Khác [marjameshoon] mafia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,255
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406407468-256-k19163.jpg

[Marjameshoon] Mafia
Tác giả: Ntbtiuiu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mafia cũng có điểm yếu.



martin​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chồng tôi là Mafia
  • Boss Mafia và Chàng Vệ Sĩ - KinnPorsche
  • Xấu xa quá nhé, tình yêu mafia!!!
  • [marjameshoon] mafia
  • [Marjameshoon] Mafia
    intro


    Warning : Cưới trước – yêu sau ; Mafia - thế giới ngầm, có nhắc đến giết người, máu me (không sa đà miêu tả chi tiết)

    Ngược tâm chậm, tổn thương tinh thần, cảm xúc không được đáp lại

    Chiếm hữu cảm xúc, phụ thuộc tinh thần ở mức độ cao

    Tam giác quan hệ ; Nhân vật không hoàn hảo, có hành vi và suy nghĩ gây khó chịu cho một số người đọc ; Nhịp truyện chậm, thiên về tâm lý và đời sống

    ❗ Truyện không cổ xúy bạo lực hay hành vi độc hại ngoài đời thực.

    Vui lòng không mang truyện đi nơi khác, không chuyển ver, không toxic nhân vật/couple.

    Main cp : Martin x James

    Juhoon x James

    Thanks
     
    [Marjameshoon] Mafia
    1.


    Martin biết mình sắp kết hôn vào một buổi tối hoàn toàn không đặc biệt

    Không có triệu tập gia đình, không có cuộc họp nghiêm túc, càng không có một lời hỏi ý kiến.

    Chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi khi gã vừa kết thúc một giao dịch, giọng nói ở đầu dây bên kia quen thuộc đến mức không cần xưng tên

    "Ngày kia ký giấy.

    Người đã được chọn rồi"

    Gã "ừ" một tiếng, cúp máy, không hỏi thêm điều gì

    Trong thế giới của Martin, có những thứ vốn dĩ không cần lý do.

    Quyền lực, máu, và hôn nhân đều là công cụ.

    Nếu gia đình đã sắp xếp, nghĩa là nó cần thiết

    Juhoon nhận được thông báo muộn hơn vài tiếng.

    Khi đó, hắn đang đứng trong kho lạnh, mùi sắt tanh nồng nặc bám vào không khí.

    Điện thoại rung trong túi áo.

    Tin nhắn hiện lên đơn giản, không cảm xúc:

    Chuẩn bị kết hôn, không được từ chối!

    Hắn nhìn dòng chữ đó vài giây, rồi nhét điện thoại trở lại túi.

    Công việc trước mặt chưa xong.

    Chuyện kết hôn có thể để sau

    Với họ, cưới xin chưa bao giờ là chuyện cá nhân

    James xuất hiện vào buổi chiều hôm sau

    Căn phòng tiếp khách rộng lớn, trần cao, ánh sáng lạnh rơi thẳng xuống mặt bàn đá.

    Martin ngồi dựa lưng vào ghế, Juhoon đứng phía sau, cả hai đều mang dáng vẻ của những kẻ quen kiểm soát không gian

    Khi James bước vào, không khí không thay đổi

    Chỉ là... có gì đó lệch nhịp

    Anh cúi đầu chào rất đúng mực.

    Không quá thấp, cũng không qua loa.

    Tóc chải gọn, áo sơ mi sáng màu được là phẳng đến mức không có một nếp nhăn.

    Tay xách theo một túi tài liệu mỏng, bước đi vững vàng

    "Chào hai người"

    Giọng anh đều, rõ ràng

    "Tôi là James"

    Martin nhìn anh từ đầu đến chân

    Quá bình thường

    Không có vẻ gì của kẻ tham vọng

    Cũng không giống người sợ chết

    Juhoon thì quan sát kỹ hơn.

    Hắn để ý cách James đứng thẳng lưng, ánh mắt không đảo quanh, không tò mò nhìn ngó.

    Đây là dáng vẻ của người quen với kỷ luật, quen làm việc theo trình tự, và không thích những thứ vượt ngoài kế hoạch

    Không ai giới thiệu thêm

    Không ai hỏi han

    Tờ giấy đăng ký kết hôn được đặt lên bàn như một vật thể trung lập.

    Không có hoa, không có nhẫn, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một nghi thức

    James là người tiến lên trước

    Anh đọc kỹ từng dòng chữ, rất chậm, rất cẩn thận.

    Không phải vì do dự, mà vì thói quen.

    Khi cầm bút, tay anh không run.

    Nét chữ thẳng, đều, dứt khoát

    Martin ký ngay sau đó.

    Gã chỉ liếc qua tên mình, viết xuống như đã từng ký hàng trăm bản hợp đồng sinh tử khác

    Juhoon là người cuối cùng.

    Hắn dừng lại lâu hơn một chút

    Không phải vì ngập ngừng - mà vì cảm giác rất lạ.

    Một ranh giới vừa được vạch ra.

    Không phải giữa sống và chết, mà giữa đời sống bình thường và thế giới máu me mà hắn quen thuộc

    Hắn ký

    Giấy được thu lại

    Thế là xong

    James xếp gọn hồ sơ, đặt vào túi

    "Vậy từ hôm nay, chúng ta là vợ chồng hợp pháp"

    Giọng anh bình thản, không gượng ép, cũng không ngượng ngùng

    "Tôi sẽ chuyển tới sống cùng hai người"

    Martin nhướng mày

    Juhoon hơi khựng lại

    James không đợi phản hồi.

    Anh mở sổ tay, lật sang trang đầu tiên, nơi đã có sẵn những dòng chữ ngay ngắn

    "Tôi có một số nguyên tắc sinh hoạt"

    Anh nói, nghiêm túc

    "Nếu đã sống chung, tôi nghĩ cần thống nhất từ đầu"

    Martin bật cười khẽ, một tiếng cười không rõ là châm biếm hay tò mò

    Juhoon thì lặng lẽ quan sát

    "Thứ nhất" James nói tiếp "quần áo dính máu phải xử lý riêng.

    Không giặt chung"

    Không khí trong phòng như khựng lại nửa nhịp

    James không dừng

    "Thứ hai, dao và vật sắc nhọn không để lẫn với đồ bếp.

    Tôi sẽ phân ngăn rõ ràng"

    "Thứ ba, về nhà sau mười hai giờ đêm thì giữ yên lặng.

    Tôi ngủ sớm"

    Giọng anh đều đều, không run, không hề có ý khiêu khích.

    Như thể đang nói chuyện với hai người rất bình thường.

    Martin chống cằm, ánh mắt gã dần mang theo chút hứng thú

    "Còn gì nữa không?"

    James lật sang trang khác

    "Vết thương nếu không nghiêm trọng thì tự xử lý.

    Nếu cần, tôi sẽ giúp băng lại"

    Juhoon khẽ siết tay

    Giúp... băng lại?

    James gập sổ

    "Tạm thời chỉ vậy.

    Những thứ khác có thể điều chỉnh sau"

    Anh cúi đầu chào thêm một lần nữa

    "Nếu không còn vấn đề gì, tôi xin phép về thu xếp đồ đạc.

    Ngày mai tôi sẽ chuyển tới"

    Không chờ ai nói gì, James quay người rời đi

    Bóng lưng anh thẳng tắp, bước đi đều, không ngoảnh lại.

    Cánh cửa khép lại

    Martin là người lên tiếng trước

    "Anh ta không sợ"

    Juhoon đáp, giọng trầm:

    "Không.

    Là không đặt nặng"

    Gã bật cười

    "Một người như thế... sống trong nhà này được bao lâu?

    "

    Juhoon không trả lời.

    Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác khó gọi tên vừa nhen lên

    James chuyển tới vào sáng hôm sau

    Không có xe sang.

    Không có đoàn người theo sau.

    Chỉ vài vali gọn gàng, một thùng đồ sinh hoạt, và một túi vải đựng dụng cụ cá nhân.

    Anh thay giày ở cửa, xếp ngay ngắn, rồi bắt đầu đi một vòng căn nhà

    Không phải tham quan

    Là kiểm tra

    Bếp rộng, nhưng dao để lộn xộn

    Tủ lạnh đầy đồ uống, thiếu thực phẩm tươi

    Phòng khách sạch, nhưng sofa ám mùi thuốc lá

    Phòng ngủ lớn, nhưng rèm mỏng, ánh sáng lọt quá nhiều

    James ghi chép từng thứ

    Martin đứng tựa cửa, im lặng nhìn anh di chuyển trong không gian vốn thuộc về mình.

    Juhoon khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi từng cử chỉ nhỏ - cách James lau mặt bàn, cách anh sắp xếp lại đồ dùng, cách anh thở nhẹ khi thấy một thứ không đúng chỗ

    "Bữa tối tôi sẽ nấu"

    James nói, không quay đầu

    "Nếu không có yêu cầu đặc biệt"

    Martin nhướng mày

    "Anh không hỏi bọn tôi thích ăn gì sao?"

    James quay lại, hơi nhíu mày

    "Ăn uống đúng giờ đã là tốt rồi.

    Sở thích có thể điều chỉnh sau"

    Một câu rất bình thường

    Nhưng không hiểu sao, Martin lại không khó chịu

    James xắn tay áo, bắt đầu dọn bếp.

    Động tác thuần thục, quen tay.

    Anh mở cửa sổ cho thoáng mùi, bật đèn vàng, căn bếp vốn lạnh lẽo bỗng có chút sinh khí

    Juhoon nhìn bóng lưng anh, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ

    Người này... không biết mình đang bước vào đâu

    Hay biết, nhưng vẫn chọn bước vào?

    Khi bữa tối được dọn ra, mùi thức ăn nóng lan khắp phòng.

    James đặt bát đũa ngay ngắn, ngồi xuống đúng vị trí, không đợi ai mời

    "Ăn đi"

    Anh nói đơn giản

    Hai Mafia nổi tiếng của giới ngầm... ngồi ăn cơm như những người rất bình thường

    James ăn chậm, gọn gàng.

    Thỉnh thoảng nhắc:

    "Đừng ăn quá nhanh"

    "Canh nóng"

    Không ai phản bác

    Đêm đó, khi James đã vào phòng nghỉ, Martin ngồi lại phòng khách rất lâu

    Juhoon đứng bên cửa sổ, hút thuốc trong im lặng

    "Người này" Martin lên tiếng, giọng trầm lại "có thể sống lâu hơn chúng ta nghĩ"

    Juhoon gật đầu

    "Vì hắn không đến đây để yêu"

    Hắn dừng một chút

    "Chỉ để sống"

    Và trong căn nhà đầy máu này...

    một người chỉ muốn sống cho tử tế

    mới là thứ khiến mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo

    _______to be continue______
     
    [Marjameshoon] Mafia
    2.


    James tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng

    Không phải vì quen giường lạ, cũng không phải vì căng thẳng.

    Đó đơn giản là giờ sinh hoạt cố định của anh.

    Đồng hồ sinh học của James hoạt động chính xác đến mức gần như tàn nhẫn - bất kể hôm trước ngủ muộn hay sớm, sáu giờ sáng, anh vẫn mở mắt

    Căn phòng còn yên tĩnh.

    Rèm cửa mỏng để ánh sáng sớm lọt vào vừa đủ.

    James ngồi dậy, chỉnh lại chăn, xếp gối ngay ngắn trước khi bước xuống giường

    Đây là phòng ngủ của anh

    Không có đồ đạc thừa.

    Một tủ quần áo, một bàn nhỏ, vài quyển sổ, và một chiếc ghế dựa.

    James không mang theo nhiều thứ khi chuyển đến.

    Anh không có thói quen bám víu vào vật dụng.

    Chỉ cần đủ dùng là được

    Anh rửa mặt, thay đồ, rồi mở cửa bước ra ngoài

    Căn nhà vẫn còn chìm trong yên tĩnh.

    Không có dấu hiệu của sự sống ngoài tiếng điều hòa chạy đều đều.

    James liếc nhìn đồng hồ treo tường - sáu giờ mười lăm

    Anh đi thẳng vào bếp

    Tối hôm qua, James đã sắp xếp lại gần như toàn bộ khu vực này.

    Dao được phân loại, thớt được để riêng, gia vị được dán nhãn.

    Tủ lạnh cũng đã được bổ sung thực phẩm cơ bản trong đêm - anh đặt giao từ trước, quen tay như thể đã sống ở đây từ lâu

    James bắt đầu nấu bữa sáng

    Không phải vì nghĩ hai người kia sẽ ăn

    Mà vì đó là việc cần làm

    Khi nước sôi, anh nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ phía sau.

    James không quay đầu

    "Anh dậy sớm hơn tôi tưởng"

    Martin đứng ở ngưỡng cửa bếp.

    Gã đã thay đồ sạch, tóc còn hơi ẩm, rõ ràng vừa tắm xong.

    Ánh mắt gã dừng trên lưng James một lúc lâu, như đang quan sát một cảnh tượng không thuộc về thế giới của mình

    "Thói quen"

    Gã đáp ngắn gọn

    "Anh cũng vậy"

    James gật đầu, tiếp tục công việc

    "Bữa sáng đơn giản thôi.

    Nếu không ăn thì nói, tôi sẽ không dọn"

    "Ăn"

    Martin trả lời ngay, nhanh hơn cả suy nghĩ

    James khẽ khựng lại nửa nhịp, nhưng không nói gì

    Một lát sau, Juhoon cũng xuất hiện.

    Hắn đi rất khẽ, như sợ phá vỡ không khí.

    Ánh mắt hắn lướt qua bàn bếp đã được dọn gọn gàng, qua từng chuyển động nhỏ của James

    "Ngủ được không?"

    James hỏi, giọng đều

    "Được"

    Juhoon đáp

    Rồi thêm một câu rất nhỏ

    "Anh thì sao?"

    James ngẩng lên nhìn hắn

    "Bình thường"

    Bữa sáng diễn ra trong yên lặng

    James ngồi thẳng lưng, ăn chậm rãi.

    Martin và Juhoon, hai kẻ quen với những cuộc họp máu me và tiếng súng, lại ngồi ăn như những học sinh bị giáo viên để ý.

    Không ai nói chuyện.

    Không ai gây tiếng động thừa

    Khi ăn xong, James đứng dậy trước

    "Bát đũa để đó.

    Tôi rửa"

    Martin mở miệng định nói gì đó, nhưng James đã quay lưng đi.

    Juhoon nhìn theo bóng anh, bàn tay vô thức siết lại

    Đến trưa, James bắt đầu nhận ra một vấn đề

    Hai người kia không biết sống

    Không phải theo nghĩa sinh tồn

    Mà là sinh hoạt

    Martin vứt áo khoác lên ghế

    Juhoon để giày lệch khỏi kệ

    James đứng giữa phòng khách, nhìn một vòng, rồi hít sâu

    "Martin"

    Giọng anh không lớn

    Gã quay đầu lại

    "Hm?"

    "Áo khoác"

    James chỉ tay "Không để ở đó"

    Martin nhìn theo hướng tay anh chỉ, rồi rất tự nhiên, gã cầm áo khoác lên, treo vào đúng chỗ James đã sắp xếp

    Không phản kháng

    Không hỏi lý do

    Juhoon thì tự giác chỉnh lại giày mình

    James không nói thêm.

    Anh quay vào bếp, tiếp tục chuẩn bị bữa trưa

    Đến chiều, khi James đang giặt đồ, anh phát hiện một chiếc áo dính máu bị bỏ lẫn vào máy

    Máu đã khô

    James dừng tay lại, nhìn chiếc áo vài giây

    Rồi anh tắt máy, lấy áo ra

    Martin đứng gần đó, ánh mắt gã tối lại khi thấy hành động ấy

    "Tôi quên"

    Gã nói

    James không nổi giận

    Chỉ là giọng trầm xuống

    "Đã nói từ hôm qua"

    Anh lấy chậu riêng, ngâm chiếc áo

    "Lần sau chú ý"

    Chỉ bốn chữ

    Nhưng Juhoon đứng ở hành lang lại thấy Martin cúi đầu rất khẽ

    Một động tác nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ không nhận ra.

    Buổi tối, James nấu một bữa đầy đủ hơn

    Không phải vì muốn làm hài lòng ai

    Mà vì bữa tối là bữa quan trọng nhất trong ngày

    Khi James dọn bàn, Martin và Juhoon đều đã ngồi sẵn.

    Không ai bảo, không ai gọi

    "Ăn đi"

    James nói

    Trong lúc ăn, James nhận ra cả hai đều có vết thương mới.

    Không nghiêm trọng, nhưng rõ ràng là chưa xử lý kỹ

    Anh đặt đũa xuống

    "Ăn xong băng lại"

    Martin định nói "không cần" , nhưng Juhoon đã đáp trước

    "Được"

    Sau bữa tối, James lấy hộp sơ cứu

    "Martin trước"

    Gã bước tới, ngồi xuống ghế

    James quỳ trước mặt gã, cúi đầu, động tác thuần thục

    Khoảng cách rất gần

    Martin nín thở

    James không hề nhận ra.

    Anh chỉ tập trung làm việc - lau sạch vết thương, băng lại gọn gàng

    "Đừng để nhiễm trùng"

    Anh nói

    Juhoon nhìn cảnh đó, ánh mắt hắn tối hẳn đi.

    Không phải ghen.

    Mà là một cảm giác rất lạ - như thể có thứ gì đó vừa bị lấy mất

    "Juhoon"

    James gọi

    "Đến lượt cậu"

    Hắn bước tới, ngồi xuống

    James làm tương tự

    Bàn tay anh mát, động tác chắc chắn.

    Không dịu dàng quá mức, cũng không thô bạo.

    Chỉ vừa đủ

    Khi xong, James đứng dậy

    "Lần sau xử lý sớm hơn"

    "Ừ"

    Juhoon đáp

    Đêm đó, James dọn dẹp xong xuôi, rồi về phòng ngủ đúng giờ.

    Martin ngồi lại phòng khách rất lâu

    Juhoon đứng dựa tường, nhìn cánh cửa phòng James đóng chặt

    "Anh ta…"

    Martin lên tiếng trước

    "Không hề giống người bị ép"

    Juhoon đáp chậm

    "Anh ấy đang nghiêm túc với việc này"

    "Hôn nhân?"

    Martin cười khẽ

    "Không"

    Juhoon nói "Cuộc sống"

    Cả hai im lặng

    Ngoài kia, họ là kẻ khiến người khác run sợ.

    Nhưng trong căn nhà này, họ lại đang tự giác điều chỉnh bản thân, chỉ vì một người nội trợ nghiêm túc, hay cáu gắt, và hoàn toàn ngây ngô về cảm xúc

    Và điều nguy hiểm nhất là , James không hề nhận ra

    ________to be continue______
     
    [Marjameshoon] Mafia
    3.


    James có nghe loáng thoáng về buổi tiệc vào buổi chiều tối cùng ngày

    Không phải qua thư mời, cũng không phải ai hỏi ý kiến.

    Martin đứng ở phòng khách, tay cầm điện thoại, nói như thông báo một việc đã định sẵn

    "Tối nay có tiệc kỷ niệm hai mươi lăm năm thành lập công ty Ahn-Ho"

    Gã liếc nhìn James

    "Anh phải đi cùng"

    James ngẩng lên từ cuốn sổ ghi chép

    "Bắt buộc?"

    "Ừ"

    Juhoon đáp thay, giọng thấp

    "Xuất hiện với tư cách… người trong nhà"

    James im lặng vài giây

    Anh không quen xuất hiện ở những nơi đông người.

    Càng không quen những buổi tiệc có mùi quyền lực và toan tính.

    Nhưng anh cũng không hỏi lý do.

    Trong suy nghĩ của James, hôn nhân này đã đi kèm những trách nhiệm nhất định

    "Giờ đi?"

    Anh hỏi

    "Tối" Martin đáp "Tôi cho người chuẩn bị đồ"

    James lắc đầu "Không cần.

    Tôi tự lo"

    Martin hơi nhíu mày

    Juhoon thì nhìn anh lâu hơn một chút , James chuẩn bị rất lâu , không phải vì do dự, mà vì anh nghiêm túc

    Anh đứng trước tủ quần áo, nhìn hàng áo sơ mi và vest treo ngay ngắn.

    James không có nhiều đồ, nhưng mỗi thứ đều được giữ rất cẩn thận.

    Cuối cùng, anh chọn một bộ vest màu tối, phom dáng gọn, không cầu kỳ.

    Áo sơ mi sáng màu, cổ đứng, cài khuy kín

    Không trang sức , không phụ kiện dư thừa

    James đứng trước gương, chỉnh lại cổ tay áo, thắt cà vạt.

    Anh không cố làm mình nổi bật.

    Chỉ là… quá vừa vặn

    Khi anh bước ra phòng khách, cả Martin và Juhoon đều dừng lại

    Không phải vì bất ngờ theo kiểu ồn ào ,mà là khựng hẳn

    James trông khác hoàn toàn so với hình ảnh nội trợ thường ngày

    Vest ôm gọn vai, dáng người thẳng, cổ áo làm lộ đường nét cổ rõ ràng.

    Gương mặt vốn bình thường dưới ánh đèn trong nhà, giờ lại mang theo một loại khí chất rất sạch , không mềm yếu, không sắc sảo, nhưng khiến người khác khó rời mắt

    Martin chửi thầm trong đầu

    Quá đẹp..

    Không phải kiểu đẹp phô trương

    Mà là kiểu khiến người khác muốn nhìn thêm một lần nữa, rồi thêm lần nữa

    Juhoon thì siết nhẹ tay

    Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đã tối đi

    "Đi thôi"

    James nói, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong không khí

    Buổi tiệc diễn ra tại khách sạn lớn nhất thành phố

    Ánh đèn chùm rực rỡ, tiếng nhạc nhẹ vang lên khắp sảnh.

    Những bộ vest đắt tiền, những nụ cười xã giao, những cái bắt tay chứa đầy ẩn ý

    James bước vào cùng Martin và Juhoon

    Ngay lập tức, anh cảm nhận được ánh nhìn đổ dồn về phía mình

    Không phải vì anh nổi tiếng, mà vì anh không giống họ

    Martin và Juhoon quen với ánh nhìn đó.

    Nhưng lần này, ánh nhìn ấy… không hướng về họ

    Gã cau mày rất khẽ "Đi sát tôi"

    Martin nói nhỏ, gần như mệnh lệnh

    James nghe lời, bước chậm lại nửa bước

    Chủ tịch Ahn xuất hiện không lâu sau đó.

    Một người đàn ông trung niên, ánh mắt sắc, nụ cười vừa đủ.

    Ông ta bắt tay Martin, trao đổi vài câu xã giao, rồi quay sang Juhoon

    "Lâu rồi không gặp"

    Ahn-Ho cười

    "Vị này là…?"

    "Người trong nhà"

    Martin đáp ngắn gọn

    Ánh mắt Ahn-Ho lướt sang James.

    Ông ta đánh giá rất nhanh, rồi mỉm cười

    "Rất trẻ" Ông nói

    "Rất… phù hợp"

    James cúi đầu lịch sự

    "Chào ngài"

    Cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang chuyện làm ăn.

    Martin và Juhoon bị kéo đi, buộc phải đối đáp với Ahn-Ho và các cổ đông lớn

    James đứng lại

    "Anh có thể dùng chút rượu"

    Một giọng nói vang lên bên cạnh

    James quay đầu

    Là con trai của chủ tịch Ahn-Ho

    Ahn - Keonho.

    Còn rất trẻ, ăn mặc chỉnh tề, nụ cười tự tin, ánh mắt không giấu sự hứng thú.

    Ánh nhìn của hắn ta không lịch sự, nhưng đủ tinh tế để không bị coi là thô lỗ

    "Cảm ơn" James đáp

    "Tôi không uống nhiều"

    "Chỉ một chút"

    Hắn ta cười

    "Ở đây không uống thì… khá lạc lõng"

    James do dự vài giây, rồi nhận ly rượu , Martin quay đầu lại đúng lúc đó , ánh mắt gã lạnh hẳn đi

    Juhoon cũng nhận ra.

    Hắn nghiêng người, định quay lại, nhưng chủ tịch Ahn đã nói tiếp, buộc cả hai phải tập trung

    "Chỉ một lát"

    Martin nói nhanh với James

    "Đừng đi xa"

    James gật đầu

    Anh không quen môi trường này.

    Nhưng anh nghĩ mình có thể đứng yên một chỗ, uống một ly rượu, rồi chờ

    Ly rượu thứ nhất không có vấn đề gì

    Ly thứ hai được đưa tới rất nhanh

    "Uống thêm chút đi"

    Ahn-Keonho nói, giọng dịu dàng hơn mức cần thiết

    "Anh trông hơi mệt"

    James nhíu mày rất khẽ

    "Tôi nghĩ thế là đủ"

    "Chỉ một chút"

    Hắn ta nghiêng ly, ép nhẹ, James không muốn gây chú ý, anh nhận ly

    Vị rượu khác.

    Đắng hơn.Nồng hơn

    James uống một ngụm nhỏ, rồi đặt ly xuống , không lâu sau đó, anh bắt đầu thấy nóng ,không phải nóng vì đông người,mà là một cảm giác lan rất nhanh, rất bất thường

    James cau mày, đưa tay lên trán

    Tầm nhìn hơi chao đảo

    "Anh không sao chứ?"

    Keonho hỏi, giọng thấp đi

    "Tôi biết một phòng nghỉ yên tĩnh hơn"

    James lắc đầu

    "Không cần…"

    Nhưng chân anh đã mềm đi, đúng lúc đó, Martin quay lại .Gã nhìn thấy James đứng không vững , thấy ánh mắt người kia đặt quá gần , thấy ly rượu trên tay anh , mặt Martin tối sầm, Juhoon theo sau, ánh mắt hắn lạnh đến mức đáng sợ

    "Anh uống gì?"

    Martin hỏi, giọng trầm thấp

    James mở miệng, nhưng cổ họng khô rát

    "Tôi… chỉ một chút…"

    Juhoon không nói gì.

    Hắn cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi.

    Ánh mắt hắn lập tức đổi khác

    "Thuốc?

    "

    Hắn nói khẽ

    "Không quá nhiều, nhưng đủ để gây choáng và..."

    Martin quay sang nhìn Ahn - Keonho

    Không cười.

    Không nói lớn

    Chỉ là ánh nhìn khiến nhiệt độ quanh đó giảm xuống vài độ

    "Cậu đang làm gì với người của tôi?"

    Gã hỏi

    Keonho tái mặt "Hiểu lầm thôi--"

    Martin không để hắn ta nói hết

    Gã vòng tay qua người James, kéo anh sát vào mình.

    Giọng gã thấp đến mức chỉ người gần mới nghe thấy

    "Nếu anh ấy có chuyện gì.."

    "Thì công ty Ahn sẽ không kịp mừng sinh nhật lần sau đâu!

    "

    Juhoon đã gọi người , không gây ồn ào , không làm lớn chuyện

    James không còn đủ tỉnh táo để hiểu chuyện.

    Người anh nóng ran, mặt ửng hồng, bây giờ chỉ cảm thấy có người giữ rất chặt, hơi thở quen thuộc ở gần, giọng nói trầm thấp vang bên tai

    "Gắng một chút, đừng ngủ"

    Martin nói khẽ

    "Nhìn tôi đi"

    James cố mở mắt "...xin lỗi"

    Một câu rất nhỏ, nhưng đủ để Juhoon nghe thấy , hắn khẽ siết tay lại

    Xin lỗi… vì cái gì?

    Vì anh quá đẹp sao?

    Vì anh đã tin người khác sao?

    Hay vì anh nghĩ mình không quan trọng đến mức cần được bảo vệ?

    Buổi tiệc vẫn tiếp diễn , nhạc vẫn vang , đèn vẫn sáng ,chỉ có ba người họ rời đi - và từ khoảnh khắc đó, Martin và Juhoon không còn xem cuộc hôn nhân này là một thỏa thuận nữa.

    ______to be continue_____
     
    Back
    Top Bottom