Cập nhật mới

Khác Mẫn Vương Thái Hậu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
125865106-256-k4273.jpg

Mẫn Vương Thái Hậu
Tác giả: yukiharu99
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nam nhân?

Chương Mẫn ta không cần.

Thứ cặn bã mãi là cặn bã.

Sau một lần vấp ngã trong tình yêu, Chương Mẫn dần mất niềm tin vào hạnh phúc viên mãn.

Nói một cách ngắn gọn là hết hi vọng với nam nhân.



xuyênkhông​
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 1: Chương Mẫn


Ta đang ở nơi nào?

Một giây trước ta đang đứng giữa ranh giới sinh tử.

Sao bây giờ lại...

Chương Mẫn mở đôi mắt vốn đã nhắm nghiền ra.

Nơi này...

Phong cách căn phòng này trông giống thời cổ đại.

Ân nhân mình có sở thích độc đáo thật.

Chương Mẫn mỉm cười đánh giá xung quanh thì có tiếng nói nhẹ nhàng vang lên:"Cô nương!

Người tỉnh?

Nô tỳ có thể vào không?"

Chương Mẫn kinh ngạc trước cách xưng hô này.

Vậy...

Thì ra đọc truyện tiểu thuyết cũng có lợi.

Xuyên không ư?

Nhưng tóc của mình vẫn màu nâu đỏ.

Hóa ra, mình khác với trong truyện.

Một người không danh phận như mình ở nơi này cũng không bị ràng buộc.

Nàng thở dài rồi lên tiếng:"Vào đi"Hạ Nhi ngẩn đầu nhìn Chương Mẫn vẫn không hết ngạc nhiên.

Mái tóc màu đỏ kỳ lạ nhưng lại khá đẹp.

Đẹp một cách lạ thường.

Chương Mẫn thấy Hạ Nhi ngẩn người thì cười ra tiếng.

Hạ Nhi vội cúi đầu vì xấu hổ.Hạ Nhi giải thích:"Cô nương người xinh quá làm nô tỳ ...

À người có thể gọi nô tỳ là Hạ Nhi.

Cô nương người tên gọi là gì?"

Chương Mẫn mỉm cười đáp:"Chương Mẫn"

Cô nương kiệm lời thật.

Hạ Nhi nghĩ trong lòng."

Hạ Nhi đây là đâu?

Sao ta lại ở nơi này?"

"Cô nương người đang ở Mậu phủ.

Người là được lão gia cứu về từ sông Hàn Giang"

"Vậy sao...

Hiện tại ta có thể gặp lão gia nhà ngươi không?"

Chương Mẫn thấp thỏm lo lắng

Hạ Nhi mỉm cười đáp:"Cô nương lão gia đã ra ngoài chốc nữa sẽ về.

Trước khi đi người còn dặn nô tỳ nếu người tỉnh lại thì hãy đợi.

Cô nương yên tâm lão gia là người rất tốt!"

Chương Mẫn cười nhẹ nghĩ:"Người tốt sẽ viết lên mặt mình hai chữ người tốt sao?

Buồn cười!

Để xem lão gia trong miệng nàng có thật như thế không."

"Được!

Ta đợi lão gia ngươi"
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 2: Danh Phận


"Lão gia, cô nương đó tỉnh muốn gặp người!"

Mậu quản gia cung kính nói

"Đã biết"

Hạ Nhi vội vã chạy vào:"Cô nương, lão gia đã về.

Ngài ấy đang đến đây gặp người!"

Chương Mẫn sửng sốt nói:"Lão gia nhà ngươi..."

Hạ Nhi mỉm cười nói:"Cô nương yên tâm lão gia rất tốt còn rất hiền nữa.

Người không phải sợ"

Chương Mẫn đỏ mặt cúi đầu.

Khi ngẩn đầu thì thấy một dáng hình cao lớn đang dần tiến đến phía nàng.Hạ Nhi hành lễ kêu một tiếng lão gia.

Người nọ gật đầu phất tay.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Mậu Dương Tấn nhìn cô gái ngồi trên giường nói:"Cô nương là người địa phương khác sao?"

"Ta trước cảm tạ ngài đã cứu giúp.

Đúng hơn là đất nước khác nhưng ta bị trôi dạt đến đây có lẽ không được trở về nữa"

Chương Mẫn nói với vẻ mặt bình thản.Mậu Dương Tấn sắc mặt không đổi nhưng trong mắt không giấu được kinh ngạc.

Nàng nói không trở về nữa nghĩa là...

"Vậy cô nương tính sau này như thế nào không?"

Chương Mẫn sửng sốt không nói.

Nhà không có vậy thì biết đi đâu về đâu.

Con gái không xuất thân như mình đâu thể nào ra ngoài được.Trừ phi, thanh..

Không sao mình phải đến địa phương đó chứ.

Nếu ân nhân không chứa chấp thì đành đi về nơi mình vốn nên tới "Địa phủ"

Nàng ngẩn đầu nhìn:"Người như ta có thể làm được gì ở nơi này chứ."

Mậu Dương Tấn thấy được sự tuyệt vọng trong mắt nàng cũng không đành lòng đuổi nàng đi.

Nhưng nếu nàng ở lại thì lấy danh phận gì đây?

Hắn nhìn nàng khoảng 18 đến 20 tuổi.

Tiếc là hắn không có tâm tư lập gia đình.

Hắn lên tiếng:"Cô nương có muốn làm nữ nhi của ta không?"

Chương Mẫn như tóm lấy được ánh sáng giải thoát nàng khỏi đáy vực của sự tuyệt vọng.

Giọng hơi run rẩy:"Người nói thật ư?

Mậu Dương Tấn gật đầu nói:"Nếu đồng ý thì kể từ bây giờ tên của cô là Mậu Xuân An."

Mậu Xuân An sao?

"Không thích?"

"A!

Không nữ nhi r..rất thích" Chương Mẫn vội nói.

"Được kể từ hôm nay ngươi chính là nữ nhi của Mậu Dương Tấn ta"
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 3: Đại Tiểu Thư


Trên dưới Mậu phủ đều biết nay trong phủ đã xuất hiện một vị "Đại tiểu thư".

Vị đại tiểu thư nay dung mạo khá đẹp tuy không thể sánh với tài nữ trong kinh thành.

Nhưng với mái tóc nâu đỏ khiến nàng trở nên đặc biệt.

Hạ nhân đều rất tiếc khi lão gia không có con cái nhưng nay trong phủ đã xuất hiện thêm một vị chủ tử.

Bọn họ quyết sẽ tận trung với nàng.

Người lão gia nhìn nhận sẽ không lầm.

Mậu lão gia trong miệng bọn hạ nhân mười năm trước đây là Đại Tướng Quân.

Tiếng tăm lẫy lừng không ai không biết.

Tài hoa đầy mình nhưng phúc phận không tốt.

Thê tử của ông qua đời trước lúc thắng trận trở về.

Hai vợ chồng không có con cái nên khi bà ấy mất tướng quân như mất đi ánh sáng của cuộc đời.

Sau trận đánh đó, Mậu tướng quân tự xin cáo quan về quê.

Trên dưới triều đình thầm tiếc thay ông.

Hoàng Thượng càng thấy tiếc.

Dù không chuẩn cũng phải chuẩn.

Bởi từ khi thê tử qua đời Mậu tướng quân ngay cả bản thân cũng chẳng quan tâm nói chi đến quốc gia đại sự.

Thế nên, dù đồng ý nhưng Hoàng Thượng lại nói nếu muốn có thể trở lại tiếp tục cống hiến cho đất nước.

Mậu tướng chỉ cười nhạt rồi nhẹ nhàng cáo lui.

Nguyên Đức Đế lúc đó chỉ thở dài mà nói hai chữ :"Thật tiếc!"

Nay đã trôi qua mười năm thời gian.

Mậu lão gia vẫn không hối tiếc vì quyết định của mình.

Chương Mẫn nhìn phía xa bầu trời như ngắm nhìn thứ gì đó xa vời không thể chạm đến.

Nàng đã ở Mậu phủ được một tháng đã quen với việc trở thành đại tiểu thư Mậu gia.

Phụ thân rất tốt chỉ có điều không thường biểu lộ cảm xúc.

Có lần nàng hỏi Hạ Nhi về chuyện nhà của phụ thân thì nàng thấu hiểu khá nhiều điều.

Người phụ thân này thật chung tình.

Cơ mà, nàng vẫn không biết nguyên nhân tại sao Mậu phu nhân lại đột ngột qua đời.

Người ngoài cuộc đều nghĩ Mậu phu nhân chết do bệnh tật nhưng Hạ Nhi nói không phải.

Lời của Hạ Nhi vẫn còn quanh quẩn bên tai nàng:" Phu nhân là treo cổ tự vẫn không phải bệnh chết!"

Chương Mẫn mặc dù cảm thấy khó hiểu nhưng tốt nhất nàng không nên quản chuyện này quá nhiều.

Đôi khi ngốc một chút cũng có cái tốt.

Cứ thế đi, tiếp tục làm đại tiểu thư này mà trôi qua một đời...
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 4: Vô Tình Làm Người Tốt


Một năm sau

Chương Mẫn khép mắt dưỡng thần ngồi ngay ngắn trên xe ngựa.

Hôm nay nàng đi đến chùa Hoàng Giác cầu bình an năm mới cho phụ thân.

Sau một năm chung sống, Chương Mẫn đã hoàn toàn coi Mậu phủ là nhà Mậu lão gia là người thân duy nhất.

Chỉ là nàng không ngờ đến bản thân lại chứng kiến cảnh tượng đẫm máu này.

Dưới mặt đất hơn 30 thi thể thị vệ vây quanh 2 người phụ nhân.

Chương Mẫn nhìn người phụ nhân trên đầu đeo duy nhất một cây trâm bạc thì sửng sốt.

Người đó... còn cử động!

Không thể nào!

Ba mũi tên trên lưng máu chảy đầm đìa.

Chương Mẫn nhìn nàng ta thì thấy nàng đưa tay chỉ thứ gì đó.

Theo quán tính nhìn sang nơi ấy.

Một cây cổ thụ?

Khi nàng quay đầu nhìn phụ nhân kia thì phát hiện nàng ta đã...

đi rồi!

Tiếng khóc?

Chương Mẫn vội nhìn đằng sau cây cổ thụ thì...

Một đứa trẻ!

Hạ Nhi vội lên tiếng hô:"Tiểu thư đứa trẻ này!

Chúng ta phải làm sao?"

Chương Mẫn im lặng chưa lên tiếng thì Hạ Nhu nói:"Chúng ta cứu nó đi tiểu thư!

Người nhìn xem những người xung quanh đều đã chết cả rồi.

Thật tội nghiệp!"

Đúng vậy thật tội nghiệp.

Chương Mẫn nhẹ nhàng bế đứa bé lên ôm vào lòng mà nói:"Được!

Kể từ hôm nay ta sẽ là mẫu thân của nó"

Hạ Nhi và Hạ Nhu vốn nghe nàng nói nhận đứa bé thì vui mừng nhưng khi nghe câu sau thì...

Tiểu thư chưa xuất giá sao có thể nhận con nuôi được!

Hạ Nhi vội ngăn cản:"Tiểu thư không được!

Người còn chưa gả sao lại nhận con nuôi.

Chuyện này không nên"

Hạ Nhu gật đầu đồng ý:"Đúng vậy!

Người nên nghĩ kỹ lại đi tiểu thư"

Chương Mẫn cười nhạt nói:"Ta năm nay đã 19 tuổi rồi.

Vốn đã lỡ tuổi gả nên nhận con nuôi là chuyện bình thường"

Hạ Nhi và Hạ Nhu cúi đầu không nói.

Suy nghĩ lại thì tiểu thư nói rất đúng.

Hạ Nhu bỗng phá vỡ tình cảnh ngượng ngùng này:"Tiểu thư, vậy người muốn gọi tiểu công tử là gì?"

"Mậu Minh Mộc" Chương Mẫn nhìn đứa trẻ mỉm cười nói.
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 5: Không Đành Lòng


Mậu lão gia khi trở về từ nhà bằng hữu thì nghe tin Chương Mẫn mang theo một đứa trẻ về.

Hắn vội bước về phía Mẫn các.

Việc này khiến hắn không khỏi lo lắng.

Vô duyên vô cớ nhặt một đứa bé mang về.

Chắc chắn có ẩn tình!

Hạ Nhu đang cầm thao nước nóng định bước vào thì thấy Mậu lão gia.

Nàng hốt hoảng chốc nữa là làm rớt.

Hạ Nhu bình tâm lại hành lễ.

Mậu lão gia gật đầu tiến vào.

Khi thấy Chương Mẫn đang chơi đùa cùng đứa bé hắn không biết trong lòng là tư vị gì.

Vui?

Buồn?

Hay thất vọng

Chương Mẫn thấy Mậu lão thì cười nói:"Phụ thân người về rồi à!

Người nhìn xem Mộc Nhi có đáng yêu không?"

Mộc Nhi?

Thậm chí tên hài tử cũng đặt.

Nàng tính làm mẫu thân của đứa nhỏ sao.

Dù hắn biết nàng hiểu chuyện hơn những khuê nữ khác nhưng chuyện này.

Ít nhất nàng cũng nên nói với hắn rồi mới đặt chứ.

Ôi!

Hắn đang nghĩ gì thế này.

Bây giờ hắn mới phát hiện nhìn hai người một lớn một nhỏ đang vui đùa.

Hắn mới biết hắn khao khát có một mái nhà ấm áp như thế này.

Chương Mẫn thấy Mậu lão gia không nói không rằng tưởng bản thân tự quyết định đã khiến ông tức giận.

Nàng thu lại nụ cười trên mặt nhìn ông khẽ nói:"Phụ thân người đừng tức giận có được không?"

Mậu lão gia lúc này mới lên tiếng:"Ồ!

Mẫn Nhi con đã làm điều gì sai sao?"

Chương Mẫn nghĩ ông vẫn còn tức giận thì cúi đầu nhìn nhi tử nói:"Nữ nhi biết bản thân không nên tự quyết định chuyện này nhưng Mộc Nhi rất đáng thương.

Gia đình bị sát hại còn sót lại một mình.

Con quả thật không đành lòng bỏ lại!"

Mậu lão gia dù rất thương cảm Minh Mộc nhưng vẫn nói:"

Sau này con không nên tự quyết định những chuyện như thế này.

Nên hỏi ý phụ thân trước vì sao ư?

Bởi vì tránh gây ra tai họa.

Dù sao con cũng mang nó về rồi thì quyết định vậy đi!"

Chương Mẫn lúc này mới nở nụ cười thật tươi mà nói:"Đa tạ phụ thân thấu hiểu tấm lòng con"

Mậu lão gia nhìn nàng cười tươi tắn tâm tình cũng trở nên tốt hơn.

Nhưng lại nói:"Tại sao con lại nhận Mộc Nhi là nhi tử mà không phải là đệ đệ?"

Chương Mẫn nghe câu hỏi không tự chủ được mà nhìn nhi tử:"Bất cứ đứa trẻ nào cũng cần tình thương của phụ mẫu.

Mà con cũng không muốn lập gia thất nên đây là quyết định sáng suốt nhất rồi ạ!"

Mậu lão gia nhìn nàng rồi cười không nói gì.
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 6: Đan Ngọc Phường


Năm năm thời gian nháy mắt đã trôi qua, Mậu Minh Mộc đang ngồi trên xe ngựa cùng với mẫu thân mình.

Một khắc trước, Mậu lão gia híp mắt nhìn cậu nói:"Mộc Nhi thật giỏi!

Cơm cũng tự ăn, mặc y phục cũng tự mặc, học gì tiếp thu cũng thật nhanh.

Thế cháu muốn gia gia thưởng cho cái gì?"

Mậu Minh Mộc lúc này không còn dáng vẻ gò bó, hai mắt sáng lên không nghĩ mà trực tiếp nói:" Đi hội chợ!

Đi hội chợ!!

Gia gia người mau nói với mẫu thân dắt con đi chơi nhé!!!"

Minh Mộc được Chương Mẫn dạy dỗ theo phương thức hiện đại.

Ăn uống, mặc quần áo đều tự mình làm.

Nàng không muốn nhi tử trở nên kiêu căng giống nam nhân thời đại này.

Chính vì lẽ đó, Chương Mẫn quyết dạy dỗ Minh Mộc thành hình mẫu bản thân thích.

Trẻ nhỏ dễ dạy, người lớn khó tiếp thu a!

Nên Minh Mộc luôn nhớ rõ câu cửa miệng của mẫu thân khi dạy dỗ:"Học để biết.

Học để người khác không khinh thường.

Học vì chính mình."

Ài...

Dù nàng nói gì cậu cũng nghe theo cả.

Vì sao ư?

Mẫu thân là tất cả đối với cậu.

Nàng luôn làm mọi điều vì cậu.

Có lần, cậu vô tình nghe thấy lời nói của bà tử kia.

Bản thân rất kinh ngạc.

Bà ta nói mẫu thân không phải thân mẫu thực sự của cậu.

Vì lời nói ấy cậu khóc òa đòi mẫu thân giải thích.

Cho tới khi nghe xong thì cậu ôm mẫu thân thật chặt như thể sợ nàng sẽ rời bỏ cậu như thân mẫu.

Sau lần đó, mọi việc cậu đều nghe theo mẫu thân.

Mười mấy năm sau cậu vẫn làm theo nguyên tắc "Mẫu thân luôn đúng!

Mẫu thân là tất cả"

Ngày thường Chương Mẫn rất ít cho nhi tử ra ngoài chơi.

Nàng đang làm chủ một tiệm trang phục.

Tên là "Đan Ngọc phường".

Đặc điểm khiến tú phường này nổi tiếng chính là đồ cặp.

Nó có thể là trang phục dành cho vợ chồng, chị em, gia đình...

Làm ăn rất khá!

Nàng làm đông gia* phía sau, người đại diện trước thiên hạ là Phúc bá.

(*) Đông gia: ông chủ

Vì nàng chỉ làm người phía sau nên bớt đi được rất nhiều phiền phức.

Chẳng ai thích bị đeo bám xin tiền hay giúp đỡ như thế đâu!

Hôm nay đáp ứng thỉnh cầu của nhi tử có ba nguyên nhân.

Thứ nhất, đã lâu nhi tử chưa được ra ngoài chơi.

Thứ hai, nàng thì rất rất lâu mới bước chân ra ngoài nên đi để thay đổi không khí cũng chẳng sao.

Thứ ba, quảng cáo trang phục mới phiên bản giới hạn dành cho gia đình.

Nguyên nhân thứ ba là cái làm nàng lay động nhiều nhất.

Tiền mà, ai mà chẳng mê!

Chương Mẫn dắt tay Mậu Minh Mộc đi trên đường khiến nhiều người há hốc mồm.

Trang phục đôi dành cho mẹ con, màu trắng tuyết với hoa văn viền đỏ khiến hai người nổi bật trong đám đông.

Có người la:"Nhìn kia hoa văn đó chỉ có ở Đan Ngọc phường!

Vậy là họ mặc trang phục ở đó!"

Người khác lại nói:"Trang phục mới ra sao không được ta phải đi mua mặc với nữ nhi thôi!!"

Người nọ lại nói:"Sao vị phu nhân kia gắp thế?

Trang phục chắc đâu thể bán hết được."

Người kia nhìn hắn khinh bỉ nói:"Đồ ở Đan Ngọc phường là đồ hiếm.

Bán rất ít nên mọi người mới vội như thế"

"Thì ra là vậy" Những người không biết đến sự tồn tại của nó nay lại biết đến tường tận.
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 7: Lạc Đường


Chương Mẫn dắt tay nhi tử dạo quanh.

Hội chợ đông đúc đầy người khiến nàng phải ngột ngạt khó chịu nhưng vì Mộc Nhi nàng sẽ không than vãn nữa.

Mậu Minh Mộc được bảo bọc bởi cha con Chương Mẫn.

Hắn chưa từng đi đến nơi phồn hoa như thế này nên nụ cười trên mặt không hề dập tắt.

"Mẫu thân bên này bên này.

Lồng đèn thật đẹp!

Mộc Nhi muốn~!!"

Nghe nhi tử làm nũng nàng trở nên nhu hòa hơn.

Nàng vỗ nhẹ đầu hắn:"Được!

Mẫu thân nghe con"

Thế nhưng, dòng người đưa đẩy khiến tay nàng đang nắm cái tay nhỏ của nhi tử bị vụt mất.

Chương Mẫn hoảng hốt kêu:"Mộc Nhi!!"

Mậu Minh Mộc cũng phát hoảng.

Hắn ngày thường không bước chân ra ngoài.

Lúc này vụt mất mẫu thân có phải là vĩnh viễn không?

"Mẫu thân!!!"

Hắn gào khóc kêu

Chương Mẫn chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Nàng cùng nhi tử bên nhau lâu như vậy tâm lạnh cũng hóa nóng.

Không được!

Ngươi phải bình tĩnh mà suy nghĩ đối sách.

A!

Đúng rồi

Mậu Minh Mộc bị đám đông hất ra té ngửa xuống đất.

Hắn ngẩn đầu nhìn về phía trước nhưng không thấy được bóng trắng ấy.

Vì mãi lo nhìn hắn bị một gã trung niên da ngâm đen bắt lấy cổ tay.

Người nam nhân đó cười:"Hôm nay thu hoạch thật tốt!

Một tiểu tử hoa phục"

Người thanh niên áo lam nhìn Mậu Minh Mộc không cười không nói.

Mậu Minh Mộc ngoài mặt trấn tĩnh nhưng bên trong đang gào thét:"Mẫu thân ngươi ở nơi nào?

Mau tới thiến hai tên khốn nạn này đi!!!"

Người áo lam bỗng nói:"Ngươi không sợ sao?"

Mậu Minh Mộc cho hắn ánh mắt khinh thường lớn giọng la:"Giữa thanh thiên bạch nhật dám bắt cóc trẻ nhỏ.

Thiên hạ này còn vương pháp sao?"

Tuy hắn ngoài miệng nói thế trong lòng lại đang chấp tay niệm chú "A di đà phật" cả chục lần.

Hai người áo lam kinh ngạc không nghĩ đến tiểu tử hoa phục lại chơi chiêu này.

Nếu là đứa trẻ năm tuổi khác đã tè ra quần mà kêu cha gọi mẹ.

Can đảm đấy!

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán chỉ trỏ ba người.

"Ngươi!"

Người trung niên không nghĩ được hắn sẽ la lên nên tính bóp chết hắn thì bàn tay hắn bỗng đau xiết.

"Aaaa....!

Tay của ta"

Mậu Minh Mộc nhìn nam nhân áo tím tuấn dật hai mắt sáng lên.
 
Mẫn Vương Thái Hậu
Chương 8: Thúc Thúc Thật Tuyệt!


Mọi người khiếp sợ nhìn chằm chằm vào nam nhân áo tím.

Tại sao ư?

Ngươi không thấy hắn kinh khủng sao?

Im lặng...

Người áo lam thu hồi ánh mắt gằng giọng nói:"Vị đại ca này có phải hơi quá đáng không?

Thân thể là do cha mẹ hắn sinh ra ngươi không có quyền làm như thế!"

"Ngươi nói như đúng rồi!"

Mậu Minh Mộc không đợi nam tử áo tím lên tiếng hắn liền nhảy vào.

Nam tử áo lam nhíu mày nhìn tiểu oa nhi cố tỏ ra thông thái.

Tiểu tử này nếu sớm biết ngươi khó chơi như vậy ta liền đánh ngất cho rảnh nợ.

Đời ai ngờ chữ "nếu".

Người trung niên kia cảm thấy bản thân như chết đi sống lại.

Tay đau không tả được.

Mọi người chẳng ai quan tâm hắn ngay cả vươ... chủ tử cũng vậy.

Ài!

Đời này xong rồi biết thế không xung phong đi làm chuyện này!

Ông trời ta sai rồi!

Mau mau giúp ta đi!!

( VTH: Mơ mộng =)) )

Mậu Minh Mộc lấy tay che miệng.

Mùi máu quá nồng làm hắn muốn nôn nhưng cố nhịn.

Nếu bây giờ hắn nôn mọi người sẽ nghĩ hắn yếu đuối.

Đúng vậy ta là người lớn mà người lớn sẽ không sợ hãi.

Hình tượng là quan trọng nhất trong xã hội này a.

( VTH: Anh mới 5 tuổi chứ nhiêu 😂 )

Mậu Minh Mộc liền lấy lại tinh thần sau đó nhìn nam tử áo tím cười hồn nhiên nói:"Thúc thúc người thật tuyệt!"

Nam tử áo tím sửng sốt.

Hắn còn trẻ thế này lại bị gọi là "thúc thúc".

Người đi bên cạnh hắn run rẩy.

Có thể thấy bả vai tên kia không ngừng run run.

Cuối cùng tên kia không nhịn được cười lớn:"Haha!!

Tam ca ngươi không nên trách tiểu hài tử a.

Người ta nói trẻ nhỏ hồn nhiên ngay thẳng là không sai"

Hai mươi lăm tuổi là già ư?

Không thể nào!

Ai cũng nói hắn trông như mười chín hai mươi cơ mà.

Tiểu tử này đang chơi mình đây mà.

Ninh Hàn Ngôn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ thì ai đó lại mở miệng:"Thúc thúc sao người lại phát ngốc rồi?

Người nghe ta nói không?"

Lại thêm một tiếng "thúc thúc" của ai đó như mũi tên đâm vào tim Ninh Hàn Ngôn.

Hắn nhìn Mậu Minh Mộc nói:"Ta không có già đến mức ngươi phải gọi thúc thúc đâu"

"Vậy sao?

Thế người năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hai mươi lăm"

"Sai rồi sai rồi!

Ta kêu thúc thúc là đúng bối phận đấy chứ.

Hai mươi lăm tuổi khá nhiều mà.

Thúc còn hơn ta tận hai mươi tuổi đó!"

Ninh Hàn Ngôn không còn gì để nói.
 
Back
Top Bottom