Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 220


“Tối qua em ngủ có thấy chỗ nào không thoải mái không?” Dung Yên hỏi.

Tần Mai lắc đầu, “Không có.”

“Được rồi, chị bắt mạch cho em trước nhé.” Dung Yên bước đến.

Tần Mai lập tức giơ cổ tay phải của mình ra...

Còn Tôn Mỹ ở trên thị trấn, ngày nào cũng nóng lòng mong chờ.

n nhân nói sẽ đến, sao đến hôm nay cô ấy còn chưa đến nữa?

Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Tôn Mỹ rất muốn đi tìm kiếm ân nhân, điều đáng tiếc là cô ấy thật sự không biết ân nhân đang sống ở đâu.

Nhìn thấy mỗi ngày trôi qua thì cô ấy vô cùng lo lắng.

Ban đầu không có hy vọng, sau đó có một ngày đột nhiên lại có hy vọng…… Có người nói với cô ấy, có thể chữa được cổ họng cho con gái cô ấy.

Dù thế nào thì cô ấy cũng tình nguyện nắm bắt tia hy vọng cuối cùng này.

“Tôn Mỹ, tôi thấy cả ngày hôm nay vẻ mặt cô ngẩn ngơ, cô không sao chứ?”

Hôm nay mồng sáu, xưởng của họ đã bắt đầu làm việc, người hỏi là Dư Lan người cùng tổ.

Từ sau khi bắt đầu làm việc, cô ta thấy cả người Tôn Mỹ không ổn lắm, cả ngày không có sự tập trung chú ý, dáng vẻ giống như có tâm sự nặng nề.

Không phải là…… Tôn Mỹ còn nhớ thương người đàn ông trước kia chứ?

Nghe nói người đàn ông đó ly hôn nhanh, kết hôn cũng nhanh, bây giờ lại tìm được một người khác, hơn nữa đã kết hôn vào năm trước, đúng là kết nối liền mạch!

Tôn Mỹ nghe thấy giọng nói của cô ta, lập tức định thần lại lắc đầu, “Tôi không sao.”

Cô vực dậy tinh thần, định lát nữa tan làm sẽ về nhà ngay.

Làm việc trong xưởng, cô ấy cũng không thể luôn ở nhà chờ, quan trọng nhất là không biết khi nào ân nhân sẽ đến.

“Cô thật sự không sao chứ?” Dư Lan hơi nghi ngờ.

Tôn Mỹ lại lắc đầu lần nữa, “Tôi thật sự không sao.”

Dư Lan thấy cô ấy không nói, cô ta càng tin vào suy đoán của bản thân.

“Không sao thì tốt, nhưng mà, Tôn Mỹ, phụ nữ vẫn nên có một gia đình, bây giờ cô đã ly hôn, cũng đừng nhớ thương người trước kia nữa, hay là, tôi giới thiệu cho cô một người nhé! Người đó là Mã sư phó của xưởng chế biến thịt…… Người trước của anh ấy đã mất nửa năm trước, vẫn chưa tìm người mới, anh ấy có hai đứa con, đứa lớn nhất cũng tám tuổi, đứa nhỏ là con trai, lại cùng tuổi với A Tú con gái của cô, hai đứa trẻ này không mẹ cũng khổ, vì thế anh Mã muốn tìm một người khác.”

“Tôi thấy hai người rất hợp nhau, xưởng chế biến thịt cũng tốt! Tiền lương không ít, mỗi tháng Mã sư phó được 30 đồng tiền, hơn nữa nghe nói người đàn ông này không đánh vợ.”

“Phụ nữ bây giờ! Còn mang theo con cái, đúng là thật sự khó khăn, vẫn phải tìm một người bạn đời, tôi thấy điều kiện hai người rất xứng đôi.”

Một người phụ nữ từng kết hôn một lần vốn dĩ sống tiếp đã rất khó khăn, thông thường, luôn là đối tượng bị chỉ trích.

Hơn nữa, người phụ nữ ly hôn sống một mình càng là trước cửa nhiều rắc rối, còn không bằng tìm người khác sớm một chút.

Dư Lan tự thấy người mà bản thân tìm cho Tôn Mỹ không tồi, điều kiện người ta tốt, làm việc ở xưởng chế biến thịt…… Rất nhiều người dòm ngó, tranh giành đến vỡ đầu đấy!

Bao gồm cả những nhà có con gái lớn chưa gả.

Sắc mặt Tôn Mỹ có chút khó coi, ngay cả cười miễn cưỡng thì cô ấy cũng không cười nổi.

“Hiện giờ tôi không gấp tìm……”

Dư Lan vừa nghe thấy câu này đã sốt ruột, “Phụ nữ sao lại có thể không tìm chồng chứ? Nếu hiện giờ cô không nhân lúc còn trẻ tìm một người, đợi thêm một hai năm nữa, cô lại tìm không ra người tốt……”

Có lẽ là để ý thấy sắc mặt Tôn Mỹ có chút khó coi, cô ta vội vàng nói thêm một câu:

“Tôn Mỹ à! Con người của tôi thì cô cũng biết rồi đó, nói chuyện cũng khá thẳng thắn, cô đừng để ý nhé! Nhưng mà tôi đây là cũng vì muốn tốt cho cô, tuy là lời nói này không dễ nghe, nhưng lại có lý, trong nhà có đàn ông mới giống gia đình, cô cũng không thể thuê nhà người khác ở cả đời đúng không?”

Tôn Mỹ không nghe nổi nữa, “Chị Dư, tôi không có ý định tìm người, cô giới thiệu cho người khác đi! Hiện tại tôi chỉ muốn nuôi con gái của tôi lớn lên, những chuyện khác tôi không muốn nghĩ tới.”

“Tôn Mỹ, tôi và cô cùng làm việc trong một xưởng, cũng sẽ không hại cô……” Dư Lan tự thấy là cô ta làm đúng.

Người phụ nữ từng ly hôn khó khăn như thế nào? Mỗi ngày chìm ngập trong nước bọt người khác thì tốt sao?

Hơn nữa, điều kiện của người mà cô ta tìm cho thật sự rất tốt.

Người này sao không hiểu lòng tốt vậy chứ?

“Tôi thật sự không muốn tìm, cô đừng nói chuyện này nữa, tôi không thích nghe.” Thái độ từ chối của Tôn Mỹ với chuyện này đã vô cùng cứng rắn.

Chủ yếu là bởi vì từ sau khi cô ấy ly hôn, trước sau có quá nhiều người giới thiệu người cho cô ấy.

Còn không phải bởi vì nhìn trúng công việc này của cô ấy sao?

Huống hồ, thật sự cô ấy không muốn tìm.

Trải qua cuộc hôn nhân quá đáng sợ…… Sau khi cô ấy nhảy ra khỏi hố lửa đó, mới nhận ra rằng cuộc sống chỉ có hai mẹ con họ thực sự quá tốt đẹp.

Dư Lan:……

Tấm lòng này của cô ta lại bị xem như là lòng lang dạ thú?

Sắc mặt lập tức trở nên khó coi vài phần.

Bỏ đi, cô ta cũng không đi dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của người ta.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 221


Vốn ban đầu hai người đang nói chuyện vui vẻ, lại bởi vì chuyện này mà ồn ào có chút không vui, hai người cúi đầu làm việc của mình, không nói thêm một câu.

Nhưng điều mà Tôn Mỹ không ngờ chính là, trong thời gian cô ấy về nhà ăn cơm buổi trưa.

Khắp nhà máy lan truyền chuyện cô ấy không chịu tìm đối tượng vì còn nhớ thương chồng trước…… Đợi đến khi truyền tới tai cô ấy thì đã là chuyện buổi chiều.

Điều này khiến cô ấy tức giận, trong lúc muốn tìm Dư Lan nói chuyện phải trái. Người gác cổng nhà máy đã đứng ở cửa phân xưởng gọi lớn, “Tôn Mỹ, con gái cô tới tìm cô.”

Tôn Mỹ vừa nghe con gái tới tìm thì cô ấy rất kinh ngạc, cô ấy mới vừa về nhà buổi trưa rồi, sao bây giờ con gái cô ấy lại tìm tới đây?

Lập tức cô ấy không thèm tìm Dư Lan tranh luận, cô ấy nhanh chóng đứng dậy, “Tổ trưởng, con gái tôi tới tìm tôi, tôi đi xem……”

Nhóm trưởng nhìn cô ấy một cái, rồi gật đầu, “Được, cô đi đi!”

Tôn Mỹ nhanh chóng chạy ra ngoài.

Đợi khi tới cửa xưởng nhìn thấy hai người, cả người cô ấy xúc động.

“ Ân nhân……”

Khóe miệng Dung Yên giật giật, Tôn Mỹ vừa nói câu này, ánh mắt người gác cổng đó có chút khác thường.

Vì thế vội vàng nói: “Gọi tôi là Tiểu Dung được rồi, bây giờ cô xin nghỉ có tiện không? Nếu tiện thì cô đi xin một chút, chút nữa tôi sẽ đến nhà các người.”

Tôn Mỹ vừa nghe thấy câu này, cả người càng xúc động vô cùng, cô ấy nhanh chóng gật đầu, “Tiện, rất tiện, đồng chí Dung, cô ở đây chờ tôi một chút, tôi quay lại liền……”

Cô ấy cũng không đợi Dung Yên trả lời, xoay người nhanh chân chạy thẳng, còn bởi vì tốc độ quá nhanh mà thiếu chút nữa đã té ngã.

Dung Yên:……

Thật sự cũng không cần vội như vậy.

“Cô gái, cô là người thân của Tôn Mỹ sao?” Người gác cổng có chút tò mò.

Chủ yếu là do ngoại hình của cô gái này quá đẹp, đời này anh ta chưa từng gặp một cô gái nào xinh đẹp như vậy.

Trắng trẻo sạch sẽ…… Thoạt nhìn trông giống cô gái thành thị.

Nhưng mà, anh ấy lại cảm thấy câu hỏi vừa rồi có chút không đúng.

Nếu Tôn Mỹ có người thân là một quý cô thế này cũng không đến mức bị nhà chồng cũ bắt nạt đến như vậy cũng không ai phân xử cho cô ấy.

“Không phải.” Dung Yên không giải thích quá nhiều.

Nếu đổi lại là người khác, không chừng người gác cổng còn có thể trò chuyện, nhưng cô gái trước mặt đây khí chất bất phàm, anh ấy cảm thấy không tiện hỏi nhiều, vì vậy không nhiều lời nữa.

Tôn Mỹ xin nghỉ quay lại rất nhanh.

Lúc chạy ra, cô ấy còn thở hổn hển, “Đồng chí Dung, tôi xong rồi…… Chúng ta đi thôi!”

Ân nhân không cho gọi, nhưng mà kêu Tiểu Dung thì không được, kêu đồng chí Dung tốt nhất.

Dung Yên gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Tôn Mỹ vội vàng đuổi theo, cô ấy nắm tay con gái nhà mình cùng nhau đi.

Đợi đến khi đến nơi ở của Tôn Mỹ, hàng xóm xung quanh đều rất tò mò…… Tại sao giờ này Tôn Mỹ lại tan tầm về nhà? Còn nữa, cô gái xinh đẹp như vậy là ai thế?

Ánh mắt đánh giá của hàng xóm quá rõ ràng.

Tôn Mỹ vội vàng dùng chìa khóa mở cửa, “Đồng chí Dung, mời vào!”

Dung Yên đi vào.

Hai mẹ con nhanh chóng theo vào.

Tôn Mỹ có chút ngại ngùng vì căn nhà đơn sơ của cô ấy, “Đồng chí Dung, mời ngồi một chút, tôi…… Tôi đi rót nước cho cô.”

“Không cần bận rộn, để tôi xem cho con gái của cô trước.” Dung Yên làm xong việc bên này xong, sau đó lại đi dạo cung tiêu xã ở trấn trên, thuận tiện lại đến chợ đen một chuyến.

Nhìn xem liệu có thể bán thêm chút hàng hóa hay không.

Cả một gia đình…… Cô cần lấy nhiều tiền mặt trở về, đợi gom đủ tiền rồi, cô định đến thủ đô mua nhà.

Tôn Mỹ nghe thấy câu này hơi sững người, sau đó là ngạc nhiên vui mừng, “…… A! Vâng.”

Cô ấy vội vàng đẩy con gái nhà mình đến trước mặt Dung Yên, “Tú Nhi, để ân nhân xem cho con”.

Trong lúc xúc động, cô ấy lại gọi lên tiếng ân nhân.

Tú Nhi chớp mắt, cô bé nhìn về phía cô tiên trước mặt.

Ở trong lòng cô bé, ngày mà Dung Yên cứu cô bé nhảy xuống lầu thì Dung Yên chính là cô tiên trong cảm nhận của cô bé.

Dung Yên ra hiệu cho cô bé đưa tay.

Tú Nhi ngoan ngoãn làm theo.

Dung Yên bắt mạch cho cô bé…… Sau đó lấy đèn pin nhỏ từ trong ba lô của cô ra.

“Nào, há miệng ra!”

Tôn Mỹ nhìn con gái đang ngẩn người, vội vàng khoa chân múa tay: “Tú Nhi, mau nghe ân nhân, há miệng.”

Tú Nhi há to miệng, Dung Yên cẩn thận xem xét cổ họng của cô bé…… Vài phút sau.

Dung Yên nhìn về phía khuôn mặt đầy căng thẳng của Tôn Mỹ, “Bệnh này của cô bé có thể trị, chút nữa tôi sẽ châm cứu một chút, sẽ hơi đau……”

Tôn Mỹ vừa nghe có thể trị, nước mắt cô ấy lập tức chảy xuống, sau đó nhanh chóng nói: “Đau một chút không sao, chỉ cần có thể nói chuyện được là được.”

Dung Yên nhìn thoáng qua bên ngoài sân, có chút không ổn.

“Qua bên kia ngồi đi.”

Tú Nhi ngoan ngoãn ngồi xuống, quả thật cô bé không phải câm do bẩm sinh, tai có thể nghe thấy, tuy nhiên, bởi do lâu không nói chuyện với lại không được chữa trị, có lẽ thêm vài năm nữa thì tai cũng sẽ mất đi thính lực.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 222


Dung Yên nhìn Tôn Mỹ, “Cô đi đóng cửa lại, để tránh lát nữa lúc châm kim có người ngoài xông vào bất ngờ.”

Cô có thể châm kim ổn định, nhưng trẻ con thì không như vậy, rất dễ bị ảnh hưởng bởi tác động bên ngoài.

Tôn Mỹ vội vàng đáp: “Vâng, tôi đi đóng ngay.”

Sau khi cô ấy đã đóng cửa kỹ càng, quay người lại đã nhìn thấy ân nhân cầm kim bạc trong tay.

Đầu kim này trông đúng là có chút đáng sợ.

“Ngoan, nhắm mắt lại.” Hiếm khi Dung Yên nói giọng dịu dàng.

Tú Nhi nhìn cô…… Cô bé 6 tuổi dường như không hề sợ hãi, cô bé ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.

Dung Yên thật sự rất ít khi tội nghiệp người khác, nhưng từ sau khi đến thời đại này, ví dụ như đối với cặp em trai em gái song sinh đó của Tần Dã.

Lại ví dụ như cô bé yên lặng như một người vô hình trước mặt này.

Bọn chúng đều ở cái tuổi lẽ ra nên vui vẻ nói cười, nhưng rồi phải chịu đựng những thứ không nên chịu đựng.

Vứt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, cô hạ kim như có thần trợ giúp…… Không lâu sau, chín chiếc kim bạc được c*m v** các huyệt đạo khác nhau trên cổ cô bé……

Tôn Mỹ ở bên cạnh nhìn vô cùng căng thẳng, cô ấy sợ bản thân phát ra âm thanh gì làm ảnh hưởng đến ân nhân ghim kim, vì thế cắn chặt miệng.

Toàn bộ cơ thể đều căng cứng.……

Sau nửa giờ, Dung Yên thu về toàn bộ kim bạc, đặt vào trong hộp nhỏ có chứa cồn.

Sau đó cô dùng cồn lau sạch vết m.á.u do ghim kim trên cổ cô bé.

Đây là cô dùng phương pháp đặc biệt để dẫn m.á.u ra ngoài.

Sau khi cổ cô bé đã hoàn toàn sạch sẽ, lúc này cô mới nhìn về phía Tôn Mỹ, “Lấy cho tôi một chậu nước trong, tôi muốn rửa tay một chút.”

Tôn Mỹ nghe thấy câu này, lập tức tỉnh táo lại, “…… Vâng.”

Cô ấy vội vàng đi vào bếp múc nửa bồn nước trong lu nước, sau đó lại đổ nửa bồn nước nóng từ phích nước nóng vào.

Bưng tới trước mặt Dung Yên, “ n nhân, có thể rửa tay được rồi.”

Dung Yên nghe thấy hai chữ, khóe miệng giật giật, “Đừng kêu ân nhân, kêu tên của tôi được rồi, tôi tên là Dung Yên.”

“…… A, vâng!” Tôn Mỹ thấy cô nhắc đến rất nhiều lần, biết ân nhân không thích, vậy cô ấy không gọi là được.

Dung Yên rửa sạch tay, lúc này mới lấy ra một bình thuốc từ trong túi xách của cô.

“Cái này là tôi dựa vào bệnh tình của cô bé chế thành viên thuốc nhỏ, một lần ba viên, một ngày ba lần. Cô dùng hết thì đến nhà Tần Dã của đại đội nhà họ Tần tìm tôi là được, đương nhiên, nếu cổ họng cô bé có gì khó chịu, cô cũng có thể vào thôn tìm tôi, cho dù là không có tôi ở đó, cũng có người nhà tôi ở đó.”

“A, vâng!” Tôn Mỹ rất hào hứng, biết được ân nhân ở đâu! Như vậy tìm người cũng thuận tiện.

Cô dùng hai tay trân trọng nhận lấy bình thuốc đó.

Đây chính là thần dược có thể trị khỏi bệnh cho con gái của cô ấy, phải cầm cẩn thận.

Đột nhiên, cô ấy nhớ tới một việc, “À…… Đồng chí Dung, cái đó phí điều trị bao nhiêu tiền? Tôi chuẩn bị 50 đồng tiền, đủ không?”

Dung Yên nhìn cô ấy một cái, không nhanh không chậm nói, “Đưa 25 đồng là được.”

Đây là giá mà lần trước cô đã nói.

Cũng xem như là thu tiền mang tính tượng trưng.

Bằng không, đừng nói cô đến khám bệnh tại nhà, chỉ riêng thuốc này…… Đó cũng là thứ vô giá.

Tôn Mỹ cũng không ngốc lắm, cô ấy đương nhiên biết đây là ân nhân thấy mẹ con cô ấy đáng thương chỉ lấy ít tiền, nhưng sao cô ấy có thể làm như vậy được chứ?

Không được.

Vội vàng nói: “Đồng chí Dung, cô chờ một chút, tôi đi lấy tiền……”.

Dung Yên định nói chuyện này không gấp, nhưng mà người đã đi rồi.

Cô liền quay đầu nhìn về phía cô bé, “Em tên là Tú Nhi đúng không?”

Tú Nhi gật đầu, đôi mắt trong sáng đó chớp chớp nhìn Dung Yên.

Dung Yên vươn tay sờ đầu cô bé một chút, “Tú Nhi giỏi quá, lúc nãy không nhúc nhích, chị chữa trị cổ họng giúp em, nhưng phải uống thuốc đàng hoàng, đợi sau khi uống hết thuốc, là Tú Nhi cũng có thể nói chuyện, đến lúc đó chị lại đến nghe giọng nói của Tú Nhi.”

Đôi mắt Tú Nhi đột nhiên sáng lấp lánh.

Dung Yên nhìn biểu cảm này của cô bé, có chút mềm lòng, cô lấy một nắm kẹo trái cây từ trong túi ra, “Hiện giờ không thể ăn, nhưng mà, ngày mai có thể ăn, một ngày chỉ có thể ăn một cái.”

Cô bỏ kẹo vào trong lòng bàn tay cô bé, trên tay cô bé có chút nứt nẻ…… Đáng tiếc hiện giờ cô không có thuốc trị nứt da.

Tú Nhi nắm lấy kẹo này, sự thích thú hiện rõ trong mắt.

Mà lúc này, Tôn Mỹ ra tới.

“Đồng chí Dung, thuốc này chắc chắn không rẻ, đây là 50 đồng, cô nhất định phải nhận lấy, nếu không, trong lòng tôi đây không yên.”

Cô ấy không khỏi phân bua rồi cầm 50 đồng tiền trong tay nhét vào tay Dung Yên.

Dung Yên:……

“Đồng chí Dung, tôi biết cô muốn giúp đỡ mẹ con tôi, nhưng mà tôi có thể kiếm tiền, mỗi tháng tôi đều có tiền lương, hơn nữa có thể xem là không ít nên vẫn xoay sở được! Bệnh này nếu đến bệnh viện lớn, đừng nói không thể chữa, cho dù có thể chữa cũng phải đến hơn trăm đồng, đó mới là điều tôi không thể gánh vác.”

Mẹ con cô ấy thật may mắn, trong lúc tuyệt vọng của cuộc đời lại có thể gặp được người tốt như vậy.

Đây không chỉ là cứu cô ấy, mà còn cứu con gái của cô ấy.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 223


Dung Yên có thể nhìn ra cuộc sống khó khăn của hai mẹ con, năm mươi đồng tiền mà cô ấy lấy ra có lẽ một nửa là phải mượn từ người khác.

Suy nghĩ của cô không sai, bởi vì sau khi ly hôn, tiền lương của Tôn Mỹ đều nộp hết lên cho mẹ chồng không chừa đồng nào.

Tháng ly hôn……Mẹ con cô ấy rời đi với hai bàn tay trắng, cũng may là còn một tháng tiền lương chưa bị lấy đi.

Nhưng trừ bỏ tháng tiền lương này thì hầu như không còn gì trong tay, năm mươi đồng tiền này là cô ấy mượn từ tiểu tổ trưởng của phân xưởng, đồng ý mỗi tháng khấu trừ mười đồng tiền từ tiền lương, đến khi nào trả hết thì thôi.

Rốt cuộc còn dư lại nửa tháng tiền lương, phải để cho chi tiêu trong cuộc sống của mẹ con cô ấy.

Khi Dung Yên khăng khăng đòi trả cô ấy hai mươi lăm đồng tiền, cuối cùng thì nước mắt Tôn Mỹ cũng không ngăn được mà chảy xuống dưới.

"Đồng chí Dung, cảm ơn……"

Lời nói thừa thãi đều bị nghẹn lại.

"Không cần cảm ơn! Cứ như vậy đi, tôi đi trước đây." Gặp được cô phát thiện tâm thì cũng là vận khí của mấy người đó.

Tôn Mỹ vừa nghe thấy cô phải đi, lúc này mới lau nước mắt, "Tôi đưa cô……"

Cô ấy nhanh chóng đi tới mở cửa.

Dung Yên nhìn về phía cô nhóc đang nhìn cô với ánh mắt không tha, cô cười một tiếng, "Uống thuốc cho tốt, chờ khi em có thể nói chuyện được thì chị sẽ lại đến thăm em."

Ánh mắt cô nhóc chợt sáng lên.

Dung Yên rời đi.

"Đồng chí Dung, đi thong thả!" Tôn Mỹ nhìn người đang đạp xe đạp đi xa thì trong mắt cô ấy có sự cảm kích nồng đậm.

Nếu được cho phép, cô ấy còn muốn quỳ xuống tạm biệt.

"Tôn Mỹ, cô gái xinh đẹp kia là ai?" Hàng xóm kế bên là dì Vương hết sức tò mò hỏi.

"......Không phải." Tôn Mỹ lắc đầu.

Nếu cô ấy có người thân như vậy, thì hương hỏa của tổ tiên đúng là rất thiêng.

Cũng không cho dì Vương cơ hội hỏi thăm nữa, trực tiếp vào nhà.

Vừa mới lấy thuốc tới đây, cô ấy còn chưa có cho con gái nhà mình uống đâu…

***

Dung Yên bên này đạp xe đạp đến cửa lớn của Cung Tiêu Xã, mới vừa đậu xong xe đạp, đang chuẩn bị đi vào thì ba người đàn ông đi ra từ Cung Tiêu Xã.

Trong số đó có một người quen.

Cái này thật đúng là có chút đúng dịp.

"Chị dâu, chị đã trở lại?" Thiết Trụ cũng không nghĩ tới thế mà sẽ đụng mặt vợ Tần Dã ở đây.

Anh ấy nhìn về phía Dung Yên, nhưng sao lại có cảm giác qua năm mới thì vợ của Tần Dã lại xinh đẹp hơn trước chứ?

Dung Yên gật đầu, "Ừ, ngày hôm qua vừa mới về."

Thiết Trụ nhìn thấy cô đã quay trở về thì rất vui vẻ.

Tần Dã này có mệnh khổ, nếu mà đời này vợ anh không rời đi, như vậy mười mấy năm mệnh khổ cũng chẳng thấm vào đâu.

"Chị dâu đến đây mua đồ vật gì sao? Nếu như chị thiếu cái gì……Thì để tôi đi lấy."

Câu cuối cùng này, anh ấy hạ thấp giọng.

Dung Yên nhìn anh ấy một cái, lắc đầu, "Không cần, để tôi tự xem."

"Vậy được rồi! Tôi có chuyện đi trước, hôm nào sẽ đi tìm Tần Dã sau." Anh ấy là một người đàn ông, đứng ở cửa Cung Tiêu Xã nói chuyện trò với vợ của Tần Dã thì cũng không tốt, nếu không sẽ có người nói ra nói vào.

Một người đàn ông như anh ấy tất nhiên sẽ không để ý cái này, nhưng mà đối với phụ nữ thì sẽ không được tốt.

Hơn nữa, bên của anh ấy còn có thêm hai người nữa!

"Được, anh bận thì cứ đi đi." Dung Yên cũng không muốn nói chuyện nhiều với anh ấy.

Chủ yếu cũng là do không có gì hay để trò chuyện.

Lúc cô chuẩn bị đi vào, đột nhiên một người đàn ông trong số hai người còn lại mở miệng lên tiếng, "Vị đồng chí này chờ một chút."

Dung Yên nghe được lời này, liền dừng bước chân nhìn về phía anh ta……Kiểu dáng quần áo mới hơn so với bên này, vải vóc nhìn cũng không tệ.

Vừa nhìn thì thấy là người có gia cảnh không tệ.

Còn có, khẩu âm của anh ta nghe rất giống với người Kinh Thị, khí chất âm trầm.

"Chuyện gì?"

Thiết Trụ lập tức đứng về phía Dung Yên, "Nhị gia, đây là chị dâu của tôi."

Trong giọng nói của anh ấy mang theo một tia phòng bị.

Ánh mắt Tần nhị gia dừng ở trên người Dung Yên, "Xin lỗi, có điểm thất lễ rồi, tôi vừa mới ngửi thấy trên người của cô có hương thơm của nhân sâm rừng, xin hỏi cô có phải không?"

Dung Yên: ……

Người này là mũi chó sao?

Trong túi của cô đúng thật là có đựng một gốc, bởi vì cô tính toán xem tí nữa lúc đi chợ đen có thể bán được không.

Bởi vì có rất nhiều nhân sâm trong không gian đã trưởng thành.

"Vị đồng chí này, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?" Tần nhị gia nhìn thấy vẻ mặt của cô thì biết là vừa nãy mình không có ngửi nhầm.

Bởi vì lúc đầu cô không có phủ nhận.

Dung Yên nhìn anh ta một cái, theo thủ thế của anh ta mà bước sang một bên.

"Đồng chí này, nếu trong tay cô thật sự có nhân sâm rừng thì tôi muốn mua. Cô yên tâm, tôi không phải loại người xấu xa, là bạn bè với Thiết Trụ."

Thiết Trụ: ……

Ai mẹ nó là bạn bè với anh?

Nếu như lời này được nói vào hôm qua, hoặc trước đó năm phút thì sau khi nghe xong anh ấy sẽ rất vui mừng.

Nhưng mà hiện tại — Trong lòng anh ấy đang cảnh giác cao độ, Tần nhị gia này không phải coi trọng vợ của Tần Dã đấy chứ?
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 224


Như vậy thì không ổn rồi.

Lúc đang muốn nói gì đó, lại nghe thấy Tần nhị gia mở miệng nói tiếp, "Tôi đi đến đây chính là để tìm nhân sâm rừng, tôi nghe nói ở bên này có khá nhiều, nếu như cô có thì tôi sẽ mua nó với một cái giá tốt."

"Không tin thì cô hỏi Thiết Trụ xem có phải tôi đang tìm cái này không?"

Thiết Trụ: ……

Được rồi! Nãy anh ấy choáng váng đầu óc quá, đúng là vị Tần thiếu gia này đang tìm mua thứ này, đương nhiên, vị này cũng chỉ thuận miệng nói ra mà thôi.

Lúc ấy anh ta cũng nói sẽ không đến.

Quay đầu nhìn về phía vợ Tần Dã, gật gật đầu, "Đúng là như vậy không sai……"

Nhưng mà vợ Tần Dã có thể có nhân sâm rừng được sao?

Tần Dã đi núi mấy năm trời, mà đến cả râu cải cũng không có nhìn thấy.

Cũng không thể nào mà vợ Tần Dã có thể tự mình lên núi tìm một cây chứ?

Nói chung là anh ấy đánh c.h.ế.t cũng không tin.

Vài ngọn núi ở đại đội Tần gia……Cũng chưa từng nghe nói có người đào được đồ tốt như này.

"Có thì có, nhưng mà anh có thể trả bao nhiêu?" Dung Yên hỏi.

Cây trên tay cô đã được nuôi dưỡng bởi đất đen trong không gian, nhân sâm rừng bình thường không thể so được.

Tần nhị gia nghe được lời nói của cô thì đôi mắt lập tức sáng ngời, "Vậy à, thế trước đi đến nhà người anh em Thiết Trụ nhìn xem thế nào?"

Dung Yên gật đầu, "Được."

Thiết Trụ khiếp sợ, cô ấy thật sự có?

Ý nghĩ thứ hai xuất hiện trong đầu đó chính là……Thứ này có được từ đâu?

"Người anh em Thiết Trụ……Có thể đi đến nhà cậu không?" Tần nhị gia nhìn về phía người đang có vẻ mặt cứng đờ.

Thiết Trụ hoàn hồn trong nháy mắt, "Đương nhiên có thể."

Sau đó anh ấy nhìn về phía Dung Yên, thấy cô gật đầu với chính mình, anh ấy liền hiểu rõ trên tay cô thật sự có nhân sâm.

Thật đúng là trùng hợp.

Một người muốn mua, một người có hàng, thế mà lại đụng trúng nhau?

"Đi thôi! Đi đến nhà tôi."

Như vậy, có anh ấy nhìn chằm chằm, cũng sẽ không làm hại đến vợ Tần Dã.

Nhưng mà, vận khí của Tần Dã tốt lên từ khi nào vậy? Thế mà lại có thể đào được nhân sâm ở trên núi?

Nếu như đây là sự thật, vậy thì vận khí của thằng nhóc Tần Dã này đúng là đã thay đổi……

"Tôi đạp xe đạp đi qua trước."

Dung Yên không nghĩ đến việc đẩy xe đạp cùng đi với bọn họ, đạp xe đạp đi càng nhanh hơn, dù sao thì cô cũng biết nhà của Thiết Trụ.

Đương nhiên Thiết Trụ cho rằng như vậy thì càng tốt, vì thế không ngừng gật đầu, "Được."

Lúc anh ấy muốn đưa chìa khóa sân cho cô thì đã nhìn thấy cô đạp xe đạp tời đi rồi, động tác kia còn vô cùng tiêu sái.

Chỉ nhìn mỗi tấm lưng thôi thì sẽ tưởng có hai người khác nhau.

"Cậu nói cô ấy là chị dâu của cậu? Người cô ấy cưới cũng ở trong trấn này sao?" Tần nhị gia hỏi.

"Không phải, ở trong thôn." Thiết Trụ không có nói là thôn nào, anh ấy vội vàng dời đề tài, "Tần nhị gia, cái mũi này của anh rất linh, mới gặp thoáng qua mà đã ngửi thấy mùi của nhân sâm rừng."

Đổi lại là anh ấy thì sẽ không làm được.

Tần nhị gia cười một chút, "Đúng vậy, mũi này của tôi rất thính."

Nói xong cũng không nói thêm điều gì.

Ba người đi bộ tới……Chờ sau khi đến nhà Thiết Trụ thì đã thấy Dung Yên đứng chờ sẵn.

Thiết Trụ hai ba bước tiến lên, vội vàng mở cổng nhà ra.

"Tôi giúp cô đẩy xe đạp vào……"

"Không cần, lát nữa tôi sẽ trở về liền." Bán một món đồ mà thôi, còn cần dùng bao nhiêu thời gian cơ chứ.

"Được rồi, đều đi vào thôi!" Thiết Trụ vội vàng tránh đường, sau đó làm một thủ thế mời mọi người vào trong.

Dung Yên dẫn đầu đi vào, mấy người khác cũng lần lượt đi vào theo.

Khi Dung Yên lấy từ trong túi một cây nhân sâm được bọc bằng giấy báo chí cũ, khóe miệng Tần nhị gia dựt dựt.

Anh ta đau lòng c.h.ế.t rồi.

Đồ vật trân quý như vậy sao có thể bị đạp hư như vậy được chứ?

Cây nhân sâm rừng này……Nhất định có chất lượng không tệ, bởi vì bây giờ anh ta đã có thể ngửi thấy mùi vị rất nồng.

Lúc này Thiết Trụ cũng ngửi thấy, mùi vị quá nồng, anh ấy không khỏi nói thầm trong lòng, chỉ gói trong một cái giấy báo chí cũ thôi……Cái tờ báo cũ này ngăn mùi tốt như vậy sao?

"Tôi nhìn xem." Tần nhị gia trực tiếp duỗi tay nhận lấy, anh ta mở ra thật cẩn thận……Nháy mắt ánh mắt sáng lên.

"Cái cây nhân sâm rừng này là đồ mới, chất lượng cũng rất tốt, hơn nữa còn đào được hoàn chỉnh như vậy, đúng là không dễ nhìn thấy, vị đồng chí này……"

Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía Dung Yên, "Tôi ra giá ba trăm đồng, cô xem thế nào?"

Dung Yên không có gì phản đối với giá cả này, bởi vì lúc trước cô bán quá rẻ, cho nên cô biết anh ta ra giá cả này đã rất hào phóng.

Đúng là thu theo giá cả này cũng thích hợp……Đây là do nó xứng đáng với cái giá tiền đó.

"Có thể, bên tôi vẫn còn nhân sâm, anh có muốn mua thêm không?"

Đây chính là một con dê béo, cô quyết định phải nắm được kèo này trước.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 225


Cô đỡ phải tìm nhiều người để bán, vậy cũng bớt nguy hiểm, chủ yếu là không có mấy người có tiền giống như vậy.

Còn có Thiết Trụ, anh ấy không khỏi hít hà một hơi, đôi mắt anh ấy trừng lớn như là chuông đồng.

Thằng nhóc thối……Đây là vận cứt chó gì chứ?

Tần nhị gia vừa nghe thấy cô vẫn còn, cũng có chút ngoài ý muốn, đào được một gốc cây đã là khả ngộ bất khả cầu, thế mà trên tay cô vẫn còn có, điều này mới thật sự làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

"Tôi lấy hết số nhân sâm trong tay cô."

Anh ta cho rằng trong tay cô chỉ có một gốc cây, Thiết Trụ và một người khác cũng nghĩ như vậy.

Nhưng mà khi nhìn thấy Dung Yên lấy ra ba cây được gói lại bằng báo chí rách nát từ trong túi xách lớn thì đồng tử của bọn họ đều có chút nứt ra.

Nhân sâm rừng……Một gốc cây khó cầu, trên tay cô lại có nhiều như vậy……Sao giống củ cải trắng vậy chứ?

Cũng may Tần nhị gia cũng là người trải đời, anh ta lấy lại tinh thần cũng tương đối mau.

"Vận khí của cô không tệ."

"Đúng là không tệ, người đàn ông của tôi đào được, không nghĩ đến đào được một đống, chất lượng của hai cây này và cây trên tay anh là giống nhau, anh muốn một hay là hai cây?"

Đây chính là đồ vật khả ngộ bất khả cầu……Tần nhị gia lại không phải là người thiếu tiền, chất lượng của những cây nhân sâm này rất tốt, bây giờ gặp được, sao có thể bỏ lỡ?

Đương nhiên là muốn hết.

"Đưa hai cây này cho tôi, tôi muốn hết".

Dung Yên thích người nhiều tiền, nhìn nhiều thì không khí sẽ trong lành hơn.

Đưa hai cây đang cầm trên tay qua.

"Tự anh nhìn xem." Xem xong rồi thì mau đưa tiền.

Tần nhị gia đưa cây đang cầm trên tay qua cho người bên cạnh, sau đó tự mình nhận lấy hai cây Dung Yên đưa qua.

Anh ta mở tờ báo ra cẩn thận xem xét……Thật đúng là khó có được, ba cây này thế mà lại cùng kích thước, đều có phẩm chất rất tốt.

"Bây giờ tôi trả tiền cho cô."

Anh ta đưa nhân sâm rừng cho một người khác, sau đó lấy cái cặp từ trong tay người nọ, từ bên trong lấy ra một xấp tiền, sau đó lại lấy ra mười đồng.

Xấp còn dư lại anh ta đưa cho Dung Yên.

"Đây là chín trăm, cô đếm một chút."

Dung Yên nhìn tờ tiền mệnh giá mới khiến cô hơi nhướng mày, xem ra thân phận người này có chút không đơn giản.

Vẻ mặt cô không biểu cảm nhận lấy, nhanh chóng đếm xong, sau đó biểu cảm bình tĩnh nhét xấp tiền này vào trong túi của mình.

"Không sai, vậy đi trước."

Tần nhị gia nhìn thấy cô phải đi, lập tức nói một câu, "Vị đồng chí này, nếu về sau còn có thể đào được thì cô có thể mang đến cho người anh em Thiết Trụ, cậu ấy sẽ liên hệ tôi, tôi sẽ mua hết."

Anh ta cảm thấy người này không bình thường.

Thiết Trụ: ……

Còn đào được? Này giống như là đào củ cải sao?

Dung Yên quay đầu, "Nếu như còn vận khí tốt thì……Đến lúc đó lại nói."

Sau khi nói xong, cô liền đi ra ngoài.

Tần nhị gia nhìn bóng dáng kia đang rời đi, này tuyệt đối không phải là phụ nữ thôn quê bình thường, chắc là người trong thành phố xuống nông thôn, sau đó tìm địa phương……

"Chồng của cô ấy nhất định rất ưu tú." Nếu không thì làm sao sẽ cưới được một người có dung mạo và biết cách ăn nói như vậy chứ?

Đương nhiên anh ấy phải giữ mặt mũi cho anh em của mình.

Vì thế nên nhanh chóng gật đầu, "Đúng vậy, người anh em kia của tôi rất ưu tú." Từ nhỏ đến lớn đều xui xẻo……Có phải cũng được tính là một loại ưu tú không?

Vì phòng ngừa bọn họ nói nhiều lời ở đề tài này, nên anh ấy vội vàng chuyển đề tài, "Đúng rồi, anh nói mấy người các anh muốn tìm một người?"

Chuyện này cũng do nghe được ở Cung Tiêu Xã, nghe thấy bọn họ hỏi thăm một người, mà anh ấy ở bên cạnh nghe thấy hết.

Vốn dĩ muốn hỏi, nhưng ở cửa Cung Tiêu Xã lại gặp phải vợ Tần Dã.

Tần nhị gia không phủ nhận, anh ta gật đầu, "Đúng vậy, không sai, chúng tôi muốn tìm một người, bốn mươi hai năm trước bà ấy ngoài ý muốn lưu lạc đến đây……"

Anh đùa vui gì với tôi thế! Bốn mươi hai năm trước? Nhiều năm như thế này mà còn muốn tìm người?

Nhưng mà, anh ấy vẫn hỏi một câu, "Có ảnh chụp hay là vật gì đó không?"

"Có, một tấm ảnh cũ." Tần nhị gia lấy từ trong túi ra một bức ảnh.

Lần này tới tìm người, anh ta đã điều tra nhiều năm như vậy, có người nhìn thấy người này đi về phía bên này.

Thiết Trụ nhìn thoáng qua tấm ảnh chụp, đây là một cô nương trẻ tuổi, diện mạo……"Sao tôi lại cảm thấy có vài phần quen thuộc?"

Tần nhị gia nghe được lời này, ánh mắt lập tức sắc bén hơn mấy phần, "Anh nói cái gì? Quen thuộc? Có phải anh đã gặp qua ở đâu rồi không?"

“Anh chờ một chút…… Tôi nhớ lại……”

Anh ấy thật sự cảm thấy dáng vẻ này rất quen thuộc, chỉ là nhất thời không nhớ đã từng gặp ở đâu.

Tần Nhị Gia cảm thấy anh ấy đang tìm đúng hướng, đầu óc anh ấy linh hoạt, nên nhắc nhở một câu, “Anh nhìn thấy quen, có thể không phải là bà ấy, cũng có khả năng là con của bà ấy.……”

Anh ấy nghe ông cụ nói, lúc ấy rời đi, có lẽ là đã mang thai!
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 226


Khỏi phải nói, anh ấy vừa nhắc, đúng là Thiết Trụ đã lóe lên một suy nghĩ.

Thiết Trụ bỗng nhiên nhớ tới một người, “Tôi cảm thấy người này rất giống ba của người anh em tôi.”

Đương nhiên anh ấy chưa từng gặp bà nội của Tần Dã, dù sao bà ấy đã mất từ lâu, lúc bà ấy mất, không chừng anh ấy còn đang bận làm con ch.ó con mèo nào đó ở trên trái đất này.

“Là ai?” Biểu cảm của Tần nhị gia có chút kích động, mấy năm nay giúp tìm người, cũng từng phát hiện nhiều manh mối sai, đến khi anh ấy đi xác nhận thì đều thất vọng trở về.

Lần này, không hiểu sao anh ấy cảm thấy sẽ tìm được người.

Thiết Trụ bị dáng vẻ kích động này của anh ấy làm cho hoảng sợ, cảm giác không biết có phải bản thân nói sai rồi không?

“…… Để tôi nhìn kỹ lại xem.”

Mẹ kiếp! Đúng là có hơi hơi giống.

Khi ba Tần còn trẻ đã là một thanh niên đẹp trai nổi tiếng khắp nơi, với lại người ta còn tham gia quân đội, lúc ấy lại rất có bản lĩnh.

Mặc dù hoàn cảnh gia đình không tốt, có mẹ kế lòng dạ ác độc, nhưng anh ấy nghe nói năm đó rất nhiều cô gái muốn gả cho ông ấy, đáng tiếc cuối cùng ông ấy lại cưới một người vùng khác.

Thiết Trụ đột nhiên nhớ tới Tần Dã còn có ba, vậy chắc chắn đây là người mà vị này muốn tìm.

Nếu vậy, theo như lời vị này nói, người ba đó của Tần Dã không phải là do ông nội Tần Dã sinh ra sao?

Mối quan hệ phức tạp khiến tâm trí anh ấy chợt thắt lại.

“…… Hình như là có chút giống, lại có chút không giống.”

Tần nhị gia:……

Mặc kệ là giống hay là không giống, hiếm khi có được chút manh mối như vậy, anh ấy cảm thấy gặp mặt vẫn tốt hơn, dù sao anh ấy cũng đã để lỡ thời gian ở chỗ này rất lâu rồi.

Không còn manh mối có ích nào nữa thì anh ấy cũng dự định quay lại Bắc Kinh.

Chuyến đi này đã đi rất lâu, bản thân anh ấy trở về còn rất nhiều việc phải xử lý.

“Có thể dẫn tôi đến gặp người trước được không?”

Thiết Trụ nghe thấy câu này thì hận không thể tự tát mình hai cái, ai kêu anh ấy lắm lời.

Vẻ mặt khó xử nói: “Không phải tôi có chịu mang anh đến đó không, mà là ba của anh em tôi đã qua đời nhiều năm trước rồi.”

Hai Tần nghe thấy câu này, anh ấy cau mày, “Vậy mang tôi đi gặp người anh em đó của anh đi. Làm phiền anh rồi, bởi vì chuyện này đối với tôi và gia tộc của tôi rất quan trọng. Hơn nữa anh yên tâm, cho dù có đúng hay không, tôi cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người anh em của anh.”

Thiết Trụ:……

Lời cũng đã nói đến mức này, hình như anh ấy không đồng ý cũng không được.

Trong lòng thấp thỏm không yên, anh ấy bất đắc dĩ gật đầu, “Vậy được rồi!”

Nghĩ đi nghĩ lại, ông cụ Tần đã đối xử tệ với cả nhà Tần Dã đến vậy, không đúng…… Có lẽ đúng là không phải con ruột của ông ấy đâu.

Khi ý nghĩ đại nghịch bất đạo này xuất hiện, Thiết Trụ càng cảm thấy điều này không phải là không có khả năng.

Nếu không, một người là ông nội ruột tại sao có thể đối xử tàn nhẫn với con ruột của mình như vậy? Đây rõ ràng là vô cùng bất hợp lý!

Hai Tần nhìn thấy anh ấy đồng ý, có chút gấp gáp, “Hay là bây giờ chúng ta đi ngay?”

Thiết Trụ nghe thấy câu này, nghĩ thầm, cũng không cần gấp như vậy chứ?

Tuy nhiên, anh ấy vẫn gật đầu, “…… Cũng được.”

Tần nhị gia quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, “La Thành, cậu đi mượn xe đi.”

La Thành lập tức gật đầu, cậu ấy trả lại củ nhân sâm rừng trong tay cho Tần nhị gia, sau đó đi ra ngoài.

Tần nhị gia nhìn củ nhân sâm rừng trong tay, cứ cầm như vậy quả thật không thích hợp.

“Anh Thiết Trụ, mấy thứ này tạm thời tôi để ở chỗ này của anh trước.”

Đặt thứ quý giá như vậy ở đây thì thích hợp sao?

Nhưng mà, anh ấy vẫn gật đầu, “Được.”

Nhận lấy củ sâm rừng, anh ấy còn phải tìm chỗ đàng hoàng để gửi, đề phòng lỡ như bị chuột cắn, vậy cũng không tốt.

Nửa giờ sau, La Thành đã quay lại.

Tần nhị gia nhìn thấy cậu ấy trở lại thì nóng lòng không đợi được mà đi ra ngoài.

Khi nhìn thấy đó là chiếc máy kéo, khóe miệng anh ấy co rút.

“Tần nhị gia, trong trấn này khó mượn xe lắm, chỉ có một chiếc duy nhất lại đi vào huyện họp rồi.”

Chiếc máy kéo này là cậu ấy mượn từ trạm máy móc nông nghiệp.

“Được rồi đi!” Với điều kiện ở chỗ này, cũng không phải không thể tạm chấp nhận.

Phía trước có hai chỗ hai người có thể ngồi được, anh ấy liền ngồi ở một bên.

Người lái máy kéo đương nhiên là La Thành.

Còn lại Thiết Trụ rất tự giác ngồi ở trên thùng xe phía sau.

Lúc máy kéo của họ chạy đến nhà Tần Dã thì Dung Yên cũng vừa mới đến.

“Đồng chí Dung.” Lúc ở trên đường Tần nhị gia đã hỏi thăm được họ của Dung Yên từ miệng của Thiết Trụ.

“Tại sao mọi người……” Lại ở đây? Xe đạp của Dung Yên còn chưa đẩy vào cửa thì đã nhìn thấy vị mua hàng này, cô có chút kinh ngạc.

Chẳng lẽ, anh ấy đổi ý không muốn mua ba gốc cây sâm núi đó?
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 227


Lúc này, Thiết Trụ từ phía sau thùng xe nhảy xuống.

“Chị dâu, là thế này, vị này là Tần nhị gia tìm Tần Dã có chút việc. Tần Dã anh có ở nhà không?”

Dung Yên không ngờ họ lại tới tìm Tần Dã, cô nói: “Vào nhà trước rồi nói.” Bởi vì cô cũng không biết hiện giờ Tần Dã có ở nhà không.

Dù sao lúc cô đi thì Tần Dã vẫn còn chưa xuống núi.

Ngay lúc cô vừa dứt lời, cửa được mở ra.

Người mở cửa chính là Tần Dã, anh nhìn thấy vợ anh đã trở về thì lập tức đến gần cô phụ cô đẩy xe đạp: “Vợ, anh đến đây.”

Dung Yên tự nhiên buông tay, đứng sang một bên.

Còn Thiết Trụ nhìn người đàn ông đẩy xe đạp đi vào thì không còn gì để nói, chẳng lẽ trong mắt người này chỉ có vợ anh sao? Không nhìn thấy họ sao?

Tốt xấu gì họ cũng là ba người đàn ông cao lớn còn sống sờ sờ, cảm giác tồn tại thấp vậy sao?

Còn chưa kể chiếc máy kéo lớn đậu trước cửa.

Tầm mắt của Dung Yên dừng trên người vị Tần nhị gia đó một chút, sau đó nói: “Mọi người cũng vào đi thôi!”

“Vâng.” Thiết Trụ đi vào.

Lúc này anh ấy mới phát hiện sân này được quét dọn sạch sẽ.

Cảm giác khác rất xa so với lần trước anh ấy tới, thật ra lần trước cũng không lâu lắm, nhưng mà lần này…… Có nhiều mùi nấu nướng hơn, phải nói là rất có sinh khí.

Không có kiểu lạnh lẽo như trước kia.

“Vị này chính là……”

Đầu tiên anh ấy nhìn thấy một người phụ nữ trung niên.

Trông hơi giống với vợ của Tần Dã.

“Đây là mẹ vợ tôi.” Tần Dã giới thiệu với anh ấy.

“Chào mẹ vợ……” Thiết Trụ hơi hào hứng, vì thế nói năng lộn xộn.

Dung Yên:……

Mẹ Dung:……

Một tiếng gọi này của Thiết Trụ, trực tiếp thu hút ánh mắt sắc bén của Tần Dã, gọi ai là mẹ vợ thế?

Đến khi phản ứng lại thì đã muộn, lập tức Thiết Trụ có chút xấu hổ, anh ấy sắp c.h.ế.t vì sự ngu ngốc của bản thân.

“Ý tôi nói…… Chào bác gái, cháu là anh em tốt của Tần Dã, cháu tên là Thiết Trụ, bác gái trông thật trẻ.”

Hèn gì có thể sinh được con gái xinh đẹp như vậy, quả nhiên là có người mẹ không hề xấu.

Mẹ Dung cảm thấy người này rất thú vị, “Cảm ơn, mọi người ngồi đi, tôi châm trà cho mọi người.”

Nói xong đã đi ngay.

Lúc này Thiết Trụ mới nhớ tới bản thân mang người đến, vì thế vội vàng giới thiệu với Tần Dã:

“Tần Dã, đây là Tần nhị gia, anh ấy đến từ Bắc Kinh, tìm anh có chút việc.”

Tần Dã nhìn người đàn ông đang nhìn anh chằm chằm.

Từ lúc người đàn ông này nhìn anh thì anh đã chú ý tới ánh mắt của người này.

Mà lúc này cuối cùng Tần nhị gia cũng lên tiếng, “Giống, đúng là thật sự giống……”

Mặc dù lời nói ẩn ý không nói rõ, nhưng mà, không ngờ Tần Dã và Dung Yên lại lờ mờ hiểu được.

Chủ yếu là do hôm qua ông Tần đến làm ầm ĩ một trận, nếu không, họ chắc chắn cũng sẽ không nảy sinh ý nghĩ như vậy.

Còn Thiết Trụ lại trợn tròn mắt, vị Tần nhị gia này nói vậy là có ý gì?

Bà nội của Tần Dã đúng là người mà Tần nhị gia muốn tìm sao?

Cả người ngơ ngác.

Tần nhị gia nhận ra bản thân mình quá mức kích động, không khỏi hít sâu một hơi, lấy lại sự bình tĩnh, anh ấy lấy ra một tấm ảnh ố vàng từ trong túi.

Sau đó đưa tới trước mặt Tần Dã: “Anh có biết người trên bức ảnh không?”

Tần Dã nhận lấy ảnh chụp, vừa nhìn…… Tâm tình anh thật sự rất phức tạp, không ngờ lại có thể tìm đến đây.

Bởi vì người trên bức ảnh chính là bà nội của anh.

Mặc dù bản thân anh chưa bao giờ gặp bà mình, nhưng trùng hợp anh lại có bức ảnh này…… Rõ ràng, năm đó lúc rửa ảnh, đã rửa thêm một bức ảnh.

Tần nhị gia vẫn luôn để ý tới biểu cảm trên mặt của Tần Dã, lúc nhìn thấy anh trầm mặc không nói thì anh ấy đã biết đây chính là người mà anh ấy muốn tìm.

Nhiều năm như vậy, cuối cùng tìm được người, lúc này trong lòng anh ấy có cảm giác thật khó tả.

“Tần Dã, bà ấy……”

Tần Dã không nói chuyện, mà xoay người rời đi thẳng.

Tần nhị gia:……

Mọi người:……

Nhưng mà, rất nhanh Tần Dã đã quay lại, lúc anh quay lại lần nữa, trong tay đã có thêm một bức ảnh.

Anh im lặng đưa bức ảnh đó sang.

Tần nhị gia vội vàng nhận lấy bức ảnh …… Ngay sau đó đồng tử d.a.o động.

Bức ảnh mà anh mang đến giống hệt bức ảnh này.

Nếu không phải trên tay đúng là cầm hai tấm thì anh ấy còn cho rằng đó chính là tấm mà anh ấy mang tới.

Thiết Trụ nhìn thấy biểu cảm này của anh ấy thì vội vàng tới nhìn xem.

Ôi mẹ ơi! Đây, đây đúng là cùng một người.

Anh ấy lại có thể mang tới đúng chỗ rồi?

Tâm trạng Tần nhị gia khó có thể bình tĩnh, lúc trước nhìn thấy Tần Dã thì anh ấy đoán được 80%, nhưng bây giờ anh ấy chắc chắn 100%.

“Tần Dã, tôi là anh họ của cậu, Tần Chân.”

Được lắm, tên này —— thật đúng là có chút đặc biệt.

Nhưng mà cũng vì Tần Chân không thích tên mình lắm, vì thế kêu mọi người gọi anh ấy là Tần nhị gia.

Tần Dã:……
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 228


Anh họ? Là con cháu của người con trai khác của ông nội?

“Ông tôi là em trai thứ hai của ông cụ, vì thế tôi cũng là anh họ của cậu, ông cụ cũng không tái hôn, ông ấy vẫn luôn thương nhớ bà nội của cậu nên mới kêu tôi tới tìm, chúng tôi đã tìm rất nhiều năm, đã tìm mọi nơi trên khắp cả nước.”

Chỉ là phương hướng luôn sai, hơn nữa thông tin bị tắc nghẽn, thật sự muốn tìm người đó đúng là khó như lên trời.

Lúc này Tần Dã cũng không biết nói cái gì, đối với chuyện nhận người thân anh không có chút cảm giác gì.

Bởi vì anh cảm thấy cuộc sống hiện giờ mới là điều anh mong muốn nhất.

Lúc này, Dung Yên lên tiếng, “Hay là, mọi người ngồi vào trong bàn bạc lại đi!”

Hai Tần phản ứng lại, đứng ở đây nói chuyện đúng là có chút không phù hợp.

“Đúng vậy, chúng ta đi vào rồi nói, em dâu, lúc trước không biết chúng ta có họ hàng như vậy, chút nữa tôi bổ sung cho cô thêm một trăm vào giá.”

Giá cả mà anh ấy đưa ở mức trung bình, nói khó nghe thì chất lượng tốt như vậy nhưng giá mà anh ấy đưa có phần hơi ức h.i.ế.p người ta.

Dung Yên không ngờ anh ấy lại nói chuyện này, “Cái đó không vội.” Với lại, gọi em dâu nhanh như vậy làm gì?

Tần Dã nhìn về phía vợ của anh, không hiểu cuộc trò chuyện của họ.

Hai Tần thấy vậy, anh ấy vội vàng nói: “Đi vào rồi nói.”

Tần Dã gật đầu, sau đó anh vào nhà chính.

Dung Yên không muốn nghe, vì thế không đuổi theo, tuy nhiên lúc Tần Dã sắp bước chân vào cửa, đột nhiên anh dừng bước.

Anh quay đầu, “Vợ, em cũng vô đi.”

Dung Yên:……

Đây là chuyện bà nội anh, cô cũng không cần thiết tham dự đúng không?

Nhưng, khi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Tần Dã thì cô đành phải gật đầu.

Sau đó đi tới.

Hai Tần nhìn cặp vợ chồng này, phải công nhận, hai người này thật xứng đôi.

Trong lòng anh ấy cũng thật sự vui mừng…… Mặc dù đây là vùng quê nghèo khó lạc hậu, nhưng em họ anh ấy có thể cưới được người vợ như vậy thì thực sự không đơn giản.

Ba người vào phòng.

Về mặt này thì Thiết Trụ rất biết điều, tuy rằng trong lòng anh ấy tò mò muốn chết, nhưng lúc này cũng không đến gần.

Hơn nữa, không đến gần không phải còn một vị sao? Vị La Thành mà Tần nhị gia mang đến không phải cũng đang đợi ở đây sao?

Lúc này, mẹ Dung bước ra, bà ấy bưng đến hai chén nước đường.

“Nào, uống nước đi.”

Thiết Trụ có chút được yêu thương mà sợ hãi, sao anh ấy ở nhà Tần Dã lại được đối đãi như vậy?

Vội vàng nhận lấy, “Bác gái, bác khách sáo quá rồi, chúng ta đều là người trong nhà, không cần khách sáo như vậy.”

Mẹ Dung nhìn thấy anh ấy có thể nói như vậy, cũng rất vui vẻ.

Lại bưng một chén khác trong tay đến cho La Thành.

La Thành nhận lấy, “Cảm ơn!”

Một ngụm uống cạn…… Như trâu uống nước.

Thiết Trụ:……

Người thô lỗ.

Uống nước đường mà uống như vậy, sao có thể cảm nhận được mùi vị của nó?

“Tôi rót thêm cho cậu một chén.” Mẹ Dung nhìn chén nói.

La Thành lắc đầu, “Không cần, cảm ơn!”

Mẹ Dung nhận lấy chén, “Cậu thanh niên này, tôi nghe giọng nói của cậu là giọng Bắc Kinh, cậu là từ Bắc Kinh tới?”

La Thành gật đầu, “Đúng vậy.”

Ánh mắt mẹ Dung sáng lên, “Thật trùng hợp, tôi cũng là người Bắc Kinh, ở phía đông thành phố, cậu ở chỗ nào ở Bắc Kinh?”

La Thành: “Vành đai hai khu phức hợp Bắc Kinh.”

Mẹ Dung vừa nghe, quả nhiên không phải là người mà bà ấy có thể biết.

La Thành không đợi ở trong sân, cậu ấy đợi mẹ Dung vào bếp, sau đó cậu ấy ra ngoài……

Đợi đến khi Thiết Trụ định thần lại, phát hiện La Thành đã không còn ở đó nữa, ngay cả bên ngoài cũng không có người.

Tên nhóc này, ở nơi trời đất xa lạ này thì anh ta muốn đi đâu?

Anh ta đi thì tốt xấu gì cũng nên nói một tiếng chứ, anh ấy cũng muốn đi dạo cùng……

***

Bên này ba người đã ngồi ở nhà chính, trong lúc nhất thời bầu không khí rơi vào im lặng, bởi vì thật sự muốn nói thì trong lúc nhất thời không biết nói từ đâu.

Mà hai người Dung Yên và Tần Dã cũng không vội nói chuyện, họ cũng không có ý định mở miệng trước.

Sau một lúc lâu, Tần nhị gia phá vỡ sự im lặng này.

“Tần Dã, nói vậy cậu đã biết, bà nội cậu tên thật là Giang Họa, bà ấy cũng không phải là người ở đây, cậu cũng không thuộc về thôn này.”

Trên đường tới đây, anh ấy đã cũng nói chuyện với Thiết Trụ khá nhiều nhưng toàn là câu xã giao, nên thông tin hữu ích cũng không nhiều lắm.

Dù sao, cũng biết hiện giờ ba mẹ Tần Dã đều đã mất, ban đầu là ba anh em sống nương tựa lẫn nhau, tới cuối năm trước mới kết hôn với Dung Yên.

Tầm mắt dừng ở trên mặt Tần Dã một lúc, phát hiện anh đối với thân thế bất ngờ…… Biểu cảm không hề d.a.o động chút nào.

Anh ấy suy nghĩ, cũng không quanh co, chậm rãi nói ra chuyện năm đó……

Câu chuyện kể ra cũng không phức tạp, chính là năm đó hai nhà họ Giang và nhà họ Tần xảy ra chuyện, vì bảo vệ Giang Họa và đứa con có thể có ở trong bụng của bà ấy. Vì thế họ sắp xếp bà ấy ra khỏi thành phố, nhưng hình như sau đó lại xảy ra chuyện nên người lại bị đuổi ra khỏi thành, không rõ tung tích.

Thoắt cái đã 42 năm trôi qua, hai nhà họ Giang và họ Tần chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm, nếu không tìm thấy người thì cũng phải mang được t.h.i t.h.ể trở về.

Đây là tâm bệnh của ông cụ, hơn bốn mươi năm rồi, còn kéo dài hơi tàn, chẳng phải là vì để tìm kiếm vợ của ông ấy sao?

Sắc mặt Tần Dã nặng nề, không ngờ là như vậy.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 229


“Tôi chỉ nghe nói năm đó hình như bà nội tôi được Tần Thắng Thực cứu, sau đó ở lại nhà họ Tần, năm đó lúc bà nội tôi được cứu về thì bà ấy mất trí nhớ…… Lúc sinh ba tôi lại khó sinh mà mất.”

Bởi vì là người vùng khác, hơn nữa không biết nơi đến, vì thế cũng không bày rượu, chứng tử càng không có.

Từ lời của Tần Dã thì Tần nhị gia cũng không nhận được điều gì có ích liên quan, “Đã như vậy, để tôi tìm người đến hỏi thăm chuyện năm đó.”

Lúc này, Dung Yên mở miệng, “Tôi cảm thấy mọi người có thể tìm một người, ông ấy chắc chắn biết chuyện năm đó.”

Hai Tần lập tức nhìn về phía cô: “Ai?”

Dung Yên nói ra một cái tên, “Đại đội thôn nhà họ Tần, Tần Thủ Vọng.”

Tần nhị gia chắc chắn đang muốn điều tra sự thật năm đó.

Trong lòng anh ấy cảm thấy đáng tiếc cho ông cụ…… Tuy nhiên, anh ấy cũng có thể hiểu được, ở thời đó, một người phụ nữ độc thân còn mang thai khó khăn đến thế nào.

Huống hồ bà ấy còn mất trí nhớ.

“Vậy tôi đi tìm ông ấy hỏi một chút, đúng rồi, ông ấy ở đâu?”

Tần Dã đứng lên, “Tôi dẫn anh đi.”

“Được.” Hai Tần gật đầu.

“Vậy mọi người đi đi, tôi không đi.”

Dung Yên vừa nói xong, Tần Dã đã gật đầu, “Được.”

Chờ sau khi họ đi, mẹ Dung liền vào tìm con gái.

“Tình hình này là sao?”

Dung Yên thở dài, “Chuyện này có chút phức tạp! Dù sao…… Thì người nhà Tần Dã cũng tìm tới rồi.”

Cô nói sơ một chút.

Sau khi mẹ Dung nghe xong thì có nét mặt kinh ngạc, chuyện này như trong phim kịch vậy.

Miệng bà ấy mở ra khép lại, khép lại mở ra, cuối cùng, bà ấy đưa ra kết luận.

“…… Vậy đúng là có chút phức tạp, không ngờ tới cuối cùng, Tần Dã lại có thể là người Bắc Kinh.”

Đều là người thành phố, như vậy sau này trở về thành phố đã có thể đơn giản hơn.

Còn về những chuyện khác, bà ấy cũng không suy nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng mà, cho dù là Tần Dã không nhận người thân cũng không liên quan, chỉ cần tình cảm vợ chồng tốt, mọi thứ khác đều không vấn đề gì.

Bên đây Tần Dã dẫn Tần nhị gia đến nhà đại đội trưởng.

Khi đại đội trưởng nhìn thấy Tần Dã mang người bên ngoài đến, ông ấy hơi bất ngờ, lúc trước nghe người ta nói người vùng khác rất có phong thái đến nhà Tần Dã.

Chỉ là không ngờ người vùng khác đó lại đi tới chỗ ông ấy.

“Chào ông, tôi là anh họ của Tần Dã, tôi tên là Tần Chân.” Trong trường hợp này, Hai Tần chỉ có thể dùng tên để giới thiệu bản thân.

Đại đội trưởng Tần vừa nghe lời giới thiệu này thì ông ấy lập tức kinh ngạc, vô thức nhìn về phía Tần Dã.

“Đại đội trưởng, chúng tôi muốn hỏi thăm chuyện bà nội tôi năm đó một chút.” Tần Dã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Đại đội trưởng Tần:……

Lúc này, Tần nhị gia lấy ra một xấp tiền từ trong túi, khoảng chừng một trăm đồng…… Cộng thêm một bao t.h.u.ố.c lá hoa mai.

Cho quá nhiều —— ông ấy có nên nhận hay không?

Vợ Hoàng Thúy Hoa ở bên cạnh ông ấy sốt ruột, cả nhà họ quanh năm suốt tháng cố gắng lắm cũng chỉ có thể được chia 300 đồng tiền.

Nhiều tiền như vậy, cái lão già c.h.ế.t tiệt này lại còn ngây ngốc.

Bà ta vội vàng dùng khuỷu tay đụng ông ấy một cái, “Nếu ông biết chuyện gì, vậy nhanh nói đi!”

Đại đội trưởng Tần lập tức trừng mắt liếc bà ấy một cái, “Bà, một người phụ nữ của gia đình thì biết cái gì? Mau vào nhà đi.”

Tiền này cầm không phỏng tay chắc? Dễ nhận vậy sao.

Hoàng Thúy Hoa bị chọc tức.

Nhưng mà chuyện lớn phải nghe ông ấy, vì thế bà ta chỉ có thể vào nhà.

Khoảng chừng một trăm đồng! Đó là cả nhà phải làm gần nửa năm đấy.

“Đại đội trưởng, thật ra, tôi nghĩ ông biết rõ Tần Dã cũng không phải là cháu của Tần Thắng Thực, ba anh cũng không phải là con trai của Tần Thắng Thực, vì thế năm đó, ba Tần Dã mới không được ông cụ nhà họ Tần thích, chuyện này tôi đều biết. Bởi vì năm đó xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bà nội tôi ngoài ý muốn đi vào thôn này, bởi vì bà ấy mất trí nhớ, không nhớ được gì cả, lúc này mới bị Tần Thắng Thực đưa về nhà. Tôi chỉ là muốn xác nhận chi tiết một chút mà thôi.”

Tần nhị gia đó là người lớn lên ở đại viện, người thông minh, lại biết đối nhân xử thế.

Anh ấy nhét thẳng tiền trên tay vào trong tay đại đội trưởng.

Đại đội trưởng Tần cầm tiền phỏng tay…… Cuối cùng không đẩy trở lại.

“Việc này, ba tôi biết, tôi kêu ông ấy nói với cậu”.

“Được rồi.” Tần nhị gia cười gật đầu.

Đại đội trưởng Tần vào nhà, chỉ một lúc sau, ông ấy ra tới, “Mọi người vào đi!”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 230


Tần nhị gia và Tần Dã liếc mắt nhìn nhau, sau đó bước vào căn nhà đó.

Căn nhà này đang hơ nóng giường, ngồi trên giường hơ là người cha già rất lớn tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn của đại đội trưởng.

Tần nhị gia vừa nhìn thấy ông ấy thì lại đưa một gói thuốc lá.

Tần Dã:……

Tuy nhiên, hành động đưa hộp t.h.u.ố.c lá của Tần nhị gia là lấy lòng ba của đại đội trưởng.

“Chào ông, tôi đến từ Bắc Kinh, tôi là anh họ của Tần Dã, tôi muốn hỏi một chút chuyện năm đó bà nội tôi tới nơi này, làm phiền ông có thể nói những chuyện mà ông biết được không?”

Ba của đại đội trưởng nhìn đại đội trưởng một cái, lại liếc nhìn Tần Dã một cái.

“Vốn dĩ, chuyện này tôi không nên nói, năm đó…… Tần Thắng Thực mang về một người, bà ấy nói không nhớ gì cả, dưới tình hình không có chỗ ở, chỉ có thể ở lại trong nhà của Tần Thắng Thực…… Làm vợ ông ta.”

Nói tới đây, ông ấy tạm ngưng một chút, “Lúc vợ Tần Thắng Thực đến, bụng đã được hai tháng, là do bà vợ của tôi đi xem, bởi vì lúc ấy suýt chút nữa không giữ được đứa nhỏ, chẳng qua lúc ấy chuyện bà ấy mang thai bị yêu cầu giữ kín.”

“Thật ra, bà nội Tần Dã cũng không phải thật sự trở thành vợ chồng với Tần Thắng Thực, cơ thể bà ấy vẫn luôn không tốt, nhưng bà ấy đúng là rất thông minh, lúc bà vợ tôi xem bệnh cho bà ấy thì bà ấy đã đưa cho bà vợ tôi một cái rương gỗ có khóa kêu bà vợ tôi bảo quản, sau đó bà ấy lại khó sinh…… Trước khi lâm chung, bà ấy cố ý giao lại chiếc rương gỗ đó chờ đến khi con trai bà ấy lớn lên thì giao cho cậu ấy.”

May là bà vợ tôi không phải là người tham lam, nếu không, cái hộp đồ đó không chừng thuộc về nhà người ta rồi.

Việc này bà vợ ông ấy còn giấu diếm cả nhà đấy, mãi đến sau này ông ấy mới biết được.

Tần nhị gia nghe thấy lời này thì trong lòng thở phào một hơi.

Không thật sự trở thành vợ chồng thì tốt.

Tuy rằng cho dù năm đó thật sự trở thành vợ chồng cũng là chuyện bất đắt dĩ, cũng không thể trách móc nặng nề gì, nhưng như bây giờ vẫn là tốt nhất.

Ít nhất không uổng công ông cụ nhớ thương.

“Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn!” Một trăm đồng tiền đó cho không uổng phí.

“Không cần.” Ba của đại đội trưởng liếc nhìn con trai, “Con còn không trả lại tiền cho người ta?”

Đại đội trưởng Tần:……

Tần nhị gia vội vàng nói: “Không cần, đây là quà cám ơn! Cám ơn năm đó các người đã vì bà nội tôi mà giữ lại di vật của bà ấy.”

Cuối cùng, anh ấy không lấy tiền rồi cùng Tần Dã rời khỏi nhà đại đội trưởng.

Trên đường đi, Tần nhị gia có chút trầm lặng.

Sau khi đi được gần nửa đoạn đường, lúc này anh ấy mới mở miệng nói: “Tần Dã, nếu năm đó bà nội cậu và nhà họ Tần đó không có chút quan hệ gì thì tôi muốn khôi phục danh dự của bà ấy, như vậy, sau này lúc dời mộ thì cũng dễ giải thích. Mộ bà nội cậu chắc chắn là phải dời về. Tôi nghĩ bà ấy cũng đang mong được về nhà.”

“Làm như thế nào?” Tần Dã hỏi.

Nếu không có quan hệ gì với ông cụ nhà họ Tần, vậy thì anh cũng không muốn bà nội anh mang danh vợ của ông cụ nhà họ Tần.

“Việc này cậu đừng lo, để tôi.” Hai Tần nói như vậy.

Tần Dã thấy vậy, gật đầu.

Lúc này, La Thành vừa đến đúng lúc, Hai Tần lập tức nói với Tần Dã: “Tần Dã, cậu về nhà trước đi, tối nay chúng ta lại nói chuyện, bây giờ tôi và La Thành đi dạo trong thôn này một chút.”

Tần Dã không ý kiến, anh rời đi ngay.

Sau khi Hai Tần nhìn thấy Tần Dã đi rồi, anh ấy nhìn về phía La Thành đang đi tới, “Thế nào? Có điều tra được chút gì không?”

La Thành vừa mới đi một vòng trong thôn, đúng là anh ấy đã phát hiện được rất nhiều thứ.

Bao gồm cả chuyện toàn bộ thôn có ấn tượng không tốt với cả nhà Tần Dã, dường như người trong thôn đều xem ba anh em nhà Tần Dã là ngôi sao chổi.

Tần nhị gia tức giận vô cùng, vốn dĩ khi nhìn thấy sân nơi Tần Dã ở thì anh ấy đã cho rằng cuộc sống hiện giờ của Tần Dã còn ổn.

Sự cực khổ cũng đỡ hơn thời kỳ đói khổ một chút.

Lại không ngờ cuộc sống cực khổ của người ta lại không như anh ấy nghĩ, mà là quá sức thê thảm, tình cảnh ba anh em suýt nữa đã c.h.ế.t vì đói.

Bị toàn bộ thôn bài xích và tránh tiếp xúc là cảm giác gì?

Anh ấy khó có thể tưởng tượng được.

Chẳng trách năm đó bà nội lựa chọn chờ đợi ở nhà Tần Thắng Thực mà không hé răng một lời, tất cả đều vì để đứa con trong bụng có thể sống tốt.

Đây là lời đồn đại đủ g.i.ế.c c.h.ế.t người.

Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, “Chúng ta đến nhà Tần Thắng Thực.”

La Thành lập tức gật đầu.

Còn về phần Tần Thắng Thực ở nơi nào, vừa rồi La Thành cũng đã điều tra được, xuất thân của anh ấy chính là lính trinh sát ưu tú nhất, mặc dù đã xuất ngũ, nhưng năng lực trinh sát vẫn còn.

Đây cũng chính là lý do vì sao anh em họ cùng nhau đi tìm người.

Hai người đi tới cửa nhà Tần Thắng Thực.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 231


Đúng lúc Tần Phú Quý vừa ra tới, khi nhìn thấy hai người họ ăn mặc không tầm thường, lập tức hơi thở cảm thấy hụt hơi.

“…… Hai người tìm ai?” Giọng nói bớt đi vài phần ngang ngược.

“Tôi tìm Tần Thắng Thực, ông ấy có ở nhà không?” Tần nhị gia nhìn anh ta một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, bởi vì nhìn tướng mạo này, đã biết đây là con trai út của Tần Thắng Thực, cũng là người thường xuyên ức h.i.ế.p ba anh em kia.

“Các người tìm ba tôi sao? Ông ấy, ông ấy ở nhà.” Tần Phú Quý quay đầu lại dài giọng kêu, “Ba à! Có người tìm.”

Tần nhị gia:……

Đây là ý gì.

Mặt La Thành vẫn không có biểu hiện gì.

Hai người cũng không quan tâm sắc mặt của Tần Phú Quý như thế nào, họ trực tiếp đẩy Tần Phú Quý ra và đi vào.

Tần Phú Quý nhìn thấy điệu bộ này của họ thì trong lòng giật nảy.

Cái này…… Sao lại có cảm giác tới điều tra thế nhỉ?

Nhưng nhìn vào ánh mắt điệu bộ của hai người có chút đáng sợ, tự dưng anh ta sợ hãi, đến việc đánh rắm cũng không dám.

Bên đây bởi vì Tần Phú Quý kêu lớn nên người nhà họ Tần đều đi ra.

Bà Vương nhìn hai người bước vào sân, vội vàng hỏi: “Các người là ai? Tìm ông nhà tôi có chuyện gì?”

Tần nhị gia liếc mắt nhìn bà ta một cái, đây là bà già hay bắt nạt ba anh em nhà Tần Dã?

Nhưng, hiện giờ anh ấy không có thời gian để so đo với một bà già.

Tầm mắt dừng trên người ông lão.

Khi ông Tần nhìn đến hai người xa lạ ở trong sân, đáy lòng ông ta có cảm giác không tốt.

Ông ta cố gắng giữ bình tĩnh, “Các người tìm tôi có chuyện gì?”

“Chúng tôi đến là để nói về chuyện của bà nội tôi Giang Họa.”

Sắc mặt già nua của ông Tần lập tức căng cứng, “Tôi không quen biết bà nội cậu, cũng không quen biết Giang Họa thủy họa gì, các người cút đi cho tôi.”

Thái độ này của ông ta vô cùng kỳ lạ.

Tần nhị gia là ai nào? Sao anh ấy có thể vì thái độ này của ông Tần mà rời đi chứ?

Anh ấy cười lạnh một tiếng, “Tần Thắng Thực, bà nội Giang Họa của tôi vào năm đó lúc mang thai ba của Tần Dã, bà ấy không gả cho ông mà chỉ tạm thời ở lại nhà ông, hơn nữa, bà ấy còn cho các người tiền, ông có dám đứng ra nói chuyện với đại đội nhà họ Tần không?”

Ông Tần nghe thấy câu này thì lập tức nổi giận, “Cậu nói hươu nói vượn gì thế? Nhà tôi không chào đón cậu, mau cút đi cho tôi.”

Những người khác trong sân nhà họ Tần bị dáng vẻ đột nhiên nổi nóng của ông ta làm hoảng sợ.

Với lại, người đàn ông xa lạ nói gì thế? Còn Giang Họa là ai?

Ngay cả ánh mắt của bà Vương cũng d.a.o động, hình như bà ta biết chuyện gì đó nghiêm trọng.

Nếu bà nội Tần Dã không phải vợ đầu của ông, vậy thì bà ta cũng không phải mẹ kế?

Nghĩ đến đây, trong lòng bà ta nổi giận! Nếu là sự thật thì chẳng phải nhiều năm như vậy bà ta gánh chịu cái tiếng vợ hai uổng phí rồi sao?

Hai Tần nhìn người đàn ông vẻ mặt đầy tức giận, anh ấy nhướng mày,

“Nếu ông không muốn nhắc đến, cũng được, tôi là người vẫn tương đối tôn trọng người già, như vậy đi, tôi sẽ đi vào thôn nói chuyện với người ta một chút, năm đó ông lấy của bà nội tôi bao nhiêu tiền, số tiền đó đủ để nuôi sống cả nhà các người ăn tiêu nhiều năm, đúng rồi, năm đó mỗi năm ba Tần Dã còn cho ông tiền, đó cũng là một số tiền mà người bình thường không thể có, tôi nghĩ người của thôn nhà họ Tần này đều sẽ cảm thấy có hứng thú.”

Nói xong câu đó, anh ấy trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

Ông Tần nhìn thấy anh ấy dứt khoát như vậy thì suýt chút nữa ngất xỉu.

Nếu anh ấy thật sự rêu rao chuyện này trong thôn thì cả nhà họ còn làm người như thế nào được nữa?

Kìm nén m.á.u nóng đang dâng lên, ông ấy hét lớn, “Cậu đứng lại, chúng ta nói……?”

Tần nhị gia vốn có suy nghĩ cả nhà bọn họ tuy là rất xấu, nhưng tốt xấu gì cũng xem như là nuôi lớn ba của Tần Dã, vì thế mới muốn giải quyết nhẹ nhàng, chỉ cần ông cụ này khiến thanh danh của bà nội trong sạch là được.

Lại không ngờ ông ta lại không biết điều như vậy.

Vậy anh ấy cũng không cần thiết phải nhường nhịn nữa.

“Bây giờ ông muốn nói sao, chậm rồi.”

Ông Tần tức muốn hộc máu, “Phú Quý, ngăn bọn họ lại.”

Tần Phú Quý nghe thấy ba anh ta nói thì anh ta thật sự hối hận vì sao anh ta lại đứng ở cửa chứ?

Đây là ba anh ta không sợ anh ta c.h.ế.t sớm sao? Không trông thấy hai người đàn ông này không dễ đụng vào sao?

Đặc biệt là người mặc nguyên bộ đồ đen đó, người này nhìn như kiểu một đ.ấ.m là có thể đánh c.h.ế.t anh ta.

“Anh muốn cản chúng tôi à?” Hai Tần híp mắt nhìn Tần Phú Quý.

Chỉ riêng ánh mắt này đã đủ khiến chân Tần Phú Quý mềm nhũn, anh ta vội vàng lắc đầu lia lịa, “Tôi, tôi không……”

Anh ta không chê mạng dài.

Cho dù là đầu óc không được thông minh lắm, cũng biết hai người trước mặt này đặc biệt nguy hiểm.

Hai Tần và La Thành cứ như vậy đi thẳng ra ngoài.

Ông Tần tức giận đến choáng váng, “Tần Phú Lâm, con còn không mau ngăn lại?”

Lúc này, Tần Phú Lâm phản ứng lại, ông ta nhanh chóng đuổi theo, “Các người chờ một chút……”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 232


Tần nhị gia nhìn người đang tránh trước mặt anh ta, "Cậu còn muốn nói cái gì?"

Tần Phú Lâm nhanh chóng nói, "Nếu như các người tới nhà tìm cha tôi, vậy thì nhất định sẽ biết chuyện năm đó, không bằng, mọi người cùng ngồi xuống nói chuyện, các người cũng đến rồi……Thì suy xét một chút đến bà Tần Dã đi!"

Tần nhị gia nhìn về phía ông ta, trầm mặc một phút, "Chỉ có một điều kiện, trước tiên cha ông phải đi vào thôn làm sáng tỏ việc năm đó bà nội tôi không gả cho ông. Còn những chuyện khác thì để bàn lại sau, đúng rồi, tôi chỉ cho các người……"

Anh ấy giơ tay nhìn đồng hồ, "Thời gian là hai tiếng."

Sau khi nói xong những lời này, anh ấy rời đi với sắc mặt lạnh lùng.

La Thành chậm một bước, lúc đi ngang qua Tần Phú Lâm, "Khả năng là hậu quả rất nghiêm trọng, tốt nhất là nên làm theo."

Mặt Tần Phú Lâm lập tức trắng bệch.

Ông ta trơ mắt nhìn hai người kia rời đi……Hai tay rũ xuống nắm chặt thành quyền.

Xoay người trở về sân nhà mình, không để ý đến những ánh mắt của người khác, ông ta lập tức đi đến trước mặt cha, "Cậu ta nói trong hai tiếng cha phải làm sáng tỏ vụ việc với người trong thôn, nếu không……Tự cậu ta sẽ làm?"

Tần lão đầu nghe được lời này, lửa giận bốc lên, thật là buồn cười, đúng là khinh người quá đáng.

Giây tiếp theo, Tần lão đầu chưa lấy lại được hơi đã trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Nếu không phải Tần Phú Lâm tay mắt lanh lẹ đỡ lấy, thì chắc là lúc này cả người ông ta đã ngã lăn trên đất.

"Cha……"

"Ông à……Mau véo vào người……"

Lời nói của bà Vương khiến cho Tần Phú Lâm vội vàng ấn vào huyệt nhân trung.

Việc này còn rất hiệu quả, không bao lâu Tần lão đầu đã tỉnh lại, khi nhìn thấy mặt của con trai mình, thì hận không thể tát cho nó hai bạt tay.

Ngu xuẩn, bây giờ ông ta muốn ngất cũng không được sao?

Tần Phú Lâm nhìn cha ông ta tỉnh lại thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Cha, cha không có việc gì là tốt rồi, con đỡ cha vào nhà trước để nằn cho sạch sẽ."

Ông ta còn chưa có đi, thì đã nhìn thấy đại đội trưởng Tần đến.

"Đây là làm sao vậy?"

Giọng nói Tần Phú Quý nhanh hơn một bước, "Còn không phải vì hai người nơi khác mới vừa vào nhà sao, bọn họ chọc cha tôi giận đến ngất đi. Cũng không biết bọn họ là loại người nào mà lại hung hăng như vậy."

Những người khác không giải thích, một bộ dáng cam chịu.

Đại đội trưởng Tần nhìn về phía Tần Phú Quý, đây là đồ khốn……Còn ông già hung hăng kia.

Quả nhiên là mềm sợ cứng, cứng sợ thô, tên này ở trong thôn thô bạo nhưng khi đối mặt với người lợi hại một chút thì sẽ trở thành kẻ hèn yếu.

Nhìn thoáng qua người đang chuẩn bị nói chuyện, "Bà đừng nói chuyện, tôi tới tìm ông ta".

Bà Vương bị chặn miệng tất nhiên là sẽ không vui vẻ gì cho cam.

Đại đội trưởng Tần không để ý đến bà ta, trực tiếp nhìn về phía ông Tần, "Ông Tần, cha tôi để tôi qua đây nói với ông một câu, nếu muốn cả nhà ông không có chuyện gì thì cứ làm theo lời họ nói, nếu không đến lúc cả nhà ông xảy ra chuyện thì có thể không còn kịp rồi."

Ông ấy nhìn vẻ mặt của ông Tần thì lại nói thêm một câu:

"Ông Tần, đừng nghĩ là tôi hù ông, hai người kia rất lợi hại, bọn họ đã đi tìm cha tôi trước, dù sao những gì nên nói tôi cũng đã nói, ông liệu mà làm đi! Đừng để đến lúc thật sự xảy ra chuyện mới tới tìm chúng tôi, chúng tôi sẽ không xen vào chuyện lộn xộn của nhà mấy người đâu."

Sau khi nói xong câu đó thì ông ấy xoay người rời đi.

Sắc mặt ông Tần như tro tàn, ánh mắt đầy sự tức giận.

Thật sự muốn ông ta đi làm sáng tỏ?

Chuyện này đã qua đi hơn bốn mươi năm, tại sao những người này lại xuất hiện?

Chủ yếu chính là ông ta không muốn đi.

Khi còn trẻ, ông ta nhìn thấy được một người đặc biệt xinh đẹp, sau đó cuộc đời ông ta nhìn cái gì cũng không vừa mắt.

Cho nên, ông ta muốn giữ lại vị trí vợ cả cho bà ấy.

Chờ sau khi ông ta c.h.ế.t thì có thể chôn cùng nhau.

"Cha, mặc dù cha không nói, như vậy thì……Cũng vô dụng. Việc mà hai người kia muốn làm, cũng không phải là việc mà chúng ta có thể ngăn cản."

Trong nháy mắt, ông Tần giống như một cây pháo được châm lửa đốt, hung ác xưa nay chưa từng có, "Câm miệng."

Lần đầu tiên Tần Phú Lâm nhìn thấy bộ dáng hung ác này thì lập tức bị khiếp sợ, những người khác ở nhà họ Tần cũng đều bị dọa sợ.

Ông Tần mặc kệ sắc mặt của bọn họ như thế nào, xoay người đi đến phòng ở của chính mình.

Sau khi bà Vương phản ứng lại thì từ phản ứng quá kích của ông Tần thì bà ta đã hiểu ra một việc, chính là người phụ nữ đã c.h.ế.t kia cũng không phải là vợ chính thức của ông ta.

Nói cách khác, bà ta mới là con dâu chính thức của nhà họ Tần.

Chuyện này không được.

Phải biết rằng năm đó vì gả cho Tần Thắng Thực, bà ta là một cô nương trong trắng mà phải đi làm mẹ kế cho người ta, chịu biết bao nhiêu ấm ức chứ?

Kết quả lại nói cho bà ta biết……Bà ta không phải là vợ hai.

Lúc này lửa giận bốc lên, bà ta trực tiếp chạy vọt vào……

Chỉ trong chốc lát sau, trong phòng đã truyền ra thanh ân đánh lộn của hai vợ chồng già.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 233


Vài người trong viện nghe thấy thanh âm đánh lộn thì hai mặt nhìn nhau……Đây là có chuyện gì vậy?

Tần Dã không có hứng thú muốn biết chuyện lộn xộn của nhà họ Tần, hiện tại anh đang nghe người anh họ này nói về người nhà họ Tần ở Kinh Thị.

"Nhà họ Tần chúng ta, ông nội của cậu, là anh cả, ông ấy còn có thêm hai người em trai và một gười em gái khác, ông nội của tôi là con thứ hai, ngoại trừ ông nội của cậu thì những phòng ở nhà họ Tần đều có nhân khẩu không vượng. Nhà tôi truyền tới đời này thì cũng chỉ có mỗi mình tôi. Người cô thứ ba cũng như vậy……Nhưng mà hiện tại không giống nhau, nhà các cậu có ba người." Còn có một cặp song sinh nữa.

Lậo tức nhiều hơn gấp ba lần đấy! Nhân khẩu không đủ trong nháy mắt đã được bổ sung.

Đương nhiên, anh ấy đang nói ở thế hệ của bọn họ, về phần thế hệ sau, anh ấy đã kết hôn nhưng lại không sinh con.

Còn phòng thứ ba, cũng chỉ sinh một đứa con gái……Cũng may nhà họ Tần của bọn họ không có trọng nam khinh nữ.

Để nói kỹ càng tỉ mỉ cũng đã mất khá nhiều thời gian.

Đương nhiên, Tần nhị gia cũng giới thiệu La Thành cùng đi chung, đây là em họ của anh ấy.

Cuối cùng, sau khi Tần nhị gia nói tất tần tật về các mối quan hệ trong nhà, lúc này mới nói đến mục đích cuối cùng.

"Tần Dã, chờ sau khi xử lí xong chuyện bên này, các cậu quay về Kinh Thị với tôi đi! Nếu như người trong nhà biết được các cậu……Thì nhất định bọn họ sẽ vui mừng không thôi."

Tần Dã vừa nghe lời này khiến mày nhăn đến nỗi có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

Sau đó nói một câu: "Tôi không đi."

Tần nhị gia nghe được lời từ chối của anh thì đứng hình, hiển nhiên câu trả lời của anh không nằm trong dự tính của anh ấy.

Đương nhiên, còn có không nghĩ ra.

"Vì cái gì?"

"Bây giờ đang khá tốt, tôi không có tính toán đi tới nơi khác." Tần Dã không có giải thích quá nhiều.

"Nhưng mà, nếu như cậu đã là cháu trai của ông cả, vậy thì nhất định phải về nhận tổ quy tông, ông ấy chỉ có ba người anh em các cậu. Nếu như ông ấy biết là đã tìm thấy các cậu thì sẽ rất vui mừng, nếu cậu không đi……Thì chắc chắn ông ấy sẽ khổ sở."

"Bởi vì các cậu mà không đi thì nhất định ông ấy sẽ muốn trở về đây, tuổi ông ấy đã lớn như vậy rồi, thân thể cũng không tốt, cậu thật sự nhẫn tâm để cho ông ấy chịu khổ sao?"

Anh ấy đúng là không nghĩ tới tính tình của đứa em họ này rất ngoan cố, nói cái gì cũng nói không thông.

Dù miệng lưỡi anh ấy có dài ba tấc, cũng không thể thay đổi một phần chủ ý của người em họ này.

Tần Dã nhìn anh ấy, "Vậy để Tần Dư đi theo anh trước đi."

Tần Dư đứng ở một bên có vẻ mặt khiếp sợ: "......?"

Anh cả, anh đây là nghiêm túc sao? Chính mình không muốn đi thì liền không đi, tại sao còn phải kéo cậu ấy vào làm gì?

Cậu ấy cũng không muốn đi.

Hơn nữa, cậu ấy cũng mới chỉ là một đứa nhóc.

Lúc này, Tần Dư cho rằng bản thân mình là một đứa trẻ.

Đôi mắt Tần nhị gia chuyển hướng sang Tần Dư, đối với cậu em trai họ này thì anh ấy vẫn có chút thương tiếc, nghe nói cậu nhóc này đã mười ba tuổi, kết quả lớn lên chỉ trông giống mười tuổi.

Nhà họ Tần bọn họ lại không có chú lùn.

Cho nên, cậu nhóc này……Lùn vì đói?

Thật là trời thấy còn thương.

Vẫn là mang về đại viện nhà bọn họ đi, đến lúc đó cho cậu nhóc ăn nhiều thịt một chút, lại rèn luyện cho tốt, như vậy thì nhất định trong hai năm thân thể sẽi cao lên.

"Cùng đi, ba anh em các cậu đều phải đi, đương nhiên, còn có em dâu, tất cả mọi người đều đi, một người cũng không được chừa lại."

Tần Dã đã nói ra suy nghĩ của bản thân mình, còn chuyện đối phương có chấp nhận hay không thì chuyện này không liên quan đến anh.

Anh là một người sống sờ sờ, nếu như không muốn đi, chẳng lẽ còn lấy dây cột anh đi sao?

Tần nhị gia nhìn biểu cảm của Tần Dã, thì đã biết chính mình không đả động được anh.

Vì thế quay đầu nhìn về phía Dung Yên, "Em dâu, em xem việc này……Có thể giúp đỡ khuyên nhủ không? Chỉ cần Tần Dã chịu đi thì giúp em trở về cũng không phải chuyện gì khó."

Anh ấy đúng thật là có điểm không rõ……Theo như anh ta được biết, thì thôn dân ở Tần gia thôn cũng không giúp đỡ gì ba anh em Tần Dã.

Chẳng nhẽ em trai em dâu còn có cảm tình đặc biệt với những người ở đây?

Bằng không, chịu ngồi xổm ở đây cũng không muốn nhận tổ quy tông chứ.

Dung Yên nhướng mày, cũng không thấy ngoài ý muốn khi nghe anh ấy nói như vậy.

Nhưng mà.

"Tôi tôn trọng tất cả các quyết định của anh ấy."

Cho nên để cho cô khuyên?

Khuyên thì chắc chắn không có khả năng khuyên rồi.

Tần Dã nghe được lời của vợ mình nói thì trong lòng cảm động không thôi……Vợ của mình thật tốt.

Mà Tần nhị gia bị lời nói của Dung Yên làm cho nghẹn một cái, lúc đang chuẩn bị nói thêm gì đó thì Dung Yên dùng ngón tay trái gõ lên mặt đồng hồ trên cổ tay, "Hai tiếng mà anh nói đã sắp đến rồi, bên kia còn không có động tĩnh gì."

Tần nhị gia: ……
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 234


Thôi được! Anh ấy xử lí xong xuôi chuyện này thì lại nói tiếp.

Dù sao hai ngày này anh ấy cũng không đi, vẫn còn thời gian để khuyên con lừa ngoan cố này.

Đứng dậy, lúc sau cười lạnh một tiếng, "La Thành, cậu đi vào thôn trước, nếu như bọn họ còn không có lời nói gì, vậy thì không cần để ý đến bọn họ, trực tiếp xử lí đi."

La Thành gật đầu, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Lúc này Tần nhị gia nhìn về phía Thiết Trụ vẫn chưa chịu đi.

Nghĩ đến anh ấy là một người bạn ít ỏi của Tần Dã.

Vẻ mặt ôn hòa, "Người anh em Thiết Trụ, anh em chúng tôi có thể gặp được nhau, chuyện này còn phải cảm ơn cậu mới được."

Nếu như không phải là nhờ có anh ấy thì chắc là bản thân mình đã rời đi vào ngày mai rồi, sau đó cả đời cũng sẽ không quay lại chỗ này lần nào nữa.

Như vậy chẳng khác nào bỏ lỡ nhau.

Thiết Trụ nghe được lời này thì vội vàng xua tay, "Không cần khách khí như vậy, tôi cũng chỉ nói những gì mình biết mà thôi.

Ai biết việc này thì sẽ giống như là một vở kịch vậy.

Kịch bản cũng không dám viết như vậy nha? Càng đừng nói là đám người thường bọn họ……Đó là nghĩ cũng không dám nghĩ tới……Đừng nghĩ là làm cũng không dám.

"Hiện tại khi nào có cơ hội thì mời anh uống rượu, bây giờ sắc trời đã không còn sáng, như vậy đi, nếu như anh không bận thì đợi một chút, để cho La Thành đưa anh về."

"Không cần đâu, tôi tự đi về được rồi. Dù sao con đường này, tôi đã đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần, vừa rồi bọn họ không đề cập tới, anh ấy đi cũng có chút ngượng ngùng, đương nhiên, anh ấy cũng có chút nhiều chuyện……Muốn ở lại nghe xem kết quả như thế nào.

Bây giờ cũng đã nghe được không ít, anh ấy cũng nên đi rồi.

Dù sao bây giờ đi trở về, vẫn có thể kịp giờ cơm chiều.

"Như vậy sao được……" Tần nhị gia còn chưa nói xong, đã nghe thấy Tần Dã nói: "Tranh thủ lúc trời còn sớm, cũng nên đi về sớm một chút."

Còn việc mượn xe đạp……Thì không có khả năng, bởi vì cái xe đạp này còn phải để cho vợ anh đi đấy!

Để cho người đàn ông khác mượn thì cũng đừng nghĩ đến.

Tần nhị gia: ……Không khách sáo giữ khách lại một chút sao?

Cũng may Thiết Trụ biết Tần Dã là người như thế nào, anh ấy cũng không ở lâu, "Tôi đi trước, nếu có việc gì thì đi lên trấn trên tìm tôi."

"Được, vậy anh đi thong thả." Tần nhị gia vẫy tay với anh ấy, ấn tượng về Thiết Trụ rất tốt.

Dung Yên đứng dậy, "Mọi người cứ nói chuyện, em vào phòng bếp nhìn xem."

Cô trực tiếp đi về hướng phòng bếp.

Tần Dã nghĩ đến một mình mẹ vợ bận rộn rất là vất vả.

Vì thế liền nhìn về phía anh họ tiện nghi này, "Không phải anh nói muốn tự mình giải quyết sao? Vậy thì tự mình suy nghĩ đi."

Sau khi nói xong, anh lập tức rời đi.

Nếu như anh mà thấy kết quả của người anh họ tiện nghi này làm không vừa ý mình thì ngày mai anh sẽ tự mình đến.

Nếu không phải gả cho Tần Thắng Thực, vậy thì có phải bà nội sẽ được khôi phục thân phận.

Khi Tần nhị gia nhìn thấy phương hướng đứa em họ này đi là phòng bếp thì không khỏi có chút cạn lời.

Này có phải là quá dính vợ rồi không?

Người kia chân trước vừa mới rời đi, thì chân sau người này đã đuổi kịp.

Nhưng mà, có được một người vợ xinh đẹp như vậy, dính một chút thì cũng là chuyện bình thường, ai bảo người này kết hôn còn chưa được hai tháng nữa chứ!

Nửa tiếng sau, La Thành đã trở lại.

Tần nhị gia nhìn về phía anh ấy, "Thế nào?"

La Thành lời ít nghĩa nhiều, "Đã thông báo cho cả làng."

Tần nhị gia nghe nói thế thì cũng không có biểu cảm dư thừa, "Ông ta đều nói rõ hết mọi chuyện?"

La Thành gật đầu, "Đúng vậy, đều đã nói rõ, hơn nữa, có cha của đại đội trưởng đi ra làm chứng, ông ấy giúp đỡ để làm cho mọi việc trở nên sáng tỏ."

Xem ra tiền và t.h.u.ố.c lá đã phát huy tác dụng rồi.

Nhưng mà, chỉ cần là người thông minh thì đều biết lựa chọn như thế nào.

"Cậu xuống phòng bếp gọi Tần Dã lên, chúng ta cùng nhau đi ra ngoài một chuyến, thương lượng chuyện đào mộ vào buổi tối. Không mang được người về, vậy thì đốt tro cốt mang về."

La Thành gật đầu.

Sau đó đi về phía phòng bếp, nhưng mà anh ấy cũng không đi vào, bởi vì đúng lúc này thì Tần Dã đi ra.

"Tôi cùng đi với mọi người." Lời này vừa thốt ra thì đã chứng minh lúc nãy anh ở phòng bếp đã nghe được cuộc đối thoại của hai người bọn họ.

Tần nhị gia nhìn anh một cái, "Vậy đi thôi! Vì phòng ngừa có người khác phá hư, nên trước hết phải đem tro cốt của bà nội đi thiêu đã".

Ba người anh em họ bọn họ bước ra ngoài.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 235


Tần Dư từ trong phòng chạy ra, cũng lén đuổi theo……

Sau khi mẹ Dung nghe được là bọn họ đã đi hết thì không nén nổi thổn thức, "Bọn họ sẽ không thật sự đi đào mộ lúc nửa đêm chứ?"

Nghĩ lại thì có chút hoảng sợ?

"Con cảm thấy việc này nên làm sớm hơn muộn, quyết định của bọn họ là đúng." Dung Yên tán đồng.

Tuy rằng không biết ông Tần đang nghĩ gì, nhưng mà……Cô có một trực giác, mách bảo rằng việc này làm càng sớm càng tốt.

Mẹ Dung: ……

Tại sao không thể chờ đến ngày mai?

Thôi, bà ấy cũng không nghĩ thông việc này.

"Con gái, con nói xem, Tần Dã sẽ trở về sao?"

Dung Yên: "Có trở về hay không cũng không quan trọng, quan trọng là……" Đôi mắt của cô dừng ở trên nồi, "Đồ ăn của mẹ sắp cháy rồi."

Mẹ Dung vừa nghe được lời này thì cả người đều không tốt.

"Con cái đứa này, thức ăn cháy cũng không biết nói sớm một chút……"

Dung Yên nhún nhún vai.

Cô cũng chỉ mới vừa thấy thôi……

Chưng 163: Núi cao còn có núi cao hơn

Người trong đại đội Tần gia đều sôi trào.

Việc của nhà họ Tần, không khác gì bị tạt phân lên giường cả.

Hóa ra, cha của Tần Dã không phải là con ruột của Tần lão đầu.

Nói cách khác, ba anh em Tần Dã cũng không phải là cháu ruột của ông Tần.

Như vậy thì đã có thể giải thích……Nguyên nhân ông Tần không thích cả gia đình Tần Dã.

Thật ra trước kia đều đã phỏng đoán, rốt cuộc thì đây cũng là cháu trai cả, thế mà lại không thích, cho dù có đói c.h.ế.t cũng không nhìn lấy một cái.

Còn có cha của Tần Dã……Đứa nhóc tuổi còn nhỏ như vậy đã phải chịu đựng bà mẹ kế là bà Vương, ông Tần cũng lại không buông tha cho đứa nhỏ.

Khi cha Tần Dã còn nhỏ, ông ấy thường xuyên bị bà Vương đánh, có một lần nghiêm trọng nhất……Những người lớn tuổi đều nhớ rõ, lần đó cha của Tần Dã bị đánh đến xém nữa bỏ lại nửa cái mạng.

Cũng may là mệnh của ông ấy cứng rắn, sau khi nằm ba ngày thì thân thể lại chậm rãi chuyển biến tốt đẹp

Cứ bị ngược đãi như vậy đến tận mười mấy tuổi, lúc này cha Tần Dã mới có cơ hội để trốn, rồi lại thông minh để cho chính mình được tuyển vào binh ngũ.

Nhưng mà bọn họ cũng không thể nghĩ ra……Bà nội Tần Dã, thế mà lại không có kết hôn cùng với ông nội Tần Dã, mà là bỏ tiền ở tạm nhà của ông Tần mà thôi.

Có phải ông Tần thiếu đạo đức không?

Con gái nhà người ta cho ông nhiều tiền như vậy, mà ông ta thì lại phá hư thanh danh của con gái nhà người ta, còn đi ngược đãi con trai của người ta.

Lương tâm đã bị chó ăn rồi sao?

Nghe nói là cho rất nhiều tiền.

Ôi, năm đó, sao những người như bọn họ lại không gặp phải chứ?

Nếu như đã biết bà nội Tần Dã không phải là vợ của ông Tần, nhất định bọn họ sẽ đưa bà ấy về trong nhà của mình, còn cung phụng giống như tổ tiên vậy.

Nhưng mà trên đời này không có nếu như, cho nên bọn họ mới bỏ lỡ cơ hội làm giàu nhanh chóng.

Thôi được! Nếu như quay về mấy năm trước, nhiều tiền như vậy, thật ra cũng không phải chuyện gì tốt.

Cho nên nói, người này tìm đến cũng thật đúng lúc, nếu như sớm mấy năm, thì chắc là cũng sẽ không đem việc tiền bạc này nói ra.

Cũng chỉ có thể là do Tần lão đầu xui xẻo.

Vừa đúng lúc thân nhân của người ta tìm đến.

Vừa đúng lúc không phải nghèo.

Vừa đúng……Ông ta xứng đáng.

Nghe nói bây giờ Tần lão đầu, còn có một ít cán bộ thôn, còn có cả bọn Tần Dã……Đều đang nói chuyện ở nhà chung của đại đội.

Rất nhiều người không kiềm được lòng tò mò……Ngừng việc đang làm, mà chạy đến vây xem.

Người trẻ tuổi khỏe mạnh, thì còn nhảy lên cả bờ tường.

Bên trong ba tầng bên ngoài ba tầng vây kín nhà chung của đại đội……

Mà tất nhiên là người nói chuyện đang ở bên trong nhà đại đội.

Ông Tần lại một lần nữa bị chọc giận đến sắp ngất xỉu, "Tôi không đồng ý đào mộ, nếu như các người muốn đào mộ……Vậy thì phải dẫm qua cơ thể tôi trước đi……"

Tần nhị gia lạnh lùng liếc nhìn ông ta một cái.

Giọng nói cực lạnh lùng, "Bà nội tôi không phải là người nhà của ông, dựa vào cái gì muốn đào mộ mà còn cần ông đồng ý? Nói một câu không dễ nghe, ông là cái thá gì?"

Anh ấy vốn dĩ là một người quái đản, nhưng theo số tuổi dần tăng lên, bước qua cái tuổi người ghét chó chê thì anh ấy đã thu liễm lại……Nhưng mà điều này không đại diện cho việc anh ấy không biết tức giận.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 236


"Cậu……" Ông Tần tức đến cao huyết áp.

Lúc này, đại đội trưởng Tần mở miệng, "Ông Tần, việc này ông không cần nói nữa, nghe theo bọn họ đi. Chuyện này cả thôn đều đã biết, ông làm loạn lên thì có nghĩa gì sao?"

Ông Tần: ……

"Cứ như vậy đi, tôi trả một trăm đồng tiền, buổi tối đại đội trưởng giúp tôi gọi người đào mộ."

Anh ấy vừa nói ra lời này, đừng nói gì nữa — sức hấp dẫn của tiền là rất lớn.

Không được, ngay cả đại đội trưởng đều không sợ, ông ấy cũng muốn đăng kí đi đào.

"Việc này, một lát nữa tôi sẽ hỏi người trong thôn, nếu có người đồng ý đi làm, thì để cho bọn họ cùng đi, tìm mười người chắc là đủ rồi?"

Thật ra, năm người là đủ rồi, cũng không được, rốt cuộc vẫn là đi đào mộ, nhiều người một chút cũng coi như là tiếp thêm can đảm cho nhau.

Phân chia tiền ra, còn có thể lấy được hai mươi đồng tiền……Đây chính là tương đương với một tháng tiền lương của công nhân nhà máy ở trấn trên.

Ai mà không muốn làm chứ?

Ông ấy đã nhìn ra, người anh họ này của Tần Dã hoàn toàn là một người phá gia chi tử! Ném tiền ra cũng không chớp mắt lấy một cái……Nói khó nghe, thì chính là một đứa con phung phí.

"Được, việc này đội trưởng cứ sắp xếp giúp tôi là được." Tần nhị gia không thèm để ý những chi tiết này, chỉ có ba người là anh ấy, Tần Dã và La Thành thì chắc chắn là làm không được.

Ông Tần cảm thấy mình không cần thiết phải ở lại nữa.

Mà lúc này, Tần nhị gia lại đột nhiên nhớ đến điều gì, "Tần Dã, nếu không, thì đào luôn cả mộ của cha mẹ cậu đi? Đến lúc đó thì cùng nhau mang về Kinh Thị, như vậy thì cũng có thể chôn trong phần mộ tổ tiên của nhà họ Tần chúng ta."

Tần Dã: ……

Tần nhị gia cảm thấy ý tưởng này khá tốt, "Chắc chắn cha cậu cũng hy vọng có thể nhận tổ quy tông, nhất định cũng sẽ muốn ở bên cạnh bà nội của cậu."

Nhiều thêm nữa, thì anh ta không tiện nói, nếu như lộ liễu quá thì sẽ thành phong tin.

Vốn dĩ ông Tần đã đứng dậy rời đi, nghe được lời này thì ông ta lại lập tức nổi giận.

"Không được, Tần Lập Dân là con trai của tôi……Không được mang đi……"

Nếu như mà đi hết rồi, vậy thì sẽ không còn quan hệ gì nữa.

Lúc này, Tần Phú Lâm vẫn không nói chuyện mở miệng ra ngăn cản, "Dù thế nào thì anh cả của tôi……Cũng coi như là con nuôi của cha tôi, người đã chết, không nên di dời mộ vẫn tốt hơn, tin rằng anh cả tôi cũng không muốn."

Tần Dã lạnh lùng mở miệng, "Cha ruột của cha tôi vẫn còn, nhất định ông ấy muốn quay về với cha ruột, người con trai là tôi tất nhiên sẽ đồng ý."

"Tần Dã, cậu đừng có mà tự làm chủ, đào mộ chính là chuyện đại sự……" Tần Phú Lâm vẫn muốn khuyên.

Nhưng mà Tần nhị gia không kiên nhẫn nghe những lời này, "Các người đây là muốn để cho tôi tính đến chuyện năm đó chú tôi bị ngược đãi, còn năm lần bảy lượt thiếu chút nữa bị đánh c.h.ế.t hả?"

Tần Phú Lâm: ……

Người có thể ngồi ở đây bàn chuyện thì tuổi tác cũng tương đối lớn, đối với việc năm đó Tần Dân Lập bị đánh……Chẳng sợ thời gian trôi qua lâu như vậy thì ít nhiều gì bọn họ vẫn còn chút ấn tượng.

Cho nên nói, ông Tần thật sự không xứng đáng làm cha, ông ta làm sao lại không biết xấu hổ nhắc đến chuyện này? Cứ để người thân đào lên đi!

Tần nhị gia không muốn nghe đôi cha con này nói nữa, "Nói khó nghe một chút, là các người không xứng đáng làm cha, làm một người cơ bản nhất cũng không xứng, làm người ít nhất cũng phải có tấm lòng thiện lương, mà các người……"

Tầm mắt sắc bén quét ở trên người bọn họ một vòng, "Các người còn không bằng heo chó, ít nhất chúng nó cũng sẽ không ngược đãi một đứa trẻ vị thành niên, cũng sẽ không hút m.á.u nó."

Tuy rằng lời anh ấy đều nói ra từ sự thật cuộc sống, nhưng một số người cảm thấy có chút quá đáng, sao lại mắng người khác đến mức này chứ?

Nhưng mà khí thế của anh ấy quá cường đại, những người khác ở đây không dám hé răng.

Người này nhìn là biết không dễ chọc.

Tần Phú Lâm bị mắng đến mặt đỏ bừng……Đây là lần mất mặt nhất trong cuộc đời ông ta.

Ông Tần lại càng không thể hận có thể lập tức ngất xỉu.

Thế mà lại dám mắng ông ta không bằng heo chó……Anh ta vẫn là một người thành phố, giáo dưỡng đâu? Không có hả?

"Được rồi, nếu hôm qua đã viết hai nhà không có bất cứ quan hệ gì, vậy thì cha con các người cũng không cần nhiều lời, nhanh chóng đi về đi!"

Đại đội trưởng Tần nói lời này hoàn toàn vì muốn tốt cho hai cha con này, nhìn người đàn ông lợi hại này thì có thể mắng c.h.ế.t người với một cái miệng.

Hơn nữa lúc mắng người cũng không hề cố kỵ, kiêu ngạo như vậy thật đúng là hiếm thấy.

Ai là đối thủ của anh ấy chứ?

Càng miễn bàn là hai cha con đang đuối lí này.

Về nhà sớm một chút, còn có thể nghe chửi ít một chút.

Ông ấy đưa mắt ra hiệu cho Tần Phú Lâm, "Phú Lâm, mau đỡ cha cậu trở về."

Tần Phú Lâm nhìn thoáng qua hướng Tần Dã, lại thấy vẻ mặt hờ hững của anh.

Ông ta biết chỉ có thể dẫn cha đi trước.

"Cha, chúng ta đi thôi!" Ở lại cũng chỉ thêm mất mặt xấu hổ.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 237


Cha con ông Tần vừa rời đi xong, bên này liền không có chuyện gì để nói.

Tần nhị gia nhìn về phía đại đội trưởng, ”Vậy việc này phiền ông chú ý hộ nhé, chút nữa ăn cơm chiều xong…..Tầm khoảng 6 giờ thì tập hợp ở nhà Tần Dã, phải rồi, nhớ mang công cụ.”

Lúc này cả người anh nhìn qua ôn hòa có lễ, bộ dáng giống không giống như kẻ sắp đi đào mộ nhà người ta lên vậy.

Đại đội trưởng Tần thoáng rùng mình, có cảm giác được sủng ái mà kinh sợ.

“Được.”

Tần nhị gia gật đầu với ông ta xong thì gọi Tần Dã quay về.

La Thành cũng nhanh nhẹn theo sau.

Ba người sóng vai đi cạnh nhau, còn bất giác tỏa ra khí thế nhân trung long phượng.

Dù sao cả ba đều có tướng mạo khá tốt, nhất là Tần Dã…..Nguyên bản trước kia luôn bị người trong thôn coi thường, bây giờ mặc một thân quần áo vải thô lại không hề kém hơn hai người áo quần là lượt đi bên cạnh chút nào.

Chuyện này làm cho thôn dân vây xem lần đầu tiên chân chính nhìn lại anh….Hóa ra Tần Dã lớn lên lại đẹp trai như vậy.

Ba người đối mặt với những ánh mắt tò mò soi mói cũng không lộ ra biểu cảm không tự nhiên nào, cứ vậy bước thẳng ra ngoài.

Dọc đường đi, có hai người im lặng.

Tần nhị gia nhìn sang người bên trái, rồi lại nhìn sang người bên phải.

Khóe miệng anh không nhịn được giật giật.

Mẹ ơi! Ban đầu chỉ có một người câm, bây giờ trong nhà lại thêm một người rồi.

Thằng nhóc em họ này của anh thế mà cũng là một cái nũ hút!

Tần Chân không nhịn được phàn nàn, ”Em họ này, bộ dáng cạy miệng cũng không nói được nửa câu của cậu không dỗ ngọt được em dâu đâu, con gái thích nhất là được đàn ông dỗ ngọt, cho nên cậu không thể trưng ra cái bản mặt than đó với vợ em giống như với tôi được!”

Anh vốn tưởng rằng Tần Dã sẽ như cũ không thèm phản ứng lại.

Ai ngờ đâu Tần Dã vừa đột ngột vừa tuyệt tình trả lại một câu:”Anh cũng xứng so với vợ của tôi à?”

Tần nhị gia:....?

Anh vừa nghe thấy cái gì ấy nhỉ?

Khoan đã, sao anh lại không xứng rồi?

Tần Dã không thèm để ý đến người ta.

Sải chân nhanh hơn rời đi trước.

Tần nhị gia nhìn bóng dáng đang dần xa, sau đó quay đầu sang bên cạnh nhìn một tên mặt than khác,”La Thành, em xem cậu ta nói chuyện kìa, sao anh lại không xứng so với vợ cậu ta rồi?”

Tốt xấu gì anh cũng là thanh niên đầy hứa hẹn nhé, hơn nữa luận bối phận, anh còn là anh họ Tần Dã đấy.

La Thành vẫn trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, nghe thấy ai kia bất mãn, mí mắt cũng không buồn nhấc lên, không chút lưu tình bổ thêm một đao:”Anh thật sự không xứng.”

Sau đó cũng sải bước rời đi.

Tần nhị gia:....

Một người lại một người, hai thằng nhóc đó có phải không để anh vào mắt rồi không?

Tốt xấu gì anh vẫn là “Anh” đấy?!!

Ai, coi như là anh đại nhân độ lượng, không thèm cùng bọn họ so đo vậy.

Bên này Tần Dã đã về đến nhà.

Anh nhìn thấy cô vợ nhỏ nhà mình đang ở bên giếng múc nước rửa đồ, lập tức đau lòng không thôi.

Vội vàng đi qua, mới phát hiện là cô đang rửa chén: ”Vợ ơi, để anh làm cho.”

Dung Yên ngẩng đầu nhìn anh: ”Được thôi.”

Tần Dã không nhiều lời, lập tức ngồi xuống kéo chậu rửa lại: ”Về sau em đừng đụng vào nước lạnh nữa, cứ để anh làm là được rồi, anh không có nhà thì để Tần Dư làm, nó không sợ lạnh.”

Nhìn bàn tay cô ngâm trong nước lạnh đỏ bừng lên….Tần Dã chỉ muốn nắm lấy nó ngay lập tức, truyền lại tất cả ấm áp của mình.

Mà Tần Dư từ bên ngoài về, vừa bước vào sân đúng lúc nghe thấy mấy lời đó của anh trai cậu.

Nửa câu đầu, không có vấn đề gì.

Nhưng mà nửa câu sau, ờ…..Cái gì gọi là cậu không sợ lạnh?

Giương mắt đối diện với ánh mắt của chị dâu, cậu chưa kịp nghĩ ngợi, lời đã bật ra khỏi miệng.

“Chị, về sau chuyện rửa chén rửa rau chị đừng làm, tay chị kiều quý, cứ để em làm là được. Em không sợ lạnh”.

Dung Yên:....

Hai anh em nhà này hình như đều thích giành việc về phần mình nhỉ.

Nhưng mà những lời này thực sự khiến cô cảm thấy ấm lòng.

“Được thôi, vậy sau này để cho hai người làm nhé.”

La Thành vừa vào cửa nhìn thấy ba người có hơi ngạc nhiên.

Nhưng mà bầu không khí có vẻ rất hài hòa.

Thật tốt!

Lúc này Dung Yên mới nhớ đến chính sự,”Các anh đi nói chuyện sao rồi?”

Tần Dã thấy cô hỏi vậy lập tức đáp:”Chút nữa ăn cơm chiều xong thì sẽ lên núi.”

Dung Yên: ”Nếu tối nay có việc thì ăn cơm sớm trước cũng được, dù sao cơm chiều nấu xong rồi. Chỉ việc bưng lên nhà là có thể ăn.”

Bởi vì không đủ chén, nên bây giờ cô mới đi rửa thêm.

Tần Dã bê thau đựng vào nhà, đặt chén sạch lên bàn xong thì lại qua phòng bếp.

“Mẹ, để con phụ mẹ dọn cơm lên.”

Mẹ Dung thấy là anh liền nói: ”Được thôi, con bưng canh lên nhé, mấy cái kia để mẹ với Tiểu Dư bê.”

Hai anh em được bà phân việc vô cùng rõ ràng.

Đi đi lại lại mấy lượt, đồ ăn đã được bưng hết lên trên.

Người một nhà cùng nhau ngồi xuống mâm cơm, bao gồm cả mẹ Dung.

Thực ra bà không tính ngồi chung, nhưng có nói thế nào Tần Dã cũng không đồng ý, bắt bà phải ngồi, xô đẩy qua lại thì có chút khó coi, nên mẹ Dung đành nghe theo.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 238


“Đừng câu nệ làm gì, cứ coi như nhà mình, mau ăn cơm đi.”

“Ai, được! Vậy mời cả nhà dùng cơm nhé, không cần khách khí.” Tần Chân hô to, ngữ khí giọng điệu giống như anh mới là chủ nhân ở đây vậy.

Nhưng mà nói thì nói vậy thôi, chứ anh vẫn ngoan ngoãn ngồi chờ cha Dung động đũa xong mới bắt đầu đi gắp thức ăn.

Tần Chân rất thích ăn thịt, nên không hề khách khí chút nào, vươn đôi đũa gắp một miếng thịt xong trực tiếp bỏ vào miệng.

Tức khắc đầu lưỡi bị mỹ vị chinh phục.

Anh gắp thêm mấy miếng ăn cho đã miệng xong mới nhớ ra, nhìn mẹ Dung giơ một ngón tay cái.

“Thím ơi, không ngờ trình độ nấu ăn của thím cao thật đấy, thịt này cực kì cực kì cực kì ngon luôn.”

Quả nhiên là lựa chọn cơm nước xong xuôi xong mới lên núi là vô cùng hợp lý, nếu không đêm quay trở về có khi lại chả muốn ăn nữa ấy.

Mẹ Dung được nịnh cười tít mắt:”Miệng ngọt quá trời, nếu thích ăn thì gắp nhiều thêm chút nhé.”

Đồ ăn tối nay là bà đặc biệt nấu khá nhiều.

Tần Dã chu đáo gắp cho vợ mình hai miếng thịt nạc.

Mọi người trên bàn tập trung ăn cơm không nói chuyện nữa….

Ăn ăn uống uống, 8 món mặn và 1 món canh của mẹ Dung đều bị đánh bay sạch sẽ.

Bà cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến sức ăn của ba thanh niên trai tráng khỏe cỡ nào rồi, không, đúng ra phải nói là cực kì kh*ng b* mới phải.

May là bà không chỉ nấu thêm cơm mà còn hấp thêm màn thầu với bánh bao ăn kèm.

Nếu không chắc chắn không đủ.

Bên này cả nhà vừa dùng bữa xong thì ở ngoài đã có người gọi vọng vào.

“Tần Dã, Tần Dã, chúng tôi đến rồi……”

Tần Dã lập tức ngồi dậy đi ra ngoài.

Tần nhị gia cũng quay sang nói với La Thành, ”Chúng ta cũng ra ngoài đó nhìn xem.”

Anh quay đầu nhìn sang mẹ Dung với Dung Văn Minh: ”Chú thím nhớ nghỉ sớm chút, không cần chờ chúng cháu về đâu, để phòng cho cháu với La Thành là được rồi. Nếu không có phòng thì thôi để bọn cháu ngủ với Tần Dư cũng được.”

Tần Dư đang chuẩn bị đứng dậy đi cùng:....

Vì sao người chịu tổn thương luôn là bổn bảo bảo?

Cậu cũng không thích cùng người xa lạ ngủ chung một phòng mà.

Cũng may mẹ Dung kịp thời nói: ”Yên tâm, có phòng trống đó, thím đã dọn dẹp sạch sẽ cho mấy đứa rồi.”

Tần nhị gia cười cảm ơn: ”Vậy cảm ơn thím nhé, vậy tối nay cháu ngủ phòng đó, La Thành ngủ với Tần Dư.”

Tần Dư:....?

Vốn cứ tưởng đã tránh được một kiếp, cuối cùng lại là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!

Cậu nhìn hai người kia sải bước rời đi, liền đứng dậy chuẩn bị đuổi theo.

Nhưng mà lại bị Dung Yên nắm cổ áo kéo về: ”Em tính đi đâu?”

Tần Dư: ”Em, em muốn đi theo phụ.”

Mẹ Dung vừa nghe thấy lời này, lực chú ý lập tức chuyển lên người cậu: ”Ai, cháu vẫn là một cậu bé mà thôi, phụ cái gì mà phụ? Tối nay đi ngủ sớm một chút, mấy chuyện kia…..Cứ giao cho anh cháu đi.”

Trẻ con vốn yếu vía, nhỡ bị dọa sợ thì phải làm sao bây giờ?

Tần Dư nhấp nhấp môi dưới: ”Anh trai nói cũng muốn đốt cả tro cốt của cha mẹ nữa….Cháu muốn đi xem.”

Mẹ Dung nghe cậu nói vậy, không biết nên cản thế nào.

Ai có thể cấm được tấm lòng của một người con có hiểu chứ?

Nhưng mà để cậu theo mấy người kia nửa đêm lên núi đào mồ, bà lại càng cảm thấy không được.

Nhỡ may bị dọa sợ thì phải làm sao?

Vì thế bà ngẩng đầu nhìn sang con gái, hi vọng cô miệng lưỡi sắc bén có thể nói cho Tần Dư từ bỏ.

Dù sao thằng nhóc Tần Dư này có vẻ rất nghe lời chị dâu mình.

Dung Yên nhận được ánh mắt của thân mẫu đại nhân, tự tin làm ra một cái thủ thế ok.

Sau đó cô nhìn sang Tần Dư, ”Vậy để chút nữa chị dẫn em đi.”

Đôi mắt Tần Dư lập tức sáng ngời.

Còn mẹ Dung thì nháy mắt bị chọc tức đến tí thì không thở được.

Bà là muốn cô khuyên thằng bé, chứ không phải để cô thông đồng dẫn nó đi xem mà!!!

“Mẹ, đây là con trai người ta muốn tiễn cha mẹ đi một đoạn đường, sao con có thể cản được, dù sao có con ở đây, sẽ không để nó xảy ra chuyện gì đâu!”

Mẹ Dung:....

Chính vì có con ở đó, mẹ mới không yên tâm đó con yêu à….

Lúc này, Dung Văn Minh mở miệng: ”Bà đừng cản chúng nó nữa, nếu Tiểu Dư muốn đi thì cứ để Yên Yên dẫn thằng bé đi đi, nhưng mà….”

Ông quay đầu nhìn sang con gái:”Phải quay về sớm đấy.”

Dung Yên cười tủm tỉm gật đầu: ”Dạ.”

Cô vừa mới trả lời xong, một thanh âm yếu ớt cũng rụt rè vang lên bên cạnh: ”Em, em cũng muốn đi.”

Là Tần Mai.

Nhưng Dung Yên lần này ngược lại không đồng ý: ”Bên ngoài trời tối không dễ đi, em chờ ở nhà là được rồi. Chỉ cần trong lòng em luôn có ba mẹ, vậy họ ở trên trời sẽ cảm nhận được thôi.”

Tần Mai chớp chớp mắt: ”Chị nói thật sao?”

Dung Yên xoa xoa đầu cô bé: ”Đương nhiên là thật rồi, chị dâu thì sẽ không lừa em chồng.”

Mẹ Dung:...

Ừ, chị dâu không lừa em chồng, nhưng Dung Yên thì sẽ lừa trẻ con đó.

Bà vẫn nên giả vờ không nghe thấy đi dọn dẹp bát đũa rồi rửa thôi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 239


Tần Dư với Tần Mai đều muốn phụ nhưng lại bị mẹ Dung từ chối, mỗi ngày bà đều nhàn rỗi, có chút việc nấu cơm rửa chén này việc gì phải để hai đứa nhóc đến phụ chứ?

Dung Yên thấy mình không có việc gì làm, bèn về phòng chuẩn bị trước.

Tần Dư thấy vậy vội vàng chạy ra cạnh cô:”Chị dâu, khi nào chúng ta xuất phát?”

Dung Yên liếc mắt nhìn cậu một cái: ”Em vội thế làm gì? Đợi khi nào bọn họ bắt đầu đào thì mình đi.”

“Đợi tới khi họ bắt đầu đào sao? Nhưng mà chúng ta đâu biết được?”

Dung Yên nhìn biểu tình tích cực của cậu thì cảm thấy nếu không cho cậu một đáp án chính xác thì thằng nhóc này nhất định sẽ quấn lấy cô mãi không buông.

Vì thế liền nói:”Tầm 1 tiếng nữa thì đi.”

Tần Dư nhớ kĩ thời gian này.

Dung Yên nhớ đến chuyện gì, lại bổ sung thêm một câu:”Tới đó là bởi vì em có lòng thôi nhé, ở 10 phút thì về, sau này khi nào đưa tro cốt chuyển đến Kinh thị nhập mộ thì có thể đi theo.”

Cô đây là đang cân nhắc đến tâm lý của một đứa trẻ 13 tuổi.

Trong nguyên tác, sau này nhóc con này sẽ hắc hóa, kết cục cuối cùng còn khá thảm.

Cho nên, cô vẫn hi vọng cậu đời này của cậu sẽ tốt đẹp hơn được một chút.

Chuyện hỏa thiêu tro cốt…..Không để cậu nhìn vẫn tốt hơn.

Cũng may Tần Dư đồng ý rất sảng khoái,”Dạ.”

Dung Yên nhìn cậu:”Vậy được, em đừng đi theo chị nữa, khi nào đến giờ thì chị sẽ gọi.”

Nói xong câu đó cô liền đi về phòng.

Bên này đám người Tần Dã đi lên núi, đến cái mồ chôn xác lúc trước, bắt đầu đào đất lên….

Ba cái mộ cũng không xây cách nhau quá xa.

Chuyện này làm cho mọi người động thủ cũng dễ dàng hơn.

Tần nhị gia nhìn toàn cảnh một chút, sau đó bảo.

“Hai người qua đây dọn dẹp lại chỗ này đi, bốn người khác thì đi chặt ít củi về đây, còn lại thì bắt đầu đào.”

Vì phòng chuyện đám người tranh nhau đi dọn dẹp với chặt củi, anh nhanh chóng bồi thêm một câu nữa:”Những người này chút nữa sẽ phụ trách hỏa thiêu luôn.”

Đám người nguyên bản tính đi qua nhất thời dừng chân lại.

Chỉ có mấy người lá gan tương đối lớn vẫn mạnh dạn đi qua.

Tần nhị gia nhìn thấy Tần Dã đi sang bên kia, khó hiểu hỏi:”Tần Dã, cậu làm gì đó?”

“Tôi đi làm mấy cái đuốc.”

“Được.” Dù sao chỗ đuốc này cũng không đủ.

Nếu không phải là bọn họ bỏ ra một số tiền lớn để thuê người, e rằng những ai đang đứng ở đây đều muốn trốn đi hết.

Bởi vì bọn họ đang đi đào mồ đó! Ban ngày ban mặt đi đào không được sao? Lại còn cố tình đi làm giữa đêm trăng thanh gió mát….Phi, trăng thanh gió mát cái con khỉ, mẹ ơi sợ quá!!!!

Cả đám trong lòng kêu khổ mà không dám nói.

“Mấy người đừng có ở đó than nữa, làm xong sớm thì có thể nghỉ sớm, nếu chậm chạp là có khi phải làm đến hừng đông đấy.”

Mấy người làm việc nghe thấy kim chủ kiêm anh họ của Tần Dã nói thế, cả người lập tức cảm thấy không tốt.

Đào mồ cả một đêm sao? Lá gan bọn họ có to bằng trời thì đào xong chắc cũng xẹp lại bé bằng hạt đậu thôi.

Cả đám vội vàng đi làm việc của mình.

May mà đại đội trưởng suy xét đến việc cần đào tận 2 cái mồ nên gọi người tới cũng đông.

Tổng cộng có 20 người.

La Thành không có dao, không đi chặt cây được, đành đi giúp dựng một cái giàn hỏa thiêu.

Bên này Tần Dư nhìn thấy chị dâu đi tìm cậu, hỏi:”Có phải đến giờ rồi không ạ?”

Trong nhà không có đồng hồ, cho nên cậu cũng không biết đã qua bao lâu rồi.

Dung Yên gật đầu:”Đúng vậy, mau đi thôi.”

Tần Dư lập tức đến bên cạnh cô.

Dung Yên đưa đèn pin cho cậu, nói: ”Dùng soi đường.”

Tần Dư vô cùng tò mò cái đèn pin này, dù sao ở trong thôn chẳng có mấy nhà có cả.

Trước kia Tần Tiểu Bảo có một cái, thường xuyên mang đến trước mặt cậu để khoe khoang.

Loại hành vi này đương nhiên khiến cho cậu rất tức giận, nhà bọn họ còn ăn không đủ no, thế mà Tần Tiểu Bảo lại có cả đèn pin để dùng rồi.

Đám người đó đúng là xấu xa mà.

Nhưng bây giờ biết bọn họ không phải người thân ruột thịt của cậu, đố kị hận thù trước kia bỗng nhiên tan biết không còn tung tích.

Rốt cuộc cũng không phải thân thích, cậu quản bọn họ để làm gì?

Huống hồ bây giờ cậu cũng có đèn pin rồi, còn là chị dâu đưa cho cậu nữa.

“Còn thất thần ở đó làm gì? Mau đi thôi.” Dung Yên cũng không biết cậu nghĩ nhiều như vậy.

Giục một câu xong thì đi ra ngoài.

Tần Dư hoàn hồn lại vội đuổi theo cô.

Chờ lúc mẹ Dung đi ra muốn dặn dò bọn họ mấy câu, hai chị em đều đã ra khỏi nhà rồi.

“Em chắc chắn là đi đường này sao?” Dung Yên chỉ vào con đường nhỏ trước mặt.

Thất sách.

Sớm biết vậy thì cô đã đi với đám người Tần Dã trước để xem đường rồi, xong có gì điều chỉnh sau.

Tần Dư vô cùng chắc chắn: ”Chính là chỗ này, sẽ không sai đâu, mỗi năm em với anh trai đi tảo mộ đều đi đường này.”

Dung Yên nhìn thoáng qua phía trước, có thể nghe thấy âm thanh mơ hồ: ”Vậy được! Chúng ta đi thôi.”

Nếu nói là cô vô cùng kính trọng cha mẹ chồng chưa từng thấy mặt bao giờ là chuyện không thể nào.

Cùng lắm là cô có lòng tôn trọng họ mà thôi.

Trong tay Tần Dư cầm đèn pin, cho nên cậu đi trước dẫn đường.

Dung Yên đi phía sau.

Điểm đến không xa lắm, đi tầm 10 phút là đến.

Dung Yên vừa đến nơi thì thấy một đám người khí thế ngất trời làm việc, chỉ có duy nhất một bóng dáng vô cùng rảnh rỗi….

Dung Yên với Tần Dư vừa xuất hiện, Tần nhị gia lập tức thấy bọn họ.

Bèn đi qua, đứng ở trước mặt hai người:”Sao hai người lại qua đây.”
 
Back
Top Dưới