Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 500


Đến khi bụng cô đã bắt đầu lớn lên……Nhất là một tháng cuối cùng, bụng cô giống như thổi khí cầu vậy.

Lúc này các hàng xóm láng giềng mới biết Dung Yên mang thai đôi.

Chủ yếu là do bụng cô quá lớn, có người thử hỏi mẹ Dung, mẹ Dung liền vui tươi hớn hở nói một câu.

Lúc này mọi người đều đã biết.

Tần Dã dự tính trong ngày sinh thì sẽ xin nghỉ nửa tháng với đơn vị.

Trời đất bao la cũng không có chuyện gì lớn bằng chuyện vợ anh đi sinh con.

Cũng đúng vào buổi tối Tần Dã xin nghỉ, bụng của Dung Yên liền chuyển dạ.

Cô và Tần Dã mới nằm xuống không bao lâu, lúc đang chuẩn bị đi ngủ, Dung Yên liền cảm giác bụng có chút đau.

Vì thế nên trực tiếp lay tỉnh Tần Dã ở bên cạnh.

"Tần Dã……"

Tần Dã không ngủ, vợ vừa có động tĩnh, anh lập tức mở mắt: "Vợ, làm sao vậy?"

"Anh mau đứng dậy, em, hình như em sắp sinh……"

Lời này của Dung Yên đã dọa Tần Dã hết hồn: "Em, em sắp sinh?"

Giọng nói của anh có chút run run.

"Hình như vậy, bụng có chút đau!" Chắc là chuyển dạ, nhưng mà tại sao lại sinh vào thời điểm này, vậy thì có chút khó nói.

Tần Dã hoảng loạn không thôi, thậm chí anh còn có chút không biết làm sao, cũng may vài giây sau thì anh đã bình tĩnh lại.

"Vợ, em nằm yên đừng nhúc nhích, anh đi gọi mẹ dậy, để cho bà ấy mang theo đồ vật rồi chúng ta đi bệnh viện."

"......Được" Dung Yên bị cơn đau ở bụng dưới làm cho không thể nói chuyện được.

Sau khi Tần Dã đi giày thì chạy nhanh ra ngoài.

Còn Dung Yên nhìn thấy anh đi ra ngoài liền cố nén đau, mặc quần áo cho mình.

Mà sau khi Tần Dã đi ra ngoài liền lập tức gõ vang cửa phòng của ba mẹ vợ.

"Mẹ, mẹ dậy đi, Yên Yên muốn sinh……"

Vốn dĩ trong khoảng thời gian này mẹ Dung ngủ không sâu, cho nên khi nghe được tiếng gõ cửa, lại nghe được lời của con rể, bà ấy lập tức tỉnh ngủ ngồi dậy.

Thuận tiện cũng đánh thức luôn ông chồng của mình dậy.

"Lão Dung, ông mau tỉnh dậy…….Yên Yên nhà chúng ta muốn sinh……"

Dung Văn Minh nghe được lời này thì lập tức mở mắt.

"Muốn sinh? Không phải nói là còn nửa tháng nữa sao?"

"Là sinh đôi đấy, sinh sớm là chuyện bình thường, đừng hỏi nữa, mau dậy đi." Mẹ Dung nhanh chóng mặc quần áo.

Mà khi Tần Dã nhìn thấy đèn trong phòng sáng lên, anh liền chạy về phòng của mình.

Lúc nhìn thấy vợ mình đã mặc xong quần áo, đang chuẩn bị đi giày, anh bước tới hai bước: "Vợ ơi, em đừng nhúc nhích, để anh làm."

Dung Yên nhìn thấy anh đã trở về liền dứt khoát ngồi ở đó để cho anh mang giày cho mình.

"Anh đừng lo lắng, lát nữa hãy mang những bộ quần áo tắm rửa mà em đã chuẩn bị tốt theo."

Trong bệnh viện nhiều người nên cô không thể sử dụng không gian.

Cũng may cô đã dự cảm được mình sẽ sinh con sớm, nên đã chuẩn bị tốt những đồ vật cần đem theo.

Đến nỗi đồ dùng của bé con thì đều ở chỗ mẹ của cô.

Điều này không cần cô nhọc lòng.

"......Được." Tần Dã nỗ lực làm cho mình bình tĩnh.

Anh xách gói đồ mà vợ mình đã sớm chuẩn bị lên.

"Vợ ơi, em ngồi yên đây, anh đi khởi động xe." Chức vị hiện tại của anh đã cao hơn.

Để cho thuận tiện nên anh đã mua một chiếc xe ô tô cũ ở trong đơn vị mình.

Lúc này đúng lúc có thể dùng đến.

"Được” Dung Yên vẫy tay.

Lúc này cô lại có cảm giác không còn quá đau nữa.

Nhưng mà, sắp sinh vẫn là sự thật.

Tần Dã đi ra ngoài.

Mà đúng lúc này mẹ Dung đi vào.

"Yên Yên, con không sao chứ?"

Lần đầu tiên con gái sinh con, bà ấy là mẹ nên là người hoảng hốt nhất.

Chủ yếu vẫn là do sinh đôi, nên bà ấy đặc biệt lo lắng.

"Vẫn ổn……A……" Vốn dĩ không còn đau, không nghĩ tới lại bắt đầu đau lên.

Cô vốn là người nhịn đau giỏi, không ngờ đến việc sinh con lại đau vượt qua tưởng tượng của cô như vậy."

Mẹ Dung nhìn thấy bộ dáng của cô, vội vàng duỗi tay đỡ lấy con gái: "Đi vài bước, có lẽ sẽ bớt đau."

Dung Yên tùy ý để cho bà ấy đỡ, sau đó dứt khoát đi ra ngoài.

Dù sao bụng cô cũng đã lớn như vậy, nếu như Tần Dã muốn ôm cô thì cũng không thể nào ôm được.

Tần Dã quay lại, nhìn thấy mẹ vợ đang đỡ vợ mình ra ngoài.

Vì thế vội vàng bước lên: "Mẹ, để con đỡ vợ con”

"Được rồi, con đỡ con bé lên xe đi, mẹ kiểm tra xem còn đồ gì quên mang không."

Mẹ Dung buông tay đi kiểm tra.

Dung Văn Minh để những đồ vật cần mang lên xe.

Ông ấy cũng rất hoảng loạn.

Động tĩnh trong viện quá lớn, đến cả Tần Dư và Tần Mai cũng tỉnh lại, từng người đi ra khỏi phòng ngủ của mình.

Tần Mai không có nhìn thấy chị dâu, nhưng mà lại nhìn thấy thím lấy đồ vật chuẩn bị ra ngoài, nên vội vàng tiến lên hỏi: "Thím, có phải chị dâu sắp sinh em bé không ạ?"

Mẹ Dung nhìn thấy hai anh em đều ra ngoài, vội vàng nói: "Các cháu đừng lo chuyện này, nhanh về phòng ngủ, ngày mai còn phải đi học đấy!"

Mấy tháng nữa là hai anh em bọn họ sẽ phải tham gia thi đại học, cũng không thể bỏ bê việc học.

"Tụi con không có việc gì……" Tần Mai muốn nói muốn đi cùng.

Tần Dư không ngừng gật đầu, cậu ấy cũng có ý giống như em gái.

Nhưng mà mẹ Dung không đồng ý, đúng lúc Tần Dã đi vào cũng không đồng ý: "Các em đừng gây thêm chuyện, nếu không thì chị dâu các em sẽ không yên tâm."

Lời này đã trực tiếp ngăn chặn ý định muốn đi của hai anh em.

Dung Yên đi tới bệnh viện một, bởi vì đây là bệnh viện gần nhà cô nhất, hơn nữa trong quá trình mang thai cô cũng khám ở viện này.

Có dữ liệu lưu trữ.

Tần Dã lái xe thẳng một mạch đến bệnh viện, sau khi đến nơi, anh dừng xe lại, quay sang nhìn vẻ mặt tái nhợt của vợ mình.

“Vợ ơi, em sao rồi?”

Dung Yên còn chưa nói gì, mẹ Dung đã trả lời trước.

“Tiểu Tần, con xuống xe vòng sang bên này đi, hai chúng ta đỡ con bé đi vào, lão Dung cầm đồ theo.”

Mẹ Dung bình tĩnh hơn nhiều so với hai người đàn ông ở trong xe, cho nên mọi việc đều do bà sắp xếp.

Tần Dã với Dung Văn Minh lập tức làm theo.

Mẹ Dung cũng nhanh chóng xuống xe, bà cẩn thận đỡ lấy tay con gái, đưa cô xuống từng chút một.

Tần Dã đi vòng qua bên này, giúp bà đỡ Dung Yên.

Còn Dung Văn Minh mang theo bao lớn bao nhỏ đi phía sau ba người.

Bệnh viện vào nửa đêm vô cùng an tĩnh, cả nhà trực tiếp đi về hướng khoa sản tìm hộ sĩ trực ban.

Hộ sĩ trực ban nhìn mấy người đi qua đây, còn chưa kịp mở miệng ra hỏi đã nhận ra Dung Yên đứng giữa.

Vội vàng đi lên: “Bác sĩ Dung, cô sắp sinh hả?”

Dung Yên gật đầu: “Đúng vậy, phiền làm thủ tục giúp tôi”

“Ôi, được, để tôi đi gọi bác sĩ.” Hộ sĩ nhanh chóng rời đi.

Một lát sau, bác sĩ trực ban đã đến.

Đều là người quen cả, bác sĩ Điền nhìn bộ dáng Dung Yên như vậy, đơn giản hỏi qua tình trạng của cô một lượt, sau đó bắt đầu sắp xếp kiểm tra.

Còn Tần Dã thì ở lại cùng hộ sĩ để làm thủ tục nhập viện….

Bên này, sau khi Dung Yên được kiểm tra toàn bộ xong, bác sĩ Điền vừa ghi chép vừa nói với cô: “Còn cần thêm mấy tiếng nữa mới có thể sinh được, nhanh nhất chắc là cô phải chờ đến hừng đông rồi.”

Chậm hơn thì có thể là đến sáng, nhưng chắc chắn sẽ không kéo dài qua buổi trưa được.

Dù sao Dung Yên đã bắt đầu bị đau tiền sản rồi.

Dung Yên đương nhiên cũng hiểu rõ chuyện này.

Nhưng tưởng tượng đến chuyện cô còn phải chịu đau thêm mấy tiếng nữa, cả đầu cũng muốn đau theo.

Sinh con à…..Cô cảm thấy giờ sinh luôn cũng được.

Thật không ngờ quá trình mang thai suôn sẻ như thế, không chịu khổ chút nào…..Hóa ra cái hố lại chờ cô ở chỗ này.

Bên kia Tần Dã đã hoàn thành xong thủ tục, mẹ Dung thì chạy đi sắp xếp giường bệnh.

Dung Yên vừa ra cửa, đã nhìn thấy Tần Dã đứng đó chờ, bộ dạng lo lắng.

“Sao rồi? Có phải sẽ lập tức đi sinh hay không?”

Dung Yên một lời khó nói hết nhìn anh…..Nếu cô thật sự phải lập tức lên bàn đẻ thì sao còn thời gian ở đây nói chuyện với anh được chứ?

“Bác sĩ bảo chắc sáng sớm mai mới sinh được…..Còn mấy tiếng nữa.”

Tần Dã nghe được lời này, mặt mũi lập tức nhăn tít lại.

Còn tận mấy tiếng đồng đồ…..Vậy không phải đồng nghĩa với việc vợ anh phải chịu đau mấy tiếng nữa sao?

Nhưng mà anh lại không có biện pháp gì cả, chẳng lẽ lại đi giục bác sĩ bảo cho vợ tôi sinh nhanh lên hả?

Chỉ có thể đau lòng vợ chịu khổ mà thôi.

Tần Dã nhất thời không biết nói gì, lúc sau mới khô cằn nhả ra một câu: “Vợ, để anh đỡ em về phòng bệnh, em ngủ thêm một lúc đi.”

“Được.” Cơn đau lúc này đã hoãn đi nhiều, Dung Yên cũng tính đi nghỉ thêm một lát.

Rốt cuộc nhóc con ngày mai mới chào đời được, cô cũng phải tích lũy thể lực để mai sinh nó ra đã.

Dung Yên được đỡ vào phòng bệnh.

Tần Dã đăng ký cho cô một căn phòng đơn.

Cũng may hôm nay vận may của bọn họ không tồi, lúc chiều mới có một sản phụ ở phòng đơn xuất viện.

Nếu không thì quả thực không có thừa phòng cho bọn họ ở.

Mấy năm nay, người có bản lĩnh kiếm tiền thật sự không ít, tài sản trong tay đã dư dả hơn nhiều.

Hơn nữa đây là Kinh Thị, phòng đơn ở khoa sản cũng không phải là loại dễ có.

Tần Dã đỡ Dung Yên về phòng bệnh.

Mẹ Dung đang sắp xếp đồ đạc lại….. Giường đệm thì không cần bà mang tới, ở bệnh viện luôn có sẵn mấy thứ này.

Mẹ Dung chỉ cần bày lại đồ đạc từ nhà mang đi mà thôi, mấy thứ đồ sinh hoạt linh tinh gì đó.

Bà vừa mới sắp xếp xong thì thấy con rể đỡ con gái đi vào phòng, liền vội vàng tiến lên.

“Sao rồi? Vừa nãy khám bác sĩ nói sao?”

Dung Yên: “Chắc là tầm sáng sớm mai mới sinh được, mẹ, hay là mẹ với ba quay về nhà trước đi, sáng mai lại chạy qua đây.”

Mẹ Dung nghĩ một hồi, sau đó bảo: “Hay là để mẹ về trước đi, còn Tiểu Tần với ba con thì ở lại đây trông, sáng sớm ngày mai thì mẹ vào.”

Trong nhà còn hai đứa nhỏ phải đi học, bà phải chuẩn bị bữa sáng cho chúng nó nữa.

“Để ba con quay về cùng mẹ đi, ở đây có Tần Dã là được rồi.” Dung Yên nhìn về phía Tần Dã”. Bây giờ em không sao, anh đi đưa ba mẹ quay về trước đi. Giờ đã là nửa đêm, để họ tự đi về em không yên tâm.”

Dung Văn Minh nhìn con gái không nỡ để hai vợ chồng già nhà ông ở lại đây chịu khổ, vì thế liền bảo: “Như vậy đi, ba với mẹ con sẽ đi về, để Tiểu Tần ở lại đây, nếu không ba mẹ cũng không yên tâm. Cách một đoạn đường ngắn mà thôi, ba với mẹ con đi một lúc là đến rồi.”

Vốn dĩ mẹ Dung muốn để bạn già ở lại chỗ này, nhưng con gái kiên quyết từ chối nên bà đành phải nghe theo cô.

“Vậy cứ nghe theo ba con đi, mẹ với ba con đi về, sáng mai sẽ qua đây.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 501


Dung Yên thấy vậy liền gật đầu: “Được, vậy trên đường về hai người nhớ cẩn thận một chút.”

Vợ chồng Dung Văn Minh cũng không chậm trễ thời gian nữa, nói: “Vậy con với Tiểu Tần nhớ nghỉ ngơi sớm một chút, ba mẹ về trước.”

Hai vợ chồng nói xong thì rời khỏi phòng bệnh.

Lúc này bụng của Dung Yên đã dễ chịu hơn nhiều, cô bèn nằm xuống giường.

“Tần Dã, anh cũng mau ngủ đi. Nằm ở bên cạnh em này.”

Tần Dã đâu dám nằm ở bên cạnh cô, giường cũng chỉ to có chừng đó, nhỡ may anh đẩy vợ ngã thì phải làm sao?

“Anh không ngủ được, em ngủ trước đi, anh ngồi ở đây một lúc là được.”

“Được.” Hiện tại Dung Yên không có sức lực đôi co với anh, vì thế không nhiều lời nữa, trực tiếp nhắm mắt lại nghỉ ngơi dưỡng sức.

Dù sao thì qua mấy tiếng nữa cô còn một trận đánh ác liệt đấy.

Nhưng mà Dung Yên ngủ cũng không ngon lắm, từng cơn đau đứt quãng ở trong bụng quấy nhiễu thần kinh của cô.

Như vậy thì sao ngủ được nữa.

Nhất là tầm rạng sáng 4 giờ, cơn đau bắt đầu trở lên dữ dội hơn.

Ngay cả nằm cũng là một loại chịu tội.

Chỉ có thể bảo Tần Dã đỡ cô dậy chậm rãi đi lại, phân tâm lực chú ý.

“Không ngờ sinh con lại đau như vậy…..”

Ngày trước nhìn thấy người ta đi đẻ đau đến mồ hôi đầy đầu, thật lòng mà nói, cô không có bao nhiêu cảm xúc hết.

Thậm chí trong lòng còn từng nghĩ là sinh con chắc cũng chỉ như bị c.h.é.m một đao lên người thôi nhỉ?

Nhưng hiện tại cô cảm thấy, trên đời này chẳng có vết thương nào sánh được bằng nỗi đau lúc sinh con cả.

“Về sau chúng ta không sinh nữa.” Tần Dã đau lòng an ủi một câu.

Anh vụng miệng, thật sự không biết phải nên nói cái gì.

Đứa nhỏ này đã ở trong bụng lâu như vậy rồi, bây giờ cũng không thể nói thẳng là đừng sinh nữa nhỉ?

Hơn nữa, anh cũng không biết làm sao để chuyển dời cơn đau này lên người mình.

Dung Yên:....

Cô thiếu chút nữa thì trợn trắng mắt, về sau? Căn bản là không có về sau nữa.

Đến 5 giờ sáng, Dung Yên bảo Tần Dã đi gọi bác sĩ: “Tần Dã, anh mau đi gọi bác sĩ đi, em cảm thấy muốn sinh rồi.”

Tần Dã lập tức hoảng loạn chạy đi tìm bác sĩ.

Một lát sau, bác sĩ Điền đi qua đây, chờ bà ấy kiểm tra xong thì biết ngay là nước ối vỡ.

“Vào phòng sinh đi.”

Có hộ sĩ lập tức đi qua đẩy giường bệnh.

Tần Dã nhìn vẻ mặt đau đớn của vợ, rất đau lòng.

Anh nắm chặt lấy tay vợ mình không bỏ.

“Yên Yên, anh ở đây…..”

Bác sĩ Điền nhìn thấy anh cũng muốn đi theo vào phòng sinh thì có hơi kinh ngạc, phải biết rằng nam nhân đều ngại đi vào phòng sinh với vợ, sợ dính đen đủi.

Cho nên bình thường bọn họ đều chờ ở ngoài.

Thậm chí còn có người sau khi vợ mình sinh xong còn không đến gần sản phụ một bước nào, tận đến lúc sản phụ hết ở cữ thì thôi.

Người đàn ông tràn ngập lo lắng đứng trước mắt bà này đúng là khác biệt.

Nhưng mà nếu người ta đã muốn vào trong cùng thì bà cũng không tiện ngăn cản.

Tốc độ sinh của Dung Yên cũng khá nhanh, đúng 6 giờ sáng, nhóc con đầu tiên ra đời, 5 phút sau, đứa thứ hai cũng chui ra.

Hai đứa nhỏ đều không nặng lắm, một đứa bốn cân hai lạng, một đứa ba cân bảy lạng.

Tần Dã đến con cũng không thèm xem, toàn bộ tâm trí cùng ánh mắt của anh đều dính lên người vợ mình.

“Vợ ơi, em sao rồi?”

“....Vẫn ổn, anh đi xem con của chúng ta đi.” Thanh âm của Dung Yên có chút suy yếu, nhưng tinh thần vẫn khá tốt.

Tần Dã muốn quan tâm vợ hơn, nhưng vợ đã nói vậy rồi, nếu anh không đi xem thì nhất định sẽ chọc cho cô không vui.

Vì thế đành gật đầu.

Chờ lúc anh đi qua, các hộ sĩ đã tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa trẻ xong, sau đó dùng khăn bọc lại.

“Chúc mừng anh, đây là đứa lớn, nặng bốn cân hai lạng, còn đây là đứa nhỏ, nặng ba cân bảy lạng, cả hai nhóc con đều rất khỏe mạnh.”

Vừa nãy Tần Dã chưa đi nhìn con, cho nên trong lòng không có bao nhiêu cảm xúc, dù sao tất cả lực chú ý của anh đều đổ dồn lên vợ mình.

Nhưng bây giờ nhìn thấy hai đứa nhỏ, trái tim của anh lập tức trở nên mềm nhũn.

Đó là con của anh và vợ mình.

Nho nhỏ mềm mại, khiến người ta muốn thương yêu.

Chỉ là hai đứa nhỏ này khóc rất nhiều, giống như tiếng của mèo con vậy.

“Đây là con gái của tôi sao?” Anh chỉ vào đứa trẻ thứ hai.

Hộ sĩ cười gật đầu: “Đúng vậy, đứa nhỏ là con gái.”

Mặc dù trẻ mới sinh ra đều nhăn nheo, nhưng dựa vào nhan sắc đỉnh cấp của hai vợ chồng này, về sau hai đứa trẻ lớn lên nhất định sẽ cực kì đẹp.

Tần Dã đưa tay ôm lấy con gái nhỏ của mình…..Nhóc con nhắm tịt hai mắt, khóc oe oe.

Anh cũng đưa một tay khác ôm lấy đứa con trai lớn, mỗi bên tay ôm một đứa.

Về phần người mới làm cha không biết cách ôm con……Thật ra anh luôn biết rất rõ, dù sao thì Tần Dư với Tần Mai đều do anh nuôi lớn.

“Vợ ơi em xem này, đây là con của chúng ta”

Dung Yên nhìn thấy hai tiểu bảo bối thì cười nói một câu: “Xấu quá.”

Tiếng khóc của hai đứa nhóc càng vang dội, dường như đang kháng nghị chuyện mẹ ruột của chúng nó chê chúng nó xấu vậy.

Tần Dã: “Không xấu, lớn lên đều sẽ đẹp”

Trên đời này không có em bé nào đẹp mắt bằng con gái nhỏ của anh cả.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 502


Vòng tay ôm hai đứa trẻ của anh mang theo tình thương cha tràn trề lại ấm áp.

Bên ngoài mẹ Dung đang đứng chờ, bà đã đến đây từ rất sớm.

Dung Yên vừa vào phòng sinh không bao lâu thì bà đã đến rồi.

Bốn giờ sáng bà đã rời giường chuẩn bị cơm sáng, sau đó bảo bạn già ở nhà đợi, chờ hai đứa nhóc ở nhà ăn cơm xong đi học thì mới đến bệnh viện sau.

Còn bà thì cầm theo bình giữ nhiệt đựng bữa sáng vội vã đến bệnh viện.

Chỉ là không ngờ vẫn đến chậm một bước.

Con gái đã đi vào phòng sinh rồi.

Khoảnh khắc nghe thấy hai tiếng khóc nỉ non không to lắm của trẻ con từ bên trong vang lên, mẹ Dung vô cùng vui sướng…..Cuối cùng cũng sinh xong rồi.

Bà lại đợi một lúc lâu thì cửa phòng sinh mới bị đẩy ra.

Hộ sĩ ôm hai đứa trẻ đi ra ngoài.

Mẹ Dung nhìn thấy người thì vội vàng tiến lên.

“Chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, đây là đứa lớn, con trai, còn đây là đứa nhỏ, con gái.”

Mẹ Dung nghe thấy là long phượng thai, lập tức cười không khép miệng được, thật tốt quá.

Một lần là có đủ cả trai lẫn gái luôn.

“Hai đứa trẻ khóc ghê quá, có phải là đói rồi không?” Mẹ Dung cũng chỉ mới từng sinh một đứa con.

Mà trước kia sinh nở cũng không vất vả như bây giờ.

Ký ức đã quá xa xăm làm bà suýt nữa có ảo giác rằng đã gần quên mọi chuyện.

“Chút nữa chúng tôi sẽ cho hai đứa nhỏ uống ít nước, khóc một lúc sẽ ổn ngay.”

Hộ sĩ nói như vậy, mẹ Dung lập tức tỏ vẻ nhớ kĩ.

“Ôm hai đứa trẻ về phòng bệnh đã.”

“Được.” Còn con gái bà…..Vừa nãy hộ sĩ nói mẹ tròn con vuông, vậy chứng tỏ con bé không có việc gì.

Bà vừa nghĩ như vậy xong thì giường bệnh của Dung Yên cũng được đẩy ra.

Mẹ Dung thấy vậy, vội tiến lên hỏi: “Yên Yên, con thấy sao rồi?”

“Mẹ, con không sao.” Dung Yên cười nói.

Cô vừa mới sinh con xong, nhưng một chút cảm giác chật vật cũng không có, mặt mày tái nhợt ngược lại mang theo một loại vẻ đẹp rách nát.

“Về phòng bệnh trước đã, mẹ có hầm canh cho con đấy, chút nữa thì uống.”

Con gái mới sinh xong, bà cũng không dám cho cô ăn đồ quá bổ.

Cũng may thời điểm đến đây bà đoán được chắc con gái sắp sinh rồi, cho nên không mang theo quá nhiều đồ.

Dung Yên với hai đứa trẻ đều được đẩy về phòng bệnh.

Sau đó mẹ Dung đút cho hai đứa cháu một ít nước uống.

Bây giờ Dung Yên còn chưa có sữa, cho nên mẹ Dung đi hỏi hộ sĩ xem có thể cho em bé uống ít sữa bột không, bọn họ nói có, thế là bà liền đi chuẩn bị sữa bột.

Giữa trưa ông Tần cũng đi qua đây.

Thời điểm ông Tần tới, Dung Yên còn đang ngủ.

Biết sao được, đêm qua cô không ngủ được, sáng nay sinh con còn rất tốn sức.

Về phòng xong thì không nhịn nổi nữa, dù sao hai nhóc con đã có người trông, cô bèn đi ngủ một giấc.

Mẹ Dung nhìn thấy lão gia tử qua đây liền tính đi gọi con gái dậy.

Nhưng mà lại bị lão gia tử ngăn lại.

“Bà thông gia, không cần gọi Yên Yên dậy đâu.”

Mẹ Dung thấy vậy thì chỉ sang hai đứa trẻ: “Đây là đứa lớn, con trai, còn đây là đứa nhỏ, con gái.”

Ông Tần lập tức thấy vui vẻ.

Đôi mắt dán chặt vào hai đứa chắt nội, càng nhìn càng thấy thích.

Em bé ăn no xong thì ngủ, buổi sáng được mẹ Dung đút sữa bột cho xong thì nhắm tịt mắt ngủ ngon như mẹ của chúng.

Nhưng mà Dung Yên ngủ không lâu lắm, thanh âm nói chuyện làm cho cô tỉnh lại.

“Vất vả cho cháu rồi! Hai đứa trẻ đáng yêu lắm.” Trên mặt ông Tần tràn ngập tươi cười, có thể thấy rõ tâm tình của ông bây giờ vui vẻ đến mức nào.

Bây giờ Dung Yên đã làm mẹ, cho dù nhóc con lớn lên có xấu đến mức nào thì đạo đức làm mẹ của cô vẫn phải có.

Cho nên gật đầu đồng tình với lão gia tử.

“Ông nội, ông đặt tên cho hai đứa nhỏ nhé.”

Ông Tần đã sớm nghĩ kĩ rồi, liền nói: “Yên Yên, chuyện đặt tên cho hai đứa trẻ, để ông lấy tên cho chắt nữ, còn chắt nam thì cho cha con đặt tên, phải rồi, để chắt nam mang họ Dung nhé, con thấy sao?”

Ông vừa nói xong, người trong phòng bệnh đều cảm thấy bất ngờ.

Dung Văn Minh không ngờ lão gia tử lại có suy nghĩ như vậy.

“Chuyện này, chuyện này không cần đâu……Cứ để hai đứa nó họ Tần cũng được….”

Chỉ cần là con của con gái ông sinh ra thì mang họ gì cũng đều không quan trọng.

Hơn nữa, nhà ông cũng không có ngôi vị hoàng đế cần kế thừa, không nhất thiết phải để đứa trẻ mang họ Dung.

Việc này không chỉ có ông mà ngay cả bạn già cũng không nghĩ tới.

Mẹ Dung gật đầu, bà đồng ý với lời của chồng mình.

“Không cần đâu….”

Nhưng lão gia tử đã nghĩ rất kỹ rồi: “Cứ để họ Dung đi, chuyện này tôi đã thương lượng qua với Tần Dã rồi, thằng bé cũng đồng ý.”

Thực ra chuyện này là trong một lúc nào đó, ông đột nhiên lại nghĩ đến.

Không phải là ông không yêu hai đứa chắt nội, mà là ông suy xét đến việc Dung gia chỉ có một đứa con là Dung Yên.

Nếu để một đứa chắt nội mang họ Dung, vậy thì chắc là hai vợ chồng Dung Văn Minh sẽ rất vui vẻ.

Mấy năm nay, hai ông bà chăm sóc cặp song sinh Tần Dư và Tần Mai thế nào, ông đều thấy hết.

Cho nên ông cảm thấy để đứa lớn mang họ Dung là tốt nhất.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 503


Vợ chồng Dung Văn Minh và Dung Yên đều nhìn về phía Tần Dã.

Đặc biệt là Dung Yên, cô còn chưa từng nghe Tần Dã nhắc tới chuyện này đấy!

Tần Dã thấy vợ nhìn qua, anh vội vàng nói: “Ông nội đã từng nói chuyện này với anh, đứa con sẽ theo như lời ông nội nói, một đứa họ Dung, một đứa họ Tần, đương nhiên, hai đứa họ Dung cũng không sao, nhà họ Tần có nhiều người như vậy, sau này sau khi Tần Dư kết hôn thì con cũng là họ Tần, không thiếu hai đứa nhỏ của chúng ta.”

Dung Yên……

Vợ chồng Dung Văn Minh:……

Ông Tần đã kiên quyết như thế, vậy vợ chồng Dung Văn Minh cũng không phản đối nữa mà vui vẻ đồng ý.

Nếu thật sự để một đứa bé mang họ Dung…… Hai vợ chồng đương nhiên rất vui vẻ.

“Cảm ơn ông nội thông gia.” Lòng mẹ Dung tràn ngập vui mừng.

Tất cả niềm hạnh phúc và biết ơn của bà ấy đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Vì việc để một đứa nhỏ mang họ Dung nên vợ chồng Dung Văn Minh rất hăng hái.

Còn ông Tần cũng khá hào hứng đối với việc chọn tên bé gái.

Dung Yên ở lại bệnh viện năm ngày, ngày cô xuất viện về nhà thì đã chọn được tên rồi.

Bé trai tên Ấp, bé gái tên Tần Vi, tên thân mật là Vi Vi.

“Chị dâu, cháu gái nhỏ thật đáng yêu.” Tần Mai vô cùng thích hai đứa nhỏ.

Tần Dư cũng vậy, cậu ấy cảm thấy cháu trai nhỏ và cháu gái nhỏ nhà cậu ấy là những đứa trẻ đáng yêu nhất trên đời.

Ngoại trừ có hơi thích khóc, còn lại thì siêu đáng yêu.

Hiện giờ Dung Yên đang ở cữ…… Bởi vì được ăn ngon nên khí sắc khá tốt.

Cô đồng tình với lời nói của Tần Mai: “Đúng là rất đáng yêu.”

Mới qua năm ngày, mặt của đứa bé đã khác lúc mới sinh.

Đúng là thay đổi mỗi ngày.

Trắng trắng mềm mềm, quá đáng yêu.

Cô nhìn mỗi ngày cũng nhìn không đủ.……

Tần Mai không nán lại lâu trong phòng của chị dâu, dù sao chị dâu và hai bé con cũng cần được nghỉ ngơi đấy!

Nhưng mỗi ngày, sau khi tan học, cô bé đều đến đây một chuyến.

Từ sau khi cô bé lên cấp ba, buổi trưa cô bé và anh hai đều sẽ ăn ở trường học.

Buổi tối như thế này sẽ về nhà, sau đó ăn cơm xong thì bọn họ còn phải đến trường tự học đến tối muộn.

Cũng may qua vài ngày nữa là sẽ tới kỳ nghỉ đông.

Lần này Tần Dã xin phép nghỉ khá lâu, sau khi anh dành thời gian về đơn vị một chuyến…… Sau đó người trong đơn vị biết vợ anh sinh đôi, hơn nữa mấy năm nay Tần Dã cũng hiếm khi xin nghỉ dài hạn, vì thế dứt khoát cho anh nghỉ hết kỳ nghỉ đông.

Để anh sau ngày mười lăm tháng giêng mới quay về.

Tần Dã rất hài lòng với chuyện này.

Nói như vậy thì trong toàn bộ thời gian ở cữ của vợ anh, anh đều có thể ở cùng.

Tuy nhiên, người bận rộn nhất trong nhà chính là mẹ vợ anh, tất cả việc trong nhà như nấu cơm, giặt quần áo, trông con…… Bà ấy đều phải làm.

Vì thế, nếu như anh đã ở nhà, vậy cũng có thể phụ một chút, không để mẹ vợ quá cực khổ.

Hàng ngày ông Tần đều tới một lần, mỗi ngày ông ấy đều kêu người đưa tới một ít thịt cá, vốn ông ấy cũng muốn đưa rau dưa.

Nhưng cái này bị Tần Dã ngăn cản, lý do rất đơn giản…… Trên mảnh sân nhỏ của họ cũng có loại rau này.

Trên thực tế đúng là rất nhiều, bởi vì Dung Yên đã đào một ít đất đen trong không gian ra.

Cha cô đã làm rất nhiều chậu trồng rau.

Vì thế rau dưa được trồng ra hoàn toàn đủ ăn.

Tất niên năm nay có chút náo nhiệt, bởi vì trong nhà có thêm hai thành viên mới.

Vào dịp Tết Nguyên Đán, ông Tần cũng đến.

Thật ra từ sau khi Tần Dã đến Bắc Kinh, bữa cơm tất niên hàng năm của…… ông Tần đều ở bên đây.

Dung Yên vẫn còn ở cữ, đương nhiên không lên bàn ăn cơm, tuy nhiên, hiện giờ đồ ăn của cô không chỉ có mấy thứ như cháo, bữa ăn này cô ăn một mình cũng khá phong phú.

Hai đứa nhỏ cũng không bị đưa ra ngoài, nhưng lúc đặt ở phòng bên cạnh, ông Tần cố ý qua xem, hơn nữa cho mỗi đứa một bao lì xì.

Sau đó, Tần Dã ôm con từ phòng kế bên trở về.

Dung Yên nhìn thấy một đống lớn bao lì xì nhét trong tã lót, không khỏi kinh ngạc.

“Tại sao lại nhiều như vậy?”

Cô nhớ là người già bên nhà họ Tần với mấy người Tần Chân đã cho tiền mừng tuổi vào buổi chiều rồi.

“Đây là ông nội cho, còn có cha mẹ, hai cái còn lại là em trai với em gái, hai người họ thân là chú và cô, đương nhiên phải cho tiền mừng tuổi cho cháu trai và cháu gái nhỏ, ngoài ra……”

Tần Dã lấy ra một cái khác từ trong túi: “Cái này là ông nội cho em.”

Dung Yên không khỏi nhướng mày: “Em cũng có sao?”

Tết mấy năm trước đúng là ông nội cũng sẽ cho, nhưng hiện giờ không phải cô đã sinh con rồi sao?

Lại còn có tiền mừng tuổi.

Tần Dã gật đầu: “Ừm.”

Dung Yên thấy vậy ngược lại cũng không từ chối, trực tiếp nhận lấy.

Còn về phần cặp song sinh, hiện giờ cô cũng không nhận.

Cái gọi là đêm giao thừa …… Đương nhiên là ngày đầu năm mới.

Như vậy là điều tốt lành.

Tuy rằng cô không phải kiểu người mê tín, nhưng đây là ý nghĩa may mắn, cô vẫn chấp nhận.

Dù sao đã điều chỉnh vị trí, sẽ không khiến đứa nhỏ khó chịu, nếu thật sự không được thì đặt bên cạnh gối đầu giường cũng được.

“Vậy anh có cho con không?”

Tần Dã bắt gặp ánh mắt tươi cười của vợ anh, anh gật đầu: “Ừm, mỗi đứa mười đồng”

Tiền lương của anh đều nộp lên hết, cho mỗi đứa mười đồng cũng đã là rất nhiều rồi.

Dung Yên:……

Được rồi!

“Đúng rồi, anh có đưa tiền mừng tuổi mà bữa trước em chuẩn bị cho Tần Dư và Tần Mai không?”

“Có.”

“Muộn rồi, vợ, em vẫn nên đi ngủ sớm một chút đi!” Đang ở cữ không cần đón giao thừa.

Tần Dã khá để ý chuyện vợ ở cữ.

Ngoại trừ việc phải ra ngoài đánh răng đi vệ sinh, những chuyện khác trên cơ bản Tần Dã đều làm thay, Dung Yên không cần phải lo lắng chút nào.

“Được rồi, em ngủ đây” Hiện giờ nhiệm vụ của Dung Yên chính là ăn ngủ, ngủ ăn…… Với lại cho con bú.

Cô có đủ sữa mẹ, hai đứa nhỏ đều có thể b.ú no, vì thế không cần cho uống sữa bột.

Nhưng, cô định đợi đến khi được ba tháng lại bổ sung thêm một ít sữa bột, dù sao đến lúc đó đứa nhỏ sẽ ăn nhiều hơn, chắc chắn cô sẽ không đủ sữa mẹ để cho hai đứa.

Tần Dã cũng xem như là đón giao thừa, nhưng anh là trông coi hai đứa nhỏ và vợ.

……

Vào ngày rằm, Tần Dã làm một bàn tiệc đầy tháng đơn giản.

Người đến là người nhà họ Tần.

Cũng không mời những người khác.

Ngày hôm đó Dung Yên cũng không ra mặt.

Bởi vì cô bị mẹ Dung cưỡng ép yêu cầu ở cữ hai tháng.

Hai đứa nhỏ toàn chọn những điểm xuất sắc của cha mẹ…… Hơn nữa ngày tiệc đầy tháng còn mặc đồ rất vui vẻ, khiến người nhà họ Tần vô cùng thích.

Bọn họ bảo Tần Dã chụp thật nhiều ảnh.

Thật ra người được nuôi tốt nhất vẫn là Dung Yên.

Môi hồng răng trắng, khuôn mặt mềm mại như cô gái 18, thoạt trông cô lại càng trẻ hơn tuổi.

Nhưng mà sau hai tháng ở cữ, cô có cảm giác bản thân trở nên vô dụng.

Dù sao thì sau thời gian ở cữ, cuối cùng cô cũng thấy được ánh nắng trong sân.

“Mẹ, hay là, nhà chúng ta thuê người đi!”

Một mình mẹ cô làm hết…… Cô cảm thấy rất vất vả.

“Thuê cái gì? Không thuê, mẹ có thể làm được, với lại, không phải con cũng ở nhà sao?”

Mẹ Dung không muốn thuê ai cả.

Hơn nữa, bà ấy vẫn có chút bài xích đối với việc thuê người.

Được rồi, chắc rất khó nói để bà ấy hiểu.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 504


Vì thế liền nhìn về phía Tần Dã.

Tần Dã nhìn thấy ánh mắt của vợ, vội vàng nói với mẹ vợ: “Mẹ, trong nhà có hai đứa nhỏ, chúng con không muốn mẹ quá vất vả, hay là thuê người đi! Như vậy đến lúc đó Yên Yên cũng có thể tự do làm chuyện của cô ấy.”

Dung Văn Minh hiểu rõ ý của con gái và con rể, đơn giản là không muốn bà lão nhà ông ấy quá vất vả.

Vì thế cũng nói theo một câu: “Nếu bọn nhỏ đều nói như thế, vậy thì thuê một người đi!”

Mẹ Dung không đồng tình lắm, vì thế cũng không bị thuyết phục.

“Đứa nhỏ trong mấy tháng này còn nhỏ, mẹ có thể lo được, vậy đi, đợi đến khi bọn chúng lớn hơn một chút, nếu mẹ thật sự không lo được hết việc thì thuê cũng không muộn.”

Cả nhà thấy bà ấy nói như vậy thì cũng không nói thêm nhiều về chuyện này nữa.

Dù sao trong khoảng thời gian này Dung Yên cũng không muốn đi làm, cô ở nhà trông con…… vẫn được.

Thời gian nghỉ phép của Tần Dã đã sớm kết thúc, ngày mười lăm tháng giêng anh liền bắt đầu đi làm.

Thời gian tan làm mỗi ngày đều là 8 giờ về nhà.

Vào lúc 6 giờ sáng, anh sẽ đi làm.

Dung Yên cũng không biết vì sao anh lại phải về…… Không vất vả sao?

Cô đã từng bảo anh ở lại ký túc xá trong đơn vị, nhưng mà Tần Dã không đồng ý.

Anh thích về nhà hơn, dù chỉ có một chút thời gian buổi tối, nhưng mà anh có thể nhìn thấy vợ và con…… Anh cảm thấy rất có sức sống.

Nếu Tần Dã đã khăng khăng như vậy.

Dung Yên cũng tùy anh.

Cũng may hiện giờ anh đã có xe nên cũng không lãng phí quá nhiều thời gian.

Chớp mắt, đã đến lúc Tần Dư và Tần Mai thi đại học.

Vợ chồng Dung Văn Minh còn hồi hộp hơn so với người trong cuộc.

Trong khoảng thời gian này, bởi vì hai anh em phải thi đại học, còn hai đứa nhỏ kia cũng lớn hơn một chút, tràn đầy năng lượng.

Mẹ Dung trông coi cũng có chút lực bất tòng tâm, vì thế cũng không từ chối việc con gái đi thuê một dì nấu ăn và giúp chăm sóc con,.

Khỏi phải nói, có người giúp đỡ nấu cơm và chăm sóc hai đứa nhỏ, bà ấy đúng là nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Chị đưa các em đi.” Dung Yên nói như vậy.

Hai anh em nghe thấy chị dâu muốn đưa bọn họ đi thi đại học, bọn họ rất hào hứng.

“Thật ra không cần đưa chúng em……” Tần Dư nói.

Nếu như Dung Yên không thấy cậu ấy cong khóe miệng thì còn tưởng rằng cậu ấy thật sự không muốn cô đưa đấy.

Thật là nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Xem như để cho chị trải nghiệm việc đưa người đi thi đại học được chưa?”

“…… Được.” Tần Dư cười toe toét.

Thiếu niên đã cao lớn cường tráng, ngoại hình phi phàm, đẹp trai khiến người ta phải hét lên.

“Đi thôi! Hôm nay chị lái xe đưa các em đi.” Hôm nay Tần Dã cố ý để xe lại cho cô lái.

“Được.” Tần Dư và Tần Mai lấy đồ của mình rồi đi ra ngoài.

Mẹ Dung còn muốn dặn dò một chút, nhưng nghĩ lại cũng đã nói đủ rồi nên không cần nói thêm nữa.

Nếu không phải bà ấy muốn ở nhà trông coi con thì bà ấy cũng rất muốn đi.

Dung Yên đi ra ngoài, sau khi cô lên xe, thì khởi động xe……

Đợi đến khi chạy đến bãi đất trống bên ngoài trường học, xe dừng lại.

Dung Yên quay đầu nhìn về phía hai người ở ghế sau: “Xuống xe, chúc các em thi đại học thuận lợi, nhớ kỹ giữ bình tĩnh là được, đừng căng thẳng, tin rằng các em sẽ thể hiện xuất sắc hơn bình thường.”

Hai anh em đúng là không hề căng thẳng.

Tần Mai: “Chị dâu, vậy chị đi về trước đi! Chúng em thi sẽ rất lâu đấy! Đến lúc thi xong chúng em sẽ tự về.”

“Chuyện này các em không cần lo lắng, mau xuống xe.”

Hai anh em không ở lại lâu, sau khi bọn họ xuống xe liền đi về phía trường học……

Dung Yên thật sự không bước xuống xe, tuy nhiên, cô có thể nhìn thấy hai anh em họ bước vào trường.

Đối với chuyện hai anh em thi đại học, cô cũng không lo lắng nhiều, dù sao thành tích của hai anh em đều rất tốt.

Thời gian thi đại học là ba ngày.

Cả ba ngày này Dung Yên đều đưa đón.

Đợi sau khi kết thúc, mẹ Dung liền làm một bàn đồ ăn lớn cho bọn chúng.

Kế tiếp là lúc chờ kết quả, về nguyện vọng…… Hai anh em đều có trường học mục tiêu của riêng mình.

Tần Mai ở nhà thì giúp trông coi cháu trai và cháu gái, cô bé vô cùng thích cặp tiểu bảo bối này.

Đợi đến khi có kết quả thi đại học, người trong nhà cực kỳ hào hứng.

Tuy nhiên, Tần Mai không giành được vị trí đầu tiên, bị một nam sinh trường trung học khác giành mất.

Tần Mai đứng thứ hai, nhưng điều này cũng đủ để cô bé thấy vui vẻ rồi.

Thành tích của Tần Dư tuy không tốt như Tần Mai, nhưng vẫn rất tốt, cậu được nhận vào trường Đại học Quốc phòng.

Còn Tần Mai thì đỗ vào Viện Mỹ Thuật mà cô bé thích nhất, cô bé vào trường Mỹ Thuật với điểm số cao, khiến rất nhiều trường học đều thấy tiếc nuối.

Thậm chí có giáo viên còn khuyên nhủ!

Nhưng ý cô bé đã quyết.

Vậy thì chỉ có thể tùy cô bé.

Toàn bộ kỳ nghỉ hè…… Tần Dư đều nhập ngũ để huấn luyện đặc biệt như những năm trước, còn Tần Mai lại ở nhà giúp trông coi hai đứa cháu nhỏ, thời gian rảnh thì cô bé sẽ vẽ tranh.

Đợi đến sau khi khai giảng, Tần Dư ở trọ trong trường, còn Tần Mai thì về nhà mỗi ngày, dù sao trường học cũng cách nhà không xa.

Ngày tháng âm thầm trôi qua.

Dung Yên vẫn tham gia làm việc trong bệnh viện quân đội, tuy nhiên, không phải ngày nào cô cũng đi làm.

Mà là một tuần tập trung hai ngày, một ngày xem bệnh, một ngày là thời gian phẫu thuật…… Tương đương với chuyên gia được chỉ định đặc biệt.

Còn thời gian khác thì cô cứ tùy ý.

Vì thế, một tuần chỉ có hai ngày là tương đối bận một chút, thời gian còn lại, thật ra cô cũng không rảnh rỗi.

Bởi vì cô còn viết tiểu thuyết, nhưng mà, cô không còn vẽ truyện tranh nữa.

Có thể nói…… Thu nhập của cô khá cao, bởi vì cô còn đứng tên một xưởng điều chế thuốc, ngoài ra, cô cũng có hợp tác với nhà máy dược phẩm nhà nước.

Sau khi Tần Mai tốt nghiệp…… Cô bé ra nước ngoài bồi dưỡng.

Đây là điều mà tất cả mọi người đều không nghĩ tới.

Cô gái nhỏ nhút nhát năm đó lại chủ động xin ra nước ngoài.

Tiền đồ của Tần Dư thì càng khỏi phải nói, sau khi cậu ấy tốt nghiệp liền gia nhập quân đội……

Vào năm cậu ấy hai mươi tám tuổi, mới hẹn hò với người yêu, là cô gái trong đoàn văn công mà cậu ấy gặp trong một buổi biểu diễn thăm hỏi ở quân đội.

Là một cô gái rất mạnh mẽ.

Cũng rất đẹp.

Còn Tần Mai sau khi du học trở về liền kết hôn với cháu trai cả của Tề Ngạn…… Cũng chính là Tề Toàn, bạn trong nhóm của Tần Dư năm đó.

Sau khi kết hôn, hai người cũng sinh một cặp song sinh.

Tần Dư kết hôn chậm hơn Tần Mai một chút, cậu ấy hẹn hò với người yêu ba tháng mới kết hôn.

Sau khi kết hôn, cậu ấy với vợ cũng sinh một cặp song sinh.

Không thể không nói, gien song sinh nhà bọn họ vẫn rất mạnh.

Dung Văn Minh cũng đã sớm về hưu, hai vợ chồng già không cần chăm sóc con cái nữa.

Con của Tần Dư và Tần Mai đều có người chăm sóc.

Huống hồ, sau khi hai anh em kết hôn, thì đều sống ở nhà riêng……

Hai vợ chồng già sống đến 90 tuổi liền ra đi thanh thản.

Bọn họ nhìn thấy cháu trai và cháu gái của mình từng người kết hôn sinh con, từng người đều có thành tựu…… Đối với bọn họ mà nói, cuộc sống đã là trọn vẹn rồi.

Còn sau khi Tần Dã về hưu, thì cùng Dung Yên đi khắp nơi ngắm phong cảnh…… Vào thời trẻ, anh bận rộn với công việc nên thời gian nghỉ phép rất ít.

Vì thế sau này về hưu, hai vợ chồng giống như yêu nhau lần nữa vậy, những nơi có phong cảnh đẹp khắp cả nước đều lưu lại bóng dáng của họ.

Cho đến khi bọn họ không thể đi được mới thôi, lúc này mới về nhà dưỡng lão……

Dung Ấp thừa kế xưởng điều chế thuốc, cậu có tài năng kinh doanh rất mạnh, tự mình sáng lập công ty liên quan đến bất động sản và các ngành công thương nghiệp.

Chỉ trong ba năm đã biến bản thân thành người giàu nhất cả nước, là người giàu có lại còn rất trẻ.

Bởi vì cậu bắt đầu gây dựng sự nghiệp lúc 18 tuổi, nói cách khác…… Lúc cậu 21 tuổi thì đã là người thành công.……

Còn Tần Vi không thích kinh doanh, vì thế không muốn nhận xưởng chế thuốc của mẹ, nhưng cô bé cực kỳ thích y học, cũng thừa hưởng tài năng y học của mẹ mình.

Tuổi còn trẻ mà đã có y thuật cực cao……

Cuộc đời này của Dung Yên và Tần Dã sống cực kỳ hạnh phúc, lúc về già thật sự là con cháu đầy đàn……
 
Back
Top Dưới