Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 180


Tần Dư vội vàng lắc đầu: “Không có ạ.”

“Vậy thì tốt, phải rồi, Yên nhi, con với mẹ qua đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Sau đó bà kéo Dung Yên đi vào bếp.

“Mẹ, sao vậy?” Thực ra trong lòng Dung Yên cũng đoán được đại khái.

“Chỗ tiền này con cầm lấy đi, dù sao các con cũng cần dùng đến nó hơn.” Mẹ Dung trực tiếp đặt túi tiền vào trong tay Dung Yên.

Dung Yên còn tính trả lại, nhưng bị mẹ Dung trừng mắt cảnh cáo: “Cho con tiền con còn từ chối là gì? Dù sao tiền này cũng là con kiếm về, vậy cho con đấy.”

Nếu không phải nhờ con gái bà lợi hại như vậy, thì nhà ở kia cũng chỉ có thể cho Dung Trạch Văn ăn vạ ở đó cả đời mà thôi.

Dung Yên ngẫm nghĩ, cô đếm ra 500 đồng rồi bảo: “Vậy con lấy 700 đồng, còn 500 đồng này mẹ cầm đi, sau khi con rời đi, mẹ có tiền trong tay cũng dễ dàng hơn nhiều, hơn nữa cho dù cha có khỏi bệnh rồi thì thân thể cũng không được như trước nữa, không thể tiếp tục làm công việc cũ, về sau phải ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, có tiền thì cũng giúp mẹ bồi bổ thân thể cho cha mà, hôm qua mẹ đưa con hết tiền rồi, chắc chắn trên tay chẳng còn bao nhiêu, đến lúc thiếu thốn mẹ lại tính đi hỏi vay người ta sao?”

Mẹ Dung:....

Được rồi! Quả thật bà không có khả năng lập tức kiếm được thêm một khoản tiền để dùng trong thời gian ngắn.

Quan trọng nhất là, công việc trước kia của chồng bà bây giờ cũng không thể tiếp tục làm được nữa, hiện tại rất nhiều nhà máy bị đình trệ, hơn nữa có thanh niên trí thức từ nông thôn quay về đảm nhận công việc, giống như càng ngày càng khó khăn rồi.

Dung Yên thấy mẹ mình nhận tiền cũng an tâm.

Mẹ Dung nhìn chỗ tiền này, hơi cảm khái: “Ai, cuối cùng những chuyện mà cả nhà đó tính toán lại đổ sông đổ bể hết, nghĩ đến việc về sau không còn bất cứ quan hệ nào với bọn họ nữa, mẹ thật sự rất vui.”

Dung Yên cười, thời gian tới hẳn bọn họ sẽ im như thóc không dám đi trêu chọc nhà cô nữa, còn về sau thì có hơi khó nói. Nhưng mà cô chẳng sợ, nếu bọn họ dám tìm tới cửa một lần nữa thì chắc chắn cô sẽ có biện pháp để xử lý bọn họ.

Đại đội Tần gia.

Thiết Trụ nhìn ngôi nhà mới, không nhịn được cảm khái: “Nhà của anh xây lên cũng được đó chứ, làm quá tốt luôn.”

Tần Dã không thèm phản ứng anh ta.

Nhìn phòng mình, trong lòng càng thêm nhớ nhung khi nào vợ anh mới quay trở về.

“Phải rồi, chị dâu khi nào về?” Thiết Trụ hỏi.

Nhưng thực ra trong lòng anh ta đang nghĩ…..Chỉ bằng năng lực xui xẻo kinh người này của Tần Dã, chị dâu kia có khi trở về thành xong liền đi mất hút không quay lại ấy chứ?

Tần Dã cuối cùng cũng trả lời anh ta “Năm sau về.”

Thiết Trụ:....

Thật sao? Sao anh ta thấy không tin tưởng lắm nhỉ?

Nhưng mà anh cũng biết lời này không thể nói ra, nói ra rồi nhất định sẽ bị ai kia đánh nhừ xương luôn.

“Chị dâu gửi điện báo về sao?”

Biểu tình Tần Dã cứng đờ, bởi vì thật sự không có điện báo gì cả, mà anh cũng không biết địa chỉ cụ thể của nhà cha mẹ vợ, nên không thể gửi điện báo tới đó.

Đương nhiên, trên công xã khẳng định có địa chỉ nhà vợ anh, nhưng mà bây giờ người ta nghỉ rồi, không đi hỏi được.

“Ừ.”

Thiết Trụ vừa nghe lời này đã lập tức tràn ngập hứng thú tò mò hỏi: “Chị dâu gửi điện báo về nói gì?”

Tần Dã lạnh mặt liếc anh ta một cái: “Chuyện vợ chồng bọn tôi cậu tò mò làm gì?”

Thiết Trụ cười mỉa nhìn anh: “Ha ha, đây không phải là tôi đang quan tâm anh sao?”

“Cậu có thể đi về rồi.” Tần Dã không muốn nhìn thấy anh ta nữa.

Được thôi! Thật sự thì cũng đã đến lúc anh ta phải quay về, thời buổi này không có đạo lý mặt dày ngồi chờ ở nhà người ta ăn cơm chực được.

“Hừ, vậy tôi về đây, mai ăn tết rồi, chân anh nếu khỏi rồi thì nhớ nấu mấy món ngon ngon tý, cho dù chị dâu không ở đây thì cũng không thể qua loa được.”

Tần Dã thực sự cảm thấy tên này càng ngày càng nhiều chuyện.

Lúc sắp chuẩn bị phát cáu thì nghe được tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên ở bên ngoài.

Đôi mắt Tần Dã sáng lên, cũng mặc kệ biểu tình kinh ngạc của Thiết Trụ, nhanh chóng sải dài chân ra đi mở cửa.

Lúc nhìn thấy người phát thư đứng ở bên ngoài, ánh mắt anh càng thêm thấp thỏm ngưng trọng.

Là điện báo vợ anh gửi về phải không?

“Tần Dã, Kinh thị có điện báo gửi cho anh.” Người phát thư lấy tờ giấy bên trong túi đưa ra.

Tần Dã vội vàng nhận lấy, lúc nhìn thấy địa chỉ Kinh thị ghi bên trên, trái tim bùm bụp bùm bụp nhảy nhót.

Cuối cùng cũng nhận được điện báo.

Suốt khoảng thời gian này, mỗi ngày anh đều ngóng trông, song cuối cùng lại tự làm mình thất vọng.

Thiết Trụ đi đến bên người anh: “Là điện báo chị dâu gửi về sao? Ai da, trong thời gian ngắn như vậy còn gửi điện báo đến hai lần, xem ra chị dâu rất nhớ anh nhỉ?”

Tần Dã:....

Tần Dã điếc có chọn lọc, chỉ lựa cái mình thích nghe, ví dụ như chữ nhớ kia, anh rất thích.

Còn hai lần điện báo gì đó, không nghe thấy, không nghe thấy gì cả.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 181


Thiết Trụ nhìn thấy anh bất động, lập tức giục: “Tần Dã, anh còn thất thần làm gì, mau mở điện báo ra xem chị dâu rốt cuộc viết gì cho anh đi.”

Tần Dã quét mắt liếc anh ta một cái: “Cậu còn chưa đi sao?”

Thiết Trụ:....

Thực ra tôi không vội lắm đâu.

Được rồi! Anh ta tò mò chuyện vợ chồng nhà người ta, là anh ta không tốt.

“Thế thôi, tôi về đây.”

Tần Dã thấy anh đi rồi liền nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó gấp không chờ nổi mở điện báo ra xem.

Tần Mai biết chị dâu gửi điện báo về, cũng rất vui vẻ, vội vàng hỏi: “Anh, chị dâu viết cái gì trong điện báo vậy?”

Tần Dã nhìn một hàng chữ ngắn gọn kia, cẩn thận đọc đi đọc lại một lần lại một lần: Đã đến, tất cả mạnh khỏe, đừng nhớ mong, đến thời gian ước định sẽ về.

…..

Chỉ có mấy chữ này? Nhất định là cách anh mở ra xem bị sai rồi…

Nhưng mà cho dù Tần Dã có cố gắng lặp đi lặp lại bao nhiêu lần thì trên thư cũng chỉ vỏn vẹn có vài chữ đó mà thôi.

Nhưng dù vậy cũng đủ để an ủi tâm trạng thấp thỏm của anh suốt mấy ngày nay.

“Chị dâu em qua tết sẽ quay về.”

Tần Mai rất vui vẻ, nhưng mà chờ đến lúc chị dâu với anh hai về đến nhà thì vẫn còn phải chờ mất một khoảng thời gian nữa.

Đột nhiên cô bé lại có chút không vui.

Tần Dã nhìn cô một cái: “Chị dâu bảo em ăn nhiều một chút.” Lời này cũng không hẳn là nói dối, bởi vì trước kia vợ anh đã nhắc chuyện này rất nhiều lần.

Tần Mai ngoan ngoãn gật mạnh đầu: “Dạ”

“Với cả, phải học tập chăm chỉ.” Tần Dã lại bổ sung thêm một câu, anh vẫn nhớ rõ vợ anh muốn để cho hai đứa em đi học.

“Dạ.” Lần này Tần Mai trả lời tương đối nghiêm túc, cô là một cô bé có ý thức tự giác cao, tuổi không lớn, nên chữ nhận biết được cũng không nhiều.

Cho nên đối với chuyện chị dâu dặn dò đều rất ngoan ngoãn đi làm.

Tần Dã chỉ nói hai việc này, để em gái không nghĩ vớ vẩn là đủ.

Nhấc chân chuẩn bị về phòng giấu kĩ điện báo đi, đây là đồ vợ anh viết cho anh…..Nếu dựa theo cách nói ở trường văn nghệ, đó chính là…..một bức thư tình!

“Anh, anh về viết điện báo sao?” Tần Mai hỏi.

Tần Dã nghe thấy em gái hỏi vậy, quay đầu nhìn cô bé, sau đó nói: “Ừ, mai đi gửi.”

Vợ anh đã phát điện báo cho anh rồi, đương nhiên anh phải phát lại cho vợ anh chứ.

Mặc dù bưu cục đang nghỉ, nhưng nhân viên trực ban thì vẫn phải làm việc.

Tần Mai cũng không phải tùy tiện hỏi chơi, cô bé móc từ trong túi ra một đồng tiền.

Đây là lần trước lúc chị dâu chuẩn bị đi có đưa cho cô bé mười đồng, đó là số tiền lớn nhất mà đời này cô từng có được.

“Anh, tiền này cho anh, anh giúp em viết thêm một câu, chúc cha chị dâu mau khỏe lại”

Tần Dã:....

“Không cần, em cứ cầm lấy, lời này anh sẽ viết hộ em.”

Tần Mai thấy anh trai không nhận tiền, đành phải cất vào túi.

“Phải rồi, anh, tiền nhà mình còn không? Có bị chuột gặm đi mất chưa?”

Cô bé khá lo chuyện này, bởi vì mỗi năm gần tết trong thôn sẽ chia tiền công…..Nhưng anh trai cô có cất tiền kỹ thế nào thì vẫn sẽ mất.

Để trên người? Đi đường sẽ rơi.

Cất trong nhà? Vậy mùa đông sẽ có chuột chạy vào cầm đi.

Có một lần bọn họ nhìn thấy tiền rơi ra khỏi hòn đá chèn ở góc tường mới biết được, chuột nhà bọn họ cũng biết đi trộm tiền.

Em gái à, miệng em có thể nói mấy lời may mắn hơn không? Đừng lôi mấy cái chuyện xưa mất mặt đó ra nữa.

“Không bị, tiền đều trả tiền công hết rồi.”

Tần Mai vừa nghe tiền đã dùng trả công xong liền thở phào nhẹ nhõm một hơi. Miễn không bị chuột cầm đi mất là được rồi.

Nhưng mà nếu dùng để thanh toán tiền công hết, vậy trong nhà còn tiền không?

Cô bé cũng không hỏi nhiều, chạy chậm về phòng, sau đó lôi một cái rương nhỏ ra, từ bên trong lấy ra chín đồng tiền còn lại.

Sau đó lại chạy đến phòng anh trai.

“Anh, đây là mười đồng chị dâu cho em, anh cầm dùng trước đi”

Tầm mắt Tần Dã dừng lại ở mấy đồng tiền trên tay cô bé, lắc đầu: “Nếu chị dâu cho em thì em cứ cầm đi, anh trai có tiền.”

Tần Mai muốn đưa, nhưng anh cả lại không nhận, cô bé cũng không còn cách nào: “Vậy khi nào anh cả hết tiền thì có thể hỏi em.”

Hy vọng tiền trong tay anh cả sẽ không bị mất nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau Tần Dã đạp xe đạp đi lên trấn trên, hiện tại thân thể anh đã rất tốt.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 182


Thậm chí anh còn không tin được mình sẽ khỏi nhanh đến như vậy.

Xem ra y thuật của vợ anh thật sự rất lợi hại, cũng không biết thuốc của cô ấy kiếm từ đâu ra mà hiệu quả lại tốt như thế.

Một đường đạp xe đến trấn trên, giữa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đó là có người lao ra chặn đầu xe đạp của anh.

Nếu không phải Tần Dã kịp thời phanh lại thì có lẽ đã trực tiếp đụng trúng rồi.

Nhìn thấy rõ người đứng ở trước mặt, anh lập tức ghét bỏ cau mày: “Sao lại là cô?”

Từ Khả cười tủm tỉm: “Sao không thể là tôi? Nói ra thì tôi phải thực sự cảm ơn Dung Yên đấy, nếu không phải cô ta hãm hại tôi thì sao tôi có thể gặp được cơ hội lớn như vậy chứ? Tôi phải cảm ơn tám đời tổ tông của cô ta mới được”

Biểu tình Tần Dã nháy mắt âm trầm, đôi mắt đen láy tràn ngập lệ khí nhìn chằm chằm người trước mặt, nếu đây là một người đàn ông thì có lẽ anh đã sớm ra tay rồi.

Từ Khả bị ánh mắt của anh dọa sợ, vội lùi lại ba bước.

“Anh, anh muốn đánh tôi sao?”

Sắc mặt Tần Dã âm trầm, đánh cô ta?

Vậy đúng là làm bẩn tay anh, môi mỏng lạnh lùng phun ra một chữ: “Cút!”

Sắc mặt Từ Khả không tốt lắm, cô ta thực sự có hơi sợ người đàn ông này, nhưng nghĩ đến mục đích mình chặn đường anh ở đây, bèn hít sâu một hơi, tận lực giữ cho mình bình tĩnh lại.

“Tần Dã, anh biết vì sao tôi ở đây chờ anh không? Bời vì, tôi có lòng tốt đến nhắc nhở anh một câu, sang năm nhất định Dung Yên sẽ tham gia thi đại học, nếu anh để cho cô ta đi học đại học thì sớm muộn gì cô ta cũng sẽ bỏ rơi anh thôi. Dù sao Dung Yên lớn lên xinh đẹp như thế, về sau có thêm thân phận sinh viên đại học nữa thì chính là bông hoa ngàn người muốn hái rồi. Ở đại học có rất nhiều nam đồng trí tài hoa phong nhã, anh nghĩ rằng Dung Yên vĩnh viễn vẫn sẽ lựa chọn anh sao?”

Từ Khả rất vừa lòng khi thấy sắc mặt người đàn ông trước mắt biến đổi, cảm thấy là lời nói của cô ta đã gây ra sức ảnh hưởng rất lớn.

Như vậy là đủ rồi.

Từ Khả tiếp tục châm ngòi ly gián: “Anh hẳn là người rõ ràng nhất vì sao lúc trước cô ta phải gả cho anh mà nhỉ, nếu như cô ta có cơ hội rời đi, anh thật sự nghĩ cô ta sẽ không đi hay sao? Anh có tư cách gì níu giữ cô ta chứ? Dựa vào khuôn mặt của anh hay là tiền của anh? Hoặc là dựa vào cái vận rủi quấn thân c.h.ế.t tiệt kia?”

Hai mắt Tần Dã càng ngày càng lạnh.

Từ Khả cố nén cảm giác sợ hãi do đôi mắt kia đem lại, nói tiếp: “....Tôi thật sự có lòng tốt nên mới nhắc nhở, nếu anh thích cô ta, vậy tốt nhất đừng cho cô ta tham gia thi đại học, nếu không đời này anh với cô ta vĩnh viễn chỉ là hai đường thẳng song song mà thôi.”

Trước khi Tần Dã bùng phát lửa giận, cô ta nói dứt câu liền nhanh chân chạy trước.

Tần Dã nhìn chằm chằm bóng dáng chạy trối c.h.ế.t kia, tâm tình đang tốt đẹp cũng hoàn toàn bị phá vỡ, đương nhiên không phải là do mấy lời của Từ Khả phá, mà là….tại sao cô ta lại được thả ra ngoài?

Hơn nữa sao cô ta biết hôm nay anh ra ngoài mà đứng chờ ở đây chặn đầu xe?

Vốn dĩ tính đạp xe lên bưu cục, nhưng bây giờ anh lại muốn ghé qua một chỗ khác trước.

Nơi Tần Dã ghé qua đó chính là đồn công an ở trên trấn.

Anh tìm công an trực ban hỏi thăm…..mười phút sau anh mới chậm chạp đi ra ngoài.

Gương mặt đẹp trai có chút u ám.

Từ Khả được thả ra, bởi vì Cố Lan đã ôm hết mọi chuyện lên người mình, nhận tội thay cô ta, còn nói là mình sợ tội nên mới vu hãm sang Từ Khả.

Nói cách khác chính là….Từ Khả vô tội, chuyện gì cô ta cũng không làm.

Ngay cả bà Từ lần trước đến nhà anh gây chuyện cũng được thả rồi.

Hôm qua bọn họ mới được thả ra, hôm nay sẽ lập tức quay về Kinh thị.

Chuyện này làm cho tâm tình của anh cực kì không tốt.

Là ai đang giúp Từ Khả?

Lúc đi vào bưu cục phát điện báo, tay sờ đến túi tiền…..Sắc mặt Tần Dã càng thêm đen, bởi vì anh thế mà lại làm rơi tiền nữa rồi…..

Thiết Trụ đang kiểm kê đồ đạc trong nhà, sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa có chút gấp gáp, anh ấy nhanh chóng đi ra ngoài mở cửa.

Khi nhìn thấy Tần Dã với sắc mặt âm trầm đứng ở cửa, anh ấy vô cùng sửng sốt.

“Tần Dã, anh làm sao vậy? Ai chọc anh rồi?”

Hôm qua Thiết Trụ còn nhìn thấy vẻ vui cười hớn hở của Tần Dã, nhưng hôm nay tâm trạng anh có vẻ không tốt.

“Cho tôi mượn hai mươi đồng trước đã.”

Tần Dã vừa mở miệng liền mượn tiền, Thiết Trụ hoàn toàn ngây người, sau đó trong đầu óc bỗng dưng nghĩ ra: “Không phải tiền của anh bị rớt rồi đó chứ?”

Tần Dã:...

Không cần phải đoán chính xác như vậy đâu.

Thiết Trụ vẫn luôn quan sát sắc mặt của Tần Dã, nhìn thấy vẻ mặt anh thay đổi 180 độ, anh ấy biết mình đã đoán đúng.

Anh ấy không nhịn được đưa tay phải lên sờ trán.

Trời ạ, anh ấy tưởng vận rủi của anh chàng này đã đi rồi, nhưng không ngờ nó vẫn còn đó.

“Được, anh vào nhà đi, tôi lấy tiền cho anh.”

Ai không có việc gì mà lại đem theo nhiều tiền như vậy trên người chứ?
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 183


Tần Dã bước vào trong sân.

Thiết Trụ lập tức vào trong phòng, đếm mấy đồng tiền rồi đi ra.

“Đây là năm mươi đồng, anh cầm lấy đi, sau này có rồi trả lại cho tôi!”

Nhưng mà, Tần Dã không lấy nhiều như vậy, anh trực tiếp rút ra hai tờ mười đồng “Đủ rồi.”

Anh lại không mua thứ gì, cho nên không cần phải nợ nhiều tiền như vậy.

Thiết Trụ thấy vậy cũng không ép buộc.

“Lát nữa là đến buổi trưa rồi, anh cứ ăn luôn ở nhà tôi rồi về đi.”

“Không cần” Sau khi Tần Dã nói ra hai chữ này, xoay người đi ra ngoài.

Thiết Trụ nhìn bóng dáng rời đi của anh, không nhịn được mà cao giọng nói rằng: “Tần Dã, sau này anh vẫn nên ở chung với chị dâu nhiều chút thì tốt hơn.”

Nhìn đi, chỉ cần có chị dâu ở đây, anh chàng Tần Dã này hình như không xảy ra chuyện gì xui xẻo cả.

Chị dâu vừa đi, lại bắt đầu rớt tiền một cách kỳ lạ rồi.

Tần Dã không để ý tới anh ấy, đạp xe rời đi, anh quay lại bưu điện...

Dung Yên không biết chuyện gì đang xảy ra ở bên kia, cũng không biết chuyện Từ Khả đã ra ngoài.

Bây giờ cô đang nhìn Tần Dư g.i.ế.c gà.

“Em có làm được không? Không được thì cứ để chị làm đi?”

Tần Dư:……

Con trai có thể nói không được không?

Tất nhiên là không thể được.

Tần Dư cứng đầu trả lời lại một câu: “Tất nhiên là em làm được, em cũng không phải chưa từng g.i.ế.c gà.”

Dung Yên nghe thấy câu này, cô không nhịn được mà khẽ cười ra tiếng.

Cách g.i.ế.c gà của cậu bé thực sự rất thú vị, trông như thể cậu bé đã g.i.ế.c rất nhiều gà vậy.

Nhưng mà, Tần Dư vẫn khéo léo g.i.ế.c c.h.ế.t con gà trong tay, sau đó dùng nước nóng để vặt lông gà...

Mẹ Dung từ bên ngoài trở về liền nhìn thấy gà trong chậu đã được làm rất sạch sẽ, bà không nhịn được khen ngợi con gái: “Hôm nay con g.i.ế.c thịt con gà này không tệ đâu, làm lông cũng rất sạch sẽ.”

Dung Yên:...

“Mẹ ơi, mẹ đừng đổ công lao này lên đầu con, con gà này là Tiểu Dư g.i.ế.c đó, cả việc vặt lông và làm sạch đều do thằng bé làm hết.”

Mẹ Dung:...

Bà thực sự không nói nên lời, con gái của bà ấy có thể làm người được không? Bản thân đã lớn chừng nào rồi, lại để một đứa trẻ g.i.ế.c gà, lỡ như cắt trúng tay thì phải làm sao?

Dung Yên nhìn thấy vẻ mặt của mẹ cô, liền vội vàng nói:

“Mẹ, mẹ đừng trừng mắt nhìn con nữa, hôm nay Tiểu Dư đã mười ba tuổi rồi, thằng bé là đàn ông, làm việc nhất định phải cẩn thận, g.i.ế.c gà không là gì, nếu lần sau có cơ hội, bảo thằng bé g.i.ế.c lợn cũng được luôn đó.”

Có cảm giác như mình đang được chị dâu cả khen ngợi, nhưng lại không giống lắm.

Cho nên nói... Cậu ấy không có văn hóa thế này thật sự không ổn, ngay cả lời nói cũng nghe không hiểu rồi

Mẹ Dung cảm thấy nếu không phải đêm giao thừa thì bà ấy cũng muốn đánh con gái ruột của mình rồi, nhìn xem, đây là lời nói của con người sao?

Bà ấy lười quản đứa con gái mồm miệng lanh lợi này.

Quay đầu nhìn Tần Dư, bà ấy tươi cười rạng rỡ, “Tiểu Dư, đừng nghe lời chị dâu cháu, cháu làm xong chuyện này rồi thì đừng làm nữa, mau đi chơi đi, chỗ này cứ giao cho thím là được rồi, hôm nay để thím chuẩn bị một bữa cơm tất niên thịnh soạn cho cháu nhé.”

“Thím, để cháu giúp thím! Cháu có thể gói sủi cảo, thái thịt, rửa rau.” Tần Dư sao có thể để mình nhàn rỗi được?

Cơm tất niên ở nhà chị dâu cả được chuẩn bị quá thịnh soạn rồi thì phải, vừa có gà vừa có cá, còn có thịt nữa.

Không chỉ như vậy, mà còn có rất nhiều món ăn khác.

Đời này cậu ấy chưa bao giờ ăn tết thịnh soạn như vậy.

Mẹ Dung muốn mở miệng từ chối, nhưng Dung Yên đã lên tiếng trước: “Mẹ, để thằng bé làm đi! Nếu có cảm giác tham dự, như vậy thì mới có hương vị năm mới với gia đình được.”

Mẹ Dung nheo mắt nhìn con gái: “Nếu đã vậy thì con cũng làm chung đi! Đừng chỉ nói mà không làm.”

Có vẻ như cô đã tự gài mình tham gia vào.

“……Được.”

Không phải chỉ là làm một chút việc thôi sao? Cô cũng có thể làm được.

Cho nên cả ba người cùng nhau vào bếp.

Tần Dư đương nhiên là người giỏi làm việc, còn Dung Yên đảm nhận công việc nhóm lửa.

Mẹ Dung muốn nói con gái mình không biết xấu hổ, Tiểu Dư không phải nên làm việc dễ dàng như nhóm lửa sao?

Bởi vì sức khỏe của cha Dung đang dần được cải thiện, đến bây giờ ông ấy đã có thể ăn được một bát cháo đặc hơn chút.

Cho nên mẹ Dung đang có tâm trạng rất tốt.

Vốn dĩ, năm nay chắc chắn gia đình nhà bà sẽ phải trải qua một cái tết u ám.

Bây giờ... Bà ấy cảm thấy mình nên làm nhiều đồ ăn hơn.

Ba người nói chuyện cười đùa trong bếp, cha Dung vô cùng hâm mộ, bây giờ ông ấy vẫn chưa thể rời khỏi giường.

Con gái nói rằng ông ấy vẫn phải nằm nửa tháng.

Vào lúc này, lời nói của con gái... đối với ông ấy mà nói thì tương đương với thánh chỉ, bắt buộc phải chấp hành theo.

Bữa cơm tất niên rất phong phú.

Không chỉ có có rất nhiều đồ ăn, còn có rất nhiều thịt.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 184


Cả nhà ăn cơm rất vui vẻ, mặc dù cha Dung chỉ ăn cháo, nhưng ông ấy cũng đã rất hài lòng rồi.

Đêm giao thừa tất nhiên là phải thức khuya, sau khi mọi người ăn xong thì đi tắm trước.

Khi bước ra, tất cả mọi người đều vây quanh lò than đặt trong phòng khách.

Mẹ Dung lấy ra hai phong bao lì xì màu đỏ đưa cho Tần Dư một cái: “Tiểu Dư, cháu nhận tiền mừng tuổi này đi.”

Tần Dư sửng sốt, vội vàng lắc đầu: “Không, cháu không thể nhận được đâu.”

Trong khoảng thời gian này, cậu ấy ở nhà thím, mỗi ngày ăn rất nhiều thịt cá, thím cũng mua cho cậu ấy mấy bộ quần áo, đều là tiền cả đó!

Bây giờ thím lại còn muốn cho cậu ấy tiền mừng tuổi... Sao cậu ấy có thể nhận được chứ?

Tuyệt đối không thể.

“Ôi, cho em thì cứ nhận đi, khách sáo gì chứ? Chị cũng muốn lấy nữa đó. ”Dung Yên trực tiếp nhét bao lì xì vào tay Tần Dư.

Sau đó cô xòe tay về phía mẹ: “Mẹ ơi, cái bao lì xì này là cho con phải không? Đưa cho con đi! Con xem thử có bao nhiêu tiền.”

Mẹ Dung bị con gái chọc cười: “Đây, cho con này.”

Dung Yên lập tức cầm lấy, mở ra xem... Hay lắm, 10 đồng.

Đây là chiếc bao lì xì ít tiền nhất mà cô từng nhận được trong đời.

Nghĩ lại lúc đó, cha ruột của cô luôn lì xì mấy con số lận đó.

“Tần Dư, em không xem thử sao?”

Tần Dư:……

Cậu ấy còn không biết ngại mà xem sao?

Nhưng mà, khi thấy chị dâu cả nhìn mình chằm chằm, cậu bé đành phải mở ra xem, phát hiện trong đó cũng có 10 đồng.

Đây là chiếc bao lì xì mừng tuổi nhiều tiền nhất mà Tần Dư từng nhận được trong đời.

Cảm giác cầm vô cùng phỏng tay.

“Thím ơi, số tiền này nhiều quá, thím cho cháu 5 xu là được rồi ạ.”

Tần Dư nói xong, cậu bé định trả lại.

Mẹ Dung đau lòng trước sự hiểu chuyện của cậu bé, “Cầm đi...”

Còn chưa nói hết câu, đã bị Dung Yên cướp lời rồi, “Mẹ chị không thiếu tiền đâu, cho em thì cứ cầm đi, nếu không thì chị cầm giúp em nhé...?”

Mẹ Dung trừng con gái một cái, còn muốn mặt mũi không vậy?

“Đừng nghe lời chị dâu cả của cháu, tiền lì xì cháu cứ tự mình giữ lấy.”

Tần Dư đành phải cất tiền đi, trong lòng cậu bé vô cùng ấm áp.

Tiền mừng tuổi nhiều nhất trong đời này khiến trái tim cậu bé nóng lên.

Cậu ấy thích ở đây, cũng thích thím và chị dâu cả của mình.

Mẹ Dung nhìn con gái mình

Ánh mắt này... nhìn đến nỗi Dung Yên tê dại cả da đầu, chỉ có thể hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại nhìn con như vậy?”

“Con là chị dâu cả, không nên thể hiện chút tâm ý à?” Mẹ Dung kinh ngạc hỏi.

Tần Dư vừa nghe là chuyện liên quan đến mình, vội vàng xua tay: “Không cần...”

Cậu ấy đã có số tiền khổng lồ là mười đồng rồi, còn lấy nữa? Vậy sao mà được.

Dung Yên thật sự có chuẩn bị rồi, nhưng cô đã chuẩn bị hai mươi đồng.

Ban đầu, cô muốn cho nhiều hơn, theo cách chi tiêu hào phóng trước đây của cô, lì xì mười đồng, hai mươi đồng kiểu này làm cô cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng sau đó cô nghĩ rằng hai mươi đồng ở đây là một số tiền rất lớn, tương đương với một tháng lương của công nhân bình thường ở nhà máy rồi.

Thế thì cô cảm thấy khá nhiều rồi.

Nhưng mà, bây giờ cô vẫn nên chuẩn bị một bao lì xì khác giống mẹ cô là được rồi.

Cho nên, cô đưa bao lì xì mình đã chuẩn bị xong cho Tần Dư và nói: “Đây, năm mới vui vẻ!”

“Cháu ngây người làm gì vậy? Nếu chị dâu cả đưa cho cháu, vậy thì cứ nhận lấy đi.”

“Cám ơn chị dâu cả!” Tần Dư đành phải nhận bao lì xì.

Chỉ là ăn tết, cậu ấy lại có nhiều tiền đến như vậy.

Đây thật sự là chuyện trước giờ cậu bé chưa từng nghĩ đến.

Thức đêm giao thừa đối với Dung Yên mà nói vẫn là khá mới lạ, ít nhất là trước đây cô chưa từng làm việc này.

Nhưng mà, nhà cô không có TV, cho nên chỉ có thể trò truyện và cắn hạt dưa, khá nhàm chán.

Đã mười hai giờ, mẹ Dung mở miệng nói Dung Yên và Tần Dư về phòng: “Hai đứa về phòng ngủ đi!”

Dung Yên thở phào nhẹ nhõm, thật sự không cần đợi đến bình minh.

“Vậy được, con về phòng ngủ trước đây, mẹ, mẹ cũng đi ngủ sớm đi.”

“Được rồi, mẹ biết rồi, con đi ngủ sớm đi, ngày mai dậy sớm. Ngày đầu tiên của năm mới, con phải dậy sớm, có nghĩa là năm mới con sẽ chăm chỉ.”

Dung Yên:...Có chuyện như vậy sao?

Nếu là sự thật, vậy thì cô muốn đi ngủ dậy muộn chút vẫn tốt hơn, như vậy không phải năm mới cô có thể ngủ nướng suốt sao?

Tần Dư nói mình có thể đi ngủ muộn hơn, nhưng lại bị mẹ Dung đuổi về phòng: “Cháu còn nhỏ, ngủ sớm đi thì mới cao được.”

Chà, chiều cao là nỗi đau của cậu bé.

Cho nên Dung Yên và Tần Dư ai về phòng nấy ngủ.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 185


Cùng ngày giao thừa, nhà Tần Dã hơi khác so với những năm trước, có thêm vài món ăn.

Còn về chuyện tiền mừng tuổi, mấy năm trước không có, năm nay cũng không có.

Tần Mai không hề có ý kiến gì với chuyện này, mong muốn duy nhất của cô bé trong năm mới là mong chị dâu cả và anh hai về nhà sớm.

Hai giờ sáng, Tần Dã không hề cảm thấy buồn ngủ, trong đầu anh chỉ nghĩ đến vợ mình.

Kể từ đêm đó, tình cảm của anh dành cho cô ngày càng nhiều hơn.

Trước đây cô là người như thế nào... Anh hoàn toàn không để ý đến điều đó, cũng không thể nhớ được.

Tất cả những gì anh nghĩ đến là những chuyện nhỏ nhặt mà hai người đã làm với nhau trong những ngày qua...

Anh nghĩ nếu lần này vợ anh quay lại, liệu bọn họ có thực sự là vợ chồng không?

Trong lúc mơ mơ màng màng... Trong bóng tối, anh đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt đó khá dữ tợn.

Tần Dã nhanh chóng cầm cái áo ở đầu giường khoác lên người, sau đó xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Đúng lúc nhìn thấy hai bóng đen đi ra từ cổng nhà.

Tần Dã nhìn thấy bóng đen, trên mặt tràn đầy địch ý.

Điều quan trọng nhất là dường như bọn họ đang khiêng một người... Rõ ràng là em gái anh.

Điều này khiến Tần Dã vô cùng tức giận, lập tức xông về phía trước...

Hai người không ngờ lại khiến Tần Dã giật mình tỉnh lại nhanh như vậy, bây giờ muốn chạy có lẽ đã muộn rồi, cho nên có một người đẩy người còn lại: “Anh mau đi đi, tôi cản anh ta lại.”

Đối phương thấy thế, bước chân cũng nhanh hơn, đi ra khỏi cổng trước rồi chạy, hướng anh ta chạy là hướng lên núi...

Hai mắt Tần Dã lập tức đỏ lên, nhìn người đang lao về phía mình, lập tức đạp một cước về phía anh ta.

Người đàn ông kia thấy vậy, nhanh chóng né tránh đòn tấn công, anh ta nhanh chóng rút d.a.o ra, một lần nữa đ.â.m về phía Tần Dã.

Tần Dã không ngờ người đàn ông này có thể tránh được chân mình, đồng thời còn có d.a.o nữa, lại đá ra... một cước đá văng con d.a.o đi.

Cổ tay của người đàn ông kia cũng bị đau, anh ta biết mình không phải đối thủ của Tần Dã, cho nên không dám ham đánh, trực tiếp quay người bỏ chạy...

Sao Tần Dã có thể để cho anh ta chạy trốn như vậy?

Tốc độ của Tần Dã nhanh hơn người đàn ông kia, anh chạy lấy đà, sau đó nhảy lên đá một cú, đá người đàn ông kia ngã xuống đất.

Bây giờ anh không thể lãng phí thời gian, cho nên trực tiếp vỗ một cái… đánh người đàn ông kia ngất xỉu.

Sau đó nhanh chóng đuổi theo hướng phía sau núi.

Dù sao thì anh cũng tương đối quen thuộc với địa hình, cộng thêm thời gian đối phương chạy cũng không dài, cho nên chưa đến 5 phút anh đã đuổi kịp người đàn ông còn lại rồi.

“Đừng tới đây, nếu không... Tao sẽ g.i.ế.c con bé...” Người đàn ông này rất hoảng sợ, con d.a.o trong tay lập tức gác lên cổ Tần Mai.

Anh ta không ngờ người này lại đuổi kịp nhanh như vậy.

Tần Dã lửa giận ngập trời, nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người, như vậy người đàn ông trước mắt đã có thể c.h.ế.t vô số lần.

“Thả con bé ra.”

Người đàn ông đó hoàn toàn không dám buông tay, đương nhiên cũng sẽ không nghe lời.

Nếu thật sự buông cô bé trong tay ra, anh ta cảm thấy mình nhất định sẽ c.h.ế.t thảm.

Nghĩ tới đây, con d.a.o lại đến gần cổ Tần Mai thêm vài phần, mũi d.a.o đã hơi đ.â.m vào da thịt.

Mặc dù đau nhức nhưng Tần Mai vẫn chưa tỉnh lại, hiển nhiên là bị thứ gì đó làm cho bất tỉnh rồi.

Dưới ánh trăng, Tần Dã có thể nhìn rõ động tác của người đàn ông này, anh vô cùng tức giận.

Cả người lập tức tràn ngập sự bạo ngược.

“Buông con bé ra, tôi sẽ tha cho anh.”

Người đàn ông có sự tự tin, anh ta chỉ cần tóm chặt cô bé này là được rồi.

“Mày đánh gãy một chân của mình thì tao sẽ thả con bé ra…”

Tần Dã tức giận tới cực điểm ngược lại khiến anh trông bình tĩnh lạ thường, khiến anh trông càng kh*ng b* và khiến người khác sợ hãi hơn.

Đặc biệt là vào ban đêm.

Người đàn ông kia thấy anh như vậy, chân của anh ta có chút mềm nhũn.

Có lẽ vì anh ta quá căng thẳng, cho nên không khống chế được lực của con d.a.o trong tay, mũi d.a.o đ.â.m vào da thịt thêm một chút nữa.

Lần này Tần Mai đau đớn tỉnh lại, mở mắt ra liền phát hiện đây không phải nhà mình, mà là ở trong rừng rậm... Đặc biệt là cô bé còn đang bị khống chế.

Cô bé sợ đến mức không khóc ra tiếng được, mà chỉ rơi nước mắt.

Tần Mai mở to mắt, im lặng rơi nước mắt, khiến trong lòng Tần Dã vô cùng đau đớn.

Nhưng dù sao mũi d.a.o cũng quá gần cổ em gái, anh cũng không dám hành động tùy tiện.

“Mau lên, nếu không, tao sẽ đ.â.m vào...” Người đàn ông khá nóng vội, cũng khá hoảng sợ, dù sao nếu như trời sáng thì anh ta thật sự rất khó rời đi.

Tần Dã nhìn anh ta chằm chằm, sau đó anh gật đầu, chậm rãi cúi xuống...

Người đàn ông nhìn thấy hành động này của Tần Dã, anh ta càng khẩn trương hơn, hai mắt nhìn chằm chằm, chỉ sợ Tần Dã sẽ giở trò gì đó.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 186


Cho nên đã xem nhẹ Tần Mai.

Tần Mai cúi đầu, cắn vào bàn tay đang bóp cằm mình, cắn thật mạnh...

“A...” Người đàn ông đau đớn kêu lên, anh ta vô thức buông tay ra.

Động tác của Tần Dã càng nhanh hơn, viên đá nhỏ anh vừa cúi xuống nhặt được lập tức bay về phía người đàn ông kia, trúng vào cổ tay đang cầm d.a.o của anh ta.

Con d.a.o rơi xuống đất ngay lập tức.

Cùng lúc đó, Tần Dã đã lao tới, khống chế người đàn ông này.

Lần này, anh vung nắm đấm... Đánh đến nỗi người đàn ông kia chỉ còn hơi thở thoi thóp.

Trong khi đó, Tần Mai đứng bên cạnh lại che miệng, im lặng rơi nước mắt.

Tần Mai run rẩy, cô bé thực sự vô cùng sợ hãi.

Tần Dã nhìn thấy người đàn ông này bị đánh đến nỗi giống như con cá c.h.ế.t mới dừng lại.

Vì nếu như anh đánh c.h.ế.t người đàn ông này thì sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình, vì loại cặn bã không biết ở đâu ra này mà làm bẩn tay mình thật sự không đáng.

Suy cho cùng, anh vẫn còn một tương lai tốt đẹp, anh còn muốn sống cả đời với vợ anh nữa.

“Nói, mày là ai? Sao lại bắt em gái tao?”

Người đàn ông bị đánh đến nỗi thở thoi thóp kia, anh ta không mở miệng,

Tần Dã thấy anh ta như vậy thì cười lạnh một tiếng, sau đó nhặt con d.a.o lúc nãy lên, quay đầu lại: “Mai Tử, em xoay người lại đi.”

Tần Mai sững người, chậm rãi xoay người lại, nhưng mà cô bé càng rơi nhiều nước mắt hơn nữa.

Sau khi Tần Dã nhìn thấy em gái đã xoay người lại, anh liền kề d.a.o vào động mạch chính trên cổ người đàn ông, dùng giọng vô cùng lạnh lùng mà nói: “Nói hay không?”

Lúc này, người đàn ông vô cùng sợ hãi, cố gắng mở to đôi mắt sưng tấy, “... Tôi, tôi nói...”

Chỉ là anh ta vẫn con chưa nói dứt lời đã nghe thấy “Ầm” một tiếng... Sắc mặt Tần Dã nháy mắt thay đổi.

Anh nhanh chóng xoay người lại, mới phát hiện em gái đã té xỉu nằm dưới đất rồi.

Lúc này, anh đâu còn quan tâm đến chuyện truy hỏi lai lịch của người đàn ông kia nữa, đá một cước khiến người đàn ông đó bất tỉnh, sau đó nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tần Mai.

Tần Dã vội vàng hét lên: “Mai Tử, Mai Tử...”

Đôi mắt của Tần Mai nhắm chặt, ngay cả đôi môi khép kín dưới ánh trăng cũng là màu xanh đen, rõ ràng là cô bé phát bệnh rồi.

Thấy em gái như vậy, Tần Dã biết không ổn, cho nên anh nhanh chóng bế cô bé lên, chạy thẳng xuống núi...

Về phần người đàn ông phía sau khi bị anh đá bất tỉnh thì anh không thể quan tâm đến chuyện đó được nữa.

Tần Dư ôm em gái về nhà, người lúc nãy bị anh đá bất tỉnh ở cửa nhà đã không thấy đâu nữa, hình như đã bỏ chạy.

Nhưng mà, bây giờ Tần Dã không quan tâm tới chuyện này nữa, anh bế Tần Mai về phòng của cô bé.

Sau đó anh đặt Tần Mai lên giường, nhanh chóng thắp ngọn đèn dầu.

“Mai Tử, Mai Tử, em dậy đi...”

Anh gọi mấy lần cũng vô ích, hơn nữa sắc mặt của Tần Mai đã xanh mét rồi, thoạt nhìn rất nguy hiểm.

Tần Dã vô cùng lo lắng, đột nhiên anh nhớ tới mấy viên thuốc Dung Yên để lại, nói là thuốc cấp cứu.

Anh cũng không hiểu, dù sao lúc này, thuốc này giống như cọng rơm cứu mạng.

Nhanh chóng về phòng lấy thuốc... Tần Dã dùng tay mở miệng Tần Mai ra trực tiếp nhét thuốc vào trong miệng cô bé.

Anh vô cùng lo lắng... có nên đưa em gái đến bệnh viện bây giờ không?

Anh quay vào nhà lấy tiền, lại cầm thêm một chiếc áo khoác bông to dày, chuẩn bị đưa em gái đến thẳng bệnh viện điều trị nếu thuốc không có tác dụng...

Năm phút này đối với Tần Dã mà nói thật sự chính là cực hình.

Ánh mắt anh dán chặt vào Tần Mai... Mãi đến khi màu xanh thẫm trên mặt cô bé dần nhạt đi, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tần Mai lúc này cũng mở mắt ra.

Tần Dã vừa nhìn thấy em gái mở mắt liền rất vui mừng: “Mai Tử, em thế nào rồi? Còn chỗ nào không thoải mái không?”

Tần Mai nhìn thấy anh cả đang vô cùng lo lắng, liền vội vàng lắc đầu.

Cô bé xoay chuyển tròng mắt, nhận ra đây là nhà của mình, cảm giác vô cùng sợ hãi kia dần giảm lại, nhưng mà, trong mắt cô bé vẫn tràn đầy sợ hãi.

Tần Dã đương nhiên nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của em gái, liền an ủi cô bé: “Mai Tử, đừng sợ, anh cả ở đây.”

Tần Mai không ngừng rơi nước mắt.

Cả người vẫn còn đang run bần bật, rất rõ ràng, chuyện vừa xảy ra thật sự khiến cô bé sợ hãi đến cùng cực.

Cô bé cũng không biết tạo sao trong lúc ăn tết lại có người xém chút đã đưa cô bé đi rồi.

Tần Dã đưa tay vuốt tóc em gái, giọng điệu nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Có anh cả ở đây, đừng sợ…”

Về phần hai người đó.

”Mai Tử, em ở nhà, anh cả đi bắt người đàn ông kia về...”

Tần Mai vừa nghe thấy anh cả sắp rời đi liền vội vàng giơ tay nắm lấy tay áo anh.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 187


Tần Dã nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt em gái, trong lòng có chút do dự.

Nếu như anh đi rồi, lỡ như em gái lại vì căng thẳng sợ hãi quá mức mà phát bệnh thì làm sao đây?

“…Được, anh cả không đi nữa, em nhắm mắt lại ngủ đi nhé, anh cả sẽ luôn ở đây.”

Vốn dĩ Tần Dã định đợi em gái ngủ say rồi sau đó đi bắt người đàn ông kia về, nhưng Tần Mai quá sợ hãi, hoàn toàn không chịu ngủ.

Hơn nữa, Tần Mai còn không buông tay, chỉ cần anh cử động một chút là cô bé sẽ sợ hãi nhìn anh.

Chỉ sợ anh sẽ rời đi, điều này khiến Tần Dã không thể nào đi được.

Cho đến lúc trời đã gần sáng, Tần Mai mới nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi.

Tần Dã thấy em gái ngủ say, anh nhanh chóng bước ra ngoài.

Khi anh đến chỗ tối hôm qua, người kia đã sớm biến mất rồi, chỉ còn lại dấu vết của việc đánh nhau.

Điều này khiến cả khuôn mặt của Tần Dã tối sầm lại.

Sự tức giận trong mắt anh càng mãnh liệt hơn.

Hai người tối qua rốt cuộc là ai? Tại sao lại đến nhà anh để bắt em gái?

Anh nghĩ nếu đêm qua nếu anh không nghe thấy động tĩnh hoặc phát hiện muộn hơn một chút, vậy thì em gái anh đã bị hai người đó bắt đi rồi, vừa nghĩ đến chuyện này, lệ khí trong mắt anh càng thêm dày đặc.

Anh nhất định sẽ không tha cho hai người đó, đồng thời anh cũng sẽ tìm ra lý do…

Anh hít một hơi thật sâu, đè nén cơn tức giận trong lòng rồi quay người bước nhanh về nhà, mở cửa bước vào sân thì nhìn thấy em gái vốn đã ngủ say, lúc này đang đi chân trần, đứng dưới mái hiên rơi nước mắt.

Trái tim anh đau đớn.

Bước nhanh về phía trước, “Mai Tử, em đừng đứng đây nữa, mau vào phòng đi, lúc nãy anh cả chỉ ra ngoài một lát thôi...”

Tần Mai đưa tay nắm lấy góc áo của anh cả, sau đó đi theo anh vào phòng.

“Đừng sợ, những người đó sẽ không đến nữa, có anh cả ở đây, sẽ không để mấy người đó tổn thương em, Mai Tử nhà chúng ta là dũng cảm nhất...”

Sau khi Tần Mai được bế về nhà ngày hôm qua, cô bé vẫn chưa mở miệng nói chuyện, nhưng vào lúc này, cô bé cuối cùng cũng nói được hai chữ: “Chị dâu...”

Tần Dã vừa nghe liền biết cô bé đang nhớ Dung Yên.

“Mấy ngày nữa chị dâu sẽ về, ngoan ngoãn, đừng sợ...”

Nghĩ đến bệnh tình của em gái đêm qua: “Còn chỗ nào khó chịu không? Hôm nay chúng ta đến trung tâm y tế trên huyện đi…”

Tần Mai vừa nghe phải đến trung tâm y tế, cô bé vội vàng lắc đầu.

Tần Dã thấy em gái không muốn đi, liền nhớ tới lọ thuốc tối qua uống, vội vàng đổ một viên ra.

“Vậy em uống một viên đi.”

Lần này, Tần Mai rất nghe lời, lập tức uống viên thuốc kia.

Sau khi Tần Mai uống thuốc xong, cô bé cảm thấy tinh thần khá hơn, nhưng cô bé vẫn đi theo anh cả không rời một bước nào cả.

Chỉ cần Tần Dã cách xa một chút là cô bé sẽ vô cùng sợ hãi.

Tần Dã nhìn thấy em gái như thế này..... khiến anh vô cùng đau lòng.

“Em đi ngủ thêm một lát đi, anh cả đi nấu bữa sáng cho em.”

Năm nay lẽ ra là một năm yên bình, thế nhưng lại xảy ra chuyện như thế này, thật sự khiến anh trở tay không kịp.

Tần Mai lập tức lắc đầu, bày tỏ không muốn đi ngủ.

Thấy vậy, Tần Dã đành phải để em gái tiếp tục đi theo mình.

Bởi vì hôm qua đã nấu rất nhiều món, bao gồm màn thầu... Tần Dã hâm nóng một ít thức ăn thừa, hấp mấy cái màn thầu.

Nghĩ đến sức khỏe của em gái, anh dứt khoát luộc thêm một quả trứng gà.

Vốn dĩ Tần Mai đã ăn ít, cộng thêm việc bị sợ hãi nên cô bé càng ăn rất ít, bữa sáng chỉ ăn một quả trứng gà.

Mấy món còn lại thì Tần Dã ăn hết.

Bởi vì nghĩ đến chuyện em gái phát bệnh, cho nên anh không để em gái làm mấy việc nhà như rửa chén nữa.

Sau khi rửa chén xong, anh nói với Tần Mai: “Mai Tử, anh cả muốn lên huyện một chuyến, đi báo cảnh sát, em có thể ở nhà được không?”

Tần Mai vừa nghe thấy phải ở nhà một mình, cô bé càng thêm sợ hãi.

Tần Dã nhìn thấy em gái như vậy, trong lòng thở dài một hơi: “Vậy em cùng anh cả lên huyện nhé! Tiện thể đến trung tâm y tế kiểm tra sức khỏe cho em.”

Tần Mai nghe vậy thì vội vàng lắc đầu, yếu ớt nói:“... Em ở nhà.”

Tần Dã nhìn em gái: “Em ở nhà được không?”

Tần Mai không hề muốn lên huyện chút nào, cô bé dùng sức gật đầu, sau đó lặp lại hai chữ: “Ở nhà.”

Thấy em gái sợ lên huyện như vậy, Tần Dã đành phải để cô bé làm theo ý mình, “Được rồi, em cứ ở trong phòng mình, khóa trái cửa lại là được.”

Tần Mai lập tức gật đầu.

Tần Dã về phòng lấy một ít đồ, lại dặn dò Tần Mai đang đứng trong sân thêm mấy câu, sau đó đẩy xe đạp ra ngoài.

Tần Mai nhìn thấy anh cả đạp xe rời đi, cô bé nhanh chóng đóng cửa lại, trở về phòng, chốt cửa lại...

Tần Dã trực tiếp đạp xe đi ra ngoài, anh cũng không nói cho mọi người trong đại đội biết chuyện đã xảy ra ở nhà anh.

Dù sao thì có nói cũng vô ích thôi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 188


Anh đạp xe đến đồn cảnh sát trên huyện nhanh nhất có thể.

Người cảnh sát trực ban nhìn thấy anh, vô cùng ngạc nhiên, sao mới mồng một tết mà lại đến đây rồi?

“Đồng chí, có chuyện gì thế?”

Tần Dã kể chuyện hôm qua có hai người đến nhà anh bắt cóc em gái anh, anh cũng nhấn mạnh rằng sau khi em gái anh phát bệnh thì anh không quản được hai người kia nữa.

Sau đó để bọn họ chạy mất, rất rõ ràng...không chỉ có hai người, chắc chắn còn có những người khác.

Khi cảnh sát trực bạn nghe thấy chuyện này thì rất coi trọng.

“Chúng tôi sẽ điều tra chuyện này ngay bây giờ.”

Tần Dã gật đầu: “Vậy được, tôi về trước, tối qua em gái tôi đã bị sợ hãi, tôi không yên tâm để em ấy ở nhà một mình”.

“Được, cậu về trước đi, chúng tôi sẽ đến đó ngay.”

“Được.”Tần Dã bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Đáng tiếc bây giờ không có phương thức liên lạc nhanh hơn, nếu không, anh nhất định sẽ nói cho vợ anh biết chuyện này.

Không cần suy nghĩ nhiều nữa, trực tiếp leo lên xe đạp trở về thôn.

Về đến nhà, nhìn thấy cửa khóa kỹ, Tần Dã hét vào trong một tiếng: “Em gái, mở cửa đi”.

Giọng nói của anh khá lớn, một lúc sau, Tần Mai đi ra mở cửa, nhìn thấy anh cả, cô bé không giấu được sự vui mừng trong mắt.

Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của em gái, Tần Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi, không phát bệnh là tốt rồi, “Em gái, tránh ra, anh cả vào trước đã.”

Tần Mai lập tức tránh ra.

Tần Dã đẩy xe đạp vào trong sân, dựng xe đạp xong thì anh bắt đầu quét sân.

Cảnh sát đến rất nhanh, sau khi đến nơi, anh ấy nhờ Tần Dã đưa anh ấy đến địa điểm xảy ra sự việc.

Sau khi nhìn thấy hiện trường, anh ấy lại vào trong thôn để hỏi thăm điều tra...

Người trong thôn mới biết tối hôm qua... chính là đêm giao thừa, vậy mà lại có người đến nhà Tần Dã để trộm đồ.

Đúng, là trộm đò, bởi vì Tần Dã đã yêu cầu cảnh sát không nói về vụ bắt cóc em gái.

Dù sao em gái của anh hiện tại đã mười ba tuổi, nếu có người biết em gái bị bắt cóc, có lẽ sẽ không tốt cho danh tiếng của em ấy.

Anh không muốn đụng đến mấy chuyện thị phi này.

Nếu là bản thân anh... vậy thì anh sẽ không để ý đến, dù sao danh tiếng của anh ta cũng đã vậy rồi, có xấu hơn nữa cũng không thể xấu đến đâu được.

Nhưng em gái thì khác, danh tiếng của em gái rất quan trọng, hơn nữa năm nay em ấy còn phải đến trường đi học nữa.

Anh không muốn em gái bị mấy người trong trường học chỉ trỏ.

Cảnh sát đồng ý với yêu cầu này, thế đạo này vốn không công bằng với con gái như vậy, chuyện nhỏ xíu xiu cũng sẽ bị phóng đại lên vô hạn.

Trong vài năm trở lại đây, không hiếm trường hợp cô gái có danh tiếng bị tổn hại nên khó lấy chồng hoặc nhảy sông tự tử.

Mọi người trong thôn xôn xao, bọn họ đều không ngờ rằng đang lúc tết nhất mà lại có người đến nhà Tần Dã trộm đồ.

Nhưng nghĩ lại cũng không gì đáng ngạc nhiên, ai bảo nhà bọn họ bây giờ xây đẹp như vậy chứ?

Đó là căn nhà đẹp nhất trong thôn, rõ ràng là có tiền, không trộm nhà Tần Dã thì còn có thể trộm nhà ai?

Thành thật mà nói, bọn họ cũng không thấy thương tiếc đối với chuyện có người đến nhà Tần Dã trộm đồ.

Con người ai cũng giống nhau... Lúc trước nhà Tần Dã nghèo khổ, bọn họ vẫn có thể thông cảm được một chút, nhưng nếu những người từng ở trong bùn lầy đột nhiên xoay người và sống tốt hơn bọn họ gấp trăm lần, vậy thì sự ghen ghét đố kỵ trong lòng bọn họ sẽ nhảy ra ngoài.

Tần Phú Lâm đi tới cửa nhà Tần Dã, nhìn thấy căn nhà mới sáng sủa kia, đôi mắt lóe lên.

Sau đó gõ cửa...

Tần Dã đi ra mở cửa, vừa nhìn thấy ông ta ở cửa thì lông mày lập tức nhíu lại.

“Tần Dã, chú nghe nói có kẻ trộm đột nhập vào nhà cháu, không có chuyện gì chứ?”

Tần Dã nhìn ông ta: “Không sao, chú về đi!”

Tần Phú Lâm cũng không tức giận vì những lời này, “Chú đến gặp Mai Tử, nghe nói con bé có chút kinh sợ nên chú đến xem con bé thế nào rồi?”

Ánh mắt Tần Dã đột nhiên trở nên sắc bén: “Chú nghe ở đâu mà biết Mai Tử nhà tôi bị kinh sợ vậy?”

Tần Phú Lâm lập tức nói: “Chú đoán thôi, Mai Tử có tính tình nhát gan, sức khỏe lại không tốt, đêm qua xảy ra chuyện lớn như vậy nhất định sẽ sợ hãi, cho nên chú muốn đến xem con bé có sao không, nếu như con bé không sao, vậy thì tốt rồi...”

Ánh mắt Tần Dã vẫn sắc bén như cũ, anh đánh giá biểu tình của người trước mặt, nhưng lại không phát hiện có gì kỳ lạ.

Anh thu hồi ánh mắt: “Trộm đến nhà lúc nửa đêm, Mai Tử hoàn toàn không biết chuyện này, sao có thể bị kinh sợ chứ?”

“A!” Vẻ lo lắng trên mặt Tần Phú Lâm dần biến mất, “Vậy thì tốt rồi, trên đường đến đây chú còn lo Mai Tử bị kinh sợ, xem ra, đúng là chú thật sự đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Vậy được, chú về trước, nếu nhà cháu có chuyện gì thì lúc nào cũng có thể đến tìm chú.”

Nói xong, ông ta quay người bỏ đi.

Tần Dã trầm ngâm nhìn bóng lưng rời đi của ông ta...

Vì chứng cứ còn lại quá ít ỏi, cảnh sát ở trong thôn hỏi thăm điều tra, cũng không điều tra ra được chuyện gì, cộng thêm năm mới... thiếu người, cho nên chuyện này cứ như vậy mà không có kết quả...
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 189


Dung Yên không biết về chuyện xảy ra ở bên này.

Năm nay, cô sống rất thoải mái, ngoại trừ mỗi ngày châm cứu cho ba cô một lần thì thời gian còn lại cô thường dẫn theo Tần Dư chạy ra ngoài.

Dẫn Tần Dư đi xem rất nhiều danh lam thắng cảnh di tích cổ, dạo chơi đường lớn hẻm nhỏ.

Gần như đi dạo hết phân nửa thủ đô.

Hôm nay là ngày mồng bảy âm lịch, cô nhận được thư của Tần Dã.

Mặc dù thư mà Tần Dã gửi đến rất nhanh, nhưng vẫn bị chậm vài ngày do Tết Nguyên Đán.

Từ trong thư thì cô biết Từ Khả lại được ra ngoài, hơn nữa có lẽ sẽ trở về thành phố.

Điều này khiến cô thật sự không ngờ… Ai giúp Từ Khả?

Điều khiến cô có chút khó hiểu chính là, Từ Khả trở về thành phố, vậy tại sao lại không đến đây tìm cô?

Chẳng lẽ là vì muốn trốn tránh cô sao?

Nhưng mà, hiện giờ cô không có thời gian đi tìm người phụ nữ này, bởi vì cô đã mua vé tàu cấp tốc ngày mai phải đi về, nói chính xác là ngày tám trở về.

Đương nhiên là phải quyết định ngày trở về.

Tần Dư biết sắp trở về thì cậu ấy rất hào hứng nhưng vẫn có chút không nỡ xa chú thím.

Họ đối xử với cậu ấy thật sự rất tốt.

Tương tự như vậy, mẹ Dung và ba Dung càng không nỡ xa con gái của họ.

“Yên à! Năm nay thi đại học con nhất định phải thi cho tốt, đại học rất quan trọng, con có thể để con rể đi thi cùng.” Ba Dung không muốn ở cách xa con gái ông ấy quá.

Nếu sớm biết bệnh của ông ấy có thể chữa khỏi thì ông ấy đã không bán đi công việc của mình, như thế có thể dùng chức vụ công việc của ông ấy để đổi một công việc cho con gái của ông ấy.

Dung Yên gật đầu, “Vâng, con biết rồi, ba cũng nên chú ý đến sức khỏe, trong khoảng thời gian này nghỉ dưỡng trước, đừng tùy tiện đi ra ngoài, đợi sau khi ba khỏe lại, lại đi ra ngoài một chút cũng không sao.”

“Ừm, hiểu rồi!” Đôi mắt của ba Dung hơi đỏ lên, thật sự là ông ấy không nỡ.

“Được rồi, ông đừng nói nữa, cũng không phải con gái tôi không trở về nữa, nếu thật sự không được, vậy đến lúc đó cả nhà chúng ta cùng về quê với con gái?”

Mẹ Dung vừa nói, đôi mắt bà ấy bỗng nhiên sáng ngời, “Hay là, chúng ta cùng đi theo con gái về quê? Dù sao hai người chúng ta đều không có công việc, đúng lúc về quê nghỉ dưỡng, đây là đến nhà con rể, sẽ không ai ngăn cản.”

Ba Dung cũng cảm thấy ý tưởng này rất được.

Vì thế liền nhìn sang Dung Yên, “Yên à! Con có chỗ ở không?”

“Mọi người muốn đi sao?” Dung Yên có chút kinh ngạc.

“Ba nghĩ, chúng ta chỉ có một người con gái, sau này chắc chắn là phải ở cùng các con, bây giờ làm quen trước cũng được.”

Dung Yên:……

Người vui vẻ nhất chính là Tần Dư ở bên cạnh.

Cậu ấy nhanh chóng nói: “Chú, thím, còn có phòng trống đấy ạ, nhà mới của chúng con có phòng trống để ở…… Nếu anh cả và em gái biết mọi người đến nhà chúng ta, cả nhà họ rất vui mừng”.

Dung Yên suy nghĩ, ở đây có Từ Khả ở.

Không biết người phụ nữ này dùng thủ đoạn c.h.ế.t tiệt nào để đi ra, nếu người phụ nữ này ở đây…… Lỡ như làm hại cha mẹ cô thì sẽ ngoài tầm với của cô.

“Được rồi, để con đi đặt vé lần nữa, mọi người thu dọn chút đồ đạc, đến ngày mai chúng ta cùng trở về, còn về phần sức khỏe của ba…… Có con ở đây, mọi thứ đều không vấn đề gì”.

Mẹ Dung vốn dĩ cũng chỉ lo cho sức khỏe của ông già, nếu con gái đã nói có cô ở đó thì không thành vấn đề, vậy không còn gì để lo lắng.

“Được rồi, vậy con lại đi mua vé xe lửa đi, mẹ ở nhà thu dọn đồ đạc của mẹ và cha con một chút, đến ngày mai chúng ta cùng nhau đi.”

Đời người vô thường, đúng là ruột già đùm ruột non, thật sự không ngờ đến ba mẹ cô lại muốn cùng cô về đại đội nhà họ Tần.

“Mọi người lấy sổ hộ khẩu, với lại, mẹ mẹ đến ủy ban làm giấy chứng minh.”

Mẹ Dung vỗ nhẹ đầu mình, “Đúng rồi! Sao mẹ lại quên mất chuyện này chứ, con chờ mẹ một lát.”

Bà ấy về phòng lấy sổ hộ khẩu.

Sau đó hai mẹ cùng nhau ra cửa.

Hai người đi vào văn phòng ủy ban…… Cũng may là chỗ này mùng sáu đã có người đi làm, vì thế giấy chứng minh được đánh rất nhanh.

Dung Yên cầm chứng minh mới mở và sổ hộ khẩu, “Mẹ, chuyện mua vé con đi là được, mẹ về đi!”

“Được.” Mẹ Dung cũng không muốn đến nhà ga, hiện giờ bà ấy về nhà còn rất nhiều chuyện để làm.

Ngoại trừ việc thu dọn đồ đạc thì còn có chuyện khác.

Ví dụ như, sau khi bà ấy về nhà, liền lấy lương thực ra, đi đến nhà thím Kim bên cạnh.

“Bà nói muốn tôi mỗi tháng thay bà lãnh phiếu gạo sao? Bà muốn cùng con gái của bà đi về quê à?” Thím Kim thực sự kinh hãi.

Mẹ Dung gật đầu, “Đúng vậy, bà lãnh giúp tôi với.”

“Việc này không thành vấn đề, giao cho tôi làm là được, nếu có phiếu sắp hết hạn thì tôi có thể đổi trước cho bà. Nhưng mà……” Thím Kim có chút lo lắng, “Cơ thể ông Dung nhà bà có khỏe không?”

Vốn bà ấy nghĩ rằng sức khỏe của ba Dung Yên không thể qua được năm mới.

Vì thế, bà ấy còn lo cho hai mẹ con nhà này, lại không ngờ rằng, không chỉ có thể ráng qua được năm nay, nghe nói, cơ thể còn dần dần tốt lên.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 190


Chuyện này đúng là một chuyện vui bất ngờ.

Bà ấy còn tự hỏi có phải bệnh viện khám sai hay không? Hay là do ba của Dung Yên sau khi nhìn thấy con gái về nhà thì cơ thể liền tốt lên?

“Không sao, sức khỏe của ông Dung nhà tôi đã tốt lên rất nhiều, hơn nữa, không khí ở quê rất tốt, càng thích hợp chăm sóc sức khỏe cho ông ấy, đi trước một khoảng thời gian rồi nói, đến khi đó lại trở về, thật ra……” Mẹ Dung cười một chút, “Ông bà già chúng tôi muốn gặp con rể đó một chút, nhà tôi gả Yên nhi đi mà hai vợ chồng chúng tôi cũng chưa gặp mặt người con rể này nên trong lòng có chút lo lắng.”

Thím Kim vừa nghe lời này lập tức hiểu ra.

Hai vợ chồng họ thật ra là đi gặp con rể, dù sao cũng không thấy ai yêu con gái như hai vợ chồng này.

“Đến gặp cũng tốt, nhà ở đây bà cứ yên tâm, tôi trông nom giúp bà.”

“Được rồi.” Mẹ Dung nói xong chuyện này sau đó nói phải trở về thu dọn đồ đạc.

Thím Kim cũng không giữ bà ấy ở lại lâu.

Ngày mai đã phải đi, còn phải thu dọn rất nhiều thứ.

Ai, chỉ có một con gái, đúng là luôn khiến người làm cha mẹ lo lắng không yên……

Dung Yên bên đây đến ga tàu hỏa, định trả lại vé, sau đó mua lại chỗ mới cho mọi người ở cùng nhau.

Như vậy sẽ tiện cho bốn người bọn họ hơn.

Đáng tiếc là không có vé giường nằm.

Nếu không, chắc chắn cô không thiếu tiền mua vé giường nằm.

Vừa đến ga tàu hỏa, đang chuẩn bị đi tới chỗ bán vé.

Lúc này, đột nhiên có người va vào cô từ phía sau.

Ánh mắt Dung Yên lạnh lẽo, cô không tránh đi, chẳng qua sau khi người nọ đụng phải người cô rồi muốn rời đi thì cô trực tiếp nắm lấy vai của anh ta.

“Lấy đồ của tôi rồi mà anh còn muốn đi đâu?”

Người đàn ông không ngờ cô sẽ bắt lấy hắn ta, vẻ mặt hơi hoảng hốt, ngay sau đó hung dữ trợn mắt, “Cô buông tôi ra……”

“Buông anh ra?” Dung Yên cười lạnh một tiếng, sau đó kêu lớn, “Mọi người ơi, ở đây có ăn trộm.”

Người đàn ông nghe thấy cô kêu như vậy, vừa tức vừa gấp gáp, hắn ta dùng sức cố gắng thoát ra, lại không ngờ tay người phụ nữ này lại vô cùng mạnh, hắn ta căn bản không thoát được.

Điều này khiến cho hắn ta tức muốn hộc máu.

“Cô kêu gì mà kêu? Ai ăn trộm? Cô, người phụ nữ không biết xấu hổ này, chỗ đông người mà cô nắm lấy tôi làm gì?”

Ga tàu hỏa là đông đúc người nhất, chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người vây quanh, tất nhiên giữa những người này cũng có kẻ trộm.

Dù sao bọn chúng vẫn luôn gây án theo băng nhóm.

Chính là người của bọn chúng đang ồn ào, “Đúng vậy, cô là một người phụ nữ không biết xấu hổ sao? Thiếu đàn ông đến như vậy sao?”

Những lời này lại hoàn toàn chọc giận Dung Yên, đặc biệt là tự nhiên có hai người bước tới muốn đẩy cô…… Đây rõ ràng là muốn cứu người trong tay cô.

Đương nhiên Dung Yên sẽ không bỏ qua cho bọn họ, vào lúc hai người đàn ông kia giơ tay ra, chân cô đá thẳng vào từng người một, đá ngã hai người đàn ông đó xuống đất ngay lập tức.

Động tác của cô vừa nhanh vừa tàn nhẫn, khiến cho những người xung quanh bất ngờ, họ không ngờ một cô gái thoạt trông gầy gò yếu ớt như vậy, trên tay còn đang giữ một người, lại có thể nhẹ nhàng đạp ngã hai người đàn ông khác thoạt nhìn khá cao lớn xuống đất.

Hai người đàn ông bị đá ngã xuống đất tỉnh lại cũng không ngờ bọn họ cùng lúc bị thương, lập tức nổi nóng bò lên khỏi mặt đất.

“Đồ đàn bà thối tha, mày muốn chết……” Hai người đàn ông tức giận mắng một tiếng, sau đó cùng lúc tiến lên, định hung dữ dạy dỗ người phụ nữ này.

Nhưng liên hoàn đá của Dung Yên càng mạnh hơn.

Tay cô đặt lên vai người đàn ông mà cô bắt lấy, lấy hắn ta làm điểm tựa rồi cả người bay xéo lên, lần này cú đá càng tàn nhẫn hơn, hai người đàn ông sau khi bị đá ra, một hồi lâu vẫn chưa thể bò dậy khỏi mặt đất.

Nếu lần đầu là ngoài ý muốn, vậy lần thứ hai vẫn là ngoài ý muốn sao?

Hai người đàn ông bị đá ngã xuống đất ý thức được người phụ nữ này thật sự không dễ đụng.

Bọn họ cũng lại không muốn bị bắt, vì thế muốn bò dậy chạy trốn, đáng tiếc vừa rồi bị đá quá đau, trong lúc nhất thời không dậy nổi.

Lúc này, Dung Yên gào to một tiếng về phía những người vây xem:

“Mọi người còn ngây ra đó làm gì? Mấy người này đều là một bọn, bọn chúng đều là ăn trộm, các người nhìn bọn chúng chạy như vậy sao, để sau này bọn chúng tiếp tục ở đây ăn trộm tiền của mọi người sao?”

“Còn không mau giữ chúng lại chờ công an tới.”

Cô kêu như vậy, thức tỉnh mọi người xung quanh, đám đông tiến lên bắt giữ hai người đàn ông……

Đối với kẻ trộm, mọi người vẫn căm thù đến tận xương tuỷ, dù sao tiền của mọi người cũng không dễ kiếm.

Nếu thật sự để bọn trộm trộm đi, như vậy, họ cũng bị thiệt hại nhiều.

Những người còn lại nhanh chóng đi báo công an.

Rất nhanh công an đường sắt đã tới vì vốn dĩ họ đang tuần tra khu vực này.

“Có chuyện gì xảy ra?” Đội trưởng Lý hỏi, hôm nay anh ấy chịu trách nhiệm tuần tra ở đây.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 191


Dung Yên đẩy người đàn ông mà cô bắt trước mặt ra: “Người này và hai tên dưới đất đều là ăn trộm.”

Người đàn ông lảo đảo một chút, hắn ta biết lúc này hắn ta đang bị mọi người bao vây…… Muốn chạy là tuyệt đối là không thể chạy thoát, vì thế hắn ta ầm ĩ biện hộ: “Tôi không phải ăn trộm, cô nói bậy.””

“Tôi nói bậy?” Dung Yên cũng không nói nhảm nhiều với hắn ta, bước tới, dùng sức lôi kéo lắc lư…… Cho dù là tiền, hay là đồng hồ thì đều rớt xuống.

Mọi người nhìn nhìn thấy tiền và đồng hồ rơi như vậy thì đều ngây người.

Trời ạ, rõ ràng trộm nhiều như vậy, chớp mắt vẻ mặt mọi người đều rất căm phẫn, họ đều bắt đầu sờ túi tiền của họ, nhìn xem có thiếu hay không.

Chưa kể, trong đám đông có mấy người la lên mất tiền.

Dung Yên nhìn người đàn ông sắc mặt trắng bệch, cười lạnh một tiếng, “Những thứ này là gì? Đừng với với tôi đều là của anh.”

Cô nhặt một xấp tiền trong đó, “Xấp tiền này, là của tôi…… Xấp tiền này vừa đúng 93 tệ.”

Công an nhận lấy đếm một chút, khỏi phải nói, vừa đúng.

Bọn họ trả tiền lại cho Dung Yên.

Đội trưởng Lý nhìn Dung Yên, “Cảm ơn vị đồng chí này, bọn chúng đúng là ăn trộm, chúng tôi đã theo dõi rất lâu, đáng tiếc mấy người này khá xảo quyệt, không ngờ lần này lại có thể bị cô bắt được, thật sự rất cám ơn.”

“Không cần cám ơn, lần trước em chồng tôi bị trộm mười đồng tiền, là do hắn ta ăn trộm, chỉ tiếc lần trước hắn ta đã trốn thoát, hơn nữa lúc đó chúng tôi có việc nên không báo công an…… Không ngờ lần này hắn ta lại trộm của tôi……”

Ăn trộm:……

Hắn ta trộm tiền của em chồng cô ta hồi nào?

Với lại, hắn ta chưa từng trộm mười đồng tiền, bình thường đều là vài hào tới vài chục hào.

Còn có vài xu, con số mười đồng này…… Thật sự hắn ta chưa từng trộm.

Đội trưởng Lý không ngờ còn có chuyện này xảy ra, “Cô yên tâm, tôi sẽ khiến chúng bồi thường tiền cho cô.”

“Không cần, ngày mai tôi phải đi rồi, mười đồng tiền này cứ để mua bữa sáng cho công an các anh đi! Các anh giữ an ninh trật tự khu vực này cũng rất vất vả.”

Đội trưởng Lý vô cùng cảm động vì lời nói của cô.

“Vậy không được, chúng tôi không thể nhận, như vậy đi, nếu ngày mai cô phải rời khỏi đây thì tôi sẽ ứng trước mười đồng tiền này, cô cầm đi.”

Nói xong anh ấy lấy tiền từ trong túi ra.

Đương nhiên Dung Yên sẽ không cần, “Mua bữa sáng cho mọi người, cứ như vậy đi, tôi có việc đi trước.”

Nói xong, cô chen giữa mọi người rời khỏi.

Đội trưởng Lý nhìn thấy người biến mất, thở dài một hơi, cô gái này có lòng dạ thật hiền lành.

Quay đầu lại nhìn ba người bị bắt, khuôn mặt lập tức trở nên nghiêm túc, “Đưa bọn chúng đi.”

Ba tên ăn trộm:……

Dù thế nào bọn chúng cũng không ngờ lại có thể thua dưới tay một người đàn bà gầy yếu.

Dung Yên vừa bước vào nhà ga đã bị bọn chúng theo dõi, vốn đang cho rằng đây là một con dê béo.

Cô gái này bất kể là khí chất, ngoại hình hay là trang phục, cái nào không thể hiện cô chính là một con dê béo chứ?

Không trộm của nhà giàu này…… Vậy bọn chúng còn trộm của ai nữa?

Chỉ là không ngờ tới người phụ nữ này lại lợi hại như vậy…… Nếu sớm biết cô lợi hại như vậy, nhất định bọn chúng chạm cũng không dám chạm vào cô.

Đội trưởng Lý nhặt tất cả tang vật trên mặt đất lên, “Ai bị trộm đồ, bây giờ hãy theo chúng tôi đến đồn công an đường sắt, sau khi mọi người điền thông tin, thì tiến hành nhận lại.”

Mấy thứ này ở đây, không phải người ta cứ nhận bừa là được nhận.

Điều này khác với cô gái vừa rồi, dù sao cô gái đó cũng lập tức báo đúng con số.

Những người bị mất tiền và đồng hồ theo sau, nhưng mà, đây cũng là một số ít trong đó mà thôi.

Một số người bị trộm đã rời khỏi ga tàu hỏa từ lâu.

Sau khi Dung Yên ra khỏi ga tàu hỏa, cũng không trở về ngay, mà cô đi đến chỗ khác.

Ví dụ như, cô tìm một chỗ không người cải trang cho bản thân một chút, sau đó đến chợ đen.

Cô vừa đến chợ đen, đã có một người đàn ông bước tới chặn đường của cô, “Thím, thím lại đến rồi, tôi chờ thím đã lâu, trong tay thím còn lương thực không?”

Dung Yên:……

Anh mới là thím đó.

Nhưng mà, dáng vẻ này của cô, đúng là giả dạng bà thím.

“Có, lần này tôi mang 300 cân gạo, 300 cân bột mì tinh, ngoài ra, tôi còn có khoảng 100 cân mì ống.”

Người đàn ông vừa nghe lần này cô lại mang theo nhiều thứ như vậy thì vô cùng mừng rỡ.

“Thật tốt quá, tôi muốn tất cả, chúng ở đâu?”

Dung Yên nhìn anh ta một cái.

"Cậu tìm người tới, địa điểm giao dịch như cũ. Tôi chỉ chờ các người năm phút."

"Được, tôi đi liền đây." Người đàn ông nhanh chóng rời đi.

Dung Yên cũng không hề dừng lại, tới địa phương không có người lần trước cô tìm được, trực tiếp lấy ra lương thực đã chuẩn bị từ trước trong không gian.

Còn tai cô thì lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài ngõ nhỏ.

Mãi năm phút sau mới có tiếng bước chân truyền đến……Cô cẩn thận lắng nghe một chút, thì biết là người giao dịch cùng với cô.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 192


Người đàn ông đẩy xe đẩy lại đây, còn có ba người đi cùng với anh ta.

Vừa nhìn thấy lương thực trong góc khuất đã cực kỳ cao hứng.

Lập tức để cho một người canh giữ ở bên ngoài.

Hai người khác thì kiểm tra chất lượng hàng hóa.

Sau khi người đàn ông nghe thấy đã kiểm kê hàng hóa xong, nhanh chóng tính toán số tiền, "Số tiền không sai, đây là tiền, thím đếm một chút."

Dung Yên nhận tiền, mau chóng đếm số tiền.

Sau khi thấy không có vấn đề gì thì bỏ vào trong túi quần áo, nhưng thực tế là bỏ vào trong không gian.

Cô chuẩn bị đạp xe chạy lấy người.

Người đàn ông tên là Lưu Vượng Phúc, anh ta thấy Dung Yên phải đi liền vội vàng hỏi, "Thím, khi nào thím đến nữa?"

Dung Yên nghe được người ta gọi cô là thím thì cực kỳ khó chịu.

"Có việc nên không tới."

Sau khi nói xong, cũng không đợi Lưu Vượng Phúc nói thêm cái gì, đã trực tiếp đạp xe rời đi.

Lưu Vượng Phúc: ……

Xong rồi, nguồn cung cấp tốt như vậy mà giờ lại không còn nữa.

Dung Yên đạp xe đạp đến một chỗ không người, xóa đi toàn bộ đồ giả dạng, khôi phục lại bộ dáng lúc đầu của cô, sau đó mới đi ra ngoài.

Cô vừa đạp xe đạp, vừa tính nhẩm trong lòng số tiền tiết kiệm của mình.

Trong khoảng thời gian ở bên này, cô cũng đã kiếm lời được không ít tiền, bao gồm bán được năm cây nhân sâm lớn ở trong không gian.

Tất cả các thứ này đều được trồng trong không gian của cô.

Mỗi cây hai trăm, tổng cộng là một ngàn đồng tiền.

Hơn nữa, cô cũng đã bán không ít lương thực, những lương thực này đều là trong siêu thị ở không gian.

Cộng dồn lại, trên tay cô cũng có được năm ngàn đồng tiền.

Số tiền này đối với người khác là rất nhiều, nhưng mà đối với cô, thì nó cũng không nhiều lắm.

Vốn dĩ cô muốn mua tứ hợp viện, lúc trước là tiền không đủ, hiện tại là cô không kịp chọn nhà ở, cũng chỉ có thể để lần sau lại mua vậy.

Cô đạp xe đạp quẹo vào một hướng khác để đi về nhà, đột nhiên có người kinh hoảng thất thố lao ra từ chỗ ngoặt……

Nếu như không phải Dung Yên phanh lại kịp thời thì đã đụng vào nhau.

Nhưng mà người phụ nữ này vẫn trẹo chân ngã lăn trên mặt đất.

Dung Yên thấy vậy, lễ phép hỏi cô ấy, "Cô không sao chứ?"

Tuy rằng không có đụng phải, nhưng người này chắc không phải muốn tống tiền cô đấy chứ?

Người phụ nữ ngẩng đầu, lúc nhìn thấy Dung Yên thì rất kinh ngạc, "Dung, Dung Yên?"

Dung Yên không nghĩ đến còn gặp phải người quen.

Nhưng mà thật sự là cô không quen biết người phụ nữ trước mặt này, bởi vì cô rất mơ hồ đối với ký ức của nguyên chủ.

Người phụ nữ thấy cô không nói lời nào, lại nói thêm một câu, "Dung Yên, cô không nhớ tôi sao? Tôi là bạn học cấp ba của cô……"

Nguyên chủ chỉ học có nửa học kỳ cấp ba, đã bị tính kế phải xuống nông thôn.

Đúng thật là cô không quen biết người này.

"Tôi là Lưu Hồng đây, cô không nhớ rõ tôi sao?" Lưu Hồng bò dậy từ trên mặt đất, cô ta nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, còn có âm thanh mắng nhiếc, sắc mặt đại biến, chủ động nói với Dung Yên, "Thực xin lỗi, tôi không thể nói chuyện nhiều với cô……"

Vừa mới bước được một bước, cô ta đã cảm thấy loại đau thấu tim.

Đúng lúc này, kẻ truy đuổi cô ấy cũng tới.

Người đuổi theo là một nam một nữ, còn có một bà lão thở hổn hển chạy theo phía sau.

Bọn họ vây quanh Lưu Hồng, "Lưu Hồng, mày chạy đi đâu?"

Lưu Đại Thắng rất tức giận, người phụ nữ đi cùng ông ta là vợ của ông ta, tên là Trịnh Hạ.

Bà ta cũng rất tức giận, "Lưu Hồng, nếu như mày không muốn thì phải nói sớm, sao phải chạy trốn?"

Lưu Hồng khóc, "Tôi không cần……"

Dung Yên nhìn những người này, cô cũng không biết có chuyện gì đã xảy ra.

Nhìn người đang rơi lệ đầy mặt, cô lộ ra thiện tâm khó có được, "Lưu Hồng, cô có muốn trợ giúp không?"

Lưu Hồng nghe được lời này, nâng lên đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Dung Yên.

Còn không đợi cô ấy nói chuyện, bà lão kia đã há mồm, "Tôi là mẹ nó, nó cần gì sự trợ giúp của cô chứ? Cô gái, khuyên cô đừng nên xen vào chuyện của người khác."

Dung Yên không để ý đến bà ta, chỉ nhìn về phía Lưu Hồng, "Nếu cần báo án, thì tôi sẽ báo án giúp cô."

Vài người nhà họ Lưu thay đổi sắc mặt, Lưu Hồng vừa nghe thấy là báo án, cô ấy lắc đầu, "Không cần……"

Dung Yên vừa nghe thấy lời này, thì cũng không có nói nhiều.

Nếu như bản thân cô ấy đã không cần, cô cũng không cần can thiệp vào chuyện này.

Chuẩn bị đạp xe chạy lấy người.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 193


Nhưng mà Lưu Đại Thắng lại lập tức bắt được đầu xe đạp, "Cô không được đi, cô đ.â.m em gái tôi bị thương, mau lấy tiền ra cho em ấy trị thương."

Bà lão nghe được lời này của con trai, lập tức hưởng ứng, "Đúng vậy, cô đ.â.m con gái tôi như vậy rồi nên không được đi, mau bồi thường tiền."

Dung Yên cười lạnh một tiếng, "Các người không hỏi cô ấy xem, vết thương trên người cô ấy là do tôi đ.â.m sao?"

Quay đầu nhìn về phía Lưu Hồng, "Lưu Hồng, cô tự mình nói xem thương thế của cô là do tôi đ.â.m sao?"

Vốn dĩ Lưu Hồng muốn lắc đầu, nhưng mà khi nhìn thấy một thân quần áo đẹp của Dung Yên thì đột nhiên cô ta trở nên do dự.

Nếu như cô ta bắt Dung Yên bồi thường tiền, như vậy thì trong nhà có phải sẽ không ép cô ta gả chồng nữa không?

Nghĩ đến đây, cô ta tránh đi ánh mắt của Dung Yên, sau đó cúi đầu xuống.

Dung Yên nhìn thấy cô ta cúi đầu xuống thì tức giận tới mức bật cười, quả nhiên là không thể tùy tiện phân phát lòng tốt.

Lúc nãy cô còn nể tình cô ta là bạn học của nguyên chủ, nên muốn giúp đỡ một chút, kết quả? Thì lại thế này?

Xùy……

Tuy người nhà họ Lưu không hài lòng với việc Lưu Hồng không nói lời nào, nhưng ít ra cô ta vẫn không nói câu không phải.

"Được rồi, đừng nhìn em gái tôi nữa, mau bồi thường tiền đi, nếu không, cô đừng nghĩ đi được." Lưu Đại Thắng đang nghĩ xem nên đòi tiền bồi thường của cô bao nhiêu là đủ.

Bà lão cũng phụ họa, "Đúng vậy, bồi thường tiền, nếu như không bồi thường thì để lại xe đạp đi."

Ánh mắt bà lão nhìn chằm chằm vào cái xe đạp, trong lòng cân nhắc xem có thể bán được bao nhiêu tiền.

Mà Trịnh Hạ lại càng vui vẻ hơn.

Nếu mà mẹ Dung ở đây thì nhất định sẽ nhận ra người phụ nữ này.

Người phụ nữ này là người mà ngày đó Dung Yên đi đánh gia đình Dung Văn Trạch, bà ấy đi sau, kết quả lại tông trúng một người rồi bị ăn vạ một khối tiền.

Không nghĩ đến một nhà này đều muốn tống tiền.

Dung Yên nhìn sắc mặt tham lam của bọn họ, cười lạnh một tiếng, "Muốn tiền? Được thôi! Vậy bây giờ đi đồn công an, nhưng mà nếu như công an biết mấy người muốn tống tiền người khác giữa ban ngày ban mặt thì không biết sẽ xử lí các người như thế nào đây?"

Lưu Đại Thắng tức giận trừng mắt, "Cô hù dọa ai đấy? Tự mình đụng trúng em gái tôi, không muốn phải bồi thường tiền, vậy thì đúng là nằm mơ?"

Bà lão không kiên nhẫn, "Nói nhảm với cô ta nhiều như vậy để làm gì? Nếu như cô ta không muốn đưa tiền, vậy thì bắt cô ta để tiền lại."

Lưu Đại Thắng tiến lên muốn giành lấy xe đạp.

Sắc mặt Dung Yên lạnh lùng, trực tiếp đánh một quyền vào đôi mắt của Lưu Đại Thắng.

Trực tiếp đánh thành một bóng đen.

Dường như người nhà họ Lưu không nghĩ tới một cô nhóc nhìn nhỏ yếu như này lại đánh người.

Chờ sau khi mấy người bọn họ phản ứng lại, Trịnh Hà và mẹ chồng là Lưu bà tử muốn đánh lại Dung Yên……

Mà Lưu Hồng chỉ biết trợn mắt nhìn……Cô ta không biết mình nên phản ứng lại như thế nào.

Dung Yên nhìn hai người đang lao tới, trực tiếp dùng một chân đá văng Trịnh Hạ, còn bà già kia, cô cũng không đá bà ta, mà là trực tiếp né tránh, đẩy xe đạp ra xa, sau đó dẫm một chân lên người Lưu Đại Thắng còn đang quỳ rạp trên mặt đất chưa đứng lên được.

Cô nhìn bà già kia còn muốn lao đến, "Bà đừng có mà lao đến đây, nếu không, tôi sẽ đạp c.h.ế.t người này”

Nhà họ Lưu chỉ có một đứa con trai này, bà Lưu tất nhiên bị dọa sợ, "Mày dám……"

"Tôi có cái gì không dám? Các người ở chỗ này tống tiền tôi, tôi còn không được đánh trả sao? Nói như thế nào thì cũng là ba đánh một đấy!" Dung Yên nhìn có người vây lại đây, chạy đến chỗ người nọ nói một tiếng: "Thím, phiền toái thím báo cảnh sát giúp tôi, cả gia đình này đang muốn tống tiền tôi! Sau khi quay về, tôi sẽ cho dì hai đồng tiền chạy vặt"

Bác gái đi ngang qua chỉ muốn nhìn xem có chuyện gì xảy ra, không nghĩ tới còn chưa hóng được chuyện gì mà đã được hai đồng tiền."

Loại chuyện tốt này thì có ai sẽ từ chối chứ?

Vì thế vội vàng gật đầu, "Được, tôi sẽ đi báo án ngay đây."

Người nhà họ Lưu nóng nảy, "Không được đi."

Trịnh Hạ tay nhanh lẹ mắt kéo người lại, "Bà không được đi."

"A, cô buông tôi ra." Bác gái qua đường rất tức giận, đây không phải là đang cản trở việc kiếm tiền của bà ấy sao?

Trịnh Hạ siết chặt không buông tay, "Không được đi, chúng tôi chỉ đang nói giỡn thôi……"

Bà Lưu cũng không muốn đi đến đồn công an, như vậy thì rất mất mặt, dù cho có chuyện gì thì bọn họ cũng không muốn đi.

Vì vậy đành phải đen mặt nói, "Đúng vậy, chúng tôi chỉ đang nói giỡn với cô ta thôi……Người này có quen biết với con gái tôi."

Bà ta duỗi tay đẩy người ở bên cạnh, trừng mắt, "Lưu Hồng, mày là người c.h.ế.t sao? Còn không nhanh nói vài câu đi?"

Tất nhiên, Lưu Hồng cũng không muốn đi đến đồn công an, ở trong suy nghĩ của cô ta, việc phải đi lên đồn công an cũng rất mất mặt.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 194


Vì vậy nên tiến lên, "Dung Yên, xin lỗi, vừa rồi mẹ tôi và anh trai tôi chỉ nói đùa với cô thôi……Cô đừng so đo với bọn họ……"

Dung Yên nhìn cô ta, không do dự tát cho cô ta một cái.

Lưu Hồng trừng lớn đôi mắt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, "Cô, cô đánh tôi?"

Dung Yên cười lạnh, "Xin lỗi, vừa rồi tôi chỉ giỡn với cô thôi, cô sẽ không so đo chứ?"

Đôi mắt Lưu Hồng nháy mắt đỏ lên, bản thân cô ta đã đáng thương như vậy, thế mà Dung Yên còn muốn bắt nạt cô ta nữa, "Cô…Tôi xem cô là bạn bè, không nghĩ đến cô lại đánh tôi……"

"Đừng, tôi với cô cũng không phải bạn bè gì, cô không xứng làm bạn bè của tôi, tôi không giống như cô, là một người phản bội tính kế bạn bè của mình dù cho người ấy đã sẵn lòng giúp đỡ mình. Về sau nhìn thấy tôi thì phải cách xa tôi ra, nếu không tôi gặp một lần sẽ đánh một lần."

Dung Yên hiểu rõ một câu……Đó chính là người đáng thương tất có chỗ đáng giận.

Không cần phải đồng tình làm gì.

Cô cười lạnh một tiếng, chuẩn bị đẩy xe đạp rời đi.

Lưu bà tử kia lại không muốn để cho cô rời đi, "Cô đánh người còn muốn bỏ đi sao?"

"Không được đi? Được thôi! Vị thím này, tôi ra giá năm đồng tiền, làm phiền thím giúp tôi báo cảnh sát với."

Bác gái qua đường vừa nghe thấy có năm đồng tiền, đôi mắt của bà ấy sáng lên.

"Mau buông tôi ra……"

Lúc bày Trịnh Hạ lại càng không dám buông ra, "Mẹ, để cho cô ta đi đi……"

Sắc mặt Lưu bà tử vô cùng khó coi.

Dung Yên nhìn về phía bà ta, "May mắn cho bà là hôm nay tôi không muốn đánh đ.ấ.m gì ở đây, nếu không, nhất định tôi sẽ đưa bà vào tù ăn cơm. Muốn tống tiền người ta thì đôi mắt phải tinh tường lên một chút, không phải người nào cũng là đối tượng tống tiền của bà, lần sau nếu còn thua trong tay tôi, thì tôi sẽ cho các người ngồi tù đến khi tóc đã bạc mới được ra."

Sau khi nói xong, cô cũng không thèm nhìn về phía Lưu Hồng mặt đang đầy nước mắt, trực tiếp đạp xe đạp rời đi.

Trong mắt Lưu Hồng toàn là nước mắt, vì sao Dung Yên lại có thể tàn nhẫn như vậy?

Cho dù là bồi thường tiền……Bồi thường cho cô ta một chút, cùng lắm thì sau này có tiền cô ta sẽ trả lại.

Dung Yên vừa đi thì Trịnh Hạ đã buông người bác gái qua đường ra, sau đó hung hắng liếc mắt trừng Lưu Hồng một cái, "Nếu như anh mày mà bị thương nặng, thì nhất định tao sẽ không tha cho mày."

Lưu bà tử nghe thấy lời này thì lo lắng cho con trai lớn, đặc biệt là khi nghe thấy tiếng k** r*n của con trai, bà ta lại càng đau lòng hơn.

"Đại Thắng, con sao rồi? Bị thương chỗ nào?"

Lưu Đại Thắng được vợ ông ta đỡ dậy, ông ta trừng mắt về phía Lưu Hồng, "Mày chạy cái rắm? Về nhà ngay cho tao?"

Lưu Hồng bị mắng thì run bần bật, cô ta thậm chí còn không dám phản bác.

Lưu bà tử nhìn thấy con trai bị đánh, quay đầu cho Lưu Hồng hai cái tát, "Mày đi về với tao”

Nếu không phải do cô ta thì con trai cũng sẽ không bị con tiện nhân kia đánh.

Lưu Hồng bị Lưu bà tử túm đi, cô ta vừa hoảng loạn lại vừa sợ hãi……Trong lòng không khỏi oán giận Dung Yên, nếu không phải do Dung Yên đụng phải cô ta thì cô ta đã đã sớm chạy thoát rồi.

Trò khôi hài của đám người nhà họ Lưu cũng không làm cho Dung Yên bận tâm, cô đạp xe về đến nhà.

Mẹ Dung nhìn thấy cô trở về, "Tại sao lại ra ngoài lâu như vậy?"

Dung Yên cố ý nhỏ giọng nói: "Con mua một chút đồ vật ở chợ đen, nên đi tới bưu cục gửi trở về."

Mẹ Dung vừa nghe thế đã lập tức hỏi: "Vậy con có đủ tiền không?"

Dung Yên: "Con có đủ tiền rồi, ngoại trừ lần trước mẹ đưa hai trăm đồng, thì hôm nay con lại bán hai cây nhân sâm ở chợ đen, con không thiếu tiền."

Mẹ Dung: ……

Nếu không thiếu tiền thì con bán nhân sâm làm gì?

Còn có, sao bà ấy lại không thấy được con gái lấy nhân sâm ra lúc nào?

Lấy ra từ chỗ nào chứ?

"Mẹ, mẹ đã thu dọn lại đồ vật hết chưa?" Dung Yên đổi đề tài.

Mẹ Dung lập tức gật đầu, "Đã thu dọn sắp xong rồi."

"Thu dọn tốt thì được, đừng mang quá nhiều đồ vật, nếu không thì chúng con cầm đi rất vất vả”

Mẹ Dung trợn mắt nhìn cô một chút, "Mẹ có thể không biết sao? Được rồi, con lấy đồ của con đi, lát nữa mẹ đi nấu cơm."

Dung Yên cười, đi theo sau lên lầu.

Cô mua vé xe lửa vào lúc tám giờ, cho nên bảy giờ ngày hôm sau bọn họ đã chuẩn bị đi đến nhà ga.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 195


Hàng xóm láng giềng biết cả gia đình bọn họ muốn xuống nông thôn ở, đặc biệt là hai vợ chồng già nhà họ Dung cũng đi, thì cảm thấy rất là ngoài ý muốn.

Bọn họ chỉ mới nghe đến người ta thích vào trong thành phố, chứ không có ai tự mình đi xuống dưới nông thôn cả.

Nhưng mà bọn họ lại kinh ngạc với ông Dung hơn, từ năm trước ông Dung bị bệnh viện trả lại về nhà, nghe nói người này sẽ phải chết, kết quả là người không chỉ không c.h.ế.t mà còn sống rất tốt. Hơn nữa nhìn vẻ mặt của ông ấy……nếu bảo sống thêm được năm sáu năm nữa thì bọn họ vẫn tin tưởng.

Cho nên, vậy là hết bệnh rồi?

Bệnh viện khám sai?

Trong sự khó hiểu của mọi người, cả gia đình nhà họ Dung bao lớn bao nhỏ ngồi xe đi đến ga tàu.

Tuy là không có giường nằm, nhưng mà bốn người bọn họ ngồi cùng một chỗ, vẫn là ý tưởng không tệ.

Dung Yên cất hết mọi thứ qua một bên, "Ba, nếu như mà ba không thoải mái, thì cứ nói với con."

"Được." Dung Văn Minh gật đầu.

“Anh cả, có phải chị dâu và anh hai sắp về tới rồi không? Hôm nay họ đã về chưa?” Tần Mai đếm từng ngày.

Chị dâu nói là mồng tám trở về, đi xe lửa ba ngày!

Vậy có phải ngày mai là về tới không?

“Ừm, ngày mai anh đến nhà ga xem.” Trong lòng Tần Dã đặc biệt hào hứng.

Lần trước anh không có cách nào đi tiễn, vì thế lần này anh nhất định phải tự mình đi đón người.

Ánh mắt Tần Mai sáng lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

“…… Anh cả, em cũng muốn đi đón chị dâu.”

Câu nói này của cô bé khiến Tần Dã có chút kinh ngạc, phải biết rằng em gái này của anh vốn không thích ra ngoài, từ khi xảy ra chuyện lần trước, cô bé lại càng không thích ra ngoài, thậm chí mỗi ngày cô bé còn không ra tới sân.

Không ngờ lần này thế mà lại chủ động đề cập muốn cùng anh đi lên trấn đón người.

“Mai Tử, em vẫn nên đợi ở nhà đi! Đường đi hơi xa, anh cả khó đưa em đi cùng, bao giờ trở về thì em sẽ không có chỗ ngồi.”

“Nhưng mà, anh cả anh đi xe đạp, vậy cũng chỉ có thể chở một mình chị dâu! Anh hai phải làm sao bây giờ? Đến lúc đó, em với anh hai cùng đi bộ về.”

Tần Dã đúng là muốn đi xe đạp, nếu em gái không nhắc nhở, suýt chút nữa anh đã quên mất cậu em thứ hai.

Vốn anh định nói để anh hai đi bộ về, em không cần đi, nhưng mà đối diện với anh mắt chờ mong của em gái, lời từ chối nói như thế nào cũng không nói nên lời.

Thôi bỏ đi, hiếm khi em gái muốn ra ngoài, để cho cô bé đi theo đi!

“Vậy ngày mai anh đi mượn chiếc xe bò.”

Tần Mai vừa nghe thấy lời này của anh cả đã biết anh cả đồng ý cho cô bé đi.

Lập tức cực kỳ vui sướng.

Tần Dã nhìn thấy em gái hiếm khi vui sướng như vậy, sắc mặt cũng dịu dàng theo, “Vậy em đi ngủ sớm đi, ngày mai thức dậy sớm một chút.”

Anh đã hỏi thăm rồi, ngày mai khoảng 10 giờ trưa là xe lửa sẽ đến.

Vì thế, anh tính đi sớm một chút để đợi.

Tần Mai lập tức gật đầu, “Vâng, anh cả, em đi ngủ đây.”

Cô bé vừa đi vừa nghĩ…… Có phải chị dâu cũng nhớ cô bé không?

Tần Dã nhìn thấy em gái đi ngủ, anh liền đi ra ngoài một chuyến, để đi mượn xe bò……

Đi đến nhà của chú Tần Căn ở phía Tây thôn.

Anh gõ cửa: “Chú Tần Căn ……”

Người vốn đang sưởi ấm, vừa nghe thấy bên ngoài có người kêu, ông ấy liền đi ra ngoài mở cửa.

Khi nhìn thấy Tần Dã trước cửa, ông ấy có hơi ngạc nhiên.

“Tần Dã, có chuyện gì?”

Tần Dã nói: “Chú Tần Căn, ngày mai cháu muốn mượn xe bò của chú lên trấn trên một chuyến.” Anh lấy ra một khối tiền.

Chú Tần Căn nhìn thấy thì vội nói: “Không cần nhiều như vậy…… Nếu cháu cần dùng xe bò thì đưa 5 mao là được.”

Ông ấy lấy 5 mao từ trong lòng bàn tay của Tần Dã.

“Xe ở sân sau, cháu và chú đi lấy.”

Tần Dã gật đầu, “Cảm ơn chú Tần Căn.”

“Chuyện này có gì phải cám ơn chứ, có phải cháu đi đón vợ cháu không?” Chú Tần Căn hỏi.

Hai ngày nay, mấy người rảnh rỗi trong thôn đều đang bàn tán về chuyện xem vợ Tần Dã có trở về không, thật sự là có nhiều người đang chờ xem náo nhiệt đấy.

Phần lớn mọi người đều nói vợ Tần Dã chắc là sẽ không trở về.

Nhưng cũng có một số rất ít người nói là sẽ về. Dù sao thằng nhóc Tần Dư đó cũng đi cùng, làm sao cậu bé không trở về được, đúng không?

Tần Dã: “Vợ cháu nói hai ngày này sẽ trở về, nhưng cụ thể là ngày nào thì cháu không rõ lắm, đúng lúc ngày mai cháu có việc lên trấn trên.”

Nếu ngày mai vợ anh không trở về thì những người trong thôn đó lại có chuyện để nói.

Đừng tưởng rằng lời những người trong thôn bàn tán mấy hôm nay…… anh không biết chắc?

Chú Tần Căn biết chắc chắn là anh đi đón người, nếu không có việc gì thì đi xe đạp có phải tốt hơn không? Trong nhà Tần Dã không phải có xe đạp sao?

Còn đến mượn xe bò này của ông ấy làm gì?

Tuy nhiên, người có thể trở về đúng là chuyện tốt.

Tần Dã mượn được xe rồi, anh chạy thẳng về nhà, anh buộc con bò cẩn thận, sau đó về phòng ngủ.

Hai anh em đều rất mong chờ vào ngày mai nên cả hai đều ngủ không ngon.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 196


Đặc biệt là Tần Dã, gần như cả đêm anh không ngủ.

Sáng sớm hôm sau anh đã dậy.

Sau khi làm bữa sáng xong, anh lại quét dọn mấy gian nhà một lượt.

Cho đến khi Tần Mai thức dậy, lúc này hai anh em mới ăn cơm sáng.

Vừa buông chén đũa xuống, Tần Mai liền có chút gấp gáp.

“Anh cả, bây giờ chúng ta đi luôn nhé?”

“Không vội, đợi anh cả dọn dẹp lại nhà bếp một chút.” Anh không thể để sau khi vợ nhà anh trở về lại nhìn thấy dáng vẻ nhà bếp bừa bộn được.

Tần Mai nghe thấy, lập tức nói: “Anh cả, em giúp anh.”

“Không cần, anh làm một chút là xong ngay.” Mấy ngày gần đây, bởi vì Tần Dã lo lắng cho cơ thể của Tần Mai nên gần như đảm đương hết mọi việc sinh hoạt trong nhà.

Anh cũng không để Tần Mai làm việc.

Đúng lúc, trong đội vẫn chưa làm việc nên hàng ngày anh cũng rảnh rỗi ở nhà.

Vì chỉ có hai cái chén, nên rửa cũng nhanh.

Chỉ chốc lát sau đã xong.

“Mai Tử, đi thôi.”

Tần Mai đã chờ ở trong sân từ lâu.

Tần Dã lôi con bò từ sân sau ra, sau đó lồng vào xe bò.

Nhìn thấy cơ thể gầy gò mỏng manh của em gái nhà anh, anh nói: “Mai Tử, em trông chừng trước chút nhé, anh đi vào nhà lấy cái chăn cho em, chút nữa trở về thì em với chị dâu có thể dùng.”

Còn về phần Tần Dư…… Thằng nhóc này da dày, gặp chút gió lạnh thì có sao đâu?

Anh nhanh chóng về phòng, cầm lấy chăn bông cũ trước đây.

Sau đó trải một cái trên xe bò, một cái còn lại để Tần Mai khoác.

Còn anh vội vàng lái xe bò.

7 giờ, trong thôn vẫn có nhiều người trong thôn dậy sớm.

Nhìn thấy hai anh em, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại, có người lanh mồm lanh miệng hỏi thẳng: “Tần Dã, Tần Mai bị bệnh sao?”

Nếu không sáng tinh mơ lái xe bò lên trấn trên làm gì?

Tần Dã nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức trở lên u ám.

Anh quét ánh mắt sắc bén qua, “Cơ thể của Mai Tử rất tốt.” Không cần thiết phải giải thích.

Anh không muốn nhiều lời với những người này.

Tần Mai thì càng không cần phải nói, cô bé vốn đã nhát gan, đừng nói tới việc nói chuyện với người trong thôn, cô bé rụt cổ, sau đó cúi đầu.

Người trong thôn:……

Không phát bệnh thì lên trấn trên làm gì? Còn bọc Tần Mai thành dáng vẻ này.

Nhưng mà, nhìn sắc mặt khó coi của Tần Dã, bọn họ cũng ngại không mở miệng nữa.

Đợi đến khi Tần Dã đánh xe bò đi rồi.

Lúc này, mới có người trong đám đông nói một câu, “Có phải cậu ấy đi đón vợ mình không nhỉ?”

“Không phải chứ? Trở về thật sao?” Có người không tin.

“Đợi đi!” Đây là âm thanh đợi xem trò vui.

Đương nhiên, Tần Dã không để ý tới những người này, trong lòng anh đang hăng hái.

Hận không thể gặp vợ anh ngay lập tức.

Đương nhiên, trong lòng anh cũng có đôi chút lo lắng không yên, hôm nay cô ấy có trở về không?

Bên này, trên xe lửa, mẹ Dung ngồi xe lửa mấy ngày nay, cảm giác cơ thể như muốn rã rời.

Xe lửa càng gần trạm, trong lòng bà ấy càng khó chịu, bởi vì nơi xe lửa đi qua thật sự quá hoang vắng.

Cảm giác hình như chỗ này rất nghèo.

Ai……

“Khi nào đến vậy? Chút nữa chúng ta vào trong thôn bằng cách nào thế?”

Bao lớn bao nhỏ…… Nghe nói từ trong trấn đến đại đội nhà họ Tần còn phải đi thêm một đoạn đường.

Dung Yên còn chưa mở miệng, Tần Dư ở bên cạnh đã hưng phấn nói trước, “Thím, sắp tới rồi, chắc chắn anh cả cháu sẽ đến đón chúng ta.”

Mẹ Dung mới nghe còn rất hào hứng, ngay sau đó do dự một chút, “Anh cả cháu không phải bị thương sao?”

Trong khoảng thời gian này, bọn họ cũng không trò chuyện nhiều về con rể, chủ yếu là lúc vợ chồng họ hỏi chuyện con gái, chỉ hỏi được một hai câu, đã bị con gái nói hai ba câu gạt đi.

Còn về phần hỏi Tần Dư…… Thì cũng không có gì nhiều để hỏi.

Trong lúc nhất thời, Tần Dư bị hỏi đến nghẹn họng…… Đúng vậy! Chân anh cả cậu ấy chưa lành, cho dù là biết ngày họ trở về thì cũng không thể tới đón bọn họ.

Dung Yên nhìn dáng vẻ ngốc nghếch này của cậu ấy, mỉm cười, “Cho dù là anh cả em không đến, đợi lát nữa chúng ta xuống xe lửa, thời gian vẫn còn sớm đấy! Đến lúc đó đi tìm chiếc xe bò chắc là không thành vấn đề, không được nữa thì đi bộ trở về.”

“Đúng vậy, đi bộ cũng được.” Mẹ Dung không lo lắng gì khác, bà ấy chỉ lo lắng cho thân thể của chồng mình, nghĩ chắc ông ấy không đi lại được nhiều.

Dung Yên không nói nhiều lời, dù sao chút nữa cô cũng không định để họ đi bộ về đại đội nhà họ Tần.

Trong tay cô có tiền có đồ, tìm người chở thật sự quá đơn giản.

“Ba, chút nữa ba cố gắng chống đỡ bản thân là được, còn về phần hành lý gì đó thì chúng con tự mang được.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 197


Ba Dung gật đầu, thật sự ông ấy không thể giúp được gì nhiều, mấy ngày nay ngồi xe lửa khiến cơ thể ông ấy rất mỏi mệt, vốn dĩ đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, không có giường nằm mà phải ngồi suốt, thật sự rất mệt nhọc.

Cơ thể có chút không chịu đựng được, tay chân bủn rủn không có sức, tinh thần cả người hơi uể oải.

Tự mình có thể đi là khá lắm rồi, làm sao có thể mang theo thứ gì nữa.

“Chúng ta mang hành lý đến đây trước đi!” Mẹ Dung nhìn thấy có người dọn đồ đạc hành lý ở kệ trên đầu, chứng tỏ sắp đến trạm.

“Cái này không gấp, đợi lát nữa tới rồi lấy sau, nếu lấy xuống trước, chút nữa lối đi nhỏ này không thể đi nữa.”

Thật ra bản thân cô chỉ có một bao lớn, cộng thêm một túi hành lý mua từ cửa hàng hữu nghị.

Hầu hết đều là của ba mẹ, lần này bọn họ tới…… Mang theo bốn bao lớn.

Nếu cô không khuyên nhủ thì chắc phải thêm vài bao nữa.

“Được.” Sau khi mẹ Dung ra ngoài, người tâm phúc của bà ấy tự nhiên liền biến thành con gái bà ấy.

Mười phút sau, xe lửa đến trạm.

Cũng may người xuống xe ở trạm này không nhiều lắm.

Dung Yên lấy tất cả hành lý và bao hàng từ trên giá xuống, “Ba, ba đi đằng trước, Tiểu Dư theo sau, sau đó mẹ đi theo Tiểu Dư đi, chốc nữa, mọi người tới cửa sổ xe này, chuyển mấy bao hành lý này xuống.”

“Được rồi.” Lúc này mẹ Dung không có bất cứ ý kiến gì.

Dù sao con gái bà ấy nói gì thì là cái đó.

Ba người chen chúc xuống xe, mẹ Dung lúng túng đi tới dưới cửa kính xe tương ứng, bà ấy kêu về phía Dung Yên còn ở trên xe lửa chưa xuống: “Con gái, mau ném xuống.”

Ngay lúc này, Tần Dư đã nhìn thấy anh cả đang chờ ở cách đó không xa, cậu ấy nhảy lên hét lớn, “Anh cả, anh cả, bên này, anh mau tới đây……”

Tần Dã vốn dĩ vẫn luôn nhìn người lên xuống xe lửa, lúc này nghe thấy tiếng của Tần Dư, lập tức anh nhìn về phía phát ra âm thanh, quả nhiên nhìn thấy em trai thứ hai của anh, vội vàng đi tới.

“Tần Dư, chị dâu em đâu?”

“Anh cả, chị dâu ở trên xe, đây là chú và thím, là ba mẹ của chị dâu.”

Tần Dã vừa nghe câu này thì cả người anh sững lại, quay đầu nhìn về phía vợ chồng trung niên đó.

Vừa rồi anh dùng toàn bộ sự chú ý của mình để tìm kiếm vợ, căn bản không để ý đến…… Có chút lúng túng, trong lòng cũng hơi hoảng.

Cố gắng giữ bình tĩnh, “Ba, mẹ……”

Ba Dung và mẹ Dung lập tức nhìn về phía chàng trai trước mắt này, không thể không nói, từ vẻ ngoài mà nói thì đúng là không thể chê.

Bọn họ biết Tần Dư khá đẹp trai, anh cậu ấy chắc cũng không kém chút nào.

Nhưng rất rõ ràng, ngoại hình của con rể vẫn là vượt ngoài sức tưởng tượng của họ.

Khuôn mặt đẹp, thân hình cao lớn khỏe mạnh, trông có vẻ là người lao động giỏi.

Quan trọng nhất chính là, vẻ mặt còn rất thành thật.

Về ấn tượng đầu tiên với con rể…… Hai vợ chồng đã duyệt qua.

“A, chào……” Mẹ Dung là người đầu tiên bình tĩnh trở lại, bà ấy vội lên tiếng.

Người ta thường nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa mắt, mẹ Dung chính là như vậy.

Trái lại là ba Dung…… Đối với tên nhóc thối đào cải trắng nhà ông ấy thì trong lòng vẫn có một chút khúc mắc.

Vẻ mặt không hề nhiệt tình và vui vẻ giống như mẹ Dung.

Dung Yên nhìn thấy màn nhận người thân này thì không biết nói gì, “Mọi người có thể về nhà rồi nói được không? Xe lửa này sắp chạy rồi, nhanh chuyển mấy bao hàng này xuống đi!”

Tần Dã vừa nghe vợ nói, anh lập tức tỉnh lại, vội vàng đưa tay, “Vợ, em đưa đồ cho anh đi.”

Tim đập thình thịch mạnh mẽ…… Không ai nói với anh là mẹ vợ và ba vợ sẽ đến!

Vừa rồi có phải ba vợ không hài lòng với anh không?

Dung Yên không để anh nghĩ nhiều, cô đưa một mớ bao hàng trên xe xuống.

Đợi sau khi làm mọi thứ xong, cô trực tiếp xuống xe, cũng không lãng phí thời gian, dù sao thời gian dừng của xe lửa ở trạm này cũng không dài.

Lúc này, Tần Dã không biết nên nói gì.

“…… Ba, mẹ, mọi người đi đường vất vả, con, con đánh xe bò đến đây, đang ở bên ngoài……”

“Có xe bò thì tốt quá, mẹ vốn đang nghĩ nhiều thứ như vậy thì làm cách nào để trở về đấy, bây giờ thì tốt rồi.” Mẹ Dung cười nói.

Tầm mắt ba Dung dừng ở trên người Tần Dã, đó là sự đánh giá tr*n tr**.

Ánh mắt ấy quá sức rõ ràng, Tần Dã đương nhiên biết, cả người anh vô thức mà ưỡn thẳng hơn.

Lúc này, Dung Yên đi tới, cô nhìn về phía Tần Dã, “Không ngờ anh còn rất thông minh, đoán được hôm nay em sẽ tới.”

Tần Dã được khen ngơi, tai Tần Dã…… nóng lên, “Lần trước em có nói sơ sơ là ngày hôm nay trở về, nên anh đến đây xem thử. Đúng rồi, chúng ta về nhà trước đi! Ba mẹ đi tàu suốt chặng đường sẽ rất mệt, về nhà nghỉ ngơi trước.”

“Được rồi.” Dung Yên gật đầu.

“Vợ, anh đem mấy thứ này lên xe bò trước. Em và ba mẹ đều không cần động tay, anh làm một chút là xong ngay.”

Một mình anh có sức lực lớn, lập tức nhấc vài bao vác lên người.

Sau đó sải bước rời đi.

Dung Yên đẩy Tần Dư một chút, “Em đi giúp xem đồ đi.”

Tần Dư dạ một tiếng, sau đó nhanh chóng đuổi kịp anh cả.

Dung Yên nhìn sang ba mẹ, “Nhìn người này, mọi người cảm thấy thế nào?”

Ba Dung:……

Chẳng ra gì.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 198


Đương nhiên, lời này ông ấy không thể nói ra, với ông ấy mà nói thì bất kể ai trộm cải trắng nhà ông ấy đều là kẻ địch.

Còn mẹ Dung thì hài lòng gật đầu.

“Con rể rất được, cao to, thoạt nhìn là người chân thật.”

Lúc trước, bà ấy có chút lo lắng, dù sao có rất nhiều người nói đàn ông ở quê thích đánh vợ.

Bây giờ sau khi tự mình nhìn thấy, bà ấy cảm thấy con rể này chắc hẳn không phải là loại người như vậy.

Dung Yên:……

Cô không biết tiêu chuẩn đánh giá của mẹ cô là gì.

Ngay lúc này, Tần Dã đã nhanh chóng quay lại.

“Vợ, chúng ta có thể đi rồi.” Một chuyến này là anh đã có thể mang nốt số đồ còn lại đi.

“Được rồi.” Dung Yên để mặc cho anh xách hết bao hàng, bao gồm cả túi hành lý của cô.

Ngược lại là mẹ Dung, bà ấy không nhìn được mà đi tới: “Để mẹ cầm một túi cho”

“Mẹ, không cần, con làm là được, mẹ và ba đi thôi, chúng ta về nhà trước……”

Đoàn người đi đến bên xe bò.

Tần Dã có chút không được tự nhiên, "Cha, mẹ, cũng chỉ có xe bò thôi, mọi người chịu khó ngồi đỡ đi ạ……"

Mẹ Dung lập tức nói, "Cái này thì có gì đâu, xe bò không tệ, ôi, đây chắc là em gái con Tần Mai hả! Cô bé này lớn lên cũng thật đẹp."

Bà ấy nhìn khuôn mặt Tần Mai và Tần Dư có vài phần giống nhau.

Nói là song sinh, nhưng cũng không giống nhau như đúc.

Tần Mai ngượng ngùng chào một tiếng, "Chào thím, chào chú ạ."

Cô bé thật sự không biết cha mẹ chị dâu sẽ cùng nhau đến, mới nãy anh hai nói với cô bé thì cô bé liền thấy hồi hộp.

"Được, thím rất thích con gái đáng yêu như này, đến đây, thím cho con kẹo." Mẹ Dung lấy kẹo từ trong túi áo đưa qua.

Thật sự rất may mắn khi lúc nãy ở trong xe lửa bà đã chuẩn bị trước.

Tần Mai không dám nhận, cô bé nhìn về phía chị dâu theo bản năng.

Dung Yên: "Mau lấy đi, đúng rồi, sao lại gầy như vậy? Trong khoảng thời gian này không ăn cơm sao?"

Tần Mai khẩn trương, "Ăn, ăn……"

"Vợ ơi, tí nữa về nhà lại nói tiếp, mọi người ngồi lên xe trước đi."

Xe bò rất lớn, ngồi mười mấy người cũng không có vấn đề gì.

Dung Yên cũng không hỏi nhiều, cô để cho ba mẹ lên xe trước, sau đó lại để cho Tần Mai ngồi ở vị trí chính giữa.

Sau đó Tần Dư cũng đi theo ngồi lên xe.

Tần Dã nhìn thấy mọi người đều ngồi xong thì mới bắt đầu đánh xe bò.

Lúc đi ngang qua cửa tiệm cơm Quốc Doanh, anh dừng lại, "Vợ, chúng ta ăn cơm ở đây trước, chờ sau khi ăn xong thì chúng ta lại về nhà."

Còn không đợi Dung Yên gật đầu, mẹ Dung đã lập tức nói: "Không ăn ở tiệm cơm này, chúng ta về nhà ăn, đợi sau khi về nhà thì tùy tiện nấu cái gì cũng được, hiện tại chúng ta đầu bù tóc rồi, bộ dáng này đi tiệm cơm cũng không thích hợp."

Tần Dã nhìn về phía vợ của mình, sau khi nhìn thấy cô gật đầu, thì cũng không khuyên bảo ăn cơm ở đây nữa.

Một lần nữa anh lại đánh xe bò đi.

Dọc theo đường đi, anh cũng không biết phải nói chuyện như thế nào, trong lòng hồi hộp không chịu được.

Ba Dung và mẹ Dung ngồi ở trên xe bò, nhìn nơi này……Nói thật, bọn họ vẫn cảm thấy chua xót cho con gái.

Là ba mẹ thì làm sao có thể không hy vọng con gái nhà mình gả được chồng tốt chứ?

Con rể này nhìn không tệ, nhưng mà nơi này thật sự quá hoang vắng, quá nghèo.

Con gái bọn họ ở đây hai năm đã chịu khổ không ít rồi.

Ôi, vừa nhìn thấy như vậy, bọn họ vẫn hy vọng cả con gái và con rể đều có thể trở về thành.

Ba Dung đã hạ quyết tâm ở trong lòng, ông ấy cảm thấy trong khoảng thời gian ở đây thì nhất định phải đốc thúc hai người bọn họ đọc sách ôn tập, đến lúc đó đến kì thi thì đi thi đại học.

Tri thức có thể thay đổi vận mệnh của một con người.

Đến khi thi đậu đại học……Dù thế nào đi nữa thì vẫn tốt hơn ở đây không phải sao?

Dung Yên bắt mạch cho Tần Mai, phát hiện thân thể của cô bé lại càng tệ hơn so với trước nay.

Đây là đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng mà, cô cũng không tính hỏi vào lúc này, để trở về rồi lại hỏi cho rõ.

Hình như cô bé này còn kiệm lời hơn cả trước kia.

"Mai Tử, nhìn thấy chị dâu về có vui không?"

Tần Mai đỏ mặt, "Vui ạ."

Lúc này, Tần Dã nói thêm một câu, "Mỗi ngày con bé đều ngóng trông em trở về, đêm qua còn đòi hôm nay tới đón mọi người nữa."

Anh cũng nói thầm trong lòng một câu……Mỗi ngày anh cũng đều trông ngóng em trở về.

Chỉ là thật sự không biết ba mẹ vợ sẽ cùng đến đây.

Trong lòng có chút hoảng loạn, bọn họ tới có mang vợ anh đi không?

Chẳng lẽ, ba mẹ vợ đến để chia cắt hai người bọn họ ra sao? Sau đó mang vợ anh trở về thành phố?

Nghĩ đến đây, trong lòng anh lại nghĩ thêm ngàn vạn cách để cứu vãn.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 199


Một tiếng sau, xe bò vào đến thôn.

Các thôn dân nhìn thấy xe bò đang chở một vài người thì trợn mắt há hốc mồm, đó là……Cha mẹ của Dung Yên sao?

Trách không được vợ của Tần Dã lớn lên lại đẹp như vậy, chủ yếu là do cha mẹ lớn lên cũng rất đẹp nha! Vừa nhìn thấy thì đã biết là người thành phố.

Cùng người chân đất bọn họ quả thật là khác nhau rất lớn.

Mọi người ở đây đều rất khiếp sợ, Tần Dã đã lái xe bò về nhà.

"Ba, mẹ, đã về đến nhà." Bởi vì muốn nỗ lực biểu hiện nên Tần Dã cố làm cho mình không có bộ dáng co quắp.

"Ôi, căn nhà mới này thật không tệ." Mẹ Dung nhìn thấy ngôi nhà mới tinh, trong lòng bà ấy không có chút lo lắng nào.

Lúc trước xe bò vừa mới vào thôn, nhìn thấy những căn nhà dột nát của thôn dân……Thật sự mà nói, trong lòng bà ấy lạnh buốt, cái này cũng quá tàn tạ rồi.

Nhưng mà khi nhìn thấy căn nhà này, chênh lệch lập tức tăng lên rất lớn.

Cái tiểu viện này rất tốt! Tương đối mới, làm cho người ta nhìn vào liền có cảm giác thoải mái.

Ngay cả ba Dung cũng cảm thấy căn nhà này không tồi.

Tần Dã nhìn thấy hai người bọn họ vừa lòng, trong lòng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cũng may mắn là căn nhà này được sửa chữa và xây dựng kịp thời.

Anh lấy chìa khóa mở cửa lớn ra.

Sau đó bắt đầu di chuyển đồ đạc……

Ba Dung và mẹ Dung đi vào, vào đến sân thì bọn họ lại càng thích, thế mà còn gắn thêm cửa kính, đúng là rất không tồi.

"Căn nhà này xây không tồi, cũng rất lớn." Nếu hai anh em cưới vợ mà vẫn ở cùng nhau thì căn nhà này vẫn có thể chứa được.

"Mẹ, để con dẫn mẹ đến mấy căn phòng trống." Tuy rằng Dung Yên không tham gia vào việc hoàn thiện ngôi nhà, nhưng mà kết cấu của ngôi nhà thì cô rất rõ ràng.

Biết căn phòng nào còn trống.

"Ôi, được, cha con mệt mỏi, để ông ấy nghỉ ngơi cho tốt đi." Mẹ Dung vẫn rất lo lắng cho thân thể của chồng mình.

Dung Yên mở cửa một căn phòng ra, "Vậy ở căn này đi! Cha mẹ cứ nghỉ ngơi trước, lát nữa con sẽ trải chăn lên cho hai người."

"Con đem chăn lại đây là được, mẹ sẽ tự mình trải lên." Mẹ Dung đến nơi này không phải để hưởng phúc, mấy việc nhà nhỏ này còn có thể làm không xong sao?

"Được." Dung Yên đi tới một căn phòng trống khác, cô đã đặt chăn ở nơi đó, may mắn là trước khi cô đi, đã lấy mấy cái ra ngoài.

Trực tiếp chuyển hai cái chăn tới.

"Cái này lót phía dưới, cái này để nằm lên, lát nữa con sẽ bảo Tần Dã đốt cháy giường đất, đến lúc đó phòng này sẽ không lạnh nữa."

Các gian phòng đều có một cái giường đất để thiêu, những cái này đều do Tần Dã vẽ ra.

"Được, đúng rồi, phòng bếp ở đâu? Mẹ đi đun nước nóng, tí nữa tắm rửa xong thì lại đi nấu cơm." Trải giường ra, chỉ hai ba phút là xong rồi.

"Ở bên ngoài." Dung Yên nhìn về phía ba mình, "Ba, ba duỗi tay ra đi, để con bắt mạch cho ba."

Dung Văn Minh lập tức nói, "Ba không có việc gì……" Nhưng mà khi nhìn thấy ánh mắt của con gái mình, ông ấy vẫn duỗi tay ra.

Dung Yên bắt mạch cho ông ấy……Một lúc sau thì thu tay lại, "Vẫn còn tốt, không có vấn đề gì, ba nghỉ ngơi trước đi."

Dung Văn Minh gật đầu, "Được, con cứ đi làm việc của con, ba ngồi một lát là được rồi."

Ông ấy cũng không có nằm lên trên, mấy cái chăn này đều là đồ mới, ông ấy một đường phong trần mệt mỏi, đương nhiên là phải tắm rửa trước xong mới nghỉ ngơi.

Dung Yên và mẹ cô cùng đi ra ngoài.

Hai mẹ con một người thì đi phòng bếp, một người còn lại thì quay về phòng của mình……

Mẹ Dung đến phòng bếp, lại phát hiện ra anh em Tần Mai và Tần Dư đang nhóm lửa.

"Thím đến……"

"Thím, thím đi nghỉ ngơi đi ạ, việc nấu cơm cứ để cho chúng cháu là được." Tần Dư lập tức nói.

Tất nhiên là mẹ Dung sẽ không đồng ý, "Làm sao như vậy được, để thím làm, đúng rồi, nấu một chút nước trước đi đã."

Việc mẹ vợ và ba vợ của Tần Dã đến đại đội thôn Tần gia của bọn họ……Chỉ mới có mười phút, mà đã truyền đi khắp đại đội Tần gia.

Hoàng Thúy Hoa cũng biết việc này, bà ấy rất tò mò, "Ôn nó, ông nói xem……Ba mẹ vợ của Tần Dã đến bên này là có ý tứ gì? Người thành phố làm sao lại đến thôn của chúng ta? Nhìn bao lớn bao nhỏ này……Là bọn họ chuẩn bị mang con gái về sao?"

Đôi vợ chồng kia vừa nhìn đã thấy là diện mạo của người ở trong thành phố, nếu như bà ấy là bọn họ……Cũng không muốn con gái của mình gả vào một thôn như vậy.

Người người nhà nhà đều đổ xô lên thành phố, còn không phải là do cuộc sống trong thành phố tốt hơn nhiều so với trong thôn của bọn họ sao?"

"Chuyện này bà đừng để tâm, cũng đừng nói bậy bạ ở bên ngoài " Đại đội trưởng Tần cảnh cáo.

Đối với chuyện của gia đình Tần Dã……Ông ấy không muốn can dự quá nhiều.

Đừng nhìn ngày thường Tần Dã buồn vui không lên tiếng, một bộ dáng chăm chỉ làm việc, nhưng mà……Ông ấy biết đứa nhóc kia còn tàn nhẫn hơn bất kì một người nào trong thôn.

Hoàng Thúy Hoa không khỏi trợn trắng mắt, "......Tôi nói bậy nói bạ cái gì?"
 
Back
Top Dưới