.
Đội mũ vào , đội mũ vào, đội mũ vào.
Đăng kí bảo hiểm y tế và mặt áo giáp chục lớp vào.
Như đã nói ngược lúc đầu rồi ngọt lúc sau nhé❤️
.
.
.
Sáng như mọi ngày, y ra vườn ngồi tỉa và cắt những cái cây .
Chăm sóc khu vườn nhỏ của hắn là thứ mà giúp y giảm căng thẳng nhất.
Y nghe nói.. anh em của hắn đã đi công tác rồi tận hai tuần nữa mới trở lại.
Chỉ có hắn và y ở đây, nhưng hắn cũng không quá gần gũi với y.
Hắn để y một mình và tận hưởng sự tự do của bản thân.
Y mân mê những chiếc lá xanh tươi lắp lánh phản chiếu ánh nắng.
Y để ý qua một chiếc hố cạnh đó, kế bên là đống đất được bới lên để lộn xộn.
Y cau mày khó chịu , liền đi lại ngó nghiên tìm cách xử lí cái đống này.
Một lát sau khi hắn đánh một giấc ngủ trưa, tỉnh dậy loạn choạng tìm nước uống.
Nhìn thấy y đang loay hoay bên ngoài vườn làm hắn tò mò mà ló đầu ra nhìn.
Chiếc hố đã được y dọn dẹp và sửa sang lại.
Xung quanh miệng hố y để những hòn đá tròn để trang trí, bên trong trán xi măng và lắp đầy nước.
Y còn thả cả cá vào, người y đính đầy cát bụi vội vã lấy tay lau mồ hôi.
Hắn ngạc nhiên há hốc mồm, đi vào bếp lấy ly nước ra cho y uống.
- Anh dậy rồi đó hả?
Y nghe thấy tiếng động liền quay lại chào hỏi hắn, tay vừa quẹt một đường lên má .
Hắn đưa ly nước cho y, y vội cầm lấy rồi cảm ơn.
- Cậu làm gì cái sân của tôi vậy..?
- Bừa bộn quá nên tôi sửa lại giúp anh rồi !
- Đẹp đấy.. cậu rất khéo tay.
- Tôi sẽ đi lấy chậu hoa đặt ở đây.
Trong lúc y nói, hắn như mất tập trung mà nhìn vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của y, mặt thì lắm lem bùn đất.
Bất giác lấy tay đưa lên mặt y rồi giữ lại, y cũng đứng hình vài giây trước khi hiểu chuyện gì xảy ra.
Hắn rút ra chiếc khăn nhỏ rồi lau đi bùn đất dính trên mặt y, y mỉm cười nhẹ rồi giữ tay hắn lại.
- Sao vậy?
- Tôi mới nên hỏi anh câu đó đấy.
- Tôi.. thấy mặt cậu dơ nên..
- Tôi tự lau được rồi, anh đi làm việc của anh đi.
Tôi dọn xong thì đi giặc đồ cho anh.
- Ơ..ờ...
Hắn ngập ngừng rồi thẩn thờ quay người lại, y cúi người xuống tập trung làm tiếp.
Hắn thì đầu óc vẫn đang trên mây nên bước hụt bậc thang mà té đập mặt vào cái tường gỗ.
Một tiếng " Rầm" lớn phát ra làm y giật bắn quay qua.
- A..anh ổn không vậy..?!
- Ổn..
- Lấy giùm tôi cây xẻng nhé?
Y nói vọng ra chỗ hắn, còn thì hắn xoa xoa giữa chán rồi chạy vội vào trong nhà, chẳng biết hắn đang nghĩ cái quái gì nữa.
Từ bên tòa nhà đối diện nhà hắn , có một..
à không rất nhiều kẻ đeo mặt nạ đang quan sát cả hai từ xa.
Họ luôn chú ý tới y, một tên trong số đó rút một cây súng bắn tỉa ra và đưa nồng về phía y.
Lúc này y chưa hay biết gì cả, vẫn ngồi cắt lá cây .
Lúc này hắn bước ra , tay cầm theo chiếc xẻng.
Lúc này có ánh sáng phản chiếu từ xa gây sự chú ý của hắn.
Ngước lên nhìn về phía tòa nhà đó, thứ phản ánh sáng đó là gì.. hắn đứng đờ ra đó nghiên đầu nhìn.
- Anh nhìn gì vậy?
Hắn giật mình rồi quay qua y, đưa vội cây xẻng rồi vẫn quay về phía đó, trong lòng cực kì bất an.
Nhưng thứ phản chiếu ánh sáng đó đã biến mất, do hắn nhìn nhầm ư?
Hắn dụi dụi mắt chắc chắn mình không nhìn nhầm rồi ngồi cạnh y nhìn y làm.
Đầu vẫn không quên ngó nghiên ngó dọc tứ phía, ánh mắt hắn luôn nhìn về căn nhà đó.
"Ting Tong" tiếng chuông cửa trước nhà phát ra.
Hắn vội đứng dậy ra mở cửa, nhưng lạ là chẳng thấy ai cả.
Đưa người ra nhìn hai bên đường, chẳng có ai gần đây cả.
Lạ thật.. hắn đang bối rối thì thấy hộp thư nhà có một lá thư nhét vội vào trong.
Rút lá thư ra đọc..
" Victor, quay về đi trước khi bọn tôi thực sự ra tay với những người thân của cậu, tôi chắc rằng cậu không muốn thấy anh em cậu chết đâu nhỉ.. bọn chúng đang ở chỗ tôi.
Nếu thay đổi ý kiến gì thì tới công viên giải trí Pisenko lúc 2 giờ chiều nay.
Tôi rất mong chờ ý của cậu đấy....Victor .
"
Hắn cầm lá thư mà run rẩy, hắn đang đọc cái quái gì thế này, phía sau bức thư còn có những bức hình nữa.
Đó là anh em y nhưng bị trói lại, mặt và miệng đều bị bịt kính bởi một chiếc túi đen.
Cơ thể có vẻ hơi bầm tím một chút, hắn nên làm gì đây?
Đang run rẩy không biết nói gì cho y, thì y đứng ngay đằng sau kêu hắn làm hắn giật mình mà quay lại ngay.
- Ai tới vậy Martial?
- A...à.. không.. không có ai cả.
- Anh sao vậy?
Tôi đáng sợ lắm à.
- Không.. chỉ là..
Hắn đang cố lựa lời để y không bị shock, tay thì cố gắng giấu đi lá thư và hình.
Y cũng cảm nhận được có gì đó sai sai ở hắn nên đã để ý sau lưng hắn.
- Anh giấu gì vậy?
- Đồ..
đồ của tôi.
- Vậy sao anh lại giấu?
Anh mua đồ gì bậy bạ à...
" Mình nhận thì lại là kẻ biến thái trong mắt Victor.. còn không nhận thì chắc chắn Victor sẽ biết mình giấu thứ gì đó khác..
"
- Ừ...ừm.
- Vậy.. xin lỗi vì đã tò mò.
Y gãi đầu ngượng ngùng quay mặt đi, hắn nhắm mắt thở một hơi dài rồi kéo tay y lại.
Y ngơ ngác không hiểu gì , nhướn mày nghiên đầu nhìn hắn.
- Tôi sẽ không nói cho ai đâu, đừng ngại.
- Không phải...
Hắn chầm chậm rút lá thư ra vùi vào tay y, y nhìn xuống rồi giơ lên đọc.
Y chỉ nhìn chăm chú vào tờ giấy rồi dần dần, đôi mặt biểu hiện rõ sự hoảng loạn, tay run run nắm chặt vào tờ giấy.
Y bần thần ngã khụy xuống , nuốt nước bọt rồi quay phắt lưng lại đi thẳng vào nhà.
Hắn vội đuổi theo y, vừa lên tới phòng là thấy y lục lội quần áo trong vali.
Đã vậy y còn cầm ra một bộ quần áo , bên trong nhô ra thứ gì đó, y giở áo ra thì nó là một khẩu súng AK đã cũ nhưng vẫn xài được.
Y lấy ra rồi gài đạn , giơ súng ngắm nghía kiểm tra tình trạng súng.
Hắn đứng đó mà há hốc mồm chưa hiểu gì xảy ra, y lấy khăn lau vội rồi đứng dậy.
- Tôi đi đây, vài bữa về.
- C..cậu đi đâu ?!
- Đi cứu anh em tôi.
- Khoan đã !
Hắn túm lấy vai y giữ lại không cho y đi, y cau mày rồi hấc tay hắn ra.
Bước vội xuống cầu thang tiện tay với lấy mặt nạ của mình rồi đeo lên.
Đeo dây khẩu súng qua cổ rồi mở cửa đi ra ngoài.
Hắn đuổi theo tới thì thấy y lấy đâu ra thêm một cái xe moto phân khối lớn từ bụi cây gần đó làm hắn ngơ ngác.
- Này !
Cậu lấy đâu ra thứ đó vậy ?!
- Anh còn nhiều thứ chưa biết về tôi lắm.
Y vọt xe đi trong sự ngỡ ngàng ngơ ngác của hắn, hắn lấy lại ý thức thì phóng lên xe của mình rồi đuổi theo y.
Y lách qua những chiếc xe trước mặt đi thẳng ra cao tốc rồi mất hút, hắn đuổi theo chẳng kịp vì hắn bị chặn lại bởi những chiếc xe phía trên.
Bực bội mà đập vào vô lăng , đành quay xe về chờ y ở nhà.
Ngày qua ngày , cũng đã 4 ngày kể từ khi y đi, hắn bần thần , đôi mặt thâm như con gấu trúc vì thức trắng đêm nhiều ngày, ngồi trên sofa hút thuốc lá.
Không có y có đây làm đồ ăn cho hắn ăn , hắn phải ăn đỡ những thứ bên ngoài.
Những thứ đó chẳng hợp khẩu vị hắn gì cả , cứ như đang ăn bọt biển vậy.
Tiếng cửa mở ra, hắn đưa mắt qua nhìn, thì ra.. là anh em hắn về thôi.
Del bước ra trước mặt hắn, cau mày cầm gạt tàn lên vứt qua một bên.
Những chai rượu nằm lăn lóc trên bàn bẩn thỉu cực kì.
- Nhìn mày có khác gì ăn mày không Martial ??
- Kệ tôi.
- Dọn dẹp đi đừng để tao bực.
- Ông thích thì dọn đi.
Hắn ngoáy tai rồi đứng lên đá tung cửa đi ra ngoài , anh em hắn nhìn theo mà thở dài bất lực.
Hắn đi lang thang vô định trên phố , đi ngang qua ngã tư mà xém tí nữa là bị xe tông nhiều lần nhưng hắn vẫn điềm tĩnh bước đi.
Đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch vì nhiều ngày không chải chuốt bản thân.
Hắn là người rất quan tâm vẻ bề ngoài nhưng lần này hắn lại bỏ bê mọi thứ mà chỉ quan tâm tới việc tìm y.
Đi tới một bãi đồi cỏ xanh mướt thì hắn nằm vật ra giữa đồi rồi nhìn lên bầu trời thẩn thờ.
Bên cạnh đó là một cây cầu nhỏ bắt qua sông , hắn có để ý tới nơi đó.
Có máu, nơi đó trên tường có dính chút máu đã khô từ lâu.
Hắn ngồi dậy nhìn chằm chằm nơi đó, rồi bất giác đứng dậy đi tới đó.
Gió thổi hiu hiu, những bãi cỏ đung đưa theo gió cứ ngỡ yên bình nhưng lại pha theo một chút gì đó.. chết chóc.
Hắn lấy tay vuốt trên nơi dính máu đó, cây cầu xám bị nhuộm chút máu.. thật dơ bẩn.
Hắn nhíu mày, nhìn xuống bên dưới con sông nhỏ đang chảy kia, bên dưới chiếc cầu có một chiếc mũ dính máu.
Hắn giật cả mình, thận trọng bước lại gần rồi đưa đầu vào bên dưới gầm cầu đó, bãi cỏ xanh nơi này giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi máu.
Một cơ thể nằm ở đó , chẳng biết là chết hay chưa nhưng nó có chút quen thuộc.
Hắn nắm vào vai cơ thể ấy và lôi ra ngoài ánh sáng thì tá hỏa mà ngã cả người về sau.
Đôi mắt hoảng loạn nhìn về cơ thể ấy, nó đẫm máu, cả hai tay đã mất, chân trái cũng bị nát bấy.
Hắn lấy tay che miệng lại không tin vào mắt mình, giữa trán cơ thể đó còn có một lỗ đạn nữa.
Hắn chồm người dậy, đưa tay chạm vào chiếc má đã nguội lạnh kia mà bật khóc.
Nước mắt vô thức tuông ra, hắn nấc lên từng cơn rồi gào lên trong không gian yên tĩnh.
Tiếng la xé nát lòng, hắn đau đớn đỡ cơ thể ấy dậy mà ôm vào lòng.
Đó là y mà..?!
Không thể nào nhận sai được, dù cơ thể không nguyên vẹn nhưng hắn có thể nhận dạng được y.
- Victor.....?
Hắn đặt tay lên ngực y, nhắm mắt lại, những dòng kí ức hắn và y tua nhanh qua rồi dần dần chậm lại ở ngay lúc y bị sát hại.
Qua đôi mắt của y, hắn có thể thấy rằng y đã bỏ chạy và bị bọn chúng tóm lại cũng như là thủ tiêu.
Nhưng trước khi bị thủ tiêu thì hắn có thể thấy anh em y vẫn ổn.
Có lẽ là y đã cứu được họ rồi hoặc.. là không nhưng hiện tại họ vẫn ổn.
Mở mắt ra, rồi đưa một đôi mắt buồn bã thương cảm dành cho y, vuốt ve khuôn mặt nguội lạnh kia mà thương cảm cho số phận của y.
Từ miệng y bay ra một ánh sáng đỏ, hắn đưa tay ra, nó cũng bay lên tay hắn.
Đó là liên kết hắn đã đưa vào người y, biết là đứa trẻ năm đó rồi thì sao.. người đó giờ đây cũng đã chết rồi.. nhận ra cũng đã quá muộn.
Nhưng khoan đã !
Liên kết hắn gắn vào người y cũng được tính là linh hồn thứ hai của y.
Nó giữ mọi kí ức của y cũng như là hồn phách của y trong đây.
Hắn vẫn có thể hồi sinh y, nhưng sẽ là ở một cơ thể khác.
Hắn thận trọng lấy chiếc hủ thủy tinh bên cạnh đựng linh hồn y vào trong.
Ánh sáng đỏ bay lơ lững trong hủ thủy tinh , hắn đưa mắt nhìn rồi hôn vào nó.
- Tôi sẽ hồi sinh em.
Hắn bế cơ thể y lên, đưa về nhà rồi lén lút đi thẳng vào tầng hầm.
Đặt y xuống sàn rồi phũ một chiếc khăn trắng lên.
Hắn nhắm mắt rồi lại chầm chậm mở ra, đôi mắt giờ đây đã đổi sang đôi mắt mãng xà.
- Tôi cũng sẽ trả thù cho em.
Hắn dần tan biến trong làng sương và biến mất như chưa hề ở đó.
.
.
.
.
.
.
.
.
End , chưa hết truyện đâu còn dài lắm mấy bae