Cập nhật mới

Đam Mỹ Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành - Kim Liên Thiên

Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành - Kim Liên Thiên
Chương 100


“Phía trước có một cửa hàng kem Haagen Dazs, Nữu Nữu nói muốn ăn, mua về cho em ấy đi.” Quả Quả nhìn cửa hàng phía trước, chỉ chỉ.

“Được.” Lôi Bằng Phi nhìn bản đồ chỉ đường, chạy thẳng xe tới điểm dừng đó.

Hai người chọn hai chiếc kem ly vani, còn có vị kem mà mình thích, trong nhà nhiều người nên cũng mua thêm mấy chiếc nữa.

Lái xe quay lại tứ hợp viện, chưa vào đã nghe tiếng cãi nhau của Phi Phi và Lam Tử, một người một chim này cũng không biết vì sao cứ cãi nhau miết, nhưng lại khiến tứ hợp viện luôn vui vẻ như vậy.

Vào sân, thấy mọi người đều đang ngồi trong sân, “Kỳ Kỳ về rồi đó à, gầy.” Quả Quả thấy Kỳ Kỳ đang đứng ở cửa Đông sương, cười nhìn Phi Phi.

“Anh, hai anh cũng được nghỉ rồi nhỉ?” Kỳ Kỳ cười, một năm qua có quá nhiều thay đổi, thằng bé ph*t d*c, cao đến một mét bảy lăm. Bởi vì thường đi cùng sư huynh vào rừng sâu núi thẳm khảo cổ nên gầy đen rất nhiều, nhưng rất có tinh thần. Trước kia, cậu còn có chút giống Thước Nhạc, mà hai năm nay càng lớn càng giống Khúc Phàm.

Hôm nay cả nhà tụ tập lại, một là vì Kỳ Kỳ cùng sư huynh cậu ra ngoài đã ba tháng không về nhà, khác nữa là Quả Quả và Gia Gia đều được nghỉ, Gia Gia đã về từ hôm qua, nhưng vì cậu vẫn còn việc vào ngày nghỉ, chỉ có thể ở nhà vào dịp cuối tuần. Cho nên, hôm nay mọi người mới họp mặt ăn bữa cơm.

Từ lần trước Khúc Phàm trở về, mọi người đều hiểu được hai ba đang gặp khó khăn, sợ sẽ có chuyện nguy hiểm, quả nhiên, từ đó đã hơn một năm trôi qua rồi, họ vẫn không hề có tin tức gì cả. Mọi người đều rất lo lắng, thời gian càng lâu lại càng thêm lo lắng, nhưng vẫn luôn giấu kín trong lòng, nói ra cũng chỉ khiến người ta càng thêm day dứt không yên.

“Quả Quả, kỳ nghỉ năm nay cháu định làm gì?” Lúc ăn cơm, ba Thước hỏi.

“Dạ, cháu và Bằng Phi định nhân mấy ngày nghỉ đi tới Anh, Anthony sẽ sắp xếp để Bằng Phi học tập chút chuyện kinh doanh, thầy cháu thì mở triển lãm tranh nên cháu muốn qua xem giúp được gì không.”

Ba Thước gật đầu, Phí Dương bên kia đang chăm Bé Bé nhà họ, cô nhóc đã được hơn một tuổi, cầm chiếc thìa nhỏ trên tay ăn bánh ga tô, dính đầy trên miệng. Phí Dương cầm khăn tay lau cho bé, “Bao giờ hai đứa đi? Bác với Khúc Bình cũng muốn đi Pháp đây.”

“Cuối tuần sau, ông Bằng Phi mừng thọ, chúng cháu phải chờ qua lễ mừng thọ mới đi được.”

“À, Bằng Phi này, ông cháu mừng thọ sao không nghe cháu nói gì thế.” Ba Khúc hỏi.

“Năm nay không phải chính thọ, cũng không làm lễ lớn, chỉ họp mặt cả nhà ăn bữa cơm mà thôi.” Lôi Bằng Phi tùy ý nói, hiện cậu đã được gia đình này thu nhận, ở đây còn cảm thấy thoải mái hơn nhà của chính mình.

“Vậy cũng không được qua loa, chuẩn bị một phần thọ lễ, đưa qua đi.”

Lôi Bằng Phi không nói gì. Một năm qua, tình cảm giữa cậu và Quả Quả ngày càng sâu nặng, không biết lúc trước Khúc Phàm nói gì với nhà cậu, nhà cậu cũng không quản chuyện giữa cậu và Quả Quả nữa, qua lại cũng không chút chướng ngại. Hai người họ cũng rất vững tâm, không suy nghĩ quá nhiều, lại rất trung thành, cố chấp trong chuyện tình cảm, càng hiểu nhau, càng trân trọng nhau. Người nhà Quả Quả cũng đối xử rất tốt với cậu, họ chấp nhận cậu nên cũng rất dễ bề chung sống, khác với tình cảm giữa người nhà cậu với nhau, không phải lạnh như băng, không có tị nạnh lẫn nhau, không có lạnh lùng.

Hai người cha của Quả Quả không có nhà, đám nhỏ đều rất tự lập, mặc dù có bốn người ông-bà nhưng họ cũng chỉ chăm nom cuộc sống sinh hoạt của họ còn bình thường nên học tập, làm việc ra sao thì đám nhỏ đã có thể tự đắn đo, họ so với những đứa trẻ bình thường lại càng hiểu được bản thân muốn gì. Bọn nhỏ tự độc lập cũng không quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng ngày thường có cơ hội hiếm hoi có thể giúp đỡ lẫn nhau, nếu có ai phạm sai lầm, chưa cần trưởng bối nhắc nhở, anh em trong nhà đã nhắc nhở trước. Nếu như bởi chuyện đó mà tranh cãi, họ sẽ trình bày quan điểm của mình, phản bác lẫn nhau, cũng không vì vậy mà đau khổ, buồn bực. Về cơ bản mỗi khi mọi chuyện trôi qua, đúng sai tự nhiên rõ ràng.

Cậu thích nơi đây, cảm giác cuộc sống rất thoải mái, đương nhiên cậu đã lưu lại dấu ấn của riêng mình trong tứ hợp viện, trong phòng Quả Quả có rất nhiều đồ của cậu, mang dấu ấn của hai người. Lại nói, ngày nghỉ trong suốt cả năm qua cậu đều tới tứ hợp viện, còn nhiều hơn cả thời gian cậu về nhà nữa đó. Cậu lại coi người thân của Quả Quả thành người thân của chính mình.

Cả nhà đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên, Kỳ Kỳ, Tiếu Tiếu, Phi Phi và Miu Miu ngừng lại mọi động tác, liếc mắt nhìn nhau, nở nụ cười. Phi Phi mừng như điên kêu lên, “Ba ba, lão ba đã về!!!” Đám nhóc vì mang dòng máu của Thước Nhạc và Khúc Phàm nên có thể cảm ứng được tình trạng của họ, trước đó cũng bởi vì vậy nên người nhà mới không quá lo lắng. Nhưng cảm ứng không rõ ràng như lúc này, chỉ có một giải thích, hai người đã trở lại.

“Thật sao?” Mọi người nghe chúng nói vậy thì tin ngay, nhưng vẫn muốn xác định lại một chút, “Thật.” Đám nhỏ gật đầu khẳng định. Kết quả, mọi người còn chưa kịp vui vẻ, Phi Phi đã gào một tiếng nhảy lên, chạy về phía sân. Mấy đứa còn lại cũng rất nhanh chạy ra ngoài.

Mọi người cũng phản ứng kịp, chạy ra ngoài thì thấy Phi Phi đã nhào vào lòng Thước Nhạc.

Khúc Phàm và Thước Nhạc rời khỏi truyền tống trận, hắn đã mang Thước Nhạc thuấn di về thẳng nhà.

Uỳnh!!! “Ai nha, ai vậy nha?” Phi Phi lập tức bị đẩy ngã ngửa, bảo bảo trong lòng Thước Nhạc nhìn thấy nó ngã nhào trên mặt đất, cười khanh khách. Cô bé vẫn ngủ suốt, vừa nãy được Thước Nhạc ôm vào lòng. Phi Phi cứ thế nhào qua cũng không thấy rõ, khiến cô bé tỉnh lại, còn khiến bé tức giận nên mới dùng hết sức đẩy ra.

Cô bé xuất hiện như vậy khiến mọi người chú ý, “Nhạc Nhạc, đây là?” Mẹ Thước nhìn bé, quả thực giống y đúc Thước Nhạc ngày trước mà.

“Ha ha, đây là Kiều Kiều nhà mình, con gái con và Khúc Phàm.” Thước Nhạc cười, xoa đầu Nữu Nữu đang ôm chân cậu, “Nữu Nữu, con lại có em gái nhỏ này.”

Nưu Nữu ôm chân Thước Nhạc, ngửa đầu nhìn lên, “Cho con nhìn em gái nào.”

“Đừng đứng bên ngoài nữa, vào nhà nói chuyện.” Ba Khúc cười, gọi mọi người vào nhà.

Vào phòng, Thước Nhạc đặt Kiều Kiều xuống, cô bé nhìn người trong cả phòng, không chút sợ người lạ, mắt nhìn quanh đánh giá. Đám nhóc vây quanh bé, rất thích cô em gái đột nhiên xuất hiện này, phấn nộn nộn, đáng yêu vô cùng.

“Ai da…” Phi Phi che mắt, nhảy lùi ra phía sau.

Thước Nhạc nghe thấy thì đưa mắt nhìn qua, “Mấy đứa cẩn thận đó, em gái các con là đại lực sĩ, bé hiện không biết cách điều khiển sức mạnh của mình đâu.”

“ba ba, ba phải nói sớm chứ.” Phi Phi buông tay xuống, trên mắt kia hiện rõ một dấu tay nho nhỏ.

“ha ha, chẳng phải vừa về nhà quên nói sao.” Chuyện này cũng khiến cậu và Khúc Phàm phát sầu. Vốn định về từ tháng trước, chính vì bé mới chậm trễ. Lực phá hoại của bé rất mạnh, bất đắc dĩ, hai người phải luyện một pháp khí, giam lại năng lượng của bé, trước khi bé lớn sẽ không giải phóng nó ra, vậy cũng tốt, tránh cho bé con quá nhỏ lại dùng loạn năng lượng mà tẩu hỏa nhập ma. Nhưng dù như vậy, Kiều Kiều cũng rất khỏe mạnh, người bình thường không thể sánh với bé được, mà bé cũng không thể khống chế được. Tuy nhiên đã không thể tạo nguy hại gì. Mọi người trong nhà cũng tu luyện mà, sẽ không có vấn đề gì đâu, chỉ tại vừa rồi cậu quên nhắc.

Người nhà lại càng thêm tò mò về những chuyện họ trải qua trong năm qua, Khúc Phàm liền giải thích với họ. Thước Nhạc lại cứ nhìn Lôi Bằng Phi, dù đã xem ảnh chụp, cũng nghe Khúc Phàm kể về tính cách của cậu ta nhưng nhìn như vậy lại càng chân thật hơn so với ảnh chụp, có vẻ là người rất trầm ổn, không nóng vội như người trẻ tuổi thường gặp.

“Chú ạ…” Lôi Bằng Phi luôn đứng phía sau, thấy Thước Nhạc nhìn mình mới tiến lại.

“Cháu là Lôi Bằng Phi nhỉ, ngồi đi, chú từng xem ảnh chụp cháu, người thật càng đẹp trai.” Thước Nhạc khen một câu, cũng rất hài lòng về cậu.

Lôi Bằng Phi nghe Thước Nhạc khen mà thấy ngượng. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp Thước Nhạc, tuy đã xem ảnh nhưng người thật lại càng thêm khí chất. Mà như vừa nãy cậu và Khúc Phàm đứng trong sân đã nhìn rất xứng đôi, chờ đến khi vào phòng, không khí ấm áp, ái muội giữa hai người càng khiến người ta nghĩ rằng đúng là trời sinh một đôi. Không biết vì sao Lôi Bằng Phi lại có chút hâm mộ, thấy dáng vẻ họ quay quần hạnh phúc bên nhau lại nghĩ tới mình và Quả Quả. Cậu muốn xây dựng mái ấm hạnh phúc với Quả Quả. Đợi đến khi ba mươi tuổi sẽ đi nhận con nuôi, trai gái cũng được, hoặc không thì nhận nuôi cả hai. Họ cũng sẽ hạnh phúc như vậy, hạnh phúc vĩnh viễn
 
Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành - Kim Liên Thiên
Chương 101


Thước Nhạc và Khúc Phàm từ khi trở về vẫn luôn rất bận rộn. Hôm sau khi trở về, Khúc Phàm đã phải tới căn cứ, nơi đó có cả tá việc đang chờ hắn giải quyết mà. Thước Nhạc cũng muốn đi gặp mấy người bạn trước kia, cũng đã rất lâu không gặp rồi.

Mấy ngày nay, tứ hợp viện hơi loạn, tất cả cũng do Kiều Kiều nhà cậu gây ra. Nói ra thì trong nhà này có hai bé con, bé nhà Phí Dương đã hơn một tuổi, hiện đã có thể chập chững bước đi, đám nhóc trong nhà đều lớn, chỉ có mình bé chơi đùa. Mà lúc này lại có bé con còn nhỏ tuổi hơn cả bé nữa nên bé có chút hưng phấn.

Sáng sớm thức dậy, bé không ngừng chạy loạn trong sân, tựa như muốn chạy ra ngoài. Chính phòng nhà Phí Dương hiện này khác một trời một vực so với trước kia. Tất cả các tác phẩm nghệ thuật, ảnh chụp… đều cất đi, trong phòng đều chuẩn bị cho bé, trải thảm dày, quần áo, đồ chơi vứt loạn trên đất, rất lộn xộn, vốn không còn thấy dấu vết trước kia nữa. Sau khi sinh ra, mọi thứ của bé đều do Khúc Bình và Phí Dương chăm lo, giờ họ đã thành vú em đúng chuẩn.

Bé vừa ăn vừa túm ống quần Phí Dương, “Đi, đi nào, qua xem em!” Bé nói ba chữ bỏ hai chữ nhưng cũng rất rõ ràng.

“Khúc Bình, anh dọn dẹp phòng đi, hôm nay trời nắng có thể phơi chăn đó.”

“Ừm, biết.” Khúc Bình nằm trên giường, nói một tiếng. Tối qua vì dỗ bảo bối nhà họ ngủ, rồi lại xem tài liệu tới tận khuya, còn chưa tỉnh ngủ đâu. Nhưng phòng vừa yên tĩnh lại, lại không ngủ được.

Dậy cũng không rửa mặt mà dọn dẹp đồ trong phòng, lại mang chăn đệm trên giường bé ra sân phơi nắng, rất thành thục. Kỳ thật, sau khi trải qua lãng mạn rồi tình triều thì thứ còn lại chính là cuộc sống, mà cuộc sống lại chính là thứ chân thực, thiết tha nhất.

Trước kia khi quen Phí Dương, thứ hấp dẫn anh là vài điểm bề ngoài kia, thích sự thanh lịch lộ ra từ trong xương y, hoặc thích y mặc hàng hiệu đi trên thảm hồng, nhìn trên người y mang theo rất nhiều thứ xa hoa. Từ khi có bé, hai người đều có chút thay đổi, không còn thời gian chăm lo cho mình, cũng không có thời gian hưởng thụ thứ gọi là tình yêu, hai người luôn bị bảo bối nhỏ làm cho luống cuống tay chân. Bao lần nhìn Phí Dương mơ mơ màng màng, nửa đêm thức giấc quần áo hỗn loạn tóc tai rối bời, mắt còn chưa mở đã mở miệng dỗ giành thành viên mới trong gia đình, thấy y luống cuống tay chân lấy bô giúp bé giải quyết vấn đề sinh lý. Khúc Bình thấy ấm áp đong đầy cõi lòng, chưa từng trải nghiệm cảm giác này, cảm giác cuộc sống bình thản, cõi lòng yên ổn.

Phí Dương mang Bé Bé qua, bé tuy còn nhỏ nhưng vừa chập chững biết đi đã không cho ai ôm, phải tự đi đường mới chịu.

Chưa vào nhà đã nghe uỳnh—, rồi nghe tiếng kêu của Kỳ Kỳ, “Ai ai, tiểu tổ tông của anh, mau buông, buông ra.” Uỳnh— lại nghe tiếng cười khanh khách.

Phí Dương và Bé Bé vào tam gian thính của Tam Tiến viện, thấy Kỳ Kỳ đang ngồi trên đất ôm bình hoa lớn Cảnh Đức, bình hoa kia cao hai mét lận, rất nặng.

Mà nhìn vị trí của Kiều Kiều, nhất định do bé đẩy ngã xuống.

A – nga –Kiều Kiều thấy Bé Bé đến lập tức bò qua, hai bé con a nga nói chuyện. Lại nói cũng rất kỳ, Kiều Kiều không rõ là không biết gì hay đùa dai, mấy ông anh của bé đều bị bé chọc ghẹo, nhưng Bé Bé và Nữu Nữu lại chưa từng bị như vậy, tình cảm ba đứa rất tốt. Mà tính ra, cả ba cô con gái nhà họ đều không đơn giản chút nào, một đứa do tiểu Hắc biến thành, Thước Nhạc vẫn luôn không hiểu sao cô nhóc lại biến hóa được, hoàn toàn như vậy, dù ở mặt nào cũng không phát hiện chút dấu vết của yêu trên người cô nhóc, nếu không phải cô bé hiểu được ngôn ngữ của muôn thú thì cũng chẳng có gì đặc biệt. Bé Bé thì khỏi nói, cơ thể và linh hồn của bé đều mang chút đặc điểm của thực vật, coi như bán yên. Nhưng bởi do Phí Dương dựng dục, trên người bé cũng không có yêu khí, nhưng chờ đến khi cơ thể bé hoàn toàn trưởng thành sẽ có thể thức tỉnh vài năng lực của yêu. Kiều Kiều hiện đã có thần cách tiên thiên, nếu nói chính xác ra, bé đã sớm không phải con người.

Kiểu Kiều đột nhiên xuất hiện mang lại niềm vui lớn cho gia đình, không nói tới mấy người già mà ngay cả đám Kỳ Kỳ cũng rất thích, hơn nữa Thước Nhạc còn giao cho chúng nhiệm vụ, mỗi ngày một anh trai chăm em. Kiều Kiều còn chưa thể khống chế tốt sức mạnh, phải có người chăm bên cạnh. Đám con trai trong nhà đều đã lớn, có thể gánh vác chút trách nhiệm. Mấy hôm nay Thước Nhạc bận việc, mà đám nhỏ cũng đang được nghỉ.

Ngày mai là sinh thần của ông Lôi, Lôi Bằng Phi đến từ sớm, Quả Quả vẽ cho ông bà Lôi một bức tranh làm quà mừng. Hôm nay cậu ta tới xem đã vẽ xong chưa. Vừa vào nhà đã thấy Quả Quả ôm Kiều Kiều dỗ dành, bé con không biết sao lại khóc váng trời.

“Sao vậy?”

“Sáng ba ba dẫn Kỳ Kỳ tới thăm bà Thôi, lão ba sáng sớm đã dẫn Nữu Nữu tới căn cứ, Kiều Kiều lại nháo, muốn cùng đi ra ngoài. Vẫn đang vòi vĩnh đây.”

Lôi Bằng Phi vừa làm mặt quỷ với Kiều Kiều, vừa nói, “Em vẽ xong bức tranh cho ông bà chưa? Nếu xong thì mình mang bé ra ngoài chơi đi.”

Quả Quả nghe vậy liền nói, “Vẽ xong nhưng mang bé đi đâu được, lực phá hoại của bé con quá lớn.”

“Đi qua nhạc viện vừa mở ở Bác Giao đi, trời quá nóng, chúng ta đi bơi. Bên đó có một khu giành riêng cho hội viên, hiện hẳn không có người mấy. Mà anh lại có một tấm thẻ hội viên đây.” Vốn định mấy hôm nữa dẫn Quả Quả qua, hiện thêm nhóc con cũng không sao.

“Vậy đi thôi, em chuẩn bị chút rồi đi.” Nói xong đưa Kiều Kiều cho Lôi Bằng Phi ôm, bé con hình như hiểu họ nói gì, không khóc nữa, nhún nhảy trong lòng Lôi Bằng Phi.

Quả Quả cầm áo bơi của hai người, đồ mà Kiều Kiều cần đến, thấy thứ gì có ích thu hết vào không gian, lúc cần sẽ đưa vào túi, đầy đủ hết miễn lúc cần lại không có. Bởi trước đây vẫn thường chăm em nên cậu rất quen tay.

Hai người đến nhà ông bà chào hỏi rồi ra ngoài. Hôm nay là ngày ông bà họp mặt bạn bè, sợ Kiều Kiều đột nhiên phát lực làm người ta sợ, mới không đưa bé qua đó.

Lôi Bằng Phi lái xe đi, chỗ kia rất xa, Quả Quả ngồi với Kiều Kiều ở phía sau. Bé con rất hưng phấn vì được ra khỏi nhà, ngồi trên ghế giành riêng cho trẻ con cũng không chịu yên, đầu nhỏ cứ ngó quanh quất.

Đến nơi, Lôi Bằng Phi đỗ xe lại. Bên này thuộc khu ngoại thành nhưng hoàn cảnh rất tốt, vào nhạc viện Thủy Thượng, họ đi thẳng về khu giành riêng cho hội viên, cũng không có mấy người. Ba người thay quần áo, đi vào khu bơi lội.

Vốn Quả Quả định mặc cho Kiều Kiều cái phao, nhưng bé con nói sao cũng không chịu, cứa mặc cho bé xuống nước, tự bé cũng bơi trên nước, đúng là biết bơi thật.

“Có thể ba ba đã dạy em ấy.” Quả Quả nhìn bé con ngửa đầu, hai tay khua khuẩy, tuy rằng chỉ quay tròn nhưng rõ ràng đang bơi.

Kiểu Kiều bơi về phía Lôi Bằng Phi, há miệng kêu a a, chờ đến khi đến nơi, thân hình nho nhỏ liền trèo lên lưng cậu, sau đó cưỡi trên lưng cậu để cậu chở mình bơi. Ban đầu, Lôi Bằng Phi còn sợ bé sẽ rơi vào nước, nhưng không ngờ bé ngồi rất vững, kêu a a không ngừng. Bé cũng không nặng nên Lôi Bằng Phi chẳng thấy vướng gì, bơi khắp nơi trong bể bơi. Quả Quả nhìn mà vui không chịu được. Nhớ ngày trước Phi Phi ngồi ngựa ngỗng cũng y như vậy. Cậu cũng đã hiểu Kiều Kiều sao lại biết bơi, cứ như từ một khuôn khắc ra vậy.

Trong bể bơi truyền ra tiếng cười của trẻ con khiến cho người trong hội quán lé cả mắt. Trên ghế nằm cạnh bể bơi, hai người trẻ tuổi nghe tiếng cười nhìn qua, chờ đến khi thấy Lôi Bằng Phi và Quả Quả, ánh mắt lóe lóe, lộ ra tia hung ác, lại nhìn thêm vài lần, đi ra ngoài gọi điện thoại rồi rời đi.

Ba người chơi rất vui, chờ lúc đi ra, Lôi Bằng Phi mệt muốn chết luôn. Chở Kiều Kiều bơi trong bể bơi còn mệt mỏi hơn so với việc vác đồ nặng bơi luôn. Bé con dường như rất thừa năng lượng, đến giờ vẫn còn rất háo hức.

“Muốn ăn gì?” Ra khỏi bể bơi, Lôi Bằng Phi hỏi.

“Gì cũng được, chỉ cần nhanh.” Quả Quả lúc này đã hơi đói.

“Vậy đi tới nhà hàng phía trước kia đi, nghe nói khá ngon, anh chưa tới lần nào.”

“Được, đi luôn thôi.”

Ba người đang đi về bãi đỗ xe, chợt nghe tiếng ma sát giữa bánh xe ô tô với mặt đường, tiếp theo hai người thấy một chiếc xa vận tải phi về phía họ, tốc độ rất nhanh, nháy mắt đã tới trước mặt họ. Lôi Bằng Phi thấy còn chưa kịp phản ứng đã theo bản năng đẩy Quả Quả và Kiều Kiều ra ngoài. Quả Quả tuy ngạc nhiên nhưng rất nhanh phản ứng lại, cơ thể di chuyển muốn kéo Lôi Bằng Phi ra phía sau, nhưng có lẽ bởi Lôi Bằng Phi dùng sức rất mạnh đẩy cậu ra nên đứng không vững, nghiêng về bên cạnh. Lôi Bằng Phi phát hiện Quả Quả không tránh đi nên lại ôm Quả Quả và Kiều Kiều vào lòng bảo vệ.

Nói nhiều vậy nhưng lại chỉ trong nháy mắt, xe kia đã phăng phăng lao tới, tốc độ sợ rằng lên tới trăm km, hai người vì phản ứng nhanh mới làm ra được những động tác như vậy, nếu là người khác, sợ phản ứng không kịp.

Quả Quả vì quay mặt về phía xe nên định nếu quá nguy hiểm sẽ đưa cả hai người kia vào không gian, kết quả trong nháy mắt trên người Kiều Kiều phát ra kim quang, Lôi Bằng Phi cảm thấy chói mắt, sau đó uỳnh… một luồng khí cực lớn hiện từ phía sau, sau đó cũng thấy một cỗ lực đẩy rất mạnh, đau đớn không xuất hiện, sự va đập cũng không có luôn. Nhìn Quả Quả đang (⊙o⊙) bị giật mình, Lôi Bằng Phi quay đầu lại, xe ở ngay phía sau cậu, ngay sát nhưng đã dừng lại, toàn bộ mặt trước bẹp dí lại, cứ như tông vào tường vậy.

Cậu giật mình quay đầu nhìn Quả Quả, lại cúi đầu nhìn Kiều Kiều, “Đây… đây, xảy ra chuyện gì vậy?”

Quả Quả cũng một lúc sau với thu hồi vẻ mặt kia, “Ách, chuyện này nói sau, chúng ta đi đã.” Nơi này tạo ra âm thanh rất lớn, đã có người đi về phía này.

Cậu kéo Lôi Bằng Phi nhanh chóng chạy vào bãi đỗ xe, cầm điện thoại gọi cho Cao Sảng, “Sư huynh, bên em có chuyện, vừa nãy bị xe tải tông, bị Kiều Kiều cản lại—vâng, hẳn là cố ý, xe lao thẳng về phía bọn em. Vâng, bọn em đi trước.”

Gác máy, Quả Quả thở phào, “Đi thôi, cứ đi nhà hàng kia đã, chờ sư huynh tới tìm cũng dễ.” Chuyện vừa nảy tuyệt không đơn giản, tài xế kia rất tỉnh táo, tuyệt đối cố ý, còn phải điều tra rõ ràng.

Lôi Bằng Phi gật đầu, không nói gì, tim cậu vẫn đang đập thình thịch đây này, vừa rồi đã gặp qua Tử Thần đó nha.
 
Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành - Kim Liên Thiên
Chương 102


Lôi Bằng Phi mang Quả Quả đi vào nhà hàng, chờ ngồi xuống rồi mà hai người vẫn tâm thần không yên, nhưng thấy Kiều Kiều vô tâm vô phế cười khanh khách, hai người liếc nhau, cũng bình tĩnh lại.

“Ăn chút gì đi, cũng đói rồi.”

“Ừ.”

Lại nói, hai người đều có tố chất tâm lý tốt, vừa xảy ra chuyện như vậy cũng khó mà bình tĩnh lại. Nhưng chờ đến khi Cao Sảng tìm đến thì hai người đang vùi đầu ăn cơm, Kiều Kiều cũng ôm bình sữa tu ừng ực.

“Được nha, còn có thể ăn cơm, tốt đó.” Cao Sảng ngồi xuống, vẫy gọi bồi bàn cho thêm hai món, hắn cũng chưa ăn cơm đâu đó.

“Sao vậy ạ? Điều tra rõ chưa ạ?” Quả Quả lấy khăn ướt lau tay hỏi.

“Đang tra, chắc cũng sắp có tin rồi. Hai đứa bình thường có đắc tội ai, ít mục tiêu dễ điều tra.” Cao Sảng thấy chẳng có gì, cầm đũa lên ăn, “Còn rất biết ăn đó chứ, vị này được.”

“Sinh viên như bọn em còn đắc tội được với ai, nhưng sao lại khéo vậy, hôm nay cũng chỉ đột nhiên muốn tới đây bơi, không chừng có liên quan tới khách trong hội quán đó.” Lôi Bằng Phi múc chén canh cho Quả Quả.

“Ừm, phân tích không sai, hai đứa đừng quản chuyện này, giao cho anh, cứ coi như không có chuyện gì đi.”

A nga—Kiều Kiều uống sữa xong, cầm bình không lên gõ, còn muốn uống nữa.

“Em còn cho nữa, đã uống nhiều lắm rồi.” Lôi Bằng Phi thấy Quả Quả lại lấy ra một bình sữa đầy, nhanh chóng nói.

“Không sao, chút đó chẳng đủ em ấy uống.”

“Đây chính là dạ dày vương nhà anh đó.” Cao Sảng nói đùa, vươn tay chọc mũi Kiều Kiều.

Phụt—Kiều Kiều phun đầy sữa lên mặt hắn.

“Ha ha-sư huynh, anh chú ý đi, Kiều Kiều nhà mình thù dai lắm đó.” Quả Quả không nhịn được cười nói. Không biết có phải sư huynh với Kiều Kiều bị khắc nhau hay không, từ ngày đầu tiên bé con lỡ tè lên người sư huynh, bị sư huynh trêu vài câu, từ đó về sau, Kiều Kiều rất không ưa sư huynh. Sư huynh cũng vậy, mỗi lần đều rất ngây thơ trêu chọc bé, một lớn một nhỏ cứ như đang so nhau vậy.

Cao Sảng cầm khăn ướt lau mặt, nghĩ rồi không chấp nhặt với bé, cúi đầu ăn cơm.

Mà Kiều Kiều phun được sữa lên mặt hắn lại cứ như đánh thắng trận, cười to khanh khách, đôi chân nhỏ còn vung vẩy. Sự linh hoạt kia không phải đứa bé sáu, bảy tháng có thể có được.

Quả Quả nhanh chóng đưa chai sữa vào tay Kiều Kiều, ôm bé đến giữa cậu và Lôi Bằng Phi.

“À, vừa rồi sư phụ bảo em giải thích chút với Lôi Bằng Phi xem cậu ấy muốn học gì.”

Quả Quả liếc trắng mắt, lời này rất quan trọng đó, sư huynh! Bởi vì ba ba và lão ba chưa đồng ý nên cậu cũng không thể nói hết với Lôi Bằng Phi. Tuy nói Lôi Bằng Phi cũng có thể nhận ra sự đặc biệt của nhà mình, nhưng Quả Quả cũng chưa từng giải thích cho cậu, cậu cũng không hỏi. Hôm nay nếu lão ba đã đồng ý, vậy thì Lôi Bằng Phi cũng có thể cùng mình tu luyện, cậu cũng có thể có được người sẽ luôn bầu bạn bên mình.

***

Lôi Bằng Phi hơi ngẩn người ngồi trên kháng, thật không phản ứng lại những lời Quả Quả vừa nói, tu chân giả, thật sự tồn tại nha.

“Anh không mơ đó chứ.”

“Không, nào, em đưa anh đến chỗ này.” Quả Quả kéo Lôi Bằng Phi vào không gian của mình. Không gian hồ lô kia đã được cậu luyện chế vào người mình, hiện không gian này không thua gì không gian của đám Kỳ Kỳ, hơn nữa lần trước Khúc Phàm đưa vào một dây hồ lô từ không gian của Thước Nhạc, không ngờ lại mọc rất tươi tốt trong không gian cậu, trở thành nguồn linh khí trong không gian của cậu, hiệu quả không thua gì không gian của đám Kỳ Kỳ. Hiện không gian đã rất lớn.

“Nơi đây là?” Nhìn không gian trước mặt, không có mặt trời, mặt trăng, không gian được sương trắng bao phủ, nhà tranh, suối nhỏ, hồ nhỏ, đất đai, nơi nơi trồng đầy rau dưa, hoa quả, dược liệu tươi tốt, còn có rất nhiều thực vật không biết tên, từng phiến từng phiến thực vật khác nhau, màu sắc khác nhau tạo thành cảnh sắc xinh đẹp.

“Đây là không gian của em, sao, rất tuyệt đúng không?”

Lôi Bằng Phi cười gật đầu, “Giống phong cách của em.” Cho dù là trồng rau cũng là cảnh sắc xinh đẹp, cõ lẽ chỉ có Quả Quả thích nghệ thuật mới cố ý quy hoạch như vậy.

“Bằng Phi, anh nguyện ý luôn bên em sao?”

“Đương nhiên.” Lôi Bằng Phi không chút do dự, đã sớm quyết định rồi mà.

“Ý em là, anh nguyện ý tu hành cùng em, sinh mệnh của chúng mình có lẽ sẽ rất dài, lâu đến mức mà sẽ có ngày anh sẽ không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì, kể cả em đi nữa. Nếu vậy, anh còn muốn tu hành với em sao?”

Lôi Bằng Phi nghiêm túc nhìn Quả Quả, nghiêm túc tự hỏi. Tu hành tuy thần kỳ, trường sinh cũng rất mê hoặc, nhưng khi con người có được sinh mệnh trường cửu, có lẽ sẽ mất đi một vài điều quan trọng, ví như tình cảm.

“Anh không thể xác định sinh mệnh trường cửu có mài mòn tình cảm của anh hay không, nhưng anh muốn ở cạnh em, luôn luôn cạnh em, cho dù một ngày hay vĩnh viễn.”

Quả Quả nở nụ cười, ôm Lôi Bằng Phi, tựa lên vai cậu, nhắm mắt lại, trong lòng như được tẩm mật, dựa vào hiểu biết của cậu với Lôi Bằng Phi, cậu ta chưa từng nói dối.

“Em vẫn luôn rất hâm mộ ba ba và lão ba, vẫn luôn hy vọng mình cũng có thể tìm được người dắt tay đi tới cuối sinh mệnh. Ba ba cũng mong vậy, tuy ba để bọn em tu hành nhưng cho tới giờ chưa từng ép buộc gì, ba luôn nói cứ thuận theo tự nhiên, tu hành giúp cuộc sống tốt hơn, cũng sẽ khiến mình vui vẻ hơn, nếu có ngày vì tu hành mà từ bỏ thất tình lục dục, như vậy còn chẳng bằng đừng tu hành. Em tới Pháp theo đuổi nghệ thuật, cả nhà chưa từng ngăn cản. Ba bahy vọng em tìm được những điều mình thích, cuộc sống có quá nhiều điều tốt đẹp, chúng ta không nên vì thứ gọi là trường sinh kia mà từ bỏ tất cả.”

Lôi Bằng Phi cong môi cười, cứ vậy ôm chặt lấy Quả Quả, trong lòng đột nhiên nảy sinh ra cảm giác hưng phấn như tìm thấy kho báu đã thất lạc từ lâu, “Chú nói đúng, cuộc sống có quá nhiều điều tốt đẹp, mà tu hành chỉ vì muốn chúng ta có thể thấy được càng nhiều điều tốt đẹp, để cuộc sống thú vị hơn, chứ không phải để theo đuổi trường sinh, sức mạnh gì đó. Có lẽ sau này chúng mình có thể cùng đi khám phá những điều tốt đẹp như vậy, cùng nhau chia sẻ.” Lúc này, mắt cậu sáng lên đầy mong chờ, chỉ cần nghĩ tới có thể chia sẻ mọi điều cùng Quả Quả, sống cùng cậu sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không có gì quan trọng hơn điều này.

“Quả Quả, anh đã nói với em chưa nhỉ, anh yêu em.” Thì thầm bên tai Quả Quả.

Cho dù ngày thường mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của Lôi Bằng Phi đều hàm chứa điều này, nhưng cũng chưa từng nghe cậu nói ra khỏi miệng, Quả Quả vẫn không nhịn được mà tim đập rộn ràng.

Buông tay, hơi đẩy cậu ra, nhìn ngọn lửa tình yêu bùng cháy trong mắt cậu, Quả Quả hôn nhẹ lên môi cậu, “Em cũng vậy, yêu anh.” Hai tay vòng lên cổ cậu, hai người gắn kết không chút khe hở.

Ôm chặt lấy cậu, làm sâu thêm nụ hôn này, trái tim cũng đập rộn ràng, hòa cùng một nhịp.
 
Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành - Kim Liên Thiên
Chương 103


Chuyện rất dễ đã điều tra ra, bởi vì lâm thời nảy lòng tham nên có rất nhiều lỗ hổng, người đứng sau chính là anh họ của Chu Thái. Saukhi Chu gia thất thế thì mấy người họ hàng cũng bị liên lụy, địa vị ngày càng giảm, anh họ Chu Thái là một trong số đó. Lại thấy hai người chơi vui như vậy mới tức giận tìm người làm ra chuyện kia. Không có chút kỹ thuật này, có lẽ theo thói quen kiêu ngạo trước đây, làm việc chẳng có đầu óc gì cả. Cao Sảng cũng chẳng làm gì hắn ta, tất cả cứ làm theo pháp luật đi.

Sinh thần Lôi lão gia tử, Khúc Phàm và Thước Nhạc cũng đến, quan hệ giữa Lôi Bằng Phi và Quả Quả cũng bước ra ánh sáng. Mà năm qua Quả Quả đến Lôi gia tạo quan hệ với bà Lôi, bà cũng chấp nhận rồi, giờ thấy Quả Quả còn thân thiết hơn cháu mình nữa ấy. Con cháu không hay ở cạnh, Lôi Bằng Phi lại là người lạnh lùng, mà Quả Quả mỗi lần tới đều nấu cơm, trò chuyện với bà, trong nhà nhiều người già, cậu cũng biết cách ở chung với người già mà.

Mẹ Lôi Bằng Phi vẫn không có phản ứng gì lớn, trong lòng không đồng ý, miệng lại chưa nói gì. Con trai mình từ nhỏ đã không ở cạnh mình, tình cảm cũng nhạt, hiện tại già rồi muốn thân thiết cũng không biết nên làm gì. Nhưng Lôi Bằng Phi ở nhà Quả Quả nhiều, cảm nhận được tình cảm gia đình, cũng có tình cảm, số lần về nhà cũng nhiều hơn. Sau đó bà lại biết bà Quả Quả là cô giáo mình, hai người gặp vài lần cũng được mẹ Thước khuyên nhủ, hơn nữa nhìn mặt mẹ Thước cũng chỉ khoảng bốn mươi, cũng nhớ tới ba Lôi Bằng Phi nói người nhà này rất đặc biệt, Bằng Phi cũng có môi trường phát triển, coi như cam chịu. Còn đám đàn ông trong nhà lại không có phản ứng gì lớn, thật sự biết càng nhiều lại càng không phản đối nổi. Nếu cân đo hiệu quả và lợi ích thì Lôi Bằng Phi bước lên con đường này cũng rất có lợi cho gia tộc.

Khúc Phàm cũng hiểu được những dây dưa trong đó. Lôi gia sau này có chuyện hắn cũng không khoanh tay đứng nhìn, sau này trước mặt người ngoài sợ sẽ phải coi hai nhà như một rồi, ai bảo Quả Quả nháo lớn như vậy, chẳng cần giấu diếm gì luôn. Nhưng hắn cũng không để ý, hắn và Thước Nhạc tới bên kia, căn cứ cũng không biết, vẫn nghĩ Khúc Phàm đang bế quan. Mà cũng chẳng sau, thực lực hắn quả thật tăng lên rất nhiều, hiện đã chẳng còn gì khiến hắn sợ hãi. Cao Sảng trong căn cứ, đừng thấy vừa tiến vào Cục chưa được bao lâu nhưng đã không thể xem thường được nữa. Hắn lần này về cũng đưa cho Cục rất nhiều thứ hữu dụng, còn có một bộ công pháp quan trọng, không liên quan tới tu chân.

Đây là phát hiện mới của hắn và Thước Nhạc. Ở dị giới, trước khi hai người rời đi có gặp Lăng Tiêu, muốn giao ba đồ đệ cho Lăng Tiêu lo liệu hộ, hắn và Thước Nhạc cũng không thể lập tức qua bên này được mà bên đó cũng rất loạn. Có công pháp của hắn, Lăng Tiêu vào lúc dị giới biến đổi cũng không cần chọn công pháp mới, hơn nữa công phápKhúc Phàm cho hắn là hệ thống vô cùng đầy đủ. Hiện tại đúng lúc bên kia hỗn loạn, nơi nơi tranh chấp, Mẫn Thương Kiếm Tông biết tình huống của Lăng Tiêu nên bảo hắn quay về Tàng Sơn, những chuyện sau đó hắn không cần can dự vào.

Khúc Phàm và Thước Nhạc biết thì thấy vô cùng thích hợp, đúng lúc để ba đồ đệ quay về với Lăng Tiêu, rời khỏi nhà cũng tiện chăm sóc nhau. Tàng Sơn là linh mạch, linh thạch bên trong đã bị hắn và Thước Nhạc đào đi một nửa nhưng số còn lại cũng đủ họ sử dụng. Lúc này, linh mạch, linh quặng còn chưa bị người ta chú ý, sau này nhất định sẽ trở thành nơi bị người ta nhắm tới. Khúc Phàm dẫn theo bốn người về đó, bố trị trận pháp quanh Tàng Sơn, lập thành đại trận, bởi vì có dấu vết thần trận nên cho dù là tiên nhân đê giai cũng không thể đánh vỡ, phía bên này còn chưa xuất hiện tiên nhân đâu.

Lúc trước Lăng Tiêu tuy nói đã vào Kiếm Tông nhưng hắn không học công pháp của Kiếm Tông nên không thể coi là người Kiếm Tông. Quan hệ giữa Mẫn Thương Kiếm Tông và Lăng Tiêu cũng chỉ có mấy người cao tầng biết, họ cũng cam chịu để Lăng Tiêu rời đi. Có trận pháp này bảo vệ, Lăng Tiêu lập Tàng Sơn phái tại nơi này, có tài nguyên phong phú, hoàn cảnh an toàn, Tàng Sơn phái phát triển rất nhanh. Sau đó thậm chí còn trở thành môn phái thần bí nhất đại lục, hơn nữa cũng có quan hệ khăng khít với đệ nhất môn phái Kiếm Tông.

Đương nhiên, đây đều là chuyện rất lâu sau này. Khúc Phàm và Thước Nhạc đi tìm Lăng Tiêu thì cũng xin Mẫn Thương chút điển tịch tu hành của thế giới này, chính là phương pháp tu hành thần lực. Bởi họ chỉ muốn chút công pháp căn bản nên Mẫn Thương đồng ý. Đây cũng không phải lâm thời nảy lòng tham mà vì Thước Nhạc sau khi hấp thu năng lượng của quái thú kia phát hiện đóa hoa sen thứ năm biến hóa. Lúc trước một năng lực của quái thú là có thể cắn nuốt bất kỳ năng lượng nào biến thành của mình, đồng thời có thể cắn nuốt ý thức, ký ức, linh hồn, chính bởi vậy trong cơ thể quái vật rất phức tạp, Thước Nhạc hấp thu rất chậm. Đã liên tục một năm, vì có thể chiết xuất năng lượng đó mà đã bài trừ tất cả những năng lượng không tốt, mà cứ vậy, năng lực chuyển hóa năng lượng của đóa hoa sen thứ năm cũng mạnh lên, nó có thể hấp thu bất cứ loại năng lượng nào. Thậm chí, Thước Nhạc còn thử hấp thu năng lượng hỗn loạn ngoài không gian, sau khi bị hấp thu, năng lượng hỗn loạn sẽ biến thành thần lực thất thải. Thước Nhạc rất coi trọng lực công kích của năng lượng thất thải cho nên muốn xem điển tịch để xem đặc tính của những năng lượng này.

Kết quả đạt được khiến Thước Nhạc và Khúc Phàm rất bất ngờ, đây là một loại năng lượng gần với năng lượng ngũ hành. Kim mộc thủy hoa thổ phong vô, không nói tới kim mộc thủy hỏa thổ, vô kia là năng lượng dung hợp của quang-ám, hoặc là quang hoặc là ám, chọn 1 loại, đây cũng là nguyên nhân mà trong nguyên tinh có loại màu trắng và đen. Mà năng lượng này lại rất giống với năng lượng mà dị năng giả hệ tự nhiên trên Trái Đất phát ra. Thước Nhạc tự thí nghiệm qua, năng lượng trong cơ thể nếu dùng tinh thần lực khống chế vậy chẳng khác gì có hai loại thuộc tính, cũng bởi vậy họ mới lại sao chép lại một phần công pháp tu luyện có được, ngoại trừ những bí pháp mà các môn phái không truyền ra. Những thứ này thật ra cậu cũng có thể đạt được, mỗi môn phái đều có tàng thư các bí mật, mà những nơi đó chẳng có tác dụng ngăn cản với Khúc Phàm.

Trở lại Trái Đất, Khúc Phàm và Thước Nhạc giao một phần nhỏ công pháp cho Cục Đặc vụ, không dám đưa quá nhiều, từng đó cũng đủ để khiến quốc gia mạnh thêm, nếu nhiều hơn lại không tốt. Hơn nữa còn vì đề phòng có người thông qua truyền tống trận kia tới Trái Đất, Khúc Phàm sử dụng cấm chế với truyền tống trận hai bên, trừ khi thần thực sự đến, không chẳng ai mở ra nổi. Đây cũng do Khúc Phàm dùng hết tâm lực mới làm ra được, dùng chín trăm chín mươi chín trái hồ lô lớn nhỏ trong không gian của Thước Nhạc làm ra. Phải biết một quả hồ lô nhỏ như vậy có thể tạo một kiếm tiên, mà đại trận kia còn do chín trăm chín mươi chín kiếm tiên tạo thành đó. Hiện tạo thông đạo kia ngoại trừ hắn và Thước Nhạc thì không ai có thể đi qua được.

Hắn cũng không lo lắng sẽ có người quay về từ truyền tống trận của hắn, trên Trái Đất hiện có ba truyền tống trận đều là truyền tống trận một chiều, trận pháp cổ xưa bất ổn, trừ phi đã xác định rõ ràng điểm tới nên không chỉ có thể bị lạc. Mà dựa theo bản đồ tinh diệu của Khúc Phàm, tinh cầu kia và Trái Đất không thuộc cùng dải ngân hà, Khúc Phàm cũng chưa tìm được ngân hà kia, càng đừng nói sẽ có người tìm được tới đây. Khúc Phàm nghĩ, đến ngày nào đó Trái Đất phát triển văn minh tu chân hoặc khoa học kỹ thuật tới trình độ nhất định, hắn sẽ mở truyền tống trận ra, nhưng nếu lộ sớm chỉ e sẽ sớm dẫn tới diệt vong mà thôi.

Căn cứ đã tiến hành hàng loạt thực nghiệm với tư liệu do Khúc Phàm cung cấp, sau đó cũng cấp cho những dị năng giả đảm bảo trung thành với căn cứ học tập, dù sao những người này vẫn phải nằm trong sự khống chế của quốc gia mới được. Cứ vậy, quốc gia lại càng không cần chiêu mộ những dị năng giả bình thường, họ hoàn toàn có thể tìm được những người phù hợp trong quân đội để tu luyện đạt được dị năng, nhưng những người này cũng bị khống chế số lượng nhất định.

Công pháp tu luyện mà Khúc Phàm cung cấp cũng coi như cống hiến cho quốc gia, chỉ hắn cũng đã giới hạn, hắn và vài người phụ trách căn cứ lập ra chế độ điều lệ mới, rồi sau đó dần rút về phía sau, không tham dự công việc cụ thể trong căn cứ. Căn cứ dường như cũng cam chịu thái độ này của hắn, dần dần để hắn thoát khỏi căn cứ. Nhưng không thể phủ nhận, địa vị của Khúc Phàm ở căn cứ đã không ai có thể làm lung lay. Hơn nữa, giống như bồi thường, tương lai tiếp theo, bốn đồ đệ của hắn đều có được vị trí quan trọng, Cao Sảng thậm chí còn tiến vào tầng quyết sách.

Khúc Phàm cuối cùng cũng thực hiện được lời hứa của chính mình, sau này có thể đưa Thước Nhạc du lịch quanh các thế giới, sống cuộc sống họ muốn, không cần sợ này sợ kia như trước kia. Nhớ lại khi vừa yêu đương, vẫn có bóng đèn nhỏ Quả Quả kia, rồi cha mẹ, rồi từng đứa khác xuất hiện, hai người dường như có rất ít thời gian hẹn hò. Mà hiện tại họ có rất nhiều thời gian, có thể có được thế giới của hai người. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là huấn luyện Kiều Kiều nhà họ khống chế tốt năng lực, tống bé vào nhà trẻ mới được.

Đương nhiên, còn phải đôn đốc việc tu hành của bên anh Béo, còn con cái họ sẽ giao lại cho Trương Hi, đưa vào căn cứ học xong trụ cột rồi tính, có Trương Hi nhìn cũng rất tốt. Trước kia anh Béo không ham tu luyện lắm, nhưng sau khi Khúc Phàm nói nếu anh tu luyện xong sẽ đưa tới dị giới, nơi đó buôn bán rất tốt, Thước Nhạc còn lấy ra chút đặc sản dị giới, anh Béo nhìn mà hai mắt phát sáng, tu luyện nghiêm túc hơn.

Lại một năm qua đi, cả nhà cũng đoàn viên. Năm nay vì là năm đầu mà hai người Thước Nhạc về, Lôi Bằng Phi cũng đến ăn cơm, được Lôi lão gia tử đồng ý, ông hiện cũng biết về sức mạnh của Khúc Phàm, cháu mình sợ rằng nếu cứ bám ở Lôi gia sẽ không có tiền đồ, tương lai của Lôi gia sợ rằng sẽ phải do cậu bảo đảm. Tuy nhiên đột nhiên nhớ tới những lễ vật mà Thước Quả mang tới vào lần đầu gặp mặt đó, có hơi giống lễ ra mặt của con rể, lại khó chịu, tâm tình phức tạp. Nhưng lại nghĩ tới dáng người của Thước Quả và cháu mình, lại nhịn không được mà cười hắc hắc, nghĩ để các người chiếm chút tiện nghi đi.

Cả nhà có đến hai mươi người, Thước Nhạc cố ý làm một chiếc bàn tròn cực lớn, cả nhà cùng ngồi, bữa cơm rất náo nhiệt. Quả Quả và Lôi Bằng Phi sau khi thẳng thắn thì tựa như nhảy vào hũ mật, cảm tình mãnh liệt, thường xuyên chau đầu thì thầm. Miu Miu ngồi bên cạnh cầm điện thoại nhỏ, ngón tay rất linh hoạt gõ tin nhắn. Năm nay ông của Lãnh Vân tới ăn tết, cậu ta đang ăn cơm đoàn viên ở cạnh đó. Nhưng Miu Miu vừa gửi tin nhắn xong, không bao lâu đã thấy cậu ta từ ngoài chạy vào. Người nhà cũng không thấy lạ, nhìn Miu Miu cười cười rồi đặt ghế cho cậu ngồi cạnh đó.

“Lãnh Vân, cơm đoàn viên nhà cậu ăn ngon không?” Phi Phi cầm chân giò lên cắn, nghiêng đầu hỏi.

“Ừ, ngon.” Nói xong lại cầm bát gắp ăn, vừa ăn vừa chia thức ăn cho Miu Miu.

Phi Phi xem thường, tiếp tục chiến đấu với móng heo.

Lãnh Vân nói không sai, cũng ngon, nhưng có thể vì sống một mình bên này, cậu cũng không quen ở cùng người nhà mình. Trong nhà cả đám cô dì chú bác, nhưng lại quá giả dối, nói chuyện còn phải đắn đo vì ông đã lớn tuổi, ngoài mặt hòa hợp nhưng lại tranh đấu gay gắt, muốn lấy lòng ông, vì chút gia sản. Có thể bởi thấy quá nhiều nên Lãnh Vân chẳng kiên nhẫn nổi nữa, chưa ăn được mấy miễng cơm, Miu Miu gửi tin nhắn sang thì cậu đã không ngồi yên nổi. Có lẽ, với cậu mà nói, bên này càng giống nhà hơn.

“Nghĩ gì vậy?” Kỳ Kỳ nhìn ánh mắt hâm mộ của Samba đang nhìn anh Quả Quả và anh Bằng Phi, không nhịn được mới hỏi.

Samba nghe vậy thì cúi đầu, “Không có gì, tình cảm của Quả Quả và Bằng Phi thật tốt nha.”

Kỳ Kỳ vươn tay ra, cầm bàn tay đặt trên bàn của Samba, “Anh phải tin chúng mình sau này cũng sẽ rất tốt, cần gì hâm mộ họ chứ.”

Mặt Samba lập tức đỏ lên. Nhìn đứa nhỏ này đi, lúc mới gặp chỉ cao tới ngực mình, hiện đã có thể nhìn thẳng tầm mắt mình, bất giác đã trưởng thành. Cảm giác bàn tay rắn giỏi của cậu, Samba cảm thấy tim mình đập như trống bỏi.

Kỳ Kỳ nhìn mặt Samba đỏ rực, quay đầu đi, sợ mình không nhịn được. Không biết từ lúc nào, ánh mắt cậu cứ bị anh hấp dẫn. Có lẽ sợi dây ràng buộc họ với nhau đã xuất hiện từ lần đầu gặp mặt đó. Mới đầu, Samba ỷ lại cậu, khiến cậu còn nhỏ đã hiểu được trách nhiệm là gì, những ngày tháng bầu bạn sau đó. Thế giới khác biệt khiến anh khó hòa nhập với mọi người, dù cậu đi đâu nhưng khi về vẫn sẽ thấy anh đang chờ mình. Người này thuộc về cậu, vĩnh viễn vĩnh viễn, chỉ cần nghĩ vậy thôi, máu cũng muốn sôi trào.

Thước Nhạc và Khúc Phàm nắm tay nhau, nhìn cả nhà đoàn tụ, nhìn đám nhỏ dần dần lớn lên, hạnh phúc vẫn luôn theo họ.

Ngực chợt ấm lên, kéo Khúc Phàm ra ngoài.

Khúc Phàm theo Thước Nhạc ra khỏi phòng, “Sao vậy?”

Thước Nhạc cười cười, tay đưa lên ôm ngực buông ra, một đóa kim liên ánh vàng rực rỡ bay ra, “Nàng phải đi.”

Khúc Phàm nhìn Kim Liên, “Chúng ta hẳn nên cảm ơn nàng. Chính nàng khiến cuộc sống của chúng ta thoải mái, thú vị hơn.”

“Ừm, em nghĩ chúng ta sẽ có cơ hội báo đáp.” Lúc này, Kim Liên đã phong ấn thần thức của mình nên không cách nào nhắn nhủ lời cảm ơn với nàng.

Kiêm Liên nhảy nhót trên tay Thước Nhạc, bay quanh cậu vài vòng rồi tựa như sao rơi bay vọt đi, rơi về phía chân trời. Trong đêm Trừ Tịch này, tựa như một chút pháo hoa tàn phai, không còn bóng dáng.

Hai người nhìn nàng rời đi, nhìn nhau cười, nghe tiếng pháo hoa bên ngoài, một năm mới lại tới.

Một trấn nhỏ phương Nam, đẹp đẽ tựa tranh vẽ, tối Trừ Tịch, lễ pháo hoa phá tan sự yên tĩnh nơi này, tựa như bảo hiệu năm mới đã sang. Ngay khi chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, tiếng khóc nỉ non của trẻ con vang lên, tiếng khóc kia thậm chí còn vượt xa tiếng pháo hoa bên ngoài, đánh sâu vào lòng người.

Một bé con sinh ra vào thời khắc này, khi bác sĩ nhìn về phía đồng hồ, 00:01, đã sang năm mới.

<i>_Toàn văn hoàn_</i>
 
Back
Top Bottom