Khác MẢNH VỠ CỦA TRỜI (Tiểu thuyết ngắn)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407805574-256-k951808.jpg

Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
Tác giả: tuzi_tuzi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

MẢNH VỠ CỦA TRỜITiểu thuyết ngắn -

Thể loại: Lãng mạn / Trinh thám / Tâm lý
"Điện thoại reo lúc 3 giờ sáng, và số gọi đến là của một người đã chết được ba năm."

Thượng Hải năm 2031 - một thành phố không bao giờ ngủ, nơi những tòa tháp kính chạm mây và ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường ướt như gương.

Giữa lòng thành phố hào nhoáng đó, kiến trúc sư trẻ tài năng Lâm Tuấn Khải nhận một cuộc gọi không thể có thật - từ số điện thoại của cha anh, người đã chết ba năm trước.Nhưng người chết không gọi điện.Và nếu có - thì có nghĩa là chưa có ai thực sự chết cả.Cuộc gọi bí ẩn đó kéo Tuấn Khải vào một mê cung không lối thoát: một bức tranh cổ thất truyền nghìn năm, một đường hầm bí mật ẩn ngay dưới công trình tâm huyết của anh, một tên trùm nguy hiểm đang điều khiển cả một mạng lưới tội phạm văn hóa xuyên quốc gia - và một người phụ nữ tên Khương Bội Linh, người biết quá nhiều thứ mà đáng lẽ không ai được biết.Cô là đồng minh hay bẫy?Là người anh cần tin tưởng, hay là mắt xích cuối cùng trong âm mưu chống lại anh?Mảnh Vỡ Của Trời là câu chuyện về một cuộc rượt đuổi trong bóng tối - không chỉ để tìm lại người cha, không chỉ để vạch trần một âm mưu, mà còn để tìm lại chính mình: phần con người biết tin tưởng, biết yêu, biết để lại khoảng trống cho người khác bước vào.Một cuốn tiểu thuyết về những bí mật không thể giấu mãi.

Những vết thương tưởng đã lành mà chưa.

Và những con người dám bay vào mây - vì biết rằng phía trên mây, bầu trời luôn trong.



tìnhyêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [THUẦN VIỆT, TÌNH TRAI] NGHIÊNG VÀNH NÓN LÁ DỆT...
  • Cuộc đời kẻ mạnh nhất.
  • nomin - mảnh gỗ trời sao
  • Mạnh Bà Truyền - Lý Triều Cẩn
  • Trọng sinh cho làm con thừa tự thiên kim - Manh đi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ RhyCap ] Mảnh vỡ ký ức
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần I: Người Chết Gọi Điện


    Điện thoại reo lúc 3 giờ sáng, và số gọi đến là của một người đã chết được ba năm.

    Lâm Tuấn Khải đứng im trong bóng tối căn hộ, nhìn màn hình điện thoại sáng lên với cái tên mà anh đã xóa khỏi danh bạ nhưng không xóa được khỏi ký ức: Phụ thân.

    Tim anh không đập nhanh hơn.

    Không có cảm xúc nào xáo trộn.

    Chỉ có một cảm giác lạnh chạy từ gáy xuống tận xương sống, như ai đó vừa mở toang một ô cửa sổ giữa mùa đông.

    Anh nhấc máy.

    "Cậu không nhận ra tôi thật sao, Khải?"

    Giọng đàn bà.

    Thấp và mịn, như nhung đen.

    "Dù sao thì điều đó cũng không còn quan trọng.

    Điều quan trọng là cậu cần đến Bảo tàng Tư nhân Hạc Vân lúc 9 giờ sáng mai.

    Tầng hầm thứ ba.

    Mang theo bản thiết kế của công trình Thiên Cung."

    "Ai đó—" anh bắt đầu.

    "Ba năm trước, cậu đặt một đóa hoa bạch cúc lên mộ phần một người đàn ông mà cậu tưởng là cha mình."

    Giọng người phụ nữ không hề run rẩy.

    "Nhưng người nằm trong ngôi mộ đó không phải Lâm Tĩnh Hải.

    Và bằng chứng nằm ở bảo tàng của tôi."

    Đường dây ngắt.

    Lâm Tuấn Khải đứng trong bóng tối, điện thoại còn nóng hổi trong lòng bàn tay.

    Bên ngoài, Thượng Hải năm 2031 vẫn lung linh ánh đèn — những tòa tháp kính nối nhau bằng cầu bộ hành treo lơ lửng giữa không trung, những chùm xe điện lướt qua như sao băng.

    Một thành phố không bao giờ ngủ, trong khi người kiến trúc sư trẻ tuổi nhất từng giành giải Pritzker lại không thể nhắm mắt thêm một giây nào nữa.

    Người nằm trong ngôi mộ đó không phải Lâm Tĩnh Hải.

    Anh nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay đã vẽ hàng nghìn bản thiết kế, đã xây dựng những công trình chạm đến mây, nhưng chưa bao giờ tìm được cách vẽ lại chính mình sau khi phụ thân ra đi.

    Và bây giờ, ai đó đang nói rằng ông vẫn còn ở đây.

    Ở đâu đó.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần II: Người Phụ Nữ Trong Tầng Hầm


    Bảo tàng Hạc Vân không giống bất kỳ công trình nào Lâm Tuấn Khải từng thiết kế hoặc ghé qua.

    Nó nằm ẩn sau một con hẻm ở quận cũ, mặt tiền ốp đá granit xám, không biển hiệu, không cửa sổ.

    Như một hộp đá khổng lồ ai đó quên giữa lòng thành phố.

    Bên trong, không khí mang mùi gỗ trầm và dầu hạt lanh — mùi của những thứ cũ kỹ được nâng niu.

    Ánh đèn vàng nhạt rọi lên các tủ kính chứa đồ gốm thời Minh, tranh thủy mặc cuộn tròn trong ống tre, những bức tượng đất nung mà khuôn mặt đã bào mòn đến mức không còn nhận ra nữa.

    Tuấn Khải đi theo chỉ dẫn của một cô bé lễ tân im lặng như bóng nước, xuống cầu thang đá xoáy ốc, qua cửa thép không tên, vào một căn phòng mà kích thước của nó không khớp với bất kỳ bản thiết kế hợp lý nào anh có thể tưởng tượng — rộng hơn những gì phần bên trên cho phép, như thể tầng hầm này đã xuyên sang một chiều không gian khác.

    Và ở giữa phòng, đứng trước một bức tranh thủy mặc treo khung gỗ đen, là người phụ nữ.

    Cô quay lưng về phía anh.

    Mái tóc đen tuyền búi cao, để lộ cổ cánh thiên nga.

    Áo dài cổ đứng màu lam, kiểu cách như ai đó bước ra từ một bức ảnh trắng đen của thế kỷ trước nhưng lại mang đôi giày đế thấp hiện đại.

    Tương phản đó khiến Tuấn Khải không khỏi chú ý.

    "Đúng giờ."

    Cô không quay lại.

    "Điều đó không làm tôi ngạc nhiên."

    "Ai cô?"

    Giọng Tuấn Khải phẳng lặng như tờ bản vẽ chưa chạm bút.

    Cô quay người.

    Và anh thấy mình phải dừng một nhịp thở — không phải vì cô đẹp, mặc dù cô đẹp, mà vì đôi mắt cô mang một loại quen thuộc kỳ lạ mà anh không giải thích được.

    Như thể anh đã nhìn thấy đôi mắt đó trong giấc mơ, hoặc trong một tấm hình đã ngả vàng.

    "Tên tôi là Khương Bội Linh."

    Cô dừng lại, như cân nhắc xem có nên nói tiếp không.

    "Và tôi là người duy nhất biết cha cậu hiện đang ở đâu."

    Hai giờ sau, Tuấn Khải hiểu rằng cuộc đời mình đã được xây trên một nền móng sai.

    Bội Linh trải lên bàn đá những thứ cô đã thu thập trong ba năm: hình chụp vân tay từ ngôi mộ không khớp với hồ sơ y tế của Lâm Tĩnh Hải, một lá thư viết tay gửi đến địa chỉ một ngôi nhà ở Hàng Châu bằng giọng văn của người còn sống, và quan trọng nhất — một mảnh vỡ bình gốm triều Tống mang khắc một ký hiệu riêng mà chỉ Lâm Tĩnh Hải sử dụng khi xác nhận giao dịch trong giới buôn cổ vật chui.

    "Ông ấy đã giả chết."

    Giọng Bội Linh không phán xét, chỉ trần thuật.

    "Ba năm trước, có người muốn giết ông.

    Không phải đối thủ thông thường — đó là Hứa Trọng Minh, trùm kiểm soát mạng lưới cổ vật lậu lớn nhất Đông Á.

    Cha cậu đã vô tình đụng vào một bằng chứng mà Minh không muốn ai nhìn thấy: bản gốc của Điểu Đồ — bức tranh cuộn thời Đường được coi là thất truyền, hiện đang là chìa khóa sở hữu cho một khối tài sản văn hóa trị giá hơn hai tỷ đô."

    "Và cô biết điều này vì sao?"

    Tuấn Khải hỏi, giọng mang lưỡi dao bên dưới.

    Bội Linh không chớp mắt.

    "Vì Hứa Trọng Minh là bác họ của tôi."

    Lần đầu tiên trong buổi sáng hôm đó, Tuấn Khải cảm thấy nền đất dưới chân không còn vững nữa.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần III: Hai Kẻ Không Tin Nhau


    Họ không tin nhau.

    Điều đó hiển nhiên như ánh sáng.

    Nhưng họ cần nhau — điều đó cũng hiển nhiên không kém.

    Lâm Tuấn Khải có thứ mà Bội Linh không có: bản thiết kế công trình Thiên Cung — một phức hợp triển lãm nghệ thuật ngầm mà anh đang xây dựng, vô tình nằm đúng trên một hệ thống đường hầm cũ từ thời Chiến tranh Lạnh mà Hứa Trọng Minh đang dùng để vận chuyển cổ vật lậu.

    Bản vẽ của Tuấn Khải chứa đựng toàn bộ sơ đồ hệ thống đó mà không ai biết, kể cả chính anh, cho đến khi Bội Linh trải tất cả ra trước mặt.

    Bội Linh có thứ mà Tuấn Khải không có: quyền truy cập vào kho lưu trữ của Hứa gia, và — điều quan trọng hơn — lòng tin của người đàn ông đang giam giữ Lâm Tĩnh Hải.

    "Tại sao cô giúp tôi?" anh hỏi trong bữa trưa mà cả hai đều không thực sự ăn.

    "Ông ta là bác họ cô."

    Cô nhìn xuống tách trà.

    Ngón tay khẽ gõ lên thành tách — một nhịp, hai nhịp, ba nhịp — như thể đang đánh mã Morse cho chính cô nghe.

    "Vì có những thứ không thể tha thứ chỉ vì cùng chung huyết thống."

    Cô nhìn lên, và lần này ánh mắt cô khác — không còn tính toán nữa, chỉ còn cái gì đó sống động và đau hơn.

    "Và vì cha tôi cũng là một trong những người ông ta đã phá hủy.

    Chỉ là theo cách khác."

    Tuấn Khải nhìn cô một lúc.

    "Tôi cần biết tất cả mọi thứ về cô trước khi chúng ta đi tiếp."

    "Cậu cũng vậy."

    Bội Linh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt.

    "Chúng ta sẽ học cách biết nhau trong khi chạy thôi, Lâm Tuấn Khải."

    Những ngày tiếp theo, họ làm việc trong căn phòng tầng hầm của Hạc Vân, trải bản vẽ kỹ thuật của anh chồng lên bản đồ hệ thống đường hầm của cô, tìm điểm giao nhau, vạch ra lộ trình.

    Bội Linh có một bộ óc phân tích đáng sợ — cô nhìn một cổ vật và đọc được lịch sử của nó như đọc văn bản; cô nhìn một sơ đồ không gian và tìm ra điểm yếu nhanh hơn hầu hết kỹ sư anh từng gặp.

    "Cô học kiến trúc à?" anh hỏi một buổi chiều, khi cô chỉ đúng vào một điểm nối kết cấu trên bản vẽ mà anh cần ba giây để nhận ra.

    "Không."

    Cô ngừng tay.

    "Nhưng cha tôi dạy tôi rằng mọi thứ con người xây dựng đều chứa đựng một bí mật.

    Không gian nào cũng có cái nó muốn giấu đi."

    Cô nhìn anh, và lần này thẳng thắn hơn bình thường.

    "Giống như con người vậy."

    Tuấn Khải không biết từ lúc nào anh bắt đầu chú ý đến những chi tiết ngoài lề: cách cô gõ nhẹ ngón tay khi suy nghĩ sâu, cách cô cắn môi dưới khi tìm ra một điều gì đó bất ngờ, cách cô để một khoảng im lặng nhỏ trước mỗi câu quan trọng — như thể lời nói cần không gian để đứng, giống như một công trình cần đất.

    Và anh không biết từ lúc nào điều đó ngừng là quan sát thuần túy.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần IV: Mê Cung Dưới Thiên Cung


    Đêm họ hành động là một đêm mưa.

    Thượng Hải mưa theo kiểu riêng của nó — không ồn ào, chỉ dai dẳng, len lỏi vào mọi khe hở.

    Hai người xuống đường hầm từ tầng hầm công trường Thiên Cung, nơi Tuấn Khải vẫn còn giữ quyền truy cập với tư cách kiến trúc sư chủ trì.

    Đường hầm tối và ẩm, không khí đặc mùi bê tông và thời gian.

    Bội Linh đi trước với đèn pin, bản đồ trong đầu chứ không phải trên tay — cô đã thuộc nó.

    Tuấn Khải đi sau, để tâm trí phần dẫn đường, phần còn lại lắng nghe bóng tối.

    "Ba đường rẽ tới đây."

    Giọng cô vang nhỏ trong hầm.

    "Hứa Trọng Minh sẽ chọn bố trí bảo vệ tại đường giữa vì đó là đường rộng nhất và hợp lý nhất theo logic bảo mật thông thường."

    "Chúng ta không đi đường giữa."

    "Đúng.

    Chúng ta đi đường bên phải."

    Cô dừng lại.

    "Nhưng cậu cần biết điều này trước: nếu cha cậu thực sự ở trong đó, ông có thể không muốn được cứu."

    Tuấn Khải nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt.

    "Giải thích."

    "Ông ấy đã ba năm trốn tránh.

    Ông chưa một lần liên lạc với cậu.

    Có thể ông đang bảo vệ cậu.

    Có thể ông đang trốn nhiều hơn chỉ một người."

    Cô quay lại, ánh đèn pin làm bóng cô đổ dài.

    "Tôi chỉ không muốn cậu bị sốc hơn mức cần thiết."

    "Sự thật không bao giờ là thứ người ta cần được bảo vệ khỏi."

    Giọng anh cứng, nhưng không tàn nhẫn.

    "Dù nó có là gì."

    Bội Linh nhìn anh một giây.

    Rồi gật đầu và tiếp tục đi.

    Họ tìm thấy gian hàng bí mật sau cánh cửa thép ngụy trang sau một mảng tường giả — một căn phòng rộng bằng ba căn hộ thông nhau, chứa đầy tủ kính khóa với những cổ vật xếp ngăn nắp đến lạnh người.

    Ở cuối phòng, sau một tấm lưới ngăn, là khu vực "làm việc" — bàn ghế, thiết bị, và một chiếc ghế bành.

    Và trong chiếc ghế bành đó, dưới ánh đèn vàng duy nhất còn sáng: một người đàn ông tóc bạc, gầy hơn nhiều so với ký ức, nhưng vẫn còn nguyên cái tư thế thẳng lưng mà Tuấn Khải đã nhìn thấy cả đời.

    Lâm Tĩnh Hải ngẩng đầu lên.

    Trong một khoảnh khắc, mặt ông hoàn toàn trắng.

    "Khải."

    Chỉ một tiếng đó.

    Nhưng trong nó chứa đựng cả ba năm.

    Tuấn Khải bước vào phòng, và anh nhận ra mình không biết phải cảm thấy gì — tức giận, nhẹ nhõm, đau hay mừng?

    Tất cả những thứ đó đang đứng chen chúc nhau trong lồng ngực chật hẹp của anh, không cái nào chịu nhường chỗ cho cái nào.

    "Chúng ta cần đi," anh nói, giọng bình tĩnh hơn anh tưởng.

    "Sau đó cha sẽ giải thích mọi thứ."

    Nhưng trước khi Lâm Tĩnh Hải kịp đứng lên, ánh đèn phòng bật sáng trắng toát.

    Và tiếng vỗ tay nhẹ nhàng vang lên từ phía sau họ.

    Hứa Trọng Minh đứng ở cửa ra vào với hai người đứng sau, và nụ cười của ông ta là nụ cười của người đã biết trước mọi nước đi.

    Ông không cao, không hung tàn theo kiểu thông thường.

    Tóc trắng cắt gọn, vest xám, ánh mắt thông tuệ đến mức gần như duyên dáng.

    Ông trông như một giáo sư hưu trí, không phải một tên trùm.

    "Bội Linh."

    Giọng ông ấm như người gặp cháu sau kỳ nghỉ dài.

    "Ta đã tự hỏi khi nào cháu xuất hiện."

    "Bác biết chúng tôi sẽ đến."

    Giọng Bội Linh không run, dù Tuấn Khải có thể thấy hai bàn tay cô siết lại.

    "Ta biết cháu sẽ đến."

    Hứa Trọng Minh nhìn Tuấn Khải.

    "Cậu này là biến số bất ngờ duy nhất.

    Nhưng không đến mức ngăn được ta."

    Ông gật đầu về phía tủ kính lớn nhất, nơi một cuộn tranh nằm tĩnh lặng trên đế nhung đỏ.

    "Cậu đã tìm thấy bản thiết kế đường hầm trong bản vẽ của mình rồi, đúng không?

    Thật tiếc.

    Điều đó có nghĩa là cậu biết quá nhiều để có thể rời đi bình thường."

    "Điểu Đồ."

    Bội Linh nói.

    "Đó là thứ bác cần giữ.

    Không phải chúng tôi."

    "Cháu thông minh."

    Ông gật đầu.

    "Nhưng chưa đủ thông minh để hiểu rằng không có chuyện trao đổi ở đây.

    Điểu Đồ là của ta.

    Và mọi người trong phòng này đều là của ta."

    Tuấn Khải nhìn nhanh quanh phòng.

    Hai người đứng sau Hứa Trọng Minh — không vũ trang lộ liễu, nhưng cách họ đứng nói lên tất cả.

    Cửa ra vào sau lưng ông ta.

    Không còn đường ra theo đường cũ.

    Chỉ có con đường họ đã đi vào — và đường đó Tuấn Khải thuộc nằm lòng.

    Anh nhìn Bội Linh.

    Cô nhìn lại anh.

    Trong một khoảnh khắc ngắn đến mức không đủ để đặt tên, một điều gì đó được truyền qua — không phải ngôn ngữ, không phải ký hiệu, chỉ là sự hiểu biết lạ lùng của hai người đã dành những ngày vừa rồi học cách đọc nhau.

    "Ông Hứa."

    Giọng Tuấn Khải vang lên, chậm và rõ.

    "Ông biết hệ thống đường hầm này vì ông đã dùng nó mười lăm năm.

    Nhưng ông không biết rằng trong ba tháng qua, khi thi công tầng hầm Thiên Cung, chúng tôi đã khoan qua hai điểm chịu lực chính của hệ thống cũ."

    Anh dừng lại.

    "Hệ thống đó hiện đang được giữ bằng thanh chống tạm thời.

    Nếu ai tác động lực đủ mạnh vào điểm J-7—" anh chỉ vào một điểm tường cách chỗ đứng của ông ta ba mét "—toàn bộ phần trần phía Bắc sẽ sụp."

    Hứa Trọng Minh không nhúc nhích.

    Nhưng đôi mắt ông ta nhìn về điểm tường anh chỉ — phản xạ trong một phần giây mà ông không kiểm soát được.

    Và Bội Linh, người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc đó, giật mạnh sợi cáp kéo mà cô đã buộc vào chân bàn lớn nhất trong phòng.

    Không phải sập trần.

    Chỉ là tiếng va đập đinh tai, đồ vật đổ xuống, và trong một giây hoàn toàn hỗn loạn, ba người lao về phía cửa bên.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần V: Cú Lật Kèo Của Bầu Trời


    Họ thoát ra được.

    Lâm Tĩnh Hải chạy chậm hơn nhưng vẫn chạy.

    Nhưng khi họ lên đến mặt đất, đứng trong mưa giữa công trường Thiên Cung, Lâm Tĩnh Hải nhìn Bội Linh với một biểu cảm mà Tuấn Khải không thể giải thích — không phải biết ơn.

    Gần hơn với... nhận ra.

    "Cháu là con của Khương Bình Sơn."

    Đó không phải câu hỏi.

    Bội Linh gật đầu.

    Tuấn Khải nhìn từ người này sang người kia.

    "Cha biết cô ấy?"

    Lâm Tĩnh Hải đứng trong mưa, áo ướt đẫm, tóc bạc dán vào trán.

    Ông nhìn con trai mình với ánh mắt của người chuẩn bị tháo gỡ một cái gì đó đã giấu rất lâu.

    "Con cần ngồi xuống khi nghe điều này."

    "Không có chỗ ngồi."

    Giọng Tuấn Khải bằng phẳng.

    "Nói đi."

    Lật kèo thứ nhất:

    Khương Bình Sơn — cha của Bội Linh — và Lâm Tĩnh Hải không chỉ là đồng nghiệp trong giới cổ vật.

    Họ là đối tác kinh doanh, và hơn thế, là người cùng nhau phát hiện ra Điểu Đồ hai mươi năm trước.

    Bức tranh vốn thuộc về một bộ sưu tập tư nhân bị thất lạc trong chiến tranh, và hai người họ đã âm thầm truy tìm, xác thực, và chuẩn bị trao lại cho viện bảo tàng quốc gia — một hành động đúng đắn mà Hứa Trọng Minh không bao giờ tha thứ.

    Hứa Trọng Minh đã ra tay trước.

    Khương Bình Sơn chết trong một "tai nạn giao thông" khi Bội Linh mới mười hai tuổi.

    Lâm Tĩnh Hải sống sót — nhưng hiểu rằng tiếp tục tồn tại công khai đồng nghĩa với cái chết của con trai.

    Vì vậy ông đã chọn cái chết khác.

    "Cha biết tôi sẽ không tha thứ cho điều này."

    Giọng Tuấn Khải không run, nhưng mưa trên mặt anh đủ để che giấu những thứ khác.

    "Cha biết."

    Lâm Tĩnh Hải không xin lỗi.

    Ông chỉ nhìn con trai với đôi mắt của người đã trả giá và chưa bao giờ ngừng trả.

    "Nhưng con vẫn còn sống."

    Lật kèo thứ hai:

    Đó là khi Bội Linh nói ra điều cô đã giữ từ đầu.

    "Tôi không tìm ra tất cả những thứ này một mình."

    Giọng cô nhẹ nhưng rõ trong tiếng mưa.

    "Bác Tĩnh Hải đã gửi cho tôi manh mối đầu tiên.

    Hai năm trước."

    Tuấn Khải quay nhìn cô.

    Chậm.

    "Ông ấy theo dõi tôi từ xa.

    Biết tôi đang thu thập bằng chứng về Hứa Trọng Minh."

    Bội Linh không tránh ánh mắt anh.

    "Ông ấy quyết định tôi là người phù hợp để tiếp cận cậu.

    Vì tôi không có lý do gì để phản bội.

    Và vì—" cô dừng lại "—ông ấy nói rằng cậu cần gặp một người có thể hiểu cậu theo cách mà ông ấy chưa bao giờ đủ can đảm để làm."

    Tuấn Khải đứng trong mưa và cảm thấy mọi thứ anh đã xây dựng xung quanh mình — sự tự đủ, khoảng cách lạnh lùng, chiếc áo giáp bằng lý trí — đang thấm nước và nặng dần.

    "Vậy từ đầu, cô đã biết mọi thứ?"

    Giọng anh không tức giận.

    Chỉ mệt.

    "Không."

    Bội Linh bước một bước về phía anh.

    "Từ đầu tôi biết một nửa.

    Nửa kia—" cô nhìn anh thẳng "—tôi học được khi ở cạnh cậu."

    Lật kèo thứ ba — và đây mới là cú đau nhất:

    Khi cảnh sát đến (do Bội Linh đã báo trước, một bước cô không tiết lộ cho đến khi họ an toàn), Hứa Trọng Minh không chạy.

    Ông ta đang ngồi trong căn phòng tầng hầm, đặt Điểu Đồ lên bàn trước mặt, và khi viên thanh tra hỏi ông ta có muốn nói gì không, ông ta chỉ nhìn về phía máy camera của thiết bị ghi hình và nói một câu duy nhất:

    "Hỏi Lâm Tĩnh Hải anh ta đã làm gì với tiền bán lô đồ gốm năm 2019."

    Trong im lặng sau đó, không ai nói gì.

    Nhưng Tuấn Khải nhìn thấy bàn tay cha mình — bàn tay đang run.

    Sự thật hoàn chỉnh mất thêm hai tuần để lộ ra qua quá trình điều tra.

    Lâm Tĩnh Hải không hoàn toàn vô tội.

    Năm 2019, trong một quyết định sai lầm mà ông vẫn cắt nghĩa là "vì Khải, để lo học phí, để có tiền khi tôi không còn nữa," ông đã bán một lô đồ gốm mà sau này xác nhận là hàng lậu — và người môi giới là Hứa Trọng Minh.

    Ông biết.

    Ông đã chọn làm ngơ một lần.

    Một lần đó Hứa Trọng Minh giữ làm con bài mười mấy năm.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần VI: Những Gì Còn Lại Sau Mưa


    Thành phố khô lại sau ba ngày.

    Tuấn Khải gặp cha trong một căn phòng nhỏ ở trụ sở cảnh sát, qua tấm kính mà ông sẽ ở phía đó thêm một thời gian nữa — không phải vì tội nặng, nhưng vì một sai lầm cần được đặt tên chính thức.

    Lần này Tuấn Khải không hỏi gì.

    Ông cũng không giải thích thêm.

    Hai cha con chỉ ngồi nhìn nhau qua tấm kính, và trong khoảng im lặng đó chứa đựng tất cả những cuộc trò chuyện họ đã không có trong hai mươi năm — những lần ông làm việc thay vì lắng nghe, những lần anh hiểu nhầm khoảng cách là sự lạnh nhạt, những lần cả hai quá tự hào để chạm vào nhau.

    Trước khi đứng lên, Tuấn Khải đặt bàn tay lên tấm kính.

    Lâm Tĩnh Hải đặt tay lên phía bên kia.

    Đó là tất cả những gì cần nói.

    Anh tìm Bội Linh ở Bảo tàng Hạc Vân, nơi cô đang thực hiện thủ tục bàn giao Điểu Đồ cho cơ quan văn hóa nhà nước — công việc mà cha cô đã chết trước khi hoàn thành, và cô đang hoàn thành thay.

    "Cô sẽ làm gì sau này?"

    Anh đứng ở cửa phòng.

    Bội Linh gấp tập hồ sơ lại, nhìn lên.

    Cô trông mệt, nhưng theo cách của người vừa đặt xuống một gánh nặng — mệt nhẹ nhõm, không phải mệt cạn kiệt.

    "Tôi không biết."

    Cô cười nhỏ.

    "Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi thực sự không biết."

    Cô nhìn anh.

    "Cảm giác kỳ lạ lắm."

    Anh bước vào phòng, dừng lại trước mặt cô ở khoảng cách đủ gần để nói chuyện, đủ xa để không ép buộc.

    "Công trình Thiên Cung vẫn chưa hoàn thành."

    Giọng anh nghiêm chỉnh nhưng mắt không phải vậy.

    "Tôi cần phải thiết kế lại một số phần sau khi tất cả những chuyện này vỡ ra.

    Sẽ mất thêm vài tháng."

    "Và?"

    "Và có một căn phòng trong thiết kế mà tôi vẫn chưa biết dùng để làm gì."

    Anh dừng.

    "Tôi nghĩ đó là không gian dành cho một bộ sưu tập đặc biệt.

    Của ai đó hiểu rằng đồ vật cũ không phải là gánh nặng — mà là ký ức cần được giữ gìn."

    Bội Linh nhìn anh một lúc.

    Rất lâu.

    Đủ lâu để anh bắt đầu tự hỏi mình đã tính toán sai.

    Rồi cô hỏi: "Cậu có biết vì sao bộ sưu tập của tôi tên là Hạc Vân không?"

    Anh lắc đầu.

    "Cha tôi nói: con hạc bay cao nhất khi trời nhiều mây nhất.

    Không phải vì nó không sợ bão, mà vì nó biết phía trên mây luôn là trời trong."

    Cô nhìn xuống bàn tay mình, ngón tay gõ nhẹ theo thói quen — một nhịp, hai nhịp — rồi dừng.

    "Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều đã bay lâu trong mây rồi."

    Tuấn Khải đứng trong căn phòng ngập mùi gỗ trầm và lịch sử, nhìn người phụ nữ mà anh gặp trong sự ngờ vực, làm việc cùng trong sự tính toán, và chạy cùng trong bóng tối — và nhận ra rằng đâu đó trong tất cả những điều đó, mà không có ai lên kế hoạch, mà không có điều kiện và không có phòng thủ, một điều gì đó thật sự đã xảy ra.

    "Phòng đó hướng Tây," anh nói.

    "Buổi chiều nhiều ánh sáng."

    Bội Linh ngước nhìn anh, và lần này nụ cười chạm tới mắt.
     
    Mảnh Vỡ Của Trời (Tiểu Thuyết Ngắn)
    Phần Cuối: Khoảng Trời Phía Trên Mây


    Sáu tháng sau, công trình Thiên Cung khánh thành.

    Báo chí gọi đó là kiệt tác: một phức hợp nghệ thuật ngầm mà mái vòm kính của nó nhô lên giữa lòng thành phố như một bong bóng ánh sáng, nơi ban đêm bạn có thể nhìn lên và thấy các vì sao qua lớp kính trong suốt, và ban ngày bầu trời phản chiếu xuống sàn đá hoa cương như một tấm gương khổng lồ.

    Căn phòng hướng Tây mang tên Hạc Vân.

    Ở đó, Điểu Đồ — bức tranh cuộn thời Đường vẽ một đàn sếu bay qua vách núi trong mây — được trưng bày trước công chúng lần đầu tiên sau hơn hai thế kỷ.

    Bên cạnh nó, một tấm biển nhỏ: Hiến tặng bởi gia đình Khương, để hoàn thành tâm nguyện của Khương Bình Sơn.

    Lâm Tuấn Khải đứng ở cửa phòng nhìn vào trong, nơi Bội Linh đang giải thích về bức tranh cho một nhóm học sinh tiểu học — giọng cô ấm và sinh động theo cách khác hẳn khi cô nói với anh trong đường hầm tối.

    Lũ trẻ nhìn bức tranh với đôi mắt mở to, và một đứa bé hỏi tại sao con hạc lại bay vào trong mây khi trời nhiều mây như vậy.

    Bội Linh cúi xuống ngang tầm với đứa trẻ và nói: "Vì con hạc biết điều mà mây không biết — rằng bay cao đủ thì luôn thoát ra được."

    Tuấn Khải nhìn cô từ phía sau và cảm thấy cái gì đó trong ngực anh — cái thứ anh đã xây tường bao quanh suốt nhiều năm với lý trí, với công việc, với khoảng cách an toàn — dịu xuống như lớp đất sau mưa dài.

    Không có khoảnh khắc kịch tính.

    Không có lời tuyên bố.

    Chỉ là sau khi nhóm học sinh rời đi, Bội Linh quay lại và thấy anh đứng đó, và cô không ngạc nhiên — như thể cô biết anh đã ở đó từ lâu, và cô chỉ chờ đến lúc cô xong việc.

    "Cậu thích không?"

    Cô gật đầu về phía bức tranh.

    "Tôi thích căn phòng hơn."

    Anh nhìn cô.

    "Vì người thiết kế nội thất biết chỗ nào để trống quan trọng hơn chỗ nào để lấp đầy."

    Bội Linh nhìn anh, rồi nhìn quanh căn phòng — những khoảng tường trống có chủ ý, ánh sáng chiều đổ vào theo góc mà anh đã tính toán để chiếu trực tiếp lên Điểu Đồ vào đúng 5 giờ chiều, làm cho những nét mực cũ sống lại như mới vẽ.

    "Cậu tính toán kỹ thật."

    "Không phải tất cả."

    Anh bước vào phòng, đứng cạnh cô trước bức tranh.

    "Ví dụ, tôi không tính được rằng người mà tôi tin tưởng nhất trong đời lại là người tôi gặp trong hoàn cảnh không thể tin ai được."

    Khoảng im lặng nhỏ mà cô luôn để trước những điều quan trọng.

    "Hay là chính vì vậy mà cậu tin được?"

    Cô nhìn anh.

    "Vì không còn lựa chọn nào khác ngoài nhìn thẳng vào nhau?"

    Bên ngoài, Thượng Hải vẫn đang chạy với tốc độ của năm 2031.

    Những tòa tháp kính bắt ánh hoàng hôn và vỡ ra thành nghìn mảnh sáng.

    Trên cao, những đám mây tím hồng trôi về phía Tây như đàn hạc trong bức tranh cổ.

    Và trong căn phòng nhỏ hướng Tây của công trình Thiên Cung, hai người đứng cạnh nhau trước một bức tranh về những con chim không sợ mây — không hứa hẹn gì lớn lao, không tuyên bố gì vĩnh cửu, chỉ đứng đó, trong ánh sáng chiều cuối ngày, với tất cả những vết thương đã lành và những bí mật đã được nói ra và những khoảng trống đã học cách chấp nhận.

    Đủ rồi.

    Có những thứ không cần thêm chữ nào nữa.

    Tuy nhiên, về sau, đôi khi giữa đêm khuya, Lâm Tuấn Khải vẫn nhìn vào điện thoại và nhớ đến cuộc gọi lúc 3 giờ sáng năm đó — số điện thoại của người chết.

    Anh chưa bao giờ hỏi Bội Linh dùng SIM nào để gọi.

    Và cô chưa bao giờ giải thích.

    Một số bí mật, họ ngầm đồng ý, ngon hơn khi để nguyên.
     
    Back
    Top Dưới