Ngôn Tình Mang Thai Với Cha Của Vai Ác

Mang Thai Với Cha Của Vai Ác
Chương 60


Cố Yến Khanh không hề khoan dung, hiền lành chút nào. Mấy người kia thấy bộ dáng của anh không giống như đang nói đùa đều vô cùng căng thẳng.

Lúc này, họ chỉ có thể tự trách sao bản thân lại không có một ông chồng lợi hại như này để chống lưng cho mình.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu bọn họ không nhiều miệng thì Cố Yến Khanh cũng chẳng bao giờ tìm tới bọn họ, lại càng không gây sự với bọn họ.

Cho nên bọn họ chỉ dám ỉu xìu thầm nói trong lòng, hy vọng Cố Yến Khanh nhanh chóng rời đi.

May là Cố Yến Khanh cũng chỉ định ra mặt cho Kiều Vãn Tình thôi, không có ý gì khác nên chờ mấy người trên bàn nói xong thì anh cùng Kiều Vãn Tình cũng rời đi.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn dáng vẻ này của Cố Yến Khanh thì Kiều Vãn Tình đã giữ chắc vị trí Cố phu nhân này rồi. Mấy việc như có thai trước khi kết hôn, không môn đăng hộ đối cũng đều không quan trọng. Mấy người mà ngồi nói xấu sau lưng cũng không thay đổi được sự thật này, ngược lại còn có thể rước họa vào thân.

Cố Yến Khanh làm vậy vẫn xem như là nương tay. Nếu là người mang thù thì có lẽ còn động chân động tay lên sự nghiệp của nhà bọn họ. Dựa vào thủ đoạn của Cố gia, làm công ty của nhà bọn họ phá sản cũng chỉ như việc giết một con kiến.

Cho đến khi ăn tiệc xong, ra khỏi khách sạn. Ngồi trên xe nhà mình, Kiều Vãn Tình mới cười ra tiếng, đẩy đẩy Cố Yến Khanh nói: “Chiêu này của anh đúng là cao tay thật, thiên thời địa lợi nhân hòa. Nhưng anh làm kiểu gì mà bọn họ mang con đến hết vậy thế?”

Cố Yến Khanh kể cho cô nghe vụ phát lì xì. Kiều Vãn Tình nghe xong thì lấy bao lì xì Khẩu Khẩu được phát ra xem. Dày thật sự luôn, nhìn qua thì ít nhất cũng phải vài ngàn, có khi còn nhiều hơn.

“Nhiều thế,” Kiều Vãn Tình nhét tiền vào trong bao, có chút đau lòng. Có lẽ Lục gia cũng không tiếc chút tiền ấy, nhưng đưa nhiều tiền như thế này cho bọn họ thì có chút không đáng, “Vụ này mợ của anh cũng phải tiêu khá lớn đấy!”

“Em yên tâm đi. Không phải bao lì xì nào cũng giống như của Khẩu Khẩu đâu. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên Khẩu Khẩu tới Lục gia nên đương nhiên bao lì xì thằng bé nhận được sẽ dày. Còn lì xì của bọn họ thì sẽ có số tiền như ngày mà Ca Cao sinh, hoặc là ngày đầy tháng của con bé thôi!”

Anh nói như vậy thì Kiều Vãn Tình cũng không quá lo lắng. Nghĩ đến Lục gia vốn dĩ cũng là nhà có tiền nên không để ý chút tiền ấy. Hơn nữa đúng là cũng có phong tục dùng ngày đặc biệt để quyết định số tiền có trong bao lì xì thật.

“Mấy cái trứng trên bàn cũng là anh cố ý làm đúng không?”

Cố Yến Khanh gật đầu: “Có thoải mái không?”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Cố Yến Khanh khoác vai Kiều Vãn Tình, Kiều Vãn Tình dựa vào lòng ngực anh. Nghĩ nghĩ, cô hôn một cái lên mặt Cố Yến Khanh: “Thưởng cho ba Cố nè!”

Khẩu Khẩu vốn dĩ đang mơ màng chuẩn bị ngủ thấy thế thì lập tức mở to mắt, vênh vênh mặt nhỏ lên, “A a” đòi được hôn. Kiều Vãn Tình chiều theo ý cậu nhóc hôn vài cái lên đó.

Cố Yến Khanh lấy tay chọc khuôn mặt nhỏ của cậu: “Thằng nhóc thối, còn nhỏ như vậy mà đã biết tranh sủng rồi hả?”

Khẩu Khẩu cười ngây ngô.

Hôm qua Cố Yến Khanh bảo Kiều Vãn Tình nên tham gia vào chương trình làm nông kia, sau khi cân nhắc một chút thì Kiều Vãn Tình cảm thấy mình cũng nên thử một lần. Vì thế cô chủ động liên hệ với đối phương, hỏi họ bây giờ báo danh còn kịp không.

Đối phương vừa nhiệt tình vừa tích cực, tỏ vẻ rất hoan nghênh cô, chỉ cần cô kết bạn với WeChat hoặc QQ của bọn họ là được. Sau đó bọn họ sẽ gửi cho cô tờ đơn bản Word, cô điền xong gửi cho bọn họ là báo danh thành công.

“Nhưng mà Kiều tiểu thư,” Đối phương lại nói, “Về phần hướng dẫn thì chúng tôi sẽ hướng dẫn miễn phí, nhưng cô phải lên C thị để học tập. Phí ăn ở cùng đi lại là cô phải phụ trách hoàn toàn. Vì vậy nếu cô tham dự thì cứ tới địa điểm hướng dẫn, chúng tôi sẽ thu phí và sắp xếp chỗ ăn chỗ ở cho cô. Vì chuyện này khá quan trọng nên phải nói trước với cô một chút.”

Thảo nào lại tới chỗ kia để mời người, hóa ra chỗ không thu hút người đến là chỗ này hả?

Về chương trình hướng dẫn của bọn họ thì Kiều Vãn Tình nhìn qua một chút. Chương trình hướng dẫn được chia làm hai đợt, mỗi đợt kéo dài khoảng hai tuần. Như vậy nhất định sẽ phải ở khách sạn, mỗi đêm phải mất tầm 100, 200 gì đó. Lại còn phí ăn cơm nữa, nếu mà ăn bàn to, chia ra mỗi người phải hết ít 100.

Tham dự chương trình này có khởi nghiệp thành công không thì chưa biết, nhưng chưa kiếm được một đồng lãi nào đã tốn hết cả mấy ngàn như vậy rồi. Với những người dân quê mà nói thì số tiền này không phải là nhỏ, họ không thể nào phung phí được.

Rất nhiều công ty ỷ vào được chính phủ đầu tư nên lúc giới thiệu toàn ba hoa chích chòe, nói linh ta linh tinh, cứ bảo theo học là sẽ thành tài, nhưng thực tế thì học xong cũng chẳng làm được việc gì.

Còn có những người dạy chẳng hiểu gì, chỉ tùy tiện làm một bản PPT rồi chiếu lên, ngồi nói linh tinh hai giờ, chỗ có ích thì nói chưa tới năm phút.

“Kiều tiểu thư cô yên tâm,” Bên kia thấy Kiều Vãn Tình không trả lời, cho rằng cô bị số tiền phí đó dọa chạy, nói, “Chương trình này của chúng tôi hợp tác với bên chính phủ, chúng tôi cũng từng hợp tác với nhiều công ty cùng trường học khác rồi, cô có thể đi tìm hiểu một chút trên phương tiện báo chí, truyền thông. Chúng tôi cam đoan, chỉ cần cô tham dự thì nhất định sẽ thành công trong sự nghiệp của mình!”

“Tôi không ở khách sạn có được không? Tôi có bạn trai có phòng ở C thị, tôi định ở chỗ anh ấy.”

Không phải cô tiếc chỗ tiền ấy, nhưng buổi tối cô không thể mang Khẩu Khẩu tới ở khách sạn được. Nếu ở chỗ của Cố Yến Khanh thì ban ngày cô còn nhờ được bà nội Kiều hoặc ai đó trông Khẩu Khẩu, cô đi học. Còn giữa trưa và tối cô sẽ về trông thằng bé.

Nhưng nếu ở khách sạn thì không được rồi.

Tuy rằng người ta nói, không thể cùng quan tâm cả sự nghiệp lẫn gia đình. Nhưng trường hợp này thì cô không thể nào vì sự nghiệp mà bỏ gia đình được.

Vốn dĩ cô nghĩ có thể đến C thị học tập, sau đó thỉnh thoảng sẽ cho Khẩu Khẩu ra bên ngoài chơi, cho thằng nhóc gặp gỡ, tiếp xúc cùng nhiều người hơn, mở mang đầu óc.

Thằng nhóc Khẩu Khẩu này quá thẹn thùng, vì thế cần phải khắc phục.

“Cái này……” Đối phương im lặng một hồi, nói, “Chỉ sợ là không được. Chúng tôi muốn mọi người cùng ở một chỗ để dễ quản lý hơn. Với đôi khi buổi tối cũng sẽ có những bữa tiệc giao lưu, chia sẻ kinh nghiệm học tập, tâm đắc của mình. Vì thế có lẽ không có cách nào khác rồi.”

“Thế thôi vậy,” Kiều Vãn Tình có chút tiếc nuối nói, “Con tôi năm nay 1 tuổi, vì thế tôi cũng không còn cách nào khác. Cảm ơn anh nhé! Làm phiền anh rồi!”

“Kiều tiểu thư chờ đã,” Đối phương thấy cô nói vậy, lập tức nói, “Tình huống của cô đặc biệt như vậy, thế thì để tôi nói với lãnh đạo bên kia một chút, xem có thể thay đổi một chút được không.”

“……” Đổi ý nhanh thế? “Thế anh hỏi nhanh lên nhé!”

Không đến một giờ sau đối phương đã gọi điện lại cho cô, bảo đã xin chỉ thị của cấp trên xong. Tình huống của Kiều Vãn Tình đặc biệt nên có thể không ở khách sạn cũng được, nhưng còn những buổi giao lưu thì họ khuyên cô nên cố gắng tham gia.

Kiều Vãn Tình đồng ý.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Việc tham gia chương trình giúp đỡ làm nông cứ vậy mà xong.

Kiều Vãn Tình cùng Khẩu Khẩu ở Cố gia năm ngày liền. Mấy hôm ở X thị cô còn qua chơi với Đường Nguyệt Nguyệt nữa. Đường Nguyệt Nguyệt đã biết Kiều Vãn Tình cùng Cố Yến Khanh ở bên nhau từ trước nên ngồi “chế nhạo” Kiều Vãn Tình một lúc, sau đó lại khóc lóc kể lể nói mình không muốn làm một con người độc thân nữa.

Dạo này Đường Nguyệt Nguyệt đang có việc bận, không rời đi được nên cô bảo Kiều Vãn Tình là hết tháng 7 mình nhất định sẽ đến miếu Nguyệt Lão, thăm quán đồ chay Thoát Đơn của Kiều Vãn Tình để nhanh chóng thoát ế!

Đến hôm cả nhà về C thị thì Cố Kính Chi cùng Cố phu nhân đều cho Kiều Vãn Tình cùng Khẩu Khẩu một bao lì xì thật dày, còn tặng cho hai người thêm một đống quà để mang về, còn có cả quà cho bà nội Kiều cùng hàng xóm dưới đó nữa.

Ý của Cố phu nhân là đến thăm nhà chồng một lần thì không thể về tay không được.

Kiều Vãn Tình dở khóc dở cười. Nói đi cũng phải nói lại, với Cố phu nhân thì mặt mũi rất quan trọng nha!

Bọn họ phải trở về, Cố Kính Chi cùng Cố phu nhân đều không muốn xa Khẩu Khẩu.

“Khẩu Khẩu sẽ nhớ bà nội chứ?” Trước khi đi, Cố phu nhân ôm Khẩu Khẩu, hôn hôn khuôn mặt nhỏ hỏi cậu.

“Sẽ, nhớ, nhớ,…… bà nội!”

“Thế phải đến thăm bà thường xuyên biết chưa?”

“Được.” Khẩu Khẩu ngoan ngoãn gật gật đầu.

“Mẹ, sắp lỡ chuyến bay rồi.” Cố Yến Khanh nói.

Nghe con mình nói, vẻ mặt hiền lành của Cố phu nhân lập tức thay đổi, tức giận nói: “Bao giờ thì con mang sự nghiệp của con về X thị? Con xem, hai chúng ta, hai cái thân già này có cháu mà đến cháu còn không được thấy! Con làm vậy lương tâm không cắn rứt sao?”

“……”

Sự nghiệp của Cố gia ở X thị là sản nghiệp từ đời cha chú truyền lại. Bây giờ Cố Kính Chi còn chưa đến tuổi về hưu, Cố Yến Khanh lại là một người có dã tâm nên tự lập nghiệp ở C thị.

Qua hai, ba năm phát triển, nhìn chung thì bên kia cũng khá ổn định, Cố Yến Khanh không cần phải tự mình điều hành nữa.

Nhưng vẫn còn một số tình huống cần anh trực tiếp ra mặt giải quyết, hay cũng có một số cuộc họp đột xuất, hoặc một số tài liệu cần anh tự ký. Nếu anh ở C thị cùng Kiều Vãn Tình thì vô cùng tiện, lái xe gần ba giờ là đến. Nhưng nếu về nhà, muốn đến C thị chỉ có thể đặt vé máy bay.

Cố phu nhân không muốn anh cứ đi đi về về như vậy cho mệt mỏi nên mới bảo anh dời công ty của mình về X thị.

Trước kia lúc chưa có cháu, Cố Yến Khanh muốn ra ngoài tự lập nghiệp thì Cố phu nhân cũng không quá để tâm. Con lớn rồi, mỗi ngày mà nó cứ lắc lư trước mặt bà bà còn thấy ngứa mắt. Nhưng bây giờ có cháu nội thì bà thấy thằng con nhà mình trông cũng thuận mắt hơn hẳn.

Cố Kính Chi bất đắc dĩ nói: “Công ty của thằng bé chỉ ở C thị mới có tiềm năng phát triển, nếu mà dời công ty tới X thị thì không làm ăn được gì nữa đâu. Thôi để chúng nó đi đi, nán lại thêm chút là muộn giờ đó, khi nào nhớ chúng nó thì qua đó thăm là được!”

“Tôi chỉ nói cho vui thôi, ông coi là thật đó à?” Cố phu nhân trừng Cố Kính Chi một cái, nói.

“……” Bà chắc chắn bà đang nói cho vui?

Vì mọi việc trong nhà vẫn ổn, Khẩu Khẩu lại thích căn phòng ở C thị của Cố Yến Khanh nên ba người ở lại C thị vài ngày.

Buổi tối, Kiều Vãn Tình ru Khẩu Khẩu ngủ xong thì Cố Yến Khanh còn chưa về. Hôm nay anh có buổi tiệc xã giao nên sẽ về muộn một chút.

Kiều Vãn Tình tắm xong, sấy khô tóc đã là hơn 10 rưỡi. Cố Yến Khanh còn chưa về. Cô đang nghĩ xem có nên gọi điện thoại cho anh không thì điện thoại cô đổ chuông —— Cố Yến Khanh gọi.

Kiều Vãn Tình sợ đánh thức Khẩu Khẩu nên tới ban công nhận điện. Đứng từ ban công của căn phòng này có thể nhìn phố đối diện, những tòa nhà cao tầng sát nhau, đèn điện sáng trưng, người đi trên đường tấp nập, lại có gió mát vô cùng thoải mái.

Cô dựa vào lan can, nhận điện thoại: “Sao thế?”

“Vãn Tình,” Kiều Vãn Tình nghe thấy tiếng Cố Yến Khanh lười biếng gọi tên mình, “Anh uống say.”

“…… Em bảo tài xế qua đón anh nhé?”

Cố Yến Khanh nửa mê nửa tỉnh: “Em tới đón.”

“Hả? Lâu lắm rồi em chưa động đến xe nên không lái đâu.”

Ở thế giới thực của mình, cô cũng có bằng lái, nguyên chủ cũng có bằng lái. Nhưng vì cả hai cùng là người thuộc tộc <i>có bằng nhưng không có xe</i> nên chưa có kinh nghiệm thực tiễn mấy.

Bây giờ cô quên hết cách lái rồi, nếu bên cạnh không có ai trông thì cô không dám lái.

“Em bảo tài xế lái đi, mau tới đây.” Nói rồi anh cũng không quan tâm Kiều Vãn Tình có đồng ý không, vô cùng bá đạo ngắt điện thoại.

Kiều Vãn Tình: “……”

Bá đạo thế?

Cô định bảo Phùng Kỳ – tài xế trong nhà một mình qua đón anh. Nhưng nhớ tới lần trước, sau khi uống rượu Cố Yến Khanh trở thành Khẩu Khẩu phiên bản lớn, cô lo là anh lại cáu kỉnh mè nheo.

Nghĩ tới nghĩ lui, Kiều Vãn Tình đành thay quần áo, sau đó bảo Phùng Kỳ đánh xe chờ ở phía dưới. Sau đó thì cô bảo quản gia chưa ngủ lên trông Khẩu Khẩu giúp cô một lúc.

Quản gia do dự nói: “Kiều tiểu thư, tôi trông Khẩu Khẩu thì cũng không có vấn đề gì. Nhưng tôi không tiện vào phòng cô, nếu Cố tiên sinh mà biết thì sẽ không vui.”

“……” Mẹ nó, Cố Yến Khanh là bình giấm chua thành tinh à, “Không sao đâu, Khẩu Khẩu có lẽ sẽ không tỉnh, bây giờ nó ngủ là ngủ một mạch tới sáng ấy mà.”

Quản gia khó xử nói: “Nhỡ đâu Khẩu Khẩu tỉnh thì sao, cô vẫn nên bế thằng nhóc đặt trên giường của Cố tiên sinh đi.”

Tuy rằng Kiều Vãn Tình cảm thấy quản gia có chút chuyện bé xé ra to, nhưng cô cũng hiểu ông khó xử cái gì. Vì thế cô đành bế Khẩu Khẩu đặt trên giường của Cố Yến Khanh.

Khẩu Khẩu đang ngủ bị cô bế hơi tỉnh tỉnh, nhỏ giọng lẩm bẩm cái gì đó. Nhưng sau khi nằm trên chiếc giường mềm mại đầy mùi hương của ba ba mình nó lại cọ cọ đầu vào gối, nhấp miệng nhỏ rồi ngủ ngon lành.

Kiều Vãn Tình cầm điện thoại đi xuống dưới nhà. Lúc ngồi lên xe, cô đột nhiên nhớ ra mình không biết Cố Yến Khanh ở chỗ nào, đang định gọi điện thoại hỏi anh thì Phùng Kỳ ngồi đằng trước bảo Cố tiên sinh đã nói cho anh……

Kiều Vãn Tình: “……”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thật ra Cố Yến Khanh đang tìm cớ để cô đến đón đúng không?

Kiều Vãn Tình bất đắc dĩ cười cười, vị tổng tài này đôi khi cũng trẻ con thật!

Nơi Cố Yến Khanh ăn tiệc cách đó không xa, bây giờ lại là nửa đêm, đường thông thoáng nên chỉ 20 phút là đã tới nơi.

Kiều Vãn Tình đi qua dìu anh. Phần lớn người cùng hợp tác với anh ở đó cũng hơi quá chén, một đám người say khướt ngồi nói linh tinh với nhau. Sau khi Kiều Vãn Tình tới, bọn họ còn trêu chọc, gọi cô là Cố phu nhân làm Kiều Vãn Tình ngượng, nhanh chóng dẫn Cố Yến Khanh chạy đi.

Cố Yến Khanh say rượu đi loạng choạng, may là anh cũng không say đến mức không tự đi được. Chỉ là trên đường trở về, anh một hai đòi nằm trên đùi Kiều Vãn Tình ngủ.

Hôm nay trời nóng nên sau khi tắm xong, Kiều Vãn Tình mặc quần áo khá ngắn tay, đùi lộ một nửa ra ngoài. Đầu anh trực tiếp gối lên đó làm Kiều Vãn Tình có chút ngứa.

Tóc của anh được cắt ngắn, gối lên chân cô, cọ vào làm đùi cô ngứa. Kiều Vãn Tình sắp bị anh trêu chọc đến điên rồi.

Không có bạn trai thì cũng sẽ không biết cơ thể mình nhạy cảm đến nhường nào. Hơn nữa con ma men nào đó còn cố tình không chịu hiểu cho tình cảnh khó khăn hiện tại của Kiều Vãn Tình, chẳng hề ngoan ngoãn chút nào. Anh cọ tới cọ lui giống y như yêu tinh trong truyền thuyết, mê hoặc người nhìn.

“Anh đừng nhúc nhích!” Rốt cuộc Kiều Vãn Tình cũng không nhịn nổi nữa, nói.

“Anh váng đầu.” Người nào đó tìm vị trí thoải mái nằm im, lấy tay che mắt, lười biếng nói.

Hôm nay Cố Yến Khanh mặc một cái áo sơ mi màu đen. Ban đầu chỉ cởi có một cái khuy ở trên cùng thôi, không biết khi nào ba cái cúc dưới đó cũng bị bung ra, lộ ra ngực anh. Kiều Vãn Tình che mắt lại. Cô bị sắc đẹp mê hoặc rồi.

“Không biết uống lại còn đòi uống nhiều như vậy?”

Cố Yến Khanh thở dài: “Không còn cách nào khác, còn phải uống để kiếm tiền nuôi vợ mua sữa cho con chứ!”

“……” Kiều Vãn Tình nhìn bộ dáng này của anh mà thấy hơi thương anh một chút. Tiền cũng không phải tự dưng chạy tới, dù Cố Yến Khanh kiếm được nhiều tiền hơn so với người khác, địa vị cao hơn người khác thì vẫn phải đi xã giao, vẫn phải làm lụng vất vả. Kiều Vãn Tình không nhịn được xoa xoa đầu anh, “Anh đừng vất vả quá!”

Cố Yến Khanh mơ hồ “Ừm” một tiếng. Kiều Vãn Tình bị tình yêu che mắt nên không nhìn thấy người nào đó thực hiện được gian kế tươi cười.

Tác giả có lời muốn nói: Tôi biết mọi người nhớ Khẩu Khẩu, chờ đến chương sau chúng ta sẽ gặp lại cậu nhóc ~ moah moah ~

Câu chuyện còn chưa kết thúc nhanh vậy đâu! Khẩu Khẩu còn chưa có em trai, em gái, nữ chủ còn chưa đi tới đỉnh cao cuộc đời nghênh đón anh chồng đẹp trai nhiều tiền về đâu!
 
Mang Thai Với Cha Của Vai Ác
Chương 61


Về tới nhà, Khẩu Khẩu nằm ngủ ngoan trên giường, không lệch một phân so với lúc Kiều Vãn Tình rời đi.

Kiều Vãn Tình lo Cố Yến Khanh uống quá say, sợ đánh thức Khẩu Khẩu nên cô bế Khẩu Khẩu đặt vào phía trong giường. Giường của Cố Yến Khanh rất lớn, cô đỡ anh nằm lên trên đó cũng sẽ không đánh thức Khẩu Khẩu.

Quản gia thấy Cố Yến Khanh uống say như vậy thì vội đi pha một ly nước mật ong đưa cho anh giải rượu. Ông đưa ly cho Kiều Vãn Tình, nói: “Kiều tiểu thư, tôi đi ngủ trước đây!”

“Được, cảm ơn chú Khánh.”

Quản gia đi ra ngoài, vô cùng chu đáo giúp hai người đóng cửa lại. Kiều Vãn Tình cầm cái ly, nhìn Cố Yến Khanh đang híp mắt dựa vào giường. Cổ áo sơ mi của anh mở rộng, mặt anh ửng đỏ. Vốn dĩ anh đã rất đẹp, nhưng vẻ đẹp bình thường trước mặt người khác của anh thiên về phong cách cao lãnh lạnh lùng, trước mặt cô thì lại dịu dàng. Nhưng bây giờ anh không giống vậy, anh mang vẻ đẹp mê hoặc làm người ta không rời mắt được.

Kiều Vãn Tình lập tức nghĩ đến một câu: Sắc đẹp mê hoặc con người.

Cô lắc lắc đầu, vứt mấy cái suy nghĩ đen tối đó ra khỏi đầu mình, nói: “Anh ra đây uống chút nước mật ong để tỉnh rượu.”

“Em đút cho anh.” Người nào đó mặt dày vô sỉ nói.

“……” Kiều Vãn Tình bật cười, đùa anh, nói, “Có phải anh định đòi em dùng miệng đút cho anh không?”

Cố Yến Khanh mở bừng mắt ra, ánh mắt rực lửa nhìn cô.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Anh đừng tưởng bở nữa, mau uống đi.”

Kiều Vãn Tình đưa cái ly tới bên miệng anh. Chờ Cố Yến Khanh uống xong thì cô đặt cái ly qua một bên, nói: “Em bế Khẩu Khẩu về ngủ trước, anh nghỉ ngơi đi nhé!”

Nói rồi cô xoay người rời đi, nhưng lại bị Cố Yến Khanh kéo tay lại.

“Sao vậy?”

“Anh muốn đi tắm.”

“……” Cái kịch bản này rõ như ban ngày còn gì nữa? Kiều Vãn Tình không thèm để ý tới lời anh nói. Nhất định là người này đang muốn cô tắm giúp, sau đó cả hai vào phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên. Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, cái gì sẽ xảy ra thì không cần nói cũng biết.

Trong tiểu thuyết gọi cái này là gì nhỉ? À, là phòng tắm play gì gì đó.

Kiều Vãn Tình nói: “Em bảo quản gia vào tắm cho anh, chắc là chú ấy chưa ngủ đâu.”

“……” Cố Yến Khanh im lặng một giây, sau đó nói, “Thôi.”

Kiều Vãn Tình nhịn cười: “Anh đi ngủ đi, tàm tạm một xíu, chịu một đêm thôi mà.”

Cố Yến Khanh được nước lấn tới: “Hôn ngủ ngon.”

Cái này thì không thể từ chối rồi. Kiều Vãn Tình xoay người định cúi đầu hôn anh thì bỗng nhiên cánh tay đang kéo cô của anh dùng sức, kéo cô vào trong lòng ngực mình. Một nụ hôn mang theo mùi rượu ập đến trước mặt Kiều Vãn Tình.

Nụ hôn này không dịu dàng như ngày thường, mang theo sự quyến luyến mà làm người ta muốn ngừng cũng không thể ngừng được. Ngược lại nụ hôn này lại có chút mạnh mẽ và hung bạo, nhưng lại không làm người ta phản cảm, thay vào đó máu trong người Kiều Vãn Tình như sôi lên, da mặt cô đỏ hồng, nóng như đang rán trứng.

Trước kia Kiều Vãn Tình rất ghét mùi rượu do những người say tỏa ra. Nhưng có lẽ do vừa rồi mới uống nước mật ong, hoặc có lẽ do đối phương là người yêu của mình nên không những cô không phản cảm mà mùi hương đó dường như là chất xúc tác làm người ta tâm phiền ý loạn.

Cô cảm giác như mình cũng say theo anh rồi……

Cố Yến Khanh xoay người đè cô lên giường. Tuy rằng Kiều Vãn Tình cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không nói nổi lời từ chối. Cứ như cô đang uống rượu độc, biết rõ nó độc, không thể uống nhưng vẫn bị vẻ đẹp lung linh huyền ảo của nó mê hoặc……

Đang lúc cả hai ý loạn tình m ê, cả người như bay bổng thì Khẩu Khẩu nằm bên cạnh vô thức rầm rì vài tiếng, lẩm bẩm gọi ma ma, kéo hai người đang từ trong thế giới hư ảo về với hiện thực. Đặc biệt là Kiều Vãn Tình, quả thực cô muốn nhảy dựng từ trên giường lên.

Bọn họ đang làm cái gì vậy?

Lại còn làm trước mặt Khẩu Khẩu nữa chứ!

Bị phá chuyện tốt, Cố tổng vô cùng khó chịu nhìn thằng con ngốc của mình. Đáng tiếc đồ ngốc vẫn là đồ ngốc, thằng bé lại say sưa ngủ tiếp.

“Em, em bế Khẩu Khẩu về ngủ trước.” Kiều Vãn Tình chỉnh cái áo bị kéo xộc xệch của mình, đi qua bế Khẩu Khẩu lên, “Anh nghỉ ngơi sớm một chút nhé!”

Cố Yến Khanh: “……”

Vốn dĩ hôm nay Cố Yến Khanh định mượn cớ say rượu để làm việc xấu. Khó lắm mới có được thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa như này. Anh còn nghĩ Kiều Vãn Tình sẽ để Khẩu Khẩu ngủ ở phòng khách vì sợ thằng bé bị đánh thức, ai ngờ thằng nhóc Khẩu Khẩu lại ngủ trong phòng mình.

Nhưng thằng nhóc Khẩu Khẩu này vẫn còn nhỏ, hơn nữa ngủ vô cùng sâu, có người ngồi bên cạnh mở nhạc lên hát nó còn không dậy. Bọn họ nằm một bên làm một chút việc không phù hợp với trẻ em thì nó cũng không dậy được.

Ai ngờ được hôm nay thằng nhóc này lại giỏi phá đám đến vậy. Nhưng mà con mình nên không đánh cũng không mắng được, Cố tổng khó chịu ở hai chỗ mà chẳng biết trút vào đâu.

Vì thế hôm sau Cố tổng bị nóng trong……

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Cố tổng tự nhận mình không phải là một kẻ hám sắc, thậm chí đã có lúc anh còn cho rằng, nếu đời này mình không tìm thấy người mà mình thích thì cả đời sống thanh tịnh như Đường Tăng cũng được.

Hơn nữa, anh cũng không còn là mấy thằng nhóc 20 tuổi, vì cái này mà lại bị nóng trong……

Nhìn hai cục mụn nổi lên trên mặt, Cố tổng luôn tự coi mình là một người da mặt dày cũng cảm thấy mất mặt.

Buổi sáng lúc anh xuống ăn cơm thì Kiều Vãn Tình đã lấy cớ buổi sáng trời mát đưa Khẩu Khẩu xuống dưới khu chung cư tản bộ rồi. Vì thế Kiều Vãn Tình không bắt gặp cảnh người nào đó chưa thỏa mãn d*c vọng nên bị nóng trong.

Nhưng đến lúc Cố Yến Khanh đi làm, Vương Kiêu nhìn hai hạt đậu trên mặt anh, không sợ chết hỏi: “Cố tổng nóng trong hả? Bên kia tôi có Bản Lam Căn*, anh có muốn dùng một chút không?”

<i>*Bản Lam Căn: có tác dụng chính là thanh nhiệt, giải độc cơ thể, lương huyết, lợi yết hầu, mát máu, tiêu tụ, lợi họng, tiêu đờm, giảm ho, kháng sinh…</i>

Bản Lam Căn cái con mẹ cậu ý!

Cố Yến Khanh đen mặt, ngồi vào ghế của mình, hỏi Vương Kiêu: “Đã chốt danh sách đi công tác ở thành phố A chưa?”

“Vẫn chưa ạ. Hoắc tổng bên đó rất khó đối phó, tất cả mọi người đều không muốn đi. Nhưng muộn nhất là trưa nay tôi sẽ nộp danh sách người đi công tác.”

“Cậu cũng đi.” Cố Yến Khanh nói.

“???” Vương Kiêu ngớ người, “Cố tổng, ngài chắc chắn?”

Cố Yến Khanh gật đầu: “Cậu khá phù hợp, tôi coi trọng cậu.”

Vương Kiêu: “……”

Thích hợp cái bíp bíp ý. Hoắc tổng phụ trách hạng mục kia nổi tiếng là keo kiệt bủn xỉn, đã keo kiệt thì thôi lại còn khó nói chuyện. Mà hạng mục này cũng chẳng phải là hạng mục lớn, vì thế mọi người cứ đẩy tới đẩy lui cho nhau, sống chết không chịu nhận.

Tự dưng lắm mồm trêu chọc chỗ đau của ông chủ, Vương Kiêu khóc thầm trong lòng.

Cố Yến Khanh nhìn Vương Kiêu đứng đối diện mang vẻ mặt như sắp chết thì cảm thấy khá sảng khoái. Anh là người thích cười trên đau khổ của người khác như thế đấy!

……

Nhân lúc rảnh rỗi, Cố Yến Khanh cùng Kiều Vãn Tình đưa Khẩu Khẩu tới công viên thiếu nhi, viện bảo tàng, công viên dưới nước chơi.

Thằng nhóc quê mùa Khẩu Khẩu cứ như lần đầu được lên phố, nhìn cái gì cũng vô cùng háo hức tò mò.

Cậu thích nhất là chơi ở công viên dưới nước. Ở đó có thể nhìn thấy rất nhiều chú cá bơi lội một cách thần kỳ. Khẩu Khẩu nhìn không chớp mắt như được chiêm ngưỡng một thế giới mới.

Nhưng tiền đề là cậu nhóc không ch ảy nước miếng đã.

Kiều Vãn Tình buồn cười lấy khăn giấy ra lau nước miếng cho Khẩu Khẩu, nói: “Có phải là thằng bé nhìn thấy mấy con cá xong nghĩ tới món gì ngon ngon mới ch ảy nước miếng không nhỉ?”

“Nói không chừng trong đầu nó đang đầy một bàn cá nướng cá hấp cá kho đấy.”

“…… Nếu không buổi tối bảo chị Thục làm canh cá hấp cho Khẩu Khẩu ăn đi, cho thằng bé đỡ thèm.” Kiều Vãn Tình nhỏ giọng nói. Cô vẫn cảm thấy đứng dưới công viên dưới nước thảo luận việc ăn món cá gì không có duyên cho lắm.

Bây giờ trời nóng không thích hợp để chơi ngoài trời, nhưng Kiều Vãn Tình tin rằng nếu mà đưa Khẩu Khẩu đi vào vườn bách thú, nó thấy con gì cũng đều nghĩ đến việc ăn chúng.

Thậm chí nó nhìn tới máy bay việc đầu tiên thằng nhóc này nghĩ tới cũng là ăn ngon cơ mà……

Mà quan trọng nhất là Khẩu Khẩu còn nhỏ, chỉ ăn được một số món nhất định. Kiều Vãn Tình chủ yếu cũng chỉ cho cậu ăn rau dưa cùng thịt băm nhỏ là chính, nấu cùng với gạo xay thành thì nó mới ăn được.

Ngoài món cháo ra thì bình thường cô cũng chỉ cho nó húp ít canh thịt với ăn một ít canh cá hầm mà thôi. Vì thế Kiều Vãn Tình mới thắc mắc, sao chấp niệm của thằng nhóc này với đồ ăn lại lớn như vậy nhỉ?

Hay đứa nhỏ nào cũng như vậy?

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Khẩu Khẩu đang dán sát mặt vào cửa kính pha lê tò mò xem cá nghe thấy Kiều Vãn Tình cùng Cố Yến Khanh nói đến việc ăn cá thì thu tầm mắt lại, xoay người lại, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chăm chú ba mẹ mình: “Ăn cá…… Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu thích.”

“Thằng nhóc tham ăn.” Cố Yến Khanh sờ sờ đầu nhỏ đáng yêu của cậu: “Tối về sẽ có cá để ăn. Nhưng cá này mình chỉ xem thôi, không ăn được.”

“Hả?” Khẩu Khẩu nghiêng đầu ngơ ngác. Rõ ràng là thằng bé không hiểu vì sao đều là cá mà cái này lại không ăn được.

Đúng lúc ấy, có một con cá voi bơi qua đỉnh đầu bọn họ. Từ khi sinh ra, Khẩu Khẩu còn chưa thấy có con cá nào lớn đến vậy nên lập tức hưng phấn, đuổi theo con cá kia, duỗi tay nhỏ muốn bắt, trong miệng thì kêu lên: “Cá lớn…… Cá, cá lớn, cá!”

Đáng tiếc cá lớn không nghe thấy tiếng gọi của Khẩu Khẩu, bình tĩnh lướt qua.

Khẩu Khẩu ngay lập tức không vui, có chút tức giận. Cậu duỗi tay nắm ống quần của Cố Yến Khanh, dùng giọng non nớt làm nũng: “Ba ba, ba ba đi, đi bắt!”

Nhiệm vụ này quá khó khăn, Cố Yến Khanh bất đắc dĩ nói: “Bảo bối à, ba ba cũng không bắt được con cá này.”

Khẩu Khẩu không quan tâm: “Bắt, chộp tới ăn, lớn, cá cá lớn.”

Xung quanh còn những vị du khách khác. Vốn dĩ cặp trai xinh gái đẹp cùng một bạn nhỏ đáng yêu này đã vô cùng thu hút ánh nhìn rồi, bây giờ thằng nhóc ngốc Khẩu Khẩu này còn đòi ăn cá làm người đứng cạnh đều vô cùng buồn cười.

Một chàng trai đưa con gái mình tới đây chơi trêu Khẩu Khẩu: “Tiểu bảo bối, nếu ba ba con đi bắt con cá lớn như vậy về thì nhà con đã có nồi lớn để đun cá chưa?”

Có lẽ là đợt này Khẩu Khẩu đi đến mấy buổi tiệc gặp nhiều người rồi nên bây giờ thấy người lạ, nó không còn thẹn thùng rúc đằng sau ba mẹ mình nữa, ngượng không dám nói chuyện cùng người lạ.

Như bây giờ chẳng hạn, Khẩu Khẩu bình tĩnh đứng đó, cắn tay nhỏ suy nghĩ vấn đề mà chàng trai kia hỏi mình. Cậu cũng chẳng hiểu vì sao muốn đun cá lớn phải dùng nồi lớn. Nghĩ nghĩ chút rồi cậu nói: “Ma ma, ma ma nấu ~”

Tuy rằng trả lời lạc đề nhưng điều đó vẫn cho thấy thằng nhóc Khẩu Khẩu này rất thông minh. Chàng trai kia nói: “Vì thế cháu chỉ phụ trách ăn thôi, còn vấn đề nấu như nào thì giao cho mẹ cháu đúng không?”

Khẩu Khẩu nghiêm túc gật gật đầu: “Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu thích, thích cá, ăn!”

Mọi người xung quanh đều bị cậu chọc cười. Khẩu Khẩu thấy mọi người cười mới ngượng ngùng rúc ra đằng sau chân Cố Yến Khanh. Cố Yến Khanh bế cậu lên, nói: “Đợi tí nữa ba ba đưa con đi bắt cá nhé!”

Công viên dưới nước cũng có dịch vụ lặn xuống nước. Chỉ là bây giờ Khẩu Khẩu còn nhỏ, chưa cho thằng bé đi lặn được.

Vì thế, cái mà Cố Yến Khanh gọi là bắt cá chính là trò dùng lưới nhỏ vớt vài con cá vàng. Loại cá vàng này rất rẻ, muốn chơi vớt cá chỉ mất khoảng 1 đồng một lưới.

Có rất nhiều phụ huynh đưa con mình tới công viên dưới nước chơi nên trò này sắp trở thành khu vui chơi dành riêng cho trẻ con rồi, bởi lẽ vị phụ huynh nào cũng mang con tới đây vớt cá.

Mấy bạn nhỏ rất thích chơi trò này, một đám ngồi xổm trên mặt đất, dùng cái lưới mỏng tay chân vụng về vớt cá. Có vài vị phụ huynh không đủ kiên nhẫn, cố chấp lôi kéo mấy bạn nhỏ còn đang say sưa vớt cá ra. Mấy đứa nhỏ luyến tiếc trò vui khóc nháo lộn xộn ầm ĩ.

Dường như Khẩu Khẩu không quá thích chơi cái này. Kiều Vãn Tình nhét cái lưới vớt cá vào trong tay cậu, cầm lấy tay Khẩu Khẩu vớt vài con cá. Cô thấy Khẩu Khẩu không hứng thú lại còn định chạy đi.

“Sao vậy bảo bối? Con không thích sao?”

Khẩu Khẩu hít sâu, cứ như đang cho Kiều Vãn Tình mặt mũi. Cậu ngồi xổm trước bể cá, vớt hai cái lấy lệ. Nhưng tay cậu chưa khéo nên căn bản không vớt được cá.

Đang lúc Kiều Vãn Tình định giúp cậu nhóc thì Khẩu Khẩu vứt cái lưới vớt cá, bắt lấy tay của Cố Yến Khanh: “Ba ba, ba ba bắt, cá cá!”

“Được, ba ba bắt cá.” Cố Yến Khanh ngồi xổm xuống, đang định lấy lưới vớt cá thì Khẩu Khẩu lại bắt lấy áo sơ mi của anh, túm anh đi qua cửa lớn.

“Bắt lớn —— cá lớn cá!”

Rốt cuộc thì hai người cũng hiểu ý của Khẩu Khẩu. Khẩu Khẩu không thích bắt cá ở chỗ này vì cá quá nhỏ!

“Ăn, ăn cá lớn lớn.” Khẩu Khẩu lại nói, lại lôi kéo quần áo của ba ba mình, hưng phấn nói, “Đi, đi ~”

“……”

Trong suy nghĩ của Khẩu Khẩu, rõ ràng là cậu cảm thấy cá này không đủ lớn, không đủ để mình ăn.

Hai người đều bị suy nghĩ của Khẩu Khẩu chọc cười, đúng là trẻ con!

Cá ở trong công viên dưới nước đương nhiên là không thể mua về ăn được rồi. Vì thế trên đường trở về, hai người dẫn Khẩu Khẩu đến chợ mua cá, chọn một con cá trắm to nhất trong cửa hàng của người ta.

Khẩu Khẩu nhìn con cá trắm bơi qua bơi lại trong túi mới vui vẻ cười tươi.

Lần này đúng là cá lớn lớn rồi nha……

Kiều Vãn Tình đỡ trán. Thằng nhóc ngốc này đúng là không giống người khác nha. Có lẽ về sau nó sẽ trở thành một đứa trẻ tham ăn đó!

……

Chơi ở C thị mấy ngày thì mấy người mới về thôn Đông Dương. Lần này đi một cái là đi luôn hơn mười ngày. Nhưng ở dưới thôn Đông Dương cũng không có gì thay đổi, chỉ có Hoàng Đại Tiên lâu ngày không thấy béo lên một chút mà thôi.

Hoàng Đại Tiên mới ở nhà Kiều Vãn Tình không đến một năm, từ một chú chồn thon thả đẹp đẽ trở thành chú chồn béo ú, nằm lì trong nhà.

Trong thôn có nhiều người biết nhà Kiều Vãn Tình nuôi chồn. Bởi họ vô cùng mê tín nên mỗi khi thấy Hoàng Đại Tiên đều sẽ cúi chào, còn cho nó đồ ăn. Vì thế Hoàng Đại Tiên mới ngày một béo hơn.

Nhưng dù sao cũng là động vật, mập một chút trông mới đáng yêu. Kiều Vãn Tình không nhịn được vuốt lông nó mấy cái, suýt nữa làm Hoàng Đại Tiên phải đánh rắm ra oai. Nhìn chỗ đồ ăn mà mấy người Kiều Vãn Tình mang về cho nó thì nó mới cố gắng nhẫn nhục để cho cô vuốt.

Việc đầu tiên Kiều Vãn Tình làm khi về nhà là chạy nhanh ném mấy cái tã giấy cô tích trữ mấy hôm ở trong nhà trên C thị của Cố Yến Khanh vào trong hồ nước nhỏ, hòa chúng vào trong nước để tưới rau……

Không thể tưới rau vào ban ngày vì làm vậy rau sẽ dễ bị ủng, vì thế cần phải tưới vào buổi sáng hoặc chạng vạng. Cho nên hôm sau, Kiều Vãn Tình dậy vô cùng sớm, múc nước đi tưới rau, bổ sung nước tiểu của Khẩu Khẩu cho mấy cây rau.

Tưới rau là công việc khá nặng nhọc, việc gánh nước rồi múc từng gáo tưới cho từng cây rau đòi hỏi rất nhiều thời gian cùng công sức.

Thật ra cũng có thể dùng vòi nước để phun…… Nhưng chỗ này còn chưa hiện đại đến vậy, vì thế cô chỉ có thể dùng phương pháp truyền thống nhất để tưới rau mà thôi.

Kiều Vãn Tình mở cửa đi vào vườn rau. Trước đó cô trồng một ít rau hẹ ở chỗ này, đã cắt về để làm vằn thắn nhưng nhớ tới Cố tổng không ăn rau hẹ nên cô đành đổi thành củ cải trắng.

Chắc hẳn trong mấy ngày cô đi vắng mợ hai lại trồng lại chỗ rau hẹ đó vào trong đất. Thoạt nhìn chúng lớn rất tốt. Nhưng cũng quá vô lý rồi.

Chỗ nước tưới rau pha chế từ nước tiểu của Khẩu Khẩu đã hết từ mấy ngày trước rồi, nhưng tại sao…… Chỗ rau hẹ này vẫn lớn nhanh đến vậy. Mà chắc chắn là chúng được trồng vào mấy ngày Khẩu Khẩu đi vắng. Về lý thuyết mà nói thì không có nước tiểu của Khẩu Khẩu thì cùng lắm giờ chúng mới chỉ nảy mầm thôi, nhưng chỗ rau hẹ này, có cái dài đến mười mấy cm rồi……

Hay chỗ nước tiểu đợt trước chưa hết nên mợ hai tưới nốt vào?

Nhưng rõ ràng lúc cô cùng Khẩu Khẩu rời đi thì nước tiểu trong ao đã hết rồi mà? Chả lẽ là do cô tính nhầm?

Rau trong vườn xanh um, tươi tốt, thoạt nhìn cũng không giống không được tưới nước tiểu của Khẩu Khẩu mười mấy ngày.

Kiều Vãn Tình hơi nghi hoặc, lại đi vào sâu trong vườn. Rau non trông thật thích mắt. Căn cứ vào độ ẩm, độ phì của đất có thể đoán ra được là chúng mới được trồng mấy ngày nay.

Cô tìm được chỗ rau mới trồng mấy hôm nay, phát hiện chúng lớn lên rất nhanh, có cái nhìn như mới được trồng vào hôm qua, vậy mà nay đã nảy mầm rồi!

Cái này…… Không hợp lý chút nào nha!

Kiều Vãn Tình quyết định hỏi mợ hai một chút.

Vì trời nóng nên mấy người mợ hai cũng bắt đầu làm việc từ rất sớm. Kiều Vãn Tình không phải chờ lâu, một lúc sau mợ hai đã đến. Bà nhìn Kiều Vãn Tình tưới rau, nói: “Tình Tình, sao cháu lại ở đây tưới rau? Cháu cứ để đó đi, chờ chút nữa mợ tưới chỗ đồ ăn sắp đem đi bán.”

“Mợ ơi, mấy hôm nay mợ dùng nước trong ao nhà cháu tưới rau đúng không mợ?”

“Hả?” Mợ hai ngơ ngác, “Đúng rồi, sao thế cháu?”

“Không sao ạ, cháu hỏi mợ chút thôi.”

Kiều Vãn Tình có chút khó hiểu, chẳng lẽ trong ao đó còn sót một chút nước tiểu của Khẩu Khẩu nên vẫn còn tác dụng?

Vì để kiểm chứng suy đoán của mình, cô tùy tiện ném một hạt giống vào trong đất, trồng ở trong sân. Sau đó trộn nước tiểu của Khẩu Khẩu vào trong ao, pha chế nước tưới, mang vào sân tưới cho hạt giống kia.

Nghĩ nghĩ, cô lại vào vườn rau, tìm loại rau tương tự với cái mình trồng trong sân. Kiều Vãn Tình bảo mợ hai không cần tưới mấy hạt rau đó, còn mình thì rót chỗ nước được pha chế từ nước tiểu của Khẩu Khẩu vào mấy hạt rau.

Kết quả đến hôm sau, cô phát hiện hạt giống trong sân chưa hề có chút động tĩnh nhưng hạt giống trong vườn đã nảy mầm.

Hả…… Lần này Kiều Vãn Tình dùng nước tiểu của Khẩu Khẩu tưới cho mỗi hạt rau trong sân, còn trong vườn thì cô lấy nước sạch tưới cho rau. Ngày thứ ba, hạt giống trong sân vẫn chưa nảy mầm, nhưng hạt giống trong vườn…… Đã nảy mầm non cao đến ba bốn cm.

Kiều Vãn Tình: “……”
 
Mang Thai Với Cha Của Vai Ác
Chương 62


Trước đó Kiều Vãn Tình đã kiểm nghiệm rõ ràng, rau lớn nhanh là do tác dụng của nước tiểu của Khẩu Khẩu chứ không phải do đất trong vườn. Cô đã làm thí nghiệm rất nhiều lần, lần nào kết quả cũng là vậy nên cô vô cùng tin tưởng vào điều đó.

Nhưng tại sao đột nhiên chúng lại hoán đổi, đất trong vườn giúp rau lớn nhanh còn nước tiểu của Khẩu Khẩu lại mất tác dụng?

Chẳng lẽ là tưới nhiều nước tiểu của Khẩu Khẩu nên đất trong vườn mới thay đổi?

Kiều Vãn Tình ôm sự nghi hoặc này thí nghiệm liên tục suốt vài ngày, sầu đến trọc cả đầu. Không biết là cô nên khóc hay nên cười với kết luận: Không biết từ khi nào nước tiểu của Khẩu Khẩu đã mất tác dụng. Nhưng chỗ đất được nước tiểu của nó tưới lên đã thay đổi về chất, dù không có nước tiểu của Khẩu Khẩu tưới vào nhưng vẫn phát triển tốt như cũ.

Chỉ là phát triển cũng không tốt bằng trước. Nhưng kết hợp với phân hữu cơ thì lại vô cùng hoàn hảo!

Đây cũng coi như là một chuyện tốt. Nếu không thì khi cô mang Khẩu Khẩu lên C thị thì mỗi khi nó đi tiểu phải giữ tã giấy của nó lại. Lâu ngày thì sẽ vô cùng bốc mùi. Hơn nữa bây giờ thằng bé còn nhỏ, chịu mặc tã giấy. Chứ về sau Khẩu Khẩu lớn, không chịu mặc tã giấy nữa thì cô cũng không thể cầm theo cái chậu chạy lon ton sau thằng bé hứng nước tiểu được.

Hình ảnh đó quá đáng sợ, ai nhìn thấy chắc sẽ cho rằng cô là một bệnh nhân tâm thần đang cố gắng chiến đấu với bệnh tật của mình mất!

Vì thế, nơi mà có đất tốt để trồng rau chỉ có ba chỗ: Một chỗ là vườn rau ban đầu, một chỗ là vườn bên cạnh nhà, còn một chỗ nữa là thuê của người khác.

Hai mảnh đất của nhà mình thì dễ xử lý, nhưng chỗ đất cô thuê trước cửa kia……

Gần đây Cố tổng phát hiện đầu óc vợ mình lúc nào cũng như trên mây trên gió. Từ sau khi kế hoạch say rượu lần trước thất bại thì Cố tổng không tìm được cơ hội để thân cận với mẹ của con mình. Đặc biệt là sau khi trở về nhà dưới này thì Kiều Vãn Tình dứt khoát làm lơ anh.

Ôi vợ ơi!

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Kiều Vãn Tình!” Sau khi bị làm lơ một lần nữa thì cuối cùng Cố tổng cũng tức giận, gọi cả họ và tên Kiều Vãn Tình. Rồi anh kéo Kiều Vãn Tình qua, ấn cô ngồi trên đùi mình.

“Đừng làm loạn, em đang bận.”

Kiều Vãn Tình muốn tránh khỏi anh, nhưng lại bị Cố Yến Khanh ôm chặt. Hơi thở cực nóng của người nào đó phả bên tai cô, vừa ngứa vừa nóng. Kiều Vãn Tình không nhịn được rụt rụt cổ, bất đắc dĩ nói: “Sao thế?”

Sao đột nhiên…… dính người vậy?

“Em đang lo về nước tiểu của Khẩu Khẩu hả?” Cố Yến Khanh hôn nhẹ mặt cô, nói.

Kiều Vãn Tình cứng đờ người, chưa kịp nghĩ đã phủ nhận theo bản năng: “Anh, anh nghĩ nhiều rồi.”

Cố Yến Khanh đổi tư thế ngồi cho cô thành hai chân tách ra ngồi trên đùi anh, mặt đối diện anh, sau đó cụng trán cô nói: “Em có thể lừa người khác nhưng em không giấu được anh đâu! Rau nhà chúng ta ăn ngon như vậy là nhờ Khẩu Khẩu đúng không?”

“……”

“Thật ra anh đã từng thí nghiệm qua rồi Vãn Tình ạ!”

Kiều Vãn Tình biết hành động này của mình lừa người ngoài còn được chứ không lừa nổi Cố Yến Khanh ngày nào cũng ở cạnh mình. Rốt cuộc thì cô cũng ôm theo một đống tã giấy chứa nước tiểu của Khẩu Khẩu về, hành động đúng là rất mờ ám.

Khẩu Khẩu ở cùng Cố Yến Khanh mỗi ngày, anh chỉ cần ôm thằng bé đi tiểu một bãi vào chỗ cỏ dại trên mặt đất là có thể kiểm chứng được suy đoán của mình.

“Nhưng bây giờ năng lực này của nước tiểu của Khẩu Khẩu biến mất rồi, anh thử nghiệm vào lúc nào thế?”

Quan hệ của cô cùng Cố Yến Khanh chuyển biến tốt hơn là vào khoảng tháng 4 năm nay. Hẳn là Cố Yến Khanh chú ý tới hành động mờ ám của cô từ sau Tết Đoan Ngọ lúc khai trương quán. Lúc đó ngày nào cô chẳng ngồi xe anh, lại còn cầm cả tã giấy của Khẩu Khẩu mang về……

Chắc là anh thử nghiệm đợt đó, vì dạo này công dụng nước tiểu của Khẩu Khẩu mới biến mất.

“Thật ra anh lừa em đó, anh chưa thử bao giờ.” Cố Yến Khanh dõng dạc nói.

“……” Xin hỏi bạo lực gia đình có phạm pháp không?

Lừa được Kiều Vãn Tình, Cố tổng vô cùng vui vẻ. Anh dựa sát người vào cọ cọ mũi Kiều Vãn Tình, nói: “Em dễ lừa quá!”

“Đúng rồi đó, em ngốc nghếch lại dễ lừa, Cố tổng phải giấu kỹ nhé! Nhỡ đâu ngày nào đó em bị người ta bắt cóc bán đi còn vui vẻ ngây ngốc đi đếm tiền cho người ta đấy!”

“Yên tâm, có bán cũng chỉ có thể bán cho anh được thôi. Sau đó về nhà đếm tiền cho anh. Đến lúc đó anh sẽ lấy thật nhiều tiền ra để em vui vẻ đếm!”

“……”

Kiều Vãn Tình cũng không muốn giấu giếm chuyện này với Cố Yến Khanh. Nếu anh đã biết rồi thì cô cũng không tiện che giấu nữa, cô kể hết mọi việc cho anh nghe.

Cố Yến Khanh nghe xong thì nói: “Anh nghĩ là em nên mua miếng đất ở cửa, mai sau trồng rau không bán cho các cửa hàng nữa mà chỉ cung ứng cho quán đồ chay của nhà mình thôi, sau đó dựng nhà kính trồng rau, bảo họ là mình trồng rau trong nhà kính. Như vậy sẽ không có ai nghi ngờ gì mình với cả nó cũng có thể đem lại lợi ích lớn nhất cho em.”

Đây có lẽ cũng là phương án tốt nhất ở thời điểm hiện tại. Tuy rằng không cần dựng nhà kính rau trái mùa vẫn có thể lớn được. Nhưng người ta cũng chẳng phải là đồ ngốc, liếc mắt một cái cũng thấy đáng ngờ. Vì thế cần phải dựng nhà kính.

“Nhỡ đâu em bán một mình không ai mua thì sao?” Kiều Vãn Tình cảm thấy con đường này khá là mờ mịt, nhỡ đâu rau mà ế không ai mua thì phải để hết ở vườn rồi.

Cố Yến Khanh không thiếu gì ngoài tiền mờ ám ám chỉ điều gì đó. Anh liế m vào cái cổ trắng nõn của cô một cái: “Có anh ở đây, em lo cái gì?”

Đáng tiếc là Kiều Vãn Tình không nhận được tín hiệu, cô thấy khá hợp lý gật gật đầu: “Thế để em liên hệ với chủ của mảnh vườn trước nhà này, hỏi họ có đồng ý bán cho mình không.”

Mảnh vườn này có diện tích rất lớn, muốn mua chắc chắn phải tốn không ít tiền. Trước đó Kiều Vãn Tình cũng có nghe qua giá bán ruộng trong thôn, giá đó khá cao. Mà mảnh vườn này ở mặt đường nên giá sẽ còn cao hơn nữa.

Bởi lẽ người ta rất thích những mảnh đất như này, gần đường quốc lộ, hơn nữa lại còn lớn, làm gì cũng vô cùng tiện.

Hơn nữa đối phương chưa chắc đã đồng ý bán. Bậc cha chú ở nông thôn đều dựa vào làm ruộng mà kiếm cơm. Nếu không giữ được ruộng nhà mình thì bọn họ còn cảm thấy bản thân mình bất hiếu, đồ mà ông cha để lại còn không giữ được, mai sau mà có chết đi cũng không còn mặt mũi gặp họ nữa.

Cho nên đây đúng là một việc khó.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Còn về tiền thì từ khi khai trương quán ăn đến nay, được khoảng hơn một tháng, cộng thêm tiền bán rau rồi trừ đi số tiền hao phí thì trong tay Kiều Vãn Tình có bốn vạn tám.

Bốn vạn tám hả…… Trước kia Kiều Vãn Tình đến nghĩ cũng không dám nghĩ mình có thể kiếm được từng đó tiền.

Kiều Vãn Tình quyết định mình sẽ tạm thời chưa nhờ Cố Yến Khanh trợ giúp để xem với sức của mình cô có thể đi được bao xa. Vì thế cô chỉ “mượn tạm” Cố Yến Khanh năm vạn để trả nợ cho Đường Nguyệt Nguyệt. Tuy rằng Đường Nguyệt Nguyệt cũng không thiếu tiền, tiền Đường Nguyệt Nguyệt cho cô vay cũng là tiền riêng của Đường Nguyệt Nguyệt chứ không phải của ba mẹ cô ấy nhưng Kiều Vãn Tình cảm thấy mình không thể mượn lâu được.

Cố Yến Khanh cũng không định can thiệp vào mấy việc này. Kiều Vãn Tình muốn làm như nào thì anh cứ để cô làm, nếu cô cần anh giúp thì cô sẽ tự chủ động nói với anh.

Cố Yến Khanh nhìn Kiều Vãn Tình lại ngẩn ngơ nghĩ miên man thì cảm thấy vô cùng thất bại. Anh một lòng muốn gì gì đó với vợ mà vợ lại một lòng muốn kiếm tiền.

Cố Yến Khanh cúi đầu, cắn môi Kiều Vãn Tình như trừng phạt: “Đối mặt với người chồng đẹp trai nhiều tiền này em có thể tập trung một chút được không? Em cứ như vậy làm anh cảm thấy thất bại quá!”

Kiều Vãn Tình nghe vậy thì vươn tay sờ sờ đỉnh đầu anh: “Thiêu thân* ngốc của mẹ, mẹ còn đang bận, ngoan nào!”

<i>*thiêu thân: tên một loài động vật có tuổi đời khá ngắn, về buổi đêm thì thường bất chấp bay vào trong ánh sáng. Ý của Kiều Vãn Tình là Cố Yến Khanh quá bám người.</i>

Cố Yến Khanh: “……”

Anh ôm chặt Kiều Vãn Tình, tay không an phận đốt lửa loạn trên người cô, thấp giọng nói: “Anh đưa cho em sáng kiến tốt như vậy, giúp em giải quyết nỗi lo lắng, em định khen thưởng anh như nào?”

“Lần sau pha sữa bột cho Khẩu Khẩu em cũng pha thêm cho anh một cốc?”

Cố Yến Khanh: “……”

Kiều Vãn Tình vô cùng vui vẻ vì đã hố được Cố tổng. Khẩu Khẩu còn đang ngồi chơi đồ chơi bên kia kìa, đố anh dám làm bậy đấy!

……

Kiều Vãn Tình hỏi thăm đối phương, quả nhiên họ không đồng ý bán ruộng. Họ bảo cho thuê thì có thể, nhưng sẽ không bán ruộng.

Kiều Vãn Tình đành phải nâng giá lên để bọn họ nghĩ lại.

Có lẽ là giá của cô quá hấp dẫn làm bọn họ động tâm nên bọn họ bảo sẽ suy nghĩ một chút, sau đó thông báo lại với cô sau.

Việc làm ăn ở quán đồ chay đã bắt đầu đi vào quỹ đạo. Kiều Vãn Tình không cần ngày nào cũng phải qua đó nữa. Cô định mở một cửa hàng bán rau củ nướng xem có thể ăn may kiếm được chút lãi không.

Đáng tiếc, Kiều Vãn Tình phát hiện là muốn bán một mặt hàng cũng không dễ đến vậy. Còn phải làm công tác tuyên truyền, trang trí vỏ bao bì thật đẹp. Vì thế cần phải photoshop. Cô cũng biết photoshop, nhưng các thao tác cơ bản thì quên hết rồi. Vì thế việc cấp bách hiện nay là cô phải học photoshop.

Cô báo danh tham gia một lớp học photoshop trên mạng, quyết định trong thời gian sắp tới mình sẽ chuyên tâm học cái này. Sau đó cô lại lấy cái chương trình học giúp làm nông đợt trước ra xem.

Công ty Cố Yến Khanh vừa nhận một mối làm ăn lớn, anh không có nhiều thời gian ở chỗ này, chỉ có thể dành chút thời gian thứ bảy chủ nhật qua đây. Thỉnh thoảng thì Kiều Vãn Tình mang Khẩu Khẩu lên C thị ở đó vài ngày. Bây giờ hai người là người yêu, phải biết thông cảm và dành nhiều thời gian cho đối phương hơn.

Trời ngày càng nóng hơn.

Kiều Vãn Tình nhìn mấy con gà nhà mình sắp bị nắng nướng chín. Nhân dịp Cố Yến Khanh qua đây thì cô quyết định thịt một con làm gà xé phay mát lạnh.

Muốn làm gà xé phay thì phải thịt một con gà mái. Nhà cô có một con gà mái nặng hơn ba cân. Kiều Vãn Tình chặt một cái đùi gà để hầm canh cho Khẩu Khẩu uống. Chỗ gà còn lại thì cô dùng để làm món gà xé phay. Chỗ đó là đủ cho ba người lớn ăn rồi. Răng của Khẩu Khẩu còn chưa mọc xong nên cũng không ăn được mấy món như này.

Đầu tiên Kiều Vãn Tình xay nhỏ ớt ra để làm nước chấm. Sau khi luộc gà xong thì vớt ra khỏi nước sôi thả vào trong nước lạnh để gà giòn hơn. Đợi thịt nguội thì bắt đầu lọc thịt ra, sau đó bắt đầu sơ chế nguyên liệu để ăn kèm. Đầu tiên cho ớt vào để gà có vị cay cay, sau đó lại cho chút chanh để có vị chua, tiếp đó thì thái hành cùng rau thơm rải lên trên, rắc thêm chút hạt vừng vào là được.

Có nhiều người thích thêm giá đỗ cùng dưa chuột. Nhưng Kiều Vãn Tình không cho mấy cái đó. Thay vào đó cô cho một chút cà chua vào làm món ăn càng trở nên hấp dẫn và thanh mát hơn.

Lúc cả nhà chuẩn bị ăn thì có tiếng gõ cửa truyền từ ngoài vào. Vì Cố Yến Khanh còn đang đút canh nấm đùi gà cho Khẩu Khẩu nên Kiều Vãn Tình ra ngoài mở cửa.

“Em chào chị dâu!”

Kiều Vãn Tình mở cửa thì thấy Lục Vân Phỉ cùng Lort đứng bên ngoài.

Hôm nay Lort mặc một bộ quần áo thường ngày thời thượng, đeo thêm một cái kính râm lớn, thoạt nhìn vô cùng điển trai, giống như một minh tinh lớn vậy. Anh vẫy tay chào Kiều Vãn Tình: “Kiều tiểu thư, đã lâu không gặp!”

“Hóa ra lại là mọi người! Đã lâu không gặp, mau vào đây ngồi đi.”

Lần trước lúc tới Lục gia, Lục Vân Phỉ cũng có nói qua với Kiều Vãn Tình rằng cô muốn tới đây chơi, nhưng cũng không nói rõ là bao giờ. Kiều Vãn Tình cũng chỉ cho rằng cô thuận miệng nói chơi thôi, không nghĩ Lục Vân Phỉ lại tới thật. Mà còn không báo trước nữa chứ. Không biết có phải là Lục Vân Phỉ báo với Cố Yến Khanh rồi mà anh quên nói cho cô không.

“Cảm ơn chị dâu nha! Chúng em nóng sắp chết rồi!”

Lục Vân Phỉ dùng tay quạt quạt cho mát. Bây giờ là giữa trưa, thời điểm nóng nhất trong ngày. Thêm vào đó bây giờ lại còn là tháng 8, nhiệt độ ngoài trời có thể lên đến hơn 40 độ.

Cố Yến Khanh nhìn hai người Lục Vân Phỉ cùng Lort đi vào thì nhíu nhíu mày. Nhưng anh cũng không nói gì. Đúng là trước đó Lục Vân Phỉ cũng có nói với anh sẽ tới đây chơi rồi. Chẳng qua là dạo này anh bận quá nên quên chưa nói với Kiều Vãn Tình, chỉ bảo Lục Vân Phỉ tới C thị gọi điện thoại cho Phùng Kỳ rồi bảo Phùng Kỳ dẫn tới đây là được.

Nhưng Lục Vân Phỉ cũng chỉ nói với anh là con bé sẽ qua chơi, chứ không nói là có dẫn theo người. Mà người này lại còn là tên Lort vô cùng khả nghi nữa chứ!

Ngay lập tức Cố tổng có chút không vui. Nhưng anh cũng không tiện nói nhiều trước mặt mọi người làm Lục Vân Phỉ khó xử.

“Hai người ăn cơm chưa? Nếu không ngồi xuống ăn cùng nhau đi?” Kiều Vãn Tình rót nước cho hai người bọn họ, nói.

Lục Vân Phỉ có chút ngượng ngùng nói: “Dạ chưa ạ. Em làm phiền chị dâu rồi!”

“Không sao đâu, chị đi nấu thêm hai món nữa.”

“Không cần không cần, vậy là đủ rồi, chị không cần làm gì thêm nữa đâu.”

Trên bàn là đồ ăn chuẩn bị cho ba người, có thêm hai người nữa thì đương nhiên là thiếu. Hơn nữa trưa nay Kiều Vãn Tình còn không nấu cơm, vì thế cô phải đi nấu thêm mì nếu không thì sẽ không đủ ăn mất. Kiều Vãn Tình nói: “Thức ăn có sẵn trong nhà rồi. Hai người ngồi đó đợi chị một chút nhé!”

Kiều Vãn Tình vào trong phòng bếp nấu thêm ba món, lại lấy thêm hai cái bát làm canh mướp. Có gà xé phay, salad là đủ rồi.

Mọi người cùng ngồi xuống ăn cơm.

Đây là lần đầu tiên Lục Vân Phỉ cùng Lort ăn cơm ở nhà Kiều Vãn Tình. Vừa gắp một miếng hai người đã bị món ngon chinh phục rồi.

Món ngon nhất đương nhiên là gà xé phay mát lạnh.

Tuy là gà nhà nên hơi béo, nhưng có lẽ do gia vị nên khi ăn vào không những không ngấy mà còn vô cùng thanh đạm ngon miệng. Hơn nữa thịt của gà nhà vô cùng chắc, cắn vào dai dai vô cùng ngon. Một miếng gà xé phay vừa có vị cay cay lại có vị chua chua của chanh. Ăn một miếng làm người ta lưu luyến không thôi.

Các món khác tuy rằng cũng chỉ là món bình thường trong các bữa cơm gia đình thôi nhưng ăn ngon hơn bình thường nhiều. Lort vừa ăn vừa giơ ngón tay cái cho Kiều Vãn Tình: “Kiều Vãn Tình cô tuyệt vời thật! Còn chuyên nghiệp hơn đầu bếp nữa!”

Kiều Vãn Tình được người ta khen nhiều rồi nhưng khi được khen vẫn có chút ngượng ngùng. Cô nói: “Cảm ơn anh! Tôi nấu hơi vội nên các món cũng không được chuẩn bị quá kỹ càng. Mọi người thông cảm nhé!”

“Đâu đâu đâu,” Lục Vân Phỉ tiếp lời, “Ăn ngon lắm chị dâu ạ! Ăn còn ngon hơn mấy món hôm trước chúng ta ăn ở khách sạn cơ! Em thấy anh họ cưới được chị đúng là có phúc lớn đó!”

Lời này đúng là lời Cố Yến Khanh thích nghe. Anh nói: “Không cần hâm mộ, vì em có muốn cũng không được hưởng đâu.”

“…… Tuy rằng anh nói thật, nhưng em cảm thấy anh ngày càng không biết xấu hổ rồi đó anh họ ạ. Rõ ràng trước kia anh rất ít nói mà.”

Cố Yến Khanh ôm Kiều Vãn Tình, nói: “Nếu ít nói thì làm sao có thể theo đuổi được chị dâu của em?”

“……” Nghe cũng khá hợp lý đấy nhỉ?

Lort cười nhạt, không nói gì.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Cơm nước xong, Lort lấy ba lô của mình ra, cầm một hộp quà đưa cho Kiều Vãn Tình. Thoạt nhìn cái hộp này như một hộp nhỏ đựng bánh quy với đồ ăn nhẹ. Lort nói: “Lần đầu tiên tới nhà cô, không biết mua gì nên tôi tùy tiện mua một chút.”

Vốn dĩ Kiều Vãn Tình định không nhận, nhưng Lục Vân Phỉ nói đây là tấm lòng của Lort nên cô đành phải nhận lấy.

Sau đó Lort lại lấy ra một con cá mập đồ chơi, đưa cho Khẩu Khẩu: “Cái này là chú tặng riêng cho bạn nhỏ Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu có thích không?”

Khẩu Khẩu chưa từng gặp người nước ngoài bao giờ. Lort lại cao to nên dù đây là lần thứ hai hai người gặp mặt, cậu vẫn hơi sợ một chút.

Nhưng cậu lại không cưỡng nổi sự quyến rũ tới từ món đồ chơi. Cậu liếc mắt nhìn mẹ mình, sau khi được mẹ cho phép thì mới nhận lấy món đồ chơi từ trong tay Lort, sợ hãi nói tiếng “Cảm ơn” rồi bay nhanh chạy ra sau người mẹ mình.

Mặt Lort hớn hở: “Bảo bối nhỏ thông minh quá!”

Cố tổng chua loét: “……”

Quà mà Lort đưa cho Khẩu Khẩu chính là một con cá mập đồ chơi. Con cá này biết mở to miệng, bên trong có một hàm răng bằng nhựa, dùng tay ấn vào mấy cái răng đó, nếu vô tình đụng phải chốt mở thì miệng nó sẽ đóng lại.

Kiều Vãn Tình cùng Cố Yến Khanh chưa từng mua cái này cho Khẩu Khẩu chơi. Khẩu Khẩu còn nhỏ, loại đồ chơi này đưa cho thằng bé chơi chẳng những dễ bị đau tay mà còn dễ dọa thằng bé.

Có lẽ do Lort chưa có con nên anh cũng không biết điều này. Anh chỉ cảm thấy đồ chơi này chơi khá vui nên mới mua thôi.

Nhưng Khẩu Khẩu lại vô cùng thích món đồ chơi này. Kiều Vãn Tình cũng không thể không cho thằng bé chơi được. Nhưng để không làm Khẩu Khẩu sợ thì Kiều Vãn Tình quyết định mình sẽ làm mẫu trước.

Kiều Vãn Tình mở miệng con cá mập ra, Khẩu Khẩu vô cùng vui sướng kêu lên: “Miệng rộng, miệng rộng!”

Bây giờ Khẩu Khẩu cũng khá lớn rồi, nói chuyện cũng khá là thuận miệng, có thể nói được hai ba chữ cùng một lúc, không bị nói lắp nữa.

Vì được Kiều Vãn Tình nịnh nên Khẩu Khẩu vô cùng thích được khen miệng rộng. Kiều Vãn Tình cố ý hỏi cậu: “Thế miệng của cá mập hay miệng của Khẩu Khẩu to hơn nhỉ?”

Câu hỏi này làm Khẩu Khẩu khó xử. Khẩu Khẩu biết miệng mình vô cùng lớn, nhưng miệng chú cá mập trước mắt này cũng chẳng phải là nhỏ. Cậu cắn cắn ngón tay nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: “Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu lớn!”

Lục Vân Phỉ nghe hai người nói chuyện với nhau xong thì hỏi: “…… Khẩu Khẩu à, cháu có nhầm không vậy?”

Khẩu Khẩu nghe thấy cô họ hỏi mình thì ngẩng đầu nhỏ lên, nói: “Khẩu Khẩu lớn, miệng rộng!”

“Ôi thật nè,” Lục Vân Phỉ cố ý khoa trương nói, “Cho cô xem miệng cháu rộng như nào nào!”

“A ——” Khẩu Khẩu lại há to miệng nhỏ của cậu ra thật, lộ ra mấy cái răng sữa màu trắng. Khẩu Khẩu đã mọc được 10 cái răng nhỏ rồi, trông vô cùng đáng yêu.

“Oa, lớn thật nha! Đây là cái miệng lớn nhất mà cô từng gặp đó!” Lục Vân Phỉ nhìn Khẩu Khẩu cố gắng há to miệng nhỏ của mình đến hết cỡ thì vội khích lệ cậu.

Khẩu Khẩu được khen mới khép miệng lại, ngượng ngùng cười.

Kiều Vãn Tình chơi mẫu cho Khẩu Khẩu xem. Vì tránh làm Khẩu Khẩu sợ nên cô ngồi xổm xuống, một tay ôm Khẩu Khẩu vào trong ngực, một tay ấn răng cá mập: “Bây giờ chúng ta ấn răng của cá mập xuống nhé! Nhưng ấn vào thì cá mập sẽ bị đau, đến lúc nó đau quá nó sẽ ngậm miệng lại, ăn tay của mẹ đó!”

Kiều Vãn Tình vừa nói vừa ấn từng cái răng xuống. Thật ra cô cũng hơi sợ sợ trò này, bởi lẽ chẳng biết lúc nào thì miệng của cá mập sẽ cắn xuống. Quá k ích thích trái tim yếu ớt của cô rồi!

Cho đến khi bấm chiếc răng thứ chín xuống, cá mập vẫn chưa khép miệng lại. Kiều Vãn Tình còn nghi ngờ là phải bấm hết răng thì cá mập mới khép miệng lại. Ai ngờ đúng lúc cô nghĩ miên man, bấm cái răng thứ 10 xuống thì cá mập khép miệng lại, dọa Kiều Vãn Tình giật nảy mình.

Khẩu Khẩu cũng bị dọa sợ.

Kiều Vãn Tình còn đang lo không biết thằng bé có sợ quá mà khóc không thì Khẩu Khẩu lại hưng phấn khua chân múa tay, sung sướng như phát hiện ra được một điều gì kỳ lạ, kéo Kiều Vãn Tình: “Tiếp tục, tiếp tục.”

Tim Kiều Vãn Tình còn đang đập nhanh, cô hít sâu một cái: “Ngoan, con bảo ba ba chơi với con đi nha!”

“Ba ba,” Khẩu Khẩu chạy lạch bạch đi tìm Cố Yến Khanh, “Chơi, chơi với Khẩu Khẩu nha ~”

Cố tổng không muốn chơi đồ chơi mà Lort tặng cho Khẩu Khẩu cùng thằng bé một chút nào. Nhưng mà anh là tổng tài bá đạo mà, hình tượng của anh phải là một người có lòng dạ bao dung chứa cả thiên hạ. Vì thế Cố Yến Khanh đành đi qua, kéo tay Khẩu Khẩu nói: “Nào ra đây, ấn cùng ba nào.”

“Không, không cần. Ba ba ấn!”

“Không sao đâu! Ba ba sẽ giữ tay nhỏ của Khẩu Khẩu, Khẩu Khẩu sẽ không bị cắn đâu!”

“Khẩu Khẩu sợ ~” Khẩu Khẩu làm nũng.

“Ba ba cũng sợ.”

Ánh mắt Khẩu Khẩu thất vọng liếc nhìn ba ba của mình một cái, sau đó thì thở dài. Rồi cậu nhóc xoay người đi tìm Kiều Vãn Tình: “Ma ma, ma ma ấn ~”

Cố Yến Khanh: “……”

Anh chắc chắn mình vừa bị Khẩu Khẩu coi thường……

Tác giả có lời muốn nói: Ha ha ha, tôi thật sự thích mấy món đồ chơi của các bạn nhỏ đó!
 
Mang Thai Với Cha Của Vai Ác
Chương 63


Tới chỗ này, ngoài việc tới thăm nhà Kiều Vãn Tình thì mấy người Lục Vân Phỉ còn có ý định đi thăm miếu Nguyệt Lão và thăm quán đồ chay Thoát Đơn của Kiều Vãn Tình.

Bọn họ định đi thăm miếu Nguyệt Lão với đến quán đồ chay để ăn tối nên đương nhiên mấy người Kiều Vãn Tình phải đi cùng. Nếu không thì mấy người bên ngoại của Cố Yến Khanh lại bảo cô tiếp đón không chu đáo.

Tuy rằng miếu Nguyệt Lão chỉ cách quán đồ chay của Kiều Vãn Tình có hơn 200 mét thôi nhưng cô còn chưa từng đến miếu Nguyệt Lão bao giờ. Đi cùng mấy người Lục Vân Phỉ cô cũng nhân tiện đi thăm miếu Nguyệt Lão luôn, thưởng thức xem nơi thu hút những chú cẩu độc thân trông như thế nào.

Kiều Vãn Tình đi thì đương nhiên là Cố Yến Khanh đi theo. Vốn dĩ ban đầu chỉ có hai người đi lại trở thành năm người.

Khẩu Khẩu nghe tới ra ngoài chơi lập tức xoay người chạy vào nhà, sau đó ôm ba cái mũ đội đầu đi ra, hai mũ màu đen một mũ màu trắng. Vừa nhìn là biết đồ đôi cho gia đình.

“Ma ma, đây.” Khẩu Khẩu đưa chiếc mũ màu trắng cho mẹ mình.

“Cảm ơn Khẩu Khẩu.” Kiều Vãn Tình nhận lấy đội lên đầu.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Lục Vân Phỉ đúng là đã bị bảo bối đáng yêu này làm cho ngọt muốn chết rồi. Vừa mới chỉ nhắc đến đi ra ngoài chơi thôi mà nó đã chạy vào nhà lấy mũ cho mọi người, đúng là quá ngoan mà. Cô hỏi: “Thế của ba ba cháu đâu? Mũ của ba ba cháu là cái nào.”

Khẩu Khẩu bé bỏng còn chưa biết mũ lớn là của ba ba hay của mình. Nhưng cậu có một biện pháp rất hay, đầu tiên là để một cái mũ xuống đất, sau đó đội cái còn lại lên đầu mình.

Cái mũ trên đầu cậu đúng là của Cố Yến Khanh. Mũ của Cố Yến Khanh quá rộng, che hết cả khuôn mặt nhỏ của Khẩu Khẩu. Khẩu Khẩu vui vẻ cười, lấy mũ đưa cho Cố Yến Khanh: “Ba ba.”

Nói rồi Khẩu Khẩu còn liếc mắt nhìn Lục Vân Phỉ một cái, ý bảo cô khen mình.

Lục Vân Phỉ nhìn bạn nhỏ thông minh trước mặt không nhịn được đi qua sờ sờ đầu cậu: “Bảo bối thông minh quá!”

Khẩu Khẩu vui vẻ cười, kéo tay ba ba mình: “Ba ba, đi ~”

Cố Yến Khanh bế cậu lên, quay đầu lại nhìn Kiều Vãn Tình: “Bây giờ đi luôn hả em?”

“Đi thôi đi thôi, chút nữa là muộn đó. Lort tiên sinh đâu rồi?”

Lục Vân Phỉ đỡ trán: “Có lẽ cậu ấy còn đang xây dựng tình hữu nghị với A Hoàng.”

Lort khá thích văn hóa của Trung Hoa, nên anh cũng đã từng tìm hiểu về loài chồn rồi. Vì thế khi vừa nhìn thấy Hoàng Đại Tiên, Lort liền cúi người thật sâu, cung kính chào hỏi nó: “Giống người.”

Kiều Vãn Tình lên Baidu tra mới biết đây là cách chào hỏi Hoàng Đại Tiên. Nhớ lại lúc trước cô gặp nó cô cũng chẳng nói nó giống người.

…… Theo kịch bản của mấy quyển tiểu thuyết huyền ảo thì do cô chưa nói Hoàng Đại Tiên giống người nên nó hóa hình thất bại, tu vi trăm năm tu luyện bị hủy hoại trong một ngày, bị biến về nguyên hình. Vì thế mà từ đó Hoàng Đại Tiên ăn vạ cô, ở nhà cô làm sâu gạo nằm ì ra đó sống qua ngày.

Khụ khụ.

Bọn họ quay vào trong sân thì thấy Lort vẫn còn đang nói chuyện với Hoàng Đại Tiên. Hoàng Đại Tiên vừa ăn cơm trưa xong, đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, thân chồn béo ú của nó dán vào trong sân. Mặc kệ Lort trêu nó hay nói cái gì nó cũng không thèm nhấc mí mắt lên nhìn.

Trước khi đi Lort còn lưu luyến không rời, còn bảo Kiều Vãn Tình nếu có chồn con hay gì thì nhất định phải báo cho mình. Anh cũng muốn ôm một con về nuôi.

Năm người cùng ngồi xe Cố Yến Khanh đi tới miếu Nguyệt Lão. Cố Yến Khanh lái xe, ngồi ghế lái, Kiều Vãn Tình cùng Lục Vân Phỉ và Khẩu Khẩu ngồi ghế sau, còn Lort ngồi ghế phụ lái.

“Em thấy người ta bảo là miếu này linh lắm, đúng không chị?” Trên đường đi, Lục Vân Phỉ hỏi. Là một chú cẩu độc thân nên cô nàng vô cùng hứng thú với những chỗ cầu tình duyên như miếu Nguyệt Lão.

Kiều Vãn Tình nói: “Thật ra chị cũng không biết là có linh hay không. Nhưng chắc là do chính phủ quảng cáo nên dù trời nóng như này, vẫn có rất nhiều người tới đây.”

Cố Yến Khanh nói với cô, việc làm ăn ở khách sạn bên kia vô cùng tốt. Gần như lúc nào cũng trong trạng thái kín phòng.

Có rất nhiều người tới đây ở qua đêm luôn. Ở qua đêm thì sáng hôm sau có thể leo cầu thang lên trên cao ngắm mặt trời mọc, sau đó thì đi lễ ở miếu Nguyệt Lão. Đi lễ xong thì sẽ tới quán đồ chay Thoát Đơn khá nổi tiếng ăn một bữa. Nếu mà thích rau ở đó thì lại xuống dưới chân núi đến cửa hàng Nông Gia Nhạc mua rau tươi về tự nấu.

Nơi đây không chỉ có mỗi những người độc thân tới. Sau khi miếu Nguyệt Lão được tu bổ thì nơi đây không chỉ là nơi người ta tới cầu tình duyên mà còn là nơi tới hỏi tình duyên, nơi cầu cho hôn nhân thuận buồm xuôi gió, trăm năm hòa hợp. Vì thế có rất nhiều khách tới đây.

“Hẳn là tình hình khách du lịch bên này của mọi người rất tốt.” Lort nói, “Hôm trước tôi định đặt chỗ ngủ qua buổi tối trên mạng mà đến cả nhà dân cũng không có.”

“Đúng rồi đó. Cũng có nhiều người tới đây nói về chuyện này. Mấy người bọn họ tới nơi này chơi cũng tưởng sẽ có dịch vụ ở nhà dân, ăn đồ ăn nông thôn hay gì đó. Nhưng mà bên chính phủ cũng có nói sắp quy hoạch, xây dựng lại nơi này thêm lần nữa, chắc đến cuối năm là bắt đầu triển khai.”

Nếu mà quy hoạch, xây dựng lại chỗ này thì việc làm ăn của quán đồ chay nhỏ của cô sẽ càng tốt hơn.

Nghĩ đến chuyện này, Kiều Vãn Tình càng cảm thấy may mắn hơn vì trước đó mình đã thuê miếng đất này.

“Khá ổn đó, nếu như vậy thì nơi đây sẽ càng phát triển tốt hơn, nói không chừng còn trở thành một trấn du lịch nhỏ ấy chứ,” Lort nói tới đây thì hơi tiếc nuối, “Đáng tiếc tôi không tới sớm, không có cơ hội thuê nhà dân ở đây.”

“……”

Thật ra nếu muốn ở nhà dân thì có thể tới nhà Kiều Vãn Tình ở một đêm. Nhưng nếu Kiều Vãn Tình thật sự để Lort ở nhà mình khẳng định Cố tổng sẽ ăn một thùng giấm chua luôn đó!

Vì thế cô nói: “Vậy chờ một hai năm nữa anh lại tới nha! Cũng không lâu đâu mà.”

Lort cười cười, nói: “Vậy tôi sẽ chờ.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Khoảng hơn ba giờ chiều năm người bắt đầu đi, gần 4 giờ thì tới nơi. Vì bây giờ là mùa hè, lại còn là buổi chiều nên lúc này có rất ít du khách đang tới tham quan. Bởi lẽ mọi người đều đi buổi sáng hoặc chập tối cho mát, vì thế nên buổi chiều gần như chẳng có ai.

Trời rất nóng, đường bị phơi nắng cả ngày bốc hơi làm mọi người đi được vài bước đều đã nóng ướt đẫm mồ hôi.

Tay trái Khẩu Khẩu nắm tay Kiều Vãn Tình, tay phải nắm tay Cố Yến Khanh. Cậu nhóc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nói: “Nóng quá nha.”

“Một lát nữa là tới nơi rồi, bảo bối cố chịu chút nhé!”

Kiều Vãn Tình lấy khăn giấy lau mặt cho cậu nhóc, sau đó lại lau lau mặt mình. Từ xe đi đến miếu Nguyệt Lão phải đi tầm 60 mét. Đi xa mà trời lại còn nóng như này làm người ta có chút mệt mỏi.

Lort đi hai bước tới bên người Kiều Vãn Tình, lấy một cái quạt gấp từ trong túi ra, đưa cho cô: “Kiều tiểu thư, dùng quạt quạt đi.”

Kiều Vãn Tình nhận lấy: “Cảm ơn anh.”

Quạt này chắc là đồ lưu niệm nên làm trông vô cùng đẹp mắt. Kiều Vãn Tình mở quạt ra phe phẩy quạt cho Khẩu Khẩu.

Lục Vân Phỉ cũng đang sắp nóng đến không chịu nổi rồi, thấy vậy cô liền nói: “Cậu còn cái nào nữa không? Cho tôi một cái.”

Lort xòe tay: “Lần trước đi Cố cung chơi tôi mua, nhưng chỉ có một cái thôi.”

“……” Kiều Vãn Tình đưa quạt cho Lục Vân Phỉ, “Em cầm đi, chị cũng không nóng lắm.”

“Không cần không cần ạ,” Lục Vân Phỉ vội xua tay, “Chị quạt cho Khẩu Khẩu đi, em tưởng Lort mang nhiều quạt nên mới hỏi vậy thôi.”

Kiều Vãn Tình nhìn qua Lort, thấy anh cũng không có quạt. Đúng là chỉ có một cái thật. Cô cảm thấy hơi ngượng. Nhưng Khẩu Khẩu lại rất thích cái quạt kia, một hai đòi lấy tự quạt. Cậu nhóc tránh khỏi tay Kiều Vãn Tình, vụng về phe phẩy quạt cho mình.

Cố Yến Khanh vẫn luôn im lặng lặng lẽ nhìn sau đó hừ lạnh một cái.

Năm người tới miếu Nguyệt Lão lễ, sau khi lễ xong thì tới cây nhân duyên trước cửa treo dây ước nguyện màu đỏ. Tuy rằng Kiều Vãn Tình không quá tin tưởng vào mấy chuyện này nhưng phải công nhận là việc này khá thú vị.

Lúc mấy người treo dây ước nguyện, Lort ỷ vào mình cao to nên hoàn thành việc treo đầu tiên. Lục Vân Phỉ cũng treo xong ngay sau đó. Tuy rằng vị trí thấp hơn một chút nhưng cô cũng đã buộc được thành công.

Chỉ có một mình Kiều Vãn Tình, có lẽ chiếc dây này chơi cô thì phải, cô với vào lần vẫn chưa treo được. Trùng hợp lúc ấy Cố Yến Khanh nhận điện thoại công việc nên đi ra ngoài gọi điện rồi. Kiều Vãn Tình nhảy mệt bở hơi tai, thậm chí còn định từ bỏ rồi.

“Để tôi giúp Kiều tiểu thư.” Sau khi Kiều Vãn Tình thất bại lần nữa, Lort nhặt dây lên giúp cô, nói.

“Không cần đâu, tôi chờ Yến Khanh……”

Cô còn chưa nói xong thì Lort đã treo xong rồi.

“Oa, cao thật,” Lort nhìn cái dây ở vị trí cao nhất bay trong gió, vui vẻ nắm chặt tay, “Yeah! Đã xong!”

Khẩu Khẩu không hiểu gì nhưng cũng hùa theo: “Thật, thật cao, cao!”

Kiều Vãn Tình: “……”

Cố Yến Khanh vừa đi nhận điện thoại về: “……”

Cố tổng thầm thủ thỉ trong lòng: Bình tĩnh không được manh động!

Treo dây ước nguyện xong thì cũng đã năm giờ rồi, mặt trời cũng bắt đầu xuống núi. Vì vậy trời mát hơn một chút, năm người chuẩn bị đi tới cầu Hỉ Thước tham quan.

“A, bên này có bán kem ốc quế!”

Trên đường đến cầu Hỉ Thước, Lục Vân Phỉ để ý tới quán trà sữa đồ ăn nhẹ trong một căn nhà nho nhỏ bên miếu Nguyệt Lão. Đang mệt lại có kem để ăn, đúng là hạnh phúc mà!

“Không cần mua cho anh, anh không ăn đồ ngọt.” Lúc bọn họ qua đó, Cố Yến Khanh nói. Anh chỉ bảo họ mua cho mình một chai nước lạnh thôi. Vì thế trừ Cố tổng, trong tay mỗi người đều có một cây kem ốc quế.

Khẩu Khẩu còn nhỏ, thích ăn đồ ngọt. Cậu nhóc nắm chặt cây kem ốc quế li ếm li ếm dính đầy ra mặt, ra người. Kiều Vãn Tình biết đưa cho cậu ăn kiểu gì cũng bẩn áo nên mặc kệ Khẩu Khẩu cho Khẩu Khẩu tự ăn. Chờ đến lúc đi về thì qua quán đồ chay thay quần áo sạch là được.

Kem ốc quế của nhà này ăn cũng khá ngon, ngon hơn so với cô tưởng.

Cố Yến Khanh đi đến bên cạnh Kiều Vãn Tình, hỏi: “Ăn ngon không?”

“Không tệ lắm, ăn cũng được.”

Cố Yến Khanh vươn tay lấy cây kem ốc quế của Kiều Vãn Tình, đưa đến bên miệng, cúi đầu khẽ cắn một cái rồi gật đầu: “Ngọt thật.”

“Không phải là anh không thích ăn đồ ngọt sao?”

“Nếu ăn chung với em thì anh thích.”

“……”

“Trời ơi, hai người đừng buồn nôn như vậy có được không? Suy nghĩ cho cảm nhận của mấy con người độc thân này đi chứ!”

Âm thanh của hai người không nhỏ, Lục Vân Phỉ đi bên cạnh nghe xong nổi hết cả da gà. Người anh họ này của cô đúng là càng ngày càng không biết xấu hổ.

Cố Yến Khanh nhàn nhạt liếc nhìn Lục Vân Phỉ một cái. Lục Vân Phỉ lập tức ngẩng đầu lên nhìn trời, “A, ánh trăng hôm nay thật đẹp!”

Kiều Vãn Tình: “……”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Cố tổng không thích ăn ngọt cùng Kiều Vãn Tình mỗi người cắn một miếng ăn hết cây kem ốc quế. Sau đó Cố tổng còn cố ý li ếm giọt kem rơi trên đầu ngón tay Kiều Vãn Tình, nói: “Cái này ngọt nhất này.”

Đối với lời thả thính đột ngột của Cố tổng, Kiều Vãn Tình cũng đã quen rồi. Nhưng đứng trước nhiều người, cô vẫn có chút ngượng ngùng, duỗi tay đánh bả vai Cố Yến Khanh: “Anh nghiêm túc một chút đi.”

Nhìn hai người ân ân ái ái, bắn bong bóng màu hồng, Lục Vân Phỉ yên lặng tránh ra.

Lort cũng cười cười, khen hai người cũng quá ngọt ngào rồi.

Khẩu Khẩu vừa đi vừa ăn kem của mình, đôi ba mẹ vô lương tâm không ai để ý tới cậu nên lúc cậu ngẩng đầu lên thì mặt dính đầy kem ốc quế, không khác gì một chú mèo mướp nhỏ cả!

Không chỉ trên mặt mà cằm, quần áo, chân tay đều dính kem hết. Khẩu Khẩu còn luyến tiếc, cảm thấy ăn chưa đã miệng nên thò tay vào bốc kem lên ăn.

Nhưng bên trong đều là kem, vô cùng lạnh, tay nhỏ của Khẩu Khẩu không chịu nổi. Vì thế cầm xong thì cậu nhanh chóng nhét vào trong miệng. Miệng cũng không chịu nổi cái lạnh của kem nên cậu lại nhè ra. Có lẽ nhè ra Khẩu Khẩu thấy man mát nên lại lấy tay xoa hết lên mặt.

Sau khi chà chà lên mặt xong thì Khẩu Khẩu lại thấy tay dính dính bẩn bẩn nên lại lau vào quần áo mình.

Mọi người: “……”

Một cây kem ốc quế cao đã được Khẩu Khẩu “xử lí” hết một nửa, bôi bôi chét chét vào mặt cùng quần áo. Nếu hỏi ăn được bao nhiêu có lẽ Khẩu Khẩu còn chưa ăn được một phần ba.

Khẩu Khẩu thấy ba mẹ đang nhìn mình còn vô cùng vui vẻ, duỗi tay bốc thêm ít kem, sau đó chìa tay ra: “Ma ma, ăn ~”

“…… Mẹ ăn no rồi, bảo bối tự ăn đi.”

Tuy biết rằng đứa nhỏ nào cũng như vậy thôi, nghịch bẩn như vậy cũng là chuyện bình thường, nhưng nhìn bộ dáng bẩn bẩn này của Khẩu Khẩu, Kiều Vãn Tình thân làm mẹ vẫn có chút ghét bỏ không muốn ăn kem ốc quế trên tay cậu nhóc.

Bảo bối ơi, nước miếng của con chảy hết vào trong kem ốc quế rồi kìa!

“Không cần ~ ma ma ăn.”

Khẩu Khẩu một hai đòi Kiều Vãn Tình phải ăn. Tay cậu nắm chỗ kem, thấy Kiều Vãn Tình mãi không cúi xuống ăn còn không vui dậm chân làm nũng, làm bộ nếu mẹ không ăn thì con sẽ khóc cho mẹ xem. Nhìn bộ dáng đó của cậu, Kiều Vãn Tình đành phải cúi đầu ăn một miếng kem trên tay cậu.

Sau khi mẹ mình ăn, Khảu Khẩu mới vui vẻ. Do để lâu nên chỗ kem ốc quế trên tay cậu đã chảy thành nước rơi xuống đất rồi. Cây kem của cậu là vị xoài, có màu vàng. Nhìn cảnh này mà không biết Khẩu Khẩu đang ăn kem thì đúng là cạn lời.

Nhưng Khẩu Khẩu cũng không để ý, sau khi mẹ ăn xong thì còn một ít kem dính trên tay, cậu nhóc giơ tay về phía ba ba: “Ba ba, ba ba ăn ~”

“……” Cố tổng không giản dị dễ gần như Kiều Vãn Tình, anh nói, “Đây là món mà cô họ của con thích ăn nhất đó, Khẩu Khẩu mau tới đưa cho cô họ đi!”

Khẩu Khẩu là một bạn nhỏ nghe lời. Nghe Cố Yến Khanh nói xong thì ngay lập tức cậu nhìn về Lục Vân Phỉ chưa kịp chuồn đi. Bây giờ cậu nói còn chưa rõ ràng, cười vui vẻ nói: “Họ, lợn lợn họ ăn ~”

Lục Vân Phỉ: “……”

*Trong tiếng Trung, cô họ đọc là<i>姑姑 (phiên âm: gūgū), lợn là猪 (phiên âm zhū)</i>. Do Khẩu Khẩu đang bập bẹ tập nói nên cậu nhóc nói nhầm hai từ này nha các nàng
 
Back
Top Dưới