Ngôn Tình Mang Thai Con Của Chồng Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,339,984
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mang-thai-con-cua-chong-cu.jpg

Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Tác giả: Thanh Trúc
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Thanh Trúc -- Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Teen ]

Bạn đang đọc truyện Mang Thai Con Của Chồng Cũ của tác giả Thanh Trúc. Lúc còn ở cô nhi viện, cô đã bị bạo hành, dẫn tới kí ức thiếu hụt.

Sau này đi làm, cô vào một công ty rồi gặp anh, hai người thành lập mối quan hệ vợ chồng hờ, với tờ hợp đồng hôn nhân.

Hợp đồng kết thúc, cô có được một khoản tiền lớn, rời đi thành phố này

Ba năm sau, hai người gặp lại, Mặc Tần Minh nhận thấy mình đã yêu cô từ rất lâu nên anh quyết định theo đuổi lại cô và biết thêm về quá khứ của Dương Linh

Anh làm cô có thai nhưng cô lại giấu, lúc này anh không thể rời bỏ cô thêm một lần nào nữa

"Dương Linh, rốt cuộc em coi anh là gì chứ"​
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 1: 1: Thẩm Lộ Anh Tìm Em Mãi


Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của cô, Dương Linh nheo mắt vươn vai dậy, thấy ánh sáng le lói bên kia cửa sổ, trời đã sáng rồi.
Cô mặc trên mình một bộ váy công sở đơn giản, đôi guốc khoảng độ 3 phân, tuy giản dị là vậy nhưng trên người cô vẫn toát lên vẻ đẹp sắc sảo.

Dương Linh vui vẻ đến công tỷ.

Vừa bước vào cổng đã nghe tiếng hô vang và cúi chào của mọi người.
Chủ tịch tới! Chủ tịch tới!
Cô ngơ ngác đừng nhìn một lúc, là chủ tịch Mặc Thiên, người đứng đầu công ty này.

Nhìn ông đã già, theo sau đó là Mặc Tần Minh con trai của ông, và một đám nghệ sĩ nữa.

Xong rồi cố cúi chào như mọi người.

Khi đám người đó lướt qua, cô đã cảm nhận được khí chất từ hai cha con này.

Cô thầm nghĩ chắc có lẽ đây là một giai đoạn rất khó khăn đối với cô.
Cô đang định ngước mặt lên, bỗng nhiên có một đôi chân quay lại đứng trước mặt cô, sau đó là giọng nói hơi trầm và khản đặc vang lên:
"Ngước mặt lên"
Cô bất ngờ khi nghe có người ra lệnh mình như thế, cô từ từ ngước mặt lên, Dương Linh sửng sốt khi thấy trước mặt mình là vị chủ tịch của công ty, cô cất giọng vang lên pha chút hoảng loạn:
Dạ, thưa chủ tịch!
Cô cúi chào ông rồi nói, bỗng nhiên cô nghe tiếng Mặc Thiên gọi tên một người phụ nữ:
"Thẩm Lộ"
Cô hơi bất ngờ, Dương Linh đưa mắt nhìn lên ông rồi nói:
" Dạ thưa chủ tịch, tôi là Dương Linh, nhân viên mới của công ty mình ạ.
Bỗng nhiên hai vai cô bị Mặc Thiên nắm chặt, Dương Linh đưa mắt lên nhìn khuôn mặt ông.

Cô hơi ngơ ngác vì lúc này đôi mắt của ông đang ngấn lệ nhìn chằm chằm vào cô khiến cô hoảng hốt, miệng cô lắp bắp kêu lên:
" Chủ tịch"
Mặc Thiên bỗng kêu lên:
" Anh tìm em mãi, em đã đi đâu hả"
Hai tay ông ngày càng nắm chặt vai Dương Linh hơn, bước chân lại càng tới gần hơn.

Trên miệng không ngừng vang lên tên một người phụ nữ:
"Thẩm Lộ, Thẩm Lộ, về đi em"
Tất cả những người chứng kiến tại đó không khỏi bất ngờ, tất cả đứng đờ người ra nhìn Dương Linh.

Cô lúc này cũng rất sửng sốt, lý do gì mà chủ tịch lại liên tục nhìn mình rồi gọi tên Thẩm Lộ, cô lắp bắp lên tiếng:
" Chủ tịch, ngài nhầm người rồi ạ, tôi tên là Dương Linh"
Mặc Tần Minh đứng sau cha mình chứng kiến mọi chuyện, lúc này anh mới nhận thức được sự việc hơi nghiêm trọng.

Cha mình gọi tên cô gái kia là Thẩm Lộ sao.

Anh có nghe thấp thoảng tiếng nói chuyện trong nhà mình của mấy người quản gia, thỉnh thoảng họ nói về một người phụ nữ hồi xưa đaz sống tại nhà của anh.

Tên bà ấy là Thẩm Lộ, người tình của cha mình.

Anh không quan tâm đến chuyện đó nhiều lắm vì đó là quá khứ, nhưng bây giờ anh mới nhận ra, cha mình chưa hề quên người phụ nữ đó.

Anh nhanh chóng dùng hai tay kéo cha mình lại rồi nói:
"Cha, cha nhận nhầm người rồi"
Mặc Thiên vẫn cố gắng lao tới về phía Dương Linh, không ngừng gọi tên Thẩm Lộ, cô bỗng rụt người lại như con rùa né tránh ánh mắt của ông, cô nói:
"Tôi là Dương Linh, chủ tịch nhận nhầm người rồi ạ"
Mặc Tần Minh nhìn cô, trên khuôn mặt của cô đã thoáng chút sợ hãi, nhìn lại cha của mình lại thoáng lên vẻ xúc động, có lẽ ông nhớ người yêu của mình lắm mới nhận nhầm người.

Lúc này, anh gọi những người vệ sĩ ở đằng sau lên giữ cha của mình lại:
" Mấy anh đứng đó làm gì, mau lên! Giữ chủ tịch lại"
Cả đám chạy lên giữ Mặc Thiên lại rồi kéo ông lên văn phòng, lúc bóng của chủ tịch dần biến mất cô mới thở phào nhẹ nhõm, rồi cô nhìn xung quanh.

Mọi người nhìn cô với ánh mắt soi mói và có chút khó hiểu, cô lại quay sang nhìn người đàn ông to lớn đang đứng trước mặt mình:
"Xin lỗi vì đã gây rắc rối cho cô"
Cô đang đắm chìm nhìn khuôn mặt của anh, Mặc Tần Minh lên tiếng làm cô hoảng hốt:
"Dạ, không có gì ạ, không biết chủ tịch có sao không"
"Cô là nhân viên mới sao, cô làm ở phòng nào vậy"

"Tôi tên Dương Linh, làm ở phòng quản lý"
Mặc Tần Minh lúc này có hơi mệt mỏi rồi nhìn cô, anh bỗng thấy cô gái này quen quá, nhưng bây giờ anh có nhiều chuyện phải làm, không nghĩ nhiều nữa, anh nói với cô:
"Cô đi làm việc đi, nếu có xảy ra chuyện gì, tôi sẽ cho gọi cô, bây giờ tôi không thể nói chuyện với coi được vì tôi có cuộc họp"
Cô nghĩ thầm, đột nhiên anh nói cho gọi cô lúc có việc, là việc gì chứ, gặp chủ tịch sao.

Cô tự nhiên thầm nghĩ ngày đầu tiên đi làm của mình lại dính đầy rắc rối như, Mặc Tần Minh còn gọi cô làm gì, cô nghĩ rồi dạ vâng cho qua.
Mặc Tần Minh nhìn cô lần nữa rồi đi bỏ đi.

Lúc này mọi người trong công ty vẫn đang nhìn cô một lúc rồi ai đó làm việc đấy.

Cô cũng dần trấn tĩnh lại mình rồi về phòng làm việc của mình.
Bước vào phòng quản lý, mọi người đều nhìn cô rồi thầm thì to nhỏ, cô tìm chỗ của mình rồi ngồi xuống, bỗng nhiên cô gái bên cạnh nắm chặt cánh tay cô, nhìn cô với ánh mắt tò mò:
"Sao rồi, giám đốc đã nói gì với cô vậy, tại sao chủ tịch lại làm thế với Dương Linh ngơ ngác và im pặc trước câu hỏi đó của cô gái phía trước mình, cô lắp bắp nói nhỏ:
"Tôi không biết".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 2: 2: Lần Sau Tôi Sẽ Chú Ý Cô Hơn


Cô gái đồng nghiệp nhìn Dương Linh với ánh mắt tiếc nuối, có vẻ cô ấy đang hóng chuyện vừa rồi.

Đúng là Dương Linh không biết thật, cô không biết tại sao vị chủ tịch của công ty mình lại nhận nhầm mình là ai đó, cô cũng không biết Mặc Tần Minh sẽ nói gì với mình vào lần gặp mặt tới.

Cô dơ tay chào lại:
" Tôi là Dương Linh, còn cô tên gì thế"
Cô gái phía trước vẫn đang nhìn chằm chằm vào Dương Linh bỗng giật mình.
"Tôi là Tiểu Đồng, tôi cùng đợt phỏng vấn với cô đó, cô không nhớ tôi sao"
Dương Linh nhìn vào khuôn mặt của Tiểu Đồng, đúng là cô không nhớ gì cả.

Cô nhìn Tiểu Đồng mỉm cười rồi lắc đầu tỏ ý không nhớ.

Tiểu Đồng vốn chẳng quan tâm lắm lại gặng hỏi chuyện hồi sáng.
"Cô không biết tại sao chủ tịch lại phản ứng như vậy sao"
Dương Linh lắc đầu tiếp, Tiểu Đồng thở dài:
" Tôi có nghe nói hồi xưa chủ tịch có một nhân tình tên là Thầm Lộ, không hiểu sao bà ấy ra đi rồi để lại đứa con cho chủ tịch nuôi, bây giờ vẫn biệt tích"
Dương Linh bây giờ mới hiểu vì sao ông luôn gọi tên Thẩm Lộ, nhưng tại sao ông ấy liên tục nắm lấy vai cô mà nhìn vào mặt cô chứ, Dương Linh mới hỏi.
"Vậy tại sao ông ấy liên tục gọi tên bà ấy khi nhìn mặt tôi chứ"

Tiểu Đồng lắc đầu rồi nói:
"Tôi không biết, có lẽ cô giống bà ấy thì sao"
Hai người nhìn nhau một lúc, bỗng nhiên có giọng nói vang lên.
"Mọi người, xin chào đón hai nhân viên mới của chúng ta, Dương Linh với Tiểu Đồng, hai em đứng dậy chào mọi người đi.
Là giọng nói của trưởng phòng, hai người hốt hoảng đứng dậy, một màn giới thiệu được tất cả vỗ tay và chào đón.

Nhưng Dương Linh vẫn cảm nhận được ánh mắt xoi mói của tất cả mọi người trong phòng trừ Tiểu Đồng vì chuyện sáng nay.
" Này chúng ta giúp đỡ nhau nhé"
Cô nhìn ừm một tiếng rồi mỉm cười, có lẽ Tiểu Đồng là người bạn tốt cùng cô đồng hành trong thời gian này rồi.
Tại phòng chủ tịch
Lúc này Mặc Thiên đã bình tĩnh lại, ông nhìn Mặc Tần Thiên rồi nói
" Sáng ta lại gây rắc rối rồi, cảm ơn con đã giải quyết, cô gái đó không sao chứ"
Anh trầm ngâm nhìn cha mình một lúc rồi mới hỏi.
"Hồi sáng là sao vậy ạ, tại sao cha cứ liên tục gọi tên ai là Thẩm Lộ vậy"
Mặc Thiên thở dài: " Không nói con cũng biết được ít qua mấy quản gia, người phụ nữ đó là nhân tình của ta, bây giờ ta vẫn không thể quên người đàn bà đó.

Có thể bây giờ con thấy ta ghê tởm, nhưng sắp nằm đất rồi ta vẫn nhớ mãi khuôn mặt của bà ấy"
"Cô gái đó giống bà ta sao"
Mặc Tần Minh quay sang hỏi ông, ánh mắt hơi giận dữ nhìn Mặc Thiên.

Ông thở dài rồi ừm một tiếng.
"Vậy Trương Thành, thằng bé là ai chứ"
Mặc Thiên nhìn con trai mình, nhẹ giọng nói.
"Nó là con trai của bà ấy"
Ngay từ đầu Mặc Tần Minh đã nghi hoặc truyện đó rồi, anh lại hỏi tiếp.
"Vậy ra cha và mẹ ly hôn vì chuyện đó sao"
Mặc Thiên thở dài rồi nói
" Con gọi cô gái đó lên đây đi, ta muốn gặp"
Mặc Tần Minh mang vẻ mặt khó chịu rồi đứng phắt dậy đi ra ngoài, anh gọi thư kí của mình.
"Anh gọi cô ấy lên đi, cha tôi cần gặp"
Dương Vỹ gật đầu rồi xuống phòng quản lý, lúc này Dương Linh vừa làm xong báo cáo đầu tiên, cô đạt mệt lủi và nằm bàn một tí bỗng giật mình vì giọng nói của Dương Vỹ
"Cô là Dương Linh đúng không, chủ tịch muốn gặp cô"
Cô ngơ ngác nhìn Dương Vỹ đang đứng trước mặt mình, cô đang buồn ngủ tự nhiên bây giờ nghe hai tiếng chủ tịch làm cô tỉnh ngủ hẳn.

Cô hiểu tại sao chủ tịch lại gọi mình rồi, lại thêm một rắc rồi lớn.

Ngày đầu tiên đi làm của cô lại mệt mỏi như vậy sao.

Cô lắp bắp mở miệng:
Vâng!
Nói xong, Dương Vỹ quay đi rồi ngoáy lại nhìn cô tỏ ý muốn cô đi theo mình.

Dương Linh lập tức đứng dậy lẽo đẽo theo anh.
Cả văn phòng làm việc đang tập trung ánh mắt nhìn vào cô, ví chuyện sáng nay thôi, cô đã trở thành trung tâm chú ý của cả phòng quản lý.

Cô bước thật nhanh để thoát khỏi nhưng ánh mắt đó, Dương Vỹ bấm thang máy cho cô rồi cô bước vào.
Không khí thang máy im lặng đến lạ.

Cô quay mặt sang nhìn Dương Vỹ rồi thôi.

Cô bước vào phòng chủ tịch, Dương Linh mới cảm thấy căng thẳng.
"Cô vào đi, đừng căng thẳng"
Giọng nói khản đặc vang lên, Dương Linh từng bước đi tới bàn ghế của phòng rồi cúi chào Mặc Thiên.
"Xin chào chủ tịch ạ"
Mặc Thiên từ từ tiến đến rồi ngồi trên ghế sofa.

Ông đưa mắt nhìn cô rồi nói.

"Chuyện hồi sáng làm khó cô rồi, cô không sao chứ"
"Dạ thưa, không sao ạ"
Ông gật đầu vừa ý rồi hỏi cô tiếp:
"Cô làm ở phòng quản lý sao"
"Dạ đúng rồi thưa chủ tịch " Cô đáp
"Lần sao tôi sẽ chú ý tới cô, bây giờ cô về phòng làm việc"
" Dạ vâng thưa chủ tịch"
Cô cúi chào rồi ra khỏi phòng, ông ấy bảo lần sau sẽ chú ý tới cô, chuyện sáng nay chưa đủ rắc rối sao.

Cô cảm thấy cuộc đời cô lại khó khăn nữa rồi.

Cô mệt mỏi lững thững bước vào phòng quản lý.

Chẳng mấy chốc lại nghe tiếng xì xào của đồng nghiệp, cô bất lực ngồi xuống bàn làm việc.
Tiểu Đồng quay sang hỏi nhỏ:
"Sao rồi, chủ tịch nói gì với cô thế"
Cô lắc đầu thở dài, cô nói cho qua
"Chỉ là chuyện sáng nay thôi, không có gì cả ".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 3: 3: Kết Hôn Đi


Tiểu Đồng nheo mặt lại, ánh mắt có chút khó hiểu:
"Thật sao, ông ấy có nói vì sao lại nhận nhầm cô là Thẩm Lộ không"
Dương Linh lắc đầu, Tiểu Đồng tiếp:
" Vậy ông ấy có nói Thẩm Lộ là ai không "
Cô cũng lắc đầu, Tiểu Đồng cũng không muốn nói nhiều nữa, quay sang tiếp tục làm việc của mình.
Phòng làm việc của Mặc Tần Minh
Anh đang xử lý báo cáo của mình, bỗng anh nhìn sang thư kí của mình Dương Vỹ, anh hỏi:
"Cô ấy đã tới phòng của cha tôi chưa"
" Vừa đi rồi, có vẻ rất ổn"
" Vậy sao"
Nói xong anh tiếp tục làm việc của mình, không khí càng trở lên im lặng, tự nhiên có một cô gái xinh đẹp bước vào.
"Mặc Tần Minh"
Là tiếng của Khả Ngân, cô ta là nhân tình đồng thời cũng là thư kí của Mặc Thiên.

Bề ngoài cô ta rất sang trọng và sành điệu, ngoài việc cặp kè với cha anh vì tiền, cô ta còn liêm sỉ tán tỉnh Mặc Tần Minh, tướng đi hơi ỏng ẻo bước tới anh, hai tay khoác lên vai anh, miệng ghé sát tai anh với giọng điệu gợi dục:
"Anh có nhớ em không?"
Mặc Tần Minh nhíu mày khó chịu, khua tay ra sau tránh cái ôm của cô ta, trên mặt của Khả Ngân hơi tiếc nuối rồi tỏ ra làm nũng, anh nhìn chằm chằm vào cô ta rồi nói:
"Cô không nên phòng chủ tịch sao, ông ta đang đợi cô đó"

Cô chạy tới ôm chặt cánh tay của anh, nũng nịu:
"Em nhớ anh nên mới tới gặp anh thôi mà"
"Cút"
Anh giận dữ quát thẳng vào mặt cô ta, Khả Ngân sợ hãi đứng ra xa.
"Việc của cô là cứ cặp kè với cha tôi, đừng làm gì dính líu tới tôi"
Khả Ngân bày ra vẻ mặt tội nghiệp khóc rồi chạy ra ngoài, Dương Vỹ chứng kiến mọi chuyện khẽ nhếch mép cười.

Vì dưới trướng của chủ tịch căn bản cô ta chỉ là bình hoa di động, nhiều lần sai Dương Vũ những chuyện không đâu, vì thế anh rất ghét cô ả này.
"Anh nên nhẹ nhàng với cô ta hơn đó" Dương Vỹ nói.
"Tôi nhẹ nhàng hết sức rồi, phụ nữ gì đâu nhiều chuyện quá"
Mặc Tần Minh vẫn rất tức giận, anh đang làm việc đừng hòng ai đụng vào anh.

Anh dần bình tĩnh lại sau đó nói với Dương Vỹ:
"Làm phiền anh rồi, anh có thể điều tra thông tin của cô gái đó cho tôi được không"
"Vâng được ạ"Khả Vỹ đáp, nói xong Dương Vỹ cất các tài liệu cần thiết vào cặp chuẩn bị đi
"Tôi đi đây"
Phong cách làm việc của hai người họ rất hợp nhau, sau khi nhận được mọi việc trong khả năng của mình, liền làm ngay mà không chần chừ.

Có lẽ vì thế mà Dương Vỹ và Mặc Tần Minh rất hiểu nhau.
Anh gật đầu hài lòng sau đó tiếp tục công việc của mình.
Đến giờ tan ca, Dương Linh duỗi vai hít một hơi thật sâu, Tiểu Đồng tạm biệt cô rồi đi về.

Cô ghé quán nhậu mà thời sinh viên cô làm.

Cô chủ quán là Lê Dĩnh ở đây rất tốt, đã coi cô như là con gái của mình.

Hôm nay Dương Linh đến khiến cô hơi bất ngờ, tại vì lâu lắm rồi cô chưa tới đây kể từ khi tốt nghiệp đại học
"Cô con tới đây phụ cô nè"
Lê Dĩnh mỉm cười, cô xoa đầu Dương Linh, thời tiết hôm nay lạnh, lại có tuyết rơi, gió rít lên từng cơn lạnh buốt nên có lẽ sẽ ít người tới ghé thăm.
Nói chuyện với cô chủ quán xong cô tạm biệt Lê Dĩnh rồi đi về.

Cô thầm nghĩ, hôm nay đủ rắc rối rồi nên khi đi về cô sẽ đánh một giấc thật ngon để quên hết mọi chuyện.

Cô vui vẻ bắt một chuyến xe bus, chiếc xe từ từ đi qua những con phố quen thuộc.

Tự nhiên cô cảm giác có cảm giác gì đó rất lạ, là con đường cô hay đi thời sinh viên bỗng nhiên trở nên khác lạ.

Cô đăm chiêu nhìn tuyết bay ngoài đường, cảm nhận được cuộc đời cô đang dần ra khỏi
quỹ đạo.

Về đến nhà cô không còn nghĩ nhiều nữa, cô tắm rửa xong nằm dài trên giường.

Bỗng cô cảm thấy cô đơn, có lẽ cô lên tìm một người bạn cùng phòng thật tốt cho cho vơi bớt nỗi cô đơn này
Tại biệt thự nhà Mặc Gia
Mặc Tần Minh đang dùng bữa cùng cha mình, bỗng nhiên Mặc Thiên lên tiếng:
"Từng bước ta lãnh đạo công ty đi, dù sao con cũng có năng lực sẵn rồi"
Mặc Tần Minh đang gắp miếng thịt chuẩn bị cho vào bát, anh bỗng khựng lại khi nghe cha mình nói.
"Tại sao chứ, cha sẽ làm gì"
"Ta cũng gần đất xa trời rồi, muốn ở nhà hưởng thời gian còn lại, còn nữa con đi tìm đối tượng đi"
Mặc Tần Minh nhìn Mặc Thiên một lúc rồi nói:
"Con chưa có"
" Kết hôn đi"
Mặc Thiên nói với giọng điệu hơi khàn đặc có pha chút hùng hồn, ông tiếp:
"Dù sao căn bệnh viêm phổi của ta cũng trở nặng rồi, bác sĩ nói ta sẽ không sống lâu nữa, con nên kết hôn đi"
Mặc Tần Minh vẫn đang nhìn cha mình rồi nói:
"Con vẫn chưa tìm được đối tượng, cha cứ chờ đi"

"Vậy thì kết hôn với cô gái kia đi"
Dương Nhiên trừng mắt nhìn Mặc Tần Minh, ông đã nghĩ trong đầu.

Nhìn Dương Linh rất giống với Thẩm Lộ, người tình của ông.

Chính vì thế, ông muốn nhìn thấy cô mỗi ngày trước khi chết.

Còn Khả Ngân, ông coi như một con búp bê chỉ biết mua vui cho mình.

Với tuổi già sức còn yếu, Mặc Thiên muốn con trai trưởng của mình phải lấy Dương Linh.

Dù sao, ông muốn có một đứa cháu nữa nhưng có lẽ không được.

Giọng nói ngày càng khàn đặc và khó nghe.

Ông gắng nói lớn cho con trai mình nghe thấy.
"Lấy cô ta sao, tại sao chứ, cha mới gặp cô ấy lúc sáng nay thôi, tại sao cha lại nghĩ như vây".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 4: 4: Kì Lạ Chỗ Nào Cơ


"Đừng vì cô ấy giống bà ta mà cha bắt con lấy cô ấy"
Mặc Thiên vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn con trai mình, trong ánh mắt đó hiện lên thoáng chút khẩn cầu, dù sao ông cũng sắp chết rồi, ông muốn có cháu bồng nữa.

Nếu Mặc Tần Minh chưa có đối tượng thì lấy Dương Linh cũng được cũng đâu có sao, Mặc Thiên thầm nghĩ như vậy.
"Nếu muốn ta trao quyền lãnh đạo công ty thì mau kết hôn đi" Ông nói lớn với giọng điệu ra lệnh
"Cha không sợ sao, nhất là khi cha chưa biết gì về cô gái đó"
Mặc Tần Minh chừng mắt nhìn người cha đang ngồi trước mặt mình, trước đó Mặc Thiên luôn là người thận trọng, trước khi làm gì đó thì ông sẽ điều tra thật kĩ lưỡng.

Nhưng đến giờ phút này, anh không còn nghĩ đến cha mình nữa.

Chỉ vì Dương Linh trông giống người tình cũ của ông mà bắt anh kết hôn sao.

Trong đầu anh bắt đầu có những suy nghĩ hỗn loạn, có lẽ ông muốn nhìn thấy Mặc Tần Minh kết hôn rồi có một gia đình hạnh phúc, nhưng lại ép anh lấy một người chưa biết gì sao.

Anh không muốn có một kết cục như cha mình, lấy mẹ của anh rồi nhưng lại luôn nhớ tới người tình cũ.

Anh liên tục lắc đầu rồi thẩm chửu.
"Cho dù cha có nói thế nào thì con cũng không kết hôn đâu"
Bữa ăn của hai cha con hoá ra biến thành một trận cãi vã căng thẳng.

Mặc Thiên bất lực nhìn con trai buông đũa đi lên phòng, ông thở dài rồi châm một điếu thuốc.
Mặc dù mắc bệnh phổi nặng nhưng ông vẫn giữ một thói quen.

Đó là châm thuốc rồi để đấy đến khi tàn.

Mùi khói thuốc nồng nặc bay khắp phòng khiến những quản gia xung quanh khó chịu.
Dì Dương là một quản gia lâu năm ở Mặc gia này, đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy hai cha con Mặc Tần Minh cãi nhau lớn đến như vậy kể từ sau vụ ly hôn giữa hai vợ chồng Mặc Thiên.

Bà đã chứng kiến hết mọi chuyện, từ chuyện tình nhân đến khi các công tử trong nhà này trưởng thành.

Còn Trương Thành, con riêng của Mặc Thiên, vì quá chán nản với những thứ gò bó trong gia đình, nên anh đã đi học y, đúng chuyên ngành mình yêu thích, tự xây dựng cơ ngơi, tự nuôi sống bản thân.

Thỉnh thoảng, bà có đem ít đồ ăn đến thăm Trương Thành, tiện xem anh đang sống như thế nào.

Có vẻ Trương Thành đang rất hài lòng về cuộc sống của mình.
Còn về phần Mặc Tần Minh, vẻ bề ngoài là một tảng băng lạnh lùng.

Nhưng trong thâm tâm anh là một con người ấm áp.

Có lẽ bởi vì hai anh em đã thiếu hơi ấm gia đình, lại có suy nghĩ khác nhau nên cuộc sống hai người đã khác đi.

Dì Dương chăm sóc hai anh em ngay từ nhỏ nên hiểu hết mọi chuyện.
Bà cũng biết rằng, Mặc Thiên sau khi kết hôn với mẹ của Mặc Tần Minh, ông cũng chưa bao giờ quên được người tình cũ của mình là Thẩm Lộ.

Bà chỉ khó hiểu là tại sao ông lại ép Mặc Tần Minh lấy một cô gái mà trước giờ ông chưa từng biết đến, bởi vì trong đầu bà luôn thấy rằng Mặc Thiên là một người cẩn trọng.

Nhưng thấy hai cha con cãi vã, chắc bà cũng đã hiểu được phần nào, có lẽ Mặc Thiên vẫn chưa bao giờ quên được Thẩm Lộ nên ông muốn nhìn gương mặt của Dương Linh mỗi ngày để luôn khắc ghi khuôn mặt mà mình yêu thương nhất không bao giờ quên.
Dì Dương bước đến Mặc Thiên, lúc này ông vẫn trầm ngâm nhìn điều thuốc.

Ông bỗng giật mình khi nghe giọng nói của bà.
"Khói thuốc không tốt cho sức khoẻ của ông chủ đâu"
Mặc Thiên ừm một tiếng, dì Dương giúp ông dập tan điếu thuốc, trầm ngâm một lúc rồi nói.
"Co lẽ bà thấy hơi bất ngờ, nhưng sáng nay có một cô gái rất giống Thẩm Lộ lúc còn trẻ đến nỗi khiến tôi phải hốt hoảng mà nhận nhầm người"
Dì Dương vừa dọn chén đũa rồi quay mặt sang nhìn Mặc Thiên, bà hỏi lại.
" Rất giống sao ông chủ"
Mặc Thiên ừm một tiếng, ông không nói gì nữa mà đi thẳng lên phòng.

Dì Dương thở dài rồi tiếp tục dọn bàn.

Sau trận cãi vã đó, chắc còn lâu hai cha con Mặc Tần Minh lại nói chuyện với nhau.
Lúc này trong văn phòng làm việc của Mặc Tần Minh, ngoài tiếng gõ máy tính ra thì chẳng có thêm loại âm thanh nào nữa.

Tiếng la ca lách cách của những ngón tay to dài đang lướt trên mặt phím bỗng chuyển hướng sang chiếc điện thoại đang để trên bàn.
"Alo, đã điều tra được gì chưa"
Một giọng nói trầm ấm vang lên, Mặc Tần Minh gọi cho Dương Vỹ về chuyện điều tra về cô, có lẽ anh cũng đang tò mò về cô gái này.
Bên kia đầu dây, giọng nói của Dương Vỹ cũng đáp lại:
"Đã tìm được rồi, nhưng có chút kì lạ"
Mặc Tần Minh khựng lại, anh có hơi bất ngờ rồi hỏi tiếp.
" Kì lạ chỗ nào cơ"
"Tôi chỉ tìm được thông tin của cô ấy bắt đầu từ lúc 15 tuổi trở lên, còn sau đó thì lại không có, anh có muốn coi luôn không, tôi sẽ gửi ngay qua cho anh"
"Ừm, gửi nhanh đi".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 5: 5: Tiếng Hét Trong Khỏi Lửa


Dưỡng Vỹ gửi một file qua email cho Mặc Tần Minh, nhưng sáng anh lên công ty mới mở ra và coi.

Thì ra cô mới 24 tuổi, anh lướt qua thông tin ngày sinh của cô rồi đọc đến các thông tin về gia đình.
Cô mồ côi năm 18 tuổi sao, trong tài liệu có ghi.

Cha mẹ của Dương Linh mất trong vụ tai nạn, cô bé 18 tuổi ấy đã tự nuôi sống bản thân mình ngày từ những năm đầu lên cấp ba, không có người thân, ít người thân quen.

Cô có một người bạn thân tên Tiêu Trúc, hai người chơi cùng nhau từ lúc còn đi học đến những năm tháng Dương Linh lên đại học.

Cô còn làm thêm ở một quán nhậu ở ngoại thành.
Thông tin cô rất ít, có lẽ là một cô gái chẳng mấy gì nổi bật.

Từng bước chân chập chững từ lúc mới lớn đến khi trưởng thành.

Mặc Tần Minh lúc này cảm thấy cô gái này có gì đó giống mình, có lẽ cái giống nhau nhất của hai người là thiếu đi hơi ấm của gia đình.

Nhưng đối với Dương Linh, anh còn may mắn chán.

Ít nhất anh còn có một cuộc sống no đủ, còn đối với Dương Linh, cái đó còn nhiều thiếu xót.

Bây giờ anh chưa có đối tượng, dù sao lấy cô về cho cha anh vừa lòng thì cũng đâu có sao.

Anh thầm nghĩ, nhưng anh chưa biết nhiều về cô gái này.

Có lẽ sẽ tìm hiểu thêm.

Anh đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa, anh giật mình nhìn ra hướng tiếng phát ra.

Là Khả Ngân, cô ta tới đây để đưa những hồ sơ mà chủ tịch Mặc Thiên đưa cho anh.

Ngoài mặt là thế nhưng mục đích cuối cùng của cô ta chỉ là tiếp cận Mặc Tần Minh.
Anh vốn đã chán ghét khuôn mặt của Khả Ngân, thấy cô ả vào chỉ nói một câu rồi tiếp tục làm việc.
"Đưa hồ sơ xong rồi về đi"
Đặt hồ sơ lên bàn rồi Khả Ngân vẫn đứng nhìn Mặc Tần Minh một lúc, ánh mắt như muốn anh níu kéo thứ gì đó.

Anh thấy cô ta vẫn chưa chịu đi liền nhíu máy khó chịu.
"Sao còn chưa đi nữa"
"Chuyện hôm qua là sao chứ, rốt cuộc con bé kia là ai, tại sao cha của anh lại lưu luyến nó như vậy chứ"
Thì ra Khả Ngân nghe lời bàn tán của mọi người về chuyện Mặc Thiên nhìn Dương Linh mà liên tục gọi tên Thẩm Lộ.

Còn trong lúc làm việc, ông lại cầm tấm ảnh hồi xưa của người tình cũ.

Máu giận của cô ta nổi trong người.

Mặc Tần Minh khẽ nhếch mép cười, hiểu ra cuối cùng cô ta cũng được một cú tát vào mặt.

Anh đứng hiên ngang trước mặt ả, khẽ xuôi tay.
"Chuyện như thế nào cô biết hết rồi còn, nếu muốn biết thêm thì hỏi cha tôi, cô đừng hòng mà quấy rầy cô gái đó nếu không thì cô chẳng biết được kết cục như thế nào đâu"
Khả Ngân lúc này đã tức giận đỏ mặt, không nói gì đi thẳng ra khỏi văn phòng của Mặc Tần Minh.

Anh thầm nghĩ dù sao anh cũng sắp trở thành công ty này rồi, từ từ sa thải cô ta cũng chẳng sao.
Anh bình tĩnh lại rồi tìm cách để biết thêm về Dương Linh, công ty đang có dự án mới giao cho cô làm báo cáo dự án này xem sao.
Anh gọi trưởng phòng quản lý là Đẳng Thiếu tới, anh nhanh chóng đưa một tập tài liệu rồi nói:
"Đưa cái này cho lính mới làm đi"
Đẳng Thiếu lúc này có hơi bất ngờ, trước giờ Mặc Tần Minh ít khi giao việc cho người mới, mặt khác những dự án mà anh trực tiếp xử lý đều giao cho những người dày đặc kinh nghiệm.

Nhưng Đẳng Thiếu không muốn nói nhiều với Mặc Tần Minh, anh cầm tập tài liệu nhanh chóng về phòng rồi đưa nó cho Dương Linh.
Cô đang làm việc bỗng thấy tập tài liệu được trưởng phòng ném trước mặt mình, cô hơi bất ngờ ngước lên.

Đẳng Thiếu nhìn cô rồi nói.
"Làm báo cáo đi, giám đốc trực tiếp giao cho cô đó"
Cô sáng mắt lên:"Giám đốc sao?
"Đúng vậy, hãy làm cho thật tốt vào"
Nói xong rồi Đẳng Thiếu quay về chỗ làm việc của mình.
Cô nhận lấy thắc mắc, mọi suy nghĩ của cô cũng giống như Đẳng Thiếu vậy, cô là nhân viên mới vào công ty chưa nhiều kinh nghiệm, tại sao giám đốc lại giao cho cô chứ.
Còn về phía Mặc Tần Minh, dù sao đây cũng không phải là dự án lớn, giao cho cô để xem năng lực của cô tới đâu.
Anh thở dài vươn vai, chẳng mấy chốc anh ngủ thiếp đi khi nào không biết.

Sau đó anh lại mơ, anh lại thấy anh thấy mình trong đám cháy tại cô nhi viện năm 18 tuổi.

Trong khói lửa anh đập cánh cửa bị khoá trái bên trong.

Đến lúc anh không thể nào chịu được nữa mà ngất đi, rất may là có người kịp phá cửa cứu anh ra ngoài.

Trong cơn mơ màng Mặc Tần Minh nghe thấy tiếng hét kêu cứu của một cô bé.

Miệng anh lắp bắp để cố nói ra tiếng hét đó nhưng anh đã ngất đi khi nào không biết.

Lúc tỉnh dậy, Mặc Tần Minh đã thấy mình trong bệnh viện, anh bỗng lo lắng không biết rằng cô bé kia đã được cứu chưa.
Anh kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe, Mặc Tần Minh vẫn nhớ khuôn mặt biến sắc của mẹ khi nghe anh kể về tiếng hét trong trận cháy ở cô nhi viện.

Nhưng sau đó mẹ anh dần bình tĩnh lại và nói với Mặc Tần Minh rằng đó chỉ là ảo giác trong lúc anh đang hoảng sợ mà thôi..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 6: 6: Lính Mới Có Gián Có Gián


Anh lúc đó chỉ mới 18 tuổi, Mặc Tần Minh cũng nghĩ như mẹ mình vậy.

Anh thầm nghĩ phải quên nó đi, nhưng không hiểu sao nó lại đeo bám anh lâu đến thế, đặc biệt trong khoảng thời gian gần đây, giấc mơ đó lại xuất hiện trong tiềm thức của anh nhiều hơn.

Hai hàng nước mắt bỗng xuất hiện ở hai bên kẽ mắt còn nhắm của anh.

Anh giật mình tỉnh lại bởi tiếng gõ cửa bên ngoài.
Mặc Tần Minh bật dậy quần áo chỉnh tề, nhanh chóng lau đi nước mắt trên khuôn mặt, anh khẽ đưa tay ngang miệng rồi nói:
"Vào đi!"
Người bước vào là Dương Linh, anh hơi bất ngờ vì đây là lần đầu tiên cô đến tìm gặp anh.

Cô cầm trên tay tập tài liệu lững thững bước vào.

Anh nhìn là biết ngay cô đến tìm gặp anh làm gì.
"Xin chào giám đốc"

"Đến đây có việc gì thế" Anh hỏi.
"Tại sao giám đốc lại giao cho tôi về việc báo cáo dự án này vậy ạ"
"Là kiểm tra năng lực của lính mới thôi, nếu như cô chứng tỏ được không chừng sẽ được thẳng tiến trong tương lai thì sao"
Dương Linh vẫn nhìn anh sau đó cúi nhìn xuống đống giấy tờ trên tay, cô vẫn không nói gì.

Mặc Tần Minh hỏi tiếp:
"Cô nghĩ là do chuyện hôm trước sao"
Cô lắp bắp trả lời: "Vâng ạ"
Anh khẽ nhếch mép lên cười rồi nói: "Cô không cần nghĩ nhiều, dù sao đây cũng là một dự án đơn giản, tôi tin cô làm được"
Cô lúc này vẫn nhìn anh rồi khẽ mỉm cười, dù sao được giám đốc tin tưởng thì mình cứ làm thôi.

Cô khẽ mỉm cười gật đầu.
"Cảm ơn giám đốc, vậy tôi xin phép được tiếp tục làm việc ạ"
Anh ừm một tiếng, Dương Linh cầm tài liệu bước ra khỏi văn phòng.

Anh đưa mắt nhìn dáng đi của cô, xem ra không phải người có tâm cơ gì, tiếp tục theo dõi thêm một thời gian nữa xem sao.
Dương Linh vừa ra khỏi phòng, tim cô tự nhiên đập mạnh, chắc có lẽ được giao một công việc lớn như vậy kể từ khi cô đi nên làm cô hồi hộp chăng.
Còn về phía Mặc Tần Minh, anh đưa tay vuốt mũi tìm cách làm khó Dương Linh thêm chút nữa.

Anh nhấc máy gọi điện cho Đẳng Thiếu.
"Nói lính mới là giao báo cáo sớm vào ngày mai đấy, tôi đang cầm gấp"
Đẳng Thiếu bên kia đầu dây gật gù, anh ta thầm nghĩ trong đầu rằng với một người còn non trẻ như Dương Linh mà gấp như vậy thì hơi khó nhưng thôi kệ đi.

Dù sao đó là chuyện của cô với giám đốc nên anh không quan tâm lắm.
Thấy cô về tới văn phòng, Đẳng Thiếu liền bước tới nói với cô, Dương Linh có vẻ đang cảm nhận được giám đốc đang thử cô thì phải.
Cô tặc lưỡi rồi tiếp tục làm báo cáo, tan ca các đồng nghiệp của cô đã đi làm về rồi, vẫn một mình cô tiếp tục hăng say đánh máy
"Tôi về trước nhé"
Tiểu Đồng vỗ vai cô, Dương Linh mỉm cười tạm biệt.

Dù sao về nhà không làm được, cô ở đây tăng ca một chút cũng không sao.
"Tạm biệt cô nhé"
Văn phòng lặng im chỉ còn lại ánh đèn trên màn hình máy tính leo lét sáng, tiếng gõ bàn phím cạch cạch triền miên.

Mặc Tần Minh lúc này cũng chưa đi làm về, anh ghé quá phòng quản lý bỗng nhìn cô đang say sưa làm việc.
Tự nhiên cơn buồn ngủ ấp đến với Dương Linh, cô gật gù cái đầu, ngón tay trỏ chạm lên phím a trên bàn phím tạo thành một dãy kí tự dài trên toàn màn hình.

Anh lúc này tự nhiên bật cười với hàng loạt hành động có chút đáng yêu này của cô.

Mặc Tần Minh khẽ bước đến đứng bên cạnh, anh lúc này vẫn đang nhìn khuôn mặt với đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, anh lại khẽ mỉm cười tiếp.
"Hình như mình có hơi ác với lính mới"
Anh vẫn đang đắm chìm với biểu cảm của cô.

Dương Linh lúc này hình như đã chịu thua với cơn buồn ngủ, cô chuẩn bị gục đầu xuống bàn, Mặc Tần Minh giật mình chạy tới lấy tay đỡ lấy đầu cô, khuôn mặt của anh tự nhiên hiện lên vẻ căng thẳng.

Dương Linh vẫn đang ngủ ngon lành, anh lại thầm nghĩ.
"Làm việc mệt lắm sao mà ngủ gà ngủ gật thế này"
Bỗng nhiên chiếc điện thoại bàn vang lên làm anh giật mình, Mặc Tần Minh nhanh chóng cúp máy rồi nhìn cô tiếp, anh lại thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này anh tự nhiên cảm nhận được có thứ gì đang bò lên chân mình, Mặc Tần Minh khẽ nhìn xuống dưới, một chiếc tiểu cường đang nhẹ nhàng chậm rãi bò trên giày của anh, Mặc Tần Minh hét lên.
"Á á có con gián, có con gián"
Anh buông cánh tay đang đỡ đầu của Dương Linh ra làm đầu của đập mạnh trên bàn, sau đó quay ghế của cô rồi không biết do quá sợ hãi, anh đặt cả thân mình ngồi lên đùi cô.

Dương Linh lúc này vừa hay tỉnh dậy, cô thấy trên đùi có cái gì nặng đè lên.

Cô hướng mắt nhìn, thì ra là giám đốc, cô đưa tay gõ lên vai anh khẽ nói.
"Giám đốc, giám đốc"
Mặc Tần Minh lúc này đang sợ hãi, anh quay sang đằng sau nhìn khuôn mặt đang ngái ngủ của cô, anh lại giật mình hét toáng lên, rồi bật dậy ra khỏi người cô.
"aaaaaaaaaaaaa, giật cả mình, cô đang làm gì vậy hả"
Dương Linh lúc này mới tỉnh hẳn, cô hoảng hốt nhìn mặt anh rồi hỏi.
"Có chuyện gì vậy giám đốc"
Anh nhăn mặt chỉ tay xuống chân của mình
"Lính mới, có gián có gián".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 7: 7: Lính Mới Cô Bị Sao Thế Tôi Là Mặc Tần Minh Này


Cô hướng mắt về phía chỉ tay của Mặc Tần Mình, lúc này cô đã tỉnh ngủ hẳn.

Còn gián đang bò trên giày của anh, còn anh thì sợ hãi bất động.

Tự nhiên Dương Linh phì cười, cô cười híp mặt tạo thành hai đường chỉ trên khuôn mặt, má đồng tiền bên phải lộ ra.

Không ngờ một tổng tài lạnh lúng bá đạo như Mặc Tần Minh lại hạ mình vì một con gián chứ.
Dương Linh đưa tay lên che lấy cái miệng cười của cô, nhưng có không nhịn được nữa lại cười to hơn.

Mặc Tần Minh tức giận đỏ mắt la lớn.
"Cười gì chứ, mau giúp tôi đuổi con gián đi đi"
"À dạ"
Cô nhanh chóng lấy cái thước trên bàn rồi đuổi con gián đang bò trên giày của Mặc Tần Minh, rồi đứng thẳng dậy nói.
"Xong rồi ạ giám đốc"
Mặc Tần Minh thở phào nhẹ nhõm, anh dần bình tĩnh lại, đưa nắm tay lên ngang miệng rồi e hèm một tiếng
"Cảm ơn"
Dương Linh vẫn cầm trên tay cái thước, cô vẫn khẽ bật cười khi nghĩ lại bộ dạng hoảng sợ của Mặc Tần Minh, cô đáp lại anh.
"Không có gì ạ thưa giám đốc"

Anh nhìn cô có vẻ đang cười mình, khuôn mặt bỗng đỏ lên vì xấu hổ, anh nói lớn làm cô giật mình
"Không được cười"
Dương Linh thu lại nụ cười, khuôn mặt trở lên nghiêm túc rồi nhìn Mặc Tần Minh.
"Dạ thưa giám đốc"
Anh thấy biểu cảm của cô như vậy trái tim anh bỗng thịch một tiếng, tự nhiên vẻ mặt anh lại mất bình tĩnh nhìn cô rồi nói.
"Chỉ là tối quá tôi tưởng là gì thôi, tôi không phải là sợ gián đâu đấy, cô không được nghĩ bậy đâu đấy"
Cô cúi đầu mím môi lại để tránh cho anh biết rằng mình vẫn đang cười thầm anh.
"Cô chưa tan làm sao, muộn rồi còn ngồi đây ngủ gật"
Cô lắp bắp trả lời:
"Còn báo cáo ngày mai giám đốc nói tôi ngày mai phải nộp gấp nên tôi sẽ ngồi chút rồi về ạ"
Mặc Tần Minh biết thừa nhưng anh vẫn hỏi để tránh không khí căng thẳng trong văn phòng này.

Nhìn Dương Linh thẳng thắng như vậy anh lại càng mất bình tĩnh hơn.

Anh nói vấp với cô:
"Mau mau về đi, tôi không muốn người ta nói công ty này đang bóc lột nhân viên đâu"
Cô cúi đầu: "Dạ thưa giám đốc"
"Tôi đi đây"
"Dạ"
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy liền gật đầu hài lòng sau đó bước thật nhanh ra khỏi văn phòng bỏ lại thân hình nhỏ bé đang đứng khó hiểu:
"Là bóc lột rồi còn gì nữa" Cô nói nhỏ.
Dương Linh bấm điện thoại xem giờ, đã tám giờ tối rồi sao.
"Về làm nốt chắc không ai biết đâu nhỉ"
Cô tự nói một mình rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào túi chuẩn bị về.
Còn Mặc Tần Minh lúc này vẫn vò đầu bứt tai vì xấu hổ, trước mặt lính mới lại hành động như vậy.

Một tài phiệt vốn tài giỏi hoàn hảo như anh lại hạ mình chỉ vì một con gián.

Thật sự anh rất muốn đội quần vào lúc đó.

Một điều lại khiến anh khó hiểu hơn, tại sao lại càng mất bình tĩnh khi thấy vẻ mặt có hơi hấp tấp lúc nãy của cô chứ.

Mặc Tần Minh bực mình nói lớn.
"Aaaaash, chết tiệt"

Nói xong anh nhanh chóng thu dọn đi về.

Xuống nhà xe mò trong túi áo anh mới phát hiện ra mình làm rớt chìa khoá ở văn phòng quản lý.

Lúc nãy anh quá sợ hãi lên đã đánh rơi nó khi nào không hay.

Mặc Tần Minh không nghĩ nhiều nữa, anh nhanh chóng chạy lên phòng quản lý tiện xem cô đã về hay chưa.

Lên tới văn phòng, trong đó là một mảng tối đen, thì ra Dương Linh về rồi, anh bật đèn đi vào.

Chiếc chìa khoá ngay dưới gầm bàn nơi cô làm việc.

Anh lấy rồi nhanh chóng bước ra ngoài sợ con gián kia xuất hiện nữa chắc anh ngất tại chỗ luôn.
Lái qua trạm xe bus mà Dương Linh vẫn hay chờ, không thấy bóng dáng của cô đâu, Mặc Tần Minh tự nhiên thất vọng.

Thì ra cô đã lên xe về nhà rồi.

Đi một đoạn nữa, anh thấy có một cô gái có ngoại hình giống Dưong Linh, cách đó không xa là ngôi nhà đang bị cháy lớn, mọi người la lớn, cách lính cứu hoả đang hết sức mình dập lửa, tiếng còi xe cùng tiếng còi cấp cứu kêu ing ỏi khiến người ta cũng phải nhức đầu, đoạn đường cũng vì thế mà bị tắc.

Còn về phía cô gái, cô ngồi bệt bên vỉa hè vò đầu bứt tai, luôn miệng lẩm bẩm.
"Cứu tôi với, cứu tôi với, lửa ở đây nóng quá"
Mọi người bên đường vẫn đang lo lắng vì đám cháy, một phần người nữa đang nhìn cô nhưng họ không làm gì cả.

Một người phụ nữ chạy tới nắm vai trấn an cô.
"Cô ơi, cô bị làm sao vậy, có sao không"
Cô gái trưng lên bộ mặt sợ hãi, hai mắt ngấn nước khẩn khoản nhìn người phụ nữ.
"Cứu tôi, tôi sắp bị lửa đốt rồi, hức hức"
Mặc Tần Minh lái xe sắp tới chỗ cô gái đó rồi, ánh mắt anh bỗng trừng lên rồi nhíu máy.

Đó không phải là lính mới sao, cô ấy bị sao vậy.
Anh không nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng xuống xe tiến tới chỗ Dương Linh.

Anh nắm vai cô để cho cô hướng mắt lên nhìn vậy.
"Dương Linh, cô sao thế, tôi là Mặc Tần Minh này"
Cô có vẻ không để ý lời anh nói, cúi đầu xuống vò đầu bứt tai và phát ra những lời khó hiểu.
"Ở đây nóng quá, mở cửa cho tôi ra đây đi"
Nhìn Dương Linh như vậy, anh nói với người phụ nữ kế bên rồi nhanh chóng dìu cô vào xe của mình.
"Tôi là đồng nghiệp cô ấy, cô có thể giúp tôi đưa cô ấy vào trong được không"
Người phụ nữ nhìn anh, trông vẻ mặt của anh hiện lên vẻ lo lắng, chắc không phải dạng người gian dối.

Cô ừm một tiếng rồi giúp anh đưa Dương Linh vào xe..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 8: 8: Dương Linh Rốt Cuộc Cô Đã Trải Qua Chuyện Gì Vậy Hả


Thì ra trong lúc ngồi trên xe bus về nhà, cô thấy ngôi nhà bị cháy bên đường.

Khoé mắt của cô tự nhiên giật giật, sau đó tim cô đập mạnh.

cô thấy trên chiếc xe bus này bỗng dưng bốc cháy, những ngọn lửa đang lớn dần trong đôi mắt của cô, cô sợ hãi run rẩy không ngừng.

Dương Linh đột nhiên đập mạnh liên tục vào cửa số xe bus rồi la lớn.
"Cho tôi ra, cho tôi ra, nơi này nóng quá, hức hức"
Mọi người ngồi trên xe bus nhìn cô, bác tài xế nghe tiếng la lớn của Dương Linh quay lại nhìn hỏi.
"Có chuyện gì thế"
"Cô gái này muốn ra ngoài" Một người nói lớn.
Bác tài bèn dừng xe, bực nhọc kêu cô xuống.

Dương Linh ôm đầu mình rồi xuống xe, cô sợ hãi ngồi bệt bên vệ đường, rất may Mặc Tần Minh đã tới và đưa cô ra khỏi mớ hỗn độn đó.

Ngồi trên xe của anh rồi, toàn thân vẫn run cầm cập liên hồi, miệng liên tục lẩm bẩm những lời khó hiểu.

Mặc Tần Minh vẫn nhìn cô, trên khuôn mặt anh hiện lên vẻ đau lòng.

Thật kì là, trời hôm nay rất lạnh nhưng tại sao cô lại chảy nhiều mồ hôi đến thế.
Mặc Tần Minh nhẹ nhàng hỏi:
"Cô không sao chứ?"
Dương Linh lúc này có vẻ đang dần bình tĩnh lại nhưng không trả lời anh.

Anh từ từ đưa tay lên chán cô, nóng quá, có vẻ cô bị sốt rồi.

Mặc Tần Minh lấy khăn lau mồ hôi lạnh cho cô sau đó lấy chăn đang gấp gọn đằng sau xe nhẹ nhàng đắp lên cho cô, từng cử chỉ rất ân cần:
"Tôi đã bật máy sưởi lên rồi đó, từ từ sẽ ấm lên thôi"
Vừa nói Mặc Tần Minh vừa nhìn từng biểu cảm trên khuôn mặt của cô, lúc này trông cô có vẻ ổn hơn trước, nhưng hai hàng nước mắt vẫn thỉnh thoảng ngấn nước.

Anh thở dài sau đó hỏi cô.
"Nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về"
Dương Linh đưa ánh mắt buồn bã nhìn anh sau đó nói nhỏ, Mặc Tần Minh phải dỏng tai nghe mới biết được cô nói gì.
"Số 32, đường X"
Anh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô cũng trả lời anh, Mặc Tần Minh còn nghĩ nếu cô cứ im lặng mãi như trước chẳng biết mình sẽ làm gì với cô, chẳng lẽ đưa cô về nhà riêng của mình.
Anh nhìn Dương Linh một lần nữa rồi nhanh chóng khởi động xe đưa cô về nhà.

Còn cô vì quá sợ hãi và mệt mỏi nên đã ngủ thiếp khi nào không hay.

Về tới trước cửa nhà cô rồi nhưng anh vẫn không muốn gọi cô dậy, anh đưa ánh mắt đau lòng đắm chìm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Dương Linh, cánh tay không tự chủ được từ từ đưa lên và lau đi nước mắt còn đọng lại trên khoé mắt, Mặc Tần Minh thì thầm hỏi.
"Rốt cuộc cô đã trải qua những chuyện gì vậy hả"

Anh vẫn để cô ngủ như thế trên xe mình một lúc, Dương Linh bỗng giật mình tỉnh dậy, cô mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Mặc Tần Minh đang ghé sát mình, cô hoảng hốt thụt lùi về sau, anh thấy cô có vẻ đang hoảng sợ rồi anh đưa tay về phía sau đỡ đầu cô tránh đập vào cửa xe.

Mặc Tần Minh đưa đầu cô lại rồi ân cần hỏi:
"Ấy, cẩn thận, cô không sao chứ"
Dương Linh thấy giám đốc của mình quan tâm cô như vậy, cảm thấy có chút kì lạ, cô trố mắt lên nhìn anh lắp bắp trả lời:
"Tôi không sao, cảm ơn giám đốc"
Mặc Tần Minh chỉnh lại tư thế cho cô rồi nói: " Về đến nhà cô rồi"
Cô quay sang nhìn cửa nhà cô, thì ra đã đến nhà rồi sao, bây giờ cô mới nhận ra, cô lật đật cuốn chăn lại cho anh sau đó lấy túi xách rồi xuống xe.
Ra khỏi cô mới nói với anh:
"Cảm ơn anh, chuyện này mong anh có thể đừng kể cho ai được không"
Mặc Tần Minh xoa mũi cười ha hả rồi nói:
"Cứ coi như trả ơn có việc cô đuổi con gián dùm tôi, hôm nay như chưa xảy ra gì hết, được chưa"
Cô cúi đầu xuống: "Dạ, vậy tôi vào nhà đây"
Dương Linh quay người chuẩn bị đi vào tự nhiên cô nghe giọng nói của Mặc Tần Minh từ phía sau khiến cô giật mình
"Bài báo cáo tôi chưa cần gấp, cô từ từ làm đi khi nào gửi tôi cũng được"
Anh thờ ơ nhìn về phía trước vừa nói, Mặc Tần Minh không cho cô đáp lại một lời nào, nhanh chóng khởi động xe rời đi.

Dương Linh đứng hình nhìn chiếc xe dần đi xa một lúc, cô khó hiểu rằng tại sao giám đốc lại làm vậy với mình, bị làm cho xoay vòng vòng rồi lại thôi.

Nhưng có vẻ quá mệt mỏi, cô không suy nghĩ nhiều nữa, Dương Linh đi vào nhà mà nằm thẳng trên giường, tự nhiên cô khóc rồi tìm một chỗ thoải mái quấn chăn lại, nước mắt chảy ra không ngừng.
Hôm nay trải qua quá nhiều truyện mệt mỏi, Mặc Tần Minh về đến nhà tắm rửa rồi nằm trên giường.

Anh vắt tay lên chán suy nghĩ, rốt cuộc cô gái này đã trải qua những chuyện gì vậy, tại sao cô ấy lại sợ hãi đến thế.

Anh nhớ lại hàng loạt hành động của cô, nó giống như anh hồi nhỏ đã trải qua trong trận hoả hoạn năm 18 tuổi vậy, cũng sợ hãi đập cửa la to không ngừng.

Mặc Tần Minh ngủ thiếp đi, anh lại mơ về giấc mơ đó rồi nói mớ.
"Mẹ ơi cứu con với, chỗ này nóng quá, huhuhu"
Anh choàng mình tỉnh dậy, trên khuôn mặt toát ra mồ hôi lạnh, miệng không ngừng th* d*c.

Anh nhìn lên trần nhà rồi từ từ trấn tĩnh bản thân lại.
Tại sao vậy, tại sao nó lại liên tục xuất hiện như vậy chứ?.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 9: 9: Quan Tâm Lính Mới


Dương Linh tỉnh dậy đã là 6 giờ sáng, cô nheo mắt nhìn ra cửa sổ.

Hôm nay cô không muốn đi làm, cô vẫn nằm cuộn tròn trong chăn.

Đôi mắt đã sưng húp vì đêm qua khóc quá nhiều.

Dương Linh vẫn đang cảm thấy rất mệt, hôm nay cô sẽ nghỉ làm một bữa vậy.

Mặc kệ báo cáo, mặc kệ sếp của cô có gọi điện thì Dương Linh cũng không quan tâm nữa.
Tiểu Đồng đến công ty nhưng không thấy Dương Linh đâu, bình thường cô thấy Dương Linh đến rất đúng giờ, nhưng bây giờ đã vào giờ làm rồi mà vẫn chưa đến.

Cô vẫn đang suy nghĩ thì có một giọng nói lớn ở phía đằng sau.
"Dương Linh đâu rồi, chưa đi làm sao"
"Dạ em không biết"Tiểu Đồng hốt hoảng.
Đẳng Thiếu nhìn cô rồi không nói gì, mặt mày hơi tức giận bỏ đi vào văn phòng.

Cô vội vàng lấy điện thoại trong túi xách gọi cho Dương Linh, nhưng bên kia đầu dây không ai nhấc máy, Tiểu Đồng có hơi lo lắng, chắc có lẽ mai mốt cô phải hỏi thăm địa chỉ nhà của Dương Linh để khi nào có việc gì sẽ đến thăm.
Tại văn phòng của Mặc Tần Minh.
"Hôm qua anh đã đưa Dương Linh về sao" Dương Vỹ hỏi.

"Ừm"
"Tại sao vậy, cô ấy bị gì hả"
Mặc Tần Minh đang hăng say làm việc, anh bỗng dừng lại đưa mắt xa xăm nói.
"Tôi không biết, cô ấy sợ hãi trước đám cháy lớn, cứ liên tục gào khóc, có lẽ trong quá khứ cô ấy đã xảy ra chuyện gì thảm khốc lắm"
Dương Vỹ nhìn anh, một lúc sau mới nói.
"Hình như cô ấy nghỉ việc, nghe nói không xin phép gì hết"
Mặc Tần Minh đứng thằn dậy nói lớn.
"Thật sao?
Dương Vỹ gật đầu, anh nhìn thấy vậy liền đi ra ngoài xuống thẳng phòng quản lý.

Tiểu Đồng đang chăm chú đánh máy tính bỗng nhiên nghe tiếng gọi lớn.
"Giám đốc tới, giám đốc tới"
Tiểu Đồng giật mình quay sang, tất cả văn phòng đều cúi chào, quả nhiên là Mặc Tần Minh.

Anh bước vào với điệu bộ oai phong, nheo hai con mắt lại nhìn sang chỗ làm việc của Dương Linh, đúng thật là hôm nay cô không đi làm.

Tự nhiên trong lòng thấy thất vọng.

Anh quay sang hỏi Đẳng Thiếu.
"Lính mới hôm nay không đi làm sao"
Đẳng Thiếu nhìn anh, Mặc Tần Minh hỏi lính mới chắc chắn là Dương Linh rồi, nhưng anh cũng không biết tại sao hôm nay cô nghỉ làm, gọi điện không nhấc máy, cũng không có giấy phép được gửi nào cả, anh nói.
"Dạ"
Mặc Tần Minh thở dài nói lớn.
"Mọi người tiếp tục làm việc đi"
Cả văn phòng đồng thanh: "Dạ, thưa giám đốc"
Anh nhanh chóng đi ra ngoài, trong lòng có hơi lo lắng vì hôm nay cô không đi làm, càng lo hơn là không nói với ai.

Hôm qua cô đã sốc tinh thần, thêm nữa là sốt cao.

Không biết Dương Linh có làm sao không, Mặc Tần Minh suy nghĩ.
Tại phòng quản lý, mọi người xì xào bàn tán không thôi.

Nhất là những người phụ nữ đã làm lâu ở đây, những lời nói ra nói vào nhắm thẳng vào Dương Linh khiến Tiểu Đồng khó chịu.
"Cô ta là ai vậy chứ, mới vào đã tán tỉnh giám đốc rồi sao"
"Mà cũng ghê thật, giám đốc xuống tận nơi tìm luôn mà"

Tiểu Đồng nhíu hai con mày xuống, cô đang kiềm chế cơn tức giận trong người, ở một nơi làm việc đang đấu đá nhau này, cô là người mới vào nên ít có tiếng nói, thậm chí còn có chuyện ma cũ bắt nạt ma mới nếu muốn yên thân, cô im lặng thì hơn.
"Không biết lính mới có làm sao không nhỉ" Anh thầm nghĩ một mình, cả ngày hôm nay anh không thể tập trung làm việc được, Mặc Tần Minh cũng không biết tại sao, đang kiếm tra giấy tờ trên bàn, Khả Vỹ hỏi.

"Còn bài báo cáo anh giao cho cô ấy thì sao, không phải đang cần gấp sao"
"Tôi đã giao cho người khác làm rồi"
"Anh nói cho cô ấy biết chưa"
"Chưa"
"Anh cứ để đó cho cô ấy làm hả"
"Đúng thế, tôi muốn xem cô ta làm được tới đâu"
Khả Vỹ nhìn anh rồi thở dài, hôm qua nhất quyết như thế hôm nay lại thay đổi như vậy.

Đến giờ tan làm, Mặc Tần Minh ngồi trong xe song anh chưa lái ngay mà suy nghĩ một lúc rồi mới đi.

Đột nhiên anh dừng lại trước một cửa hàng, anh lại rơi vào trầm tư rồi vô thức mở cửa đi vào.
Dược sĩ hỏi anh chiệu trứng, anh nói sốt cao.
"Có ho hay đầu đầu không"
Mặc Tần Minh mím môi: "Chắc có"
"Anh uống mấy liều"
"4 liều đi" Anh trả lời
Mua xong rồi anh lái xe đến nhà cô, anh không vào luôn mà đứng chờ một lúc.
"Mình đang làm gì vậy, quan tâm lính mới hả"
Anh định sẽ chờ cô có việc gì ra ngoài, anh sẽ nói tình cờ đi qua đây để đưa thuốc cho cô, nhưng chờ mãi không thấy Dương Linh đâu, anh quyết định đi về.

Anh không muốn cô nhìn bộ dạng này của mình.
Về đến nhà rồi nhưng anh không có tâm trạng ăn cơm mà đi nê phòng làm việc.

"Hôm nay cậu chủ không ăn cơm hả" dì Dương hỏi.
Anh quay đầu nhìn: "Con không muốn ăn"
Dì Dương thở dài: "Ở công ty có việc gì hả, ông chủ lại làm khó cậu sao"
"Không, là cô gái kia không đi làm"
Dì Dương đang dọn mấy quyển sách trên kệ cho ngăn nắp lại, bà bỗng giật mình quay sang nhìn Mặc Tần Minh đang trầm tư suy nghĩ, bà nhếch nở một nụ cười kín đáo.

Trước giờ Mặc Tần Minh và Trương Thành luôn coi bà là người mẹ thứ hai của mình, ngay từ ngày nhỏ có chuyện gì không phiền hai người đều kể hết cho b nghe.

Thì ra Mặc Tần Minh đang quan tâm một cô gái nhưng anh không hề biết, bà hỏi tiếp.
"Cô bé đó ở một mình phải không không"
"Đúng vậy"
"Chắc cô ấy đang ốm, người ốm bình thường chẳng muốn làm gì, vả lại ở một mình nữa, không biết cô bé đã ra sao" dì Dương làm bộ thở dài.
Mặc Tần Minh nghe bà nói vậy có chút lo lắng, nhưng anh chẳng phản ứng gì.

Thấy anh im lặng như vậy dì Dương cũng không giám nói gì thêm, dọn sách xong bà ra ngoài.
"Dì đi đâu thế" Mặc Tần Minh hỏi lớn
"Tôi ra ngoài mua đồ mai nấu bữa sáng cho mọi người"
Nói xong bà mỉm cười rồi quay đi..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 10: 10: Vào Nhà Của Anh


Mặc Tần Minh vẫn ngồi trong phòng làm việc.

Anh suy nghĩ về những lời nói của dì Dương, người ốm thường rất lười, lại ở một mình nữa nên bây giờ không biết cô ra sao.

Không biết bây giờ đã ăn uống gì chưa, biết tự mua thuốc không.

Anh trước giờ sống trong sung sướng, có người lo tận nơi nên có lẽ anh không hiểu hết được.

Mặc Tần Minh mở ngăn kéo tủ, lấy ra túi thuốc mà hồi chiều anh đã mua.

Anh nhìn túi thuốc rồi im lặng.

Sau một hồi đấu tranh, anh quyết định cầm nó lên đi thẳng tới nhà xe.
Mặc Tần Minh dùng những ngón tay của mình gõ liên tục lên vô lăng rồi lẩm bẩm.
"Mình đang làm gì không biết"
Anh để túi thuốc ở ghế kế bên rồi lái xe đi.

Tới cổng anh thấy dì Ba đang đi cùng một cô gái, trên tay cô cầm những túi đồ cần thiết cho bữa sáng ngày mai.

Anh dừng xe lại gọi lớn.
"Dì Dương"
Dì Ba và cô gái quay lại nhìn, còn Mặc Tần Minh, anh đang nhíu hai đôi mày xuống để cô gắng nhìn ra xem đó là ai.

Thì ra là Dương Linh, cuối cùng cũng gặp được cô, trong lòng anh cũng thở phào nhẹ nhõm, cả ngày hôm nay không thể bào yên được.
Dì Dương nói lớn:
"Cậu chủ, cậu ra đây làm gì thế"
Anh không nói gì quay sang phía Dương Linh nói.
"Sao cô lại ở đây"
Trên đường đi tôi vô tình bị té, cô gái này đã giúp tôi đấy"
Thì ra hôm nay Dương Linh muốn ra ngoài đi dạo một chút vì cả ngày đã nằm lỳ trên giường.

Vô tình cô gặp gì Dương bị ngã giữa đường đi, lại xách đầy những túi đồ nặng, cô liền giúp đỡ.

Dương Linh thấy Mặc Tần Minh, cô hơi sửng sốt, không ngờ lại gặp anh ở hoàn cảnh này, thì ra dì Ba là quản gia ở nhà anh sao, cô l cúi đầu chào rồi lắp bắp nói.
"Xin chào giám đốc ạ"
Dì Dương sửng sốt: "Hai người quen nhau hả"
"Mau vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm".
Nói xong anh liền quay xe trở lại.

Anh không muốn giúp vì anh biết cô là một người tốt bụng, cô sẽ không nỡ để dì Dương cầm đồ một mình vào nhà.

Vả lại anh muốn nhìn cô thêm chút nữa, tí kiếm cớ chở cô về cũng chẳng sao.

Nghĩ xong anh nhanh chóng cầm túi thuốc cất vào hộp xe rồi nhanh chóng vào nhà.
Còn Dì Dương khều tay Dương Linh, lúc này cô còn đứng ngơ ra một chỗ.

"Này, con mang nốt vào nhà hộ dì nhé, tay dì hơi đau"
Cô khép nép: "Dạ dì"
Dì Dương nghe cô nói xong rồi liền quay đầu đi, Dương Linh bỗng chụp tay bà lại hấp tấp hỏi.
"Chủ tịch, chủ tịch có trong nhà không ạ"
Dì Dương có hơi bất ngờ khi cô hỏi như thế, hiện giờ Mặc Thiên đang ở nhà riêng với Khả Ngân nên không có ở nhà, nhưng lý do đó nói với người ngoài quả thật không tiện, bà liền trả lời ngắn gọn.
"Chủ tịch không có ở nhà"
Dương Linh thở phào rồi đi theo sau dì Dương đi vào.
Nhà của anh là căn biệt thự lớn, cô trố mắt há hốc mồm trước sự choáng ngợp của căn nhà này, trước giờ cô luôn sống ở căn phòng thuê nhỏ, đủ chỗ để ở chứ chưa bao giờ mơ đến chỗ rộng lớn như thế.

Bỗng trong lòng cô có một mơ ước, đó là được sống trong căn nhà như thế này
Còn Dì Dương, vì tuổi già nên mắt không được tinh thông nữa.

Ở ngoài đường vì thiếu ánh sáng nên bà không nhìn rõ mặt Dương Linh, khi vào nhà rồi bà mới sửng sốt.
"Sao cô gái này lại giống Thẩm Lộ đến thế"
Bà không ngừng cảm thán, không còn suy diễn gì nữa, chắc chắn cô gái mà hai cha con nhà Mặc Gia để ý đến đó chính là cô, chẳng trách lại được chủ tịch quan tâm.
Dương Linh lại đang nhìn biểu cảm của Dì Dương, cô hơi khó xử khi bà cứ nhìn mình như thế.

Cô đưa túi đồ trước mặt bà rồi hỏi.
"Cái này con nên để đâu đây"
Dì Dương mới giật mình: "À con cứ để trên bàn bếp được rồi, tí ta sẽ dọn"
Lúc cô xách đồ để trên bàn, đúng lúc Mặc Tần Minh đi xuống, anh có để ý bàn tay của cô, đầy những vết thương rỉ máu đang khô, đây là chắc chắn rằng cô đã nhiều lần nắm tay quá chặt khiến móng tay găm thẳng vào da thịt.

Anh bỗng chạy tới, nắm chặt cổ tay cô đưa lên nhìn.
"Cái gì thế này, cô bị sao vậy"
Cô rụt tay lại, đưa mặt sang hướng khác tránh ánh mắt của Mặc Tần Minh đang nhìn chằm chằm vào mình, cô lắp bắp nói
"Là thói quen thôi, xin giám đốc đừng quan tâm, nếu không có gì tôi xin phép về ạ"
Ánh nhíu máy khó chịu quay sang gọi dì Dương..
"Dì lấy thuốc thoa lại cho cô ấy đi"
Nói xong anh liền đi thẳng ra phòng khách, bỏ lại cô đang đứng một mình.

Còn dì Dương từ từ lấy bông và thuốc đi tới chỗ cô.
"Con ngồi xuống đây đi để dì bôi thuốc cho con"
Cô nói nhỏ: "Con không sao mà dì"
"Con cứ ngồi im đi, không thì cậu chủ sẽ quở trách dì đó"
Nghe dì Dương nói như vậy, cô liền ngoan ngoãn ngồi im cho bà bôi thuốc, dù sao cô cũng không còn vội, ngồi một chút không sao cả.
Mặc Tần Minh ngồi ngoài phòng khách, trong lòng có chút lóng ngóng mà hướng mắt mãi xuống nhà bếp như đang chờ hình bóng ai xuất hiện..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 11: 11: Đưa Cô Về


"Xong rồi đó con đứng dậy đi"
Dì Dương vừa nói vừa thu dọn đồ đạc.

Dương Linh xóa nhẹ cánh tay lật qua lật lại xem xét.
"Con cảm ơn dì"
Bà nghe cô nói vậy liền mỉm cười, bà chỉ tay hướng lên phòng khách.
"Con lên đó đi, cậu chủ đang chờ đó"
"Dạ"
Nói xong Dương Linh bẽn lén đi lên, cô lại bắt gặp ánh mắt của Mặc Tần Minh đang nhìn mình, cô có chút ngại ngùng mà cúi đầu xuống không giám ngước lên.
"Làm gì thế, cứ như tôi sắp ăn thịt cô ấy"
Nghe từ ăn thịt cô bỗng đỏ mặt, miệng lắp bắp kêu lên
"Dạ không có thưa giám đốc"
"Tôi đã xử lý chỗ bị thương xong rồi nên xin phép giám đốc tôi về ạ"
Mặc Tần Minh nghe cô nói muốn về liền đứng thẳng dậy nói lớn.
"Đi về sao"
Mới vào nhà được một chút, anh còn chưa kịp hỏi thăm được gì thì đột nhiên lại muốn về, trước giờ mọi chuyện luôn theo ý anh, nên thấy cô như vậy anh liền cảm thấy không thích lắm.

Còn Dương Linh, cô thấy hành động của Mặc Tần Minh lúc này, có chút bất ngờ.

Chỉ là vô tình cô vào nhà anh, nhưng đến lúc nói muốn về anh lại tức giận như thế khiến cô khó hiểu.
"Có chuyện gì vậy giám đốc" Dương Linh hỏi.
Mặc Tân Minh đang nắm chặt tay thành hình nắm đấm, anh trừng mắt nhìn Dương Linh khiến cô hơi hoảng sợ.

Anh nói:
"Để tôi đưa cô về"
"Sao ạ giám đốc....A"
Anh đi nhanh đến chỗ cô, không cho phép cô nói hết, nắm chặt tay cô rồi đưa ra nhà xe, chông ở ngoài có vẻ hơi mạnh bạo nhưng bên trong lại rất ân cần.
Dì Dương nhìn thấy như vậy lại thở dài, cậu chủ trước giờ ít biểu lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng hôm nay lại thay đổi như vậy khiến bà cũng hơi bất ngờ.

Nhưng khi nhìn thấy Dương Linh như vậy bà cũng hiểu ra một phần nào đó.

Dì Dương lại thầm nghĩ trong đầu.
"Chắc sắp tới cậu chủ lại gặp rắc rối nhiều rồi"
Tới nhà xe rồi, Mặc Tần Minh nhẹ nhàng mở cửa ở ghế phụ rồi cho cô vào, anh còn không quên lấy tay che ở cạnh cửa để tránh đầu cô va chạm rồi mới lên xe.

Dương Linh ngồi trên xe rồi vẫn ngây người ra, không biết giám đốc của mình đang làm gì.
Không khí bỗng trở lên căng thẳng, Mặc Tần Minh ngồi vào rồi nhưng vẫn chưa khởi động xe ngay, anh đưa mắt nhìn sang biểu cảm của Dương Linh rồi nói.
"Cô không phải căng thẳng, tôi là muốn cảm ơn việc cô đã giúp dì Dương.

Còn nữa, trời khuya rồi, cô đi ra sẽ rất nguy hiểm, để tôi đưa cô về, dù sao tôi cũng không có việc gì cả"
Dương Linh nhìn anh, tay vân vê vạt áo đáp lại:
"Vâng"
Anh nhẹ nhàng cầm cánh tay cô lên, nhìn đăm chiêu vào những vết găm mới được bôi thuốc, trong lòng khẽ nhói lên:
"Cái này là sao đây"
Cô tránh ánh mắt của anh, bàn tay nhanh chóng thụt lại.

Hai đôi tay của Dương Linh x** n*n đan vào nhau, cô im lặng hồi lâu mới nói.
"Là thói quen thôi ạ"
Mặc Tần Minh hai nhíu mày khó hiểu, chỉ là thói quen thôi sao.

Nhưng nhìn biểu cảm của cô, anh biết thừa cô nói dối.

Có lẽ là vì chuyện hôm qua cho nên cô đã tự làm đau mình.

Anh cũng không muốn hỏi nhiều nữa, chỉ làm cô khó xử hơn thôi.

Mặc Tần Minh nhẹ nhàng khởi động xe rồi từ từ đi ra ngoài.
Con đường từ nhà anh đến nhà cô chỉ mất gần 20 phút.

Nhưng hôm nay Mặc Tần Minh đi rất chậm.

Dương Linh ngồi trong xe thầm nhủ, nếu cô đi xe bus có lẽ sẽ về nhanh hơn đó.

Nhưng cô không giám nói, dù sao anh cũng là cấp trên, cô không nên đôi co thì hơn.
Dương Linh tựa đầu xuống ghế, nhìn ngắm cảnh vật ngoài đường đang từ từ đi qua.

Không khí trong xe rất im lặng, không ai nói một lời nào, cô từ từ khép đôi mắt lại.

Còn Mặc Tần Minh, thi thoảng anh vẫn liếc qua nhìn Dương Linh xem cô đang làm gì.

Thì ra cô lại ngủ gật khi nào không biết.

Đến trước cửa nhà cô còn chưa tỉnh, anh quyết định để cô dậy rồi mới đi.

Mặc Tần Minh nhẹ nhàng mở hộp xe ra lấy túi thuốc mà mình mua hồi chiều, từ từ mở túi nhét vào.

"Gâu"
Bỗng nhiên con chó nhà bên cạnh sủa một tiếng làm cả hai người giật mình.

Mặc Tần Minh nhanh chóng kéo túi cô lại rồi chỉnh lại tư thế ngồi như chưa có gì xảy ra.

Dương Linh luống cuống tỉnh dậy, cô gõ nhẹ lên đầu rồi nhanh chóng mở cửa xuống xe.
"Xin lỗi, tôi lại ngủ trên xe nữa rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi về ạ"
Mặc Tần Minh e hèm một tiếng:
" Nhớ uống thuốc, mai đi làm đi đấy, tôi mà thấy cô nghỉ không lý do thì liệu hồn"
Nói xong anh nhánh chóng lái đi, bỏ lại một hình bóng bơ vơ trước cổng nhà.

Dương Linh không nghĩ nhiều nữa mà đi vào, cô lấy điện thoại trong túi ra.

Bỗng cô phát hiện bên trong có một túi thuốc, Dương Linh không biết nó ở đâu ra, cả ngày có đi mua thuốc đâu.

Cô nghĩ chắc có lẽ cô lấy nhầm ở chỗ Mặc Tần Minh, Dương Linh vứt nó sang một bên rồi nằm dài trên giường.
"Mai trả lại vậy".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 12: 12: Cô Nhóc Này


Mặc Tần Minh đi về nhà, anh không vào phòng luôn mà tới phòng làm việc.

Mặc Tần Minh tựa lưng lên ghế ngả ra đằng sau, hai chân vắt chéo lên bàn, tay vuốt nhẹ cánh mũi rồi thở dài.

Anh nhớ về những vết thương trên bàn tay của cô, đôi lông mày bỗng co lại.

Mặc Tần Minh nghe cô nói đó là thói quen, nhưng anh biết thừa, đó là cách cô tự làm hại bản thân mình mỗi lúc gặp những chuyện tương tự như mấy ngày trước.

Anh không muốn ngủ vì sợ rằng giấc mơ đó lại tìm đến anh.

Mặc Tần Minh có cảm giác từ khi gặp Dương Linh, giấc mơ đó lại xuất hiện nhiều hơn.

Anh bỗng thấy mình khó hiểu, Dương Linh giống tình nhân cũ của cha mình, đáng ra anh nên thấy chán ghét cô thì đúng hơn, tại sao lại quan tâm cô nhiều đến thế, trong thâm tâm anh dường như có gì đó, không biết tại sao mỗi lần nhìn thấy Dương Linh, Mặc Tần Minh thấy cô rất quen thuộc, từ giọng nói đến biểu cảm khuôn mặt của cô, dường như anh đã thấy đâu đó rồi.

Mặc Tần Minh từ từ đưa tay vào túi quần lấy điện thoại ra định gọi cho cô nhưng lại thôi, anh thở dài ngao ngán.
Mùa đông đang dần tan, cái lạnh cũng bớt đi.

Dương Linh nằm co ro ở góc giường, bỗng điện thoại bên bàn vang lên.

Cô lấy tay với chiếc điện thoại, là người bạn thân của cô, Tiêu Trúc.

Dương Linh nhấc máy lên, bên kia đầu dây kia vang lên một giọng nói.
"Cậu chưa ngủ hả"
Cô dụi mắt: "Chưa, gọi mình có việc gì thế"
"Bữa nay cậu sao rồi, lâu rồi hai đứa mình chưa gặp nhau"
"Mình vẫn ổn, này ngày mai mình lên chỗ cậu chơi nha" Dương Linh phấn khởi.
Tiêu Trúc là một dược sĩ giỏi, cô đã tự mở một tiệm thuốc cho riêng mình.

Từ chỗ cô đến nhà Tiêu Trúc mất khoảng 1 tiếng đi xe bus.

Khoảng thời gian trước đây, hai người rất thân nhau, kể cả khi cô lên đại học, hai người vẫn giữ mối quan hệ thân thiết.
Dương Linh còn nghĩ nếu như không có Tiêu Trúc, cô sẽ cô đơn chết mất
Hai người nói chuyện rất lâu rồi mới tắt máy.

Đã một khoảng thời gian dài rồi, nhưng đến bây giờ cô mới thấy có được một chút vui vẻ trong chính căn nhà này.
Mặc Tần Minh lúc này đã nằm trên giường, vắt tay lên chán suy nghĩ hồi lâu, anh vươn tay lấy điện thoại, chần chừ bấm số của cô rồi mới gọi.

Dương Linh đang nhắm nghiền đôi mắt sắp ngủ say, cô bỗng giật mình tỉnh giấc bới tiếng điện thoại vang lên.

Cô khó chịu với lấy chiếc điện thoại, giờ này còn ai gọi đến nữa, đã hơn 11 giờ rồi, cô muốn ngủ mai còn đi làm nữa.
"Alo"
"Ừm.....bài báo cáo, cô đã nộp chưa, cô nhóc kia, nghỉ cả ngày không nhấc máy, mai không đi làm liệu hồn với tôi"
Là Đẳng Thiếu, cô quên mất là mình có một ông sếp khó tính như vậy, hôm nay cô nghỉ không lý do, lại để điện thoại hết pin.

Khi Mặc Tần Minh đưa cô về mới chịu sạc.

Cô lục lại nhật kí, đầy những cuộc gọi nhỡ của Đẳng Thiếu và Tiểu Đồng.

Dương Linh ấp úng trả lời.
"Dạ em xin lỗi, cả ngày hôm nay em mệt quá, mai em sẽ đi làm sớm ạ"
Đẳng Thiếu bên kia đầu dây cũng hạ giọng xuống.
"Mai nhớ đi làm đó"
"Dạ sếp"
Dương Linh nói với giọng điệu dứt khoát, Đẳng Thiếu nghe vậy gật đầu hài lòng rồi cúp máy.

Cô thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng vượt qua ải này rồi.

Cô lại quấn chăn ngủ tiếp, bỗng chuông điện thoại lại reo thêm lần nữa.

Dương Linh nhấc máy với giọng điệu ngái ngủ.
"Alo, ai đấy"
Bên kia đầu dây vẫn im lặng, cô lại gặng hỏi.
"Ai vậy ạ"
Nhưng vẫn không ai trả lời, bỗng nhiên người đó cúp máy.

Dương Linh bỗng nhíu máy khó hiểu rồi tự hỏi.
"Là ai vậy nhỉ"
Cô không quan tâm nhiều nữa, cô để điện thoại sang một bên rồi nhắm mắt vào ngủ, cô lại nhớ đến một việc cô chưa làm.
"Thôi chết còn bàn báo cáo"
Là bài báo cáo Mặc Tần Minh giao cho cô, cả ngày hôm nay quá mệt mỏi, cô chưa đụng một chữ nào.

Dường như lần trước anh có nói không cần vội, nhưng lúc đó cô đang trong tâm trạng căng thẳng nên có lẽ chẳng nghe thấy anh nói gì.

Cô lấy tay vò đầu rồi lắc qua lắc lại, cô sợ Đẳng Thiếu biết cô chưa làm thì chắc anh ấy sẽ cốc đầu cô mất.

Cô nhìn đống giấy tờ đang nằm ngổn ngang trên bàn, cô thở dài.
"Thôi kệ đi, mai rồi tính"
Nói xong cô chùm chăn đi ngủ.
Sáng sớm cô tới công ty, Dương Linh lại nghe tiếng bàn tán xì xào không ngừng về mình, ngồi xuống bàn làm việc, Tiểu Đồng chạy tới nói nhỏ với cô.
"Này hôm qua sao cô không đi làm, ông trưởng phòng tức sôi sục máu"
Dương Linh nghe Tiểu Đồng nói vậy liền cảm thấy rùng mình, cô biết cô sắp gặp nguy rồi, mới đi làm vài ngày mà đã xảy ra đủ thứ chuyện, lại gặp phải ông sếp khó tính, cô ghé tai Tiểu Đồng nói.
"Hôm qua tôi mệt quá, hôm qua ông Đẳng tức lắm hả"
Tiểu Đồng tiếp:

"Đúng rồi"
"E hèm"
Hai cô gái đang thì thầm với nhau, bỗng nghe tiếng nấc của người phía sau, hai người quay mặt sang nhìn.

Là Đẳng Thiếu, cô nở một nụ cười ngượng nhìn ông sếp trước mắt, lắp bắp nói.
"Em chào trưởng phòng"
Vừa nói song cô bị Đẳng Thiếu dùng tay cốc vào đầu rồi nói lớn.
"Cô nhóc này hôm qua đi đâu, đã làm xong bài báo cáo chưa"
"Dạ chưa"
Tiểu Đồng nhìn thấy đồng nghiệp mình bị như vậy liền lên tiếng.
"Hôm qua Dương Linh bị đau, từ từ cũng được mà...."
Chưa nói xong Tiểu Đồng lại bị Đẳng Thiếu cốc hai phát lên đầu.

"A"
"Hai người mới đi làm đã cãi cấp trên rồi, còn bênh nhau nữa, Dương Linh"
"Dạ"
"Bài báo cáo làm nốt đi, đừng để giám đốc phải gọi"
Dương Linh dạ một tiếng, Đẳng Thiếu nghe vậy gật đầu rồi quay đi, Tiểu Đồng đang dùng hai tay xoa đầu của mình rồi lầm bầm nói.
"Đúng là ông sếp độc á".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 13: 13: Cô Với Giám Đốc Đang Hẹn Hò Hả


Dương Linh ngồi một lúc mới để ý, từ lúc đến đây, mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về cô, cùng với đó là những lời bàn tán to nhỏ không ngừng.

Dương Linh thắc mắc lên tiếng hỏi.
"Có chuyện gì mà mọi người nhìn tôi thế"
Tiểu Đồng trố mắt lên nhìn cô, từ tiến sát lại gần nói nhỏ.
"Cô không biết gì hả, mọi người đang xì xào về chuyện cô hẹn hò với giám đốc đấy"
"Hẹn hò gì cơ" Dương Linh nhíu mày khó hiểu.
"Có người thấy cô ngồi trên xe của giám đốc, được anh ấy chở về tới nhà sao"
Dương Linh quay cây bút suy nghĩ, đúng là cô có được Mặc Tần Minh chở về nhà, nhưng đó là anh giúp đỡ cô trong lúc tinh thần không được ổn định.

Còn chuyện cô tới nhà của anh, cầu mong là không ai thấy.

Tiểu Đồng thấy cô im lặng suy nghĩ liền hỏi tiếp.
"Cô với giám đốc đang hẹn hò hả"
Cô đang trầm tư bỗng nghe Tiểu Đồng hỏi vậy liền quay phắt ra nói.
"Không có"
Tiểu Đồng hỏi bất ngờ với phản ứng của cô: "Tôi nghe người ta đồn về việc cô mới vào nhà giám đốc nữa, ở công ty mọi người biết hết rồi, còn mỗi mình cô không biết thôi"

Khuôn mặt Dương Linh đơ ra nhìn Tiểu Đồng, cô không biết nói gì, một đống rắc rối tìm đến cô, hơn nữa còn dính tới giám đốc nữa.

Cô nói nhỏ với Tiểu Đồng về chuyện Mặc Tần Minh.

Tiểu Đồng lại ghé tai cô nói nhỏ.
"Cô số hưởng thật đấy"
Dương Linh bất ngờ về phản ứng của Tiểu Đồng.
"Không như cô nghĩ đâu, rất là rắc rối đó"
Ở bên này Mặc Tần Minh đang xử lý hồ sơ vụ án, anh gọi cho Dương Vỹ.
"Hôm nay có đi làm không"
"Sáng đi làm rồi ạ"
Dương Vỹ thấy Mặc Tần Minh không nói gì nữa anh đành tiếp.
"Có cần tôi xử lý tin đồn không"
Mặc Tần Minh đang chăm chú viết gì đó, anh bỗng khựng lại khi nghe Dương Vỹ hỏi.
"Khỏi cần đâu, cứ để đó"
Dương Vỹ gật đầu rồi thôi, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.
"Cốc cốc"
"Vào đi"
Là Dương Linh, cô đến để đưa báo cáo mình mới làm xong, Mặc Tần Minh thấy cô vào liền nói với Dương Vỹ ra ngoài.
"Tôi đến đưa bản báo cáo ạ"
"Cô để đó đi"
Dương Linh dạ một tiếng, cô để bản báo cáo trên bàn rồi định quay đi, tự nhiên anh gọi lại
"Ngồi xuống, tôi xem xong rồi hãy đi"
Mặc Tần Minh thầm nghĩ trong đầu, tối ngày hôm đó anh nói với cô rằng bản báo cáo không cần vội có lẽ cô không nghe thì phải.

Dương Linh ngồi lên ghế, anh cầm bản báo cáo lật qua lật lại rồi để nhẹ xuống bàn nói.
"Chưa được, cô về làm lại đi"
Mặc Tần Minh lại nổi máu muốn làm khó cô thêm nữa.
Dương Linh đứng thẳng dậy, cô thắc mắc.
"Bài báo cáo, tôi đã kiểm tra kĩ rồi, còn chưa được chỗ nào ạ"
Mặc Tần Minh nhìn cô thở dài

"Lại đây đi, tôi chỉ cho"
Nói xong, anh ngoắc tay ra hiệu cô lại gần, Dương Linh bước nhẹ tới chỗ anh ngồi, hơi cúi xuống nhìn bản báo cáo.
"Gần nữa đi, đứng vậy sao thấy"
Mặc Tần Minh nói lớn làm cô giật mình, từ từ cúi sát xuống nhìn bản báo cáo, anh gật đầu hài lòng rồi chỉ từng chỗ chưa được, anh quay mặt sang nhìn cô, lần đầu tiên anh nhìn gần khuôn mặt của cô như thế, điều đó làm anh hơi khựng lại.
Dương Linh còn thắc mắc một vài chỗ, cô dùng tay chỉ vào sau đó hướng mặt qua phía Mặc Tần Minh.
"Giám đốc, cái này thì..."
Chưa kịp nói hết câu, Dương Linh bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình, cùng với khuôn mặt đẹp trai tuấn tú đó khiến cô lại càng căng thẳng hơn.

Hai đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nhau, tim cô lại đập mạnh hơn.

Mặc Tần Minh lúc này cũng không kiềm chế được nữa, anh nghĩ mình phải nhanh chóng thoát khỏi tình huống này thật nhanh thôi, anh nói lớn nhưng giọng nói lại vó chút vấp vát.
"Có từng đó thôi, cô mang về làm đi, mai đưa tôi cũng được"
Dương Linh nhanh chóng bình tĩnh lạ rồi đưa tay lấy tập hồ sơ lên.
"Dạ thưa giám đốc"
Nói xong cô liền đi thẳng ra gần tới cửa phòng, bỗng quay lại hỏi.
"Giám đốc, còn chuyện...."
Dương Linh định lên tiếng hỏi anh về những tin đồn sáng nay, không biết rằng Mặc Tần Minh đã biết chưa, anh thấy cô hơi ấp úng đành hỏi lại.
"Chuyện gì"
Dương Linh nghĩ mình không nên hỏi thì hơn, cô nhỏ giọng
"Dạ không thư giám đốc, tôi xin phép đi đây ạ"
Nói xong cô ra khỏi phòng đóng cửa lại.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Mặc Tần Minh mới buông tay thở phào nhẹ nhõm.

"Cái gì vậy chứ, tự nhiên lại căng thẳng thế"
Anh sờ vào bên ngực trái, tim vẫn còn đập mạnh.

Khi nhìn gần vào khuôn mặt của Dương Linh, anh cảm thấy nó rất say đắm.

"Chắc lâu rồi không gần phụ nữ như thế" Anh tự trấn an bản thân để biết rằng không phải vì Dương Linh, mà có lẽ thiếu hơi phụ nữ mới khiến biểu hiện của anh như vậy.
Còn Dương Linh, khi bước ra khỏi phòng làm việc của anh.

Cô bỗng ôm ngực thở mạnh.

Nhìn kĩ thì khuôn mặt của anh đẹp trai thật đấy, bản tính mê trai của cô lại trỗi dậy.

Nhưng tại sao cô lại đỏ mặt như vậy chứ.

Coi nghĩ thầm: "Chắc có lẽ từ nhỏ tới lớn không được gần trai đẹp đến vậy" Song cô lấy hai bàn tay nựng lấy má của mình.
"Không sao cả, đó là niềm vui đó".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 14: 14: Có Đau Không


Mặc Tần Minh ngồi trong phòng suy nghĩ về bản báo cáo Dương Linh mới nộp.

Cô mới là lính mới, bản báo cáo cũng không tệ chứng tỏ năng lực làm việc cũng tốt đó chứ.

Anh mỉm cười cảm thán.

Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa:
Cốc! Cốc!
"Vào đi"
Lại là Khả Ngân, cô ta lại mang bộ dạng bực tức bước nhanh vào phòng làm việc của Mặc Tần Minh, anh đã chán ghét dáng vẻ này rồi nên cũng không muốn nhìn thấy nữa.
Khả Ngân thấy biểu hiện đó của anh liền cau mày khó chịu.

Cô ta nói lớn.
"Mấy tin đồn sáng nay là như nào, ảnh định để như vậy luôn sao"
Mặc Tần Minh vừa viết cái gì đó vừa nói.
"Là như thế đấy, cô nghĩ sao thì nghĩ"

Khả Ngân nghe anh nói vậy mím môi rồi im lặng, một lúc sau cô ta mới lên tiếng
"Cha anh bảo anh ngày mai đi kí hợp đồng ở nhà hàng x, anh thu xếp đi, mai đi cả ngày"
Mặc Tần Minh lạnh lùng nói
"Được rồi, cô ra ngoài đi"
Khả Ngân hậm hực đi ra ngoài, vừa bước tới cửa liền nghe tiếng anh gọi.
"Này Khả Ngân"
Cô ta liền sửng sốt vui mừng, cứ tưởng anh gọi lại để giải thích chuyện kia, nhưng câu nói tiếp theo của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
"Bảo với cha của tôi có việc gì cứ liên hệ với Dương Vỹ, thế thôi cô đi đi"
Khả Ngân hoảng hốt.
" Anh là đối xử với em như thế sao"
Mặc Tần Minh chán ghét, lạnh lùng không nói một lời nào, mặc kệ Khả Ngân đang mang trên mình khuôn mặt cau có và bực tức, khi nghe tiếng cửa đóng lại, anh mới ngước mặt lên thở dài.
Ngày mai
Sau khi Dương Linh sửa lại hồ sơ báo cáo dự án, cô từng bước lững thững đi lên văn phòng của anh, vì chuyện hôm qua nên cô vẫn cảm thấy ngại ngùng.
Đứng trước cửa văn phòng của anh, cô gõ cửa, gõ mãi nhưng không có ai trả lời.

Dương Linh nắm tay nắm cửa quyết định đi vào nhưng cửa lại khoá.
Cô từng nghe Tiểu Đồng nói rằng, bên trong đó có nhiều tài liệu quan trọng nên thường xuyên khoá cửa để không ai là người lạ bước vào, cô thở dài rồi quay về phòng quản lý.
Đi được mấy bước, Dương Linh gặp Khả Vỹ đang đi ngược hướng với mình, cô nhanh chóng chạy đến trước mặt anh nói.
"Khả Vỹ, giám đốc đi đâu rồi ạ"
Khả Vỹ hơi bất ngờ vì cô đang có việc tìm Mặc Tần Minh
"Giám đốc đi cả ngày để kí kết hợp đồng, có việc gì sao"
"Có bài báo cáo, anh đưa giúp giám đốc hộ tôi được không"
Thì ra là như thế, Khả Vỹ biết Mặc Tần Minh đang làm khó cô, làm thêm chút nữa chắc cũng không sao cả, anh nói.
"Giám đốc nói tối nay cô đến khách sạn X, cả ngày hôm nay tôi bận rồi, không đi được đâu"
"Vậy tôi gửi chuyển phát nhanh cho anh ấy"
Khả Vỹ vội nói:
"Không được"
Dương Linh bất ngờ trước phản ứng của anh liền hỏi lại.
"Tại sao vậy"
"Không được là không được, đây là hồ sơ quan trọng"

Nói xong Khả Vỹ liền vỗ vai cô:
"Cố lên"
Sau đó anh bước đi bỏ lại khuôn mặt khó hiểu của Dương Linh.
Cô bây giờ vẫn còn đang suy nghĩ, vì cớ gì mà giám đốc và thư kí của anh lại làm khó cô nhiều như thế
Buổi tối tại nhà hàng X
Dương Linh vừa bắt một chuyến xe bus tới đây, cô đi nhanh vào quầy lễ tân xin gửi tập hồ sơ.
"Cô có thể gửi cho khách hàng tên Mặc Tần Minh được k ạ"
"Có chuyện gì sao"
Vừa hỏi cô lễ tân xong bỗng nhiên cô nghe giọng nói quen thuộc vang lên từ đằng sau.

Dương Linh quay đầu lại, thì ra là Mặc Tần Minh bước đến gần cô.
"Tôi đến đây đưa bài báo cáo cho giám đốc"
Anh nhận lấy từ tay cô, đúng lúc này Mặc Thiên bước vào, ông nhìn thấy con trai mình và Dương Linh đang đứng cạnh nhau, ông bất giác kêu lên.
"Thẩm Lộ"
Dương Linh nghe tiếng gọi Thẩm Lộ cô liền biết ai đó đang nói mình, cùng với giọng nói khàn đặc, cô biết chắc đó là ngài chủ tịch.
Tay cô không biết gan ở đâu từ từ nắm lấy tay áo của Mặc Tần Minh.

Anh biết chắc cô đang sợ dính vào rắc rối mà cha anh gây ra như những ngày trước.
Khả Ngân cũng đứng đó, cô ta tức sôi máu khi nhìn thấy Dương Linh nắm tay áo của Mặc Tần Minh, lại tức hơn khi nghe Mặc Thiên gọi
tiếng Thẩm Lộ.

Khả Ngân nhanh chóng lao tới chỗ Dương Linh xô thẳng làm cho cô ngã về hướng chiếc bàn ăn mắng lớn.
"Cô bé này, mày đang làm gì vậy ạ"
Mặc Tần Minh thấy Dương Linh va vào chiếc bàn làm cho mặt kính bị bể, những mảnh vỡ găm vào da thịt cô làm cho hai phía cánh tay và chân bị chảy máu.

Anh vội vàng lao tới đỡ cô dậy.
Mặc Thiên la lớn.
"Khả Ngân, em đang làm gì thế"
"Sao cha lại đưa cô ta tới đây"
Mặc Thiên vẫn bần thần nhìn Dương Linh đang nhăn mặt lên vì đau.
Nói xong anh nhìn Khả Ngân với biểu cảm giận dữ rồi nhanh chóng đưa cô vào xe để kịp đến bệnh viện.

Chỗ bị thủy tin cứa vào không ngừng ra máu, anh lấy áo dự phòng của mình trong hộp xe, nhanh chóng sơ cứu cầm máu lại.
"Có đau không, chờ một chút để tôi đưa cô đi bệnh viện"
Dương Linh phải nhập viện vì quá nhiều vết thương chảy máu, Mặc Tần Minh sau khi làm thủ tục cho cô rồi mới gọi điện cho Dương Vỹ.
"Có chút chuyện ở nhà hàng, anh giải quyết giúp tôi".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 15: 15: Chúng Ta Kết Hôn Đi


Dặn dò Dương Vỹ xong, anh vào phòng bệnh của Dương Linh xem tình trạng của cô.

Đôi tay của Dương Linh lúc này đã băng bó kín vết thương, Mặc Tần Minh khẽ thì thầm nói:
"Xin lỗi cô, làm khó cô nhiều rồi"
Nói xong anh kéo nhẹ ghế bên cạnh giường Dương Linh, anh nhìn từng nơi được băng kín bởi gạc trắng, chỗ đó đã thấm nhiều máu rồi.

Mặc Tần Minh ngửa đầu ra sau, từ từ nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp từ khi nào.
Tiếng còi cấp cứu ở bệnh viện réo lên liên hồi làm anh bừng tỉnh lại.

Thì ra tiếng còi làm cho Mặc Tần Minh mơ về lúc anh còn trong bệnh viện sau khi thoát khỏi cơn hoả hoạn.

Anh nhìn sang Dương Linh đang nằm trên giường bệnh và ngủ rất ngon, Mặc Tần Minh thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này có tiếng cô y tá bước vào.
"Tới giờ thay băng rồi"
Mặc Tần Minh gật đầu rồi tránh một bên cho cô y tá làm việc, lúc cô đang chuẩn đưa từng miếng băng ra khỏi tay Dương Linh thì có tiếng gọi lớn bên ngoài.
"Này, có ca cấp cứu mới đang thiếu người, nhanh lên"
Cô y tá hớt hải rồi nói với anh:
"Tôi có việc phải đi rồi, lát sau tôi quay lại nhé"

Mặc Tần Minh gật đầu, khi cô y tá đã đi khỏi phòng bệnh, anh khẽ thở dài.
Anh lấy cuộn băng gạc ra trên xe đẩy rồi từ từ thay cho cô.

Mặc Tần Minh trước giờ đều thành thạo rất nhiều việc, kể cả việc này.

Kể từ sau vụ hoả hoạn đó, anh được cha mình đưa đi học một lớp huấn luyện về sơ cứu.
Mặc Tần Minh chấm thuốc cho cô, Dương Linh dường như cảm nhận được đau đớn nhẹ nên khẽ nhíu mày, anh thấy vậy nên đã rất nhẹ nhàng với cô.

Thay băng xong rồi, anh nhận được một gọi từ cha.
"Alo"
"Dương Linh sao rồi"
"Giờ cha còn hỏi sao, tại sao cha lại dắt cô ta đi theo làm gì chứ"
"Ta hỏi Dương Linh sao rồi" Mặc Thiên hỏi lớn bằng giọng điệu gắt gỏng lại khàn đặc.
Mặc Tần Minh bất lực đáp lại.
"Ổn rồi"
Mặc Thiên nghe anh nói vậy thì im lặng, một chốc ông lại ho lên từng hồi, Mặc Tần Minh bên kia đầu dây lo lắng hỏi
"Cha bị gì vậy, không sao chứ"
"Ta không sao"
Nói xong rồi tắt máy, Mặc Tần Minh cầm chiếc thoại đang kêu tút tút trên tay.

Anh nhớ lúc trước Mặc Thiên từng nói.

Nếu anh kết hôn thì sẽ để lại tài sản cho anh, dù sao bên cạnh anh đầy những người phụ nữ đeo bám, đặc biệt là Khả Ngân, những người đó thật khiến anh ngứa mắt.

Anh lại thầm suy nghĩ nếu kết hôn với Dương Linh cũng chẳng sao, bởi vì cô cũng phải người có tâm cơ gì.

Còn cha anh, vì căn bệnh phổi đang nặng dần, lấy cô về có lẽ sẽ vui hơn.
Trước giờ anh chưa hề có ý định với ai, cũng chẳng có ý muốn lập gia đình.

Vì cuộc sống quá cứng nhắc đó nên anh chẳng có cảm xúc nào trừ công việc.

Từ khi gặp Dương Linh, cô gái ấy lại khiến anh lại quan tâm suy nghĩ nhiều hơn.

Dù nhiều lần làm khó cô nhưng lại rất cam chịu, lại làm rất tốt việc của mình.
Mặc Tần Minh khẽ mỉm cười, anh bước vào phòng bệnh thì thấy Dương Linh đã tỉnh, đôi mắt của cô đang từ từ mở ra.

Anh bất ngờ chạy đến hỏi.
"Cô sao rồi"
"Không sao thưa giám đốc" Dương Linh đáp lại.

"Tôi khát nước"
Từ lúc đó cho đến bây giờ cô chưa uống ngụm nước nào nên cảm giác hơi khô nóng.

Cô lắp bắp nói với anh
Mặc Tần Minh đưa nước cho cô rồi ngồi xuống, khi nhìn thấy Dương Linh đã uống xong anh mới nói.
"Xin lỗi đã gây rắc rối cho cô, từ đây đến lúc khỏi hẳn, cô không cần đến công ty, còn viện phí chúng tôi sẽ chi trả"
Dương Linh cúi đầu đáp: "Dạ"
Căn phòng trở nên im lặng, chỉ nghe tiếng đồng hồ kêu tick tack, bỗng cô y tá bước vào nói
"Xin lỗi, bây giờ tôi thay băng cho cô đây"
"Tôi đã thay rồi, cô đi nghỉ ngơi đi" Mặc Tần Minh nên tiếng
Cô y tá nhìn những cánh tay Dương Linh, đúng là người băng làm rất tốt, lúc này cô mới gật đầu rời đi.
"Cảm ơn giám đốc" Dương Linh cúi đầu nói.
"Không cần cảm ơn, là lỗi của tôi"
Dương Linh khẽ dạ một tiếng, hai người rơi vào im lặng, bỗng Mặc Tần Minh.
"Dương Linh, chúng ta kết hôn đi"
Cô đang cúi đầu rũ mắt xuống, tự nhiên nghe anh nói vậy cô có hơi bất ngờ, Dương Linh hơi trợn mắt lên nhìn anh.
"Giám đốc nói sao ạ"
"Tôi nói chúng ta kết hôn đi"
"Tại sao"
" Chẳng là gì cả, tôi cần cái công ty, với lại ông già nhà tôi cũng sắp đi rồi, tôi cần cô"

"Tại sao lại là tôi chứ"
"Đừng hỏi nhiều, việc của cô là đồng ý hay không thôi"
Dương Linh rơi vào im lặng, cô không biết tại sao Mặc Tần Minh lại nói như vậy.

Anh thấy cô không nói gì lại thở dài.
"Tôi không thiếu tiền, cô muốn gì cũng được"
Cô quay sang nhìn anh, còn căn nhà cha mẹ nuôi cô để lại đã bị gán nợ mất rồi.

Bởi trước khi ra đi, gia đình đã gánh khoản nở lớn, cô lúc đó còn nhỏ, chỉ được đến năm 18 tuổi thì dọn đi.

Dương Linh vẫn luôn ước rằng, mình phải kiếm được nhiều tiền để mua lại căn nhà đó, giờ thì có vẻ được rồi.

Nhưng suy nghĩ lại, từ khi gặp anh, cô gặp đầy những rắc rối, đặc biệt là trong tình trạng như này.

Còn ngôi nhà, cô lại muốn nó hơn.

Cô lắp bắp nói:
"Vậy anh có thể giúp tôi chuyện này được không".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 16: 16: Cô Và Giám Đốc Sắp Kết Hôn Sao


Mặc Tần Minh gật đầu đồng ý, nhìn Dương Linh rỗi khẽ nói:
"Cô muốn gì"
Lúc này Dương Linh còn ngồi trên giường, lưng tựa vào thành, bàn tay đã được băng bó cẩn thận từ lâu, đôi mắt cô lim dim nhìn xuống im lặng không nói.
Mặc Tần Minh thấy cô không có động tĩnh gì liền lên tiếng hỏi.
"Cứ việc nói"
Dương Linh đưa khuôn mặt lên nhìn anh, biểu cảm có vẻ buồn, cô ấp úng.
"Tôi không biết tại sao anh lại muốn kết hôn với tôi, từ lúc gặp anh, tôi gặp đủ loại rắc rối, tôi muốn biết lý do"
Mặc Tần Minh nghe như vậy liền thở dài, anh không muốn dài dòng, nhưng nếu đối phương muốn biết thì có lẽ anh nên giải thích.
" Cô có biết Thẩm Lộ là ai không"
Nhìn thấy Dương Linh vẫn im lặng, anh tiếp tục.
"Đó là người tình cũ của cha tôi, không biết lý do vì sao cô lại giống người đó đến thế.

Ngày đầu tiên gặp cô, cha tôi có nói, nếu tôi lấy cô thì giao toàn bộ tài sản sau này.

Tôi cũng chán ghét cảnh mấy người phụ nữ bu quanh rồi, lấy vợ cũng đâu có sao"
"Nếu như tôi về đó, lỡ như cha anh lại lầm tưởng tôi là người phụ nữ đó nữa thì sao" Dương Linh hỏi
"Trong nhà có kẻ hầu người hạ đầy ra, cô còn sợ"
Cả hai lại rơi vào im lặng, Dương Linh vẫn còn đang suy nghĩ cô định nói ra thì bị Mặc Tần Minh dành trước.
"Lúc nãy cô nói có chuyện cần nhờ mà, là chuyện gì?"
"Nếu tôi kết hôn, tôi sẽ được gì chứ"

"Cô muốn gì"
" Là căn nhà...căn nhà cha mẹ tôi để lại ở xxx, vì một món nợ nên tôi không thể có được nó"
Dương Linh chưa kịp nói hết, Mặc Tần Minh đứng phắt dậy.
"Được tôi sẽ giúp cô, hôn lễ của chúng ta, sau khi cô đã khoẻ hẳn tôi sẽ tiến hành luôn"
Dương Linh há hốc miệng nhìn anh
"Ơ giám đốc...."
Không để cô có đồng ý hay không, Mặc Tần Minh đi nhanh ra ngoài rồi đóng rầm cửa lại, bỏ lại Dương Linh đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, bước ra ngoài phòng bệnh.

Anh đi tới ban công, rút điện thoại ra gọi cho Dương Vỹ.
"Tôi có việc nhờ anh được chứ"
Là chuyện mua lại căn nhà của cha mẹ Dương Linh, anh bảo muốn biết nhiều hơn về quá khứ của cô.

Bây giờ, anh lại muốn kết hôn ngày.

Chắc ngay từ đầu, anh thấy cô vốn chẳng là người có tâm cơ gì, ngay chính anh cũng khó hiểu về quyết định của mình.

Có lẽ là tài sản của cha, hay chính ả Khả Ngân kia.
Mặc Tần Minh không nghĩ nhiều nữa, anh lấy thuốc ra châm một điếu, đã lâu rồi anh không hút thuốc.
Sau đó anh bước vào phòng bệnh của Dương Linh.

Lúc này cô đã ngủ thiếp khi nào.

Đôi mắt cô nhắm nghiền vì mệt mỏi, anh nói nhỏ.
"Nhớ chờ, đừng có mà chối đấy"
Nói xong anh bước ra ngoài đến công ty.

Vài ngày sau Dương Linh đã khoẻ hẳn và đi làm.

Lại là những tiếng nói xì xào, những ánh mắt lại nhìn cô.

Dương Linh dường như đã quen rồi nên không để ý lắm, cô ngồi vào bàn làm việc của mình.

Tiểu Đồng lại trố mắt quay sang nhìn cô.
"Cô và giám đốc kết hôn sao"
Dương Linh có hơi bất ngờ bởi vì tin đã lan nhanh như vậy.

Cô vẫn bần thần nhìn Tiểu Đồng không phản ứng.

Một lúc sau cô đứng dậy chạy tới văn phòng của Mặc Tần Minh.
"Giám đốc, giám đốc"
Dương Linh hớt ha hớt hải chạy tới, Mặc Tần Minh nghe tiếng cô gọi ngước lên nhìn.
"Chuyện gì"
"Tại sao tin lại lan nhanh như thế"
"Là tôi làm đó, tuần sau cô chuẩn bị đi"
Nói xong anh đứng dậy kéo tay Dương Linh tới phòng quản lý, mọi người trong đó đang làm việc liền bị giọng nói lớn của Mặc Tần Minh Thư hút.

Những cô nhân viên thấy tay anh đang nắm chặt tay cô liền nổi lòng ghen tị.
"Mọi người nghe đây, tuần sau tôi và Dương Linh này kết hôn, mọi người liệu hồn đừng chạm vào cô ấy"
Mặc Tần Minh quay sang nhìn ánh mắt khó hiểu của cô rồi ghé tai cô nói nhỏ.
"Được chưa, yên tâm đi không ai đụng vào cô đâu"
Mặc Tần Minh lại nói lớn cho cả phòng quản lý.
"Mọi người làm việc chăm chỉ đi"
"Dạ"
Nói xong anh đi về bỏ lại cô đang đứng trước hàng loạt ánh mắt chằm chằm vào mình.

Cô nở một nụ cười ngượng ngạo, bỗng Dương Linh cảm nhận được một lực cốc đầu từ phía sau.
"Á"
Dương Linh nhăn mặt quay sang, lại bắt gặp ánh mắt giận dữ của Đẳng Thiếu, ông sếp cục súc này chẳng quan tâm ai cả.

Từ lúc đi làm bây giờ, Dương Linh đã nghỉ rất nhiều, công việc thì chẳng tới đâu thì lại thông báo kết hôn với giám đốc, điều đó làm Đẳng Thiếu rất hơi bực.
"Đi làm việc đi, đứng đó làm gì"

Dương Linh xoa xoa đầu mình rồi dạ vâng về bàn.

Cô lại có hơi khó hiểu, Mặc Tần Minh không ngờ lại hành động nhanh như vậy.
Chẳng mấy chốc đã sát ngày hôn lễ, Dương Linh chẳng phải chuẩn bị bất cứ thứ gì, bởi Mặc Tần Minh đã lỡ hết rồi.
Cô được gọi đến phòng chủ tịch, lúc này Dương Linh có hơi lo lắng, đứng trước cửa phòng, ngực cô cứ đập lên xuống không thôi.

Lỡ như chủ tịch lại phản ứng như những lần trước gặp cô.

Dương Linh đã gọi điện cho Mặc Tần Minh, đúng lúc này Dương Vỹ cũng đến.
"Đừng lo lắng, có tôi ở đây rồi, cô cứ vào đi"
Dương Linh gật đầu, có Dương Vỹ ở đây nên đã yên tâm phần nào, cô nghĩ đến hàng nghìn viễn cảnh khi cha của anh thấy cô.

Dương Linh từ mở cửa bước vào.

Bên trong là không gian yên tĩnh, Mặc Thiên đang ngồi trên ghế ngửa lưng về sau.

Nghe tiếng cửa bước vào, ông vẫn không phản ứng, chỉ khi nghe giọng nói của Dương Linh, ông mới bật dậy.
"Chào chủ tịch ạ"
"Con tới rồi sao".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 17: 17: Vậy Tôi Ngủ Ở Đâu


Dương Linh cúi đầu chào, cô vẫn khép nép ở trước cửa, Mặc Thiên thấy vậy liền vẫy tay ra hiệu cô tới gần hơn.
Vô từ tốn chậm rãi bước lại.
"Ngồi xuống đi" Mặc Thiên nói.
"Còn không phải lo, ta sẽ không làm gì con, ta gọi con tới đây chỉ để hỏi vài điều"
Dương Linh vẫn đứng bên cạnh ghế sofa, đắn đo một lúc cô mới ngồi xuống.

Cô bỗng có tâm trạng cằn thẳng, những lần trước khi gặp Mặc Thiên đầy rẫy những rắc rối, rồi lỡ may ả Khả Ngân kia tới đây thấy cô ngồi trong này thì chuyện lại càng to hơn nữa.

Hai tay Dương Linh túm chặt vạt váy, vò qua vò lại khiến nó hơi nhàu, khuôn mặt vẫn cúi xuống không giám nhìn thẳng vào Mặc Thiên, đôi mắt rũ xuống cho thấy cô hơi buồn rầu, cô vẫn im lặng không nói một lời.
"Tại sao con lại đồng ý kết hôn với Mặc Tần Minh vậy" Mặc Thiên bỗng lên tiếng hỏi.
Dương Linh lúc này mới đưa khuôn mặt lên nhìn ông, bị hỏi bất ngờ như vậy nên hơi lúng túng, cô biết thừa là tại vì căn nhà của cha mẹ cô để lại, nhưng không thể nói thế được, cô sẽ bị cười khinh mất.

Trong lúc cô đang suy nghĩ về câu trả lời, Mặc Thiên lên tiếng.
"Bây giờ ta cũng cần biết tại sao, khi nghe hai đứa kết hôn, ta rất vui"

Dương Linh bất ngờ khi nghe ông nói như vậy, cô mở to con mắt ra rồi lắp bắp nói
"Đó là điều chủ tịch muốn sao?"
"Đúng vậy"
"Tại sao lại là tôi vậy"
Cô biết thừa câu trả lời như thế nào nhưng cô vẫn hỏi, Mặc Thiên nghe cô nói như vậy liền cảm thấy không vui, ông tiếp lời.
"Chẳng là gì, vì ta thích con thôi"
Hai tay của Dương Linh đang nắm chặt vạt váy, cô nghe Mặc Thiên nói như vậy liền khựng lại một lúc, cô liền toát mồ hôi, nhiệt độ phòng đang rất là mát nhưng không biết tại sao cô cảm thấy nóng nực trong người.

Mặc Thiên lúc này vẫn rất bình tĩnh nhìn cô, Dương Linh sợ ông ấy sẽ không kiềm được khi nhìn thấy cô, cô chỉ trả lời cho qua.
"Dạ"
Mặc Thiên biết cô không muốn ở lại đây lâu, ông nói như cho qua.
"Con tiếp tục đi làm việc đi"
Dương Linh bỗng thở phào nhẹ nhõm, cô đứng dậy cúi đầu chào rồi từ từ đi ra ngoài phòng làm việc.

Khả Vỹ thấy cô ra rồi mới thả nhẹ người, anh bước tới hỏi cô.
"Sao rồi, ông ấy hỏi cô chuyện gì thế"
"Không gì cả" Cô đáp cho qua.
Khả Vỹ cũng không muốn hỏi nhiều nữa, nhìn bộ dạng lúng túng của cô anh liền lên tiếng an ủi.
"Không sao là được rồi, cô nên đi nghỉ ngơi đi"
Dương Linh gật đầu nhẹ khẽ mỉm cười, sau đó cô bước về phòng quản lý tiếp tục làm việc
Chẳng mấy thời gian đã đến ngày đám cưới, một buổi tiệc lớn xa hoa.

Tiểu Đồng và Đẳng Thiếu là hai người duy nhất trong phòng quản lý tới tham dự, vốn hai người đó là hai người cô cảm thấy thân thiết nhất trong lúc làm việc
"Này, lấy giám đốc rồi thì vẫn phải làm việc đấy"
"Ừm, haha" Cô cười lớn đáp
Hai cô gái đang nói chuyện vui vẻ với nhau bỗng bị người đứng đằng sau cốc mạnh lên đầu.

"Đừng tưởng làm vợ giám đốc rồi nghỉ phép không lý do, cô liệu hồn với tôi đó"
Là Đẳng Thiếu, anh ta vẫn trưng bộ mặt khó ở đó, nhưng sau đó anh cười nhẹ lớn tiếng nói.
"Hạnh phúc đấy"
Dương Linh cười tít mắt, Đẳng Thiếu là thế, bề ngoài trông lúc nào cũng bực tức nhưng xem ra anh ấy rất quan tâm người khác đó chứ.
Khi nghe câu chúc phúc của Đẳng Thiếu, cô bỗng suy nghĩ một lúc, cô lấy anh là vì tiền chứ chẳng gì hết, khi Mặc Thiên mất rồi thì cô cũng phải rời đi, vốn hạnh phúc chẳng bao giờ định sẵn với cô ngay từ nhỏ, cô chỉ mỉm cười cho qua.
Trong ngày này ai cũng vui, duy chỉ có Khả Ngân hậm hực đứng góc uống ly rượi vang.

Ánh mắt không ngừng phán xét Dương Linh.
Kết thúc ngày cưới, Dương Linh mệt mỏi nằm dài trên giường của Mặc Tần Minh, cô bỗng nghe tiếng bước chân đi vào, ngó mặt lên nhìn, thì ra là dì Dương, trên tay bà bưng một đĩa hoa quả và một ly nước ép.
"Cô chủ uống đi"
Dương Linh bước xuống giường, một lúc cô lên tiếng.
"Dì đừng gọi con là cô chủ, gọi tên con được rồi"
Dì Dương khẽ gật đầu, một lúc sau Mặc Tần Minh mới về phòng, dì Dương biết điều liền tạm biệt Dương Linh rồi rời khỏi phòng.

Trên tay anh cầm một tập hồ sơ, lúc đưa trước mặt cô, Dương Linh nhẹ nhàng nhận lấy rồi hỏi.
"Cái này là gì vậy?" Cô hỏi.
"Hợp đồng hôn nhân, cô kiểm tra xem có gì không rồi kí vào"
"xxx tệ sao, anh cho tối từng đó sao"

Cô thốt lên vì không ngờ anh lại chơi lớn như vậy.

Mặc Tần Minh chẳng mấy biểu cảm rồi gật đầu.
"Từng đó không là gì với tài sản nhà tôi"
Anh nói với giọng điệu cảm thán, Dương Linh nhìn anh khó hiểu, đọc kĩ hợp đồng khi nhận thấy không có điều gì bất chắc, cô liền kí vào rồi đưa cho Mặc Tần Minh.
Anh nhận lấy cất vào văn phòng làm việc, làm xong rồi anh nói lớn.
"Đi ngủ thôi"
Nói xong anh nhảy lên giường nằm, cô vẫn đứng góc giường nhìn anh vội vàng hỏi.
"Vậy tôi ngủ ở đâu"Cô hỏi
Mặc Tần Minh đang chùm mình trong chăn, anh chỉ thẳng vào tủ rồi nói
"Ở đâu cũng được, có chăn gối trong tủ cô tự tìm chỗ đi, đừng ra khỏi phòng tôi là được"
Dương Linh cảm thấy hơi bất công, ngày đầu về đây đã bắt cô tìm chỗ ngủ, cô hậm hực bước tới chiếc tủ lấy chăn gối chải ở bàn ghế sofa.
"Chẳng sao cả, dù sao mình cũng quen rồi"
Mặc Tần Minh chẳng thiết gì quan tâm đến Dương Linh, anh ôm chăn ngủ ngon lành, còn cô thì lạ nhà mãi không thể nào ngủ được..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 18: 18: Chuyện Vợ Chồng


Sáng sớm Dương Linh đã tỉnh dậy, cô nheo mắt nhìn thân hình đang đứng sừng sững phía trước gương.

Là Mặc Tần Minh, anh đang thay quần áo.
Xem ra Mặc Tần Minh chẳng kiêng dè gì mặc dù cô vẫn đang ở trong phòng anh.

Nhưng đổi lại, cơ thể anh cũng đẹp đó chứ, Dương Linh không ngừng cảm thán.

Thân hình săn chắc múi nào ra múi đấy.

Giữa lúc cô đang mê đắm nhín thì Mặc Tần Minh quay người sang.
"Nhìn cái gì đấy, dậy rồi hả"
Bị phát hiện cô liền che mặt xấu hổ, cô lắp bắp nói.
"Anh sao có thể làm thế khi tôi còn trong phòng anh chứ?"
Mặc Tần Minh cười rồi đi lại gần cô, ghé sát đầu cô rồi nói nhỏ.
"Không phải cô thích lắm sao, nãy cô còn nhìn chằm chằm tôi vậy mà, còn bày đặt xấu hổ"
Cô liền đưa hai tay ra khỏi, mặt mày bí xị nhìn anh.

Bị anh trọc cho như vậy, cô chẳng biết nói gì.

Mặc Tần Minh thấy cô như vậy, trong lòng anh cảm thấy có chút vui.

Nhìn cô như còn nhím đang xù lông bởi vì đang bị người khác chọc giận vậy.

Anh đứng thẳng dậy rồi hỏi cô.
"Hôm qua có ngủ ngon không?"
Dương Linh nghe vậy có chút bực bội, đêm qua cô bị cho ngủ ngoài sofa mà giờ anh lại hỏi cô như thế chẳng khác gì đang chọc tức cô, Dương Linh nói.
"Cảm ơn anh, hôm qua tôi ngủ ở sofa rất là ngon"
Mặc Tần Minh cười nhẹ rồi chỉ tay về hướng nhà tắm.
"Dậy thay đồ rồi xuống ăn sáng đi, dì Dương dọn xong rồi đấy"
Nói xong anh đi ra ngoài để lại cô một mình, đánh răng rửa mặt xong, cô liền xuống dưới nhà, vừa lúc dì Dương đi ra.
"Cô chủ đã dậy rồi ạ, đi ăn sáng đi"
Dương Linh thấy bà liền cúi đầu chào rồi xuống bếp, Mặc Tần Minh và Mặc Thiên đã ngồi sẵn ở đó rồi.

Thấy cô anh liền ngoắc tay ra hiệu gọi cô lại gần đây.
Dương Linh đi từ từ lại gần, cô bắt gặp ánh mắt của Mặc Thiên đang nhìn mình.

Coi cảm thấy hơi sợ sệt vì ám ảnh những lần gặp trước của cô và ông đầy những rắc rồi.
Dương Linh cúi đầu chào rồi ngồi xuống bàn ăn.

Cô chỉ ăn những món gần chỗ mình nhất, Mặc Thiên thấy vậy liền gắp miếng thịt cho cô.
"Con ăn cái này đi, bây giờ Mặc Tần Minh đã là nhà con rồi nên hãy tự nhiên, đêm qua chắc con không ngủ được vì lạ nhà nhỉ"
"Dạ cảm ơn chủ tịch, đêm qua con ngủ rất ngon ạ"
Mặc Thiên nghe cô nói vậy liền nhìu mày hơi khó chịu liền nói.
"Gọi ta là cha"
Dương Linh liền cúi đầu lắp bắp nói.
"Dạ thưa cha"
Mặc Thiên nghe vậy liền gật đầu hài lòng, ông quay sang nhìn Mặc Tần Minh đang say sưa ăn liền hỏi.
"Còn con, hôm qua con ngủ ngon chứ"
Mặc Tần Minh khựng lại một lúc, trước giờ trong bữa ăn, hai cha con ít nói chuyện vui vẻ như vậy, chắc có lẽ có Dương Linh nên ông mới thay đổi chút ít.
Dương Linh thấy anh im lặng liền nhìn anh khó hiểu, một lúc sau anh mới nói.
"Cũng thế thôi cha ạ"
Mặc Thiên mỉm cười, ăn xong rồi Mặc Tần Minh liền quay sang nói với cô.
"Tí tôi với cô sẽ cùng nhau đến công từ, ăn nhanh lên đi"
Dương Linh đang ăn dở miếng thịt, cô cho nốt vào miệng rồi nói.
"Sắp xong rồi anh chờ xí"
Mặc Tần Minh thấy cô như vậy, anh bật cười trong lòng, những cô gái khác trươc mặt anh luôn ra vẻ thùy mị nết na, nhưng với Dương Linh, mặc dù đã về nhà anh, ăn uống trước mặt cha của anh, cô cũng chẳng kiêng dè gì.

Bộ dạng hớt ha hớt hải này có chút thú vị.

Dương Linh ăn xong rồi liền cầm đồ ra xe mà anh đã đỗ sẵn trước cửa.

Trên đường đi không ai nói gì.

Đến công ty rồi, cô cúi chào anh rồi chạy thẳng tới phòng làm việc.

Cô muốn chạy thật nhanh tới phòng của mình, không muốn nhìn những ánh mắt cứ gián thẳng vào mặt cô.

Bởi cô và Mặc Tần Minh mới kết hôn vào ngày hôm qua mà, kiểu gì cô cũng xì xào bàn tán.

Tới phòng quản lý rồi, cô thở phào nhẹ nhõm.
Đúng Lúc Tiểu Đồng vừa tới, cô liền chạy tới chỗ Dương Linh, bộ mặt tò mò và vui vẻ.
"Sao rồi, đêm qua cô với giám đốc đã làm gì, có vui không?"
Dương Linh khựng lại một lúc, mới đêm hôm qua cô bị anh quăng một cục bơ vào mặt lại phải ngủ ở ghế sofa.

Tiểu Đồng hỏi cô đêm qua có vui không, tất nhiên là không rồi, cô nở một nụ cười ngượng.
"Cũng vui"
Nói xong cô liền cười lớn, Tiểu Đồng còn không tha cho cô, hỏi tiếp.
"Còn chuyện đó thì sao"
"Chuyện gì cơ"
Dương Linh ngơ ngác hỏi lại.
"Thì chuyện vợ chồng hay làm đó"
Dương Linh đang đọc tài liệu liền trừng mặt im lặng, cô không biết nên nói gì, Tiểu Đồng lại tiếp.
"Giám đốc như thế nào, thân hình của anh ấy chắc đẹp lắm nha"
Tiếng của Tiểu Đồng cứ văng vẳng bên tai của cô, thấy cô không nói gì Tiểu Đồng lại hỏi tiếp.
"Bộ cô với giám đốc không đi tuần trăng mật hả, thường tôi thấy mấy cặp đôi sau khi kết hôn sẽ đi đó"

Dương Linh quay sang ấp úng nói.
"Chắc là không, giám đốc bảo bận"
"Cái gì không á"
Tiểu Đồng la lớn, mọi người trong phòng đều quay sang nhìn hai người, Đẳng Thiếu thấy vậy liền đi tới gõ mạnh vào đầu Tiểu Đồng.
"Nói cái gì đấy làm việc đi"
Bị gõ mạnh như vậy, Tiểu Đồng liền xóa đầu bị xị rồi dạ vâng cho có.

Còn Dương Linh cô thầm cảm ơn Đẳng Thiếu vì đã giúp cô thoát khỏi cái miệng của cô bạn này.
Phòng làm việc của Mặc Tần Minh
"Bên đó sao rồi"
Anh hỏi Dương Vỹ về chuyện đi làm hôm nay của Dương Linh, anh muốn biết hôm nay cô có ổn không vì Mặc Tần Minh biết rằng, kiểu gì nhân viên trong công ty sẽ không ngừng bàn tán về cô.
"Dạ ổn, nhưng mọi người lại nói về chuyến đi chăng mật của hai người"
"Tuần trăng mật sao"
"Dạ đúng rồi, người ta nói thường những cặp đôi sau khi kết hôn sẽ đk một chuyến như vậy, Dương Linh đang bị bàn tán rằng anh đang làm lơ cô ấy, tôi nghĩ hai người nên có một chuyến"
"Cần thiết như vậy sao" Anh hỏi
"Dạ đúng rồi"
Mặc Tần Minh liền buông bút suy nghĩ, một lúc sau anh nói với Dương Vỹ
"Cậu sắp xếp cho tôi đi, ngay ngày mai, tôi và cô ấy sẽ đi"
Dương Vỹ liền gật đầu khi nghe Mặc Tần Minh nói vậy.
"Dạ tôi sẽ làm ngay thưa giám đốc".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 19: 19: Mai Tôi Với Cô Đi Tuần Trăng Mật


Cả văn phòng quản lý đang làm việc bỗng nghe tiếng gọi lớn từ bên ngoài.
"Giám đốc tới! giám đốc tới!"
Mặc Tần Minh hiên ngang bước vào, gương mắt nhìn vào như đang tìm thứ gì đó.

Tất cả nhân viên trong phòng đứng lên chào anh.

Dương Linh cũng thuận theo mọi người đứng dậy, cô loay hoay cúi xuống, lúc không biết Mặc Tần Minh đã đứng trước mặt cô từ khi nào.
Một thân hình sừng sững đang nhìn cô rồi mỉm cười, một chút anh xoa xoa cái đầu của Dương Linh.

Hành động này trước bao nhiêu người trong phòng quản lý đều to nhỏ nhìn anh và cô.

Một chốc anh nói lớn
"Mọi người giúp đỡ vợ tôi, cô ấy mới vào nên còn nhiều thiếu sót"
Nói xong Mặc Tần Minh quay sang nhìn Dương Linh, cô đang bày ra bộ mặt khó hiểu trước mặt anh, Mặc Tần Minh liền bật cười rồi nói tiếp.
"Hôm nay tôi cho mọi người tan làm sớm"
Tất cả nhân viên đều nhìn anh với anh mắt sững sờ, Mặc Tần Minh nghiêm túc với công việc đấy sao.

Một lúc mọi người mới bày ra vẻ vui sướng, còn Tiểu Đồng quay sang nắm chặt tay Dương Linh nhảy cẫng lên.

Đẳng Thiếu không thể đứng yên mới lên tiếng.
"Cảm ơn giám đốc, chúng tôi sẽ hoàn thành công việc sớm thôi ạ"

Mặc Tần Minh nghe vậy liền gật đầu hài lòng, sau đó anh nhìn Dương Linh mỉm cười rồi nói.
"Tan ca thì cùng về nhà đấy"
Dương Linh chỉ biết nhìn anh rồi gật đầu đáp lại
"Dạ"
Mặc Tần Minh bước ra ngoài, mọi nhân viên trong văn phòng vẫn vui vẻ nói chuyện với nhau về chuyện được tan làm sớm hôm nay, nhưng không quên nhìn Dương Linh.

Một cô nhân viên ngồi gần đó bỗng lại gần chạy tới hỏi cô.
"Chắc ở nhà giám đốc chiều cô lắm, đúng không"
Chưa cho Dương Linh đáp lại, một người khác lại hỏi.
"Ở đó thế nào, chắc giường ngủ lớn lắm"
"Giường ngủ lớn" cô nghe mà chói cả tai, mới ngày đầu tiên đã cho cô ngủ ở sofa rồi, cô chỉ ngượng cười đáp lại, Đẳng Thiếu thấy không ổn liền ậm ừ khiến cả đám sợ hãi, quay đầu lại với công việc không giám hó hẻ nửa lời, xem ra Đẳng Thiếu đã cứu cô qua hai ải rồi.

Dương Linh tít mắt cười với Đẳng Thiếu khiến anh khó hiểu, liền dơ tay cốc mạnh vào đầu cô.
"Lo mà làm việc đi, cười cái gì"
Dương Linh vẫn xoa xoa đầu nhưng cô vẫn nở nụ cười đó, Đẳng Thiếu bật lực cười đáp lại cô.
Đã đến giờ tan ca, cô đứng dưới sảnh chờ anh về, một lúc Mặc Tần Minh mới xuống tới, thấy anh cô liền cúi chào, anh liền nói
"Cô không cần làm vậy, đừng để người khác nhìn thấy, trên danh nghĩa tôi với cô là vợ chồng rồi"
Dương Linh gật đầu dạ cho qua.

Mặc Tần Minh liền bước tới nắm tay cô kéo ra xe.

Anh mở cửa xe ra rồi đưa cô vào.

Sau đó bước qua ghế lái.

Mấy hành động này khiến cô liền thấy anh thật khác.

Cứ tưởng lạnh lùng vô cảm hoá ra cũng biết quan tâm người khác đó chứ.
"Dương Vỹ đâu" Cô hỏi
"Hôm nay bận rồi chỉ có tôi với cô đi thôi"
Dương Linh nghe vậy liền không hỏi gì thêm, trên đường về không ai nói một câu nào, cô đưa mắt nhìn Mặc Tần Minh, anh vẫn chăm chú lái xe không một biểu cảm.
Về tới cổng đã có người ra đón, anh chỉ để xe ở cửa rồi cùng cô đi vào nhà, tắm rửa sạch sẽ xong đã có mâm cơm dọn sẵn chỉ chờ người xuống ăn.

Dương Linh thầm nghĩ thì ra chỉ gả vào đây cũng sướng đó chứ, chẳng cần phải đụng tay chân gì cả.

Nhưng nghĩ đến việc ăn cơm với Mặc Thiên, cô liền cảm thấy hơi sợ hãi, nhưng vẫn phải miễn cưỡng ngồi vào bàn.
Thấy Mặc Thiên đã ngồi sẵn ở đó, Dương Linh liền cúi đầu chào.

Ông gật đầu cười rồi nói hai người nhanh chóng vào ăn đi.
"Trên công ty không có việc gì rắc rối chứ" Mặc Thiên hỏi cô.
"Dạ không ạ"
Ông ừm một tiếng, Dương Linh liền hỏi.

"Chủ tị...Cha không đi làm ạ"
Cả hai người đàn ông đang ăn thì ngước mắt nhìn cô, đây là lần đầu tiên cô lên tiếng nói chuyện với Mặc Thiên khiến hai người hơi bất ngờ.

Còn Dương Linh cũng cảm thấy khó hiểu, không biết tại sao lại hỏi như vậy.

Về phía Mặc Thiên, ông cũng cảm thấy vui liền đáp lại cô
"Ta nghỉ ở nhà, mọi việc đã giao hết cho Mặc Tần Minh rồi"
Dương Linh cúi đầu giọng điệu rất nhỏ như chỉ mình cô nghe thấy.
"Dạ"
Mặc Tần Minh liền lên tiếng "Ăn nhanh đi, tí có công việc cần bàn đó"
Liền sau đó, chẳng ai giám lên tiếng gì cả, Dương Linh chỉ cúi đầu gắp những món gần nhất, còn Mặc Thiên không ngừng nhìn chằm chằm vào Dương Linh khiến cô hơi căng thẳng.
Ăn xong cô về phòng, thấy Mặc Tần Minh cũng ở trong đó rồi cô liền hỏi.
"Sao anh lại cho mọi người ta ca sớm vậy"
Mặc Tần Minh suy nghĩ, chỉ để về sớm chuẩn bị cho ngày mai thôi, với việc xây vở kịch vợ chồng hoàn hảo, anh chẳng ngại việc đó.
"Chẳng có gì, ngẫu hứng làm vậy..
Anh trả lời qua loa.

Dương Linh cũng không muốn hỏi nhiều, cô lấy trong cặp ra một đồng giấy tờ, liền ngồi vào bàn ghế sofa làm việc, vì đây là việc cần làm sớm để mai còn nộp cho Đẳng Thiếu, coi đã xin phép anh ấy rằng sẽ cố gắng xong sớm vào ngày mai.

Mặc Tần Minh thấy vây liền hỏi.

"Đang làm gì thế"
"Là giấy tờ mai phải giải quyết tôi phải nộp sớm vào ngày mai"
Mặc Tần Minh liền đưa tay giựt lấy giấy tờ trên bàn, cất thẳng vào cặp của cô rồi nói lớn.
"Không cần phải làm đâu, mai cô được nghỉ việc"
Dương Linh khó hiểu nhìn anh, cô đứng dậy.

"Sao vậy ạ"
Mặc Tần Minh lúc này mới nhớ, anh quên nói với cô về vụ tuần Trăng Mật, tự nhiên anh lại lắp bắp nói với cô
"Là trăng mật, mai tôi với cô đi"
Dương Linh nghe vậy liền đỏ mặt, cô mới nghe sáng này từ Tiểu Đồng, thì ra là vậy, anh làm vậy chắc có lẽ không muốn một ai nhìn thấy tình cảm giữa cô và anh là giả, cô liền ngượng ngùng trả lời.
"Sao anh không nói với tôi"
"Quên mất" Mặc Tần Minh nói nhanh như trả lời đại.
"Còn đống giấy tờ, mai phải nộp"
"Không cần đâu, tôi sẽ giờ Dương Vỹ giải quyết"
Dương Linh gật đầu, cô liền bước tới tủ lâý đồ và va li ra.

Anh liền hỏi.
"Làm gì thế"
"Thì chuẩn bị đồ, không phải giám đốc bảo mai đi sao"
"Không cần đâu, tôi bảo Dương Vỹ chuẩn bị hết rồi, cô đi ngủ đi".
 
Back
Top Bottom