Dị Giới  Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 81: Chương 81


…Bên chỗ hoàng hậu …
Sau khi buổi yến tiệc kết thúc, chính bà ta đã sai người đi bêu rếu, phát thông tin sai sự thật về Bạch Tử Lệ cho giới quý tộc và bắt họ phải đi truyền tin này xuống phía người dân.

Tưởng chừng như vậy là đã đủ khiến hoàng hậu thỏa mãn nhưng không, càng ngày càng nhiều tin tốt của Bạch Tử Lệ lan truyền, phát tán đi khắp mọi nơi, tin đồn thất thiệt dần dần bị đẩy lùi khiến bà ta tức giận vô cùng.

Dù hoàng hậu có bắt ép giới quý tộc thì họ cũng không làm nữa, không hiểu vì sao bọn họ lại cả gan chống lại hoàng hậu vì một nguyên do gì đó không rõ ràng.
Theo thông tin bà ta cho người đi theo dõi thì chính Mạc Chi Dương đã cho người phát tán tin đồn tốt về Bạch Tử Lệ, thuyết phục người dân bằng cách mỗi tuần nếu bọn họ có suy nghĩ, nói tốt về Bạch Tử Lệ thì cuối tuần sẽ có đủ lương thực ăn cả một tuần.

Hoàng hậu cứ tưởng người dân sẽ là những người hám danh, hám lợi, tiền bạc như thực chất người dân không cần mấy thứ đó, cái họ cần chỉ là lương thực đầy đủ, quần áo mặc qua ngày cũng khiến họ vui rồi, tiền bạc đối với họ không quan trọng.

Mà vấn đề trọng tâm là bắt đầu có những tin đồn không tốt về hoàng hậu

- “Này! Sao ngươi bảo kế hoạch này sẽ được mà? Ngươi xem nó phản tác dụng lại rồi kìa!!”
- “Hoàng hậu cứ từ từ, ta đã lường trước chuyện này rồi, vì vậy ta đã lên một kế hoạch khác hoàn hảo hơn.

Đảm bảo sẽ không bị phát hiện…”
- “Là gì?! Mau nói nhanh lên.

Lần này mà không được là ta sẽ cho người giết ngươi”
- “Tất cả theo ý hoàng hậu tất.

Kế hoạch sẽ là…”
Sau khi nghe xong, khóe môi hoàng hậu nở một nụ cười thỏa mãn, gật gù đồng ý với kế hoạch của người đó.

Có vẻ như bọn họ đều muốn khiến cho cả hai người đau khổ cả, không biết bọn họ đã lên kế hoạch gì nhưng có vẻ lần này rất độc ác.

Biến cố sẽ đến sớm với Bạch Tử Lệ và Mạc Chi Dương mà thôi, hai người rốt cuộc đã động chạm gì đến hai người mà hai người lại có thể làm như vậy? Nhưng luật nhân quả sẽ không chừa một ai, gieo nhân nào thì gặp quả nấy…chỉ là không biết khi nào mà thôi
…Hai tuần sau …
Trong một tuần trở lại đây, Bạch Tử Lệ có biểu hiện rất lạ, bây giờ đã là người yêu rồi thì bình thường hai người luôn luôn thân mật với nhau nhưng dạo này, Bạch Tử Lệ lại không cho Mạc Chi Dương động vào người, đã vậy còn hay cáu gắt với Mạc Chi Dương.

Bạch Tử Lệ còn đòi ra ngủ riêng, cho dù Mạc Chi Dương có nói như thế nào thì Bạch Tử Lệ cũng không chấp nhận, nhất quyết đòi ngủ riêng, đã vậy, đỉnh điểm nhất là ngày hôm kia, hai người đã cãi nhau vì chuyện giường chiếu và thái độ kỳ lạ của Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ cứ chối cãi mình không bị làm sao cả còn Mạc Chi Dương khăng khăng rằng Bạch Tử Lệ chắc chắn đang có vấn đề.

Hai người cãi nhau rất căng thẳng nên mọi người trong cung ai cũng sợ, từ khi cãi nhau, tính tình Mạc Chi Dương nóng nảy hơn nhiều, còn Bạch Tử Lệ chỉ im lặng, không nói một câu nào cả ngày.

Thực sự hai người bây giờ rất rất rất đáng sợ.

Thất Vĩnh thấy chủ nhân mình liên tục cáu gắt thì cũng khá sợ, nhưng một tuần này Thất Vĩnh đã để ý tới hoàng tử phi và đã nói chuyện này với Kỳ Lâm.

Kỳ Lâm cũng khá bất ngờ, nói rằng hôm nay sẽ đến để xem xét như thế nào nhưng mãi chẳng thấy đâu cả…
- “Xin chào~ Bạn chí cốt của tôi bị làm sao vậy hử?”
…RẦM…
Một quyển sách đã phi thẳng tới chỗ Kỳ Lâm, may mà Kỳ Lâm né được không thì đã chết chắc rồi.

Nhìn sắc mặt thằng bạn mình là đã đủ làm cho Kỳ Lâm hiểu ra vấn đề rồi, thực ra trước lúc đó, Kỳ Lâm có xem thái độ của Bạch Tử Lệ thì cũng đoán sơ sơ được vấn đề tại sao hai người lại cãi nhau mà ra rồi.

Kỳ Lâm đi tới bên Mạc Chi Dương, khoác tay lên vai nhưng lại bị Mạc Chi Dương gạt ra, trưng một bản mặt cực kì khó chịu nhìn Kỳ Lâm
- “Sao vậy? Ngươi khó chịu à?”

- “Ngươi đi ra đi, đến đây làm gì? Đi về đi”
- “Ta đến đây để giúp ngươi đó nha~ Nhưng có vẻ ngươi không cần một chuyên gia tư vấn tình yêu như ta rồi~Có vẻ như hai người đang cãi nhau đúng không? Ta biết cách để hòa giải đó nha, nhưng ta nghĩ chuyện này còn nghiêm trọng hơn ta tưởng mà ngươi không cần thì thôi, ta đi về đây”
- “Dừng lại!”
Nghe thấy Mạc Chi Dương nói như vậy, Kỳ Lâm liền đắc ý trong lòng, nở nụ cười thật tươi rồi quay người lại
- “Sao nào? Ngươi muốn nói gì với ta không?”
- “Chậc, thực ra là có…Ngươi xem em ấy rốt cuộc bị sao vậy? Liên tục cáu gắt với ta, không quan tâm đến ta mà chỉ chăm chăm vào làm việc, ta làm gì cũng đẩy ra xa, thậm chí ta còn thấy em ấy cứ nhìn người khác chằm chằm với ánh mắt thích thú ý, còn ta thì ngược lại…”
- “Ta nghĩ chúng ta nên đi xem cậu ấy như thế nào.

Chứ vừa nãy ta đi qua có tiếng ồn ào trong thư phòng đó”
- “Được!”.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 82: Chương 82


…Bên chỗ hoàng hậu …
Sau khi buổi yến tiệc kết thúc, chính bà ta đã sai người đi bêu rếu, phát thông tin sai sự thật về Bạch Tử Lệ cho giới quý tộc và bắt họ phải đi truyền tin này xuống phía người dân.

Tưởng chừng như vậy là đã đủ khiến hoàng hậu thỏa mãn nhưng không, càng ngày càng nhiều tin tốt của Bạch Tử Lệ lan truyền, phát tán đi khắp mọi nơi, tin đồn thất thiệt dần dần bị đẩy lùi khiến bà ta tức giận vô cùng.

Dù hoàng hậu có bắt ép giới quý tộc thì họ cũng không làm nữa, không hiểu vì sao bọn họ lại cả gan chống lại hoàng hậu vì một nguyên do gì đó không rõ ràng.
Theo thông tin bà ta cho người đi theo dõi thì chính Mạc Chi Dương đã cho người phát tán tin đồn tốt về Bạch Tử Lệ, thuyết phục người dân bằng cách mỗi tuần nếu bọn họ có suy nghĩ, nói tốt về Bạch Tử Lệ thì cuối tuần sẽ có đủ lương thực ăn cả một tuần.

Hoàng hậu cứ tưởng người dân sẽ là những người hám danh, hám lợi, tiền bạc như thực chất người dân không cần mấy thứ đó, cái họ cần chỉ là lương thực đầy đủ, quần áo mặc qua ngày cũng khiến họ vui rồi, tiền bạc đối với họ không quan trọng.

Mà vấn đề trọng tâm là bắt đầu có những tin đồn không tốt về hoàng hậu

- “Này! Sao ngươi bảo kế hoạch này sẽ được mà? Ngươi xem nó phản tác dụng lại rồi kìa!!”
- “Hoàng hậu cứ từ từ, ta đã lường trước chuyện này rồi, vì vậy ta đã lên một kế hoạch khác hoàn hảo hơn.

Đảm bảo sẽ không bị phát hiện…”
- “Là gì?! Mau nói nhanh lên.

Lần này mà không được là ta sẽ cho người giết ngươi”
- “Tất cả theo ý hoàng hậu tất.

Kế hoạch sẽ là…”
Sau khi nghe xong, khóe môi hoàng hậu nở một nụ cười thỏa mãn, gật gù đồng ý với kế hoạch của người đó.

Có vẻ như bọn họ đều muốn khiến cho cả hai người đau khổ cả, không biết bọn họ đã lên kế hoạch gì nhưng có vẻ lần này rất độc ác.

Biến cố sẽ đến sớm với Bạch Tử Lệ và Mạc Chi Dương mà thôi, hai người rốt cuộc đã động chạm gì đến hai người mà hai người lại có thể làm như vậy? Nhưng luật nhân quả sẽ không chừa một ai, gieo nhân nào thì gặp quả nấy…chỉ là không biết khi nào mà thôi
…Hai tuần sau …
Trong một tuần trở lại đây, Bạch Tử Lệ có biểu hiện rất lạ, bây giờ đã là người yêu rồi thì bình thường hai người luôn luôn thân mật với nhau nhưng dạo này, Bạch Tử Lệ lại không cho Mạc Chi Dương động vào người, đã vậy còn hay cáu gắt với Mạc Chi Dương.

Bạch Tử Lệ còn đòi ra ngủ riêng, cho dù Mạc Chi Dương có nói như thế nào thì Bạch Tử Lệ cũng không chấp nhận, nhất quyết đòi ngủ riêng, đã vậy, đỉnh điểm nhất là ngày hôm kia, hai người đã cãi nhau vì chuyện giường chiếu và thái độ kỳ lạ của Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ cứ chối cãi mình không bị làm sao cả còn Mạc Chi Dương khăng khăng rằng Bạch Tử Lệ chắc chắn đang có vấn đề.

Hai người cãi nhau rất căng thẳng nên mọi người trong cung ai cũng sợ, từ khi cãi nhau, tính tình Mạc Chi Dương nóng nảy hơn nhiều, còn Bạch Tử Lệ chỉ im lặng, không nói một câu nào cả ngày.

Thực sự hai người bây giờ rất rất rất đáng sợ.

Thất Vĩnh thấy chủ nhân mình liên tục cáu gắt thì cũng khá sợ, nhưng một tuần này Thất Vĩnh đã để ý tới hoàng tử phi và đã nói chuyện này với Kỳ Lâm.

Kỳ Lâm cũng khá bất ngờ, nói rằng hôm nay sẽ đến để xem xét như thế nào nhưng mãi chẳng thấy đâu cả…
- “Xin chào~ Bạn chí cốt của tôi bị làm sao vậy hử?”
…RẦM…
Một quyển sách đã phi thẳng tới chỗ Kỳ Lâm, may mà Kỳ Lâm né được không thì đã chết chắc rồi.

Nhìn sắc mặt thằng bạn mình là đã đủ làm cho Kỳ Lâm hiểu ra vấn đề rồi, thực ra trước lúc đó, Kỳ Lâm có xem thái độ của Bạch Tử Lệ thì cũng đoán sơ sơ được vấn đề tại sao hai người lại cãi nhau mà ra rồi.

Kỳ Lâm đi tới bên Mạc Chi Dương, khoác tay lên vai nhưng lại bị Mạc Chi Dương gạt ra, trưng một bản mặt cực kì khó chịu nhìn Kỳ Lâm
- “Sao vậy? Ngươi khó chịu à?”

- “Ngươi đi ra đi, đến đây làm gì? Đi về đi”
- “Ta đến đây để giúp ngươi đó nha~ Nhưng có vẻ ngươi không cần một chuyên gia tư vấn tình yêu như ta rồi~Có vẻ như hai người đang cãi nhau đúng không? Ta biết cách để hòa giải đó nha, nhưng ta nghĩ chuyện này còn nghiêm trọng hơn ta tưởng mà ngươi không cần thì thôi, ta đi về đây”
- “Dừng lại!”
Nghe thấy Mạc Chi Dương nói như vậy, Kỳ Lâm liền đắc ý trong lòng, nở nụ cười thật tươi rồi quay người lại
- “Sao nào? Ngươi muốn nói gì với ta không?”
- “Chậc, thực ra là có…Ngươi xem em ấy rốt cuộc bị sao vậy? Liên tục cáu gắt với ta, không quan tâm đến ta mà chỉ chăm chăm vào làm việc, ta làm gì cũng đẩy ra xa, thậm chí ta còn thấy em ấy cứ nhìn người khác chằm chằm với ánh mắt thích thú ý, còn ta thì ngược lại…”
- “Ta nghĩ chúng ta nên đi xem cậu ấy như thế nào.

Chứ vừa nãy ta đi qua có tiếng ồn ào trong thư phòng đó”
- “Được!”.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 84: Chương 84


Sau khi trở về, Mạc Chi Dương đặt Bạch Tử Lệ nằm xuống giường rồi mình leo lên bên cạnh nằm cùng luôn.

Một tay vòng qua rồi ôm Bạch Tử Lệ vào lòng, nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc rối bời ấy, trong đầu nghĩ lại hình ảnh lúc Bạch Tử Lệ biến thân, mái tóc từ màu đen trở thành màu trắng, nhìn trông rất đẹp, Mạc Chi Dương muốn nhìn lại một lần nữa nhưng nếu nói ra chuyện này Mạc Chi Dương sợ Bạch Tử Lệ sẽ sợ hãi mà bỏ chạy mất, vì vậy vẫn nên im lặng coi như không biết gì thì tốt hơn.
Nhớ lại lời bà lão nói, hung thủ là một người có địa vị rất cao, kèm theo cả vụ tin đồn thất thiệt về Bạch Tử Lệ nữa thì Mạc Chi Dương nghĩ hung thủ chắc chắn là hoàng hậu, tay Mạc Chi Dương nắm chặt lại, tức giận chửi thầm hoàng hậu, bà ta cũng là một trong những người đã ra tay tra tấn tinh thần của mẫu thân Mạc Chi Dương và dẫn chết thương tâm ấy.

Mạc Chi Dương hận bà ta, hận hoàng thượng đến tận xương tận máu, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội phù hợp để phản kháng lại.

Bây giờ Mạc Chi Dương không thể chịu đựng được nữa, lần này, Mạc Chi Dương sẽ trả thù
- *Các người đã làm gì với ta thì ta chắc chắn sẽ trả lại hết! Một người cũng không chừa!*
Mạc Chi Dương đang mải suy nghĩ mà không biết rằng Bạch Tử Lệ bắt đầu rục rịch tỉnh dậy, ngọ ngoặt trong lòng.

Mạc Chi Dương cúi xuống thì đã thấy Bạch Tử Lệ dụi mắt tỉnh dậy rồi, có vẻ Bạch Tử Lệ đã hồi phục lại sau khi giải bùa xong
- “Em dậy rồi sao?”
- “Ưm…Dương Dương? Sao em lại ở đây? Em tưởng em đang ở thư phòng mà?”
- “Em không nhớ gì sao?”
- “Nhớ gì là gì ạ?”
Bỗng nhiên trong đầu Bạch Tử Lệ hiện lên tất cả hình ảnh trong 2 tuần qua, từ việc ngó lơ Mạc Chi Dương đến việc phản kháng lại, ngắm nhìn người khác, khiến Mạc Chi Dương tức giận như thế nào, phát điên lên như thế nào,…Tất cả đều hiện rõ từng nét từng li từng tí, lúc này Bạch Tử Lệ mới ngước lên nhìn, chỉ thấy Mạc Chi Dương mỉm cười dịu dàng với mình, không hề có một lời trách móc, oán than gì cả.

Sự ân hận bắt đầu xuất hiện, nước mắt từ từ chảy xuống trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, mếu máo ôm chặt Mạc Chi Dương, nức nở xin lỗi
- “Hức Hức…Em xin lỗi…Em xin lỗi ngài…Em…Hức…Em cũng không biết em bị làm sao nữa…Em…Hức Hức…Em xin lỗi ngài nhiều lắm”
- “Không sao không sao.

Không phải lỗi tại em mà, em bị người ta yểm bùa nên em mới bị như vậy thôi, ta không trách em đâu”_ Mạc Chi Dương ôn nhu hôn lên trán để an ủi Bạch Tử Lệ
- “Hức Hức…Em xin lỗi…Xin lỗi…Xin lỗi ngài nhiều lắm…”
- “Không sao.

Ta không trách em mà, ngoan.

Bé yêu của ta mạnh mẽ làm mà, đừng khóc nữa nhé?”
Sau một lúc, Bạch Tử Lệ mới đỡ hơn phần nào, thút thít nằm trong lòng Mạc Chi Dương, ôm chặt không buông.

Mạc Chi Dương cũng bất lực cho Bạch Tử Lệ ôm lấy, tay lau nước mặt còn sót lại trên khóe mắt, tay còn lại thì xoa nhẹ ở lưng để trấn an cậu bé mít ướt của mình.

Nhìn Mạc Chi Dương khi khóc rất đáng yêu nhưng khóc nhiều quá cũng không tốt đâu vì bây giờ hai mắt đang sưng vù lên rồi.

Bạch Tử Lệ úp mặt vào ngực Mạc Chi Dương, liên tục dụi dụi mặt vào đó để làm nũng và cũng để lau đi nước mắt của mình luôn.

Trong lúc Bạch Tử Lệ vẫn đang khóc thì Mạc Chi Dương giải thích hết tất cả mọi chuyện rồi, Bạch Tử Lệ cũng khá bất ngờ vì mình lại bị hoàng hậu yểm bùa như vậy, đang định hỏi vì sao thì Mạc Chi Dương đã trả lời luôn ngay sau đó rồi.

Sau khi nghe xong, Bạch Tử Lệ cảm thấy hoàng hậu thật đáng sợ và rất nhẫn tâm nữa, rõ ràng Bạch Tử Lệ không làm gì mà vẫn có thể căm ghét mà hãm hại như vậy, không biết bao nhiêu người phải chịu khổ như vậy rồi hay Bạch Tử Lệ là người đầu tiên.

May mắn có Kỳ Lâm phát hiện ra kịp không thì có lẽ Bạch Tử Lệ đã chết vì điên vì dại do lá bùa gây ra rồi.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngồi im không nói gì, liền ôm chầm Bạch Tử Lệ vào lòng
- “Tất cả mọi chuyện đều ổn cả rồi.

Bây giờ em đã không sao rồi, chuyện này cứ để ta xử lý.

Em không cần phải lo lắng gì nữa.”
- “Em xin lỗi ngài…Tất cả là do em, đáng lẽ ra em không nên đi buổi yến tiệc đó để đỡ gây phiền phức cho ngài”
- “Không không không.

Không phải lỗi do em, đừng tự trách nữa.

Ta không trách em mà, ta tin em trong sạch, ta tin em không làm nư vậy.

Em là người bị hại thì sao phải xin lỗi ta chứ.”
- “Nhưng mà…Em…”
- “Nào, em mà nói nữa là ta nghỉ chơi với em này, lần sau không được tự đổ lỗi lên hết bản thân mình nghe chứ? Cái gì cũng phải nói cho ta biết, ta không trách em đâu, sai ở đâu thì sửa ở đó.

Bé yêu của ta nhớ chưa nào?”
- “Dạ vâng ạ”
Bạch Tử Lệ sau khi nghe những lời ấy liền vui vẻ hẳn, ôm chầm lấy Mạc Chi Dương, liên tục thơm và má để bù đắp cho những thời gian vừa qua.

Mạc Chi Dương đã cực khổ rồi, nếu không có Mạc Chi Dương thì Bạch Tử Lệ cũng không biết phải chịu đựng như thế này bao lâu nữa.

Từ nhỏ đã không được mọi người yêu quý, chỉ có mỗi cha và mẹ, bây giờ không làm gì cũng bị hãm hại đến như thế này, sao cuộc sống này quá tàn nhẫn vậy? Không thể để cho bất cứ con đường thoát thân nào, muốn hãm hại rồi dồn người ta vào đường cùng, dồn vào chỗ chết khiến cho người khác đau khổ và người làm ra chuyện đó chỉ ngồi im, cười đắc ý với những thành phẩm của mình tạo ra mà thôi.

Nhưng những nghiệp chướng mà mình đã tạo ra thì chắc chắn sẽ phải trả lại mà thôi, và người sẽ trả thù cho Bạch Tử Lệ chính là Mạc Chi Dương.

Đụng đến ai chứ đụng đến người yêu của Mạc Chi Dương chỉ có con đường chết mà thôi, dù là hoàng hậu hay bất cứ ai đi nữa.

Nhưng hai tuần đối với Mạc Chi Dương là khoảng thời gian rất dài, không được đụng chạm cũng như thân mật với người yêu khiến Mạc Chi Dương nhớ đến phát điên lên rồi
- “Lệ Lệ a~ Ta nhớ em lắm đó nha.

Em có nhớ ta không?”
- “Có…Em cũng nhớ ngài nhiều lắm.”
- “Vậy…Em cho ta…”_Đôi tay Mạc Chi Dương bóp nhẹ ở mông Bạch Tử Lệ và nhìn với vẻ mặt thèm khát
- “Em…”_Bạch Tử Lệ hiểu Mạc Chi Dương đang ám chỉ cái gì, nhưng lo sợ mình sẽ bị liệt giường nên cứ ngập ngừng mãi thôi
- “Đi mà~ Đã là hai tuần rồi ta chưa chạm vào em.

Ta nhớ em lắm, cho ta nhé, bé yêu ơi?”_Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngập ngừng như vậy liền làm nũng, chiêu này luôn luôn có hiệu quả rất cao mỗi tội hơi mất hình tượng một tý, nhưng không sao, miễn là được làm với Bạch Tử Lệ thì cái gì Mạc Chi Dương cũng làm
- “Được, em cho ngài”
Mạc Chi Dương đạt được mục đích liền mỉm cười, ôm chầm lấy Bạch Tử Lệ và….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 85: Chương 85


Mạc Chi Dương mỉm cười, ôn nhu hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy, cái lưỡi tinh ranh từ từ tiến vào bên trong khoang miệng, khuấy đảo bên trong, hết m*t rồi kéo nhẹ lưỡi Bạch Tử Lệ ra ngoài tạo ra những tiếng chóp chép và tiếng th ở dốc *** **, Bạch Tử Lệ cũng phối hợp với Mạc Chi Dương, cùng nhau hòa quyện.

Bây giờ, căn phòng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.
Sau đó, tay của Mạc Chi Dương từ từ mò xuống phía bên dưới của Bạch Tử Lệ, thích thú nhào nặn cặp mông mềm mại, to tròn ấy, càng sờ càng nghiện, tay khác thì vân vê đầu ng ực của Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ khẽ run lên.

Mạc Chi Dương sau khi đã thỏa mãn liền buông tha cho Bạch Tử Lệ nhưng có vẻ Bạch Tử Lệ vẫn muốn hôn nữa, cái lưỡi đưa theo lúc Mạc Chi Dương rời đi, Mạc Chi Dương thấy vậy liền không nhịn được mà cúi xuống triền miên một lần nữa.
Bạch Tử Lệ hôm nay lại có thể dễ dàng cho Mạc Chi Dương làm như vậy một phần vì có lỗi nên cho Mạc Chi Dương làm coi như bù đắp lại trong hai tuần vừa rồi và một phần cũng thèm khát Mạc Chi Dương âu yếm mình lắm rồi.

Bên dưới Bạch Tử Lệ cũng bắt đầu hưng phấn lên, khó chịu mà cọ vào người Mạc Chi Dương không ngừng

- “Ư Ưm…Hư Ức…Hah Ha…B-Bên dưới muốn…Em muốn…”
- “Hửm? Bên dưới đã hưng phấn như vậy rồi sao?”_Mạc Chi Dương sờ nhẹ lên vật nhỏ hồng hồng ấy rồi nói
- “Em…Hư Ư…Em khó chịu mà…Ngài…Ngài giúp em đi…Hah Ha…Dương Dương…Xoa nó giúp em đi mà~”
- “Em đúng là người không có kiên nhẫn mà”
Bạch Tử Lệ như mất lý trí mà liên tục cọ vật nhỏ vào tay Mạc Chi Dương, muốn Mạc Chi Dương chăm sóc cho vật nhỏ ấy, muốn Mạc Chi Dương vuốt v e cho nó, nhìn Mạc Chi Dương với ánh mắt cầu xin, đáng thương nhất có thể, mặt liền tục cọ cọ vào bờ ngực rắn chắc.

Mạc Chi Dương cũng chỉ cười bất lực rồi nhẹ nhàng nắm lấy vật nhỏ, nhanh chóng lên xuống, thi thoảng ngón tay còn cố tình chạm vào đỉnh đầu trên vật nhỏ khiến Bạch Tử Lệ thoải mái ưỡn người ra, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.
Nước mắt s1nh lý cứ theo đó mà tuôn trào ra, miệng nhỏ mở lớn r3n rỉ, cả người đỏ ửng vì kh0ái cảm, chừng đó cũng đã khiến Mạc Chi Dương chết mê chết mệt với khuôn măt dụ tình ấy rồi.

Bạch Tử Lệ bây giờ cực kì quyến rũ! Một lúc sau, Bạch Tử Lệ cũng không chịu nổi mà cao trào, dòng nước đặc màu trắng chảy đầy ra tay, Mạc Chi Dương đưa xuống phía sau mông của Bạch Tử Lệ, nehj nhàng tác hai cánh mông ra rồi lấy tay xoa nhẹ ở chỗ *** *****,sau đó chậm rãi tiến 2 ngón tay vào bên trong.
Vì lâu rồi chưa làm nên hậu huyệt có hơi chặt, khi có dị vật đi vào thì vẫn chưa thích nghi được nên có phần hơi đau, siết chặt lấy hai ngón tay Mạc Chi Dương trong vô thức
- “Ưm…Đau…”_Bạch Tử Lệ nhíu mày, tay bấu chặt vào ngực Mạc Chi Dương
- “Không sao, một lát nữa sẽ ổn thôi”
Mạc Chi Dương để một lúc cho Bạch Tử Lệ thích nghi, sau một lúc thì Bạch Tử Lệ đã quen dần, bên dưới đã thả lỏng hơn, Mạc Chi Dương nhân cơ hội đó liền rút hai ngón tay ra gần hết rồi đâm thẳng tới điểm nhạy cảm khiến cho Bạch Tử giật mình hét lên.

Kh0ái cảm đột ngột tiến tới làm cho Bạch Tử Lệ chưa kịp thích nghi, một tay run rẩy muốn đẩy ra nhưng không thành, miệng nhỏ mở lớn r3n rỉ, ngước lên cầu xin Mạc Chi Dương dừng lại.

Tưởng chứng Mạc Chi Dương sẽ dừng lại nhưng ai ngờ khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, Mạc Chi Dương càng hưng phấn hơn mà di chuyển tay nhanh hơn lúc đầu.

Kh0ái cảm quá nhiều khiến Bạch Tử Lệ không chịu nổi, bụng dưới co thắt và cao trào lần nữa.

Đến lúc này, Mạc Chi Dương mới rút tay ra, Bạch Tử Lệ mệt mỏi định gục xuống nhưng lại cảm nhận cái gì đó nóng nóng, cứng cứng đang cọ vào mông mình
- “Em định ngủ tiếp sao? Ta vẫn chưa làm gì mà, Lệ Lệ?”_Mạc Chi Dương cắn nhẹ tai Bạch Tử Lệ nói thầm
- “Cái đó…Từ từ thôi được không? Ngài đừng đâm vào đột ngột quá…Em đau…”_Bạch Tử Lệ vẫn chưa thể nhìn quen được cái kích cỡ kh ủng bố đó nên trong lòng vẫn hơi lo lắng khi nó đi vào
- “Em yên tâm.

Ta sẽ nhẹ nhàng mà.

Em nên nhớ, ta sẽ không bao giờ làm em khóc…Trừ khi ở trên giường~”

Bạch Tử Lệ nghe thấy vậy,mặt liền tái mét lại, hiểu được hành động của Mạc Chi Dương đang định làm cái gì, liền sợ hãi muốn trốn đi nhưng đã bị Mạc Chi Dương chặn lại, rồi mỉm cười một cách gian xảo.

Bạch Tử Lệ lo lắng cho *** ***** mình, khóc không thành tiếng có vẻ sắp bị tàn phá nặng nề rồi, tất cả chỉ vì lá bùa vì nó mà eo của Bạch Tử Lệ sắp gãy tới nơi rồi, sắp phải nằm liệt giường mấy ngày rồi.
Mạc Chi Dương thấy phản ứng của Bạch Tử Lệ chỉ biết bật cười, thật ra Mạc Chi Dương không muốn làm Bạch Tử Lệ khóc hay đau tý nào nhưng mà vì đã hai tuần từ khi Bạch Tử Lệ bị yểm bùa, Mạc Chi Dương đã phải chịu nhiều cực khổ, nhẫn nhịn để có thể đưa Bạch Tử Lệ quay trở lại, vì vậy phải có thưởng chứ~ Bỗng, Mạc Chi Dương nghĩ ra một ý tưởng gì đó, tay với ra cái tủ ở gần đó, lấy một cái gì đó.

Bạch Tử Lệ ngơ ngác nhìn theo hành động của Mạc Chi Dương và vô cùng sợ hãi trước cảnh tượng sau ấy.

Đó là….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 86: Chương 86


Mạc Chi Dương lấy một cây bút viết nhưng thân cây bút này được chế tạo vô cùng trong suốt, có thể thấy được mặt bên kia luôn.

Bạch Tử Lệ biết Mạc Chi Dương định làm gì nên sợ hãi lùi lại, kéo chăn định chùm lên người mình nhưng rất nhanh, cái chăn đã bị Mạc Chi Dương kéo xuống và ném xuống giường, bây giờ trên giường chỉ còn mỗi cái gối dài mà thôi.

Bạch Tử Lệ biết mình không còn đường trốn thoát nên đã nức nở cầu xin Mạc Chi Dương tha cho mình, không muốn cái thứ đó đi vào đâu nhưng Mạc Chi Dương chỉ nhẹ nhàng kéo Bạch Tử Lệ nằm xuống, hôn nhẹ lên trán để an ủi rồi từ từ di chuyển xuống dưới đôi môi căng mọng mà gặm nhấm.

Tay Mạc Chi Dương cầm cây bút lông quẹt nhẹ qua *** ***** khiến Bạch Tử Lệ khẽ run lên, tiếng r3n rỉ bị chặn lại trong họng, thủy quang chảy xuống làm ướt nhẹp đầu bút lông, Mạc Chi Dương thấy vậy liền hài lòng, quay đầu bút lại rồi từ từ cắm thân bút vào bên trong Bạch Tử Lệ.

Có dị vật lạ đi vào khiến Bạch Tử Lệ đau đớn, tay bám chặt vào hai cánh tay Mạc Chi Dương, tạo thành những vết xước từ dài đến ngắn, đỏ ửng lên.
- “Ư Ưm…Hư Ức…Ông ược (Không được)…Ư Ức…Hức Hức…”
- “Lệ Lệ, em nhìn này.

Bên dưới em siết chặt lấy cây bút của ta này~ Thật đáng yêu quá đi”

Mạc Chi Dương buông tha cho Bạch Tử Lệ, thích thú nhìn xuống bên dưới cậu, hậu huyệt có dị vật đi vào nên cứ liên tục co bóp như muốn đẩy ra, vì cây bút trong suốt nên Mạc Chi Dương thấy được toàn bộ bên trong.

Mị thịt đỏ hồng, mềm mại đang cắn chặt lấy cây bút của Mạc Chi Dương không buông, nghĩ đến cảnh bên trong cứ siết chặt lấy cái đó của mình, Mạc Chi Dương không khỏi hưng phấn, bên dưới đang dựng đứng đến trướng đau nhưng Mạc Chi Dương không quan tâm.

Cái bây giờ Mạc Chi Dương là với cây bút lông này, sẽ làm cho Bạch Tử Lệ sướng điên lên, tay bắt đầu cầm lấy cây bút lông, đẩy sâu vào bên trong, cứ liên tiếp như vậy rất nhiều lần.

Vô tình, cây bút lông ấy chạm trúng điểm nhạy cảm của Bạch Tử Lệ, điều đó cũng đã k1ch thích Bạch Tử Lệ, làm Bạch Tử Lệ cong người hét lớn và cuối cùng là cao trào, bạch trọc bắn hết lên cả mặt Mạc Chi Dương
- “Em…Hức Hức…Dừng lại…Em muốn ra…Em ra…AH ƯM!!”
- “Ồ…Em bắn rồi sao?”
- “AH…Em xin lỗi…Để em lau cho ngài…”_Bạch Tử Lệ thấy cái của mình lên cả mặt Mạc Chi Dương liền hốt hoàng định ngồi dậy lau đi
- “Không sao, ta ổn.

Em không cần phải xin lỗi ta như vậy đâu.

Nó…Rất ngon~”
Mạc Chi Dương lau đi rồi cho nó vào miệng, điều này khiến Bạch tử Lệ xấu hổ đến nỗi đỏ hết cả mặt, sao lại có thể nói cái đó ngon được chứ! Thật tùy tiện mà.

Mạc Chi Dương thấy phản ứng đó liền yêu chiều, hôn nhẹ lên má Bạch Tử Lệ, đồng thời rút cây bút lông ra, lấy cái to lớn của mình ra rồi căn chỉnh sao cho đúng trước *** ***** Bạch Tử Lệ, từ từ đi vào.

Vì được nơi rộng kĩ càng rồi nên quá trình tiến vào thuận lợi hơn rất nhiều, sau khi vào được hết, Mạc Chi Dương ngửa cổ lên một cách thỏa mãn, bên trong Bạch Tử Lệ làm bao nhiêu lần rồi mà vẫn chặt như vậy, vẫn khít như vậy và vẫn rất ấm áp.

Bên trong được lấp đầy khiến cho Bạch Tử Lệ khá c ăng trướng, vì vẫn chưa quen với kích thước ấy nên vẫn còn chút căng thẳng, bên dưới siết chặt lại.

Nước mắt s1nh lý cứ theo đó mà tràn ra khỏi khóe mắt, miệng nhỏ mở lớn để lấy không khí, hai tay bám chặt lấy vai Mạc Chi Dương
- “Từ…Từ đã…Em vẫn chưa thích nghi được…N-Ngài đừng động…”.

- “Được rồi, ta sẽ không động cho đến khi em quen dần”
Một lúc sau, Bạch Tử Lệ cũng đã thích nghi được, bên dưới bắt đầu có cảm giác ngứa ngày, khó chịu, Bạch Tử Lệ nhẹ nhàng động hông như muốn nhắc nhở, Mạc Chi Dương cũng nhận thấy điều đó, dịu dàn nâng eo Bạch Tử Lệ lên và rồi dưới hông bắt đầu di chuyển.

Lúc đầu còn nhẹ nhàng nhưng càng về sau, tốc độ di chuyển ngày càng nhanh, dồn dập đâm tới điểm nhạy cảm của Bạch Tử Lệ
- “Ah Ưm…Chậm thôi…Chậm…Em…Hah Ah…Em không chịu nổi…Dươn Dương…Chậm chút…”
- “Chậm ư? Ta lại không nghĩ như vậy đâu, nếu mà làm chậm thì em rất khó chịu đó nha~ Làm càng nhanh thì em càng thấy sướng.

Vì ta đang phục vụ em thì ta phải làm cho em thấy sướng, đúng không nào, bé yêu của ta”
Nhưng cú thúc trời giáng xuống, cứ điểm nhạy cảm mà đâm vào khiến Bạch Tử Lệ sướng vô cùng, trước mắt Bạch Tử Lệ mờ dần cả rồi, thực sự không nhìn thấy rõ nữa, trong đầu chỉ còn hình ảnh cái thứ to lớn của Mạc Chi Dương đâm vào bên trong mà thôi.

Kh0ái cảm đánh ập lên đại não khiến cho cả người Bạch Tử Lệ như có luồng điện chạy qua, vừa tê dại, vừa sung sướng.

Nơi **** ***** nhỏ bé giữa cánh mông tròn trịa của Bạch Tử Lệ bị đâm đến mức ửng đỏ, thoạt nhìn đáng thương vô cùng.

Bạch Tử Lệ khẽ rên, hai mắt mê lý, đôi môi đỏ mingr không kiểm soát mà phát ra những lời lẽ *** ****.

Mạc Chi Dương đưa tay mình ra cầm lấy tay Bạch Tử Lệ rồi đặt lên vât nhỏ, cùng Bạch Tử Lệ chà xát nó.

Bàn tay còn lại của Mạc Chi Dương dùng sức nắm lấy cái mông căng tròn của Bạch Tử Lệ, đâm mạnh xuống.
- “Ah…Ưm Ư…Dương…Phu quân…Sâu quá…Em…Em không chịu được…A”
- Ha…Thật sướng a~ Bên trong em thật thích đó nha.

Ta yêu em, Lệ Lệ”
Đột nhiên, Mạc Chi Dương lớn tiếng rên lên, thịt mềm dưới sự va chạm mạnh mẽ với cái thứ to lớn chạm đến kh0ái cảm, phía trước được chăm sóc chu đáo cũng nhanh chóng đạt tới giới hạn và cao trào.

Mạc Chi Dương cảm nhận được sự ấm nóng toàn thân run lên, nhanh chóng đâm thêm mấy cái nữa rồi cũng cao trào, ra sâu vào bên trong Bạch Tử Lệ….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 87: Chương 87


Sau đó, không hiểu vì sao mà danh tiếng của hoàng hậu ngày càng giảm dần, người dân cũng dần dần mất tin tưởng vào bà ta.

Ngay cả giới quý tộc cũng quy lưng mà không rõ lý do, bà ta đinh ninh là do Mạc Chi Dương làm nhưng không có chứng cứ để buộc tội, dù là có cho người đi điều tra đi chăng nữa thì vẫn đều có kết cục một đi không trở lại khiến hoàng hậu không hề có một chút tin tức nào.

Bà ta tức lắm nhưng bây giờ cũng không thể làm được cả vì danh tiếng sụt giảm quá mạnh, đã vậy trong hậu cũng còn có bao nhiêu người đã căm ghét, hận đến xương máu đã đồng lòng cũng nhau nhấn chìm bà xuống, thậm chí bọn họ còn cả gan mạo hiểm hi sinh tính mạng của mình để hủy hoại dung nhan của bà ta.
Điều này làm cho nhan sắc hoàng hậu chăm sóc cẩn thận, tỉ mỉ bấy lâu này hóa thành tro bụi, trở thành một con người xấu xí, trông không khác gì một con quái vật cả.

Đến cả hoàng thượng cũng vì điều đó mà tránh xa hoàng hậu và đang có ý định phế hậu vì danh tiếng của bà sẽ ảnh hưởng đến hoàng cung khiến hoàng hậu rơi vào tình trạng sụp đổ, bọn họ đã dồn vào đến mức đường cùng thì chỉ còn một cách mà thôi
…Một tuần sau …
Tin khẩn từ hoàng cung được gửi đến, Mạc Chi Dương với Bạch Tử Lệ cũng nhau đi ra xem.

Sau khi nghe xong, hai người đều sững sờ nhìn nhau vì nội dung của chiếu thư là Mạc Chi Dương phải ra chiến trường gấp, quân địch từ phía Đông đột nhiên chiếm tới và cần đi gấp, ngay tại lúc này luôn.

Hoàng tượng đã cho tập hợp lúc lượng đoàn quân, chỉ đợi Mạc Chi Dương thay đồ chiến và xuất phát mà thôi.

Mạc Chi Dương nghe như vậy rồi nên cũng không thể chối cãi thêm nữa, vì sự an toàn của đất nước, vì cả muốn bảo vệ cho Bạch Tử Lệ nữa, bảo vệ cho tất cả mọi người.

Vì vậy, Mạc Chi Dương lập tức nhận lệnh và bắt đầu xuất phát ngay lập tức, Bạch Tử Lệ thấy thế, lo lắng cho người yêu của mình nhỡ bị làm sao thì làm sao mà Bạch Tử Lệ sống nổi chứ.

Mạc Chi Dương đang ở trong phòng thay đồ thì Bạch Tử Lệ tiến vào, khuôn mặt buồn bã hiện lên rồi tiến lên, ôm lấy Mạc Chi Dương từ đằng sau
- “Sao vậy?”
- “Ngài đừng đi được không? Em sợ…”
- “Thôi nào, đây là việc quan trọng liên quan đến đất nước nên ta phải đi, ta cũng không có cách nào khác mà”_Mạc Chi Dương quay người lại, ôm lấy người yêu, dịu dàng an ủi
- “Nhưng em sợ ngài bị làm sao, em sợ lắm.

Ngài đừng đi mà, em biết em ích kỉ nhưng đừng rời xa em mà…Hức Hức…Em không muốn”
Bây giờ trong đầu Bạch Tử Lệ liên tưởng đến rất nhiều thứ tiêu cực, đến đó nhỡ Mạc Chi Dương bị ám sát thì sao? Đến đó nhỡ Mạc Chi Dương lại bị đối xử lạnh nhạt thì sao? Đến đó nhỡ đánh thua trận thì phải làm sao?..

Tất cả điều đó đã khiến Bạch Tử Lệ xót xa mà khóc nấc lên, tay nắm chặt vào vạt áo của Mạc Chi Dương, không muốn cho rời đi.

Bạch Tử Lệ biết như vậy là ích kỷ, như vậy là không nên nhưng Bạch Tử Lệ vẫn không chấp nhận được, Bạch Tử Lệ không muốn Mạc Chi Dương rời xa mình lần nữa.

Mạc Chi Dương biết tâm trạng của Bạch Tử Lệ bây giờ, cũng chẳng còn cách nào khác liền cúi xuống, lau nhưng giọt nước mắt kia rồi hôn nhẹ lên môi Bạch Tử Lệ
- “Lệ Lệ à, ta cũng không muốn rời xa em.

Nhưng đây là việc hệ trọng, không muốn đi cũng phải đi.

Em đừng khóc nữa, ta ở đó sẽ luôn luôn truyền thư cho em để em không phải cô đơn nhé? Ta sẽ không sao mà, em cứ yên tâm.

Khi nào đại thắng thì lúc đó ta sẽ trở về ôm em thật chặt và ở bên cạnh em luôn, nhất quyết không rời”
- “Hức…Ngài…Ngài hứa nhé? Ngài phải…phải giữ lời đó!”_Bạch Tử Lệ bĩu môi nhìn Mạc Chi Dương
- “Ừm, ta hứa vào em mà.

Giờ thì nín khóc đi nào”
- “Dạ…”
- “Ngoan lắm, ở nhà đợi ta nhé.

Ta yêu em nhiều lắm”
- “Em…Em cũng yêu ngài nhiều lắm”
Hai người ôm nhau một lúc lâu rồi Bạch Tử Lệ phụ giúp Mạc Chi Dương mặc nốt áo giáp.

Bình thường Mạc Chi Dương đã đẹp trai rồi, bây giờ khoác lên một bộ giáp chiến, trông nhan sắc Mạc Chi Dương được nâng lên rất nhiều, toát lên vẻ oai phong, lẫm liệt và rất rất đẹp trai.

Tuy vậy, trong lòng Bạch Tử Lệ vẫn đượm buồn vì sắp phải rời xa người mình thương.

Đã đến lúc Mạc Chi Dương phải rời đi, Bạch Tử Lệ cùng cung nhân tiến ra bên ngoài để đưa tiễn, mọi người ai nấy cũng buồn bã vì phải rời xa chủ nhân của mình.

Mạc Chi Dương tiến tới chỗ Mạc Chi Dương đang đứng đợi, níu kéo ôm lấy một lần cuối cùng trước khi Mạc Chi Dương ra chiến trận khốc liệt, không biết có ngày trở về.Mạc Chi Dương hôn nhẹ lên trán Bạch Tử Lệ để nói lời tạm biệt rồi cùng đoàn quân chuẩn bị xuất phát, trong lòng nuổi tiếc vô cùng, vẫn quay đầu nhìn Bạch Tử Lệ.

Trong khoảnh khắc Mạc Chi Dương dứt khoát quay đi thì nghe thấy tiếng Bạch Tử Lệ gọi lớn tên mình, hớt hả chạy đến,kèm theo một túi gì đó
- “PHU QUÂN!! ĐỢI EM VỚI!!”
- “Em…”
Mạc Chi Dương bị Bạch Tử Lệ làm cho bất ngờ vì mục đích Bạch Tử Lệ chạy đến không phải là đưa đồ hay là chạy theo để ôm lần nữa, mà Bạch Tử Lệ là muốn đi theo Mạc Chi Dương, muốn theo Mạc Chi Dương ra chiến trường.

Mạc Chi Dương thấy vậy cũng liền mỉm cười, không thể chối từ được nữa, lần này, hai người sẽ đồng hành cùng với nhau, sống chết vẫn luôn có nhau.

Mạc Chi Dương xuống ngựa, rồi đỡ lấy Bạch Tử Lệ lên, cầm hộ túi đồ luôn và bắt đầu xuất phát
- “Chúng ta đi thôi nhỉ?”
- “Dạ vâng ạ~”.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 88: Chương 88


Cả đoàn quân bắt đâu xuất phát, đi kèm theo Mạc Chi Dương còn có cha của Kỳ Lâm nên Mạc Chi Dương nên Mạc Chi Dương không phải lo, tuy Mạc Chi Dương đã đọc khá nhiều sách chiến lược rồi nhưng đó chỉ là lý thuyết chứ thực hành chưa thử bao giờ nên cũng có phần khá hồi hộp.

Bọn họ đã đi cả một ngày trời, không ăn trưa mà đi thẳng luôn cho nhanh, bây giờ trời đã sẫm tối nên ai ai cũng mệt mỏi, nhất là Bạch Tử Lệ đã ngủ say từ khi nào rồi.

Mạc Chi Dương đề nghĩ với tướng quân là cho cả đoàn dừng chân ở một địa điểm nào đó để lấy lại sức, tướng quân nhìn xung quanh một lúc rồi chọn một khu đất trống, nơi đó có địa hình khá dốc nên việc dừng chân ở đó một đêm sẽ không bị phát hiện, hơn nữa nơi đây theo tướng quân biết thì không xảy ra bão cát nên đó là địa điểm rất thích hợp.
Mạc Chi Dương thấy vậy liền gật gù rồi nói lớn để cho mọi người ở phía sau nhanh chóng đến khu đất trống đó để nghỉ chân, ai nấy nghe xong liền mừng thầm, tiếng động lớn khiến Bạch Tử Lệ thức giấc, vừa mở mắt đã thấy trời đã tối, liền giật mình vì không ngờ mình lại ngủ nhiều đến vậy vì tầm từ trưa ăn một ít đồ khô Mạc Chi Dương đưa cho thì đã ngủ thiếp đi rồi
- “Em dậy rồi sao? Ngủ ngon chứ?”
- “Dạ ngủ ngon lắm ạ.

Mà chúng ta đang đi đâu vậy ạ?”
- “Chúng ta nghỉ chân để mai đi tiếp, chứ mọi người ai cũng mệt rồi”
- “Chúng ta sẽ nghỉ ở đâu ạ?”
- “Ở kia kìa, ngay chỗ khu đất trống đằng kia”

Bạch Tử Lệ theo hướng chỉ tay của Mạc Chi Dương, nhìn một lúc thì đã nhìn thấy khu đất trống ấy rồi.

Cả đoàn quân đi được một lúc thì cuối cùng cũng dừng lại, chuẩn bị lều trại để nghỉ ngơi, ai ai cũng bận rộn, Bạch Tử Lệ cũng giúp bọn họ dựng lều rồi chuẩn bị đồ ăn.

Nhưng đã hoàn thành xong tất cả rồi lại vướng một chuyện là thức ăn ở đây không ai biết nấu cả, hầu hết là toàn ăn đồ khô do hoàng cung cung cấp cho, vả lại ngoài tướng quân ra thì chưa ai có kinh nghiệm nấu ăn vì ở đây toàn là những tân binh mà thôi.

Ngay từ đâu, Mạc Chi Dương đã xác định được mục đích chính của việc hoàng thượng gửi đoàn quân mới này đến rồi, ông ta là muốn cho bọn họ chết thảm ngay tại chiến trường, dù bọn họ có luyện tập qua rồi nhưng vẫn chưa có kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường.

Vì vậy khả năng thua rất cao, tướng quân và Mạc Chi Dương cũng lường trước được điều này nên trước đó đã bàn bạc với nhau sẽ luyện tập, truyền đạt kinh nghiệm của tướng quân cho họ.
Bạch Tử Lệ thấy ai cũng ngập ngừng không lên nấu thì với kinh nghiệm gần 10 năm nấu ăn của mình thì đã tự tin lấu nấu cho cả đoàn, phụ giúp tướng quân.

Tướng quân lúc đầu cũng biết rất ít thông tin về Bạch Tử Lệ, chỉ nghe nói là người có công rất lớn giúp cho người dân thoát đói, còn nghe nói được rằng hoàng tử phi rất đẹp nữa nhưng chưa gặp bao giờ, giờ mới trực tiếp nhìn thấy.

Đúng là đẹp thật, tuy là nam nhân nhưng tướng quân vẫn có cảm giác người này còn có những bí mật kinh khủng chưa thể biết được, khuôn mặt đoan trang diễm lệ, nhìn rất ôn nhu, dịu dàng, theo lời của thằng con trai mình thì tính tình hiền hòa, thi thoảng cũng rất mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng tướng quân không tin tưởng vào con mắt nhìn đời của con trai mình lắm nên vẫn chưa thể tin được
- “Tướng quân, ta có thể cho thêm một ít gia vị được không? Ta thấy canh này hơi nhạt”
- “Được, người cứ cho thêm đi ạ”
- “Tướng quân đi cả ngày mệt rồi thì cứ vào bên trong nghỉ đi, để ta nấu hộ cho”
- “Nhưng mà…”
- “Không sao không sao, ngươi cứ vào đi, ta lo liệu được”
- “Vâng ạ, thần lui trước ạ”
Sau đó, tướng quân cũng theo đó mà lui vào, Bạch Tử Lệ cứ đắm chìm trong việc nấu ăn của mình, từ những nguyên liệu đơn sơ như rau, một ít nấm kèm theo tý thịt mà Bạch Tử Lệ dã làm một nồi canh đầy đủ gia vị rồi, lấy một cái bát ra nếm thử, khi thấy đã vừa thì Bạch Tử Lệ mới ra gọi mọi người vào ăn.

Mọi người đã ngửi thấy mùi đồ ăn từ lâu, liền chạy nhanh ra, thấy một nồi canh nóng hổi trước mặt khiến ai ai cùng thèm khát, bụng đói meo cả rồi.

Bạch Tử Lệ bảo mọi người xếp hàng để lấy phần ăn của mình, mọi người ai cũng ngoan ngoãn làm theo lệnh, xếp hàng đợi đến lượt của mình.

Sau khi chia đều cho các binh sĩ xong, Bạch Tử Lệ múc một bát canh lớn cho tướng quân và Mạc Chi Dương rồi đêm vào trong lều trại cho hai người họ
- “Phu quân, tướng quân, ta nấu xong rồi nè, hai người lại ăn đi cho nóng”
- “Lệ Lệ!”_Mạc Chi Dương thấy vậy chạy lại cầm lấy hai bát canh hộ rồi đưa một bát cho tướng quân
- “Ngài ăn đi cho nóng, em nấu nhiều lắm đó.

Ngài xem có ngon không?”
Mạc Chi Dương háo hức liền ăn thử một miếng, đúng là Bạch Tử Lệ có khác, nấu ăn ngon hẳn.

So vớ mấy lần ngự trù nấu cho thì Mạc Chi Dương cảm thấy Bạch Tử Lệ nấu ngon hơn, đơn giản hơn nhiều.

Vả lại, ở trong quân ngũ mà có người nấy ngon như vậy thì không lo phải đói rồi vì Bạch Tử Lệ có thể tận dụng hết những gì có thể có để nấu một bữa ngon.

Tướng quân thấy phản ứng của Mạc Chi Dương nên cũng nếm thử, ai ngờ nó ngon thật.

Ông chỉ biết nấu mấy món đơn giản mà thôi, nhưng không chú tâm nhiều vào hương vị, vì phải làm nhanh, nghỉ ngơi sớm chứ không đặt nhiều thời gian vào bữa ăn cho lắm.
- “Chúng ta cùng ra ngoài hỏi xem xem bọn họ ăn có ngon không nhé?”
- “Dạ vâng ạ”
Mạc Chi Dương cùng với Bạch Tử Lệ cùng ra bên ngoài, vừa ra thì đã thấy mọi người đang chụm lại bên nồi canh rồi.

Khi thấy Bạch Tử Lệ, một binh lính đã đưa cho một bát canh lớn, cái bát này đặc biệt hơn các bát khác vì có nhiều thịt.

Coi như đó là lời cảm ơn của quân bọn dành cho Bạch Tử Lệ vì đã nấu cho bọn họ bữa ăn ngon như vậy.

Bạch Tử Lệ thấy vậy liền vui lắm, Mạc Chi Dương cũng mỉm cười theo.

Vậy là tất cả đều ngồi vây quanh rồi cùng nhau nói chuyện vui vẻ để có thể gần gũi với nhau hơn….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 89: Chương 89


Bạch Tử Lệ vì khá mệt nên đã đi về lều nghỉ ngơi trước, vừa vào đã thấy bên trong được sắp xếp cực kì ngăn nắp, gọn gàng, có đầy đủ giường cho hai người nằm luôn.

Công nhận lều của hoàng tử có khác, nhìn đẹp hơn hẳn, nhưng Bạch Tử Lệ lại không để tâm chuyện đó lắm, chuyên bây giờ là phải nghỉ ngơi để mai xuất phát sớm.
Đêm cũng đã khuya mà vẫn chưa thấy Mạc Chi Dương về, Bạch Tử Lệ đã ngồi đợi từ lâu nên đã thấm mệt mà dần dần ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mạc Chi Dương đi về thì thấy Bạch Tử Lệ đã thiếp đi từ khi nào rồi, đã vậy còn không cả đắp chăn nữa, buổi tối ở trên vùng hoang mạc này xuống rất mạnh nên có thể rất lạnh, vậy mà Bạch Tử Lệ không đắp chăn mà còn nằm phơi ra đấy, nhỡ ốm thì sao.
Mạc Chi Dương lại gần, sửa tư thế cho Bạch Tử Lệ rồi nhẹ nhàng đắp chăn cho, còn mình thì ra lấy một ít sách ra đọc, tiện thể nghiên cứu bản đồ về địa hình mà sắp tới bọn họ phải chiến đấu để cho ra một kế hoạch thuận lợi nhất.
Mạc Chi Dương về muộn là mải bàn chuyện với tướng quân, bàn về kế hoạch đối phó với quân địch rồi nâng cao thể chất cho binh lính luôn, rồi tính kế để thăm dò bên địch,…rất nhiều việc cần phải triển khai nên Mạc Chi Dương có về muộn một chút
- “Ưm…Ngài về rồi sao?”_Bạch Tử Lệ líu díu mở mắt ra nhìn, vẫn còn đang mớ ngủ
- “Ừm, ta vừa mới về.

Em ngủ thêm đi, ngủ một lát nữa rồi chúng ta cùng đi”_Mạc Chi Dương yêu chiều xoa đầu Bạch Tử Lệ, dịu dàng nói
- “Ngài cũng nghỉ ngơi đi, hôm nay ngài cũng vất vả rồi mà.Ngài ngủ với em đi”
Bạch Tử Lệ làm nũng ôm lấy vòng eo săn chắc của Mạc Chi Dương rồi gác đầu lên đó, tuy rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng khuyên Mạc Chi Dương đi ngủ, nếu Bạch Tử Lệ không làm như vậy thì chắc chắn Mạc Chi Dương sẽ thức xuyên đêm cho mà xem.

Mạc Chi Dương đang định nghiên cứu xuyên đêm nhưng khi nghe Bạch Tử Lệ nói thì đành buông xuôi, đặt quyển sách bên cạnh rồi dịch xuống, ôm lấy Bạch Tử Lệ vào lòng.

Bạch Tử Lệ sau khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, bất giác mỉm cười, dụi đầu vào người Mạc Chi Dương rồi ngủ say, Mạc Chi Dương thấy vậy cũng bất lực trước sự đáng yêu này.

Thôi thì nằm nghỉ một chút rồi dậy cũng được, phải đi thăm dò địa hình nơi này đã chứ không là sẽ thua trận mất thôi.
…Tờ mờ sáng hôm sau …
Bạch Tử Lệ đang ngủ thì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài nên đã tỉnh dậy và đi ra xem, đã thấy mọi người đã dậy từ khi nào rồi, và đang dọn dẹp để chuẩn bị khởi hành.

Một binh lính thấy vậy liền ra hỏi thăm Bạch Tử Lệ như hôm qua giường có cứng quá không rồi ngủ có ngon không, có thấy bất tiện gì không, Bạch Tử Lệ mỉm cười rồi cũng phụ giúp bọn họ dọn dẹp đồ đạc để nhanh chóng có thể di chuyển.
Mạc Chi Dương đang dọn dẹp hộ mọi người thì thấy Bạch Tử Lệ vác một mấy thanh gỗ lớn cùng một lúc liền há hốc miệng ra, mấy thanh gỗ đó ít nhất cũng phải tầm hơn 20 cân vì nó vừa to lại còn dài, mà Bạch Tử Lệ bê nhẹ hều khiến ai nấy ở đó cũng ngạc nhiên, bao gồn cả tướng quân.

Họ không ngờ nhị hoàng tử phi lại khỏe như vậy
- “Lệ Lệ à, em vác như vậy có đau không vậy? Hay để ta cầm hộ cho một ít”

- “Dạ không cần đâu ạ.

Em hoàn toàn ổn, nó nhẹ mà”
- “À Ừm…”
- *Em ấy khỏe thật đó, nhưng miễn sao trên giường mình khỏe hơn em ấy là được rồi*_Mạc Chi Dương đắc ý thầm nghĩ
Rất nhanh chóng, đoàn quân tiếp tục di chuyển, Bạch Tử Lệ lần này muốn đi riêng nên Mạc Chi Dương đã cho người lấy ngựa cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ lần đầu tiên tự cưỡi ngựa nên có hơi bỡ ngỡ nhưng rất nhanh sau đó đã học được, trên đường đi, thi thoảng Bạch Tử Lệ có xuống bên dưới để hỏi thăm xem mọi người có mệt không, cần gì thì để mình lấy cho nhưng tất cả đều mỉm cười và từ chối.

Bạch Tử Lệ thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa, cũng không làm phiền họ nữa, chạy lên chỗ Mạc Chi Dương đưa một ít nước cho
- “Ngài uống đi.

Từ vừa nãy đến giờ ngài chưa uống tý nước nào đâu”
- “Ừm, được thôi.

Cảm ơn em”
Mạc Chi Dương nhìn thấy Bạch Tuyết đổ hết mồ hôi ra, với thời tiết nóng nực như thế này thì Mạc Chi Dương sợ Bạch Tử Lệ bị choáng nên đã lấy một cái ô ra che cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ thấy vậy liền mỉm cười hạnh phúc, cưỡi ngựa gần với Mạc Chi Dương hơn, hai người cứ vậy mà nhìn nhau rồi mỉm cười.

Không quan tâm thuộc hạ đằng sau bị nhồi cả đống cơm chó….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 90: Chương 90


Bọn họ đã đi ròng rã suốt mấy ngày trời, mãi mới đến được địa điểm để họ lập căn cứ ở đó.

Nơi đây là một khu rừng rậm khá lớn, bên cạnh còn có những ngon nói khá lớn, gồ ghề, rất thích hợp để làm nơi ẩn náu.
Đi thêm một tý nữa thì cuối cùng cũng chọn được một nơi thích hợp, tướng quân ra lệnh cho mọi người cùng nhau dựng một căn cứ ở đây, từ giờ chỗ bọn họ ở sẽ là ở nơi này, sẽ còn phân bố ở những nơi khác để thăm dò tình hình của địch nữa nhưng chuyện này để tính sau vậy.
Tất cả mọi người bao gồm Bạch Tử Lệ cùng nhau dựng lều trại, nâng vác những vũ khí hạng nặng vào cất giữ cẩn thận, lần đầu tiên Bạch Tử Lệ thấy nhiều vũ khí đến như vậy nên có phần thích thú, cứ nhìn chằm chằm mãi thôi.
Tướng quân thấy vậy liền đi ra hỏi thì nghe được Bạch Tử Lệ nói mình cũng muốn thử sức với những vũ khí này.

Dù gì Bạch Tử Lệ cũng sẽ tham gia vào trận chiến nên việc làm quen mấy vũ khí này cũng phải mà thôi, chỉ là vấn đề tướng quân và Mạc Chi Dương có cho dùng hay không.
- “Hoàng tử phi muốn sử dụng những vũ khí này sao ạ?”
- “Hmm, đúng vậy.

Ta muốn thử sức xem như thế nào.

Vả lại, dù gì ta với mọi người cũng phải tham gia chiến trận mà.

Việc sử dụng thành thạo cái này là điều đương nhiên thôi, nếu không ra trận được thì sẽ để phòng vệ cho mình”
Tướng quân nghe như vậy cũng hài lòng mà gật gù, không ngờ hoàng tử phi lại có suy nghĩ gan dạ như vậy, lúc đầu tướng quân sợ Bạch Tử Lệ đi theo sẽ trở thành gánh nặng, nhưng qua mấy ngày vừa rồi, nào thì giúp mọi người, nấu ăn rồi chăm sóc cho mọi người cẩn thân, chu đáo, không để ai chịu thiệt thì tướng quân cũng công nhận việc làm này.
Nó sẽ làm cho các binh lính, tân binh sẽ có thêm động lực hơn, không phải lo sợ trước trận chiến sinh tử, ít nhất họ còn được đối đãi tử tế trước khi hi sinh, vậy là quá đủ với họ rồi.

Tuy ở nơi phương xa nhưng vẫn còn sự quan tâm, sự yêu thương trong đó.
Bạch Tử Lệ thấy tướng quân gật đầu đồng ý liền vui vẻ, cảm ơn tướng quân rồi lại đi chuẩn bị bữa tối cho mọi người.

Tướng quân nhìn theo bóng dáng ấy, giờ lại suy nghĩ với những lời nói trước kia của con trai mình, lần này nói khá đúng, không bịa đặt như lần trước nữa.
Coi như là con mắt nhìn người có lên tầm một chút.

Mạc Chi Dương đang ngồi đọc xem các quyền sách nói về chiến lược kèm theo nghiên cứu bản đồ khu rừng này.
Quân địch lần này xác định là sẽ rất mạnh, so về số lượng và vũ khí thì bên Mạc Chi Dương thua xa, nhưng về địa hình thì Mạc Chi Dương có ý định dụ dỗ bọn họ sang vùng hoang mạc cằn cỗi để đánh.

Mà tất cả người ở đây đều quen với việc di chuyển trong cát nên điểm này sẽ có ưu thế hơn, lợi dụng địa hình để đánh trận…

- *Nhưng mà như thế lại mất rất nhiều sức.

Mặc dù đã đi quen nhưng việc công nhận là rất mất sức, với lại với những loại vũ khí đang có thì không thể đánh lại bên kia.

Chắc phải nghiên cứu để sản xuất thêm vũ khí mới vậy, chứ chỉ với những thứ đơn sơ này mình sợ sẽ thua trận mất.

Phải luyện tập thêm cho bọn họ thôi, những vũ khí này mình đã thử sức qua rồi, rất khó để cầm vững được*
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn chưa thấy kế hoạch nào hoàn hảo cả, Mạc Chi Dương đau đầu, đang mải suy nghĩ thì bỗng dưng, có một cánh tay từ đâu đặt lên vai Mạc Chi Dương khiến Mạc Chi Dương giật mình.

Quay qua thì thấy Bạch Tử Lệ đang mỉm cười nhìn Mạc Chi Dương, tưởng ai đó định ám sát nhưng lại là Bạch Tử Lệ.
Mạc Chi Dương thở phào nhẹ nhõm, kéo tay Bạch Tử Lệ rồi cho ngồi lên đùi của mình, nhớ nhung hôn lên mỗi Bạch Tử Lệ một cái.

Đưa Bạch Tử Lệ đi đúng là đúng đắn, vừa được đỡ căng thẳng lại còn được ôm như thế này, chả phải là quá sướng rồi sao?

- “Ngài đang suy nghĩ cái gì vậy? Em vào mà ngài cũng không biết luôn”
- Hừm, để xem nào…Suy nghĩ đến em đó~”
- “Ngài thật là…”_Sau khi nghe câu nói đó xong, Bạch Tử Lệ liền đỏ mặt
- “Ta làm sao nào? Không phải vì ta quá yêu em nên lúc nào cũng chỉ nghĩ đến em thôi sao?”
- “Ngài đừng trêu em nữa mà…”
- “Thế em có hay nghĩ đến ta hay không? Hửm?”
- C-Có ạ…"
- “Ngoan lắm, bé yêu của ta~”
Mạc Chi Dương thấy vậy cũng mỉm cười, kéo Bạch Tử Lệ cho ngồi xuống đùi mình và….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 91: Chương 91


Bạch Tử Lệ ngồi lên đùi của Mạc Chi Dương, hai người trao cho nhau nụ hôn nồng cháy, tiếng chóp chép vang lên trong lều trại, Bạch Tử Lệ khá sợ khi bị Mạc Chi Dương bị lôi đi làm ở một chỗ như thế này, đã vậy lại không có cửa để phát giác tiếng động mà chỉ có mỗi tấm rèm che chắn mà thôi, nhỡ có ai phát hiện thì sao?
Chắc lúc đó Bạch Tử Lệ ngại chết mất thôi.Nên việc Bạch Tử Lệ căng thẳng hơn là điều không thể tránh khỏi, Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ không tập trung liền đánh vào mông Bạch Tử Lệ một cái khiến Bạch Tử Lệ nhíu mày kêu đau nhưng đã bị chặn lại bởi nụ hôn sâu, hai tay nắm chặt lấy bả vai của Mạc Chi Dương.
Sau một lúc, Bạch Tử Lệ đã hết hơi nên đập nhẹ vào vai Mạc Chi Dương như báo hiệu, Mạc Chi Dương thấy vậy liền buông tha cho, rồi cho hai ngón tay của mình vào trong miệng, dùng nước bọt làm chất bôi trơn.
Ở đây bọn họ không có dung dịch bôi trơn nên đành phải dùng cách này, Mạc Chi Dương mạnh bạo xé rách y phục của Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ hoảng hốt
- “S-Sao ngài lại xé ý phục của em?!!”
- “Làm thế này cho nhanh, làm như mấy cái kia rườm rà lắm”
- “Nhưng…AH ƯMMM!!”
Bỗng, Mạc Chi Dương cho hai ngón tay vào, bên trong đột ngột bị lấp đầy khiến Bạch Tử Lệ đau đớn kêu lên, lông mày nhíu lại, nước mắt s1nh lý theo đó mà tràn ra, tay bịt chặt miệng lại sợ mọi người bên ngoài phát hiện ra.

Mạc Chi Dương thấy vậy liền lấy tay xoa nhẹ lên đầu ng ực của Bạch Tử Lệ, căng thẳng khiến cho bên dưới ngày càng siết chặt hơn, tay của Mạc Chi Dương căn bản là không thể di chuyển được dù chỉ một chút.

Ngón tay vân vê ở chỗ đầu ng ực khiến nó dựng đứng lên, Mạc Chi Dương có thể nhìn thấy qua lớp vải, không kìm lòng được mà cúi xuống m*t lấy m*t để.
Kh0ái cảm từ nơi đầu ng ực làm cho Bạch Tử Lệ không khỏi r3n rỉ nhưng vẫn cố gắng kìm nén, nhưng chỉ có mỗi một bên là được nên cảm giác ngứa ngáy, khó chịu trào dâng.

Ôm chặt lấy đầu Mạc Chi Dương, nhẹ nhàng ưỡn ngực lên, nức nở nói
- “Hức Hức…Dương Dương…Bên kia…Bên kia cũng muốn…Ư Ức”
- “Bên kia cũng muốn sao? Lệ Lệ à, em dạo này hơi *** **** đó nha~ Biết đòi hỏi rồi cơ đấy”
- “Ư hức…Ngài…Ngài đừng nói như vậy…Em…A…Em không có mà…Nhanh lên”
Mạc Chi Dương nghe thấy thế chỉ mỉm cười bất lực rồi cúi xuống, qua bên kia mà cắn m*t.

Kh0ái cảm từ đầu ng ực khiến Bạch Tử Lệ thoải mái hơn, từ đó bên dưới cũng thả lỏng hơn nhiều rồi.
Nhân cơ hội đó, ngón tay bắt đầu chuyển động ra ra vào vào bên trong, lần theo trí nhớ mà tìm đến điểm nhạy cảm của Bạch Tử Lệ mà nhấn vào đấy.

Kh0ái cảm từ hai phía ùn ùn kéo tới khiến Bạch Tử Lệ không chịu nổi, cả người run lên, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt diễm lệ ấy, hốt hoảng ôm chặt lấy đầu Mạc Chi Dương,rồi co giật phần hông cao trào.
Mạc Chi Dương lúc này cũng rút ngón tay ra, *** **** chảy ướt đẫm cả tay rồi, nhìn xuống thấy người dưới thân đang liên tục th ở dốc, khuôn mặt đỏ ửng vì tình d*c, nước mắt còn đòng trên khóe mắt, nước bọt không nuốt kịp mà chảy ra bên ngoài, bên dưới thì ướt đẫm vì kh0ái cảm…
Cảnh tượng này khiến Mạc Chi Dương không chịu nổi nữa mà giải thoát cho “cậu bé” của mình, vì đang làm ở bên trong lều trại nên phải giảm nhỏ tiếng không mọi người sẽ biết mất.
- “Ta vào nhé.

Em thả lỏng một chút”
Sau đó, Mạc Chi Dương từ từ tiến vào bên trong, bên trong bị dị vật xâm chiếm khiến Bạch Tử Lệ đau đớn định kêu lên nhưng đã bị Mạc Chi Dương bịt miệng lại, nhằm giảm bớt âm thanh.
Hai người chật vật mãi mới đưa được hết cái thứ to lớn của Mạc Chi Dương vào, vì đang ở trong tư thế ngồi nên cái đó đi vào sâu bao giờ hết, Bạch Tử Lệ có thể cảm nhận từng đường gân, sức nóng trên đó.
Cả người Bạch Tử Lệ càng trở nên nhạy cảm hơn khi làm ở một không gian như vậy, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng bị bên ngoài nghe thấy nếu người đó đừng gần nên việc này phải hết sức cẩn thận.
Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ đang bị phân tâm liền không hài lòng, tay đánh vào mông Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ la lên, bên dưới cũng vô thức siết chặt lại làm cho Mạc Chi Dương sướng run lên.

- “AH! Sao ngài đánh em?”
- “Không phải vì em không tập trung sao? Nào, nâng m ông em lên nào bé yêu.

Thả lỏng một chút nữa đi, em chặt quá”
- “Ưm…Ngài nói thì dễ.

Ngài thử nằm dưới…Á!”.
 
Back
Top Bottom