James có nghe loáng thoáng về buổi tiệc vào buổi chiều tối cùng ngày
Không phải qua thư mời, cũng không phải ai hỏi ý kiến.
Martin đứng ở phòng khách, tay cầm điện thoại, nói như thông báo một việc đã định sẵn
"Tối nay có tiệc kỷ niệm hai mươi lăm năm thành lập công ty Ahn-Ho"
Gã liếc nhìn James
"Anh phải đi cùng"
James ngẩng lên từ cuốn sổ ghi chép
"Bắt buộc?"
"Ừ"
Juhoon đáp thay, giọng thấp
"Xuất hiện với tư cách… người trong nhà"
James im lặng vài giây
Anh không quen xuất hiện ở những nơi đông người.
Càng không quen những buổi tiệc có mùi quyền lực và toan tính.
Nhưng anh cũng không hỏi lý do.
Trong suy nghĩ của James, hôn nhân này đã đi kèm những trách nhiệm nhất định
"Giờ đi?"
Anh hỏi
"Tối" Martin đáp "Tôi cho người chuẩn bị đồ"
James lắc đầu "Không cần.
Tôi tự lo"
Martin hơi nhíu mày
Juhoon thì nhìn anh lâu hơn một chút , James chuẩn bị rất lâu , không phải vì do dự, mà vì anh nghiêm túc
Anh đứng trước tủ quần áo, nhìn hàng áo sơ mi và vest treo ngay ngắn.
James không có nhiều đồ, nhưng mỗi thứ đều được giữ rất cẩn thận.
Cuối cùng, anh chọn một bộ vest màu tối, phom dáng gọn, không cầu kỳ.
Áo sơ mi sáng màu, cổ đứng, cài khuy kín
Không trang sức , không phụ kiện dư thừa
James đứng trước gương, chỉnh lại cổ tay áo, thắt cà vạt.
Anh không cố làm mình nổi bật.
Chỉ là… quá vừa vặn
Khi anh bước ra phòng khách, cả Martin và Juhoon đều dừng lại
Không phải vì bất ngờ theo kiểu ồn ào ,mà là khựng hẳn
James trông khác hoàn toàn so với hình ảnh nội trợ thường ngày
Vest ôm gọn vai, dáng người thẳng, cổ áo làm lộ đường nét cổ rõ ràng.
Gương mặt vốn bình thường dưới ánh đèn trong nhà, giờ lại mang theo một loại khí chất rất sạch , không mềm yếu, không sắc sảo, nhưng khiến người khác khó rời mắt
Martin chửi thầm trong đầu
Quá đẹp..
Không phải kiểu đẹp phô trương
Mà là kiểu khiến người khác muốn nhìn thêm một lần nữa, rồi thêm lần nữa
Juhoon thì siết nhẹ tay
Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đã tối đi
"Đi thôi"
James nói, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong không khí
Buổi tiệc diễn ra tại khách sạn lớn nhất thành phố
Ánh đèn chùm rực rỡ, tiếng nhạc nhẹ vang lên khắp sảnh.
Những bộ vest đắt tiền, những nụ cười xã giao, những cái bắt tay chứa đầy ẩn ý
James bước vào cùng Martin và Juhoon
Ngay lập tức, anh cảm nhận được ánh nhìn đổ dồn về phía mình
Không phải vì anh nổi tiếng, mà vì anh không giống họ
Martin và Juhoon quen với ánh nhìn đó.
Nhưng lần này, ánh nhìn ấy… không hướng về họ
Gã cau mày rất khẽ "Đi sát tôi"
Martin nói nhỏ, gần như mệnh lệnh
James nghe lời, bước chậm lại nửa bước
Chủ tịch Ahn xuất hiện không lâu sau đó.
Một người đàn ông trung niên, ánh mắt sắc, nụ cười vừa đủ.
Ông ta bắt tay Martin, trao đổi vài câu xã giao, rồi quay sang Juhoon
"Lâu rồi không gặp"
Ahn-Ho cười
"Vị này là…?"
"Người trong nhà"
Martin đáp ngắn gọn
Ánh mắt Ahn-Ho lướt sang James.
Ông ta đánh giá rất nhanh, rồi mỉm cười
"Rất trẻ" Ông nói
"Rất… phù hợp"
James cúi đầu lịch sự
"Chào ngài"
Cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang chuyện làm ăn.
Martin và Juhoon bị kéo đi, buộc phải đối đáp với Ahn-Ho và các cổ đông lớn
James đứng lại
"Anh có thể dùng chút rượu"
Một giọng nói vang lên bên cạnh
James quay đầu
Là con trai của chủ tịch Ahn-Ho
Ahn - Keonho.
Còn rất trẻ, ăn mặc chỉnh tề, nụ cười tự tin, ánh mắt không giấu sự hứng thú.
Ánh nhìn của hắn ta không lịch sự, nhưng đủ tinh tế để không bị coi là thô lỗ
"Cảm ơn" James đáp
"Tôi không uống nhiều"
"Chỉ một chút"
Hắn ta cười
"Ở đây không uống thì… khá lạc lõng"
James do dự vài giây, rồi nhận ly rượu , Martin quay đầu lại đúng lúc đó , ánh mắt gã lạnh hẳn đi
Juhoon cũng nhận ra.
Hắn nghiêng người, định quay lại, nhưng chủ tịch Ahn đã nói tiếp, buộc cả hai phải tập trung
"Chỉ một lát"
Martin nói nhanh với James
"Đừng đi xa"
James gật đầu
Anh không quen môi trường này.
Nhưng anh nghĩ mình có thể đứng yên một chỗ, uống một ly rượu, rồi chờ
Ly rượu thứ nhất không có vấn đề gì
Ly thứ hai được đưa tới rất nhanh
"Uống thêm chút đi"
Ahn-Keonho nói, giọng dịu dàng hơn mức cần thiết
"Anh trông hơi mệt"
James nhíu mày rất khẽ
"Tôi nghĩ thế là đủ"
"Chỉ một chút"
Hắn ta nghiêng ly, ép nhẹ, James không muốn gây chú ý, anh nhận ly
Vị rượu khác.
Đắng hơn.Nồng hơn
James uống một ngụm nhỏ, rồi đặt ly xuống , không lâu sau đó, anh bắt đầu thấy nóng ,không phải nóng vì đông người,mà là một cảm giác lan rất nhanh, rất bất thường
James cau mày, đưa tay lên trán
Tầm nhìn hơi chao đảo
"Anh không sao chứ?"
Keonho hỏi, giọng thấp đi
"Tôi biết một phòng nghỉ yên tĩnh hơn"
James lắc đầu
"Không cần…"
Nhưng chân anh đã mềm đi, đúng lúc đó, Martin quay lại .Gã nhìn thấy James đứng không vững , thấy ánh mắt người kia đặt quá gần , thấy ly rượu trên tay anh , mặt Martin tối sầm, Juhoon theo sau, ánh mắt hắn lạnh đến mức đáng sợ
"Anh uống gì?"
Martin hỏi, giọng trầm thấp
James mở miệng, nhưng cổ họng khô rát
"Tôi… chỉ một chút…"
Juhoon không nói gì.
Hắn cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi.
Ánh mắt hắn lập tức đổi khác
"Thuốc?
"
Hắn nói khẽ
"Không quá nhiều, nhưng đủ để gây choáng và..."
Martin quay sang nhìn Ahn - Keonho
Không cười.
Không nói lớn
Chỉ là ánh nhìn khiến nhiệt độ quanh đó giảm xuống vài độ
"Cậu đang làm gì với người của tôi?"
Gã hỏi
Keonho tái mặt "Hiểu lầm thôi--"
Martin không để hắn ta nói hết
Gã vòng tay qua người James, kéo anh sát vào mình.
Giọng gã thấp đến mức chỉ người gần mới nghe thấy
"Nếu anh ấy có chuyện gì.."
"Thì công ty Ahn sẽ không kịp mừng sinh nhật lần sau đâu!
"
Juhoon đã gọi người , không gây ồn ào , không làm lớn chuyện
James không còn đủ tỉnh táo để hiểu chuyện.
Người anh nóng ran, mặt ửng hồng, bây giờ chỉ cảm thấy có người giữ rất chặt, hơi thở quen thuộc ở gần, giọng nói trầm thấp vang bên tai
"Gắng một chút, đừng ngủ"
Martin nói khẽ
"Nhìn tôi đi"
James cố mở mắt "...xin lỗi"
Một câu rất nhỏ, nhưng đủ để Juhoon nghe thấy , hắn khẽ siết tay lại
Xin lỗi… vì cái gì?
Vì anh quá đẹp sao?
Vì anh đã tin người khác sao?
Hay vì anh nghĩ mình không quan trọng đến mức cần được bảo vệ?
Buổi tiệc vẫn tiếp diễn , nhạc vẫn vang , đèn vẫn sáng ,chỉ có ba người họ rời đi - và từ khoảnh khắc đó, Martin và Juhoon không còn xem cuộc hôn nhân này là một thỏa thuận nữa.
______to be continue_____