Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 260


“Thím, chúng con không đói bụng.” Hai anh em đồng thanh, sau khi nói xong, bọn chúng liền vào nhà làm bài tập.

Nửa giờ sau Tần Dã mới trở về, bởi vì nghĩ tới trong nhà có người chờ anh, vì thế anh cũng không trở về quá trễ.

Mẹ Dung nhìn thấy anh vừa về nhà, lập tức kêu cặp song sinh kia ra ăn cơm.

Sau khi ăn xong, mẹ Dung từ chối sự giúp đỡ của hai anh em, “Các con đi làm bài tập đọc sách là được, chút chén đũa này thím làm là được rồi.”

Ngay cả Tần Dã muốn bước tới giúp đỡ cũng bị mẹ Dung đuổi đi, “Con đi ngủ sớm một chút, chỗ này sao có thể còn để con làm.”

Bà ấy ở nhà rảnh rỗi, còn để người làm việc nặng về nhà rửa chén.

Vậy thì bà ấy đúng là không phải người.

Tần Dã bị đẩy ra khỏi bếp, cũng không còn cách nào.

Tuy nhiên, anh nghĩ đến một nơi để đi, anh cầm d.a.o chẻ củi đi lên núi.

Đợi Dung Yên ra tới thì đã không nhìn thấy người.

Tần Dã cảm thấy may mắn cũng không phải mình tùy tiện đoán bừa, bởi vì vận may của anh thật sự tốt.

Nếu không, anh mới lên núi không bao lâu đã gặp một con lợn rừng, lúc này, anh cũng không bị con lợn rừng làm bị thương, hơn nữa đã nhanh chóng đánh c.h.ế.t lợn rừng.

Sức lực anh vốn đã lớn, vì thế anh có thể khiêng300 cân lợn rừng này về.

Lúc này, mẹ Dung vẫn chưa ngủ, bà ấy đang chuẩn bị nhào bột, định buổi tối sẽ hấp chín bánh bao, bởi vì sức ăn của con rể thật sự rất lớn.

Sau khi nghe được tiếng mở cửa bên ngoài, bà ấy liền đi ra ngoài.

Khi nhìn thấy con rể khiêng một con lợn rừng lớn thì cả người bà ấy hoảng sợ.

“Tiểu Tần, con đây…… Một mình con đánh c.h.ế.t sao?” Ôi ông trời ơi.

“Đúng vậy, mẹ, mẹ đóng cửa trước đi.”

Tần Dã vừa nói câu này, mẹ Dung đã nhanh chóng bình tĩnh lại.

Vội vàng đi đóng cửa, trước khi bà ấy đóng cửa còn cố ý nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy bên ngoài trời mùa đông tối mịt không có ai, thì thở phào một hơi.

Phải biết rằng thời buổi này những thứ lớn như vậy…… Nếu như bị người ta nhìn thấy thì chắc chắn phải nộp cho thôn.

Con rể bà ấy cực khổ mệt nhọc săn được, sao lại phải giao cho người của thôn? Chỉ để nghe họ nói tốt một câu?

Vậy dẹp đi!

Dung Yên và những người khác nghe thấy tiếng động đi ra.

Khi nhìn thấy con lợn rừng lớn trong sân, mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Đặc biệt là Tần Dư, “Anh cả, anh thật là tài giỏi!”

Trong mắt cậu ấy tràn đầy phấn khích.

“Tắm rửa trước đi, ngày mai lại nghĩ cách bán.” Mẹ Dung cảm thấy người trong nhà không thể ăn hết nhiều thịt như vậy.

Tần Dã vốn dự định bán đi, thịt lợn rừng có hơi dai, không ngon bằng lợn nhà.

Đương nhiên, nguyên nhân là mấy ngày nay họ sống quá tốt.

Nếu là trước kia, đừng nói thịt lợn rừng, hễ là thứ gì có dính chút dầu, cho dù là dính đất thì họ cũng cảm thấy rất thơm.

“Vợ……”

Khi nhìn đến ánh mắt của Dung Yên, biểu cảm của Tần Dã lại có chút khác thường, anh rất sợ vợ anh nổi giận.

“Mau đi tắm rửa rồi ngủ sớm một chút.” Ngược lại Dung Yên không nói gì, dù sao giá trị thể lực của Tần Dã cũng khá cao.

Nếu anh cảm thấy thu nhập này tốt, như vậy anh cũng sẽ cảm thấy thoải mái.

Huống chi, ai có thể từ chối khoản thu nhập bất ngờ chứ?

“A, được.” Tần Dã vừa nói xong, Dung Yên lại nói thêm một câu, “Em tìm quần áo cho anh tắm rửa.” Nói xong đã xoay người.

Còn Tần Dã vẫn đứng lại tại chỗ, dù sao mùi trên người anh đúng là khó ngửi.

Quay đầu nhìn về phía Tần Dư còn đang hưng phấn, “Em còn không mau đi ngủ đi?”

Tần Dư thấy biểu cảm hung dữ của anh cả, đành phải có chút không nỡ nhìn thoáng qua con lợn rừng đó, “Dạ”

Sau đó trở về phòng đi ngủ.

Vợ chồng Dung Văn Minh ngày càng hài lòng với người con rể Tần Dã này.

Họ chưa từng gặp người nào siêng năng như vậy.

Ban ngày làm việc mệt nhọc, buổi tối còn phải lên núi đi săn, không thể không nói, người con rể này vẫn rất có bản lĩnh.

“Buổi tối đi ngủ sớm một chút.” Dung Văn Minh điềm đạm nói một câu.

Điều này khiến cho Tần Dã được yêu thương mà sợ hãi, phải biết rằng người cha vợ này khi nói chuyện luôn rất lạnh nhạt.

Anh vốn nghĩ rằng cha vợ không hài lòng với người con rể là anh, dù sao trước mắt anh còn không thể mang lại cuộc sống tốt hơn cho vợ anh.

“Con lên núi lần này chắc đói bụng rồi, mẹ làm chút gì đó cho con ăn.” Cũng không đợi Tần Dã nói lời từ chối, mẹ Dung đã nhanh chóng đi vào nhà bếp.

Bà ấy không làm gì khác, chỉ luộc ba cái trứng nấu nước đường, thứ này rất bổ dưỡng.

Đợi Tần Dã tắm rửa xong, trứng nước đường cũng đã nguội đi một chút, “Tiểu Tần, mau tới đây ăn đi.”

Tần Dã vừa nghe thấy, đành phải đi qua, “Mẹ, cảm ơn!”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 261


“Có gì phải cảm ơn, sau này người cùng một nhà đừng nói như vậy.” Ánh mắt của mẹ Dung thật sự yêu thương, “Mau ăn đi, nhiệt độ vừa phải, nguội nữa mùi vị không ngon.”

Sau đó mẹ Dung lại cố ý dặn dò một câu: “Đúng rồi, cũng không cần để lại cho Yên Yên ăn, buổi tối sau khi nó đánh răng xong, sẽ không ăn thêm gì.”

Tần Dã biết vợ anh đúng là như vậy, vì thế anh gật đầu.

Hai ba hơi đã ăn hết trứng trong nước đường.

Sau khi dọn dẹp một chút, anh liền về phòng.

“Vợ.”

Dung Yên nhìn anh một cái, ý bảo anh nhìn lên trên giường đất, “Đây là quần áo mới hôm nay em mua cho anh, lúc ban ngày quên lấy ra.”

Thật ra chính là buổi tối nhân lúc anh không có ở đây, cô mua ở siêu thị.

Tần Dã nhìn quần áo mới kia, lập tức vô cùng cảm động……

Đừng hỏi nhiều, hỏi một câu sẽ xúc động.

Sau đó người quá sức phấn khích nên đêm nay cũng phải trả giá rất nhiều, ít nhất khiến Dung Yên hai ba giờ sáng mới ngủ được.

Cũng may đây là họ ngủ ở giường đất, không phải loại giường gỗ có tiếng cọt kẹt.

Hơn nữa phòng này cũng cách hai căn phòng khác một gian.

Ngay cả khi tiếng động không quá lớn thì người khác cũng không thể nghe thấy.

Nếu không, chắc Dung Yên sẽ cảm thấy mình sẽ sống không còn gì luyến tiếc

Cho đến lúc bốn giờ rưỡi, Dung Yên lại bị tiếng sột soạt đánh thức, cô còn chưa mở mắt đã cảm nhận thấy người bên cạnh không còn ở đó nữa.

Sau đó cô liền mở mắt, phòng tối đen, bóng đen đó…… Nếu không phải Dung Yên có thị lực tốt đã không thể nhìn thấy.

“Anh muốn đi chợ đen à?” Thể lực của người này đúng là tốt, ngủ còn chưa được hai tiếng đúng không?

Tần Dã không ngờ lại đánh thức vợ của anh, vốn dĩ anh còn nghĩ động tác của mình đã đủ nhẹ!

“Đúng vậy, bán con lợn rừng này ở chợ đen đi. Thời gian còn sớm, em ngủ trước đi.”

“Đợi một chút, anh tính đi như thế nào? Không phải cứ như vậy mà vác đi chứ?” Dung Yên trực tiếp dứt khoát mở đèn.

Điện trong thôn đều được lắp đặt cho từng nhà trước mùng tám tết, chỉ là bởi vì Tần Dã ở quá xa, hai ngày trước mới kéo dây điện xong.

Tần Dã:……

Anh quyết định như vậy.

“Vợ, em yên tâm, anh không mệt, chút trọng lượng này, anh có thể.”

Trước kia không phải kỹ thuật anh không tốt, chỉ đơn thuần là vận may không tốt, đừng nói là lợn rừng, muốn săn một con vật nhỏ cũng khá khó khăn.

Bởi vì đủ loại lý do.

Dường như ba anh em họ không xứng ăn thịt vậy.

Hiện giờ có thể săn được con lợn rừng như vậy, đừng nói vác đi, cho dù anh vác đi lại mười lần cũng không mệt.

Dung Yên biết anh sẽ nói như vậy, vì thế cô trợn trắng mắt.

“Anh đi xe đạp đi. Đặt lợn rừng lên yên sau, về phần hai đứa Tần Dư và Tần Mai đi học, em để cho chúng đi xe bò.”

“Anh thật sự không cần……” Tần Dã cho rằng không cần thiết.

“Quyết định như vậy đi, anh cứ làm theo lời em nói.” Dung Yên không để cho anh từ chối.

Trong lòng Tần Dã tràn đầy ngọt ngào, vợ anh đối với anh thật tốt.

Yêu thương anh như vậy.

“Không phải anh nói là nghe lời em sao? Sao nào, chút chuyện này cũng không làm được sao?” Dung Yên hỏi ngược lại, khiến Tần Dã nhanh chóng trả lời: “Được, anh dùng xe đạp.”

“Phía sau lấy miếng gỗ dày trói lại.” Dung Yên cũng không định tới giúp, bởi vì cô biết một mình anh làm được.

Tần Dã gật đầu, “Ừm, anh làm ngay, vợ, chuyện này em đừng lo lắng, đêm nay cũng chưa ngủ đủ, em vẫn nên ngủ tiếp một lát đi.”

Dung Yên nghe thấy câu này, xém chút nữa là cô lại trợn mắt lên lần nữa.

Đêm nay cô không ngủ, chuyện tốt đó là do ai làm hả?

“Được rồi, anh đi nhanh đi!”

Sau đó cô trở lại ổ chăn nằm lần nữa.

Tần Dã nhìn chăn bông phồng lên, khóe miệng hơi cong về phía trước, sau đó anh tắt đèn đi ra ngoài.

Anh đi đến trước giếng nước kéo một thùng nước, sau khi đánh răng rửa mặt xong lại bắt đầu làm việc……

Lúc mẹ Dung ra tới, nhìn thấy con rể đã đặt con lợn rừng lên xe đạp.

Bà ấy vội vàng bước tới giúp đỡ.

Tần Dã nhìn thấy mẹ vợ, “Mẹ, sao mẹ đã dậy rồi? Còn sớm mà, mẹ trở về ngủ tiếp một lát đi.”

Mẹ Dung: “Không sao, con làm xong chuyện này trước đi.”

Tần Dã thấy mẹ vợ nói như vậy thì cũng không nói thêm nữa, nhanh chóng cột chắc con lợn rừng.

“Mẹ, con đi trước đây.”

Mẹ Dung vốn định nói kêu anh ăn chút cơm sáng rồi hãy đi.

Nhưng lại cảm thấy quá trễ, sẽ gặp những người khác, vậy sẽ không tốt chút nào.

“Được rồi, con tới trấn trên rồi đừng quên mua chút cơm sáng cho mình ăn nhé.”

“Vâng.” Mẹ Dung phụ đẩy xe đạp ra ngoài.

Mẹ Dung tiễn anh tới cửa, nhìn anh lên xe đạp biến mất trong bóng đêm, lúc này mới đóng cửa lại.

Hiện tại, bà ấy cũng đã hết buồn ngủ, dù sao dậy sớm cũng là để hấp bánh bao, vì thế bà ấy đi vào bếp……

Sau khi Tần Dư và Tần Mai thức dậy, biết hôm nay xe đạp bị anh rể lấy đi rồi, họ cũng không có ý kiến gì.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 262


Họ nhanh chóng ăn cơm sáng, sau đó nói: “Chúng con không đi xe bò, chúng con đi bộ là được, vẫn còn kịp.”

“Đường xa như vậy đấy! Hay là đi xe bò đi!” Mẹ Dung đau lòng.

Tần Dư và Tần Mai đều bài xích việc ngồi xe bò cùng với những người trong thôn.

“Thím, chuyện đó không sao đâu, giống như là…… Chị dâu nói, đi bộ cũng là một kiểu rèn luyện cơ thể, chúng con xem như là rèn luyện cơ thể, với lại, những người khác trong thôn cũng đi bộ đi học, sau này chúng con cũng không thể luôn để chị dâu đưa đón chúng con.”

Lời này đúng lúc bị Dung Yên đi ra nghe thấy.

“Được, vậy hôm nay các em đi bộ đi! Trên đường chú ý an toàn.”

Trong thôn này thật sự có người đi bộ đi học.

Cũng không phải nhà nào cũng có người đưa đón.

Đâu có thời gian như vậy.

“Nhưng mà……” Mẹ Dung vẫn không yên tâm.

“Như vậy đi! Đúng lúc hôm nay chị cũng muốn lên trấn trên một chuyến, các em chờ chị một chút, chị đi cùng các em.”

Dung Yên cảm thấy hay là hôm nay mua thêm một chiếc xe đạp nữa.

Nhưng nghĩ lại cái này cũng không cần thiết, dù sao họ sẽ không ở đây bao lâu, nhiều nhất cũng chỉ ở lại mấy tháng.

Mẹ Dung vừa nghe có con gái nhà mình đi cùng, bà ấy thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy con tắm nhanh đi, ăn đại chút gì đó rồi đi cùng với chúng.”

Vì thế hai anh em Tần Dư và Tần Mai lại kiên nhẫn đợi khoảng gần mười phút.

Mà lúc này, mẹ Dung cũng chuẩn bị lên đường, bà ấy ngồi xe bò cùng những người trong thôn.

Tần Mai đi đường có chút mệt, nhưng vẫn còn ổn.

Dung Yên cũng ngầm thừa nhận kiểu phương thức rèn luyện này, dù sao cơ thể Tần Mai đúng là có chút yếu đuối, hơn nữa bình thường cô bé còn không thích ra ngoài.

Là một cô bé vô cùng yên lặng.

Đi bộ như bây giờ…… Mấy ngày đầu chắc sẽ có chút mệt, nhưng sau này chắc chắn tốt hơn.

Nhưng mà, họ đi tới nữa đường đã gặp Tần Dã đi xe đạp trở về.

Người đầu tiên nhìn thấy anh là Tần Dư, “Đó là anh cả……”

Giọng nói rất hào hứng.

Dung Yên và Tần Mai ngẩng đầu nhìn qua, quả nhiên là như vậy.

Mà lúc này, Tần Dã cũng đã thấy họ, vì thế anh đạp xe nhanh hơn.

Chẳng mấy chốc đã đến trước mặt họ.

Tới nơi anh phanh xe khẩn cấp.

“Vợ, xe đạp này cho mọi người đi, anh đi bộ về.”

“Em không đi, hay là, anh đưa bọn chúng đến trường trước đi!” Tuy là xe đạp này dường như không có vết máu, nhưng mũi cô khá nhạy.

Vẫn có thể ngửi được mùi m.á.u tươi.

Vì thế cô cũng không muốn đi chiếc xe đạp này.

Tần Dã vừa nghe vợ anh muốn ném lại cho anh, anh hơi không vui, nhưng nhìn thấy ánh mắt đó của vợ, anh đành phải gật đầu, “Được.”

Sau đó anh nói với Tần Dư và Tần Mai: “Tần Dư ngồi trên xà ngang phía trước, em gái ngồi ở phía sau.”

Tuy em gái là một cô bé, nhưng cũng đã mười ba tuổi, ngồi phía trước thật sự không phù hợp.

Tần Dư cũng nghe lời anh cả, cậu ấy lập tức giúp Tần Mai ngồi vào ghế sau, sau đó mới ngồi xuống phía trước.

Với cậu ấy mà nói, ngồi phía trước thật khó chịu, nhưng cũng có thể chịu đựng được.

Sau khi Tần Dã nhìn hai đứa bọn chúng ngồi xong, anh nhìn về phía vợ anh, “Vợ, vậy em đi từ từ, chú ý an toàn.”

Dung Yên không xem trọng hai chữ an toàn, “Ừm, em biết rồi, anh đi nhanh đi!”

Tần Dã đạp xe rất mau, sau khi đưa Tần Dư và Tần Mau đến cổng trường, anh cũng không dặn dò cái gì mà trực tiếp đạp xe rời đi.

Vội vàng đạp trở về, lúc nhìn thấy vợ mình ở nửa đường, trong lòng anh mới buông lỏng.

Phanh lại ở bên cạnh Dung Yên.

"Vợ ơi, anh đưa em đi lên trấn trên."

Dung Yên lắc lắc đầu, "Rất nhanh là tới, em không nghĩ tới việc ngồi xe."

Tần Dã vừa nhìn thấy vẻ mặt này của cô thì còn có cái gì không rõ, nhìn quanh bốn phía một chút, cách đó không xa có một con sông, "Vợ, em chờ anh một chút, anh đem xe đạp đi rửa……"

Dung Yên vội vàng ngăn cản anh, "Không cần rửa, em ngồi là được."

Cũng không phải là không chịu được, bây giờ mùi m.á.u tươi cũng tiêu tán rất nhiều.

"Anh quay đầu xe đạp đi, em ngồi."

Vợ của mình đã nói như vậy, tất nhiên Tần Dã phải làm theo.

Dung Yên nhảy dựng lên, sau đó tay cô đặt lên trên eo anh.

Tần Dã bởi vì động tác của cô, thân thể trong nháy mắt cứng đờ.

Dung Yên: ……

Nhạy cảm như vậy sao?

Cô lập tức buông lỏng tay, nắm vào quần áo.

Tất nhiên là Tần Dã cũng cảm nhận được, trong lòng anh sinh ra một chút mất mát.

"Vợ, lợn rừng này bán được hai trăm đồng tiền, tiền ở trong túi của anh, em cầm đi."

Dung Yên vừa nghe thấy số tiền thì mắt sáng rực lên, "Quả nhiên cái này kiếm được rất nhiều tiền. Không uổng công đêm qua anh vất vả. Nhưng mà, số tiền này anh để đó trước đi! Tạm thời không cần đưa cho em."
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 263


Tần Dã nóng nảy, "Như vậy sao được, tiền trong nhà nên giao cho vợ quản lí, em cầm đi! Nếu không thì anh sẽ ném số tiền này đi……"

Đầu Dung Yên đầy vạch đen, tiền này dễ dàng vứt đi như vậy sao?

Nhưng mà ngay sau đó lại nghĩ đến năm ngoài tên này đã ném tiền đi một lần, liền im lặng một chút.

"Được."

Lấy tiền từ trong túi anh ra.

Cũng không có tính tổng, trực tiếp lấy hai tờ mười đồng bỏ lại vào trong túi anh, "Hai mươi đồng này cho anh, dùng để ứng phó với những trường hợp khẩn cấp."

Vốn dĩ Tần Dã muốn nói không cần.

Đồ vật trong nhà đều do vợ mua về, một người đàn ông như anh thì có chỗ nào để tiêu tiền chứ.

Nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến mẹ vợ ở nhà, cân nhắc một chút, giữ lại hai mươi đồng cũng được, tí nữa giao cho mẹ vợ vậy.

Dung Yên cũng không biết suy nghĩ trong lòng của anh.

Ngồi ở trên yên sau xe đạp, tuy rằng có lạnh lẽo, nhưng cũng vì có người phía trước……Cho cô một loại cảm giác năm tháng tĩnh lặng.

"Đúng rồi, chúng ta bớt chút thời giờ đi lấy bằng tốt nghiệp cấp ba đi!"

Tần Dã không có ý kiến, "Được, nhưng mà, phải đi lên huyện."

Dung Yên: "Vậy ngày mai đi?"

Tần Dã: "Được, ngày mai chúng ta lấy chứng minh từ chỗ đại đội trưởng rồi sau đó đi vào huyện."

Sau khi hai người bàn tốt chuyện này, liền trò chuyện thêm vài thứ khác.

"Tần Dã, chờ chúng ta tích góp đủ tiền, đến lúc đó đi Kinh Thị mua một căn nhà lớn đi! Có nhiều phòng ở, như vậy cũng đủ cho mọi người trong nhà ở, nếu như không ở, thì về sau căn nhà cũng sẽ không mất tiền."

Bây giờ mua nhà rất rẻ, nhưng chờ thêm một hai năm nữa, vậy thì chính là mỗi ngày một giá.

Đáng tiếc là hiện tại cô làm lâu như vậy, bán không ít hàng hóa, nhưng cũng chưa tích góp được đủ một vạn.

Tần Dã rất thích nghe chữ chúng ta từ miệng của cô, điều này đại biểu cho việc cô đã lên kế hoạch cho bọn họ trong tương lai rồi.

"Được, đều nghe em."

Trong lòng đã có kế hoạch, tranh thủ khoảng thời gian này buổi tối chạy lên núi nhiều một chút, nếu như mỗi lần đều có thể săn được dã thú, vậy thì việc tích góp tiền cũng rất nhanh.

Hơn nữa, hình như hiện tại lợn rừng trên núi đang hoạt động mạnh mẽ, chỉ cần anh không xui xẻo gặp phải chúng, vậy thì không có vấn đề gì.

Hai người đạp xe đạp đến trấn trên.

"Không nghĩ đến buổi chợ hôm nay lại nhiều người như vậy." Dung Yên nhìn lượng người đến người đi mà cảm khái một câu.

Tần Dã không đáp lại câu này, người nhiều người ít cũng không có quan hệ gì với anh.

"Vợ ơi, em muốn mua đồ gì?"

"Hôm nay em không có cái gì muốn mua, tùy tiện nhìn xem vậy." Đáng tiếc là cô không thể đi chợ đen, nếu không còn có thể kiếm thêm một đợt.

***

"Chính là nơi này?" Sau khi Tần Hằng xuống xe lửa, đã cảm thấy được trấn này hình như có chút nghèo.

Ga tàu hỏa cũng đã cũ nát như vậy.

Lần này có bốn người bọn họ tới đón người.

Ngoại trừ cậu ấy và Tần Chân, La Thành ở ngoài, thì còn có thêm Giang Diễm.

"Đúng vậy, bây giờ chúng ta đi trạm máy móc nông nghiệp bên kia mượn máy kéo thôi! Nếu không xách theo mấy thứ này đi đến đại đội Tần gia, hai chân của tôi cũng không còn nữa."

Tần Hằng: ……?

Sao lại ỏng ẻo giống như đàn bà vậy chứ?

Tần Chân cũng không biết suy nghĩ của đứa em họ này.

Anh ấy nhìn về phía La Thành, "Được, La Thành, chúng ta không tới đó, em đi mượn đi! Dù sao lần trước em cũng mượn qua một lần."

La Thành không có ý kiến, cậu ấy gật đầu, sau đó liền sải bước rời đi.

Đến nỗi đồ vật, cậu ấy không xách một món đồ nào cả.

"Anh cả, anh nói……Lần này Tần Dã sẽ đi cùng với chúng ta sao? Nếu như mà không đi thì phải làm sao bây giờ?" Cậu ấy không muốn lúc về bị lão gia tử mắng đâu.

"Không sao đâu, lần này chúng ta tới nhiều người như vậy, nếu em ấy không muốn đi, chúng ta cũng phải trói em ấy lại trước, nếu như em ấy một ngày không đi, vậy thì chúng ta ăn vạ ở nhà em ấy không rời một ngày." Tần Chân đã nghĩ đến đối sách, anh ấy không muốn lại chạy đến đây thêm mấy lần nữa.

Lăn lộn tới lui như vậy, anh ấy cũng không thể cùng vợ sinh con đẻ cái.

Tần Hằng: ……

Biết ngay là anh ấy không đáng tin cậy như vậy mà.

Không để ý đến anh ấy, quay đầu nhìn về phía Giang Diễm không nói lời nào.

"Giang Diễm, cậu yên tâm, nếu như Tần Dã không đi thì cậu về sớm một chút."

Giang Diễm là sinh viên, lúc này đang xin nghỉ, sao có thể ở nhà người ta lâu được.

Giang Diễm phân tích cho bọn họ, "Lần này đứa em trai họ kia của tôi nhất định sẽ trở về."

Nghe nói Tần Dã chỉ bé hơn cậu ấy có một ngày, điều này làm cho cậu ấy có thể chiếm tiện nghi.

Tần Hằng nghĩ cũng đúng.

"Đi thôi! Chúng ta đi trước, đợi lát nữa gặp La Thành sau."
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 264


Ba người mỗi người vác theo một cái bao.

Mười phút sau, đã gặp phải La Thành đang lái máy kéo.

Ba người nhảy lên, cũng may hôm nay trời đẹp, cũng không phải là quá lạnh……

Khi bọn họ lại xuất hiện ở đại đội Tần gia một lần nữa, các thôn dân ở đại đội Tần gia đều sợ ngây người.

Anh họ của Tần Dã lại đến nữa……Mà còn có hẳn ba người đến, bọn họ đây là tới đón Tần Dã đi sao?

Còn có, có phải anh em cùng huyết thống với Tần Dã lớn lên cũng quá đẹp rồi không?

Những người trong thôn lại hối hận.

Nhìn ba người đàn ông này……Thì đã biết là người có tiền.

Sớm biết là người nhà Tần Dã có tiền như vậy, thì dù có thế nào bọn họ cũng sẽ đối xử tốt với ba anh em Tần Dã.

Bây giờ……Không thể nghĩ nữa.

Bởi vì nghĩ lại thì sẽ hối hận.

Càng đừng nói là nhà họ Tần cũ.

Vừa đúng lúc bà Vương nhìn thấy xe kéo đi về phía nhà của đứa con hoang Tần Dã kia. Bà ta hận đến mức thiếu chút nữa cắn gãy răng cửa vàng khè.

Ông trời……Dựa vào cái gì mà cho đồ sao chổi kia lại có gia thế tốt như vậy?

Cố tình nhà bọn họ còn không được dính một chút gì.

Nếu như bà ta biết kết quả sẽ như vậy thì năm đó nên tranh thủ khi mấy đứa sao chổi kia còn nhỏ, thì phải trực tiếp ném xuống hầm cầu cho c.h.ế.t đuối đi.

Như vậy thì bây giờ bà ta sẽ không cần phải tức giận đến đau ngực.

Đồ không có lương tâm, nếu như không phải nhờ nhà họ Tần của bọn họ, thì ba cái đứa sao chổi kia sẽ có ngày lành như bây giờ sao?

Đồ khốn nạn không biết cảm ơn.

Máy kéo đến đây gây ra tiếng động khá lớn, cho nên đám người Tần Dã đang ăn cơm cũng nghe được.

Hơn nữa sau khi Tần Chân nhảy xuống máy kéo thì lớn giọng kêu lên, "Em ba, em ba, anh cả của em tới rồi……"

"Tiểu Tần, đây là gọi con là em ba hả?" Mẹ Dung vừa nghe giọng nói kia, đã nhận ra được, còn không phải là anh họ của Tần Dã sao?

Tất nhiên Tần Dã cũng nhận ra giọng nói, "Mẹ, mọi người ăn đi, con đi xem."

Anh đứng lên đi ra ngoài.

Lúc này mà có vị khách nào tới thì khả năng cao vẫn sẽ là anh họ đến từ Kinh thị của Tần Dã, đương nhiên mẹ Dung và những người khác không thể nào tự mình ăn được.

Bên ngoài, Tần Hằng và Giang Diễm cũng nhảy từ trên máy kéo xuống.

Khi bọn họ nhìn thấy căn nhà này, thì mắt sáng lên một chút.

Tần Hằng nói: "Nhà ở này không tồi nha!" Ít nhất là độc nhất trong cả thôn.

Giang Diễm gật đầu tỏ vẻ tán đồng với lời nói này, rốt cuộc thì mới nãy cũng nhìn đại khái quanh thôn một chút, tất cả đều là rách tung tóe, không có căn nhà nào tốt hơn so với căn này cả.

Nghĩ đến Tần Chân nói nhà của em họ là mới xây từ năm trước, không khỏi cản thán ở trong lòng là làm khá tốt.

Có thể thấy được trước kia quá khổ, bây giờ cuộc sống cũng coi như đã tốt hơn.

Đúng lúc này, cửa bị mở ra.

Đương nhiên là đây không phải lần đầu Tần Chân và La Thành nhìn thấy.

Nhưng mà hai người Tần Hằng và Giang Diễm là lần đầu tiên nhìn thấy Tần Dã.

Hai người vừa nhìn thấy người thì đã biết đây là lực lượng của huyết thống, nhìn qua là đã biết là người của nhà họ Tần/Giang bọn họ.

"Em ba, anh đến, có vui vẻ không?" Tần Chân cười tủm tỉm.

Mặt Tần Dã không có biểu cảm gì nhìn anh ấy, "Sao lại tới nữa?"

Lời này tất nhiên là không quá vui vẻ.

Tần Chân lập tức nói: "Có phải là chê bọn anh tới quá muộn không? Đây đã là tốc độ nhanh nhất của bọn anh rồi đó."

Giang Diễm: ……?

Tần Hằng: ……

Vì cái gì mà một người anh cả lại làm cho chính mình có cảm giác như là đứa em trai út?

Rốt cuộc chỉ có người em nhỏ tuổi nhất mới có thể làm cho người ta có cảm giác tùy tiện không ổn trọng.

Tần Dã lười để ý đến người anh họ này, anh liếc mắt nhìn mấy người khác, liền thu hồi tầm mắt, sau đó quay người đi trở về.

Tần Chân cũng không thèm để ý thái độ của anh, thấy anh đi rồi, thì trực tiếp đuổi kịp.

"Ôi chao, thật xa đã nghe thấy mùi đồ ăn thím làm, xem ra tới sớm không bằng tới đúng lúc, con lại vừa hay đến vào giờ cơm."

Hai người Giang Diễm và Tần Hằng liếc mắt nhìn nhau một cái……Tần Chân không cảm thấy ngại ngùng, nhưng mặt của hai người bọn họ đều có chút nóng lên.

Mỗi người đều thề……Về sau nhất định sẽ không đi ra ngoài với Tần Chân.

Người duy nhất quen với việc này là La Thành, cậu ấy dọn đồ đạc xuống dưới.

Lúc này Giang Diễm với Tần Hằng mới nhớ đến là bọn họ có mang theo lễ vật tới, vì thế liền cùng nhau hỗ trợ.

Hai vợ chồng Dung Văn Minh không thể ngồi bất động ở chỗ kia được nữa, đặc biệt là sau khi nhìn thấy ba đứa nhóc dọn rất nhiều đồ vật vào.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 265


Bọn họ vội vàng đứng dậy.

"Thím, lại gặp nhau rồi, đây là một chút đồ vật chúng con mang tới, để ở đây được không?"

Lúc Tần Chân bước vào nhà, đám người La Thành cũng cầm theo các túi tiến vào.

Mẹ Dung nhìn về phía La Thành, "Ôi, các con tới cũng tới rồi, sao lại mang nhiều đồ vật như vậy chứ?"

"Đều là một số ít vật nhỏ không đáng tiền, là lão gia tử còn có ông nội bọn con nói nhất định phải mang đến. Đúng rồi chú, thím, con giới thiệu với mọi người một chút, đây là em trai thứ hai của con Tần Hằng, đây là anh họ ở nhà họ Giang của Tần Dã, tên là Giang Diễm, lần này cậu ấy nghe tin đã tìm được Tần Dã nên không chịu học, cứ kiên trì đi theo tới."

Giang Diễm lập tức tiến lên một bước, cậu ấy nho nhã lễ độ nói: "Chào chú thím ạ, chào em họ, em dâu……"

"Ôi, tốt tốt tốt……" Mẹ Dung rất thích tiểu bối hào hoa phong nhã này, quá có lễ phép.

Hơn nữa, lớn lên cũng đẹp.

Dung Yên nhìn người tên là Giang Diễm này, nhìn mặt hình như còn trẻ hơn Tần Dã một chút.

Thế mà lại là anh họ?

"Cậu ấy và Tần Dã chỉ kém nhau có một ngày, nhờ một ngày này mà Tần Dã phải gọi Giang Diễm là anh họ." Trong giọng nói của Tần Chân lộ ra sự vui sướng.

Hiển nhiên đối với việc Tần Dã xếp cuối cùng trong đám bọn họ, đã làm anh ấy rất vui vẻ.

Tần Dã: ……

Mẹ Dung nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, vội vàng nói: "Các con đi một đường chắc là đã đói bụng rồi! Mau ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, để thím đi lấy cho tụi con mấy chén sủi cảo."

Cũng may là buổi chiều ngày hôm qua bà ấy đã gói rất nhiều sủi cảo, chỉ cần bỏ vào trong nước nấu là được.

Tần Hằng muốn nói không cần, nhưng Tần Chân đã mở miệng nhanh hơn cậu ấy, "Vậy làm phiền thím rồi."

Tần Hằng: ……?

Lần sau nhất định phải nhớ rõ không được đi ra ngoài với người anh họ này, lần này quá không chú ý, da mặt của cậu ấy cũng chưa dày như vậy đâu.

Nếu như là một chỗ khác, nhất định cậu ấy sẽ nói là không quen người này.

Giang Diễm cũng có chút ngượng ngùng, nhưng mà lời Tần Chân cũng đã nói ra, cậu ấy bên này cũng không tiện từ chối nữa.

Trái lo phải nghĩ, vẫn là ngậm miệng thì tốt hơn.

Chỉ lộ ra nụ cười xấu hổ nhưng vẫn không mất lễ phép.

Thật ra mẹ Dung rất thích tích cách sáng sủa không ngượng ngùng này của Tần Chân, bà ấy nhanh chân bước ra ngoài.

Dung Văn Minh tiếp đón bọn họ ngồi xuống.

"Cái này cũng vừa mới được dọn lên, chúng ta ăn trước mấy miếng đi."

"Chú, không vội, chúng con đi rửa tay trước đã." Tần Chân khoác vai La Thành đi ra ngoài.

Tần Hằng và Giang Diễm cũng tự nhiên bước nhanh ra ngoài theo.

Dương Văn Minh quay đầu nhìn về phía con gái nhà mình, "Yên Yên, con đi lấy mấy bộ chén đũa……"

Dung Yên còn chưa lên tiếng, Tần Dã đã nhanh chóng mở miệng, "Để con đi."

Sau đó anh sải bước đi ra ngoài.

Chỉ trong chốc lát sau anh đã trở lại, trong tay cầm bốn bộ chén đũa.

Mà đúng lúc này, bốn người Tần Chân cũng tiến vào một lần nữa.

Dung Văn Minh nhìn thấy bọn họ tiến vào, liền nói: "Các con mau ngồi đi."

Cũng may là ghế ở đây đều là loại ghế dài, hơn nữa lại còn dùng bàn bát tiên, hai người có thể ngồi một ghế.

Tần Dã ngồi cùng với vợ mình, cùng cô ngồi chung một cái ghế dài.

"Ăn cơm trước!" Dung Văn Minh mở miệng, ông động đũa trước, điều này làm cho Tần Hằng vốn đang muốn nói chờ thím cùng ra rồi ăn cũng không nói được.

Chủ yếu vẫn là do Tần Chân cũng cầm lấy đũa mà ăn.

Bên này sủi cảo của mẹ Dung cũng đã chín.

Trên đường đi Tần Dã hỗ trợ mang lại đây.

Bốn người La Thanh ngồi xe lửa ba ngày, bữa cơm nóng hôi hổi này……Đặc biệt là món sủi cảo cuối cùng, đã làm cho bọn họ ăn rất thỏa mãn.

Chờ sau khi ăn xong, Tần Dã cũng không vội đi làm việc.

Mà Tần Chân cũng đang nói chuyện với anh.

"Tần Dã, lão gia tử nghe được chuyện của em, ông ấy đã khóc gần hai tiếng đồng hồ."

Khóc là sự thật, nhưng mà hai tiếng đồng hồ? Khả năng cao là lão gia tử muốn đánh gãy chân của anh.

Dung Yên: ……

Hai người bọn họ có chút không tin, đều cho rằng anh ấy nói quá khoa trương, nhưng mà chắc khóc là sự thật.

Trong lúc nhất thời, hai người đều có chút im lặng.

Lời này không dễ tiếp.

"Tần Dã, người trong nhà đều ngóng trông các em trở về, bọn họ đã hạ mệnh lệnh chết, nhất định phải mang được các em trở về……Em thương xót cho bọn anh đi……"

"Được, tôi đi cùng các anh"

Tần Chân nghe được lời này, không khỏi sửng sốt một chút, anh ấy còn chưa có phát huy đâu? Mà đã đồng ý rồi?
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 266


Nhưng mà ngay sau đó anh ấy cực kì vui mừng.

"Vậy thì thật tốt quá, ngày mai chúng ta sẽ đi."

`Tần Dã đưa ra quyết định này, là bởi vì gầy đây nghĩ mãi mới quyết định xong.

Nếu bọn họ đã đến đây, thì đi một chuyến cũng không sao.

Đối với việc Tần Dã đồng ý nhanh như vậy, Tần Hằng với Giang Diễm đều đồng thời thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Có thể đi thì tốt, dù sao thì mỗi một người bọn họ đều còn có rất nhiều việc phải làm.

Không tiện ở đây lâu.

“Vậy buổi chiều bảo La Thành lái máy kéo đi mua vé trước.” Tần Hằng nói.

Lúc này Dung Yên vừa vặn mở miệng: “Để một mình Tần Dã đi. Tần Mai với Tần Dư tạm thời ở lại.”

Tần Chân thấy cô bảo vậy, lập tức nóng nảy: “Sao hai đứa nhỏ lại không đi? Cả em dâu nữa, em cũng không đi sao?”

Dung Yên nhìn anh: “Đúng vậy, tôi cũng không đi đâu, còn Tần Mai với Tần Dư phải ở nhà đi học, vốn dĩ nền tảng của chúng nó đã thiếu rồi, không thể trì hoãn việc học thêm được, với cả thân thể Tần Mai không tốt, vẫn còn đang trị liệu, không tiện ngồi xe lửa đường dài. Chờ qua hè được nghỉ, đến lúc đó thì cùng nhau đến Kinh thị, vừa vặn giúp bọn trẻ chuyển trường luôn.”

Cô với Tần Dã đã bàn bạc tốt với nhau rồi, để một mình Tần Dã đi trước nhận thân là được, còn Tần Mai với Tần Dư thì muộn mấy tháng cũng chả sao.

Tần Chân nghe xong có chút thất vọng: “Thực ra hiện tại bọn họ có thể lập tức chuyển về Kinh thị mà, tôi cũng có thể đưa em với Tần Dã cùng đi luôn.”

“Không cần, để Tần Dã đi trước là được.” Dung Yên tỏ rõ thái độ của mình.

Tần Chân còn muốn nói cái gì, nhưng sau đó bị Tần Hằng cản lại.

Tần Hằng nhìn về phía người em dâu này, nói: “Vậy cũng được, cứ làm theo lời của em nói đi, để Tần Dã theo bọn anh quay về trước vậy.”

Mọi chuyện đã định, La Thành thấy mọi người đều không còn ý kiến gì nữa xong thì leo lên xe kéo chạy lên trấn trên mua vé xe.

Đương nhiên, cũng tiện thể cầm luôn chứng minh của Tần Dã.

Tần Dư với Tần Mai đi học về liền thấy trong nhà nhiều thêm mấy người.

Vốn có chút cảnh giác, nhưng sau khi biết được hai người đó là anh họ bên nội với bên ngoại của mình thì Tần Dư lập tức kéo em gái đi mất.

Đêm xuống, Dung Yên đưa toàn bộ tiền của cô cho Tần Dã: “Đây là sổ tiết kiệm, bên trong có 8.000 đồng tiền, anh mang theo đến Kinh thị đi.”

Tần Dã nghe thấy số tiền này thì khiếp sợ đến trợn tròn mắt:”....Sao lại có nhiều như vậy?”

Mặc dù anh đưa cho cô mấy thỏi vàng kia, nhưng mà vẫn còn chưa bán hết mà? Sao lại có nhiều tiền như vậy?

“Anh đừng lo, em có bán thêm một số thứ, cho nên mới được nhiều như thế, đợi khi nào anh quay về thì em sẽ kể cho anh nghe.” Chuyện siêu thị không gian cũng không phải là không thể cho anh biết.

Dù sao quan hệ bây giờ của họ đã thân mật đến như vậy rồi.

Hơn nữa trải qua khoảng thời gian này cùng nhau sống chung….Cô cảm thấy nếu tương lai không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì cô chắc chắn sẽ ở bên cạnh người này cả đời.

Cho nên, không giấu giếm anh cái gì, có khi đối với cô càng có lợi.

Còn những người khác thì không cần thiết lắm.

Thậm chí là cả cha mẹ Dung cô cũng không tính nói, cô không muốn trong lòng hai ông bà có khúc mắc gì.

“.....Được.” Mặc dù Tần Dã nghi hoặc không thôi nhưng vợ đã nói vậy thì anh cũng không hỏi nhiều nữa.

“Phải rồi, cái túi đựng đồ kia, là món quà vừa nãy em mới chuẩn bị, anh tự kiểm tra lại xem, chờ đến Kinh thị thì tặng cho ông nội anh với những người khác.”

Hôm nay đám người Tần Chân mang cho bọn họ rất nhiều thứ, mấy đồ đó cô không thể trả lại được.

Cho nên lúc chiều cô lấy ít đồ trong siêu thị ra làm thứ đáp lễ.

Tần Dã thấy vợ chu đáo như vậy, trên mặt càng thêm nhu hòa: “Vợ ơi, em tốt quá”

Dung Yên nhướng mày: “Em đương nhiên là tốt rồi!”

Tần Dã nhìn biểu tình này của cô thì có hơi không nhịn được, thò lại gần….Thơm một cái trên khuôn mặt kia.

Dung Yên:....

Đối với chuyện ngày mai phải rời đi, hơn nữa còn rất lâu mới quay về, Tần Dã có hơi không nỡ, anh rất muốn cột luôn cô vợ nhỏ lên người mình.

Nhưng mà cô vợ nhỏ không cho, anh cũng không có cách nào.

“Vợ ơi, tiền này anh không cần đâu….Em đưa anh 100 đồng là được rồi.” Vốn dĩ anh muốn nói 20 đồng cũng đủ.

Nhưng lại nghĩ là xin nhiều tiền chút, đến lúc đó ở Kinh thị có thứ gì hay thì có thể mua về làm quà cho vợ, anh lại đổi giọng.

“Anh cứ cầm lấy đi, lần này anh đến đó, nếu có thể thì đi xem nhà đất một cái, cảm thấy hợp thì mua luôn, đến lúc đó chúng ta dọn đến Kinh thị cũng có nhà để ở rồi. Còn nếu không tìm được chỗ ưng ý….Vậy để sau lại nói.”

Tần Dã nghe cô bảo vậy, liền gật đầu: ”Được.”

Bởi vì lần này mặc dù nói là đi nhận thân, nhưng thật lòng anh cũng không muốn sau này ở lại Tần gia.

Cẩn thận đi cất sổ tiết kiệm xong thì anh đi thu dọn hành lý với quần áo để thay.

Dung Yên thấy vậy, liền bảo: “Hiện tại ở đó còn rất lạnh, anh mang nhiều áo ấm một chút.”

Tần Dã được vợ quan tâm, trong lòng ngọt như đổ mật.

“Ừm.”

Đêm nay, có lẽ là xúc động vì chuyện sắp phải chia xa, cũng có lẽ vì sẽ rất lâu mới có thể gặp lại, cho nên Tần Dã đặc biệt ra sức, giống như là liều mạng….
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 267


Bởi vì xe lửa khởi hành sớm, cho nên lúc trời chưa sáng mà đám người Tần Dã đã rời giường.

Còn Dung Yên? Dung Yên bị ai đó lăn lộn đến mắt còn không mở nổi.

Nhưng mẹ Dung thì đã dậy sớm nấu cơm sáng cho bọn họ, để đám người ăn no xong rồi đi, hơn nữa đêm qua bà còn tri kỉ làm rất nhiều lương khô với trứng gà cho bọn họ ăn dọc đường.

Ba ngày sau.

Đám người Tần Dã cuối cùng cũng đến Tần gia.

“Tần Dã, chính là ở đây, ông nội đang ở bên trong chờ em đấy.”

Mặc dù Tần Chân không phát điện báo nói khi nào bọn họ tới, nhưng trong lòng anh hiểu rất rõ mấy ngày nay ông Tần khẳng định ngày nhớ đêm mong, mỗi ngày đều ở trong nhà chờ bọn họ.

“Chúng ta đi vào đi.” Tần Hằng dẫn đầu đi vào, “Ông ơi, chúng cháu quay về rồi.”

Một tiếng này hô lên, ông Tần vốn đang ngồi chờ trong phòng khách lập tức vội vã đi ra ngoài.

Tầm mắt trực tiếp bỏ qua đám người Tần Chân, dừng lại ở trên người Tần Dã đang đứng ngoài cổng lớn.

Nhất thời lệ nóng lưng tròng.

Giống, thật sự là quá giống, khuôn mặt kia của thằng bé giống y hệt Giang Họa thời còn trẻ.

Tần Chân với Tần Hằng nhìn thấy lão gia tử kích động như vậy, vội vàng khuyên nhủ: “Ông cả, ông đừng kích động….”

“Ông, ông không kích động….Ông là vui mừng…..Ông thật sự rất vui mừng…” Mặc dù ông Tần miệng thì nói như vậy nhưng nước mắt thì lại không ngừng rơi xuống, ngăn thế nào cũng không được, ngược lại làm hai mắt vẩn đục ngày càng sáng rõ.

Tần Dã nhìn ông, trong lòng bỗng nhiên cũng có một loại cảm giác khó chịu.

Có lẽ là vì nước mắt nóng bỏng không một tiếng động cứ vậy rơi xuống của ông lão trước mắt kia làm tan đi băng ở trong lòng anh.

Chỉ là, nhất thời anh lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Bởi vì câu chuyện như thân nhân gặp lại này….Làm cho anh không thích nghi nổi.

Cũng may ông Tần kịp thời khống chế lại được cảm xúc của mình.

Ông tiến lên, trực tiếp nắm lấy tay Tần Dã, “Cháu ơi, để cháu chịu khổ rồi, là do ông nội vô dụng…..”

Nếu như ông tìm được bọn họ sớm hơn một chút, thì nhất định ba anh em đã không phải chịu nhiều khổ cực như thế.

“Không khổ.” Tần Dã khô cằn nói ra hai chữ này.

Anh cũng không trốn tránh hai bàn tay khô quắt lại nhăn nheo đang nắm lấy tay mình.

Cũng không phải là anh làm giá, mà anh thật lòng cảm thấy như vậy, khổ đau của 20 năm trước khiến anh có cơ hội gặp được Dung Yên, vậy đó không gọi là khổ.

Ông Tần lúc này mới chú ý tới không có những người khác: “Đúng rồi, Tiểu Dư với Tiểu Mai đâu? Còn cả cháu dâu của ông nữa….Bọn họ đều không tới sao?”

Tần Chân đang tính nói hộ, Tần Dã đã tự mình trả lời: “Bây giờ không tiện đến, cháu tới trước.”

Ông Tần vừa nghe lời này, trong lòng mặc dù có tiếc nuối khi tất cả không thể đến, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu.

“Được rồi, lần sau chúng nó tới cũng được, phải rồi, đồ trong tay cháu nặng lắm phải không, để ông cầm cho.”

Lần đầu nhìn thấy cháu trai ruột, bất giác ông muốn đi lấy lòng một chút.

“Không cần…” Tần Dã nhìn về phía ông, biểu tình thoáng nặng nề hơn: “Đây là hũ tro cốt của bà nội với cha mẹ cháu.”

Ông Tần nghe lời này thì thoáng khựng người lại một chút, sau đó vươn đôi tay run run ra muốn nhận lấy.

Tần Chân thực sự sợ ông bị k*ch th*ch quá độ, vội vàng đi qua đỡ lấy ông.

“Ông cả, ông đừng vội, để Tần Dã bỏ hũ tro cốt ra ngoài đã.”

Nói xong lại nhìn sang Tần Dã: “Em ba, em bỏ hũ tro cốt ra ngoài luôn đi! Để ở kia kìa…” Anh dùng ngón tay chỉ sang chiếc bàn vuông nhỏ kê sát tường đặt ở trong phòng khách.

Thanh âm của ông Tần cũng nặng nề: “Để ở đó đi.”

Đôi mắt già nua khóa chặt vào cái rương to ở trước mặt.

Tần Dã gật đầu, ôm rương đi đến cái bàn kia trước, sau đó mới cẩn thận mở nắp ra, bỏ ba hũ tro cốt ra bên ngoài, đây là về sau anh làm lại ba cái hủ mới.

Hũ đặt ở giữa là tro cốt của bà nội anh.

Còn của cha mẹ thì đặt ở hai bên cạnh.

Màu sắc ba hũ đều khác nhau để dễ phân biệt.

“Đây là bà nội.”

Tần Dã vừa chỉ vào vừa nói, ông Tần run rẩy tiến lên, sau đó duỗi tay chạm vào hũ tro cốt, nước mắt một lần nữa không kìm được tuôn ra.

Ba người Tần Dã đứng ở một bên im lặng không nói gì.

Bọn họ có thể cảm giác được loại thống khổ này của lão gia tử.

Không biết là đã trôi qua bao lâu, đến tận lúc ông nội Tần Võ Xung và cha Tần Hướng Nam của Tần Chân với tam phòng Tần Hướng Bắc kéo nhau qua đây an ủi mới khiến cho ông Tần tạm thời bình tĩnh lại.

Bọn họ nhìn ba hũ tro cốt, tâm tình cũng không dễ chịu lắm.

Tần Chân dẫn đầu đánh vỡ bầu không khí kìm nén này: “Ông cả, chúng cháu ngồi một đường xe lửa, vừa bẩn vừa mệt, cho chúng cháu đi tắm rửa trước đã nhé, có gì sửa soạn xong chúng cháu lại qua đây.”

Tần Võ Xung đã sớm chú ý tới Tần Dã, ông cảm thấy chàng trai này lớn lên thật tốt, vừa có nét giống anh cả ông, cũng vừa có nét giống chị dâu.

Hơn nữa người còn rất cao, cao hơn cả Tần Chân với Tần Hằng.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 268


Đúng là đáng tiếc.

Nếu đứa nhỏ này từ nhỏ đã được lớn lên ở Tần gia bọn họ thì nhất định đã có thể gia nhập quân ngũ rồi.

“Được, mấy đứa mau đi tắm rửa đi, tắm xong lại nói chuyện.”

“Em ba, anh dẫn em đi nhà tắm tắm.” Tần Chân nói như vậy, Tần Dã cũng không từ chối, dù sao anh ngồi xe lửa suốt ba ngày liền, trên người cũng rất hôi.

Anh mở hành lý của mình ra, từ bên trong cầm lấy một bộ quần áo sạch để thay, còn có khăn tắm với xà phòng thơm linh tinh….Mấy đồ dùng cá nhân này đều là vợ chuẩn bị cho anh.

Tần Chân nhìn đống đồ vật của anh, không hiểu sao cảm thấy hơi ê răng.

“Đi thôi.”

Tần Hằng với La Thành cũng đi cùng bọn họ.

Còn Giang Diễm bởi vì có việc nên đã sớm rời đi rồi.

Tần Võ Xung nhìn mấy chàng trai rời đi, không nhịn được cảm khái: “Đứa nhỏ này không hổ là huyết mạch Tần gia chúng ta, vừa thấy đã biết là người kiên nghị rồi.”

Tần Hướng Nam cũng đồng tình với lời cha mình: “Đúng vậy, con thấy Tần Dã rất được, so với thằng nhóc nhà mình thì đáng tin hơn nhiều, còn ổn trọng thành thục hơn nữa.”

Tần Chân ở bên kia không hiểu sao hắt xì một cái.

Ông Tần đối với cháu trai ruột vừa mới nhận về quả thực là vừa lòng một vạn điểm.

“Tối nay tất cả đều ở lại ăn cơm đi, còn ngày mai….” Thanh âm của ông hơi hạ xuống, “Anh muốn đưa bà nội Tần Dã với cha mẹ nó đến mộ viên an táng.”

Lúc biết ba người bọn họ không còn thì ông đã sớm chuẩn bị tốt mồ chôn rồi.

Mồ của Giang Họa vẫn luôn ở đó, đã được lập từ lâu, chung một huyệt với ông.

Còn về phần của con trai với con dâu ông chưa từng gặp mặt…..Ban đầu ông không biết, nhưng từ sau khi Tần Chân nói qua, ông đã đi thuê người xây một cái mộ thật to rồi.

Như vậy chờ sau khi ông chết, cả nhà bọn họ liền có thể đoàn tụ,

Tần Hướng Bắc với Tần Hướng Nam vội vàng nói theo ông: “Bác cả, bác yên tâm, việc ngày mai nhất định chúng cháu sẽ làm tốt.”

Dời mồ an táng là chuyện lớn, hai người không dám qua loa.

Cho dù bọn họ có bận rộn đi chăng nữa thì cũng sẽ dời hết công việc lại để làm chuyện này.

Ông Tần gật đầu, đối với năng lực làm việc của hai đứa cháu trai ông chưa từng có dị nghị gì.

Dù sao chỉ là giản táng, cũng không cần quá phô trương.

Hơn nữa ông cũng tin vợ nhà mình cũng muốn an tĩnh.

Chờ mấy người Tần Dã tắm rửa xong quay lại phòng khách Tần gia, mấy vị trưởng bối đã cùng nhau bàn tính hết mọi chuyện rồi.

Hơn nữa, cảm xúc của lão gia tử cũng hoàn toàn bình ổn lại.

Ông Tần vừa thấy cháu trai cả đã quay lại, lập tức tiến lên, “Tần Dã, phòng của cháu ở lầu hai, để ông nội dẫn con đi….”

Tần Chân lập tức chen vào: “Ông cả, chuyện này để cháu làm cho, cần gì phải phiền ông chứ, để cháu đưa Tần Dã lên xem phòng rồi lại xuống là được.”

Ông Tần:.....

Tần Hướng Nam:”....” Thằng con ngốc nhà ông bị hỏng EQ rồi à? Chẳng lẽ nó không nhận ra là lão gia tử muốn ở chung với Tần Dã nhiều thêm một lúc sao?

Hai người đi lên lầu, Tần Chân chỉ vào một căn phòng trước mặt: “Em ba, chính là phòng này, về sau em sẽ ở đây, nhưng nếu em không thích thì nhà mình còn phòng khác, đây, ngoại trừ hai căn phòng cuối cùng ở bên kia ra, em muốn chọn căn nào cũng được, dù sao về sau đây chính là nhà em.”

Tần Dã không nói chuyện, anh trực tiếp đi vào.

Hai mắt đảo quanh một lượt, phát hiện phòng này thật sự rất lớn, ở giữa còn đặt một chiếc giường to.

Còn đồ đạc khác….Ngoại trừ một cái tủ quần áo thì còn có bàn trang điểm đều là đồ mới, hiển nhiên là mới mua cách đây không lâu.

“Vậy em nhìn trước nhé, anh đi xuống lầu, em xem xong tự mình xuống là được. Cũng sắp đến giờ cơm rồi.”

Ở trên xe lửa ăn uống không tốt lắm, Tần Chân cảm giác mình sắp đói hỏng rồi.

Tần Dã hơi gật đầu coi như đáp lại.

Tần Chân thấy vậy trực tiếp đi xuống dưới.

Phòng bếp đang bận rộn nấu bữa tối, không chỉ có thím Lý, mà còn cả mấy nữ quyến của Tần gia.

Chuyện ông Tần tìm được cháu trai ruột trở về nhanh chóng truyền khắp đại viện Kinh thị.

Rất nhiều nhà có quan hệ tốt với Tần gia đều kéo người chạy sang thăm hỏi.

Cho nên lúc Tần Dã từ trên lầu đi xuống, trong phòng khách đã chật kín người.

Ông Tần vốn muốn nói khéo đuổi mấy người này về trước, ông sợ cháu trai không được thoải mái.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy biểu tình đạm nhiên không chút d.a.o động kia của anh, ông bèn không đuổi người tiếp nữa.

Cũng may đám người đó coi như khá thức thời, biết ông cháu bọn họ vừa mới đoàn tụ, cần không gian tâm sự, cho nên qua nhìn một cái xong không chờ ông Tần đuổi khách đã tự động rời đi.

“Tần Dã, cháu mau tới đây, ông giới thiệu người trong nhà cho cháu” Hiện tại ông Tần chỉ hận không thể dâng hết tất cả những thứ tốt nhất của mình cho cháu trai.

Tần Dã nhìn ông một cái rồi đi qua.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 269


Sau khi đơn giản nhận người thân, Tần Dã đã nhớ kỹ tất cả những người này.

Thật ra trong lòng anh biết rất rõ, dù sao Tần Chân cũng đã nói với anh rất nhiều lần rồi.

Đồng thời còn kể cho anh nghe về ngoại hình và tính cách của tất cả mọi người trong nhà họ Tần.

Sau khi giới thiệu ngắn gọn lần nữa, anh nhớ rõ hết mọi người.

Sau đó, anh lấy quà cáp vợ chuẩn bị ra.

Không chỉ nhà nào cũng có, hơn nữa, người nào cũng có.

Bao gồm cả cô con gái sáu tháng tuổi của Tần Hằng.

Dung Yên đã chuẩn bị sẵn một bộ váy nhỏ xinh, cho nên khi vợ Tần Hằng nhận lấy, cô ấy thật sự rất thích.

Cung Tiêu Xã ở dưới thị trấn lại có quần áo trẻ em đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả những mẫu cô ấy từng thấy ở cửa hàng Hoa Kiều.

Hơn nữa, vợ chồng Tần Dã lại tặng cô ấy và chị dâu cả mỗi người một bình kem dưỡng da mặt, không những cái bình rất đẹp, mà khi mở nắp ra, mùi hương còn rất thơm.

Ông Tần và Tần Vũ Xung mỗi người được nhận một cây nhân sâm.

Quà này quý lắm, dù sao mua nó cũng phải tốn hai trăm đồng.

Về phần quà của bố mẹ Tần Chân và bố mẹ Tần Hằng cũng khá tốt.

Dù sao thì mọi người đều hài lòng và hạnh phúc.

Đặc biệt khi nghe tin những món quà này là do vợ Tần Dã chuẩn bị, bọn họ càng suy ngẫm trong lòng chuyện vợ Tần Dã giàu cỡ nào, dù sao tổng số tiền của những món quà này cũng không phải là ít.

Trong bữa tối gia đình tối hôm đó, có rất nhiều món ăn, mọi người ăn uống đến rất muộn.

Tần Dã vốn không uống rượu, lại bị Tần Chân thuyết phục uống không ít rượu, cuối cùng, anh có chút say...

Sau khi Tần Dã đi rồi, đêm đầu tiên Dung Yên có chút khó chịu, dù sao từ sau khi bọn họ ngủ với nhau thì bọn họ vẫn luôn ngủ chung.

Nhưng đến hôm sau, cảm giác khó chịu này cũng tan biến, bởi vì cô rất bận.

Cô thu hoạch lương thực trong không gian mỗi đêm.

Bởi vì ngày thứ hai sau khi Tần Dã rời đi, trong không gian của cô lại có thêm một mảnh đất đen.

Cho nên, cô ngẫm nghĩ, bắt đầu trồng cây lương thực, đầu tiên là trồng lúa.

Một ngày là thu hoạch được rồi, hơn nữa, không gian này rất lý tưởng, nếu dùng ý thức thu hoạch, thì sẽ trực tiếp thu hoạch hạt gạo luôn.

Thật sự quá thuận tiện rồi.

Cô bắt đầu tin rằng mình chính là con gái ruột của ông trời.

Nếu không thì sao cô có thể may mắn như vậy?

Mảnh đất này mỗi ngày thu hoạch một lần, tức là hai trăm cân gạo.

Cô cảm thấy mình thật sự sắp giàu có rồi.

Ngày hôm sau, cô lại trồng lúa mì, khi thu hoạch thì được nghiền thẳng thành bột, cũng được hai trăm cân.

Sau đó, trong lần gieo hạt tiếp theo, cô lại trồng ngô...cũng là hai trăm cân.

Sau nhiều ngày thử nghiệm, cuối cùng cô cũng hiểu rõ rồi, mỗi ngày một loại, cho dù trồng loại nào, cô cũng sẽ thu hoạch được hai trăm cân một ngày.

Về việc nghiền thẳng thành bột hay thu hoạch dạng hạt, khi thu hoạch phải suy nghĩ trực tiếp, nếu không thì khâu xử lý tiếp theo... Phải đem ra ngoài để làm rồi.

Cho nên, ngày nào cô cũng rất bận rộn, không có thời gian nghĩ đến Tần Dã.

Tần Dã vốn tưởng rằng anh chỉ ở lại đây một ngày, nhưng ngày thứ hai lại đến nghĩa trang an táng, ngày thứ ba Tần Chân dẫn anh đi dạo Bắc Kinh một vòng.

Anh cũng không nóng vội về nhà nữa.

Sau đó Tần Dã nghĩ rằng dù sao anh không quen thuộc chỗ này, cho nên liền hỏi thăm anh họ chuyện mua nhà ở đây.

Tần Chân thực sự rất ngạc nhiên khi nghe chuyện này.

“Em nói em muốn mua nhà à?”

Tần Dã gật đầu: “Đúng vậy, vợ em bảo em mang theo tám ngàn đồng tới đây, vậy thì em có thể mua loại nhà nào?” Hơn tám ngàn đồng, sau đó vợ còn đưa cho anh ba thỏi vàng lần trước anh nhét cho cô, nói thẳng rằng nếu không đủ tiền thì cứ bán hết mấy thỏi vàng này đi.

Tần Chân:……

Ôi trời nạ, thì ra em dâu của anh ấy có nhiều tiền vậy sao?

Có vẻ như gia cảnh của em dâu thật sự rất giàu có.

“Thật ra cũng không cần phải mua nhà đâu, sau này các em đều đến Bắc Kinh, cứ việc ở nhà này là được rồi, nếu ông cả biết tụi em không ở đây thì ông ấy sẽ rất đau lòng buồn bã đó.”

Nhà này lớn như vậy, đừng nói là người nhà Tần Dã, đưa bố mẹ vợ của Tần Dã về ở chung cũng không có vấn đề gì.

Tần Dã nhìn anh ấy: “Không ở đây, ở riêng.”

Tần Chân nghe thấy lời này, liền biết anh nói nghiêm túc.

Anh ấy đoán rằng nếu anh ấy không dẫn Tần Dã đi tìm nhà, vậy thì có thể Tần Dã sẽ tự mình đi tìm.

Thế là anh ấy quay lại hỏi:

“Vậy vợ em có từng nói muốn mua kiểu nhà nào không?”

Tần Dã: “Nhà riêng có sân thì tốt nhất, phải lớn một chút nữa, nếu như là tứ hợp viện, vậy thì càng tốt, vợ em thích tứ hợp viện.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 270


Tần Chân nghe thấy lời này thì đôi mắt không khỏi sáng lên.

“Chuyện này em hỏi anh là đúng rồi đó, nếu như muốn mua tứ hợp viện, anh thật sự có thể giới thiệu cho em.” Chỉ là tám ngàn đồng chắc chắn không đủ.

Nhưng không sao, Tần Dã không có đủ tiền, chẳng phải còn có ông cả sao?

Tiền của ông nội cả, sau này sẽ thuộc về cả nhà Tần Dã, ông ấy có rất nhiều tiền, trong tay chắc hẳn vẫn còn mấy vạn đó!

Nếu như ông cả biết Tần Dã muốn mua nhà thì nhất định sẽ cho thêm tiền hỗ trợ.

“Đi, bây giờ chúng ta đến đó xem thử đi.”

Tần Dã đương nhiên không phản đối, bây giờ anh rất nóng lòng muốn trở về nhà, anh hy vọng sau khi giải quyết xong chuyện ở đây, thì sẽ về nhà càng sớm càng tốt.

Như vậy thì anh có thể đoàn tụ với vợ mình sớm một chút.

Anh vốn tưởng rằng Tần Chân sẽ dẫn anh đi nơi khác, nhưng cuối cùng anh ấy lại đi ra khỏi nhà họ Tần... Đi đến căn nhà cách nhà họ Tần một con đường.

“Chỗ anh nói là chỗ này sao?”

Tần Chân gật đầu: “Đúng vậy, chính là chỗ này. Bọn họ muốn bán, nhưng giá căn nhà này tương đối cao, cho nên không có người đến mua, nếu em hài lòng thì có thể mua, không cần lo lắng về chuyện tiền bạc.”

Tần Dã vừa nghe thấy lời anh ấy liền hỏi thẳng: “Chỗ này giá bao nhiêu?”

Tần Chân không có ý định giấu anh chuyện này.

“Giá thấp nhất là mười lăm nghìn, nếu trong tay em chỉ có tám nghìn thì ông cả sẽ cho em bảy nghìn còn lại.”

“Không cần, trong tay em còn có thứ khác.” Tần Dã nhìn căn nhà này một lúc, nhìn từ bên ngoài quả thực rất lớn.

“Chủ nhân của ngôi nhà này ở đâu? Họ có tới không?”

“Em đợi ở đây một lát, anh đi tìm người tới” Tần Chân nói xong liền đạp xe đi.

Tần Dã đứng tại chỗ, anh thầm ước lượng giá vàng trong đầu.

Bởi vì anh chưa từng bán những thứ này, cho nên rất khó ước tính giá cả, nhưng anh vẫn có thể ước chừng đại khái, chỉ là không biết cách bán mà thôi.

Xem ra, ngày mai phải đến chợ đen một chuyến.

Tần Chân quay lại rất nhanh, có một người khác đạp xe đạp đi sau anh ấy.

Là một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi.

Sau khi hai người đỗ xe đạp, người đàn ông nhìn Tần Dã một cái, rồi tươi cười chào hỏi: “Cậu là người muốn mua nhà à?”

Tần Dã gật đầu, “Xem nhà trước đã.”

“Được. Tôi mở cửa ngay đây.” Người đàn ông dùng chìa khóa mở cửa. “Nhà tôi rất mới, rất rộng, có hai sân, nếu không phải cần tiền gấp, thì tôi cũng không định bán căn nhà này đâu”.

Tần Dã bước vào... Sau khi anh tham quan hết căn nhà, thật sự rất hài lòng.

Tần Chân nhìn vẻ mặt của anh, liền biết anh thích.

“Thế nào?”

Tần Chân gọi anh sang một bên.

“Chỗ em có hai thỏi vàng, lát nữa anh giúp em xem thử có thể bán được bao nhiêu, nếu như...”

Anh còn chưa nói dứt lời, đã bị Tần Chân cắt ngang: “Em không cẩn phải bán thỏi vàng gì đâu, nếu không muốn lấy tiền của ông nội thì anh cho em mượn phần còn lại, lúc nào em trả cũng được.”

Sau khi Tần Dã nghe Tần Chân nói thì trầm mặc hai giây, lập tức ngẩng đầu nhìn Tần Chân: “Vậy anh cho em mượn tiền, nhưng em sẽ dùng mấy thỏi vàng làm vật thế chấp.”

Tần Chân Thần kinh ngạc: “Ôi trời, còn thế chấp… Em xem anh là loại người nào vậy? Anh không nhận…”

“Nếu như anh không nhận, vậy thì thôi đi, em sẽ tự tìm cách.”

Ngay khi Tần Dã nói những lời này, Tần Chân đã hiểu ý anh.

Nếu anh ấy không đồng ý, thì Tần Dã sẽ không đồng ý mượn tiền, đồng thời cũng không có ý định xin tiền ông nội cả.

Cũng đúng...Nghe nói hôm qua ông nội cả đã cho Tần Dã tiền, kết quả cậu ấy lại từ chối, không lấy đồng nào.

Đúng là đủ cốt khí.

Để ngăn cản Tần Dã bán thỏi vàng với giá thấp, anh ấy gật đầu, “Được được được, cứ làm như lời em nói đi.”

“Được, cảm ơn!” Thật ra Tần Dã có thể từ từ rồi mua cũng được, nhưng nhìn thấy căn nhà này, anh lại rất hài lòng.

Hơn nữa, anh tin rằng vợ anh cũng sẽ thích.

Cho nên cứ mua trước rồi tính tiếp.

Về việc xin tiền ông nội cả… Cho dù là mượn, anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến.

Cho nên sau khi Tần Chân đề xuất phương pháp này, anh liền đồng ý.

“Vậy thì cứ làm như vậy đi, anh đi nói với anh ấy.” Tần Chân lại đi đến trước mặt chủ nhà, “Lão Triệu, em trai tôi đã đồng ý mua căn nhà này, sau khi hoàn tất thủ tục, sẽ thanh toán hết trong một lần.”

Chuyện này khiến chủ nhà... chính là lão Triệu rất vui mừng, “Tôi nghĩ hôm nay vẫn còn làm kịp, hay là bây giờ chúng ta đi làm thủ tục luôn đi?”

“Cũng được, vậy lát nữa chúng ta gặp nhau ở văn phòng quản lý nhà ở.” Anh vẫn phải về nhà lấy tiền.

“Được, vậy thì gặp ở văn phòng quản lý nhà ở.” Lão Triệu nói xong, vô cùng vui mừng chuẩn bị rời đi.

Chỉ là vừa bước đến cửa, anh ấy chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: “Nếu hai cậu muốn mua thì tôi sẽ đưa chìa khóa cho hai người trước, đúng rồi, chúng tôi sẽ không chuyển bất cứ thứ gì trong căn nhà này đi, để lại hết cho các cậu đó, đều là đồ tốt cả đấy.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 271


Thực ra, mấy thứ này đã được bao gồm trong giá chào bán, nếu không thì tiền mua nhà sẽ rẻ hơn một chút.

Đây được xem là bán trọn gói.

Không còn cách nào khác, tất cả đồ đạc còn sót lại trong căn nhà này đều rất cồng kềnh, cho dù anh ta có chuyển đi thì cũng không có chỗ để chứa.

Nếu đi bán...đồ cũ bây giờ không thể bán được giá tốt đâu.

Cho nên anh ta dứt khoát đưa ra cái giá này.

Bảng rao bán nhà đã được treo hơn nửa năm rồi, có rất nhiều người hỏi thăm.

Nhưng người có thể lấy ra được số tiền lớn như vậy trong một lần, vậy thì thật sự không có ai.

Người bình thường... Với mức giá này, cho dù cả nhà bọn họ có làm cả đời cũng không mua nổi.

Người giàu một chút... Bọn họ đã có nhà rồi, đâu cần phải mua nhà khác?

May mắn thay, cuối cùng cũng có người mua nhà, anh ta vui mừng còn không kịp nữa.

Đương nhiên phải giải quyết ổn thỏa trong ngày hôm nay.

Nếu như bỏ lỡ... Vậy thì không biết phải đợi đến năm nào tháng nào mới bán được, gia đình anh ta đang cần tiền gấp, thật sự không thể chờ được nữa.

Tần Chân bước đến, lấy chùm chìa khóa từ trong tay anh ta.

“Anh đừng có trêu tôi nữa, tất cả mọi thứ trong nhà đều được bao gồm trong giá bán rồi, nếu không, anh phải bớt tiền.”

Lão Triệu:..... “Vậy tôi đi đây.”

“Được, mau đi đi.” Tần Chân xua tay, sau đó nhìn về phía Tần Dã, “Hay là, em có cần về nhà một chuyến trước không?”

“Không cần phải về, lát nữa đến thẳng ngân hàng rút tiền.” Tần Dã thọc tay vào trong quần áo, lấy ra một chiếc túi vải nặng nề, “Đây là ba thỏi vàng, anh cho em mượn tám nghìn năm trăm đồng đi.”

Còn thiếu tám nghìn đồng để mua nhà, còn năm trăm đồng còn lại sẽ dùng vào mục đích khác.

Khóe miệng Tần Chân co giật, Tần Dã thật sự có ý định bán thỏi vàng sao? Nếu không thì tại sao cậu ấy lại mang theo mấy thỏi vàng này chứ?

“Đây có phải là… cục vàng không?” Ôi trời, một cục nặng nửa cân, đâu phải là thỏi vàng chứ.

“Một cục là đủ rồi, em đưa anh nhiều quá, số này thì nhiều quá rồi.”

Ba cục, tức là một cân rưỡi.

Mẹ ơi, em họ giàu có quá rồi.

Tần Dã nhìn anh ấy một cái, lập tức lấy ra một thỏi vàng ở bên trong.

Nhưng mà, anh tự mình giữ lại thỏi vàng này, rồi đưa hai thỏi vàng còn lại cùng với túi vải cho Tần Chân.

Tần Chân còn muốn nói thêm gì đó, nhưng thấy thái độ kiên định của anh, anh ấy đành phải nhận lấy.

“Được rồi, anh nhận, anh đi lấy tiền cho em đây.”

Cầm thứ này thực sự khá nặng, thật sự không biết sao mà Tần Dã có thể mang theo bên người.

Một tiếng rưỡi sau, cả ba người đã hoàn tất thủ tục tại văn phòng quản lý nhà ở.

Vốn dĩ hôm nay là không thể làm xong, nhưng ai bảo Tần Chân lại có quan hệ có thể giúp được chứ!

Cầm giấy tờ nhà mới cóng, Tần Dã trực tiếp nhét vào túi.

Tần Chân quay đầu nhìn anh một cái, nhìn thấy vẻ vui mừng trong mắt anh: “Em mua nhà cũng là chuyện vui lớn, có cần phải nói cho ông cả biết không?”

Nhưng mua nhà là chuyện lớn, ông cả không thể không biết chuyện này.

Tần Dã gật đầu: “Được.” Anh không có ý định giữ bí mật chuyện mua nhà.

“Vậy được, thế này đi, anh dẫn em đi, nhưng mà em yên tâm, chuyện mượn tiền, nếu như em không muốn nói thì anh sẽ không nói đâu.” Tần Chân đã cầm cục vàng của em họ rồi.

Đừng nói đến những người khác, cho dù ông nội và cha anh ấy biết chuyện này, vậy có lẽ anh ấy sẽ không tránh được chuyện bị đánh một trận.

“Cám ơn!” Tần Dã nói hai chữ này rất chân thành.

“Chậc, nhận được hai chữ này của em thật sự không dễ dàng, nhưng mà, sau này không cần phải nói ra hai chữ này, dù sao chúng ta cũng là anh em.” Tuy rằng là anh em họ, nhưng có thể coi như là những người có quan hệ huyết thống gần gũi nhất trên đời này.

Tần Dã không tiếp lời.

Anh đang tính toán nếu như đã mua nhà xong rồi, vậy thì có thể về nhà được rồi.

Tần Chân: “Đi thôi! Bây giờ chúng ta về nhà đi, nếu như về muộn chút nữa, có lẽ không cần chúng ta nói, bọn họ cũng biết hết rồi.”

“Ừm.” Tần Dã đáp lại một tiếng.

Hai anh em trở về nhà.

Vừa khéo ông Tần đang ở nhà.

Khi nhìn thấy Tần Dã về nhà, ông ấy lập tức đứng dậy.

Nhưng mà, lần này không đợi ông ấy mở miệng, Tần Chân đã nhanh chóng nói: “Ông cả, Tần Dã đã mua một căn nhà rồi, chính là ở con đường phía sau nhà chúng ta, rất gần chỗ này.”

Nói xong câu này, anh ấy còn len lén nhìn ông Tần một cái, sợ ông ấy tức giận.

“Ừm, mua nhà cũng tốt, đã làm xong hết thủ tục chưa?” Ông Tần nhìn cháu trai lớn của mình.

Thái độ bình tĩnh của ông ấy không chỉ khiến Tần Chân ngạc nhiên, ngay cả Tần Dã cũng có chút ngạc nhiên.

Nhưng mà, anh vẫn thành thật gật đầu: “Làm xong hết thủ tục rồi."
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 272


“Vậy thì tốt, sau này, khi các cháu đến Bắc Kinh, muốn sống ở đâu cũng được“

Mặc dù ông Tần hy vọng có thể sống chung nhà với cháu trai cháu gái, dù sao thì bọn họ cũng là người một nhà.

Nhưng sau hai ngày ở chung, ông ấy cũng biết cháu trai lớn của mình là người như thế nào.

Nếu như Tần Dã không muốn sống trong căn nhà này, vậy thì cũng không sao, đến lúc đó cứ ở riêng trước đã, đợi sau khi bọn họ thích nghi với cuộc sống ở thủ đô, rồi mới chuyển về đây ở chung cũng được.

“Ông nội cả... Ông không tức giận sao?” Tần Chân không nhịn được mà hỏi

Ông Tần liếc nhìn anh.

“Ông giận gì chuyện này chứ? Ông cũng không phải là người độc tài đến thế, hơn nữa, nếu như bọn nhỏ không để ý chuyện một tháng ông sang đó sống mấy ngày, vậy là tốt nhất.”

Tần Chân:……

Thật sự không nhận ra ông lại là người thông tình đạt lý như thế!

Anh ấy ngượng ngùng cười: “Như vậy là tốt nhất, thật ra cũng không có chuyện gì, ở gần như vậy... Sau này ông có thể bảo cả nhà Tần Dã một tuần đến đây sống hai ngày, cũng xem như là bầu bạn với ông.”

Tần Chân vừa nói ra những lời này, khiến ông Tần rất vui mừng, ông nhìn cháu trai lớn đầy mong đợi, giống như đang muốn nói chuyện này được chứ?

Tần Dã nhìn thấy ánh mắt này... Không nhịn được mà gật đầu.

“Đương nhiên là được.” Ở chung một hai ngày, cũng không phải là không được, có lẽ vợ anh cũng sẽ đồng ý.

Ông Tần vừa nghe thấy anh đồng ý, ông ấy vô cùng vui mừng, sợ anh hối hận nên nhanh chóng nói: “Vậy cứ quyết định như vậy nhé. Đúng rồi, những thứ còn thiếu, ông nội sẽ mua cho mấy đứa.”

“Không cần đâu, bây giờ tụi cháu cũng không ở đây, mua cũng lãng phí, trong nhà cần mua cái gì, cứ đợi vợ cháu đến đây đã... Cô ấy mới là người quyết định.” Tần Dã nói lời này, bày tỏ vợ anh là người quyết định tất cả mọi chuyện trong nhà.

May mắn thay ông Tần không bận tâm đến chuyện này, “Được rồi, vậy chờ cháu dâu đến đây rồi quyết định, nhưng số tiền này...”

Ông ấy lại muốn nhét tiền cho Tần Dã, nhưng anh vẫn từ chối: “Không cần, tụi cháu có tiền.”

Ông Tần:......

Trên thế giới có người ngốc như vậy sao, đưa tiền cũng không thèm lấy.

Haiz.

“Đúng rồi, cháu định ngày mai về nhà.” Tần Dã đang nhớ mong người nhà, trong lòng thực sự không yên tâm.

Ông Tần nghe vậy có chút sốt ruột: “Cháu không thể ở lại thêm vài ngày nữa sao?”

Mới đến đây có mấy ngày mà đã phải về rồi, ông ấy vẫn chưa ở chung đủ mà.

“Em ba, khó lắm mới đến đây được một chuyến, em ở lại thêm vài ngày đi!” Tần Chân cũng mở miệng khuyên nhủ.

Tần Dã đã quyết định chuyện ngày mai về nhà, cho nên kiên quyết lắc đầu: “Ngày mai về.”

Hơn nữa, anh cũng nhìn ra được, sức khỏe của ông nội vẫn còn rất tốt, trong thời gian ngắn sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

Ông Tần không còn cách nào: “Nếu cháu nhất định phải về nhà, vậy cũng được, nhưng mà, cháu nhất định phải đem những thứ ông nội chuẩn bị cho cháu về nhà đó.”

May mắn là ông ấy đã nhờ người mua từ sớm rồi, nếu không thì, ngày mai Tần Dã về nhà, giờ muốn mua cũng không kịp.

Không đợi Tần Dã lên tiếng, Tần Chân đã nói: “Thế này đi! Nếu như đồ phải đem về nhiều quá, vậy cứ đến bưu điện gửi trực tiếp về đó đi! Như vậy thì sẽ tiện hơn.”

Đôi mắt của ông Tần sáng lên, “Đúng vậy, cứ gửi qua đó đi.”

Bọn họ đều đã quyết định như vậy, Tần Dã đành phải gật đầu, nhưng vẫn nói: “Đừng gửi nhiều quá.”

Đây không phải việc Tần Dã có thể quyết định, ông Tần có ý định buổi chiều nhờ người đi mua thêm, dù sao ông ấy cũng muốn mua nhiều đồ cho cháu trai, cháu gái một chút.

Tối hôm đó, những người khác trong nhà họ Tần biết ngày mai Tần Dã sẽ về nhà cho nên lại tổ chức một bữa tiệc khác, cũng xem như là tiệc chia tay.

May mắn là bữa tiệc này, Tần Dã không uống rượu.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, cho đến tận tám giờ tối mới tan tiệc.

Sau khi Tần Hướng Nam, cũng là cha của Tần Chân về rồi, ông ấy lại quay lại.

“Tần Dã, chú có chuyện muốn hỏi cháu.”

Tần Dã nhìn ông ấy, “Chú, có chuyện gì vậy?”

Trong thế hệ của cha Tần Dã, Tần Tương Nam lớn hơn cha Tần Dã mấy tuổi, cho nên là lão đại.

Tần Tương Nam có chút xấu hổ: “Là thế này... Chỗ vợ cháu còn loại thuốc viên bồi dưỡng sức khỏe kia không? Chú muốn mua thêm hai bình.”

Ban đầu ông ấy cũng không tin tưởng loại thuốc viên này.

Nhưng sau khi ông ấy thấy cha ông ấy và ông nội Tần Dư uống xong đều không có chuyện gì, thậm chí sức khỏe còn thật sự trở nên tốt hơn... Mấy ngày trước, ông ấy cố ý đưa cha đến bệnh viện kiểm tra, có rất nhiều chỉ tiêu sức khỏe đã tốt hơn trước nhiều.

Vị bác sĩ kiểm tra sức khỏe kia còn đặc biệt hỏi một câu, cha ông ấy đã uống loại thuốc bổ nào vậy?

Cho nên, thuốc viên bồi dưỡng sức khỏe kia thật sự rất tốt.

Cho nên ông ấy muốn mua.

Chủ yếu là mua cho cha mẹ vợ tuổi già sức yếu của ông ấy.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 273


Tần Dã không đồng ý ngay lập tức.

“Bây giờ cháu cũng không biết vợ cháu còn loại thuốc bổ đó không, khi cháu về nhà sẽ hỏi cô ấy thử.”

Chuyện này đã khiến Tần Tương Nam vui mừng.

“Được, vậy khi nào cháu về đến nhà thì hỏi vợ cháu nhé, nếu có thì để lai cho chú, đương nhiên chú cũng không xin miễn phí đâu, chú dùng tiền mua... Cháu cũng đừng nói mấy lời không cần tiền, bởi vì chú không phải mua cho chú uống đâu, chú mua giúp người khác thôi.”

Nếu như không đưa tiền, ông ấy cũng không có mặt mũi xin miễn phí.

Tần Dã: “Chuyện này đợi cháu hỏi vợ cháu đã rồi tính.”

Tần Tương Nam: “Được, cứ vậy đi, nếu như có, cháu cứ gửi điện tín cho chú nhé, chú bảo Tần Chân đến lấy.”

Tần Dã:……

Còn sai người đến lấy? Chuyện này không cần thiết nhỉ?

Nhưng mà, anh không nói mấy lời này.

Có còn thuốc viên bồi dưỡng sức khỏe kia không, cũng phải hỏi vợ trước rồi mới tính tiếp.

“Nếu ngày mai cháu dậy sớm, vậy thì ngủ sớm chút đi! Chú về trước đây.” Tần Tương Nam mới vừa đi hai bước, ông ấy dùng sức vỗ vỗ trán, sau đó quay người lại, “Xem trí nhớ của chú này, lại quên mất chuyện này, không phải y thuật của vợ cháu rất tốt sao? Con bé có muốn vào bệnh viện ở đây làm không? Nếu muốn thì vợ cháu có thể trực tiếp đến đó làm việc.”

Nếu như vậy, cả nhà Tần Dã có thể sẽ cùng nhau đến Bắc Kinh.

“Chuyện này cháu phải hỏi vợ cháu đã.” Sắc mặt Tần Dã bình tĩnh, anh vẫn nói như vậy.

Tần Tương Nam:……

Ông ấy có thể nhìn ra được đứa cháu trai này sợ vợ.

Hình như chuyện gì cũng để vợ quyết định.

Có thể làm việc ở bệnh viện, đó là chuyện người ta muốn còn không được, ông ấy không tin cháu dâu sẽ không đồng ý.

“Vậy được, cháu về hỏi vợ cháu đi, chỉ cần vợ cháu muốn, chú sẽ bảo bên phía bệnh viện sắp xếp công việc cho con bé.”

Tần Dã:“...Vợ cháu muốn thi đại học, chắc là cô ấy không đến đâu.”

Tần Tương Nam: “Thi đại học cũng tốt, nhưng mà, vẫn còn mấy tháng có thể đi làm mà? Có thể đến đây làm việc trước, đến lúc đó nếu như thi đậu đại học, vậy thì trực tiếp đi học đại học là được rồi, không ảnh hưởng gì đâu.”

Tần Dã: “Chuyện này cháu phải hỏi vợ cháu đã.”

Khóe miệng Tần Tương Nam co giật, “Được, hỏi vợ cháu đi, đến lúc đó cứ gửi một bức điện tín cho chú là được rồi, chú về trước đây.”

Ông ấy chưa bao giờ gặp một người... Mở miệng ra là nói phải hỏi vợ mình chuyện này chuyện kia.

Ngày hôm sau, ông Tần đặc biệt đưa Tần Dã đến ga tàu hỏa.

“Tần Dã, sau khi về đến nhà, gửi một bức điện tín báo bình an nhé.”

Những lời còn lại, nên nói gì thì tối hôm qua đã nói hết rồi.

Tần Dã gật đầu: “Vâng.” Dừng một giây, anh lại mở miệng: “Chú ý sức khỏe.”

Những lời này khiến ông Tần vô cùng vui mừng, cháu trai lớn của ông ấy cuối cùng cũng quan tâm ông ấy rồi.

“Được, ông nội nhất định sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, ông nội còn muốn trông con giúp cháu nữa.”

Tần Chân ở một bên:...

Ông nội cả từng này tuổi rồi còn muốn trông con giúp em họ, có cần thiết phải vậy không?

Lúc Tần Dã nghe thấy con thì đôi mắt anh lóe sáng.

.....

“Thử đi, nào, mở miệng gọi chị đi...” Dung Yên khích lệ nhìn cô bé.

Người làm mẹ như Tôn Mỹ thậm chí còn căng thẳng hơn cả con gái.

Kể từ khi con gái được điều trị và uống thuốc, cô ấy ngày đêm mong ngóng, mong con gái có thể nói được.

Kết quả, đừng nói là một câu, con bé thậm chí còn chưa nói từ nào cả, chuyện này khiến cô ấy rất lo lắng, cô ấy vốn muốn đến gặp ân nhân để hỏi thử chuyện này là thế nào.

Trùng hợp là hôm nay ân nhân lại tự mình đến đây.

Tú Nhi mở to đôi mắt, có lẽ đã được khích lệ, cho nên cô bé mở miệng,“...Chị...Chị...”

Giọng nói vẫn còn khá yếu ớt.

Nhưng hai người còn lại đều có thể nghe thấy được.

Tôn Mỹ hưng phấn nói: “Nói... Nói rồi...”

Ngay sau đó, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.

Sợ mình dọa con gái vừa mới mở miệng nói chuyện, cô ấy vội vàng bịt miệng mình lại.

Dung Yên cũng rất vui vẻ, nhìn đôi mắt lấp lánh tràn đầy thần thái kia, cô động viên một câu: “Tú Tú, giỏi quá! Em gọi chị nghe hay quá! Chị rất thích nghe, nào, gọi thêm vài lần nữa đi.”

Bởi vì đã nói một lần, lần gọi thứ hai của Tôn Tú thuận lợi hơn nhiều, cũng thông thuận hơn lúc nãy:“...Chị, chị...chị...”

Dung Yên đưa tay xoa đầu cô bé: “Giỏi quá! Nào, bây giờ em gọi mẹ đi...”

Tôn Tú quay đầu lại, phát hiện mẹ cô bé đang nhìn cô bé, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

Cô bé hoảng hốt:“...Mẹ ơi, đừng...đừng khóc...”

Giọng nói vẫn rất yếu ớt, còn có chút khàn khàn, nhưng khi người làm mẹ như Tôn Mỹ nghe thấy lại là một âm thanh rất hay.

Nước mắt cô ấy chảy ra nhiều hơn nữa.

“…Mẹ, mẹ đừng khóc…Ô…”

Con gái cô ấy nói chuyện được rồi.

Con gái cô ấy sẽ không trở thành người câm nữa.

Những sự bất bình và nỗi buồn trong những năm này không ngừng chảy xuống, giống như trút sạch hết ra vậy.

Tôn Tú nhìn thấy mẹ càng khóc lớn hơn, cô bé có chút hoảng loạn: “Mẹ, mẹ...”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 274


Nhìn thấy cô bé cũng sắp bật khóc rồi.

Dung Yên vội vàng nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, bây giờ con bé có thể nói chuyện rồi, đó là chuyện rất tốt, cô còn khóc như vậy sẽ dọa con bé đó.”

Tôn Mỹ vừa nghe sẽ dọa con gái sợ, cô ấy hoảng rồi, vội vàng dùng mu bàn tay lau nước mắt.

“Mẹ không khóc...Mẹ chỉ là vui quá...Tú Nhi của mẹ có thể nói chuyện rồi...”

Đột nhiên cô ấy nghĩ đến điều gì đó.

Cô quay người lại, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Dung Yên, không ngừng dập đầu: “Ân nhân, cảm ơn... cảm ơn...”

Lúc đầu Dung Yên không chú ý đến cô, cho nên không đề phòng động tác này của cô ấy.

Khi cô phản ứng lại... Cô nhanh chóng đỡ người đang không ngừng dập đầu đứng dậy, “Đừng làm vậy, nếu không tôi sẽ tức giận đó.”

Tôn Mỹ vừa nghe thấy sẽ làm cô tức giận, cô ấy không dám dập đầu nữa, ban đầu, cô ấy còn muốn kéo con gái cùng nhau dập đầu với ân nhân.

“Cám ơn, nếu không có ân nhân, con gái tôi có lẽ sẽ bị câm cả đời.”

Trên đời này, người bình thường muốn gả vào nhà tốt đã khó, phải dựa vào số mệnh của mình, chứ đừng nói đến người không biết nói như con gái cô ấy... Khi lớn lên, con bé sẽ là một người có mệnh khổ cực.

Đừng nói sau này, chính là bây giờ, con gái cũng phải nhẫn nhịn khi người khác gọi con bé là con câm.

Bây giờ con bé cuối cùng cũng có thể trở thành một người bình thường, sau này khi đến tuổi còn có thể cho con bé đến trường.

“Đừng gọi tôi là ân nhân, cứ gọi tôi là đồng chí Dung được rồi, con bé không phải mắc bệnh câm bẩm sinh, cho nên dễ chữa trị hơn một chút. Lúc bình thường, cô hãy hướng dẫn con bé nói nhiều hơn, ngoài ra, tôi đã phối một bình thuốc, cô cho con bé uống đi, sau khi uống hết bình thuốc này thì không cần uống bất kỳ loại thuốc nào nữa.”

Dung Yên lấy một cái bình nhỏ bình thường từ trong túi ra.

Bên ngoài bình chỉ có hướng dẫn sử dụng, không hề có chữ nào khác.

Tôn Mỹ vô cùng trân quý mà nhận lấy bình thuốc nhỏ, cô ấy trịnh trọng gật đầu: “Đồng chí Dung yên tâm, tôi nhất định sẽ cho con gái uống thuốc đúng giờ, đồng thời tôi cũng sẽ hướng dẫn con bé nói chuyện như cô đã nói...”

Dung Yên: “Ừm, nửa tháng này cũng không cần mỗi ngày nói quá nhiều, chỉ cần nói vừa đủ là được, nửa tháng sau thì không sao cả. Được rồi, cũng trễ rồi, tôi đi đây.”

Tôn Mỹ lập tức nói: “Tôi tiễn đồng chí...”

“Không cần đâu.” Dung Yên đi đến cửa, sau đó đạp xe rời đi.

Tôn Mỹ nhìn người đã đi xa, cô ấy thật sự muốn quỳ xuống dập đầu mấy cái nữa nữa để tỏ lòng biết ơn.

“Mẹ Tú Nhi, sao cô lại khóc vậy? Xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Tôn Mỹ vội vàng lắc đầu, “Không, không có chuyện gì...”

Lúc này, Tôn Tú yếu ớt nói rằng: “Mẹ, cái này... chị... cho con...” Cô bé cầm một bao đồ trên tay.

Vẻ mặt rõ ràng có chút lo sợ bất an.

Tôn Mỹ nghe vậy, liền vội vàng cầm lấy cái bao nhỏ hỏi: “Đây là kẹo à?”

Là bao kẹo mà ân nhân để lại, lớp giấy gói kẹo bên ngoài thực sự rất đẹp.

Khi người hàng xóm nghe thấy giọng nói của cô bé thì rất sốc.

“…Tú, Tú Nhi nhà cháu nói chuyện được rồi à?”

Vừa rồi bà ấy không nghe nhầm chứ?

Tôn Mỹ gật đầu: “Ừm, biết nói một chút...” Cô ấy muốn phủ nhận chuyện này cũng không phủ nhận được, dù sao sau này con gái cô cũng phải nói chuyện, cô ấy không thể giấu người khác mãi được.

Hơn nữa, cô ấy không muốn giấu chuyện này.

Bởi vì cô ấy không muốn người khác cứ gọi con gái là cô bé câm nữa.

Con gái cô ấy bây giờ có tên có họ... Sau khi ly hôn, cô ấy thêm con gái vào hộ khẩu của mình, cho nên trực tiếp đổi họ con gái thành họ Tôn.

Hàng xóm:……?

Trời ạ! Cô bé câm còn có thể mở miệng nói chuyện sao?

Đúng là sống càng lâu thì chuyện gì cũng có thể gặp được.

“Ai chữa cho con bé vậy? Giỏi vậy sao?”

Tôn Mỹ chưa kịp trả lời, bác gái hàng xóm chợt nghĩ đến điều gì đó: “Thật là một bác sĩ giỏi... Có phải là cô gái xinh đẹp vừa mới đi kia không?”

Tôn Mỹ không biết ân nhân có muốn cho người khác biết chuyện này hay không, trong tình huống chưa có sự đồng ý của ân nhân, đương nhiên cô ấy sẽ phủ nhận ngay.

“...Không phải, tôi tìm người nghe ngóng và sử dụng một số phương thuốc cổ truyền.” Thật sự khiến ân nhân của cô ấy thiệt thòi rồi, bản lĩnh lớn như vậy, cô ấy cũng không thể tuyên truyền cho mọi người biết được.

“Phương thuốc cổ truyền? Phương thuốc cổ truyền nào vậy?” Người hàng xóm rõ ràng có chút không tin.

“Ôi, chuyện này có nói thím cũng không hiểu đâu, dù sao thì tôi cũng không thể nói rõ ràng được, dùng bài thuốc này có khỏe hay không còn phải xem người bệnh, con gái tôi cũng không phải bị câm bẩm sinh, cho nên... đã nói chuyện được rồi.” Tôn Mỹ thừa nhận mình vụng về, không thể bịa ra chuyện gì khác.

Sau khi trả lời qua loa lấy lệ mấy câu hỏi của hàng xóm, Tôn Mỹ dẫn con gái về nhà.

Mà chưa đến nửa tiếng đồng hồ, chuyện cô bé câm do Tôn Mỹ sinh ra có thể nói chuyện, lập tức truyền khắp khu vực này....

Lúc này Dung Yên đang cảm thấy may mắn, bởi vì khi cô chuẩn bị đi đến Cung Tiêu Xã thì lại nhìn thấy Tần Dã.

Tất nhiên, Tần Dã cũng nhìn thấy cô.

Cho nên anh vui mừng chạy về phía trước, đôi mắt sáng ngời nhìn người trước mặt, ánh mắt không nỡ rời khỏi người cô.

Sau khi rời khỏi nhà, anh mới nhận ra mình nhớ thương vợ rất nhiều.

“Vợ… em đến đón anh à?”

Dung Yên:……

Đây thực sự là một sự hiểu lầm rất lớn.

“Không phải, em chỉ lên thị trấn đi dạo thôi…”

Đôi mắt Tần Dã sáng hơn nữa, bởi vì lúc này anh cho rằng vợ mình đang xấu hổ.

Thì ra, vợ anh cũng đang nhớ anh, nếu không sao cô ấy lại lên thị trấn đón anh chứ?
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 275


Dung Yên nhìn dáng vẻ quá mức hào hứng này của anh, cô biết lời giải thích vừa rồi cũng vô dụng.

“Đây không phải là nơi để nói chuyện…… Chúng ta về nhà thôi!”

“Được!” Tần Dã nhìn cô không chớp mắt.

Vợ nhà anh sao lại đẹp như vậy? Mới mấy ngày không gặp, anh có cảm giác như đã trôi qua vài chục năm vậy.

Trước kia cho dù cuộc sống khó khăn đến mấy thì cũng không khó vượt qua như mấy ngày nay.

Cuối cùng anh cũng nếm trải cảm giác một ngày trôi qua tựa như một năm giống lời trong sách.

Nếu không phải bây giờ đúng lúc đang ở trên đường lớn, anh muốn bước tới ôm lấy cô, cảm nhận sự tồn tại của cô, cảm nhận độ ấm của cô.

“Vợ, anh lái xe đạp nhé.”

Dung Yên gật đầu, sau đó đưa xe đạp cho anh.

Tần Dã treo hành lý của anh lên phía sau xe đạp, rồi nói: “Vợ, đi thôi!”

Anh đạp chân lên bàn đạp, đạp từ từ, đợi sau khi vợ anh ngồi ở yên sau xong, lúc này khóe miệng anh mới cong lên, chạy về phía trước.

“Vợ, mọi việc trong nhà đều ổn chứ?”

“Vẫn ổn cả.” Không đến mức anh vừa rời khỏi thì trong nhà đã rối loạn.

“Vậy sức khỏe của ba như thế nào? Có tốt hơn chút nào không?”

Dung Yên:……

Đồng chí, anh đây là đang tán gẫu sao?

“Đã đỡ hơn chút, đúng rồi, sức khỏe ông nội anh thế nào?”

“Ông cụ có sức khỏe tốt, ông ấy nói cảm ơn em vì thuốc bồi bổ sức khỏe, rất có hiệu quả.”

“Em đưa tất nhiên là có hiệu quả, nếu không, sao em lại đưa chứ?” Đây là do cô đặc biệt chế tạo, quan trọng nhất chính là tất cả những dược liệu đều được trồng ở đất đen trong không gian.

Đó đúng là thứ hiếm có trên đời.

Nếu không phải lo lắng cho tình hình của ông nội ruột Tần Dã thì cô cũng sẽ không lấy ra như vậy.

“Vợ, em thật tài giỏi, đúng rồi, anh mua một căn nhà, là căn nhà tứ hợp viện hai tầng, giá tổng cộng là 15.000 đồng. Căn nhà đó trông rất đắt tiền, lại còn rất mới. Tiền của anh không đủ, nên hỏi mượn Tần Chân 8.500 đồng…… Nhưng mà, cũng không hẳn là mượn anh ấy, anh dùng hai khối vàng mà em đưa thế chấp, đợi có tiền thì chúng ta lại tìm anh ấy lấy về.”

Anh vẫn hơi tiếc hai khối vàng đó, dù sao đó cũng là do bà nội để lại, huống hồ ba khối đó anh định sau này cho Tần Dư và em gái mỗi người một khối.

Đương nhiên, với điều kiện là vợ anh không có hứng thú với mấy khối vàng đó.

Nếu vợ anh thích khối vàng này, vậy thì sau này anh sẽ cố gắng kiếm tiền mua cái khác cho bọn chúng.

“Làm tốt lắm.” Dung Yên khen một câu.

Tần Dã nghe câu này, anh rất vui vẻ.

“Vợ, em…… Em có nhớ anh không? “

Những lời này lúc vừa gặp mặt anh đã muốn hỏi, nhưng vì trên đường lớn nhiều người qua lại nên anh không tiện hỏi.

Hiện giờ đã chạy ra khỏi thị trấn, chỉ còn hai người họ.

Vì thế, anh nhịn không được mà hỏi ra thành lời.

Dung Yên nghe thấy lời này thì cô không khỏi nhíu mày…… Rõ ràng chuyển đề tài cũng hơi nhanh.

Cô cảm nhận được cơ thể anh căng cứng, xem ra anh rất quan tâm câu trả lời này của cô.

Vì thế cô tự nhiên hào phóng trả lời: “Nhớ.”

Tuy là không phải ngày nào cũng nhớ, nhưng mà cái đêm rời đi đó, cô cũng nhớ tới, vì thế cũng không phải là lừa anh.

Điều này làm Tần Dã rất xúc động, suýt chút nữa làm ngã cả người lẫn xe, cũng may là anh kịp thời ổn định lại.

Anh trai, cẩn thận một chút chứ!

“Vợ, anh, anh cũng nhớ em……” Độ nóng trên tai khiến nó đỏ bừng.

Được rồi! Những lời này cũng khiến cô hài lòng.

Cô vẫn rất vui vẻ.

“Anh chạy xe đàng hoàng một chút đi, muốn nói gì thì chúng ta trở về lại nói.”

Vốn dĩ tình hình giao thông không được tốt lắm, nếu lại nói gì khiến tên này xúc động…… Vậy đúng là có thể khiến cả người lẫn xe đều ngã.

“Được.” Tần Dã cũng sợ làm vợ ngã, vì thế không dám nói thêm nữa, tuy nhiên, tốc độ đạp xe của anh càng nhanh hơn.

Hận không thể về thẳng đến nhà trong giây tiếp theo.

Lúc hai người trở về thôn, rất nhiều người nhìn thấy, bọn họ trợn mắt há hốc mồm khi nhìn thấy Tần Dã khí phách hăng hái…… Sau khi anh nhận thân trở về thì nhìn trông khác hẳn trước kia!

Cả người không hề giống như người của đại đội Tần gia bọn họ, lắc mình đã thực sự biến thành người thành phố.

Quả nhiên, người dựa vào quần áo!

Lúc này, trong lòng bọn họ càng thêm hối hận.

Nếu sớm biết Tần Dã còn có sự biến đổi lớn như vậy…… Những nhà có con gái đó đã sớm gả con gái nhà mình cho Tần Dã rồi.

Bây giờ…… thì chỉ có thể đau xót.

Rõ ràng con gái bọn họ đã bỏ lỡ cơ hội trở thành người thành phố.

Dung Yên nhảy xuống khi vừa đến cửa nhà.

Mẹ Dung nghe thấy tiếng xe đạp, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện thì ra là con rể trở về, bà ấy vội vàng buông chổi, “Tiểu Tần, sao hôm nay con đã trở về rồi? Yên Yên, con cũng thật là, đi đón Tiểu Tần lại không nói cho mẹ biết trước một tiếng, để mẹ chuẩn bị thêm vài món ăn.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 276


Tần Dã nghe thấy lời mẹ vợ nói, khóe miệng càng cong hơn, anh biết là vợ cố ý đi đón anh mà, nhìn xem mẹ vợ nói gì đi.

Dung Yên:……

Sự hiểu lầm này đúng là có hơi lớn, cô định giải thích một câu, nhưng mẹ của cô đã sớm không thèm để ý đến cô…… Đang vui vẻ giúp Tần Dã lấy đồ xuống.

Được, vậy cô dứt khoát khỏi giải thích.

“Ôi, con mang cái gì về vậy, nặng quá!” Mẹ Dung kêu lên.

Tần Dã vội vàng nói: “Mẹ, đây là vài thứ con mua ở trong thành phố, ông nội con gửi một số thứ khác sang, nhưng mà vẫn chưa đến. Chắc là mai hoặc ngày kia mới đến.”

Mẹ Dung có hơi ngạc nhiên, “Nhiều thứ như vậy sao?”

Nếu không mang về đây là được, đâu cần phải đi gửi phiền phức như vậy.

Tần Dã: “Hình như là vậy, là thứ gì thì con cũng không rõ lắm.”

“Được rồi, mẹ, trước tiên mẹ đừng hỏi chuyện này nữa, để Tần Dã đi tắm rửa trước đi! Chút nữa mọi người còn rất nhiều thời gian để trò chuyện.”

Tần Dã nghe thấy vợ anh nói như vậy, thì biết người anh hơi nặng mùi, mặt anh đỏ lên, cũng may làn da màu đồng nên nhìn không rõ màu đỏ đó.

“…… Con đi tắm đây……”

Dựng xe đạp xong, anh gấp gáp chạy vào phòng lấy quần áo tắm rửa.

Mẹ Dung thấy vậy liền nói với Dung Yên: “Vậy chắc Tiểu Tần cũng đói bụng, mẹ đi nấu cơm trước.”

Dung Yên biết mẹ cô không cần cô giúp, vì thế cô giúp Tần Dã mang hành lý vào phòng chính, bởi vì cô cũng không biết bên trong những thứ đó là gì.

Vẫn nên chờ anh tắm xong rồi nói.

Dung Văn Minh đang nằm ở trong phòng đi ra, ông ấy nhìn về phía con gái nhà mình, “Tiểu Tần đã trở về rồi sao?”

Dung Yên gật đầu, “Đúng vậy, đã trở về.”

“Nhanh quá, ba còn tưởng rằng ít nhất cậu ấy cũng phải ở lại thêm mười ngày nữa.” Chuyến này đi nhận người thân, hơn nữa xử lý yên chuyện mồ mả, ít nhất cũng phải vài ngày.

“Do ba không hiểu tính của anh ấy, xử lý xong mọi chuyện thì chắn anh ấy sẽ về luôn”

Bên đây Tần Dã thoải mái gội đầu tắm rửa, đợi khi anh thay quần áo xong đi ra đã thấy ba vợ đang ngồi, anh lập tức bước tới gọi, “Ba, con đã trở về.”

Sắc mặt Dung Văn Minh hiền hòa, “Trở về là tốt rồi! Chuyến đi này thuận lợi chứ?”

“Thuận lợi cả! Sức khỏe của ông nội con cũng tốt, ông ấy rất biết ơn thuốc bồi bổ cơ thể mà Yên Yên đưa……” Tần Dã dùng những câu ngắn gọn nhất để kể lại chuyện ở Bắc Kinh.

Sau đó Dung Yên lại bổ sung một câu, “Ba, anh ấy đã mua một căn tứ hợp viện hai tầng ở Bắc Kinh, đợi sau khi chúng ta trở về Bắc Kinh thì ba và mẹ về sống với chúng con nhé.”

Câu này của cô khiến mẹ Dung đúng lúc đang bước vào nghe thấy.

Rất là kinh ngạc, “Mua tứ hợp viện? Hay là hai tầng? Ở đường nào?”

“Ở cách nhà họ Tần một con phố……” Tần Dã nói địa chỉ.

Anh vừa nói thế thì một người gốc Bắc Kinh như mẹ Dung đương nhiên đã biết là chỗ nào.

Bà ấy càng sốc hơn.

“Nhà bên đó giá cả không hề thấp…… Các con lấy đâu ra tiền mua nhà ở?”

Khu bên đó có thể nói là khu vực đắt đỏ nhất Bắc Kinh, huống hồ là tứ hợp viện hai tầng.

Giải thích việc này phải để Dung Yên, hơn nữa cũng chẳng có gì phải giấu giếm.

“Căn nhà có giá 15.000 đồng, trước đây chúng con có dành dụm được một ít tiền, phần còn thiếu anh ấy hỏi mượn anh họ Tần Chân, nhưng cũng không hẳn là mượn, chúng con dùng hai khối vàng nặng khoảng nửa cân để thế chấp.”

Mẹ Dung:……

Dung Văn Minh:……

Hai người im lặng một hồi.

Dung Văn Minh nói với Tần Dã, “Con làm rất ổn thỏa, rất tốt!”

Mẹ Dung nhanh chóng gật đầu theo, “Đúng vậy, chuyện này làm rất tốt, nợ tiền không sợ, chỉ cần cố gắng làm việc…… Số tiền này có thể trả được.”

Tuy là bà ấy nói như thế, nhưng trong lòng bà ấy lại vô cùng lo âu.

Nợ đó cũng không phải là một hai trăm, đó chính là 8.500 đồng đấy…… Biết trả tới khi nào mới hết chứ?

Dựa theo nhà xưởng có hiệu xuất khá tốt ở Bắc Kinh, tiền lương công nhân cộng tiền thưởng cũng chỉ là 35 đồng.

Cho dù là hai người đều đi làm…… Vậy chẳng phải cùng nhau làm việc mười năm mới trả hết?

Lúc này, bà ấy hối hận vì đã bán căn nhà trước kia cho gia đình vô lương tâm đó với giá 1200 đồng.

Nếu căn nhà đó vẫn còn thì cũng đủ cho cả nhà họ ở, đâu cần phải gánh khoảng nợ lớn như vậy.

Không nghĩ tới thì thôi, nghĩ tới là bà ấy hận không thể lập tức trở về Bắc Kinh trả lại tiền và đuổi cả nhà họ đi.

Mức giá này thấp tới 13-14 lần đấy!

Dung Văn Minh cũng lo lắng, nhưng mà, ông ấy nghĩ khoảng thời gian này chăm sóc sức khỏe thật tốt, đợi khi trở về xem có thể làm được việc gì…… Kiếm thêm chút nào đỡ chút đó, cũng có thể giúp đỡ vợ chồng trẻ giảm bớt gánh nặng.

Dung Yên có thể nhìn ra sắc mặt họ rất miễn cưỡng, vì thế cô cười nói:

“Ba, mẹ, thật ra hai người không cần lo lắng, đầu tiên không nói nếu không có tiền trả thì dùng khối vàng gán nợ.”

“Số tiền này vẫn có thể trả được, tổ quốc chúng ta ngày càng tốt hơn…… Như vậy cơ hội kiếm tiền cũng không phải ngày càng nhiều sao.”

“Sau này, tiền lương mỗi năm sẽ tăng, với lại, đến lúc đó chúng con thành sinh viên, cơ hội kiếm tiền cũng rất nhiều, hơn nữa, mọi người quên là Tần Dã còn có thể đi săn sao. Trên núi còn có rất nhiều lợn rừng.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 277


“Còn nữa, căn nhà này sau này chắc chắn sẽ tăng giá, hiện giờ mua sớm…… Đợi sau này sẽ kiếm được rất nhiều.”

Đây là do trong tay cô không có tiền, nếu mà có tiền thì cô còn muốn mua thêm mấy căn tứ hợp viện đấy!

Mẹ Dung nhìn về phía con gái nhà bà ấy, “Con lợn rừng đấy giá bao nhiêu, sao ngày nào cũng bắt được……”

Nếu ngày nào cũng có…… Vậy chẳng phải phát tài to rồi sao?

Đúng là tuổi trẻ thích nằm mơ.

Dung Yên lập tức nói: “Hiện giờ đã đến mùa xuân, nhưng đừng xem thường năng lực sinh sản của lợn rừng, chỉ cần vận may tốt gặp được thì Tần Dã sẽ không có bất cứ vấn đề gì.”

Trên núi đúng là rất nhiều lợn rừng, bởi vì người của thôn nhà họ Tần ít khi lên núi đi săn.

Đoán chừng đợi đến khi thời tiết ấm áp hơn chút, những con lợn rừng đó có thể tụ tập thành đàn xuống núi gây hại cho đồng ruộng.

Mẹ Dung:……

Còn Dung Văn Minh lại có hơi tiếc vì với sức khỏe hiện giờ của ông ấy thì không thể tham gia.

Nếu không, có ông ấy và con rể cùng làm thì sẽ tốt hơn nhiều.

Thời trước, bất luận là kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g hay b.ắ.n tên của ông ấy đều rất giỏi.

Ôi, cái cơ thể nát này bây giờ……

Tần Dã được vợ nhà anh công nhận, anh vô cùng hào hứng.

Mẹ Dung nhìn dáng vẻ hào hứng của họ, nhịn không được giội một gáo nước lạnh.

“Ban ngày Tiểu Tần phải làm việc, buổi tối lại lên núi, con thật sự cho rằng cơ thể nó làm bằng sắt sao?”

Nói khó nghe một chút…… Trâu bò trong đội sản xuất của người ta cũng không dám làm vậy, ban ngày làm việc xong, buổi tối phải nghỉ ngơi đàng hoàng chứ!

“Mẹ, con không sợ mệt.” Tần Dã rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, anh hận không thể một ngày làm hai mươi giờ.

“Con đừng nghe nó nói, sức khỏe mới là quan trọng nhất, đừng nghĩ rằng tuổi trẻ thì không thèm quan tâm…… Kiếm tiền, sau này từ từ kiếm là được. Được rồi, ăn cơm trước……”

Con vẫn còn chưa sinh được đấy!

Sức khỏe suy sụp còn sinh con như thế nào được?

Tần Dã cũng không cãi lại, anh biết đây là mẹ vợ quan tâm đến anh.

Vì thế trong lòng vẫn có cảm giác rất ấm áp, dù sao từ trước đến bây giờ, anh bị người ta ác ý bài xích rất nhiều, người quan tâm anh giống như mẹ vợ thật sự có thể đếm trên đầu ngón tay, anh hết sức quý trọng.

Anh theo mẹ vợ ra ngoài, cùng vào bếp giúp đỡ.

Dung Yên nhún vai, cô cũng không nói cho họ biết cô thật sự không để chút tiền đó ở trong lòng, dù sao trên người cô còn có bàn tay vàng cực kỳ lớn mà.

“Con gái, cơ thể này của ba có thể hồi phục nhanh hơn không?”

Dung Yên nghe thấy câu này thì có chút kinh ngạc, “Ba, cơ thể này của ba đã hồi phục rất nhanh rồi, ba gấp như vậy làm gì? Từ từ dưỡng đi! Hai năm này, ba đừng nghĩ tới chuyện làm việc.”

Dung Văn Minh:……

Vậy chẳng phải biến ông ấy thành người vô dụng sao?

Chuyện này không thể được.

“Ý ba là, phải mất bao lâu nữa ba mới hết bất lực như bây giờ?”

“Nghỉ dưỡng tốt chắc khoảng vài tháng, ba có thể đi dạo quanh thôn một chút, nhưng mà, nếu thời tiết tốt thì ba cũng có thể ra ngoài đi dạo một chút. Chỉ cần đừng đi lâu quá là được, cái này cũng xem như là rèn luyện hàng ngày, càng giúp ích cho việc hồi phục.”

Dung Văn Minh nghe xong thì trong lòng rất vui mừng.

Hiện giờ cảm giác của ông ấy…… là cơ thể đã khỏe hơn rất nhiều so với lúc đến đây.

Thức ăn giữa trưa cũng khá ngon, sau khi cả nhà ăn xong, Tần Dã đứng dậy định thu dọn chén đũa đi rửa.

Mẹ Dung thấy vậy vội vàng ngăn cản, “Tiểu Tần, con làm gì vậy? Nhanh bỏ xuống.”

Bà ấy nhìn thấy Tần Dã còn muốn nói gì đó, liền dứt khoát đẩy anh ra ngoài, “Bây giờ con đi ngủ một giấc đi, mấy thứ này cũng không cần lo lắng, không đúng, là những chuyện ở trong bếp, chỉ cần có mẹ, thì con đều không cần lo lắng.”

“Đi thôi! Mấy thứ này có mẹ em là được.” Dung Yên đã mở miệng, Tần Dã đành phải đi ra ngoài.

Nhìn người cùng đi ra, tim anh đập có chút mạnh, “Vợ, em cũng về phòng sao? Anh còn có chuyện muốn nói với em……”

Khó khăn lắm anh mới trở về, anh còn chưa ôm cô.

Anh suy nghĩ.

Dung Yên cũng không hỏi anh có gì muốn nói, chỉ đi theo anh trở về phòng.

Hai người một trước một sau mới vừa vào phòng, Tần Dã đã trực tiếp đóng cửa lại.

“Vợ……”

Chữ này trước giờ chưa từng gọi tình cảm chân thành như vậy.

Giọng nói thật sự có điểm quyến rũ, chí ít Dung Yên có cảm giác tim cô có chút tê dại vì tiếng gọi này của anh.

Giây tiếp theo, cô đã rơi vào trong vòng ôm mạnh mẽ.……
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 278


Lúc Tần Dã đi ra từ trong phòng, đã là một tiếng sau.

Anh nhìn bóng dáng đang bận rộn trong phòng bếp, liền đi qua, "Mẹ, con đi đến nhà đại đội trưởng một chút."

"Được, con đi đi!" Mẹ Dung biết đây là anh muốn đi trả phép.

Trên tay Tần Dã cầm theo một chút đồ vật, chính là kẹo và bánh quy.

Thật ra lúc đầu anh không nghĩ mang theo, nhưng mà để về sau xin nghỉ dễ dàng hơn thì anh vẫn quyết định cầm những thứ này qua.

Chắc là về sau anh cũng chỉ có thể làm đủ lượng công việc quy định thôi, nếu nhiều hơn thì anh không có thời gian, rốt cuộc trong nhà vẫn còn nợ một khoản tiền, nên anh phải nghĩ cách kiếm thêm tiền.

Đúng lúc đại đội trưởng Tần đang ở nhà, thật ra, ông ấy cũng đang đợi Tần Dã.

Bởi vì ông ấy biết Tần Dã đã trở lại, thì nhất định sẽ đến bên này một chuyến.

Cho nên cửa lớn vẫn để mở.

Lúc nhìn thấy Tần Dã thật sự tới, nụ cười trên mặt ông ấy lại tươi thêm một ít.

Cả người biểu hiện ra sự nhiệt tình xưa nay chưa từng có.

"Tôi vừa nghe thấy người khác nói cậu đã trở về, sao lại không ở đó thêm mấy ngày?"

"Ừ, không yên tâm trong nhà nên trở về." Tần Dã đưa đồ từ trong tay mình qua, "Đây là đồ ăn vặt mang từ Kinh Thị về, cho mọi người nếm thử hương vị."

"Ôi, vậy cảm ơn! Đúng rồi, thân thể của ông nội cậu vẫn khỏe chứ?" Thật ra câu vị đại đội trưởng này muốn hỏi nhất là khi nào bọn họ lại đi Kinh Thị.

Nếu như đã nhận người thân……Thì chỉ có kẻ ngốc mới ở lại địa phương nghèo khó này.

Huống chi cha vợ và mẹ vợ của Tần Dã đều là người Kinh Thị, còn không để cho cả gia đình trở về sao?

"Thân thể còn rất khỏe mạnh, đúng rồi đại đội trưởng, về phần ruộng đất bên này thì sau này tôi chỉ có thể làm một phần, còn phần của vợ tôi……"

Anh còn chưa có nói xong thì đã bị đại đội trưởng cắt ngang, "Không có việc gì, công việc này các cậu làm hay không cũng được……Đều được. Đúng rồi Tần Dã, khi nào cậu trở về, thì nói trước với tôi một tiếng……"

Còn có, nếu bọn họ đi về thì nhà ở kia phải làm sao, có phải sẽ bán hay không?

Chỉ nghĩ đến căn nhà mới xây kia, chỗ đó sáng ngời……Ông ấy cũng muốn.

Chỉ là lời này không tiện hỏi.

"Chắc là sau khi tham gia thi đại học xong sẽ trở về." Tần Dã cũng không nói là không xác định, bởi vì cả gia đình bọn họ đúng thật là đều muốn đến Kinh Thị sinh sống.

Sau khi trải nghiệm hai ngày ở đó, anh cũng đã hiểu rõ là ở Kinh Thị cũng có cơ hội kiếm tiền.

Bên kia có thể tùy tiện bày quán, không giống như ở đây, không thể trắng trợn táo bạo làm buôn bán.

Đại đội trưởng Tần nghe được lời nói của anh thì ngây ngốc một chút, "Cậu nói là thi đại học? Là cậu hay là vợ cậu tham gia thi đại học vậy?"

Cho dù là ai tham gia thi thì đều có chút không thích hợp?

Tần Dã, cậu ta thi cái gì? Có biết chữ sao?

Bỗng dưng ông ấy nghĩ tới, hình như Tần Dã cũng được học cấp ba, chỉ là năm trước không có đi thi.

Chẳng lẽ năm nay muốn đi thi sao?

Mà vợ cậu ta đi thi đại học? Vậy thì lại có chút thái quá, một người phụ nữ đã kết hôn còn muốn tham gia thi đại học……Thật là làm cho người ta chê cười.

Hơn nữa, năm ngoái đã không thi đậu, năm nay còn có thể thi đậu sao?

Một người phụ nữ đã kết hôn không ở nhà sinh con, mà còn lăn lộn làm cái gì?

"Hai người chúng tôi đều tham gia thi đại học." Lời của Tần Dã làm cho đại đội trưởng Tần đứng hình.

"Vợ chồng các cậu……Đều tham gia thi đại học?"

Ôi mẹ ơi! Còn có chuyện gì kỳ lạ hơn chuyện này nữa không?

"Đúng vậy." Tần Dã nói, cũng không muốn nói nhiều với ông ấy, "Đại đội trưởng, ngày mai tôi còn có chút việc, sẽ không đi làm, nói cho ông biết trước."

Đại đội trưởng còn chưa tiêu hóa xong lời nói lúc trước của anh, lúc này nghe thấy anh xin nghỉ, cũng không thèm để ý, "......Được."

"Tôi đi trước đây." Sau khi Tần Dã nói xong câu đó, thì anh quay người rời đi.

Để lại đại đội trưởng đứng ở đó với bộ dáng như bị sét đánh.

Lúc này vợ ông ấy đi ra, "Mới nãy Tần Dã nói muốn cùng vợ cậu ta đi thi đại học?"

"......Ừ."

"Ôi chao, đây đúng là tin tức lớn trong thôn chúng ta, tôi thấy cậu ta……Thật đúng không biết lượng sức, nếu cậu ta có thể thi, thì tại sao năm ngoái lại không thi? Còn vợ cậu ta nữa……Năm trước đã không thi đậu, năm nay lại còn muốn thi lại, không sợ bị mất mặt thêm lần nữa sao?"

Đã kết hôn, không sinh con mà lại đi thi đại học……Cũng thật biết lăn lộn.

May mắn là không phải con dâu nhà ba ta, nếu không thì bà ấy cũng không thể dạy nổi người không biết an phận như thế.

Đại đội trưởng trừng mắt nhìn bà ấy một cái, "Đừng ở chỗ này nói hưu nói vượn, người ta thi hay không thi thì có liên quan gì đến bà?"
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 279


Hoàng Thúy Hoa rất không vui, nhưng nà khi nhìn thấy bao đồ vật trên tay chồng của mình, lập tức vui vẻ ra mặt.

"Ôi trời, đúng là người khi kết hôn sẽ không giống nhau, so với lúc trước thì càng biết cách làm người hơn."

Trước kia khi nhìn ai thì đều có bộ dạng hung ác, giống như người khác thiếu nợ cậu ta một trăm đồng tiền vậy. Không chỉ nghèo mà còn keo kiệt.

Bây giờ kết hôn rồi lại rất hào phóng.

Lúc Tần Dã về tới nhà, không nhìn thấy vợ mình ở trong sân, vì thế trực tiếp đi vào nhà.

Lúc nhìn thấy đôi môi hơi sưng của vợ mình, anh có chút chột dạ.

Nhưng mà cái này thật sự không thể trách anh được, ai bảo trong khoảng thời gian rời đi anh nhớ nhung vợ mình như thế, cho nên trong lúc nhất thời mới không khống chế được.

"Vợ ơi……"

Dung Yên tức giận trừng mắt nhìn anh một cái, "Kêu la cái gì?"

"......Anh lên núi đi dạo, em có muốn đi không?"

Dung Yên vừa nghe thấy là lên núi, đúng thật là có chút suy nghĩ, phải biết rằng trong mấy ngày Tần Dã rời đi này, mẹ cô không cho phép cô đi lên núi một mình.

"Được, em đi cùng anh, em thay quần áo trước đã."

Tần Dã vui vẻ gật đầu.

Anh cũng thay ra bộ quần áo đang mặc trên người mình.

Hai người cùng nhau đi ra từ trong phòng.

"Mẹ, con và vợ đi lên núi đi dạo, nếu như tụi con về trễ thì không cần chờ tụi con ăn cơm."

Mẹ Dung nhìn về phía anh, "......Được rồi."

Tần Dã lấy d.a.o chẻ củi và sọt rồi cùng vợ mình đi ra cửa để đi lên núi.

Đường hai người đi chính là con đường nhỏ không có người, sẽ không gặp phải người nào khác.

"Đúng rồi, vợ, lúc trước anh đi, em muốn nói cái gì?"

Dung Yên nghe được lời này, cô nghĩ lại.

Vì thế liền cười thần bí, "Bây giờ không phải lúc thích hợp để nói, chờ lên núi rồi lại nói."

Chuyện bán đồ trong không gian, cô chuẩn bị nói với anh một chút, nếu không, dựa vào một mình cô mà đi đầu cơ trục lợi thì cô cũng cảm thấy rất phiền.

Huống chi, cô cũng tin tưởng ánh mắt của chính mình……Người này sẽ không phản bội cô.

Vốn dĩ Tần Dã chỉ tùy tiện hỏi, nhưng mà khi nghe được lời này thì lòng tò mò liền nổi lên, rốt cuộc là có chuyện gì?

Tuy là muốn biết chuyện ngay lập tức, nhưng mà bước chân của anh cũng không nhanh, bởi vì anh còn bận tâm đến tốc độ của vợ mình.

Đường núi này cũng không dễ đi.

Dọc theo đường đi, vận may của hai người không tệ.

Hái được rất nhiều rau dại, còn bắt được một con gà rừng.

Sau khi đi vào chỗ sâu trong núi, "Hình như em nghe thấy tiếng gì đó."

Tần Dã vừa nghe vợ mình nói vậy, anh lập tức cẩn thận lắng nghe, sau đó bình tĩnh lại, "Hình như là sói, vợ ơi, em mau leo lên cây đi."

Dung Yên: ……

"Sói? Mà thanh âm này có chút nhỏ, có phải là cách rất xa không?"

Tần Dã vốn tưởng rằng vợ mình nghe thấy tiếng sói thì sẽ có chút sợ hãi, kết quả anh lại nghe ra được vài phần hưng phấn trong giọng nói của cô.

Tần Dã: ……

Nếu như phụ nữ nghe thấy đồ vật đáng sợ như thế, không phải sẽ run bần bật sao?

Nhưng mà, ngay sau đó anh lại nghĩ đến vợ mình lại là một người tương đối lợi hại, cô không giống với những người khác.

"Nếu như sói muốn đến bên này thì rất nhanh sẽ tới, chúng ta leo lên cây trước rồi lại nói."

Lần này có sói, thật sự là do anh sơ suất.

Anh duỗi tay chuẩn bị hỗ trợ vợ của mình leo lên cây, lại phát hiện vốn dĩ vợ anh chẳng cần đến sự trợ giúp của anh.

"......Còn thất thần làm gì? Mau lên đây đi!" Người trên cây vẫy tay với người ở dưới.

Hóa ra không chỉ có đàn ông mới leo lên cây nhanh, phụ nữ còn có thể leo nhanh hơn đàn ông.

"......Được."

Người có điểm hơi ngơ ngác, hình như việc nào vợ anh cũng rất giỏi.

Leo cây là kỹ năng lợi hại nhất của anh, hai ba bước đã trèo lên được cái cây.

"Không tồi." Cho nên nói vận may của một người rất quan trọng, nếu như trước kia không xui xẻo như vậy, chỉ bằng thân thủ này của anh, thì cũng sẽ không khiến cho ba anh em nhà họ Tần nghèo khó đến như thế.

Tần Dã được vợ mình khen, người đàn ông trẻ tuổi liền có một chút kích động, hai vành tai của anh ……đỏ hết cả lên.

"Vợ là lợi hại nhất."

Dung Yên chỉ ngón tay về phía xa, "Đừng khen ngợi lẫn nhau nữa, mau nhìn bên kia đi……"

Bọn họ đang ở vị trí tốt, vừa đúng lúc có thể nhìn ra phương xa.

Chờ sau anh nhìn kỹ qua, thì sắc mặt biến đổi.

"Hình như không chỉ có một con."

Dung Yên nghe thấy lời anh nói, lập tức nhìn kỹ, "Sói là động vật quần cư, chắc chắn không chỉ có hai con. Trước tiên chúng ta cứ đợi ở trên cây đi, chắc là chúng nó sẽ không đi đến bên này của chúng ta đâu."

"Được." Tần Dã lên tiếng.

Nếu như là trước kia, thì chắc chắn không cần phải nói, nhất định là anh sẽ bị bầy sói theo dõi.

Bây giờ……Anh nghiêng đầu nhìn thoáng qua người bên cạnh, ánh mắt đầy nhu hòa, bởi vì có người có thể đuổi đi vận xui của anh ở đây, có lẽ, lũ sói này sẽ không đi về phương hướng của bọn họ.
 
Back
Top Dưới