Cập nhật mới

Nữ Cường Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng

Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 20


Nhìn thấy cảnh sát xuất hiện cùng tôi bên ngoài cửa. Gương mặt mẹ tôi trông có vẻ mơ hồ: “Anh cảnh sát, có chuyện gì vậy, con tôi làm gì mà phải gọi cảnh sát đến.”

Cảnh sát cau mày: “Trẻ con còn nhỏ, trời lại tối mịt thế này, sao cô có thể để bé tự đi bộ về nhà một mình? Trên đường về, bé còn gặp kẻ rình rập. Nếu không phải bé thông minh biết chạy vào chỗ đông người, hậu quả sẽ khó lường. Lúc đó, dù cô có khóc cũng không thể cứu vãn được gì đâu.”

Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi rồi nhanh chóng thừa nhận sai lầm: “Đúng là do tôi làm biếng, sau này tôi nhất định sẽ đón con bé mỗi ngày, làm phiền anh quá.”

Sau khi cảnh sát rời đi, mẹ kéo tôi nhìn trái nhìn phải, tôi nghĩ mẹ đang sợ hãi, nhưng những gì bà ấy nói một lần nữa làm đảo lộn lại quan niệm của tôi.

“Được nha, con thông minh lắm, không hổ danh là con gái của mẹ, có thể thoát khỏi tầm mắt của kẻ theo dõi đó.”

Nói xong, mẹ lại nhìn tôi như có suy nghĩ gì đó.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 21


Tôi không biết mẹ đang nghĩ gì trong đầu.

Nhưng ngay sau đó, tôi đã hiểu.

Vào sáng thứ năm, mẹ lấy cớ bà ngoại ốm nặng để xin phép cho tôi nghỉ học.

Khi gặp mẹ ở cổng trường, tôi lo lắng hỏi về hình hình sức khỏe của bà ngoại.

Nhưng mẹ lại thản nhiên kéo tôi lên xe: “Ôi chao, mẹ bịa ra thôi, lát nữa con đi sân bay đón người với mẹ, con chạy nhanh, người lại nhỏ, chắc chắn có thể chen lấn lên đầu, lúc đó con đội cái này lên đầu, đưa cái này cho chồng mẹ nhé bảo bối.”

Nói rồi, mẹ đưa cho tôi một tấm bảng hiệu và một chú gấu bông nhỏ xinh xắn.

Nhìn những thứ trên tay, trong lòng tôi không biết có cảm giác gì.

Mẹ vẫn thao thao bất tuyệt: “Con biết chồng mẹ là ai không?”

“Không biết, vài ngày mẹ lại đổi một người.” Tôi thản nhiên nói.

“Đứa trẻ này, chính là người này.” Mẹ mở khóa màn hình điện thoại đưa cho tôi xem.

“Nhớ kỹ nhé, lúc đó nhất định phải đưa chú gấu bông cho anh ấy, con là trẻ con, anh ấy nhất định sẽ nhận.”
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 22


Mẹ tôi mới “phải lòng” là một nam diễn viên nổi tiếng, đang rất hot. Lượng fan hùng hậu, chen chúc nhau để đón anh ấy.

Sau 3 tiếng “canh gác” tại sân bay, cuối cùng cũng có tiếng xôn xao từ phía xa.

Mẹ nhanh chóng kéo tôi đứng dậy và lao về phía trước.

Vì người nhỏ, bị kẹp giữa đám đông, tôi suýt ngã vài lần.

“Xán Xán, nhanh lên!” Mẹ đẩy mạnh tôi từ phía sau khiến tôi chen qua lẽ hở và tiến về phía trước.

Do quán tính, tôi không thể khống chế được mà ngã về phía trước.

Ngay khi khuôn mặt tôi sắp chạm đất, có một đôi tay đã đỡ tôi dậy.

Cùng lúc đó, xung quanh ngay lập tức vang lên tiếng la hét chói tai.

Khuôn mặt tinh tế không tìm ra bất cứ lỗi nào, đuôi mắt cong cong nhìn tôi rồi nói: “Em không sao chứ, bạn nhỏ?”

Là người đàn ông trên ảnh nền điện thoại của mẹ.

Anh nhìn về phía đám đông: “Đây là bé con nhà ai?”

Bỗng nhớ đến nhiệm vụ mẹ giao, tôi vội vàng đưa chú gấu bông trong tay cho anh: “Anh ơi, tặng anh.”

Người quản lí hay trợ lý của anh ở phía sau nhắc nhở anh không nên nhận.

Nhưng anh nhìn tôi, xoa đầu tôi và nhận lấy chú gấu bông: “Lần này anh nhận nhé, lần sau nhớ nắm tay mẹ cẩn thận.”
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 23


Trên đường về nhà, mẹ vui vẻ nói không ngừng.

Mẹ đưa tôi đi mua hai bộ quần áo mới, còn đi cùng tôi đến công viên giải trí chơi cả chiều.

Mẹ ôm tôi từ cầu trượt trượt xuống, nắm tay tôi cùng nhảy đệm nhún.

“Xán Xán, con hôm nay biểu hiện thật tốt, mama yêu con nhất.”

Mẹ hôn lên má tôi và nở một nụ cười thật dịu dàng.

Trong ấn tượng của tôi, mẹ luôn dành nụ cười như vậy cho thần tượng trên màn hình và hiếm khi cười với tôi như vậy.

Tôi không tự chủ mà chìm đắm trong hạnh phúc, mong rằng mẹ có thể mãi mãi bầu bạn với tôi giống như ngày hôm nay.

Nhưng những ngày hạnh phúc ấy không kéo dài được bao lâu, những cô gái trong lớp nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ lại còn tụ tập lại bàn tán và nhìn tôi.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 24


Tôi không để tâm đến chuyện đó.

Nhưng một buổi chiều nọ, thầy giáo gọi tôi đến văn phòng.

Thầy thở dài, nhíu mày nhìn tôi: “Châu Xán Xán, chuyện trên mạng ngày càng nghiêm trọng, đã có người tìm ra trường học và giáo viên chủ nhiệm của em, ảnh hưởng đến nhà trường rất nhiều, nên ban giám hiệu quyết định cho em nghỉ học một tuần, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống rồi em quay lại học.”

Thấy mặt tôi mù mịt, thầy không nhịn được mà nhắc nhở: “Xán Xán, nhiệm vụ chính của em hiện tại là học tập, không phải theo đuổi thần tượng một cách mù quáng, giữa thần tượng và fan có một khoảng cách nhất định, em nhất định phải giữ gìn khoảng cách này.”

“Thầy ơi, em không theo đuổi thần tượng ạ...” Tôi hoang mang.

Giáo viên chủ nhiệm tưởng tôi giả vờ không thừa nhận, bèn lấy điện thoại ra, mở một đoạn video cho tôi xem.

Đó là cảnh vài tuần trước khi tôi và mẹ đi đón máy bay, tôi đưa chú gấu bông cho thần tượng của mẹ.

“Đây không phải em à?”

Tôi gật đầu: “Là em.”

“Vậy thì đúng rồi, trong mắt chú gấu bông có camera quay lén, đã tiết lộ hoàn toàn đời tư của nam nghệ sĩ này.” Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi: “Hơn nữa em còn bán video với giá cao cho fan.”

“Châu Xán xán, hành vi này của em là vi phạm pháp luật.”

Tôi hoàn toàn choáng váng.

Là mẹ đã đặt camera vào trong?

Hay là người bán đã đặt vào?
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 25


Tôi nhanh chóng trở về nhà.

Dường như mẹ không nghe thấy tôi mở cửa, ngồi trước máy tính không biết đang chỉnh sửa cái gì đó.

Sau khi tiến lại gần, tôi nhận ra người trên máy tính là anh trai ở sân bay.

Anh trai đang thay quần áo trên màn hình.

Từng động tác đều rất rõ ràng.

“Mẹ, là mẹ đã đặt camera vào con gấu.

“Mẹ lợi dụng con kiếm tiền.”

Tôi bất ngờ nói ra làm cho mẹ tôi sợ hãi. Mẹ vỗ vào n.g.ự.c mình với vẻ hoảng sợ: “Đứa bé đáng ghét này, con trở về khi nào đấy?”

“Mẹ, con trở nên nổi tiếng trên mạng rồi, trường học đã đuổi con về.”

“Con tưởng mình là ngôi sao à, còn nổi tiếng.” Gương mặt mẹ có chút chột dạ: “Trường bảo con về thì con sẽ về à, chúng ta đã nộp tiền học rồi có biết hay không, mau về lại trường học đi.”

“Vậy mẹ cho con xem điện thoại một chút.”

Tôi không có điện thoại, bình thường mẹ cũng không để tôi sờ đến máy tính nên tôi không hề biết những gì đã xảy ra trên mạng.

Khi tôi vươn tay tính lấy điện thoại trong tay mẹ, mẹ không cho vừa mắng vừa đẩy tôi ra: “Gan của con càng ngày càng to rồi, còn dám cướp đồ trong tay mẹ, con có phải là-”

Lời của mẹ tôi bỗng chốc ngừng lại, thay vào đó là ánh mắt sợ hãi trên khuôn mặt bà.

Mẹ đẩy tôi ngã, đầu tôi va chạm vào góc bàn.

Máu từ trên trán chảy xuống.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 26


Trong phòng cấp cứu, bác sĩ đang khử trùng và khâu vết thương cho tôi. Dù rất đau, nhưng tôi không kêu lấy một tiếng.

Bên ngoài phòng cấp cứu, bố và mẹ tôi đang cãi nhau gay gắt.

“Khương Tuệ! Có phải do cô ép Xán Xán đi tặng con gấu bông đó không? Cả mạng xã hội đang truy tìm Xán Xán đấy cô có biết không!! Tôi đã đồng ý với cô là sẽ không liên lạc với Xán Xán nữa, tại sao cô còn không chăm sóc tốt cho con bé!”

Hóa ra.....Bấy lâu nay bố không đến tìm tôi, không phải là vì không yêu thương tôi.....

Mẹ tôi cố biện bạch: “Tôi chỉ đẩy con bé một cái, tôi không dùng lực mạnh.....Tôi nào biết con bé yếu ớt đến vậy.....”

“Đừng nói gì nữa Khương Tuệ! Cô lập tức quay video làm rõ lên mạng, nói rằng cô bảo Xán Xán đi tặng gấu bông cho nam nghệ sĩ đó, Xán Xán hoàn toàn không biết gì về chuyện camera bên trong.”

“Nhưng......” Mẹ tôi do dự: “Vậy sau này tôi không thể tiếp tục đón anh ấy ở sân bay nữa.....”

Giọng nói tức giận bố tôi lại lớn thêm một chút: “Khương Tuệ!! Xán Xán là con gái cô!!! Con gái của cô đấy cô có biết không!

“Cô không làm sáng tỏ thì cuộc đời Xán Xán sẽ bị hủy hoại, cô có hiểu không!”
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 27


Mẹ đã đồng ý thanh minh cho tôi và đồng ý với bố giao tôi cho bố nuôi dưỡng.

Nhưng tôi không ngờ rằng đó là lần cuối cùng tôi gặp bố.

Trên đường lái xe về nhà, bố đột quỵ do nhồi m.á.u cơ tim cấp tính, qua đời đột ngột.

Bố là người yêu thương tôi nhất

Bố đã không còn nữa.

Nhưng mà, sắp tới tôi sẽ được sống cùng bố.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 28


Sau khi bố tôi qua đời, mẹ tôi đã thay đổi ý định. Bà không muốn thanh minh cho tôi nữa.

Bà nói: “Con chỉ là một đứa trẻ, cho dù cả mạng xã hội đang mắng con thì có ảnh hưởng gì đến con đâu?”

Mẹ tôi cho tôi chuyển trường, bà còn nói một cách nhẹ tênh: “Con cũng không phải là ngôi sao, sau này sẽ chẳng còn con nhớ đến chuyện nhỏ đó của con, sang trường mới ai còn biết con là ai.”

Mẹ lại đưa tôi đến nhà bà ngoại.

Bà không biết rằng, bao nhiêu năm nay, biệt danh “fan cuồng” vẫn luôn đeo bám tôi.

Tôi bị bạn học mắng là “Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga”, bị bạn học dồn vào nhà vệ sinh uống nước bẩn, bị bạn học đe dọa mỗi ngày.

Fan hâm mộ của nam nghệ sĩ đó còn tìm đến nhà bà ngoại, viết chữ “chết” lên tường nhà, mỗi ngày gửi vòng hoa, gửi xác động vật đến nhà.

Chúng tôi cắn răng chịu đựng.

Vì mẹ.

Tôi đang là vì mẹ mà gánh tội.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 29


Thấm thoát đã tám năm trôi qua.

Mấy ngày trước, bà ngoại tôi qua đời. Sau khi lo liệu xong tang lễ, mẹ đón tôi về nhà.

Nhưng căn phòng của tôi giờ đây đã biến thành nơi mẹ trưng bày album.

Mẹ còn nuôi thêm hai con mèo, một con mèo tam thể và một con mèo ragdoll.

Chúng rất nhỏ, có vẻ mới chỉ hơn một tháng tuổi.

Hai con mèo rất thân thiện, sau khi l.i.ế.m mẹ xong, chúng cũng dựng đuôi cọ vào cẳng chân tôi. Tôi khom người xuống v**t v* đầu chúng.

Hành động này khiến mẹ nhìn tôi với ánh mắt dò xét: “Con không còn dị ứng lông mèo nữa à?”

Tôi mỉm cười đáp: “Vài năm trước đã chữa khỏi rồi ạ.”

“À” sắc mặt mẹ có chút không tự nhiên: “Sao con không nói với mẹ một tiếng?”

Tôi cười trừ không nói gì.

Trong tám năm sống ở nhà bà ngoại, số lần mẹ chu cấp tiền sinh hoạt cho tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhớ thì cho, quên thì thôi.

Mỗi lần chỉ cho 1000, hoàn toàn không đủ chi trả học phí, tôi chỉ có thể dựa vào tiền dành dụm của bà ngoại để trang trải cuộc sống.

Bất kể nắng mưa, bà ngoại đều đẩy xe bán đồ ăn vặt trước cổng trường để nuôi dưỡng tôi đến khi tốt nghiệp cấp 2.

Lên cấp 3, tôi xin học bổng dành cho học sinh nghèo, cuộc sống mới bớt khó khăn hơn.

Vất vả lắm mới lên được đại học, tôi dựa vào học bổng và tiền làm thêm để giảm bớt gánh nặng cho bà ngoại.

Nhưng khi tôi vừa mới bắt đầu báo đáp bà ngoại, bà đã mãi mãi rời xa tôi.

Bác sĩ nói nguyên nhân bà ngoại qua đời có liên quan mật thiết đến việc lao động quá sức trong thời gian dài.

Nhìn mẹ đang chơi với những con mèo bằng cây gậy chọc mèo, tôi chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 30


Sự ngoan ngoãn và nghe lời của tôi dần khiến mẹ buông lỏng cảnh giác.

Bà lại bắt đầu vô tư xem những đoạn video giám sát trên máy tính trước mặt tôi.

Có nam ca sĩ mới nổi gần đây.

Có idol mới ra mắt.

Có cả thực tập sinh chưa đầy 15 tuổi.

Mẹ như một con chuột cống rãnh rình rập đời tư của các ngôi sao.

Tôi không biết mẹ đã làm thế nào để đặt những camera quay lén này vào nhà của các ngôi sao.

Nhưng mẹ ơi, mẹ sắp phải trả giá thật lớn cho những việc đã làm của mình.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 31


Chiều hôm đó, cảnh sát bất ngờ đến nhà và bắt giữ mẹ tôi theo luật pháp.

Lý do là vì mẹ tôi bị tố cáo buôn bán thông tin cá nhân của nhiều ngôi sao, niêm yết giá bán video đời tư của các ngôi sao, vi phạm quyền riêng tư của công dân.

Cuối cùng, mẹ tôi bị tuyên án 3 năm tù giam và phạt tiền.

Sau khi bản án có hiệu lực, tôi nhìn thấy mẹ qua tấm kính thủy tinh,

Chỉ trong vài ngày ở trại tạm giam, mẹ tôi đã gầy đi trông thấy.

Vừa nhìn thấy tôi, bà như nhìn thấy cứu tinh, phấn khích mà nói với tôi: “Xán Xán, Xán Xán, không phải con học luật ở trường đại học sao? Con cứu mẹ, cứu mẹ, mẹ không muốn phải ngồi tù.

Tôi im lặng nhìn bà, không nói lời nào.

Cho dù bà ở đầu dây bên kia điện thoại điên cuồng mắng chửi tôi.

Cho đến khi thời gian thăm tù kết thúc, tôi nhẹ nhàng nói: “Nhưng mẹ ơi, con học luật ở trường đại học là vì mẹ.”

Tôi lắc lắc tập tài liệu trong tay: “Là để hôm nay chính tay con đưa mẹ vào tù.”

Mẹ tôi há hốc miệng, ngây người.

Bà giống như người mất hồn để mặc cho cảnh sát kéo đi.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 32


Trong thời gian học đại học, tôi luôn là người có thành tích xuất xắc và nhiều lần đạt được học bổng quốc gia.

Sau hai năm, tôi tốt nghiệp và thành công thực tập tại một văn phòng luật với mức lương cao.

Vào một buổi trưa nọ, trong năm đầu tiên đi làm, tôi nhận được thông báo từ cảnh sát rằng hôm nay là ngày mẹ tôi ra tù, và tôi có thể đến đón bà.

Tôi đạp giày cao gót, trong tay mang theo bó hoa tươi đứng trước cổng nhà tù.

Đúng giờ, mẹ tôi bước ra. Ba năm tuy không phải là quá dài, nhưng đã đủ để bào mòn hết sức sống và tinh thần của bà.

“Mẹ, chúc mừng mẹ đã ra tù!” Tôi nở nụ cười tươi và đưa bó hoa trong tay cho bà.

Mẹ nhìn bó hoa trong tay tôi với vẻ mặt khó chịu: “Xán Xán, đây là hoa gì?”

“Hoa cúc ạ. Mẹ không thấy đẹp sao?”

“Là nhân viên cửa hàng giới thiệu cho con.”

Dường như không nhận ra ý đồ của tôi, mẹ thở phào nhẹ nhõm: “Hoa này không tốt. Chỉ có đám tang mới dùng hoa cúc. Con mau vứt nó đi!”

So với trước đây, mẹ giờ đây trở nên cáu kỉnh hơn nhiều. Bà liên tục chửi rủa nhân viên cửa hàng đã gói hoa cho tôi.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 33


Trong xe, mẹ tôi tò mò sờ mó mọi thứ, đánh giá từng thứ. Ngay cả những món đồ trang trí nhỏ, bà không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Giọng nói bà giờ đây đã không còn vẻ gượng gạo như lúc đầu.

Cuối cùng, bà không kìm được mà hỏi: “Xán Xán, đây là xe con mua à?”

“Xe cũ, không đắt lắm.”

“Mẹ nhớ không lầm, năm ngoái con mới tốt nghiệp đại học, mới đi làm được một năm mà đã mua được xe rồi.”

Bà nịnh nọt tôi: “Mẹ biết những gì con nói lúc trước chỉ là giận dỗi thôi. Sau này mẹ sẽ không theo đuổi thần tượng nữa, cũng không làm fan cuồng nữa. Mai mẹ sẽ đi tìm việc làm.” Nói rồi bà lại rưng rưng nước mắt. “Trên đời này chỉ có hai mẹ con mình là thân thiết nhất, Xán Xán, giờ con là người thân duy nhất của mẹ. Sau này con nói gì mẹ cũng nghe theo...”
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 34


Mẹ tôi bước vào nhà, miệng mỉm cười nói những lời ngọt ngào, nhưng hành động đầu tiên của bà lại là đi thẳng đến căn phòng chứa đầy album của mình.

“Xán Xán, album đâu rồi? Mẹ có cả một bức tường đầy album cơ mà?”

Tay tôi đang dọn dẹp khay vệ sinh cho mèo, bèn trả lời một cách hờ hững: “Con bán rồi.”

“Bán rồi!? Tiền đâu?”

“Dùng để trả tiền luật sư cho mẹ.” Tôi lau tay bằng khăn ướt: “Mẹ đã tiết lộ thông tin cá nhân của các nghệ sĩ, nhiều người đã kiện mẹ. Nếu con không chi tiền, mẹ sẽ phải ở tù thêm vài năm nữa.”

Lời nói của tôi khiến bà im bặt. Giọng bà trở nên khô khan: “ Nhưng con cũng không thể biến căn phòng đẹp đẽ này thành ổ cho mèo ở được.”

Hai chú mèo tam thể và ragdoll dường như không nhận ra bà. Ngay từ khi bà bước vào, chúng đã liên tục há miệng gầm gừ.

Bực bội vì không có ai để trút giận, mẹ tôi liền cầm túi xách ném vào hai con mèo.

“Hai con súc vật còn dám gầm gừ với bà đây.”

Tôi mỉm cười, không nói gì, ôm tam thể và ragdoll vào lòng v**t v* bộ lông mềm mại của chúng.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 35


Mẹ của tôi vốn ở căn phòng hướng mặt trời mọc, nhưng sau khi tôi sửa sang lại, tôi đã dọn vào ở.

Mẹ tỏ ra không hài lòng và muốn chen vào ngủ cùng tôi trên một giường.

“Mẹ ơi, con bị suy nhược thần kinh, chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến con không thể nghỉ ngơi được. Mẹ cũng không muốn con vì thiếu ngủ mà ngày hôm sau không làm tốt việc được chứ?”

Mẹ im lặng, cầm chăn ra sofa nằm.

Ngày hôm sau, khi tôi đang ở nhà nghỉ ngơi, mẹ gọi điện thoại đến. Đầu dây bên kia còn vang lên tiếng phụ nữ tranh cãi và chửi rủa.

“Xán Xán! Mau đến đây, con đàn bà già này thấy mẹ đi một mình nên bắt nạt mẹ! Mau đến đây giúp mẹ!”

“Ai bắt nạt mẹ? Mẹ đã là người trưởng thành, đừng nói bậy! Mẹ không có kinh nghiệm làm việc mà còn chửi mắng nhân viên, họ chỉ việc luận đúng sai, không tuyển dụng mẹ thì có sao?”

Từ khi mẹ kết hôn với bố, mẹ chưa bao giờ đi làm.

Trước khi ly hôn, bố luôn là người chu cấp cho mẹ.

Sau khi ly hôn, mẹ kiếm sống bằng cách bán tin tức đời tư của người nổi tiếng.

Vì vậy, mẹ tưởng rằng chỉ cần hạ mình đi xin việc sẽ được tuyển dụng.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Mẹ ơi, con xin lỗi, Tiểu Bạch và Đậu Đậu bị tiêu chảy, con phải chăm sóc chúng nên không thể đến được. Con tin mẹ, mẹ có thể tự giải quyết được.”

“Châu Xán Xán! Mày bị điên hả?!” Mẹ tôi tức giận hét lên đầu dây bên kia: “Mẹ mày giờ bị người ta bắt nạt, mày không đến, còn có tâm trạng chăm sóc hai con súc vật kia hả?!”

“Mẹ ơi, sao mẹ có thể nói như vậy? Ba năm nay, Tiểu Bạch và Đậu Đậu luôn bên cạnh con, con đã coi chúng như người nhà rồi. Thôi, con không nói nữa, con còn việc phải làm.”

Nói xong, tôi cúp máy và tắt chuông.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 36


Khi mẹ về nhà, trên cổ và mặt bị cào để lại nhiều vết máu.

Nhìn thấy tôi, bà như điên cuồng ném đồ vào tôi.

“Châu Xán Xán! Nhìn xem tao bị họ bắt nạt như thế nào! Mày là đồ sói mắt trắng! Tao nuôi mày để làm gì?” Tôi không nói gì, để cho mẹ trút giận dữ lên tôi.

Nửa đêm, khi tôi đang ngủ say, một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nhà.

Khi tôi chạy ra phòng khách, trên mặt mẹ xuất hiện bốn vết thương sâu, đang chảy m.á.u không ngừng...

Ồ, tôi quên nói với mẹ rồi.

Tiểu Bạch cùng Đậu Đậu là hai chú mèo rất biết bảo vệ chủ nhân của chúng.

Và trong ba năm qua, chúng đã coi tôi như chủ nhân của chúng.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 37


Sau khi bác sĩ xử lý vết thương cho mẹ, chúng tôi được hướng dẫn đến trạm y tế để tiêm vắc-xin phòng dại.

Nhưng tôi không đi, mà bắt taxi chuẩn bị về nhà.

Mẹ vẫn chưa hoàn hồn, nắm lấy tay áo tôi, giọng run run hỏi: “Xán Xán, bác sĩ bảo cần tiêm vắc-xin phòng dại mà con.”

“Không sao đâu mẹ, Tiểu Bạch và Đậu Đậu đều sạch sẽ, không có bệnh truyền nhiễm đâu.”

“Về nhà thôi mẹ, con đã dạy dỗ Tiểu Bạch và Đậu Đậu rồi, chúng không dám cắn mẹ nữa đâu.”

Nhưng mẹ dường như có tâm lý ám ảnh, nhất quyết không chịu về nhà, bắt tôi đi cùng mẹ đến nhà bà ngoại ở quê.

Sau khi bà ngoại qua đời, mỗi tháng tôi đều đến đây ở hai ngày.

Vì vậy, mọi thứ trong nhà vẫn có thể sử dụng bình thường.

Bếp lò ở nhà bà ngoại được đặt trong nhà, để đảm bảo an toàn, mỗi khi đốt lò vào mùa đông đều phải mở toang cửa hoặc hé cửa sổ.

Nhưng mẹ cảm thấy lạnh, đóng kín cửa sổ và cửa ra vào, không chịu cho tôi mở hé.

Cứ hễ tôi mở ra, mẹ lại mắng: “Xán Xán, con muốn làm mẹ c.h.ế.t cóng à!”

Trước khi đi, tôi nhắc mẹ lần nữa: “Mẹ ơi, con về nhà một chuyến, mẹ nhớ khi nào người ấm lên thì mở cửa hé một chút, nếu không sẽ bị ngộ độc khí CO(*) đấy.”

(*)Khí CO, hay còn gọi là carbon monoxide, là một chất khí không màu, không mùi, không vị và độc hại cao. Nó được tạo ra khi nhiên liệu chứa carbon cháy không hoàn toàn.

Mẹ đang mải chơi điện thoại, chỉ ậm ừ cho có lệ.

Hai tiếng sau, tôi vội vã quay trở về, mẹ đã nôn mửa liên tục và mất ý thức.

Tôi vội vàng lái xe đưa mẹ đến bệnh viện, nhưng trên đường đông xe, mẹ bị ngộ độc khá lâu, không được điều trị kịp thời, dẫn đến tổn thương thần kinh não.

Ngộ độc khí CO đã gây ra tổn thương không thể phục hồi cho thần kinh não của mẹ.

Sau khi điều trị, mẹ vẫn có biểu hiện chậm chạp, trí nhớ kém, mất kiểm soát đại tiểu tiện.
 
Mama Cuồng Nhiệt Theo Đuổi Thần Tượng
Chương 38


Công việc bận rộn, tôi đưa mẹ vào viện dưỡng lão và thuê một người giúp việc chăm sóc mẹ.

“Mẹ, mẹ ở đây dưỡng bệnh cho tốt nhé, người giúp việc chuyên nghiệp hơn con, nhất định sẽ chăm sóc mẹ chu đáo.”

Ba bữa cơm mỗi ngày có người nấu, mỗi ngày còn có người chuyên phục vụ mẹ, không cần rửa bát giặt giũ làm việc nhà, mẹ sống rất thoải mái, cả tháng cũng chẳng gọi điện cho tôi một lần.

Nhưng thời gian trôi qua, tôi không đến thăm mẹ, cũng không gọi điện cho mẹ, mẹ bắt đầu hoảng hốt.

Bất kể giờ làm việc hay giờ tan tầm, mẹ đều gọi điện liên tục.

Vừa nghe máy, tôi còn tưởng mẹ lại như trước đây nổi điên mắng tôi một trận, nhưng giờ mẹ đã dịu giọng:

“Xán Xán, dạo này công việc bận rộn thế, có mệt không con?”

“Con có rảnh thì đến thăm mẹ nhiều hơn, còn nữa, tiền lương của Tiểu Triệu con mỗi tháng trả đúng hạn, đừng chậm trễ.”

“Tết nhất con lại gửi cho cô ấy vài phong bao lì xì, cô ấy vui vẻ cũng sẽ đối tốt với mẹ hơn, phải không?”

A.

Hóa ra là ở chỗ người giúp việc gặp khó khăn, mới nhớ đến tôi.

Tôi đáp lời: “Vâng, mẹ, cuối tuần này con sẽ đến thăm mẹ.”

Nhưng cuối tuần tôi cũng không đi, mãi đến mùng 2 Tết tôi mới đến thăm mẹ sau một năm không gặp.

Mẹ nhìn thấy tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông: “Xán Xán! Mẹ gọi điện cho con nhiều lần sao con không nghe máy, đưa mẹ về nhà, mẹ không muốn ở đây nữa.”

Tôi giả vờ tức giận:

“Mẹ, vì sức khỏe của mẹ, con đặc biệt tìm viện dưỡng lão đắt đỏ này, còn trả tiền thuê người giúp việc chăm sóc mẹ, mẹ muốn ở thì ở, không muốn ở thì không ở, mẹ đây không phải là đùa con sao?”

“Không phải vậy, Xán Xán.”

Mẹ kéo tôi lại gần, nhỏ giọng nói bên tai tôi:

“Tiểu Triệu vừa lười vừa thích ăn trộm, mẹ vừa són tiểu cô ấy liền véo mẹ, đối xử với mẹ chẳng tốt chút nào.”

Nói rồi, mẹ liếc nhìn tôi một cái trách móc:

“Nếu con thường xuyên đến, cô ấy còn dám véo mẹ sao?

“Còn cả đám người c.h.ế.t tiệt này, trước đây có một ông lão chân không tốt đi vấp ngã vào chân mẹ, đám người c.h.ế.t tiệt này lại đồn nhảm mẹ với ông lão kia gian díu với nhau.”

Mẹ càng nói càng tức giận:

“Đám người mù lòa, mẹ thèm khát gì mà phải ở cùng lão già đó chứ”

Tôi đùa cợt nói: “Mẹ, mẹ tưởng mẹ đang đóng phim truyền hình à, người giúp việc còn véo mẹ.”

Lời nói của tôi khiến mẹ sửng sốt.

“Con nói cái gì?”

“Con nói mẹ à, mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi, người ta đồn nhảm thì đồn nhảm đi, mẹ đã chôn nửa người xuống đất rồi(*), người ta có bịa chuyện thì ảnh hưởng gì đến mẹ chứ.”

(*)Câu gốc “你半截土都埋身上了” Câu nói này miêu tả người đã già yếu, gần kề với cái chết.

“Nhưng mẹ hoàn toàn trong sạch, dựa vào đâu mà họ dám nói dối về mẹ chứ? Xán Xán, nhanh chóng nói rõ ràng với họ rằng mẹ không hề liên quan gì đến ông lão đó, con có biết không?” Giọng mẹ đột ngột dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt ngày càng kỳ lạ.

“Xán Xán, con đang trách mẹ có phải không”

“Con có phải còn trách mẹ vì chuyện năm xưa không?”

Bà ấy ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi gào khóc thảm thiết: “Báo ứng, báo ứng, tất cả đều là báo ứng của tôi.”

Tôi không để ý đến bà ấy, đeo túi lên vai rồi bước ra ngoài. Trước khi đi, tôi liếc nhìn cô điều dưỡng viên Tiểu Triệu, trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý.

Mẹ, con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu.

Ngược lại, con sẽ chăm sóc mẹ thật chu đáo.

Để mẹ cũng được nếm trải cảm giác năm đó mẹ đối xử với con như thế nào.
 
Back
Top Bottom