Khác [Mạt thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,569
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
146392441-256-k714881.jpg

[Mạt Thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.
Tác giả: Tori00Like
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tô Ri

Thể loại:đam mỹ, zombie, viễn tưởng, mạt thế, kinh dị, ôn nhu mỹ thụ x hắc hóa trọng sinh công, 1x1,...

Tóm tắt:

Vừa tỉnh dậy Vũ Thiên Nhai nhận ra mình đã biến thành zombie và ăn thịt người mình yêu thương nhất, hắn lâm vào đau khổ tuyệt vọng tột cùng.

Hắn tìm cách quay trở về quá khứ, để một lần nữa bảo vệ Hàng Tiểu An vĩnh viễn.

----

Hàng Tiểu An rất khó chịu, cậu không hiểu vì sao tên nam sinh quậy phá trong trường lại theo đuổi cậu.

Gọi nhẹ nhàng là theo đuổi, nói trắng trợn ra chính là bám đuôi!

Vũ Thiên Nhai rất đáng sợ, hắn ta đánh đập người khác dã man, vẻ mặt lúc nào cũng âm trầm, nhất là lúc Hàng Tiểu An nói chuyện với người khác, hắn ta lại dùng hành xử cực đoan để ngăn cách cậu với bọn họ.

Cậu không thể chấp nhận được, cậu là một nam sinh ưu tú được thầy cô bạn bè kỳ vọng, sao có thể giao lưu mới một tên man rợ như Vũ Thiên Nhai?

Nhân vật chính: Hàng Tiểu An, Vũ Thiên Nhai.

Ngày đăng: 26/4/2018 ->...



zombie​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Mạt Thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.
Chương 1: Khởi đầu của kết thúc.


Sự thật đằng sau kết thúc...

Chỉ có những người kiên nhẫn mời tìm thấy được.

Đây là một câu chuyện không có hồi kết.

Dù cho mọi thứ đã vụn vỡ hoàn toàn, nhưng hi vọng vẫn không bao giờ vụt tắt.





"Tỉnh dậy đi."

Là ai...

Giọng nói của ai vậy?

Hắn đang...

Hắn đã ngủ bao lâu rồi?

A...

Hắn đã bị zombie cắn, hẳn là đã chết rồi...

Nhưng vì sao hắn vẫn còn ý thức?

"Ngươi ngủ tới bây giờ chưa đủ sao?"

Không, đủ lắm rồi, hắn muốn tỉnh dậy, hắn muốn gặp người mà hắn yêu thương nhất.

Cánh tay che đi ánh sáng chói mắt, phải mất một vài giây hắn mới thích ứng lại được.

Trước mắt hắn là một cô gái vô cùng xa lạ với trang phục quái dị, bên cạnh là một người đàn ông gương mặt vô cảm nhìn hắn.

"Cô là ai?"

"Chu Ca."

Chu Ca hất tóc đầy kiêu ngạo "Ngươi nên cảm thấy may mắn khi có một nhân loại đã quỳ xuống cầu xin ta tới đây để cứu vớt ý thức của ngươi.

Một hòn đảo khỉ ho cò gáy này có trăm năm cũng chưa chắc ta đặt chân tới.

Được rồi, cho ta biết tên của ngươi xem?"

"Vũ...

Vũ Thiên Nhai..." giọng nói khàn khàn vang lên, Vũ Thiên Nhai có chút mong chờ hỏi "Nhân loại mà cô nhắc đến có phải tên là Hàng Tiểu An không?"

"Khụ khụ...

Để anh thất vọng rồi." một ông lão tay chống gậy bước tới từ đằng sau lưng Vũ Thiên Nhai, vẻ mặt chua xót và bình thản như trút đi một gánh nặng "Đã 30 năm trôi qua kể từ khi mạt thế bắt đầu, Hàng Tiểu An đã chết từ 25 năm trước rồi."

"Gì chứ?"

Vũ Thiên Nhai vẻ mặt tái nhợt "Ông đang lảm nhảm cái gì?

Ông nghĩ tôi sẽ tin vào chuyện nhảm nhí này sao?"

Ông lão thở dài lắc đầu, ông đã đoán trước được thái độ này của Vũ Thiên Nhai.

Nếu đổi là ông, thật khó có thể chấp nhận sự thật nghiệt ngã này.

Chu Ca hiếm khi tốt bụng bình thản tường thuật lại mọi chuyện, bao gồm cả lịch sử của thế giới này đã thay đổi ra sao.

Trái ngược với hòn đảo này, vùng đất rộng lớn kia tràn ngập nguy hiểm và tuyệt vọng.

Zombie, thú biến dị, thiên tai,... con người bị đẩy tới đường cùng, phải trú ẩn tại những nơi khắc nghiệt nhất của trái đất như sa mạc và bắc cực, vì thú biến dị trên mặt đất so với ở biển càng nguy hiểm hơn, chúng giống con người phải chống chọi lại với thiên nhiên, zombie, tranh giành thức ăn lẫn nhau.

Cô gái này tự xưng mình là Huyết nữ vương tang thi, vì cô là người đầu tiên giữ được ý thức khi trở thành zombie, mà còn có khả năng thức tỉnh ý thức của các zombie khác.

Chu Ca từng bước gây dựng thế lực của mình, bắt tay hợp tác với nhân loại, các tân quốc gia dần dần được thành lập.

Tại thế giới hỗn loạn này, luật lệ duy nhất chính là 'thắng làm vua, thua làm giặc'.

Dù sao bắt tay với nhân loại gian xảo cũng không thể không đề phòng, Chu Ca đã thức tỉnh cả ý thức của thú biến dị, chúng đã tiến hóa với sức mạnh đáng sợ, thậm chí có thể biến dạng thành con người.

Một tam giác cân bằng được tạo ra, quốc gia zombie bảo vệ sự bình yên cho quốc gia nhân loại khỏi yêu thú, ngược lại quốc gia nhân loại phải cung cấp máu tươi cho quốc gia zombie.

Đương nhiên việc này chỉ có một mình Chu Ca biết được.

"Thể chất của ngươi có vẻ rất tốt, hình như ngươi đã ăn hết toàn bộ tinh hạch trên hòn đảo này.

Dù không có dị năng thì sức mạnh của ngươi vẫn rất đáng sợ."

Chu Ca nhếch môi đánh giá Vũ Thiên Nhai "Ngươi có thể làm cận vệ hoàng gia của ta.

Hãy coi đó là một lời mời."

Vũ Thiên Nhai chưa kịp thích ứng toàn bộ thông tin thì Chu Ca đã quay lưng bỏ đi "Đi thôi, Túc Tư."

Túc Tư dùng một ánh mắt lạnh lẽo nhìn Vũ Thiên Nhai, sau đó cũng theo chân Chu Ca rời đi với tốc độ khủng khiếp.

Quả thật không phải con người...

Vũ Thiên Nhai trong lòng tràn ngập hoảng loạn, hắn không tin Hàng Tiểu An đã chết, hắn không thể chấp nhận được.

"Tôi là Ailee, bạn của Hàng Tiểu An."

ông lão khom lưng chìa tay ra "Anh không nên ngồi dưới đất mãi như vậy, tôi sẽ kể lại tất cả mọi chuyện."

Vũ Thiên Nhai lật đật ngồi dậy, vẻ mặt đờ đẫn nhìn bàn tay nhợt nhạt dính đầy máu khô.

Hắn có một cảm giác bất an...

Ông lão đứng trước căn nhà quen thuộc, mọi thứ đều y như cũ, chỉ khác là toàn bộ bị phủ đầy bụi bẩn.

Ailee không ngại dơ, ngồi xuống ghế, sau đó lại ho một tràng dài "Khụ khụ, tôi đã sống cùng với Hàng Tiểu An ở đây, à, nói đúng hơn là cả với anh nữa, Vũ Thiên Nhai."

"Nhóm nghiên cứu của tôi đã gặp tai nạn trên biển, và tôi đã được Tiểu An cứu.

Tiểu An đã nuôi nhốt anh trong căn phòng kia, với hi vọng một ngày nào đó tìm ra phương thuốc để anh có ý thức trở lại.

Cũng thật trùng hợp, nhóm nghiên cứu của tôi cũng đang nghiên cứu phương thuốc có tác dụng tương tự như vậy."

"Nhưng mọi thứ đều vô ích, 5 năm nghiên cứu...

đổi lại một hy vọng mong manh.

Hàng Tiểu An vẫn đánh cược vào phương thuốc tôi đưa ra... kết quả là..."

"Anh quả thật trở nên mạnh lên rất nhiều, nhưng cũng nổi lên cơn điên loạn và xâu xé cậu ấy...

Tôi không trách anh, một phần lỗi đều do tôi..."

Ailee lặng lẽ khóc.

"Nếu biết trong tương lai có một nữ vương tang thi, tôi đã không để cho Hàng Tiểu An liều mạng như vậy...

Mà...

Vũ Thiên Nhai, nếu như anh không xâu xé nuốt trọn từng thớ thịt của Tiểu An, thì bây giờ cậu ấy đã có thể tỉnh dậy cùng anh rồi."

"Tôi hận anh, càng oán hận chính mình, ngay cả tình cảm của bản thân cũng không thể nói ra.

Để bù đắp tội lỗi, tôi chỉ có thể giúp Hàng Tiểu An cứu lấy người cậu ấy yêu thương nhất mà thôi."

Toàn thân Vũ Thiên Nhai run rẩy, hắn ôm lấy cổ họng mình, không thể cất nổi lời nào.

Hắn đã ăn thịt Hàng Tiểu An...

Hắn đã giết Hàng Tiểu An...

Hắn đã... tổn thương cậu ấy...

P/s: phần 2 của bộ 'Bạn trai Zombie của tôi'~~
 
[Mạt Thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.
Chương 2: Trở về.


Vũ Thiên Nhai chậm rãi đối mặt với mọi thứ, hắn không thể cứ chìm vào tuyệt vọng như vậy được.

Nếu Hàng Tiểu An thấy được bộ dạng đó của hắn, chắc chắn sẽ chê cười hắn mất.

Hàng Tiểu An vì hắn mà cố gắng tìm kiếm phương thuốc, mong muốn hắn có được ý thức.

Vậy tại sao hắn lại không tìm cách trở về với cậu.

Vũ Thiên Nhai lập tức nghĩ tới ý tưởng điên rồ.

Quay ngược thời gian.

Nghe có vẻ hoang đường, nhưng hiện tại, nó là mục đích sống duy nhất của Vũ Thiên Nhai.

Hắn muốn trở về quá khứ, để thay đổi mọi thứ.

Hắn sẽ trở nên mạnh mẽ, để bảo vệ Hàng Tiểu An.

Thời gian thấp thoáng trôi qua, tựa như một cơn ác mộng không có hồi kết.

Vũ Thiên Nhai vẫn cô độc, một vampire mò mẫm trong bóng tối và tìm lối thoát.

Dù biết là tuyệt vọng, nhưng hắn vẫn chưa bao giờ bỏ cuộc, nếu không hắn không còn mặt mũi nào để nhìn người mình yêu được nữa.

Đương nhiên trở về quá khứ không đơn giản là chết rồi trọng sinh, nếu như vậy tất cả mọi người đều tự sát để tìm cách sửa chữa mọi lỗi lầm của mình rồi.

Vũ Thiên Nhai đã sống trong một biệt thự bỏ hoang tại khu F, một nơi cực kỳ ít người ghé đến, ngoại trừ lão đàn ông tên Ailee.

Ông ta đã chết từ lâu vì tuổi thọ ngắn ngủi của nhân loại, nhưng trước khi chết, Ailee cũng ủng hộ cho kế hoạch của Vũ Thiên Nhai.

Khi lần đầu nghe được ý định của Vũ Thiên Nhai, Ailee chỉ cười khổ "Hai người thật sự rất giống nhau, đều là loại cố chấp cứng đầu như vậy.

Tôi cuối cùng cũng hiểu được lý do của Hàng Tiểu An...

Tình yêu của hai người thật đáng ngưỡng mộ."

"Cảm ơn."

Vũ Thiên coi đó là một lời khen ngợi, tình cảm với Hàng Tiểu An lại sâu thêm một tầng.

"Đã lựa chọn con đường này, cậu phải hứa với tôi sẽ làm đến cùng!

Nếu không dù có chết tôi cũng sẽ không tha thứ cho cậu, Vũ Thiên Nhai!"

Ailee vẻ mặt cực kỳ kiên định nhìn thẳng vào mắt của Vũ Thiên Nhai.

"Đương nhiên rồi."

Vũ Thiên Nhai gật đầu.

"Vậy thì, bắt đầu từ khu S, nơi có nhiều dị năng giả mạnh nhất."

...

"Đã lâu không gặp."

Vũ Thiên Nhai quay đầu, hơi kinh ngạc trước sự xuất hiện của vị khách không mời trong tòa biệt thự của mình.

"Chu Ca?

Cô không phải đã bị bọn họ giết chết rồi sao?"

Mặc dù Vũ Thiên Nhai rất ít khi liên hệ với đế quốc vampire lẫn đế quốc nhân loại, nhưng những tin tức trọng yếu tại nơi đó thì hắn vẫn nắm được.

Nữ vương bị thuộc hạ thân cận nhất phản bội và giết chết, người đứng đầu các vampire hiện tại không ai khác là Niên Túc Tư.

Ngay cả Vũ Thiên Nhai cũng không ngờ rằng một người trung thành như Niên Túc Tư lại làm ra loại chuyện này, có lẽ hắn ta che dấu quá sâu đi.

Hàng trăm năm trải qua bao biến động và hỗn loạn, tính cách của Vũ Thiên Nhai cũng được mài giũa trở nên tàn nhẫn và vô tình.

Bởi vì nếu không làm như thế, hắn dù có sức mạnh vượt trội cũng là kẻ chết đầu tiên.

Càng lâm vào tuyệt vọng, con người càng trở nên mưu mô và đáng sợ.

Ai không thích ứng và hòa nhập, chỉ có thể đi vào con đường chết.

"Đúng là thân xác kia của ta đã chết rồi, cơ thể này là lốp dự phòng."

Chu Ca nhếch môi mỉm cười ưu nhã "Một trong những món quà của đế quốc thú nhân, bọn họ đúng là so với con người và vampire thì tốt đẹp hơn nhiều."

"Thế... cô tới đây gặp tôi có chuyện gì?"

Vũ Thiên Nhai thờ ơ hỏi.

"Ta có tin vui cho cậu, cũng muốn nhờ cậu làm vài thứ."

Chu Ca lấy từ trong túi một khối tinh thạch tựa như mặt gương "Thứ này sẽ giúp cậu trở về quá khứ, được chế tạo từ tinh hạch của một thú nhân.

Tuy nhiên, nó có nhược điểm là sẽ đưa người sử dụng trở về quá khứ tại thời điểm ngẫu nhiên..."

Vũ Thiên Nhai sửng sốt nhìn thẳng vào mắt của Chu Ca, tựa như hiểu được lời tiếp theo cô sẽ nói gì.

"Đúng vậy, nếu xui xẻo thì cậu sẽ trở về vào thời điểm đã hóa thành zombie, vậy thì mọi thứ đều trở nên vô dụng.

Nhưng cậu có muốn đánh cuộc với nó không?"

Vũ Thiên Nhai siết chặt lòng bàn tay, cố gắng khiến bản thân trở nên bình tĩnh.

Vẻ mặt của hắn cực kỳ kiên quyết "Tôi sẽ làm, cơ hội duy nhất để trở về tôi không thể bỏ qua được.

Chu Ca, cô muốn nhờ tôi làm gì?"

"Để xem..."

Chu Ca mỉm cười yếu ớt "Nếu được trở về thời điểm trước Mạt thế, ta muốn cậu... tìm ta và giết ta."

"Cô..."

Vũ Thiên Nhai sửng sốt nhìn Chu Ca, mong muốn như vậy... chẳng phải trong tương lai sẽ không còn vampire và thú nhân sao?

"Ta không muốn 'ta' một lần nữa lại bị phản bội, lại trải qua cuộc sống mệt mỏi này, đôi khi việc không biết gì hết và chết đi là một ân xá tuyệt vời nhất."

Chu Ca khép mi uể oải, che dấu tia bi thương dưới đáy mắt.

"Được."

Vũ Thiên Nhai cũng không nhiều lời thêm, cuộc sống của Chu Ca và cả những người khác, hắn không có quyền gì để can thiệp.

"Cảm ơn..."

Chu Ca nhếch môi, kéo áo khoác trùm kín đầu, trước khi rời khỏi phòng còn để lại một câu "Chúc cậu thượng lộ bình an."

Có lẽ ở kiếp này, ngoại trừ Hàng Tiểu An thì người mà để lại ấn tượng sâu đậm cho Vũ Thiên Nhai nhất là Ailee và Chu Ca.

Bọn họ đã giúp đỡ cho hắn quá nhiều thứ...

Cảm ơn, vì tất cả.

"..." siết chặt viên tinh hạch trong tay, Vũ Thiên Nhai không một chút do dự nuốt xuống.

Đầu óc hắn như muốn nổ tung ra thành từng mảnh, cơ thể như bị lửa đốt cháy hừng hực, ký ức không ngừng hiện lên một cách hỗn loạn trong tâm trí của Vũ Thiên Nhai.

Hàng Tiểu An...

Tôi sẽ tìm em...

Hãy đợi tôi...

P/s: Ai có hứng thú đọc ngôn tình thì ghé sang truyện 'Huyết Nữ Vương Tang Thi' nha.

Bộ đó nhân vật chính là Chu Ca, là một câu chuyện khác của thế giới zombie này.

Cảnh báo trước là mấy bộ ngôn tình thì tui ngâm giấm cực kỳ lâu~
 
[Mạt Thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.
Chương 3: Gặp mặt.


Bầu trời trong vắt sau cơn mưa rào mùa hạ, thiếu niên chậm rãi bước ra ngoài mái hiên, hít sâu một hơi tận hưởng bầu không khí trong lành hiếm có.

"May quá, vừa ăn cơm xong thì trời hết mưa."

Hàng Tiểu An vui vẻ mỉm cười, cầm trên tay thẻ học sinh rồi đi tới trạm xe buýt.

Đường đi tấp nập xe cộ, sự nhộn nhịp, tấp nập hòa tan vào cuộc sống.

Hàng Tiểu An đã quá quen thuộc với điều này, nhưng cậu lại bình lặng một cách kỳ lạ.

Mọi thứ quá đỗi thuận lợi với Hàng Tiểu An, gia đình ấm áp, bạn bè hòa đồng, thầy cô tận tâm, tựa như một con đường trải đầy hoa hồng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Thành tích học tập của Hàng Tiểu An vô cùng xuất sắc, mặc dù chưa tới mức giỏi nhất thành phố hay nhất cả nước, cậu cũng không cần nỗ lực để bon chen tìm kiếm một trường đại học tốt.

Tương lai hứa hẹn với Hàng Tiểu An bao điều tốt đẹp.

Chẳng qua... cậu cảm thấy hơi lạc lõng.

Ai cũng nhìn mặt tốt của Hàng Tiểu An, coi cậu như một học sinh toàn diện về mọi mặt cần noi gương và học hỏi.

Haizz, cậu không hoàn mỹ tới mức đó đâu.

Tại sao không có ai chịu hiểu rằng, cậu chỉ là một con người bình thường?

Cậu muốn hưởng thụ cuộc sống học đường giống như bao nam sinh khác, chơi game, trốn học, ngủ gật, ăn vặt, đi xem phim và cả... hẹn hò.

Đột nhiên Hàng Tiểu An cảm thấy khó chịu, dường như có một ánh mắt đang mãnh liệt nhìn chằm chằm vào cậu.

Hàng Tiểu An quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện ra người đó là một nam sinh cùng trường.

Nhưng... cậu không hề quen biết hắn ta!

Nam sinh đó là kẻ dính đầy tai tiếng, đại ca của đám hư hỏng, quậy phá trong trường, thay bạn gái như thay áo, thường xuyên trốn học, bắt nạt bạn cùng lớp,...

Chuyện đó không liên quan gì tới Hàng Tiểu An, cậu cũng không có nhiều ác cảm với hắn ta.

Nhớ không nhầm, hình như tên của nam sinh đó là Vũ Thiên Nhai thì phải.

Nhưng ánh mắt nóng bỏng như hận không thể lao tới người cậu... thật sự rất kỳ quái.

Cố gắng giữ bản thân thật bình tĩnh, Hàng Tiểu An quay mặt đi và bước tới lớp.

Cậu đã suy đoán những chuyện sắp diễn ra tiếp theo, có thể Vũ Thiên Nhai ghen tỵ với cậu, hoặc muốn chọn cậu làm mục tiêu tiếp theo để bắt nạt, điều đó nghe hợp lý hơn nhiều.

Nếu thật sự như vậy, Hàng Tiểu An cũng không quá hoảng loạn.

Cậu được rất nhiều học sinh trong trường yêu mến và quan tâm, họ sẽ không vì một tên đại ca không thân phận mà bỏ mặc cậu.

Ha ha...

Cảm giác như cậu đang có ý định lợi dụng tình cảm của nhiều người đúng không?

Thật xấu xa...

"Tiểu An, chào buổi sáng." một nữ sinh đỏ mặt tiến tới "Hôm nay... hôm nay tớ có làm cơm hộp cho Tiểu An, mong cậu sẽ nhận nó."

"Woa, là mỹ nữ kính cận nhút nhát a, không ngờ lại chủ động như vậy." nam sinh trong lớp huýt sáo, bộ dạng đầy trêu đùa cùng ghen tị với Hàng Tiểu An.

"Thanh Lam, cậu gian xảo quá!

Tớ cũng muốn làm cơm hộp cho Tiểu An mà."

"Hừ hừ, Tiểu An là nam thần chung của mọi người nha, Thanh Lam không độc chiếm được cậu ấy đâu!"

"Không... không có...

Tớ chỉ muốn Tiểu An nếm thử..."

Thanh Lam lí nhí lên tiếng, vẻ mặt đỏ bừng như trái cà chua sắp ngất xỉu vì xấu hổ.

Hàng Tiểu An bất đắc dĩ mỉm cười, quay sang cảm kích nói với Thanh Lam "Cảm ơn cậu, tớ chắc chắn sẽ ăn hết."

"Aaa!

Tiểu An cười đẹp trai quá!"

"Hôm sau nhất định Tiểu An cũng phải ăn cơm hộp của tớ nha!"

Vài nữ sinh kích động gào thét, khiến cho lớp học náo nhiệt chẳng khác nào... fan hâm mộ gặp thần tượng.

Hàng Tiểu An run run khóe môi, cậu không hề cố ý mang thêm nợ đào hoa a?

Rõ ràng đã cố tình giữ khoảng cách, không hiểu sao mọi người vẫn nhiệt tình như vậy...

Và cả danh hiệu 'Bạch Mã Hoàng Tử' nữa, không biết cậu đã được gọi như vậy từ khi nào.

Nhưng điều đó chẳng giúp cậu có bạn gái dễ dàng hơn gì.

Cậu chẳng khác nào món hàng quý giá chưng bày trong viện bảo tàng.

"Oh, hôm nay đại ca trường mình có đi học kìa."

"Nghe nói hot girl lớp mình đang hẹn hò với cậu ta, hình như được 2 tháng rồi."

"Ghê vậy!

Con nhỏ Hoàn Yến quen với đại ca lâu nhất, kỷ lục cũng chỉ 1 tháng 20 ngày thôi a."

Vô tình nghe được đám nữ sinh trong lớp, trong lòng Hàng Tiểu An buồn cười không thôi.

Người ta hẹn hò mấy ngày mà cũng biết, đúng là bà tám hết chỗ nói.

Mà cái tên Vũ Thiên Nhai đó đúng là lẳng lơ...

à nhầm, đa tình quá mức mà!

'Bạch Mã Hoàng Tử' như cậu đây còn chưa nắm tay với con gái bao giờ!

Bỗng nhiên không khí ồn ào trong lớp hoàn toàn biến mất, Hàng Tiểu An khó hiểu nhìn lên, nhận ra tầm mắt của mọi người đều hướng về phía cửa ra vào.

Hàng Tiểu An quay đầu, vẻ mặt hơi bất ngờ.

Đây không phải Vũ Thiên Nhai sao?

Hắn ta tới tìm bạn gái chăng?

Nữ sinh nhuộm tóc vàng đỏ mặt đầy tự mãn, trong lòng mừng rỡ không thôi.

Trước đây Vũ Thiên Nhai chưa từng chủ động tới lớp tìm bạn gái đâu, hành động này chẳng phải nói rõ, cô khác biệt với những đứa con gái khác sao?

"Thiên Nhai...

Anh tìm em có chuyện gì sao?

"

Vũ Thiên Nhai thờ ơ nhìn Ngọc Vân, lạnh nhạt nói "Chúng ta chia tay, tôi không phải tới đây tìm cô!"

Cả lớp như muốn bùng nổ, không hổ là đại xa trong truyền thuyết!

Thật lãnh khốc vô tình a!

Hắn hoàn toàn không chừa một tí mặt mũi nào cho bạn gái cũ, đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc!

Ngọc Vân siết chặt lòng bàn tay, khóe môi miễn cưỡng nở nụ cười "Trong lớp này lại có con đĩ nào câu dẫn anh sao?"

Nữ sinh trong lớp vô cùng kinh ngạc trước lời nói thô tục của Ngọc Vân.

Cứ cho là trong lớp này có người khiến đại ca vừa mắt, nhưng nói lời khó nghe như vậy, cô nàng không sợ Vũ Thiên Nhai tức giận sao?

Vũ Thiên Nhai quả thật rất tức giận, ả ta dám sỉ nhục Hàng Tiểu An!

Hắn muốn giết chết ả ta, băm vằm ả thành trăm mảnh.

Nhưng mà... không thể tạo ấn tượng xấu trước mặt Hàng Tiểu An được!

Vũ Thiên Nhai lạnh mặt không thèm đáp lại câu hỏi của Ngọc Vân, hắn từ từ bước tới bàn học mà Hàng Tiểu An đang ngồi.

"Hàng Tiểu An, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
 
[Mạt Thế] Bạn Trai Trọng Sinh Của Tôi.
Chương 4: Ăn trưa.


Hàng Tiểu An nhíu mày nhìn nam sinh nổi danh quậy phá trong trường, bất quá từ chối thẳng thừng cũng hơi bất lịch sự.

"Được rồi.

Cậu cứ nói đi."

Hàng Tiểu An bình tĩnh ngước nhìn Vũ Thiên Nhai, tự hỏi vì sao hắn lại tới tìm gặp bản thân.

"Tôi thích cậu, chúng ta hẹn hò đi."

"..."

Xung quanh những học sinh khác nghe được như muốn bùng nổ, hoàn toàn không tin được những gì vừa lọt vào tai.

Đại ca ăn chơi đang theo đuổi học bá nam thần!

Còn có tin tức nào sốc hơn được?

"Tôi nghĩ chuyện này không tốt để đùa giỡn."

Hàng Tiểu An cho rằng Vũ Thiên Nhai đang bày trò trêu chọc.

"Tôi không hề nói đùa!

Tôi đang nghiêm túc theo đuổi cậu!"

Vũ Thiên Nhai dùng ánh mắt si tình nhìn Hàng Tiểu An, đã bao lâu rồi hắn không được gặp người mình yêu.

Hàng trăm năm ở Mạt thế đã khiến hắn quên mất gương mặt của cậu.

Hàng Tiểu An chưa kịp trả lời, Vũ Thiên Nhai đột nhiên đảo mắt xung quanh lớp lớn giọng cảnh cáo "Cả lớp này nghe rõ đây, tao đang theo đuổi Tiểu An, ai dám có tâm tư mờ ám với cậu ấy thì tao sẽ đập nhừ tử!

Khôn hồn thì ngoan ngoãn làm bạn học bình thường đi!"

Vừa dứt lời lại quay sang nở nụ cười rạng rỡ "Buổi trưa tôi lại tới, chúng ta cùng đi ăn trưa nha!"

"Kh..."

Hàng Tiểu An định từ chối thì Vũ Thiên Nhai đã chạy biến ra khỏi lớp, để lại một đống hỗn loạn trong lớp học.

"Tin tức động trời!!!

Đại ca học đường theo đuổi Bạch Mã hoàng tử!!!"

"Đáng sợ quá!

Vậy mà còn đe dọa nữa chứ!"

"Không ngờ luôn, đại ca lúc nào cũng hẹn hò với nữ sinh, bây giờ lại là gay a!"

"Hừ hừ!

Đúng là bông hoa cắm bãi phân trâu, phải nhìn xem có tư chất theo đuổi Hàng Tiểu An hay không chứ!

Mắc mớ gì tụi mình lại không được theo đuổi Tiểu An?"

Đám nữ sinh khí thế bừng bừng như chuẩn bị đứng dậy kháng chiến tên bạo chúa trong trường, bảo vệ Bạch Mã hoàng tử khỏi móng vuốt sói hoang.

Hàng Tiểu An day trán, chuyện này phiền phức rồi đây.

Lỡ mà truyền tới tai ba mẹ thì cậu tiêu đời.

Thời gian từng tiết học trôi qua, Hàng Tiểu An không nghĩ rằng Vũ Thiên Nhai lại làm thật.

Vừa đánh trống, hắn liền đứng trước cửa lớp nở nụ cười như hoa cúc nhìn Hàng Tiểu An.

"Đi thôi, Tiểu An!

Tôi chờ em từ nãy tới giờ!"

Vũ Thiên Nhai bất chấp ánh mắt quái dị của giáo viên đang đứng trên bục giảng, hùng hổ lôi kéo tay của Hàng Tiểu An.

"Bỏ... bỏ ra...

Tôi chưa từng đồng ý với cậu!"

Hàng Tiểu An không chống lại được sức mạnh của Vũ Thiên Nhai, cậu bị hắn lôi kéo dọc hành lang trước những ánh mắt tò mò của các học sinh.

"Chỉ là ăn chung thôi mà!

Em không đồng ý tôi cũng ngồi cạnh em ăn trưa chung!"

Vũ Thiên Nhai hành động vô cùng quyết liệt, hắn muốn cho tất cả mọi người biết rằng Hàng Tiểu An thuộc về hắn, ngay cả ba mẹ cậu ấy cũng không thể cấm cản được.

"..."

Hàng Tiểu An chỉ có thể chịu thua để Vũ Thiên Nhai đưa tới căn tin.

Căn tin vẫn chưa đông người, Vũ Thiên Nhai chọn một góc bàn có tầm nhìn tốt rồi kéo Hàng Tiểu An ngồi xuống, bản thân tự đi mua thức ăn và đồ uống.

Được Vũ Thiên Nhai phục vụ tận tình như vậy, Hàng Tiểu An có chút sửng sốt, chỉ là trêu đùa mà làm tới mức này sao?

"Cậu không gọi đàn em đi mua giùm sao?"

Hàng Tiểu An khó hiểu hỏi.

"Tôi sao có thể để bọn tay chân vụng về đó phục vụ em được.

Được mua đồ ăn cho người mình yêu là niềm hạnh phúc của tôi."

Vũ Thiên Nhai cực kỳ tự nhiên nói ra những lời đường mật.

"..." không chỉ Hàng Tiểu An, những học sinh gần đó nghe được lời này cũng há hốc mồm khó tin.

Trình độ tán gái...

à không, tán trai lại tăng thêm một bậc sao?

Đàn em nghe được lời này thì mừng thầm, đại ca thật sự đã rơi vào lưới tình rồi a!

Vậy là những nữ sinh xinh đẹp thuộc về bọn họ rồi!

Ít nhất bọn họ đã có cơ hội theo đuổi mà không bị đại ca cạnh tranh!

Hàng Tiểu An lúng túng cầm đũa ăn phần ăn trưa, cứng nhắc nhai nuốt từng miếng một.

Trời ơi!

Cậu ăn cũng không để yên được hả?

Sao cứ nhìn chằm chằm thế?

"Cậu không lo đi?"

Hàng Tiểu An ngẩng đầu nói, cái bộ dạng chống cằm ngắm người ta ăn của Vũ Thiên Nhai thật sự rất muốn đánh một cái.

"Tôi nhìn em ăn là đủ no rồi!"

Vũ Thiên Nhai híp mắt mỉm cười.

Xung quanh hít ngụm khí lạnh, bọn họ đều đang mơ phải không?

Bộ dáng si tình vô hại của đại ca là cái gì đây?

Trái tim Hàng Tiểu An có chút loạn nhịp, chưa vao giờ cậu bị ép vào tình huống khó xử như thế này.

Những nữ sinh khác đều ngưỡng mộ một cách bình thường và kín đáo, chứ không táo bạo và quyết liệt như Vũ Thiên Nhai.

"Không hổ là đại ca của trường nhỉ?

Cậu đã đem lời này tán tỉnh bao nhiêu nữ sinh trong trường rồi?"

Hàng Tiểu An cười lạnh, hắn nghĩ bộ dạng của cậu dễ bị lừa lắm sao?

"Tiểu An đang ghen đúng không?

Đừng lo, trước đây chỉ là rong chơi mà thôi, anh sẽ mãi mãi bên cạnh em." gương mặt Vũ Thiên Nhai thay vào bằng sự nghiêm túc đáng sợ "Anh lấy cái chết cam đoan."

Hàng Tiểu An giật mình, nhìn gương mặt này khiến cậu đã tin là thật.

"Đang ăn uống thì đừng nói chuyện chết chóc ở đây, biến thái!"

Hàng Tiểu An cúi đầu tiếp tục ăn.

"Ừ ừ, anh không nói nữa.

Mà anh chỉ biến thái với mình em thôi~" Vũ Thiên Nhai vô sỉ đáp lại.

Đám nữ sinh đang chuẩn bị đứng lên tranh giành hoàng tử đột nhiên khựng lại, tâm trí như lóe sáng tìm ra một chân trời mới.

Quá... quá mức kích thích a!!!

Bộ dạng si tình của Vũ Thiên Nhai thật soái!

Bộ dạng xấu hổ của Hàng Tiểu An thật đáng yêu!

Quả nhiên, chỉ có đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau!
 
Back
Top Bottom