Cập nhật mới

Ngôn Tình Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại

Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 160: Chương 160


Trong nháy mắt, ông ấy phát hiện Cảnh lão đã hốc hác đi nhiều.

Có lẽ là do vội vàng lên đường, lại còn lo lắng cho lão thái thái nên đã suy nghĩ quá nhiều, thành ra rất mệt mỏi.

Ông ấy thở dài một hơi.

Vi Thập Bát không nhịn được nói: "Sư phụ, sao người không nói cho con biết việc đi tìm lang trung? Nếu để con đi thì người sẽ đỡ mệt rồi!"

Nghe vậy, Cảnh lão mỉm cười nói: “Chỉ là một chuyến đi ngắn thôi mà, sư phụ của con không vô dụng đến thế đâu. Hôm đó sau khi nhận được tin tức, ta lo lắng quá nên phải chạy ngay sang đó một chuyến mới yên tâm, nên không kịp nói với con."

Nghe vậy, Vi Thập Bát mới nhớ tới mục đích khiến sư phụ phải rời đi, liền hỏi: “Chuyện về thần y kia sao rồi ạ?”

Cảnh lão khẽ cau mày, nhưng cũng nhanh chóng giãn ra: “Hữu danh vô thực… nhưng cũng trong dự đoán của ta.”

Vi Thập Bát lại thở dài.

Cảnh lão không khỏi lắc đầu cười nói: “Được rồi, đừng thở dài. Có lẽ nhờ ông trời thương xót mà sau khi ta quay về, tình trạng của mẹ ta đã tốt hơn, bà cụ đã có thể nhận ra ta!"

Nghe vậy, Vi Thập Bát khẽ giật mình.

Ngay cả sư phụ cũng nói như vậy, xem ra việc lão thái thái tốt lên không phải là ảo giác của ông ấy.

Vậy thì tinh dầu phong lữ thật sự có hiệu quả đúng không?

Vi Thập Bát do dự.

Ông ấy không biết có nên nói ra để sư phụ cảm thấy an tâm hơn hay không.

Đúng lúc này, một người hầu đột nhiên hoảng sợ chạy tới, hét lên với Cảnh lão: “Lão gia, không ổn rồi, lão phu nhân bên kia lại…”

Chưa kịp nói xong, Cảnh lão lập tức đứng dậy bước nhanh qua đó.

Vi Thập Bát cũng nuốt lời nói đang ở trên cổ họng xuống bụng, nhanh chóng đi theo.

Hai người lần lượt đi đến trước cửa phòng của lão thái thái, từ xa đã nghe thấy những âm thanh ồn ào.

Cánh cửa đang hé mở.

Một lúc sau, một vài chiếc đĩa bị ném ra.

Đĩa và điểm tâm vỡ vụn trên mặt đất, phát ra âm thanh răng rắc. Những quả mận rơi tứ tung, có hai quả còn lăn đến trước chân của họ.

Họ vẫn có thể nghe thấy một vài tiếng chửi mắng như “thằng bất hiếu” phát ra từ bên trong.

Chẳng mấy chốc, đã nghe thấy sư nương nhẹ nhàng xoa dịu cảm xúc của bà cụ.

Cảnh lão đột nhiên dừng lại, không tiến thêm bước nào nữa, im lặng đứng yên tại chỗ, hóa thành một pho tượng.

Một lúc lâu sau, ông đột nhiên quay lưng về phía Vi Thập Bát, hỏi:

“Thập Bát, con nói xem, có phải do ta quanh năm lang thang xa nhà, bỏ bê gia đình nên mới khiến cho bệnh tình của mẹ ta càng ngày càng nặng hơn không?”

Vi Thập Bát không nghĩ như vậy.

Nhưng ông ấy không nói gì, chỉ im lặng lắc đầu.

Ông ấy biết rằng sư phụ chỉ hỏi như vậy thôi chứ không hề muốn nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ ông ấy. Trong hoàn cảnh như vậy, dù ông ấy có nói gì, sư phụ cũng sẽ không nghe.

Nghĩ lại thì lão thái thái đã mắc bệnh não này được ba đến bốn năm rồi.

Ban đầu mọi thứ đều ổn, lâu lâu bà cụ mới quên thôi. Sau đó mọi chuyện bắt đầu trở nên tồi tệ hơn, bà cụ thường xuyên không nhận ra người thân của mình nữa. Hơn nữa, tâm trạng của bà cụ cũng mất kiểm soát, lúc thì cáu kỉnh, lúc lại buồn bã.

Hồi nãy ông ấy còn tưởng lão thái thái đã khá hơn.

Bây giờ nhìn thấy cảnh tượng như này, lại nghe sư phụ nói vậy, Vi Thập Bát không dám đảm bảo tinh dầu phong lữ sẽ có tác dụng.

Ông ấy im lặng ở lại với sư phụ một thời gian dài.

Cho đến khi rời đi, ông ấy cũng không nói thêm bất cứ điều gì.

-

Sau khi rời khỏi Cảnh gia, Vi Thập Bát cau mày, lên xe bò đi về phía thôn.

Trùng hợp là nhóm người Tảo Nhi cũng đang ở đây.

Nghĩ tới mối quan hệ hợp tác mật thiết của hai bên, Vi Thập Bát giải thích ngắn gọn về tình huống của bên mình.

Nghe nói tinh dầu phong lữ có tác dụng nhưng tình trạng của lão thái thái vẫn không ổn, mọi người đều rất lo lắng.

Tảo Nhi không nhịn được nói: "Xem ra bệnh não của lão thái thái tương đối phức tạp, một mặt bà cụ sẽ quên hết người và vật, mặt khác sẽ quấy rầy cảm xúc của bà cụ."

Đại Ngưu cũng gật đầu: "Đúng vậy, trong trường hợp này, cho dù tinh dầu phong lữ có tác dụng thì cũng cần nhiều thời gian hơn mới tốt lên được."

Mọi người cũng nói vài câu.

Thu Nương đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói: "Ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn, theo lời của Vi thúc, bệnh của lão thái thái chuyển xấu quá nhanh..."

Vi Thập Bát cũng gật đầu: “Đúng vậy, sư phụ đã tìm rất nhiều lang trung, có người cũng nói như vậy. Đúng là cũng có người mắc bệnh về não, nhưng chưa có ai lại chuyển xấu chỉ trong vòng vài năm nhanh như lão thái thái.”

Cho nên sư phụ mới tự trách mình như thế, cho rằng mình là nguyên nhân lớn nhất.

Những người khác thì không nghĩ như vậy, nhưng lại không tìm ra vấn đề, chỉ có thể cho là xui xẻo.

Thu Nương gật đầu, trầm ngâm, không nói thêm gì nữa.

Tảo Nhi và những người khác nói ngắn gọn vài câu, rồi rời đi.

Nhóm người nhanh chóng quay lại trong núi, đi về nơi ở của mình.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 161: Chương 161


Tảo Nhi vừa đi vừa xua tay trước mặt Thu Nương: "Ngươi đang nghĩ gì vậy, sao vừa rồi không nói gì?"

Thu Nương tỉnh táo lại, đáp: “Ta mới nhớ ra, lúc ta đang học y với sư phụ, người từng nói với ta một câu.”

"Người nói, sẽ có nhiều nguyên nhân dẫn đến bệnh của một người. Ta đang nghĩ, trong chuyện của lão thái thái, không biết có ẩn tình gì hay không?"

Tảo Nhi suy nghĩ một chút: "Cũng có thể. Hồi nãy Vi thúc cũng nói, sư phụ của mình luôn cảm thấy lý do khiến bệnh của bà cụ trở nặng là do ông không có nhà. Mặc dù đây không phải là lý do gây bệnh, nhưng có thể đang có một lý do tiềm ẩn nào đó khác."

Đại Ngưu nghe xong cũng xen vào: “Ta nghĩ, chúng ta thử hỏi Phương Tiên Nhi xem sao, hỏi về bệnh não ấy. Nếu hiểu rõ hơn về bệnh này, chúng ta có thể tìm ra cách để gỡ rối.”

Mọi người đều đồng tình với suy nghĩ này.

Vừa quay về hang, nhóm người lập tức đi đến chỗ Thịnh Quân.

Thu Nương kể lại chi tiết về sự việc và nói thêm suy đoán của họ.

Sau khi nghe điều này, Thịnh Quân đã kiểm tra thông tin và cảm thấy tình trạng của lão thái thái hơi giống bệnh Alzheimer.

Nhắc mới nhớ, căn bệnh này không quá phổ biến ở thời cổ đại.

Vì là bệnh thường gặp ở người già, người trẻ ít mắc bệnh.

Độ tuổi mắc bệnh thường là từ 60 tuổi trở lên, có một số người có thể mắc bệnh sớm hơn do sự khác biệt của từng cá nhân.

Nhưng đối với người cổ đại, tuổi thọ trung bình tương đối ngắn, nhiều người đã c.h.ế.t trước khi mắc bệnh... Nghĩ về điều này làm nàng cảm thấy thật là kinh khủng.

Tuy nhiên, nếu đó thực sự là bệnh Alzheimer, đừng mơ mà nghĩ đến việc chữa trị.

Ngay cả khi dùng tinh dầu phong lữ, cũng chỉ làm giảm bệnh tình và ngăn không cho tình trạng trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

Đã có ý tưởng, Thịnh Quân lại kiểm tra một chút, rồi nói với nhóm Thu Nương:

“Việc tinh thần bị k.ích th.ích hoặc có thói quen sinh hoạt không tốt, đúng là sẽ khiến tình trạng của bà cụ trở nên tệ hơn.”

Bệnh Alzheimer được coi là một căn bệnh tiến triển, nếu nó đột ngột trở nên tệ hơn thì khả năng cao là do có yếu tố bên ngoài thúc đẩy.

Khả năng do thói quen sinh hoạt xấu là không cao.

Ở triều đại này, cuộc sống của mọi người đều rất có quy luật.

Dù sao, ở đây không có nhiều điều kiện để hút thuốc, uống rượu và thức khuya.

Lão thái thái dù có tệ đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ không kiềm chế được cái miệng của mình nên ăn quá nhiều hoặc ăn những món nhiều dầu mỡ, không tốt cho sức khỏe mà thôi.

Vậy nên chắc hẳn bà cụ đã bị k.ích th.ích tinh thần nhỉ?

Sau khi nghe xong, Thu Nương và những người khác đã có chung một suy nghĩ.

Cho dù sự thật có là gì, việc đi xem tình trạng của lão thái thái, không có gì là sai.

Hỏi xong việc quan trọng, mọi người nhanh chóng tạm biệt Phương Tiên Nhi, ăn xong liền nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau.

Tảo Nhi và những người khác lại đến thôn Nguyên Bảo, Vi Thập Bát đã rời đi nên không có ở đây.

Họ để lại lời nhắn cho Vi Lão Căn, đề nghị Vi Thập Bát nên khuyên sư phụ của mình chú ý đến tình hình xung quanh lão thái thái xem có chuyện xấu nào xảy ra hay có ai làm phiền bà cụ hay không.

Vi Thập Bát nhanh chóng nhận được lời nhắn.

Vì nhóm Tảo Nhi đều là những người có năng lực nên ông ấy không thể xem nhẹ những lời này.

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, ông ấy cảm thấy rất có lý nên lại đến Cảnh gia, định nói chuyện với sư phụ.

Vào nhà rồi, Vi Thập Bát mới biết hôm nay Minh Bắc cũng tới, đang nói chuyện với sư phụ.

Do dự một lúc, ông ấy quyết định lát nữa sẽ qua đó nên ra vườn ngồi uống trà.

Một lúc sau, sư nương tình cờ đi ngang qua.

Khi Vi Thập Bát nhìn thấy bà ấy, ông ấy đã ngăn lại và nói ngắn gọn với bà ấy về vấn đề này.

Sư nương nghe xong, cũng không nói là có tin hay không mà ngập ngừng nói:

“Về cuộc sống thường ngày của lão thái thái, kể cả việc ăn uống của bà cụ đều do ta chú ý, không có gì bất thường cả. Hơn nữa, những việc xung quanh bà cụ thường cũng không có gì nghiêm trọng, cũng chỉ có việc sư phụ của con thường xuyên đi xa khiến chúng ta lo lắng mà thôi, đây là điều đáng lo nhất.”

"Còn những người xung quanh bà cụ, ngoài ta ra, cũng chỉ có Tú cô theo hầu, không còn ai khác."

Sư nương chắc chắn sẽ không làm điều xấu với lão thái thái.

Còn Tú cô, nàng ta đã ở bên lão thái thái nhiều năm, chưa từng xảy ra vấn đề gì. Nếu đã ở đây lâu như vậy, không có lý do gì mà từ trước giờ vẫn ổn tự dưng mấy năm gần đây đầu óc lại bị rút gân được?

Những người khác như Vi Thập Bát và Minh Bắc đều hay đi theo thương đội nên tần suất ghé thăm cũng không nhiều.

Hơn nữa khi đến thăm, họ sẽ không ở một mình với lão thái thái, luôn có những người khác ở bên cạnh.

Càng nói, khả năng càng ngày càng nhỏ.

Suy đoán này còn chưa được thực hiện đã dần bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 162: Chương 162


Chủ đề này tạm thời không tiếp tục được nữa, sư nương nhanh chóng rời đi, bận rộn làm những việc khác.

Vi Thập Bát vẫn ngồi trong vườn uống trà, tiếp tục dòng suy nghĩ ban nãy, nghĩ về người tên Tú cô.

Tuổi tác của ông ấy và Tú cô không chênh nhau là mấy nhưng bà ta lại vào phủ sớm hơn ông ấy.

Theo ấn tượng của ông ấy, Tú cô đã luôn ở bên cạnh lão thái thái.

Ông ấy đã nhìn thấy cách hai người họ đối xử với nhau.

Tú cô đối xử với lão thái thái như bà nội ruột, rất thân thiết với bà, cũng rất chu đáo tận tâm. Lão thái thái vô cùng tốt với Tú cô.

Tình cảm giữa hai người là tình cảm ấm áp như tình bà cháu.

Tình cảm sâu đậm như vậy bày ra trước mắt, có vẻ Tú cô thực sự không có lý do để hại lão thái thái.

Suy nghĩ xong việc này, Vi Thập Bát liền đứng dậy, định đi gặp sư phụ.

Ông ấy bước trên con đường nhỏ trong vườn, suy nghĩ m.ô.n.g lung thì lại nghĩ đến sư huynh Minh Bắc của mình.

Nói đến Minh Bắc, người này không chỉ vào thương đội trước ông ấy hai năm mà còn có mối liên hệ sâu sắc với sư phụ hơn ông ấy.

Ông ấy nghe người ta kể lại.

Minh Bắc được sư phụ nhận làm đồ đệ là do một mối nhân duyên rất đặc biệt.

Lúc đó, thương đội của sư phụ chưa lớn mạnh, chỉ là một đội nhỏ tạm bợ, người cũng không nhiều. Một lần nọ, có một mối làm ăn cần đàm phán gấp mà sư phụ chỉ kịp mang theo hai người ra khỏi thành, trong đó có Minh Bắc.

Trên đường xảy ra sự cố, khi đi qua một con đường núi dốc, bước chân của sư phụ quá vội vàng nên bước đi không vững, suýt chút nữa rơi xuống vách núi, may mà Minh Bắc liều mình lao tới kéo ông lại.

Sau khi trở về, sư phụ liền nhận Minh Bắc làm đồ đệ.

Còn Vi Thập Bát được sư phụ nhận thì không có câu chuyện nhiều sóng gió như vậy. Ngược lại, khá là mơ hồ, ông ấy trở thành đồ đệ của Cảnh lão một cách rất ngẫu nhiên.

Nhớ lại năm đó, khi Vi Thập Bát gia nhập thương đội thì đội của Cảnh lão đã có chút danh tiếng.

Ông ấy vẫn nhớ lần đó đi một chuyến buôn ngắn. Khi ấy Minh Bắc không đi cùng, chỉ có ông ấy, Cảnh lão và vài người khác cùng đi.

Từ đầu đến cuối, Vi Thập Bát cảm thấy mình không làm gì nhiều nhưng sau khi trở về thì Cảnh lão gọi ông ấy đến, nói muốn nhận ông ấy làm đồ đệ nên hỏi ý kiến của ông ấy.

Nghe thấy những lời đó, Vi Thập Bát ngớ người ra, cảm giác như bị một chiếc bánh lớn từ trên trời rơi trúng đầu, cứ thế lơ mơ đồng ý.

Sau này, ông ấy còn cố tình hỏi Cảnh lão tại sao lại nhận ông ấy thì Cảnh lão chỉ cười nói rằng giữa họ có duyên phận.

Nhưng đến tận bây giờ, Vi Thập Bát vẫn chưa hiểu được duyên phận đó rốt cuộc từ đâu mà ra.

Vừa đi vừa nhớ lại, ông ấy ngẩng đầu lên thì đã đến cửa thư phòng của sư phụ. Cửa lớn đóng chặt, bên trong không có âm thanh nào.

Vi Thập Bát dừng lại mọi suy nghĩ, chỉnh lại vạt áo và cổ tay áo, giơ tay chuẩn bị gõ cửa.

Đúng lúc đó, cửa bỗng nhiên mở, ông ấy đối mặt với Minh Bắc.

"Sư huynh." Vi Thập Bát gọi một tiếng.

Dường như tâm trạng Minh Bắc không tốt nên chỉ khẽ gật đầu, không nói gì rồi nhanh chóng rời đi.

Vi Thập Bát thấy vậy, hơi khó hiểu.

Ông ấy nhanh chóng quay người lại, gõ cửa. Sau khi được sư phụ cho phép thì liền bước vào phòng.

Vừa vào cửa đã thấy Cảnh lão quay lưng về phía ông ấy, đứng chắp tay ở giữa phòng.

"Sư phụ!" Vi Thập Bát bước lên phía trước gọi một tiếng.

Cảnh lão không quay người lại, chỉ mở miệng hỏi một câu: "Thập Bát, con nghĩ, điều quan trọng nhất của một thương nhân là gì?"

Vi Thập Bát sững sờ, không nghĩ ngợi gì liền thốt ra: "Chân thành giữ chữ tín."

Câu này không phải là ông ấy tự nghĩ ra, mà là khi xưa sư phụ đã vô tình nhắc đến. Mà ông ấy thì vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Nghe xong, Cảnh lão im lặng một lúc, rồi nói: "Thập Bát, bao nhiêu năm nay con vẫn không thay đổi, như vậy rất tốt. Sau này nhất định phải luôn ghi nhớ năm chữ này."

Vi Thập Bát lập tức vỗ n.g.ự.c đáp: "Sư phụ, người cứ yên tâm. Con sẽ mang theo năm chữ này vào mộ luôn!"

Cảnh lão quay người lại, trên mặt mang theo nụ cười, giả vờ nhổ vài cái lên không trung, nói: "Được rồi, con nhớ là được. Không cần nói những lời không may mắn đó nữa!"

Dừng một chút, ông lại hỏi: "Đúng rồi, cái hũ dầu quả lần trước con mang đến..."

Là một thương nhân lão luyện, làm sao Cảnh lão không nhận ra tiềm năng kinh doanh trong đó.

Vi Thập Bát cũng không định giấu giếm: "Đó là phương pháp mà dân làng chỗ con nghĩ ra, thường ngày có thể kiếm thêm chút thu nhập."

Dù sao thì sau này loại dầu quả này cũng phải thông qua con đường của thương đội để bán. Trước mắt, ở chỗ sư phụ chắc chắn cũng phải được thông qua.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 163: Chương 163


Khoảng thời gian này, ông ấy cũng đã suy nghĩ kỹ lại.

Hiện giờ sư phụ đã muốn lui về phía sau, không muốn bận tâm mọi việc nữa, cũng không trực tiếp dẫn dắt đoàn nữa. Nhưng không có nghĩa là không quản lý mọi việc.

Dù sư huynh có tiếp quản thì trong gian ngắn cũng không dám làm ra cái gì quá giới hạn.

Nghe những lời vừa rồi, Cảnh lão khá hài lòng.

Ông cũng biết Vi Thập Bát vẫn luôn quan tâm, giúp đỡ dân làng. Điều này rất tốt.

Cảnh lão nhanh chóng nói: "Không cần vội. Sau này chúng ta có thời gian sẽ bàn bạc kỹ lưỡng về chuyện dầu này. Nhất định sẽ không để các con thiệt thòi đâu."

Vi Thập Bát gật đầu: "Tất nhiên con tin tưởng sư phụ!"

Cảnh lão "ừm" một tiếng, rồi hỏi: "Vậy hôm nay con đến, chắc không phải để bàn về chuyện dầu này. Con còn chuyện gì nữa muốn nói sao?"

Lúc này, Vi Thập Bát mới nhớ ra mục đích chính của mình.

Ông ấy kể lại những lời nhắc nhở của Tảo Nhi và sau đó là cuộc trò chuyện với sư nương vừa rồi.

Nói xong, ông ấy suy nghĩ một lúc rồi nói ra suy nghĩ cuối cùng của mình:

"Dù lời của sư nương có lý nhưng việc này liên quan đến lão thái thái nên chúng ta vẫn cần cẩn thận hơn, kiểm tra kỹ lưỡng là tốt nhất. Con nghĩ, cũng có thể không nhất định là ác ý của ai đó, nhưng nhỡ đâu là do vô tình làm việc tốt mà thành ra việc xấu thì sao? Hoặc có những thứ nhìn thì không đáng chú ý nhưng đối với lão thái thái là không tốt?”

Cảnh lão nghe vậy thì như đang suy ngẫm, sau một lúc gật đầu nói: "Con nói đúng, sư phụ biết rồi. Sau này ta sẽ để ý."

Lúc này Vi Thập Bát mới yên tâm. Sư phụ là người nói một là một, nói sẽ để ý chắc chắn sẽ để ý, không phải làm cho có.

Những gì ông ấy có thể làm đã làm xong, tiếp theo là chờ đợi.

Phải đợi đến khi mọi việc có kết quả thì mới có thể bàn bạc tiếp những chuyện sau này.

Ôi, hy vọng trước Tết mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa. Để mọi người đều có một cái Tết vui vẻ.

Nghĩ đến đây cũng không còn chuyện gì nữa nên Vi Thập Bát liền chào sư phụ rồi nhanh chóng trở về nhà.

Sau khi ông ấy rời đi thì Cảnh lão liền gọi người đến, giao phó điều tra thêm một số chuyện.

Nói đi cũng phải nói lại, những lời của Vi Thập Bát không chỉ được Cảnh lão lắng nghe mà còn để lại dấu ấn trong lòng sư nương.

Vừa rời khỏi vườn, sư nương cũng vừa đi vừa suy nghĩ về việc này.

Bà ấy vốn định đi bận rộn chỗ khác nhưng không biết sao lại vô thức đi đến trước phòng của lão thái thái.

Đến khi đình thần lại thì bà đã định rời đi, nhưng nhớ đến lời nói của Vi Thập Bát thì liền thay đổi ý định.

Không gây tiếng động nào, sư nương lặng lẽ đi đến bên cửa sổ phía sau, cúi xuống để nghe động tĩnh bên trong.

Nghe một lúc, không nghe thấy gì đặc biệt.

Lại nghĩ, lúc này lão thái thái có lẽ đang nghỉ ngơi, làm gì có gì đáng nghe!

Sư nương thầm tự trách mình vì hành động nghe lén không đàng hoàng này. Bà ấy định đứng dậy rời đi thì nghe thấy tiếng nói bên trong.

Nghe kỹ lại, đúng là giọng của Tú cô.

"Lão phu nhân, ngươi nên dậy đi, đừng ngủ nữa. Người còn ngủ nữa thì tối nay sẽ không ngủ được đâu ạ."

"Được, được!"

"Con đã mang một ít bánh ngọt mà người thích, người ăn một chút cho ngọt miệng nào."

"Ừ!"

"Ôi, lão phu nhân. Con thật sự rất thương người. Một người tốt như người, tại sao trong mắt người khác lại trở thành gánh nặng. Hôm qua con lại nghe người ta nói, rất nhiều người nghĩ rằng tình trạng của người như thế này khiến cho công việc lớn của lão gia bị chậm trễ. Bọn họ chẳng biết điều gì cả, lão gia chẳng phải cũng từ bụng người mà ra hay sao. Sao có thể nói như vậy chứ? Nếu không có người thì làm gì có được lão gia của ngày hôm nay..."

Nghe đến đoạn này, sư nương lập tức mở to mắt, đứng bật dậy.

Những lời này không phải là đang khích bác ly gián hay sao!

Sao lại đem những lời đồn vớ vẩn không rõ ràng, không đáng nghe như vậy nói cho lão thái thái chứ?

Lời nói nghe có vẻ như đang quan tâm. Luôn mồm luôn miệng nói xót xa cho lão thái thái nhưng suy nghĩ kỹ thì mỗi câu đều khiến người ta tức giận!

Đừng nói là lão thái thái, ngay cả bà ấy lúc này cũng cảm thấy trong lòng trào dâng một cơn giận không tên.

Quả đúng như Thập Bát đã đoán!

Ai có thể ngờ rằng Tú cô ngày thường trông rất tốt mà lại có thể nói những lời như kim châm thế này chứ?

Đúng là xấu hổ khi mới vừa đây thôi bà ấy còn tin tưởng bà ta, nói những lời lẽ tốt đẹp để bênh vực bà ta!
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 164: Chương 164


Đang lúc tức giận, thì lão thái thái trong phòng đã bắt đầu khóc nức nở:

"Những lời đó không phải là sai. Cái thân già này thật sự là gánh nặng cho họ! Thà rằng ta c.h.ế.t đi cho xong!"

Nói xong, trong phòng cũng có tiếng động vang lên. Chắc không phải là lão thái thái đang định đập đầu vào cột giường đấy chứ!

Nghe kỹ lại, dường như là Tú cô đang ngăn cản bà cụ.

Giọng Tú cô nghẹn ngào, thậm chí còn có tiếng khóc: "Lão phu nhân, người không thể c.h.ế.t như vậy được, nếu người c.h.ế.t rồi, con làm sao sống nổi đây?"

Nghe đến đây, sư nương thật sự không thể đứng yên được nữa. Bà bước nhanh từ ngoài cửa vào.

Hiện giờ trong đầu bà ấy là một mớ bòng bong. Bà ấy không thể phân biệt rõ liệu Tú cô đang diễn kịch hay thật sự lo lắng cho bà cụ.

Nhưng trong lòng bà ấy lúc này thật sự có một cơn giận đang bùng lên. Bà ấy trực tiếp bước tới cửa phòng, đạp mạnh cửa và hét lên: "Ta muốn xem ai dám tìm đến cái chết?"

Thu chân lại, nhìn kỹ, quả nhiên thấy Tú cô đang vòng tay ôm chặt lấy eo lão thái thái từ phía sau.

Lão thái thái đang cố gỡ tay bà ta ra. Hai người như đang giằng co, trên mặt còn đầy nước mắt.

Thấy bà ấy đạp cửa xông vào, lại hét lên như vậy.

Cả hai người đều giật mình, run lập cập, buông tay ra và cùng ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ.

Sư nương cười lạnh một tiếng. Tư thế như một kẻ côn đồ, hung hăng tiến vào trong phòng.

Tú cô thấy bà ấy tiến tới gần thì không khỏi lùi lại hai bước, nuốt nước bọt.

"Những lời ngươi vừa nói với lão thái thái là nghe từ đâu ra?" Sư nương hất cao cằm hỏi bà ta.

Mặt Tú cô lộ vẻ do dự, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào bà ấy, lắp bắp nói: "Ta, ta cũng chỉ vì tốt cho lão phu nhân thôi..."

Nhìn thấy biểu hiện như vậy của Tú cô, sư nương nhanh chóng xác định trong lòng rằng, bà ta đang cố ý kích động lão thái thái. Ít nhất, chắc chắn bà ta biết nói những lời đó sẽ gây hậu quả không tốt!

Không thể hiểu nổi lý do bà ta làm vậy, sư nương liền hỏi thẳng: "Tú cô, ngươi cố ý làm tổn thương lão thái thái như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?"

Phải biết rằng, năm xưa gia đình Tú cô chạy nạn tới đây. Cuối cùng chỉ còn lại mình bà ta, còn bị đám buôn người bắt đi bán.

Lúc đó, Tú cô vẫn chỉ là một tiểu cô nương gầy guộc, yếu ớt. Sư nương tình cờ gặp bà ta, cảm thấy rất thương hại nên mới mua bà ta về nhà.

Sau đó, lão thái thái thiếu một người bầu bạn nên liền đem bà ta về nuôi bên cạnh. Tuy là người được mua về, nhưng suốt nhiều năm nay, không bao giờ bà ta chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc, bẩn thỉu, những việc đó đều có người hầu riêng làm.

Ăn mặc cũng nhớ đến phần của bà ta. Tú cô chẳng khác nào cháu gái nuôi của lão thái thái.

Thật sự chưa ai bạc đãi bà ta cả!

Sao bà ta lại có thể làm ra chuyện như vậy?

Sư nương hỏi mãi mà không nhận được câu trả lời. Tú cô cứ mím chặt môi, không chịu mở miệng nói chuyện.

Hỏi nhiều thì bà ta chỉ nói rằng mình làm vậy là vì muốn tốt cho lão thái thái, không có ý định hại ai. Ngoài ra không nói thêm điều gì khác.

Không thể không nói, lời giải thích này cũng hơi đáng tin.

Bởi vì trong nhà ai cũng rất tin tưởng Tú cô. Nếu bà ta thật sự có ý đồ xấu thì việc bỏ thuốc độc vào thức ăn của lão thái thái quả thực rất dễ dàng.

Nhưng nếu như vậy thì toàn bộ chuyện này lại càng trở nên rối rắm.

Tú cô chỉ muốn kích động bệnh tình của lão thái thái, chứ không hề có ý định g.i.ế.c bà cụ. Vậy rốt cuộc vì cái gì chứ?

Sư nương thật sự không biết phải làm sao, bà ấy liền quay đầu nhìn lão thái thái bên cạnh: "Mẹ, mẹ nói đi, Tú cô bắt đầu nói mấy lời bậy bạ này từ khi nào?"

Lúc này lão thái thái không còn khóc nữa, chỉ ngơ ngác quay đầu nhìn bà ấy, ngây ngốc "à" một tiếng.

Sư nương thấy vậy thì không nhịn được mà đưa tay đè trán, cảm thấy đau đầu.

Thôi rồi, đến lúc quan trọng thì lão thái thái lại quên hết chuyện, không nhận ra ai nữa!

Đúng là không yên tâm được!

Bà ấy cảm thấy quá mệt mỏi nên liền gọi người đến. Giao toàn bộ chuyện này cho Cảnh lão lo liệu.

Cảnh lão bên này, vừa mới cho người đi điều tra chuyện khác thì giờ lại nhận được tin này, cũng cảm thấy nhức đầu không kém.

Nhưng đúng là Thập Bát đã đoán trúng.

Xem ra bên lão thái thái đúng là có nguyên nhân khác k.ích th.ích nên mới khiến bệnh tình của bà cụ trở nên trầm trọng hơn.

Giờ có hướng điều tra rồi, tiếp tục điều tra chắc chắn sẽ ra sự thật.

Không chừng, sau khi giải quyết xong chuyện này thì bệnh tình của lão thái thái sẽ không bao giờ trở nặng thêm nữa.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 165: Chương 165


Tú cô là một người rất đơn giản, bất kể là cuộc sống hay vòng giao tiếp xung quanh đều có thể nhìn thấu ngay lập tức. Vậy nên rất dễ để nắm bắt các tình hình liên quan.

Bình thường Tú cô rất ít khi ra ngoài.

Phần lớn thời gian bà ta ở bên cạnh lão thái thái. Trừ khi có việc quan trọng cần thiết phải ra ngoài làm. Nhưng những trường hợp như vậy trong những năm qua chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bản thân Tú cô cũng không có ý định ra ngoài, bà ta luôn thích ở trong phòng.

Như vậy ngoài đám kẻ hầu, người ở trong phủ thì những người mà hàng ngày bà ta có thể tiếp xúc chỉ có những người thân cận với Cảnh gia như Vi Thập Bát và Minh Bắc.

Theo suy nghĩ này, Cảnh lão nhanh chóng rà soát một lượt đám đầy tớ và người chạy vặt. Nhưng vẫn không phát hiện ra ai là người không biết điều nói năng xằng bậy trước mặt Tú cô.

Phạm vi nghi vấn dần thu hẹp.

Cảnh lão bỗng nghĩ đến điều gì đó, liền thì thầm hỏi phu nhân nhà mình: "Ngày thường khi Bắc lang đến thăm lão thái thái thì ai là người thường tiếp đón hơn, là nàng hay là Tú cô?"

Bắc lang chính là tên gọi thân mật của Minh Bắc, chỉ có người nhà họ mới gọi như vậy để thể hiện sự thân thiết.

Nghe xong, sư nương hơi ngạc nhiên: "Ý của chàng là..."

Bà ấy cẩn thận nhớ lại một phen, nhíu mày nói: "Khi hắn và Thập Bát đến thăm lão thái thái thì thiếp thường sẽ đích thân xuống bếp chuẩn bị thức ăn. Vậy quả thật là Tú cô tiếp đón nhiều hơn."

Cảnh lão nghe vậy như có điều gì suy nghĩ, rồi nhỏ giọng nói: "Bắc lang và Tú cô có tuổi tác tương đồng, chắc là thời gian vào phủ cũng gần tương đương nhau. Ta còn nhớ, hồi đó có một thời gian lão thái thái rất thích gọi hai người họ đến để nói chuyện."

Sư nương gật đầu: "Đúng thật là vậy."

Tú cô vào phủ trước, luôn đi theo bên cạnh lão thái thái.

Minh Bắc vào phủ sau bà ta nhưng cũng chỉ muộn hơn có vài tháng.

Lúc đó, sau khi kết hôn sư nương và Cảnh lão vẫn chưa có con nhưng tình cảm vợ chồng sâu đậm, cũng không có ý định để người ngoài chen vào tình cảm nên mới có ý định nhận đồ đệ.

Cơ duyên đến, họ đã nhận Minh Bắc.

Trên danh nghĩa, Minh Bắc là đồ đệ của họ. Nhưng thực tế lại được xem như con nuôi.

Sau đó, họ cũng suy nghĩ tương tự khi nhận Thập Bát.

Hoàn cảnh của Cảnh gia rất đơn giản.

Lão gia tử qua đời sớm, bên cạnh lão thái thái có ba người con. Nhưng năm xưa trải qua nhiều khổ cực, hai người đã mất sớm, cuối cùng chỉ còn lại Cảnh lão.

Vì vậy, lão thái thái chỉ toàn tâm toàn ý mong họ sống khỏe mạnh, không có nhiều yêu cầu. Bà cụ rất tôn trọng ý kiến của họ, bao gồm việc đón Tú cô vào phủ lẫn việc nhận đồ đệ.

Tình cảm của lão thái thái với Tú cô thế nào thì không cần phải nói.

Sau đó, khi Minh Bắc vào phủ, biết ông ta đã từng cứu Cảnh lão thì lão thái thái yêu ai yêu cả đường đi lối về, coi ông ta như cháu trai. Mỗi lần thấy ông ta đều ân cần hỏi han quan tâm. Thậm chí còn thường xuyên may quần áo và giày cho ông ta.

Có một khoảng thời gian, lão thái thái thường xuyên gọi hai người họ đến để cùng nói chuyện, ăn cơm.

Nghĩ kỹ lại thì quả thực Tú cô và Minh Bắc có thể thân nhau hơn một chút.

Bởi vì khi họ nhận Thập Bát làm đồ đệ thì cũng là lúc thương đội đã bận rộn hơn nhiều. Hai người đồ đệ rất hiếm khi có thời gian đến thăm lão thái thái, chỉ thỉnh thoảng mới có thể ghé qua. Thập Bát và Tú cô không gặp nhau nhiều, có lẽ chỉ là quen biết sơ sơ mà thôi.

Sau khi hiểu rõ tình hình, Cảnh lão quay sang, nói với Tú cô: "Những năm qua chỉ có thể ở trong phủ cùng lão thái thái, cũng làm khó cho ngươi rồi."

Tú cô nghe vậy, lập tức lắc đầu nói: "Lão gia, ta không hề thấy thiệt thòi. Ta rất sẵn lòng ở bên cạnh chăm sóc lão thái thái!"

Cảnh lão chân thành nói: "Những năm qua, ngươi đã tận tâm tận lực. Chúng ta ghi nhận điều đó, ngươi cũng như người nhà chúng ta. Ngươi là người như thế nào, trong lòng chúng ta đều biết rõ. Ta biết, ngươi là người mong lão thái thái khỏe mạnh nhất, chưa bao giờ có ý đồ xấu gì, đúng không?”

Tú cô vừa nghe vậy, đôi mắt bà ta bỗng đỏ hoe.

Bà ta gật đầu thật mạnh, giơ hai ngón tay lên trời thề: "Đúng vậy, ta xin thề với trời, ta thật lòng mong lão thái thái được khỏe mạnh!"
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 166: Chương 166


Cảnh lão ngừng một chút rồi chậm rãi nói tiếp:

"Tú cô, ngươi đã sống cùng chúng ta bao nhiêu năm, tất nhiên ta tin ngươi. Nhưng mà hiện tại ngươi cũng thấy rồi, cả nhà chúng ta đều sống trong cảnh mệt mỏi. Kể cả lão thái thái, không ai có thể thở phào nhẹ nhõm được...

Ta nói những lời này, hoàn toàn không có ý trách ngươi, bởi vì ngươi luôn ở bên cạnh lão thái thái, chỉ là ngươi quá ngây thơ. Nhưng ta chỉ tò mò, rốt cuộc ngươi đã nghe ai nói điều gì mà lại nảy ra suy nghĩ nói những lời đó?"

Biểu cảm của Tú cô đột nhiên trở nên lưỡng lự, cắn chặt môi, tay vò nát vạt áo.

Cảnh lão thấy vậy, liền nói tiếp: “Người nói với ngươi những lời đó cũng không hẳn là có ác ý. Nếu ngươi thành thật kể cho ta nghe, ta sẽ không trách người đó. Dù sao, có khi ban đầu là ý tốt nhưng kết quả cuối cùng lại không được tốt...”

“Hoặc là, nếu ngươi không muốn nói tên người đó. Sợ rằng cảm thấy như đang nói xấu người ta khiến lòng không thoải mái, thì hãy để ta đoán. Nếu ta đoán đúng, ngươi chỉ cần gật đầu là được, thế nào?”

“Có phải Bắc lang đã nói gì đó trước mặt ngươi không?”

Tú cô nghe vậy liền giật mình, vô thức mở to mắt.

Thấy bà ta như vậy, trong lòng Cảnh lão đã chắc chắn.

Ông không kìm được thở dài một tiếng, sau đó hỏi chắc nịch: “Được rồi, vậy Bắc lang đã nói thế nào?”

Đến nước này, Tú cô cũng không còn lý do gì để giấu giếm nữa.

Bà ta cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu, từng chữ từng chữ một bật ra: “Huynh ấy nói rằng lão thái thái sinh ra bệnh này tất cả là vì lão gia thường xuyên không ở nhà. Muốn chữa khỏi hoàn toàn bệnh của lão thái thái thì phải để lão gia ở nhà lâu dài, bên cạnh lão thái thái mới được.”

Nghe đến đây, tay của Cảnh lão đã nắm chặt thành quyền: “Còn gì nữa?”

Tú cô không để ý đến động tác của ông, tự tiếp tục nói: “Còn một lần khác, lão thái thái có nói rằng vì lão gia thường xuyên ra ngoài làm ăn nên bà cụ rất nhớ.”

“Sau khi lão thái thái nói xong câu đó thì bà cụ bắt đầu ngẩn người, ta nghe thấy vậy cũng cảm thấy lo lắng. Lúc đó Minh Bắc ca cũng có mặt, khi ta tiễn huynh ấy ra ngoài thì huynh ấy đã nói với ta là có một cách hay để khiến lão thái thái vui lên...”

Minh Bắc nói rằng, huynh ấy biết có nhiều gia đình, những đứa trẻ hay khóc mới được yêu thương nhất. Mà lão thái thái tuổi tác đã cao, cũng được xem như một đứa trẻ lớn tuổi, việc khóc lóc làm loạn cũng có tác dụng.

Vì vậy, nhất định phải để bà cụ làm ầm ĩ một chút, đủ để thu hút sự chú ý thì mới có thể giữ Cảnh lão lại.

Mắc dù quá trình này sẽ khó chịu một chút. Trong thời gian đó, bệnh của lão thái thái cũng sẽ nặng hơn.

Nhưng mọi việc đều có cái giá phải trả, khổ trước sướng sau.

Chỉ cần thành công giữ được Cảnh lão ở nhà để bên cạnh lão thái thái thì bệnh của bà cụ sẽ nhanh chóng khỏi mà không cần thuốc thang gì cả.

Những lời mà Minh Bắc đã nói với Tú cô, nghe hết sức vô lý.

Sư nương không kìm được hỏi: “Hắn nói vậy mà ngươi cũng tin hết sao?”

Tú cô cúi đầu im lặng.

Thấy bà ta như vậy, mọi người đều không biết nên nói gì nữa.

Vừa rồi Cảnh lão nói không sai. Tú cô không chỉ là người đơn giản mà còn là người rất ngây thơ.

Tính cách bà ta vốn đã hơi chậm chạp, ít nói, lại luôn ở trong phủ, ít tiếp xúc với bên ngoài, không biết nhiều chuyện. Qua nhiều năm cũng không có chút kinh nghiệm sống nào.

Hằng ngày, những chuyện mới mẻ mà bà ta có thể tiếp xúc chỉ là nghe người làm trong phủ nói vài chuyện thú vị. Hoặc nghe Minh Bắc và Vi Thập Bát kể về những chuyến buôn bán, ngoài ra không còn gì khác.

Bà ta lại thường xuyên nghe người trong phủ nói rằng Minh Bắc rất thông minh, tự nhiên cũng tin tưởng sâu sắc những lời ông ta nói.

Hiểu rõ những điều này, sự bực tức trong lòng của sư nương cũng dần tan biến. Thay vào đó là cảm giác không nói thành lời.

Tính ra, Minh Bắc có lỗi, Tú cô cũng không thoát khỏi trách nhiệm. Nhưng sai lầm của Tú cô, thế nào cũng không thể hoàn toàn trách bà ta được.

Dù sao, bầu trời mà Tú cô nhìn lên cũng chỉ là hình dáng của cái sân trong nhà thôi.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 167: Chương 167


Sư nương thở dài nói: “Tú cô, những năm qua, cũng là chúng ta có lỗi với ngươi. Chỉ nghĩ rằng ngươi ở trong phủ, ở bên cạnh lão thái thái là tốt rồi. Có ra ngoài hay không cũng tùy ý ngươi thích.”

“Ta thường nghĩ, hồi nhỏ ngươi theo gia đình lưu lạc đến đây, đã phải trải qua biết bao khổ cực. Chỉ cần có thể sống bình an suốt đời đã không phải là điều xấu.”

“Chỉ là chúng ta cũng quên mất, chim non ở trong tổ, tuy an toàn nhưng cũng sẽ không bao giờ học được cách bay. Cuối cùng, có lẽ ngươi sẽ sống một cuộc đời bình yên nhưng cũng đánh mất niềm vui khi bay giữa những đám mây.”

“Cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Rốt cuộc cuộc sống nào tốt hơn, ta cũng không thể nói rõ. Nhưng ít nhất cũng nên cho ngươi một lựa chọn...”

Nghe đến đây, Tú cô lộ vẻ hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống đất: “Phu nhân, ta thật sự đã sai nhưng xin đừng đuổi ta đi!”

Giọng nói của bà ta đầy vẻ mờ mịt

Bà ta đã ở Cảnh gia rất nhiều năm rồi. Nếu như phải rời đi, bà ta thật sự không biết mình nên đi đâu.

Sư nương bất lực cười một cái, kéo bà ta dậy: “Nói gì vậy, sao chúng ta có thể đuổi ngươi đi được? Chỉ là, sau này ngươi đừng ở bên cạnh lão thái thái nữa...”

Thấy Tú cô lại hoảng sợ, bà vội nói: “Ngươi đừng lo, ý ta là ngươi đừng suốt ngày ở trong nhà nữa. Có thể đến cửa hàng của thương đội chúng ta giúp bán hàng hoặc làm việc khác!”

Chắc chắn họ không thể để Tú cô bên cạnh lão thái thái nữa. Nhưng họ cũng không bỏ rơi bà ta mà chỉ để bà ta ra ngoài, mở mang thêm kiến thức.

Dù sao thì người của cửa hàng đều là người nhà mình. Có người trông nom, chắc chắn bà ta cũng không thể gây ra chuyện gì rắc rối.

Nghe bà nói vậy, Tú cô không còn vùng vẫy nữa, chỉ là lại bắt đầu bối rối.

Để bà ta đi giúp việc ở cửa hàng sao?

Từ khi vào phủ, bà ta vẫn luôn ở cạnh chăm sóc lão thái thái suốt bao năm nay, chưa từng tiếp xúc với việc khác. Liệu có thể thật sự giúp đỡ mọi người được gì không?

Tuy nhiên, không hiểu sao, nghĩ đến việc sắp được ra ngoài thì trong lòng bà ta lại có chút mong chờ.

Tú cô nhất thời không nghĩ ra, liền đứng đó ngẩn người.

Thấy bà ta như vậy, sư nương cũng không nói thêm gì. Chỉ sai người dẫn bà ta đi nghỉ ngơi, sau đó chuẩn bị tốt để đi làm việc ở cửa hàng.

Tương lai còn dài, bây giờ chưa cần vội.

Chuyện bên phía Tú cô đã lo liệu gần xong. Nhưng phía Minh Bắc thì vẫn còn nhiều việc phải làm.

Vừa rồi, khi sư nương nói chuyện với Tú cô, Cảnh lão vẫn đứng im lặng một bên.

Ông nghĩ về những lời mà Minh Bắc đã nói với Tú cô, lòng ông trĩu nặng.

Tú cô là người rất ngây thơ.

Nhưng Minh Bắc thì lại là người rất tỉnh táo, sáng suốt.

Những lời nói đó sẽ dẫn đến hậu quả gì, chắc chắn ông ta đều biết rõ.

Thực ra trước khi gặp Vi Thập Bát hôm nay thì Cảnh lão đã có một cuộc trò chuyện với Minh Bắc rồi.

Qua từng lời từng chữ, ông đều nhận ra rằng dường như Minh Bắc rất tham vọng với thương đội.

Chỉ là khi Cảnh lão hỏi về những phẩm chất quan trọng nhất của một thương nhân thì Minh Bắc không suy nghĩ mà nói liền mười mấy điều. Nào là cẩn thận, nào là biết nắm bắt cơ hội...

Chỉ thiếu duy nhất điều mà Cảnh lão coi trọng nhất. Đó là sự chân thành và giữ chữ tín.

Vì cuộc thảo luận này mà cuối cùng hai người đã cãi nhau, cuộc nói chuyện kết thúc không vui vẻ gì.

Cảnh lão nhắm mắt lại.

Đột nhiên ông nhớ đến lúc Minh Bắc mới vào phủ, nhớ lại dáng vẻ nhiệt thành thuở ban đầu của ông ta.

Cậu thiếu niên năm đó từng liều mạng để kéo ông lại ở mép vách đá. Ông tin rằng đó là người thật sự từng tồn tại.

Chỉ là qua nhiều năm, cậu ấy dần trở thành một con người khác.

Nghĩ kỹ lại thì Minh Bắc cũng rất ưu tú, xuất chúng.

Còn Vi Thập Bát, thật ra ở nhiều mặt không có gì gọi là nổi trội.

Chỉ duy nhất một điều.

Đó là Vi Thập Bát có tấm lòng rất kiên định. Chưa bao giờ thay đổi, vẫn luôn trong sáng thuần khiết...

Cảnh lão đứng tại chỗ suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng ông vẫn cho người gửi thư cho Minh Bắc. Bảo ông ta ngày mai đến một chuyến.

Dù sao đi nữa, chuyện này đã kéo dài đến thế thì cũng cần phải có một lời giải thích.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 168: Chương 168


Sắp xếp xong mọi việc thì trời cũng đã tối. Đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.

Cảnh lão nằm trên giường, gần như thức trắng cả đêm.

Sáng hôm sau.

Sau khi nhận được tin nhắn thì ngay lập tức Minh Bắc liền xách đồ đến nhà. Trên mặt ông ta vẫn treo nụ cười thân thiện như thể chưa từng có chuyện không vui gì xảy ra ngày hôm qua vậy.

Ông ta nhanh chóng đến thư phòng của Cảnh lão.

Những chuyện xảy ra trong những ngày này đã khiến lòng Cảnh lão mệt mỏi rã rời.

Giờ phút này, ông cũng không lòng vòng nữa, chỉ bình tĩnh nhắc lại những lời Tú cô đã nói, sau đó hỏi: "Minh Bắc, con nghĩ sao về chuyện này?"

Minh Bắc nghe xong, nụ cười vẫn không thay đổi chút nào.

Ông ta cúi người thật sâu trước Cảnh lão và nói: "Thưa sư phụ, tất cả những chuyện này cứ xem như con có lỗi với người và lão thái thái. Con nghĩ, lúc này con có nói gì sư phụ cũng sẽ không tin, vậy con xin tự nguyện rời khỏi thương đội."

"Những năm qua, số tiền con tiết kiệm được, con sẽ để lại phần lớn cho người, coi như tấm lòng hiếu thảo của con đối với người lúc tuổi già. Phần còn lại, con sẽ giữ lại để sinh sống, coi như là phí công sức con đã cống hiến cho thương đội nhiều năm qua."

"Thưa sư phụ, nếu người còn muốn để con gọi người là sư phụ... Thì suốt đời này con mãi mãi coi người là sư phụ."

Lời nói đẹp đẽ cuối cùng này, cả hai người đều không để vào lòng.

Nhìn dáng vẻ của Minh Bắc, Cảnh lão nghĩ. Rõ ràng là sau cuộc cãi vã hôm qua, khi trở về nhà, ông ta đã suy nghĩ kỹ càng và quyết định rời khỏi thương đội.

Chuyện đã đến nước này, không còn gì để nói nữa.

Cảnh lão cảm thấy đau thắt ở ngực.

Dù sao, bao nhiêu năm tình cảm trao gửi, cũng không phải là giả.

Ông chậm rãi ngồi xuống ghế, không nói thêm lời nào. Chỉ phất tay ra hiệu cho Minh Bắc tỏ ý ông ta có thể rời đi.

Minh Bắc đặt đồ xuống, chu đáo chào tạm biệt. Quay người lại, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi Cảnh gia.

Qua một ngày nữa.

Minh Bắc đã đem tiền đến Cảnh gia, hoàn toàn rời khỏi thương đội của Cảnh gia.

Không biết ông ta đã làm thế nào.

Sau khi ông ta rời đi thì lại có đến một nửa số người đi theo ông ta.

Nhóm người này đã phách lối thành lập một thương đội mới. Không có gì ngạc nhiên khi Minh Bắc được đẩy lên làm đội trưởng, còn đi liên lạc với nhiều khách hàng cũ.

Cảnh lão thấy vậy cũng không lấy làm lạ.

Ông cũng phần nào hiểu rõ Minh Bắc.

Nếu không chuẩn bị đầy đủ thì làm sao đối phương có thể dễ dàng rời khỏi thương đội như vậy? Chắc chắn đã nghĩ đến ngày này từ lâu rồi!

Tuy nhiên, dù tính toán thế nào, có lẽ Minh Bắc không ngờ đến rằng Vi Thập Bát lại có trong tay bảo vật như dầu quả. Nếu không thì chắc chắn ông ta sẽ không bỏ đi nhanh như vậy.

Dầu quả này coi như là vật riêng của Vi Thập Bát. Ông ấy chưa bao giờ tự tiện tiết lộ cho Minh Bắc.

Giờ đây nhìn lại, nó đã trở thành chìa khóa để củng cố vị thế cho thương đội của Cảnh gia.

Cho dù Minh Bắc có dẫn người rời đi, tự thành lập đội riêng thì sao chứ?

Thương đội mạnh hay yếu, cuối cùng vẫn phải dựa vào hàng hóa!

Cảnh lão nhanh chóng gọi Vi Thập Bát đến bên cạnh, nói với giọng đầy thành khẩn: "Thập Bát, hiện tại tình hình của lão thái thái ta đã nắm rõ. Tình trạng của bà cụ chắc chắn sẽ dần tốt lên. Nhưng sư phụ đã già rồi, không còn đủ sức nữa. Từ nay về sau thương đội của chúng ta giao lại cho con nhé..."

"Hả?" Vi Thập Bát nghe vậy, ngơ ngác chỉ vào mình: "Con sao ạ?"

Không phải là ông ấy chưa chuẩn bị tâm lý. Chủ yếu là ông ấy cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

Cảnh lão còn chưa kịp thông báo với Vi Thập Bát nên ông ấy cũng không biết đầu đuôi mọi việc như thế nào.

Hiện giờ trong lòng ông ấy đang đầy bối rối.

Ông ấy không hiểu, tại sao sư huynh lại đột nhiên bỏ đi tự lập nghiệp?

Ông ấy cũng không hiểu, tại sao thương đội lại giao vào tay ông ấy?

Ông ấy thực sự đã nghĩ đến việc tranh cử làm đội trưởng, nhưng mấy ngày này vẫn chưa kịp sắp xếp gì cả mà!

Ngay cả hũ dầu quả ông ấy đem cho lão thái thái ăn, cũng chưa có hiệu quả rõ ràng mà!

Hừm, chẳng lẽ, tượng Phương Tiên Nhi mà cha ông ấy thờ cúng ở nhà thực sự linh nghiệm đến mức này sao?

Thật đúng là Phương Tiên Nhi phù hộ!

Ông ấy chẳng làm gì cả mà lại được làm đội trưởng rồi!
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 169: Chương 169


Vi Thập Bát bắt đầu bận rộn với công việc của thương đội. Còn ở Phương gia thôn, người dân đang hào hứng đào đất để xây lò than.

Vài ngày trước, bọn họ đã dùng phương pháp đơn giản mà Phương Tiên Nhi chỉ dạy và thành công đốt một mẻ than củi, bây giờ đang tận hưởng nó.

Ngay khi sử dụng, họ đã thấy ngay hiệu quả. Khó trách những người giàu kia không thích dùng củi mà chỉ thích dùng than để sưởi ấm. Quả thật, than củi rất nhẹ, thoải mái và ấm áp, họ không cần chịu đựng khói bụi, lại còn dễ dàng tích trữ mà không chiếm nhiều diện tích.

Để kiểm tra hiệu quả của than, khi ra ngoài tìm kiếm thức ăn thì đám của Tảo Nhi cũng mang theo ít than và một nồi lẩu nấu sôi bằng than để nấu ăn.

Sau khi dùng thử một lần, mọi người đều cảm thấy rằng sự kết hợp này rất tiện lợi khi nấu ăn cũng như đun nước ngoài trời. Chỉ cần nhóm lửa và đun nước là xong, ăn xong cũng không xả rác bừa bãi ra đất, có thể dọn dẹp rất dễ dàng.

Không chỉ vậy, tro than sau khi đốt cũng là thứ tốt. Họ có thể giữ lại, đem về nhà để làm phân bón.

Một khi đã quen với sự xa hoa thì khó mà trở về cuộc sống đơn giản.

Người dân trong làng sau khi trải nghiệm sự tiện lợi của than củi, cũng nắm được cách đốt than thì hơi không muốn dùng củi nữa.

Vì vậy, họ nhanh chóng hỏi Phương Tiên Nhi về cách đào lò than đất. Tiếp đó thì tìm một sườn đồi nhỏ gần đó, cẩn thận đào một lò nhỏ.

Vì đây là lần đầu tiên họ xây lò than nên không dám làm to, chỉ đào một cái đủ dùng là được.

Phương Tiên Nhi nói cho họ cách xây dựng nhưng cụ thể làm thế nào thì họ vẫn phải tự tìm hiểu một phần. Vậy nên việc thi công hơi chậm một chút nhưng rất tỉ mỉ.

Dù sao thì đây là việc quan trọng, không được phép sai sót chút nào.

Sau nhiều ngày làm việc vất vả. Cuối cùng họ cũng đào xong, lò than đất đã được xây dựng hoàn chỉnh.

Nhìn từ bên ngoài thì không có gì đặc biệt. Để giữ nhiệt, cửa lò được làm rất nhỏ, chỉ đủ cho một người ra vào. Bên trong lò thì rộng rãi hơn nhiều, cao khoảng bốn năm thước, sâu hơn một trượng. Phía sau có một lỗ thoát khói, trên mặt đất còn có một lỗ thông gió.

Xây dựng xong lò than mới chỉ là bước đầu tiên. Sau đó họ còn phải chặt gỗ, chất đầy lò than, những việc này đều cần làm cẩn thận. Từ việc phân loại gỗ, đến cách xếp chồng. Tất cả đều phải tính toán kỹ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến chất lượng than.

Lò than đất cho ra than chậm hơn, ước chừng phải mất vài ngày mới đốt xong một lò. Nhưng may mắn là số lượng than thu được nhiều hơn và chất lượng cũng tốt hơn trước kia.

Nhưng lại có một nhược điểm là nếu làm hỏng thì sẽ lãng phí rất nhiều gỗ và thời gian.

Vì để đảm bảo việc làm than thành công nên mọi người đều rất cẩn trọng. Họ hỏi kỹ Phương Tiên Nhi từng bước một. Sau khi chắc chắn không có vấn đề gì mới dám làm.

Lần đầu tiên đốt than, họ đặt ít gỗ hơn, coi như để tập dượt. Như vậy, trong lòng cũng yên tâm hơn, không sợ mắc sai lầm.

Sau khi đã làm thành công một lần thì sau này làm sẽ dễ hơn.

Với tốc độ đốt than như thế này, nếu không gặp trục trặc gì giữa chừng thì đến khi trời lạnh hơn, lượng than dùng để sưởi ấm trong mùa đông về cơ bản là đủ và mọi người sẽ có một mùa đông ấm áp, thoải mái.

Ôm sự mong đợi như vậy, người dân trong làng đã làm việc hăng say suốt mấy ngày. Cuối cùng đã nhìn thấy mẻ than đầu tiên.

Tuy không thể nói là hoàn hảo nhưng sau khi thử dùng, mọi người đều rất hài lòng.

Sau khi tổng kết lại những điểm có thể cải tiến thì việc đốt than củi coi như đã nắm vững. Sau này chỉ cần làm theo từng bước là được, không cần lo lắng gì thêm.

Mọi người dùng than để nấu vài nồi lẩu ăn mừng.

Trong lúc ăn, bọn họ mới nhớ ra rằng dường như đã quên mất điều gì đó.

Đại Ngưu chợt vỗ trán: "Ái chà, mấy ngày nay chúng ta chưa đến thôn Nguyên Bảo. Không biết tình hình của Vi thúc thế nào rồi!"

Tảo Nhi nói: "Không cần gấp như vậy đâu, ngày mai chúng ta qua xem thử là được!"

Lên kế hoạch xong, tối đó mọi người đi nghỉ sớm.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 170: Chương 170


Sáng sớm hôm sau, một nhóm người nhanh chóng xuất phát. Chẳng mấy chốc đã đến thôn Nguyên Bảo.

Còn chưa vào thôn, từ xa họ đã thấy có người đang lo lắng đứng ở cổng làng nhìn xung quanh.

Nhìn kỹ, hóa ra đó là Vi Thập Bát.

Vi Thập Bát cũng nhìn thấy họ. Cơ thể run lên, lập tức bước nhanh về phía họ.

Khi lại gần, ông ấy vui vẻ nói: "Cuối cùng các ngươi cũng đến! Ta đã đợi mấy ngày nay, chỉ mong các ngươi đến đây!"

Nghe vậy, Tảo Nhi hơi áy náy: "Xin lỗi Vi thúc, gần đây chúng ta thực sự có quá nhiều việc. Bận đến mức không có thời gian rảnh."

Đây không phải là lời nói dối, đúng là dạo này họ rất bận.

Nói thật thì hiện tại, bọn họ chỉ có liên lạc một chiều. Chỉ có họ đến thôn Nguyên Bảo, còn thôn Nguyên Bảo muốn liên lạc với họ thì lại không thể. Đúng là không tiện chút nào.

Vi Thập Bát cũng đang suy nghĩ về chuyện này.

Tảo Nhi và mọi người là đều thợ săn trong núi, bên mình chắc chắn không thể tìm đến. Nếu thật sự có việc cần bàn bạc thì chỉ có thể như ông ấy, đứng đợi ở làng. Chung quy lại thì đây cũng không phải là giải pháp lâu dài.

Ông ấy nghĩ ngợi một lát rồi đề nghị: "Nhắc tới thì ta có một người bạn, nhà cậu ta nuôi vài con chim đưa thư. Để ta hỏi cậu ta xem liệu có thể lại cho ta hai con chim non của cậu ta không, chúng ta mỗi bên nuôi một con. Như vậy, nếu sau này cần gặp mặt thì có thể dùng chim đưa thư báo tin."

Tảo Nhi và mọi người chưa từng nghe nói đến loài chim đưa thư này. Giờ đây nghe nói rằng có loài chim này thì đều thấy rất mới lạ. Hỏi kỹ hơn thì họ mới biết được rằng nhiều thương gia giàu có, quan viên, thậm chí là cả hoàng đế cũng dùng loài chim này để truyền tin.

Vi Thập Bát thấy họ hứng thú liền nói thêm vài câu.

Nếu hai bên ở gần nhau thì việc dùng chim đưa thư truyền tin sẽ tiện hơn nhiều so với sử dụng dịch trạm.

Tuy nhiên đối với những bức thư quan trọng thì việc truyền tin đi ra xa cũng gặp rủi ro lớn hơn, thậm chí có thể bị người khác chặn lấy mất. Trong trường hợp này, giao cho dịch trạm thì an toàn hơn.

Nhưng cũng giống như nhóm Tảo Nhi, họ không cách quá xa nhau, cũng không có thư từ gì quan trọng. Chủ yếu chỉ là hẹn thời gian gặp mặt, nếu có được một con chim đưa thư thì rất tiện lợi.

Tảo Nhi và mọi người nghe xong thì thấy rất có lý, nên mọi người đều thích thú.

Đại Ngưu không nhịn được hỏi: "Thế thì chim đưa thư này chắc chắn là rất quý giá rồi, chúng cháu chỉ là người thô kệch, liệu có nuôi nổi không?"

Trước giờ họ chỉ nuôi gà, vịt, ngỗng, chủ yếu là để đẻ trứng hoặc để ăn.

Loài chim đưa thư như thế này, dù rất hữu ích nhưng họ thật sự chưa từng tiếp xúc qua.

Vi Thập Bát cười nói: "Không sao, chắc chắn là nuôi được mà. Để ta hỏi kỹ lại người bạn đó xem. Nếu có thể mang về con chim non thì chắc chắn sẽ kèm theo cách nuôi dưỡng nữa."

Tảo Nhi và mọi người biết nếu Vi Thập Bát đã nói đến chuyện này thì chắc chắn là đã có tính toán. Chuyện chim đưa thư này khả năng cao là sẽ thành.

Tuy nhiên, hiện tại thời tiết đang lạnh. Nếu muốn nuôi thì cũng phải đợi đến mùa xuân, đúng là không cần phải vội.

Nói xong những chuyện này.

Vi Thập Bát liền mời Tảo Nhi và mọi người vào ngồi trong sân nhỏ của Vi gia. Sau đó mới nói đến chuyện chính.

Trước hết, điều quan trọng nhất chắc chắn là tình hình của thương đội.

Vi Thập Bát mở lời: "Nhờ lời nhắc nhở của mọi người lần trước, ta đã nói chuyện với sư phụ. Ông điều tra và phát hiện người bên cạnh lão thái thái quả thật có vấn đề!"

Tảo Nhi và mọi người nghe vậy thì tinh thần phấn chấn, nhanh chóng hỏi thăm sự tình từ đầu đến cuối.

Vi Thập Bát liền thuật lại sự việc một cách chân thực, không nhịn được cảm thán: "Xem ra, có lúc không làm gì cũng tốt hơn là làm sai."

Tảo Nhi cười nói: "Vi thúc, nhưng cháu nghe ông cụ Cảnh nói thúc không phải là không làm gì. Giữ được tấm lòng mình là rất khó mà thúc vẫn luôn kiên trì từng giờ từng khắc. Điều này cho thấy thúc không chỉ làm mà còn làm đúng nữa."
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 171: Chương 171


Vi Thập Bát sửng sốt, hơi hiểu ra.

Một lúc sau, ông ấy cũng cười nói: "Ta chỉ là người ngốc có phúc của người ngốc thôi. Nếu nói phúc từ đâu đến, chắc vẫn là nhờ Phương Tiên Nhi ban cho đó!"

Trước đây vận may của ông ấy không tốt lắm. Lần này ông ấy thật sự cảm thấy Phương Tiên Nhi đã phù hộ cho mình.

Tảo Nhi và mọi người nghe vậy thậm chí còn cảm thấy vui hơn cả khi nghe người khác khen ngợi mình. Ai nấy không nhịn được cười lớn.

Sau khi cười đùa xong, Vi Thập Bát liền nghiêm túc trở lại.

Ông ấy vào nhà, cùng Vi Lão Căn đem vài thứ ra rồi đẩy đến trước mặt Tảo Nhi và mọi người. Ông ấy chỉ vào từng cái và giải thích.

"Hai bao này là giống lúa mà mọi người đã nhắc đến trước đó. Đây đều là những hạt giống tốt mà ta đã nhờ người chọn lựa kỹ càng."

"Những thứ này là cát bối còn dư lại mà chúng ta mang về từ chuyến buôn, nghe Bình An nói mọi người cần, nên cũng đã mang hết đến cho mọi người."

"Còn có vài con gà, con vịt giống, đợi đến mùa xuân ta sẽ mang đến cho mọi người."

"Cuối cùng là..."

Vi Thập Bát lấy ra một thỏi bạc từ trong túi, đưa đến: "Thương đội cần phải để lại một số tiền cho việc mua bán. Ta không có nhiều tiền để dùng, chỉ có chút này. Mong mọi người đừng chê ít."

Tảo Nhi sửng sốt, vội vàng từ chối: "Vi thúc, thúc làm thế là sao?"

Vi Thập Bát nghiêm túc cúi người với họ: "Nếu không nhờ mọi người nhắc nhở, cũng như dầu quả mà mọi người mang đến thì lúc thương đội bị sư huynh gây náo loạn, lại còn mang đi một nửa số người, chắc chắn sẽ bị tổn thất nghiêm trọng."

"Lúc đó, cho dù sư phụ giao trọng trách dẫn đoàn cho ta, tình hình cũng không khả quan. Về sau, chắc chắn sư huynh còn sẽ gây rắc rối về mặt nhân lực, nếu không có sản phẩm đủ mạnh trong tay thì con đường buôn bán sau này chắc chắn cũng sẽ rất khó khăn."

"Vì vậy, những thứ ta đưa cho mọi người đều là tấm lòng của ta. Thật lòng cảm ơn mọi người đã làm những điều này. Có lẽ mọi người nghĩ rằng việc đó không tốn bao nhiêu công sức nhưng đối với ta và những người khác, mỗi việc mọi người làm đều liên quan đến việc kiếm sống của chúng ta!"

"Tất nhiên, thỏi bạc này không chỉ là tấm lòng cá nhân của ta. Nó cũng coi như là tiền đặt cọc cho việc kinh doanh dầu quả của chúng ta. Từ khi mọi người truyền thụ cho chúng ta kỹ thuật ép dầu đến nay thì mọi người đã luôn là người bỏ ra. Mặc dù chúng ta đang hợp tác kinh doanh nhưng cũng nên chia một ít tiền bạc cho mọi người. Có như vậy ta mới thấy yên tâm hơn."

Lời của Vi Thập Bát rất chân thành, Tảo Nhi và mọi người nghe xong đều rất cảm động.

Tảo Nhi mở lời: "Vi thúc, hiện tại mọi thứ đều thay đổi theo chiều hướng tốt. Vấn đề rắc rối của thương đội cũng đã giải quyết gần xong. Sau này chúng ta hãy tập trung làm tốt việc kinh doanh dầu quả, đối với chúng ta đôi bên cùng có lợi!"

Vi Thập Bát cười nói: "Yên tâm đi, việc kinh doanh dầu quả cứ để cho Vi thúc lo liệu. Không có lý nào lại để cơm đến tận miệng mà không ăn. Mọi người cứ chờ tin vui của ta! Đúng rồi, sắp đến Tết rồi, có cần ta mua giúp thứ gì không? Đồ ăn, quần áo, hay vật dụng gì?"

Tảo Nhi và mọi người nhìn nhau, rồi đồng loạt lắc đầu: "Không cần phiền Vi thúc đâu!"

Về thức ăn, họ đã không còn thiếu thốn từ lâu, thậm chí mỗi bữa đều là sơn hào hải vị.

Còn về quần áo, họ vẫn có thể mặc tạm được.

Dù sao thì mùa đông này họ đã có lò sưởi ấm, có than củi, lại có chăn bông.

Giờ lại nhận được một lô sợi bông mới từ Vi Thập Bát. Họ có thể về nhồi thêm vào quần áo cũ, tạm thời chưa cần phải xa xỉ mà mua vải may quần áo mới.

Còn về những vật dụng khác, hiện tại cũng không thiếu gì.

Cùng lắm là đến mùa xuân phải mua thêm một số công cụ nông nghiệp, nhưng chuyện đó không cần phải gấp.

Họ không có ý định tiêu số tiền họ nhận được lần này mà định giữ lại toàn bộ để giúp Phương Tiên Nhi khôi phục pháp lực.

Thấy biểu hiện của Tảo Nhi và mọi người không có vẻ gì là miễn cưỡng. Vi Thập Bát cũng yên tâm, không nói thêm nữa, chuyển chủ đề sang những chuyện khác.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 172: Chương 172


Vi Thập Bát mang đến toàn những thứ tốt. Người trong thôn ai nấy đều xem qua và rất vui mừng. Mặc dù đối phương nói đây là quà cảm ơn nhưng họ vẫn bày tỏ lòng biết ơn khiến sắc mặt của Vi Thập Bát càng thêm dịu dàng.

Tuy nhiên sau khi bàn bạc với nhau một lúc, họ liền hỏi Vi Thập Bát xem có thể đổi thỏi bạc đó thành những đồng tiền lẻ hay không.

Thỏi bạc này nặng cỡ năm lượng, nhìn cũng khá lớn.

Còn bên Phương Tiên Nhi, hễ bỏ vào bao nhiêu thì sẽ nhận lại bấy nhiêu. Nếu ném thỏi bạc năm lượng này vào thì có thể tưởng tượng được rằng ánh sáng pháp lực chắc chắn sẽ sáng lên một hồi lâu, mang đến nhiều lương thực.

Dù tích trữ lương thực là việc vui vẻ. Nhưng bây giờ họ đã tích trữ rất nhiều, đủ ăn trong một thời gian dài.

Theo lời Phương Tiên Nhi thì hầu hết các loại lương thực đều có hạn sử dụng. Nếu tích trữ thêm nữa thì họ sợ rằng thức ăn sẽ không kịp dùng hết mà bị hỏng. Tự dưng làm lãng phí đồ ăn mà còn phụ lòng Phương Tiên Nhi.

Than ôi, đây thực sự nỗi phiền muộn hạnh phúc mà.

Nếu để người ngoài biết, chắc là họ sẽ ghen tỵ đến nghiến răng nghiến lợi.

Cho nên, lần trước khi dâng tiền xong, họ đã nghĩ đến điều này và bàn bạc với Phương Tiên Nhi.

Sau này nếu có nhận được số tiền lớn thì họ sẽ đổi thành tiền lẻ và chia ra cúng nhiều lần. Như vậy sẽ thích hợp hơn.

Nghe lời đề nghị của họ, Vi Thập Bát thầm trách mình sơ suất.

Đối với những người dân thường như họ, thỏi bạc lớn tuy trông oai vệ nhưng thực tế khi tiêu xài thì dùng tiền lẻ sẽ tiện hơn nhiều.

Chỉ là, lúc này trên người ông ấy cũng không mang nhiều tiền lẻ. Ông ấy cũng không muốn kéo dài chuyện này đến lần sau. Vì vậy, ông ấy liền chạy quanh thôn một vòng, thậm chí không tha cả số tiền tích trữ của người đánh xe trong Vi gia. Ai ông ấy cũng mượn, cuối cùng cũng gom đủ năm lượng tiền lẻ đưa cho bọn họ.

Như vậy sẽ không làm chậm trễ việc chi tiêu của họ. Hơn nữa số tiền lẻ mượn tạm này, khi ông ấy về đến huyện thành là có thể nhanh chóng đổi lại và trả lại mọi người ngay.

Sau khi giải quyết xong các việc cần làm và cần nói, hai bên quyết định mỗi người trở về nhà của mình.

Vì hiện tại vẫn chưa có chim đưa thư giúp truyền tin.

Nên họ liền hẹn với nhau, nếu trước Tết trời chưa có tuyết rơi thì sẽ gặp nhau thêm một lần nữa để trao đổi về tình hình của thương đội.

Nếu có tuyết rơi thì coi như xong. Mọi việc vặt vãnh sẽ để sau Tết mới bàn, chắc cũng không có chuyện lớn nào xảy ra.

Bàn bạc xong, họ chính thức lên đường trở về.

Nghĩ đến lần này lại kiếm được một khoản tiền, ai nấy đều phấn khởi. Họ bước chân nhẹ nhàng trở về nhà.

Kể lại những chuyện của hôm nay cho những người ở nhà nghe xong, mọi người bắt đầu nghĩ đến chuyện cúng dường (*).

(*) Hình thức dâng các loại lễ vật như thức ăn, hoa, hương, …

Trước tiên, họ chia số tiền thành năm phần, lấy một phần trong đó. Rồi cả nhóm kéo nhau ầm ầm đến chỗ của Phương Tiên Nhi.

Thấy cảnh tượng như vậy, Thịnh Quân hơi ngạc nhiên.

Nàng nhớ không lâu trước đây Tảo Nhi và mọi người vừa nhận được một khoản tiền lớn, không ngờ nhanh như vậy lại có thêm thu nhập mới rồi.

Theo kinh nghiệm của nàng, nếu họ đến đủ người, lại còn trịnh trọng như thế này thì ít nhất cũng phải mang theo từ một đến hai lượng bạc.

Thịnh Quân lập tức tính thử số giá trị năng lượng. Chỉ còn thiếu chưa đến một nghìn điểm cho lần thăng cấp sau. Nếu không có gì bất ngờ thì lần này chắc chắn sẽ thăng cấp một bậc nữa!

Không biết lần này sẽ có món ngon gì nhỉ?

Nàng lại có thể hưởng phúc rồi!

Phía người dân trong thôn, họ báo cáo với Phương Tiên Nhi về việc đã chia bạc thành năm phần, sau đó giao số bạc đó cho dì Hà Hoa để lần này cho nàng ấy dâng cúng.

Dì Hà Hoa ôm bạc bước lên trước. Dưới ánh mắt mong đợi của Thịnh Quân và mọi người trong thôn, lần lượt đưa từng đồng bạc lẻ trị giá một lượng vào khe bỏ tiền.

Thịnh Quân lập tức chăm chú nhìn điểm năng lượng. Thấy nó vượt qua mức mười nghìn.

Năng lượng tối đa lập tức tăng gấp đôi, thành hai mươi nghìn.

Còn chưa kịp xem sản phẩm mới, Thịnh Quân đã nghe một tiếng nhắc nhở của hệ thống:

[Chúc mừng bạn đã kết thúc giai đoạn tân thủ của hệ thống siêu thị. Hoạt động khuyến mãi đặc quyền tân thủ đã hết hạn. Từ nay bạn sẽ không còn hưởng ưu đãi của đặc quyền tân thủ nữa.]

Thịnh Quân vừa nghe vậy, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 173: Chương 173


Giai đoạn tân thủ này cũng tạm hiểu được. Nhưng cái gọi là hoạt động khuyến mãi và đặc quyền tân thủ kia, nàng thật sự chưa từng thấy qua!

Hệ thống nhanh chóng giải đáp thắc mắc cho nàng bằng cách đưa ra một thông báo chi tiết về đặc quyền.

Khi nàng mở ra xem, hóa ra đặc quyền tân thủ nghĩa là có thể thu thập điểm năng lượng bằng những thứ không phải là tiền bạc.

Nói cách khác, từ giờ trở đi, ngoài tiền thật ra thì Thịnh Quân sẽ không còn lấy năng lượng từ cây cối, hoa lá được nữa.

Thịnh Quân thở dài nhưng cũng không phải quá thất vọng.

Từ lâu nàng đã cảm thấy việc lấy năng lượng thì hoa cỏ cây cối không phải là một phương án lâu dài.

Chỉ là người trong thôn như Tảo Nhi quá đơn thuần, không có suy nghĩ tham lam. Nếu như là người có ý xấu, chẳng phải sẽ nhổ sạch tất cả hoa cỏ, cây cối trong núi để đổi đồ ở đây sao?

Còn tại sao trong giai đoạn tân thủ lại có thể dùng vật phẩm để đổi đồ. Có lẽ là vì hệ thống lo rằng nàng ở một nơi hẻo lánh, sợ rằng nàng không có nguồn năng lượng để duy trì, buộc phải tắt máy chăng?

Suy nghĩ lung tung một hồi, hệ thống cũng không phát ra thêm động tĩnh gì.

Thịnh Quân không nghĩ nữa, tập trung kiểm tra sản phẩm mới được mở khóa lần này.

Vừa nhìn thấy sản phẩm, tim nàng không kìm được mà đập nhanh hơn.

Sản phẩm mới lần này là "Phì Trạch Khoái Lạc Thủy (*)” — Coca-Cola!

(*) Phiên âm tiếng Trung của Coca-Cola, có nghĩa là đồ uống làm cho người béo phì lười vận động thấy hạnh phúc.

Thịnh Quân lập tức chìm vào dòng ký ức.

Nàng nhớ lại những tiểu thuyết trên mạng mà mình đã đọc ở thời hiện đại. Việc không thể uống Coca-Cola sau khi xuyên không đã trở thành một trong những nuối tiếc chung của những người xuyên không.

Coca-Cola không phải là thứ thiết yếu trong cuộc sống. Nhưng ở một góc độ nào đó, nó thực sự có thể coi là trụ cột tinh thần của những người xuyên không.

Có thể uống được một ngụm Coca-Cola nguyên chất ở thời cổ đại thì dường như cuộc sống xuyên không không còn quá khổ sở, còn có thể tiếp tục cầm cự.

Tất nhiên, vì nàng xuyên không trong hình dạng một máy bán hàng tự động nên phần lớn thời gian nàng sống rất thoải mái. Dù không có Coca-Cola để uống thì Thịnh Quân vẫn cảm thấy chỉ số hạnh phúc của mình vượt xa nhiều người xuyên không khác.

Giờ đây, ngay cả Coca-Cola cũng đã có, niềm vui của nàng càng thêm trọn vẹn!

Càng nghĩ càng thấy phấn khích. Thịnh Quân nhanh chóng lấy một chai Coca-Cola ra tay để quan sát kỹ hơn. Nàng phát hiện ra rằng bao bì này hoàn toàn khác so với các thương hiệu kinh điển mà nàng từng thấy.

Thân chai trong suốt, nhãn dán lại có màu xanh lá cây giống như Sprite, trông rất kỳ lạ. Có lẽ là thiết kế sáng tạo của hệ thống.

Thịnh Quân còn suy ngẫm về lý do cho sự khác biệt này.

Phải chăng hệ thống lo sợ những người ủng hộ Coca-Cola và Pepsi sẽ tranh cãi nên đã chọn cách thiết kế một bao bì hoàn toàn không liên quan?

Thật là một hệ thống cẩn thận!

Nghĩ xong những điều này, Thịnh Quân tò mò mở nắp chai. Nàng uống một ngụm lớn rồi cẩn thận thưởng thức.

Ừm, vị ngọt đặc trưng, kết hợp với khí CO 2 sục sôi trên đầu lưỡi. Không sai, chính là hương vị quen thuộc khiến người ta vui vẻ!

2

Hứng thú dâng cao, nàng vốn định thử phân tích xem loại Coca-Cola này thiên về Pepsi hay Coca-Cola hơn. Nhưng vì đã lâu không uống Coca-Cola, Thịnh Quân hoàn toàn không thể nhớ được sự khác biệt giữa hai thương hiệu này, đành tiếc nuối bỏ qua ý định đó.

Nàng nhanh chóng đưa Coca-Cola lên kệ.

Không giống như các sản phẩm khác mà nàng phải ước tính giá bán dựa trên ký ức, Thịnh Quân vẫn nhớ khá rõ giá bán của Coca-Cola.

Mặc dù Coca-Cola hiện đại đã tăng giá nhưng ở đây nàng vẫn giữ giá bán như cũ là ba đồng.

Sau khi xếp hàng xong, người dân trong thôn nhanh chóng phát hiện ra ánh sáng mới.

Hà Hoa không kiềm được mà nhấn vào. Bên dưới phát ra một tiếng "bụp" không lớn không nhỏ.

Hà Hoa cúi xuống lấy đồ ra, phát hiện đó là một cái chai sứ trắng có miệng kín. Phần miệng chai nối với cổ chai thon gọn. Tiếp đến là thân chai hình trụ đều đặn màu trắng tinh, nhìn rất đẹp mắt.

Hà Hoa cẩn thận lắc lắc, bên trong phát ra tiếng nước vang lên.

Trên chai dán một miếng giấy vuông nhỏ, trên đó có viết hai chữ: “Khả Lạc” (Coca-Cola)

Tảo Nhi cũng nhận ra hai chữ này, không nhịn được thì thầm: "Khả Lạc, Khả Lạc. Hạnh phúc, may mắn đều là từ mang nghĩa may mắn, đúng là một cái tên hay!"
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 174: Chương 174


Thịnh Quân cũng đang quan sát chai sứ trắng đó.

Hệ thống thay đổi bao bì, nàng cũng không quá ngạc nhiên. Không biết loại Coca-Cola đựng trong chai sứ này có khác gì so với loại đựng trong chai nhựa không.

Tuy nhiên, bao bì do hệ thống sản xuất chắc hẳn sẽ không làm ảnh hưởng quá nhiều đến hương vị của sản phẩm.

Vấn đề bao bì chỉ là phụ, Thịnh Quân phát hiện còn có thứ gì đó chưa được lấy ra khỏi khe bỏ hàng liền lên tiếng nhắc nhở.

Người dân trong thôn vội cúi xuống lấy đồ ra, phát hiện đó là một cái ống tre nhỏ.

"Ống tre này dùng để làm gì?" Đại Ngưu tò mò hỏi.

Tảo Nhi đoán: "Nhìn chiều dài này, chẳng phải là để cho vào chai hút Coca-Cola sao?"

Nghe vậy, Thịnh Quân cũng được nhắc nhở, nhớ lại một số điều quan trọng: "Tảo Nhi nói đúng rồi, đúng là để hút nước ngọt."

Mặc dù Coca-Cola có thể mang lại niềm vui. Nhưng axit cacbonic có rất có hại cho răng. Hệ thống này thật chu đáo, còn kèm theo mỗi chai một chiếc ống hút, như vậy sẽ giảm bớt được tổn hại cho răng.

Nhưng điều cần chú ý không chỉ có điều này.

Đồ uống có chứa axit cacbonic còn có thể ảnh hưởng đến khả năng hấp thụ canxi của cơ thể, làm cho xương trở nên giòn hơn. Chắc chắn không nên uống nhiều.

Trừ cái này ra, Coca-Cola còn có một số đặc tính vừa lợi vừa hại.

Ví dụ, nó chứa rất nhiều đường. Đối với người cổ đại, cái này có thể nhanh chóng bổ sung năng lượng, kí.ch thí.ch não bộ giải phóng dopamine, khiến họ thật sự cảm thấy vui vẻ. Tuy nhiên, uống thường xuyên và lâu dài chắc chắn không có lợi cho sức khỏe.

Nó cũng chứa caffeine, có thể giúp tỉnh táo, giảm cảm giác mệt mỏi. Nhưng cũng có thể ảnh hưởng đến giấc ngủ, tăng gánh nặng cho tim mạch.

Thịnh Quân đã kể tất cả những chi tiết này cho người trong thôn.

Mọi người lắng nghe rất chăm chú, ghi nhớ từng lời nàng nói.

Lưu Nhị Sơn nói: "Phương Tiên Nhi yên tâm, trên đời này dù là thứ tốt nhất, tham nhiều tham lắm cũng chẳng có kết quả tốt. Chúng ta hiểu rõ điều này, sau này cũng sẽ chú ý nhiều hơn."

Tất nhiên Thịnh Quân rất yên tâm về họ nên không nói thêm nữa.

Tuy nhiên, nàng cứ cảm thấy mình dường như quên mất điều gì đó. Suy nghĩ một lúc mà vẫn không thể nhớ ra nên đành tạm gác lại.

Không biết đến sự bối rối của Thịnh Quân - người trong thôn đã bắt đầu bước vào giai đoạn mua sắm vui vẻ.

Giá trị của một lượng bạc tương đối lớn, có thể đổi được nhiều năng lượng. Nhưng vì mua cả lẩu nên số lượng vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.

Mọi người vui vẻ mua một ít lẩu, số năng lượng còn lại họ chọn mua Coca-Cola, khoảng vài chục chai.

Sau khi mang hết đồ về hang, mọi người tạm biệt Thịnh Quân. Bắt đầu nấu ăn và thử uống xem Coca-Cola có hương vị ra sao.

Nghe Thịnh Quân nói, thứ gọi là Coca-Cola này là một loại thức uống, rất hợp để uống kèm với những món ăn có vị đậm đà.

Mọi người tính toán lại những món ăn đang có. Sau khi phân tích một hồi, họ cảm thấy lẩu là lựa chọn phù hợp nhất

Vì vậy, tối nay lại có thể ăn lẩu!

Khi nồi lẩu đã sôi, mọi người lần lượt lấy ra các ống tre, dự định rót Coca-Cola để uống.

Những ống tre này là họ đã tích trữ từ khi uống nước điện giải. Họ thường dùng nó làm cốc uống nước hàng ngày.

Để phân biệt, họ còn khắc dấu riêng biệt lên ống tre của mình.

Sau khi bày xong cốc, chỉ còn đợi rót Coca-Cola vào.

Phương Tiên Nhi đã nói trước, thứ này không tốt khi uống quá nhiều nên mọi người chỉ lấy ra vài chai. Họ định chia nhau mỗi người một ít để thử, phần còn lại sẽ để dành.

Đại Ngưu háo hức mở nắp một chai Coca-Cola.

Rồi bỗng nhiên, một dòng bọt màu nâu bất ngờ phun trào ra từ trong chai, nhanh chóng chảy dọc theo thân chai xuống tay hắn ta. Chỉ trong chớp mắt đã tiêu tan phần lớn, chỉ để lại cảm giác mát lạnh trên mu bàn tay hắn ta.

Đại Ngưu bối rối, ngơ ngác tại chỗ, cầm chai Coca-Cola không dám buông tay, cũng không dám di chuyển, trông rất đáng thương.

Đại Mao vốn đứng bên cạnh xem, sau sự việc này thì sợ hãi chạy vội sang bên cạnh, trốn sau lưng mẹ mình, lo lắng nói: "Mẹ ơi, Coca-Cola này hung dữ quá, hình như ca làm nó tức giận rồi, chúng ta có thể uống nó không?"

Mặc dù đây chỉ là lời nói ngây thơ của trẻ con nhưng vẫn làm mọi người vẫn lâm vào suy tư.

Họ chưa từng thấy thứ gì có thể tự phun ra như vậy, chẳng lẽ thật sự là sinh vật sống?

Không ổn rồi, phải mau hỏi Phương Tiên Nhi thôi!

Đại Ngưu vẫn cầm chai Coca-Cola đứng yên tại chỗ, không dám di chuyển.

Tảo Nhi dẫn một nhóm người quay lại gặp Thịnh Quân, cẩn thận trình bày tình hình, muốn hỏi xem bây giờ nên làm gì.

Nghe xong, Thịnh Quân mới vỗ trán, bừng tỉnh ngộ.

Trước đó nàng đã nói dường như mình quên mất điều gì.

Hóa ra là quên dặn mọi người, tuyệt đối không được lắc chai Coca-Cola trước khi uống!
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 175: Chương 175


Thịnh Quân lập tức giải thích về thứ đồ uống tên Coca-Cola.

Trong Coca-Cola không có sinh vật sống nào cả, chỉ là có một thành phần tên CO2 thôi.

Nghĩ thấy thành phần tên CO2 này khá là khó giải thích với người xưa, Thịnh Quân cũng chỉ nói trong Coca-Cola có chứa một loại khí, khí này có thể khiến đồ uống ngon hơn.

Bởi vì có khí này, khi uống xong sẽ ợ hơi. Nhưng nếu như dạ dày bị trướng hay khó tiêu thì sự khó chịu ấy cũng theo đó mà ợ hơi ra ngoài.

Giống như trường hợp Đại Ngưu vừa mới nãy có lẽ là không cẩn thận lắc lắc cái chai, do đó khí bên trong mới trào lên, khi mở chai Coca-Cola mới xảy ra hiện tượng phun trào ra ngoài.

Tuy nhiên sau khi Coca-Cola phun ra ngoài cũng chẳng có tác động gì quá lớn, bình thường sẽ không làm người khác bị thương, cùng lắm thì chỉ làm bẩn tay, quần áo hoặc là sàn nhà.

Nói đến đây, Thịnh Quân thấy đám người xưa này vẫn hoang mang khó hiểu, mới nhớ tới việc giải thích về chất khí đối với người xưa rất khác với thời hiện đại.

Thế là nàng nói đơn giản mấy chất khí đơn giản mà trong cuộc sống thường hay gặp.

Ví dụ như là khí oxi có ở khắp mọi nơi cũng là khí duy trì sự sống và sinh mệnh của con người.

Lại có một nhóm chất khí có khả năng gây ra ảnh hưởng có hại với cơ thể, nhân tiện phổ cập khoa học một chút.

Lúc nói đến ví dụ về những chất khí này nàng còn lấy kèm thêm ví dụ thực tế, để dễ dàng lý giải với nhóm người xưa này.

Mọi người nghe xong đều cảm thấy mở rộng tầm mắt.

Trước kia bọn nàng chỉ biết là con người nhất định phải hít thở khí mới có thể sống, nhưng rốt cuộc loại khí này là gì thì không ai nói rõ được. Bây giờ được Phương Tiên Nhi phổ cập mới biết được hóa ra là một loại khí tên là oxi!

Bây giờ các nàng còn biết, lúc mình nhóm lửa có thể sinh ra khí CO, thứ này có độc, nếu không chú ý thông gió thì không chừng sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!

Cuối cùng là Coca-Cola.

Trên đời này vậy mà lại có thứ đồ uống thú vị như thế, trong nước lại có khí, chỉ cần lắc nhẹ một chút là sủi bọt rồi phun ra!

Nói xong mấy lời này, đoàn người lại càng thêm tò mò về Coca-Cola chứa khí, loại chất khí nhìn không thấy sờ không được, vậy mà cũng có thể uống vào trong miệng ư?

Thấy những điều muốn hỏi đã hỏi gần như hết rồi.

Mấy nàng đều giấu chờ mong ở trong lòng, vội vã chào tạm biệt Phương Tiên Nhi rồi quay trở lại hang động.

Đại Ngưu vẫn còn đang đứng ở đấy, cánh tay đang giơ lên đã tê dại từ lâu rồi.

Vừa thấy các nàng đi đến, hắn ta lập tức khóc không ra nước mắt nói: “Bên Phương Tiên Nhi nói như thế nào rồi? Ta có thể bỏ cánh tay xuống được chưa?”

Đám người nghe xong cũng không nhịn cười được: “Mau mau bỏ xuống đi!”

Trước đó còn không hiểu mọi chuyện nên cả đám đều vô cùng sợ hãi. Bây giờ mọi người đã biết trong Coca-Cola có khí bí mật, lại nhìn dáng vẻ lúc này của Đại Ngưu chỉ còn thấy vô cùng buồn cười.

Xem ra người có kiến thức rộng một chút thì sẽ không bị giật mình sợ hãi trong những trường hợp bất ngờ như thế nữa.

Cười xong, Tảo Nhi mới mở miệng giải thích: “Phương Tiên Nhi nói, trong Coca-Cola không có con gì sống cả, chỉ là bên trong nước có một loại chất khí thôi!”

Sau đó nàng ấy lập tức coi mèo vẽ hổ (*) thuật lại một lượt lời Phương Tiên Nhi nói, kể cả mấy loại kiến thức khoa học về chất khí kia cũng phổ cập qua một lượt.

(*) Coi mèo vẽ hổ: kể lại, phỏng đoán một cái gì đó chưa thật sự nắm chắc.

Nghe xong những lời này, Hạnh Nhi không nhịn được cảm thán: “Tỷ à, muội cảm thấy trời đất này rộng lớn thật đấy, khắp nơi đều cất giấu kiến thức cả!”

Thúy Thúy ở bên cạnh dùng sức gật đầu một cái.

Tảo Nhi suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Lần này chúng ta có duyên học hỏi thêm kiến thức về chất khí, sau này nhóm lửa cũng chú ý hơn, cần phải để ý kỹ càng, đừng để loại khí có độc kia xuất hiện hại người.”

Cả đám người đều đã nhớ rõ.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 176: Chương 176


Sau khi nói chuyện xong, cánh tay bên này của Đại Ngưu đã buông xuống nhưng vẫn cứng đến tê dại.

Tảo Nhi lấy chai Coca-Cola trong tay hắn ta, nhìn thoáng qua rồi bất đắc dĩ nói: “Chai này vẫn luôn mở nắp như vậy, có lẽ khí trong Coca đã bay hơi không ít, khi uống sẽ khác với khi vừa mở nắp.”

Nhưng mà vẫn có thể nếm thử xem, đúng lúc có thể so sánh một chút xem nó khác biệt như thế nào so với Coca-Cola khi chứa chất khí kia.

Tảo Nhi rót vào cốc mỗi người một chút nước, lại lấy ống trúc lấy được từ chỗ Phương Tiên Nhi phát cho mọi người, mỗi người được nhận một cái.

Sau khi ống trúc này được rửa sạch là có thể sử dụng lại nhiều lần được, sau này có thể đặt ống hút này ở trong cốc của riêng mình để uống đồ uống.

Sau khi công tác chuẩn bị xong xuôi, mọi người đều ăn ý ngậm ống hút cùng nhau uống Coca-Cola.

Hút một hơi vào miệng, thấy chất lỏng lạnh buốt lập tức ùa vào lưỡi.

Mặc dù chai Coca-Cola này đã bị xì bớt khí ga nhưng mọi người vẫn có thể cảm giác được có dám bong bóng nhỏ xông vào đầu lưỡi. Cái lưỡi bị nước xộc vào hơi tê tê, là một loại cảm giác mà trước giờ chưa từng được trải qua!

Chờ khi bọt khí sủi hết, lại có thể cảm nhận được vị ngọt nguyên bản của nước Coca-Cola kia, nhấm nháp kỹ một chút còn thấy ngọt hơn so với chất điện giải rất nhiều.

Nhưng loại vị này không chỉ đơn thuần là ngọt mà là loại vị ngọt chia thành nhiều cấp độ, cảm giác vô cùng phong phú và thú vị.

Nghe nói trong huyện thành có loại đồ uống gọi là rượu, uống vào người có thể say ngất ngưởng.

Mấy nàng chưa từng uống rượu nhưng lại cảm thấy sau khi hút một ngụm Coca-Cola này vào miệng còn ngon hơn hẳn so với cả loại rượu mh nhất nữa.

Sau khi uống xong thấy cảm xúc thoải mái vô cùng, đúng là khiến người ta nhớ mãi không quên!

Bởi vì lượng Coca-Cola của mỗi người không nhiều lắm vì vậy không bao lâu đã thấy ống trúc chạm đáy cốc.

Tảo Nhi đứng dậy, định lấy mấy chai Coca-Cola còn lại chia cho mọi người.

Mặc dù thức uống thần tiên này uống tham không tốt như là rượu, nhưng mà chia cho mỗi người một cốc nhỏ thì hẳn là không có vấn đề.

Lần này, sau khi Tảo Nhi cầm lấy cái chai phải giữ nguyên một hồi rồi mới cẩn thận từng li từng tí mở nắp ra. Quả nhiên Coca-Cola không hề phun ra ngoài.

Tuy nhiên sau khi xích lại gần miệng bình, còn có thể nghe được âm thanh nổ tanh tách nhỏ vụn phát ra khiến cho người ta nghĩ đến lúc sảng khoái khi được uống nó, trong nháy mắt k.ích th.ích ch** n**c miếng.

Tảo Nhi mở toàn bộ mấy chai Coca-Cola ra.

Nồi lẩu gác ở bên cạnh cũng đã sôi được một lúc.

Mọi người nhân dịp Tảo Nhi chia Coca-Cola cũng phân phát đồ ăn vào từng chén xong rồi.

Lần này lúc mấy nàng nấu, không chỉ thả vào trong nồi lẩu mấy đồ ăn kèm theo, mà còn cho vào thêm một chút thịt heo rừng đã được khử tanh bởi gừng tươi.

Loại thịt heo rừng này cho dù đã được xử lý nhưng khi ăn vào vẫn cảm thấy có một chút vị tanh không khử sạch được.

Nhưng sau khi mọi người tìm tòi phát hiện ra, nếu cho thịt heo rừng này vào trong nồi lẩu cay nhiều gia vị dầu mỡ này thì hương vị kia sẽ bị át đi.

Khi vớt ra ăn là có thể tận hưởng được thịt heo mỹ vị.

Không chỉ có thịt heo rừng mà các loại nguyên liệu nấu ăn khác sau khi thả vào trong nồi lẩu đều trở nên thơm ngon nức mũi!

Coca-Cola đã rót xong, đồ ăn cũng chia rồi, đám người chính thức bắt đầu vào bữa.

Hành động của tất cả mọi người giống như đúc từ một khuôn mà ra.

Ăn vài miếng đồ ăn, lại hút một ngụm Coca-Cola nhỏ, sau đó phát ra một tiếng ợ dài thật thỏa mãn.

Thật sự là quá thoải mái, vô cùng tuyệt vời ~

Khi Coca-Cola có nhiều bọt khí quả nhiên uống càng thêm thích thú!

Họ uống kèm nó trong bữa ăn, vốn là nồi lẩu đã hấp dẫn lại càng thêm thơm ngon đến mức muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi!
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 177: Chương 177


Sau khi ăn uống một hồi, bên trong ống trúc của mấy người cũng chỉ còn lại hai ngụm Coca-Cola, họ cố tình để lại.

Đoàn người lau miệng xong lại bưng ống trúc lên ngồi nguyên tại chỗ cẩn thận thưởng thức, dùng Coca-Cola để kết thúc bữa tiệc này, như viết lên một nét bút kết thúc viên mãn.

Tảo Nhi uống một hớp nhỏ, nheo mắt lại nói: “Phương Tiên Nhi nói, Coca-Cola này bình thường phải uống lạnh mới ngon nhất. Nhưng mà ngày mùa đông có thể nấu một loại Coca-Cola gừng để chống lạnh, loại này uống có gì khác biệt với Coca-Cola lạnh thì sau này chúng ta sẽ thử lại sau.”

Những người khác nghe vậy, không ai phản đối cả.

Thật sự là đáng tiếc, cho dù Coca-Cola có ngon cũng không thể uống mỗi ngày, nồi lẩu có hấp dẫn cũng không thể ngày nào cũng ăn được.

Đoàn người bàn bạc với nhau, dự định chờ sau này lúc ăn lẩu sẽ lấy Coca-Cola uống kèm, còn lúc khác thì không uống.

Sau khi ăn uống xong xuôi, người trong thôn lại nói về những sắp xếp trong khoảng thời gian sắp tới.

Không bao lâu nữa là đến Tết.

Theo như lượng đồ dự trữ các nàng có thì chắc chắn có thể qua năm mới sung túc, phương diện ăn uống không cần phải lo lắng.

Còn về phương diện ăn mặc có thể cải tiến một chút, mấy ngày nữa sang bên Vi Thập Bát lấy bông để làm thêm chút quần áo.

Hơn nữa cũng phải chọn lọc thóc giống, chuẩn bị cày bừa trước cho vụ xuân sắp tới. Như vậy chỉ cần chờ đến mùa xuân là có thể lập tức khai hoang gieo hạt, không cần làm thêm quá nhiều việc lặt vặt nữa.

Muốn khai hoang trên núi để làm ruộng, cũng phải chọn chỗ tốt một chút. Tình trạng đất đai cũng cần phải đắn đo suy tính, lại không thể cách nơi ở của các nàng xa quá. Một là thuận tiện đi lại làm lụng, hai là phải gần nguồn nước để dễ dàng trong việc dẫn nước tưới tiêu.

Sau khi khai hoang đồng ruộng còn cần thu thập đá nữa, như vậy sau khi làm thành ruộng thì có thể dựng hàng rào xung quanh bốn phía để giữ đất và nước.

Sau khi thảo luận, đám người mới phát hiện chuyện cần bận rộn xoay sở còn rất nhiều.

Ngoại trừ công việc hằng ngày bên ngoài thì phương diện học tập cũng không được lơ là.

Trải qua khoảng thời gian không ngừng cố gắng vừa rồi, việc học tập của mọi người đều có tiến bộ rất nhiều, hầu hết đã nhanh chóng học xong chương trình học của lớp vỡ lòng rồi. Chờ sau Tết, hẳn là có thể kết thúc được kỳ học của lớp vỡ lòng, tiếp tục học các kiến thức cao hơn.

Sau khi liệt kê ra một loạt chuyện cần làm rồi lên kế hoạch xong xuôi, sau đó thực hiện theo để giải quyết hết từng việc một.

Khoảng thời gian tiếp đó, mọi người cùng nhau khiêng đá rồi may quần áo, lúc cần học tập thì cùng học tập, cảnh tượng đồng lòng vui vẻ phồn vinh.

Nửa đường mấy người Tảo Nhi còn dành thời gian tới thôn Nguyên Bảo, biết được tin tức từ Vi Thập Bát rằng thương đội cũng không có động tĩnh gì lớn, tạm thời không cần quan tâm.

Bọn người Đại Ngưu còn lần ra khỏi núi từ phía khác, cùng với Thạch thúc và Xử Sinh bàn bạc chỗ để chôn một ít thức ăn, để ký hiệu mà hai bên đã thống nhất từ trước, nếu như bọn họ chạy tới là có thể nhìn thấy.

Đợi sau khi bận rộn làm xong hết những chuyện này, trên núi đón một trận tuyết nhẹ nhàng.

Tuyết rơi vô cùng mỏng, khi rơi xuống mặt đất lập tức tan hết, nhưng mà nhiệt độ cũng hạ xuống rất nhiều.

Người trong thôn cũng không còn chạy ra ngoài núi nữa, an tâm ở lại trong hang sinh hoạt.

Mấy ngày nay mấy người lớn tuổi đã đi xem xét bốn phía, cuối cùng cũng chọn được mấy khoảng đất thích hợp để khai hoang. Có mấy thửa là bằng phẳng, tuy nhiên có hai nơi là ruộng dốc. Đợi đến đầu xuân là có thể động thổ trên mấy thửa đất này.

Còn dùng đá để rào xung quanh ruộng cày bừa vụ xuân cũng đã lục tục chuẩn bị tích cóp khá ổn rồi.

Cuối cùng là lấy nông cụ ra ngoài đếm lại một lần nữa, nhìn xem qua năm sau cần phải bổ sung gì không.

Lúc các nàng lên núi, nông cụ mang theo chủ yếu là loại có kiểu dáng cơ bản giống như là cuốc hay cào.
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 178: Chương 178


Lúc đầu trong thôn còn có mấy cái cày gỗ nhưng không tiện để sử dụng, vì sẽ chỉ phá lưỡi cày đó thôi. Nhưng mà ở khoảng đất chưa khai hoang trên núi này, cho dù lưỡi cày gỗ lớn một chút cũng chẳng dùng được, vì thế lưỡi cày không thể phát huy được công dụng, chỉ có thể gác lại ở nơi đó trước đã.

Sau khi kiểm kê nông cụ xong, mấy người lớn tuổi có kinh nghiệm đều lộ ra vẻ u sầu.

Lý bà tử thở dài, nói: “Mấy đồ như cuốc này làm trong đất còn dễ, chứ nếu khai hoang trên núi, nhất là đất núi có nhiều sỏi đá thì không dễ dùng như vậy đâu.”

Nếu chỉ dùng cuốc để khai hoang đất núi, ngẫm lại cũng thấy khó khăn rồi.

Nhưng dù vậy cũng không còn cách nào, đoàn người cũng không thể không làm chứ?

Lông mày người trong thôn không thể thư giãn nổi.

Thịnh Quân ở bên này cũng nghe nói về chuyện các nàng muốn khai hoang, lập tức bắt đầu lục lại công năng của mình, muốn nghĩ cho họ một vài cách.

Mặc dù nàng chưa từng trồng trọt trên đất bao giờ nhưng cũng biết rằng trong nền nông nghiệp phát triển thì việc dùng nông cụ tốt là vô cùng quan trọng. Mấy nông cụ mà mấy người Tảo Nhi dùng kia đúng là quá đơn giản, cũng có thể tưởng tượng được vất vả biết bao nhiêu.

Nàng suy nghĩ ở loại địa hình phức tạp như trên núi thì việc sử dụng nông cụ là máy cày trục cong chắc chắn không phù hợp lắm.

Mà lại điều kiện của mấy người Tảo Nhi lại có hạn, không dư dả để mua nông cụ bằng đồ sắt quá nặng, bởi vì chi phí quá cao…

Với một số điều kiện tiên quyết như vậy, Thịnh Quân lục lọi tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm được một loại đồ vật thích hợp — máy cày chân.

Khung máy cày chân bao gồm tay vịn, thanh cày và chỗ để chân, đây là một loại nông cụ cày chân. Hình dáng bên ngoài của nó cũng khá nhẹ nhàng nhỏ gọn, rất thích hợp xới đất khai hoang ở vùng núi, lực của nó rất lớn.

Hơn nữa hiệu suất sử dụng cũng rất cao.

Nghe nói bốn năm người sử dụng cày chân để canh tác có thể so với một con trâu, cái tốc độ này đã được coi là vô cùng khả quan rồi.

Hơn nữa, máy cày chân có hơn nửa bộ phận làm bằng gỗ, chỉ cần miệng lưỡi cày ở dưới cùng làm bằng sắt là được. Vừa khéo mấy người Tảo Nhi đã nói qua là các nàng có lưỡi cày không dùng để đó, vậy lấy lưỡi cày lắp trên máy cày chân này là vô cùng hợp lý!

Tra video xong, lại tìm hiểu cấu tạo máy cày chân, Thịnh Quân lập tức nói việc này với đám người Tảo Nhi.

Khuôn mẫu của nông cụ này khá đơn giản, thực ra giải thích cũng rất dễ.

Nghe Phương Tiên Nhi miêu tả, Tảo Nhi bỗng dưng tưởng tượng một lúc rồi khoa tay múa chân, trên mặt lộ vẻ kích động nói: “Thứ này được! Làm không khó, lại là nông cụ dùng sức chân là chủ yếu, nghĩ một chút đã thấy ít dùng sức hơn so với vung cuốc nhiều!”

Tảo Nhi nhanh chóng khởi công làm cày.

Đầu tiên nàng ấy cầm gỗ đến xác định với Thịnh Quân các chi tiết của cày chân, sau đó lại mang lưỡi cày tới, so sánh kích thước rồi làm khung gồm tay vịn và chỗ để chân bằng gỗ.

Chẳng mấy chốc nàng ấy đã làm xong máy cày chân.

Sau khi có thành phẩm máy cày chân này, Lý bà tử mang nó theo tìm một khoảng đất dùng thử một chút.

Đất đai mùa đông khô cứng, chắc chắn không dùng thuận tay bằng đầu xuân.

Nhưng Lý bà tử cũng là một người làm nông giàu kinh nghiệm, bà ấy có cách riêng để đánh giá xem nông cụ dùng có tốt hay không.

Bà ấy mang theo máy cày chân đi như bay, đúng là khỏi phải nói, món bảo bối này tinh vi cực kỳ, nhấc lên cũng không tính là nặng.

Nhưng khi bà ấy tìm được miếng đất, xuống tay thử một chút đã cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Cái thứ đồ tốt này đúng là có sức rất lớn!

Phải biết là, miếng đất Lý bà tử chọn không phải loại đất phổ thông bình thường mà là chọn đầu đường đất hẹp hẹp giữa hai tảng đá lớn, vậy mà có thể cày trong khe mấy lần liền!

Nơi này eo hẹp, nếu đổi lại thành cuốc, chắc chắn không có đủ không gian để làm việc, cũng không thể dùng sức được.

Cho nên máy cày chân này dùng rất tốt!

Thậm chí đất trong khe hẹp giữa hai tảng đá cũng có thể cày, vậy thì các nàng có thể tận dụng thêm càng nhiều đất rồi!
 
Mang Theo Máy Bán Hàng Tự Động Xuyên Về Cổ Đại
Chương 179: Chương 179


Sau khi cày xong miếng đất lần đầu kia, hệ thống thành tích bên Thịnh Quân đã yên lặng thật lâu bỗng nhiên có động tĩnh.

[Chúc mừng ngài đã mở khóa thành tích mới [nâng cấp công cụ], được một lượt rút thưởng.]

Thịnh Quân vô cùng kinh ngạc.

Trời ạ, đã qua lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể mở khóa thành tích mới rồi!!

Có thể mở khóa thành tựu thì xem ra máy cày chân vẫn chưa xuất hiện ở thời đại này đâu.

Được đấy được đấy, nàng đã xây thêm một viên gạch cho nghiệp lớn của thời đại này rồi.

Nàng nhìn qua bảng hệ thống.

Có kinh nghiệm trước đó, Thịnh Quân ấn vào biểu tượng mở vòng xoay rút thưởng, giao diện rút thưởng hiện lên.

Lúc này mấy người Tảo Nhi không có ở trước mặt nàng, cho nên nàng cũng không cần vội vã thao tác.

Vẫn chờ cho đến khi đoàn người đi dùng thử máy cày chân xong, vui mừng phấn khởi đến tìm nàng, nàng mới nói đến chuyện trúng thưởng, định mở ra vòng xoay rút thưởng.

Người trong thôn dùng thử nông cụ xong lập tức tới đây, trong tay Lý bà tử còn cầm máy cày chân.

Bà ấy nói khẽ với những người khác: “Phương Tiên Nhi bày cho chúng ta cách làm nông cụ hữu dụng như vậy, chúng ta cảm kích còn không hết, làm sao được nó thưởng ngược lại nhỉ?”

Tảo Nhi nhỏ giọng suy đoán: “Có lẽ vì sau khi nghe cách làm máy cày chân chúng ta có thể làm ra nó nhanh, không lề mà lề mề nên khiến cho Phương Tiên Nhi vui chăng?”

Một đám người suy đi nghĩ lại vẫn chỉ nghĩ được mỗi lý do này.

Hơn nữa, lúc trước họ ép dầu, động tác của các nàng cũng nhanh nhẹn nên khi đó cũng được thưởng còn gì.

Không băn khoăn việc này nữa.

Nghĩ tới việc lần trước họ được thưởng vật thần kỳ giúp giữ ấm tên Noãn Bảo Bảo, bây giờ ánh mắt mọi người đều sáng rực nhìn về phía vòng quay, vô cùng trông chờ xem lần này có thể trúng được loại bảo bối làm họ mở mang đầu óc nào.

Cả vòng quay trôi lơ lửng giữa không trung.

Thịnh Quân quan sát cẩn thận thì phát hiện lần quay trúng thưởng này có sự khác biệt với lần trước, tất cả phần thưởng bên trong ô phần thưởng đều là dấu chấm hỏi, hoàn toàn không biết nội dung trúng thưởng là gì.

Chẳng qua cũng không ảnh hưởng lắm đến việc rút thưởng.

Sau khi nàng ra hiệu một tiếng, mấy người Tảo Nhi thành thạo chạm cái nút lớn ở giữa, vòng quay lập tức bắt đầu xoay lạch cạch.

Chờ sau khi nó ngừng lại, bên Thịnh Quân lập tức nhận được thông báo, vòng quay cũng nhanh chóng biến mất trên không trung.

Sau khi ấn xem, Thịnh Quân phát hiện lần này mấy người Tảo Nhi rút được [Máy chiếu phát một lần (Chương trình Gala Đêm hội mùa Xuân bản đặc biệt)]!

Máy chiếu chỉ phát được một lần sao? Còn chương trình Gala Đêm hội mùa Xuân là gì nữa?

Thịnh Quân hoang mang tra cứu kỹ càng thì mới biết dùng cái máy chiếu một lần này có thể xem được một chương trình Gala đặc biệt, sau khi xem xong sẽ hết hiệu lực, tự động biến mất trong không khí.

Mặc dù không phải vật dụng quá cần thiết trong cuộc sống hàng ngày nhưng lúc này mấy người Tảo Nhi không thiếu ăn thiếu uống, có quần áo rất ấm áp, năm mới sắp đến rồi, xem chương trình giải trí một chút, vừa mở mang tầm mắt cũng tốt!

Trong lúc suy tư, phần thưởng đã rơi vào khay lấy hàng.

Phía Tảo Nhi cũng nghe thấy động tĩnh, thành thạo khom người xuống, lấy một đồ vật hình hộp chữ nhật bằng gỗ hoa văn màu sáng kèm theo giá đỡ ra khỏi khay lấy hàng.

Hộp gỗ mặt trước hơi hẹp, bên trên lại có một lỗ nhỏ đen nhánh, bên trên nóc lại có một thứ tròn tròn bằng gỗ nhô lên.

Họ nhìn một lúc lâu nhưng chẳng ai biết đây là thứ gì.

Đoàn người lập tức hướng ánh mắt xin giúp đỡ về phía Phương Tiên Nhi.

Thịnh Quân thấy vậy hắng giọng một cái nói: “Hóa ra là cái này à. Đợi đến lúc sát tết, khi mọi người bắt đầu ăn bữa cơm tất niên thì đặt cái hộp này lên giá đỡ để trong hang, ấn vào cái nút ở trên cùng, ấn xong sẽ thấy bất ngờ nhé.”

Ha ha, nàng không tiết lộ chương trình Gala Đêm hội mùa Xuân, đến lúc đó để mọi người tự mở xem!

Mặc dù người hiện đại đã xem chương trình Gala Đêm hội mùa Xuân này phát chán rồi, nhưng nếu tới cổ đại thì tiết mục nào cũng hấp dẫn cả, khỏi phải nói đây còn là tiết mục tuyển chọn, chất lượng lại càng khỏi phải bàn.

Hơn nữa cho dù họ không thích xem thì trong lúc ăn cơm mở TV lên xem chương trình Gala Đêm hội mùa Xuân vẫn có không khí!
 
Back
Top Bottom