Ngôn Tình Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 20: Chương 20


Thiên Vương đưa gương mặt tha thiết như muốn van xin Vũ Nhi hãy nể tình lúc trước dù gì cũng là người yêu hơn một năm mong cô giúp đỡ.

Thiên Vương đưa tay ra nắm lấy tay của Diệp Vũ Nhi van xin.

Diệp Vũ Nhi hất tay anh ta ra khỏi tay cô rồi quát lớn.

“Giams đốc Vương anh đang làm gì vậy? Mong anh giữ tự trọng một chút.”
“Vũ Nhi anh chỉ là muốn nhờ em nói giúp tổng giám đốc Hàn dùm anh để chúng ta có cơ hội làm việc lâu dài.”
Vũ Nhi chẳng thèm để ý lời nói của hắn ta dù chỉ một chút.

“Vũ Nhi mong em nghĩ lại ngày xưa chúng ta đã từng có một khoảng thời gian tươi đẹp với nhau mà hãy nể tình giúp anh đồng ý để bản hợp đồng này được ký kết thành công.”
“Vũ Nhi chẳng lẽ em thấy chết mà không cứu xin em nghĩ lại ngày xưa mà nể tình giúp anh lần này.

Anh sẽ không quên ơn cứu mạng này của em.”
Vũ Nhi vẫn giữ độ chán ghét chẳng có gì gọi là thương hại với hắn ta.

“Giasm đốc Vương, xin anh giữ tự trọng đừng nhắc đến chuyện ngày xưa ở đây nữa.

Việc bản hợp đồng này có được ký hay không đều phụ thuộc vào năng lực làm việc và bản lĩnh của anh.”
Cô người yêu của hắn ta ngồi một bên tỏ vẻ rất khinh thường bạn trai của mình, trong lòng thầm nghĩ hắn ta thật vô dụng.

“Tên Thiên Vương chết tiệt này sao lại vì một bản hợp đồng mà lại đi van xin một người như Vũ Nhi thế kia.

Đúng là tên vô dụng.

Chẳng hiểu lúc trước tại sao mình có thể quen anh ta đến bây giờ.

Thật là ngu ngốc mà.”
Trong đầu Hàn Dương Phong lóe lên một suy nghĩ:

“Rốt cuộc người phụ nữ tên Vũ Nhi kia cô ta có mối quan hệ với bao nhiêu người đàn ông vậy?”
Hàn Dương Phong cũng chẳng thể hiểu tại sao trong đầu lại suy nghĩ nhiều về thư ký của anh như vậy.

Chẳng lẽ là anh ghen hay sao?
Ghen?
Giua hai người xa lạ với nhau thì làm gì có chuyện yêu đương được cơ chứ? Huống hồ chi là Hàn Dương Phong đã có vị hôn thê xinh đẹp là Phương Linh Ngọc nữa cơ chứ.

Vũ Nhi từ chối nhận yêu cầu đưa ra ý kiến này của anh.

“Tổng giám đốc, tôi chỉ là thư ký quèn nếu đưa ra ý kiến không đúng đắn sẽ gây ra tổn hại rất lớn cho tập đoàn Hàn Thiên của chúng ta.

“Cô là thư ký trưởng đi sát cánh cùng tôi lại không đưa ra được ý kiến, đây chỉ mới là vấn đề đơn giản cô đã không đưa ra ý kiến được.

Vậy sau này nếu như gặp các vấn đề khó khăn, to lớn thì cô tính sao.

Tôi nghĩ cô nên xem lại năng lực làm việc của mình.

Tôi trả tiền lương cho cô để cô làm việc chứ chẳng phải trả tiền lương để cô đi gặp khách hàng cùng tôi rồi không đưa ra ý kiến.

Nếu năng lực không đủ ngày mai cô có thể không cần đến tập đoàn làm việc nữa.”
Cô bạn thân Diệu Linh của cô mừng thầm trong lòng, chỉ mong Vũ Nhi bị đuổi khỏi tập đoàn.

“Nếu như Vũ Nhi đáng ghét kia bị đuổi thì vị trí thư ký kia nhất định sẽ thuộc về mình.”
Vũ Nhi bắt đầu đưa ra những phân tích của bản thân và cho rằng công ty của Thiên Vương trục lợi sẽ ảnh hưởng đến tập đoàn rất nhiều.

“Theo như tôi tìm hiểu, sản phẩm của anh lúc quảng cáo là những vật dụng được làm bằng chất liệu tốt.

Nhưng khi được đưa thị trường thì toàn là những sản phẩm mẫu mã thì giống nhau nhưng chất liệu chẳng giống sản phẩm mẫu được quảng bá rộng rãi.

Mọi người phản hồi rất nhiều về vấn đề này.”
“Vũ Nhi em đang nói gì vậy? Công ty của anh làm ăn rất đàng hoàng.”
“Vậy anh nói xem, tại sao những vật dụng anh quảng cáo đều là hạn sử dụng trên hai đến ba năm.

Nhưng khi người dân mua về họ chỉ sử dụng được một đến hai lần rồi lại sức đầu mẻ cán.

Anh giải thích sao về việc này.”
“Vũ Nhi… Cô…”
“Tổng giám đốc, tôi nghĩ chúng ta không nên ký kết bản hợp đồng này.

Nếu không có thể ôm tổn thất nặng nề về phía chúng ta.”
“Được, cô khá lắm.”
Thiên Vương đưa bộ mặt thảm thương ra để nhận lại sự thương hại của Diệp Vũ Nhi nhưng chẳng được một chút.

Hắn ta nắm lấy tay Vũ Nhi rồi van xin.

“Vũ Nhi, mong em nghĩ lại ngày xưa mà giúp đỡ công ty anh lúc này.”
Vũ Nhi lần này không hất ra nữa mà lấy tay còn lại của mình gỡ tay hắn ta ra khỏi tay của cô.

“Giams đốc Vương lần nữa, xin anh hãy giữ tự trọng giúp tôi.

Này là việc làm ăn giữa anh và tập đoàn Hàn Thiên chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi chỉ là một thư ký quèn không thể giúp anh được.

Bản hợp đồng này không được ký kết một phần là do năng lực anh chưa đủ, phần là anh đã trục lợi công ty xung vào quỹ cá nhân của anh.”
“Vũ Nhi xin em hãy giúp anh.”

Trong lòng Vũ Nhi thừa biết quyết định của Hàn Dương Phong là chắc chắn sẽ không đồng ý.

Anh ta chỉ thừa cơ hội đấy cô ra làm bia đỡ đạn.

Đúng là một tên quỷ quyệt mà.

Đúng là tên Hàn Dương Phong đáng ghét này anh ta đưa cô vào thế gì vậy chứ?
Thiên Vương không van xin được sự giúp đỡ của Vũ Nhi, coi như bản hợp đồng này của hắn ta không được ký.

Đồng thời công ty của hắn ta cũng không thể vực dậy trong vũng sình lầy kia được.

Thẹn quá hóa giận, Thiên Vương đứng dậy chỉ tay vào mặt Vũ Nhi rồi liên tục chửi mắng cô một cách thậm tệ.

“Vũ Nhi, cô thật là độc ác.

Uổng công nãy giờ tôi cầu xin cô đến khô cả cổ mà cô chẳng động lòng giúp tôi.”
“Diệp Vũ Nhi cô đúng là tên rắn độc.

Thấy chết mà không cứu.”
“Đời này tôi không bao giờ quên ngày hôm nay cô đã không cứu giúp chúng tôi.”
Vũ Nhi chẳng có cơ hội để mở miệng cãi lại, cô cũng chẳng muốn đôi co với hạng người vô liêm sĩ như anh ta.

Hàn Dương Phong nhìn thấy Vũ Nhi bị tên đàn ông cặn bã kia chửi mắng chói cả tai.

Anh nhìn Vũ Nhi rồi cười nửa miệng.

“Cái tên đáng ghét kia anh nhìn cái gì vậy hả? Lại còn cười nữa? Anh đưa tôi ra làm miếng bia đỡ đạn cho anh để tôi bị mắng anh lại ngồi cười.

Đúng là tên Hàn Dương Phong đáng ghét!”
Trong lòng của Vũ Nhi liên tục chửi mắng tên Hàn Dương Phong kia, thấy chét không cứu mà lại ngồi cười.

Diệu Linh ngồi một bên tức giận, không thể nào kìm nén nữa nên đã nói hết mọi chuyện ngày xưa.

“Vũ Nhi tôi nói cho cô biết, đừng vì chuyện ngày xưa Thiên Vương phản bội cô đi theo tôi mà không ký kết bản hợp đồng này.”

Hàn Dương Phong đang cười bỗng quay lại khuôn mặt lạnh lùng lúc ban đầu.

“Chuyện là sao?”
Vũ Nhi rất tức giận khi nhắc đến chuyện ngày xưa.

“Diệu Linh cô không được kể.”
“Sao lại không được kể? Cô tính giấu đến bây giờ?”
Hàn Dương Phong tò mò anh ấy rất muốn biết tại vì sao cô thư ký của mình lại chán ghét đôi cẩu nam nữ kia như vậy.

“Diệu Linh cô kể đi.”
“Bảy năm trước, Diệp Vũ Nhi và Thiên Vương bọn họ là người yêu của nhau.

Hai bọn họ yêu nhau hơn một năm, sau đó Thiên Vương không yêu cô ấy nữa mà chuyển sang yêu tôi.

Từ đó cô ấy luôn căm ghét chúng tôi.”
Diệu Linh bắt đầu kể lại chuyện bảy năm trước cho Hàn Dương Phong nghe để lấy lòng thương nhưng nào ngờ đâu cái kết còn bất ngờ hơn nữa.

“Hai người không biết liêm sỉ, xấu hổ lại còn đến đây năn nỉ cô ấy giúp đỡ cho công ty hai người.”
“Vũ Nhi tôi biết ý đồ của cô tại sao không đồng ý ký kết bản hợp đồng.

Cô vì nỗi căm thù ngày xưa nên hôm nay trả thù chúng tôi đúng không?”
“Cô đoán đúng rồi đấy! Hahaha.”
Vũ Nhi thật lòng không phải như vậy mà do năng lực của anh ta quá kém lại còn trục lợi cá nhân, tập đoàn Hàn Thiên không thể hợp tác với người như vậy.

Nhưng vì thấy Diệu Linh tức giận cô càng châm dầu vào lửa.

“Thế giới tình cảm của cô đặc sắc, phong phú như bức tranh vậy nhỉ?”
Hàn Dương Phong trong lòng chẳng được vui khi nghe Diệu Linh kể lại chuyện bảy năm trước.

Anh mở miệng khen ngợi Vũ Nhi nhưng thật ra đang châm chọc và mỉa mai cô.

Kỳ lạ tại sao là hai người xa lạ nhưng tại sao khi nghe chuyện bảy năm về trước trong lòng anh có cảm giác rất gần gũi, thân quen với cô gái này..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 21: Chương 21


Diệp Vũ Nhi không vui khi nghe những lời châm chọc, mỉa mai của Hàn Dương Phong.

“Hàn Dương Phong, anh có thể đừng nói nữa được chứ.”
“Đâu có, tôi đang khen thế giới tình cảm của cô khá là phong phú đấy chứ.”
“Được rồi.

Chúng ta nên quay lại công việc thôi.”
Bây giờ đây Vũ Nhi không muốn liên quan bất cứ thứ gì đến Thiên Vương và Diệu Linh, cô thẳng thừng đưa ra các vấn đề tại sao công ty không nên ký kết hợp đồng.

“Về phần công việc.

Thực sự công ty của anh không đủ đảm bảo để công ty chúng tôi ký kết hợp đồng.

Nếu ký kết hợp đồng với công ty anh thì chuyện gì sẽ xảy ra với công ty chúng tôi? Anh có chịu trách nhiệm được không?”
“Về phần tình cảm thì anh vẫn vậy, vẫn như bảy năm trước thì cho thấy con người anh là một người không đáng tin cậy.”
“Xét về nhiều khía cạnh khác thì công ty chúng tôi có nhiều sự lựa chọn hơn nhiều.”
Vũ Nhi nói với một giọng điệu chắc nịt, lạnh lùng và rất chuyên nghiệp trong công việc cũng như đã thấu rõ con người bội bạc của Thiên Vương.

Thiên Vương sau khi nghe được những lời này từ miệng Vũ Nhi nói ra, anh ta cứng họng không có bất kỳ một phản kháng nào.

Điều này khiến cho Diệu Linh thấy được đây có thể là thời điểm thích hợp để mình thị phạm, thể hiện.

Cô đứng dậy vung tay lên cao tát thẳng vào mặt của Vũ Nhi.

Nhưng Diệu Linh không ngờ rằng Vũ Nhi bây giờ đã khác xưa và vị thế cũng không còn như xưa nữa.

Vũ Nhi chụp lấy tay của Diệu Nhi và hất xuống thật mạnh.

“Cô định làm gì tôi à?”
“Tôi có thể xem xét và đưa ra những đề xuất tốt cho công ty 2 người nhưng bây giờ tôi thấy quyết định của tôi là đúng đắn.”

“Đúng là nồi nào úp vung đấy.

Hai người quả thực là rất hợp với nhau.”
“Cô là cái loại đàn bà không ra gì? Ngay cả bạn thân mình cô còn hớt tay trên thì anh Thiên Vương cũng nên coi lại.

Có thể trên đầu có mấy cặp sừng rồi mà không hay?”
“Còn cô.

Hắn ta có thể làm vậy với tôi thì cô cũng không ngoại lệ với hắn đâu.

Chơi chán xong bỏ cô cũng coi mà tính tương lai lâu dài đi.”
Vũ Nhi đã kích đôi cẩu nam nữ một cách thậm tệ bằng những từ ngữ sắc bén của mình, khiến cho hai tên này không chống cự lại được.

Tuy nhìn có chướng mắt nhưng khi thấy Vũ Nhi mắng 2 kẻ kia thì Dương Phong cảm thấy thoải mái trong lòng hẳn ra.

“Giám đốc Hàn, anh dung túng cho trợ lý của mình làm càn trong bữa ăn ký hợp đồng này à?”
Dương Phong nhếch môi cười khẽ trả lời.

“Tôi đã giao cô ấy toàn quyền quyết định hạn mục này của các ngươi.

Đồng ý hay không thì phụ thuộc vào cô ấy.”
“Với lại sau khi nghe cô ấy phân tích và thấy thái độ của hai người tôi thấy quả thật quyết định của cô ấy là đúng đắn, không cần xem xét lại.”
“Còn về chuyện cá nhân của cả ba thì tôi không ý kiến được.”
“Nếu không có chuyện gì nữa tiễn khách.”
Thiên Vương và Diệu Linh không một chống cự nào được khi nghe được những lời nói của Hàn Dương Phong.

Cả 2 cắm cúi đi về trong tiếc nuối.

Nhưng trong lòng Diệu Linh rất muốn phản kháng lại những lời nói của Vũ Nhi mà không được.

Càng làm lớn chuyện cô càng dị mặt thêm thôi nên đành ra về cùng Thiên Vương.

Vũ Nhi bĩu môi thể hiện sự chê bai với đôi cẩu nam nữ này.

Vũ Nhi cùng với Hàn Dương Phong quay trở về công ty.

“Thưa giám đốc Hàn.

Tôi xin phép về bàn làm việc để tiếp tục công việc.”
“Tôi tưởng cô lại bàn làm việc để tìm hiểu thêm mấy năm qua hắn ta làm gì nữa chứ?”
Đang trong cơn bực tức nên Vũ Nhi không thể nhịn được đã thốt lên rằng.

“Chuyện cá nhân của tôi mong giám đốc Hàn đừng bận tâm đến.”
Nói rồi Vũ Nhi về vị trí làm việc của mình thể hiện sự bực tức rất rõ ràng làm cho Dương Phong cảm thấy bất an vì chưa bao giờ thấy cô ấy có thái độ như vậy trong lúc làm việc.

Trong lúc Vũ Nhi đi làm thì Bảo Bảo ở nhà đang sử dụng Ipad để tìm hiểu các thông tin ở thành phố mới.

Thông tin mà Bảo Bảo tìm là các doanh nhân thành đạt, các nam thần điển trai.

Vì cậu đang muốn Vũ Nhi tìm ba cho mình.

“Chú này chắc hợp với mẹ lắm, mình phải ghi lại thông tin chú ấy để đưa cho mẹ tìm hiểu.”
“Thêm chú này nữa….

Chú này nữa…..

này nữa nè…”
“Nhiều quá không biết chọn ai cả.

Mình phải tìm một người thật là Vip pro để mẹ tìm hiểu.”
“Mình sẽ mở rộng khu vực tìm kiếm là cả đất nước này để xem thử ai là thích hợp với mẹ nhất mới được.”
“Chứ để mẹ chủ động chắc không biết khi nào mới có được.”
Bảo Bảo tìm hiểu trên các cổng thông tin mạng về các doanh nhân trẻ thành đạt, các ca sĩ, diễn viên.

Tìm từ giải trí cho đến giới doanh nhân.

Một lúc sau danh sách đã lên tới cả trăm người.

Để lọc danh sách này, Bảo Bảo đã tự đưa ra các mục tiêu để sàng lọc.

Do đó danh sách đã rút gọn chỉ còn vài chục người.

Hôm nay quả là một ngày làm việc thật mệt mỏi với Vũ Nhi.

Cô ấy đã gặp những người mà đáng ra phải quên đi.

Mọi thứ đến với cô ấy quá nhanh quá dồn dập làm cho cô gái nhỏ bé này chịu một đã kích rất lớn.

Sau khi từ phòng Hàn Dương Phong ra, tâm trí của cổ rối bời, bực bội.

Điều này được khắc rõ lên gương mặt tươi tắn nhỏ bé, khó giấu cảm xúc của mình.

“Chị bị làm sao thế Vũ Nhi?”
“Không sao em à.”
Miệng thì trả lời không sao nhưng trong lòng Vũ Nhi bây giờ rất bực tức, cô kìm nén cơn giận của mình để tiếp tục xử lý công việc của công ty cùng với các đồng nghiệp.

“Về thôi chị Vũ Nhi ơi.

Hết giờ làm việc rồi.”
“Em về trước đi.

Hôm nay chị làm thêm tí việc rồi sẽ về.”

“Dạ chị.

Vậy em về trước nhé.”
Cuối cùng ngày tồi tệ này đã sắp kết thúc.

Vũ Nhi dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị về với Bảo Bảo.

Cô biết rằng Bảo Bảo đang đợi mình tan làm để cùng ăn cơm.

Trong lúc cô dọn dẹp thì dòng suy nghĩ về chuyện bảy năm trước hiện hữu trong tâm trí cô.

“Tại sao mình lại bị đối xử như vậy? Diệp Linh có gì hơn mình sao?”
“Tại sao Hàn Dương Phong lại làm điều đó với mình? Anh ấy không nhớ gì à, hay cố tình quên đi?”
Cô đi về nhà với một đống suy nghĩ trong đầu.

Hôm nay đầu óc của cô nặng trĩu các vấn đề của quá khứ.

Sau khi xuống tới sảnh, Vũ Nhi thấy Thiên Vương đang đợi ai trước cổng công ty mình.

Cô đã cố tránh né.

“Vũ Nhi, anh đợi em nãy giờ ở dưới đây.

Hôm nay em tan làm trễ à?”
Cài đặt
Cài đặt
Rise of Kingdoms
4.5
MIỄN PHÍ.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 22: Chương 22


Sau khi từ nhà hàng về, không biết trong đầu Thiên Vương suy nghĩ gì mà lại đến trước công ty để đón Vũ Nhi tan làm.

Anh thấy Vũ Nhi đang cố tình tránh né mình nên đã cố tình hô to ở dưới sảnh để mọi người chú ý.

Vừa hô to lên, hắn ta chạy nháo nhào đến chỗ Vũ Nhi.

“Vũ Nhi à.

Sao em tuyệt tình với anh thế.”
“Tôi làm gì tuyệt tình với anh thế Thiên Vương?”
“Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?”
“Đối xử vậy là đối xử như thế nào?”
Vũ Nhi cố gắng giữ lấy bình tĩnh để lơ đi các các câu hỏi của Thiên Vương.

Nhưng hắn ta hỏi cô với giọng điệu trách móc.

Cứ như rằng lúc trước hắn rất tốt với cô mà bây giờ cô lại gạt bỏ cái hợp đồng đó.

Mục đích của hắn cũng chỉ là làm sao để thuyết phục Vũ Nhi chấp nhận ký kết hợp đồng của hắn bằng mọi giá.

“Sao em lại gạt đi cái hợp đồng của công ty anh chứ?”
“Dù gì chúng ta hết tình thì còn nghĩa chứ Vũ Nhi.”
“Sao em lại cố tình tránh né anh như vậy?”
Sau khi nghe câu này từ Thiên Vương, mọi quá khứ dồn nén bấy lâu nay từ con người này ùa về khiến cho Vũ Nhi tức điên lên.

“Anh có tư cách gì để nói câu đó?”
“Hết tình còn nghĩa sao?”
“Anh xem lại mình trước kia sống như thế nào với tôi.”
“Tình nghĩa tức là anh và bạn thân tôi qua lại, lén lúc sau lưng tôi à?”
“Anh còn ở đây mà nói đạo lý với tôi sao?”
“Tôi chưa tát anh là anh nên cảm ơn trời đất rồi đấy!”
Thiên Vương thấy rằng cách này không được, liền đổi giọng nói với Vũ Nhi rằng.

“Em hãy nói vài lời để cho giám đốc Hàn xem xét và ký kết hợp đồng với công ty anh nhé.”
“Tôi nói vậy anh còn không hiểu à Thiên Vương? Sao mặt anh dày vậy?”
“Rượu mời không uống mà em muốn uống rượu phạt à Vũ Nhi?”
Vũ Nhi nhìn trầm trầm vào mặt của Thiên Vương với ánh mắt căm ghét, hận cái con người trước mặt mình vô cùng.

“Em xem mà tìm cách nói với giám đốc Hàn về công ty anh.

Nếu không anh sẽ không buông tha cho em.”
“Dù gì chúng ta đã quen nhau rất lâu rồi.

Những bí mật em giấu anh sẽ khui bày ra hết để xem lúc đó em còn mặt mũi gì nữa không?”
Sau khi nghe được những lời được thốt ra từ miệng hắn, Vũ Nhi cảm thấy nực cười, khinh thường cho một thằng đàn ông với một kế sách bỉ ổi.

Thiên Vương áp sát đến gần Vũ Nhi.

Nắm lấy tay cô để kéo lên xe.

Hắn tính chở Vũ Nhi đi đâu để nói chuyện, có thể sẽ có những hành động thô bạo với Vũ Nhi.

Vì đây đang là trước công ty của cô ấy nên hắn muốn né đi chỗ khác để dễ bề hành động hơn.

Vũ Nhi nhất quyết không đi theo.

Nhưng sức người phụ nữ làm sao kháng cự lại được đàn ông.

Thiên Vương bức ép, lôi kéo cô bằng mọi cách ở trước công ty.

Cảnh tượng này vô tình đã đập vào mắt Hàn Dương Phong khi tan làm.

“Lúc nảy còn bảo thế này thế kia, bây giờ thì nắm tay nắm chân ở trước sảnh.”
“Quả là lố lăng.”
“Thưa giám đốc có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì.

Chuẩn bị xe cho tôi về.”
Bỗng nhiên Dương Phong nghe thấy lời qua tiếng lại rất to tiếng, giọng nói này rất quen thuộc.

“Tạch…Tạch..”
“Rầm…Rầm…Rầm…”
“Bỏ tay tôi ra.

Anh đang tính làm gì tôi à?”
“Tên đàn ông thối tha này.

Buông tay ra.”
“Nếu anh không buông tôi ra thì anh đừng trách.”
“Đừng trách? hahaha.”
Thiên Vương cười to rồi nói.

“Vậy nếu tôi không buông thì cô làm gì tôi nào?”
“Cô nghĩ cô đủ sức để chống lại tôi sao?”
Thiên Vương vừa nói dứt lời đã cảm nhận được cơn đau từ g*** h** ch*n truyền đến, hắn ta đau tái xanh mặt mày.

Thì ra là Vũ Nhi, cô ấy hạ cẳng tay thượng cẳng chân với tên Thiên Vương.

Vũ Nhi nhanh chóng lên chiếc taxi gần đó quay trở về nhà.

Điều này khiến cho Dương Phong tò mò.

“Hóa ra không phải là yêu đương thật.”
Hàn Dương Phong sau khi nhìn thấy Vũ Nhi ra tay với Thiên Vương, anh ta vô cùng bất ngờ.

“Thật không thể xem thường cô ấy!”
Thiên Vương đau một trận tái xanh mặt mày, tức giận đứng nhìn theo Vũ Nhi lên xe taxi rời đi.

Vì quá tò mò nên Hàn Dương Phong lái xe theo dõi Vũ Nhi đến tận nhà.

“Bảo Bảo mở cửa cho mẹ nào con.”
Từ trong nhà vọng ra tiếng của Bảo Bảo.

“Dạ mẹ.”
Bảo Bảo chạy ra ôm thật chặt Vũ Nhi.

Dường như sau cái ôm của Bảo Bảo đã khiến mọi bực tức của Vũ Nhi dần được tan biến hết.

“Ngày hôm nay của mẹ thế nào rồi?”
“Hôm nay mẹ làm việc cũng bình thường à bảo bối.”
“Sao con thấy mặt mẹ mệt mỏi thế ạ?”
“Con có nhớ mẹ nói ở công ty có một con rắn lạnh lùng không?”
“Sao thế mẹ? Con rắn đấy bắt nạt mẹ à?”
“Hôm nay lại xuất hiện thêm một con thú khác.

Làm mẹ rất chán ghét.”
“Thôi ngày hôm nay của mẹ mệt rồi.

Con có cái này cho mẹ xem nè.”
“Cái gì nữa đây ông cụ non của tôi.”
“Mẹ cứ vào đây đi.

Con cho mẹ xem cái này nè.

Con bỏ thời gian sáng giờ đấy.”
Nói xong cánh cửa đã đóng lại.

Tất cả đã được Dương Phong nhìn thấy.

Giống cảm giác với Hàn Thương Mạnh khi gặp Bảo Bảo.

Một cái cảm giác quen thuộc, gần gũi.

Cứ như rằng Bảo Bảo là người thân của anh ấy.

Kèm theo cái cảm giác gần gũi đó thì tim anh nhói lên từng nhịp.

Cảm giác bi thương, đa sầu.

Như rằng máu mủ đã bị cắt đứt.

Tự nhiên khi thấy Bảo Bảo, Hàn Dương Phong cứ có cảm giác là lạ, nhiều suy nghĩ ở trong đầu anh hiện lên.

Anh cố nhớ về Vũ Nhi và Bảo Bảo nhưng không thể nào nhớ ra.

Lúc này cắt ngang suy nghĩ của anh là một cuộc điện thoại từ vị hôn thê.

“Hàn Dương Phong.

Tối nay em muốn đi ăn nhà hàng Vintage.

Ở đó tối nay có chương trình đặc biệt.

Anh qua rước em cùng đi nhé.”
Dat Bike
TÌM HIỂU THÊM
Xe máy điện Dat Bike Weaver200
Xe máy điện Dat Bike Weaver200
Dat Bike.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 23: Chương 23


Không biết cô ta tình làm gì nữa đây.

Đấy là suy nghĩ của Hàn Dương Phong khi nhận được cuộc gọi của Thiên Ngân, vị hôn thê sắp cưới của mình.

“Tối nay anh bận rồi Thiên Ngân, để bữa khác nhé em?”
“Em có việc muốn cùng anh trao đổi?”
“Việc gì mà phải trực tiếp gặp mặt thế em? Không trao đổi qua điện thoại được à?”
“Việc này là việc hôn nhân đại sự của hai ta làm sao có thể trao đổi vài ba câu qua điện thoại được.”
Hàn Dương Phong vẫn còn có chút gì đó chưa muốn bàn tính đến chuyện hôn nhân của mình.

Trước tiên anh phải làm rõ được mối quan hệ của anh và Vũ Nhi cả mối quan hệ với đứa bé kia nữa nên anh đã từ chối khéo Thiên Ngân.

“Tối nay anh bận họp với đối tác bàn công việc làm ăn của công ty, không thể đi cùng em được.”
“Lúc nào cũng họp họp.

Ngoài công việc làm ra anh không có thời gian dành cho em sao? Em không biết, anh làm sao làm.

Tối nay em đặt bàn và đợi anh ở đấy.”
“Thiên Ngân à, em phải hiểu cho anh chứ.

Thật ra anh cũng không muốn vậy đâu nhưng vì này là kế hoạch đã lên sẵn, lịch đã đặt làm sao hủy được.

Bữa khác anh sẽ bù cho em nhé!”
“Em không cần biết.

Anh tự sắp xếp công việc của mình đi.”
“Mà tại sao em lại muốn bàn chuyện hôn nhân vào thời điểm này?”
“Em thấy chúng ta đã quen biết lâu nay rồi.

Cũng được gia đình hai bên đồng thuận.

Không tính đến chuyện hôn nhân thì tính chuyện gì nữa?”
“Nhưng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp.”
“Chờ đến thời điểm thích hợp của anh thì khi nào mới được gọi là thích hợp.”
Thiên Ngân cúp máy.

Để lại cho Hàn Dương Phong một tình huống thật khó xử vì bây giờ trước mặt anh ấy là Vũ Nhi.

Vì Vũ Nhi nghe được tiếng trao đổi có giọng nói rất quen thuốc nên tò mò ra xem và phát hiện được Hàn Dương Phong đang đứng ở gần cửa nhà mình nói chuyện điện thoại.

Hàn Dương Phong bối rối không biết giải thích sao về sự xuất hiện của mình ở đây thì bỗng nhiễn cậu bé mà cho anh cảm giác gần gũi nói lên.

“Chú là đồng nghiệp của mẹ à?”
“Chú đưa mẹ con về hả?”
“Con mời chú vào dùng bữa luôn.

Coi như là cảm ơn chú đã đưa mẹ về nhà giúp con.”
Vừa nói xong thì Bảo Bảo đã chạy ra nắm lấy tay Hàn Dương Phong lôi thẳng vào nhà.

Hình như Bảo Bảo rất muốn bán mẹ mình đi rồi.

Lập cả đóng danh sách cho mẹ lựa chọn, bây giờ lại nối duyên cho mẹ và đồng nghiệp.

“Con mời chú ngồi ở đây ạ!”
Chưa kịp có phản ứng gì thì Hàn Dương Phong đã và đang ngồi trong nhà của Vũ Nhi.

Tất cả mọi thứ, từ sự sắp xếp đồ đạc trong nhà cho đến từng cái chén, ly.

Mọi thứ đều mang lang cho Hàn Dương Phong một cảm giác mà anh đã rất cần từ lâu nay.

Cảm giác mà anh nhận được từ những đồ dùng, cách bày trí, con người ở nhà Vũ Nhi làm cho anh cảm giác đây là một gia đình nhỏ của mình.

“Con chào chú.

Con là Bảo Bảo.”
“Chào nhóc.

Nhóc là gì với Vũ Nhi vậy?”
“Dạ Vũ Nhi là mẹ con ạ.”
Hàn Dương Phong nhìn đi nhìn lại trong nhà bắt đầu để ý những đồ dùng các nhân hình như mỗi thứ chỉ có 2 cái.

Suy ra rằng chắc hẳn nhà chỉ có 2 người sinh sống nên cũng nhạy ý không hỏi đến cha của Bảo Bảo là ai.

Nhưng vì quá tò mò và cảm giác quen thuộc nên vẫn phải hỏi để làm rõ những nghi vấn trong lòng mình.

“Cha của nhóc đâu rồi?”
“Cha của Bảo Bảo đã đi làm xa? Anh hỏi để chi vậy? Gia đình chúng tôi không cần anh quan tâm.”
“Tôi chỉ tò mò nên hỏi thôi? Sao cô lại khó chịu như vậy?”
Vì chìu lòng con trai nên Vũ Nhi ầm ừ cho Hàn Dương Phong tiếp tục ở nhà mình.

Cô bắt đầu bày dọn đồ ăn lên để cùng nhau dùng bữa.

“Chú ơi Chú.”

“Sao thế Bảo Bảo?”
“Mẹ kể với con ở công ty có một con rắn lạnh lùng, hung dữ lắm ạ.

Chú có biết con rắn đó không?”
Nghe Bảo Bảo hỏi câu này thì có vẻ Vũ Nhi rất ghét anh ấy và ví anh ấy như một con rắn.

Anh nghe được ngầm hiểu chắc Vũ Nhi đang nói mình.

Nhưng vì có Bảo Bảo và cũng muốn tạo tiếng cười cho cậu nhóc này nên anh ấy đã bỏ đi tính cách lạnh lùng hàng ngày ở công ty mà bắt đầu diễn một vai là một anh đồng nghiệp vui tính bên cạnh Vũ Nhi.

“Con rắn đó à.

Nó hung dữ lắm.

Không chỉ mẹ cháu sợ đâu mà chú cũng còn sợ nữa kìa.”
“Haha.

Con tò mò quá.

Con rắn ấy là ai mà khiến mẹ con sợ đến mức tối nào cũng về kể cho con nghe về sự hung dữ và lạnh lùng của con rắn đấy.”
“Con không thể hình dung được đâu.

Con rắn ấy có thể làm mọi điều nếu nó muốn.”
“Con nghe không cũng đủ thấy con rắn ấy có quyền lực rất ghê gớm rồi.”
Sau khi nghe những lời nói của Bảo Bảo mỗi khi Vũ Nhi làm về kể về con rắn đây mà Hàn Dương Phong biết được Vũ Nhi đang nghĩ mình là một người như thế nào.

Hóa ra trong mắt Vũ Nhi anh là một người lạnh lùng.

“Mà chú nè.

Ở công ty có ai để ý mẹ con không chú ơi?”
Không để Hàn Dương Phong trả lời.

Vũ Nhi kêu.

“Anh dùng bữa cùng với mẹ con tôi nhanh rồi mời anh về cho”
“Sao mẹ lại nôn nóng như vậy chứ.

Bình thường mẹ đâu có vậy đâu.”
“Ăn nhanh đi Bảo Bảo.

Rồi còn làm bài tập về nhà.”
“Con làm xong hết cả rồi.

Mình dùng bữa thôi Chú ơi.”
“Mà nảy giờ nói chuyện con không biết chú tên là gì á.”
Vì muốn che dấu thanh phận của mình với Bảo Bảo nên anh đã lấy cái tên là Tiểu Hàn để tránh sự chú ý của Bảo Bảo.

“Chú là Tiểu Hàn, làm cùng phòng với mẹ con.”
“Dạ chào chú Hàn.

Mời chú dùng bữa ạ.

Xem thử tay nghề của con thế nào nhé!”
“Bữa ăn này là con nấu sao? Bảo Bảo thật là đỉnh.”
“Dạ bình thường mẹ đi làm về trễ, con sẽ phụ mẹ được gì sẽ phụ thôi ạ.”
“Mới tí tuổi đầu mà đã giỏi thế này rồi.”
“Hai người dùng cơm đi.

Nhanh rồi về cho mẹ con tôi nghỉ ngơi.”
Bảo Bảo không hiểu tại sao mẹ mình lại không thích chú Hàn này, luôn miệng thúc chú ấy dùng bữa rồi về cho.

Hàn Dương Phong bắt đầu dùng bữa.

“Chú ăn món này đi.

Đây là món mẹ con thích nhất nè.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 24: Chương 24


Hàn Dương Phòng cùng với Bảo Bảo dùng bữa rất vui vẻ.

Vũ Nhi nhìn hai con người này trong lòng nữa vui cũng nữa buồn.

Nhìn thật giống như gia đình, phải chi đây là gia đình thì hay biết mấy.

Chắc cô ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc khi hai cha con họ như thế này.

Nhưng một lần nữa, những thứ mà Dương Phong đối xử với cô làm cho cô phân vân rằng không biết anh ta đang cố quên cô hay là thật sự đã quên đi cô và xem cô là tình một đêm với anh ấy.

Chỉ cần nghĩ đến việc này thì tất cả những suy nghĩ hạnh phúc đều bị xóa bỏ.

“Anh ăn nhanh rồi về đi.

Tôi còn phải dọn dẹp và kiểm tra bài tập của Bảo Bảo nữa.”
“Sao cô cứ vội thế nhỉ.

Để tôi thưởng thức tài nghệ của Bảo Bảo.”
“Ting…Ting…Ting”
Tiếng chuông cửa vang lên.

Không biết là ai nữa đây.

Ngày hôm nay chưa đủ mệt mỏi hay sao mà ai nữa.

Trong lòng Vũ Nhi thầm nghĩ.

“Chào em Vũ Nhi.”
“Chào đàn anh.

Anh tìm em có việc gì thế?”
Vì muốn lấy lòng và cưa cẩm Vũ Nhi nên Trần Vương đã mua đồ chơi, đồ ăn cho Bảo Bảo, lấy đây là mục đích để gặp Vũ Nhi.

“Ai thế mẹ ơi.”
Bảo Bảo chạy vội ra cửa thấy được Trần Vương cầm cho mình một mớ đồ chơi và đồ ăn yêu thích liền chạy đến.

“A chú Trần Vương.

Con chào chú.”
Vì quá vui mừng nên Bảo Bảo cũng mời Trần Vương vào dùng bữa.

Từ khi Trần Vương đến thì Hàn Dương Phong cứ như người vô hình, anh cảm giác mình không tồn tại trong căn nhà này và ba người nay như một gia đình.

Nhưng cũng vì quá tò mò về mối quan hệ của Trần Vương và Vũ Nhi.

Sẵn dịp này anh cũng năm bắt cơ hội để làm rõ hơn.

“Chào anh.

Thì ra anh là Trần Vương sao?”
Sau khi nghe được giọng của Hàn Dương Phong trong nhà anh cảm giác hình như đang có chuyện gì mà mình không biết.

“Tôi là Tiểu Hàn, đồng nghiệp cùng công ty với Vũ Nhi.”
Trần Vương thấy làm lạ.

Vì người cùng ngành và anh ấy biết được danh tính của Hàn Dương Phong nhưng sao anh ta lại giới thiệu mình tên là Tiểu Hàn.

“Chào anh.

Tôi là đàn anh cùng trường với Vũ Nhi ở London.”
“À thì ra là anh.

Tôi lại cứ tưởng anh là người yêu của Vũ Nhi không đấy.”
Điều này đã làm Hàn Dương Phong thấy rằng hóa ra đợt trước hắn và Vũ Nhi không phải là người yêu của nhau nhưng tại sao lại có các cử chỉ thân mật như vậy.

Hàn Dương Phong tính đã kích thêm vài lời thì bị cậu nhóc Bảo Bảo cản trở mất.

“Chú Trần Vương cũng ngồi xuống dùng bữa luôn đi ạ.

Mẹ và Chú Hàn mới dùng thôi.

Đồ ăn vẫn còn nóng á chú.”
Trần Vương không ngần ngại mà ngồi xuống liền vì bây giờ anh cảm thấy có lẽ Hàn Dương Phong là đối thủ nặng ký của mình đây.

“Vậy chú không ngại mà dùng bữa cùng nhé.”
“Dạ chú dùng bữa đi ạ.”
Ở bàn ăn cơm trong căn nhà nhỏ bây giờ là một tình huống thật khó xử.

Cứ như hai đại kình địch cùng nhau ngồi bàn giải quyết ân oán.

Không ai nhìn ai, đều bỏ đồ ăn vào chén cho Vũ Nhi.

Cả hai bắt đầu thể hiện những sự ga lăng của một người đàn ông.

Nào là bỏ đồ ăn vào chén cho Vũ Nhi, cho Bảo Bảo đồ ăn ngon nhất.

Chưa dừng ở đó, họ còn dành đồ ăn với nhau.

Như hai đứa con nít.

“Thôi được rồi.

Hai anh mau dừng lại đi.

Bớt trẻ con lại.

Ăn nhanh rồi về giúp tôi.”
Cuối cùng cũng xong bữa.

Nhưng với sự tinh nghịch và thông mình của Bảo Bảo thì cậu bé đã nhận ra rằng có lẽ hai người này dành tình cảm cho mẹ không phải là bình thường.

Không chỉ đơn thuần là đồng nghiệp và đàn anh đàn em mà đây có thể là các chú đang thích mẹ mình đây.

Nhanh trí Bảo Bảo biết mẹ mình cưng mình nên mời hai chú ở lại cùng coi phim, nhưng thật ra là để thăm dò xem hai chú này là ai.

“Hai chú có thể ở lại cùng xem hết chương trình hoạt hình rồi về được không?”

Đồng thanh vang lên từ hai con người đàn ông này
“Được.”
“Được nhé.

Chú Hàn thích coi hoạt hình lắm.”
“Được nha Bảo Bảo.

Chú Vương sẽ cùng coi với con.”
Cái vẻ lạnh lùng hàng ngày của Hàn Dương Phong đâu mất rồi.

Đây có phải là Hàn Dương Phong không?
“Hai anh từ khi nào lại thích coi hoạt hình.”
Lời nói của Vũ Nhi đối với hai người đàn ông này bây giờ cứ coi như bỏ ngoài tai.

Hai anh đến ngồi cùng Bảo Bảo.

“Hai chú đợi con tí nhé.”
Bảo Bảo chạy vô phòng lật danh sách mình đã lựa chọn cho mẹ để tìm thông tin vì cậu nhóc cảm thấy Hàn Dương Phong rất quen.

Thì ra Tiểu Hàn đang ngồi ngoài kia là Hàn Dương Phong.

Bảo Bảo tuy là một cậu bé nhưng với trí tuệ thông mình này thì làm sao mà có thể đánh lừa được cậu.

Và cậu cũng biết rằng, con rắn mẹ nói ở chỗ làm việc chính là Hàn Dương Phong.

“Thì ra Mẹ mình có giá đến như vậy.

Được một anh học bác và một tổng tài bá đạo để ý.”
“Mình đã quá xem thường mẹ rồi.”
“Mình phải suy nghĩ xem nên hỏi những gì để tìm ra người phù hợp với mẹ nhất bây giờ.”
Tuy là thông minh nhưng Bảo Bảo không thể không tránh khỏi những suy nghĩ trẻ con.

Cậu bé bắt đầu lập ra điểm để đánh giá hai người đàn ông này.

Sau khi tự đánh giá xong.

Cậu tiến ra phòng khách, nơi mà hai đại kình địch đang ngồi.

“Còn chào Hai chú.”
“Trên trường con có một bài trách nhiệm để cha làm nhưng hiện tại cha con không có ở đây.

Hai chú làm giúp con nha.”
“Để chú Hàn làm giúp con nhé.”
“Chú Vương sẽ hiểu rõ hơn.

Để chú nhé.”
“Dạ con có sao chép ra hai bảng giống nhau.

Con đưa hai chú cùng làm nhé.”

Sau khi làm xong thì cả hai gửi lại cho Bảo Bảo.

Bảo Bảo lấy cớ là phải vào để cất và chuẩn bị sách vở mai đi học.

“Hai chú ngồi coi nhé.

Con vào soạn sách vở mai đi học rồi sẽ ra liền.”
Trong căn phòng nhỏ của cậu bé, trên tay Bảo Bảo bây giờ là hai tờ đáp án của Hàn Dương Phong và Trần Vương.

Sau một thời gian cũng không khá lâu.

Bảo Bảo đã có kết quả của mình.

Và Người được điểm cao nhất không ai khác là Hàn Dương Phong.

Hàn Dương Phong và Trần Vương chỉ hơn nhau có một điểm.

Và Bảo Bảo muốn tìm người mà có đủ khả năng che chở cho mẹ mình.

Luôn tạo ra cảm giác an toàn cho mẹ.

Nhưng chưa kịp ra cùng Trần Vương và Hàn Dương Phong xem truyền hình thì Vũ Nhi đã mời hai người đàn ông này về.

“Cũng đã dùng bữa xong, hai anh lớn cả rồi coi hoạt hình gì nữa.

Mời hai anh về giúp tôi.”
Vẻ mặt của Vũ Nhi rất hầm hực khiến hai người đàn ông này cũng có chút lo sợ,
“Bảo Bảo chú về nhé.”
“Bảo Bảo chú Vương về đây, lần sau chú lại đem đồ chơi và các món con yêu thích đến nhé.”
Từ trong phòng Bảo Bảo chạy vội ra bắt gặp được vẻ mặt khó chịu của Vũ Nhi, Bảo Bảo dự cảm rằng mẹ chắc cũng mệt rồi.

Do đó không níu kéo và làm mẹ khó xử thêm.

“Dạ hai chú về cẩn thận.

Con cảm ơn hai chú.”
“Lần sau mình cùng đi dã ngoại nha.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 25: 25: Không Gian Tĩnh Lặn Khí Nhà Yên Ổn


Không gian tĩnh lặn, khí nhà yên ổn.

Bây giờ đây bên trong nhà của Vũ Nhi đã yên bình trở lại vốn có của nó.

Hết sự đấu đá từ hai người đàn ông.

Cũng hết những hành động kỳ quái của hai bọn họ.

“Con hư lắm nha Bảo Bảo.”
“Mẹ thích chú Hàn đúng không?”
“Cặp mắt nào của con thấy mà nói vậy?”
“Con biết rồi nha.

Lúc dùng bữa mẹ nhìn chầm chầm vào chú Hàn.

Cặp mắt đó không sai vào đâu.”
“Thôi bớt suy nghĩ viễn vong đi ông cụ non.”
“Con dám chắc điều đó mà.

Tại vì ánh mắt mẹ nhìn chú Hàn rất giống ánh mắt mẹ nhìn con.

Không lẽ mẹ ghét con sao?”
“Không..

Không… Mẹ sao ghét Bảo bối của mẹ được.

Nhưng chắc con nhầm rồi đấy.

Mẹ sao dùng ánh mắt đó với tên đáng ghét như vậy được.”
Có thể Vũ Nhi nhìn Hàn Dương Phong đã vô tình bị Bảo Bảo bắt gặp đươc cặp mắt đó rồi.

Cô bắt đầu ngại ngùng và nghĩ rằng không lẽ mình lại có hành động vô giác như vậy mỗi khi nhìn Hàn Dương Phong.

“Nảy con chấm điểm sao rồi? Ai là người cao điểm hơn?”
“Mẹ quan tâm đến à? Vậy mà còn chối là không để ý.”
“Ông cụ non này.

Mẹ chỉ là muốn biết con đã bày trò gì ra thôi.”
“Đây nè, mẹ xem đi.”
Nhìn kết quả mà Bảo Bảo đưa cho cô thì Hàn Dương Phong chiếm điểm cao hơn Trần Vương.

Cô đang nghĩ trong đầu mình rằng đây không lẽ là ông trời đã sắp đặt cho cả hai cha con họ thấy được nhau.

“Mà mẹ nè.

Con để ý mới biết.”
“Sao thế Bảo Bảo? Con biết gì rồi?”
“Hình như con rắn mà mẹ nói ở công ty là chú Hàn đúng không mẹ?”
Ầm ừ một hồi lâu, điều này nhầm khẳng định những gì mà Vũ Nhi hay kể cho Bảo Bảo là Hàn Dương Phong rồi.

“Thôi.

Vô phòng lấy sách vở để mẹ kiểm tra nào.”
Bên trong nhà là không khí yên bình thì bên ngoài này khói lửa ngút trời từ hai người đàn ông này.

“Tổng giám đốc Hàn, Nảy giờ cô Thiên Ngân gọi anh rất nhiều cuộc.”
“Cô ấy vẫn đang ở nhà hàng Vintage đợi anh.

Giờ mình giải quyết sao thưa tổng giám đốc.”
Nảy giờ Thiên Ngân vẫn cố liên lạc để gọi cho Hàn Dương Phong để đến cuộc hẹn.

Cô ngồi đấy đợi cả buổi trời và cố gắng liên lạc với Hàn Dương Phong nhưng thứ cô nhận lại là những hồi chuông điện thoại không một lần bắt máy.

Từ trước giờ Hàn Dương Phong chưa bao giờ đối xử với cô như vậy.

Mà nếu có vậy thì chỉ có khi anh ấy thực sự bận công việc thì mời bỏ lơ cô như thế.

Hàn Dương Phong cầm điện thoại lên và đọc tin nhắn của Thiên Ngân để lại.

“Anh xong việc thì qua nhé.

Em đợi đến khi anh qua.

Thiên Ngân.”
Lúc này Hàn Dương Phong liền gọi cho Thiên Ngân.

“Anh mới xong việc.

Anh sẽ qua trễ.

Nếu không tiện em có thể về trước.”
“Người ta ngồi đợi anh nãy giờ, không tiện là không tiện sao? Anh qua đi.”
Nói xong Hàn Dương Phong cúp máy.

Vừa mới giải quyết xong cô này thì lại gặp anh kia.

“À hóa ra anh đang có hẹn à.

Giám đốc Hàn?”
“Đúng rồi, anh cũng không phải là người yêu Vũ Nhi à?”
Hàn Dương Phong nói xong, vội đi nhành cùng trợ lý để đến nhà hàng để gặp Thiên Ngân.

Sau khi về đến nhà thì Trần Vương bắt đầu suy luận bằng những giả thiết có sẵn.

Vì anh cảm thấy Hàn Dương Phong và Bảo Bảo rất giống nhau,
Anh nghi ngờ giữ hai người nay có thể là cha con hoặc ít ra phải là một gia đình, máu mủ ruột rà.

Để giải đáp các nghi ngờ của mình thì anh bắt đầu sử dụng các mối quan hệ trong công việc cũng như là bạn bè ở đây trong những năm bôn ba bên xứ người.

Anh tìm hiểu được rằng, Bảo Bảo là kết quả của một lần say sỉn của Vũ Nhi cùng với Hàn Dương Phong.

Nhưng điều gì đã khiến con người như Vũ Nhi lại say sỉn đến mức đánh mất bản thân.

Anh càng tìm hiểu thì biết được rằng Vũ Nhi đã trải qua những đã kích rất lớn.

Nội dung chính vì sao Vũ Nhi cùng với Hàn Dương Phong qua đêm là vì lý do gì thì anh không rõ nhưng dù gì đi nữa Hàn Dương Phong phải chịu trách nhiệm trước hành động mà anh ta đã gây ra.

“Nhưng tại sao anh ta lại thờ ơ như vậy? Tại sao ngay cả con của mình và người mình từng qua đêm lại không có chút cảm xúc nào?”
“Không lẽ anh ta là một con người thiếu đạo đức đến vậy?”
Vì ít nhiều anh cũng có tìm hiểu Hàn Dương Phong là con người như thế nào nên anh cũng không tin đây là sự thật.

“Chắc chắn có ẩn khuất gì trong chuyện này.”
Sáng hôm sau, Trần Vương có cuộc hẹn với một người bạn lúc trước khi đi du học ở cùng xóm với anh.

“Lâu quá không gặp cậu Trần Vương nhỉ?”
“Cũng lâu rồi nhỉ lão Tiều.”
“Nay trắng trẽo hẳn ra nhỉ.”
“Haha.

Cậu cứ thế.

Nay làm gì rồi lão Tiều.”
“Mình làm công an tuần tra xung quanh khu vực xóm cũ của mình lúc xưa ở đó thôi.”
Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Đang dùng cà phê thì cũng bắt gặp được Hàn Dương Phong cùng với trợ lý mua cà phê ở đây.

Ánh mặt của Trần Vương nhìn Hàn Dương Phong một cách chăm chú.

Ánh mặt này bị Lão Tiều bắt gặp được.

“Cậu quen anh ta à?”
“Chỉ có nói chuyện vài lần.”
“Cách đây 7 năm cứ ngỡ anh ta đã chết rồi đấy chứ.”
“Sao thế Lão Tiều.

Cậu kể mình nghe đầu đuôi câu chuyện xem sao?”
“Hôm ấy mình nhận được thông tin có tai nạn nghiêm trọng xảy ra trên địa bàn mình tuần tra.

Sau khi mình đến thì hiện trường rất kinh dị.

Người năm trong chiếc xe là anh ấy.”
“Hàn Dương Phong bị tai nạn à?”
“Đúng.

Anh ấy được đưa đi cấp cứu và bác sĩ báo là chỉ đợi bệnh nhân hồi phục, bác sĩ đã làm hết những thứ có thể rồi.”
“Có ảnh hưởng gì hay có di chứng gì không? Lão Tiều.”
“Cái này mình không dám chắc.

Nhưng nghe thông tin thì bị mất trí nhớ.”
“À thì ra vậy?”
Cuộc gặp gỡ này của Trần Vương vô tình cung cấp một mảnh ghép nhỏ để biết được nguyên nhân tại sao Hàn Dương Phong lại có thái độ lạnh lùng với Vũ Nhi như vậy.

Quả nhiên đúng như anh suy đón thì có biến cố gì mới khiến cho Hàn Dương Phong như bây giờ.

Anh lưỡng lự không biết có nên nói với Vũ Nhi hay tiếp tục cho quá khứ ngủ yên.1.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 26: 26: Quá Khứ Nên Ngủ Yên


Sau một thời gian chần chừ lưỡng lự suy nghĩ, Trần Vương quyết định gọi điện cho Vũ Nhi để hỏi về quá khứ của cô, rõ hơn là hỏi về câu chuyện bảy năm trước đã xảy ra.

“Reng! Reng! Reng!”
Vũ Nhi đang làm việc nhà thì chuông điện thoại của cô vang lên.

“Alo, đàn anh gọi em có việc gì thế?”
Bảo Bảo trong phòng đang ngồi học bài liền chạy ra để hỏi chuyện.

“Mẹ, có phải chú Hàn gọi điện cho mẹ không?”
“Bảo Bảo, con mau đi học bài đi một lát nữa mẹ sẽ vô.”
“Không, con không vào đâu.”
Bảo Bảo vừa nói vừa làm nũng với Vũ Nhi.

“Thôi nào, bảo bối của mẹ.

Con vào học đi một lát nữa mẹ sẽ vào ngay.”
“Nhưng mẹ đang nói chuyện điện thoại với ai thế?”
“Chú Trần vương gọi mẹ có tí chuyện để trao đổi thôi con.”
“Mẹ không được giấu con chuyện gì đó nhé!”
“Biết rồi, ông cụ non của mẹ.”
Bảo Bảo quay trở lại phòng của mình rồi học bài nhưng vẫn không quên nhiều chuyện.

“Alo, đàn anh anh còn ở đó không?”
“Vũ Nhi, anh có một số chuyện cần hỏi em.”
“Chuyện gì thế đàn anh?”
“Vũ Nhi, em hãy trả lời thật lòng cho anh nhé!”
“Đàn anh, chuyện gì mà quan trọng thế?”
“Vũ Nhi, em với Bảo Bảo có mối quan hệ như thế nào đó?”
Vũ Nhi rất ngơ ngác không hiểu tại sao Trần Vương lại hỏi câu như vậy.

“Đàn anh, anh hỏi thế là có ý gì?”

“Em trả lời anh đi.”
Vũ Nhi ậm ừ một lúc rồi mới trả lời.

“Anh hỏi gì lạ thế? Em với Bảo Bảo là mẹ con.”
“Vậy cha của Bảo Bảo là ai?”
“Anh ta không có trách nhiệm với con của mình sao?”
“Trần Vương, sao hôm nay anh lại hỏi đến những chuyện này vậy chứ?”
“Chỉ là anh nghe tin em có Bảo Bảo nhưng lại không nghe bất cứ gì về việc kết hôn nên anh tò mò hỏi vậy thôi.”
“Vũ Nhi, anh hỏi em thêm một câu nữa có được không?”
“Anh hỏi đi.”
“Hàn Dương Phong chính là cha của Bảo Bảo có đúng không?”
Vũ Nhi như bối rối khi nghe Trần Vương nhắc về vấn đề này.

Tại sao không phải ai khác mà Trần Vương lại đề cập đến Hàn Dương Phong.

Không lẽ Trần Vương đã biết gì rồi.

“Sao đàn anh lại hỏi mình như thế?”
“Chả lẽ anh ta đã biết được chuyện gì rồi sao?”
“Nhưng chuyện đã hơn bảy năm làm sao anh ta biết được chứ?”
Vũ Nhi trầm tư suy nghĩ không trả lời lại với Trần Vương.

“Vũ Nhi, em còn ở đó không?”
“Alo, Vũ Nhi.”
Trần Vương thấy đầu dây bên kia im lặng nên anh cố tình gọi to để Vũ Nhi nghe.

Tiếng gọi của Trần Vương làm cho Vũ Nhi giật cả mình.

“Trần Vương, có chuyện gì thế?”
“Anh hỏi sao em không trả lời anh.”
“Chuyện đó sao anh lại hỏi như vậy chứ? Hàn Dương Phong là sếp của em sao lại có chuyện đó.”
“Nếu không có chuyện gì, em tắt máy chỉ cho Bảo Bảo học bài.”
Trần Vương chỉ ừm chứ không nói thêm lời nào.

“Ừm!”
Vũ Nhi trả lời một cách tránh né như vậy làm cho Trần Vương suy nghĩ mọi điều anh ta suy đoán đều là sự thật.

Vũ Nhi sau khi tắt máy, cô suy nghĩ rất nhiều về việc Trần Vương hỏi cô.

“Có lẽ nào đàn anh đã biết được chuyện gì rồi không?”
“Chuyện xảy ra lúc đó, đàn anh đã đi du học bên Anh thì làm sao anh ta biết được chứ? Chắc là do mình suy nghĩ quá thôi.”
“Mommy ơi!”
Vũ Nhi đang suy nghĩ thì Bảo Bảo gọi cô, cô vội vàng đi vào trong phòng.

“Bảo bối của mẹ có chuyện gì thế?”
“Mẹ nói chuyện gì với chú Vương mà lâu thế?”
“Chú Vương gọi mẹ có tí chuyện.”
“À mẹ ơi! Chú Vương và chú Phong mẹ cảm thấy chú nào được hơn ạ?”
“Bảo Bảo, sao con lại hỏi mẹ như thế chứ?”
“Mẹ trả lời con đi.”
Vũ Nhi ôm con trai vào lòng rồi hỏi.

“Bảo bối của mẹ qua bài test con thấy ai được nào?”
“Chú Dương Phong nha mẹ.”

Vũ Nhi mỉm cười xoa đầu Bảo Bảo.

“Mẹ thấy có vẻ con thích Hàn Dương Phong nhỉ?”
“Không phải mẹ của con cũng như vậy sao?”
“Ông cụ non này.”
Vũ Nhi không đề cập đến việc đó nữa, cô đánh lãng sang chuyện khác.

“À, ngày mai chủ nhật con có muốn đi đâu chơi không?”
“Con muốn đi chơi công viên và siêu thị ạ!”
“Được rồi, mai mẹ sẽ dẫn bảo bối của mẹ đi nhé!”
Bảo Bảo nhìn Vũ Nhi như muốn nói điều gì đó.

“Mẹ ơi!”
“Sao thế bảo bối của mẹ?”
“Con muốn chú Phong đi cùng chúng ta hay là mẹ rủ chú ấy đi cùng đi.”
Vũ Nhi đỏ ửng cả mặt khi Bảo Bảo nhắc đến Hàn Dương Phong.

“Chú Phong rất bận không thể đi cùng chúng ta đâu.”
“Đi mà mẹ ơi, con muốn chú Phong đi cùng chúng ta.”
“Thôi mà bảo bối của mẹ.”
“Nếu mẹ không hẹn chú ấy đi cùng, con sẽ không muốn đi đâu.”
“Cũng lâu rồi từ khi về nước hai mẹ con mình cũng chưa đi chơi, ngày mai mẹ muốn dành cả ngày cho con trai của mẹ.

Con cũng muốn làm phiền đến chú Hàn Dương Phong sao?”
“Dạ mẹ!”
Bảo Bảo có một chút buồn vì nghĩ rằng kế hoạch của mình không thành công.

Vũ Nhi giục Bảo Bảo đi ngủ sớm vì bây giờ cũng đã trễ rồi.

“Cũng đã trễ rồi, con đi ngủ đi nhé!”
“Dạ!”
Nói xong, Bảo Bảo đi vệ sinh rồi leo lên giường ngủ một giấc tới sáng.

Vũ Nhi nhìn Bảo Bảo thật kĩ, cô càng nhìn lại thấy Bảo Bảo càng giống Hàn Dương Phong.

“Bảo bối của mình càng lớn lại càng giống Hàn Dương Phong thế kia.”
“Chắc Trần Vương chỉ là thấy hai người họ giống nhau nên mới hỏi như thế thôi.”
Vũ Nhi sau một ngày làm mệt mỏi, cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.

Sáng hôm sau.

Vũ Nhi đã dậy từ rất sớm, mọi thứ chuẩn bị xong xuôi cô mới vào đánh thức Bảo Bảo.

Vũ Nhi đi vào trong phòng, kéo tấm rèm che cửa ra để nắng chiếu vào căn phòng.

“Bảo bối dậy đi!”
Bảo Bảo lăn qua lăn lại một lúc rồi mới hoàn toàn tỉnh ngủ.

Chỉ là đứa bé bảy tuổi hơn nhưng mọi thứ Bảo Bảo đều làm một cách rất nhanh và gọn gàng.

Từ nhỏ vì hoàn cảnh nghèo khó nên Vũ Nhi đã dạy con mình cuộc sống tự lập từ bé.

“Bảo bối, mau ra ăn sáng rồi chúng ta đi nhé!”
Vũ Nhi đã chuẩn bị sẵn bữa ăn sáng gồm trứng ốp la và bánh mì sandwich, tuy đơn giản nhưng với Bảo Bảo đó là điều hạnh phúc nhất của cậu bé.

Vừa ăn xong thì đúng lúc xe taxi Vũ Nhi đặt cũng đã đến.

Reng! Reng! Reng!
Điện thoại của Vũ Nhi vang lên, đó là số của tài xế taxi lúc nãy.

“Lúc nãy cô có đặt xe, tôi đã đến rồi.”
“Anh đợi tôi một lát.”
“Bảo bối của mẹ đi thôi, xe đã tới rồi.”
Vũ Nhi cùng Bảo Bảo nhanh chóng rời khỏi nhà không để tài xế xe đợi lâu.

“Chào cô, cô muốn đi đâu.”
“Anh đưa tôi đến công viên.”
“Được!”
Cài đặt.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 27: 27: Chuyến Dã Ngoại Đầy Bất Ổn


Xe ổn định, vững vàng chạy một mạch trên đường, sau một lúc chạy xe cũng đã tới công viên.

Vũ Nhi cùng Bảo Bảo đi vào công viên, không khí công viên rất là yên tĩnh chỉ có phía xa xa kia rất đông và vui nhộn.

Đó là hội phụ huynh của một lớp trẻ hôm nay hẹn nhau cùng đưa các con đi chơi.

“Mẹ ơi, mình có thể qua bên kia một lát được không?”
“Được, mẹ dắt con đi.”
Vũ Nhi đưa Bảo Bảo sang đó, cô có vẻ buồn một chút trong lòng vì nhìn những đứa trẻ khác đều có cha và mẹ.

Bảo bối của cô thì có cha nhưng không thể nhận được.

Bảo Bảo nhìn theo ánh mắt của Vũ Nhi cảm thấy mẹ mình có chút u sầu, cậu béo lắc tay mẹ.

“Mẹ có chuyện gì không vui sao?”
“Không có gì đâu bảo bối của mẹ.”
Bảo Bảo nhờ sự thông minh phần nào đã nhìn thấy được vì điều gì mà Vũ Nhi lại u sầu.

“Mẹ ơi, ở bên kia có cái quầy gì trang trí đẹp lắm, mình sang đó thử nhé!”
“Bảo bối của mẹ, mình cùng đi thôi nào.”
Vũ Nhi cùng với Bảo Bảo tiến lại đến nơi đó cũng là điều lẽ phải thôi.

Tuy Bảo Bảo rất thông minh nhưng vẫn là tâm hồn của một cậu bé bảy tuổi nên không thể tránh khỏi những thứ đẹp mắt.

Bảo Bảo nhìn xung quanh thấy trên tay các cô cậu đều là các cây kem với nhiều màu sắc nhìn thật hấp dẫn.

Khiến cậu cũng muốn nếm thử mùi vị của kem ở nơi này.

Cũng đã lâu rồi cậu bé chưa được thỏa thích vui chơi, hít khí trời như hôm nay.

Nên cậu giả vờ hỏi Vũ Nhi chủ yếu là để được thưởng thức cây kem ở đây.

“Mẹ ơi xem kìa.

Trời nóng như thế này mà được ăn một cây kem dưới quầy bán hàng được trang trí dễ thương thế này thì còn gì bằng nữa mẹ á?”
“Thôi nào Bảo Bảo.

Con muốn ăn kem chứ gì.

Để mẹ mua cho.

Chỉ hôm nay thôi nhé.

Ăn nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Mẹ cùng ăn với con luôn đi.”
Vì đây là nơi rất nổi tiếng được rất nhiều reviewer quảng cáo do đó hai mẹ con phải mất thời gian xếp hàng rất lâu để được thưởng thức kem ở quầy bán hàng này.

“Thưởng thức xong kem ở đây mẹ con mình chơi trò chơi cảm giác mạnh được không mẹ?”
“Không được đâu Bảo Bảo.

Mẹ sợ cảm giác mạnh lắm.

Xong cái này mình chơi xe đụng nhé Bảo Bảo.”
Đứng xếp hàng một hồi lầu thì cũng đến lượt của hai mẹ con.

“Chú ơi! Chú cho con một cây kem và một ly kem nhé.

Mẹ con không ăn ốc quế được ạ.

Cảm ơn chú!”
“Cậu nhóc này thật chu đáo.

Thế con và mẹ dùng hương nào?”
“Mẹ con á hả.

Mẹ con thích hương dâu.

Còn con thì chocolate á chú.

Cho con thêm mấy cái topping con gấu luôn nha chú ơi.”
“Đây… đây… Kem của hai mẹ con có rồi đây.

Tặng thêm cho con phiếu giảm giá đợt sau nếu có ghé nhé.

Cảm ơn hai mẹ con đã ủng hộ.”
Tuy chờ đợi rất lâu nhưng Bảo Bảo không nóng vội thưởng thức kem ngay mà liền nói với Vũ Nhi rằng:
“Mẹ ơi! Mẹ chụp hình và đăng này lên đi ạ.

Để làm kỉ niệm của hai mẹ con mình.”
“Trời ơi.

Bảo bối của mẹ nhiều chuyện thật chứ.

Để mẹ làm theo ý con được chưa!”

Sau đó cả hai cùng nhau thưởng thức hương vị cây kem được quảng cáo nhiều nhất.

Thì ra không chỉ đơn giản là một cây kem mà bên trong cây kem này có rất nhiều hương vị.

Nhưng chủ yêu vẫn là vị ngọt của kem.

Vị ngọt này làm cho Vũ Nhi cảm thấy tủi thân vì thực ra cô chưa bao giờ nhận lấy được một sự ngọt ngào đích thực nào từ một người đàn ông.

Cô buồn tủi vì cảm thấy thứ mình đang cần có phải là sự ân cần, chu đáo, sự ngọt ngào, lãng mạn của một người đàn ông.

Cây kem trên tay chưa ăn xong thì Bảo Bảo lại bị thu hút bởi cây kẹo bông gòn hình gấu Teddy.

“Mẹ ơi.

Cho con cây kẹo bông gòn hình con gấu kia đi mẹ.”
“Ăn xong cây kem đi rồi mẹ chạy ra mua cho con nè.

Nhớ ngồi im đây đợi mẹ nhé.”
“Dạ vâng, con sẽ ngồi đợi mẹ ở đây.

Với lại con nhớ địa chỉ nhà và số điện thoại mẹ mà.

Mẹ mua cho con đi.”
Trong lúc Vũ Nhi đi mua thì do tính tò mò và tinh nghịch của Bảo Bảo mà các chú chim bồ câu xung quanh đó đã thu hút cậu.

Cậu chạy lại đó để ngắm các chú bồ câu.

“Bà ơi! Cho con xin đồ ăn để cho các chú chim này ăn được không ạ?”
“Cậu nhóc này tốt tính thế.

Đây nè, cháu cho chúng ăn đi.”
“Dạ con cảm ơn bà nhiều ạ!”
Bảo Bảo lễ phép cúi đầu cảm ơn.

Cậu nhìn và bắt chước như mọi người xung quanh cầm đồ ăn để trong lòng bàn tay để các chú chim bồ câu đến dùng bữa.

Vì đây là lần đầu tiên nên câu hơi giật mình khi các chú chim bay sát đến.

Bảo Bảo giật mình, trên tay còn cây kem lỡ cỡ chưa kịp ăn xong thì đã bị bắn tung tóe khắp nơi.

Cây kem đã vô tình rơi vào người của một người đàn ông đang đứng gần đó.

“Ass….

Chết tiệt.

Thằng nhỏ này.

Mày có biết bộ vest này đáng giá bao nhiêu không mà lại làm kem dính đầy vậy?”
“Dạ con xin lỗi chú.

Tại con giật mình nên đã vô tình làm rơi cây kem lên người chú ạ.”
Bảo Bảo vừa nói vừa lấy khăn giấy trong balo của mình mà lâu cho hắn ta.

“Mày làm gì đó.

Đừng đụng vào người tao.

Ba mẹ của mày đâu?”
“Tại sao lại để một thằng nhóc như thế này đi lại trong công viên mà không có người giám hộ hả?”
“Mày bao tuổi rồi?”
Trước giờ Bảo Bảo chưa từng bị la mắng như thế này.

Mắt cậu hoe đỏ rơm rớm nước mắt, thút thít trả lời.

“Dạ con bảy tuổi rồi.

Mẹ con dặn ngồi im đây đợi mẹ đi mua kẹo về nhưng vì quá thích mấy chú chim bồ câu nên con mới ra đây.”
“Chú cho con xin lỗi ạ!”
“Đúng rồi đấy cậu trai trẻ này.

Cháu cũng nhỏ, có phải cố ý làm bẩn đồ của cậu đâu mà cậu lại quát mắng cậu bé thế kia.

Thôi nín đi con.”
Bà lão bên cạnh ra mặt bảo vệ cho Bảo Bảo.

Vũ Nhi đang mua kẹo gần đó thì linh cảm được có chuyện không lành, nhìn lại hướng Bảo Bảo thì lại không thấy.

Cô quay tứ tung để tìm Bảo Bảo thì vô tình bắt gặp được một nơi có nhiều người đang tập trung.

Vũ Nhi nghĩ rằng Bảo Bảo thích nơi náo nhiệt nên có thể sẽ có ở đây nên cô chạy đến đó để tìm Bảo Bảo.

Khi đến nơi thì cô thấy Bảo Bảo đang ở trong lòng của một bà cụ và khóc thút thít, nước mặt đầy mặt.

“Bảo Bảo… Con sao thế? Sao lại khóc thế này?”
“Con là mẹ chú nhóc này à.

Chú nhóc này lỡ làm kem dính bẩn lên người cậu thanh niên này.

Thế là cậu ấy mắng chú nhóc đến nông nổi như thế này luôn.”
Vũ Nhi sau khi nghe được vậy, bản năng của một người mẹ là che chở cho con mình đã đứng và tiến lại gần tên đàn ông mà đã làm cho con trai của cô khóc.

Ngước lên nhìn thì đây là Thiên Vương.

Cái tên khốn nạn bảy năm trước và bây giờ lại gặp được hắn ở đây.

Quả là oan gia ngõ hẹp.

“Thì ra là anh à Thiên Vương? Bộ đồ của anh đáng giá bao nhiêu mà lại la mắng bảo bối của tôi đến mức này?”
“Thì ra đây là con trai của cô à? Trùng hợp nhỉ.

Nó cũng khớp với khoảng thời gian đó.

Hên là tôi với cô không còn gì.

Chứ không cô lại bắt tôi đổ vỏ cho cô không chừng?”
“Anh biết gì mà nói.

Ở đây anh không được quyền lên tiếng.

Bảo Bảo có lỡ làm bẩn đồ của anh thì anh cởi ra đi.

Tôi đi giặt cho anh?”
“Thôi được rồi.

Tôi cũng đang muốn tìm cô để bàn vấn đề công việc lắm đây.”
“Tôi với anh có công việc gì để bàn à?”
“Cô hãy giúp tôi ký kết bản hợp đồng đi.

Tôi sẽ không làm phiền đến cô nữa.

Nếu có gặp thì cũng như người lạ.

Cô thấy sao?”
“Về công việc thì ở đây không phải là nơi bàn đến.

Về phần chuyện cá nhân của tôi thì tôi cảnh cáo anh đừng bao giờ gần tôi và con trai tôi.”
Nói xong Vũ Nhi thẳng tay tát thẳng vào mặt của Thiên Vương.

Cái tát này mang hết những uất ức, bực tức của quá khứ và cái tát này cũng có ý nghĩa là cô bảo vệ Bảo Bảo mà dạy cho hắn một bài học.

“Á.

Suỵt Suỵt Suỵt.

Cái con đàn bà này.”
Vũ Nhi quay lưng dắt Bảo Bảo đi về bỏ lại tên đàn ông bỉ ổi, thối tha vô nhân sĩ ở lại..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 28: 28: Sự Thật Về Thiên Vương


Tại thời điểm đó có một số nhân viên ở công ty Vũ Nhi, bọn họ cũng hẹn nhau đến công viên này thưởng thức món kem nổi tiếng giữa ngày hè nóng bức.

Bọn họ đang mua kem thì nghe tiếng ồn ào ở gần đó, tính nhiều chuyện vốn đã có sẵn trong người không thể nào kìm lại được.

Bọn họ cùng nhau chạy lại xem thử có chuyện gì.

Thật xui xẻo khi người chứng kiến lại là Vân Anh một trong những tay nhiều chuyện nhất công ty nơi Vũ Nhi làm việc.

Từ công việc đến chuyện riêng tư cá nhân chỉ cần một mình cô ấy biết thì đến bảo vệ của công ty sẽ có được mọi thông tin.

“Mọi người nhìn xem, sao giống Vũ Nhi trợ lý mới của tổng giám đốc Hàn thế?”
“Chị ấy chứ ai.”
“Sao chị ấy lại đứng đây cùng với đối tác của chúng ta thế kia? Giữa họ có mối quan hệ mập mờ gì à?”
“Các cậu nhìn xem lại còn có một cậu nhóc đáng yêu đang đứng cùng hai người bọn họ.”
Mọi hành động của Vũ Nhi từ mắng chửi, đến vung tay tát thẳng mặt Thiên Vương đều bị đám nhân viên trong công ty nhìn thấy.

“Vân Anh, cậu nghĩ sao về việc chị Vũ Nhi đánh đối tác của công ty chúng ta chứ?”
“Vũ Nhi cô ta không biết người đàn ông đó là đối tác của công ty chúng ta sao lại to gan như thế?”
“Cô ta thật là gan trời mà.”
Đám nhân viên đã chờ đợi cây kem quá lâu lại đi nhiều chuyện giờ nhìn lại xem bên quầy kem đã đông nghẹt người.

“Vân Anh, tại cậu đấy!”
“Ơ! Sao lại tại tôi?”
“Tại cậu nhiều chuyện nên bây giờ nhìn xem chờ cả buổi sáng vẫn chưa được ăn kem ở đây.”
Trên đường về nhà Vũ Nhi vừa đi vừa hỏi Bảo Bảo.

“Bảo bối của mẹ, con có sao không?”
“Dạ con không sao!”
Vũ Nhi rất ân hận khi bỏ lại Bảo Bảo một mình sau đó đi mua kẹo bông gòn.

“Bảo Bảo, mẹ xin lỗi vì đã để lại bảo bối của mẹ một mình.

Mẹ xin lỗi con!”
Vũ Nhi ôm Bảo Bảo trong lòng, hai hàng nước mắt rơi.

“Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc.”
“Mẹ có khóc đâu bảo bối của mẹ.”
Bảo Bảo là một đứa trẻ thông minh nên chỉ cần nhìn lướt qua cậu đã biết Vũ Nhi đang khóc.

“Mẹ đừng nói dối con nữa, mẹ đang khóc kìa.

Mẹ ơi mẹ đừng khóc nữa.”
“Bảo Bảo, mẹ xin lỗi con.”
“Đó là lỗi của con, con không nghe lời mẹ, vừa thấy chú chim bồ câu con đã chạy theo nên mới va phải chú đó.”
Vũ Nhi cảm thấy Bảo Bảo là một đứa trẻ hiểu chuyện nên sau này cũng sẽ yên tâm hơn được phần nào.

“Bảo Bảo con muốn đi đâu chơi nữa không? Mẹ dắt con đi.”
“Con muốn đi siêu thị.”
“Vậy mẹ dắt bảo bối của mẹ đi nhé!”
“Dạ!”
Vũ Nhi và Bảo Bảo hai mẹ con họ vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ.

Siêu thị cũng ở gần đó nên hai người họ quyết định đi bộ.

“Mẹ ơi, hay là mình đi bộ đến siêu thị nhé! Dù gì lâu rồi mẹ con mình mới đi chơi như vậy.”
“Được rồi ông cụ non của mẹ.”.

????r????????ệ????‎ ha????‎ l????ô????‎ có‎ ????ại‎ ﹛‎ ????R????M????R‎ U????e????.????????‎ ﹜
Trên tay của Vũ Nhi và Bảo Bảo là một đống đồ được hai mẹ con họ lựa chọn ở siêu thị cầm về nhà.

Trong đó chủ yếu toàn là những vật dụng, đồ ăn và một ít đồ chơi mà Bảo Bảo thích.

Bảo Bảo cầm trên tay một món đồ chơi mà cậu yêu thích nhất.

“Mẹ ơi, cái này đẹp quá! Con cảm ơn mẹ đã mua cái này cho con.”
Vũ Nhi cảm nhận được tiểu bảo bối của mình càng ngày càng hiểu chuyện và trưởng thành hơn.

“Bảo bối của mẹ giỏi quá!”
“Hai mẹ con mình về nhà thôi nào!”
Vũ Nhi và Bảo Bảo cũng đã trở về nhà, sau một ngày đi chơi mệt mỏi.

“Bảo Bảo, con đi thay đồ.

Mẹ chuẩn bị bữa ăn tối cho con nhé!”
“Dạ!”
Bảo Bảo xách đồ chơi mà Vũ Nhi vừa mua hớn hở chạy vào trong phòng.

Vũ Nhi chuẩn bị bữa tối xong xuôi gọi Bảo Bảo ra ăn cơm.

“Bảo Bảo, ra ăn cơm nè con.”
“Dạ!”
Trong lúc dùng bữa, Bảo Bảo cùng Vũ Nhi trò chuyện.

“Mẹ ơi, sau này mẹ rảnh mẹ nhớ dắt con đi chơi như hôm nay nữa nha!”
“Được rồi bảo bối của mẹ.”
Bảo Bảo xụ mặt xuống như có chuyện gì đó làm cho cậu bé cảm thấy không vui.

“Bảo bảo, con có chuyện gì thế?”
“Ngày hôm nay, giá như không có sự cố kia xảy ra thì chắc chắn sẽ vui lắm mẹ ha?”
“Con đừng suy nghĩ chuyện lúc sáng nữa nhé! Chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi chứ bảo bối rất hiểu chuyện mà.”
“À mẹ ơi, sau này con muốn sẽ có thêm chú Phong đi chơi cùng mình, có được không mẹ.”
“Được rồi tiểu bảo bối của mẹ.

Lần sau mẹ sẽ rủ chú Phong đi cùng con nhé!”
“Dạ!”
Vũ Nhi chỉ là gật đầu cho qua chuyện chứ thật ra cô không đủ bản lĩnh để hẹn Hàn Dương Phong đi chơi cùng.

“Bảo Bảo, con ăn xong vô phòng đợi mẹ đọc truyện cho con nhé!”
“Dạ!”
Vũ Nhi ở ngoài bếp dọn dẹp, rửa bát khi quay trở vào phòng đã thấy Bảo Bảo ôm món đồ chơi mà cô mua cho ngủ thiếp đi.

Vũ Nhi ngắm nhìn con trai mình một lát, sau đó cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau.

Vũ Nhi cũng đến công ty làm như mọi hôm nhưng hôm nay mọi ánh mắt đều hướng về cô.

Vì chuyện hôm qua gặp ở công viên đã được Vân Anh đi tám khắp nơi.

“Tiểu Vy, hôm qua bọn mình đi ăn kem ở công viên cậu biết bọn mình nhìn thấy gì không?”
“Thấy gì thế Vân Anh?”
“Bọn tớ thấy chị Vũ Nhi đứng cùng với đối tác của công ty chúng ta, đã thế chị ta lại còn…”
Tiểu Vy cũng được xem là bà tám thứ hai ở công ty nên không thể bỏ qua thông tin này.

“Lại còn gì thế Vân Anh, cậu nói tớ nghe nào.”
“Vũ Nhi còn mắng chửi anh ta một cách thậm tệ còn tát thẳng vào mặt anh ta một cái thật mạnh.”
“Wow! Chị ta to gan thật đấy!”
Tiểu Vy lại tò mò hơn về mối quan hệ giữa Vũ Nhi và Thiên Vương.

“Vân Anh, cậu có biết mối quan hệ của bọn họ là gì không?”
Một thư ký khác, hôm trước bắt gặp được cảnh Thiên Vương chờ đón Vũ Nhi tan làm.

“À! Hôm trước tôi còn bắt gặp được anh ta chờ đón Vũ Nhi tan làm nữa ấy.”
“Cậu nói thật sao?”
“Tôi nói thật đấy!”
Đúng lúc này Hàn Dương Phong đi ngang qua, đám nhân viên lo sợ nhanh chóng quay trở lại bàn làm việc của họ.

“Không lo làm việc, ồn ào gì thế?”
“Không có gì thưa tổng giám đốc.”
Hàn Dương Phong chỉ là hỏi cho có chứ thực ra anh đã nghe được mọi chuyện mà đám nhân viên vừa bàn tán kia.

Trong đầu Hàn Dương Phong xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.

“Diệp Vũ Nhi, có con với Thiên Vương sao?”
“Vậy tại sao, hắn ta không chịu nhận con chứ?”
“Không được, giữa Vũ Nhi và Thiên Vương có điều gì đó rất khó hiểu.”
Hàn Dương Phong không nói lời nào im lặng đi vào phòng làm việc của mình.

Trong phòng làm việc, Hàn Dương Phong châm điếu thuốc, hút nhẹ một hơi rồi
lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý của mình.

“Alo, Trần Kiệt cậu lên phòng tôi có việc gấp.”
“Được!”
Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng gõ cửa phòng làm việc của Hàn Dương Phong vang lên.

“Vào đi!”
“Hàn Dương Phong, có việc gì gấp thế?”
“Cậu điều tra giúp tôi về tên Thiên Vương và cô thư ký trưởng mới của tôi.”
“Tôi biết rồi!”
“À còn nữa! Cậu điều tra xem đứa bé của Vũ Nhi có phải là con của cô ta và tên kia không?”
“Được!”
Trần Kiệt sau khi nghe Hàn Dương Phong dặn dò, anh đã lập tức đi điều tra về hai người họ.

“Nếu không có việc gì nữa, tôi xin phép ra ngoài.”
“Ừm!”
Sau khi Trần Kiệt rời đi, Hàn Dương Phong tiếp tục với công việc của mình.

Bảy giờ tối.

Lúc này, nhân viên đã tan ca ra về chỉ còn lại Hàn Dương Phong đang ngồi giải quyết một số vấn đề khó khăn của công ty.

Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại của Hàn Dương Phong vang lên.

Đó là số máy của Trần Kiệt trợ lý của anh.

“Cậu đã điều tra được gì chưa?”
“Hàn Dương Phong, tôi đã nhờ các mối quan hệ của tôi để điều tra.”
“Cậu điều tra được gì rồi?”
“Vũ Nhi và Thiên Vương, bảy năm trước bọn họ là người yêu của nhau, sau đó bị Diệu Linh là bạn thân của Vũ Nhi cướp mất bạn trai.

Cô buồn bã nên tìm đến quán rượu uống để giải sầu nhưng không may bị mẹ kế chuốc thuốc.

Sau lần không may đó cô đã có Bảo Bảo.”
“Đứa bé và Thiên Vương không phải là cha con sao?”
“Không phải.”
“Vậy cậu có điều tra ra được cha của đứa bé hay không?
“Tôi chỉ biết đứa bé không phải là con của Thiên Vương.

Về cha của đứa bé thì tôi không rõ.”
“Được! Cậu hãy tìm hiểu kỹ xem ai là cha của đứa bé.”
“Tôi biết rồi.”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 29: 29: Tự Điều Tra Bản Thân


Hàn Dương Phong sau khi biết được tiểu bảo bối của Vũ Nhi không phải là con của Thiên Vương thì trong lòng anh đỡ lo lắng phần nào.

Mặc dù biết Thiên Vương không phải là cha ruột của Bảo Bảo nhưng trong đầu anh vẫn không ngừng suy nghĩ về việc này.

“Vậy cha ruột của Bảo Bảo là ai?”
“Tại sao Vũ Nhi lại che giấu đi mối quan hệ giữa cha con họ như thế?”
“Không được nhất định mình phải điều tra ra chuyện này.”
Hàn Dương Phong quyết định phải điều tra được sự thật về cha của bảo bối của Vũ Nhi.

Hàn Dương Phong lấy điện thoại gọi cho Danish, một người bạn của anh lúc anh đi du học cũng là giám đốc công ty ABC nơi lúc trước Vũ Nhi làm.

“Alo, Danish.”
“Wow! Hôm nay ngọn gió nào đưa cậu tìm đến tôi vậy Hàn Dương Phong?”
“Chỉ là lâu lâu tôi gọi cậu hỏi thăm một chút không được sao?”
“Thôi được rồi! Có chuyện gì thế cậu nói đi?”
“Danish, tôi muốn tìm hiểu thêm một chút về Vũ Nhi, cậu có thể giúp tôi được không?”
“Đừng nói với tôi là cậu…”
Khoang khoang dừng khoảng chừng là năm giây, chẳng lẽ Hàn Dương Phong đã say nắng Diệp Vũ Nhi sao.

“Danish, cậu… Cậu đừng có mà suy nghĩ bậy bạ nhé!”
Hàn Dương Phong bị Danish nói trúng tim đen nên trả lời có phần hơi ấp a ấp úng.

Vẻ mặt Hàn Dương Phong lúc này có chút đỏ chắc là khi Danish nhắc đến việc này anh có phần ngại ngùng.

“Thôi được rồi! Không chọc cậu nữa.

Cậu vào thẳng vấn đề chính đi.”
Hàn Dương Phong lấy lại vẻ bình tĩnh cũng như là phong độ lạnh lùng của một vị lãnh đạo tập đoàn rồi nói chuyện với Danish.

“Danish, cậu có biết cậu nhóc Bảo Bảo không?”
“Hàn Dương Phong, cậu đang nói về cậu con trai của Vũ Nhi à?”
“Đúng rồi!”
“Cậu nhóc đó rất là đáng yêu đã vậy lại còn thông minh.

Từ nhỏ, Vũ Nhi đã luôn dẫn cậu bé lên công ty để vừa làm vừa chăm sóc cậu bé.”
“À mà, cậu muốn hỏi gì về cậu nhóc đó thế?”
“Danish, cậu có biết cha của đứa bé là ai không?”
“Cái này thì tôi chưa từng nghe Vũ Nhi nhắc đến bao giờ, từ lúc bầu đến lúc đẻ chỉ có một mình cô ấy tự đi làm tự chăm sóc cho bản thân.”
Hàn Dương Phong thở dài một tiếng như thất vọng vì không thể điều tra được cha của đứa bé.

Nhưng Hàn Dương Phong đâu ngờ rằng cha của Bảo Bảo lại chính là anh.

“Haizz…”
Hàn Dương Phong thở dài một tiếng rồi im lặng.

“Hàn Dương Phong, cậu sao thế?”
“Tôi không sao! Cậu nghỉ ngơi đi tôi có việc phải giải quyết.

Hẹn gặp cậu vào một ngày sớm nhất.”
Tít! Tít! Tít!
Danish chỉ nhận lại ba tiếng tít xem như là kết thúc cuộc trò chuyện.

“Hàn Dương Phong gọi cho mình chỉ để hỏi về thông tin của Bảo Bảo thôi sao?”
“Kỳ lạ sao Hàn Dương Phong lại quan tâm đến Vũ Nhi và Bảo Bảo như thế?”
“Chẳng lẽ…”
Haizz, còn chẳng với chả lẽ gì nữa cơ chứ Hàn Dương Phong đã có tình cảm với Diệp Vũ Nhi.

Điều này anh không thể phủ nhận nó.

Danish tập trung giải quyết công việc ở công ty không suy nghĩ gì đến việc đó nữa.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng ban mai len lỏi qua lớp rèm cửa sổ rọi thẳng vào mặt Vũ Nhi.

Cô xoay mình một lúc rồi lấy điện thoại ra xem đã sáu giờ ba mươi phút.

“Á muộn giờ rồi!”
Vũ Nhi nhanh chóng dậy vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị đồ ăn sáng.

Cô vừa làm vừa gọi tiểu bảo bối của mình dậy đi học.

“Bảo bối của mẹ mau dậy đi học nào, không sẽ trễ giờ mất.”
Vũ Nhi gọi nhưng Bảo Bảo vẫn cứ trở mình qua lại vẫn chưa chịu dậy.

“Bảo Bảo, mau dậy đi!”
“Con mau dậy đi, không sẽ muộn mất.”
Sau khi Bảo Bảo thức giấc Vũ Nhi cùng tiểu bảo bối của mình dùng bữa sáng mà cô đã chuẩn bị trước đó.

Thế là lại bắt đầu một ngày mới.

Vẫn như mọi khi Vũ Nhi đưa Bảo Bảo đến trường sau đó, cô mới đến công ty.

“Chúc bảo bối của mẹ có một ngày học tập và vui chơi cùng bạn bè thật là vui vẻ nhé!”
“Dạ! Con cũng chúc mẹ có một ngày làm việc thật là tốt đẹp và vui vẻ.

À mà mẹ nhớ hẹn chú Phong cùng đi chơi nhé!”
Vũ Nhi không từ chối như thế nào đành ậm ừ cho qua chuyện.

“Ừm! Được rồi Bảo Bảo mẹ sẽ hẹn chú Phong cùng đi chơi với mình.”
“Tạm biệt mẹ! Con vào lớp đây.”
Vũ Nhi dõi theo Bảo Bảo vào đến tận lớp rồi cô mới dám rời đi.

Vũ Nhi cũng nhanh chóng đến công ty.

“Không biết ngày hôm nay đi làm có gặp rắc rối gì nữa không?”
“Chỉ cần thấy mặt của anh ta là mình đã hết năng lượng để làm việc.”
Vũ Nhi vừa đi vừa suy nghĩ về những rắc rối mình đã gặp những ngày qua, còn thêm tên Hàn Dương Phong đáng ghét kia.

Vũ Nhi vừa đến cổng công ty đã gặp chú bảo vệ.

“Vũ Nhi, sao hôm nay con đi làm muộn thế?”
“Dạ! Hôm nay con có tí việc nên đi làm hơi muộn ạ.”
“Chắc Bảo Bảo lại thức trễ nên con mới đi làm trễ đúng không?”
“Dạ!”
“À chú cho con hỏi.”
“Có chuyện gì thế?”
“Hàn Dương Phong, anh ấy đến chưa vậy chú?”
“Sếp Hàn đến rồi!”
Vũ Nhi xụ mặt xuống khi nghe câu trả lời của chú bảo vệ.

“Tiêu rồi! Vậy là tiêu đời rồi.”
Vũ Nhi nhanh chóng đi về phòng làm việc của mình.

“Chào chị Vũ Nhi!”
Vân Anh đang đứng chờ photo tài liệu thì lại gặp Vũ Nhi đang hớt hãi chạy vào.

“Vũ Nhi, sếp Hàn đang đợi chị.”
Vũ Nhi ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào phòng thì đã thấy Hàn Dương Phong đứng trước bàn làm việc đợi cô.

“Diệp Vũ Nhi, cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
Hàn Dương Phong vẻ mặt cau có khó chịu, lạnh lùng thoát ra những lời thản nhiên từ miệng.

“Chào tổng giám đốc, hôm nay tôi có việc nên đi làm muộn một chút.”
“Tôi hỏi cô bây giờ là mấy giờ?”
“Xin lỗi tổng giám đốc tôi đã đến trễ, mong anh bỏ qua cho tôi lần này.

Do tôi đưa Bảo Bảo đi học nên đến trễ một chút.”
Hàn Dương Phong vừa nghe cô nhắc đến Bảo Bảo liền xoa dịu cơn giận trong lòng anh.

Cũng chẳng biết vì lý do gì mà anh lại nguôi giận khi nhắc đến Bảo Bảo.

“Diệp Vũ Nhi, cô vào phòng gặp tôi một chút!”
Hàn Dương Phong, vừa nói xong đã quay người đi vào phòng làm việc.

“Tôi biết rồi thưa tổng giám đốc.”
Vũ Nhi cũng nhanh chóng đi vào phòng làm việc của Hàn Dương Phong chẳng dám làm trái ý anh ta.

“Haizz, mình nhớ sáng mình bước chân phải ra trước mà tại sao lại đen như vậy?”
“Tên rắn độc đáng ghét này.”
Vũ Nhi vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng.

Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng cửa phòng làm việc của Hàn Dương Phong vang lên.

“Vào đi!”
Hàn Dương Phong lạnh lùng thoát ra hai từ..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 30: 30: Kế Hoạch Hẹn Hò


Vũ Nhi bước vào với tâm trạng lo sợ.

“Không biết tên rắn độc kia sẽ làm gì mình.”
“Hay là anh ta sẽ trừ tiền lương của mình?”
Hàn Dương Phong ngồi trên ghế sofa uống trà đợi cô.

“Mau tới đây ngồi đi!”
“Hàn Dương Phong, anh đừng trừ vào tiền lương của tôi nhé!”
“Tôi hứa sẽ không có việc đi muộn như ngày hôm nay nữa.”
Phụt!
Hàn Dương Phong đang uống trà nhưng không thể nhịn được cười khi thấy vẻ mặt của Vũ Nhi.

Anh phun ngụm trà văng khắp nơi.

Vũ Nhi cảm thấy khó chịu khi Hàn Dương Phong cười nhạo cô lại còn phun trà tung tóe khắp nơi.

“Hàn Dương Phong, anh đang làm gì vậy?”
“Tôi xin lỗi! Tôi không cố ý.

Tại cô làm tôi quá buồn cười nên không may…”
“Buồn cười?”
“Đúng vậy!”
“Tại sao?”
“Vũ Nhi, cô nghĩ là tôi sẽ trừ lương cô sao?”
“Chứ ý anh là như thế nào?”
“Cô nghĩ tôi khó khăn đến thế sao?”
“Vậy là anh không trừ tiền lương của tôi sao?”
“Không!”
Vũ Nhi khi nghe từ “không” cô thở phào một cái.

Xem như đã bớt lo lắng đi được phần nào.

Vũ Nhi lấy lại bình tĩnh của một cô thư ký trưởng rồi hỏi.

“Tổng giám đốc, anh gọi tôi có việc gì không?”
“Tôi có thể hỏi cô một số chuyện được không?”
Trong đầu Vũ Nhi lại rối tung không Hàn Dương Phong sẽ hỏi cô chuyện gì đây.

Vũ Nhi bình tĩnh đáp lời.

“Có chuyện gì thế Hàn Dương Phong?”

“Tôi muốn hỏi cô một chút về chuyện của Thiên Vương?”
Haizz… Thì ra Hàn Dương Phong anh ta lại kiếm chuyện với Vũ Nhi nữa đây mà.

“Anh muốn hỏi gì?”
“Vũ Nhi, cô và Thiên Vương có mối quan hệ như thế nào?”
“Anh hỏi thế là có ý gì?”
“Theo như tôi nhìn thấy giữa cô và anh ta có mối quan hệ nào đó.”
“Anh có ý gì vậy chứ?”
“Cô hãy trả lời thật lòng cho tôi biết.”
“Tôi và anh ta bảy năm trước là người yêu của nhau.”
“Vậy Bảo Bảo chính là…”
Vũ Nhi rất tức giận khi nghe Hàn Dương Phong nhắc đến cha của Bảo Bảo.

Vũ Nhi đưa đôi con ngươi về phía Hàn Dương Phong rồi nghĩ thầm trong lòng.

“Đã gây ra kết quả còn không biết nhận.

Đã vậy còn nghĩ Thiên Vương là cha của Bảo Bảo.”
“Chẳng lẽ anh ta không nhớ bảy năm trước giữa mình và anh ta…”
Vũ Nhi không hề biết người gặp nạn trên cao tốc trong lúc cô đi sang Anh du học lại chính là Hàn Dương Phong, anh ta đã hoàn toàn mất trí nhớ.

“Haizz… Có nhớ đi nữa anh ta sẽ chắc chắn không nhận Bảo Bảo là con của hắn ta.”
“Không! Bảo Bảo là con của tôi.”
Đúng rồi! Hàn Dương Phong mất trí nhớ thì làm sao có thể biết được Bảo Bảo chính là kết quả tình một đêm của anh ta và Diệp Vũ Nhi cơ chứ?
“Vũ Nhi, cô bình tĩnh lại đi! Sao lại kích động đến thế?”
“Bảy năm trước, hôm ấy là sinh nhật của anh ta tôi tính tặng bánh kem để làm sinh nhật bất ngờ cho anh ta.

Nhưng không ngờ người bất ngờ lại là tôi…”
“Vũ Nhi cô kể tiếp đi.”
“Tôi nhìn thấy anh ta và cô bạn thân của tôi cùng nằm trên chiếc giường của tôi và anh ấy từng chung sống một thời gian dài.

Anh ta đã cắm sừng tôi.

Tên đàn ông khốn kiếp như hắn ta không thể là cha của con trai tôi được.”
“Vậy cha của Bảo Bảo là ai? Cô không biết sao?”
Cái tên Hàn Dương Phong này thật là… Chẳng lẽ Vũ Nhi lại nói cho anh biết anh chính là cha của Bảo Bảo sao.

Vũ Nhi im lặng không nói thêm lời nào về vấn đề này.

“Tổng giám đốc, nếu không còn việc gì nữa tôi xin phép quay về phòng làm việc.”
“Cô đợi một lát!”
“Có chuyện gì vậy?”

“Tối nay, bảy giờ tối tập đoàn của chúng ta có hẹn ăn tối cùng đối tác công ty truyền thông Diamond.

Tôi muốn cô cùng tôi đi gặp khách hàng.”
“Được!”
“Bây giờ cô có thể ra ngoài rồi.”
“Tôi xin phép tổng giám đốc.”
Sau khi Vũ Nhi đi ra ngoài, Hàn Dương Phong gọi điện cho một người bạn của mình là chủ nhà hàng A.

“Xin chào Thẩm Minh!”
“Hàn Dương Phong, hôm nay ngày đẹp trời sao cậu tìm đến tôi thế?”
“Cậu trang trí giúp tôi một bàn tiệc hai người, nhớ là phải thật là lãng mạn đấy nhé! À còn phải chuẩn bị thêm nhiều món ăn sang trọng nữa đấy.”
Á! Á! Hàn Dương Phong này tính bắt cá hai tay hay sao đã có vị hôn thê lại còn muốn hẹn hò với Vũ Nhi cơ chứ?
“Hàn Dương Phong, cậu định cầu hôn Thiên Ngân sao?”
“Tôi nói thì cậu cứ làm đi, không cần phải thắc mắc nhiều làm gì?”
Tít! Tít! Tít!
“Hàn Dương Phong cậu có cần phải nặng lời với tôi như thế không?”
“Alo, Hàn Dương Phong cậu còn đó không?”
Tiểu Vy ngồi một bên thấy Thẩm Minh có chút bực tức nên hỏi.

“Thẩm Minh, anh có chuyện gì mà bực tức thế?”
“Hàn Dương Phong vừa gọi điện thoại nhờ anh giúp cậu ta chuẩn bị một bàn tiệc hai người lại còn trang trí lãng mạn.”
“Chắc là anh ấy cầu hôn Thiên Ngân đấy!”
Tiểu Vy đánh yêu Thẩm Minh một cái rồi nói.

“Anh này, anh phải vui mừng vì chúng ta sắp được ăn đám cưới thế kỷ chứ.

Sao anh lại bực tức như thế?”
“Tiểu Vy, em nói đúng!”
“Em sẽ gọi báo Thiên Ngân để cậu ấy chuẩn bị cho thật đẹp mới được!”
“Ừ! Anh sẽ đi chuẩn bị bàn tiệc cho thật chu đáo đây.”
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại của Thiên Ngân vang lên.

“Thiên Ngân, tớ có việc quan trọng muốn nói cậu biết này.”
“Có việc gì quan trọng thế Tiểu Vy? Tớ đang đi shopping mua ít đồ.”
“Cậu đi với anh Hàn hả?”
“Không tớ đi một mình.

Có chuyện gì thế?”
“Chắc là anh ấy đang bận chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay đây mà.”

“Bữa tiệc?”
“Đúng rồi Thiên Ngân.

Vừa rồi anh ấy mới gọi cho Thẩm Minh nhờ anh ấy chuẩn bị một bàn tiệc hai người đã vậy lại còn dặn anh ấy trang trí cho thật lãng mạn.

Tớ nghĩ tối nay anh ấy sẽ cầu hôn cậu đó Thiên Ngân.”
“Cậu nói thật sao Tiểu Vy?”
“Tớ vừa nghe Thẩm Minh nói lại này.”
“Vậy tớ phải chuẩn bị thật đẹp mới được.”
“Đúng rồi Thiên Ngân! Đêm nay cậu phải thật là đẹp nhé!”
“Cảm ơn cậu nhé Tiểu Vy!”
“Không có gì! Bọn tớ chờ thiệp từ cậu nhé!”
“Sao có thể thiếu cậu được chứ! Tớ tắt máy trước nhé!”
“Cậu chuẩn bị cho thật đẹp nhé!”
“Tớ biết rồi! Bye Bye Tiểu Vy!”
Haizz… Vậy là mọi sự chuẩn bị của Hàn Dương Phong dành cho Vũ Nhi tối nay đã bị Thiên Ngân biết rồi.

Đã vậy Thiên Ngân còn nghĩ Hàn Dương Phong sẽ cầu hôn mình nữa chứ.

Hàn Dương Phong đã nhờ trợ lý của mình đặc nhà thiết kế may riêng cho Vũ Nhi một chiếc đầm thật là xinh xắn.

Hàn Dương Phong nhấn nút gọi Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, cô vào phòng tôi có việc.”
“Tôi biết rồi!”
Vũ Nhi vào phòng làm việc của Hàn Dương Phong.

“Hàn Dương Phong, anh tìm tôi có chuyện gì nữa đây?”
Hàn Dương Phong lấy một chiếc túi bên trong có đựng cái váy mà anh đã đặt nhà thiết kế may riêng cho Vũ Nhi.

“Tối nay cô mặc chiếc váy này nhé!”
Vũ Nhi mở ra xe, cô ngạc nhiên.

“Hàn Dương Phong, đi gặp khách hàng thôi có cần phải mặc chiếc váy cầu kì như thế này không?”
“Tôi bảo cô mặc thì cô cứ mặc đi.

À còn nữa, bảy giờ tối tôi sẽ đón cô.”
“Đón…đón tôi sao?”
“Sao? Có chuyện gì à?”
“Không… không…”
“Được! Vậy cô ra ngoài làm việc đi.”
“Tôi xin phép!”
Vũ Nhi ra ngoài tiếp tục làm công việc của mình.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Vũ Nhi mở điện thoại ra xem đã hết giờ làm việc, cô nhanh chóng về nhà chuẩn bị tối nay còn đi gặp khách hàng cùng với Hàn Dương Phong.

Vũ Nhi không biết Hàn Dương Phong lấy cớ gặp khách hàng chỉ là muốn hẹn hò cùng cô.

Thiên Ngân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, cô ăn mặc thật đẹp.

Bảy giờ tối.

Ting! Ting! Ting!
Tiếng chuông cửa nhà Vũ Nhi vang lên.

“Chờ tôi một lát!”
“Mẹ đi ăn cùng chú Phong hả? Cho con theo với có được không?”
“Bảo Bảo ngoan, hôm nay mẹ cùng chú Phong đi gặp khách hàng nên không thể đưa con đi cùng được.

Bảo Bảo ở nhà ngoan nhé! Mẹ đi một lát sẽ về ngay.”
Vũ Nhi vừa mở cửa ra, Bảo Bảo đã chạy đến ôm người Hàn Dương Phong.

“A… Chú Phong…”
“Bảo Bảo dạo này học hành như thế nào rồi?”
“Dạ con vẫn đứng top đầu ở trường ạ!”
Hàn Dương Phong đưa tay xoa đầu Bảo Bảo.

“Bảo Bảo giỏi quá!”
“Bảo Bảo ở nhà ngoan nhé! Mẹ đi một lát sẽ về ngay!”
“Dạ!”
“Bảo Bảo ngoan chú sẽ mua quà cho con nhé!”
“Dạ! Con cảm ơn chú ạ!”
Hàn Dương Phong cùng Vũ Nhi lên xe đi đến nhà hàng A.

Xe ổn định, chạy một đường đã đến nhà hàng A.

Vừa vào bên trong nhà hàng, Hàn Dương Phong đã thấy Thiên Ngân đã ngồi đợi sẵn anh tại bàn tiệc mà anh đã nhờ Thẩm Minh chuẩn bị.

“Chắc chắn Thẩm Minh đã nói chuyện này với Tiểu Vy.”
Hàn Dương Phong biết chắc Thẩm Minh đã nói cho Tiểu Vy nên Thiên Ngân mới biết sự chuẩn bị này.

“Hàn Dương Phong, anh đến rồi à?”
“Thiên Ngân sao em lại ở đây?”
“Hàn Dương Phong chẳng phải hôm nay anh cầu hôn em sao?”
“Thiên Ngân, ai nói với em vậy?”
Vũ Nhi cảm thấy khó chịu khi Hàn Dương Phong hẹn hò cùng Thiên Ngân lại hẹn cô ra để chứng kiến cảnh tượng này.

“Hàn Dương Phong, hôm nay anh kêu tôi ra đây để chứng kiến cảnh anh cầu hôn vị hôn thê của anh à?”
“Đây là khách hàng mà anh muốn tôi đi gặp cùng anh sao?”
“Anh thật là…”
“Tôi xin phép! Tôi về trước.”
Hàn Dương Phong không biết phải xử lý chuyện này như thế nào.

“Vũ Nhi, cô đứng im đó.”
Cài đặt.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 31: 31: Kỳ Đà Bất Đắc Dĩ


Vũ Nhi cảm thấy Hàn Dương Phong thật quá đáng khi kêu cô đến đây chỉ để nhìn hai người bọn họ thể hiện tình cảm.

“Anh bảo tôi đứng im làm gì?”
“Tôi bảo cô đứng lại thì cô đứng đi.

Hỏi nhiều làm gì?”
Vũ Nhi rất tức giận nhưng cũng không thể cãi lời anh ta.

Trong đầu Vũ Nhi lóe lên một suy nghĩ.

“Hay là mình cứ nhắm mắt làm ngơ mặc kệ hai người bọn họ làm gì.

Nếu mình bỏ đi về lúc này không may lại bị anh ta trừ lương thì mình và Bảo Bảo biết làm sao đây.”
“Vũ Nhi, mày phải hết sức bình tĩnh.

Không được nóng vội.”
“Vũ Nhi, tao tin mày làm được mà.”
Vũ Nhi vừa suy nghĩ vừa tự trấn an bản thân mình.

Vũ Nhi lấy lại bình tĩnh của cô thư ký trưởng dù sao hôm nay Hàn Dương Phong cũng hẹn cô đi gặp khách hàng.

Hàn Dương Phong cảm thấy rất khó xử khi đứng trước tình thế như vậy.

Một bên là vị hôn thê, một bên là người con gái mà anh có tình cảm.

Hàn Dương Phong rất muốn rời đi nhưng anh không thể làm như vậy được, anh phải ngồi lại nói chuyện với Thiên Ngân.

“Hàn Dương Phong, cảm ơn anh đã kỳ công chuẩn bị bữa tiệc này cho em.”
Hàn Dương Phong biết là Thiên Ngân đang hiểu lầm nhưng anh không biết giải thích sao cho vị hôn thê của anh hiểu được.

“Chỉ là bữa tiệc đơn giản thôi, em không cần phải cảm ơn anh đâu Thiên Ngân.”
“Dù sao em cũng cảm ơn anh đã làm bữa tiệc này dành riêng cho em.”

“Không phải vậy đâu.

Em đừng hiểu nhầm.”
“Hiểu nhầm gì anh? Em biết là anh sẽ đến rồi cuối cùng đường nào không gọi em đến sau.

Nên em biết được điều này đã đến trước đợi anh nè.”
Hàn Dương Phong cũng không thể nói thẳng rằng đây là bữa tiệc dành riêng cho anh và Vũ Nhi.

Anh ta đằng im lặng coi như những lời Thiên Ngân nói là sự thật.

“Hôm nay anh làm bữa tiệc nho nhỏ này có điều gì muốn nói với em à.”
“Không.

Anh chỉ là thấy tình cảm hai đứa mình cần thêm những bữa tiệc như thế này thôi.”
Thiên Ngân mỉm cười vì thấy người đàn ông như Dương Phong thật chu đáo.

Còn biết hâm nóng lại tình cảm của cả hai.

Còn về Vũ Nhi cô ta cảm thấy bữa tiệc này giống như Hàn Dương Phong sắp đặt sẵn để cho cô chứng kiến.

“Thật hết đường nói mà.

Kêu mình ra đây để chứng kiến cả hai mặn nồng, hâm nóng lại tình cảm sao?”
“Nhìn lại quả thật mình và Thiên Ngân là hai bờ vực khác nhau.

Cô ta nhà giàu, xinh đẹp lại còn tài giỏi.

Còn mình cũng chỉ là một thư ký thôi.”
“Chưa kể đến mình cũng chỉ là trong lúc nhất thời va phải nhau.

Còn cô ta được chọn lựa kỹ càng mới là vị hôn thê của Dương Phong.”
Vũ Nhi rơi vào trầm tư suy nghĩ về mình và Thiên Ngân thì bỗng nhiên có tiếng ai đó gọi cô ấy.”
“Cô gì đó ơi.

Cô gì đó.”
Vũ Nhi không nghe thấy tiếng gọi cho đến khi bị thu hút bởi những cái vẫy tay của Thiên Ngân.

“Tôi nghe ạ.”
“Cô là gì với Dương Phong thế.”
“Tôi… Tôi…”
“Nghe nói Dương Phong mới có một thư ký mới thật tài giỏi.

Không biết có phải là cô không?”
“Ừm.

Là tôi.

Tôi là Vũ Nhi, thư ký trưởng mới của công ty tổng giám đốc Hàn.”
“À thì ra là cô.

Vậy sau này nhờ cô chăm sóc Dương Phong nhiều nhé.

Nhớ chú ý anh ấy giúp tôi.”
Cắt ngang buổi trò chuyền của Vũ Nhi và Thiên Ngân là các món ăn đãn được bày ra trên bàn.

“Ăn đi Thiên Ngân.

Đồ ăn ra rồi.

Ăn chứ không ngụi sẽ mất ngon.”
“Em biết rồi Dương Phong.

Mà em nói này nè.

Anh xem thử có được không?”
“Dùng bữa đi em.

Có gì nói sau nếu không quan trọng Thiên Ngân nhé.”
“Này quan trọng lắm Dương Phong à.

Liên quan đến hai chúng ta đấy.”
“Vậy em nói đi.”
“Mình cũng quen nhau lâu rồi, cả giới truyền thông và các mối quan hệ của cả hai nhà đều biết cả.”
“Ý em là sao?”
“Vậy mình nên bàn đến chuyện kết hôn rồi Dương Phong à.”
“Bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp đâu Thiên Ngân.”
Nói xong Dương Phong ngước mặt nhìn Vũ Nhi.

Anh ta bắt gặp được ánh mặt có chút u sầu ở bên trong đó.

Cũng thầm nghĩ trong lòng.

“Tại sao hôm nay đáng lẽ người đối diện là Vũ Nhi chứ.

Sao bây giờ lại là Thiên Ngân.”
“Còn thêm kết hôn nữa.

Sao đủ chuyện hết vậy.”
Thiên Ngân thấy Dương Phong trả lời mà không đúng ý mình liền gặn hỏi.

“Thế thích hợp là khi nào?”
“Nhưng bây giờ chưa phải là lúc đó Thiên Ngân.

Sắp tới anh có rất nhiều việc cần giải quyết không thể bận tâm đến điều gì khác cả.”
“Lúc nào anh cũng lấy lý do là công việc, công việc.

Còn lý do nào khác nữa không?”
Vẻ mặt của Thiên Ngân bắt đầu thay đổi vì Dương Phong trả lời cô kiểu tránh né, không tính chuyện hôn sự với cô.

“Nói thật là sắp tới công ty có rất nhiều hạng mục cần anh đích thân giải quyết.

Anh không thể bị phân tâm được.”
“Em không cần biết chuyện của anh như thế nào.

Vậy khi nào anh giải quyết xong thì mình kết hôn.

Hay anh lại tính nói không biết khi nào mới hết việc để anh giải quyết.”
“Thật sự là công việc sắp tới rất quan trọng đối với công ty.

Mà tại sao em lại muốn kết hôn vào bây giờ.

Trước đây anh chưa từng nghe em nhắc đến.”
“Vì mình cũng quen lâu rồi, với lại em và anh đã được cả hai gia đình đồng ý.

Nếu em và anh kết hôn không chỉ là mình có nhau mà còn có lợi ích cho cả công ty của hai nhà.

Điều nay anh hiểu rõ hơn ai hết mà.”
“Anh hiểu nhưng bây giờ chưa phải là lúc đâu Thiên Ngân à.”
Dương Phong liên tục từ chối lời đề nghị kết hôn của Thiên Ngân.

Lấy cái cớ công việc để hoãn lại nhưng thực ra anh ta đã phải lòng Vũ Nhi.

Vốn dĩ cuộc hôn nhân này đã được cha anh ta và cha của Thiên Ngân sắp đặt sẵn.

Anh thì vì làm cho cha mình vui lòng nên mới đồng ý quen với Thiên Ngân.

Cho đến khi Vũ Nhi xuất hiện đã làm anh ta phải suy nghĩ lại.

Dường như anh đã thích cô thư ký Vũ Nhi rồi..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 32: 32: Điều Tra Single Mom


Việc Hàn Dương Phong né tránh kết hôn với Thiên Ngân đã làm cho linh cảm của người phụ nữ mách bảo rằng.

“Chắc là Hàn Dương Phong đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài.”
“Chẳng lẽ…”
Thiên Ngân đưa mắt nhìn về phía Vũ Nhi đang đứng sau lưng Hàn Dương Phong.

“Chẳng lẽ cô gái đằng sau là người mà khiến cho Hàn Dương Phong né tránh kết hôn với mình sao?”
“Không được mình phải điều tra xem cô ta là ai mà Hàn Dương Phong lại để mắt đến được.”
Hàn Dương Phong nhìn theo ánh mắt của Thiên Ngân thì thấy cô đang nhìn chăm chú Vũ Nhi.

Gương mặt anh đen sì lại, lạnh lùng thoát ra một câu.

“Thiên Ngân, anh có việc gấp phải đi.

Anh bảo tài xế đưa em về nhé!”
“Hàn Dương Phong, anh có việc thì đi trước đi.

Em muốn ở lại đi chơi cùng Tiểu Vy một lát, anh không cần phải bảo tài xế đến đón em đâu.”
“Vậy em về cẩn thận nhé! Anh đi trước.”
Hàn Dương Phong nhìn về phía Vũ Nhi nhếch mày như ra hiệu rời khỏi đây cùng anh ta.

Vũ Nhi là một thư ký trưởng của Hàn Dương Phong, dù sao cũng đã làm việc với anh ta cũng một thời gian nên Vũ Nhi đều hiểu những cử chỉ của anh ta.

Nói xong, Hàn Dương Phong cùng Vũ Nhi rời đi.

Hàn Dương Phong và Vũ Nhi rời đi, để lại Thiên Ngân ngồi trên bàn tiệc đó một mình.

Cô rất tức giận vì sự việc đã xảy ra vào tối nay.

“Chẳng phải Tiểu Vy nói tối nay Hàn Dương Phong sẽ cầu hôn mình sao? Nhưng sao khi nói đến việc kết hôn, anh ta đều né tránh như vậy?”
“Không được mình phải hỏi Tiểu Vy cho ra lẽ mới được.”
Thiên Ngân lấy điện thoại tìm tên Tiểu Vy rồi nhấn gọi.

Điện thoại đổ chuông một lúc sau đầu dây bên kia mới trả lời cô.

“Thiên Ngân, cậu gọi để đưa thiệp cho tớ đấy à? Mới đây mà nhanh thế.”
Tiểu Vy nghe điện thoại với tâm trạng vui vẻ, cô cứ ngỡ mình sẽ được ăn đám cưới thế kỹ.

Nhưng…
Thiên Ngân trả lời với một tâm trạng nghe như có vẻ rất là thất vọng.

Cô đã trông chờ đến việc kết hôn với Hàn Dương Phong đã lâu lắm rồi.

“Tiểu Vy, cậu rảnh không? Tớ muốn gặp cậu một chút có được không?”
“Thiên Ngân, cậu sao thế? Nghe giọng cậu có vẻ không được vui vậy.”
“Tớ có một chút chuyện.

Cậu có thể đến gặp tớ một chút được không?”
“Được, được! Cậu ở đâu tớ sẽ đến ngay.”
“Tớ đang ở nhà hàng của Thẩm Minh.”
“Tớ sẽ đến ngay! Thiên Ngân cậu chờ một lát.”
Tít! Tít! Tít!
Tiểu Vy chỉ nhận lại ba tiếng tít xem như là kết thúc cuộc gọi.

Cô không hề nhận lại được câu trả lời tiếp theo của Thiên Ngân.

“Thiên Ngân, cậu ấy bị làm sao vậy chứ?”
“Chẳng phải tối nay Hàn Dương Phong đã chuẩn bị bữa tiệc cầu hôn cậu ấy sao?”
“Nhưng sao nghe giọng Thiên Ngân có vẻ không được vui nhỉ?”
“Trước giờ mình chưa từng thấy cậu ấy buồn như vậy.

Nhất định đã có chuyện gì xảy ra với cậu ấy.

Mình phải đến đó ngay thôi.”
Tiểu Vy cảm thấy lo lắng cho cô bạn thân của mình là Thiên Ngân.

Cô lập tức sửa soạn đi đến nhà hàng A.

Nhà hàng A.

Tiểu Vy vừa bước vào trong đã thấy Thiên Ngân ngồi uống rượu một mình ngay trên bàn tiệc mà Hàn Dương Phong đã nhờ Thẩm Minh chuẩn bị cho tối nay.

Tiểu Vy nhanh chóng đi đến chỗ Thiên Ngân để hỏi chuyện.

“Thiên Ngân, sao cậu lại uống rượu một mình thế?”
Thiên Ngân đang gục mặt xuống bàn, nghe tiếng nói đã nhận ra giọng Tiểu Vy nên cô ngước mặt lên.

Đôi mắt Thiên Ngân lúc này đã mắt ngắn mắt dài, Tiểu Vy không khỏi lo lắng cho bạn thân của mình.

“Thiên Ngân, cậu bị làm sao thế?”
“Hàn Dương Phong, anh ấy không đến sao?”

Thiên Ngân bất ngờ ôm Tiểu Vy rồi khóc như một đứa trẻ bị giành mất đồ chơi.

“Thiên Ngân, cậu bình tĩnh nói cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra được không?”
Thiên Ngân lấy lại bình tĩnh rồi nói chuyện với Tiểu Vy.

“Hàn Dương Phong, anh ấy…”
“Hàn Dương Phong làm sao? Cậu nói cho tớ nghe đi.”
“Anh ấy né tránh việc kết hôn với mình.”
“Sao lại có thể?”
“Mình nghĩ anh ấy đã có người con gái khác nên khi mình đề cập tới việc kết hôn anh ta đều né tránh một cách vô cớ.”
“Chẳng phải Hàn Dương Phong đặt bàn tiệc tối nay để cầu hôn cậu hay sao?”
“Mà sao cậu lại nghĩ anh ta có người con gái khác thế Thiên Ngân?”
“Lúc nãy, Hàn Dương Phong có đi cùng một người con gái khác đến đây.

Mình hỏi thì anh ấy bảo cô ấy là thư ký mới của anh ấy.”
“Cậu không biết việc Hàn Dương Phong thay thư ký sao Thiên Ngân.”
“Tớ không, nhưng cô gái lúc nãy tớ vẫn rất nghi chính cô ấy nên Hàn Dương Phong mới né tránh kết hôn với tớ như vậy.”
“Cô ấy chỉ là thư ký thì làm sao có thể là đối thủ của cậu chứ Thiên Ngân.

Được rồi để tớ điều tra người con gái ấy giúp cậu.”
“Cậu biết cô ấy sao?”
“Tớ có một người em làm việc ở công ty Hàn Dương Phong, tớ sẽ giúp cậu điều tra cô ấy.”
“Được! Vậy nhờ Tiểu Vy cả nhé!”
“Thôi cũng muộn rồi.

Tớ đưa cậu về nhà nhé Thiên Ngân.”
“Ừm!”
Sau khi bày tỏ nỗi lòng với Tiểu Vy thì Thiên Ngân cảm thấy tâm trạng của mình đã khá hơn nhiều.

Tiểu Vy đưa Thiên Ngân vào tới nhà yên tâm rồi cô mới yên tâm đi về.

“Thiên Ngân, cậu nghỉ ngơi đi nhé!”
“Cảm ơn cậu Tiểu Vy!”
“Không cần phải khách sáo với tớ như thế đâu.”
Tiểu Vy sau khi về đến nhà đã lấy điện thoại gọi cho người em của mình là Vân Anh để hỏi về thông tin của Vũ Nhi.

“Vân Anh, em ngủ chưa? Chị hỏi một tí được không?”
“Em đang lướt weibo xem tin tức, chị có việc gì muốn hỏi em thế?”

“À! Chị nghe nói sếp Hàn em vừa mới thay thư ký phải không?”
“Đúng rồi chị! Chị Vũ Nhi đã làm vị trí thư ký cũng được một thời gian rồi, mà có chuyện gì thế chị?”
“Em có biết thông tin gì về cô ấy không?”
“Chị ấy giấu thông tin bản thân rất kín đáo nên em không thể biết.

À mà hôm trước em đi công viên chơi thì biết được chị ấy đã có một bé trai khoảng chừng bảy tuổi.

Hình như cô ấy là mẹ đơn thân.”
“Em nói sao? Cô ấy có con sao?”
“Đúng rồi chị! Chị sao thế?”
“À không sao! Em còn biết thêm thông tin gì không?”
“Em không rõ về chị ấy lắm!”
“Chị cảm ơn em nhé! Chúc em gái chị ngủ ngon nha!”
“Tiểu Vy, chị cũng ngủ thật ngon nhé!”
Tiểu Vy gọi điện thoại cho Thiên Ngân để nói về thông tin của Vũ Nhi.

“Thiên Ngân, cậu ngủ chưa?”
“Tớ chưa.

Có việc gì thế?”
“Tớ đã điều tra được cô gái lúc nãy là một người mẹ đơn thân.”
“Cậu nói sao cô ấy đã có con rồi sao?”
“Đúng vậy! Nên cậu yên tâm đi nhé! Cô ta làm sao có thể là đối thủ của cậu được chứ.”
“Tiểu Vy mình cảm ơn cậu nha! Hôm nào rãnh mình mời cậu đi ăn nhé!”
“Ơn nghĩa gì chứ.

Cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
Thiên Ngân sau khi biết Vũ Nhi là mẹ đơn thân thì cô cũng đã yên tâm hơn phần nào..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 33: 33: Vũ Nhi Cô Là Ai


Vũ Nhi sau khi về nhà, cô cũng suy nghĩ rất nhiều về chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

Ting! Ting!
“Vũ Nhi, cô ngủ chưa?”
“Chuyện lúc nãy chỉ là hiểu lầm, cô đừng suy nghĩ nhiều nhé!”
Hàn Dương Phong đã nhắn tin cho Vũ Nhi để giải thích chuyện lúc nãy.

Dù sao chuyện lúc nãy cũng là lỗi do anh.

“Khi nào thấy tin nhắn thì trả lời tôi nhé Vũ Nhi.”
Vũ Nhi đã giả bộ làm ngơ như không thấy tin nhắn của Hàn Dương Phong nhưng anh vẫn kiên trì nhắn tin cho cô.

Trong đầu của Vũ Nhi rất nhiều suy nghĩ khiến cô phải đau đầu.

“Nếu anh ta đã có vị hôn thê thì mình không nên xuất hiện trước mặt anh ta như vậy.”
“Chẳng lẽ anh ta không nhớ anh ta với mình đã xảy ra chuyện gì vào bảy năm trước sao?”
“Mình không thể làm việc ở công ty anh ta được nữa.

Nếu không khí không thoải mái thì công việc nhất định không thể hoàn thành tốt được.”
Vũ Nhi nhìn sang Bảo Bảo, cậu bé đã ngủ rất say sưa rồi.

Nhưng khi nghĩ đến tiểu bảo bối của mình cha cô nên cô không thể từ bỏ một công việc tốt như vậy.

“Nhưng nếu mình nghỉ việc ở đó thì Bảo Bảo và cha biết sẽ như thế nào đây?”
“Dù sao đây cũng là một công việc tốt nhất ở thành phố này rồi.

Thôi thì sau này mình sẽ tránh né anh ta để tránh bị hiểu lầm là kẻ thứ ba.”
Vũ Nhi trầm ngâm suy nghĩ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau.

Từng tia nắng len lỏi qua rèm cửa sổ chiếu rọi thẳng vào mắt Vũ Nhi.

Cô biết vậy là đã bắt đầu một ngày mới.

Vũ Nhi thật sự không muốn đi làm ở công ty Hàn Thiên một chút nào nữa nhưng vì đồng tiền mưu sinh cô không thể từ bỏ công việc này được.

Cũng như mọi hôm, sau khi thức giấc Vũ Nhi đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân xong sẽ đi chuẩn bị bữa ăn sáng cho hai mẹ con.

Vũ Nhi muốn đánh thức Bảo Bảo dậy nhưng thấy cậu bé ngủ say sưa với lại cũng còn khá sớm nên cô đi chuẩn bị bữa ăn sáng.

“Bảo Bảo, dậy đi cục cưng của mẹ!”
Sau khi chuẩn bị xong bữa ăn sáng, Vũ Nhi đi vào phòng kéo rèm cửa sổ rồi đi đến giường ngủ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn vào má của Bảo Bảo như muốn gọi cậu bé dậy.

“Bảo bối của mẹ dậy thôi nào! Hôm nay mẹ có nấu món mà con thích đấy!”
Bảo Bảo bật dậy nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt rồi ra ngoài dùng bữa sáng mà Vũ Nhi đã chuẩn bị.

“Bảo Bảo ơi! Mau ra ăn sáng rồi đi học thôi con.”
“Dạ! Con ra ngay.”
Bảo Bảo nhanh chóng ra khỏi phòng rồi ngồi vào bàn để dùng bữa sáng.

“Bảo Bảo, hôm nay mẹ có nấu món súp hải sản mà con thích nhất đấy!”
Bảo Bảo múc một muỗng đưa vào miệng, hương vị rất ngon, cậu bé rất thích khi được ăn món này lại còn chính tay Vũ Nhi nấu cho cậu bé ăn.

“Ngon lắm mẹ ơi!”
“Con cảm ơn mẹ ạ!”
“Ông cụ non này, nay lại học đâu ra cái tính khách sáo với mẹ như vậy chứ?”
Bảo Bảo không nói gì chỉ mỉm cười rồi tiếp tục thưởng thức món súp mà mình yêu thích nhất.

“Mẹ ơi!”
“Sao thế bảo bối của mẹ?”
“Hôm qua mẹ với chú Phong đi chơi có vui không ạ?”
Vui gì mà vui chứ.

Ai mà vui khi thấy người đàn ông lấy đi lần đầu của mình rồi làm ngơ như chẳng quen biết gì chứ.

Vũ Nhi không biết trả lời như thế nào nên trả lời né tránh câu hỏi của Bảo Bảo.

“Bảo Bảo con ăn nhanh rồi đi học kẻo muộn đấy!”
Vẻ mặt Bảo Bảo có chút không vui khi không được nghe câu trả lời từ Vũ Nhi.

“Dạ!”
Bảo Bảo dùng xong bữa sáng thì chuẩn bị cặp sách để đến trường.

“Đi học thôi bảo bối của mẹ!”
“Dạ!”
Cũng như mọi ngày Vũ Nhi đưa bảo bối của mình đến trường, sau đó cô mới đến công ty.

Cũng là đến công ty để làm nhưng hôm nay tâm trạng của cô không giống như mọi ngày.

“Vũ Nhi, hôm nay con đi làm sớm thế?”

Vũ Nhi vừa đến cổng công ty đã gặp chú bảo vệ.

“Con đưa Bảo Bảo đi học nên con đi làm sớm luôn ạ!”
“Sắc mặt con hôm nay sao thế? Cơ thể con không tốt à?”
“Dạ con không sao ạ! Con đi trước.”
Vũ Nhi mang trên mặt sắc mặt mệt mỏi không có chút tâm trạng nào để làm việc nhưng cô phải cố gắng vì đồng tiền.

Phòng làm việc của Hàn Dương Phong.

“Không biết Vũ Nhi đã thấy tin nhắn của mình chưa? Tại sao cô ấy lại không trả lời tin nhắn của mình chứ?”
“Có lẽ Vũ Nhi, cô ấy đã hiểu lầm mình rồi.”
Hàn Dương Phong cảm thấy Vũ Nhi dường như muốn né tránh anh nên không trả lời tin nhắn.

Hàn Dương Phong cảm thấy trong lòng có chút mất mát khi Vũ Nhi không trả lời tin nhắn của anh.

Hàn Dương Phong châm một điếu thuốc, anh hút một hơi sau đó thở ra những làn khói mờ ảo.

“Gọi Vũ Nhi vào phòng gặp tôi có chút chuyện.”
“Tôi biết rồi thưa tổng giám đốc.”
Hàn Dương Phong ấn nút điều khiển nhân sự gọi Vũ Nhi vào phòng làm việc.

“Vũ Nhi, tổng giám đốc có việc cần gặp chị.”’
“Tôi biết rồi!”
Vũ Nhi từ khi chuyện xảy ra cô không muốn gặp mặt Hàn Dương Phong nhưng cô cũng không thể tránh né anh ta mãi như vậy được.

Cô đi về phía phòng làm việc của Hàn Dương Phong.

Cốc! Cốc! Cốc!
“Vào đi!”
Hàn Dương Phong không cần nghe tiếng cũng đã biết Vũ Nhi là người gõ cửa.

Vũ Nhi mở cửa bước vào, cô cố gắng hết sức lấy lại bình tĩnh rồi nói chuyện với Hàn Dương Phong.

“Tổng giám đốc, anh gọi tôi có việc gì?”
“Vũ Nhi, tôi muốn xin lỗi cô chuyện hôm qua.

tất cả chỉ là hiểu lầm.

Thật ra là…”
Hàn Dương Phong chưa kịp nói dứt câu, Vũ Nhi đã chen ngang câu nói của anh.

“Tổng giám đốc, nếu không có chuyện gì nữa tôi xin phép quay về phòng làm việc.”
Vũ Nhi không cần chờ sự cho phép của Hàn Dương Phong cô đã quay lưng đi về phòng làm việc của mình.

Hàn Dương Phong quyết định sẽ điều tra một lần nữa về quá khứ của Vũ Nhi.

Anh gọi điện thoại cho trợ lý của mình để hỏi kết quả.

“Alo Sở Trạch, chuyện tôi nhờ cậu điều tra tới đâu rồi?”
“Hàn Dương Phong, tôi vẫn đang điều tra.

Nhưng có chuyện này tôi muốn nói cho cậu biết.”
“Chuyện gì cậu nói nhanh đi?”
“Giữa cậu và Vũ Nhi có mối quan hệ từ trước đó.”
“Sở Trạch, cậu nói rõ xem nào.”
“Hàn Dương Phong, không lâu nữa cậu sẽ biết được sự thật.”
Sở Trạch vừa nói xong đã tắt máy.

“Alo…”
“Sở Trạch, cậu còn ở đó không?”
Tít! Tít! Tít!
Hàn Dương Phong chỉ nhận lại ba tiếng tít.

“Tên Sở Trạch này, cậu ta nói gì vậy chứ?”
“Mình với Vũ Nhi có quen biết nhau sao?”
“Tại sao mình lại không nhớ gì đến Vũ Nhi nhỉ?”.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 34: 34: Tìm Hiểu Sự Thật


Hàn Dương Phong cảm nhận được cơn đau đầu khi anh cố gắng nhớ lại giữa anh và Vũ Nhi có mối quan hệ như thế nào.

Hàn Dương Phong ôm đầu sau đó lẩm bẩm trong miệng.

“Tại sao?”
“Tại sao mình không thể nhớ được chuyện giữa mình và Vũ Nhi?”
“Tại sao mình lại có cảm giác đau đầu khi cố gắng nhớ lại chuyện quá khứ chứ?”
Lúc này trong đầu Hàn Dương Phong nảy lên rất nhiều suy nghĩ nhưng anh không biết phải làm sao để có thể giải đáp thắc mắc của mình.

Hàn Dương Phong quyết định sau khi tan làm sẽ đến nhà Vũ Nhi để giải quyết vụ hiểu lầm hôm qua và tìm hiểu sự thật về bảy năm trước.

Vũ Nhi tan làm vừa về đến nhà thì Thiên Vương đã đợi sẵn cô ở trước cửa nhà.

Vũ Nhi bất ngờ khi thấy hắn ta xuất hiện ở đây.

“Vũ Nhi, em về rồi sao?”
“Thiên Vương, sao anh biết tôi ở đây?”
Thiên Vương với vẻ mặt kêu ngạo trả lời.

“Đối với Thiên Vương này không có gì là khó.”
“Anh tới đây làm gì?”
“Vũ Nhi à, không lẽ em không mời anh vào nhà uống ly nước được sao? Khách đến nhà không bánh thì cũng trà chứ.”
Vũ Nhi đành phải mời Thiên Vương vào nhà dùng nước.

Vũ Nhi đi xuống bếp nấu nước để pha trà.

Cô rót một ly trà để mời Thiên Vương.

“Anh uống trà đi.”
“Cảm ơn em.”
Thiên Vương vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay của Vũ Nhi.

Vũ Nhi không kịp phản ứng hai tay đã bị Thiên Vương nắm chặt.

“Anh thả tôi ra!”
Vũ Nhi la lớn làm cho Bảo Bảo từ trong chạy ra ngoài.

“Mẹ ơi! Có chuyện gì thế ạ?”
“Chú này là ai vậy mẹ?”
Bảo Bảo nhìn sơ qua đã biết người đàn ông này chính là người xấu.

“Chú là người xấu, chú buông mẹ con ra.”
“Vũ Nhi, em thật là biết cách dạy con đó.”
“Cậu nhóc à, chú chỉ mượn mẹ con một lát thôi mà.”
Bảo Bảo liên tục đánh vào người của Thiên Vương.

“Anh mau buông tôi ra!”
“Mẹ ơi! Mẹ có đau lắm không?”
“Chú là người xấu, mau thả mẹ con ra!”
Thiên Vương cố tình dùng chân hất văng Bảo Bảo sang một bên.

“A… Con đau quá…”
“Bảo Bảo, con có sao không?”
“Bảo Bảo…”
Vũ Nhi đau xót khi thấy Bảo Bảo bị hất văng sang một bên.

“Thiên Vương, anh mau buông tôi ra.”
“Nếu em đồng ý ký kết bản hợp đồng anh sẽ buông em ra.”
Vũ Nhi ậm ừ để hắn ta thả cô ra.

“Được!”
Vũ Nhi vừa trả lời dứt câu thì Thiên Vương đã thả hai tay cô ra.

Vũ Nhi chạy đến chỗ Bảo Bảo để xem vết thương.

“Bảo Bảo, con có làm sao không?”
“Con đau…”
“Đưa mẹ xem!”
Vũ Nhi mở vết thương ở chân ra xem, lúc nãy vì bị Thiên Vương hất trúng va vào thành ghế nên chân của Bảo Bảo bị rỉ máu.

“Bảo Bảo, chờ mẹ sát khuẩn vết thương cho con nha.”
“Dạ!”
“Vũ Nhi, mau gọi cho Hàn Dương Phong đồng ý ký kết bản hợp đồng đi!”
“Đợi tôi sát khuẩn vết thương cho Bảo Bảo.”
Hàn Dương Phong, sau khi giải quyết xong một số việc của công ty thì anh cũng đã đến nhà Vũ Nhi.

Ting! Ting! Ting!
Tiếng chuông cửa nhà Vũ Nhi vang lên.

Hàn Dương Phong nhấn chuông nhưng không thấy Vũ Nhi mở cửa.

Anh nghĩ chắc là Vũ Nhi không muốn thấy mặt anh.

Hàn Dương Phong cố tình nhấn chuông một lần nữa kèm theo gọi tên Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, mở cửa cho tôi!”
Thiên Vương nghe tiếng người bấm chuông nãy giờ cũng nhận ra là Hàn Dương Phong đang đứng ở ngoài cửa.

Hắn ta đi ra ngoài mở cửa.

“Sao lại là cậu? Vũ Nhi đâu?”
Hàn Dương Phong ngạc nhiên khi thấy Thiên Vương cũng ở trong nhà Vũ Nhi.

Chẳng lẽ Vũ Nhi và Thiên Vương nối lại tình cũ sao?
“Hàn Dương Phong, anh đến đúng lúc lắm.”

“Vũ Nhi và Bảo Bảo đâu?”
Hàn Dương Phong không chờ Thiên Vương trả lời, anh túm cổ áo Thiên Vương rồi hất sang một bên.

Hàn Dương Phong đi vào trong nhà thì thấy Vũ Nhi đang ngồi sát khuẩn vết thương cho Bảo Bảo.

Anh lo lắng vội vàng đi nhanh đến chỗ Bảo Bảo.

“Bảo Bảo, con bị làm sao thế?”
“A! Chú Phong kìa mẹ.”
Bảo Bảo thấy Hàn Dương Phong đã vui vẻ trở lại không còn một chút cảm giác đau ở chân.

Cậu bé đứng dậy ôm chầm lấy Hàn Dương Phong.

“Ngoan! Bảo Bảo của chú có còn bị chỗ nào khác không? Chú đưa con đi bệnh viện kiểm tra nhé!”
“Dạ con hết đau rồi ạ!”
“Bảo Bảo, vào trong phòng chơi ngoan nha.

Xong việc chú sẽ dắt con đi mua đồ chơi nhé!”
“Dạ!”
Bảo Bảo ngoan ngoãn chạy về phòng của mình.

Sau khi Bảo Bảo về phòng Hàn Dương Phong nhìn sang phía Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, cô có sao không?”
Vũ Nhi vì con bực tức chuyện hôm qua nên lạnh lùng trả lời.

“Tôi không sao!”
Hàn Dương Phong nhìn ở vết đỏ ở hai cổ tay Vũ Nhi rồi nói.

“Cổ tay cô bị làm sao mà đỏ hết thế?”
“Tôi… tôi không sao.”
Hàn Dương Phong nắm lấy hai tay Vũ Nhi đưa lên.

“Như thế này mà cô bảo là không sao?”
“Anh buông tôi ra!”
Hàn Dương Phong đưa mắt nhìn về phía Thiên Vương rồi nói với Vũ Nhi.

“Có phải là hắn ta đã làm cho Bảo Bảo và cô bị thương không?”
Vũ Nhi không nói gì chỉ gật đầu.

“Thiên Vương, hôm nay anh đến đây với mục đích gì?”
Thiên Vương nhếch một bên miệng rồi nói.

“Tôi đến đây chỉ để nhờ Vũ Nhi giúp tôi ký kết hợp đồng thôi.

Anh đến thật đúng lúc đó.”
Hàn Dương Phong lạnh lùng thoát ra khí chất của một vị lãnh đạo tập đoàn nói với Thiên Vương.

“Sẽ không ký kết bất kỳ hợp đồng nào từ anh.”
Thiên Vương nhìn về phía Vũ Nhi vì lúc nãy cô đã đồng ý giúp hắn ký kết bản hợp đồng nhưng hắn đâu biết Vũ Nhi chỉ là giả vờ đồng ý để hắn thả cô ra.

“Vũ Nhi đã đồng ý thì sao?”
Hàn Dương Phong quay lưng nhìn về hướng Vũ Nhi đang đứng.

“Vũ Nhi, cô đồng ý giúp sao?”
“Không!”
Thiên Vương mặt mũi đen sì khi nghe Vũ Nhi từ chối giúp anh.

“Vũ Nhi, chẳng phải lúc nãy cô nói sẽ giúp tôi sao?”
“Ai nói với anh là tôi sẽ giúp anh chứ?”
“Chẳng phải lúc nãy…”
“Có ai làm chứng cho việc tôi nói tôi sẽ giúp anh không?”
Thiên Vương đưa tay chỉ về phía Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, cô được lắm!”
Hàn Dương Phong tức giận khi thấy Vũ Nhi bị Thiên Vương làm phiền.

“Thiên Vương, cho dù anh có làm cách nào đi nữa tôi sẽ không ký kết hợp đồng với anh.”
“Còn nữa, tôi cảnh cáo anh nếu còn đến tìm và làm phiền Vũ Nhi bất kỳ lần nào nữa thì anh cũng nên tìm công việc mới cho nhân viên anh đi.”
Hàn Dương Phong vừa nói xong đã đến túm cổ áo Thiên Vương ném ra đường không cần chờ câu trả lời của anh ta.

Cài đặt
Cài đặt
Rise of Kingdoms
4.5
MIỄN PHÍ.
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 35: 35: Mặt Trạm Mặt


Sau khi bị Hàn Dương Phong túm cổ áo ném ra đường thì Thiên Vương như có một mũi tên uất hận trong người.

“Vũ Nhi, cô hãy chờ đó.

Nếu công ty tôi phá sản thì cô cũng sẽ không được yên đâu.”
Hàn Dương Phong nghe vậy liền cảnh cáo hắn ta thêm lần nữa.

“Thiên Vương, tôi nói cho anh biết.

Nếu Vũ Nhi và Bảo Bảo có chuyện gì tôi cũng không để yên cho anh và gia đình anh đâu.”
“Hàn Dương Phong, anh đừng có mà khiêu khích tôi.”
“Tôi khiêu khích đấy, để xem anh dám làm gì?”
“Mấy người hãy chờ đấy!”
Thiên Vương ôm cục tức bỏ đi.

“Hai mẹ con có sao không?”
“Không sao.

Cảm ơn anh đã đến đúng lúc.”
Vũ Nhi không hiểu tại sao Hàn Dương Phong lại xuất hiện ở nhà mình.

Không biết lại mang áp lực nào đến cho cô ấy đây.

“Mà tại sao anh lại đến nhà tôi vào lúc này?”
“À à… Tôi đến tìm gặp Bảo Bảo sẵn hỏi thăm kết quả bài kiểm tra đợt trước á mà.”
“Anh quan tâm đến bài kiểm tra đợt trước đến vậy sao?”
“Tôi vẫn là muốn đến chơi với Bảo Bảo hơn.”
Mục đích của Hàn Dương Phong thật ra là muốn hỏi trực tiếp đến câu chuyện của bảy năm trước giữa anh và Vũ Nhi.

Nhưng thật không may bắt gặp được cảnh này do đó anh cũng không muốn tạo thêm áp lực cho Vũ Nhi.

Nên đã nói dối là đến chơi với Bảo Bảo và hỏi kết quả của bài kiểm tra.

“Mời anh vào nhà dùng ly nước.

Dù gì cũng cảm ơn anh đã bảo vệ hai mẹ con tôi.”
Sau khi được Vũ Nhi mời vào thì Hàn Dương Phong không tài nào từ chối được.

Thấy cơ hội của mình đã đến anh liền bước thẳng vào nhà và ngồi ở ghế.

“Không có gì đâu.

Nếu là người khác cũng sẽ làm vậy thôi.”
“Anh đợi tôi tí nhé.

Tôi vào xem tình hình của Bảo Bảo rồi sẽ lấy cho anh lý nước giải khát.”
Vũ Nhi tiến vào bên trong phòng của Bảo Bảo.

“Cốc Cốc”
“Mẹ vào nhé Bảo Bảo.”
Vào đến bên trong phòng cô ân cần kiểm tra lại vết thương của Bảo Bảo một lần nữa.

Thay vì sợ hãi thì Bảo Bảo rất thích thú khi Hàn Dương Phong xuất hiện.

“Chú Phong đến tìm mẹ rồi đấy.

Bắt lấy cơ hội đi mẹ ơi.

Đừng làm con thất vọng nhé.”
“Thằng nhóc này.

Bị đến nông nổi như vậy rồi mà cái đầu của con suy nghĩ cái gì không biết.”
“Con thấy hình như chú Phong có ý gì với mẹ của con rồi.”
“Thôi bớt nghĩ lại giúp mẹ đi.”
“Con nói thật đấy.

Chứ tại sao chú lại đến nhà mình để làm gì?”
Vũ Nhi thấy Bảo Bảo nói vậy trong lòng cô cũng vui mừng vì chắc có thể Hàn Dương Phong thật sự đã có gì với cô rồi.

“Ở im trong này và hạn chế đi lại nhé.

Mẹ gọi điện báo cô giáo của con để khi lên trường cô sẽ để ý đến con nhiều hơn.”
“Dạ.

Mẹ đừng làm con thất vọng nhé.

Cố lên má mì.”
Ở bên ngoài phòng Bảo Bảo thì Hàn Dương Phong nhận được cuộc gọi từ Trần Kiệt, trợ lý của anh.

“Dạ thưa anh Hàn.”
“Cậu nói đi.

Tôi đang ở nhà Vũ Nhi.”
“Tôi đã làm công việc anh giao cho.

Đã tìm hiểu thật kỹ tất cả mọi chuyện của bảy năm trước.”
“Tìm hiểu thế nào rồi? Giữa tôi và cô ấy rốt cuộc là ra sao?”
“Chuyện này phải gặp trực tiếp anh tôi kể thì mới cụ thể được.

Nói qua điện thoại và hiện tại anh đang ở nhà Vũ Nhi không tiện lắm.”
“Cậu cứ nói tóm tắt câu chuyện đi.”
Đang nói chuyện với Trần Kiệt nên Hàn Dương Phong không chú ý xung quanh.

Vì câu chuyện mà anh nhờ Trần Kiệt điều tra rất quan trọng với anh.

Cùng lúc đó Vũ Nhi từ trong phòng Bảo Bảo bước ra rót cho anh ta ly nước đem lại bàn.

Hàn Dương Phong bất chợt giật mình vì Vũ Nhi đang đứng phía sau lưng anh, trên tay cô đang cầm ly nước.

Anh làm cho Vũ Nhi rớt ly nước xuống đất phát ra âm thanh rất to.

Theo quán tính Vũ Nhi té ngửa ra sau.

Hàn Dương Phong thấy vậy lập tức buôn điện thoại ra để đỡ Vũ Nhi.

Hàn Dương Phong một tay ôm eo tay con lại đỡ đầu để tránh va đập làm tổn thương đầu của Vũ Nhi.

Rất may là kịp thời nên Vũ Nhi cũng không bị sao.

Thay vào đó Hàn Dương Phong té ra sàn và vì bảo vệ cho Vũ Nhi nên tay anh ấy đã dính các mảnh vỡ của ly thủy tinh làm chảy máu.

Vũ Nhi thì được Hàn Dương Phong bảo về nên đã nằm lên người anh ấy.

Lúc này cả hai bất chợt bắt gặp cặp mắt của nhau.

Trong người Vũ Nhi bắt đầu xuất hiện lại hình ảnh bảy năm trước lúc mà cô gặp được Hàn Dương Phong.

Tuy cô không tỉnh táo nhưng vẫn cứ nhớ mãi cái cặp mắt đó.

Cặp mắt của người đàn ông đầu tiên trong đời cô.

Còn Hàn Dương Phong thì khi cơ thể anh chạm với cơ thể của Vũ Nhi anh cảm thấy cái cảm giác này hình như đã trải qua rồi.

Anh cứ ngỡ lạ lạ nhưng rất quen thuộc.

Hình như mình đã có tiếp xúc gì với cơ thể này.

Vì tiếng động của ly vỡ rất to làm ảnh hưởng đến Bảo Bảo, nên cậu bé đã mở cửa ra xem chuyện gì đang xảy ra.

“Mẹ ơi.

Sao thế ạ.”
Sau khi nghe được tiếng của Bảo Bảo thì Hàn Dương Phong và Vũ Nhi hoàn hồn lại.

Cả hai ngước nhìn Bảo Bảo.

“Hình như con…con… nhiều chuyện không đúng lúc rồi.”
“Xin lỗi má mì.

Má mì cứ tiếp tục đi ạ”
“Hí hí”
Nói xong Bảo Bảo cười tít cả mắt đóng sập cửa quay lại giường của mình.

“Mẹ mình siêu thật.

Quả là không làm mình thất vọng.”
“Má mì đỉnh cao quá.”
Bảo Bảo nghĩ rằng mình sắp có cha trong lòng vui sướng.

Ở bên ngoài phòng thì không khí ngượng ngùng bảo phũ hai con người này.

“Cô có làm sao không? Sao hậu đậu thế.”
“Tôi không sao.

Hậu đầu gì chứ.

Anh quay lại đột ngột nên làm tôi phản ứng không kịp mới có sự việc này xảy ra.”
“Cô để ly nước lên bàn thôi thì làm gì mà ở gần tôi.

Với lại tôi đang nói chuyện quan trong do đó không để ý xung quanh.”
Nói xong anh vội tìm điện thoại của mình để bớt đi sự ngượng ngùng này.

Vũ Nhi thì bắt đầu dọn từng mảnh vỡ của cái ly.

Thấy vậy Hàn Dương Phong lại dành làm và dọn dẹp thật sạch.

Bỗng nhiên Vũ Nhi thấy trên tay anh ta có dấu đỏ đỏ.

“Tay anh bị làm sao thế này.

Đưa tôi xem”
“Đâu.

Tôi có làm sao đâu.”
“Tay anh chảy máu rồi.

Dù gì để cảm ơn anh đã bảo vệ hai mẹ con tôi với lại cũng do tôi mà tay anh bị thương nên đưa đây cho tôi băng bó lại.”

Tiếng chuông điện thoại của Hàn Dương Phong reo lên.

Người gọi đến là Trần Kiệt.

Nhưng vì đây là cơ hội hiếm có do đó anh cúp máy.

“Sao thế? Sao anh không bắt máy đi?”
“À không có gì.

Cô băng bó vết thương cho tôi đi.

Chuyện này không quan trọng lắm.

Tí tôi sẽ xử lý sau.”
Nói xong anh ta ngồi im như đứa trẻ để cho Vũ Nhi băng bó vết thương cho anh ấy.

“Này hạn chế tiếp xúc nước nếu không sẽ lâu lành lắm đây.”
Hàn Dương Phong nhìn Vũ Nhi một cách say đắm.

Cô ấy nói gì anh ta cũng gật đầu, anh không để ý những gì Vũ Nhi nói mà tập trung nhìn ngắm Vũ Nhi ở một cự ly gần như thế này.

“Xong rồi….

Tôi kêu xong rồi anh có nghe không?”
“À à.

Cảm ơn cô nhé.”
“Cũng không còn sớm.

Mẹ con tôi phải nghỉ ngơi để mai còn bắt đầu một ngày mới.

Tôi không muốn ngày mai lại phải đi làm trễ để được nghe anh giáo huấn.”
“Vậy tôi về đây, tôi cũng có công việc cần xử lý.

Nếu Bảo Bảo có chuyện gì thì gọi tôi ngây nhé.”
Nói xong Hàn Dương Phong tiến đến phòng của Bảo Bảo.

“Chú về nhé Bảo Bảo.

Nghe lời mẹ nghe chưa.”
Hàn Dương Phong sau khi chào tạm biệt Bảo Bảo cũng rời đi.

Đứng trước cửa phòng của Vũ Nhi anh ta lập tức gọi điện cho Trần Kiệt..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 36: 36: Quyết Tâm Tìm Hiểu Sự Thật


“Trần Kiệt, cậu đang ở đâu?”
“Tôi đang ở bar Hỏa Diệm.”
“Được, tôi đến ngay.”
Hàn Dương Phong mau chóng lái xe đến bar Hỏa Diệm gặp Trần Kiệt.

Bar Hỏa Diệm.

Quán bar này là nơi hộp đêm của các đại gia, dân chơi của thành phố ban đêm họ thường đến đây để giải tỏa stress.

Hàn Dương Phong vừa đến đã có quản lý quán bar đứng đợi sẵn đón tiếp anh.

“Cậu Hàn, mời cậu vào trong.”
Hàn Dương Phong không nói lời nào lạnh lùng đi thẳng vào trong bar.

Trần Kiệt uống rượu trước đó chờ anh tới, không đơn giản là uống rượu mà còn có hai người phụ hai bên.

“Anh Hàn, sao nay anh đến muộn thế?”
“Anh Hàn, em qua rót rượu cho anh nha.”
Người phụ nữ vừa thấy Hàn Dương Phong đến đã đổi vị trí sang ngồi cùng rồi rót rượu cho anh.

Hàn Dương Phong, từ lúc anh có cảm giác với Vũ Nhi anh đã không còn thường xuyên lui tới những chỗ như này.

Mục đích của anh đến đây là để nghe thông tin giữa anh và Vũ Nhi vào bảy năm trước.

“Đi chỗ khác!”
Hàn Dương Phong tức giận khi thấy người phụ nữ ngồi bên cạnh mình.

“Hàn Dương Phong, hôm nay cậu sao thế?”
“Tôi bảo đi chỗ khác.

Nhanh!”
Hàn Dương Phong vẻ mặt cau có làm cho Trần Kiệt cũng khó xử.

Trần Kiệt nháy mắt ra hiệu cho hai người phụ nữ đi chỗ khác.

Hai người phụ nữ cũng biết ý nên đã bỏ đi.

“Trần Kiệt, cậu đã điều tra được chuyện gì rồi mau nói tôi biết đi.”
“Hàn Dương Phong, cậu hãy bình tĩnh nghe tôi nói.”
“Tôi đã sẵn sàng nghe cậu nói.”
“Hàn Dương Phong, bảy năm trước cậu và Vũ Nhi đã có tình một đêm với nhau.”
“Trần Kiệt, cậu nói tình một đêm là sao?”
“Hàn Dương Phong, theo như nhân viên làm ở đó cho biết bảy năm trước Vũ Nhi có đến uống rượu và cậu cũng có mặt ở đó.

Cả hai đã xảy ra chuyện gì không biết nhưng cả hai người đã đi vào thang máy chung.

Sáng hôm sau thì Vũ Nhi bỏ đi từ rất sớm.”
“Trần Kiệt, cậu nói thật sao?”
“Đó là sự thật.”
Lúc này trong đầu Hàn Dương Phong xuất hiện một cơn đau đầu ập đến.

“A…”
“Đau quá…”
Hàn Dương Phong, ôm đầu than vãn trong vô vọng.

“Tại sao?”
“Tại sao tôi lại không nhớ được chuyện này chứ?”
Trần Kiệt nhìn thấy Hàn Dương Phong vậy anh cũng rất lo lắng cho người bạn của mình.

“Hàn Dương Phong, cậu bình tĩnh lại đi.”
“Trần Kiệt, tại sao đầu tôi rất đau khi tôi cố gắng nhớ đến chuyện này?”
Trong đầu Trần Kiệt đang băn khoăn vì không biết có nên kể chuyện mất trí nhớ cho Hàn Dương Phong biết không.

“Mình có nên kể lại vụ tai nạn cho cậu ta biết không đây?”
“Nhưng nếu mình kể thì sẽ đắc tội với chú Mạnh mất.”
“Bây giờ mình phải làm sao đây?”
Sau một hồi chần chừ suy nghĩ, Trần Kiệt quyết định không kể cho Hàn Dương Phong biết được chuyện anh ta bị tai nạn mất trí nhớ.

“Hàn Dương Phong, tôi nghĩ chắc chuyện đã lâu với lại cậu đăng đăng đê đê công việc như vậy không nhớ là điều hiển nhiên rồi.”
“Trần Kiệt, đêm nay cậu uống chung với tôi được không?”
“Được, nhưng mà…”

Trần Kiệt còn chưa nói hết câu Hàn Dương Phong đã hiểu ý và phản đối kịch liệt.

“Không!”
“Hàn Dương Phong à, sao nay cậu lại lạ thế?”
“Tôi cần cậu uống rượu chung, nếu không uống thì tôi sẽ uống một mình.”
“Thôi thôi được rồi.

Tôi uống với cậu.”
Hàn Dương Phong và Trần Kiệt mượn rượu giải sầu đến lúc say mèm.

Ngày hôm sau.

“Bảo Bảo, mau dậy đi học thôi con!”
Vũ Nhi cũng như mọi ngày thức dậy vệ sinh cá nhân, rồi cô đánh thức Bảo Bảo dậy.

“Bảo bối của mẹ ơi dậy đi!”
Bảo Bảo trở mình vài cái rồi mới thức dậy bước xuống giường.

Vũ Nhi đã chuẩn bị xong bữa sáng.

“Bảo Bảo, mau ra ăn sáng rồi đi học đi con.”
“Dạ!”
Bảo Bảo bị thương ở chân nên đi cà nhắc đến bàn ăn dùng bữa ăn sáng rồi đi học.

Vũ Nhi nhìn vết thương của Bảo Bảo chưa lành hẳn nên cô đi lấy hộp thuốc y tế đến vệ sinh vết thương cho cậu bé.

“Bảo Bảo, con đưa mẹ kiểm tra vết thương rồi đi học nào.”
“Dạ!”
Vũ Nhi ân cần kiểm tra vết thương cho Bảo Bảo sau đó đưa cậu bé đến trường.

“Bảo Bảo của mẹ hoạt động ít thôi nhé kẻo động đến vết thương lại đau đấy!”
“Dạ! Con chào mẹ ạ.”
“Bảo Bảo của mẹ học ngoan nhé!”
“Dạ! Bảo Bảo chúc mẹ có một ngày làm việc thật tốt đẹp và vui vẻ ạ.”

“Ông cụ non này! Thôi con vào lớp đi không trễ.”
“Dạ!”
Vũ Nhi đứng đợi Bảo Bảo vào tới lớp cô mới dám rời đi.

Vũ Nhi nhìn đồng hồ cũng đã sắp trễ giờ làm rồi, cô ba chân bốn cẳng chạy nhanh đến công ty.

Vừa đến công ty, Vũ Nhi nhìn đồng hồ chỉ còn năm phút sẽ đúng giờ vào làm.

“Phù!”
“Vũ Nhi, hôm nay con lại đi muộn đấy à?”
“Dạ con… À mà chú cho con hỏi Hàn Dương Phong anh ấy đến chưa ạ?”
“Sếp Hàn chưa đến.”
Phù!
Vũ Nhi thở phào nhẹ nhõm khi biết Hàn Dương Phong chưa đến công ty.

“Dạ, con cảm ơn chú!”
“Thôi con mau vào làm đi! Không sẽ trễ giờ.”
Vũ Nhi tạm biệt chú bảo vệ rồi đi vào trong công ty.

Vừa đi cô vừa thở phào nhẹ nhõm.

“Hên quá lần này thoát được tên Hàn Dương Phong đáng ghét kia rồi.”
Vũ Nhi vào phòng làm việc, vừa làm cô vừa nghĩ đến Hàn Dương Phong.

“Sao đến giờ, Hàn Dương Phong anh ấy vẫn chưa đi làm nhỉ?”
“À đúng rồi! Hôm qua, tên đáng ghét đó nói có việc cần phải giải quyết.”
“Vũ Nhi, tại sao mày lại nghĩ đến anh ta làm gì chứ?”
Vũ Nhi lo giải quyết mớ công việc của mình để không suy nghĩ đến Hàn Dương Phong.

Hàn Dương Phong vì tối qua uống đến say mèm nên sáng nay anh ấy không đến công ty.

Hàn Dương Phong sau khi tỉnh rượu anh đã đi đến cửa hàng đồ chơi mua quà cho Bảo Bảo rồi đến nhà Vũ Nhi.

Vừa tan làm Vũ Nhi đã vội đi về nhà để chăm lo cho Bảo Bảo.

Vừa về đến nhà cô đã thấy Hàn Dương Phong đứng đợi sẵn ở trước cửa.

“Hàn Dương Phong, anh đến đây làm gì?”
“Vũ Nhi, cô về rồi à.

Hôm qua tôi hứa có mua đồ chơi cho Bảo Bảo nên hôm nay tôi đến đưa cho cậu nhóc.”

Vũ Nhi mở cửa mời Hàn Dương Phong vào nhà.

“Anh vào nhà đi!”
“Bảo Bảo, con xem ai đến này.”
Bảo Bảo từ trong phòng mở cửa chạy ra đã thấy Hàn Dương Phong trên tay cầm một món đồ chơi.

“A… Chú Phong…”
Hàn Dương Phong khom người xuống bế Bảo Bảo.

“Bảo Bảo, con xem chú mua gì cho con này.”
“Con thích lắm.

Con cảm ơn chú ạ.”
“Bảo Bảo ngoan thì sẽ có quà nhiều hơn nữa nhé!”
“Dạ!”
Bảo Bảo nhớ ra sắp tới ở trường sẽ có một hoạt động cần có cả cha lẫn mẹ nên sẵn có Hàn Dương Phong ở đây cậu nhóc sẽ tạo cơ hội cho Vũ Nhi và Hàn Dương Phong.

“À mẹ ơi! Sắp tới trường con có một hoạt động cần có cả cha lẫn mẹ để cùng tham gia.”
“Khi nào vậy con?”
“Dạ, chủ nhật tuần sau ạ!”
“Được rồi! Chủ nhật tuần sau mẹ sẽ đến trường cùng tham gia với con.”
“Hay là mình cùng rủ chú Phong tham gia đi mẹ.”
“Bảo Bảo, chú Phong bận lắm không thể tham gia cùng chúng ta được.”
Hàn Dương Phong xem đây là cơ hội hiếm có anh nắm bắt lấy thời cơ để được gần gũi Vũ Nhi hơn.

“Ai nói với cô là tôi bận chứ?”
“Chú Phong, vậy chú sẽ cùng mẹ con tham gia chứ?”
“Đúng rồi Bảo Bảo.

Chủ nhật tuần sau chú sẽ đến để đưa hai mẹ con đi.”
“Yeah, vui quá.

Vậy là lần này con có cả ba lẫn mẹ để cùng tham gia rồi.”
Hàn Dương Phong nhân cơ hội này lấy tóc của Bảo Bảo để đem đi xét nghiệm ADN.

“Bảo Bảo, con có vài cọng tóc quăn này.

Để chú nhổ cho con nha.”
“Dạ!”
Hàn Dương Phong nhổ vài cọng tóc của Bảo Bảo sau đó nhân lúc Vũ Nhi không để ý anh đã cho vào túi áo của mình để đem đi xét nghiệm ADN..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 37: 37: Thân Thế Của Thiên Ngân


Mọi chuyện theo đúng kế hoạch của Hàn Dương Phong.

Cuối cùng anh ta cũng đã ra về và có được thứ mà mình mong muốn ở trong tay.

Không tra hỏi được điều gì từ Vũ Nhi nhưng anh ấy cũng đã có được thứ mà có thể chứng minh được lời Trần Kiệt kể có đúng là sự thật hay không.

“Trần Kiệt.

Anh giúp tôi chuyện này tí.”
“Chuyện gì vậy giám đốc Hàn?”
“Anh hãy lấy cái này đi xét nghiệm ADN giúp tôi.

Càng nhanh càng tốt nhé.”
“Đây là của ai vậy anh Hàn?”
“Anh không cần quan tâm là của ai.

Hãy giúp tôi đi xét nghiệm.”
“Vâng anh Hàn.”
Trần Kiệt gật đầu và cất giữ thật kỹ món đồ mà Hàn Dương Phong đưa.

Anh ta rất cẩn trọng từng ly từng tí gìn giữ món đồ ấy để đem đến xét nghiệm.

Cùng lúc đấy ở bên trong căn biệt phủ rộng lớn.

Đấy là nơi mà Thiên Ngân đang ở cùng với gia đình cô ta.

Thật không tầm thường.

Thiên Ngân là tiểu thư của một công ty giải trí.

Mà công ty giải trí này người đứng đầu là cha của cô ấy là Thiên Phát.

Ông ta cũng được coi là một trong những ông trùm trong ngành này.

Rất may mắn là Thiên Phát và Hàn Thương Mạnh là các lão tướng cùng nhau chinh chiến ở thương trường.

Cả hai nước sông không phạm nước giếng.

Khi khó khăn sẽ luôn giúp đỡ nhau.

Thiên Phát thấy Hàn Dương Phong cũng rất tài giỏi, xử lý công việc rất khéo léo và nhanh gọn nên cũng đã ngỏ lời với Hàn Thương Mạnh để Thiên Ngân và Hàn Dương Phong tiến tới với nhau.

“Cha à.

Con thấy cha dạo này trẻ ra nhiều hay sao đấy.”
“Thôi được rồi.

Con muốn thứ gì nói đi.

Chứ đừng khen ta vậy.

Lão già như ta sống được bao lâu nữa đâu.”
“Sao cha lại nói vậy.

Con gái sẽ luôn bên cha mà.

Con có muốn gì đâu.

Con thấy cha càng ngày càng trẻ.”
“Rồi rồi.

Cảm ơn con đã khen ta.

Sao nào? Hôm nay thế nào? Có săn được món hàng nào chưa?”
“Hôm nay chả có gì cả.

Con nhìn đâu cũng thấy buồn chán.”
Thiên Ngân nhõng nhẽo với cha mình.

“Sao đấy.

Hàn Dương Phong lại ăn h**p con à?”
“Chính là anh ta đấy cha.

Con hẹn anh ấy để nói về chuyện hôn nhân vậy mà cứ từ chối mãi với cái lý do là công việc nhiều cần anh ấy giải quyết.”
“Cha thấy cậu ta cũng được đấy.

Biết lo sự nghiệp, không ỹ lại cha mình.

Chắc cậu ta thật sự có việc cần giải quyết đấy con.”
“Cứ nói đến là cha lại nói đỡ cho anh ấy.

Không biết con có phải là con gái của cha không nữa?”
“Thôi nào.

Con muốn gì nói thẳng vấn đề đi.

Cha sẽ giúp con.”
“Con nghe nói công ty mình có hạng mục hợp tác với công ty anh ấy đúng không cha?”
“Đúng rồi.

Thông tin nhanh thế.

Sao nào? Thấy hạng mục đó được không?”
“Con muốn phụ trách hạng mục này.

Cha giao cho con nhé.”
“Phụ trách là phụ chủ yếu là tìm cách bên Hàn Dương Phong là chính chứ gì?”
“Đâu có đâu cha.

Con vì sợ cha hao tâm tổn sức nên góp một phần sức nhỏ của mình thôi.”
“Rồi được rồi.”
Thiên Ngân vui mừng vì đã có được lý do có thể gặp Hàn Dương Phong.

“Alo.

Cậu sắp xếp cho Thiên Ngân phụ trách hạng mục với công ty của Hàn Dương Phong.”
“Dạ thưa Chủ Tịch.”
“Với lại cho con bé ngày mai qua công ty đó để bàn một số vấn đề về hạng mục này nhé.”
“Dạ chủ tịch.”
Thiên Phát gọi cho người ở công ty sắp xếp cho Thiên Ngân phụ trách hạng mục với Tập Đoàn Hàn Thiên.

Vì đây là hạng mục nhỏ, rủi ro cũng thấp với lại làm việc với Hàn Dương Phong ông ta rất yên tâm.

“Rồi đấy.

Cha đã sắp xếp cho con hết rồi.

Còn lại là khả năng của chính con đấy.”
“Cảm ơn cha.”
Nói xong Thiên Ngân ôm hôn cha mình thắm thiết.

Trong căn nhà nhỏ bỗng nhiên tiếng chuông báo thức từ điện thoại reo lên.

“ Dậy thôi Bảo Bảo.

Tới giờ đi học rồi.”
Như mọi khi Vũ Nhi sắp xếp công việc nhà ổn thỏa, đưa Bảo Bảo đi học và đi đến công ty để làm việc như mọi ngày.

Nhưng lần này lại khác, khi đến công ty cô đã bắt gặp Thiên Ngân ở dưới sảnh.

Thiên Ngân cố tình đi cùng thang máy với cô để lên văn phòng Hàn Dương Phong.

Vũ Nhi cũng không hề quan tâm đến nhưng thật ra cô rất tò mò là tại sao Thiên Ngân đến tận công ty để làm gì.

“Cô ta đến đây để làm gì?”
“À mà cô ta với Hàn Dương Phong đang quen nhau, đến tìm người yêu thì chuyện quá bình thường.”
“Tại sao mình lại để ý chứ nhỉ?”
Ting…Ting….

Mở cửa thang máy ra, Thiên Ngân bước đi đầy tự tin tiến thẳng đến văn phòng của Hàn Dương Phong.

Cô đi trong công ty cứ như là nhà của mình.

“Kia có phải là đại tiểu thư của Công ty CIN không?”
“Đúng là cô ấy rồi.”
“Tôi nghe nói cô ta là Thiên Ngân, đang quen với giám đốc Hàn của công ty mình.”
“Quả thật trai tài gái sắc.

Đi bên cạnh nhau thật xứng đôi.”
Những điều này đều bị Vũ Nhi ở bên cạnh nghe thấy.

“Hóa ra cô ta là đại tiểu thư của công ty CIN.”
“Nhìn lại mình chỉ là một cô thư ký quèn.

Thì làm sao mà xứng với anh ta.”
Vũ Nhi tiếp tục xử lý các công việc của mình đang dang dở.

Cốc…Cốc…
“Mời vào.”
“Bất ngờ chưa? Hôm nay em đến thăm anh đây Hàn Dương Phong.”
Hàn Dương Phong vội đóng cửa lại.

Cứ như anh ta sợ Vũ Nhi sẽ thấy được điều này.

“Em đến đây làm gì thế?”
“Em không được phép đến đây à? Có chuyện gì mới được đến gặp anh sao?”
“Không ý anh không phải vậy.”
“Hôm nay em đến với mục đích là nói về chuyện hạng mục công ty cha em với công ty anh”
“Hạng mục này nhỏ mà.

Có vấn đề gì ở hạng mục này sao?”
“Hừm..

Thì hạng mục này là nhỏ.

Nhưng gặp anh là điều gì đó rất to lớn.”
“Anh còn rất nhiều việc để xử lý.

Nếu có vấn đề gì em có thể liên hệ trực tiếp với Trần Kiệt.”
“Em đã nói với cha em về chuyện hai đứa mình cũng đã đến lúc kết hôn rồi.”
“Chú có phản ứng thế nào?”
“Cha đã đồng ý và nói sẽ gặp anh để bàn về việc này.”
Vừa nói Thiên Ngân vừa tiến lại gần Hàn Dương Phong rồi ngồi lên bàn làm việc của anh.

Một tay chống lên bàn còn tay kia nắm lấy cà ra vạt của anh ấy.

kéo về phía mình.

Hàn Dương Phong bị động nên chồm thẳng lên phía trước.

Để tránh có sự va chạm không muốn anh ấy đã chống hai tay lên bàn để giữ khoảng cách với Thiên Ngân.

Lúc này ở bên ngoài có tiếng bước chân quen thuộc đang dần gần đến.

“Anh Hàn.

Tôi có sắp tài liệu cần anh ký xác nhận.

Tôi đem vào nhé.”
Nghe tiếng biết chắc rằng Vũ Nhi.

Nhưng Thiên Ngân đã cố tình khóa môi Hàn Dương Phong nên anh ta không thể trả lời được.

Thấy im lặng nên Vũ Nhi mở cửa bước vào.

Đập thẳng vào đôi mắt của cô ấy là cảnh người con trai đã từng cùng cô ân ái và cũng là cha của Bảo Bảo đang cùng với cô gái khác hôn nhau.

Nhưng vì giữa cô và Hàn Dương Phong trên danh nghĩa chỉ là cấp dưới và cấp trên nên cũng không thể nói gì được.

“Xin lỗi đã làm phiền hai người.”
Vừa nói dứt câu cô đóng cửa và trở lại vị trí của mình.

“Quả thật vị trí này mới xứng với mình.

Còn vị trí ở bên trong kia không thể nào là của mình được.”
Bỗng nhiên cô rưng rưng nước mắt.

Nhưng vì đang ở công ty, cô lấy hết bình tĩnh và nghĩ về Bảo Bảo nên đã cố gắng không rơi bất kỳ giọt nước mắt nào..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 38: 38: Hôn Nhân Ép Buộc


“Mình không thể vì người đàn ông đó mà rơi nước mắt được.

Dù gì anh ta cũng đã có vị hôn thê.”
“Mình làm sao mà xứng với anh ta được chứ?”
Vũ Nhi nghĩ lại Bảo Bảo và người cha già của mình nên đã giữ bình tĩnh rồi tiếp tục làm việc.
“Bảo Bảo không cần người như anh ta, mình nhất định sẽ cố gắng nuôi Bảo Bảo thật tốt.”
Vũ Nhi không suy nghĩ linh tinh nữa, cô quay về phòng làm việc.
Lúc nãy Vũ Nhi mở cửa thấy cảnh tượng này, Hàn Dương Phong rất muốn thoát khỏi Thiên Ngân nhưng đã bị cô ta khóa chặt môi.
“Hàn Dương Phong, anh nhớ phải đến gặp cha em đấy nhé!”
“Thiên Ngân, dạo này công ty rất nhiều việc cần anh phải giải quyết.

Hay là để từ từ nhé.”
“Không được.”
“Thiên Ngân, anh có một số việc cần giải quyết nếu không có việc gì nữa thì em về đi.”
“Hàn Dương Phong, còn việc kết hôn thì sao?”
“Anh nói rồi anh đang bận rất nhiều việc của công ty.

Chúng ta không thể kết hôn vào lúc này được.”
“Anh…”
Hàn Dương Phong vì sợ Vũ Nhi hiểu lầm nên anh đã từ chối việc kết hôn.
Thiên Ngân tức giận không nói nên lời nên đã đùng đùng bỏ đi.
Rầm!
Thiên Ngân ra ngoài xong đóng cửa thật mạnh làm cho tiếng động phát ra rất lớn.
“Sao tiểu thư Thiên Ngân lại bực tức như thế?”
“Lẽ nào cô ấy và sếp Hàn đang cãi nhau sao?”
“Cậu nói thế nào chứ trước giờ mọi người trong công ty ai không biết sếp Hàn cưng Thiên Ngân còn hơn cưng trứng chứ.”
Bên trong văn phòng thì Hàn Dương Phong bắt đầu cảm giác lo sợ.

Sợ Vũ Nhi sẽ hiểu lầm anh ấy là một người đàn ông không có trách nhiệm.
Nhưng sự thật là hiện tại bây giờ chuyện của bảy năm trước anh ấy không còn nhớ gì cả.
Cho dù bảy năm trước hay bây giờ thì Hàn Dương Phong đều bị Vũ Nhi thu hút từ cái nhìn đầu điên.
Sau khi gặp lại Hàn Dương Phong đã có cảm giác rất quen thuộc với cô ấy.

Mọi thứ bây giờ thật rối bời với anh ta.
Giờ nghỉ trưa bình thường sẽ thấy Vũ Nhi ở chỗ làm việc nhưng hôm nay thì vị trí ấy lại trống.

Hàn Dương Phong ghé đến vị trí mà cô ấy làm việc và nhìn chăm chú.

Điều này đã bị nhân viên xung quanh đó thấy được.
“Thưa anh Hàn.

Vũ Nhi đã lên sân thượng.

Hình như hôm nay tâm trạng cô ấy không được tốt.”
“Nói cho tôi biết làm gì? Tôi đang tìm những thứ mà cần tôi ký nhận.”
“Em tưởng giám đốc Hàn tìm Vũ Nhi.”
“Tìm cô ta làm gì? Nghỉ ngơi rồi tập trung làm việc đi.”
Thực ra Hàn Dương Phong rất muốn biết Vũ Nhi ở đâu nhưng mà bên ngoài thì luôn thể hiện mình lạnh lùng, không quan tâm gì đến Vũ Nhi.
Nói xong anh ta đi chầm chậm đến thang máy để lên khu sân thượng của tòa nhà.
Mở cửa ra thì thấy Vũ Nhi đang ngồi ở trên đó.

Nơi này tùy là sân thượng nhưng cũng có các bàn cà phê ở trên đó để ngồi nghỉ ngơi, hóng mát.
“Giờ nghỉ trưa sao không ở phòng làm việc mà lên đây chi vậy Vũ Nhi?”
“Anh quan tâm đến tôi cơ à?”
Hàn Dương Phong tiến lại ngồi đối diện Vũ Nhi.
“Tôi có những giấy tờ cần anh ký xác nhận.

Bắt đầu giờ chiều tôi sẽ đưa anh ký.”
“Cái đó có quan trọng không?”
“Không quan trọng nhưng đấy là công việc của một cô thư ký như tôi.”
“Để đấy tí đem vô tôi sẽ ký.”
Vũ Nhi thật khó hiểu tại sao Hàn Dương Phong lại lên đây tìm cô ấy.
“Lúc nãy cô đã thấy được những gì?”
“Tôi có thấy gì đâu? Chỉ thấy hai người đang ở cùng nhau nên đi ra thôi.”
“Cô thấy được gì rồi?”
“Anh quan tâm đến việc đó như vậy sao?”
“Tôi chỉ muốn biết được cô đã thấy được gì?”
“Tôi chả thấy gì cả.

Tôi chỉ thấy được hai người yêu nhau đang rất mặn nồng thôi.”
“Những thứ cô thấy được thực sự không như cô nghĩ đâu?”
“Thế tôi phải nghĩ như thế nào? Và tôi nghĩ ra sao anh quan tâm làm gì?”

“.......”
“Anh đang cố giải thích chuyện gì vậy?”
“.....”
“Tôi với anh có là gì đâu mà anh phải giải thích với tôi.”
Nói xong Vũ Nhi bỏ lại Hàn Dương Phong ở trên sân thượng và vội đi khỏi đó.
Reng! Reng! Reng!
“Alo.

Hôm nay công việc con nhiều à.”
“Có chuyện gì không ba? Hôm nay cũng khá nhiều công việc cần con xử lý.”
“Sắp xếp công việc tối nay cùng đi với cha và chú Thiên Phát để nói về chuyện kết hôn của con và Thiên Ngân”
“Lại là kết hôn.

Con còn rất nhiều việc xử lý, này chưa phải lúc để kết hôn đâu.

Với lại hôm nay con rất bận.

Không thể sắp xếp được.”
“Để ta nói Trần Kiệt xử lý và dời lại các công việc của con để tối nay gặp mặt nhé.”
Nói xong Hàn Thương Mạnh cúp máy.
Hàn Dương Phong biết rằng một khi ba anh ấy gọi thì không thể nào không đi được vì điều này ảnh hưởng đến công ty và mặt mũi của Hàn Thương Mạnh.
Hàn Dương Phong lập tức đi về phòng làm việc của mình để xử lý các công việc con đang làm chưa xong.
Sau khi Thiên Ngân từ công ty của Hàn Dương Phong về.

Vì nhận được lời từ chối của anh ta nên cô ấy bắt đầu làm nũng với ba mình.
“Ba ba.

Sáng nay con đến công ty Hàn Dương Phong để hẹn anh ấy tối nay gặp ba ba bàn về công việc kết hôn của hai đứa con.

Thế mà anh ấy không chịu đi gặp.

Ba ba thấy anh ấy không? Lúc nào cũng công việc.”
“Thôi được rồi.

Để đó ba xử lý cho con.

Thằng nhóc này, nay đến cả gặp ta cũng không sắp xếp được.

Quá lắm rồi.”
“Cảm ơn ba ba nhiều nha.”
“Thôi được rồi.

Mau về chuẩn bị cho cuộc hẹn tối nay đi đại tiểu thư của tôi.”
Nói xong Thiên Phát cười mỉm.
“Con bé này lắm trò.”
Ngồi trong văn phòng của mình, Thiên Phát gọi điện cho Hàn Thương Mạnh.
“Alo Lão Mạnh.

Dạo này khỏe không?”
“À hôm nay ông bạn già gọi tôi có chuyện gì thế? Con trai tôi lại bắt nạt Thiên Ngân nữa rồi đúng không?”
“Không có đâu lão Mạnh.

Tôi gọi ông là muốn nói điều này.”
“Nói đi ông tôi sẵn sàng nghe đây bạn già.”
“Hai đứa tôi thấy cũng quen đã lâu rồi.

Thằng nhóc Hàn Dương Phong nhà anh cũng lanh lẹ, thông minh.

Lại còn biết điều hành công ty nữa.

Quả thật rất vừa mắt tôi.”
“Ý ông sao đấy.

Cứ nói thẳng vấn đề đi.

Đừng vòng vo nữa.

Cái tình không bao giờ bỏ được.”
“Thôi xin phép nói thẳng luôn.

Tối nay có thể sắp xếp hai cha con anh gặp tôi và Thiên Ngân để nói về chuyện kết hôn của hai đứa được không?”
“Vậy thì tốt quá rồi.

Tôi luôn sẵn lòng về vấn đề này.”
“Tội chỉ sợ thằng nhóc nhà anh không chịu.

Anh cố gắng anh và Dương Phong đến nhé lão Mạnh.”

“Rồi ông cứ để tôi giải quyết.

Hẹn tối nay gặp nhé.”
“Hẹn tối nay anh em chúng ta ngồi bàn về đại sự của cả hai gia đình.”.

Google‎ nga????‎ t????ang‎ {‎ T‎ ????UmT????????????ện﹒vn‎ }
Thì ra đây là lý do tại sao có cuộc điện thoại của Hàn Thương Mạnh gọi cho Hàn Dương Phong để bắt anh ấy có mặt trong cuộc hẹn tối nay.
Trong một nhà hàng sang trọng, lộng lẫy.

Đẳng cấp của một nhà hàng 5 sao được thể hiện từ cánh cửa đến đồ ăn và con người ngồi ở trong này.
“Lão Mạnh dạo này sao rồi? Thấy ông như vậy chắc con khỏe lắm nhỉ?”
“Bạn già lại quá lời, tôi gần đất xa trời thế này rồi chỉ mong có đứa cháu để ẩm trên tay mà thằng nhóc Hàn Dương Phong nhà tôi, ông thấy đó.

Hết nói nổi.”
“Ông cứ hay nói thẳng.”
“Thôi ở đây có mặt của ông và Thiên Ngân tôi nói vào trọng tâm vấn đề luôn.”
“Ông cứ nói.

Hai đứa cùng ta nghe lão Mạnh có cao kiến gì hay nhé.”
“Sau thời gian tìm hiểu ta thấy cũng đã lâu rồi.

Chỗ ta và Thiên Phát là anh em với nhau khá lâu năm.

Điều này ta và ông ấy không cần nói nữa.

Thấy hai đứa rất hợp với nhau nên sẽ tính đến chuyện sau này luôn.

Đó là kết hôn.”
“Tôi đồng tình với ông đấy lão Mạnh.

Cô con gái của tôi cũng muốn có chồng lắm rồi.

Coi như tôi gửi vàng nhìn mặt vậy.”
“Trong tuần sau hai đứa phải chụp ảnh cưới.

Về phần công việc của Hàn Dương Phong ta sẽ nói em gái của con là Hàn Minh Nguyệt từ nước ngoài về hỗ trợ con một vài hôm.

Cháu thấy vậy có được không Thiên Ngân?”
Mặt Hàn Dương Phong bắt đầu khó chịu, nhăn mặt, nhíu mày.

Còn về Thiên Ngân thì cô ấy cười mỉm tỏa ra vẻ rất thích thú vì đã đạt được mục đích của mình..
 
Manh Bảo Thiên Tài: Mommy Đợi Con Với!
Chương 39: 39: Không Xứng Đáng


Ở bên trong nhà hàng năm sao là tiếng cười nói vui vẻ của Hàn Thương Mạnh và Thiên Phát.

Sau khi đã quyết định được việc kết hôn cho Thiên Ngân và Hàn Dương Phong.
Khi ra về mặt Hàn Dương Phong rất khó chịu vì trước giờ mọi thứ đều là Hàn Thương Mạnh sắp xếp cho anh ta.

Ngay cả bây giờ hạnh phúc của anh ấy cũng chính là ba mình quyết định.
“Alo Trần Kiệt.

Hôm nay cùng tôi làm vài chai được không?”
“Cậu có việc gì à tiểu Hàn?”
“Sao này lại kêu là tôi là tiểu Hàn?”
“Thấy cậu nói vậy tôi biết cậu đang buồn rồi.

Thì ban ngày là cấp dưới của cậu.

Ban đêm tôi vẫn là người bạn thân cùng câu chia sẻ mọi buồn phiền như trước giờ đó thôi.”
“Chi có cậu mới hiểu được tôi.

Tối nay quán cũ của chúng ta nhé.”
“Nay lại nhớ đến quán cũ rồi à.

Tôi tưởng cậu không bao giờ ghé nữa chứ.”
“Hôm nay tôi đang rất buồn.”
“Cậu đang đâu tôi đến đón.”
Nói xong Trần Kiệt liền đến đón Hàn Dương Phong cùng nhau đi đến quán cũ.

Quán mà thời sinh viên cả hai hay ngồi cùng nhau để chia sẻ những chuyện buồn phiền mà mình mắc phải.
Trong không gian của một quán nhậu lề đường rất đơn sơ.

Chỉ là quán nhậu bình thường ngoài vỉa hè nhưng mà nơi đây có thể được coi là nơi mà biết được hết tất cả buồn phiền của Hàn Dương Phong và Trần Kiệt.
“Sao rồi tiểu Hàn.

Hôm nay cậu gặp vấn đề gì đấy.”
“Hôm nay ba tôi và chú Phát đã thống nhất sẽ tổ chức hôn lễ cho tôi và Thiên Ngân.”
“Thiên Ngân cũng tốt mà tiểu Hàn.

Cậu sao thế?”
“Nhưng cậu biết đó.

Vũ Nhi thì sao?”
“Cậu bận tâm cô ấy à.

Cậu đã quên rồi với lại chuyện cũng đã là quá khứ rồi.”
“Nhưng hình như tôi thích Vũ Nhi rồi.”
“Sao cậu có thể như vậy được.

Quen Thiên Ngân nhưng bây giờ lại còn thích Vũ Nhi.

Trước giờ cậu có vậy đâu tiểu Hàn?”
“Tôi bây giờ cũng không biết mình đang là gì nữa.

Nhưng tôi đang có cảm giác rất tội lỗi với Vũ Nhi.”
“Cậu phải mang lại hạnh phúc cho Thiên Ngân kìa.

Nếu cậu không mang lại được hạnh phúc cho cô ấy thì hãy buông bỏ và từ chối đi.”
“Điều này tôi cũng đã nghĩ đến rồi.

Nhưng…..”
“Nhưng sao? Nhưng cậu sợ ảnh hưởng đến công ty à?”
“Đó chỉ là một phần.

Tôi còn phải chịu sức ép từ ba của tôi nữa.”
“Không đành cậu nói thẳng với Thiên Ngân thử xem sao?”
“Quả thật Thiên Ngân là một cô gái tốt, xinh đẹp và tài giỏi.

Tôi sợ mình sẽ làm tổn thương cô ấy.”
“Nếu cậu sợ tổn thương thì cậu càng không nên kết hôn với cô ấy.”
“Mà hình như cậu thích Thiên Ngân à Trần Kiệt?”
“Tôi….

Tôi….”
“Nếu cậu thích cô ấy thì hãy mạnh dạng hơn đi.

Biết đâu cô ấy thấy được những phẩm chất tốt của cậu.”
“Cậu đang nói cái gì vậy?”
“Tôi nói thật đấy.

Chứ tôi cũng không thích Thiên Ngân.

Chỉ vì sức ép của ba tôi quá lớn nên mới có ngày hôm nay.”
“Nhưng như tôi liệu cô ấy có ngó tới không?”
“Tôi sẽ giúp cậu.

Trước hết cậu hãy giúp tôi thoát khỏi sự kiểm soát của ba tôi đi.”
“Điều này cũng rất khó.

Chúng ta nên có những bước đi thận trọng để vẹn cả đôi đường.”
“Điều này tôi cũng đã tính rất lâu rồi.

Nhưng không biết phải làm sao? Cậu có cao kiến nào hay không?”
“Tôi có ý này.

Cậu nghe xem có được không?”
“Cậu nói đi.”
“Cậu nên nói thẳng với Thiên Ngân và ba của cô ấy.

Vì tôi thấy chú Phát cũng là người thấu tình đạt lý.

Có thể chú ấy sẽ có cách để nói với ba cậu.

Còn về Thiên Ngân, tôi nghĩ cô ấy không đến mức như các cô tiểu thư khác đâu.”
“Đó cũng là một cao kiến.

Nhưng điều này mạo hiểm quá.

Thôi cạn ly đi”
Thì ra là Trần Kiệt đang đơn phương Thiên Ngân.

Còn Hàn Dương Phong thì bây giờ đang thích Vũ Nhi.
“Tôi cũng có ý này.

Hay tôi tạo cơ hội cho cậu và Thiên Ngân nhé Trần Kiệt.”
“Nếu được thì tốt quá.”
Giải tỏa được một phần tâm tình của Hàn Dương Phong thì cả hai ôn lại chuyện cũ thời sinh viên.

Cùng nhau cười nói tại quán nhậu cũ.
Một ngày mới lại bắt đầu.

Ngày làm việc của Vũ Nhi hôm nay cũng có vẻ rất lạ.

Cô nghe thì thầm từ sảnh chờ đến vị trí làm việc.

Đâu đâu cũng là thông tin liên quan về Hàn Dương Phong.
“Hôm qua tôi lên sân thượng nghe được giám đốc Hàn sắp kết hôn.

Không biết ai đây?”
“Còn ai vào đây nữa.

Đại tiểu thư của công ty CIN chứ ai.”
“Là cái cô hôm qua vào văn phòng sếp Hàn à?”
“Chính là cô ấy.”
“Thế thì quá tuyệt rồi.

Môn đăng hộ đối.

Cả hai xứng đôi.

Vị thế cũng ngang nhau.”
“Sự kết hợp này thật hoàn hảo.

Có khi công ty chúng ta sẽ được phát triển lớn mạnh hơn nữa đấy.”
“Đúng là không bàn ra được với cặp này rồi.”
Những lời này đều được Vũ Nhi nghe thấy.
“Chị Vũ Nhi ơi.”

“Chị nghe nè em.”
“Công ty chúng ta sắp có tin vui rồi.”
“Tin gì hot thế.

Chị nghe mọi người bàn tán từ tiền sảnh đến đây.”
Vũ Nhi đã biết được những cô cố tỏ ra không có chuyện gì.
“Công ty chúng ta sẽ có hỷ sự.”
“Hỷ sự của ai đấy?”
“Của sếp Hàn.

Chị tiếp xúc sếp Hàn nhiều như vậy mà không có thông tin gì à?”
“Chị với sếp Hàn chỉ có công việc thôi, đó là việc cá nhân của anh ta thì sao chị phải quan tâm.”
Nói xong Vũ Nhi đi đến chỗ ngồi của mình.
“Anh ta thật quá đáng.

Vậy mà có thể kết hôn được sao?”
“Người đàn ông không có trách nhiệm với hành động của mình, lại còn quên đi chuyện mình đã làm.”
“Nói đi cũng phải nói lại.

Mình quả thật không xứng đáng với anh ta.”
“Không khéo người lại kêu cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”
“Nhưng tại sao nghe tin này mình lại cảm thấy cứ như ngàn vết dao đâm vào tim vậy?”
Có vẻ như Vũ Nhi đã không biết rằng mình từ khi nào cô ấy đã có cảm giác với Hàn Dương Phong.
Vì vẻ lạnh lùng của anh ta mà cô đã bị cuốn hút.
“Mình không được quan tâm đến chuyện này.”
“Mình còn Bảo Bảo và ba nữa.

Mình phải làm để cho họ một cuộc sống thật tốt chứ không như mình được.”
“Mình phải mạnh mẽ lên.

Vì chỉ có mỗi mình thôi.”
“Mạnh mẽ lên Vũ Nhi.”
Vũ Nhi tự động viên bản thân mình.

Lấy Bảo Bảo và ba mình làm mục đích để cố gắng và luôn mạnh mẽ trong công việc, cuộc sống..
 
Back
Top Bottom