Dị Giới  Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 20: Chương 20


...Sau khi Bạch Tử Lệ rời khỏi...
Mạc Chi Dương mới suy nghĩ lại hành động của mình, nếu như mình ra tay với tam hoàng tử thì chắc chắn đức vua sẽ không tha cho mình.

Cũng may có Bạch Tử Lệ ngăn cản lại không thì hậu quả sẽ không biết như thế nào.

Nhưng chuyện này chắc chắn Tam hoàng tử sẽ nói với mẫu hậu của mình và kiểu gì bà ta cũng nói với hoàng đế và đến lúc đó, Bạch Tử Lệ sẽ bị xử phạt.

Vì vậy, Mạc Chi Dương phải ngăn cản vụ này lại, không thể để Tam hoàng tử hại Bạch Tử Lệ được.

Còn Bạch Tử Lệ sau khi rời đi, tay chân đều bủn rủn, rã rời cả, lo lắng không biết sau này mà hoàng thượng biết thì mình sẽ ra sao.

Đang thầm cầu nguyên cho mình thoát nạn thì lại gặp Minh Hạ và trùng hợp thay Minh Hạ đang tìm Bạch Tử Lệ để dạy lễ nghi kèm theo việc quản lý nội bộ cung điện theo lời Mạc Chi Dương bảo sáng nay.

Mặc dù không muốn nhưng vì đây là lệnh nên Minh Hạ bắt buộc phải nghe, đã thế thì Minh Hạ sẽ dạy sai để Bạch Tử Lệ bị trách mắng cũng như làm mất niềm tin của Mạc Chi Dương vào Bạch Tử Lệ, đến cuối cùng Minh Hạ lại là người nắm quyền.
- “Thưa hoàng tử phi, xin mời người đi về phòng để học lễ nghi ạ”_Minh Hạ thấy Bạch Tử Lệ liền hành lễ
- “Học bây giờ luôn á?”

- “Đúng vậy ạ.

Học dần đi là vừa ạ.

Chúng ta còn phải học nhiều thứ nữa ạ, nào là lễ nghĩ, cách tính toán sổ sách rồi cách quản lý chi tiêu nội bộ trong cung và cuối cùng là học cách phục vụ, hầu hạ nhị hoàng tử nữa ạ”
- “Cái gì cơ? Cách phục vụ nhị hoàng tử á?”
- “Đúng vậy ạ.

Chúng ta nên đi thôi”
Bạch Tử Lệ ngạc nhiên khi Minh Hạ nói như vậy, phục vụ Mạc Chi Dương ư? Sao có thể làm được chứ? Hai người là nam nhân mà? Nhìn danh sách dài dằng dặc mà Minh Hạ nói ra khiến cho Bạch Tử Lệ ngao ngán vô cùng.

Có thể không làm được không? Bạch Tử Lệ bây giờ mới biết muốn làm một hoàng tử phi là không hề dễ dàng chút nào, thật muốn bỏ cuộc mà.
Minh Hạ biết chắc chắn rằng Bạch Tử Lệ sẽ không bao giờ có thể học đến bước cuối cùng vì ngay từ việc học lễ nghi và tính sổ sách, người thông minh như Minh Hạ cũng phải mất hai tháng để làm thành thạo, còn người khác thì mất bốn – năm tháng lận.

Vì vậy, Minh Hạ sẽ khiến Bạch Tử Lệ phải bỏ cuộc ngay lập tức.

Bạch Tử Lệ không còn cách nào đành phải chấp nhận học thôi, vì tương lai làm hoàng tử phi hoàn hảo để có thể xứng đôi với nhị hoàng tử
- “Được rồi.

Chúng ta đi học thôi”
Sau đó, Bạch Tử Lệ cũng với Minh Hạ rời đi.

Trong phòng dạy lễ nghĩ, người phụ trách dạy lễ nghi cho Bạch Tử Lệ - Mỹ Hoa, là người mà có thể nói là hoàn hảo nhất từ cách thức đi lại, ăn uống và nói chuyện.

Dù con trẻ nhưng với Mỹ Hoa – tất cả mọi thứ phải hoàn hảo đến từng chi tiết, lúc đó Mỹ Hoa mới hài lòng.

Khi nhận được tin mình sẽ phải dạy cho thường dân Mỹ Hoa liền không vui, vì mục đích chính của Mỹ Hoa là vì tiền, phải dạy quý tộc thì mới có thể cảm thấy mình có quyền hạn cao hơn, Mỹ Hoa muốn tất cả đều phải nghe theo mình.

Luôn có sở nguyện là có quý tộc giàu có sẽ nhắm trúng tới tài năng của mình rồi sẽ lấy mình làm vợ và không bao giờ dạy cho thường dân, vì lúc đó Mỹ Hoa đã trở thành phu nhân cao quý, không thể động tay đến mấy thứ dơ bẩn như thế, nó sẽ hạ sự tôn nghiêm của bản thân.

Minh Hạ biết Mỹ Hoa là một người như vậy nên đã mời về, vì Bạch Tử Lệ là dân thường được một bước lên mây khiến cho Mỹ Hoa phải ghen tị, càng không biết làm hoặc làm sai thì sẽ bị đánh.

Và đó cũng là kế hoạch của Minh Hạ
- “ Hoàng tử phi, người phải đi thẳng lưng lên hơn nữa, giữ thăng bằng chắc vào.

Rơi quyển sách nào thì sẽ phải đi lại từ đầu”_Mỹ Hoa đang tức giận khi Bạch Tử Lệ đi mấy lần rồi vẫn rơi sách
- “Nhưng...!Ta mới lần đầu học, có thể giảm số sách xuống được không?”
- “Là không ạ.

Người là hoàng tử phi, phải học nhanh và chắc hơn người khác”
Bạch Tử Lệ hiện tại đang để tận 4 quyển sách trên đầu, vì lần đầu tiên học cái này nên có hơi luống cuống, hậu đậu.

Lúc đầu Bạch Tử Lệ nghĩ chỉ có 1 quyển trên đầu thôi.

Ai ngờ tận 4 quyển ngay lần đầu, cái này cũng khó quá đi, vừa phải thẳng lưng, thẳng cổ lại còn phải giữ thăng bằng sách nữa chứ, đôi chân phải uyển chuyển, nhẹ nhàng nhưng vẫn phải nhanh chóng mà không làm rơi sách.

Mỹ Hoa đứng ở một bên quan sát tỉ mỉ từng li từng tí một, ngao ngán khi Bạch Tử Lệ tiếp tục làm đổ sách, đó là lý do tại sao Mỹ Hoa lại không muốn dạy cho thường dân đó, vì họ không hề có kiến thức cơ bản để học những cái này.

Minh Hạ thấy vậy liền ra nói đỡ cho Bạch Tử Lệ
- “Ngươi thông cảm.

Hoàng tử phi lần đầu tiên học nên có phần hơi vụng về.”
- “Haiz...!Sao ta phải dạy người này chứ? Điều cơ bản như thế này mà cũng không biết.

Sau này khá khó cho học mấy cái khác đây”
- “Ngươi yên tâm, ngươi cứ dạy cho tốt đi.

Lương thưởng sẽ rất hậu hĩnh, nhớ đâu quý tộc nào đó nhìn vào hoàng tử phi rồi lại nghĩ đến người dạy thì sao? Lúc đấy thì ngươi chắc chắn được hưởng lợi rất nhiều”
Nghe nói tới chuyện quý tộc sẽ để ý tới mình, Mỹ Hoa liền sáng mắt ra, quyết tâm dạy Bạch Tử Lệ một cách hoàn hảo nhất để Mỹ Hoa có cơ hội được chú ý tới.

Tới lúc đó Mỹ Hoa sẽ được nổi tiếng khắp nơi, ai ai cũng biết đến cái tên của Mỹ Hoa và lúc đó Mỹ Hoa cũng sẽ trở thành phu nhân của một quý tộc giàu có nào đó.

Còn Bạch Tử Lệ thì mệt mỏi ngồi xuống dưới đất, hai chân đã đau nhức cả rồi, tập suốt gần 2 canh giờ mà vẫn chẳng được gì khiến cho Bạch Tử Lệ chán nản, thấy thất vọng về bản thân.

Mỹ Hoa thấy vậy liền thở dài rồi cho nghỉ ngơi, mai sẽ học tiếp tục bài này rồi cũng rời đi.

Bạch Tử Lệ cũng thấy khá thất vọng về mình nên lặng lẽ trở về phòng....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 21: Chương 21


...Về đến phòng...
Bạch Tử Lệ buồn bã ngồi thu mình vào một góc phòng,không hiểu sai mình lại có thể hậu đậu như vậy chứ.

Nhìn vẻ mặt của cô giáo đã biết là thất vọng về mình đến nhường nào rồi.

Tập luyện suốt gần 2 canh giờ khiến cho chân Bạch Tử Lệ khá đau, đi thêm giày khá chật với mình nên nó đã sưng đỏ lên rồi, Bạch Tử Lệ xoa nhẹ để cho nó đỡ đau hơn nhưng có vẻ cách này không hiệu quả cho lắm.

A Vân thấy chủ tử của mình như vậy liền nhanh trí lấy một ít nước ấm để chủ tử mình ngâm chân, mong chủ tử đỡ hơn phần nào.

Thực sự khi nhìn thấy Bạch Tử Lệ cố gắng xong rồi lại thất bại dù đôi chân có sưng đỏ nhưng không hề kêu than một câu khiến cho A Vân chạnh lòng, muốn giúp nhưng không được.

Một lúc sau, A Vân mang một thau nước nóng đến chỗ Bạch Tử Lệ rồi nhẹ nhàng nói
- “Hoàng tử phi, nô tỳ mang cho người một ít nước ấm ngâm chân cho đỡ đau.

Người đừng buồn nữa, còn nhiều thời gian để người luyện tập mà, hôm nay người đã làm tốt rồi”
- “Ta thực sự làm tốt sao? Nhưng ta thấy cô giáo thất vọng lắm mà...”
- “Không đâu ạ.

Người đang làm rất tốt đó ạ.

Chỉ cần người cố gắng thêm một chút nữa là có thể làm được thôi ạ.

Giờ thì người đặt chân vào đây đi ạ, để nô tỳ xoa bóp cho người”
Bạch Tử Lệ nghe thấy những lời động viên của A Vân, Bạch Tử Lệ như có thêm sức mạnh, quyết tâm cố gắng luyện tập thật chăm chỉ để có thể vượt qua các lễ nghi rườm rà này.

A Vân thấy chủ tử mình như vậy cũng thấy vui lây, thầm mong Bạch Tử Lệ không vì chuyện này mà cứ buồn bã như vậy, sẽ không tốt cho sức khỏe mà như thế nhan sắc cũng đi xuốn theo mất.

A Vân không muốn nhìn thấy một người xinh đẹp như thế này lại xuống sắc đâu.

Sau đó, Bạch Tử Lệ lại vui vẻ trở lại, ngồi hỏi thăm về gia cảnh cũng như hỏi chính A Vân luôn, Bạch Tử Lệ muốn hiểu thêm về A Vân để có chuyện gì còn có thể chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn nữa.

A Vân cũng theo ý của chủ tử mình là trả lời tất cả câu hỏi mà Bạch Tử Lệ đưa ra, vì nó cũng không phản cảm hay là cố tình soi mói đời tư thế nên A Vân chấp nhận trả lời hết tất cả luôn.

Một chủ một tớ cứ thế mà ngồi tâm sự cho đến gần tới giờ ăn trưa mới ngừng lại
...Phòng ăn...
Bạch Tử Lệ dù không muốn ăn cùng Mạc Chi Dương nhưng vẫn phải ăn cùng vì đó là quy tắc rồi.

Nhưng chân của Bạch Tử Lệ vẫn còn đau nên việc đi lại có hơi khập khiễng và rất chậm, cần người dìu đi mới có thể đi nhanh hơn một tý.

Mạc Chi Dương đang ngồi chờ Bạch Tử Lệ đến, khi cánh cửa vừa mở ra, ngay lập tức ánh mắt hướng về phía Bạch Tử Lệ đang bước vào bên trong.

Hình như dáng đi có vẻ không ổn cho lắm, sao Bạch Tử Lệ lại đi khập khiễng như vậy? Mạc Chi Dương nhớ là hôm nay là buổi tập luyện về lễ nghi đầu tiên của Bạch Tử Lệ, có vẻ như là tập quá sức nên dẫn đến đau chân rồi.

Bạch Tử Lệ từ từ tiến lại chỗ ghế ngồi của mình rồi ngồi xuống, sự mệt mỏi hiện lên trên khuôn mặt của Bạch Tử Lệ, có vẻ đi từ chỗ cung của Bạch Tử Lệ đến đây khá vất vả rồi
- “Ngươi bị sao vậy?”
- “Ta...!Ta chỉ là bị ngã thôi ấy mà.

Ngài không cần phải lo đâu”
- “Ngươi đừng nói dối.

Mau nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là bị làm sao?”
- “Ta...!Thì ta luyện tập quá sức nên chân nó sưng lên thôi.

Chứ không có gì cả đâu”
Bạch Tử Lệ vừa nói vừa nhìn Minh Hạ vì sợ Mạc Chi Dương sẽ trách mắng Minh Hạ rồi Minh Hạ lại làm hại người khác và trong đó có cả bản thân mình.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ nói thế thì cũng cho qua, chỉ dặn dò là lần sau nhớ giữ sức, đừng có cố quá không lại bị thương rồi cũng chú tâm vào ăn.

Bạch Tử Lệ không thấy Mạc Chi Dương nói gì cũng tập trung vào ăn.

Sau khi ăn xong, Bạch Tử Lệ có vẻ như không muốn đi về phòng cho lắm, vì đường từ đây về đến cung của Bạch Tử Lệ khá xa thêm cái chân đau nữa nên Bạch Tử Lệ không muốn đi chút nào.
- “Sao vậy? Chưa về sao?”_Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ vẫn ngồi ở đấy liền hỏi
- “Ta đang no nên muốn nghỉ ngơi một tý.

Ngài cứ về trước đi ạ, không phải lo cho ta đâu”
- “Có phải vì chân ngươi đang đau đúng không?”
- “Ta...”
- “Ngươi về phòng ta nghỉ ngơi đi.

Phòng ta cũng gần đây, ta sang thư phòng ngủ cũng được”
- “Không không không.

Ta không cần đâu ạ, ta có thể tự về được”
- “Đây là lệnh.

Cấm cãi”
Mặc dù Bạch Tử Lệ muốn trốn tránh nhưng Mạc Chi Dương đã nắm được thóp nên đã dùng quyền để sai người đưa Bạch Tử Lệ về phòng của mình.

Bạch Tử Lệ cũng không thể chối cãi mà nghe theo lời của Mạc Chi Dương, đi theo cung nữ để dẫn về phòng Mạc Chi Dương.

Đúng là nó gần thật, đi một lúc là đến nơi.

Cung nữ mở cửa cho Bạch Tử Lệ vào phòng, Bạch Tử Lệ khập khễnh bước vào bên trong, nhìn căn phòng còn tráng lệ hơn cả mình, Bạch Tử Lệ trầm trồ ồ lên một cái.

Nhưng Bạch Tử Lệ vẫn cảm giác có gì đó có sự trống trải trong này, nó to thật, nó đẹp thật nhưng nó gợi cho người khác khi bước vào căn phòng này là sự cô đơn, tĩnh lặng...!Bạch Tử Lệ tiến đến chiếc giường to lớn trước mặt rồi nằm chỉ một góc nhỏ, lấy chăn cuộn lại, thu mình ở một góc giường, dường như Bạch Tử Lệ không quen với điều này
- *Cảm giác thật lạ...!Mình cứ thấy nó trống trải kiểu gì ý.

Không biết ngài ấy có về đây để nghỉ ngơi không? Thư phòng có chỗ ngủ sao?*
- *Haiz...!Không biêt chân có khỏi để mai học lễ nghi không nữa.

Mai mình phải quyết tâm qua được bài này, mình phải cố gắng chăm chỉ hơn nữa mới được.

Tất cả vì tương lại tươi sáng của mình.

Cố lên Bạch Tử Lệ, ngươi làm được mà!*
Bạch Tử Lệ tự an ủi mình, quyết tâm vượt qua được tất cả.

Sau khi nằm một lúc thì bắt đầu lom dim rồi chìm trong giấc ngủ mà không biết có một người nào đó đang nhìn chằm chằm về phía mình....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 22: Chương 22


...Giữa đêm...
Bạch Tử Lệ có cảm giác như ai đó đang đè lên người mình vậy, hình như người này đang cố gắng bóp cổ Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ khó thở vô cùng, liên tục giãy dụa nhưng dường như sức của người này quá lớn vả lại Bạch Tử Lệ không thể mở được mắt mình.

Người bí ẩn đó liên tục đè chặt cổ khiến Bạch Tử Lệ khó thở vô cùng, miệng liên tục phát ra âm thanh nhưng có vẻ nó không thể nói được bất cứ gì cả, chỉ có thể ú ớ muốn kêu cứu, nước mắt bắt đầu tuôn trào ra, hai tay cố gắng đẩy người này ra nhưng không được.

Thấy tình hình có vẻ không ổn, Bạch Tử Lệ quyết định cào người đó một phát khiến người đó đau đớn kêu lên, đồng thời tay cũng buông lỏng ra, nhân cơ hội đó Bạch Tử Lệ mới lấy lại được không khí cho mình, vì hít quá nhiều nên bị sặc, liên tục th* d*c, mắt cũng mở ra, bật phắt dậy để xem ai định hãm hại mình như vậy.

Vừa mở mắt ra, một mảng tối bao trùm lên tất cả, Bạch Tử Lệ chỉ thấy bóng đen lướt qua chỗ cửa sổ thôi, người đó hình như đã bịt kín hết nên Bạch Tử Lệ không nhìn thấy gì cả.

- “AI VẬY?! MAU QUAY LẠI ĐÂY!!”_Sau khi hoàn hồn lại được, Bạch Tử Lệ mới chạy ra cửa sổ xem đó là ai nhưng người đó đã chạy mất rồi
Nhìn qua nhìn lại một lúc vẫn không thấy người đó đâu, Bạch Tử Lệ nghĩ thầm hay đó là mơ nhỉ? Nhưng sao giấc mơ lại thực đến như vậy? Bạch Tử Lệ sờ tay lên cổ mình, sờ mãi không thấy gì nên thở phảo nhẹ nhõm đi ngủ, nghĩ bụng rằng đó là mơ thôi nên đã tiếp tục lên giường đi ngủ.
...Sáng hôm sau...
Bạch Tử Lệ tỉnh dậy với tinh thần vô cùng thoải mái, sau cơn ác mộng kia thì Bạch Tử Lệ lại ngủ ngon như bình thường, chân cũng đã đỡ hơn nên Bạch Tử Lệ đi vệ sinh cá nhân, thay đồ xong xuôi tất cả thì đi dạo ở ngự hoa viên một chút vì còn khá sớm, Bạch Tử Lệ dậy sớm vì muốn được ngắm bình mình.

Và cũng vì vậy mà vô tình gặp được Kỳ Lâm đang trèo tường vào trong cung điện, Kỳ Lâm thấy Bạch Tử Lệ liền vui vẻ tiến đến chỗ Bạch Tử Lệ để nói chuyện.

Định hỏi thăm Bạch Tử Lệ thì Kỳ Lâm thấy vết hằn đỏ trên cổ của Bạch Tử Lệ, nhìn thấy Bạch Tử Lệ vẫn cười nói với mình có vẻ như là không biết chuyện gì đang xảy ra rồi

- “Tử Lệ, hôm qua ngươi có điều gì bất thường không?”
- “Hửm? Sao ngươi lại nói như vậy?”
- “Ta chỉ hỏi thôi.

Ngươi trả lời hay không cũng được”
- “À, cái này thì ta có đó.

Hôm qua ta mơ thấy ác mộng”
- “Đó là gì?”
- “Hôm qua ta mơ thấy có người bóp cổ ta,may sao cái đấy chỉ là giấc mơ.

Nếu là thật chắc ta sợ chết mất thôi”_Bạch Tử Lệ vẫn ngây thơ trả lời Kỳ Lâm
- “Tử Lệ à, ta nghĩ đó không phải là mơ đâu.

Trên cổ của ngươi đang có vết hằn giống hệt như có người bóp cổ ngươi vậy...”
Kỳ Lâm lấy ra một chiếc gường luôn gắn trên người mình rồi đưa cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ ngeh vậy liền ngỡ ngàng, vội vàng nhận lấy gương từ Kỳ Lâm rồi soi vào cổ mình và hoảng sợ trợn tròn mắt lên vì trên cổ Bạch Tử Lệ có vết hằn thật.

Bạch Tử Lệ sững sờ nhìn Kỳ Lâm, dường như không muốn tin đó là sự thật, liên tục sờ lại vết hằn đó, thử lau đi xem có phải ai ác ý vẽ vào không nhưng nó không hề phai.
Lúc này Bạch Tử Lệ mới tin đó là sự thật, đôi chân run rẩy suýt nữa ngã khuỵ xuống,, may mà có Kỳ Lâm đỡ cho không lại ngã ra đấy rồi.

Kỳ Lâm cũng thắc mắc là ai có thể cả gan dám hại hoàng tử phi như vậy chứ, tạo ra vết hằn ngay ở cổ, không sợ Mạc Chi Dương sẽ biết sao? Thấy Bạch Tử Lệ vẫn còn sốc nên Kỳ Lâm cố gắng động viên và hứa sẽ tìm được hung thủ giúp cho
- “Ngươi lúc đó có thấy người đó không? Hay là có để dấu ấn gì không?”
- “Có...!Ta hình như có cào lên tay hắn ta thì phải.

Ta...!Ta thấy sức của người đó mạnh lắm, với lại lúc đó ta không thể mở được mắt nên...nên ta...”_Bạch Tử Lệ vẫn sốc, nói cứ ấp a ấp úng, cả người run rẩy cực độ
- “Thôi sẽ không sao đâu.

Ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm được hung thủ cho người.

Giờ thì đi ăn đã nhé.

Chuyện này ta sẽ nói với Mạc Chi Dương sau”
- “Đ-Được...”
Bạch Tử Lệ vẫn chưa hoàn hồn được, dường như sắp bay màu tới nơi rồi, chân không đi nổi nữa đành phải nhờ Kỳ Lâm đỡ đi mới có thể đi được.

Vào đến phòng ăn, Mạc Chi Dương đã ngồi sẵn ở đấy, chỉ đợi Bạch Tử Lệ đến nhưng mãi không thấy đến, lúc này Mạc Chi Dương đang định hỏi Minh Hạ thì bỗng cánh cửa phòng ăn bị mở tung ra và sau đó là Kỳ Lâm đang đỡ Bạch Tử Lệ phía sau.

Kỳ Lâm đặt Bạch Tử Lệ ngồi xuống rồi đến gần Mạc Chi Dương nhưng không nói gì, biết Kỳ Lâm định nói gì quan trọng không muốn người ngoài biết nên đã bảo Minh Hạ và các người khác đi ra.

Sau khi tất cả đi ra, Kỳ Lâm mới yên tâm nói cho Mạc Chi Dương biết
- “Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra vậy?”_Mạc Chi Dương nhìn Kỳ Lâm thắc mắc
- “Mạc Chi Dương à, hôm qua ngươi cho Tử Lệ ngủ ở đâu?”
- “Cậu ta bị đau chân nên ta cho cậu ta ngủ ở phòng ta.

Có chuyện gì sao?”
- “Có...!Chuyện rất lớn luôn.

Tử Lệ bị người khác sát hại, đêm hắn ta bóp cổ Tử Lệ cho hằn đỏ cả kìa”
Nghe thấy Kỳ Lâm nói như vậy, Mạc Chi Dương liền đứng bật dậy, đi lại chỗ Bạch Tử Lệ.

Đúng như Kỳ Lâm nói, trên cổ của Bạch Tử Lệ có vết hằn lớn quanh cổ, giống hệt như ai đó bóp cổ vậy.

Mạc Chi Dương hỏi Bạch Tử Lệ có nhìn thấy mặt của hung thủ không, Bạch Tử Lệ chỉ lặng lẽ lắc đầu, tay trong vô thức sờ nhẹ lên cổ.

Mạc Chi Dương không ngờ tới có chuyện này xảy ra, Mạc Chi Dương nhớ là phòng của mình kín lắm mà, sao hung thủ có thể vào được chứ? Hay nhỡ đâu là do Bạch Tử Lệ mộng du rồi tự bóp cổ mình thì sao? Chứ phòng của Mạc Chi Dương kín lắm mà, không thể nào có người đi vào được
- “Hay là ngươi tự bóp cổ mình? Chứ phòng ta không bảo giờ có chuyện ấy cả”
- “Ta không có, ta không bị mộng du bảo giờ.

Nếu ngài không tin thì có thể sang phòng xem cửa sổ có mở hay không.

Hôm qua ta thấy cửa sổ bị mở tung ra, ta thực sự không có nói dối”
- “Hay là chúng ta đi qua xem đi.

Xem nó như thế nào?”_Kỳ Lâm nói
- “Ừ, đi qua thử xem sao.”
Nói xong, cả ba người cùng đi qua phòng ngủ của Mạc Chi Dương xem tình hình phòng như thế nào, để xác nhận xem lời của Bạch Tử Lệ có thật hay không?.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 23: Chương 23


...Phòng ngủ của Mạc Chi Dương...
Mở cửa phòng ra, Mạc Chi Dương đi thẳng tới chỗ cửa sổ nhưng nó lại không hề mở cửa mà lại đóng chặt lại.

Mạc Chi Dương thấy vậy liền tức giận, vậy mà Bạch Tử Lệ dám lừa gạt mình để lấy lòng.

Cửa sổ này không bao giờ được mở ra vì Mạc Chi Dương đã khóa rất chặt và nhiều năm chưa mở ra rồi, không thể nào có thể mở nó trong một đêm như vậy được.

Mạc Chi Dương ghét nhất những người dám lừa dối mình.

Bạch Tử Lệ vừa đi vào, Mạc Chi Dương lập tức lao tới bóp cổ Bạch Tử Lệ, liên tục chất vấn Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ khó thở vô cùng, liên tục giãy dụa muốn thoát ra, không thể nói được gì cả, cảm giác khác hẳn tối hôm qua, nó...!đáng sợ hơn rất nhiều.

Kỳ Lâm hốt hoảng khi thấy cảnh tượng này, mà chạy ra gỡ tay Mạc Chi Dương ra, khuyên can bạn mình có chuyện gì từ từ tìm hiểu nhưng Mạc Chi Dương kông nghe mà càng bóp chặt hơn.

Thấy Bạch Tử Lệ mặt trắng bệch, sắp nghẹt thở tới nơi rồi, bỗng Kỳ Lâm thấy vết xước ở trên cửa sổ, ngay lập tức nói cho Mạc Chi Dương biết
- “Sao ở đây lại có vết xước này?”
- “Cái gì? Ở đâu có?”
Mạc Chi Dương nghe vậy liền bỏ Bạch Tử Lệ ra rồi tiến tới chỗ Kỳ Lâm, Bạch Tử Lệ được buông tha liền gục xuống th* d*c, ho lấy ho để.

Kỳ Lâm thấy vậy, chyaj ra chỗ Bạch Tử Lệ mà vuốt lưng, trấn an Bạch Tử Lệ cho đỡ sợ.

Bạch Tử Lệ bị Mạc Chi Dương dọa sợ, tiếp tục lại quay trở lại trạng thái ban đầu mà tránh xa Mạc Chi Dương ra, không dám lại gần, chỉ thu mình ở đúng một góc, cả người run bần bật.

Kỳ Lâm biết Mạc Chi Dương tức giận vì không cho phép ai được lừa dối mình nhưng chưa tìm hiểu rõ mọi ngàng mà đã như vậy thực sự rất quá đáng, Kỳ Lâm chỉ biết thở dài rồi trấn an Bạch Tử Lệ sẽ ổn thôi.

Còn Mạc Chi Dương đang nhìn chằm chằm vào vết xước trên cửa sổ, nhìn từ bên trong ra, thấy một vết xước khá dài ở bên ngoài, hình như nó được ai đó kéo rất mạnh ra mới tạo được vết xước dài đến như vậy và hung thủ vừa nãy đã kịp đóng cửa lại, có vẻ như lời của Bạch Tử Lệ nói là đúng rồi.

Vậy mà vừa nãy Mạc Chi Dương lại quá tức giận, chưa tìm hiểu kĩ mà đã bóp cổ người ta như vậy, giờ thì thấy áy náy vô cùng.
- “Cho ta xin lỗi...”_Mạc Chi Dương từ từ tiến đến chỗ Bạch Tử Lệ
- “NGƯƠI ĐỪNG ĐẾN ĐÂY!!”_Kỳ Lâm thấy vậy liền ngăn cản lại
- “V-Vì sao?”
- “Ngươi đã làm con nhà người ta như vậy rồi mà còn đến gần sao? Tử Lệ đã rất sợ hãi khi bị hung thủ bóp cổ tối qua, bây giờ ngươi lại làm như vậy nữa.

Ngươi có nghĩ cho cảm xúc người khác như vậy?”_Kỳ Lâm tức giận nói
- “Ta...!Ta...”
- “Nói chung là ngươi đừng đến gần Tử Lệ.

Ta đưa cậu ấy về trước”
Nói xong, Kỳ Lâm cúi xuống, ẵm Bạch Tử Lệ vẫn đang sợ hãi đi ra khỏi đó.

Lúc đi ra, Mạc Chi Dương nhìn thất nét mắt sợ hãi hiện lên trên cả khuôn mặt Bạch Tử Lệ, không dám nhìn mình mà chỉ dám núp vào lòng Kỳ Lâm.

Sau khi hai người họ đi, Mạc Chi Dương cảm thấy áy náy vô cùng, nếu không có Kỳ Lâm ở đấy chắc chắn Mạc Chi Dương giết người vô tội rồi, Mạc Chi Dương ngồi gục đầu ở đấy, trong đầu cứ xuất hiện hình ảnh sợ hãi cực độ của Bạch Tử Lệ do mình gây ra.

Mạc Chi Dương ngồi đó một lúc thì ánh mắt bắt đầu rực lửa lên, thề rằng sẽ tìm được hung thủ đã ám hại Bạch Tử Lệ, coi như là đền bù tội lỗi mà mình đã gây ra.

Nghĩ là lãm, Mạc Chi Dương đi đến chỗ Kỳ Lâm để lấy thêm thông tin về hung thủ...
...Phòng của Bạch Tử Lệ...
Kỳ Lâm nhẹ nhàng đặt Bạch Tử Lệ đang hoảng loạn nằm xuống giường, liên tục xoa đầu để trấn an người trước mắt, ánh mát đau buồn hiện lên.

Thực sự Mạc Chi Dương rất quá đáng, đợi đến khi Bạch Tử Lệ bình tĩnh lại thì Kỳ Lâm sẽ đi xử lý cái tên đó mới được.

Bạch Tử Lệ sau một lúc thì cũng đã bình tĩnh hơn nhưng vì khóc quá nhiều và quá sợ nên đã thiếp đi nhưng tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo của Kỳ Lâm.

Kỳ Lâm thấy vậy liền lấy cái gối ôm bên cạnh rồi chèn vào cho Bạch Tử Lệ, nhẹ nhãng gỡ tay ra rồi đi kiểm tra từng ngõ ngách trong phòng xem có ai không, cửa sổ cũng khóa chặt lại, đến khi Kỳ Lâm cảm thấy đã an toàn thì mới đi ra ngoài.

- “Thất Vĩnh”
- “Dạ có thần”
- “Ngươi bảo vệ cho hoàng tử phi nhé.

Nếu ai dám bén mảng tới, lập tức đuổi đi”
- “Dạ vâng thưa ngài”
Kỳ Lâm để Thất Vĩng bảo vệ cho Bạch Tử Lệ, còn mình đi tìm cái tên vô trách nhiệm kia để giải quyết.

Nhưng đi mãi không thấy đâu, Kỳ Lâm nghĩ Mạc Chi Dương đang ở sảnh chính nên đã tức tốc tới đấy.

Đúng như dự đoán, Mạc Chi Dương đã triệu tập tất cả cung nhân về đó để hỏi tội.

Kỳ Lâm thấy như vậy cũng tiến đến để có thể tìm cùng cho nhanh.

Mạc Chi Dương thấy Kỳ Lâm đến liền thắc mắc

- “Ngươi đến đây làm gì?”
- “Giúp ngươi.”
“Ta nghe Tử Lệ nói là tối qua Tử Lệ có cào vào đâu đó trên người hung thủ thì phải.

Ngươi thử kiểm tra xem”_Kỳ Lâm nói nhỏ với Mạc Chi Dương
- "Thật sao? Vậy lục soát tất cả cho ta nhanh lên, chỗ nào cũng phải lục soát.

Xem ai có vết cào hoặc bị thương thì mang hết lên đây cho ta!"
Binh lính nghe nói như vậy liền đi lục soát tất cả cung nhân, đầu bếp, làm vườn,...!Ai ai cũng bị lục soát, Mạc Chi Dương cau mày nhìn kỹ xem có ai dám gian lận bỏ qua hay không, kèm theo Kỳ Lâm cũng dò xét từng đứa một nữa khiến cho việc kiểm tra trở nên căng thẳng hơn rất nhiều.

Ai ai cũng sợ hãi, không dám hó hé nửa lời.

Một lúc sau, cuối cùng cũng tìm được vài người có vết thương...
- "Đã tìm thấy 6 người có vết thương ạ"
- "Mang lên đây cho ta"
Sáu người đó được mang lên, và bất ngờ rằng, một trong số đó chính là Minh Hạ....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 24: Chương 24


Mạc Chi Dương bất ngờ nhìn Minh Hạ, chả nhẽ nào hôm qua Minh Hạ đi ám sát Bạch Tử Lệ? Không thể nào, một người lương thiện như Minh Hạ không thể nào làm thế được, nhìn lại 5 người kia, lần lượt là 2 người làm vườn, 2 đầu bếp và 1 cung nữ hầu hạ tính từ phải sang.

Mạc Chi Dương sai người để lộ những vết thương của mình ra, rồi hỏi nhỏ Kỳ Lâm những vết thương đó như thế nào.
Kỳ Lâm nhớ lại những lời của Bạch Tử Lệ nói lúc trước, hình như có vết Bạch Tử Lệ cào khá dài, khá sâu, có chảy máu, Bạch Tử Lệ còn nói là nghe thấy người này kêu lên vì đau, nếu là mới hôm qua thì chắc chắn vết thương còn rất mới và chưa lành hẳn.

Cả 6 người đều vạch áo hoặc quần lên để lộ vết thương của mình, trong đó có 3 người vết thương đã sắp lành nên đã cho lui xuống, còn 3 người còn lại thì vết thương có vẻ vẫn mới và khá dài
- “Ngươi là đầu bếp đúng không? Sao ngươi lại bị thương?”_Mạc Chi Dương bắt đầu hỏi từ người đầu bếp trẻ
- “Dạ vâng ạ...!Nhưng...!Nhưng cái này là do thần đang bê thùng đồ ăn thì bị quẹt vào mảnh sắc của thanh sắt nên đã bị xước khá dài...!Thần vừa mới bị sáng hôm nay xong ạ”
- “Này, theo lời cậu ta kể thì người đó có ngoại hình như thế nào?”_Mạc Chi Dương nói thầm vào tai Kỳ Lâm hỏi
- “Hmm...!Nghe nói người này khá khỏe nhưng không rõ là trai hay gái”
- Khó nhỉ? Người tiếp theo...”
- “Dạ, thần là bị cái kéo cắt cỏ cắt vào chân nên bị thương.

Thời gian là vào tối hôm qua ạ”_Người làm vườn sợ hãi đáp lại
- “Thế còn ngươi, Minh Hạ? Hôm qua ngươi đã làm những gì mà bị thương ở tay vậy?”_Kỳ Lâm nhìn Minh Hạ lên tiếng hỏi
- “Dạ thưa nhị hoàng tử.

Hôm qua, nô tỳ đã bị nhã ở ngự hoa viên ạ, nô tỳ chạy nhanh quá nên đã ngã xuống đất mà không may chỗ đó lại có gai nên nô tỳ đã bị thương”
Cả 3 người, ai cũng đều có lý do hợp lý cả, không thể đoán ra được ai.

Bỗng Mạc Chi Dương thấy vết thương trên cánh tay của tên đầu bếp lại rất giống với vết cáo của một người nào đó, lập tức đứng dậy, tiến đến chỗ tên đầu bếp, xem xét kĩ vết thương.

Tên đầu bếp thầy Mạc Chi Dương đến liền sợ hãi lùi lại nhưng bị Kỳ Lâm đi ra đằng sau giữ lại không cho đi.

Càng nhìn kĩ hơn, càng thấy nó càng giống vết thương do người nào đó nào lên, Mạc Chi Dương thấy vậy thì hỏi thêm tên đầu bếp nhưng tên đầu bếp liên tục lảng tránh đi.

Kỳ Lâm đứng nghe thì thấy có mấy câu khá khớp với những lời mà Bạch Tử Lệ nói.

Nhìn kĩ thân hình thì càng giống thêm, cơ bắp khá chắc, chân khá thô, bàn tay chai sần, tất cả đều khớp.

Lần này thì không nhầm lẫn nữa rồi nhưng để xác nhận chính xác hơn, Kỳ Lâm đã tiến đến chỗ Minh Hạ xem xét nhưng không tra ra được gì cả vì Minh Hạ khác hoàn toàn những gì Bạch Tử Lệ kể.

Kỳ Lâm tiến đến chỗ Mạc Chi Dương, xác nhận tên đầu bếp là hung thủ đã ám sát Bạch Tử Lệ.

- “Ngươi chắc chứ? Đừng có nhầm lẫn”
- “Ta chắc chắn, tên này giống hệt những lời Tử Lệ nói cho ta”
- “Được rồi! Mau bắt tên này cho ta.

Tra khảo cho đến khi hắn ta khai ra”
- “Không, nhị hoàng tử.

Không phải thần làm...!Tất...!Tấ cả là do...!do...”_Tên đầu bếp quỳ rạp xuống, sợ hãi cầu xin, muốn nói ra chân tướng nhưng dường như có thể lực nào đó khiến tên đầu bếp không thể nói ra
- “Là do ai cơ? Ngươi nói ta xem rồi ta sẽ tha cho ngươi”_Kỳ Lâm mỉm cười nhìn tên đầu bếp một cách thân thiện nhất
- "Là do...!Do..."_ Tên đầu bếp vẫn không chịu nói ra cái tên ấy, nhưng Kỳ Lâm cũng đoán ra được phần nào rồi
Mạc Chi Dương không thể kiên nhẫn thêm được nữa mà sai người bắt tên đầu bếp kia lại.

Tra khảo, hành hình cho đến khi cái tên đó chịu khai ra thì thôi.

Binh lính nghe xong, lập tức đi tới, bắt tên đầu bếp kia.

Tên đầu bếp sợ hãi van xin nhưng không thể làm gì được ngoài gào thét kêu cứu trong vô vọng.

Mạc Chi Dương cảnh cáo những người còn lại, nếu ai dám làm hại đến hoàng tử phi thì chắc chắn hậu quả sẽ còn đau đớn gấp hai lần như thế này nữa, ai ai cũng sợ hãi, không dám nói gì chỉ dạ dạ vâng vâng nghe theo toàn bộ.

Sau khi xử lý xong xuôi, Mạc Chi Dương nói với Minh Hạ cho Bạch Tử Lệ nghỉ học buổi hôm nay rồi sai đầu bếp làm mấy món ăn rồi mang sang cho hoàng tử phi.

Còn Kỳ Lâm thì muốn đi tra khảo tên đầu bếp kia nên đã đi trước rồi.

- *Mình cũng nên quay về xử lý công việc thôi.

Chuyện vừa nãy đến buổi tối mình xin lỗi sau cũng được.

Mà hình như cái tên đầu bếp kia định khai ra ai đó thì phải? Chắc phải hỏi Kỳ Lâm sau vậy*
- *Không biết cậu ấy như thế nào rồi?*

...Bên phòng Bạch Tử Lệ...
Sau cú sốc vừa rồi, Bạch Tử Lệ vẫn sợ hãi nằm co ro trong chăn rồi nhìn chằm chằm về phía cửa sổ sau khi tỉnh dậy.

Trong đầu lại hiện lên cảm giác lúc bị Mạc Chi Dương bóp cổ, tay lại vô thức sờ lên cái cổ đã có vết hằn chồng chéo lên nhau, vẫn còn hơi hơi nóng, càng nghĩ càng thấy sợ hãi mà chùm chăn kín người.

Bỗng, có tiếng gõ cửa khiến cho Bạch Tử Lệ phải ngóc đầu ra nhìn
- "Hoàng tử phi! A Vân đây ạ, nô tỳ mang thức ăn đến cho người.

Nô tỳ có thể vào được không ạ?"
- *A Vân sao?*
- "V-Vào đi"
Bạch Tử Lệ cứ nhìn chằm chằm về hướng cửa, độ cảnh giác lên đến đỉnh điểm, chỉ cần là người khác thì chắc chắn Bạch Tử Lệ sẽ bỏ chạy.

Nhưng may mắn thay, đó chính là A Vân đang đẩy xe đồ ăn vào.

Thấy sắc mặt chủ tử tiều tụy, A Vân cũng đau lòng, tiến đến bên phía Bạch Tử Lệ trấn an
- "Hoàng tử phi à, người sáng nay chưa ăn được gì đúng không? Nô tỳ có mang ít đồ ăn cho người này.

Yên tâm, không có độc đâu.

Nô tỳ đã thử hết rồi"
- "T-Thật không?"
- "Là thật ạ.

Nếu người không tin thì nô tỳ có thể thử lại ạ"
- "Vậy...!Vậy ngươi lấy cho ta ăn món kia đi"_ Bạch Tử Lệ chỉ vào món canh cá đang nóng hổi, thơm ngon ấy
- "Vâng, để nô tỳ lấy cho người ạ"_ A Vẫn thấy vậy liền vui vẻ múc canh cho Bạch Tử Lệ
Bạch Tử Lệ nhận lấy bát canh, từ từ ăn vào.

Từ sáng đến giờ vẫn chưa bỏ được cái gì vào bụng nên Bạch Tử Lệ khá đói, vì vậy ăn rất nhanh, liên tục ăn hết bát này tới bát khác, món này tới món khác.

Không quá lâu để Bạch Tử Lệ ăn hết đống đồ ăn đó, đúng là chỉ có đồ ăn ngon mới làm xua tan đi những nỗi sợ, u buồn trong cuộc sống khắc nghiệt này.

Thấy chủ tử mình vui vẻ lên hẳn, A Vân cũng vui theo, rồi lấy ra một ít thuốc mỡ để bôi lên cổ cho Bạch Tử Lệ.

A Vân vừa bôi vừa nói đỡ cho Mạc Chi Dương, tuy chủ tử của họ đáng sợ thật, không hề thích ai lừa dối chủ tử cả nhưng Mạc Chi Dương đối với bọn họ rất tốt, không để bọn họ thiếu ăn hay thiếu mặc cả, mùa đông thì sẽ phát lương thực và quần áo cho cung nhân để gửi về cho người nhà và còn nói là có vẻ như nhị hoàng tử rất quan tâm tới Bạch Tử Lệ, không hề muốn làm hại Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ nghe xong tâm trạng cũng đỡ được phần nào, có vẻ như Mạc Chi Dương chỉ là quá tức giận nên mới làm vậy thôi
- "Nhị hoàng tử tìm ra hung thủ rồi đó ạ.

Người muốn biết không ạ?"
- "Tìm ra rồi á? Sao...!Sao nhanh vậy?"_ Bạch Tử Lệ ngạc nhiên khi thấy A Vân nói như vậy
- "Vâng ạ.

Nhị hoàng tử lúc đó thấy tức giận lắm, hình như còn cho cận vệ của ngài ấy - Thất Vĩnh canh ở bên ngoài phòng cho người mà"
- "T-Thật sao? Ta không biết..."
- "Người ngủ như vậy thì làm sao mà biết được.

Nói chung là nhị hoàng tử tốt lắm, người đừng nghĩ xấu cho ngài ấy nữa, chỉ cần không động chạm gì đến ngài ấy thì chắc chắn sẽ không sao đâu"
- "Ồ, hóa ra là vậy"
Hai người đang nói chuyện với nhau, bỗng một tiếng gõ cửa nữa lại vang lên làm thu hút sự chú ý của hai người.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 25: Chương 25


...Cốc cốc cốc...
Cả hai người cứ ngồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang được gõ bởi ai đó.

Nếu theo như A Vân nói là Thất Vĩnh đứng bên ngoài canh cửa, nhưng vẫn cho người kia gõ cửa thì chắc chắn không phải người thường rồi.

Chả nhẽ là Kỳ Lâm sao? Cũng có khả năng lắm vì giờ này chắc Mạc Chi Dương vẫn đang ở trong thư phòng làm việc, để kiểm chứng rõ ràng hơn, Bạch Tử Lệ lên tiếng hỏi Thất Vĩnh ở bên ngoài
- “Thất Vĩnh! Ngươi còn ở đấy không?”
- “Dạ có thưa hoàng tử phi”
- “V-Vậy...!vậy ai đang gõ cửa vậy?”
- “Dạ, là con trai của tương quân – Kỳ Lâm ạ”
Nghe thấy tên Kỳ Lâm, Bạch Tử Lệ liền thở phảo nhẹ nhõm, rồi nói vọng ra bên ngoài cho phép Kỳ Lâm vào trong phòng.

Nhưng người kia vừa bước vào thì đã khiến cho Bạch Tử Lệ hoảng sợ mà núp sau lưng A Vân.

Không ai khác, đó chính là nhị hoàng tử - Mạc Chi Dương đang tiến vào bên trong.

Khi thấy Bạch Tử Lệ sợ hãi trốn mình đi, Mạc Chi Dương thấy áy náy vô cùng; trên đường đến thư phòng, Mạc Chi Dương cứ bứt rứt trong lòng vì đã lỡ tay làm như vậy với Bạch Tử Lệ nên đã vòng sang chỗ cung của Bạch Tử Lệ đang ở.
Khi thấy Bạch Tử Lệ liên tục trốn tránh mình, kèm thêm Mạc Chi Dương cũng không giỏi trong việc giao tiếp nên đã khá khó khăn khi mở lời ra, A Vân thấy chủ tử mình sợ hãi như vậy cùng thông cảm cho nhưng việc này vẫn nên để nhị hoàng tử nói chuyện nghiêm túc với chủ tử mình thì hợp lý hơn.

A Vân quay mặt đối mặt với Bạch Tử Lệ, trấn an rằng mọi chuyện sẽ không sao đâu, chỉ cần Bạch Tử Lệ bình tĩnh lại là được, nếu nhị hoàng tử có làm cái gì quá quá đáng thì cứ hét lên, đến lúc đó thì A Vân sẽ chạy vào can ngăn.

Bạch Tử Lệ nghe xong thì gật gà gật gù đồng ý, hít một hơi thật sau để có thể đối mặt với Mạc Chi Dương
...Sau khi A Vân rời đi...
Mạc Chi Dương từ từ, chậm rãi tiến đến chỗ giường của Bạch Tử Lệ rồi ngồi xuống, còn Bạch Tử Lệ ngồi cách xa Mạc Chi Dương ra, nâng cao cảnh giác nhỡ Mạc Chi Dương lại ra tay với mình thì sao? Mạc Chi Dương cũng chẳng tiến thêm nữa tại Bạch Tử Lệ ngồi ra sát mép giường rồi, nếu mà mình tiến nữa thì chắc chắn Bạch Tử Lệ ngã nhào ra đằng sau.

Giờ cũng không biết mở lời như thế nào cho hợp lý, nhưng nếu không mở lời thì trong lòng cứ bứt rứt khiến Mạc Chi Dương rất khó chịu mà Mạc Chi Dương khôi giỏi giao tiêp, giờ lại sợ nếu mình nói ra, Bạch Tử Lệ sẽ hiểu lầm.

Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương cứ nhìn xuống tay mình chà xát liên tục, có vẻ như Mạc Chi Dương đang bối rối không biết nói gì
- “Ngài đến đây làm gì?”_Bạch Tử Lệ coi như mở lời để gợi ý cho Mạc Chi Dương
- “Ta...ta...”
- “Ta xin lỗi.

Lúc đó do ta tức giận quá nên đã sơ ý làm tổn thương ngươi.

Ta xin lỗi.

Ngươi tha lỗi cho ta nhé?”
Mạc Chi Dương nhìn Bạch Tử Lệ với ánh mắt mong chờ, mong người trước mặt có thể tha lỗi cho mình.

Bạch Tử Lệ đang định mở miệng ra nói thì Mạc Chi Dương đã nói tiếp.

Mạc Chi Dương nói rằng mình đã bắt được hung thủ nên Bạch Tử Lệ không cần phải lo nữa, rồi còn nói là nếu Bạch Tử Lệ chân còn đau thì không cần phải học lễ nghi ngày hôm nay rồi còn nếu đói thì để Mạc Chi Dương sai người chuẩn bị đồ ăn cho.

Một loạt câu trả lời, nói cách khác giống như đang tự thú để mong Bạch Tử Lệ bớt sợ hãi cũng như tránh hiểu lầm về mình.

Bạch Tử Lệ cứ ngồi nhìn Mạc Chi Dương bối rối như vậy, cảm giác giống như một đứa trẻ đang biện minh cho lỗi lầm của mình.

Mạc Chi Dương nói từ nãy giờ nhưng Bạch Tử Lệ không nói một câu nào, tưởng như Bạch Tử Lệ không tha lỗi cho mình nên khá buồn, đang định đứng dậy đi ra thì bị Bạch Tử Lệ ngăn lại
- “Vậy thôi, ngươi cứ nghỉ ngơi đi.

Ta đi ra cho ngươi nghỉ ngơi”
- “Khoan đã.

Ta còn chưa trả lời câu hỏi của ngài mà.

Ngài định đi đâu vậy?”
- “Ta...”_Mạc Chi Dương bất ngờ quay người lại nhìn Bạch Tử Lệ
- “Chuyện này ta cũng nghe A Vân nói rồi.

Tuy ta có sợ thật nhưng khi nghe thấy ngài xin lỗi ta như vậy ta cũng bỏ qua cho ngài rồi.

Vậy nên đừng tự trách mình nữa nhé”_Bạch Tử Lệ mỉm cười nhìn Mạc Chi Dương
- “Ta...!Cảm ơn ngươi nhiều lắm”
- “Không sao đâu.

Ngài cứ về làm việc của mình đi, ta không sao đâu”
Nhìn Bạch Tử Lệ giàu lòng vị tha đến vậy, trên cổ vẫn có vết hằn đỏ tím, nó khiến cho ngực Mạc Chi Dương nhói lên một nhịp.

Mạc Chi Dương đã nhiều lần khiến Bạch Tử Lệ sợ hãi rồi, vậy mà Bạch Tử Lệ vẫn sẵn sàng tha lỗi cho mình, đã thế còn không oán trách gì cả, điều đó càng làm Mạc Chi Dương tự trách chính bản thân mình hơn, tự trách vì mình quá bất cẩn, tự trách vì quá tức giận nên dẫn đến chuyện này.

Mạc Chi Dương vẫn thấy như vậy là không đủ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Bạch Tử Lệ cũng nhận ra điều gì bất thường nên đã từ từ tiến gần chỗ Mạc Chi Dương, rồi nói
- "Hồi nhỏ, ta vì quá đói nên đã lấy trộm thức ăn của nhà khác, mẹ ta cũng biết việc này nên rất thất vọng về ta.

Tuy mẹ không nói nhưng ta cảm thấy bản thân rất bứt rứt, áy náy.

Vì thế ta đã đến nhà bọn họ xin lỗi và ta cũng xin lỗi mẹ ta nữa."

- "Rồi...!Rồi sao nữa?"_ Mạc Chi Dương tò mò hỏi
- "Bọn họ cũng chấp nhận lời xin lỗi, giải thích của ta và mẹ ta cũng vậy.

Và lúc đó ta cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.Trong cuộc sống này thì ta nghĩ ai cũng có sai lầm của mình thôi, quan trọng là mình phải biết nhận ra lỗi của mình và sửa chữa nó"_ Bạch Tử Lệ mỉm cười nhìn Mạc Chi Dương
- "Vậy nên ngươi đừng tự trách mình nữa.

Ta biết ngươi cũng có nỗi khổ riêng nên ngài mới làm vậy.

Vì vậy, chúng ta cùng cố gắng nhé, chuyện gì cũng phải tìm lý do rồi hẵng giải quyết nhé"
Nghe thấy Bạch Tử Lệ nói như vậy rồi, Mạc Chi Dương cũng thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều.

Người này...thật ấm áp! Mạc Chi Dương muốn ở lại thêm nhưng nghĩ lại thì nên cho Bạch Tử Lệ một khoảng thời gian để nghỉ ngơi nên đã tạm biệt rồi rời đi.

Trước khi đi còn dặn Bạch Tử Lệ nếu cần gì cứ gọi Thất Vĩnh hoặc A Vân, sau này khi nào rảnh thì Mạc Chi Dương sẽ đích thân dạy tính toán sổ sách cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ nghe thấy vậy liền vui mừng cảm ơn Mạc Chi Dương, Mạc Chi Dương lại tiếp tục thấy nét mặt vui vẻ của Bạch Tử Lệ mà trong lòng cảm thấy vui lây theo.

Phải công nhận khi Bạch Tử Lệ cười lên trông rất đẹp....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 26: Chương 26


...Bên chỗ Kỳ Lâm...
Trong một căn phòng tối tăm, ẩm ướt, bẩn thỉu, dưới đất toàn phân chuột, gián; những vết máu trải dài khắp cả căn phòng, trên tường, dướt sàn nhà, thậm chí cả trên trần nhà cũng có vết máu đỏ tươi đến đỏ sẫm của những người mang trọng tội mà Mạc Chi Dương đã sai người đưa vào đấy để hành hình, tra khảo.

Bình thường người thực hiện sẽ là những binh lính, có thể là Thất Vĩnh nhưng số lần đó rất ít, trừ khi đó là chuyện quan trọng, mật thiết của Mạc Chi Dương thì Thất Vĩnh mới vào tra khảo.
Binh lính tra khảo đến cho bọn họ khai ra thì thôi nhưng mức độ ra tay rất nhẹ, Thất Vĩnh có phần nặng hơn, đó cũng là nỗi ám ảnh của các tội nhân khi Thất Vĩnh là người tra khảo.

Nhưng bọn họ không nghĩ rằng Kỳ Lâm – một người nhìn tưởng chừng có vẻ rất ôn nhu, vui vẻ và có vài phần khá hiền, thực chất là con sói đội lốt cừu, và tên đầu bếp là người đầu tiên thử nghiệm cảm giác Kỳ Lâm tra khảo.

Không bắt đầu từ những dụng cụ thô sơ, vừa mới vào, Kỳ Lâm đã cho người trói chặt tay chân, lấy roi được làm bằng da, ở trên còn có đính kèm những cái gai sắt sắc nhọn, vẫn còn dính máu của những tội nhân trước, nó khiến tên đầu bếp sợ tái mặt, cả người run rẩy cực độ, khuôn mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu.

Kỳ Lâm nhìn thấy tên đầu bếp sợ hãi như vậy liền mỉm cười “dịu dàng” rồi hỏi
- “Ta nghĩ vào đến đây rồi ngươi nên khai hết sự thật ra.

Còn nếu ngươi còn cứng miệng thì ngươi hiểu rồi đó”
- “Thần...!Thần....”
- “Nào, mau nói đi.

Yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết đâu.

Ngươi sợ đau thì nói nhanh gọn lẹ, còn nếu không, cái roi này khá dài với nhọn đấy nhỉ? Không biết đánh bao nhiêu thì mấu cái gai nhỏ nhỏ xinh xinh, nhìn khá đáng yêu này bao giờ mới rụng đây ta~”
- “Thần...!Cái này...!Thần không thể nói.

Nếu thần nói ra thì gia đình thần sẽ...sẽ gặp nguy hiểm...!nên...!nên...”
- “Hửm? Vậy là có người đứng sau sao? Ngươi cứ yên tâm, nếu ngươi nói cho ta thì gia đình ngươi sẽ được bảo toàn.”
- “Nhưng...!nhưng mà...”_Tên đầu bếp vẫn không chịu nói ra, cứ kỳ kèo để kéo dài thời gian ra
Kỳ Lâm nghĩ mình không thể tiếp tục nghe thêm tên này kéo dì thời gian nữa, nói từ nãy giờ mà vẫn chưa khai thác được gì nên đã thẳng tay lấy roi sắt nhọn quất vào người tên đầu bếp khiến cho tên đầu bếp đau đớn kêu lên, Những cái gai sắc nhọn cứa vào da thịt tên đầu bếp khiến cho làn da bị rách một đường dài, máu tươi đỏ chót cũng từ đó mà chảy ra.

Nhưng tên đầu bếp vẫn chưa chịu nói, Kỳ Lâm tức giận đánh mạnh vào người tên đầu bếp liên tục, mỗi phát đánh là những giợt máu tươi văng ra từ đó, kèm theo tiếng gào thét đau đớn, van xin của tên đầu bếp.

Điều đó khiến Kỳ Lâm càng thích thú mà đánh mạnh hơn.

Sau một lúc lâu, Kỳ Lâm cũng dừng lại, bây giờ tên đầu bếp đã bị Kỳ Lâm hành hạ cho ra bã rồi, máu tươi nhuốm đầy người, vẫn còn nhỏ giọt trên sàn nhà, binh lính đứng ngay đấy cũng thấy sợ hãi dùm cho
- “Bây giờ ngươi đã chịu nói chưa? Hay là để ta đánh tiếp nào?”
- “Không...!Thần...thần sẽ nói..”_Tên đầu bếp nặng nhọc nói ra từng chữ một
- “Nói!”

- “Là...”
...Một tháng sau...
Bạch Tử Lệ đang ở trong phòng học lễ nghĩ, bây giờ Bạch Tử Lệ đã thuần thục từng động tác một rồi, từ dáng đi rồi cách ăn uống, giao tiếp cho đến chào hỏi, tất cả đều học rất nhanh khiến cho Mỹ Hoa và Minh Ha ngạc nhiên vô cùng.

Đến giờ thưởng trà thì từng cử chỉ, hành động rất đúng, chuẩn khiến cho Mỹ Hoa không bắt được lỗi nào.

Đến giờ đọc sách thì Bạch Tử Lệ học thuộc rất nhanh, trong vòng một canh giờ mà đã học thuộc được 4 quyển sách rồi, tốc độ phải nói là đáng kinh ngạc, ngay cả Minh Hạ trong 2 canh giờ cùng lắm nhanh nhất cũng chỉ là xong 1 quyển thôi vì còn phải học thuộc nữa mà.

Mỹ Hoa không tin trên đời này lại có người học nhanh như vậy, nên đã quyết định kiểm tra Bạch Tử Lệ, không kiểm tra thì thôi kiểm tra lại càng sốc thêm vì Bạch Tử Lệ học thuộc không sai một chữ nào, không cần phải dạy tính toán hay là viết chữ, đọc chữ, tất cả mọi thứ Bạch Tử Lệ đã tự học hết rồi.

Giờ thì chỉ còn dạy cách tính toán chi tiêu nội bộ nữa là xong, Mỹ Hoa không ngờ mình lại có thể nghỉ dạy nhanh như vậy được, ít nhất cũng phải tầm 4 tháng.

Bây giờ chỉ còn đợi Minh Hạ dạy về chuyện tài chính, ngoại giao và kiểm soát sổ sách nữa thôi
- "Này ngươi, đây có phải con người không vậy?! Sao lại có thể học lễ nghi nhanh như thế được?"_ Mỹ Hoa nghi ngờ hỏi Minh Hạ
- "Ta không biết được.

Nghe nói hoàng tử phi là quái vật, nhưng ta không biết có phải hay không? Như chả có quái vật nào mà lại học nhanh như vậy được, vì xuất thân là người thường thì đâu có học thức"_ Minh Hạ cũng mang theo nghi ngờ rồi đáp
- "Hay là chúng ta thử đi kiểm tra xem.

Chứ trong giới quý tộc không thể tồn tại quái vật được! Như vậy không khác gì sỉ nhục cả.

Tiện thể giết luôn cho đỡ gây hại cho dân chúng"
- "Ta nghĩ là như vậy đó.

Chúng thử lên kế hoạch vạch mặt đi, không thể con quái vật này làm loạn được"
Cả hai đều nhìn nhau rồi mỉm cười một cách gian tà, có vẻ như bọn họ sắp làm cái gì đó rất mờ ám và đối tượng chắc chắn là Bạch Tử Lệ rồi.

Còn Bạch Tử Lệ vẫn ngồi nghiên cứu sách nên vẫn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình tiếp theo....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 27: Chương 27


Dạo gần đây Bạch Tử Lệ luôn ở trong thư phòng để nghiên cứu tất cả loại sách trong này, như bình thường Kỳ Lâm sẽ đến để rủ Bạch Tử Lệ đi chơi nhưng toàn bị từ chối.

Hôm nay cũng vậy, Kỳ Lâm vẫn đến và rủ Bạch Tử Lệ đi chơi, nhưng lần này lại khác, Bạch Tử Lệ không từ chối mà mời Kỳ Lâm vào trong phòng.

Kỳ Lâm thấy vậy liền vui mừng đi vào, tưởng chừng Bạch Tử Lệ sẽ ngồi chơi hoặc tâm sự với mình, ai ngờ Bạch Tử Lệ gọi Kỳ Lâm vào phòng chỉ để hỏi phần tính toán Bạch Tử lệ đang kẹt ở đấy mà thôi.

Thực sự chán chết, mấy cái sổ sách này Kỳ Lâm cũng làm được, muốn làm hộ Bạch Tử Lệ cho nó nhanh nhưng Bạch Tử Lệ không cho, vì Bạch Tử Lệ muốn tự mình làm để trở thành một hoàng tử pho tốt.

Kỳ Lâm cũng bất lực lắm nhưng chẳng làm gì được, chỉ biết ngồi bên cạnh hướng dẫn cho Bạch Tử Lệ những gì cần thiết thôi.

Thấy Bạch Tử Lệ lại chăm chú vào đống sách ấy, Kỳ Lâm bỗng nảy ra một ý tưởng khá thú vị
- “Tử Lệ à, ngươi đã từng đi đâu xa chưa?”
- “Đi xa? Là đi đâu cơ?”
- “Hmm...!Ví dụ như là đi ra làng khác chơi hoặc đi ra chỗ thành thị nè.

Ra chợ nè, ra ngắm thác nước nè, đi ngắm hoa,...”
- “Chưa, ta chưa từng đi xa khỏi làng và mẹ.

Đến chỗ này là coi như chuyến ta đi xa nhất rồi”_Bạch Tử Lệ bây giờ mới nhìn đến chỗ Kỳ Lâm
- “Vậy...!Ngươi có muốn đến đó với ta không? Hôm nay có lễ hội ở đó đó”
- “Lễ hội á? Ta được đến sao?”
Câu hỏi ngây thơ của Bạch Tử Lệ khiến Kỳ Lâm chợt khựng lại, chả nhẽ Bạch Tử Lệ chưa từng đến một lễ hội sao? Ngay cả lễ hội của làng thì ít nhất cũng phải có 1 lần 1 năm chứ? Sao lại hỏi câu như vậy? Nhìn thấy khuôn mặt mong chờ của Bạch Tử Lệ thì Kỳ Lâm cũng hiểu ra phần nào rồi, vì người ta nói Bạch Tử Lệ là quái vật, quái vật thì luôn luôn mang xui xẻo đến cho người khác nên mọi người chắc chắn không cho Bạch Tử Lệ đến.
Kỳ Lâm thở dài rồi nhìn Bạch Tử Lệ với ánh mắt thương hại, không ngờ con người này lại có thể chịu đựng được tuổi thơ nhiều sự đau khổ như vậy, mà chắc chắn mẹ Bạch Tử Lệ là người khổ nhất rồi, luôn luôn hết mình vì con, sẵn sàng làm tất cả để con có thể trưởng thành và nên người.

Bỗng, trong đầu Kỳ Lâm nảy ra một ý tưởng khá táo bạo.
- “Được, ngươi được đi chứ~ Nhưng chuyện này sẽ phải giấu Mạc Chi Dương nghe chưa? Cậu ta mà biết chắc nổi điên lên mất”
- “Được được”_Bạch Tử Lệ nghe tin mình được đi chơi liền vui vẻ, gật đầu lia lịa
- “Vậy nhé, tối nay cứ ở yên trong phòng.

Nhớ là khóa chặt cửa vào.

Ta sẽ đi đón ngươi”
- “Được”
Cứ thế hai người chốt hạ cùng nhau lén lút đi chơi lễ hội ở một ngôi làng gần đấy, vì khu đấy nổi tiếng là lễ hội sẽ được tổ chức rất lớn, người người sẽ nô nức, đổ xô đến đấy để đi chơi lễ hội.

Vì vậy Kỳ Lâm đã chọn lễ hội ở đó để rủ Bạch Tử Lệ đi để giải tỏa căng thẳng sau bao ngày làm việc và luyện tập vô cùng vất vả.

Và Kỳ Lâm cũng sẽ có một bất ngờ vô cùng to lớn và đặc biệt dành cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ vô cùng thích thú, phấn khích khi lần đầu tiên có người dẫn mình đi chơi sau khoảng thời gian dài đến đây, Bạch Tử Lệ rất mong chờ vào tối nay đó nha...!
...Đến tối...

Bạch Tử Lệ vẫn ăn tối cùng với Mạc Chi Dương bình thường nhưng hôm nay Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ đặc biệt vui vẻ, không cần phải giấu vì nó bộc lộ hết lên trên mặt của Bạch Tử Lệ rồi.

Đã thế vừa mới ăn xong, chưa kịp ăn món phụ thì Bạch Tử Lệ đã nói rằng mình đã no và rời đi, để lại Mạc Chi Dương đang ngồi ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bạch Tử Lệ đi về phòng của mình, theo lời của Kỳ Lâm khóa chặt cửa lại, không quên nói với A Vân hôm nay mình mệt nên đi ngủ sớm, dặn A Vân dù là ai cũng không cho người đó vào, sau khi A Vân xác nhận là đã hiểu ý Bạch Tử Lệ thì Bạch Tử Lệ mới yên tâm ngồi chờ Kỳ Lâm, trong lúc chời thì nằm đọc một ít sách đã.

Nằm được một lúc thì Bạch Tử Lệ có tiếng phát ra từ cửa sổ, chạy ra xem thì đó là Kỳ Lâm đang đứng ở ngoài ban công đợi sẵn rồi.

Bạch Tử Lệ vui mừng mở cửa sổ rồi trèo ra, Kỳ Lâm cũng đưa tay ra đỡ.

Sau khi chùm lên cho Bạch Tử Lệ một cái áo choàng màu trắng, chùn kín đầu rồi cúi xuống bế Bạch Tử Lệ lên và đi.

Lần đầu tiên Bạch Tử Lệ thử cảm giác được nhìn cung điện, các ngôi làng từ trên cao, trông thật đẹp quá đi mất thôi.

Hai mắt Bạch Tử Lệ mở to ra để nhìn xuống phía dưới, Kỳ Lâm thấy vậy liền mỉm cười rồi đáp xuống một ngôi làng đang có rất nhiều đèn dầu cũng như đủ loại ánh sáng mày sắc sặc sỡ.

- "Đ-Đây là lễ hội sao?"_ Bạch Tử Lệ trố mắt ra nhìn vì độ uy nga, rực rỡ và tráng lệ của nó
- "Đúng vậy.

Chúng ta nên đi xem thôi nhỉ"
Kỳ Lâm lấy một cái vòng đeo vào tay Bạch Tử Lệ và mình cũng có một cái, giữa hai cái vòng là có một cái dây nhỏ để tránh Bạch Tử Lệ bị lạc mất
- "Được a~"
Kỳ Lâm dẫn Bạch Tử Lệ đi chơi hết chỗ này đến chỗ khác.

Từ trò chơi này đến trò chơi khác, thử các món ăn đường phố rồi đến xem các phụ kiện,trang sức, đồ chơi khiến Bạch Tử Lệ thích thú tươi cười mãi thôi.

Bỗng, Kỳ Lâm kéo tay Bạch Tử Lệ vào một trong một cái ngõ nhỏ nào đó, Bạch Tử Lệ ngơ ngác ra đi theo Kỳ Lâm, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Kỳ Lâm đi được khá sâu thì dừng lại ngay ở một căn nhà nhỏ ở cuối ngõ, Bạch Tử Lệ tò mò nên ngó đầu ra xem.

Cảnh tượng trước mắt khiến Bạch Tử Lệ không nói nên lời
- "M-Mẹ...".
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 28: Chương 28


Giờ đây, trước mắt của Bạch Tử Lệ không ai khác đó chính là mẹ và mẹ đang mỉm cười dang tay ra để Bạch Tử Lệ có thể chạy đến rồi ôm vào lòng.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, cả người run rẩy không tin những gì trước mắt mình, tự hỏi rằng sao mẹ có thể đến được đây? Chỗ này là kinh thành, mà nơi hai mẹ con sống trước kia rất xa, sao mẹ có thể đến được đây chứ?
Đó là điểu không thể nào, Bạch Tử Lệ thầm nghĩ đây chỉ là ảo giác của mình thôi, mẹ không thể nào mà cứ đi theo người lạ đến một nơi xa lạ, không quen biết như vậy được, chính mẹ đã dặn Bạch Tử Lệ là không được đi với người lạ cơ mà? Sao bây giờ mẹ lại đi theo họ để đến được nói này vậy? Kỳ Lâm thấy Bạch Tử Lệ chần chừ mãi không ra thì mới xác nhận lên tiếng
- “Tử Lệ, đó là mẹ của ngươi.

Không phải là người khác đâu, nên người cứ tiến đến đi…”
- “T-Thật là mẹ không? Có phải là mẹ của con không?
Bạch Tử Lệ chậm rãi tiến đến chỗ mẹ, muốn nhìn kĩ hơn vào khuôn mặt ấy, người này hoàn toàn giống mẹ, chính xác đến từng chi tiết một, nhưng nhỡ đâu Kỳ Lâm lại lừa mình thì sao? Nhỡ có người giống mẹ mình thì sao? Bạch Tử Lệ cứ chậm rãi, chậm rãi tiến đến nhưng không đến quá sát, vẫn giữ một khoảng cách nhất định như chưa tin vào mắt mình vậy.

Mẹ Bạch Tử Lệ liền mỉm cười rồi thở dài, nói một câu gọi thân thuộc ở nhà: “Bé Lệ Lệ của mẹ… Là mẹ đây, mẫu thân của con đây”.
Vừa dứt lời, Bạch Tử Lệ lập tức chạy đến sà vào lòng của mẹ, bật khóc lớn, giờ đây, người con trai trước mặt chỉ là một đứa con nhỏ bé nằm trọn trong lòng bàn tay của mẹ thôi.

Mẹ Bạch Tử Lệ hiền từ mỉm cười, cũng không thể kìm nén nổi xúc động mà khóc, bàn tay xoa nhẹ ở lưng Bạch Tử Lệ để dỗ con như hồi bé vậy.
Bạch Tử lệ òa khóc vì nhớ mẹ, không thể tưởng tượng nổi mẹ đã ở đây với mình, đã vậy lại được mẹ ôm trọn trong lòng, Bạch Tử Lệ vẫn không tin mẹ ở ngay sát bên mình, sau khi đã cảm nhận được hơi ấm quen thuộc thì mới tin mẹ đã ở đây với mình
- “Sao…Hức hức… Sao mẹ lại đến được đây? Ở đây xa lắm mà?”_Bạch Tử Lệ với khuôn mặt lấm lem nước mắt nhìn mẹ mình
- “Ngoan, đừng khóc nữa mà.

Mẹ được cậu trai kia nói sẽ đưa đi gặp con nên mẹ đã đi theo”_Bà lau nước mắt cho Bạch Tử Lệ,dịu dàng nói
- “Nhưng… mẹ bảo không được đi theo người lạ mà? Sao mẹ lại đi theo người mình không quen biết chứ? Nhỡ người ta bắt cóc mẹ thì sao? Đường còn xa nữa”
- “Miễn là được gặp con thì bất kể là có đi xa đến mấy, đi theo ai đi chăng nữa thì mẹ vẫn đi vì mẹ rất nhớ con, mẹ không thể sống nếu thiếu bé Lệ Lệ của mẹ được”
Nói xong, mẹ Bạch Tử Lệ ôm chầm con vào lòng để thỏa lòng nhớ nhung bao nhiêu lâu nay, Bạch Tử Lệ cũng xúc động mà ôm mẹ vào lòng.

Bà nhìn vào Kỳ Lâm rồi gật nhẹ đầu coi như lời cảm ơn của mình, Kỳ Lâm cũng đi ra để cho hai mẹ con tâm sự với nhau.

Lúc đầu Kỳ Lâm không có ý định này đâu, nhưng khi nghe Bạch Tử Lệ nói nhớ mẹ thì trong đầu Kỳ Lâm nảy ra ý tưởng là sẽ đưa Bạch Tử Lệ đi gặp mẹ của mình, dù có vất vả cỡ nào thì Kỳ Lâm nhất định sẽ cho hai mẹ con gặp được nhau.
Vậy nên là Kỳ Lâm đã sai người tìm mẹ Bạch Tử Lệ và đã thuyết phục được bà ấy đến đây, thấy được Bạch Tử Lệ hạnh phúc như vậy, Kỳ Lâm cũng cảm thấy yên lòng đến lạ kỳ.

Một lúc sau, thấy hai mẹ con đi ra, có vẻ như họ đã nói chuyện xong rồi
- “Cảm ơn ngài.

Ta thực sự không biết phải trả ơn ngài như thế nào đây”_Bạch Tử Lệ cúi đầu cảm ơn Kỳ Lâm
- “Không có gì đâu.

Thấy ngươi vui thì ta cũng vui rồi”

- “V-Vậy bây giờ mẹ đi đâu? Ở chỗ của nhị hoàng tử hơi khó…”
- “Không sao, ta đã sắp xếp cho mẹ ngươi làm việc ở trong cung của ta rồi nên ngươi không phải lo”
- “Nhưng mà…”
- “Bé Lệ Lệ, mẹ không sao cả đâu.

Con đang coi thường mẹ đấy ư? Mẹ mới có 36 tuổi thôi đó nhé, còn khỏe chán, con đừng có coi thường ta”_Bà trấn an Bạch Tử Lệ để con không phải lo lắng về mình quá
- “V-Vậy được rồi ạ.

Khi nào rảnh con sẽ đến thăm mẹ.

Và nhờ ngài chăm sóc mẹ ta hộ, cảm ơn ngài rất nhiều ạ”
- “Không có gì đâu.

Bây giờ cũng khá muộn rồi, chúng ta đi về đi trước khi Mạc Chi Dương biết, còn mẹ ngươi ta sẽ cho người đưa về”
- “Vâng.

Con chào mẹ,gặp mẹ sau”
Sau khi hai mẹ con ôm nhau cái cuối cùng rồi Bạch Tử Lệ cũng tạm biệt mẹ mà đi về, có lẽ hôm nay là ngày vui nhất của Bạch Tử Lệ rồi, vừa được đi chơi vừa được gặp lại mẹ của mình.
Thật hạnh phúc quá đi mất thôi!
Trên đường về, Bạch Tử Lệ liên tục cảm ơn Kỳ Lâm với nét mặt vô cùng vui vẻ, Kỳ Lâm cũng thỏa mãn mỉm cười đáp lại.

Sau khi đưa Bạch Tử Lệ về đến phòng, hai người rón rén đi vào bên trong, Kỳ Lâm nhẹ nhàng đặt Bạch Tử Lệ lên giường, rồi đắp chăn cho Bạch Tử Lệ, hai người ngó ngang ngó dọc xem có ai không, đèn trong phòng cũng tắt nhưng không có tiếng động gì chắc không có ai.
Kỳ Lâm ra chỗ cửa kiểm tra xem A Vân còn ở đó canh không, khi xác nhận A Vân vẫn ở đó thì thở phào nhẹ nhõm.

Hai người nhỏ tiếng tạm biệt nhau, Bạch Tử Lệ chùm chăn lên giả vờ mình đã đi ngủ.

Bỗng một tiếng nói vang lên khiến 2 người thót tim
- “Đi đâu mà giờ này mới về?!”.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 29: Chương 29


Một giọng nói vang lên từ trong góc phòng khiến tim của hai người khựng lại một lúc, cảm giác hồi hộp kèm theo sợ hãi bắt đầu hiện rõ ra.

Kỳ Lâm quay đầu lại nhìn chỗ phát ra tiếng nói ấy, Bạch Tử Lệ cũng mở chăn ra để có thể nhìn kĩ người đó hơn và một điều quan trọng nữa là giọng nói người này rất quen, như là hai người đã nghe ở đâu đó rồi.
Vì đang ở trong tối nên hai người không nhìn rõ, chỉ nhìn thấy cái bóng mờ mờ mà thôi, đèn bỗng dưng được thắp sáng lên, người trước mắt khiến Kỳ Lâm và Bạch Tử Lệ đều hoảng sợ khi thấy người đó.

Không ai khác chính là nhị hoàng tử - Mạc Chi Dương của chúng ta, đứng bên cạnh là Thất Vĩnh ở đó, Mạc Chi Dương đang đen mặt nhìn chằm chằm vào hai con người dám lén lút trốn đi chơi lễ hội mà không hề báo trước một tiếng.

Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương ngồi ở đó mà sợ hãi lén lén định chui lại vào chăn thì bị ngăn lại
- “Hai ngươi đi đâu mà sao trông vui thể nhỉ?”
- “Ta…Bọn ta…”_Kỳ Lâm ấp úng không nói nên lời
- “Hoàng tử phi? Hai người đã đi đâu vậy? Sao không rủ ta đi với”_Mạc Chi Dương nhìn Bạch Tử Lệ rồi cười một cách “thân thiện” vô cùng
- “Ta… Bọn ta đi…”_Bạch Tử lệ cũng ứ nghẹn trong họng chẳng nói được gì

- “Hai người được lắm, tưởng ta không biết sao? Giỏi cho hai ngươi, một hoàng tử phi đi với con trai tướng quân lén lút hẹn nhau đi chơi… Cũng gan quá nhỉ?”
- “Thì… Thì ta chỉ đưa Tử Lệ đi giải tỏa căng thẳng thôi mà… Ta không làm gì cậu ấy cả…”
- “Đúng vậy! Đúng vậy, bọn ta chỉ đi chơi thôi.

Nhị hoàng tử bớt giận… Nếu… Nếu có lần sau thì bọn ta sẽ rủ ngài đi cùng…”
- “Rủ đi cùng ư? Hai người…”
…Nửa đêm …
Ở trong một căn phòng ngủ sang trọng, được trang trí rất đẹp, có những ngọn đèn le lói giữa cung điện uy nga, tráng lệ, có hai người đang bị phạt quỳ ở dưới đất, hai tay giơ cao lên trên trời, mặt cúi gằm xuống liên tục xin lỗi người đang ngồi chễm trệ đọc sách ở trước mặt.

Và đó là ai thì cũng biết rồi, hai người đang quỳ là Kỳ Lâm và Bạch Tử Lệ còn người đang ung dung đọc sách là Mạc Chi Dương.
Mạc Chi Dương phạt họ quỳ vì tội dám lén lút đưa nhau đi chơi giữa đêm hôm, ít nhất cũng phải xin phép Mạc Chi Dương để Mạc Chi Dương nắm bắt được tình hình rồi xem xét cho đi, đâu phải khó xin đâu mà lại giấu Mạc Chi Dương đi chơi đêm như vậy.

Một người là con trai tướng quân, một người là hoàng tử phi, nhỡ ai biết được rồi bắt cóc thì như thế nào? Làm sao biết để ứng phó kịp thời? May có Thất Vĩnh đi báo tin cho Mạc Chi Dương nên Mạc Chi Dương đã âm thầm phái người đi theo để bảo vệ Bạch Tử Lệ rồi
- “Hai người… đã biết lỗi của mình chưa? Nhất là hoàng tử phi!”
- “Ta… Ta biết lỗi rồi! Mong hoàng tử tha lỗi cho ta… Ta xin lỗi, lần sau ta sẽ không đi chơi đêm nữa…”
- “Rồi sao nữa?
- “Ta…Ta không đi nếu như không có sự cho phép của nhị hoàng tử.

Lần sau đi đâu ta sẽ xin phép ngài…”
- “Tốt! Còn ngươi thì mau cút xéo về nhà.

Đừng có mà rủ đi linh tinh nữa, ngươi có tin ngươi rủ hoàng tử phi lần nữa là ta chặt chân ngươi không?”_Mạc Chi Dương gằn giọng nói với Kỳ Lâm
- “Ta tin ta tin…”_Kỳ Lâm cũng biết lỗi của mình nên không nháo nữa

- “Giờ thì một người lên giường đi ngủ cho ta! Một người thì đi về! NHANH LÊN!!”
Cả hai người sau khi nghe xong thì sợ hãi lập tức làm ngay, Kỳ Lâm chạy từ cửa sổ chạy ra ngoài còn Bạch Tử lệ chạy vào trong chăn rồi nằm im, không dám nhúc nhích.

Nhưng khổ nỗi, Mạc Chi Dương vẫn còn ở trong phòng khiến cho Bạch Tử Lệ không ngủ được, Mạc Chi Dương vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ không rời mắt, Bạch Tử Lệ sau chuyến đi chơi về cũng khá mệt rồi nên chỉ nằm một lúc rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Mạc Chi Dương từ từ tiến lại gần Bạch Tử Lệ, lúc nãy nhìn ở khóe mắt Bạch Tử Lệ có hơi ửng đỏ nhưng không chắc, Mạc Chi Dương đến gần để nhìn lại, khóe mắt có ửng đỏ thật.

Nhưng sao đi chơi mắt lại ửng đỏ như vậy? Xúc động nên khóc sao? Hay là có chuyện gì khác nữa?
- “Thất Vĩnh! Dạo này hoàng tử phi học tập ra sao rồi?”
- “Dạ thưa chủ nhân, hoàng tử phi học rất nhanh.

Bình thường người khác học nghi lễ và tính toán sổ sách thành thạo thì ít nhất cũng phải 4-5 tháng, vậy mà hoàng tử phi chỉ mất 2 tuần để làm tất cả”
- “Sao có thể chứ? Ngươi có nói dối không vậy?”_Mạc Chi Dương nhíu mày lại vì không tin
- “Thất Vĩnh không bao giờ nói dối chủ nhân.

Hai tuần để học xong tất cả thì hoàng tử phi đã học tập ngày đêm, bất kể thời gian nào rảnh là luyện tập rồi đọc sách để lấy kiến thức, tính toán là tự hoàng tử phi tính hết ạ”

- “Được rồi.

Ngươi lui đi”
- “Vâng thưa chủ nhân”
Sau khi Thất Vĩnh rời đi, Mạc Chi Dương ngồi bên cạnh Bạch Tử Lệ, nhẹ nhàng vuốt tóc mái đang che phủ khuôn mặt xinh đẹp ấy đi.

Không thể tin người này có thể học tất cả trong vòng 2 tuần liên tiếp như vậy,có vẻ như Bạch Tử Lệ đang rất nỗ lực để trở thành một hoàng tử phi đích thực, để xứng đôi vừa lứa với Mạc Chi Dương, vậy chuyến đi chơi này coi như cho Bạch Tử Lệ giải tỏa căng thẳng đi.

Mạc Chi Dương nhìn Bạch Tử Lệ cứ ngồi lặng lẽ nhìn Bạch Tử Lệ như vậy khoảng một thời gian khá lâu.

Cũng không biết suy nghĩ cái gì mà có thể ngồi lâu đến như vậy, chuyện này Minh Hạ cũng biết được và nó khiến Minh Hạ rất tức giận, lập tức đi tìm ai đó để nói chuyện….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 30: Chương 30


Từ sau hôm đó thì Kỳ Lâm với Bạch Tử Lệ không dám trốn đi chơi nữa, Kỳ Lâm thì vẫn đến chơi với Bạch Tử Lệ còn Bạch Tử Lệ tập trung vào việc tính toán sổ sách kèm theo đọc sách để nâng cao kiến thức, tích cực học hỏi những góp ý kèm theo những bài tập về quan hệ ngoại giao cũng như chính trị mà Kỳ Lâm đặt câu hỏi ra cho.
Ở phương diện này, Kỳ Lâm giỏi hơn Minh Hạ rất nhiều nên đã đề nghị Mạc Chi Dương cho mình dạy Bạch Tử Lệ, Mạc Chi Dương cũng đồng ý và Minh Hạ đã mất hết quyền hạn để có thể dạy dỗ Bạch Tử Lệ nên Minh Hạ tức lắm nhưng không thể làm gì được, đành phó mặc như vậy mà đi bên cạnh Mạc Chi Dương phục vụ.

Nhưng từ ngày đó thì Bạch Tử Lệ càng ngày càng giỏi lên về tất cả, ngoại giao hay chính trị, tất cả các sách đó Bạch Tử Lệ đều học thuộc và áp dụng gần hết được vào các câu hỏi mà Kỳ Lâm đưa ra.

Kỳ Lâm cũng nói chuyện này cho Mạc Chi Dương, khi nghe vậy, Mạc Chi Dương rất hài lòng với kết quả mà Bạch Tử Lệ đạt được khi chưa đầy 3 tháng đến đây.
- “Giờ ta cần phải làm gì nữa?”_Bạch Tử Lệ đang ngồi ở ngự hoa viên ăn đồ ăn vặt mà Kỳ Lâm mang đến
- “Hôm nay ngươi được nghỉ ngơi.

Ngươi làm rất tốt đó, lần đầu tiên ta thấy một người mà tiếp thu kèm theo áp dụng nhanh như ngươi đó.

Thật đáng ngưỡng mộ nha~”
- “Ngài cứ khen ta quá.

Ta cũng do chăm chỉ học nên mới như vậy thôi”
- “Không, ta nói thật đó.

Ngươi quá giỏi, quá xuất sắc luôn.

Đến ta cũng phải ngạc nhiên với tài năng siêu đỉnh của ngươi mà”
- “Hahaha… Ngài cứ trêu ta mãi”_Bạch Tử Lệ bị Kỳ Lâm chọc cười mà bật tiếng cười
- “À, ngươi muốn đi thực hành khảo sát với ta không?”
- “Thực hành khảo sát?”
- “Đúng vậy.

Ngươi cũng biết ở vùng hoang mạc này thì thường xuyên nắng nóng và xảy ra hạn hán, nên việc canh tác rất khó khăn.

Ta muốn ngươi thử đi khảo sát rồi đưa ra phương án giải quyết.

Cái này giống như ngươi tham gia vào việc giúp đỡ dân chúng rồi đó, ngươi có muốn đi không?”
- “Muốn… Ta muốn đi!”
- “Vậy được! Để ta xin Mạc Chi Dương cho ngươi nhé”
- “Ừm, được thôi”
Nghe thấy mình sẽ được đi khảo sát liền hào hứng vô cùng, lần đầu tiên Bạch Tử Lệ sẽ áp dụng tất cả những kiến thức mình đã học để giúp thần dân, Bạch Tử Lệ đã quyết tâm làm một hoàng tử phi thì việc giúp thần dân và được thần dân công nhân thì là điều chắc chắn phải làm được, và điều đó mới xứng đáng danh hiệu hoàng tử phi của nhị hoàng tử, giúp Mạc Chi Dương phá tan tin đồn là nhị hoàng tử kém cỏi, không làm được gì cho người dân cả.
Kỳ Lâm thấy Bạch Tử Lệ hào hứng như vậy cũng vui lây, nhưng chính Kỳ Lâm cũng không biết giải quyết như thế nào vì việc này rất khó, nhận thấy Bạch Tử Lệ có bộ não hơn người nên Kỳ Lâm mới cho Bạch Tử Lệ tham gia, xem Bạch Tử Lệ có thể giúp được gì hơn không.

Vả lại dạo này người dân cũng đang muốn nhà vua lập đàn cầu mưa để giúp ruộng vườn họ có thể phát triển, chứ cứ nắng dài hạn như thế này thì lấy bao nhiêu nước tưới tiêu cũng không đủ.

Mà nhà vua thì lại chỉ thích ăn chơi, không đáp ứng được những yêu cầu của thần dân và cứ trì hoãn mãi, điều này khiến thần dẫn phẫn nộ và đang đả đảo, biểu tình để lập đàn cầu mưa.
…Thư phòng …
- “Ngươi nói muốn cậu ấy đi khảo sát ư?”_Mạc Chi Dương ngạc nhiên khi nghe thấy Kỳ Lâm nói như vậy
- “Đúng vậy.

Ngươi có thấy người nào học lễ nghĩ, rồi đọc sách, tính toán sổ sách chỉ chưa đầy 2 tháng không?”
- “Không có… Cậu ấy là người ta thấy học nhanh như vậy”
- “Chắc chắn là cậu ấy có bộ não hơn người rồi, đã vậy mấy cái bài toán mà ngươi đưa cho ta để ta hỏi cậu ấy cậu ấy đều giải được tất.

Cậu ấy cũng ghi vào giấy rồi đó, ngươi cũng thấy rồi, cậu ấy có sự sáng tạo rất cao nữa nên ta nghĩ khi khảo sát xong thì cậu ấy sẽ giúp được phần nào người dân đó”
- “Ừ, ngươi nói cũng đúng.

Hôm đấy ta cũng đi nữa, để xem tình hình ruộng lúa người dân như thế nào”
- “Được thôi.

Tùy ngươi, nhưng đừng làm Tử Lệ của ta sợ đó”
- “Tử Lệ của ngươi?”
- “Đúng vậy! Là của ta”
- “Bạch Tử Lệ là hoàng tử phi của ta.

Ngươi đừng có láo nháo”
- “Ngươi không quan tâm được cho người ta thì để cho ta.

Mà Tử Lệ lại đúng mẫu người của ta thích nữa chứ~”
- “Kể cả cậu ấy là con trai?”
- “Đúng vậy.

Khi yêu rồi thì giới tính không là vấn đề với ta.

Thôi không nói với ngươi nữa,một người bất cần đời như ngươi không biết được mùi vị của tình yêu sẽ như thế nào đâu.”
- “Yêu làm gì cho nó mệt người ra.

Vả lại bây giờ ta chỉ muốn tập trung vào công việc của ta thôi.

Yêu vào rồi lại thêm gánh nặng cho mình, với lại tình yêu giữa con trai với con trai ta thấy cứ bị làm sao ý”_Mạc Chi Dương nhăn mặt rồi nói, giọng điệu không đồng tình cho lắm
- “Ngươi không biết là cung Bảo Bình được sinh ra từ người đàn ông đẹp nhất thế giới với thần Zeus à? Tình yêu nó không phân biệt giới tính, miễn là mình yêu người ta thật lòng thì giới tính không là gì cả.”
Kỳ Lâm cứ lải nhải về mấy chuyện tình yêu bên tai Mạc Chi Dương, giảng giải những triết lý về tình yêu cho Mạc Chi Dương, Mạc Chi Dương không quan tâm tới ông bạn của mình mà tiếp tục vùi đầu vào công việc, chỉ có mấy câu của Kỳ Lâm là lọt vào tai thôi vì nghe nó khá đúng.

Nhưng hiện giờ Mạc Chi Dương không muốn quan tâm tới mấy thứ đó vì khi ta yêu một người nào đó, kẻ thù sẽ vì thế mà nắm thóp được điểm yếu của mình và họ sẽ bắt người mình yêu để đe dọa.
Đến lúc đó thì chả thiệt cho mình, lại còn là gánh nặng nữa, nói chung là Mạc Chi Dương không muốn yêu đương gì cả, chỉ muốn một mình cả đời mà thôi.

Kỳ Lâm nói một lúc cũng mỏi miệng, nhìn lại ông bạn của mình thì liền thở dài, rồi kiểu gì cũng va vào tình yêu thôi, làm gì có người cứ độc thân cả đời như vậy.

Sao mà chịu nổi chứ?.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 31: Chương 31


…Hai ngày sau …
Hôm nay chính là ngày mà Bạch Tử Lệ sẽ đi khảo sát nên từ tối hôm qua Bạch Tử Lệ đã hào hứng lắm rồi, không thể ngủ được mà đã dậy sớm chuẩn bị đồ rồi đi ăn sáng sớm hơn cả Mạc Chi Dương rồi đứng đợi người đón mình đi.

Mạc Chi Dương sau khi tỉnh dậy vệ sinh cá nhân xong xuôi thì mới chậm rãi đi ăn, vào ngồi chờ đã lâu nhưng vẫn không thấy Bạch Tử Lệ đâu, hỏi Minh Hạ thì Minh Hạ nói Bạch Tử Lệ háo hức nên đã ăn trước và đã ra cổng chờ rồi.

Mạc Chi Dương bất lực rồi ngồi ăn, ăn xong thì cũng ra chỗ cổng chính – nơi mà Bạch Tử Lệ đang đứng đợi ở đó.
Bạch Tử Lệ vẫn ngơ ngác không hiểu tại sao mình đợi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa ai đón mình cả, quay qua thấy Mạc Chi Dương ra đây, Bạch Tử Lệ đã bớt sợ khi nhìn thấy Mạc Chi Dương rồi, nghĩ rằng Mạc Chi Dương chỉ đang đi dạo nên chỉ hành lễ xong lại ngó qua ngó lại ngóng xe ngựa đón mình.
Mạc Chi Dương thấy có vẻ như Bạch Tử Lệ không biết mình sẽ đi khảo sát cùng nên chỉ chào hỏi xong rồi lại đứng ngóng chờ, Mạc Chi Dương bây giờ mới tiến lại chỗ bên cạnh Bạch Tử Lệ đứng.

Bạch Tử Lệ thấy vậy liền ngơ ngác nhìn lên nhìn xuống, không hiểu tại sao Mạc Chi Dương lại đứng ở đây, chả phải Mạc Chi Dương phải về xử lý công chuyện sao? Giờ đứng ở đây làm gì?
- “Ngài… Ngài đứng ở đây làm gì?”
- “Đương nhiên là đi khảo sát với ngươi rồi”_Mạc Chi Dương thản nhiên nói
- “Hả?! Đi khảo sát với ta á?”_Bạch Tử Lệ há hốc miệng ra, không tin vào lời Mạc Chi Dương nói

- “Đúng vậy.

Ngươi có ý kiến gì sao?”
- “K-Không có ạ”
- *Huhuhu… Sao ngài ấy lại đi chứ? Sao Kỳ Lâm không nói với mình gì cả? Sợ chết mất thôi…*_Bạch Tử Lệ nghĩ
Sau đó thì xe ngựa của Kỳ Lâm cũng đến đón hai người đi.

Trên đường đi đến nơi bọn họ khảo sát, một bầu không khí ngượng ngùng, ảm đạm xuất hiện ở trong xe, Bạch Tử Lệ không nói gì, Mạc Chi Dương thì càng không nói gì luôn, đã vậy Bạch Tử Lệ còn đang ngồi bên chỗ Kỳ Lâm nữa chứ, có vẻ không hợp tình hợp lý cho lắm.

Thấy bầu không khí quá tĩnh lặng nên Kỳ Lâm đã thử khuấy động lên bằng cách hỏi Bạch Tử Lệ các câu hỏi đố vui, nhưng cũng khá bất ngờ khi Bạch Tử Lệ hưởng ứng và trả lời rất đúng, có một số câu còn trả lời rất sáng tạo nữa chứ.
Hai người cứ nói qua nói lại vui vẻ với nhau, điều đó khiến cho Mạc Chi Dương có vẻ khó chịu, mình ngồi chình ình đây mà còn không quan tâm, mà hai người lại chỉ nói chuyện với nhau.

Có vẻ như họ không coi Mạc Chi Dương ở đây nữa rồi, nhưng nhất quyết không nói trước, chỉ ỉm im ngồi đen mặt nhìn hai người.
Kỳ Lâm phát hiện ra ông bạn mình như vậy, cũng bất lực lắm nhưng tính của Mạc Chi Dương đã vốn như thế sẵn rồi, phải đợi người ta bắt chuyện trước mới nói, Kỳ Lâm nói nhỏ vào tai Bạch Tử Lệ nói Bạch Tử Lệ thử nói chuyện với Mạc Chi Dương xem.

Lúc đầu Bạch Tử Lệ còn chối nhưng Kỳ Lâm cứ giục nên cũng đành phải mở miệng ra nói
- “Nhị hoàng tử, ngài…ngài có muốn chơi với ta và Kỳ Lâm không?”
Kỳ Lâm suýt nữa bị sặc vì câu hỏi này của Bạch Tử Lệ, chúng ta có thể hỏi về vấn đề khác mà? Sao lại rủ nhị hoàng tử chơi trò chơi trẻ con với mình chứ, ví dụ như là nói về chính trị hay ngoại giao ít ra còn được.

Kỳ Lâm nhìn qua Mạc Chi Dương xem ông bạn mình có tức giận không nhưng lạ thay, sắc mặt của Mạc Chi Dương đã đỡ hơn nhiều rồi, Kỳ Lâm thở phào nhẹ nhõm, rồi nói nhỏ vào tai Bạch Tử Lệ cái gì đó.

Bạch Tử Lệ cũng hiểu ý mà gật đầu liên tục
- “Nhị hoàng tử, ngài biết chơi kéo búa bao không?”
- “Kéo búa bao?”_Mạc Chi Dương nhíu mày nhìn Bạch Tử Lệ

- “Đúng vậy! Ngài đã chơi bao giờ chưa?”
- “Ta chưa”
- “Vậy để ta dạy cho ngài nhé! Có 3 kiểu, cái này là kéo, cái này là búa và cuối cùng là bao.

Cái kéo sẽ thắng cái bao, cáo bao sẽ thắng cái búa và cuối cùng cái búa sẽ thắng cái kéo.

Ngài hiểu chưa ạ?”_Bạch Tử Lệ vừa nói vừa minh họa bằng tay cho Mạc Chi Dương
Mạc Chi Dương lần đầu tiên nghe thấy trò chơi này nên khá tò mò mà chăm chú lắng nghe.

Sau khi đã hiểu được quy luật thì gật nhẹ đầu.

Bạch Tử Lệ thấy vậy liền vui vẻ bày ra trò chơi, đó là cả ba người chơi kéo búa bao với nhau, ai thua người đó sẽ bị búng một cái ở trên trán.

Kỳ Lâm lúc nào cũng hưởng ứng theo rồi, nhưng còn Mạc Chi Dương vẫn còn đang suy nghĩ xem có nên chơi hay không, khi ngước lên thấy hai ánh mắt đang nhìn về phía mình với vẻ mặt rất mong chờ, Mạc Chi Dương cũng bất lực mà gật đầu đồng ý.
Nhưng không chơi thì thôi, chơi thì thôi rồi, vì lần đầu tiên chơi nên Mạc Chi Dương vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm nên đã bị thua liên tiếp, bây giờ trán của Mạc Chi Dương đã đỏ ửng lên rồi, vừa đau lại còn vừa rát, vậy mà hai người kia ngồi cười liên tục.

Sắc mặt của Mạc Chi Dương tiếp tục tối sầm lại, quyết tâm lần này có thể thắng được, và cuối cùng, Mạc Chi Dương cũng thắng được và người bị búng trán là Bạch Tử Lệ - người thắng nhiều nhất.
Bây giờ tất cả sự dồn nén từ vừa nãy đến giờ đã tích tụ trên đôi bàn tay của Mạc Chi Dương, Bạch Tử Lệ rùng mình, cảm giác như cái trán mình sắp phải chịu một trận khá điếng rồi.

Bạch Tử Lệ run rẩy ghé trán gần đến chỗ Mạc Chi Dương, Mạc Chi Dương giơ tay ra, dồn nén hết sự nhục nhã, đau đớn mà Bạch Tử Lệ đem lại dồn lên ngón tay.

Nhưng khi thấy Bạch Tử Lệ khá sợ hãi nên đã mềm lòng và búng nhẹ vào trán Bạch Tử Lệ thôi, và điều này khiến Bạch Tử Lệ ngạc nhiên nhìn Mạc Chi Dương
- “Ơ…”
- “Chơi như thế thôi, sắp tới nơi rồi!”
- “Ah… Vâng ạ! Ta hiểu rồi”
Mạc Chi Dương vẫn ngơ ngác sờ lên trán mình xem có nóng không vì cái búng của Mạc Chi Dương quá nhẹ.

Kỳ Lâm thấy như vậy cũng bật cười, rồi lén nhìn sang Mạc Chi Dương với cái trán đỏ bừng kia.

Có vẻ như người kia mềm lòng rồi….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 32: Chương 32


Chỗ của ba người sẽ khảo sát là một làng có các mẫu đất và ruộng lúa khá lớn, đây cũng là trung tâm kinh tế của vương quốc bọn họ.

Có vẻ nơi đây đã bị hạn hán nghiêm trọng, đất thì nứt nẻ, khô hạn, nguồn nước thì không có, lúa thì khô héo, thiếu nước trầm trọng, lá câu héo úa, có vẻ như không thể khôi phục lại được nữa rồi, nhìn cả mảnh đất trồng lúa rộng lớn bị như vậy mà nhà vua, quan thần lại không giúp được gì cho dân, điều này khiến Mạc Chi Dương khó chịu với cách làm việc vô trách nhiệm như vậy.
Mạc Chi Dương đi trước để xem xét độ tàn khốc cùng với tính nguy cấp của việc này, Bạch Tử Lệ cùng Kỳ Lâm đi theo sau, cũng bắt đầu xem xét tình hình và đánh giá chúng.

Bạch Tử Lệ thấy đúng là nơi này quá khô hạn rồi, đất không còn chút nước hay độ ẩm nào để cung cấp cho cây vì nắng nóng kèo dài từ ngày này qua ngày khác mà không hề có một ngày mưa mà nguồn lương thực chính lại là sản xuất lúa để lấy gạo ăn.

Nhưng nhìn tình hình như thế này thì việc có được gạo, lúa là điều không thể rồi.
- “Các ngươi muốn lập đàn cầu mưa sao?”_Mạc Chi Dương hỏi người dân đang dẫn bọn họ đi
- “Thưa hoàng tử, đúng là như vậy ạ! Chứ với tình hình như thế này thì chúng thần thực sự không có cơm, có gạo để ăn ạ.

Xin hoàng tử giúp chúng thần với, thực sự chúng thần cũng không biết làm như thế nào cả”_Người đó khẩn thiết cầu xin Mạc Chi Dương
- “Cái này thì ta cũng đang suy nghĩ.

Nhưng ngươi cứ yên tâm, ta sẽ dốc sức để giúp các ngươi có lúa gạo để ăn, các ngươi sẽ không lo đói khổ.”
- “Vâng vâng vâng, chúng thần cảm ơn nhị hoàng tử, cảm ơn ngài rất nhiều”_Người đó quỳ xuống, liên tục cúi đầu xuống như để tạ ơn Mạc Chi Dương
- “Không không không, đừng làm như vậy.

Đây là trách nhiệm của chúng ta cả thôi”
Mạc Chi Dương đỡ người đó dậy, xong rồi lại quay ra nghĩ cách để có thể có được mưa cho người dân.

Điều này thực sự là quá khó vì đây không thuộc trong phạm trù của con người có thể tạo ra, cái này là do thiên nhiên, là do các vị thần tạo nên, mà muốn lập đàn cầu mưa thì tốn rất nhiều chi phí cũng như của cải, nhưng bây giờ người dân cũng đang khốn khổ nên việc tạo ra của cải là không thể.
Nhưng chỉ lập đàn cầu mưa thì mới có thể cứu rỗi nhân dân thôi.

Mạc Chi Dương tiến lại gần chỗ Kỳ Lâm hỏi xem Kỳ Lâm có phương án nào tốt hơn không nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu, điều này cũng quá khó nhằn với Kỳ Lâm rồi.

Hai người nhìn qua Bạch Tử Lệ vẫn đang trầm tư suy nghĩ, có vẻ như đang băn khoăn điều gì đó, thấy vậy Mạc Chi Dương liền tiến đến hỏi
- “Ngươi nghĩ ra được cách gì rồi sao?”
- “Ta nghĩ ra rồi nhưng ta sợ chuyện này liên quan đến của cải của các quan chức đại thần nên ta vẫn đang băn khoăn…”
- “Đâu? Ngươi thử nói cho ta xem nào?”
- “Theo ta nhìn thì ruộng lúa này không thể cứu chữa được rồi, phải cấy ruộng mới.

Nhưng làm như vậy thì người dân sẽ không có cái ăn, vấn đề chính là phải làm lại tất cả rồi lập đàn cầu mưa.

Chuyện này theo ta thì chúng ta sẽ mở kho lương thực phát cho bọn họ rồi để bọn họ làm lại ruộng lúa, coi như qua một kiếp nạn và lúc đó ta sẽ lập đàn cầu mưa”
- “Mở kho lương thực ư”_Mạc Chi Dương gật gà gật gù có vẻ như đồng tình với ý kiến này
- “Nhưng ta nghĩ mỗi kho của chúng ta là không thể đủ cho bao nhiêu người như vậy… Chúng ta cần nhiều hơn”

- “Bây giờ muốn nhiều hơn thì phải dùng cả kho lương thực của các quan viên đại thần nữa.

Mấy ông già đó không mở cho đâu”_Mạc Chi Dương ngán ngẩm thở dài
- “Này ngươi, qua đây”
Bạch Tử Lệ gọi người đó qua, người dân đó cũng tiến lại gần Bạch Tử Lệ, vì Bạch Tử Lệ đang che mặt nên không thể thấy rõ, người đó chỉ biết người đang gọi mình là nhị hoàng tử phi mà thôi.

Bạch Tử Lệ dặn dò người đó là hãy nói với người dân trong các làng, là đúng giờ Tỵ ( 9 giờ - 11 giờ) sáng mai, mỗi ngôi làng sẽ lập một đài dâng lễn, lớn hay nhỏ gì cũng được, lễ vật gồm một con gà trống, một bình rượu, một vòng sáp ong để đối và một bát gạo.
Và tìm một người biết đọc chữ, đọc đúng câu thần chú Bạch Tử Lệ sẽ ghi cho bọn họ, đến lúc đó thì sẽ có mưa lớn đổ về, nếu không có mưa thì sẽ phải lập lễ cưới cho hai con ếch to để cầu mưa nhưng nhớ rằng không được quá tham lam, không hậu quả sẽ vô cùng khó xử lý.

Người đó nghe xong cũng gật đầu mà nghe theo, Kỳ Lâm và Mạc Chi Dương nghe xong cũng ngỡ ngàng, không ngờ Bạch Tử Lệ sẽ lập đàn cầu mưa cho dân.

Khi thấy Bạch Tử Lệ đi đến, Mạc Chi Dương mới ngớ người ra hỏi
- “S-Sao ngươi lại lập đàn cầu mưa chứ? Chuyện này là không thể nào… Nó rất khó đó”
- “Nhưng mà thực sự hết cách rồi.

Chuyện này, ngài cứ tin ở ta, ta nói được là ta sẽ làm được.

Đây chỉ là những món đơn giản thôi, chắc chắn dân làng sẽ có…”
Thấy Bạch Tử Lệ nghiêm túc như vậy thì Mạc Chi Dương cũng tin tưởng vào người này một lần xem.

Thấy Mạc Chi Dương không nói gì, Bạch Tử Lệ cũng hiểu ý rồi bảo người dân hãy phá tất cả ruộng lúa này đi và làm lại.

Tất cả người dân ở đó cũng nghe theo, bắt đầu đi phá tất cả để làm lại từ đầu.
Bạch Tử Lệ cũng phụ giúp họ một tay, người dân thấy hoàng tử phi ra giúp thì ngăn cản lại, cái này Bạch Tử Lệ làm rất nhiều rồi nên cười nói với bọn họ là mình không sao, cứ để mình giúp họ một tay.
Kỳ Lâm với Mạc Chi Dương nhìn nhau rồi gật đầu, rồi cùng giúp người dân nhổ hết tất cả đi.

Trong lúc làm, Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ cười nói liên tục với người dân, chắc là hỏi về chuyện ruộng lúa với hạn hán và cả thêm tám chuyện nữa.

Sau khi đã xong, người dân ở đó cũng mang nước lên cho ba người uống, tuy hơi mệt nhưng như vậy cũng đủ làm cả ba người thấy vui rồi, người dân trong lòng còn ra tiễn cả ba người về, niềm nở vì bọn họ sắp được cứu rỗi rồi….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 33: Chương 33


Sau khi về đến cung điện của Mạc Chi Dương, thì Kỳ Lâm cũng tạm biệt hai người rồi đi về luôn.

Đi từ sáng mà đến gần chiều tối mới có thể về được nên bây giờ Bạch Tử Lệ rất mệt mỏi, giờ chỉ muốn ăn xong rồi nằm ngủ thôi để mai còn làm nhiều việc quan trọng khác nữa.
Mạc Chi Dương sau buổi hôm nay cũng dần có thiện cảm về Bạch Tử Lệ hơn nhưng chỉ là một ít mà thôi, ý kiến mở kho lương thực cũng không tồi, vấn đề là chỉ một phủ của Mạc Chi Dương thì không thể đủ cho bao nhiêu dân làng như vậy, phải có thêm nguồn từ các quan viên đại thần.
Nhưng nghĩ đến cái đó thì Mạc Chi Dương khá đau đầu, nhà vua thì ăn chơi, quan viên đại thần chỉ quan tâm đến tiệc tùng, tiền bạc, thực sự chả ra cái gì cả.

Giờ muốn thuyết phục cũng khó, Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ khá là mệt mỏi rồi, cũng không định hỏi thêm gì cho việc hôm nay, chỉ dặn dò là tối nhớ đến ăn uống đầy đủ rồi đi mất
- *Người đâu tính khí gì kì cục.

Aaa… Mệt chết mất! Thôi, về tắm rửa rồi nghỉ ngơi một lúc rồi ra ăn vậy.

Để mai còn làm việc nữa.

Không biết bây giờ còn sử dụng được không nữa, mình sợ lâu không dùng nó lại bị hạn chế*_ Bạch Tử Lệ vươn vai nghĩ
- *Haiz, cũng vì dân cả thôi.

Giờ mình là hoàng tử phi rồi, giúp được gì cho dân thì giúp vậy.

Giờ thì về phòng nằm thôi nào~*
Bạch Tử Lệ đi về tắm rửa rồi nằm nghỉ ngơi, đọc sách một lúc rồi cũng đi ra ăn tối với Mạc Chi Dương.

Khi vào phòng, Bạch Tử Lệ đã thấy Mạc Chi Dương ngồi đấy chờ sẵn rồi, Bạch Tử Lệ cũng đi vào ghế của mình ngồi.
Hai người cứ vậy mà bắt đầu ăn, không ai nới với ai câu nào, nhưng Bạch Tử Lệ có cảm giác có một con mắt sắc lẹm đang nhìn mình thì phải, cứ thấy rợn rợn trong người, ngước lên nhìn thì thấy Minh Hạ đang nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn.

Bạch Tử Lệ cũng cố gắng gượng cười rồi lại cúi xuống ăn tiếp, ăn xong, Bạch Tử Lệ lập tức bật dậy, định đi về phòng ngủ thì bị Mạc Chi Dương gọi lại
- “Khoan đã, ngươi định đi đâu?”
- “Ta… Ta đi về nghỉ ngơi… Nhị hoàng tử cứ ở đây ăn đi ạ.

Ta ăn no rồi, ta xin phép đi trước”
- “Ngươi ở lại đây.

Còn phần ăn nhẹ nữa, ngươi đã bỏ nhiều rồi”
- “Nhưng… Ta thực sự no rồi, không cần đâu ạ”
- “Hửm? Ý kiến sao?”_ Mạc Chi Dương ngước lên nhìn Bạch Tử Lệ
- “À, không có gì ạ”_ Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương nhìn như vậy liền sợ hãi ngồi xuống
Sau đó, phần ăn nhẹ cũng được đem lên cho Bạch Tử Lệ, hôm nay sẽ là món thạch rau câu, nhưng lần đầu tiên Bạch Tử Lệ thấy món này nên đã tò mò, cứ nhìn chằm chằm vào chúng.

Lấy thìa ra rồi gõ nhẹ lên, rau câu cũng nảy nảy theo, điều này khiến Bạch Tử Lệ thích thú, cứ nghịch như vậy mãi thôi.

Mạc Chi Dương thấy vậy liền hỏi
- “Ngươi không ăn sao?”
- “Đây là món gì đó ạ? Sao nhìn hay vậy?”
- “Là món thạch rau câu.

Ngươi ăn đi”
- “Rau câu sao? Nhìn đẹp quá…”
Sau đó, Bạch Tử Lệ cũng thử ăn một miếng, miếng rau câu mát mát, mềm mềm, ngọt ngọt ở trong miệng khiến Bạch Tử Lệ mở to mắt ra vì nó quá ngon.

Thấy Bạch Tử Lệ có vẻ thích món này nên Mạc Chi Dương đã sai người lấy thêm, Minh Hạ cũng tuân theo mà đi lấy.

Nhưng khi chuẩn bị đem vào, Minh Hạ lại lén lút bỏ thứ gì đó vào thạch của Bạch Tử Lệ.
Sau khi mang vào, Bạch Tử Lệ vẫn không biết gì mà ăn liên tục, cho đến khi no đến không thể ăn nổi mới dừng lại.

Sau khi ăn xong, Bạch Tử Lệ cũng xin phép rồi về phòng của mình nghỉ ngơi.
…Phòng của Bạch Tử Lệ…
Bạch Tử Lệ không cho ai vào bên trong cả, và dặn kĩ A Vân dù cho có Mạc Chi Dương đến thì cũng không cho vào rồi lấy tấm vải chùm lên hết cửa sổ, khá chặt cửa ra vào, kiểm tra lại mọi thứ xem đã kín hết chưa.
Sau khi đã kiểm tra xong xuôi, xác định đã không có ai có thể nhìn vào bên trong, lúc này Bạch Tử Lệ mới biến trở về cơ thể thật của mình, móng tay, móng chân dài hơn, sắc hơn, trên đầu xuất hiện 2 cái sừng dài, lớn, mái tóc từ màu nâu trở thành màu trắng, đồng tử cũng từ hình tròn thành hình chữ nhật, ở giữa trán có hình hoa văn hình bông hoa sen màu đỏ, đó là ấn kí của cha đã để lại cho Bạch Tử Lệ, mục đích là bảo vệ Bạch Tử Lệ khỏi nguy hiểm, ngoài ra cũng không có gì khác biệt lắm.
Vì Bạch Tử Lệ chưa biến thành hình dạng thú nên nó chỉ có như vậy thôi, nhưng như vậy chưa làm phai mờ vẻ đẹp nghiêng nước nghiên thành của Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ ngồi xuống ở giữa phòng, bắt đầu vận nội công, mục đích là kiểm tra lại phép thuật mình còn sử dụng được không vì che giấu quá lâu nên Bạch Tử Lệ sợ nó yếu dần.
Sau một lúc, có một luồng sáng màu vàng bay giữa không trung, mắt Bạch Tử Lệ cũng trở nên sáng hơn, hoàn toàn chỉ có một màu trắng, Bạch Tử Lệ thử tạo ra một đám mây đen, lúc đầu nó không hiện ra bất cứ thứ gì cả nhưng dần dần về sau có một thứ giống một cục bông màu đen đang bay lơ lửng hiện lên, và từ đám mây đó có xuất hiện những giọt nước trong vắt rơi xuống.
Lúc này, Bạch Tử Lệ mới yên tâm rồi thu phép thuật mình lại, trở về hình dáng con người.

Trong người bắt đầu cảm thấy mệt mệt nên Bạch Tử Lệ đã lên giường nằm ngủ ngay sau đó….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 34: Chương 34


…Sáng hôm sau …
…Giờ Tỵ ( 9 giờ - 11 giờ)…
Bạch Tử Lệ đang nằm ở trên giường và chưa có một dấu hiện nào của sự thức giấc cả.

Bạch Tử Lệ đã ngủ triền miên từ tối hôm qua đến bây giờ, Bạch Tử Lệ không thể mở được mắt mình ra, rõ ràng bình thường sẽ không bao giờ ngủ đến giờ này đâu nhưng đúng hôm quan trọng thì lại không thể tỉnh dậy.
Bạch Tử Lệ nằm im trên giường, cả người không thể động đậy, mắt không thể mở ra, Bạch Tử Lệ không hiểu tại sao mình lại như vậy.

Trong đầu tự dưng nghĩ đến món rau câu hôm qua Mạc Chi Dương đã cho Bạch Tử Lệ ăn, nếu không nhầm thì Bạch Tử Lệ nghĩ trong chỗ thạch đó có thuốc ngủ, phải chăng Mạc Chi Dương đang muốn hại Bạch Tử Lệ sao?
Nhưng sao Mạc Chi Dương lại làm như vậy chứ? Bạch Tử Lệ chỉ muốn giúp người dân thoát nạn thôi mà? Như vậy là sai sao? Bạch Tử Lệ cố gắng vận nội công của mình, điều khiển sức mạnh để mình có thể tỉnh dậy, nhớ tới bài học mà cha đã dạy cho mình, Bạch Tử Lệ bình tĩnh từ từ truyền phép thuật để giải trừ thuốc ngủ cho mình.
Thật may sao, thuốc ngủ cuối cùng đã được giải trừ, Bạch Tử Lệ ngay sau đó đã bật dậy, rồi ngồi giữa căn phòng như hôm qua để vận nội công, truyền sức mạnh của mình ra.

Thuốc ngủ vẫn chưa được giải hết nên sức mạnh của Bạch Tử Lệ có sự sụt giám đáng kể
- *Vì người dân, phải cố gắng vì nhân dân… Và cả vì cha mẹ nữa… Mình sẽ cố gắng hết sức…*
- *Cố lên nào… Cố lên nào… Mình có thể làm được mà.

Cha mẹ và người dân vẫn đang mong chờ ở mình…*
Tất cả người dân trong các ngôi làng bây giờ đều đã lập các đàn cầu mưa theo như lời Bạch Tử Lệ nói rồi đại diện một người biết đọc chữ lên đọc câu thần chú.

Bạch Tử Lệ cố gắng tạo ra những đám mây đen, câu thần chú của các ngôi làng bắt đầu có tác dụng, Bạch Tử Lệ bây giờ đã tạo được các đám mây đen, bầu trời bắt đầu có dấu hiệu chuyển từ trắng sang xám kịt, sấm chớp bắt đầu xuất hiện, rồi tiếp theo đó là những giọt mưa rơi xuống.
Những giọt mưa trân quý đã rơi xuống tất cả các ngôi làng và tất cả vùng hoang mạc cằn cỗi này, rất lâu rồi mới có một ngày mưa to như vậy, tất cả người dân đều vui mừng ôm nhau, và thầm cảm ơn nhị hoàng tử phi đã giúp dân làng có được một ngày mưa như vậy.
- “Có mưa rồi! Thực sự có mưa rồi! Có mưa rồi!”
- “Nhị hoàng tử phi muôn năm.

Nhị hoàng tử muôn năm!!”
Bạch Tử Lệ ngồi như vậy nửa canh giờ, phép thuật đã tiêu tốn rất nhiều thể lực của Bạch Tử Lệ, sau khi đã thấy đủ, từng ấy phép thuật thì mưa ít nhất cũng phải tầm 2-3 ngày mới hết.

Bạch Tử Lệ dùng phép thuật kèm theo đã trúng phải thuốc ngủ nên đã kiệt sức đã ngất ngay tại chỗ, trở lại về hình dáng con người.

Bỗng, cánh cửa của phòng Bạch Tử Lệ được mở ra, một người đàn ông từ từ bước vào rồi bế Bạch Tử Lệ rời đi
…Ngày hôm sau …
Bạch Tử Lệ bây giờ mới tỉnh dậy sau khi sử dụng sức mạnh của mình, trong người đã ngấm thuốc ngủ nên bây giờ tỉnh lại thấy đầu đau kinh khủng, Bạch Tử Lệ mệt mỏi nằm im trên giường nhưng có gì đó không đúng, giường của Bạch Tử Lệ không mềm như thế này.

Bạch Tử Lệ liền hoảng hốt nhìn xung quanh, căn phòng này…
Không phải là của Bạch Tử Lệ!!
Nhìn khung cảnh này rất quen, hình như là phòng ngủ của Mạc Chi Dương… Nhưng…nhưng sao Bạch Tử Lệ lại ở đây chứ? Không phải là phòng ngủ của mình mà lại là phòng ngủ của nhị hoàng tử?!
Vừa quay qua thì đã thấy Mạc Chi Dương đã đi từ bên ngoài đi vào, rồi niềm nở cười tươi với Bạch Tử Lệ, tay còn cầm một giỏ đồ ăn.

Lần đầu tiên Mạc Chi Dương cười với Bạch Tử Lệ như vậy khiến Bạch Tử Lệ có chút không quen, à không… phải là chả quen tý nào, còn thấy sợ là đằng khác.

Nghĩ về chuyện trúng thuốc ngủ kèm theo thái độ của Mạc Chi Dương, càng làm Bạch Tử Lệ nghi ngờ hơn
- “Ngươi tỉnh rồi sao? Ngươi có thấy đau ở đâu không? Có mệt ở đâu không?”
- “N-Nhị hoàng tử, sao…sao ta lại ở đây vậy? Sao ta không ở phòng của ta?”
- “Hửm? Chiều hôm qua, ta vào có chuyện muốn bàn với ngươi nhưng gọi mãi không thấy ngươi trả lời nên ta đã đi vào.

Vừa vào đã thấy ngươi nằm bất động dưới đất, vì vậy ta đã đưa ngươi về đây rồi gọi thái y”
- “Thái y nói ta bị làm sao vậy?”
- “Thái y nói ngươi đã bị trúng thuốc ngủ.

Ta biết nên ta đã cho người đi tìm thủ phạm rồi.

Ngươi yên tâm, ta sẽ đòi lại công bằng cho ngươi.”
- “Hung thủ?”
- *Không phải là ngài sao? Nhưng sao ngài ấy hạ thuốc mình mà không thấy tội lỗi gì cả vậy? Lại còn đề cập trước mặt nạn nhân như mình nữa chứ? Bình thường mấy vụ này phải giấu nhẹm đi chứ? Hay là do người khác làm ta? Hôm đó chỉ có ngài ấy và Minh Hạ ở đó thôi.

Hay là…*_Bạch Tử Lệ hoài nghi nhìn Mạc Chi Dương
- “Ngươi đang nghĩ cái gì vậy? Đau ở đâu sao?”
- “Không… Ta không đau.

Cảm ơn ngài đã quan tâm ta.

Ta… Có thể về phòng của mình không?”
- “Không được! Ngươi còn đang ốm, ở đây để ta tiện theo dõi.

Nếu như ta mà không vào thì chắc ngươi sẽ chết ở đó rồi”
- “Nhưng mà…”
- “Không nhưng nhị gì cả.

Đây là lệnh của ta, không được cãi lại.

Giờ thì mau ăn sáng rồi uống thuốc đi”
Nói xong, Mạc Chi Dương lấy từ trong giỏ rất nhiều đồ ăn ngon ra.

Bạch Tử Lệ cũng công nhận là ở đây thích hơn thật, giường thì mềm mại, gần với cả thư phòng lần phòng tắm, phòng ăn nữa.

Nhưng qua biểu hiện của Mạc Chi Dương thì Bạch Tử Lệ vẫn không khỏi không cảnh giác được.
Vì Mạc Chi Dương là một trong hai đối tượng tình nghi đã hạ thuốc Bạch Tử Lệ, nên Bạch Tử Lệ vẫn phải cẩn trọng hơn.

Mạc Chi Dương thấy biểu cảm trên khuôn mặt của Bạch Tử Lệ chỉ mỉm cười nhẹ rồi sắp xếp bữa sáng ra cho Bạch Tử Lệ ăn….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 35: Chương 35


Hôm nay Bạch Tử Lệ được cho nghỉ ngơi, việc Bạch Tử Lệ trúng thuốc ngủ Mạc Chi Dương đã sai Thất Vĩnh đi tìm hung thủ thực sự.

Bạch Tử Lệ cũng chẳng biết làm gì, chỉ ngồi trong thư phòng cùng Mạc Chi Dương đọc sách mà thôi, nhưng ngồi mà cứ có cảm giác có ai đang nhìn mình vậy.

Bạch Tử Lệ quay ra thì vẫn thấy Mạc Chi Dương ngồi tập trung làm việc nhưng đến khi quay lại để đọc sách thì lại có cảm giác ai đơ cứ nhìn chằm chằm mình vậy.
Thì đúng là như vậy, Mạc Chi Dương đang nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ rồi ngồi suy nghĩ cái gì đó.

Tôi hôm trước, Mạc Chi Dương muốn vào phòng nói chuyện với Bạch Tử Lệ nhưng A Vân nhất quyết không cho vào, nghĩ rằng Bạch Tử Lệ mệt nên đã không làm phiền nữa mà đi về, đợi sáng mai rồi hỏi.

Nhưng cho tới sáng, qua cả giờ ăn sáng rồi mà vẫn chưa thấy Bạch Tử Lệ ra, Mạc Chi Dương thấy làm lạ nên đã nhờ Thất Vĩnh dụ A Vân đi ra chỗ khác, còn mình thì đi vào xem thử.
Ai ngờ, Mạc Chi Dương có chìa khóa của phòng Bạch Tử Lệ nên khe khẽ mở cửa, vừa mới mở hé cửa thì đã thấy một cảnh tượng rất kinh hoàng.

Đó là Bạch Tử Lệ với mái tóc trắng, kèm cả chiếc sừng dài, đang ngồi ở giữa căn phòng, xung quanh đó bao bọc bởi một luồng ánh sáng màu vàng đang lơ lửng quanh đó.

Sau đó là một trận mưa đổ xuống, Mạc Chi Dương chắc chắn trận mưa này do Bạch Tử Lệ làm ra.

Vậy là những lời đồn đại đó là đúng, Bạch Tử Lệ chính là Bạch Dương - có phép thuật trong mình.
- *Cậu ấy… Có… Có phép thuật thật kìa… Phép thuật là từ chiếc sừng sao?*
- *Nếu mà mình có chiếc sừng đó thì sao? Thì mình sẽ có phép thuật sao? Mà có phép thuật thì mình có thể trả thù được cho mẹ sao? Hah… Vậy thì mình sau này sẽ làm cậu ấy yêu mình, say mê mình, rồi mình sẽ lén lút lấy chiếc sừng ấy đi…*
- *Lúc đó mình sẽ có được phép thuật và sẽ trả thù cho mẹ.

Diễn thôi nào~*
Và đúng lúc sau, Bạch Tử Lệ đã ngất vì quá mệt, trở lại hình dạng con người, Mạc Chi Dương nhân cơ hội đó đi vào rồi đưa Bạch Tử Lệ đi, khóe miệng chếch lên, nở một nụ cười đắc ý.

Và sau đó, Mạc Chi Dương cũng phát hiện được có ai đã cố ý bỏ thuốc ngủ vào trong đồ ăn của Bạch Tử Lệ, khiến Bạch Tử Lệ ra nông nỗi này
…Quay lại thực tại …
Mạc Chi Dương vẫn đang nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ rồi suy nghĩ mà không biết Bạch Tử Lệ tiến sát lại gần nhìn chằm chằm vào mình từ khi nào rồi.

Bạch Tử Lệ bây giờ mới biết cái người nhìn mình lại là Mạc Chi Dương, hình như đang suy nghĩ cái gì quan trọng lắm vì còn chẳng nhìn thấy Bạch Tử Lệ đang đứng trước mặt nhìn luôn mà.

Khi Bạch Tử Lệ cất tiếng gọi thì lúc này, Mạc Chi Dương mới hoàn hồn trở lại, khi nhìn thấy bản mặt được phòng to của Bạch Tử Lệ, Mạc Chi Dương đã giật mình.
- “Ngươi… Ngươi làm trò gì vậy?”
- “Ngài nhìn ta làm gì? Ta không thoải mái chút nào cả”_Bạch Tử Lệ bĩu môi nói
- “Ta làm ngươi khó chịu sao? Ta xin lỗi.

Ngươi chán sao?”
- “Đúng vậy, ở đây chán quá.

Ta không biết dân làng đã có thể trồng lại lúa được chưa?”
- “Với thời tiết mưa hiếm gặp như thế này thì ta nghĩ bọn họ sẽ làm được thôi.

Ngươi giỏi lắm, nhờ ngươi mà dân làng được cứu rỗi”
Mạc Chi Dương dịu dàng xoa đầu và khen Bạch Tử Lệ, lần đầu tiên Bạch Tử Lệ được khen như vậy nên cũng vui lắm, mặt đỏ hết cả lên, ngại ngùng cúi gằm mặt xuống.

Nhưng Bạch Tử Lệ chợt nhận ra, nếu mà Mạc Chi Dương nói là vào đã thấy Bạch Tử Lệ ngất đi, vậy không biết Bạch Tử Lệ đã trở lại hình dáng con người chưa hay là vẫn ở hình dạng nửa người nửa thú ấy.
Vừa nghĩ đến, Bạch Tử Lệ hoảng hốt quay ra nhìn chằm chằm vào Mạc Chi Dương, Mạc Chi Dương khó hiểu nhìn lại Bạch Tử Lệ, chả nhẽ Bạch Tử Lệ phát hiện gì rồi sao? Sao lại nhìn Mạc Chi Dương như vậy chứ? Mồ hôi bắt đầu rơi xuống, Mạc Chi Dương bây giờ cảm thấy căng thẳng vô cùng, lo sợ rằng Bạch Tử Lệ sẽ phát hiện ra kế hoạch của mình mất.

Lúc này, Bạch Tử Lệ mở miệng nói, cảm giác hồi hộp tăng đến đỉnh điểm
- “Nhị hoàng tử, lúc mà đi vào phòng của ta ý, ngài có thấy gì bất thường không?”
- “Ta không có! Lúc vào ta chỉ thấy ngươi nằm dưới đất thôi.

Rốt cuộc ngươi ngủ kiểu gì mà lăn cả xuống giường vậy?”_Đầu Mạc Chi Dương lập tức nhảy số để trả lời câu hỏi của Bạch Tử Lệ
- “Ta… Ờm thì ta chắc ngủ ngon quá nên không biết ấy mà.”_Bạch Tử Lệ cũng chột dạ nói
- “Nhưng ngủ ngon thì ít nhất cũng thấy đau chứ? Hay ngươi lại làm gì trong đấy mà giấu mọi người? Hửm? Ngươi cũng biết tính của ta mà… Không được phép nói dối đâu”
Mạc Chi Dương nhân cơ hội đó để chèn ép lại Bạch Tử Lệ, quả thật cách này có hiệu quả thật, Bạch Tử Lệ bắt đầu ấp a ấp úng không dám nói ra, đang tìm lý do để che đậy phép thuật của mình.

Mạc Chi Dương biết Bạch Tử Lệ đang nói dối mình nhưng cũng không tức giận vì chính Mạc Chi Dương cũng như vậy.

Bạch Tử Lệ sau một lúc suy nghĩ thì nói rằng mình đã bị trúng thuốc ngủ thì làm sao biết được đau đớn là gì, vì trúng thuốc rồi chỉ có thể ngủ triền miên mà thôi, không biết một cái gì cả.
Thấy Mạc Chi Dương gật đầu có vẻ chấp nhận, Bạch Tử Lệ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí hai người lại trở nên tĩnh lặng như lúc đầu vậy.

Bạch Tử Lệ định quay trở về chỗ mình đọc sách thì bị cánh tay của Mạc Chi Dương kéo lại, khiến Bạch Tử Lệ ngã vào lòng Mạc Chi Dương, hai đôi mắt lần nữa lại dán chặt vào nhau, cánh tay Mạc Chi Dương ôm trọn vòng eo nhỏ của Bạch Tử Lệ
- *Eo cậu ấy nhỏ quá… Có vẻ hơi gầy rồi! Phải vỗ béo lên mới được, sau này diễn phải ôm nữa.

Mà như thế này ôm chả thích gì cả*
- “N-Nhị hoàng tử… Ngài…ngài bóp eo ta làm cái gì vậy ạ? Đau…”
- “Ah…Ta xin lỗi.”
Thấy Bạch Tử Lệ kêu đau, Mạc Chi Dương lập tức bỏ tay ra, mặt hai người bỗng chốc đỏ lên, Mạc Chi Dương cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy nữa, có vẻ trong vô thức đã làm như thế.

Lén nhìn Bạch Tử Lệ, thấy Bạch Tử Lệ cũng đang đỏ mặt, Mạc Chi Dương liền cười gian, thế thì thuận theo chiều gió vậy.

Trong lòng lại nổi hứng muốn trêu chọc con người này.

Nghĩ là làm, Mạc Chi Dương lập tức trêu Bạch Tử Lệ….
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 36: Chương 36


Mạc Chi Dương nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ, cười gian manh rồi nói
- “Ta thấy ngươi hơi gầy đó.

Ta nghĩ hoàng tử phi đây phải bồi bổ thêm chứ như thế này ta không thích tý nào đâu a~”
- “Ý ngài là sao ạ?”_Bạch Tử Lệ nhíu mày nhìn Mạc Chi Dương
- “Ý ta là… Ngươi gầy quá, như thế ta ôm không thích đâu nha~ Chúng ta còn chưa làm “đại sự” với nhau đâu.

Ta sẽ cho người mang thêm đồ ăn cho ngươi để ngươi có chút thịt, như vậy mới thích”
- “Ngài… Ngài… Ngài…”
Bạch Tử Lệ bị Mạc Chi Dương trêu cho đỏ hết cả mặt lên, xấu hổ vì Mạc Chi Dương nhắc đến chuyện the phòng, lần đầu tiên có người đề cập đến vấn đề này với Bạch Tử Lệ nên Bạch Tử Lệ cũng không biết đối đáp lại như thế nào, chỉ ấp a ấp úng không nói nên lời.

Mạc Chi Dương thấy phản ứng của Bạch Tử Lệ liền thích thú vô cùng, nhưng đúng là phải cần phải bồi bổ vì Bạch Tử Lệ quá gầy, như vậy thì làm sao mà có sức để làm việc chứ, chưa kể sau này còn làm việc liên tục nữa.
Tóm lại, vẫn cần phải bồi bổ thêm, Mạc Chi Dương nhìn Bạch Tử Lệ, nghĩ đến Kỳ Lâm có nói với mình là Bạch Tử Lệ đã đọc gần như hết sách ở đây, kèm theo cũng biết cách ứng dụng vào những câu hỏi mà Kỳ Lâm đưa ra.

Nhân đây, chỉ có Mạc Chi Dương và Bạch Tử Lệ, Mạc Chi Dương cũng muốn kiểm chứng xem lời nói ấy có đúng không, chứ viết giấy thì nhỡ Kỳ Lâm giúp thì sao, vậy là không công bằng rồi
- “Bạch Tử Lệ!”
- “D-Dạ… Ngài gọi gì ta vậy ạ?”_Bạch Tử Lệ nghe Mạc Chi Dương gọi cả họ và tên mình liền rùng mình, da gà nổi lên hết
- “Ta muốn hỏi ngươi chuyện này…”
- “Vâng ạ! Ngài cứ hỏi đi ạ”
- “Ta hỏi ngươi nhé.

Có một vùng bị lũ lụt nặng, cây cối bị úng mà chết, mà dân làng lại cần những thứ để để làm ăn, buôn bán.

Trường hợp đó nếu là ngươi thì ngươi sẽ làm gì để ngăn chặn lũ lụt?”
Bạch tử Lệ bất ngờ khi Mạc Chi Dương hỏi câu ấy, Kỳ Lâm cũng hỏi câu tương tự như nó là hạn hán cơ.

Bạch Tử Lệ cũng đã đọc khá nhiều và nghiên cứu khá nhiều về vấn đề này nên biết sơ sơ các biện pháp để phòng tránh.

Không nghĩ ngợi nhiều, Bạch Tử Lệ nói rằng nếu là mình trong hoàn cảnh đó thì nếu mà ở vùng sông nước, Bạch Tử Lệ sẽ đắp đê để chặn nước tràn vào, còn nếu là ở các ngôi làng thì nên trông thêm nhiều cây để nó chặn nước, dự trữ nước uống, lương thực thực phẩm, thuốc men, các vật dụng cần thiết đủ để dùng ít nhất 7 ngày và cuối cùng là chủ động sơ tán nếu cảm thấy nó không an toàn nữa.
Mạc Chi Dương nghe xong thì cũng hài lòng rồi nói với Bạch Tử Lệ rằng đó chỉ là nói thôi, biện pháp thì đúng rồi nhưng khi thực hiện khá khó khăn, cần nhiều ngân lượng, công sức để đắp đê cũng như phải có đủ chỗ để có thể sơ tán dân.

Mà muốn thực hiện được thì phần lớn là phải thuyết phục được người dân và đặc biệt là nhà vua.

Bạch Tử Lệ nghe xong cũng gật gà gật gù tiếp thu, nhưng nhắc đến nhà vua thì Bạch Tử Lệ nhíu mày, nhà vua phải giúp dân chứ, phải sống vì dân chứ? Bạch Tử Lệ ngây thơ nhìn Mạc Chi Dương rồi hỏi
- “Nhưng mà… Theo ta nghĩ thì ít nhất quan viên đại thần và cả nhà vua cũng phải tham gia vào việc này chứ? Chả nhẽ cứ giao cho một người làm thì làm sao mà làm được? Ta thấy thi thoảng có mấy ông lớn như quan vậy cũng xuống chỗ ta để phát lương thực mà”
- “Ngươi còn ngây thơ lắm.

Quan viên đại thần không như ngươi nghĩ đâu.”
- “Là sao? Ta không hiểu, ta tưởng hoàng đế thì phải quan tâm đến người dân nhiều hơn chứ?”
- “Sau này ngươi sẽ hiểu thôi.

Bây giờ cứ nghĩ ngơi đi, để mấy hôm sau còn đi phát lương thực cho người dân nữa”
Mạc Chi Dương đứng dậy, tiến lại gần chỗ Bạch Tử Lệ rồi xoa đầu, khiến tóc Bạch Tử Lệ rối tung hết cả lên.

Bạch Tử Lệ khó chịu ôm lấy đầu rồi chỉnh lại tóc của mình, Mạc Chi Dương thấy vậy chỉ mỉm cười rồi lấy một ít sách mới cho Bạch Tử Lệ, để vào tay của Bạch Tử Lệ rồi nói
- “Sách này… Là loại hiếm, chỉ có 1 quyển duy nhất.

Ngươi đọc đi để lấy kinh nghiệm để lần sau còn đi khảo sát, nhớ giữ cẩn thận”
- “Thật sao ạ? V-Vậy thì… Ta sẽ cố gắng học tập thật tốt, ta sẽ không phụ lòng ngài đâu”
- “Tốt, giờ thì về phòng ta mà đọc.

Ta cho người lấy đồ ăn cho ngươi”
Bạch Tử Lệ nghe thấy mình sẽ được đi khảo sát lần nữa liền vui mừng, cười tươi, được nhị hoàng tử tin tườn nên Bạch Tử Lệ sẽ quyết tâm cố gắng làm tốt hơn trong nhiệm vụ lần sau.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ hào hứng như vậy cũng nhẹ nhàng cười với Bạch Tử Lệ, dặn dò vài việc nữa rồi đi ra ngoài vì có việc, để lại Bạch Tử Lệ đang vui đến nỗi nhảy cẫng lên, cái này phải nói cho Kỳ Lâm biết mới được.

Bạch Tử Lệ sau đó cũng đi về phòng ngủ của Mạc Chi Dương để đọc sách, thích thú nghiên cứu kĩ từng chút, từng chút một..
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 37: Chương 37


Bạch Tử Lệ sau khi đọc xong gần 1, 2 cuốn sách gì đó rồi cũng đi ngủ.

Lúc này, cánh cửa được mở ra, Mạc Chi Dương từ từ tiến vào, đi ra chỗ cửa sổ để kiểm tra xem nó có mở hay không, rồi kiểm tra các ngóc ngách trong căn phòng này rồi mới đi lại chỗ Bạch Tử Lệ đang nằm ngủ.

Mạc Chi Dương vươn tay ra sờ lên phần tóc mềm mại của Bạch Tử Lệ, thầm nghĩ rằng thực sự chỗ này có thể mọc sừng sao?
Nếu mà Mạc Chi Dương lấy được chiếc sừng đó thì sẽ có phép thuật sao? Hay là chỉ lời đồn đại thất thiệt mà thôi? Nhỡ lấy được chiếc sừng thì Bạch Tử Lệ có bị làm sao không? Nếu Bạch Tử Lệ biết thì làm sao đây? Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu của Mạc Chi Dương, nhưng nghĩ đến những việc mà hoàng đế đã làm với mẹ mình thì Mạc Chi Dương lại không thể chấp nhận được, quyết tâm có được phép thuật để có thể dễ dàng xử lý ông ta.
Vì Mạc Chi Dương chỉ có một mình, không thể đủ sức chống cả hoàng tộc được và đang đợi thời cơ để có thể phản lại.

Tay trong vô thức mà nắm chặt lấy tóc của Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ đau đớn nhíu mày
- “Ưm…”
- *Thôi chết, suýt nữa làm cậu ấy thức… Không biết khi nào cậu ấy mới nói sự thật cho mình đây nhỉ? Đợi mình làm cậu ấy yêu mình thì mình có thể dụ dỗ cậu ấy tiết lộ ra.

Nhỡ lấy chiếc sừng đó thì cậu ấy chết thì sao nhỉ? Mình chỉ muốn lấy phép thuật mà thôi, chứ không hề muốn làm hại cậu ấy.

Chắc không chết được đâu*_Mạc Chi Dương nghĩ
- *Nhưng trước hết moi được thông tin gì từ cậu ấy thì moi.

Lợi dụng trước đã… Rồi cho cậu ấy tự sinh tự diệt, lúc đấy cũng chẳng liên quan đến mình nữa.

Con trai với con trai không thể có quan hệ đó được*
Mạc Chi Dương từ từ nằm xuống bên cạnh Bạch Tử Lệ rồi vòng tay qua ôm lấy thân hình bé nhỏ, gầy gò ấy, nghĩ lại đúng là Bạch Tử Lệ học nhanh thật, mấy lần Mạc Chi Dương đi qua ngự hoa viên thấy một mình Bạch Tử Lệ ngồi ở đó, ngồi giữa vườn hoa rồi đọc 4 -5 cuốn sách dày, nói chung cũng chăm chỉ, tính toán cũng nhanh.

Mấy sổ sách Minh Hạ đưa cho Mạc Chi Dương thì Mạc Chi Dương đều thấy các con số đều đúng cả, thậm chí còn thấy Bạch Tử Lệ tính nhanh và chính xác hơn Minh Hạ rất nhiều.
Nhưng vẫn cần phải luyện tập nhiều để sau này còn diện kiến lên hoàng tộc nữa, phải miệng lưỡi sắc bén thì mới có thể nói lại, chứ không lại bị chèn ép đến đường cùng mất.

Bỗng Mạc Chi Dương cảm thấy có gì đó là lạ, vừa mới quay mặt ra xem thì đã thấy có một mũi tên từ đâu bay tới rồi, Mạc Chi Dương thấy vậy liền nhanh tay bắt lấy mũi tên đó, tay trong vô thức ôm chặt Bạch Tử Lệ vào lòng.
Vì mũi tên đó đã đâm vỡ kính nên tạo ra tiệng động lớn, Mạc Chi Dương lo lắng quay ra xem Bạch Tử Lệ có thức giấc không, ai ngờ vẫn ngủ say như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mạc Chi Dương liền thở phào nhẹ nhõm, rồi từ từ buông Bạch Tử Lệ ra, ngủ say như vậy thảo nào bị người ta ám sát vẫn không biết gì cả.
- *Mũi tên?! Từ đâu mà ra vậy? Nó nhắm vào cậu ấy sao?*_Mạc Chi Dương nghĩ
- “Thất Vĩnh”
- “Dạ, có thuộc hạ”
- “Ngươi đi điều tra xem mũi tên này từ đâu ra! Lần sau hoàng tử phi ngủ thì ngươi đứng canh chừng cho ta”
- “Vâng, thuộc hạ đã hiểu”

- “Đi đi”
Mạc Chi Dương khua tay rồi quay lại nhìn xem Bạch Tử Lệ, rồi từ từ rút tay ra, đi lấy một cái chăn dày rồi chùm kín lên hết cửa sổ, cũng may hôm nay có Mạc Chi Dương ở đây cứu cho không Bạch Tử Lệ bị mũi tên đó đâm trúng rồi.

Mạc Chi Dương sau khi kiểm tra xong thì tiến đến ngồi lên giường, ngay bên cạnh Bạch Tử Lệ, rồi thắp một cái đèn nhỏ nhỏ bên cạnh, ngồi đọc sách, tiện thể canh chừng cho Bạch Tử Lệ luôn.

Từ vừa nãy đến giờ bao nhiêu tiếng động lớn, vậy mà vẫn không bị thức giấc, Mạc Chi Dương cũng nể thật đấy, hay là do Mạc Chi Dương thường xuyên mất ngủ nên vậy nhỉ?
- *Ngủ ngon thật.

Ước gì mình cũng được như vậy*
Từ nhỏ Mạc Chi Dương đã ngủ không ngon giấc rồi, hễ có tiếng động là tỉnh dậy tới sáng vì hồi nhỏ, Mạc Chi Dương cũng bị người ám sát vào lúc đêm khuya nên độ cảnh giác cao hơn, từ đấy sinh ra nỗi ám ảnh và thường xuyên mất ngủ.

Không ngờ có ngày mũi tên lại nhắm đến phòng ngủ của Mạc Chi Dương và người bọn họ nhắm đến không ai khác là Bạch Tử Lệ.

Mạc Chi Dương không biết ai đã làm nên chuyện này, cũng cả gan khi dám hại cả hoàng tử phi như vậy, từ lúc Bạch Tử Lệ vào đây, Mạc Chi Dương thấy cường độ thích khác gia tăng rất nhiều, chắc hẳn là phải có vấn đề gì đó.

Hoặc là do Bạch Tử Lệ gây thù chuốc oán với ai đó, hoặc là người hoàng tộc muốn giết Bạch Tử Lệ để tạo tai tiếng cho Mạc Chi Dương chăng? Có thể lắm… Vì riêng chỉ cần họ muốn là họ có thể làm bất cứ thứ gì để có được nó.
- *Haiz! Từ lần sau chắc phải ngồi đây trông rồi.

Chứ cứ như thế này thì có ngày chết sớm mất.

À, tiện thể còn phải luyện tập thêm về võ công cho cậu ấy mới được, chứ mình sợ chưa lợi dụng được gì mà chết thì uổng quá*
Mạc Chi Dương ngồi lấy mấy cuốn sách về dê hoặc về lịch sử thần thoại ra để nghiên cứu.

Nếu mà nửa người nửa dê thì là con của thần dê Pan sao? Những sao sinh ra một đứa con nhìn yếu đuối vậy? Thật tò mò về hoàn cảnh gia đình của Bạch Tử Lệ quá đi mất.

Nói chung cứ tiếp cận rồi để Bạch Tử Lệ yêu mình thì cái gì Mạc Chi Dương cũng có thể biết cả, giờ thì cứ vậy mà triển thôi~.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 38: Chương 38


…Sáng hôm sau …
Bạch Tử lệ tỉnh dậy, thấy trời vẫn mưa nhưng nó đã ngớt hơn khá nhiều rồi, có vẻ hiệu lực của phép thuật sắp hết rồi.

Không biết có ai nhìn thấy lúc Bạch Tử Dương làm phép không nữa, vì lúc làm phép thì vẻ bề ngoài của Bạch Tử Lệ có thay đổi khá nhiều, tay trong vô thức sờ tay lên giữa trán – nơi có hình bông hoa đỏ rực, đó là ấn hiệu để bảo vệ Bạch Tử Lệ mà cha đã tạo ra cho, ngoài ra nó còn thông báo được tình hình sống còn của Bạch Tử Lệ cho cha biết, để cha yên tâm ở trên thiên giới.
Mẹ Bạch Tử Lệ cũng có một cái nhưng nó ở chỗ cổ tay, cái của mẹ là một bông hoa hồng, còn Bạch Tử Lệ là bông hoa sen.

Nghĩ đến đây, nước mắt Bạch Tử Lệ lại rơi xuống, Bạch Tử Lệ nhớ cha, đã lâu lắm rồi cha không về với hai mẹ con, Bạch Tử Lệ muốn gặp cha để nói rằng mẹ vẫn sống tốt lắm, mẹ được một người cưu mang về, đã vậy còn là người quen của Bạch Tử Lệ nữa chứ.

Vì vậy cha cứ yên tâm ở trên thiên giới, nếu có thể thì xuống thăm hai mẹ con, để Bạch Tử Lệ gặp lại người cha mạnh mẽ của mình, để thấy được nét mặt hạnh phúc, vui vẻ của cha mẹ khi gặp nhau, muốn gia đình lại đoàn tụ như 13 năm trước vậy…
- *Không biết cha ở trên đó như thế nào rồi? Có sống tốt hay không? Mình nhớ cha quá.

Ước gì mình được gặp cha*
- *Không được! Mình phải mạnh mẽ lên, để bảo vệ mẹ thay cha.

Không được khóc*
Bạch Tử Lệ lau đi nước mắt của mình, bỗng giữa trán thấy nhói nhói khiến Bạch Tử lệ nhăn mặt lại, rồi sờ tay lên trán, xoa nhẹ ở chỗ đó.

Đúng lúc này, cánh cửa được mở ra, người bước vào là Mạc Chi Dương, do vừa nãy khóc nên Bạch Tử Lệ không muốn để cho ai biết mà lấy vạt áo che đi.

Mạc Chi Dương đi vào thấy vậy liền ngơ ngác ra nhìn, bộ mình bị làm sao mà Bạch Tử Lệ phải che mặt lại vậy? Chả nhẽ lại hở chỗ nào sao? Mạc Chi Dương cúi xuống nhìn đi nhìn lại mình nhưng chả thấy chỗ nào bất thường cả, cầm theo giỏ đồ ăn tiến tới, ngồi cạnh Bạch Tử Lệ, ngó nghiêng để xem Bạch Tử Lệ rốt cuộc đang che che cái gì.

Nhưng Bạch Tử Lệ cứ né tránh khiến Mạc Chi Dương khó chịu, tay cầm lấy vạt áo của Bạch Tử Lệ rồi kéo ra, vừa mới kéo ra đã thấy mắt Bạch Tử Lệ sưng đỏ lên rồi
- “Ngươi… Ngươi làm sao mà mắt sưng húp lên vậy?”
- “Ta… Ta ngáp ngủ nên nó như vậy đó”_Bạch Tử Lệ cố gắng che đi nhưng không được
- “Không phải! Mắt sưng đỏ lên như thế này chỉ có khóc thôi.

Ngươi đừng nói dối ta.

Rốt cuộc ai bắt nạt ngươi? Để ta đi xử lý”
- “Không… Không ai bắt nạt ta cả… Là do ta ngáp ngủ nên mới như vậy thôi”
- “Bạch Tử Lệ! Ngươi đừng giấu giếm ta cái gì cả, chúng ta là phu thê với nhau, có ai bắt nạt ngươi thì ngươi cứ nói với ta để ta xử lý bọn chúng”

- “Thực sự ta không bị ai bắt nạt cả đâu mà…”
Bây giờ người đang bắt nạt Bạch Tử Lệ lại chính là Mạc Chi Dương chứ không ai khác, đã bảo là không sao rồi mà cứ dồn ép hỏi khiến Bạch Tử Lệ không biết chối cãi như thế nào được.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ cự quyệt vậy cũng thôi, rồi nhẹ nhàng kéo vạt áo Bạch Tử lệ xuống, tay sờ lên trán của Bạch Tử Lệ xem có nóng nữa không? Thái y bảo là sáng nào cũng phải kiểm tra xem trán có nóng nữa không để biết đường cho thuốc để kiểm soát sức khỏe hoàng tử phi, thái y khi kiểm tra cho Bạch Tử Lệ thì lắc đầu ngao ngán rồi nói đứa trẻ này suy dinh dưỡng nặng nề, cần phải bồi bổ thêm chứ như thế này không tốt đâu.
Mạc Chi Dương sau khi nghe xong liền cho đầu bếp chuẩn bị một thực đơn riêng biệt cho Bạch Tử Lệ và hiện giờ trên tay của Mạc Chi Dương là phần ăn đặc biệt để vỗ béo cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ sau khi thấy tay của Mạc Chi Dương giơ ra, tưởng rằng Mạc Chi Dương tức giận định tát mình nên đã nhắm tịt mắt lại.

Nhưng mãi không thấy gì, liền mở mắt ra thì thấy Mạc Chi Dương đang sờ tay lên trán mình để kiểm tra gì đó, mặt bỗng chốc đỏ lên vì ngại, không ngờ lại nghĩ sai cho người ta
- “Không nóng nữa, nhưng vẫn hơi ấm.

Thái y bảo ngươi quá gầy nên ta đã sai người chuẩn bị suất ăn riêng cho ngươi.

Ngươi phải ăn đúng bữa đó, cấm được bỏ bữa.”
- “Nhưng… Sao ngài lại làm như vậy chứ? Ta thấy ta ăn bình thường mà.

Không cần ngài phải bận tâm đến đâu”
- “Vì sao ta làm như vậy ư? Đơn giản thôi, vì ngươi là hoàng tử phi của ta, thì ta phải quan tâm chứ…”
Câu nói ấy của Mạc Chi Dương khiến Bạch Tử Lệ ngây người ra, mặt bỗng chốc đỏ bừng bừng lên vì ngại.

Mạc Chi Dương thấy phản ứng của Bạch Tử Lệ liền cười đắc ý, nhẹ nhàng ghé vào tai Bạch Tử Lệ nói nhỏ
- “Vì vậy… Hoàng tử phi của ta phải bồi bổ để có sức khỏe “phục vụ” ta chứ~”
- “Ngài… Ngài…”
Bạch Tử Lệ bị Mạc Chi Dương trêu cho quá xấu hổ, không nói nên lời, sao có thể nói những lời quá nhạy cảm này chứ? Phục vụ gì mà phục vụ? Ai thèm phục vụ chứ? Vả lại con trai với con trai sao có thể làm với nhau mà nói như vậy? Bạch Tử Lệ ngồi im không dám nhúc nhích, Mạc Chi Dương thấy vậy liền mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu Bạch Tử Lệ rồi dặn sau khi ăn xong thì đến thư phòng gặp Mạc Chi Dương rồi rời đi
- *Gọi mình đến thư phòng? Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng sao?*.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 39: Chương 39


…Thư phòng của Mạc Chi Dương…
Mạc Chi Dương đang ngồi kiểm tra lại việc tính toán chi tiêu của cả phủ, rất hài lòng về việc tính toán này.

Đúng lúc đó, Minh Hạ mang đồ ăn nhẹ đi vào bên trong, thấy Mạc Chi Dương đang cười cười rồi nhìn sổ sách mà Bạch Tử Lệ tính ra khiến Minh Hạ khó chịu vô cùng.

Đáng lẽ ra Minh Hạ phải là người làm nhưng dạo này Bạch Tử Lệ đều chiếm tất cả, nhưng Minh Hạ phải công nhận cách tính của Bạch Tử Lệ nhanh thật, tuy Minh Hạ không biết Bạch Tử Lệ tính như thế nào nhưng mới ngồi được một chút đã tính xong rồi.

Lúc đầu Minh Hạ còn không tin nà kiểm tra lại, ai ngờ nó đúng hoàn toàn.

Vậy là từ đó việc tính toán sổ sách cứ để cho Bạch Tử Lệ làm tất, Minh Hạ chỉ ở bên cạnh đứng trông mà thôi.

Minh Hạ lần này không thể để mất quyền kiểm soát của mình được, liền vui vẻ đi tới chỗ Mạc Chi Dương rồi nói
- “Thưa nhị hoàng tử, đồ ăn nhẹ của ngài đây ạ.

Hôm nay gồm có bánh bông lan và nước ép táo kèm thêm một ít rau câu”
- *Cái gì? Rau câu ư?!*
Câu nói của Minh Hạ đã làm Mạc Chi Dương nhớ đến vụ hạ độc rau câu của Bạch Tử Lệ, Mạc Chi Dương nhìn sang bên chỗ để đồ ăn nhẹ, nhìn chằm chằm vào dĩa để rau câu.

Rồi lại ngước lên nhìn Minh Hạ, và bảo Minh Hạ ăn thử miếng rau câu xem.

Minh Hạ nghe xong liền sững người, sao chủ nhân lại kêu mình nếm thử đồ ăn chứ? Có phải chủ nhân nghi ngờ mình không? Hay là sự việc bị bại lộ rồi? Minh Hạ nói khéo rằng bụng mình đang không ổn, định xin thôi nhưng khi nhìn thấy Mạc Chi Dương đang nhìn mình chằm chằm thì không dám cãi lại nữa, lấy cái thìa rồi xúc một miếng lên ăn.
Trong suốt quá trình này, Mạc Chi Dương nhìn chằm chằm vào Minh Hạ không rời mắt, xem từ phản ứng của Minh Hạ khi mình bảo ăn rồi đến cách Minh Hạ ăn rau câu vào và bây giờ chỉ chờ đợi xem kết quả như thế nào thôi.

Minh Hạ vừa ăn xong được một lúc liền che miệng lại, rồi chạy đi nôn ra.

Mạc Chi Dương thấy vậy liền cho mời thái y đến
- “Rốt cuộc là bị sao vậy?”_ Mạc Chi Dương nhìn thái y nói
- “Thưa nhị hoàng tử, cô ấy là bị rối loạn hệ tiêu hóa nên tạm thời không ăn được gì mấy.

Cái này chắc mấy hôm trước cô ấy ăn quá nhiều nên mới bị như vậy.

Chỉ có thể ăn cháo thôi ạ”
- *Hóa ra là rối loạn tiêu hóa.

Vậy mà mình cứ tưởng… Haiz, phải bảo Thất Vĩnh điều tra thêm vậy*_ Mạc Chi Dương thất vọng nghĩ
- “Nô tỳ xin lỗi hoàng tử.

Để hoàng tử phải lo lắng rồi… Đáng lẽ ra nô tỳ không nên ăn quá sức rồi để bị như vậy”_Minh Hạ tỏ vẻ buồn bã nói
- “Ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt đi”
- “Vâng ạ! Cảm ơn hoàng tử đã quan tâm đến nô tỳ”
Mạc Chi Dương chỉ gật đầu rồi rời đi luôn mà không chút nghi ngờ gì, Minh Hạ trong lòng thầm đắc ý, mấy hôm trước Minh Hạ cố tình ăn nhiều để cho bị rối loạn tiêu hóa.

Rồi đến ngày hôm nay thực đơn có rau câu nên mang lên cho Mạc Chi Dương, chắc chắn Mạc Chi Dương sẽ bắt mình ăn rồi sau đó sẽ chuyển đối tượng về mình và cho kiểm tra thái y, và kết quả cũng thấy được rõ rồi.

Mạc Chi Dương đã chuyển đối tượng, gạt bỏ Minh Hạ khỏi danh sách, vụ hạ độc là Minh Hạ làm, bây giờ thì nhàn nhã rồi, không phải lo lắng vì bị nghi ngờ nữa.

Tất cả đều được Minh Hạ lên kế hoạch hoàn hảo.

- *Có thể là ai được ta? Nếu mình tìm được hung thủ thì chắc chắn sẽ lấy được lòng của cậu ấy… Minh Hạ thì không phải rồi… À mà từ từ, người cuối cùng đưa rau câu cho cậu ấy là ai nhỉ? Mình không nhớ rõ nữa… Chắc phải đi hỏi thôi*
Mạc Chi Dương đi về thư phòng của mình, thấy cửa đã mở hé ra rồi, có vẻ Bạch Tử Lệ đã đến rồi.

Mở cửa đi vào, Mạc Chi Dương đã thấy Bạch Tử Lệ ngoan ngoãn ngồi ở ghế chờ mình rồi, bộ dạng khép nép, một lúc cứ ngó qua, ngó lại nhìn xung quanh khiến Mạc Chi Dương bất giác mỉm cười, thật giống cún con quá đi mất thôi.

Mạc Chi Dương bước vào bên trong, Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương đi vào liền đứng dậy hành lễ
- “Xin tham kiến nhị hoàng tử!”
- “Ngươi đứng lên đi! Đến lâu chưa?”_ Mạc Chi Dương đi lại đỡ Bạch Tử Lệ dậy
- “Ta vừa mới đến thôi.

Ngài gọi ta đến đây có chuyện gì vậy ạ?”
- “À, ta muốn hỏi ngươi là ngươi tình toán theo cách nào mà lại đúng và nhanh tới vậy.

Ta nhớ cuốn sổ sách này ta mới đưa cho người 3 ngày trước mà ngươi đã tính xong rồi!”
- “Cái này… Ta…”_ Bạch Tử Lệ ngập ngừng khi Mạc Chi Dương hỏi đến vấn đề này
Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ còn ngập ngừng trong việc này nên cũng không làm khó nữa.

Chắc là cách tính mà cha Bạch Tử Lệ dạy cho nên không muốn cho người khác biết ấy mà.

Mạc Chi Dương cũng không trách móc gì mà chỉ mỉm cười rồi gọi Bạch Tử Lệ ra chỗ mình lấy sách mà thôi.

Bạch Tử Lệ tưởng rằng Mạc Chi Dương sẽ gặng hỏi về gia đình mình nhưng ai ngờ lại không nói gì cả, lại còn gọi mình ra chỗ đống sách kia nữa chứ.

Bạch Tử Lệ cũng theo ý Mạc Chi Dương đi ra chỗ ấy rồi đứng bên cạnh, Mạc Chi Dương lấy một cuốn sách ra cho Bạch Tử Lệ đọc nhưng ai ngờ một cuốn khác theo đà rơi ra.

Bạch Tử Lệ thấy vậy liền nhắm tịt mắt lại, tưởng rằng đầu chuẩn bị có một cục u nhưng ai dè, Mạc Chi Dương đã đỡ sách hộ cho.

Cán sách đập vào tay Mạc Chi Dương khiến nó đỏ ửng lên
- “Ngài… Tay ngài bị sưng lên rồi!”
- “Ta không sao đâu.

Đây, người cầm mấy cuốn đọc đi.

Trời mưa cũng sắp tạnh rồi đó, chắc mai là phát lương thực cho dân được rồi”
- “Nhưng mà… Thật sự không sao chứ ạ?”
- “Không sao đâu! Ngươi cứ cầm ra kia đọc đi, toàn sách quý không đó.”
Mạc Chi Dương mỉm cười xoa đầu Bạch Tử Lệ, điều này khiến Bạch Tử Lệ đỏ mặt, tim bỗng đập nhanh nhưng không quá mạnh, cảm giác cứ kiểu gì ý làm Bạch Tử Lệ không hiểu mình bị sao nữa.

Thực sự trong mấy ngày này Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương có vẻ dịu dàng với mình hơn, còn giúp mình rất nhiều nữa.Cho Bạch Tử Lệ đọc sách quý nè, chăm sóc Bạch Tử Lệ lúc bị ốm nè, rồi lên hẳn một thực đơn riêng cho Bạch Tử Lệ ăn nè,… Rốt cuộc Mạc Chi Dương bị sao vậy? Bạch Tử Lệ cũng không hiểu nữa, nhưng có người quan tâm cũng thích thật, khóe môi bất giác mỉm cười mà không biết Mạc Chi Dương đang nhìn chằm chằm vào mình và suy nghĩ gì đó.
 
Back
Top Bottom