Cập nhật mới

Khác marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405455349-256-k103450.jpg

Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Tác giả: JungHyy226
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện mang hướng kì bí và bí ẩn...



marjames​
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 1: Người gõ cửa không tên


Không phải ai gõ cửa địa phủ cũng nghe thấy tiếng vang.

Đa phần, họ chết trước khi bàn tay chạm vào cánh cổng đá đen.

Đêm đó, cánh cổng mở ra.

Trong điện Huyết Minh, nơi quỷ hỏa không bao giờ tắt, Martin Edward Park đang ngủ.

Giấc ngủ của một Địa Quân kéo dài hàng trăm năm, đủ để nhân gian đổi triều đại, đủ để oán linh hóa cát bụi.

Tiếng leng keng leng keng vang lên.

Nhẹ.

Trẻ con.

Lạc lõng.

Hắc Vệ đứng gác ngoài điện đồng loạt quay đầu.

Chuông gió xương treo trên trụ đá rung lên dữ dội, dù không hề có gió.

"Có kẻ... còn sống."

Bạch Vệ thì thầm.

Cánh điện mở hé.

Một đứa trẻ loài người đứng đó, áo dính đầy bùn đất, tay cầm chiếc chuông cổ nhặt được từ miếu hoang.

Đôi mắt cậu ta sáng lên vì tò mò hơn là sợ hãi.

"Ở đây... là đâu vậy?"

Không ai trả lời.

Cho đến khi ngai xương nứt một đường nhỏ.

Martin mở mắt.

Đôi đồng tử đỏ sẫm xoay chậm, như vừa nhớ ra thế giới này vẫn còn tồn tại.

Hắn nhìn đứa trẻ rất lâu, rồi bật cười khẽ.

"Địa phủ đã yên tĩnh quá lâu rồi."

Ngón tay hắn khẽ động.

Chiếc chuông rơi khỏi tay đứa trẻ, vỡ làm đôi.

Ở nhân gian, Zhao Yufan bật dậy khỏi giường.

Ngực cậu phập phồng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Ngoài kia, gió đêm thổi qua hành lang cổ của Zhao gia, mang theo mùi nhang tàn và đất ẩm.

"Ca..."

Giọng em út run run ngoài cửa.

Yufan khoác áo, mở cửa.

Hành lang dài hun hút, đèn lồng treo cao lay động, soi rõ cảnh cha mẹ cậu quỳ trước bài vị tổ tiên.

Không ai dám nhìn cậu.

"James" Zhao phu nhân cất tiếng, giọng vỡ vụn "nhà ta... mắc nợ địa phủ."

Cha cậu đặt một tờ hôn thư lên sàn gỗ.

Giấy vàng, chữ viết bằng mực đỏ sẫm, còn ướt như máu.

"Con là con cả" ông nói "con lại rất hợp mệnh với Địa Quân"

James cúi xuống nhìn.

Tên cậu và một cái tên khác được buộc với nhau bằng phù ấn cổ:

Martin Edward Park.

"Nếu gả cho quỷ... thì nhà ta sẽ được yên ổn."

James không khóc.

Cậu chỉ thấy trong lòng trống rỗng một cách quen thuộc.

Từ bé đến lớn, cậu luôn là người có thể hy sinh vì em trai bất cứ lúc nào.

Một tiếng bước chân vang lên sau lưng.

"Đúng vậy."

Giọng nam trầm thấp, lạnh mà nhàn nhạt.

James quay lại.

Một người đàn ông cao lớn đứng trong bóng tối, áo choàng đen phủ xuống nền nhà như mực đổ.

Đôi mắt đỏ nhìn cậu, không che giấu sự tò mò.

Em trai ngươi gõ cửa nơi không nên gõ" Martin nói "thân là anh trai ngươi nên đến thay nhỉ."

Hắn cúi xuống, nâng cầm James lên bằng hai ngón tay lạnh ngắt.

"Đừng sợ.

Ta sẽ đối xử với ngươi... thật nhẹ nhàng."

Ở một con hẻm khác của thị trấn, Eom Seonghyeon hoảng hốt khi trượt chân khỏi mái nhà.

Khoảnh khắc rơi xuống, cậu nghĩ mình sẽ chết.

Nhưng cái chết không đến.

Một bàn tay giữ chặt cổ tay cậu.

"Mạng này, là ta cứu."

Ahn Geon-ho đứng trên không trung, ánh mắt giống hệt Martin, chỉ là lạnh hơn, tàn nhẫn hơn.

"Vậy ngươi nên cưới ta nhỉ"

Seonghyeon chớp mắt, rồi cười méo xệch.

"Ủa... không có đoạn thương lượng hả?"

Ở đầu phố, Kim Juhoon đứng dưới cột đèn không sáng.

Anh xoay đồng xu cổ trong tay, nhìn lên bầu trời nơi mây đen đang tụ lại.

"Một hôn ước đã thức tỉnh địa phủ" anh lẩm bẩm "và một hôn ước khác sắp kéo cả nhân gian xuống theo."

Đồng xu rơi vào lòng bàn tay.

Juhoon mỉm cười.

"Trò chơi bắt đầu rồi."
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 2: Hôn thư bằng máu


Hôn thư không cần chữ ký.

Nó cần máu.

Đêm gả quỷ, Zhao gia không treo đèn đỏ, không pháo, không khách khứa.

Cả phủ chìm trong một thứ tĩnh lặng bệnh hoạn, như thể ngôi nhà đã chết trước khi nghi lễ bắt đầu.

James ngồi trước bàn gỗ cổ.

Trên bàn là hôn thư màu vàng sậm, phù văn uốn lượn như rắn sống.

Mực đỏ trên đó không khô, thỉnh thoảng còn khẽ rung lên, như đang thở.

"Đưa tay ra."

Giọng Martin vang lên sau lưng.

Hắn không cần bước qua cửa.

Bóng của hắn đã phủ kín căn phòng từ lúc nào.

James chậm rãi đưa tay, đầu ngón tay khẽ run nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh đến lạ.

Kim Juhoon đứng ở góc phòng, dựa vào cột gỗ, ánh đèn dầu không chiếu tới được anh.

"Cậu chắc chứ?"

Juhoon hỏi, giọng nhẹ như gió "Một khi máu chạm giấy, không có đường quay lại."

James khẽ gật đầu.

"Tôi biết"

Martin liếc Juhoon một cái.

"Ngươi biết quá nhiều."

Juhoon cười.

"Nhưng tôi chưa từng nói sai."

Lưỡi dao quỷ mỏng như sợi tóc rạch nhẹ đầu ngón tay James.

Máu rơi xuống hôn thư.

Xèo

Giấy bốc khói đen.

Phù văn sáng rực, trườn lên cổ tay James, để lại một dấu ấn đỏ sẫm hình cánh hoa vỡ.

Cùng lúc đó, trên cổ tay Martin xuất hiện một vết tương tự.

Địa phủ rung chuyển.

------

Dưới lòng đất, Thập Điện Phán Quan đồng loạt mở mắt.

"Hôn ước đã lập."

"Con người tự nguyện."

"Địa Quân bị ràng buộc."

Một tiếng cười khàn vang lên giữa điện phán xét.

"Quỷ vương yêu người… là điềm xấu."

------

James khuỵu xuống trong khoảnh khắc phù văn ấn hoàn tất.

Martin đỡ lấy cậu, động tác chậm rãi hơn chính hắn tưởng.

Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, tim quỷ đập lệch một nhịp.

"Đau à?" hắn hỏi.

James lắc đầu.

"Chỉ hơi lạnh"

Martin siết tay cậu chặt hơn.

"Từ nay về sau, ngươi sẽ quen thôi."

Cùng thời điểm đó, ở rìa nhân gian, Seonghyeon bị kéo thẳng xuống địa phủ.

Không có nghi lễ.

Không có sự lựa chọn.

Keonho nắm cổ tay cậu, bước qua cánh cổng đen đặc quánh oán khí.

Seonghyeon nuốt khan, nhưng vẫn cố cười.

"Cưới quỷ… có bao ăn không?"

Keonho liếc cậu.

"Có."

"Vậy là ổn rồi."

Quỷ hỏa bùng lên xung quanh họ.

Trên cổ tay Seonghyeon, dấu ấn hôn ước hiện ra — nhạt hơn của James, nhưng sắc cạnh và nguy hiểm hơn.

"Nhớ cho kỹ" Keonho nói "mạng ngươi là của ta."

Seonghyeon ngẩng đầu, mắt sáng lấp lánh.

"Vậy anh nhớ giữ cho đàng hoàng đấy."

Keonho khựng lại.

Trở lại Zhao gia.

Hôn thư cháy rụi, hóa thành tro đen.

Martin bế James lên, bước thẳng ra khỏi phòng.

Cha mẹ Zhao gia quỳ sụp xuống.

"Đa tạ Địa Quân…"

Martin không thèm nhìn họ.

"Mạng của các ngươi" hắn nói "tạm giữ."

Gió quỷ nổi lên.

Khi cánh cổng địa phủ khép lại, Zhao gia chìm vào bóng tối vĩnh viễn.

Juhoon đứng lại một mình trong sân.

Anh cúi xuống, nhặt lên một mảnh tro hôn thư chưa cháy hết.

"Một hôn ước trói quỷ."

"Một hôn ước kéo người xuống vực."

Anh mỉm cười, nhưng trong mắt không có ý cười.

"Martin à… ngươi sắp phá vỡ luật rồi."

Gió thổi tắt đèn.

Địa phủ mở ra.

Và từ khoảnh khắc đó, không ai trong số họ còn thuộc về thế giới cũ nữa.

------------------------------------------

lần đầu tuii viết theo thể loại này ý >< , có sai soát gì mọi người góp ý cho tui sửa nhéee..
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 3: Đêm tân hôn không máu


Địa phủ không có đêm.

Chỉ có những khoảng tối sâu hơn bóng tối.

Martin bế James bước qua cổng Huyết Minh.

Dưới chân họ, mặt đất như được dệt từ bóng người và tro tàn, mỗi bước đi đều vang lên tiếng thì thầm không rõ nghĩa.

"Thả tôi xuống được rồi."

James khẽ nói.

Martin dừng lại.

Hắn cúi nhìn cậu, đôi mắt đỏ ánh lên một tia gì đó rất mờ - như do dự.

"Ngươi không sợ ta?"

- hắn hỏi.

James im lặng vài giây.

"Sợ chứ.

Nhưng sợ cũng không thay đổi được gì."

Martin bật cười khẽ.

"Ngươi thú vị thật đấy"

Hắn đặt James xuống.

Tân phòng nằm ở tầng sâu nhất của địa phủ.

Không có giường hỷ, không nến, không rượu.

Chỉ có một chiếc giường đá phủ lụa đen và bức tường khắc đầy hôn ấn cổ xưa - mỗi vết khắc là một hôn ước từng tồn tại, từng đổ máu.

James nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những vết khắc đó.

"Đã có những người trước nữa sao..." cậu hỏi "vậy họ còn sống không?"

Martin không trả lời ngay.

"Không còn ai là con người."

Câu nói nhẹ bẫng, nhưng đè nặng như đá.

James khẽ siết tay.

"Vậy tôi... sẽ trở thành gì?"

Martin bước tới, đứng trước mặt cậu.

"Còn phải tùy vào ngươi."

Hắn vén tay áo James lên.

Dấu ấn hôn ước trên cổ tay cậu sáng lên, như phản ứng với hơi thở của quỷ.

Không đau, chỉ lạnh, lạnh đến tận xương.

"Đêm nay" Martin nói "ta không chạm vào ngươi."

James ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.

"Vì sao?"

"Vì nếu ta muốn chạm thì" hắn cúi sát, giọng trầm xuống "ngươi sẽ không còn là ngươi nữa."

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở.

Tim James đập mạnh, nhưng cậu không lùi.

"Vậy... anh muốn gì?"

Martin khựng lại vì câu hỏi đó.

Rất lâu sau, hắn mới nói:

"Ta muốn xem ngươi chịu đựng được bao lâu."

------

Ở một góc khác của địa phủ, Seonghyeon bị ném thẳng vào điện phụ.

"Ê ê ê... từ từ thôi!"

Cậu loạng choạng đứng dậy, phủi trên bụi áo.

Keonho đứng quay lưng, tháo găng tay đen.

"Ngươi không được rời khỏi địa phủ."

"Em biết rồi mà" Seonghyeon cười "nhưng ít nhất cho em biết... tụi mình có phải ngủ chung không?"

Keonho quay lại.

Ánh mắt hắn tối sầm.

"Ngươi nói nhiều quá."

"Vậy anh trả lời đi đã."

Keonho tiến lên, bóp cằm cậu, ép cậu ngẩng đầu.

"Không ngủ chung."

"Ủa?

"Ta không thích ồn ào."

Seonghyeon chớp mắt, rồi bật cười.

"Vậy là anh ngại à?"

Rắc.

Nền đá dưới chân Keonho nứt một đường mảnh.

Sau đó anh biến mất vào làn khói đen và vết nứt đó cũng biến mất.

Có lẽ anh ngại thật.....

--------

Trong khi đó, Kim Juhoon bước vào thư khố địa phủ.

Không quỷ canh gác.

Không bùa cấm.

Hàng ngàn cuốn sách da người xếp chồng, mỗi cuốn ghi lại một kết cục.

Juhoon rút ra một quyển mỏng, mở ra.

Trang cuối cùng trống trơn.

"Chưa được viết à..." anh lẩm bẩm "hay là bị xóa rồi?"

Một giọng nói vang lên sau lưng:

"Ngươi đang tìm cái chết của ai?"

Juhoon quay lại.

Quỷ Y - Bà Không Mặt đứng đó, tay cầm đèn linh hồn.

"Của tất cả mọi người" Juhoon đáp "đặc biệt là...

Địa Quân."

Bà nghiêng đầu.

"Hôn ước này... sẽ không có máu đêm đầu.

Nhưng sẽ có máu về sau."

Juhoon mỉm cười.

--------

Trở lại tân phòng.

James ngồi bên giường đá, lưng thẳng, tay đặt gọn trên đùi.

Martin đứng tựa tường, nhìn cậu rất lâu.

"Ngươi không hỏi ta điều gì sao?

James suy nghĩ một chút.

"Tôi chỉ muốn hỏi... nếu một ngày tôi muốn rời đi..."

Martin bật cười, tiếng cười khẽ đến mức gần như dịu.

"Thì ta sẽ kéo ngươi về."

James gật đầu, như đã đoán trước.

"Vậy thì được."

Martin khựng lại.

Đêm tân hôn trôi qua không máu, không chạm, không thề nguyền.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, Địa Quân đã bắt đầu phạm luật.

---------------------------------------

mọii người đọc truyện vui vẻ nhée, còn gì thiếu sót mong mn góp í ạa
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 4: Khi quỷ bắt đầu do dự


Địa phủ rung lên lần thứ ba kể từ khi hôn ước được lập.

Không phải do chiến tranh, cũng không phải do oán linh nổi loạn.

Mà là vì Địa Quân do dự.

Điện Phán Xử mở ra.

Mười hai chiếc ghế đá xếp thành vòng tròn, trên mỗi ghế là một cái bóng mờ không có mặt Thập Điện Phán Quan.

Họ không có thân thể cố định, chỉ tồn tại bằng luật lệ và máu đã ký.

"Địa Quân Martin Edward Park" một giọng nói vang lên, chồng chéo như nhiều người cùng nói "người phá vỡ trật tự?"

Martin đứng giữa điện, áo choàng đen rũ xuống, sắc mặt lạnh lẽo.

"Ta chỉ lập hôn ước hợp pháp."

"Hợp pháp" một Phán Quan cười khẽ "nhưng không cần thiết."

"Con người đó không nằm trong danh sách hiến tế."

"Và người… chưa từng giữ lại con người nào qua đêm."

Martin ngẩng đầu.

"Luật nào cấm?"

Không khí trong điện nặng xuống.

"Luật chưa viết" một giọng khác đáp "nhưng mọi Địa Quân đều phải tuân theo thì đó chính là luật!"

Martin im lặng.

Chính sự im lặng ấy khiến địa phủ rùng mình.

Cùng lúc đó, ở tân phòng.

James tỉnh dậy.

Cậu không ngủ trên giường đá.

Không biết từ lúc nào, cậu đã nằm trên thảm lụa, đầu tựa vào một cái gối mềm.

Trong không khí có mùi hương rất nhẹ, không phải mùi quỷ, mà giống mùi gỗ trầm sau cơn mưa.

James ngồi dậy.

Dấu ấn trên cổ tay đang lan ra.

Những đường phù văn đỏ sẫm bò lên cổ tay, mạch máu dưới da phát sáng yếu ớt.

Cậu chạm vào không đau, nhưng như nghe thấy tiếng thì thầm.

“Ở lại đi.”

“Ngươi thuộc về nơi này.”

“Đừng quay đầu lại.”

James rụt tay lại, tim đập nhanh.

"Đây là… cái giá mình phải trả sao?"

Một bóng người hiện ra phía sau.

"Là phản ứng bình thường" Martin nói "địa phủ đang thử xem ngươi chịu được bao lâu."

James quay lại.

"Nếu tôi không chịu được?"

Martin nhìn cậu rất lâu.

"Thì ngươi sẽ chết" hắn nói "hoặc trở thành thứ không còn là người."

James gật đầu, chấp nhận câu trả lời đó nhanh đến mức chính Martin cũng khựng lại.

"Ngươi không hỏi… ta có cứu ngươi không sao?"

"Anh là quỷ" James đáp "cứu hay không, đều phải có cái giá của nó."

Martin bật cười nhỏ.

"Ngươi thông minh hơn ta nghĩ."

-----

Ở điện phụ, Seonghyeon đang ngồi vắt chân trên lan can đá, nghịch một đốm quỷ hỏa.

"Nè Keonho" cậu nói "nếu em chết ở đây… anh có buồn không?"

Keonho đứng cách đó vài bước, khoanh tay.

"Ngươi không chết được."

"Sao anh chắc vậy?"

Keonho nhìn dấu ấn trên cổ tay Seonghyeon, ánh mắt tối lại.

"Vì ta chưa cho phép."

Seonghyeon chớp mắt.

"Nghe giống lời tỏ tình ghê."

"Ngươi im đi."

Keonho quay mặt đi.

------

Trong thư khố, Kim Juhoon đặt quyển sách xuống.

Trang cuối cùng vẫn trống.

"Vẫn chưa chịu viết à…" anh lẩm bẩm.

Quỷ Y đứng bên cạnh, giọng thì thầm:

"Con người kia đang thay đổi."

"Tôi biết" Juhoon đáp "dấu ấn đang ăn vào linh hồn cậu ấy."

"Nếu Địa Quân không ra tay…"

Juhoon cười nhạt.

"Thì địa phủ sẽ ra tay thay."

------

Trở lại Điện Phán Xử.

"Địa Quân" Thập Điện đồng thanh "người có biết hậu quả khi yêu con người là gì không?"

Martin nhắm mắt trong giây lát.

Chỉ một giây trong khoảng khắc đó.

"Ta không yêu."

"Nhưng ngươi đã do dự" họ đáp "và do dự là khởi đầu của phản bội."

Martin mở mắt.

"Nếu luật của địa phủ không cho phép ta giữ người đó…"

Không khí đông cứng.

"Thì ta sẽ lật đổ chính cái luật oái âm đó."

Một tiếng nứt vang lên.

Trên trần điện, phù văn cổ rạn vỡ.

-----

Cùng lúc đó, James khẽ ôm ngực.

Tim cậu đau nhói.

Một giọt máu rơi xuống nền đá, giọt máu đầu tiên kể từ hôn ước bắt đầu.

Ở nơi sâu nhất của địa phủ, chuông cổ vang lên.

Juhoon ngẩng đầu, nụ cười tắt hẳn.

"Ồ…" anh thì thầm "từ bây giờ trở đi, không còn đường lui nữa rồi."
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 5: Thử thách


Giọt máu rơi xuống nền đá không biến mất.

Nó thấm ngược lên, lan ra thành một phù trận mỏng, đỏ sẫm như da thịt bị lật ngược.

Địa phủ im lặng trong một nhịp thở dài - rồi chuông cổ vang lên lần thứ hai.

Không còn là cảnh báo.

Mà là triệu tập.

---

Yufan bị kéo ra khỏi tân phòng mà không cần chạm vào.

Bóng tối bọc lấy cổ tay, mắt cá, kéo cậu đi qua những hành lang mà hôm qua còn chưa tồn tại.

Những quỷ ảnh đứng hai bên, cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt không thù hằn - chỉ tò mò.

"Con người còn sống..."

"Hôn ước chưa trọn..."

"Máu đã rơi..."

Giọng nói thì thầm chồng lên nhau.

James không vùng vẫy.

Cậu chỉ hít một hơi thật sâu, giữ cho nhịp tim không loạn.

Khi bóng tối tan đi, cậu đang đứng giữa Điện Thử Mệnh.

---

Điện rộng như một miệng giếng khổng lồ.

Dưới chân là mặt gương đen, phản chiếu không phải khuôn mặt cậu, mà là những hình ảnh không thuộc về hiện tại.

Một đứa trẻ đứng trước miếu hoang.

Một cánh cửa đá mở ra.

Một quỷ vương thức tỉnh.

"Zhao Yufan."

Giọng Thập Điện vang lên, không từ một hướng nào cụ thể.

"Ngươi là con người duy nhất bước vào địa phủ khi tim vẫn còn đập."

"Ngươi đã phá lệ."

"Và giờ ngươi phải chứng minh mình xứng đáng tồn tại."

James ngẩng đầu.

"Chứng minh bằng cách nào?"

Mặt gương dưới chân nứt ra.

---

Cảnh thứ nhất: Nhân gian bị bỏ lại

James đứng trong sân Zhao gia.

Đèn lồng đỏ treo cao.

Tiếng cười nói vang vọng.

Em út của cậu chạy qua chạy lại, tay cầm chuông gió xương, vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cha mẹ cậu ngồi chính giữa.

"James đâu rồi?"

- có người hỏi.

Zhao phu nhân im lặng rất lâu, rồi cười.

"Không cần tìm..."

"Nó... không quan trọng."

Cảnh vật mờ đi.

Giọng Thập Điện vang lên:

"Ngươi có oán không?"

James nhìn cảnh đó, lòng đau âm ỉ, nhưng giọng vẫn bình tĩnh.

"Có."

"Vậy ngươi hận họ chứ?"

James lắc đầu.

"Không hận.

Chỉ là...

Ta đã quen rồi."

Mặt gương rung nhẹ.

---

Cảnh thứ hai: Địa Quân và cái giá

Cảnh đổi.

Martin đứng giữa biển máu.

Xung quanh là quỷ thể bị xé nát, phù văn vỡ vụn.

Trên tay hắn là một linh hồn đang tan rã - của chính James.

"Ngươi chết vì hắn" Thập Điện nói "ngươi có hối hận?"

James nhìn Martin trong cảnh đó.

Hắn cúi đầu, đôi tay run lên, lần đầu tiên không còn là Địa Quân bất khả xâm phạm.

James thấy tim mình thắt lại.

"Nếu đó là kết cục..."

- cậu nói chậm rãi "thì người hối hận sẽ là anh ấy, không phải tôi."

Mặt gương nứt sâu hơn.

---

Cảnh thứ ba: Lối thoát

Một cánh cửa hiện ra.

Phía sau là nhân gian, là tự do, là việc chưa từng gả cho quỷ.

"Chỉ cần bước qua" Thập Điện nói "hôn ước sẽ bị hủy.

Địa phủ không giữ ngươi nữa."

James đứng rất lâu.

Rồi cậu quay lưng.

"Tôi đã bước qua nó rồi" cậu nói "từ lúc máu tôi rơi xuống."

Cánh cửa vỡ vụn.

Điện Thử Mệnh rung chuyển dữ dội.

---

Cùng lúc đó, Martin đứng bật dậy trong điện Huyết Minh.

"Dừng lại."

Hắn xuất hiện giữa Điện Thử Mệnh trong nháy mắt, phá vỡ nghi thức.

"Thử thách này vượt quá luật."

Thập Điện im lặng.

"Ngươi can thiệp" họ nói "tức là thừa nhận."

Martin đứng chắn trước James, áo choàng tung lên trong gió quỷ.

"Ta thừa nhận" hắn nói "Cậu ấy là của ta."

James sững người.

Lần đầu tiên, Martin nói ra điều đó trước mặt tất cả.

---

Ở một điện khác, Seonghyeon đột nhiên ôm ngực.

"Keonho..." cậu khẽ gọi "hình như bên đó có chuyện."

Keonho nhìn về hướng Điện Thử Mệnh, ánh mắt tối sầm.

"Địa phủ đang nghiêng."

"Vậy mình có rơi không?"

Keonho siết chặt cổ tay cậu.

"Nếu rơi... ta kéo ngươi lại."

Seonghyeon cười.

"Nghe yên tâm ghê."

---

Trong thư khố, Juhoon khẽ thở dài.

Trang cuối cùng của cuốn sách... xuất hiện một dòng chữ.

"Kẻ còn sống vượt qua thử thách."

Anh khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt không vui.

"Vậy là bắt đầu rồi..." anh thì thầm "cuộc chiến thật sự."

---

Điện Thử Mệnh sụp đổ.

James ngã về phía trước và Martin đỡ lấy cậu.

"Ngươi thắng rồi" hắn nói nhỏ "nhưng từ giờ, ngươi không còn được bảo vệ bởi luật."

James ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Vậy thì...

Từ giờ anh hãy bảo vệ tôi đi."

Martin siết chặt vòng tay.

Ở nơi sâu nhất của địa phủ, một thứ gì đó thức tỉnh.
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 6: Hai kẻ còn sống


Địa phủ chưa từng có ngày.

Nhưng có những khoảnh khắc ánh sáng xuất hiện không phải từ quỷ hỏa, mà từ linh hồn còn thở.

James đứng trên hành lang đá nối giữa hai điện.

Dấu ấn trên cổ tay đã ngừng lan, nhưng cảm giác lạnh thì vẫn bám chặt trong lồng ngực.

Mỗi bước đi, cậu nghe thấy tiếng thì thầm sau lưng, nhưng lần này không còn ác ý.

Chỉ là tò mò.

"Con người kia… vẫn còn sống à."

"Hắn vượt qua điện Thử Mệnh thật luôn?."

"Địa Quân chở Địa Quân che có khác."

James siết tay, tiếp tục đi.

Martin không đi cùng cậu rồi.

Không phải vì không muốn mà vì Thập Điện đang giữ hắn lại.

Cổng Huyết Lang mở ra.

James bước vào Vực Trung Giới - nơi nối địa phủ với những mảnh không gian bị bỏ quên.

Sương mù trắng xám phủ kín, đá lơ lửng giữa không trung như những mảnh ký ức vụn vỡ.

"Anh James?"

Giọng gọi quen thuộc vang lên.

James khựng lại.

Cậu quay đầu.

Eom Seonghyeon đứng trên một mỏm đá đối diện, tóc hơi rối, áo vẫn là áo nhân gian, chỉ có cổ tay mang dấu ấn quỷ.

"Seonghyeon…"

James thở ra một hơi dài, như thể tim vừa được kéo về đúng vị trí "em… còn sống?"

Seonghyeon bật cười, nhảy sang mỏm đá của cậu.

"Ờ, sống kiểu nửa mùa" cậu giơ cổ tay lên "em cưới quỷ luôn rồi, còn gì nữa đâu?"

James nhìn dấu ấn đó, sắc nhọn và tối hơn của mình.

"Ai vậy?"

"Keonho đó anh" Seonghyeon nhún vai "anh ta giữ mạng em, tiện thể giữ luôn người."

Cả hai im lặng một lúc.

Sương mù trôi chậm, mang theo tiếng gió như thở dài.

"Em có sợ không?"

James hỏi.

Seonghyeon nghiêng đầu suy nghĩ.

"Ban đầu thì có.

Nhưng giờ… chắc là không."

"Sao lại không?"

Seonghyeon nhìn thẳng vào cậu.

"Vì em đã thấy anh ở đây."

James khẽ cười, rất nhẹ.

"Anh thì nghĩ em sẽ khóc bù lu bù loa lên đấy."

"Khóc mệt lắm anh ơi" Seonghyeon đáp "với lại, khóc xong cũng phải sống tiếp mà."

Cậu tiến lại gần, kéo tay James.

"Anh James à… tụi mình còn là người không?"

James nhìn bàn tay đang nắm mình.

Ấm.

Rất thật.

"Chắc là… còn" cậu nói "miễn là tim còn nhớ."

Một luồng quỷ khí lạnh lướt qua.

Keonho xuất hiện phía sau Seonghyeon, không tiếng động.

"Ngươi không được rời khỏi khu vực khi chưa có sự cho phép."

Seonghyeon quay lại, lè lưỡi.

"Gặp bạn tí thôi mà."

Keonho nhìn James.

Ánh mắt quỷ tướng sắc bén, đánh giá.

"Con người này… vượt qua điện Thử Mệnh?"

James gật đầu.

Keonho im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu lại.

"Vậy ngươi có tư cách đứng ở đây."

Seonghyeon chớp mắt.

"Ủa, vậy là anh công nhận ảnh hả?"

"Ta công nhận… mạng của ngươi có mắt nhìn người."

Seonghyeon bật cười.

Ở đầu tảng đá, Martin xuất hiện.

Không gian quanh hắn tối đi một nhịp.

"Thời gian gặp mặt kết thúc rồi."

James quay lại.

"Anh ổn không đó?"

Martin nhìn cậu rất lâu, rồi nói nhỏ:

"Địa phủ không thích ta do dự."

"Vậy đừng do dự nữa" Yufan đáp "em không yếu đến vậy."

Martin khựng lại.

Ánh mắt hắn mềm đi, rất khẽ.

"Ta biết rồi!"

Seonghyeon nhìn cảnh đó, nghiêng người lại gần James, thì thầm:

"Hai người… giống tân hôn lắm đó."

James hơi đỏ tai.

Martin liếc Seonghyeon một cái.

"Ngươi nói nhiều giống phu quân mình quá rồi đó."

Keonho lạnh lùng đáp:

"Em không nói nhiều."

"Ờm, ảnh chỉ đe dọa thôi mà" Seonghyeon cười.

Sương mù tan dần.

Hai con người, hai quỷ, đứng chung một không gian không thuộc về bất kỳ thế giới nào.

James siết tay Seonghyeon.

"Dù thế nào...

Tụi mình vẫn còn có nhau."

Seonghyeon gật đầu.

"Đúng vậy, ít nhất, địa phủ này… chưa nuốt chửng tụi mình."

Ở xa xa, Juhoon đứng nhìn, ánh mắt sâu không thấy đáy.

"Hai kẻ còn sống gặp lại nhau…" anh lẩm bẩm "đây mới là điều địa phủ thật sự sợ."

-----------------------------------

Sắp thi òii cbn oii tui hg có tgian nhìu để viết nữa í, nên giờ viết đăng bù cho các bạn đọc đỡ nòo>
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 7: Kẻ bị đánh dấu


Nguy hiểm ở địa phủ không đến bằng tiếng động.

Nó đến bằng sự im lặng đột ngột.

Sau khi rời Vực Trung Giới, Seonghyeon bị dẫn về điện phụ.

Keonho đi phía trước, không quay đầu, nhưng tốc độ chậm hơn thường ngày.

"Nè…"

Seonghyeon bước theo, giọng bớt đùa "Mấy người đó có cần nhìn em ghê vậy không."

Keonho dừng lại.

"Chúng không nhìn ngươi "hắn nói "chúng nhìn dấu ấn."

"Có khác gì đâu…"

"Có" Keonho đáp "vì dấu ấn của ngươi… không nằm trong danh sách."

Seonghyeon khựng lại.

"Ý anh là sao?"

Keonho chưa kịp trả lời.

Mặt đất dưới chân Seonghyeon lún xuống.

Không có tiếng nứt, không cảnh báo.

Chỉ trong chớp mắt, bóng tối như bùn lầy trồi lên, quấn chặt cổ chân cậu.

"Keonho!"

Seonghyeon bị kéo mạnh về phía sau.

Keonho quay phắt lại, quỷ khí bùng lên, chém xuống bóng tối.

Nhưng thứ đó không bị thương.

"Thả ra."

Không gian rung nhẹ.

Một giọng nói vang lên, không rõ từ đâu:

"Kẻ được cứu mạng bởi quỷ… không nên tồn tại."

Seonghyeon bị kéo khỏi tầm tay Keonho.

Cậu rơi.

Không phải rơi xuống đất, mà rơi vào một khoảng trống không đáy.

Khi mở mắt ra, Seonghyeon đang đứng trong một không gian méo mó.

Bầu trời đỏ sẫm.

Đất nứt nẻ.

Những cái bóng không hình dạng bò dọc mặt đất, thì thầm bằng giọng người quen.

"Seonghyeon…"

"Sao không chết đi?"

"Mày sống không nghĩa lí gì cả?"

"Mày chết đi."

Cậu lùi lại, tim đập nhanh, nhưng cố giữ bình tĩnh.

"Đây là đâu?"

Một bóng người bước ra.

Khoác áo Phán Quan, nhưng không có phù ấn chính thống.

"Biên giới" kẻ đó nói "nơi những thứ không được ghi nhận sẽ bị xóa."

Seonghyeon nuốt khan.

"Ta… chỉ là con người được cứu bởi quỷ."

"Chính vì thế" kẻ kia mỉm cười "ngươi phá vỡ sự cân bằng."

--------

Ở điện Huyết Minh, Keonho quỳ một gối.

"Địa Quân" hắn nói nhanh "Seonghyeon bị kéo đi rồi."

Martin đứng bật dậy.

"Ai cho phép?"

Không cần trả lời.

Không gian quanh hắn bẻ cong.

"James đâu?"

"Đang bị giữ ở Điện Phán Xử."

Martin nghiến răng.

"Juhoon đâu?"

-------

Trong thư khố, Juhoon đã biết trước.

Trang sách mới xuất hiện dòng chữ máu:

“Kẻ vui cười đầu tiên bị kéo xuống.”

"Nhanh hơn tôi nghĩ" anh lẩm bẩm "Thập Điện bắt đầu dọn đường rồi."

Anh gập sách.

"Nhưng các ngươi quên một điều…"

----------

Ở Biên Giới Xóa Bỏ.

Seonghyeon bị ép quỳ xuống.

"Nếu ta xóa ngươi" Phán Quan giả nói "thì không ai nhớ ngươi từng tồn tại."

"Vậy ngươi thử đi" Seonghyeon thở gấp, nhưng mắt không tránh "ít nhất… tôi còn biết mình từng sống."

Phán Quan khựng lại.

"Ngươi không sợ?"

Seonghyeon cười.

"Sợ chứ.

Nhưng có người sẽ kéo tôi lên."

Bóng tối siết chặt.

Ngay khoảnh khắc đó...

Một sợi xích đen xé toạc không gian.

"Ta đã nói" giọng Martin vang lên, lạnh đến đóng băng "chưa đến lượt các ngươi rồi mà?."

Xích quấn chặt lấy Seonghyeon, kéo cậu về phía sau.

Phán Quan giả lùi lại, giận dữ.

"Địa Quân!

Ngươi bảo hộ quá mức rồi!"

"Hắn là phu nhân của em trai ta" Martin đáp "động vào người của nó , tức là động vào ta."

Không gian sụp đổ.

Seonghyeon rơi vào vòng tay quen thuộc.

Keonho siết chặt cậu, lực mạnh đến mức đau.

"Ta xin lỗi" hắn nói, giọng trầm khàn "ta tới trễ rồi."

Seonghyeon thở dốc, rồi cười.

"Nhưng anh vẫn đến mà."

Keonho không đáp, chỉ siết chặt hơn.

--------

Ở xa, James đột nhiên đau ngực.

Dấu ấn nóng rực.

"Có chuyện rồi…"

Juhoon đứng cạnh cậu, khẽ nói:

"Đây chỉ mới là mở đầu thôi, James."

"Từ giờ trở đi" anh mỉm cười nhạt "địa phủ sẽ không để yên cho bất kỳ ai trong số các anh."

Chuông cổ vang lên.

Lần này, không phải thử thách.

Mà là chiến tranh.

-----------------------------------------------

mới đii học về là viết đăng liềnn cho mn đó ạaaa🫶
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 8: Con cờ mang hơi thở


Chuông cổ vang lên lần thứ tư.

Âm thanh này không gọi hồn, không triệu tập quỷ, mà gọi luật.

-------

James bị đưa vào Điện Lưu Pháp khi chưa kịp gặp lại Seonghyeon.

Hai Hắc Vệ không chạm vào cậu, chỉ đi hai bên, mỗi bước chân khiến nền đá hiện lên những ký tự cổ chưa từng được ghi chép.

"Ta đi đâu vậy?"

James hỏi.

Không ai trả lời.

Cánh điện mở ra như miệng thú.

Bên trong là bàn cờ.

Không phải gỗ, không phải đá mà là mặt gương đen, trên đó khắc hàng trăm ô vuông mờ nhạt.

Mỗi ô có một cái tên đã bị gạch xóa, hoặc đã nhuốm máu.

Ở cuối điện, Thập Điện Phán Quan ngồi thành hàng.

"Zhao Yufan" họ đồng thanh "ngươi bước vào địa phủ với trái tim còn đập."

"Ngươi vượt điện Thử Mệnh."

"Ngươi khiến Địa Quân can thiệp vào."

"Vậy từ giờ…" giọng họ trầm xuống "ngươi sẽ phải là con cờ trong tay bọn ta."

James nhìn thẳng bàn cờ.

"Cờ thì bị di chuyển" cậu nói "nhưng cũng có lúc nó… lật cả bàn cờ."

Một Phán Quan cười khẽ.

"Con người đúng là chưa hiểu luật."

Một ô vuông trên bàn cờ sáng lên.

Tên: Eom Seonghyeon.

James siết chặt tay.

"Đừng động vào em ấy."

"Chúng tôi đã và đang động đấy" họ đáp "và sẽ còn động nữa."

Ô vuông khác sáng lên.

Tên: Ahn Geon-ho.

Em trai của Địa Quân đang bị dao động.

"Dao động là tội."

"Tội thì phải xử."

James hít sâu.

"Vậy tôi đứng ở đâu?"

Một khoảng trống giữa bàn cờ phát sáng.

Không tên.

Không ký hiệu.

"Ở đây" Thập Điện nói "ô chưa được định danh."

"Ngươi còn thở nên chưa bị ghi số phận."

"Nhưng chỉ cần ngươi nghiêng về một phía…

Rắc.

Một đường nứt mảnh xuất hiện ngay dưới chân James.

"…

Thì bàn cờ sẽ nuốt ngươi."

Cùng lúc đó, Martin bị chặn lại ngoài điện.

"Người không được vào."

"Đây là luật."

Martin đứng yên, quỷ khí bị ép xuống như bị trói bằng vô hình.

"Nếu cậu ấy xảy ra chuyện" hắn nói chậm rãi "ta sẽ san bằng cái địa phủ này."

Một Phán Quan đáp lại từ bên trong:

"Vậy thì hãy xem… con người đó có đáng để ngươi phá luật không."

---------

Ở điện phụ, Seonghyeon vẫn chưa hết run.

Keonho đứng trước cậu, tháo găng tay, kiểm tra từng dấu quỷ khí còn sót lại.

"Em ổn mà" Seonghyeon cười gượng "thật đó."

Keonho không đáp.

Hắn cúi xuống, trán chạm trán cậu.

"Lần sau…" giọng hắn thấp đến mức gần như run "đừng rời khỏi tầm mắt ta."

Seonghyeon chớp mắt.

"Yêu thế nhò."

"Nghe như một lời hứa nhờ."

Keonho nhắm mắt.

"Là mệnh lệnh."

----------

Trong thư khố, Juhoon đứng trước một bàn cờ khác — bản sao mờ nhạt của bàn trong Điện Lưu Pháp.

Một ô sáng lên.

Tên: Zhao Yufan.

"Cuối cùng cũng đưa anh lên bàn cờ rồi à…" anh khẽ nói.

Quỷ Y đứng sau lưng.

"Con người đó sẽ chết."

"Hoặc làm thay đổi địa phủ" Juhoon đáp "tùy vào việc… ai đi trước một nước."

Anh đặt một quân cờ đen lên ô trống.

Không tên.

"Tôi cược" Juhoon mỉm cười "vào cậu ấy."

---------

Trở lại Điện Lưu Pháp.

Thập Điện giơ tay.

"Zhao Yufan, lựa chọn đầu tiên của ngươi."

Trước mặt cậu hiện ra hai con đường:

Một - ở lại điện, trở thành con cờ bị bảo vệ, nhưng mỗi bước đi sẽ khiến người khác trả giá.

Hai - bước xuống bàn cờ, trực tiếp can dự, nhưng có thể… mất mạng.

James nhìn xuống bàn tay mình.

Tim vẫn đập.

"Tôi chọn bước xuống."

Mặt gương nứt toác.

Một Phán Quan thì thầm:

"Con người này…

đi sai rồi."

Ở ngoài điện, Martin cảm nhận được.

"James."

Địa phủ rung lên.

Lần này, không phải vì quỷ.

Mà vì một con người tự nguyện bước vào luật chơi.

--------------------------------------

hihi sorry mn mik đăng trễ nhaa nhma mn đã xem SBS Gayo Daejeon 2025 của CORTIS chưa bùng nổ bùng nổ lun ấyyy ạaaaa🫶

Tui ume quá ròiii
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 9: Nước cờ đầu tiên


Bàn cờ không chờ ai sẵn sàng.

Nó nuốt lựa chọn ngay khoảnh khắc được đưa ra.

Khi James đặt chân xuống ô trống, mặt gương vỡ vụn dưới bàn chân cậu.

Không đau, không rơi, mà là cảm giác bị nhìn thấu từ trong ra ngoài.

Hơi thở cậu hiện thành làn sương mỏng, mỗi nhịp tim vang lên rõ ràng đến mức chính cậu cũng nghe thấy.

"Đã xuống bàn cờ" Thập Điện nói "thì không được quay lại."

"Ta biết" James đáp "nên ta mới xuống."

Một Phán Quan khẽ nghiêng đầu.

"Vậy nước cờ đầu tiên ngươi muốn đi là gì?"

Trước mặt James, các ô sáng lên...

Eom Seonghyeon.

Ahn Geon-ho.

Martin Edward Park.

Ba cái tên.

Ba hướng chết.

James nhắm mắt trong một giây rất ngắn.

Rồi mở ra.

"Tôi chọn…

Seonghyeon."

Không gian đột ngột yên lặng.

------

Ở điện phụ, Seonghyeon đang cười nói thì bỗng nhiên dấu ấn trên cổ tay nóng rực.

"Ơ…" cậu khựng lại "Keonho?"

Keonho đã cảm nhận được.

"Có người đang cố động vào luật."

Quỷ khí bùng lên quanh hắn.

Ngay khoảnh khắc đó, bóng tối từ trần điện đổ xuống, không ồ ạt, không hung hãn mà chậm rãi, chính xác như lưỡi dao nhắm thẳng vào cổ Seonghyeon.

"Lần này" giọng Thập Điện vang vọng "không có Địa Quân can thiệp ngươi sẽ phải chết."

Seonghyeon lùi lại.

"Vậy thì…" cậu nuốt khan, vẫn cố cười "cho ta xin cái chết đẹp đẹp xíu được không?"

Keonho chắn trước cậu.

"Muốn giết cậu ấy.." giọng hắn lạnh như thép "Thì bước qua xác ta."

Một Phán Quan cười.

"Ngươi giờ chỉ là quân cờ bị dao động."

"Quân cờ… có thể bị hi sinh bất cứ lúc nào."

-------

Ở Điện Lưu Pháp, James quỳ một gối.

Mặt bàn cờ ăn ngược lên cánh tay cậu, từng đường phù văn khắc vào da, đau rát nhưng không chảy máu.

"Ngươi đang đổi mạng" Thập Điện nói "mạng con người… lấy mạng một quân quỷ?"

"Không" James thở gấp "tôi đổi quyền can thiệp."

Một tiếng rắc vang lên.

Luật… bị kéo lệch.

--------

Trong thư khố, Juhoon ngẩng đầu mạnh.

"Ồ…" anh thì thầm "anh ta có thể dùng cách này sao?"

Trang sách bốc khói đen.

Dòng chữ mới lại hiện ra:

“Con người đổi vị trí quân cờ.”

Juhoon mỉm cười, lần này là thật.

"Martin, cậu nợ anh ấy rồi đó."

Ở điện phụ, một bàn tay người chạm vào bóng tối.

Không phải tay quỷ.

"Đủ rồi."

Bóng tối run lên.

Seonghyeon sững sờ.

" Anh James?"

James đứng đó.

Không bị kéo đi, không bị nuốt chửng.

Dấu ấn trên cổ tay cậu đang cháy, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh.

"Tôi đã xuống bàn cờ" cậu nói "vậy thì nước cờ này… tôi đi."

Một Phán Quan gầm lên:

"Con người không được phép.."

"Ai nói?"

James ngắt lời "luật viết cho kẻ không dám bước xuống."

Không gian nứt vỡ thành hàng trăm mảnh gương.

Bóng tối rút lui.

Seonghyeon thở hắt ra, suýt ngã.

Keonho giữ chặt cậu.

"Em nói rồi mà" Seonghyeon cười yếu ớt "có người sẽ kéo em lên."

Keonho không nói.

Hắn nhìn James, ánh mắt lần đầu tiên không còn coi cậu là “con người yếu ớt”.

"Ngươi vừa làm… chuyện rất nguy hiểm."

"Tôi biết" James đáp "nên từ giờ…

đừng để em ấy một mình."

Keonho gật đầu.

"Ta hứa."

Cùng lúc đó, Điện Lưu Pháp sụp một góc.

Martin phá luật xông vào.

"James!"

Hắn nắm lấy tay cậu.

Dấu ấn trên hai cổ tay đồng thời sáng rực.

"Ngươi xuống bàn mà không nói ta biết?" giọng hắn trầm, giận mà run.

"Nếu nói" James nhìn thẳng "anh sẽ cản tôi lại."

Martin siết chặt tay cậu.

"Đúng."

Hắn kéo cậu sát lại.

"Và ta còn sẽ phá nát bàn cờ để giữ ngươi."

Thập Điện im lặng.

Lần đầu tiên… họ do dự.

Ở xa, Juhoon khép sách.

"Nước cờ đầu tiên…" anh nói khẽ "con người thắng."

Chuông cổ vang lên.

Không phải cảnh báo.

Mà là thừa nhận.

Địa phủ đã chấp nhận một điều chưa từng tồn tại:

Một con người, đứng ngang hàng quân cờ.
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 10: Kẻ giữ luật


Chuông cổ ngừng rung.

Nhưng luật thì đã thức.

Ngay khi Martin kéo James rời khỏi Điện Lưu Pháp, không gian phía sau khép lại như một vết sẹo.

Những mảnh gương vỡ bay lơ lửng rồi rơi xuống, hóa thành tro xám chưa kịp chạm đất đã tan biến.

"Anh phá luật quá nhiều rồi" James khẽ nói, hơi thở chưa ổn định.

Martin không buông tay.

"Là do ngươi bước xuống bàn cờ trước."

Ánh mắt hắn tối lại, không còn vẻ ranh mãnh quen thuộc mà là thứ lạnh lẽo của kẻ từng phán sinh tử cho hàng vạn linh hồn.

"Từ lúc ngươi xuống" hắn nói chậm "Địa phủ đã không còn ngủ yên nữa rồi."

James mím môi.

"Vậy… tôi xin lỗi."

Martin bật cười khẽ, nhưng không có ý vui.

"Ta không cần ngươi xin lỗi."

Hắn cúi xuống, trán chạm trán James.

"Ta cần ngươi đừng chết trước khi ta cho phép."

Dấu ấn trên cổ tay hai người ăn khớp, phát ra ánh sáng đỏ sẫm như máu cũ.

Ở điện phụ, Seonghyeon vừa thoát khỏi nguy hiểm vẫn chưa hoàn hồn.

"Em thề…" cậu ngồi bệt xuống "lần này em chỉ đứng yên thôi mà."

Keonho khoanh tay, dựa vào cột đá.

"Đứng yên" hắn nói "là hành động ngu ngốc nhất ở Địa phủ."

Seonghyeon nhăn mặt...

"Anh nói vậy mà không thấy tàn nhẫn à?"

"Ta là quỷ."

"À quên."

Seonghyeon cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt khi mặt đất rung nhẹ.

"Keonho…" cậu khẽ gọi.

Hắn đã cảm nhận được.

"Có kẻ lại đang tới."

Không phải Phán Quan.

Không phải Thập Điện.

Mà là thứ được sinh ra để giữ cho luật không bao giờ bị bẻ cong.

-------

Thư khố run lên.

Juhoon đứng giữa hàng vạn cuốn sách, từng trang giấy tự lật ngược như bị gió vô hình thổi qua.

"A…" anh thở ra "cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi."

Một bóng người bước ra từ giữa các giá sách.

Không có mặt.

Không có bóng.

Chỉ là một hình thể phủ kín bằng ký tự cổ, mỗi bước đi khiến chữ viết rơi xuống như mưa đen.

"Kẻ Giữ Luật" Juhoon gọi "lâu rồi không gặp."

Giọng nói vang lên từ khắp nơi...

"Người ghi chép không có quyền gọi tên ta."

"Nhưng tôi có quyền…"

Juhoon mỉm cười "XÓA."

Không khí đông cứng.

"Con người đã bước xuống bàn cờ" Kẻ Giữ Luật nói "luật phải được sửa lại."

"Sửa?"

Juhoon nghiêng đầu "hay là giết?"

"Cân bằng."

"Cân bằng nào cần máu một người hiền

lành?"

ánh mắt Juhoon tối lại "James không phải là lỗi."

"Sự tồn tại của cậu ta đã là lỗi rồi."

Ở hành lang huyết thạch, Martin dừng bước đột ngột.

"Không ổn rồi."

James cảm nhận được ngay sau đó.

Không đau.

Không sợ.

Mà là cảm giác bị định nghĩa lại.

"Có thứ gì đó…" cậu khẽ nói "đang viết lại còn người em."

Martin gầm khẽ, quỷ khí tràn ra.

"Hắn dám."

Một giọng nói vang lên, không gần cũng không xa:

"Martin Edward Park, Địa Quân."

Không gian như quỳ hẳn xuống.

"Người đã ngủ quá lâu."

Martin quay người.

"Ta tỉnh rồi."

"Nhưng luật thì không cho phép người yêu."

James sững lại.

"Yêu…?"

Martin không phủ nhận.

Hắn chỉ kéo James ra sau lưng.

"Lùi lại đi."

"Không" James nắm áo hắn "em không phải quân cờ cứ mãi để anh giấu."

Kẻ Giữ Luật im lặng trong giây lát.

"Vậy thì…" giọng nói trầm xuống "cả hai ngươi cùng là lỗi."

Một ký tự cổ rơi xuống, chạm đất.

Thời gian ngừng lại.

Ở điện phụ, Seonghyeon đột nhiên ôm ngực.

"Keonho… em không thở được."

Keonho hoảng hốt, ôm lấy cậu.

"Không!

Đây không phải giờ của ngươi!

Hắn gào lên, nhìn về phía thư khố.

"JUHOON!"

Trong thư khố, Juhoon đặt tay lên một cuốn sách đen.

"Ta đã nói rồi" anh thì thầm "nước cờ đầu tiên… là của con người."

Anh mở sách.

Trang cuối cùng hiện ra một dòng chữ chưa từng tồn tại:

“Kẻ giữ luật… có thể bị thay thế.”

Juhoon ngẩng đầu, nụ cười không còn vui vẻ.

"Đến lúc rồi."

Quay lại hành lang.

Khi ký tự cổ chạm tới James...

Một bàn tay khác chặn lại.

Không phải quỷ.

Không phải người.

Mà là người từng chết nhưng chưa bao giờ

được ghi nhận là đã chết.

"Xin lỗi" Juhoon xuất hiện "chương này… chưa đến lượt ngươi viết."

Không gian nứt toạc.

Kẻ Giữ Luật lùi lại lần đầu tiên.

Martin nhìn Juhoon, ánh mắt nặng trĩu.

"Ngươi rốt cuộc là gì?"

Juhoon cười nhạt.

"Người giữ bí mật hoặc là gì đó..."

Anh quay sang James.

"Và anh… là biến số của mọi chuyện."

Chuông cổ vang lên lần nữa.

Không còn là thừa nhận.

Mà là tuyên chiến.
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 11: Thân phận?


Định mệnh lại một lần nữa trêu đùa họ...

Chuông cổ lại vang lên.

Nhưng lần này, nó không đến từ Địa phủ.

Seonghyeon ngã gục trong vòng tay Keonho.

Không có máu.

Không có vết thương.

Chỉ là sự sống đang bị rút ra khỏi định nghĩa của nó.

"Nhìn ta này!"

Keonho gằn giọng, siết chặt cậu "Nhìn ta!"

Đôi mắt Seonghyeon mờ dần, nhưng môi vẫn cố cong lên.

"Em xin lỗi... lần này... chắc em không thoát được khỏi số phận rồi..."

"Ngậm miệng lại!"

Keonho gầm lên, quỷ khí bùng phát dữ dội "Ngươi không được phép chết khi ta còn đứng đây!"

Không gian quanh họ bắt đầu tróc chữ.

Tên của Seonghyeon...

tuổi....

số mệnh...

Từng dòng một bị xóa.

"Hắn đang bị xóa khỏi sổ sinh tử."

Martin nói ra điều đó với giọng trầm lạnh.

James đứng cạnh hắn, tay siết chặt đến trắng bệch..

"Nghĩa là...?"

"Nghĩa là" Martin nghiến răng "hắn sẽ không chết."

"Nhưng mà cũng không còn tồn tại."

James run lên.

"Không."

Cậu quay phắt sang Juhoon.

" Cậu nói cậu biết hết mọi chuyện" giọng James vỡ ra "vậy thì làm ơn, cứu em ấy đi được không."

Juhoon im lặng.

Lâu đến mức Martin bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Nếu ngươi không nói...."

"Tôi đã chết..."

Ngập ngừng.

Juhoon cắt ngang.

Không gian lặng như tờ.

"...Hả?"

Seonghyeon thều thào, dù đang hấp hối vẫn cố xen vào.

Juhoon nhìn cậu, ánh mắt dịu lại một chút hiếm hoi.

"Thật ra..." anh nói "Tôi chết năm mười sáu tuổi."

James sững sờ.

"Nhưng tại sao... cậu vẫn đang đứng ở đây mà không đi đầu thai."

"Vì tôi không được ghi tên."

Juhoon giơ cổ tay lên.

Không có dấu ấn.

Không có khế ước.

Không có sinh mệnh tuyến.

"Tôi không nằm trong sổ sinh."

"Không nằm trong sổ tử."

"Cũng không thuộc Địa phủ."

Martin nheo mắt.

"Kẻ giữ luật... bỏ sót ngươi?"

Juhoon cười nhạt.

"Không.

Hắn cố tình bỏ qua."

Ký ức bị xé mở.

Một căn phòng bệnh trắng toát.

Máy móc kêu inh ỏi.

Một cậu bé nằm bất động.

"Khi tôi chết" Juhoon nói chậm "Kẻ Giữ Luật đứng ngay đầu giường của tôi."

Hình ảnh mờ ảo hiện lên.

Một bóng không mặt.

Hắn nói: "Ngươi không cần được ghi nhận."

James cất tiếng hỏi với tâm thế hoang mang

"Tại sao chứ?"

Juhoon khép mắt.

"Tại vì hắn cần một người... một người để sửa sai khi luật sai."

Martin bật cười lạnh.

"Nực cười.

Hắn dùng con người làm bút xóa đấy à!"

"Nhưng hiện tại" Juhoon mở mắt "hắn đang xóa người không nên bị xóa."

Anh nhìn Seonghyeon.

"Và đó là lỗi của hắn."

Keonho gầm lên.

"Ta không cần lý do!

Ta chỉ cần em ấy sống!"

"Sống thôi là chưa đủ" Juhoon nói "cậu ta còn phải được ghi lại vào sổ."

James hỏi

"Bằng cách nào chứ?"

Juhoon quay sang James.

"Anh đã xuống bàn cờ."

"Một khi anh đã xuống bàn cờ rồi thì anh đã được công nhận."

" Vậy thì anh hãy đặt tay lên ngực Seonghyeon đi và cứu cậu ấy."

"Anh có quyền đặt tên cho cậu ấy."

James sững người.

"Tôi...?"

"Đúng."

Juhoon gật đầu "Chỉ có anh cứu được."

" Hãy gọi tên cậu ấy."

"Gọi bằng ý chí của người không chấp nhận luật."

Không gian nín thở.

James quỳ xuống bên Seonghyeon.

Tay cậu run.

"Seonghyeon..." cậu gọi khẽ "em nghe anh không?"

Môi Seonghyeon mấp máy.

"Có..."

"Anh không cho phép em biến mất."

"Em là...

Eom Seonghyeon."

"Là người được cứu, được yêu, được ở lại."

Một đường sáng bật lên từ ngực James, lao thẳng vào cơ thể Seonghyeon.

Tên của cậu được khắc lại.

Không phải trong sổ sinh.

Mà trong ý chí của con người.

Seonghyeon bật thở mạnh.

"Hộc...!"

Keonho ôm chặt lấy cậu, run rẩy.

"Ngươi còn sống..." hắn thì thầm "ngươi còn ở đây..."

Seonghyeon cười yếu ớt.

"Em nói rồi... anh cứu em... thì phải cưới em mà..."

"Chưa cưới thì sao mà chết được.."

Keonho khựng lại.

Rồi cúi đầu, trán chạm trán cậu.

"Đừng để ta phải mất ngươi thêm lần nào nữa.

"Xin em đấy Eom Seonghyeon đừng rời xa ta."

Không gian rung chuyển dữ dội.

Giọng Kẻ Giữ Luật vang lên, lần này không còn bình thản.

"Juhoon."

"Ngươi đã vượt quyền."

Juhoon ngẩng đầu, nụ cười lạnh.

"Không."

"Tôi chỉ sửa lỗi."

"Và lỗi tiếp theo..." anh nhìn thẳng vào khoảng không "là ngươi."

Một dòng chữ hiện ra trong không trung, do chính Juhoon viết:

"Luật tồn tại để bảo vệ sinh mệnh."

"Nếu luật giết sinh mệnh..."

"Luật phải bị xét lại."

Chuông cổ vỡ tan.

Martin nhìn James, ánh mắt sâu thẳm.

"Cuộc chiến này... sẽ không còn đường lui nữa rồi."

James siết tay hắn.

"Em biết."

"Nhưng ít nhất..." cậu nhìn Seonghyeon đang được Keonho ôm chặt "tụi em vẫn còn nhau."

Ở xa, bóng tối co rút.

Kẻ Giữ Luật lần đầu tiên bị gọi tên là sai.

-----------------------------

nay đăng hơi trễ ạaa >
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 12: Khi khế ước phản bội!


Địa phủ không còn im lặng nữa.

Không phải rung chuyển ầm ầm, mà là một thứ lặng căng đến mức chỉ cần một hơi thở sai nhịp cũng đủ làm vỡ toàn bộ trật tự đã tồn tại hàng nghìn năm.

---------------

Sau khi Seonghyeon được ghi tên trở lại, không gian xung quanh cậu không khép kín như cũ.

Những đường phù văn trên cổ tay cậu khế ước hôn nhân với Keonho chuyển màu.

Từ đỏ sẫm… sang đen.

"Keonho…"

Seonghyeon khẽ gọi, tim đập nhanh "cái này… nó không giống lúc trước."

Keonho nhìn xuống cổ tay mình.

Dấu ấn của hắn nứt một đường mảnh.

"Khế ước đang phản ứng lại với luật mới."

Hắn siết tay.

"Không phải vỡ… mà là đang tự khắc lại."

Seonghyeon nuốt khan.

"Khắc lại… theo hướng nào chứ?"

Keonho không trả lời ngay.

Bởi vì trong đầu hắn vừa vang lên một mệnh lệnh không thuộc về mình.

“Nếu quỷ yêu con người...”

“Quỷ phải mất quyền.”

Ở phía bên kia, Martin cũng khựng lại.

Dấu ấn trên cổ tay hắn và James đồng loạt nóng rực.

James nhăn mặt, cảm giác như có thứ gì đó đang kéo tim cậu về hai phía đối nghịch.

"Martin…" cậu thở gấp "em thấy khó thở quá."

Martin lập tức ôm lấy cậu.

"Đừng chống lại nó."

"Chống lại cái gì...?

"Khế ước."

Giọng hắn trầm xuống.

"Khế ước đang bị luật mới kéo ra ánh sáng."

James sững sờ.

"Nghĩa là… từ đầu nó đã không ổn định?"

Martin im lặng vài giây.

"Nghĩa là..." hắn nói chậm "tình cảm của ta chưa từng nằm trong giới hạn mà luật cho phép."

Juhoon đứng giữa hai cặp, ánh mắt sắc lạnh hiếm thấy.

"Kẻ Giữ Luật đang làm đúng một việc duy nhất mà hắn giỏi."

" Đó là ép người khác lựa chọn."

"Hoặc giữ quyền lực."

"Hoặc giữ người mình yêu."

Keonho bật cười, nụ cười méo mó.

"Hắn nghĩ quỷ sẽ chọn quyền lực?"

Juhoon nhìn hắn.

"Hắn tin các người sẽ làm vậy."

Bầu trời Địa phủ rách ra như một tấm màn.

Kẻ Giữ Luật xuất hiện.

Không còn giấu hình dạng.

Hắn có gương mặt...

được ghép từ những cái tên bị xóa.

"Các ngươi đã vượt quá giới hạn cho phép rồi."

Giọng hắn vang lên, không giận dữ, chỉ lạnh lẽo tuyệt đối.

"Vì vậy, ta cho các ngươi một sự lựa chọn."

Một ký tự rơi xuống, tách làm hai.

"Quỷ từ bỏ khế ước."

"Con người sẽ bị trả về số phận ban đầu."

James siết chặt lấy tay Martin.

"Số phận ban đầu… là bị hiến tế?"

"Đúng."

Seonghyeon tái mặt.

"Còn ta?"

"Ngươi" Kẻ Giữ Luật nhìn cậu "sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn."

Keonho gầm lên.

"Ngươi không có quyền...."

"Ta là quyền."

Không gian nén chặt.

Juhoon bước lên một bước.

"Ngươi lại quên một điều rồi."

Kẻ Giữ Luật nghiêng đầu.

"Gì?"

Juhoon mỉm cười, lần này không còn chút vui vẻ.

"Từ khi mà James xuống bàn cờ…"

"Luật đã không còn là độc quyền của ngươi nữa."

"Ngươi quên nhanh vậy sao?"

Anh quay sang James.

"Anh đã đặt tên, đặt lại ý chí cho Seonghyeon."

"Và bây giờ anh có thể…

đặt điều kiện."

James run rẩy.

"Anh … có thể sao?"

"Có."

Juhoon gật đầu "Nhưng cái giá của nó… rất lớn."

Martin nhìn cậu, ánh mắt đầy căng thẳng.

"James, đừng..."

"Em biết," cậu ngắt lời "nhưng em không thể đứng nhìn họ chết vì tụi mình được."

Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng Kẻ Giữ Luật.

"Tôi chấp nhận lựa chọn khác."

Không gian chấn động.

"Nói."

James hít sâu.

"Tôi giữ khế ước."

"Cả 4 chúng tôi."

"Đổi lại…" giọng cậu run nhưng không lùi "tôi sẽ trở thành điều kiện của luật."

Martin sững sờ.

"Không!"

Juhoon khựng lại.

"James… anh hiểu anh vừa nói gì không?"

James mỉm cười yếu ớt.

"Anh hiểu mà."

"Từ giờ.....

"Nếu luật muốn giết người"

"Thì luật phải hỏi anh trước."

Im lặng kéo dài.

Kẻ Giữ Luật nhìn cậu rất lâu.

Lại lần nữa… hắn do dự.

"Ngươi… muốn trở thành gì?"

James đáp khẽ, nhưng rõ ràng:

"Điểm cân bằng."

Dấu ấn trên cổ tay James đổi màu hoàn toàn.

Không còn là quỷ ấn.

Không còn là nhân ấn.

Mà là một ký hiệu chưa từng tồn tại.

Martin ôm chặt lấy cậu, giọng run hiếm thấy.

"Em đang tự biến mình thành bia ngắm đấy biết không!"

James tựa đầu vào hắn.

"Nhưng ít nhất… mọi người còn sống."

Ở phía xa, Seonghyeon nhìn Keonho, môi run run.

"Keonho… em sợ."

Keonho kéo cậu vào lòng.

"Ta ở đây."

"Dù luật có sụp… ta cũng chống lên cho em."

Kẻ Giữ Luật lùi lại một bước.

"Rất tốt."

"Vậy thì… trò chơi giờ mới thật sự bắt đầu."

Bầu trời khép lại.

Nhưng lần này...

Không ai còn đứng ngoài bàn cờ nữa.
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 13: Cái giá!


Luật không chấp nhận bị trói buộc.

Nó sẽ trả thù.

Bằng người đã dám đứng ra làm điều kiện.

James tỉnh lại trong một không gian trắng xóa.

Không trời.

Không đất.

Không thời gian.

Chỉ có những tiếng thì thầm lặp đi lặp lại tên cậu.

"James."

"Zhao Yufan."

"Điều kiện."

Cậu đưa tay lên trước mắt.

Bàn tay… trong suốt một nửa.

"Ra là vậy…"

James thở khẽ " cái giá phải trả."

Một dòng chữ hiện ra giữa không trung:

“Điểm cân bằng không được phép tồn tại lâu.”

Ở Địa phủ, Martin gần như phát điên.

"Tìm ra chưa?!"

Các Phán Quan quỳ rạp xuống đất.

"Địa Quân… dấu vết của James… như bị tách khỏi không gian."

"Không còn thuộc nhân giới."

"Không còn thuộc địa phủ."

"Mà cũng không rơi vào hư vô."

Martin nghiến răng, quỷ khí tràn ngập điện.

"Ta không quan tâm."

"Thứ ta cần là người."

Keonho đứng cạnh, im lặng nhưng nắm tay siết chặt.

"Anh ta đã bị kéo vào vùng trung lập."

"Vùng nơi luật… sẽ ăn mòn chính nó."

Seonghyeon run lên.

"Nghĩa là…

James đang chịu thay chúng ta sao?"

Juhoon gật đầu.

"Đúng."

"Anh ấy đang bị mài mòn."

Trong khoảng trắng, James bắt đầu mất những thứ rất nhỏ.

Một cái tên...

Một mùi hương...

Một kỷ niệm...

Cậu nhắm mắt.

"Martin thích ăn gì nhỉ...."

"Martin thích uống trà đắng…" cậu lẩm bẩm "hay ngọt nhỉ?"

Không nhớ.

Hoảng sợ len vào.

"Không được…" cậu tự nhủ "mình không được quên anh ấy."

Một bóng người xuất hiện.

Không phải Kẻ Giữ Luật.

Mà là một đứa trẻ.

"Anh là ai?"

đứa trẻ hỏi.

James ngẩn ra.

"Anh là…"

Cậu im lặng.

Không trả lời được.

-------------

Ở thư khố, Juhoon mở cuốn sách đen lần nữa.

Trang giấy rỉ máu.

"Hắn nhắm vào ký ức trước" Juhoon lẩm bẩm "để bẻ gãy ý chí của anh ấy."

Keonho quay sang anh.

"Có cách nào kéo anh ta về không?"

Juhoon lắc đầu.

"Không, nếu kéo về sẽ trả cái giá còn đắt hơn."

Martin cười lạnh.

"Vậy thì trả."

"Bao nhiêu ta cũng trả."

Juhoon nhìn hắn.

"Kể cả địa vị là một Địa Quân?"

Martin không do dự.

"Ừ."

Không khí chấn động.

"Kể cả khi…"

Juhoon tiếp "anh ấy quên luôn người."

Martin khựng lại.

Seonghyeon nín thở.

"Nếu em ấy quên ta mà em ấy sống ta cũng bằng lòng."

Im lặng.

Không gian trắng bỗng nứt ra.

James ngã quỵ.

Ký ức bị kéo đi như dòng nước.

"Martin…" cậu thở gấp "anh là ai chứ?"

"Anh có cái quyền gì mà bắt tôi quên anh chứ HẢ!"

Không có ai trả lời.

Chỉ có một giọng nói xa xăm:

"Xin lỗi."

"Nhưng anh chọn cho em được sống."

Một ký tự cổ cháy rực.

Ở Thập Điện Phán Quan, Martin quỳ một gối.

Dấu ấn Địa Quân vỡ vụn.

"Từ giờ" Kẻ Giữ Luật xuất hiện "ngươi đã không còn là kẻ cai quản."

Martin ngẩng đầu.

"Đổi được người về."

"Trả giá vậy cũng đáng."

James mở mắt.

Lần này, cậu nằm trên nền đá lạnh của điện phụ.

Seonghyeon bật khóc, ôm lấy cậu.

"James!

Anh tỉnh rồi!"

Keonho thở phào.

Juhoon đứng lặng.

"Anh về rồi."

James nhìn quanh, ánh mắt bối rối.

"Mọi người là…?"

Tim Martin thắt lại.

James nhìn hắn.

"Còn anh…"

"Xin lỗi" cậu nói khẽ "em không nhớ..."

Không gian im lặng chết chóc.

Martin mỉm cười.

Một nụ cười đau đến mức không ai dám nhìn.

"Không sao."

"Bắt đầu lại cũng được."

Kẻ Giữ Luật quan sát từ xa.

"Điểm cân bằng đã trả giá."

"Trò chơi… tiếp tục thôi."

Juhoon khép sách, giọng trầm.

"Không."

"Từ giờ…

đến lúc ngươi phải trả giá cho những sai lầm mình đã gây ra rồi.."
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Chương 14: Yêu lại từ đầu


James tỉnh dậy lần nữa, lần này là trong một căn phòng đá thấp, ánh đèn u ám như đang thở.

Mùi trầm nhè nhẹ len vào phổi khiến cậu khẽ ho.

"Uống chút nước đi."

Giọng nói trầm vang lên bên cạnh.

James quay đầu.

Một người đàn ông rất cao đứng cạnh giường, mái tóc sẫm màu, đôi mắt sâu đến mức khiến người ta khó nhìn thẳng.

Trên cổ tay anh ta không còn dấu ấn quỷ quyền lực, chỉ còn một vết sẹo mờ.

"Anh là…?"

James hỏi, giọng còn yếu.

Người kia khựng lại trong tích tắc rất nhỏ.

"Martin." anh đáp "Ta ở đây để chăm sóc em."

Không nói rõ thân phận.

Không nói Địa Quân.

Chỉ là "ta" một cách giản đơn...

James gật đầu, dù trong lòng có chút bất an kỳ lạ.

"Cảm ơn anh…

Martin."

Cái tên ấy vừa thốt ra, tim cậu nhói lên một nhịp, nhưng ký ức vẫn trống rỗng.

Những ngày sau đó, Martin ở bên cậu không rời.

Không áp đặt.

Không chạm vào quá mức cần thiết.

Không nhắc đến quá khứ.

Anh pha trà đắng, dù James không biết vì sao mùi ấy khiến mình thấy quen.

Anh đặt ghế ngồi cạnh cửa sổ đá mỗi tối, nhìn ra khoảng không đen đặc của Địa phủ, như thể đang canh một điều gì đó không nhìn thấy.

"Anh không đi đâu à?"

James hỏi.

Martin khẽ lắc đầu.

"Ta ở đây."

Ba chữ ấy… khiến James thấy an tâm đến lạ.

Seonghyeon thường ghé thăm, lúc nào cũng cười nói ồn ào.

"Anh James, anh nhớ em không?"

James cười gượng.

"Xin lỗi… anh vẫn chưa nhớ ra em..."

" Hì!

Không sao" Seonghyeon cười "Em nhớ anh là được ròiii."

Keonho đứng sau, ánh mắt dõi theo từng cử động của Martin.

" Anh ấy mất quyền cai quản thật sao..?"

Keonho nói nhỏ với Juhoon "nhưng mà khí tức của anh ấy vẫn chưa biến mất."

Juhoon khẽ cười.

"Vì hắn chưa từng là quỷ chỉ nhờ quyền lực."

"Hắn là quỷ vì hắn dám chọn yêu."

Đêm thứ bảy, James tỉnh giấc giữa cơn mơ.

Trong mơ, có một người quỳ trước mặt cậu, máu chảy từ cổ tay, cười mà nói:

“Quên cũng được.”

James bật dậy, tim đập loạn.

"Martin!"

Anh đã ở đó, ngay khi cậu gọi.

cho

"Ta đây."

James nhìn thẳng vào mắt anh, giọng run run.

"Chúng ta… có quen nhau trước đây không?"

Martin im lặng.

Rồi anh gật đầu.

"Có."

"Chúng ta có quan trọng với nhau không?"

"Rất quan trọng."

"Vậy tại sao anh không nói?"

Martin hít sâu.

"Vì nếu ta nói… ký ức của em có thể vỡ nát."

" Ta thật sự không dám..."

Giọng Martin trở nên run rẩy hơn bao giờ hết.

James cúi đầu.

"Nhưng em cảm thấy… mỗi lần nhìn anh… tim em đau lắm."

Martin mỉm cười buồn.

"Vậy là đủ rồi."

"Đau… nghĩa là em còn nhớ đến ta."

"Ta chỉ cần thế thôi em à."

Sáng hôm sau, James tự mình ra hành lang đá.

Bàn tay cậu chạm vào bức tường lạnh.

Một ký tự cổ thoáng hiện rồi tắt.

"Ơ…?"

Juhoon đứng ở cuối hành lang.

"Đừng chạm vào quá lâu."

"Ký ức đang tìm đường về."

James quay sang anh.

"Em biết chuyện gì đúng không?"

Juhoon gật đầu.

"Anh sẽ nhớ lại thôi."

"Nhưng không phải nhớ lại tất cả ngay được."

"Có những ký ức…" anh ngừng lại "được xây dựng bằng sự hi sinh."

Tối đó, Martin đưa James lên tầng cao nhất của điện cũ.

Không có lan can.

Chỉ là khu vực tối mênh mông.

"Sao lại dẫn em lên đây?"

James hỏi.

Martin đứng cạnh cậu, không dám chạm vào.

"Vì nơi này… em từng nói nó rất đẹp."

James nhíu mày.

"Em có nói vậy sao?"

"Có."

"Em nói: “Vực sâu không đáng sợ, đáng sợ là không có ai đứng cùng.”

"

James lặng người.

Câu nói ấy quả thật… rất giống cậu.

"Martin…" cậu quay sang "nếu trước đây em yêu anh…"

Martin không trả lời ngay.

Anh chỉ nói khẽ:

"Ta vẫn yêu em."

"Dù em có nhớ hay không."

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Dấu ấn mờ trên cổ tay Yufan khẽ rung lên.

Ký ức chưa về.

Nhưng cảm xúc…

đã bắt đầu tìm đúng chỗ.

Ở xa, trong bóng tối, Kẻ Giữ Luật quan sát.

"Yêu lại từ đầu…"

"Con người thật phiền phức."

Nhưng hắn không ra tay.....!

---------------------------------------------

Mn biết truyện kỉu film trên Youtube hongg ạa

tnhien tui muốn lm kỉu đấy thử quáa >
 
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
Thông báoo


tui sẽ tạm ngừng ra chuyện mn nhá.

tui bước vào kì thi rồi nên cần tập trung ôn bài để có cái tết ngon chứ hong là như videoo ạ.

hong biết mọi người đã xem video mới nhất trên ytb của CORTIS chưa

thật sự sau khi xem vid đó tui đã suy nghĩ rất nhiều lun ý

kỉu như ở tuổi đó mà suy nghĩ của CORTIS siu trưởng thành lun ạ

đặc biệt là Keonho và Seonghyeon ấy ạ suy nghĩ của 2 em trưởng thành hơn cái độ tuổi đó quáa

lớn hơn 2 em nhma cái suy nghĩ của tui lại hong trưởng thành bằng lun ấy😓

See you >
 
Back
Top Bottom