Cập nhật mới

Ngôn Tình Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh

Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 100


Tần Dã quay đầu nhìn về phía người đang chật vật, ánh mắt anh sắc bén như mũi dao, "Nếu bà vì con gái bà mà dùng lời nói vu khống cho vợ của tôi, thì bà và con gái bà cùng nhau đi làm bạn luôn đi."

Vừa bị lạnh vừa bị đau nên mẹ Từ không kịp hiểu rõ những lời này có ý nghĩa gì, đã nghe thấy người đàn ông tức giận nói với đứa nhóc ngoan độc, "Tần Dư, em đạp xe đạp đi lên trấn một chuyến, đến đồn Công an báo cáo, để Công an xuống đây."

Tần Dư vừa nghe lời này, đôi mắt đột nhiên sáng ngời, cậu ấy vội vàng đáp: "Vâng, được."

Hai ngày trước, cậu ấy đã học xong cách lái xe đạp.

Nhưng mà, đồn Cảnh sát ở đâu trong trấn?

Ngay sau đó lại nghĩ, không có việc gì, sau khi lên trấn cậu ấy lại hỏi một chút là biết.

Lúc này mẹ Từ đã nghe rành mạch, sắc mặt bà ta lập tức biến đổi, "Không cần đi."

Tần Dư không để ý đến bà ta, bà già này chạy đến nhà cậu ấy nói hưu nói vượn vu tội cho chị dâu cậu, nếu như không lên đồn Công an thì mới là thiên lí bất dung.

Cậu chỉ hối hận vừa rồi chỉ tạt một chậu nước, đáng lẽ phải tạt thêm một chậu nữa mới đúng.

Nhanh chóng đẩy xe đạp đi ra ngoài, vì cậu ấy chưa đủ cao nên chị có thể xuyên qua phần tam giác ở khung xe để đạp.

"Từ từ, vẫn là để chị đi cho." Dung Yên lên tiếng.

"Không, em đi." Tần Dư rất sợ chị dâu sẽ đoạt lấy, nên trực tiếp đạp xe rời đi.

Phương pháp đạp quỷ dị này thế nhưng cũng không ảnh hưởng đến tốc độ của cậu ấy.

Vốn dĩ mẹ Từ đã rất lạnh, lúc này gió lại thổi qua, bà ta rùng mình run bần bật.

Bà ta trừng về phía Dung Yên với gương mặt sưng, giọng nói sắc bén, "Dung Yên, mày cho rằng mày đi báo án là sẽ không có chuyện gì sao? Tao cũng muốn báo mày……"

"Kiện đi! Đi kiện, Công an còn không cho phép tôi đánh cái mồm bẩn của người vu tội cho mình hay sao? Còn thích Diệp Duật? Con mắt nào của bà nhìn thấy tôi thích cậu ta? Người đàn ông kia có lớn lên tốt bằng người đàn ông của tôi sao?"

Dung Yên khen ngợi ngoại hình của Tần Dã từ đầu đến chân ngón chân:

"Đã không cao bằng người đàn ông của tôi, ngũ quan cũng không đẹp bằng anh ấy, một bộ dạng tiểu bạch kiểm***, cũng chỉ có Từ Khả mới thích anh ta."

***tiểu bạch kiểm: những người đàn ông ẻo lả, hay bám váy phụ nữ.

"Nếu như tôi thật sự thích họ Diệp kia, bà cho rằng dựa vào gương mặt của tôi thì sẽ có chuyện gì với Từ Khả? Một bộ dáng nhạt nhẽo hết muốn ăn."

"Về sau đừng đem loại đàn ông tay không thể vác vai không thể khiêng, xảy ra chuyện thì chỉ biết chạy trốn đừng nói liên quan đến tôi, nếu không, tôi nghe được một lần thì đánh một lần, đương nhiên, lần này bà ở đây nói hưu nói vượn, tôi cũng không có khả năng sẽ tha cho bà, nếu như một người da mặt mỏng, bị bà càn quấy nói bậy một hồi, không chỉ có tình cảm vợ chồng tan vỡ, không chừng còn phải đi nhảy sông tự sát."

"Cho nên nói, loại người ích kỉ giống như bà, chỉ vì con gái của bà mà sẵn sàng dùng miệng g.i.ế.c hại những người khác, nếu không để pháp luật đến chế tài bà, thì sau này bà sẽ là một cái tai họa."

Các thôn dân: ……

Vợ của Tần Dã quả thực quá bá.

Nhưng mà lời của cô nghe cũng rất đúng.

Nếu như là một người da mặt mỏng, bị vu tội như vậy, thật sự có thể tìm đến cái chết.

Vốn dĩ lúc đầu còn khá nhiều người đồng tình với mẹ Tần Khả, lúc này……Cũng không cảm thấy có chỗ nào đồng tình nữa.

Việc g.i.ế.c người bằng miệng mới là lợi hại nhất.

Tần Dã an ủi, "Vợ ơi, đừng rức giận, chốc nữa Công an tới, tự nhiên có thể cho bà ta biết không phải cái gì thuận miệng là có thể nói được."

Vừa mới được vợ khen, trong lòng anh rất vui vẻ, chẳng lẽ trong lòng cô anh thật sự tốt như vậy sao?

Đây là lần đầu tiên……Anh rất cảm ơn cha mẹ anh đã cho anh một gương mặt như này.

Dung Yên gật đầu, "Đúng vậy, anh nói rất đúng."

Đôi vợ chồng này kẻ xướng người họa, làm cho mẹ Từ tức sắp c.h.ế.t rồi.

Bà ta nhìn chằm chằm Từ Dã, ánh mắt lộ ra sự trào phúng, "Mày thật sự cho rằng người phụ nữ này muốn cùng mày sinh hoạt sao? Người nghèo như mày, chỉ là nó không có biện pháp, mới có thể đi theo mày, nếu như có thể trở về thành, nó đã sớm chạy đi rồi……"

"Bà câm miệng, nếu như vợ tôi không thích tôi, không nghĩ muốn cùng tôi sinh hoạt, thì nửa đêm sẽ lên núi tìm tôi à? Sẽ đem người sắp c.h.ế.t trên núi là tôi cõng xuống dưới? Sẽ xây nhà ở tốt như vậy cho nhà chúng tôi sao?"

Những lời nói liên tiếp của Tần Dã làm cho các thôn dân đang bế tắc bỗng hiểu ra.

Đúng vậy! Thằng nhóc Tần Dã này đúng là có vận cứt chó, người bình thường……Là một người đàn ông như bọn họ thì cũng không dám một mình lên trên núi tìm người lúc nửa đêm.

Chứ đừng nói đến là một người phụ nữ.

Cô dám đi là vì cái gì? Chắc chắn là bởi vì yêu nha!

Còn có, nếu như không muốn sinh hoạt chung, thì làm sao có thể xây một căn nhà tốt như vậy, nghe nói tất cả cửa sổ ở đây đều làm bằng kính?

Là điều duy nhất trong cả thôn.

Nếu muốn đi, sao lại không mang tiền theo?

Một đám người khó chịu cực kì.

"Tại sao lại có người như bà? Không thể bởi vì con gái nhà bà, mà tùy ý vu tội cho vợ Tần Dã? Hai vợ chồng nhà người ta đang rất êm đẹp."

"Đúng vậy, hai người bọn họ đang tốt! Quả nhiên, con gái ra sao thì mẹ sẽ như vậy."

"Cái này gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn, bà đừng ở chỗ này nói hươu nói vượn nữa."



Mẹ Từ nhìn thấy một đám người đều đang giúp tiện nhân Dung Yên nói chuyện khiến bà ta tức giận đến suýt chút ngất xỉu.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 101


Thực ra có thôn dân sau khi nhìn thấy bà Từ tìm đến đã vội chạy đi mách đại đội trưởng.

Chỉ là lúc đại đội trưởng đuổi đến thì vẫn bị chậm một bước, chỉ thấy Tần Dư xiêu xiêu vẹo vẹo đạp xe đạp chạy vụt đi, gọi cũng gọi không được.

“Tần Dư đi đâu vậy?” Nghi hoặc hỏi ra miệng.

Có người thấy ông ta tới, lập tức tri kỷ giải thích:”Lên trấn trên báo án đó!”

Đại đội trưởng:......?

Có hơi đau đầu, giờ bỏ về còn kịp không?

Sao cái nhà này lại khiến ông ta cảm thấy tuyệt vọng đến như vậy? Có chuyện thì chạy đi báo án, rắm thả lớn một chút cũng sẽ chạy đi báo án, có thể không tuyệt vọng sao???

Cục Công An là mở ra cho nhà bọn họ chơi à?

Trước kia cũng có thấy quản đâu, bây giờ quan tâm như thế, là bị nhiễm thói xấu của thanh niên trí thức Dung rồi có phải không?

Ông ta quay đầu nhìn…..Liếc mắt một cái liền thấy đám người đứng ở trong sân, nhất là người đang ướt dầm dề kia, quanh thân đều là khói lạnh.

Ông ta chỉ nhìn thôi cũng đã thấy lạnh hộ rồi.

Bà ta sẽ không bị lạnh đến mức sinh ra mấy thứ bệnh hay phiền phức gì đó chứ?

Đại đội trưởng như ông ta….Thật đúng là sầu muốn c.h.ế.t mà.

Bước qua, nhìn thấy Tần Dã đang chống quải trượng, có chút kinh ngạc: ”Tần Dã, chân của cậu….khỏi rồi?”

Không phải nói động thương gân cốt phải dưỡng ba tháng sao? Vậy xương cốt bị gãy ít nhất cũng phải dưỡng cả nửa năm ấy chứ?

Nhưng hiện tại nhìn tiểu tử này mà xem, tình huống gì vậy? Mới nửa tháng đã đứng dậy đi lại được rồi?

“Thực ra chân tôi không bị gãy, vết thương trên người cũng không nặng đến thế….”Tần Dã giải thích một chút, anh đương nhiên không ngu đi khoe ra cô vợ nhỏ giỏi như thế nào.

Đôi khi nói ra năng lực cũng không phải chuyện tốt gì.

Dung Yên nghe thấy anh giải thích như vậy, trong lòng yên lặng tặng cho mấy ngón tay cái.

Đầu óc rất nhanh nhạy.

Đại đội trưởng nghe Tần Dã nói vậy, liền bừng tỉnh, hóa ra là vậy…..Nếu thật sự cậu ta bị gãy chân với xương sườn thật thì bây giờ sao có thể đứng ở đây được chứ.

Đó không phải là đang đùa giỡn với thân thể của mình sao?

Lực chú ý lần nữa chuyển qua cô gái đang bình tĩnh ngồi chơi cờ.

Đôi mắt giật giật:”Tần Dã, cô ấy…..Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Sao lại gặp nhiều chuyện như thế?

Hơn nữa, nhìn phụ nhân kia khá lạ mắt, nhìn cách ăn mặc này cũng không giống mấy người ở thôn cách vách.

Không đợi Tần Dã mở miệng, bà Từ lập tức giành trước một bước nói, bà ta nhìn ra được, đây mới là chủ sự.

“Ông đến đúng lúc lắm, phiền ông làm chủ giúp tôi một chút. Người nhà này đúng là ác độc mà, Từ Khả nhà tôi chẳng qua chỉ là mạo phạm Dung Yên một chút, tôi thấy chuyện cũng chẳng to tát gì, cho nên mới muốn cùng cô ta thương lượng, buông ta Từ Khả nhà tôi, đừng hủy hoại con bé. Kết quả….”

Nói đến đây ngữ khí lập tức dâng cao lên vài phần: ”Kết quả bọn họ không những đánh tôi, còn giội nước lã….Đúng là khinh người mà!”

Đại đội trưởng:....

Vậy bà quả thực rất thảm, chọc ai không chọc, lại đi chọc đến bà cố nội này.

Tần Dã lạnh lùng nhìn bà ta: ”Bà đừng có mà trợn mắt nói điêu, sao không dám nói rõ ra vì sao bà lại bị đánh hả? Đó là vì bà lôi kéo vợ của tôi, vu tội cô ấy, miệng bà bẩn như vậy, không đánh bà thì đánh ai?”

“Tao vu tội nó cái gì? Ở đây ai mà không biết nó thích Diệp Duật chứ?” Bà Từ không nắm được điểm yếu gì. chỉ có thể cắn lấy chuyện này không buông.

Hôm nay bà ta muốn hủy hoại cả đời của tiểu tiện nhân kia!

Đại đội trưởng đen mặt: ”Bà đừng có mà cuồng ngôn nói bậy, căn bản không có chuyện này.” Trách không được lại bị đánh, đây không phải là do thiếu đòn thì là gì.

“Sao ông lại khẳng định được là không có? Ông có bằng chứng sao?” Bà Từ không quan tâm, thanh âm rít lên vừa chói tai lại bén nhọn.

Dung Yên nhìn bà ta như vậy, cười lạnh, thật sự tưởng cô dễ bắt nạt thế nào?

Bước hai bước lên, một tay trực tiếp nắm lấy tóc bà ta, một tay vung lên tát thẳng vào mặt bà ta không thương tiếc.

Đại đổi trưởng:....

Tàn nhẫn quá, ông ta chả thấy gì cả.

Đại đội trưởng chỉ vờ làm ngơ có vài phút, mặt người đàn bà kia đã bị đánh đến không ra hình dạng.

Nếu còn để cô đánh nữa thì sẽ xảy ra chuyện lớn mất.

Vì thế ông ta vội vàng lên tiếng ngăn cản: ”Vợ Tần Dã à….Được rồi, được rồi, cô mau dừng tay lại…”

Cả thôn này e rằng cũng chả có ai hung hãn bằng cô gái này.

Dung Yên còn tát thêm mấy cái nữa mới dừng lại, giữa mày đều là băng sương: ”Bà còn tiện miệng nữa thì tôi không ngại đau tay đâu.”

Mặt bà Từ sưng lên, hai mắt bị díu lại đến nhìn người còn không rõ, hiện tại bà ta chỉ cảm nhận được hai thứ…..Đó là vừa choáng vừa đau.

Đầu choáng đến lợi hại, mà trên mặt thì nóng rát đau đến xuyên tim.

Bà ta quả thật bị mười mấy bàn tay dạy dỗ đến sinh ra ám ảnh.

Cả người không đứng dậy nội, trực tiếp té rầm ở trên đất.

“...............A…………..”

Đại đội trưởng:.........
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 102


Đây là tội gì nhỉ?

“Đại đội trưởng, ông thấy rồi đấy, không phải là vợ tôi tàn nhẫn, mà là bà già này quá độc miệng, cũng may vợ tôi hiền lành, chỉ tát bà ta mấy cái liền tha, nếu chuyện này mà để tôi làm thì bà ta đừng mong bây giờ còn có thể thở được nữa.”

Tần Dã nói làm đại đội trưởng giật giật khóe miệng.

Ông ta thật sự không biết nên nói gì mới tốt.

Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ thì, không hiểu sao cũng thấy lời này có vẻ rất hợp lý?

Nếu đổi lại là người khác vu tội vợ ông ta, ông ta chắc chắn cũng mặc kệ nam nữ….Khiến kẻ đó đứng tiến vào, nằm đi ra.

“Chuyện này….”

Ông ta còn chưa biết nói gì, lại nghe Tần Dã tiếp tục bảo: ”Chuyện hôm nay không thể để yêu được, tôi đã bảo Tần Dư đi báo án rồi, bà ta vì muốn con gái nhà mình không bị thương tổn mà chạy đi hắt nước bẩn lên người vợ tôi, việc này nếu không truy cứu đến cùng, vậy chẳng phải là vợ tôi vô cớ chịu ủy khuất sao? Đại đội trưởng, chuyện này ông đừng có quản.”

Đại đội trưởng:.....

Ông ta dù sao cũng là đại đội trưởng, làm sao có thể không quản được?

Nếu như không phải hai người đánh nhau trong cái thôn này……Thì cho dù có đánh c.h.ế.t người đi nữa, mắt ông ta cũng không thèm nhấc lên một cái.

Nhìn về phía hai vợ chồng biểu tình y hệt nhau, chuyện này thật sự không thể chuyện to hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không được rồi.

“Được thôi, vậy tôi không quản, ở đây chờ công an, nhưng bà ta bây giờ, nếu bị lạnh đến sinh bệnh thì…..”

Dung Yên cười: ”Đây đâu phải chuyện chúng tôi cần quan tâm? Bây giờ tôi bị bà ta vu tội như vậy, có thể hoàn hảo đứng ở đây là do tâm trí tôi kiên định, nếu phải là ai yếu đuối vụng về, đã sớm bị bà ta nói cho xấu hổ nhảy xuống sông dùng cái c.h.ế.t chứng minh trong sạch rồi.”

Đại đội trưởng:....

Quay đầu nhìn người đang ngã trên mặt đất, trên mặt lộ ra chút thương cảm hiếm hoi.

“Mẹ của Từ Khả à, chuyện bà nói thật sự không có đâu, thanh niên trí thức Dung với Tần Dã cảm tình rất tốt, nếu không sao họ lại đi xây nhà mới chứ? Tôi thấy thế này, hay là bà xin lỗi vợ Tần Dã đi, tôi giúp bà bảo cô ấy cho mặc quần áo khô.”

Dù sao cũng đỡ hơn là mặc quần áo ướt rồi bị lạnh bệnh.

Bà Từ thật sự bị lạnh đến ngu người rồi, hai hàm răng của bà ta va vào nhau lập cập, quả thật chịu không nổi.

Bà ta thực sự rất sợ.

“.....Xin, xin lỗi, là tôi, là tôi nói bậy….”

Đại đội trưởng thấy bà ta chịu cúi mình, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ông ta nhìn sang Dung Yên, ”Vợ Tần Dã này, cô xem….”

Dung Yên nhướn mày cười lạnh, ”Bà ta nói xin lỗi là xong rồi? Vậy cần công an trên đời này để là gì nữa? Nhưng mà ông muốn đưa bà ta đi sưởi ấm thì cứ mang đi đi, người này giao cho ông, nếu bà ta chạy mất, tôi tìm ông tính sổ…..”

Bây giờ ông ta thực sự rất muốn chửi người.

Mẹ nó, ông ta chỉ là phát chút thiện tâm, lại vô tình kéo phải phiền toái lớn rồi?

Bà Từ cũng không muốn chết, bà ta sâu sắc cảm nhận được, nếu còn không mau nói gì đó….Chẳng cần đến 1 tiếng nữa, bà ta cũng sẽ bị đông lạnh đến chết.

Vì thế nhanh chóng nói với đại đội trưởng: ’Đại đội trưởng, ông đúng là người tốt, tôi thực sư lạnh lắm rồi, ông đưa tôi đi sưởi ấm có được không? Cho tôi mượn quần áo khác thay, xin ông đấy.”

Đại đội trưởng nghe bà ta bảo vậy, mặt đen lại.

Còn muốn mượn quần áo?

Thời buổi này ai mà nỡ mang áo bông ấm áp ra cho người ngoài mượn chứ?

Bà ta đúng là….Lớn lên thì xấu, nhưng mơ lại rất đẹp.

Mặt đanh lại: ”Không có quần áo đâu, muốn sưởi ấm thì theo tôi….”

Một lần nữa cảm thấy hối hận, đáng ra ông ta nên giả mù mới đúng, không biết tự nhiên nổi thiện tâm làm cái mẹ gì nữa.

Người bị đại đội trưởng dẫn đi, sau khi Hoàng Thúy Hoa biết được chuyện này thì tức giận vô cùng.

Trong lòng mắng chửi ông ta rảnh rỗi đi xen vào việc nhà người khác.

Làm cái chức bé tí, nhưng đi quản không ít việc đâu.

Biết rõ vợ Tần Dã không dễ chọc, còn cố tình đi vào tổ kiến lửa, đây đúng là chuyện tốt mà ông ta có thể làm ra.

Mà lúc này, bà Từ lại hỏi đại đội trưởng lần nữa: ”Có thể cho tôi mượn quần áo hay không?”

Bà ta thấy biểu tình đại đội trưởng không d.a.o động, tức mình khó chịu nói: ”Tôi có mười đồng tiền, có thể mua áo bông….”

Mười đồng tiền cuối cùng cũng làm đại đội trưởng rung động.

Chỗ đó cũng không ít đâu.

“Vậy bà chờ một chút, để tôi đi hỏi thử.”

“Phiền ông rồi….” Bà Từ thật sự không chịu nổi lạnh lẽo nữa.

Đều nói vùng khỉ ho cò gáy sinh ra điêu dân, nhìn xem! Có chút quần áo đều cũng không nỡ cho mượn.

Đại đội trưởng đi ra ngoài, vừa vặn đụng mặt vợ mình đang tức giận hùng hổ xông tới.

Vì thế trước khi bà ta phát hỏa, ông ta đã nhanh miệng nói chuyện mua quần áo ra trước.

Hoàng Thúy Hoa nghe xong, lửa giận lập tức tắt ngúm: ”Tôi có quần áo cũ, để tôi đi lấy, ông chờ chút, đừng quên thu tiền của bà ta.”

Mười đồng tiền, bà ta hoàn toàn có thể mua một bộ quần áo mới. Cái áo bông cũ chắp vá kia của bà ta không đáng mười đồng.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 103


Dung Yên và Tần Dã quay về phòng, phòng mới xây được trang bị đầy đủ, vô cùng ấm áp.

Tần Dã thuận tay rót cho cô một ly nước ấm: ”Uống nước đi, làm ấm người.”

Dung Yên nhận lấy, sau đó liếc mắt nhìn anh, cười nói: ”Lúc nãy biểu hiện không tồi.”

Cô còn tưởng người này miệng kín như bưng, kiệm lời như vàng, trước mặt người ngoài sẽ không hé răng nửa câu cơ.

Thật không ngờ anh còn có thể bá đạo đến như vậy.

Có hơi ngoài dự kiến của cô.

Nhưng mà cảm giác được người ta nơi nơi bảo vệ như vậy đúng là không tồi.

Làm tâm tình cô rất tốt.

“Xin lỗi, anh để em chịu ủy khuất rồi.” Đó dù sao cũng là nữ nhân, anh không tiện ra tay dạy dỗ.

“Không có gì ủy khuất hay không ủy khuất cả, bởi vì em chưa bao giờ để cho mình chịu thiệt, huống hồ…..” Dung Yên hơi câu môi, cười cười, ”Bình thường người gây thù với em đều không thể sống qua một đêm.”

Tần Dã nghe cô kiêu ngạo như vậy, ánh mắt lóe lên.

Tim trong lồng n.g.ự.c đập binh binh như muốn phi ra ngoài…..Tâm rung động không cách nào dừng lại được.

Khiến anh sinh ra ảo giác muốn ôm chặt lấy cô vào lòng.

Hít sâu một hơi, mạnh mẽ đè lại ý tưởng không an phận này xuống dưới đáy lòng.

“Muốn thêm đường không?”

Đề tài này chuyển quá nhanh, làm Dung Yên nhất thời không kịp phản ứng.

Sau đó cô nhẹ nhàng lắc đầu: ”Không cần đâu.”

Sau đó cô nghĩ đến cái gì đó, nhìn sang Tần Dã: ”Lời bà ta nói anh không để ý chút nào sao? Em với Diệp Duật…..Anh thật sự không bận tâm?”

Ánh mắt Tần Dã hơi tối xuống, cái tên đó…..Anh một chút cũng không muốn nghe thấy.

Càng không muốn nó được phát ra từ miệng cô.

“Anh tin em.”

Chỉ có ba chữ.

Không có giải thích dư thừa.

Bởi vì giải thích nhiều, đối với cô chính là một loại không tôn trọng.

Huống hồ, anh cũng muốn dùng ba chữ này thuyết phục chính bản thân mình.

Mọi chuyện của quá khứ hết thảy đều bỏ qua đi.

Về sau, anh sẽ khiến trong mắt cô chỉ chứa đựng hình bóng của anh.

Mà ba chữ này, làm cho tâm tình Dung Yên càng thêm tốt đẹp.

Lúm đồng tiền trên mặt sâu càng thêm sâu.

Cô cho rằng người đàn ông này vẫn rất có ý tứ.

Tần Dư dẫn theo người trở về là vào hai tiếng sau, công an đi cùng cậu vẫn là mấy người lần trước.

Thôn dân đang làm việc nhìn thấy Tần Dư thật sự dẫn công an đến thì nhất thời không biết nên nói gì.

Lâm Quân chào Dung Yên một câu: ”Đồng chí Dung.”

Dung Yên gật đầu với anh, sau đó nhanh chóng nói qua sự tình một lượt.

Tiểu Vương mang mẹ Từ đang sưởi ấm ở ủy ban của thôn về.

Lúc mẹ Từ nhìn thấy công an thì hoảng sợ vô cùng.

Đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt có chút lạnh lẽo của Lâm Quân, cả người bà ta tự động căng thẳng.

“Bà chính là mẹ ruột của Từ Khả?”

Đáy lòng mẹ Từ không yên, lúc này giọng điệu trả lời cũng không còn kiêu ngạo ngang ngược và sắc bén như lúc trước: “…… Phải.”

“Tại sao bà lại tới đây tìm đồng chí Dung làm phiền là sao? Chẳng lẽ bà không biết Từ Khả đã tự mình nhận tội? Đã điều tra khá rõ ràng cô ta làm những chuyện như vậy. Vụ án này không có điểm gì đáng nghi, ngay cả nguồn gốc thuốc của cô ta cũng rõ ràng. Bây giờ bà như vậy…… Có biết đây là hành vi gì không?”

Mẹ Từ:……

Bà ta làm sao biết đây là hành vi gì, chẳng qua bà ta muốn cứu con gái thôi.

“Còn nữa, bà tùy tiện bôi nhọ vu khống đồng chí nữ, có biết chuyện này gây hậu quả nghiêm trọng thế nào không? Chuyện gì cũng cần phải có chứng cứ, bà có chứng cứ gì chứng minh họ không rõ ràng không?”

Lời nói này của Lâm Quân có chút nghiêm khắc.

Mẹ Từ: “Chứng cứ…… Có, Từ Khả nhà tôi nói Dung Yên bám lấy Diệp Duật……”

Tần Dã đen mặt, “Đồng chí Lâm, làm phiền Ngài nhất định phải nghiêm túc điều tra việc này, nếu không, vợ tôi bị mấy người này làm ầm ĩ tới nỗi không có cách nào làm người.”

Tần Dư thằng nhóc này tạt nước tạt đến nghiện rồi, cậu ấy nghe bà cụ nói thế, trực tiếp nổi giận, không nói hai lời xoay người vào bếp lấy một chậu nước, vừa đi ra đã tạt thẳng vào hướng mẹ Từ……

Nếu không phải Lâm Quân nhanh tay lẹ mắt kéo mẹ Từ một chút, chắc là chậu nước này lại tạt lên người mẹ Từ lần nữa.

Trong lòng mẹ Từ vẫn còn sợ hãi.

Bà ta không ngờ trong hoàn cảnh có mặt công an ở đây mà thằng nhóc này dám làm như vậy.

Định thần lại bà ấy trực tiếp hét lên chói tai, “Đồng chí, anh xem thằng nhóc này…… Đúng là vô pháp vô thiên, mau bắt cậu ta lại cho tôi…… Tôi muốn tố cáo cậu ta tội cố ý gây thương tích.……”

Dung Yên cười lạnh, lôi một cái kéo mẹ Từ đang trốn ở phía sau công an ra.

Bắt đầu cho ăn một cú đánh mạnh……

Mẹ Từ thét chói tai: “…… A, cứu mạng……”

Lâm Quân:……

Cả đám không một ai còn sống sao?

Còn Tiểu Vương lại yên lặng xoay lưng —— cậu ấy không nhìn thấy gì cả.

Dung Yên dừng tay, sau đó cười lạnh, “Cái miệng hèn hạ này của bà, còn nói bậy thì tôi còn đánh bà.”

Mẹ Từ hoảng sợ, lúc này cả người bà ta đều đau.

Dung Yên nhìn về phía Lâm Quân: “Đồng chí Lâm, anh thấy đấy, cái miệng này của bà ta, tôi cũng không thể nhịn được, cho dù là Từ Khả nói, hay là tự bản thân bà ta nói, dù sao, nếu tên tuổi tôi đã bị mẹ con bà ta hủy hoại như vậy, cho dù kiện tới Bắc Kinh thì tôi cũng muốn kiện.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 104


Lâm Quân: “…… Cô yên tâm, việc này tôi nhất định sẽ nghiêm túc xử lý.”

Mẹ Từ: “…… Cô còn dám đánh tôi đấy à?”

“Đánh bà thì làm sao? Miệng bà dơ bẩn như vậy, không nên đánh sao?” Dung Yên cười lạnh, “Không chỉ có như vậy, tôi còn muốn đi tới đơn vị của bà, hỏi lãnh đạo một chút, tại sao lại để loại người như bà làm việc……”

Trong mắt mẹ Từ tràn ngập lửa giận, “Cô dám?”

Dung Yên lạnh lùng liếc bà ta, “Vậy bà xem tôi có dám hay không, ngày mai tôi sẽ gửi điện tín thông báo tên thật……”

Mẹ Từ thật sự muốn đ.â.m c.h.ế.t con nhỏ đê tiện này.

Đúng lúc Lâm Quân lên tiếng, “Nếu bà nói Từ Khả nói, vậy được, bây giờ bà hãy cùng tôi đến đồn công an một chuyến.”

Anh ấy kêu Tiểu Vương mang người đi.

Mẹ Từ:……

Bà ta chưa từng nghĩ sẽ phải tới đồn công an.

Bà ta kiên cường chống đỡ: “Đi thì đi, tôi còn sợ sao?”

Lâm Quân cũng không để ý nhiều như vậy, trực tiếp kêu Tiểu Vương mang người đi……

Sau khi người này thật sự bị mang đi, những thôn dân đó càng thêm…… E dè đối với cả nhà Tần Dã, đặc biệt là Dung Yên.

Ai lại muốn gây chuyện với một người mở miệng ngậm miệng đều phải đến đồn công an chứ?

Tần Phú Quý đang trốn trong đám đông, càng âm thầm thở phào.

Giẫm ngựa —— sau này anh ta sẽ không bao giờ đi qua trước cửa con bé này nữa.

Hiện tại mới được mấy ngày? Con hèn hạ này đã đưa vài người vào đồn công an.

May là anh ta và mẹ mình không tranh cãi quá gay gắt với con nhỏ hèn hạ này, nếu không —— có lẽ lúc này anh ta cũng chuẩn bị vào tù.

Không thể ở lại đây nữa, Tần Phú Quý quyết đoán xoay người rời đi.

Mẹ ơi hiện trường dọa người.

Đám đông rất nhanh đã giải tán.

Ai về nhà nấy đi về ăn cơm chiều.

Khoảng sân nhỏ lại lần nữa khôi phục sự yên tĩnh.

Dung Yên giơ ngón tay cái với Tần Dư, “Không tệ, phản ứng rất nhanh, xử lý cũng gọn gàng.”

Ở độ tuổi này, tuy là hiểu chuyện, nhưng chắc chắn không có can đảm đến đồn công an báo án.

Dù sao cô cũng phát hiện ra ở đây rất nhiều người trưởng thành khá bài xích đến đồn công an.

Thằng nhóc được khen có chút kiêu ngạo, cậu ấy hơi nhếch cằm, “Chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Tần Dã:……

Chê em béo mà em còn cảm thấy tự đắc sao.

Nhưng mà, anh phát hiện ra một việc —— đó là từ sau khi vợ anh tới, hình như tên nhóc này có sức sống hơn nhiều.

Em gái cũng vậy…… Chỉ trong hơn mười ngày ngắn ngủi, tính cách của cô nhóc không còn hiền lành nhát gan như trước đây.

Người cũng hoạt bát hơn.

Ánh mắt luôn dè dặt dễ hoảng sợ cũng sáng lên.

Không chỉ có như thế —— ngay cả anh…… Trong lòng anh cũng đã xảy ra sự thay đổi hoàn toàn.

Mà tất cả những thứ này, đều là do cô.

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh nhìn về phía Dung Yên càng thêm dịu dàng…… Cũng có đam mê mà anh không biết.

Bởi vì ánh mắt này quá tập trung và đam mê, Dung Yên muốn không để ý cũng rất khó.

Quay đầu, “Nhìn em như vậy làm gì?”

Tần Dã không ngờ lại bị bắt gặp, còn bị chỉ ra thẳng thừng như vậy, đặc biệt là trước mặt hai đứa em kia, đặc biệt là hai tầm mắt đó cũng đổ dồn lên người anh.

Anh hơi không được tự nhiên, lại giả vờ bình tĩnh.

Tim đập có chút loạn nhịp, còn vành tai bỗng nhiên nóng bừng.

Anh hỏi một câu hoàn toàn không liên quan: “Tay em có đau không?”

Dung Yên giơ tay của cô lên một chút, ngoại trừ có vài vết chai ra, thậm chí còn không đỏ.

“…… Tay của em thì có thể có chuyện gì.”

Lúc này Tần Dư nhịn không được nói một câu, “Ngốc.” Dùng đế giày đánh người có phải tốt hơn không? Sao lại đi dùng tay.

Dung Yên bị cậu ấy phun ra từ đó khiến cô phì cười, “Tên nhóc này em nói ai ngốc đó?”

Tần Dư trợn tròn mắt, sau đó không chút do dự dùng một ngón tay chỉ về phía anh cả cậu ấy, “Anh cả em ngốc.”

Nói xong cậu ấy trực tiếp chạy vào nhà bếp.

Sắc mặt Tần Dã tối sầm:……

Tên nhóc thúi này, có phải to gan rồi không?

Tần Mai nhìn thấy sắc mặt anh cả âm u, không khỏi mím môi cười nhạt, “Em và anh hai nấu cơm……”

Cô ấy chạy chậm rời khỏi.

Ngay lập tức, trong sân cũng chỉ còn lại hai người Dung Yên và Tần Dã.

Ánh mắt hai người nhìn nhau, dường như có một chút thâm sâu, phảng phất có chút ấm áp trong không khí lạnh lẽo này.

Dung Yên là người đầu tiên phá vỡ sự yên lặng này, “Anh đã đứng lâu như vậy rồi, đi thôi, nên trở về phòng nằm nghỉ đi.”

Tim Tần Dã vì những lời này lại đập mạnh hơn một chút.

Vợ của anh…… Quan tâm cơ thể anh như vậy sao?

Chưa từng có ai quan tâm anh như vậy.

Anh cảm thấy trái tim như được ngâm trong mật ngọt.

“…… Được!”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 105


Dung Yên đương nhiên không biết cô thuận miệng nói một câu, trong lòng người ta lại nảy sinh trăm ngàn suy nghĩ như vậy.

Cô nghe thấy Tần Dã lại nói: “Cơm chiều để hai đứa chúng nấu đi! Tuổi bọn chúng cũng không còn nhỏ, nấu cơm gì đó…… Không cần phải nuông chiều bọn nhỏ. Lúc thích hợp hãy để cho bọn chúng làm. Bên ngoài có hơi lạnh, hay là em về phòng sưởi ấm đi.”

Đây tuyệt đối là câu anh nói nhiều nhất.

Dung Yên:……

Còn Tần Dư đang ở trong bếp:……?

Anh cả, tai em không điếc, anh không nói nhỏ chút, em nghe được đấy.

Vào phòng ngồi với anh như vậy, còn không bằng đến nhà bếp phụ giúp đi.

Vì thế sau khi Dung Yên không nói nên lời một lúc, sau đó cô lập tức nói: “Anh về phòng đi, em vào bếp giúp đỡ.”

Nói xong cũng không cho Tần Dã cơ hội nói chuyện, cô trực tiếp nhấc chân định đi vào bếp.

Đúng lúc này, cả cơ thể Tần Dã run lên, cũng may Dung Yên vẫn chưa đi nhanh tay lẹ mắt đỡ anh.

“Anh không sao chứ?”

Tầm mắt Tần Dã dừng trên đôi mắt lo lắng đó của cô, trong lòng cực kỳ ấm áp.

“…… Chắc là chiều nay đứng hơi lâu, chân anh có chút đau, anh không sao đâu, đi từ từ…… Em không cần đỡ anh về phòng.”

Dung Yên vốn không định dìu anh về phòng, nhưng anh đã nói như vậy…… Cô không dìu anh trở về cũng không được.

“Cậy mạnh gì chứ, đau thì nói một tiếng, bây giờ em đỡ anh về phòng.”

Khóe miệng Tần Dã cong nhẹ không thể nhận ra, “Vậy được!”

Trọng lượng cơ thể anh dồn lên vào người cô, bởi vì độ nghiêng hơi lớn, khiến hai người thoạt trông càng dựa sát vào nhau hơn.

Dung Yên còn có thể cõng anh từ trên núi xuống, cho dù hiện giờ bị anh dựa một chút sức vào như vậy, cô cũng không cảm thấy nặng.

Chỉ là hai người giống hai đứa trẻ dính liền, đi lại có chút không tiện thôi.

Cùng lúc đó, Dung Yên định về phòng sẽ kiểm tra lại vết thương cho anh một chút mới được.

Phần lớn đàn ông ở thời đại này đều là kiểu khá bảo thủ, ở ngoài mà lại có thể dựa vào cô như vậy…… Vậy chắc chắn anh rất đau.

Vì thế Dung Yên chống đỡ phần lớn sức lực trên người Tần Dã…… Đỡ anh trở về phòng.

“Anh nằm xuống, em xem cho anh.”

Tần Dã nhìn cô một cái, gật đầu, “Được.”

Anh nằm trên giường đất, để cô kiểm tra.

Vừa cảm nhận được cái chạm tay đầu tiên của cô lên cơ thể anh…… Sự ngại ngùng ngọt ngào đó khiến tim anh mất kiểm soát đập nhanh hơn.

Dung Yên cẩn thận kiểm tra s* s**ng chỗ bị thương, cũng xem xét một hồi.

“Không có sao, có khả năng do anh đứng hơi lâu, lần sau giữ ở mức độ vừa phải là được, trước khi chưa hoàn toàn bình phục, vẫn là nên kiểm soát thời gian đứng một chút.”

Chỉ là tim đập có hơi nhanh, cũng may là cô đã bắt mạch cho anh, ghi nhận tim anh không có bất cứ vấn đề gì.

Tần Dã gật đầu, “Được, đều nghe lời em.”

Sau khi Dung Yên bận rộn xong nghe được anh nói như thế, lần đầu tiên cô có cảm giác giọng nói anh cũng thật dễ nghe.

Tuy là không giống người khác nói trên mạng là lời nói có thể làm cho người ta mang thai, nhưng thật sự…… Rất hấp dẫn.

“…… Em đi xem bọn nhỏ nấu cơm thế nào.”

Nói xong cô đã muốn bỏ chạy.

Nhưng mà, lần này Tần Dã cũng không ngăn cản cô, “Được, nhưng mà em không cần động tay nhiều, để bọn chúng làm đi! Mười hai tuổi rồi, làm nhiều công việc hàng ngày vừa sức kiểu này cũng là tốt cho chúng.”

Đây là anh ruột sao?

Cô cố gắng nghĩ lại bản thân lúc mười hai tuổi ở thời hiện đại…… Tuy là không làm những công việc thủ công như thế này, nhưng mà bị đủ loại chuyện học hành, huấn luyện và giáo dục cá nhân vây lấy.

Được rồi! Cô cũng sống không được thoải mái.

Tần Dã:…… Anh chỉ thương vợ anh.

Bữa tối vô cùng phong phú.

Có bánh bao thịt, còn có cá và thịt.

Thơm ngào ngạt, thật sự rất k*ch th*ch vị giác của mọi người.

Còn có cơm gạo trắng nữa.

Thật sự là ăn quá ngon rồi.

Trong lòng Tần Dư cảm thấy có lỗi, quá lãng phí.

Nhưng mà, thật sự thơm quá, đến nỗi nước miếng của cậu ấy sắp chảy ra.

“Hay là, chúng ta đến chỗ anh cả ăn cùng nhau đi?”

Dung Yên thực sự không thích việc ăn và ngủ chung một chỗ.

Nhưng những người có giường sưởi ở đây hình như đều ăn như thế này.

Đặt một chiếc bàn nhỏ trên giường đất, ngồi quây quần bên nhau.

“Bên kia có mùi thuốc, ăn ở đây đi.”

Tần Dư nghe thấy lời này, cũng không có ý kiến gì nữa.

Vốn dĩ cậu bé cũng không có ý kiến gì về việc sẽ ăn ở đâu, chẳng qua nghĩ đến nhiều món ngon như vậy, tốt nhất cả nhà nên ngồi cùng nhau, đừng để anh trai ăn một mình.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 106


“Vậy em sẽ bưng đồ ăn sang cho anh cả.”

Dung Yên ngăn cản: “Không cần bưng, gọi anh ấy qua đây ăn đi, dù sao anh ấy cũng có thể đi lại rồi.”

Vừa nãy cô đã kiểm tra rồi, cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng, cho nên không cần phải nuông chiều anh nữa.

Hơn nữa, không phải Tần Dã đã nói rồi sao? Không được nuông chiều hai đứa nhỏ, vậy thì anh càng phải như vậy.

Tần Dư nghĩ cũng đúng, anh cả có thể đi lại rồi, qua đây ăn cơm cũng được.

“Em đi gọi anh cả.”

Cậu bé sải bước chạy ra ngoài.

Dung Yên nói với Tần Mai: “Em đứng sang một bên đi, chị bưng đồ ăn.”

Cô bước đến bưng mấy món ăn còn nóng hổi trong nồi ra bàn.

Bên này, Tần Dư chưa vào cửa đã bắt đầu hét lên: “Anh cả, ăn cơm thôi, chị dâu cả bảo anh qua phòng bếp ăn.”

Tần Dã đáp lại một câu: “Ừm, anh biết rồi.”

Tần Dư vừa nghe lời này, cậu bé quay người đi về, nhưng chạy được nửa đường lại chạy ngược lại, “Anh cả, có cần em dìu anh không?”

Tần Dã: “...Không cần.”

“Vậy được rồi! Anh nhanh lên, đồ ăn nguội rồi sẽ không ngon đâu.” Nghĩ tới đồ ăn tối nay, Tần Dư vội vàng chạy trở lại phòng bếp.

Thật ra Tần Dã cũng không cảm thấy đau nhiều nữa, cho nên anh rất nhanh đã đến phòng bếp rồi.

Khi nhìn thấy đồ ăn trên bàn, anh hơi ngạc nhiên: “Mấy món này là của tiệm cơm quốc doanh à?”

Dung Yên gật đầu: “Ừm.”

Cô cảm thấy món cá tiệm cơm quốc doanh nấu khá ngon, còn có món thịt kia... cũng nấu rất ngon.

Dù sao thì cả cô và Tần Mai đều không thể nấu ra được hương vị đó.

Tần Dã không nói gì nữa, anh lập tức ngồi xuống.

Tần Dư thấy vậy, cậu bé liền nhanh chóng xới cơm cho anh cả, sau đó lại xới cơm cho chị dâu cả.

Cuối cùng lại xới cơm cho em gái và mình.

Tần Dã gắp một miếng cá, lấy hết xương cá bên trong ra.

Thấy Tần Dã đưa đôi đũa sang phía này, Tần Dư tưởng rằng anh cả cho mình, cho nên cậu bé đưa chén mình sang, “Anh cả, thật ra em có thể tự mình làm được...”

Tần Dã liếc em trai một cái, sau đó nhìn cái chén cậu bé đưa tới, “Được, em nghĩ như vậy cũng tốt, tự mình ăn đi.”

Sau đó, không hề thay đổi sắc mặt, anh đưa miếng cá không xương kia vòng qua cái chén của Tần Dư—— đặt vào chén cơm của Dung Yên.

Tần Dư:...?

Dung Yên:...

Tần Dã bắt gặp ánh mắt của Thương Dung Yên, anh dịu dàng mở miệng: “Em yên tâm, đôi đũa này là đũa chung, em ăn đi! Không có xương đâu.”

Dung Yên: “...Em tự mình ăn được rồi.”

“Nhãn lực của anh tốt hơn mà, lấy xương cá anh khá giỏi đấy.” Tần Dã vẫn luôn không tìm được cơ hội, bây giờ khó lắm mới có thể làm được điều gì cho cô, anh đương nhiên nắm lấy.

Tần Dư:...

Gâu, là cậu ấy tự mình đa tình rồi.

Không ngờ anh lại là một người anh cả như vậy.

Anh giỏi lấy xương cá như vậy, sao lúc trước em chưa từng thấy anh lấy xương cá cho em và em gái đâu.

“Anh cả, hay là, vẫn để em làm đi! Chị dâu cả nói trên người anh có mùi thuốc đó.”

Hình như cô nói là phòng kia có mùi thuốc mà?

Nhưng lời nói của Tần Dư khiến vẻ dịu dàng trên mặt Tần Dã cứng lại.

Anh nhàn nhạt liếc nhìn Tần Dư một cái, sau đó lại nhìn Dung Yên, “...Xin lỗi, anh không biết mùi thuốc trên người ảnh hưởng đến em.”

Dung Yên có thể nhìn thấy sự thất vọng và tự trách hiện rõ trên khuôn mặt anh: “...Cũng không có đâu, anh lấy xương cá tốt lắm, em vừa hay cũng đỡ mất công...”

Sự dịu dàng trên khuôn mặt Tần Dã đã quay trở lại.

“Vậy để anh lấy xương cá ra tiếp cho em nhé.”

Chuyện này cũng không cần đâu.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ vô cùng hứng thú của anh, lời từ chối nghẹn lại trong cổ bọn họng.

Thôi vậy, anh muốn làm thì làm đi!

Tần Dư không dám nhìn quá nhiều, cậu bé luôn cảm thấy anh cả dùng ánh mắt có chút lạnh lùng nhìn mình.

Cho nên cậu bé dứt khoát vùi đầu ăn cơm.

Bữa cơm ngon khiến Tần Dư quên hết những chuyện khác.

Thật sự ăn ngon quá đi.

Bữa cơm tối này... Nói tóm lại thì cả nhà dùng bữa rất vui vẻ.

Đây là bữa cơm no nhất mà bọn họ từng được ăn.

Tần Mai và Tần Dã hợp tác với nhau, giành công việc rửa bát chà nồi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 107


Dung Yên nhớ tới một việc, “Mấy ngày nữa, nếu căn nhà này xây xong rồi, anh có muốn mời người trong thôn đến làm bữa về nhà mới không?”

Tần Dã còn chưa mở miệng nói chuyện, Tần Dư đang rửa bát đã bỏ ngang công việc.

Cậu bé vội vàng chạy đến, “Không mời.”

Mời cái gì mà mời? Người trong thôn chưa bao giờ mời bọn họ dự tiệc, vậy tại sao nhà bọn họ lại phải mời người khác chứ?

Lần này, Tần Dã đồng tình với lời nói của em trai, “Không mời, không cần thiết, lần trước chúng ta kết hôn cũng không tổ chức tiệc, cho nên căn nhà này càng không cần thiết.”

Sau đó anh nói thêm một câu, “Nhà mình không có giao tình gì với mấy người trong thôn đâu.”

Lần này xây nhà, thứ nhất, vừa lúc gần đến dịp Tết Nguyên đán nên không có công việc làm nông... Tất nhiên, điều quan trọng nhất là vợ anh trả tiền công cao.

Mấy người đó vì để kiếm thêm được mấy đồng, có thể mua thêm đồ ăn trong dịp Tết Nguyên Đán, cho nên mới có nhiều người đến nhà bọn họ làm việc như vậy.

Dung Yên nhìn thấy hai anh em đều nói như vậy, liền gật đầu, “Được, vậy nghe theo hai người đi, dù sao chuyện này em cũng không hiểu, chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.”

Tần Dã nghe thấy lời cô nói, cậu bé thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chỉ cần không làm, vậy là tốt rồi, nếu không thì nhiều người đến nhà ăn như vậy, phải tốn bao nhiêu lương thực chứ?

Lúc trước khi bọn họ sắp c.h.ế.t đói, cũng không thấy có ai mang chút đồ ăn đến đây, dựa vào đâu bây giờ phải mở tiệc?

Cậu bé chạy về rửa bát.

Thấy vậy, Dung Yên nói với Tần Dã: “Em dìu anh về phòng.”

Tần Dã nghe vậy, lập tức trở nên suy yếu với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, anh khẽ gật đầu, “Được.”

Tần Dư vẫn luôn để ý bên này, lúc này nghe thấy lời anh cả nói, cậu bé vẫy nước trong tay, lại chạy trở về.

“Anh cả, sức lực của em lớn, vẫn là để em dìu anh đi.”

Tần Dã nheo mắt nhìn cậu bé:...

Ở đây có chuyện gì của em à?

Lần đầu tiên, anh phát hiện tên cha mình đặt cho thằng nhóc này rất phù hợp.

Đáng tiếc Tần Dư không nhìn thấy ánh mắt của anh, lúc cậu bé chuẩn bị đưa tay ra dìu thì anh cả đã nhẹ nhàng đẩy cậu bé ra rồi.

“...Em vẫn nên đi giúp em gái rửa chén đi! Đừng để em ấy làm việc một mình. Chỗ anh... có chị dâu mấy đứa rồi, vừa hay anh chị cũng thuận đường mà, đều phải về phòng cả.”

Dung Yên không suy nghĩ nhiều lắm, chủ yếu là vì vẻ mặt của Tần Dã không nhìn ra được điều gì khác.

“Anh em nói đúng đó, chị vừa lúc phải về phòng, chị dìu anh em là được rồi, em mau đi dọn dẹp với em gái đi, về phòng sớm chút, lát nữa đến đây học nhé."

Tần Vũ vừa nghe đến học bài, cả người cậu bé đều ủ rũ.

“……, vâng!”

Sáng hôm sau, có một người đưa thư đến nhà.

“Xin lỗi, có phải Dung Yên không?”

Nhìn người đưa thư, Dung Yên có chút kinh ngạc, nhưng mà cô vẫn khẽ gật đầu: “Tôi là Dung Yên.”

Người đưa thư vừa nghe thấy cô là Dung Yên, liền lấy một bức thư trong bao thư ra, đưa cho cô: “Thư của cô đây.”

Dung Yên cầm lấy, địa chỉ gửi thư trên đó là Bắc Kinh.

Nhìn địa chỉ này, cô liền biết là người nào gửi thư đến đây rồi.

“Cảm ơn!“

Cô cầm bức thư vào phòng.

Tần Dã nhìn thấy cô đi vào, sau đó ánh mắt anh rơi vào bức thư trên tay cô.

Anh bình tĩnh hỏi một câu: “Có phải là thư từ nhà em không?”

Dung Yên khẽ gật đầu, “Phải.”

Bây giờ cô mới nhớ đến cha mẹ của nguyên chủ.

Tần Dã không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, không biết cha mẹ vợ gửi thư đến, trong đó viết gì nữa?

Là không hài lòng với cuộc hôn nhân của bọn họ sao?

Dung Yên cũng không để ý đến anh, mở thư ra, trong đó chỉ có mấy chữ ngắn gọn: Cha con bệnh tình nguy kịch, nhanh chóng trở về.

Những lời này khiến cô cảm thấy vô cùng nặng nề, bởi vì trong ký ức sắp tiêu tán của nguyên chủ thì cha mẹ đều rất tốt.

Cho nên, nếu lần này nếu cha nguyên chủ thật sự bệnh tình nguy kịch, vậy thì cô chắc chắn phải về.

Tần Dã nhìn thấy sắc mặt khó coi của cô, liền hỏi: “Sao vậy? Cha mẹ vợ nói có chuyện gì gấp sao?”

Dung Yên ngẩng đầu nhìn anh, “Em phải về nhà một chuyến, trong thư nói cha em đang bệnh tình nguy kịch.”

Tần Dã nghe vậy sắc mặt thay đổi: “Vậy thì em mau về một chuyến đi, như vậy đi, sức khỏe của anh cũng tốt rồi, anh đi với em...”

Dung Yên lắc đầu từ chối: “Không được, vết thương trên người anh cho dù có thể đi lại rồi, nhưng mà đi tàu lâu như vậy chắc chắn sẽ không chịu nổi, hơn nữa nhà mình đang xây nhà mà, chỉ có hai anh em Tần Dư ở lại đây thì anh có thể yên tâm được không?”

Ánh mắt Tần Dã tối sầm lại, “Không có gì không yên tâm, Tần Dư cũng không còn nhỏ nữa, em ấy có thể ở nhà quản lý tốt mọi chuyện, vẫn là để anh đi chung với em đi! Nếu không thì trong lòng anh cũng cảm thấy bất an.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 108


Anh là con rể mới... Nếu cha vợ thực sự có chuyện gì, vậy thì anh cũng phải đến gặp một lần.

Dung Yên suy nghĩ một chút, vẫn từ chối: “Vẫn là lần sau đi! Nếu như đến kịp, có lẽ em có thể chữa khỏi bệnh cho cha em, anh vẫn phải ở nhà trông chừng, nếu không thì hai người chúng ta đều không ở nhà, có lẽ Tần Dư sẽ không bảo vệ được chỗ này đâu, còn có cả nhà Tần Phú Quý nữa, không có anh ở nhà, vậy thì không có ai áp được bọn họ.”

Đôi mắt Tần Dã tối sầm lại, bởi vì đó là sự thật, nếu anh và cô đều không ở trong thôn, có lẽ khi bọn họ trở về, cả căn nhà phỏng chừng đã bị dọn sạch rồi.

Đương nhiên, anh vẫn cảm thấy Dung Yên có chút không muốn anh đi, nếu không thì cho dù nhà bị dọn sạch có làm sao?

Đương nhiên là cô quan trọng hơn.

“…Vậy được, lần này anh không đi chung với em nữ, em đến gặp đại đội trưởng xin giấy thông hành đi, nếu như làm kịp, buổi chiều vẫn còn một chuyến tàu lửa đó, nhưng anh không biết còn vé hay không.”

Dung Yên biết nếu không có giấy phê duyệt thông hành của đại đội trưởng thì cô sẽ không thể rời khỏi cái thôn này được, cho nên gật đầu: “Được, bây giờ em đi tìm ông ấy.”

“Được.” Tần Dã nhìn cô rời đi.

Sau đó anh trực tiếp đi đến bên cạnh Tần Dư, “Em gói mấy món ngon có thể được lâu lại đi, nhà chị dâu của em có việc, cần phải về nhà một chuyến.”

Khi Tần Dư nghe tin chị dâu cả sắp về nhà thì cậu bé trợn mắt kinh ngạc, lập tức nói thẳng một câu như thế này: “Chị dâu cả còn về đây nữa không?”

Tần Dã trừng mắt nhìn em trai, “Đương nhiên sẽ quay lại, đây cũng là nhà của cô ấy.”

Tần Dư thấp giọng lẩm bẩm nói: “Nhưng em nghe nói, nếu tìm được việc làm trong thành phố, vậy thì có thể thật sự sẽ không về nữa...”

Trong lòng Tần Dã khó chịu, anh có thể không cần người em trai này nữa được không?

Nếu không thì tại sao luôn nói những điều khiến anh vô cùng bực bội?

“Sao em nói nhảm nhiều thế? Mau đi thu xếp đồ đi, ngoài ra, em nói em gái luộc thêm mấy quả trứng, chị dâu mấy đứa có thể ăn trên tàu.”

Tần Dư cảm thấy rất khó chịu, cậu thực sự không muốn người chị dâu cả này rời đi.

“...Bây giờ em đi thu xếp đây, đúng rồi, anh không đi cùng chị ấy sao?” Nói đến đây, ánh mắt cậu bé có chút sáng lên.

“Vết thương này của anh, em thấy cũng không còn nghiêm trọng lắm đâu… Hay là anh đi cùng với chị dâu cả đi, chị ấy đi một mình thì khiến chúng ta lo lắng chừng nào chứ! Em nghe người ta nói trên chuyến tàu này có rất nhiều kẻ bắt cóc! Chị dâu cả là người xinh đẹp như vậy, lỡ như...”

Cậu bé chưa kịp nói xong những lời còn lại, sau gáy đã nghênh đón đòn Thiết Sa Chưởng của anh cả.

Sức lực còn khá mạnh, gần như khiến Tần Dư ngã xuống.

Cậu bé vừa định nói anh cả đánh mình làm gì, kết quả ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy anh cả đang trừng mắt nhìn mình không mấy thiện cảm.

“Có thể nói lời tốt lành không vậy? Nếu như không nói được thì ngậm miệng lại.”

Tần Dã vẫn có chút nhớ nhung cậu em trai cả ngày không nói một lời trước kia.

Bây giờ lời nói nhiều quá rồi, nhưng mà bây giờ khiến người khác nghe chỉ muốn khâu miệng thằng bé lại thôi.

Tần Dư:...

Cậu ấy đã nói gì sai à?

Hừ, nếu chị dâu cả thật sự không về, vậy anh cứ khóc đi!

Cậu bé vô cùng miễn cưỡng bắt đầu đi thu xếp đồ.

Tuy hơi con người cậu bé có chút keo kiệt, nhưng mà trong những việc này thì cậu bé dường như không hề keo kiệt chút nào, những gì có thể gói lại được thì cậu bé đều gói lại hết...

Tần Mai cũng biết chị dâu cả sắp về nhà, cho nên cô bé lập tức bắt đầu luộc trứng gà.

Chỉ là khi đi lấy trứng gà, cô bé trợn tròn mắt.

“...Anh cả, chỉ có năm quả trứng gà thôi!“

Tần Dã suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Em nấu nước trước đi, anh đi hỏi người khác, xem thử có thể đổi một ít không.”

Việc này không cần phải đi đâu xa, bọn họ vốn đã có người làm việc ở đây rồi.

“Nhà mọi người có dư trứng gà không vậy?”

Ngay khi mọi người nghe thấy lời nói của anh, tất cả đều dừng công việc của mình lại.

“Tần Dã, anh muốn bao nhiêu quả trứng?” Người hỏi là Tần Lương Tài.

Tần Dã không giải thích quá nhiều với bọn họ, chỉ nói một câu: “Tôi muốn đổi hơn hai mươi quả.”

Một nhà có thể không lấy ra được nhiều trứng gà như vậy, nhưng mấy nhà gom góp lại thì vẫn có thể.

Mấy người lập tức đồng ý, dù sao dùng trứng gà đổi lấy ít tiền, vậy thì cũng không tệ.

Tần Dã bảo bọn họ về nhà lấy.

Bên này, Dung Yên cũng tìm đến nhà đại đội trưởng.

Khi đại đội trưởng nhìn thấy cô, thật sự vô cùng đau đầu.

“Vợ Tần Dã, có chuyện gì à?”

“Có, cha cháu bị bệnh, cháu vừa nhận được điện tín bảo cháu về nhà một chuyến, cháu đến xin chú giấy thông hành.”

Khi đại đội trưởng nghe thấy chuyện này, ông ấy thở phào nhẹ nhõm.

“Được thôi, cháu muốn xin nghỉ mấy ngày?”

Dung Yên cũng không biết tình hình bên đó thế nào, trừ đi thời gian đi lại cũng phải tốn khoảng sáu bảy ngày rồi, vì vậy cô nói: “Nửa tháng đi!“
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 109


Đại đội trưởng nghe thấy nửa tháng thì cảm thấy có hơi lâu, nhưng mà nghĩ đến chuyện chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, nửa tháng cũng không sao.

Cho nên ông ấy sảng khoái gật đầu, “Được, chuyện này tôi phê chuẩn, cháu ở đây đợi một lát, bây giờ tôi đi đóng dấu cho cháu.”

Ông ấy để con dấu ở trong phòng mình.

Đại đội trưởng xoay người đi vào phòng.

Hoàng Thúy Hoa đi ra từ trong bếp, “Vợ Tần Dã, cháu về nhà một mình à?”

Dung Yên đang định gật đầu, một giọng nói hổn hển chợt vang lên: “Chị dâu cả, em đi cùng chị...”

Dung Yên ngạc nhiên quay lại, “...anh cả bảo em đến à?”

Hoàng Thúy Hoa vừa mới phản ứng lại, bà ấy cũng nghĩ như vậy.

Trong lòng đoán rằng, nhất định là Tần Dã không yên tâm Dung Yên một mình trở về thành phố, cho nên bảo em trai trông chừng.

Nhưng mà, Tần Dã có suy nghĩ này cũng không có gì kỳ lạ, dù sao thì vợ anh vừa xinh đẹp vừa giàu có.

Tần Dư vội vàng lắc đầu, “Không phải, là em không yên tâm... Trên tàu hỏa rất nguy hiểm đó, em đi theo có thể giúp chị dâu xác đồ, còn nữa...”

Cậu bé cụp mắt xuống, “Em vẫn chưa đi đến thành phố, em muốn đi xem thử, chị dâu cả, chị thấy… có được không?”

Cuối cùng, cậu bé ngẩng đầu lên với đôi mắt sáng bừng.

Dung Yên nhìn dáng vẻ nhỏ bé gầy gò của đứa trẻ này, đây là lần đầu tiên cậu bé đưa ra yêu cầu “quá mức“ đối với cô.

Sau khi suy nghĩ, cô gật đầu: “Được.”

Trong lòng Tần Dư vốn đang vô cùng căng thẳng, còn tưởng rằng mình sẽ nghe thấy lời từ chối, dù sao thì cậu bé cũng chỉ đến đây để thử thôi.

Nhưng cậu ấy không ngờ rằng chị dâu cả...đồng ý rồi.

“...Chị dâu cả, chị đồng ý rồi? Chị thực sự đồng ý sao?”

Nhìn vẻ mặt của cậu bé, Dung Yên không khỏi nhếch môi cười, “Em còn nhỏ như vậy, sao có thể nghễnh ngãng được chứ?”

Hoàng Thúy Hoa cũng không thể nhìn được nữa, “Cháu nghe đúng rồi đấy, chị dâu cho cháu đi cùng rồi đó, mau xin chồng già đánh giấy chứng nhận cho cháu đi. Ông ấy đang ở trong phòng đó...”

Bà ấy dùng tay chỉ về một phía.

Điều này khiến Tần Dư rất vui vẻ, “Vâng...”

Sau đó nhanh chân chạy đến căn phòng mà bà ấy chỉ…

Hoàng Thúy Hoa nhìn Dung Yên với tâm tình phức tạp, “...Xem kìa, khiến đứa nhỏ này vui vẻ như vậy, có vẻ như thằng bé thực sự vui mừng lắm.”

Trong những năm này, đây là lần đầu tiên Hoàng Thúy Hoa nhìn thấy đứa trẻ này vui vẻ và hoạt bát như vậy.

Trước kia... thằng bé này luôn có vẻ mặt cay đắng và hận ý, ánh mắt nhìn mọi người đều vô cùng hung hăng.

Chuyện này chỉ có thể cho thấy, cô gái đến từ thành phố trước mắt này thật sự đối xử với thằng bé rất tốt.

Dung Yên không trả lời, bởi vì cô không hiểu Tần Dư vui mừng như vậy, là vì được đi cùng cô? Hay là vì được lên thành phố?

“Đúng rồi, vợ Tần Dã, cháu về thành phố có muốn đem theo một ít thổ sản vùng núi về không? Nghe nói người trong thành phố rất thích thổ sản vùng núi chỗ chúng ta.”

Dung Yên không ngu ngốc, cô nghe hiểu ý tứ trong lời nói của vợ đại đội trưởng, “Nhà thím có loại thổ sản vùng núi nào vậy?”

Hoàng Thúy Hoa cũng thích việc cô phối hợp với bà ấy liền nhếch miệng cười.

Cười đến nỗi cao răng cũng lộ ra ngoài rồi.

“Nói chứ, thím thật sự có đó, mấy ngày trước, anh trai của thím đem ít thổ sản vùng núi và thịt thú hoang đến cho thím, nếu cháu muốn, thím có thể đưa cho cháu trước, nói sao đi nữa, cháu cũng đã lâu không về nhà rồi, dù gấp đến đâu cũng không thể về tay trắng đúng không?

Đây chính là mục đích bà ấy đi ra ngoài.

Vừa rồi nghe vợ Tần Dã nói chuyện về thành phố ở trong bếp, bà ấy liền nghĩ tới đống thổ sản vùng núi và thịt thú hoang kia.

Để đó cũng ăn không hết.

Hơn nữa, ăn vào bụng rồi lại đi vệ sinh… Còn không bằng đổi lấy một ít tiền.

Dung Yên cũng không vội vàng chút thời gian này, “Được, vậy cháu đi xem trước, chọn một ít đem về nhà.”

Hoàng Thúy Hoa rất vui vẻ nói: “Thím dẫn cháu đi.”

Số lương thực và thực phẩm kia của bà ấy đều chất đống trong kho, nhưng cửa kho cũng đã bị bà ấy khóa lại rồi.

Ngày thường, bà ấy sẽ giữ chặt chiếc chìa khóa này trong tay.

Dù sao thì đưa cho ai cũng không yên tâm, lỡ như mấy người con dâu lén lút... Đem đồ ăn về cho nhà mẹ đẻ, chẳng phải là một tổn thất lớn sao?

Dung Yên theo bà ấy vào kho, khi nhìn thấy đồ đạc chất đống trong phòng này, cô khá ngạc nhiên, xem ra, người này bình thường thật sự tích trữ rất nhiều?

Có lẽ Hoàng Thúy Hoa quá vui mừng nên nhất thời quên mất… Dẫn người vào đây.

Khi bà ấy nhận ra điều đó, thứ nên thấy và những gì không nên thấy thì Dung Yên đều đã nhìn thấy cả rồi

May mắn thay, bà ấy đã giấu hầu hết đồ đạc trong nhà dưới tầng hầm của căn nhà này.

“Tất cả đều ở đây, cháu xem thử đi, có mấy loại nấm khô, đều được phơi khô cả rồi, còn mấy loại thịt thú hoang này thì được ướp muối phơi khô rồi.”

“Vợ Tần Dã, thím cũng không giấu cháu, mấy thứ này là do mấy người anh trai của thím lên núi kiếm được đó, cháu xem thử, cháu muốn những thứ nào.”

Dung Yên thấy số nấm này cũng không tệ lắm, thịt khô là thịt thỏ, còn có thịt gà rừng, nhìn cũng khá ngon.

Cho nên cô liền nói: “Mấy thứ này... ngoại trừ những thứ thím muốn giữ lại, số còn lại bán cho cháu hết đi.”

Chỉ có hai người bọn họ, dù sao cũng biết rõ là dùng tiền để đổi hàng, cho nên cũng không vòng vo nữa, “Thím tính thử xem bao nhiêu tiền.”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 110


Hoàng Thúy Hoa nhìn thấy cô dứt khoát như vậy, bà ấy không khỏi vui mừng.

“Cháu phải về thành phố thăm cha mẹ, đương nhiên là cháu gấp hơn rồi, số này bán cho cháu hết, thím cũng không lấy nhiều tiền đâu, cháu đưa cho thím 20 đồng là được rồi.”

Mấy thứ này của bà ấy tổng cộng đáng giá bao nhiêu, bà ấy đương nhiên biết rất rõ.

Dung Yên không ngờ bà ấy lại dứt khoát như vậy...không giữ lại chút nào.

Nhưng mà, nhiều thứ như vậy - hai mươi đồng, bà ấy cũng không lấy giá quá đắt.

Nếu không thì cô sẽ không chịu thiệt mà mua đống đồ này đâu.

“Được, vậy cháu lấy số đồ này.”

Cô lanh lẹ lấy tiền ra, đếm ba tờ năm đồng và mấy tờ một, hai đồng.

Hoàng Thúy Hoa nhìn thấy số tiền này, lập tức lại nở nụ cười lộ ra hàm răng đầy cao răng.

“Ôi, vừa đúng hai mươi đồng.”

Vẫn là cô gái trong thành phố có tiền, lại mang theo nhiều tiền trên người như vậy.

Cả đời này, bà ấy chưa bao giờ cầm theo hai mươi đồng trong người.

Dung Yên không muốn nhắc đến chuyện đó, “Thím, vậy thì phiền thím đem mấy thứ này đến nhà cháu trước.”

Tâm trạng lúc này của Hoàng Thúy Hoa rất tốt, đương nhiên đồng ý: “Việc này có gì mà phiền chứ, thím đem đến nhà cháu liền đây.”

Người phụ nữ quanh năm suốt tháng làm việc nhà nông, sức lực đương nhiên rất nhiều, bà ấy mỗi tay xách một túi đi ra ngoài.

Đợi Dung Yên đi ra ngoài, Hoàng Thúy Hoa nhanh chóng khóa cửa lại.

“Vợ Tần Dã, vậy thím đem mấy thứ này sang nhà cháu trước nhé.”

Dung Yên gật đầu, bên này, đại đội trưởng cũng làm xong giấy chứng nhận rồi.

“Vợ Tần Dã, này, đây là giấy chứng nhận, cháu cầm lấy đi, đúng rồi, Tần Dư nói thằng bé cũng đi theo, đúng không vậy?”

“Vâng, đúng, đi cùng cháu, thằng bé có thể giúp cháu xách đồ này kia ở trên đường.” Thực ra, nếu Tần Dư không đi theo, cô chắc chắn sẽ thoải mái hơn, dù sao thì cô cũng có không gian.

“Được rồi! Chú làm giấy chứng nhận cho hai đứa rồi đó.” Đội trưởng nói một câu trong lòng, thằng nhóc Tần Dư thật sự rất dũng cảm, không sợ bị bán à?

Nhưng ý tưởng này cũng chỉ là chợt lóe lên mà thôi.

Ông ấy không tin vợ Tần Dã sẽ làm ra loại chuyện này.

Dung Yên nhận lấy chứng nhận xem một chút, “Vậy tụi cháu đi trước đây.”

Cô vẫy tay với Tần Dư: “Về nhà thôi.”

Dung Yên quay người bước ra ngoài.

Tần Dư lập tức đi theo.

Đại đội trưởng nhìn cậu bé tung ta tung tăng, không khỏi lắc đầu, thằng bé thật sự không biết thế giới này nguy hiểm như thế nào!

Hai chị em họ về đến nhà.

Tần Dã nhìn thấy Tần Dư đi chung với vợ mình, trong lòng có chút khó hiểu... Chắc là thằng bé này đi tìm vợ anh.

Anh còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy em trai mình vui vẻ đắc ý nói: “Anh cả, em đi thu dọn quần áo đây, lát nữa em sẽ đi cùng chị dâu cả.”

Tần Dã:...?

Em nói gì vậy?

Tần Dã quay đầu lại: “Thằng bé nói vậy là có ý gì?”

Dung Yên nhìn vào mắt anh, “Ý giống như thằng bé đã nói, xem ra anh thật sự không biết chuyện này.”

Cô vốn tưởng rằng cậu bé Tần Dư đã bàn bạc chuyện này với Tần Dã.

“Đừng lo lắng, em sẽ không để em trai anh đi lạc đâu.”

Tần Dã:...

Anh lo lắng chuyện này sao?

Anh là quá ghen tỵ rồi.

Người con rể chính thức như anh không thể đi, nhưng Tần Dư lại có cơ hội này.

“Tần Dư đi theo cũng tốt, thằng bé này rất khỏe, đến lúc đó em cứ để cho thằng bé xách nhiều đồ chút.”

Dung Yên mỉm cười, “Được.”

Ban đầu, cô có thể gọn nhẹ mà xuất phát, nhưng bây giờ thì không thể.

“Đúng rồi, anh nhờ em gái luộc mấy quả trứng cho em ăn trên đường, còn bánh nướng áp chảo, chắc là không kịp rồi.” Nếu như ngày mai đi, buổi tối còn có thời gian chuẩn bị.

Dung Yên không quan tâm đến chuyện này, dù sao trong không gian của cô có cả một cái siêu thị đó, đem theo làm gì chứ?

Vấn đề chỉ là không tiện lấy ra ngoài mà thôi

“Không sao đâu, trên tàu có bán đồ ăn, không đói được đâu, lát nữa, em lên huyện có thể tiện thể mua một ít đồ ăn.”

Tần Dã nhìn cô, “...Vậy thì em mau chuẩn bị đi! Đúng rồi, thứ lần trước anh đưa cho em...”

Anh nhìn xung quanh trái phải một lát, thấy không có ai để ý đến bên này, liền sáp lại gần nhỏ giọng nói: “Em lấy một khối đưa cho cha mẹ nhé.”

Dung Yên nhướng mày: “Đây là sính lễ à?”
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 111


Tần Dã có chút xấu hổ, sắc mặt bắt đầu có chút đỏ ửng lên.

Nhưng mà, anh vẫn gật đầu, “...Nghĩ như vậy...cũng được.”

Dù sao thì anh ta cũng cưới con gái nhà người ta, không thể không bày tỏ chút tấm lòng được.

Thật ra, điều Tần Dã để ý nhất là... Bọn họ có thể không thừa nhận anh.

Cho nên, anh vẫn tiếc nuối chuyện mình không đi được, nếu không thì, anh nhất định sẽ tìm cách để bọn họ thừa nhận anh.

“... Chuyện này tính sau đi.” Dung Yên còn phải xem thử tính cách của cha mẹ nguyên chủ, hơn nữa, thời buổi này đưa vàng cũng không dễ dùng, tốt nhất vẫn nên đưa tiền và lương thực.

Cô phát hiện ký ức của nguyên chủ mấy ngày nay đang dần dần phai nhạt, ngay cả nội dung của cuốn sách này cũng đang dần biến mất, cô không còn nhớ được cốt truyện và hướng đi của cốt truyện nữa.

Cô vốn chỉ tùy ý lật sách xem chút thôi, cho nên cũng nhớ không nhiều.

Nhưng mà, cô không quan tâm đến mấy chuyện này, dù sao bây giờ cô cảm thấy mình không phải là một quyển sách, cô là một người sống có suy nghĩ của riêng mình... Cuộc sống của cô không thể bị chi phối nữa.

“Em sẽ thu dọn đồ đạc của mình trước.”

“Được, đúng rồi, mấy thứ vợ đại đội trưởng đưa đến nhà, anh để trong phòng rồi, lát nữa anh sẽ gói ghém lại cho em.”

“Được.” Dung Yên gật đầu, đi vào trong phòng.

Thứ Tần Dư có thể thu dọn cũng không nhiều, cậu bé chỉ mang theo hai bộ quần áo.

Dung Yên bên này cũng thu dọn ít đồ, chẳng mấy chốc đã xong rồi.

Đang định rời đi, cô nhớ ra điều gì đó, liền móc một xấp tiền từ trong túi ra: “Đây là hai trăm đồng, anh cầm lấy, tiền cửa kính, tiền công làm mấy việc này, ngoài ra, tìm người đóng thêm mấy cái tủ... Còn nữa, hai anh em mua một ít đồ ăn ngon để đón Tết, chắc là khi hai chị em em về nhà, cũng là mùng tám tết rồi.”

Ban đầu cô vốn cho rằng mình sẽ ăn tết ở đây, nhưng nếu đi bây giờ... Chỉ còn mấy ngày nữa là đến tết rồi, hoàn toàn không thể về kịp được.

Nói đến đây, Dung Yên vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.

Tần Dã làm sao có thể nhận số tiền này, “Tiền này, em cứ giữ đi, tình huống cha chúng ta thế nào vẫn còn chưa biết, nếu em đi thăm, càng nên cầm nhiều tiền một chút, anh không sao đâu....Em đừng lo lắng.”

“Cái gì, anh còn có tiền à?” Dung Yên nhướng mày hỏi ngược lại.

Điều này khiến Tần Dã có chút khẩn trương, “Anh có cách mà, chuyện này em không cần lo lắng, nếu như em giữ số tiền này lại, anh mới không lo lắng.”

“Vậy anh giữ lại một trăm đồng đi.” Dung Yên trực tiếp đếm ra một trăm đồng, sau đó nhét vào tay anh.

Thấy anh vẫn không chịu nhận lấy, muốn nhét ngược lại vào tay cô, Dung Yên nghiêm túc nói: “Không phải anh nói sẽ nghe theo em hết sao?”

Tần Dã:...

Vợ anh đối xử với anh thật tốt.

Đã là tình hình như vậy rồi, còn muốn để lại nhiều tiền như vậy cho anh.

Để không làm cô tức giận, cho nên Tần Dã nhận lấy: “Được, nghe em.”

“Mua một ít đồ ăn ngon để đón Tết đi, em gái khó lắm mới mập lên chút, em không hy vọng khi em về nhà thì thấy em ấy ốm lại đâu.”

Tần Dã có chút mừng rỡ, vợ anh chắc chắn đang đổi cách khác nói với anh rằng... đừng đói đến nỗi ốm lại.

Cho nên mới lấy em gái làm cái cớ.

Anh nghiêm túc gật đầu: “Được.”

Anh chắc chắn sẽ chăm sóc cơ thể của mình trước khi cô trở về nhà, và đến thời điểm thích hợp...bọn họ có thể viên mãn cuộc hôn nhân của mình.

Vừa nghĩ tới hai chữ này, liền có cỗ khí nóng xông l*n đ*nh đầu.

Dung Yên không biết rằng trong đầu anh có rất nhiều suy nghĩ.

Xác đồ đạc, cô đi ra ngoài.

Tần Dư đã cõng một túi nhỏ trên lên, đứng đợi cô ở trong sân, thấy chị dâu cả đi ra, vội vàng bước đến: “Chị dâu cả, em xách cho.”

Dung Yên nhìn vào cơ thể nhỏ bé của Tần Dư... Không phải khinh thường cậu bé, nhưng cậu bé thật sự có thể xách nổi sao?

“Không cần đâu, lát nữa xe bò sẽ tới, bỏ lên xe là được rồi.”

Nói xong mấy lời này, Dung Yên nhìn về phía cô bé đang căng thẳng bất an.

Vẻ mặt cô dịu dàng hơn rất nhiều, “Mai Tử ngoan ngoãn ở nhà nhé, lần sau chị sẽ dẫn em lên thành phố.”

“...Vâng.” Tần Mai không muốn lên thành phố, nhưng cô bé vô cùng muốn ở cùng chị dâu cả.

Nếu như không phải lần này anh hai đi chung, cô bé cũng lo lắng chị dâu cả không về đây nữa.

Dung Yên giơ tay xoa đầu cô bé, “Khi về chị sẽ mang đồ ăn ngon về cho em nhé.”

Đúng lúc này, xe bò tới, chú Tần Căn ở bên ngoài hét lớn: “Vợ Tần Dã, chuẩn bị xong chưa?”

Dung Yên nhìn thấy xe bò tới, cũng không lãng phí thời gian nữa, đặt đồ đạc lên xe bò.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 112


Cô cũng ngồi lên xe.

Tần Dư cũng lanh lợi ngồi lên đó.

Trên mặt không hề có chút không nỡ nào, khiến Tần Dã nhìn mà ghen tỵ và buồn bực.

“...Trên đường chăm sóc chị dâu cả cho tốt, mọi chuyện đều nghe theo lời chị dâu cả, đừng gây rắc rối cho chị ấy.”

Tần Dư:...

Gây rắc rối nghĩa là gì? Cậu ấy có như vậy không?

“Vợ, đi đường bình an nhé.” Tần Dã chỉ có thể đè nén sự bất đắc dĩ trong lòng.

Nỗi buồn chia tay này, lần đầu tiên anh cảm nhận được, khiến anh vô cùng khó chịu.

“Ừm, tạm biệt.” Dung Yên vẫy tay với anh, rồi rời đi trên chiếc xe bò trong sự ánh nhìn của hai anh em Tần Mai.

Tần Dã lập tức trở thành hòn vọng thê, nhìn xe bò rời đi cho đến khi không nhìn thấy nữa...

“Anh cả, chị dâu cả có về nữa không?” Tâm trạng của Tần Mai không tốt, điều này cho thấy sự chia ly này khiến cô bé khá khó chịu.

Tần Dã nghe thấy lời này, lập tức thu hồi ánh mắt, chắc như đinh đóng cột mà nói rằng: “Đương nhiên sẽ quay lại, đây là nhà của chị ấy, hơn nữa, không phải anh hai em cũng đi chung sao? Em lo gì chứ?”

Tần Mai ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, chị dâu cả cho anh hai đi chung, chị ấy nhất định sẽ quay lại...

Đúng lúc này, một giọng nói không thích hợp xuất hiện: “Ha ha, tâm cũng lớn thật đó, biết đâu người ta bán thằng nhóc đó luôn thì sao? Thời buổi này bắt cóc trẻ em nhiều như vậy, nếu như bán thì sẽ kiếm được rất nhiều tiền!“

Đôi mắt sắc bén của Tần Dã nhìn thẳng về hướng phát ra giọng nói.

Phát hiện vậy mà lại là người kia...

“Trừng cái gì mà trừng? Chẳng lẽ tôi nói sai rồi sao” Bà Vương nhìn thấy khuôn mặt tức giận kia, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

“Ai biết được cô ta đang nghĩ gì? Nếu không thì, sao trùng hợp như vậy phải về nhà chứ?”

“Hơn nữa, cô ta không dẫn người chồng như anh về, mà lại dẫn theo em trai chồng, ai dám đảm bảo cô ta đang có ý định gì chứ? Còn xem cô ta là người tốt nữa... Tôi thấy mấy người thật ngu ngốc... Ui...”

Bà Vương chưa kịp nói xong, thì một hòn đá nhỏ đã đập vào trán bà ta, khiến bà ta gần như ngất đi vì đau đớn.

Đưa tay sờ thử thì thấy trên trán có một vết sưng to, hơn nữa sờ vào còn vô cùng đau đớn.

Bà ta ngồi phịch xuống đất, hai tay không ngừng vỗ vào chân, vừa gào vừa thét: “Trời ơi, đánh c.h.ế.t người rồi...”

Mọi người vẫn chưa rời đi không ngờ lại nhìn thấy Tần Dã ném đá, bọn họ nhất thời sửng sốt ngây người.

Chuyện này.. Sao lại đánh nhau nữa rồi?

Sắc mặt Tần Dã tối sầm lại, ánh mắt càng âm trầm nhìn chằm chằm người đàn bà đang ngồi dưới đất la lối khóc lóc, “Em gái, em đi cầm d.a.o chẻ củi đến đây cho anh.”

Tần Mai trước giờ chưa từng phản bác lại lời của anh cả, tuy rằng trong lòng sợ hãi, nhưng cô bé không chút do dự mà xoay người chạy về phía nhà chính lấy rìu....

...

Không bao lâu sau, Tần Mai cầm d.a.o chẻ củi chạy về bên cạnh anh cả.

Tần Dã lắc lắc chiếc rìu trong tay.

Chuyện này khiến mọi người đều bị dọa khiếp sợ... Tần Dã muốn làm gì vậy?

Tư thế cầm rìu này thoạt nhìn quá mức đáng sợ rồi.

Mấy người đàn ông đi làm việc như bọn họ còn sợ hãi, chứ đừng nói đến bà Vương.

Thấy Tần Dã chống gậy đi từng bước từng bước đến gần mình, bà ta sợ đến mức không dám chửi bới nữa, thân thể không tự chủ được lùi về phía sau: “Mày, mày muốn làm gì?”

Sau khi phản ứng lại, Tần Lương Tài vội vàng lên tiếng: “Tần Dã, anh đừng... Có gì từ từ nói...”

Nhìn vẻ mặt của Tần Dã, thật sự không phải nói đùa đâu, nếu anh ta thực sự dùng rìu c.h.é.m vào bà Vương... nhất định là chuyện lấy mạng người đó.

Nếu trong thôn này xảy ra án mạng, cha anh ta, không nói đến chức đại đội trưởng, có lẽ cũng không đủ khả năng gánh chịu chuyện này đâu.

Tần Dã hoàn toàn không để ý tới Tần Lương Tài, anh chậm rãi đi tới, dừng lại cách bà Vương một khoảng không xa, từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt lạnh lùng kia vô cùng đáng sợ.

Anh giơ con d.a.o chẻ củi trong tay lên.

Mọi người nhìn thấy cảnh này, đồng tử co lại, giờ phút này bọn họ không hề nghi ngờ rằng nhát c.h.é.m này của Tần Dã sẽ không c.h.é.m người.

Bà Vương thật sự bị hành động giơ d.a.o lên của Tần Dã dọa đến nỗi sắp đái ra quần rồi.

Đôi môi bà ta run rẩy, “... Mày, mày muốn làm gì? Tao, tao là trưởng, trưởng bối của mày đó, nếu mày dám làm tao bị thương... thì mày chính là thứ súc sinh, mày sẽ bị sét đánh...A...”

Tiếng hét chói tai này vang lên cùng lúc với hành động dùng sức quăng d.a.o của Tần Dã... vang vọng khắp bầu trời.

Đồng thời, bà ta cũng bị sợ đến nỗi đái ra quần rồi, trên mặt đất xuất hiện một vũng nước màu vàng.

“Cút đi.” Tần Dã trong mắt tràn đầy chán ghét.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 113


Bà Vương nhìn vẻ mặt hung hăng dữ tợn của anh, giống như nhìn thấy một con quỷ vậy.

Bà ta cảm thấy mình nhặt lại được một cái mạng, cũng không hề nghi ngờ rằng thằng súc sinh này sẽ thực sự c.h.é.m bà ta vào giây phút tiếp theo.

Vì thế bà ta đứng dậy một cách khó khăn, bởi vì chân mềm nhũn... Vừa bò vừa lăn mấy lần, bà ta biến mất trước mặt mọi người.

Những người dân trong thôn đang làm việc không bao giờ có thể quên được cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.

Bởi vì cảnh tượng đó thực sự khiến bọn họ sợ hãi... Con d.a.o chẻ củi kia suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t bà Vương.

Thật sự chỉ thiếu một chút thôi... Chỉ cách mặt bà Vương chừng hai ngón tay, nhưng nếu bà Vương chỉ cần nghiêng đầu một chút, đoán chừng hôm nay sẽ là ngày giỗ của bà ta vào năm sau.

Cũng chính con d.a.o này đã khiến bọn họ nhớ đến danh tiếng tàn bạo của Tần Dã.

Vì vậy liền có người nói:

“À, hôm nay tôi có việc phải làm, nên tôi về trước...”

“Vợ tôi hình như bảo tôi chiều nay đến nhà mẹ đẻ của cô ấy một chuyến, tôi, tôi cũng phải về đây.”

“Chân tôi đau quá, buổi chiều không thể làm việc được, phải về nghỉ ngơi.”

“Tôi đau bụng……“

“Mẹ tôi nói buổi chiều tôi có hẹn xem mặt...”

Từng người một liều mạng tìm kiếm lý do, sau đó nhanh chóng bỏ đi.

Trong thời gian ngắn như vậy, chỉ còn lại một mình Tần Lương Tài thôi.

“À ừm... Tần Dã, chiều nay bọn họ đều có việc, nên ngày mai tôi đến nhé...”

Còn việc ngày mai có đến hay không, ngày mai hẵng nói.

Anh ta quay người nhanh chóng rời đi.

Mẹ nó, khoảng thời gian này quá thoải mái, bọn họ gần như quên mất Tần Dã là người như thế nào.

Là do vợ của anh ta đi rồi, cho nên anh ta lại bộc lộ bản tính?

Đi hết không còn một ai, trong sân lại trống rỗng, cho dù có hai anh em Tần Dã ở đó, cũng giống như không có hơi người vậy.

Một lúc sau, Tần Mai vươn tay kéo góc áo của anh cả, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “... Anh cả, anh đừng tức giận nữa, chị dâu cả nhất định sẽ dẫn anh hai về nhà...”

Chị dâu cả của cô bé là người tốt như vậy, sao có thể bán anh hai được chứ?

Tần Dã đè nén cảm xúc hỗn loạn của mình, cụp mắt nhìn em gái, “...Anh cả không tức giận, em đừng lo lắng, chị dâu cả của em là người tốt.”

Tần Mai nghiêm túc gật đầu, “Chị dâu cả, là người tốt.”

Không để cho cô bé đói bụng, sẽ mua cho cô bé quần áo mới, dạy cô bé học chữ, thậm chí còn nhẹ nhàng xoa đầu cô bé... Chị dâu cả là người tốt nhất trên đời.

Dung Yên, người đang ngồi trên xe bò lúc này, không biết chuyện gì đã xảy ra trong sân nhà sau khi cô rời đi.

Xe bò đến ga, sau khi dỡ hành lý xuống, Dung Yên lấy ra năm mươi xu đưa cho chú Tần Căn.

Chú Tần Căn cười rất vui vẻ: “Vậy tôi không khách sáo mà nhận lấy nhé.”

Sau khi nhìn thấy chú ấy rời đi, Dung Yên nói với Tần Dư: “Em đứng đây trông đồ, chị đi mua vé.”

“Vâng.” Chị dâu cả không cần phải nói lời này, đối với chuyện trông đồ, Tần Dư không thể nào không chú ý được.

Dung Yên đi về phía cổng soát vé cách đó không xa, nhưng lúc này ở đó không có ai cả.

“Đồng chí, hôm nay còn vé tàu đến Bắc Kinh không?”

Người bán vé nhìn cô, ngạc nhiên một lúc trước, không cần phải nói... đây chắc chắn là một người thanh niên trí thức muốn trở lại thành phố.

“Chuyến lúc 2 giờ chiều còn vé, cô có giấy chứng nhận không?”

Dung Yên lập tức lấy giấy chứng nhận ra đưa cho người bán vé: “Một người lớn, một đứa nhỏ mới lớn. Bao nhiêu tiền?”

“Đứa nhỏ, cao chừng nào, bao nhiêu tuổi?” Người bán vé cẩn thận hỏi.

Dung Yên đưa tay chỉ về phía Tần Dư: “Là em ấy.”

Tần Dư bây giờ cao khoảng một mét tư, hơn mười ngày này được ăn uống đầy đủ đã cao lên một chút.

Người bán vé nhìn ra ngoài cửa sổ, dùng mắt phán đoán, “Phải một vé người lớn thôi, hai đồng năm hào một vé, tổng cộng năm đồng.”

Dung Yên không quan tâm đến chuyện này, lập tức lấy ra năm đồng đưa cho anh ta.

Người bán vé cầm tiền, đưa hai tấm vé và giấy chứng nhận cho Dung Yên.

Dung Yên bỏ vé và giấy chứng nhận vào túi.

Cô đi về phía Tần Dư, “Chị mua vé rồi, chuyến tàu lúc hai giờ chiều, bây giờ vẫn còn một tiếng nữa, em ở đây đợi lát nhé, chị đến Cung Tiêu Xã xem thử rồi mua thêm ít đồ ăn.”

Tần Dư vốn dĩ muốn nói không cần mua đồ ăn.

Đến lúc đó, cậu ấy ở trên xe lửa tùy tiện ăn cái gì là được, cũng không phải là rất đói bụng.

Nhưng mà nghĩ đến chính mình nói cũng vô dụng, hơn nữa cậu ấy không ăn, chẳng lẽ chị dâu cũng không ăn sao?

Để cho bản thân cậu ấy đói bụng thì có thể, nhưng mà để cho chị dâu đói bụng thì cậu ấy lại cảm thấy không thoải mái, nên bèn gật đầu, "Được ạ."

"Em đừng đi, có chuyện gì……" Giọng nói của Dung Yên đột nhiên im bặt, bởi vì cô nhớ ra đây không phải hiện đại.

Lỡ như xuất hiện bọn buôn người, vậy thì một thằng nhóc nhìn nhỏ gầy sao có thể đối phó được.

"Từ từ, lát nữa chúng ta cùng đi, trước tiên đi gửi đồ cái đã."

Tần Dư không có ý kiến gì, lúc nghe nói cùng nhau đi thì cậu ấy còn âm thầm thở nhẹ một hơi.

Rốt cuộc thì đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy đi xa nhà, trong lòng cũng có chút hoang mang rối loạn.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 114


Mới vừa rồi chỉ là ra vẻ mạnh mẽ ở bên ngoài thôi.

Nhanh chóng gật đầu một cái, liền xách những cái bọc kia đi đến chỗ gửi đồ.

Nhưng khi cậu ấy nghe nói gửi đồ phải trả thêm tiền thì cả người cậu ấy đều không tốt, trực tiếp bùng nổ.

"Gì? Đòi tiền, còn muốn một hào tiền? Không, chúng tôi không gửi nữa."

Còn gửi cái rắm, tận một hào tiền, sao không đi cướp luôn đi?

"Chị dâu, chị đi đi, em ở chỗ này đợi, dù sao ở đây cũng là chỗ ở của nhân viên công tác, em không sao đâu."

Để cho cậu ấy khiêng những đồ này suốt một đường cũng được nữa!

Dung Yên vẫn cảm thấy cậu ấy ở dưới mí mắt cô thì tốt hơn.

Suy cho cùng thì trong nguyên tác, Tần Mai đã bị bọn buôn người bắt cóc, đến mãi sau cũng chưa có tìm được.

Cô không dám sơ ý.

Trực tiếp trả một hào tiền.

"Đồng chí, gửi đồ, làm phiền đưa giấy tính tiền cho chúng tôi."

Tần Dư: ……

Nếu như có thể, cậu ấy rất muốn cướp một hào tiền kia trở về.

Thôi, coi như cậu ấy chưa thấy gì đi!

Trực tiếp quay đầu đi chỗ khác.

Dung Yên nheo mắt nhìn về phía cậu nhóc có sườn mặt đang căng cứng, không khỏi nhoẻn miệng cười.

Thằng nhóc này giữ của cũng thật kỹ.

Mau chóng nhận lấy tờ phiếu.

"Đi thôi!"

"......Vâng" Tần Dư rũ đầu đuổi theo, không có nhiều hứng thú lắm, trong lòng cậu còn đang đau lòng cho một hào tiền kia.

Một hào tiền kia có thể cho cậu ăn một bữa no nê.

Dung Yên nhìn bộ dáng đáng thương của cậu ấy, thật sự là nhìn không được.

Duỗi tay đánh vào cái ót cậu ấy, "Những thứ tiền tài này, sinh không mang đến, c.h.ế.t không mang theo, lúc còn sống, cái gì nên tiêu thì tiêu đi……Huống hồ, tiền này không phải tự nhiên sinh ra, mà là kiếm ra được, đừng nhớ thương một hào tiền kia nữa, chuyện quan trọng trước mắt là phải đi mua thêm nhiều đồ nữa."

Cậu ấy lại không ủng hộ lời nói này của chị dâu.

Thời buổi này, tiền có thể kiếm dễ như vậy sao?

Nếu như đã dễ kiếm, thì mấy năm trước nhà bọn họ cũng không thiếu chút nữa là c.h.ế.t đói.

Nhưng mà cậu ấy cũng không dám phản bác.

Đương nhiên, cũng bởi vì lời nói này, cả người cậu ấy cũng không còn đau khổ như vậy nữa.

"Ôi, đáng tiếc là xe bò vừa mới đi qua rồi, nếu không có thể kéo chúng ta một đoạn đường." Dung Yên thở dài.

Từ ga tàu hỏa đi đến Cung Tiêu xã, ước tính còn phải đi bộ thêm ít nhất mười phút.

Chỉ có một đoạn đường như vậy, kéo cái gì mà kéo? Chị dâu nhà cậu quá tiểu thư rồi.

"......Nếu không, em cõng chị?"

Dung Yên vừa nghe được lời này thì bật cười, "Thân thể em bé như vậy nà còn đòi cõng chị?"

Lời này làm cho Tần Dư không vui, đứng thẳng người lên, "Em làm sao? Sức lực của em rất lớn nha."

Dung Yên "À" một tiếng, "Có thể cõng chị chỉ có anh cả của em thôi."

Lời này làm cho Tần Dư câm miệng, mới vừa rồi cậu ấy cũng chỉ lanh mồm lanh miệng mà thôi.

Chị em dâu hai người đi đến cửa tiệm cơm Quốc Doanh, "Chị đi mua đồ ăn, em đứng ở chỗ này chờ. Nhớ kỹ, đừng chạy loạn."

Tốt xấu gì em cũng đã mười hai tuổi, còn có thể không hiểu sao?

Tuy nhiên, cậu ấy vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Dung Yên đi vào, trực tiếp mua cơm cùng một ít thịt, mặt khác, cô nhìn thấy có bánh bao thịt, nên lại mua thêm hai mươi cái.

Bời vì có túi lớn bảo hộ, nên cô bỏ hết đồ ăn vào trong không gian.

Nửa giờ sau thì đi ra ngoài.

"Đi thôi! Chị còn một việc muốn đi làm."

Tần Dư không hỏi nhiều, trực tiếp đuổi theo.

Dung Yên dựa vào ký ức lúc trước, đi tới trước cửa một nhà nọ.

Nhìn số nhà, cô cảm thấy hẳn là nơi này.

Lúc giơ hai tay chuẩn bị gõ cửa, thì bên trong đã mở cửa ra.

Tôn Mỹ không nghĩ đến sẽ nhìn thấy ân nhân của chính mình, lập tức vui mừng đầy mặt, "Đồng chí ân nhân, sao hôm nay cô lại đến đây?"

"Đừng gọi tôi là ân nhân, tôi tên là Dung Yên, là như thế này, nhà tôi có chút việc, phải về thành phố một chuyến, chắc phải qua một đoạn thời gian mới có thể trở về được, cô bên này cũng đừng đợi đến mùng hai, đến lúc đó tôi trở về rồi lại nói, tôi sẽ tự mình đến nhà cô."

Lúc cô đi ra khỏi tiệm cơm Quốc Doanh thì mới nhớ đến chuyện này.

Nghĩ nghĩ, tranh thủ thời gian còn dư, vì thế nên đi đến nói một tiếng, miễn cho hai mẹ con này chờ mãi mà không thấy người.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 115


Tôn Mỹ không nghĩ đến là chuyện này, lập tức tiếp lời, "Chúng tôi không có việc gì, chuyện của cô quan trọng hơn."

Đây đúng là một người tốt, thế mà còn cố ý đến đây nói một tiếng.

Tôn Mỹ bị cô làm cho cảm động không thôi.

"Vậy thì thế đi, chúng tôi phải đi rồi." Dung Yên nói với Tần Dư một tiếng.

Hai người xoay người rời đi.

Tần Dư có chút tò mò, nhưng mà cậu ấy cũng không mở miệng ra hỏi.

Hai người về đến ga tàu hỏa, lấy phiếu gửi đồ.

"Chốc lát nữa, xe lửa sẽ đến, nhớ kỹ, em phải theo sát chị." Dung Yên không yên tâm dặn dò một câu.

Trước kia cô có bao giờ phải nhọc lòng những chuyện như thế này, hiện tại……Cô cảm giác bản thân mình có chút giống một bà mẹ già.

Tần Dư gật mạnh đầu, cả người căng thẳng, khẩn trương hơn hẳn bất kỳ lúc nào.

Dung Yên đưa hành lí nhẹ cho cậu ấy.

Thật ra cũng không nhiều, nặng nhất là cái túi hàng sản vật vùng núi mua từ vợ của đại đội trưởng.

Túi này thì cô cầm.

Cúi đầu nhìn thoáng qua hình tượng của bản thân……Khóe miệng không nhịn được mà giật giật.

Có phải bây giờ cô được tính là nông dân vào thành phố không?

Không nghĩ đến bản thân ngày xưa gọn gàng xinh đẹp mà sẽ có một ngày như vậy……Kiếp trước chắc là cô thiếu rất nhiều công đức.

Không bao lâu sau, Tần Dư nghe được tiếng kêu to từ xe lửa, cậu ấy kích động, "Lửa, xe lửa đến."

"Được, chờ một lát, em lên xe trước đi, chị ở ngay sau em." Dung Yên vừa dứt lời không lâu.

Xe lửa cũng dừng tại trạm.

Cô cũng không vội mà lên xe lửa, sau khi mọi người đã xuống xe gần hết, lúc này mới đẩy Tần Dư đang cứng đờ đi, "Đi thôi! Nên lên rồi."

Tần Dư lập tức hồi thần, sau đó vội vàng đi lên xe lửa.

"Vị trí ở bên kia." Ánh mắt Dung Yên tốt, rất nhanh đã biết là nơi nào.

Hai người cùng nhau chen qua lối đi nhỏ.

Sau đó Dung Yên đối chiếu với vé xe lửa một chút, thì phát hiện ra chính là vị trí này.

Nhưng mà, vị trí này đã bị một người đàn ông trung niên có thân hình cường tráng cùng với một người đàn bà có khuôn mặt khắc nghiệt ngồi rồi.

Rõ ràng, người chiếm vị trí của bọn họ là hai mẹ con.

Tần Dư nhìn thấy chị dâu dừng ở đây, tất nhiên cậu ấy cũng đứng ở bên cạnh cô.

Đầu nhỏ phản ứng cũng không chậm, biết vị trí hai người này đang ngồi chính là của bọn họ.

Cả người lập tức căng chặt.

Dung Yên nhìn hai người này đang giả ngu, cũng không có khách sáo cùng với bọn họ, cô giơ vé xe lửa trong tay lên.

"Đồng chí, làm phiền một chút, vị trí hai người này ngồi chính là của chúng tôi."

Người đàn ông chẳng qua là nhìn xéo cô một cái, sau đó lại nhắm mắt lại, còn người đàn bà, thì bà ta lại càng không thèm để ý.

Dung Yên nhìn bộ dạng này của bọn họ, hiển nhiên là muốn tiếp tục đoạt vị trí của cô.

Cô lại lần nữa bình tĩnh mở miệng, "Chỗ các người đang ngồi chính là vị trí của tôi, làm phiền nhường một chút."

Đôi mắt của Tần Dư bừng bừng lửa giận, nhưng mà người đàn ông này có thân hình cường tráng, cậu ấy không dám tiến lên kéo ra.

Cậu ấy thì không sao, bị đánh vài cái cũng được, nhưng mà chị dâu thì lại không thể.

Cho nên cậu ấy chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ trừng về phía đám người đang chiếm chỗ kia.

Những người khác trên khoang xe cũng có nhìn qua, lúc trước Dung Yên đi ngang qua, bọn họ đã chú ý đến cô.

Bởi vì cô có vẻ ngoài rất xinh đẹp.

Bây giờ, lại không nghĩ đến lại đối mặt với một người đàn ông cao to như vậy.

Không cần phải nói, chắc chắn là điều bất lợi cho cặp chị em này.

Người đàn ông mở mắt, ông ta trừng về phía Dung Yên, "Nói nhảm cái gì? Chúng tao cũng đã mua vé, tâm trạng của tao đang tốt thì bọn mày mau rời đi."

Lúc này, bà lão bên cạnh cũng lên tiếng, "Sao vậy, chúng tao cứ ngồi ở vị trí này, bọn mày làm gì được tụi tao?"

Lúc bọn họ lên xe, chỉ có vé đứng, hơn nữa đã tìm vài khoang xe mà vẫn không thấy có chỗ trống, cũng chỉ có thể ngồi trên đất nguyên một ngày."

Lần này có người xuống xe lửa thì bọn họ mới có vị trí để ngồi, cho dù nói cái gì thì bọn họ cũng không nhường vị trí này.

Huống chi đây vẫn là một con nhóc mảnh mai, bọn họ sẽ nhường lại chỗ cho mới là lạ.

Dung Yên cười nhạo một tiếng, cô nhướng mày, "Các người thật sự không đi?"

"Không đi, đừng đứng ở chỗ này lải nha lải nhải quấy rầy đến giấc ngủ của tao. Mau biến nhanh đi, nếu không, tao cũng sẽ không khách khí với bọn mày." Người đàn ông hung thần ác sát nói.

Sau khi ông ta nói xong, còn cố ý khoe nắm tay của mình một chút.

Trong mắt của bà lão kia cũng toàn là đắc ý, con trai của bà ta có sức lực, lớn lên vừa cao lại vừa khỏe, còn không hù c.h.ế.t cái con nhóc này sao?

Mọi người khắp nơi đang chuẩn bị nhắm mắt lại ngủ.

Lúc hành khách cho rằng cô bé này sẽ nước mắt lưng tròng khóc lóc rời đi.

Chỉ thấy cô bé nhìn ốm yếu từ trên xuống dưới, chỉ nói với cậu bé kia, "Đứng xa ra một chút."

Sau đó một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.

Cô bé kia thoạt nhìn gió thổi qua là có thể ngã xuống……Mười phần bạo lực đem hành lí trên người ném qua bên cạnh, trực tiếp nắm lấy đầu tóc người đàn ông kia, dùng sức lôi kéo, lôi người đàn ông đó ra khỏi chỗ ngồi.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 116


Này còn chưa đủ, cô đạp ngã người đàn ông xuống mặt đất, sau đó dẫm một chân lên mu bàn tay của người đàn ông kia.

Người đàn ông đau đớn hét lên.

Mọi người: ……?

Có phải là ngược rồi hay không?

Bà lão kia cũng bị một màn này dọa sợ, bà ta không nghĩ đến con trai mình lớn lên cao to khỏe mạnh, vậy mà đã bị cô gái nhỏ này dẫm ở trên mặt đất.

Nhanh chóng phản ứng lại, lập tức đứng dậy, chuẩn bị đánh vào người Dung Yên, rất muốn cào lên trên mặt cô.

Nhưng mà Dung Yên làm sao có thể cho bà ta cơ hội này, còn chưa dùng đến hai cái tay, đã khống chế được bà ta.

Sau đó đẩy, làm cho hai mẹ con bọn họ thay phiên ngã xuống đất giống như La Hán.

Dung Yên từ trên cao nhìn xuống bọn họ, biểu tình bình tĩnh, ánh mắt lạnh lùng chưa từng có, làm khí tràng trên người cô càng trở nên mạnh mẽ.

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra, “Cút.”

Lời vừa nói ra, hai mẹ con không biết vì lý do gì đã mất đi ý định phản kháng.

Vừa hay đúng lúc nhân viên bảo vệ đến đây, "Đã xảy ra chuyện gì?"

Hai mẹ con bọn họ muốn cáo trạng Dung Yên tội đánh bọn họ.

Nhưng lúc này, Tần Dư nhanh hơn một bước, "Bọn họ chiếm đoạt vị trí của chúng tôi, còn muốn đánh chị dâu của tôi nữa."

Nhân viên bảo vệ nhìn người nhu nhược xinh đẹp, rồi nhìn về phía hai người còn đang nằm trên đất.

Thật khó có thể tưởng tượng đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà, hai người trên mặt đất nhìn rất đồi phong bại tục, "Các ngươi còn không mau đứng lên?"

Có lẽ người đàn ông cũng đã chú ý đến tư thế này có chút không tốt, vì thế nhanh chóng đẩy mẹ già của ông ta ra.

Cũng vào lúc này nhân viên bảo vệ đã thấy rõ mặt người đàn ông, họ vẫn nhớ rõ mặt người đàn ông này.

"Lại là các ngươi? Không phải các người mua vé đứng sao? Sao còn chiếm vị trí của nhà bọn họ làm gì?"

Lên xe lửa đã lén đi lên, sau đó bị họ phát hiện được thì mới mua vé đứng.

Kết quả, lại gây sự ở chỗ này.

Vẻ mặt người đàn ông cứng đờ, "Chúng tôi cũng chỉ là ngồi tạm một chút mà thôi, vị trí này trả lại cho bọn họ thì được, nhưng mà……"

Ông ta chuyển chủ đề, "Chuyện cô ta đánh tôi và mẹ của tôi thì không thể để yên, thế nào, cũng phải bồi thường tiền thuốc men……"

Vẻ ngoài xinh đẹp, quần áo còn tốt, nhất định là người có tiền.

“Ông có biết tống tiền là tội gì không?” Dung Yên lạnh mặt hỏi.

Vì tiền, đương nhiên người đàn ông này không thể cứ lùi bước như vậy, ông ta gân cổ: "Cái gì mà tống tiền? Trong khoang xe này có ai mà không nhìn thấy cô chủ động đánh chúng tôi? Hơn nữa, mẹ tôi vẫn nằm trên mặt đất. Chắc chắn bà ấy đã bị thương không đứng dậy nổi."

Bà lão nghe xong lời của con trai, lập tức phối hợp hét lên, "Ai da, xương cốt của bà già tôi cũng bị đánh gãy rồi……"

Người đàn ông nhìn thấy mẹ già như vậy, thì trong lòng rất đắc ý, hôm nay nếu như không moi được mười đồng tám hào từ trên tay con nhỏ này, thì con trai ông ta sinh ra sẽ không có lỗ đít.

Mặt nhân viên bảo vệ đen lại, "Các người không cần gây sự nữa, nếu lại gây sự thì sẽ đuổi các người xuống."

Lúc này người đàn ông chỉ nghĩ đến tiền, mới không sợ đâu.

"Nhân viên bảo vệ các người cũng không được thiên vị cô ta bởi vì cô ta lớn lên xinh đẹp, tôi và mẹ tôi đã bị đánh ngã xuống đất……Đây chính là sự thật, không riêng gì người trên khoang xe thấy được, mới vừa rồi các người không thấy được sao? Tôi mặc kệ, nếu như cô ta không bồi thường tiền thì không được đâu. Còn có, vị trí này cũng phải nhường cho tôi và mẹ tôi, mẹ tôi đã bị cô ta làm cho bị thương."

Nhân viên bảo vệ bị ông ta nói cho tức giận không thôi.

Lúc đang muốn mở miệng, không ngờ cô bé nhìn xinh đẹp kia trực tiếp nắm lấy tay người đàn ông, cũng không biết cô ra tay như thế nào, chỉ thấy tay người đàn ông kia cứ thế rũ xuống……

Đôi mắt của nhân viên bảo vệ trợn to.

Giây tiếp theo, người đàn ông mới nãy còn ồn ào mà bây giờ tiếng la hét thảm thiết đã vang khắp khoang xe.

"A, tay của tôi……"

Mà người làm ra chuyện này, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh.

"Nhìn thấy không? Đây mới là tôi khi đả thương người khác! Ông còn nói chỗ nào bị thương? Tôi đều có khả năng chứng thực cho ông, rốt cuộc……Tôi không có hứng thú với việc cõng nồi, chỉ có thể đi chứng thực nó mà thôi."

Mọi người: ……

Lai lịch người này như thế nào?

Sao cô lại lợi hại như vậy?

Ngày mùa đông, nhưng người đàn ông đau đến nỗi chảy cả mồ hôi.

Mà vốn dĩ bà lão còn đang nằm ở lối đi nhỏ, thấy con trai thống khổ hét lên, bà ta liền lăn long lóc nhanh chóng bò dậy.

"Con trai cả, tay con sao rồi?"

"Mẹ, tay của con đã bị con tiện nhân này bẻ gãy……"

Người đàn ông còn muốn nói gì nữa, nhưng khi chạm đến ánh mắt của Dung Yên, nháy mắt nghẹn lại, nói cái gì cũng không ra.

Ông ta bắt đầu sợ con bé tuổi không lớn này.

Vừa nãy, ông ta cũng không biết tại sao tay này lại thành như vậy, thật là đáng sợ.

Bà lão lúc này mới nhớ đến đầu sỏ gây tội, bà ta xoay người đánh về hướng Dung Yên……

Dung Yên không chút hoang mang mở miệng, "Nếu như không nghĩ đến tay của con trai bà có thể lành lại, thì cứ việc tiến tới."

Lời này làm cho bà lão dừng bước tại chỗ.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 117


Trong giây tiếp theo, thân hình của Dung Yên vừa động…… Cũng giống như vừa rồi, không biết cô ra tay như thế nào.

Giữa tiếng hét thảm của người đàn ông, cánh tay đang buông thõng của ông ta lập tức hồi phục.

Sau khi người đàn ông hét thảm, phát hiện tay ông ta lại có thể cử động linh hoạt lại không còn bị đau.

Ôi mẹ tôi ơi, tay ông ta không phải bị gãy sao?

“Các người cút đi.” Dung Yên lạnh lùng nói ra một câu này.

Cô gái này thật là có bản lĩnh, người đàn ông thật sự sợ hãi, ông ta vội vàng đỡ mẹ già còn đang hùng hổ muốn mắng chửi.

“Mẹ, chúng ta đi……”

Lăn lộn bên ngoài xã hội cũng không phải không có chút mắt nhìn.

Chỉ là lần này bọn họ thật sự đã nhìn lầm, không ngờ một cô gái thoạt trông dễ bị người ta ức h.i.ế.p như vậy, lại có thể mạnh mẽ như thế.

Một khi hai người này trốn đi, nhân viên bảo vệ cũng không nói thêm gì nữa.

Dù sao cũng không phạm tội.

Quay đầu nhìn về phía Dung Yên, chỉ thấy cô định đặt hai cái túi lớn lên trên kệ để hành lý.

Vì thế liền vội vàng nói: “Đồng chí, tôi giúp cô.”

“Cảm ơn!” Dung Yên không từ chối.

Đợi sau khi bảo vệ làm xong, nhân viên bảo vệ nhìn cô thật sâu, rồi rời khỏi.

Còn những người khác trong toa xe cũng vội vàng thu ánh mắt, trong lòng nhớ kỹ người phụ nữ này không dễ đụng, họ vẫn nên ít chọc vào phiền phức một chút thì hơn.

Phải nói rằng, vốn dĩ xe lửa đã hỗn tạp, người nào cũng có.

Một cô gái xinh đẹp, cộng thêm một cậu nhóc đẹp trai tuổi không lớn lắm, thật sự là có người định nghĩ cách ngầm đ.â.m chọc.

Nhưng mà Dung Yên vừa đến đã ra tay như vậy, đúng là khiến cho những người đang định rục rịch chần chờ.

Khiến cho họ không dám nảy sinh những suy nghĩ nhỏ không nên nữa.

Dung Yên nhìn về phía Tần Dư đang đứng ngây ngốc, “Choáng váng à? Sao không ngồi xuống nhanh đi?”

Tần Dư lập tức hoàn hồn, “Chị dâu, chị ngồi bên trong đi.”

Cậu ấy phát hiện ngồi bên ngoài người đi qua đi lại lối đi nhỏ này rất nhiều, chắc hẳn chị dâu sẽ không thích.

Tuy là thời gian ở chung cũng không lâu lắm, nhưng mà cậu ấy biết chị dâu là người đặc biệt coi trọng…… Vô cùng thích sạch sẽ, ví dụ như trước khi ăn cơm, nhất định kêu họ rửa tay mới có thể ăn cơm.

Dung Yên rất hài lòng, cũng không nhượng bộ.

Thật sự cô có hơi chịu không nổi mùi của toa xe này, mùi gì cũng có…… Đúng là hơi bị giày vò.

Sau khi ngồi xuống, Tần Dư cũng nhanh chóng ngồi xuống.

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn qua ánh mắt có chút ngưỡng mộ.

Dung Yên cũng chú ý tới ánh mắt của cậu ấy, cô nhướng mày, “Nhìn chị như vậy làm gì?”

“Chị dâu, chị giỏi quá.” Lời này là Tần Dư nói tự đáy lòng.

Cậu ấy chưa từng gặp người phụ nữ nào giống như chị dâu…… Vốn từ vựng nghèo nàn khiến cho cậu ấy không thể diễn tả được hai chữ mạnh mẽ.

Đâu có giống những người phụ nữ trong thôn của họ, loại người hở chút là la lối mắng chửi, hơn nữa đều là vì tranh giành những thứ da gà nhỏ nhặt.

Dung Yên cong môi, “Bây giờ em mới phát hiện chị tài giỏi sao?”

Tần Dư cười hì hì, đây là lần đầu tiên Dung Yên thấy cậu ấy cười rõ ràng như vậy, “Nhóc con trưởng thành không tệ, cười lên càng đẹp hơn, sau này phải cười nhiều mới được, mặt đừng suốt ngày sa sầm, giống như ông già vậy.”

Tần Dư lập tức thu hồi nụ cười, nhưng hai vành tai cậu ấy lại đỏ lên với tốc độ nhanh như chớp.

Lẩm bẩm một câu, “Em là con trai, sao phải cười?”

Nếu cậu bé cứ suốt ngày cười, còn không phải mấy người trong thôn sẽ cho rằng cậu ấy dễ bị bắt nạt sao?

“Được, chút nữa, lúc nào em muốn đi vệ sinh, nói với với chị một tiếng, nhà vệ sinh ở bên kia.” Dung Yên chỉ tay.

Tần Dư nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ.

Cậu ấy gật đầu, “Em sẽ tự mình đi.”

Tốt xấu gì cậu ấy cũng là con trai, đi nhà vệ sinh còn bắt chị dâu đi cùng sao? Cậu ấy không cần mặt mũi nữa à?

Huống chi…… Cậu ấy vô dụng như vậy sao?

Ngay sau đó, sự chú ý của cậu ấy đều đổ dồn vào việc xe lửa đang chạy.

Vừa rồi ầm ĩ một trận, cậu ấy cũng chưa nhận ra rằng xe lửa đã rời đi.

“Tiếng xe này thật dễ nghe.”

Xình xịch xình xịch.

Cậu ấy thích nghe thanh âm này.

Ngoài ra còn có phong cảnh bên ngoài cửa sổ không ngừng lướt qua, khiến đoàn tàu giống như vừa đi xuôi vừa đi ngược…… Tàu này có vẻ đi rất nhanh.

Dung Yên liếc mắt nhìn ánh mắt tò mò của cậu ấy, cũng không quan tâm nhiều, cô nhắm mắt dưỡng thần…… Thật ra là đang nghĩ tới gia đình ban đầu của nguyên chủ.

Nhưng mà…… Cô phát hiện không biết vì cái gì, này ký ức lại khá mơ hồ, thứ có thể nhớ lại không nhiều lắm.

Hơn nữa, suy nghĩ nhiều, đầu cô có chút đau, vì thế cô không nghĩ tới nữa.

Người trong toa xe yên tĩnh được khoảng mười phút, lại tiếp tục ồn ào như lúc ban đầu.

Có tiếng con nít khóc, có tiếng người lớn nói chuyện……

Dung Yên ngồi xe lửa này khá khó chịu, đừng nói đến chiếc ghế ngồi này cứng muốn xì hơi.

Cô cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 118


Chịu đựng được tới lúc cơm chiều, Dung Yên nhờ vào túi xách che lại —— cô lấy ra hai hộp cơm.

“Đây là cái gì?” Tầm mắt Tần Dư dừng trên hộp cơm.

Đây tuyệt đối là chị dâu mua ở tiệm cơm quốc doanh, lúc đó cậu ấy không bước vào, vì thế cũng không biết chị dâu mua gì.

Dung Yên hất cằm, “Hộp đó là của em, em mở ra xem là được.”

Thật ra Tần Dư cảm thấy cậu ấy uống nước được rồi, đầu óc thì cậu ấy khống chế được, nhưng tay thì cậu ấy không khống chế được.

Đợi đến lúc cậu ấy ý thức lại, tay cậu ấy đã không nghe lời mở nắp hộp cơm bằng nhôm.

Lúc cậu ấy nhìn thấy bên trong hộp cơm chứa đầy cơm và thịt, lập tức sợ ngây người, “Cái này, đây là thịt sao?”

Dung Yên nhìn thoáng qua phản ứng này của cậu ấy, khóe miệng cong lên, “Em hãy tin vào đôi mắt của mình.”

Tần Dư không thể tin, “Nhưng, nhưng sao vẫn còn nóng vậy?” Có lẽ theo bản năng cậu ấy cảm thấy hỏi vấn đề này không hay lắm, vì thế cậu ấy hạ thấp giọng hỏi.

Lúc lên xe lửa đến giờ đã bao lâu rồi chứ?

Huống gì hôm nay còn lạnh như vậy…… Đáng lẽ hộp cơm này cũng phải lạnh chứ!

Cậu ấy không hiểu.

Dung Yên liếc mắt nhìn cậu ấy một cái, “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Ăn cơm thôi.”

Tần Dư lập tức không hỏi nhiều, nhìn thức ăn thơm nức mũi, cậu ấy vô thức nuốt nước miếng, “Em…… Thật ra em không quá đói……”

Nhưng mà cái bụng này của cậu ấy không cho cậu ấy chút mặt mũi nào, trực tiếp phát ra tiếng, còn là kiểu rất vang dội, rõ ràng là đang phản đối.

Điều này làm cho sắc mặt Tần Dư cứng đờ.

Cái bụng này của cậu ấy không để cho cậu ấy chút tôn nghiêm nào sao?

Dung Yên nhìn cậu ấy, không trêu chọc, chỉ nói một câu, “Biết vì sao dáng em lại thấp như vậy không?”

Tần Dư bất mãn phản đối, “Em đâu có thấp……”

Dung Yên xì một tiếng, “Đầu suy nghĩ quá nhiều, điều này sẽ ảnh hưởng tới tốc độ phát triển của em, nhân lúc còn nóng mau ăn đi.”

Tần Dư:……

Còn không phải đây là do cậu ấy muốn để dành lại hộp cơm này cho cô ăn sao?

“…… Em ăn quả trứng gà là được, thật sự em không đói lắm……” Nói xong cậu ấy đi lấy trứng gà.

Dung Yên thật sự không ngờ nói chuyện với cậu nhóc này lại tốn sức như vậy, “Em không ăn, chị đây ăn một mình, em nói chị có thể yên tâm ăn không? Nhanh đi, không thấy mọi người đều nhìn sang đây sao? Nếu em lại không ăn, đồ ăn này chắc cũng không phải của chúng ta.”

Không phải của họ? Mắt Tần Dư lập tức nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện nhiều người đôi mắt nhìn chằm chằm vào hộp cơm của cậu ấy như hổ rình mồi.

Người vẫn luôn bảo vệ thức ăn như cậu ấy lập tức cảm thấy không ổn, cậu ấy bất chấp tất cả, lập tức bắt đầu lùa cơm……

Cậu ấy có thể tiết kiệm cho chị dâu ăn, nhưng nếu là người khác muốn ăn…… Vậy tuyệt đối là không có chuyện đó.

Dung Yên nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của cậu ấy, cong môi cười.

Cậu nhóc này bị khích.

“Ăn ngon không?”

Trong miệng Tần Dư đang nhai cơm, khi nghe thấy câu hỏi, cậu ấy gật đầu như giã tỏi, “Ăn ngon……”

Món này mà không thể ăn? Vậy cậu ấy đúng là người không biết đủ.

“Vậy em ăn từ từ, đừng để nghẹn.” Sau khi Dung Yên nói câu đó, thì không quản cậu ấy nữa.

Bắt đầu ăn……

Quả nhiên, lần xuyên qua này thần đưa không gian đúng là tốt quá, giữ được độ ấm này giữa thời tiết như vậy đúng là báu vật thế gian.

Mùi thức ăn của chị dâu em chồng họ thì thơm, nhưng khổ cho mấy người của cả toa, mùi thơm nức mũi đó khiến nước miếng của họ đều chảy ra.

Vốn đang ăn các loại bánh trên tay, lúc này…… Nó chẳng còn ngon miệng chút nào.

Vấn đề là, ban ngày mấy người này đều ở trên xe, đồ ăn của họ sao còn có thể bốc khói chứ?

Mùi thịt thơm đậm đà trực tiếp xông ra vây lấy đủ thứ mùi mồ hôi khác nhau trong toa.

Nhưng nó k*ch th*ch mọi người kinh khủng.

Có mấy đứa trẻ thậm chí khóc ầm ĩ cả lên…… Ồn ào muốn ăn thịt.

Tuy là Tần Dư đang vùi đầu ăn cơm, nhưng là lỗ tai vẫn dựng lên, lắng nghe tiếng động xung quanh.

Vì thế sau khi nghe thấy tiếng khóc của trẻ con…… Cậu ấy lùa thức ăn càng thêm nhanh.

Sợ có người đến xin.

Nhưng mà, những lo lắng của cậu ấy không phải dư thừa.

Không thì, thật sự đúng là có người nắm tay một cậu bé khoảng bảy tám tuổi đến.

Hai mẹ con đứng trên lối đi nhỏ, đôi mắt cậu bé nhìn chằm chằm không chớp mắt vào hộp cơm kia, nuốt nước miếng, “Mẹ, con muốn ăn thịt……”

“Đồng chí, thật ngại quá, đứa nhỏ khóc quá, có thể cho tôi xin miếng thịt được không? Tôi xin dùng bánh bột ngô đổi……”

Bánh trên tay người phụ nữ trông cứng, lại còn là loại rất nhỏ.

Tần Dư vẫn luôn vô cùng bảo vệ thức ăn, cậu ấy vừa nghe thấy, vội vàng nuốt miếng thịt cuối cùng xuống, “Không đổi, hết rồi.”

Tưởng cậu ấy ngốc lắm sao? Thịt đắt như thế nào chứ? Đổi một cái bánh bột ngô khó ăn như vậy à?

Cậu bé nhìn thấy miếng thịt cuối cùng đã không còn, lập tức cậu bé khóc vô cùng lớn tiếng.
 
Mang Theo Không Gian Trở Về Niên Đại Để Yêu Anh
Chương 119


Sắc mặt người phụ nữ có chút khó coi, cảm thấy đứa nhỏ này vô cùng không hiểu chuyện, đổi miếng thịt thì thế nào? Bọn họ lại nói thẳng là không đồng ý.

Suy cho cùng là tội nghiệp con trai, tầm mắt cô ta nhìn về phía cô bé xinh đẹp ăn không nhanh không chậm bên kia.

Bởi vì hộp cơm đó còn ba bốn miếng thịt đấy.

“…… Vị đồng chí này, con trai tôi ăn uống không tốt, cơ thể cũng không khỏe…… Có thể đổi miếng thịt được không?”

Còn chưa đợi Dung Yên trả lời, Tần Dư đã bắt đầu xù lông.

“Không thể, người có cơ thể không tốt càng không nên ăn thịt, lỡ như ăn không được, còn không phải lại tìm chúng tôi? Xe lửa này có bán cơm, chắc chắn cũng có thịt, cô đi hỏi mua của họ đi, chị dâu tôi gầy như vậy, nên ăn nhiều mới phải.”

Sắc mặt người phụ nữ khó coi vô cùng, thằng nhóc này sao lại có thể khiến người ta ghét như vậy?

Còn keo kiệt như vậy.

“Đồng chí……” Cô ấy chưa từ bỏ ý định nhìn về phía Dung Yên.

Dung Yên dừng đũa, cô nhàn nhạt nhìn về phía người phụ nữ đó, “Vừa rồi cô không nghe thấy em trai tôi nói sao? Nếu muốn ăn thịt, trên xe lửa có, cô tự mình đi mua đi!”

Lòng đồng cảm của cô cũng không nhiều như vậy, huống chi, cái lỗ hổng này không thể mở.

Trong xe còn có vài đứa nhỏ đấy, nếu đưa cho đứa trước mặt này một miếng, vậy chẳng phải tất cả những người khác đều muốn sao?

Đây vẫn là ngày đầu tiên, còn lại hai ngày sao có thể trải qua được?

Khi người phụ nữ chạm tới ánh mắt của Dung Yên, không hiểu sao nhớ tới cảnh lúc trước cô mới vừa lên xe lửa đã đánh người đàn ông kia thì co quắp lại một chút.

Người này không dễ đụng, lại không có lòng tốt và sự đồng cảm, cô ta đành phải ngại ngùng kéo cậu nhóc đang khóc ầm ĩ không ngừng rời khỏi.

Tần Dư nhìn thấy họ đi rồi thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu, khích lệ, “Chị làm tốt lắm, không thể đổi cho họ.”

Dung Yên:……

Giọng điệu của thằng nhóc này là chuyện gì thế? Còn có ánh mắt này…… Dường như là vui mừng —— tín nhiệm.

Một bữa cơm chiều cứ thế trôi qua.

Tần Dư tự mình đến nhà vệ sinh.

Dung Yên lo lắng cho cậu ấy buổi tối ngồi ở vị trí cạnh bên lối đi nhỏ, vì thế đề nghị để cậu ấy ngồi bên trong.

Mới đầu, Tần Dư không đồng ý, nhưng mà Dung Yên cứ khăng khăng, cậu ấy cũng chỉ có thể nghe theo.

Buổi tối toa xe yên tĩnh, lại không yên tĩnh.

Rất nhiều người ngủ rồi, nhưng vẫn còn một hai đứa trẻ ồn ào.

Hơn nữa, thỉnh thoảng lại có người đi tới đi lui……

Cũng may đêm nay trôi qua yên ổn không có chuyện gì xảy ra.

***

“Tần Dã, chúng tôi đến làm việc.” Tần Lương Tài nhìn thấy Tần Dã trong sân, liền ngại ngùng chào hỏi anh.

Những người khác cũng vậy, một nhóm người sắc mặt ngại ngùng chào hỏi anh.

Không có cách nào, tám mao tiền một ngày quá ngon.

Họ căn bản không có cách nào khước từ.

Hơn nữa, mấy bà vợ trong nhà cũng không chịu để họ không đến làm việc.

Buổi chiều ngày hôm qua trở về…… Ở nhà đều bị chửi rủa một trận.

Tần Lương Tài còn bị hơn như vậy, anh ấy không chỉ bị một mình vợ mắng, xong rồi, còn bị mẹ anh ấy mắng, sau khi mắng xong, lại bị cha anh ấy mắng chửi một trận.

Không có cách gì, hôm nay anh ấy đành phải đến.

Nếu không, cái nhà đó chắc anh ấy không thể ở lại.

Sắc mặt Tần Dã không d.a.o động gật đầu.

Tần Lương Tài nhìn thấy anh cũng không tức giận vì chuyện hôm qua, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Quay đầu hét lớn với mấy người làm việc, “Tất cả đừng đứng ngây người nữa, việc ở đây cũng chỉ mất ba bốn ngày là hoàn thành, làm xong càng sớm càng tốt.”

Những người đàn ông làm việc đó đúng là chỉ mong làm cho xong công việc ở đây…… Nếu không có việc làm, mấy bà vợ trong nhà cũng sẽ không ép buộc họ.

Vì thế họ càng thêm dốc sức hơn những ngày trước.

Tần Dã không có cảm giác gì đối với chuyện này.

Điều anh nghĩ tới chính là người trên xe lửa, cũng không biết cô ăn có no không? Ngủ có ngon không?

Có nguy hiểm không?

“Anh cả, chị dâu và anh hai còn chưa đến sao?” Giọng nói nho nhỏ của Tần Mai cắt ngang suy nghĩ của Tần Dã.

Tần Dã vừa nghĩ tới thằng nhóc thúi Tần Dư lại có thể đi theo, trong lòng lại bắt đầu khó chịu.

Nhưng mà, đi theo cũng khiến anh yên tâm hơn.

“Không có, phải ba ngày hai đêm mới có thể đến, chắc là tối mai mới có thể đến.” Nói tới đây, anh không khỏi cực kỳ lo lắng.

Buổi tối khuya như vậy mới đến, lại không có ai tới đón, có ổn không?

Cô có sợ hãi hay không?

Lúc này, dường như anh đã quên mất nửa tháng trước…… Cô như dũng sĩ đơn độc trong đêm tối một mình lên núi tìm cứu anh.

Tần Mai hỏi kinh ngạc một chút, “Phải lâu như vậy sao? Chị dâu nhất định không thích ngồi xe lửa.”

Bởi vì cô ấy biết chị dâu thích sạch sẽ, hình như tối nào cô cũng phải đi tắm, nhưng mà trên xe lửa, không thể tắm đúng không?

Lo lắng cho người.

Tần Dã:……

Đúng lúc này, có tiếng máy kéo vang lên, chỉ một lúc sau, máy kéo đã dừng ở trước sân.
 
Back
Top Bottom