Ngôn Tình Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 60: Chương 60


Cáp Lai Nhĩ nhìn A Nhất điềm đạm: "Cứ sắp xếp chỗ ở gần khu vực củA Mẫn Nhi đi.

Cũng nên xóa mọi dấu vết, hành tung củA Mẫn Nhi ở đây.

Tuyệt đối không được để Long Ngạo Thiên tra ra nơi này.

"
A Nhất nghe xong thì gật đầu, còn A Tam thì im lặng không nói gì.

Cả ba người sau đó về ngôi biệt thự đã được mua sẵn để nghỉ ngơi.

A Mẫn vì mới đến nước S nước đành tìm một khách sạn để thuê phòng.

Vừa thuê xong cô đã vội ngả lưng xuống giường để ngủ.

Vì bị Long Ngạo Thiên hành cả đêm, còn ngồi trên máy bay nhiều giờ khiến cả người cô đều mệt rã rời.

Khi Long Ngạo Thiên thức giấc thì đã không thấy A Mẫn đâu.

Anh nhíu mày ngồi dậy, vô tình kéo tấm ga giường lên thì thấy một dấu vết màu đỏ.

Long Ngạo Thiên liền nhìn tờ giấy trên bàn, anh vội vàng cầm lên thì đúng như những gì mình nghĩ.

A Mẫn đã ký đơn ly dị trên giấy rồi, bên cạnh tờ giấy còn có cả chiếc vòng lúc nhỏ anh tặng cô.

Anh vội vàng xé tờ đơn ly hôn sau đó vào nhà tắm đóng mạnh cửa lại.

Mãi một lúc sau anh mới bước ra ngoài với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Long Ngạo Thiên đi qua phòng thăm mẹ mình, lúc này bà ấy đã tỉnh lại.

Đại Lan và Tiểu Lan thì cúi đầu im lặng, còn Kỷ Thiên Như thì dường như đang muốn hỏi điều gì đó.

Vừa thấy con trai mình thì Kỳ Thiên Như liền lên tiếng: "Mẫn Nhi, con bé đâu rồi? Tại sao con bé không đến cùng con?"
Long Ngạo Thiên lại gần, vẫn giữ nét mặt bình thản trả lời mẹ mình: "Mẹ mới tỉnh lại, nên nghỉ ngơi thêm đi"
"Thiên, Mẫn Nhi đâu? Mẹ muốn gặp con bé.

"
Kỳ Thiên Như nhíu mày nhìn Long Ngạo Thiên khiến anh có chút giận.

Mới tỉnh mà đã muốn gặp A Mẫn, chẳng phải A Mẫn đã khiến bà như này sao? Dù có chuyện gì thì A Mẫn cũng không có quyền bắn mẹ anh.

Long Ngạo Thiên lạnh giọng nhìn mẹ mình nói: "Mẫn Nhi khiến mẹ nằm ở đây, bây giờ còn muốn gặp để làm gì?"
"Con nói gì cơ? Nói lại mẹ nghe xem.

"
Kỳ Thiên Như tức giận ngồi dậy khiến vết thương hở ra.

Máu loang ra từ chỗ vết thương thấm cả áo bà mặc.

Lúc này Đại Lan ra hiệu cho Tiểu Lan đi gọi Long Ngạo Thiên, còn Đại Lan thì đỡ Kỳ Thiên Như ngồi dựa lưng vào tường sau đó xoa dịu bà: "Phu nhân! Người mới tỉnh lại, đừng nên kích động"
Tiểu Lan chạy xuống lầu đúng lúc gặp Long Ngạo Vương thì vội vã: "Lão gia, lão gia!
Phu nhân, phu nhân đang tức giận.

"
Long Ngạo Vương nghe xong thì nhíu mày: "Ai làm bà ấy tức giận?"
"Có lẽ là thiếu gia ạ! Lão gia mau lên phòng phu nhân đi ạ"
Tiếu Lan vừa nói vừa lo lắng, Sợ rằng sẽ xảy ra hỗn chiến mất.

"Được rồi! Mau lên xem sau.

"
Long Ngạo Vương tháo tạp dề ra sau đó cùng Tiểu Lan lên phòng Kỳ Thiên Như.

Ông đang nấu cho vợ mình một nồi cháo để bà ăn sau khi tỉnh lại.

Nhưng Long Ngạo Thiên lại làm gì mà khiến vợ ông giận như vậy.

Bởi vì trước giờ Kỳ Thiên Như chưa bao giờ giận hay quát mảng Long Ngạo Thiên.

Vừa lên đến phòng tình hình đã căng thẳng hơn.

Long Ngạo Thiên lại gần nhìn vết thương của mẹ mình mà càng căm phẫn hơn: "Nếu chuẩn một chút nữa, mẹ đã chết rồi"
"Cho dù có lệch cũng sẽ chết, nếu không phải Mẫn Nhi tình nguyện truyền máu, con nghĩ mẹ sẽ ổn sao?"
Kỳ Thiên Như nhăn mặt nhìn Long Ngạc Thiên.

"Thế Mẫn Nhi bản mẹ thì sao? Dễ dàng bỏ qua như vậy?"
Long Ngạo Thiên tức giận quát lên.

"Chát"
Kỳ Thiên Như nghe vậy liên vung tay tát mạnh một cái vào mặt Long Ngạo Thiên khiến anh và những người có mặt ở đó bất ngờ.

"Long Ngạo Thiên! Đừng có quá đáng, là Mẫn Nhi cứu mẹ chứ không phải bắn mẹ.

Con có hiểu không hả?"
Kỳ Thiên Như quát lên khiến Long Ngạo Vương cũng có chút bất ngờ, trước giờ ông chưa từng thấy vợ mình tức giận như vậy.

Long Ngạo Vương lại gần dỗ dành Kỳ Thiên Như: "Bình tĩnh nào! Có lẽ Thiên hiểu lầm con bé thôi.

"

Long Ngạo Thiên liền đưa đoạn video và những hình ảnh hôm đó cho Long Ngạo Vương và Kỳ Thiên Như xem.

Cả hai xem xong có chút bất ngờ, Đại Lan và Tiểu Lan cũng được xem.

Hai chị em Đại Lan và Tiểu Lan xem xong liền nhìn Long Ngạo Thiên nói: "Thiếu gia, tuy không biết độ thật giả của đoạn video này.

Nhưng mà, Mẫn Nhi hôm đó đã cứu phu nhân"
"Từ bến cảng đến Long Gia mất rất nhiều máu, A Mẫn cũng không phàn nàn.

Cậu chỉ vì một đoạn video liên nghi ngờ cô ấy?"
Chẳng biết từ lúc nào Kill đứng ở ngoài cửa nói vọng vào.

Vẻ mặt tỏ vẻ khinh thường Long Ngạo Thiên, cậu lại gần cầm lấy điện thoại coi xong đoạn video rồi nói: Những gì trong video là thật đấy! Nhưng cậu chỉ nhìn từ hướng video mà đánh giá, vậy cậu có ở ngay tại thời điểm đó không?"
Thấy Long Ngạo Thiên im lặng Kill lại nói tiếp: "Lúc tôi ở đó, tôi cũng từng nghĩ rằng A Mẫn bắn bà ấy.

Nhưng mà, cô ấy nói không phải, vậy nên tôi tin cô ấy.

Bởi vì nếu là A Mẫn, cô ấy sẽ g**t ch*t chứ không phải bắn lệch như vậy.

"
Bởi vì Long Ngạo Thiên đã kiểm tra độ chính xác của video, vì cho ra kết quả chính xác cho nên anh mới nghi ngờ A Mẫn.

Nhưng anh cũng cho A Mẫn giải thích, là vì cô không chịu nói ra.

"Nếu con tin độ chính xác của video, vậy sao không tin người có mặt ở đó như mẹ và Kill?"
Kỳ Thiên Như hỏi một câu nữa khiến Long Ngạo Thiên im lặng.

Có phải là anh đã quá hấp tấp nên sai rồi không? Có phải lần này thật sự là anh đã đẩy A Mẫn ra xa mình không? Một loạt câu hỏi cứ vang lên trong đầu khiến Long Ngạo Thiên cắt ngang mớ suy nghĩ đó.

Anh nhìn mẹ mình hỏi: "Là vì cảm thấy có lỗi nên bao che cho Mẫn Nhi sao?"
"Long Ngạo Thiên! Con cố chấp không chấp nhận chuyện này, là vì sao? Hay là! Con đã đuổi Mẫn Nhi đi rồi?"
Kỳ Thiên Như nhìn Long Ngạo Thiên nhíu mày.

Long Ngạo Thiên nghe vậy cũng chỉ gật đầu không nói gì.

Sự thật thì anh không đuổi A Mẫn đi, nhưng anh biết A Mẫn đã bỏ đi rồi.

Lúc thấy Long Ngạo Thiên gật đầu thì Kỳ Thiên Như định tát anh một cái nữa nhưng Long Ngạo Vương ngăn lại: "Thiên Như! Bình tĩnh đi em, anh sẽ cho người tìm con bé về.

"
"Ngay tại đây, Kỳ Thiên Như này tuyên bố, Mẫn Nhi là con dâu duy nhất của Long Gia.

Nếu như con muốn cưới thêm vợ, thì con phải ra khỏi Long Gia.

"
Kỳ Thiên Như nghiêm túc nhìn Long Ngạo Thiên, nhưng anh cũng chỉ lạnh giọng đáp lại: "Long Ngạo Thiên này cũng chỉ có một người vợ, đó là Mẫn Nhi"
Anh nói xong thì rời đi, vừa xuống lầu liên lập tức cho người đi tìm A Mẫn.

Anh điều động rất nhiều người của Hắc Long Ưng, hầu như là toàn bộ nhân lực để đi tìm.

Lúc này Lam Bắc Phong và Triệu Tuấn Kỳ cũng tìm được người giúp bọn họ.

Không ai khác chính là A Mẫn.

Bọn họ đang trên đường đến Long Gia thì gặp ngay Long Ngạo Thiên đang chạy ngược hướng.

Cả hai quay xe lại chạy đuổi theo xe của Long Ngạo Thiên.

Khi vừa bắt kịp thì Lam Bắc Phong hạ kính xe xuống để Triệu Tuấn Kỳ nói chuyện.

"Thiên! Có việc gì mà mày gấp như vậy? Bọn tao có chuyện cần nói này”
"Chuyện gì?"
Long Ngạo Thiên vẫn tập trung lái xe, anh nghĩ rằng A Mẫn sẽ đến tổ chức sát thủ.

"Chuyện của Hắc Long Ưng đã giải quyết xong rồi.

Toàn bộ nội gián đều bị thanh trừng, người giúp chúng ta chính là A Mẫn đó.

"
Triệu Tuấn Kỳ nói, vẻ mặt có chút lo lắng.
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 61: Chương 61


Cậu sau đó lại nói thêm: "A Mẫn vì giúp chúng ta mà trước đó đã gây hấn với bọn Diều Hâu.

Bây giờ bọn chúng định đi tìm cô ấy cho một bài học đấy.

Theo như tin tức, có lẽ là nhắm vào Minh An và Tuyết Nhi trước.

"
Long Ngạo Thiên đạp thẳng lại khiến Lam Bắc Phong cũng dừng lại theo đột ngột.

Lúc này Long Ngạo Thiên mặt lạnh nói với Triệu Tuấn Kỳ: "Trong hôm nay, tao không muốn thấy Diều Hâu tồn tại nữa.

Đảm bảo an toàn cho Minh An và Tuyết Nhi, cả A Phấn và Tiếu Minh"
"Thế A Mẫn đâu? Tao còn tưởng cô ấy ở Long Gia nên đến tìm để nói về việc này đấy.

"
Triệu Tuấn Kỳ khó hiểu, chẳng lẽ nào A Mẫn thật sự bị hiểu lầm rồi.

"Đi rồi! Xong việc thì cho người tìm Mẫn Nhị, dù phải lật tung nước Z cũng phải tìm cho ra.

"
Long Ngạo Thiên lạnh lùng, nếu tìm được A Mẫn anh chắc chắn trói cô lại bên người không để cô chạy nữa.

Nói xong thì Ngạo Thiên cũng lái xe rời đi.

Lúc này Bắc Phong mới nhìn Tuấn Kỳ lên tiếng: "Diều Hâu lại xui rồi, lần này xem ra sẽ là động tĩnh lớn đây.

"
"A Mẫn chạy thật rồi? Vậy mà chạy thoát Long Ngạo Thiên rồi?"
Triệu Tuấn Kỳ nghiêng đầu khó hiểu.

Lam Bắc Phong liền thở dài: "Lần này Thiên không biết giữ, để A Mẫn chạy được thì khó mà tìm về"
Cả hai nhìn nhau lắc đầu, giá như có thể nói cho Long Ngạo Thiên sớm một chút thì hay rồi.

Bây giờ hai người bọn cậu đành phải đi xử lý cái đám Diều Hâu kia rồi tính tiếp chuyện thôi.

Long Ngạo Thiên thì chạy đến trụ sở huấn luyện sát thủ của Hà Minh.

Khi vừa đến liền bị chặn lại bởi một tên.

"Cậu là ai? Có hẹn trước không?"
"Hà Minh đâu?"
Long Ngạo Thiên lạnh lùng nhìn tên kia, hắn ta lại hỏi: "Cậu có hẹn trước không? Không có thì mời đi cho.

"
"Đắc tội rồi!"
Long Ngạo Thiên nói xong liền đánh người kia văng ra xa.

Long Ngạo Thiên tiến thẳng vào trong, bất kỳ ai cản trở đều bị anh đánh ngã nhưng không làm ai bị thương nặng.

Nghe ồn ào thì Hà Minh ra xem xét, lúc nhìn thấy Long Ngạo Thiên thì Hà Minh có chút bất ngờ.

Sau đó ông lại giữ gương mặt lạnh lùng nhìn Long Ngạo Thiên: "Cậu đến đây làm gì? Chúng ta có quen biết hay hợp tác sao?"
"Ông chính là chú củA Mẫn Nhi?!"
Long Ngạo Thiên lại gần đối diện nhìn Hà Minh hỏi.

Hà Minh gật đầu, "Phải! Có chuyện gì? Hay con bé đắc tội gì cậu?"
"Mẫn Nhi đang ở đâu? Cô ấy có tìm ông không?"
Long Ngạo Thiên hạ giọng nhưng ngữ khí vẫn lạnh lùng hỏi Hà Minh.

Hà Minh nghe xong liền có chút bất ngờ lẫn ngạc nhiên.

Tại sao Long Ngạo Thiên lại đến tìm ông mà hỏi về chuyện của A Mẫn? Chẳng lẽ A Mẫn và Long Ngạo Thiên đã xảy ra vấn đề gì rồi?
"A Mẫn vài ngày trước có hẹn với Minh An và Tuyết Nhi.

Sau đó không về đây nữa, tôi còn tưởng con bé đang ở cạnh cậu.

"
Lúc trụ sở bị cháy cho đến hôm sau A Mẫn đi hẹn bạn thì tới nay Hà Minh không liên lạc được.

Bản thân ông cũng rất lo lắng, nhưng cũng một phần an tâm vì nghĩ rằng A Mẫn ở gần Long Ngạo Thiên.

Long Ngạo Thiên nghe vậy thì có chút thất vọng.

Hà Minh nhìn được nét mặt đó thì liền hỏi: "A Mẫn không ở cạnh cậu, vậy con bé đi đâu?"
"Có chút hiểu lầm, cho nên.

.

"
Long Ngạo Thiên lấp lửng khiến Hà Minh nhíu mày nghỉ ngờ: "Cậu đuổi con bé đi rồi?"
Long Ngạo Thiên gật đầu khiến Hà Minh có chút tức giận.

Ông đưa tay lên định tát Long Ngạo Thiên một cái nhưng lại thôi.

Ông biết Long Ngạo Thiên là con của ai, nhưng ông không muốn để Long Ngạo Thiên biết.

Hà Minh lạnh giọng chỉ tay về phía cửa nói: "Về đi! A Mẫn không ở đây, nhưng con bé rời khỏi cậu là đúng đắn đấy.

Đáng ra con bé không nên gần cậu, càng không nên lao đầu vào ngọn lửa như cậu.

"
"Mẫn Nhi là người tôi tìm nhiều năm, vậy nên tôi sẽ không buông tay cô ấy"

Long Ngạo Thiên nghiêm túc nói, anh nhất định sẽ tìm được cô.

Hà Minh nghe xong liền nhíu mày suy ngẫm.

Vậy ra năm đó người cứu A Mẫn khỏi vụ cháy của cô nhi viện là Long Ngạo Thiên.

Nếu nói trùng hợp, ông cũng không thể tin nổi sự trùng hợp này.

Ông nhìn Long Ngạo Thiên hỏi: "Vậy cậu có biết, ba mẹ cậu và ba mẹ A Mẫn có mối quan hệ như thế nào không?"
Long Ngạo Thiên nghe Hà Minh hỏi vậy thì ánh mắt tỏ ra bất ngờ.

Anh thật sự không biết rõ chuyện này.

Thái độ của ba mẹ anh cũng có chút lạ đối với A Mẫn khiến anh cũng hơi nghi ngờ nhưng không biết lạ ở điểm nào.

Thấy Long Ngạo Thiên cứ im lặng thì Hà Minh thở dài, xem ra chuyện muốn giấu cũng không giấu được.

Nếu lại tiếp tục giấu đi, e là cả Long Gia trên dưới đều sẽ vì A Mẫn mà mâu thuẫn nhau mất.

Hà Minh nhìn Long Ngạo Thiên một cái rồi quay đi, "Đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu biết.

"
Đi vài bước ông lại nói: "Biết rồi thì đừng tự trách! Có lẽ A Mẫn cũng hiểu lầm cậu thương hại nó rồi.

"
Hà Minh thở dài, ông không muốn con gái của chị mình dây vào nguy hiểm.

Nhưng Long Ngạo Thiên chính là một loại nguy hiểm khó xóa bỏ.

Ông đoán chắc Long Ngạo Vương và Kỳ Thiên Như cũng biết A Mẫn là ai rồi.

Hà Minh dẫn Long Ngạo Thiên vào phòng làm việc của mình.

Ông lấy những tấm ảnh lúc xưa bọn họ chụp chung cho Long Ngạo Thiên xem.

Khi xem thì anh khá bất ngờ vì lão Cao cũng có trong ảnh.

"Các người là bạn của nhau?"
Long Ngạo Thiên nhìn Hà Minh hỏi thì ông gật đầu, "Đầu là tình cờ mà trở thành bạn, sau này cũng vì ba mẹ A Mẫn mà chúng tôi lựa chọn im lặng.

Mục đích chính là muốn A Mẫn sống yên ổn, nhưng xem ra không thể rồi.

"
"Vậy ai là người ra tay với ba mẹ Mẫn Nhi?"
Long Ngạo Thiên hỏi câu này, chính là muốn tìm người đó để trả thù thay cho A Mẫn.

Hà Minh tinh ý nên liên nhận ra, ông thở dài: "Thật xin lỗi! Người này không thể nói, thế hệ sau các người không nên vì ân oán đời đầu mà đánh nhau"
"Long Ngạo Thiên! Ba mẹ cậu ổn chứ?"
Hà Minh đột nhiên chuyển sang câu hỏi khác khiến Long Ngạo Thiên cũng bị cuốn theo mà trả lời: "Bà ấy mới bị thương tỉnh lại!"
"Bị thương? Mẹ cậu sao lại bị thương? Vậy Long Ngạo Vương thì sao?"
Hà Minh nhíu mày khó hiểu, Long Gia làm sao dễ dàng bị tập kích như vậy được.

"Ông ấy cũng bị thương, nhưng ổn rồi.

Hắc Long Ưng có nội gián!"
Chỉ ngắn gọn thôi thì Hà Minh đã biết vì sao dạo này hắc đạo lục đục rồi.

Chợt nghe câu đó ông liên nghĩ đến việc hiểu lầm mà Long Ngạo Thiên nói lúc nãy.

Ông nhìn Long Ngạo Thiên hỏi: "Việc hiểu lầm, có phải liên quan đến việc ba mẹ cậu không?"
Long Ngạo Thiên gật đầu, anh lấy điện thoại ra cho Hà Minh xem đoạn video và hình ảnh lúc ở bến cảng.

Xem xong Hà Minh rất bất ngờ, ông nhìn Long Ngạo Thiên hỏi: "Cậu nghĩ con bé bắn mẹ cậu?"
Long Ngạo Thiên gật đầu, Hà Minh thấy vậy liền nói: "Tuy A Mẫn là cháu tôi, nhưng thành thật mà nói cậu hiểu lãm con bé cũng phải.

Tuy nhiên, con bé nó sẽ không làm gì mà không có lý do.

"
"Tôi đã hỏi lý do, nhưng Mẫn Nhi không nói"
Long Ngạo Thiên hình như không vui, vì chuyện này mà A Mẫn cũng chạy đi rồi.

Hà Minh biết, A Mẫn khó chấp nhận chuyện này, cũng biết tính A Mẫn rất cứng đầu.

Có lẽ, A Mẫn nghĩ rằng Long Ngạo Thiên là đang vì chuộc lại lỗi lầm của ba mẹ mình mà ở bên cạnh cô chăng?
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 62: Chương 62


"Long Ngạo Thiên, cậu đối với A Mẫn là vì tình cảm cậu dành cho con bé, hay là vì chuộc lại lỗi lầm cho ba mẹ cậu?"
Hà Minh hỏi một câu khiến Long Ngạo Thiên chần chừ.

Lỗi lầm mà ba mẹ Long Ngạo Thiên gây ra là gì anh không biết, nhưng tình cảm anh dành cho A Mẫn ra sao thì anh hiểu rất rõ.

Long Ngạo Thiên hít một hơi thật sâu nghiêm túc nhìn Hà Minh nói: "Mẫn Nhi cả đời này chỉ được ở bên Long Ngạo Thiên mà thôi.

"
"Chuyện của người trẻ các cậu tôi không muốn xen vào.

Nhưng tôi nói trước, nếu cậu không biết giữ thì đừng hối hận.

"
Hà Minh lên tiếng nhắc nhở, ông ban đầu có muốn ngăn cản.

Nhưng vì thấy Long Ngạo Thiên thật lòng nên ông mới không cản trở nữa.

Hà Minh thở dài một cái rồi nhìn Long Ngạo Thiên: "Việc quan trọng là phải tìm cho được A Mẫn.

Nếu để người khác lợi dụng chuyện này thì không hay.

"
"Vậy tôi đi trước, nếu có tin tức gì phiền ông nói tôi biết.

"
Long Ngạo Thiên cúi đầu chào lịch sự sau đó rời đi.

Hà Minh nhìn một hồi lâu sau đó cũng cho người đi tìm kiếm A Mẫn.

Nếu tìm được ông sẽ hỏi A Mẫn lý do vì sao rời đi mà không nói với ông.

Kiều Chính Sâm đang làm việc trong phòng thì nhận được tin báo rằng A Mẫn đã rời khỏi Long Gia.

Tuy không biết độ chính xác của †in tức nhưng ông ta rất vui.

Vốn định dạy cho A Mẫn một bài học nhưng chưa gì đã có kẻ khác làm cho A Mẫn phải rời xa Long Ngạo Thiên rồi.

Điều này khiến Kiều Chính Sâm cười thầm trong lòng.

Ông ta lập tức cho người gọi Kiều Vy về, chưa kịp gọi thì Kiều Vy để về đến nhà rồi.

Từ lần gặp lại Kill thì tâm trí của Kiều Vy luôn tương tư đến Ki, hầu như là chỉ nghĩ về Kil.

Kiểu Vy vừa đi đến câu thang thì bị vệ sĩ chặn lại nói: "Tiểu thư! Ông chủ chờ cô ở trên phòng.

"
"Hiểu rồi!"
Kiều Vy trả lời cho có sau đấy bước thẳng lên lầu.

Đi đến cửa phòng của ba mình thì Kiều Vy dừng lại, định không mở cửa nhưng cuối cùng Kiều Vy vẫn mở cửa bước vào trong.

Vừa thấy con gái mình thì Kiều Chính Sâm đã vui vẻ nói: "Cuối cùng con cũng chịu về nhà rồi! Thiếu cái gì cứ nói, ba sẽ không mảng con nữa đâu"
Kiều Vy biết không có chuyện tốt như vậy đâu.

Thấy ba mình vui như vậy thì Kiểu Vy đoán chắc chắn có chuyện gì đó định nhờ vả rồi.

Bởi vì thứ Kiều Chính Sâm đặt lên hàng đầu chính là tiên, con gái chỉ xếp thứ hai mà thôi.

"Vậy thì ba nói đi, ba lại muốn lấy con ra để làm cầu nối của ai nữa?"
Kiểu Vy thẳng thắn hỏi khiến mặt của Kiều Chính Sâm tối sầm.

Ông ta nhìn Kiều Vy định mắng nhưng lại nhỏ nhẹ: "Con nói gì vậy? Ba chỉ là muốn tìm một hôn sự tốt cho con thôi mà.

Long Ngạo Thiên là lựa chọn tốt nhất đấy"
"Ba cứ suốt ngày Long Ngạo Thiên, vậy ba có biết räng Long Ngạo Thiên đã có bạn gái rôi không?"
Kiều Vy bực bội nhìn ba mình, cứ mỗi lần nói chuyện là cãi nhau.

Kiều Chính Sâm cười nhếch môi, "Có bạn gái thì đã sao? Chẳng phải bây giờ cậu ta và bạn gái chia tay à? Con nên đến Long Gia đi, nhất định phải khiến Long Ngạo Thiên chấp nhận con"
"Con không phải món hàng của ba, hơn nữa con không thích Long Ngạo Thiên"
Kiều Vy nói thẳng trước mặt Kiều Chính Sâm.

"Chát"
Kiểu Chính Sâm nghe vậy liền tức giận mà tát một bạt tay vào mặt Kiều Vy.

Kiều Vy ôm một bên mặt mà phẫn nộ: "Ba suốt ngày chỉ biết tiền, ba có từng hỏi cảm nhận của con chưa? Ba lúc nào cũng công việc, lúc mẹ bệnh mất ba có từng đến gặp mặt lần cuối không hả?"
"Im miệng! Không cho phép con nhắc đến bà ấy nữa.

Tốt nhất là con nên ngoan ngoãn nghe lời ba đi, bằng không đi đừng trách ba"
Kiều Chính Sâm đe dọa Kiều Vy nhưng Kiều Vy vẫn lên tiếng đáp trả: "Năm năm trước con nhu nhược, mới để ba gây hiểu lầm cho con và Kill.

Nhưng con nói cho ba biết, Kiều Vy con chỉ chọn duy nhất một mình Kill mà thôi.

"
Kiều Chính Sâm nghe nhắc đến Kill thì lập tức tối sầm mặt lại: "Thằng khốn đó còn chưa chết sao? Xem ra mạng nó cũng lớn nhỉ?!"
"Con cảnh cáo ba, ba còn làm gì đụng đến Kill thì đừng trách con.

"

Kiều Vy nói xong thì đi thắng lên phòng, mặc kệ ba cô đang chửi rủa.

Kiều Chính Sâm quăng hết đồ đạc trên bàn xuống đất, ánh mắt hằn lên tia giận dữ nhìn thuộc h* th*n cận: "Mau tra vị trí tên Kill đó, lập tức giết hản ngay cho tôi.

"
"Ông chủ! Làm vậy liệu có! "
Thuộc hạ cúi đầu, mới nói lưng chừng đã bị cắt ngang: "Khiến Kiều Vy chống đối ta, tên Kill đó đáng chết"
"Vậy thuộc hạ cho người làm ngay!"
Người thân cận bên Kiều Chính Sâm lui ra ngoài sau đó đóng cửa lại.

Kiều Chính Sâm nhìn tấm ảnh gia đình ba người trên bàn sau đó chạm vào mặt người phụ nữ trong tấm ảnh.

Quả thật mà nói, Kiều Vy giống mẹ mình như đúc, chỉ giống Kiều Chính Sâm mỗi tính cách cứng đầu mà thôi.

Kiều Vy về đến phòng thì đóng sầm cửa lại, cô ấy lấy tấm ảnh chụp chung với Kill ra xem mà rơi lệ.

Nếu không phải vì ba, thì cả hai sớm đã có một hôn lễ đáng mong ước rồi.

Kiều Vy lấy điện thoại ra gọi vào số của KilI, đây là lần đầu tiên sau năm năm Kiều Vy lấy hết can đảm để gọi lại số điện thoại này.

Kill nhìn màn hình điện thoại sau đó có chút chần chừ.

Hóa ra Kill cũng chưa từng xóa số, chưa từng bỏ đi.

Cậu sau một lúc suy nghĩ thì chấp nhận cuộc gọi.

Kiều Vy im lặng không nói gì, cả hai bên đều rơi vào im lặng.

Cuối cùng Kiều Vy hít một hơi sâu nói với đổi phương bên kia: "Xin lỗi! Trước khi rời khỏi nơi này em vẫn muốn gọi cho anh lần cuối.

Tạm biệt anh, hy vọng sau này anh sẽ tìm được một cô gái tốt hơn em.

Là em sai, sai vì năm đó khôngkịp ngăn ba lại hại anh suýt mất mạng.

Kill, em yêu anh!"
Kiêu Vy nói xong liền cúp máy không cho đối phương trả lời lại, cũng tắt nguồn điện thoại.

Lúc này Kiểu Vy bắt đầu lấy đồ của mình và xếp vào hành lý, bởi vì hôm nay nhất định phải trốn khỏi nơi này.

Kiều Vy không sợ không có tiền, không sợ không có nơi nương nhờ, chỉ sợ cuộc đời này mãi mãi bị ba mình ràng buộc.

Rời đi, có lẽ là cách tốt nhất cho mọi chuyện.

Kill nghe xong có chút động lòng, thật ra mà nói cậu rất yêu Kiều Vy.

Bằng không thì sao vẫn giữ lại số, lại tấm ảnh cả hai chụp chung.

Lời Kiều Vy nói khiến Kill biết rãng Kiều Vy định bỏ trốn.

Kill nhìn đồng hồ, trời cũng tối rồi, có lẽ là thời điểm thích hợp nhất.

A Mẫn vừa mới rời đi, bây giờ Kiều Vy cũng muốn rời đi.

Năm bảy phân là vì Kiêu Chính Sâm bắt ép Kiều Vy liên hôn với Long Ngạo Thiên.

Kill cũng thụ xếp một chút rồi đi ra sân bay, cho dù tình yêu này đúng hay sai thì cậu vẫn không muốn từ bó.

Ngay lúc này bên phía häc đạo lại có hỗn chiến xảy ra.

Bang Diều Hâu và Hắc Long Ưng đột ngột đối đầu khiến nhiều thế lực khác thắc mắc.

Triệu Tuấn Kỳ và Lam Bắc Phong đang đứng đối diện với bang chủ của Diều Hâu.

Bang chủ Diều Hâu nhìn Triệu Tuấn Kỳ nhíu mày khó hiểu: "Gì đây?"
"Nghe nói mày muốn tìm một người tên A Mẫn nhỉ?"
Triệu Tuấn Kỳ lạnh giọng.

Hắn ta nghe vậy liền nhếch môi, "Thì sao? A Mẫn là bạn gái mày.

hay là tình nhân của mày?"
"Pằng!"
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 63: Chương 63


Viên đạn bay thẳng về phía bang chủ Diều Hâu khiến hắn ta chết tức tưởi.

Người bắn không ai khác là Long Ngạo Thiên.

Anh vừa đến thì nghe được những lời bang chủ Diều Hâu nói.

Lam Bắc Phong nói nhỏ với Long Ngạo Thiên: "Những người quan trọng của A Mẫn đều an toàn"
Long Ngạo Thiên gật đầu, sau đó nhìn đám thuộc hạ của mình hạ lệnh: "Diệt toàn bộ!"
Không ai biết lý do là gì, cũng không ai biết tính cách của Long Ngạo Thiên sao lại đột nhiên tàn nhẫn như vậy.

Ba người quay lưng rời đi, bỏ lại phía sau lưng là cảnh mưa máu.

Triệu Tuấn Kỳ đi được một đoạn thì hỏi Long Ngạo Thiên: "Tìm được A Mẫn chưa?"
"Chưa!"
Long Ngạo Thiên trả lời ngắn gọn, ngữ khí khiến người xung quanh cảm thấy rét run.

Triệu Tuấn Kỳ biết tính khí này khó mà trả lời đàng hoàng nên cũng không hỏi nữa.

Bang Diều Hâu cứ thế mà bị diệt gọn gàng sạch sẽ.

Nhiều người nghi ngờ là do bang Diều Hâu đắc tội với Long Ngạo Thiên.

Một số khác lại nghĩ rằng có liên quan đến A Mẫn.

Ở chỗ Minh An và Tuyết Nhi thì lại yên tĩnh và an toàn.

Sau khi được sắp xếp xong thì Minh An mới thắc mắc: "Chả lẽ A Mẫn lại gây họa rồi?"
"Chắc vậy! Nhưng không ngờ Long Ngạo Thiên lại cho người bảo vệ chúng †a.

Anh nghĩ xem, liệu bọn họ có hiểu lâm không?"
Tuyết Nhi nhìn xa xăm, thật sự không hiểu hai người này thế nào.

Minh An ngồi suy tư, nói không hiểu lầm cũng không đúng, mà nói hiểu lầm thì cũng không hắn.

Giữa hai người này giống như chơi trốn tìm vậy, một người trốn một người tim.

"Lúc nãy em có nói với Ngạo Thiên chỗ của A Mẫn không?"
Minh An nhìn Tuyết Nhi hỏi, bởi vì hai người đã giúp A Mẫn đặt vé.

Tuyết Nhi nghe hỏi vậy liên che miệng Minh An lại nói nhỏ: "Anh muốn chết à? A Mẫn mà biết bị bán đứng là anh đừng có mong nó tha thứ"
"Không lẽ em cứ để Long Ngạo Thiên tìm kiếm vậy sao? Lỡ A Mẫn có chuyện gì chúng †a không chịu trách nhiệm nổi đâu.

"
Minh An gỡ tay Tuyết Nhi ra nói nhỏ, mắt luôn nhìn xung quanh cảnh giác.

Lời Minh An nói có lý, nhưng mà Tuyết Nhi cũng không muốn bán đứng bạn bè.

Tuyết Nhi nhìn Minh An nói: "Thôi, chuyện riêng của hai người đó thì để hai người đó giải quyết.

Hơn nữa thế lực của Long Ngạo Thiên anh biết rõ mà, mà A Mẫn cũng đâu có yếu thế"
Đúng vậy! A Mẫn dù cho ở nơi khác thì cũng không ai có thể bắt nạt cô.

Tính cách của A Mẫn rất tự lập, lại đi nhiều nơi rồi nên vấn đề thích nghi không là gì cả.

Thế lực của Long Ngạo Thiên và Hắc Long Ưng thì phủ đầy khắp mọi nơi.

Muốn biết gì sẽ biết ngay, muốn tìm hiểu gì sẽ tìm được ngay.

Sợ nhất là A Mẫn chạy trốn, trốn rồi là tìm không ra luôn thôi.

Minh An và Tuyết Nhi ngẫm nghĩ một hồi thì nhìn nhau gật đầu.

Ngụ ý rằng là thôi kệ, chuyện của bọn họ cứ để bọn họ giải quyết đi.

Xen vào hay chỉ điểm gì cũng không yên ổn với hai con người đó.

Vừa đúng thời gian thì Kiều Vy đã lén kéo hành lý ra khỏi nhà.

Vì đêm khuya nhà canh gác khá lỏng lẻo cho nên việc trốn đi khá dễ dàng.

Kiểu Vy vội vàng chạy tới sân bay, đúng lúc chuyến bay chuẩn bị khởi hành.

Lúc này Kiều Vy mới bước vào trong thì thấy Kill đang đi về hướng này, trên tay cũng đang kéo hành lý.

Nhưng mà, phía sau lưng Kill còn có thêm một đám người khác.

Kiều Vy biết đám người đó là thuộc hạ của ba mình, vậy nên Kiều Vy không muốn Kill nguy hiểm.

Kiều Vy nhìn về phía Kill hét lớn: "KillI Chạy mau! Đám người sau lưng giết anh đấy” Giọng nói của Kiều Vy vang vọng gây sự chú ý.

Kill vừa quay ra sau thì có một tên định chém cậu, cũng may là cậu né kịp nên không Sao.

Một người trong đám kia hô lớn: "Giết tên này, bắt tiểu thư về mau lên.

"
Kiều Vy nghe vậy thì không biết làm sao.

Cơ hội bỏ trốn chỉ có một, nhưng mà Kill cũng chỉ có một.

Không thế để Kill một mình, càng không thể làm ngơ chuyện này.

Kiều Vy quyết định làm theo con tim, đi về phía Kill.

Cả hai đối mặt nhau, Kill liền đẩy Kiều Vy ra xa lạnh giọng: "Đi đi, mặc kệ tôi"
"Kill! Em sẽ không bỏ anh lại như năm năm trước, sống chết cùng anh"
Kiều Vy chạy lại ôm chầm Kill khiến cậu bất ngờ.

Kiều Vy thấy có tên định đánh lén thì đưa tay lên đỡ, làm cho cánh tay bị một gậy đập xuống đau đớn nhăn mặt.

Kill nhìn Kiều Vy quát: "Bị ngốc sao? Mau rời khỏi đây đi, tôi sẽ qua đó sau.

"
"Đừng lừa em nữa! Nếu anh có chuyện, cả đời này em phải làm sao?"
Kiều Vy rưng rưng nhìn Kill.

Kill thật sự không nỡ, nhưng không thể kéo Kiều Vy vào chuyện này.

Kill nhìn Kiều Vy sau đó nói: "Còn đứng đây, tôi sẽ có chuyện đấy: "Kill! Em chờ anh ở nước S, khi anh qua đó rồi phải gọi cho em.

Có thể hứa không?"
Kiều Vy nhìn Kill với ánh mắt mong chờ.

Kill chần chừ hồi lâu cuối cùng gật đầu, "Mau đi đi!"
Kiều Vy vội chạy đi nhưng bị thuộc hạ cản trở lại.

May thay Kill đã giúp Kiều Vy xử lý đám người này.

Kiểu Vy vừa vào trong thì máy bay cũng cất cánh.

Lúc này Kill mới trút bỏ được gánh nặng quan trọng trong lòng.

Bởi vì Kiều Vy là nhược điểm của cậu, không thể để cô ấy bị gì.

Kill nhìn đám người kia lạnh lùng: "Kiều Chính Sâm bảo các người đến giết tôi?"
"Chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh! Có trách thì trách cậu chọn ai không chọn, lại chọn tiểu thư nhà chúng tôi"
Tên thuộc hạ kia vừa nói xong thì Kill cười lạnh.

Nếu Kiều Chính Sâm đã muốn giết cậu, vậy thì cậu cũng không cần phải nương tay nữa.

Kiều Vy là do cậu dùng tình cảm để có, không lý nào Kiều Chính Sâm muốn cắt đứt là cắt đứt.

Lân này cũng coi như là cậu cảnh cáo ông ta.

Kill năm năm trước ông ta biết, đã không còn từ lâu rồi.

Kill của hiện tại, không dễ đối phó nữa đâu.

Sau một lúc thì toàn bộ thuộc hạ của Kiều Chính Sâm đều nằm dưới đất.

Tiếng còi xe cảnh sát cũng ngày càng lớn dần khiến Kill nhíu mày.

Có lẽ chuyện này kinh động đến đám cảnh sát rồi.

Kill rời đi, cả người cậu đầy vết thương nhưng không đáng là gì.

Đi được một đoạn thì bên ngoài xe cảnh sát chạy xung quanh.

Dường như ai đó đã làm lộ hành tung của cậu, hoặc là Kiều Chính Sâm đã gài bây chuyện này.

Kill chửi thăm một tiếng trong bụng, nếu để bị bắt thì chết chắc.

Kỳ Thiên Như còn đang bị thương, A Mẫn lại không có ở đây.

Đang lúc tính toán thì có một người kéo cậu vào con hẻm nhỏ.

Người này sau đó cởi mũ lưỡi trai ra nói với Kill: "Bạch Tước đây! Mày sao lại bị truy nã vậy? Có phải đám người bị giết lúc nãy là do mày làm không?"
“Ừ! Bị người ta bẫy! Nhưng sao mày biết tao ở đây?"
Kill nhìn Bạch Tước thắc mắc.

Bạch Tước lúc này mới nói: "Đang ở bar, thì có người đến bảo mày gặp nạn ở đây"
Kill nhíu mày, tin tức nhanh như vậy ngoài Hắc Long Ưng ra thì không ai có khả năng nữa.

Có lẽ là Long Ngạo Thiên hạ lệnh rồi.

Nhưng nếu A Mẫn biết chuyện, A Mẫn cũng sẽ tới cứu cậu.

"Đi thôi! Nơi này ở lâu không tiện, mà mày đi bar tối ngày à?"
Kill cùng Bạch Tước vừa đi vừa nói chuyện.

Nghe Kill hỏi vậy thì Bạch Tước mới trả lời: "Ai nói chứ, tao đi làm nhiệm vụ mà.

Hơn nữa, tao nghe tin A Mẫn bỏ trốn khỏi Long Ngạo Thiên rồi hả?"
"Ai nói mày nghe vậy?"
Kill nhíu mày hỏi, xem ra tin tức lan truyền cũng nhanh thật.
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 64: Chương 64


Bạch Tước nghe Kill hỏi vậy thì cũng trả lời rất thật: "Thì những người của hắc đạo"
"Tuy giải quyết được vấn đề này, nhưng ngày càng có nhiều người muốn giết A Mẫn.

Giấy treo thưởng tăng lên rồi đấy"
Bạch Tước nhìn Kill, thông tin cậu nắm bắt được cũng là ở quán bar.

Kill không ngờ rằng Bạch Tước đi bar thôi mà cũng biết nhiều tin tức như thể.

Lúc này Kill mới nhắc nhở: "Cẩn thận đi! Xong việc thì cậu về nước B sắp xếp, ở đây mãi không tốt đâu"
"Thế cậu đi đâu?"
Bạch Tước vừa lái xe vừa hỏi.

Kill trầm ngâm một lúc thì thẳng thắn trả lời: "Nước S"
"Nước S sao? Cậu đi tìm Kiều Vy hả?"
Bạch Tước tò mò khiến Kill nhíu mày: "Từ lúc nào cậu nói nhiều như vậy? Có vẻ đi bar khiến cậu cởi mở hơn đó.

"
Bạch Tước chỉ cười không nói gì, từ lần trước thì Minh An và Bạch Tước cũng là bạn của nhau rồi.

Mấy quán bar hay một số điểm đặc biệt ở nước Z Minh An cũng nói cho Bạch Tước hiểu.

Việc Bạch Tước nói nhiều, cởi mở cũng là do cậu ta đã gặp được một cô gái thú vị.

Còn cô gái đó là ai, chỉ có cậu ta biết mà thôi.

Thấy Kill hỏi vậy thì Bạch Tước cười lớn: "Hahaha! Tìm được niềm vui mới thôi, nhưng tôi sẽ ở lại đây.

Tôi thấy nước Z này có Long Ngạo Thiên bảo kê rồi, khỏi cần phải lo nghĩ như khi tôi và cậu ở nước B.

"
"Bạch Tước! Cậu thay đổi rồi"
Kill vừa rửa vết thương vừa nói.

Bạch Tước đúng là thay đổi rồi, bởi vì cậu không phải là người lạnh lùng cợt nhã như lúc gặp A Mẫn nữa.

Cậu cũng cảm thấy, ẩn sau lớp mặt nạ mãi cũng không phải cách tốt.

Vậy nên cậu quyết định sống vì chính mình, làm điều mình thích, chỉ cần vui và hài lòng là được.

"Kill! Cậu vẫn còn yêu Kiều Vy nhỉ? Lần này suy nghĩ kỹ rồi, không để cô ấy rời khỏi tay cậu nữa sao?"
Bạch Tước cười cười nhìn Kill thì nhận được cái gật đầu.

Hỏi Kill có hận Kiêu Vy không? Chắc chắn có.

Làm tổn thương cậu, đẩy cậu vào hiểm nguy, nếu nói không hận chính là dối lòng.

Nhưng sâu thẳm trong trái tim này thì Kill vẫn yêu Kiều Vy rất nhiều.

Vậy nên, có hiểu lầm hay không, Kill vẫn muốn nghe Kiều Vy giải thích rồi mới quyết định.

Bởi vì cậu không muốn phái có hối hận.

Chiếc ô tô màu đen vẫn cứ lướt trong màn đêm, hai chàng trai với hai suy nghĩ, hai kế hoạch khác nhau.

Nhưng bọn họ vẫn muốn hướng đến điều tốt đẹp nhất.

[.

.

] A Mẫn chỉ định ngủ một tí, không ngờ cô ngủ một hơi đến tận sáng hôm sau.

Khi thức dậy thì đã gần đến buổi trưa luôn rồi.

A Mẫn ngồi dậy xoa hai bên thái dương, lưng cô vân còn chút mỏi.

Nhưng chuyện quan trọng mà lúc này mới nhớ là cô quên mua thuốc ngừa thai rồi.

A Mẫn vào nhà tắm ngâm mình một hồi lâu thì cũng ra ngoài lau mình thay đồ.

Chiếc bụng đói làm cho A Mẫn phải đi ra trung tâm mua chút đồ.

A Mẫn rời khỏi khách sạn sau đó đi đến trung tâm thương mại.

Cô đấy xe đi một vòng liên mua được rất nhiều đồ dùng cần thiết.

Cô sẽ không ở lại khách sạn lâu nên vân cần mua những thứ dùng dài hạn.

Đến quầy thuốc thì A Mẫn dừng lại, cô mua ít thuốc nhức đầu khó ngủ và một số thuốc khác.

Nhưng đến thuốc ngừa thai thì A Mẫn lại phân vân, ban đầu cô định mua nhưng sau đó lại thôi.

A Mẫn thanh toán toàn bộ tiền bằng thẻ của cô, nhưng tiền thì là của Long Ngạo Thiên.

Bởi vì trước khi đi cô đã chuyển một phần tiền từ thẻ của Long Ngạo Thiên qua cho mình.

Thẻ của Long Ngạo Thiên cho A Mẫn không xài, chỉ lấy một phần để trang trải thôi.

Vì gấp nên thẻ của cô vẫn còn nằm ở chỗ của chú mình.

Cho dù Long Ngạo Thiên có tra ra thì cũng không thể tìm được nhanh như vậy.

Khi thanh toán tiền xong thì A Mẫn rời đi với hai túi lớn trên tay.

Đi được một đoạn thì phía trước con hẻm có tiếng ồn.

Cô bước lại gần thì thấy một đám côn đồ vây quanh một cô gái.

"Các người là ai? Mau tránh ra! Tôi sẽ báo cảnh sát đấy"
Cô gái kia vừa lùi về sau vừa dùng tay phòng thủ, nhưng đám côn đồ có đến bốn năm tên.

Một trong số đó nhìn cô gái kia cười lớn: "Hahaha! Cô em cứ la lên đi, càng la tụi anh càng thích.

"
Cô gái kia nghe vậy thì nhíu mày, A Mẫn làm lơ quay đi.

Bởi vì đây không phải việc của cô, cho nên cô không quan tâm.

Nhưng nếu A Mẫn lo chuyện bao đồng, hành tung của cô sẽ bị bại lộ.

Cô gái kia liền liều mình chạy ra khỏi con hẻm nhưng bị kéo lại.

A Mẫn bước qua thì nhìn vào xem, cô thấy cô gái kia có chút quen quen.

Nhìn kỹ lại thì đó chính là người cô đã thấy trong ảnh của Kill.

Lúc này A Mẫn mới chần chừ, sao cô gái kia lại ở đây.

Cô gái kia mà A Mẫn nghĩ tới chính là Kiều Vy.

Đang suy ngẫm thì Kiều Vy bị dồn vào tường.

Đám côn đồ đấy hành lý Kiêu Vy ra xa và vây quanh Kiều Vy.

A Mẫn cũng là con gái, tình huống này cô hiểu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Bọn côn đồ bắt đầu đụng chạm tay chân vào những nơi nhạy cảm của Kiều Vy.

Kiều Vy chống cự thế nào cũng được.

Lúc này A Mẫn mới bước vào con hẻm, bọn côn đồ thấy có người lạ liên dừng lại nhìn.

Đám côn đồ sau đó lại cười phá lên: "Hahaha! Lại có thêm một em muốn nhập tiệc nữa kìa.

"
"Cô em, có phải cô em muốn cứu cô gái này không? Ngoan nào, lại đây bọn anh giúp em vui vẻ.

"
Một tên khác nhìn A Mẫn với ánh mắt thèm khát.

A Mẫn lườm bọn chúng một cái sau đó kéo tay Kiều Vy lại đứng về phía mình.

A Mẫn nhìn Kiều Vy rồi đưa hai túi đồ trước mặt: "Cầm giúp tôi!"
Kiều Vy nhìn ánh mắt sắc sảo cùng gương mặt liên biết đây là A Mẫn.

Bởi vì Kiều Vy có ảnh Long Ngạo Thiên ôm một cô gái ở đảo Phù Hoa.

Kiểu Vy im lặng cầm túi đồ đứng qua một bên.

"Cô em! Bọn anh đây đông người, em có thể làm gì với mấy cái võ mèo cào hả?"
Đám côn đồ nói xong thì phá lên cười.

A Mẫn rất ghét những loại đàn ông khinh thường phụ nữ như này.

Hôm nay cô nhất định cho bọn chúng một bài học nhớ đời.

Thấy A Mẫn im lặng không nói gì làm bọn chúng nghĩ A Mẫn sợ, nhưng không ngờ A Mẫn lại thẳng tay tát mạnh vào tên đầu đàn.

"Chát"
"Tôi cho các người hai lựa chọn.

Hoặc là chết, hoặc là biến.

"
A Mẫn lạnh giọng, ánh mắt sắc sảo nhìn đám côn đồ.

Người bị A Mẫn cho ăn bạt tay tức giận chỉ tay thẳng vào mặt cô nói: "Con khốn! Mày nghĩ mày làm quá lên là bọn tao sợ à? Hôm nay mày chết chắc rồi"
"Đại ca! Hôm nay chúng ta chơi chết nó, cho nó biết sự lợi hại của chúng ta.

"
Một tên khác cũng xen vào cười cợt A Mẫn.

Kiều Vy nghe vậy thì nhìn A Mẫn nói nhỏ: "Hay là! Chúng ta chạy đi, sau đó đi báo cảnh sát.

"
"Chạy? Tôi không có khái niệm đó.

Hơn nữa, nếu không phải cô là người quen của bạn tôi, tôi sẽ không cứu cô.

"
A Mẫn trước giờ rất ít khi lo chuyện bao đồng.

Đặc biệt là khi mới qua nước S, nơi lạ chỗ lạ càng không nên manh động.

A Mẫn định đi, nếu không phải vì biết đó là Kiều Vy thì A Mẫn sẽ không cứu mà gọi báo cảnh sát.

Còn may mắn hay không thì phải dựa vào vận may của cô gái gặp nạn rồi.

Không phải A Mẫn vô tình, chỉ là A Mẫn không muốn những gì mình bỏ ra đều bị xem nhẹ.

Cô từng vì chuyện này mà gặp nạn không ít lần rồi.

Nói thẳng với Kiều Vy như vậy, để khỏi phải bị Kiều Vy nghĩ rằng A Mẫn thấy ai gặp nạn cũng chắc chắn cứu.
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 65: Chương 65


Kiều Vy thấy A Mẫn lạnh lùng như vậy thì cũng im lặng không nói gì.

Lúc này A Mẫn nhìn đám côn đồ lạnh giọng: "Xem ra các người chọn cái chết!"
Đám côn đồ nghe vậy thì có chút khó hiểu, nghĩ rằng A Mẫn nói đùa nên tiếp tục cợt nhả: "Hahaha! Cô em, người như em thì nên nếm trải một chút vị đời đấy.

"
Đám côn đồ nói xong thì bắt đầu chèn ép A Mẫn vào tường đụng chạm.

A Mẫn lên gối vào chỗ hiểm tên kia khiến hắn nhăn mặt đau đớn.

Những tên tiếp theo cũng bị xử gọn, lúc này có một tên lấy con dao từ túi quân ra định đâm A Mẫn thì bị cô phát hiện.

A Mẫn cướp lấy con dao và đánh mạnh vào mặt khiến hắn nằm bất động.

Những tên kia thấy đồng bọn mình bị đánh ngất thì cũng hoảng sợ.

Nhưng chúng vẫn liều mình đánh A Mẫn, kết quả đều bị A Mẫn đánh cho nằm dài dưới đất.

Sau khi xong xuôi thì A Mẫn phủi phủi tay rồi bước lại nhìn Kiều Vy hỏi: "Lúc nãy bọn chúng có làm gì không?"
"Không! Không có! Cũng may là cô đến kịp lúc nên bọn chúng không làm gì tôi cả"
Kiều Vy nhìn A Mẫn có chút ấp úng sau đó lại nói tiếp: "Cô! Cô có sao không? Có bị thương chô nào không?"
"Tôi ốn! Đưa tôi túi đồ"
A Mẫn vẫn giữ thái độ điềm nhiên mà nhìn Kiều Vy.

Kiều Vy đưa lại túi đồ sau đó hỏi: "Cô! Cô với Long Ngạo Thiên cãi nhau sao?"
Nghe Kiều Vy hỏi câu này khiến A Mẫn có chút khựng lại, nhưng vài giây sau A Mẫn giữ nét mặt lạnh lùng nhìn Kiều Vy: "Biết nhiều không tốt!"
A Mẫn cầm túi đồ bước đi, cứu Kiều Vy xong rồi thì cô không muốn ở lại đây để trò chuyện nữa.

A Mẫn đi trước, Kiều Vy cũng đi theo phía sau cả một đoạn đường dài.

"Sao cứ đi theo mãi vậy?"
"Tôi! Tôi mới đến đây, lại không quen biết ai cả.

Cô có thể chỉ tôi được không?"
Kiều Vy ấp úng nhìn A Mẫn cầu khẩn.

A Mẫn nhìn Kiều Vy sau đó điềm nhiên: "Cô muốn hỏi gì thì hỏi đi, đừng vòng vo.

"
Kiều Vy khá bất ngờ, không nghĩ rằng A Mẫn biết ý định của mình.

Kiều Vy liền nhìn A Mẫn cười buồn: "Trước khi quen Long Ngạo Thiên, thì A Mẫn cô với Kill là mối quan hệ gì?"
A Mẫn nhếch môi, không ngờ Kiều Vy lại thẳng thắn như vậy.

Có lẽ là đã nhìn thấy tấm ảnh giữa cô và Kill chụp chung lúc tiệc sinh nhật.

Hơn nữa vì sống dưới thân phận mới nên A Mẫn không đeo mặt nạ, lúc bên cạnh Long Ngạo Thiên cũng vậy.

Cho nên Kiều Vy nhận ra được A Mẫn cũng không quá lạ.

Chỉ là không biết A Mẫn từng là sát thủ.

A Mẫn nhìn Kiều Vy, "Tò mò vậy sao? Nếu tôi không nói thì cô làm được gì?"
"Tôi! A Mẫn, Kill là của tôi.

Anh ấy với tôi mới là một cặp.

"
Kiều Vy thấy A Mẫn có vẻ cợt nhả liền nói hết những gì mình nghĩ ra.

A Mẫn cười nhẹ, không ngờ cô gái này tuy nhút nhát nhưng lại thẳng tính như vậy.

Nghĩ cái gì trên mặt đều viết cả lên, hầu như không giấu được cảm xúc gì.

Thấy A Mẫn không trả lời thì Kiều Vy càng thêm khó chịu trong lòng mà nói: "Tôi biết cô đẹp hơn tôi, nhưng mà Kill là của tôi.

"
"Tôi không giành Kill với cô đâu, đừng nghĩ nhiều.

"
A Mẫn giải thích, thật bó tay với cô gái này.

Kiều Vy nghe vậy có chút không tin lắm, "Thật sao? Vậy tấm ảnh hai người chụp chung thì sao?"
"Đó là tiệc sinh nhật của KiII, lúc đó tôi thấy trong ví Kill có một tấm ảnh.

Giữa Kill và cô sau lại thành như bây giờ?"
A Mẫn hỏi, câu hỏi này khiến Kiều Vy không biết trả lời thế nào.

Nhưng Kiều Vy nhìn A Mẫn thì chắc chắn cô là người tốt, bởi vì là người đáng tin nên mới thân được với KIII.

Kiều Vy cười buồn, nói ngắn gọn lại cho A Mẫn hiểu đầu đuôi câu chuyện: "Năm năm trước tôi và Kill quen nhau, nhưng ba tôi không chấp nhận.

Sau đó ông ấy gài bẫy khiến Kill suýt mất mạng! "
Nói tới đây thì A Mẫn đã hiếu, phía sau câu chuyện đó A Mẫn đã được nghe Kill kể lại.

Cô nhìn Kiều Vy, "Lúc đó cô hẹn Kill ra để bỏ trốn, cuối cùng thành ba cô cho người giết Kill.

Nếu không nhờ Kill mạng lớn, cô cũng không gặp lại Kill đâu.

"
Đúng là năm đó Kiều Vy hẹn Kill cùng nhau bỏ trốn, sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ chạy theo Kill.

Nhưng nào có ngờ kế hoạch của Kiều Vy lại bị Kiều Chính Sâm phát hiện.

Ông ta nhân cơ hội này gài bẫy KiII, bắt giữ Kiều Vy lại và cho người đến giết KilI.

Kill còn sống là nhờ Kỹ Thiên Như cứu giúp, mọi chuyện về sau thì có lẽ đã rõ rồi.

Kiều Vy nghe A Mẫn nói vậy liền phản bác: "Tôi hẹn anh ấy bỏ trốn, nhưng ba tôi hôm đó đã nhốt tôi trong phòng.

Tôi cũng dùng chính mạng của mình uy h**p mới có thể khiến ông ấy rút lui.

Tôi cứ tưởng Kill sẽ an toàn!
Kiều Vy nói xong thì đưa cánh tay cho A Mẫn xem.

Trên cổ tay vẫn còn sẹo của một vết đứt sâu.

Có lẽ năm đó Kiều Vy dùng mạng mình để cứu Kill, nhưng Kill không biết điều đó.

A Mẫn không muốn biết ai đúng ai sai, cô chỉ nhắc nhở Kiều Vy: "Đúng sai không quan trọng, chỉ cần hai người tin tưởng thì không ai có thể đẩy hai người ra xa.

"
"A Mẫn! Cô biết vì sao tôi bỏ trốn mà đúng không?"
Kiều Vy đột nhiên hỏi câu khác khiến A Mẫn nhíu mày: "Không chắc lắm!"
Kiều Vy không đợi A Mẫn đoán mò mà thẳng thắn: "Ba tôi ép buộc tôi phải liên hôn với Long Ngạo Thiên, mặc dù biết anh ta sẽ không đồng ý.

Tôi chạy trốn, là vì không muốn bị trói buộc.

"
"Vậy hôm nay cô muốn ngủ ở đâu? Khách sạn sao?"
A Mẫn nhìn Kiều Vy hỏi, cô gái này ở một mình A Mẫn cũng không yên tâm lắm.

Kiều Vy suy ngẫm hồi lâu thì nhìn A Mẫn cười trừ: "Hay là! Tôi ở cùng cô được chứ?"
A Mẫn làm sao từ chối được việc này.

Nếu để Kiều Vy một mình trong khách sạn ở nơi xa lạ như thế này thì cũng không hay.

Kiều Vy thì hiền quá nên khó mà xử lý được mấy chuyện như lúc nãy.

"Đi theo tôi! Mà này! Cấm cô không được để ai biết tôi ở đâu, bằng không thì đừng trách tôi đẩy"
A Mẫn nhìn Kiều Vy lườm một cái, coi như cảnh cáo trước.

Thật ra A Mẫn không muốn bị Long Ngạo Thiên phát hiện mà thôi, chứ cũng không phải ghét bỏ gì Kiều Vy.

Kiều Vy gật đầu, "Tôi hiểu rồi! Để tôi xách túi đồ giúp cô"
Kiều Vy nói xong thì lấy một túi đồ trên tay A Mẫn cầm.

A Mẫn cũng không nói gì.

Cả hai cứ đi cùng nhau như thế cho đến khi về tới khách sạn.

Khi đến khách sạn rồi thì A Mẫn dẫn Kiều Vy lên thắng phòng mà không cần nói qua nhân viên khách sạn, bởi vì A Mẫn đặt phòng đôi.

Lên đến nơi thì A Mẫn chỉ một chiếc giường trống rồi nói với Kiều Vy: "Cô nằm giường đó đi"
"Ừm! A Mẫn này, cô định ở khách sạn bao lâu?"
Kiều Vy kéo hành lý lại gần sau đó ngồi lên giường hỏi.

A Mẫn điềm đạm: "Không rõ! Nhưng ngày mai tôi sẽ đi kiếm một nơi ở lâu dài.

Khách sạn không phải lựa chọn tốt nhất.

"
Khách sạn ở vài ngày thì không sau, nhưng không ai tiêu tiền để ở vài năm cả.

Hơn nữa ở khách sạn có cái tốt, cũng có cái xấu.

Nên tìm một nơi khác để tránh phiền phức sau này.

"Vậy sao?"
Kiều Vy nhìn A Mẫn hỏi lại thì nhận được cái gật đầu.

Lúc này Kiều Vy lại e dè nhìn A Mẫn: "À thì! Tôi có thể ở chung với cô được không? Tại vì! tôi với Kill hứa rằng sẽ gặp nhau ở đây.

Cho nên đến khi gặp được Kill, cô hãy cho tôi ở cùng nha?!"
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 66: Chương 66


A Mẫn nghe Kiêu Vy hỏi vậy thì cũng không ngần ngại trả lời: "Được chứ! Nhưng tôi không biết thêm về chuyện của cô và KiI"
"Được, tôi sẽ kể cô nghe! Nhưng trước hết chúng ta nên tắm rửa và ăn chút gì đã.

Tôi hơi đói!"
Kiều Vy cười trừ, thật sự là từ lúc bỏ trốn đến giờ trong bụng Kiều Vy chưa có gì lót bụng.

A Mẫn nghe vậy thì gật đầu đồng ý, kỳ thực từ lúc ngủ dậy cô cũng chưa ăn gì.

Cả hai thay phiên nhau tắm rửa sau đó cùng nhau nấu một bữa ăn thanh đạm và ngồi ăn cùng nhau.

Sau khi xong hết thì cả hai nằm trên giường.

Kiều Vy bắt đầu kể lại cho A Mẫn nghe những gì diễn ra trong năm năm trước.

Buổi nói chuyện của họ kéo dài đến tận khuya.

Cũng nhờ vậy mà hai người họ hiểu nhau nhiều hơn.

Có lúc A Mẫn nghĩ rằng ước gì mình cũng được như bọn họ.

Nhưng đời cùng Kiều Vy đi sáng và bắt xe đi tìm nhà.

Lại mất cả một ngày thì mới có thể tìm được một căn villa vừa ý, cũng xa ngoại ô và thuận tiện cho việc ấn mình.

Là ngoại ô nhưng lại năm giữa con đường rẽ đến trung tâm, siêu thị, trường học và công viên.

Tuy giá khá đắt nhưng rất đáng.

Trước khi chọn căn villa này thì A Mẫn đã mua thêm một vài căn khác ở các địa điểm khác nhau.

Vì cô muốn thường xuyên thay đổi để tránh bị theo dõi hay hành tung bại lộ.

Kiều Vy và A Mẫn đứng trước căn villa ở ngoại ô mà ngắm nhìn.

Lúc này Kiều Vy mới lên tiếng: "Rộng thật đấy! Mà cô mua nhiều thế, không thấy tiếc tiên sao?"
"Không phải tiên của tôi! Nhưng tôi vẫn ưng ý căn này nhất.

Sau này cô cứ ở đây đi, không cần di chuyển khắp nơi như tôi.

"
A Mẫn nói xong thì kéo hành lý vào trong.

Kiều Vy cũng kéo hành lý đi theo phía sau, coi như tìm được chỗ ở lâu dài rồi.

Kiều Vy cũng hy vọng Kill sẽ mau đến gặp cô ấy, để cô ấy còn giải thích hiểu lãm này.

Cáp Lai Nhĩ luôn có người tình báo ở nước S, hơn nữa vị thế của cậu cũng không phải dạng vừa.

Cáp Lai Nhĩ chính là một trong những người âm thầm điều khiển đường biển, gây cản trở cho thuyền ra khơi cứu Long Ngạo Thiên.

Cáp Lai Nhĩ cũng chính là người đã góp mặt vào rất nhiều dự án đầu tư và phát triển nước S.

Vậy nên lúc ở sân bay tiếp viên luôn kiêng dè cậu.

"Boss A Mẫn đã mua villa ở ngoại ô, đúng như dự tính của boss.

"
A Lục nhìn Cáp Lai Nhĩ lên tiếng.

Có thể thấy ngoài A Nhất và A Tam thì còn có cả A Lục và những thành viên còn lại.

Cáp Lai Nhĩ nhoẻn miệng cười nhìn A Tam: "A Tam, lại nhờ cậu đi gặp A Mẫn rồi.

"
"Muốn gì?"
A Tam nhíu mày nhìn Cáp Lai Nhĩ.

Cáp Lai Nhĩ tuy là boss nhưng A Tam chưa từng kiêng dè hay nể nang.

Hơn nữa, Cáp Lai Nhĩ cũng chưa từng coi A Nhất và A Tam là thành viên đắc lực.

"Khó chịu vậy sao? Chỉ là nhờ cậu hỏi thăm sức khỏe A Mẫn thôi mà.

Nếu không được thì để A Nhất đi vậy"
Cáp Lai Nhĩ trêu đùa, tính A Nhất không phải dễ đùa.

A Tam nhíu chặt mày lườm Cáp Lai Nhĩ một cái rồi lạnh giọng: "Tôi đi!"
Thấy biểu hiện của A Tam như vậy thì Tiểu Cửu có chút không vui, nhưng cũng không thể làm được gì.

Tiểu Ngũ lúc này có chút khó hiểu liên hỏi: "Boss, tại sao phải đi hỏi thăm A Mẫn?"
"Bởi vì A Tam thân với A Mẫn hơn!"
Cáp Lai Nhĩ vừa nói vừa xoay bút khiến A Tam giật lấy cây bút sau đó đứng lên nói: "Nhưng không đồng nghĩa lấy đó ra làm trò đùa.

"
A Tam nói xong thì rời khỏi căn biệt thự đó đi thẳng.

Lần này A Nhất không thể ngăn cản được bởi vì A Tam nói đúng.

Tuy làm nhiệm vụ nhưng mỗi người đều có cảm nhận và những chuyện riêng tư khác nhau.

Không thế nào lấy đó ra mà làm mồi nhử được.

A Nhất nhìn Cáp Lai Nhĩ khẽ nhắc nhở: "Đùa không vui đâu! Cậu biết A Tam không thích đùa mà"
"Ha!
Phản ứng mạnh như vậy, xem ra là muốn đối đầu với tôi rồi?!"
Cáp Lai Nhĩ nghiêng đầu nhìn A Nhất, trong ánh mắt có chút không vui.

A Nhất biết Cáp Lai Nhĩ đang cố tình nói ra để cậu đi nhắc nhở A Tam.

Nhưng chuyện này A Nhất không xen vào được rồi.

"Chuyện của hai người, muốn biết kết quả thì gặp A Mẫn là biết ngay thôi.

"
A Nhất nói xong cũng rời đi, ở lại chỉ bị kéo vào cuộc thêm thôi.

Tiểu Ngũ và Tiểu Cửu nhìn tình hình này liền biết A Tam và Cáp Lai Nhĩ đều có ý với A Mẫn.

Không ngờ A Mẫn lại thu hút được cả hai người đó.

Tiểu Cửu không cam lòng, nhưng ít ra vẫn biết chừng mực.

Nhưng Tiểu Tứ thì khác.

Từ lúc A Bát bị A Mẫn giết thì Tiểu Tứ đã vô cùng ghim hận A Mẫn.

Bây giờ biết được chỗ ở, cô ta nhất định sẽ tìm cơ hội dạy cho A Mẫn một bài học.

Không phải vì lòng thương A Bát chết oan, mà vì Tiếu Tứ ghét sự xuất hiện của A Mẫn.

Từ lúc boss chú ý đến A Mẫn thì dường như Zero đều bị chia năm xẻ bảy.

Cũng vì làm nhiệm vụ liên quan đến A Mẫn mà A Thất và S Bát mới chết.

Tiểu Tứ cứ mặc định rằng là do A Mẫn mà ra, nhưng những người khác thì lại có suy nghĩ khác.

Nếu không đụng đến A Mẫn, A Mẫn chắc chắn sẽ không đáp trả lại.

Mọi người sau đó cũng giải tán, ai nấy đều về phòng riêng của mình.

Còn Tiểu Tứ thì lại lấy xe mình rời đi.

A Lục nhìn thấy thì nhíu mày sau đó cũng lên phòng.

[.

.

] Đến trưa chiều thì A Mẫn lại đi ra ngoài, vì thấy Kiều Vy còn ngủ say nên A Mẫn cũng không đánh thức.

Cô đi mua thêm một số vật dụng cá nhân và thức ăn vặt.

Vì không quá xa nên A Mẫn đi bộ, đi được một đoạn thì từ phía sau có người đi tới.

Theo phản xạ thì A Mẫn quay lại phía sau dùng tay đánh vào người kia nhưng người kia nhanh tay chụp lại cánh tay A Mẫn.

A Mẫn nhìn người kia liền nhíu mày: "Lại là anh! Anh theo dõi tôi à?"
Người kia không ai xa lạ, là A Tam.

A Tam cười cười nhìn A Mẫn: "Có thể nói chúng ta có duyên đấy!"
"Nghiệt duyên thì đúng hơn!"
A Mẫn rút tay lại sau đó bước đi.

Nhưng đi được một đoạn A Mẫn dừng lại nhìn A Tam hỏi: "Anh thật sự theo dõi tôi?"
"Không! Tôi có việc sang đây, tình cờ gặp em.

"
A Tam vừa đi vừa nói, dường như không có chút giả dối.

"Rồi giờ đi theo tôi làm gì? Chúng ta đâu có thân nhau.

"
A Mẫn nhếch môi, lời nói rõ ràng là xua đuổi.

A Tam nghe vậy cũng không trách gì, ngược lại còn trêu A Mẫn: "Tôi đi mua đồ, chẳng phải em cũng vậy sao? Dù gì thì trung tâm thương mại đâu phải của riêng em.

"
"Giỏi ăn nói như vậy sao không đi làm nhà báo luôn đi.

"
A Mẫn biết A Tam đang trêu mình thì liền bực dọc.

A Tam xoa đầu A Mẫn thì bị cô đẩy tay ra, tình cờ A Tam nhìn thấy một vết xước dài trên tay.

Lúc này cậu câm tay A Mẫn lại lo lắng: "Tay em sao vậy? Sao bị thương rồi?"
A Mẫn nghe vậy thì nhìn cánh tay mình xem xét, lúc này cô mới để ý thấy cánh tay có một đường dài.

Vết thương không sâu lắm, nhưng nó có chút đau rát.

A Mẫn nhìn A Tam, thấy sắc mặt cậu có vẻ lo lắng thì rút tay lại nói: "Không sao! Vết thương nhỏ thôi"
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 67: Chương 67


A Tam nghe vậy liền nắm tay kéo A Mẫn đi, vừa đi vừa trách: "Nên biết quan tâm bản thân chút đi! Không ai bắt em mạnh mẽ cả, em không biết dựa vào người khác à?"
A Mẫn bị A Tam trách thì im lặng, vì A Tam nói đúng.

Cô thật sự chẳng biết quan tâm đến bản thân chút nào, chỉ giỏi nhất là lo chuyện bao đồng.

Nhưng A Mẫn cũng không muốn dựa vào người khác, bởi vì cô sợ sẽ thành thói quen.

Khi thành thói quen rồi, cô sẽ trở nên yếu đuối hơn.

Mà A Mẫn, lại không thích bản thân thành người yếu đuối.

Tuy công nhận A Tam nói đúng, nhưng A Mẫn vẫn phản bác lại: "Không thể mãi dựa vào người khác cả đời, tốt hơn hết là bản thân nên mạnh mẽ.

"
"Cứng đầu thật đấy!"
A Tam lấy trong túi áo ra một miếng băng keo cá nhân dán vào vết thương cho A Mẫn rồi lại hỏi: "Tại sao em bị thương vậy? Ai gây rắc rối sao?"
"Một đám tép riu không đáng để tâm thôi!"
A Mẫn vừa đi vừa nói, thật sự thì A Tam cũng có thể là bạn của cô.

Chỉ là còn quá nhiều nghi ngờ nên A Mẫn buộc phải giữ khoảng cách.

A Tam nghe vậy thì liền hiểu ra vấn đề.

Đám tép rêu mà A Mẫn nói có lẽ là đám côn đồ hay đi lang thang ở mấy khu gần quán bar khách sạn.

Bọn chúng chủ yếu chèn ép khách lạ, hoặc là bắt ép những cô gái yếu đuối làm theo những gì mình muốn.

Đúng là mù mắt, nhìn sao mà thấy A Mẫn là cô gái yếu đuối không biết.

Đi một lúc thì cả hai đến trung tâm thương mại.

Lúc này A Mẫn nhìn A Tam sau đó nói: "Anh mua gì mua đi, đừng đi theo tôi.

"
"Tại sao? Tôi có thể giúp em đẩy xe.

"
A Tam nghiêng đầu nhìn khiến A Mẫn quát nhẹ: "Đồ của phụ nữ thì anh đi theo làm gì?"
Nói xong A Mẫn bỏ đi một mạch, A Tam nhìn theo chỉ cười mà không nói gì.

Thì ra A Mẫn cũng biết ngại, A Tam còn tưởng A Mẫn chỉ biết đánh người thôi chứ.

A Mẫn đến quây đồ dùng cho phụ nữ thì dừng lại.

Ngay bên cạnh cô chính là A Tam.

A Tam nhìn A Mẫn nhún vai vô tội, cô cũng không thể nào cứ viện cớ đuổi đi như vậy được.

Cuối cùng đành để A Tam bên cạnh làm người đẩy xe đồ giúp cô.

A Mẫn mua rất nhiều thứ, mua cho cô và cả Kiều Vy.

Đến quây đồ lót cô cũng nhìn xem một lượt.

Đang định xem size áo thì A Tam liền lên tiếng: "Cúp CI"
"Tam Ca! Anh vừa phải thôi, không biết ngại hả?"
A Mẫn lườm A Tam một cái khiến A Tam cười cười: "Thật ra tôi cũng là thầy dạy nghiên cứu sinh, cho nên em đừng thấy ngại.

"
"Học trò thấy anh chắc đều chỉ ngắm mà không học rồi.

A Mẫn châm chọc, nhưng là châm chọc cho vui thôi.

A Tam cảm thấy Cáp Lai Nhĩ quá ngốc, bảo cậu đi chính là giúp cậu có điều kiện bên cạnh A Mẫn nhiêu hơn.

So với mấy lần trước thì lần này A Mẫn có vẻ không ghét cậu nữa.

"Quá khen rồi! Nhưng mà nếu em là học trò của tôi, tôi tình nguyện cho em ngắm cả ngày.

"
A Tam kê sát mặt nói khiến A Mẫn đẩy người cậu ra.

Đúng là những người như A Tam nhất định phải đề phòng.

Kiều Vy và Tuyết Nhi thật là may mắn.

Có một người con trai thật thà, thẳng tính, đôi khi có chút ngốc.

Còn Long Ngạo Thiên và A Tam đều quỷ quyệt như nhau.

Nhưng mà ít ra còn đỡ hơn cái tên bám dai Cáp Lai Nhĩ.

Rốt cuộc cô đã làm gì đắc tội mà dính toàn người lòng dạ hắc ám thế này.

"Không thèm! Tôi đi lựa đồ tiếp đây, hôm nay tôi cho anh mệt luôn.

"
A Mẫn nói xong lại đi mua rất nhiều thứ.

Quần áo, túi xách, giày dép,!
Chất đầy cả xe đẩy.

A Tam không thấy phiền, ngược lại bị sai vặt thế này cảm thấy có chút vui.

Cáp Lai Nhĩ nhìn từ xa thấy thì liên nhíu mày rủa thâm: "Tên A Tam đó đúng là thừa nước đục thả câu.

"
Lúc nãy vì sợ A Tam không hoàn thành nhiệm vụ nên Cáp Lai Nhĩ mới theo dõi xem sao, nào ngờ bắt gặp tình huống này.

A Nhất đứng bên cạnh cũng chỉ im lặng mà không nói gì.

"Cậu mau gọi cho A Tam đi, bảo cậu ta xong việc rồi.

"
Cáp Lai Nhĩ nhìn A Nhất nói, nhưng A Nhất chỉ cười trừ: "A Tam chắc sẽ không chấp thuận theo đâu.

"
"Chết tiệt! Tôi phải ra ngoài đó.

"
Cáp Lai Nhĩ định ra ngoài thì bị A Nhất kéo lại nói: "Boss, tìm một bộ đồ khác đã.

Bình tĩnh nào, mọi chuyện đều có cách giải quyết thôi.

"
Cáp Lai Nhĩ lúc này mới để ý đến bộ đồ khá đắt tiền trên người và quay đi chọn một bộ đồ khác để thay.

A Nhất cũng có gọi cho A Tam nhưng A Tam không nghe máy.

Lúc này A Mẫn vừa thử một chiếc đâm hai dây màu đen và ra ngoài soi gương.

Đúng là màu đen sinh ra dành cho A Mẫn, rất hợp với cô.

Tình cờ thay A Tam và Cáp Lai Nhĩ cũng đi ngang chỗ thử đồ và thấy dáng vẻ này của A Mẫn.

Cáp Lai Nhĩ liên lên tiếng khen ngợi: "Mẫn Nhi, cô đẹp thật đó.

"
A Mẫn nghe giọng thì quay lại nhìn, cô thấy Cáp Lai Nhĩ liên muốn né tránh.

Lần trước bám cô dai như đỉa, lần này sau lại xui xẻo gặp ở trung tâm thương mại rồi.

"Tại sao anh lại ở đây?"
A Mẫn nhíu mày nhìn Cáp Lai Nhĩ hỏi.

A Tam thấy Cáp Lai Nhĩ bị A Mẫn hỏi như vậy thì cảm thấy buồn cười.

Xem ra so với cậu thì Cáp Lai Nhĩ trong mắt A Mẫn đáng ghét hơn nhiều.

Cáp Lai Nhĩ nghe A Mẫn hỏi vậy thì liền bịa một lý do: "Tôi đi mua sắm, chẳng lẽ không được sao?"
"Đừng để tôi biết anh và cậu ta đi theo dõi tôi, băng không thì đừng trách.

"
A Mẫn chỉ tay về phía A Tam và Cáp Lai Nhĩ cảnh cáo.

Cả hai nhìn nhau sau đó định giải thích thì A Mẫn đã vào phòng thử đồ rồi.

Lúc này A Tam mới lên tiếng: "Bảo tôi đi hỏi thăm, vậy sao cậu ở đây?"
"Tôi thích đấy! Còn cậu, đi hỏi thăm ở nơi mua sắm này à?"
Cáp Lai Nhĩ nhìn A Tam trả lời hời hợt, còn cố tình hỏi xoáy vào A Tam.

A Tam cười nhếch môi: "Gặp nhau trên đường nên đi cùng đến đây.

Thích ý kiến à?"
"Cậu giỏi lãm! Tốt nhất nên giữ thái độ này đi, sau khi về tổ chức tôi sẽ cho cậu biết thế nào là quy tắc.

"
Cáp Lai Nhĩ vừa nói vừa nhìn A Tam, giống như là muốn uy h**p cậu vậy.

Nhưng A Tam không sợ, cùng lắm là bị đày đi làm nhiệm vụ vài tháng thôi.

A Mẫn mở cửa ra, thấy A Tam và Cáp Lai Nhĩ có vẻ như quen biết nhau thì A Mẫn liền hỏi: "Hai người quen nhau?"
"Không có!"
Cả hai đồng thanh nhìn A Mẫn, điều này càng khiến A Mẫn nghi ngờ hơn.

Cô lại gần nhìn hai người đó xem xét, chắc chắn bọn họ có vấn đề.

A Mẫn lại nói: "Tôi ghét người nói dối! Nếu để tôi phát hiện thì ngay cả làm bạn cũng không được đầu.

A Mẫn nói xong thì đi ra ngoài thanh toán tiền, cô bỏ lại A Tam và Cáp Lai Nhĩ đứng lặng người.

Lúc nãy A Mẫn nói rất nghiêm túc, khiến cho A Tam và Cáp Lai Nhĩ không biết làm thế nào.

Nhân viên quẹt thẻ của A Mẫn xong thì trả lại cho cô kèm theo một cái thẻ khác và nói: "Cảm ơn quý khách ạ! Đây là thẻ mua sắm hạng vàng, do quý khách đã mua đạt mốc yêu câu nên chúng tôi làm cho quý khách ạ.

"
A Mẫn cầm lấy thẻ mua sắm, mua một lần đã lên hạng vàng cho thấy A Mẫn đã mua rất nhiều đô.

Mấy hôm nay cô đã chỉ ra rất nhiều tiền, hóa đơn và phí thanh toán cũng khiến A Mẫn suýt choáng váng.
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 68: Chương 68


A Mẫn nhìn nhân viên sau đó nói: "Nếu có người hỏi về thông tin của tôi, phiên cô giữ bí mật giúp.

"
Nhân viên thấy A Mẫn nói vậy thì liền gật đầu, "Chúng tôi luôn đặt sự hài lòng và tính bảo mật của khách hàng lên hàng đầu.

Mong quý khách yên tâm!"
A Mẫn cười nhẹ sau đó nhìn sang hai người còn đứng im lặng đẳng kia.

Cô cũng không gọi hay kêu bọn họ mà cầm mấy túi đồ đi luôn.

Bọn họ sau một lúc thất thần thì cũng chạy theo sau A Mẫn.

Kể từ đó cứ có dịp là bọn họ lại đến tìm A Mẫn với đủ thứ lý do.

A Mẫn bị làm phiền tới mức chả còn muốn bận tâm nữa.

Bình thường cô sẽ ở những ngôi nhà khác nhau, chỉ tối hoặc cuối tuần cô mới về căn villa để ở và ăn cơm cùng Kiều Vy.

Kiêu Vy cũng giúp A Mẫn rất nhiều về cả công việc lẫn tiền bạc.

A Mẫn cũng không liên lạc chú của mình hay là hai người bạn thân thiết.

Bởi vì cô muốn mọi thứ thật ổn rồi mới thông báo cho bọn họ, còn bây giờ không phải thời điểm thích hợp.

Kể từ khi A Mẫn rời khỏi Long Gia thì Lục Ngạo Thiên cho người tìm kiếm cả ngày đêm.

Suốt một tháng vẫn không tìm được A Mẫn khiến Long Ngạo Thiên như phát điên lên.

Long Ngạo Thiên hạ lệnh cho toàn bộ Hắc Long Ưng, trên dưới nếu thấy A Mẫn cứ trực tiếp báo cho anh sẽ được nhận thưởng.

Chỉ một chút tin tức thôi cũng đủ rồi.

Tô Tuyết Đông cứ ngỡ rằng đoạn video đó sẽ khiến Long Ngạo Thiên hận A Mẫn mà lựa chọn ở bên cạnh mình.

Không ngờ Long Ngạo Thiên không những không hận A Mẫn, mà ngược lại còn cho người tìm về để làm lễ kết hôn.

Điều này làm cho Tô Tuyết Đông phải tính kế sách khác.

Cứ mỗi khi rảnh thì Tô Tuyết Đồng lại đến Long Gia thăm hỏi ba mẹ Long Ngạo Thiên, còn không thì mua quà biếu.

Nhưng mục đích cuối cùng vẫn là muốn lấy lòng để ba mẹ Long Ngạo Thiên suy nghĩ lại vê việc lựa chọn Tô Tuyết Đồng làm con dâu.

Cô ta cũng âm thầm cho người tìm kiếm A Mẫn.

Chỉ cần tìm được thì lập tức trừ khử, bởi ngày nào A Mẫn còn sống thì ngày đó Long Gia vẫn còn xem A Mẫn là con đâu.

Long Gia cũng không thể vì A Mẫn mà không cho Long Ngạo Thiên cưới vợ khác, như vậy không khác gì Long Gia sắp tuyệt hậu.

Cuộc chiến tranh giành chiếc ghế lão đại cũng bắt đầu diễn ra.

Nhiều bang phái định hợp sức lại tiêu diệt Hắc Long Ưng.

"Thiên, chuyện các bang phái cấu kết với nhau mày đã nghe chưa?"
Triệu Tuấn Kỳ nhìn Long Ngạo Thiên hỏi nhưng Long Ngạo Thiên vẫn lạnh lùng: "Rồi!"
Lam Bắc Phong nghe vậy thì hỏi thêm một câu: "Mày cứ mặc kệ vậy sao?"
"Ừ"
Câu trả lời của Long Ngạo Thiên cho thấy anh đã thay đổi rồi.

Nói đúng hơn là trở lại dáng vẻ lạnh lùng như trước, mà còn hơn cả lúc trước.

Hoắc Gia Dĩnh thấy tình hình căng thẳng thì cũng nói một câu: "Hắc Long Ưng thắng chắc rồi, lo chỉ đám tép rêu đó.

"
Long Ngạo Thiên nghe vậy thì lườm Gia Dĩnh một cái sau đó lạnh giọng: "Trực tiếp đối đầu, diệt toàn bộ.

"
Người khác nghe không hiểu sẽ tưởng rằng Long Ngạo Thiên muốn trực tiếp đối đầu với những người chống lại Hắc Long Ưng mà tiêu diệt toàn bộ.

Nhưng lời của Long Ngạo Thiên lại là ý khác.

Nếu ai muốn chống đối, cứ trực tiếp chống trả và tiêu diệt toàn bộ.

Cũng đồng nghĩa nếu ai muốn sống thì đừng nên dây vào.

Tâm trạng Long Ngạo Thiên lại như tảng băng, đụng vào tảng băng này thì chỉ có chết mà thôi.

Có thể nói, A Mẫn đã khiến tâm trạng Long Ngạo Thiên thay đổi.

"Thiên, tao biết mày muốn tìm A Mẫn.

Nhưng nếu cứ làm rầm rộ thế này sẽ không tìm được đâu.

"
Phương Minh thấy mọi người im lặng thì lên tiếng gợi ý.

Long Ngạo Thiên nhìn Phương Minh, đúng là nếu cứ truy tìm A Mẫn bằng cách này thì A Mẫn chỉ trốn kỹ hơn thôi.

Anh nhìn Phương Minh: "Âm thầm tìm kiếm, trực tiếp giải về.

"
Triệu Tuấn Kỳ cũng nói thêm vào: "Bên phía chú của A Mẫn cũng cho người tìm, có tin tức tao sẽ nói mày.

"
Long Ngạo Thiên gật đầu, anh ghét nhất là phải tìm kiếm thế này.

Mười năm rồi, tìm được đã vô cùng may mắn.

Vậy mà anh lại không biết trân trọng, để A Mẫn lần nữa vụt mất khỏi tay mình.

Vài tuần sau cuộc chiến diễn ra.

Với thế lực và thực lực thì tất nhiên Hắc Long Ưng giành chiến thắng, và lão đại không ai khác vẫn là Long Ngạo Thiên.

[! ]
Kế từ khi A Mẫn rời khỏi nước Z thì tới nay cũng đã ba tháng.

Lúc này Kill mới sắp xếp ổn thỏa hết mọi thứ và qua nước S.

Kiều Vy hôm nay lại ngồi ở bể bơi phơi nắng như mọi ngày thì chuông điện thoại reo.

Kiều Vy để điện thoại bên trong nhà nên không nghe.

A Mẫn đi xuống bếp thì thấy điện thoại đang reo.

Nhìn vào cái tên đang hiến thị thì cô nghe máy.

Người đầu dây bên kia thấy đối phương nghe máy thì liền hỏi: "Đang ở đâu vậy?"
"Kill, nói chuyện với bạn cũ mà cục súc vậy sao?"
A Mẫn vừa nghe máy vừa nhìn về phía hồ bơi.

Kill nghe giọng liền biết không phải Kiêu Vy, "A Mẫn! Kiều Vy đâu? Hai người làm sao quen biết nhau?"
Nếu Kiều Vy ở chung với A Mẫn thì Kill an tâm phần nào, vì A Mẫn là người tốt.

Nhưng cậu cũng tò mò không biết làm sao hai người lại quen biết nhau.

A Mẫn nghe Kill hỏi vậy thì liên cười cười, không ngờ Kill cũng tò mò như vậy.

Cô câm điện thoại bước ra gần chỗ hồ bơi sau đó nói: "Có duyên gặp nhau thôi.

"
A Mẫn nói xong thì chuyển cuộc gọi sang video call sau đó đưa cho Kill xem hình ảnh Kiều Vy đang ở bể bơi.

Kill xem xong liền có chút ngại: "A Mẫn, cô làm trò gì vậy?"
"Cho anh xem bạn gái của mình! Đừng bảo là trước giờ chưa thấy Kiểu Vy mặc đồ bơi nha.

"
A Mẫn nói chuyện ngây thơ vô số tội khiến Kill không biết nói sao.

A Mẫn đi lại chỗ của Kiều Vy sau đó chỉnh điện thoại ở cuộc gọi thường.

Kiêu Vy thấy A Mẫn thì vui vẻ: "A Mẫn, bơi chung đi cho vui.

"

"Có cuộc gọi này!"
A Mẫn đưa điện thoại cho Kiều Vy thì Kiều Vy cầm điện thoại lên xem màn hình.

A Mẫn cười cười bước vào trong nhà mà không giải thích gì khiến Kiêu Vy có chút khó hiểu.

Lúc này Kill lại lên tiếng: "Kiều Vy chưa từng mặc làm sao tôi thấy được.

"
Kiều Vy nghe xong liền đỏ mặt nhìn vào nhà.

Thấy A Mẫn vui vẻ như vậy thì Kiêu Vy thật muốn tìm một cái lỗ chui xuống.

Thấy im lặng Kill lại nói: "Nè, mau đưa cho tôi nói chuyện với Kiều Vy đi"
"Kill, là em đây! Anh gọi có việc gì sao?"
Kiều Vy lên tiếng khiến Kill có chút ngạc nhiên, cậu không biết Kiêu Vy có nghe được những lời lúc nãy không.

Chắc chắn là nghe được rồi, băng không thì sao lại đỏ mặt cơ chứ.

Kill vội vàng trả lời lại: "Đang ở cùng A Mẫn sao? Đưa địa chỉ đi.

"
"Để em gửi vị trí qua cho anh! Mà anh ổn chứ? Ba em có làm gì anh nữa không?"
Kiều Vy hỏi thăm, ba tháng qua lúc nào Kiêu Vy cũng chờ tin tức KiII.

Kill nghe Kiêu Vy hỏi thăm như vậy thì trong lòng có chút vui, "Đã giải quyết xong rồi!"
"Kill, ông ấy dù sao cũng là ba của em.

Em biết ông ấy làm nhiều chuyện có lỗi với anh, nhưng em hy vọng anh đừng quá nặng tay.

"
Kiều Vy nói đỡ cho ba mình, thật sự thì mẹ Kiêu Vy mất rồi cho nên cô ấy thật không muốn mất thêm người thân nào nữa.

Mặc dù Kiều Chính Sâm quá đáng nhưng cũng là ba của Kiều Vy.
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 69: Chương 69


Kill nghe vậy cũng không nói gì, thật sự mà nói Kiêu Vy không có lỗi.

Nếu cứ đổ hết lỗi lầm cho Kiều Vy thì đúng là không công bằng với cô ấy.

"Nói qua điện thoại có vẻ không tiện, tôi sẽ đến địa chỉ này sau khi sắp xếp chỗ ở bên này ổn.

"
Kill không muốn nói chuyện quá thân thiết với Kiều Vy, bởi vì cậu muốn làm rõ một số chuyện.

Kiều Vy biết tính Kill nên cười buôn: "Vậy em chờ anh! Nếu không có gì thì em cúp máy đây.

"
"Kiều Vy! Cô chỉ có một cơ hội để giải thích rõ thôi đấy, cố mà suy nghĩ kỹ đi.

Tôi cúp máy!"
Kill nói xong thì tắt máy, đây là cơ hội mà cậu cho Kiều Vy, cũng như cho chính bản thân mình.

Kiều Vy nghe tiếng tút tút thì để điện thoại sang một bên.

Không biết lân giải thích này Kill có tin không, nhưng tất cả đều là sự thật.

Kiều Vy rời khỏi ghế sau đó vào nhà thay đồ.

Khi vào nhà đã thấy tờ giấy note để trên bàn.

A Mẫn lại đi ra ngoài rồi.

Lúc này A Mẫn đi đến bệnh viện của trung tâm khám bệnh.

Cô cảm thấy trong người dạo gần đây có chút khó chịu.

A Mẫn đặt lịch vip nên vừa đến là được khám ngay chứ không phải chờ đợi.

Khi vào trong phòng thì bác sĩ nhìn A Mẫn hỏi: "Dạo gần đây có phải hay kén ăn, lại còn buồn nôn, nghe mùi tanh là muốn ói không?"
A Mẫn gật đầu, bác sĩ đo nhiệt độ và kiểm tra sức khỏe cho A Mẫn.

Sau đó siêu âm cho cô thì vui mừng.

Bác sĩ nhìn A Mẫn nói: "Yên tâm! Đây là những biểu hiện bình thường của người mang thai.

"
"Mang thai?"
A Mẫn khá bất ngờ, không nghĩ bản thân lại mang thai.

Thấy A Mẫn bất ngờ như vậy thì bác sĩ khuyên nhủ: "Đúng vậy! Cô mang thai được 14 tuần rồi.

Thai nhi rất khỏe, nhưng cô đừng vận động mạnh và nhiều để tránh ảnh hưởng đến thai nhi nha.

"
A Mẫn nghe xong không biết nên vui hay nên buồn.

Thật sự mà nói, cô không muốn chuyện này xảy ra.

Thấy A Mẫn có vẻ không vui trước tin này thì bác sĩ lại hỏi: "Ngoài ý muốn sao?"
A Mẫn đành gật đầu, "Có thể phá không?"
"Cô thật sự muốn bỏ sao?"
Bác sĩ hỏi lại, nhìn A Mẫn không giống người tùy tiện chút nào.

A Mẫn chần chừ, bác sĩ lại nói: "Nếu cô muốn bỏ, thì tôi sẽ nói với y tá làm thủ tục cho cô.

"
"Bác sĩ! Nếu chỉ có thể mang thai một lần, vậy sau khi phá thì tôi sẽ không thể mang thai nữa?"
A Mẫn nhìn bác sĩ đặt câu hỏi, bình thường thì phá thai không ảnh hưởng đến việc sinh sản sau này.

Nhưng nếu phá quá nhiều lần thì sau này có thể gây vô sinh.

Có một số trường hợp lại khác, do một số yếu tố và lý do cho nên việc mang thai sẽ không giống người khác.

Trường hợp của A Mẫn lần trước Đại Lan đã nói rõ.

Bác sĩ nghe A Mẫn hỏi vậy thì cũng thẳng thắn trả lời: "Đúng vậy! Nhưng tôi khuyên cô đừng nên phá bỏ, bởi vì cô mang song thai.

"
"Song thai? Ý bác sĩ là.

.

"
A Mẫn nhíu mày nhìn thì bác sĩ gật đầu.

Là song thai, không ngờ lại ngoài ý muốn đến như vậy.

Với tình trạng hiện giờ thì đây là vấn đề rắc rối nhất.

A Mẫn biết mang song thai không dễ dàng chút nào, còn phải kiêng cữ đủ điều.

"Cô sẽ giữ lại chứ? Nếu được, tôi sẽ lên lịch cho cô.

Hãy thường xuyên đến kiểm tra, tôi sẽ là bác sĩ chính của cô cho đến khi cô sinh em bé.

"
Vị bác sĩ này cười nhìn A Mẫn, sau một hồi suy nghĩ thì A Mẫn đồng ý.

Cô đưa số điện thoại và nhắc nhở bác sĩ giữ kín chuyện này.

Bởi vì cô không muốn ai biết được, kể cả kẻ thù hay người tốt đều sẽ ảnh hưởng.

A Mẫn chào bác sĩ sau đó ra về, trên đường có ghé mua một số rau củ về để ăn vào ban đêm.

Đi gần đến nhà thì gặp một bóng dáng quen thuộc.

"Kill, đến tìm Kiều Vy à?"
A Mẫn lại gần hỏi.

Kill nhìn A Mẫn và túi đồ trên tay thì nói: "Nhiều thật đấy!"
"Có phải một mình tôi ăn đâu!"
A Mẫn nhăn mặt nhìn Kill sau đó đưa túi đồ cho cậu: "Cầm giúp tôi, tôi mở cửa.

"
Kill cầm lấy túi đồ trên tay A Mẫn, cô lấy trong túi xách ra một chìa khóa sau đó mở cửa.

Cả hai bước vào trong nhà, đèn thì sáng mà không thấy Kiều Vy đâu.

A Mẫn chỉ về phía sofa rồi nhìn Kill: "Ngồi ở đó đi! Tôi lên lâu rồi xuống, cứ tự nhiên.

"
A Mẫn nói rồi đi lên lầu và vào phòng mình thay một bộ đồ.

Cô cũng cất đi những hồ sơ liên quan đến việc đi bệnh viện hồi chiều.

Sau đó cô qua gõ cửa phòng của Kiều Vy.

Kiều Vy mở cửa ra, trên người vẫn là chiếc đầm ngủ.

Thấy A Mẫn đứng trước cửa thì Kiều Vy có chút khó hiểu: "Có chuyện gì sao? Mà hình như có khách hả?"
"Ừm! Khách của cô đó, mau xuống đi.

"
A Mẫn nói xong thì chỉ tay về phía Kiều Vy.

Kiều Vy tò mò đi xuống lầu thì thấy Kill.

Cô ấy khá bất ngờ, Kill thấy Kiêu Vy mặc đồ ngủ thì có chút bối rối mà quay đi.

A Mẫn lúc này mới phá tan bầu không khí ngượng ngùng này, "Đã quen biết nhau rồi còn ngại ngùng cái gì.

Hôm nay giải quyết hết hiểu lâm đi.

"
"Cô cũng lo chuyện bao đồng quá nhỉ?"
Kill nhìn A Mẫn, mọi thường cô đâu có như vậy.

A Mẫn nghe vậy thì cười cười: "Đây đâu thể nói là lo chuyện bao đồng được.

Dù sao tôi với Kiêu Vy cũng được tính là bạn mà.

Đã là bạn thì đương nhiên phải giúp nhau rồi.

"
Kiều Vy nghe xong có chút vui, không nghĩ rằng A Mẫn lại xem mình là bạn.

Kill nhăn mặt nhìn A Mẫn: "Có tin tôi nói chỗ cô ở cho ai kia biết không?"
"Anh mà dám nói, tôi xé xác Kiều Vy liền"
A Mẫn choàng tay qua cổ Kiều Vy nói.

Kiều Vy nghe xong liền khó hiểu: "Ơ!
Sao lại xé xác tôi?"
"Ngốc!"
Kill đột nhiên lên tiếng khiến Kiều Vy càng khó hiểu hơn.

A Mẫn thấy Kiều Vy tâm trạng như đang trên mây thì liền gợi ý: "Kiều Vy! Kill đến rồi, cô không giải thích gì sao?"
"Tôi!

Chuyện này!
Kiều Vy lấp lửng, Kill liền lên tiếng: "Nếu như không có gì giải thích vậy thì tôi về đây.

"
Kill nói xong thì đứng lên định đi liềm bị Kiều Vy kéo tay giữ lại: "Killl Nghe em nói đã, em muốn nói với anh về sự thật năm năm trước.

"
Kill nhìn Kiều Vy, cả hai cùng nhau ngồi trên sofa.

Kiều Vy bắt đầu kể lại chuyện của năm năm trước, lúc Kill bị bắt cho đến hiểu lầm hiện tại.

Kiều Vy không muốn bỏ lỡ cơ hội này nữa, càng không muốn cả đời này phải nuối tiếc.

Kill sau khi nghe xong cũng có chút trầm lặng.

Hỏi cậu có tin Kiều Vy không, cậu sẽ tin.

Nhưng hỏi cậu có tin về câu chuyện năm đó không, cậu sẽ nghỉ ngờ.

Thấy Kill có vẻ nghi ngờ thì A Mẫn lên tiếng: "Việc này chẳng phải chỉ cần hỏi ba Kiều Vy là rõ sao.

"
"Ông ấy mà gặp Kill e là sẽ có chuyện đấy.

"
Kiều Vy xen vào, bởi vì tính của Kiều Chính Sâm thế nào Kiều Vy hiểu rất rõ.

Kill không lo ngại vấn đề đó, nhưng thấy vết sẹo trên tay Kiều Vy thì mới hỏi: "Tại sao lại có vết sẹo đó?"
Kiều Vy thấy Kill đang nhìn vết sẹo thì vội che lại.

A Mẫn kéo tay Kiều Vy ra đưa vết sẹo cho Kill xem sau đó nói: "Nhờ như vậy mới có thể giúp anh nử A Mẫn sống.

Anh chỉ biết trách thôi à?"
"Ngu ngốc! Nếu như Kiều Chính Sâm không tin thì cô sẽ chết đấy.

"
Kill nhíu mày nhìn Kiều Vy, nhưng Kiều Vy chỉ cười: "Chỉ cần cứu được anh, cái giá bao nhiêu em cũng chấp nhận.

"
 
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!
Chương 70: Chương 70


A Mẫn vỗ vai Kill nói: "Lúc đầu tôi cũng nghĩ Kiều Vy không tốt, nhưng thật ra thì! Anh có được Kiều Vy, đúng là phước ba đời.

"
A Mẫn nói xong thì nhếch môi cười một cái.

Kill nhìn thấy liền bất mãn: "Còn nói tôi sao? Xem cô đi, Ngạo Thiên đã cho người tìm cô khắp nước Z đấy.

"
"A Mẫn! Long Ngạo Thiên đối với cô rất tốt, cô không định cho anh ta cơ hội sao?"
Kiều Vy cũng tò mò, tại sao A Mẫn lại cứng đầu như vậy.

Nếu chỉ là bức ép A Mẫn ở lại, A Mẫn sẽ suy nghĩ mà tha thứ.

Nhưng mà Long Ngạo Thiên lại ép A Mẫn bên cạnh bằng cách hạ dược cô.

Điều này A Mẫn không bao giờ chấp nhận.

Đó không khác gì là c**ng b*c cô cả.

Thấy A Mẫn im lặng thì hai người kia cũng không dám nói gì.

Chợt A Mẫn ngẩng đầu lên tiếng: "Nói tới chuyện của hai người đi! Thế nào, có làm hòa không?"
Câu hỏi của A Mẫn khiến Kill và Kiều Vy có chút bối rối.

Kiều Vy nhìn Kill chần chừ: "Nếu anh không muốn, em cũng không ép anh đâu.

"
"Dù sau cũng là quá khứ, hiện tại quan trọng hơn.

Kiều Vy! Chúng ta hòa nha?"
Kill nhìn Kiêu Vy hỏi khiến Kiều Vy bất ngờ.

Kiều Vy vui mừng đến mức rơi lệ, làm cho Kill có chút bối rối: "Lại nói gì sai sao?"
"Không!
Không phải! Em mừng nên mới vậy thôi.

Kill, cảm ơn anh đã hiểu cho em.

"
Kiều Vy ôm chầm lấy Kill khiến cậu có chút bất ngờ.

A Mẫn nhìn thấy vậy thì giả vờ quay đi, nhưng trong lòng cũng vui mừng cho cặp đôi này.

Không ngờ sau năm năm bọn họ cũng đã tái hợp lại với nhau.

Kill xoa đầu Kiều Vy cười: "Em vẫn không thay đổi chút nào.

"
"Anh cũng vậy thôi!"
Kiều Vy bĩu môi nói, sau đó quay sang nhìn A Mẫn cười: "A Mẫn! Cảm ơn cô đã giúp chúng tôi giải hòa.

Nếu cô cần giúp đỡ gì, thì cứ nói ra nha.

"
A Mẫn biết Kiều Vy tốt tính, nhưng cũng hay yếu đuối.

Tính cách của Kiều Vy cũng khiến người khác muốn bảo vệ, vậy nên Kill là người thích hợp nhất.

"Nếu cần, hai người tuyệt đối phải giúp tới cùng đấy.

"
A Mẫn nói, đây là muốn bắt buộc bọn họ phải thực hiện cho bằng được đây mà.

Kill nhìn A Mẫn nói: "Biết rồi! Công của cô lần này lớn thế mà.

"
"A Mẫn! Hay là để Kill ở cùng chúng ta luôn được không?"
Kiều Vy nhìn A Mẫn với ánh mắt mong chờ.

A Mẫn gật đầu: "Được chứ! Chỉ cuối tuần tôi mới về đây.

Nếu có Kill thì cô đỡ phải lo lắng nhiều hơn, cũng tiện cho một số việc.

"
"KiI, ý anh thế nào?"
Kiều Vy nhìn Kill hỏi.

Kill không có ý kiến gì cả, nhưng vẫn có một chút thắc mắc nên hỏi A Mẫn: "Tôi thấy hình như cô mua hơi nhiêu nhà.

Có phải là vì muốn không ai tra được hành tung không?"
"Ừm! Nếu có anh nữa, thì vấn đề gây nhiễu chắc dễ mà.

"
A Mẫn nhìn KilI.

Kill biết A Mẫn quyết tâm tới cùng rồi, cho nên có khuyên nhủ thế nào cũng vậy mà thôi.

Kiều Vy nhìn A Mẫn nói: "A Mẫn, tôi xem cô là bạn.

Vậy nên có gì phải nói ra đấy.

"
"Biết rồi mà! Tôi lên phòng trước, hai người thoải mái đi"
A Mẫn lấy chai nước lọc rồi bước đi.

Đi đến câu thang A Mẫn lại quay xuống nhìn hai người kia nói: "Phòng cách âm rất tốt đấy!"
A Mẫn nói xong thì nhếch môi cười một cái rồi đi thẳng lên lâu.

Câu nói đó làm Kill và Kiều Vy ngại đến đỏ mặt.

Cả hai quen nhau lâu rồi mà làm như con nít mới lớn vậy.

Thấy A Mẫn đi rồi Kiều Vy mới nhìn Kill nói: "Em thấy A Mẫn rất cô đơn, dường như có rất nhiều tâm sự.

Nhưng em hỏi thì cô ấy không nói gì cả.

"
"Tính A Mẫn là vậy, rất hay giữ mọi chuyện trong lòng.

Mà em và A Mẫn làm sao biết nhau vậy?"
Tính tò mò của KilI lại bộc phát, mới hỏi A Mẫn lần trước bây giờ lạn hỏi Kiêu Vy.

Nghe Kill hỏi vậy thì Kiều Vy chỉ cười: "Có duyên gặp nhau thôi! Vậy nên em rất trân trọng cái duyên này.

"
Kill nghe xong thì nhíu mày, rõ ràng là không muốn nói cậu biết đây mà.

Nhưng nếu đã không muốn nói, vậy xem ra đây là sự giúp đỡ thật sự rồi.

"Sau này nếu có vấn đề gì, anh muốn chúng ta nên lắng nghe nhau nhiều hơn trước khi đưa ra quyết định.

Em thấy sao?"
Kill nhìn Kiều Vy thẳng thắn, qua sự việc lần này Kill muốn cả hai thấu hiểu nhau nhiều hơn.

Kiều Vy nghe vậy thì gật đầu nói: "Được, về sau anh không được bắt nạt em nữa đấy.

"
"Có em hung dữ với anh thôi, anh nào dám bắt nạt em đâu.

"
Kill cười cười nựng mặt Kiều Vy khiến Kiều Vy nhéo má Kill nói: "Anh đang bắt nạt em đấy.

"
Cả hai cứ đùa giỡn qua lại như vậy cho đến khi buồn ngủ mới chịu đi về phòng.

Lúc này A Mẫn ở trên phòng lấy điện thoại ra gọi cho một người rất quen thuộc.

Người bên kia đầu dây thấy số điện thoại lạ thì định không nghe.

Nhưng trực giác lại muốn người đó nghe.

Cuối cùng người đó cũng nghe máy.

"Ai vậy?"
Vừa nghe giọng A Mẫn liền cười buồn, suốt ba tháng rồi bây giờ cô mới dám gọi.

Ngay cả lúc đi cũng không nói gì liền biệt tâm biệt tích.

"Chú, cháu lA Mẫn Nhi đây!"
A Mẫn trả lời lại, giọng điệu có chút buồn.

Chú mà A Mẫn gọi chính là Hà Minh, ông nghe giọng A Mẫn liền vui mừng xen lẫn lo lắng.

Ông hỏi thăm cô: "Cháu sao rồi? Vì sao bây giờ mới gọi cho chú?"
"Cháu vẫn ổn! Có một số lý do nên cháu không gọi sớm cho chú được.

Chú đừng giận cháu nha!"
A Mẫn bởi vì không muốn Long Ngạo Thiên biết được nên bây giờ mới gọi.

Hà Minh biết A Mẫn và Long Ngạo Thiên có mâu thuẫn xảy ra, nhưng ông không hỏi.

Ông biết, nếu A Mẫn đã không muốn nói thì hỏi cỡ nào cũng vô dụng.

"Chú không giận, chỉ lo lắng cho cháu thôi! Nếu cháu ổn thì chú cũng yên tâm phần nào.

"
Hà Minh thở phào nhẹ nhõm, mấy tháng nay đúng là A Mẫn khiến ông lo lắng nhiều rồi.

A Mẫn lại nói thêm: "Cháu sẽ ở nơi này và không về nước Z nữa.

Cháu hy vọng chú giữ kín chuyện này.

Ngoại trừ chú, cháu không muốn ai biết chuyện cháu ở đây nữa.

"
"Cháu đang ở nước nào? Chi phí mỗi tháng cháu có đủ tiêu xài không? Bên đó có gặp trở ngại nào không?"
Hà Minh hỏi liên tục khiến A Mẫn bật cười.

Không ngờ chú của mình lại lo lắng như vậy, dù sau A Mẫn cũng lớn rồi mà.

A Mẫn cười trả lời lại từng câu: "Tiền mỗi tháng cháu vẫn đủ xài, bên đây có người quen nên cháu không gặp vấn đề gì đâu.

Vị trí thì cháu không nói được, chú thông cảm nha.

"
"Không sao! Thường xuyên liên lạc với chú là được.

Nếu có vấn đề thì chú sẽ nói cho cháu biết.

"
Hà Minh nhìn xung quanh sau đó khẽ nói nhỏ.

A Mẫn cũng dặn dò chú mình một vài điêu: "Đừng để Long Ngạo Thiên biết được cháu có liên lạc với chú.

Cháu không muốn gặp lại nữa.

"
"A Mẫn! Cháu có biết lý do Ngạo Thiên tìm cháu khắp nơi không?"
Hà Minh hỏi, hình như ông cũng muốn giúp Long Ngạo Thiên.

Nhưng A Mẫn lại cười buôn: "Dù là lý do gì thì cháu cũng không muốn nghe nữa.

Đối với cháu, Long Ngạo Thiên chỉ là người xa lạ mà thôi.

"
"Cháu với Long Ngạo Thiên là vì chuyện của Kỳ Thiên Như nên mới mâu thuẫn sao?"
Hà Minh lại hỏi, vấn đề đó dù sao cũng đã giải quyết rồi.

A Mẫn không phải vì vấn đề đó, mà là vấn đề khác.

Cho nên cô không muốn dễ dàng tha thứ cho Long Ngạo Thiên, bởi vì cô không phải hàng hóa hay là nơi để Long Ngạo Thiên trút giận lên người.
 
Back
Top Bottom