Ngôn Tình Mật Ngọt Tình Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,559,148
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mat-ngot-tinh-yeu.jpg

Mật Ngọt Tình Yêu
Tác giả: Tân Du
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Mật Ngọt Tình Yêu của tác giả Tân Du. Vốn cùng nhau lớn lên, từ nhỏ đã chơi cùng nhau, mọi người cũng cho rằng hai người sẽ là một đôi, sẽ hạnh phúc sống bên nhau.

Cô thật sự xem anh là người cùng trưởng thành với mình, là người cô gửi gắm những rung động đầu đời, tình cảm tha thiết chân thành nhất

Nhưng anh lại không có chung cảm giác đó.

Đến khi cô muốn buông tay, từ bỏ đoạn tình đau khổ này thì anh mới nhận ra tình cảm thật sự của mình...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 1: 1: Vô Tâm


Thanh mai trúc mã! Ai cũng cho rằng đây sẽ là một cuộc tình đẹp, khi mà cả hai quen biết từ nhỏ, lại được hai bên gia đình hậu thuẫn.

Cố Thuần Nhã cũng nghĩ như vậy.

Cô vừa sinh ra đã quen biết anh trai nhà bên Âu Dương Tuấn Lãng, thậm chí hai gia đình còn ngầm thừa nhận đính ước từ nhỏ, nên trong mắt cô, Âu Dương Tuấn Lãng là tín ngưỡng, là bầu trời, là tất cả những gì tốt đẹp nhất.
Nhưng Âu Dương Tuấn Lãng không cho là vậy, anh chỉ coi cô là em gái, không hơn không kém.

Thậm chí so với cô em gái Âu Dương Sơ Hạ, cô còn xếp đằng sau.
Ngày cô vừa chào đời, Tuấn Lãng đã là cậu nhóc 5 tuổi.

Khi ấy anh còn ngây ngây ngô ngô v**t v* má cô.

Cho đến khi Sơ Hạ xuất hiện, mọi sự chú ý của anh đều chuyển sang em gái mình.
Khi Cố Thuần Nhã được 3 tuổi, Tuấn Lãng đã học tiểu học.

Khi ấy anh mải chơi, chỉ lo cùng đám bạn đồng trang lứa nghịch ngợm, không quan tâm gì đến cô.
Thậm chí đôi lúc anh còn cảm thấy ghét bỏ vì Cố Thuần Nhã quá phiền phức, lúc nào cũng bám dính lấy anh.

Không ngoan ngoãn như cô em gái Sơ Hạ, chỉ cần nhìn thấy là anh lập tức vui vẻ.
Năm cô lên 5 tuổi, cô vẫn giữ thói quen cũ bám đuôi anh.

Anh cùng bạn bè chơi bóng, cô ngồi đằng sau xem hoạt hình.

Anh cùng bạn bè học tập, cô ngồi bên cạnh yên lặng đọc truyện.

Anh cùng bạn bè chơi game, cô ngồi trong lòng anh lim dim ngủ.
Thỉnh thoảng bị bạn bè trêu chọc, cô thường nổi đoá bảo vệ anh.
“Lêu lêu cái đồ trẻ con đã có vợ..”
“Không cho phép các anh bắt nạt anh ấy..”
Tuấn Lãng nhiều lúc tức điên lên cũng phải bật cười.

Cô nhóc này đôi khi cũng thật đáng yêu.
Thói quen ấy cứ thế tồn tại suốt mười năm, đến khi anh 20 tuổi, đằng sau anh vẫn luôn có cái đuôi nhỏ.

Chỉ là anh không hề có tình cảm nam nữ nào với cô.

Anh chỉ coi cô như em gái mà đối xử nhiệt tình.
Hôm nay là ngày Cố Thuần Nhã và Sơ Hạ thi vào cấp ba, đương nhiên người cuồng em gái như Tuấn Lãng cũng có mặt.

Anh dặn dò Sơ Hạ đủ điều, làm mọi công tác tư tưởng, thậm chí còn liên tục cầu nguyện, giống như người sắp vào phòng thi là chính mình.

Sơ Hạ không nhịn được chế giễu..

“Tuấn Lãng, anh phải tin tưởng em gái mình chứ..”
Cố Thuần Nhã yên lặng đứng bên cạnh lắng nghe, cô đã quen với việc Tuấn Lãng bơ mình mà chỉ quan tâm Sơ Hạ.

Cô thầm ghi nhớ hết những gì anh nói với bạn thân, tự ảo tưởng rằng anh đang dặn dò mình như vậy, và rồi ông trời cũng không phụ lòng cô.

Sau khi nói với Sơ Hạ đủ điều, anh quay lại nhìn cô.
“Nhóc con, cố lên..”
Trong lòng Cố Thuần Nhã đang nhảy nhót điên cuồng, cô cười đến không khép miệng lại được, nhưng vẫn giả vờ lườm anh không vui.
“Em đã lớn rồi, không được gọi em là nhóc con nữa..”
Tuấn Lãng cười ngả ngớn xoa đầu cô..
“Lớn rồi à, vậy sao mới cao được đến ngực anh thế này..”
“Đó là do anh cao quá chứ bộ..”
Tuấn Lãng mới 20 tuổi nhưng anh đã cao tới 1m85.

Cô dù có cố gắng cỡ nào cũng chỉ cao được đến ngực anh.

Nhiều nam sinh khác cho rằng thân hình của cô vừa đủ đạt tiêu chuẩn, dễ ôm dễ xoa đầu, nhưng cô không thích như thế, cô muốn cao hơn nữa, chỉ vì Tuấn Lãng hay chê cô lùn..
Có được sự động viên của người trong lòng, Cố Thuần Nhã phát huy hết khả năng, dễ dàng đỗ vào trường top.

Gia đình, bạn bè chúc mừng, cô chỉ miễn cưỡng đáp lại một câu “cám ơn”.

Chỉ là người cô mong đợi nhất thì mãi không thấy bóng dáng.

Cả ngày cô cứ ôm chiếc điện thoại, có chuông thông báo là cô vội vàng mở ra xem, vì sợ bỏ lỡ tin nhắn của anh.

Nhưng đợi đã ba ngày, anh vẫn không quan tâm gì tới cô..
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 2: 2: Badboy


Bỏ bao công sức chờ đợi, cuối cùng Cố Thuần Nhã cũng được hồi đáp.

Phần thưởng cho hai người cực khổ ôn thi là một chuyến đi chơi, khi gặp mặt rồi, Tuấn Lãng mới đi tới xoa đầu cô.
“Nhóc con, giỏi lắm.

Không phụ công anh ôn tập..”
Cố Thuần Nhã tránh khỏi bàn tay anh, đánh vào người anh một cái.
“Đừng xoa đầu em, em không cao được chắc chắn là do anh xoa lùn em đi..”
Tuấn Lãng bật cười với lí lẽ của cô, anh phát hiện mình có sở thích đặc biệt với đầu tóc của cô.

Thậm chí với Sơ Hạ anh cũng không thích xoa đầu như thế..
Buổi tối hôm ấy, Tuấn Lãng ăn xong liền trốn ra ban công hút thuốc.

Cố Thuần Nhã sợ anh lạnh, muốn đưa áo cho anh.

Cô vừa đến cửa thì thấy anh đang nói chuyện điện thoại.

Nhìn có vẻ rất lạnh lùng, anh chỉ thỉnh thoảng phát ra tiếng “ừ”.

Cố Thuần Nhã đợi anh cúp máy mới đi ra đưa áo cho anh.
“Anh gọi cho bạn gái sao..”

Tuấn Lãng nhướng mày, coi như thừa nhận.

Trái tim cô lập tức co rút đau đớn, nhưng cô vẫn cố tỏ ra không có chuyện gì.
“Lạnh lùng như vậy mà chị ấy cũng chịu được sao..”
Tuấn Lãng cười khẽ, thấy ánh mắt cô nhìn điếu thuốc với vẻ khó chịu, trong vô thức anh vứt điếu thuốc đi.
“Nhóc con thì biết cái gì.

Sau này lớn lên kiểu gì em cũng cảm nắng với những chàng trai lạnh lùng như vậy..”
Cố Thuần Nhã hừ nhẹ khinh thường.
“Còn lâu nhé, em thích con trai ấm áp cơ.”
Nhưng thật ra trong lòng cô kêu gào chỉ thích anh, chỉ thích mình anh thôi.

Dù anh có trở thành người thế nào cô cũng chỉ thích mình anh.
Sau khi trở về phòng, Cố Thuần Nhã hậm hực ôm gối, nước mắt không nhịn được nhẹ nhàng rơi xuống.
“Tuấn Lãng đáng ghét, tại sao anh lại có bạn gái chứ.

Rõ ràng chúng ta đã có hôn ước rồi mà..”
Còn ở bên này, Tuấn Lãng đang gọi cho Trì Soái - cậu bạn thân từ nhỏ của mình.
“Cậu giúp tôi chia tay với Tống Lộ.

Phí chia tay vẫn như cũ..”
Trì Soái đã quen xử lý những việc này, anh chỉ hỏi một câu.

“Lý do chia tay lần này là gì..”
Tuấn Lãng nhớ tới vẻ mặt như đưa đám của Cố Thuần Nhã khi biết anh có bạn gái, bờ môi mỏng nhẹ nhàng cong lên..
“Có vẻ nhóc con Cố Thuần Nhã không vui cho lắm.

Dù sao tôi cũng chán cô ta lâu rồi, chỉ giỏi moi tiền của tôi, cậu giải quyết sớm đi nhé..”
Trì Soái nhìn thấy điện thoại bị cúp thì chỉ hận chui sang đầu dây bên kia b*p ch*t Âu Dương Tuấn Lãng.

Cái gì mà badboy chính hiệu, rõ ràng badboy nửa mùa, nụ hôn đầu còn chưa mất nói gì đến lần đầu.

Yêu đương với người nào cũng chỉ được hai ba ngày là lại chia tay.
Quen biết đã lâu, Trì Soái chỉ cần nhìn một cái là biết Tuấn Lãng quen bạn gái chỉ vì muốn tránh phiền phức từ đám con gái liều mạng theo đuổi anh.

Nhưng có một điều Trì Soái không hiểu, rõ ràng có vị hôn thê là Cố Thuần Nhã, tại sao không lấy cô ra làm lá chắn, mà còn muốn tìm người khác.
Hỏi ra thì Tuấn Lãng chỉ cười, không nhanh không chậm giải thích.
“Lương tâm của tôi không cho phép tôi mang cô ấy ra làm lá chắn..”
Con bé mới bao nhiêu tuổi chứ, tự lo cho bản thân còn chưa xong.

Anh không muốn cô vướng vào mớ rắc rối của anh.

Cô thích chuyện gì thì làm chuyện đó, chứ không phải ngày ngày tốn thời gian giải quyết cả đống chuyện không liên quan.
Trì Soái nhếch mép.
“Lương tâm của cậu không phải bị chó tha rồi sao..”
Nếu không thì tại sao anh không phát hiện Cố Thuần Nhã thích anh cơ chứ.

Có điều Trì Soái muốn kệ cho anh tự phát hiện ra.

Ai bảo trước đó Tuấn Lãng thích bắt nạt anh làm gì....
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 3: 3: Nguyên Tắc


Sáng hôm sau Cố Thuần Nhã ra khỏi phòng với đôi mắt sưng húp.

Bố mẹ hai bên đều giật mình, liên tục hỏi cô gặp chuyện gì.

Cố Thuần Nhã chỉ lắc đầu không thừa nhận.
“Đêm qua con ngủ không ngon thôi..”
Chỉ có Tuấn Lãng vẫn bình thản hút thuốc, anh nhìn qua gương mặt xinh đẹp của cô một giây lại rời đi luôn.

Cố Thuần Nhã cũng phát hiện điều ấy, cô giật mình che mặt lại.

Có phải vì mình quá xấu nên doạ anh ấy sợ rồi đúng không.
Sơ Hạ nhạy bén phát hiện bạn thân có gì không ổn, nhân lúc không ai chú ý, cô kéo Cố Thuần Nhã ra một góc, nhỏ giọng hỏi..
“Tiểu Nhã, nói mình nghe cậu xảy ra chuyện gì.”
Cố Thuần Nhã vẫn cứng đầu cứng cổ phủ nhận.
“Làm gì có chuyện gì..”
“Rõ ràng mình thấy cậu và Tuấn Lãng không ổn.

Có phải anh ấy lại lén lút quen bạn gái đúng không..”
Cố Thuần Nhã cắn môi không nói gì, đâu phải lén lút, anh thản nhiên thừa nhận trước mặt cô mà.

Biểu cảm trên khuôn mặt Cố Thuần Nhã làm Sơ Hạ điên lên, cô xắn tay áo tiến về phía anh trai.
“Để mình cho anh ấy một bài học..”
Cố Thuần Nhã không kịp cản lại, Sơ Hạ đã tiến tới lôi Tuấn Lãng rời đi.

Hai người đóng kín cửa trong phòng, Cố Thuần Nhã đứng bên ngoài có dán tai vào cửa cũng không nghe thấy gì.
Ở bên trong, Sơ Hạ vừa đánh vừa mắng anh trai.
“Anh có lương tâm không hả, rõ ràng Tiểu Nhã là vị hôn thê của anh, vậy mà anh còn quen bạn gái được..”
Tuấn Lãng vừa tránh đòn vừa giải thích.
“Em hiểu nhầm rồi, anh không phải như vậy..”
“Còn dám chối, lập tức chia tay cho em..”
Tuấn Lãng sợ rồi, đâu dám chọc giận cục lửa này, lập tức gật đầu đồng ý..
“Em yên tâm, đêm qua anh chia tay rồi..”
Sơ Hạ lúc này đã nắm lấy tai anh trai, véo một cái thật đau.

“Anh lập tức lập lời thề cho em, từ nay về sau không được quen bạn gái lung tung như vậy nữa..”
Tuấn Lãng không chịu, nhưng không dám đẩy em gái ra, chỉ nhẹ giọng phản kháng.
“Anh không đồng ý, biết đâu sau này tình cảm của bọn anh không thể phát triển được, sẽ giải trừ hôn ước thì sao.”
“Anh câm miệng cho em, đời này em chỉ thừa nhận một mình Tiểu Nhã là chị dâu.

Không cho phép anh tổn thương cô ấy..”
Được rồi, anh nhận thua.

Anh không thèm chấp trẻ con.
Ồn ào hơn mười phút, cánh cửa mới mở ra.

Cố Thuần Nhã lo lắng tiến về phía Tuấn Lãng, thấy tai anh đỏ bừng, trên tay còn có mấy vết cào, mặt cũng bị thương không ít, trái tim cô lập tức xót xa.
“Anh có đau không..”
Tuấn Lãng dù đau đến mấy cũng không dám hé răng, vì em gái cưng là người gây tội, anh chỉ có thể ngậm ngùi chịu đựng.
“Nhóc con, anh da dày thịt béo, chút đau đớn này có là gì..”
Bị Sơ Hạ xử lý như thế, nhưng Tuấn Lãng vẫn chứng nào tật nấy.

Một tuần sau đi bên cạnh anh lại là một cô gái khác.

Cô gái này thân hình khá nóng bỏng, cô ta ôm cánh tay anh, còn cố tình cọ cọ ngực mình một cách lộ liễu, nhưng Tuấn Lãng không hề để tâm, anh lạnh mặt rút tay ra.
“Cô cũng biết nguyên tắc khi làm bạn gái của tôi rồi đấy.

Không hôn môi, không quan hệ.

Làm được thì làm, không thì biến..”
Doãn Tư Tư nào để vụt mất con cá lớn này được, cô ta vội cầm lấy tay anh, nhẹ nhàng v**t v* an ủi.
“Âyda anh đừng nóng, em chỉ đùa thôi mà.

Em đảm bảo tuân thủ nguyên tắc của anh, người ta khó khăn lắm mới theo đuổi được anh, làm sao dám làm anh giận chứ.”
Tuấn Lãng nhăn mặt vì mùi nước hoa quá nồng của cô ta, trên khuôn mặt anh vẫn là biểu cảm lạnh lùng như cũ.
“Biết thì tốt, đừng để tôi phải nói nhiều..”
Nói rồi hai người lại cùng nhau dạo biết khắp trường.

Không ngoài dự đoán, ba ngày sau tài khoản của Doãn Tư Tư nhận được một số tiền khổng lồ, kèm theo đó là câu chia tay vô tình của Tuấn Lãng...
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 4: 4: Chỗ Nào Không Được


Doãn Tư Tư sau khi bị đá thì rất tức giận, lập tức truyền đi tin đồn nhảm.
“Âu Dương thiếu gia vậy mà lại là gay, quen bạn gái chỉ để cho mắt thiên hạ..”
Trì Soái sau khi biết chuyện thì cười như sắp tắc thở.
“Hahahaha, Tuấn Lãng, chơi với cậu lâu như vậy mà tôi lại không phát hiện ra cậu là gay đấy.

Hahahaha..”
Tuấn Lãng cầm quả táo ném vào mặt Trì Soái.
“Ở đấy mà cười, còn không mau giải quyết..”
Lúc này cửa phòng vip trong quán bar mở ra, Cố Thuần Nhã bước vào nhìn nam chính scandal đang ung dung uống rượu.

Cô tức giận chạy tới giật ly rượu trên tay anh.
“Giờ này anh còn tâm trí ở đây uống rượu à.

Cả thành phố A đang đồn ầm lên anh là gay kia kìa.

Chả phải trước đó anh quen nhiều bạn gái lắm sao.

Chẳng lẽ phương diện kia của anh thật sự không được..”
Nói tới đây, Cố Thuần Nhã nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai trước mặt đen ngòm, cô thức thời ngậm miệng lại.
Trì Soái khó khăn lắm mới nhịn được cười lại được thêm trận cười nghiêng ngả.
“Em gái Tiểu Nhã đừng lo, đó là tin đồn nhảm thôi.

Chỉ cần anh trai Trì Soái này ra tay, lập tức mọi chuyện sẽ đâu ra đấy..”
Cố Thuần Nhã bị ánh mắt đen kịt của Tuấn Lãng doạ sợ, cô lập tức xả nỗi sợ lên người Trì Soái.
“Ai là em gái của anh, rõ ràng anh tên là Trì Soái sao lại không Soái chút nào.

Chắc ngày xưa bố mẹ anh viết vào giấy khai sinh vội quá, quên mất chữ “Không” đúng không.

Tên anh phải là Trì Không Soái mới đúng.”
Trì Soái từ trước giờ vẫn luôn cứng họng trước Cố Thuần Nhã, anh cầu cứu Tuấn Lãng thì bị phũ hơn.
“Còn không mau đi giải quyết chuyện này..”
Trì Soái nhẫn nhịn đứng dậy rời đi.

Lúc này trong phòng chỉ còn hai người, Tuấn Lãng liếc mắt nhìn cô gái bên cạnh.
“Nhóc con, em vừa bảo cái gì cũng anh không được..”
Cố Thuần Nhã sợ hãi đến run lên, cô vội ôm balo đứng dậy.
“Anh nghe nhầm rồi, em không nói gì cả.

Em còn bài tập chưa làm xong, em...!em đi trước..”
Vừa quay người định bỏ chạy, bàn tay cô bị anh giữ lại.

Cố Thuần Nhã sốt ruột đến mức chân giậm bịch bịch, cô cắn môi.

“Em thật sự không nói gì mà..”
“Để anh đưa em về..”
Khi xuống ô tô, gương mặt của Tuấn Lãng đã tươi tỉnh trở lại, Cố Thuần Nhã mới dám thở phào.

Vừa nãy doạ chết cô rồi, cô cứ tưởng anh không quan tâm gì đến cô.

Ánh mắt vừa rồi như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

May mà chạy thoát.
Cô bước vội về phía thư viện, đằng sau có người chạy tới vỗ vào vai cô.

Cố Thuần Nhã giật mình nhìn lại, thì ra là lớp trưởng Uông Đông.
“Lớp trưởng, có chuyện gì sao?”
Uông Đông ngại ngùng gãi đầu.
“Mình thấy cậu cũng tới thư viện nên muốn đi chung ấy mà.

Nhân tiện có mấy câu tiếng Anh muốn hỏi cậu.”
Cố Thuần Nhã gật đầu, hai người rảo bước vào thư viện.

Hôm nay cả trường chăm học một cách lạ thường chỉ còn mỗi một cái bàn còn trống, Cố Thuần Nhã vội đi tới giành chỗ.
“Thật may, mình không nhanh chân là không kịp rồi.”
Uông Đông kéo ghế ngồi vào vị trí đối diện.
“Cậu sợ hết chỗ vậy từ lần sau mình sẽ đến sớm nhận chỗ cho cậu nhé.”
Cố Thuần Nhã cảm thấy bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện bình thường, nên không suy nghĩ gì mà gật đầu đồng ý.

Hai người ngồi làm bài tập đến quên thời gian, đến khi Uông Đông nhìn đồng hồ mới vội đứng lên.

Mười phút sau anh quay lại với ly trà sữa trên tay.
“Cám ơn cậu đã giảng cho mình mấy câu tiếng Anh.

Cái này cho cậu.”
Cố Thuần Nhã không tiện từ chối nên đành đưa tay nhận lấy.

Cô đâu biết rằng từ đằng sau có một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn cô chằm chằm.

Trì Soái nhìn thấy mà cũng giật mình, đẩy cánh tay Tuấn Lãng.
“Này, mình giúp cậu xử lý êm xuôi như vậy mà cậu trả ơn mình bằng ánh mắt thế này à.”
Tuấn Lãng vẫn nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt, ánh mắt không còn độ ấm.
“Nhóc con này không ngoan rồi..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 5: 5: Cố Tình


Tuấn Lãng cũng được coi như cựu học sinh xuất sắc của trường này, nên hôm nay hiệu trưởng muốn mời anh tới truyền đạt chút kinh nghiệm cùng động lực cho học sinh.

Trì Soái giống như chân sai vặt của anh nên nghiễm nhiên được đi cùng.
Trước khi tới đây sắc mặt của anh vẫn bình thường, nhưng không lâu sau đã bị hình ảnh hai người thân mật k*ch th*ch, anh không nhịn được muốn Trì Soái gọi Hứa Lê - hot girl của trường tới gặp mặt anh.
“Cái gì! Anh muốn em làm bạn gái của anh?”
Tuấn Lãng nhướng mày, anh từ tốn đưa điếu thuốc đang hút dở lên miệng, nhả ra một làn khói gợi cảm.
“Thế nào, không đồng ý?”
Hứa Lê vội vàng gật đầu, chỉ hận không tiến lên ôm chặt lấy anh.
“Em đồng ý, đồng ý..”
Làm sao có thể không đồng ý cho được.

Cho dù tin đồn anh là gay có thật đi chăng nữa, cô ta vẫn bằng lòng.

Nhìn xem, có một người vừa đẹp trai vừa nhiều tiền như vậy, ai mà không muốn cơ chứ.
Tuấn Lãng cố ý nắm tay Hứa Lê đi ngang qua thư viện, giả bộ như vô tình dừng lại trước hồ nước trước cửa thư viện, nhẹ nhàng ôm cô ta vào lòng.
Trì Soái đứng đằng sau tròn mắt nhìn, phải biết rằng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy tên mặt lạnh Tuấn Lãng chủ động ôm con gái người ta.

Còn Cố Thuần Nhã đang cứng đờ người trước cửa thư viện.

Cô biết anh đã quen nhiều bạn gái, nhưng lại không nghĩ tới anh dám ngang nhiên ôm người khác trước mặt cô trong khi hai người vẫn còn hôn ước.
Uông Đông nhìn thấy cô không nhúc nhích vội kéo cô đi.
“Bạn học Cố Thuần Nhã, chúng ta mau đi thôi.

Sắp trễ rồi, nếu không nhanh sẽ bị giáo viên chủ nhiệm phạt mất..”
Bên này Tuấn Lãng nhìn thấy một trai một gái kéo nhau rời đi, anh lập tức lạnh mặt đẩy cô gái trong lòng ra.
“Cô đi trước đi, chút nữa gặp lại..”
Hứa Lê trong lòng sướng rơn, vâng lời anh rời đi.
Tuấn Lãng đi về phía Trì Soái chìa tay anh.

Trì Soái cũng hiểu ý anh, lập tức rút khăn tay đưa cho anh.

Tuấn Lãng cẩn thận lau sạch từng kẽ tay, sau đó quay sang lau quần áo.

Trì Soái không nhịn được trêu chọc.
“Tôi nghĩ cậu nên về tắm rửa lại mới sạch được mùi nước hoa trên người..”
“Thời gian không đủ, chúng ta đi thôi.”
Trì Soái chỉ hận không thể đấm cho anh tỉnh ra.
“Đã ghê tởm người ta còn muốn ôm.

Phải để hôm nào cho cậu nhập viện một lần vì dị ứng cậu mới tỉnh ngộ..”
Trong phòng hội trường rộng lớn, Tuấn Lãng đang trò chuyện cùng các học sinh.

Ai có câu hỏi gì hỏi anh anh đều cố gắng trả lời.

Nữ sinh bên dưới đều dán hai con mắt vào mặt anh, chỉ có Cố Thuần Nhã là cúi gằm mặt xuống, không thèm liếc anh dù chỉ một giây.

Sơ Hạ lại phát hiện có điều không ổn, trước tiên lườm anh trai một cái, sau đó mới quay ra hỏi.
“Hai người lại làm sao vậy?”
Cố Thuần Nhã vốn định từ chối trả lời, nhưng nghĩ tới anh đã quá đáng quá rồi, cô lập tức cáo trạng với Sơ Hạ.
“Hạ Hạ, hôm nay mình nhìn thấy anh cậu cùng với Hứa Lê ôm nhau trước cửa thư viện.

Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cậu bảo mặt mũi của mình phải giấu đi đâu..”
Đổ lỗi cho mất mặt, thật ra trong lòng Sơ Hạ thừa biết, Tiểu Nhã lại đau lòng rồi, thậm chí còn đau lòng chết đi được.

Tất cả đều tại cái tên vô tâm đang cười cười nói nói kia, lát nữa cô lại phải ra tay xử lý thôi.

“Cậu yên tâm, chút nữa mình sẽ trả thù cho cậu.”
Đợi buổi diễn thuyết kết thúc, khi mọi người dồn về sân khấu muốn xin chụp ảnh cùng, nhưng nhìn thấy Hứa Lê đang đứng cạnh anh, ai ai cũng biết điều rời đi.

Sơ Hạ không nhịn được tiến lên đẩy Hứa Lê ra, trừng mắt nhìn Tuấn Lãng.

Hứa Lê uỷ khuất muốn cầm tay Tuấn Lãng liền bị Sơ Hạ lườm một cái khiến cô ta run sợ.
“Tuấn Lãng, anh xem, cô ta lườm em kìa, em sợ quá..”
Sơ Hạ cười lạnh, cô muốn xem cô ta định giở trò gì.

Quả nhiên Hứa Lê không thấy cô phản ứng, liền cho rằng cô sợ Tuấn Lãng, lập tức lớn tiếng.
“Cô tránh ra, cô có biết anh ấy có bạn gái rồi không.

Có liêm sỉ thì mau cút đi..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 6: 6: Biến Thái


Tuấn Lãng thức thời đứng bên cạnh không lên tiếng, cả Trì Soái cũng yên lặng xem chuyện vui.

Sơ Hạ bật cười.
“Bạn gái? Không có liêm sỉ? Vậy cô có biết anh trai tôi đã có vợ chưa cưới rồi không.

Ai mới là người không có liêm sỉ.

Cô đừng chọc điên tôi, nếu không cô không sống yên ở cái trường này đâu.”
Hứa Lê lúc này sợ đến trắng bệch cả mặt, cô biết nguyên tắc làm bạn gái của Tuấn Lãng, điều quan trọng nhất là không được động đến em gái của anh ta.

Lần này cô chết chắc rồi, không những động vào em gái Tuấn Lãng, còn chọc cô ấy tức giận.

Cô vội vàng xuống nước.
“Tuấn Lãng, em sai rồi.

Em không biết cô ấy là em gái của anh.

Anh tha lỗi cho em lần này, em hứa sẽ không tái phạm..”
Lúc này Tuấn Lãng mới lên tiếng.
“Muộn rồi, phí chia tay sẽ được chuyển vào tài khoản của cô.

Cô có thể đi được rồi..”
Sơ Hạ trừng mắt lườm anh.
“Nói đi, không phải anh hứa sẽ không quen thêm bạn gái rồi sao.

Cô ta là ai..”
Tuấn Lãng liếc mắt nhìn Cố Thuần Nhã đang ủ rũ không vui, anh sờ sờ chóp mũi, nhỏ giọng.
“Anh đâu có hứa với em..”
“Tuấn Lãng, anh...”
Tức chết cô rồi, Sơ Hạ không thèm quản anh nữa, cô kéo tay Cố Thuần Nhã rời đi.
“Em nguyền rủa anh độc thân cả đời..

IQ cao như vậy thì có ích gì.

Giá mà anh san sẻ cho EQ một chút tình thương thì tốt biết mấy.”
Nhìn cô bạn thân xị mặt buồn bã làm Sơ Hạ cũng không thể vui nổi.
“Tiểu Nhã, cậu nghe lời mình, bỏ anh ấy đi.

Tuấn Lãng vô tâm như vậy, cậu sẽ không hạnh phúc đâu.”
Trái tim Cố Thuần Nhã đau lắm, nhưng cô vẫn cố rặn ra một nụ cười.
“Một mình mình bỏ thì có ích gì, hôn ước vẫn còn đó, đâu nói bỏ là bỏ được.”
Sơ Hạ đã hạ quyết tâm không ship Tuấn Lãng với Tiểu Nhã nữa, cô lập tức chuyển hướng sang lớp trưởng ôn nhu.

“Tiểu Nhã, cậu có để ý không.

Hình như lớp trưởng thích cậu đó..”
Cố Thuần Nhã đang chìm trong đau khổ, đâu có suy nghĩ gì nhiều.
“Uông Đông? Không thể nào.

Bọn mình chỉ là bạn thôi..”
Còn Tuấn Lãng lúc này, anh đang ôm chặt balo của Cố Thuần Nhã trong tay.

Nhìn thấy ly trà sữa vẫn còn nguyên đặt trong balo, gương mặt anh mới dãn ra đôi chút.

Không chút chần chừ nào, anh ném nó vào thùng rác, còn nhếch mép khinh thường.
“Nhóc con đó thích trà đào mà cậu ta lại mua trà sữa, vậy mà cũng đòi theo đuổi..”
Một tháng sau đó, Tuấn Lãng lại ngoan đột xuất, bên cạnh anh không có một bóng hồng nào.

Điều này làm con tim Cố Thuần Nhã đã vui trở lại.

Liệu có phải Tuấn Lãng đã cải tà quy chính, hay là anh chỉ diễn kịch cho cô xem.
Cố Thuần Nhã tới Âu Dương gia tìm Sơ Hạ, nhưng cô ấy lại vừa ra ngoài chơi với Cố Hạo Trạch, nên Tiểu Nhã quay đầu về phía phòng của Tuấn Lãng.

Cô theo thói quen từ nhỏ không gõ cửa đã trực tiếp bước vào, cảnh tượng bên trong khiến cô cả đời khó quên.
Một nam thần lạnh lùng như Tuấn Lãng lại có thể ở trong phòng xem phim cấm rồi “tự xử”.

Cố Thuần Nhã hét lên một tiếng, sau đó đỏ mặt che mắt lại, lớn tiếng mắng anh.
“Âu Dương Tuấn Lãng, anh là tên b**n th** hả.

Tại sao không khoá cửa..”
Ban đầu thấy cửa phòng bật ra Tuấn Lãng có chút giật mình, nhưng sau khi thấy người bước vào là cô thì anh lại bình thản đến lạ.

Anh từ tốn tắt máy tính sau đó kéo quần lên, nhìn cô đầy hứng thú.
“Nhóc con, anh làm gì trong phòng là quyền của anh, ai bảo em đi vào mà không gõ cửa.”
Cố Thuần Nhã lắp bắp không dám nhìn anh.
“Em...!em đâu có biết anh lại làm...!làm chuyện đó trong phòng...”
Tuấn Lãng ngả ngớn nói nhỏ vào tai cô.
“Dù gì sau này nó cũng là của em, em có muốn kiểm hàng trước không..”
Cố Thuần Nhã đỏ bừng mặt, cô đẩy anh ra rồi chạy mất khỏi Âu Dương gia.

Tuấn Lãng bật cười thích thú, quả nhiên vẫn là một cô nhóc, mới chỉ nhìn thoáng qua đã đỏ mặt chạy mất..
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 7: 7: Xuất Ngoại


Từ ngày hôm ấy, Cố Thuần Nhã gặp Tuấn Lãng ở đâu là tránh mặt ở đó.

Cô không dám nhìn thẳng vào người anh, vì chỉ cần nhìn là cô tự giác nhớ lại cảnh tượng ngày hôm ấy, mặt không tránh được đỏ bừng.
Tuấn Lãng lại cố tình làm ngơ, xem như đó là chuyện hết sức bình thường, anh còn thủ thỉ vào tai cô.
“Nhóc con, đó là biểu hiện bình thường của đàn ông.

Anh mà không như thế mới không giống bình thường.”
Cố Thuần Nhã đỏ mặt trừng mắt.
“b**n th**, tránh xa em ra.

Em không muốn nhìn thấy anh...”
Tuấn Lãng hết cách, đành mặc kệ cô.

Một chàng trai hai mươi tuổi sinh lực đang tràn trề, anh chỉ tự mình giải quyết thôi mà cô lại cho rằng anh là b**n th**, thật bất lực...
Kết quả hai người giống như chiến tranh lạnh một tháng, đằng sau Tuấn Lãng cũng không xuất hiện cái đuôi nhỏ như mọi khi nữa.

Anh bỗng nhiên cảm thấy buồn bực, không muốn tìm bạn gái làm lá chắn nữa.
Buồn bực cả tháng bỗng chốc được giải toả vì bữa cơm thân mật giữa hai nhà.

Âu Dương gia và Cố gia vốn là tri kỉ, Tô Phương Hà và Sở Dung thân thiết như chị em ruột thịt, cứ mỗi tháng lại tụ tập hai gia đình gặp mặt một lần.

Lần này cũng như mọi khi, hai ông bố thì rủ nhau đánh cờ, hai bà mẹ bận rộn dưới bếp nấu nướng.

Cố Hạo Trạch thì bám dính lấy Sơ Hạ.

Vậy nên trong phòng khách chỉ còn Tuấn Lãng và Cố Thuần Nhã.

Bầu không khí ở đây yên tĩnh một cách lạ thường, Cố Thuần Nhã vẫn như cũ không nhìn mặt anh, Tuấn Lãng phải ho nhẹ để xua tan sự khó xử.

Anh nhích lại gần cô, nhẹ giọng..
“Nhóc con...!à không...!Tiểu Nhã, em vẫn chưa quên chuyện đó sao...”
“Chuyện gì? Chuyện anh cởi chuồng trong phòng sao?”
Tuấn Lãng tức đỏ mặt, nhưng vẫn phải nín nhịn.
“Tiểu Nhã, em vẫn còn nhỏ.

Lớn thêm vài tuổi nữa em sẽ biết đây là chuyện bình thường..”
“Ồ, vậy đợi lớn thêm vài tuổi nữa em sẽ quên..”
Thôi được rồi, anh chịu thua, không nhắc tới là được rồi.

Vì chuyện này mà Cố Thuần Nhã ngại chạm mặt anh, không còn bám đuôi anh như trước nữa.

Ai cũng ngạc nhiên, đặc biệt là Trì Soái.

Hôm nay hai người đi chơi bóng, nhưng không còn người con gái là khán giả trung thành, anh thắc mắc.
“Cái đuôi nhỏ của cậu đâu..”
Tuấn Lãng nhún vai.
“Cả tháng nay nhóc con đó tránh mặt tôi, chẳng phải chỉ nhìn thoáng qua thôi sao.

Có gì phải xấu hổ đến vậy..”
“Cô ấy nhìn thấy cái gì của cậu mà lại xấu hổ..”
Tuấn Lãng biết mình lỡ lời, anh ho nhẹ mấy cái, ngập ngừng đổi câu hỏi.
“Hồ sơ xuất ngoại cậu làm đến đâu rồi..”
Tuấn Lãng cùng Trì Soái vốn học đại học A, nhưng Tuấn Lãng là sinh viên xuất sắc, được nhà trường sắp xếp tới Harvard làm sinh viên trao đổi một năm.

Mà Trì Soái thường ngày bám đuôi anh đã quen, nhìn cậu bạn thân sang Mĩ, anh cũng không chịu được nhờ bố mình giúp đỡ.

Vậy là hai người cùng nhau tới Harvard trao đổi một năm.
Ngày anh đi, Cố Thuần Nhã cuối cùng cũng chịu vứt bỏ ngại ngùng, tiễn anh ra sân bay.

Nhìn thấy cô thoải mái trở lại, Tuấn Lãng thở phào.

May mà anh chưa làm hại mầm non đất nước.
Trước giờ anh đối xử với Cố Thuần Nhã cũng giống y hệt Sơ Hạ, vậy nên sau khi ôm tạm biệt em gái, anh quay về phía Cố Thuần Nhã, đưa tay ra..
“Nhóc con, tới ôm tạm biệt với anh một cái..”
Cố Thuần Nhã vẫn luôn có tình cảm đặc biệt với anh, khi nghe anh nói lời này, tim cô không nhịn được đập loạn trong lồng ngực.

Đôi chân không tự giác di chuyển lại gần anh, thân hình bé nhỏ yên phận nằm yên trong ngực anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh..
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 8: 8: Trở Về


Từ ngày Tuấn Lãng rời đi, cuộc sống của Cố Thuần Nhã ngoài việc không còn nhìn thấy anh thì không có gì thay đổi.

Cô vẫn đạt thành tích tốt, vẫn giữ mối quan hệ hoà đồng với các bạn trong lớp.

Chỉ có điều Uông Đông ngày càng tìm cơ hội thân thiết với cô hơn.
Không còn anh ở bên, cũng không còn nghe thấy tin tức hẹn hò tràn mặt báo, Cố Thuần Nhã cũng bớt đau lòng.

Cô dành toàn bộ thời gian vào việc học, cũng không có ý định nghe lời Sơ Hạ tìm bạn trai khác.

Trong tim cô lúc nào cũng dành một vị trí cho Tuấn Lãng, không ai thay đổi được.
Tuấn Lãng nói anh đi một năm, thế nhưng anh đi từ lúc cô học lớp 10, đến khi cô lên lớp 12 anh mới trở lại.

Có điều khi anh đi là đi hai người, lúc trở về lại thành ba.

Một người phụ nữ mà cả Sơ Hạ lẫn Cố Thuần Nhã không quen biết lại đi cùng anh.

Cô gái này có vẻ dịu dàng với Tuấn Lãng, nhưng lại đối chọi với Trì Soái, chỉ cần hai người họ ở cạnh nhau là cuộc chiến đấu khẩu nổ ra.

Cố Thuần Nhã cho rằng người phụ nữ này cũng số phận cũng sẽ giống những người trước, không thể trụ nổi bảy ngày.

Nhưng cô đã nhầm, một tháng sau khi gặp lại, họ vẫn còn vui vẻ bên nhau.
Sau khi trở về, Tuấn Lãng liền tiếp nhận Tu Kiệt từ bố, mà điều Cố Thuần Nhã không ngờ đến, người phụ nữ trở về cùng anh - Giang Dĩnh, lại được anh bổ nhiệm vị trí giám đốc Marketing.
Sơ Hạ sau khi biết chuyện thì tức giận không thôi, lập tức đi tìm anh trai nói lý.
“Anh, trước giờ anh yêu đương thế nào em không quản, nhưng tại sao anh lại đem người tình tới công ty nhà chúng ta chứ..”
Tuấn Lãng dù chiều em gái đến đâu cũng không hài lòng với thái độ của cô, lập tức nhíu mày.
“Hạ Hạ, không được nói lung tung.

Từ trước tới nay anh luôn công tư phân minh, về công việc, anh chỉ đặt lợi ích lên hàng đầu.

Người nào có năng lực anh sẽ trọng dụng.

Còn ai không có năng lực, tự khắc anh sẽ sa thải.

Em làm loạn đủ rồi, về đi học đi..”
Sơ Hạ không vui.
“Anh, anh mắng em.

Em sẽ về mách bố..”
Cô đi ra đến cửa rồi lại quay đầu nhìn lại.
“Lần này anh mất Tiểu Nhã chắc rồi, em sẽ không bao giờ giúp anh đâu..”
Tuấn Lãng nhìn vẻ đanh đá của em gái thì bật cười, mất gì chứ, không giải trừ hôn ước thì nhóc con đó mãi mãi là vị hôn thê của anh.
Sơ Hạ tức tối trở về gặp Cố Thuần Nhã.
“Tiểu Nhã, tối nay mình và cậu phải quậy một trận thật đã.

Cậu trang điểm một chút, nhớ phải thật xinh đẹp lộng lẫy.

Để cho người xấu xa nào đó sáng mắt ra.”
Cố Thuần Nhã cũng đang buồn đời vì Tuấn Lãng, không suy nghĩ nhiều lập tức gật đầu đồng ý.
Tối hôm đó, hai người có mặt tại một quán bar nổi tiếng trong thành phố.

Vì có trang điểm nên nhìn hai người trưởng thành hơn hẳn, dễ dàng vượt qua cửa ải bảo vệ.
Trùng hợp thế nào tối nay Tuấn Lãng lại bàn việc làm ăn đúng tại quán bar này.

Anh dẫn theo Trì Soái và Giang Dĩnh đi thẳng lên phòng vip được chuẩn bị sẵn.

Khi đi qua đại sảnh, đập vào mắt anh là hai thân hình nóng bỏng đang uốn éo múa lượn.

Máu nóng dồn lên não, anh chỉ kịp giao lại việc làm ăn cho Trì Soái, rồi quay ra túm hai con người coi trời bằng vung kia ra ngoài.
Sơ Hạ nhìn rõ người kéo mình thì tức giận, hất tay anh ra.
“Anh kéo em làm gì, không phải anh vừa mắng em hay sao, giờ còn muốn đánh em à.”
Tuấn Lãng đau đầu với cô em đanh đá này của mình.
“Hạ Hạ, em đủ rồi đấy.

Một mình quậy còn không đủ, lại còn kéo theo Tiểu Nhã.

Em muốn anh mách bố mẹ đúng không?”
Cố Thuần Nhã thấy hai anh em cãi nhau vội chạy lại ôm Sơ Hạ ra.
“Anh đừng hiểu lầm, bọn em tới đây...!làm bài tập..”
Tuấn Lãng bị chọc cười một mình, khuôn mặt anh lạnh tới cực điểm.
“Làm bài tập? Làm kiểu gì mà mặc quần áo thiếu vải như vậy.

Nhà chúng ta thiếu tiền cho các em may quần áo hay sao mà ăn mặc như vậy.”
Bao nhiêu bất mãn dành cho Cố Thuần Nhã không có chỗ xả, anh dồn hết lên người Sơ Hạ.
“Từ giờ cấm hai đứa bước vào những chỗ như này.

Ở nhà ngoan ngoãn học tập đi, nếu không cả cái thành phố A này sẽ không còn một cái quán bar nào nữa..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 9: 9: Buông Tay


Một tuần sau đó, Tuấn Lãng không thèm nói chuyện với hai người bọn họ.

Sơ Hạ cũng không rảnh mà quan tâm anh, toàn bộ thời gian của cô đều dùng cho Cố Hạo Trạch.
Chỉ có Cố Thuần Nhã là không có ai quan tâm, cô muốn đi tìm Tuấn Lãng xin lỗi, dù sao hôm đó cũng là hai người sai, nếu xin lỗi anh có phải anh sẽ lại quan tâm cô không.
Nghe theo con tim, cô đi tới tập đoàn tìm anh.

Vừa bước vào đã bị lễ tân chặn lại.
“Xin lỗi tiểu thư, cô muốn tìm ai.”
“Tôi tìm Tuấn Lãng, tôi gọi điện cho anh ấy không được.”
“Xin lỗi cô, chủ tịch của chúng tôi không có ở đây.

Cô có việc gì gấp có thể để lại lời nhắn, tôi sẽ chuyển lại.”
Cố Thuần Nhã khẽ cắn môi, cô lắc đầu rồi quay ra.
Bước ra đến cửa, cô nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Tuấn Lãng dừng lại, cửa xe mở ra, là Tuấn Lãng cùng người phụ nữ trở về từ Mỹ với anh.

Hai người vừa đi vừa cười nói rất vui vẻ làm tim cô đau nhói.

Lẽ nào đây là chân ái của cuộc đời anh sao.

Cô và anh quen nhau đã lâu, nhưng cô chưa từng thấy anh vui vẻ với ai như vậy.
Chỉ vì lời hứa miệng trêu đùa của người lớn, mà anh bị gắn cái mác đã có vị hôn thê.

Thế nên bao năm qua anh mới luôn thay đổi bạn gái, có phải anh muốn tìm tình yêu đich thực của đời mình hay không.

Giờ anh tìm được rồi, có phải cô nên buông tay, chúc phúc cho anh?
Cố Thuần Nhã đau đớn cố nặn ra một nụ cười, có lẽ buông tay sẽ bớt đau khổ hơn thế này.
Cô lang thang bước đi trên đường phố như một hồn ma cô đơn, đôi mắt đỏ hoe đã sớm cạn nước mắt.

Trái tim cô bây giờ trống rỗng, không điều gì có thể lấp đầy.

Có lẽ cô nên buông tay từ sớm, khi biết anh được mệnh danh là badboy có tiếng của thành phố A.

Nhưng tình yêu mãnh liệt chảy trong người cô luôn muốn cô cố gắng theo đuổi anh, không được phép rời đi.
Buổi tối khi cô trở về nhà với đôi mắt sưng đỏ đã làm Sở Dung giật mình.

Bà vội an ủi con gái.
“Tiểu Nhã, chuyện gì xảy ra vậy? Ai bắt nạt con?”
Cố Thuần Nhã mệt mỏi lắc đầu.
“Không có gì đâu ạ.

Hôm nay con làm bài kiểm tra không được tốt..”
“Làm mẹ hết hồn.

Con có ý chí phấn đấu là mẹ mừng rồi.

Nhưng đừng áp lực về điểm số, mẹ không cần những thứ ấy.

Mẹ chỉ cần con gái của mẹ luôn vui vẻ thôi..”
Nghe đến đây, Cố Thuần Nhã oà khóc nức nở vùi vào ngực mẹ.

Sau đó vì khóc mệt quá nên cô thiếp đi.

Sáng hôm sau cô xin nghỉ học vì quá mệt mỏi, không thể đến lớp.

Mà lý do thuyết phục hơn chính là sợ Sơ Hạ nhìn thấy khuôn mặt doạ người của cô lúc này.
Hai ngày sau, khi tâm trạng đã ổn định lại, cô mới trở lại trường học.

Vừa vào lớp cô đã được chứng kiến một màn tỏ tình kinh hỉ.

Lớp trưởng Uông Đông thế mà lại quỳ xuống trước cả lớp, tay run run đưa lá thư tình cho cô.
“Tiểu...!Tiểu Nhã, mình thích cậu.

Cậu...!cậu làm bạn gái mình nhé..”
Cố Thuần Nhã rất bất ngờ, theo bản năng cô muốn từ chối.

Nhưng lại nhớ tới lời đề nghị của Sơ Hạ trước đó, hay là thử bắt đầu một mối quan hệ khác, liệu có thể quên được anh hay không..
Vì thế nên trước đôi mắt chờ đợi của Uông Đông, cô đưa tay ra nhận lá thư tình, chính thức đồng ý làm bạn gái của lớp trưởng.
Sơ Hạ biết chuyện cũng không có phản ứng quá khích, chỉ nhẹ nhàng động viên cô.
“Cậu nên làm vậy từ lâu rồi, phải ngược chết ông anh ngu ngốc của mình đi..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 10: 10: Có Không Giữ Mất Đừng Tìm


Ngày hôm đó trở về công ty, Tuấn Lãng được lễ tân báo cáo có một cô gái mặc đồng phục tới gặp anh, nhưng anh không có ở đây.

Cả tập đoàn đều biết mặt Sơ Hạ, vì vậy đó không phải là cô ấy, vậy thì chỉ có thể là Cố Thuần Nhã.

Cô muốn gặp anh làm gì, tại sao gọi điện lại không nghe..
Sợ cô có chuyện gì gấp muốn gặp mình, hôm sau anh đích thân tới trường học tìm gặp cô.

Nhưng khi vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, chưa kịp gọi đã thấy một nam sinh anh quen mặt chạy tới cầm tay cô.

Cố Thuần Nhã ban đầu muốn rút ra, nhưng không hiểu vì lí do gì mà dừng lại, mặc cho nam sinh đó nắm tay mình.
Tuấn Lãng không hề hay biết, lúc này hai tay anh đã nắm chặt lại, gân xanh nổi rõ trên tay.

Anh dùng đôi mắt không mấy thiện cảm dò xét nam sinh kia.

Anh biết người này, tên là Uông Đông, trước kia anh đã gặp vài lần, đều là khi đi cùng với Cố Thuần Nhã.
Tuấn Lãng vừa muốn tiến tới tách hai người bọn họ ra thì bị Sơ Hạ không biết chui ra từ đâu chế giễu.
“Nhìn vị hôn thê của mình có bạn trai cảm giác thế nào.

Đáng đời anh, đây chính là mùi vị mấy năm qua ngày nào Tiểu Nhã cũng phải nếm trải.

Anh có biết cô ấy đau lòng thế nào không? Chỉ có người mù như anh mới không nhìn ra Tiểu Nhã thích anh.”
Sơ Hạ hừ lạnh, ngăn cản ông anh đầu đất của mình đi phá đám bạn thân.
“Lúc Tiểu Nhã còn ở bên anh thì anh không trân trọng người ta, bây giờ cô ấy buông tay rồi anh thấy tiếc chưa.

Đây người ta gọi là có không giữ mất đừng tìm đó..”
Tuấn Lãng không nói lại được câu nào, anh chỉ hậm hực nhìn hai người họ tay trong tay đi qua mặt mình.

Anh hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại, anh là người lớn, không chấp trẻ con.
Sau khi bình tĩnh rồi, anh mới đi tới gõ đầu Cố Thuần Nhã.
“Nhóc con, hôm trước tìm anh làm gì.”
Cố Thuần Nhã ôm đầu lườm anh, không nói không rằng, coi anh như vô hình.

Uông Đông đi lấy nước trở lại, thấy cô ôm đầu, lập tức ngồi xuống bên cạnh quan tâm.
“Cậu làm sao vậy? Đau đầu sao?”
Tuấn Lãng còn nhìn càng thấy đau mắt khó chịu, anh cầm ly trà sữa vị xoài Uông Đông vừa đặt trước mặt Cố Thuần Nhã, nhẹ nhàng uống một hơi hết hơn nửa ly.
“Bạn gái nhóc à?”
Uông Đông nhận ra đây là vị học trưởng nổi tiếng của trường, vội lễ phép cúi đầu chào.

Tuấn Lãng không cho vào mắt, anh chỉ nhẹ nhàng phun ra một câu.
“Bạn gái của nhóc sau này sẽ là vợ anh đó, chăm sóc con bé cẩn thận vào..”

Cố Thuần Nhã nổi điên, cô lớn tiếng.
“Âu Dương Tuấn Lãng, anh nói ai là vợ anh.

Vợ anh mà anh còn không tự chăm sóc, lại phải nhờ người khác chăm sóc sao? Nực cười..”
Tuấn Lãng mặc kệ vẻ mặt không hiểu chuyện gì của Uông Đông, phản bác lại cô.
“Cố Thuần Nhã, em muốn tìm bạn trai cũng phải tìm người ưu tú như anh chứ.

Làm gì có người bạn trai nào hai năm rồi không biết em thích uống gì, không biết em ghét cái gì.

Vậy mà cũng xứng à.”
“Anh tự luyến vừa thôi.

Nói cứ như là anh cũng biết ấy.”
Tuấn Lãng ưỡn ngực tự tin.
“Đương nhiên anh biết, em không thích uống trà sữa mà chỉ uống trà đào.

Em bị dị ứng với xoài mà cậu ta có thể mua trà sữa vị xoài cho em.

Đây mà gọi là bạn trai à.

Lập tức chia tay cho anh.”
Cố Thuần Nhã không ngờ anh lại biết rõ về mình như vậy, trong lòng có một tia hạnh phúc bắt đầu loé lên, nhưng bên ngoài vẫn cứng miệng.
“Anh lấy quyền gì bắt em phải chia tay..”
“Anh là vị hôn phu của em.

Như vậy đã đủ chưa..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 11: 11: Chia Tay Chưa


Cố Thuần Nhã không rõ mình bị anh kéo đi bằng cách nào, đến khi phản ứng lại mình đã ngồi trong xe anh.

Không gian chỉ có hai người, vẻ hung hăng của cô lập tức xẹp xuống, cô ỉu xìu ôm chặt balo vào ngực, thấp thỏm chờ đợi sự tức giận của anh.
Tuấn Lãng mặt mày nhăn nhó, anh cũng không hiểu nổi cảm xúc hiện tại của bản thân là gì.

Anh chỉ biết là anh rất khó chịu, cực kỳ khó chịu khi thấy cô thân mật với người khác.

Chả nhẽ vì đây là trách nhiệm của vị hôn phu sao?
“Em mới bao nhiêu tuổi hả, yêu đương cái gì.

Lập tức chia tay cho anh..”
Cố Thuần Nhã cứng đầu, muốn giở tính nết tiểu thư ra đối phó anh.
“Không chia tay..”
Nhận ra Tuấn Lãng muốn nói gì, Cố Thuần Nhã lập tức đánh phủ đầu.

“Anh đừng lấy thân phận vị hôn phu ra mà cấm đoán em.

Tại sao anh quen bạn gái được còn em lại không được quen bạn trai.

Anh có thấy công bằng với em không..”
Tuấn Lãng biết mình đuối lý, khí thế trước đó lập tức ỉu xìu.
“Vậy từ giờ anh sẽ không quen bạn gái nữa, có phải em sẽ đồng ý chia tay tên kia không?”
“Anh muốn công bằng như vậy, để em tính xem nào.

Từ trước đến nay số bạn gái anh quen hình như em không đếm nổi.

Vậy anh đợi em quen đủ số bạn trai như vậy thì sẽ đồng ý với anh..”
Tuấn Lãng bị chọc tức đỏ mắt.
“Cố Thuần Nhã, em đừng có quá đáng.

Em không chia tay, anh...!anh sẽ mách bố mẹ em, em yêu đương ảnh hưởng tới học tập..”
Lần này tới lượt Cố Thuần Nhã tức giận, hai cái má bánh bao phồng lên làm Tuấn Lãng chỉ muốn cắn một cái.
“Anh chơi xấu, cãi không lại đòi mách bố mẹ..”
“Anh thế đấy thì sao, em có chia tay không..”
Cố Thuần Nhã lấy im lặng làm phản kháng, anh lấy quyền gì mà cấm đoán cô như vậy chứ.

Rõ ràng cùng có hôn ước như nhau, số bạn gái cũ của anh xếp dài quanh thành phố A còn không hết, trong khi cô thì chưa có mảnh tình vắt vai.

Anh còn quá đáng đến mức chặt hết hoa đào của cô.

Mặc dù cô không có tình cảm gì với Uông Đông nhưng cô vẫn bất mãn với sự ngang ngược của anh.

Bắt đầu từ ngày hôm đó, bất cứ lúc nào rảnh, Tuấn Lãng lại gọi điện hoặc nhắn tin cho Cố Thuần Nhã.

Câu nói duy nhất của anh chỉ xoay quanh.
“Chia tay chưa?”
“Bao giờ mới chia tay?”
“Em có muốn anh mách bố mẹ em không?”
Cố Thuần Nhã đau đầu, thật sự rất đau đầu, chả phải bên cạnh anh vẫn còn người đẹp tên Giang Dĩnh sao.

Tại sao anh vẫn còn thời gian đi lo chuyện bao đồng như vậy.
Nửa đêm Cố Thuần Nhã nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, Âu Dương Tuấn Lãng làm như vậy là có ý gì.

Nếu có tình cảm với cô thì tại sao bao nhiêu năm nay anh không có chút biểu hiện gì.

Còn nếu không có, tại sao lại nhất quyết muốn cô chia tay..
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường lại reo lên, không cần nhìn cũng biết là ai gọi tới, Cố Thuần Nhã uể oải ấn nút nghe máy, bên kia vẫn là giọng trầm ấm quen thuộc.
“Hôm nay đã là ngày thứ mười rồi, còn chưa chịu chia tay, hmmm...”
“Được được được, em chia tay, bây giờ lập tức chia tay cho anh vừa lòng, vậy đã được chưa..”.

truyện đam mỹ
Không để cho Tuấn Lãng có cơ hội phản hồi, Cố Thuần Nhã đã không nể tình mà cúp máy.

Vài phút sau lại có tin nhắn gửi đến, Cố Thuần Nhã ấn vào xem thì thoáng chột dạ.
“Em có cảm thấy mình quá đáng với cái cậu bạn trai gì đó của em không.

Rõ ràng không có tình cảm gì với cậu ta, tại sao lại gieo cho người ta hi vọng.

Danh tiếng của Cố đại tiểu thư quan trọng như vậy, nếu cứ để huỷ hoại vì hai chữ tra nữ, vậy thì quá uổng phí rồi..”
Không rõ là do thời gian gần đây anh quấy rối quá nhiều, hay do tin nhắn đêm qua làm cô thức tỉnh lương tâm, sáng sớm hôm sau cô đã đi tìm Uông Đông, áy náy cúi đầu xin lỗi.
“Uông Đông, chúng ta dừng lại đi.

Tớ xin lỗi vì khi tình cảm chưa đủ đã nhận lời với cậu, thời gian qua cám ơn cậu rất nhiều, nhưng quả thật chúng ta chỉ hợp làm bạn..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 12: 12: Thư Giãn


Sau khi nói ra những lời ấy, trong lòng Cố Thuần Nhã bỗng nhẹ nhõm đi rất nhiều, giống như đã trút bỏ được gánh nặng.
Ở bên kia đường, Tuấn Lãng đang dựa vào chiếc xe BMW mình mới mua, nhìn cô mỉm cười.
“Anh đảm bảo bố mẹ em sẽ không biết chuyện em yêu sớm.

Nhưng bù lại hôm nay toàn bộ thời gian của em phải dành cho anh..”
Cố Thuần Nhã không khách sáo mở cửa xe ngồi vào.
“Nếu em không đồng ý thì sao..”
“Không đồng ý cũng được, nhưng vừa rồi anh ngứa tay có quay lại cảnh em đá thằng nhóc đó rồi..”
Cố Thuần Nhã nén giận, giơ nắm đấm lên doạ anh.
“Coi như anh giỏi, hôm nay muốn chém muốn giết tuỳ anh..”
Phải công nhận anh rất biết đánh vào chỗ hiểm.

Cố Thuần Nhã sợ nhất là bố mẹ biết cô yêu sớm.

Đặc biệt là mẹ cô, ngày xưa vì trót mang thai cô nên phải từ bỏ đam mê, cho nên bà thường xuyên dặn dò cô phải tập trung vào việc học, không nên yêu sớm.

Nếu mẹ cô biết chuyện này, lại còn do Tuấn Lãng nói, đảm bảo sẽ lột da cô.
Nhận được sự đồng ý của Cố Thuần Nhã, Tuấn Lãng hí hửng lái xe đưa thẳng cô ra sân bay.

Cố Thuần Nhã ngơ ngác đến khi lên máy bay mới quay sang trách móc.
“Này Tuấn Lãng, anh muốn đưa em đi đâu.

Em còn phải về đi học..”

Tuấn Lãng mỉm cười ôn nhu, đưa tay xoa đầu cô.
“Hai ngày cuối tuần nên thư giãn một chút.

Anh hứa sẽ không để ảnh hưởng tới việc học của em..”
Máy bay hạ cánh tại sân bay thành phố S, Tuấn Lãng đưa Cố Thuần Nhã về khách sạn nghỉ ngơi một chút, sau đó đưa cô đi ăn.

Hai người đang ăn uống vui vẻ thì từ đâu một âm binh xuất hiện.

Một người phụ nữ ăn mặc thiếu vải không biết xấu hổ ngồi xuống bên cạnh Tuấn Lãng, ôm lấy cánh tay anh.
“Tuấn Lãng, lâu như vậy mà giờ anh mới tới tìm người ta..”
Cố Thuần Nhã nghe thấy sắc mặt đen lại, cô cười lạnh.

“Âu Dương Tuấn Lãng, anh chơi gái ở thành phố A chưa chán, còn dây dưa tới tận đây?”
Tuấn Lãng nhìn vẻ mặt tức giận của cô thì vừa mừng vừa sợ.

Mừng vì cô biểu hiện như vậy chắc là có tình cảm với mình.

Sợ vì cho rằng cô sẽ nghĩ anh là loại ăn chơi trác táng, anh cẩn thận quan sát sắc mặt cô rồi đáp..
“Tiểu Nhã, em nói gì vậy.

Anh nào có chơi gái đâu chứ...”
Hai mắt hình viên đạn của Cố Thuần Nhã vẫn ghim chặt trên cánh tay dính chặt vào nhau của hai người trước mặt.

Cô thậm chí còn nhìn ra được cô gái kia cố tình cọ b** ng*c tròn đầy vào cánh tay anh.

Không thể tức giận.

Không thể tức giận.

Không thể tức giận.

Cô thầm nói với lòng mình..
“Hai người cứ tự nhiên, tôi đi trước..”
Thấy Cố Thuần Nhã rời đi, Tuấn Lãng sốt ruột tới giậm chân bịch bịch.

Anh gạt cánh tay trên người mình ra, rút vài tờ tiền đưa cho cô ta..
“Cô đã hết vai, đi được rồi đó..”
Tại sao anh lại nghe lời tên ngốc Trì Soái để đi thuê một người tới đây diễn cơ chứ.

Anh cho rằng làm vậy cô sẽ ghen mà nói ra lòng mình.

Ai ngờ cô tức giận bỏ đi luôn, lại còn cho rằng anh trăng hoa, lăng nhăng nữa chứ.

Đúng là càng tô càng đen.
Vội vàng đuổi theo, Tuấn Lãng cuối cùng cũng tìm được cô gái trong lòng tại khu vui chơi.

Cô đang cầm phi tiêu trút giận lên những trái bóng bay.
“Tuấn Lãng đáng chết...”
“Em nguyền rủa anh kiếp này không lấy được vợ..”
“Con rùa đen Tuấn Lãng, anh đi chết đi..”
Nhìn thấy những trái bóng bay liên tiếp bị cô phá vỡ, Tuấn Lãng không nhịn được rùng mình.

Liệu số phận của anh có giống như những trái bóng kia không nhỉ....
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 13: 13: Cắn


Đợi cô xả hết bực tức trong lòng, Tuấn Lãng mới dám tiến lên.

Anh vội vàng nhận sai trước khi cô tiếp tục nổi giận.
“Tiểu Nhã, em đừng giận.

Là anh sai rồi, tất cả là tại tên Trì Soái đáng ghét, nghĩ ra cái gì không nghĩ, lại nghĩ tới chọc giận em.

Anh xin lỗi, em đừng giận nữa..”
Cố Thuần Nhã nghe anh nói mềm mỏng như vậy thì không quen, cô khẽ rùng mình..
“Tuấn Lãng, anh bình thường cho em nhờ.

Chả phải trước đó anh hung hãn lắm sao.

Tuấn Lãng hay trêu chọc bắt nạt em đâu rồi.

Anh bày ra bộ mặt này em không quen chút nào..”
Tuấn Lãng thở dài, anh cũng không rõ bản thân từ bao giờ đi quan tâm đến cô nhóc này nhiều hơn.

Anh để ý từng thói quen, từng lời nói, thậm chí là từng biểu cảm khuôn mặt của cô, rồi thầm ghi nhớ trong lòng.

Mỗi khi nhìn cô cười nói vui vẻ với người đàn ông khác, anh cảm thấy tim mình giống như bị ạ đó bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.

Đặc biệt là mấy hôm nay khi biết Cố Thuần Nhã đồng ý làm bạn gái Uông Đông, tim anh giống như đang rỉ máu.

Đôi lúc anh còn cho rằng mình cũng bị bệnh tim giống em gái Sơ Hạ của mình.

Cho đến khi anh tận mắt chứng kiến hai người họ chia tay, trái tim anh mới yên ổn trở lại.

Có điều hiện tại, anh không cho phép cô thuộc về ai khác, cô chỉ là của anh, của một mình anh thôi.

Đây không phải là ý của ông trời sao, cho nên từ nhỏ hai người đã có hôn ước.

Là anh ngu ngốc, không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn.

“Tiểu Nhã, em đi theo anh..”
Tuấn Lãng kéo Cố Thuần Nhã lên vòng quay mặt trời, anh quyết định rồi, ngay bây giờ, ngay lúc này, anh phải cho cô biết tấm lòng của anh.

Nhưng anh không hề có kinh nghiệm gì cả, mặc dù mấy năm nay anh nổi danh là bad boy của tiếng ở thành phố A, nhưng thật ra đến nụ hôn đầu anh còn chưa mất, đâu có biết nói lời mật ngọt.

Ai bảo anh là Âu Dương đại thiếu gia, chỉ cần hất tay một cái, hàng trăm cô gái sẵn sàng đồng ý làm bạn gái anh.

Khi vòng quay vừa bắt đầu, anh đã hồi hộp tới mức bàn tay ra đầy mồ hôi.

Bao nhiêu câu từ anh chuẩn bị đều không cánh mà bay hết sạch, anh chỉ biết lúng túng gọi tên cô.

“Tiểu...!Tiểu Nhã...!anh...”
Cố Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Hôm nay anh làm sao vậy nhỉ, người thì cứng đờ, ăn nói lắp bắp.

Nếu để ý kĩ còn thấy trên trán anh đã lấm tấm mồ hôi.

Đây là một Tuấn Lãng mà cô chưa nhìn thấy bao giờ.
“Tuấn Lãng, anh khó chịu ở đâu sao?”
Thấy anh không nói gì, cô lại càng lo sợ anh xảy ra chuyện, vội vội vàng vàng đưa tay sờ lên trán anh.

Không nóng mà, anh sao vậy nhỉ?
Khi vòng quay dần lên tới đỉnh, Tuấn Lãng lấy hết can đảm, vòng tay qua ôm người con gái bên cạnh ngồi lên đùi mình.

Anh không cho cô thời gian chuẩn bị, nhắm ngay đôi môi đỏ mọng hôn xuống.
Thời gian như ngừng trôi, hai tay Cố Thuần Nhã đặt trên vai Tuấn Lãng cứng đờ lại, trái tim cô đang đập loạn trong lồng ngực.

Anh...!anh đang hôn cô.

Tuấn Lãng của cô vậy mà chủ động hôn cô sao.

Trong lòng cô đang vui sướng nhảy nhót thì bị cơn đau trên môi phá hỏng.
“Aaa...!anh làm gì vậy, sao lại cắn em..”
Tuấn Lãng nào có biết hôn là gì, anh theo bản năng muốn đưa đầu lưỡi ra thăm dò thì phát hiện đôi môi cô không nghênh đón mình.

Vậy nên anh muốn cắn nhẹ để cô há miệng ra, nhưng nào ngờ anh không khống chế được lực đạo mà cắn môi cô tới chảy máu.

Tuấn Lãng vội vàng lấy đôi tay đang che miệng của cô ra, thấy đôi môi xinh đẹp đang chảy máu thì đau xót, anh đưa đầu lưỡi ra l**m những giọt máu đang chảy trên môi cô...
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 14: 14: Minh Oan


Cố Thuần Nhã nghi hoặc nhìn người đàn ông đang lúng túng xử lý vết thương cho mình, cô không nhịn được mà thắc mắc.
“Tuấn Lãng, không phải trước đó anh quen rất nhiều bạn gái rồi sao?”
Ý của cô là đang nghi ngờ năng lực của anh sao? Nhưng mà anh bị oan mà, đây mới là lần đầu anh hôn môi, anh cũng đâu biết phải làm thế nào cho đúng.

Tuấn Lãng oan ức giải thích..
“Em không biết nguyên tắc của anh sao..”
Anh còn có nguyên tắc nữa à, Cố Thuần Nhã tỏ ra hứng thú nhìn anh cười cười..
“Nguyên tắc gì..”
Tuấn Lãng hắng giọng bắt đầu lấy lại trong sạch cho bản thân..
“Muốn làm bạn gái của anh thì phải tuân thủ nguyên tắc ba không.

Không tình cảm, không hôn môi, không quan hệ.

Anh chỉ dựa trên nguyên tắc tình - tiền.

Tình ở đây không giống như em nghĩ, anh chỉ cần một người làm lá chắn, tránh xa những bóng hồng vây quanh mình thôi.

Còn bọn họ thì cần tiền, nên anh sẽ đáp ứng..”
Cố Thuần Nhã hiểu ra tất cả, thì ra bao lâu nay cô hiểu lầm anh.
“Cho nên vừa rồi là nụ hôn đầu của anh?”.

||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||
Tuấn Lãng ngại ngùng, đôi tai đỏ ửng.

Anh không biết là mình còn có vẻ mặt đáng yêu như hiện tại..
“Thì sao? Em chê anh à..”
Cố Thuần Nhã vội vàng lắc đầu.

Nhưng sau đó lại thắc mắc.
“Vậy tại sao anh lại cần tìm bạn gái chứ.

Rõ ràng anh có em cơ mà.

Em là vị hôn thê đường đường chính chính được bố mẹ anh công nhận, lấy em là lá chắn thì anh mất mặt lắm sao..”
Tuấn Lãng thở dài xoa đầu cô gái ngốc nghếch này.
“Không có.

Thân phận em cao quý như vậy, là Cố đại tiểu thư của Cố Thị.

Lấy em ra làm lá chắn chả phải hạ thấp thân phận của em hay sao..”
“Bây giờ anh không cần lá chắn nữa hả..”
“Trước đó anh chưa nhận ra tình cảm của mình, bây giờ thì khác rồi, anh không cần lá chắn gì cả, anh chỉ cần em..”
Trong lòng Cố Thuần Nhã đang vui sướng nhảy nhót, anh vừa nói anh đã nhận ra tình cảm của mình, còn nói anh chỉ cần cô thôi.

Cô vui sướng không nhịn được nở một nụ cười tươi, còn không hề keo kiệt mà cúi xuống dành tặng cho anh một nụ hôn.

Đến khi hai người rời khỏi khu vui chơi, đôi môi Cố Thuần Nhã đã sưng mọng.

Nhưng cô không để ý, vì vừa rồi trong lúc hôn nhau say sưa, Tuấn Lãng đã bày tỏ lòng mình.
“Tiểu Nhã, anh rất khó chịu khi thấy em thân mật với những người khác.

Em là của anh, là của mình anh thôi.

Từ giờ không cho phép anh thân thiết với người con trai nào khác ngoài anh, biết chưa..”
Hai người nắm tay nhau vui vẻ bước về khách sạn, vừa về tới nơi đã bắt gặp một đôi trai gái quen mặt đang cãi nhau.

Nhìn thấy họ, Trì Soái vội chạy tới nấp sau Tuấn Lãng.
“Này này, sao cậu lại mang cái đồ bà chằn này về làm việc cạnh tôi cơ chứ..”
Tuấn Lãng làm mặt ghét bỏ đẩy Trì Soái ra..
“Chứ không phải là cậu nhất quyết đòi đem người ta về hay sao..”
Giang Dĩnh thấy hai người đàn ông đang thì thầm to nhỏ, lại thấy bên cạnh Tuấn Lãng xuất hiện một cô gái nhỏ, mà hai người họ còn thân thiết nắm tay.

Trong nháy mắt cô liền hiểu ra vấn đề, lập tức kéo Cố Thuần Nhã về phía mình.
“Em gái nhỏ, em cẩn thận không bước vào hang sói xám đó.

Chị nói em nghe, hai cái tên này là tay chơi gái có tiếng đó.

Chị vừa bắt tận mắt họ gặp riêng một cô gái xinh đẹp, ăn mặt đặc biệt hở hang.

Không biết họ có ý định gì.

Em gái nhỏ nên tránh xa họ ra”
Tuấn Lãng trừng mắt nhìn Giang Dĩnh, rồi lại nhìn Trì Soái đang trốn sau lưng mình, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Trì Soái tốt bụng giải thích..
“Bà chằn lửa vừa phát hiện tôi với cậu nói chuyện với cô gái lúc sáng đó..”
Đến đây Tuấn Lãng mới hiểu ra, anh lập tức đẩy Trì Soái về phía Giang Dĩnh, còn mình thì kéo Tiểu Nhã bé nhỏ về lại lồng ngực mình..
“Tiểu Nhã, cô ấy vừa phát hiện bọn anh đi thuê cô gái lúc sáng để thử lòng em thôi.

Anh thề thời gian gần đây anh không có người con gái nào khác..”
Cố Thuần Nhã lườm anh..
“Thời gian gần đây của anh là một ngày hay hai ngày...!còn cô ấy nữa, anh còn nói không có ai...”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 15: 15: Tình Bạn Diệu Kỳ


Tuấn Lãng tròn mắt nhìn Cố Thuần Nhã đang ám chỉ Giang Dĩnh.

Còn phía bên kia Giang Dĩnh đang đánh Trì Soái cũng phải ngừng lại hứng thú hóng chuyện, Trì Soái thì thầm vào tai cô..
“Có cần anh lấy cho em cái ghế với ít hạt dưa ngồi cắn không..”
“Em nghĩ anh nên lấy hai cái ghế, không thì anh ngồi đâu..”
Cố Thuần Nhã vẫn trừng mắt nhìn làm Tuấn Lãng đổ mồ hôi hột, anh hốt hoảng giải thích..
“Em đừng hiểu lầm, cô ta là bạn gái Trì Soái, không liên quan đến anh..”
Aa...!bạn gái Trì Soái?
Vậy là từ khi anh về nước đến giờ anh không hề có người con gái nào khác sao?
Vậy mà cô còn tưởng anh thật sự lăng nhăng.

Hại cô đau lòng như vậy..
Cố Thuần Nhã hiểu ra tất cả, mặc kệ ánh nhìn của mọi người xung quanh, cô lao thẳng vào lồng ngực ấm áp rộng lớn của Tuấn Lãng..
“Huhu...!cái đồ xấu xa...!tại sao anh không chịu nói sớm..”
Tuấn Lãng được người đẹp nhào vào lòng thì ngẩn ngơ nở nụ cười ngây ngốc, lại thấy cô khóc lóc như vậy, vội ôm cô dỗ dành..

“Anh nói thật mà, từ khi anh đi du học, anh đã không còn dính líu đến người phụ nữ nào khác rồi.

Trì Soái có thể làm chứng cho anh, em không tin co thể hỏi cậu ta..”
Trì Soái cũng coi như nể mặt mà gật đầu chắc nịch.

Giang Dĩnh đứng bên cạnh cũng phụ hoạ gật đầu theo.

Đúng là từ khi quen hai người họ, không thấy tên mặt than Tuấn Lãng kia gần phụ nữ..
Cố Thuần Nhã cảm thấy một tia vui sướng trong lòng, cô ôm chặt lấy anh..
“Em tin anh..”
“Vậy không khóc nữa, được không?”
Cố Thuần Nhã sụt sịt gật đầu, sau đó đem hết nước mũi lau vào áo anh mới xấu hổ ngẩng lên..
“Em làm bẩn áo anh rồi..”
Tuấn Lãng cưng chiều xoa đầu cô..
“Không sao, nhà anh không thiếu áo..”
Hai người vô hình đứng phía sau không nhịn được phải lên tiếng.
“Đủ rồi đấy, hai bọn tôi vẫn còn sống nhé.

Phát cẩu lương thế là đủ rồi..”
Tình bạn của hai người phụ nữ rất kì lạ, chỉ trong nháy mắt Tuấn Lãng không để ý tới, Cố Thuần Nhã và Giang Dĩnh đã trở thành bạn, thậm chia còn dính lấy nhau không rời..

“Tiểu Nhã, em cũng thích Phong Thần sao..”
Cố Thuần Nhã nghe thấy vậy thì hai mắt sáng rực.
“Chị Dĩnh cũng là fan của Phong Thần ạ.

Anh ấy vừa đẹp trai vừa hát hay, cơ bụng còn đẹp nữaaa..”
Giang Dĩnh quắn quéo cả người, cô lôi Cố Thuần Nhã ra một góc thì thầm to nhỏ.

“Chị mới có một tấm ảnh hiếm, ít người thấy nó lắm.

Em nhìn cơ bụng sáu múi này, quyến rũ chết đi được..”
Nói rồi cô nhìn xung quanh, tay giữ chặt điện thoại vào ngực.
“Nói nhỏ thôi, đừng để hai tên mặt than kia biết..”
Cố Thuần Nhã vội xin ảnh, sau đó đặt ngay làm màn hình điện thoại..
“Ảnh này là trước khi debut đúng không? Tạo hình này lạ quá..”
“Hai người đang thì thầm to nhỏ gì đó..”
Giọng nói lạnh lẽo phía sau vang lên làm hai người đứng tim.

Cố Thuần Nhã vội giấu điện thoại ra sau lưng, nhìn anh chàng đang đen mặt cười cười..
“Haha..

có gì đâu...!em với chị Dĩnh đang nói chuyện về..

mỹ phẩm.

Đúng, là mỹ phẩm..”
Giang Dĩnh cũng bị doạ sợ, lập tức gật đầu..

“Chuyện mỹ phẩm này đàn ông con trai các anh nghe không hợp đâu..”
Tuấn Lãng bày ra biểu cảm “nhìn mặt tôi có giống bị lừa không?”.

Anh cướp chiếc điện thoại bị cô giấu đi, thấy màn hình đã khoá anh cũng không bỏ cuộc, đưa lại gần mặt cô gái đang muốn cướp lại đồ, thành công mở khoá.

Nhìn người đàn ông trong điện thoại, mặt Tuấn Lãng đã đen lại còn đen hơn..
“Cố Thuần Nhã, em đặt cái gì làm hình nền vậy hả..”
Cố Thuần Nhã tuy là sợ anh, nhưng vẫn cố làm như mình không sợ gì cả, cướp lại điện thoại.
“Điện thoại của em, em muốn làm gì thì em làm..”
“Em thích anh ta?”
Cố Thuần Nhã không sợ chết gật đầu.

Tuấn Lãng như muốn phát điên, anh liên tục chửi thầm.
“Lục Tuấn Phong đáng chết, cái đồ hại nước hại dân..”.
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 16: 16: Mật Ngọt Trong Tim


Buổi tối hôm đó, Tuấn Lãng vẫn chưa nguôi giận tìm tên đầu xỏ tình sổ.

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã nghe.

Tuấn Lãng lạnh lùng lên tiếng..
“Lục Tuấn Phong đáng chết, sao anh lại cướp vợ em?”
Bên kia Lục Tuấn Phong nghe điện thoại xong mà giật nảy người, anh nhíu mày.
“Thằng nhóc thối, anh cướp vợ nào của mày..”
Tuấn Lãng hậm hực..
“Còn nói không phải, anh không theo bác Lục đi làm quân nhân đi, làm ca sĩ thần tượng cái gì chứ.

Nhìn xem, bây giờ vợ em ngày đêm ngắm anh, không thèm quan tâm gì đến em..”
Nghe đến đây Lục Tuấn Phong mới hiểu ra mọi chuyện, anh cười bất lực.
“Anh nói mày nghe, có bạn gái mà để người ta thích anh thì đó là lỗi của mày.

Tại mày không đủ sức hút, sao lại đi trách anh.

Hơn nữa anh cũng đâu thể ép buộc người ta thoát fan, đúng không?”
Chưa đợi Tuấn Lãng lên tiếng, Lục Tuấn Phong đã nói tiếp.

“Mày gọi cho anh để nói mỗi chuyện này thôi đúng không, vậy thì cút đi.

Anh mày đang bận đi chơi với chị dâu mày rồi..”
Nói rồi Lục Tuấn Phong không nể tình mà cúp máy làm cho Tuấn Lãng tức càng thêm tức, anh quyết định đi tìm Cố Thuần Nhã đòi lại sự công bằng.
Anh gõ cửa phòng Cố Thuần Nhã ba lần nhưng không thấy cô đâu, tìm đi tìm lại một lúc, cuối cùng tìm thấy cô trong phòng Giang Dĩnh.

Và tất nhiên, hai người họ lại thảo luận về “idol giới trẻ” Lục Tuấn Phong.

Tuấn Lãng không nể tình xách Cố Thuần Nhã về phòng trong sự bất mãn của hai cô gái, nhưng anh không quan tâm.

Cả ngày hôm nay hai người họ dính lấy nhau, người bạn trai mới bổ nhiệm là anh lại phải ra rìa, thế nên khi cửa phòng vừa đóng lại, Tuấn Lãng đã đè Cố Thuần Nhã lên tường mà hôn.
Nụ hôn của anh không vội vàng vồ vập như lúc anh vác cô về phòng, anh từ từ m*t nhẹ môi cô, đầu lưỡi linh hoạt tinh tế cạy mở hàm răng của cô, nhẹ nhàng cuốn lấy chiếc lưỡi xinh đẹp, thận trọng m*t vào.

Hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp, đôi mắt cô đã sớm mê ly, đến khi anh vùi đầu vào tóc cô thở gấp, đôi môi của Cố Thuần Nhã đã sưng đỏ.
“Lần này anh không cắn vào em nữa chứ?”
Cố Thuần Nhã đỏ mặt gật đầu, lần này môi cô đã không chảy máu nữa, nhưng mật ngọt trong tim thì vẫn chảy dồi dào.

Cô cũng không thở tin được, hiện tại cô lại là bạn gái của anh, điều mà trước đó cô chỉ dám nghĩ trong mơ.
Tối đó Tuấn Lãng cũng rất đứng đắn, không bắt nạt cô quá lâu, ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.

Sáng hôm sau bốn người đi chơi thêm lần cuối trước khi trở về thành phố A.

Đương nhiên, cặp nào đi với cặp đó.

Tuấn Lãng và Trì Soái kiên quyết tách hai người ra bằng được.

Cố Thuần Nhã chỉ có thể ngậm ngùi nắm tay Tuấn Lãng đi dạo.
Hai người rẽ vào trung tâm thương mại gần đó, Tuấn Lãng muốn tự tay mua váy cho bạn gái nên lập tức kéo cô vào cửa hàng Saint Laurent.

Cố Thuần Nhã trừng mắt nhìn anh cầm hai chiếc váy lên ngắm nghía.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy cô liền đỏ mặt.
Hai chiếc váy anh đang cầm, một cái thiếu vải đến nỗi chỉ che được những chỗ quan trọng, một cái thì mỏng đến nỗi nhìn thấu bên trong.

Nhận thấy anh muốn mình thử, cô liền đè tay anh lại.
“Tuấn Lãng, anh đừng quá đáng.

Em vẫn còn đang đi học, không thể mặc loại váy này.

Chi bằng chúng ta sang cửa hàng Dior bên cạnh, được không anh..”
Tuấn Lãng thừa nhận bản thân muốn cô mặc cho anh ngắm, nhưng anh cũng không cưỡng lại được khi cô ôm tay mình làm nũng, liền đồng ý cùng cô sang cửa hàng bên cạnh.

Thôi thì thời gian còn dài, sớm muộn anh cũng sẽ được ngắm mà thôi...
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 17: 17: Anh Tìm Được Chị Dâu Cho Em Rồi


Sau khi chọn váy xong, anh đưa cô đi thử giày.

Cố Thuần Nhã đang phân vân giữa giày thể thao và giày cao gót, không biết nên chọn loại nào.
“Tuấn Lãng, anh nói xem em nên đi loại nào?”
Tuấn Lãng cười nhẹ.
“Trẻ con mới chọn, người lớn chọn cả hai..”
Nói rồi anh ghé sát vào tai cô nói nhỏ.
“Có điều, chồng em chỉ có một, không có người thứ hai để chọn đâu..”
Cố Thuần Nhã đỏ mặt đẩy anh ra.

Cái gì mà chồng với con chứ, cô mới không thèm lấy anh đâu.

Tuấn Lãng vẫn để ý chuyện cô thần tượng Lục Tuấn Phong, cho nên anh chỉ muốn cô cho anh một thân phận ngay lập tức, tiếc là cô còn chưa đủ tuổi kết hôn, nên anh đành chấp nhận tiếp tục làm vị hôn phu của cô mà thôi.
Hai người đi chơi quên thời gian, đến khi trở lại thành phố A, Cố Thuần Nhã mới bắt đầu hốt hoảng.

Cô đi mà không thông báo gì cho gia đình, nhất định bố mẹ cô sẽ lo lắng lắm.
“Chết em rồi, hôm qua đi vội quá, em chưa kịp báo cho bố mẹ.

Giờ trở về họ sẽ mắng em chết mất.

Làm thế nào bây giờ.”
Tuấn Lãng như biết trước tình hình, anh giơ tay xoa đầu cô đầy cưng chiều.
“Em đừng lo, anh đã báo cho cô chú là em đi chơi với anh rồi..”
Cố Thuần Nhã nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Có anh là lá chắn đúng là tuyệt thật, nhưng cô lại phát hiện một vấn đề khác còn nghiêm trọng hơn.

Cô đã và đang yêu sớm!!!
“Tuấn Lãng, anh có nói cho họ mối quan hệ của chúng ta không đó..”
“Chẳng phải em là vị hôn thê của anh sao.

Yên tâm, anh sẽ giữ bí mật chuyện tình cảm của chúng ta, mẹ sẽ không có cơ hội đánh vợ của anh đâu..”
Khuôn mặt xinh đẹp của Cố Thuần Nhã đỏ như trái gấc.
“Anh gọi ai là mẹ thế.

Với cả, ai là vợ anh chứ..

Không thèm nói chuyện với anh nữa, em về đây..”
Cô vừa định mở cửa xe bước xuống thì bị anh kéo lại, theo đà cô ngã vào lòng anh.

Tuấn Lãng cũng không lãng phí cơ hội, lập tức cúi xuống hôn lên đôi môi xinh đẹp.

Lại một nụ hôn dài nữa trải qua, anh mới đồng ý cho cô xuống xe.

Cố Thuần Nhã nhìn đôi môi sưng đỏ của mình qua gương, chỉ muốn quay lại đánh anh một trận.

Nhưng nếu cô quay lại, đảm bảo còn thảm hơn bây giờ.
“Tên lưu manh đáng chết, cái gì mà chưa hôn ai bao giờ.

Rõ ràng hôn điêu luyện đến mức đầu lưỡi đã tê rần như vậy, còn nói là không có kinh nghiệm..”

Không còn cách nào khác, cô đành phải lấy khẩu trang đeo lên.

Cũng may hiện tại bố mẹ cô không có nhà, nếu không với cái môi sưng như heo quay thế này, cô sẽ đổ lỗi tại tên mặt than Tuấn Lãng kia thèm thịt quay mà nhìn nhầm.
Tuấn Lãng vừa đi vừa cười bước vào nhà, làm Sơ Hạ sợ gần chết.

Cô vươn tay sờ lên trán anh.
“Anh làm sao thế, khó chịu ở đâu à?”
Tuấn Lãng không thèm chấp cô em ngớ ngẩn này, chỉ cười cười..
“Anh trai em sức khoẻ còn tốt lắm.

Nói cho em một chuyện, anh vừa tìm được chị dâu cho em rồi đó..”
Sơ Hạ bĩu môi không quan tâm..
“Lần này lại là ai đây.

Mà không đúng, anh thật sự có bạn gái rồi sao..”
Tuấn Lãng gật đầu chắc nịch.
“Anh nghiêm túc?”
“Đương nhiên, anh còn đang tính tới hôn nhân...”
Sơ Hạ nổi điên.
“Có phải là cô gái giám đốc gì đó mà anh mang từ nước ngoài về không.

Anh thật sự không quan tâm gì đến Tiểu Nhã sao, cô ấy yêu anh như vậy mà anh lại phụ tấm chân tình của người ta.

Âu Dương Tuấn Lãng, em phải giết anh..”
Tuấn Lãng còn chưa nói hết câu đã bị em gái truy sát.

Anh vội vàng bật nhảy khỏi sofa, nhanh chân chạy đi tìm chỗ trốn, vừa chạy vừa giải thích..
“Hạ Hạ, em bình tĩnh, nghe anh nói hết đã..

aaa...!bạn gái của anh là Tiểu Nhã mà...”
Anh ôm đầu hét lên khi thấy vật thể lạ đang lao về phía mình.

Cũng may anh nói ra kịp thời, chỉ có một chiếc gạt tàn chịu số phận thê thảm bị vỡ nát sau cơn giận của Sơ Hạ...
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 18: 18: Trọng Thương


Sau khi hai người bình tĩnh lại, Âu Dương Tấn cùng vợ cũng trở về.

Nhìn đống đổ nát trong nhà, Tô Phương Hà cau mày nhìn con trai.
“Tuấn Lãng, con lại chọc giận gì em gái con thế hả.

Con lớn rồi mà không nhường em một chút được sao..”
Tuấn Lãng đen mặt buông đôi tay đang ôm trán ra, lập tức một vệt máu chảy xuống.
“Mẹ nhìn xem ai mới bị bắt nạt đây này.

Con bị oan mà..”
Tô Phương Hà nhìn thấy cũng giật mình, bà quay đi lấy hộp cứu thương tới, nhưng vẫn buông ra một câu.
“Con không chọc giận em con thì làm sao nó lại như thế..”
Tuấn Lãng bất lực nhìn bà mẹ bênh con gái một mực này, quay sang tố cáo với bố..
“Bố, bố nói một câu công bằng đi..”.

Truyện Mỹ Thực
Âu Dương Tấn nhàn nhã uống trà, không quan tâm thế sự ngoài kia, chỉ nhẹ nhàng buông ra một câu còn tàn nhẫn hơn mẹ anh.
“Con biết đó, trong nhà này bố làm gì có tiếng nói trước mặt mẹ con..”
Sơ Hạ đang cúi đầu hối lỗi bên này cũng phì cười vì câu nói của bố mình.

Tuấn Lãng không tin vào mắt mình.
“Âu Dương Sơ Hạ, em còn cười, em có lương tâm không thế hả..”
Sơ Hạ biết mình sai, cô lè lưỡi ôm tay Âu Dương Tấn, trốn sau lưng ông.

Nhưng cô vẫn còn tình người, nhẹ giọng xin lỗi.
“Xin lỗi anh trai, ai bảo trước đó anh lăng nhăng như vậy mới làm em hiểu lầm.

Lần sau em sẽ không đập đồ trong nhà nữa..”
Tô Phương Hà xử lý vết thương cho con trai xong mới đập vào đầu anh một cái hỏi tội.
“Nói đi, con lại làm ra chuyện gì.

Âu Dương đại thiếu gia nổi tiếng là bad boy của thành phố A, con có nhớ mình đã có vị hôn thê không hả.

Con nói xem mặt mũi của bố mẹ giấu đi đâu, rồi lấy cái gì nói chuyện với cô chú Cố..”
Tuấn Lãng ấm ức, anh biết anh sai rồi, anh cũng đang sửa sai mà.

Vậy mà còn bị cả nhà mắng hội đồng nữa.
“Mẹ đừng đánh nữa, con biết sai rồi mà.

Hiện tại con chỉ yêu mình Tiểu Nhã thôi, sẽ không còn người bạn gái nào đâu..”
Tô Phương Hà đang đánh cũng phải ngừng tay, vẻ mặt mừng rõ hẳn..
“Con trai, nay con thông não rồi hả.

Mau nói, yêu đương với con bé thế nào rồi..”
Tuấn Lãng hắng giọng lấy lại quyền làm chủ.
“Con mới được bổ nhiệm làm bạn trai hai hôm nay.

Nhưng có điều dì Sở quản hơi nghiêm, nên cô ấy chưa dám công khai..”
Tô Phương Hà gật gù tỏ ý đã hiểu, quả thật ngày trước Sở Dung vì mang thai Cố Thuần Nhã ngoài ý muốn nên phải bỏ dở việc học.

Nên bà ấy không muốn con gái đi vào vết xe đổ của mình cũng dễ hiểu.

Nhưng nếu vậy thì con trai bà thiệt thòi quá..
“Được rồi, con cứ việc yêu con bé cho tốt vào.

Còn vấn đề về phụ huynh cứ để đó mẹ lo.

Đừng làm người ta to bụng là được.

Lúc đấy dì Sở vác đao đến lấy mạng con mẹ cũng không dám bênh đâu..”
Tuấn Lãng bị mẹ nói mà đỏ mặt ngại ngùng..
“Mẹ, con với cô ấy mới xác định quan hệ được hai ngày.

Mẹ lo hơi xa rồi đó..”
Tối đó, Tuấn Lãng chụp một bức ảnh mình bị trọng thương gửi cho Cố Thuần Nhã, muốn cô an ủi mình..
“Em nhìn bạn thân em này, anh bị trọng thương rồi, em mau dỗ anh đi..”
Có điều Cố Thuần Nhã không quan tâm vế sau ra sao, cô chỉ tập trung về vế trước..
“Anh nói cái gì?”
Nghe cô hơi cao giọng, Tuấn Lãng đang mừng thầm vì cuối cùng cũng có người quan tâm mình, nhưng câu nói phía sau lập tức khiến anh bị vả mặt..
“Anh làm gì Hạ Hạ mà cô ấy lại đánh anh..”
Tuấn Lãng đen mặt..
“Em nhìn kĩ lại đi, anh là người bị thương.

Em không thương em lại còn mắng anh..”
Anh bày ra vẻ mặt bảo bảo tổn thương nhưng bảo bảo không nói làm Cố Thuần Nhã phì cười, đành phải an ủi anh trước..
“Được rồi được rồi, thương thương nè, để em thổi thổi cho anh..”
Tuấn Lãng nghe vậy mới cong cái đuôi cún của mình lên, ngoan ngoãn để cô an ủi...
 
Mật Ngọt Tình Yêu
Chương 19: 19: Khách Quen


Sau ngày hôm đó, Tuấn Lãng bắt đầu quá trình làm bạn trai giấu mặt của Cố Thuần Nhã.

Để tránh tai mắt của bố mẹ Cố, mỗi lần muốn đi chơi riêng với cô anh đều phải lấy Tô Phương Hà hoặc Sơ Hạ ra làm lá chắn.
Đặc biệt trước mặt hai người họ, kĩ năng diễn xuất của anh lại có dịp được bộc phát.

Vào ngày nghe tin Sơ Hạ và Cố Hạo Trạch bị cảnh sát bắt xe, anh vội vàng chạy tới bảo lãnh.

Vừa nhìn thấy Cố Thuần Nhã cũng ở đó, mắt anh sáng rực như đèn pha ô tô, có điều anh buộc phải kiềm chế lại, vì bố mẹ Cố cũng ở đó.
Tuấn Lãng nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Sở Dung thì lập tức hắng giọng, giả bộ cốc đầu cô với giọng không vui..
“Lần sau em trai em bỏ nhà ra đi thì tự đi mà tìm, đừng làm phiền người khác..”
Cố Thuần Nhã ôm đầu, trừng mắt nhìn anh.

Lâu rồi anh chưa bạo lực với cô như vậy, có phải anh đang ngứa đòn không..
“Anh đánh em ngốc rồi anh có chịu trách nhiệm không?”
Tuấn Lãng nhận thấy cô đau thật thì hoảng sợ, muốn ôm đầu cô kiểm tra, nhưng lại ngại ánh mắt của người lớn, cho nên anh đành phải kiềm chế lại.

Trong lúc bố mẹ Cố đang dạy dỗ Cố Hạo Trạch, Tuấn Lãng vội kéo cô ra một góc, áy náy xin lỗi..

“Anh xin lỗi, vừa rồi em có đau không, để anh thổi thổi cho em..”
Cố Thuần Nhã đẩy anh ra, nhưng với sức lực yếu ớt của cô thì không làm anh xi nhê chút nào, đành vùi mặt vào ngực anh làm nũng..
“Đau...!đau chết đi được...”
Tuấn Lãng xoa chỗ vừa bị anh cốc xuống, lại thấy không đủ mà cúi xuống hôn lên tóc cô.

Cố Thuần Nhã thoả mãn trong lồng ngực anh, thấy anh đang cúi xuống, cô cũng vứt bỏ ngại ngùng nhón chân hôn lên môi anh.
Môi lưỡi hai người lại có dịp dây dưa cùng nhau, quấn quýt không rời.

Tuấn Lãng dịu dàng ôm lấy eo cô, bàn tay không yên phận nhẹ nhàng xoa xoa phần thịt bị lộ ra ngoài.

Hôm nay cô mặc áo croptop phối hợp với quần jeans, phần da thịt ở vùng bụng bị lộ ra khá nhiều, Tuấn Lãng ban đầu nhìn thấy thì không thoải mái, nhưng giờ anh lại có suy nghĩ khác.

Cô mặc như vậy thật tiện cho tay anh chiếm tiện nghi.
Hai người hôn nhau quên trời đất, đến khi Sở Dung phát hiện con gái mất tích mới lớn tiếng gọi..
“Tiểu Nhã, con đâu rồi, chúng ta đi về thôi..”
Cố Thuần Nhã giật mình đẩy người đang ôm chặt mình ra, mặc kệ anh phản kháng, cô nhanh chân chạy ra ngoài.

Vừa vặn Sở Dung đi tới nơi, nhìn thấy Cố Thuần Nhã hớt hải chạy ra, quần áo vẫn còn nguyên vẹn, nhưng mặt lại đỏ bừng.

Bà nghi hoặc hỏi.
“Con làm sao thế?”
Cố Thuần Nhã lắp bắp trả lời..
“Con có sao đâu...!con...!con vừa làm rớt điện thoại, nên con đi tìm thôi..”
Sở Dung hoàn toàn tin tưởng con gái, bà chỉ gật đầu coi như đã biết rồi bảo cô trở về..
Cố Thuần Nhã âm thầm thở phào một hơi, vừa rồi nguy hiểm quá, suýt nữa tim cô rớt ra ngoài rồi..
Tuấn Lãng thấy cứ như vậy thì không ổn, anh phải nhanh chóng tới thưa chuyện với bố mẹ vợ thôi.
Sau khi trở thành bạn gái của Tuấn Lãng, Cố Thuần Nhã trở thành khách quen ở Tu Kiệt, hiện tại cô có thể tự do bước vào phòng làm việc của anh mà không ai dám cản.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, sau khi học xong cô không về nhà mà đến thẳng Tu Kiệt gặp anh.
Thang máy dừng tại tầng 18, cô vừa bước ra đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng ở đây.

Chỉ một tách cà phê thôi mà các cô thư ký cũng đùn đẩy nhau không ai dám gõ cửa bước vào.

Cuối cùng họ chọn ra một cô thư ký trẻ tuổi nhất để giao trọng trách quan trọng này.

Cô thư ký cầm tách cà phê mếu máo..
“Các chị phải cứu em chứ, em còn trẻ như vậy, nhỡ em một đi không trở lại thì sao..”
“Cố lên, em làm được mà..”.
 
Back
Top Bottom