Mưa lại rả rích rơi trên mái hiên, phá vỡ cái yên ả của buổi sớm mai.
Xuân Bách nằm ườn người trên chiếc đệm cũ kĩ, lắng nghe cái ẩm ướt của đất trời.
Thoang thoảng trong không khí của mùa hạ, còn vương lại một hương vị nồng nạn đến lạ.
Hệt như cái mùi mỗi lần bố gã - người đàn ông đạo mạo hạ mình làm những công việc bếp núc, khó nhọc bắt đầu cầm lấy cổ gà rồi cắt một đường thật sâu.
Xuân Bách vốn di truyền đặc điểm cơ thể từ mẹ.
Người phụ nữ với dung mạo đoan trang, phúc hậu.
Bà được biết tới với tài cán và cống hiến cho nền y học nước nhà.
Bà cũng là người có cái mũi rất thính, mắt cũng rất tinh vì thế mà chẳng tội ác nào qua được mắt bà.
Nhưng cũng vì tài giỏi là thế, một vụ án không thể phá giải đã đóng lại cánh cổng sự nghiệp của bà.
Vụ án số 212718.
Đôi bàn tay gã có phần thô ráp vì những công việc làm thêm vô số kể.
Bách sờ lên vết đỏ nổi bật trước đầu nằm.
Một vệt đỏ loang lổ, kéo dài đến tận trần nhà.
Chẳng biết nạn nhân xấu số nào đã chịu phải cảnh khốn cùng như thế.
Xuân Bách vốn là đứa con cưng của bố mẹ.
Bố là nhà ngoại giao, nên số lần gã chuyển nhà không đếm xuể.
Còn mẹ lại là một pháp y mà người đời ca tụng.
Bách muốn nối nghiệp mẹ, trở thành người nói lên nỗi niềm cuối cùng của nạn nhân.
Thay họ tố giác kẻ tội đồ phạm luật.
Từ sau vụ án 212718, Bách phải ngậm ngùi khép lại ước mơ cao cả của bản thân.
Mẹ của gã cũng chẳng muốn bước vào nơi lạnh lẽo mang tên nhà xác.
Bà không thể tiếp tục phơi bày những sự thật đen tối trong các vụ án.
Vì vậy, Xuân Bách muốn thay mẹ làm việc đó.
Gã bỏ nhà ra đi, cũng đã gần bốn năm kể từ đêm mưa mùa hạ ấy.
Bách một mình vào Sài Gòn, chọn nương nhờ tại ký túc xá trường đại học Z.
Làm việc quần quật để có thể thực hiện ước mơ mà người ta cho là viễn vông.
Và ở đó, Bách gặp được thầy Khoa.
Vị trưởng bối, và từng là đồng nghiệp của mẹ.
Hay đúng hơn là hậu bối được mẹ dẫn dắt.
Thầy Khoa luôn tin tưởng và cho Xuân Bách những lời khuyên mỗi khi gã mệt mỏi, nản chí.
Vừa bước vào năm nhất, Bách gặp được Ngọc Chương.
Người anh mà gã xem như gia đình.
Và Thanh Bảo, một đàn anh mà Bách quý trọng.
Dù đủ đầy là thế, nhưng nhường như vẫn còn một khúc mắc và thiếu thốn nào đó khiến gã bồn chồn không yên.
Vào cuối năm ba, khi đã là lần chuyển trọ thứ sáu vì xích mích với hàng xóm.
Cuối cùng Bách lại chọn một nơi trông có vẻ ảm đảm.
Tất cả cũng nhờ anh Chương, anh lặn lội mất mấy ngày trời để tìm một dãy trọ trong khu vực gần trường học.
Có thể nói, đây là dãy trọ cuối cùng anh tìm được.
Ngày đầu bước vào đây, cái vẻ ảm đạm và ma mị khiến anh Chương phải rợn người không ít lần.
Các cụ ông, cụ bà hằng ngày lẩm bẩm những cái tên không rõ chủ nhân.
Một vài cô chú tỉnh táo lại ngồi thành nhóm bàn bạc về con số của sự may mắn.
" Ở đây thì một tháng ba triệu tư, cả điện nước.
Nhưng mà sinh viên thì cô giảm giá xuống còn hai triệu một tháng.
Nhà sạch sẽ, hơi bụi chút, con dọn dẹp chút xíu là vô ở luôn được.
"
Nhưng rồi khi chủ nhà mở cánh cửa sắt đã rỉ sét.
Tiếng cót két như còi chuông cảnh báo họ.
Họ bảo nhau về phòng như để tránh rắc rối.
Vốn là người nhạy cảm với ánh mắt người khác.
Xuân Bách cảm nhận được cái nhìn soi mói từ những khung cửa nhỏ trong các phòng ở dãy trọ.
Những lời bàn tán, xì xào về hai gã thanh niên lạ mặt.
" Bách, hay để anh tìm chỗ khác cho.
Chỗ này anh thấy không ổn."
Thú thật, Bách cũng cảm nhận được cái " không ổn " trong lời anh Chương.
Nhưng biết làm sao đây, tình cảnh bắt buộc.
Gã cũng không thể phụ lòng đàn anh.
Và hơn hết, một người sống theo chủ nghĩa di vật sẽ chẳng tin vào cái truyền thuyết vớ vẩn nào đấy trong miệng người đời.
" Em thấy ổn mà, chỗ này để đồ thôi.
Bình thường em lên trường ở suốt, có mấy khi về đâu.
"
Cả hai cùng lúc bước vào trong.
Cánh cửa có phần lớn hơn so với các phòng khác.
Cách bày trí cũng có phần lạ lẫm.
Đặc biệt là tấm kính và bùa đỏ nổi bật trên cửa phòng.
Chiếc đệm cũ tỏa ra cái mùi hương lạ, vách tường loang lổ vệt đỏ, trông như hiện trường vụ án nào đấy.
" Mấy con đừng có sợ.
Hồi xưa ở đây có gia đình tới ở, tụi con nít lỡ làm đổ sơn á mà.
"
Lời nói nghe cũng biết là ngụy biện.
Bởi cái dây thừng to tướng còn quấn vắt vẻo trên thanh ngang của trần nhà đã tố cáo lời nói của bà chủ.
Trên ấy còn đọng lại vài vệt đỏ như máu khô.
" Bách, hay sang trọ anh tá túc vài hôm đi em.
Thế này thì..."
" Tối nay con dọn vào luôn, sáng mai cô tới lấy cọc.
"
Chưa để anh Chương kết câu, Bách đã gật đầu đồng ý với căn trọ này.
Đến cả Thanh Bảo khi nghe kể lại cũng phải gật gù vỗ vai cậu em vì độ gan dạ ấy.
Trong số các học viên được thầy Khoa nâng đỡ.
Xuân Bách có thể nói là người có lá gan to nhất.
Gã có thể đứng cạnh cái xác không đầu một mình trong phòng giải phẫu.
Cũng có thể hăng hái cùng thầy Dương tìm kiếm cái đầu mất tích của nạn nhân.
Và cũng tại căn phòng trọ đó, gã gặp được cậu thanh niên ấy.
Một sinh viên cuối năm ba, bằng tuổi gã.
Điều duy nhất khiến gã không hối hận khi chọn dãy trọ này.
Thành Công, chuyên ngành Văn học Việt Nam.
Xuân Bách sẽ mãi ghi nhớ khoảnh khắc cậu nhìn vào mắt gã.
Trong cái nắng dịu dàng của buổi sớm, giọng nói ấy lại vang lên như xoa dịu cho cái mệt mỏi trong lòng gã.
Nhưng lời nói ấy lại như con dao cứa vào nơi sâu nhất trong tim Bách.
" Nguyễn Xuân Bách..."
" Cái gì?
Chợt, tim gã như hẫng một nhịp.
Cả ngữ điệu lẫn giọng nói đều quen thuộc đối với gã.
Ấy vậy mà Bách chẳng thể nhớ nổi là ai.
" Cậu còn bốn mươi chín ngày, mau đi đi.
"
" Điên à?
"
Tâm trí Bách vỡ tan, cảm giác động lòng cũng theo đó mà bay đi.
Gã xem câu nói ấy như trò đùa ác ý, chẳng để tâm đến.
Quay lưng, bước thẳng vào nhà.
Ầm.
Tiếng sấm chớp xé ngang bầu trời, đồng thời cũng kéo gã về với thực tại.
Âm thanh da thịt chạm vào cánh cửa cứ vang lên dồn dập.
Một giọng nói trong trẻo phát ra từ phía ngoài.
" Anh ơi, giúp em với, em bị ướt mưa, em không vào nhà được.
"
Bách đứng lên, không chút phòng bị mà mở cửa ra xem.
Nhưng tuyệt nhiên bên ngoài chẳng thấy bóng dáng của ai.