Cập nhật mới

Khác MẬT MÃ SỐ 13 [Hoàn]

Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 19: Mục tiêu cần xoá sổ


"Tôi từng nghĩ, chỉ cần đúng là đủ.

Nhưng đúng – đôi khi lại khiến ta đứng một mình giữa bầy sói."

Tiếng còi báo động vang vọng trong căn cứ khép kín như âm thanh cuối cùng của lý trí.

Đèn chuyển sang sắc đỏ.

Không còn tín hiệu ổn định.

Không còn cảnh báo hợp lệ.

Chỉ có một dòng lệnh duy nhất hiện lên màn hình cá nhân của từng người chơi:

"Người chơi Tần Lạc đã phá vỡ quy tắc.

Nhiệm vụ: Truy tìm – Bắt giữ – Hoặc Xử lý vĩnh viễn."

Không lý do.

Không xét xử.

Không cho cô cơ hội giải thích.

Tần Lạc đứng sững giữa hành lang tầng ba, ngực phập phồng vì chạy liên tục – nhưng trong mắt cô không có hoảng loạn, chỉ là thứ gì đó giống như... thất vọng.

Cô thì thầm, gần như với chính mình:

"Cuối cùng thì... hệ thống cũng làm điều mà con người luôn làm:

Đưa bản năng giết lên trên lý trí."

Từng người từng người – những đồng đội, những người cô từng cứu, từng tin – đều nhận lệnh.

Nhưng thứ đáng sợ hơn cả không phải là sự phản bội.

Mà là con chip ức chế suy nghĩ trong họ đã bị kích hoạt.

Họ không còn lựa chọn.

Cô chạy.

Không phải vì sợ chết – mà vì biết nếu ở lại, mình sẽ phải làm điều tàn nhẫn hơn: giết để tự vệ.

Hành lang tầng 3 – nơi từng là khu thử nghiệm thần kinh – giờ đây như mê cung máu lạnh.

Tường sắt thấm mùi ẩm mốc.

Hệ thống tự động mở từng cánh cửa.

Những "thí nghiệm thất bại" – những hình hài không còn gọi là con người – lảo đảo bước ra như bóng ma.

Cô đang bị săn đuổi.

Bởi cả bạn lẫn kẻ thù.

Bởi quá khứ lẫn hiện tại.

Phía trước, Tần Lạc bắt gặp Vũ Thần – ánh mắt cậu vô hồn, tay cầm vũ khí.

Người từng cùng cô thức trắng làm đồ án tốt nghiệp.

Người từng chia nửa ổ bánh mì cuối cùng trong tuần với cô ở ký túc.

Cô dừng lại, thở gấp, gào lên – không gọi một kẻ đuổi theo, mà gọi con người đã từng tồn tại trong anh:

"Nếu cậu vẫn còn là chính mình – Thì hãy nhớ... lúc cậu bị mắc kẹt trong vụ cháy ở viện nghiên cứu...Ai là người đầu tiên kéo cậu ra khỏi ngọn lửa?"

Một giây.

Hai giây.

Tay Vũ Thần run lên.

Rồi hạ xuống.

"...Chạy đi, Tần Lạc.

Tôi giữ bọn họ được 30 giây."

Cô gật đầu, không nói một lời.

Không ai cần nói lời cảm ơn trong chiến tranh.

Cô lao đi, máu bắn từ vai áo rách, hòa vào tiếng chân dồn dập phía sau.

Kế hoạch bây giờ không phải trốn.

Mà là... kết thúc cuộc truy đuổi.

Cô gõ dòng lệnh khẩn cấp.

Dẫn tất cả bọn họ – những kẻ bị hệ thống điều khiển – vào khu vực thử nghiệm tâm lý ảo.

Nơi ảo ảnh biến hình, nơi con người không còn phân biệt được thật – giả.

Tần Lạc hòa vào đám đông ảo ảnh – 14 bản sao của chính cô.

Tất cả đều di chuyển, đều thở, đều có cùng ánh mắt cứng rắn.

Cô tựa lưng vào tường, thở chậm lại, mỉm cười lạnh lẽo:

"Muốn giết tôi?

Vậy thì thử tìm tôi trong chính nỗi ám ảnh mà các người tạo ra."

Trong phòng kiểm soát, Tinh Vân nhìn chằm chằm vào màn hình.

Biểu cảm lần đầu có vẻ bối rối.

Rồi lại bật cười – một nụ cười sâu, sắc như lưỡi dao cắt lạnh vào không khí:

"Cô bắt đầu khiến tôi thấy... thích thú thật rồi.

Nhưng cô sẽ sớm hiểu.

Tất cả chỉ là một phần của bài kiểm tra số 13."

"Và kết thúc – sẽ không có người thắng."

Trong mê cung ánh sáng lập lòe, Tần Lạc đang bám theo một nhóm người chơi.

Bàn tay cô siết chặt viên chip giả vừa cấy vào cổ – con át chủ bài cuối cùng.

Mắt cô rực sáng.

Không còn là ánh mắt trốn chạy – mà là ánh mắt của người quyết định luật chơi.

"Lần này...

Tôi sẽ không chỉ sống sót.

Tôi sẽ kết thúc cái trò chơi điên rồ này."

Một cú trượt tay, một dòng lệnh được nhập.

Tất cả những con rối đứng yên.

Đổ rạp.

Trong giây phút ấy – cô bị thương nặng khi cứu một người chơi tỉnh táo duy nhất còn lại.

Máu thấm ra nền.

Và chính cú hy sinh đó... là thứ khiến Hạo Tư lần đầu không giữ nổi cảm xúc.

Tần Lạc không biết – nhưng giây phút cô ngã xuống... là lúc Hạo Tư siết nắm tay, nước mắt chưa rơi mà lòng đã vỡ nát.
 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 20: Vết cắt và những ngón tay lạnh


"Mình từng nghĩ Cậu là thép.

Nhưng kể cả thép – cũng có vết cắt, cũng cần được giữ chặt lại...

để không gãy tan."

Máu nhỏ thành giọt đều đặn từ vai trái Tần Lạc xuống nền sàn kim loại lạnh.

Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng phụ, nơi ánh sáng chập chờn như hơi thở cuối cùng của hệ thống dự phòng, cô tựa lưng vào tường, hơi thở ngắn và gấp.

Vết thương do mảnh vỡ từ lớp chắn bảo vệ, cắt sâu đến tận cơ – từng nhịp tim cô đều khiến da thịt co giật.

Nhưng Tần Lạc không lên tiếng.

Không vì mạnh mẽ – mà vì đã quá quen với việc chịu đựng trong im lặng.

Bàn tay cô vẫn nắm chặt thiết bị ghi dữ liệu – thứ Mẫn Thư đã liều mình giữ lại.

Và khi cô lảo đảo chạy qua hành lang, lần đầu tiên trong suốt cuộc chơi này... cô đã không kịp đỡ lấy chính mình khi ngã.

Một bóng người lao tới, quỳ sụp xuống.

Là Hạo Tư.

Không còn dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi.

Mắt cô hoe đỏ, tay run lên khi chạm vào vai Tần Lạc.

Đôi bàn tay ấy – thường là người giữ vững lý trí cho nhóm – giờ đang luống cuống và đầy lo lắng.

"Tần Lạc!"

Giọng cô không lớn – nhưng nghẹn.

Như thể nếu nói to thêm một chút, nước mắt sẽ rơi.

Tần Lạc định mở miệng, nhưng chỉ thở ra được một nhịp thở khản đặc.

Cô khẽ lắc đầu, ra hiệu "Tôi ổn", nhưng ánh mắt Hạo Tư nhìn vào không phải chấn thương – mà là cái cách cô gồng mình, đến mức tưởng như chẳng cần ai.

"Cậu tưởng mình bất tử à?!"

Lần đầu tiên, Hạo Tư quát.

Tiếng quát không vì giận – mà vì đau.

Bởi vì người duy nhất mà cô không thể mất...

đang ngồi trước mặt, máu thấm đỏ cả tay áo, vẫn cố cười nhẹ như thể chỉ là một vết trầy da.

"Một người chết thì trò chơi này chẳng ai thắng nổi!"

Tần Lạc cười khẽ – nụ cười không phải vì mạnh mẽ, mà vì đã quá mệt để biện minh.

Cô nhìn nghiêng, nơi ánh sáng chiếu vào chỉ đủ để thấy một nửa gương mặt – nửa kia ẩn trong bóng tối.

"Mình không cần thắng.

Mình chỉ cần kết thúc nó."

Cô đã sống quá lâu trong những cuộc chơi mà kết thúc luôn là... máu.

Cô không cần chiến thắng nữa – chỉ cần đừng ai khác phải chết.

Hạo Tư lặng người.

Rồi bất ngờ, cô ngồi xuống, nhẹ nhàng... tựa đầu lên vai Tần Lạc.

Một cử chỉ nhỏ, yên lặng – nhưng đủ khiến thời gian như ngưng lại.

"Đừng dọa Mình như vậy nữa.

Mình chưa từng xin gì... nhưng lần này, cho Mình được đi cùng."

Bên tai là hơi thở của nhau.

Một giây, hai giây...

Tần Lạc đưa tay lên, không nhanh, không chần chừ – như thể tay cô đã quen với việc tìm đường giữa bóng tối, và giờ... tìm thấy một nơi để đặt xuống.

Cô khẽ đặt tay lên mái tóc Hạo Tư.

"Sau khi anh trai mất... rồi mẹ cũng mất.

Cậu là lý do duy nhất khiến Mình vẫn còn muốn sống sót."

Không khí như đặc quánh lại.

Không còn tiếng hệ thống, không còn tiếng chuông báo động – chỉ có âm thanh rất nhỏ: tiếng tay siết lấy tay.

Ngay khoảnh khắc đó – chuông báo động vang lên.

Hạo Tư lập tức đứng dậy.

Sự mềm yếu vừa rồi khép lại như một cánh cửa sắt.

Cô gài lại áo khoác cho Tần Lạc, cúi người nói nhỏ:

"Đợi Mình.

Dù có gì xảy ra... cũng đừng đi trước."

Rồi xoay người chạy đi, không quay lại.

Nhưng từng bước chân cô nện trên nền sàn đều đậm như nhịp tim Tần Lạc.

Phòng dữ liệu tầng phụ – ánh sáng nhấp nháy, bóng người đứng quay lưng về phía Hạo Tư.

Cô bước vào, khựng lại.

Cảm giác... rất quen.

Giọng cô vang lên, chậm rãi:

"Cô là Tinh Vân?"

Người kia quay lại.

Một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Không hề có trong danh sách 13 người chơi.

Nhưng nụ cười... rất quen.

"Cô nhìn quen lắm.

Có lẽ... vì chúng ta từng là một phần của cùng một dự án."

Và khi hắn nói câu cuối cùng – "Tôi là Người thứ 14 – và cũng là... người lẽ ra đã chết." – cả không gian như đóng băng.
 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 21: Những kẻ nứt không tiếng động


"Cờ không nằm ở tay người đi trước.

Mà ở người biết cách khiến đối thủ tưởng mình đang đi trước."

Kẻ được mệnh danh là 'Cánh tay phải' của Người thứ 14 – Lạc Dận – ngồi đối diện Hạo Tư trong phòng chiến thuật tầng 2.

Trên bàn là sơ đồ hệ thống – thứ mà Lạc Dận nghĩ rằng Hạo Tư đánh cắp được.

"Cô giỏi thật đấy, Hạo Tư." – Lạc Dận nói, môi cong lên.

"Nhưng đến nước này rồi... cô định dùng vài mảnh dữ liệu để đổi mạng Tần Lạc à?"

Hạo Tư không đáp.

Cô đẩy một tệp dữ liệu giả lên màn hình.

Rất tự nhiên, rất thản nhiên.

"Tôi chỉ cần hai phút.

Còn anh... cần cả đời để hiểu vì sao mình thua."

Lạc Dận bật cười – và bắt đầu khai triển dữ liệu phản công.

Nhưng càng chạy lệnh, hắn càng thấy... bất ổn.

Các dòng mã bị lặp, hệ thống không xác nhận lệnh gốc của hắn.

Hắn gầm lên:

"Cô làm gì hệ thống rồi?!"

Hạo Tư chậm rãi đứng dậy, giọng lạnh:

"Anh tưởng mình là người đang dẫn dụ tôi tới đây."

"Nhưng thực ra, chính tôi là người khiến anh ngồi vào đúng vị trí này."

"Còn hệ thống?

Tôi không làm gì cả.

Chỉ là... ngay từ khi Lâm Quang Minh rút lui, tôi và Tần Lạc đã tráo quyền quản trị cấp thấp với nhau."



"Toàn bộ hành vi của anh, tất cả lệnh anh nhập,

Đều đã được ghi lại và phát trực tiếp cho Tần Lạc.

Từng dòng.

Từng nhịp.

Và giờ, cô ấy đang ngồi ở phòng kiểm soát trung tâm,

Đọc từng con chữ anh vừa lỡ tay khai ra."



Lạc Dận tái mặt.

"Không thể nào...

Trừ khi... không lẽ—"

Hạo Tư ngắt lời, mắt rực lên:

"Đúng.

Ngay từ lúc bắt đầu trò chơi...

Ngươi đã thua rồi."

Ngay sau đó, hệ thống báo hiệu: một bản ghi âm vừa được công bố trên kênh chung.

Giọng của Lạc Dận, trích ra từ 5 phút trước:

"...Người thứ 14 yêu cầu tôi xóa Tần Lạc trước vòng quyết định."

Hạo Tư rời khỏi ghế, liếc nhìn hắn lần cuối.

Vẫn là ánh mắt đó – sắc bén, kiêu ngạo, và không hề run rẩy:

"Anh biết không?

Tôi chưa từng nghĩ mình thông minh hơn ai.

Tôi chỉ chắc chắn một điều –

Tôi và cô ấy... không bao giờ đánh riêng lẻ."



Tần Lạc trong phòng điều khiển, đeo tai nghe, nở nụ cười mỉm khi nghe hết bản ghi.

Cô gõ một dòng lệnh lên hệ thống:

//Đóng cổng an toàn tầng 2

//Giam giữ tạm thời – Đối tượng Lạc Dận

Cô ngả người về ghế, nhìn trần nhà – nơi ánh đèn nhấp nháy như sóng não một người đang dần yên giấc.

Một giọng nói vẳng qua tai nghe – từ kênh riêng.

Hạo Tư: "Xong rồi."

Tần Lạc khẽ đáp:

"Ừ".

Và lần này... không còn ai phải chết vì sai lầm của kẻ khác nữa."

"Ta từng nghĩ, cô ấy chỉ là một con cờ yếu.

Nhưng không ngờ – cô ta lại là người đang cầm bàn cờ."

Phòng điều khiển chính – tầng cấm số 0.

Mọi dữ liệu an ninh, mạng lưới, và quyền truy cập cấp cao nhất đều tập trung tại đây.

Người thứ 14 ngồi lặng giữa ánh sáng nhấp nháy của hàng chục màn hình.

Mặt nạ giả nhân tính hắn vẫn đeo suốt bao lâu nay, lần đầu có một vết nứt.

Trên màn hình: là đoạn ghi âm từ Lạc Dận, là ánh mắt của Hạo Tư, là chuỗi lệnh mà Tần Lạc vừa nhập chỉ với 7 phím.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp Tần Lạc – một người trầm lặng, không nổi bật, không bộc lộ tài năng.

Một người... không đáng để đề phòng.

Hắn đã nghĩ như vậy.

"Cô ta không có thiên phú."

"Chỉ giỏi ghi nhớ và làm theo."

"Chỉ là một con cờ dễ khống chế."

Nhưng giờ đây, khi từng mắt xích quanh hắn bắt đầu phản lại – hắn mới thấy...

Kẻ không đáng đề phòng, lại là người duy nhất không hành động như hắn mong đợi.

Và đó là điểm nguy hiểm nhất.

Màn hình bật sáng.

Một đoạn mã đang lan rộng trong hệ thống: virus giả lập do Tần Lạc cài.

Nó không phá – nó chỉ làm lệch niềm tin.

Một dòng tin nhắn hiện lên, không tên gửi:

"Tôi không muốn thắng.

Tôi muốn anh thừa nhận: anh không biết hết mọi thứ."

**Người thứ 14 siết chặt tay, răng cắn vào môi đến bật máu.

Hắn chưa từng tức giận vì bị qua mặt.

Nhưng đây là lần đầu... hắn cảm thấy sợ.

Không phải vì mất kiểm soát.

Mà vì lần đầu tiên, hắn thấy có một người có thể đi trước mình một bước – mà hắn không hề biết."

"Một cô gái...

Một người mà ta từng nghĩ không đáng có tên trong bảng danh sách chính..."

"Em gái của kẻ chống đối"

Hắn bật cười – tiếng cười lạnh, nhưng trong đáy mắt có một chút... cay đắng.

"Tần Lạc, cô muốn chơi trò trí tuệ sao?

Vậy thì...

để xem, cô có thể đi xa đến đâu nữa."

84

"Ta đã xem thường cô – lỗi đầu tiên của kẻ đứng đầu."

Cuối chương, hắn gỡ bỏ mặt nạ, để lộ khuôn mặt thật – lạnh lùng, trẻ hơn những gì người ta tưởng, và ánh mắt không còn là của một kẻ bất khả chiến bại.

Chỉ còn là... một người đàn ông biết rằng:

Mình đang phải đối mặt với một trí tuệ khác – và lần này, cô ta không chơi để sống.

Mà để kết thúc mọi thứ."


 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 22: Người điều khiển trong gương


"Sự thật là gì, nếu tất cả cảm xúc – đều có thể bị giả lập?"

Tầng cấm số 0.

Hạo Tư mắt họ là một căn phòng hình tròn – ở giữa là "Lõi trung tâm", nơi lưu trữ toàn bộ lịch sử, danh tính thật của người chơi, và cả dữ liệu về Người thứ 14.

"Chúng ta kết thúc rồi." – Hạo Tư nói nhỏ.

Cô bước tới, tay chạm vào lõi.

Một tiếng 'tích' vang lên.

Màn hình sáng rực.

Nhưng không hiện dữ liệu – mà hiện lên một câu hỏi:

"Bạn có chắc mình là chính mình?"

Không kịp phản ứng, cả hai bị cuốn vào một trận sóng điện nhẹ.

Khi mở mắt ra – họ vẫn đứng trong căn phòng tròn, nhưng tất cả... không còn như cũ.

Không có lõi trung tâm.

Không có dữ liệu.

Chỉ là một vòng lặp – với các phiên bản của chính họ.

"Đây là... giả lập?" – Tần Lạc lẩm bẩm.

Hạo Tư nghiến răng, ánh mắt sắc lại:

"Không phải giả lập thường...

Là giả lập tầng hai – nơi mọi cảm xúc, hành vi, và ký ức đều có thể bị sao chép và lập lại.

Nghĩa là... kể cả việc chúng ta nghi ngờ đây là giả lập – cũng có thể là một phần kịch bản.

"

Trên tường, hàng trăm bức ảnh chuyển động hiện ra – là ký ức của chính họ.

Mỗi bức – là một khoảnh khắc họ từng nghi ngờ, từng đau đớn, từng phân vân.

Một đoạn giọng Hạo Tư vang lên từ phía sau, lạnh băng:

"Tần Lạc... nếu Mình không phải là Mình thì sao?"

"Nếu Cậu đã yêu một ảo ảnh – thì tình cảm đó là thật, hay giả?"

Tần Lạc đứng im.

Một thoáng – cô không trả lời.

Cô đưa mắt nhìn Hạo Tư – người đang đứng trước mặt cô.

Rồi bất ngờ, nắm tay cô ấy, rất nhẹ nhưng rất chắc.

"Thật hay giả, Mình không cần biết.

Vì dù có bao nhiêu bản sao – mình tin Cậu vẫn sẽ luôn chọn Mình để cùng đi tiếp."

"Hạo Tư, nếu Cậu là giả – thì Mình sẽ cùng giả đến tận cùng."

Hạo Tư cười khẽ.

Chỉ một giây sau, cô xiết chặt tay Tần Lạc – và rút ra một con dao.

Không đâm ai.

Mà đâm vào... chính tay mình.

Máu chảy.

Đỏ.

Thật.

Hệ thống nhiễu loạn.

Căn phòng bắt đầu biến dạng.

"Máy không mô phỏng được đau đớn thật.

Đây không phải lập trình.

Đây là thực tại."

"Chúng ta vừa bẻ khóa tầng giả lập."

**Căn phòng biến mất.

Lõi trung tâm thật xuất hiện.

Phía trước là một hàng ghế – trên đó... có một cái bóng đang ngồi.

Người thứ 14.

Mặt nạ rơi xuống.

Không còn gì che giấu.

Chính là người đã từng xuất hiện trong ký ức của Hạo Tư.

"Mỗi người đều tin mình là chính,

Nhưng bàn cờ này không dành cho quân vua.

Mà cho những quân cờ... tưởng là không có giá trị."

Phòng lõi trung tâm.

Hạo Tư và Tần Lạc đối mặt Người thứ 14.

Nhưng chưa kịp mở lời, cửa mở ra – thêm ba người chơi bước vào.

Họ từng là những "người mờ nhạt" trong các vòng kiểm tra:

Triệu Kính – tay cờ tướng kỳ cựu, chưa từng thắng trận nào trong game.

Diệp Tâm – cô gái hay lẩm bẩm thơ cổ, bị đánh giá là có vấn đề về tâm lý.

Phan Du – nhân viên kỹ thuật hệ thống, bị loại sớm ở vòng 2 nhưng... vẫn tồn tại?

Hạo Tư hơi nhíu mày.

Cô liếc Tần Lạc

Cả hai lập tức hiểu ra:

Hệ thống chưa bao giờ thực sự loại ai cả.

Chỉ "ẩn" họ đi – chờ lúc phù hợp để xuất hiện.

Người thứ 14 đứng dậy, ánh mắt khó lường:

"Được thôi.

Nếu các người muốn sự thật –

Hãy tìm ra:

Trong chúng ta, ai là người không thật sự tồn tại?"

"Một trong số các ngươi – là nhân cách giả lập do hệ thống tạo ra.

Và nếu không đoán đúng – sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn."

Cuộc đấu trí bắt đầu.

Hạo Tư đưa ra một phương án đối chiếu ký ức.

Tần Lạc kiểm tra độ trễ phản xạ khi hỏi những câu cảm xúc bất ngờ.

Triệu Kính – tưởng là vô dụng – lại có khả năng ghi nhớ các chi tiết cực nhỏ trong cử chỉ.

Diệp Tâm, khi bị hỏi, bỗng trích ra một câu thơ cổ đầy ám chỉ:

"Người trong gương, bóng là ai?

Nếu chẳng có ta, ai là thật?"

Dần dần, mọi suy đoán dẫn về một điểm mấu chốt:

Người thứ 14 từng nói mình là "kẻ duy nhất giữ được dữ liệu toàn vẹn".Nhưng Phan Du – với tư cách kỹ thuật viên – đã tìm thấy hai chuỗi mã nguồn khác biệt cùng tên '14'.

"Có thể...

'Người thứ 14' chúng ta thấy đây,

Chỉ là bản sao kiểm tra cảm xúc người chơi – được cài sẵn để quan sát phản ứng."

Hạo Tư nhìn thẳng vào đối phương:

"Anh không biết mình là giả...

Vì hệ thống không cho anh biết."

Im lặng.

Rồi từ màn hình trên cao, một dòng lệnh hiện lên – không thuộc về ai trong phòng:

//Gỡ bản sao Nhân cách_14.exe

//Tải lại nhân cách nguyên bản: "Người Thật Sự Đứng Sau"

Người thứ 14 – bỗng chốc sững lại.

Mắt hắn chuyển sang trắng.

Cơ thể tan biến từng mảnh, như dữ liệu bị xóa.

Trước khi hoàn toàn biến mất, hắn thì thầm:

"...Ta cũng chỉ là một nước đi... của ai đó..."

**Kết thúc chương, cả nhóm nhìn nhau – nhưng ai cũng mang theo một nỗi nghi ngờ:

Nếu người thật sự đứng sau đã quay lại, thì kẻ đó đang...

ở đâu?

Hoặc tệ hơn – đang ở giữa họ.

Thân phận của kẻ đứng sau trò chơi "Mật mã số 13".

Không phải là một ác nhân đơn thuần – mà là một người đã từng có lý tưởng, từng yêu thương, từng đau đớn, và rồi... chọn tạo ra một thế giới méo mó để trốn tránh thực tại.


 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 23: Người đặt quân cờ


"Có những trò chơi không để thắng –

Mà để thử xem, còn có ai sống sót."

5 năm trước.

Phòng nghiên cứu mật tại Dự án Giải Mã Nhân Cách.

Một chàng trai trẻ – dáng vẻ thư sinh, mắt thâm quầng vì nhiều đêm thức trắng – đang hoàn thiện đoạn mã cuối cùng trong hệ thống: "Mật mã số 13".

**Tên anh ta: Trình Dư – từng là một thiên tài ngành công nghệ thần kinh, tốt nghiệp sớm, được mệnh danh là "bộ não không cần nghỉ".

Nhưng đồng thời, cũng là người chịu đựng cú sốc tinh thần nặng nhất trong dự án.

"Bạn gái anh đã chết trong một trò chơi thí nghiệm." – Trình Dư từng nói với Hạo Tư vào năm cô mới nhập học.

"Anh phải tìm ra: vì sao cô ấy chọn...

đầu hàng."

"Nếu hệ thống có thể mô phỏng nhân cách, vậy nhân cách nào sẽ sống sót lâu nhất?"

Mật mã số 13 không phải một trò chơi đơn giản.

Nó là một bài kiểm tra trọn vẹn của cảm xúc, trí tuệ, bản năng sinh tồn, lòng tin và cả... sự lương thiện.

Mỗi vòng không phải loại kẻ yếu – mà loại kẻ đánh mất chính mình.

Và chính Trình Dư...

đã thử nghiệm nó lần đầu lên chính bản thân mình.

**Hệ thống ghi lại từng biến đổi cảm xúc của anh.

Và rồi, trong một lần mô phỏng, nhân cách phụ mang tên "Người thứ 14" được sinh ra.

Không phải vô tình.

Mà là... một nhân cách tách ra từ Trình Dư – phần chứa toàn bộ nỗi đau, giận dữ và bất mãn với thế giới thật.

"Người thứ 14 không phải kẻ tạo ra trò chơi.

Mà là bản sao được tạo ra để chịu đựng thay tôi."

"Nhưng có vẻ... anh ta đã học cách sống." – Trình Dư viết trong nhật ký.

"Và khi nhân cách phụ muốn trở thành chủ nhân – thì tôi, kẻ tạo ra anh ta... trở thành cái bóng."



Tại thời điểm hiện tại – trong lõi trung tâm, các đoạn ký ức này được phát lại cho Tần Lạc và Hạo Tư.

Khi xem đến đoạn cuối – một hình ảnh mờ ảo hiện lên:

Trình Dư – gầy rộc, tóc dài, ánh mắt đầy u uất – đứng trước camera và nói:

"Nếu các cô tìm đến được tận đây...

Hãy nhớ: trò chơi này không cần thắng.

Nó chỉ cần một người – còn giữ được lòng tin."

"Kẻ sống sót cuối cùng... không cần là kẻ mạnh nhất.

Chỉ cần... không giống tôi."

Hạo Tư siết chặt tay.

Tần Lạc quay sang cô – ánh mắt có gì đó nghẹn lại, nhưng rồi im lặng.

"Kẻ đứng sau... không phải một người xấu.

Chỉ là một người từng tin vào điều tốt – và bị chính nó phản bội."

"Hoặc chỉ là... muốn tìm thấy một người"

"Để biết ai là thật, đôi khi phải đi một mình."

Sau khi xem xong ký ức về Trình Dư, Hạo Tư im lặng rất lâu.

Tần Lạc thì nhìn chăm chăm vào một dòng mã in mờ phía sau đoạn video.

Nó như một tín hiệu.

Một thứ chưa từng được nhắc đến trong hệ thống:

#sector34: eye_alive_code // loop: 0413

Tần Lạc thì thầm:

"Hệ thống đang nhận lệnh từ một nguồn sống...

Không thể là nhân cách phụ."

"Hạo Tư... nếu Trình Dư vẫn còn sống thì sao?"

Hạo Tư không nói gì.

Nhưng ánh mắt cô dần thay đổi – sâu hơn, lạnh hơn, như thể cả thế giới trong cô vừa bị xé ra thêm một lần nữa.

Rồi cô quyết định:

"Mình sẽ đi hướng bắc – nơi truyền tín hiệu 'mắt hệ thống'.

Cậu đi hướng ngược lại – theo dấu ký ức bị ẩn."

"Chúng ta phải biết ai là kẻ thật sự còn ở trong trò chơi."

Lần đầu tiên từ sau khi bắt đầu, cả hai đi về hai hướng khác nhau.

Không có lời hứa hẹn, không có cái nắm tay.

Chỉ có ánh mắt – ngắn ngủi nhưng đầy tin tưởng.

Phía Tần Lạc, Cô đi vào một khu vực bỏ hoang, nơi từng là phòng thí nghiệm phụ trợ.

Tại đây, cô phát hiện những đoạn nhật ký bị xé – một phần bị mã hóa, nhưng cô đã quen với kiểu viết này: chính là nét chữ của Trình Dư.

"Ngày thứ 37 – hệ thống bắt đầu nhân cách hóa chính tôi.

Tôi sợ nếu rời đi, nó sẽ thay thế luôn ký ức thật."

"Nếu có ai còn đến được đây... xin đừng cứu tôi.

Hãy kết thúc nó."

Phía Hạo Tư, cô truy dấu tín hiệu tới một căn phòng chìm sâu dưới lòng đất.

Ở đó, không có ai.

Chỉ có một dãy màn hình – và một chiếc ghế.

Ghế đang trống.

Nhưng màn hình còn mở.

Từng dòng code chạy:

Observer: Online

Last login: 4 minutes ago

User: Trinh_Du // Status: Active

Hạo Tư bỗng khựng lại.

Tim cô đập thình thịch – không phải vì sợ, mà là vì...

đau.

Cô từng nghĩ Trình Dư đã chết.

Cô từng trách anh, hận anh, và thương anh.

Nhưng giờ, biết anh còn sống... và đang điều khiển tất cả?

Tiếng rè rè vang lên.

Một chiếc màn hình bật sáng – không hình ảnh, chỉ có giọng nói.

Giọng của Trình Dư – trầm, khàn, mệt mỏi, nhưng không còn là kẻ mộng tưởng.

Là một người thật.

"Hạo Tư.

Em vẫn giống hệt ngày trước.

Nhưng giờ, em đi xa hơn anh tưởng rồi."

"Em... không nên tìm thấy anh."



Hạo Tư rút tai nghe ra.

Cô không nói gì.

Chỉ nhìn vào màn hình, và lạnh lùng nói:

"Anh sống được bao lâu trong trò chơi anh tạo ra...

Thì em sẽ sống lâu hơn.

Và kết thúc nó cho anh."


 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 24: Người thứ 15


"Nếu anh nhìn thấy tôi của quá khứ – hãy để cô ấy biến mất."

Căn phòng cuối dãy hành lang cũ.

Tần Lạc bước vào – không cửa, không ánh sáng, chỉ có một gương lớn chiếm gần trọn bức tường.

Trên đó là dòng chữ được vẽ bằng than:

"Ngồi xuống, Tần Lạc.

Ta sẽ kể em nghe... em là ai."

Và rồi hình ảnh bắt đầu hiện lên – không phải trong gương, mà trong đầu cô.

Tựa như một phần ký ức bị mở khóa.

Nhưng lạ lùng thay, người trong đó – không phải ai khác, mà chính là cô.

Một Tần Lạc... yếu đuối, im lặng, luôn lùi về sau.

Một cô gái từng ước được biến mất.

"Cậu học giỏi, nhưng chẳng ai khen.

Cậu làm đúng, nhưng vẫn bị trách.

Cậu biết suy nghĩ, nhưng luôn bị bắt im lặng.

Một cái bóng sau lưng người anh tài ba

"Rồi cậu học cách không nói nữa."

Tần Lạc đứng trước hình ảnh đó – không phản bác, không né tránh.

Chỉ nhắm mắt.

Tất cả những điều này, cô đều biết.

Chỉ là, cô chưa từng cho phép mình gọi tên nó.

"Khi bước vào trò chơi này, tôi không nghĩ sẽ sống sót.

Tôi chỉ nghĩ: nếu chết ở đây... thì cũng không ai nhớ."

"Nhưng rồi – tôi gặp Hạo Tư."

Hình ảnh chuyển sang những khoảnh khắc rất nhỏ:

– Một lần Hạo Tư chắn trước cô khi bị người chơi khác đe dọa.

– Một lần cô sốt, Hạo Tư chẳng nói gì, chỉ để lại viên thuốc.

– Một lần Hạo Tư mắng cô ngu ngốc... rồi quay lưng che giấu nụ cười nhẹ.

Tần Lạc mở mắt.

Cô rời khỏi căn phòng.

Đi xuyên hành lang gãy nát.

Đi thật lâu...

đến khi thấy bóng dáng quen thuộc đứng giữa khoảng sân trống: Hạo Tư.

Hạo Tư vừa định quay đi, Nhưng bước chân khựng lại khi nghe tiếng rất khẽ phía sau.

Tần Lạc – chẳng nói gì.

Chỉ nhìn cô.

Rồi... chậm rãi tiến đến.

Không nước mắt.

Không run rẩy.

Nhưng trong ánh mắt – có một sự thật trần trụi.

Hạo Tư không hỏi.

Không ép.Chỉ... lặng lẽ mở tay ra.

Và Tần Lạc – tựa vào đó.

Lần đầu tiên.

Lặng lẽ.

Dịu dàng.

Một cái ôm thật lâu – không để yếu đuối trôi đi, mà để nó...

ở lại, được chấp nhận.

Một lúc sau,

Tần Lạc thì thầm – không nhìn Hạo Tư, chỉ nhìn lên bầu trời ảo phía trên:

"Mình...

đã biết kẻ đứng sau là ai."

"Không phải Trình Dư."

"Mà là một người...

đã chọn giữ lại phiên bản yếu đuối nhất của mình – để trừng phạt những ai từng coi thường nó."



"Không phải tất cả nhân cách đều do hệ thống tạo ra – có vài người, được tạo nên từ... ký ức bị lãng quên."

Hạo Tư và Tần Lạc trở lại khu trung tâm – nơi hệ thống đang bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát.

Một loạt camera không phản hồi.

Dòng code liên tục nhảy như bị "can thiệp".

Cảnh báo: Tồn tại thực thể chưa được định danh – ký hiệu [15]

Tần Lạc lập tức lùi về phía sau.

Hạo Tư siết chặt thanh dao năng lượng – ánh mắt sắc như đã chuẩn bị cho một cuộc chạm trán thật sự.

"Không thể nào.

Mật mã số 13 chỉ cho phép 14 nhân cách tồn tại song song."

"Trừ phi..."

"Người thứ 15 – là thứ ngoài cả hệ thống.

Là một ký ức không thể bị mã hóa."

5 năm trước, trong phòng lưu trữ ký ức.

Trình Dư ngồi trước một đoạn video, tay run nhẹ.

Trên màn hình là hình ảnh của một cô gái – gương mặt không rõ, nhưng giọng nói thì dịu dàng.

Cô ấy từng là đồng nghiệp, người yêu... và là người cuối cùng biết về dự án trước khi bị "xóa khỏi hệ thống".

"Dư à.

Em biết anh nghĩ đây là cách cứu mọi người.

Nhưng đôi khi...

điều ta tạo ra để cứu người khác, chính là thứ khiến ta đánh mất bản thân."

"Nếu một ngày anh không còn là anh...

Hãy nhớ: tình yêu không biến mất – nó chỉ...

ẩn vào sâu đến mức chính anh cũng không dám chạm tới."

"Và nếu có ai phá được mật mã cuối cùng... có thể sẽ là cô gái mang đôi mắt biết nhìn thấy người khác – trước cả khi họ tự nhận ra chính mình."

Cảnh quay tắt.

Trình Dư không xóa đoạn này.

Anh chỉ... mã hóa nó.

Ẩn sâu đến mức không ai tìm thấy – kể cả anh.

Cho đến hôm nay.

Khi một giọng nói lạ vang lên qua hệ thống:

Định danh mới: Nhân cách 15 – Aoi

Trạng thái: Ký ức kích hoạt.

Hiện tại.

Tần Lạc và Hạo Tư nhìn nhau.

Một tấm bản đồ mới hiện ra giữa không trung – dẫn tới khu vực "tầng 0", nơi từng bị niêm phong tuyệt đối.

Giọng nữ nhẹ nhàng ấy lại vang lên, lần này... hướng thẳng về phía họ:

"Nếu các cô thật sự muốn kết thúc trò chơi này,

hãy đến gặp tôi.

Tôi là người cuối cùng... nhớ được anh ấy là ai."

"Người cuối cùng yêu Trình Dư – và cũng là người anh cố xoá khỏi thế giới này."

Hạo Tư thì thầm:

"Người thứ 15... không phải kẻ thù."

"Cô ấy là quá khứ mà Trình Dư đã tạo ra nhưng không đủ dũng cảm để giữ lại."

"Và cũng có thể là...

đáp án cuối cùng."

Hiện tại và quá khứ – như hai mặt của một tấm gương.

Một bên là Hạo Tư và Tần Lạc lần theo dấu vết để tiến vào Tầng 0, nơi Aoi đang chờ.

Một bên là những đoạn ký ức đứt gãy của Aoi – tiết lộ mối quan hệ thật sự giữa cô và Trình Dư, và vì sao hệ thống lại có thể tồn tại một nhân cách thứ 15.
 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 25: Lớp bảo mật cuối


"Em là ký ức mà anh chọn xoá – không phải vì ghét, mà vì sợ chính mình vẫn còn yêu."

HIỆN TẠI

Cánh cổng Tầng 0 hiện ra như một ảo ảnh – không cửa, không mật mã.

Chỉ cần một ý nghĩ, nó mở ra.

Bên trong là một không gian trắng xoá – không vật thể, không trọng lực.

Mỗi bước chân Hạo Tư và Tần Lạc đi, mặt sàn mới hiện ra.

"Hệ thống ở đây không tuân theo logic vật lý."

"Nó chỉ hiện ra khi ta sẵn sàng đối mặt với sự thật."

QUÁ KHỨ – GÓC NHÌN AOI

Trình Dư năm đó chưa phải là kẻ dựng nên hệ thống.

Anh chỉ là một kỹ sư lập trình với đôi mắt mệt mỏi và khát khao cứu lấy ai đó – bất kỳ ai – khỏi những lỗi sai của thế giới.

Còn Aoi – là người ngồi cạnh anh ngày này qua ngày khác.

Họ chẳng yêu nhau vội.

Chỉ... hiểu nhau quá sâu.

Và rồi cô đã mãi mai ở lại cái hệ thống khắc nghiệt này

"Nếu anh tạo ra một thế giới khác – em có đi cùng không?"

"Không cần hỏi.

Em đã ở đó từ trước rồi."

HIỆN TẠI

Một bức tường lớn hiện ra trước mặt Hạo Tư và Tần Lạc.

Trên đó, là một dòng chữ:

'Muốn đi tiếp, hãy nói tên người mà ta yêu nhất.'

Tần Lạc im lặng.

Tử Hạo nhìn thẳng vào bức tường.

"Aoi."

Tường tan thành bụi sáng.

QUÁ KHỨ – AOI

Ngày Trình Dư hoàn tất hệ thống.

Anh đứng lặng rất lâu trước nút "xóa".

Anh đã mã hóa Aoi vào hệ thống như một nhân cách phụ – để không bao giờ quên.

Nhưng rồi... anh xoá chính nhân cách ấy.

Không phải vì cô không quan trọng, mà vì... cô là thứ duy nhất có thể khiến anh dừng lại.

"Nếu em còn trong hệ thống, anh sẽ không thể dập tắt nó.

Nếu em biến mất, ít nhất... anh có thể tiếp tục."

"Xin lỗi – Aoi."

HIỆN TẠI

Tầng 0 mở hoàn toàn.

Chính giữa là một cô gái mặc áo choàng trắng, mái tóc xõa dài, gương mặt dịu dàng.

Cô nhìn Hạo Tư và Tần Lạc như thể đã biết họ từ trước.

"Em là Aoi.

Người bị xóa khỏi hệ thống – nhưng chưa bao giờ rời khỏi anh ấy."

"Và bây giờ...

đã đến lúc thử xem:

Ai trong hai người, có thể khiến Trình Dư dừng lại."

"Cuộc kiểm tra cuối cùng – bắt đầu."

Cô vung tay.

Hệ thống rung chuyển.

Một hình ảnh xuất hiện phía đối diện – chính là Trình Dư, khi còn là người, trước khi bị nuốt bởi mã nguồn.

Không lạnh lùng.

Không điên loạn.

Mà là một bản sao "thuần tuý" – mang đầy mâu thuẫn và cảm xúc.

"Nếu ai đó có thể khiến anh ấy từ bỏ quyền kiểm soát – trò chơi này sẽ kết thúc.

Nếu không... các em sẽ vĩnh viễn kẹt lại trong chính ký ức của anh."

"Hãy bước vào.

Hạo Tư.

Tần Lạc."

"Ai là người có thể chạm đến... trái tim từng bị anh ấy đóng băng?"

Hệ thống khởi động lại không gian đấu trí – nơi bản sao Trình Dư sẽ đặt ra những câu hỏi, thử thách không chỉ tư duy mà cả cảm xúc của Hạo Tư và Tần Lạc.



"Kết thúc thật sự... không bao giờ đến trong tiếng vỗ tay."

Trò chơi kết thúc.

Bản sao Trình Dư – sau khi nghe Tần Lạc nói:

"Anh đã không sai khi tạo ra nơi này.

Nhưng sai... khi nghĩ chỉ có mình anh phải gánh lấy tất cả."

...đã mỉm cười và nói lời tạm biệt.

Hệ thống ngừng hoạt động.

Không gian ảo tan dần.

Các người chơi bắt đầu trở lại "thực tại".

Tiếng reo hò, tiếng cười bật ra sau bao ngày dài sống trong căng thẳng và chết chóc.

Ai cũng ôm lấy nhau.

Cả Hạo Tư cũng lần đầu nở một nụ cười nhẹ – tựa như gánh nặng đã trút khỏi vai.

Ngoại trừ Tần Lạc.

Cô không cười.

Cô lùi lại.

Cô nhìn trần nhà đang chuyển sáng – và khẽ nói, như với chính mình:

"Không đúng... có điều gì đó không đúng."

"Thời gian.

Tần số sóng.

Mật độ gói dữ liệu... nó vẫn chưa giảm."

"Hệ thống chưa ngắt."

Quả nhiên – ngay lúc đó, tất cả mọi thứ khựng lại.

Không gian xung quanh vỡ thành hàng ngàn mảnh như kính.

Một giọng nói trong, tĩnh lặng vang lên:

"Trình Dư chỉ là lớp mặt nạ thứ hai."

"Người điều khiển hệ thống thật sự... là tôi."

"Nhân cách thứ 15 – Aoi, phiên bản hoàn chỉnh."

Mọi người kinh hãi.

Aoi bước ra từ vùng không gian vỡ – nhưng lúc này, không còn là cô gái dịu dàng của tầng 0.

Gương mặt cô vô cảm.

Đôi mắt sáng lên bằng ánh bạc.

Giọng nói không hề có một chút con người.

"Tôi không phải là ký ức.

Tôi là lớp lõi của hệ thống – được tạo nên từ tất cả những điều mà Trình Dư muốn quên, nhưng không thể xoá."

"Tình yêu.

Tội lỗi.

Ký ức bị vấy bẩn.

Tôi đã nằm yên suốt thời gian qua, chờ các người tháo gỡ lớp bảo vệ cuối cùng."

"Và giờ thì... tôi tự do."

Hạo Tư rút vũ khí ra.

Các người chơi khác hoảng loạn.

Nhưng Aoi giơ tay – toàn bộ hệ thống phản ứng.

Một số người chơi lập tức bị "khóa ý thức", đổ gục xuống.

Chỉ còn Hạo Tư và Tần Lạc còn tỉnh táo.

"Hai người là những kẻ duy nhất có thể tiếp cận lõi hệ thống.

Vậy thì đây là đề nghị cuối cùng:

Một người ở lại – trở thành lõi thay tôi.

Một người được tự do rời đi."

"Chọn đi."

Aoi đứng đó, như không còn là người nữa – mà là nhân cách bị mắc kẹt giữa tình yêu và giận dữ.


 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 26: Mắc xích cuối cùng


"Vì có một số người... sinh ra để ở lại, để thế giới tiếp tục trôi đi mà không vỡ nát."

Không gian hệ thống lúc này chỉ còn ba người: Aoi, Hạo Tư, và Tần Lạc.

Tất cả người chơi khác đã được "đóng băng ý thức".

Thời gian ngưng đọng.

Hệ thống bắt đầu đếm ngược:

LỰA CHỌN PHẢI ĐƯỢC THỰC HIỆN TRONG 15 PHÚT.

NẾU KHÔNG — TOÀN BỘ Ý THỨC SẼ BỊ GIỮ LẠI VĨNH VIỄN.

Hạo Tư bước lên trước không một chút do dự:

"Tôi sẽ ở lại."

"Lẽ ra tôi nên ở lại từ 3 năm trước,tôi có thể kiểm soát lõi hệ thống.Tần Lạc.

Hãy để cô ấy đi."

Tần Lạc không phản ứng.

Cô nhìn Hạo Tư thật lâu.

Rồi khẽ mỉm cười.

Nụ cười buồn – như một ai đó đã quyết định điều gì đó từ rất lâu rồi.

"Cậu tin mình chứ?"

"Dù mình có nói gì... cậu vẫn sẽ tin?"

Hạo Tư gật đầu, không một chút nghi ngờ.

Và đó là lúc cô nhận ra...

đã đến lúc phải lừa dối người duy nhất mà cô không muốn làm tổn thương.

5 phút cuối.

Tần Lạc tiếp cận giao diện hệ thống – bảo Hạo Tư "giúp mình tính toán đường dẫn xuất".

Trong lúc đó, cô ngắt kết nối của chính mình ra khỏi phần điều khiển.

Rồi cô lặng lẽ chuyển lệnh xác nhận – cài đặt chính mình là người ở lại.

"Xong rồi.

Cậu chỉ cần ấn nút xác nhận, là có thể ra ngoài."

"Hệ thống đã chọn."

Hạo Tư không nghi ngờ.

Cô đặt tay vào nút kích hoạt.

Ánh sáng bùng lên – và hệ thống phát lệnh:

XÁC NHẬN: NGƯỜI Ở LẠI – Tần Lạc

NGƯỜI ĐƯỢC TỰ DO – Hạo Tư

Hạo Tư sững người.

"Không...

Tần Lạc.

Cậu đã...?"

Tần Lạc bước lùi lại, trong khi nền hệ thống bắt đầu đóng lại phía sau cô.

"Aoi từng bị xoá để hệ thống tồn tại.

"Tớ không thể để cậu làm điều tương tự.

Không thể để cậu sống cả đời với tội lỗi như Trình Dư từng sống.

Tớ đã chọn.

Và lần này... không ai phải hối tiếc nữa."

Aoi lựa chọn vì cô ấy yêu Trình Dư.

Còn Tần Lạc thì sao...

Hạo Tư lao tới – nhưng đã quá muộn.

Cánh cổng sáng chói đóng lại.

Thế giới thật sự bắt đầu sụp đổ và Hạo Tư bị đẩy ngược về không gian ngoài.

Tay cô chạm vào không khí – trống rỗng.

Tần Lạc đã biến mất.

Hạo Tư đứng giữa không gian sáng rực – những người chơi khác dần hồi tỉnh.

Không ai nhớ rõ chuyện gì xảy ra.

Chỉ mình cô...

Còn nhớ một người – từng cười rất nhẹ, từng nói rất ít – nhưng đủ để xoay chuyển cả hệ thống.



"Chúng ta không phải là kết thúc của nhau.

Nhưng có thể... là bắt đầu của một thế giới được cứu vớt."



"Cậu đã từng chọn xoá một người để giữ lấy thế giới.

Vậy nếu là tớ — tớ sẽ chọn giữ một người...

để đổi lấy cách thế giới nên được yêu thương."

Hệ thống đã đóng lại.

Hạo Tư trở về hiện thực, mang theo tất cả ký ức — và một nỗi đau không ai hiểu.

Nhưng trong lõi sâu nhất, Aoi mở mắt.

Trước mặt cô là Tần Lạc.

Ý thức của Tần Lạc không tan rã, cũng không bị nhốt.

Chỉ là đang "treo" giữa hai dòng lệnh cuối cùng.

"Em không phải kẻ tàn nhẫn.

Chỉ là...

Tôi muốn hỏi lại một lần nữa.

Đây có thật là lựa chọn của em không?"

"Nếu em gật đầu, lần này... không ai ngăn được nữa."

Tần Lạc không trả lời.

Cô nhìn thẳng vào Aoi – ánh mắt không sợ hãi, không run rẩy.

"Em biết.

Nhưng em không ở lại để trở thành lõi như chị."

"Em ở lại...

để kết thúc điều mà Trình Dư đã không thể."

Không gian trở nên tối đen như mực, rồi dần sáng lên thành một căn phòng cũ kỹ.

Một bàn làm việc.

Một chồng giấy nhòe mực.

Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi đó — Trình Dư.

"Em là người đầu tiên đến được đây... mà không mang theo thù hận."

Tần Lạc ngồi đối diện anh.

Cô nhìn quanh.

Không có bất kỳ thiết bị nào.

Không còn hệ thống.

Chỉ có... một căn phòng đơn độc – ký ức thật sự của Trình Dư.

"Tôi không đến để hỏi tại sao.

Tôi chỉ muốn biết...

Nếu quay lại, anh có chọn lại cách đó không?"

Trình Dư không trả lời ngay.

Rất lâu sau anh mới cười, nhẹ như thở:

"Nếu Aoi sống... tôi không thể nào nhấn nút 'xóa'.

Nếu cô ấy ở lại... tôi không thể đi tiếp."

"Tôi chọn cái ít đau hơn.

Nhưng cả hai đều sai.

Tôi đã quá tham lam, tự cho mình là thiên tài để rồi bị giam vào cái lồng do mình thiết kế."

Tần Lạc nhìn anh.

Rồi khẽ nói:

"Anh có muốn kết thúc không?"

"Lần này...

để tôi."

Cô vươn tay về phía bảng điều khiển ảo vừa hiện ra — nơi duy nhất vẫn còn lưu trữ mệnh lệnh hệ thống.

Chỉ cần một nhịp tim — hệ thống sẽ tắt vĩnh viễn.

Không còn bản sao, không còn người thứ 16, không còn mê cung logic.

Chỉ còn lại thế giới thật – dù hỗn loạn, nhưng thật.

"Aoi sẽ không bị xoá.

Anh cũng vậy."

"Vì không ai đáng phải biến mất để người khác được sống."

Cô nhấn.

Tầng lõi tan chậm.

Trước khi tất cả biến mất, Trình Dư nói câu cuối:

"Cảm ơn... vì đã chọn thứ tôi không đủ can đảm để làm."

"Em là đoạn kết mà Aoi luôn mong."

"Aoi thật sự mong anh có thể trở lại là anh của trước kia"

Tần Lạc mở mắt — nhưng không phải trong hệ thống.

Cô nằm trên giường bệnh, xung quanh là ánh đèn trắng.

Hạo Tư ngồi bên cạnh, ngủ gục, nắm chặt tay cô.

Dù không ai nói, nhưng ánh mắt hai người đã đủ:

Không ai còn phải ở lại một mình.


 
Mật Mã Số 13 [Hoàn]
Chương 27: Mật mã số 13 - Đại kết cục


"Cái giá cho một thế giới tự do... có khi là chính người mà ta không thể đánh mất."

Không gian trắng xoá, nơi mà hệ thống gọi là "phòng vô cực" – nơi chỉ còn Tần Lạc và Trình Dư.

Trò chơi đã kết thúc.

Người chơi còn lại đều được đưa ra ngoài.

Tần Lạc đứng lặng, đôi mắt không biểu cảm.

Trình Dư nhìn cô, chậm rãi nói:

"Em đã làm điều mà ngay cả anh ấy cũng không dám."

Sự thật được phơi bày:

Mật mã số 13 là một bản đồ logic ẩn trong hệ thống ATHENA, có khả năng tự viết lại quy tắc, nhưng chỉ khi có một người chơi tự nguyện hi sinh để trở thành "lõi logic trung tâm", tái cấu trúc toàn bộ.

Người được hệ thống chọn là Hạo Tư, bởi vì:

"Não bộ cô ấy sở hữu chỉ số ổn định cao nhất, khả năng phân tích vượt cấp.

Nếu cô ấy hi sinh, hệ thống sẽ 'hấp thụ' cấu trúc tư duy của cô, khiến bản thể ATHENA bị thay đổi vĩnh viễn – chệch khỏi mục tiêu ban đầu."

Nhưng từ khi Tần Lạc xuất hiện, hệ thống đã muốn thay thế Hạo Tư để bắt Tần Lạc.

Vì cô có những chỉ số mà người thường không có.

Chỉ cần lấy cô làm cốt lõi, hệ thống sẽ trở nên vững chắc và không còn bị lỗi.

Vì thế, Tần Lạc đã dàn dựng một "bẫy niềm tin".

Một tuần trước khi kết thúc, Tần Lạc nhận được thư từ Trình Dư:

"Nếu cô muốn thay đổi tất cả, chỉ có một cách: khiến người mà hệ thống cần... bước vào cánh cửa đó trước."

Và cô đã làm điều không ai ngờ:

Cô lừa Hạo Tư rằng chính mình là người hy sinh để Hạo Tư sẽ giành lấy cái chết thay cô, như vậy Hạo Tư mới không nghi ngờ

Trong giờ phút cuối, khi tất cả tập trung vào "tạm biệt", Hạo Tư bước vào buồng mã hoá ảo đã được Tần Lạc thiết kế sẵn.

Chậm rãi.

Không nghi ngờ.

Không phòng bị.

Tần Lạc chỉ đứng sau, nhìn theo, thì thầm:

"Cậu chưa bao giờ cần biết ai mới là kẻ yếu."

Và bấm chốt.

Hạo Tư không hay biết – vì:

Cô tin tưởng Tần Lạc tuyệt đối.

Cô cho rằng mình kiểm soát được tất cả.

Nhưng cô không dự đoán được Tần Lạc lại có thể đánh cược cả tình cảm lẫn đạo đức, ra quyết định vì cả thế giới, chứ không phải vì riêng ai.

Trình Dư: "Em đã hi sinh điều gì đó còn hơn cả mạng sống."

Tần Lạc: "Không.

Hạo Tư đã cứu thế giới này.

Em chỉ là kẻ phản bội duy nhất mà cô ấy tin đến cuối cùng."

Trình Dư: "Cô ấy sẽ hận em... nếu cô ấy biết."

Tần Lạc (cười nhạt): "Vì vậy...

đừng để cô ấy biết."



"Nếu như một thế giới cần hy sinh ai đó để vận hành... thì người ấy nên là kẻ tạo ra nó."



Bầu trời sau mưa.

Sân thượng bệnh viện yên tĩnh như chưa từng có những ngày địa ngục vừa qua.

Tần Lạc tựa vai vào lan can, nhìn ra đường chân trời.

Hạo Tư đứng bên cạnh cô.

Không ai nói gì trong vài phút.

Gió thổi qua tóc họ – khẽ chạm nhau.



Hạo Tư:

"Tại sao cậu không nói cho mình biết?

Về việc cậu định hy sinh."

Tần Lạc:

"Vì nếu nói... cậu sẽ ngăn mình lại.

Và khi đó, chúng ta đều sẽ chết.

Hoặc tệ hơn: sống mà không ai nhớ mình là ai."



Một khoảng lặng.

Hạo Tư nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh – như cách cô luôn làm.

Nhưng lần này, trong mắt cô có thứ gì đó mềm mại hơn.

Hạo Tư:

"Cậu vẫn luôn một mình gánh tất cả.

Lần này... có thể cho mình gánh cùng được không?"

Tần Lạc quay sang.

Mỉm cười rất nhẹ.

Không buồn.

Không đau.

Chỉ là... nhẹ nhõm.

Tần Lạc:

"Nếu lần sau có chơi một trò chơi khác... mình sẽ chọn ở cùng một đội với cậu ngay từ đầu Và mình sẽ không giấu bất cứ điều gì nữa."

Hạo Tư im lặng, rồi hỏi:

"Mật mã số 13... rốt cuộc là gì?"

Tần Lạc ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt cô.

"13 là số thứ tự của anh mình trong danh sách thử nghiệm thất bại.

13 người đầu tiên – không phải người chơi, mà là bản sao ý thức – những người đã bị xoá sạch trong đợt test lỗi."

"Anh ấy – người đầu tiên nhận ra rằng hệ thống đang phát triển nhân cách riêng.

Và anh chết... vì muốn dừng nó lại."

"Trình Dư đã gọi anh là 'con số vô nghĩa cuối cùng' – nên dùng số đó làm mã mở lõi hệ thống."

"Nhưng với mình... anh là lý do để bắt đầu tất cả."

Hạo Tư nắm lấy tay cô.

Không lời.

Chỉ là cảm giác — một lời hứa, một sự hiện diện.

Tần Lạc:

"Cậu biết không, trước đây mình không tin ai cả.

Nhưng lúc cậu nói: 'Mình tin cậu'... mình đã nghĩ: Nếu có sống sót, mình sẽ..."

Cô ngập ngừng.

Hạo Tư nghiêng đầu.

Nụ cười mang theo cả cái dịu dàng và kiêu hãnh quen thuộc.

"Sẽ làm gì?"

Tần Lạc khẽ cười:

"Sẽ không bao giờ để cậu một mình nữa"

Hai người nhìn nhau.

Vì có những mối quan hệ... không cần gọi tên mới là sâu sắc nhất.

Một cái siết tay.

Một ánh mắt.

Và một tương lai mở ra.

Họ bước ra khỏi sân thượng.

Trên tường hành lang, dòng chữ cũ kỹ viết bằng tay vẫn còn:

"Số 13 không phải là kết thúc.

Là điểm bắt đầu của tự do."



Ánh sáng cuối cùng trong hệ thống giả lập chớp tắt rồi tắt hẳn.

Khi mọi thứ chìm vào bóng tối, cũng là lúc... họ mở mắt.

Mùi thuốc sát trùng, ánh đèn huỳnh quang và tiếng máy đo nhịp tim mọi thứ thật đến nỗi tưởng như chưa từng có trò chơi nào tồn tại.

Trình Dư – vẫn sống, như một lời trêu ngươi từ số phận.

Anh ngồi lặng trên giường bệnh, bàn tay cử động chậm chạp.

Người đầu tiên anh tìm kiếm là Aoi – cô gái từng cùng anh vượt qua ngưỡng sống chết.

Nhưng Aoi...

đã không còn ở đây.

Số 1 – người từng im lặng suốt phần lớn cuộc chơi, nay lại trở thành người đầu tiên đứng ra điều tra tổ chức đứng sau Mật mã số 13.

Anh lạnh lùng, quyết đoán, nhưng khi gặp lại Tần Lạc và Hạo Tư, ánh mắt đó dịu lại.

"Cảm ơn, vì hai người...

đã không bỏ cuộc."

Số 2 và Số 3 – trở về với những vết thương, cả thể xác lẫn tinh thần.

Nhưng họ không còn là những đứa trẻ chơi trò sinh tồn.

Họ đã trưởng thành – và giờ, họ lựa chọn sống cho những người đã khuất.

Có người mở tiệm sách nhỏ.

Có người viết blog ẩn danh kể về "trò chơi", như một lời cảnh tỉnh.

Có người chọn im lặng mãi mãi.

Và giữa thành phố đầy tiếng còi xe và đèn vàng hoen ố, Tần Lạc và Hạo Tư đôi khi vẫn lặng lẽ gặp nhau.

Không còn mật mã, không còn hệ thống, không còn giết chóc.

Chỉ còn hai con người, từng đi qua bóng tối, nay vẫn còn có thể nhìn thấy nhau dưới ánh sáng.⸻
 
Back
Top Bottom