Cập nhật mới

Khác (Male!Yandere x Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn

(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C22 - Tự do 2 (H+)


Từ chương này mình sẽ tính điểm lấy Ending nhé, mn lựa chọn cẩn thận nha ^^!

Đọc truyện vui hehe ~

.

.

.

.

.

*GHB: Gamma hydroxy butyrate

Mọi người tự tìm hiểu trên gu-gồ về chất này nếu muốn biết thêm nhé.

.

.

.

.

.

"Vậy thì...

Phiền em...

Chịu khó để tôi cấy con chíp này vào người em, được không?"

[Lựa chọn]

> "Tôi sợ đau..."

HE: 0₫ ; NE: 5₫ ; BE: 5₫

.

.

.

.

.

"Được thôi."

Leonard đáp...

Một cách dễ dàng đến lạ.

Anh quay người bước đi, cất con chíp vào hộc tủ.

Y/n ngạc nhiên, cậu nhìn chằm chằm điệu bộ của anh, chắc chắn là phải có gì đó bất thường chứ không thể nào anh bình tĩnh vậy được.

Đúng như Y/n suy đoán, một lát sau, Leonard quay lại, anh bước đến bên lồng sắt.

Lần này anh đưa cậu một cốc nước.

"Uống nước đi."

Y/n ngần ngại cầm lấy cốc nước, người còn có hơi cảnh giác suy xét cốc nước Leonard vừa đưa cho.

"Uống nước đi.

Em ăn mà không uống nước không sợ mắc nghẹn sao?"

Leonard cười xoà.

Nụ cười ấy khiến cậu buông lỏng cảnh giác, Y/n nghĩ thầm chắc cậu quá đa nghi rồi.

Uống xong rồi, cậu đưa cốc cho Leonard đi cất.

Anh ta cũng chẳng làm gì, thanh thản cất đi cốc nước rồi lại ngồi vào bàn tiếp tục gõ những dòng code dài dằng dặc và khó hiểu.

Đồng hồ đã trôi qua được 5 phút, Y/n nhìn lên trần nhà, ngó khoảng không trống rỗng qua lồng sắt.

Tầm nhìn của cậu mờ dần, các song sắt trong mắt cậu còn nhìn có vẻ như đang nhân bản ra.

Thân nhiệt cậu bắt đầu nóng lên và cơ thể cũng bứt rứt một cách kỳ lạ.

Quả nhiên là thế, không thể nào...!

"Leonard...

Anh..."

Y/n kêu tên, với đến Leonard một cách yếu ớt, từng khớp trong cơ thể cậu chúng như đang tê liệt dần.

"Vâng.

Y/n ^^ ~"

Nghe tiếng cậu gọi mình, anh lập tức tách khỏi màn hình máy tính, quay lưng lại và hướng mặt về phía chiếc giường.

Leonard...

Anh...

Đang nở một nụ cười rất tà mị...

Chiếc khoá lồng sắt được mở ra.

Leonard tiến vào trong ôm lấy cậu.

Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của Y/n, đôi tay cũng dịu dàng mơn trớn đôi nhũ hoa đang cương cứng lên vì tác dụng của thuốc.

Từng động tác cậu vốn đã quen thuộc của anh, giờ cộng thêm tác dụng của thuốc càng làm cậu hưng phấn hơn cả.

"Ah...

L-Leonard a-anh.

Ưm..."

Leonard chuyển xuống ngậm lấy nhũ hoa của cậu, đầu lưỡi của anh tinh nghịch trêu chọc chúng đến mẫn đỏ.

"L-Leonard!!"

Cậu càng gọi tên anh càng như đang cổ vũ Leonard.

Anh ngày một phấn khích và bạo dạn hơn.

Tay anh sờ đến vật nhỏ của cậu, nhẹ nhàng xoa xoa, rồi vuốt vuốt.

Y/n bị anh trêu đến dựng đứng.

Cậu cố chống cự cũng không thể, người cậu tê dại tựa như một con thú bị đánh thuốc mê, từng cử chỉ sờ soạng của Leonard càng khiến cậu rên lên một cách dâm đãng.

"A...

Không...

Leonard.

Đừng...!

A-ah-a.

Ân ~"

Những mảnh vải trên người cậu bị lột sạch, lộ ra phần da trần trắng nõn nà như mời gọi.

Leonard đặt một nụ hôn lên cổ cậu.

Khắp thân thể Y/n như bị kích thích đến điên dại.

Cậu sắp không còn phân biệt được phải trái nữa, cứ thế mà cất lên từng tiếng rên quyến rũ.

"Leonard...

Ưm...

A a.. a....

Aa...

Đừng mà...

Không...

Ư ư..."

Y/n cũng không kiềm chế được mà vô thức ưỡn hông lên, đôi chân cũng theo đó mà dần mở ra như cố ý bảo anh mau đâm vào.

"Không mà như này sao?"

Leonard nhìn cậu mà bật cười.

Ánh mắt anh đang mê luyến vẻ dâm dục của cậu hơn bao giờ hết.

Quả thật là mãn nhãn mà...

Anh lại nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu.

Tay thì kéo xuống khoá quần, mở ra côn thịt to lớn đang hừng hực chờ đợi của mình.

Dịu dàng đem vật lớn tiến nhập rồi nhanh chóng đâm liên hồi vào nơi sâu nhất của cậu.

"L-Leonard a!

Hức hức.

Đừng a...

A a...

S-sướng quá...

A...

Không...

Đừng..."

Y/n như điên dại theo từng cơn tiến nhập của Leonard.

Cậu sướng đến chết mất, cơ thể cậu giống như đang quay cuồng, kêu gào vật lớn của anh vậy.

"Y/n...

Hôn tôi..."

Leonard nhìn cậu, ánh mắt si tình nhìn người đang mê man trước mặt.

Thân dưới thì lại không ngừng nhấp.

Hôn...?

Hôn gì nổi nữa...

Anh ngừng lại một chút để cậu còn thở mà hôn anh nữa chứ.

Cậu thầm mắng anh trong tâm trí, nhưng thân thể cũng cố làm theo lời Leonard.

Y/n cố gượng dậy nhưng kết quả lại bị Leonard dập cho nằm dính xuống giường.

Nhìn hành động bất khả kháng ấy của Y/n, Leonard không khỏi bật cười một lần nữa.

Anh đành cúi xuống hôn lấy cậu.

Rồi lại đem côn thịt của mình ra vào bên dưới cậu một cách mạnh mẽ và dồn dập hơn.

"L-Leonard...

A a....

Anh...!!"

Cơn khoái lạc đã chiếm lấy Y/n, cậu đường như chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa.

Cứ mặc thế cho anh tiếp tục ra vào.

Y/n ôm chặt lấy Leonard.

Cảm nhận từng ngóc ngách của cậu bị anh tiến vào, miệng trên cũng không được nghỉ ngơi, đầu lưỡi của anh cứ điên cuồng quấn lấy cậu.

Hơi thở của Y/n gấp dần và nồng nặc mùi dâm loạn.

"Leonard..

Ah.. ah...."

Được một lúc lâu, cậu cũng không thể chịu được nữa mà bắn ra một dòng nước trắng đục.

Cậu mệt rã nhìn Leonard, anh dường như chẳng có ý định dừng lại, cứ mặc sức tiến vào rồi lại ra.

Nhũ hoa của cậu cũng bị anh trêu đùa đến đỏ hỏn.

Chúng bị kích thích đến biến dạng, đầu vú của cậu vốn dĩ nhỏ nhắn dần dần bị anh làm cho biến to sắp thành như của nữ nhân.

Y/n xấu hổ đến chết mất.

Kỳ này chẳng lẽ cậu phải mặc áo lót đi ra ngoài như con gái sao...

"L-Leonard...

Tôi...

Không...

A...

A.. chịu...

A...

được...

Ân...

Nữa...

Ưm ư ưm..."

Tiếng rên của cậu như tiếp thêm cho anh sĩ khí.

Chiếc giường càng nhấp nhô mạnh hơn.

Tác dụng của thuốc cộng thêm sinh lý điên cuồng của Leonard.

Một lần nữa, Y/n lại ngất đi trong cơn mê dại.

"Y/n...

Em không được ngủ đâu..."

Leonard thì thầm, giọng điệu còn có chút cười cợt.

Y/n liền cảm thấy không lành...

Nhưng thần trí cậu yếu dần, muốn mở to mắt nhưng chúng nặng trĩu và cứ nhắm đi...

"Y/n à...

Là do em ngủ đấy nhé..."

Anh hôn lên má cậu, rồi cứ tiếp tục đâm sâu cho đến khi cậu ngất lịm.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Em tỉnh rồi à"

Leonard cất tiếng hỏi, anh đang ngồi đối diện Y/n và liên tục nhìn chằm chằm vào cậu.

"Không đau lắm chứ?"

"Đau...?"

Cậu làm vẻ mặt ngờ nghệch.

"Đau ở gáy cổ ấy ^^."

Anh cười.

"Gáy cổ...?

Gì...?"

Ơ.

Cậu tưởng anh phải hỏi cậu đau mông không chứ?

"Chắc là...

Thuốc vẫn còn tê."

Anh đảo mắt, miệng lại nhoẻn cười.

"...?"

Y/n nhìn xung quanh, nhận ra mình đang ở một căn phòng rất lạ tựa như là một phòng mổ hay phòng thí nghiệm nào đó vậy.

Nhưng vật dụng dao, kéo, bao tay y tế, dung dịch sát khuẩn và những lọ thuốc, bình hoá học kỳ lạ nằm đầy trên bàn và các góc tủ, kệ.

Y/n còn nhận thấy cổ chân mình nhẹ tênh, cậu chưa kịp nhìn xuống thì Leonard đã cất tiếng nói.

"Tôi gỡ còng chân cho em rồi đấy.

Tự do đi lại nhé.

À với lại...

Xin lỗi lúc này tôi cho em liều hơi mạnh...

E rằng lúc này em đã nghiện rồi..."

Tự do?

Nghiện?

Cậu còn đang không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì bỗng chốc một cơn đau phát ra ở gáy cổ cậu.

"Đau lắm không...?

Em sợ đau mà...

Tôi đã gây tê cho em rồi...

Nhưng nếu gây tê thêm lần nữa thì có hại cho em mất..."

Có hại?????

Rốt cuộc thì Leonard đã làm gì với thân thể cậu.

"Ý anh là sao?"

Cậu nghi hoặc, ánh mắt khó hiểu hướng về phía Leonard.

"Em...

Bình tĩnh...

Chẳng phải em sợ đau sao...

Chẳng qua là tôi có sẵn vài liều GHB nên đã cho em uống một chút..."

"GHB???

Anh cho tôi uống liều lượng bao nhiêu???

Anh bảo tôi nghiện rồi sao??

Chỉ với 1 liều???"

Leonard điên rồi, anh ta điên rồi.

Chuyện như vậy mà dám làm với cậu.

((Au: Không bé ơi, do độc giả chọn sợ đau á.))

"Đừng kích động, sẽ ảnh hưởng đến vết mổ."

Nhìn cậu hoảng loạn, anh không khỏi lo lắng, Leonard ôm lấy Y/n.

Cố gắng trấn an cậu...

Bàn tay anh bắt đầu run rẩy, lo sợ một điều gì đó...

"Tôi sợ mất em...

Y/n..."

"Vết mổ?

Anh lại làm gì tôi rồi?"

Leonard càng thêm lo sợ, mồ hôi lạnh chảy dọc trên trán anh, giọng nói có chút yếu ớt từ từ giải thích.

Anh sợ chỉ cần sai sót một câu từ dù là nhỏ nhất...

Y/n sẽ làm gì đó dại dột...

"...con chíp...

Anh....

Anh gắn con chíp vào người em..."

{Giờ tiếp tục là phần lựa chọn của độc giả, trước bộ dáng lo sợ đến run rẩy của Leonard, người rất đỗi yêu Y/n, vâng và cũng là người đã không ngần ngại đánh thuốc và cấy con chíp vào người cậu.

Bạn sẽ làm gì?}

1/Hất mạnh Leonard ra và chạy thật nhanh tìm lối thoát.

2/Bình tĩnh nghe anh giải thích.

3/Không làm gì cả.

Mọi người lựa kỹ nhé.

Vì nó ảnh hưởng đến cái kết đó hehehehehe.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C23 - Tự Do 3 (H)


(Âu: Hề lu, sr mn.

Mình hơi nhây.

Mới trốn ra đảo.

Giờ về rùi nề.

Chap mới ra lò keke.

Tên chương là tự do nhưng không hề có tự do.)

[Lựa chọn]

> [Bình tĩnh nghe giải thích]

{Happy Ending: 10₫ Normal Ending: 5₫ Bad End: 5₫}

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Giải thích đi, tôi cho anh 5 giây."

Y/n xoa trán nhăn mày, cậu ngồi thẳng lưng, liếc mắt nhìn nghiêm nghị về phía Leonard.

Như chuẩn bị nổi một trận lôi đình nếu anh lại làm gì đó không vừa ý.

"Y/n..."

Leonard ngồi cuộn mình vào một góc, mắt nhìn hư không như muốn né tránh.

"1...2..."

Cậu mất kiên nhẫn với hành động đó của anh, và bắt đầu cất tiếng đếm đầy khó chịu.

Leonard dần cảm nhận được sự nghiêm trọng của vụ việc lần này.

Song, anh... chỉ im lặng, mặt cúi thấp, miệng lẩm bẩm câu từ khó hiểu.

"...mmm ...mmm"

Y/n thấy anh như vậy, cậu đoán mình có đếm thêm đi nữa cũng chẳng được ích lợi gì.

Càng thúc ép anh một cách cứng rắn chỉ càng khiến cho tình hình tồi tệ hơn.

Leonard dần rơi vào thế giới ám ảnh của chính mình, dường như anh đang sợ hãi trốn tránh phải đối mặt với thứ gì đó.

Y/n không hiểu rõ được hành vi kỳ lạ của anh, cậu chỉ bèn bình tĩnh lại.

Tiến đến và ôm lấy con người đang run rẩy kia.

"...Anh...

Xin lỗi..."

Leonard cúi thấp mặt hơn nữa, miệng lí nhí câu từ lặp đi lặp lại.

Y/n bất lực, đưa tay đấm nhẹ vào vai anh.

"Thôi được rồi.

Không được dùng thuốc lên người tôi một lần nào nữa.

Nếu tôi có triệu chứng gì là do anh đấy nhé.

Leonard gật đầu.

"Sẽ không."

Giọng anh nhỏ nhưng chắc nịch.

Ý vị khẳng định rất rõ ràng.

Xem như đã xử lý xong vụ việc.

Y/n thở dài, cậu đoán Leonard...

Vẫn nên cần nhiều sự kiên nhẫn hơn là chỉ trích và đe doạ.

Cư xử như cái cách mẹ Leonard đã từng dạy dỗ anh chỉ càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn.

"Leonard.."

Cậu gọi tên anh, lần này là một cách dịu dàng.

Anh có hơi ngẩng đầu lên, đáp lại cái ôm của cậu.

"Trước giờ tôi vẫn luôn yêu anh."

Nghe được câu nói ấy, trong lòng Leonard gần như có cái gì đó vỡ oà.

Anh hạnh phúc nhưng nước mắt cứ liên tục trực trào.

Có lẽ, anh nên tin tưởng cậu một chút thì hơn...

"...

Anh cũng yêu em."

Leonard đáp, với một chất giọng gãy khúc.

Lời nói bị ứa nghẹn bởi làn sóng cảm xúc đang cuồn cuộn tranh chấp nhau trong cuống họng.

Y/n đặt những nụ hôn lên đôi gò má đỏ ửng, cánh môi mềm, những nơi mà giọt nước mắt lăn qua trên gương mặt Leonard như an ủi người thương đang đầy xúc động.

Anh ôm chặt lấy cậu.

Rồi thiếp ngủ đi ngay trong vòng tay nhỏ bé của người con trai vốn dĩ nhẹ cân kia.

Y/n lúc này mới để ý, từ hôm kia tới giờ, cậu đã thấy anh ngủ chưa nhỉ...?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau nửa canh giờ, cuối cùng Y/n cũng đưa được Leonard nặng nề, ngủ say như chết đến phòng ngủ.

Rốt cuộc đã bao ngày anh chưa ngủ vậy?

Sao có thể để bản thân mình mệt mỏi đến như thế.

Cậu tiếp tục thở dài, không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong ngày cậu đã thở dài rồi.

Leonard tuy ngủ nhưng vẫn ôm chặt khít Y/n, cái ôm chặt này khiến cậu gặp không ít rắc rối lúc di chuyển anh đến phòng ngủ.

Ôm thì không buông mà ngủ thì không tỉnh.

Đúng là đầu óc thiên tài có khác, cấu tạo phải khác biệt so với người thường như cậu.

Trong cái tĩnh lặng, Y/n xâu chuỗi lại những sự kiện đã trải qua.

Không hiểu sao những ký ức mà Leonard kể, có vài cái cậu nhớ ra mình đã từng làm, có vài cái lại không nhớ gì hết, dù đã moi móc ký ức đến từng ngóc ngách.

Chuyện cậu bị tông xe trên đường đến tiễn Leonard và mọi thứ trước đó có xảy ra.

Nhưng đoạn Leonard đến nhà cậu vào nửa đêm là có sao?

Càng nghĩ càng rối, não bộ cậu đang kêu đau từng nhịp liên hồi mỗi khi cố bới móc lại ký ức cũ.

Y/n tự hỏi.

Liệu có tốt không khi cố nhớ những thứ đã được chôn vùi quá lâu?

Những thứ đã biến Leonard thành con người trầm uất và đầy mệt mỏi như vậy?

Leonard đang ngủ say bỗng thều thào, cái ôm siết chặt hơn.

Anh lại khóc.

Giữa căn phòng tối, nỗi buồn càng được tô điểm đậm nét hơn cả.

Y/n vuốt ve, trấn an Leonard đang trong cơn mê.

Cậu cất tiếng ru.

Một bài ru mà mẹ vẫn thường hay hát cho người cha say rượu khi sự cô đơn của bóng đêm bủa vây ông.

"Take me, love me, shelter

The shroud that you and I created together ~

The light of lanterns, walks along the street

Look into my eyes and I'll tell you everything

And I'll sing you a lullaby, look into my eyes

And where is kindness in them?

I accompanied you home to the sounds of birds

You fell asleep on my lap

And I knocked on my grandmother's door

I have walked the whole corridor, and you're still sleeping

"Don't get up, baby," you've told me."


Leonard yên mình ngủ, không còn quấy phá.

Tiếng hát của cậu khiến anh bình tĩnh lại trong cơn ác mộng kia.

Y/n cũng ngủ thiếp đi, cậu đã quá mệt mỏi để tiếp tục tỉnh táo.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Y/n mơ một giấc mơ kỳ hoặc, một con cừu đen nhỏ cứ bám víu lấy cậu.

Không biết con cứu đó có bị biến thái hay không.

Nó cứ cà mình vào những chỗ nhạy cảm của cậu.

Cảm thấy không ổn nếu cứ ngủ.

Y/n choàng mình tỉnh giấc.

Con cừu nhỏ đó...

Không ai khác chính là cái tay hư hỏng của Leonard đang sờ soạng khắp người cậu.

Quả nhiên ngủ chung với tên này thì không có gì an toàn mà.

Thấy cậu đã tỉnh, anh cũng chẳng hốt hoảng, thản nhiên làm chuyện đồi bại với cậu.

"Anh!

Làm!

Cái!

Gì!"

Kết quả của lòng tốt đây sao.

Cậu hát ru anh cả tối để sáng dậy bị như này à?!

Leonard cười, chồm người hôn môi cậu.

Người anh mạnh quá đi mất, Y/n không đẩy ra được.

Bàn tay anh cứ liên tục xoa chỗ nhạy cảm của cậu.

"Trước giờ tôi vẫn luôn yêu anh."

Anh lặp lại lời cậu tối qua.

Y/n đỏ mặt, chời ơi ngượng quá...

Cậu chui vào lỗ nào bây giờ.

Quần của Y/n bị kéo xuống đầu gối, một vật nhỏ của cậu hiện ra, dựng đứng.

Cậu muốn đầu thai quá...

Bàn tay của anh xoa nắn nhẹ nhàng vật nhỏ đáng thương của cậu, rồi một lúc lại dùng sức theo một nhịp mạnh và nhanh.

Hơi thở ấm nóng của cậu ngày một liên tục phà vào người anh.

Leonard càng hứng thú hơn, nhũ hoa của cậu bị bàn tay còn lại của anh chơi đùa đến đỏ ửng.

Cơn hoang dại sắp đến cực độ, Leonard lại cúi xuống, ra sức dùng miệng kích thích vật nhỏ đang cực mẫn cảm kia.

Y/n bị cơn khoái cảm vùi lấp, một dòng sữa trắng vừa xuất ra liền được anh đem nuốt trọn.

"Leonard...

Bẩn....

A..."

Leonard không đáp chỉ lau miệng rồi cười mỉm.

Cậu muốn tự tử ngay lúc này quá trời ơi.

Vừa xong một trận, Leonard dừng, không có ý định tiếp tục.

Anh đem cậu cùng mình đi vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị bữa sáng.

Lúc đánh răng, Y/n không ngừng nhìn dưới đáy quần anh.

Vật kia nhô đến cứng ngắc, như muốn gào thét chủ nhân hãy giải toả cho nó.

Nhưng cậu không muốn bị nó hành hạ đâu...

Cậu tạm không nói gì cho nó qua đi vậy.

Ọ A Ọ.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tại bàn ăn bữa sáng, hai người cũng chẳng trò chuyện gì nhiều.

Chỉ riêng Leonard cứ lặp đi lặp lại câu nói tối qua của cậu.

Y/n suy nghĩ, không biết cậu có nên xin phép và trao đổi với anh về việc cân nhắc nới rộng quyền hạn đi lại cho cậu không.

.

.

.

{Giờ là phần lựa chọn của độc giả, chúc mừng phần trước các bạn đa số lựa chọn đúng HE.

Leonard dường như đã dễ tính hơn rồi, liệu có nên đưa ra yêu cầu hay không?

Hay là đưa ra yêu cầu sẽ phá vỡ bầu không khí bây giờ?

Chúc các bạn may mắn ^^!}

1/Đưa ra câu hỏi về việc đi ra bên ngoài.

2/Quyết định không nói gì.

3/Ôm Leonard

Điểm hiện tại:

{Happy Ending: 10₫ Normal Ending: 5₫ Bad End: 5₫}
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C24 - Bóng Tối


Au: Ban đầu truyện được thiết lập là yandere x reader (độc giả), nên mình để tên nhân vật chính y/n (your name) để mn có thể đặt tên bất kỳ vào.

Nhưng mà thấy nhiều bạn không thích để Y/n lắm nên từ giờ mình sẽ gọi Y/n là Finn nhé ^^!

[Lựa chọn của bạn]

> [Ôm Leonard]

{Happy Ending: 20₫ Normal Ending: 10₫ Bad End: 10₫}

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thôi thì cũng chẳng có gì phải vội, tại sao cậu cứ phải luôn đòi ra ngoài mỗi khi anh vừa mềm lòng đi một chút cơ chứ?

Finn nghĩ mình nên tìm cách để anh tự nguyện đưa cậu ra ngoài thì hơn.

Nghĩ rồi Finn từ sau ôm lấy Leonard, cậu nói lời cảm ơn anh vì bữa ăn.

Anh vui vẻ cười, đáp lại cái ôm của cậu.

Finn vuốt lấy mái tóc đen của anh, tiện thể nhón chân rồi đặt lên má anh một nụ hôn.

Leonard bất ngờ lắm, tự dưng cậu lại tình cảm như vậy.

Nhưng thú thật trong lòng anh cũng có một chút vui sướng.

Finn định quay đi, Leonard lại ôm chặt lấy cậu, đặt lên đôi môi cậu chàng kia một nụ hôn sâu đáp trả cái hôn phớt nhẹ trên má.

Yên bình là thế nhưng rồi ánh đèn phòng bất ngờ tắt lịm.

Tiếng đồ đạc vỡ tung từ đâu đó cứ phát lên vang dội và ngày một lớn dần.

Finn không khỏi hoảng sợ và giật mình trước sự thay đổi kinh dị đột ngột của khung cảnh.

"Leonard?"

Một cảm giác sởn gai ốc lướt nhẹ qua sống lưng cậu.

Finn trước tầm nhìn mờ mịt, cậu với tay níu lấy người Leonard.

Đáng tiếc, anh không còn ở đó.

Tựa hồ như hồn ma, Leonard rời đi chẳng một tiếng bước chân.

Căn phòng tối đen như mực, chẳng có lấy một kẽ hở cho ánh sáng lọt vào.

"Leonard?

Leonard?

LEONARD?!"

Finn càng sợ hãi khi không nghe ai đáp lại tiếng gọi của cậu.

Cậu cố lần mò xung quanh, kiếm tìm nguồn sáng.

Hai đôi tay bây giờ chính là đôi mắt của Finn.

Cậu cứ dùng chúng vung vẩy tứ tung tránh cho mình va vào trở ngại.

Cậu tiếp đến ngăn tủ bếp, tìm kiếm chiếc bật lửa.

Nó có thể là nguồn sáng lý tưởng cho lúc này.

Thật may mắn, không mất quá lâu để cậu có thể tìm thấy nó.

Ánh sáng của bật lửa dù nhỏ nhưng nó có thể giúp cậu được một chút trong bóng đêm vô tận kia.

Finn thở phào nhẹ nhõm khi ánh lửa bật lên.

Cậu cố gắng quan sát xung quanh xem xét liệu có những thứ bất thường hay không.

Finn dò đến công tắc điện, có cố đến mấy chúng cũng tắt ngủm như chết.

"Leonard?

Anh đâu rồi?"

Cậu không rành lối đi của căn nhà này, mỗi khi di chuyển từ phòng này sang phòng khác, Leonard luôn bịt mắt cậu.

Finn cứ đi trong vô thức, từ dãy phòng này đến dãy phòng khác.

Chiếc bật lửa sắp không trụ được nữa, ánh lửa bắt đầu chập chờn.

Cậu dò xét vật dụng xung quanh liệu còn có thứ nào có thể thay thế hay không?

Trong lúc đang kiếm tìm, Finn bất chợt vấp chân lên thứ gì đó mềm mềm và nhão nhẹt.

Một cảm giác ghê tởm dồn lên cuống họng, Finn mong rằng cậu không dẫm phải một thứ gì đó quá gớm ghiếc.

Cậu chàng bẻ một nhánh cây khô của cái chậu cây chết đặt ngoài phòng rồi đốt lửa lên.

Finn đưa cành cây đang cháy rực soi sáng thứ cậu vừa dẫm phải.

Thật may quá, đó chỉ là thứ thức ăn ôi thiu gì đó đổ ra sàn mà thôi.

Finn thở phào, thật may đó không phải là một cánh tay người hay gì đó ghê rợn như vậy.

Đầu óc cậu bay xa quá rồi.

"Leonard"

Cậu lại gọi tên anh một lần nữa với mong đợi sẽ được ai đó đáp.

"Finn..."

Rốt cuộc cũng đã có một giọng nói thân thuộc đáp lại tiếng gọi của cậu, Finn mừng rỡ.

Cậu được cứu rồi.

"Leonard!"

Ngay tắp lự, ở cánh cửa đối diện xuất hiện một dáng người to lớn với đôi mắt xanh ngọc như phát sáng giữa đêm tối đang đăm chiêu nhìn cậu một cách hoảng loạn.

"Finn...

Sao em lại ra đây.

Em nên ở trong phòng đợi tôi mới đúng..."

Leonard có chút không bình thường, anh phủi tay vào áo rồi giấu hai bàn tay của mình ra sau lưng.

"Phòng tối quá nên tôi-"

Finn vừa chầm chậm tiến lại chỗ anh, vừa giải thích.

"ĐỪNG!

Đừng qua đây...

Em quay về phòng đợi tôi.

T- tôi sẽ xong nhanh thôi..."

Nhìn thấy biểu hiện bất thường của Leonard, Finn cũng không dám dại dột làm gì bất cẩn khiến anh nổi điên.

"Được thôi..."

Trong ánh lửa chập chờn của thanh củi trên tay, Finn có thể thấy được, lớp áo của Leonard...

Bị vấy một số vết bẩn tựa hồ như máu toé lên...

Cậu nuốt xuống nước bọt, nhẹ nhàng quay người đi vội về căn phòng cũ với hy vọng chuyện đang xảy ra không quá tồi tệ.

Nguồn sáng cuối cùng cũng đã tắt.

Một lần nữa, bóng tối lại bao vây lấy Finn.

Cậu cố trấn an mình bằng những niệm chú kỳ lạ, đơn giản vì cậu vô thần nên nhớ chú niệm gì là đọc hết.

Finn nhắm chặt mắt niệm chú, vì có mở mắt hay không thì thứ nhìn chằm chằm vô cậu vẫn là một mảng đen vô tận.

Cậu ngồi khuỵu xuống, co rúm người, như một chú mèo nhỏ cố co người lại tự vệ khỏi một thứ gì đó đáng sợ.

Mãi một lúc sau, Leonard mới quay về, cùng với đó là một giá nến cầm tay.

Trang phục của anh cũng khác với khi nãy, Leonard dường như đã thay vội một bộ đồ mới trước khi đến gặp cậu.

"...Nguồn điện lúc này tôi e là sẽ trục trặc đến ngày mai.

Tôi biết em sợ bóng tối.

Nhưng cố chịu một chút nhé..."

Finn đứng dậy, tiến về phía Leonard và ôm chầm lấy anh.

Cơn sợ bóng tối của cậu đã vơi đi một nửa.

"Mình có máy phát điện dự phòng mà phải không?"

Finn ngờ vực hỏi.

"Nó chỉ đủ để dùng cho dàn máy tính của tôi chạy..."

Anh nói rồi nắm lấy tay cậu dẫn đi về phòng làm việc của mình.

Bầu không khí câm lặng và ngột ngạt bủa vây hai người, chẳng ai dám mở lời nói gì về sự việc kỳ quái lúc nãy...

Mới được mấy bước chân, tiếng ồn ào của đồ đạc vỡ lại tiếp tục vang lên.

Finn có thể thấy được, mồ hôi lạnh đang chảy từng giọt trên trán Leonard, anh đang che giấu gì đó.

"Leonard, tiếng gì vậy?"

Cậu hỏi, với một vẻ nghi ngờ.

"Chắc là lũ chuột thôi Finn à."

Anh đáp, với một nụ cười hiền.

Một lần nữa, tiếng đồ đạc vỡ lại lớn hơn, kèm theo đó là tiếng thứ gì đó cố tình va đập mạnh vào tường để cố thoát ra.

Leonard siết chặt tay đang nắm lấy Finn, kéo cậu đi xa khỏi thứ tiếng ồn ào khó chịu kia.

Nhìn sắc mặt Leonard lúc này, không khó để đoán là anh đang căng thẳng vì thứ gì đó sắp bại lộ.

Đứng trước tình thế này, Finn sẽ:

1/Cắn tay Leonard và chạy.

2/Giật tay Leonard và chạy.

3/Giả vờ như không có tiếng ồn nào cả.

4/Khác (Độc giả cmt)

Điểm hiện tại:

{Happy Ending: 20₫ Normal Ending: 10₫ Bad End: 10₫}
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C25 - Đừng Trả Lời


[Lựa chọn của bạn]

[Tính theo 1 người/ 1 vote, ai spam vote mình chỉ tính 1 thôi nha.]

> [Giả vờ không nghe thấy tiếng ồn]

> Normal Ending + 10₫

> Happy Ending + 5₫

{Happy Ending: 25₫ Normal Ending: 20₫ Bad End: 10₫}

.

.

.

.

.

.

Au: Để lựa chọn đúng theo cái kết bạn muốn, mình sẽ gợi ý cho mọi người một tí nhé. ^^

Happy Ending: lựa chọn không quá kích động Leonard, có chính kiến, không quá ngoan ngoãn, quan tâm cảm xúc Leonard.

Normal Ending: lựa chọn an toàn, ưu tiên bảo vệ bản thân, tránh xô xát hết mức có thể, quan tâm cảm xúc Leonard.

Bad Ending: lựa chọn kích động Leonard, ưu tiên ham muốn bản thân, phớt lờ cảm xúc của Leonard.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Lưu ý: Dính Ending nào đó sẽ là Ending chính thức của truyện, mình sẽ không viết các Ending còn lại.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn's POV (Góc nhìn của Finn)

Tiếng ồn ngày càng lớn hơn.

Leonard cứ liên tục liếc nhìn sắc mặt tôi như dò xét.

"Về phòng mau thôi nào."

Tôi cười, cố trấn an anh.

Nét mặt đang cực kì căng thẳng của Leonard được thư giãn một lúc.

Anh cười theo tôi, tay nắm chặt hơn và bước đi cũng nhanh hơn.

Về vừa tới phòng, Leonard đã vội biến đi mất.

Trước khi đi, anh còn khoá rất nhiều khoá bên ngoài thật chặt, nhiều tiếng lách cách từ ổ khoá phát lên mỗi khi anh chốt chặt chúng lại, nó như hoà âm báo động cho tôi, mình thật sự không nên ra ngoài vào lúc này.

Bất kể lý do gì.

Thay vì nằm nghỉ ngơi trên giường, hay nói cách khác, một cái lồng sắt lớn.

Tôi tiến đến chiếc bàn máy tính nơi luôn anh làm việc 8 tiếng mỗi ngày mặc kệ cho tôi đang buồn chán đến phát điên.

Một chiếc máy tính luôn mở suốt ngày đêm để chạy chương trình kỳ lạ gì đó và một chiếc máy với ba màn hình phát sáng giữa bóng tối, những dòng code và lỗi bug chi chít chưa kịp được sửa chữa.

Nhìn xong, tôi liền suy nghĩ lại quyết định của mình, lỡ bấm điên gì đó hư máy của anh thì chết.

Thôi đành quay lại chiếc lồng sắt chán ngắt nằm ngủ cho trôi thời gian vậy.

Tôi vừa đặt thân xác mỏi mệt của mình xuống chiếc giường to lớn kia.

Bất chợt, một giọng nói phát ra từ cánh cửa không khỏi khiến tôi phải giật mình.

"Finn.."

Tôi giật mình, hoá ra chỉ là Leonard.

Anh ta đi nhanh vậy sao lại khoá cửa kỹ càng thế.

Chẳng phải hơi mệt sao.

"Leonard?

Sao thế?"

"Kh-không có gì.

Kể từ giờ, nếu có ai gọi em, em đừng trả lời nhé.

Hãy trả lời khi nghe tiếng gõ cửa 3 cái.

Còn lại thì đừng..."

"Hả?

Là sao?"

Cái lời nhắc nhở quái lạ của Leonard không khỏi khiến tôi lạnh cả sống lưng.

Đèn đã không có, ánh sáng duy nhất là từ màn hình máy tính, bầu không khí tối mập mờ như này đã đủ khiến tôi sởn gai ốc rồi.

Giờ còn thêm điều quái gở này nữa.

Không đáp lại câu hỏi của tôi, Leonard tiếp tục đi đâu mất.

Tôi bất an mà dặn lòng thôi lên giường ngủ cho thời gian mau trôi.

Tuy thế, cái ý niệm rằng có thứ gì đó đáng sợ sau cánh cửa được khoá chặt kia khiến cho tôi cứ run sợ không tài nào ngủ được.

"Sẽ ổn thôi, không có gì cả."

Tôi trấn an mình như thế.

Được một canh giờ, gần như chẳng có gì xảy ra.

Tôi cứ dán chặt mắt về phía cánh cửa.

Sợ rằng chỉ cần một chút lơ đãng, sẽ có gì từ đó xổ ra vồ lấy tôi.

Thêm 2 tiếng đồng hồ trôi qua.

Không hề có gì đặc biệt.

Tôi mới nới lỏng tinh thần được một chút thì mọi thứ lại y như Leonard dặn.

"Finn.."

Giọng ai đó như đang thều thào gọi tên tôi.

Tôi còn cảm nhận được "thứ đó" đang nhìn chằm chằm vào tôi qua khe cửa hở.

"Finn.."

Nó tiếp tục gọi.

"Finn..

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!!!!"

Dường như không nghe thấy ai trả lời, nó càng tức giận mà gọi tên tôi một cách lớn tiếng và ồ ạt hơn.

Tôi bặm môi, cố để bản thân mình không phát ra tiếng.

"..."

Nó chấp nhận rằng mình sẽ không moi móc được một tiếng động nào phát ra từ tôi, đành im lặng bỏ đi.

Thật nhẹ nhõm.

Tôi đã làm như những gì Leonard bảo.

Không lâu sau đó, tôi liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cốc!

Cốc!

Ơn trời.

"Finn.."

Mừng rỡ vì Leonard đã quay về tôi liền dõng dạc gọi lớn.

"Leonard."

Tiếng gọi tên vừa được cất lên.

Một tràng cười quái dị pha lẫn với tiếng gầm rừ lạ hoặc từ phía sau phát ra.

Hình như... tôi đã bỏ sót một chi tiết nào đó.

Leonard đã dặn gì nhỉ?

Ôi không!

T-tôi đã làm sai rồi.

"Nó" chỉ gõ có 2 tiếng mà thôi...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Một chàng trai với mái tóc đen rũ rượi gần như che khuất mắt, trán nhễ nhại mồ hôi thất thần chạy đi chạy lại như kiếm tìm thứ gì đó.

Leonard cố lần theo vệt máu đỏ thẫm dưới chân, chúng vẫn còn mới và loang lổ khắp sàn.

Những giọng nói trong đầu Leonard vốn im lặng đã lâu, nay lại bắt đầu ồn ào thôi thúc anh.

Leonard ôm cái đầu đau tựa búa bổ gắng gượng bước đi.

Anh nhận ra vệt máu đang dẫn đến căn phòng Finn đang ở, Leonard càng hốt hoảng mà chạy nhanh hơn hết sức có thể.

Tới nơi.

Leonard tim như ngừng đập, anh thấy các ổ khoá bị thứ gì đó cắn nát, cánh cửa vỡ từng trăm mảnh nằm rải rác dưới sàn.

Tay nắm chặt cố giữ bình tĩnh, Leonard đưa mắt nhìn vào trong phòng.

Một tên có dáng vẻ y hệt anh, chỉ khác hắn không có tròng mắt đang đè lên người Finn, hắn dùng hết sức bình sinh hét gào một loại thứ tiếng gì đó khiến đầu óc cậu lên cơn đau đến điếng người.

Leonard lao đến dùng chậu cây đập vào đầu hắn một phát, tên kia ngã gục xuống, mặc kệ cho con ngươi đen không tròng mắt của hắn đang trừng anh đến điên dại, Leonard cõng Finn chạy đi.

Vừa chạy vừa nghe cậu tra hỏi.

"Cái thứ đó là cái quái gì thế?"

Leonard trầm ngâm một chút rồi đáp.

"Hắn là Alternate* của anh."

Cậu ngơ ngác, không hiểu ý anh là gì.

"Alternate?

Cái thứ sinh vật tồn tại trong mấy cái tiểu thuyết kinh dị trên mạng á hả?"

{*Alternate: sinh vật thù địch có khả năng giả dạng thành bạn bè và người thân của một người.

Các sinh vật này không gây tổn thương trực tiếp lên con người mà dùng đòn "chiến tranh tâm lý", khiến con người tự tổn thương chính mình và dần nghe theo lời chúng.

Trích The Mandela Catalogue.}

"Ừm..."

Anh gật đầu.

"Sao hắn lại ở đây?!"

Finn quay đầu lại nhìn phía sau, tên đó vẫn chưa đuổi theo, cậu thở phào nhẹ nhõm.

"Anh... nuôi hắn..."

Nghe câu trả lời của Leonard, Finn không khỏi hoang mang tột độ.

"Anh nuôi cái thứ sinh vật nguy hiểm đó à?

Bao lâu rồi?!!"

Điên, điên mất thôi.

Leonard còn giấu cậu bao nhiêu thứ nữa đây?!

Finn cố kiềm nén cơn giận dữ mà bình tĩnh nghe Leonard nói, mong sẽ là một câu trả lời có thể chấp nhận được.

"Hắn... theo dõi anh từ lúc chúng ta đi vào gánh xiếc bỏ hoang...

Khi còn nhỏ..."

Âu shit, cậu nhớ mang máng hình như là hồi nhỏ cậu hay lén rủ tùm lum đứa ra đó chơi lắm.

Nhưng... theo ký ức của Finn thì chẳng có tên quái vật nào đáng sợ như tên kia cả...

"Khi em gặp tai nạn rồi chuyển đi...

Trong lúc đó, anh đã lập một giao kèo với hắn..."

"Giao kèo gì?"

"Chuyện đó..."

"?"

Leonard ngập ngừng như không muốn kể, ánh mắt lảng tránh đi nơi khác.

"Anh không thể nói rõ..."

Chết mất, cậu chết mất thôi.

Sống với Leonard ngày nào thì cậu còn đau tim ngày đó với cái đống bí mật không thể kể của anh.

"Vậy...

Mấy nay chẳng phải rất yên ổn sao?

Tự dưng hắn lại xuất hiện đột ngột vậy?"

"Anh trễ hạn hiến tế vật giao kèo cho hắn.

Và giờ hắn coi em là mục tiêu."

"Cái gì?!"

"Anh...

Xin lỗi..."

Finn vừa tính chất vấn thêm vài câu thì một tiếng hét lớn cắt ngang hai người.

Tên quái vật mang hình dáng hao hao Leonard kia chạy như điên đuổi theo.

Hắn không chạy như một người bình thường mà chạy một cách đầy vặn vẹo và khó hiểu.

Finn quay đầu nhìn hắn mà muốn xỉu tại chỗ.

Mình hắn hướng lên trời, hai tay và hai chân chạm đất, cứ thế tiến thẳng.

Dáng hắn chạy đầy quái dị và nhanh thoăn thoắt.

Tiếng kêu như bị cứa đứt huyết quản.

Finn nắm lấy đồ đạc bên đường chọi về phía hắn.

Nỗ lực hết sức, rốt cuộc một cái chậu cây nhỏ cũng đáp thẳng vào cái đầu đang trợn ngược của tên Alternate dị hợm kia.

Không thể chạy mãi, Leonard cuối cùng cũng ghé vào một căn phòng, khoá chặt trái cửa.

Cả hai thở lấy thở để sau một hồi trốn chạy đầy kiệt sức, người mệt nhất hiển nhiên là Leonard, cõng một người con trai khác trên lưng cùng chạy.

Finn thầm cảm ơn anh, nhìn tên kia rượt đuổi đầy kinh dị phía sau.

Hẳn cậu đã bủn rủn tay chân rồi chứ nói chi là chạy.

Giờ là lúc thích hợp để hội thoại với nhau.

Finn sẽ nói:

1/"Tôi mệt mỏi lắm rồi!"

2/"Leonard, anh không thể giữ bí mật mãi được."

3/"Chúng ta phải làm gì đây?"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Au: Nếu mình in móc khoá mica 2 mặt Leonard với Finn (75k/cái + phí ship) bán thì có ai có hứng thú mua khum?

Mn đồng ý nhiều thì chap sau mình cập nhật ảnh vẽ móc khoá chibi 2 char nha. ^^
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C26 - Bản Ngã


[Lựa chọn của bạn]

[Tính theo 1 người/ 1 vote, ai spam vote mình chỉ tính 1 thôi nha.]

> ["Leonard, anh không thể giữ bí mật mãi được."]

> Happy Ending + 10₫

> Bad Ending + 5₫

{Happy Ending: 35₫ Normal Ending: 20₫ Bad End: 15₫}

.

.

.

.

.

.

.

Au: Trước khi vào truyện thì đây là bản colorsketch móc khóa hai char nhé.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn's POV:

"Leonard, anh không thể giữ bí mật mãi được."

Tôi nghiêm trọng nhìn thẳng vào mắt Leonard mặc cho anh đang cố xoay mặt đi chỗ khác.

Biết rằng tình cảnh bây giờ, anh không thể giữ bí mật cho riêng mình được nữa.

Leonard ngưng lặng một lúc suy nghĩ gì đó rồi anh hít một hơi sâu, chậm rãi bắt đầu giải thích cho tôi nghe.

Tại sao anh lại nuôi dưỡng thứ người không ra người, thú không ra thú như thế.

"Thứ đó" luôn theo dõi anh kể từ ngày tôi và anh đi vào gánh xiếc bỏ hoang kia.

Ban đầu chỉ là một cặp mắt trợn trắng từ những góc tối trong căn phòng.

Nó bắt đầu lấn át và to tiếng hơn thành những giọng nói trong đầu anh mỗi khi Leonard phải trải qua những cơn sang chấn tâm lý khủng khiếp.

Khi anh không muốn đối mặt với ký ức đau đớn nào đó, nó sẽ "sống thay anh và làm những gì cần làm".

Dần dần Leonard đã vô tình nuôi dưỡng một bản thể khác của chính mình.

Bắt đầu từ ảo ảnh theo dõi vô hình, một giọng nói sai khiến và rồi không biết từ khi nào một dị bản "Leonard" được sinh ra.

Chính anh cũng không biết rõ thứ đó là gì nữa.

"..."

Tôi hoàn toàn câm lặng trước câu chuyện viễn tưởng của Leonard, a ha...

Có bao giờ bên cạnh anh không là câu chuyện viễn tưởng đâu chứ.

Anh làm tôi thót tim, rồi muốn són ra quần biết bao nhiêu lần, bây giờ cái này cũng coi như là một thứ "bất ngờ kinh dị" nào đó khác đi.

A ha ha ha, tôi cười trừ.

"Thứ đó... nó có cách gì khống chế được không?"

Leonard lắc đầu.

"Anh... cũng không rõ..."

Cuộc hội thoại chỉ mới bắt đầu được một lúc, tiếng đập cửa ầm ầm phát ra từ bên ngoài phòng khiến tôi không khỏi hồn bay phách lạc.

"FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

FINN!

EM ĐÂU RỒI!

FINN!

FINN!"

Mục tiêu của nó là tôi, tiếng hét kỳ dị của thứ đó trông như giọng của Leonard nhưng bị vỡ ra từng mảnh vậy.

Có lẽ nó vẫn chưa tiến hóa hoàn thiện.

Theo như tôi đọc trên tiểu thuyết mạng, "nó" có vẻ xuất phát từ nỗi sợ, chính Leonard cũng nói nó sinh ra từ những chấn thương tâm lý anh không muốn đối mặt, liệu tôi có thể làm gì không nhỉ?

Tỏ vẻ không sợ?

Trấn an Leonard?

Gì thì gì, cứ thử đã.

Tôi nắm lấy tay Leonard, tay còn lại cầm một vật có thể đập và gây sát thương vào đầu nó.

"Chúng ta phải ra khỏi đây trước đã."

Tôi nói, Leonard trả lời với một cái gật đầu tán thành.

Cánh cửa vừa mở, tôi đập thẳng cây gậy sắt vào đầu tên Leonard giả rồi cùng Leonard thật chạy đi.Một tia lửa điện nhỏ tóe lên trước mắt tôi rồi nhanh chóng biến mất trong một tích tắc.

Thật kỳ lạ.

Leonard kéo vội tôi chạy nhanh, tôi quay đầu về phía sau nhìn theo thứ vừa mới bị đập một cú đau điếng kia.

Trông nó có vẻ như không còn cử động, nằm gục xuống đất, miệng vẫn phát ra những tiếng lầm bầm khó hiểu.

Tôi định ngoảnh nhìn thêm một lúc lâu nữa để xem phản ứng tiếp theo của thứ sinh vật kia, đáng tiếc Leonard đã kéo tôi chạy một khoảng rất xa và nó cũng đã khuất khỏi tầm mắt của tôi mất rồi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

[ Mở khoá • Chiếc hộp Pandora:

Chú cừu đen vẫn nấp trong lớp vỏ bọc giả tạo của chính bản thân nó, khoác lên mình một bộ lông màu trắng giả nhân giả nghĩa.

Nó thản nhiên dụ người chủ yêu quý của nó vào chiếc bẫy đã được bày trí tỉ mỉ.

01001100 01100001 01101001 00100000 01101100 01100001 00100000 01101101 01101111 01110100 00100000 01101100 01101111 01101001 00100000 01101110 01101111 01101001 00100000 01100100 01101111 01101001 00100000 01101011 01101000 01100001 01100011 00100000 01110100 01101001 01100101 01110000 00100000 01100100 01101001 01100101 01101110 ]

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn's POV:

Sau cuộc trốn chạy mệt mỏi thì tôi và Leonard rốt cuộc cũng tìm được một nơi tạm gọi là an toàn để ẩn nấp.

Căn phòng mà chúng tôi chạy vào đầy ắp những chiếc kệ sách nằm bao quanh bốn bức tường.

Ở giữa là một chiếc piano gỗ mộc mạc, nó nằm đó, một cách tĩnh lặng và nên thơ.

"Lâu lắm rồi nhỉ...?"

Leonard cất tiếng trầm lặng, tay anh lướt qua những phím đàn.

Những ngón tay anh đan xen một cách ngẫu hứng, phím đàn ngân lên một khúc nhạc du dương êm ái.

Nhưng mà...

Tôi không nghĩ bây giờ là lúc thích hợp để nhàn nhã hưởng thụ thú vui âm nhạc.

Tôi bước đến bên Leonard, đặt nhẹ tay mình lên tay anh nhằm bảo anh nên ngừng lại.

Leonard không chỉ không ngừng mà còn hiểu lầm tôi muốn tham gia cùng.

Anh đặt tôi xuống ghế và bắt đầu đặt tay mình lên tay tôi, dẫn dắt đôi tay nhỏ bé của tôi lướt qua những phím đàn.

"Thật hoài niệm."

Giọng anh dịu dàng và đầy lưu luyến.

"Nếu có thể, tôi chỉ muốn cùng em sống mãi ở khoảng thời gian đó."

Tôi không rõ Leonard đang ám chỉ gì, chắc có lẽ là khoảng thời gian thơ ấu tôi và anh ấy trải qua cùng nhau.

Anh ghé sát người, khẽ thì thầm vào tai tôi từng lời mật ngọt.

"Tôi rất nhớ em, Finn."

Những tiếng đàn nhỏ dần và tắt hẳn.

Đôi tay Leonard ôm chầm lấy người tôi.

Khoảng cách giữa anh và tôi sát đến nỗi tôi có thể nghe rõ từng hơi thở và nhịp đập của trái tim đang rung lên từng hồi.

"Finn, Finn, Finn, Finn."

Biểu hiện của Leonard càng ngày càng kỳ hoặc, tựa hồ anh đang bị ảnh hưởng từ thứ sinh vật kia vậy.

Tôi cố vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đang siết chặt lại kia của Leonard nhưng gần như vô tác dụng.

Sức của anh quá mạnh so với một tên chân yếu tay mềm như tôi.

Tôi phải làm gì đó...

1/Cắn Leonard

2/Dùng tay cấu mạnh "cái chân thứ ba" của Leonard

3/Vùng vẫy mạnh hơn

4/Khác (Độc giả cmt)

.

.

.

.

.

[Tiểu kịch trường]

Leonard: Làm ơn đừng chọn 2, làm ơn đừng chọn 2.

T_T
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C27 - Chạy


[Lựa chọn của bạn]

[Tính theo 1 người/ 1 vote, ai spam vote mình chỉ tính 1 thôi nha.]

> [Dùng tay cấu mạnh "chân thứ ba" của Leonard]

> Bad Ending + 10₫

> Happy Ending + 5₫

{Happy Ending: 40₫ Normal Ending: 20₫ Bad End: 25₫}

.

.

.

.

.

"Arghhh, Finn!!!"

Leonard hét lên, anh ấy nằm lăn xuống sàn, ôm lấy vật nhạy cảm kia của mình, ánh nhìn bàng hoàng với hành động vừa rồi của Finn.

Cậu ngại ngùng gãi đầu với cái tay vừa làm việc hư hỏng cách đây không lâu.

"Ha... ha...

Vì anh...

Hành động hơi lạ nên là-"

Finn cười trừ, đỡ Leonard ngồi dậy.

Nhờ vào đòn tấn công hiểm ác của cậu, anh cũng không còn cư xử kỳ hoặc như ban nãy nữa.

"Này anh ổn chứ?"

Leonard khuỵu người, phải mất một lúc mới có thể đứng dậy hoàn toàn.

Gương mặt anh cười méo xệch qua một bên, gắng gượng gật đầu.

"Không-không sao..."

Đúng là một phe đau tận xương tủy cho giống nòi mai sau.

"Anh ổn chứ?

Lúc nãy anh bị sao vậy?"

Mới lúc nãy Leonard còn như một con thú hoang đang lên cơn dại, nay đã lấy lại tinh thần và cư xử bình thường một cách nhanh chóng sau đòn tấn công hiểm ác không ngờ tới của Finn (Gọi khác là Độc giả...).

Cậu không khỏi có chút nghi ngờ về tình huống xảy ra từ lúc tắt điện đến bây giờ.

Cảm giác nó cứ... diễn ra một cách dồn dập và kỳ lạ.

"Tôi...

Không biết...

Finn à..."

Leonard đưa một tay ôm lấy đầu.

Cơn nhức đầu có vẻ lại ập đến.

Ấy rồi, anh ngước mắt nhìn sau lưng cậu, vẻ mặt bàng hoàng, như đang nhìn thấy một thứ gì đó rất kinh khủng.

"Leonard?

Có gì đó sau lưng tôi à?"

Thắc mắc, Finn quay người nhìn ra phía sau.

Cánh cửa đã mở toang toác từ khi nào, bên ngoài nó là một mảng tối đen như mực.

Nhưng bạn vẫn có thể nhìn thấy rõ một cặp mắt xanh ngọc rực sáng giữa nền đen u ám, nó đang đăm chiêu nhìn thẳng vào sâu trong tâm hồn bạn, ánh nhìn của nó như muốn nuốt trọn những gì đen tối nhất trong đáy lòng của một con người.



Nhoẻn miệng cười.

Mồ hôi trên trán Finn trải ào xuống từng giọt một xuống đôi gò má đã từng phúng phính.

Hai chân cậu lùi lại, như sẵn sàng để trốn chạy ngay khi cần thiết.

"Leo-Leonard..."

Finn quay qua nhìn Leonard, anh từ khi nào đã khuỵu cả gối xuống sàn, ôm đầu một cách đau điếng.

Tựa hồ như một người đang bị tra tấn bởi hàng ngàn tiếng chuông inh ỏi, lộn xộn và chói tai.

Anh vật vã lăn ra nền đất, nghiến răng ken két đè nén cơn đau đang ập đến từng hồi.

Trong lúc ngã xuống, Leonard còn không cẩn thận khiến lưng mình đập vào kệ sách, những cuốn sách vì sự va đập mà rung lắc rơi xuống, một vài cuốn còn đè lên người Leonard.

Finn khuỵu gối, cúi thấp loại bỏ giúp anh những cuốn sách dày cộm đang yên vị đè nặng áp lực trên người.

"Leonard?

Leonard?"

Leonard có vẻ như không nghe thấy tiếng cậu gọi, anh vẫn đang đắm chìm vào sự tra tấn trong tâm trí kia.

Không còn cách nào khác, Finn cầm trên tay những cuốn sách dày cộm và ném một đòn thật mạnh vào thứ sinh vật kỳ quái kia.

Cuốn sách bay vút thật nhanh và đáp thẳng vào con mắt trái của nó Nhưng trông có vẻ chẳng một chút gì hề hấn gì với thứ sinh vật đó.

Con quái vật chẳng để ý đến Finn, nó chú tâm vào Leonard đang nằm vật lộn đau đớn dưới sàn kia hơn.

Nó cũng không có bất cứ hành động nào khác, cứ đứng đấy nhìn chằm chằm vào Leonard khốn khổ.

Finn nhận ra được điểm kỳ dị ấy, cậu khoác một tay Leonard lên người mình, để anh dựa vào cậu.

Rồi kéo anh đi ra một cánh cửa khác rời đi.

Con quái vật kia không hài lòng lắm, nó không còn bất động nữa mà lao thẳng vào anh với cậu.

Finn cố chạy thật nhanh ra khỏi phòng, đóng sầm cửa trước khi con quái vật đó kịp bắt lấy cả hai người.

Cái tay nó đập mạnh và khoét một lỗ to trên cánh cửa và mắc kẹt vào đó.

Thấy thế, cậu tranh thủ kéo Leonard trốn đi.

Không cần biết chuyện gì đang xảy ra, Finn biết rằng lúc này hơn ai hết, cậu và anh cần phải thoát khỏi căn nhà ngay lập tức.

"Leonard?!

Leonard?!

Anh nghe tôi nói gì không vậy?"

Đi xa được một đoạn khỏi con quái vật, Leonard đã bắt đầu lấy lại được một chút minh mẫn, anh mơ hồ quay mặt nhìn cậu.

"Finn...?"

Nghe tiếng đáp, Finn mừng rỡ thở phào nhẹ nhõm.

"Cuối cùng anh cũng nghe tôi gọi rồi."

Leonard gật đầu, một tay nhẹ xoa trán, cơn đau đầu vẫn đang tra tấn tâm trí anh nhưng nó đã nhẹ hơn một chút rồi.

"Vâng Finn..."

"Này Leonard, chúng ta cần ra khỏi đây.

Hoàn toàn ra khỏi đây, ra khỏi căn nhà này, anh hiểu chứ?"

Finn gấp gáp đề nghị với Leonard.

Anh chần chừ một lúc rồi gật đầu đồng ý với đề nghị của cậu.

Có lẽ đó là phương án tốt nhất đối với tình huống bây giờ.

Tuy rằng anh vẫn không muốn cậu tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều cho lắm...

"..."

"Dẫn đường đi Leonard.

Nơi đây tối um và như một mê cung vậy."

"Ừm..."

Leonard bắt đầu chỉ đường cho Finn đi hết cánh cổng này đến cánh cổng khác, cậu đi theo một cách ngờ nghệch, không hiểu sao anh ta có thể nhớ được hết đường đi nước bước trong căn nhà được hay như vậy.

Cuối cùng hai người dừng ở một lối vào những bậc thang dẫn lên trên.

"Đệt...

Thật à..."

"Điện đang có vấn đề...

E là chúng ta phải đi cầu thang thoát hiểm này thôi Finn..."

Finn nhìn Leonard rồi nhìn cầu thang rồi nhìn Leonard, cậu không tin vào mắt mình.

Không biết ra nổi khỏi nhà không nhưng thề!

Cậu sẽ ngủm củ tỏi khi đi hết đống bậc thang này mất.

Thấy vẻ mặt sốc chết khiếp của Finn, Leonard không kiềm được lòng mà nói.

"Nếu em mệt, tôi có thể bế em và đi tiếp."

1/"Anh nói đó nhé."

2/"Phiền anh rồi."

3/Chọn ở lại tìm cách đối mặt với con quái.

4/Khác (Độc giả cmt)

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Mn biết cái app c.ai (Character AI) trên điện thoại không?

Mình mới tạo một chatbot Leonard trên đó.

Truyện ra lâu quá thì mn cứ vô nghịch cho vui hén.

Không hiểu sao ổng hơi mít ướt :v...

Chat vui thui hehe.

Link:


Mn nhớ đăng nhập tài khoản vô app thì mới vào chat được nhé.

Còn không nó để "This character is not available to chat" á.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C28 - Chạy 2


[Lựa chọn của bạn]

[Tính theo 1 người/ 1 vote, ai spam vote mình chỉ tính 1 thôi nha.]

> ["Anh nói đó nhé"]

> Normal Ending +10₫

> Happy Ending + 5₫

{Happy Ending: 45₫ Normal Ending: 30₫ Bad End: 25₫}

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn ngước nhìn lên từng bậc cầu thang xếp thành tầng cao chót vót, cậu cố hết sức, ngước lên vẹo cả cổ nhưng chẳng tìm thấy được điểm dừng.

Cậu khẽ gật đầu, nuốt xuống nước bọt đắng nghẹn nơi cuống họng rồi bắt đầu khẩn trương bước từng bước nhanh nhạy.

Dẫu cho Finn muốn chuyến đi kết thúc nhanh cỡ nào đi nữa, những bậc cầu thang vẫn còn đến hàng trăm bậc.

Leonard không kiềm lòng được, cứ liên tục hỏi.

"Em ổn chứ, tôi cõng nhé."

Finn lắc đầu, cậu muốn cố hết sức mình trước đã rồi mới nhờ đến Leonard, dù gì anh cũng đang trong tình trạng không mấy khỏe khoắn lắm khi vừa bị hành hạ bởi một cơn nhức đầu inh ỏi.

"GRRRRR"

Một tiếng gầm gừ từ phía dưới phát ra không khỏi cả hai giật toáng cả mình.

Xem ra thứ quái vật kia đã hồi lại sức.

Tiếng chân đi rầm rập và sột soạt ngày một gần hơn.

Finn cảnh giác, cậu chuẩn bị tâm lý để chiến đấu với con quái vật một lần nữa, chí ít là có thể quật ngã nó xuống cầu thang, câu vài giờ để cả hai kịp trốn thoát.

Con quái càng tiến gần, cơn đau đầu của Leonard càng mạnh hơn, trán anh nhễ nhại đầy mồ hôi lạnh.

"GRRRRRRRRRRRRRRR"

TIếng gầm gừ vang vọng cứ như sát bên tai.

Finn và Leonard cố di chuyển nhanh một chút.

"Sắp đến lối ra rồi."

Leonard trầm mặc trấn an tinh thần.

Finn gật đầu, đôi chân cậu cũng gần như sắp đến giới hạn rồi, leo cầu thang quả nhiên mệt quá đi mất.

Cả hai sốt sắng đi trong tiếng kêu gào thảm thiết của con quái vật kinh dị kia.

Mặc cho bản thân thở hồng hộc, tim đập thình thịch đến muốn nổ vì vận động quá sức, con ngươi của Finn mở to, mừng rỡ khi thấy được chiếc cửa dẫn đến lối ra, chỉ còn một tầng bậc thang nữa thôi, cậu và anh có thể thoát rồi.

"GRRRRRRRRRRRRR!"

Một tiếng gào lớn, inh ỏi và chói tai.

Con quái vật đã đuổi kịp tới nơi của hai người.

Nó nhào đến, nắm lấy chân của Leonard làm anh té ào xuống.

"Leonard!!!"

Càng gần con quái thì Leonard cũng càng yếu đi, anh gắng gượng rút ra con dao đã cất sẵn trong người, quăng đến chỗ Finn.

Cậu ngạc nhiên nhận lấy con dao, tự hỏi tại sao anh lại đem dao trong người, nhưng mà chẳng có thời gian để giải đáp thắc mắc.

Finn cởi bỏ lớp vỏ bảo vệ an toàn của con dao, lưỡi dao hiện ra, sắc lẻm và bén đến độ làm người cầm cũng phải run tay.

Nếu không cẩn thận, chẳng may người bị thương lại là mình.

Leonard giữ lấy tứ chi của con quái, nhưng thất bại, anh bị nó hất xuống, té đâm sầm vào tường một cách đau đớn rồi kiệt sức mà gục đi.

Tình thế bất khả kháng, không còn cách nào khác, Finn đoán cậu phải ra tay thôi.

Finn nhìn con dao mình cầm trên ta, lưỡi dao sắc lẹm, ánh lên màu xanh lục bích, thật lạ, có vẻ con dao này được cấu tạo bởi thứ đá rất đặc biệt, cậu chưa bao giờ thấy dao nào có lưỡi màu xanh lục bích bao giờ cả.

Con quái vật gào lên một tiếng chói tai rồi dồn hết sức bình sinh của nó lao vào FInn một cách dữ dội.

Finn thấy thế, cũng lấy hết can đảm, hai tay nắm chặt con dao rồi dùng một lực mạnh đâm tới.

Thế nhưng...

Con quái vật...

Nó...

Đột nhiên né đi.

Như đã có ý đồ từ trước, theo quán tính, Finn ngã ra phía trước, con quái vật cười ý vị đứng yên trên bậc thang nhìn cậu sững sờ cả người.

Con dao của Finn đang chĩa về phía Leonard.

Cậu tránh đi cũng không kịp nữa rồi.

Ôi không!!!

Phập!

Con dao đâm vào mắt trái của Leonard, tựa như vị trí lúc ban nãy cậu chọi sách vào con quái vật...

Thật may, con dao không đâm sâu lắm, nhưng đủ để tổn thương và hủy hoại cả con mắt của Leonard.

"Ôi không!

Không không không không!"

Finn hoảng loạn, con quái vật nhoẻn miệng cười mỉa mai cậu rồi lại lao đến, tiếp tục đợt tấn công hiểm ác của nó.

Finn vật vã đấu với con quái vật.

Cậu và nó giao nhau đến rìa cầu thang.

Mồ hôi lẫn nước mắt hoà vào làm một, Finn nghiến răng, cố gắng dồn con quái vật vào đường cùng.

Ngay vừa lúc nó bất cẩn vì né đòn của cậu mà mất trớn.

Finn đã thành công quăng con quái vật xuống dưới chân cầu thang.

Cậu thở phào rồi quay qua nhìn Leonard, một vệt máu dài chảy dọc từ mắt trái xuống đến tận cổ...

Finn hoảng loạn, ngay lúc này, cậu phải sơ cứu cho Leonard, hay chí ít phải gọi được xe cứu thương cho anh.

Finn bắt đầu rà soát người Leonard, kiếm tìm một chiếc điện thoại để liên lạc.

Finn lục túi quần anh...

Quả nhiên có một chiếc điện thoại trong đây.

Finn lấy ra, nhìn giao diện quen thuộc của chiếc điện thoại, cậu liền nhận ra đây chính là điện thoại của mình.

Anh ấy luôn giữ nó sao, vậy mà Leonard bảo cậu rằng anh đã làm mất nó từ khi nào rồi.

Cậu mở danh bạ điện thoại, bắt đầu bấm.

1/ Gọi 911

2/ Gọi Lucifer

3/ Gọi Quản Lý (Cho ai không nhớ thì đây là Quản Lý trong chương 27 phần 1 - 'U tối' nhé.)

4/Khác (Độc giả cmt)
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C29 - Lucifer


[Lựa chọn của bạn]

[Tính theo 1 người/ 1 vote, ai spam vote mình chỉ tính 1 thôi nha.]

> [Gọi Lucifer]

> Happy Ending +10₫

> Bad Ending + 5₫

{Happy Ending: 55₫ Normal Ending: 30₫ Bad End: 30₫}

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn đọc lướt danh bạ trong điện thoại mình.

Từ trên xuống dưới, không có mấy ai cậu gọi họ sẽ ngay lập tức xuất hiện được.

Finn thở dài, cậu phải nhanh lên mới được, ai đây?

Phải là ai đây?

Nhanh chóng, một cái tên loé lên trong đầu cậu.

Là Lucifer.

Có thể lắm.

Anh ta lúc nào cũng đặc biệt tốt với cậu vào thời gian cậu bỏ trốn khỏi Leonard kia...

Bây giờ mà làm phiền anh ấy thì có quá quắt không nhỉ...?

Finn đắn đo rồi chậc lưỡi, cậu không có thời gian để mà suy nghĩ quá lâu.

Không chần chừ, Finn bấm nút gọi.

"Alo, Finn...?"

Một giọng nói quen thuộc cất lên.

Là quý ngài Lucifer, thanh âm anh ấy có vẻ lo lắng.

"Lucifer.

Xin lỗi vì đã gọi anh một cách đường đột như thế này."

"K-không!

Không hề!

Em gọi tôi có chuyện gì sao?"

"Lucifer, bây giờ anh rảnh chứ?

Anh có thể đến đây được không?

Tôi cần anh...

Còn có người bị thương nặng..."

"Tôi luôn có thời gian dành cho em, Finn.

Em nói địa chỉ đi, tôi sẽ đến đón."

"Địa chỉ..."

Uây!

Cậu...

Không biết đây là đâu hết?!

Finn lay nhẹ Leonard đang nằm nhoài người lên đùi cậu.

"Leonard.

Leonard.

Anh còn ổn chứ?

Đây là đâu vậy?"

Leonard bị Finn lay người cũng cố mở mắt nhưng rồi phải nhíu mày đau đớn vì vết thương ở con mắt trái.

Anh yếu ớt nói từng chữ.

"Số 666, thị trấn phía Đông, đường 13 Bernard, sát cạnh nghĩa địa Sainte."

Finn nhắc lại địa chỉ cho Lucifer không quên kèm lời cảm ơn và xin anh hãy đến gấp.

Nói rồi cậu cúp máy.

Một mình nâng đỡ Leonard nặng nề bước ra khỏi cửa, bây giờ bên ngoài vẫn đang là đêm khuya.

Finn đặt Leonard xuống một chỗ nghỉ ngơi còn mình hì hục khoá cửa rồi tìm hết vật này đến vật kia chặn cửa lại.

Cậu tiếp tục đỡ anh đi ra xa khỏi căn biệt thự u ám đó.

Càng đi cậu càng nhận ra sự hoang vắng quạnh hiu của khu vực này.

Nơi Leonard sống chẳng khác gì một thị trấn bỏ hoang cả.

Finn đi mãi đi mãi chẳng thấy một căn nhà nào khác, xung quanh chỉ toàn là nghĩa địa khiến cậu lạnh cả gáy.

Tiếng quạ kêu inh ỏi cả một vùng trời, chúng tụ lại vì ngửi thấy mùi máu tanh.

Vết thương của Leonard...

Cậu cần phải làm gì đó...

Đi được một chút,cả hai dừng trước một đài phun nước ước nguyện.

Pho tượng ở giữa đài phun nước rất sạch sẽ và trắng tinh tươm so với không khí tồi tàn, cũ kỹ của nơi này.

Finn đến gần ngước đầu nhìn, pho tượng này trông có vài nét na ná cậu vậy...

Những đồng xu được ném xuống đầy cả một đài phun, giống như có ai đó ngày nào cũng cầu nguyện và lau dọn cho nó.

Nước trong đài phun rất sạch, Finn đành dùng nước rửa tạm cho vết thương của Leonard.

Những vệt máu dơ được tẩy rửa bớt đi trên khuôn mặt anh.

Anh mệt mỏi nhìn Finn, gương mặt định nói gì đó nhưng thôi, chỉ dừng lại ở câu cảm ơn cậu.

"Nghỉ ngơi đi, Leonard.

Sẽ có người tới đón chúng ta..."

"Đón...?

Ai?"

Leonard ngạc nhiên, hình như lúc anh đang mơ màng cậu có đang gọi cầu cứu một ai đó.

"Lucifer."

Anh có chút nhướng mày, Leonard nhớ tên này, hắn ta trông như là có tình cảm với cậu, anh không thích hắn.

Nhìn rõ được sự khó chịu của Leonard, Finn đành thuyết phục.

"Lucifer là người đáng tin tưởng."

Leonard càng khó chịu hơn.

Có cảm giác như anh đang xù lông nhím vậy.

"...và tôi không có tình cảm nào trên mức bạn bè với anh ấy."

Nghe câu này, Leonard mới thả lỏng người một chút.

Finn nhìn anh, ánh mặt cậu không thể nào rời khỏi con mắt trái bị đâm kia, trong lòng không ngừng dâng trào cảm giác tội lỗi.

"Đau lắm không...

Chỗ mắt ấy...?

Tôi xin lỗi."

Finn đưa tay xoa mặt Leonard, anh hơi bất ngờ vì cử chỉ dịu dàng này của cậu.

Gương mặt hơi ửng đỏ, có chút vui...

"Đau, rất đau."

Anh ta làm nũng.

Như muốn cậu vuốt ve nhiều hơn.

"..."

Ngay lúc cả hai đang thân mật thì có một ánh đèn xe chiếu đến, sáng loá cả bầu không khí ảm đạm của nghĩa địa.

Lucifer, đã đến.

Vẫn mái tóc ánh kim, đôi mắt hổ phách và cách ăn bận tao nhã, lịch thiệp.

Anh bước tới chỗ Finn, mừng rỡ ôm choàng lấy cậu.

"Finn!!!"

Anh không giấu nổi niềm vui sướng khi gặp lại cậu.

"Thật là một ngày vui khi tôi được gặp lại em!"

Leonard chứng kiến khung cảnh ấy không khỏi xù hết cả lông nhím.

Anh bực vì mình đang bị thương nặng, không đủ sức để tẩn cho tên kia mấy phát.

"Finn, ai ngồi kế em vậy?"

"Chào, tôi là Leonard, chồng của Finn."

Leonard cười.

"Chồng?

Em kết hôn khi nào vậy?"

Lucifer ngớ người, tin này quá chấn động để anh có thể tiếp thu.

Anh ho liên tục, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

"Chuyện dài lắm, chúng ta phải ra khỏi đây trước đã."

Thời gian quá gấp để ngồi đây uống trà kể chuyện, Finn nắm cổ tay Leonard kéo anh lên xe.

Nhưng Leonard chưa kịp ngồi lên xe thì bị Lucifer cản bước, chặn lại.

"Finn thân yêu, anh đến đây là để đón em, không phải đón tên vật phẩm kèm theo này."

Leonard cau mày, quả nhiên tên này thật đáng ghét mà!

"Chúng ta cần hắn sao?

Finn, em và tôi đi bộ ra đường lớn bắt taxi là được!"

Đứng trước tình huống bất ngờ này, Finn sẽ:

1/Thuyết phục Lucifer cho Leonard đi cùng.

2/Nhìn hai anh cãi lộn.

3/Đồng ý với Leonard

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sắp Tết rồi, mọi người năm mới vui vẻ với chương mới nha.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C30 - Nghỉ chân


[Lựa chọn của bạn]

>> [Đồng ý với Leonard]

> Happy Ending +10₫

> Normal Ending +5₫

{Happy Ending: 65₫ Normal Ending: 35₫ Bad End: 30₫}

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Phiền anh rồi Lucifer, vậy thì chắc tôi phải từ chối thôi...

Dù sao cũng cảm ơn anh đã đến đây nhé."

Lucifer nghe lời đáp mà ngỡ ngàng, chẳng lẽ anh lại để cậu vụt mất một lần nữa sao.

Gương mặt yêu quý ấy, anh không muốn cử phải đánh mất hết lần này đến lần khác.

Chẳng thể kiềm nổi lòng mình, dù mất đi phẩm giá của một quý ông, Lucifer cũng buộc Finn phải đi theo mình về!!!

Đôi mắt hổ phách nhăn nhó đầy cáu kỉnh.

Anh nắm chặt cổ tay cậu kéo vào xe.

Cái nắm của anh không khỏi khiến cậu một trận đau điếng phải hét lên.

"A!!"

Finn vốn thân thể nhỏ nhắn không thể không bị lực kéo của Lucifer cuốn lấy đi.

Finn cứ vậy mà vụt khỏi tay Leonard.

Anh một lần nữa chứng kiến cảnh tượng khi xưa, cảnh tượng Finn bị vác lên một chiếc xe rồi đưa đi khuất khỏi tầm mắt anh.

Chứng kiến cảnh đó, tim anh như thắt lại một cách đầy đau đớn.

Leonard như bị kích động, anh gào thét.

Tiếng thét ầm ĩ của anh như được cộng hưởng bởi thứ gì đó phía sau lưng.

Một tiếng thét ghê rợn và điếc tai vang lên khắp vùng trời u ám.

Là con quái vật.

Cảm xúc hỗn loạn của Leonard khiến nó trở nên mạnh hơn.

Nó lao lên từ phía sau Leonard, giơ móng vuốt sắt nhọn nhắm thẳng vào ngực Lucifer.

May mắn rằng, Lucifer đã né kịp rồi rút một khẩu súng lục từ túi quần, nã liên tục vào con quái vật kỳ dị vừa mới xuất hiện kia.

Và không biết từ khi nào, Leonard trong tay đã ôm trọn lấy Finn.

Anh bế cậu chạy đi xa khỏi khu vực hỗn chiến giữa Lucifer và con quái vật ghê tởm ấy.

Trong ánh mắt anh vẫn còn có chút kích động từ ban nãy.

"Leonard..."

Cậu gọi anh.

Như cố níu lại sự bình tĩnh cho Leonard.

"Finn.

Đừng bỏ tôi."

Anh thều thào.

Nhìn Leonard lúc này trông thật đáng thương, vẻ mặt anh sợ sệt pha lẫn một chút điên cuồng.

Anh sợ mình sẽ lại mất cậu một lần nữa.

Leonard ôm Finn chạy đi, cả hai chạy vào một cánh rừng sâu.

Tìm đường vượt qua cánh từng heo hút để ra được khu đường lớn tìm xe.

Nhưng cả hai đã quá mệt để có thể đi tiếp.

Hai người nghỉ chân tạm tại một gốc cây cổ thụ lớn, dựng tạm một cái lều trại nhỏ bằng lá và nhánh cây nằm xung quanh.

Leonard cố hết sức mình tạo ngọn lửa từ những que củi nhỏ nằm vương vãi dưới đất để sưởi ấm cả hai.

Trong lúc anh đang quần quật mò mẫm thì trong túi Finn lại rớt ra một cái bật lửa...

"..."

Chắc là do lúc cúp điện ban nãy, cậu có lấy dùng rồi để trong người mà quên mất.

Nhưng cũng thật may, cả hai có thể có lửa mà không cần phải phí quá nhiều công sức nỗ lực.

Đêm đã khuya, người thấm mệt.

Cả hai cùng nằm tạm trong cái lều trại được đắp dang dở.

Leonard ôm Finn, anh dúi đầu vào cổ cậu rúc tìm hơi ấm nơi da thịt.

Anh hôn lên cổ, hai tay lần mò khắp cơ thể cậu, người không ngừng áp sát vào Finn.

"Finn..."

Anh gọi tên cậu, cố níu lấy sự yêu thương duy nhất mà mình có.

"Leonard được rồi.

Tôi chẳng đi đâu cả."

Cậu an ủi anh, ôm chầm Leonard vào lòng.

Đầu của anh tựa vào ngực cậu, tiếng tim Finn đập thình thịch thình thịch nhẹ nhàng sát bên tai Leonard.

Anh cũng không động nữa mà ôm lấy người cậu, từ từ chìm sâu vào giấc ngủ.

Anh ngủ ngoan như một đứa trẻ.

Còn cậu...

Thao thức...

Nhìn chằm chằm vào màn đêm mà thở dài.

Từ lúc gặp lại anh không khi nào là tâm trí cậu được ngơi nghỉ.

Anh ngủ say rồi, ngủ mê và ngủ ngon lắm.

Anh cười tủm tỉm trong giấc mơ, dí san sát người vào lòng cậu.

Finn tự hỏi, liệu trong giấc mơ anh đang mơ gì mà vui đến như vậy nhỉ?

"Finn à."

Anh nói mớ.

Finn cười trừ.

Hiển nhiên rồi.

Là anh mơ thấy cậu, niềm hạnh phúc của anh là cậu.

Thật quá bất lực với sự cuồng si của anh mà...

"..."

Cái không khí đêm se se lạnh và tĩnh lặng không thể nào làm cậu chợp mắt.

Ánh lửa cháy lâu cũng đột ngột tắt.

Cậu sẽ:

1/ Nhẹ nhàng trở mình ngồi dậy tìm chút củi và đốt lại lửa.

2/ Ôm Leonard để lấy hơi ấm mà ngủ.

3/ Lay anh dậy, bảo lửa tắt cậu không ngủ được.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cố lên, sắp kết rồi mọi người ơi.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C31 - Nghỉ chân 2


[Lựa chọn của bạn]

>> [Lay anh dậy, bảo lửa tắt không ngủ được]

> Bad Ending +10₫

> Normal Ending +5₫

{Happy Ending: 65₫ Normal Ending: 40₫ Bad End: 40₫}

.

.

.

.

.

Author: kể từ chương này, mình cho phép mọi người spam vote nhé.

Đến lúc mình kiểm tra bất kỳ để viết tiếp chương mới, vote nào cao hơn thì mình sẽ chốt.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sợ hãi bởi sự bao trùm vô tận của bóng đêm, Finn khẽ lay người Leonard, cậu nhẹ nhàng gọi anh dậy.

Anh trở mình, gương mặt hơi mơ màng vì chỉ vừa mới vô giấc đã bị gọi dậy.

Tuy nhiên, chẳng một chút cáu gắt, anh ôn tồn hỏi.

"Có chuyện gì sao, Finn?"

Cậu có hơi tội lỗi vì gọi anh dậy lúc anh còn đang say ngủ, ngập ngừng nói.

"Lửa...

Lửa tắt rồi.

Tôi sợ, không ngủ được."

Leonard cười mỉm, xoa đầu cậu.

Anh gật đầu rồi ngồi dậy.

Anh nhìn xíu củi còn sót lại, đủ để giữ lửa cho một lúc nhưng chẳng đủ lâu.

Leonard thắp lửa lên, ánh lửa nhỏ cháy chập chờn nhưng cũng đủ tiếp thêm cảm giác an toàn.

Ấy rồi, anh lại đứng dậy quay người đi.

"Em đợi ở đây, tôi sẽ quay lại ngay."

Leonard định rời đi nhặt củi thì bị Finn níu lại.

Ánh mắt cậu lộ rõ sự lo lắng, sợ sệt.

"Leonard...

Tôi đi cùng anh."

Nhìn dáng vẻ cậu trông chờ vào anh, Leonard không nhịn được sự vui vẻ trong lòng.

Tuy thế, anh cũng không muốn cậu làm việc cật lực đi tìm củi cùng anh.

"Em đợi ở đây đi.

Tôi sẽ quay về ngay.

Tối thế này, em còn mù phương hướng nữa.

Rất dễ lạc."

Finn cầu xin van nài anh thêm tí nữa, nhưng đáp lại vẫn là một cái lắc đầu từ chối từ Leonard.

Cậu ngồi nhìn bóng lưng anh rời đi, khuất khỏi ánh sáng của đốm lửa trại nhỏ mà thở dài.

Cậu nằm xuống, thôi thì cầu mong anh sớm quay lại.

Tiếng xào xạc của lá cây, tiếng cú kêu toang toác cả một khu rừng.

Rồi ánh sáng le lói của ánh trắng.

Tất cả hoà quyện như một bức tranh ảm đạm và kinh dị đúng nghĩa.

Finn cất tiếng hát để xua tan đi nỗi sợ, cậu hát một bài hát khi xưa cậu vẫn luôn ngâm nga trong cổ họng mỗi khi lo sợ.

Come little children, I'll take thee away

(Tới đây nào những đứa trẻ nhỏ, ta sẽ dẫn lối)

Into a land of enchantment

(Đến vùng đất của sự nhiệm màu)

Come little children, the time's come to play

(Tới đây nào những đứa trẻ nhỏ, giờ chơi đã đến rồi)

Here in my garden of shadows

(Tới đây dạo chơi trong khu vườn bóng tối của ta)

Follow sweet children

(Theo ta, những đứa trẻ đáng yêu)

I'll show thee the way

(Hãy để ta chỉ lối cho chúng con)

Through all the pain and the sorrows

(Thoát khỏi những đớn đau và sầu muộn)


Tiếng hát trong trẻo vang vọng giữa khu rừng lớn và hoang vắng.

Lúc bài hát kết thúc, cũng là lúc Finn chợt nhận ra Leonard đã đứng sau lưng mình tựa khi nào.

Cậu không khỏi giật thót cả mình, bàng hoàng nhìn anh.

Ánh mắt của Leonard rất kỳ lạ, anh nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu chẳng nói năng gì.

Rồi tiếp tục đi tới gần đống lửa yếu ớt, thả những thanh củi anh vừa nhặt nhạnh được vào nó.

Ánh lửa cháy bừng lên như thể vừa tiếp được một nguồn nguyên liệu dồi dào.

"Nhiêu đây chắc là đủ rồi nhỉ, Finn kính mến của tôi."

Kính mến...?

Sao Leonard lại đột ngột thêm hai từ "kính mến" vào thế nhỉ.

Finn không khỏi thắc mắc.

Cậu nhìn anh một cách ngờ vực, bài hát hồi nãy có vấn đề gì sao.

"Cảm ơn anh Leonard.

Tôi có thể an tâm ngủ được rồi."

Nghe lời cảm ơn của Finn, Leonard gật đầu cười.

"Tất cả mọi thứ em muốn, Finn ạ."

"Ừm...

Ngủ thôi..."

Cả hai lại nằm xuống chiếc lều dựng tạm, cố nhắm mắt mà ngủ, hai người ôm chầm nhau để giữ hơi ấm giữa đêm khuya lạnh buốt.

Hai cơ thể san sát nhau, đến nổi tiếng tim đập của cả hai, người đối diện cũng nghe rõ mồn một.

Finn nghe được...

Rõ ràng...

Leonard đang thầm ngân nga khúc ca vừa nãy trong cuống họng của anh.

Vẻ mặt còn rất vui vẻ như một đứa trẻ vừa tìm lại được món đồ nó ưa thích đã bị mất từ rất lâu.

Đêm đã khuya, cậu cũng không có ý định gặng hỏi để mà kéo ngắn đi thời gian nghỉ ngơi.

Finn thiếp đi, trong vòng tay ấm áp của Leonard.

Trời đã sáng, với ánh sáng của ban ngày cùng sự rành rọt về đường đi nước bước của khu vực này của Leonard.

Hai người nhanh chóng tìm được lối ra dẫn đến khu đường lớn.

Finn đưa tay ra dấu bắt xe.

Một chiếc taxi cũ kỹ nhanh chóng dừng lại trước chỗ cả hai đang đứng, bác tài ngó ra cửa, nhìn hai con người với quần áo xộc xệch và tóc tai bờm xờm một lúc lâu rồi hỏi.

"Hai bây mới đi lạc từ khu rừng ra à?

Giờ bắt xe đi đâu?"

Leonard trầm ngâm suy nghĩ, anh chẳng biết phải đi đâu cả, anh ngó qua đưa mắt nhìn Finn.

Finn sẽ đi:

1/Về nhà cũ của Finn.

2/Đến cơ sở y tế gần nhất.

3/Đến khách sạn gần nhất.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Author: Helu mọi người.

Mình có chút tin vui này muốn chia sẻ.

Không biết có ai còn nhớ mình từng nói mình muốn làm game về bộ này không?

Yup, mình từng.

Và vì vài lý do, mình không biết code, code quá khó nên mình từ bỏ.

Rất may mắn, mình đã tìm được một bạn hỗ trợ mình cho việc đó ^^!!

Chúng mình đang bắt đầu lại từ đầu để làm dự định không thể hoàn thành kia của mình từ năm 2021.

Game lưu ý mang yếu tố kinh dị với giải đố là chính.

Cốt truyện mình sẽ đổi nhưng yên tâm vẫn tập trung vào cặp Leonard và Finn ^^!

Nhưng thay vì tag thẳng BL, vì vài lý do, mình sẽ chỉ cho hint thui.

Nhưng với mấy bạn ở đây, yên tâm cặp này là canon nhé 😀

Leak nhẹ vài cái cho mn henn


À và mình chính là Di Lập.

Mọi người có thể theo dõi Facebook mình để xem những update mới nhất về các tác phẩm của mình nhé (và cả những tranh vẽ nữa) ^^!!

Mọi người buổi tối vui vẻ!
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
Chương đặc biệt: Câu hỏi và trả lời với Dermot/Leonard.


Mình định làm gì đó vui với đặc biệt một tí nên đăng chương này.

Ở chương này, mọi người có thể hỏi Dermot/Leonard bất cứ thứ gì và mình sẽ trả lời bằng tranh doodle Dermot vào chương sau nhé.

Không chỉ câu hỏi, mọi người có thể ra bất kỳ đề xuất hay hành động gì với anh nhà cũng được ^^!!!
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C32 - Bệnh viện (H)


Au: Sorry để mn đợi lâu, phần trả lời câu hỏi Leonard để sau nhé, đang bận tí không tiện vẽ.

Nhưng mà update chương mới dài tí cho mọi người đọc nhe.

Không ngờ còn người đọc á.

Tại ít vote quá xong mình lười viết ^^ Mọi người đọc xong nhớ vote nha, không mình lười tiếp hì.

[Lựa chọn của bạn]

>> [Đến cơ sở y tế gần nhất.]

> Happy Ending +10₫

> Normal Ending +5₫

{Happy Ending: 75₫ Normal Ending: 45₫ Bad End: 40₫}

Trong suốt chuyến đi đến bệnh viện, Leonard ngồi im lặng, đôi mắt vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi và đau đớn.

Anh ngả đầu tựa vào vai Finn, tìm kiếm chút hơi ấm và an tâm từ cậu.

Mặc dù cảm giác này khiến Finn có phần lúng túng, cậu không hề đẩy anh ra mà còn đặt nhẹ tay lên vai anh, như một lời trấn an thầm lặng rằng cậu đang ở đây, không rời đi.

Bác tài xế liếc nhìn qua kính chiếu hậu, thấy biểu hiện thân mật của hai người.

Ông ta nở một nụ cười hài hước, giọng trêu chọc vang lên giữa không gian xe yên tĩnh, "Hai cậu chắc thân thiết lắm nhỉ?

Cũng hiếm thấy hai người con trai với nhau mà ân cần đến vậy."

Finn chỉ cười gượng, đáp lại bằng một cái gật đầu, còn Leonard thì không mảy may để tâm đến lời trêu ấy, ánh mắt lạc vào khoảng không, tinh thần dường như vẫn còn chưa ổn định hoàn toàn.

Khi xe dừng lại trước cổng bệnh viện, Finn cùng Leonard bước xuống xe.

Khi Finn định rút ví ra trả tiền, cậu sững lại, vẻ mặt ngượng ngùng khi nhận ra mình không mang theo tiền.

Bác tài nhìn Finn có chút chờ đợi, và trước khi không khí trở nên lúng túng hơn, Leonard đưa tay vào túi áo khoác, lấy điện thoại ra.

"Để tôi chuyển khoản,"

Leonard nói với giọng trầm và tự tin, trong khi ánh mắt vẫn giữ chút mệt mỏi.

Anh nhanh chóng thao tác trên màn hình, và chỉ một lát sau, tài xế đã nhận được thông báo thanh toán.

"Cảm ơn nhé, chúc hai cậu buổi tối vui vẻ."

Bác tài cười thân thiện trước khi lái xe đi.

Finn thở phào nhẹ nhõm và đỡ Leonard bước vào bệnh viện.

Bệnh viện tối nay vắng lạ thường, chỉ có một vài bệnh nhân và y tá lác đác qua lại trong hành lang dài và tĩnh mịch.

Sau khi Leonard trình bày tình trạng của mình với y tá ở quầy tiếp tân, cô nhanh chóng sắp xếp để bác sĩ gặp họ ngay.

Trong lúc đợi, Finn đặt tay lên vai Leonard, dịu dàng hỏi.

"Anh ổn chứ?

Cần gì không?"

Leonard ngả đầu tựa vào vai Finn, mắt nhắm hờ như tìm kiếm sự an ủi, và đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi,

"Tôi chỉ cần Finn...

ở đây với tôi."

Anh nũng nịu, còn tiện tay ôm tay cậu, xoa xoa không màng đến ánh mắt những người xung quanh.

Một lúc sau, bác sĩ gọi họ vào phòng khám.

Sau khi kiểm tra vết thương ở mắt Leonard, bác sĩ trầm ngâm, nhíu mày.

"Vết thương khá nghiêm trọng," ông nói, ánh mắt lo ngại.

"Chúng tôi sẽ cần làm thêm một số xét nghiệm và có thể tiến hành điều trị ngay hôm nay."

Leonard khẽ gật đầu, nhìn sang Finn như để trấn an.

Finn cảm thấy lòng mình dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa dịu dàng, và cậu khẽ siết nhẹ tay Leonard, cam kết rằng mình sẽ ở lại với anh suốt chặng đường này.

"Đừng lo, tôi sẽ ở đây với anh, Leonard," Finn khẽ nói, ánh mắt kiên định, "Mãi luôn ở đây."

Leonard nở một nụ cười nhẹ nhưng đượm vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng sau những ngày dài chìm trong nỗi đau.

Lời nói của Finn như một ánh sáng ấm áp xua tan phần nào những lo âu ẩn sâu trong tâm trí anh dẫu cho nó có là sự thật hay một lời nói dối tạm thời để an ủi anh đi nữa.

Khi y tá quay lại, cô dẫn cả hai đến một phòng chờ riêng, chuẩn bị cho các xét nghiệm sắp tới.

Ánh đèn neon lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt Leonard, làm tăng thêm vẻ mệt nhoài và tổn thương mà anh đang cố che giấu.

Sắc mặt anh trông tệ hơn dưới ánh đèn lạnh lẽo của bệnh viện, tựa như một người sắp gần từ bỏ mọi thứ vậy.

Finn nhìn anh không khỏi xót xa, chẳng lẽ cậu đã rời bỏ anh quá lâu rồi?

Khiến mọi thứ tàn phá con người anh đến như vậy...

Vài phút sau, bác sĩ quay lại với một tập hồ sơ dày.

Ông ngồi xuống, ánh mắt trầm tư.

"Chúng tôi sẽ cần kiểm tra sâu hơn, vì có khả năng vết thương này đã ảnh hưởng đến giác mạc của anh.

Nếu không điều trị kịp thời, có thể nó sẽ để lại di chứng lâu dài."

Leonard im lặng gật đầu, nhưng Finn có thể thấy rõ nỗi lo lắng ẩn hiện trong ánh mắt của anh.

Finn bất giác nắm tay Leonard chặt hơn, và lần này không còn sự ngại ngùng hay do dự.

Dù tình cảnh có nghiệt ngã đến đâu, cậu cũng sẽ không để Leonard phải đối diện một mình.

"Leonard...

Xin lỗi anh...

Là do tôi."

Anh lắc đầu, mắt sắp khóc nhưng nhẹ nhàng bảo cậu.

"Finn đã cố gắng bảo vệ tôi...

Chỉ là một sơ suất nhỏ mà thôi"

Câu trả lời của anh mang hàm ý an ủi nhưng nó càng khiến cậu cảm thấy tội lỗi hơn nữa, anh không trách cậu mà thậm chí còn biết ơn.

Tâm trạng Finn đầy phức tạp, chỉ tự hứa từ nay sẽ đối tốt với anh hơn nữa.

"Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn sẽ cùng anh vượt qua," Finn nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Leonard quay sang nhìn Finn, đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng rồi anh chỉ mỉm cười, gật đầu nhẹ nhàng.

Cuộc kiểm tra kéo dài gần một giờ.

Finn ngồi chờ ngoài hành lang, cảm giác lo lắng len lỏi trong từng hơi thở.

Cậu nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng khám, không thể nào rời mắt, chỉ mong ngóng Leonard bước ra.

Đêm đã khuya, bệnh viện càng thêm yên ắng, tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Khi Leonard bước ra với băng mắt mới, Finn đứng bật dậy, lo lắng nhìn vào khuôn mặt anh.

Leonard nhìn cậu, đôi mắt còn lại ánh lên một chút đau đớn nhưng đầy sự kiên cường.

"Bác sĩ nói anh cần ở lại một thời gian để theo dõi," Leonard khẽ nói, giọng trầm nhưng đầy chắc chắn.

Finn gật đầu, không một chút do dự.

"Anh không phải lo.

Leonard, tôi... sẽ ở đây với anh."

Những lời này không chỉ là một lời hứa mà là một khẳng định, một lời cam kết Finn đã khắc sâu vào tim mình.

(Trong lúc Finn không chú ý, Leonard ngẩn mặt đi, anh cúi đầu, cố gắng không để lộ nụ cười của một đứa trẻ ngỗ nghịch khi nó đạt được thứ mình muốn.)

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Leonard nằm trên giường bệnh, gối đầu lên tay, mắt nửa nhắm nửa mở nhìn Finn đang loay hoay sắp xếp lại chăn gối.

Dù băng mắt làm khuôn mặt anh trông có phần tiều tụy, Leonard vẫn giữ nguyên vẻ tinh nghịch, ánh mắt khẽ cong lên, ánh lên một chút yếu đuối đầy chủ ý.

"Finn...," Leonard khẽ gọi, giọng mềm mại nhưng đầy ý nhị.

Finn quay lại, đôi mắt lộ vẻ quan tâm.

"Có chuyện gì không, Leonard?"

Leonard hơi nhoẻn môi, ngước mắt nhìn Finn với ánh mắt trông chờ.

"Tôi thấy đau một chút...

Và có hơi lạnh nữa..."

Anh khẽ co mình trong chăn, như thể thật sự đang tìm kiếm sự an ủi.

Finn nhìn Leonard, thoáng nhận ra trò trẻ con của anh nhưng không thể không mỉm cười.

Cậu thở dài, tiến lại gần và ngồi xuống mép giường, kéo chăn đắp kỹ lên người Leonard.

"Anh chỉ đang cố làm nũng với tôi thôi," Finn nói, nhưng giọng điệu lại đầy dịu dàng.

"Đâu có..."

Leonard nhẹ nhàng đáp, ngả người tựa đầu vào vai Finn, hơi rúc vào người cậu, như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm.

"Tôi thích ôm Finn lắm.

Người em rất ấm..."

Finn bất giác vòng tay qua vai Leonard, dịu dàng vuốt nhẹ lên mái tóc anh, ngón tay len lỏi qua từng sợi tóc mềm mại.

Cậu không nói gì, nhưng hành động nhỏ ấy mang đến cho Leonard một cảm giác thân thuộc, vững vàng.

Leonard chớp mắt, nhìn cậu một lúc lâu trước khi khẽ nhắm mắt, thả mình vào vòng tay quen thuộc, để cho chút yếu đuối được bộc lộ mà không ngại ngần.

"Finn, đừng bỏ tôi."

Leonard nói khẽ, gần như là một lời thì thầm, và câu nói ấy khiến Finn thấy lòng mình như thắt lại bởi cảm giác tội lỗi.

Finn cúi xuống, khẽ hôn lên trán Leonard, đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng, trầm ấm, "Tôi sẽ không rời đi đâu.

Anh cứ yên tâm nghỉ ngơi.

Tôi sẽ ở đây suốt đêm.

Kể cả khi anh ngủ thiếp đi.

Và cả tỉnh dậy nữa."

Leonard cảm nhận được sự ấm áp và dịu dàng trong từng hành động của Finn, như thể chỉ cần anh nói ra điều gì thì Finn cũng sẽ sẵn lòng đáp ứng.

Nhận ra điều này, Leonard không thể không để lộ một nụ cười tinh nghịch trên khóe môi.

Anh khẽ cựa mình trong vòng tay Finn, đôi mắt nhắm hờ nhưng giọng lại đầy ý nhị.

"Finn à," anh thì thầm, hơi nhướn người lên một chút.

"Tôi hơi khát... có thể lấy cho tôi chút nước được không?"

Finn nhẹ gật đầu, nở nụ cười dịu dàng, "Tất nhiên rồi, anh chờ một chút nhé."

Cậu đứng dậy, đi ra ngoài để lấy nước, nhưng khi vừa quay lại, Leonard lại khẽ rướn người, giọng đầy ý nhị, "Tôi cảm thấy hơi nhức đầu...

Em có thể xoa đầu cho tôi không Finn?"

Finn nhìn Leonard, thoáng nhận ra chút tinh nghịch trong ánh mắt của anh, nhưng vẫn không thể từ chối.

Cậu ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng xoa bóp nhẹ nhàng lên thái dương của Leonard, từng nhịp một chậm rãi, khiến anh cảm thấy dễ chịu đến mức thả lỏng hoàn toàn, đôi mắt khép hờ.

Khi Finn tưởng Leonard đã an giấc, cậu sắp rời khỏi thì Leonard khẽ mở mắt, giọng nói dịu dàng nhưng đầy "đòi hỏi" vang lên.

"Finn này, có lẽ... tôi cũng cần được ôm một chút.

Em có thể nằm bên tôi một chút không?"

Finn bật cười nhẹ, cảm giác như mình đang chiều chuộng một đứa trẻ.

Cậu nằm xuống cạnh Leonard, kéo chăn đắp kín cho cả hai, vòng tay ôm anh một cách dịu dàng.

Leonard như được toại nguyện, khẽ tựa vào người Finn, tận hưởng sự gần gũi mà cậu dành cho anh.

Cậu càng chiều chuộng anh, điều đó càng khiến anh muốn tiến xa hơn nữa.

Leonard nuốt nước bọt, cái tay bắt đầu sờ soạng khắp cơ thể cậu.

Finn có cảm giác chẳng lành, cậu buông lời hỏi anh:"Anh cần gì nữa sao, Leonard?"

"Ừ" Giọng anh khàn đặc, hơi thở cũng nóng hơn, từng nhịp thở của anh kề sát cổ cậu.

Không quá lâu, Finn có thể cảm thấy đầu lưỡi anh đang liếm láp chiếc gáy đầy nhạy cảm của cậu.

"Leonard, anh làm gì thế?

Chúng ta đang ở bệnh viện đó!"

Finn giật mình lấy tay che gáy.

Bỏ qua lời nói của cậu, giờ anh chỉ quan tâm đến cơn rạo rực đang trỗi dậy bên trong cơ thể.

"Finn... cởi áo ra đi."

Anh thì thào vào mang tai cậu, tay không ngừng lần mò dưới lớp ảo mỏng manh của cậu trai bé nhỏ.

"Hả?"

Cậu ngạc nhiên, quay đầu trừng mắt nhìn anh.

Cậu lại bắt gặp con mắt trái bị chấn thương nặng đến mức phải băng bó của anh, Finn không khỏi cảm thấy mặc cảm tội lỗi mà ngập ngừng.

"Làm ơn.

Chỉ một chút thôi" Anh nài nỉ.

"Được rồi.

Nếu anh tiến xa hơn, tôi không cho đâu nhé."

Finn vừa nói vừa cố tỏ vẻ nghiêm nghị, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đáng thương của Leonard, cậu lập tức bỏ cuộc.

"Ừm..."

Anh khẽ đáp.

Trước sự mong chờ của anh, Finn ngại ngùng cởi áo, đây không phải là lần đầu cậu khỏa nửa thân, với con trai chuyện này còn rất đỗi bình thường, nhưng dưới sự quản sát của Leonard, cậu không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.

Khi chiếc áo qua được khỏi đầu, đáp xuống cạnh giường một cách êm ái.

Leonard không ngừng táy máy tay chân.

Không chỉ phần thân, tay anh còn mò xuống bên dưới, qua lớp vải, liên tục xoa nắn, khiến cậu cũng không kiềm được khoang miệng mà khẽ thốt lên những tiếng rên yếu ớt làm anh càng thêm hưng phấn.

"Tôi thích lắm Finn, còn em, em thích chứ...?"

Tiếng anh nhẹ hỏi, càng như đang mê muội lấy cậu.

Leonard một tay sờ nắn nhũ hoa của cậu, khiến nó cương cứng đến mức đỏ ửng, tay còn lại không ngừng xoa bóp cậu nhỏ của người nằm cạnh.

Finn cố bặm môi, không để cho bản thân phát thành tiếng.

Cố là thế, nhưng tiếng thở bị đè nén của cậu lại càng khiến anh hứng thú hơn.

Leonard xoay người cậu đối mặt anh, đè lên người cậu trai khốn khổ, rồi đem chiếc cổ nhỏ của cậu ra cắn mút.

"L-Leonard...

Không...

Chúng ta- đang" Finn khó khăn cất lời.

Ánh mắt Leonard tựa hồ như một con thú đầy dục vọng, giờ đầu anh chẳng còn gì khác ngoài chiếm hữu lấy cậu, đem con người trước mắt đem nuốt trọn.

Leonard là vậy, nghĩ đến việc giao cấu với Finn, đem cậu hòa làm một, cả cơ thể anh đều ngập tràn phấn khích không thể kiềm chế.

"Chỉ một chút nữa thôi, chẳng sao cả...

Nhỉ?

Finn yêu dấu...

Dù sao trong phòng này chẳng ai ngoài chúng ta nữa cả...

Cứ thỏa thích thôi...

Finn...

Finn..."

Anh hôn cậu, một nụ hôn rồi hai ba, bốn năm...

Finn chẳng kịp thở, cậu như cá trên bờ, chỉ mới chạm được tới nguồn nước một chút lại bị người ta đùa nghịch đem hất lên cạn.

"L-Leo-nard.

A a...

Ưm" Cậu bất lực kêu tên anh nhưng chẳng thể.

"Finn.

Yêu tôi...

Fin yêu tôi...

Chỉ một chút nữa..."

Anh nài nỉ.

Vừa hôn, anh vừa cạ người vào Finn, thứ dương vật to lớn đã cương cứng đến mức muốn đâm mình thoát khỏi lớp vải.

"Finn...

Tôi muốn...

Được không em...?"

Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Leonard, cậu rất muốn gật đầu nhưng không là không, lỡ mà sáng mai y tá và bác sĩ đến thăm thì thấy mớ hỗn độn của hai người thì sao hả.

Cậu lấy cái hố nào mà chui xuống đây?

"K-không!"

Finn trả lời với giọng điệu chắc nịch.

"Vậy thì miệng em...

được không?"

Leonard dò hỏi, còn không ngừng cựa vật thô cứng của anh vào người cậu, nửa cạ nửa ngừng, không muốn cậu cảm thấy khó chịu.

Hơi thở anh nóng đặc, gương mặt ửng đỏ ngẩng nhìn cậu đầy khao khát.

Finn không thể không công nhận, bộ dáng anh lúc này... rất... chi là tình thú...

"Hả, ý anh là sao?"

Finn ngờ vực, cảm thấy bị đe dọa.

"Bắn vào miệng em là được nhỉ...?"

Anh tỏ vẻ cún con, dụi đầu vào má Finn.

"Ý anh là làm cho anh bằng miệng đấy hả?"

Chết tiệt, sao hôm nay anh ta bạo thế, dám nhờ vả cậu cả chuyện này cơ.

Finn có chút nóng nảy, không tin vào những gì Leonard vừa nói.

"Mắt tôi...

đau."

Anh lấy tay che con mắt đang băng bó kia, giả vờ tỏ vẻ đáng thương.

Và may mắn là, Finn rất dễ bị lừa, thấy anh than đau liền không khỏi xót xa.

Cậu bất lực thở dài, gật đầu:"Được rồi."

Nói rồi, Finn chẩn chỉnh lại tư thế, kề sát anh, cậu giúp anh cởi bỏ quần, rồi cả quần đùi...

Thứ côn thịt to lớn của anh nhổng dậy khỏi lớp vải, mong chờ khoang miệng ấm nóng đón nhận.

Leonard nhìn chằm chằm Finn, không một phút rời mắt.

Cậu ngậm lấy vật cứng kia, nhanh chóng cảm nhận vị tanh của phần tinh dịch rỉ ra trước đó, và cả độ nóng âm của thứ dương vật thô cứng.

Anh đỏ mặt theo dõi từng cử động của cậu, Finn cũng không khá hơn, cậu cảm thấy mặt mình không chỉ đỏ mà còn nóng lên, tựa như một chiếc lò nhiệt hơi đang không ngừng tỏa khí.

Cậu dùng lưỡi liếm rồi nhấp, lên xuống, lên xuống, lên xuống, từng nhịp một.

Chậm rồi nhanh dần, Leonard cùng hòa theo, anh rên rỉ, những tiếng rên trầm đặc khác với tiểng nỉ non yếu ớt của cậu.

Như chẳng đủ, hai tay Leonard kề sát đầu cậu, nắm lấy và điều chỉnh nhịp độ.

Tay anh ấn đầu cậu xuống, Finn có thể cảm nhận được, thứ dương vật kia như đang đâm vào cuống họng cậu, khó chịu, cậu kháng cự nhưng không thành.

Con người kia đang quá mê mẩn để có thể chú ý sự vùng vẫy của cậu.

Leonard còn không ngừng thúc vật đó vào miệng Finn, một cách mãnh liệt, anh như đắm chìm vào khoang miệng ấm nóng đầy mê người, chẳng để ý đến bất cứ thứ gì nữa.

Một lúc lâu sau, cuống họng Finn đã mỏi rã rời, cậu mới cảm nhận được thứ vật thô cứng kia sắp không chịu được nữa mà bùng nổ.

Finn nhắm chặt mắt, như đón nhận, một dòng chất nhầy trắng đục rốt cuộc cũng xuất ra, tanh tưởi trên đầu lưỡi cậu trai.

Finn nuốt xuống, lau khóe miệng, trừng mắt nhìn anh.

Leonard thì hài lòng lắm, nhìn miệng cậu còn sót lại một dòng chỉ trắng càng hài lòng hơn.

Leonard ôm lấy Finn, một cách thật chặt, khiến người ta phải áp lực.

"Tôi yêu em, Finn."

Anh cười.

Một nụ cười mãn nguyện sau chuỗi ngày dài những sự kiện đầy u ám và kinh hoàng.

Finn nhìn thấy nụ cười ấy, cậu bất giác cũng thả lỏng hơn, đành tha cho anh.

"Được rồi.

Ngủ đi, tôi đi rửa miệng đây."

Leonard kéo tay Finn, cậu giật mình.

"Sao đấy?"

Cậu hỏi.

"Em chưa nói yêu tôi."

Mặt anh ũ rũ, buồn rười rượi tựa như một đóa hồng sắp tàn úa trước vòng đời ngắn ngủi.

"Thật là...

Tôi yêu anh, Leonard."

Cậu thở dài.

"Ổn rồi chứ...

Tôi đi vệ sinh chút rồi quay lại ngay thôi."

Finn bất lực nhìn Leonard, thấy anh nở một nụ cười dịu gật đầu, cậu liền yên tâm rời đi.

.

.

.

.

.

Chương này không có lựa chọn nha, chương sau sẽ có.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 33 - Bệnh viện 2



Leonard's POV (Point of view: Góc nhìn)

Leonard lẳng lặng nhìn bóng lưng Finn rảo bước đi khỏi cửa phòng, khuất khỏi tầm nhìn hạn hẹp giờ chỉ còn mỗi một bên phải của anh.

Cạch!

Tiếng cửa phòng đóng lại.

Ánh mắt anh đăm chiêu, nhìn lên trần nhà.

Trần nhà cao và nhợt nhạt, phủ một lớp sơn trắng xám cũ kỹ, tạo cảm giác lạnh lẽo và xa vời.

Những bóng đèn huỳnh quang gắn sát vào trần, phát ra ánh sáng trắng lạnh ngắt, ánh sáng ấy như bị trần nhà hấp thụ, tỏa xuống một cách thiếu sinh khí.

Đôi chỗ trên trần xuất hiện vài vết ố mờ, dấu vết của thời gian và sự lãng quên.

Khi anh nằm trên giường và đưa mắt nhìn lên, trần nhà như trải dài vô tận, trống rỗng và vô cảm, trở thành một bầu trời giả tạo không hề biến chuyển, giam hãm mọi tia hy vọng vào không gian cô độc và buồn bã.

Chẳng được bao lâu, một giọng nói cất lên, phá tan sự cô độc vốn dĩ đang ăn mòn con người Leonard.

"Chào, buổi tối vui vẻ nhỉ?"

Giọng nói này không trong trẻo, ấm áp như nắng chiều nhẹ phất phơ của Finn, mà nó thều thào như một cơn gió lạnh, xé lòng anh tựa vết cào của nanh vuốt sắt.

"Hừ."

Leonard chau mày.

"Kiệm lời thế?

Không chúc lại ta một buổi tối vui vẻ sao?"

Bóng đen trên tường của anh biến thành một thứ hình thù quỷ dị, nó ngoác miệng cười cợt.

"Mọi chuyện có vẻ ổn nhỉ?

Màn kịch của ngươi ấy, tài ba thật."

"..."

Leonard im lặng không đáp, anh tiếp tục nhìn trần nhà, nơi có một chú nhện đang cố giăng chiếc bẫy thật rộng rãi để dẫn dụ con mồi của nó vào con đường chết.

Bóng đen có hơi tức tối với thái độ thờ ơ của anh, nhưng nó cũng quen rồi.

"Thật luôn đấy, kẻ như ngươi, chẳng thèm cảm ơn ta một câu.

Tạo ra một con quái vật như vậy chẳng dễ đâu.

Ngươi liệu mà biết phải làm gì rồi đấy.

Vừa hay, ta thấy cái bệnh viện này cũng vừa đủ để ta thỏa cơn đói.

Ngươi nghĩ sao?"

Nó lại trở về với một nụ cười kinh dị, ngoác tới tận mang tai.

Leonard cũng chẳng phản ứng gì quá mức, chỉ khẽ gật đầu.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn's POV

Finn gương mặt có chút phờ phạc, cậu đang rất mệt mỏi, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Mấy ngày nay, cậu ít có được một giấc ngủ ngon thật sự.

Finn bước dọc qua hành lang bệnh viện, những con người ở đây trong cũng không khác cậu là bao, họ đều trông kiệt sức; khuôn mặt ai nấy đều căng thẳng, hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và lo âu.

Có người ngồi gục đầu trên ghế, bàn tay ôm lấy trán như thể muốn xoa dịu nỗi đau vô hình đang hút cạn tâm trí họ.

Một số khác dựa lưng vào tường, tay nắm chặt điện thoại, ánh mắt trống rỗng, chờ đợi một tin tốt lành xa xăm.

Thỉnh thoảng, vài tiếng thở dài khe khẽ vang lên, hòa lẫn với tiếng bước chân nhẹ nhàng của nhân viên y tế đi lại, nhưng chẳng ai để ý.

Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt như một tấm màn vô hình bao phủ, khiến hành lang càng trở nên cô đơn và lặng lẽ trong nỗi chờ đợi không dứt của những con người mệt mỏi, kiệt sức cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Lướt qua hết dãy hành lang dài và hẹp.

Rốt cuộc, cậu cũng đến được tới phòng vệ sinh.

Bệnh viện rộng quá đi mất, chỗ này cách chỗ kia cả một đoạn đi bộ dài dẵng.

Cậu trai tóc vàng nhỏ bé mở cánh cửa nhà vệ sinh nam, chẳng có ai khác đi vệ sinh lúc này.

Thật tốt.

Cậu có thể tận hưởng một chút giây phút yên bình được ở một mình.

Finn lướt nhìn xung quanh, quan sát căn phòng mình vừa đặt chân vào.

Phòng vệ sinh nam nhỏ và đơn giản, với những bức tường lát gạch men trắng đã ngả màu theo thời gian, đôi chỗ lấm tấm vết ố vàng.

Sàn nhà được lát gạch chống trơn tối màu, luôn có chút ẩm ướt, tạo cảm giác lạnh lẽo khi bước vào.

Dọc theo một bên tường là hàng bồn tiểu bằng sứ trắng, bên trên có vách ngăn kim loại mờ đục để tạo sự riêng tư, còn những chiếc vòi nước phía trên bồn rửa mặt đã trầy xước, hơi rỉ sét.

Cậu tiến gần, tiếp câu bồn rửa.

Rồi nhìn thân ảnh mình trong gương.

Gương treo trên bồn rửa hơi mờ, với vài vệt nước và dấu tay còn sót lại, phản chiếu gương mặt phờ phạc của cậu, ánh mắt đã hơi thâm quầng, phần tóc có chút rối và không vào nếp.

Một mùi hăng nhẹ của thuốc tẩy hòa lẫn với mùi ẩm mốc và hóa chất khử trùng hộc vào lồng mũi cậu.

Finn có thể cảm nhận được, xung quanh cậu là một bầu không khí đặc trưng, đơn sơ và có chút ngột ngạt.

Finn đưa tay mở vòi, tiếng nước rì rào như một điệu nhạc êm ái, hòa vào tay cậu.

Rồi đến mặt, dòng nước mát lạnh chạm đến làn da trắng nhợt nhạt của cậu trai, trong phút chốc xoa dịu những suy nghĩ rối bời.

Cậu thở ra một tiếng thở dài, gạt đi những chuỗi sự kiện phức tạp không ngừng liên kết rồi đứt quãng trong đầu cậu.

Finn súc miệng rồi sửa soạn quần áo chuẩn bị rời đi thì một tiếng hét thất thanh vang lên.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

Tiếng một người phụ nữ gào thét chói tai trong đau đớn.

Từ một tiếng rồi hai tiếng, ba rồi bốn, năm, sáu, bảy, tám,... nhiều đến mức cậu chẳng kịp đếm.

Các tiếng thét đều vang lên liên tiếp nhau rất nhanh, người ta còn có thể hiểu lầm nó vang lên cùng một lúc.

Lại có chuyện gì nữa sao?

Con quái vật tìm đến đây rồi ư?

Tim cậu trong phút chốc từ bình tĩnh sang đập một cách ồ ạt và loạn nhịp.

Chết thật phải mau nhanh chóng về chỗ của Leonard.

Nhưng khi Finn cố gắng lao ra ngoài phòng vệ sinh, chốt cửa chặn cứng ngắt, như có một thế lực vô hình nào đó đã khóa nó ngay khi cậu vừa bước vào vậy.

Cậu cố hết sức nhưng chẳng ăn thua.

Phải có cách gì đó!

Finn đưa mắt nhìn xung quanh, cậu sẽ:

1/Đi lục tung mọi thứ trong phòng wc, tìm thứ hữu ích.

2/Dùng mình tạo một lực lớn đâm vào cửa để ép nó mở.

3/Chờ đợi Leonard sẽ tự đến tìm cậu.
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C34 Bệnh Viện 3


[Lựa chọn của bạn]

>> [Đi lục tung mọi thứ trong phòng wc, tìm thứ hữu ích.]

> Normal Ending +10₫

> Bad Ending +5₫

{Happy Ending: 75₫ Normal Ending: 55₫ Bad End: 45₫}

Finn tất bật lục tung hết tất cả mọi thứ rơi vào tầm mắt cậu trong nhà vệ sinh.

Từng căn phòng, từng thùng rác, từng khẽ hốc, cậu đều kiểm tra một cách cực kỳ cẩn thận và kỹ càng nhưng chẳng có thứ gì hữu dụng cả.

Khác xa với kịch bản được dựng sẵn trong những trò chơi điện tử, sẽ luôn có thứ gì đó dùng được nếu nhân vật chính chịu khó tìm kiếm, Finn chẳng tìm được gì ngoài những vật rác rưởi bốc mùi mà nhân viên vệ sinh chưa kịp dọn.

Cậu thở dài, cố gắng tìm kỹ một lần nữa, vẫn chẳng có kết quả gì cả.

Cậu trai bất lực ngồi xuống một góc tường, nhìn ra phía cửa một cách ngao ngán.

Những tiếng hét vẫn không ngừng dừng lại, Finn lấy tay bịt hai bên tai của cậu, để không phải nghe những tiếng hét ai oán đáng thương đó.

Cậu lẩm bẩm những lời xin lỗi trong đầu, cố cho cảm giác tội lỗi trôi qua.

Được một lúc, bỗng có một tiếng thứ gì rớt xuống nền đất, là một con dao...

Finn có thể làm gì với thứ này chứ?

Dùng nó đâm cửa?

Nghe ngu ngốc làm sao, một con dao nhỏ bé thì có tác dụng gì được với một cánh cửa chắc chắn thế kia chứ?

Nhưng có còn hơn không, Finn cầm lên, suy nghĩ mình có thể sử dụng vật nhỏ kia như thế nào.

Chẳng để cậu kịp nghĩ ngợi thêm vài phút.

Ầm!

Một tiếng động lớn phát ra từ phía lối vào, cánh cửa bị đập văng khỏi tường, vị trí đã được định sẵn của nó.

Nếu không phải Finn bước tới nhặt con dao, chắc chắn cậu đã bị cánh cửa đập văng cho bất tỉnh rồi.

Khói bụi mịt mù xả vào căn phòng vệ sinh vốn dĩ đã chật hẹp và cũ kỹ.

Finn cố phớt lờ những vết bụi mờ khó chịu để tập trung vào chuyện gì đang diễn ra.

Cậu ngay lập tức nhìn ra dáng người quen thuộc.

Là Leonard.

Mắt anh khóc ướt nhòe, run rẩy chạy đến ôm chầm lấy cậu.

"Leonard?

Anh ổn chứ?"

Finn ôn tồn hỏi, vừa nói cậu vừa vỗ vào lưng anh tựa như trấn an.

"F-Finn...

Rời khỏi đây thôi..."

Anh nức nở, từng tiếng nức nghẹn của anh dồn dập vào tai cậu.

Leonard vùi mặt anh vào ngực cậu, cố tìm lấy chút hơi ấm từ người thương.

"Được thôi.

Mà- chuyện gì đã xảy ra thế?"

Cậu lại hỏi, nghiêm túc quan sát biểu hiện kỳ lạ của Leonard.

"Nó đuổi kịp rồi..."

Anh ngập ngừng.

"Chúng ta mau đi thôi."

"Tôi cũng đoán được.

Nhưng còn con mắt của anh..."

Finn đưa tay xoa mắt Leonard, cử chỉ ân cần đến mức khiến anh không khỏi dậy một cơn sóng sung sướng trong cõi lòng.

Anh đưa tay mình đặt lên tay cậu, ánh mắt thâm tình nhìn chăm chú vào cậu trai nhỏ bé trước mặt.

"Không sao đâu, có Finn, mắt tôi sẽ tự khỏi thôi..."

Nghe câu nói của Leonard, cậu không tự chủ được mà gõ đầu anh một phát.

"Giây phút này mà anh còn đùa được."

Leonard đau điếng ôm lấy đầu, ra vẻ cực kỳ tổn thương sau cú gõ của cậu.

Finn lại không chịu được mà xoa xoa cho anh.

"Chịu anh thật đấy."

"Tôi... có giấy kê đơn thuốc.

Nên là... không sao cả."

"Trả lời thế có phải hơn không?"

Cậu phụng phịu gõ đầu anh một lần nữa.

"A!

Finn đánh tôi..."

Anh lại mít ướt, ôm chầm lấy đầu mình mà nũng nịu với cậu.

"Chúng ta mau đi thôi, kẻo anh mất con mắt còn lại đấy."

Nói rồi, cậu nắm tay anh chạy đi.

Thành thật mà nhận xét thì, Finn tương đối khá mù đường, dắt đi dắt lại, không biết cậu tốn biết bao nhiêu thời gian quang đi quẩn lại một cái khuôn viên bệnh viện rồi.

Mà quả thật rất kỳ lạ... xung quanh chỉ toàn là vệt máu bắn tung tóe chứ chẳng thấy một tí xác người nào cả.

Trước khi vào nhà vệ sinh, băng qua dãy hành lang, cậu thấy biết bao nhiêu người ngồi đợi quanh các ghế chờ, hay nằm trong phòng bệnh, thậm chí còn có các y tá, bác sĩ hay nhân viên lao công đi vòng quanh.

Thế mà giờ lại trống huơ trống hoác, chẳng có một bóng người nào cả.

Kiểu như vừa có một cơn bão quét người sống vừa đi qua ấy, ngoài máu, chúng chẳng để lại một tí gì cả.

Con quái vật đó có thể làm được vậy sao?

"Leonard.

Anh có thấy kỳ lạ không?"

"Kỳ lạ?"

Anh nhìn chăm chăm quan sát cậu.

"Chúng ta đi quanh quẩn đây cả mấy lần rồi, con quái vật thì không thấy, anh thì an toàn, chỉ có máu và mọi người thì bốc hơi hệt như tan biến vào không khí vậy."

"Ý em là...?"

Ngay lập tức Finn hất văng Leonard ra, con dao vừa nãy cậu nhặt được nay chĩa về phía Leonard.

Ánh mắt anh bàng hoàng nhìn cậu, vẻ mặt sợ sệt tựa hồ như một đứa trẻ làm gì sai mà bị người lớn phát hiện vậy.

"Tôi không bị ngu Leonard."

Cậu thẳng thừng nói rõ từng câu từng chữ vào mặt anh, cố giữ nguyên tư thế chĩa dao dù cho tay cậu đang không ngừng run rẩy, cậu không biết mình đang phải đối mặt với việc gì.

"Anh phải có lời giải thích hợp lý hoặc là chúng ta kết thúc tại đây."

"Finn?

Tôi không hiểu ý em..."

Anh cố chầm chậm tiến lại gần cậu, nhưng anh càng tiến, con dao lại được đưa thẳng vào người anh, cậu cũng không lùi bước mà cố gắng trụ vững tư thế.

"Nếu có quái vật thì anh phải bị tấn công chứ?

Hay là biểu hiện khác thường gì đó, không phải sao?

Anh lại giết người à?"

Leonard giật mình trước lời nói của Finn, ánh mắt anh buồn bã và càng tiến gần về phía cậu.

"Lùi lại!"

Cậu hét.

"Lùi lại!

Trả lời tôi!"

Leonard không đáp, cứ nhè nhẹ bước về phía Finn.

Anh gần đến mức, cậu có thể thấy được, con dao đã chạm đến lớp vải mỏng trên người Leonard và anh không có ý định nghe theo cảnh báo của cậu.

"Anh làm cái quái gì thế!?

Lùi lại!

Tôi nói lùi lại!"

Cậu hét.

Leonard lại tiến sát hơn, con dao xuyên thủng qua lớp áo, khứa nhẹ vào da thịt anh, một cơn rát ập đến, nhưng anh chẳng mảy may để ý.

Cứ tiếp tục thế này, Leonard sẽ cố tình để cậu đâm anh mất thôi.

Finn cắn răng nhìn con dao trong tay, cậu sẽ:

1/Hét to hơn ép Leonard lùi lại và chất vấn anh.

2/Buông con dao xuống.

3/Finn tự lùi lại, tránh cho con dao ấn sâu vào Leonard.

.

.

.

.

.

.

.

.

Au: Phần mới drama không mọi người haha.

Chúc mọi người lựa chọn may mắn nhé.

Cứ cái nào đủ 10 vote trước thì mình sẽ chốt nha.

À mới em trai online (mới kết nghĩa) mình có viết một bộ BL cũng thể loại kinh dị, main công điên điên, mọi người thích có thể qua ủng hộ em ấy nhé.

Một số art Leonard/Dermot mình vẽ gần đây:

Hết rồi, hẹn gặp mọi người ở chương sau!
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
P2 C35 - Bệnh Viện 4


[Lựa chọn của bạn]

>> [Buông con dao xuống]

> Bad Ending +5₫

{Happy Ending: 75₫ Normal Ending: 55₫ Bad End: 50₫}

Au: Spoil tí cho mọi người là giờ tình hình tệ quá nên chuỗi lựa chọn bây giờ sẽ liên hoàn rơi vào điểm cộng Bad Ending nhé.

Tùy lựa chọn mà sẽ cộng ít hay nhiều thôi.

Ráng sống qua 5 chương nhé mọi người ehe ;P

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Finn căng thẳng rời tay khỏi con dao trước khi nó đâm thủng lớp áo bệnh nhân mỏng manh của Leonard.

Chiếc dao sắt nhỏ tiếp xuống nền đất kêu một tiếng lẻng kẻng rồi tắt lịm.

Mồ hôi lạnh bắt đầu đổ xô rơi rớt trên lưng cùng khuôn mặt đang trắng bệch cả lên của cậu trai yếu ớt.

Leonard cũng chẳng khá hơn, ánh mắt anh hiện rõ sự u sầu và thất vọng không thể nào che giấu.

Anh tiến từng bước một đến gần Finn, chầm chậm như đang tiếp cận một chú mèo hoang nhỏ dưới cơn mưa, một bước, hai bước, ba bước,..

Finn run rẩy nhưng không chạy đi, cậu biết anh sẽ không làm hại mình, một phần vì cậu tò mò muốn biết anh đang toan tính những gì.

Có nhiều thứ Finn không thể hiểu được Leonard, tại sao cứ đang yên đang lành anh lại chọn những cách hủy hoại bản thân như vậy?

Tại sao anh luôn mang bộ mặt u uất và mong chờ được cậu an ủi?

Tại sao anh lại để yên cho con dao của cậu đâm vào thân thể chính mình?

Tại sao và tại sao?

Hàng vạn câu hỏi cứ liên tục bật lên không ngưng nghỉ.

Nhưng Leonard vẫn chẳng nói gì cả, anh cứ bí ẩn, trầm mặc một cách kỳ lạ và rồi kỳ vọng cậu sẽ tự hiểu thấu.

"Nói gì đó đi, Leonard!", cậu hét.

"Anh không nói thì ai mà hiểu được?!"

Leonard có chút khựng lại, anh nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu rồi tiến sát, đem Finn ôm vào lòng.

"Xin lỗi em..."

Anh nhỏ nhẹ thủ thỉ.

Finn không hiểu lắm anh xin lỗi cậu vì cái gì, nhưng với tông giọng đó, cậu có thể cảm nhận anh đang chân thành.

"Xin lỗi vì tôi đã yêu em."

Anh nói.

Một chút nào đó, Finn cảm giác như lời yêu kia của Leonard là một lời thú tội, một tội lỗi vì đã nhìn trúng cậu, đã đem lòng yêu cậu và đã đem đến những đau khổ cho cậu mà không hề xin phép sự đồng thuận.

Finn rưng rưng nước mắt, chết tiệc thật, rốt cuộc quá khứ cậu đã làm những gì chứ?

Để rồi mắc kẹt với một người tâm thần khó đoán như vậy, ...mà chính cậu hiện tại cũng chẳng đủ can đảm rời bỏ anh.

Đáng thương.

Là tất cả những gì có thể diễn tả cả hai người họ.

"Anh có nói không?"

Cậu tiếp tục gặng hỏi.

Finn dùng hết sức cảm thông cuối cùng, đáp lại cái ôm của anh, kiên nhẫn mong chờ câu trả lời của Leonard.

"..."

Anh chần chừ, im lặng tận hưởng cái ôm của con người nhỏ bé trong lòng.

"Nói rồi em có rời bỏ tôi không?"

Leonard đưa tay nhẹ nhàng vuốt má Finn, anh nở một nụ cười buồn, một tia hy vọng cuối cùng của anh đem đánh cược cả vào cậu.

Finn quan sát nét mặt của Leonard, cũng hiểu câu trả lời tiếp đến của cậu rất đỗi quan trọng.

"Tất nhiên là..."

Chưa kịp dứt câu, Leonard đột nhiên có biểu hiện kỳ lạ và đẩy Finn ra xa một cách thật mạnh.

Finn không kịp phản ứng, người cậu va vào một bức tường gần đó.

Finn đau điếng xoa lưng mình rồi nhìn về phía Leonard.

Anh có vẻ lạ lắm, vừa gào thét vừa ôm lấy đầu rồi lại lẩm bẩm những thứ tiếng quái dị.

Trông như đang giao tiếp với thứ gì mà Finn không thể nhìn thấy được.

Cậu ngồi dậy, cố nén cơn đau vừa nãy mà tiến sát lại chỗ anh.

Tiện tay nhặt luôn con dao mà cậu vừa buông khi nãy.

"Leonard?

Anh bị gì vậy?"

Cậu ngập ngừng hỏi.

Leonard đưa mắt nhìn về phía Finn, trong phút chốc ánh mắt anh trở về bình thường.

"Chạy- trốn- đến- trời- sáng-" Một lần nữa anh lại xô cậu ra phía xa.

"Mau!"

Anh hét lên.

Finn không hiểu gì cũng làm theo ý anh.

Finn tức tốc chạy đi, chạy mãi chạy mãi, bằng cách nào đó không bao giờ cậu tìm được lối ra của bệnh viện.

Từng dãy này đến dãy khác, lối này đến lối kia, thật kỳ lạ rằng cậu không thể ra khỏi được phạm vi của bệnh viện như lúc cậu bị khóa ở phòng vệ sinh vậy.

Rõ ràng khi bước vào cậu không hể khóa chốt cửa, nhưng cánh cửa lại bị khóa cứng ngắc cho đến khi Leonard xuất hiện.

Với lại, khi nãy Leonard có nhắc đến cậu phải chạy trốn chứ không phải chạy khỏi đúng không nhỉ?

Là phải trốn sao?

Đến khi trời sáng?

Trời sáng là thời điểm cuộc đuổi bắt sẽ dừng lại?

Finn vội chạy đi, cố tìm cho mình một nơi an toàn nhất có thể.

Cậu leo cầu thang, chọn cho mình tầng cao nhất của bệnh viện, rẽ vội vào một căn phòng trông có vẻ khang trang nhất - cậu đoán có lẽ nó là của giám đốc bệnh viện, rồi khóa cửa lại.

Cậu nhanh chóng rà soát khắp căn phòng, cố tìm cho mình một thứ hữu ích gì đó trong tình thế này, thật may, một chiếc đèn pin được tìm thấy, ánh sáng!

Đúng thứ cậu cần thiết nhất.

Chiếc đèn pin được bật lên, căn phòng mà cậu tưởng là khang trang nhất lại phủ đầy mạng nhện và bụi bẩn, như đã lâu chẳng có ai bước vào hay để tâm dọn dẹp cả.

Vô tình, mắt cậu lướt qua một tệp hồ sơ trông có vẻ đáng ngờ được đính kèm với ảnh thẻ của Leonard.

Trong một góc nhỏ của căn phòng, ở trên kệ tủ sát bàn làm việc - có đặt khung ảnh của Leonard khi còn nhỏ, chụp với một người đàn ông lạ mặt nào đó, trông ông ta cũng có nét giống Leonard, đặc biệt là đôi mắt xanh ngọc trong veo kia.

Gương mặt ông cười, nhưng chẳng đem lại cho cậu một cảm giác thoải mái.

Thay vào đó lại là một cảm giác kỳ dị, đáng sợ đến e dè.

Kế bên đó là một tờ đơn đuổi việc phai màu bị xé làm đôi.

Finn ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó, đem đống giấy tờ cậu vừa tìm được lên đọc.

>

Valder Nelson - Giám đốc bệnh viện Dian Cethct

Lý do: các bệnh nhân trẻ em sau khi thăm khám tại bệnh viện đều có dấu hiệu tâm thần kỳ lạ.

(...)

>

Leonard Nelson

Ngày thứ nhất

Sốt.

Ngày thứ hai

Có triệu chứng đau đầu nhẹ.

Ngày thứ ba

Bình thường.

Ngày thứ tư

Có triệu chứng đau đầu, khó ngủ.

(...)

Ngày thứ 13

Nói chuyện một mình, không hòa nhập được với các bạn.

Có dấu hiệu hoang tưởng.

Được xem xét đem về chữa trị tại nhà.

Ngày thứ ##

##################

Những dòng chữ sau ngày thứ 13 đều viết rất nguệch ngoạc khiến Finn không thể nào đọc tiếp được.

Cả Leonard và bác Valder này đều có cùng một họ, có lẽ họ có liên quan mật thiết gì đó với nhau.

Finn tiến đến gần bàn làm việc một lần nữa, lục soát kỹ càng hơn, mong có thể tìm thêm được manh mối gì đó.

Cậu kéo thử những ngăn tủ nhưng đáng tiếc nó đã bị khóa, tuy là vậy, những đồ nội thất nơi đây đều đã khá cũ kỹ và mục nát.

Finn suy nghĩ nếu cậu thử dùng vũ lực thì có thể lấy được thứ đồ được khóa bên trong hay không, cậu sẽ:

1/ Dùng chân đá.

2/ Dùng dao chọc thủng khóa tủ.

3/ Thử tìm chìa khóa trước rồi dùng vũ lực sau.

.

.

.

.

Au: Ok lựa cẩn thận nha mọi người, cố sống sót nhé ;P
 
(Male!Yandere X Reader) Tên Hề Sát Nhân Và Bảo Vật Của Hắn
Thông báo Project mới - FAKEaTale (Giả Cổ Tích)


Helu mn dạo này không có idea gì AU này nhiều, có mấy bạn ib tui qua fb hỏi tui còn viết hông.

Tui còn nha, mà không có idea gì mấy cho AU này thui, khi nào có idea tui viết tiếp :Đ èo.

Hiện tui đang tập trung cho AU mới, AU fantasy.

Mn đọc truyện tui lâu rùi, tui cũng nên thông báo gì đó cho mn biết hihi.

AU này không tập trung vào Finn, Dermot nhưng hai ẻm cũng có vai trò quan trọng và xuất hiện nhiều.

Tui cũng đang làm game rpg nhỏ để tri ân mn cũng như giới thiệu truyện mới FAKEaTale (Giả Cổ Tích).

Game này tập trung vào Finn & Dermot nên yên tâm không thiếu hint nha.

Xong được demo game tui sẽ mở merch pre-order.

Mn follow fb tui he.

Thi thoảng tui leak tí hint Finn & Dermot chơi trên trển.

Design mới của Dermot

Design của Finn

Một số merch tui đã làm:

Limited: 3 cái

Card nhũ: 10 cái.

Có restock sau này nếu mn có nhiều nhu cầu.

Dự là cuối tháng 12 mới có demo game và order merch nhé mn.

Hên xui, đọc truyện tui lâu gòi cũng biết tui hay delay ha ((((= lmao.

Thôi cứ follow fb tui trước rồi tính gì tính.

Có thể tui sẽ ra content chậm nma tụi này là đứa con tinh thần của tui nên chắc trước khi dead vì già hay bệnh tật gì đó tui phải nhìn được tụi nó trưởng thành trên khung truyện.

Mong là mọi người ủng hộ.

Tui cảm ơn.

Tái bút: Này acc công việc nên tui thi thoảng có giả ngầu ngầu cool cool lạnh lùng gơn gì đó thì mn thông cảm he :v
 
Back
Top Bottom