Xe cứu thương dừng trước cổng Viện Pháp Y thành phố khi trời còn mờ sương.
Mưa đêm chưa tạnh, nước còn đọng trên kính chắn gió, ánh đèn đường phản chiếu loang lổ trên mặt đường.
Người khiêng cáng kéo thi thể qua cánh cửa thép, tiếng bánh xe lăn trên nền xi măng như một nhịp chậm rãi báo hiệu điều không thể tránh: một cuộc đời đã dừng lại.
Huy đứng đó, găng tay cao su trắng bó chặt trên cổ tay, ánh mắt lạnh như đèn mổ.
Anh đã nhìn thấy nhiều thi thể đến mức mỗi lần một người mới xuất hiện, anh không còn cảm giác sửng sốt; thay vào đó là một thói quen nghề nghiệp: quan sát, ghi nhận, phân loại.
Với anh, mỗi vết bầm, mỗi vết xước, mỗi mảng máu đều là chữ viết của một câu chuyện.
Anh cúi xuống, đặt tay lên cổ nạn nhân để kiểm tra phản xạ, rồi nhìn lên đồng hồ treo tường trong phòng khám nghiệm — kim chỉ 06:12.
Trong đầu anh, thời gian tử vong sẽ được ước lượng bằng những con số, bằng nhiệt độ cơ thể, bằng trạng thái phân hủy.
Nghề pháp y dạy anh nói thay người chết bằng dữ kiện.
Quân xuất hiện sau, áo khoác ướt mưa, tóc còn vương vài giọt nước.
Anh là người của hiện trường: mắt luôn tìm kiếm những thứ người khác dễ bỏ qua, tai lắng nghe những lời kể vụn vặt mà người ta tưởng vô nghĩa.
Quân không giỏi che giấu cảm xúc; anh hay cau mày, hay nói thẳng, và thường hành động trước khi suy nghĩ.
Hôm nay anh mang theo một túi nhỏ chứa các vật dụng thu thập từ hiện trường — túi nilon, găng tay, một cuộn băng dính, và một chiếc máy ảnh đã chụp hàng trăm bức ảnh hiện trường.
Lan bước vào cuối cùng, dáng người thon, áo khoác tối màu, mắt sắc như dao.
Cô không phải người của hiện trường hay pháp y; cô là chuyên gia tâm lý tội phạm, người đọc hành vi con người bằng ánh mắt và cử chỉ.
Lan có thói quen đứng lùi lại một bước, quan sát toàn cảnh trước khi lao vào chi tiết.
Cô nhìn thi thể, rồi nhìn hai đồng nghiệp, như thể đang cân đo xem ai sẽ nói gì trước.
Quân phá vỡ im lặng đầu tiên.
"Nạn nhân là ai?"
Huy trả lời, giọng đều đều như đọc báo cáo.
"Nguyễn Thành Long, 48 tuổi, doanh nhân, chủ một chuỗi nhà hàng và vài công ty bất động sản.
Vợ gọi cấp cứu lúc 5:40 sáng.
Căn hộ khóa từ bên trong.
Không có dấu vết xâm nhập."
Lan nhíu mày, mắt dõi về phía đồng hồ treo tường.
"Khóa từ bên trong, nhưng không có dấu vết vật lý?
Camera hành lang thế nào?"
Quân lật túi, đưa ra một túi nilon nhỏ.
"Thu được dưới móng tay nạn nhân một mảnh vải đỏ mảnh, dính máu.
Kích thước chỉ khoảng hai centimet, sợi vải mảnh, giống lụa.
Tôi đã bọc lại, gửi phòng xét nghiệm."
Huy cúi xuống nhìn kỹ, ánh đèn lạnh chiếu lên khuôn mặt nạn nhân, làm nổi bật những nếp nhăn đã khô, đôi môi tím tái.
Vết cắt trên cổ không sâu nhưng chính xác, như người biết vị trí mạch máu.
Huy chạm nhẹ vào vết thương bằng đầu găng tay, mắt anh lướt qua những chi tiết: góc vết cắt, độ sâu, dấu vết của lực tác động.
Anh ghi chép, rồi nhìn lên đồng hồ treo tường trong căn hộ — kim dừng ở 3:15.
Huy nói, giọng trầm và lạnh.
"Đồng hồ dừng lúc 3:15.
Có thể là thời điểm xảy ra va chạm hoặc một cú sốc điện khiến đồng hồ ngừng.
Hoặc hung thủ cố tình dừng đồng hồ để gửi thông điệp."
Lan bước tới, mắt cô dõi theo chiếc đồng hồ.
"Người làm việc trong giới nghệ thuật hay những người có thói quen sắp đặt thường thích để lại dấu ấn.
Nhưng đây là doanh nhân.
Động cơ có thể là cá nhân hoặc công việc.
Tôi muốn phỏng vấn vợ nạn nhân, người thân, và kiểm tra lịch sử mâu thuẫn công việc."
Quân, giọng có phần bực dọc, nhắc tới báo chí.
"Báo chí đã gọi.
Họ muốn một phát ngôn chính thức.
Thành phố đang râm ran.
Người ta nói về 'vụ án khóa kín' rồi."
Huy nhìn quanh căn hộ: nội thất sang trọng, không có dấu hiệu lục lọi, bàn làm việc gọn gàng, một vài tấm ảnh gia đình trên kệ.
Mọi thứ trông như một cuộc sống được sắp đặt hoàn hảo — cho đến khi một người trong đó chết.
Huy ra lệnh, giọng đều đặn.
"Lấy mẫu máu, vết cắt, và gửi vải đỏ đi giám định sợi.
Kiểm tra camera hành lang kỹ hơn, xem có ai ra vào tòa nhà trong đêm.
Lan, em phỏng vấn vợ nạn nhân.
Quân, em kiểm tra lịch sử giao dịch, đối tác, và những người có mâu thuẫn với anh Long."
Lan gật đầu, ánh mắt cô thoáng buồn.
"Tôi sẽ bắt đầu từ những câu hỏi đơn giản: mối quan hệ gần nhất, ai có quyền vào căn hộ, ai biết lịch trình của anh ấy.
Người thân thường che giấu điều họ cho là xấu hổ.
Họ cũng có thể che giấu điều họ sợ."
Quân dừng lại trước khi rời đi, quay lại nhìn Huy.
"Cậu có thấy gì lạ không?"
Huy im lặng một lúc, rồi đáp.
"Vết cắt có tính chuyên môn.
Người làm việc này phải có kiến thức về giải phẫu cơ bản, hoặc ít nhất là can đảm và lạnh lùng để làm việc trong bóng tối.
Và sợi vải đỏ... không phải loại vải phổ biến.
Ai đó đã để lại một dấu hiệu, cố tình hay vô tình thì chưa rõ."
Lan châm một điếu thuốc điện tử, hít một hơi dài rồi thở ra.
"Dấu hiệu có thể là lời thách thức, hoặc là một mảnh vụn của một cuộc vật lộn.
Chúng ta không nên vội kết luận."
Huy nhìn thi thể lần cuối, như muốn ghi nhớ khuôn mặt đã mất.
Trong lòng anh, một thôi thúc nghề nghiệp mạnh mẽ: phải nói thay người chết, phải tìm ra ai đã lấy đi tiếng nói của họ.
Anh biết rằng vụ này sẽ không đơn giản.
Những vụ khóa kín luôn khiến người ta tin vào điều huyền bí, nhưng thực tế thường là những mối quan hệ rạn nứt, những quyết định tàn nhẫn, và những bí mật được che giấu bằng tiền bạc và quyền lực.
Khi họ rời căn hộ, trời đã sáng hơn một chút, mưa tạnh để lại mùi ẩm trên không khí.
Quân bước nhanh về phía xe, Lan đi theo với dáng đi chậm rãi, còn Huy đứng lại một lúc, nhìn chiếc đồng hồ treo tường dừng ở 3:15.
Anh chụp một bức ảnh, lưu vào hồ sơ, rồi tắt máy.
Trong đầu anh, con số ấy như một mũi kim nhỏ cắm vào tấm bản đồ điều tra — một điểm bắt đầu, có thể dẫn tới nhiều hướng khác nhau.
Họ chưa biết rằng sợi vải đỏ nhỏ bé kia sẽ là mảnh ghép đầu tiên của một chuỗi sự kiện, kéo họ vào một mạng lưới thù hằn, nghệ thuật, và trả thù — nơi mà cái chết được dàn dựng như một tác phẩm, và người sống phải trả giá bằng ký ức.