Ngôn Tình Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 40: 40: Cô Em Gái Dễ Thương


Vũ Nhi bỏ ngoài tai những lời bàn tán xôn xao của mọi người xung quanh.

Cô tiếp tục giải quyết mớ công việc đang chờ cô.
Hàn Dương Phong đang làm việc trong phòng thì có một cô gái đến tìm anh.
Cốc! Cốc! Cốc!
“Vào đi!”
Hàn Minh Nguyệt mở cửa bước vào.
“Anh hai…”
“Tiểu Nguyệt em về nước khi nào? Không gọi anh ra đón.”
“Em biết anh bận công việc nên sau khi xuống máy bay em đã bắt xe đến đây.”
“Cô bé này thật hiểu chuyện.”
Hàn Dương Phong nhìn đồng hồ cũng đã sắp tới giờ nghỉ trưa.
“Tiểu Nguyệt, em đợi anh giải quyết một tí việc.

Sau đó anh em mình đi ăn trưa nhé!”
“Dạ!”
“Mình đi ăn trưa rồi anh đưa em về nhà.”
Nhân viên công ty lại được một dịp bàn tán xôn xao.
“Mọi người, có vừa thấy ai đi vào trong phòng của sếp Hàn không?”
“Nếu tôi đoán không lầm đó là Tiểu Nguyệt, em gái cùng cha khác mẹ của sếp Hàn.”
“Vừa rồi cũng nghe thông tin em gái sếp Hàn sẽ về đảm nhận công việc để sếp Hàn yên tâm để chuẩn bị hôn lễ.”
“Vậy là người đàn ông vạn người mê đó cuối cùng cũng đã có vợ.”
“Đi ăn cơm thôi đến giờ nghỉ trưa rồi.”
“Đi thôi.”
“Vũ Nhi chị đi ăn trưa cùng mọi người luôn đi.”
“Mọi người đi ăn vui vẻ, tôi giải quyết cho xong rồi đi ăn sau.”
“Vậy bọn em đi trước.”
Vũ Nhi không muốn suy nghĩ linh tinh cô cứ như vậy lao đầu vào giải quyết công việc.
Bên trong phòng làm việc của Hàn Dương Phong, anh cũng đã giải quyết xong công việc nên anh cũng sẽ đưa Hàn Minh Nguyệt đi ăn trưa.
“Tiểu Nguyệt, mình đi thôi!”
“Dạ!”
Hàn Dương Phong cùng Hàn Minh Nguyệt đi ra khỏi phòng thì anh bắt gặp được Vũ Nhi vẫn đang miệt mài làm việc.
“Vũ Nhi, cô không đi ăn trưa cùng mọi người sao?”

“Tôi làm xong rồi sẽ đi ăn sau.”
“Cô có muốn đi ăn cùng chúng tôi không?”
“Không, tôi đang bận giải quyết công việc.”
“Vậy tôi đi trước.”
Hàn Dương Phong cảm thấy Vũ Nhi đang cố tình tránh né anh.
Có cô gái nào mà nhìn thấy người đàn ông đã từng ân ái với mình, lại còn là cha của tiểu bảo bối của cô sắp kết hôn với người phụ nữ khác mà vui cho được chứ.
“Anh hai, cô gái lúc nãy là ai thế?”
“Cô ấy tên Vũ Nhi, là thư ký trưởng mới của anh.

Cô ấy rất giỏi đã giúp anh rất nhiều trong công việc.”
“Lúc nãy lướt điện thoại em có thấy nhà hàng Pháp ở gần công ty anh.

Em thấy rất nhiều người review khen ngon, em cũng muốn thử.”
“Vậy anh dẫn em đi.”
Hàn Dương Phong cùng Hàn Minh Nguyệt đi đến nhà hàng Pháp.
“Hàn Dương Phong, Tiểu Nguyệt của chúng ta về rồi đó à?”
Nhà hàng Pháp này là của Thẩm Minh, bạn của Hàn Dương Phong.

Anh ta thấy Hàn Dương Phong đi cùng Hàn Minh Nguyệt nên ra chào hỏi.
“Anh hai, đây là…”
“Đây là Thẩm Minh, em còn nhớ anh chàng trồng cây si em lúc trước không?”
“Em nhớ ra rồi.

Chào anh, nay trông anh đẹp trai hơn rồi đấy!”
“Thôi chúng ta vào trong đi.”
Ba người bọn họ cùng đi vào bên trong nhà hàng.
“Tiểu Nguyệt em gọi món đi.
Thẩm Minh đưa menu cho Minh Nguyệt chọn món.
“Thẩm Minh, cậu đem hết các món best seller bên cậu lên cho Tiểu Nguyệt thưởng thức.

À cho tôi thêm một chai rượu thượng hạng nhé.”
“Được tôi vào trong bảo đầu bếp làm.”
Thẩm Minh đi vào trong sau đó quay lại trên tay có cầm một chai rượu thượng hạng.

Anh rót hai ly rượu mời Hàn Dương Phong và Minh Nguyệt.
“Hàn Dương Phong, Tiểu Nguyệt hai người uống thử đi.

Đây là loại rượu ngon nhất quán tôi đó.”
“Cậu có nói quá không đó?”
“Hàn Dương Phong, sao cậu lại…”
“Chọc cậu thôi.

Tiểu Nguyệt em uống thử đi.”
“Tiểu Nguyệt, em ở bên đó sống có tốt không?”
“Cảm ơn anh, ở bên đó cuộc sống em rất tốt.”
“Thẩm Minh, anh em tôi có việc muốn nói chuyện riêng cậu đi chỗ khác giúp tôi nhé!”
“Có chuyện gì mà cậu bí mật thể hả Hàn Dương Phong?”
“Chỉ là chuyện gia đình của tôi.”
“Được thôi!”
Sau khi Thẩm Minh rời đi.

Hàn Dương Phong mới dám nói chuyện với Minh Nguyệt.
“Anh hai, có chuyện gì mà em thấy anh có vẻ lo lắng quá vậy? Hôm nay lại còn gọi toàn món ngon nữa chứ, sao có chuyện gì nhờ con em này giúp đây?”
“Đúng là Tiểu Nguyệt thông minh của anh.”
“Có chuyện gì cần em giúp anh hai nói đi.”
“Tiểu Nguyệt, anh có hai việc muốn nhờ em giúp.”
“Anh cần em điều hành công ty giúp anh trong khoảng thời gian sắp tới.”
“Thôi.

Em còn muốn đi chơi, ôn lại kỉ niệm cùng đám bạn.

Chưa gì anh đã bắt em đảm nhận chức vụ lớn như thế.”
“Giúp anh đi Tiểu Nguyệt.

Coi như là em cứu kẻ cô độc này một lần đi.”
“Rồi rồi để tiểu thư giúp tiện tì nhà ngươi.

Còn chuyện thứ hai là gì? Nói luôn để em biết nào.”
“Chuyện thứ hai là….

Với cái kinh nghiệm tình trường phong phú của em thì làm thế nào để anh từ chối Thiên Ngân?”
“Cái này em không biết à nhen.

Mà tại sao anh lại có ý định như vậy.”
“Anh có nỗi khổ tâm riêng của anh.

Em hãy giúp anh với.”
“Chuyện này em không cứu được anh rồi.

Bình thường thì em cứ tắt máy, đổi sim thế là xong một cuộc tình.

Còn chuyện của anh ra nông nổi như thế này thì chỉ có anh tự cứu anh thôi chứ em hết cách.”
“Em lại còn có cái kiểu tắt máy, đổi sim cơ à.

Đúng là…”
“Đúng là sao? Anh có tin em không giúp anh nữa không?”
“Thôi thôi.

Cô em gái tôi là nhất.”
“Mà anh có nỗi khổ tâm gì thế? Cho em cùng khổ với được không?”
“Thôi được rồi.

Nhiều chuyện quá.

Lo ăn đi rồi còn về trình diện với Ba.”
Cả hai dùng bữa trưa cùng nhau và ôn lại các hồi ức khi còn nhỏ.

Cười đùa rộn ràng.
“Hello Ba ba.

Con gái yêu dấu của ba về rồi đây.”
“À.

Con gái của ta về rồi à.

Nay về không nói gì cho ba biết hết à.”
“Con muốn tạo sự bất ngờ cho ba đó.

Ba có bất ngờ không?”
“Lại đây ngồi với ba.

Ba có vài điều muốn nói.”
“Con gái vừa mới về mà đã có gì muốn nhờ vả rồi đúng không?”
“Cứ lại đây ngồi đi.”
Minh Nguyệt tiến lại gần Hàn Thương Mạnh ngồi kế bên ông ấy.
“Sắp tới anh của con sẽ chuẩn bị cho đám cưới của nó với Thiên Ngân.”
“Thì có liên quan gì đến con đâu?”
“Ta tính nhờ con hỗ trợ anh của con điều hành công ty trong thời gian tới.

Dù gì công việc này con cũng đã từng làm rồi.

Nên ít nhiều sẽ dễ dàng hơn.

Ba cũng có tuổi không thể nhanh nhẹn như tuổi trẻ tụi con.”
“Sao mà dễ dàng được.

Lâu lắm con mới về, còn chưa quen thuộc, nhớ hết đường mà huống chi công việc.”
“Ba sẽ sắp xếp công việc cho Trần Kiệt, trợ lý của Hàn Dương Phong hỗ trợ con trong thời gian tới.

Con cứ yên tâm, ba rất tin tưởng cậu ta.”
“Vì tương lai của anh hai nên con mới nhận đó.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 41: 41: Sự Thật Được Phơi Bày


Sau một thời gian làm quen với việc điều hành công ty thì Minh Nguyệt cũng đã hoàn thành gần như là hai đến ba phần khi mà Hàn Dương Phong phụ trách.
“Alo Hàn Dương Phong.

Mấy nay anh mất tích ở đâu thế? Hôm nay là ngày hẹn với studio để chọn váy cưới và lên kế hoạch chụp ảnh cưới cũng như là tổ chức hôn lễ cho hai ta.

Mà sao anh im ru thế?”
“Sao thế? Hôm nay rồi cơ à? Bữa giờ anh bận công việc nên không để ý gì về thời gian cả?”
“Em đang ở nhà.

Anh hãy qua và cùng em đi đến Studio nào.”
“Cuộc hôn nhân này cũng là cô muốn.

Tôi với cô hẹn nhau gặp mặt ở đó đi.”
Nói xong Hàn Dương Phong cúp máy.
“Quả là phiền phức.

Cô ta cứ vậy hoài.”
“Mình có nên nói thẳng với cô ấy không?”
“Mà cũng lạ.

Cũng lâu rồi mà kết quả xét nghiệm lại chưa có?”
Anh thay đồ với vẻ mặt không vui vẻ, nhăn nhó.
Khi soi gương anh cũng cố gắng đứng trước gương tập đi tập lại câu nói mà Trần Kiệt đã chỉ anh.
“Thiên Ngân.

Anh xin lỗi em.

Thực ra anh không có chút tình cảm nào với em cả.

Chúng ta nên dừng chuyện này lại vì nếu càng tiếp tục thì cả hai sẽ không hạnh phúc đâu.”
Thật kỳ lạ, một người đàn ông lạnh lùng, mạnh mẽ như anh ta lại sợ làm tổn thương người khác.

Vậy thực sự đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài của anh ấy.

Đằng sâu bên trong của anh là một con người đầy lòng nhân hậu.
“Chào anh Kiệt, kết quả xét nghiệm đợt trước của anh gửi chúng tôi đã có rồi.

Anh sắp xếp đến nhận kết quả nhé.

Hay chúng tôi sẽ chuyển kết quả trực tiếp cho anh.”
“Dạ anh gửi cho tôi file online nhé.

Cảm ơn anh nhiều.”
Trên tay Trần Kiệt là kết quả của đợt xét nghiệm lần trước mà Hàn Dương Phong đã nhờ anh giúp đỡ.

Anh đọc thấy kết quả và nét mặt của anh rất bình thường.

Cứ như chuyện này anh đã biết trước rồi.
Anh suy nghĩ một hồi lâu rồi lấy điện thoại gọi cho Hàn Thương Mạnh.
“Mình có nên nói với chú Mạnh về chuyện này không?”
“Thấy tiểu Hàn thật tội nghiệp.

Không lẽ mình cho cha con cậu ta nhận nhau và không cho cậu ta tìm lấy hạnh phúc của mình.

Nếu tiểu Hàn biết được sẽ rất tồi tệ.”
“Nhưng chú Mạnh mình cũng không thể làm vậy với chú.”
Nội tâm của Trần Kiệt mâu thuẫn lẫn nhau vì Hàn Dương Phong và Hàn Thương Mạnh.
“Tít…Tít”
Trần Kiệt liền vội tắt máy.
“Mình không thể nào để tiểu Hàn cô độc mãi được.”
“Mình sẽ giúp cậu ấy.”
“Con xin lỗi chú Mạnh rất nhiều.”
Bỗng nhiên điện thoại của Trần Kiệt vang lên.
“Con gọi ta có chuyện gì đấy.”
“Dạ chú Mạnh, con tính nói với chú chuyện này, nhưng con thấy không còn quan trọng nữa.”
“Chuyện liên quan đến Hàn Dương Phong à?”
“Dạ không chú, liên quan đến Hàn Minh Nguyệt.

Nhưng con đã hướng dẫn cô ấy xong rồi.

Nên thấy không quan trọng nữa.”
“Được rồi.

Con đừng giấu ta chuyện gì về Hàn Dương Phong nhé.”
“Dạ chú.”
Trần Kiệt đã quyết định sẽ giúp Hàn Dương Phong nhận lại con cậu ấy.
Hàn Dương Phong và Thiên Ngân gặp nhau tại studio mà họ đã hẹn trước đó.

Khi đến đó Thiên Ngân luôn tỏa ra vẻ cô và Hàn Dương Phong rất là yêu nhau.
“Tiểu Hàn.

Em mặc chiếc váy này anh thấy có giống công chúa không?”
Hàn Dương Phong nhăn mặt vì cái tên tiểu Hàn không phải ai cũng có thể gọi anh ấy.

Chỉ có người rất là thân mới dùng cái tên này với anh ấy.
“Anh xem có đẹp không.”
“Thiên Ngân.

Anh có điều muốn nói với em.

Em có thể ra đây nói chuyện riêng với anh được không?”
Nhìn thấy mặt của Hàn Dương Phong khá nghiêm trọng chắc có thể chuyện căng thẳng lắm đây.

Thiên Ngân thấy được vậy liền đi ra nói chuyện với Hàn Dương Phong.
“Có chuyện gì vậy Dương Phong?”
“Anh có chuyện muốn nói với em.

Tuy biết rằng rất khó nghe nhưng anh mong em lắng nghe và hiểu giúp cho anh.”
“Anh cứ nói đi.”
Hàn Dương Phong tính nói câu nói mà Trần Kiệt đã chỉ anh ta.

Anh ta đã tập luyện rất nhiều lần trước khi đến đây.

Cảm thấy điều kiện đã rất thuận tiện cũng như anh đã chuẩn bị rất kỹ càng.
Nhưng bị chen ngang bởi một cuộc điện thoại.

Mà cuộc điện thoại đó là của Trần Kiệt.
“Tiểu Hàn.

Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu?”
“Tôi nghe nè Trần Kiệt.

Chuyện gì thế? Công ty gặp vấn đề gì sao?”
“Không.

Chuyện này liên quan đến cậu và hạnh phúc sau này của cậu.”
“Cậu nói thẳng vấn đề đi.

Đừng vòng vo nữa.”
“Kết quả xét nghiệm đã có.

Và kết quá đó là 99,7% chính xác hơn là anh và Bảo Bảo có quan hệ ruột thịt với nhau.”
“Anh nói gì cơ.

Đúng như tôi đoán.

Anh có kết quả đó không? Gửi tôi xem.”
“Tôi sẽ chuyển qua cho anh.

Anh tự xem nhé.”
“Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Cúp máy xong Hàn Dương Phong liền coi thật kỹ lại kết quả.

Đúng như Trần Kiệt nói.

Kết quả đó làm cho Hàn Dương Phong rất vui mừng.
Nhưng chưa kịp vui bao lâu thì anh lại thấy rất buồn.
“Mình thật tồi tệ.

Để cho hai mẹ con cô ấy sống không có mình.”
“Nhưng tại sao mình không nhớ bất cứ thứ gì về cô ấy cả.”
“ Mình quả thật là một thằng đàn ông tồi, thiếu trách nhiệm trước hành động của mình.”
“Cũng thật may là Vũ Nhi nuôi dạy Bảo Bảo rất tốt.”
“Mình phải làm gì để bù đắp cho mẹ con cô ấy trong những tháng ngày không có mình cơ chứ.”
“Mình sẽ dành hết mọi thứ tốt đẹp cho mẹ con cô ấy.”
“Từ bây giờ, bắt đầu từ giây phút này.

Những thứ mà mẹ con cô ấy đáng phải được nhận mình sẽ dành lại cho cô ấy.”

Hàn Dương Phong không thể nghĩ thêm được gì liền chạy đi ngay.
“Thiên Ngân.

Anh có việc gấp cần xử lý.

Anh xin lỗi em.

Anh đi trước đây.”
“Anh có chuyện gì muốn nói với em mà.

Sao chưa nói đã vội đi đâu rồi.”
Thấy Hàn Dương Phong có vẻ hơi vội nhưng cô vẫn muốn níu chân anh ta lại một tí.

Nhưng không kịp rồi.

Anh ấy chạy rất nhanh.

Thiên Ngân cũng đuổi theo anh ấy để tính nói rằng:
Chuyện gấp mấy thì cũng nên từ từ chứ đừng hấp tấp như vậy.

Nhưng vẫn chưa nói được thì Hàn Dương Phong đã ở bên dưới.
Vì quá vui mừng khi biết được sự thật này nên Hàn Dương Phong liền chạy đến xe của mình để tìm gặp Vũ Nhi.
Nhưng hiện tại cũng đã hết giờ làm việc.

Vũ Nhi sẽ không có ở công ty mà cô ấy sẽ đến trường đón Bảo Bảo.
Studio này cũng nằm gần trường của Bảo Bảo.

Thế là anh chạy thật nhanh đến đó.
“Anh từ từ thôi Hàn Dương Phong.

Đi đâu mà không dùng xe thế.”
Hàn Dương Phong không nghe được những gì Thiên Ngân nói nhưng thấy cô ấy đuổi theo mình.

Anh ấy quay đầu lại nhìn thì thấy Thiên Ngân, ngước lên thì có bảng hiệu gần đó đang có dấu hiệu muốn rớt xuống.
Anh liền vội chạy đến đẩy Thiên Ngân ra và hứng hứng tấm bảng hiệu.
Sau cú va chạm này Hàn Dương Phong đã bất tỉnh..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 42: 42: Tìm Lại Quá Khứ


“Hàn Dương Phong, anh sao vậy?”
“Hàn Dương Phong anh tỉnh dậy đi.”
“Hàn Dương Phong…”
Sau khi đẩy Thiên Ngân ra khỏi vùng tấm bảng hiệu bị rớt xuống.

Hàn Dương Phong bị tấm bảng hiệu va phải đầu nên đã bất tỉnh.
“A…”
Thiên Ngân bị xô ngã rất đau cô chưa kịp nhìn lại cơ thể mình có bị trầy xước gì không thì cô nhìn sang phía bên kia Hàn Dương Phong đã bị chảy máu ở đầu rất nhiều và nằm bất tỉnh.
Thiên Ngân vội ngồi dậy chạy đến chỗ Hàn Dương Phong.

Cô gọi rất nhiều lần Hàn Dương Phong vẫn không có động tĩnh nào còn thêm máu ở đầu chảy rất nhiều.
Thiên Ngân đắn đo trong lòng.
“Nếu bây giờ mình quay lại lấy xe thì Hàn Dương Phong anh ấy sẽ mất rất nhiều máu lắm.

Hay là mình gọi một chiếc taxi…”
“Nếu mình chậm trễ anh ấy có việc gì thì mình sẽ hối hận lắm…”
“Mình phải ăn nói làm sao với chú Mạnh đây.”
Thiên Ngân vội đi gọi một chiếc taxi gần đó rồi đưa Hàn Dương Phong đến bệnh viện.
“Hàn Dương Phong anh tỉnh lại đi.”
“Hàn Dương Phong anh không được có chuyện gì đâu đó.”
“Hàn Dương Phong sao anh lại đỡ cho em chứ?”
“Hàn Dương Phong anh cố gắng lên…”
Thiên Ngân lo lắng cho Hàn Dương Phong nên hối thúc tài xế chạy nhanh hơn.
“Anh chạy nhanh lên giúp tôi…”

“Nhưng bây giờ thời điểm kẹt xe cô thông cảm.”
“Anh là tài xế mà không biết đường nào kẹt xe à?”
“Xin lỗi nhưng khoảng thời gian này là giờ cao điểm.

Cô ráng một chút sẽ hết kẹt xe thôi.”
Thiên Ngân lo lắng cho Hàn Dương Phong nhưng không biết phải làm sao.
“Hàn Dương Phong anh cố gắng lên nhé…”
“Hàn Dương Phong…”
Một lúc sau xe cũng đã thoải mái hơn trên đường cao tốc.
“Anh chạy nhanh lên giúp tôi.”
“Được.”
Xe chạy vững vàng trên đường một lúc sau cũng đã đến bệnh viện.
Bệnh viện Hạnh Phúc.
“Bác sĩ mau cứu anh ấy.”
“Cô yên tâm đây là trách nhiệm của chúng tôi.”
Hàn Dương Phong được đẩy vào khoa Cấp cứu của bệnh viện.
Thiên Ngân gọi điện báo cho Thiên Phát biết.
“Alo con gái ta chụp hình cưới xong rồi sao? Chắc là hình sẽ đẹp lắm đây.”
Thiên Ngân vừa nói vừa khóc thút thít.
“Cha… hic… Hàn Dương Phong…”
“Thằng bé làm gì con? Nó không chịu chụp hình cùng con à?”
“Con đang ở bệnh viện.”
“Thiên Ngân, con bị sao mà lại ở bệnh viện thế? Có chuyện gì đã xảy ra với con sao?”
“Hàn Dương Phong anh ấy đang ở trong phòng Cấp cứu.”
“Thiên Ngân con bình tĩnh nói lại cho cha nghe xem.”
“Hàn Dương Phong anh ấy đang nằm trong phòng Cấp cứu vì đã đỡ giùm con cái bảng hiệu của cửa hàng rơi từ trên cao xuống.”
“Con và Hàn Dương Phong đang ở bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Hạnh Phúc.”
“Cha có quen giám đốc bệnh viện để cha gọi nhờ họ đi kiểm tra tình hình của thằng nhóc.”
“Vậy mọi việc con nhờ cha.”
Thiên Phát tắt máy điện thoại gọi ngay cho giám đốc của bệnh viện Hạnh Phúc.

Hai người họ đã từng làm ăn với nhau và có mối quan hệ rất tốt.
“Tôi lão Phát đây.

Cô có còn nhớ lão già này không?”
“Làm sao tôi quên được ông.

Nay rồng ghé nhà tôm à?”
“Tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.”
“Ông nói đi.”
“Con rể tương lai của tôi mới vừa gặp nạn, đang ở bệnh viện của cô.

Cô có thể giúp tôi được không?”

“Chuyện nhỏ đấy mà! Với ai chứ với ông thì tôi sẽ hết mình.”
“Cảm ơn cô rất nhiều.

Bữa nào rảnh rỗi tôi sẽ mời cô một bữa tiệc nhỏ coi như là thay lời cảm ơn của tôi đối với cô.”
“Ông khách sáo quá.

Tôi cúp máy đây để tôi sắp xếp người giỏi nhất xuống kiểm tra tình hình.”
“Chào cô!”
Tit! Tít! Tít!
Những tiếng âm thanh của máy đo điện tim trong phòng bệnh VIP do Thiên Phát nhờ giám đốc bệnh viện đã sắp xếp.
Trong tiềm thức của Hàn Dương Phong trong khi bị hôn mê.
“A…”
Hàn Dương Phong cảm nhận được ai đó đã chạm phải mình.

Đó là một cô gái với cơ thể nóng bỏng, thân hình đầy quyến rũ.
Hàn Dương Phong không nhận được lời xin lỗi nào mà ngược lại anh nhận được lời mời gọi của một tên trai bao.
“Hay anh là trai bao muốn đòi tiền tôi.”
Sau khi lời qua tiếng lại, Hàn Dương Phong quyết định sẽ cho cô gái đó biết thế nào là một tổng tài của một tập đoàn lớn.
“A… Thả tôi xuống…”
“Chẳng phải cô bảo tôi là trai bao hay sao?”
Gương mặt cô gái lúc này có chút sợ hãi.
“Anh thả tôi ra.”
“Cô đừng hòng thoát khỏi tay tôi.”
Hàn Dương Phong từ trước giờ không ai dám động tới anh.

Mà cô gái này lại gan to đụng vào người anh.

Hàn Dương Phong nhớ rõ gương mặt của cô gái như in.
Hàn Dương Phong đưa cô gái lên phòng, hai người bọn họ quấn quýt nhau cả đêm.
Sau một đêm ân ái, buổi sáng Hàn Dương Phong đã thức dậy từ sớm chỉ muốn nhìn rõ thêm gương mặt của cô gái tối qua đã đánh đổi mạng sống của minh động vào người anh.
Hàn Dương Phong sau khi nhìn thấy rõ gương mặt của cô gái nằm bên cạnh anh thì anh đã ngủ thiếp đi.

Cô gái sau khi thức dậy đã chỉnh chu lại quần áo rồi để lại một tờ một trăm tệ còn thêm tờ giấy có viết.
“Đây là tiền bán thân của anh.

Đ* c*m th*! Bye! Mong không gặp lại anh.”
Sau đó cô gái đã bỏ đi.
Hàn Dương Phong sau khi thức dậy đã nhìn thấy tờ một trăm tệ kèm theo tờ giấy anh đã rất tức giận và nhất quyết phải tìm cho ra cô gái.
“Cô được lắm! Bằng mọi cách tôi sẽ tìm ra cô.”
Hàn Dương Phong nhớ ra hôm nay anh có chuyến bay sang Mỹ để giải quyết công việc nên anh đã mau chóng chuẩn bị hành lý để đi.
Trên đường đi ra sân bay anh đã nhìn thấy được cô gái tối qua đang ở trên chiếc xe đó.
“Là cô ta, chính là cô gái tối qua.

Mình nhớ rất rõ không thể nhầm lẫn cô ta với ai khác.”
“Không được mình phải chạy theo.”
Anh đã quay đầu xe rồi sau đó chạy theo nhưng khi đến cao tốc không may anh đã xảy ra tai nạn.
Hàn Dương Phong sau khi xảy ra tai nạn anh nhớ anh vẫn còn lẩm bẩm trong miệng.
“Là cô ta, mình chắc chắn đó chính là cô gái đêm qua.”
“Cô đừng đi mà…”
“Đừng đi có được không?”
“Đừng đi mà…”
Hàn Dương Phong đang còn trong tiềm thức thì anh đã bị đánh thức bởi tiếng gọi của Thiên Ngân.
Thiên Ngân thấy trên trán Hàn Dương Phong toát ra rất nhiều mồ hôi cô lo sợ nên đã cố gọi Hàn Dương Phong.
“Hàn Dương Phong anh tỉnh lại đi…”
“Hàn Dương Phong…”
“Tỉnh dậy đi mà…”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 43: 43: Vũ Nhi Anh Sai Rồi


Hàn Dương Phong nghe như bên tai có người đang gọi mình.

Anh nhớ tiếng nói đó rất là quen thuộc anh chắc chắn đó là tiếng nói của Vũ Nhi.
Nhưng khi Hàn Dương Phong tỉnh dậy người bên cạnh anh nhìn thấy không phải là cô gái bảy năm trước mà là một người phụ nữ khác.
“Cô…cô là ai?”
“Hàn Dương Phong, em là Thiên Ngân đây.

Anh không nhớ gì sao?”
“Tôi… tôi không nhớ cô là ai…”
“Hàn Dương Phong, em là vị hôn thê của anh đây.”
“Đầu tôi… Sao đầu tôi lại nhức thế này…”
Hàn Dương Phong đau đầu nên đã ngất đi.
“Hàn Dương Phong, anh không sao chứ?”
“Hàn Dương Phong…”
Biệt thự nhà họ Thiên.
“Hàn Thương Mạnh, tôi có chuyện này muốn nói cho ông biết.”
“Có chuyện gì thế bạn già của tôi?”
“Hàn Dương Phong vì đỡ tấm bảng hiệu bị rớt xuống giúp Thiên Ngân nên đã bất tỉnh.

Ông mau vào bệnh viện xem thằng bé thế nào.”
“Tôi vào ngay.

Cảm ơn ông.”
Hàn Thương Mạnh tắt máy gọi ngay cho Trần Kiệt.
“Chú Mạnh, gọi con có gì thế?”
“Trần Kiệt con mau chạy đến bệnh viện xem tình hình của thằng khốn Hàn Dương Phong sao rồi?”
“Tiểu Hàn cậu ấy bị sao mà lại ở bệnh viện thế chú?”
“Nó đỡ tấm bảng hiệu giúp Thiên Ngân nên đã rơi trúng đầu.

Giờ nó đang ở bệnh viện con mau đến xem tình hình rồi báo ta biết.”
“Dạ, con sẽ đi ngay!”
Trần Kiệt đang ở công ty có chút việc, Hàn Thương Mạnh gọi nên cậu đã nhanh chóng gác công việc sang một bên để đến bệnh viện.
Trần Kiệt vừa đi vừa nghĩ tới Vũ Nhi.
“Mình có nên nói chuyện này cho Vũ Nhi biết không?”
“Nhưng nếu không nói thì Hàn Dương Phong sẽ trách mình mất.”
“Thôi mình sẽ nói cho Vũ Nhi biết, còn cô ấy có đến hay không là chuyện của cô ấy.”
Trần Kiệt đi đến chỗ Vũ Nhi rồi gọi cô ra ngoài một lát.
“Vũ Nhi, ra ngoài một lát.

Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Anh đợi tôi một chút.”
Trần Kiệt đi trước rồi Vũ Nhi cũng nhanh chóng đi theo anh ta.
“Anh Kiệt, anh có chuyện gì muốn nói với tôi?”
“Hàn Dương Phong đang nằm ở bệnh viện Hạnh Phúc.”
“Anh nói với tôi chuyện đó có ý gì chứ?”
Trần Kiệt không nói thêm lời nào, anh nhanh chóng đi đến bệnh viện xem tình hình của Hàn Dương Phong.
“Trần Kiệt nói với mình như vậy có ý gì chứ?”
“Hàn Dương Phong anh ấy bị sao mà lại nằm viện chứ?”
“Nhưng mà anh ấy sắp kết hôn rồi còn gì?”
“Mình đến có phải là kỳ đà cản mũi không chứ?”
Vũ Nhi không suy nghĩ linh tinh cô quay trở lại bàn làm việc.

Nhưng cô không thể nào tập trung làm việc được khi nghe tin Hàn Dương Phong đang nằm viện.
“Không được mình phải đến xem anh ta như thế nào.

Dù sao đi nữa Hàn Dương Phong cũng chính là cha của bảo bối nhà mình.”
Vũ Nhi vội vã lấy túi xách rồi đến bệnh viện.
Bệnh viện Hạnh Phúc.
“Trần Kiệt này cũng ngộ, anh ta không nói số phòng thì làm sao mình biết mà đi tìm chứ?”
“Mình biết Hàn Dương Phong nằm phòng nào chứ.”
Vũ Nhi đến bệnh viện nhưng không biết Hàn Dương Phong anh ta bị gì để mà hỏi.
Tên Trần Kiệt này nghĩ cũng lạ, đã nói cho người ta biết bệnh viện nào thì có lòng tốt nói cho biết số phòng hay nói cho biết bị gì để mà còn biết đi tìm chứ.
Vũ Nhi không biết phải làm sao để biết được Hàn Dương Phong nằm ở phòng nào.
“À đúng rồi.

Anh ta là một người nổi tiếng như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều người biết.

Để mình đi hỏi y tá xem sao.”
Vũ Nhi đi đến bàn tư vấn để hỏi phòng.
“Chào cô, cho tôi hỏi Hàn Dương Phong nằm ở phòng bệnh số mấy ạ?”
“Có phải là chồng tương lai của đại tiểu thư Thiên Ngân không?”
Vũ Nhi ậm ừ một lúc sau rồi mới trả lời.
“Phải rồi chính là anh ta.”
“Cô lên tầng 5 phòng VIP số 2.”
“Tôi cảm ơn.”
Vũ Nhi vừa đi vừa suy nghĩ.
“Đến cả cô y tá còn biết được anh ta đã có vợ sắp cưới là thiên kim đại tiểu thư nhà họ Thiên.

Mình thì làm sao có thể xứng được với anh ta chứ.”
Đinh!
Cửa thang máy mở ra, Vũ Nhi đi tìm phòng VIP số 2.

Cô tìm kiếm một lúc lâu cuối cùng cũng đã nhìn thấy.
Vũ Nhi vừa đến, cô chỉ dám đứng ở ngoài chứ không dám vào.

Trong phòng bệnh đã có Thiên Ngân chăm sóc cho Hàn Dương Phong.
“Vũ Nhi mày thấy chưa? Đâu tới lượt mày phải quan tâm lo lắng cho anh chứ.”
“Vị hôn thê của anh ta đang ở trong đấy mình vào sẽ không được hay cho lắm.”
Vũ Nhi đứng nhìn một lúc rồi rời đi trong tâm trạng buồn rầu.
Tại sao trong lòng lại có chút mất mát khi thấy Thiên Ngân đang chăm sóc cho Hàn Dương Phong bên trong cơ chứ.
Thiên Ngân đã bắt gặp được Vũ Nhi vừa mới rời đi nhưng cô không làm bất cứ hành động gì.
“Vũ Nhi…”
“Đừng đi mà…”
“Vũ Nhi, em đừng đi mà…”
Hàn Dương Phong vừa tỉnh dậy đã gọi tên Vũ Nhi rồi còn hỏi Thiên Ngân Vũ Nhi có đến thăm anh hay không.
“Hàn Dương Phong, em là Thiên Ngân mà.”
“Hàn Dương Phong anh tỉnh lại đi.”
Hàn Dương Phong dường như không nghe những gì cô nói.

Anh liên tục gọi tên Vũ Nhi.
“Vũ Nhi…”
“Em đừng đi mà…”
“Vũ Nhi cô ấy có đến thăm tôi không?”
Thiên Ngân cảm thấy Hàn Dương Phong đang dần mất bình tĩnh.
“Hàn Dương Phong, anh bình tĩnh lại đi.

Đừng làm em sợ mà…”
“Hàn Dương Phong…”
Hàn Dương Phong vẫn không ngừng hỏi Thiên Ngân.
“Vũ Nhi có đến thăm tôi không? Cô nói đi.”
“Cô ấy có đến thăm anh.”
Hàn Dương Phong nghe như vậy tâm trạng anh đã tốt hơn hẳn.

“Cô ấy đâu rồi?”
“Cô ấy vừa mới rời đi.”
“Vũ Nhi không vào trong phòng sao?”
“Cô ấy chỉ đứng ở ngoài chứ không vào.”
Thiên Ngân cảm nhận được giữa Hàn Dương Phong và Vũ Nhi có mối quan hệ nào đó.
“Anh ấy và cô gái kia có mối quan hệ gì vậy chứ?”
“Chẳng phải cô ấy đã có con rồi hay sao?”
“Hàn Dương Phong, em mới là người lo lắng, là người sẽ cùng anh đi đến cuối đời mà…”
“Sao vừa tỉnh lại anh đã hỏi đến cô gái kia rồi.

Sao anh không quan tâm đến em chứ?”
“Cô gái kia có gì hơn em mà anh lại như vậy?”
Thiên Ngân rất vui mừng khi thấy người mình yêu thương vừa tỉnh dậy nhưng cô cũng rất thất vọng vì Hàn Dương Phong không quan tâm đến cô mà chỉ hỏi Vũ Nhi.
“Điện thoại của tôi đâu?”
“Điện thoại của anh trong ngăn tủ kéo để em lấy cho anh.”
“Tôi tự mình lấy được.”
Hàn Dương Phong lấy điện thoại gọi cho Trần Kiệt.
“Alo Trần Kiệt.”
“Tiểu Hàn, cậu tỉnh rồi sao?”
“Cậu đang ở đâu nhanh đến đón tôi.”
“Tôi đang nói chuyện với bác sĩ về tình hình của cậu.”
“Cậu mau lấy xe đưa tôi đến nhà Vũ Nhi.”
“Cậu đã nhớ ra mọi chuyện rồi sao?”
“Đúng vậy.”
Hàn Dương Phong tháo bỏ tất cả các dây nhợ trên người anh ra rồi đi tìm Vũ Nhi.

Mặc kệ Thiên Ngân ở lại phòng bệnh một mình..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 44: 44: Vũ Nhi Hãy Nghe Anh Nói


Năm giờ chiều.
Hàn Dương Phong nhìn điện thoại bây giờ đã tan làm chắc Vũ Nhi đang ở trường đón Bảo Bảo đi học về.
“Trần Kiệt đưa tôi đến trường của Bảo Bảo.”
“Được.”
Xe ổn định chạy vững vàng trên đường một lúc sau đã đến trường của Bảo Bảo nhưng anh đã thấy trường không còn bóng người.
“Tiểu Hàn, trường học không có người chắc là Vũ Nhi đã đưa Bảo Bảo về nhà rồi.”
“Đưa tôi đến nhà của cô ấy.”
Trần Kiệt quay đầu xe lại đi đến nhà của Vũ Nhi.
Vừa đến nhà của Vũ Nhi anh đã thấy một chiếc xe con đã đậu ở trước.

Anh đoán chắc Trần Vương đang ở cùng với cô.

Anh cảm giác không an toàn khi để người con gái của mình cùng với một người đàn ông khác ở cùng với nhau.
Ting! Ting! Ting!
“Ai đó!”
Vũ Nhi bên trong nhà đang dùng bữa cùng đàn anh và tiểu bảo bối của mình.

Cô nghe tiếng chuông nên đi ra mở cửa.
Vũ Nhi mở cửa ra thấy người đàn ông trước mặt cô là Hàn Dương Phong cô rất bất ngờ nhưng vẫn tỏ vẻ lạnh lùng.
“Hàn Dương Phong anh đến tìm tôi có chuyện gì?”
“Vũ Nhi tại sao lúc nãy em đến mà không vào thăm anh.”
“Tôi chỉ là có một người bạn cũng đang nằm viện ở đó nên vô tình đi qua thôi.

Anh đừng có mà suy nghĩ linh tinh.”
“Bảo Bảo đâu rồi?”
“Anh hỏi Bảo Bảo để làm gì? Anh mau quay về
với vị hôn thê của anh đi.”
“Vũ Nhi anh muốn gặp Bảo Bảo.”

Vũ Nhi cảm thấy dường như Hàn Dương Phong đã biết được chuyện gì.
“Bảo Bảo đang dùng bữa bên trong.”
“À anh thấy chiếc xe ô tô ở trước.

Có phải Trần Vương đang ngồi bên trong không? Anh ta đến đây làm gì?”
“Không phải.”
“Vậy ai đang ở trong kia?”
Vũ Nhi tức giận vì thấy Hàn Dương Phong tra hỏi cô đủ điều dù đã có vị hôn thê.
“Hàn Dương Phong, anh về đi.

Anh đâu phải người yêu mà phải tra hỏi tôi như thế?”
“Nhưng người đang ở bên trong là ai vậy?”
Hàn Dương Phong nhìn người đàn ông bên trong đang dùng bữa với Bảo Bảo rất quen thuộc nhưng anh chưa nhớ ra đó là ai.
“Hàn Dương Phong anh đi về đi.”
Vũ Nhi vừa nói xong liền đóng cửa lại rồi quay vào trong nhà cùng dùng bữa với Bảo Bảo và Trần Vương.
Hành động của Vũ Nhi đã làm cho Hàn Dương Phong rất tức giận.

Gương mặt của anh đen sì lại, đôi mắt đen thẫm như muốn hút mọi thứ trước mặt anh vào trong đó.
“Vũ Nhi, sao em làm vậy với anh chứ?”
“Vũ Nhi anh xin lỗi.

Từ bây giờ anh sẽ bù đắp cho em và Bảo Bảo.”
Hàn Dương Phong tự dày vò bản thân mình tại sao lại có thể bỏ rơi hai mẹ con của Vũ Nhi.
“Hàn Dương Phong sao mày lại bỏ rơi hai mẹ con cô ấy ngần ấy năm qua chứ?”
“Mày không xứng đáng là một thằng đàn ông.”
“Hàn Dương Phong mày không xứng đáng được Vũ Nhi tha lỗi.”
Hàn Dương Phong cảm thấy Hàn Thương Mạnh giấu anh tất cả mọi chuyện ở bảy năm trước nên anh quay về nhà.
“Tại sao cha lại luôn giấu mình câu chuyện bảy năm trước chứ?”
“Tại sao?”
“Mình phải về hỏi cho ra lẽ mới được.”
Bệnh viện Hạnh Phúc.
Phòng bệnh VIP số 2 chỉ còn lại một mình Thiên Ngân.

Cô đang rất buồn về việc Hàn Dương Phong vừa mới tỉnh dậy đã gọi tên một người phụ nữ khác chứ không phải cô.

Đã vậy còn vội vàng gỡ bỏ các loại dây trên người anh để đi tìm người phụ nữ đó.
“Hàn Dương Phong rốt cuộc giữa anh và người phụ nữ tên Vũ Nhi đó có mối quan hệ gì chứ?”
“Tại sao vừa mới tỉnh dậy anh đã vội vã đi tìm cô ta chứ?”
“Rõ ràng mình đã nhờ Tiểu Vy điều tra cô ta chính là mẹ đơn thân sao?”
“Chẳng lẽ mình đã bỏ sót thông tin nào quan trọng sao?”
Bằng sự nhạy cảm của mình Thiên Ngân đã nhìn thấy những thiếu sót trong việc điều tra Vũ Nhi.

Cô quyết định điều tra thêm một lần nữa.
Đấy ai bảo con gái không có giác quan thứ sáu chứ? Không những có mà là linh cảm rất đúng nữa.
Thiên Ngân suy nghĩ không biết phải moi thông tin từ ai.
“Lần trước mình nhờ Tiểu Vy nhưng lại chẳng có thông tin gì ngoài việc Vũ Nhi là một người mẹ đơn thân.”
“Mình phải lấy thông tin từ những người thân cận với Hàn Dương Phong.”
“À đúng rồi!”
Sau một lúc suy nghĩ, Thiên Ngân đã biết mình phải lấy thông tin từ Trần Kiệt trợ lý của Hàn Dương Phong.
Thiên Ngân lấy điện thoại ra gọi cho Trần Kiệt.

“Alo Trần Kiệt.

Chào anh!”
Trần Kiệt thấy Thiên Ngân gọi anh chắc có chuyện chẳng lành.

Anh nhanh chóng nghe máy.
“Thiên Ngân, có chuyện gì thế?”
“Anh Kiệt, có phải anh biết Vũ Nhi và Hàn Dương Phong có mối quan hệ gì với nhau phải không?”
“Tôi không biết.”
“Anh Kiệt anh nói cho tôi biết đi.”
Trần Kiệt đắn đo suy nghĩ.
“Mình có nên nói cho Thiên Ngân biết được chuyện này hay không?”
“Nhưng nếu không nói cô ấy lại suy nghĩ rồi buồn rầu.

Nếu nói ra thì cô ấy sẽ sốc lắm.”
“Nhưng thôi mình sẽ không làm tổn thương cô ấy.

Thà đau một lần rồi thôi còn hơn giấu mãi cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.”
“Thiên Ngân dù có chuyện gì anh sẽ vẫn luôn ở bên em.”
Thiên Ngân không nghe Trần Kiệt trả lời nên đã gọi tên anh.
“Anh Kiệt…”
“Anh có nghe tôi nói không?”
“Anh Kiệt, anh còn ở đó không?”
Trần Kiệt đang còn đắn đo đã bị tiếng gọi của Thiên Ngân làm cho giật mình, một lúc sau anh mới trả lời lại được.
Thiên Ngân lại kêu thêm lần nữa.

Lúc này Trần Kiệt mới trả lời.
“Anh Kiệt…”
“Có chuyện gì thế Thiên Ngân?”
“Anh làm gì mà nãy giờ tôi gọi mãi mà anh không chịu trả lời thế?”
“À nãy giờ tôi có một chút việc cần giải quyết.”
“Anh Kiệt, anh nói cho tôi biết giữa Vũ Nhi và Hàn Dương Phong có mối quan hệ như thế nào?”
Trần Kiệt không muốn giấu giếm Thiên Ngân chuyện gì vì sợ sẽ làm tổn thương cô ấy.

Anh quyết định nói cho Thiên Ngân biết được sự thật bảy năm trước.

“Thiên Ngân, cô phải thật bình tĩnh khi nghe tôi nói chuyện này.”
“Anh nói đi.”
“Bảy năm trước Hàn Dương Phong đi uống rượu sau đó cậu ta đã lên giường cùng với Vũ Nhi.

Trên đường Hàn Dương Phong đi đến sân bay để qua Mỹ công tác không may đã xảy ra tai nạn, khiến cho cậu ấy hoàn toàn mất trí nhớ.”
“Vậy tại sao tôi không biết chuyện này?”
“Thiên Ngân lúc đó cô đang du học bên Úc.

Chú Mạnh dặn tôi không được để cho cô biết để cô chuyên tâm học hành để sau này cùng Hàn Dương Phong tiếp quản sự nghiệp của Thiên Phát và chú Mạnh.”
“Vậy còn thằng nhóc Bảo Bảo con của Vũ Nhi?”
“Thiên Ngân cô cũng biết Bảo Bảo sao?”
“Tôi điều tra biết được Vũ Nhi có một cậu con trai tên là Bảo Bảo.

Ngoài ra không còn biết thêm thông tin gì.”
“Thiên Ngân, Bảo Bảo chính là kết quả của đêm đó.”
“Anh Kiệt, anh nói thật sao?”
“Đó là sự thật.

Hàn Dương Phong đã cho làm xét nghiệm ADN kết quả giống đến 99,7%.”
“Vậy tôi là người thứ ba phá vỡ hạnh phúc của họ sao?”
“Thiên Ngân, cô không có lỗi.

Đến cả Hàn Dương Phong cũng còn không biết được chuyện này.

Sau khi cậu ta bị bảng hiệu rơi vào đầu tỉnh dậy.

Cậu ta mới nhớ được mọi chuyện của bảy năm trước.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 45: 45: Giữ Kín Bí Mật


Thiên Ngân vừa nghe được thông tin từ Trần Kiệt cô đã buồn rầu rồi tắt máy.
Trần Kiệt rất lo lắng cho Thiên Ngân nhưng anh không biết phải làm thế nào.
“Thiên Ngân, anh phải làm sao để có thể bên cạnh em lúc này đây?”
“Trần Kiệt mày đúng là một thằng đàn ông vô dụng mà.”
Thiên Ngân ngồi một mình trong phòng bệnh.

Cô không biết làm gì ngoài khóc lóc rồi buồn rầu.
“Thiên Ngân, nếu Hàn Dương Phong đã tìm thấy được người mà anh ấy yêu thì cũng nên buông bỏ đi.”
“Thứ gì của mình sẽ là của mình, cố gắng tranh giành thì cũng sẽ của người khác thôi.”
“Hàn Dương Phong anh phải thật hạnh phúc với những gì anh đã chọn.”
Thiên Ngân không suy nghĩ linh tinh nữa.

Cô bắt xe đi về nhà.
Biệt thự họ Hàn.
Hàn Thương Mạnh đang ngồi uống trà đọc báo thì thấy Hàn Dương Phong gương mặt lạnh tanh đi vào trong nhà.
“Sao mày về rồi? Con bé Thiên Ngân đâu?”
“Ba, tại sao lại giấu con chuyện của bảy năm trước?”
“Sự việc xảy ra bảy năm trước là chuyện gì? Có gì mà tao phải giấu mày?”
“Bảy năm trước có gì xảy ra, ba là người biết rõ nhất.

Tại sao ba lại làm như vậy?”
“Mà sao mày lại hỏi chuyện bảy năm trước.

Mày không lo sức khỏe của mày mà còn quan tâm những chuyện đã qua làm gì?”
“Sức khỏe của con.

Con tự biết.

Thứ còn cần biết nhất lúc này là chuyện của bảy năm trước.

Có phải ba đã nhúng tay mình vào rồi không?”
“Tao còn không nhớ nổi bảy năm trước là vụ gì? Chỉ nhớ mày nhập viện hôn mê rất lâu.

Tao và Minh Nguyệt đã xử lý những công việc khi mày nhập viện.”
“Chỉ mỗi chuyện đó thôi đúng không?”

“Tao chỉ biết bao nhiêu đó.

Mày còn muốn biết gì thêm sao?”
“Cảm ơn ba.

Con có việc phải đi trước.”
Hàn Dương Phong nói xong liền ra ngoài và gọi Trần Kiệt.
“Trần Kiệt cậu đang đâu đấy.

Tôi cần sự trợ giúp từ cậu.”
“Cậu cần gì? Cậu hãy giữ bí mật giúp tôi chuyện Vũ Nhi và Bảo Bảo.

Vì hiện tại bây giờ chưa phải lúc để tiết lộ chuyện này.”
“Tôi hiểu rồi.

Cậu có dự tính gì với cô ấy và Bảo Bảo chưa?”
“Hiện tại tôi cần hạn chế không cho ai biết thân phân của mẹ con cô ấy.”
“Tôi… tôi….”
“Cậu đã nói với ai rồi sao?”
“Tôi đã lỡ nói với Thiên Ngân về chuyện của cậu.”
“Thế cô ấy phản ứng thế nào?”
“Tôi chỉ thấy cô ấy im lặng ra về với vẻ mặt rất u sầu.”
“Cậu thật là.

Không kín miệng gì cả.”
Nói xong Hàn Dương Phong cúp máy vội liền gọi cho Thiên Ngân.
“Thiên Ngân à? Em có đó không?”
Giọng Thiên Ngân nghẹn ngạo, vừa khóc vừa đáp lại Hàn Dương Phong.
“Em nghe đây.

Anh có chuyện gì à?”
“Hiện tại em đang ở đâu? Anh sẽ qua liền.

Anh có chuyện quan trọng cần nói với em.”
“Chuyện quan trọng của anh là chuyện anh, Vũ Nhi, Bảo Bảo à.”
“Tại sao em lại biết.”
“Không có người phụ nữ nào lại không điều tra người con gái bên cạnh người yêu mình cả.

Với lại Trần Kiệt cũng đã nói với em.”
“Nếu em biết thì tốt quá.

Anh tình nói với em để xem ý em thế nào?”
“Anh nói đi.”
“Hay là chúng ta hủy hôn lễ này đi.

Nếu cố chấp thì cả hai cũng sẽ không hạnh phúc đâu.”
“Anh thật sự yêu Vũ Nhi chứ? Hay chỉ vì Bảo Bảo, chính xác hơn là chỉ vì trách nhiệm mà anh hủy hôn lễ này.”
“Không.

Anh là vì cả hai.

Vì anh thích Vũ Nhi, vì anh muốn bù đắp cho mẹ con cô ấy và quan trọng nhất vì ở bên cô ấy và Bảo Bảo anh có cảm giác đây là một gia đình.”
“Nếu anh nói vậy thì em cố níu cũng chỉ thêm đau.

Em chúc hai người hạnh phúc.”
“Vậy em tính sao về ba anh và ba em.”
“Em đã có cách của em nhưng em cần anh trợ giúp.”
“Em cứ nói đi.

Anh sẽ giúp em hết sức có thể.”
“Em mượn Trần Kiệt vài hôm nhé.”
“Chuyện gì chứ chuyện đó đơn giản.

Anh cảm ơn em trước nhé.”
Thiên Ngân cúp máy sau đó liên hệ với Trần Kiệt.
Còn về Hàn Dương Phong anh ta liên trở về nhà riêng của mình.
Trong căn phòng nhỏ ở nhà Vũ Nhi.
“Vũ Nhi à.

Hàn Dương Phong tìm em có chuyện gì thế?”
“Không có gì đâu anh.”
“Bình thường anh ta cũng đến tìm em ngoài giờ làm việc như thế này à?”
“Không anh.”.

Tì????‎ t????u????ệ????‎ ha????‎ tại‎ ﹢‎ T????????????T????u‎ ????e????.????????‎ ﹢
“Đã tan làm rồi mà chuyện gì có thể đến vào giờ này chứ.”
Trước lời gặng hỏi của Trần Vương, Vũ Nhi đứng lên kiếm cớ là gọt trái cây để bỏ đi.
“Chú Trần Vương ơi.”
“Sao thế Bảo Bảo?”
“Chú với mẹ con là người yêu với nhau đúng chứ?”
“Sao con hỏi thế?”
Trần Vương cười thầm.

Có khi Bảo Bảo đã thích mình rồi.

Mình sẽ có cơ hội đến với Vũ Nhi thông qua Bảo Bảo rồi.
“Tại con thấy chú cứ hỏi mẹ hoài về chuyện của chú Phong.”
Trần Vương liền bị cậu nhóc Bảo Bảo này dập tắt đi ý tưởng đó liền.

Quả là một đứa trẻ thông minh.
“Chú chỉ tò mò tại sao ngoài giờ làm việc mà sếp của mẹ lại đến tìm mẹ con thôi.”
“Dạ.

Sắp tới có hoạt động tham gia cần phụ huynh của học sinh đó ạ.”
“Vậy để chú đi cùng mẹ con nhé.”
“Dạ con cảm ơn chú.

Nhưng mà chú Phong đã nhận lời sẽ giúp con rồi.”
Trần Vương đang cảm thấy rằng có vẻ là Bảo Bảo đã thích Hàn Dương Phong hơn mình rồi.
“Con nói gì với chú Trần Vương thế.

Ăn cam đi này.

Món con thích này.”
“Dạ con cảm ơn mẹ.”
“Thôi cũng trễ rồi.

Cảm ơn anh vì những món quà cho Bảo Bảo.”

Vũ Nhi đang mời khéo Trần Vương về.
Người như Trần Vương cũng đủ tinh tế hiểu được cô ấy muốn gì.
“Thôi anh về nhé.”
“Chú đi nhé Bảo Bảo.

Hôm sau lại gặp con tiếp.”
Sau khi Trần Vương rời đi thì Vũ Nhi cùng Bảo Bảo dọn dẹp và vào trong phòng Bảo Bảo như mọi khi.
“Mẹ ơi.”
“Sao đấy bảo bối của mẹ.”
“Con hỏi mẹ cái này nhé.”
“Sao đấy.

Nghiệm trọng rồi à?”
“Mẹ có thích chú Phong không?”
“Tại sao con hỏi mẹ như thế? Mẹ với chú ấy chỉ là cấp dưới và cấp trên thôi.”
“Tại con thấy được chú ấy hình như rất thích mẹ đấy.”
“Con còn nhỏ mà.

Chuyện tình cảm không như con nghĩ đâu.”
“Chú Phong không thích mẹ thì tại sao nhận lời đi tham gia hoạt động cùng con và mẹ làm gì? Chú ấy có rất nhiều việc cần xử lý mà.”
“Thôi tuổi con là lo học lo ăn cho nhiều vào.

Chứ đừng bận tâm những chuyện đó.”
Vũ Nhi ngồi suy nghĩ, sâu kết những chuyện xảy ra.
“Tại sao anh ấy bị thương như vậy rồi mà lại chạy đến tìm mình.”
“Lúc nảy mình làm vậy có đúng hay không?”
“Mà thôi.

Dù gì anh ta cũng đâu có nhớ mình là ai.

Làm vậy là rất đúng.

Anh ta cũng có hôn thê rồi, họ lại còn sắp đám cưới.”
Sau khi nghe Bảo Bảo nói thì Vũ Nhi cũng suy nghĩ rất nhiều về Hàn Dương Phong..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 46: 46: Thao Túng Tất Cả


Sau khi thấy Hàn Dương Phong hỏi mình về những sự việc của bảy năm trước.

Hàn Thương Mạnh cảm thấy hình như anh ấy đã nhớ được gì nên mới vội đến tìm ông ta.
Hàn Thương Mạnh liền gọi điện cho Trần Kiệt.
Thật sự ra Trần Kiệt là cô nhi được Hàn Thương Mạnh nhận về.

Ông ta nuôi lớn Trần Kiệt và chưa bao giờ đối đãi tệ với anh ấy.
Những thứ Hàn Dương Phong có được, ông ta đều cho Trần Kiệt không ít thì nhiều.
Ông ấy sắp đặt cho Trần Kiệt và Hàn Dương Phong gặp nhau ngẫu nhiên và trở thành bạn thân.

Từ đấy ông ta kiểm soát và biết gần như là toàn bộ những gì mà Hàn Dương Phong làm.
Vì Trần Kiệt và Hàn Dương Phong coi nhau như là tri kỉ do đó tất cả mọi thứ Hàn Dương Phong đều nói với Trần Kiệt.
Mà chỉ cần Trần Kiệt biết thì Hàn Thương Mạnh không thể không biết.
Do đó vụ việc bảy năm trước xảy ra từng tận như thế nào Hàn Thương Mạnh đều nắm rõ cả.
“Trần Kiệt.

Con đang ở đâu.

Đến đây gặp ta.”
“Dạ con đến liền.

Chú có việc gì quan trọng à.”
“Đến đây đi rồi chúng ta cùng trao đổi.”
Trần Kiệt sau khi nhận được cuộc điện thoại từ Hàn Thương Mạnh thì anh ấy cũng biết được là Hàn Dương Phong đã về và gặng hỏi câu chuyện của bảy năm trước.
Anh không biết phải làm sao để tốt nhất cho Hàn Dương Phong.

Vì từ giả đã thành thật.
Từ giả vờ làm bạn thân nhưng đến bây giờ anh ấy và Hàn Dương Phong đã là đôi bạn thân thật sự.
Tuy Hàn Thương Mạnh có ơn cứu mạng, dưỡng dục anh ấy nhưng Hàn Dương Phong là người mà khi anh ấy buồn, vui đều muốn chia sẻ cùng.

Tình bạn này đã vượt giới hạn.

Có thể coi như là anh em ruột với nhau.

Trần Kiệt cũng không biết phải làm sao nhưng trước mắt là đến gặp Hàn Thương Mạnh để xem tình hình như thế nào.
“Chào chú, con mới đến.”
“Ngồi xuống đi.

Ta có chuyện muốn hỏi con.”
Trần Kiệt cảm giác được đây có thể là chuyện rất quan trọng.”
“Dạ chuyện gì mà con thấy nét mặt của chú nghiêm trọng vậy ạ.”
“Mới đây Hàn Dương Phong nó có về hỏi chú chuyện về bảy năm trước.

Nó cố gắng hỏi để xem chú có biết gì không?”
“Dạ rồi sao chú cứ nói.

Con biết gì sẽ trả lời chú hết.”
“Ta nghĩ là nó đã biết được chuyện gì rồi.

Dạo gần đây con ở bên cạnh nó có biết được gì không?”
“Con thấy Hàn Dương Phong bữa giờ cũng chỉ có công việc nên cũng không thấy có dấu hiệu gì lạ cả.

Chỉ ngày hôm nay vì cứu Thiên Ngân nên anh ấy bị thương.”
“À.

Chú thấy nó rất lạ.

Lạ hơn mọi khi.

Chắc có thể nó đã biết được gì.

Con ở bên cạnh nó có gì thì nói chú biết liền nhé.”
“Dạ con cảm ơn chú.”
“Chuyện con nhờ chú.

Chú đã làm rồi.

Bây giờ nơi xưa con ở cô nhi viện đã được xây dựng lại và mở rộng, tiếp nhận nhiều hoàn cảnh như con.”
“Con cảm ơn chú.”
“Các cô luôn hỏi con bận gì hay sao mà dạo này thấy ít ghé đấy.”
“Dạ dạo này con phải hướng dẫn Minh Nguyệt làm quen lại với công việc nên không có thời gian.

Con sẽ sắp xếp ghé thăm các cô.”
“Vậy rất tốt.

Làm gì làm đừng quên những người đã nuôi nấng lấy mình để được bây giờ.”
Quả thật là một ông già nguy hiểm.

Ông ta cố tình nhắc đến nơi mà Trần Kiệt đã từng ở đó để nhầm mục đích nhắc nhở Trần Kiệt là ông ấy mới là người nuôi dạy anh ấy để được như bây giờ.
“Dạ chú.

Con sẽ sắp xếp.

Con thấy Minh Nguyệt rất giống chú.

Mới đây gần như đã có thể một mình đảm nhận được rồi ạ.”
“Ta cảm ơn con.

Thôi con về đi.”
“Dạ con xin phép.”
Sau khi Trần Kiệt rời đi thì một người lạ mặt xuất hiện.
“Cậu có làm theo lời tôi nói không?”
“Dạ có thưa ông chủ.

Tôi luôn theo dõi cậu ta và cậu chủ.”
“Tốt lắm.”
Thì ra ông ta cũng không đơn giản.

Trần Kiệt cứ tưởng qua mặt được ông ấy nhưng không ngờ được ông ấy đã tính trước được điều này và không tin tưởng được bất kỳ ai.
Do đó đã cho trợ thủ của mình đích thân theo dõi cả hai.
Những chuyện mà Trần Kiệt giúp cho Hàn Dương Phong ông ta đều biết được tất cả, không sót chuyện gì.
“Thằng nhóc này cũng đã về phe với Hàn Dương Phong rồi.

Theo dõi nó thật kỹ cho tôi.”
“Còn chuyện của Hàn Dương Phong và Thiên Ngân thế nào rồi?”
“Thưa ông chủ.

Có thể cô Ngân sẽ tìm cách hủy bỏ hôn ước này.”
“Cái gì? Con bé cũng đứng về phía Hàn Dương Phong à?”
Hàn Thương Mạnh thật không đơn thuần, ông ta kiểm soát và thao túng hết tất cả các mối quan hệ xung quanh Hàn Dương Phong.
“Kết quả xét nghiệm của Hàn Dương Phong với thằng bé như thế nào rồi.”
“Kết quả cho thấy đấy chính xác là con của cậu chủ.”
“Tìm cơ hội cho tôi gặp mặt cháu tôi.

Còn mẹ của nó thì cậu tìm cách cho gặp mặt tôi như bảy năm trước.”
“Tôi hiểu rồi ông chủ.”
Thì ra bảy năm trước Hàn Thương Mạnh đã gặp mặt Vũ Nhi.
Bảy năm trước.
Sau một đêm mặn nồng với tổng tài Hàn Dương Phong thì Vũ Nhi vội để lại mảnh giấy và rời đi.
Nhưng mà cô đâu biết được lúc đó sóng gió cuộc đời cô bắt đầu.
Cũng được một thời gian thì trợ thủ của Hàn Thương Mạnh theo dõi người mà đã qua đêm với cậu chủ của mình tình hình như thế nào.
Cuối cùng thì Vũ Nhi đã có thai với Hàn Dương Phong và đi khám thai.

Điều này đã đến tai của Hàn Thương Mạnh.
Ông ta liền muốn gặp Vũ Nhi gấp để giải quyết vấn đề theo ý riêng của ông ta.
“Cậu sắp xếp tôi gặp cô gái đã qua đêm với Hàn Dương Phong ngay bây giờ.”
Trong một quán cà phê nhỏ, Vũ Nhi được hẹn gặp ở nơi này.

Cô cũng đang rất rối vì không biết phải xử lý cái thai như thế nào.
Nhưng cô rất quý cái thai này.

Cô quyết định tự mình nuôi.

Mà bây giờ cô rất khổ, còn phải cho ba của mình.
Vũ Nhi đợi rất lâu, không biết người gặp mình có ý định gì và người ấy là ai.
Hàn Thương mạnh bước đến với vẻ uy nghiêm, lịch sự của ông ta.

“Chào cô.

Đã để cô đợi lâu.”
Đứng trước mặt Vũ Nhi là một người đàn ông cao tuổi.

Phong thái rất lịch lãm.
“Dạ con chào chú.”
“Tôi không ngại đi thẳng vào vấn đề.”
“Dạ vấn đề gì vậy chú”
“Cô có thai rồi đúng không?”
“Sao chú biết được.”
“Đây là kết quả của đêm say sỉn đó đúng chứ?”
Vũ Nhi bất ngờ vì chuyện này chỉ có mình cô và anh trai bao kia biết thôi.
“Đấy là con trai tôi.”
Vũ Nhi không ngờ người mà cô ấy cho là trai bao lại là con trai của một người đàn ông lịch lãm như thế này.

Đến đây Vũ Nhi cũng biết rằng mình đã hiểu nhầm anh ta là trai bao.
“Tôi vào luôn vấn đề để tiết kiệm thời gian cho cả hai nhé.”
“Con nghe nè chú.”
Vũ Nhi chỉ biết lắng nghe Hàn Thương Mạnh nói mà không có một chút phản pháo nào.
“Tôi có 2 việc muốn nói với cô.

Đầu tiên là cô hãy rời xa con trai tôi và đừng bao giờ gặp lại nó nữa.

Việc thứ hai là cô hãy phá cái thai này và tôi sẽ trả cho cô một khoảng tiền để cô làm việc này, kèm theo đó là tài trợ cô học ở London.”
Vũ Nhi cảm thấy thật bất ngờ với những lời nói của Hàn Thương Mạnh.
Nhưng vì lúc đó quá cần tiền với lại cô cũng nghĩ sau khi qua London thì giữ lại hay phá bỏ ông ta sẽ không biết.
Vũ Nhi suy nghĩ thật lâu và đưa ra quyết định.
“Nếu ông muốn vậy thì đưa đây.

Tôi sẽ làm những thứ ông cần.”
Dù gì Vũ Nhi cũng không biết cách tìm gặp Hàn Dương Phong..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 47: 47: Phá Bỏ Nó


Thì ra bảy năm trước lão già Hàn Thương Mạnh đã có cuộc hẹn với Vũ Nhi để đưa cô một số tiền bắt cô phải phá bỏ đứa bé và rời xa Hàn Dương Phong.
Vũ Nhi không giây phút suy nghĩ cô liền đồng ý cầm số tiền chấp nhận phá thai và sau đó đi LonDon du học.
Hàn Thương Mạnh là một con cáo già nên không tin Vũ Nhi nên đã bảo trợ thủ của ông đi theo.
“Vũ Nhi, cô phải đi phá thai cùng với người của tôi.”
“Ông sợ tôi lừa ông sao?”
“Không nhưng cũng phải có người của tôi đi cùng.”
“Ông già mà lại sợ đứa trẻ gạt mình à?”
“Tóm lại tôi muốn cô đi cùng người của tôi.”
“Được thôi! Khi nào?”
“Sáng ngày mai người của tôi sẽ đến đón cô.”
“Được!”
Sau khi Hàn Thương Mạnh và Vũ Nhi đã thỏa thuận xong, ông ta cùng trợ thủ của mình quay về.
Vũ Nhi sau khi đồng ý thỏa thuận cảm xúc trong lòng cô xáo trộn cả lên.
“Đứa bé trong bụng có tội tình gì mà ông ta bắt mình phải phá bỏ nó chứ?”
“Không được mình nhất định không cho ai làm hại đứa bé.”
“Không cần người đàn ông cầm thú kia.

Mình sẽ một mình nuôi đứa trẻ nên người.”
Vũ Nhi bên ngoài thì chấp nhận thỏa thuận nhưng bên trong cô không thể nào phá bỏ đứa bé trong bụng.
Sáng hôm sau.
Trợ thủ của Hàn Thương Mạnh đã đến nhà Vũ Nhi đợi sẵn.
“Vũ Nhi đã đến giờ rồi.

Mau đi thôi!”
“Đợi tôi một lát.”
Một lúc sau Vũ Nhi đã ra khỏi nhà.

“Đi thôi!”
Vũ Nhi cùng tên trợ thủ đến bệnh viện riêng do Hàn Thương Mạnh đã sắp xếp.
Bệnh Viện Nhân Dân.
“Cô mau vào đi!”
Vũ Nhi lo sợ đứng ở ngoài không chịu vào bên trong.
“Vũ Nhi, cô quên cô đã nhận số tiền của ông chủ tôi và quên thỏa thuận rồi sao?”
“Nhưng tôi…”
“Không nhưng nhị gì.

Mau vào bên trong.

Bác sĩ đang đợi cô.”
“Nhưng tôi không thể phá nó.”
“Cô phải phá bỏ nó.

Mau vào đi.”
Trợ thủ mở cửa phòng sau đó đẩy Vũ Nhi vào bên trong.
Vũ Nhi dè dặt bước từng bước nhỏ cô sợ mình thấp cổ bé họng không thể giữ được sinh linh bé bỏng của mình.
Vũ Nhi bước vào bên trong căn phòng trống vắng chỉ mình cô và bác sĩ.
Vũ Nhi vừa bước vào bác sĩ đã kéo rèm lại, bật máy lên để chuẩn bị tiến hành phá thai.
Vũ Nhi nghe tiếng máy, cô hoảng sợ tột cùng.

Cô không dám la to chỉ nhẹ nhàng nói với bác sĩ.
“Bác sĩ, cô có thể giúp tôi một chuyện được không?”
“Cô nói đi.”
“Tôi muốn giữ đứa bé lại.”
“Vậy tại sao cô đến đây làm gì?”
“Tôi chỉ là bị ép đến đây để phá đứa bé.”
“Cô muốn tôi giúp cô như thế nào?”
“Bác sĩ cô giúp tôi làm giả tờ giấy đã phá thai.

Sau đó nếu ai hỏi về vấn đề này bác sĩ hãy cứ trả lời đã phá đứa bé giúp tôi.”
“Được, lỡ sau này bụng cô lớn dần thì sao?”
“Bác sĩ đừng lo, vài ngày nữa tôi sẽ sang LonDon để du học.
“Được vậy cô ngồi chờ tôi.”
Vì là thân phận phụ nữ với nhau nên bác sĩ cũng hiểu được tâm trạng của một người làm mẹ nên đã giúp Vũ Nhi.
“Bác sĩ tôi cảm ơn cô nhiều.

Tôi không biết lấy gì để đền ơn cho cô.”
“Cô không cần phải đền ơn cho tôi.

Tôi cũng là một người đã làm mẹ nên tôi hiểu tâm trạng của cô để lúc này.”
“Bác sĩ tôi cảm ơn cô rất nhiều.”
Sau khi bác sĩ đã giúp đỡ Vũ Nhi để có được kết quả phá thai đã đưa cho Vũ Nhi.
“Đây là kết quả phá thai của cô.”
“Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm.”
Vũ Nhi cầm tờ giấy kết quả trên tay bước ra khỏi phòng, cô cố gắng tỏ ra vẻ đau buồn khi mất con.

“Sao rồi?”
“Đây là kết quả.”
Vũ Nhi đưa cho tên trợ thủ tờ giấy kết quả nhưng hắn ta vẫn không tin muốn vào xác minh lại với bác sĩ.
“Cô ở ngoài đợi tôi một lát.”
Tên trợ thủ mở cửa phòng bước vào trong bác sĩ cũng đoán được là người đàn ông này vào để xác minh.
“Tôi là anh của cô gái lúc nãy.

Cô gái đó vào đây làm gì bác sĩ cho tôi biết.”
“Đây là phòng phá thai.

Cô ấy không vào phá thai thì còn làm gì trong này.”
“Bác sĩ cho tôi xem kết quả lúc nãy.”
Bác sĩ đưa kết quả cho tên trợ thủ xem.

Hắn ta đọc sơ qua tờ kết quả sau đó mới tin rồi rời đi.
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Nếu không có việc gì mời anh ra ngoài để tôi tiếp tục công việc.”
Trợ thủ mở cửa đi ra, Vũ Nhi đứng đợi hắn ở trước cửa.
“Tôi đưa cô về.”
“Tôi cần đi mua ít hoa quả.

Lát tôi sẽ tự về.”
Tên trợ thủ ngẫm nghĩ trong đầu một lát rồi mới rời đi.
“Dù gì cũng đã xong việc lão già kia mong muốn.

Hay là mình để cô ta tự do cũng được.”
Trợ thủ quay sang nói với Vũ Nhi rồi sau đó rời đi.
“Được! Vậy tôi đi trước.”
Hoá ra Bảo Bảo có được ngày bây giờ là nhờ vào Vũ Nhi kiên quyết bảo vệ cậu bé và cô bác sĩ tốt bụng.
Quay trở lại hiện tại.
Bảy giờ tối.
“Trần Kiệt, anh rảnh không?”
Trần Kiệt đang giải quyết một số công việc thì nhận được cuộc gọi của Thiên Ngân.

“Có chuyện gì thế Thiên Ngân?”
“Anh Kiệt, tôi muốn mời anh đi uống rượu cùng tôi một lát.”
“Được.”
“Vậy hẹn gặp anh ở bar Phương Đông.”
“Tôi đến ngay.”
Được Thiên Ngân hẹn gặp là cơ hội hiếm có nên Trần Kiệt không từ chối mà liền gật đầu đồng ý.
“Hôm nay chắc hẳn Thiên Ngân rất buồn nên cô ấy mới muốn mình cùng đi uống rượu.”
“Thiên Ngân dù em có chuyện gì nữa thì anh vẫn luôn ở bên em.”
Trước giờ mọi thứ Thiên Ngân làm Trần Kiệt đều dõi theo cô ấy.
Trần Kiệt sau khi kết thúc cuộc gọi của Thiên Ngân, anh đã nhanh chóng đến quán bar đợi sẵn cô.
Bar Phương Đông.
“Thiên Ngân, cô ngồi đi.”
Trần Kiệt đã đến quán trước ngồi đợi sẵn.

Một lúc sau Thiên Ngân cũng đã đến.
“Anh Kiệt, anh đến lâu chưa?”
“Tôi mới đến.”
“Vì con gái nên tôi phải đánh phấn son môi nên đến hơi trễ.”
“Không có gì.

Cô khách sáo với tôi gì chứ?”
Có chờ bao lâu Trần Kiệt cũng chờ chứ vài ba phút trang điểm thì có là gì.
“Anh Kiệt, tôi mời anh một ly.”
Thiên Ngân rót một ly rượu mời Trần Kiệt.
Thiên Ngân và Trần Kiệt uống một lúc rồi Trần Kiệt mới dám thổ lộ mình với cô..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 48: 48: Kế Hoạch Theo Đuổi


Trần Kiệt nói với Thiên Ngân rằng anh ấy đã thích cô rất nhiều và muốn sau này che chở cho cô.
“Thiên Ngân.

Anh…Anh… Rất thích em”
Thiên Ngân thì vì buồn nên đã quá chén và rất say nên không nghe được Trần Kiệt nói gì cả.
“Hình như anh thích em từ cái nhìn đầu tiên.”
“Anh rất muốn bên cạnh em nhưng vì em đã thích tiểu Hàn mất rồi.

Do đó anh chỉ biết âm thầm quan tâm em từ xa.”
“Anh biết là mình không xứng với em nhưng anh sẽ cố gắng để đáp ứng được những gì em cần.”
“Tiểu Hàn cậu ấy đã thích Vũ Nhi, hơn thế nữa là cậu ấy đã có con rồi.

Nếu em cố chấp cùng cậu ấy thì chỉ làm tổn thương chính bản thân em thôi.”
Những lời mà Trần Kiệt nói thực sự nhiều hơn trước.

Hôm nay anh ấy rất lạ, có thể là đã có tí men trong người nên mạnh dạn thổ lộ tình cảm hơn.
Anh biết rằng những lời nói của anh Thiên Ngân sẽ không nghe được.

Nhưng anh vẫn bộc lộ hết ra vì dù gì để trong lòng thì anh chỉ tự dằn vặt mình thêm.
Thiên Ngân đã rất say và mất đi kiểm soát.

Cô ấy nhìn Trần Kiệt nhưng lại hiện ra là Hàn Dương Phong.
“Hàn Dương Phong.

Anh là đồ tồi.

Nếu anh không thích tôi thì từ đầu anh đừng có chấp nhận quen tôi.”
“Anh có biết là tôi đau khổ lắm không? Anh tưởng tôi mạnh mẽ lắm sao?”
“Tôi cũng biết rằng anh thích Vũ Nhi nhưng thực sự điều này quá sốc với tôi.”
“Một lúc tôi phải đón nhận những sự việc như thế này.”
Những lời nói này của Thiên Ngân đều bị Trần Kiệt nghe hết.

Anh ta biết rằng Thiên Ngân rất thích Hàn Dương Phong và đã ôm hết nỗi đau để cho Hàn Dương Phong có được hạnh phúc.
Thiên Ngân nhìn chầm chầm vào Trần Kiệt.

Bất chợt cô ấy lấy hai tay mảnh mai của mình đặt lên má của Trần Kiệt.
Sau đó nhìn thẳng vào môi của anh ấy.

Trần Kiệt không hề kháng cự lại và anh ấy rất bối rối không biết Thiên Ngân đang tính làm điều gì với mình.
“Cô ấy tính hôn mình sao?”
“Chắc không phải rồi.

Người cô ấy tính hôn là Hàn Dương Phong chứ không phải mình đâu.”
Bỗng nhiên anh có cảm giác nóng rang ở dưới quần và có mùi chua nhẹ thoảng lên.
“Trời ơi.

Thiên Ngân.

Em say rồi à.

Sao em ói đầy thế này.”
“Để anh chở em về.”
Thiên Ngân đã ói thẳng lên người của Trần Kiệt.
Sau đó Trần Kiệt kêu taxi cùng với Thiên Ngân về nhà của cô ấy.
Đến nhà của Thiên Ngân, Trần Kiệt đỡ cô ấy đi vào nhà thì thấy được Thiên Phát đang ngồi ở đấy đợi sẵn.
“Sao Thiên Ngân lại say như thế này Trần Kiệt?”
“Dạ con chào chú.

Thiên Ngân hôm nay có chuyện buồn nên đã hơi quá chén.”
“Con bé này.

Sắp lấy chồng tới nơi mà còn như thế này.

Hên là Hàn Dương Phong lấy nó chứ không chắc không ai lấy quá.”
Lúc này Trần Kiệt muốn nói rằng: “ Nếu không ai lấy thì để con.” Nhưng vì Thiên Phát chưa biết chuyện nên anh im lặng.
“Chú cảm ơn con đã đưa Thiên Ngân về nhé.

Mà này….

Thằng nhóc Hàn Dương Phong thế nào rồi?”
“Dạ chú anh ấy đã xuất viện rồi ạ.”
“Vậy thì tốt quá.

Nói nó giữ gìn sức khỏe.

Gửi lời cảm ơn của chú đến nó vì đã cứu Thiên Ngân nhé.”
“Dạ chú.”
“Có gì chú sẽ gọi trực tiếp nó sau.

Để nó nghỉ ngơi vài hôm đã.”
“Dạ con về nha chú.”
Đưa Thiên Ngân về nhà an toàn rồi thì Trần Kiệt cũng về nhà mình.
Trong nhà của Hàn Dương Phong.
“Alo… Minh Nguyệt em ngủ chưa?”
“Em nghe nè anh hai.

Em mới skincare xong.”
“Công việc công ty em thấy thế nào?”
“Em đã làm quen rồi.

Mà có chuyện gì thế anh?”
“Em giúp anh một thời gian nhé.

Anh có việc cần phải xử lý.”
“Nhanh nhé.

Em chỉ giúp anh một thời gian thôi đó.

Em còn phải đi chơi những ngày chưa có chồng nữa.”
“Rồi rồi.

Anh cảm ơn em gái của anh nhé.”
Hàn Dương Phong bắt đầu suy nghĩ và chuẩn bị kế hoạch của mình.

Anh ấy đang tính sẽ theo đuổi Vũ Nhi bằng mọi cách.
Còn cả cậu nhóc Bảo Bảo nữa.

Anh ta nhìn thấy hình ảnh mình trong cậu bé và sẽ không để cậu bé giống như mình, bị kiểm soát toàn bộ mọi thứ.
Sáng sớm như mọi khi nhưng ngày hôm nay rất lạ.

Người đánh thức Bảo Bảo lại là người khác.
Ting…Ting…Ting…
Tiếng chuông cửa nhà Vũ Nhi reo lên.
“Ai mà mới sáng đã đến đây rồi.”
Vũ Nhi ra mở cửa thì thật bất ngờ.

Hàn Dương Phong đã đứng ở trước cửa nhà cô ấy.
Cô ấy vội đóng cửa lại.

Lấy hai tay dụi vào mắt mình để tỉnh táo mở nhìn ra cửa đó có thực sự là Hàn Dương Phong không.
Quả thật là anh ấy.
“Hàn Dương Phong đến đây vào giờ này chi vậy?”
Hàn Dương Phong ở bên ngoài không hiểu tại sao thấy mình mà Vũ Nhi cứ như gặp ma, vội đóng cửa liền.
“Vũ Nhi.

Cô sao thế? Sao đóng cửa rồi.”
“Anh đến đây vào giờ này chi vậy?”
“Tôi đến để cùng Bảo Bảo đến trường.”
“Bảo Bảo có tôi đưa đi rồi.

Anh không chuẩn bị để đi làm lại mà sao đến đây.”
“Tôi có hứa sẽ cùng Bảo Bảo đến trường.

Với lại hôm nay tôi đi xe riêng.

Tôi sẽ chở Bảo Bảo và cô đi.”
“Tôi không cần đâu.

Mẹ con tôi tự lo được.”
Bảo Bảo ở trong phòng nghe thấy mẹ mình mới sáng sớm đã nói chuyện với ai nên đã tỉnh giấc.
“Mẹ ơi.

Mẹ nói chuyện với ai vậy?”
“Chú Tiểu Hàn đây.

Bảo Bảo sao hôm nay dậy sớm thế.

Chú đến để đưa con đi học.”
“Dạ chú…”
“Mẹ ơi.

Mở cửa cho chú Hàn đi mẹ.”
“Con muốn thì ra mở đi.”
Nói xong Vũ Nhi đi sửa soạn để cho Bảo Bảo mở cửa cho Hàn Dương Phong.
Vừa nhìn thấy Bảo Bảo thì Hàn Dương Phong liền ôm cậu bé và bế lên tay mình.
“Bảo Bảo vất vả rồi.

Cảm ơn con nhé.”
“Sao nay chú lạ thế?”
“Lâu quá không gặp con nên chú thấy nhớ.”
“Chú để con xuống đi.

Con còn chuẩn bị đi học nữa.”
Hàn Dương Phong bỏ Bảo Bảo xuống dưới đất một cách từ tốn, nâng niu.
“Cô không cần làm bữa sáng nhé.

Tôi có mua đồ ăn sáng cho hai mẹ con rồi.”

“Anh cầm về đi.”
“Tôi mua rồi.

Cô và Bảo Bảo dùng đi.”
Hai mẹ con Vũ Nhi đã thay đồ xong hết và ra dùng bữa ăn sáng.
“Á hôm nay có đồ ăn ngon để ăn rồi.”
“Bảo Bảo không được ăn.

Đồ ăn này dầu mỡ nhiều, ăn không tốt đâu.”
“Nhưng con thích.

Đồ của chú Phong mua là con thích ăn à.”
“Mẹ nói có nghe không?”
Hàn Dương Phong thấy vậy liền nói với Vũ Nhi.
“Cô để Bảo Bảo ăn đi.”
“Anh có chăm sóc Bảo Bảo không mà biết.

Thằng bé chỉ cần ăn đồ dầu mỡ nhiều là sẽ bị đau bụng.

Do đó toàn ăn đồ ở nhà do đích thân tôi nấu cho ăn.”
Hàn Dương Phong nghe được những lời này lập tức im lặng vì từ lúc Bảo Bảo sinh ra đến bây giờ anh chưa tận tay chăm sóc cho cậu bé một ngày nào.
Người làm cha như anh thật đáng trách.

Ngay cả việc con mình không thể ăn đồ dầu mỡ nhiều anh ta còn không biết.
Nhưng rồi anh vẫn quyết tâm vì tương lai của Bảo Bảo vì hạnh phúc của Vũ Nhi.
“Vậy hai mẹ con ăn thứ khác đi.”
Sau khi dùng bữa xong thì như lời nói lúc ban đầu.

Anh đưa Vũ Nhi và Bảo Bảo đến trường.
“Xe này xinh quá mẹ há.”
“Xe đẹp quá chú Phong ơi.”
“Lần đầu con được đi đến trường bằng xe hiện đại như thế này.”
Hàn Dương Phong liền trả lời vì thấy đây là cơ hội của mình.
“Nêu con thích thì ngày nào chú cũng chở đi học nhé.”
“Dạ vậy thì tốt quá.

Ngày nào cũng vậy nha chú.”
Vũ Nhi nhìn qua Bảo Bảo lườm một cái thể hiện sự không bằng lòng.

Bảo Bảo lập tức im lặng không nói thêm điều gì.
Nhưng thực sự Bảo Bảo rất muốn được sự quan tâm này vì từ bé đã không ba nên cậu thấy cảm giác này rất hạnh phúc..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 49: 49: Hôn Lễ Không Thành


Xe đi được một lúc thì cũng đã đến trường học của tiểu bảo bối Vũ Nhi.
“Thưa mommy và chú Phong con đi học.”
“Bảo Bảo chúc con có một ngày học tập và vui chơi cùng bạn bè thật vui vẻ.”
Hàn Dương Phong cũng không quên chúc Bảo Bảo.
“Bảo Bảo học ngoan nhé! Chú sẽ mua cho con món đồ chơi mà con thích.”
“Dạ, con sẽ học thật giỏi để chú Phong phải tốn thật nhiều tiền.”
Vũ Nhi nhìn Bảo Bảo bằng ánh mắt sắc bén như thể hiện không bằng lòng về điều này.
“Bảo Bảo con mau vào lớp đi.”
“Tạm biệt mommy.

Tạm biệt chú Phong con vào lớp ạ.

Chú Phong ngày nào cũng như hôm nay nha.”
“Được rồi Bảo Bảo chú hứa.”
Vũ Nhi không bằng lòng về việc này nên cô đã liếc mắt về phía Bảo Bảo một cái.
“Bảo Bảo con mau vào trong đi.”
Bảo Bảo vẫn không quên nhắn nhủ Vũ Nhi rằng: “Mẹ đừng quên tìm ba cho con đấy nhé!”
“Con mau vào lớp đi.”
Vũ Nhi tức giận không nói nên lời với bảo bối của mình.
Bảo Bảo nhảy chân sáo, cười tủm tỉm bước vào trong trường.
“Bảo Bảo, hôm nay cậu đi đến trường bằng xế hộp nào xịn xò vậy?”
Một vài người bạn cùng lớp với Bảo Bảo đã nhìn thấy bèn bắt chuyện với Bảo Bảo.
“Bình thường mình thấy cậu chỉ được mẹ dẫn bộ đến trường.

Sao hôm nay lại đến trường bằng chiếc xe xịn thế?”
Bảo Bảo không nói lời nào, cậu bé cười tủm tỉm cứ vậy đi vào bên trong.
Sau khi Bảo Bảo vào trong lớp, Vũ Nhi và Hàn Dương Phong mới bắt đầu đến công ty.
“Vũ Nhi, tôi đưa cô đến công ty.

Hôm nay tôi cũng có một số việc cần lên công ty để xử lý.”
“Cảm ơn ý tốt của anh.

Tôi tự đi được.”

Hàn Dương Phong không để Vũ Nhi xuống mà chạy thẳng đến công ty.
Vũ Nhi thấy vật liên đe dọa Hàn Dương Phong.
“Anh hãy dừng xe lại để tôi đi đến công ty một mình.

Tôi không muốn cùng anh đến công ty.

Mọi người sẽ bàn tán rất nhiều.

Nếu anh không dừng lại thì có thể ngày hôm nay sẽ là ngày làm việc cuối cùng của tôi ở công ty anh.”
Hàn Dương Phong biết được sự việc đã đi quá xa nên dừng xe vào lề đường để Vũ Nhi xuống.
Vũ Nhi bỏ đi không quay lại nhìn.
“Tại sao mình muốn được Hàn Dương Phong chở đi làm nhưng mà mình lại có thái độ như vậy với anh ấy.”
“Anh ấy cũng là người sắp có gia đình rồi.

Mình nên biết né tránh để không phải mang tiếng tiểu tam.”
“Nhưng anh ấy là cha của Bảo Bảo.

Mình từ bỏ đơn giản vậy sao?”
Trên đường đến công ty Vũ Nhi đã suy nghĩ về vấn đề này rất nhiều.

Nếu Hàn Dương Phong độc thân thì có thể tình cảm của họ đã tiến triển hơn thế rồi.
Hàn Dương Phong không hiểu tại sao Vũ Nhi luôn tránh né mình bằng mọi cách.

Thật khó hiểu mình làm gì cô ấy đâu mà cô ấy lại như vậy.

Hay tại mình và Thiên Ngân nên cô ấy không cho mình cơ hội nào.
“Mình phải gọi Thiên Ngân để nhanh giải quyết vấn đề này thôi.”
Hàn Dương Phong gọi điện cho Thiên Ngân.
“Thiên Ngân à.

Em có đó không? Anh qua cùng em đi đến nhà anh để nói chuyện với ba anh về hôn lễ.”
Giọng Thiên Ngân ngái ngủ trả lời lại Hàn Dương Phong.
“Hừm….

Mới sáng mà anh kiếm em sớm thế.

Để em chuẩn bị rồi sẽ gọi anh đến.”
“Em xong gọi anh nhé.

Anh đang trên đường đến nhà em.”
Thiên Ngân thức dậy và cảm thấy đầu mình rất nhức.

Cô nghĩ có thể tối qua mình đã quá chén.
“Hình như tối qua mình uống hơi nhiều.”
“Mà tối qua mình nhớ là mình có ngồi chung với Hàn Dương Phong, nhưng sao lạ quá.

Tối quá rõ ràng là đi cùng Trần Kiệt mà.”
“Mình không còn nhớ chuyện gì tối qua nữa cả.”
“Chán mày quá Thiên Ngân ơi.”
Thiên Ngân không nhớ rõ hết mọi chuyện xảy ra vào đêm qua khi uống rượu cùng Trần Kiệt.
“Ba con đi cùng với Hàn Dương Phong có tí việc nha.”
“Đi đâu mà sớm vậy.”
“Có tí việc đó ba.”
“Tối qua con làm gì mà phải để Trần Kiệt đưa về đến tận nhà.”
“Tối qua con với cậu ấy có tí chuyện cần bàn bạc nên đã uống hơi quá chén.”
“Con coi chú ý.

Sắp kết hôn rồi đấy.”
“Mà ba này.

Chuyện hôn lễ bố với chú Mạnh tính sao rồi ạ.”
“Ba và chú cũng đã thông báo cho những người bạn quan trọng để họ chuẩn bị rồi.

Mọi người rất hào hứng khi nghe tin hai đứa kết hôn.”
“Gì cơ? Ba và chú Mạnh đã nói hết với mọi người rồi sao?”
“Có vấn đề gì à?”
“Dạ không có gì.”
“Con gọi Hàn Dương Phong để đi nhé ba.”
“Đi cẩn thận nhé.”
Thiên Ngân vội vàng ra khỏi nhà để đi cùng Hàn Dương Phong.
“Anh đợi có lâu không?”
“Không lâu lắm đâu em.

Mà có chuyện gì mặt em hốt hoảng thế?”
“Đi đi.

Em có chuyện muốn nói với anh.

Nhưng anh nói chuyện anh trước đi.”
“Anh tính cùng em qua gặp ba anh để hủy hôn lễ.”
“Chuyện này khó khăn rồi đấy.

Em mới nghe tin từ ba em là ba và chú Mạnh đã thông báo với các bạn bè của hai bên về hôn lễ này.”
“Hả? Chuyện rắc rối rồi đây.”
Hàn Dương Phong cảm giác mọi chuyện đã khó có thể kiểm soát được.
“Thôi mình ghé đâu đó để nói chuyện cho tiện.”
“Em cũng có chuyện muốn nói với anh.”
Hàn Dương Phong chở Thiên Ngân vào một nhà hàng sang trọng để dùng bữa sáng.
“Em ngồi đi Thiên Ngân.”
“Cảm ơn anh.”
“Chúng ta dùng bữa sáng xong rồi hãy nói chuyện nhé Thiên Ngân.”
Hàn Dương Phong gọi món và đồ uống để anh và Thiên Ngân cùng dùng bữa.
Sau khi dùng bữa xong thì đi thẳng vào vấn đề chính.
“Em có chuyện gì muốn nói với anh.

Em nói trước đi.”
“Giờ chuyện như thế rồi em có cách này để hủy hôn.”
“Cách gì em nói anh nghe xem có hợp lý không?”
“Em tính là em sẽ cùng với Trần Kiệt diễn là đã qua đêm với nhau và đó sẽ là lý do để hủy hôn.”
“Như vậy không được đâu Thiên Ngân à.

Ảnh hưởng đến em lắm.

Với lại Trần Kiệt cậu ta….”
“Cậu ta sao?”
“Cậu ta không chịu như thế đâu.

Thiệt thòi cho em và Trần Kiệt.”
“Nhưng hiện tại bây giờ đó là cách tốt nhất để hủy hôn lễ này.”
“Không được.

Mình suy nghĩ cách khác thôi Thiên Ngân.

Đồng ý là anh không thích em nhưng anh vẫn coi em như là em gái, một người bạn.

Không thể vì lợi ích các nhân anh mà ảnh hưởng đến em và Trần Kiệt được.”
“Nhưng đó là cách tốt nhất.

Với lại anh đã đồng ý cho em mượn Trần Kiệt rồi.

Truyện cứ quyết vậy đi.

Đó là cách mà có thể thực hiện ngay lúc này để hủy hôn lễ.”
Hàn Dương Phong suy nghĩ rất lâu về chuyện này.
“Về phần em, em có thể nói ba em được.

Còn anh thì cũng không bị chú Mạnh trách móc.”
Hàn Dương Phong quả thật rất muốn hủy hôn lễ này nhưng anh ta không chịu để Thiên Ngân vì mình mà mất đi danh dự như vậy.
“Em quyết rồi.

Cứ vậy đi.

Hàn Dương Phong chở em đi mua ít đồ.”
Hàn Dương Phong đứng dậy thanh toán và cùng Thiên Ngân đi mua đồ..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 50: 50: Hôn Lễ Không Thành 2


Sau khi rời khỏi nhà hàng, Hàn Dương Phong đã đưa Thiên Ngân đến siêu thị gần đó để mua ít đồ.
“Thiên Ngân, em cần mua đồ gì thế?”
“Em muốn đi siêu thị mua một ít đồ sang biếu chú Mạnh.”
“Thiên Ngân, cha anh không thích quà cáp như thế này đâu.”
“Dù gì cũng đến nhà anh.

Không có gì nhiều thì cũng nên có một vài món đồ gì đó chứ.”
“Được rồi.

Em cứ mua những thứ em muốn mua đi.”
Xe vững vàng chạy một lúc cũng đã đến siêu thị.
Hàn Dương Phong bước xuống xe chạy qua ghế phụ để mở cửa cho Thiên Ngân.
“Dù sao Thiên Ngân cũng giúp mình để có thể hủy hôn nên đối xử tốt với cô ấy một chút.”
Hàn Dương Phong thần suy nghĩ trong lòng.

Sau đó mở cửa xe cho Thiên Ngân.
“Thiên Ngân, em xuống đi.”
“Em cảm ơn!”
“Em không cần phải khách sáo với anh như thế.”
Hàn Dương Phong cùng Thiên Ngân bước vào bên trong cửa hàng.
“A…”
Một nhân viên cửa hàng vừa thấy Hàn Dương Phong và Thiên Ngân bước vào.

Dường như nhân viên nhận ra đây chính là tổng tài của một tập đoàn lớn nên cô đã bất ngờ và la lớn.
“Có chuyện gì thế?”
Hàn Dương Phong nghe tiếng la lớn nên đã quay sang nhân viên và hỏi với vẻ mặt lạnh lùng khiến không khí rất khó chịu và ngột ngạt.
Một nhân viên khác dường như đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra nên cô đã trả lời thay nhân viên kia.
“Xin lỗi quý khách.

Nhân viên của chúng tôi chắc là đang gặp vấn đề gì đó.

Xin lỗi đã làm phiền quý khách.”
Sau khi nghe câu trả lời Hàn Dương Phong tiếp tục đi lựa đồ cùng Thiên Ngân.
“Lúc nãy cậu bị làm sao đấy?”
“Tớ…”
“Cậu bị làm sao đấy?”
“Cậu nhìn xem kia có phải tổng tài mà bao nhiêu phụ nữ trên đất nước này mê mẩn anh ta không chứ?”
“Cậu đang nói Hàn Dương Phong đấy à?”
“Đúng, đúng vậy.

Cậu có thấy anh ta quá là đẹp trai không?”
“Đẹp đó.

Nhưng cậu xem ai đi cùng anh ta kia?”
“Tớ có nghe vài người bạn làm ở tập đoàn anh ta nói rằng sắp tới anh ta sẽ kết hôn cùng thiên kim tiểu thư họ Thiên.”
“Có phải là cô gái kia không?”
“Chắc là vậy rồi.

Cậu nhìn xem hai người họ có xứng đôi vừa lứa không chứ.

Đúng là trai tài gái sắc mà.

Ước gì tớ cũng có một người bạn trai như vậy…”
“Thôi đi ở đó mà mơ với tưởng.

Mau ra bán hàng đi.”
Thiên Ngân sau khi lựa một lúc cũng đã mua xong những thứ cần mua.

Cô xách trên tay một túi trái cây rất nhiều loại.
“Thiên Ngân, em lựa kỉ thật đấy!”
“Trước giờ anh xem thường em đấy à?”
“Không có Thiên Ngân.

Chỉ là anh hơi bất ngờ khi em lựa trái cây rất kỹ.”
“Thôi chúng ta đi thanh toán rồi về.”
“Đi thôi Hàn Dương Phong.”
Hàn Dương Phong cùng Thiên Ngân ra ngoài thanh toán tiền.

Hàn Dương Phong đưa thẻ cho nhân viên cửa hàng.
“Thanh toán giúp tôi.”
Nhân viên thanh toán sau đó trả lại thẻ cho Hàn Dương Phong.
“Thẻ của quý khách.

Cảm ơn quý khách, lần sau quý khách lại tới ủng hộ.”
Hàn Dương Phong và Thiên Ngân rời khỏi siêu thị.

Sau đó cùng nhau đi đến nhà Hàn Dương Phong.
Biệt thự họ Hàn.
Ting! Ting! Ting!
Tiếng chuông cửa vang lên.
“Dì Phương! Ra xem ai mà đến giờ này.”
Dì Phương đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp, nghe Hàn Thương Mạnh gọi đã chạy ra mở cổng.
“Cậu chủ, cậu về rồi!”
“Cha tôi có ở nhà không?”

“Ông chủ đang ở phòng khách.”
Hàn Dương Phong cùng Thiên Ngân đi vào trong nhà.
Hàn Thương Mạnh đang ngồi uống trà đọc báo trong phòng khách thì thấy Hàn Dương Phong và Thiên Ngân đi vào.
“Thiên Ngân, con đến thăm ta đấy à?”
“Dạ con có mua ít trái cây đến biếu chú.”
“Con bé này đến chơi được rồi.

Cần gì phải quà cáp chứ.”
“Thằng khốn này còn ngồi đó làm gì? Mau xuống bếp lấy nước cho con bé uống đi.”
“Chú để con tự đi lấy được rồi.”
“Con cứ ngồi đó để nó đi lấy cho quen.

Dù gì hai đứa cũng sắp kết hôn với nhau.”
Thiên Ngân sau khi nghe Hàn Thương Mạnh nhắc đến hai từ “kết hôn” cô có chút không vui, đang nói cười bỗng nhiên khuôn mặt lạnh tanh.
Hàn Thương Mạnh thấy sắc mặt Thiên Ngân không vui nên đã có chút thắc mắc.
“Thiên Ngân, có phải thằng khốn kia nó làm cho con buồn không?”
“Dạ không chú.

Chỉ là con có chút chuyện khó nói.”
“Sao con còn gọi bằng chú chứ? Dù gì cũng sắp kết hôn với Hàn Dương Phong nhà ta, trước sau gì cũng gọi thì bây giờ con gọi lần là được rồi.”
“Dạ chú.”
Hàn Dương Phong trên tay cầm ly nước cam từ dưới bếp đi lên.
“Thiên Ngân, em uống đi.

Tự tay anh làm cho em đó.”
“Em cảm ơn anh.”
Thiên Ngân uống một ngụm sau đó bình tĩnh lấy hết can đảm ra để nói với Hàn Thương Mạnh.
“Chú Mạnh, con có chuyện này muốn nói với chú.”
“Con có chuyện gì cứ nói với chú.

Chú sẽ giải quyết êm xuôi cho con.”
“Chuyện con nói liên quan đến hôn lễ của con và Hàn Dương Phong.”
“Vậy con nói đi.

Đúng lúc ta cũng đang tính hỏi hai con về chuyện này.”
“Dạ hôn lễ của hai tụi con chú đã chuẩn bị đến đâu rồi.”
“Ta đã thông báo trước cho bạn bè và các đối tác quan trọng để họ sắp xếp tham dự buổi hôn lễ này.”.

truyện kiếm hiệp hay
Thiên Ngân thấy vẻ mặt của Hàn Thương Mạnh rất nghiêm túc.

Trong sự nghiêm túc này có cả niềm vui.
Do đó Thiên Ngân không dám nói thẳng sẽ hủy hôn lễ này.
Còn về Hàn Dương Phong thì quả thật bây giờ chuyện rất khó giải quyết chỉ có cách của Thiên Ngân đã nói với anh ta lúc ở nhà hàng là tốt nhất trong tình cảnh bấy giờ.
“Dạ.

Con với Hàn Dương Phong cũng đang chuẩn bị ạ.”
“Con với Hàn Dương Phong có tí việc nên xin phép chú đi trước.

Chú dùng bữa ngon miệng nhé.”
Thiên Ngân vội tìm cách kéo Hàn Dương Phong đi cùng cô ta để bắt đầu kế hoạch của cô ấy một cách thận trọng nhất.
“Có chuyện gì mà hai đứa đi vội thế.

Ở lại dùng bữa rồi hãy đi.”
“Dạ chú tụi con đã có hẹn với bên Studio rồi chú á.

Tụi con đi nha chú.

Con chào chú.”
Hàn Dương Phong chỉ biết đứng im nghe theo sự sắp xếp của Thiên Ngân.
Lần này Thiên Ngân thật mạnh mẽ, dứt khoát.

Khác với hình ảnh Thiên Ngân hàng ngày mà anh ta thấy được.
“Anh còn đứng đó làm gì.

Bên studio đang đợi mình.”
Nói xong thì Thiên Ngân cùng với Hàn Dương Phong rời đi..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 51: 51: Hôn Lễ Không Thành 3


“Thiên Ngân, em muốn đi đâu đây?”
“Chúng ta ra nhà hàng bàn đến kế hoạch tiếp theo.”
“Nhưng anh thấy kế hoạch đó rất hạ thấp danh dự của một đại tiểu thư thiên kim như em.”
“Hàn Dương Phong, chỉ còn cách đó thôi.

Chúng ta mau đi thôi không chú Mạnh nghe được thì lại không hay.”
“Nhưng mà…”
“Hàn Dương Phong, anh còn ở đó nhưng nhị gì nữa chứ?”
Hàn Dương Phong không còn cách nào khác đành phải nghe theo lời của Thiên Ngân.
Hàn Dương Phong cùng Thiên Ngân đi đến nhà hàng Pháp.
“Hàn Dương Phong, Thiên Ngân lâu rồi mới gặp hai người.”
Thẩm Minh nhìn thấy hai người họ đã ra tiếp đón nồng nhiệt.
“Dạo này tôi có việc bận nên không ghé quán thường xuyên được.”
“Hôm nay nhà hàng của tôi có chương trình khuyến mãi.

Hai người ăn gì cứ gọi.

Hôm nay tôi mời.”
“Thế thì còn gì bằng.

Cậu đem tất cả món best seller của nhà hàng lên đây cho tôi.”
“Được.”
Thẩm Minh vào trong nói đầu bếp làm thức ăn.
Thẩm Minh rời đi, Thiên Ngân mới bắt đầu bàn tính kế hoạch với Hàn Dương Phong.
“Hàn Dương Phong, chúng ta cứ theo kế hoạch như lúc đầu mà em nói.”
“Nhưng như vậy rất không công bằng với em.”
“Đó là cách duy nhất để anh và em có thể huỷ bỏ hôn lễ này.”
“Không được đâu Thiên Ngân.”
“Em đã nói rồi.

Chúng ta cứ như vậy mà thực hiện.”
Hàn Dương Phong rất khó xử trong tình huống này.
“Hàn Dương Phong, dù gì cách này cũng là cách tốt nhất để mày và Thiên Ngân có thể huỷ bỏ hôn lễ.

Dù sao Trần Kiệt cũng là người tốt, cậu ấy vẫn luôn thầm dõi theo phía sau của Thiên Ngân.”
Hàn Dương Phong không nói gì chỉ ậm ừ rồi làm theo.
Hàn Dương Phong lấy điện thoại gọi cho trợ lý của mình.
“Trần Kiệt, tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp.”
“Chuyện gì cậu nói đi.”
“Cậu rảnh không?”
“Rảnh mà có chuyện gì thế?”
“Cậu đến nhà hàng Pháp đi.

Tôi và Thiên Ngân đang dùng bữa ở đây.”
“Được! Cậu chờ tôi một lát.”
Nói xong, Hàn Dương Phong tắt máy.

Tiếp tục bàn kế hoạch với Thiên Ngân.
“Anh vừa mới gọi Trần Kiệt.

Cậu ấy sẽ đến đây.”
“Được.

Vậy một chút nữa anh hãy nói với anh ấy kế hoạch của chúng ta.”
“Anh biết rồi.”
“Món ăn của hai người đã lên rồi đây.”
Thẩm Minh đem món ăn đã gọi bày một bàn đầy ắp.
“Đây toàn là những món ăn best seller của nhà hàng tôi.

Hai người thưởng thức đi.”
“Được rồi Thẩm Minh.

Chúng tôi có chuyện riêng cần nói, cậu lui được rồi.”
“Tôi và Tiểu Vy đang chờ thiệp cưới từ hai người đấy nhé!”
“Không quên hai người đâu.”
“Tôi lui đây.”
Lúc này Trần Kiệt cũng đã đến nhà hàng.
“Trần Kiệt…”
“Chào hai người.

Hôm nay gọi tôi ra đây có chuyện gì thế?”
“Trần Kiệt, tôi và Thiên Ngân có việc cần nhờ cậu giúp.”
“Chuyện gì mà tôi thấy có vẻ nghiêm trọng thế?”
“Chuyện này rất khó nói…”
Thiên Ngân thấy Hàn Dương Phong khó nói nên cô đã mở lời nói thay.
“Trần Kiệt anh giúp tôi và Hàn Dương Phong huỷ bỏ hôn lễ này.”
Trần Kiệt nghe có vẻ bất ngờ về việc này.
“Tôi sao? Tôi có thể giúp gì được hai người chứ? Chú Mạnh đã quyết định thì khó mà sửa đổi.”
“Anh Kiệt, anh hãy cùng tôi bước ra từ trong khách sạn.

Tôi sẽ cho người chụp lại khoảnh khắc này và sẽ tung lên báo.

Nhất định cha của tôi và chú Mạnh sẽ không thể nào không đổi ý.”

“Thiên Ngân nhưng làm như vậy sẽ rất không công bằng với cô.”
“Chỉ có cách đó tôi và Hàn Dương Phong mới có thể huỷ bỏ hôn lễ.”
“Tiểu Hàn cậu thấy như vậy có ổn không?”
“Tôi cũng không đồng ý với cách này nhưng Thiên Ngân nhất quyết phải làm theo cách này.”
Trần Kiệt trầm tư suy nghĩ.
“Làm như vậy rất là không công bằng cho Thiên Ngân.”
“Nhưng mình cũng không thể để Thiên Ngân chịu khổ như vậy được.”
“Dù có chuyện gì đi nữa.

Mình cũng sẽ bên cạnh cô ấy.”
Trần Kiệt đắn đo suy nghĩ một lúc rồi mới đưa ra quyết định.
“Nếu như vậy tôi sẽ giúp hai người.”
Thiên Ngân và Hàn Dương Phong nghe Trần Kiệt đồng ý giúp hai người họ rất vui.
Thiên Ngân bên ngoài thì cười nói như vậy nhưng bên trong cô ấy rất đau đớn.

Khi thấy người mình yêu lại đi yêu một người khác.
“Cảm ơn cậu Trần Kiệt.”
“Có gì mà cảm ơn chứ.

Khi nào chúng ta thực hiện kế hoạch.”
“Thiên Ngân, em thấy khi nào thì hợp nhất.”
“Ngay tối nay, chỉ còn mấy ngày nữa hôn lễ sẽ bắt đầu.

Không thể chậm trễ phút giây nào nữa.”
“Được vậy tối nay tôi sẽ đến giúp hai người.”
“Cảm ơn cậu.”
“Thôi chúng ta cùng dùng bữa nào.”
Ba người bọn họ cùng nhau dùng bữa.
Tập đoàn Hàn Thị.
Vẫn như mọi ngày, sau khi tan làm Vũ Nhi sẽ đến trường đón Bảo Bảo nhưng hôm nay rất lạ.
Vũ Nhi đến trường đã nhìn thấy xe của Hàn Dương Phong đợi sẵn ở đó.
“Bảo Bảo…”
“Chú Phong, chú đến đón con sao?”
“Chú đến đưa Bảo Bảo đi ăn.

Rồi về nhà này.”
“Dạ con thích quá.

Mẹ con không đi cùng chú sao?”
“Chú có việc gần đây nên đến đón con luôn.”
“Bảo Bảo…”
Vũ Nhi đi thật nhanh đến chỗ Bảo Bảo.
“Mẹ, hôm nay chú Phong cũng đến đón con này.

Con thấy vui thật đấy!”
“Bảo Bảo, mình về nhà thôi!”
“Chú Phong bảo sẽ đưa mẹ con mình đi ăn.

Sau đó mới về nhà ạ.”
“Vũ Nhi, Bảo Bảo nói đúng đấy! Lên xe đi tôi đưa cô và Bảo Bảo đi ăn.”
“Hàn Dương Phong, anh đến đây làm gì chứ?”
“Vũ Nhi, em không thấy sao?”
Hàn Dương Phong quay sang phía Bảo Bảo và hỏi.
“Bảo Bảo ngoan, hôm nay con muốn ăn gì? Chú sẽ đưa con và mẹ đi ăn nhé!”
“Dạ con thích ăn gà rán và kem ạ.”
“Được rồi.

Vậy chú sẽ dẫn con đi ăn cả hai món nhé!”
“Yeah… Con thấy vui quá đi ạ! Mẹ ơi mình cùng đi thôi.”
Hàn Dương Phong mở cửa xe bế Bảo Bảo bỏ vào trong xe.
“Vũ Nhi em lên xe đi.”
Vũ Nhi tức giận không nói nên lời, nhưng cũng không còn cách nào khác đành phải đi cùng Hàn Dương Phong và Bảo Bảo.
“Mẹ ơi! Hôm nay con cảm thấy rất vui ạ!”
“Con hư quá rồi nhé Bảo Bảo.”
“Vũ Nhi, sao em lại nói Bảo Bảo hư chứ? Thằng bé rất ngoan mà.”
“Chú Phong là nhất!”
Bảo Bảo vừa nói vừa cười hì hì..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 52: 52: Kế Hoạch Huỷ Hôn Bắt Đầu Được Thực Hiện


Sau khi đã bàn bạc xong thì Hàn Dương Phong đã đi đón Bảo Bảo.

Ở này Thiên Ngân và Trần Kiệt bắt đầu kế hoạch của mình.
“Alo.

Anh bố trí cho tôi một vài nhà báo ở khách sạn Cisteen lúc tám giờ tối nhé.”
“Dạ tiểu thư.

Có căn dặn gì nữa không tiểu thư?”
“Anh nói với cô ta phải chụp lại cảnh tôi dùng bữa và đi ra từ căn phòng khách sạn.”
“Tại sao thế tiểu thư?”
“Anh chỉ cần làm như tôi nói.

Tuyệt đối không được nói với ba tôi biết.”
“Tôi sẽ thực hiện thưa tiểu thư.”
Thiên Ngân quay qua nhìn Trần Kiệt và ra lệnh cho anh ấy.
“Đi thôi.

Còn ngồi đó làm gì? Anh tính đợi gì nữa sao?”
“Đi..đi…đi đâu thế Thiên Ngân?”
“Chở tôi đi.”
“Được rồi.”
Nói xong Thiên Ngân đi ra xe trước, Trần Kiệt thì vẫn chưa hiểu được cô ấy đang sắp xếp gì.
“Cô ấy tính làm gì thế nhỉ?”
“Không lẽ cô ấy tính làm ngay bây giờ.”
Trần Kiệt chở Thiên Ngân theo như mọi thứ cô sắp đặt sẵn.

Cả hai đi dạo một hồi thật lâu.
“Anh dừng lại và xuống đây nói chuyện với tôi tí.”
Trần Kiệt dừng xe ở một nơi có khung cảnh thật đẹp.

Nơi này nhìn thật bình yên.
“Ah…..

Chúc anh hạnh phúc nhé Hàn Dương Phong.”
Đây là tâm trạng của kẻ si tình chăng.

Thiên Ngân giải tỏa mọi áp lực mà mình đang chịu phải bằng cách hét lên thật to.
Trần Kiệt thấy vậy nên đứng bên cạnh và an ủi cô.
“Anh biết là em đang rất buồn nhưng chắc chắn sẽ có người tốt hơn tiểu Hàn mà.”
“Em biết nhưng thật sự em quá thích anh ấy.”
“Em có chắc là mình thích anh ấy không? Hay chỉ là muốn chinh phục thôi.”
“Ý anh nói vậy là sao?”
“À không.

Em có từng thử suy nghĩ rằng em thích tiểu Hàn thiệt sự không? Và điều gì ở tiểu Hàn làm em thích?”
Thiên Ngân ngẫm nghĩ một hồi lâu.
“Em cảm ơn anh.

Chúng ta tiến hành kế hoạch thôi.”
Trần Kiệt ra xe chở Thiên Ngân đến khách sạn Cisteen để dùng bữa.

Nơi này đã được bố trí cánh nhà báo.
Vì Thiên Ngân là đại tiểu thư của một tập đoàn lớn nên đời sống cá nhân của cô cũng có thể là một trong các vấn đề được mọi người quan tâm đến.
Đến khách sạn cả hai bước xuống.

Nhưng cả hai bây giờ không phải là Trần Kiệt và Thiên Ngân ngày thường nữa mà đây là 2 diễn viên đang trong vai người tình của nhau.
“Mời em”
Trần Kiệt cúi đầu nắm tay Thiên Ngân bước xuống xe.

Thiên Ngân trao cho anh ấy một nụ cười.

Nụ cười này trước giờ Trần Kiệt chưa bao giờ được thấy từ cô ấy.
“Hôm nay em muốn dùng gì? Anh thấy tâm trạng của em đang vui.

Hay là mình kêu vài món để dùng bữa nhé.”
“Anh cứ kêu đi.

Được đích thân anh kêu là em thấy hạnh phúc lắm rồi.”
Hai người cùng nhau dùng bữa.

Người mà Thiên Ngân bố trí cũng đã chụp ảnh xong nhưng Thiên Ngân cũng đã dặn là phải dấu kỹ mặt người đàn ông này.
Sau khi dùng bữa xong thì cả hai đã qua đêm ở khách sạn.

Điều này cũng được Thiên Ngân dặn dò phải chụp hình ở đây.
“Thiên Ngân.

Xong chưa em.”
“Anh làm gì mà sợ thế? Em có ăn thịt anh đâu mà sợ.”
“Không không.

Ý anh là xong chưa để anh hết gồng.

Chứ nãy giờ anh gồng lắm rồi.”
“Thôi xong rồi.”
“Vậy anh ở lại đây luôn hay sao?”
“Anh muốn ở lại à? Nếu muốn thì anh cứ ở đi.”
“Anh được ở lại sao?”
“Anh ở thì em đi chỗ khác.”
“Ơ kìa.

Anh cứ tưởng.

Vậy thôi em ở đây đi.

Anh đi về.

Thiếu gì em alo anh nhé.”
“Cảm ơn anh.

Việc anh đã xong rồi.

Anh về đi.

Em cần một mình.”
Trần Kiệt nói xong với Thiên Ngân.

Quay đầu lại nhìn cô ấy rồi ra về để lại cô ở căn phòng của khách sạn cao cấp.
Trong căn phòng này Thiên Ngân bắt đầu suy nghĩ những lời Trần Kiệt nói với cô ấy.
Cô ấy một lần nữa tự xem lại bản thân mình đã thực sự là thích Hàn Dương Phong hay đây chỉ là một trong những thứ mà cô ấy muốn chinh phục.
Nhưng dù gì kết quả cô ấy chọn vẫn là để Hàn Dương Phong tìm thấy hạnh phúc mà anh ta vốn có.
Người mà Thiên Ngân nhờ cũng đã nói lại với Thiên Phát.

Ông ấy tin tưởng con gái mình và biết được con gái mình đang muốn làm điều gì.
Vì thương con nên ông giả vờ không biết gì cả.
“Thưa ông chủ.

Tiểu thư có nhờ tôi sắp xếp nhà báo ở khách sạn Cisteen.”
“Con bé lại làm trò gì thế này.”
“Tôi cũng không rõ nhưng cô ấy dặn là phải chụp được những tấm hình mà cô ấy đã dùng bữa, lên phòng cùng với một người đàn ông.

Và dặn tôi tuyệt đối không được nói với ông chủ.”
“Sao này lại còn có lý đó.

Thế cậu thực hiện lời con bé nói rồi à.”
“Tôi thực hiện rồi.”
“Được rồi.

Tôi hiểu rồi.

Hãy trông chừng tiểu thư.”
“Dạ thưa ông chủ.”
Thiên Phát không biết được đây lại là một kế hoạch gì của Thiên Ngân đây nhưng ông ta tin chắc rằng con gái mình làm gì đều có mục đích cả.
Tạm thời ông cũng coi như chưa biết chuyện gì.

Nhưng ông cũng gọi thăm chừng Thiên Ngân.
“Con gái ba đó hả?”
“Dạ con nghe nè ba.”
“Con đang đâu đấy.

Hôm nay có về không?”
“Dạ con đang ở với bạn.

Hôm nay có thể con về muộn hoặc không về luôn.

Ba đừng đợi cửa nhé.”
“Nhớ cẩn thận đó.

Sắp có chồng rồi.

Hạn chế đi khuya về trễ đi.”
“Con biết rồi ba.

Ba ba ngủ ngon nhé.”
Thiên Ngân không hiểu được ba cô ấy gọi cô ấy để làm gì.

Nhưng cách nói chuyện của ba cô không có chút nghi ngờ nào làm cô yên tâm phần nào.
Quay lại căn phòng đầy ắp tiếng cười của Bảo Bảo.
Ting ting ting
Tiếng chuông cửa vang lên.

Hàn Dương Phong không biết đây lại là ai đến.
“Lạ là tên Thiên Vương hay là Trần Vương đây.

Ai đến cũng phá hoại niềm vui lúc này cả.”
Vũ Nhi thấy tiếng chuông cửa kêu lâu như vậy nhưng không ai ra mở cửa.
“Bảo Bảo con mở cửa thử xem ai thế?”
“Dạ mẹ”
Bảo Bảo chạy ra để mở cửa thì bị Hàn Dương Phong ngăn lại.
“Để chú mở cho.

Con cứ ngồi im đó.

Hôm nay chú Phong sẽ phục vụ cho con và mẹ nhé.”
Hàn Dương Phong tiến đến cạnh cửa và mở ra.

Hòa ra đứng trước cửa nhà Vũ Nhi là anh Shipper đưa đồ mà anh đã đặt.
“Tôi đến giao hàng ạ.

Ở đây mới đặt một đôi giày thể thao cho trẻ em và một đôi giày thể thao nữ đúng không ạ.”
“Đúng rồi.

Cảm ơn anh nhé.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 53: 53: Kỉ Niệm Đầu Tiên Của Gia Đình Nhỏ


Thì ra Hàn Dương Phong mua cho Vũ Nhi và Bảo Bảo đôi giày cặp để ngày mai tham gia hoạt động giữa phụ huynh và học sinh mà trường Bảo Bảo đã tổ chức.
“Anh đặt gì thế Hàn Dương Phong?”
“Anh đặt 2 đôi giày thể thao để cho Bảo Bảo và em sử dụng khi tham gia hoạt động nè.”.

Truyện Cổ Đại
“Hoạt động gì thế?”
“Hoạt động của trường Bảo Bảo.

Không phải Bảo Bảo mời anh đi với tư cách là ba sao?”
“À em quên.

Anh nhớ rõ thế.”
“Đối với trẻ con thì đã nói là không được quên.”
Bảo Bảo vui mừng thử giày mới mà Hàn Dương Phong mua tặng.
“Sao chú Phong biết kích cỡ chân con mà mua đúng thế?”
“Chú có qua nhà con một vài lần rồi mà.

Chú có để ý giày con hay đi nên nhấm chừng đặt thôi.”
“Cảm ơn chú Phong.

Con thích lắm.”
Vũ Nhi thấy Bảo Bảo vui mừng cô cũng vui mừng theo.
“Em ra đây thử luôn đi Vũ Nhi.”
“Được rồi.

Anh cứ để đó.

Không cần quá thân thiết đâu.”
“Mẹ ơi… Mẹ ra đây thử luôn đi.”
Vũ Nhi đi ra ngồi xuống thử đôi giày mà Hàn Dương Phong đã tặng cho cô ấy.
“Á, giày mẹ giống giày của con kìa.”
“Đúng rồi Bảo Bảo.

Ngày mai chúng ta là một gia đình nên giày này chú mua ba đôi.

Chú, con và mẹ con đấy.”
“Há há.

Vui quá.”
Vũ Nhi bây giờ thấy Hàn Dương Phong rất khác ngày thường.

Bây giờ anh ấy tâm lý, thấu hiểu và đầy sức hút.
Nhưng vì vẫn chưa làm rõ mối quan hệ giữa cô và anh ấy nên cô không phản ứng lại.

Chỉ mỉm cười và dõi theo tiếng cười của Bảo Bảo.
“Thôi cũng trễ rồi.

Anh về sớm mai còn đi sớm với chúng tôi.

Cũng cảm ơn anh về món quà này.”
“Chú về nhé Bảo Bảo.

Hẹn mai gặp con.

Nhất định ngày mai gia đình ta phải chơi hết mình và đạt được thành tích cao nhé.”
“Dạ.

Chú về cẩn thận.”
Hàn Dương Phong vui vẻ ra về.

Anh ta chào tạm biệt Vũ Nhi và Bảo Bảo.
“Ngày mai mình sẽ được là ba của Bảo Bảo rồi.”
“Mình phải cố gắng để làm tốt hết mọi thứ.”
Về tới nhà Hàn Dương Phong cũng không quên gọi điện cho Minh Nguyệt để hỏi thăm tình hình công ty.
“Minh Nguyệt.

Dạo này công ty có vấn đề gì không?”
“Ngoài thiếu anh ra thì không có vấn đề gì cả.”
“Thế thì cảm ơn em nhiều rồi.”
“Khi nào anh mới quay trở lại được.

Chân em sắp chịu không nổi rồi.”
“Cố gắng giúp anh một thời gian nữa nhé.”
“Mà em thấy cái cô Vũ Nhi trong công ty chúng ta năng lực không tồi.

Mới vô có một thời gian mà gần như rất rành về mọi thứ.

Anh có người tài như thế thì còn bận tâm gì.”
“Em cũng để ý đến cô ấy à.”
“Công việc nhanh nhẹn, giải quyết tình huống rất nhanh.

Nhưng em nghe đồn cô ấy là mẹ đơn thân.

Đời sống riêng tư rất phức tạp.”
“Em nghe được các tin này từ đâu thế.

Trần Kiệt nói với em à.”
“Không.

Này là em nghe mọi người cấp dưới bàn tán.

Anh đừng dính vào cô ấy nhé.

Anh đào hoa lắm.”

“Thôi không phải chuyện của em.

Em cố gắng giúp anh là anh vui rồi.

Coi nghỉ ngơi sớm đi.”
“Em phải đi kiếm trai trên mạng để giải trí tí.”
Hàn Dương Phong yên tâm vì công ty đã có Minh Nguyệt lo một thời gian rồi.
Anh chuẩn bị mọi thứ để ngày mai tham gia hoạt động cùng Vũ Nhi và Bảo Bảo.
“Vũ Nhi.

Em và Bảo Bảo xong chưa? Anh đang đứng trước cửa nhà.”
“Anh đến đây chi.

Chúng ta hẹn gặp nhau ở trường mà.”
“Thế có phải là gia đình đâu.

Cùng đi đến trường mới là gia đình chứ.”
Vũ Nhi cúp máy và cùng Bảo Bảo đi ra.

Hàn Dương Phong chở mẹ con cô ấy đến trường và đi vào lớp của Bảo Bảo để tham gia hoạt động.
“Xin chào các bậc phụ huynh hôm nay đã bỏ chút thời gian để cùng các con mình tham gia hoạt động thường niên của nhà trường.

Hoạt động lần này nhằm mục đích gắn kết tình yêu thương giữa các thành viên gia đình với nhau…..”
Sau lời giới thiệu của cô giáo thì hoạt động cũng được bắt đầu.
Hoạt động đầu tiên là hoạt động dành riêng cho phụ huynh.

Hàn Dương Phong cùng Vũ Nhi tham gia với nhau.
Mới lần đầu cùng nhau chơi nhưng cả hai cứ như là rất hiểu đối phương.

Mọi thứ đều dễ dàng bị hai người vượt qua.

Và kết quả là đã về nhất.
Sau hoạt động này, Vũ Nhi chăm sóc và nói chuyện cùng Bảo Bảo còn về phía Hàn Dương Phong thì anh tham gia các hoạt động còn lại và luôn có giải.
Giải thấp nhất cũng là hạng ba.
Đến cuối cùng là hoạt động dành riêng cho các bạn học sinh.

Bảo Bảo đã ở vạch xuất phát.
“Cố lên Bảo Bảo.

Ba sẽ luôn ủng hộ con.”
Sau khi được Hàn Dương Phong khích lệ tinh thần thì lúc này Bảo Bảo tràn đầy nhiệt huyết.

Vượt qua các chướng ngại vật và đạt giải nhất trong hoạt động này.

“Chưa gì anh đã xưng hô với Bảo Bảo là ba rồi.”
“Chúng ta đang diễn là một gia đình mà Vũ Nhi.”
Sau khi tham gia hoạt động xong thì ai cũng bất ngờ với gia đình Bảo Bảo.

Vì Bảo Bảo có một người ba thật tài giỏi.

Tham gia hoạt động nào cũng đạt giải.
Kết thúc mọi hoạt động thì các em học sinh ở lại tham gia hoạt động chung giữa các lớp với nhau.
“Tất cả mọi phụ huynh hôm nay đã mệt rồi nhỉ? Tôi là ba của Bảo Bảo, mời mọi người đến nhà hàng ABC gần đây để dùng bữa.”
Hàn Dương Phong mời tất cả phụ huynh trong lớp của Bảo Bảo đến nhà hàng dùng bữa trưa.

Vì hôm nay anh ấy cũng rất vui.
Trong nhà hàng ABC.
“Chồng của cô đẹp trai mà tài giỏi nhỉ.”
“Thật hâm mộ cô có một người chồng như anh ấy.”
Vũ Nhi mỉm cười trước các lời khen của các vị phụ huynh.
Hàn Dương Phong kéo ghế để Vũ Nhi ngồi.

Cô cũng quay nhìn và mỉm cười với anh ấy.

Tuy là giả vờ nhưng cô cảm thấy rất hạnh phúc và cứ muốn mãi như thế này.

Có thể cô đã và đang rất cần sự tự tế này của anh ấy rất lâu rồi.
“Em dùng bữa đi.

Tham gia hoạt động cũng mệt rồi.”
Hàn Dương Phong gắp đồ ăn cho Vũ Nhi dùng bữa.
“Chúc cho phụ huynh chúng ta luôn khỏe để cùng con em đồng hành trong cuộc hành trình sắp đến của tụi nhỏ.”
Mọi người cùng nhau nâng ly.

Không khí ở nơi này đầy ắp tiếng cười.
Hàn Dương Phong bắt đầu chăm sóc cho người phụ nữ của anh ấy.
Vũ Nhi thì cảm thấy thật hạnh phúc, nở mày nở mặt với người chồng diễn viên này của mình..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 54: 54: Hôn Lễ Được Huỷ Bỏ


Hàn Dương Phong đang dùng bữa cùng hội phụ huynh của Bảo Bảo ở nhà hàng.
Reng! Reng! Reng!
“Xin lỗi mọi người tôi có điện thoại!”
Hàn Dương Phong ra ngoài nghe điện thoại.
“Hàn Dương Phong, mày đến nhà của Thiên Ngân mau cho tao!”
Hàn Dương Phong nhận được cuộc gọi từ Hàn Thương Mạnh.
“Ba con đang có việc.

Có việc gì mà ba gọi con về gấp thế?”
Bên trong điện thoại, giọng Hàn Thương Mạnh có vẻ đang rất tức giận.
“Thằng khốn, vợ sắp cưới của mày vào trong khách sạn với người đàn ông khác mà mày còn không biết sao?”
Trong đầu Hàn Dương Phong nghĩ rằng.
“Thông tin lan đến tai ba mình nhanh như vậy sao?”
“Kế hoạch của Thiên Ngân thật là tốt!”
Hàn Dương Phong đang suy nghĩ thì bị tiếng hét lớn trong điện thoại làm cho giật mình.
“Thằng khốn, mày mau về đây cho tao!”
“Con về liền.”
Nói xong, Hàn Thương Mạnh liền tắt máy.
Hàn Dương Phong quay sang nói với Vũ Nhi.
“Vũ Nhi, anh có việc phải đi trước.

Lát nữa sẽ có tài xế đến trước nhà hàng để đón em và Bảo Bảo.”
“Bảo Bảo, chú có việc phải về trước.

Con và mẹ ăn uống vui vẻ nha.”
Bảo Bảo nghe Hàn Dương Phong có việc phải đi.

Cậu bé có vẻ rất buồn nhưng cũng không thể giữ Hàn Dương Phong ở lại.
“Hàn Dương Phong, lát tôi sẽ tự đưa Bảo Bảo về.

Không cần tài xế gì của anh đến đón đâu.”
“Vũ Nhi, trời đang rất nắng.

Không may Bảo Bảo và em sẽ bị đau.

Anh đã cho tài xế lát đến đón em.”
Sau khi dặn dò Vũ Nhi xong, Hàn Dương Phong đã rời đi.

Vũ Nhi nhìn thấy Hàn Dương Phong rời đi.

Trong lòng cô có cảm giác mất mát.
“Kỳ lạ.

Tại sao anh ta rời đi trong lòng mình có chút cảm giác kỳ quái như thế này?”
“Chẳng lẽ mình đã thích anh ta rồi hay sao?”
“Vũ Nhi mày hãy tỉnh lại đi.

Anh ta là người đã có vị hôn thê, sắp tới anh ta sẽ lập gia đình.”
“Mày không nên trông chờ đến anh ta nữa.”
Vũ Nhi quay sang nhìn tiểu bảo bối đáng yêu của mình.

Trong lòng cô thầm nghĩ rằng.
“Bảo Bảo, mẹ nhất định sẽ nuôi con khôn lớn thành người.”
“Nhất định mẹ sẽ nuôi con thật tốt.

Không cần đến người ba tệ bạc kia của con.”
Trên đường đi đến nhà Thiên Ngân, Hàn Dương Phong đã gọi điện cho Trần Kiệt.
“Trần Kiệt…”
“Tiểu Hàn, cậu có chuyện gì thế?”
“Bây giờ tôi phải đến nhà Thiên Ngân để giải quyết hôn lễ.

Tôi nhờ cậu đến nhà hàng ABC đón mẹ con Vũ Nhi.”
“Hai mẹ con cô ấy đang ăn ở đó sao?”
“Tôi và Vũ Nhi đưa Bảo Bảo tham gia hoạt động ở trường.

Sau đó hội phụ huynh có tổ chức đi ăn uống ở nhà hàng này.

Bây giờ tôi phải sang nhà Thiên Ngân.

Một lát cậu đến đón mẹ con cô ấy nhé!”
“Được rồi! Cậu cứ giao cho tôi!”
“Tôi đang đi đường.

Có việc gì quan trọng cứ gọi lại cho tôi.”
“Được.

Tôi sẽ đến đó ngay!”
“Cảm ơn cậu!”
Nói xong, Hàn Dương Phong tắt máy.

Anh tập trung lái xe đến nhà Thiên Ngân.
Biệt thự nhà họ Thiên.
Ting! Ting! Ting!
“Quản gia, ông ra xem có phải thằng khốn Hàn Dương Phong nhà tôi đến không?”
Tiếng chuông biệt thự nhà Thiên Ngân vang lên.
Hàn Thương Mạnh gọi quản gia nhà họ Thiên ra mở cửa.
Quản gia nhà họ Thiên đi ra ngoài mở cửa.
“Cậu Hàn, mọi người đang chờ cậu ở trong.”
Hàn Dương Phong mở cửa xe bước xuống đi vào trong.
Không khí bên trong phòng khách làm cho con người đang có mặt ở đây rất ngột ngạt.
Thiên Phát không biết phải mở lời sao với Hàn Thương Mạnh khi thấy Thiên Ngân như vậy.
“Chào mọi người! Con có việc cần giải quyết nên đến hơi muộn một lát.”
“Hàn Dương Phong, con ngồi đi.”
“Dạ.

Có chuyện gì mà mọi người có vẻ nghiêm trọng thế?”
Hàn Thương Mạnh tức giận không thôi liền hét lớn.
“Thằng khốn, Thiên Ngân đi vào khách sạn với người đàn ông lạ mà mày còn ngồi đây hỏi thế sao?”
Hàn Dương Phong dù đã biết là kế hoạch của anh và Thiên Ngân.

Nhưng anh cũng tỏ vẻ bất ngờ diễn cho tròn vai để mọi người khỏi nghi ngờ.
“Thiên Ngân chuyện này là sao? Điều ba anh nói là sự thật chứ?”
Thiên Ngân cũng tỏ vẻ mình là người sai để diễn cho tròn vai.
“Hàn Dương Phong, em xin lỗi.

Điều này là sự thật.”
“Thiên Ngân, vậy em còn muốn kết hôn với anh để làm gì?”
“Hàn Dương Phong em xin lỗi.

Vì đã giấu anh chuyện này lâu như vậy.

Em chỉ muốn vui vẻ cùng người em yêu một đêm trước khi kết hôn với anh.

Nhưng không ngờ mọi chuyện lại bị nhà báo nhìn thấy.

Sáng hôm nay, ngủ dậy bài báo này đã lan truyền rất nhanh.”
Thiên Phát không biết phải xử lý việc này như thế nào.
“Thiên Ngân, con hãy mau chấm dứt với người đàn ông kia.

Và mau chóng quay lại chuẩn bị hôn lễ sắp tới với Hàn Dương Phong.”
“Ba à! Con không có tình cảm với Hàn Dương Phong.

Con đã có người khác.”
“Thiên Ngân có phải từ nhỏ đến lớn ba chiều con quá nên bây giờ con muốn gì được đó phải không? Đúng là thân già này không biết dạy con mà.”
Mọi thứ đã được trợ lý của Thiên Phát nói lại với ông ấy.

Nhưng ông không biết Thiên Ngân làm như vậy có mục đích gì.
Hàn Thương Mạnh cũng không nỡ nhìn bạn già Thiên Phát của mình tự dằn vặt bản thân như vậy.
“Lão Phát, ông bình tĩnh.

Để xem con bé đưa ra hướng giải quyết như thế nào?”
Thiên Phát cố diễn nét tức giận để hỏi Thiên Ngân.
“Thiên Ngân, con tính giải quyết chuyện này như thế nào?”
“Ba, chú Mạnh con muốn huỷ bỏ hôn lễ này.”
“Thiên Ngân, con thật là quá quách lắm rồi đấy!”
“Lão Mạnh, là do tôi không tốt.

Tôi không biết dạy dỗ con bé nên bây giờ con bé nó mới như vậy.

Tôi xin lỗi ông.”
Hàn Thương Mạnh nhìn Hàn Dương Phong một cách chán ghét.
“Thằng khốn, vợ sắp cưới mày đòi huỷ bỏ hôn lễ mà mày đứng như trời tròng đó làm gì?”
“Ba nếu không ngồi im thì phải làm sao? Ba nói con nghe đi.

Chẳng lẽ ba muốn con phải bắt người đàn ông đó rồi đánh giết họ sao?”
“Chú Mạnh, con đã muốn huỷ bỏ hôn lễ.

Dù cho ai có nói gì đi nữa con cũng sẽ không kết hôn.”
“Ba, chú Thiên.

Tình cảm sẽ đến từ hai phía, nếu như mình con cố chấp như vậy chẳng thể khiến Thiên Ngân có tình cảm với con.”
Hai lão già Hàn Thương Mạnh và Thiên Phát lắc đầu ngao ngán.

“Lão Mạnh, nếu hai đứa nhỏ đã nói như vậy thì mình cũng nên làm theo ý tụi nhỏ.

Hạnh phúc mà ép buộc thì cuộc sống hôn nhân của tụi nhỏ cũng không có tiến triển tốt.”
“Lão Thiên, ông nói cũng phải.

Xem như cuộc hôn nhân sắp đặt từ trước đã không thành.

Tình bạn của tôi và ông vẫn bền chặt như trước.”
“Phải phải.

Dù Thiên Ngân nhà tôi và Hàn Dương Phong không đến được với nhau thì tình bạn giữa hai nhà chúng ta vẫn mãi thân mật bền chặt như trước giờ.

Công ty ông có gặp khó khăn gì thì cứ bảo tôi một tiếng.

Tôi sẽ sẵn sàng giúp đỡ.”
“Được được.

Tôi cảm ơn ông lão Thiên.”
Hàn Dương Phong, sau khi biết được hôn lễ huỷ bỏ anh tìm cách rời khỏi nơi này.
Hàn Dương Phong nháy mắt với Thiên Ngân như ra hiệu đi ra ngoài cùng anh.
Thiên Ngân nhạy bén đã hiểu Hàn Dương Phong muốn làm gì.
“Ba, chú Thiên.

Nếu không có việc gì nữa con xin phép về trước.”
“Hàn Dương Phong dù hôn lễ không thành nhưng con ở lại dùng bữa trưa với chú rồi hẳn đi.”
“Con xin lỗi.

Con có việc gấp cần phải giải quyết.”
“Thằng khốn, mày có việc gì gấp mà không ở lại dùng bữa chứ?”
Hàn Dương Phong không nói lời nào.

Anh cúi đầu xin phép rồi đi ra ngoài.
Hàn Thương Mạnh tức giận không thôi, ông không nói nổi với Hàn Dương Phong.
“Lão Mạnh, ông bình tĩnh lại.

Chắc thằng bé có chuyện gì quan trọng nên mới cần giải quyết gấp như vậy.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 55: 55: Niềm Vui Trong Lòng Hàn Dương Phong


Hàn Thương Mạnh rất tức giận khi thấy thái độ của Hàn Dương Phong.
“Xin lỗi lão Phát.

Tôi dạy con tôi không nên người do đó mới có cớ sự như ngày hôm nay.”
“Không sao đâu lão Mạnh à.

Lỗi cũng vì xuất phát từ con gái tôi.

Sao có thể trách thằng bé được.

Nếu chuyện tụi nhỏ không thành, tôi với ông vẫn là bạn mà.”
“Nghe câu này của ông tôi cảm thấy rất có lỗi.

Thôi mời ông dùng bữa.”
“Thiên Ngân con cũng dùng bữa đi.”
“Dạ con đã dùng rồi.

Con xin phép đi có tí việc.”
“Tụi trẻ bây giờ thật hết nói nổi mà lão Mạnh.

Thôi ông cùng dùng bữa với tôi đi.”
Hàn Thương Mạnh và Thiên Phát cùng nhau dùng bữa.

Còn về Hàn Dương Phong thì anh ta vội chạy đến nhà của Vũ Nhi.
“Trần Kiệt.

Chuyện tôi nhờ cậu thế nào rồi.”
“Mẹ con Vũ Nhi vẫn chưa về.”
“Vậy cậu để tôi.

Tôi cảm ơn cậu đã giúp tôi nhiều.”
“Bạn bè không mà tiểu Hàn.

Chuyện bên đó ổn chưa?”
“Cũng xong hết rồi.

Gặp nói sau.

Tôi qua với mẹ con Vũ Nhi đã.”
Hàn Dương Phong gọi điện cho Vũ Nhi.
“Vũ Nhi.

Em và Bảo Bảo đang ở đâu?”
“Em đang ở trường của Bảo Bảo.

Cô giáo đang chuẩn bị phát thưởng.”
“Ok.

Anh đang qua.

Có gì để anh đón hai mẹ con về nhé.”
“Công việc của anh xong chưa mà chạy qua đây thế.”
“Anh giải quyết xong cả rồi.”
Hàn Dương Phong chạy đến trường học kịp lúc Bảo Bảo lên bục nhận thưởng.
“Bảo Bảo nhà mình giỏi quá em nhỉ?”
Hàn Dương Phong đứng kế bên cạnh Vũ Nhi, nhìn thẳng vào mặt cô ấy và nói.
Điều này làm Vũ Nhi nhất thời không kiểm soát được.

Theo phản ứng tự nhiên mà đẩy Hàn Dương Phong ra.
Hàn Dương Phong cố níu cô lại và nhìn Bảo Bảo cười thật tươi.

Cảm giác của anh ấy rất tự hào.
Vũ Nhi thì cố tỏ ra không thích nhưng cũng cười để Bảo Bảo không bị mất mặt.
Sau khi bế mạc hoạt động lần này.

Hàn Dương Phong lên bế Bảo Bảo và nói với cậu bé.
“Bảo Bảo nhà ta giỏi quá.”
“Cảm ơn chú Phong.”
“Sao lại là chú.”
“Cảm ơn Ba ba đã quá khen.”
“Giỏi giỏi.

Con của ba giỏi quá.”
Hàn Dương Phong bế Bảo Bảo cùng với Vũ Nhi ra xe để cùng nhau đi về nhà sau một ngày mệt mỏi.
Hàn Dương Phong anh ấy muốn hôm nay là ngày dành riêng cho gia đình của mình nên đã từ chối hết mọi cuộc gặp gỡ để cùng với Vũ Nhi và Bảo Bảo trọn vẹn hết một ngày.
“Giờ này còn sớm.

Hôm nay Bảo Bảo muốn đi đâu nào?”
“Đi đâu cũng được ạ.”
“Vậy mình đi trung tâm thương mại nhé.

Đến đây ba sẽ mua quà tặng cho Bảo Bảo coi như là chúc mừng Bảo Bảo đạt được giải nhất nhé.”
“Dạ.

Cảm ơn Ba Ba.”
“Không có ai cả.

Nên anh cũng không cần diễn là ba của Bảo Bảo nữa đâu.”
“Diễn thì phải diễn hết cả ngày luôn chứ.

Đúng không Bảo Bảo?”
“Dạ đúng rồi.

Mẹ cứ tiếp tục chơi với con và ba ba đi ạ.”
“Bảo Bảo.

Dạo này con hư quá rồi nhé.”
“Bảo Bảo còn nhỏ.

Em cứ la Bảo Bảo thế.

Để anh chở hai mẹ con cùng đi chơi.”
Hàn Dương Phong rất vui vẻ khi được Bảo Bảo một tiếng là ba hai tiếng cũng là ba.

Sau khi đến trung tâm thương mại thì cả ba người cùng nhau dùng bữa.
“Bảo Bảo ăn nhiều vào nhé.

Hôm nay con hoạt động cũng nhiều đấy.

Bổ sung lại năng lượng để cùng chơi với ba hết ngày hôm nay thôi.”
“Dạ ba ba.”
“Em cũng ăn đi Vũ Nhi.”
Hàn Dương Phong dùng hành động ân cần của mình để quan tâm đến Bảo Bảo và Vũ Nhi.
Điều này làm Vũ Nhi lại phải suy nghĩ thêm về anh ta.
“Hôm nay anh ấy lạ quá.”
“Chỉ là diễn kịch thôi mà có cần phải giống đến như vậy không?”
Sau khi dùng bữa xong thì Hàn Dương Phong dẫn Bảo Bảo đến khu dành riêng cho thiếu nhi.
“Wow, đẹp quá ba ơi.”
“Vào thôi nào Bảo Bảo.

Vũ Nhi em cùng vào chơi cùng với con nào.”
“Thôi hai người chơi đi.”
“Bảo Bảo.

Con nhanh kêu mẹ vào cùng chơi với ba và con đi.”
“Đi thôi mẹ ơi.

Vào chơi cùng Bảo Bảo đi mẹ.”
Vũ Nhi thấy hôm nay Bảo Bảo đang vui nên cô cùng vào chơi.

Cả ba người có một ngày chơi thật vui vẻ với nhau.
Sau khi chơi xong Hàn Dương Phong còn mua quà tặng cho Bảo Bảo.
Trên xe Hàn Dương Phong vì hôm nay tham gia nhiều hoạt động nên Bảo Bảo đã ngủ quên trong lòng Vũ Nhi.
“Vũ Nhi.

Anh hỏi em chuyện này nhé.”
“Sao thế.

Anh hỏi đi.”
“Em với ba của Bảo Bảo có xích mích gì sao?”
“Tại sao anh đột nhiên hỏi như vậy?”
“Anh thấy em rất ít khi nói về anh ta.

Không biết em có xích mích gì với anh ấy không?”
“Chuyện của em anh đừng nên bận tâm đến.”
“Nhiều khi em và anh ta có hiểu lầm gì sao.

Sao em không thử tìm gặp anh ấy nói thẳng ra.

Lỡ đâu có sự hiểu lầm nào hoặc anh ta không tiện nói ra.”
Vũ Nhi ngồi thẫn thờ suy ngẫm những lời nói của Hàn Dương Phong.

Không hiểu được tại sao anh ấy lại nói vậy.
“Vũ Nhi em có nghe anh nói không?”
“Chuyện của em.

Để em tự giải quyết.

Với lại đây là chuyện cá nhân nên không cần anh quan tâm quá nhiều đâu.

Cảm ơn anh vì cả ngày hôm nay đã dành cho mẹ con em.”
“Anh thấy Bảo Bảo rất dễ thương.

Với lại thằng bé đang thời gian phát triển.

Em cũng nên kiếm ba cho nó rồi.

Chứ không anh cũng thấy tội thằng bé lắm.”
“Em cảm ơn anh đã quan tâm đến Bảo Bảo.

Điều này em có dự tính riêng của em rồi.”
Sau khi bế Bảo Bảo lên phòng thì Hàn Dương Phong cũng rời đi.
Anh về đến nhà thì ở đây Trần Kiệt đã đợi anh ấy sẵn.
“Hôm nay có tâm sự đúng không Trần Kiệt.”
“Cậu thấy tôi đến tận đây đợi cậu vui vẻ bên gia đình nhỏ đến giờ này thì biết rồi đó.”
“Quán cũ chứ.

Hôm nay tiểu Hàn này sẽ cùng cậu tới bến.”
“Đi thôi tiểu Hàn.”
Trần Kiệt lên xe của Hàn Dương Phong.

Cả hai cùng nhau đến quán nhậu cũ của họ.

Nơi mà họ cùng nhau tâm sự mỗi khi có chuyện buồn, chuyện vui.
Trên đường đến thì Thiên Ngân có gọi cho Hàn Dương Phong.
“Thiên Ngân gọi tôi.

Không biết giờ này cô ấy gọi có vấn đề gì chăng?”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 56: 56: Thiên Ngân Rời Đi


Sau khi đến quán nhậu cũ cùng Trần Kiệt thì Hàn Dương Phong cũng biết được chuyện gì đang xảy ra chỉ là anh ấy không biết suy đoán của mình có chính xác không.
“Sao thế.

Tâm trạng thế nào mà lại ra đây ngồi.”
“Tiểu Hàn.

Kêu những món ăn cũ đi.

Hôm nay thời gian trôi nhanh quá.”
“Sao đấy? Chuyện của Thiên Ngân à?”
Trần Kiệt im lặng lắc đầu.

Anh ấy gọi các món ăn mà cả hai thường hay dùng.
“Thôi cậu cố gắng thử xem.

Biết đâu Thiên Ngân thấy được các mặt tốt từ cậu.”
“Tôi cố gắng rồi.

Chưa kịp thấy được mặt tốt thì cô ấy….”
“Thiên Ngân làm sao?”
“Chưa kịp thì cô ấy đã ra nước ngoài rồi.”
“Tưởng chuyện gì.

Còn thời gian mà.”
“Ngày mai cô ấy đi rồi.”
“Gì cơ.

Mai là Thiên Ngân phải đi rồi à.

Mình nghe còn lâu mà.”
“Mình có được thông tin là mai cô ấy bay gấp đấy.”
“Thôi không sao.

Để mình lo liệu.”
Ở trong căn biệt thự của Thiên Ngân.
“Ba ba, mai con đi sang London chơi nhé.”
“Sao thế con gái.

Có chuyện gì hay sao mà đi vội thế.”
“Con muốn đi đâu đó thật xa để tìm lại niềm vui.”
“Ba hiểu con gái ba mà.

Con với Hàn Dương Phong sao đấy.”
“Con có người mới rồi chứ có gì đâu ba.”
“Con còn tính giấu ba đến khi nào?”
“Con đâu có giấu gì với ba.”

“Ta biết cả rồi.

Mọi thứ là do con sắp xếp cả.”
“Asss… Đã dặn là không được cho ba biết mà.”
“Con cứ nói đi.

Ba tin tưởng con nên không vạch trần con rồi.

Ngay cả ba con còn giấu à?”
“Dạ thôi.

Con nói cho Ba nghe vậy.”
Thiên Ngân bỏ ngang chuyện xếp đồ ngồi gần Thiên Phát và nắm tay ba mình.

Cô ấy bắt đầu kể hết mọi chuyện.
“Chuyện là con cảm thấy mình đang cố giữ lấy thứ mà không thuộc về mình.

Con có thể có được thân xác của Hàn Dương Phong nhưng không thể có được trái tim của anh ấy.”
“Với lại nếu cứ như vậy thì thật sự con gái của ba cũng không vui.

Nên con mới quyết định làm bạn cùng Hàn Dương Phong.

Nhưng vì lý hôn lễ ba và chú Mạnh đã lên kế hoạch hết nên không còn cách nào con đành phải làm vậy thôi.”
Kể xong thì khóe mắt của Thiên Ngân bắt đầu rưng rưng từng giọt lệ.

Đôi mắt dần đỏ lên.

Thiên Phát thấy con gái mình như vậy cũng không kiềm được lòng.
“Thôi được rồi.

Thiệt thòi cho con gái của ba quá.

Con đi chơi vài hôm cho tâm trạng tốt lên đi.

Muốn gì thì cứ nói ba.”
“Còn về Hàn Dương Phong.

Ba sẽ tìm cho con một đối tượng gấp trăm lần cậu ta.”
“Thôi nín đi.

Con còn có ba ở đây mà.”
Thiên Phát ôm con gái mình vào lòng.

Lúc này Thiên Ngân cứ như một đứa bé nằm trong lòng của ba cô ấy.
Reng…Reng…Reng
Tiếng chuông điện thoại của Thiên Ngân vang lên.

Cô ấy nhìn vào thì thấy Hàn Dương Phong gọi mình.

Lập tức bình tĩnh lại và lâu đi những giọt nước mắt.
“Sao thế Hàn Dương Phong.

Em nghe.”
“Tối nay em rảnh không.

Qua đây anh có vài chuyện muốn nói với em.”
“Em bận rồi.”
“Em qua đây đi.

Anh có chuyện cần gặp em gấp.

Nếu không gặp được em lúc này thì coi như lời cảm ơn của anh em không nhận lấy.”
“Rồi rồi.

Cứ cái tính đó.

Để em qua.”
“Anh gửi định vị qua điện thoại em rồi đấy.

Tụi anh đợi.”
Hàn Dương Phong cúp máy.
“Tụi anh? Tụi anh là ai?”
“Hàn Dương Phong đang ngồi cùng với ai à?”
Trong đầu Thiên Ngân bắt đầu cảm thấy nghi ngờ là Hàn Dương Phong gọi cô ấy giờ này để làm gì, không lẽ anh ta đã biết được cô sắp đi.
Thiên Ngân vẫn quyết định đi đến đó.

Đến tới nơi cô thấy Hàn Dương Phong ngồi một mình nên cũng không chú ý xung quanh.
Trước đó Trần Kiệt có ra ngoài nghe điện thoại nên Thiên Ngân không thấy cậu ta.
“Sao lại ngồi một mình thế Hàn Dương Phong?”
“Ừm.

Anh có ngồi một mình đâu.”
Thiên Ngân cúi xuống nhìn thấy dụng cụ đều là hai cả thì ra Hàn Dương Phong đang ngồi với ai.

Nhưng người này là ai.
“Hàn Dương Phong, nảy cậu bảo cậu lo cho chuyện của tôi và Thiên Ngân là lo như thế nào?”
Nghe cái tiếng này rất quen thuộc, Thiên Ngân ngước đầu lên thì bắt gặp được ánh mắt của Trần Kiệt.
Còn Trần Kiệt sau khi nghe điện thoại, không biết Thiên Ngân đã đến nên vô tình nói ra câu đó.

Điều này đã bị Thiên Ngân nghe phải.
“Chuyện của em và anh là chuyện gì thế Trần Kiệt.”
“À à… Không có gì.

Anh chỉ là đang nói đùa với Hàn Dương Phong thôi.”
Trần Kiệt xấu hổ nên e thẹn ngồi vào vị trí.

Hàn Dương Phong phá bỏ không khí ngại ngùng e thẹn của Trần Kiệt và Thiên Ngân.
“Thôi được rồi.

Tôi gọi hai người ra đây có chuyện cần nói.”
Trần Kiệt và Thiên Ngân im lặng lắng nghe Hàn Dương Phong nói.
“Thiên Ngân à.

Trần Kiệt là một người rất tốt.

Anh và cậu ta quen thân với nhau nên con người cậu ta thế nào anh biết rõ nhất.

Cậu ấy rất thích em và anh tin tưởng rằng cậu ấy có thể bên cạnh em mãi mãi.

Anh nói ra điều này không phải vì mục đích cá nhân của anh hay gì nhưng thật sự anh thấy hai người rất hợp nhau.”
Hàn Dương Phong vừa nói vừa nắm tay Trần Kiệt bỏ lên tay Thiên Ngân.
Thiên Ngân vội rút tay lại.
“Em biết Trần Kiệt là một người tốt.

Nhưng bây giờ không phải thời gian để nói chuyện đó.

Em không có ý từ chối tình cảm của Trần Kiệt dành cho em.

Những gì Trần Kiệt làm cho em.

Em sẽ đều ghi nhận trong lòng.

Chỉ là bây giờ chưa phải lúc.”
Trần Kiệt nghe những lời này chỉ biết lặng im không nói một câu nào.
“Mà Thiên Ngân này.

Khi nào em đi nước ngoài thế.”
“Anh hỏi có chuyện gì không?”
“Anh quan tâm người bạn của anh tí không được sao.”
“Mai em đi rồi.”
“Em đi đâu thế.”
“Anh chỉ cần biết là mai em đi là được rồi.”
“Rồi rồi.

Được rồi.

Dù gì anh cũng cảm ơn em nhiều nhé.

Ấm ức cho em rồi.

Hôm nay anh mời em.”
Thiên Ngân cũng cảm thấy vui trong lòng vì ít ra bây giờ Hàn Dương Phong đối xử với cô ấy không lạnh nhạt như trước.
“Mời em hôm nay mà mời ở quán này à.

Hôm nay không tính.

Em cho anh nợ đấy.”
Nói xong câu Thiên Ngân quay qua nhìn Trần Kiệt.
“Cạn ly nào Trần Kiệt.

Em cũng cảm ơn anh vì khoảng thời gian qua đã luôn quan tâm em.”
Cả ba người cùng nhau cạn ly và nói chuyện rất vui vẻ.

Sau đêm đó cả ba coi nhau như bạn bè.

Căn cứ bí mật này đã có thêm bóng dáng của một bông hồng đó là Thiên Ngân.
“Thôi cũng trễ rồi.

Em về trước nha.

Còn phải chuẩn bị đồ để mai đi nữa.

Hai anh ngồi lại nói chuyện với nhau đi.”
“Sau đêm này chúng ta là bạn của nhau nhé.

Em cảm ơn và tạm biệt hai anh.”
Sau khi Thiên Ngân về thì Hàn Dương Phong nói với Trần Kiệt.
“Mình còn tính cho cậu nghỉ phép để theo đuổi Thiên Ngân.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính.

Mai cô ấy đã đi rồi.”
Trần Kiệt buồn bã chỉ im lặng nghe Hàn Dương Phong nói.
“Thôi cố gắng lên.

Không có gì phải buồn cả.

Mình còn nhiều thời gian, nhiều cách mà.

Mình sẽ giúp cậu Trần Kiệt à.

Đừng buồn nữa.

Về thôi.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 57: 57: Thiên Ngân Anh Yêu Em


Sau khi Thiên Ngân rời đi không lâu.

Hàn Dương Phong và Trần Kiệt cũng đã ra về.
“Trần Kiệt cậu uống nhiều rồi.

Để tôi đưa cậu về.”
“Không cần đâu tiểu Hàn.

Tôi có thể tự về được.”
“Được như thế nào mà được chứ? Cậu tự lái xe với bộ dạng say mèm vậy sao?”
“Tiểu Hàn, cậu cứ mặc kệ tôi.

Tôi tự mình về được.”
Hàn Dương Phong không nói thêm lời nào.

Anh dùng hết sức lực của mình lôi Trần Kiệt lên xe.
“Tiểu Hàn, cậu bỏ tôi ra.”
“Tiểu Hàn…”
“Hàn Dương Phong, tôi nói cậu có nghe không hả?”
Trần Kiệt giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi tay của Hàn Dương Phong.
Hàn Dương Phong bỏ ngoài tai những lời kêu ra của Trần Kiệt.

Anh cứ như vậy mà lôi Trần Kiệt bỏ vào trong xe.
Sau một hồi vật vã thì Hàn Dương Phong cũng đã bỏ được Trần Kiệt vào xe.

Chở Trần Kiệt về thì Hàn Dương Phong cũng về nhà của mình.
Vẫn như mọi khi anh đều gọi cô em gái của mình để hỏi thăm tình hình công ty.

Nhưng ngày hôm nay rất là lạ, Hàn Dương Phong nhận được tin nhắn từ Vũ Nhi.
“Cảm ơn anh vì chuyện sáng nay.

Chúc anh ngủ ngon.”
Hàn Dương Phong sau khi nhận được tin nhắn này lập tức vui mừng, thể hiện rõ lên khuôn mặt của anh ấy.
“Vũ Nhi nhắn cho mình rồi.”
Anh ấy liền nhắn lại với Vũ Nhi.
“Em cũng vậy nha.”
Hàn Dương Phong đứng dậy, đi qua đi lại trong căn phòng khách, anh ta hết đứng rồi lại ngồi.

Sau cùng lấy điện thoại ra và gọi cho Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt.

Từ mai em không cần phải lên công ty nữa đâu.

Công việc của anh đã xong rồi.

Mai anh sẽ làm lại.

Cảm ơn em gái đã giúp anh mấy nay.”
“Há há.

Em đã được đi chơi rồi.”
“Em nhận được tin nhắn chưa?”
“Tin gì thế anh?”
“Mau xem điện thoại đi.”
Minh Nguyệt nhìn lại điện thoại thì thấy một số tiền cũng không hề nhỏ từ tài khoản của Hàn Dương Phong chuyển cho mình.
“Há Há.

Em cảm ơn anh nhiều.”
“Coi như tiền công của em mấy nay nhé.”
Hàn Dương Phong cúp máy và sau đó đi ngủ để chuẩn bị ngày mai sẽ gặp Vũ Nhi.
“Chào sếp Hàn.”
“Chào sếp.”
Hàn Dương Phong đi đến công ty thật sớm, mọi người ở đây thấy hôm nay anh ta rất lạ, không như ngày thường.

Anh ta vừa đi vừa cười.
“Mọi người hôm nay không bận gì thì chúng ta tan ca sớm rồi đi ăn nhé.

Nay tôi mời.”
Hàn Dương Phong tâm trạng đi làm buổi sáng rất vui, nét mặt anh ấy không còn lạnh lùng, khó gần như mọi khi.
“Nay sếp Hàn ăn trúng gì mà khác thế?”
“Có phải tôi đang mơ không? Cậu tát tôi một phát xem.”
“Á.

Đau.

Sự thật sao?”
Hàn Dương Phong đã vô bên trong văn phòng của mình, còn về phía sau anh thì Trần Kiệt, trái lập với khuôn mặt vui vẻ, tràn đầy sức sống là bộ mặt u buồn, ai nhìn cũng có thể biết là Trần Kiệt thất tình cả.
Hàn Dương Phong mở cửa ra và nói với mọi người.
“Vũ Nhi đến thì bảo cô ấy vào phòng tôi nhé.”
Hàn Dương Phong đóng cửa lại.

Bên trong văn phòng là anh ta và Trần Kiệt nên Hàn Dương Phong nói chuyện một cách rất thân thiết với cậu ta.
“Này Trần Kiệt.

Vui lên đi.

Cậu hãy vui cho người anh em của cậu đi.”
“Sao mà vui được khi hạnh phúc của tôi sắp rời xa tôi.

Cậu thì vui rồi.”
“Để tôi tìm cách.

Tôi không muốn tôi vui nhưng cậu lại buồn.”
“Cách gì chứ? Thiên Ngân đã nói vậy rồi.”
Hàn Dương Phong đi lại chỗ ngồi của mình, anh lấy điện thoại gọi cho Thiên Phát.
“Chú Phát.

Con là Hàn Dương Phong đây.

Con có chuyện nói với chú, liên quan đến hạnh phúc cả đời của Thiên Ngân.”
“Con nói đi.”
“Thiên Ngân sắp đi nước ngoài rồi.

Mà ở đây thì đang có người chỉ cần thiếu Thiên Ngân là sẽ không sống được đấy chú.”
“Con đã hủy hôn lễ rồi giờ nói vậy là ý gì?”
“Dạ.

Trần Kiệt, trợ lý bên cạnh con, cậu ấy rất yêu Thiên Ngân nhưng chờ mãi không thấy Thiên Ngân hồi đáp lại tình cảm cậu ấy.”
“Thằng bé đó à.

Con nói thật không? Nếu thật thì ta thấy nó cũng được.

Ta cũng có điều tra thằng nhóc này rồi.

Nó cũng khá là ok.”
“Nên con gọi chú để xin chú giúp đỡ.”
“Chú giúp được gì?”
“Chú cho con biết chuyến bay của Thiên Ngân và giờ xuất phát.

Còn lại sẽ tự Trần Kiệt cậu ấy sẽ có cách giữ chân Thiên Ngân.”
“Được ta sẽ nhắn qua cho con thông tin.”
“Cảm ơn chú Phát.”
Hàn Dương Phong nhìn Trần Kiệt và mỉm cười đầy đắc ý.
“Ý cậu vậy là sao Hàn Dương Phong?”
“Nếu cậu yêu Thiên Ngân thật sự thì cậu sẽ có cách giữ được cô ấy.”
Hàn Dương Phong đưa cho Trần Kiệt thông tin chuyến bay của Thiên Ngân và đẩy cậu ấy ra bên ngoài để kịp thời đến sân bay.
“Cậu mau đi chứ còn nhìn cái gì.”
Trần Kiệt vội vã đi ra sân bay.
Trời hôm nay đầy nắng, tiết trời nhìn rất đẹp, tại cảng hàng không sân bay quốc tế.

Trần Kiệt chạy đến chạy lui để tìm bóng người của Thiên Ngân.

Một bóng dáng quen thuộc ở nơi mà có rất đông người thì đối với cậu ấy như mò kim đáy biển.
Trần Kiệt bắt gặp được một bóng dáng rất quen thuộc liền vội chạy đến nắm lấy tay.
“Cậu làm gì vậy?”
“À tôi nhận nhầm.

Xin lỗi cô.”
Trần Kiệt thất vọng vì không tìm được Thiên Ngân, dù anh ấy đã có được thông tin chuyến bay rồi nhưng vẫn không tìm được.
“Mình với cô ấy không có duyên rồi.”
Hai đôi mắt của cậu ấy sụp xuống, cúi đầu, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối.

Sau khi mở mắt dậy thì thấy đôi chân rất quen thuộc, nhìn lên thì đây là.
“Hàn Dương Phong kêu anh đến tiễn em à.”
Vừa mới dứt câu thì Trần Kiệt ôm Thiên Ngân thật chặt.
“Anh làm gì vậy?”
“Bỏ em ra.”
Trần Kiệt đã rơi lệ.

Thiên Ngân đã vùng vẫy và đẩy Trần Kiệt ra.

“Bình tĩnh nào.

Có chuyện gì nói em xem.”
“Thiên Ngân à.

Thật sự anh rất thích em.

Anh có thể vì em làm mọi thứ.

Anh sẽ là người luôn chấp nhận những sự vô lý của em.

Anh sẽ luôn bên em dù em có là gì đi nữa thì anh vẫn yêu em.”
“Hôm nay anh sao thế Trần Kiệt.

Ý anh nói em vô lý à?”
Trần Kiệt nắm lấy tay của Thiên Ngân và nói.
“Em hãy đồng ý cho anh che chở và chăm sóc em mọi lúc nhé Thiên Ngân.”
Thiên Ngân mỉm cười trước những lời nói thật lòng của Trần Kiệt.
“Thiên Ngân, anh yêu em.”
“Em chờ câu này của anh lâu lắm rồi.

Sau khi anh nói thì em đã về suy nghĩ lại.

Đối với Hàn Dương Phong là em chỉ muốn chinh phục thôi còn đối với anh.

Anh dành tình cảm lớn như vậy đối với em, luôn quan tâm em từ xa.

Thì em cũng đâu có ngu mà để mất đi một người như anh.

Nếu hôm nay em không như thế này thì khi nào anh mới nói câu đó hả đồ ngốc.”
Trần Kiệt vui mừng nhấc bổng Thiên Ngân lên và xoay nhiều vòng, vừa xoay vừa hô to.
“Anh yêu em.

Anh yêu em.

Anh yêu em.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 58: 58: Bảo Bảo Hãy Đợi Mẹ


Trần Kiệt và Thiên Ngân cả hai cùng nhau quay về.

Anh ấy đã giữ chân thành công được cô ấy.

Tiết trời thật đẹp cho đôi tình nhân mới này.
Ở trong văn phòng của Hàn Dương Phong thì anh ấy cứ hết đứng rồi lại ngồi.

Anh ta không thể nào ngồi im được.

Chỉ vì tin nhắn của Vũ Nhi tối qua mà anh ta vui trong lòng thể hiện hết ra ngoài mặt.
Ở bên ngoài thì Vũ Nhi vừa tới.
“Chị Vũ Nhi.

Hôm nay sếp Hàn vui lắm.

Nảy sếp nói khi nào chị đến thì vào trong đó.”
Vũ Nhi gật đầu và có vẻ như là bất ngờ.
“Tại sao hôm nay anh vui như vậy? Ăn nhầm thứ gì à?”
Vũ Nhi tiến thẳng vào bên trong văn phòng nơi mà ngày đầu cô cho rằng đấy là hang ổ của con rắn lạng lùng.
“Anh tìm tôi có chuyện gì thế?”
“Ngồi xuống đi Vũ Nhi.”
Hàn Dương Phong chạy lại kéo ghế ra cho Vũ Nhi ngồi, cô ấy ngạc nhiên nhìn theo từng hành động của anh ấy.
“Có chuyện gì thế sếp Hàn?”
“Hôm qua tôi là một người cha tuyệt vời lắm đúng không?”
Vũ Nhi nhìn thẳng vào mặt Hàn Dương Phong và không trả lời anh ấy.
“Một người như tôi thì làm gì cũng tuyệt vời cả.

Cô không cần phải nhắn tin cảm ơn tôi đâu.

Hôm nay tâm trạng tôi vui nên đã mời mọi người đi ăn.

Cô tham gia luôn cho đông đủ nhé.”
“Khoang.

Tôi nhắn tin cảm ơn anh? Hồi nào cơ chứ?”
“Đây nè.

Cô nhắn mà cô lại quên à?”
Hàn Dương Phong đưa tin nhắn tối qua Vũ Nhi đã nhắn với anh để cô ấy xem.

Vũ Nhi cũng xem lại điện thoại mình thì thấy không có tin nhắn nào cả.
“Tôi có thấy tin nhắn nào đâu.

Anh đừng nghĩ nhiều quá.

Tối qua tôi không nhắn gì cho anh cả.”
“Ngoài chuyện đó ra không còn gì chứ.

Tôi đi ra đây.

À mà tối nay tôi phải về sớm cùng Bảo Bảo nên không tham gia được.”
Vũ Nhi đi ra khỏi văn phòng và về vị trí của mình để lại Hàn Dương Phong một mình suy tư ở trong đấy.
“Sao lạ thế nhỉ.

Rõ ràng cô ấy nhắn mình mà.”
Vũ Nhi ngồi xuống và kiểm tra thật kỹ điện thoại của mình thì không thấy bất kỳ tin nhắn nào mà cô đã nhắn cho Hàn Dương Phong.
Chưa kịp suy nghĩ xong nguyên nhân từ đâu thì có tiếng bàn tán gần đấy.
“Mọi người biết tin gì chưa?”
“Tin gì.

Mau nói đi.

Biết thì chia sẽ mọi người cùng hóng.”
“Sếp Hàn và cô thiên kim đại tiểu thư Thiên Ngân đã đường ai nấy đi.

Cô ấy đã có người mới và hủy hôn với sếp Hàn nhà mình rồi.”
Vũ Nhi tò mò liền giả vờ đi lấy tập hồ sơ gần đó để nghe ngóng câu chuyện.
“Sếp Hàn nhà mình vậy mà bị từ chối cơ à.

Mặt mũi công ty chúng ta còn gì.”
“Nghe nói là cô ấy cấm sừng sếp Hàn nhà mình mà.

Có không giữ thì đến lượt chị em chúng ta thôi.”
“Vài hôm văn phòng chúng ta lại như trước.

Tiếp tục đón tiếp các cô gái hâm mộ sếp Hàn cho mà coi.”
Vũ Nhi nghe được Hàn Dương Phong đã hủy hôn cũng thấy làm lạ.

Không hiểu nguyên nhân có như lời đồn hay là do một tay anh ấy sắp xếp.
Cô cũng không nghĩ nhiều vì Hàn Dương Phong cũng chả biết cô là ai cả.

Anh ta không nhớ gì về cô.

Nên cô tiếp tục làm việc.
Vũ Nhi ra về.

Vừa bước đến sảnh thì đã gặp một người mà cô suốt đời cũng không muốn gặp lại.

Vậy mà hai người này cứ v* v*n trước mặt cô miết.
Thiên Vương và Diệu Linh đứng đợi sẵn Vũ Nhi ở dưới sảnh rồi.

Vừa thấy cô ấy hai người tiến lại gần.

Trên tay cầm thiệp hồng.
Vũ Nhi thấy được biết chuyện không lành.

Đã không ưa nhưng vẫn cứ xuất hiện suốt.
“Vũ Nhi.

Tụi mình đến để gửi thiệp mời đám cưới cho cậu.

Hôm đấy mình có mời cả lớp mình.

Cậu đến dự chung vui cho tụi mình nhé.

Cũng nhờ cậu mà mình quen được Thiên Vương.”
Lời nói của Diệu Linh hết sức đanh đá, từng chữ như tát thẳng vào mặt của Vũ Nhi.
“Hai người làm vậy đã quá rồi.

Còn mặt mũi đến mời tôi đi đám cưới à.

Tôi từ chối nhận thiệp từ hai người.”
“Em nhận đi Vũ Nhi à.

Coi như là chúc phúc cho anh cùng Diệu Linh.”
Tên đàn ông này còn đứng trước mặt cô mà nói những lời này.
Từ xa Hàn Dương Phong cùng với đồng nghiệp cũng đã tan ca, họ bắt đầu đi ăn cùng nhau.

Anh ấy thấy được Vũ Nhi đang đứng cùng Thiên Vương và Diệu Linh liền biết được cô ấy đang gặp rắc rối liền tới để giải vây cho Vũ Nhi.
“Vũ Nhi em làm gì thế.

Mọi người ra quán hết rồi.

Sao còn chưa ra.”
Thiên Vương thấy được Hàn Dương Phong thì anh ta nhếch mặt lên và nói.
“Tôi đến mời Vũ Nhi dự đám cưới.

Cô ấy ngại vì không có ai cùng tham gia với cô ấy.”
“À thì ra vậy.

Vậy để tôi đi cùng cô ấy.”
Hàn Dương Phong lấy thiệp trên tay Diệu Linh và nắm lấy tay Vũ Nhi kéo đi đến quán ăn mà mọi người đã hẹn.
“Còn Bảo Bảo thì sao.

Tôi không đi đâu.

Tôi phải đến đón Bảo Bảo.”
“Để đó tui giải quyết.”
Hàn Dương Phong liền vừa đi vừa gọi cho Trần Kiệt.
“Cậu giúp tôi đến trường đón Bảo Bảo nhé.

Hôm nay tôi và Vũ Nhi phải đi cùng mọi người.”
“Tôi… Tôi….”
“Sao thế?”
“Tôi đang đi cùng Thiên Ngân.”
“Thì cậu và cô ấy đón Bảo Bảo và cùng đi chơi đi.

Trông chừng Bảo Bảo thật kỹ cho tôi đó.

Thằng bé mà có chuyện gì là cậu cũng không yên đâu.”
“Thiên Ngân.

Em thấy sao?”
“Được rồi.

Giúp Hàn Dương Phong đi.”
“Cảm ơn cậu và Thiên Ngân.”
Vũ Nhi chỉ biết ngồi im nghe theo mọi sự sắp xếp của Hàn Dương Phong.
Tên Thiên Vương thấy vậy liền nghĩ đến Vũ Nhi còn có đứa con nhỏ.
“Mình phải tiếp cận thằng bé để điều tra ba nó là ai.”
Thiên Vương đưa Diệu Linh ra xe và bảo cô ấy về trước.

Anh ta còn có việc cần xử lý.

Nói xong anh ta đến trường để chờ Bảo Bảo.
Thiên Vương đã đến trước Trần Kiệt và thấy được Bảo Bảo.

Cậu bé cũng thấy được Thiên Vương và nghe lời mẹ dặn anh ta là người xấu nên giả vờ như không biết.
“Á Bảo Bảo.

Hôm nay chú đến đón con.

Mẹ con hôm nay bận không đến được nên nhờ chú đến.”
“Dạ chú là ai vậy?”
“Sao con mau quên thế.

Chúng ta gặp nhau ở công viên rồi đấy.”
“Con không nhớ nữa.

Mẹ con có dặn là không được để người lạ dẫn đi.”
“Chú là bạn của mẹ con mà.”
“Đặc biệt mẹ có dặn là những người như chú thì con không được đến gần.”
Bảo Bảo liền chạy đến chỗ cô giáo và nói với cô.
“Cô ơi cô.

Cho con mượn điện thoại gọi mẹ Nhi với ạ.”
Cô giáo đưa điện thoại cho Bảo Bảo.
“Con đọc số đi.

Cô gọi giúp con.”
“Dạ cô đưa con đi ạ.

Con tự gọi được.”
“Bảo Bảo giỏi nhỉ.”

Bảo Bảo liền gọi cho Vũ Nhi nhưng vẫn không quên cảnh giác với Thiên Vương.
“Ma mà.

Con Bảo Bảo đây.

Con lấy điện thoại của cô giáo gọi cho mẹ.”
“Sao thế Bảo Bảo?”
“Hôm nay mẹ bận à?”
“Đúng rồi.

Chú Phong và mẹ có việc đột xuất đang đi cùng nhau.”
“Mẹ cứ đi với ba đi.

Ở đây có chú Vương đón con rồi.”
“Chú Trần Vương à?”
“Chú Vương lúc gặp ở công viên đó.”
“Con ở im đó.

Chú đó là người xấu.

Mẹ sẽ đến ngay.

Khi nào có mẹ thì con mới được về.

Con đưa điện thoại cho cô giáo để mẹ nói chuyện.”
“Tôi nghe đây phụ huynh bé Bảo Bảo.”
“Nhờ cô trông giúp Bảo Bảo.

Tôi sẽ đến đón nhé.

Chỉ tôi đến mới được nhé cô giáo.”
“Được rồi.”
“Cảm ơn cô.”
Vũ Nhi hốt hoảng nói với Hàn Dương Phong.
“Bảo Bảo… Bảo Bảo…”
“Bảo Bảo làm sao.

Em mau nói đi.”
“Em phải qua chỗ Bảo Bảo thôi.

Tên Thiên Vương đang ở đó.

Hắn ta đòi đón Bảo Bảo.”
“Đi.

Chúng ta cùng đi.”
Hàn Dương Phong vội đi cùng Vũ Nhi đến trường của Bảo Bảo..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 59-60


Chương 59:

“Tôi có việc đi trước nha cô giáo.

Tí mẹ Bảo Bảo sẽ đến.”
Trời đã dần tối, tiếng lá cây rào rạt ở sân trường.

Bảo Bảo đứng với cô giáo để chờ mẹ mình đến đón.
Dừng lại ở phía trước trường là chiếc xe hơi cũng rất là hiện đại.

Bước xuống là Thiên Ngân và Trần Kiệt.
“Chào cô.

Tôi đến đón Bảo Bảo.”
“Mẹ của Bảo Bảo có dặn là khi nào cô ấy đến đón mới được.

Xin lỗi anh tôi không thể cho Bảo Bảo đi cùng anh.”
“Bảo Bảo.

Con nhớ chú chứ.”
“Chú là trợ lý của Ba đúng không?”
“Đúng rồi chú đây.

Hôm nay ba mẹ con có việc bận nên nhờ chú đến đón.”
“Con gọi mẹ rồi chú Kiệt ơi.”
Tiếng xe quen thuộc càng ngày càng gần.

Bước xuống xe một cách vội vã, chạy lại ôm lấy Bảo Bảo là Vũ Nhi.

Cô ấy rất lo cho con của mình.
“Bảo Bảo có bị sao không? Hắn ta có làm gì con không?”
“Con không sao mà má mì.”
Hàn Dương Phong cũng theo sau Vũ Nhi mà đến.

Thấy Trần Kiệt và Thiên Ngân anh cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Trần Kiệt cảm ơn cậu nhé.”
“Không sao.

Mà có chuyện gì hai người đến đấy thế.”
“À thì tên Thiên Vương đến đây bảo rằng hắn ta đón Bảo Bảo.

Rất may là Bảo Bảo đã gọi cho Vũ Nhi.”
Thiên Ngân nhìn chầm chầm vào Bảo Bảo và cảm thấy cậu bé này khôi ngô tuấn tú và rất là giống với Hàn Dương Phong.

Quay qua nhìn Trần Kiệt thì anh ta lắc đầu ra ám hiệu cho Thiên Ngân đừng nói gì.

“Ba ba cũng đến đón con à.”
“Ba đến chứ.

Bảo Bảo mau lên xe đi.”
“Cảm ơn cô giáo đã trông giúp vợ chồng tôi nhé.”
“Cảm ơn cô giáo.”
“Thưa cô con về.”
Gia đình ba người cảm ơn cô giáo và đã rời đi.

Lúc này Hàn Dương Phong đã bình tĩnh lại khi thấy Bảo Bảo vẫn an toàn.
“Hai mẹ con đi ăn gì luôn nhé.

Cũng trễ rồi.

Nên đi dùng bữa luôn cho tiện.”
“Đi thôi ba ba.”
Vũ Nhi lên xe cùng Bảo Bảo ngầm đồng ý.
“Trần Kiệt, Thiên Ngân cả hai cùng đi ăn luôn nhé.”
Gia đình nhỏ của Hàn Dương Phong cùng với Trần Kiệt.

Vũ Nhi đi dùng bữa ở một nhà hàng bình thường không mấy là sang trọng.

Nơi này tạo cho Vũ Nhi cảm giác gần gũi hơn là các nhà hàng năm sao khác.
“Hai mẹ con ngồi đi.

Thiên Ngân, em cùng với Trần Kiệt cũng ngồi đi.”
Vũ Nhi quan sát hành động của Trần Kiệt đối với Thiên Ngân thật khác thường, đây là hành động của đôi tình nhân chứ không phải bạn bè bình thường.

Hàn Dương Phong cũng thấy vậy và đã rất tò mò.
“Hai người nhìn gì đó.”
“Em và Trần Kiệt là thế nào đấy Thiên Ngân?”
“Hàn Dương Phong, anh nhìn như thế này mà còn hỏi nữa à?”
“Chúc mừng hai người nhé.”
Trong đầu Vũ Nhi bây giờ liền nhớ đến chuyện mà lúc nãy cô nghe được ở công ty.

Không lẽ Hàn Dương Phong để cho Thiên Ngân cắm sừng mình là thiệt sao.

Và người đàn ông mà Thiên Ngân quen là Trần Kiệt.
“Em tò mò lắm đúng không Vũ Nhi.

Để anh nói cho rõ.”
“Anh và Thiên Ngân thật sự không có tình cảm với nhau nhưng vì hôn lễ là các bậc phụ huynh đã tự gắn kết nên anh và Thiên Ngân đã vạch ra kế hoạch hủy hôn nhưng nào ngờ Trần Kiệt, cậu ấy thích Thiên Ngân là thiệt nên hai người họ đã như bây giờ.”
Vũ Nhi gật đầu tỏ vẻ bình thường, như kiểu cô không quan tâm về chuyện này lắm nhưng thật ra cô rất vui vì Bảo Bảo có cơ hội nhận lại ba rồi.
“Ba mẹ và cô chú nói chuyện nhé.

Con đi vệ sinh tí.”
“Cẩn thận nhé Bảo Bảo.”
Bảo Bảo liền vội đi vệ sinh để lại bàn bốn người nói chuyện với nhau.

Đồ ăn cũng đã lên.

Hàn Dương Phong lần này anh ấy ân cần chăm sóc từng miếng ăn cho Vũ Nhi.
“Em ăn đi.

Ngày hôm nay cũng vất vả rồi.”
“Mà Vũ Nhi này.”
“Tôi nghe đây Thiên Ngân.”
“Cô nuôi dạy Bảo Bảo khéo thật.

Cậu nhóc thật dễ thương và thông minh.”
“Cô nói quá rồi.

Thấy vậy chứ ở nhà lì lắm.”
Thiên Ngân vừa lên tiếng thì Hàn Dương Phong và Trần Kiệt sợ cô nói ra bí mật là Hàn Dương Phong đã nhớ lại mọi thứ.
Bảo Bảo cũng đã quay lại bàn và tất cả cùng nhau dùng bữa.

Họ vừa dùng bữa xong thì bỗng nhiên nhà hàng tặng hai bó hoa cho hai người phụ nữ đó là Thiên Ngân và Vũ Nhi.
“Anh Phong và anh Kiệt dành tặng riêng cho mỗi cô một bó hoa coi như thay lời muốn nói.”
Thiên Ngân và Vũ Nhi cả hai đều ngạc nhiên, nhưng có lẽ ngạc nhiên nhất là Hàn Dương Phong và Trần Kiệt.

Vì thật sự hai người này cũng không có tặng gì cả.
Nhìn qua chỗ Bảo Bảo thì thấy cậu bé vỗ tay cười khúc khích.
“Wow, mẹ Nhi được ba ba tặng hoa kìa.”
Nghe được câu này thì không ai không biết Bảo Bảo đã bày trò ra.
Tất cả đều vui vẻ chỉ có mình Vũ Nhi quay lại và lườm Bảo Bảo một cái, đủ làm cho cậu nhóc sợ hãi.

Nhưng hôm nay Bảo Bảo đã có Hàn Dương Phong nên liền chạy đến ôm lấy anh ta và núp phía sau áo.
“Con lắm chuyện rồi đó nha Bảo Bảo.”
Sáng hôm sau Hàn Dương Phong cho gọi Vũ Nhi vào văn phòng của mình.
“Vũ Nhi.

Hôm nay sắp xếp đi cùng tôi ra ngoài.”
“Có chuyện gì à Hàn Dương Phong?”
“Hôm nay ra ngoài làm khảo sát.

Em tranh thủ đi.”
Vũ Nhi ra ngoài chuẩn bị đồ để đi cùng Hàn Dương Phong.
Anh ta chở Vũ Nhi đến trung tâm thương mại lớn nhất.
Ở Trung Tâm Thương Mại trong lòng thành phố lớn.

Nơi mà chỉ có những đại gia, những người có máu mặt mới có thể mua được đồ ở nơi này.
Hôm nay người như Vũ Nhi lại xuất hiện ở đấy.

Người cùng đi với cô không ai khác là Hàn Dương Phong, giám đốc của một công ty lớn có tiếng trong lúc bấy giờ.

Vừa đến cửa thì đều nghe tiếng chào.
“Hôm nay anh và em sẽ đến đây để mua đồ chuẩn bị đi dự đám cưới của Thiên Vương và Diệu Linh.”
Vũ Nhi bất ngờ trước câu nói của Hàn Dương Phong.

Chưa kịp định hình mình đang ở đâu thì bị anh ta nắm lấy tay kéo đi đến một shop thời trang thời thượng để cô lựa chọn các bộ đồ đi tiệc.
“Chọn cho cô ấy những bộ hot nhất bây giờ để cô ấy thử.”
“Em cứ thử đi Vũ Nhi.

Em phải thật xinh đẹp trong ngày hôm đấy.”
Vũ Nhi nghe theo sự sắp xếp của Hàn Dương Phong.

Bấy giờ cô đã bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp của anh ấy.
Mặc bộ này, thử bộ kia, cả chục bộ cô đều thử qua.

Nhưng tất cả đều bị Hàn Dương Phong lắc đầu.
“Em đã thử rất nhiều rồi đó Hàn Dương Phong.”
“Chưa bộ nào thích hợp với em cả.”
Hàn Dương Phong tiến tới quầy thu ngân và hỏi tìm gặp quản lý.

Vì anh ta là khách VIP ở nơi này nên quản lý đã đến gặp anh.
“Ở đây có thiết kế đúng chứ?”
“Dạ đúng sếp Hàn.”
“Cô giúp tôi lấy lại số đo của cô ấy và thiết kế cho cô ấy một bộ đồ đi tiệc mà chỉ mình cô ấy có.

Tôi muốn đây là độc quyền được thiết kế bởi người nổi tiếng.

Bao nhiêu tôi cũng chi.

Chỉ cần đẹp và trên thế giới này chỉ có một.”
“Dạ vâng sếp Hàn.”
Vũ Nhi đã xiêu lòng với câu nói này của Hàn Dương Phong, ngoài mặt thì cô có vẻ như không đồng ý nhưng bên trong lòng thì cô ấy rất là vui.
Từ dưới lên đến đầu, đến từng những phụ kiện nhỏ để Vũ Nhi dùng trong bữa đám cưới đều là những thiết kế độc quyền làm riêng cho cô ấy.
Cả hai đi cũng gần hết ngày vừa đúng lúc giờ Bảo Bảo tan học.

Hàn Dương Phong chở Vũ Nhi đến đón Bảo Bảo.
“Á.

Hôm nay ba lại đến đón rồi.

Thưa cô con về.

Ba đến đón con.”
Mở cửa ra là Vũ Nhi, cô ấy chào cô giáo và cùng lên xe với Bảo Bảo.

Cậu nhóc nghĩ thầm.
“Không lẽ dòng tin nhắn đó và bó hoa đã phát huy tác dụng.”
Thì ra tin nhắn của Vũ Nhi tối đó là Bảo Bảo lén nhắn và xóa đi.

Còn bó hoa thì là do lúc đi vệ sinh Bảo Bảo dặn quản lý nhà hàng tặng cho mẹ mình và Thiên Ngân.

Cậu bé này quả thật là lắm trò.
“Hôm nay ba đến đón Bảo Bảo cùng đi ăn nè.”
“Cảm ơn ba ba.”
“Không có ai cả.

Hai người đừng diễn nữa.

Bảo Bảo con phải kêu là Chú Phong.”
Bảo Bảo mỉm cười rồi tiếp tục trò chuyện với Hàn Dương Phong.
Ba người cùng nhau dùng bữa ở nhà hàng rồi ra về.

Hàn Dương Phong muốn có thêm thời gian bên cạnh Vũ Nhi nên đã nảy sinh ra một kế hoạch.
“Bảo Bảo.

Ngày mai cuối tuần con có muốn đi đâu chơi không?”
“Con muốn đi picnic.”
“Được thôi.

Ngày mai chúng ta đi nhé.”
Vũ Nhi lại dùng ánh mắt đó nhìn Bảo Bảo.

Cậu bé hiểu chuyện liền nói.
“Cũng lâu rồi mình chưa đi picnic mà mẹ.

Mai đi đi mà.

Mẹ ơi.”
Trước sự nhõng nhẽo của cậu nhóc dễ thương này thì Vũ Nhi cùng phải đồng ý thôi.
Hàn Dương Phong về đến nhà thì gọi cho Trần Kiệt.
“Trần Kiệt, cuối tuần này cậu rãnh không.

Đi cùng tôi picnic.

Dẫn thêm Thiên Ngân nhé.”
“Chúng tôi cũng tính đi đâu đó.”
“Vậy cuối tuần này đi cùng nhau luôn đi.”
“Được rồi.

Để tôi nói với Thiên Ngân.”.

Chương 60:

Tiết trời hôm nay quả thật là rất đáng để đi picnic. Mới sáng sớm khí trời trong lành. Hàn Dương Phong đã đợi sẵn Vũ Nhi ở dưới nhà của cô ấy. Anh ta tính lấy điện thoại ra để gọi Vũ Nhi nhưng suy nghĩ một chập và quyết định lên tới tận nhà.

Vừa lên tới thì Vũ Nhi cùng với Bảo Bảo đang ra. Bảo Bảo liền chạy đến ôm lấy Hàn Dương Phong.

“Ba Ba…”

“Chào Bảo Bảo.”

“Mẹ đã bảo rồi. Không có ai sao lại gọi chú Phong là Ba.”

“Con muốn vậy mà Mẹ ơi.”

“Bảo Bảo thích thì cứ để Bảo Bảo gọi đi. Anh thấy rất vui vì được Bảo Bảo gọi là ba.”

Hàn Dương Phong đi đến chỗ Vũ Nhi xách hết đồ và cùng đi xuống dưới nhà với Bảo Bảo.

“Vũ Nhi em làm gì thế. Mau lên. Bảo Bảo ở trong xe đang đợi em kìa.”

Cả ba người cùng nhau xuất phát đi picnic. Khi đến nơi thì điều làm Vũ Nhi bất ngờ là có cả Trần Kiệt và Thiên Ngân.

“Anh có hẹn Trần Kiệt và Thiên Ngân cùng đi với chúng ta.”

Vũ Nhi cứ tưởng hôm nay chỉ có gia đình họ thôi. Nhưng có thêm cả Trần Kiệt và Thiên Ngân điều này làm cô chưa quen. Vì cô cũng ít tiếp xúc với bọn họ do đó luôn có cảm giác xa cách.

Bảo Bảo thì trái ngược với Vũ Nhi, cậu bé rất vui vì cũng lâu lắm rồi mới được đến một nơi khung cảnh thật đẹp và yên bình. Cậu bé liền chạy ra khỏi xe, chạy đến chỗ này, chỗ kia.

“Chú Kiệt ơi.”

“Sao thế Bảo Bảo.”

“Hôm nay chú với cô Thiên Ngân đi chơi cùng với gia đình con à?”

“Đúng rồi. Chú chuẩn bị hết cả rồi. Bảo Bảo chỉ có việc chơi cho thật vui thôi.”

Hàn Dương Phong cùng với Trần Kiệt bắt đầu dựng lều lên và setup hết tất cả dụng cụ chuẩn bị cho cuộc picnic này.

Vũ Nhi cùng với Thiên Ngân thì vừa trông Bảo Bảo vừa chuẩn bị đồ ăn.

Cảm giác được Vũ Nhi luôn đề phòng với cô nên cô bắt chuyện với Vũ Nhi để xóa bỏ đi khoảng cách giữa hai người.

“Này Vũ Nhi. Làm mẹ đơn thân như cô cũng không dễ dàng gì nhỉ. Tôi thấy cô thật mạnh mẽ.”

Vì Vũ Nhi vẫn còn cảm giác xa cách với Thiên Ngân nên trước câu nói của cô ấy Vũ Nhi ậm ừ gật đầu.

“Cô cứ bình thường đi. Bây giờ tôi đã là người của Trần Kiệt rồi. Hàn Dương Phong là của cô đấy.”

“Ý cô là sao thế Thiên Ngân?”

“Như vậy mà cô còn không nhìn ra nữa à. Anh ấy đang theo đuổi cô đấy.”

“Như tôi mà anh ấy theo đuổi gì. Cô nhận nhầm rồi đấy.”

“Tin tôi đi. Tôi bên cạnh anh ấy lâu nay biết rõ anh ấy là người như thế nào. Anh ấy rất có trách nhiệm và rất nghiêm túc khi yêu một ai đó.”

Vũ Nhi lảng tránh câu nói của Thiên Ngân bằng cách hỏi chuyện của cô và Trần Kiệt.

“Cô với Trần Kiệt bắt đầu khi nào vậy.”

“Tên đó ngốc lắm. Thích tôi lâu rồi mà không nói, cứ ở xa quan tâm và chăm sóc tôi. Anh ta cứ nghĩ ai cũng ngốc như anh ấy nên không biết được việc anh ấy làm cho tôi vậy.”

“Nhìn Trần Kiệt cũng nhanh nhẹn mà ngốc như vậy sao.”

“Chỉ cần nhìn hành động anh ấy làm với tôi thôi là đủ biết anh ấy đang thích tôi rồi. Tên ngốc đó chỉ mỗi tội ngốc mà thôi.”

“Haha. Chú Trần Kiệt là đồ ngốc. Ha ha.”

“Bảo Bảo nói nhỏ thôi.”

Vũ Nhi cùng với Thiên Ngân nói chuyện rất vui vẻ. Cả hai vừa cười nói với nhau rồi lại chọc ghẹo Bảo Bảo.

Bảo Bảo bỏ đi qua chỗ Hàn Dương Phong và Trần Kiệt.

“Ba ba. Con phụ ba với chú Kiệt nhé.”

“Bảo Bảo giỏi thế. Thôi con ngồi đó đi. Để Ba ba và chú Kiệt làm. Sắp xong rồi.”

Bảo Bảo bắt đầu lấy cái này cái kia phụ giúp cùng Trần Kiệt và Hàn Dương Phong.

“Chú Kiệt. Chú làm gì mà để cô Thiên Ngân nói chú là đồ ngốc vậy?”

Trần Kiệt xoa đầu Bảo Bảo và quay lại nói với Thiên Ngân.

“Em cứ kêu anh là đồ ngốc miết thế.”

Vũ Nhi nhìn Thiên Ngân cùng nhau cười phì lên.

Tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Trần Kiệt và Thiên Ngân phụ trách các món nướng BBQ còn Vũ Nhi và Hàn Dương Phong sẽ làm lẩu. Bảo Bảo thì được cho ngồi trong lều để an toàn.

Cậu bé thấy vậy liền chạy đến chỗ Trần Kiệt và Thiên Ngân. Vũ Nhi lo lắng về sự an toàn của Bảo Bảo nên chạy đến cùng, bỏ lại Hàn Dương Phong một mình.

“Mẹ lại với ba đi để con cùng với chú Kiệt, cô Ngân chơi ạ. Mẹ yên tâm đi ạ.”

“Thiên Ngân em dừng tay chơi cùng Bảo Bảo đi. Để đây mình anh được rồi.”

Vũ Nhi cảm thấy an tâm vì dù gì cũng có Thiên Ngân trông chừng Bảo Bảo nên đã quay lại và tiếp tục cùng Hàn Dương Phong chuẩn bị.

Bảo Bảo ở này thì mắt nhìn bên phía ba mẹ, còn mắt thì láo liên nhìn Thiên Ngân và Trần Kiệt. Thấy thời cơ đã đến Bảo Bảo liền bắt đầu kế hoạch của mình.

“Chú Trần Kiệt, cô Thiên Ngân. Con có kế hoạch này muốn bàn với hai người.”

“Sao thế Bảo Bảo. Kế hoạch gì mà phải nói nhỏ mới được.”

“Con muốn có ba. Mẹ con thì cũng chưa có ai để ý cả. Con thấy Ba ba đằng kia rất là đẹp đôi với mẹ. Con muốn thay Ba Ba tỏ tình với mẹ.”

“Còn nghĩ ra điều này cơ à.”

“Nhưng con cần sự trợ giúp của hai người. Hai người giúp con nha.”

“Được rồi. Chú cũng muốn giúp bạn chú lắm. Con nói kế hoạch xem thử chúng ta cần làm gì.”

“Dạ.”

Bảo Bảo chớp lấy thời cơ Hàn Dương Phong và Vũ Nhi không để ý liền nói hết kế hoạch của mình cho Trần Kiệt và Thiên Ngân.

“Cô kính phục Bảo Bảo rồi. Mới tí tuổi mà đã có đầu óc như vậy.”

“Được rồi chú sẽ giúp con.”

Trần Kiệt nghe kế hoạch của Bảo Bảo rất là chi tiết và hợp lý nên đã bắt đầu tiền hành kế hoạch.

“Này Tiểu Hàn. Cậu giúp tôi được không?”

“Sao đấy Trần Kiệt.”

“Cậu ra ngoài siêu thị mua thêm ít đồ. Đồ cần mua tôi đã nhắn sẵn ở trong điên thoại rồi đấy.”

“Được thôi.”

Thiên Ngân cũng đi lại nói nhỏ với Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, cô đi cùng với Hàn Dương Phong giúp tôi mua ít đồ cá nhân của phụ nữ nhé. Hôm nay bụng tôi không tốt rồi.”

“Được rồi. Trông chừng Bảo Bảo giúp tôi nhé. Thằng bé hiếu động lắm đấy.”

Cả hai cùng nhau lên xe đi mua sắm để lại ở picnic ba người. Ở đấy họ bắt đầu kế hoạch của mình. Chuẩn bị thật kỹ nơi mà sẽ bảo Hàn Dương Phong tỏ tình với Vũ Nhi.

“Chú để cái này cao lên. Qua một tí nữa là ok rồi.”

“Ông cụ non này kỹ tính quá nhỉ.”

“Cô Thiên Ngân xong chưa.”

“Cô xong rồi, này để đâu đây tiểu Bảo Bảo.”

“Dạ để đây giúp con.”

Sau một khoảng thời gian thì mọi thứ đã được chuẩn bị xong hết. Dưới sự hướng dẫn của Bảo Bảo thì nơi mà Hàn Dương Phong tỏ tình với Vũ Nhi cũng đã hoàn thành.

“Cô Ngân ơi.”

“Cô nghe nè Bảo Bảo.”

“Cô có muốn cùng chú Kiệt check in ở chỗ này không? Con giúp cô.”

“Được được. Chỗ này được Bảo Bảo thiết kế quá đẹp. Chụp giúp cô nhé.”

Sau khi chụp xong thì Bảo Bảo liền chạy đến đứng ở giữa tạo đủ tư thế.

“Cô Ngân chụp giúp con đi.”

Hàn Dương Phong và Vũ Nhi cũng về đến nơi thì không thấy ai liền lo sợ trong lòng.

“Trần Kiệt. Bảo Bảo đâu rồi.”

“Chúng tôi đi dạo một tí. Đang quay lại đây.”

Không thấy ai làm cho Vũ Nhi lo sợ Bảo Bảo gặp chuyện gì.

“Đi thôi. Bọn họ đã quay về rồi.”

Về đến nơi thì mọi người cùng nhau dùng bữa, chơi đùa với nhau đến chiều tối thì Bảo Bảo cũng bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.

“Cô Thiên Ngân ơi. Đi thôi cô.”
 
Back
Top Bottom