo sư đức cao vọng trọng sao có thể vì làm thực nghiệm trên cơ thể người mà lên kế hoạch giết người chứ?”
Quả nhiên.

Thẩm Mộc chỉ ra lỗ hổng: “Thế nhưng đám tội phạm đó thì sao?”
“Chỉ có thủ lĩnh là Dương Phán cùng Chu Lâm biết chuyện, những người còn lại chỉ nghĩ rằng là một lần cướp bóc bình thường.”
Ha, cướp bóc bình thường.

Thẩm Mộc nhấm nuốt mấy chữ này trong lòng, chỉ cảm thấy một ngọn lửa lạnh băng thiêu đốt dưới đáy lòng, hừng hực không dứt, anh nghiêng nghiêng đầu: “Hẳn còn phải có tên phạm nhân phát hiện dị năng giả kia biết chuyện này chứ?”
“À, gã chết rồi.”
Trên mặt nữ trợ thủ là một loại bình tĩnh đến chết lặng.

Tựa hồ vì không muốn Thẩm Mộc phản cảm, cô ta lại bổ sung: “Dù sao cũng không phải người tốt lành gì.”
Bất kỳ một người nào có chỉ số thông minh bình thường đều biết, cái chết này đã che lấp cái gì, nhưng nữ trợ thủ nói đúng, người như vậy chết rồi, cũng không ai quan tâm.

Ba, mẹ.

Thẩm Mộc chăm chú nhìn hai thi thể kia, nói: “Chúng ta đi tìm Thái giáo sư đi, không biết ngài ấy và Chu ca thương lượng đến đâu rồi.”
Thái Tri Thư và Chu Lâm đang ở trước một máy tính.

Nữ trợ thủ nhỏ giọng nói cho anh, đây là dùng để kiểm tra tư liệu.

“Tiểu Thẩm, tiểu Lưu đưa con đi xem tiêu bản à?” Thái giáo sư cười ha hả nói: “Tay nghề của con bé ở phương diện này, quả thực không tồi.”
“Vâng, Lưu tỷ rất lợi hại, con cũng phải nỗ lực học tập.” Dáng vẻ Thẩm Mộc rất ngoan ngoãn, trong mắt toát ra ánh sáng sùng kính và ham học hỏi, giống như loại học sinh mà giáo viên thích nhất kia: “Thái giáo sư, nếu con gặp phải vấn đề, có thể thỉnh giáo ngài không?”
“Đương nhiên.”
“Vậy thì, ngài đã nghe nói qua một loại thực vật này chưa? Gọi là……” Thiếu niên kéo dài âm điệu, ngâm nga nói: “Tuyết Kiến.”.
 
Mạt Thế Chi Mộc Hệ Chi Phối Giả
Chương 22: 22: Hoa Nở


Edit: Cacao
Thẩm Mộc đang cười.

Anh cười đến xinh đẹp, cộng thêm khuôn mặt tinh xảo lại càng thêm thành tác dụng, là loại tươi cười làm người thấy liền khó tránh khỏi sinh hào cảm, đối với khác phái mà nói rất có mị lực, cho dù là cùng giới tính như Thái Tri Thư, cũng là có chút uy lực, rốt cuộc ông ta là một lão nhân, mà người một khi già rồi, đối với đời sau càng thêm khoan dung.

Từ sau khi thiếu niên và nữ trợ thủ trở về Chu Lâm đã nhíu mày, cho tới giờ vẫn chưa giãn ra.

Khác với hai người vừa mới tiếp xúc với Thẩm Mộc, hiểu biết của Chu Lâm về thiếu niên nhiều hơn một chút, trong ấn tượng của hắn ta, Thẩm Mộc là một thiếu niên ít nói ít cười, bình tĩnh đạm mạc, biểu tình rất ít, nhưng lúc này, lại cười tươi như hoa.

Chẳng lẽ mình thoạt nhìn rất dọa người?
Tư duy chạy lệch một giây, Chu Lâm nhanh chóng kéo lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt Thẩm Mộc ý đồ phân tích ra gì đó, nhưng lại không nhìn ra có gì không ổn.

Không có đạo lý.

Trong khoảng thời gian ngắn, Thẩm Mộc tựa như thay đổi thành người khác vậy, đây……
Đúng vào lúc này, thiếu niên nói ra tên “Tuyết Kiến”, thần kinh trong đầu Chu Lâm báo động ầm ầm!
Không thích hợp.

Chu Lâm nhớ lại đêm qua, một gốc cây thực vật trái với lẽ thường mọc ra trên tay Thẩm Mộc, lơ lửng trên giường, cùng lúc hạ xuống, còn có lời thiếu niên nói, nghe như nhẹ nhàng bâng quơ.

Cậu muốn làm gì?
“Con à, gặp phải vấn đề cũng không sao, nhưng không thể cứ nghĩ hỏi người khác, trước hết phải nghĩ biện pháp tự mình giải quyết.” Thái giáo sư chỉ Thẩm Mộc, không nề hà mà lắc lắc đầu, nhường vị trí: “Đến đây, trên máy tính này có rất nhiều tư liệu có thể giúp con.”
Dưới cái nhìn chăm chú của ba người, Thẩm Mộc nhập chữ Hán vào.

Anh nhẹ giọng đọc chữ xuất hiện trên màn hình lên, cảm xúc thư hoãn: “Tuyết Kiến, còn gọi là cỏ Tuyết Kiến, cỏ Cóc Ghẻ, cỏ Ếch Xanh, cỏ Da Nhăn, mọc ở trên núi, ven đường, đất hoang, bờ sông.…… Tác dụng chữa bệnh: Thanh nhiệt, giải độc, đông máu, lợi tiểu.

Dùng cho người đau họng, viêm phế quản, viêm thận, bệnh phù, ung sưng; bệnh ngoài da, viêm tuyến sữa, trĩ sang sưng đau, xuất huyết.”
Vòng tay siết trên cổ tay chặt lại, nó biết không thể bị người ngoài phát hiện dị trạng cho nên dùng phương pháp này biểu đạt bất mãn.

Cảm xúc hơi lắng xuống, Thẩm Mộc đột nhiên ý thức được chính mình phạm phải sai lầm, sau khi anh quay lại nơi này, trước tiên thế mà lại không hỏi chuyện về em trai và Lý ca.

Chưa đủ kín đáo.

Hình như cũng không cách nào cứu chữa, lúc này nhắc tới chuyện kia, liền có vẻ đột ngột, không bằng đâm lao phải theo lao.

Chậm chạp tắc sinh biến.

Thẩm Mộc cung kính mà gỡ vòng tay xuống, dâng lên trước mặt Thái giáo sư, kính ngưỡng nói: “Giáo sư, đây là thực vật con ngẫu nhiên có được, cũng tên Tuyết Kiến, ngài có thể giúp con giám định xem nó có gì đặc thù không ạ?”
Thái Tri Thư không nhận.

Ánh mắt lão nhân cơ trí mà thấu đáo: “Vì sao con lại cho rằng nó có đặc thù?”
Thẩm Mộc mím môi: “Đây là một dị năng giả mộc hệ đưa cho con, nói có thể bảo hộ con.” Thiếu niên phảng phất như có chút ngượng ngùng: “Con, con nghe Lưu tỷ nói, ngài đang nghiên cứu ở phương diện này, cho nên muốn, cái này có lẽ có thể giúp được ngài……” Anh không nói được nữa, chỉ dùng thần sắc tin cậy không rời nhìn lão nhân, tràn ngập khẩn thiết.

Thái giáo sư trầm ngâm trong chốc lát, mới vươn tay, lơ đãng nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Thẩm Mộc: “Vậy dị năng giả mộc hệ kia đâu?”
Thẩm Mộc trả lời: “Con không rõ lắm, có đôi khi y sẽ liên hệ với con, nhưng con không cách nào chủ động tìm y.”
Thái giáo sư cười: “Đứa trẻ ngoan.”
Ông ta tiếp nhận vòng tay.

Từ……!
Chu Lâm cơ hồ sắp nói ra gì đó, Thẩm Mộc lại đúng lúc mà nghiêng đầu, nhìn thoáng qua hắn ta.

Anh vẫn cười, khóe môi là một độ cong nhu hòa, nhưng con ngươi là một mảnh băng lãnh, lạnh thấu xương.

—— Rõ ràng chỉ là một học sinh mà thôi, không biết vì sao, Chu Lâm lại cảm nhận được một loại áp bách kỳ dị, phảng phất như nhân loại đứng trước mặt Hồng Hoang cự thú, bất lực tòng tâm, vô pháp chống lại, cả người đều cứng đờ tại chỗ.

Không, không phải cự thú, tựa hồ càng cao ngạo, càng giảo hoạt, càng nguy hiểm hơn……
Thái giáo sư híp mắt, vuốt v e vòng tay.

Trong nháy mắt khi tiếp xúc, ông ta liền biết đây không phải ngọc, cho dù bề ngoài rất giống, nhưng xác thực là một loại thực vật nào đó.

Thái giáo sư bị khơi dậy hứng thú, dặn nữ trợ thủ đi chuẩn bị dụng cụ, liền gấp không chờ nổi đặt tồn tạo kỳ lạ này trước mặt quan sát.

Đôi mắt ông ta cách thực vật càng ngày càng gần, càng ngày càng gần ——

“A a a a ——”
Tiếng kêu già nua thảm thiết xé rách không khí phòng thí nghiệm, trong nháy mắt kia, thực vật đột nhiên biến đổi, cành cây thon dài giống như lợi kiếm, đâm vào tròng mắt ông ta!
Giác mạc, màng cứng, mống mắt, một đường đâm thẳng nghiền nát, thậm chí còn chui vào sâu bên trong thân thể!
Chu Lâm theo bản năng đặt tay lên eo, đó là chỗ đeo súng.

“Giáo sư?!”
“A a a a ——”
Nữ trợ thủ thét chói tai ngã ngồi trên mặt đất, giãy giụa lùi về phía sau, chân lại như không thể động, đôi tay cô ta giơ lên trên, tựa hồ muốn che hai mắt của mình, nhưng lại dừng ở trên má —— cảnh tượng trước mắt rõ ràng quỷ dị đáng sợ như thế, nhưng lại mê hoặc đến lạ, làm cho cô ta dù sợ hãi đến mức thân thể không ngừng run rẩy, vẫn nhịn không được mở to hai mắt nhìn.

Đúng vậy, huyết tinh mà hoa mỹ.

Thái giáo sư ngã xuống mặt đất, miệng khép mở gian nan thở ồ ồ, rất nhanh chút tiếng động này đều biến mất.

Một nhánh cây màu đỏ uống no máu tươi, mọc ra từ trong miệng của ông ra, chậm rãi giãn ra trong không khí, thoạt nhìn lười biếng mà thích ý, còn có rất rất nhiều cành, từ các vị trí trên thân thể ông ta mọc ra.

Thất khiếu, cánh tay, ngực, bụng, hai chân……
Cành cây đung đưa, Chu Lâm gắt gao trừng lớn đôi mắt nhìn, lý trí nói hắn ta mau chạy, dưới chân lại như mọc rễ.

“Bụp”
Thanh âm hoa nở.

Cách âm trong phòng thí nghiệm thập phần hiệu quả, cho nên lúc người bên trong đều không lên tiếng, liền trở nên phá lệ an tĩnh —— có thể nghe thấy âm thanh hoa nở.

Thanh âm này được khen ngợi trong vô số tác phẩm văn học, tượng trưng cho thuần tịnh tốt đẹp, làm người cảm động, vào lúc này nghe được, lại như Tử Thần nỉ non.

Một Tử Thần xinh đẹp.

Ngài hóa thành dáng vẻ thiếu niên giáng xuống nhân gian, mặc quần áo trắng tinh dựa ở một bên, dung mạo tinh xảo, nét mặt xa xăm, khí chất mờ ảo, ánh mắt thanh triệt như nước mùa thu, phản chiếu ánh đỏ như máu.

Tuyết Kiến.

Huyết Kiến.

Thái giáo sư còn sống, nhưng sống còn không bằng chết, theo tiếng hoa nở, nhánh cây mọc ra từ trên người ông ta không ngừng vận chuyển máu đến đóa hoa, từ màu đỏ tươi một lần nữa biến thành xanh biếc, mà màu sắc của đóa hoa, càng thêm nồng đậm diễm lệ.

Thực vật tham lam hút hết máu ông ta, không để một giọt nào rơi ra bên ngoài —— bạn đã từng nhìn thấy người không có máu bao giờ chưa?
Nữ trợ thủ rốt cuộc không cách nào kiên trì, không rên một tiếng đã hôn mê bất tỉnh.

Thẩm Mộc ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài vuốt đóa hoa nở rộ, ôn nhu nói: “No rồi sao?”
Hai nhánh cây quấn lại ôm lấy ngón tay anh cọ cọ, tựa như đang làm nũng, đóa hoa thẹn thùng lắc lư, sau đó gật gật đầu.

“Trở về đi.”
Thực vật thuận theo, đóa hoa héo tàn, cành cây co rút lại, thu hồi ngược theo lộ tuyến lan tràn, rút thân ra từ tròng mắt đâm vào lúc đầu, quấn lên cổ tay chủ nhân, không bao lâu, liền biến thành một cái vòng tay xanh biếc.

Phảng phất như chẳng hề có gì từng xảy ra.

Nhưng Thái giáo sư chết không nhắm mắt và nữ trợ thủ té xỉu, lại bác bỏ ảo tưởng này.

Thiếu niên ngẩng đầu lên, cười khanh khách nhìn Chu Lâm.

Tư thế ngước nhìn, nhưng trên thực tế lại là nhìn xuống, lực lượng mạnh yếu cũng không vì vị trí mà phát sinh biến hóa.

Chu Lâm không biết chính mình đang làm ra vẻ mặt gì, hắn ta chỉ lẳng lặng nhìn thiếu niên nhìn mỹ lệ vạn phần lúc này, trong đầu trống rỗng.

Thật lâu sau, nam nhân giật giật khóe miệng, thanh âm khàn khàn: “Cậu……”
“Chu ca, sao đột nhiên anh lại giết Thái giáo sư?” Thiếu niên chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt khó hiểu: “Như vậy thật không dễ giải quyết.”
Không sai, rất nhiều người đều nhìn thấy Chu Lâm và Thẩm Mộc tiến vào, sau đó Thái giáo sư liền chết —— nói là nhóc con chưa mọc đủ lông Thẩm Mộc này, ai tin? Cho dù Chu Lâm không có năng lực hút khô máu người, chỉ cần Thẩm Mộc không chủ động để lộ năng lực, người có hiềm nghi lớn nhất vẫn như cũ là hắn ta.

—— Một khi đã như vậy, hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng.

“Phanh”
Một tiếng súng vang lên, lưu loát dứt khoát kết thúc sinh mệnh của nữ trợ thủ.

Chu Lâm hoàn toàn bình tĩnh lại, suy nghĩ nhanh chóng vận chuyển, hít một hơi thật sâu: “Nói đi, cậu đi theo nữ nhân này nhìn thấy gì?”
Hết thảy khác thường, đều bắt đầu từ lúc đó.

Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Thẩm Mộc thu hồi tươi cười: “Đi cùng tôi.” Anh đi được vài bước, đột nhiên quay đầu nói: “Đúng rồi, Chu ca, thân thể của tôi vẫn là người thường, anh có thể thử xem ở sau lưng có thể một phát súng giải quyết tôi hay không.”
Thiếu niên đi thẳng về phía trước, bước chân ổn định, tư thái ưu nhã.

Chu Lâm vuốt v e súng trong tay, cuối cùng cũng cắm về bên hông.

Hắn ta cười khổ không thôi.

Này xem như bị buộc lên thuyền giặc?
Đôi nam nữ trong túi chân không chứa Formalin phảng phất bị dừng thời gian, vẻ mặt và động tác vĩnh viễn dừng lại ở một khắc trước khi tử vong kia, căn cứ vào lời nữ trợ thủ, cô ta thử tách hai người ra, nhưng không thành công.

Thẩm Mộc thở dài: “Đây là cha mẹ tôi.”
Trong lòng Chu Lâm “Lộp bộp” một tiếng: “Lần bắt dị năng giả kia?”
Thẩm Mộc gật đầu.

Tay Chu Lâm lại sờ lên súng, lùi ra sau vài bước: “Cậu sẽ không báo thù tôi chứ?”
“Anh nói xem?”
“Này phải do chính cậu quyết định.”
Thẩm Mộc tựa hồ có chút ngoài ý muốn: “Tôi còn tưởng rằng anh sẽ nói với tôi, Thái lão nhân và Dương Phán là chủ mưu, anh nhiều nhất chỉ tính là tòng phạm vì bị ép buộc, vì để tự bảo vệ mình không thể không tham dự, kỳ thật lương tâm chịu đủ dày vò……”
“Có phải còn muốn thêm ‘ không buồn ăn uống đêm không thể ngủ, khi chỉ có một người còn trộm sám hối ’ nữa hay không? Xem phim Quỳnh Dao quá độ à?” Chu Lâm đầy đầu hắc tuyến, thái độ cũng đủ tiêu sái: “Tôi tham gia, lúc ấy cảm thấy tuy rằng hơi quá mức, nhưng cũng không có gì ghê gớm, cứ thế đi, muốn đánh liền đánh, sinh tử dựa vào bản lĩnh.”
“Tôi không xem phim Quỳnh Dao, cái giả thiết ‘ thân trong hắc ám, tâm hướng quang minh ’ này, rõ ràng là vô gian đạo.” Thẩm Mộc thật sự nghiêm túc phản bác.

Chu Lâm: “……”
Họng súng đã nhắm ngay Thẩm Mộc: “Rốt cuộc cậu có ý gì?”
“Ý của tôi không đổi.” Thẩm Mộc đứng ở nơi đó, dáng vẻ hoàn toàn không phòng bị: “Chu ca, hợp tác đi.”
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Tác giả:
Thần Mộc thăng cấp, cái giá phải trả là người thân.

Lần đầu tiên giết người.

——————————————————————
Đi tra người sau khi bị hút khô máu là dạng gì, nhưng hình như chẳng đáng tin gì cả, mô phật.

Các bạn nhỏ nhút nhát đừng có tò mò nhó~.
 
Back
Top Bottom