Cập nhật mới

Khác Mạch tình máu nhuốm đầu ngòi bút

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391859272-256-k148352.jpg

Mạch Tình Máu Nhuốm Đầu Ngòi Bút
Tác giả: LinhNgocThuan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

GỬI NGƯỜI EM YÊU: NGUYỄN MINH THIÊN:
Chiến cuộc loạn lạc, người người ngã xuống vì khát khao hòa bình cho Tổ quốc.

Em mong chúng ta - những người con mang trong mình dòng máu thiêng của con Rồng cháu Tiên - sẽ đồng tâm hiệp lực, đứng lên cùng ngòi bút kiên trung, viết nên trang sử oai hùng lẫm liệt của dân tộc và câu chuyện tình của riêng ta , nha anh
TRẦN HỮU THUẬN.



tintuc​
 
Mạch Tình Máu Nhuốm Đầu Ngòi Bút
Chương 1: Dấu ấn ngày đầu


"Cải cách ruộng đất ngày 4 tháng 12 năm 1953 do Đảng Lao Động Việt Nam chỉ đạo có phải là chính sách thảm họa, ủ bệnh một đại dịch bất công với người chịu án oan từ những kẻ có tư thù gây ra trong giai cấp nông dân?"

Đọc tiêu đề in ngay đầu trang báo tin chính trị đã cảm nhận được độ nóng hổi, sốt dẻo của bài viết đến nhường nào.

Suốt mấy năm nay, các tay nhà báo, phóng viên nhòm ngó, tìm đủ mọi cách tranh giành từng chút tin tức, chẳng khác nào cảnh phi tần tranh nhau cướp sự sủng ái của vua chúa.

Đáng tiếc thay, bài báo mang tiêu đề giật gân kia lại trội hơn cả, chiễm chệ trên trang nhất, thu hút muôn vàn ánh mắt hiếu kỳ, tò mò từ dư luận cho đến các quan chức cấp cao trong chính quyền.

Bài báo thu lại số lượng mua ngoài mong đợi, đồng nghĩa với việc tin tức được đăng tải có sức hấp dẫn và giá trị khai thác cao, hoặc nhờ vào một phần lớn là sự kết hợp của hai cái tên nức tiếng trong giới báo chí bấy giờ— Trần Hữu Thuận và Nguyễn Minh Thiên.

Cả hai đều 24 tuổi, một người là tay săn tin tinh tường, nhạy bén, có khả năng chộp lấy những tin nóng hổi chỉ trong chớp mắt, cùng tài cầm bút tài hoa, soi chiếu trực diện vào bản chất vấn đề.

Người còn lại có hành tung bí ẩn, nhưng hễ lộ diện là quấy động truyền thông, gây tiếng vang lớn bởi cách khai thác, đào sâu thông tin theo lối nghệ thuật đặc trưng của một bậc thầy tâm lý, song tài viết lách cũng không hề kém cạnh đối phương.

Hai con người cân tài cân sức, kẻ tám lạng, người nửa cân, khó tránh khỏi sự so sánh.

Giờ đây, họ cộng tác chung một bài báo—hiệu ứng truyền thông được đẩy lên tối đa.

Tuy nhiên, bộ mặt bên ngoài thì bóng bẩy bao nhiêu, nội tình lại bất ổn bấy nhiêu, như một quy luật bù trừ.

Thuận cầm trên tay tờ báo mà trong lòng cứ nặng trĩu như có dao găm, bàn tay lặng lẽ siết chặt, vô tình làm tờ giấy phẳng phiu trở nên nhăn nhúm, nhàu nát như giấy vụn lăn lóc ngoài lề đường.

Đôi mắt cậu khẽ nhắm nghiền, bàn tay xoa xoa ấn đường giữa trán.

Tiếng nói trầm lặng vẫn còn văng vẳng bên tai khi cậu nhớ lại lời Thiên đã nói: "Tôi xin từ chối yêu cầu viết về mặt lợi ích của cuộc cải cách ruộng đất.

Rất tiếc, điều này tôi không thể viết để đáp ứng ý cậu."

Đối với Thuận, đó là điều quá sức kinh khủng.

Bởi lẽ, nhiệm vụ của một phóng viên là phơi bày sự thật, dù nó có đen tối, trần trụi đến mức nào.

Nhà báo là người dùng ngòi bút để vạch trần thực tế, soi sáng chân lý, phản ánh đầy đủ cả điểm sáng lẫn điểm tối của vấn đề mà công chúng đang quan tâm.

Khi đã xác định theo nghiệp truyền thông, bắt buộc từng cá nhân phải tôn trọng đạo đức nghề nghiệp, tuyệt đối không được điều hướng dư luận theo hướng phiến diện, gây nhiễu loạn thông tin, dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Là một phóng viên kiêm nhà báo, Thuận biết rõ rằng việc này đang đi ngược lại với đạo đức truyền thông.

Đó cũng là lý do ngày hôm qua, anh đã nổi trận lôi đình trong phòng làm việc của Thiên, nhất quyết không cộng tác trong bài viết đầu tiên giữa hai người.

Thậm chí, ngay cả khi cậu đã quyết định rút lui, tên cậu vẫn xuất hiện trên bài báo.

Điều này khiến cậu kinh ngạc xen lẫn rối bời.

Dù biết rõ bên ngoài, các tay nhà báo khác luôn khao khát được cộng tác với Thiên như rắn rình mồi, Thuận vẫn không thể chấp nhận việc tên mình bị đặt cạnh một bài báo mà cậu không đồng tình.

Nguyễn Minh Thiên—một nhà báo trẻ tài ba, mới 20 tuổi đã được cử sang Hoa Kỳ học ngành truyền thông và báo chí, đồng thời thực tập tại nhiều nhà đài danh tiếng.

Đó là ước mơ của bao người.

Đến năm 1956, hắn trở về nước vào những năm cuối của cải cách ruộng đất.

Khi còn ở nước ngoài, hắn đã nắm được khá nhiều thông tin từ "đôi chân đắc lực" của mình—một người bạn thân từ thuở nhỏ tên Nguyễn Tân.

Dẫu vậy, chỉ bấy nhiêu thông tin là chưa đủ để cho hắn cái nhìn thực tiễn, chân thật về cải cách.

Chính vì thế, hắn buộc phải trở về Việt Nam, tự mình tìm hiểu thêm thông tin và thực hiện các phóng sự trực tiếp để có cái nhìn đa chiều hơn.

Vào thời điểm đó, khi nghe tin Thiên sẽ trở về nước, Thuận đã chủ động liên lạc với hắn.

Cậu biết rằng nếu có ai sở hữu nguồn tư liệu quý giá nhất về cuộc cải cách ruộng đất, thì cái tên Trần Hữu Thuận sẽ là câu trả lời đầu tiên bật ra trong đầu giới báo chí.

Cuộc hẹn nhanh chóng được ấn định sau ba ngày Thiên về nước.

Hắn không rảnh để tin ai một cách dễ dàng trong giới truyền thông đầy rẫy dối trá, nhưng Thuận thì khác.

Hắn đã tìm hiểu về cậu—một người say mê tin tức, tôn trọng sự thật và đạo đức nghề nghiệp.

Bao nhiêu người muốn hợp tác với Thuận đều bị từ chối, thế mà cậu lại chủ động liên lạc với hắn để bàn chuyện cộng tác.

Điều này khiến hắn không khỏi hiếu kỳ.

Sau ngày đầu tiên về nước, hắn đến ngay căn nhà tọa lạc trên đường Thống Nhất, Sài Gòn.

Đã lâu rồi hắn chưa tận mắt thấy nơi này.

Nhìn thoáng qua, ký ức tràn về như dòng suối thượng nguồn, lướt qua hắn từng khắc một.

Không khỏi cảm thán: "Mới ba năm thôi mà mọi thứ đã đổi thay cả rồi..."

Căn nhà này chính là nơi hắn từng sinh sống cùng cha mẹ cho đến năm lên năm tuổi.

Sau đó, hắn được chuyển đến nhà cô cậu ruột—em của mẹ hắn.

Kể từ đó, hắn trở nên khép kín hơn hẳn.

Chú hắn là một kẻ ăn chơi trác táng, suốt ngày chỉ biết lui tới những chốn trác táng xa hoa, vây quanh bởi những cô đào nóng bỏng sẵn sàng phục vụ từng chút một.

Trái ngược với chú, cô hắn lại là người siêng năng, chăm chỉ, yêu thương và dạy dỗ hắn từng li từng tí.

Cô là người ru hắn ngủ mỗi đêm, là người cẩn thận dạy hắn từng con chữ, từng kiến thức trong sách vở lẫn ngoài xã hội.

Cho đến một ngày, khi hắn vừa bước vào tuổi dậy thì, biến cố ập đến.

Cô mắc bệnh nan y, dù gia đình còn khá giả nhưng chữa trị không thành.

Khi cô thoi thóp trên giường bệnh, cô đã kể cho hắn sự thật: "Cha mẹ con đều là chiến sĩ cách mạng giải phóng miền Nam, thuộc Việt Minh.

Họ không muốn con bị liên lụy, nên đành gửi con cho cô cậu nuôi dưỡng."

Lời nói ấy như một nhát dao cứa sâu vào lòng hắn.

Cô nhìn hắn lần cuối, ánh mắt xót xa, tiếc nuối...

Rồi màn hình tim phẳng lặng.

Hắn sụp xuống, gào khóc.

Tiếng nấc nghẹn ngào của một đứa trẻ mười bốn tuổi—non nớt, u uất, ngây thơ, hắn chỉ có thể bình tĩnh mà nhớ lại lời cô nói sau khi về nhà, hình như là nói về cha mẹ hắn, giải phóng, và miền Nam gì đó.

Đến cuối cùng thì hắn chỉ lờ mờ nhớ ra như thế hiện tại trong hắn chỉ còn hình ảnh người cô nắm chặt tay hắn khi nói tin đó cho hắn nghe thôi.

Hai năm sau, hắn quyết tâm học tập, thi đỗ vào trường đại học danh giá, vừa học vừa làm.

Đến năm 20 tuổi, hắn mua được căn nhà nhỏ xinh, có sân vườn, nơi hắn chuẩn bị tư liệu cho cuộc gặp với Trần Hữu Thuận vào ngày mai—cuộc gặp gỡ đánh dấu sự cộng tác đầu tiên giữa hai người.
 
Mạch Tình Máu Nhuốm Đầu Ngòi Bút
Chương 2: Quá khứ và thực tại


Bình minh của buổi sáng luôn đầy sương giăng ngập lối, phủ màn trắng lành lạnh buốt da.

Thiên, từ lúc nào đã đón ánh sáng ban mai rực sắc vàng, réo gọi nhân gian còn chìm trong cõi mộng mị.

Cùng ly cà phê, hắn thường nhâm nhi lấy năng lượng và sự tỉnh táo cho cả ngày dài.

Hôm nay, ly cà phê đã vơi đi hơn nữa, nhưng đôi mắt thì thản nhiên nhắm nghiền, không nghe lời chủ.

Từng tia mệt mỏi chân thật lộ ra, quầng thâm sau đêm qua lại mờ mờ xuất hiện, khiến thần sắc có chút kém so với ngày hắn trở về từ Hoa Kỳ.

Có lẽ, lúc còn ban đêm, hắn đã không ngủ được tròn giấc.

Mắt cứ nhắm rồi lại mở, nhắm rồi lại mở, trong đầu không khỏi ngừng suy nghĩ về cha mẹ, người cô và người hắn muốn tránh xa nhất: cậu hắn.

Cậu hắn, người đã gieo cho hắn nỗi ác mộng khi còn trong căn nhà ấy.

Cả sau này, căn nhà không có bóng hình cô ân cần, hiền thục thì lại càng trở nên quạnh quẽ, tiêu điều hơn.

Cậu hắn ngày một chơi bời, sa lầy vô mấy thú vui nghiện ngập, lang chạ với gái đào quán hát.

Nơi đâu trên đất Sài Thành cũng có dấu chân của cậu.

Thói trêu hoa ghẹo bướm được đằng đầu lấn tới, không thứ gì bì kịp, làm căn nhà đảo lộn hết thảy.

Mỗi lần hắn đặt chân vào nhà là phải chứng kiến cảnh tượng nóng mắt: nơi là phòng khách giờ đây thành chỗ nhầy nhụa , lưu vị ái tình trụy lạc nào trên sô pha, bàn ghế tiếp khách, rồi kéo nhau xuống bếp, sau lên tận phòng ngủ của cả cô hắn.

Khác nào dắt hàng chục cô đào về mở cửa kinh doanh, biến cả căn nhà thành lầu xanh, một điểm ăn chơi mới ở chốn Sài Thành chứ.

Quả đúng điên khùng.

Hắn nhiều lần ráng cố nhắc nhở cậu, thậm chí cả gan thăm dò cậu hắn.

Nhưng điều ấy có lợi ích gì đối với kẻ như cậu hắn?

Thậm chí, hắn dùng cả lời nói có chút bất tôn, thăm dò cậu.

Nhiều hành động đó cũng không thể đủ ngăn cản nổi con người này.

Chỉ càng khiến cậu coi hắn như cái gai trong mắt, muốn cầm chổi phủi hắn cùng bụi, biến khuất mắt khỏi căn nhà.

Tưởng chừng cơn mong mỏi ấy mãi viển vông, thì hắn đã dọn khỏi nhà vào sinh nhật lần thứ 17, không có lấy mẩu bánh, lời chúc sinh nhật.

Cứ vậy lẳng lặng rời đi.

Bởi hắn hiểu, suốt 17 năm cuộc đời, dù còn trẻ, hắn luôn có lối hành động, ứng xử thấu tình đạt lý, đầy đủ đạo đức, nhận thức và phép tắc lịch sự là thế nào.

Nên bắt hắn chịu đựng người cậu thiếu đứng đắn, đê tiện, kinh tởm thì đúng là quá đáng.

Vì ổng dám dắt gái vô phòng hắn, rồi cùng nhau lăn lộn trên giường, phát ra thứ thanh âm bẩn thỉu, căn phòng vương vẩn dịch vị dục vọng .

Người lớn nhìn vô, khó mà kiềm được bản thân khỏi sửng sốt, khủng khiếp.

Vậy, hãy thử hỏi liệu rằng đứa trẻ mới thành niên, va vào cảnh khêu gợi và sống chung với nó lâu dài sẽ ra sao?

Hắn mở tung cửa, thẳng thừng tiến tới lấy hai ba lô cỡ vừa, rồi thoáng một chốc rời khỏi căn phòng bẩn thỉu đó.

Hắn còn không quên ném lại cậu, ánh nhìn phán xét khinh miệt.

Cho người hành xử như con vật lên cơn động dục, thích làm gì làm nấy, để bản năng dục vọng che khuất phần người lẫn đôi mắt phàm tục, hắn thầm nhủ: "Không bao giờ quay lại căn nhà này, căn phòng đã bị quấy bẩn này và cả cậu, rác rưởi ."

Trạng thái lúc đó của hắn vô cùng không ổn.

Khi hắn chân thì chạy mà mắt đã hằn lên từng gân máu đỏ ngầu.

Hắn đã phải cố chặn lại nắm đấm sắp nhào tới cậu, kìm nén cơn lửa giận dữ phừng phực trong lòng hắn.

Song, đến cuối cùng, hắn buộc phải đàn áp những giọt nước mắt đang đọng bên khóe mắt đỏ gầu tia máu.

Đầu mũi sớm đã cay.

Khi đúng thời điểm ấy, hắn nhớ cô.

Cái ngày cô nằm trên giường bệnh, thoi thóp, hớp lấy từng oxy trong căn phòng nồng mùi khử trùng, dặn dò hắn đạo làm người, làm con.

Nếu sau này có cơ hội gặp lại mẹ cha, cô cũng cậy hắn chuyển lời tới cậu, người khiến cô dằn vặt bất an tột cùng rằng: "Anh này, nghe em đừng mãi lui tới chốn chơi bời thác loạn.

Em luôn mong anh một sớm mai hãy dịu dàng ôm chầm lấy em trong vòng tay rộng lớn của riêng anh một lần nữa.

Em nhớ nó lắm..."

Giọng nói run run, yếu ớt, nhỏ dần, nhỏ dần.

Khuôn mặt cô khi gần tạm biệt hắn có chút tiếc nuối, day dứt.

Có lẽ còn luyến lưu, bịn rịn vì có nhiều điều cô cần làm mà quãng đời ngắn ngủi, ít ỏi ấy sẽ không bao giờ thỏa mãn được nguyện vọng nhỏ bé thuộc về tâm hồn đôi phần thơ ngây trong sáng, pha chút tinh nghịch trẻ con, dung hòa chút đôn hậu, nhân ái, đoan trang thanh thuần của người cô, người phụ nữ Việt Nam truyền thống.

Đôi mắt cô sáng rực tựa sao trời, nhẹ nhàng âu yếm.

Cái nhìn từ biệt an nhiên khiến hắn bất giác nghẹn ngào, chua xót.

Giây phút đó, đôi tay chai sạn, mỏng manh của cô thả lỏng dần chút một.

Hơi thở đột ngột khó nhằn, đứt đoạn.

Căn phòng siết lại theo nhịp thở nhằn nhọc ấy, rồi bặt im, trống vắng và trả lại căn phòng sự im ắng, quạnh quẽ thường nhật vốn có.

Ngờ nghệch, đờ đẫn, hắn chẳng biết bản thân định làm gì trong tương lai vô định này.

Căn phòng im lìm, chìm đắm tang thương, bỗng reng inh ỏi tiếng đồng hồ đinh tai nhức óc.

Mặt hắn ươn ướt vị mặn mặn khô ráp trên chính khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh của người trai thanh niên tuổi 24, sức trẻ sục sôi.

Hắn đưa tay chạm vào khóe mắt còn dư sót hương lệ nơi khóe mắt.

Bao nhiêu năm đã trôi, thời gian cũng khẽ nhịp nhàng bước qua kẽ tay.

Người đời thường khuyên thời gian sẽ là phương thuốc xóa lành mọi vết thương tinh thần, dù nặng hay nhẹ.

Nhưng đâu ai lường trước nó sẽ di căn.

Khác với bệnh thể xác, triệu chứng bệnh được cơ thể phản hồi giúp ta hiểu mà nhanh chóng tìm gặp bác sĩ chữa trị.

Ngược về tinh thần, nó luôn âm thầm len lỏi vào người ta, tim ta, hồn ta.

Những thứ cảm xúc nhung nhớ, ruột thịt, nỗi khát khao ôm ấp, che chở, yêu thương từ từ lẩn khuất, hình thành một góc khuất nằm trọn khoảng trống ở tâm.

Tất cả điều ấy nào dễ dàng lôi kéo, bắt nó trơ trọi xuất hiện.

Làm vậy chẳng khác nào cứa sâu thêm niềm đau lâu nay luôn âm ỷ trong hắn.

Sau khi vươn tay chạm lên khóe mắt, hắn chợt liếc sơ đồng hồ, hốt hoảng nhận ra đã 8h45 mà hắn còn ngồi đây làm hành động như này.

Vồn vã, hắn liền nhanh tay vơ lấy bút, sổ tay, mặc vội bộ complete sắc xám tro mang vẻ đơn thuần nhưng không kém phần lịch lãm, phù hợp cho cuộc hẹn gặp sáng nay với nhà báo Trần Hữu Thuận.

.

Bước chân ra đến nhà hắn thấy Tân , người bạn thuở thiếu thời của hắn , cỡ 3 năm hắn không gặp lại Tân mà thái độ chán phèo cả ra , một lời nói cất tiếng chào cũng chẳng có , vì thái độ của Thiên thể hiện quá chân thật ánh mắt nói lên tất cả nên Tân cũng chẳng bận tâm gì mà cứ nói vọng lớn vào " Thiên , mày đi ăn sáng không ?

3 năm không gặp rồi bộ mày tính tiết kiệm sự niềm nở với tao thế à " trách tới nửa câu thì đã bị cướp lời " Mày muốn xe hơi mày thành bãi phế liệu không ? nó có giá lắm đấy " lời nói thốt ra từ Thiên cọc lỏng thêm vẻ không thoải mái khi hai hàng lông mày chau lại cau có , Tân hơi khựng chốc nhớ ra là Thiên từng nhắc việc hắn không thích , ai đỗ xe chắn ngang cửa nhà hắn thậm chí hắn nhấn mạnh với Tân tận mười mấy lần nhưng tật vẫn hoàn tật , mỗi lần thế Thiên đều nói chuyện gắt gỏng với Tân .

Đằng này chắc nghỉ cãi , vì mình là người sai rõ rành rành cãi chi , mắc công mang tiếng lớn tướng lớn đầu thế còn cãi điều mình làm sai khác nào đứa con nít .Thầm lòng như vậy chứ sự thật mấy lần trước , Tân toàn cãi cố , biện minh lấy lý do là tri kỷ thân thiết lấp đi lỗi của mình .

Thiên gắt thì có , nhưng rồi xí xóa cho qua .

Chính lẽ đó Tân mới làm càng đòi Thiên bỏ " luật " đỗ xe của hắn .

Quay lại với thực tại , Thiên cắt ngang mạch hồi tưởng của Tân nói: " Mày ở đây rồi , tiện đưa tao đến số nhà 1432 nằm trên đường Catinat đi " , Tân tò mò thử dò " Bộ mày có hẹn gặp với bạn nam mới rồi à" lượt này Thiên đứng hình , Tân biết rất rõ xu hướng tính dục của người bạn mình và vì sao rõ chắc nó là cả hành trình Tân phải vất vả lắm mới khuyến khích hắn mở lòng tâm sự cùng .

Câu hỏi đột xuất khiến hắn nghệch đi vài giây , sau khi hồn trở về hắn mới nói : " Không, tao có hẹn gặp nhà báo Hữu Thuận bàn hồ sơ công việc" , "Ồ" câu nói ngắn gọn , Thiên khóa cửa nhà nhanh chân liền leo lên xe , còn Tân thì trông phong thái thong thả , an nhàn , vào ghế lái điềm tĩnh khiển xe đi .

Tầm 9h25 , hắn có mặt đứng nghiêm trang trước ngôi nhà chấm phá đôi điểm hiện đại bên Pháp , truyền thống bên Việt Nam tạo ấn tượng khá mạnh về thiết kế độc đáo của ngôi nhà , Thuận trong nhà phóng tầm mắt ra cửa thì nhanh chóng nhìn thấy Nguyễn Minh Thiên , tầm vóc quả đúng tin đồn chỉ thoáng qua cửa sổ vuông vắn , Thuận đã không khỏi cảm thán về chiều cao phóng khoáng Thiên sở hữu được đoán chừng cũng cỡ 1m85 , cậu đứng lên ra mở cửa mời hắn vô nhà ,đứng trước Thiên ,nhìn trực tiếp không chỉ riêng chiều cao, gu ăn mặc cũng thật không khỏi nén đi chút lời khen gợi mà gương mặt cũng là điểm hút mắt bất cứ ai , đường cằm sắc gọn , góc cạnh đầy nam tính , sóng mũi thẳng tấp , đôi mắt toát lên khí chất lãnh đạm đương hơi xa cách , khó gần nhưng bù lại nét miệng cười rất thư sinh và vô cùng ấm áp , ôn nhu vì hắn đã nở một nụ cười khi vừa nhìn thấy Thuận bước ra từ cửa nhà .

So với cách Thuận ấn tượng hắn, thì rõ ràng gương mặt Thuận khiến hắn khó mở lời , nét thanh tú mỹ miều nơi đâu cũng thấy chỉ tồn tại ở người con gái sao chàng trai này lại có được cùng nụ cười mỉm khẽ khàng , ôn tồn và lịch sự , lần đầu hắn nhìn thấy dưới ngoại hình của một người đàn ông là sự dung hợp hoàn hảo giữa vẻ mềm mại uyển chuyển , cương nghị , thẳng thắn và quyết đoán khó lay chuyển .

Thuận dẫn hắn vào nhà trên đường đi , hắn chăm chú ngắm đầy hoa nhài nở rộ trắng khoảng sân , người phía trước hắn bận bộ complete cũng màu trắng xám ghi cổ điển tuy có chút đơn sắc mà lại cho người bận nó trở nên tinh tế , thanh thuần không phô trương hoa hòe , khi đứng lại trước kệ giày cho khách , hắn tình cờ chuyển tầm nhìn của mình vào không gian trong nhà , suy nghĩ đầu tiên hiện lên ở hắn là " hương nhà sao thơm quá" , mang dép xong , hắn được dẫn đi qua phòng khách , căn phòng thoang thoảng hương nhài thuần khiết , ngọt nhẹ kết hợp với nội thất đơn giản nhưng sang trọng tạo thành một bầu không khí thư thái , thỏa mái tâm trạng cho ai đặt chân tới chơi nhà , đi đến tầng lâu trên , hành lang tầng 1 có ba căn phòng khác nhau , Thuận mở cửa căn giữa hành lang là phòng làm việc của riêng cậu , mời Thiên vào ngồi nghỉ , Thuận nói: "mời anh vào ngồi đợi , tôi chuẩn bị nước chè cho hai ta" , Thiên gật đầu , từ tốn rãi từng bước chân vào phòng tiến tới chỗ bàn ghế tiếp khách trung tâm căn phòng , hắn ngồi xuống tự nhiên , lòng bỗng tránh chẳng khỏi sự ca ngợi cho sự tiếp đón đối tác chỉn chu và căn nhà lẫn căn phòng đâu đâu hương hoa nhài nhẹ nhẹ cũng lan tỏa tới nom nhảy múa khiêu vũ cùng bản nhạc xướng ca du dương giúp ta quẳng bỏ nỗi lo toan , phiền muộn , những thứ xấu xa , ranh mãnh ngoài xã hội , giữ lại cốt yếu một trái tim , một tâm hồn luôn thổn thức với cái đẹp , hòa là một cùng thiên nhiên tươi mát , căng đầy sức sống cuộc đời tuổi trẻ tự do .

Từ đây cảm tình của Thiên đối với Trần Hữu Thuận có một tiến bước cực đại không vì những bài báo thổi phồng Thuận là phóng viên , nhà báo sở hữu hàng tá "kim cương mật" hay là cách ứng xử thân thiện , nhân ái , tốt bụng với cụ bác , cụ bà , trẻ em, mà phần lớn là do tính tận tình , chu đáo , tận tâm vì công nghiệp và tinh thần say mê học hỏi bởi hắn đã thấy giá sách lớn kế bên bàn làm việc được sắp xếp gọn gàng của Hữu Thuận .

Cạch , tiếng đóng cửa đi vào , trên tay là hai tách và một bình chè ấm nóng thanh giọng , Thuận mỉm cười nói : " Giờ chúng ta bắt đầu bàn luận được rồi chứ, cậu Thiên" , giọng nói trầm ấm vang lên , bầu không khí cũng đỡ lặng lùng hơn , "Được , chúng ta cùng bàn" Thiên đứng dậy đỡ lấy bình chè , cả hai cùng ngồi xuống mặt đối mặt , mắt nhìn nhau.
 
Back
Top Bottom