Ngôn Tình Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 160: Căn Cứ Đưa Ra Quy Định


Mà những gia đình ở đây đều vui vẻ, xem ra trò khôi hài giành nhà này chắc là kết thúc, không biết tiếp theo người quân đội còn có chiêu gì?
Tiêu Thần ôm chầm lấy Tần Hiểu Nguyệt đi thẳng lên lầu, không ngờ lại có nhiều người đánh chủ ý lên người phụ nữ của mình như vậy, xem ra khi nào thích hợp, nên lộ ra dị năng mới được.

“Như thế nào, tức giận?” Tần Hiểu Nguyệt nhìn biểu tình Tiêu Thần vẫn luôn không tốt.

“Loại cảm giác này không tốt.

” Tiêu Thần buồn bực nói, “Em là của anh, nếu luôn có người tới khiêu chiến chúng ta, làm sao bây giờ?”
“Ngu ngốc, ôm con ra.

” Tần Hiểu Nguyệt vui vẻ nói.

“Bảo bối, em thật là quá thông minh.

Lần sau có người lại dám tới, anh để cho con đi lên đánh bọn họ.

” Tiêu Thần hắc hắc cười nói.

Tần Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu, “Anh cảm thấy để con ra tay thích hợp sao? Quân đội còn muốn lấy rất nhiều người xẻ thịt nghiên cứu.


Tiêu Thần nói, “Nguyệt Nhi, Hoàng Hân không phải là bị người quân đội mang đi chứ?”
“Chắc là như vậy,” Tần Hiểu Nguyệt gật gật đầu, “Chắc quân đội sắp đưa ra quy định cho căn cứ, nếu không ra, có lẽ Thượng Quan Vân sẽ đứng ở phía đối lập với bọn họ.


“Bọn họ không ra nói, anh cũng muốn đứng ở phía đối lập bọn họ.

” Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng.

“Nếu có dị năng giả, tận lực mượn sức dị năng giả, nếu chúng ta muốn có thế lực nhất định, cần phải có nhiều thủ hạ.

” Tần Hiểu Nguyệt đột nhiên cảm thấy vô lực, so nhiều người ai có thể so với quân đội? “Hôm nay có chuyện này, về sau dị năng giả tới tìm chúng ta khiêu chiến, thì thuận lý thành chương, về sau sẽ phiền.

” Tiêu Thần bĩu môi, về sau dị năng giả đều sẽ đứng ở phía đối lập bọn họ, xem ra người quân đội rất thông minh!
“Đây có lẽ là kết quả quân đội muốn đi!” Tần Hiểu Nguyệt thở dài một hơi, có chuyện như vậy vừa ra, về sau người lợi hại đến đây khiêu chiến thì thuận lý thành chương, hơn nữa quân đội cũng sẽ không khó xử phải an bài loại nhà ở gì cho những nhân vật lợi hại, để họ lấy được bằng thực lực.

“Đi thôi, trở về, quản bọn họ làm gì, dù sao binh tới tướng chặn, anh thấy quân đội là muốn buộc chúng ta đoàn kết cùng nhau.

” Tiêu Thần cười cười nói, hôm nay Thượng Quan Vân hành động không phải đã cho thấy sao? Hắn muốn cùng bọn họ kỳ hảo.

Trong lòng mọi người hiểu rõ mà không nói ra là được, phải xem các loại chế độ mới của căn cứ đưa ra, sau đó lại quyết định, nếu không thích hợp, tin tưởng sẽ có không ít người phản đối.

Quân đội cũng không làm mọi người chờ lâu, trò khôi hài giành nhà ngày hôm sau, căn cứ không đưa ra chế độ tương quan, điều thứ nhất là về điều kiện sống ở Vân Trạch tiểu khu, người thắng thì được ở.

Đương nhiên vân trạch tiểu khu thoải mái nhất này chính là đơn nguyên lâu mà Tần Hiểu Nguyệt bọn họ ở, nếu muốn sống ở chỗ này, khẳng định phải chiến thắng bọn họ mới được.

Đương nhiên nếu không muốn mỗi ngày cùng người khác tranh phòng ở, như vậy có thể xin đến sống ở toà khác của Vân Trạch tiểu khu, toà nhà khác không thể thoải mái như vậy.

“Anh nói có người xin sao?” Tần Hiểu Nguyệt ăn dâu tây nhìn chế độ tương quan.

“Có người không thích tranh thì sẽ xin rời đi nơi này, kỳ thật nghĩ lại sẽ biết, tương lai nơi này rất có khả năng là trung tâm quyền lợi của quân đội, mạt thế tới, cũng không phải là quan lớn là được, mọi người đều dựa vào thực lực mà nói chuyện.

” Tiêu Thần cười cười nói, “Em xem điều này, có thể tổ kiến đội ngũ, hôm nay anh triệu tập bọn họ, biệt thự lớn như vậy, chỉ ở một hai người có chút trống trải.


“Ân, vậy anh nhanh đi!” Tần Hiểu Nguyệt tán đồng tổ kiến đội ngũ, tuy rằng chế độ căn cứ mới ra lần đầu tiên, nhưng đã có hai mươi nội quy, trong đó chủ yếu là mọi người có thể khiêu chiến nhau, nhưng không được làm hại tính mạng người.

Cung cấp bảo đảm cho mọi người như thế, tuy rằng có khả năng tùy thời bị khiêu chiến, nhưng ít nhất không có nguy hiểm đến tính mạng.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 161: Bạch Liên Hoa Triệu Kỳ


Tiêu Thần nhìn nhiệm vụ cứu người này, không khỏi nhớ tới hôm trước bọn họ mang về nhiều người như vậy, sao không có người cho bọn anh thêm tích phân?
Lúc anh đang suy xét, lúc này đi tới một quân nhân, hắn đi thẳng đến chỗ Tiêu Thần, “Tiêu tiên sinh.


“Có việc gì sao?” Tiêu Thần hỏi.

“Là thế này, nghe nói 300 người hôm trước là anh mang về, tướng quân bảo tôi cho các anh thêm tích phân, mời theo tôi đến đại sảnh hành chính xử lý một chút!” Thái độ quân nhân rất cung kính.

Tiêu Thần vui vẻ, “Tưởng là cái gì, Nguyệt Nhi, giúp cho anh, anh đi có việc, kế tiếp các em nhận nhiệm vụ cứu người này.


Tiêu Thần đi ra ngoài, Tần Hiểu Nguyệt cùng những người khác bắt đầu nhận cái nhiệm vụ nghĩ cách cứu viện người sống, sau khi nhận được nhiệm vụ, Tần Hiểu Nguyệt mang theo bốn đứa nhỏ đi đại sảnh, bốn đứa nhóc bọn chúng tinh lực rất tràn đầy, để cho bọn chúng chờ ở đại sảnh, quả thực chính là muốn mạng bọn chúng.

Tần Hiểu Nguyệt mang theo con vừa đi, liền có một người phụ nữ mặc váy có chút khí chất bạch liên hoa đứng ở trước mặt bọn nhỏ, “Oa, bốn đứa nhỏ này thật đáng yêu.


“Tiểu thư nếu thích, có thể mang về nuôi một đoạn thời gian.

” Một người nam nhân đứng ở phía sau cô ta tùy ý nói.

Tần Hiểu Nguyệt nổi giận, trực tiếp lôi kéo con đi tới một bên, “Các bảo bối, chúng ta phải cách chó điên xa một chút.


Tần Hiểu Nguyệt nói chọc giận người nam nhân vừa rồi nói chuyện, nam nhân kia lãnh khốc mà đứng bên cạnh cô, “Cô biết cô đang nói chuyện với ai không?”
“Ai nha, tôi chỉ đang mắng chó điên, anh đi tới như vậy, ý là anh thừa nhận anh là chó điên sao?” Tần Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt nói.

“Tiểu thư chúng tôi thấy đứa nhỏ nhà các người đáng yêu, là để mắt tới các người.

” Loại đàn ông này tự cho là mình rất cao thượng, khiến người bên cạnh nhìn đều khó chịu.

“Không cần, nhân lúc còn sớm cút xa một chút, tôi thấy các người là mắt đau.

” Tần Hiểu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, lúc này các anh em trong đại sảnh nhiệm vụ đã đi ra, nhìn thấy Tần Hiểu Nguyệt đang giằng co, nhanh chóng hỏi người bên cạnh làm sao vậy.

Người bên cạnh kể lại chuyện vừa rồi, những anh em này cũng nổi giận, bốn đứa bé này chính là bảo bối của lão đại bọn họ, những người này thế mà muốn ôm đi, quả thực không biết cái gọi là trời cao đất dày.

“Thực xin lỗi, tôi chỉ là cảm thấy bọn họ thực đáng yêu, cũng không có ý định muốn ôm đi.

” Người phụ nữ này nói chuyện bộ dáng giống như một bạch liên hoa, lập tức làm không ít người thương tiếc.

Tần Hiểu Nguyệt hừ lạnh, nếu không nghĩ ôm đi, sao lúc ban đầu không ngăn cản thuộc hạ của cô ta, nói rõ chính là muốn khi dễ, nhưng nhìn đến cô bên này có nhiều người đa tài.

Lúc này, Tiêu Thần đã bị gọi đến, chuyện này anh đã nghe được thủ hạ nói, thế mà có người muốn ôm con mình đi, quả thực là mắt chó bị mù.

Tiêu Thần vừa xuất hiện, liền hấp dẫn ánh mắt bạch liên hoa kia, trong mắt cô ta lập tức lộ ra yêu say đắm tr*n tr**, cô ta thâm tình chân thành gọi Tiêu Thần, “Thần ca ca!”
Tần Hiểu Nguyệt lập tức cảm giác da gà toàn thân nổi lên, mẹ nó, người phụ nữ này thế mà quen biết Tiêu Thần, đây là tình huống như thế nào?
Tiêu Thần cau mày nhìn người phụ nữ trước mắt, “Triệu Kỳ.


“Thần ca ca, quả nhiên anh còn nhớ rõ em.

” Triệu Kỳ vui vẻ vọt tới trước mặt Tiêu Thần, cô ta yêu thầm Tiêu Thần đã 5 năm.

“Sao cô lại ở chỗ này?” Tiêu Thần hỏi.

“Triệu tướng quân nơi này là ba của tiểu thư.

” Người nam nhân vừa rồi nói chuyện tục bày ra một bộ dáng cao cao tại thượng.

Tần Hiểu Nguyệt tức khắc phát hoả, là tướng quân thì có gì đặc biệt hơn người?
Nhìn Tần Hiểu Nguyệt trừng mắt, nam nhân kia hừ lạnh, “Tiểu thư nhà chúng tôi thích con cô, đó là để mắt đến cô, chẳng lẽ không biết về sau lương thực sẽ càng ngày càng ít sao? Thức thời thì mang con nhà các người tặng cho tiểu thư chúng ta chơi chơi, nếu không biết điều, nhân lúc còn sớm cút ra khỏi căn cứ.


Tiếng người nam nhân này nói còn chưa dứt, Tiêu Thần đã một chân đá bay ra ngoài, trực tiếp đá người nam nhân này bay đi ra ngoài.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 162


Nhìn một màn trước mắt, bạch liên hoa Triệu Kỳ lập tức khóc, “Thần ca ca, sao anh có thể đá A Hoa như vậy?”
Ở trong mắt cô ta, cô ta hoàn toàn không cho rằng thuộc hạ của cô ta sai, cô ta chạy tới trước mặt A Hoa, kêu lên, “A Hoa, anh thế nào?”
“Tiểu thư, người đàn ông kia thật tàn nhẫn.

” A Hoa căn bản không cảm thấy mình sai, “Tôi không đứng lên nổi.


“Thần ca ca, sao anh lại tàn nhẫn như vậy, đá A Hoa không đứng lên nổi.

” Triệu Kỳ oán giận nói, trong giọng nói còn mang theo ủy khuất, còn có một chút ý làm nũng.

Tiêu Thần lạnh lùng nhìn cô ta một cái, “Bốn đứa nhỏ này là con tôi, người bị thuộc hạ của cô uy hϊếp là vợ của tôi.

Tôi đánh hắn có sai sao?” Nói xong, Tiêu Thần ôm eo Tần Hiểu Nguyệt, sau đó trực tiếp rời khỏi nơi này, ngay cả bốn bánh bao nhỏ cũng ngoan ngoãn mà đi theo phía sau, mẹ đi theo bọn chúng chịu ủy khuất, bọn chúng cần điệu thấp một chút, miễn cho bị ba nhéo tai.

“Vợ anh” Mặt Triệu Kỳ lập tức tái nhợt, cô ta làm sao bây giờ, lúc này cô ta có chút điên cuồng, “Thần ca ca, nhưng em thích anh”
Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng, “Người thích tôi rất nhiều, cô thì tính là cái gì?”
Một câu này làm người bên cạnh đều nở nụ cười, bọn họ cảm thấy người nam nhân này thật là có chút đẹp trai quá mức, bị nhiều cô gái nhỏ thích như vậy cũng là chuyện rất bình thường.

Lúc này, một bà bên cạnh nói chuyện, “Cô gái nhỏ, người ta đã có vợ, cô cũng đừng nghĩ nhiều, vẫn là nhanh đỡ người cần đi chữa thương đi!”
Lúc này, Triệu Kỳ giống như là vừa mới tỉnh ngộ, chuẩn bị nâng A Hoa dậy, nhưng cô ta không đủ sức lực, rất nhanh đã có một vị quân nhân giúp cô ta nâng a hoa dậy, sau đó hai người nâng A Hoa đến sở y tế lâm thời.

Vừa đi còn có thể nghe được thanh âm Triệu Kỳ, “A Hoa, thực xin lỗi, làm anh chịu ủy khuất.


A Hoa tuy rằng có chút đau, nhưng vẫn đau lòng mà nhìn về phía tiểu thư nhà mình, “Tiểu thư, hôm nay để cô chịu ủy khuất, tôi sẽ không bỏ qua cho tiểu tử kia.

” Hắn biết tiểu thư nhà mình thích tiểu tử kia, không nghĩ tới tiểu tử kia dám đối với tiểu thư bọn họ như vậy.

“Tôi khuyên các người tốt nhất đừng chọc phiền toái.

” Quân nhân bên cạnh nói, hắn đúng là người vừa rồi đưa tích phân cho Tiêu Thần.

“Anh tính là thứ gì?” A Hoa lập tức nổi giận, một quân nhân nhỏ bé mà cũng dám dạy bảo hắn.

Quân nhân vừa nghe lời này lập tức nổi giận, nói thật, Triệu tướng quân này hắn thật sự không để vào mắt, hắn chính là thuộc hạ của lãnh đạo tối cao trực thuộc khắp cả căn cứ, đối với những lời người khác nói, hắn hoàn toàn có thể không nghe, “Nếu như vậy, Triệu tiểu thư tự mình đưa hắn đến sở y tế đi, tôi có việc rời đi trước.


Nói xong, trực tiếp buông A Hoa ra cũng mặc kệ Triệu Kỳ có thể đỡ được hay không, cứ như vậy chạy lấy người.

Trong ánh mắt A Hoa tràn ngập một cỗ hỗ khí, người này hắn sẽ không bỏ qua.

Còn có Tiêu Thần kia, cho dù là tiểu thư thích hắn, mình cũng không thể buông tha hắn.

Quân nhân rời đi, nhưng Triệu Kỳ vẫn như cũ vững vàng mà đỡ A Hoa, không thể không nói bình thường Triệu Kỳ này diễn quá giống, mặt ngoài nhìn mảnh mai, nhưng trên thực tế một chút cũng không mảnh mai.

Mà Tiêu Thần bọn họ lúc này đã về tới nhà, hiện tại Tần Hiểu Nguyệt phát ra lửa giận, xem ra bốn bảo bối nhà mình có chút quá khiến người chú ý, mang đi ra ngoài liền chọc phiền toái lớn như vậy tới cho cô.

“Mẹ, thực xin lỗi, con không nên lớn lên đáng yêu như vậy.

” Tần Ngọc Long đi tới trước mặt Tần Hiểu Nguyệt, thật cẩn thận mà nói với Tần Hiểu Nguyệt.

“Thực xin lỗi! Chúng con không nên lớn lên quá đáng yêu.

” Tần Ngọc Kiệt, Tần Ngưng Nhi cùng Tần Tuyết Nhi cũng đã đi tới.

Nhìn dáng vẻ bốn người bọn họ, làm Tần Hiểu Nguyệt có chút dở khóc dở cười, “Được rồi, chuyện này không trách các con, chỉ đổ lỗi cho chúng ta thực lực vẫn còn quá yếu.


Tiêu Thần gật gật đầu, “Thật là có chút quá yếu, ngay cả một con chó săn đều dám uy hϊếp chúng ta.

” Tiêu Thần quyết định nhất định phải phát triển thế lực của bản thân, bằng không chó săn kia khẳng định sẽ tìm đến bọn họ gây phiền toái.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 163: Đi Cứu Viện Người Sống Sót


Tần Hiểu Nguyệt híp con mắt nói, “Thần, có lẽ dị năng của chúng ta cũng nên lộ ra.


“Các em tạm thời đừng lộ, anh lộ ra trước.

” Tiêu Thần cười cười nói, nếu Nguyệt Nhi lộ ra, hắn sợ sẽ có nguy hiểm, nhưng nếu là mình thì sẽ khác, hiện tại nếu mình lộ ra dị năng, Nguyệt Tiêu tiểu đội của anh sẽ thu nhận người sẽ tốt hơn một chút!
“Ân, tùy anh đi! Nhiệm vụ đã nhận, chúng ta khi nào ra làm nhiệm vụ?” Tần Hiểu Nguyệt hỏi.

“Lập tức đi.

” Tiêu Thần nói xong, ý bảo Tần Hiểu Nguyệt thu bọn nhỏ vào trong không gian, còn trong nhà, Tần Hiểu Nguyệt gọi An Lâm cùng Tần Nhiên đến, bọn họ ở bên ngoài cũng có thể tăng lên dị năng.

Hiện tại Tần Hiểu Đông phó đội trưởng của Nguyệt Tiêu tiểu đội, đây là Tiêu Thần sắp xếp cho anh, tuy anh có chút không vui, nhưng nghĩ lại em gái cũng ở trong đội ngũ này, anh cũng luyến tiếc thành lập một cái đội ngũ khác.

Tiêu Thần mang theo mười anh em, còn có ba người, tổng cộng mười ba người, lái năm chiếc xe xuất phát.

Đội ngũ ở cửa có ghi chép lại những nhiệm vụ mà bọn họ tiếp nhận, cũng không đợi bọn họ nói chuyện liền cho đi.

Đội ngũ bọn họ vừa đi ra đã phát hiện ở cửa tụ tập không ít người, những người này đều đang chờ đợi, có lẽ là người còn chưa tới đầy đủ, thậm chí có một cái tiểu đội còn mang theo một cái loa lớn.

“Bọn họ chẳng lẽ không biết tang thi nghe được tiếng vang sao?” Tần Hiểu Đông nhíu nhíu mày.

“Kỳ thật đây cũng là một biện pháp tốt, em đoán người ở nội thành chỗ người trốn đi là rất kín mít, nếu không kêu gọi, bọn họ căn bản nghe không được!” Tần Hiểu Nguyệt cảm thấy lấy loa cũng không tồi.

“Tang thi nghe được tiếng vang sẽ tụ tập lại.

” Tần Hiểu Đông lắc lắc đầu.

“Nếu dùng tiếng loa dẫn tang thi đi, cứu người không phải càng dễ dàng hơn sao?” Tần Hiểu Nguyệt cảm thấy biện pháp này là được.

“Ân, Nguyệt Nhi nói không sai, làm như vậy giống như cứu người càng lợi hơn.

” Tiêu Thần cũng là tán thành tác phong của Tần Hiểu Nguyệt.

“Nhưng chúng ta tìm loa lớn ở chỗ nào?” Tần Hiểu Đông liếc trắng mắt nhìn bọn họ một cái.

“Em mang đến đây!” Rất nhanh Tần Hiểu Nguyệt lấy một đống đồ vật từ không gian của mình ra, có máy ghi âm loại nhỏ, dù sao mang theo đồ vật có tiếng vang rất nhiều, “Mấy thứ này đều có thể dẫn tang thi, ta phỏng chừng chúng ta hôm nay cứu viện nhiệm vụ, hẳn là thực mau là có thể hoàn thành.


“Mấy thứ này không tồi, đến lúc đó tựa như ném pháo giống nhau, liền có thể đem tang thi dẫn đi rồi.

” Tần Hiểu Đông vui vẻ, hắn hiện tại không phản đối dùng loại này mang tiếng vang đồ vật.

Bọn họ này dọc theo đường đi cũng không có nhàn rỗi, bắt đầu lộng đủ loại kiểu dáng mang tiếng vang đồ vật.

Quảng cáo
Tần Hiểu Nguyệt còn ghi âm lại một ít, những ghi âm này là vì muốn nói cho mọi người, chuyện quân đội thành lập căn cứ, hiện tại các loại thông tin thiết bị đều tê liệt, muốn thông báo cho những người còn sống, cũng chỉ có thể truyền bá loại tin tức này.

Đoàn người bọn họ rất nhanh đã tới gần ngoại ô thành phố, nơi hư hao lớn nhất cũng chính là ngoại ô thành phố, bởi vì ngoại ô thành phố tất cả đều là nhà trệt, những tang thi đó phá hư cũng rất dễ dàng.

“Nguyệt Nhi, ở chỗ này vứt một cái máy ghi âm truyền phát tin tuần hoàn đi.

” Tiêu Thần chỉ vào một cái công viên cách đó không xa, nói.

“OK!” Tần Hiểu Nguyệt lập tức xuống xe, đá một tang thi đang đi đến hướng cô, vứt một cái máy ghi âm lớn tới nóc nhà của cái đình nghỉ nhỏ giữa quảng trường.

Ngay lập tức loa bắt đầu phát thanh truyền tin, kỳ thật cũng chính là thông báo mọi người quân đội thành lập căn cứ, nếu có xe, mọi người có thể lái xe tới cùng đi căn cứ, nếu không có xe, hiện tại bọn họ ở quảng trường nam sườn chờ đợi mười phút.

Mười phút chính là mười phút cứu mạng, nếu người gần đó nghe được tin tức, trong vòng mười phút là có thể đuổi tới.

Đoàn xe Tần Hiểu Nguyệt bọn họ ngừng ở quảng trường nam sườn, những tang thi xung quanh đều bị hấp dẫn tới giữa quảng trường.

Mà xung quanh bọn họ cũng không có tang thi tụ tập, một chiêu này thật đúng là không tồi.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 164


Không đến một lát sau đã có một cậu thiếu niên mười mấy tuổi chạy tới chỗ bọn họ bên này, sau khi nhìn thấy đoàn xe bọn họ, người trẻ tuổi nước mắt như mưa xuống.

“Lên xe!” Anh em lái xe phía sau bảo người thanh niên này lên xe, người thanh niên này đeo một cái ba lô nhỏ, nhưng có thể nhìn ra đồ ăn cũng không nhiều.

Lại đợi năm phút, có một đôi người trẻ tuổi ôm một đứa bé chạy tới, trong đó người phụ nữ trẻ tuổi nói, ở gần nơi bọn họ sống có không ít người sống sót.

Nhưng, nếu những người đó không ra, bọn họ cũng không có biện pháp khác.

Lúc này, đã sắp đến tám phút, Tiêu Thần đã nói qua, bọn họ sẽ không chờ nhiều hơn một phút, mắt thấy khoảng cách thời gian mười phút càng ngày càng gần, chỉ nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng ô tô, có mấy chiếc xe từ bên kia quảng trường lái qua đây, trong mấy chiếc xe này có một chiếc xe tải lớn, trên xe có không ít người, phía sau còn có mấy chiếc xe con, những chiếc xe này chạy nhanh đến chỗ Tần Hiểu Nguyệt bọn họ.

Tần Hiểu Nguyệt nhướng mày nói, “Nhiệm vụ cứu người này có chút quá đơn giản đi? Hiện tại thoạt nhìn có một trăm người tới, chúng ta trở về một chuyến sao?”
“Không cần, bảo Lục Tử dẫn bọn họ trở về.

” Tiêu Thần xuống xe, sau đó bảo Lục Tử mang theo mấy mấy anh em trên xe tải, một nhà ba người kia cùng người trẻ tuổi kia đều lên xe tải, bọn họ về căn cứ trước đi.

“Bọn họ không có vấn đề gì chứ!” Tần Hiểu Nguyệt có chút lo lắng.

“Yên tâm đi, Lục Tử có thể giải quyết.

” Tiêu Thần chớp chớp mắt, những anh em này của anh đều uống qua nước suối, sức lực so với người bình thường lớn hơn, nếu việc nhỏ này đều làm không được vậy bọn họ thật đúng là sống uổng phí.

Lúc này, âm thanh máy ghi âm kia cũng đã có chút nhỏ dần, xe Tần Hiểu Nguyệt bọn họ trực tiếp rời khỏi nơi này, một đường này bọn họ đều dùng loại biện pháp này, suốt một buổi sáng, phía sau đội ngũ bọn họ theo tới 50 chiếc xe, nhìn đội ngũ càng ngày càng lớn, Tần Hiểu Nguyệt đề nghị mọi người về căn cứ trước, nếu bọn họ cứu quá nhiều người trở về, có lẽ căn cứ an bài cho bọn họ cũng là vấn đề.

“Yên tâm đi, bọn họ có thể nghĩ đến.

” Tiêu Thần cảm thấy căn cứ khẳng định sẽ có an bài, rốt cuộc hiện tại cứu người, còn có thể cứu một chút, lại qua một thời gian bị những tang thi đó tiêu hao bớt, có thể cứu trở về mấy người cũng không biết là bao nhiêu đâu.

Lúc đoàn người Tần Hiểu Nguyệt bọn họ về căn cứ, khiến cho đội ngũ khác đỏ mắt, đội ngũ khác kỳ thật cũng dùng loa, nhưng chỉ tiếc loa của bọn họ đều chỉ có một cái duy nhất, cho nên tùy tiện vứt xuống là chuyện không có khả năng.

“Các người tổng cộng cứu ra 3500 người, tổng cộng là ba vạn 5000 tích phân.

” Người đại sảnh nhiệm vụ cho bọn họ xẹt qua tích phân, Tiêu Thần chia tích phân cho mọi người, bởi vì hôm nay cũng không đánh tang thi gì đó, cũng không có cách nào phân rõ ai làm nhiều ai làm ít, cho nên tích phân đều là chia đều, mười ba người trừ Tần Hiểu Nguyệt bọn họ mỗi người được 3000 tích phân, còn lại mỗi người đều là 2500 tích phân.

2500 tích phân có thể nói là rất nhiều, ở căn cứ ăn cái bánh bao mới dùng năm tích phân, một chai nước cũng là năm tích phân.

Đương nhiên, cũng chỉ có đội ngũ bọn họ cứu nhiều người như vậy, đội ngũ khác đều chỉ cứu trở về khoảng mấy chục người hoặc là mười mấy người, đều phân xuống, cũng là không có nhiều tích phân.

Ăn xong cơm trưa, Tần Hiểu Nguyệt bọn họ quyết định lại đi ra ngoài một chuyến, lúc này bọn họ muốn đổi phương hướng, phương pháp vẫn là dùng tới phương pháp cũ, dùng âm thanh hấp dẫn lực chú ý của tang thi, sau đó để người đến một chỗ khác tập trung.

Buổi chiều đi ra ngoài nhiều người, buổi sáng trở về hơn 3000 người, bọn họ lại thu nhận mười mấy người gia nhập Nguyệt Tiêu tiểu đội của bọn họ, không chỉ như thế, trong đó ba chiếc xe tải cũng bị bọn họ thu vào tiểu đội, ba tài xế kia cũng thành tài xế chuyên dụng của bọn họ.

Ba tài xế này gia nhập, làm đội ngũ xung quanh cảm thấy đỏ mắt, mặc kệ là gia nhập Nguyệt Tiêu tiểu đội cũng tốt, hay là có xe tải cũng tốt, đều thành đối tượng hâm mộ của mọi người.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 165: Roland Đằng


Buổi chiều bọn họ mang người về càng nhiều, lúc này đây những người đi ra ngoài lập tức đều được chia 3000 tích phân, ngay cả là người mới gia nhập cũng được chia nhiều tích phân như vậy.

Tuy rằng có người hâm mộ muốn gia nhập Nguyệt Tiêu tiểu đội, nhưng Nguyệt Tiêu tiểu đội cũng không phải là người nào cũng đều nhận, Tần Hiểu Nguyệt cũng thấy được từ những người này, nói thật, trong sách xuất hiện tên người cũng không nhiều, cho nên cô cũng không tìm được nhân vật rất lợi hại ở mạt thế.

Những ngày tiếp theo, Nguyệt Tiêu tiểu đội mỗi ngày đều đi ra ngoài cứu người, nhưng số lượng cứu trở về lại càng ngày càng ít, một tuần trôi qua, buổi trưa bọn họ trở về, cũng chỉ mới mang về hai người.

Số lượng người ở bên ngoài có thể kiên trì sống đến bây giờ càng ngày càng ít, lúc này, trong đại sảnh nhiệm vụ lại có thật nhiều nhiệm vụ, có một ít là nhiệm vụ đến nơi khác cứu người, hơn nữa căn cứ các nơi hiện tại đã có thể liên hệ thông qua vệ tinh, điều này đối với mọi người mà nói là một tin tức tốt.

Tần Hiểu Nguyệt nhìn nhiệm vụ trong đại sảnh nhiệm vụ, nhíu mày, nơi này có một cái nhiệm vụ thu thập, nói là muốn một gốc cây Roland đằng, loại Roland đằng này là một loại thực vật biến dị, loại thực vật này có một đặc điểm, là nó có thể tùy ý co rút lại.

Nhiệm vụ này khen thưởng rất cao, mặc kệ ai hoàn thành, trực tiếp được một vạn tích phân.

“Roland đằng có ích lợi gì?” Tần Hiểu Nguyệt không nhớ mình đã từng thấy loại cây này ở trong sách.

“Roland đằng là căn cứ phương Nam vừa mới nghiên cứu ra, là một loại thực vật có lợi đối với thai phụ.

” Lúc này, Thượng Quan Vân đi tới bên cạnh Tần Hiểu Nguyệt, hắn trả lời nghi vấn của Tần Hiểu Nguyệt.

“Anh làm sao mà biết được?” Tần Hiểu Nguyệt nhìn về phía hắn, người này càng ngày càng thần bí, loại tin tức này hẳn là bí mật quân đội đi?
Đặc biệt là trong sách nói qua sau mạt thế, có rất ít phụ nữ sẽ mang thai, loại Roland đằng này rốt cuộc là ai nghiên cứu ra chỗ có lợi đối với thai phụ.

“Từ chỗ Hoàng Hân biết được tin tức.

” Thượng Quan Vân cười khẽ nói, không nghĩ tới Hoàng Hân đến bây giờ vẫn có một chút chỗ tốt.

“Cô ta hiện tại không phải ở trong tay quân đội sao?” Tần Hiểu Nguyệt nhíu mày.

“Đúng vậy, nhưng quân đội cũng không có hạn chế tự do của cô ta, hiện tại tôi vẫn có thể nhìn thấy cô ta.

” Thượng Quan Vân không có nói một câu khác, đặc biệt là hiện tại hắn vẫn mang danh ba của đứa bé trong bụng Hoàng Hân, bọn họ có thể không cho bọn họ (HH & TQV) gặp mặt sao?
Lúc Tần Hiểu Nguyệt nói chuyện với Thượng Quan Vân ở chỗ này, thì Triệu Kỳ đi đến, cô ta thấy Tần Hiểu Nguyệt đang nói chuyện cùng Thượng Quan Vân, lập tức vọt lại đây, “Tần Hiểu Nguyệt, cô làm sao để xin lỗi Thần ca ca.


Tần Hiểu Nguyệt vừa nghe thanh âm này, nhíu mày, “Chó điên tới.


Thượng Quan Vân cười, “Nếu biết là chó điên, quan tâm cô ta làm cái gì?”
“Tần Hiểu Nguyệt, Thượng Quan Vân, các người sao lại có thể mắng chửi người?” Triệu Kỳ biểu lộ ra biểu tình không thể tha thứ, lúc này, A Hoa đã vọt tới đây, hắn duỗi tay muốn trực tiếp bắt lấy tay Tần Hiểu Nguyệt, nhưng bị Thượng Quan Vân một chân đá ra, “Quả nhiên là chó điên.


A Hoa thực mau đứng lên, “Không cho các người vô lễ đối với tiểu thư.

” Vẻ mặt của hắn đặc biệt hung ác, đặc biệt là lúc đối mặt với Tần Hiểu Nguyệt.

Quả hồng phải chọn quả mềm mà bóp, không phải sao?
“Vì sao không soi gương nhìn xem, mình có đối với người khác vô lễ hay không.

” Tần Hiểu Nguyệt lạnh lùng nhìn bọn họ.

Lúc này Thượng Quan Vân dùng biểu tình kỳ quái nhìn Tần Hiểu Nguyệt, “Cô không sợ bọn họ?”
“Vì sao phải sợ bọn họ?” Tần Hiểu Nguyệt hỏi.

“Hình như cũng đúng, vì sao phải sợ bọn họ?” Thượng Quan Vân nhướng mày.

Lúc này, biểu tình Triệu Kỳ đã trở nên rất khó coi, “Tần Hiểu Nguyệt, cô cảm thấy cô không làm Thần ca ca thất vọng sao?”
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 166: Lộ Ra Dị Năng


Tần Hiểu Nguyệt lạnh lùng nhìn về phía cô ta, “Tôi nhớ rõ Triệu tiểu thư không phải giống như một đóa bạch liên sao? Từ khi nào suy nghĩ cũng mọc đầy nước bùn, tôi chỉ là cùng Thượng Quan đội trưởng nói chuyện, đã bị cô hiểu sai thành như vậy.

Kỳ thật tôi suy nghĩ một vấn đề, mỗi ngày cô cùng A Hoa này ở cùng nhau, các người một ngày lên giường mấy lần?”
Tần Hiểu Nguyệt nói, làm Thượng Quan Vân nở nụ cười, “Tôi đoán thế nào cũng phải mười lần đi!”
“Có lẽ là năm lần! Đôi khi người tráng không nhất định trên giường lợi hại, Triệu tiểu thư, nếu không để cho tôi tới thử xem?” Lúc này, Nguyệt Tiêu tiểu đội Lục Tử đã đi tới, hắn cười tủm tỉm nói.

“Các người” Nước mắt Triệu Kỳ lập tức nổi lên khóc đến sắp hỏng mất.

“Ai nha, nhìn cô gái nhỏ này, khóc đáng thương như vậy.

” Lúc này, từ bên ngoài đi vào một người phụ nữ cao lớn vạm vỡ, người phụ nữ này thoạt nhìn thực nơi, nhìn thấy dáng vẻ Triệu Kỳ khóc thút thít, bắt đầu bày ra biểu tình đáng thương.

“Các người quá khi dễ người” A Hoa cũng không biết là bị người ta nói đúng tâm tư hay là như thế nào, ngón tay hắn chỉ Tần Hiểu Nguyệt nói, “Họ Tần, cô chờ, Triệu tướng quân là sẽ không bỏ qua cho cô.


Lúc tay vào Tần Hiểu Nguyệt, đột nhiên một đạo sét đánh về phía đầu ngón tay hắn, làm đầu ngón tay hắn trực tiếp cháy đen.

“A!” A Hoa hét lên một tiếng, hắn duỗi tay sờ ngón tay mình, kết quả phát hiện ngón tay mình đã hỏng.

“Tay của tôi!” A Hoa kêu thảm thiết, nhưng có một mặt tốt là cái kia ngón tay kia bị chặt đứt thế mà một chút máu cũng không chảy ra.

“Dị năng!” Có vài người trong đại sảnh lộ ra biểu tình khϊếp sợ, từ mạt thế tới nay vẫn có vài người lộ ra dị năng, nhưng bọn họ có thể nhìn thấy thật sự quá ít, phần lớn người có dị năng đều bị khống chế trong tay quân đội.

“Tiêu Thần!” Thượng Quan Vân nhìn thoáng qua người động thủ, híp đôi mắt, kỳ thật hắn cũng là người có dị năng, chẳng qua hiện tại hắn còn chưa lộ ra.

Nhìn thấy Tiêu Thần lộ ra, hắn nghĩ, dị năng của mình có phải cũng nên lộ ra hay không.

Lúc này, Tiêu Thần đi đến, hắn nói với A Hoa, “Lần sau lại chỉ Nguyệt Nhi, đứt không chỉ là ngón tay.


“Thần ca ca!” Triệu Kỳ thấy Tiêu Thần, lập tức ủy khuất kêu tên anh.

Ở trong mắt cô ta căn bản không rảnh lo A Hoa.

Biểu tình nhu nhược đáng thương, làm người phụ nữ ll cao lớn vạm vỡ kia mở miệng nói, “Nhìn dáng vẻ đáng thương này, aiz nha, ai kia, người ta là nhìn nhìn trúng chồng cô, trách không được vẫn luôn quấn lấy cô!”
Tần Hiểu Nguyệt biết nữ nhân này nói ai kia, chính là cô, nhưng cô cũng không hé răng, mà nhìn Triệu Kỳ tiếp theo sẽ diễn như thế nào.

Triệu Kỳ nhìn Tiêu Thần căn bản không để ý tới cô ta, nước mắt lại bắt đầu chảy.

Có người nhịn không được nói, “Phụ nữ quả nhiên là làm bằng nước, động một chút lại rơi lệ, thật đúng là làm người cảm thấy đau lòng.


“Anh đau lòng thì đi lên an ủi đi, nhìn dáng vẻ người phụ nữ kia chính là khuyết thiếu an ủi.


Người bên cạnh nói, làm tay Triệu Kỳ run lên, lúc này A Hoa lại đứng dậy, “Các người chờ, Triệu tướng quân sẽ không tha cho các người.



“Tới đây, gọi Triệu tướng quân ra đây, tôi muốn nhìn một chút ông ta không buông tha tôi như thế nào.

” Tiêu Thần lạnh giọng nói.

Triệu Kỳ lập tức nói, “A Hoa, anh không được ngươi nói Thần ca ca như vậy.


Kần này A Hoa thiếu chút nữa tức giận đến nuốt khí, tiểu thư rốt cuộc có biết tốt xấu hay không, mình đang giúp cô được không, vì sao từ khi mạt thế đến nay, hắn cảm thấy tiểu thư càng ngày càng khó hầu hạ?
“Thần ca ca, A Hoa không phải nói anh, hắn đang nói người khác.

” Lúc Triệu Kỳ nói chuyện đã tới gần Tiêu Thần, trong ánh mắt cô ta chỉ còn lại một mình Tiêu Thần, căn bản không tồn tại những người khác.

Tần Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu, Tiêu Thần người này đến tột cùng ở bên ngoài trêu chọc không ít phụ nữ a, nhìn người phụ nữ này, có lẽ trong chốc lát sẽ bổ nhào vào trong lòng Tiêu Thần.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 167


Tiêu Thần nhìn Triệu Kỳ đến gần, anh nhíu mày, sau đó đứng bên người Tần Hiểu Nguyệt, sau đó ôm eo cô nói, “Nguyệt Nhi bảo bối, chúng ta về nhà đi!”
Tần Hiểu Nguyệt cười gật gật đầu, sau đó nói với Thượng Quan Vân, “Thượng Quan đội trưởng, chúng tôi đi trước.


“Ân, chào!” Thượng Quan Vân gật gật đầu.

Bọn họ nói chuyện, giống như căn bản không nhìn thấy Triệu Kỳ, làm cho Triệu Kỳ lập tức có chút hỏng mất.

Lúc Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần đi đến cửa sau đại sảnh nhiệm vụ, phía sau truyền đến một thanh âm nhược nhược, “Thần ca ca”
“Triệu Kỳ, tôi thấy chúng ta cũng không thân như vậy, về sau mời gọi tôi là Tiêu Thần hoặc là Tiêu đội trưởng, cảm ơn.

” Tiêu Thần quay đầu lại lạnh giọng nói một câu.

“Thần” Hai từ ca ca chung quy là không tiếp tục gọi ra, Triệu Kỳ ủy khuất trực tiếp chạy ra khỏi đại sảnh nhiệm vụ, sau đó A Hoa theo sát phía sau cô ta, thậm chí đến bây giờ, hắn đứt một ngón tay, Triệu Kỳ cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái.

Nhìn cô ta chạy đi như vậy, thật ra làm người xung quanh cảm thấy có chút thú vị, nhìn dáng vẻ, một đoạn thời gian tiếp theo sẽ có kịch vui để xem.

Triệu Kỳ này khẳng định không có khả năng bỏ qua như vậy, Tần Hiểu Nguyệt kia thoạt nhìn cũng không phải đèn cạn dầu, ngay cả Tiêu Thần, nam nhân lớn lên quá đẹp trai cũng có tội!
Tiêu Thần ôm Tần Hiểu Nguyệt về đến nhà, lập tức hỏi, “Em từ khi nào thì cùng Thượng Quan Vân nói chuyện như vậy?”
“Sao nào, ghen tị?” Tần Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt.

“Là ghen tị, thì thế nào?” Tiêu Thần buồn bực nói, nhìn thấy Nguyệt Nhi đi gần Thượng Quan Vân như vậy, thật đúng là làm anh có chút không thoải mái.

“Vừa rồi tôi đang xem nhiệm vụ Roland đằng kia, Thượng Quan Vân nói loại cây này có lợi đối với thai phụ, nhìn dáng vẻ hẳn là quân đội giúp Hoàng Hân ở tìm loại này thảo.

” Tần Hiểu Nguyệt cười cười, “Thần, hiện tại anh lộ ra một tay như vậy, tôi đoán về sau Triệu Kỳ đối với anh càng để bụng.


“Nếu cô ta lại tìm em gây phiền toái, em cứ phách lối với cô ta.

” Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng, người phụ nữ kia chính là đối với cô ta quá mềm, nên cô ta mới có thể kiêu ngạo như vậy.

“Thật sự có thể phách lối sao? Triệu tướng quân sẽ không trách tội?” Tần Hiểu Nguyệt nhướng mày.

“Dị năng của chúng cấp bậc cao như vậy, về sau bọn họ muốn nịnh bợ còn không kịp, sao có thể trách tội chúng ta, em yên tâm đi!” Tiêu Thần cười cười nói, “Giống như hôm nay, anh bổ A Hoa kia, em có tin hay không, không qua bao lâu, Triệu tướng quân sẽ phái con gái ông ta tới an ủi.


Tần Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, “Là tới thông đồng đi?”
“Như thế nào, ghen tị?” Tiêu Thần bày ra biểu tình giống với biểu tình vừa nãy của Tần Hiểu Nguyệt.

“Tôi từ trước đến nay đều sẽ không ghen với một người phụ nữ còn chưa lên đài.

” Tần Hiểu Nguyệt bĩu môi, dù sao Tiêu Thần cũng không coi trọng người phụ nữ kia không phải sao?
“Phụ nữ a, đôi khi, quá tự tin cũng không tốt.

” Tiêu Thần lắc lắc đầu.

Đúng lúc này, cửa chuông vàng lên, Tiêu Thần ý vị thâm trường nhìn Tần Hiểu Nguyệt liếc mắt một cái, Tần Hiểu Nguyệt cười cười, người ngoài cửa đúng là Triệu Kỳ.

Sau khi Tiêu Thần mở cửa, Triệu Kỳ đưa mắt thâm tình nhìn anh, “Thần ca ca, ba bảo em tới gặp anh.


“Vậy thay tôi cảm ơn Triệu tướng quân, hôm nay tôi còn có chút chuyện không chiêu đãi cô.

” Tiêu Thần lạnh giọng nói.

Chuyện Tiêu Thần đơn độc chiếm một căn nhà rất nhiều người đều biết đến.

Triệu Kỳ cũng cho rằng hiện tại Tiêu Thần chỉ ở nhà một mình, liền nói, “Thần ca ca, không mời em vào ngồi sao?”
“Vẫn là không, cô cũng biết tính tình Nguyệt Nhi nhà tôi không tốt.

” Tiêu Thần nhàn nhạt nói.

“Thần ca ca, người phụ nữ kia! ” Triệu Kỳ còn chưa nói xong, đã thấy Tần Hiểu Nguyệt từ sô pha đứng lên, Tần Hiểu Nguyệt bĩu môi nói, “Nói tiếp đi tôi nghe một chút tôi rốt cuộc là loại người như thế nào.


 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 168


Triệu Kỳ hừ lạnh một tiếng, “Không an phận, không nghĩ tới cô lại cùng Thần ca ca về nhà.


“Cho dù là tôi về nhà anh ấy thì liên quan gì đến cô? Có câu nói gọi là bắt chó đi cày xen vào việc người khác, tôi thấy cô chính là nhàn rỗi không có việc gì làm.

” Tần Hiểu Nguyệt lạnh lùng nói một câu, cô cũng không phải bùn niết, không có khả năng tùy ý để người khác khi dễ.

“Thần ca ca, anh nhìn cô ấy” Triệu Kỳ vừa nói vừa dậm chân trừng mắt nhìn Tần Hiểu Nguyệt phía sau Tiêu Thần.

Tần Hiểu Nguyệt còn đặc biệt chọc cô ta, còn nhảy chân kêu, “Tới nha, đánh tôi nha.


Lúc này, Tần Ngọc Long không biết từ chỗ nào chạy ra tới, “Người phụ nữ chết tiệt, lại tới khi dễ mẹ tôi, cô chờ, tôi sẽ cho cô đẹp mặt.


Tần Ngọc Long nói, chọc Tần Hiểu Nguyệt trừng mắt, hiện tại Triệu Kỳ cũng không biểu hiện yêu trẻ con như lúc trước, đôi mắt cô ta hung tợn nhìn thoáng qua Tần Ngọc Long, vốn dĩ cô ta cho rằng mình làm rất kín đáo, nhưng một ánh mắt này bị Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần xem ở trong mắt.

“Con trai, nhớ kỹ gương mặt cô ta, đây là một chó điên, về sau ra cửa trốn xa một chút, miễn cho bị cắn.

” Tần Hiểu chỉ vào Triệu Kỳ nói.

“Mẹ, con nhớ kỹ.

” Tần Ngọc Long rất phối hợp nói.

Hiện tại Triệu Kỳ càng tàn nhẫn nghiến răng nghiến lợi, cô ta cảm thấy đứa nhỏ này khẳng định không phải con Tiêu Thần, vì thế liền nói, “Cô tốt nhất nên mang theo đứa con hoang của cô ra khỏi nhà Thần ca ca.


Lúc này Tiêu Thần lạnh lùng nói một câu, “Đây là nhà của tôi, đó là con trai tôi, từ khi nào việc con trai tôi ở nhà tôi lại đến lượt cô quyết định?”
“Thần ca ca, sao anh có thể có con lớn như vậy?” Triệu Kỳ chỉ vào Tần Ngọc Long trợn tròn đôi mắt, chuyện này căn bản không có khả năng, xem tuổi đứa nhỏ này, lúc ấy Thần ca ca rõ ràng còn ở nước ngoài.

“Cút! Về sau không có việc gì, đừng tới tìm chúng tôi gây phiền toái, cô thật sự rát phiền.

” Tiêu Thần rống lên một câu với Triệu Kỳ.

“Thần ca ca, anh không thể bị cô ta lừa, năm sáu năm trước cô ta bất quá cũng chỉ 13-14 tuổi, cô ta không có khả năng sinh ra con của anh.

Thần ca ca, anh đừng mắc mưu”
Tần Hiểu Nguyệt nghe đến mấy lời nói này lập tức hết chỗ nói, thì ra chỉ cần một người phụ nữ yêu một người đàn ông, thật sự giống như là mắt bị mù.

Đứa con trai Tiểu Long này rõ ràng cùng Tiêu Thần là một khuôn mẫu khắc ra có được không?
“Lão ba, nhanh đóng cửa, chó điên này kêu to con đau đầu.

” Tần Ngọc Long làm ra động tác đau đầu.

“Tuân mệnh con trai!” Tiêu Thần trực tiếp đóng cửa lại, Triệu Kỳ bị nhốt ở ngoài cửa ủy khuất rớt nước mắt, vì sao mỗi lần người bị tổn thương luôn là cô ta.

Tần Hiểu Nguyệt lắc đầu, “Tiểu Long, con lại đây.


Tần Ngọc Long thè lưỡi, kinh hồn táng đảm đứng trước mặt mẹ, “Mẹ, con chỉ là thay mẹ giáo huấn cô ta một chút mà thôi.


“Tiểu Long, con còn nhỏ, nhưng tuổi cô ta đã rất lớn, con nghĩ lại, nếu ba mẹ không ở nhà, vạn nhất cô ta tới tìm con gây phiền toái thì làm sao bây giờ?”
“Con có thể thuấn di, hơn nữa con cũng có hỏa hệ dị năng, con có thể thiêu chết cô ta.

” Tần Ngọc Long hừ lạnh một tiếng nói.

“Thuấn di tạm thời không thể tùy tiện sử dụng trước mặt người khác, hỏa hệ dị năng tuy rằng có thể lộ ra, nhưng hỏa hệ dị năng của con vẫn quá yếu, cho dù là thiêu cũng không nhất định sẽ thiêu chết cô ta, chỉ cần cô ta phát ra một chút thanh âm, con sẽ bại lộ, không phải sao?” Tần Hiểu Nguyệt cùng Tần Ngọc Long giảng đạo lý.

“Bại lộ thì bại lộ, mẹ, mẹ không phải đã nói sao? Thực lực tuyệt đối ở trước mặt, cái gì cũng đều là hư ảo.

” Tần Ngọc Long nghiêm túc chớp đôi mắt.

“Đạo lý thì là như thế, nhưng con hiện tại tuổi còn nhỏ a, con xác định con thật sự có thể cùng người trưởng thành đối kháng sao? Con phải biết rằng bà cô ta rất có thế lực, con có thể trăm phần trăm xác định thủ hạ của bà cô ta không có người có thể chống lại con sao?” Tần Hiểu Nguyệt nghiêm túc hỏi.

Tần Ngọc Long không lời nào để nói, “Mẹ, về sau con sẽ chú ý, cùng lắm thì về sau nhìn thấy cô ta con không khi dễ nữa.


“Đã muộn, cô ta đã ghi hận con.

” Tần Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu nói.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 169: Đi Xe Đạp


Nhiệm vụ trong đại sảnh nhiệm vụ càng ngày càng nhiều, Tiêu Thần tiếp một cái nhiệm vụ cứu viện, sau đó lại tiếp một cái nhiệm vụ thu thập, mang theo đội ngũ xuất phát.

Bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ cứu viện là đi cứu viện ở tỉnh cách vách kinh thành, nhiệm vụ này tuy rằng đường đi có chút xa, nhưng khen thưởng là rất khả quan, hơn nữa nghe nói lần này cứu viện là vì cứu viện mẹ của một vị tướng quân trong căn cứ, vốn dĩ hắn đã phái binh đi, nhưng không biết vì cái gì, vẫn luôn không có tin tức trở về, cho nên đây là lần thứ hai hắn phái người đến.

Bởi vì không biết đối phương sống hay chết, cho nên nhiệm vụ này có hai loại kết quả, nếu người đã chết, mang thi thể về, như vậy khen thưởng hai vạn tích phân.

Đương nhiên nếu cứu người sống trở về, như vậy khen thưởng chính là năm vạn tích phân.

Lần này Tiêu Thần cũng không mang nhiều người, hắn cùng Tần Hiểu Nguyệt, sau đó còn mang theo năm đội viên.

Chuyện này tuy rằng Tần Hiểu Đông cũng muốn đi, nhưng Tần Hiểu Nguyệt không đồng ý, bởi vì lúc này bọn họ khẳng định là đi ra ngoài vài ngày, trong nhà cần có người chăm lo, hơn nữa hắn còn có thể mang theo người của Nguyệt Tiêu tiểu đội làm một ít nhiệm vụ ở gần đây.

Trên đường Tần Hiểu Nguyệt vẫn luôn quan sát đến có Roland đằng hay không, nhưng cô cũng không phát hiện, quân đội chỉ lấy ra một tờ phác thảo, kỳ thật tưởng tượng ra được, là thật sự rất khó.

Lúc ban đầu bọn họ đi đường cao tốc, nhưng rất nhanh bọn họ phát hiện cao tốc kỳ thật cũng không phải đường bình thường lộ dễ đi, trên đường đi nơi nơi đều có xe bị hỏng, muốn trực tiếp đi qua rất khó.

Đoàn người chỉ có thể xuống xe, Tần Hiểu Nguyệt thu ô tô thu vào, bọn họ đi bộ vòng qua những chiếc xe đó, thỉnh thoảng còn đánh nhau với những tang thi nhào lên.

“Như thế này có phải quá chậm hay không?” Tần Hiểu Nguyệt cau mày nói.

“Đội trưởng, em cũng cảm thấy chậm.

” Lục Tử thực tán thành Tần Hiểu Nguyệt nói.

Tiêu Thần nhíu mày, lúc này anh chú ý tới một chiếc xe tải ngã ở một bên, mặt trêm xe tải tất cả đều là xe đạp tốc độ, lập tức vui vẻ, “Đi, lắp ráp mấy chiếc xe đạp tốc độ đi, cao tốc này tuy rằng ô tô đi rất khó, nhưng xe đạp đi vẫn là rất dễ dàng.


Cứ như vậy, bảy người lắp ráp bảy chiếc xe đạp tốc độ, Tần Hiểu Nguyệt thu những chiếc xe khác vào trong không gian, mấy thứ này tốt nhất không nên lãng phí.

Cứ như vậy, tốc độ bảy người lập tức tăng lên, tuy rằng đi đường vẫn có tang thi tới quấy rối, nhưng có Tiêu Thần lôi hệ dị năng, những tang thi này còn chưa tới gần bọn họ, cũng đã bị đánh thành tro bụi.

Cao tốc cấm đi xe đạp, đây là chuyện trước mạt thế nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng sau mạt thế lại thành hiện thực.

Bọn họ một đường này vẫn là rất nhanh, đi một buổi sáng thời gian, bọn họ vừa lúc tới một trạm xăng dầu, ở gần trạm xăng dầu này, có không ít tang thi vây quanh cửa.

Nhưng cửa lớn trạm xăng dầu lại đóng cửa gắt gao, Tần Hiểu Nguyệt nhìn lướt qua nói, “Bên trong còn có người sống.


“Giúp hay không giúp bọn họ?” Lục Tử hỏi.

“Dù sao chúng ta còn muốn nghỉ ngơi ở chỗ này, có thể giúp đỡ một phen đi.

” Tiêu Thần xuống xe đạp, bảy người bắt đầu đánh những tang thi này, trừ Tiêu Thần dùng dị năng, Tần Hiểu Nguyệt cùng năm người khác tất cả đều dùng sức lực, đánh tới toàn huyết tinh.

Sau khi bọn họ rửa sạch tang thi bên ngoài trạm xăng dầu, mới có người từ trong phòng ló đầu ra, “Các người có bảy người sao?”
“Ân?” Tiêu Thần nghi vấn nhìn người ló đầu ra.

“Chúng tôi nơi này có 30 người.

” Người nọ nói một câu, sau đó quan sát một chút xung quanh, “Các người đã rửa sạch tang thi xung quanh nơi này?”
“Chúng tôi đã rửa sạch tang thi rồi.

” Lục Tử nhìn về phía người này, “Nơi này còn có xăng sao?”
“Các người không phải đi xe đạp tới sao?” Người nọ kỳ quái mà nhìn bọn họ liếc mắt một cái.

Lục Tử nói, “Nếu có xăng, chúng tôi sẽ đi xe đạp sao?”
Người nọ do dự nửa ngày, sau đó đưa ra nửa thùng xăng, Lục Tử nhận lấy, oán giận nói, “Ít như vậy.


“Đây đã là không ít.

” Người nọ lắc lắc đầu, “Trước kia có người muốn xăng của chúng tôi, đều là lấy lương thực đổi.


 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 170: Người Trong Trạm Xăng Dầu


“Tang thi ở đay đều là chúng tôi giải quyết giúp các người, anh còn không biết xấu hổ muốn lương thực của chúng tôi?” Lục Tử bĩu môi, người này nghĩ thật đẹp.

“Lục Tử, chúng ta nghỉ ngơi một lát cần phải đi.

” Lúc này Tần Hiểu Nguyệt bày một cái bàn ở bên ngoài, sau đó lấy ra cơm hộp của bảy người đăt lên bàn, những cơm hộp này đều là những ông bà lão trong không gian làm.

Lúc bảy người bọn họ bắt đầu ăn cơm hộp, người trong trạm xăng dầu đều ló đầu ra, bọn họ đã lâu không ăn đồ ăn ngon miệng rồi.

Có người nhịn không được muốn tiến lên đây, nhưng nghĩ đến bọn họ từ cửa sổ nhìn thấy bảy người này động tác hung tàn đối chiến tang thi, lại làm cho bọn họ lùi bước chân.

“Các người nhiều người như vậy ở chỗ này, vì sao không đi căn cứ?” Lục Tử kỳ quái nhìn nhóm người này hỏi.

“Căn cứ?” Những người này rất nghi hoặc.

“Quân đội đều xây dựng căn cứ, các người dọc theo cao tốc đi hướng kia là có căn cứ kinh thành, nếu đi hướng bên này có Hoa Bắc căn cứ.

” Lục tử chỉ hướng cho bọn họ.

Những người này vẫn có một chút mê mang, Lục Tử lập tức sinh khí, đây là nhất bang ngốc tử sao?
“Chúng ta ở chỗ này sinh hoạt khá tốt.

” Người nói chuyện với bọn họ sớm nhất nhỏ giọng nói.

“Sẽ có một ngày các người ăn hết lương thực một đi? Vạn nhất càng nhiều tang thi vây tới nơi này, các người sẽ làm cái gì bây giờ?” Lục Tử bĩu môi, tuy rằng đã mạt thế, tuy rằng quần áo những người này bẩn thỉu, nhưng cũng không rách nát, vừa đã biết là đám người này chưa từng trải qua chiến đấu, có lẽ thời gian dài như vậy cho tới nay, lương thực xung quanh trạm xăng dầu đều là bị bọn họ ăn sạch.

“Trong tay các người có thừa lương thực hay không? Chúng tôi có thể lấy tiền tới mua.

” Lúc này, có một người đàn ông ăn mặc âu phục cảm thấy Lục Tử dễ nói chuyện, liền hỏi.

Lục Tử đánh giá hắn trên dưới một cái, “Anh cảm thấy hiện tại tiền còn được việc sao?”
Người nọ nuốt một ngụm nước miếng, hắn nhìn cơm hộp của bọn họ cảm giác quá thơm, 30 người bọn họ thời gian dài như vậy, ăn nhiều nhất chính là cháo, cháo có thể giữ mạng nhưng lại làm cho sức lực bọn họ càng ngày càng yếu.

“Lục Tử, nhanh ăn cơm, cơm nước xong, chúng ta lập tức lên đường.

” Tiêu Thần cảm thấy Lục Tử nói quá nhiều.

Dù sao đã nói cho bọn họ căn cứ ở đâu, bọn họ không đi, đó là chuyện của bọn họ, đói chết cũng không thể trách người khác.

Lục Tử nhanh chóng ăn xong cơm, thực mau một hàng bảy người ăn xong cơm, Tần Hiểu Nguyệt thu lại đồ vật, bọn họ ngồi lên xe liền trực tiếp chạy lấy người, còn những người ở trạm xăng dầu này, bọn họ trong tay có xăng, xung quanh còn có ô tô, không đi đó chính là chuyện của bọn họ.

“Lục Tử, về sau không cần nói quá nhiều, những người đó muốn chết, cậu quản bọn họ làm gì?” Một người anh em khác trong đội ngũ nói Lục Tử.

“Tôi đây không phải thấy đều là đồng bào chúng ta sao.

” Lục Tử sờ sờ đầu, Lục Tử lớn lên cũng đủ nơi, nhưng tính tình thật tốt không nói nhiều, đương nhiên tính tình tốt chỉ là đối với anh em mình thôi, nếu là đối với người ngoài, hắn sẽ không có tính tình tốt như vậy.

“Tôi thấy Lục Tử như vậy khá tốt.

” Tần Hiểu Nguyệt thật ra cảm thấy Lục Tử nhiệt tình một chút cũng tốt.

“Được rồi, nhanh đi thôi, bằng không buổi tối chúng ta trước không có thôn sau không có tiệm, sẽ có thể xong đời.

” Tiêu Thần ở phía trước rống lên một câu, mọi người bắt đầu tăng tốc, trước khi trời tối bọn họ cần phải tìm được nơi có thể ở lại tá túc.

Lục Tử nhỏ giọng nói thầm, “Kỳ thật tôi cảm thấy những người đó đều không tồi, tuy rằng nhát gan một chút, nhưng bọn họ giống như không có ý xấu, nơi đó có vài cô gái, tôi thấy quần áo các cô ấy cũng đều rất hoàn chỉnh.

Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần đều nghe được Lục Tử nói, đây cũng là cảm nhận của bọn họ, kỳ thật phẩm chất của những người đó thật đúng là không tồi, bởi vì cô xuất hiện, cũng không nhìn thấy ánh mắt không tốt nào.

“Nếu lúc trở về, còn có thể gặp lại bọn họ, cũng không ngại dẫn bọn họ một đoạn đường.

” Tiêu Thần nói một câu, Lục Tử tức khắc vui nở hoa, hắn biết lão đại bọn họ là tốt nhất.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 171: Nằm Không Cũng Trúng Đạn


Tới lúc trời sắp tối, đoàn người tới trước một quán cơm, nơi này chỉ có lẻ loi một quán cơm, bên cạnh cũng không có trạm xăng dầu gì đó, cũng không biết người xây dựng quán cơm này nghĩ như thế nào.
Nhưng hiện tại cửa quán cơm này dừng lại mấy chiếc xe, trong quán còn truyền đến tiếng nói chuyện.

Cửa có hai người đứng, nhìn thấy bọn họ tới, hai người kia đi tới chỗ bọn họ.
“Các người từ chỗ nào tới?” Hai người kia đều ăn mặc quân trang, nhóm người Tần Hiểu Nguyệt biết bọn họ đây là gặp phải người của bộ đội.

“Căn cứ Kinh Thành.” Tiêu Thần trả lời.
“Nha? Đi xe đạp tới, xem ra các người rất có ý tưởng.

Chúng tôi là người căn cứ Hoa Bắc.” Quân nhân nói chuyện cười tủm tỉm nhìn bọn họ, đặc biệt nhìn thấy bọn họ mỗi người chỉ đeo một cái ba lô không lớn, nhíu nhíu mày.
“Chúng tôi có thể đi vào nghỉ ngơi một đêm không?” Tiêu Thần hỏi.
“Có thể, nơi này có vài đội ngũ!” Quân nhân gật gật đầu.
Tiêu Thần lôi kéo Tần Hiểu Nguyệt đi vào trong quán cơm, quán cơm này bảo tồn còn xem như hoàn chỉnh, bên trong phân vài nhóm người, nhìn thấy một đội người.

Tần Hiểu Nguyệt bọn họ, nhưng thật ra làm trước mắt vài người sáng ngời.
Tiêu Thần lôi kéo Tần Hiểu Nguyệt tìm một cái bàn không có người ngồi xuống, năm người khác cũng ngồi xuống xung quanh.
Bọn họ mới vừa ngồi xuống, có một người say rượu lung lay mà đi tới chỗ bọn họ bên này.
Người này thoạt nhìn khoảng tầm trên dưới 40 tuổi, hắn chỉ vào Tần Hiểu Nguyệt, sau đó hướng về phía Tiêu Thần nói, “500 cân lương thực, đổi người phụ nữ của cậu cho tôi thế nào?”

Tần Hiểu Nguyệt vừa nghe lời này, trực tiếp một chân đá ra ngoài, “Cút!”
“Nha, cô gái này còn rất cay.” Khi nói chuyện, con ma men này lại đứng lên, lung lay lắc lư lại đây, “Người anh em, đề nghị của tôi thế nào?”
Bên kia, đội quân nhân có người ngồi không yên, nhưng lúc hắn muốn đứng lên bị người bên cạnh hắn đè xuống.
Lúc này Tiêu Thần đã đứng dậy, sau đó nhìn về phía người này, “Vợ của tôi nói, anh nghe không hiểu sao?”
“Người anh em, đều đã mạt thế, nơi nào còn có vợ như vừa nói? Chỉ cần anh nguyện ý, một ngàn cân lương thực thế nào?” Con ma men chưa từ bỏ ý định nói.
Lời hắn vừa nói xong, Tiêu Thần một chân đạp ra ngoài, đá người này ra xa năm sáu mét, đụng vào tường.
Sau đó bang một tiếng, con ma men này ngã trên mặt đất, ngất đi.
“Uy, các người sao có thể đánh người.” Lúc này, các đồng bạn của con ma men đứng lên, trong đội ngũ bọn họ còn có mấy người phụ nữ, nhưng nhìn dáng vẻ mấy người phụ nữ kia, chắc là cũng là loại phụ nữ rất lợi hại.

Nói chuyện là một người phụ nữ trong đó.
“Đánh người, đánh chính là loại tiện nhân các cô, nếu hắn dám đến khi dễ chị dâu chúng tôi, hắn phải nhận hậu quả này.” Lục Tử hừ lạnh một tiếng nói.
“Hừ, cái gì gọi là khi dễ chị dâu các người, cái này gọi là giao dịch hiểu không?” Người phụ nữ kia còn đang kêu gào.

Lúc này, Lục Tử đột nhiên lấy ra một hộp cơm từ ba lô, sau đó đi tới trước mặt người phụ nữ nói chuyện, “Một hộp cơm, cả đêm thế nào?”
Hành động của Lục Tử làm mặt người phụ nữ kia đỏ lên, nhưng Lục Tử còn chưa hết giận nói, “Cô gái nói chuyện, tôi cùng cô giao dịch, đó là để mắt tới cô.”
Lục Tử nói, lập tức làm đám người tham gia quân ngũ kia cười vang lên, ánh mắt người phụ nữ kia ngoan độc nhìn về phía Lục Tử, nhân tiện còn bao gồm Tần Hiểu Nguyệt cách đó không xa.
Tần Hiểu Nguyệt thở dài một hơi nói, “Thần, vì sao mỗi lần tôi đều nằm không cũng trúng đạn!”
“Vợ ngoan, các cô ấy là đang ghen ghét em lớn lên xinh đẹp, ghen ghét chồng em lớn lên soái, không cần để ý đến bọn họ.

Tới ăn cơm.” Vừa nói, Tiêu Thần vừa đưa cho Tần Hiểu Nguyệt.
Hắn nói làm những người phụ nữ bên cạnh càng nổi giận, nói thật con ma men kia tới đây quấy rối, trong đó cũng có một phần công lao của các cô ta, nếu không phải các cô cổ động, có lẽ con ma men kia cũng sẽ không tới đây.
Tiêu Thần xua xua tay với Lục Tử, “Lục Tử, trở về, phụ nữ bẩn như vậy cậu cũng dám ngủ.” Một câu này, càng làm những người phụ nữ này tức giận đến tay đều run lên.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 172


“Chị cả, người này nói chuyện sao lại ác độc như vậy?” Một người phụ nữ trong đó cả giận nói.

Còn không có chờ chị cả các cô nói chuyện, bên cạnh đã có người lạnh lạnh nói, “Phiền toái đều là tự mình tìm tới, tôi khuyên các cô ngừng nghỉ một lát, đừng chờ đến khi không có cách nào có thể khống chế được.


Người nói chuyện là một vị độc hành, người đàn ông này để râu thật dài, căn bản không nhìn ra diện mạo hắn.

Tần Hiểu Nguyệt cười nhẹ, Tiêu Thần vỗ vỗ tay cô, “Vợ, có gì thú vị, nói nghe một chút!”
“Thần, có nơi có người quả nhiên có giang hồ.

” Tần Hiểu Nguyệt vui vẻ nói, hiện tại bọn họ ở chỗ này không phải giống như quán trà giang hồ thời cổ đại sao?
“Nói như vậy, hình như cũng đúng!” Tiêu Thần nhìn quanh bốn phía, sau đó gật gật đầu, quả nhiên là như thế a!
Giang hồ! Khiến người hướng tới cỡ nào! Lại nói trong lòng moiix người nam nhân đều có một ước mơ võ hiệp, trong đó cũng bao gồm Tiêu Thần.

Cũng không biết là vị khách độc hành kia nói trúng tim đen của những người phụ nữ này hay là nguyên nhân gì khác, những người đó cũng không tiếp tục đến tìm phiền toái, cũng không nói câu gì làm người khó chịu nữa.

Đêm càng ngày càng đen, quán ăn này tuy rằng có tầng hai, nhưng người dưới lầu cũng không có ý đi lên, nhưng những người tham gia quân ngũ nói, buổi tối có bọn họ trực ban, để mọi người yên tâm.

Lời này tuy rằng nói như thế, nhưng vẫn không có người lên tầng như cũ.

Lúc này chỉ có Tần Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn Tiêu Thần một cái, sau đó từng người đi lên tầng, dù sao cô có không gian, hơn nữa bốn bảo bối nhà cô đều ở trong không gian.

Tiêu Thần cũng đi theo lên tầng, Lục Tử bọn họ nói cảm ơn với những quân nhân đó, sau đó cũng đều lên tầng tìm phòng nghỉ ngơi.

Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần khóa cửa xong thì đi vào không gian, hai người ở trong không gian là có thể nghỉ ngơi thật tốt, dù sao thời gian trong không gian rất dài.

Cho dù hai người đều ở trong không gian, Tần Hiểu Nguyệt vẫn chú ý tình hình bên ngoài, nửa đêm trước vẫn an tĩnh.

Tới nửa đêm sau, thì có động tĩnh, chẳng qua động tĩnh này là từ cửa phòng bọn họ truyền tới.

Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần vốn dĩ đã ngủ một giấc, đang chơi đùa cùng bốn đứa nhỏ, kết quả vừa thấy bên ngoài có động tĩnh, hai người lập tức ra không gian, giả dạng đang ngủ.

Lúc này, cửa bị mở ra, chỉ thấy hai thân ảnh màu đen lén lút tiến vào.

Trong đó một người còn cầm cục đá lớn, dùng sức ném về phía đầu Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần.

Tiêu Thần ra một quyền, đánh cục đá chia năm xẻ bảy, trong đó phần lớn đều đập vào hai người kia.

“A!” “A!” Toàn bộ người trong quán cơm đều bị bừng tỉnh theo hai tiếng kêu thảm thiết, đặc biệt là hai quân nhân canh gác bên ngoài cũng ra một thân mồ hôi lạnh.

Lúc này, có người đã vọt đi lên, Tần Hiểu Nguyệt cũng lấy ra một cái đèn pha chiếu vào hai người, một người trong đó đúng là người đàn ông say rượu kia, còn một người khác là người phụ nữ nói chuyện chanh chua.

Đi lên có hai người quân nhân, còn có mấy đội người khác.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Buổi tối có người lấy cục đá vào chuẩn bị đập chúng tôi, không nghĩ tới tự đập phải chính mình.

” Tần Hiểu Nguyệt trào phúng nói, cho dù là trực tiếp lấy tính mạng bọn họ cũng không quá đáng.

“Nói bậy, hai người bọn họ chỉ là đi lên nghỉ ngơi.

” Hai người trong đội kia bắt đầu càn quấy.

“Phải không, tôi nhớ tôi đặc biệt đi xuống nói với mọi người, 201 cùng 202 chúng tôi đã chiếm?” Lục Tử lúc này đi đến, một chân đạp lên người đàn ông trên mặt đất, “ Dám nghĩ đến việc xuống tay lão đại cùng chị dâu chúng tôi, không muốn sống nữa đúng không?”
Hai quân nhân kia cũng không nói cái gì, đối với loại chuyện này, bọn họ áp dụng biện pháp sống chết mặc bay.

Nhưng hành động của Lục Tử, làm hai người trong đội ngũ kia nóng nảy, “Uy, anh ấy đều đã bị thương, cậu không thể lại dẫm anh ấy.


 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 173


“Đừng dẫm anh ta? Hiện tại tôi muốn chính là mạng anh ta.

Anh ta đây là khiêu khích chúng tôi, nếu không cho anh ta nếm trải, anh ta còn tưởng rằng chúng tôi là bùn niết.

” Lục Tử nói xong trực tiếp kéo người đàn ông này giống như kéo lợn chết đi xuống, một người phụ nữ khác cũng bị một người anh em kéo ra ngoài.

“Dừng tay, các người không thể làm như vậy.

” Hai người phụ nữ trong đội ngũ kia đuổi theo.

Nhưng Lục Tử căn bản không để ý tới họ, hai người kia cần phải giáo huấn một chút, bằng không sao có thể nuốt trôi cục tức này?
Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần cũng đi xuống, hiện tại mới là hai giờ sáng, phần lớn mọi người đều còn có chút mệt mỏi, nhưng trải qua một việc như vậy, mọi người đều thanh tỉnh.

Lục Tử cùng bốn anh em khác bắt đầu mãnh liệt đá hai người kia, tuy rằng người trong đội ngũ bọn họ cũng muốn nhúng tay, nhưng sau khi bị Tiêu Thần đá mấy đá, cũng không có người dám tiến lên.

Vị độc hành vẫn ngồi ở vị trí cũ, “Tự làm tự chịu!”
Chẳng qua hiện tại cũng không có người có tâm tình để ý đến hắn, trải qua chuyện này, Tần Hiểu Nguyệt cũng không ở nổi ở chỗ này nữa.

Sau khi Tiêu Thần hỏi những quân nhân đường phía trước có dễ đi hay không, liền chuẩn bị lên đường.

Còn hai người đã bị Lục Tử năm người bọn họ đánh đến không thể tự gánh vác sinh hoạt, đến nỗi bọn họ có thể sống sót hay không cũng không phải vấn đề bọn họ quan tâm.

Lúc này Tần Hiểu Nguyệt bọn họ lấy xe ra, còn xe đạp bị Tần Hiểu Nguyệt thu vào.

Có ô tô, hiện tại một người lái, một người xem tình hình giao thông, những người còn lại thì tiếp tục nghỉ ngơi trong xe.

Hiện tại là Tiêu Thần lái xe, Tần Hiểu Nguyệt xem tình hình giao thông, dù sao bọn họ đã ở trong không gian nghỉ ngơi tốt, còn Lục Tử bọn họ thì ngủ phía sau.

“Nguyệt Nhi, còn tức giận sao?” Tiêu Thần hỏi.

Tần Hiểu Nguyệt lắc đầu, “Vốn dĩ tôi không có tức giận, dù sao bọn họ cũng không làm chúng ta bị thương, tôi tức giận làm gì?”
“Nói cũng đúng, những người này đúng là nhàn rỗi đau trứng.

” Tiêu Thần cảm thấy vô ngữ, anh cảm thấy mấy người bọn họ đã đủ điệu thấp, nhưng phiền toái lại cứ tìm đến mình, anh cũng không có cách nào.

“Lão đại, chỉ có thể trách anh cùng chị dâu lớn lên quá quyến rũ.

” Lục Tử ở phía sau nhỏ giọng nói thầm, nhưng Tiêu Thần cùng Tần Hiểu Nguyệt đều nghe được.

“Tiểu tử cậu nói bậy gì đó?” Tiêu Thần quay đầu lại hung hăng trừng mắt liếc cậu ta một cái.

Lục Tử thè lưỡi, cậu ta không nghĩ tới mình nhỏ giọng nói thầm như vậy, cũng bị lão đại nghe được.

Cậu ta nhanh chóng xin tha, “Lão đại, lần sau cũng không dám nữa.


“Còn có lần sau?” Tiêu Thần uy hϊếp nhìn cậu ta.

“Bảo đảm không có lần sau.

” Lục Tử nói nhanh.

“Tôi nhớ kỹ, nói cho lục tử cậu, lần sau lại tái phạm loại sai lầm này, cậu cứ chờ bị đánh đi!” Tiêu Thần vừa nói vừa giơ quyền.

Lục Tử nhanh chóng nhắm mắt lại giả vờ ngủ, chọc Tần Hiểu Nguyệt nở nụ cười, “Thần, Lục Tử nói rất đúng, mặt anh quá rêu rao.


Từ mạt thế tới nay, nước là thứ thiếu nhất, nhưng Tần Hiểu Nguyệt bọn họ từ trước đến nay đều không thiếu nước, cho nên đoàn người bọn họ đều sạch sẽ, hơn nữa quần áo cũng ngăn nắp, nếu không khiến người chú ý thì kỳ quái.

“Đến đoạn cao tốc phía trước thì giảm tốc độ, nơi này cách thôn kia rất gần.

” Tần Hiểu Nguyệt nghiên cứu bản đồ, tuy rằng xung quanh vẵn như cũ tối đen, nhưng lại không ảnh hưởng việc cô nhìn đường.

“Di? Đoạn đường phía trước có rất nhiều tang thi tụ tập.

” Tần Hiểu Nguyệt nhanh chóng phát hiện tình huống đoạn cao tốc phía trước.

“Cần chiến đấu sao?” Tiêu Thần cũng nhìn về phía nơi đó.

“Chắc là không cần, chúng ta từ một nơi khác đi vòng qua.

” Tần Hiểu Nguyệt quan sát được chỗ đó xảy ra vấn đề gì, “Chờ một chút, chỗ đó có vấn đề.


“Ân? Cái gì vấn đề?” Tinh thần lực của Tiêu Thần cũng không cường đại như Tần Hiểu Nguyệt, cách gần chút anh mới thấy rõ tình huống nơi đó.

Đàn kia tang thi kia vây quanh một chiếc xe, mà trên xe có một bà lão cùng một người quân nhân.

Bà lão kia đã hôn mê, vị quân nhân kia còn đang giãy giụa, đáng ăn mừng là xe bọn họ đủ rắn chắc, không thì đã bị những tang thi đó đè bẹp, cửa còn chưa bị mở.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 174: Nhiệm Vụ Hoàn Thành


Đoàn người nhanh chóng xuống xe, Tiêu Thần dùng dông tố oanh tạc về phía những con tang thi đó, không đến một lát sau, đã có mười mấy tang thi bị oanh tạc thành tra.

Nghe thấy hơi thở của bọn họ bên này, tang thi đàn nhào tới bọn họ, Tần Hiểu Nguyệt cũng bắt đầu sử dụng mộc hệ dị năng quấn quanh chúng nó, Lục Tử bọn họ cũng cầm rìu vọt lên.

Tuy rằng sắc trời còn rất tối, nhưng Tần Hiểu Nguyệt bọn họ nhờ lôi hệ dị năng của Tiêu Thần vẫn có thể thấy rõ tình hình xung quanh, không đến nửa giờ, bọn họ đã rửa sạch tang thi xung quanh.

Sau khi cứu được quân nhân kia cùng bà lão, Tiêu Thần vui vẻ, bởi vì bà lão này đúng là người bọn họ cần đi cứu viện, lần này bọn họ lại bớt được nhiều việc.

Tần Hiểu Nguyệt giúp hai người băng bó một chút, sau khi nói chuyện với nhau bọn họ đã biết hai người bị nhốt ở chỗ này đã hai ngày, không thể không may mắn xe kia đích xác đủ rắn chắc, bằng không bọn họ không nhất định có thể kiên trì đến bây giờ!
Hiện tại bọn họ không cần đi tiếp, có thể quay trở về.

Bà lão vẫn hôn mê như cũ, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, ngay cả người quân nhân kia chẳng qua đổ máu có chút nhiều, sau khi ăn cháo Tần Hiểu Nguyệt cho để bổ sung dinh dưỡng cháo cũng đã ngủ.

Bọn họ chạy xe đến quán cơm đêm qua, phát hiện quán đã cháy lớn, đám quân nhân kia đứng ở bên ngoài nhìn tình hình bên trong, Xe Tần Hiểu Nguyệt bọn họ cũng ngừng lại, tốt xấu gì tối hôm qua bọn họ cũng ở chỗ này qua đêm, bọn họ cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

“Di? Các người sao đã trở lại?” Một quân nhân trong đó sau khi nhìn thấy bọn họ thì hỏi.

“Nhiệm vụ hoàn thành, chúng tôi phải về căn cứ Kinh Thành.

” Lục Tử mỉm cười nói.

“Oa, vận khí các người thật tốt.

” Người quân nhân mỉm cười nói.

“Nơi này xảy ra chuyện gì?” Lục Tử tò mò hỏi.

“Độc hành hiệp cùng đội ngũ kia làm, bọn họ đều có dị năng giả, cho nên cái quán này bị hỏng.

” Quân nhân nhún vai nói.

“Vậy các người vì sao không nhanh rời đi, động tĩnh nơi này khẳng định sẽ dẫn tới không ít tang thi.

” Lúc này Tần Hiểu Nguyệt nhắc nhở.

“Nha, cô không nói tôi đều quên mất, tập hợp, chúng ta đi thôi.

” Tên quân nhân này hướng về phía đội ngũ hô.

Rất nhanh sau khi Tiêu Thần bọn họ lái xe rời đi, đội quân nhân này cũng rời khỏi hiện trường, còn tình hình bên trong quán cũng không rõ ràng lắm, dù sao bọn họ đánh nhau khó mà tách ra được, cho dù là gọi bọn họ rời đi, có lẽ bọn họ cũng không vui.

“Tôi cảm giác độc hành hiệp kia, hình như cùng đội ngũ kia có thù oán.

” Tần Hiểu Nguyệt nói ra suy đoán của mình.

“Không thể không nói, trong đội ngũ kia người đều không phải người tốt gì, trên đường hại qua bao nhiêu người, có lẽ chính bọn họ đều nhớ không rõ.

” Tiêu Thần lắc đầu nói.

“Nhiệm vụ này chúng ta chỉ dùng nửa ngày đã hoàn thành, không biết sau khi trở về, có thể bị người đố kỵ chết hay không?” Tần Hiểu Nguyệt cười tủm tỉm nói.

“Không thể không nói tới, nhưng lát nữa không đi qua được đoạn đường kia, làm sao bây giờ?” Tiêu Thần nhìn hai người hôn mê phía sau hỏi.

“Lát nữa tôi đi xuống mở đường, dùng thuật quấn quanh cũng có thể rửa sạch những chiếc ô tô bỏ đi đó.

” Tần Hiểu Nguyệt thật ra đã sớm nghĩ kỹ đối sách.

Bọn họ rất nhanh đã chạy đến đoạn đường nhiều ô tô, Tần Hiểu Nguyệt ngồi trên nóc xe, dùng mộc hệ dị năng rửa sạch đường cái.

Tốc độ của cô thật ra rất nhanh, cùng với tốc độ lái xe của Tiêu Thần có sánh ngang, bọn họ rất nhanh đã đến trạm xăng dầu kia, cửa trạm xăng dầu lại tụ tập một ít tang thi, nhưng số lượng không nhiều như ngày hôm qua bọn họ nhìn thấy, cửa lớn trạm xăng dầu như đóng chặt như cũ.

Lục Tử bọn họ xuống xe, sau đó đi đến trạm xăng dầu, sau khi giải quyết mấy tang thi bên ngoài, người bên trong trạm xăng dầu đi ra.

“Các người nhanh như vậy đã trở về?” Người ra ngoài vẫn như cũ là người ngày hôm qua dẫn đầu ra ngoài nói chuyện cùng bọn họ.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 175


Lục Tử nhìn bọn họ nói, “Chúng tôi phải về căn cứ, lão đại chúng tôi nói, nếu các người muốn đi cùng, chúng tôi có thể mang các người về căn cứ.

Chuyện này các người tự mình quyết định.


Người nọ có chút do dự, “Anh chờ một chút, tôi cùng bọn họ thương lượng một chút.

” Người này lập tức đi trở về, lúc này đây hắn cũng không đóng cửa, Lục Tử cảm thấy người này chắc là nguyện ý rời đi.

Rất nhanh có mười mấy người đi ra, những người này đều là người nguyện ý rời đi, bên trong những người này cũng bao gồm mấy cô gái.

Trạm xăng dầu dừng lại không ít xe, những người này cũng không mang đi nhiều đồ vật, dù sao vật tư nơi này cũng rất ít.

Nhìn những người rời đi, Lục Tử cảm thấy những người này rất thông minh.

Những người này chọn mấy chiếc xe, xe đã sớm đổ đầy xăng, xem ra những người này muốn rời đi cũng không phải hiện tại mới quyết định.

Bọn họ vừa ra, cửa trạm xăng dầu tiếp tục đóng lại, không biết người nơi này tiếp tục lấy phương pháp gì để sống sót, dù sao qua một đoạn thời gian nữa tang thi sẽ tiến hóa, bọn họ cho rằng trốn ở chỗ này mà sinh tồn là chuyện rất khó rất khó.

Có xe Tần Hiểu Nguyệt bọn họ ở phía trước mở đường, đoạn đường này vẫn thực thông thuận, mà mộc hệ dị năng của Tần Hiểu Nguyệt cũng tăng lên một ít, hơn nữa trên đường đi Tần Hiểu Nguyệt nghĩ ra không ít cách công kích mới.

Chờ bọn họ trở lại căn cứ, sắc trời đã đen, giao ra người của nhiệm vụ cứu viện xong, Tần Hiểu Nguyệt bọn họ lấy được tích phân tới tay.

Còn nhiệm vụ Roland đằng chỉ có thể tạm thời để ở một bên.

Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần rời khỏi đại sảnh nhiệm vụ đi thẳng về nhà, lúc đi đến cửa tiểu khu, bọn họ nghe được tiếng ồn ào ở cửa gần đấy, hình như bên trong còn có tiếng Tần Hiểu Mạt.

“Tôi nói rồi, các người muốn đi vào chiếm nhà ta, cần phải dẫm qua xác của tôi.

” Tần Hiểu Mạt hừ lạnh một tiếng, “Nhân lúc anh chị tôi không ở nhà muốn khi dễ chúng tôi, các người mơ thật dễ.


Lúc này, bên cạnh lại truyền đến tiếng Tần Mộng, “Như thế nào? Các người cảm thấy người nhà chúng tôi dễ khi dễ sao?” Tần Mộng nhìn nhóm người trước mắt này, đặc biệt là người phụ nữ đi đầu kia cô không thích nhất.

“Hừ, toà nhà này vốn dĩ chính là chỗ ở cho dị năng giả, nếu nơi này chỉ còn lại nhóm trẻ con các người, thì nhanh cút ngay cho tôi.

” Người nói chuyện nói, đúng là người đã bị mất một đoạn ngón tay A Hoa
Lúc này Tiêu Thần đã đi tới, “Tôi nhớ rõ lúc trước tôi từng nói qua một câu, đừng để tôi bắt gặp anh khi dễ người nhà của tôi, nếu không hậu quả không phải anh có thể gánh được.

” Tiêu Thần nói xong, trực tiếp đánh ra một đạo lôi, chặt đứt một cánh tay A Hoa.

“A!” A Hoa đau kêu ra tiếng, cánh tay hắn hoàn toàn xong rồi.

“A Hoa!” Triệu Kỳ vừa thấy tay A Hoa bị chặt đứt, cô ta cũng sợ tới mức một cú sốc.

“Triệu tiểu thư thật đúng là rất nhàn, thế mà lại mang một đám người đến nhà của chúng tôi khi dễ một đám trẻ nhỏ.

” Lúc này Tần Hiểu Nguyệt đã tới trước mặt Triệu Kỳ, một cái tát trực tiếp đánh lên mặt cô ta.

“A, cô cũng dám đánh tôi.

” Tay Triệu Kỳ run lên, tay cô ta chỉ vào Tần Hiểu Nguyệt lại không có dám đánh trả, “Thần ca ca, cô ấy đánh em.

” Cô ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tiêu Thần, ủy khuất kể ra.

“Nếu dám khi dễ người nhà của tôi, thì phải bị đánh cho giác ngộ.

” Tần Hiểu Nguyệt lạnh lùng nói.

Tiêu Thần mắt lạnh nhìn cô ta, cũng không biết người phụ nữ này từ chỗ nào tới loại cảm giác tốt này, chẳng lẽ cho rằng mình sẽ giúp cô ta sao? Mạt Mạt dù sao cũng là em gái anh.

Thấy Tiêu Thần lạnh lùng nhìn cô ta không nói lời nào, Triệu Kỳ đi tới trước mặt anh, “Thần ca ca, sao anh lại có thể dung túng cho cô ấy đánh em?”
“Chê cười, cô không khi dễ người, sẽ có người đánh cô sao?” Tần Hiểu Mạt hừ lạnh một tiếng, hiện tại cuối cùng cô cũng có chút tự tin.

Lúc này cho dù là bình thường Triệu Kỳ giống như bạch liên hoa, cũng không chú ý tới A Hoa đã té xỉu ở một bên.

Hiện tại cô ta chỉ lo cùng Tần Hiểu Nguyệt tranh sủng, chỉ tiếc, sủng này là tự cô ta cảm giác ra thôi.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 176


“Triệu tiểu thư, tôi thấy cô cảm giác có chút thật quá tốt, nói thế nào Mạt Mạt cũng là em gái lão đại nhà chúng tôi, bị cô khi dễ như vậy, chẳng lẽ cô còn nghĩ muốn nhào vào lòng ngực lão đại nhà chúng tôi tìm an ủi sao?” Lúc này, Lục Tử không biết nhảy ra từ khi nào.

“Anh nói bậy, tôi làm gì có” Biểu tình Triệu Kỳ có chút kinh hoảng, tuy rằng phía sau cô ta có không ít người đi theo, nhưng cô ta vẫn muốn tìm A Hoa bình thường cô ta dựa vào, nhưng cô ta nhìn một vòng, cũng không nhìn thấy A Hoa đã té xỉu trên mặt đất.

“Muốn tìm trung khuyển 101 của cô sao?” Lục Tử ở bên cạnh cười khẽ, hắn ý bảo người khác tránh ra để Triệu Kỳ thấy được A Hoa đã té xỉu trên mặt đất, Lục Tử tấm tắc lắc đầu, “Thật đáng thương thay trung khuyển này của cô, chủ nhân đã sớm vứt bỏ anh ta một bên.


“A Hoa, anh làm sao vậy?” Triệu Kỳ dường như mới phát hiện A Hoa.

Tần Hiểu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, “Vừa rồi lúc cánh tay đứt, chẳng lẽ cô không nhìn thấy sao? Thật là sẽ diễn, người này thật là quá đáng thương, rõ ràng chủ nhân bình thường giống như một đoá bạch liên hoa, nhưng hiện tại thấy thế nào cũng giống như trà xanh kỹ nữ?”
“Cô” tuy rằng không hiểu trà xanh kỹ nữ là có ý gì, nhưng Triệu Kỳ biết khẳng định không phải lời gì hay, cô ta nói với người bên cạnh, “Nhanh đưa A Hoa đến trạm chữa bệnh đi.


“Vậy tiểu thư còn cô!” Có người hỏi một câu, bình thường A Hoa canh giữ tiểu thư giống như giữ tròng mắt, chẳng lẽ tiểu thư không dự định đi cùng sao?
“Tôi đợi chút nữa sẽ đi.

” Hiện tại trong mắt Triệu Kỳ chỉ có Tiêu Thần, nào còn quản A Hoa sống hay chết.

Có người còn muốn nói cái gì, nhưng bị một người khác ngăn cản, bọn họ nhanh chóng đưa A Hoa đi chữa bệnh, còn Triệu Kỳ vẫn đứng tại chỗ.

“Thần ca ca, em cũng không phải dẫn người tới cướp nhà.

” Triệu Kỳ muốn giải thích một chút ý nghĩ của mình.

“Vậy cô tới làm gì?” Tần Hiểu Mạt hừ lạnh hỏi.

“Tôi chẳng qua nhìn thấy nhà các người chỉ còn lại có các mấy đứa nhỏ các người, cho nên muốn mời người tới bảo vệ các người.

” Thanh âm Triệu Kỳ thực ôn nhu.

“Đừng diễn, mấy người kia nói như thế nào? Vừa mới bắt đầu anh ta nói muốn đến nhà chúng tôi giành nhà, thừa dịp người lớn nhà chúng tôi đều không ở nhà, tới nhà tôi giành nhà, còn nói không phải tới cướp phòng ở, cô muốn lừa ai?” Tần Hiểu Mạt tức giận nói, thanh âm cô rất lớn.

Bên cạnh lập tức có người nói, “Không sai, lúc những người đó tới thật sự nói là đến giành nhà.


“Xem ra Triệu tiểu thư thật sự sẽ bẻ cong sự thật.

” Tần Hiểu Nguyệt đi qua chỗ Triệu Kỳ, Triệu Kỳ sợ tới mức trốn nhanh ra phía sau hai vệ sĩ, “Cô đừng tới đây, cô lại khi dễ tôi, tôi sẽ nói cho ba, ba tôi sẽ không bỏ qua cho cô.


“Được, tôi chờ, cô tốt nhất nhanh tới.

” Tần Hiểu Nguyệt hừ lạnh một tiếng.

“Cô chờ” Hiện tại Triệu Kỳ mặt còn đau, cô ta thật sự không dám sợ bàn tay Tần Hiểu Nguyệt, thật sự là quá đau.

Nhìn Triệu Kỳ dẫn người chạy, Tần Hiểu Nguyệt hỏi Tần Hiểu Mạt, “Bọn họ không động thủ với các em chứ?”
“Bọn họ nên may mắn vì chưa động thủ, nếu động thủ, con tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ sống quá tốt.

” Tần Mộng lạnh giọng nói.

“Mọi người đâu, một người cũng không có ở nhà sao?” Tần Hiểu Nguyệt cau mày nói.

“Gần đây có một nhiệm vụ cứu viện lớn, bà người đều đi, trong nhà chỉ để lại chúng em.

” Tần Hiểu Mạt thở dài một hơi, thực lực không đủ quả nhiên là không đủ tự tin, nếu thực lực của cô cường đại, cô thật sự muốn trực tiếp oanh chết nhóm người này ở cửa tiểu khu.

“Đi, trở về, chị sẽ nói mọi người, về sau tốt nhất là không đượch đi ra ngoài toàn bộ, chỉ để lại một đám trẻ nhỏ, đây không phải rõ ràng là để cho người ta khi dễ sao?” Tần Hiểu Nguyệt cau mày, mang theo một đám trẻ con trở về.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 177: Cứu Viện Trường Học


Về tới nhà, Tần Hiểu Nguyệt mới tỉ mỉ dò hỏi ba mẹ cùng anh trai rốt cuộc đi làm nhiệm vụ gì.

Nhiệm vụ lần này là bởi vì Nguyệt Tiêu tiểu đội bình thường cứu người rất nhiều, quân đội mới đặc biệt gọi bọn họ tới, nhưng phía sau rốt cuộc có người Triệu gia chơi xấu hay không cũng không biết.

“Nhiệm vụ cứu viện, cứu người nào? Lúc đi co bao nhiêu người?” Tần Hiểu Nguyệt hỏi.

“Hình như là cứu học sinh, người đi không ít, quân đội phái 500 người, sau đó các tiểu đội cũng đi có khoảng ba bốn trăm người.

” Tần Hiểu Mạt đặc biệt nhìn qua những người ra nhiệm vụ đó, nếu không phải trong nhà có nhiều trẻ con như vậy, cô cũng muốn đi.

“Nha? Khi nào đi?” Tần Hiểu Nguyệt hỏi.

“Sáng sớm hôm nay, anh nói hôm nay bọn họ có khả năng không về.

” Tần Hiểu Mạt cảm thấy nhiệm vụ lần này chắc là không dễ dàng như vậy.

“Hôm nay không về?” Đôi mắt Tần Hiểu Nguyệt trợn tròn, chẳng lẽ trường học kia rất nguy hiểm sao? Vì sao không về?
“Ân, là anh nói, nhưng anh nói không cần lo lắng, mấy người bọn họ sẽ ở cùng nhau, sẽ không có vấn đề.

” Tần Hiểu Mạt nói lời Tần Hiểu Đông dặn dò.

“Thần, anh nói bọn họ sẽ không có việc gì chứ?” Tần Hiểu Nguyệt nhíu mày, co có chút lo lắng trong trường học kia có khả năng có Hôi Bì nhân.

Tiêu Thần ôn nhu nhìn về phía Tần Hiểu Nguyệt, “Nguyệt Nhi, nếu em lo lắng, chúng ta đi xem đi.


“Mạt Mạt có bản đồ trường học kia không?” Tần Hiểu Nguyệt nhìn Tần Hiểu mạt.

“Vốn dĩ là không có bản đồ, nhưng hôm nay Tiếu Tiếu xâm nhập vào máy tính căn cứ, tìm được một phần bản đồ.

” Tần Hiểu Mạt lấy bản đồ ra.

Tần Hiểu Nguyệt cẩn thận nhìn bản đồ, vị trí trường học này cách phòng thí nghiệm của Thượng Quan Vân rất gần, nhưng Tần Hiểu Nguyệt biết phòng thí nghiệm của Thượng Quan Vân cũng không phải thí nghiệm Hôi Bì nhân, mà là dối lập với Hôi Bì nhân.

“Thượng Quan Vân cũng đi sao?” Tần Hiểu Nguyệt hỏi.

“Ân, anh ta cũng đi.

” Tần Hiểu Mạt gật gật đầu, người đàn ông này cô đặc biệt chú ý.

“Nếu hắn cũng đi, chắc là tương đối an toàn.

” Tần Hiểu Nguyệt nhướng mày.

“Ân, cho dù là an toàn cũng không thể hoàn toàn dựa vào anh ta, nếu lo lắng thì đi xem đi!” Tiêu Thần vẫn duy trì muốn Tần Hiểu Nguyệt đi.

“Được, hiện tại lập tức hành động.

” Tần Hiểu Nguyệt cầm bản đồ, sau đó nhanh chóng đi đến cửa, “Mạt Mạt, mang theo bọn nhỏ ở nhà, không được tùy tiện ra cửa.


“Ân, đã biết.

” Tần Hiểu Mạt gật đầu, chỉ cần trong nhà có những đứa nhỏ này, cô sẽ canh giữ ở nhà, dù sao tu vi của cô vẫn quá thấp.

Tiêu Thần cùng Tần Hiểu Nguyệt lái xe ra căn cứ, đi tới trường học, trường học kia xem như một trường học bình thường , Tần Hiểu Nguyệt bọn họ đều nghĩ không ra, vì sao quân đội sẽ đặc biệt đi cứu học sinh trường học kia? Chẳng lẽ còn có nội tình gì?
“Nguyệt Nhi, đừng suy nghĩ miên man, nơi đó cách nơi này rất gần, chúng ta đi một lát là tới.

” Tiêu Thần an ủi Tần Hiểu Nguyệt.

Tần Hiểu Nguyệt thở dài một hơi, “Không đến hiện trường, lại lo lắng nhiều cũng uổng công.


“Nói như vậy cũng đúng, em nghỉ ngơi một lát trước đi, chờ tới nơi anh lại gọi em.

” Tiêu Thần đau lòng nhìn Tần Hiểu Nguyệt, bọn họ mới vừa làm xong nhiệm vụ, Nguyệt Nhi càng là một đường dùng dị năng vất vả trở về.

“Ân, tôi ngủ một lát.

” Tần Hiểu Nguyệt nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tiêu Thần lái nhanh tói trường học, may mắn phía trước có người khai thông đường, bằng không vào buổi tối rửa sạch đường rất phiền toái.

Đương nhiên, trên đường đi vẫn cần phải xem nhẹ tiếng ping ping va chạm, người lái xe có mắt nhưng tang thi sẽ hướng tới ô tô mà lão vào, muốn tránh cũng không có biện pháp, cho nên chỉ có thể thẳng tắp mà đâm qua.

Đại khái đi khoảng hai giờ, Tiêu Thần đã chạy xe đến gần trường học kia, ở đây nơi nơi im ắng, làm Tần Hiểu Nguyệt bọn họ có chút hoài nghi có phải đến nhầm chỗ rồi không.

“Người đâu? Xung quanh đây tang thi còn lắc lư, bọn họ không phải tới cứu người sao? Người rốt cuộc đi đâu vậy?” Tần Hiểu Nguyệt nhíu mày.

.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 178: Hôi Bì Nhân Cấp Ba


Hai người dừng kết cửa trường học, nơi này rất rõ ràng không có người từng tới, hoặc là đã tới, cũng đã đi rồi.

“Có lẽ người bọn họ cần cứu viện không ở bên ngoài.

” Tiêu Thần suy đoán, vào lúc này quân đội lại muốn đặc biệt đến trường học cứu viện, hơn nữa còn là tới một trường học không nổi danh như vậy, loại chuyện này có chút không phù hợp.

“Nơi này chẳng lẽ có phòng thí nghiệm?” Tần Hiểu Nguyệt nhíu mày, sau đó dùng tinh thần lực bắt đầu quan sát mỗi một chỗ trường học.

Anh trai bọn họ khẳng định là lái xe tới, cho dù là bọn họ xuống tầng hầm, xe cũng không có khả năng lớn lái xuống? Trừ phi phía dưới phòng thí nghiệm kia còn có bãi đỗ xe ngầm, nếu thật sự là vậy, như vậy bọn họ tìm sẽ rất tốn sức.

“Đi, chạy xe vào trong trường học xem một chút.

” Tiêu Thần lái xe vào trong trường học, trong trường học tang thi hẳn là không ít, nhưng trường học này tang thi lại không có quá nhiều.

“Bọn họ có khả năng thật sự đã tới, bằng không tang thi ở đây sẽ không ít như vậy.

” Tần Hiểu Nguyệt quan sát tình huống xung quanh, cô chú ý tới một ít vết máu, nhìn tình hình này thời gian ở lại cũng không quá dài.

Tuy rằng ở đây có vết máu, nhưng cũng không phát hiện thi thể gì đó, xem ra bọn họ còn có thời gian rửa sạch.

“Ân, chúng ta tiếp tục tìm.

” Tiêu Thần lái xe dọc theo đại lộ, Tần Hiểu Nguyệt dùng tinh thần lực quan sát tình huống xung quanh.

Hai người một đường thâm nhập vào vườn trường, lúc chuẩn bị đi tới cửa sau trường học, Tần Hiểu Nguyệt phát hiện một chiếc quân xe bị hỏng.

“Bọn họ ở gần chỗ này.

” Tần Hiểu Nguyệt chỉ vào quân xe nói.

“Ân, nhưng hiện tại chúng ta cần rửa sạch những tang thi phía sau.

” Tiêu Thần chỉ chỉ những tang thi đi theo phía sau xe bọn họ.

Đêm khuya dưới tình huống khắp nơi không có ánh sáng, đèn sau xe chiếu được tang thi theo phía sau, làm cho có vẻ đặc biệt kh*ng b*.

Bởi vì chỉ có hai người bọn họ, Tần Hiểu Nguyệt cũng không cần che giấu, thuật lôi điện trực tiếp bổ qua, trải qua lôi điện của hai người bọn họ càn quét, rất nhanh đã giải quyết xong đám tang thi này.

Hai người xuống xe, Tần Hiểu Nguyệt thu xe vào, đi tới con đường nhỏ có chiếc quân xe.

Cách càng gần, hai người cảm giác tim đập càng nhanh hơn.

“Có nguy hiểm!” Tần Hiểu Nguyệt nhắc nhở Tiêu Thần.

Tiêu Thần ừ một tiếng, bọn họ đều là dị năng giả, trừ khi gặp được thứ lợi hại hơn so với bọn họ, nếu không bọn họ không có khả năng cảm giác được loại cảm giác này.

Lúc hai người đi ngang qua quân xe, cũng không có phát hiện dị trạng gì, quân xe không, người sớm đã không còn, trên xe có vết máu, nhưng vết máu cũng không quá nhiều.

Hai người tiếp tục đi, đi được khoảng mấy trăm mét, bọn họ thấy được một cửa gara ngầm, cửa đã mở ra, hai người dọc theo thông đạo chậm rãi đi xuống, trên đỉnh đầu hai người đều đội mũ đèn pha.

Gara ngầm thật an tĩnh, Tần Hiểu Nguyệt thấy rất nhiều ô tô ở đây, nơi này còn có ô tô quen thuộc nhà mình, nhưng trong xe cũng không có người.

Tần Hiểu Nguyệt cũng không phát hiện vết máu trên xe, chuyện này làm cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hai người đi tới bên trong gara, xung quanh im ắng, gara ngầm ngay cả một bóng dáng tang thi cũng không có.

“Nguyệt Nhi, tình huống có chút không đúng.

” Tiêu Thần nhỏ giọng nói.

“Cẩn thận một chút, tôi cảm thấy nơi này chắc là có một con tang thi cấp cao, bằng không tang thi đã sớm vào đây.

” Tần Hiểu Nguyệt cũng cảm thấy tình huống có chút không đúng.

Hai người thả chậm bước chân, chậm rãi dựa lưng vào nhau đi tới, lúc bọn họ đi nhanh vào đến bên trong, đột nhiên có một con tang thi nhảy ra, nhào tới hai người bọn họ.

“Hôi Bì nhân, cấp ba.

” Lúc Tần Hiểu Nguyệt nói chuyện, cũng đã phóng xuất ra mộc hệ thuật quấn quanh, trói tang thi sắp đi đến lại, nhưng tốc độ tang thi này rất nhanh, làm dị năng Tần Hiểu Nguyệt đánh một cái không trúng.

Đồng thời, lôi điện của Tiêu Thần cũng trực tiếp bổ tới người tang thi, nhưng bọn họ phát hiện mặc dù hiện tại bọn họ đã là dị năng cấp ba, nhưng vẫn không tạo thành bất luận thương tổn nào đối Hôi Bì nhân này.

.
 
Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ
Chương 179: Hôi Bì Nhân Cấp Bốn


“Nó phòng ngự quá tốt.

” Tần Hiểu Nguyệt bắt đầu sử dụng dị năng, làm Hôi Bì nhân này rất khó tới gần hai người bọn họ, nhưng có thể nhìn ra được, Hôi Bì nhân rất thông minh, nếu Tần Hiểu Nguyệt dùng phong hệ dị năng thổi tới nó, nó liền cuộn tròn ở góc tường, tận lực giảm nhỏ lực gió thổi.

“Nguyệt Nhi, em tiếp tục dùng phong hệ dị năng ngăn cản nó.

” Lúc Tiêu Thần nói chuyện, đã rút ra một cây đao từ giày của mình, sau đó theo hướng gió công kích tới chỗ Hôi Bì nhân.

Lúc Tiêu Thần bổ về phía Hôi Bì nhân, Hôi Bì nhân động, nhưng bởi vì ngược hướng gió, còn Tiêu Thần là thuận gió, làm Tiêu Thần suýt chút nữa là chém tới nó.

Mà Tần Hiểu Nguyệt nhìn Tiêu Thần cách Hôi Bì quá gần, liền dùng mộc hệ dị năng quấn quanh eo Tiêu Thần, kéo anh lại.

Có phong hệ dị năng cùng mộc hệ dị năng của Tần Hiểu Nguyệt phối hợp, Tiêu Thần công kích thật ra rất thuận tay, không đến lát sau, Tiêu Thần cũng đã chém Hôi Bì nhân một đao.

“Rống!” Hôi Bì nhân gầm rú một tiếng, nó rốt cuộc cũng bị thương, chẳng qua trong thân thể nó chảy ra đều là máu màu đen, những con Hôi Bì nhân này, đã sớm biến dị, đã không giống người bình thường.

Hai người tiếp tục phối hợp, tiếp tục gia tăng miệng vết thương trên người Hôi Bì nhân, hiện tại Hôi Bì nhân gầm rú thực thê thảm, cũng thực kinh người, nhưng bởi vì Hôi Bì nhân cấp bậc cao, tang thi xung quanh cũng không dám đi tới bên này, như thế làm Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần có thể chuyên tâm đối phó Hôi Bì nhân.

“Chém đầu!” Tần Hiểu Nguyệt vừa công kích vừa nói với Tiêu Thần.

Tiêu Thần gật gật đầu, tuy rằng có dị năng Tần Hiểu Nguyệt hỗ trợ, nhưng Tiêu Thần nhảy nhót lung tung cũng tiêu hao thể lực rất lớn.

Nhân lúc Tần Hiểu Nguyệt đánh ra một cái phong hệ dị năng hỗ trợ anh thuận gió bay thẳng đến chém đầu Hôi Bì nhân.

Này một đao chính là dùng hết toàn lực, tuy anh một đao chém rơi đầu Hôi Bì nhân, nhưng Hôi Bì nhân lại bắt được cánh tay anh, Tiêu Thần bị thương.

Tần Hiểu Nguyệt nhanh chóng giúp Tiêu Thần rửa sạch máu đen, sau đó thử dùng thủy hệ dị năng làm da anh dễ chịu, Tiêu Thần khẽ cười nói, “Không nghĩ tới thủy hệ dị năng làm người thoải mái như vậy.


“Miệng vết thương của anh không có việc gì thì tốt.

” Dùng thủy hệ dị năng làm dễ chịu một phen, miệng vết thương của Tiêu Thần có vẻ bình thường hơn nhiều, Tần Hiểu Nguyệt giúp anh băng bó.

Tiêu Thần vẫy vẫy cánh tay, cảm giác cánh tay không có việc gì, liền cầm đao lấy tinh hạch trong óc Hôi Bì nhân ra.

“Tinh hạch cấp bốn.

” Tần Hiểu Nguyệt chấn kinh, hai người bọn họ thế mà đã giải quyết một con Hôi Bì nhân cấp bốn.

“Không nghĩ tới nó còn hiểu được giấu dốt.

” Tiêu Thần cảm thấy Hôi Bì nhân này quá thông minh, bọn họ vẫn luôn cảm thấy Hôi Bì nhân này là cấp ba!
Tần Hiểu Nguyệt thu tinh hạch vào trong không gian, loại tinh hạch này đối với tang thi hấp dẫn cũng rất lớn.

Để ở bên ngoài, cô thật đúng là lo lắng sẽ hấp dẫn càng nhiều tang thi tiến vào.

Toàn bộ gara ngầm lại có vẻ an tĩnh trở lại.

Hai người bọn họ ở trong một góc gara thấy một cái cửa nhỏ, cửa đóng, là khóa trái, Tiêu Thần dùng đao phá khoá cửa, đẩy ra, sau khi hai người mở cửa thì xuất hiện một cái cầu thang xuống phía dưới, bọn họ lắng nghe âm thanh phía dưới, bên trong vẫn im ắng như cũ.

“Chẳng lẽ bọn họ không ở nơi này? Sao lại an tĩnh như vậy?” Tần Hiểu Nguyệt nhíu mày.

“Cửa vừa rồi là khóa trái, bọn họ hẳn là ở dưới.

” Tiêu Thần nhíu mày, nếu là ở dưới, vì sao ngay cả người canh giữ cửa cũng đều không có? Anh cũng có chút nghi ngờ.

Tần Hiểu Nguyệt đóng cửa lại, hai người dọc theo cầu thang chậm rãi đi xuống phía dưới, đi khoảng 40 bậc thang bọn họ mới xuống tới phía dưới, dọc theo một thông đạo thật dài, bọn họ phát hiện bên trong có ánh sáng.

Tần Hiểu Nguyệt cùng Tiêu Thần thu mũ lại, lén lút đi tới chỗ ánh sáng.

.
 
Back
Top Bottom