Ngôn Tình Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 61: 61: Ba Ba Hãy Đến Cùng Với Mẹ 2


Thiên Ngân cùng với Bảo Bảo cả hai trốn đi.

Sau đó cả hai đã đến nơi mà mình đã kỳ công làm nên dành cho Hàn Dương Phong tỏ tình cùng Vũ Nhi.
Trần Kiệt thấy được đã xong cả rồi liền tỏ ra bộ mặt nguy hiểm, đầy hốt hoảng.
“Hàn Dương Phong, Vũ Nhi.

Bảo Bảo và Thiên Ngân đã đi đâu rồi.”
Hàn Dương Phong và Vũ Nhi cũng bắt đầu hốt hoảng đi tìm.

Ở trong đêm tối hai người hô to tên của Bảo Bảo còn Trần Kiệt thì hô to tên của Thiên Ngân.
Trần Kiệt cố tình dẫn dắt hai người đến địa điểm Thiên Ngân và Bảo Bảo đang đợi sẵn.
“Bùm..”
Hàn Dương Phong và Vũ Nhi đang đi tìm kiếm Bảo Bảo thì bỗng nhiên thấy xuất hiện trước mặt mình là một khung cảnh lãng mạng được trang trí rất kỳ công, đèn chiếu sáng làm lộ rõ ra Thiên Ngân và Bảo Bảo ở đấy.
Trần Kiệt, Bảo Bảo và Thiên Ngân cả ba người bắt đầu vỗ tay, tiếng vỗ tay này như khích lệ cho Hàn Dương Phong.
Trần Kiệt liền ra ám hiệu cho Hàn Dương Phong nhìn vào điện thoại.
“Tỏ tình với cô ấy đi.

Bảo Bảo sắp đặt đấy.”
Điều này cho Hàn Dương Phong thêm dũng khí vì việc làm này là con trai của anh ấy làm cho anh.
Hàn Dương Phong liền hiểu ý và năm tay của Vũ Nhi tiến tới giữa trung tâm sân khấu, nơi mà Bảo Bảo đã tốn rất nhiều công sức để làm nên.
Vũ Nhi thì ngỡ ngàng, bất ngờ với những khung cảnh trước mắt mình.

Cô ấy chầm chậm đi cùng Hàn Dương Phong vào bên trong.
Tiếng vỗ tay cũng bắt đầu ngưng, để lại không gian im ắng cùng với tiếng gió thổi.
Hàn Dương Phong bắt đầu nói với Vũ Nhi những điều mà anh đã cố kìm nén khoảng thời gian qua.
“Vũ Nhi, hôm nay anh có điều muốn nói với em.”
“Em có thể im lặng lắng nghe anh nói.”
“Anh là Hàn Dương Phong, người mà em đã hiểu lầm là trai bao của bảy năm trước.”
Lúc này vẻ mặt của Vũ Nhi rất ngạc nhiên.

Cô tính đáp trả lại nhưng Hàn Dương Phong tiếp tục nói.
“Thật sự là từ lúc gặp lại em anh đang trong lúc mất trí nhớ.

Đến tận lúc anh nhập viện thì anh mới nhớ lại hết tất cả.

Anh đã rất muốn nói với em điều này nhưng vì sự lạnh nhạt và luôn tìm cách tránh né của em mà anh không nói điều này.”

“Bảy năm trước sau đêm đó anh đã luôn tìm em.

Tìm em mãi.

Vậy mà anh đã vô tình gặp được em khi em ra sân bay.

Anh cố gắng theo nhưng đã gặp tai nạn ngoài ý muốn và đã mất trí nhớ.”
“Anh xin lỗi vì lúc gặp lại em đã không nhận ra em sớm.”
Hai khóe mắt của Vũ Nhi bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Thì ra trước giờ cô trách nhầm anh ấy.

Anh ấy đã phải trải qua chuyện khó khăn như vậy mà cô quá ích kỷ chỉ suy nghĩ riêng cho mình.
“Từ giây phút này anh muốn bên cạnh em đến mãi mãi sau này.

Còn Bảo Bảo anh cũng đã kiểm tra rồi.

Bảo Bảo là con của anh, là kết quả của đêm đó.

Anh muốn từ bây giờ thứ anh có đều là của mẹ con em cả.”
“Anh sẽ bù đắp cho hai mẹ con khoảng thời gian khó khăn nhất không có anh bên cạnh.”
Vũ Nhi đã rơi nước mắt trước những lời nói này của Hàn Dương Phong.

Nhưng cô suy nghĩ rất lâu.

Cô sợ nếu cô nhận lời thì Hàn Thương Mạnh sẽ giải quyết cô như thế nào đây.

Cô rất bối rối.
Nhưng Hàn Dương Phong, người đàn ông trước mặt cô chính là ba ruột của Bảo Bảo.

Nếu vì sự sợ hãi đó mà phải để Bảo Bảo luôn bị mọi người nói là đứa bé không có ba cô cũng không can tâm.
“Em yên tâm.

Anh sẽ làm mọi thứ để mẹ con em luôn an toàn.

Anh cũng không muốn Bảo Bảo là đứa bé luôn bị mọi người nói là không có ba.”
“Em đồng ý quay trở về bên anh nhé Vũ Nhi.”
Vũ Nhi ngước đầu lên nhìn Hàn Dương Phong, dường như cô đã đồng ý.
“Em…Em…”
Không để Vũ Nhi trả lời, Hàn Dương Phong khóa môi cô ấy bằng một nụ hôn.

Điều này anh đã muốn làm từ rất lâu rồi.
“Ha ha.

Cô Ngân ơi.

Ba mẹ đang làm gì kìa.

Con ngại quá.”
Bảo Bảo ở bên ngoài rất vui mừng vì Hàn Dương Phong đã tỏ tình với Vũ Nhi.
“Bảo Bảo con lại đây.

Ba ba có điều muốn nói với con.”
Bảo Bảo liền chạy lại chỗ Hàn Dương Phong và Vũ Nhi.
“Ba là ba ruột của con.

Từ nay về sau mỗi khi ai hỏi ba của con là ai thì con có thể tự tin và nói lớn ba của con là Hàn Dương Phong rồi.”
“Dạ con biết rồi ba ba.

Ba mau dỗ mẹ đi kìa.”
Hàn Dương Phong mở rộng cánh tay của mình bế Bảo Bảo và ôm lấy Vũ Nhi.

Cả ba người bây giờ đã được ở bên nhau.

Thấy hình ảnh này đẹp nên Thiên Ngân muốn lưu giữ lại nên đã chụp hình bọn họ.

Sau khi kết thúc mọi thứ.

Buổi sáng họ cùng nhau về nhà.

Hàn Dương Phong đưa Vũ Nhi và Bảo Bảo về thì thấy căn hộ bên cạnh chuyển đi.
Anh bất chợt hỏi Bảo Bảo.
“Con có muốn ngày nào ba cũng đưa đến trường không?”
“Con muốn lắm ạ.

Được ba và mẹ cùng đưa đến trường thì tuyệt vời biết mấy.”
Hàn Dương Phong mỉm cười cùng Bảo Bảo.
“Em nghỉ ngơi đi Vũ Nhi.

Anh về có tí việc nhé.

Bảo Bảo ở nhà phải nghe lời mẹ nghe chưa.

Ba Ba sẽ sớm ở cùng hai mẹ con thôi.”
Hàn Dương Phong về đến nhà riêng của mình liền ngồi suy nghĩ.

Anh ta phải tổ chức một lễ cưới cùng với Vũ Nhi, điều này mới tạo cho cô cảm giác yên tâm.

Với lại trước giờ cô ấy và anh cũng chưa rõ ràng.
Nhưng điều mà anh sợ sẽ ảnh hưởng đến Vũ Nhi và Bảo Bảo chính là ba của anh ấy, Hàn Thương Mạnh.

Nếu ông ta biết được bên ngoài Hàn Dương Phong đã có con cùng với Vũ Nhi thì ông ta sẽ làm ra điều gì.
Điều này làm cho Hàn Dương Phong suy đi tính lại rất nhiều.
“Trần Kiệt.

Cậu về tới nơi chưa?”
“Tôi vừa mới tới nhà của Thiên Ngân.”
“Cậu giúp tôi mua lại căn hộ đối diện nhà Vũ Nhi nhé.

Tôi mới thấy sáng nay họ chuyển đi.”
“Tại sao cậu lại không bảo mẹ con cô ấy đến nhà cậu mà lại mua căn hộ đối diện.”
“Tôi còn lo lắng nếu ba tôi biết chuyện sẽ rất phức tạp.

Tôi đang tìm cách để nói cho ông ấy biết.”
“Được rồi.

Tôi sẽ sắp xếp và mua lại cho cậu.”
Vũ Nhi và Bảo Bảo đang nghỉ ngơi sau chuyến Picnic đầy cảm xúc.

Bảo Bảo thì luôn đòi Vũ Nhi điện thoại để nhìn ngắm những bức ảnh mà gia đình họ đã chụp tại chuyến picnic này.
Bỗng nhiên nghe tiếng ồn ở bên ngoài.
“Mới sang thấy chuyển đồ đi rồi, không lẽ đã có người mới đến.”

“Bên ngoài sao ồn thế mommy.”
“Để mẹ ra xem”
Vũ Nhi mở cửa ra thì thấy quả thật là có người đã chuyển đến.

Liền nhìn xung quanh để tìm xem người hàng xóm mới là ai.
Cô nhìn đi nhìn lại thì không thấy ai cả chỉ toàn là nhân viên của dịch vụ chuyển nhà nên cô đã vào lại nhà.
Được một lúc thì tiếng ồn đã ngưng.

Bắt đầu là tiếng nói chuyện truyền đến phòng của Vũ Nhi.

Vì tâm trạng của cô đang vui nên cũng không mấy bận tâm nhưng tiếng nói này cô cảm giác rất quen.

Hình như là Hàn Dương Phong.

Cô liền mở cửa ra xem.

Thật sự là anh ấy.
“Anh… Anh làm gì ở đây vậy Hàn Dương Phong.”.
||||| Truyện đề cử: Chứng Bệnh |||||
“Anh chuyển đến ở gần em và Bảo Bảo để tiện cho sau này hơn.”
Bảo Bảo ở bên trong nghe mẹ nhắc đến là Hàn Dương Phong liền chạy ra.
“Á.

Ba Ba đến ở cùng con à.”
“Bảo Bảo.

Từ nay con có thể ở cùng mẹ hoặc qua đây ở cùng ba rồi.

Mật khẩu ba sẽ cho con biết để mỗi khi giận dỗi mẹ con có thể qua đây.”
Càng ngày Hàn Dương Phong càng tiếp cận đến Vũ Nhi.

Cô vui mừng vì những hành động này của Hàn Dương Phong.

Thứ cô chờ đợi bây giờ chỉ là một buổi lễ kết hôn nữa là cô có thể cùng Bảo Bảo và Hàn Dương Phong ở chung với nhau rồi.
Hàn Dương Phong thì rất yêu Vũ Nhi cũng như là luôn cưng chiều tiểu Bảo Bảo..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 62: 62: Công Khai


Vào một buổi sáng đẹp trời, ở trong một chung cư cao cấp.
“Vũ Nhi, Vũ Nhi.”
Hàn Dương Phong gõ cửa nhà cô ấy rất hốt hoảng.
“Ai đó.”
Vũ Nhi mở cửa ra thì thấy Hàn Dương Phong đang đứng trước cửa nhà mình.

Cô liền định hình và đóng cửa lại.
“Đợi em tí.”
Vũ Nhi vội vả thay đồ, chỉnh chu lại và ra mở cửa cho Hàn Dương Phong.
“Anh tìm em có việc gì vậy?”
“Hôm qua không hiểu tại sao nhà anh lại mất đâu kem đánh răng.

Em cho anh mượn dùng tạm nhé.”
Vũ Nhi đi vào bên trong lấy ra cho Hàn Dương Phong dùng.
“Hẹn tí nữa gặp em nhé em yêu.”
Nói xong Hàn Dương Phong đi về nhà mình, còn Vũ Nhi thì đứng đó vừa nhúng nhảy vừa mỉm cười với câu nói vừa rồi của anh ấy.

Tâm hồn của cô như bay lên chín tầng mây.

Bảo Bảo bắt gặp được hình ảnh này của Vũ Nhi nên chế nhạo cô ấy.
“Quả thật con người khi có tình yêu đều trở nên điên dại mẹ nhỉ.”
“Nhiều chuyện quá.

Con mau đi vào nhà vệ sinh đi.”
“Con vừa mới ra mà.

Chuẩn bị ăn thì mẹ lại kêu đi vệ sinh tiếp.

Quả là tình yêu đến con người cũng đổi thay.

Ha ha.”
“Thôi nào ông cụ non.

Nhanh chứ ba con chờ đó.”

“Mới đầu không cho gọi cơ mà.

Giờ thì ba con đồ.

Mẹ con yêu vào phải là dịu dàng nhất rồi.”
Bảo Bảo biết được tình cảm của mẹ mình và ba đang ngày càng phát triển nên cứ đà đó mà chọc ghẹo Vũ Nhi.
Thế rồi cả ba người cùng nhau đi đến đường.
“Bảo Bảo đi học ngon nhé.

Tí nữa ba với mẹ sẽ qua đón con.”
“Dạ.

Ba mẹ đi làm vui vẻ.

Tối qua ăn cơm nha ba ba.”
“Được rồi.

Bye bye Bảo Bảo.”
Hàn Dương Phong chở Vũ Nhi gần đến công ty thì nét mặt Vũ Nhi bắt đầu thay đổi.
“Anh dừng cho em xuống chỗ này đi.”
“Tại sao thế.”
“Bây giờ chưa phải là lúc để công bố chuyện này.

Lên công ty chúng ta cũng nên giữ khoảng cách.”
“Không sao đâu Vũ Nhi.”
“Nhưng bây giờ tuyệt đối không được.”
Hàn Dương Phong đành nghe lời Vũ Nhi và chở cô đến gần công ty và anh ta vô trước.
Cả hai người cùng đứng chung một thang máy.

Ở phía sau cùng Hàn Dương Phong lén lúc nắm lấy tay của Vũ Nhi.

Cô cứ gạt ra vì sợ mọi người sẽ nhìn thấy.

Anh ta thì cứ đứng mỉm cười.
“Chào sếp Hàn.”
Như mọi khi tất cả mọi người đều chào anh ta.

Nhưng hôm nay bỏ đi nét mặt lạnh lùng thì đó là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
“Hôm nay sếp Hàn lại vui vẻ nữa rồi.”
“Chắc sếp đang yêu rồi.”
“Ai mà được sếp Hàn yêu chắc hạnh phúc lắm.”
Hàn Dương Phong về văn phòng của mình và giải quyết các công việc đang dang dở.
Ở trong khu mua sắm trong trung tâm thành phố thì ở nơi này Minh Nguyệt đang đi shopping.

Nghe mọi người bàn tán về cuộc hủy hôn của Hàn Dương Phong nên lấy làm lạ liền gọi điện hỏi thăm.
“Anh ổn không anh?”
“Dụ gì thế Minh Nguyệt.”
“Đầu anh cao lên mấy phân rồi, sao em không thấy nhỉ?”
“À chuyện đó hả.

Hủy hôn cũng tốt thôi.”
“Sao lại tốt?”
“Khi nào gặp anh sẽ kể em nghe.

Anh phải giải quyết tin đồn đó mới được.”
Hàn Dương Phong cũng dần quên đi tin đồn giữa anh và Thiên Ngân.

Bây giờ anh phải tìm cách giải quyết những tin đồn tiêu cực đó vì đó cũng là một trong những tin đồn gây ảnh hưởng đến cổ phiếu của công ty.
“Thiên Ngân, anh cần sự giúp đỡ của em?”
“Em giúp được gì anh?”

“Chuyện của hai ta hủy hôn đã ảnh hưởng đến cổ phiếu của công ty.

Anh tính mở cuộc họp báo mời em đến để đính chính tin đồn này.”
“Đính chính như thế nào?”
“Mọi thứ anh đã có kế hoạch rồi chỉ cần em có mặt.”
“Được thôi.

Khi nào bắt đầu.”
“Mười giờ nhé.

Anh chuẩn bị tất cả chỉ chờ em đến.”
Hàn Dương Phong đã có kế hoạch riêng của anh ấy.

Vì chuyện này mà các cổ đông đã tạo áp lực cho anh ấy nên để giải quyết sự việc của anh gây ra anh liền triệu tập mọi người ở công ty trong phòng họp.

Trong đó có cả Vũ Nhi.
“Hôm nay tôi gọi mọi người đến gấp đây là vì có chuyện cần mọi người trợ giúp.”
“Chuyện cá nhân của tôi ảnh hưởng đến hoạt động của công ty do đó tôi sẽ đứng ra chịu mọi trách nhiệm.

Mười giờ hôm nay tôi sẽ mở cuộc họp báo.

Mọi người giúp tôi gọi các nhà báo lớn đến trong một tiếng nữa nhé.”
“Vũ Nhi em theo tôi để hỗ trợ trong buổi họp báo này.”
Nói xong Hàn Dương Phong cúi đầu thay cho lời cảm ơn của anh ấy gửi đến mọi người.
Tất cả mọi người trong công ty liền liên hệ đến các nhà báo, đài lớn ở trong nước về cuộc họp báo này.
Tiếng đồng hồ đã điểm, mười giờ đã đến, ở trung tâm hội nghị ở công ty Hàn Dương Phong đang diễn ra cuộc họp báo do anh ấy tổ chức.

Nơi này các cánh nhà báo săn tin và các nhà báo lớn đều xuất hiện.
Đứng ở trên sân khấu lúc bấy giờ là Hàn Dương Phong, ở bên sau cánh gà là Vũ Nhi, bên cạnh Hàn Dương Phong là sự hiện diện của Thiên Ngân.
“Xin chào mọi người tôi là Hàn Dương Phong.

Chắc không cần giới thiệu nhiều người bên cạnh tôi là Thiên Ngân.”
“Giữa tôi và Thiên Ngân thật sự chỉ là bạn bè.

Vì tình bạn này khá thân nên làm cho phụ huynh hai bên hiểu nhầm và hẹn ước hôn lễ.”
“Sau khi làm rõ thì đã hủy hôn rồi.

Không như những lời mà báo lá cải đã đăng tin.

Mọi thứ đều sai với sự thật.

Vì tôi và Thiên Ngân đều có cuộc sống riêng của mình.”

Ở bên dưới bắt đầu có nhiều nhà báo muốn đặt câu hỏi cho Hàn Dương Phong và Thiên Ngân, thấy được sự nào núng của những nhà báo, Hàn Dương Phong liền nói tiếp.
“Người tôi sắp mời ra trong buổi họp báo lần này sẽ là người mà mọi người sẽ rất trông chờ.”
“Người đó là người con gái mà tôi rất yêu cô ấy.

Tôi đã bị mất trí nhớ bảy năm trước đến khi gặp lại cô ấy thì không còn ký ức gì cả.

Đến tận bây giờ tôi đã nhớ ra hết mọi thứ và cô ấy đã chấp nhận tôi.”
“Thời gian qua cô ấy đã chịu nhiều ấm ức.

Vũ Nhi à.

Anh rất yêu em.”
Hàn Dương Phong đi từ từ lại nơi mà Vũ Nhi đứng, liên kéo cô ấy lại sát vào người mình và trao cho cô ấy một nụ hôn.
Điều này đã phá vỡ đi mọi tin đồn không tốt của anh với Thiên Ngân và cũng làm cổ phiếu công ty tăng lên lại.
Đồng thời mọi người chú ý nhiều hơn về Vũ Nhi, thông tin của cô có thể được gọi là hot nhất lúc này.
“Cô gái bí ẩn bên cạnh Hàn Dương Phong.”
“Người mẹ đơn thân và giám đốc Hàn thật hư câu chuyện.”
Trên báo bây giờ xoay quanh là Vũ Nhi và Hàn Dương Phong.

Qua đấy anh cũng muốn công khai hết với mọi người về Vũ Nhi.

Vì anh đã hứa sẽ cho cô ấy những thứ cô ấy xứng đáng phải có.
“Trần Kiệt, mọi thứ đã xong.

Còn lại cậu lo liệu giúp tôi nhé.

Hãy cho tin đó chìm xuống bằng một dự án khủng của công ty chúng ta sắp tới.”
“Tôi hiểu rồi tiểu Hàn.

Sắp tới cậu và Vũ Nhi phải cực rồi đấy.”
“Cậu hãy làm thật tốt vào.

Tôi sẽ bảo vệ mẹ con cô ấy.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 63: 63: Hạnh Phúc Sớm Nở Tối Tàn


Mọi người ở nơi đó đều rất ngạc nhiên khi Hàn Dương Phong công khai yêu đương cùng với Vũ Nhi, điều bất ngờ hơn nhất là cả hai đã có con chung.
Chuyện sớm muộn đã đến tai của Hàn Thương Mạnh.

Ông ta bực bội vì thằng con trời đánh này của mình luôn chống lại ông ấy.
“Mau gọi gấp nó về đây cho tôi.”
Hàn Dương Phong biết chắc rằng ba mình sẽ gọi nên đã nắm tay Vũ Nhi đi trong đám đông.
Vũ Nhi quay lại làm việc như mọi khi.
“Em cứ tiếp tục làm việc đi.

Anh có một số chuyện cần giải quyết.”
“Anh thật sự không sao chứ Hàn Dương Phong.”
Vũ Nhi nhìn vẻ mặt của Hàn Dương Phong thì biết chắc rằng anh ta đang gặp phải vấn đề gì.

Người mà có thể khiến anh ấy thay đổi sắc mặt như vậy chỉ có thể là Hàn Thương Mạnh.
“Hàn Dương Phong đã quá sai sót rồi.

Ba của anh ta chắc không để yên cho anh ấy rồi.”
Vũ Nhi đứng dậy tính đi theo Hàn Dương Phong nhưng anh ta đã đặt hai tay lên vai của cô và trấn an cô.
“Không sao đâu.

Anh sẽ vì em và con.

Em yên tâm làm việc đi.”
Hàn Dương Phong từng bước đi thể hiện đầy uy nghiêm.

Anh sẽ về nhà để nói với ba của anh ấy hết tất cả mọi việc.
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm ở căn biệt thự nhà họ Hàn.

Tiếng xe của Hàn Dương Phong vừa dừng đến thì đã có người ra đón cậu ấy.
“Cậu chủ, ông chủ đang đợi cậu.”
Bước đi của Hàn Dương Phong nhanh nhẹn hơn.

Anh ta lập tức vào thẳng nhà khách.

Nơi này đã có Hàn Thương Mạnh đợi sẵn.
Hàn Dương Phong vừa đến.

Cúi đầu kính chào ba mình thì ông ta đứng bật dậy tiến lại gần Hàn Dương Phong, vung tay lên cao tát thẳng mặt anh ấy.
“Thằng nghịch tử này.

Mày chọc tao tức chết mới được đúng không?”
Sau cú tát này của Hàn Thương Mạnh thì anh ấy lập tức trở về tư thế cúi đầu.

Cứ như sẽ chịu mọi hình phạt từ ông ta.
“Mày với con nhỏ đó đã nhận ra nhau từ khi nào?”
Nghe được câu này Hàn Dương Phong liền ngẩng cao đầu lên và hỏi lại ba mình.
“Ba biết cô ấy à?”
“Mọi thứ mày làm lão già như tao đều biết cả.

Mày cứ tưởng thế là giỏi à?”
“Còn con nhỏ đó có gì để mà mày yêu đương.”
“Thứ đàn bà hám tiền như vậy mà mày con quen sao?”
“Tao nuôi mày lớn đến chừng này.

Ngay cả việc nhìn nhận đúng sai còn để tao phải chỉ bảo à?”
“Ba không được xúc phạm cô ấy như vậy.”
“Mày có biết nó đã làm gì rồi không?”
Hàn Dương Phong không hiểu được ý Hàn Thương Mạnh đang tính nói là gì.
“Đưa cho nó xem để nó sáng mặt ra.”
Từ phía sau một người lạ mặt cầm trên tay là một sắp hình ảnh và những giấy tờ gì đó đặt lên bàn.
“Mày mau coi người phụ nữ của mày đã làm gì vào bảy năm trước đi.”
Thì ra ông ta đều có sự chuẩn bị cả rồi.

Ông ta đã cho chụp hình lại lúc ông ấy và Vũ Nhi trao đổi tiền để cô ấy rời xa anh ta.
“Cô ấy không làm vậy được.

Ba đang cố chia cắt tụi con sao?”
“Mày mau tỉnh lại đi.

Cái gì có thể giả được chứ lịch sử giao dịch sao tao làm giả được.

Nếu mày không tin thì mày hãy hỏi để xác nhận.”
Hàn Dương Phong liền gọi điện trực tiếp cho Vũ Nhi để xác nhận những lời của Hàn Thương Mạnh nói là có chính xác hay không.
“Vũ Nhi.

Anh hỏi em chuyện này.

Em phải trả lời thật lòng hết mọi chuyện nhé.”
“Em nghe đây Hàn Dương Phong.

Anh cứ hỏi đi.”
“Bảy năm trước em đã từng gặp ba anh rồi chứ? Em và ông ấy đã trao đổi với nhau và em đã nhận số tiền đó rồi đúng không?”
“Hàn Dương Phong.

Đúng sự thật là như vậy nhưng mà…”
“Em đã đi ra nước ngoài cùng với số tiền đó đúng chứ.”
“Đúng là vậy nhưng mà không phải bây giờ em đang ở đây với anh sao?”
“Được rồi.

Cảm ơn em.”
Hàn Dương Phong thật bất ngờ khi mà tại sao Vũ Nhi có thể nuôi dưỡng Bảo Bảo tốt đến như vậy thì ra là nhờ số tiền đó để có được ngày hôm nay.
“Mày tin lời tao nói chưa.

Nó nhắm vào tiền của mày thôi chứ không yêu mày đâu.”
“Đứa con nó giữ lại cũng chỉ là để đặt một chân vào cái nhà này.

Chứ nó không yêu thương gì mày cả.”
“Mày mau tỉnh mộng đi.”
Hàn Dương Phong bắt đầu rối bời vì những câu nói của ông ấy.

Vì quả đúng thật nếu có được Bảo Bảo thì Vũ Nhi cũng sẽ coi như đã có tấm vé bước chân vào nhà họ Hàn rồi.
Nhưng anh ta vẫn không tin Vũ Nhi là con người như vậy.

Sự thật quá phũ phàng với Hàn Dương Phong.

Vũ Nhi đã nhận lấy tiền rồi có muốn suy nghĩ tốt cho cô ấy cũng khó cho anh.
“Ba đừng suy nghĩ cô ấy là loại người như vậy.”
“Nếu nó yêu mày thật thì nó đã không nhận lấy số tiền đó một cách không ngần ngại rồi.

Tao vừa đề cập đến là nó đã trả lời liền.”
“Tao có giữ đoạn ghi âm này.”
“Phát cho nó nghe đi.”
Vũ Nhi ở bên này thì rất lo lắng.

Không phải cô lo lắng rằng bí mật đó sẽ bị bại lộ mà cô lo là Hàn Dương Phong sẽ hiểu lầm với số tiền đó.

Vì thật sự sau khi qua bên đó cô không dùng một đồng nào trong số tiền đó cả.

Có thể trả cho ông ta bất cứ lúc nào.
Cô cố gọi cho Hàn Dương Phong nhưng kết quả là máy bận.
“Anh ấy đang gặp chuyện gì rồi sao?”
Vũ Nhi tìm mọi cách liên lạc với Hàn Dương Phong nhưng đều không được.
Đồng nghiệp xung quanh thì đang bàn tán về chuyện của Vũ Nhi và Hàn Dương Phong nhưng trong lòng cô bây giờ chẳng bận tâm gì cả.

Cô chỉ cần biết bây giờ Hàn Dương Phong đã và đang làm gì.
Hàn Thương Mạnh rất bực tức vì hành động tự phát này của Hàn Dương Phong.

Ông ta bắt đầu vị thế của một ông trùm thật sự.
“Gọi Minh Nguyệt về điều hành công ty.”
“Ngay lập tức sa thải Vũ Nhi.

Càng sớm càng tốt.”
“Nhốt Hàn Dương Phong lại và thu hết tất cả những thứ có thể liên lạc được bên ngoài.”
“Trong hôm nay phải đưa đứa cháu nội đang thất lạc ở bên ngoài về nhà cho ta.”
Tất cả thuộc hạ của ông ta đã nghe thấy lệnh và đều thực hiện.

Minh Nguyệt thì không biết chuyện gì liền gọi cho Hàn Dương Phong nhưng không thấy trả lời.
Cô ấy tìm gọi đến Trần Kiệt.

Lúc này Trần Kiệt cũng vừa biết tin nên không thể giúp đỡ được gì.
Vũ Nhi thì chưa kịp lo cho Hàn Dương Phong xong thì đã nhận được quyết định sa thải của phòng nhân sự.
Cô không mấy bất ngờ, vì biết rõ chuyện này chắc chắn đã được Hàn Thương Mạnh nhúng tay vào..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 64: 64: Một Ngày Tồi Tệ


Vũ Nhi cảm thấy lo lắng cho an nguy của Hàn Dương Phong, vì lần này anh ta đã làm trái đi lời nói của Hàn Thương Mạnh.
Không biết điều gì sẽ đến với anh ấy trong thời gian tiếp theo.
“Có chuyện gì vậy chị Vũ Nhi?”
Trước những câu hỏi của đồng nghiệp xung quanh, Vũ Nhi chỉ im lặng mà không trả lời.

Cô rơi vào trầm tư suy nghĩ.

Thứ cô nghĩ bây giờ là sự an toàn của Bảo Bảo và Hàn Dương Phong.
“Nếu ông ta biết Bảo Bảo được mình giữ lại thì có làm điều gì không.

Lão già này thật thâm độc.”
Vũ Nhi nghĩ như vậy cô nhanh chóng dọn dẹp bàn làm việc và rời khỏi công ty đến trường đón Bảo Bảo.
Ở tại sân trường, như mọi khi thì Bảo Bảo đứng đợi Vũ Nhi đến đón nhưng vì sắp không nhịn được liền đi vệ sinh.
Vũ Nhi đến nơi thì không thấy Bảo Bảo đâu cả liền sợ hãi, sợ ông ấy đã ra tay với Bảo Bảo.
“Bảo Bảo… Bảo Bảo…”
Vũ Nhi hô to tên của Bảo Bảo, cô giáo gần đó nghe được liền chạy ra nói với Vũ Nhi.
“Bảo Bảo mới nảy còn đứng đây đợi mẹ đến đón về mà bây giờ đã không thấy đâu rồi.”
Cô giáo cùng với Vũ Nhi chạy khắp trường để tìm Bảo Bảo.

Tìm ở mọi nơi trong trường nhưng vẫn không thấy, lúc này mắt Vũ Nhi đã bắt đầu rơm rớm nước mắt.
“Mommy…”
Tiếng của Bảo Bảo gọi Vũ Nhi từ phía xa vọng đến.

Vũ Nhi nghe thấy tiếng của Bảo Bảo liền quay lại, chạy thật nhanh đến và ôm lấy Bảo Bảo.
“Con có sao không? Nảy giờ con đi đâu thế?”
“Mommy sao thế.

Đợi mẹ lâu quá mà con sắp không chịu nổi nên đã đi vệ sinh.”
Vũ Nhi vừa ôm Bảo Bảo vừa khóc.

Bảo Bảo thấy không có Hàn Dương Phong đi cùng cũng nghi ngờ được điều gì đó liên quan đến ba mình.

Vì sáng nay Hàn Dương Phong hứa sẽ đến cùng Vũ Nhi để đón Bảo Bảo.
Cả hai như thường ngày cùng nhau đi về nhà.
Một người như Hàn Thương Mạnh thì quá rõ con đường về nhà hàng ngày của Vũ Nhi và Bảo Bảo.

Nên ở đó đã được bố trí sẵn.
Hai mẹ con đang đi thì có một chiếc xe đột nhiên dừng sát hai mẹ con.
Rẹt!
Tiếng kéo cửa xe thật chớp nhoáng.

Bước xuống là bốn người áo đen tiếp cận Vũ Nhi và Bảo Bảo.
Sức của hai người sao có thể chống lại được bốn người đàn ông cao to nên đã bị đánh thuốc mê và bỏ lên xe.
Vũ Nhi và Bảo Bảo không biết chuyện gì sắp đến với mình.
Bảo Bảo mở mắt dậy thì thấy mình đang ở trong một căn phòng rất sang trọng, nhìn đi nhìn lại từng đồ vật được sắp xếp trong căn phòng này thì đủ biết được vị thế của người chủ của căn nhà này là ra sao.
Cậu bé rất bình tĩnh tìm kiếm xung quanh nhưng không căn phòng này như tách biệt với thế giới bên ngoài.

Không có một thứ gì có thể từ bên trong nhìn ra được bên ngoài.
Còn Vũ Nhi sau khi tỉnh dậy, mở mắt ra thì trước mặt cô là Hàn Thương Mạnh.
Quả thật ông ta đã bắt đầu ra tay.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Tôi không ngờ lại gặp ông sớm đến như vậy?”
“Cô có điều gì muốn nói nữa không?”
“Tôi có rất nhiều thứ muốn nói với ông.”
“Cô đã nhận được số tiền đó nhưng những gì tôi với cô trao đổi thì cô chưa thực hiện được.”
“Tiền của ông à.

Tôi còn giữ đây.

Tôi sẽ đưa lại cho ông.

Thứ tôi cần là Bảo Bảo và tình yêu của cuộc đời tôi.”
“Tình yêu à? Cô yêu con trai tôi à? Hay cô yêu tiền của cái nhà này?”
“Ông nghĩ ai cũng chỉ biết tiền giống như ông à?”
“Không phải nếu cô vào được cái nhà này thì cô có thể trả tiền nợ mà mẹ kế cô để lại cho ba cô à?”
Vũ Nhi không ngờ được ông ấy không chỉ điều tra cô mà còn điều tra đến người thân của cô.

Mọi thông tin về cô ông ta nắm trong lòng bàn tay cả.
“Tôi cũng cảm ơn cô đã cho tôi đứa cháu khá là dễ thương và kháu khĩnh.”
“Để cảm ơn cô thì tôi đã trả số nợ đó giúp cô rồi.”
“Từ nay cô và nhà chúng tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào nữa.”
“Cháu thì tôi sẽ nuôi.

Tiền tôi có thể cho thêm cô nếu cô cần.

Cô hãy đưa ra một khoảng nhất định đi.

Tôi sẽ đáp ứng.”
Vũ Nhi nghe được câu này trong người cô bây giờ rất bực, trước giờ cô đều lo sợ khi phải đối diện với ông ta nhưng hôm nay đã là quá giới hạn với cô ấy.
“Ổng tưởng tiền ông là được tất cả à.

Ông nghĩ rằng ông đang một tay che trời à?”
“Tôi sẽ lấy lại hết tất cả những gì mà ông đang giữ.

Tôi sẽ cho ông biết cảm giác mất đi người thân là như thế nào?”
Hàn Thương Mạnh nhếch môi cười khinh.
“Cô làm được gì tôi?”
“Cô cướp gì từ tôi.”
“Cô đang nói những thứ mà cô không bao giờ làm được à.”
Hàn Thương Mạnh ra hiệu thả Vũ Nhi đi.
“Cô đi đi.

Mọi thứ tôi đã sắp xếp.

Bảo Bảo sẽ do nhà họ Hàn chúng tôi nuôi dưỡng.”
Vũ Nhi bây giờ cũng không gặp được Bảo Bảo nên cô ra về.
“Bây giờ phải về và suy nghĩ kế sách lâu dài trước con cáo già Hàn Thương Mạnh.

Nếu ở lại thì cũng không có kết quả gì.”
Vũ Nhi đứng dậy và ra đi một cách dứt khoát.

Trước khi rời đi cô vẫn không quên nhìn thẳng mặt Hàn Thương Mạnh và nói thật lớn.
“Rồi ông sẽ trả giá những hành động mà ông làm.”
Thật là tồi tệ với Vũ Nhi, trong một ngày mà cô đã mất tất cả.

Mất đi người mình yêu thương và mất đi Bảo Bảo, đứa con mà cô đã đánh đổi tất cả chỉ để được như hôm nay.
Hàn Thương Mạnh thật độc ác với cô.

Cướp đi hết tất cả mọi thứ của cô.
Sau khi nói chuyện với Vũ Nhi xong thì Hàn Thương Mạnh đã đến căn phòng của Bảo Bảo.
Ông ta check cam ở căn phòng này để coi thử Bảo Bảo đang làm gì.

Thấy Bảo Bảo rất ngon và ngồi chờ nên ông vào để bắt chuyện.
“Chào ông.”
“Cháu biết ta à?”
“Chắc ông là chủ của căn nhà này ạ? Tại sao ông lại bắt mẹ con con đến đây?”
“Mẹ của con đã bỏ con đi rồi.

Cô ấy vì tính mạng của mình mà đã không cần đến con nữa.”
“Mommy không phải như vậy đâu.

Ông đừng lừa cháu.”
“Đó là sự thật.

Không tin ta cho cháu đi khắp nhà để kiểm tra.”
“Vậy ông cho con đi tìm đi.”
Mục đích thật sự của Bảo Bảo ngoài tìm kiếm mẹ mình ra thì cậu bé đang cố ghi nhớ thiết kế của ngôi nhà và nhìn ra xung quanh để nhầm kiếm định vị được mình đang ở đâu.
Sau khi đi một vòng thì quả thật là không có Vũ Nhi.

Nhưng cậu thấy được hình như đã có ai đó ngồi nói chuyện ở dưới phòng khách và có một căn phòng không thể vào được.

Có thể căn phòng đó là nơi mà Vũ Nhi được giam lỏng.
“Cháu tin ta rồi chứ.”
“Cháu thấy có một căn phòng không được vào? Không biết trong đó có gì vậy ạ?”
“Tí nữa cháu sẽ được vào đó thôi.”
Bảo Bảo từ lúc gặp Hàn Thương Mạnh đã nhớ ra được đây là người đàn ông mà cậu đã gặp ở công viên lúc trước.
“Cháu không thắc mắc ta là ai à?”
“Dạ có chứ.

Nhưng ông muốn nói thì đã nói cho con rồi.

Cần gì con phải hỏi ạ.”
“Hừm.

Được được.

Ta là ông nội của con.”
“Nếu là ông nội con thì tại sao không gọi con và mẹ cùng đến mà lại dùng cách này.”
“Rồi sau này cháu sẽ hiểu.”
Hàn Thương Mạnh bước đi ra ngoài và dặn thuộc hạ của ông ta trông chừng cậu bé cho thật tốt.

Không có lệnh của ông ta thì không được ai đến gần..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 65: 65: Thân Phận Của Minh Nguyệt


Ở trong căn phòng kín, Hàn Dương Phong rất điềm tĩnh để suy nghĩ đối sách vẹn toàn nhất để thoát khỏi sự giam lỏng của Hàn Thương Mạnh.
Đang ngồi toan tính thì tiếng mở cửa phòng làm anh ấy chú ý, ngước nhìn lên là Hàn Thương Mạnh đang từ từ bước vào.
“Tao có món quà bất ngờ dành tặng cho mày.

Thứ nghịch tử.”
Hàn Dương Phong im lặng và dõi theo từng cử chỉ của ba anh ấy.
Ông ta tiến lại gần ngồi xuống điện thoại có kết nối camera ở phòng Bảo BẢo cho anh ta xem.
“Cháu của ta đang ở đây rồi.

Mày có muốn gặp nó không.”
“Tao rất vừa lòng với thằng nhóc này.”
“Tuy mẹ nó không ra gì nhưng dạy dỗ nó rất tốt, lại còn lanh lợi nữa.”
Hàn Dương Phong vẫn rất điềm tĩnh, không thể hiện sự nôn nóng tí nào cả.

Mặc dù trong lòng anh ấy bây giờ muốn gặp liền Bảo Bảo.
“Bảo Bảo là cháu nội của ba đó.”
“Mày yên tâm, tao không làm gì hại đến cháu tao đâu.”
“Vậy thì được.”
“Mày có muốn gặp nó không?”
Hàn Dương Phong im lặng và không trả lời câu hỏi này của ba anh ấy.
“Tao biết mày rất muốn gặp nó.

Nhưng tao cũng có một trao đổi với mày.

Điều này cũng chỉ muốn tốt cho mày và cháu của tao thôi.

Mày muốn nghe chứ.

Nếu không thì cứ ở mãi trong này đi.”
“Ba nói đi.

Chỉ cần liên quan đến Bảo Bảo thì con sẽ làm.”
Anh ta bắt đầu xiêu lòng.

Có thể Bảo Bảo bây giờ là điểm yếu của anh ấy.
“Mày chỉ được lựa chọn một trong hai.”
“Một là cùng nhau yêu đương bên người con gái mày thích.

Tao sẽ không có thằng con như mày và Bảo Bảo sẽ thuộc về ta.”
“Hai là mày sẽ sống cùng Bảo Bảo và phải dứt khoát chấm dứt với đứa con gái kia.”
“Mày chọn đi.”
“Khi nào có câu trả lời thì nói ta.”
Hàn Thương Mạnh đi ra khỏi phòng để anh ấy có thời gian suy nghĩ.
Đứng trước lựa chọn bên cạnh Vũ Nhi hoặc bên cạnh Bảo Bảo điều này rất khó đối với anh ấy.

Vì cả hai đều quan trọng đối với cuộc đời của Hàn Dương Phong.
Lúc bấy giờ Hàn Minh Nguyệt cũng đã bắt đầu hành động.
Thực ra cô ta không như chúng ta thấy là một cô gái dễ thương luôn chỉ biết chơi bời.
Cô ta và Hàn Dương Phong là cùng ba khác mẹ.

Cô ta từ bé đã luôn phải học cách nhường hết mọi thứ cho Hàn Dương Phong.

Ngay cả mẹ của mình cũng phải nhường luôn cho anh ta.
Nhiều năm về trước khi cả hai còn nhỏ thì Mẹ của Minh Nguyệt dẫn cả hai cùng đi leo núi.

Vì tính tò mò của Hàn Dương Phong lúc bấy giờ mà đã vô tình trượt chân rơi xuống vách núi.
Rất may là anh ta lúc đó đã nắm lấy lại được cành cây mọc ven vách.

Vì mẹ của Minh Nguyệt rất yêu quý cả hai.

Khi thấy Hàn Dương Phong bị vậy liền vội leo xuống cứu cậu ấy.
Vừa đưa được cậu lên thì mẹ của Minh Nguyệt không giữ được thăng bằng và đã gặp rớt xuống chân núi.
Sau đợt đi chơi đó thì Minh Nguyệt luôn nghĩ rằng Hàn Dương Phong là người khiến cho cô ấy mất đi một trong những người mà cô yêu quý nhất cuộc đời này.
Cô luôn phải giả vờ trước mặt Hàn Dương Phong là một con người chỉ lo chơi chứ không biết gì.

Nhưng sự thật cô đã âm thầm cho điều tra hết mọi thứ về anh ta.
Đồng thời trong lúc du học cô cũng đã tham gia một tổ chức xã hội ngầm.

Trong tổ chức này cô là một trong những sát thủ hàng đầu của tổ chức.
Tất cả nhiệm vụ giao cho cô đều được giải quyết nhanh gọn và không có bất cứ dấu vết nào.
Mục đích cô về nước là báo thù cho mẹ mình.

Cô sẽ làm cho Hàn Dương Phong cảm thấy đau khổ khi mà mất đi người mình yêu nhất.
Kế hoạch của cô bắt đầu.
Cô kêu gọi các cổ đông ở công ty nói ra những sai sót mà Hàn Dương Phong mắc phải và làm cho mọi người mất đi tín nhiệm đối với anh ấy.

Từng bước từng bước được cô làm rất chu toàn.
Hàn Thương Mạnh thì không quan tâm mấy đến cô con gái út của mình nên điều này ông ta không hề hay biết.
Sau khi họp với các cổ đông lớn của công ty xong thì Minh Nguyệt như thói quen hằng ngày ở tổ chức.

Cô ta bật hộp thư ẩn danh ở máy tính lên và nhận được một nhiệm vụ.
Nhiệm vụ này lúc đầu cô nhận được thì thấy rất là lạ.

Tại sao lại là cô phải đi thực hiện nhiệm vụ đó và tại sao nhiệm vụ này đích thân cô thực hiện.
Minh Nguyệt suy nghĩ một hồi và quyết định gọi lên cấp cao của tổ chức để hỏi.
“Tôi là Át Bích, Tôi vừa nhận được một nhiệm vụ.

Tại sao lại là tôi phải thực hiện?”
“Boss muốn đích thân cô phải thực hiện vì điều này trực tiếp Boss chỉ đạo.

Nếu cô không làm có quyền rời khỏi tổ chức.”
Tổ chức này nghe đơn giản là rời khỏi tổ chức nhưng thật sự trước giờ những người đã có ý định rời đi đều không còn thấy xuất hiện ở bất cứ nơi nào trên trái đất, đồng nghĩa là sẽ bị khai tử.
Minh Nguyệt nghe vậy liền thực hiện ngay nhiệm vụ mình được giao.

Nhiệm vụ của Minh Nguyệt được giao đó là phải giải cứu Hàn Dương Phong và Bảo Bảo thoát khỏi sự giám sát của Hàn Thương Mạnh.
Tức là phải giải cứu kẻ thù lớn nhất cuộc đời cô.
Cô lập tức về nhà để gặp Hàn Thương Mạnh.
Vừa bước chân đến cổng nhà thì cô ấy đã thấy được một không khí u ám đang bao lấy nhà mình.
Cô lấy lại tinh thần và bắt đầu diễn xuất trước mặt Hàn Thương Mạnh.
“Ba ơi.

Con về rồi.”
“Giờ này sao còn ở đây.

Đáng lẽ ra con phải ở trên công ty chứ?
“Công ty thì cũng đã xong cả rồi.

Không có việc gì làm.

Nên con về nhà thăm ba.”
“Có chuyện gì à? Tính xin tiền đi mua sắm nữa đúng không?”
“Lúc nào ba cũng nghĩ con gái chỉ có mua sắm thôi sao?”

“Thế có chuyện gì con nói ba nghe xem.”
“Vừa bước chân đến cửa nhà là con thấy có điều bất bình thường rồi.”
Minh Nguyệt vừa nói vừa nhìn xung quanh nhà mình.

Nhìn kỹ từng vị trí trong nhà.

Với kinh nghiệm sát thủ của cô thì cô thừa biết rằng trong nhà đã xảy ra chuyện gì.
“Không có chuyện gì đâu.”
“Ba đừng giấu con.

Đột nhiên gọi con về điều hành công ty là chắc chắn có chuyện gì rồi mà chuyện này còn liên quan đến anh nữa đúng không?”
Hàn Thương Mạnh đứng dậy rót lý nước, vừa đi vừa nói.
“Con đừng suy nghĩ nhiều.

Không có chuyện gì đâu.”
“Nếu có chuyện gì thì ba hãy nói cho con biết đi.

Biết đâu con có thể khuyên được anh.”
Minh Nguyệt đi thẳng vào vấn đề luôn vì tình trạng này đâu phải là lần đầu Hàn Thương Mạnh giam lỏng Hàn Dương Phong.
“Thế ta kể con nghe nhé.

Con lên gặp nó liệu mà khuyên.”
Hàn Thương Mạnh kể hết tất cả cho Minh Nguyệt nghe, những điều này cô cũng thừa biết.
Cô thấy có thể lợi dụng chỗ ba mình vì mục tiêu của cô nhắm đến cũng chính là Bảo Bảo và Vũ Nhi.

Vì cô về là để làm cho Hàn Dương Phong biết được cảm giác mất đi người mình yêu quý sẽ đau như thế nào.
Cô chầm chậm đi lên căn phòng mà Hàn Dương Phong được giam lỏng ở đó.

Lấy hết bình tĩnh của mình và đối mặt với kẻ thù.
“Hàn Dương Phong, anh làm gì mà để ba bực mình vậy?”
“Minh Nguyệt, em đến đúng lúc quá.”
“Em nói anh thế này.

Trước mắt anh nên từ bỏ cô gái kia đi và nuôi dưỡng Bảo Bảo.

Vì dù gì cô gái ấy cũng đã nhận tiền từ ba rồi.”
“Vũ Nhi không như em nghĩ đâu.”
“Em không cần biết cô ấy như thế nào.

Nhưng cách tốt nhất để anh thoát khỏi cảnh này là phải chọn điều này thôi.”
“Trước mặt bat anh cứ giả vờ rất căm hận cô ấy.

Dù gì anh cũng được bên cạnh Bảo Bảo.

Còn cô gái kìa thì phải có kế sách lâu dài.”
Hàn Dương Phong cũng đã suy nghĩ cách này là tốt nhất bây giờ nên đã quyết định chọn cách này để nhằm kéo dài thời gian cho kế sách sau.
“Nếu anh đồng ý thì đi cùng với em xuống gặp ba.”
Hàn Dương Phong cùng đi với Minh Nguyệt xuống dưới để trả lời Hàn Thương Mạnh.
“Con đã suy nghĩ kỹ rồi.

Vũ Nhi quả thật là một người phụ nữ ham tiền.

Cô ta nhận tiền và đi nước ngoài.

Thế mà con lại yêu một người như cô ta, còn vì cô ta mà đã làm ba tức giận.”
Hàn Thương Mạnh mỉm cười.

Và nghĩ rằng ông vì ông ta đang nắm điểm yếu của Hàn Dương Phong trong tay nên từ bây giờ anh ta sẽ nghe lời ông ấy.
“Con nói gì mà nó đã cho kết quả sớm thế.”
“Con chỉ khuyên là nên nghe lời ba thôi.

Vì ba luôn muốn tốt cho tụi con mà.”
“Cho thằng bé xuống đây.”
Bảo Bảo được đưa xuống để gặp Hàn Dương Phong.

Vừa thấy Bảo Bảo thì anh ta vội vàng chạy đến ôm lấy cậu bé.
“Bảo Bảo, con có sao không?”
“Dạ con không sao.

Ba ba, mẹ cũng được đưa đến cùng với con chứ?”
Vừa nghe đến tên Vũ Nhi thì Hàn Dương Phong lập tức đánh vào mông của Bảo Bảo.

Vì anh ta sợ sẽ lộ hết mọi chuyện nên đành phải làm vậy với Bảo Bảo.
Bảo Bảo đau một mà trong lòng anh ta đau đến mười.
“Cô ta là kẻ xấu.

Từ nay con không được nhắc đến tên cô ta trước mặt ông nội nữa nghe không.”
Bảo Bảo quả thật mạnh mẽ, bị như vậy nhưng vẫn không khóc.

Cậu bé thấy cách nói chuyện của ba mình hôm nay rất khác.

Mỗi khi chỉ cần nhắc đến Vũ Nhi à anh ta liền dành những lời yêu thương nhưng hôm nay thì khác với mọi khi.
Biết được điều này có vấn đề nên Bảo Bảo lanh lợi đáp lại.
“Dạ con biết rồi.

Xin lỗi ông nội và ba.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 66: 66: Những Điều Bí Ẩn


Hàn Thương Mạnh thấy vui khi tất cả đều được như ý của ông ta.
“Từ mai hãy cho cháu của ta đến học trường quốc tế.

Nơi này mới xứng với thằng bé.”
“Con cảm ơn ông nội.”
Hàn Dương Phong bế Bảo Bảo về phòng.

Anh ấy biết rằng mọi nơi trong căn nhà này đều có camera của Hàn Thương Mạnh do đó anh cũng rất kiệm lời với Bảo Bảo.
“Bảo Bảo ngoan.

Ba sẽ đưa con về nhà của ba.”
“Con có được gặp mẹ không?”
“Từ nay con sẽ không có mẹ.”
Dường như Bảo Bảo hiểu được ý của ba mình vì Hàn Dương Phong trả lời Bảo Bảo giống như là cố tình để cho người khác nghe nên cậu cũng không hỏi thêm.
“Con cùng với Bảo Bảo về nhà.

Bố ở lại chú ý sức khỏe.”
“Mày không chọc điên tao lên là được.”
Bước chân ra khỏi nhà thì anh biết rằng anh sẽ luôn được theo dõi dưới những tai mắt của ba mình.

Dù anh có làm cách nào đi nữa thì vẫn không thoát được sự đeo bám này.
Nhưng vì sự an toàn của Bảo Bảo nên anh ta đành phải làm vậy.
Sau khi đưa Bảo Bảo về nhà thì anh không vội tìm cách liên lạc với Vũ Nhi để tránh bứt dây động rừng.
Minh Nguyệt nhiệm vụ của cô ta ở tổ chức cũng đã gọi gần như là hoàn thành nhưng cô không hiểu tại sao lại có cái nhiệm vụ kỳ quái này với cô ta.
Làm việc lâu với tổ chức nhưng chưa bao giờ gặp phải loại nhiệm vụ như thế này.
Cô cũng rời đi khỏi nhà quay lại công ty để tiếp tục kế hoạch của cô ấy.
“Chào anh tôi là Minh Nguyệt.”
“Chào cô.

Cô hẹn tôi ra đây có chuyện gì à?”
“Tôi nghe bảo anh rất muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi.”

“Cô là…”
“Tôi là Minh Nguyệt người sẽ thay thế vị trí Hàn Dương Phong.”
“À là cô Nguyệt.

Cảm ơn cô đã chiếu cố công ty chúng tôi.

Không như tên Hàn Dương Phong nghe lời con đàn bà đó mà không ký.”
“Tôi gọi anh ra đây chuyện hợp đồng chỉ là phụ.

Tôi muốn anh giúp tôi một chuyện.

Anh có làm được không?”
“Cô Nguyệt cứ nói.

Tôi sẽ sức mình.”
“Anh là bạn trai cũ của Vũ Nhi đúng chứ.”
“Cô Nguyệt biết cô ta à.”
“Anh không cần biết nhiều.

Anh chỉ cần làm theo lời tôi nói.

Xong chuyện tôi sẽ không đối xử tệ với anh đâu.”
“Được cô Nguyệt đây chiếu cố thì tôi còn gì bằng.

Cô cứ nói đi, tôi sẽ thực hiện.”
Hàn Minh Nguyệt đã gặp mặt Thiên Vương, đây cũng là một trong những kế hoạch của cô.

Từng bước của kế hoạch đã được cô thực hiện dần.
Trời đã sập tối, tiết trời trở lạnh, trong căn hộ nhỏ chỉ còn lại mỗi Vũ Nhi.

Cô ấy một mình khóc, không có ai để cùng cố chống lại ông ta.
Cô nghe tiếng động bên ngoài liền chạy ra mở cửa.

Biết đâu đó là Hàn Dương Phong.

Cứ như vậy ba đến bốn lần mở cửa nhưng không phải là anh ấy.
Có lẽ anh ấy cũng không thể xuất hiện vào lúc này.

Vì cô biết rằng dù Bảo Bảo ở đó cũng sẽ được chăm sóc rất kỹ càng.
Cô đang suy ngẫm thì có tiếng bấm chuông cửa nhà cô.

Cô liền chạy ra mở cửa.

Trước mặt cô là một người đàn ông xa lạ.
“Cô có phải là Vũ Nhi không?”
“Đúng thế.

Có chuyện gì à?”
“Boss của tôi có gửi cho cô một bức thư.

Cô mở ra và đọc nội dung trong đó.

Tôi chỉ nhận mệnh lệnh là gửi tận tay cho cô.”
Đưa xong bức thư thì anh ta lập tức rời đi.

Vũ Nhi nghĩ rằng người đàn ông đó có thể là thuộc hạ của Hàn Thương Mạnh gửi thư đe dọa cô ta.

Nhưng sau khi mở bức thư ra thì cô thấy được nội dung trên đó không phải là một lời đe dọa mà giống như là một hướng dẫn.
“Tìm sự trợ giúp từ Trần Vương.”
Cô vẫn không hiểu được ở Trần Vương có gì mà phải nhờ sự trợ giúp từ anh ấy.

Liền gọi điện đến Trần Vương.
“Sao thế Vũ Nhi.

Em gọi anh có chuyện gì à?”
Nghe giọng điệu này của Trần Vương thì cô đón rằng anh ta cũng không biết chuyện gì vừa mới xảy ra từ cô.

Cô cũng đã quen biết anh ta rất lâu nên tin tưởng kể sự việc Bảo Bảo đã bị ông nội nhận về và không cho cô nuôi dưỡng nữa.
Biết được điều này Trần Vương liền chạy đến nhà của Vũ Nhi để động viên cô.
“Vũ Nhi, anh là Trần Vương.”
Vũ Nhi ra mở cửa cho anh ấy vào trong nhà mình.

Căn nhà vốn dĩ sẽ vui vẻ mỗi khi có Bảo Bảo ở nhà bây giờ thật im ắng.
Vũ Nhi nói hết vấn đề khó khăn của mình với Trần Vương và anh ta đã biết được để cần thực hiện những điều đó trước mắt phải tìm một công việc cho Vũ Nhi.
Trần Vương thì luôn muốn Vũ Nhi về công ty mình làm nên anh đã sắp xếp cho cô ngày mai đến và làm luôn trợ lý cho anh ấy.
Đây cũng có thể là cơ hội để anh ta và cô ấy bước qua rào cản tiến tới chuyện tình cảm của nhau.
Trong căn biệt thự của Hàn Dương Phong thì Bảo Bảo cũng rất ổn mặc dù Hàn Dương Phong chưa bao giờ chăm sóc cậu bé được một ngày nhưng người như Bảo Bảo lại rất dễ chịu.
Cậu bé có thể tự mình làm tất cả.

Thậm chí cậu còn tự nấu ăn cho mình theo chế độ ăn mà Vũ Nhi đã đưa ra cho cậu.
“Ba ơi.

Máy tính đằng kia có dùng không ba?”
“Con thích thì cứ lấy mà dùng.”
“Dạ cảm ơn ba ba.”
Hàn Dương Phong cũng thu xếp mọi việc xong thì thăm chừng Bảo Bảo.

Mở cửa ra anh ta thấy Bảo Bảo đang dùng máy tính hăng say mà trong lòng cũng yên tâm phần nào.
“Có chuyện gì à ba?”
“À không có gì.

Bảo Bảo ngủ sớm đi mai còn đến trường mới.”
“Dạ con biết rồi sắp xong rồi ba ba.”
“Con nít dùng máy tính nhiều sẽ hư mắt đó.”
“Dạ xong rồi nè.

Ba ba cho con để máy tính ở trong phòng nha.

Con sẽ không dùng đâu.

Chỉ để khi nào cần dùng đến thôi ạ.”
“Không được sử dụng nhiều vào ban đêm đâu đấy.

Con có cần kể truyện trước khi ngủ không? Ba kể cho con nghe.”
“Mỗi khi mẹ cũng làm vậy đó ba.”
Hàn Dương Phong kể truyện cho Bảo Bảo để ru cậu bé ngủ.

Bảo Bảo cũng dần thiếp đi sau một ngày mệt mỏi.
Còn về phía Vũ Nhi thì cô nằm lăn qua lăn lại không tài nào ngủ được.

Cô đã quen với cái cảm giác luôn có Bảo Bảo bên cạnh mình.
Bỗng nhiên tiếng điện thoại của cô reo lên.

Có một tin nhắn lạ gửi đến cho cô.
“Mẹ yên tâm đi.

Bảo Bảo đã có ba ba lo rồi.”
Cô cứ tưởng mình đang nằm mờ liền đọc lại thật kỹ đó có phải là tin nhắn mà Bảo Bảo đã nhắn cho cô không.
Cô vui mừng không ngớt vì biết được Bảo Bảo đang an toàn, lại còn ở bên cạnh Hàn Dương Phong thì cô yên tâm được phần nào.
Cô thiếp đi lúc nào không hay biết.

Tiếng báo thức đánh thức cô như mọi khi nhưng hôm nay nơi cô đến là công ty của Trần Vương.
Cô kiểm tra lại điện thoại thì không thấy dòng tin nhắn đó đâu cả.

Cô tìm thật kỹ điện thoại của mình như không tài nào tìm được.
“Không lẽ đêm qua vì quá nhớ Bảo Bảo mà mình đã nằm mơ điều này.”
“Nhưng cảm giác rất là thật.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 67: 67: Thế Giới Quay Lưng Với Vũ Nhi


Trời vừa bừng sáng, mặt trời vừa chiếu vài tia nắng thì trong căn biệt thự của Hàn Dương Phong vang lên tiếng báo thức.
“Dạy thôi Bảo Bảo, hôm nay ba con mình cùng đến trường mới nào.”
“Con dậy rồi.

Bữa sáng cũng đã xong hết rồi ba ba.

Mau dùng bữa.”
“Bình thường con dậy sớm vậy à?”
“Mẹ dặn là phải luôn dậy sớm để nếu có quên gì thì chúng ta còn thời gian để quay về lấy.”
“Mẹ con thật là chu đáo và khắt khe với con nhỉ?”
“Dạ không sao ạ.

Chỉ có mẹ là hay quên thôi.

Chứ Bảo Bảo luôn đầy đủ.”
“Bước chân ra khỏi nhà chúng ta hạn chế nói đến mẹ nhé.”
“Bảo Bảo hiểu mà.”
Hàn Dương Phong phải nói trước để cả hai ba con cùng diễn trước mọi tai mắt của Hàn Thương Mạnh.
Cả hai cùng nhau đến ngôi trường mới của Bảo Bảo.

Từ xa nhìn thấy là một ngôi trường rất to lớn, phía trước trường là những siêu xe khủng.
Thoát nhìn đây là một ngôi trường không tầm thường.

Những học sinh trong trường này nhà phải thật giàu hoặc địa vị trong xã hội phải rất lớn.
“Bảo Bảo đến trường rồi.

Đợi ba vô cùng nhé.”
“Bảo Bảo tự vô được ạ.”
“Trường mới mà con biết đường đi không mà tự đi.”
“Bảo Bảo có tìm hiểu trước rồi ba ba.”
“Thôi cứ đợi ba cùng vào.”
Hàn Dương Phong dắt Bảo Bảo vào trong trường, đích thân anh ta giao tận tay cô giáo thì anh mới yên tâm ra về.

“Chào cô, tôi là ba của Bảo Bảo.”
“Cháu của ông Hàn đây à? Dễ thương và đẹp trai nhỉ?”
Bảo Bảo cười mỉm trước lời khen của cô giáo mới.
“Tên đầy đủ của Bảo Bảo là gì vậy cậu Phong?”
“À à.

Bảo Bảo tên đầy đủ là Hàn Thiên Bảo.”
“Thiên Bảo vào đây cùng với cô.”
“Cô gọi con là Bảo Bảo được rồi ạ.

Con thích cái tên này hơn ạ.”
“Được rồi.

Theo cô.

Cô sẽ dẫn con đi làm bài test trước khi phân lớp nhé.”
“Mọi việc nhờ cô nhé.”
“Được rồi.

Anh có thể về rồi anh Phong.”
Hàn Dương Phong từ trường bước ra, anh liếc nhìn xung quanh xem có ai khác thường không.

Quả thật mọi hành tung của anh đều có người giám sát.
Anh quay trở về căn biệt thự nhà họ Hàn để gặp ba mình.
“Thưa ba con về rồi.”
“Sáng nay thằng bé nhập học thấy nó vui hơn hôm qua rồi nhỉ?”
“Dạ nhờ ba mà Bảo Bảo mới vui như vậy.”
“Ta đã chuẩn bị giấy tờ giành quyền nuôi dưỡng Bảo Bảo rồi.

Con đọc qua và điền tên Bảo Bảo vào.

Hay để ta điền luôn.”
Hàn Dương Phong đọc qua tất cả những giấy tờ mà ba anh ta đã chuẩn bị.

Và điền tên của Bảo Bảo vào giấy tờ đó.
“Hàn Thiên Bảo à.”
“Cái tên hay đó.

Từ lần đầu gặp thằng bé ta đã có cảm giác thật gần gũi rồi.”
“Hôm nay nó học về thì chở nó sang chơi nhé.”
Ở trường thì Bảo Bảo được cô giáo dẫn đến phòng giám thị để làm bài kiểm tra phân lớp.
Trước mặt Bảo Bảo là bài test IQ cơ bản.

Đối với Bảo Bảo thì điều này quá dễ dàng để vượt qua.

Nhưng vì che dấu IQ của mình nên Bảo Bảo đã cố tình làm sai một vài câu để có kết quả IQ bình thường.
“Con làm xong rồi ạ.”
“Nhanh thế Bảo Bảo.

Con có cần kiểm tra lại không?”
“Dạ xong rồi ạ.

Bây giờ mình có thể về lớp được chưa ạ?”
“Đợi tí có kết quả rồi cô sẽ cùng con về lớp nhé.”
Bảo Bảo ngồi đợi kết quả để được về lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên ở ngôi trường quốc tế này.
Ở dưới sân nhà Vũ Nhi thì Trần Vương đã đợi sẵn cô ấy ở đây.

Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của cô ở công ty Trần Vương với vị trí là trợ lý riêng của anh ta.

Vừa đến nơi thứ cô nhận được toàn là những lời bàn tán xì xầm không hay về cô ấy.
“Này là người con gái của giám đốc Hàn mà.

Sao cô ta lại xuất hiện ở đây?”
“Giám đốc Hàn thì làm sao quen cô ta được.

Chỉ là chơi qua đường thôi.”
“Biết bao nhiêu người muốn được như cô ta.

Chỉ cần qua đêm với giám đốc Hàn thì cái giá phải trả như thế nào cũng đáng.”
Vũ Nhi bỏ ngoài tai trước những lời bàn tán này giữa cô và Hàn Dương Phong.
“Nghe bảo cô ta có con riêng với giám đốc Hàn.

Không biết là thật hay không?”
“Hay cô ta cố tình làm vậy để được vào nhà họ Hàn.”
Nghe đến câu này cô không thể kiềm chế được cảm xúc của mình và đi thẳng đến cô gái đã nói câu đấy.
“Cô có biết chuyện gì không mà đặt điều nói bậy?”
“Cô hơn ai mà được quyền nói vậy với Bảo Bảo.”
“Bảo Bảo là con tôi chứ không phải là đồ vật mà dùng Bảo Bảo để vào cái nhà khốn nạn đó.”
Trần Vương tiến lại can ngăn để sự việc không đi quá xa.
“Thôi được rồi Vũ Nhi.”
“Còn cô mau về làm việc đi.”
Vũ Nhi vào phòng của Trần Vương để nhận công việc ở công ty mới.

Để tránh thêm nhiều điều không tốt đến với Vũ Nhi thì Trần Vương cố tình để cửa mở nhằm mục đích mọi người có thể nhìn thấy được bên trong hai người đang làm gì.
Cùng lúc đó bên Công ty của Hàn Dương Phong thì Minh Nguyệt đang cùng với Thiên Vương ký hợp đồng.
Thiên Vương đi đến công ty của Hàn Dương Phong với vẻ mặt kiêu ngạo.

Nhưng khi gặp Minh Nguyệt thì luôn cúi đầu.
Sợ mọi người và tai mắt của ba mình phát hiện nên Mình Nguyệt ghé vào tai của Thiên Vương và nói nhỏ.
“Anh không cần làm vậy ở chỗ đông người.”
Thiên Vương hiểu được ý của Minh Nguyệt nên trở lại trạng thái bình thường.
“Hợp đồng đã được ký xong.

Điều anh hứa với tôi anh cũng nên thực hiện.”
“Thưa cô tôi hiểu rồi.”
Những chuyện vừa qua đối với Vũ Nhi đã là quá tồi tệ.

Rất khó khăn với cô để mà luôn phải thể hiện mình mạnh mẽ ở bên ngoài để chống chọi lại mọi thứ.
Để thực hiện được điều mà cô đã nói với Hàn Thương Mạnh quả thật là một điều rất khó.

Đối với ông ta cô chỉ là một hạt cát nhỏ, ông ta hất tay một cái là cô sẽ biến mất.
Đang giờ làm việc thì Vũ Nhi nhận được điện thoại từ ba mình.
“Vũ Nhi… Vũ Nhi… Vũ Nhi….”
“Có chuyện gì à ba.”
“Bọn chúng lại đến tìm rồi.

Bọn chúng bảo không tìm thấy Thiên Hà thì số nợ đó lãi đã đẻ thêm lãi, bây giờ phải trả cho bọn chúng.

Không thì sẽ không yên với bọn chúng đâu.”
“Ba cứ nghĩ chúng cũng chỉ hâm dọa như mọi khi nên không nói con biết.

Nhưng hôm nay thì chúng treo cái đầu chó ở trước cửa nhà và dùng sơn đỏ ghi đầy nhà mình rồi.”
“Ba có bị làm sao không.

Ở yên đó.

Con sẽ về liền trong hôm nay.”
Hết chuyện này đến chuyện khác.

Lần lượt đều xảy ra xung quanh cô.

Cô cảm giác bất lực với thế giới này.
“Trần Vương.

Em có chuyện phải về quê gấp.

Em xin phép về trước.”
“Chuyện gì mà gấp.

Anh có thể giúp em mà.

Anh sẽ cùng đi với em.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 68: 68: Để Lại Món Nợ


Trong tư thế vội vàng của Vũ Nhi thì Trần Vương biết rõ được là cô ấy đang rất nôn nóng.

Anh ta liền chở Vũ Nhi lên đường.
“Có chuyện gì à Vũ Nhi.”
“Ở nhà ba em đang gặp một số chuyện rắc rối.”
“Anh có thể giúp được gì em không.”
“Có anh ở với em cùng lúc này là em vui lắm rồi.”
Ở một căn nhà cấp 4 lụp xụp ở một miền quê yên bình.

Trước sân nhà có người đàn ông đang đứng nhấp nhổm, vẻ mặt rất lo lắng.
“Long Vũ, ông nói đi.

Khi nào ông trả hết nợ cho chúng tôi.”
“Tôi không biết khoảng nợ này từ đâu ra sao tôi có thể trả cho các anh được.”
“Thiên Hà có phải vợ ông không.

Lúc ả ta vay mượn ông có biết không.”
“Cô ta đã bỏ đi lâu lắm rồi.

Tôi còn không biết tung tích của cô ta thì làm sao tôi có thể nhận khoản nợ này là của tôi được.”
“Lão Vũ à.

Hình như ông già rồi nên không muốn sống nữa phải không?”
Diệp Long Vũ rất lo sợ vì đây là tụi xã hội đen mà Thiên Hà đã vay nợ.

Nhiều năm này Thiên Hà đã bỏ đi để lại cho ông và Vũ Nhi một khoảng nợ rất lớn.

Hôm nay bọn chúng làm gắt hơn mọi khi.

“Nghe nói ông còn một đứa con gái.

Cô ta cũng xinh đẹp đó.”
“Không được làm hại đến con bé.”
“Kêu cô ta trả số nợ này hoặc phục vụ bọn ta thì sẽ trừ dần.”
“Bọn bây thật bỉ ổi.

Tao liều mạng này với tụi bây.”
“Ha ha.

Ông làm gì được bọn tui.

Bắt trói ông ta lại.”
Bọn chúng bắt trói Diệp Long Vũ lại, ông ấy vùng vẫy cầm cây chổi bên cạnh đập vào đầu một tên làm cho bọn chúng điên máu lên.
Một tên trong đám chụp lấy tay ông ta bẻ ra phía sau rồi tên khác trói ông lại với cái ghế.
“Ông mau gọi con gái ông về đây.

Nếu không có tiền trả thì hãy kêu con gái ông trả bằng thân xác của cô ấy cho bọn này.”
“Tụi bây quá khốn nạn.”
“Đã ra nông nổi như vậy rồi còn cứng miệng à lão già này.”
Hắn vung tay tát thẳng mặt ông ấy một cái thật mạnh làm ông ta ngất xỉu.

Nhưng chúng không dừng hạnh động của mình lại mà chúng lấy một gáo nước tạt vào ông ta để ông ta tỉnh lại và tiếp tục gặng hỏi.
Bỗng nhiên từ phía trước xa ở con hẻm Vũ Nhi nghe thấy tiếng la của ba mình, cô ta vội chạy thật nhanh đến nhà mình.

Trần Vương thấy vậy cũng chạy theo.

Khi đến nhà trước mắt cô là hình ảnh ba mình đang bị trói và bị bọn xã hội đen này hành hạ.
“Các anh đang làm gì đó.

Có tin tôi báo công an không?”
Trần Vương liền chạy đến đẩy bọn chúng né xa Long Vũ.
“À cô là con gái của ông ta à.”
“Được đó.

Quả thật hấp dẫn.”
“Cô có biết là nhà cô đang nợ chúng tôi một khoảng rất lớn không?”
Vũ Nhi dư sức biết rằng đây là bọn xã hội đen mà mẹ kế của cô ta hay qua lại.

Bao năm nay không xuất hiện nhưng hôm nay chúng kéo đến nhà cô chắc hẳn là có vấn đề gì.
“Oan có đầu, nợ có chủ.”
“Ai nợ các anh thì các anh tìm đến người đó.

Chúng tôi không liên quan đến bà ta.”
Tên đứng đầu tiến sát lại Vũ Nhi và có hành động đùa cợt với cô ấy.

Tay hắn ta vuốt lên má Vũ Nhi và nhẹ nhàng đáp trả cô ấy.

“Lão Vũ với cô ta cũng đâu phải là người dưng đâu cô em gái.”
Vũ Nhi chụp lấy bàn tay của anh ta hất ra thật mạnh và chạy lại chỗ ba mình đứng cùng với Trần Vương.
“Hôm nay đến đây thôi.

Cô nhanh có cách giải quyết chuyện này không thì ngày mai tôi lại đến.”
“Lão Vũ, mai nhớ pha tách trà mời tôi nhé.”
“Về thôi tui bậy.”
Vũ Nhi bây giờ rất muốn khóc vì cô đã chịu quá nhiều ấm ức.

Đến hôm nay thấy cảnh ba mình phải chịu khổ vì người đàn bà kia thật không can tâm.

Nhưng nếu bây giờ cô khóc thì ai là người giải quyết chuyện này.

Nên cô buộc phải mạnh mẽ để có cách giải quyết chuyện này.
Trần Vương thấy vậy liền cởi trói cho Long Vũ.
“Chú, chú có sao không?”
“Cậu là…”
Long Vũ hiểu nhầm Trần Vương là bạn trai của con gái mình nên vẻ mặt ông ta rất bất ngờ.
“Ba có sao không ba?”
“Không sao đâu con gái.”
“Giờ chúng ta phải tìm cách giải quyết chuyện này chứ cứ để vậy sẽ không yên ổn đâu.

Bao năm nay bọn chúng không tìm đến nhưng đến hôm nay chúng đến tận nhà thì chắc bà ta cũng đang ở rất gần đây.”
“Ba thật có lỗi với con.

Đã làm cho con phải gánh chịu.

Từ trước đến giờ con không ngày nào khỏi lo cho cái nhà này cả.”
“Ba đừng nói vậy.

Thôi để con diều ba vào bên trong, thoa vết thương và nghỉ ngơi.”
Vũ Nhi đỡ lấy Long Vũ vào bên trong nhà và sơ cứu các vết thương cho ông ấy.

Trần Vương thì dọn dẹp những thứ mà bọn chúng đã làm ra.
Sau khi dọn dẹp xong và Long Vũ cũng đã ngủ thiếp đi thì Trần Vương nói chuyện với Vũ Nhi ở một góc trong nhà.
“Chúng ta phải tìm bọn chúng, hỏi số nợ đó là bao nhiêu.

Trước mắt anh sẽ cho em mượn.”
“Sao như vậy được đàn anh.”
“Em đi làm và trả dần cho anh.

Chứ không lãi càng thêm lãi đến lúc chúng ta không trả được.”
Vũ Nhi không chấp nhận cách này.

Vì như vậy là làm phiền đến Trần Vương, vốn dĩ cô ấy và anh ta không phải đến mức để anh ấy làm vậy.

Cô không muốn việc của mình làm phiền đến người khác nên cô đã bỏ đi.
Reng… Reng… Reng
Tiếng chuông điện thoại của Vũ Nhi vang lên, một số điện thoại lạ gọi đến cho cô ấy.
“Chào cô.

Ông chủ chúng tôi muốn ngày mai gặp cô ở đầu làng.”
“Ông chủ của anh là ai?”
“Ông chủ của tôi có cách giải quyết cho cô.

Cô chỉ nên đi đến một mình.

Đảm bảo an toàn cho tính mạng của cô.”
Chưa kịp trả lời lại thì điện thoại đã cúp.

Vũ Nhi nghi ngờ đây có thể là bọn xã hội đen lúc này.

Nhưng cô vẫn quyết định sáng mai sẽ gặp bọn chúng để thỏa thuận.
Điều này mang lại sự an toàn cho ba cô và đặt biệt sau này là Bảo Bảo.
Ở trong lớp học của những quý tộc thì Bảo Bảo đã thích nghi rất tốt.

Cậu bé hòa đồng với bạn bè.
Ngày học đầu tiên đã kết thúc.

Hàn Dương Phong đã đợi cậu ở ngoài cổng.
“Ba ba.

Con nè.”
“Bảo Bảo hôm nay của con thế nào rồi.”
“Dạ hôm nay của con rất tốt ạ.

Mình về nhà thôi ba ba.”
“Hôm nay ông nội muốn gặp con.

Con phải nghe những gì ba đã dặn.

Trước mặt ông nội, tuyệt đối không được nhắc đến mẹ.

Nếu không thì thật sự không có cơ hội gặp mẹ nữa đâu đấy.”
“Dạ con hiểu rồi.

Nhưng sao hôm nay mình không gọi cho mẹ đi ba ba.”
“Tạm thời không được để cô ấy biết chuyện này.

Xung quanh chúng ta rất nguy hiểm nếu như hai chúng ta mà liên lạc với mẹ thì mẹ sẽ gặp chuyện xấu đấy Bảo Bảo.”
“Dạ con hiểu rồi.”
Hàn Dương Phong cùng với Bảo Bảo đi đến căn biệt thự của nhà họ Hàn.

Ở đó Hàn Thương Mạnh đã đợi sẵn để chở Bảo Bảo về.
“Con chào ông nội.”
Bảo Bảo liền chạy đến ôm lấy Hàn Thương Mạnh điều này làm Hàn Dương Phong rất bất ngờ.
Cậu bé leo lên và ngồi trên đùi của ông nội mình.
“Bảo Bảo kể ông nghe chuyện ở lớp.”
“Mọi người ai cũng biết con là cháu nội của ông nên con đi học rất được mọi người coi trọng.”
“Các bạn cũng đến làm quen con.

Điều này làm con thích lắm ạ.”
Hàn Thương Mạnh thấy Bảo Bảo ngoan ngoãn như vậy ông ta rất vui mừng.

Xoa đầu Bảo Bảo và mỉm cười.
“Bảo Bảo có thích học ở đó không?”
“Dạ thích lắm ạ.

Học ở đấy thật là tốt.

Tốt hơn ở trường cũ nữa đó ông nội.”
“Bảo Bảo giỏi.”
Hàn Dương Phong thật bất ngờ trước đứa con trai của mình.

Cậu bé có thể làm cho ba của anh ta cười.
“Hàn Dương Phong từ sau hãy cho Bảo Bảo thường xuyên đến đây chơi với ta.

Ta thích thằng bé rồi đấy.”
“Từ mai con có thể đi làm lại được rồi.

Tạm thời công ty đã được Minh Nguyệt điều hành, ta thấy con bé cũng đang phụ trách rất tốt nhưng nên để công ty quay lại như cũ rồi.

Ta sẽ nói con bé đi đâu đó chơi vài hôm.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 69: 69: Nguy Hiểm Cận Kề


Sáng hôm sau như lời nói của kẻ lạ mặt thì Vũ Nhi nhờ Trần Vương ở lại chăm sóc ba giúp mình và cô ấy đi ra ngoài một mình để gặp người lạ mặt ấy.
“Trần Vương, em có việc cần đi ra ngoài này một tí.

Anh chăm ba giúp em nhé.”
“Em đi đâu à.

Cẩn thận tụi nó sẽ không tha cho em đâu.”
“Hay để anh đi cùng em.”
“Không sao anh cứ ở nhà chăm ba giúp em.

Em đi tí rồi về liền.”
Vũ Nhi đến điểm hẹn, cô nhìn xung quanh nhưng không thấy ai.

Bắt đầu rất lo sợ.

Cô chú ý mọi thứ xung quanh.
Bỗng nhiên có một chiếc xe đen chạy đến.

Cánh cửa của chiếc xe từ từ mở ra.

Người đi xuống là một người quen của cô.

Đấy là Hàn Thương Mạnh.
Ông ta bước chân xuống với khí thế bừng bừng.

Trên môi là nụ cười nham hiểm.
“Chào cô.

Dạo này cuộc sống cô nhiều thứ thay đổi lắm nhỉ?”
“Thì ra là ông.”
“Trước tiên tôi cũng cảm ơn cô đã cho tôi một đứa cháu trai khá thông minh và hiểu chuyện.

Thằng bé nó sẽ sớm quên cô thôi.”
“Ông làm gì với Bảo Bảo rồi.”
“Tôi rất vừa lòng về Bảo Bảo.

Nhưng cô cũng phải chịu cái giá đã không giữ lời hứa của tôi.”
Vũ Nhi lo lắng khi nghe Hàn Thương Mạnh nhắc đến Bảo Bảo.

Sợ ông ta làm gì xấu với bảo bối của cô ấy.
“Cô yên tâm.

Cháu của tôi thì tôi sẽ không làm gì hại đến nó.”
“Hôm nay đến đây tôi cũng nói thẳng như lần trước.

Chuyện nhà cô như thế nào chắc cô cũng hiểu rõ.

Tôi sẽ giải quyết hết các vấn đề đó và ngược lại cô cũng phải tránh xa Hàn Dương Phong và Bảo Bảo.

Tuyệt đối không được gặp mặt bọn họ.”
“Nếu cô vẫn cố gặp mặt thì đừng trách tôi.”
Lần trước cô đã chọn cách nghe theo lời ông ta để giả vờ nhận tiền nhưng lần này nếu làm vậy ông ta chắc hẳn sẽ không tin cô ấy.
Nhưng bảo cô ấy không được gặp mặt Bảo Bảo và người cô ấy yêu thì làm sao có thể được.

Vì cả hai đối với cô bây giờ không thể thiếu được.
Cô suy nghĩ một hồi rất lâu.
“Ông tưởng có tiền là sẽ giải quyết được tất cả à.

Nếu tôi đồng ý thì quá dễ đối với ông rồi.

Chuyện này tôi tự giải quyết được, không cần ông phải giúp tôi.”
“Được thôi.

Đó là lựa chọn của cô.”
Hàn Thương Mạnh lên xe ra về bỏ lại Vũ Nhi ở đó.

Cô ấy ngồi một góc suy nghĩ cách để làm sao thoát được tình cảnh này.
Còn Hàn Thương Mạnh, sau khi ông ta lên xe thì gọi điện thoại cho ai đó.
“Hăm dọa thêm lần nữa để xem cô ta dám không tìm đến tôi.”
Vũ Nhi đang trên đường đi về thì thấy có một nhóm người chạy thật nhanh đến cô.

Theo phản xạ cô thu mình lại một bên để bọn họ đi.

Cô rất lo sợ nhóm người này là của Hàn Thương Mạnh phái đến.
Nhưng sau khi nhóm người này chạy qua thì không có chuyện gì xảy ra với cô.

Cô vừa đi về vừa suy nghĩ.
Bỗng nhiên có hai tên đàn ông dáng người lực lưỡng kéo lấy vai cô và lôi cô vào một con hẻm.
“Các người làm gì tôi.

Bỏ tôi ra.”
“Cô em xinh đấy chứ.

Phục vụ tụi anh đi, tụi anh sẽ giúp cô em trả nợ.”
“Xinh như cô em sợ gì không có tiền để trả nợ.

Phục vụ tụi anh biết đâu cô em lại thích thì sao?”
“Hahaha.”
Thì ra hai tên này là ở trong nhóm xã hội đen hôm qua đến nhà cô để đòi nợ.
Cả hai tên đàn ông hãm h**p một cô gái nhỏ bé ở trong một con hẻm nhỏ.
“Thả tao ra.

Nếu hai tụi bây làm gì tao thì đừng mơ có một cắt.”
“Cô em hung dữ như vậy làm gì.

Để tui anh cho em biết cách phục vụ tụi anh như thế nào.

Sau này còn có kinh nghiệm.”
Tên thứ nhất nắm lấy tay của cô để vào chỗ nhạy cảm của hắn.

Tên kia thì nắm lấy tóc cô kéo ngược ra phía sau.
Vũ Nhi cũng không phải là người mà bọn chúng dễ bắt nạt.

Tay cô bốp chặt lấy cái thứ quý giá ở g*** h** ch*n của tên thứ nhất, làm hắn ta đau đớn bỏ tay cô ra.

Chân của cô đá thẳng lên chỗ nhạy cảm của tên thứ hai.
“Con đàn bà này cũng hung dữ nhỉ.”
“Mày biết tay với tao.”
Cả hai nhào lên tính tát Vũ Nhi thì Trần Vương xuất hiện can ngăn hai tên.

Bọn chúng thấy có người đến liền bỏ đi.
“Mày nhớ mặt tao đó.

Mau mà trả tiền cho đại ca của tao.”
Vũ Nhi lấy lại bình tĩnh và hỏi Trần Vương.
“Ba ở nhà có làm sao không anh?”
“Không sao.

Chú vẫn rất khỏe.”
“Hôm nay em bị như thế này.

Lỡ chúng đến cũng chỉ có mình ba.

Mau về thôi anh.”
Vũ Nhi và Trần Vương vội chạy về nhà để xem tình hình của ba Vũ Nhi.

Đến nơi cô kêu “Ba ơi..” nhưng thật lạ, không thấy ba của cô trả lời cô.
Cô liền chạy đi kiếm khắp nơi ở trong nhà.

Tìm hết mọi nơi nhưng vẫn không thấy ba đâu.
Lúc này cô rất sợ hãi và ngồi xuống bật khóc thật to trước mặt Trần Vương.
“Em phải làm sao đây nếu như tụi nó làm hại đến ba.”
“Em đã mất đi Bảo Bảo và Hàn Dương Phong.

Bây giờ không có ba nữa thì sao em sống được.”
Từ bên ngoài bước vào là ba của cô.

Trên tay ông ấy đang cầm đồ ăn và một ít rau.

Ông đi vào thì thấy Vũ Nhi ngồi khóc nên liền lại hỏi.
“Sao đấy Vũ Nhi.

Ba đi ra chợ mua ít đồ để con dùng bữa.”
Vũ Nhi liền bật dậy ôm lấy cha mình.

Cô vừa ôm vừa khóc.

Mọi thứ cô có thể chịu đựng được nhưng những ngày qua thì quá nhiều thứ phải khiến cô có cảm giác rất bất lực.
Sau một hồi bình tĩnh thì cô mới nhớ lại tại sao Trần Vương lại biết được cô đang ở đó mà đến giải vay cho cô.
“Trần Vương.

Em hỏi anh tí chuyện.”
“Em hỏi đi Vũ Nhi.”
“Tại sao anh lại biết được và ra cứu em.”
“À.

Anh nhận được tin nhắn.

Nội dung là Vũ Nhi đang gặp nạn ở con hẻm nhỏ gần nhà.

Do đó anh chạy đi khắp nơi gần nhà có các con hẻm để tìm em.”
“Đâu.

Anh cho em xem tin nhắn đó là từ ai gửi.”
“Đây này.

Ở trong điện thoại anh này.”
Trần Vương lấy điện thoại của mình ra đưa cho Vũ Nhi xem thì không thấy tin nhắn đó nữa.

Anh tìm mãi mà không thấy tin nhắn.
“Lúc nảy anh thấy tin nhắn đến mà.”
Vũ Nhi thấy rất giống với lúc tin nhắn mà Bảo Bảo nhắn cô.
Cô Liền gọi điện cho Hàn Dương Phong.

Dù thế nào đi nữa thì cô cũng phải gọi cho anh ta vì đã được một khoảng thời gian cô không thấy Hàn Dương Phong và Bảo Bảo liên lạc với cô..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 70: 70: Anh Sẽ Vì Em Làm Mọi Chuyện


Ngồi giải quyết công việc của công ty thì anh phát hiện được hợp đồng của Thiên Vương, anh nhớ rằng mình đã không ký kết với hắn ta nhưng tại sao trên bàn lại có hợp đồng đã được ký.
Điều này chắc có liên quan gì đến Minh Nguyệt vì thời gian qua cô ấy là người phụ trách.
“Minh Nguyệt.

Trên bàn anh thấy có hợp đồng với công ty của Thiên Vương.

Em có giải thích gì với anh không?”
“Có vấn đề gì với hợp đồng đó đâu anh.

Này là hợp động em thấy có lợi cho công ty chúng ta.

Anh ta cũng rất là ổn mà.”
Sau khi nghe vấn đề này thì Hàn Dương Phong cũng không chú trọng gì nhiều, vì hiện giờ thứ anh cần quan tâm là Bảo Bảo và sự an toàn của Vũ Nhi.
Anh liền cho gọi cho Trần Kiệt.
“Trần Kiệt cậu đến văn phòng tôi có tí việc.

Gấp nhé.”
“Tôi đang ở cùng Thiên Ngân.”
“Hai người cùng đến luôn đi.

Chuyện gấp lắm.”
Hàn Dương Phong gọi cho Trần Kiệt với giọng rất nôn nóng.

Chắc anh ta tính nhờ Trần Kiệt và Thiên Ngân về việc của Vũ Nhi.
Chưa được lâu thì anh nhận được điện thoại Vũ Nhi gọi đến.

Anh ấy rất cẩn thận.

Kiểm tra mọi ngóc ngách của văn phòng, mở cửa và kiểm tra bên ngoài.
Thấy không an toàn nên anh đành đi lên sân thượng để gọi lại Vũ Nhi.
“Vũ Nhi.

Anh đây.

Hiện tại anh và Bảo Bảo rất tốt.

Tụi anh đang bị kiểm soát rất chặt chẽ.

Còn em thì sao rồi?”
“Nghe được giọng của anh và tình trạng hiện tại của Bảo Bảo em vui lắm.”
Vũ Nhi kể hết mọi chuyện mà cô ấy mắc phải cho Hàn Dương Phong nghe.
Không kiềm chế được cơn giận của mình.

Vì Hàn Thương Mạnh đã rất quá rồi.

Ông ta tuy là ba của anh nhưng lại cho người đụng tay đụng chân đến người phụ nữ của anh.
Anh quyết định phải đứng dậy để chống lại thế lực mà Hàn Thương Mạnh đã tạo ra.
“Em yên tâm.

Anh sẽ cho người âm thầm giải quyết vấn đề của em và đảm bảo an toàn cho em.

Còn về phía anh và Bảo Bảo thì em đừng lo.

Có anh bên cạnh Bảo Bảo rồi.”
“Thời gian có hạn nên sắp tới mình hạn chế liên lạc với nhau.

Nhưng em yên tâm anh sẽ gọi cho em nếu được.”
Vũ Nhi nghe thấy vậy biết được không chỉ một mình cô khó khăn mà ngay cả Hàn Dương Phong cũng vậy.
Trần Kiệt cùng với Thiên Ngân đã đến văn phòng của Hàn Dương Phong.

Ở đây anh ấy đã kể hết tất cả cho hai người nghe về những thứ mà gia đình nhỏ của anh đang mắc phải.
“Tôi nhờ hai người hãy giúp cho Vũ Nhi vượt qua thời gian sắp tới.

Cô ấy làm việc ở công ty Trần Vương tạm thời có thể là an toàn rồi.”
“Được rồi.

Em sẽ giúp anh mà.

Cũng coi như cảm ơn anh vì đã cho em biết đến Trần Kiệt.”
“Cảm ơn hai người rất nhiều.”
Trần Kiệt và Thiên Ngân đích thân mình đi xuống tận nơi mà Vũ Nhi đang ở cùng với ba mình.
“Vũ Nhi, nghe Hàn Dương Phong nói lại tôi cảm thấy thương cô quá.

Vậy mà trước kia tôi còn hiểu xấu về cô.”
“Chuyện cũng qua rồi đừng nghĩ vậy nữa Thiên Ngân.

Mà hai người có việc gì đến tận đây vậy?”
“Chúng tôi đến để thay Hàn Dương Phong giải quyết các vấn đề của cô đang gặp phải.

Anh ta bảo cô vẫn phải nên tiếp tục làm ở công ty Trần Vương để an toàn cho bản thân cô trước.

Còn ba của cô thì nên chuyển lên ở cùng cô luôn.”
“Hàn Dương Phong thật chu đáo.”
“Tôi bảo cô rồi.

Hàn Dương Phong đã không yêu thì thôi.

Anh ấy mà yêu thì cô cứ yên tâm.

Anh ta sẽ làm mọi thứ cho cô và Bảo Bảo.”
Vũ Nhi yên tâm giao lại mọi thứ ở đây cho Trần Kiệt và Thiên Ngân.

Cô cùng với ba mình và Trần Vương quay trở về căn hộ của cô.
Như mọi lần thì Hàn Dương Phong đón Bảo Bảo và chở cậu bé đến nhà Hàn Thương Mạnh.
“Chào ông nội.

Con đi học về rồi.”
“Bảo Bảo của ta ngoan thế.

Hôm nay của cháu thế nào rồi.”
“Con kể ông nghe.

Hôm nay trên trường mọi người biết con là cháu của ông nên đều có những ưu ái đặc biệt cả.”
“Ngay cả những thứ Bảo Bảo không làm mà mọi người vẫn đưa cho Bảo Bảo.”
“Thế con có thích không?”
“Dạ không ạ.

Mẹ dạy con rằng thứ gì do chính bản thân mình làm ra thì đáng chân quý.

Còn những thứ người khác mang lại thực chất chỉ là họ có ý đồ hoặc việc gì cần nhờ mình thôi.

Do đó Bảo Bảo không nhận ạ.”
Hàn Dương Phong vừa nghe thấy Bảo Bảo nhắc đến mẹ liền chạy gần lại cậu bé.

Vì sợ Hàn Thương Mạnh sẽ tức giận khi nghe cậu bé nhắc đến mẹ mình.
Nhưng thay vì ông ấy tức giận thì lần này có thể ông ấy đã thay đổi cách nhìn về Vũ Nhi.
Nếu Vũ Nhi như ông ta nghĩ thì sẽ không dạy dỗ được một cậu nhóc mới tí tuổi những triết lý như thế này.

Và cậu bé rất là thông minh, hiểu chuyện.
“Bảo Bảo giỏi.

Mẹ của con có vẻ dạy con rất tốt.”
“Dạ ông nội.

Mẹ dạy con rất nhiều thứ.

Chỉ một mình mẹ thôi mà con đã được như thế này rồi.

Nếu có mẹ, ba và ông nội nữa thì Bảo Bảo sớm sẽ trở thành siêu cấp thiên tài thôi.”
“Thôi được rồi.

Hàn Dương Phong, con chở Bảo Bảo về cho thằng nhóc ăn uống nghỉ ngơi đi.”
“Dạ ông nôi.

Thưa ông nội con về.”
Bảo Bảo đi ra tới cổng thì chợt nhớ ra mình có quà muốn gửi anh ông.

Cậu bé liền vội chạy vào, hơi thơ gấp gáp.
“Ông nội ơi.

Bảo Bảo có quà muốn gửi ông.”
“Con vội như vậy là muốn gửi quà cho ông thôi à.”
“Dạ đúng rồi ạ.”
Bảo Bảo lấy từ trong balo của mình ra một bức tranh và đưa hai tay cho Hàn Thương Mạnh.
Trong bức tranh là những nét vẽ được chính tay Bảo Bảo vẽ với nội dung gia đình của em.

Nhìn sơ qua Hàn Thương Mạnh cũng đủ biết được trong bức tranh này là Bảo Bảo, Hàn Dương Phong và ông già ngoài cùng chính là ông ta.

Nhưng bên cạnh Hàn Dương Phong và Bảo Bảo là một người phụ nữ.
Không khó để đón được đó chính là Vũ Nhi.

Cậu bé muốn gia đình có đầy đủ hết mọi thành viên.

Và ông ấy cũng đã có vị trí ở trong lòng cậu bé.
“Thưa ông nội con về ạ.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 71: 71: Sát Thủ Bắt Đầu Kế Hoạch


Sau khi Bảo Bảo ra về thì Hàn Thương Mạnh ngắm bức tranh mà cậu bé vẻ một hồi rất lâu.

Hình như ông ta đang suy tính chuyện gì ở trong đầu mình.
“Cậu theo dõi hành tung của con bé đấy thật kỹ, và tìm hiểu thật kỹ giúp tôi sau khi ra nước ngoài con bé đã làm gì.”
Giọng điệu của ông rất điềm tĩnh, có vẻ như ông đã không quá bực tức khi nhắc đến Vũ Nhi nữa.
Sau khi về nhà thì vẫn như mọi khi, Hàn Thương Mạnh quan sát thật kỹ ở xung quanh và dẫn Bảo Bảo vô trong Phòng cậu bé, khóa chốt cửa lại và lấy từ trong người ra một chiếc điện thoại khác.
Anh ấy bấm gọi điện cho Vũ Nhi.
“Mommy Bảo Bảo đây ạ.”
“Con nhớ Mommy lắm ạ.”
“Bảo Bảo ở bên cạnh ba có tốt không?”
“Dạ Ba ba chăm con tốt lắm ạ.

Ba Ba giống như mẹ vậy đó.”
“Bảo Bảo ở bên ba nhớ nghe lời ba nhé.”
“Dạ con biết rồi.

Mommy có khỏe không.

Bảo Bảo muốn gặp Mommy lắm.”
“Bảo Bảo ngoan nha.

Mommy và Ba ba sẽ tìm cách để gia đình mình được như trước.”
“Dạ Bảo Bảo hiểu rồi ạ.”
“Nhớ nghe lời Ba ba đấy Bảo Bảo.”
“Em cũng coi giữ gìn sức khỏe đi.

Anh có nhờ Trần Kiệt và Thiên Ngân hỗ trợ em thời gian tới.

Có chuyện gì em cứ gọi trực tiếp anh.

Anh sẽ tìm cố gắng tìm cách.”
Hàn Dương Phong cúp máy và cất điện thoại đi.

Anh ấy ôm Bảo Bảo vào trong lòng mình và xoa đầu cậu bé.
“Bảo Bảo phải chịu thiệt thòi rồi.”
Nói xong anh ta ra khỏi phòng để chuẩn bị bữa ăn, chỉ còn lại một mình Bảo Bảo ở trong phòng.
Cậu bé liền sử dụng máy tính mà Hàn Dương Phong cho cậu bé.

Cậu thao tác rất nhanh nhẹn.

Chăm chú vào cái máy tính.
“Bảo Bảo ra ăn cơm nào.”
“Dạ Bảo Bảo ra liền.”
Cả hai cùng dùng bữa tối với nhau, khuôn mặt ai cũng thể hiện lên nổi buồn.

Một người thì muốn cùng người mình yêu sống trọn đời bên nhau, cả hai cùng xây dựng một mái ấm.

Còn một người thì muốn có đầy đủ cả ba và mẹ.
Ở trong một nhà hàng bốn sao, Hàn Minh Nguyệt đang ngồi ở đấy đợi ai.

Cô ấy ngồi với tư thế rất hưởng thụ.

Như một con thú mới săn được một miếng mồi lớn vậy.
“Chào cô, tôi cùng với vợ sắp cưới đã đến rồi.

Mong cô thứ lỗi vì đã để cô đợi quá lâu.”
“Ngồi đi.

Tôi có chuyện muốn bàn với anh.”
Thì ra là Thiên Vương, cô ấy gọi anh ta ra là để lên kế hoạch trả thù với Hàn Dương Phong.
Cả ba người cùng nhau dùng bữa, sau khi dùng bữa xong thì Hàn Minh Nguyệt bắt đầu đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi đi thẳng vào vấn đề luôn.

Sáng nay hợp đồng ký kết của anh với công ty đã xong cả rồi.

Hàn Dương Phong anh ta cũng có hỏi nhưng tôi đã giải quyết xong cả rồi.”
“Bây giờ anh nên tiếp tục kế hoạch của chúng ta, tạo sự tin tưởng đối với Hàn Dương Phong.

Vì dạo gần đây anh ấy rất là bận rộn với chuyện tình cảm cá nhân của anh ấy.”
“Để có được sự tin tưởng thì anh cứ hoàn thành tốt công việc của anh, tôi sẽ nói thêm vào để được sự tin tưởng này.”
Thiên Vương cứ gật đầu khi nghe Hàn Minh Nguyệt nói.

Sau khi nói xong thì Diệu Linh không khỏi tò mò về chuyện của Hàn Dương Phong và Vũ Nhi.

Cô ta không kiềm được miệng mình nên hỏi thẳng Minh Nguyệt.
“Hàn Dương Phong và Vũ Nhi, cả hai đang có chuyện gì à cô Minh Nguyệt.”
“Cô cũng biết Vũ Nhi à.”
“Cô ta không được lòng ba của tôi nên ông ấy đã cấm không cho Hàn Dương Phong tiếp tục cùng cô ấy.”
Diệu Nhi nghe được tin này liền mỉm cười.

Cô ta rất đắc ý với chuyện này khi xảy ra với Vũ Nhi.
Cả hai rồi đi trước.

Giờ đây trong nhà hàng chỉ còn lại một mình Minh Nguyệt, cô ta vẫn chưa về.

Hình như đang ngồi ở đây đợi ai đó.
Từ xa tiến lại gần bàn của cô đó là một ông già cũng phải ngang tuổi ba của cô.

Tướng đi cũng rất nhanh nhẹn.
“Chú Cường.

Mời chú ngồi.”
“Hôm nay cô mời tôi đến đây có việc gì?”
“Con biết được chú đã theo ba rất nhiều năm, tuy hai người không cùng quan điểm với nhau nhưng chú chưa bao giờ phản bội ba con.

Con xin kính chú.”
“Cô đi thẳng vào vấn đề đi.

Nếu nói tôi bán đứng ông ấy thì không bao giờ có chuyện đó.”
“Không.

Sao chú nói như vậy.

Con có cái này muốn cho chú xem.

Chú xem xong rồi mình đi vào vấn đề.”
Minh Nguyệt đưa điện thoại của cô ấy cho ông ta xem.

Ở trong điện thoại là hình ảnh đứa con trai cưng của ông ta đang dùng chất cấm, thác loạn cùng với các kiều nữ.
“Cô muốn gì.”
“Không không.

Chú đừng vội.

Còn nữa.”
Minh Nguyệt đưa tiếp cho ông ta xem đoạn video mà con trai ông ấy sau khi phê thuốc đã h**p chết một cô gái.
Minh Nguyệt là một sát thủ hàng đầu của tổ chức thì những chuyện đe dọa hay nắm bắt tâm lý của đối phương cô thừa sức.
Sau khi đưa hai đoạn video này cho ông ta cô đã biết mình đang nắm cán dao, chỉ cần cô ấy đâm thì ông ta sẽ chết.

Do đó cô bắt đầu cao giọng với ông ta hơn.

“Chú Cường.

Con chỉ có một yêu cầu nhỏ này với chú thôi.”
“Chú phải giúp con mọi cách đá Hàn Dương Phong khỏi cái vị trí mà anh ta đang ngồi.”
“Chú làm được chứ.”
“Nếu chú không làm được thì chú biết rồi đó.

Sự thật nên để cho mọi người cùng biết chứ không thể chỉ dừng lại ở chú cháu mình.”
Minh Nguyệt nhìn thằng vào ông Cường và mỉm cười.

Cô biết chắc rằng ông ta sẽ phải đồng ý với mình thôi vì ông ta chỉ có một mình thằng con trai này thôi.
“Nếu không còn chuyện gì thì chú có thể về với con trai chú rồi.

Dặn nó chơi ít thôi.

Biết ăn thì cũng phải biết lau miệng chứ đừng để ba mình lau giúp mãi.”
Ông ta nghe được liền đứng dậy ra về.
Bây giờ cô ta đứng dậy, vẻ mặt rất vui vẻ.

Cô ấy gần như đã sắp đạt được mục đích của mình.
Sau khi bước chân ra khỏi nhà hàng thì cô ta liền liên hệ với những người bạn của mình để cùng đi vũ trường.
Vũ Nhi và ba cô ấy cuối cùng của đã trở về căn hộ của cô ấy.

Phòng của Bảo Bảo bây giờ tạm thời để cho Diệp Long Vũ nghỉ ngơi.
Cô cũng rất cảm ơn vì khoảng thời gian qua Trần Vương đã giúp đỡ cô ấy.
Cô cảm ơn vì Trần Vương đã luôn bên cạnh những lúc cô gặp rắc rối.

Nhưng trong lòng của cô chỉ có gia đình của cô ấy thôi.
Để tránh hiểu lầm nên cô ấy đã mời Trần Vương ngồi lại để nói rõ với anh ấy..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 72: 72: Từng Bước Thực Hiện Kế Hoạch Trả Thù


Vũ Nhi rót cốc nước để trên bàn, cô từ từ ngồi xuống.

Trần Vương luôn hướng nhìn theo cô.
“Anh Trần Vương, em có chuyện này muốn nói anh nghe.”
“Em nói đi Vũ Nhi.”
“Thật sự em rất cảm ơn anh đã luôn giúp đỡ em trong những lúc khó khăn nhất.

Em biết được tình cảm anh dành cho em nhưng em thành thật xin lỗi anh.

Em bây giờ không thể chấp nhận tình cảm này của anh được.”
“Không sao đâu Vũ Nhi.

Từ từ rồi em cũng sẽ chấp nhận tình cảm của anh dành cho em.”
“Không Trần Vương.

Nói thẳng ra là trong tim của em chỉ có mỗi mình Hàn Dương Phong thôi nên em không thể chấp nhận tình cảm này của anh được.

Anh hãy tìm cô gái tốt hơn em.”
Trần Vương hiểu được ý của Vũ Nhi là gì.

Anh ta biết rằng mình cũng không nên cố gắng làm gì đi nữa.

Vì có như thế nào đi nữa thì Vũ Nhi vẫn không đón nhận tình cảm của anh dành cho cô ấy.
“Anh hiểu được ý em như thế nào.

Nhưng anh vẫn là đàn anh của em mà.

Cần gì giúp đỡ em cứ nói anh.”
“Em cảm ơn về tấm lòng của anh dành cho em.”
Cả hai cùng nhau tâm sự một hồi thì Trần Vương cũng ra về.

Vũ Nhi quay lại căn phòng của mình.

Cô đặt lưng mình xuống với cái giường quen thuộc.

Bắt đầu suy nghĩ về những việc đã phải trải qua.

Chỉ còn một chút nữa thôi thì cô đã có được hạnh phúc của đời mình.
Cô cứ mãi suy nghĩ mà nước mắt rơi hồi nào không hay.

Cô thiếp đi sau một ngày mệt mỏi.
Sáng hôm sau, Hàn Dương Phong khi đến công ty thì đã thấy Thiên Vương ở trên đó, bên cạnh hắn ta là Minh Nguyệt.
“Chào giám đốc Hàn Dương Phong.”
Thiên Vương chào anh ấy với giọng điệu nhượng bộ và rất tôn trọng.
“Hôm nay anh đến đây có chuyện gì.

Tôi tính hủy hợp đồng với công ty anh, đền bù hợp động tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
“Sao thế anh.

Em thấy hợp đồng này được mà.

Anh đừng làm việc cảm tính quá.

Để anh ta có cơ hội trình bày rồi hãy quyết định nha anh.”
Hàn Dương Phong im lặng bước vô văn phòng của mình, theo sau là Minh Nguyệt và Thiên Vương.
Thiên Vương vào bên trong văn phòng này, anh ta trình bày hết mọi thứ rất là chi tiết và cụ thể.

Thêm sự trợ giúp của Minh Nguyệt nên đã thuyết phục được Hàn Dương Phong.
Với lại anh cũng không tập trung trong công việc được vì bây giờ anh phải tìm cách để được đoàn tụ với Vũ Nhi.
Cả hai đã đạt được mục đích thì đã đi ra khỏi văn phòng của Hàn Dương Phong.
“Trần Kiệt, Chuyện cậu giải quyết đến đâu rồi.”
“Cảm ơn cậu.

Thời gian qua phiền cậu rồi.”
“Không sao đâu.

Giờ tôi chở Thiên Ngân qua nhà Vũ Nhi.”
“Mong hai người giúp đỡ Vũ Nhi thời gian tới nhé.”
Hàn Dương Phong cũng một phần yên tâm vì đã có hai bọn họ bên cạnh Vũ Nhi.
Trong căn hộ của Vũ Nhi thì ba cô ấy chưa thích nghi với môi trường mới nên dậy từ rất sớm.

Ông đi làm quen xung quanh rất sớm.
Vũ Nhi thức dậy đã không thấy ba mình đâu.

Cô rất sợ là ba mình gặp chuyện gì.

Không lẽ đã lên đến đây rồi mà bọn chúng chưa buông tha cho cô.
Tiếng chuông cửa vang lên “Ting ting ting”
Vũ Nhi ra mở cửa thì thấy trước căn hộ mình là Trần Kiệt và Thiên Ngân.

đúng ở bên cạnh Trần Kiệt là ba mình.

Khuôn mặt của cô không còn hốt hoảng nữa.
“Vũ Nhi.

Sao lúc nảy có chuyện gì mà mặt cô hốt hoảng thế.”
“Tôi vừa dậy đã không thấy ba đâu cả.

Thấy hai người đi cùng ba tôi lên nên tôi đỡ lo.”
“Ba chỉ đi xung quanh nơi con sinh sống thôi.

Không sao đâu.”
“Hôm nay hai người đến có việc gì đấy.”
“Vào nhà đi chúng ta cùng nhau nói chuyện.”
Sau khi vào nhà thì Vũ Nhi rót nước mời Trần Kiệt và Thiên Ngân dùng.
“Chuyện của cô chúng tôi đã xử lý xong cả rồi.”
“Cảm ơn hai người.”
“Bây giờ trước mắt vẫn là an toàn của cô và chú.

Do đó chúng tôi đã tăng cường người bên cạnh cô.”
“Cảm ơn hai người.”
Tạm thời an toàn của Vũ Nhi đã được Hàn Dương Phong sắp xếp người ở bên cạnh 24/24 để tránh những tình huống xấu xảy ra với cô.
Minh Nguyệt vốn dĩ không đơn giản, những thứ này cô ấy thừa biết.
Cô ta tiếp tục kế hoạch của mình.
Sau khi Trần Kiệt và Thiên Ngân về thì Thiên Vương đến tận nhà của Vũ Nhi theo thông tin của Minh Nguyệt cung cấp.
Vũ Nhi thấy tiếng bấm chuông liền ra mở cửa.

Trước mắt cô là tên đàn ống khốn nạn mà cô không bao giờ muốn gặp lại.

Vậy mà hắn cứ xuất hiện mãi trước mặt cô.
“Anh đến đây làm gì.

Anh đi về đi.

Tôi không có gì nói với anh cả.”
Ba của Vũ Nhi thấy lạ nên hỏi cô ấy “Ai mà không mời vào nhà nói chuyện thế con.”
Nghe được tiếng ba của Vũ Nhi thì Thiên Vương biết rằng mình có cơ hội để vào bên trong vì vốn dĩ trước đó hai người quen nhau thì anh ta có gặp ba của cô ấy vài lần và có được thiện cảm của ông ấy.
“Dạ chú.

Con Thiên Vương đây ạ.”
Vừa dứt câu thì anh ta thong thả đi vào bên trong nhà.
“Thế hai đứa ngồi nói chuyện đi.”
Thiên Vương ở trong nhà Vũ Nhi một cách tự nhiên.

Tự mình ngồi xuống.
“Vũ Nhi anh có chuyện nói với em.”
“Thật sự anh rất xin lỗi em.

Xin lỗi vì đã không biết em quan trọng đối với anh như vậy.

Ở bên Diệu Linh một thời gian thì anh thấy không ai tốt bằng em.”
“Em tha thứ cho anh và mình làm lại từ đầu nhé.”
Vũ Nhi nghe được những câu này thì biết chắc tên này không có ý định gì tốt đẹp cả.

Trước đó hắn lăng mạ cô, còn cắm cho cô một cặp sừng to đùng thế mà hôm nay lại dẻo miệng nói những lời này.
“Thôi anh về giúp tôi.

Tôi không muốn nghe những lời nói này từ miệng của anh.”
“Anh nói thật đó Vũ Nhi.”
“Anh đi về đi.

Đừng để tôi hét lên.”
Thiên Vương liền thay đổi sắc mặt trở nên nham hiểm.

Tiến gần đến cạnh Vũ Nhi.

Lấy tay của hắn ta bóp lấy cổ của cô và nói nhỏ vào tai cô ấy.
“Cô thử hét lên cho tôi xem.”
“Cô đừng nghĩ là có Hàn Dương Phong là được hắn ta che chở bảo bọc.”
“Sẽ sớm thôi.

Cô phải đến quỳ lạy và van xin tôi.”
Vũ Nhi hất lấy tay anh ta ra và cho anh ta một cú tát.
“Thứ cặn bã như mày thì không được nhắc đến tên anh ấy.

Chỉ thêm bẩn tên anh ấy thôi.”
“À.

Mày dám tát tao à.

Rồi sẽ có ngày mày phải phục tùng tao.”
“A….a…a”
Tiếng hét của Vũ Nhi làm cho những cận vệ của Hàn Dương Phong sắp xếp ở gần đó nghe được, lập tức xuất hiện trước nhà cô.
Nghe tiếng chuông của Thiên Vương né xa ra, Vũ Nhi ra mở cửa thì thấy hai người đàn ông mặc vest đen đang đứng trước cửa nhà mình.
Hắn ta thấy vậy liền bỏ đi, trước khi đi vẫn không quên nói với Vũ Nhi “Sẽ sớm thôi.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 73: 73: Nổi Khổ Của Người Làm Ba


Sau khi Thiên Vương rồi đi thì Vũ Nhi biết được xung quanh mình cũng khá là an toàn.

Vì cô đã được Hàn Dương Phong bố trí các vệ sinh xung quanh nơi cô sống.
Ở trong căn biệt thự của nhà họ Hàn thì Hàn Dương Phong đang ngồi với dáng vẻ rất trầm tư suy nghĩ.
Trước đó những thứ ông cho điều tra về Vũ Nhi bây giờ ông đã biết hết tất cả.

Tuy cô ấy có vẻ không tin tưởng nhưng thật sự là người có thể kiềm chế được sự ngông cuồng của Hàn Dương Phong.
Ông ấy đã làm mọi cách nhưng không tài nào khiến Hàn Dương Phong nghe lời ông ấy.
Nhưng cô gái này thì làm được điều đó.

Thật sự người làm ba như ông cũng chỉ muốn Hàn Dương Phong tốt hơn, sợ người ngoài đến với cậu ấy vì tài sản của ông ta.

Nhưng Vũ Nhi lại là một con người khác.
Ông đã có một cái nhìn nhận mới hơn về Vũ Nhi và cảm thấy cô rất thú vị.

Có thể thông qua cô mà hướng cho Hàn Dương Phong theo ý của ông ta cũng là một cách.
Sau khi suy ngẫm một hồi lâu thì ông ta quyết định đến tìm gặp Vũ Nhi.

Khi đi ông cũng không quên mang theo bức tranh mà Bảo Bảo đã vẽ ở trường đi cùng.

Đứng trước cửa nhà Vũ Nhi ông ấy bấm chuông.

Ở bên trong Vũ Nhi nghe được tiếng chuộng thì công ấy không biết đây lại là một sự làm phiền nào nữa đây.

Cô mở cửa với tâm thế chuẩn bị hứng chịu những điều tệ nhất có thể xảy ra với cô ấy.
Mở cửa ra cô thấy trước mặt mình là Hàn Thương Mạnh.

Cô thật sự rất bất ngờ vì sao hôm nay ông ấy lại đến đây.

Nhưng đi đôi với sự bất ngờ đó là trong lòng cô đầy sự lo sợ.

Sợ rằng ông ấy đến đây để mang đến những điều tồi tệ nhất cho cô.
“Cô yên tâm.

Hôm nay đến đây tôi có việc muốn nói với cô.”
“Vậy mời ông vào nhà.”
Vũ Nhi thấy được nét mặt của Hàn Thương Mạnh không khác những lần gặp mặt trước.

Luôn là vẻ mặt điềm tĩnh.
“Chuyện tôi nói cô suy nghĩ thì cô đã nghĩ đến đâu rồi.”
“Tôi không cần phải suy nghĩ.

Tôi sẽ luôn bên cạnh Bảo Bảo và Hàn Dương Phong.

Tôi không thể xa hai bọn họ được.”
“Vậy còn ba của cô thì cô tính sao?”
“Đối với tôi gia đình là tất cả.

Tôi sẽ liều mình để gia đình tôi được an toàn.”
“Không cần đến mức vậy đâu.

Tôi thấy cô rất thú vị rồi đấy, thảo nào con trai tôi lại thích cô đến vậy.”
“Cô xem đi.

Đây là Bảo Bảo vẻ.”
Vũ Nhi cầm lấy bức tranh của Bảo Bảo vẽ, ánh mắt cô nhìn Hàn Thương Mạnh một cách đề phòng.
Cô quan sát bức tranh thật kỹ thì thấy rằng đây là nét vẽ của Bảo Bảo nhà mình.

Nội dung bức tranh thì cô cũng hiểu quá rõ là Bảo Bảo muốn gì.
“Đấy là bức tranh cháu nội của tôi vẽ, tôi biết thằng bé rất muốn gặp cô và muốn chúng ta vui vẻ như trong bức tranh.”
“Do đó tôi cũng đã tìm hiểu về cô rất kỹ và thấy được quả thật cô có cũng rất thích hợp với vị trí làm mẹ của Bảo Bảo.”
Vũ Nhi bất ngờ trước câu nói của ông ấy.

Nhưng người như ông ấy thì làm sao mà không có điều kiện với cô ấy được.
“Ông hãy nói điều kiện của ông ra đi.”
“Quả thật cô khá là hiểu chuyện.

Tôi thích như vậy.

Điều kiện của tôi lần này rất đơn giản.”
“Ông cứ nói điều kiện ra đi.

Không cần phải vòng vo.”
“Tôi sẽ chấp nhận cho cô và Hàn Dương Phong bên nhau, cả hai sẽ cùng nuôi dưỡng Bảo Bảo cùng với tôi.

Nhưng đổi lại cô phải thay đổi Hàn Dương Phong.”

“Sao tôi lại phải thay đổi anh ấy.”
“Tôi nói thẳng với cô vậy.

Tính của nó rất bướng, trong nhà không nghe một ai cả.

Nhưng tôi thấy cô nói thì có lẽ nó sẽ nghe theo cô.”
“Anh ấy cũng có cuộc sống riêng của anh ấy.

Tôi không muốn can thiệp quá sâu vào tính cách của anh ấy.

Miễn anh ấy tốt với mẹ con tôi là được.”
“Nói đến đây rồi thì tôi nói luôn.

Tôi bị ung thư, có thể sẽ không còn thời gian nữa.

Tôi muốn nó đảm nhiệm trọng trách với gánh vác gia tộc họ Hàn này càng lớn mạnh, tiếp nối theo nó sẽ là Bảo Bảo.”
“Vì tính cách của nó bây giờ cũng còn khá nóng vội.

Chỉ cần đụng đến cô thì nó sẽ mất bình tĩnh và thiếu đi những quyết định chính xác.

Do đó tôi muốn cùng cô thay đổi nó.”
Vũ Nhi thấy được ánh mắt thật lòng mà người cha dành cho con từ Hàn Thương Mạnh.
Nhưng cô vẫn luôn đề phòng ông ấy vì trước giờ ông ấy luôn gây khó khăn cho cô.
“Cô yên tâm.

Tôi không còn thời gian nữa đâu.

Cô hãy cùng đi với tôi đến gặp ba con nó.

Cô cứ từ từ quyết định.”
Hàn Thương Mạnh nói xong ông ta đứng dậy ra về.

Ba của Vũ Nhi ở trong phòng đã nghe hết.
“Thì ra ông là người làm cho con gái tôi phải khóc những ngày qua.”
“Ông đừng tưởng nhà chúng tôi nghèo rồi ông muốn làm gì làm.”

“Thôi ba.

Con đi với ông ấy có tí việc.

Ba ở yên ở nhà đừng đi đâu nhé.”
Vũ Nhi đi cùng Hàn Thương Mạnh đến căn biệt thự của nhà họ Hàn.
Thông tin đã đến với Hàn Dương Phong.

Anh ấy vội gọi cho Hàn Thương Mạnh.
“Ba cũng tính gọi con nhưng xem ra con đã có bố trí xung quanh nhà Vũ Nhi rồi nhỉ.”
“Con mau đến đón Bảo Bảo và cùng với cháu nội của ta về nhà, ta có việc quan trọng muốn nói với con và Bảo Bảo.”
Ngồi trên xe của Hàn Thương Mạnh, Vũ Nhi cảm thấy được có thể đây là những gì mà ông ấy thật lòng nói ra.

Ông ấy cũng là một người ba, ông ta cũng chỉ là muốn tốt cho con của mình, nhưng cách làm của ông ta quá độc đoán.

Điều này làm cho Hàn Dương Phong cảm thấy khó chịu.
“Tôi sẽ đồng ý với ông về việc đó.

Nhưng đồng ý ở đây là đồng ý thay đổi để Hàn Dương Phong tốt hơn chứ không phải vì điều kiện của ông đã đặt ra với tôi.”
“Tôi biết cô cũng yêu Hàn Dương Phong không phải vì nó là con tôi.

Cô yên tâm.

Những gì tôi đã nói với cô tôi sẽ giữ lời.

Tôi sống ở trong thương trường bao nhiêu năm đều lấy uy tín làm đầu.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 74: 74: Gia Đình Đoàn Tụ


Hàn Thương Mạnh cùng với Vũ Nhi đến căn biệt thự nhà họ Hàn, ở đấy đã có Hàn Dương Phong Bảo Bảo đợi sẵn.
Không khí bắt đầu căng thẳng hơn khi Hàn Thương Mạnh bước vào.

Mọi chú ý đều đổ vào ông ấy.

Từ từ theo sau Hàn Thương Mạnh là Vũ Nhi, cô bước đi chậm rãi.
Hàn Thương Phong thấy vậy liền lo lắng, không lẽ ba mình, ông đã biết được chuyện gì rồi sao.

Bảo Bảo thì vui mừng thể hiện rõ ra ngoài khuôn mặt của cậu bé.
“Á.

Mẹ đến đây với Bảo Bảo rồi à.”
Hàn Thương Mạnh ngồi xuống, mặt ông ấy rất điềm tĩnh, quản gia trong nhà bắt đầu rót nước mời mọi người dùng.
Không khí trong nhà càng ngày càng căng thẳng hơn.

Hàn Thương Mạnh ngồi dựa lưng vào ghế và bắt đầu nói với giọng điệu rất thản nhiên.
“Ta thấy cháu nội của ta rất muốn có mẹ ở bên cạnh, với lại mẹ của cháu ta cũng không tầm thường, có thể dạy dỗ Bảo Bảo được như vậy quả thật cô ấy rất thích hợp với vị trí làm con dâu nhà họ Hàn.”
Nghe được đến đây thì Hàn Dương Phong rất bất ngờ, khuôn mặt của anh ấy chuyển trạng thái từ căng thẳng sang ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì tại sao ba mình lại đồng ý Vũ Nhi, cũng không suy nghĩ nhiều nhưng đã được như vậy thì anh rất vui mừng.
Bảo Bảo tuy nhỏ nhưng hiểu được những gì ông nội đang nói.
“Bảo Bảo biết ngay là ông nội sẽ chấp nhận mẹ mà.

Mẹ của Bảo Bảo rất giỏi đó ông nội ơi.”
Bảo Bảo liền chạy đến ngồi chọn trong lòng của Hàn Thương Mạnh.

Ông ấy cũng thật bất ngờ vì ông ấy nghĩ rằng cậu nhóc sẽ chạy đến ôm mẹ mình nhưng không phải, người đầu tiên cậu bé ôm lại là ông ấy.
Lúc này nội tâm của ông rất vui mừng vì cậu bé thật hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức mà làm cho ông từ không thích những thứ trước đó đã hồi tâm chuyển ý ông ta.
Ông ta cũng mong rằng Vũ Nhi sẽ làm được những thứ mà cô ấy đã nói với ông.
“Hai đứa cũng nên chuẩn bị cho đám cưới đi.

Ta cũng muốn có con dâu cưới gã hẳn hoi, chứ không đột nhiên mà có.”
“Cô từ nay có thể về chung nhà với nó để cùng chăm cho Bảo Bảo rồi.

Bảo Bảo sẽ tốt hơn nếu được cô chăm sóc.”
“Cảm ơn ông nội nhiều lắm.”
“Há há vậy là bây giờ Bảo Bảo đã có đầy đủ cả ba ba và mommy rồi.”
Hàn Dương Phong vui mừng ở trong lòng nhưng nét mặt của anh cũng rất điềm tĩnh.

Sau khi ba của anh ta đi vào phòng thì anh cùng với Vũ Nhi và Bảo Bảo quay về căn hộ của cô ấy.
“Hôm nay em đến ở cùng Bảo Bảo luôn nhé Vũ Nhi.”
“Còn ba em nữa, ông ấy đang ở nhà đợi em.”
“Có cả ông ngoại nữa hả mẹ.”
“Đúng rồi Bảo Bảo.”
“Vậy chúng ta về nhà của em trước.

Anh cũng đến lúc chào hỏi chú rồi.”
Về đến nhà, Vũ Nhi mở cửa ra thì không thấy ông ấy đâu cả.

Tìm khắp nhà cũng không thấy.
Cô đi lại bàn và ngồi xuống, Bảo Bảo cũng chạy vào căn phòng của mình sau bao ngày xa cách.

Hàn Dương Phong tiến tới gần bên cô và nắm lấy tay.
“Em yên tâm đi.

Anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ mẹ con em, cả gia đình của em nữa.”
Vũ Nhi bây giờ trong lòng thật nhẹ nhõm vì người cô yêu đã bên cạnh và Bảo Bảo thì vẫn an toàn.
Cô bất chợt nhìn thấy bức thư để trên bàn, cô mở ra thì đây là bức thư mà ba cô đã để lại cho cô.
“Con gái yêu quý của ba.

Ba biết con đã rất mệt mỏi khi phải sống như thế này, ba cảm thấy ba đang là gánh nặng của con.

Con cứ yên tâm mà sống, lão già này tự chăm sóc mình được.

Đừng vì người ta lấy cha ra để uy h**p con mà con phải sống như bây giờ.

Con còn có cuộc sống riêng của mình.

Ba sẽ về quê thu xếp các công việc còn lại.

Hai cô chú hôm trước cũng đã giải quyết xong việc nợ nần cả rồi.

Do đó ba nghĩ sẽ không ai đến làm phiền cuộc sống của ba nữa đâu.

Con có rãnh thì về thăm ba.

Chào con gái yêu dấu của ba.”
Đọc bức thức này mà khéo mắt của cô đỏ lên, từng giọt lệ rơi xuống.

Hàn Dương Phong hiểu rằng cô ấy đã phải chịu nhiều đau khổ để được như bây giờ.

Lúc này cô ấy cần được anh chăm sóc.
Anh ta dìu cô vào phòng, sau đó gọi cho người bảo vệ ba của Vũ Nhi.

Bảo Bảo thì chạy khắp căn hộ để tìm ông ngoại nhưng không thấy ông đâu.

Thấy Vũ Nhi khóc thì cậu bé cũng hiểu được chuyện gì, cậu tò mò đọc bức thư để trên bàn thì thấy đây là bức thư của ông ngoại.
Hiểu được chuyện cậu chạy vào phòng mẹ để cùng với Hàn Dương Phong an ủi Vũ Nhi.
“Em nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch cho đám cưới.

Em cũng yên tâm đi vì anh đã bố trí người ở xung quanh chú.”
Vũ Nhi nghe được câu này từ Hàn Dương Phong cũng bớt lo hơn và dần đi vào giấc ngủ.
Anh ta dọn dẹp lại căn hộ của Vũ Nhi và căn hộ của anh ta đối diện đó.

Bảo Bảo thì ở trong căn phòng của mình cùng với máy tính riêng của cậu bé.
Trước khi Vũ Nhi về thì lá thư của Diệp Long Vũ là chính ông ta để lại nhưng điều mà khiến ông viết ra lá thư đó lại là do Thiên Hà.
Không hiểu từ đâu mà bà ta biết được Diệp Long Vũ đang ở nhà Vũ Nhi, càng khó hiểu hơn là bà ta lại biết chính xác nhà của Vũ Nhi là ở đâu mà đến tìm Long Vũ.
Sau khi gặp được ông ta, ba ấy năn nỉ và xin lỗi bằng mọi cách ngay cả dùng đến nước mắt bà ta cũng đã làm.
Điều này khiến cho Long Vũ không kiềm được lòng mà phải xiêu lòng trước vở kịch bà ấy diễn mà đã viết bức thư này để lại cho Vũ Nhi.
Cứ tưởng món nợ đó là xong nhưng Thiên Hà sau khi quay về quê cùng Long Vũ thì bà ta giấu kín chuyện mình còn nợ một khoảng lớn với Long Vũ.
Mục đích bà ta về là vì trước đó vài hôm với khả năng và nguồn thông tin của Minh Nguyệt, để biết Thiên Hà ở đâu như là chuyện ăn cơm hàng ngày phải làm.
Cô ta chỉ cần chưa mất đến 1 ngày đã tìm gặp được bà ấy.
Cô ta hứa sẽ trả hết nợ cho bà ấy mà còn cho bà ta một số tiền lớn để làm lại từ đầu.

Nhưng với một điều kiện là bà ta phải hợp tác cùng với cô ấy để thực hiện kế hoạch.
Minh Nguyệt đã tiếp cận đến Thiên Hà, bà ta đã lấy được lòng thương hại của ba Vũ Nhi và đã cùng ông ta về quê..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 75: 75: Chung Một Nhà


Sáng hôm sau cũng như mọi khi thì Vũ Nhi sẽ đưa Bảo Bảo đến trường, ngôi trường Bảo Bảo học là một ngôi trường quốc tế, ở nơi đấy đầy chất sang trọng.

Chào tạm biệt Bảo Bảo xong thì cô bắt đầu về nhà dọn dẹp để chuyển đến căn biệt thự của Hàn Dương Phong.
Hàn Dương Phong cũng lên công ty để bắt đầu công việc, hôm nay tâm trạng của anh ấy rất vui.

Như mọi khi thì Trần Kiệt cũng đã đi làm lại và chờ anh ấy sẵn ở trong văn phòng.
Vừa bước vào văn phòng điều đầu tiên anh ấy làm đó là gọi Trần Kiệt đến và kể cho anh ta nghe về chuyện vui của mình.
“Này Trần Kiệt, ba tôi đã chấp nhận Vũ Nhi rồi.

Chúng tôi đang ở chung với nhau.”
“Chúc mừng cậu.

Vậy là người anh em của tôi cũng đã được hạnh phúc rồi đấy nhỉ.”
“Nhưng tôi không hiểu tại sao ba tôi lại đồng ý chuyện này.”
“Cậu đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Nhiều khi Vũ Nhi đã làm cho chú biết được cô ấy không phải người hám danh lợi, hoặc cũng có thể là chú không muốn Bảo Bảo không có mẹ.”
“Cậu nói cũng đúng.

Nhưng thôi, trước mắt chúng tôi phải chuẩn bị cho lễ cưới.

Tôi phải cho cô ấy thật hạnh phúc trong ngày trọng đại của cuộc đời cô ấy.”
“Cậu nói đến đây tôi cũng sẵn tiện nói luôn.

Tôi và Thiên Ngân chuẩn bị làm tiệc cưới.

Hay là…”
“Hay là sao?”
“Chúng ta là anh em trí cốt với nhau.

Hay là mình tổ chức cùng nhau đi.”
“Ý câu hay đó.

Hôm nay chúng ta cũng đi thử đồ cưới luôn nhé.”
“Được thôi.

Trước mắt giải quyết công việc cho xong rồi cùng đi.”
Cả hai gọi cho người phụ nữ của mình để nói về cuộc hẹn này.
Đang giải quyết công việc thì Trần Kiệt thấy dự án của Thiên Vương.

Anh ta cảm giác khó hiểu nhưng này đã được Hàn Dương Phong thông qua rồi.

Anh vẫn thắc mắc nên đã hỏi Hàn Dương Phong.
Nghe được từ Hàn Dương Phong dự án này do Minh Nguyệt duyệt và anh cũng thấy không vấn đề gì, nhưng Trần Kiệt vẫn nhắc nhở anh phải cẩn thận với con người của Thiên Vương.
Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên “cốc cốc cốc”, Hàn Dương Phong cho mời vào.

Người đàn ông đang bước vào là chú Cường, một trong những cổ đông lớn của công ty.
“Hôm nay đích thân chú Cường đến đây có việc gì thế chú.”
“Lâu qua ta chưa đến thăm con.

Dạo này công việc thế nào rồi.”
“Dạ vẫn rất tốt chú à.

Cuối năm này có thể công ty chúng ta bức phá về doanh thu và sẽ vẫn giữ vững phong độ là top một trong ngành.”
“Vậy ta đã yên tâm rồi.

Giao công ty cho con quả thật không sai.”
“Chú dạo này sức khỏe ổn không chú.”
“Cũng bình thường thôi tiểu Hàn.

Con nên coi kỹ các dự án của công ty cũng như rà sót lại, đây là thời gian nhạy cảm để các đối thủ cạnh tranh thừa cơ hội đấy.”
“Chú yên tâm ạ.

Con lúc nào cũng kiểm soát kỹ càng các vấn đề này.”
“Thôi được rồi.

Con tiếp tục công việc đi, ta đi một vòng xem sao.”
“Dạ mời chú.”
Hàn Dương Phong cảm thấy rất lạ vì trước giờ chú Cường chưa bao giờ bận tâm vấn đề của công ty.
Nhưng sao hôm nay lại ghé, anh ta và Trần Kiệt đều rất bất ngờ về sự ghé thăm này của chú Cường.
Ở bên trong căn hộ lúc này Vũ Nhi đang dọn dẹp đồ của mình và Bảo Bảo để chuyển đến biệt thự của Hàn Dương Phong.
Hàn Dương Phong gọi cô để hẹn cô chiều nay đi cùng Trần Kiệt và Thiên Ngân.

Cô sợ rằng không ai đón Bảo Bảo nhưng Hàn Dương Phong đã bảo cô ấy cứ yên tâm vì hôm nay Hàn Thương Mạnh muốn chơi cùng Bảo Bảo.
Sau cuộc gọi của Hàn Dương Phong thì bỗng nhiên cô nhận được số điện thoại lạ gọi đến.

Bắt máy lên thì đây là giọng nói của Diệp Long Vũ.
“Con gái à.

Ba ở dưới này vẫn sống rất tốt.

Con yên tâm nhé.”
“Tụi con chưa kịp về mà ba đã về quê rồi.

Ba ở yên đó đi, tụi con sẽ về với ba.

Vì ba cũng không còn khỏe nữa.

Để ba một mình con không yên tâm.”
“Con yên tâm đi.

Thiên Hà cũng đã về rồi.

Cô ấy sẽ chăm sóc ba.”
“Bà ta lại về à.

Lúc có chuyện thì không thấy đâu, khi xong hết rồi thì lại quay về.

Ba không thấy bà ta đã làm gì với gia đình mình rồi sao.

Vậy mà ba còn chấp nhận cho bà ta ở đấy.”
“Thôi con gái.

Dù gì bà ấy cũng biết lỗi của mình rồi.

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại mà con.”
Long Vũ đưa điện thoại cho Thiên Hà gặp Vũ Nhi.
“Dì biết lỗi của mình rồi.

Năm xưa gì không đúng với con và ba con.

Dì biết lỗi rồi, mong con tha lỗi cho dì.”
“Bà mà biết lỗi gì.

Bà quay lại chỉ gây thêm rắc rối cho gia đình chúng tôi thôi.”
“Dì yêu ba con thật lòng, dì chỉ muốn ở bên cạnh ba của con thôi.

Dì sẽ không đi lại con đường cũ nữa.”
Thiên Hà vừa nói vừa khóc, nhưng điều này không làm cho Vũ Nhi xiêu lòng, vì cô ấy biết rằng bà ta không phải là người một sớm một chiều mà thay đổi bản tính.
“Bà hãy cẩn thận đấy.

Tôi sẽ luôn để mắt đến bà.”
Nói xong thì Vũ Nhi cúp máy.

Cô ta bắt đầu di chuyển qua nhà của Hàn Dương Phong.
Vũ Nhi về căn biệt thự của Hàn Dương Phong thì thấy đây là một nơi quả thật dành cho người có vị thế như anh ấy, vậy mà lúc đầu gặp anh ấy lại còn nghĩ anh ấy là trai bao nữa chứ.
Nếu mà làm cái nghề đấy thì chắc anh ấy làm cả đời mới được căn biệt thự như thế này.
Cô bắt đầu chọn cho mình một căn phòng ở căn biệt thự này.

Chưa kịp chọn thì Hàn Dương Phong gọi đến.
“Em mệt rồi thì ngồi đó nghỉ ngơi đi.

Anh đã cho người sắp xếp đồ của em cả rồi.

Em sẽ ở cùng anh.

Anh muốn bù đắp cho vợ tương lai của anh.

Cứ ngồi yên đó, có người làm hết rồi.”
Vũ Nhi chưa từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ được như bây giờ, trước giờ cô chỉ nghĩ làm sao để nuôi Bảo Bảo và báo hiếu với ba mình.
Vũ Nhi đi tham quan căn biệt thự, nơi mà cô sắp được ở cùng với gia đình nhỏ của mình, vừa đi cô vừa quan sát.

Cô thấy được sự tỉ mỹ của Hàn Dương Phong qua những vật dụng, cây cảnh đủ biết được Hàn Dương Phong là người như thế nào.
Cô cảm thấy rất vui vì đã quen được Hàn Dương Phong, nhưng cô cũng không quên giữ lời hứa với Hàn Thương Mạnh là sẽ giúp cho Hàn Dương Phong tốt hơn để kế thừa công ty..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 76: 76: Người Phụ Nữ Kỳ Lạ Ở Viện Dưỡng Lão


Hàn Dương Phong về nhà thì thấy Vũ Nhi đã nằm ngủ, chắc có lẽ cô ấy đã mệt mỏi nên thời gian sắp tới phải để cô ấy nghỉ ngơi thật nhiều để lấy lại sức.
Không làm phiền cô ấy, Hàn Dương Phong ra hiệu cho mọi người ra về khi đã xong việc.

Lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Vũ Nhi.
Ngắm nhìn cô ấy thật kỹ và thật lâu.

Anh không làm chủ được cảm xúc của bản thân trước đôi môi đầy quyến rũ của cô ấy.

Càng ngày anh càng sát lại gần.
Đột nhiên Vũ Nhi mở mắt làm cho anh ta cứng đơ hết cả người không nhúc nhích.

Vũ Nhi biết người đàn ông của mình đang muốn gì.
Nhưng nhìn mặt anh ấy lúc này làm cho cô cảm thấy rất buồn cười.

Trước kia là một tổng tài bá đạo, lạnh lùng khí chất ngút trời, vậy mà bây giờ lại có hành động rụt rè như thế.
Cô chồm tới, tiến sát vào người của Hàn Dương Phong, hôn nhẹ lên môi của anh ấy.

Nụ hôn này thay cho lời cảm ơn những gì anh ấy đã làm cho cô.
Cảm xúc lúc này của ca hai đầy đầy khí thế, tay của Hàn Dương Phong bắt đầu mất kiểm soát, không còn ở vị trí ban đầu nữa mà bắt đầu đi khám phá cơ thể của Vũ Nhi.
Bỗng nhiên có tiếng điện thoại reo lên, cả hai hoàn hồn lại, Vũ Nhi chỉnh lại quần áo của mình, Hàn Dương Phong nghe điện thoại, thì ra là Trần Kiệt, anh ấy gọi đến cho Hàn Dương Phong để cùng đi lựa đồ cưới.

“Vũ Nhi, lúc nảy anh anh…”
Không cho Hàn Dương Phong nói thêm, cô đứng dậy ôm lấy anh và trao cho anh một nụ hôn.
Cả hai cùng nhau đi đến điểm hẹn mà đã hẹn với Trần Kiệt và Thiên Ngân.

Hàn Dương Phong nắm lấy tay Vũ Nhi cùng đi vào bên trong cửa hàng, vừa bước vào bên trong thì đập vào mắt của cô ấy là những bộ váy cưới lộng lẫy, kiêu sa.

Những chiếc váy cưới ở đây toàn là hàng thượng hạng.
Thiên Ngân thấy Vũ Nhi vừa vào liên chạy lại và cùng đi lựa chiếc váy cưới mà cả hai sẽ mặc trong ngày trọng đại của cuộc đời mình.
Phía bên này Trần Kiệt và Hàn Dương Phong cùng nhau bàn về tiệc cưới sắp tới sẽ tổ chức như thế nào.
Ở trong căn nhà nhỏ của Diệp Long Vũ thì Thiên Hà nhân lúc ông ấy đi ra ngoài lập tức lật tung hết từng nơi ở trong căn nhà để tìm thứ gì đó.
Bà ta tìm mãi vẫn không thấy.
“Lão già này cất nó ở đâu mà tìm mãi không thấy.”
Đang tìm kiếm thứ gì đó thì Long Vũ quay về, bà ta vội vàng trả lại mọi thứ như cũ và chạy ra đón ông ấy.
“Anh về rồi à.

Sao hôm nay lại về sớm vậy.”
“Tôi đi ra có tí việc rồi về đó mà.

Bà đang tìm cái gì à?”
“Không có.

Tôi đang dọn lại nhà để đón Vũ Nhi.”
Mặc dù tha thứ lỗi lầm cho Thiên Hà nhưng Long Vũ vẫn nghe lời con gái và luôn cảnh giác với bà ta.

Vì dù gì cũng vì bà ta mà con gái của ông ấy đã rất đau khổ.
Không dễ dàng gì mà Vũ Nhi có được như ngày hôm nay.

Không thể để bà ấy phá hoại hạnh phúc của con gái mình nên ông luôn đề phòng bà ta.
Biết được tin Vũ Nhi và Hàn Dương Phong đã được ở bên nhau thì Minh Nguyệt rất bất ngờ.

Vũ Nhi có tài gì mà có thể làm cho ba của cô ấy chấp nhận được cô ta cùng chung sống với Hàn Dương Phong.
Hôm nay trường của Bảo Bảo có một chuyến dã ngoại ở viện dưỡng lão.

Cậu bé rất háo hức cùng với các bạn học của mình đi tham quan.
Ở nơi này khi đi cùng với cả lớp thì cậu bé bắt gặp được một cụ bà ngồi ở ghế đá công viên một mình.

Cậu liên chạy lại với bà ấy.
Vì tính tò mò của mình mà cậu đã chạy lại.

Bảo Bảo lễ phép bắt chuyện.
“Dạ con chào bà.

Sao bà ngồi đây một mình buồn vậy bà.”
Bà ấy vẫn không trả lời, cô ý ta gần đó thấy Bảo Bảo đang tự tách đoàn của mình nên lại gần chỗ Bảo Bảo.
“Sao con không đi theo đoàn của mình mà lại đến đây vậy cậu bé.”
“Dạ con thấy bà ngồi một mình nên chạy lại bắt chuyện với bà.

Nhưng bà không trả lời con.”

“À, bà bị bệnh đãng trí của người già nên lúc nhớ lúc quên.”
“Dạ.

Vậy bà ở đây lâu chưa vậy cô.”
“Từ khi cô vô làm là bà đã ở đây rồi.”
“Dạ.

Bà tên gì vậy ạ? Bà có người thân không cô?”
“Bà tên là Bách Niên, từ lúc cô vào đến nay chưa bao giờ thấy người thân của bà ấy cả.”
“Nhưng mỗi lần lên cơn thì bà ấy đều chạy đi tìm các đứa bé ngang tuổi con và nhận là con mình.”
Bảo Bảo tưởng rằng cô y tá chỉ nói để hù dọa cậu bé thôi nên cũng không bận tâm.
Bỗng nhiên bà ấy ôm đau.

Cô y tá liền nói: “Con đi với đoàn đi, bà ấy lại sắp lên cơn rồi.”
Bảo Bảo vẫn chưa tin nên đi chầm chậm, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn.

Bách Niên đã lên cơn liền chạy thẳng đến cậu bé.

Vừa chạy vừa kêu: “Cẩn thận tiểu Hàn, con cẩn thận.”
Bảo Bảo hốt hoảng liền chạy đi thật nhanh để về lại với đoàn.

Vừa đi cậu bé vừa suy nghĩ câu nói của Bách Niên khi bà ấy lên cơn.
Buổi dã ngoại đã kết thúc, Bảo Bảo quay lại trường học, lần này người đến đón cậu bé lại là Hàn Thương Mạnh.
“A… hôm nay ông nội đến đón Bảo Bảo.”
Hàn Thương Mạnh bước xuống xe.

Mọi người trong trường ai cũng chào ông ấy.

Cô giáo chủ nhiệm của Bảo Bảo cũng chào ông ta và khen Bảo Bảo trước mặt ông ấy.
“Bảo Bảo quả thật là một đứa bé giỏi, cậu bé được dạy dỗ rất kỹ, lúc nào cũng hòa đồng với bạn bè và rất thông minh đó ông Hàn.”
“Cô có nói quá không.

Cô nói vậy Bảo Bảo nhà tôi nở lỗ mũi đó.”
Hàn Thương Mạnh xoa đầu Bảo Bảo.

Cả hai cùng nhau quay về căn biệt thự của ông ấy.
“Hôm nay ba mẹ con bận gì mà không đến đón con hả ông nội.”
“Ba mẹ con đi đặt đồ cưới rồi.

Giao con cho lão già như ta.”
“Đấy ông nội thấy không? Có tình yêu vào là hai người quên con mất.

Con không thèm thương hai người đó nữa.

Con thương mỗi ông nội thôi.”
Hàn Thương Mạnh nở nụ cười trên môi.

Không ngờ đứa cháu nội của ông lại cho ông cảm giác thật ấm áp của gia đình.
Sau đó Bảo Bảo kể cho Hàn Thương Mạnh nghe câu chuyện của mình đã gặp phải ở viện dưỡng lão.
Ông ấy vừa nghe xong thì thấy thật giống mình.

Lúc đó ông hư xe ở gần công viên, ông cũng đã bắt gặp được cậu bé.

Mới tí tuổi mà Bảo Bảo đã hiểu chuyện, sau này tương lai của cậu bé chắc sẽ không tầm thường rồi..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 77: 77: Kế Hoạch Trả Thù Có Thay Đổi


Sau một ngày mệt mỏi thì Hàn Dương Phong và Vũ Nhi cùng nhau đến đón Bảo Bảo về.

Bảo Bảo bước ra từ căn biệt thự của nhà họ Hàn một cách từ từ, biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt cậu bé là một biểu cảm lạnh lùng.
Càng nhìn thì lại càng rất giống Hàn Dương Phong.
“Sao đấy bảo bối của mẹ.

Ai làm gì mà mặt con khó chịu đấy.”
“Ông nội làm gì con à?”
“Không phải.

Tại hai người đi hẹn hò với nhau mà để con ở với ông nội.

Hai người thấy con phiền phức quá chứ gì?”
“Sao con trai của ba nói vậy.

Hôm nay ba phải chở mommy của con đi chuẩn bị thật chu đáo ngày mà mommy con đẹp nhất nên sợ con mệt mỏi mới gửi cho ông nội.”
“Toàn lý do cả.

Hai người hết thương con rồi.”
Bảo Bảo mặt nặng mày nhẹ đi vào bên trong xe.

Vũ Nhi xoa đầu cậu bé để vỗ dành cậu ấy.
“Thôi được rồi, hôm nay ba và mẹ có qua cho con nè.”
Lấy ra từ trong túi là một chiếc điện thoại mà Bảo Bảo thích nhất.

Cậu bé luôn muốn có một điện thoại riêng cho mình nhưng vì còn quá nhỏ nên Vũ Nhi không cho.
Nhưng hôm nay thấy trên trường gần như các bạn học của cậu ai cũng có điện thoại cả nên cô đã mua cho cậu nhóc.
“Nhớ lấy.

Không được cả ngày cắm mặt vào điện thoại đâu đấy.

Còn nữa.

Hạn chế dùng máy tính đêm khuya nhé Bảo Bảo.”
“Dạ.

Con cảm ơn mẹ.

Con hiểu rồi.

Nhưng ba mẹ đừng tưởng như vậy sẽ làm con hết giận.

Không có chuyện đó đâu.”
Tiếng cười nói vui vẻ của 3 người rộn vang hết đoạn đường về nhà.
Cũng vào đêm đó, trong phòng riêng của Minh Nguyệt ở bên trong một khách sạn 5 sao lớn nhất trung tâm thành phố.
Tiếng cạch cạch từ bàn phím vang lên.

Cô đang trao đổi công việc tuyệt mật của tổ chức.
“Dạo gần đây tổ chức hoạt động hay nhắm vào những người có thể lực lớn trong thương trường.”
“Cụ thể là những người cứ tưởng một tay che trời từ từ được khai tử hết.”
Minh Nguyệt nghĩ rằng Boss của mình đang muốn thâu tóm ngành kinh tế của nước nhà.
Cô suy nghĩ một hồi thì thấy cái chết của những người này đều có ích cho công ty của Hàn Dương Phong, tức là càng ngày vị thế công ty nhà cô đang đứng đầu.
“Không lẽ Boss có liên quan đến nhà mình.”
Cô thấy rất lạ, nghĩ thêm nữa thì tại sao tổ chức lại cho cô nhiệm vụ phải cứu Hàn Dương Phong.
Cô càng ngày càng nghi ngờ Boss của mình có thể là người mà cô đã từng gặp mặt.
Cô bắt đầu điều tra lấy người đứng sau tổ chức mà cô đã gia nhập.

Nhưng tìm mãi không có bất kỳ một thông tin nào.
Trong căn biệt thự của Hàn Dương Phong thì cả ba cùng nhau dùng bữa.
Họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ.
“Hôm nay Bảo Bảo của mẹ có gì vui không nào?”
Được hỏi về chuyện hôm nay thì Bảo Bảo kể về chuyện gặp được người phụ nữ tên là Bách Niên cho Hàn Dương Phong và Vũ Nhi nghe.
Cả hai đều khen Bảo Bảo rất ngon và biết quan tâm người khác.
“Minh Nguyệt à em?”
“Sao thế anh.”
“Em đã chuẩn bị gì chưa?”
“Là sao vậy anh, em chưa hiểu?”
“Ngày mai là giỗ của Dì, em không nhớ hả?”
“Sao mà em quên được, em nhớ chứ.”
Nói đến đây lòng của Minh Nguyệt đầy gợn sóng.

Cô ấy nghĩ rằng: “Do anh mà mẹ tôi mới mất vậy mà anh còn mặt mũi để nhắc đến ngày giỗ của mẹ tôi.”
“Em có tí việc.

Mai gặp anh ở nhà ba.”
Minh Nguyệt cúp máy vì bây giờ lòng cô rất khó chịu.

Thứ cô muốn làm nhất bây giờ là g**t ch*t Hàn Dương Phong để báo thù cho mẹ mình.
Nhưng rất nhanh, cô lấy lại bình tĩnh.
“Con mồi đang ở trong tay mình.

Từ từ giết nó.

Minh phải chơi đùa nó một hồi để nó sống không bằng chết, sau đó kết thúc cuộc đời nó mới thú vị.”

Bản năng của một sát thủ trong người cô trỗi dậy.

Tay chân của cô bây giờ rất ngứa ngáy.

Cô muốn tìm chỗ nào đó để trút hết những bực tức này.
Thì bỗng nhiên tin nhắn của nhiệm vụ của tổ chức đã được gửi đến cô.
Cô mở ra thì quả thật.

Kế hoạch trả thù của cô lại phải tính lại rồi.
Người mà tổ chức bây giờ muốn nhắm đến là con trai của chú Cường.
“Trong vòng 3 ngày phải g**t ch*t Lâm Đại Nghiệp và cho hắn ta chết với lý do chơi thuốc quá liều.”
Nhìn thoáng qua thì điều này sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến cổ phiếu của công ty nhà cô nhưng đi sâu vào thì đây là gián tiếp cắt đứt mối nguy cho Hàn Dương Phong.
Nếu làm vậy thì cô đã mất đi thứ có thể uy h**p Chú Cường phục tùng theo cô.
Nhưng vì lệnh này là lệnh của tổ chức cô cũng không thể nào không thực hiện.
Cô phải cất công suy tính đưa ra kế hoạch chu toàn nhất có thể.
Sau một hồi suy nghĩ thì cô đã có kế hoạch của chính mình.
Minh Nguyệt tìm đến nơi mà Lâm Đại Nghiệp hãy ở đây phê pha cùng với các kiều nữ.
Cô ăn mặc khêu gợi.

Với bộ đồ bó sát người, váy ngắn.

Đập thẳng vào mắt người nhìn là c*p ng*c to tròn.
Cô đứng quan sát thật kỹ con mồi của mình đang ở đâu.

Cô ngước mắt tìm xung quanh thì thấy hắn ta đang ngồi ở khu VIP, xung quanh hắn toàn là những cô gái mặc đồ nóng bỏng, s*x*.
Tay phải của hắn nằm gọn trong áo của cô gái thứ nhất, còn tay trái thì nằm ở hạ bộ của cô gái thứ hai.

Hắn vừa cười vừa nói thì cô gái thứ ba ngậm trên miệng mình viên thuốc, bón cho hắn.
Quả thật nhìn vào là biết hắn là tay chơi thứ thiệt.
Cô muốn tạo sự chú ý với hắn nên bèn đi ngang qua mặt giả vờ mình đang quá phê thuốc mà nhận nhầm người.
“Đại Minh, Đại Minh.

Anh đầy rồi.”
Hắn ta liền bị thu hút bởi vòng một to tròn của cô, khuôn mặt của cô thì không thể chê vào đâu được.
“Há há.

Anh là Đại Minh đây.

Lại đây nào cô em.”

Biết mình đã được hắn chú ý, liền đến gần hắn và giả vờ bị té cấm thẳng mặt vào hạ bộ của hắn.
Lúc này vì quá k*ch th*ch nên thằng em của hắn đã không kiểm soát được mà dựng đứng lên.
Bây giờ trong đầu hắn chỉ nghĩ: “Mình phải cùng cô em này chơi thuốc và thác loạn thôi.”
Hắn chỉ muốn lên giường với Minh Nguyệt ngây lúc này.

Một con người nghiện ngập và ham mê sắc đẹp như hắn thì chỉ có thể suy nghĩ bao nhiêu đó.
Hắn liền ra hiệu cho mọi người lui hết.

Lâm Đại Nghiệp dìu Minh Nguyệt lên xe riêng của mình.
“Em sẽ không tự nhiên nếu như có người lạ đâu Đại Minh.”
“Haha.

Cô em vẫn tưởng anh là Đại Minh gì của cô em à.

Anh là Lâm Đại Nghiệp.”
“Nhìn anh đẹp trai và có sức quyến rũ hơn Đại Minh đó Đại Nghiệp à.”
“Cậu ra ngoài trước đi để tôi nói chuyện với cô ấy.”
Hắn ta vừa nói chuyện vừa dùng cái tay hư của mình di chuyển khắp cơ thể cô.
Biết được ý đồ của hắn ta nên chỉ cần đến khu vực nhạy cảm thì cô sẽ hất tay hắn ra.
Điều này làm hắn phấn khích muốn thịt cô cho bằng được.
Nhưng rồi Minh Nguyệt để lại liên lạc cho anh ta và rời đi.

Hắn nhìn cô rời đi một cách tiếc nuối.
Cứ như đồ ăn đã lên tới miệng nhưng không được ăn.

Hắn lại thích những cô gái như Minh Nguyệt.

Dễ gần gũi da thịt nhưng lại rất khó để được lên giường.
Kể từ lúc đó trong đầu hắn bây giờ toàn là hình bóng của Minh Nguyệt và ý muốn lên giường với cô..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 78: 78: Sống Thấy Người Chết Thấy Xác


Sau đêm đó thì các ý nghĩ đen tối của Lâm Đại Nghiệp luôn xuất hiện trong đầu của hắn ta.
Bây giờ hắn ta chỉ muốn chiếm hữu lấy Minh Nguyệt.

Nhưng hắn cũng chưa từng biết Minh Nguyệt có gia thế như thế nào và cô ấy là người ra sao.

Tất cả hắn đều không biết.
“Chúng ta sẽ có một đêm thật vui vẻ bên nhau thôi.”
Hắn cầm tờ giấy mà Minh Nguyệt để lại, vừa nói vừa cười, khuôn mặt đầy sự nham hiểm.
Nói xong hắn ta lại tiếp tục cuộc vui của mình.
Minh Nguyệt biết rằng cá đã cắn câu nên cô cứ khoan thai, không vội vàng gì cả.
Dường như cô đã có cách riêng của mình.

Một tên như Lâm Đại Nghiệp thì chỉ một cái hất tay nhẹ là hắn sẽ chết.
Sáng hôm sau, Hàn Dương Phong cùng với Vũ Nhi và Bảo Bảo đã đến căn biệt thự họ Hàn.

Ngày hôm nay vẻ mặt u sầu của anh được hiện rõ rệt.
Vũ Nhi cũng thấy làm lạ, có thể người dì này rất quan trọng với Hàn Dương Phong.
Khi bước đến, Minh Nguyệt từ từ bước vào, thấy trong nhà xuất hiện hai người lạ thì cô ngầm hiểu đây là Vũ Nhi và Bảo Bảo.

Bảo Bảo thấy được Minh Nguyệt, cậu bé nở một nụ cười thân thiện.

Trước khi vào cửa mặt cô rất lạnh lùng nhưng chỉ cần một chân của cô chạm vào bên trong nhà thì khuôn mặt cô biến sắc, nở một nụ cười với mọi người trong nhà.
Mọi người ngồi lại nói chuyện với nhau.

Hàn Thương Mạnh giới thiệu Vũ Nhi với mọi người trong nhà.
Vũ Nhi lúc ấy cảm giác được mình đã có được sự công nhận của Hàn Thương Mạnh.

Cô vui thầm trong lòng mình.
Ngày tháng hạnh phúc của cô đã sắp được bắt đầu.

Cô sẽ vì gia đình và vì người mình yêu mà không ngại việc gì.
Tất cả mọi người cùng ôn lại kỷ niệm cũ với nhau.

Vũ Nhi mới biết được thì ra là do cứu Hàn Dương Phong mà dì mới qua đời.
Đó là lý do mà Hàn Dương Phong luôn yêu quý và nhớ mong đến Dì, mẹ của Hàn Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt một mình mình ở trong phòng, nước mắt cô bắt đầu rơi.

Hàn Dương Phong thấy vậy lại an ủi.
Anh ấy dùng những lời tự trách bản thân mình và luôn miệng xin lỗi Minh Nguyệt.
Ngoài miệng thì Minh Nguyệt bảo: “Không sao đâu anh.

Đâu phải lỗi tại anh, anh đừng tự trách mình nữa.” Nhưng bên trong cô là đầy lòng thù hận.
Cô muốn g**t ch*t Hàn Dương Phong ngay bây giờ.
Ở bên trong phòng khách.
“Ông nội ơi.

Dì trông như thế nào vậy ông.”
“Bảo Bảo muốn biết à?”
“Dạ Bảo Bảo muốn biết được mặt dì như thế nào đó ông.”
“Được rồi, để ông cho Bảo Bảo xem.”
Tình cảm giữa hai ông cháu càng ngày càng tiến xa hơn.

Đây cũng là những gì mà Vũ Nhi muốn.

Cô ấy thật vui mừng vì nhờ có Bảo Bảo là mối liên kết để cô được chấp thuận bước chân vào nhà họ Hàn.
Cũng một phần vì khí chất con người của cô.
Hàn Thương Mạnh đưa cho Bảo Bảo bức hình của Lý Mỹ, mẹ cả Hàn Minh Nguyệt và cũng là dì của Hàn Dương Phong.
Sau khi nhìn bức ảnh một hồi thì Bảo Bảo thấy rất là quen.

Hình như cậu bé đã gặp ở đâu rồi.
“Ông nội ơi.

Con thấy quen lắm.

Hình như con gặp ở đâu rồi.”
“Người giống người thôi Bảo Bảo.

Chứ bà của con mất cách đây cũng đã lâu rồi.”
“Dạ.

Nhưng lúc đó có tìm thấy thi thể của bà nội không ông?”
“Ông đã nhờ sự trợ giúp của tất cả mọi lực lượng tìm kiếm nhưng không thấy.”
“Vậy có khi bà vẫn còn sống thì sao ông? Sống thấy người, chết thấy xác chứ ông nội.”
Hàn Thương Mạnh mỉm cười trả lời Bảo Bảo.
“Con đúng là thông minh.

Nhưng nếu bà còn sống thì đã quay lại nhà hoặc tìm chúng ta rồi.”
“Dạ.

Con chỉ là thấy rất quen.

Nhưng không nhớ gặp được ở đâu.

Khi nào con nhớ lại con sẽ nói cho ông nội biết.”

Hàn Dương Phong và Minh Nguyệt bước ra khỏi phòng.

Thấy khuôn mặt đầy tâm sự của Hàn Dương Phong thì Vũ Nhi biết rằng ngày hôm nay anh ấy rất nặng lòng.
Cô tiến lại bên cạnh, hai tay nắm lấy bàn tay phải của anh thể hiện sự an ủi.
“Anh cũng đừng tự trách mình nữa.

Dì cũng không muốn thấy anh như vậy đâu.”
Một cuộc điện thoại gọi đến cho Hàn Dương Phong.
“Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Bảo Bảo.”
“Bảo Bảo có vấn đề gì hả cô giáo.”
“Sắp tới trường cố một chuyến dã ngoại dành cho các học sinh ưu tú.

Trong đó có Bảo Bảo.

Tôi gọi để phụ huynh chuẩn bị cho Bảo Bảo nhé.”
“Dạ cảm ơn cô.”
Bảo Bảo nghe thấy cô giáo mình gọi đến cho ba thì vội chạy đến hỏi chuyện với Hàn Dương Phong.
“Có chuyện gì vậy ba ba.”
“Con làm gì sai hay sao mà thấy cô giáo mới gọi liền chạy đến hỏi rồi.”
“Con chỉ tò mò thôi ạ.

Chứ Bảo Bảo làm gì mà có lỗi được.”
“Bảo Bảo là học sinh ưu tú nên được chọn đi trong chuyến dã ngoại sắp tới.”
Nghe được đến đó thay vì vui mừng thì Bảo Bảo chạy lại chỗ Hàn Thương Mạnh một cách vội vã.

Vừa chạy vừa nói.
“Con nhớ rồi ông nội.”
“Ông nội có nhớ bà mà con kể đã gặp ở Viện Dưỡng Lão tên là Bách Niên không ạ.”
“Bà ấy rất giống với bà nội.”
Tất cả mọi người trong nhà đều bất ngờ.

Những lời của Bảo Bảo cũng cần phải có xác thực.

Để tránh kinh động, làm hụt hẫng thì Hàn Dương Phong đứng ra giải thích.
“Có thể Bảo Bảo còn nhỏ nên chưa thể phân biệt được.”
“Ba bỏ qua cho Bảo Bảo.”
Hàn Thương Mạnh rất tin lời đứa cháu nội này của ông.

Vì cậu bé không có cớ gì phải lừa dối mình cả.
Nhưng Hàn Dương Phong e sợ vì ba mình đã cho tìm kiếm rất nhiều năm qua nhưng vẫn không tìm thấy.

Vậy mà Bảo Bảo chỉ vô tình thì lại gặp được.
“Con sẽ cho người đich thân tìm hiểu và xác mình.

Ba hãy yên tâm.”
Hàn Minh Nguyệt thì làm ngơ trước chuyện đó.

Vì cô biết rằng không ai hoặc tổ chức nào có thể tìm kiếm ra được.

Vì chỉ có duy nhất tổ chức của cô đang tham gia mới có khả năng đó.
Và đấy là thứ cô đang chờ Boss mình nói cho cô.
Không khí cả nhà trở nên im ắng.

Vũ Nhi cũng nói nhỏ với Bảo Bảo “ Hôm nay con phải ngoan nghe chưa, không được nói như vậy nữa.”
Bảo Bảo rất khó chịu vì Bách Niên quả thật rất giống người trong hình mà Hàn Thương Mạnh đã đưa cho cậu bé xem.
Nhưng vì cậu biết rằng câu nói của cậu đã làm mọi người trong nhà mấy năm qua không tìm thấy tung tích bây giờ lại lóe lên một tia sáng hy vọng nên cậu cũng sợ rằng nếu không phải thì ông nội, ba cậu và người đáng thương nhất là Minh Nguyệt sẽ rất đau buồn.
Hàn Minh Nguyệt bắt đầu từ bây giờ cô lại ghét thêm thằng nhóc Bảo Bảo.
“Quả là ba nào con đó.

Đều đáng ghét như nhau.”
“Đều chạm vào vết thương trong lòng của tôi.”
“Các người sẽ phải trả giá.”
Hàn Minh Nguyệt xong hết việc thì lạnh lùng ra về.
Theo đó thì gia đình của Hàn Dương Phong cũng về cùng.

Sau khi tất cả đã ra về thì Hàn Thương Mạnh một lần nữa cho điều tra và tìm kiếm ở khu vực mà Bảo Bảo nói là gặp được Lý Mỹ.
Ông chưa bao giờ một giây, một phút quên đi bà..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 79: 79: Đề Phòng Thiên Hà


Hàn Thương Mạnh đã cho người đi xác minh tung tích theo như lời nói của Bảo Bảo.
Không chỉ mình ông ấy mà có cả Hàn Minh Nguyệt và Hàn Dương Phong.
Ngày hôm sau, mới sáng sớm mà ở căn biệt thự của Hàn Dương Phong đã thấy Vũ Nhi với một vẻ mặt hốt hoảng, tay chân luốn cuốn hết cả lên.
Cô chạy soạn đồ cho mình và Bảo Bảo.

Tránh làm phiền Hàn Dương Phong.

Nhưng thật sự như vậy sao có thể anh ấy không biết được.
Vừa mở mắt dậy thấy hành động của Vũ Nhi anh liền hỏi.
“Có chuyện gì à Vũ Nhi?”
Vũ Nhi vừa soạn đồ vừa trả lời với Hàn Dương Phong “Ba ở quê có chuyện rồi.

Mới sáng nay bà ấy gọi em.” nói vừa dứt câu thì cô lại tiếp tục tập trung vào công việc của mình.
Hàn Dương Phong biết được sự việc nghiêm trọng nên anh ấy đã vội dậy, cùng với Bảo Bảo và Vũ Nhi về lại căn nhà của Diệp Long Vũ.
“Em yên tâm đi.

Không sao đâu.”
“Mẹ ơi.

Không sao đâu ạ.

Ông ngoại sẽ ổn thôi mẹ.”
Cả hai cha con cùng nhau an ủi Vũ Nhi trong suốt đoạn đường về nhà.
Vừa về đến nhà thì một không khí bị thương bao trùm lấy căn nhà nhỏ của Diệp Long Vũ.
Ông ấy đang nằm im trên chiếc giường quen thuộc ngày nào.

Bên cạnh là Thiên Hà.
Cả gia đình Vũ Nhi vừa về đến thì cũng trùng với lúc Diệp Long Vũ tỉnh dậy.
“Ba, ba có sao không? Con gái đã về rồi.”
“Ba….

Không sao.

Sao các con lại về đây.”
“Ba bị như thế này rồi thì sao tụi con không thể không về.”
“Cậu này là ai?”
“Đây là Hàn Dương Phong.

Là ba ruột của Bảo Bảo.”
Nghe xong Diệp Long Vũ cho gọi Hàn Dương Phong lại bên cạnh ông và bảo với mọi người hãy ra ngoài hết.
Hàn Dương Phong lại gần bên Diệp Long Vũ thì thấy ông ta nhìn ngó xung quanh, rất cảnh giác.

Ông ấy ra hiệu cho Hàn Dương Phong kiểm tra thật kỹ, sợ cuộc nói chuyện của ông và anh ấy có người nghe.
“Cậu là người mà con bé Vũ Nhi rất yêu thương.”
“Ba của cậu nhiều lần làm khó con bé.”
Hàn Dương Phong đã biết được điều đó.
“Tôi cũng đã già, không còn bao lâu nữa.

Sau này mọi sự nhờ cậu.”
“Con bé từ nhỏ đã rất hiếu thảo với tôi.

Xa nó là điều tôi không muốn.

Nhưng nó cũng còn có cuộc sống riêng của nó.”
“Cậu thay tôi chăm sóc con bé, đừng cho nó phải chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.”
Hình như ông ta đang cố tình nói to để bên ngoài nghe.

Xong ông thì thầm nhỏ vào tai của Hàn Dương Phong.
“Cậu giúp tôi trông chừng Thiên Hà.

Có vẻ như mụ ta đang tìm gì trong nhà.”
“Mấy nay tôi thấy bà ta lạ lắm.

Nói chuyện với một người qua điện thoại.”
“Hình như muốn hãm hại con bé.”
“Cậu hãy tìm đủ bằng chứng và tống mụ ta ra xa khỏi Vũ Nhi.”
“Tôi bây giờ già rồi.

Bây giờ tôi cũng đang giả vờ để bà ta lơ là mất sự cảnh giác.”
Hàn Dương Phong gật đầu liên tục, anh cũng cảm ơn vì Diệp Long Vũ đã tin tưởng mà giao Vũ Nhi cho anh chăm sóc.
“Tuyệt đối cậu không được để cho Vũ Nhi biết chuyện này.”
Hàn Dương Phong đã hiểu hết tất cả những gì mà ông ấy căn dặn.

Anh đứng dậy mở cửa ra.
Vũ Nhi liền chạy vào.

Ngồi bên cạnh ông mà luôn miệng trách móc.
“Con nói ba rồi.

Ở trên đó với con.

Con sẽ chăm sóc ba.

Về dưới này có ai đâu.”
“Không phải dì con đã về rồi sao.

Có dì con chăm sóc cho ba rồi.

Con yên tâm.”
“Sao con có thể yên tâm được.

Bà ta chỉ mang thêm gánh nặng về cho ba con mình thôi.”
“Bà ấy đã thay đổi rồi.”
Ông vừa nói vừa nhìn vào mắt của Thiên Hà.

Bà ta liền gật đầu.
“Ông ngoại ơi.

Ông ngoại làm sao thế.”
“Không sao đâu Bảo Bảo.

Lâu rồi mới gặp lại con.

Nay lớn thế này rồi sao.”
“Dạ ông ngoại.”
Hàn Dương Phong dọn đồ vào trong nhà cùng với Bảo Bảo.

Thiên Hà thì xuống dưới bếp chuẩn bị bữa ăn.

Chỉ còn Vũ Nhi bên cạnh Diệp Long Vũ.
Vũ Nhi ngồi bên cạnh ông luôn miệng trách móc tại sao không ở với cô mà lại đi về.

Ông thì nở một nụ cười trên môi, biết rằng con gái đang lo lắng cho mình.
Thiên Hà ở dưới bếp vừa nấu đồ ăn vừa liên lạc với Minh Nguyệt.
“Hàn Dương Phong và Vũ Nhi đã đến đây rồi.

Có thêm cả Bảo Bảo nữa.”
“Được.

Theo kế hoạch, bà cứ tiếp tục thực hiện đi.

Tôi sẽ cho người hỗ trợ bà.”
Thiên Hà cúp máy và tiếp tục công việc của mình.

Bà ta cứ tưởng việc mình làm không ai biết.
Lúc bà nói chuyện thì Bảo Bảo đã nghe được.

Nhưng cậu bé không biết chắc là ai đang đầu dây bên kia.
Cậu bé cũng đã bắt đầu đề phòng với bà ta.
Tất cả mọi người đều vào bàn để chuẩn bị bữa cơm, Hàn Dương Phong dìu Long Vũ đến bàn.
Thiên Hà bỏ đồ ăn vào chén cho ông ấy.

Ông ấy cười và nói “Mọi người dùng bữa đi.”
Cả nhà cùng nhau dùng bữa xong.

Nhưng trong lòng Bảo Bảo cảm giác rất lo sợ.
“Ba ba.

Có cầm máy tính không ạ.

Cho con mượn chơi đi ạ.

Ở này chán quá.

Không có gì cả.”
Hàn Dương Phong đưa laptop của mình cho Bảo Bảo mượn nhằm mục đích để Bảo Bảo không chạy nhảy, đi lại lung tung ở nơi mới.
Cũng ngày hôm nay, Hàn Thương Mạnh cho người điều tra thì nhận được kết quả điều tra chính xác như lời của Bảo Bảo nói.
Ông lập tức đi cùng với thuộc hạ của ông đi đến viện dưỡng lão này để đích thân ông kiểm chứng.

Vừa bước đến thì ông vội đến tìm gặp viện trưởng của viện dưỡng lão để hỏi về thân thế của Bách Niên.
“Bà ấy là như thế nào vậy viện trưởng?”
Viện trưởng cung cấp cho ông hồ sơ bệnh án cũng như là mọi thông tin về Bách Niên.
Khoảng thời gian bà ấy nhập viện trùng khớp với khoảng thời gian mà Lý Mỹ mất tích.
Ông đã đến gặp Bách Niên để xác nhận đây có phải là Lý Mỹ, vợ của mình hay không.
Ông quan sát từ xa, bắt gặp được hình bóng cũng, nụ cười cũ của người xưa.
Hàn Thương Mạnh tiến lại thật gần.

Cố bắt chuyện với bà ấy nhưng giờ đây bà ấy đã không còn nhớ gì nữa.
Trước đó bà ấy ngồi cười cười, khuôn mặt rất vui vẻ.

Vừa gặp được ông thì bà ấy bắt đầu hốt hoảng, lo sợ.

Bà ấy gào thét lên “ A….

Tránh xa tôi ra.

Ông không được làm hại tôi.

Tôi phải về tìm Tiểu Nguyệt và Tiểu Hàn.”
Nghe được câu này ông chắc chắn đây chính là Lý Mỹ.

Các y tá ở gần chạy lại can ngăn, kiểm soát cơn bệnh khi phát tát của bà ấy.
Nhưng bà ấy cố gắng vùng vẫy.

Do đã có tuổi nên sức bà ấy không chống cự được.
Viện trưởng tiến lại gần Hàn Thương Mạnh và nói.
“Trước giờ đây là lần đầu tiên bà ấy có hành động quá khích như vậy.”
Hàn Thương Mạnh suy nghĩ, toan tính trong đầu.

Có thể bây giờ vẫn chưa là thời điểm thích hợp để đưa bà ấy về.
Ông cảm ơn viện trưởng và ra về.
Trong lúc về ông ấy đã gọi điện và yêu cầu tìm một bác sĩ thật giỏi để chữa chị bệnh cho Lý Mỹ.
“Không tiếc giá nào, không cần biết mất bao nhiêu.

Phải tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho vợ tôi.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 80: 80: Vụ Tai Nạn Sắp Đặt


Hàn Thương Mạnh đã chắc chắn được rằng Lý Mỹ chính là Bách Niên, người mà ông đã gặp được ở viện dưỡng lão.
Thông tin này ông cũng chưa vội thông báo cho Hàn Dương Phong và Hàn Minh Nguyệt.
“Bao năm qua tôi tìm bà mãi.

Vậy mà hôm nay cháu nội của chúng ta đã cho tôi và bà gặp lại được nhau.”
“Chắc hai đứa nó sẽ mừng lắm khi mà biết được bà vẫn còn sống.”
Hàn Thương Mạnh nghĩ thầm trong lòng của mình.
Ở công ty chú Cường đã bắt đầu đưa ra sức ép với phía lãnh đạo và các cổ đông.
“Giám đốc như vậy có thể được sao?”
“Các ông đang làm cái gì đấy.”
“Để cho cậu ta lo công việc cá nhân mà tiến độ các dự án của công ty không được hoàn thiện ạ.”
“Hôm nay phải họp gấp.”
Ở công ty thì Chú Cường đã triệu tập hết tất cả các cổ đông.

Ở nhà của Vũ Nhi thì Hàn Dương Phong nhận được điện thoại của Trần Kiệt.
“Tiểu Hàn cậu đang ở đâu vậy? Công ty có chuyện rồi.”
“Chuyện gì vậy Trần Kiệt.

Tôi đang ở nhà Vũ Nhi.”
“Hôm nay chú cường đã triệu tập hợp cổ đông.

Tôi nghe thoáng qua có vẻ như không hài lòng về cách cậu làm việc và tính bỏ phiếu để bầu ra người mới có năng lực thay thế cậu.”
Nghe xong Hàn Dương Phong đã biết được tính chất của việc này rất căng thẳng.

Tuy chú Cường luôn chống lại các chiến lược của Hàn Thương Mạnh nhưng trước giờ Hàn Dương Phong làm việc thì chú Cường chưa bao giờ như hôm nay.
Anh bắt đầu nhíu mày lại, khuôn mặt của anh thay đổi dần đi.

Vũ Nhi thấy vậy biết rằng anh có chuyện không hay đã xảy ra.

“Sao thế Hàn Dương Phong?”
Hàn Dương Phong lưỡng lự một hồi rồi trả lời Vũ Nhi.
“Em và Bảo Bảo chắc phải ở lại chăm cho chú.

Ở công ty đang có việc xảy ra.

Anh buộc phải về thôi.”
“Không sao.

Em hiểu cho anh mà.

Anh về giải quyết công việc đi.

Ở đây em và Bảo Bảo không sao đâu.”
“Anh sẽ sớm quay về.

Hai mẹ con đợi anh nhé.”
Hàn Dương Phong vội vàng lên xe quay về công ty.
Ở công ty lúc bấy giờ tất cả đang đợi mình Hàn Dương Phong đến thì cuộc họp sẽ chính thức bắt đầu.
“Trần Kiệt, Hàn Dương Phong cậu ấy đã đi đâu rồi.”
“Sếp Hàn đang trên đường về.

Các chú và mọi người đợi sếp Hàn một tí thôi.”
Tiếng mở cửa vang lên, bước chân vào với một khí thế oai nghiêm làm mọi người lầm tưởng đó là Hàn Dương Phong nhưng không phải.
Đôi chân của một người phụ nữ đi nhè nhẹ nhưng đầy khí thế đó là Hàn Minh Nguyệt.
Mọi người đều mở to mắt, khuôn mặt đầy sự bất ngờ.

“Đây là…”
“Đây là Minh Nguyệt.” Chú Cường nói trước các cổ đông.
“Hôm nay con được chú Cường mời đến để dự cuộc họp này.

Vị trí của con là ở đâu vậy chú Cường?”
“Con ngồi ở bên kia.

Đợi Hàn Dương Phong đến thì chúng ta bắt đầu.”
Hàn Minh Nguyệt nở một nụ cười quái dị, Trần Kiệt thấy được vẻ mặt của cô ấy hôm nay rất lạ.

Liệu cảm một việc không lành sắp xảy ra.
Trước đó không lâu.
Hàn Minh Nguyệt nhận được tin nhắn từ Thiên Hà rằng Hàn Dương Phong đã di chuyển.
Cô đã bố trí tất cả sẵn sàng.

Chỉ khi Hàn Dương Phong xuất phát thì cô sẽ tiến hành kế hoạch của mình.
Trên đường chạy về thì Hàn Dương Phong thấy rất làm lạ khi mà theo đuôi xe của anh là một chiếc xe màu đen, bám sát nhất cử nhất động của anh.
Anh chạy thật nhanh, xe đó chạy thật nhanh theo anh.

Anh cố tình thắng xe lại để xem xe đó sẽ phản ứng như thế nào.
“Tại sao chiếc xe đen kia lại luôn bám sát mình.”
Hàn Dương Phong bắt gặp được khuôn mặt của người cầm lái chiếc xe ấy, nhưng anh thấy rất lạ.
“Người đàn ông này mình chưa từng gặp.”
Vừa dứt câu thì một chiếc xe tải đâm thật mạnh vào xe của Hàn Dương Phong.

Ở công ty lúc đấy.
Hàn Minh Nguyệt nhận được tin nhắn “Đã xử lý xong.” Cô liền nở một nụ cười quái dị.
Trần Kiệt trong lòng rất sốt ruột liền gọi cho Hàn Dương Phong nhưng điện thoại không bắt máy.
Anh rất nôn nóng, liền gọi trực tiếp cho Vũ Nhi.
“Hàn Dương Phong có đó không Vũ Nhi?”
“Anh ấy đã đi rất lâu rồi.

Có chuyện gì à Trần Kiệt.”
“Tôi liên hệ với anh ấy không được.

Tất cả các cổ đông đang đợi ở đây.”
“Để tôi liên lạc anh ấy thử?”
Bảo Bảo liền tới mở tivi lên thì đập vào mắt của Vũ Nhi đó là bản tin thông báo về tai nạn giao thông vừa mới xảy ra cách đây không lâu trên đường cao tốc.
Và chiếc xe bị tai nạn rất quen thuộc, đó là xe của Hàn Dương Phong.
Cô liền như người mất hồn.

Gọi điện thoại cho Hàn Dương Phong ngay lập tực.
Tiếng điện thoại vang lên nhưng không thấy hồi âm từ đầu dây bên kia.
Cô hốt hoảng gọi trực tiếp đến Hàn Thương Mạnh.
“Chú… Chú ơi…”
“Có chuyện gì thế.

Bình tĩnh nói ta xem.”
“Hàn Dương Phong….

Hàn Dương Phong….

Bị tai nạn giao thông rồi chú.”
Hàn Thương Mạnh bình tĩnh cho người đến hiện trường sự việc để kiểm chứng thông tin này.
Ông nhìn thấy chiếc xe này liền biết đó là xe của Hàn Dương Phong nhưng sự việc cần được xác minh rõ ràng.
Hàn Minh Nguyệt ra hiệu cho chú Cường bắt đầu.

Chú Cường hiểu ý liền đứng ra giữa, cầm micro nói.
“Mọi người thấy cậu ấy có coi trọng chúng ta không?”
“Chúng ta đã bỏ tiền ra tức là tin tưởng cậu ấy nhưng cậu ấy cho ta thấy được gì?”
“Thấy được một mớ chuyện cá nhân mà cậu ấy đem về cho công ty.”

“Tôi không đồng ý để cậu ấy tiếp tục điều hành công ty.

Nếu cứ như vậy chúng ta sẽ mất trắng hết tất cả.”
Mọi người gần như đã bị lời nói của chú Cường thuyết phục.

Tiếng bàn tán bắt đầu vang lên trong căn phòng họp.
Một cổ đông đứng dậy và nói.
“Vậy ai có thể thay thế vị trí của cậu ấy?”
“Chúng ta không cần phải tìm kiếm.

Ở trước mắt đã có rồi.

Hàn Minh Nguyệt là một trong những người có thể điều hành công ty tốt hơn anh ấy.”
Các cổ đông đều lắng nghe theo chú Cường, đồng lọt bỏ phiếu cho Hàn Minh Nguyệt.
Thế là cô ấy không cần đụng tay đến gì cũng đã có được công ty từ tay Hàn Dương Phong.
Thấy tình thế bất lợi đang xảy ra.

Trần Kiệt liền gọi cho Hàn Thương Mạnh.
Anh thông báo thông tin đến cho ông ấy và Hàn Thương Mạnh cũng nói cho Trần Kiệt biết được tình trạng của Hàn Dương Phong đang gặp phải.
Anh liền chạy đến nơi hiện trường xảy ra vụ tai nạn, bỏ mặc mọi thứ ở công ty.
Vừa đi anh vừa khóc thầm trong lòng.
“Người anh em chí cốt, cậu đừng gặp chuyện gì nhé.

Đừng làm tôi sợ nhé.”
Hàn Thương Mạnh không một chút nghi ngờ với Hàn Minh Nguyệt nhưng người mà ông nghi ngờ là chú Cường.
“Tại sao ông ta lại làm như vậy?”
Có vẻ như vỏ bọc của Hàn Minh Nguyệt đã qua mắt được lão cáo già Hàn Thương Mạnh..
 
Back
Top Bottom