Dị Giới  Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,280,302
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mac-vuong-xin-giu-liem-si.jpg

Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Tác giả: Phoanh
Thể loại: Dị Giới, Đam Mỹ, Dị Năng, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Dị Giới, Truyện Teen, Đam Mỹ, Dị Năng

Bạn đang đọc truyện Mạc Vương, Xin Giữ Liêm Sỉ!! của tác giả Phoanh. Được xem là một bán thần, một nửa huyết thống là nhân loại, một nửa từ Thần Dê, thế nên sau khi Bạch Tử Lệ đời, Thượng Đế phát hiện, đày họ xuống nhân gian,

Bạch Tử Lệ mang ngoại hình kì lạ, nên luôn bị châm chọc, cô lập, bắt nạt, khinh thường, thậm chí là đánh đập, hành hạ.

Ngôi làng Bạch Tử Lệ đang sống là thuộc một vương quốc lớn ở Hy Lạp này, hằng năm sẽ phải cống một nam thanh nữ tú cho đứa vua và cậu chính người người được chọn tiếp theo. Ở đây, cậu được gả cho nhị hoàng tử - Mạc Chi Dương người con không được coi trọng vì mẹ xuất thân là kĩ nữ.

Theo truyền thuyết, nếu ai có được sừng của Bạch Dương thì người đó sẽ có sức mạnh vô biên. Liệu Mạc Chi Dương có tin điều đó mà lừa dối, lợi dụng cậu không? Hay là bỏ qua những lời đồn đại đó mà bồi đắp tình cảm vợ chồng...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 1: Chương 1


Bạch Tử Lệ - là kết quả tình yêu của thần dê Pan và một người con gái của một thường dân.

Hai người đã gặp gỡ và nảy sinh tình yêu - một thứ không thể tồn tại trong quy luật của thiên đình, hai người có ăn nằm với nhau và sinh ra một đứa con nửa người nửa dê, người ta gọi là Bạch Dương.

Và có truyền thuyết rằng, nếu ai có được chiếc sừng của Bạch Dương, thì chắc chắn sẽ có được sức mạnh vô biên, trường sinh bất tử, mạnh mẽ hơn tất cả...
Để bảo vệ con của mình, thần dê Pan cùng với người con gái ấy, hai người đã lén lút sống ở dưới nhân gian, một nhà ba người sống hạnh phúc.Tiên đế cũng đã biết được chuyện này nên đã nổi trận lôi đinh và bắt hai người phải rời xa nhau, thân dê thì bị bắt lên thiên đình chịu tôi, còn dân nữa ấy ôm con bỏ chạy, bỏ chạy thật xa khỏi nơi này, một nơi mà thần không thể nhìn thấy...
Hai mẹ con đến một ngôi làng nhỏ ở ven bờ sông, nơi đây tuy rằng rất nghèo nhưng được cái người dân luôn luôn niềm nở, thân thiện với người khác, sẵn sàng tiếp nhận hai mẹ con, lúc đó dân nữ đã an tâm ở đây và mong con được hạnh phúc.Nhưng niềm vui và sự hạnh phúc ấy không được bao lâu, dân làng cũng đã biết được con của dân nữ chính là Bạch Dương, từ đó mọi người dần dần xa lánh hai mẹ con ra vì sợ rằng thần linh sẽ trừng phạt họ vì tội bao che cho tội nhân.
Và đến năm Bạch Tử Lệ 18 tuổi, dân làng lập tức cống cho đức vua, như muốn xua đuổi hai mẹ con đi vậy, Bạch Tử Lệ cũng biết ý của dân làng, không phản đối gì mà chấp thuận gả đi...
Người cậu gả cho là nhị hoàng tử - Mạc Chi Dương, con trai của một kĩ nữ.

Sau một lần ăn nằm với nhà vua, kĩ nữa ấy đã mang thai.

Nhà vua dù không chấp nhận nhưng vì kĩ nữ ấy đang mang dòng máu của mình nên đã đưa về cung, nhưng hai mẹ con cũng chả được sủng hạnh gì, đức vua cũng chả quan tâm gì để mặc hai mẹ con tự sinh tự diệt, đến cả lúc kỹ nữ ấy vất vả, đau đớn sinh ra nhị hoàng tử thì đức vua cũng chả thèm đến xem mặt, nhưng vì thương con nên kỹ nữ ấy vẫn cười nói, dạy con những điều tốt nhất.
Đến khi Mạc Chi Dương lên 5, lúc đó bắt đầu bộc lộ những tài năng về chính trị của mình nhưng không được ai quan tâm, và đến năm Mạc Chi Dương 10 tuổi thì mẹ vì dành tất cả những gì tốt đẹp cho cậu, nhường cho cậu đồ ăn rồi nhường từng li từng tí một cho cậu mà không một lời kêu than, và cũng dần dần mà chết đi.
Trong đám tang mẹ, Mạc Chi Dương đã khóc rất nhiều, khóc vì sự vất vả của mẹ, khóc cho cuộc đời đầy tai ương của mẹ và đây cũng là lần cuối Mạc Chi Dương khóc, vì từ nay về sau, Mạc Chi Dương này sẽ không bao giờ khóc nữa, sẽ quyết tâm học tập để trả thù cho người đã hại cho mẹ thành ra như thế này
Cuối cùng, Mạc Chi Dương được triệu tập đến hoàng cung để bàn về chuyện cưới gả, trong suốt quá trình mà đức vua nói, không hề nhìn về phía Mạc Chi Dương dù chỉ là một chút.

Đức vua triệu tập Mạc Chi Dương lên chỉ để thông báo và ép phải gả cho Bạch Tử lệ thôi, và đương nhiên Mạc Chi Dương cũng không có quyền từ chối nên đành ngậm ngùi chấp nhận gả một người không quen, là con trai, đã vậy còn nghe nói là một con quái vật nữa.

Đức vua là đang muốn dìm Mặc Chi Dương xuống đáy vực sâu, để cho đến khi chết cũng không ai biết đến mình...
Rất nhanh, lễ cưới diễn ra khá là linh đình, trang trọng với màu sắc trắng và vàng là chủ đạo.

Mạc Chi Dương khoác lên bộ đồ màu trắng kèm theo mũ đội màu trắng vàng, làm tôn lên vẻ đẹp nam tính của Mạc Chi Dương,còn Bạch Tử Lệ mặc bộ đồ khá tương đồng với Mạc Chi Dương nhưng nó có vài phần nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn không làm lu mờ vẻ đẹp của mình, trên đầu có đội tấm vải voan mỏng, bên viền có dát vàng lên trên đấy.
Hai người cùng dắt tay nhau đến trước mặt của đức vua rồi cùng nhau quỳ xuống bái đường, đức vua cũng nhẹ gật đầu coi như lời đồng ý.

Xong hai người đứng dậy, cùng nhau làm ly rượu hẹn thề, và lễ cưới cũng kết thúc với sự chứng kiến của người hoàng tộc trong cung, còn bên ngoài không ai biết được sự tồn tại của hai người.

Sau đó, Mạc Chi Dương đi chúc rượu các đại thần cũng như anh em của mình, mặc dù chả bao giờ nói chuyện nhưng cái này chỉ là lớp vỏ bóc bên ngoài cho đỡ bị người khác đồn đại thôi.

Bạch Tử Lệ cũng đi theo Mạc Chi Dương nhưng chỉ đứng bên cạnh và nhìn thôi, không nói cũng không làm một cái gì cả, chỉ im lặng từ đầu đến cuối
...Sau khi lễ cưới tan...
Mạc Chi Dương và Bạch Tử Lệ cũng được được về phòng tân hôn.

Nơi đây, hai người có không gian riêng tư cho nhau, bây giờ thì chẳng cần phải đóng kịch nữa vì từ giờ chẳng có ai quan tâm đến hai người cả, dù sống hay chết cũng mặc kệ.
- "Ta nói cho ngươi biết, người đừng tưởng ngươi được gả vào đây mà lạm dụng quyền lực rồi làm loạn.

Ta mà phát hiện chắc chắn sẽ không tha cho ngươi đâu"_ Mạc Chi Dương không thèm để mắt Bạch Tử Lệ dù một lần mà nói xong rồi đi ra khỏi phòng luôn, để lại Bạch Tử Lệ ở một mình trong phòng
Bạch Tử Lệ cũng biết điều chỉ nhẹ gật đầu đồng ý xong rồi từ từ cởi cái khăn chùm đầu ra.

Lúc này, khuôn mặt mới lộ rõ, Bạch Tử Lệ với đôi mắt xanh dương trong trẻo, làm da trắng trẻo mịn màng, đôi lông mày mỏng mà sắc nét, khuôn mặt tròn trĩnh, hai mắt to tròn, sống mũi thẳng cao thanh tú,kèm theo đôi môi mỏng đỏ hồng, với mái tóc nâu óng mượt, nhìn rất đẹp.
Khi nhìn vào gương mặt ấy, người ta cảm giác như Bạch Tử Lệ là một người ấm áp, dịu dàng,hiền lành, vì được thừa hưởng từ sắc đẹp của cả cha và mẹ nên dung mạo Bạch Tử Lệ chỉ có một câu để thốt lên khi gặp đó là tuyệt sắc giai nhân.
- *Vậy là cứ đi như vậy sao? Mình tưởng sẽ phải làm chứ.

Thôi kệ đi, gả vào đây mong sao cho cuộc sống mình yên ổn hơn.

Không biết mẹ như thế nào rồi? Có còn khỏe hay không? Đủ ăn hay không nữa...*_ Bạch Tử Lệ nghĩ
Cậu nghĩ ngợi một hồi rồi cũng nằm xuống giường nghỉ ngơi sau khi trải qua một ngày mệt mỏi và thầm mong cuộc sống bị gả đi sẽ yên ổn hơn, bình yên hơn....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 2: Chương 2


...Sáng hôm sau...
Bạch Tử Lệ thức dậy từ tờ mờ sáng theo thói quen, vì hôm qua mệt quá nên chưa kịp thay quần áo.

Ngủ dậy muốn đi tắm rửa rồi thay nhưng lần đầu tiên đến nơi này, Bạch Tử Lệ không biết phòng tắm ở đâu, mở tủ ra thì chẳng thấy có bộ đồ nào được chuẩn bị cả.

Bạch Tử Lệ nghĩ chắc là chưa kịp chuẩn bị thôi nhưng càng nghĩ càng thấy lạ, ở đây một bóng người hầu, kẻ ở cũng không có, Mạc Chi Dương lại là một nhị hoàng tử, nhưng hôm qua Bạch Tử Lệ đi về thì không thấy bóng dáng người hầu kể cả là một chút...!
Chả nhẽ, nhị hoàng tử này bị thất sủng hay sao?
Hay là do thích được yên tĩnh như vậy?
Bạch Tử Lệ cũng chẳng suy nghĩ được bao lâu thì trong lòng bứt rứt, khó chịu, muốn đi thay đồ nhưng trước hết phải đi tìm đã.

Vừa nghĩ xong, Bạch Tử Lệ lập tức đi ra ngoài để tìm phòng tắm cho mình.

Lần đầu tiên Bạch Tử Lệ được đến nơi xa hoa, lộng lẫy như vậy nên không khỏi tò mò, thích thú mà ngắm nhìn xung quanh.

Vì mải ngắm cảnh đẹp nên đã va phải ai đó, vì không kịp đề phòng nên đã loạng choạng, sắp ngã xuống đất tới nơi rồi, tưởng rằng mông mình sắp chạm đất nên đã nhắm chặt mắt lại.

Nhưng đợi mãi, đợi mãi không thấy đau, Bạch Tử Lệ liền mở mắt ra
- "Ngươi có sao không? Ta xin lỗi, vừa nãy ta bất cẩn quá"
Người đàn ông trước mặt Bạch Tử Lệ không phải là phu quân của Bạch Tử Lệ mà là một người lạ nào đó Bạch Tử Lệ chưa gặp bao giờ.

Thấy người đàn ông đó đang đỡ mình, thấy sai sai nên đã đứng dậy rồi đẩy người đàn ông đó ra
- "Ta xin lỗi, là ta không chú ý đến"_ Bạch Tử Lệ cúi đầu xuống để xin lỗi như những gì mẹ đã dạy là làm sai thì phải xin lỗi, ít nhất mình nghèo về vật chất nhưng lương tâm, nhân cách thì không được phép như vậy
- "Không không không! Chính ta mới là người phải xin lỗi.

Là do ta không để ý.

Ngươi đừng như vậy mà, cứ ngẩng đầu lên đi
Bạch Tử Lệ nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên, người đàn ông đó sau khi thấy được dung mạo, nhan sắc đẹp tuyệt trần của cậu liền há hốc miệng ra, hai mất trợn tròn như không tin vào mắt mình vậy.

Con trai có thể đẹp tới như vậy sao...
- "Ta xin giới thiệu, ta là Kỳ Lâm.

Ta là bạn từ nhỏ của Mạc Chi Dương.

Rất vui được gặp ngươi"_ Kỳ Lâm cúi nhẹ người, đưa tay ra chĩa về phía cậu như muốn bắt tay
Nhìn người đàn ông ăn mặc vô cùng hở hang trước mặt mình, Bạch Tử Lệ hơi hơi có phần không đáng tin cho lắm, chần chừ mãi mới đưa tay ra bắt

- "Ta...!Ta là Bạch Tử Lệ, là người mà Mạc Chi Dương cưới về.

Rất vui được làm quen với ngài"_ Bạch Tử Lệ cũng rụt rè giơ tay ra bắt khi nghe Kỳ Lâm nói như vậy, thảo nào được phép đi đi lại lại trong đây
Kỳ Lâm khi thấy Bạch Tử Lệ, con tim đã bắt đầu xao xuyến, rung động và rất có thể yêu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt rồi, tưởng Bạch Tử Lệ là người làm mới nên định tán tỉnh và rước về nhưng khi nghe thấy Bạch Tử Lệ nói mình là vợ mới cưới của Mạc Chi Dương, thì trong lòng sụp đổ, đau khổ khóc thầm
- "Ờm, có thể cho ta hỏi phòng tắm và quần áo để ở đâu không? Ta lần đầu tới đây nên không tìm thấy" _ Bạch Tử Lệ ngại ngùng hỏi Kỳ Lâm, mong sao Kỳ Lâm biết đường mà chỉ chứ thực sự Bạch Tử Lệ không biết nơi nào là nơi nào luôn
- "Phòng tắm ư? Không ai chỉ cho ngươi sao?"_ Kỳ Lầm ngạc nhiên khi cậu hỏi như vậy, ít nhất thì Mạc Chi Dương cũng phải chỉ cho Bạch Tử Lệ chứ? Sao mà lại bỏ vợ mới cưới ở một mình chỗ này được
- "Đúng vậy, ở đây không có ai để ta hỏi hết.

Nên ta mới hỏi ngài xem ngài có biết không, nếu không biết thì không sao đâu ạ, ta có thể tự đi tìm"
Bạch Tử Lệ thấy biểu cảm của Kỳ Lâm nghĩ chắc là mình làm phiền ngài ấy rồi.

Đang định rời đi thì bị Kỳ Lâm chặn lại
- "Ta biết đường đi đến đó.

Để ta chỉ cho ngươi"
- "Ôi thật vậy sao? Cảm ơn ngài nhiều lắm"
Bạch Tử Lệ vui vẻ khi nghe thấy Kỳ Lâm nói như vậy, cuối cùng cũng có thể tắm sau mấy ngày tất bật chuẩn bị cho lễ cưới mà không có thời gian chăm sóc cho bản thân.

Kỳ Lâm thấy cậu cười, tim lại bắt đầu đập mạnh lên, cậu có một sức hút rất ro lớn khiến cho Kỳ Lâm cứ nhìn mãi không rời thôi, lần đầu tiên trong đời Kỳ Lâm thấy được một người con trai đẹp như vậy, một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành khiến người ta say mê từ lần đầu gặp mặt,một vẻ đẹp không thể chối bỏ, trong đầu thoáng lên suy nghĩ nếu Mạc Chi Dương đối xử không tốt với cậu ấy, chi bằng để mình rước cậu ấy về đối xử với cậu ấy tốt hơn.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện với nhau, Bạch Tử Lệ lúc đầu tường người đàn ông trước mặt là một người lạnh lùng nhưng ai ngờ tiêp xúc rồi mới thấy dễ gần lại còn rất tốt bụng nữa chứ, chỉ đến tận nơi và còn đi lấy quần áo mới cho Bạch Tử Lệ.

Kỳ Lâm sau khi đưa cậu đến phòng tắm rồi cũng đi ra chỗ khác để cậu có không gian thoải mái, trên đường đi cứ nghĩ đến lời đồn đại ở trong cung, cậu hoàn toàn khác xa so với những lời đồn là quái vật gớm ghiếc rồi xấu tính, chuyên đi ăn thịt người
- *Ai đồn cậu ấy là quái vật vậy? Mình thấy dễ thương mà.

Lại còn đẹp nữa, nếu mà tên kia không chăm sóc được cậu ấy thì để mìn chăm sóc hộ cho~*
Kỳ Lâm vừa suy nghĩ vừa đắc ý đi đến chỗ của Mạc Chi Dương để nói chuyện.

Trong đầu thì cứ nghĩ đến hình ảnh của Bạch Tử Lệ mãi thôi....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 3: Chương 3


Bạch Tử Lệ được chỉ vào phòng tắm, vừa mở cửa ra, một luồng hơi nóng phả vào mặt Bạch Tử Lệ.

Có vẻ đây là phòng tắm nóng thì phải, Bạch Tử Lệ bước vào, trầm trồ nhìn xung quanh vì nó được thiết kế rất đẹp.

Xung quanh bao phủ bở màu chủ đạo là trắng và vàng, có 4 bồn tắm nhỏ ở xung quanh, còn ở chính giữa là một hồ tắm lớn, vì nó rất rộng nên Bạch Tử Lệ cứ nghĩ nó là một cái hồ tắm chứ không phải một cái bồn tắm thông thường.

Tiến lại gần kiểm tra ở hồ tắm thì thấy nhiệt độ nước vừa đủ, tiếp tục sang bên chỗ bốn bồn kia thì có hai chế độc khác nhau đó là rất nóng và lạnh.

Chỉ riêng bồn ở chính giữa Bạch Tử Lệ mới có thể tắm thôi, ngồi nghịch từ nãy giờ chắc cũng lâu rồi nên giờ mới c** đ* ra để vào tắm.

Bạch Tử Lệ từ từ cởi bộ đồ cưới phiền phức ấy ra, bắt đầu để lộ thân hình chuẩn từng centimet của mình.

Làn da trắng trèo, mịn màng, cái eo mảnh khảnh, đôi chân thon dài, nuột nà, b* m*ng cong vút đi kèm theo với khuôn mặt thanh tú ấy khiến ai nhìn cũng phải say đắm ngay từ lần đầu tiên.

Vì để bảo vệ cho bản thân mình, mẹ đã dạy Bạch Tử Lệ cách để che đi hai chiếc sừng dài của mình, vì một khi ai đó đã phát hiện ra thì chắc chắn tính mạng của Bạch Tử Lệ rất nguy hiểm.

Họ sẵn sàng g**t ch*t Bạch Tử Lệ chỉ để lấy cái sừng và sẽ có được sức mạnh vô biên
- *Chậc, bộ đồ này thật quá phiền phức.

Cởi mãi mới được.

Cũng may là có Kỳ Lâm không mình lại không được tắm rồi.

Bạn thân sao? Mình còn chưa thấy rõ được mặt của nhị hoàng tử nữa là.

Chắc ngài ấy sẽ không đến đây nữa đây, dù gì cũng chỉ là cuộc hôn nhân chính trị thôi*
Bạch Tử Lệ từ từ bước xuống dưới bồn tắm, cảm giác ấm áp tràn ngập khắp cơ thể.

Lần đầu tiên Bạch Tử Lệ thấy thoải mái như thế này, được ngâm mình trong dòng nước ấm nóng, dường như Bạch Tử Lệ cảm nhận được mùi hương gì đó thoảng thoảng khiến cho tình thần vô cùng thoải mái,được ngồi trong căn phòng rộng rãi, đẹp đẽ, sang trọng như vậy, làm gì có ai mà không thích chứ.

Bạch Tử Lệ ngồi vào bên trong, nước ngập đến phần vai, thỏa mãn ngửa cổ ra, thở dài một tiếng
- *Có lẽ mình cứ sống thế này cũng được.

Ở một mình ở đây tuy hơi buồn nhưng ít nhất được an toàn.

Đợi ở lâu một tý rồi thử xin nhị hoàng tử xem có được đem mẹ mình vào hay không.

Mong là ngài ấy đồng ý*
Ngồi một lúc thì Bạch Tử Lệ cũng bắt đầu cọ rửa, thấy toàn đồ vật lạ nên Bạch Tử Lệ tò mò nên thử toàn bộ tất cả chỗ đó.

Đổ một lọ nhỏ nhỏ màu xanh dương gì đó ra tay ngửi, Bạch Tử Lệ thấy thơm quá nên bôi lên người, có vẻ nó là dầu dưỡng cơ thể của các quý tộc thường làm mà cậu hay nghe.

Mở tiếp đến là lọ thủ tinh đang đựng chất lỏng gì màu trắng, đổ ra cũng có mùi thơm ngào ngạt, Bạch Tử Lệ cũng thử bôi vào người rồi cứ thể Bạch Tử Lệ nghịch cho khi tất cả phòng tắm tràn ngập bong bóng nổi lên, lúc đó Bạch Tử Lệ mới biết mình làm hơi quá đà rồi.

Tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo xong xuôi rồi bắt đầu đi cọ rửa lại tất cả cho nó sạch không nhị hoàng tử mà thấy được chắc ngài ấy giết Bạch Tử Lệ mất thôi...
...Sau một lúc...
Cuối cùng thì cậu cũng dọn dẹp xong, may mắn thay mấy vọt bong bóng đã hết và quần áo Bạch Tử Lệ cũng không ướt nhiều mấy.

Bạch Tử Lệ gói gém tất cả rồi đi tìm đường về nơi mình ở nhưng đi mãi đi mãi vẫn không thấy chỗ quen thuộc mà càng đi càng thấy lạ.

Bạch Tử Lệ bắt đầu thấy mỏi chân nên đã nghỉ chân ở một vườn hoa nào đó, ở đây có đủ các loài hoa, từ hoa hồng, hoa cúc, hoa ly,...tạo nên một khung cảnh rực rỡ sắc màu, trông rất đẹp
- *Ở một nơi khô hạn như thế này mà lại có thể trồng được cái loài cây hoa đẹp như thế này ư? Là một tay nhị hoàng tử trồng à? Thật giỏi...!Mẹ mình cũng thích trồng hoa lắm, nếu đưa được mẹ về đây chắc chắn mẹ rất thích cho xem*
- *Haiz...!Chuẩn bị đi tìm tiếp thôi không lại muộn.

Cái vương phủ này cung to quá đi mất thôi.

Tìm mãi chả thấy phòng của mình đâu cả*
Bạch Tử Lệ đang ngồi mải mê suy nghĩ mà không biết có ai đó đang đứng ở ngay sau mình,nhìn chằm chằm vào người Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ thở dài một hơi, định đứng dậy để đi tìm tiếp thì có một giọng nói vang lên khiến cho Bạch Tử Lệ giật mình hét lớn lên.

Người đàn ông đang đứng trước mặt Bạch Tử Lệ không phải là Kỳ Lâm, mà là một chàng trai tầm đôi mươi, làn da nâu khỏe khắn căng mướt, cao ráo, khá đẹp trai nhưng mỗi tội mắt bị bịt một bên nhìn trông rất đáng sợ, chắc là do bị chấn thương nên mới như vậy rồi.
- "Ngươi là ai? Sao ngươi lại có thể vào được đây?"
- "Ta...!Ta là vợ mới cưới của nhị hoàng tử.

Ta đang đi về phòng của mình nên không biết đường.

Ngươi...!Liệu có thể chỉ đường giúp ta được không?"
Bạch Tử Lệ thấy cậu trai trước mặt thật đáng sợ quá đi mất thôi, từ khi Bạch Tử Lệ hỏi hay làm gì cũng chỉ có một khuôn mặt lạnh lùng nhìn Bạch Tử Lệ, làm Bạch Tử Lệ thấy sợ lại làm phiền người khác nên họ không thích rồi.

Cậu trai đó vẫn không trả lời Bạch Tử Lệ, Bạch Tử Lệ thấy thế cũng hiểu ý, định đi ra khỏi đó thì bị cậu trai đó gọi lại
- "Vậy ngài là vương phi mới cưới sao?"
- "Đúng vậy.

Ta cần tìm đường về phòng thôi, nhưng chắc ta làm phiền người rồi.

Cho ta xin lỗi nhé, ta tự đi tìm cũng được"
- "Vương phi, để thần đi cùng với vương phi cho.

Thần là cận vệ chả nhị hoàng tử - Thất Vĩnh, vì nhị hoàng tử sai đi xem ngài như thế nào rồi nên thần mới đi."
- "Xin lỗi về sự thấy lễ lúc nãy, là do thần không biết mặt vương phi nên mới vậy.

Xin vương phi cứ phạt thần đi ạ"
Thất Vĩnh quỳ xuống trước mặt Bạch Tử Lệ để nhận lỗi nhưng Bạch Tử Lệ đã đỡ Thất Vĩnh đứng dậy, rồi mỉm cười nói mình chỉ cần dẫn đến phòng thôi.

Chứ chuyện trách phạt hay vô lễ thì hoàn toàn không để ý.

Thất Vĩnh cũng nghe theo mà dẫn Bạch Tử Lệ về phòng và còn mang theo một ít đồ cho Bạch Tử Lệ mặc nữa.

Trên đường đi về, hai người có tán ngẫu qua vài câu rồi lại trở về trạng thái im lặng, và cứ thế cho đến khi Bạch Tử Lệ về được phòng của mình, xong việc, Thất Vĩnh cũng rời đi....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 4: Chương 4


Bạch Tử Lệ cố gắng ghi nhớ được con đường dẫn tới phòng mình và phòng tắm, tiện thể cả những nơi khác nữa.

Tính qua cũng nhớ được sơ sơ rồi, phải công nhân chỗ ở của hoàng tộc to thật, đi chắc cả ngày không hết mất thôi.

Mà đi lang thang tìm đường về phòng cũng mất khá nhiều thời gian rồi nên Bạch Tử Lệ khá đói, buổi tối cũng chả ăn gì mấy mà sáng nay cũng chả ăn luôn.

Vả lại cũng chả biết phòng ăn ở đâu để Bạch Tử Lệ đến, thôi thì đành ngồi chờ vậy, đi từ nãy đến giờ cũng làm Bạch Tử Lệ mất khá nhiều sức rồi nên cũng chả còn sức mà đi.

Ngồi nhìn ra ngoài ban công, thấy được bầu trời xanh ngát, phía xa xa là dãy cát dài, những chú chim đang bay lượn trên bầu trời kia,...tất cả những thứ ấy đều làm cậu liên tưởng về những ngày tháng được ở cùng với cha và mẹ, được tự do làm những điều mình thích, được sống với người mình thương yêu và được là chính bản thân mình, không cần phải gò bó, ép buộc ở một chỗ như bây giờ.

Từ lúc Bạch Tử Lệ bị bắt làm vật cống cho nhà vua, họ đã đưa Bạch Tử Lệ đến một nơi xa lạ hoàn toàn đến nay cũng được hơn 1 tuần rồi,Bạch Tử Lệ nhớ mẹ, nhớ cha của mình, không biết bây giờ họ ra sao rồi, có còn sống tốt không hay là đang bị những người kia bắt nạt, xa lánh.Bạch Tử Lệ mong mẹ có thể được quay trở lại với cha mình, để có thể thấy được mẹ hạnh phúc.

Bạch Tử Lệ biết cha mình đã phạm luật của thiên đình nên đã bị xử phạt nghiêm khắc, đã 15 năm nay cha đã không về rồi, Bạch Tử Lệ cũng nhớ cha lắm nhưng thực sự không phải biết làm cách nào mà có thể gặp được cha, muốn cha trở về để đoàn tụ với mẹ, để Bạch Tử Lệ có thể thấy được mẹ hạnh phúc khi ở bên cha, để cho mẹ đỡ cô đơn khi Bạch Tử lệ đi xa như thế này.

Ngồi suy nghĩ không cũng khá lâu rồi, bụng lại bắt đầu kêu lên kịch liệt cần cái gì đó bỏ vào, nhưng bây giờ thức ăn kiếm đâu bây giờ? Ở đây chẳng có người hầu để nhờ vả, hỏi đường, chỉ có mỗi Bạch Tử Lệ ở trong tẩm cung này, không biết đâu mới là đường đi đúng nên chỉ biết ngồi lủi thủi một mình ở trong phòng, đầu bắt đầu choáng choáng, hai mắt bắt đầu mờ dần, tay chân bủn rủn vì quá đói, gần một ngày không được ăn vì bà tú bắt cậu làm vậy để giữ eo, mặc đồ cưới cho đẹp.

Lúc mà Bạch Tử Lệ tưởng mình sắp chết đến nơi rồi thì bỗng cửa sổ được mở ra, Bạch Tử Lệ dùng hết sức bình sinh cố gắng mở mắt ra, thấy hình bóng của ai đó mờ mờ, người này...nhìn quen mắt quá nhưng cậu vẫn không thể nghĩ ra được là ai cả
- “Tử Lệ, Tử Lệ...!Ngươi có sao không? Ta mang một ít đồ ăn đến cho ngươi này!”
Rất may người đó là Kỳ Lâm, sau khi rời đi cho Bạch Tử Lệ tắm rửa thì đột nhiên nghĩ ra, chắc hẳn đã gần một ngày rồi chưa được ăn gì nên đã tức tốc đi tìm đồ ăn.

Nhưng khi quay lại phòng tắm thì chẳng thấy Bạch Tử Lệ đâu, liền nhanh chân quay lại phòng ngủ nhưng vẫn không thấy nên đã đi tìm khắp cung.

Mãi đến sau mới quay lại phòng ngủ mà lúc đó đã thấy Bạch Tử Lệ nằm bất động ở trên giường rồi, liền hốt hoảng chạy tới chỗ Bạch Tử Lệ đỡ dây, rồi đưa đồ ăn cho.

Bạch Tử Lệ đang đói thì ngửi thấy mùi đồ ăn, lập tức tỉnh dậy, lấy đồ ăn từ trên tay Kỳ Lâm mà ăn lấy ăn để, không quan tâm tới hình tượng trước mặt.

Kỳ Lâm thấy như vậy, lông mày liền nhíu lại, thầm nghĩ cái tên Mạc Chi Dương đáng ghét kia thật vô trách nhiệm, cưới người ta về thì ít nhất cũng phải cho người ta ăn chứ, vậy mà bỏ đi như vậy, để vợ mới cưới của mình sắp chết vì đói và khát tới nơi rồi.

Khi nào gặp phải tẩn cho cậu ta một trận mới được, Kỳ Lâm cũng không ngờ được Mạc Chi Dương lại có thể bỏ rơi một người xinh đẹp như vậy, không quan tâm dù chỉ là một chút.

Kỳ Lâm càng nhìn càng thấy thương, vừa mới cưới đã bị phu quân bỏ rơi đến sắp chết đói, đã thế lại còn bị gả cho một người không quen biết nữa, đúng là hồng nhan bạc phận mà.
Nếu mà Mạc Chi Dương không quan tâm đến mỹ nhân này thì để Kỳ Lâm chăm sóc, quan tâm thay cho, không cần cậu ta cũng được vì Kỳ Lâm muốn thấy được Bạch Tử Lệ cười lên một lần nữa, mà phải là một nụ cười thật hạnh phúc.

Bạch Tử Lệ sau khi ăn được một ít thì cuối cùng cũng đỡ hơn, nhưng khi nhớ đến cảnh mình ăn như một người sắp chết đói, rồi quay lại nhìn thấy Kỳ Lâm đang nhìn mình chằm chằm, hai tai Bạch Tử Lệ từ từ đỏ ửng lên, ngại không dám ngẩng mặt lên nữa, nhưng vừa nãy do ăn nhiều quá nên bị nghe, bắt đầu ho khù khụ.

Kỳ Lâm thấy như vậy liền đưa nước cho Bạch Tử Lệ uống

- “Nước đây, nước đây.

Ăn từ từ thôi không nghẹn mất, không có ai cướp đồ ăn của ngươi đâu mà ngươi lại ăn nhanh như vậy”
- “Vừa nãy, cảm ơn ngài nhiều lắm.

May mà ngài đến kịp không thì ta đã ngất ở đấy rồi”_ Bạch Tử Lệ từ từng uống từng ngụm nước vào miệng, cảm giác thỏa mãn dâng tràn
- “Không có gì đâu.

À mà ngươi đã thấy mặt của phu quân ngươi chưa?”
- “Ta chưa.

Sao vậy? Hôm qua ngài ấy nói nói cái gì đó xong rồi bỏ đi luôn, để ta một mình ở đây luôn”
Bạch Tử Lệ nhìn Kỳ Lâm với ánh mắt ngây thơ, Kỳ Lâm nhìn biểu cảm ấy mà lặng lẽ thờ dài.

Đây được gọi là quá ngây thơ rồi, chí ít thì cũng phải có một ít nhu cầu hoặc điều kiện gì nói với phu quân mình chứ, đây lại chả có nhu cầu gì cả, mà cứ để vậy, có khi vướng vào nguy hiểm thì ai bảo vệ cho chứ, như hôm nay này, gần như là đói lả đi rồi nhưng không có ai ở bên cạnh để lấy đồ ăn cho.

Cứ như thế này Bạch tử Lệ chết đi cũng chẳng ai biết và cũng chẳng ai quan tâm.

- “Bạch Tử Lệ, ta nói cho người điều này nhé.

Ngươi quá ngây thơ rồi, nếu mà cứ như thế này thì nguy hiểm cho ngươi quá.

Ít nhất ngươi cũng phải nên có yêu cầu gì đó của mình chứ, rồi nói với Mạc Chi Dương.

Nếu mà ngươi sợ thì cứ nói với ta, ta nói với cậu ta cho.

Có được không? Chứ ta thấy ngươi quá dỗi ngây thơ rồi”
- "Ừm...!Vậy...!Vậy thì ta nhờ ngài nói với nhị hoàng tử là ta muốn...".
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 5: Chương 5


- "Ta muốn nhờ ngài nói với nhị hoàng tử là cho ta thêm một người hầu bên cạnh được không? Để ta có thể hỏi đường..."
- "Ngươi muốn có người hầu bên cạnh chỉ để hỏi đường thôi sao?"_ Kỳ Lâm bất lực nhìn Bạch Tử Lệ
- "Đúng đúng, còn đâu ta tự làm được cả"
Bạch Tử Lệ nhìn chằm chằm Kỳ Lâm với ánh mắt cầu xin, mong Kỳ Lâm có thể nói với nhị hoàng tử để mình có thể có người chỉ đường cho mình.

Chứ Bạch Tử Lệ không cần phải có người hầu hạ, vì Bạch Tử Lệ đã được mẹ dạy cho tất cả mọi thứ rồi, tự việc chăm sóc chính mình, tự nấu ăn, tự làm việc nhà khi mẹ đi vắng nên cậu không cần phải có ai cận kề, phục vụ mình như một đứa trẻ cả.

Bạch Tử Lệ không muốn bị phụ thuộc quá nhiều vào người khác, vì biết đâu mai này ở một mình còn biết đường tự sinh tự diệt như bây giờ chứ.

Kỳ Lâm khi thấy Bạch Tử Lệ nhìn mình với ánh mắt nhỉ vậy thì không thể không từ chối được, đành bất lực chấp nhận gặp cái tên vô trách nhiệm đó để trao đổi với cậu ta, chứ Kỳ Lâm thấy Bạch Tử Lệ quá ngây thơ rồi, mà cậu ta lại chính là con rắn độc chính hiệu, nhìn lầm lầm lì lì ít nói vậy thôi chứ một khi đã muốn ra tay tiêu diệt ai đó thì rất nhanh, gọn và xử lý không còn một dấu vết.

Kỳ Lâm khá là quan ngại khi cho Bạch Tử Lệ ở đây một mình, không chừng đêm nay cậu ta sẽ đến và giết hại con người này cho mà xem, vì bên cạnh Mạc Chi Dương đã có một người con gái đã theo cậu ta gần 3 năm nay tên Minh Hạ - được mọi người coi là người tình của Mạc Chi Dương.

Minh Hạ là một người vô cùng xảo quyệt, không cho một ai đến lại gần Mạc Chi Dương, luôn luôn đi theo nịnh nọt để lấy lòng,vì có được sự tin tưởng của Mạc Chi Dương nên vô cùng kênh kiệu, tự cao tự đại với người khác có thân phận thấp kém hơn mình nên ngay cả Kỳ Lâm, Minh Hạ cũng không quan tâm mà cứ luôn luôn kênh kiệu, tỏ vẻ ra mình có uy quyền hơn Kỳ Lâm nên Kỳ Lâm cũng chán chả muốn nói.

Kỳ Lâm ngồi suy nghĩ cái gì đó một lúc khá lâu khiến cho Bạch Tử Lệ khó hiểu nhìn Kỳ Lâm, bộ yêu cầu của mình khó để thực hiện như vậy sao? Thấy mặt của Kỳ Lâm nhăn lại, Bạch Tử Lệ cho rằng yêu cầu của mình hơi quá đà so với Kỳ Lâm nên luống cuống rút lại lời nói của mình
- “Hay...hay là thôi vậy! Nếu ngài thấy khó để hỏi quá thì thôi, ta cũng không ép đâu.

Ta ở đây tự sinh tự diệt cũng được”
- “Tử Lệ à, không phải ta không thực hiện được điều này nhưng ta là đang lo cho sự an toàn của ngươi”_Kỳ Lâm nghiêm túc nhìn Bạch Tử Lệ rồi nói
- “Hửm? Sự an toàn của ta ư?”
- “Đúng vậy.

Bên cạnh Mạc Chi Dương có một người tên Minh Hạ, cô ta là một người vô cùng xảo quyệt.

Sẵn sàng làm tất cả, thậm chí cả giết người để cản trở cô ta tiếp cận Mạc Chi Dương và cô ta chắc chắn biết được ngươi là vợ mới cưới của Mạc Chi Dương.

Vì muốn bảo vệ niềm tin và quyền lực của Mạc Chi Dương cho cô ta, thì ta sợ đêm nay cô ta sẽ đến giết ngươi”
Bạch Tử Lệ khi nghe xong thì vô cùng bất ngờ, không ngờ ở đây vẫn còn loại người như vậy ư? Thật quá độc ác đi mà.

Bạch Tử Lệ cứ tưởng rằng được ở đây là sẽ an toàn hơn vì có các quy luật nghiêm khắc kèm theo có binh lính, người hầu ở khắp nơi để bảo vệ chủ nhân nhưng ai ngờ đâu Bạch Tử Lệ chưa làm gì đã sắp bị giết hại rồi
- “Vậy...!Vậy phải làm cách nào để tránh được?”
- “Hmm, cũng khó nhằn đây.

Ngươi biết võ công không?”
- “Ta biết, cha ta đã dạy cho ta.

Nhưng dạo này ta không luyện tập nên chắc đã yếu hơn”
- “Biết võ công thì được rồi.

Chủ yếu là cô ta dùng thủ đoạn thôi nên tối nay đặc biệt ngươi phải cẩn thận.

Cô ta có một nốt ruồi ở gần tai bên phải, ngươi phải nhớ điều này để nhận biết đấy nhé”
- “Được được.

Cảm ơn ngươi nhiều lắm”
- “Phần thức ăn này cũng đủ để tối ngươi ăn.

Ngày mai ta lại đến mang cho ngươi nên ngươi cứ yên tâm nhé”
- “Được, cảm ơn ngươi nhiều lắm.

Ngươi tốt quá”
Bạch tử Lệ sau khi tiếp nhận được hết tất cả các thông tin, thì thấy người này khá tốt nên đã tin tưởng rồi nở một nụ cười để cảm ơn Kỳ Lâm.

Bạch Tử Lệ khi cười lên rất đẹp, nó khiến cho Kỳ Lâm đỏ bừng hết cả mặt lên, say mê vẻ đẹp và nụ cười ấy của Bạch Tử Lệ.

Kỳ Lâm lúc đầu nghe tin bạn thân của mình cưới về một con quái vật, bị người dân cống lên đây, liền nảy sinh hứng thú muốn đi xem, ai ngờ làm gì có quái vật nào ở đây, chỉ có một nam nhân vô cùng xinh đẹp ở đây thôi, vậy mà Mạc Chi Dương lại bỏ lỡ một tuyệt sắc giai nhân vì một con ả suốt ngày chỉ đi nịnh nọt mình thôi, quả là có mắt như mù mà.

Còn về phần Bạch Tử Lệ nghe thấy vậy, trong đầu bắt đầu suy nghĩ về chiến lược đối phó với Minh Hạ tối này, tuy Bạch Tử Lệ xuất thân từ người bình thường, không phải là hoàng tộc nhưng ít nhất Bạch Tử Lệ có được trí thông minh từ cả hai người cha và mẹ, tất cả tài trí, võ công của Bạch Tử Lệ vượt trội hơn người thường vì được thừa hưởng từ người cha của mình – thần dê Pan.

- "Ta về trước nhé.

Mai gặp lại"
- "Ừm, cảm ơn ngươi rất nhiều.

Mai gặp lại"
Sau khi tạm biệt Kỳ Lâm tời đi, ánh mắt của Bạch Tử Lệ bắt đầu thay đổi, từ sợ hãi rụt rè chuyển sang quyết tâm, Bạch Tử Lệ đã sẵn sàng chiến đấu cho tối nay.

- *Mình không thể để cô ta bắt nạt được, mình không thể phụ lòng cha.

Mình phải mạnh mẽ để có thể bảo vệ được cha, mẹ và cả chính bản thân mình nữa*.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 6: Chương 6


...Đến tối...
Bạch Tử Lệ đang ngồi một mình ở ngoài ban công ngắm trăng thì bỗng dưng có tiếng cửa mở ra khiến cho Bạch Tử Lệ cảnh giác, nhanh chóng trốn đi, chỉ để ló cái đầu ra ngoài để xem tình hình như thế nào.

Bẫy cũng đã đặt, vũ khí đã có, tinh thần chiến đấu cũng đã sẵn sàng, bây giờ chỉ cần đợi Minh Hạ vào nữa là xong, nhưng ai ngờ người đi vào không phải là Minh Hạ mà là Mạc Chi Dương.
- *Sao lại là anh ta chứ?!!*
Bạch Tử Lệ thấy vậy liền hốt hoảng đi ra ngăn cản lại nhưng điều đó đã quá muộn, Mạc Chi Dương vừa mới bước vào, một thau nước lạnh đồ ập vào người, nước chảy từ trên đầu cho đến tận dưới chân, lệnh láng khắp sàn, Bạch Tử Lệ thấy tình hình không ổn nên không dám ra nữa mà đang tìm đường để trốn đi.Mạc Chi Dương đen mặt, ngước lên nhìn xung quanh không thấy Bạch Tử Lệ, biết là do Bạch Tử Lệ làm nên đã tức giận vô cùng, quyết tâm phải kiếm cho ra bằng được Bạch Tử Lệ.

Bước thêm tầm 3-5 bước nữa thì vướng một cái dây gì đó, chưa kịp định hình thì đã có một tấm chăn dày từ đâu ra úp thẳng vào người Mạc Chi Dương làm cho Mạc Chi Dương ngã xuống dưới sàn, một trận ê ẩm ập tới, đôi lông mày nhăn lại, khuôn mặt chứa đựng sự tức giận quát lớn
- "NGƯƠI HẾT TRÒ ĐỂ NGHỊCH HAY SAO?! NGƯƠI Ở ĐÂU MAU RA ĐÂY KHÔNG RA TA SẼ TÌM GIẾT NGƯƠI!!"
- *Cái gì?! Giết á? Vậy thì còn lâu ta mới vào.

Đi tìm chỗ trốn khác thôi không mà để anh ta tìm được là mình chết chắc*_ Bạch Tử Lệ đang đứng ngoài ban công, từ từ trèo xuống bên dưới bằng dải lụa dài tìm được trong tủ đồ, trong lòng thầm mong Mạc Chi Dương sẽ không tìm thấy mình
Còn về phía Mạc Chi Dương, lần này đã cẩn trọng hơn mà nhìn xung quanh xem còn cái bẫy nào được đặt ra không, khuôn mặt không thể nào sáng hơn được.

Vốn dĩ Mạc Chi Dương đến đây chỉ để trao đổi về việc Bạch Tử Lệ muốn có thêm người hầu do Kỳ Lâm nói cho, nhưng đâu ai ngờ, vừa mới bước vào đã gặp hai cái bẫy oái ăm do Bạch Tử Lệ gây ra rồi.

Mạc Chi Dương nghĩ chuyện kiếm cho Bạch Tử Lệ người hầu có lẽ không cần nữa rồi, để cho tự sinh tự diệt vậy.

Nhưng Mạc Chi Dương cũng tò mò về nhan sắc của Bạch Tử Lệ, vì nghe những lời đồn thổi người vợ mới cưới của mình là quái vật nên đêm tân hôn, Mạc Chi Dương đã bỏ đi mà không thèm nhìn lấy một lần.

Chiều nay khi Kỳ Lâm đến nói chuyện đề nghị với Mạc Chi Dương, miệng thì nói là đề nghĩ nhưng đó chỉ là 1 câu, 9 câu còn lại thì khen lấy khen để Bạch Tử Lệ, còn nói Mạc Chi Dương là người vô trách nhiệm nữa chứ khiến Mạc Chi Dương khó hiểu vô cùng.

Mắt thẩm mĩ của Kỳ Lâm không bao giờ là tồi cả, cậu ta khen xinh là xinh thật, mà xấu thì rất xấu luôn nhưng dù có xinh đẹp đến mức nào vẫn bị Kỳ Lâm nhìn thấy điểm xấu trên khuôn mặt, dáng vẻ người đó, đây lại ngược lại, được Kỳ Lâm khen không ngớt, thậm chí chẳng có một lấy câu chê.

Chắc chắn là phải rất đẹp nên Kỳ Lâm mới khen như vậy rồi nên Mạc Chi Dương kìm nén sự tức giận trong người mà bắt đầu đi tìm để tận mắt chứng kiến tuyệt sắc giai nhân mà Kỳ Lâm đã kể lại.

Mạc Chi Dương thay đổi giọng điệu để mong có thể dụ được Bạch Tử Lệ ra, mà nhắc mới nhớ, Mạc Chi Dương chưa nhớ tên người kia, bây giờ phải gọi như thế nào đây?
- *Chậc, mình quên mất tên của cậu ta rồi.

Giờ phải gọi như thế nào để cậu ta ra đây? Thôi thì...*
- "Hoàng tử phi à, ngươi ỏe đâu vậy? Mau ra đây nào..."
- *Gì mà giọng điệu nhẹ xuống rồi.

Chắc chắn là có bẫy*
Bạch Tử Lệ đứng ở dưới nổi hết cả da gà lên, nhất định phải có cái gì đó mờ ám nên nhị hoàng tử mới hạ giọng như vậy.

Thế thì Bạch Tử Lệ còn lâu mới lên, đâu có ngu lên để rồi bị giết à.

Vậy nên Bạch Tử Lệ trốn sau một cái cây lớn, bây giờ là trời tối nên không thể nhìn thấy gì cả.

Mạc Chi Dương cuối cùng cũng thoát khỏi những cái bẫy oái ăm của Bạch Tử Lệ mà đi ra ngoài ban công tìm, nhìn từ trên cao xuống cũng chẳng nhìn thấy gì, nhìn sang hai bên cũng không thấy luốn, vào trong phòng lật tung hết tủ đồ rồi gầm giường rồi chăn gối ra cũng không tìm thấy bóng dáng của Bạch Tử Lệ.

Nhưng hình như có gì đó sai sai, ngoài ban công có cái dải dây gì đó dài dài thì phải, vừa mới nghĩ xong, Mạc Chi Dương liền nhanh chân ra ngoài ban công kiểm tra lại, ai ngờ có dải dây lụa màu trắng đang buộc ở đó, lần này thì Mạc Chi Dương chắc chắn Bạch Tử Lệ đang ở dưới sân vườn rồi.

- “Để ta tìm được ngươi thì ngươi không xong với ta đâu”
Vừa dứt lời, Mạc Chi Dương nhảy từ trên tầng trên xuống, Bạch Tử Lệ thấy cảnh tượng này vô cùng bàng hoàng, còn chưa kịp chạy trốn nữa mà.

Thôi thì cứ đứng im cho chắc ăn vậy, khi thấy Mạc Chi Dương đã nhảy xuống và đứng trước cái cây mà mình đang trốn, Bạch Tử Lệ sợ hãi không dám thở mạnh nhưng cũng vì thế Bạch Tử Lệ được ngắm kĩ phu quân của mình hơn.
Khuôn mặt trắng trẻo, khác hẳn với những người khác ở đây, đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm, sắc lẹm,đối xứng với nhau nhìn thấy được sự tức giận trong đó, cái mũi cao dong dỏng, hai hàng lông mày đậm, sắc nét, đôi môi mỏng ửng đỏ kết hợp với mái tóc đen tuyền càng khiến cho khuôn mặt của nhị hoàng tử thêm đẹp trai hơn rất nhiều, dáng người thì khá đô con, săn chắc, đối với Bạch Tử Lệ thì khá là cao, ước tính là hơn một hẳn một cái đầu lận, nói chung là rất đẹp trai, lúc mà ở sảnh đường, Bạch Tử Lệ có nghe thoang thoáng qua tên của nhị hoàng tử, hình như là Mạc Chi Dương thì phải, tên cũng hay, còn tính tình như thế nào thì không biết được.
Mải nhận xét về ngoài hình của Mạc Chi Dương quá mà Bạch Tử Lệ đã quên mất rằng mình đang trốn Mạc Chi Dương, nhìn lại thì đã không thấy người đâu rồi, liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng cứ trốn ở đây mãi kiểu gì cũng bị phát hiện nên nhân lúc Mạc Chi Dương rời đi, Bạch Tử Lệ đã trốn sang một nơi khác
- “Chậc, cậu ta có thể ở đâu được ta? Rõ ràng là ở dưới sân này rồi mà.

À từ từ, hình như mình chưa tìm ở mấy chỗ góc khuất với tối tối”_Mạc Chi Dương vừa nghĩ đến lập tức chạy đi ra lại chỗ cái cây lớn trước đó tìm nhưng không thấy
Nhưng Mạc Chi Dương vẫn quyết tâm tìm bằng được cái con người ấy, còn Bạch Tử Lệ thì chạy tới tấp, chạy mà chẳng biết mình đang chạy đi đâu, bỗng lại dừng chân ở một căn phòng nào đó, không nói nhiều liền đẩy cửa đi vào.

Vừa mới vào tới nơi đã ngồi th* d*c vì chạy cả một đoạn đường dài, sau khi ổn định lại tinh thần vừa ngước lên thì nhìn thấy cảnh tượng khiến Bạch Tử Lệ trợn tròn mắt ra nhìn
- “Ngươi...!Ngươi là ai?!”.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 7: Chương 7


Bạch Tử Lệ trợn tròn mắt ra, ngơ ngác khi thấy một cô gái cùng với một người đàn ông nữa đang ôm nhau, đã thế cô gái kia lại còn quần áo xộc xệch nữa chứ.

Có vẻ như là hai người đang gian díu vụng trộm rồi và Bạch Tử Lệ là người phá đám.

Cô gái kia khi nhìn thấy Bạch Tử Lệ liền nhăn mày khó chịu, người đàn ông kia cũng biết ý mà lùi xa ra, xấu hổ đứng ở một góc còn cô gái kia thì vẫn rất bĩnh tĩnh mà chỉnh trang lại cho mình rồi từ từ tiến tới chỗ Bạch Tử Lệ
- "Ngươi là ai?! Sao lại vào được đây?"
Sát khí Bạch Tử Lệ trên người cô ta cũng thật đáng sợ rồi nhưng Bạch Tử Lệ để ý tới chỗ gần tai phải của cô gái đó có một cái nốt ruồi.

Nhớ lại những lời mà Kỳ Lâm nói, cô gái đang đứng trước mặt mình chính là Minh Hạ - một người đàn bà độc ác, xảo quyệt.

Bạch Tử Lệ khóc không thành tiếng vì đúng kiểu oan gia ngõ hẹp, không muốn gặp cũng phải gặp thôi, tốt nhất là cứ giấu nhẹm thân phận đi không thì Minh Hạ là bẻ cổ ra mất.

Nhìn trông cũng được đấy nhưng tình tình chả ra đâu vào đâu.

Minh Hạ thấy người trước mắt không trả lời mình liền khó chịu, đôi lông mày nhăn lại, nhìn kĩ lại thì người đang đứng ở trước mặt mình cũng đẹp quá đi, nhưng sao nhìn lạ quá vậy? Không giống với những người Minh Hạ từng gặp qua ở đây, chắc là người mới vào nên không biết.

Nhìn có vẻ là một người khá ngây thơ, ngoan ngoãn nếu như ép cậu ta nghe lời của mình thì chắc chắn sẽ sai bảo được nhiều thứ lắm đây, rất có lợi cho Minh Hạ.

Bỗng Minh Hạ nghĩ đến một cái gì đó khiến cho mặt tối sầm lại
- *Người này cũng quá đẹp rồi.

Nếu mà nhị hoàng tử biết được người này thì chắc chắn sẽ bỏ mình đi mà quan tâm tới cậu ta hơn.

Không được, phải hủy hoại nhan sắc này mới được, không thể để bất cứ một ai đẹp hơn mình*
- "Ngươi là người mới sao?"_ Minh Hạ nhìn thẳng vào mặt Bạch Tử Lệ, giọng điệu kiêu căng bắt đầu mở lời
- "À ừm, ta là người mới vào đây"
- "Vậy ngươi đã biết được hết quy tắc trong đây chưa"
- "À chưa.

Ta vừa mới vào được gần một ngày nên chưa biết mấy"
- "Nếu ngươi chưa biết, thì để ta nói cho ngươi biết"
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Bạch Tử Lệ mà Minh Hạ đắc ý, từ từ tiến đến ghế ngồi mà người đàn ông kia đã chuẩn bị cho bằng cách quỳ nửa người xuống, tay chống xuống đất và cho Minh Hạ ngồi lên trên lưng mình.

Bạch Tử Lệ thấy cảnh đấy liền nhíu mày lại, hóa ra Minh Hạ chỉ coi người làm cho mình là đồ chơi, đồ vật thôi sao? Lại còn bắt người ta quỳ rồi cho mình ngồi lên nữa, đúng là chả ra cái thể thống gì mà.

Nhìn người đàn ông đang cố gắng gồng mình cho Minh Hạ ngồi mà Bạch Tử Lệ thấy thương vô cùng
- "Thứ nhất, ngươi phải nghe lời của ta.

Không được cãi hay phản kháng lại, nếu mà phản kháng lại thì chắc chắn sẽ nhận được hình phạt rất nặng"
Minh Hạ vừa nói vừa lấy chân của mình dẫm mạnh lên tay của người đàn ông kia khiến cho người đó đau đớn nhưng không dám kêu lên.

Bạch Tử Lệ thấy vậy càng ngày càng thấy ghét con người ở trước mặt hơn, sao cô ta cứ tự cho mình là nhất vậy, mà trong khi đó chả được cái gì nên hồn cả.

Nếu nhị hoàng tử mà biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ không để yên đâu, nhưng Mạc Chi Dương không biết nên Minh Hạ cứ lộng hành.

Thảo nào ở đây không có ai dám làm việc cả, chỉ vì Minh Hạ mà ra.Minh Hạ nhìn thấy biểu cảm khó chịu của cậu cũng chẳng nói gì vì hầu hết ai vào đây cũng có một biểu cảm như vậy khi nhìn thấy, nên Minh Hạ không quan tâm mà tiếp tục nói tiếp
- “Thứ hai, cấm ngươi đến trước mặt của nhị hoàng tử.

Nếu thấy thì phải trốn đi, không cho hoàng tử thấy được mặt ngươi.

Nói chung là từ giờ ngươi cứ đeo khăn cho ta, không được lộ mặt mình ra”
- “Vì sao? Ta có làm gì đâu mà phải che mặt lại?”_Bạch Tử Lệ không hiểu liền hỏi
- “Vì khuôn mặt của ngươi quá xấu xí, không thể để cho nhị hoàng tử thấy được.

Nó sẽ xúc phạm đến nhị hoàng tử.

Nếu có ai hỏi thì ngươi nói trên mặt có sẹo, không thể cho người khác nhìn”_ Minh Hạ nói vậy chỉ để Bạch Tử Lệ che đi ngoại hình quá đẹp của mình đi, để trong đây Minh Hạ sẽ là người xinh đẹp nhất, không ai có thể cướp được vị trí của mình
Thấy Bạch Tử Lệ gật gà gật gù hiểu ý, Minh Hạ tiếp tục nói
- “Và cuối cùng, ta mà phát hiện ngươi có gian díu hay có ý định phản bội ta thì ta sẽ không tha cho ngươi đâu.

Ngươi sẽ được về với đất mẹ một cách dã man nhất, nói trước như vậy để cho biết điều một chút”
Nhưng khi nghe Minh Hạ nói với câu đấy Bạch Tử Lệ lại không phản ứng gì, có vẻ như là không sợ khi bị mình đe dọa như vậy.

Thấy không ổn, Minh Hạ liền gằn giọng hỏi lại
- “Ngươi đã nghe rõ chưa?”
- “Ta nghe rõ rồi”
- “Vậy thì tốt.

Bây giờ ngươi có thể lui, chuyện hôm nay cấm ngươi bép xép ra ngoài, nếu ta mà phát hiện ra được thì không xong với ta đâu”
- “Ta đã rõ.

Ta xin cáo lui”
Bạch Tử Lệ sau khi nghe xong liền rời đi, trong lòng không ngừng phán xét Minh Hạ, cầu mong những ngay tháng sau này không gặp để đỡ phải rước phiền phức vào thân.

Hình như kia là phòng ăn thì phải, Bạch Tử Lệ thấy có đồ nghề nấu ăn, nồi niêu xoong chảo các thứ, thế chắc là phòng ăn rồi.

Vừa nãy chạy có nhớ một ít đoạn đường từ phòng mình đến đây, vậy là lần sau không phải phiền Kỳ Lâm nữa rồi, nhưng bây giờ trời cũng đã tối, gần phòng mình có Mạc Chi Dương đang phục kích ở đấy thì làm sao mà về ngủ được?
Chỉ tại Bạch Tử Lệ không lường trước được việc này nên đã đặt cả đống bẫy, bây giờ đã chọc giận nhị hoàng tử rồi, những ngày tháng sau này chắc chắn là sống không thể yên bình được rồi.....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 8: Chương 8


Bạch Tử lệ đau khổ khóc không thành tiếng, thôi thì đằng nào cũng chết nên cứ về phòng trước đã, từ vừa nãy giờ chạy rõ mệt ra rồi, giờ thì chắc kiếm chỗ nào gần phòng rồi nghỉ ngơi thôi, chứ Bạch Tử Lệ không thể chạy nổi nữa rồi.

Sau tầm một khắc thì cuối cùng Bạch Tử Lệ cũng đi về gần đến phòng của mình, đang đi thì thấy Mạc Chi Dương chạy ra làm Bạch Tử Lệ hết hồn, nhanh chân trốn vào một căn phòng ngay đấy luôn.

- “Đây là đâu?”
Bạch Tử Lệ ngơ ngác nhìn căn phòng cũ kĩ, chứa rất nhiều những tấm ảnh cũ rồi bàn ghế cũ, có cả một kệ sách lớn bên cạnh, ngoài ra còn có cả một cái ghế dài màu đỏ nhìn rất đẹp.

Tuy là căn phòng nhìn đã cũ nhưng được cái nó rất sạch đẹp, không hề có một vết bụi nào, cửa sổ hướng thẳng về phía hướng Mặt Trời mọc và thẳng tới chỗ Trăng chiếu sáng nhất, có vẻ nơi này là thư phòng của một ai đó giờ đây đã không dùng nữa, rất thích hợp để cho Bạch Tử Lệ trú ngụ ở đây một đêm.

Nói là làm, Bạch Tử Lệ từ từ tiến tới chỗ ghế dài và mệt mỏi nằm xuống, từ từ thiếp đi....
Còn ở bên phía Mạc Chi Dương, đi mãi đi mãi vẫn không thấy Bạch Tử Lệ đâu, liền cáu giận rồi vò đầu bứt tóc, cố gắng kìm chế để không phải giết ai để hả giận.

Cớ sao mà tìm Bạch Tử Lệ lại khó đến như vậy cơ chứ? Đều là con người cả mà, có hình thể rõ ràng, tại sao lại không thấy.
Nếu đã trốn kĩ như vậy rồi thì Mạc Chi Dương cũng phải lật tung cả nơi này ra để tìm cho bằng được, Mạc Chi Dương không ngủ là chắc chắn tất cả mọi người sẽ không được ngủ.

Nửa đêm, Mạc Chi Dương triệu tập tất cả người làm đến bao gồm cả Minh Hạ để tìm được Mạc Chi Dương, đến sáng hôm sau mà không tìm được thì tất cả sẽ bị phạt.

Tất cả mọi người nghe thấy vậy liền hoảng sợ đi tìm Bạch Tử Lệ, mặc dù chẳng biết mặt mũi như thế nào mà tìm
- *Đừng hòng mà trốn khỏi tay ta.

Ta không tin là ngươi có thể sống sót qua được đêm nay*
Và đêm đó, cả phủ của Mạc Chi Dương đâu đâu cũng có người đi lại dù là trong những kẽ hở nhỏ nhất đến những nơi tối tăm nhất.

Nhưng có một căn phòng họ không dám vào vì căn phòng đó bị Mạc Chi Dương không cho phép người khác đi vào nên bọn họ cũng vì thế mà bỏ qua căn phòng ấy, không mảy may nghi ngờ
...Sáng hôm sau...
Mạc Chi Dương dậy sớm để nghe ngóng tin tức từ những người làm, một lần nữa, họ lại bị triệu tập đến.

Mạc Chi Dương ngồi chễm chệ trên chết dát vàng, từ từ nâng ly rượu lên nhấp một ngụm vào rồi hỏi
- "Các ngươi đã tìm được hoàng tử phi chưa?"
- "Dạ...!Dạ...!Thưa nhị hoàng tử, chúng thần...!Chúng thần chưa tìm được ạ..."_ Tất cả mọi người đều sợ hãi, run rẩy đáp lại
- "SAO CÓ MỖI MỘT NGƯỜI MÀ CÁC NGƯƠI KHÔNG TÌM ĐƯỢC LÀ SAO?! SAO LẠI CÓ THỂ VÔ DỤNG ĐƯỢC NHƯ VẬY CHỨ!!"
Nghe được câu trả lời không vừa ý, Mạc Chi Dương tức giận quát lớn.

Tất cả mọi người thấy vậy liền quỳ rạp xuống, cầu xin Mạc Chi Dương bớt giận, vì mỗi khi chủ nhân họ tức giận như vậy thì họ sẽ phải chịu những hình phạt vô cùng đau đớn và đáng sợ.

Ai ai cũng nhìn qua bên chỗ Minh Hạ cầu cứu, mong có thể giúp được mọi người thoát nạn.

Minh Hạ khi nhìn thấy Mạc Chi Dương tức giận thì cũng sợ hãi, không phản kháng lại, thấy mọi người cứ nhìn mình như vậy Minh Hạ mặc dù sợ nhưng vẫn phải lên xin Mạc Chi Dương bớt giận vì Minh Hạ cũng nằm trong số những người bị phạt ở đây.

Minh Hạ từ từ đứng dậy, rồi lại gần chỗ Mạc Chi Dương, rồi nói nhỏ với Mạc Chi Dương
- "Nhị hoàng tử à, ngài bớt giận, bớt giận.

Chúng thần còn chưa biết mặt của hoàng tử phi thì làm sao mà tìm được ạ"
- "Hay là...!Ngài thử miêu tả cho chúng thần biết để còn tìm được không?"
Nghe thấy Minh Hạ nói câu này, Mạc Chi Dương cũng thấy hợp lý, không biết mặt thì làm sao mà tìm, nhưng vấn đề ở chỗ là ngay chính cả bản thân cũng chẳng biết mặt vợ mình nữa huống chi là người ngoài.

Nếu bây giờ nói ra khác gì tự vả vào mặt mình không, thôi thì cho qua đi vậy.

Chắc giờ này Bạch Tử Lệ cũng về phòng rồi nên cũng không phải đi tìm nữa đâu, tự thân vận động vậy.

Mạc Chi Dương vẫn tức vì cả đêm như vậy mà chằn thể tìm ra con người ấy
- "Vậy thì thôi, ta không cần các ngươi tìm nữa.

Đúng là vô dụng mà, mỗi người về chép 20 lần quy tắc cho ta"
- "Ể? Tưởng được bỏ qua rồi mà, sao vẫn bị phạt như vậy?"_ Mọi người xì xào không phục nói nhỏ ở bên dưới
- "Các ngươi có ý kiến gì? Hay để ta đổi hình phạt?"
- "À dạ không ạ.

Chúng thần sẽ đi làm luôn ngay đây ạ"

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm vì được thoát tội, thầm cảm ơn Minh Hạ đã cứu bọn họ một phen, chép phạt cũng được nhưng đừng bao giờ là bị phạt hành hình, rất đau luôn.
Mạc Chi Dương không quan tâm đến bọn họ mà trực tiếp tiến thẳng tới chỗ Bạch Tử Lệ đang ở, bỏ lại Minh Hạ đang định nịnh nọt cho mình không phải chép phạt và có vẻ như định xin một điều gì đó nữa.

Minh Hạ thấy Mạc Chi Dương bỏ đi liền ấm ức mà chạy theo
Bên chỗ Bạch Tử Lệ
Bạch Tử Lệ tỉnh dậy sau khi ngủ được một giấc ngon lành mà chẳng biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, rồi từ từ mở cửa đi ra khỏi phòng, ngó trái, ngó phải, xác định không có ai mới yên tâm đi ra bên ngoài.

Quay lại phòng của mình thì thấy một đống đổ nát rồi nước nôi lênh láng khắp phòng, định dọn dẹp nhưng bụng kêu lên vì đói nên đành phải chuyển hướng đi ăn rồi mới dọn dẹp sau.
Muốn đi đến phòng ăn thì phải đi qua chỗ ngự hoa viên, nơi này rất đẹp, Bạch Tử Lệ thích thú nhìn ngắm các loài hoa đang nở rộ, không kìm lòng được mà lại rẽ thẳng vào vườn hoa ấy.Ở đây có các loại hoa mà Bạch Tử Lệ chưa từng nhìn qua, có hoa màu đỏ, tím, hồng và có cả màu đen nữa.

- *Woa...!Sao lại có một bông hoa màu đen như thế này.

Thật đẹp quá đi mất thôi*
Bạch Tử Lệ chú ý tới một bông hoa có màu đen tuyền nở giữa một dãy hoa hồng đỏ, nó có hình dàng giống với các bông hồng đỏ kia nhưng màu sắc lại vô cùng đặc biệt, có lẽ nó là hoa hồng đen, Bạch Tử Lệ tò mò định giơ tay ra ngắt lấy thì bỗng dưng có một tiếng gọi vang lên khiến Bạch Tử Lệ giật mình rụt tay lại, hoảng hốt quay ra, tim đập nhanh kinh khủng....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 9: Chương 9


Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai
- “Tử Lệ!”
- “Ah...!Kỳ Lâm!”_Bạch Tử Lệ thở phào nhẹ nhõm khi biết đó là Kỳ Lâm
Kỳ Lâm hôm nay đến để đưa đồ ăn sáng cho cậu nhưng vào trong phòng thì không thấy đâu, đã thế lại còn rất bừa bồn nữa chứ, nước nôi lênh láng, chăm màn bị bới tung lên, biết có chuyện chẳng lành nên Kỳ Lâm tức tốc đi tìm Bạch Tử Lệ.

Vừa đi qua ngự hoa viên thấy bóng dáng quen thuộc của ai đó, thử đến lại gần thì phát hiện ra đó là Bạch Tử Lệ đang đứng giữa một vườn hoa, điều đó làm cho tim của Kỳ Lâm khựng lại một nhịp, nếu để so với độ đẹp của các loài hoa thì chắc chắn Bạch Tử Lệ là loài hoa đẹp nhất trong tất cả, ánh mắt của Kỳ Lâm chỉ hướng đến về phía ấy và dường như Kỳ Lâm cảm nhận được phía sau Bạch Tử Lệ tỏa ra rất nhiều ánh hào quang xung quanh khiến cho Bạch Tử Lệ là bông hoa đẹp nhất, cũng là bông hoa sáng nhất trong tất cả.

Đợi đến khi định thần lại là đúng lúc Bạch Tử Lệ vươn ra hái bông hoa hồng đen độc nhất vô nhị ở đó, thấy vậy Kỳ Lâm vội vàng gọi để ngăn lại.

Vì bông hoa này rất đặt biệt, dẫn đến rất khó trồng, và cũng là bông hoa Mạc Chi Dương yêu thích nhất, nếu cậu ta mà phát hiện có người vặt chắc nổi trận lôi đình lên mất
- “Ngươi đang đi đâu vậy? Sao mới sáng sớm lại lạc vào ngự hoa viên rồi?”
- “À, chả là ta định đi ra phòng bếp lấy đồ ăn nhưng thấy bên trong này đẹp quá nên thử vào xem.

À, đây là hoa hồng đen đúng không?”_Bạch Tử Lệ thích thú chỉ vào bông hồng đen ở phía trước mặt của mình
- “Ừ đúng vậy, là hoa hồng đen.

Ở đây rất khó trồng hoa nên được một bông hoa hồn đen này cũng khó lắm.

Đây cũng là bông hoa mà Mạc Chi Dương thích nhất”
Nghe thấy đây là bông hoa Mạc Chi Dương thích nhất, Bạch Tử Lệ liền thay đổi sắc mặt, từ thích thú sang sợ hãi, rùng mình.

Kỳ Lâm thấy như vậy thấy kỳ lạ rồi lại nhớ đến đống bừa bộn trên phòng, liền thắc mắc
- "Hôm qua có chuyện gì sao? Sao phòng ngươi lại bừa vậy?"
- "Ờ thì...!Chuyện là hôm qua ngươi cảnh báo với ta là có Minh Hạ đến nên ta đã đặt bẫy...!Nhưng ai ngờ người vào là Mạc Chi Dương nên...!Ngươi cũng biết rồi đó."- Bạch Tử Lệ ấp a ấp úng giải thích
Kỳ Lâm bất lực thở dài, chỉ nghe mình nói như vậy thôi mà đã tức tốc muốn đi nhìn mặt con nhà người ta, rồi khiến con người ta sợ hãi.

Đã thế lại còn bị dính bẫy của Bạch Tử Lệ, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình đi tìm, kéo hết tất cả mà tìm cho ra bằng được, cái này không cần nói cũng biết.

Vì trước khi Kỳ Lâm đến đây, vào phòng Bạch Tử Lệ thấy nước nôi lênh láng, chăn gối bị lật tung, nhìn là biết hôm qua Mạc Chi Dương thảm như thế nào rồi
- "Thế ngươi ngủ ở đâu? Căn phòng đã bị bẩn như vậy rồi mà"
- "Ta ngủ ở cái thư phòng cũ gần đó ý.

Tại ta thấy nó trống"
- "Hả?! Thư phòng cũ á?"
- "Đúng vậy.

Có chuyện gì sao?"
Kỳ Lâm ngạc nhiên khi nghe Bạch Tử Lệ nói là ngủ ở thư phòng đó.

Thực chất đó là thư phòng yêu thích của nhị phu nhân - mẹ của Mạc Chi Dương, sau khi mẹ mất, Mạc Chi Dương không cho phép một người nào vào bên trong cả, mà khi muốn dọn dẹp căn phòng cũng là chính tay Mạc Chi Dương dọn dẹp.

Kỳ Lâm nghĩ chuyện này không nên nói với Bạch Tử Lệ quá sớm, để sau này rồi hẵng nói, dù sao cũng là chuyện riêng tư của Mạc Chi Dương và cũng không nói cho Mạc Chi Dương biết luôn, sợ cậu ta lại nổi trận lôi đình tiếp.

Bạch Tử Lệ nhìn Kỳ Lâm với ánh mắt mong chờ đáp án từ Kỳ Lâm.

Kỳ Lâm nghĩ không nên nói chuyện này cho Bạch Tử Lệ biết quá sớm được nên đành nghĩ đại một lý do nào đó để tránh đi vậy
- “Ờ thì, căn phòng đó nó đã cũ rồi, nên có thể sập bất cứ lúc nào nên Mạc Chi Dương không cho mọi người vào ấy mà.

Cũng là vì sự an toàn thôi”
- “ À, hóa ra là vậy.

Thế mà ta cứ tưởng có gì nghiêm trọng lắm chứ”_Tính ra Mạc Chi Dương cũng tốt phết đấy nhỉ, cũng biết nghĩ cho người khác.

Nhìn thế thôi nhưng chưa chắc gì đã xấu hết
Thấy Bạch Tử Lệ có vẻ tin lời mình nói, Kỳ Lâm liền thở phào nhẹ nhõm.

Đứng nói chuyện một lúc thì mới nhớ Kỳ Lâm đang cầm đồ ăn của Bạch Tử Lệ trên tay, chắc nói chuyện từ vừa nãy cũng đói rồi nên Kỳ Lâm đưa giỏ đồ ăn cho Bạch Tử Lệ.

Bạch Tử Lệ thấy đồ ăn liền sáng mắt lên mà nhận lấy, vui vẻ cười tươi cảm ơn Kỳ Lâm.

Một lần nữa, Kỳ Lâm lại thấy được nụ cười ấy, quả thật nó rất đẹp, Kỳ Lâm có thể nhìn cả đời mà không chán cũng được, trong đầu cứ nghĩ đến nụ cười ấy mãi thôi.

Bạch Tử Lệ thì cũng chẳng để ý mấy mà mở ngay giỏ đồ ăn ra, hôm nay Kỳ Lâm mang đến một ổ bánh mì kèm theo một ít quả hạnh, riêng Kỳ Lâm vẫn thấy hơi ít vì mình chỉ đang lấy trộm về cho Bạch Tử Lệ thôi, chứ chưa xin phép ai cả nhưng đối với Bạch Tử Lệ thì đó là một bữa sáng vô cùng đầy đủ rồi..
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 10: Chương 10


Lúc Bạch Tử Lệ chưa vào cung, thì bữa sáng là một điều xa vời, có khi còn tiền thì sẽ đi mua ít bánh mì hoặc dùng lại đồ ăn thừa của tối hôm qua, có khi còn chả được ăn mà phải nhịn đói cho qua bữa, vì chỗ hai mẹ con sống là một vùng quê nghèo nên việc ăn uống, ăn mặc đầy đủ là điều không thể.

Cũng vì thế mà Bạch Tử Lệ vui vẻ lấy một miếng bánh mì rồi ăn vào, vui vẻ ôm lấy giỏ đồ ăn
- “Nhìn ngươi có vẻ đói quá nhỉ? Hôm qua ăn không đủ no sao?”_Kỳ Lâm nhíu mày hỏi
- “Có nhưng mà hôm qua ta chạy trốn nên cũng đói khá nhanh.

À, vả lại hôm qua ta gặp Minh Hạ đó”
- “Hả?! Ngươi gặp Minh Hạ á?!!!”_Kỳ Lâm ngạc nhiên, trợn tròn mắt
- “Ừm, nhưng cô ta chắc chưa biết mặt ta nên không làm gì.

Chỉ là đang cảnh báo ta và muốn ta làm theo lời cô ta thôi”_Bạch Tử Lệ vừa ăn vừa nói
- “Cảnh báo? Cô ta cảnh báo cái gì?”

- “Cô ta nói là bảo ta phải nghe lời cô ta, phải tránh xa nhị hoàng tử ra, rồi bảo ta lấy khăn che khuôn mặt xấu xí của ta lại”
- “Cái gì cơ? Che khuôn mặt xấu xí ư?”
Kỳ Lâm sau khi nghe những lời Bạch Tử Lệ nói liền nhăn mặt lại, vậy mà Minh Hạ lại bảo khuôn mặt này xấu xí ư? Hay là cô ta sợ bị Bạch Tử Lệ đẹp hơn cô ta nên cô ta mới bắt che đi khuôn mặt quá ư là xinh đẹp ấy? Chắc chắn là vậy rồi, còn việc Minh Hạ uy h**p người mới thì Kỳ Lâm không thấy lạ gì nữa rồi, vì để thể hiện uy quyền của mình thì chắc chắn Minh Hạ sẽ phải làm như vậy rồi.

- “À, có một chuyện nữa...Đó là lúc mà ta đi vào phòng bếp ý, ta thấy cô ta cùng với một tên làm bếp đang định hú hí với nhau đó”
- “Thật á?!!”
Một lần nữa, câu nói của Bạch Tử Lệ khiến cho Kỳ Lâm ngạc nhiên vô cùng, Kỳ Lâm biết Minh Hạ dùng mọi thủ đoạn để kéo người về phe mình nhưng không ngờ cô ta lại dùng cách này, thật là dơ bẩn mà.

Kỳ Lâm đặt tay mình lên vai Bạch Tử Lệ, rồi nhìn với một ánh mắt đầy sự chân thành và khuyên
- “Tử Lệ này, sau này cô ta có làm gì ngươi hay có ý định hại ngươi thì ngươi cứ nói với ta nhé.

Chuyện này ta sẽ báo lại với Mạc Chi Dương sau.

Ngươi chỉ cần nhớ một điều là đừng bao giờ nghe lời của cô ta, nhớ chưa?”
- “Nhớ rồi, nhớ rồi!”_Bạch Tử Lệ gật đầu lia lịa, nhìn Kỳ Lâm với ánh mắt chắc nịch
Bạch Tử Lệ nhìn thấy người đàn ông trước mặt cũng khá đẹp, đôi mắt màu xanh lá đẹp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhẹ, nước da có hơi khác cậu một chút, màu da đen đặc trưng ở đây, dáng người cũng đẹp luôn và thêm tốt tính nữa, nói chung là rất ổn, Bạch Tử Lệ đánh giá rất cao con người này.
Hai ngươi đang nhìn nhau say đắm thì có một tiếng nói vang lên, cắt dứt bầu không khí giữa họ.

Hai người đều ngoảnh mắt lại nhìn thì phát hiện đó là Mạc Chi Dương đang tức giận tiến đến, Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương liền hoàng sợ mà núp sau Kỳ Lâm, Kỳ Lâm cũng hiểu ý mà che cho
- “Kỳ Lâm! Ngươi có thấy cái tên ta vừa mới cưới về ở đâu không?”
- “Chi Dương à, Chi Dương...!Người ta là vợ ngươi chứ không phải cái tên ngươi vừa cưới về.

Như vậy là bất lịch sự lắm đó”

- “Kệ ta, ta thích thì ta nói.

Nói chung ngươi có thấy cậu ta ở đâu không?”
- “Hửm? Sao ta biết được, ngươi phải miêu tả cho ta chứ? Hay là...!ngươi không biết vợ mình như thế nào?”_Kỳ Lâm cố tính chọc trúng tim đen của ai đó, hả hê nhìn người trước mặt chột dạ mà khựng lại
- “Ta...!ta đâu có.

Chỉ là tên đó chưa cho ta nhìn mặt thôi”_Mạc Chi Dương kiếm vội một cái lý do nào đó để làm rào chắn cho mình
- “Ngươi chắc chưa? Hay là ngươi đang nói dối?”
Kỳ Lâm đang cố nhịn cười vì người đằng sau mình liên tục phản đối câu nói của Mạc Chi Dương, chắc chắn là nói không đúng sự thật rồi.

Mạc Chi Dương liền để mắt tới người đằng sau Kỳ Lâm, sao nhìn người này quen mắt thế, Mạc Chi Dương nhíu mày nhìn chằm chằm vào cái bóng sau lưng Kỳ Lâm đang nhấp nhô đằng sau
- "Đằng sau ngươi là ai vậy?"
Câu nói đó khiến Bạch Tử Lệ thót tim, không dám nhúc nhích mà chỉ đứng im, núi sau lưng Kỳ Lâm, thầm mong Mạc Chi Dương đừng lôi mình ra
- "Hửm? Người này sao? Ngươi đoán xem~"
Mạc Chi Dương nhíu mày lại khi Kỳ Lâm nói như vậy, không nghĩ nhiều liền nhanh chân nhìn ra phía sau Kỳ Lâm để nhìn mặt người ấy.

Khi vừa thấy Bạch Tử Lệ, Mạc Chi Dương ngớ người ra, mở to mắt nhìn người đang đứng trước mặt mình, sao trên đời này lại có một người con trai có thể đẹp được như vậy chứ,đôi mắt to tròn, sống mũi cao, đôi môi mỏng ửng đỏ lên, hai má tròn tròn như cái bánh bao, khuôn mặt thanh tú, dáng người chuẩn từng centimet, nhìn có vẻ rất là ngây thơ, chuẩn mẫu người mà Mạc Chi Dương thích,nhưng đây là ai?
Chả nhẽ là người hầu mới của Kỳ Lâm sao? Không thể nào, một người đẹp như vậy không thể đi theo cái tên kia được.

Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương cứ nhìn chằm chằm vào mình thì cũng hơi sợ hãi, núp vào người Kỳ Lâm, không dám nhìn, Kỳ Lâm thấy người bạn thân của mình đang ngơ ngác không biết người trước mặt là ai, cũng bất lực lắm rồi lấy tay che chắn cho Bạch Tử Lệ
- “Ngắm vậy là đủ rồi.

Vậy ngươi có biết đây là ai không?”_ Kỳ Lâm nghiêm túc hỏi Mạc Chi Dương
- “Người hầu mới của ngươi sao?”_Mạc Chi Dương vẫn không biết được người này là ai mặc dù cảm thấy rất quen mắt
Kỳ Lâm nhìn bạn mình như vậy chán chả buồn nói, quay lại nói nhỏ với Bạch Tử Lệ ra ngồi chỗ vườn hoa kia để ăn nốt đi còn mình đi nói chuyện với Mạc Chi Dương.

Bạch Tử Lệ hiểu ý đi ra chỗ khác để cho hai người nói chuyện, sau khi Bạch Tử Lệ đi, Mạc Chi Dương vẫn nhìn theo bóng lưng của Bạch Tử Lệ, cứ thắc mắc đó là ai mà sao nhìn lại quen mắt vậy nhưng không thể nhớ nổi đó là ai....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 11: Chương 11


Kỳ Lâm bây giờ mới nhìn thẳng vào Mạc Chi Dương rồi nói
- “Ngươi đã nhớ ra đó là ai chưa?”
- “Chưa nhưng ta thấy quen mắt lắm.

Ngươi biết người này sao?”
- “Đương nhiên là ta biết rồi.

Để ta nói cho ngươi biết, và ngươi hãy vểnh tai lên mà nghe rõ đây.Cái người mà ngươi đang trố mắt ra nhìn và thấy rất là đẹp ý, là vợ của ngươi – BẠCH TỬ LỆ!!”
Kỳ Lâm cố tính nhấn mạnh tên để cho Mạc Chi Dương có thể ngấm vào trong người.Sau khi nghe tên của con người đã đánh bẫy mình, Mạc Chi Dương lập tức sôi máu lên, tức giận định đi ra chỗ Bạch Tử Lệ thì bị Kỳ Lâm ngăn lại khiến cho Mạc Chi Dương khó hiểu.

Mạc Chi Dương nhìn Kỳ Lâm, đen mặt nói
- “Sao ngươi lại ngăn ta lại? Bỏ ta ra! Ta muốn đi giết cậu ta!!”
- “Ngươi biết mình đã làm những gì với cậu ấy không? Mà bây giờ lại định ra đi đánh người ta nhưu vậy hả?”
- “Ta đã làm gì mà ngươi lại nói như vậy hả?! Ngươi là bạn ta đó! Ta còn chưa làm gì mà đã bị cậu ta đánh bẫy rồi đó.

Ta hôm nay phải xử được cậu ta”_Mạc Chi Dương tức giận nói lớn
- “Hah..

Ngươi nói là ngươi không làm gì ư? Ngươi bỏ cậu ấy một mình ở trong phòng, không cho ăn uống mấy ngày liền đến nỗi cậu ấy suýt nữa chết đi vì quá đói.

Đến tối ngươi còn lùng sục con nhà người ta như vậy rồi để người ta sợ hãi mà chạy trốn cả đêm.

Ngươi nghĩ xem làm như vậy là được hả?!”
- “Ta...Ta...”_Mạc Chi Dương bị Kỳ Lâm nói cho không thể mở lời ra
- “Còn nữa, ngay đến cả vợ của mình, nương tử của mình ngươi còn không biết mặt mũi như thế nào.

Ngươi coi vậy là được sao? Dù gì người ta cũng từ nơi khác tới, ở đây đã ít người rồi thì chớ, trong đêm tân hôn ngươi còn bỏ đi như vậy, ít ra cũng phải quan tâm hoặc cho người chỉ dẫn một cậu chứ.”
- “ Vì để gả vào đây, cậu ấy đã 2 ngày không ăn gì để giữ eo mặc cho vừa y phục cưới.Nếu ta mà không gặp cậu ấy chắc cậu ấy đã chết vì đói rồi”
Bị Kỳ Lâm nói như vậy, Mạc Chi Dương cũng bị chặn họng lại, ấp úng không nói được cái gì.

Chuyện này thực sự Mạc Chi Dương không biết, Mạc Chi Dương vẫn không tin được một người như vậy mà 2 ngày không ăn gì, đã thế trong ngày cưới nhiều việc như vậy chính bản thân Mạc Chi Dương đói đến nỗi sau khi cảnh cáo Bạch Tử Lệ xong cũng rời đi ăn để có tý vào bụng.

Vậy mà Bạch Tử Lệ lại có thể chịu đựng đến hơn 2 ngày không ăn gì, mà cũng chả kêu than gì với mình...
Mạc Chi Dương chỉ nghe nói Bạch Tử Lệ là một con quái vật nên bị mọi người xa lánh và được gả cho mình, cứ suy nghĩ ấy mà Mạc Chi Dương nghĩ Bạch Tử Lệ sẽ không đói nên đã ghét bỏ và rời đi.

Không ngờ Bạch Tử Lệ lại là một người đẹp như vậy, không nghĩ đó là một con quái vật xấu xí đâu.

Mạc Chi Dương quay sang nhìn người bị mình xem là quái vật đang vui vẻ ăn mẩu bánh mì không một cách ngon lành, vẫn chưa thể tin được mình có thể cưới được một người lại đẹp như vậy
- “Cậu...!Cậu ta thực sự là vợ ta sao?”
- “Chả nhẽ là vợ ta? Nếu ngươi không chăm sóc được cậu ấy thì để ta vậy”_Kỳ Lâm nhìn bản mặt ngơ ngác của bạn mình mà hết nói nổi
Mạc Chi Dương vẫn chưa tin trên đời lại có một người lại đẹp được đến như vậy, Kỳ Lâm định ngăn lại nhưng lại thôi, Bạch Tử Lệ đang vui vẻ định ăn nốt một mẩu bánh mì cuối cùng thì thấy Mạc Chi Dương đang tiến đến lại gần mình, sắc mặt đen kịt nhìn mình liền hoảng sợ, khuôn mặt tái mét, nghĩ chắc chắn đến đây để xử lý vụ hôm qua.

Bạch Tử Lệ bây giờ có chạy cũng không kịp nên đã bỏ giỏ đồ ăn đi mà quỳ rạp xuống
- "Xin...!Xin nhị hoàng tử tha mạng.

Ta....!Ta thực sự không cố ý đâu.

Xin nhị hoàng tử tha mạng"
Mạc Chi Dương ngỡ ngàng khi thấy hành động quá dỗi sợ hãi của Bạch Tử Lệ, bây giờ Mạc Chi Dương mới nhận ra được sự đáng sợ của mình tối hôm qua rồi.

Mặc dù Bạch Tử Lệ là con lai giữa con người và thần nhưng đứng trước Mạc Chi Dương với sự tức giận như vậy thì vẫn sợ hãi là đúng rồi, con người hay thần thì đều sợ chết cả thôi.

Mạc Chi Dương bây giờ lại thấy không tức giận chuyện tối qua nữa, mà trong đầu cứ vang vảng lời của Kỳ Lâm nói, nhìn kĩ lại thì người con trai này có vẻ hơi gầy, đã thế lại còn phải nhịn đói hơn hai ngày nữa, thực sự không thể chịu nổi là đúng rồi.

Giờ đây, Mạc Chi Dương cảm thấy ăn năn cho những việc mình đã làm, tuy bề ngoài nhìn đáng sợ, lầm lì như vậy thôi nhưng bên trong lại khác biệt hoàn toàn, ấm áp, dịu dàng nhưng chưa bao giờ bộc lộ ra, biết phân biệt đúng sai, cái xấu cái ác để hành xử và vì hoàn cảnh không cho phép nên không dám thể hiện ra ngoài.

Mạc Chi Dương muốn là con người hoàn toàn không có điểm yếu nào để cho người khác không phải coi thường nên mới làm như vậy.

Hóa ra người con trai xinh đẹp trước mặt là vợ mìn ư?
Tên là Bạch Tử Lệ...!
Bạch Tử Lệ...
Định tiến lại đỡ Bạch Tử Lệ dậy thì thấy Bạch Tử Lệ hét toáng lên, cả người co lại, run rẩy cực độ.

- "Bạch Tử..."
- "Ta sai rồi, sai rồi! Xin ngài hãy tha mạng cho ta.

Hức hức...!Ta sai rồi..."
Kỳ Lâm thấy tiếng hét chả Bạch Tử Lệ liền hốt hoảng chạy ra xem, thấy Bạch Tử Lệ đang ôm đầu, cả người run rẩy, nước mắt giàn dụa, miệng không ngừng cầu xin Mạc Chi Dương tha cho mình.

Kỳ Lâm quay sang nhìn Mạc Chi Dương thì thấy cậu ta đang cúi mình xuống, bối rối muốn giải thích nhưng không được,chắc là định đỡ dậy nhưng vì cái bản mặt kèm theo sự việc hôm qua đã làm kinh động đến Bạch Tử Lệ rồi.

Kỳ Lâm thở dài, tiến lại gần Bạch Tử Lệ rồi đỡ dậy

- "Không sao, không sao đâu.

Cậu ta sẽ không làm gì ngươi đâu nên ngươi yên tâm"
- "Hức hức...!Ta sợ...!Sợ lắm...!Ta xin lỗi nhị hoàng tử...!Ta xin lỗi ngài rất nhiều..."
- "Không không phải lỗi của ngươi.

Để ta đưa ngươi về phòng nhé"
Kỳ Lâm đưa Bạch Tử Lệ đang nức nở về phòng của mình.

Khi đi qua Mạc Chi Dương vẫn đang ngơ ngác, Kỳ Lâm nói nhỏ một câu:
- "Ta nghĩ ngươi nên học cách tôn trọng người khác đi.

Không nên vì những tin đồn nhảm nhí ấy mà ghét bỏ người ta được.

Cẩn thận mất vợ như chơi"
Nói xong, Kỳ Lâm rời đi để lại Mạc Chi Dương vẫn đứng đó nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Bạch Tử Lệ, tự hỏi rằng mình đáng sợ đến vậy sao? Và sao Kỳ Lâm lại nói mất vợ như chơi? Mạc Chi Dương sau một lúc mới tỉnh ngộ ra, lúc này mới bắt đầu đuổi theo hai người
Và tất cả chuyện này đều bị Minh Hạ nhìn thấy, Minh Hạ nắm chặt lấy tay mình, móng tay ghim vào da thịt khiến nó chảy máu thành dòng đang nhỏ xuống dưới đất.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 12: Chương 12


Kỳ Lâm đưa Bạch Tử Lệ về phòng của mình, nhưng sực nhớ ra căn phòng vẫn chưa được dọn dẹp nên trong lúc đi đường, Kỳ Lâm thấy một nữ hầu đang đi qua nên đã sai nữ hầu đi dọn dẹp lại căn phòng ấy, còn mình thì đưa Bạch Tử Lệ đi ra phòng khách ở gần đấy.

Từ lúc mà Bạch Tử Lệ bị doạ sợ, cả đoạn đường vẫn thút thít khóc mặc dù đã cách xa như vậy rồi, chắc hẳn chuyện hôm qua đã làm Bạch Tử Lệ kinh động rồi nên liên tục trấn an.

Kỳ Lâm để Bạch Tử Lệ ngồi ở ghế còn mình thì đi lấy nước cho Bạch Tử Lệ uống, Bạch Tử Lệ nhận lấy rồi uống một hơi cạn nước
- “Cảm ơn ngài nhiều lắm.

Ngài thật tốt”
- “Không có gì đâu.

Chắc hẳn chuyện hôm qua đã làm ngươi sợ rồi”
- “Vâng, hôm qua ngài ấy đáng sợ lắm.

Ngài ấy bảo là nếu mà tìm được ta thì sẽ giết...!Ta sợ lắm, ngài ấy biết mặt ta rồi, nhỡ...nhỡ sau này gặp lại thì ngài ấy giết ta thì sao?”_Bạch Tử Lệ vừa nói, nước mắt lại sắp trực trào ra
- “Không không không.

Không có chuyện đó nữa đâu.

Ngươi yên tâm, ta đã nói chuyện với cậu ta rồi nên ngươi không phải lo đâu”_Kỳ Lâm cuống cuồng giải thích
- “Thật ư?”
- “Đúng vậy.

Tuy nhìn cậu ta đáng sợ vậy thôi nhưng đối với những ai không làm gì cậu ta thì cậu ta cũng không làm gì đâu.

Chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm thôi”
Kỳ Lâm giải thích cho Bạch Tử Lệ hiểu ra, cũng là để trấn an luôn.

Nhưng điều đó cũng đúng, tuy nhìn Mạc Chi Dương vậy thôi chứ là người khá là ấm áp, nhưng với Kỳ Lâm thì phũ phàng thôi rồi, khiến cho Kỳ Lâm khóc không thành tiếng, nước mắt chảy ngược lại để cố kìm nén sự đau khổ này.

Phận làm bạn thân của Mạc Chi Dương cũng khó chứ đâu phải đùa đâu.

Nghe Kỳ Lâm nói như vậy, trong lòng Bạch Tử Lệ cũng đã bớt sợ hơn, nhớ đến chuyện tối qua, lúc Mạc Chi Dương nhảy xuống từ trên tầng, lúc đó Bạch Tử Lệ đã nhìn thẳng vào mắt Mạc Chi Dương, và có cảm giác như đang có một con rắn đang quấn chặt lấy xung quanh mình, cảm giác khó thở vô cùng, mồ hôi đổ ròng ròng, tim đập nhanh kinh khủng...!Giờ nhớ lại thấy rùng hết cả mình, không biết có tốt như lời Kỳ Lâm nói không nữa.

Kỳ Lâm ngồi xuống bên cạnh Bạch Tử Lệ rồi cười nói
- “Ta đã nói với Mạc Chi Dương là cho ngươi một người hầu để chỉ dẫn cho ngươi rồi.

Tuy trong cung này hơi ít cung nhân nhưng ít nhất vẫn cung cấp đầy đủ tiện nghi cho ngươi nên nguôi không phải lo thiếu ăn thiếu mặc đâu nhé”
- “À quên nữa, ngươi cẩn thận đó nhé.

Có khi cậu ta cứ làm điên làm khùng đó, ngươi đừng để ý.

Cẩn thận lại lây tính đó.

Sợ lắm sợ lắm”_Kỳ Lâm cố tình nói trêu như vậy để cho Bạch Tử Lệ vui vẻ hơn phần nào
- “Ừm, cảm ơn ngài.

Ngài thật tốt với ta quá đi.

Ta cũng không biêt phải trả ơn ngài như thế nào đây”_Bạch Tử Lệ vui vẻ khi nghe thấy Kỳ Lâm nói như vậy, tâm tình cũng đỡ hơn nhiều
Hai người đang nói chuyện vui vẻ với nhau thì có một bóng dáng đi vào, hai người đều quay ra nhìn và không ai khác ngoài Mạc Chi Dương đang thở hộc hộc vì chạy từ ngự hoa viên đến đây.

Bạch Tử Lệ thấy thế liền hơi sợ mà núp đằng sau Kỳ Lâm lần nữa, thấy anh bạn của mình đang từ từ tiến đến đây, Kỳ Lâm đã ngăn cản lại
- “Ấy ấy, anh bạn à.

Có gì ngồi xuống rồi nói, làm người ta sợ rồi kìa”
Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ vẫn đang sợ hãi núp sau lưng của Kỳ Lâm liền thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh Kỳ Lâm.

Kỳ Lâm mỉm cười quay sang trấn an Bạch Tử Lệ rằng sẽ không sao đâu, nên cứ ra mà ngồi đi, Mạc Chi Dương không dám làm gì đâu.

Nghe như vậy Bạch Tử Lệ mới ló đầu ra, rồi ngồi ngay ngắn bên Kỳ Lâm.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngồi ra mới bắt đầu nhìn chằm chằm vào người Bạch Tử Lệ.

Tính ra con người này đúng là đẹp thật, đôi mắt màu xám rất đặc biệt, khuôn mặt trắng trẻo, hai má tròn trĩnh, làn da mịn màng không tì vết,..

nói chung là rất đẹp.

Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương cứ nhìn chằm chằm vào mình nên cũng hơi ngại, liên tục né tránh ánh mắt ấy đi

- “Ngươi làm gì mà nhìn con nhà người ta lắm vậy hả?!”
- “Đây là vợ ta.

Ta không được nhìn sao?”
- “Yah, ngươi làm người ta sợ rồi đó.

Tém tém lại chút đi.

Ngươi mà cứ như vậy thì còn lâu mới lại gần với người ta được”
Mạc Chi Dương nghe vậy liền nhíu mày, chỉ ngồi im tại chỗ, không nhìn Bạch Tử Lệ nữa
- “Tử Lệ, ngươi có muốn nói với cậu ta cái gì không?”_Lúc này, Kỳ Lâm mới mở lời cho hai người để hai người có thể nói chuyện với nhau
- “Nhị...!nhị hoàng tử, ta xin lỗi vì chuyện hôm qua.

Thực sự xin lỗi ngài, mong ngài có thể bỏ qua cho ta.

Là...là hôm qua ta quá sợ hãi nên mới làm vậy”
Bạch Tử Lệ cúi đầu chân thành hướng về Mạc Chi Dương xin lỗi, Mạc Chi Dương nghe thấy như vậy trong lòng cũng chẳng tính toán gì nữa.

Nhưng một người mới đến như Bạch Tử Lệ đây sao mà biết nguy hiểm đến để đặt bẫy chứ? Càng nghĩ càng thấy lạ, không nhịn được liền hỏi Bạch Tử Lệ
- “Ngươi tên Bạch Tử Lệ đúng không?”
Bạch Tử Lệ gật đầu lia lịa
- “Thế sao hôm qua ngươi biết có nguy hiểm mà đặt bẫy? Ngươi là người mới đến sao lại có thể hiểu rõ được nơi này có nguy hiểm hay không để mà đặt chứ?"
- "À dạ...!Thì Kỳ Lâm nói cho ta thì ta mới..."
Nghe đến đây Kỳ Lâm bỗng chột dạ, đột nhiên Mạc Chi Dương hỏi về vấn đề này làm cho Kỳ Lâm đổ mồ hôi ròng ròng, sao Bạch Tử Lệ lại ngây thơ đến như vậy chứ? Sao lại nói ra là mình đâu têu chứ.

Quả này Kỳ Lâm chết với Mạc Chi Dương rồi.

Vừa quay đầu qua nhìn Mạc Chi Dương thì thấy một bản mặt đen sì sì, tức giận nhìn mình
- "KỲ LÂM!! Ngươi là đang ngứa đòn đúng không?"
- "Á! Ta đâu có"_ Kỳ Lâm nhanh chóng chạy ra trốn sau lưng Bạch Tử Lệ
- "KỲ LÂM!! NGƯƠI RA ĐÂY CHO TA!!"_ Mạc Chi Dương tức giận nói lớn lên

Kỳ Lâm dứt khoát trốn sau lưng Bạch Tử Lệ, biết được Mạc Chi Dương sẽ không dám làm gì Bạch Tử Lệ nên đã quyết định trốn sau.

Mạc Chi Dương thấy như vậy tức không nói nên lời, sao lại dám trốn vào đấy cơ chứ?!
- "Nhị hoàng tử à, Kỳ Lâm cũng...cũng muốn tốt cho ta thôi mà.

Hay là ngài bỏ qua cho ngài ấy nhé!"
Mạc Chi Dương nhìn Bạch Tử Lệ đang nhìn mình với ánh mắt cầu xin, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn Mạc Chi Dương, như muốn nói là hãy tha lỗi cho Kỳ Lâm đi.

Mạc Chi Dương thấy vậy cũng kìm nén sự tức giận của mình mà bỏ qua cho Kỳ Lâm
- "Kỳ Lâm, đây là lần này có người ở đây nói hộ cho ngươi.

Nếu ngươi mà xui dại cậu ấy lần nữa thì đừng trách ta"
- "Ta...!Ta biết rồi"_ Kỳ Lâm nổi hết cả da gà khi nghe Mạc Chi Dương nói như vậy
Nói xong, Mạc Chi Dương định rời đi nhưng bị Bạch Tử Lệ kéo tay áo lại.

Ngoảnh lại thì thấy Bạch Tử Lệ đang cười tươi nhìn mình, điều đó khiến cho tim của Mạc Chi Dương đập nhanh kinh khủng.

Chưa bao giờ Mạc Chi Dương lại gặp một người lại đẹp như vậy, cười lên còn đẹp hơn rất nhiều nữa chứ, mặt bất giác đỏ ửng lên từ khi nào rồi
- "Cảm ơn ngài"
- "Không...!Không có gì đâu"
Nói xong, Mạc Chi Dương bỏ đi, để lại Bạch Tử Lệ vẫn còn ngơ ngác đang không hiểu tại sao ngài ấy lại bỏ đi như vậy.

Còn Kỳ Lâm đắc ý vì bây giờ có người làm bia đỡ đạn cho mìn rồi, đã vậy còn là người mà Mạc Chi Dương không dám làm gì và còn rất xinh đẹp nữa chứ~.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 13: Chương 13


Mạc Chi Dương trở về với khuôn mặt đỏ bừng, lần đầu tiên có người cảm ơn mình một cách chân thành như vậy đã thế lúc cậu ấy cười lên rất đẹp nữa chứ.

Lúc đầu, Mạc Chi Dương chỉ nghe thoáng qua là mình cưới một con quái vật nửa người nửa dê, và trong đêm tân hôn, sợ ngoại hình của Bạch Tử Lệ xấu xí mà ám ảnh nhưng ai ngờ Bạch Tử Lệ lại đẹp như vậy.

Nhưng có một điều Mạc Chi Dương thắc mắc là nếu là quái vật nửa người nửa dê thì phải có sừng chứ? Mạc Chi Dương chả thấy sừng đâu mà chỉ thấy mỗi mái tóc màu nâu óng ả, theo như truyền thuyết người dân tuyên truyền, nếu mà có sừng của Bạch Dương thì sẽ có được sức mạnh vô biên
- *Haiz...!Chắc là tin đồn thất thiệt thôi.

Rõ ràng là con người rành rành đây mà, cũng chỉ đẹp hơn người bình thường tý thôi.

Cũng chẳng có gì đặc biết lắm, trừ màu mắt có hơi khác thôi.

Nếu cậu ấy không làm gì mình thì mình cũng chẳng làm gì cậu ấy cả.

Hóa ra chuyện hôm qua là Kỳ Lâm đầu têu, khi nào gặp lại thì mình phải tẩn cho cậu ta một trận mới được*
- “Giờ thì đi làm việc thôi nào.

Vật vờ với chuyện hôm qua cũng khá mệt rồi, làm nhanh nhanh để đi ngủ nào”
Mạc Chi Dương quay lại thư phòng của mình để làm việc.

Làm được một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Mạc Chi Dương định nói vọng ra hỏi xem là ai thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

Đó là Minh Hạ, nói là đến đưa đồ ăn nhẹ cho Mạc Chi Dương, nghe thấy vậy, Mạc Chi Dương nói vọng ra để cho Minh Hạ vào.

Nói xong, Mạc Chi Dương lại tiếp tục cặm cụi, vùi đầu vào công việc.

Hôm nay Minh Hạ mặc bộ đồ màu trắng kết hợp với màu vàng nhạt, xẻ tà bên phải khá cao, ở eo có thắt một đai lưng màu vàng kèm theo họa tiết hoa văn rất đẹp, tóc được búi nửa đầu kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, thanh tao ấy thì càng làm cho Minh Hạ đẹp hơn rất nhiều, vừa yêu kiều lại còn rất dịu dàng.

Minh Hạ đến gần bên Mạc Chi Dương, đặt một giỏ đồ ăn ra rồi lấy một cái đĩa, từ từ sắp xếp thức ăn ra cho chủ nhân của mình.

Thực đơn hôm nay gồm có bánh mì nướng, một ít bánh quy và nước ép cam và tất cả là do Minh Hạ một tay làm
- “Thưa nhị hoàng tử, nô tỳ đã mang đồ ăn đến cho ngài rồi đó ạ”_Minh Hạ nhìn Mạc Chi Dương với ánh mắt mong chờ, mong chờ chủ nhân sẽ ăn vào và khen mình
- “Ừm, để đấy đi, tý nữa ta ăn”
Thấy Mạc Chi Dương vẫn vùi đâu vào công việc, không quan tâm đến Minh Hạ bên cạnh khiến Minh Hạ khồng hài lòng, sáng nay chính mắt Minh Hạ đã thấy Mạc Chi Dương nhìn say đắm Bạch Tử lệ - người mà Minh Hạ gặp hôm qua, và cũng chính là hoàng tử phi mới ở đây.

Đã thế lại còn được Kỳ Lâm bảo vệ nữa.

Vậy mà Minh Hạ hôm qua không biết, lại uy h**p như vậy, không biết cậu ta có nói với Kỳ Lâm rồi Kỳ Lâm lại nói với Mạc Chi Dương không nữa, lúc đấy bộ mặt thật của Minh Hạ che giấu bao lâu nay bị lật tẩy.

Lúc đấy Minh Hạ sẽ bị mất niềm tin của Mạc Chi Dương dành cho mình và sẽ không được sủng ái nữa.
Không được!
Minh Hạ phải ngăn chặn mọi con đường để Bạch Tử Lệ không nói đến vấn đề này nữa, không thì sẽ phải áp dụng biện pháp mạnh hơn
- Nhị hoàng tử à, hay ngài nghỉ tay ăn một chút để có sức đi ạ.

Cái này là do chính tay nô tỳ làm nên ngài không cần phải lo đâu ạ”
- “Hửm? Do chính tay ngươi làm ư? Để ta thử xem”
Lúc này, Mạc Chi Dương mới ngẩng mặt lên, rồi nhìn vào đĩa bánh đang được sắp xếp gọn gàng trên bàn, nhìn có vẻ khá ngon mắt.

Nhưng khi nhìn đến miếng bánh mì, Mạc Chi Dương lại nhớ tới cảnh Bạch Tử Lệ đang vui vẻ ngồi ăn bánh mì trong ngự hoa viên, Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ đẹp vô cùng, trong một rừng hoa mà Mạc Chi Dương trồng, dường như Bạch Tử Lệ là bông hoa đẹp và tỏa sáng nhất.

Mặt lại bỗng chốc đỏ lên ngay tức khắc, Minh Hạ tưởng chủ nhân của mình đỏ mặt, ngại ngùng vì mình làm đồ ăn cho nên liền vui vẻ, nhanh nhảu cắt một miếng bánh cho Mạc Chi Dương.

Mạc Chi Dương cũng thuận tay là lấy một miếng rồi ăn vào, nó cũng được chứ chưa hẳn là ngon lắm
- "Nó có ngon không ạ? Có vừa miệng ngài không ạ?"
- "Cũng được.

À, ngươi cho một người hầu sang chỗ của hoàng tử phi để phục vụ đi.

Ở bên đấy chẳng có ai cả"_ Mạc Chi Dương nhớ đến yêu cầu mà Kỳ Lâm chuyển lời cho mình rồi nói
- "Dạ vâng thưa nhị hoàng tử"
Minh Hạ sau khi nghe thấy, trong lòng liền tức giận, tay nắm chặt khiến móng tay ghim vào lòng bàn tay thêm một lần nữa.

Minh Hạ cứ thắc mắc tại sao Bạch Tử Lệ lại được gả cho Mạc Chi Dương mà không phải mình, mặc dù đã đi theo hầu hạ gần ba năm rồi mà vẫn chưa được phần thưởng gì xứng đáng cả.

Nếu không có được phần thưởng thì chính tay Minh Hạ sẽ vùi Bạch Tử Lệ xuống, cho đến khi Bạch Tử Lệ ngoan ngoan nghe lời và nhường vị trí ấy cho Minh Hạ mới thôi.

Mạc Chi Dương ăn đúng một miếng xong rồi lại cặm cụi vào công việc khiến cho Minh Hạ không phục, rõ ràng là đã bỏ bao nhiêu tâm huyết ra mà bây giờ Mạc Chi Dương chỉ ăn có một miếng, định mời thêm thì Mạc Chi Dương cất tiếng
- "Ngươi về làm việc của mình đi.

Ta ăn no rồi"
- "Dạ vâng thưa nhị hoàng tử.

Nô tỳ xin cáo lui"
Minh Hạ nghe vậy cũng không phản kháng gì mà mang theo đĩa bánh lui xuống.

Trong lòng đã có những tính toàn riêng của mình về Bạch Tử Lệ.

Và Bạch Tử Lệ vẫn ngây thơ không biết chuyện gì sắp xảy ra mà vẫn cưới nói với Kỳ Lâm....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 14: Chương 14


...Bên chỗ Kỳ Lâm và Bạch Tử Lệ...
Hai người vẫn nói chuyện vui vẻ với nhau, Kỳ Lâm dẫn Bạch Tử Lệ tham quan cả cung này, hết ngự hoa viên rồi từ phía tây sang phía đông, phía nam sang phía bắc, ngõ ngách nào Kỳ Lâm cũng giới thiệu cho Bạch Tử Lệ và còn chỉ dẫn rất chi tiết nữa.

Bạch Tử Lệ vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ với Kỳ Lâm, lại vừa học đường mà đi, Kỳ Lâm nói những chỗ mấu chốt nên Bạch Tử Lệ cũng nhớ được đại khái rồi.
Phải công nhận, ở với Kỳ Lâm thoải mái hơn Mạc Chi Dương nhiều, từ cách nói chuyện đến cách ứng xử, hành động cũng vô cùng tinh tế với người khác.

Kỳ Lâm thì liến thoắng nói về đủ thứ trên đời, nào thì con người trong cung, cuộc sống trong cung khác xa với cuộc sống bên ngoài như thế nào rồi thì mình thích ăn gì, làm gì, thi thoảng cũng nhắc đến Mạc Chi Dương nhưng tần số khá ít, chủ yếu là nói về tính cách của ông bạn mình, tuy nhìn vậy nhưng không phải vậy nên đã nói rằng Bạch Tử Lệ chớ có lo.

Nghe Kỳ Lâm nói xong thì Bạch Tử Lệ cũng yên tâm hơn phần nào, nhưng hôm qua Bạch Tử Lệ đã gặp mặt của Minh Hạ, kiểu gì Minh Hạ cũng tìm ra Bạch Tử Lệ mà xử lý thôi, vì thế vẫn nên đề phòng là tốt hơn.

Những con người ở đây cũng theo phe của Minh Hạ nên càng phải cẩn thận trong từng hành động hơn
- “Tử Lệ à, ngươi có thích cái gì không? Ta chưa thấy ngươi nói ngươi thích cái gì cả.”
- “Ta á? Hmm...!Bình thường ta chỉ lo nghĩ về cái ăn của hôm nay với cả ngày mai làm gì để có tiền thôi chứ ta cũng chưa nghĩ tới mình thích và mình muốn cái gì cả”_Bạch Tử Lệ thở dài rồi nói
- “Ừ nhỉ, ta quên mất ngươi xuất thân từ một vùng quê nghèo.

Vậy thì tất cả đều đầy đủ rồi, có tất cả rồi thì ngươi muốn cái gì?”
- “Ta muốn mẹ ta đến đây ở với ta.

Vậy là vui rồi, cả đời mẹ đã cực khổ vì ta nên ta chỉ muốn thấy mẹ hạnh phúc thôi”
Nói đến đây, Bạch Tử Lệ chỉ cười nhẹ nói, khuôn mặt man mác buồn, Kỳ Lâm nghe thấy thế cũng cảm thấy khá tội cho Bạch Tử Lệ.

Chuyện này Kỳ Lâm không thể quyết định được vì đây là cung điện của Mạc Chi Dương, phải có sự cho phép của cậu ta thì mới được đưa người vào, tuy là bạn thân nhưng Kỳ Lâm luôn nghe theo ý của bạn mình khi không phải ở trong cung mình, chứ không tự tiện đưa người vào.

Đưa mẹ của Bạch Tử Lệ vào cũng khá khó vì sợ Mạc Chi Dương không cho người ngoài, nhỡ đâu là người xấu vào để lấy thông tin cũng như hãm hại Mạc Chi Dương thì sao?
Chuyện gì chứ chuyện này Kỳ Lâm cũng bó tay.

Bạch Tử Lệ thấy Kỳ Lâm không nói gì, cũng ngầm hiểu ý, đương nhiên rồi, tự nhiên đưa người ngoài nhỡ ảnh hưởng đến danh tiếng cũng như nhỡ ai đó làm hại Mạc Chi Dương thì sao nên chắc chắn Mạc Chi Dương không đồng ý rồi
- “Ngài không cần phải tốn công giúp ta đâu.

Ta hiểu mà, cảm ơn ngài đã giúp đỡ ta trong mấy ngày qua.

Ngài đã giúp ta quá nhiều rồi, ta cũng không biết báo đáp ngài kiểu gì nữa đây.”
- “Ấy ấy, sao ngươi lại nói như vậy.

Không sao đâu, ta thích giúp đỡ người khác lắm, ngươi không cần phải báo đáp ta cái gì đâu”
- “Không được, ta có biết làm mấy món ăn vặt.

Hay là khi nào ta làm rồi ta tặng ngài nhé, coii như quà ta báo đáp cho ngài, nhé...”_Bạch Tử Lệ nhìn Kỳ Lâm với ánh mắt mong chờ
- “Thôi được rồi, ta chấp nhận nhưng đừng gắng sức quá nhé”_Nhìn thấy Bạch Tử Lệ quyết tâm như vậy, Kỳ Lâm cũng bất lực mà để cho Bạch Tử Lệ làm, chứ Kỳ Lâm sợ Bạch Tử Lệ mệt nên không muốn cho làm thôi

- “Vậy thì tốt quá.

Ta sẽ cố gắng hết sức để làm món ăn thật ngon cho ngài”
Bạch Tử Lệ vui vẻ khi đạt được mục đích của mình mà nhảy cẫng lên theo thói quen.

Kỳ Lâm thấy hành động này của Bạch Tử Lệ liền bật cười vì quá đáng yêu, nó như một đứa trẻ được mẹ mang quà về nên vui mừng mà nhảy cẫng lên vậy.

Bạch Tử Lệ sau khi nghe thấy tiếng cười của Kỳ Lâm liền phát giác ra hành động của mình, khuôn mặt bắt đầu đỏ bừng lên vì ngại
- "Ngài...!Ngài đừng cười ta như vậy mà"
- "Sao thế? Ngươi đáng yêu quá ta mới cười thôi mà"
- "Không, ta không đáng yêu.

Ta là nam nhân mà"
- "Ồ, vậy thì ta cười vì Tử Lệ rất là xinh đẹp, rất là khôi ngô tuấn tú"
- "Dung mạo ta bình thường thôi, ngài coi trọng quá rồi"
Thấy Kỳ Lâm khen mình, Bạch Tử Lệ cũng khá ngại vì lần đầu tiên có người khen Bạch Tử Lệ đẹp, trong khi đó, ai ai cũng nói Bạch Tử Lệ là một con quái vật, đương nhiên đã là một con quái vật thì rất xấu xí rồi.

Người duy nhất nói rằng Bạch Tử Lệ rất đẹp đó là mẹ, mẹ luôn luôn an ủi, động viên Bạch Tử Lệ bằng cách khen ngợi không ngừng, để cho Bạch Tử Lệ không màng tới những tin đồn thất thiệt, tiêu cực ngoài kia

- "Ơ kìa, ta nói thật mà.

Ngươi không cần phải khách khí đâu"
- "Vậy...!Vậy thì ta cảm ơn lời khen của ngài"
Hai người tiếp tục nói chuyện với nhau rồi kể về gia cảnh của mình.

Bạch Tử Lệ bây giờ mới biết Kỳ Lâm là con của một tướng quân giỏi, vì thế mới được gặp gỡ và kết bạn với Mạc Chi Dương.

Nghe Kỳ Lâm kể kíc đầu Mạc Chi Dương không chịu nói chuyện gì cả nhưng càng về sau thấy Kỳ Lâm càng dính mình với không có ý định xấu thì mới chấp nhận kết thân.

Kỳ Lâm cũng được thừa hưởng tính cách cũng như ngoại hình khá giống cha mình nên cũng thuộc loại giỏi, Mạc Chi Dương thì khỏi phải nói rồi, phải là người giỏi nhất trong đám hoàng tộc ấy, đã thế lại còn tự học hỏi nữa chứ...!
- "Nô tỳ - Minh Hạ, xin tham kiến hoàng tử phi ạ"
Bỗng từ đâu, Minh Hạ đến đừng trước hai người, khom mình cúi người chào.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 15: Chương 15


Minh Hạ đứng trước Kỳ Lâm và Bạch Tử Lệ mà hành lễ, Kỳ Lâm thấy vậy lập tức chắn cho Bạch Tử Lệ để Minh Hạ không thấy được Bạch Tử Lệ.

Minh Hạ thấy vậy cũng hiểu ý, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng xong rồi đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt của Kỳ Lâm rồi nói
- “Thưa thiếu gia Kỳ Lâm, nô tỳ đến đây là có chuyện muốn nói với hoàng tử phi.

Phiền ngài tránh sang một bên ạ”
- “Ta không tránh, việc gì mà cần phải nói chuyện riêng tư như vậy? Dù gì ta cũng là bạn thân của chủ nhân ngươi, ngươi có nói ta cũng không tiết lộ ra đâu”
- “Thì cũng không có gì nghiêm trọng lắm đâu ạ.

Nô tỳ mang đến cho hoàng tử phi đây một cung nữ để hầu hạ người ạ”
Minh Hạ mỉm cười, dương như người này đang rất đề phòng mình, đã vậy còn bảo vệ cho hoàng tử phi nữa chứ, chắc chắn là mối quan hệ của họ không bình thường rồi.

Minh Hạ gọi cung nữ kia lên để cho Bạch Tử Lệ và Kỳ Lâm xem, Bạch Tử Lệ nghe thấy vậy liền ló mặt ra xem người đó như thế nào.

Bạch Tử Lệ thấy cung nữ kia có dáng vẻ khá là hiền và nhút nhát, không dám ngẩng đầu lên, mái tóc đen được búi lên, da dẻ trắng trẻo, dáng người khá gầy, Minh Hạ thấy Bạch Tử Lệ đang cố gắng nhìn khuôn mặt cung nữ kia, ngay lập tức liền nắm chặt cằm của cung nữ rồi bắt ngẩng đầu lên để cho Bạch Tử Lệ thấy rõ.

Động tác Minh Hạ rất mạnh nên cung nữ kia đau đến nỗi nhăn mặt lại nhưng không dám kêu lên vì sợ, Bạch Tử Lệ thấy vậy lập tức nhăn mày lại, đi lại chỗ của cung nữ kia rồi hất tay của Minh Hạ ra.

Hành động này khiến cho cả Minh Hạ lần Kỳ Lâm ngạc nhiên.

Bạch Tử Lệ vậy mà đi bảo vệ cung nữ ấy
- “Ngươi đừng có mà làm như vậy.

Cô ấy đau kìa, ngươi có biết quan tâm cảm xúc của người khác không vậy?
- “Là lỗi của nô tỳ, thực sự xin lỗi hoàng tử phi.

Do nô tỳ hơi mạnh tay một tý thôi ạ”_Minh Hạ thấy vậy lập tức cúi xuống nhận lỗi
- “Người mà ngươi cần xin lỗi không phải ta mà là cô ấy.

Mau xin lỗi đi”
Câu nói của Bạch Tử lệ khiến cả ba người ngỡ ngàng, ngơ ngác nhìn nhau.

Bạch Tử Lệ dám bảo Minh Hạ xin lỗi một cung nữ thấp kém ư? Ngay cả Minh Hạ cũng không tin được vào mắt mình mà, rõ ràng vừa hôm qua đã cảnh cáo như thế nào mà hôm nay đã quên hết rồi, hay là đang dựa vào chức hoàng tử phi mà uy h**p vậy.

Kỳ Lâm cũng trố mắt ra nhìn Bạch Tử Lệ kiên định trước mắt, không khí bây giờ áp đảo hắn, tuy là Minh Hạ vào đây lâu hơn,cũng có nhiều quyền lực hơn nhưng khi Bạch Tử Lệ vào đây thì đã thay đổi.

Bây giờ người nắm quyền lực lại chính là Bạch Tử Lệ, nếu không nghe lời hay là cãi lại thì chắc chắn sẽ chết.

Minh Hạ nhìn Bạch Tử Lệ tức giận cũng hơi sợ, nên cúi đầu xuống xin lỗi cung nữ kia, Minh Hạ nghĩ nếu mà không thuận theo thì không biết hậu quả khôn lường như thế nào.

Kỳ Lâm thấy Minh Hạ ngoan ngoãn nghe theo Bạch Tử Lệ không thể tin nổi vào mắt mình, vậy mà Minh Hạ lại bị cậu khuất phục, đây là chuyện hiếm thấy đó nha.

Đúng là người Kỳ Lâm nhắm trúng có khác...
- “Ta vô cùng xin lỗi ngươi.

Mong ngươi có thể bỏ qua cho ta”_Minh Hạ nhìn cung nữ kia với ánh mắt hình viên đạn khiến cho cung nữ sợ hãi chỉ biết gật đầu cho qua
- “Lần sau đừng có làm vậy nghe chưa?”_Bạch Tử Lệ nhìn Minh Hạ nghiêm túc nói
- “Vâng, nô tỳ đã hiểu rồi ạ.

Mong hoàng tử phi bớt giận”_Chưa bao giờ Minh Hạ lại nhục như thế này và chắc chắn đã ghim Bạch Tử Lệ rồi

- “Thôi được rồi, cung nữ này nhớ phục vụ hoàng tử phi cho tốt.

Giờ thì mau về làm việc đi, ta với hoàng tử phi có chuyện riêng muốn nói.

Hai người lui đi”
Kỳ Lâm thấy không khí ngày một căng thẳng lập tức phá giải bầu không khí ấy, mà tiến lại chỗ Bạch Tử Lệ đưa ra chỗ khác, Bạch Tử Lệ còn chưa kịp nói gì liền bị đưa đi rồi.

Để lại Minh Hạ cũng cung nữ kia, cung nữ kia thấy không ổn lập tức chạy đi về cung Bạch Tử Lệ làm việc.

Sau khi tất cả rời đi, Minh Hạ tức giận đập cái tường gần đấy, cố gắng kìm nén cơn tức giận của mình, tay lại bắt đầu ứa máu ra, trên hai đôi mắt bắt đầu hiện lên những tia máu đỏ lừ.
Lần đầu tiên có người dám bật lại Minh Hạ như vậy, lại còn là người mới vào nữa chứ.

Tính định cho Bạch Tử Lệ biết thế nào là lễ độ ai ngờ khí thế của Bạch Tử Lệ lại áp đảo hoàn toàn, nó khiến Minh Hạ không hiểu sao lại dè chừng, đã vậy còn bắt xin lỗi một ả cung nữ thấp hèn nữa chứ.

Đúng là tức chết mất thôi!
Ngự hoa viên
Kỳ Lâm kéo Bạch Tử Lệ cách xa Minh Hạ ra, vừa rồi quả là một màn kịch rất là đặc sắc đối với Kỳ Lâm, nhưng cũng đồng nghĩa với việc sau này Bạch Tử Lệ sẽ phải chịu khổ khi đối mặt với Minh Hạ như vậy rồi đây.

- "Sao ngươi lại làm như vậy?"
- "Ta cũng không biết nữa.

Ta làm trong vô thức, thấy bất bình nên ta mới theo thói quen mà lên bảo vệ.

Giờ thì toang rồi..."
Hóa ra Bạch Tử Lệ cũng chả khá khẩm hơn là bao, chả hiểu sao lúc đó lại có thể dũng cảm như vậy.

Giờ nghĩ lại thấy hối hận rồi, cuộc đời bình yên chả Bạch Tử Lệ sẽ trôi về đâu đây? Giờ thì phải nghĩ cách đối phó rồi đây...
- "Thôi thì ta với ngươi cứ nghĩ cách đối phó trước đã nhé.

Ngươi cũng nên cẩn thận vào"_ Kỳ Lâm nhìn thẳng vào mặt Bạch Tử Lệ nhắc nhở
- "Ừm, ta hiểu rồi.

Ngươi yên tâm, lần này ta sẽ không như vậy nữa đâu"_ Bạch Tử Lệ khẳng định một cách chắc nịch
- "Được rồi! Giờ cũng muộn rồi.

Để ta đưa ngươi về nghỉ ngơi"
- "Ừm"
Cứ như thế, Kỳ Lâm dẫn Bạch Tử Lệ đi về phòng của mình.

Trên đường không ngừng chỉ cho những cách, biện pháp để đối phó với con người độc ác đó..
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 16: Chương 16


...Thư phòng...
Mạc Chi Dương hoàn thành xong công việc thì cũng đã chập tối rồi, gần đến giờ ăn nên Mạc Chi Dương đứng dậy rời đi ra chỗ phòng ăn.

Vừa mới đến phòng ăn, Mạc Chi Dương đã thấy Minh Hạ đang tất bật dọn đồ ăn ra Mạc Chi Dương rồi nhưng có vẻ như vẫn thiếu thiếu gì đó thì phải.

Ở đây chỉ có mỗi một phần ăn, vậy phần còn lại của Bạch Tử Lệ thì sao?
Mạc Chi Dương nhớ lại những lời Kỳ Lâm nói rằng hôm trước Bạch Tử Lệ đã sắp chết vì quá đói rồi, Mạc Chi Dương không muốn để chuyện này xảy ra thêm một lần nữa, đường đường là một nhị hoàng tử mà lại không có đồ ăn cho hoàng tử phi của mình.

Thế thì còn đâu ra mặt mũi để đối diện người khác được chứ, rồi người người lại đồn Mạc Chi Dương lại là người ki bo, ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.

Minh Hạ thấy chủ nhân mình đi vào lập tức vui vẻ ra tiếp đón, nhưng khi nghĩ lại cái cảnh tượng của chiều hôm nay, Minh Hạ lại mỉm cười một cách gian xảo, tiến đến chỗ Mạc Chi Dương cúi chào
- “Nô tỳ tham kiến nhị hoàng tử”
- “Ừm...!Phần ăn của hoàng tử phi đâu? Sao ta không thấy”
- “À dạ...!Cái này...”_Câu nói của Mạc Chi Dương khiến Minh Hạ khựng lại
- “Ta hỏi ngươi là phần ăn của hoàng tử phi đâu? Ngươi không coi hoàng tử phi ra gì sao?!”_Mạc Chi Dương tức giận mắng Minh Hạ
Minh Hạ không lường trước chuyện này, vì bình thường chỉ chuẩn bị mỗi phần ăn cho chủ nhân, còn người khác thì không bao giờ vì trong đây, người có quyền lực thứ hai là Minh Hạ nên sau mỗi bữa ăn của Mạc Chi Dương, cung nhân lại là người mang đồ ăn đến cho Minh Hạ.

Chứ Minh Hạ chưa bao giờ phục vụ cho ai khác, giờ thì đã có ngươi hơn chức vị của Minh Hạ rồi khiến Minh Hạ tức giận không thôi.

Vậy mà vì Bạch Tử Lệ mà Minh Hạ bị mắng, vì Bạch Tử Lệ mà Minh Hạ mất sự sủng ái của Mạc Chi Dương.

Minh Hạ nén cục tức này vào bụng mà sai người đi chuẩn bị đồ ăn cho Bạch Tử Lệ.

Mạc Chi Dương thấy vậy rồi đi vào bàn ăn rồi ngồi im không làm gì cả, có vẻ như Mạc Chi Dương muốn đợi Bạch Tử Lệ đến ăn cùng.

Điều đó khiến cho Minh Hạ và cả người làm cũng không biết nên làm như thế nào, chỉ biết giục bếp trưởng làm nhanh lên trước khi Mạc Chi Dương nổi cáu lên
- “Nhị hoàng tử à, nô tỳ có chuyện muốn nói”
- “Nói đi”
- “Chuyện là nô tỳ thấy hoàng tử phi có vẻ khá thân thiết với con trai của tướng quân – Kỳ Lâm.

Đường đường là một thê tử, tân nương của một hoàng tử mà lại đi thân mật với người đàn ông khác.

Nô tỳ thấy như vậy sẽ không ổn, nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài mất”_Minh Hạ đắc ý rồi nói cho Mạc Chi Dương nghe, thầm nghĩ, quả này Bạch Tử Lệ chết chắc rồi
- “Đây là điều ngươi muốn nói ư? Hoàng tử phi chưa quen ở nơi này, chẳng có ai bầu bạn.

Kỳ Lâm đến để giúp đỡ với kết bạn với hoàng tử phi là sai sao? Ngươi là đang soi mói chủ nhân của mình sao hả? Phận tôi tới mà lại đi nói xấu chủ của mình như vậy sao? Ngươi nói xem có ra thể thống gì không?”
Mạc Chi Dương tức giận nói lớn lên, vậy mà Minh Hạ lại dám nói Bạch Tử Lệ như vậy trước mặt mình.

Mạc Chi Dương biết được sự thật nên mới mắng như vậy, thực sự Kỳ Lâm đã giúp đỡ Bạch Tử Lệ rất nhiều và cũng là ân nhân của Bạch Tử Lệ luôn, nên việc mà hai người có quan hệ không bình thường là đương nhiên rồi, nên Mạc Chi Dương tức giận là vì thế, Minh Hạ không biết gì đã thế lại còn bép xép, nói xấu sau lưng như vậy.
Chắc dạo này được Mạc Chi Dương tin tưởng quá nên mới vậy rồi, phải phạt để cho biết thế nào là lễ độ, chứ không phải muốn nói gì thì nói, dù gì Bạch Tử Lệ bây giờ cũng là người của hoàng tộc rồi.

Minh Hạ thấy Mạc Chi Dương tức giận lập tức quỳ rạp xuống, sợ hãi vô cùng, vậy mà chủ nhân lại bệnh vực cho tên ma mới đó
- “Nô tỳ xin lỗi, là lỗi của nô tỳ.

Nô tỳ đáng phạt, nô tỳ đáng phạt”
- “Vậy ngươi nghĩ ta nên phạt ngươi như thế nào?”
- “Nô tỳ...!Nô tỳ sẽ tự vả miệng mình 50 cái ạ”
- “Đấy là ngươi nói đấy nhé.

Bắt đầu vả đi, mạnh tay vào”
Minh Hạ nghe xong thì sụp đổ, tưởng chừng như Mạc Chi Dương sẽ tha cho mình như mấy đợt trước nhưng không hề, Minh Hạ cứng ngập ngừng mãi không dám làm vì sợ đau.

Mạc Chi Dương thấy vậy liền lườm Minh Hạ khiến cho Minh Hạ sợ hãi mà tự lấy tay tát vào mặt mình.

Đến đây Mạc Chi Dương không quan tâm nữa mà chỉ trực chờ nhìn cánh cửa phòng ăn được mở ra bởi Bạch Tử Lệ.

Chỉ một lúc sau, Bạch Tử Lệ bước vào, tiếng tát khiến Bạch Tử Lệ giật mình nhìn về phía có tiếng và ngạc nhiên khi thấy Minh Hạ đang quỳ bên cạnh Mạc Chi Dương tự tát chính mình.
- "Đến rồi sao? Vào đi"
- "À ừm..."
Bạch Tử Lệ ngồi vào bàn ăn, cung nhân cũng nhanh chóng theo đó mà sắp xếp đồ ăn lên cho Bạch Tử Lệ.

Điều này khiến Bạch Tử Lệ bất ngờ, mới hôm trước còn chả quan tâm gì đến mình mà sao bây giờ lại tiếp đãi ghê vậy? Lại còn bày ra nhiều đồ ăn như thế này nữa chứ.

Hay lại có mưu đồ gì khác ta? Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ ngồi đối diện mình vẫn đang suy nghĩ cái gì đó mà vẫn chưa ăn liền nhíu mày hỏi
- "Không đói sao? Hay thức ăn không thích hợp?"
- "À không không không.

Ta ăn ta ăn..."
- "Ừm, nếu không hợp khẩu vị thì cứ nói với ta là được"
- "Vâng"
Bạch Tử Lệ lần đầu tiên được thưởng thức mĩ vị nhân gian này, nó rất ngon luôn.

Nhưng điều khiến Bạch Tử Lệ chú ý hơn là vì sao Minh Hạ lại tự tát mình như vậy? Hai má đỏ hết rồi nhưng vẫn chưa ngừng lại.

Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ cứ nhìn chằm chằm vào Minh Hạ, cũng hiểu ra vấn đề liền nói
- "Là do cô ta có lỗi.

Đây là đang tự phạt mình.

Ngươi không cần quan tâm đâu.

Cứ ăn đi"
- "À dạ vâng ạ"
- *Sao tính tình thay đổi như chong chóng vậy? Chậc chậc...!Đúng là lòng người không thể đoán ra được mà*_ Bạch Tử Lệ thi thoảng ngước lên nhìn Mạc Chi Dương rồi lắc đầu
Cứ thế hai ngươi đối mặt nhau cùng ăn nhưng chẳng nói cậu nào.

Mạc Chi Dương ăn xong cũng về thư phòng làm việc, còn Bạch Tử Lệ cũng về phòng mình nghỉ ngơi....
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 17: Chương 17


...Thư phòng...
Sau khi ăn xong, Mạc Chi Dương lại về thư phòng của mình làm việc tiếp, nhưng không thể nào tập trung được bởi vì trong đầu chỉ toàn hình ảnh của Bạch Tử Lệ thôi, có vẻ trong bữa ăn không được thoải mái mà cứ nhìn Minh Hạ suốt vậy.

Hình như Minh Hạ là đang làm phiền đến bữa ăn của Bạch Tử Lệ, lần sau sẽ không cho Minh Hạ vào trong lúc Bạch Tử Lệ ăn nữa, để đỡ làm phiền Bạch Tử Lệ thưởng thức bữa ăn.

Nhưng mà hai hôm nay Bạch Tử Lệ vẫn chưa quen với địa hình nơi này cho lắm, thấy lúc gọi đến phòng ăn có vẻ khá là lâu, Mạc Chi Dương nhớ là bảo Minh Hạ tìm người chỉ đường cho rồi mà?
Sao vẫn đến chậm vậy? Để thêm mấy ngày nữa thì Mạc Chi Dương dạy cho Bạch Tử Lệ cách quản lý nội bộ tẩm cung này, vì đó là nhiệm vụ của hoàng tử phi mà, những việc này bây giờ Mạc Chi Dương vẫn đang quản lý và Minh Hạ cũng có góp một phần trong đấy.

Chắc dạy việc cho Bạch Tử Lệ khá lâu đây, Mạc Chi Dương sẽ bảo Minh Hạ dạy cho vậy, ngồi nghĩ đi nghĩ lại cũng gần nửa canh giờ rồi, công việc thì vẫn chả tiến triển được tý gì.

Thôi thì lần này hãy gặp mặt nói chuyện với Bạch Tử Lệ một lần nghiêm túc xem, dù gì cũng là phu thê với nhau, Bạch Tử Lệ chả nhẽ cứ sợ hãi rồi trốn tránh cả đời sao? Hôm nay phải đi tìm để giải thích cho rõ ràng mới được
- *Không thể để chuyện này tiếp diễn được, mình phải nói chuyện với cậu ấy rõ ràng ra.*
Nghĩ là làm, Mạc Chi Dương sau đó đã rời khỏi ghế của mình mà đi tới cung của cậu đang ở.

Bên chỗ Bạch Tử Lệ, Bạch Tử Lệ đang nằm suy nghĩ về sự việc vừa rồi, rõ ràng sáng nay vừa mới đắc ý nói với mình xong, giờ sao lại tự tát mình như vậy? Chẳng nhẽ Mạc Chi Dương biết chuyện sáng nay nên mới trừng phạt Minh Hạ sao?
Nhưng mà Kỳ Lâm có nói gì với Bạch Tử Lệ đâu, ngay cả Bạch Tử Lệ cũng chẳng gặp Mạc Chi Dương mà nói,vả lại chuyện này Minh Hạ cũng chẳng ngu gì mà nói ra như vậy, chắc hẳn là Mạc Chi Dương biết rồi phạt Minh Hạ rồi.

Bạch Tử Lệ nằm trên giường đọc xong một vài cuốn sách rồi, vừa đọc vừa suy nghĩ đến chuyện vừa nãy, còn lấy bút ra vẽ bản đồ của cung điện này theo trí nhớ của mình nữa.

Nhưng làm mãi cũng chán, ở đây chẳng có ai để nói chuyện, Kỳ Lâm cũng đi về rồi, suốt ngay bị giam lỏng ở trong này, cũng chẳng có thứ gì đủ thú vị để làm Bạch Tử Lệ vui cả, tuy ở đây đầy đủ tiện nghi nhưng chả có gì vui cả, chán chết mất thôi.
Bạch Tử Lệ thở dài một tiếng, rồi thu dọn đồ đi chuẩn bị đi ngủ.
- “Haiz...!Mình muốn ra ngoài kia chơi quá đi.

Ở đây chán chết, đã thế lại còn có thêm mấy thành phần đáng sợ nữa chứ.

Sợ chết mất thôi”
- “Thôi thôi thôi, đi ngủ đã.

Chuyện này gác sang một bên đi, ngủ thôi nào~”
...Cốc cốc cốc...
- “Hửm? Ai lại đến giờ này vậy ta?”_Bạch Tử nhìn về phía cảnh cửa đang được ai gõ
Chần chừ một lúc xem mình có nghe nhầm hay không, thì một lúc sau cánh cửa lại được gõ tiếp.

Bạch Tử Lệ nghĩ là cung nữ của mình – A Vân nên đã chạy ra mở cửa.

Không mở thì thôi, mở xong thì Bạch Tử Lệ hốt hoảng đóng lại vì người gõ cửa không phải A Vân mà là Mạc Chi Dương đang đứng sừng sững trước mặt.

Mạc Chi Dương thấy cánh cửa mở liền vui mừng nhưng ngay sau đó lại tối sầm mặt vì ai đó đang cố đóng cửa lại và Mạc Chi Dương đang giữ cánh cửa để mở ra.
Mạc Chi Dương cũng khá bất ngờ với sức mạnh của Bạch Tử Lệ, Bạch Tử Lệ nhìn mảnh khảnh vậy mà Mạc Chi Dương lại phải dùng gần hết sức của mình để giữ cánh cửa lại, chứ người khác là không trụ nổi rồi đó.

Nhưng làm như vậy lâu thì Mạc Chi Dương cũng mỏi tay, nên thả lỏng ra một chút, ai ngờ cảnh cửa bỗng đóng lại khiến cho tay của Mạc Chi Dương bị kẹt lại khiến cho Mạc Chi Dương đau đớn vô cùng nhưng không dám lớn tiếng lên.

- “AH...”
Bạch Tử Lệ ở trong thấy tay của Mạc Chi Dương bị kẹt hốt hoảng mở cửa ra, lúc này Mạc Chi Dương mới có thể rút tay mình lại, máu từ tay cứ tuôn ra.

Bạch Tử Lệ thấy mình làm Mạc Chi Dương đau lập tức kéo vào phòng, nhanh chóng lục tìm băng kèm theo nước để khử trùng vết thương

- “Đâu rồi? Sao không thấy vậy? Ah, đây rồi”
Sau khi tìm thấy băng kèm theo một chút nước, Bạch Tử Lệ lập tức khử trùng cho Mạc Chi Dương, miệng không ngừng xin lỗi, động tác nhẹ nhàng nhất có thể vì sợ Mạc Chi Dương đau
- “Ta xin lỗi, ta xin lỗi ngài.

Tại ta sợ quá nên mới vậy.

Thực sự xin lỗi ngài”
- “Ah...”_Mạc Chi Dương bị đau nên nhíu mày, mặt nhăn lại
- “Đau sao? Ta xin lỗi, ta sẽ làm nhẹ lại.

Sẽ nhanh thôi, ta xin lỗi ngài rất rất nhiều”_Nghe thấy Mạc Chi Dương kêu lên, tinh thần của Bạch Tử Lệ hoảng loạn hơn, liên tục xin lỗi, động tác cũng nhẹ nhàng hơn
Mạc Chi Dương nhìn chằm chằm vào con người trước mặt, những hành động dịu dàng, quan tâm này Mạc Chi Dương chỉ có lúc mà Bạch Tử Lệ làm mình bị thương thôi sao? Nó làm Mạc Chi Dương nhớ tới hồi nhỏ mình từng bị thương, chính mẹ đã khử trùng và băng bó vết thương, nó y hệt như lúc Bạch Tử Lệ làm với Mạc Chi Dương ngay bây giờ.

Hình ảnh lúc này khác hắn hình ảnh lúc sợ hãi Mạc Chi Dương.

Bạch Tử Lệ sau khi đã khử trùng và băng bó cho Mạc Chi Dương xong xuôi, kiểm tra lại cẩn thận rồi mới thở phào nhẹ nhõm, ngước lên thì thấy Mạc Chi Dương đang nhìn chằm chằm vào mình.

Nghĩ lại mình làm nhị hoàng tử bị thương, chắc chắn là tội rất lớn rồi, có vẻ Mạc Chi Dương đang tức giận thì phải, không nói nhiều, Bạch Tử Lệ lập tức quỳ xuống
- “Ta xin lỗi ngài rất nhiều, mong ngài tha tội cho ta”
- "Ngươi...."
- "Là ta sai, nhị hoàng tử phạt ta hay đánh ta cũng được nhưng đừng giết ta.

Ta xin lỗi ngài rất nhiều"_ Bạch Tử Lệ liên tục xin lỗi, không dám ngẩng đầu lên nhìn
Mạc Chi Dương thấy vậy liền thở dài bất lực, thực sự là không có giận nhưng chắc Bạch Tử Lệ lại nghĩ nhiều quá rồi.

Mạc Chi Dương cúi xuống đỡ Bạch Tử Lệ dậy, kéo lên giường ngồi cạnh mình.

Hành động này của Mạc Chi Dương khiến Bạch Tử Lệ ngơ ngác ra nhìn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra
- "Ta đến đây không phải xử lý ngươi hay gì đâu.

Vả lại đây là vết thương nhỏ, ta không đau lắm đâu"
- "Ta đến đây là có chuyện muốn nói với ngươi"
- "Nói với ta ư?!"
- "Đúng vậy.

Đó là...".
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 18: Chương 18


- “Đó là ngươi cũng đã ở đây tầm 2 ngày rồi.

Ta sẽ để cho ngươi mấy ngày nữa để quen dần với nơi này, xong rồi Minh Hạ sẽ dạy ngươi cách tính toán và quản lý chi tiêu của hậu cung nhé.

Đây cũng là việc của hoàng tử phi nên ta muốn ngươi học dần”
Mạc Chi Dương nói, còn Bạch Tử Lệ ngoan ngoãn nghe theo, gật đầu lia lịa, nhưng có gì đó không đúng.

Mạc Chi Dương vừa nới Minh Hạ sẽ là người dạy sao? Không được! Không thể là Minh Hạ dạy được.

Bạch Tử Lệ sẽ chết mất thôi.

Thấy mặt của Bạch Tử Lệ có vẻ khá sợ, Mạc Chi Dương nghĩ yêu cầu của mình là hơi quá so với một dân thường như Bạch Tử Lệ, nghĩ lại thì Mạc Chi Dương cũng có thể dạy nhưng công việc xử lý các vụ án cũng như giải quyết các đại nạn quá nhiều nên sẽ cho Minh Hạ dạy cho.

Mạc Chi Dương tin Minh Hạ có thể dạy Bạch Tử Lệ tốt được
- “Nhị hoàng tử à, có thể đổi người khác dạy được không? Ta...!cảm thấy Minh Hạ không thích ta cho lắm”_Bạch Tử Lệ nhìn Mạc Chi Dương với ánh mắt cầu xin, cực kì, cực kì không muốn Minh Hạ dạy
- “Hửm? Vì sao chứ? Ta thấy Minh Hạ hiền mà?”

Mạc Chi Dương bất ngờ với câu nói của Bạch Tử Lệ, không tin Minh Hạ lại không thích Bạch Tử Lệ.

Vì trong suốt 3 năm thì thấy Minh Hạ vẫn đối tốt với người khác mà.

Làm gì có chuyện Minh Hạ không thích Bạch Tử Lệ được chứ? Chắc là do Bạch Tử Lệ nghĩ nhiều rồi, vẫn nên để hai người tiếp xúc với nhau để hiểu nhau hơn.

Bạch Tử Lệ có chết đi thì vẫn không muốn mặt đối mặt Minh Hạ hằng ngày như vậy, phải quyết tâm xin được người khác dạy cho mình, ai cũng được, trừ Minh Hạ ra
- “Vì...!ta có cảm giác như thế.

Còn có ai có thể dạy cho ta nữa không?”
- “Có mỗi ta với Minh Hạ có thể dạy được ngươi.

Ta cũng muốn dạy nhưng ta quá bận, nên ta sai Minh Hạ dạy ngươi.

Nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi ta là được”
- “Vậy...!vậy được thôi.

Cảm ơn ngài”
Bạch Tử Lệ sau khi nghe câu nói ấy liền thất vọng, cũng thông cảm cho Mạc Chi Dương, vì công việc quá bận nên Bạch Tử Lệ không thể làm phiền ngài ấy được.

Thôi thì ngày tháng sau này chịu vất vả một chút cũng được, nếu Minh Hạ có làm gì thì cũng tự mình gánh hết.

Dù gì bây giờ cũng là hoàng tử phi rồi, việc của mình thì phải hoàn thành thôi, không thể trốn tránh được.
Nhưng sau khi nói chuyện với Mạc Chi Dương thì Bạch Tử Lệ cảm thấy không như lúc mình vừa mới gặp, có vẻ hiền hơn nhiều so với lúc trước rồi, lúc đầu Bạch Tử Lệ có hơi sợ nhưng mà sau khi tiếp xúc gần thì không đến nỗi nào.

Càng nhìn kĩ thì càng thấy Mạc Chi Dương đẹp trai hơn rất nhiều, khác với những người ở đây, Mạc Chi Dương cũng có làm da trắng giống y hệt Bạch Tử Lệ, có vẻ là nước da này từ mẹ mà ra.

Nhưng khi ánh mắt di chuyển xuống phần tay do mình mà Mạc Chi Dương bị thương thì càng áy náy thêm, hai tay liên tục ma sát vào nhau
- “Nhân tiện đây cũng cho ta xin lỗi.

Ta xin lỗi ngài về chuyện hôm nay cũng như là chuyện hôm qua.

Là do ta quá sợ hãi khi mới vào đây thôi, vả lại Kỳ Lâm cũng muốn tốt cho ta, nên xin ngài đứng đánh ngài ấy nhé”
Mạc Chi Dương nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ áy náy xin lỗi mình, thật ra Mạc Chi Dương không giận Bạch Tử Lệ nhưng cái tên bạn chết bầm kia thì có, đang định tối nay gặp mặt Bạch Tử Lệ xong thì đi xử lý thì nghe Bạch Tử Lệ nói như vậy.

Mạc Chi Dương cũng không tính toán gì nữa, ừ thì Kỳ Lâm giúp đỡ Bạch Tử Lệ nhiều thật nhưng toàn xui dại con nhà lành không khiến cho Mạc Chi Dương muốn phát điên về ông bạn của mình mất thôi.

Thôi thì nghe lời Bạch Tử Lệ mà bỏ qua cho cậu ta vậy, chứ Mạc Chi Dương muốn đấm lắm rồi.
- “Thôi được rồi.

Ta sẽ bỏ qua cho hai người nhưng với điều kiện.

Ngươi phải học tập thật tốt để trở thành hoàng tử phi của ta nhé.”
- “Được, ta hứa.

Ta sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng ngài”_Bạch Tử Lệ nhìn Mạc Chi Dương với ánh mắt cực kì quyết tâm
Mạc Chi Dương thấy hành động của Bạch Tử Lệ làm cho bật cười, Bạch Tử Lệ nghe thấy liền ngơ ngác quay ra không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vì sao nhị hoàng tử lại cười mình? Mình có làm gì sai đâu mà cười vậy? Chỉ là đang muốn quyết tâm làm một hoàng tử phi thực dụng thôi mà, có gì mà phải cười vậy? Mạc Chi Dương nhìn khuôn mặt ngơ ngác như nai tơ của Bạch Tử Lệ, càng nhìn càng thấy đáng yêu...!Đúng là ngây thơ thật
- “Thôi, cũng muộn rồi.

Ngươi nghỉ ngơi đi, ta về phòng đây”
- “Để ta tiễn ngài”
Bạch Tử Lệ tiễn Mạc Chi Dương đi ra ngoài.

Sau khi Mạc Chi Dương rời đi thì Bạch Tử Lệ cũng về giường của mình, nằm xuống nghỉ ngơi.

Còn bên Mạc Chi Dương, sau khi rời khỏi phòng Bạch Tử Lệ, liền gọi cận vệ của mình - Thất Vĩnh đi theo dõi Bạch Tử Lệ và âm thầm bảo vệ hoàng tử phi khỏi nguy hiểm.

Thất Vĩnh nghe theo lời chủ nhân mà lập tức đi luôn, Mạc Chi Dương cũng chẳng ở lại nữa mà về phòng của mình nghỉ ngơi
- *Tính ra cũng đáng yêu phết đấy.

Nhưng sao lại bị đồn là quái vật nhỉ? Nghe nói là còn có sừng nữa...!Nhưng mình chả thấy nó đâu cả*
- *Hay là cậu ta giấu đi nhỉ? Thôi kệ đi, dù gì sau này mình cũng biết được bí mật của cậu ấy thôi.

Xem cậu ấy có thể giấu được phép thuật trong lời đồn của mình bao lâu*.
 
Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!
Chương 19: Chương 19


...Một tuần sau...
Cuối cùng thì Bạch Tử Lệ cũng đã thuộc hết tất cả đường đi trong cung, phải nói là cung điện này rất lớn.

Có một số nơi còn đẹp hơn cả Bạch Tử Lệ tưởng tượng, như là đài phun nước rồi đến ngự hoa viên to gấp hai lần cái lần trước rồi đến chỗ tắm nóng ngoài trời, tất cả đều nằm trong cung điện rộng lớn này.

A Vân thực sự không thể theo nổi Bạch Tử Lệ, vì tính tò mò mà chạy đi khắp nơi làm A Vân không thể chạy kịp.

Chỉ khi nào có Kỳ Lâm xuất hiện thì Bạch Tử Lệ mới chịu đứng im nói chuyện thôi, tần suất gặp nhau của hai người còn nhiều hơn cả tần suất Bạch Tử Lệ gặp nhị hoàng tử nữa chứ, mối quan hệ giữa hai người họ càng ngày càng trở nên thân thiết.

Và hôm nay cũng vậy, vừa mới sáng sớm, ăn sáng xong thì Bạch Tử Lệ lại chạy đi tìm thêm những địa điểm khác để ngắm và đương nhiên A Vân vẫn không theo kịp mà mệt mỏi gọi hoàng tử phi trong vô vọng
- “Hoàng tử phi, hoàng tử phi! Người chạy chậm thôi.

Nô tỳ không chạy kịp...!Hoàng tử phi!!!”
- *Hmmm...!Còn có chỗ nào khác không nhỉ? Cung điện rộng lớn như thế này chắc hẳn còn nhiều chỗ còn thú vị hơn nhiều.

Hôm qua mình đã khám phá ra chỗ ngắm mặt trời mọc và ngắm trăng tuyệt đẹp luôn.

Hôm nay nhất định phải tìm thêm chỗ khác mới được”
Bạch Tử Lệ vẫn tiếp tục chạy đi mà không quan tâm tới A Vân đang chạy thục mạng theo sau.

Đang chạy, bỗng Bạch Tử Lệ đâm phải một người khiến Bạch Tử Lệ loạng choạng rồi ngã xuống.

Khi ngẩng đầu lên, thì ngơ ngác nhìn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì người trước mặt có phần giống với Mạc Chi Dương, nhưng khác nước da cà màu tóc còn màu mắt và khuôn mặt giống hệt.

Và người đó đang giơ tay về phía Bạch Tử Lệ ngỏ ý muốn đỡ mình lên.

Bạch Tử Lệ không muốn như vậy liền tự mình đứng dậy, vì mẹ có nói là có vấp ngã ở đâu thì phải tự minh đứng lên bằng chính đôi chân của mình.

Người đó cũng ngạc nhiên nhưng cũng chỉ mỉm cười rồi rụt tay lại
- “Ngươi là ai?”_Bạch Tử Lệ nghiêng đầu ngỏ lời trước
- “Ta là tam hoàng tử, hôm nay ta đến đây là gặp nhị hoàng tử.

Ngươi là...”
- “Ta là hoàng tử phi.”
Tam hoàng tử - Mạc Phước Đình, là con trai của hoàng đế và tam phu nhân – người mà được sủng ái nhất bây giờ.

Tam hoàng tử xưa nay chả ưa gì Mạc Chi Dương vì chỉ là đứa con hoang bên ngoài được phụ hoàng mang về, nên mục đích đến đây là để chế giễu người vợ quái vật xấu xí như lời đồn kia, nhưng khi nghe Bạch Tử Lệ nói mình là hoàng tử phi của Mạc Chi Dương.

Tam hoang tử liền trợn tròn mắt ra, vì khác xa lời đồn, nhị hoàng tử phi trong lời đồn lại là một mỹ nhân xinh đẹp như thế này, sao lại có thể đồn quá đà vậy chứ? Bạch Tử Lệ nhìn thấy người này cứ nhìn mình liền không thoải mái, nhưng nghĩ lại đây là tam hoàng tử, phải giữ phép tắc một chút, không thì lại có lời qua tiếng lại lên đầu Mạc Chi Dương.

Không nói nhiều, Bạch Tử Lệ lùi ra xa một chút rồi cúi xuống hành lễ
- “Xin tham kiến tam hoàng tử.

Vừa nãy thất lễ rồi”
- “À không, ta mới là người cần hành lễ”_Tam hoàng tử tiến lên định đỡ nhưng khiến Bạch Tử Lệ giật mình lùi lại
- “Không cần đâu ạ.

Tam hoàng tử không cần phải làm vậy đâu.

Vừa nãy ta không có để ý nên đã đâm vào ngài.

Ta rất xin lỗi”
- “Không sao không sao.

Ngươi đang đi dạo sao? Có cần ta đi cùng không?
Tam hoàng tử càng nói, càng tiến sát lại gần Bạch Tử Lệ hơn, đây như là đang muốn tiếp cận Bạch Tử Lệ vậy.

Bạch Tử Lệ thấy không ổn liên tục lùi lại, nhưng càng lùi thì tam hoàng tử càng tiến lại khiến cho Bạch Tử Lệ có chút hoảng sợ, không biết làm thế nào.

Bỗng có một cánh tay ôm lấy Bạch Tử Lệ kéo sang phía mình, Bạch Tử Lệ bất ngờ quay ra xem đó là ai.

May quá, vì người kéo Bạch Tử Lệ là Mạc Chi Dương.

Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt có vẻ không ổn cho lắm, hình như đang tức giận
- “Ngươi làm cái gì người của ta vậy hả?”

- “Ta có làm gì đâu.

Ta chỉ là đang chào hỏi thôi mà~”
- “Ta không cần ngươi chào hỏi.

Ở đây không tiếp ngươi, đi về với mẫu thân ngươi đi”
- “Ai da~ Nhưng ta không thích đó.

Ở đó chán muốn chết, nên ta đã ra chỗ ngươi xem vợ của ngươi có giống như trong lời đồn không? Ai ngờ khác hoàn toàn.

Là một đại mỹ nam a~”_Tam hoàng tử nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Lệ với ánh mắt thèm thuồng
- “Liên quan gì đến ngươi.

Đây là người của ta, cấm ngươi đụng vào”
- “Hah...!Ngươi nghĩ ngươi nói như vậy thì ta sợ sao? Sợ quá trời, ngươi nên nhớ, ta đang là đứa con phụ hoàng sủng ái nhất.

Nếu ngươi dám làm gì ta thì chắc chắn phụ hoàng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, đồ con hoang.

Mẫu thân ngươi căn bản không xứng”
Tam hoàng tử là đang cố ý chọc giận, khiêu khích Mạc Chi Dương.

Và điều này đã khiến Mạc Chi Dương nổi điên lên, dần dần mất kiểm soát, hai mắt đỏ ngầu, tay nắm chặt thành nắm đấm, có thể nói Mạc Chi Dương là con hoang nhưng không bao giờ có thể sỉ nhục mẫu thân,đang định lao vào đánh tam hoàng tử thì bị Bạch Tử Lệ ngăn lại
- “Ngươi bỏ ta ra! Hôm nay ta phải đánh được cái tên này! Ai cho ngươi dám nói mẫu thân ta như vậy hả?
- "Nhị hoàng tử, đừng nổi giận.

Để ta giải quyết cho."
- "Không, ta muốn tự giải quyết.

Ngươi bỏ ra"
- "Ai da, ai da...!Chưa gì đã nổi điên lên như vậy rồi a~ Chậc, đúng là chẳng ra gì mà"_ Tam hoàng tử vẫn tiếp tục chế giễu

- "Ngươi..."
Bạch Tử Lệ không nhịn được nữa, liền đứng ra trước mặt tam hoàng tử mà nói chuyện cho đàng hoàng.

Bạch Tử Lệ bên cạnh nghe cũng thấy rất khó chịu, mẹ người ta mà cứ thích nói là nói, chứ thích chửi là chửi sao? Đường đường là một hoàng tử mà phát ngôn như vậy xem có được không? Lần này, Bạch Tử Lệ thà vô lễ, tự mình chịu phạt còn hơn là nghe những lời sỉ nhục bỉ ổi này
- "Thưa tam hoàng tử, thần nghĩ hoàng tử không nên nói như vậy đâu ạ.

Nó sẽ làm mất hình tượng đó.

Vả lại, lôi cha mẹ của người khác ra nói là không tốt tý nào đâu.

Đến ngay cả trẻ con lên ba cũng biết, huống chi là hoàng tử cao quý đây"
- "Ngươi....!Vô lễ! Ai cho phép ngươi sỉ nhục ta như vậy?!"
- "Ta chưa có lời nào sỉ nhục tam hoàng tử cả.

Ta chỉ là đang góp ý thôi, mong hoàng tử hiểu cho"
- Ngươi..."
Tam hoàng tử ứ nghẹn trong họng, không cãi được một câu nào, liền tức giận bỏ về.

Sau khi tam hoàng tử đi, Bạch Tử Lệ mới quay ra xem Mạc Chi Dương như thế nào rồi.

Thấy Mạc Chi Dương vẫn còn tức giận nên Bạch Tử Lệ cũng hiểu ý, nói một câu rồi rời đi
- "Hãy biết kiểm soát cơn nóng giận của mình".
 
Back
Top Bottom