Khác Màn che

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407605181-256-k553937.jpg

Màn Che
Tác giả: Likene
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người mới ko biết viết truyện



xhh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đam mỹ - Hoàn thành] Yêu qua mạng - Lưu Thủy Thủy
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [On-going] Mỗi Ngày Bé Ngốc Đều Chuẩn Bị Mang Thai
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tổng mạn: Thực hiện nguyện vọng 100 loại tư thế
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BL/Full] Mục sư và lưu manh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • MẸ LƯU MANH CON THIÊN TÀI
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Màn Che
    Chuơng 1 : Sự bắt đầu của tốt đẹp hay tuyệt vọng?


    Chương1: Bắt đầu tất cả

    Giang Sơn, 28 tuổi.

    Tôi nghĩ chính bản thân là hình mẫu cho người dưới đáy xã hội.Bởi vì tôi không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm, đến bạn gái, công việc cũng không có nốt.Hơn nữa, tiền trọ tháng này tôi còn chưa đóng, trễ hơn nữa tháng rồi.

    Nghĩ thử xem, với tình cảnh như vậy, tôi có nên hủy diệt tất thảy đi không?

    Giang Sơn cũng vậy, cậu đã thử mọi cách có thể nghĩ ra rồi, nhưng cuộc đời mà.

    Tất thảy đều không thành.

    Tôi bất lực, tuyệt vọng lắm chứ, nhưng thế giới là vậy mà, chẵng có gì tốt cả.

    -Ngày 02/2/2030-

    Trong đêm giao thừa, tôi tự sát bằng dây thừng, cảm giác nghẹt thở ấy khiến tôi khó chịu, đau đớn đến tột cùng.

    Có lẽ khuôn mặt của tôi :Giang Sơn khi được tìm thấy sẽ rất khó coi...

    Tôi hối hận rồi, tại sao lại chọn cách thức như thế để kết thúc cuộc đời của mình chứ?

    Tôi muốn sống, sống tiếp tục dù biết rằng những ngày sau chỉ toàn trốn chạy, tôi vẫn muốn sống tiếp.

    Nhưng có lẽ cái sự hối hận này quá muộn màn rồi, tôi không thể quay đầu nữa.

    0:02 phút, tai tôi ù đi, không thể nghe rõ xung quanh nữa.

    Tôi như rơi vào một vực thẳm vô tần, nó đang chiếm lấy cơ thể tôi, đến mức tôi không thể nhận thức bản thân nữa.

    _Ngày 2/2/2030, lúc 0:30 phút phát hiện thi thể của Giang Cát Sự( trước là Giang Sơn), phán đoán sơ bộ có thể là treo cổ tự tử_

    Một lần nữa mở mắt ra, tôi đã đến một nơi rất xa lạ.

    " Đây là thiên đường/ địa ngục sao?"

    Giang Sơn tự hỏi .

    Nhưng trả lời cậu chỉ là một không gian im lặng, lặng đến mức chính bản thân tôi tự hỏi "Đây có phải là mơ không?".

    Một căn nhà nhỏ, ngoài những vật dụng cơ bản ra thì chẳng có gì hết.

    Khoan, không hẳn là không có gì, ánh mắt của cậu bị thu hút bởi một cuốn sổ đặt ngay ngắn trên bàn.

    Cậu lật ra xem, chẳng có gì cả, một cuốn sổ trắng bình thường, hệt như cuốn sổ nháp của tôi hồi trước vậy.

    Ở trên còn có tên của tôi "Giang Sơn" .

    Khoan đã ! có gì đó không đúng ở đây, làm sao ai đó biết tên thật của tôi được, chẳng phải tôi đã đổi thành Giang Cát Sự lúc 5 tuổi rồi sao.

    Chỉ có ba mẹ mới biết tên thật của tôi.

    Họ không phải đã chết trong vụ tai nạn xe vào năm 2008 rồi mà.

    Đầu óc tôi đang xoay điên cuồng, tại sao chứ, không phải ba mẹ tôi viết thì là ai, chỉ có nhà nước, nhưng họ không thể giở ra cái trò khốn nạn này được.

    Những ngày sau đó, Giang Sơn luôn có gắng tìm ra sự thật, đến mức không còn quan tâm lý do mình đến đây nữa, nhưng mỗi manh mối tôi lần theo đều rơi vào một ngõ cụt.

    Dù vậy tôi cũng nhận ra một điểm chung giữ những người biết tên thật của tôi: Họ đều đã chết, không ai là ngoại lệ, đến cả người làm thủ tục đổi tên của tôi cũng vậy, tất cả đều không còn sống đến trước khi tôi tự tử.

    -Ngày 9/2/2030-

    Đã một tuần ở đây, vẫn không bạn bè không đồ ăn, thức uống, vẫn không tìm ra câu trả lời.

    Tối hôm đó, tôi không nghĩ gì nỗi, đầu óc tôi như bị delay vậy, rất chậm chạp đến khi tôi hoàn toàn bị cắt đứt với mạch suy nghĩ của mình.

    Lúc đó tôi có lẽ đã hôn mê, hôn mê với không một lí do.
     
    Màn Che
    Chương 2: Nơi kì lạ


    Lúc tôi tỉnh dâỵ, mùi thuốc khử trùng nộc nặc xộc vào mũi tôi, rất khó chịu.

    "Khó chịu thật, đúng là một bệnh viện tư nhân rẻ tiền."

    Giang Sơn đánh giá nơi này.

    Bệnh viện tư nhân?

    Không đúng, ai đã đưa tôi đến bệnh viện tư nhân này?

    Tôi nhớ rất rõ ràng rằng mình đã khoá trái cửa từ đời nào rồi mà."

    Tôi tự hỏi chính bản thân mình, tôi muốn tìm ra câu trả lời nhưng nếu có ai trả lời thật thì tôi chết khiếp mất !

    Một sảnh bệnh viện tràng ngập màu trắng và,...Không một bệnh nhân.Cứ như đi trốn lui trốn lủi vào một nơi nào đó còn sáng đèn.

    Nói vậy, nhưng tôi không ở lại.

    Tôi đã quyết định: Sẽ tìm một thứ gì đó trốn ra ngoài.

    Hành động ngu ngốc ư?

    Tôi không nghĩ vậy, đã trải qua cái chết một lần thì cũng chẳng lo gì cho mạng sống của mình.

    Tôi đi lanh quanh mãi, song mới may mắn tìm được một chút tiến triển.

    Nói tiến triển thì thật là không đúng, Tôi tìm ra một cô gái: có vẻ là đồng đội của tôi.

    Chỉ là hiện giờ cô ấy hơi có... vấn đề tâm lý một chút?( Nói thật thì tôi Giang Sơn này cũng cảm thấy cô gái đó giống bệnh nhân trốn trại, chỉ là không muốn làm tổn thương người ta thôi)

    "Mày, mày tha cho tao đi, tao chưa muốn chết, tao chưa muốn chết!!!"

    Cô gái đó gào lên, còn muốn túm cổ tôi đi nữa.

    Bình tĩnh, bình tĩnh một chút đi cô gái à, cô cũng đùng như thế chứ.

    Tôi giơ hai tay lên, tỏ ý giảng hoà.

    Vừa nói, chân của tôi cũng lùi lại theo vô thức.

    Bạn hỏi tôi bất lực không?

    Rất rất bất lực, nhưng cô ấy là điểm đột phá đầu tiên mà, tránh tôi sao được chứ!

    "Tôi tên là Nhu Hà, còn cậu?

    "

    "Không phải chứ, một mối quan hệ diễn ra như thế à, nhanh gọn thật đấy!"

    Chưa kịp nghĩ xong, Nhu Hà đã mở miệng nói tiếp rồi.

    " Chúng ta đều là châu chấu trên cùng sợi dây, cậu không có lựa chọn đâu!"

    Giọng câu ấy rất dữ, tôi nghĩ nếu tôi không trả lời nữa thì đứa con gái đó sẽ hoá thành sư tử rồi chớp mắt ăn tươi nuốt sống tôi luôn quá!

    " À, tôi tôi tên là Giang Sơn, Ờm Giang trong sông nước, Sơn trong núi cao.

    Tên của tôi có...."

    " Khoan, dừng lại, đủ rồi."

    Nhu Hà tỏ vẻ bất lực nói.

    Tôi mới lần đầu vào đây, không hiểu gì đâu.

    Nhưng có một món đồ có thể có ích cho anh đấy.

    Nói rồi, Nhu Hà đưa cho tôi một mẫu giấy.

    "Thiệp mời của bệnh viện tư nhân Lý Gia Hải" Cái này là cô tìm được à?

    " Nói tìm được hay không thì tôi cũng không chắc lắm, chỉ là vô tình thấy nó dưới sàn nhà thôi"

    "May mắn thật đấy!"

    Tôi chỉ nói một câu vậy thôi, chứ đều là một newbie, Nhu Hà có thể tìm được đạo cụ quan trọng, còn tôi chỉ tìm được một con nhóc.

    Cuộc đời đúng là trớ trêu cho hay.
     
    Màn Che
    Chuơng 3 : Cần được điều trị


    Trên tờ giấy giới thiệu chỉ là một số thông tin ngoài lề như tên, địa chỉ, số liên hệ tổng đài, và một số lời vẽ bánh như " Nơi đây có thể là một thiên đường : nơi sẽ cứu rỗi bạn, chúng tôi là những con nguời sẽ cứu rỗi trái tim của bạn,...

    Tôi không hiểu, một cái bệnh viện tư nhân thì sao làm đuợc đến mức vậy chứ.

    Thậm chí còn có thể đánh vào những gia đình nghèo khó, vô tội để kiếm tiền.

    Họ không biết, nhưng chúng tôi: Giang Sơn, Nhu Hà biết rất rõ.

    Có thể bệnh viện này chỉ là một bệnh viện với khởi đầu gần như chẳng có chi một " Phép màu" nào.

    Đây là một nơi đuợc tạo ra với Hy vọng của rất nhiều nguời, xong lụi tàn theo với xã hội nơi kẻ không có quyền lực sẽ bị rũ bỏ không một chút thuơng xót.

    Nói rõ thì tôi và Nhu Hà có thể là một trong số những nguời đã theo buớc hi vọng này.

    Bước đi này có phải của chúng tôi không?

    Khồn phải rồi, đây là hi vọng của những nguời nghèo khó khác.

    Ở chỗ khác khoảng 600000- 1500000 cho 1 lần chuẩn đoán và điều trị ( Tra gg nên có thể không chín xác lắm) nhưng ở cái bệnh viện này 1500000 cho phí chuẩn đoán và phí điều trị lâu dài, những con nguời đó tìm thấy một tia hy vọng, chẳng lẽ họ lại dám để ngọn lửa ấy vụt tắt?

    Tôi và Nhu Hà chọn cách chia ra tìm thứ gì đó hữu ích ở hai phía hành lang, hẹn nhau 2 tiếng sau sẽ quay về sảnh chính bệnh viện.

    Nhu Hà thoáng tỏ ra vẻ đó dự, nhưng cô ấy vẫn gật đầu đồng ý rồi đi vào một dãy hành lang.

    Dù biết bản thân sẽ có nguy cơ tử vong rất cao.

    Nhu Hà, cô ấy rất tin tưởng tôi.

    Nhưng xin lỗi, tôi không thể tin tưởng cậu, hay tin tưởng bản thân mình.

    Tôi đã trải qua rất nhiều thứ.

    Chúng có một điểm chung.

    Chúng là những con cáo già, tính toán chi li để dụ tôi sập bẫy!

    Đây là một nơi mà không có nguời sống.

    Rất hiển nhiên.

    Vậy tại sao tôi lại nghĩ có lẽ là ai đóđang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, coi chúng tôi như kẻ ngoại lai, hay là một con kiến chăng?

    Tôi, Giang Sơn này, hoặc một linh hồn khác không biết rõ điều đó nữa.

    Tôi không biết nơi đây liệu có nguy hiểm chăng?

    Nhu Hà chắc cũng như tôi.

    Cô ấy cũng có thể biết bệnh viện này là như thế nào.

    Nhưng việc gì cô ấy phải nói cho tôi?

    Mang theo dòng suy nghĩ ấy, tôi bắt đầu khám phá cái bệnh viện này.

    Cứ đi, đi mãi trên cái hành lang trắng tinh khôi ấy, đã đi lâu đến mức không thấy nơi tôi bước đến, dãy hành lang này trông như dài vô tận.

    Chỉ có một màu trắng cùng với tiếng giày đã lộp cộp, không một màu sắc, âm thanh nào khác.

    Tôi hình như có vấn đề về tâm lí rồi, rõ ràng đây là một thế giới ba chiều,

    nhưng tâm trí tôi lại nói đây là một không gian 2 chiều: một mặt phẳng, và chúng tôi là những kẻ đi loại, làm biến đổi gượng ép không gian này?

    "Tôi có lẽ bị mắc bệnh tâm thần rồi, cần được điều trị."

    Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi đã không nhịn được mà nhớ lại cái số điện thoại liên lạc ấy.

    Đã thử ruồng bỏ con số ấy, nhưng không tài nào làm được.

    Đường cùng rồi, tôi dừng lại, không tìm thêm bất kì manh mối nào nữa.

    Ngồi sụp xuống, nó mẫn chiếc điện thoại trong túi, rồi trong vô thức liên lạc vào con số tử thần ấy.

    Tôi biết mà, thế giới này không hề dễ dàng như tôi nghĩ, ẩn chứa nhiều bí mật hơn.

    Tôi biết việc đó thì giúp gì được cho tình cảnh bắt buộc phải chết này chứ?

    Trong tình huống này, tôi lại ngủ rồi, một giấc ngủ mà chẳng thể biết sự sống của mình có an toàn hay không.

    Không, không phải, từ khi vào cái thế giới này tất cả sai sót đều có biến số của nó.

    Tôi, bị trục xuất khỏi bức tranh sinh động này rồi!
     
    Màn Che
    Chương 4: Ảo giác


    Tôi lại lần nữa mở mắt ra.

    Thật may mắn làm sao!

    Tôi chưa chết, đã quay lại cái thế giới này rồi.

    Ngồi trên cái giường quen thuộc trước kia.

    Tôi thật nghĩ mình đã trùng sinh về trước kia rồi.

    Ngửa mặt lên trời cười lớn, tôi không chắc đây có phải là "trùng sinh"thật hay không, hay đây là ảo giác của tôi.

    Sao cũng được, chết hay sống gì cũng chả khác nhau mấy.

    Cốc cốc

    Rầm

    " Mày chừng này mới trả tiền nhà hả, trễ 2 tuần rồi đó, nhà của tao không phải để cho không.

    "Tiếng quát mắng quen thuộc ấy lại vang lên.

    Bà già ấy cứ như mẹ tôi vậy.

    Sơ hở là quát mắng, sơ hở ra là chỉ này chỉ nọ.

    " Được rồi, một ngày, chỉ một ngày, tôi sẽ trả đủ.

    Làm ơn".

    Chắc chắn rồi, miệng của tôi không nghe lời tôi.

    Đây là phát lại đoạn kí ức của tôi à.

    Trong mơ màng, tôi hả uống một viên thuốc trên bàn.

    Tôi chắc chắn rằng, trước đó, nó chưa từng tồn tại ở nơi đây

    Một con đau đầu truyền đến, thế giới quay cuồng, bẹo hình bẹo dạng.

    Trong cái thế giới mờ ảo ấy là những âm thanh hỗn loạn.

    Thực tế, chúng là những âm thanh rất quen thuộc với tôi.

    Từ những giọng nói của mẹ, cha, tiếng trách móc,... lặp lại, chúng đều đang điên cuồng lặp lại trong não tôi.

    Thật sự là không thể kiểm soát được ý nghĩ giết chúng.

    Thời không thấy đổi.

    Trong phút chốc tôi đã quay lại phần tranh của cái sảnh bệnh viện ấy.

    Khác một điều, tôi đang nằm trên cán và được lôi vào nhà xác.

    Tôi rõ ràng là chưa chết, nhưng sao nhỉ?

    Giống như nhà tôi lúc nãy, không phải thật, cũng chẳng phải ảo.

    Rét...

    Bánh xe trên cán phát ra tiếng phanh gấp chói tai.

    Những bác sĩ mặc áo phẫu thuật đột nhiên cúi chào trước nguời mới đến này.

    Không khí trở nên im bặt phút chốc.

    Thậm thí có thể nghe được tiếng tim đập của bản thân.

    Họ không lơ nguơi, nói chuyện rôm rả nữa, mà thay vào đó là sự phục tùng, nghe lệnh tuyệt đối.

    Đó có lẽ là một viên chiéc cao trong cái bệnh viện này.

    Vì chỉ có thể mới dọa họ mất mật ra vậy.

    Một phút, hai phút trôi qua, nơi này vẫn im lặng như đã chết.

    Nhưng Giang Sơn này không giống như họ, trong đầu tôi đã bắt đầu vàng lên những âm thanh hỗn tạp rồi.

    Ấy, cũng không hỗn tạp lắm, trong sự hỗn độn ấy còn vàng theo những âm thanh của 1 người phụ nữ và một và nguời kháv nữa.

    " Có lẽ bệnh nhân chưa chết hoàn toàn, đem về phòng điều trị đi" Tiếng của nguời lạ ấy lại vang lên.

    Sau đó là sự kéo lê tiếp diễn.

    Qua một khoảng thời gian mà tôi cho là dài đằng đẳng, cuối cùng họ cũnh dừng lại.

    Một ý tá mở phòng điều dưỡng.

    Họ đưa tôi xuống cán, tháo vải trắng, rồi nhanh chóng ném lên giường để bàn về món ăn trưa tiếp.

    Khá tốt, nhưng mà đau đầu quá đi mất.

    Không thể suy nghĩ rõ ràng, không thể cử động bình thường chính là bộ dạng của tôi bây giờ: khi đã bắt đầu quy trình truyền dịch.

    Mê mang, tôi đã có chống đỡ cơn buồn ngủ ấy nhưng e là không có tác dụng gì rồi.

    Thế giới ù đi, rồi chìm sâu vào không gian tối đen như mực kia.

    Giống như cả thế giới đang bị chính người vẽ ra nó xóa sạch vì một vết nhơ này vậy.
     
    Back
    Top Dưới