Khác masonb | Pháp Y..

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407423294-256-k101759.jpg

Masonb | Pháp Y..
Tác giả: ldaiyameee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Masonb và những otp khác



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
  • Masonb | Phòng Trọ Số 718
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Masonb | Pháp Y..
    1


    Mùi formalin trộn lẫn với kim loại lạnh lẽo bao trùm toàn bộ tầng hầm của Trung tâm Pháp y thành phố.

    Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt hắt xuống những mặt bàn inox thẳng tắp, phản chiếu thành những vệt sáng sắc lạnh như dao.

    Nguyễn Xuân Bách đứng trước bồn rửa tay, xắn cao tay áo blouse trắng, nước chảy róc rách qua những ngón tay thon dài.

    Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có đôi mắt đen trầm, tỉnh táo và tuyệt đối lý trí.

    Phía sau lưng anh, cánh cửa thép nặng nề mở ra.

    Nguyễn Thành Công bước vào, dáng người cao nhưng có phần gầy, trên tay ôm chặt tập hồ sơ màu xám.

    Đây là ngày đầu tiên cậu chính thức được điều chuyển về làm việc tại bộ phận pháp y hình sự, trực thuộc sự chỉ đạo của Nguyễn Xuân Bách.

    Nguyễn Thành Công hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

    Nguyễn Thành Công nói, giọng có phần dè dặt.

    "Chào anh Nguyễn Xuân Bách.

    Tôi là Nguyễn Thành Công, trợ lý pháp y mới được phân công."

    Nguyễn Xuân Bách khóa vòi nước, quay người lại.

    Ánh mắt anh lướt nhanh từ đầu đến chân đối phương, đánh giá trong vài giây ngắn ngủi.

    Nguyễn Xuân Bách đáp, giọng trầm và lạnh.

    "Tôi biết.

    Hồ sơ của cậu tôi đã đọc.

    Đến đúng giờ."

    Nguyễn Thành Công hơi khựng lại, gật đầu.

    "Vâng."

    Không khí giữa hai người có chút căng cứng, không phải vì ác ý, mà vì khoảng cách nghề nghiệp rõ rệt.

    Một người đã quen với tử thi, án mạng và những sự thật tàn nhẫn.

    Một người vừa bước chân vào thế giới đó.

    Nguyễn Xuân Bách bước tới bàn inox ở trung tâm phòng.

    Trên đó, một thi thể đã được phủ khăn trắng.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    "Ca đầu tiên của cậu.

    Nam giới, hai mươi bảy tuổi, phát hiện tử vong tại căn hộ cao cấp ở quận trung tâm.

    Không có dấu hiệu cạy phá."

    Nguyễn Thành Công nuốt khan.

    "Nguyên nhân tử vong sơ bộ là gì?"

    Nguyễn Xuân Bách kéo nhẹ tấm khăn, để lộ khuôn mặt tái nhợt của người chết.

    "Chưa xác định.

    Cảnh sát nghi ngờ ngộ độc, nhưng có điểm không khớp."

    Nguyễn Thành Công tiến lại gần, ánh mắt tập trung, cố gắng không để cảm xúc chi phối.

    Cậu nhận ra trên cổ nạn nhân có một vết bầm mờ, rất nhỏ, gần như bị bỏ qua nếu không quan sát kỹ.

    Nguyễn Thành Công lên tiếng.

    "Vết này... giống như dấu ấn do lực ép."

    Nguyễn Xuân Bách liếc nhìn cậu, ánh mắt lóe lên một tia đánh giá khác.

    "Không tệ.

    Đa số người mới sẽ không chú ý."

    Nguyễn Thành Công hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

    "Tôi từng thực tập ở bộ phận pháp y quân đội."

    Nguyễn Xuân Bách không đáp lại, bắt đầu thao tác giải phẫu với sự chính xác tuyệt đối.

    Dao mổ lướt nhẹ, không một động tác thừa.

    Trong lúc đó, phía trên tầng làm việc, không khí cũng căng thẳng không kém.

    Ngô Hải Nam tựa người vào bàn làm việc, ánh mắt sắc bén nhìn bảng thông tin vụ án treo trên tường.

    Ngô Hải Nam nói.

    "Vụ này không đơn giản.

    Căn hộ khóa trái từ bên trong, camera không ghi nhận người lạ."

    Đặng Thành An đứng bên cạnh, tay cầm máy tính bảng.

    "Khả năng là người quen.

    Hoặc hung thủ rất hiểu hiện trường."

    Ngô Hải Nam cười nhạt.

    "Và vì thế mới cần pháp y.

    Nguyễn Xuân Bách không bao giờ kết luận vội."

    Ở một góc khác của thành phố, trong văn phòng sang trọng với cửa kính chạm trần, Bùi Duy Ngọc đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt trầm ngâm.

    Bùi Duy Ngọc nói.

    "Em trai tôi vừa nhận việc ở pháp y đúng không?"

    Phạm Khôi Vũ gật đầu.

    "Nguyễn Thành Công.

    Nghe nói sẽ làm việc trực tiếp với Nguyễn Xuân Bách."

    Bùi Duy Ngọc nhíu mày.

    "Hy vọng cậu ta chịu được áp lực.

    Thế giới đó không nhân nhượng."

    Quay trở lại tầng hầm, ca giải phẫu đã gần hoàn tất.

    Nguyễn Xuân Bách tháo găng tay, nhìn bảng kết quả.

    Nguyễn Xuân Bách nói.

    "Không có độc tố phổ biến.

    Tim ngừng đột ngột do kích thích thần kinh."

    Nguyễn Thành Công ngẩng lên.

    "Có nghĩa là...?"

    Nguyễn Xuân Bách nhìn thẳng vào cậu.

    "Có người biết chính xác phải ra tay thế nào để không để lại dấu vết rõ ràng."

    Khoảnh khắc đó, Nguyễn Thành Công nhận ra mình đã thực sự bước vào một thế giới khác.

    Nơi cái chết không chỉ là kết thúc, mà là khởi đầu cho những bí mật đen tối.

    Nguyễn Thành Công siết chặt tập hồ sơ trong tay.

    "Tôi sẽ theo vụ này đến cùng."

    Nguyễn Xuân Bách nhìn cậu thêm một lần nữa, lần này lâu hơn.

    Nguyễn Xuân Bách nói, chậm rãi.

    "Hy vọng cậu không bỏ cuộc giữa chừng."

    Ngoài hành lang, đèn vẫn sáng.

    Và ở đâu đó trong thành phố, hung thủ đang dõi theo từng bước tiến của họ.
     
    Back
    Top Dưới