Khác masonb | Pháp Y..

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407423294-256-k101759.jpg

Masonb | Pháp Y..
Tác giả: ldaiyameee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Masonb và những otp khác



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • BHTT| Edited| Nữ Đế Trọng Sinh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BH][Hoàn] Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A |...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM | HOÀN] Tình địch giáo bá muốn cưng chiều tôi -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh xuân đôi ta | Masonb
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • masonb | không thể phản Công
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Masonb | Phòng Trọ Số 718
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Masonb | Pháp Y..
    1


    Mùi formalin trộn lẫn với kim loại lạnh lẽo bao trùm toàn bộ tầng hầm của Trung tâm Pháp y thành phố.

    Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt xuống những mặt bàn inox thẳng tắp, phản chiếu thành những vệt sáng sắc lạnh như dao.

    Nguyễn Xuân Bách đứng trước bồn rửa tay, xắn cao tay áo blouse trắng, nước chảy róc rách qua những ngón tay thon dài.

    Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có đôi mắt đen trầm, tỉnh táo và tuyệt đối lý trí.

    Phía sau lưng anh, cánh cửa thép nặng nề mở ra.

    Nguyễn Thành Công bước vào, dáng người cao nhưng có phần gầy, trên tay ôm chặt tập hồ sơ màu xám.

    Đây là ngày đầu tiên cậu chính thức được điều chuyển về làm việc tại bộ phận pháp y hình sự, trực thuộc sự chỉ đạo của Nguyễn Xuân Bách.

    Nguyễn Thành Công hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

    Nguyễn Thành Công nói, giọng có phần dè dặt.

    "Chào anh Nguyễn Xuân Bách.

    Tôi là Nguyễn Thành Công, trợ lý pháp y mới được phân công."

    Nguyễn Xuân Bách khóa vòi nước, quay người lại.

    Ánh mắt anh lướt nhanh từ đầu đến chân đối phương, đánh giá trong vài giây ngắn ngủi.

    Nguyễn Xuân Bách đáp, giọng trầm và lạnh.

    "Tôi biết.

    Hồ sơ của cậu tôi đã đọc.

    Đến đúng giờ."

    Nguyễn Thành Công hơi khựng lại, gật đầu.

    "Vâng."

    Không khí giữa hai người có chút căng cứng, không phải vì ác ý, mà vì khoảng cách nghề nghiệp rõ rệt.

    Một người đã quen với tử thi, án mạng và những sự thật tàn nhẫn.

    Một người vừa bước chân vào thế giới đó.

    Nguyễn Xuân Bách bước tới bàn inox ở trung tâm phòng.

    Trên đó, một thi thể đã được phủ khăn trắng.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    "Ca đầu tiên của cậu.

    Nam giới, hai mươi bảy tuổi, phát hiện tử vong tại căn hộ cao cấp ở quận trung tâm.

    Không có dấu hiệu cạy phá."

    Nguyễn Thành Công nuốt khan.

    "Nguyên nhân tử vong sơ bộ là gì?"

    Nguyễn Xuân Bách kéo nhẹ tấm khăn, để lộ khuôn mặt tái nhợt của người chết.

    "Chưa xác định.

    Cảnh sát nghi ngờ ngộ độc, nhưng có điểm không khớp."

    Nguyễn Thành Công tiến lại gần, ánh mắt tập trung, cố gắng không để cảm xúc chi phối.

    Cậu nhận ra trên cổ nạn nhân có một vết bầm mờ, rất nhỏ, gần như bị bỏ qua nếu không quan sát kỹ.

    Nguyễn Thành Công lên tiếng.

    "Vết này... giống như dấu ấn do lực ép."

    Nguyễn Xuân Bách liếc nhìn cậu, ánh mắt lóe lên một tia đánh giá khác.

    "Không tệ.

    Đa số người mới sẽ không chú ý."

    Nguyễn Thành Công hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

    "Tôi từng thực tập ở bộ phận pháp y quân đội."

    Nguyễn Xuân Bách không đáp lại, bắt đầu thao tác giải phẫu với sự chính xác tuyệt đối.

    Dao mổ lướt nhẹ, không một động tác thừa.

    Trong lúc đó, phía trên tầng làm việc, không khí cũng căng thẳng không kém.

    Ngô Hải Nam tựa người vào bàn làm việc, ánh mắt sắc bén nhìn bảng thông tin vụ án treo trên tường.

    Ngô Hải Nam nói.

    "Vụ này không đơn giản.

    Căn hộ khóa trái từ bên trong, camera không ghi nhận người lạ."

    Đặng Thành An đứng bên cạnh, tay cầm máy tính bảng.

    "Khả năng là người quen.

    Hoặc hung thủ rất hiểu hiện trường."

    Ngô Hải Nam cười nhạt.

    "Và vì thế mới cần pháp y.

    Nguyễn Xuân Bách không bao giờ kết luận vội."

    Ở một góc khác của thành phố, trong văn phòng sang trọng với cửa kính chạm trần, Bùi Duy Ngọc đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt trầm ngâm.

    Bùi Duy Ngọc nói.

    "Em trai tôi vừa nhận việc ở pháp y đúng không?"

    Phạm Khôi Vũ gật đầu.

    "Nguyễn Thành Công.

    Nghe nói sẽ làm việc trực tiếp với Nguyễn Xuân Bách."

    Bùi Duy Ngọc nhíu mày.

    "Hy vọng cậu ta chịu được áp lực.

    Thế giới đó không nhân nhượng."

    Quay trở lại tầng hầm, ca giải phẫu đã gần hoàn tất.

    Nguyễn Xuân Bách tháo găng tay, nhìn bảng kết quả.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    "Không có độc tố phổ biến.

    Tim ngừng đột ngột do kích thích thần kinh."

    Nguyễn Thành Công ngẩng lên.

    "Có nghĩa là...?"

    Nguyễn Xuân Bách nhìn thẳng vào cậu.

    "Có người biết chính xác phải ra tay thế nào để không để lại dấu vết rõ ràng."

    Khoảnh khắc đó, Nguyễn Thành Công nhận ra mình đã thực sự bước vào một thế giới khác.

    Nơi cái chết không chỉ là kết thúc, mà là khởi đầu cho những bí mật đen tối.

    Nguyễn Thành Công siết chặt tập hồ sơ trong tay.

    "Tôi sẽ theo vụ này đến cùng."

    Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu thêm một lần nữa, lần này lâu hơn.

    Nguyễn Xuân Bách nói, chậm rãi.

    "Hy vọng cậu không bỏ cuộc giữa chừng."

    Ngoài hành lang, đèn vẫn sáng.

    Và ở đâu đó trong thành phố, hung thủ đang dõi theo từng bước tiến của họ.
     
    Masonb | Pháp Y..
    2


    Buổi sáng ở Trung tâm Pháp y bắt đầu bằng sự yên lặng đặc trưng, thứ yên lặng chỉ bị cắt ngang bởi tiếng máy điều hòa chạy đều và mùi thuốc sát trùng phảng phất trong không khí.

    Nguyễn Thành Công đến sớm hơn thường lệ.

    Cậu đặt cặp xuống bàn làm việc, mở hồ sơ vụ án tối qua, những dòng chữ đen in đậm hiện ra trước mắt như nhắc nhở rằng đây không còn là một ca tử vong thông thường.

    Cánh cửa phòng làm việc mở ra.

    Nguyễn Xuân Bách bước vào, trên tay là ly cà phê đen không đường.

    Ánh mắt anh vẫn bình thản như mọi ngày, nhưng bước chân nhanh hơn, cho thấy đầu óc đang tập trung cao độ.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    “Đêm qua cảnh sát gửi thêm báo cáo hiện trường.”

    Nguyễn Thành Công đứng dậy.

    “Có phát hiện mới sao anh?”

    Nguyễn Xuân Bách đặt tập tài liệu xuống bàn, đẩy về phía cậu.

    “Không có dấu vân tay lạ.

    Không dấu chân.

    Không ADN ngoại lai.

    Căn hộ sạch đến mức bất thường.”

    Nguyễn Thành Công lật từng trang, lông mày khẽ nhíu lại.

    “Giống như hiện trường đã được… xóa bỏ.”

    Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu.

    “Hoặc hung thủ chưa từng để lại dấu vết ngay từ đầu.”

    Khoảng lặng kéo dài vài giây.

    Nguyễn Thành Công hít sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.

    “Nếu hung thủ rất quen thuộc với nạn nhân, việc ra vào không gây nghi ngờ.

    Nhưng cách gây chết người lại quá chính xác.”

    Nguyễn Xuân Bách gật đầu nhẹ.

    “Vì thế tôi muốn cậu kiểm tra lại mô não.

    Tập trung vào vùng hạch nền và dây thần kinh phế vị.”

    Nguyễn Thành Công hơi bất ngờ.

    “Anh nghi ngờ kích thích thần kinh có chủ ý?”

    Nguyễn Xuân Bách đáp.

    “Tôi không tin vào trùng hợp.”

    Trong lúc đó, tại phòng điều tra hình sự, không khí căng thẳng không kém.

    Ngô Hải Nam đứng trước bảng trắng, trên đó chi chít ảnh hiện trường và thông tin nạn nhân.

    Ngô Hải Nam nói.

    “Nạn nhân là Trần Tất Vũ, giám đốc điều hành một công ty đầu tư tư nhân.

    Tài sản lớn, quan hệ phức tạp.”

    Đặng Thành An ngồi bên bàn, gõ nhẹ bút xuống mặt kính.

    “Danh sách đối tác làm ăn có ít nhất ba người từng xảy ra tranh chấp tài chính.”

    Ngô Hải Nam quay sang.

    “Có liên quan đến Phạm Đình Thái Ngân không?”

    Đặng Thành An ngẩng lên.

    “Có.

    Hai người từng cùng đầu tư một dự án bất động sản, sau đó Trần Tất Vũ rút vốn đột ngột.”

    Ngô Hải Nam nheo mắt.

    “Động cơ đủ mạnh.

    Nhưng cách gây án thì không giống một kẻ nóng nảy.”

    Ở một nơi khác, trong văn phòng riêng được bài trí tối giản nhưng sang trọng, Phạm Hoàng Khoa đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố bên dưới.

    Điện thoại trên bàn rung lên.

    Phạm Hoàng Khoa nhấc máy.

    “Alo.”

    Bùi Duy Ngọc nói từ đầu dây bên kia.

    “Em nghe nói vụ Trần Tất Vũ đã chuyển sang hướng điều tra hình sự.”

    Phạm Hoàng Khoa cười nhạt.

    “Tin tức nhanh thật.”

    Bùi Duy Ngọc trầm giọng.

    “Em trai tôi đang tham gia vụ này.

    Tôi không muốn nó bị kéo vào những thứ vượt tầm.”

    Phạm Hoàng Khoa quay người lại.

    “Nguyễn Thành Công là người thông minh.

    Nhưng vụ này… không đơn giản.

    Nếu cậu ta đi quá sâu, sẽ thấy những thứ không nên thấy.”

    Bùi Duy Ngọc im lặng vài giây.

    “Anh đang che giấu điều gì?”

    Phạm Hoàng Khoa đáp, giọng bình thản.

    “Chỉ là lời khuyên của một người từng chứng kiến quá nhiều.”

    Quay lại Trung tâm Pháp y, Nguyễn Thành Công ngồi trước kính hiển vi, ánh mắt tập trung cao độ.

    Những lát cắt mô não hiện lên dưới ống kính, chi tiết đến từng sợi thần kinh.

    Nguyễn Thành Công thì thầm.

    “Không thể nào…”

    Nguyễn Xuân Bách đứng phía sau.

    “Cậu thấy gì?”

    Nguyễn Thành Công quay lại, ánh mắt có chút căng thẳng.

    “Có dấu hiệu tổn thương vi mô tại dây thần kinh phế vị.

    Giống như bị kích thích điện trong thời gian rất ngắn.”

    Nguyễn Xuân Bách siết chặt ly cà phê trong tay.

    “Chính xác.”

    Nguyễn Thành Công tiếp lời.

    “Nhưng để làm được điều này cần thiết bị chuyên dụng, và kiến thức y khoa rất sâu.”

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    “Hoặc một người từng làm trong ngành y, quân đội, hoặc nghiên cứu sinh học thần kinh.”

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Nguyễn Thành Công cảm nhận rõ ràng áp lực đè nặng lên vai mình.

    “Anh nghĩ đây là giết người có chủ đích?”

    Nguyễn Xuân Bách nhìn thẳng vào cậu.

    “Từ đầu tôi đã nghĩ vậy.”

    Buổi chiều, Nguyễn Thành Công nhận được cuộc gọi bất ngờ.

    Bùi Duy Ngọc nói.

    “Anh nghe nói em đang làm vụ Trần Tất Vũ.”

    Nguyễn Thành Công hơi khựng lại.

    “Anh biết rồi sao?”

    Bùi Duy Ngọc đáp.

    “Anh chỉ muốn nhắc em cẩn thận.

    Có những vụ án không chỉ liên quan đến đúng hay sai.”

    Nguyễn Thành Công siết chặt điện thoại.

    “Em là pháp y.

    Công việc của em là nói sự thật.”

    Bùi Duy Ngọc thở dài.

    “Anh chỉ sợ sự thật đó sẽ khiến em gặp nguy hiểm.”

    Ở một góc thành phố khác, trong căn nhà yên tĩnh, Trần Thiện Thanh Bảo ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn vàng chiếu xuống gương mặt không biểu cảm.

    Trên bàn là một thiết bị nhỏ, trông như máy kích thích điện cầm tay.

    Trần Thiện Thanh Bảo nói khẽ, như tự nói với mình.

    “Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch.”

    Tiếng chuông cửa vang lên.

    Trần Thiện Thanh Bảo đứng dậy, chỉnh lại áo.

    “Đến rồi sao.”

    Buổi tối, Nguyễn Xuân Bách đứng một mình trong phòng làm việc, nhìn lại toàn bộ dữ liệu vụ án.

    Ánh đèn bàn hắt xuống gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối rõ rệt.

    Nguyễn Xuân Bách nói khẽ.

    “Giết người mà không để lại dấu vết… chỉ có hai khả năng.

    Một là thiên tài.

    Hai là kẻ đã làm điều này nhiều lần.”

    Anh tắt đèn, bước ra hành lang dài hun hút.

    Ở cuối hành lang, Nguyễn Thành Công vẫn đang đứng, như chờ đợi.

    Nguyễn Thành Công nói.

    “Anh Xuân Bách.”

    Nguyễn Xuân Bách dừng lại.

    “Có chuyện gì?”

    Nguyễn Thành Công nhìn anh, ánh mắt kiên định hơn so với ngày đầu.

    “Dù vụ này đi xa đến đâu, tôi sẽ theo đến cùng.”

    Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu rất lâu, rồi khẽ gật đầu.

    “Vậy thì chuẩn bị tinh thần.

    Chúng ta vừa chạm vào phần chìm của tảng băng.”

    Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

    Những giọt mưa đập mạnh xuống mặt đường, che giấu âm thanh của thành phố đang vận hành bình thường, trong khi bên dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, một trò chơi nguy hiểm vừa chính thức bắt đầu.
     
    Masonb | Pháp Y..
    3


    Cơn mưa đêm qua để lại lớp hơi nước mỏng phủ lên mặt kính Trung tâm Pháp y.

    Buổi sáng đến chậm hơn thường lệ, ánh sáng xám nhạt len qua hành lang dài hun hút.

    Nguyễn Xuân Bách đứng trước bảng phân tích dữ liệu điện não đồ mà Nguyễn Thành Công vừa tổng hợp.

    Những đường biểu đồ nhấp nhô, chằng chịt, nhưng trong mắt anh, chúng không hề hỗn loạn.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    “Biên độ dao động này không phải do bệnh lý tự nhiên.”

    Nguyễn Thành Công đáp.

    “Tôi đã đối chiếu với các trường hợp đột tử do tim bẩm sinh.

    Không có điểm tương đồng.”

    Nguyễn Xuân Bách xoay cây bút trong tay.

    “Vậy thì chúng ta quay lại câu hỏi cũ.

    Ai có khả năng tạo ra kích thích thần kinh chính xác đến vậy.”

    Nguyễn Thành Công nhìn thẳng vào anh.

    “Người từng tiếp xúc với công nghệ y sinh.

    Hoặc từng làm việc trong phòng thí nghiệm nghiên cứu.”

    Nguyễn Xuân Bách gật nhẹ.

    “Khoanh vùng tất cả mối quan hệ của Trần Tất Vũ liên quan đến ngành y và công nghệ sinh học.”

    Cùng lúc đó, tại phòng điều tra hình sự, Ngô Hải Nam đặt một xấp hồ sơ xuống bàn.

    Ngô Hải Nam nói.

    “Danh sách nhân sự cấp cao trong quỹ đầu tư của Trần Tất Vũ.

    Có một cái tên đáng chú ý.”

    Đặng Thành An ngẩng lên.

    “Ai vậy anh Ngô Hải Nam?”

    Ngô Hải Nam chỉ vào trang giấy.

    “Trần Minh Hiếu.

    Cố vấn chiến lược.

    Từng du học ngành công nghệ thần kinh tại châu Âu.”

    Đặng Thành An cau mày.

    “Nhưng hồ sơ hiện trường không có dấu hiệu người thứ hai.”

    Ngô Hải Nam đáp.

    “Đó mới là vấn đề.

    Người này tối hôm xảy ra án mạng được xác nhận đang dự tiệc từ thiện.”

    Đặng Thành An trầm giọng.

    “Chứng cứ ngoại phạm quá hoàn hảo thường là thứ đáng nghi nhất.”

    Trong căn phòng họp riêng của tập đoàn do Phạm Hoàng Khoa điều hành, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa.

    Phạm Hoàng Khoa nhìn người đàn ông ngồi đối diện.

    Phạm Hoàng Khoa nói.

    “Anh nghĩ cảnh sát sẽ điều tra đến đâu?”

    Trần Minh Hiếu mỉm cười điềm tĩnh.

    “Tôi không liên quan gì đến cái chết của Trần Tất Vũ.”

    Phạm Hoàng Khoa nghiêng đầu.

    “Tôi chưa hề nhắc anh liên quan.”

    Trần Minh Hiếu im lặng trong thoáng chốc, rồi cười nhạt.

    “Trong giới này, ai cũng hiểu ám chỉ.”

    Buổi trưa, Nguyễn Thành Công mang báo cáo mới vào phòng làm việc của Nguyễn Xuân Bách.

    Nguyễn Thành Công nói.

    “Tôi đã rà soát lại thời điểm tử vong.

    Có sai lệch hai mươi phút so với ước tính ban đầu.”

    Nguyễn Xuân Bách nhìn lên.

    “Nguyên nhân?”

    Nguyễn Thành Công đưa ra một bảng phân tích.

    “Nhiệt độ phòng điều hòa được điều chỉnh xuống thấp bất thường.

    Ai đó đã cố ý làm chậm quá trình phân hủy.”

    Nguyễn Xuân Bách im lặng vài giây, rồi nói.

    “Có nghĩa là hung thủ có thời gian ở lại hiện trường.”

    Nguyễn Thành Công gật đầu.

    “Và đủ tự tin để kiểm soát mọi thứ.”

    Ở hành lang, Ngô Hải Nam và Nguyễn Xuân Bách chạm mặt nhau.

    Hai người đàn ông có cùng kiểu im lặng sắc bén.

    Ngô Hải Nam nói.

    “Anh phát hiện gì chưa?”

    Nguyễn Xuân Bách đáp.

    “Không có dấu vết vật lý.

    Nhưng có sự can thiệp có chủ đích vào môi trường.”

    Ngô Hải Nam khoanh tay.

    “Tôi đang nghi Trần Minh Hiếu.”

    Nguyễn Xuân Bách nhìn thẳng vào anh.

    “Chưa đủ chứng cứ.”

    Ngô Hải Nam cười nhạt.

    “Tôi không thích những kẻ có ngoại phạm quá sạch sẽ.”

    Nguyễn Xuân Bách đáp bình thản.

    “Cảm xúc không thay thế được bằng chứng.”

    Cuộc đối thoại dừng lại ở đó, nhưng không khí giữa hai người mang theo sự tôn trọng ngầm.

    Chiều muộn, Nguyễn Thành Công nhận được một email ẩn danh.

    Nội dung chỉ có một dòng: “Hãy kiểm tra lại danh sách khách mời tối hôm đó.

    Có một người không tồn tại.”

    Nguyễn Thành Công lập tức mang thông tin đến gặp Nguyễn Xuân Bách.

    Nguyễn Thành Công nói.

    “Tôi nghĩ đây không phải trò đùa.”

    Nguyễn Xuân Bách đọc email, ánh mắt trầm xuống.

    “Danh sách khách mời do ai cung cấp?”

    Nguyễn Thành Công đáp.

    “Ban tổ chức sự kiện từ thiện.”

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    “Liên hệ Nguyễn Quang Anh.

    Anh ta phụ trách truyền thông sự kiện đó.”

    Tại văn phòng truyền thông sang trọng, Nguyễn Quang Anh đang xem lại bản tin về vụ án thì nhận được cuộc gọi.

    Nguyễn Quang Anh nói.

    “Tôi nhớ rất rõ danh sách khách mời.

    Không có ai lạ.”

    Nguyễn Xuân Bách hỏi.

    “Anh chắc chứ?”

    Nguyễn Quang Anh im lặng vài giây.

    “Khoan đã…

    Có một thẻ khách VIP được thêm vào phút chót.

    Nhưng tên đó không có trong hệ thống chính thức.”

    Nguyễn Thành Công nhìn Nguyễn Xuân Bách.

    “Vậy người đó là ai?”

    Nguyễn Quang Anh đáp.

    “Thẻ được cấp dưới tên Đỗ Hải Đăng.”

    Không khí trong phòng pháp y chợt lạnh hơn.

    Nguyễn Thành Công nói nhỏ.

    “Đỗ Hải Đăng… cũng là cổ đông nhỏ trong quỹ của Trần Tất Vũ.”

    Nguyễn Xuân Bách khẽ gật đầu.

    “Và không có mặt trong danh sách ban đầu.”

    Buổi tối, trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn bàn, Đỗ Hải Đăng ngồi một mình, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc.

    Điện thoại đặt trước mặt hiện lên thông báo cuộc gọi nhỡ từ số lạ.

    Đỗ Hải Đăng nói khẽ.

    “Các người nhanh hơn tôi nghĩ.”

    Ở phía khác thành phố, Nguyễn Thành Công đứng trên ban công ký túc xá nhân viên, nhìn xuống dòng xe cộ bên dưới.

    Gió đêm thổi qua khiến mái tóc cậu khẽ lay động.

    Nguyễn Xuân Bách bước ra phía sau.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    “Cậu sợ không?”

    Nguyễn Thành Công không quay lại.

    “Có.

    Nhưng tôi không muốn dừng lại.”

    Nguyễn Xuân Bách đứng cạnh cậu, ánh mắt nhìn về phía xa.

    “Vụ này sẽ không chỉ dừng ở một người chết.”

    Nguyễn Thành Công khẽ hỏi.

    “Anh đã từng gặp vụ tương tự chưa?”

    Nguyễn Xuân Bách trầm giọng.

    “Ba năm trước.

    Một nhà nghiên cứu chết đột ngột.

    Kết luận cuối cùng là suy tim.

    Nhưng tôi biết đó không phải sự thật.”

    Nguyễn Thành Công quay sang.

    “Vậy hung thủ vẫn ngoài kia?”

    Nguyễn Xuân Bách đáp.

    “Có thể.”

    Cả hai cùng im lặng.

    Bầu trời thành phố không có sao, chỉ có ánh đèn cao ốc phản chiếu lên những đám mây xám.

    Ở một nơi không ai biết, một màn hình máy tính sáng lên.

    Một đoạn video từ bữa tiệc từ thiện hiện ra.

    Trong góc khuất của khung hình, một người đàn ông đứng quay lưng về phía camera.

    Trên cổ tay ông ta, thấp thoáng một thiết bị kim loại nhỏ.

    Giọng nói trầm khẽ vang lên trong căn phòng tối.

    “Trò chơi mới chỉ bắt đầu.”

    Và ở đâu đó giữa những cái tên giàu có, những mối quan hệ chằng chịt và lớp vỏ hoàn hảo của giới thượng lưu, một kẻ đang dần lộ diện không phải vì hắn sơ suất, mà vì hắn muốn được nhìn thấy.
     
    Back
    Top Dưới