Buổi sáng ở Trung tâm Pháp y bắt đầu bằng sự yên lặng đặc trưng, thứ yên lặng chỉ bị cắt ngang bởi tiếng máy điều hòa chạy đều và mùi thuốc sát trùng phảng phất trong không khí.
Nguyễn Thành Công đến sớm hơn thường lệ.
Cậu đặt cặp xuống bàn làm việc, mở hồ sơ vụ án tối qua, những dòng chữ đen in đậm hiện ra trước mắt như nhắc nhở rằng đây không còn là một ca tử vong thông thường.
Cánh cửa phòng làm việc mở ra.
Nguyễn Xuân Bách bước vào, trên tay là ly cà phê đen không đường.
Ánh mắt anh vẫn bình thản như mọi ngày, nhưng bước chân nhanh hơn, cho thấy đầu óc đang tập trung cao độ.
Nguyễn Xuân Bách nói.
“Đêm qua cảnh sát gửi thêm báo cáo hiện trường.”
Nguyễn Thành Công đứng dậy.
“Có phát hiện mới sao anh?”
Nguyễn Xuân Bách đặt tập tài liệu xuống bàn, đẩy về phía cậu.
“Không có dấu vân tay lạ.
Không dấu chân.
Không ADN ngoại lai.
Căn hộ sạch đến mức bất thường.”
Nguyễn Thành Công lật từng trang, lông mày khẽ nhíu lại.
“Giống như hiện trường đã được… xóa bỏ.”
Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu.
“Hoặc hung thủ chưa từng để lại dấu vết ngay từ đầu.”
Khoảng lặng kéo dài vài giây.
Nguyễn Thành Công hít sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.
“Nếu hung thủ rất quen thuộc với nạn nhân, việc ra vào không gây nghi ngờ.
Nhưng cách gây chết người lại quá chính xác.”
Nguyễn Xuân Bách gật đầu nhẹ.
“Vì thế tôi muốn cậu kiểm tra lại mô não.
Tập trung vào vùng hạch nền và dây thần kinh phế vị.”
Nguyễn Thành Công hơi bất ngờ.
“Anh nghi ngờ kích thích thần kinh có chủ ý?”
Nguyễn Xuân Bách đáp.
“Tôi không tin vào trùng hợp.”
Trong lúc đó, tại phòng điều tra hình sự, không khí căng thẳng không kém.
Ngô Hải Nam đứng trước bảng trắng, trên đó chi chít ảnh hiện trường và thông tin nạn nhân.
Ngô Hải Nam nói.
“Nạn nhân là Trần Tất Vũ, giám đốc điều hành một công ty đầu tư tư nhân.
Tài sản lớn, quan hệ phức tạp.”
Đặng Thành An ngồi bên bàn, gõ nhẹ bút xuống mặt kính.
“Danh sách đối tác làm ăn có ít nhất ba người từng xảy ra tranh chấp tài chính.”
Ngô Hải Nam quay sang.
“Có liên quan đến Phạm Đình Thái Ngân không?”
Đặng Thành An ngẩng lên.
“Có.
Hai người từng cùng đầu tư một dự án bất động sản, sau đó Trần Tất Vũ rút vốn đột ngột.”
Ngô Hải Nam nheo mắt.
“Động cơ đủ mạnh.
Nhưng cách gây án thì không giống một kẻ nóng nảy.”
Ở một nơi khác, trong văn phòng riêng được bài trí tối giản nhưng sang trọng, Phạm Hoàng Khoa đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố bên dưới.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Phạm Hoàng Khoa nhấc máy.
“Alo.”
Bùi Duy Ngọc nói từ đầu dây bên kia.
“Em nghe nói vụ Trần Tất Vũ đã chuyển sang hướng điều tra hình sự.”
Phạm Hoàng Khoa cười nhạt.
“Tin tức nhanh thật.”
Bùi Duy Ngọc trầm giọng.
“Em trai tôi đang tham gia vụ này.
Tôi không muốn nó bị kéo vào những thứ vượt tầm.”
Phạm Hoàng Khoa quay người lại.
“Nguyễn Thành Công là người thông minh.
Nhưng vụ này… không đơn giản.
Nếu cậu ta đi quá sâu, sẽ thấy những thứ không nên thấy.”
Bùi Duy Ngọc im lặng vài giây.
“Anh đang che giấu điều gì?”
Phạm Hoàng Khoa đáp, giọng bình thản.
“Chỉ là lời khuyên của một người từng chứng kiến quá nhiều.”
Quay lại Trung tâm Pháp y, Nguyễn Thành Công ngồi trước kính hiển vi, ánh mắt tập trung cao độ.
Những lát cắt mô não hiện lên dưới ống kính, chi tiết đến từng sợi thần kinh.
Nguyễn Thành Công thì thầm.
“Không thể nào…”
Nguyễn Xuân Bách đứng phía sau.
“Cậu thấy gì?”
Nguyễn Thành Công quay lại, ánh mắt có chút căng thẳng.
“Có dấu hiệu tổn thương vi mô tại dây thần kinh phế vị.
Giống như bị kích thích điện trong thời gian rất ngắn.”
Nguyễn Xuân Bách siết chặt ly cà phê trong tay.
“Chính xác.”
Nguyễn Thành Công tiếp lời.
“Nhưng để làm được điều này cần thiết bị chuyên dụng, và kiến thức y khoa rất sâu.”
Nguyễn Xuân Bách nói.
“Hoặc một người từng làm trong ngành y, quân đội, hoặc nghiên cứu sinh học thần kinh.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Nguyễn Thành Công cảm nhận rõ ràng áp lực đè nặng lên vai mình.
“Anh nghĩ đây là giết người có chủ đích?”
Nguyễn Xuân Bách nhìn thẳng vào cậu.
“Từ đầu tôi đã nghĩ vậy.”
Buổi chiều, Nguyễn Thành Công nhận được cuộc gọi bất ngờ.
Bùi Duy Ngọc nói.
“Anh nghe nói em đang làm vụ Trần Tất Vũ.”
Nguyễn Thành Công hơi khựng lại.
“Anh biết rồi sao?”
Bùi Duy Ngọc đáp.
“Anh chỉ muốn nhắc em cẩn thận.
Có những vụ án không chỉ liên quan đến đúng hay sai.”
Nguyễn Thành Công siết chặt điện thoại.
“Em là pháp y.
Công việc của em là nói sự thật.”
Bùi Duy Ngọc thở dài.
“Anh chỉ sợ sự thật đó sẽ khiến em gặp nguy hiểm.”
Ở một góc thành phố khác, trong căn nhà yên tĩnh, Trần Thiện Thanh Bảo ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn vàng chiếu xuống gương mặt không biểu cảm.
Trên bàn là một thiết bị nhỏ, trông như máy kích thích điện cầm tay.
Trần Thiện Thanh Bảo nói khẽ, như tự nói với mình.
“Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch.”
Tiếng chuông cửa vang lên.
Trần Thiện Thanh Bảo đứng dậy, chỉnh lại áo.
“Đến rồi sao.”
Buổi tối, Nguyễn Xuân Bách đứng một mình trong phòng làm việc, nhìn lại toàn bộ dữ liệu vụ án.
Ánh đèn bàn hắt xuống gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối rõ rệt.
Nguyễn Xuân Bách nói khẽ.
“Giết người mà không để lại dấu vết… chỉ có hai khả năng.
Một là thiên tài.
Hai là kẻ đã làm điều này nhiều lần.”
Anh tắt đèn, bước ra hành lang dài hun hút.
Ở cuối hành lang, Nguyễn Thành Công vẫn đang đứng, như chờ đợi.
Nguyễn Thành Công nói.
“Anh Xuân Bách.”
Nguyễn Xuân Bách dừng lại.
“Có chuyện gì?”
Nguyễn Thành Công nhìn anh, ánh mắt kiên định hơn so với ngày đầu.
“Dù vụ này đi xa đến đâu, tôi sẽ theo đến cùng.”
Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu rất lâu, rồi khẽ gật đầu.
“Vậy thì chuẩn bị tinh thần.
Chúng ta vừa chạm vào phần chìm của tảng băng.”
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Những giọt mưa đập mạnh xuống mặt đường, che giấu âm thanh của thành phố đang vận hành bình thường, trong khi bên dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, một trò chơi nguy hiểm vừa chính thức bắt đầu.