Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 380


Tần Mai:....

Cô bé bày ra vẻ mặt cầu cứu nhìn sang Dung Yên.

Dung Yên bày ra bộ dáng cực kỳ bình tĩnh: “Cứ để anh hai em khóc đi, nó đã nhịn cả đêm rồi, giờ không khóc cho đã thì chiều chịu không nổi đâu.”

Tần Mai nghe xong liền “À” một tiếng, không còn lo lắng nữa.

Tần Dư:....

Lúc này, cậu nên khóc hay là không khóc nữa đây?

Ăn cơm tối xong, hai anh em Tần Dư và Tần Mai theo vợ chồng Dung Văn Minh rời đi.

Còn chuyện ngày mai không đi học gì đó, Tần Dư cũng nói qua với người trong nhà một tiếng, hiếm khi cậu được Tần Dã khen một câu.

Tần Mai vốn muốn ngày mai sẽ đi đến trường, nhưng anh cả chị dâu đều bảo cô bé nên nghỉ ngơi một hôm, cho nên cô bé không nói gì nữa.

Tần Dã không yên tâm để bọn họ tự về, còn đặc biệt đi qua trạm máy móc nông nghiệp mượn một cái máy kéo, chở 4 người quay về.

Sau khi đưa tất cả an toàn về xong anh lại vội vã lái xe quay trở lại.

“Vợ ơi, anh về rồi.”

Dung Yên nói: “Vậy anh đi rửa mặt đi, tối nay ngủ sớm chút.”

Tần Dã gật đầu: “Được!” Vốn dĩ tối nay anh cũng muốn đi nghỉ sớm, bởi vì anh muốn ôm cô vợ nhỏ.

“Em sang bên kia xem hai vợ chồng Thiết Trụ một lát.” Dung Yên tính toán qua xem xong thì mới quay về ngủ.

Hôm nay người trông đêm là vợ của Thiết Trụ.

Tần Dã: “Ừm, em nhớ quay lại sớm đấy.”

Dung Yên đi sang gian nhà bên cạnh, đẩy cửa ra.

Vợ Thiết Trụ vừa thấy người đến là Dung Yên, lập tức đứng dậy.

“Tôi qua nhìn một cái.” Dung Yên đi đến gần giường, vươn tay dò xét mạch đập xong thì dặn dò đơn giản mấy câu rồi quay về phòng.

Bên này Tần Dã rửa mặt rất nhanh, lúc anh về đến phòng thì Dung Yên cũng vừa vặn trở lại.

Dung Yên muốn đi vào không gian tắm rửa, cho nên cô nhỏ giọng nói với Tần Dã: “Em đi vào không gian.”

Trong lòng Tần Dã cứng lại, nhưng bên ngoài vẫn gật đầu: “Được.”

Dung Yên không thể mang người sống cùng đi vào, chuyện này cô đã từng thử nghiệm qua, cho nên cô không thể dẫn Tần Dã cùng đi.

Lắc mình một cái, Dung Yên biến mất ngay tại chỗ.

Tần Dã nhìn vị trí trống trải kia, trong lòng hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Anh thật sự rất sợ có một ngày…..Vợ anh đi rồi sẽ không trở lại.

Nửa tiếng sau Dung Yên xuất hiện một lần nữa, lần này cô không chỉ tắm rửa sạch sẽ xong mà còn thuận tiện trồng thêm thảo dược ở trong không gian.

Lúc cô xuất hiện lại, trong không khí không có nửa phần d.a.o động, nhưng trên người cô có một mùi hương rất nhẹ, mũi của Tần Dã thính, lập tức liền ngửi được.

Cho nên thời điểm nhìn thấy vợ mình, trong mắt Tần Dã hiện lên sự vui sướng: “Vợ ơi.”

“Nè, cho anh đấy, táo của em trồng, hương vị ngon hơn bên ngoài bán nhiều.” Đáng tiếc bây giờ cô chưa tìm được hạt giống dâu tây, nếu không thì có thể gieo trồng một ít rồi.

Tốc độ thơi gian của mảnh đất đen khá nhanh, trồng cây 3 ngày là có quả ăn rồi.

“Để mai ăn.” Lúc tối Tần Dã đã đánh răng rồi, anh không muốn phải đi đánh lần nữa.

Với cả so với táo thì anh muốn ăn thứ khác hơn.

Dung Yên thấy anh không muốn ăn thì cũng không cưỡng ép: “Vậy mai em đưa cho anh”

Cô thu quả táo vào trong không gian, dù sao không gian cũng có tác dụng giữ tươi, để vào đó thì hương vị sẽ được giữ nguyên.

Chỉ là giây tiếp theo, cả người cô rơi vào một vòng tay gầy nhưng lại ấm áp rắn chắc.

Còn không đợi cô phản ứng lại, đỉnh đầu liền truyền đến thanh âm hơi buồn của Tần Dã: “Vợ ơi, cảm ơn em đã cứu Tiểu Mai.”

Nếu thực sự không tìm thấy em gái thì anh biết cả đời này mình cũng sẽ không thoát ra được nỗi ám ảnh này.

Thân thể cứng đờ của Dung Yên nghe thấy lời này liền thả lỏng ra: “Con bé bây giờ cũng là em gái của em, đều là người một nhà, không cần nói mấy câu cảm ơn làm gì.”

Tần Dã không nói chuyện, nhưng anh ôm người càng chặt hơn.

Vốn dĩ Dung Yên muốn nói cô không thở được, nhưng đột nhiên lại cảm nhận được cõi lòng xao động cùng với tâm tình tràn đầy bất an của Tần Dã, lời đến bên miệng đành nuốt trở về.

Một lúc sau, Dung Yên mới bảo: “Đi ngủ thôi.”

Vốn dĩ Tần Dã còn muốn làm vài chuyện khác, nhưng nghĩ đến cách vách có người ngoài, mấy tâm tư đó lập tức lặn xuống.

Hơn nữa, mặc dù chỉ là ôm người ngủ nhưng tâm trí anh lại cảm thấy sự yên ổn chưa từng có….
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 381


Ngày hôm sau, khi Dung Yên thức dậy, phát hiện Tần Dã không còn nằm trên giường sưởi nữa.

Cho nên cô vào trong không gian rửa mặt……

Nửa giờ sau, cô đi ra khỏi phòng, nhìn thấy vợ Thiết Trụ đang quét rác trong sân.

Vừa thấy cô ra ngoài liền vội vàng chào hỏi, “Đồng chí Dung, cô dậy rồi.”

Lúc Dung Yên nghe thấy xưng hô này, không khỏi nhướng mày, cô nhớ rõ tối qua cô ấy vẫn gọi mình là chị dâu, sao hôm nay xưng hô đã thay đổi rồi?

Chuyện gì đã xảy ra thế?

Nhưng mà, nhìn vẻ mặt của vợ Thiết Trụ, cũng không giống chuyện sức khỏe của Thiết Trụ không tốt.

Hình như vợ Thiết Trụ nhận ra được sự khó hiểu của cô, cho nên vội vàng giải thích, “Hai ngày nay tôi lo lắng cho Thiết Trụ, cũng không chú ý đến chuyện xưng hô không đúng, Thiết Trụ lớn hơn Tần Dã hai tuổi, tôi cũng lớn tuổi hơn cô, gọi chị dâu cũng không đúng, tôi thấy…… gọi là đồng chí Dung…… thì tốt hơn.”

Sao có thể hai người cùng gọi đối phương là chị dâu được.

Thật ra nên gọi Dung Yên là em dâu, chỉ là cô ấy cảm thấy thân phận của mình không thích hợp, Dung Yên là đại ân nhân cứu mạng cả nhà bọn họ đó.

Cô ấy nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể gọi đồng chí Dung.

Sau khi Dung Yên nghe xong có chút kinh ngạc, bởi vì từ trước đến giờ cô không để ý đến vấn đề này lắm: “Vậy thì chị dâu gọi tôi là Dung Yên đi!”

“Chuyện này, có chút không thích hợp?” Vợ Thiết Trụ do dự.

Dung Yên nói thẳng: “Việc này có gì không thích hợp chứ, tên không phải dùng để gọi sao? Người khác gọi tôi là đồng chí Dung cũng được, nhưng nếu chị dâu cũng gọi tôi là đồng chí Dung thì có chút xa lạ rồi.”

Vợ Thiết Trụ đương nhiên muốn kết bạn với Dung Yên, dù sao thì cô không chỉ là ân nhân của nhà họ mà còn có y thuật lợi hại như vậy nữa.

Ai lại không muốn làm bạn với một bác sĩ giỏi chứ?

Hơn nữa chồng cô ấy, Thiết Trụ và Tần Dã là là anh em tốt, mối quan hệ càng trở nên thân thiết hơn.

Cho nên sau khi nghe Dung Yên nói như vậy, cô ấy liền thức thời gọi một tiếng: “Dung Yên.”

Dung Yên hỏi chuyện khác: “Chị dâu, tối qua Thiết Trụ có ổn không?”

“Đêm qua anh ấy có chút đau, nhưng vẫn còn ổn.” Vết thương nặng như vậy... Nếu không đau thì mới là lạ.

Dù sao thì con người yếu đuối, chứ không phải sắt thép.

Dung Yên: “Đau là chuyện bình thường, mấy ngày nay đều sẽ đau, chỉ cần không phát sốt là được.”

Vợ Thiết Trụ vội vàng nói: “Không phát sốt, tối qua chị vẫn luôn vẫn luôn để ý, sờ cái trán và tay, nhiệt độ đều không cao.”

Dung Yên gật đầu, “Vậy thì tốt rồi, lát nữa tôi sẽ đi xem thử.”

Vợ của Thiết Trụ nghe thấy lời này rất vui mừng, “Vậy em bận việc trước đi.”

Lúc này Tần Dã từ trong bếp đi ra, “Vợ, bữa sáng đã chuẩn bị xong, có thể ăn rồi.”

Dung Yên gật đầu: “Được.” Sau đó cô nhìn về phía vợ Thiết Trụ, “Chị dâu, chúng ta cùng ăn sáng đi.”

Vợ Thiết Trụ vội vàng xua tay, “Không cần, chị ăn rồi, mẹ chồng chị sáng nay đã đem đồ ăn đến đây, bây giờ bà ấy về nhà rồi.”

Nhà nào cũng không dư dả lương thực …… Huống hồ hai vợ chồng Tần Dã cứu Thiết Trụ, chẳng lẽ còn muốn ăn chùa nữa sao? Vậy thì bọn họ cũng quá không biết tốt xấu rồi.

Cô ấy cũng không ăn nổi!

Dung Yên nghe thấy cô ấy ăn rồi, liền mặc kệ cô ấy.

Tần Dã: “Vợ, anh đi lấy đồ ăn cho em.”

“Đi chung đi.” Dung Yên cùng anh đi vào phòng bếp.

Dù sao trong phòng bếp nhỏ cũng có bàn ăn, ăn một bữa sáng mà thôi, cũng không cần thiết phải chuyển đến chuyển đi.

Vợ Thiết Trụ nhìn theo bóng lưng của hai người, trong mắt có chút hâm mộ.

Hai vợ chồng bọn họ thật hạnh phúc…… Ít nhất cô ấy chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào dậy sớm để làm bữa sáng cho vợ mình.

Ngay cả khi vừa mới kết hôn…… Thiết Trụ cũng sẽ không nấu cơm cho cô ấy.

Dung Yên thật sự có phúc khí, nhưng mà, Dung Yên là người giỏi giang, Tần Dã đối xử tốt với cô ấy cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng nếu như đổi thành người khác…… Chắc là cũng sẽ cung phụng Dung Yên giống như tổ tiên vậy.

Dung Yên ngồi xuống, nhìn đồ ăn sáng trên bàn, “Sáng sớm mà anh nấu nhiều vậy sao? Bánh quẩy này là anh mua à?”

“Ừm, ngoại trừ cháo trắng và trứng gà là anh nấu thì mấy món còn lại anh đến tiệm cơm quốc doanh mua đó, bánh bao thịt rất ngon, còn có bánh quẩy này nữa, anh nghĩ em sẽ thích ăn.”

Dung Yên vẫn rất chú ý đến nhu cầu ăn uống, dù sao thì đời người phần lớn thời gian đều xoay quanh việc ăn uống tiêu tiểu.

“Vất vả rồi! Anh cũng ăn đi.”

Đôi mắt Tần Dã sáng rực thêm vài phần, “Được.”

“Đúng rồi, hôm nay anh phải đi làm à?” Dung Yên hỏi.

“Anh đến trạm máy móc nông nghiệp xem thử trước, nếu không có chuyện gì thì anh sẽ về nhà, không phải em muốn đến đồn công an sao? Hay là em đợi anh một lát, anh về rồi đi chung với em.”

Hôm qua Tần Dã không đến trạm máy móc nông nghiệp, hôm nay anh muốn đến đó xin nghỉ phép.

Dung Yên: “Anh cứ bận việc của mình đi, một mình em đến đồn cảnh sát cũng được mà, dù sao chỉ nói vài chuyện của bọn buôn người mà thôi.”

“Vậy được.” Không đi chung cũng không sao, dù sao bản thân anh cũng có thể đến đồn cảnh sát hỏi thăm.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 382


Hai người không nói nữa, bắt đầu ăn sáng.

Bữa sáng, Tần Dã luộc cho vợ anh hai quả trứng gà, để bồi bổ sức khỏe cho cô.

Anh đập vỡ rồi lột vỏ trứng gà.

Sau đó anh đặt vào cái chén không khác ở trước mặt Dung Yên.

Khi anh muốn lột vỏ quả trứng thứ hai cho vào chén, Dung Yên ngăn cản anh.

“Em ăn một quả là đủ rồi, nếu không thì đầy bụng lắm. Anh ăn quả còn lại đi.”

Tần Dã nghe thấy những lời này thì trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, rõ ràng là vợ anh đau lòng cho anh, cho nên để lại cho anh ăn.

“Ăn thêm một quả cũng không sao mà.”

“Không ăn đâu, ăn nữa thì em không ăn được bánh quẩy”

Tần Dã thấy cô nhất quyết không ăn, anh đành phải ăn quả trứng ngọt ngào này.

Dung Yên ăn chưa tới một nửa bữa sáng, phần còn lại đều vào bụng Tần Dã.

“Em đi xem Thiết Trụ thế nào rồi.” Dung Yên rửa sạch tay, sau đó đi ra ngoài.

Tần Dã thu dọn bát đĩa rồi rửa sạch, sau đó đi thẳng đến trạm máy móc nông nghiệp.

Bởi vì bây giờ trong nhà chỉ có một chiếc xe đạp, cho nên anh đi bộ, để xe đạp lại cho vợ, lát nữa cô ra ngoài có thể dùng.

Bên này, Dung Yên bắt mạch cho Thiết Trụ, sau đó đưa cho vợ Thiết Trụ một lọ thuốc, “Viên thuốc màu đỏ này khác với viên hôm qua tôi đưa cho chị, loại này uống sau khi ăn, mỗi lần hai viên, một ngày ba lần, uống hết bình thuốc này là được”

Vợ của Thiết Trụ lập tức nhận lấy và nói: “Được.”

“Đúng rồi, khi nào Thiết Trụ có thể ăn được vậy?” Ngày hôm qua không ăn, hôm nay nếu lại không ăn, có phải sẽ đói lả người hay không?

“Hôm nay chị nấu ít cháo loãng cho anh ấy, càng loãng càng tốt, loại có thể nhìn thấy nước trong là được, chờ thêm hai ngày nữa thì nấu đặc hơn một chút, chị yên tâm, thuốc mà tôi phối có tác dụng bồi bổ cơ thể rồi.”

Vợ Thiết Trụ vừa nghe thấy lời này thì cô ấy liền yên tâm.

“Được.”

Sau khi Dung Yên dặn dò xong liền đi ra ngoài.

Ngay lúc cô đi ra ngoài liền nhìn thấy đội trưởng Lục đến.

Cảnh sát Tiểu Lý cũng đi cùng với anh ấy.

Đội trưởng Lục: “Đồng chí Dung, không quấy rầy cô phải không?”

Dung Yên lắc đầu, “Không có, bây giờ vẫn còn khá sớm, bây giờ đến đồn cảnh sát nói, hay là nói ở đây?”

“Nói ở đây là được rồi.” Đội trưởng Lục cũng không muốn làm phiền cô đến đồn công an.

“Vậy chúng ta vào phòng khách nói chuyện.” Dung Yên nhấc chân bước vào phòng khách.

Đội trưởng Lục và tiểu Lý thấy vậy vội vàng theo vào.

Ba người ngồi quanh chiếc bàn vuông.

Tiểu Lý lập tức lấy giấy bút ra, sau đó đội trưởng Lục bắt đầu hỏi……

***

“Cậu muốn tìm ai?” Hiệu trưởng Đỗ có chút khó hiểu.

“Là như thế này, ngày hôm qua chúng tôi nhìn thấy một cậu bé, cao chừng này……” Liễu Sơn Tuyền dùng tay miêu tả một chút.

“Cậu ấy chạy rất nhanh, chủ nhiệm Thư của chúng tôi thấy cậu ấy là hạt giống tốt trong môn chạy nước rút, cho nên muốn tới trường học gặp cậu ấy.”

Sau khi hiệu trưởng Đỗ nghe thấy lời này, cuối cùng cũng nghe hiểu, cho nên ông ấy rất kích động, phải biết người này đến từ trường thể thao Bắc Kinh.

Nếu thật sự nhìn trúng cậu bé kia, vậy thì chính là tổ tiên hiển linh rồi.

Nhưng sau khi kích động, ông ấy mới bình tĩnh lại: “Chiều cao cậu nói có chút phổ biến, hơi khó tìm…… Các cậu có nhìn được đại khái khuôn mặt không? Hoặc nếu như tôi gọi toàn bộ học sinh ra ngoài, các cậu có thể nhận ra được cậu bé đó không?”

Liễu Sơn Tuyền có chút tiếc nuối lắc đầu: “Lúc ấy cậu bé kia chạy quá nhanh, chúng tôi cũng không nhìn rõ khuôn mặt của cậu ấy.”

Hiệu trưởng Đỗ vừa nghe lời này liền có chút khó xử, “Nếu không nhìn rõ khuôn mặt, vậy thì không dễ tìm lắm”

Lúc này, Chủ nhiệm Thư mở miệng, “Cậu bé đó cao từ 1,45 đến 1,5 mét, dựa trên chiều cao này sẽ sàng lọc nhanh hơn một chút. Có lẽ tôi sẽ nhận ra được cậu ấy trong số các em học sinh”

Số học sinh ở trường học này cũng không nhiều lắm, hơn nữa xét theo chiều cao, như vậy thì con số càng trở nên nhỏ hơn.

Ánh mắt hiệu trưởng Đỗ sáng lên, “Vậy được, tôi sẽ báo cho chủ nhiệm các lớp một tiếng, để bọn họ gọi những em học sinh trong khoảng chiều cao này đến đây.”

Nói xong liền làm ngay, hiệu trưởng Đỗ đã dùng bộ đàm để thông báo cho chủ nhiệm các lớp.

“Chúng ta ra ngoài xem thử đi.” Chủ nhiệm Thư đi ra ngoài.

Liễu Sơn Tuyền theo ông ấy ra ngoài, hai người đến sân thể dục.

Đúng lúc này, chủ nhiệm Thư nhìn thấy có một em học sinh đang chạy vội ở đằng trước, kiểu tóc kia, bóng lưng kia, còn có tốc độ kia nữa, còn không phải là em học sinh ngày hôm qua sao?

Ông ấy kích động đến mức lập tức hét lên: “Học sinh ở phía trước, xin đợi một lát.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 383


Hình như Tần Dư nghe thấy có người đang gọi mình, nhưng lại không gọi tên cậu ấy, cho nên cũng không biết có phải đang gọi cậu ấy hay không, dù sao lúc này cậu ấy cũng không rảnh, bởi vì đang vội đi vệ sinh.

Chủ nhiệm Thư không ngờ rằng mình gọi học sinh trước mặt như vậy, cậu bé lại không hề dừng lại, điều này khiến ông ấy có chút nóng nảy.

Đáng tiếc, trong nháy mắt, học sinh nam kia đã rẽ hướng khác chạy đi mất rồi.

“Chính là em ấy, tôi nhìn thấy em ấy rồi.”

Liễu Sơn Tuyền vừa nghe vội vàng hỏi: “Chủ nhiệm Thư, ông đang nói cậu bé ngày hôm qua sao?”

Trùng hợp như vậy…… Thế mà nhìn thấy rồi?

Chủ nhiệm Thư nhanh chóng gật đầu: “Cậu bé tôi nhìn thấy chính là em học sinh lúc nãy rẽ hướng khác chạy đi đó, chúng ta mau đến đó xem thử.”

“Ôi, được.” Liễu Sơn Tuyền cũng không hỏi nhiều, anh ấy bước nhanh hơn.

Hai người cũng rẽ vào góc phía trước, sau khi đi một đoạn đường, phát hiện ra đó là nhà vệ sinh.

Liễu Sơn Tuyền: “Chắc cậu bé vào trong rồi, nếu không thì, chúng ta chờ ở chỗ này một lát.”

Chủ nhiệm Thư lắc đầu, “Chúng ta vào trong tìm xem.”

Liễu Sơn Tuyền: “……”

Không cần phải vội vàng như vậy, nhưng anh ấy đã nhìn thấy Chủ nhiệm Thư đi vào trong, cho nên đành phải đi theo ông ấy vào trong.

Vừa bước vào nhà vệ sinh, mùi hôi thối xộc vào mặt thật sự rất khó chịu.

Nhưng mà, bọn họ vẫn có có thu hoạch, bởi vì Chủ nhiệm Thư nhìn thấy Tần Dư, “Là cậu ấy, chính là cậu ấy”

Tần Dư đang đi tiểu bỗng nhiên nghe thấy lời này, xém chút nữa dọa cậu ấy tiểu…… Không đúng, là dọa ngừng tiểu.

Cậu bé vội vàng kéo quần lên, quay đầu lại thì nhìn thấy hai người lạ mặt nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, điều này khiến cậu đặc biệt cảnh giác.

“Hai, hai người muốn làm gì? Nơi này chính là trường học……”

Thời buổi này, bọn buôn người lớn mật đến nỗi xông vào trường học bắt người sao?

Chủ nhiệm Thư nhìn ánh mắt cảnh giác của Tần Dư, biết cậu bé đang coi mình là người xấu, cho nên vội vàng trấn an: “Bạn học, em đừng căng thẳng, tôi có việc tìm em, hay là chúng ta ra ngoài rồi nói.”

Tần Dư vừa mới trải qua chuyện buôn người vào đêm hôm trước, bây giờ cậu ấy vô cùng cảnh giác với bất cứ người lạ nào.

Nhưng Tần Dư biết rõ một mình cậu bé không thể đánh bại được hai người đàn ông to lớn hơn mình.

Cho nên cậu ấy cố giả vờ bình tĩnh: “Được, tôi không căng thẳng, vậy thì hai người ra ngoài trước đi, tôi sẽ ra ngoài ngay.”

Chủ nhiệm Thư cân nhắc rằng cậu bé có chút sợ hãi, cho nên liền gật đầu, “Được rồi, chúng tôi ra ngoài trước, sau khi em ra ngoài, chúng ta sẽ đến phòng hiệu trưởng nói chuyện.”

Tần Dư gật đầu, “Được, bây giờ hai người ra ngoài đi.”

Chủ nhiệm Thư và Lưu Sơn Tuyền cùng nhau bước ra ngoài.

Hai người bọn họ đứng ở cửa nhà vệ sinh.

Liễu Sơn Tuyền còn cảm khái một chút, “Cậu bé này có tính cảnh giác rất cao, khá tốt đó.”

Chủ nhiệm Thư gật đầu, “Ừm, còn rất dũng cảm nữa.” Ông ấy vừa nhìn thấy cậu thiếu niên này liền cảm thấy rất thích.

Có loại trực giác, nếu như cậu bé này được bồi dưỡng cẩn thận thì thành tựu nhất định sẽ không thấp.

Hai người hàn huyên một lúc, năm phút liền trôi qua.

Liễu Sơn Tuyền nhận ra được điều gì đó không ổn: “Sao cậu bé còn chưa ra ngoài nữa? Không phải sợ ra ngoài đó chứ, tôi đi vào xem thử.”

Chủ nhiệm Thư cũng cảm thấy thời gian hơi lâu, cho nên liền gật đầu.

“Được.”

Sau khi Lưu Sơn Tuyền vào nhà vệ sinh một lần nữa, lúc này trong nhà vệ sinh trống rỗng, cậu bé kia đã biến mất từ sớm rồi, ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ bên kia còn có một cái cửa sổ đang mở, anh ấy đoán rằng em học sinh kia đã nhảy ra khỏi cửa sổ này rời đi rồi.

Anh ấy bước ra ngoài, “Chủ nhiệm Thư, đừng đợi nữa, cậu bé đã nhảy qua cửa sổ trong nhà vệ sinh chạy ra ngoài rồi.”

Chủ nhiệm Thư:……?

Ngay sau đó ông ấy không biết nên khóc hay nên cười, cậu bé đó thực sự coi họ là người xấu.

Bên này, Tần Dư từ bên kia chạy về phòng học, cậu vỗ ngực…… Cũng may cậu chạy nhanh.

Bọn bắt cóc còn đến tận nhà vệ sinh của trường luôn rồi, thật sự rất đáng sợ.

Cậu ấy cảm thấy may mắn rằng em gái không ở đó, nếu không thì, có lẽ em ấy sẽ sợ c.h.ế.t mất.

Lúc này, cô giáo Lý đi vào phòng học, cô nhìn quanh một vòng, sau đó phát hiện Tần Dư vẫn còn ngồi ở chỗ của mình.

“Tần Dư, sao em còn ở đây vậy? Mau đến sân thể dục tập hợp đi.”

Tần Dư nghe thấy lời này, không nhịn được ngẩng đầu lên hỏi, “Làm gì vậy cô?”

Cô giáo Lý nhìn cậu bé: “Em cứ đi là được rồi, lúc nãy hiệu trưởng thông báo em không nghe thấy à?”

Tần Dư:……

Đúng là không nghe thấy thật.

Được rồi! Vậy cậu ấy đến sân thể dục là được rồi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 384


Sau khi Tần Dư đi đến bên cạnh cô giáo Lý, cậu bé suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn phải kể lại chuyện mình gặp phải hai kẻ xấu: “Cô giáo Lý, cô ra ngoài một lát, em có chuyện muốn báo cáo.”

Cô giáo Lý khó hiểu nhìn cậu, nhưng vẫn đi ra ngoài, “Nói đi, có chuyện gì?”

Tần Dư hạ giọng nói, “Cô giáo Lý, em vừa mới gặp hai người đàn ông trong nhà vệ sinh, vừa nhìn đã biết là người xấu rồi.”

Sau khi cô giáo Lý nghe thấy lời nói của Tần Dư, cô ấy hơi ngẩn người: “Người xấu? Còn tận hai người?”

Tần Dư lập tức gật đầu, “Đúng vậy, lúc nãy bọn họ theo em đến nhà vệ sinh, còn muốn dẫn em ra ngoài nữa, may mà em lừa được bọn họ, nhảy từ cửa sổ nhà vệ sinh ra ngoài, nếu không thì, bây giờ em đã bị bọn họ bắt được rồi.”

Sao lại có chuyện này xảy ra chứ? Cô giáo Lý thận trọng nói, “Em đi báo cáo hiệu trưởng, cô sang bên đó xem thử.”

“Cô giáo Lý, cô không thể đi một mình, vẫn nên gọi thêm vài người sẽ an toàn hơn, bây giờ em sẽ đi báo cáo với hiệu trưởng.” Không phải ai cũng lợi hại giống như chị dâu cả của cậu ấy đâu.

Nếu như để cô giáo Lý đến đó một mình, lỡ như hại cô giáo chủ nhiệm của cậu, vậy thì cậu cũng sẽ cắn rứt lương tâm cả đời.

“Cô biết rồi, em mau đi đi.” Cô giáo Lý không cho rằng Tần Dư sẽ nói đùa loại chuyện này với mình, dù sao thì nhìn từ biểu hiện thường ngày của Tần Dư, em ấy cũng không phải là loại người hay nói đùa với người khác.

Chắc chắn là có người xấu vào trường rồi.

Khi hai người chuẩn bị tách ra hành động riêng, hai giọng nói ngạc nhiên vui mừng vang lên trước mặt bọn họ:

“Là em ấy, ở chỗ này……”

“Bạn học nhỏ, đang tìm em đó!”

Tần Dư nghe thấy giọng nói, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy bọn họ, lập tức chỉ vào bọn họ: “Cô giáo Lý, chính là bọn họ.”

Cô giáo Lý nhìn thấy hai người đàn ông xa lạ, lập tức bảo vệ Tần Dư ở phía sau rồi nghiêm túc hỏi: “Hai người là ai?”

Chủ yếu là cô ấy cũng chưa từng gặp hai người này.

Chủ nhiệm Thư và Liễu Sơn Tuyền nhìn thấy vẻ mặt của cô giáo, bọn họ khẽ sững sờ, sau đó bọn họ mới nhận ra đây là một sự hiểu lầm.

Cho nên liền giải thích: “Cô giáo hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải người xấu, chúng tôi đến từ trường Thể Thao Bắc Kinh, chúng tôi nhìn thấy em học sinh này có tiềm năng, cho nên bây giờ mới đến trường học làm quen với em ấy, nếu hai người không tin thì có thể đi cùng tôi đến phòng hiệu trưởng.”

Cô giáo Lý cũng không ngu, lúc nãy cô ấy bị Tần Dư làm cho hiểu lầm, lúc này nghe bọn họ giải thích, lại quan sát quần áo của bọn họ, liền biết bọn họ không phải người xấu như Tần Dư nói.

Lúc cô ấy đang định nói gì đó, liền nhìn thấy hiệu trưởng vội vàng đi tới.

“Chủ nhiệm Thư, đã triệu tập đủ người rồi, có thể đi tìm rồi.”

“Hiệu trưởng Đỗ, ông đến đúng lúc lắm, không cần đi xem nữa, chúng tôi tìm được người rồi.” Chủ nhiệm Thư chỉ vào Tần Dư, “Người chúng tôi muốn tìm chính là em học sinh này.”

Hiệu trưởng Đỗ nghe vậy thì có chút kinh ngạc, nhanh như vậy đã tìm ra rồi sao?

Ông ấy nhìn theo ngón tay của chủ nhiệm Thư, liền nhìn thấy Tần Dư.

“Chủ nhiệm Thư, anh nói Tần Dư à?”

Chủ nhiệm Thư gật đầu, “Đúng vậy, chính là em ấy.”

Hiệu trưởng Đỗ đánh giá Tần Dư một chút, cậu bé này gầy gò như vậy, trước kia còn là một đứa bé nghịch ngợm, thật sự chạy nhanh như vậy sao?

Nhưng mà nghe thấy lời của chủ nhiệm Thư, hiệu trưởng Đỗ không cho rằng bọn họ nhận lầm người, đây chính là cơ hội lớn đó.

“Tần Dư, hai người này là giáo viên của Trường Thể thao Bắc Kinh, vị này chính là chủ nhiệm Thư, ông ấy muốn nói chuyện với em.”

Tần Dư:……

Hai người này đuổi theo cậu ấy đến nhà vệ sinh chỉ để nói chuyện thôi à?

“Nói chuyện gì?”

Bây giờ cậu có chút nhạy cảm khi nghe thấy hai từ “Bắc Kinh”, dù sao thì cậu ấy cũng không muốn xa gia đình mình chút nào.

“Tần Dư đúng không? Chúng ta đến văn phòng hiệu trưởng nói chuyện nhé.” Vẻ mặt của chủ nhiệm Thư rất thân thiện.

Tần Dư vốn không muốn đồng ý, nhưng cô giáo Lý khẽ đẩy cậu ấy một cái, ra hiệu cậu ấy đi nói chuyện, cho nên đành phải gật đầu.

Cho nên một đám người đi thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Đỗ nhớ ra một chuyện, chính là mấy em học sinh được triệu tập đến sân thể dục vẫn còn chờ đó, cho nên ông ấy lại ra một thông báo, nói mấy em học sinh đang tập trung ở đó giải tán, quay trở lại lớp học của mình.

“Tần Dư, tôi thấy em chạy rất nhanh, cho nên, em có muốn vào trường thể thao học không?”

Tần Dư:……?

Cậu ấy không hiểu lời này cho lắm.

Ý ông ấy là cậu ấy chạy rất nhanh, cho nên muốn cậu ấy đến trường thể thao học sao?

Cô giáo Lý đi cùng thì lại nghe hiểu được, cô ấy còn kích động hơn cả Tần Dư, “Tần Dư, cô thấy đây là chuyện tốt, nhưng em cũng có thể thương lượng với người nhà trước đã, hỏi ý kiến của bọn họ.”

Bây giờ kỳ thi tuyển sinh đại học đã được khôi phục, như vậy thì các đại hội thể thao gì đó tất nhiên cũng sẽ được khôi phục.

Năm nay Tần Dư mới mười ba tuổi, cũng là độ tuổi thích hợp, bây giờ em ấy không những có thể tham gia tổ thanh thiếu niên, về sau còn có thể tham gia tổ thanh niên.

Sẽ có cơ hội... trở thành nhà vô địch trong tương lai.

Còn nếu không được, sau khi Tần Dư tốt nghiệp trường thể thao, sau này cũng có thể trở thành giáo viên thể dục.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 385


Chủ nhiệm Thư nhìn thấy vẻ mặt Tần Dư dường như không có chút thay đổi nào, thậm chí không có chút kinh ngạc vui mừng nào cả, chuyện này khiến ông ấy vô cùng kinh ngạc.

Cho nên ông ấy đã nói về một số lợi ích khi vào trường thể thao.

Đương nhiên, đương nhiên cũng phải nói cả những mặt vất vả cực khổ rồi.

“Em không muốn đi.” Tần Dư từ chối ngay lập tức, cho dù ai có nói gì đi nữa thì cậu ấy vẫn hoàn toàn không d.a.o động.

Nếu như cậu ấy đi rồi, vậy em gái phải làm sao đây?

Cho nên cậu ấy không thể đi được, cũng không muốn rời đi.

Chị dâu cả đã nói rồi, chỉ cần một người có năng lực thực sự, một ngày nào đó sẽ tạo ra được thành tựu.

Cậu ấy không cho rằng bản thân bỏ lỡ cơ hội này sẽ không có thành tựu nào khác nữa.

Điều quan trọng nhất bây giờ là…… Cả nhà sống chung với nhau, cậu ấy không hề muốn xa gia đình mình chút nào. Lời Tần Dư nói làm mọi người kinh ngạc.

Chủ nhiệm Thư càng khó hiểu hơn: “Sao em lại không muốn đi?”

Chuyện này tốt biết mấy! Có vài người cầu còn cầu không được đấy! Chuyện này nếu như đổi thành những người khác, còn không biết sẽ vui mừng đến thế nào đâu!

Tần Dư: “Không có lý do gì cả, em không muốn đi thôi. Cô giáo, nếu không còn chuyện gì nữa thì em về phòng học đây, sắp vào tiết học rồi, em phải đi học đây.”

Cô giáo Lý:……

Bình thường cũng không nhìn thấy em tích cực học tập như vậy.

Nhưng mà, cô ấy không lên tiếng, mà nhìn về phía hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Đỗ trầm tư, “Như vậy đi, Tần Dư, em thảo luận chuyện này với người nhà trước đã, nếu bọn họ cũng tôn trọng quyết định của em, thế thì thôi vậy.”

Chủ nhiệm Thư: “Nếu không phiền, em có thể cho thầy biết địa chỉ nhà em được không? Bây giờ thầy đến nhà hỏi ý kiến của người nhà em, bởi vì ngày mai thầy phải đi rồi.”

Tần Dư: “Chuyện này không cần thiết phải hỏi, quyết định của em…… người nhà đều đồng ý.”

Cùng lắm thì bị anh cả đánh một trận……Đó cũng chẳng phải là chuyện gì lớn cả.

Chủ nhiệm Thư trầm ngâm: “Hay là, chúng ta cứ đi gặp đi! Nếu không, tôi sẽ luôn suy nghĩ về chuyện này.”

Trước khi Tần Dư kịp mở miệng, ông ấy đã quyết định giúp cậu bé, “Như thế này đi, bây giờ chúng ta đến nhà Tần Dư hỏi ý kiến phụ huynh của em ấy”

Một đứa nhỏ thì biết cái gì chứ? Chỉ cần người nhà của em ấy đồng ý là được rồi.

Chủ nhiệm Thư cũng có ý tương tự.

“Vậy được, bây giờ chúng ta đi, chắc trường học có địa chỉ nhà em ấy.”

Tần Dư mở to hai mắt nhìn: “……”

Không phải chứ, bản thân cậu ấy còn ở đây, mấy người này không cần cậu ấy đồng ý luôn sao?

Cô giáo Lý nhìn thấy vẻ mặt phản cảm của Tần Dư, cho nên nói một câu, “Tần Dư, đây không phải chuyện nhỏ, vẫn nên để hiệu trưởng và chủ nhiệm Thư đến hỏi ý kiến người nhà em rồi mới quyết định đi, em lên lớp trước, để bọn họ tự mình đi.”

Còn cô ấy…… Cũng không nhất thiết phải đi cùng bọn họ, dù sao chuyện này có hiệu trưởng đi theo là được rồi.

Tần Dư mím môi, vẻ mặt không chỉ là bất mãn mà còn có chút không vui vẻ.

Cậu bé nhìn thấy dáng vẻ nhất định phải đi của bọn họ, cho nên liền không cam tâm tình nguyện mà nói: “Vừa đúng lúc chị dâu cả của em ở thị trấn, nếu mấy thầy muốn đi, vẫn nên để em dẫn mấy thầy đến đó vậy”

Chuyện này, cậu ấy phải tự mình đi bày tỏ suy nghĩ của mình với chị dâu cả.

Nếu không thì cậu ấy không ở đó, biết đâu chị dâu cả lại bị bọn họ thuyết phục! Chuyện này không được đâu.

Hiệu trưởng Đỗ nghe vậy thì có chút kinh ngạc: “Không phải nhà em ở đại đội Tần gia sao?” Ngay sau đó, ông ấy nghĩ đến đồng chí Dung kia là một người rất có bản lĩnh, ở trong thị trấn cũng không có gì kỳ lạ.

Không đợi Tần Dư giải thích, ông ấy lại mở miệng: “Nếu chị dâu cả của em ở thị trấn, vậy là tốt nhất, bây giờ chúng ta đến đó tìm cô ấy, cô giáo Lý, cô nhớ ký cho em ấy một tờ giấy nghỉ phép.”

Cô giáo Lý vội vàng đáp lại: “Vâng.”

Hiệu trưởng Đỗ nhìn Tần Dư:

“Tần Dư, đi thôi! Em dẫn đường.”

“Vâng.” Tần Dư đành phải dẫn đường cho bọn họ.

Khi nhóm người bọn họ đến tiểu viện, Dung Yên vừa mới tiễn đội trưởng Lục đi chưa bao lâu, cho nên khi cô nhìn thấy Tần Dư về nhà…… Còn đi cùng hiệu trưởng Đỗ cùng và hai người lạ mặt khác nữa, cô có chút ngạc nhiên.

“Tần Dư, sao em về nhà rồi?”

“Chị dâu cả, hai người này là giáo viên trường thể thao Bắc Kinh, bọn họ muốn em đi cùng bọn họ.” Sau khi Tần Dư nói xong, nhìn sắc mặt của chị dâu cả, sợ rằng chị dâu sẽ đồng ý ngay lập tức, cho nên nhanh chóng nói thêm một câu: “Chị dâu cả, em không muốn đi, nhưng mà mấy thầy ấy cảm thấy em không thể tự quyết định được, phải về nhà tìm chị.”

Dung Yên:……

Cô có chút kinh ngạc.

Chủ nhiệm Thư: “Chào cô, cô là chị dâu cả của Tần Dư à? Là như thế này, ngày hôm qua chúng tôi vô tình nhìn thấy bạn học Tần Dư chạy rất nhanh, là hạt giống tốt của môn chạy nước rút, bây giờ mọi thứ đều đang đợi phục hồi, thể thao cũng vậy, chúng tôi hy vọng có thể bồi dưỡng những tài năng trong lĩnh vực này, sau này cống hiến cho đất nước……”

Dung Yên tiêu hóa một lát liền hiểu được ý của chủ nhiệm Thư, “Đây quả thực là một chuyện tốt.”

Tần Dư vừa nghe thấy chị dâu cả nói như vậy, liền sốt ruột nói, “Chị dâu cả, em không muốn đi…… Chị đừng đồng ý.”

Dung Yên nhìn khuôn mặt hoảng hốt sốt ruột của Tần Dư, “Thật ra, điều này có nghĩa là em có thể trở thành nhà vô địch chạy bộ trong tương lai, trở thành danh nhân quốc gia…… Em cũng không muốn sao?”

Tần Dư trả lời chắc như đinh đóng cột: “Không muốn.”

Dung Yên nhướng mày.

Thấy vẻ mặt kiên định của cậu bé, cho nên cô quay đầu nhìn vị chủ nhiệm Thư của trường thể thao, “Như vậy đi, tôi bàn bạc với anh cả của em ấy đã, sáng mai đến trường trả lời có được không?”

Chủ nhiệm Thư gật đầu, “Cũng được.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 386


Ông ấy cũng nhìn ra đứa nhỏ này không muốn, cho nên ông ấy bằng lòng đợi một thời gian, có lẽ sau khi người nhà khuyên bảo, có thể đứa nhỏ này sẽ thay đổi ý định.

“Vậy chúng tôi đi về trước đây”

Dung Yên khẽ gật đầu, “Tạm biệt!”

Sau đó cô quay đầu nhìn Tần Dư: “Em còn không đi học à?”

Tần Dư:……

Có cần gấp như vậy không?

Hơn nữa, chị không khuyên em đồng ý à?

“Được rồi, vậy em đi học đây.”

Dung Yên: “Ừm, buổi trưa nếu em muốn về nhà ăn trưa cũng được.” Dù sao cũng gần.

Tần Dư lập tức lắc đầu, “Không cần, em mang cơm theo rồi.”

Buổi sáng, thím đã chuẩn bị hộp cơm, nếu như cậu ấy không ăn…… Chẳng phải là lãng phí sao.

Dung Yên nghe vậy cũng không ép buộc, "Được.”

Tần Dư nhanh chóng bước ra ngoài.

Sau khi Dung Yên thấy cậu bé rời đi, lúc này mới đóng cửa lại.

Thật ra, Tần Dư vào trường thể thao cũng khá tốt, chỉ là em ấy không đồng ý…… Chuyện này buổi tối rồi nói.

Hôm nay cứ cho em ấy thời gian một ngày để tiêu hóa.

Buổi trưa Tần Dã trở về nấu ăn, Dung Yên liền kể cho Tần Dã nghe chuyện xảy ra buổi sáng hôm nay.

Nói xong lại hỏi: “Anh thấy chuyện này thế nào?”

“Chuyện này phải xem Tiểu Dư, nếu em ấy không muốn, vậy thì cứ nghe theo ý em ấy đi.” Tần Dã cũng không để tâm đến chuyện này lắm.

Dù sao phía đông không có đường ra thì phía tây cũng có đường ra, con người không thể bị nước tiểu làm c.h.ế.t ngạt được.

Dung Yên:……

Vậy thì cô hỏi đầu gối còn hơn.

“Em đoán rằng em ấy không yên tâm về Tần Mai. Thằng nhóc này ở trường bảo vệ Tần Mai rất kỹ, hơn nữa còn xảy ra chuyện ngày hôm qua, em ấy càng không dám để Tần Mai ở một mình.”

Hai anh em họ là song sinh, cộng với những đau khổ mà bọn họ phải chịu đựng từ khi còn nhỏ, mối quan hệ giữa họ thực sự không thể so sánh với những người anh em bình thường khác được.

Có lẽ trong lòng Tần Dư, Tần Dã…… cũng không quan trọng bằng Tần Mai.

Tần Dã gật đầu, “Có nguyên nhân này, không quản em ấy nữa, nếu em ấy muốn đi, vậy thì đi, nếu như không muốn, như vậy thì tùy em ấy đi. Dù sao tuổi của em ấy cũng không còn nhỏ nữa, biết phải lựa chọn như thế nào.”

Tần Dã lại nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, vợ, buổi chiều anh định đến trạm máy móc nông nghiệp, có thể buổi tối anh sẽ về muộn, vì anh phải vào làng sửa máy kéo, buổi tối em đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm đi, đầu bếp ở đó nấu đồ ăn rất ngon, em không cần phải tiếc tiền, có thể gọi thêm vài món.”

“Được, em biết rồi, chuyện này anh không cần phải lo đâu.” Trong không gian của cô vẫn còn đồ ăn.

Sao có thể đói bụng được chứ.

Buổi trưa Tần Dã nấu cơm, còn nấu ba món, bởi vì người nhà họ Thiết kiên quyết tự mang cơm tới, cho nên cũng không nấu phần của bọn họ.

Sau khi hai người ăn xong, Tần Dã rửa sạch chén đũa rồi rời khỏi nhà.

Sau khi vợ Thiết Trụ nhìn Tần Dã đi rồi, lúc này mới không nhịn được cảm thán với Dung Yên, “Tần Dã thật sự rất tốt! Chị đoán rằng trong toàn bộ thị trấn này sẽ không có người đàn ông nào tốt bằng anh ấy đâu, Dung Yên, em thật sự có phúc khí.”

Đi làm còn về nấu cơm, hơn nữa còn rửa chén bát…… Người đàn ông này thật sự rất tuyệt vời.

Tần Dã cũng khá tốt, nhưng cô cũng khá giỏi mà!

Tìm được cô, có lẽ cũng là vận may của Tần Dã.

Tần Dã đi đến trạm máy móc nông nghiệp, Lão Hồ đã đợi sẵn.

“Tần Dã, cuối cùng cậu cũng đến rồi, chúng ta đi nhanh đi! Nếu không đi quá trễ thì phải tới tối khuya chúng ta mới có thể trở về đó.”

Bọn họ phải đến đại đội Lý gia, chỗ đó cách thị trấn khá xa, đạp xe qua đó phải mất hai tiếng đồng hồ, nguyên nhân chủ yếu là đường núi đạp xe rất khó.

Mà trạm máy móc nông nghiệp của họ, bây giờ không có máy kéo nào có thể lái được nữa, đều đã bị lái đi cả rồi, cho nên bọn họ chỉ có thể đạp xe đi.

“Ừm.” Tần Dã gật đầu, sau đó lấy bộ dụng cụ sửa chữa, đặt lên ghế sau xe đạp rồi buộc lại.

Hai người cầm lấy những thứ cần thiết, cũng không trì hoãn thời gian nữa.

Đạp xe rời đi.

Bên phía Bắc Kinh, Từ Khả nghe thấy không bắt được người, ngược lại hang ổ của đám buôn người kia xém chút nữa bị cảnh sát dẹp sạch rồi.

Điều này khiến cô ta tức điên lên.

“Vô dụng, ngay cả một cô gái mà cũng không bắt được.” Người lớn thì không bắt đi được, đứa nhỏ còn bị tìm lại được.

Quả thực quá vô dụng rồi.

Sau đó cô ta nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt đầy lo lắng, “Những người này đã bị bắt, cảnh sát có thể thông qua bọn họ tìm ra chúng ta hay không?”

Người đàn ông lắc đầu, “Không cần lo lắng, bọn họ không thể tìm thấy chúng ta đâu, hơn nữa, chúng ta cũng không ra mặt, sẽ không ai biết đâu”

“Thật vậy sao?” Từ Khả vẫn không yên tâm.

“Đương nhiên là thật, chuyện này anh đã suy nghĩ thấu đáo trước sau rồi, sẽ không tìm được chúng ta đâu.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 387


Buổi tối, Tần Dã trở về có hơi muộn…… Thật ra cũng không muộn lắm, chỉ là bỏ lỡ bữa cơm tối, khoảng 7 giờ anh mới trở về.

Đêm nay, Tần Dư không trở về thôn, bởi vì suy nghĩ đến chuyện trường thể dục ở Bắc Kinh, vì thế cậu ấy ở lại ăn cơm tối.

Hơn nữa, đúng lúc nhìn thấy có người của thôn nhà họ Tần, vì thế cậu ấy gửi lời nhắn về.

Như vậy, mẹ Dung và những người khác cũng sẽ không lo lắng.

Tần Dư đang nằm sấp ở trên bàn viết chữ trong phòng chính, sau khi nhìn thấy anh cả vào, cậu ấy nhanh chóng bước tới, “Anh cả, anh ăn cơm chưa? Nếu như chưa ăn, thì cơm vẫn còn nấu trong nồi, anh mau ăn đi!”

Tần Dã nhìn cậu ấy, hơi nhíu mày, “Sao em không quay về thôn?”

Tần Dư lập tức nói: “Chị dâu kêu em ở lại.”

Tần Dã vừa nghe thấy là vợ anh bảo em trai ở lại, vì thế cũng không nói nhiều về vấn đề này.

“Chị dâu em đâu?”

“Để em đi gọi chị ấy” Tần Dư nhanh chân chạy ra ngoài. Cậu ấy tới trước cửa một căn phòng khác: “Chị dâu, anh cả đã trở về!”

Đương nhiên là Dung Yên biết Tần Dã đã trở về, dù sao cô cũng nghe được tiếng xe đạp.

Mở cửa ra ngoài.

Tần Dư nhìn về phía người đi ra, vội vàng lại nói: “Chị dâu, anh cả đã trở về.”

Dung Yên:……

Thật sự cũng không cần lặp lại đâu.

Cô nghe thấy rồi.

Hai người lần lượt bước vào nhà chính.

“Vợ, anh đã về.” Vẻ mặt Tần Dã dịu dàng nhìn về phía vợ mình “Em xem này.”

Tầm mắt Dung Yên dừng trước đồ vật trên tay anh, “Sọt ở đâu vậy? Bên trong có gì thế?”

Cô nhớ rõ lúc anh ra ngoài không có sọt này.

“Nhờ người cùng quê đổi, bên trong có con gà, anh nhờ người trong thôn mua. Ngày mai có thể hầm canh gà cho em uống.” Hai ngày nay vợ bận rộn trong ngoài rất mệt mỏi rồi, cần phải bồi dưỡng cho tốt mới được.

Dung Yên có chút bất ngờ, “Còn sống sao?”

Tần Dã gật đầu, “Đương nhiên là còn sống, chút nữa anh lấy ra rồi buộc lại.”

Dung Yên: “Được rồi, nhưng mà, anh vẫn nên ăn cơm trước đi, em đã nấu trong nồi cho anh, chắc là vẫn còn nóng.”

Tần Dã nhìn cô, “Cơm chiều là em nấu à?”

Dung Yên trợn mắt nhìn anh, “Anh hỏi vậy là có ý gì, ai nấu cơm mà không giống nhau, mau đi đi! Em nấu cũng khá ngon đấy”

Vẻ mặt Tần Dã càng thêm dịu dàng, “Được, bây giờ anh đi ngay.”

Anh mang theo cái sọt đó rồi bước ra ngoài.

Tuy là Tần Dư cảm thấy mình không chen được câu nào vào giữa anh cả và chị dâu, nhưng mà cậu ấy lại rất vui vẻ, điều này chứng tỏ tình cảm của anh cả và chị dâu rất tốt, như vậy chị dâu sẽ không rời khỏi cái nhà này.

Đợi sau này, có cháu trai hoặc là cháu gái nhỏ, như vậy cậu ấy sẽ là chú.

Khỏi phải nói, cậu ấy có chút mong chờ có cháu trai hoặc là cháu gái, dù sao chị dâu cũng xinh đẹp như vậy, vậy sau này cháu trai cháu gái nhất định cũng rất đẹp.

Tần Dã ăn ở trong nhà bếp, đợi sau khi anh rửa sạch nồi xong thì mới quay lại phòng chính.

Anh liếc nhìn Tần Dư vẫn còn ở đó, rồi lại nhìn vợ anh một cái, “Hôm nay ở trường đã xảy ra chuyện gì sao?”

Rõ ràng hai người này có chuyện muốn nói với anh.

Dung Yên nghe thấy câu này thì không khỏi nhướng mày, “Không ngờ anh còn rất nhạy bén, đúng là tụi em có việc chờ anh về để nói.”

Tần Dã cho rằng Tần Dư gây rối ở trường học, anh liếc mắt nhìn em trai thứ hai của anh một cái.

Nhưng khi đối mặt với vợ anh, vẻ mặt anh rất dịu dàng, hơn nữa cũng rất kiên nhẫn.

“Muốn nói gì?”

“Là thế này, sáng hai giáo viên của trường thể thao Bắc Kinh đến trường, họ nhìn trúng Tần Dư, muốn em ấy vào trường thể thao Bắc Kinh…… Vốn dĩ đây là chuyện tốt, nhưng mà, Tần Dư không muốn đi…… anh cho ý kiến đi!”

Loại chuyện này, một chị dâu như cô cũng khó có thể quyết định, cho dù là hiện giờ cô đồng ý với ý định của Tần Dư, ai biết sau này cậu ấy có hối hận không?

Mười ba tuổi, ở tuổi này đã có suy nghĩ trưởng thành khá sớm, nhưng cũng không có nghĩa là có thể hiểu biết sâu sắc.

Cậu ấy cũng không biết sự lựa chọn của bản thân ngày hôm nay sẽ mất đi cái gì trong tương lai…… Đó chính là mất đi cơ hội trở thành nhà vô địch.

Tối hôm nay, cô để Tần Dư ở lại cũng là để thuận tiện nói chuyện với cậu ấy một lúc, nhưng mà thằng nhóc này thật sự rất ngoan cố, cho dù nói như thế nào thì cậu ấy cũng không hề d.a.o động.

Không còn cách nào, cô lại không thể cưỡng ép cậu ấy vào trường thể thao được đúng không?

Vì thế, việc này vẫn nên giao cho người anh cả như Tần Dã.

Tần Dã nhìn về phía Tần Dư, “Em nghĩ như thế nào? Thật sự không muốn đi sao?”

Tần Dư gật đầu rất kiên định, “Đúng vậy, em không muốn đi.”

Tần Dã nhíu mày, “Em là vì Tần Mai?”

Tần Dư:……

Có nguyên nhân này.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn là như vậy.

Hiện giờ cậu ấy không muốn rời khỏi nhà.

Trước đây, cậu ấy chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của gia đình, hiện giờ có được…… cậu ấy không muốn rời khỏi.

Ba anh em bọn họ…… ở cùng chị dâu và chú, thím Dung là hoàn toàn khác nhau.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 388


Tần Dã nhìn cậu ấy, “Nếu em vì Tần Mai hoặc là đơn thuần không muốn xa bọn anh, vậy em đến trường thể dục đi. Trừ khi em có lý do khác.”

Tần Dư:……

Em chỉ có hai lý do này, hiện giờ anh đã đưa ra hết rồi thì em còn có thể nói gì nữa?

Cái này không phải muốn ép em rời khỏi sao?

Cậu ấy nghẹn tới đỏ cả mặt.

Dung Yên nhìn thấy dáng vẻ này của cậu ấy, đang muốn nói câu đừng làm khó em ấy, nếu thật sự không muốn đi, vậy thì không đi.

Ngay lúc này, cô nghe thấy Tần Dư mở miệng, “Trưởng thành em muốn tham gia quân đội.”

Đây đúng là suy nghĩ chân thật từ đáy lòng của Tần Dư.

Trước đây cậu ấy từng nghĩ sau này lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền, nhưng mà, ý nghĩ từ tận đáy lòng …… Nếu có cơ hội gia nhập quân đội thì thật sự rất tuyệt vời.

Bởi vì như vậy thì người khác sẽ không dám bắt nạt nhà bọn họ.

Sau khi Tần Dư nói xong, cậu ấy cúi thấp đầu, không dám nhìn sắc mặt anh cả.

Lời này của cậu ấy cũng khiến Dung Yên kinh ngạc, buổi tối cô nói chuyện với cậu ấy lâu như vậy, vậy mà thằng nhóc này lại không tiết lộ ra!

Tuy nhiên, tham gia quân đội…… Thật sự rất tốt.

Không khí nhất thời có chút yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Tần Dã mới mở miệng: “Tự em đã có quyết định, vậy thì tùy em.”

Tần Dư nghe thấy lời này, cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy sự ngạc nhiên vui mừng, “Anh cả, anh đồng ý sao?”

Tần Dã nhìn cậu ấy, “Anh có gì mà không đồng ý? Anh chỉ là anh cả em, lại không phải ba em, con đường tương lai như thế nào thì phải dựa vào bản thân em quyết định”

Lúc Dung Yên nghe thấy câu không phải ba em, cô nhịn không được co giật khóe miệng.

Anh đúng là không còn gì để nói.

Khi Tần Dư nghe thấy lời anh cả, nụ cười của cậu ấy cứng đờ trên mặt.

Sau một lúc, cậu ấy mới nặn ra được một câu, “…… Không phải thường nói anh cả như cha sao?”

“Anh cả như cha, cái đó là như, em có thể đọc nhiều sách để hiểu.” Ánh mắt Tần Dã sắc bén, “Cho nên em muốn trông cậy vào anh cho đến già à?”

Vậy thì không phải.

“Em lớn lên sẽ tài giỏi hơn anh.”

Vẻ mặt Tần Dã không d.a.o động, “Vậy thì không có khả năng, có một điều em không thể làm được, đó là em không thể cưới được một người vợ xuất sắc như vợ anh.”

Tần Dư:…… Cậu ấy muốn khóc.

Dung Yên tự nhiên bị Tần Dã nói như vậy, cô thật sự có chút ngại ngùng.

Cô liếc mắt nhìn anh oán trách, “Anh nói chuyện đó làm gì? Tuy đây là sự thật, nhưng chúng ta cũng không nên nói trước mặt thằng bé, hiện giờ em ấy vẫn là một đứa trẻ.”

Được rồi, cậu ấy không nên ở đây.

Cậu ấy nhanh chóng lấy sách bài tập của mình ra “Em ngủ đây.”

Nếu còn không đi thì cả người cậu ấy sẽ nổi da gà mất.

Quả nhiên người xưa hay nói, nồi nào úp vung nấy.

Anh cả và chị dâu của cậu ấy chính là loại nồi vung xứng đôi nhất.

Sau khi Dung Yên nhìn thấy Tần Dư đi rồi, cô cười nói với Tần Dã: “Không ngờ cậu nhóc này còn rất có lý tưởng.”

Tần Dã gật đầu, “Ừm, cũng được!”

Dung Yên nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, “Được rồi, thời gian cũng trễ rồi, anh đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi.”

“Được.” Tần Dã cũng biết trên người anh có mùi, “Bây giờ anh đi ngay.”

“Em lấy quần áo cho anh.” Dung Yên đi ra ngoài.

Tần Dã nhìn theo bóng dáng cô, trong mắt anh tràn ngập dịu dàng.

Đây là sự khác biệt giữa cưới vợ và không cưới vợ, nếu là trước đây thì sẽ không có người quan tâm anh như vậy, còn lấy quần áo cho anh nữa.

Tuy nhiên, dường như anh quên mất rằng trong những vụn vặt của cuộc sống…… thì bản thân anh cũng làm rất nhiều.

***

Ngày hôm sau, Tần Dã thức dậy, anh nhìn thấy vợ anh cũng đã dậy, vì thế anh liền tiến tới hôn vào mặt cô một cái, “Vợ, em ngủ thêm chút nữa đi, còn trường học thì em không cần đi, anh đi là được, để anh nói chuyện với họ.”

Dung Yên nhìn anh, “Được”

Dù sao cũng không phải chuyện lớn, một mình Tần Dã giải thích cũng được, đúng lúc cô cũng lười đi làm.

Mặc dù Tần Dã có chút luyến tiếc rời khỏi vợ, nhưng anh vẫn nhanh chóng rời giường, không dám dừng lại chút nào, bởi vì anh sợ bản thân không muốn thức dậy.

Mặc xong quần áo, anh liền đi ra ngoài.

Buổi sáng, vợ Thiết Trụ dậy rất sớm, cô ấy ở đây có chút ngại, vì thế sáng sớm đã dậy quét sân.

Sau khi nhìn thấy Tần Dã đi ra, cô ấy vội chào hỏi: “Chào buổi sáng, Tần Dã.”

Tần Dã hơi gật đầu, sau đó anh bước vào bếp.

Vợ Thiết Trụ hơi sợ Tần Dã, cô ấy phát hiện hình như người này chỉ khi ở trước mặt vợ mình mới lộ ra vẻ dịu dàng, những lúc khác đều đanh mặt, nhìn rất khó gần, cũng rất khó ở chung.

Bữa sáng làm khá đơn giản, Tần Dã nấu cháo và hâm nóng bánh bao.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 389


Sau khi anh và Tần Dư cùng nhau ăn xong, thì cùng nhau đến trường.

Sau khi đến trường học, Tần Dã nói với Tần Dư: “Em tự đi học đi, không cần đi theo.”

Tuy Tần Dư rất muốn đi theo nghe, nhưng anh cả đã nói như vậy nên cậu ấy liền từ bỏ ý định này, nhanh chóng gật đầu: “Vâng.”

Sau đó bước về phía phòng học của mình.

Còn Tần Dã thì đến phòng hiệu trưởng, bên đó hiệu trưởng Đỗ và chủ nhiệm Thư đều đang chờ.

Bởi vì cửa văn phòng đang mở, vì thế người bên trong đã trực tiếp nhìn thấy Tần Dã cao lớn.

Hơn nữa, hiệu trưởng Đỗ còn có quen biết với Tần Dã, vừa thấy anh đến, liền vội vàng nói: “Tần Dã, mau bước vào.”

Tần Dã đi vào, sau đó anh bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông xa lạ.

Không cần giới thiệu, anh đã đoán ra người này chính là chủ nhiệm Thư đó.

“Chủ nhiệm Thư, vị này chính là Tần Dã, anh cả của Tần Dư, Tần Dã, vị này chính là chủ nhiệm Thư, hiệu trưởng trường thể dục Bắc Kinh, nói vậy thì ngày hôm qua Tần Dư cũng đã nói chuyện với cậu rồi, không biết ý cậu thế nào?”

Tần Dã cũng không quanh co lòng vòng, anh nói thẳng: “Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng tôi tôn trọng sự lựa chọn của Tần Dư, thằng bé không muốn đến trường thể thao.”

Anh vừa nói xong câu này, chủ nhiệm Thư sốt ruột.

“Trường thể thao này tuy rằng khá cực khổ, nhưng rất có tương lai, Tần Dư là một hạt giống tốt…… Cậu ấy có khả năng sẽ đạt được thành tích tốt, nếu không đi… Vậy không chỉ là tổn thất của cậu ấy mà còn là tổn thất của quốc gia, hiện tại cậu ấy còn nhỏ, có thể không hiểu hết ý nghĩa của chuyện này, nhưng tôi hy vọng người anh cả như cậu có thể suy nghĩ kỹ càng một chút.”

“Không cần suy nghĩ, đêm qua chúng tôi đã bàn bạc rồi, nếu em ấy đã quyết liệt bày tỏ không muốn, vậy thì chúng tôi sẽ không bắt ép em ấy đi, cứ như vậy nhé! Tạm biệt.”

Tần Dã nói xong, sau đó gật đầu với chủ nhiệm Thư, rồi xoay người đi ra ngoài.

Chủ nhiệm Thư nhìn anh dứt khoát như vậy, có chút trợn tròn mắt.

Lúc này, Liễu Sơn Tuyền đứng bên cạnh thở dài một hơi, “Chủ nhiệm Thư, nếu bọn họ đã không muốn, vậy thì thôi đi, tôi thấy người này đã quyết định rồi thì chắc là khó có thể thay đổi.”

Thoạt nhìn, người ngày là người rất có chính kiến.

Chủ nhiệm Thư còn có thể làm gì bây giờ?

Ông ấy có chút tiếc nuối.

“Vậy thì thôi! Chúng ta nên đi thôi.”

Hiệu trưởng Đỗ cũng sốt ruột thay Tần Dư, đây nếu là con trai của ông ấy…… Thì sẽ trực tiếp đóng gói mang đi, đứa nhỏ cố chấp này…… Bản thân cậu ấy thì có thể biết gì chứ?

Quan trọng nhất chính là thành tích của Tần Dư cũng không phải quá tốt, thằng nhóc này cũng không thích đi học, nếu vào trường thể thao có thể sẽ là sự lựa chọn tốt nhất đối với cậu ấy.

“Chủ nhiệm Thư, nếu sau này cậu ấy thay đổi ý định, vậy thì bên ông còn muốn không?”

Tốt xấu gì cũng phải để lại một đường lui cho cậu nhóc, không chừng qua mấy ngày nữa người ta sẽ thay đổi ý định.

“Muốn.” Chủ nhiệm Thư bổ sung thêm một câu, “Đừng muộn quá.”

Hiệu trưởng Đỗ lập tức nói: “Đương nhiên.”

“Vậy được rồi, chúng ta đi thôi.” Hôm nay ông ấy còn phải đi xe lửa về. Nhìn thấy dáng vẻ muốn đưa tiễn của hiệu trưởng Đỗ, ông ấy xua tay, “Xin hãy dừng bước, chúng tôi tự đi là được rồi.”

Sau khi nói xong, ông ấy và Liễu Sơn Tuyền cùng nhau rời đi.

Ở bên này, đúng lúc Tần Dư đang ngồi ở cửa sổ phòng học, cậu ấy ngồi đó có chút không yên tâm, sau khi nhìn thấy hai người kia đi rồi thì tâm trạng của cậu ấy mới thả lỏng.

Cuối cùng cũng đi.

Nếu không, lỡ như anh cả của cậu ấy bị thuyết phục, vậy thì không phải cậu ấy cũng phải theo cùng sao?

Chớp mắt, mấy ngày trôi qua, sau khi Dung Yên kiểm tra cho Thiết Trụ xong, cô liền kêu người thân của anh ấy mang người về nhà chăm sóc.

Vợ Thiết Trụ biết hôm nay phải đi, vì thế đêm qua đã thu dọn xong mọi thứ ở đây.

“Cảm ơn em dâu.” Thiết Trụ chân thành nói: “Hôm nay nếu không phải nhờ em dâu, vậy thì mạng của tôi đã không thể giữ được.”

Trước đây, anh ấy chưa kết hôn, vì thế gọi là chị dâu, hiện giờ đã biết vợ anh ấy gọi như thế nào, vì thế anh ấy cũng sửa lại.

“Không cần khách sáo, anh là anh em với Tần Dã, nếu tôi đã gặp chuyện như vậy thì cũng không thể trơ mắt đứng nhìn.”

Thiết Trụ lấy ra tiền đã chuẩn bị xong từ trước, “Anh em là anh em, tình cảm là tình cảm, tiền thuốc men thì vẫn phải đưa, tôi biết số dược liệu mà cô dùng rất quý giá, vì thế tuy tiền hơi ít, nhưng cô nhất định phải nhận lấy.”

Đêm qua anh ấy kêu vợ anh ấy mang hai trăm đồng tiền từ nhà sang.

Dung Yên: “Không cần……”

“Không được, nhất định phải nhận lấy.” Thiết Trụ trực tiếp đặt ở bên cạnh.

Cuối cùng Dung Yên cũng nhận lấy tiền, nhưng mà, lại tặng cho hai vợ chồng bọn họ một cây nhân sâm trăm tuổi, cây này được trồng trong đất ở không gian.

"Cái này cho anh bồi bổ thân thể."

Thiết Trụ vừa nhìn thấy cây nhân sâm, làm sao anh ấy có thể không biết giá cả, lần trước anh ấy tự mình chuyển……cây nhân sâm này có khả năng bán được ba trăm đồng đấy.

"Cái này không được, quá quý trọng, chúng tôi không thể nhận lấy……"

"Cho anh thì anh cứ cầm đi, tôi không thích đẩy tới đẩy lui." Dung Yên trực tiếp đưa cây nhân sâm qua, "Ở chỗ tôi không có hộp nào để đựng, sau khi anh cầm về thì tìm một cái hộp nào đó đựng vào, chờ khi uống hết thuốc mà tôi đưa cho anh thì có thể từ từ ăn nhân sâm, mỗi ngày chỉ ăn một ít là được, ăn nhiều thì lại quá bổ."
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 390


Hốc mắt Thiết Trụ có chút đỏ, "......Được!"

"Được, gặp lại sau, chờ thêm ba ngày nữa, tôi sẽ đến nhà khám cho anh, đương nhiên, nếu như anh ở nhà thấy không khỏe thì để chị dâu vào thôn tìm tôi."

"Được, chúng tôi đi đây!" Sau khi Thiết Trụ gật đầu thì anh ấy liền bảo hai đứa em khiêng mình đi.

Hai anh em Thiết Ngưu và Thiết Lâm khiêng anh ấy đi ra tới xe đẩy ngoài cửa, sau đó cả nhà cùng nhau rời đi.

Khi Dung Yên nhìn thấy bọn họ rời đi, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tiếp đến cô thu dọn một chút đồ vật, tính toán lát nữa cũng sẽ đi về thôn.

Lúc Tần Dã vội vã trở về từ trạm máy móc nông nghiệp thì Dung Yên đang định khóa cửa rời đi, khi cô nhìn thấy Tần Dã trở về liền có chút ngoài ý muốn.

"Tại sao anh lại trở về?"

"Anh đưa em về."

"Em không cần anh đưa về, hơn nữa không phải anh đã để xe đạp lại cho em sao? Bản thân em có thể tự đạp về."

"Buổi chiều anh không có việc gì, vừa đúng lúc có thể trở về thôn."

Dung Yên thấy anh nói như vậy, cũng chỉ đành gật đầu, "Vậy được rồi."

Ngay lập tức trên mặt Tần Dã liền xuất hiện nụ cười.

Sau khi thấy vợ mình đã khóa kỹ cửa, liền ngồi lên xe đạp.

Dung Yên ngồi xuống yên sau.

Hai người trở về thôn, đã làm cho một số người cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì hai người……đặc biệt là Dung Yên đã vài ngày không trở về.

Cũng bởi vì bọn họ không trở về thôn nên mọi người mới biết được cha của Tần Dã còn mua nhà ở trấn trên cho ba anh em bọn họ.

Nhiều năm trôi qua rồi mà việc này vẫn không lộ ra một chút tiếng gió nào, thật đúng là đủ bí mật.

Thằng nhóc Tần Dã này cũng thật là……Lúc ba anh em bọn họ sinh hoạt khó khăn ở trong thôn, cũng không lộ ra việc bọn họ có nhà ở trên trấn.

Bây giờ bọn họ đã có cái nhìn mới về Tần Dã, cho nên khi thấy hai vợ chồng son trở về, đều chủ động chào hỏi.

Tần Dã đạp xe về tới nhà.

Mẹ Dung nhìn thấy hai vợ chồng về thì rất vui vẻ.

"Bây giờ các con đã trở về……Có phải là Thiết Trụ đã về nhà rồi đúng không? Vết thương của cậu ấy có thể di chuyển rồi sao?"

Dung Yên gật đầu, "Đúng vậy, có thể về nhà tự chăm sóc."

"Vậy là tốt rồi." Lúc trước mẹ Dung vẫn còn chút lo lắng, lỡ như chữa ra chuyện gì……Vậy thì phải làm sao?

Cũng may là kết quả bây giờ rất khả quan.

Sau đó bà ấy nhớ tới một việc, "Tiểu Tần, ở đây có một phong thư được gửi tới cho con, được gửi tới từ Kinh Thị, lúc đầu mẹ nghĩ nếu như hôm nay các con không trở về thì buổi chiều mẹ sẽ bảo ba con lên đưa thư cho các con, không nghĩ đến các con đã trở về, mẹ sẽ đi lấy cho con."

Dung Yên có chút tò mò, "Sẽ không phải là nhà họ Tần ở Kinh Thị viết cho anh chứ?"

"Chắc là vậy." Tần Dã cũng có suy nghĩ này, dù sao ở Kinh Thị, người có thể viết thư cho anh thì cũng chỉ có người nhà họ Tần.

Cũng không biết bọn họ viết thư tới làm gì.

Mẹ Dung lấy phong thư ra, bà ấy đưa phong thư đến trước mặt của Tần Dã. "Chính là cái này."

Tần Dã nhận lấy, anh trực tiếp mở ra……

Tất nhiên là mẹ Dung không có hứng thú với nội dung của phong thư.

Sau khi bà ấy đưa xong liền tránh ra.

Dung Yên thấy Tần Dã đang đọc thư, cô cũng muốn đi, nhưng mà Tần Dã đã gọi cô lại, "Vợ ơi, anh ấy muốn hỏi em còn thuốc bồi bổ thân thể không?"

Dung Yên nhướng mày, "Hình như lần trước gửi cho bọn họ chưa qua được bao lâu? Nhanh như vậy lại muốn tiếp?"

Tần Dã: "Anh ấy nói là người khác muốn, sẽ trả tiền, cái này thì tùy thuộc vào em, nếu như em không muốn thì thôi……"

Dung Yên tò mò, "Bọn họ trả bao nhiêu tiền?"

"Một lọ thuốc bồi bổ thân thể sẽ trả hai trăm, nếu như còn có, thì bọn họ muốn mười bình."

Lời của Tần Dã làm cho Dung Yên nhướng mày.

Mười bình thuốc bồi bổ thân thể……Vậy thì sẽ có được hai ngàn đồng tiền.

"Được."

Không có cách nào, trả quá nhiều, cô cũng chỉ có thể để bản thân vất vả một chút.

"Ngày mai anh đi lên trấn, sẽ gọi điện thoại cho bọn họ."

"Được, vậy anh nói với bọn họ là sẽ mất hai tháng."

Thứ này chỉ cần nguyên liệu đầy đủ, như vậy thì mấy ngày là cô có thể làm ra, nhưng mà bọn họ trả nhiều tiền như vậy, nếu như cô lấy ra một cách tùy tiện thì người ta sẽ cảm thấy không đáng giá.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 391


Cho dù hiệu quả của thuốc bồi bổ thân thể rất tốt, nhưng mà có khi bọn họ sẽ cảm thấy không thoải mái ở trong lòng.

Con người……chính là như vậy.

Lúc Tần Dã nghe được vợ nói lời này, mặt anh có một chút ý cười, sau đó gậy đầu, "Được."

Vợ của anh chính là cô gái thông minh nhất.

Dung Yên nhìn anh, "Trong thư chỉ nói điều này thôi sao?"

"Cho em xem." Tần Dã trực tiếp nhét phong thư vào trong tay vợ của mình.

Dung Yên: ……

Cô chỉ đành phải đọc sơ qua một lượt, mấy cái khác toàn những thứ lộn xộn, nhưng thật ra lại nói rất nhiều, có hơn một nửa là lão gia tử nhớ ba anh em Tần Dã như thế nào, đương nhiên cũng bao gồm cả cháu dâu là cô.

Nửa còn lại là hỏi cuộc sống sinh hoạt của bọn họ như thế nào, có thể trở về sớm một chút hay không ……

Các phần phía sau…..Cô đọc xong không khỏi co giật đôi lông mày, đa số đều là khen cô, nói thuốc bồi bổ thân thể của cô rất tốt, có rất nhiều người muốn mua.

Sau khi Dung Yên đọc xong liền trả lại thư cho Tần Dã, cô cười nói một câu: "Lão gia tử này có vẻ rất thú vị."

Tần Dã không bày tỏ ý kiến.

Ngày tháng trôi qua không nhanh cũng không chậm, trong khoảng thời gian này, ban ngày cả Tần Dã và Dung Yên đều có việc để làm, đến buổi tối, bọn họ lại cùng nhau học tập.

Bởi vì, cũng đã tới ngày thi đại học.

Bởi vì phải đi lên trấn trên thi đại học, cả gia đình vì để cho hai người bọn họ đi thi tiện hơn, cũng đỡ phải về thôn tới lui, cho nên dứt khoát đi lên ở nhà trong trấn trên.

Cũng may nhà ở trong trấn đã dọn dẹp lại mấy căn phòng để ở, cho nên nếu cả ba Dung và mẹ Dung đều tới thì vẫn có thể ở được.

Vào ban đêm, mẹ Dung thúc giục hai người mau đi ngủ sớm một chút.

Ngày hôm sau, bà ấy là người dậy sớm nhất.

Rất sớm bà ấy đã đi nấu bữa sáng, mà còn là bữa sáng phong phú nhất từ trước tới nay.

Dung Văn Minh cũng rất coi trọng ngày này, nên ông ấy cũng dậy rất sớm, giúp đỡ bạn già của mình nhóm lửa.

So với hai người đang khẩn trương kia……Thì hai thí sinh lại rất bình tĩnh, không thể nhìn ra được vẻ lo lắng của bọn họ.

Nhưng mà, rời giường hơi muộn, điều này làm cho mẹ Dung rất lo lắng, bà ấy thiếu chút nữa đã đi gõ cửa phòng bọn họ, hay nói đúng hơn là đi gọi con gái của bà ấy dậy, bởi vì không cần gọi Tần Dã thì anh cũng dậy rất sớm.

Dung Yên ngáp, "Mẹ, chào buổi sáng!"

Vốn dĩ mẹ Dung muốn nói vài câu, nhưng mà nhớ đến hôm nay là ngày thi quan trọng, cho nên nuốt lời định nói vào.

"Đã rửa mặt đánh răng chưa? Nhanh tắm xong rồi còn ra ăn cơm. Đúng rồi, bút và giấy thi đã cất hết chưa?"

"Đã cất rồi, mẹ, mấy cái này mẹ không cần lo lắng, chúng con sẽ chuẩn bị đầy đủ” Thật ra Dung Yên có chút không biết phải nói gì, mấy ngày gần đây mẹ cô rất lo lắng.

Tâm thái này thật sự không được.

"Vậy con mau đi ăn đi" Mẹ Dung thúc giục.

Bà ấy không hiểu sao con gái có thể bình tĩnh như thế, hôm nay là ngày thi quan trọng đấy, con bé không để bụng một chút nào sao?

"Vâng." Dung Yên đi qua ăn cơm, mà ở trên bàn cơm, Tần Dư và Tần Mai đã ở đó rồi.

Tần Dư: "Chị dâu, chúc chị hôm nay thi đại học thuận lợi, chúc cho chị có thể làm hết bài thi, bài thi nào cũng tốt."

Dung Yên cười, "Xem ra em rất biết cách ăn nói, mượn lời may mắn của em, chúc cho hôm nay và ngày mai có thể thi được một thành tích tốt."

Cô cùng Tần Dã nhanh chóng ăn cơm.

Sau khi hai người ăn xong liền chuẩn bị đi đến trường thi.

Sau đó cô lại nhìn thấy ba mẹ mình, còn có Tần Mai, Tần Dư đều muốn đi theo.

Không khỏi vỗ trán, "Mọi người đều đi? Có cần phải như vậy không?"

"Tại sao lại không cần thiết? Hôm nay tương đương với việc có mấy chục vạn học sinh phải qua cầu độc mộc đấy! Chúng ta đi đến cổ vũ cho con." Mẹ Dung liếc nhìn cô một cái, "Đừng nói nữa, con và Tần Dã mau đi đi, chúng ta sẽ tự đi."

Khóe miệng Dung Yên co giật, "Vâng, mọi người vui vẻ là được rồi."

Cô vỗ phía sau lưng Tần Dã, ý bảo anh nhanh chóng lái xe đi.

Còn mẹ Dung, ba Dung và hai anh em sinh đôi thì chậm rãi đi bộ tới trưởng học, địa điểm thi lúc này ở tại trưởng tiểu học.

Hai người Dung Yên và Tần Dã đều cầm chứng minh thư và giấy thi của mình vào phòng thi của mỗi người.

Không sai, bọn họ không thi chung một phòng……

Lúc mấy người mẹ Dung tới, thì các thí sinh đều đã đi vào hết, chỉ còn một số cha mẹ hoặc là người thân của các thí sinh chờ ở bên ngoài.

Nhưng mà số lượng cũng không nhiều, dù sao thì bây giờ cũng không thể so được với đời sau, phần lớn thí sinh đều sẽ có cha mẹ đi theo.

"Cũng không biết đề hôm nay có khó không?" Mẹ Dung vẫn có chút lo lắng.

Phải biết rằng năm ngoái con gái bà ấy đã thi một lần.

Hy vọng lần này có thể thuận lợi thi đậu.

Dung Văn Minh nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của bà ấy thì nói một câu: "Yên tâm đi, hai người bọn họ ôn tập cũng không tệ lắm, chắc chắn có thể thi vào một trường tốt, chúng ta cứ kiên nhẫn chờ ở đây, không cần lo lắng."

Dù sao bây giờ có lo lắng cũng không có tác dụng gì, tốt xấu gì cũng chỉ có hai ngày thi này.

Mẹ Dung chờ một hồi ở bên ngoài thì đi về, bởi vì bà ấy còn phải về nấu cơm trưa.

Dung Văn Minh thì không đi, ông ấy muốn ở lại với cặp sinh đôi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 392


Cũng không dám để cho hai đứa nhỏ chờ ở đây một mình……

Tần Dã là người đầu tiên đi ra.

Tấn Dư mắt tinh, cậu ấy tiến lên, "Anh cả, sao anh lại ra nhanh như vậy?"

Không phải là không viết xong chứ?

Nhưng mà những lời này cũng chỉ có thể nghĩ ở trong đầu chứ không dám nói ra trước mặt anh cả.

Tần Dã liếc nhìn cậu ấy một cái, "Thi xong rồi thì đi ra."

"Thế nào? Có khó không?" Dung Văn Minh hỏi một câu.

"Bình thường, con có thể làm được hết."

Dung Văn Minh vừa nghe thấy anh nói thế thì đã biết là có nắm chắc.

Chỉ trong chốc lát sau, Dung Yên cũng đi ra.

Sau khi Tần Dã thấy vợ mình đi ra, vội vàng tới đón, "Vợ ơi, thế nào rồi?"

"Bình thường, có thể làm được hết."

Tần Dư lập tức bật cười, "Chị dâu, lời này của chị giống y đúc với lời của anh cả mới nói lúc trước."

Dung Yên giương mắt nhìn về phía Tần Dã.

Tần Dã sờ mũi mình, trong mắt anh cũng có vài phần ý cười, "Vợ, chúng ta về nhà trước đi."

"Được." Dung Yên gật đầu.

Dung Văn Minh lập tức nói với hai người bọn họ, "Các con đạp xe đạp về nhà đi, ba, Tần Mai và Tần Dư sẽ đi bộ về nhà."

"Vâng." Dung Yên cũng không nhún nhường, cô bảo Tần Dã đạp xe đi.

Sau khi thi xong hai ngày, Dung Yên đã hoàn toàn thả lỏng.

Thời gian còn lại chỉ chờ thư thông báo.

Nhưng mà sau khi nhận được thư thông báo, bọn họ phải rời khỏi đại đội Tần gia, cho nên rất nhiều đồ vật trong nhà đều được mẹ Dung giúp đỡ sắp xếp lại.

Về phần những người ở đại đội Tần gia……Bọn họ thật sự không tin hai người này sẽ thi đậu đại học, thi đại học có dễ như vậy sao? Nếu như thi dễ thì vào năm đầu tiên khôi phục thi đại học, bọn họ đã thi đậu rồi.

Làm gì còn phải chờ đến năm nay, nhưng mà có một số người vẫn tin tưởng, rốt cuộc thì đầu óc của hai người này rất thông minh.

Trong lúc chờ thư thông báo trúng tuyển, Dung Yên cũng không rảnh rỗi, cô đã đi lên núi vài lần, không chỉ hái thuốc, mà còn có thể trồng thêm được rất nhiều thuốc.

Hơn nữa, cô còn cố ý đi vào trong huyện và thành phố vài lần, nhờ người ta mua một ít hạt giống.

Cuối cùng thì, thư thông báo cũng tới sau một tháng.

Thư thông báo của Tàan Dã và Dung Yên được đưa tới cùng lúc.

Được người gửi thư giao tận vào trong nhà.

"Con thi vào trường nào?" Mẹ Dung vô cùng khẩn trương.

Dung Văn Minh cũng nhanh chóng tiến tới.

Dung Yên nhìn hai người bọn họ, cười nói: "Con là khoa y học của đại học Bắc Đại, còn Tần Dã đã trúng tuyển khoa kinh tế của đại học Bắc Đại”

Sau đó cô lại nói thêm một câu, "Hai chúng con, một người xếp hạng nhất, còn một người xếp hạng hai”

Dung Văn Minh: ……

Mẹ Dung: ……

Tần Dư: ……

Tần Mai: ……

Một lúc lâu sau, Dung Văn Minh mới tìm được giọng nói của mình, "Là hạng nhất và hạng hai toàn tỉnh?"

Dung Yên gật đầu, "Đúng vậy."

Sau khi Dung Văn Minh thấy con gái gật đầu, cả người đều rất phấn khích.

Vốn dĩ ông ấy cho rằng con gái và con rể thi cũng không tệ lắm, nhưng mà không ngờ lại thi tốt như vậy.

"Ôi chao, đây chính là chuyện vui lớn, nhất định phải chúc mừng thật tốt" Mẹ Dung cũng hoàn hồn, trên mặt bà ấy toàn là sự vui mừng và phấn khích.

"Anh cả và chị dâu thật là lợi hại." Tần Mai kích động đến nỗi cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Giờ phút này Tần Dư cũng nhảy cẫng lên, "Người đứng đầu chắc chắn là chị dâu."

Dung Yên cười gật đầu, "Đúng vậy, em đoán không sai."

Cô đạt được hạng nhất, mà Tần Dã cũng chỉ kém cô có một điểm.

"Có phải có tiền thưởng đúng không?" Sau khi phấn khích xong, mẹ Dung lại tiếp tục hỏi một câu.

"Chắc là có."

Bởi vì Tần Dã còn phải đi làm ở trạm máy móc nông nghiệp, cho nên anh không biết việc có thư thông báo tới, nhưng mà chờ đến khi anh tan tầm về tới thôn, gặp phải người nào cũng vui vẻ chúc mừng anh, vì thế nên anh đã biết.

Ứng phó với người trong thôn xong, anh vừa mới bước vào cửa nhà, thì Tần Dư đã tiến lên, "Anh cả, anh thi được hạng hai. Chị dâu của em được hạng nhất."

Tần Dã nghe thấy lời này thì rất là vui vẻ.

Chờ đến khi anh nhìn thấy thư thông báo, sự phấn khích trong lòng càng không thể miêu tả được……Chủ yếu là bởi vì anh có thể học cùng trường đại học với vợ mình.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 393


Buổi tối Tần Dã quay về phòng, anh lập tức ôm lấy cô vợ nhỏ nhà mình.

“Vợ ơi, có em thật tốt!”

“Đương nhiên rồi, à phải, nếu như thư trúng tuyển đã gửi về rồi thì có phải chúng ta nên rời đi rồi không?”

“Được, đều nghe em hết, muốn rời đi lúc nào cũng được, hôm nay cũng vừa vặn là ngày đi làm cuối cùng của anh, trạm máy móc nông nghiệp bên kia cũng đã giao tiếp xong.”

Tần Dã nói tới đây thì buông Dung Yên ra, lấy từ trong túi ra một xấp tiền: “Đây là tiền lương tháng này, bởi vì anh chỉ làm có 20 ngày, nên được 20 đồng tiền.”

Dung Yên cũng không nhận lấy: “Tiền này anh cứ cầm đi, ngày mai đi mua vé xe lửa, nếu có thể mua vé giường mềm thì cứ mua.”

“Cũng được.” Tần Dã một lần nữa cất tiền vào túi.

Anh biết thân thể cha vợ không tốt, hơn nữa phải ngồi xe lửa tận ba ngày, nếu có thể mua vé giường mềm thì quá tốt, không chỉ cha mẹ vợ ngồi thoải mái mà vợ anh cũng sẽ bớt mệt mỏi hơn.

Dung Yên lại nhớ đến một việc khác: “Em thấy 10 ngày sau chúng ta rời đi là ổn nhất. Hai chúng ta thi được thành tích tốt như vậy, khả năng sẽ có người ở trong huyện đến tìm.”

Mấy cái khác không quan trọng, mà chủ yếu là có thể sẽ phát tiền thưởng, nếu tiền này bọn họ không nhận ngay thì chắc là sẽ rơi vào túi của kẻ tham lam mất.

Nếu Dung Yên không nhắc đến chuyện này thì Tần Dã cũng suýt nữa quên mất, dù cho anh có ngốc đến mấy thì cũng biết rõ thi được thủ khoa tỉnh sẽ có khen thưởng.

“...Được.”

Bên này Dung Văn Minh với mẹ Dung lại có chút không ngủ được.

“Lão Dung, chờ khi nào về bên kia chúng ta phải tổ chức lại tiệc chúc mừng cho hai đứa nó mới được.” Mẹ Dung thực sự rất hưng phấn, bà cho rằng cùng lắm thì con gái chỉ thi đậu một trường đại học không tồi mà thôi.

Lại không ngờ rằng con gái bà thành thủ khoa tỉnh luôn.

“Phải chúc mừng, đúng rồi, khi nào quay về Kinh thị thì chúng ta đi tế tổ một chút.” Những người khác của Dung gia thì ông mặc kệ, nhưng riêng cha ông……Thì ông vẫn rất kính trọng.

“....Được.” Mặc dù mẹ Dung có hơi không vui, nhưng vẫn đồng ý.

Nhưng mà nghĩ đến chuyện ngày trước đám người đó châm chọc bà sinh con gái vô dụng…..Lúc này bà phải cho bọn họ mở to mắt chó ra mà nhìn, con gái của bà còn tốt hơn trăm đứa con trai của bọn họ.

Không đúng, không chỉ con trai mà ngay cả con gái của bọn họ cũng không so nổi.

Hơn nữa, bọn họ còn cười nhạo con rể bà là đồ nông thôn quê mùa……Hiện tại thì tốt rồi! Con rể bà chính là sinh viên đấy!

Còn là sinh viên đại học Kinh Thị.

Có mấy ai thi đậu được vào Kinh Thị chứ?

“Lão Dung, tôi tính như thế này, chuyện chúc mừng ấy, khi nào về Bắc Kinh chúng ta phải làm cho thật to, thuận tiện bổ sung hôn lễ cho hai vợ chồng son chúng nó nữa. Nhà chúng ta chỉ có một đứa con gái này, lúc trước đi lễ cũng đã đưa không ít tiền ra bên ngoài, bây giờ con gái kết hôn thì tôi phải thu về chút vốn chứ!”

“Hơn nữa…..Trước kia chúng ta ăn của hàng xóm láng giềng rồi, bây giờ cũng phải trả lại cho họ một bữa tiệc rượu thịnh soạn, vui vẻ một hồi.”

“Cũng đúng.” Dung Văn Minh không có ý kiến gì đối với chuyện này.

Mẹ Dung nghe thấy ông đồng ý thì trong lòng càng thêm vui sướng, đã bắt đầu tính toán sẽ nấu bao nhiêu bàn.

Còn có, bà cũng phải để đám người xấu xa đó nhìn xem…..Con gái bà với con rể tốt đến mức nào! Cho dù bà với lão Dung không sinh con trai đi nữa thì cuộc sống đều tốt hơn so với tất cả bọn họ nhiều.

Ngày hôm sau, mẹ Dung ăn cơm sáng xong, nhìn thấy con gái con rể phải rời khỏi nhà thì vội vàng ngăn cản bọn họ: “Tiểu Tần, Yên Yên, hai đứa chờ một chút, mẹ có lời muốn nói.”

Dung Yên với Tần Dã vừa đứng dậy, nghe thấy lời này đành ngồi quay trở lại ghế.

“Mẹ, mẹ muốn nói gì?”

“Là thế này, hai đứa thi đậu đại học, mẹ muốn khi nào về Bắc Kinh thì sẽ tổ chức chúc mừng một chút, thuận tiện bổ sung lại hôn lễ, hai đứa thấy sao?”

Tần Dã nghe thấy mấy chữ “bổ sung lại hôn lễ” thì ánh mắt lóe lên…..Lần trước kết hôn bọn họ dùng hình thức đơn giản nhất, ngay cả tiệc rượu cũng không có.

Dung Yên có hơi bất ngờ: “Mẹ, mẹ nói mở tiệc chúc mừng đỗ đại học thì con có thể hiểu, nhưng mà bổ sung hôn lễ là sao, lúc trước bọn con đã làm qua rồi mà.”

Mẹ Dung liếc mắt nhìn hai người một cái, sau đó tầm mắt đặt lên người con gái bà: “Mẹ với cha con chỉ có một đứa con gái là con, lúc con kết hôn hai chúng ta cũng không được tham dự, đây là điều tiếc nuối lớn nhất đời này, dù sao bây giờ chúng ta cũng không thiếu chút tiền này, hôn lễ tổ chức một lần nữa đâu có sao, với cả, hai đứa đã lãnh chứng chưa?”

Câu cuối cùng chẳng khác gì một đòn chí mạng.

Dung Yên ngơ ngẩn, bỗng nhiên cô nhớ tới…..Nguyên chủ với Tần Dã hình như chưa từng lãnh chứng, mà sau này khi cô tới thì cũng quên mất vụ này luôn.

Rụt rè liếc sang phía Tần Dã: “Xem ra, chúng ta còn chưa được tính là vợ chồng nhỉ.”

Cô vừa nói vậy thì lập tức đến lượt Tần Dã bối rối.

Ngay cả Tần Dư và Tần Mai không đi học nghe thấy cũng cảm thấy gấp gáp.

Nếu chị dâu với anh cả còn chưa được tính là vợ chồng thì không phải đồng nghĩa với việc bọn họ không có chị dâu hay sao?

Anh cả đang làm chuyện gì vậy chứ, chuyện quan trọng như vậy mà cũng quên cho được??

Tần Dã vội vàng nói: “Chúng ta chính là vợ chồng, hơn nữa lúc đó ở trong thôn cũng đã bái trời đất rồi, còn có người chứng kiến, chúng ta thật sự là vợ chồng mà….”

Lúc trước anh thật sự đã quên mất chuyện này.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 394


“Hiện tại chúng ta lập tức đi lãnh chứng!”

Đúng rồi, nhất định phải đi lấy giấy chứng nhận kết hôn về tay ngay lập tức.

Dung Yên nhìn người bên cạnh nóng vội, khóe miệng không khỏi co giật, người này đúng là không chịu nổi chọc ghẹo mà.

“Gấp cái gì chứ, hôm nay là chủ nhật, cho dù chúng ta đến đó thì người ta cũng không làm việc cho đâu. Để ngày mai rồi đi.”

Tần Dã:....

Hiện tại một khắc anh cũng không muốn chờ nữa.

Ở nông thôn dù sao đều là cái dạng này, đa phần mọi người sẽ không đi lãnh chứng, nhưng đã thành vợ chồng thì cũng không có chuyện bỏ nhau.

Nhưng ở trong thành thì đi lãnh chứng lại là chuyện hiển nhiên.

Một ngày còn chưa lãnh chứng…..Anh liền cảm thấy không an toàn.

Dung Văn Minh nhìn biểu tình của con rể, ông thở dài một hơi.

Nếu khẩn trương như vậy thì sao trước đó không đi sớm đi?

Cần gì phải chờ đến hiện tại?

“Vậy ngày mai hai đứa đi lãnh chứng đi! Đến lúc đó chúng ta quay về Bắc Kinh rồi mang hộ khẩu bên này đi luôn.”

“Được ạ.” Tần Dã không muốn đồng ý cũng không được, dù sao hôm nay phòng công chứng không làm việc, anh có đến đó cũng phí công.

“Mẹ, mọi người có thể bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi, bọn con tính 10 ngày sau chúng ta sẽ rời đi.”

“Được.” Thực ra mẹ Dung đã sớm dọn dẹp gần hết rồi, từ sau khi thi đại học xong là bà đã bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Dung Yên nhìn sang cặp song sinh Tần Dư và Tần Mai: “Hai đứa cũng thế, bắt đầu thu dọn đồ mà mình muốn mang theo đi, lần sau có quay về đây chắc cũng phải 1, 2 năm sau.”

Mà cũng có khả năng sẽ không bao giờ quay lại nữa, dù sao nơi này cũng không có cái gì cần lưu luyến.

Đương nhiên, nhà ở bên này sẽ tạm thời để đó không xử lý, chờ sau này lại nói. Hiện tại cứ để nhà ở đó thôi…..Bán đi chẳng được bao nhiêu tiền, mà chủ yếu là cũng chẳng có ai mua đứt được.

Tần Dư lập tức nói: “Chị, bọn em dọn xong rồi.”

Tần Mai cũng gật đầu: ”Của em cũng dọn xong rồi.”

Thực ra đồ của hai đứa nhỏ cũng không nhiều…..Có thì cũng là sau khi Dung Yên đến mua cho.

Thật đúng như những gì Dung Yên nghĩ, ngày hôm sau có một đám người kéo đến Tần gia.

Bọn họ đến lúc giữa trưa, mẹ Dung đang nấu cơm trong bếp, còn Tần Dư thì quét rác trong bếp.

Cửa lớn mở rộng.

“Xin hỏi đây là nhà của đồng chí Dung Yên sao?”

Tần Dư vừa thấy một đám người đứng ở cửa thì có hơi giật mình, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Đó là chị dâu của cháu, mọi người tìm chị ấy làm gì?”

Người đàn ông hỏi chuyện lập tức nói.

“Chào cháu, lần này đồng chí Dung Yên thi đại học có thành tích rất tốt, là trạng nguyên của tỉnh chúng ta, cho nên chúng tôi với lãnh đạo huyện đặc biệt đến đây trao khen thưởng cho cô ấy. Bạn nhỏ, cháu có thể gọi đồng chí Dung Yên ra đây không?”

Tần Dư vừa nghe thấy là người đến trao thưởng thì vội vàng ném chổi xuống đất, sau đó nhanh chóng nói: “Vậy mọi người chờ một chút, cháu đi gọi chị dâu.”

Cậu xoay người đang tính chạy vào nhà thì phát hiện chị dâu mình đã từ bên trong đi ra.

“Chị, mấy người này tìm chị.”

Đi ra không chỉ có Dung Yên mà còn có mấy người khác ở trong nhà nữa.

Mấy vị lãnh đạo lúc nhìn thấy Dung Yên xong thì trong mắt đều hiện lên sự kinh diễm.

Bọn họ không nghĩ tới vị Trạng Nguyên tỉnh này lớn lên còn xinh đẹp như vậy.

Người mở miệng là hiệu trưởng của trường cao trung, cũng là người duy nhất quen biết Dung Yên.

Vì thế liền cười với cô, bắt đầu giới thiệu: “Đồng chí Dung Yên, đây là lãnh đạo trong huyện….Còn đây là lãnh đạo thành phố, ngoài ra đại biểu của trường học chúng tôi cũng theo qua đây trao tiền thưởng cho cô.”

Dung Yên vô cùng bình tĩnh, chuyện này cô đã đoán trước rồi.

“Xin chào các vị lãnh đạo, cảm ơn mọi người đã đến đây, một đường vất vả! Mọi người mau vào trong nhà ngồi uống nước đi.”

Những người đó vội lắc đầu: “Không cần đâu, tôi là đại biểu thành phố, đây là 300 đồng tiền thưởng của thành phố trao tặng, chúc mừng đồng chí Dung Yên thi được vị trí tỉnh Trạng Nguyên”

Ông ấy lấy một bao tiền thưởng màu đỏ từ trong túi ra đưa tới trước mặt Dung Yên.

“Cảm ơn!” Dung Yên lịch sự nhận lấy.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 395


Lãnh đạo huyện thấy vậy cũng rút ra một phong bao đỏ thắm: “Dung Yên đồng chí, đây là 200 đồng tiền thưởng của trong huyện cho cô, chúc mừng cô thi đậu danh giáo, cũng chúc mừng cô có được thành tích tốt như vậy, giúp cho huyện mình vẻ vang.”

“Cảm ơn!” Dung Yên cũng không chậm chạp chút nào, vui vẻ nhận lấy.

Hiệu trưởng trường cao trung thấy bọn họ đã đưa đồ xong, cũng lấy phong bì của trường học ra.

“Dung Yên đồng học, đây là khen thưởng của trường dành cho cô, có 150 đồng tiền, chúc mừng cô trở thành Trạng Nguyên tỉnh.”

“Cảm ơn!” Dung Yẻn cũng nhận lấy.

Lần này cô thi một cái liền kiếm được 650 đồng tiền.

Tính theo giá của thời đại này thì quả là một số tiền lớn, thậm chí có thể nói là khổng lồ cũng không quá.

Hiệu trưởng Hoàng cười tủm tỉm lấy ra một phần khác: “Còn cái này là dành cho Tần Dã đồng học, chúc mừng cậu ấy đạt được vị trí thứ hai toàn tỉnh.”

Bên trong có 100 đồng tiền, ít hơn của hạng nhất một chút.

Tần Dã không ngờ anh cũng có phần.

“Cảm ơn, đưa cho vợ tôi là được.”

Hiệu trưởng Hoàng nghe thấy anh nói thế, liền đưa tiền cho Dung Yên.

Lãnh đạo thành phố còn chưa biết chuyện hai người hạng nhất và hạng hai này là vợ chồng.

Cho nên đã để riêng tiền thưởng của á khoa ra.

Tiền thưởng cũng ít hơn một chút, chỉ có 150 đồng tiền.

Còn trong huyện thì thưởng 100 đồng tiền.

Vì thế cái danh hạng hai của Tần Dã kiếm được 350 đồng tiền, so với Dung Yên thì kém gần một nửa.

Những người đó khen thưởng xong xuôi thì cũng không ở lại lâu, hàn huyên một lúc liền rời đi.

Bọn họ vừa đi, Tần Dư liền hưng phấn không nhịn được.

“Chị dâu, chị giỏi quá đi mất, thế mà lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.” Trời ơi, hóa ra đọc sách còn có cái tác dụng này.

600 đồng…..Đối với Tần Dư mà nói đó là số tiền khổng lồ cậu không thể với tới.

Dung Yên nhìn ánh mắt hưng phấn của cậu: “Vậy em cũng học hành cho tốt đi, về sau cũng thi được Trạng Nguyên.”

Tần Dư nghe thấy cô nói vậy, tươi cười trên mặt bỗng nhiên cứng lại.

“.....Em không được.” Ý thức được giọng điệu mình có hơi ủ rũ, vì thế lại vội vàng sửa lời: “Anh trai em giỏi như vậy cũng chỉ đạt được hạng hai, cho dù em có mọc thêm một cái đầu nữa thì cũng không được đâu.”

Về sau thi đại học cái gì chứ, cậu vẫn nên tham gia quân ngũ đi.

Tần Dã:....

“Ôi, hôm nay đúng là ngày vui mà, thế này đi, trưa nay mẹ nấu thêm vài món nữa chúc mừng nhé.” Trên mặt mẹ Dung tràn ngập ý cười.

Biết sao bây giờ, số tiền thưởng lớn quá trời.

Còn nhiều hơn cả tiền lương hai năm của thợ bậc một ở xưởng nữa.

Quả nhiên, tri thức chính là chìa khóa thay đổi vận mệnh…….Không phải có câu gì mà “trong sách có vinh hoa phú quý” sao, khung cảnh vừa nãy chính là minh chứng!

“Nếu đã nấu thêm mấy món nữa thì hay là cũng thêm chút rượu đi?” Dung Văn Minh thật ra có hơi thèm rượu, đã rất lâu rồi ông chưa được uống qua.

Mẹ Dung đang muốn trừng ông thì Dung Yên đã nói trước: “Ba, ở chỗ của con có một bình rượu thuốc, vừa mới lấy không bao lâu, giữa trưa ba uống cái này đi, nhưng chỉ được uống một chén nhỏ thôi.”

Dung Văn Minh nghe được lời này thì cảm thấy rất vui.

“Thật sao? Ba có thể uống một chén nhỏ sao?”

Vừa nãy ông chỉ là tùy ý nói, cũng không trông mong sẽ được mọi người đồng ý.

Dung Yên gật đầu: “Đương nhiên là thật rồi, con nói giỡn với ba làm gì?”

“Thật tốt quá, con gái ba đối với ba tốt nhất!” Dung Văn Minh cực kì vui sướng.

Dung Yên lập tức nói: “Ba là ba con, con không đối tốt với ba thì đối tốt với ai?”

Mẹ Dung bị hai cha con làm cho nổi da gà, trừng mắt nói:

“Tôi nói đủ rồi đấy…..Hai người sến sẩm quá rồi.”

Dung Văn Minh lập tức nói lại: “Tôi thấy nhất định là bà đang ghen ghét. Ghen ghét con gái đối xử tốt với tôi.”

Mẹ Dung:.....

Bà ghen ghét cái con khỉ.

Trực tiếp tặng qua một cái lườm không mấy thân thiện.

Sau đó đi vào bếp nấu cơm.

“Anh đi giúp mẹ.” Tần Dã đi theo vào bếp, anh không muốn để mẹ vợ nấu một mình…..rất vất vả.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 396


Nửa tiếng sau, một bàn lớn đồ ăn được bưng lên.

Dung Yên cầm theo nửa bình rượu thuốc với hai cái chén qua.

“Mẹ, mẹ cũng uống một chén đi, rượu thuốc này rất tốt với cơ thể.”

Mẹ Dung vốn không muốn uống, nhưng chén rượu con gái đưa tới vô cùng thơm, làm bà không từ chối nổi.

“Không phải con nói đây là rượu thuốc sao? Sao không có mùi thuốc?”

Giống như những loại khác thì sẽ có mùi thuốc cực kì nồng.

Dung Yên: “Con thả thêm mấy loại dược liệu quý, sau đó xử lý qua một chút, cho nên mùi sẽ không nồng lắm, nhưng mà vẫn có thể cảm nhận được, mẹ thử nhấm nháp kĩ một chút là sẽ thấy.”

Dung Văn Minh có một chút gấp không chờ nổi cẩm lấy chén, một ngụm hết sạch, sau đó hai mắt sáng ngời.

“Rượu thuốc này uống ngon thật đấy.”

Chẳng kém gì mấy loại rượu bình thường ông ấy uống.

Cùng lúc đó, ở Kinh thị, Tần gia.

“Thế nào? Chúng nó thi thế nào?” Ông Tần vội vàng hỏi.

Từ lúc biết chuyện cháu trai với cháu dâu thi đại học, ông vẫn luôn chú ý đến thành tích của hai người.

Ông đương nhiên là hy vọng họ có thể thi đậu đại học ở Kinh thị, như vậy người một nhà đều có thể chuyển đến đây, mấy đứa cháu trai cháu gái cũng có thể về nhà.

Tần Chân nhìn bộ dáng sốt ruột của lão gia tử, trên mặt đều là tươi cười: “Bọn họ thi vô cùng tốt, một người là Trạng Nguyên tỉnh, một người thi được hạng hai.”

Ông Tần nghe vậy, phản ứng đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó vội vàng hỏi lại: “Cháu nói thật sao?”

Tần Chân gật đầu: “Đúng vậy.”

Ông Tẩn nghe thấy đáp án khẳng định của anh liền kích động cười to: “Thật tốt quá, ông biết ngay là cháu trai ông giỏi nhất mà, không ngờ thằng bé có thể thi được thành tích tốt như vậy, thật là tổ tông hiển linh…..Trạng Nguyên tỉnh, đấy cũng không phải vị trí người bình thường có thể đạt được đâu, chờ sau khi bọn họ đến đây thì chúng ta phải ăn mừng một bữa mới được, để cho tất cả mọi người đều biết ông có một đứa cháu trai và cháu dâu ưu tú đến như vậy!”

Ông hai Tần cũng kích động gật đầu: “Đúng vậy, phải chúc mừng thật tốt, hay là chúng ta đi tiệm cơm quốc doanh đặt bàn đi, thứ nhất là để chúc mừng chúng nó…..Thứ hai là để chúng nó chính thức nhận tổ quy tông.”

Có con cháu ưu tú như vậy, Tần gia bọn họ cũng coi như là không có xuống dốc.

“Giỏi thật đấy!” Tần Hướng Nam cũng thấy vui thay cho đứa cháu trai này, xem ra hai vợ chồng son chúng nó đều là người vô cùng thông minh.

“Cũng không biết bao giờ bọn họ đến đây, chắc cũng nhanh thôi…..Bây giờ thì bác cả không cần lo lắng Tần Dã không về kinh rồi.” Tần Hướng Bắc ha ha cười nói.

Tần Chân:....

Nhìn bộ dáng vui mừng của những người này, anh không khỏi có chút há hốc mồm.

Sao bây giờ tất cả đều đang thảo luận chuyện em họ anh thi được Trạng Nguyên tỉnh rồi? Là tại anh nói không rõ ràng sao? Nếu không sao lại có hiểu lầm lớn như vậy?

Vì thế vội vàng hô to một câu: “Mọi người chờ một chút, sai rồi, hiểu sai rồi….”

Tần Hướng Nam trừng mắt với con trai nhà mình: “Cái gì sai rồi? Nói chuyện ấp a ấp úng, mau nói rõ ràng cho cha!”

Tần Chân không muốn để bọn họ hiểu lầm, vì thế nhanh chóng giải thích: “Người thi được Trạng Nguyên tỉnh không phải là em họ…..Mà là vợ của em họ. Tần Dã mới là người thi đạt hạng hai, em ấy là chuyên ngành kinh tế của đại học Bắc Đại, còn em dâu là chuyên ngành y của đại học Bắc Đại”

Người Tần gia:....

Chà, vị cháu dâu chưa được gặp kia đúng là lợi hại.

“Quả nhiên, phụ nữ không hề thua kém đàn ông, thi tốt lắm, thi tốt lắm!” Ông Tần nhanh chóng phản ứng lại, không chút keo kiệt khen ngợi.

Những người khác cũng có hơi xấu hổ, nhưng sau đó liền đổi giọng khen cực kì nhanh.

Chỉ có Tần Hướng Nam hung tợn trừng mắt với đứa con trai không đáng tin cậy của nhà mình: Nhìn bản lĩnh của con xem, đến lời cũng nói không rõ.

Sau đó ông bảo: “Hay là ngày mai đi gửi một cái điện báo đi, hỏi xem khi nào họ sẽ trở về?”

Tần Chân vội vàng nói: “Con thấy không cần đâu, bọn họ chắc chắn đã sớm tính được thành tích của mình như thế nào rồi, nhất định sẽ sớm lên lịch trở về, bây giờ nếu chúng ta gửi điện báo qua, có khi điện báo chưa gửi đến mà họ đã lên đường rồi.”

Ông Tần suy nghĩ rồi nói: “Vậy thì không gửi nữa, nhưng mà tranh thủ sửa lại nhà bên này đi, để bọn họ đến một cái liền có thể ở ngay.”

Lão gia tử chỉ hận không thể nhìn thấy mấy đứa cháu của mình ngay lập tức, nhưng bây giờ cho dù ông sốt ruột thì cũng không còn cách nào, cháu trai cả rốt cuộc không phải lớn lên ở bên cạnh, chung quy vẫn sẽ có xa cách, nếu không dưới tình huống như vậy thì nhất định cháu trai sẽ phát điện báo qua nói trước với ông ấy.

Ngay sau đó lão gia tử lại tự an ủi chính mình, không sao, ngày tháng còn dài, người một nhà ở chung với nhau, m.á.u mủ tình thâm…..Sớm muộn cũng sẽ có tình cảm thôi.

Bên này, 10 ngày chậm rãi trôi qua, Tần Dã đã mua được vé xe lửa.

Lúc anh mang mấy cái vé xe về nhà, Dung Văn Minh có nhìn xem, lập tức kinh ngạc: “Đây là phiếu giường mềm?”

Loại phiếu giường mềm này không hề dễ mua đâu.

Dường như Tần Dã nghe thấy nghi hoặc của cha vợ, lập tức giải thích: “Cha, đây là do lần trước con gặp Lục đội, anh ấy biết chúng ta muốn đến Kinh thị cho nên đã giúp con mua phiếu này.”

Nếu để tự anh đi mua khẳng định sẽ không mua được, cho nên lúc ấy Lục đội nói để anh ấy giúp thì anh đã không từ chối.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 397


Dung Văn Minh lập tức hỏi: “Đã trả tiền vé cho cậu ấy chưa?” Vé xe giường mềm cũng không rẻ, mà ở đây có tận 6 cái vé xe.

Tần Dã gật đầu: “Đã trả rồi.”

“Vậy thì tốt.” Dung Văn Minh cũng không muốn đi chiếm tiện nghi của người khác, rốt cuộc tiền của người ta cũng không phải đi nhặt ngoài đường.

Tiền lương của đồng chí công an cũng chỉ có từng đó, tiêu tốn nhiều như vậy thì ông thật sự không đành lòng.

Mẹ Dung cũng nhìn vé xe lửa, bà nói: “Ngày mai 8 giờ là xe sẽ bắt đầu khởi hành, vậy tối nay cả nhà ngủ sớm một chút, mai còn dậy sớm để đi.”

“Cũng được.” Cả nhà bọn họ bây giờ đã lên phòng ở trấn trên ở, một chút hành lý thì để ở đây, còn lại thì được Tần Dã mang đến bưu điện gửi vận chuyển.

Còn xe đạp…..Để ở nơi này thì không được, bọn họ lại không tính bán xe đi, cho nên Dung Yên liền lén lút âm thầm thu xe vào trong không gian.

Không chỉ có mỗi cái này, mà cô còn tính ngày mai sẽ ra khỏi phòng cuối cùng, sau đó đem mấy đồ vật để bên ngoài cũng thu vào không gian nốt.

Mỗi người lần lượt quay về phòng của mình.

Ngày hôm sau, lúc Dung Yên rời giường thì phát hiện cô là người dậy muộn nhất ở trong nhà.

“Bây giờ mới 6 giờ, mọi người dậy sớm như vậy làm gì? 8 giờ xe lửa chạy, 7 rưỡi chúng ta xuất phát là được.”

Mẹ Dung nghe con gái nhà mình nói thế thì không khỏi trợn mắt trắng.

“Chúng ta đi rồi, không cần dọn dẹp lại nơi này một chút sao? Con mau đi rửa mặt đi, cơm sáng đang chờ đấy, ăn xong thì để mẹ dọn lại cái nhà bếp lần cuối.”

Dung Yên nhún vai, được rồi, mẹ có lý.

Cô đi rửa mặt đánh răng, sau đó thì ăn cơm sáng.

Mẹ Dung thấy cả nhà đã dùng bữa xong thì nói: “Còn một ít thời gian thì mỗi người tự kiểm tra lại hành lý đi, xem có bị rơi cái gì không.”

Mọi người đồng loạt lên tiếng.

7 giờ rưỡi, cả nhà cùng nhau xuất phát.

“Đi thôi.” Dung Văn Minh thực sự rất vui mừng, bất tri bất giác mà ông đã ở đây lâu như vậy rồi, bây giờ tự nhiên có chút cảm giác nhớ nhà.

Tần Dã tỏ vẻ bọn họ đi trước đi, anh sẽ ở lại khóa cửa.

Dung Yên đi theo đằng sau, nhân lúc đám người không chú ý liền nhanh chóng quay lại sân, sau đó đem rất nhiều đồ vật thu vào trong không gian.

Người một nhà đi tới ga tàu.

Bọn họ đứng chờ một lúc thì xe lửa đến.

Chờ sau khi tất cả lên xe xong, mẹ Dung vui vẻ nói: “Giường mềm này tốt thật đấy! Quả nhiên đồ quý thì nhiều tiền, đúng là có đạo lý mà.”

.....

“Cuối cùng cũng đến trạm rồi.” Mẹ Dung nhìn thấy tàu hỏa vào trạm dừng lại, nụ cười trên mặt bà ấy không ngừng lại, “Lần này khỏe hơn lần trước nhiều.”

Dung Văn Minh cười nói: “Lần trước sức khỏe của tôi không tốt, lần này về nhà đương nhiên khác rồi.”

Ai có thể tưởng tượng được rằng một người sắp chết…… còn có thể sống khỏe mạnh chứ?

“Đừng nhiều lời, đi thôi! Chúng ta mau xuống tàu hỏa về nhà.” Mẹ Dung có chút vội vàng.

Bọn họ ở đại đội Tần gia hơn nửa năm, nhà bọn họ chắc chắn đã tích tụ rất nhiều bụi bặm, phải nhanh chóng về dọn dẹp lại mới được.

Nếu không, tối nay cả nhà bọn họ sẽ không có chỗ nào để ngủ.

Dung Văn Minh nhìn ra được vợ ông ấy đang sốt ruột, ông ấy không nói thêm gì nữa, chuẩn bị lấy túi đồ.

“Cha, để con lấy được rồi.” Tần Dã lập tức đi lấy.

Sức lực của anh khá lớn, cho nên không cần để cha vợ động tay vào.

Sao Dung Văn Minh có thể có thể để anh xách đồ một mình được, chỉ có cha vợ và con rể bọn họ là đàn ông trưởng thành.

“Con cầm mấy cái kia đi, cha cầm mấy cái này.”

Mẹ Dung cũng lên tiếng, “Tiểu Tần, đừng giành nữa, để cha con xách một ít đồ đi con.”

Tần Dã thấy mẹ vợ cũng nói như vậy, cho nên liền cầm lấy những túi đồ vừa lớn vừa nặng, còn treo thêm mấy cái túi ở trên người.

Anh đi đầu tiên…… Xem như mở đường.

Mẹ Dung theo sát phía sau, sau lưng bà ấy lại là Tần Dư…… Còn Dung Yên thì lại để Tần Mai đi trước mặt cô.

Cả nhà bọn họ ra khỏi ga xe lửa, vẫn rất khiến người khác chú ý, không nói dung mạo của Dung Yên, chính là cặp song sinh này, cũng khá gây sự chú ý.

Hơn nửa năm trôi qua, lúc đầu hai anh em Tần Dư vô cùng gầy gò, còn bây giờ đã có ngũ quan xinh đẹp.

Sau khi rời ga, mẹ Dung lập tức hỏi: “Bây giờ chúng ta về nhà thế nào đây? Ngồi xe buýt à?”

Dung Văn Minh đang muốn trả lời, đúng lúc này, một giọng nói vang lên cách đó không xa, “Tần Dã, em dâu, xem nơi này……”

Mọi người nghe thấy giọng nói, đều nhìn về phía phát ra giọng nói, sau đó liền nhìn thấy Tần Chân.

“Đây không phải là anh họ của Tiểu Tần sao? Sao cậu ấy lại đến đây chứ? Không đúng, sao cậu ấy biết hôm nay chúng ta về Bắc Kinh?" Mẹ Dung kinh ngạc.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 398


Lúc này, Tần Chân đã chạy đến trước mặt bọn họ, anh ấy nhìn thoáng qua Tần Dã và Dung Yên trước.

Sau đó anh ấy nói với vợ chồng Dung Văn Minh rằng: “Chú Dung, thím Dung, lên xe của cháu đi! Cháu đưa mọi người về nhà.”

Mẹ Dung vẫn hỏi ra miệng: “Sao con biết hôm nay nhà chú thím về?”

Nụ cười của Tần Chân càng sâu, “Cháu có một người chiến hữu bên đó, cháu vốn muốn nhờ cậu ấy đi hỏi mọi người bao giờ thì đến đây, không ngờ lúc cậu ấy đến tìm mọi người thì phát hiện mọi người đã lên tàu hỏa rồi, cho nên cháu đã kiểm tra lịch tàu hỏa, biết được hôm nay mọi người sẽ đến nơi.”

“Đi thôi! Thím Dung, mọi người lên xe đi, cháu chở mọi người về trước nhé.”

Ban đầu, ý của ông nội cả là đưa mọi người về nhà ông ấy trước, nhưng cân nhắc đến chuyện cha mẹ vợ của Tần Dã sẽ không đồng ý, cho nên ông ấy từ bỏ ý định này, bảo Tần Chân chở bọn họ về nhà họ Dung trước.

Mẹ Dung không thể quyết định được, bà ấy nhìn Tần Dã.

Tần Dã lập tức nói: “Mẹ, vậy thì chúng ta lên xe đi.”

Mẹ Dung vừa nghe con rể đồng ý, liền mỉm cười nói với Tần Chân: “Ôi, được thôi, làm phiền cháu rồi.”

Nụ cười trên mặt Tần Chân càng thêm xán lạn: “Chúng ta đều là người một nhà, nói gì mà phiền phức với không phiền phức chứ.”

Cả nhà bọn họ đi về phía xe ô tô, lúc này mới phát hiện ra có tận hai chiếc.

“Cháu mượn bạn một chiếc xe, chú Dung và thím Dung, hai người ngồi chiếc xe này đi.”

Mẹ Dung:……

Ôi trời, điều kiện gì vậy chứ! Vậy mà lại mượn được tận hai chiếc xe ô tô.

Xem ra, gia thế nhà này không vừa đâu.

“Tiểu Dư, cháu ngồi chung với chú thím đi, Tiểu Mai ngồi chung với anh cả và chị dâu cả của cháu.”

Mẹ Dung phân chia như vậy, Tần Mai và Tần Dư đều đồng ý.

Tần Mai chỉ ước gì được ở bên cạnh chị dâu cả mọi lúc mọi nơi thôi.

Đây là thành phố lớn sao? Nhìn thôi cũng khiến người ta rất sợ hãi.

Cô bé sợ rằng lỡ như bản thân không cẩn thận thì sẽ đi lạc.

Sau khi cả nhà Tần Dã ngồi lên xe, xe chạy về phía địa chỉ mà Dung Văn Minh nói……

Nửa giờ sau, hai chiếc xe đậu trước cửa nhà họ Dung.

Chuyện này khiến những người hàng xóm của nhà họ Dung ngạc nhiên tới rơi cả cằm.

Bởi vì hôm nay là chủ nhật, trùng hợp lại là thời gian ăn trưa, cho nên rất nhiều người sống trong con hẻm này đều đang ở nhà!

Bọn họ trợn mắt há hốc mồm nhìn người nhà họ Dung lấy bao lớn, bao nhỏ từ trên hai chiếc xe ô tô xuống, bọn họ vô cùng ngạc nhiên.

Tần Chân nhìn thấy bọn họ đã xách hết đồ đạc xuống xe, liền mỉm cười nói với vợ chồng Dung Văn Minh:

“Chú Dung, thím Dung, nếu về nhà rồi, vậy thì chúng cháu về trước đây”

Mẹ Dung vừa nghe bọn họ nói phải về, vội vàng nói rằng: “Gấp gì chứ? Lát nữa chúng ta cùng nhau……”

Bà ấy vốn định nói cùng ăn một bữa cơm ở nhà, nhưng cân nhắc đến chuyện bọn họ không ở đây nửa năm, chắc chắn sẽ có rất nhiều tro bụi, sao có thể nấu cơm được, vì thế liền sửa miệng:

“Chúng ta cùng nhau đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa rồi hẵng về.”

Tần Chân Biết bọn họ về nhà còn có nhiều việc cần làm, sao có thể ở lại ăn cơm được chứ.

“Thím Dung, đợi lần sau đi, lần sau cả nhà chúng ta cùng ăn bữa cơm nhé.”

Mẹ Dung còn muốn lịch sự giữ lại, lúc này Tần Dã mở miệng: “Vậy được, cảm ơn!”

Khi Tần Chân nghe thấy hai chữ cảm ơn này, anh ấy thiếu chút nữa đã trợn trắng mắt: “Sau khi ổn định chỗ ở xong thì em dẫn em dâu và hai anh em Tần Dư về nhà đi, ông nội cả đang ngóng trông ngày đêm đó.”

Tần Dã gật đầu: “Được.”

Tần Chân được đáp án vừa lòng, cho nên tạm biệt mọi người, sau đó Tần Chân và bạn anh ấy cùng lái xe rời đi.

Hai chiếc xe vừa mới rời đi thì những người hàng xóm láng giềng cũ đã nhanh chóng vây quanh bọn họ.

“Lão Dung, đây là con rể của ông à?”

Dung Văn Minh cười gật đầu, “Đúng vậy, đây là con rể của tôi, Tần Dã, còn có Tiểu Dư, chắc là mọi người vẫn còn nhớ rõ thằng bé nhỉ, dù sao thì lần trước Tiểu Dư cũng từng đến đây rồi, ngoài ra đây là Tiểu Mai. Lần này, con gái và con rể của tôi đều thi đậu đại học Kinh Đại, cho nên mới về đây trước.”

Hàng xóm láng giềng: “……”

Bọn họ vô cùng ngạc nhiên.

Không phải là người nông dân chân đất sao? Sao mới chớp mắt đã trở thành sinh viên đại học, hơn nữa nhìn dung mạo và phong thái của cậu ấy đi…… Đâu có giống người nhà quê chân lấm tay bùn chứ?

Nhưng mà có người cảm thấy kinh ngạc vì Dung Văn Minh hơn, “Lão Dung, sức khỏe của ông thoạt nhìn rất tốt! Ông đi đâu chữa bệnh đó?”

Có một người nói như vậy, ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Dung Văn Minh.

Lúc này, họ mới chú ý đến khuôn mặt của Dung Văn Minh…… Đâu còn dáng vẻ sắp c.h.ế.t nữa chứ.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 399


Với khuôn mặt hồng hào như vậy, nhìn còn trẻ ra mấy tuổi, nếu nói ông ấy sống đến bảy mươi, tám mươi tuổi cũng sẽ có người tin.

Dung Văn Minh hàm hồ gật đầu, “Tôi về nông thôn dưỡng bệnh.”

Lúc trước khi đi, sức khỏe của ông ấy thế nào…… Thật ra mọi người cũng không quan tâm nhiều, chỉ biết rằng người vốn chỉ còn sống thêm được mấy ngày, bây giờ vẫn còn sống là được rồi.

Thậm chí có người còn đồn đoán rằng lão Dung muốn ở bên con gái mình trong những ngày cuối cùng, có thể lần này đi rồi thì sẽ được chôn cất ở nơi đất khách quê người.

Lại không ngờ ông ấy đã trở về, hơn nữa khi trở về sức khỏe còn rất tốt nữa.

“Trời ạ! Tôi cảm thấy giống như ông đã ăn linh đan diệu dược vậy đó.”

“Tâm tình tốt nên bệnh tình cũng khá lên vài phần.” Dung Văn Minh mỉm cười.

Ông ấy không thể nào nói với mọi người rằng y thuật của con gái rất tốt, giúp ông ấy giành giật được mạng sống!

Mẹ Dung ứng phó mấy người hàng xóm này xong thì bà ấy nhanh chóng thoái thác nói: “Không nói chuyện nữa, hơn nửa năm tôi không về nhà rồi, cả nhà đều đầy bụi, phải nhanh chóng dọn dẹp.”

Bà ấy vừa nói như vậy thì mọi người cũng không tiện kéo bà ấy nói chuyện nữa.

Mẹ Dung nhanh chóng lấy chìa khóa ra mở cửa.

Tần Dã, Tần Dư và Tần Mai vội vàng đi vào nhà.

Mẹ Dung nhìn sân nhà mọc đầy cỏ dại, không khỏi cảm khái một chút: “Nhà nhất định phải có người ở mới được, nếu không có người ở, các con xem đi, sẽ trở thành như vậy.”

Tần Dư rất tích cực, “Thím, con giúp thím quét dọn nhé, chỗ này cứ giao cho con đi!”

Dù sao cậu ấy cũng đã ở đây mấy ngày, cho nên nên khá quen thuộc với nơi này.

“Không cần đâu, cháu cứ đi quét dọn căn phòng cháu muốn ở trước đi, còn có Yên Yên, con dẫn Tiểu Mai đi xem phòng của con bé đi. Mấy chỗ dưới nhà không cần mấy đứa dọn đâu, mấy đứa tự mình dọn dẹp phòng của mình là được rồi.”

Dung Yên không nóng vội mà nói rằng: “Mẹ, gấp cái gì? Mẹ không đói sao? Cho dù mẹ không đói thì tụi con cũng đói, chúng ta ra ngoài ăn cơm trước đi, ăn no rồi thì về nhà mới có sức làm việc.”

Lúc này, Dung Văn Minh vừa thoát khỏi vòng vây của hàng xóm láng giềng xung quang, ông ấy tình cờ nghe được những lời này, vội vàng nói rằng: “Con gái nói đúng đó, chúng ta có thời gian cả buổi chiều mà, đi ăn cơm trước rồi hẵng về dọn dẹp.”

Mẹ Dung suy nghĩ một lúc: “Được rồi, vậy mọi người cứ đi ăn đi! Mẹ không đi đâu…… Lát nữa mọi người mua một phần về cho mẹ là được rồi, mẹ ăn gì cũng được.”

Dung Yên: “Chúng ta cũng không vội một lát này đâu, cả nhà cùng nhau đi.”

“Không đi, con mua về cho mẹ.” Mẹ Dung nhìn cỏ dại mọc um tùm và bụi bặm trong nhà, bà ấy không muốn đi đâu cả, chỉ muốn nhanh chóng dọn dẹp.

Dung Văn Minh là người hiểu vợ ông ấy nhất.

“Yên Yên, nếu mẹ con không muốn đi, vậy thì cứ nghe theo ý mẹ con đi! Chúng ta đi ăn cơm trước, lát nữa chúng ta đem một phần cơm về cho mẹ con là được rồi.”

“Vậy được rồi! Chúng ta đi trước.” Dung Yên cũng không lãng phí thời gian.

Thật ra cô muốn đi tắm trước rồi làm gì thì làm, dù sao cũng đã ngồi tàu lửa ba ngày, thật sự có chút bụi bặm trên người.

Nhưng cô nghe thấy bụng của Tần Dư và Tần Mai réo lên, cho nên quyết định ăn cơm trước rồi tính sau.

Ba anh em nhà họ Tần hoàn toàn không có suy nghĩ độc lập, bọn họ đều nghe theo Dung Yên.

Cho nên, khi hai cha con cô quyết định đi ăn cơm trước, bọn họ càng không có ý kiến.

Lúc bọn họ chuẩn bị đi ra ngoài, thím Kim ở nhà bên cạnh bước vào sân.

Thấy bọn họ muốn ra ngoài, bà ấy vội vàng hỏi: “Mọi người muốn đi đâu vậy?”

Dung Văn Minh lập tức giải thích: “Nhà tôi định ra ngoài ăn bữa cơm……”

Thím Kim nghe vậy lập tức nói: “Ra ngoài ăn làm gì chứ? Đắt muốn chết, cả nhà đến nhà tôi ăn cơm đi, lát nữa, tôi sẽ nấu mì sợi cho mọi người ăn nhé.”

“Không cần đâu……” Dung Văn Minh còn chưa nói xong lời từ chối, đã bị thím Kim cắt ngang, “Chúng ta đều là hàng xóm lâu năm, còn so đo mấy chuyện này sao? Nếu như thấy ngại, cùng lắm thì lần sau mời nhà tôi đến nhà ông ăn một bữa là được rồi.”

Dung Văn Minh thấy không thể từ chối được, đành phải nhờ vợ giúp đỡ.

Mẹ Dung lập tức đi ra ngoài, “Để bọn họ ra ngoài ăn đi, tiện thể đi dạo quanh chỗ này.”

Thím Kim thấy bọn họ thật sự không muốn, cũng nghĩ rằng con rể mới có lẽ cũng ngại ngùng, cho nên không thuyết phục bọn họ nữa.

“Vậy được rồi! Nhưng mà, mắt nhìn của Yên Yên tốt thật đó! Chồng con bé thật sự rất đẹp trai.”

Tần Dã:……

Anh nên lộ vẻ mặt nào đây?

Cũng may mẹ Dung ra hiệu bọn họ mau đi đi, vì vậy Tần Dã chỉ khẽ gật đầu với người thím nhiệt tình này, cũng xem như là đã chào hỏi.

Cả nhà bước ra ngoài.

Khi bọn họ đi ngang qua con hẻm nhỏ, vẫn khiến mọi người chú ý nhìn.

Tần Dư không thấy sao cả!

Bởi vì lần trước cậu ấy đến đây, đi ra đi vào cũng bị mọi người nhìn.
 
Back
Top Dưới