Ngôn Tình Mặc Huyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mặc Huyên
Chương 60: 60: Chiêu Trò Cũ


Masaki Ako liếc nhìn về hướng chung cư nhà Trịnh Tử Mặc.

Giờ đây Tử Mặc bảo vệ Giang Cẩn Huyên rất chặt, nên rất khó tiếp cận cô ấy.

Bạn thân của cô ta thì đang được FBI bảo hộ ở nước ngoài, rất khó để dùng làm mồi nhử.

Phó Gia Minh ngày càng mất kiên nhẫn: “Cô còn nghe tôi nói không đấy?”
Masaki Ako cười khẩy một tiếng, tay tựa lên tay lái moto, rồi nói: “Vậy đi...”
....
Giang Cẩn Huyên vẫn đang ngồi yên vị ở nhà của Trịnh Tử Mặc.

Bây giờ cô cũng như anh, bận rộn với việc điều tra tung tích của những kẻ ở WS kia.

Tử Mặc đã ra ngoài ít phút trước vì cuộc gọi của Brad, chỉ có 2 đặc vụ khác của FBI đứng trước cửa nhà anh để bảo vệ cô.
Giang Cẩn Huyên lúc trước đúng là không thích cảm giác này, nhưng biết làm sao được.

Cô không muốn trở thành gánh nặng cho anh, nhất là bây giờ, mọi chuyện đang trở nên nghiêm trọng hơn...
Điện thoại cô chợt reo lên.

Cô liếc mắt nhìn, là số của May, con gái nuôi của chú Mark, người đã chăm sóc cho cô suốt thời niên thiếu...Từ khi chú Mark qua đời, cô ấy chẳng phải đã đi du học Anh rồi sao? Lần gần nhất họ liên lạc là 5 tháng trước....Lần này là chuyện gì vậy nhỉ?

Giang Cẩn Huyên nhấc máy: “Alo?”
“Chị....chị Anna....” – Đầu dây bên kia đúng là giọng của May, nhưng chất giọng ngập tràn sự run rẩy, Cẩn Huyên có thể nhận thấy điều đó...
Nhưng cô vẫn điềm tĩnh: “May? Lâu rồi mới nói chuyện với em.

Có chuyện gì sao?”
“Em....Em muốn gặp chị.

Chúng ta gặp nhau ở Công viên gần nhà bố em được chứ....”
Giang Cẩn Huyên điều chỉnh nhịp thở, chắc chắn là có chuyện.

Đây nhất định là một cái bẫy tiếp theo của bọn chúng.

Cô định nói gì với May, thì cô bé hét lớn:
“Anna, chị đừng tới, ông chú này sẽ giết chị mất....A!!”
Giang Cẩn Huyên lo lắng, vội nói: “May!!! Em sao vậy?”
Đầu dây bên kia lên tiếng: “Nghe rồi chứ? Đúng là phiền phức.

Muốn nó sống thì tới công viên gần đó đi, bác sĩ”.
Giang Cẩn Huyên chết đứng.

Giọng nói này, chẳng phải là Ako sao? Cô ta đã khống chế May? Không thể nào...
“Thắc mắc vì sao tao bắt được con nhóc này à? Chỉ cần giả danh là nhân viên bệnh viện Washington, nói mình là người của Anna, thì tự khắc sập bẫy, đúng là con nhỏ ngu ngốc” – Masaki Ako cười khinh bỉ.

Giang Cẩn Huyên cắn răng: “Masaki Ako, cô muốn gì?”
Lúc này, Tử Mặc đã về nhà.

Anh đã nghe được cuộc nói chuyện điện thoại, liền ra hiệu cho Giang Cẩn Huyên cứ làm theo lời của cô ta.

Cẩn Huyên lo lắng nhìn anh, nhưng nhìn vẻ mặt cương quyết ấy, cô liền nói:
“Cảng bỏ hoang gần đó đúng không? Được, mấy giờ?”
.....
“Tiểu Huyên, nếu anh không về nhà kịp, em sẽ đi một mình sao?” – Trịnh Tử Mặc chuẩn bị một khẩu súng cho mình, rồi nghiêm túc nói chuyện với cô.
Giang Cẩn Huyên chỉ im lặng.

Cô cũng không biết rằng, nếu anh không biết chuyện, thì liệu cô có liều mạng tới chỗ Masaki Ako thêm một lần nữa không...
“Không sao.

Anh, Claire và Adam sẽ cùng tới đó với em”.
“Nhưng...nếu May bị thương...” – Giang Cẩn Huyên lo lắng.

Anh liên tục trấn an cô: “Em đừng lo, phía CIA sẽ yểm trợ bọn anh ở bên ngoài.

Chỉ cần cứu được May, bọn anh sẽ tóm được Masaki Ako.
Anh biết điều đó là không dễ dàng, vì Ako là một người rất ranh ma.

Nhưng anh chỉ còn cách chạy trên cùng một con đường với cô ta thôi.
Tử Mặc định ra dặn dò với đồng đội của mình ở ngoài, thì Giang Cẩn Huyên giữ anh lại: “Nếu em có rơi vào tay cô ta, thì anh phải bình tĩnh, và tin tưởng em, được không?”
Anh vội nói: “Anh sẽ không để em rơi vào tay chúng”.
“Không được.

Chúng ta phải tính tới nhiều trường hợp.

Anh hiểu ý em mà đúng không? Nếu em có xảy ra chuyện gì, thì nhiệm vụ của anh vẫn là hàng đầu.

Được chứ? Tuyệt đối không được để phân tâm”.

– Giang Cẩn Huyên dùng ánh mắt sắc sảo nhìn anh.

Cô biết, anh yêu cô rất nhiều, nhất định sống chết không để cô lọt vào tay của David, nhưng cô không muốn thêm ai ở FBI hi sinh vì phi vụ nguy hiểm này nữa.
Trịnh Tử Mặc cứng họng.

Anh không biết nói gì ngoài gật đầu.

Giang Cẩn Huyên mỉm cười, nhéo má anh: “Em yêu anh”.
Tử Mặc không nói gì, anh bỏ ra ngoài, để lại cô với hàng ngàn tâm trạng đan xen lẫn lộn...Nước mắt của cô rơi xuống.

....
Nửa đêm...
Giang Cẩn Huyên lên chiếc taxi mà mình đã đặt trước, rồi khởi hành trước.

Claire, Tử Mặc và Adam ngồi trên chiếc xe bám theo sau.

Trông thấy gương mặt trầm lặng của Tử Mặc, Claire liền nói: “Hai người cãi nhau à?”
“Không hẳn”- Anh lạnh lùng đáp.

Claire thấy vậy cũng không thắc mắc gì thêm...Anh lên đạn cho khẩu súng, rồi đăm chiêu nhìn ra cửa sổ.

Adam thì thấy có phần im lặng.

Anh hi vọng nhiệm vụ này, sẽ không bị phân tâm như lần trước....
 
Mặc Huyên
Chương 61: 61: Dũng Cảm Đối Đầu


Đến bến cảng, Giang Cẩn Huyên cảm thấy có phần hơi run.

Vì đây là bến cảng lần trước cô tới để cứu Sarah...
Sau khi trả tiền cho tài xế taxi, cô từ từ bước vào trong.

Cô vừa đi vừa nói: “Này, tôi tới rồi đây.

Mau ra đi”.
Đáp lại cô, chỉ có bóng đen, đan xen với tiếng quạ bay...Khung cảnh này còn rùng rợn hơn những gì cô xem trong phim kinh dị nữa...
Trịnh Tử Mặc, Claire và Adam đã vào vị trí của mình, đây là vị trí có thể ứng biến được với mọi tình huống.

Tử Mặc không rời mắt khỏi Giang Cẩn Huyên, anh nhất định không được để cô xảy ra chuyện.
Cánh cửa của nhà kho mở ra.

Masaki Ako bước ra.

Trịnh Tử Mặc trông thấy cô ta, thì có phần hơi lo lắng.

Đối diện với người phụ nữ kiêu kì, khí chất này, Masaki Ako nhướn mày:
“Cô cũng dũng cảm đấy”.
Giang Cẩn Huyên bỗng cảm thấy không sợ nữa, liền nói: “May đâu? Các người có sở thích dùng gia đình của tôi và anh ấy làm con tin nhỉ? Điều đó làm các người cảm thấy thích thú sao?”
Masaki Ako không nói gì, lập tức kêu người thả May ra.

Hai người đàn ông kéo khẩu trang kín mặt lôi May ra.

Khắp người cô bé toàn những vết bầm, có vẻ là đã bị đánh trong lúc chống cự.
Giang Cẩn Huyên tức giận: “Cô cho người đánh em ấy!?”
Masaki Ako không nói gì, dặn người thả May ra.

May rưng rưng nước mắt, chạy ùa về phía Giang Cẩn Huyên.

Giang Cẩn Huyên ôm chặt lấy cô bé, rồi an ủi: “Không sao, không sao rồi...”
Tử Mặc và Claire đã bắt đầu di chuyển.

Họ không tin chúng lại thả May dễ dàng đến thế.

Giang Cẩn Huyên tin rằng thứ chúng muốn vẫn chưa có được.

Cô liền bảo May chạy khỏi đây.

May ngỡ ngàng: “Chị Anna, không.

Em không bỏ chị đâu”.
Cẩn Huyên thì thầm vào tai May:”Yên tâm, tin chị.

Chị đã làm em thất vọng bao giờ chưa?”
Nghe cô nói thế, May gật đầu, rồi bỏ chạy khỏi chỗ đó.

Giang Cẩn Huyên lùi lại mấy bước.

Masaki Ako vẫn bình thản, không có vẻ động thủ.

Chợt cô rút khẩu súng, bắn vào thùng container bên phải:
“Trịnh Tử Mặc, tôi biết anh ở đó”.
Giang Cẩn Huyên nhân cơ hội chạy thẳng về thùng container bên trái để nấp.

Claire và Adam nhanh chóng bắn tỉa thành công hai tên kia, rồi di chuyển nhanh chóng về hướng Giang Cẩn Huyên.

Giang Cẩn Huyên chuẩn bị di chuyển theo kế hoạch, thì thấy một bàn tay nắm lấy cô.

Cô sững sờ quay lại: “Cái...”
Đó là Phó Gia Minh, hắn đã lần theo vị trí của cô nãy giờ, và biết cô chạy vào thùng container này.

Hắn túm chặt tay cô, rồi nói: “Cô không chạy được đâu, Giang Cẩn Huyên”.
Cô sợ hãi, vùng tay ra khỏi hắn: “Bỏ ra, đồ khốn!”
“Hét đi.

Nếu cô hét, Masaki Ako sẽ biết vị trí nấp của cô, rồi kế hoạch của lũ FBI sẽ đổ bể hết- Nói rồi hắn rút khẩu súng ra khống chế cô.

Nhưng cô đã nhanh hơn, cắn mạnh vào bàn tay thối tha kia của hắn, rồi cướp lấy khẩu súng.
Phó Gia Minh la lớn, quay qua nhìn cô: “Con gái của đặc vụ có khác nhỉ? Nhưng rồi sao? Định làm gì? Bác sĩ có mục đích cứu người, vậy mà cô lại giết người sao?”
Giang Cẩn Huyên run rẩy: “Tránh xa ra”.
Tiếng súng nổ ra, làm Trịnh Tử Mặc và mọi người không khỏi ngẩn người.

Masaki Ako nghe xong thì tái mặt.

Chẳng lẽ tên khốn Phó Gia Minh đó đã bắn chết Giang Cẩn Huyên?
Trịnh Tử Mặc chết lặng, nhưng nhớ tới lời mà Giang Cẩn Huyên dặn, anh lập tức lao tới dùng dao khống chế Masaki Ako:

“Cô dám!!”
Masaki Ako không khỏi bàng hoàng.

Trịnh Tử Mặc đang rất tức giận, anh ghì chặt lưỡi dao trên tay.
Một người đàn ông to cao bước ra, hét lớn: “Bỏ dao xuống”.
Trịnh Tử Mặc liếc nhìn, anh sững người.

David Hayato...Trong tay hắn là Giang Cẩn Huyên.

Cô vẫn còn sống, bàn tay cô dính rất nhiều máu, ánh mắt tràn ngập sự sợ sệt.

Claire đã bị hắn bắn một phát vào tay, nhưng vẫn gắng gượng: “Ryder, cẩn thận!!”
Masaki Ako đờ cả người.

Cô nhanh chóng lùi về phía sau hắn.

David dí súng vào Giang Cẩn Huyên, nở nụ cười tàn độc:
“Vậy ra đây là Anna, con gái của lão Joshep à? Trịnh Tử Mặc, mày cũng biết chọn quá nhỉ?”
Tử Mặc không ngờ tới việc David lại tự mình hành động thế này.

Anh nghiến răng, đồng tử đỏ ngầu vì tức giận: “David, thả cô ấy ra!”
Giang Cẩn Huyên run rẩy nhìn anh, rồi lắc đầu ra hiệu.

Tử Mặc đang cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình.

David trông thấy, thì cười lớn:
“Ha ha, đúng là có bản lĩnh.

Mày nghĩ phản bội lại tao, thì mày có thể yên ổn mà sống à?”
Người của CIA và FBI thấy thế thì lập tức di chuyển hết ra cảng, chĩa súng đồng loạt vào David.

Lão trông vậy thì tức giận quát:
“Bọn mày không thấy đây là ai sao? Cô ta là Anna, con gái của cựu đặc vụ CIA, lại còn là người mà át chủ bài của FBI yêu nhất, bọn mày định bắn cả nó sao?”
Giang Cẩn Huyên cắn chặt răng.

Lẽ ra khi nãy, cô nên dùng súng của Phó Gia Minh tự sát, nếu không sẽ chẳng có chuyện này xảy ra....

Cô cố gắng dùng hết lực tay với lấy khẩu súng trong tay David, nhưng lão đã nhìn ra ý đồ tự sát của cô.

Lão tức giận đánh cô ngã xuống đất, rồi nắm tóc cô.

Tử Mặc tức giận hét:
“David!! Bỏ tay ra khỏi cô ấy”.
Masaki Ako cũng không dám hé môi nửa lời.

Cô ta cũng không ngờ tới, David lại còn một mặt độc ác hơn thế này...
David cười khẩy, chất vấn Giang Cẩn Huyên: “Tự sát? Mày cũng không phải là một đứa ngu, nhỉ?”
Giang Cẩn Huyên nở nụ cười khinh miệt: “Còn hơn là chết trong tay một kẻ đốn mạt, hèn hạ như ông”.
Trịnh Tử Mặc đau lòng, tim anh như thắt lại.
Tại sao? Tại sao anh lại mắc sai lầm chết người như thế?
Đến cả cô mà anh cũng không bảo vệ được, thì anh còn làm gì được nữa đây?
Tai nghe của anh rung lên, những đồng đội của anh bắt đầu lo lắng: “Đội trưởng, chúng ta nên làm gì đây?”
Giang Cẩn Huyên dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn anh.

David nhận ra hắn không nên ở đây lâu, vì nếu đấu tranh tâm lí thành công, Trịnh Tử Mặc có thể xuống tay giết luôn cả hắn và người phụ nữ này.

Lão túm Giang Cẩn Huyên lên, rồi cũng Masaki Ako lên chiếc trực thăng đã chờ sẵn.

Trịnh Tử Mặc còn đang do dự, thì Masaki Ako quay sang, dùng ánh mắt để nói với anh: “Đừng”.
Cứ thế, họ để cho David đưa theo Giang Cẩn Huyên đi mất.

Claire bàng hoàng nhìn chiếc trực thăng, cố gắng chạy tới chỗ Tử Mặc.

Anh đau đớn gục xuống, khóc thảm thiết, từng cơn đau trong tim nhói lên, hành h* th*n xác anh....
 
Mặc Huyên
Chương 62: 62: Cảm Xúc Bị Lung Lay


Trụ sở WS...
Tại một căn phòng bí mật, David cho người nhốt Giang Cẩn Huyên vào phòng giam.

Cô đau đớn, ôm chặt lấy bàn tay đau nhói vì bị David túm lấy.

Masaki Ako trông thấy cảnh tượng này, cô im lặng một hồi, rồi dặn người canh chừng cô.

Đi giữa chừng thì cô đụng phải Khúc Uyển Du, cô ta nắm cô lại:
“Ako? Đó chẳng phải là...”
“Suỵt.

Đừng nói gì hết.

David đang rất tức giận.

Cô đừng nói gì cả”- Masaki Ako liếc nhìn về hướng phòng giam, rồi quay lưng đi.
Giang Cẩn Huyên đau khắp cả người.

Cô cố gắng ngồi dậy, rồi dựa lưng vào tường.

Nơi này bốn bức tường đều lạnh lẽo, hệt như cái cảm giác mất gia đình của cô 14 năm trước...Cô nắm chặt sợi dây chuyền mà Tử Mặc tặng cô hôm qua, khóc nức nở, trách mình đã trở thành gánh nặng cho anh.
“Bố, mẹ...con thật vô dụng”.
....
“Thưa ngài.

Ngài định làm gì cô ta” – Masaki Ako chờ mãi nhưng không thấy David cất lời.

Hắn liếc nhìn cô, dập tắt điếu thuốc:
“Còn gì nữa, chờ Trịnh Tử Mặc đến cứu con ả đó, rồi chúng ta khử chúng”.
“Interpol sẽ không bỏ qua cho chúng ta” – James tiếp lời.
“Thì đã sao? Interpol, FBI và CIA đều đã từng cử đặc vụ của chúng làm gián điệp của WS.

Nhưng kết cục đều bị chúng ta phát giác và g**t ch*t”.
“Vậy thì ngài cũng nên ý thức rõ, Trịnh Tử Mặc là gián điệp duy nhất trốn thoát thành công” – Khúc Uyển Du lạnh lùng nói.
David cười khẩy: “Đó là lí do vì sao chúng ta phải khử thằng nhãi đó càng nhanh càng tốt.

Nếu để lâu, nó sẽ trở thành mối nguy cho chúng ta.

Tạm thời đừng đụng tới người phụ nữ của hắn.

Nếu cô ta có mệnh hệ gì, hắn sẽ khó đối phó hơn cho ta” – Nói xong, hắn đi cùng James tới kho vũ khí kiểm tra.
Masaki Ako thở dài trong bất lực, rồi quay người đi.

Trước khi đi, cô không quên nói với Khúc Uyển Du: “Adam bị thương rồi”.
Khúc Uyển Du giật mình, quay sang: “Có ý gì?”
Ako lạnh lùng quay sang: “Ý gì, cô còn chưa rõ hay sao? Hắn đã bị David bắn thương ở tay, nhưng chắc chắn hắn sẽ cùng Trịnh Tử Mặc tới cứu Giang Cẩn Huyên, nên cô liệu mà đưa ra lựa chọn đi”.

Khúc Uyển Du chết đứng.

Masaki Ako không nói nữa, cô quay lưng rời khỏi phòng.

Cô đang định xuống phòng giam...
Trông thấy Giang Cẩn Huyên ngồi im lặng, không một chút lung lay, Masaki Ako liền kéo ghế lại, ngồi đối diện song sắt.

Giang Cẩn Huyên đờ cả người, lạnh nhạt: “Cô muốn gì?”
“Ở đây không có camera, nên cô cứ thoải mái nói đi” – Masaki Ako hờ hững.

Nhưng Giang Cẩn Huyên không tin cô: “Người của các cô đã giết bố mẹ tôi, giờ các người còn muốn thủ tiêu anh ấy...”
Masaki Ako khoanh tay: “Tôi rất tiếc về chuyện của bố mẹ cô”.
Giang Cẩn Huyên nghe vậy thì đứng bật dậy: “Dối trá.

Các người đều là đồng bọn”.

Masaki Ako lấy từ cổ ra sợi dây chuyền có nắp, rồi bật ra cho cô xem.
“Đây là gia đình của tôi.

Nhà tôi rất nghèo, bố mẹ tôi buôn lậu chất cấm.

Trong một lần tháo chạy, họ đã bị đặc vụ Interpol giết chết, chỉ còn tôi và em gái nương tựa.

David, ngài ấy đã cứu chúng tôi”- Masaki Ako hoài niệm một chút về chuyện cũ.
Giang Cẩn Huyên vẫn không chịu khuất phục: “Vậy bây giờ, cô làm việc này để trả thù Interpol sao?”
“Không, đơn giản là chỉ muốn báo ơn chủ nhân của tôi.

Còn chuyện của Trịnh Tử Mặc là gián điệp, khử anh ta là mệnh lệnh của WS”.
Giang Cẩn Huyên cười khẩy: “Bố mẹ anh ấy cũng do các người giết, dựa vào đâu mà các người....”
“Nhưng anh ta đã giết em gái tôi”.
“Người của các người đã giết bố mẹ anh ấy!!!” – Giang Cẩn Huyên quát lớn.

Cả căn phòng im bặt.
Giang Cẩn Huyên ngồi sụp xuống: “14 năm trước, cuộc đời của tôi và anh ấy trở thành địa ngục, là nhờ ơn các người.

Cô mất em gái vì Tử Mặc, vậy còn anh ấy? Mỗi lần kể chuyện về cô và em gái cô, anh ấy đều nói bản chất của cô là một cô gái rất tốt, chỉ là đi sai hướng thôi!”
“Dối trá! Hắn đã lừa tôi!” – Masaki Ako không chịu tin vào những lời cô cho là viển vông ấy....
 
Mặc Huyên
Chương 63: 63: Sinh Tồn


“Anh ấy làm việc này, là vì điều tra các người.

Chuyện em gái cô, chỉ là bất đắc dĩ thôi.

Cô có bao giờ nghĩ rằng, một đứa trẻ sẽ ra sao khi chịu cảnh mất bố mẹ cùng một lúc chưa? Chẳng phải cô cũng ở trong tình cảnh đó rồi sao?”- Giang Cẩn Huyên cương quyết nói.
Masaki Ako trầm lặng nhìn cô, rồi tiếp: “Còn cô, tại sao lúc đó lại muốn tự sát?”
Giang Cẩn Huyên cố gắng nén cơn khóc, cô nhẹ nhàng ngồi xuống: “Đơn giản là không muốn anh ấy gặp nguy hiểm vì tôi nữa.

Nếu tôi chết đi, anh ấy sẽ toàn tâm cho mục tiêu của nhiệm vụ được giao phó, đó là hạ gục các người...Đó cũng là cách mà tôi có thể bảo vệ anh ấy”
Nhớ lại những lần chứng kiến Tử Mặc cứu Giang Cẩn Huyên, Ako có chút lay động.

Anh từng là người chẳng còn thứ gì để bảo vệ, nhưng giờ đây lại liều mình vì một người phụ nữ như thế...
Masaki Ako định nói gì với cô, thì David xuất hiện.

Hắn trừng mắt nhìn Giang Cẩn Huyên, rồi quay sang chất vấn Ako: “Có gì bất thường không?”
Thấy Masaki Ako lắc đầu, hắn ra hiệu cho cô đi ra, rồi ngồi đối diện song sắt.

Giang Cẩn Huyên trông thấy lão, thì nói:
“Ông sẽ không để tôi chết, đúng không?”
Đối diện với câu hỏi thẳng thắn này của cô, David nhoẻn miệng cười: “Thông minh đấy”.
“Một kẻ ham giàu sang phú quý như ông, rồi sẽ chết trong chính lòng tham hư vinh của chính mình thôi.

Ông nghĩ mình có thể thoát tội trước tòa án quốc tế sao?” – Giang Cẩn Huyên khảng khái nói.
David đá mạnh song sắt: “Rồi sao? Interpol, FBI, CIA, bọn gián điệp của chúng đã lần lượt chết trong tay tao.

Bản lĩnh của chúng đủ để đấu với những gì tao gây dựng sao?”
Giang Cẩn Huyên nở nụ cười khinh miệt: “Tử Mặc sẽ không để yên cho ông đâu”.
Cô biết rất rõ, David là một kẻ rất ngạo mạn.

Lão sẽ không chịu được cảnh để sổng mất một gián điệp chủ chốt như thế.

Tử Mặc dù gì cũng là người duy nhất sống sót trong tất cả các nội gián của giới đặc vụ, đó là một kì tích đáng kể.
Giờ đây, những gì cô có thể làm, là dụ cho David có thể ra tay với mình.

Chỉ khi mất đi thứ cần bảo vệ, Tử Mặc sẽ không còn mối bận tâm nào khác ngoài nhiệm vụ của mình.

Cô biết đó là suy nghĩ rất ngu ngốc, nó có thể để lại vết thương lòng cho Tử Mặc cả đời.

Nhưng...dựa vào thời thế lúc này, cô chỉ có thể đưa ra lựa chọn đó thôi.
Trụ sở FBI....
“Ryder, anh định tới đó sao? Anh sẽ nộp mạng cho David mất!” – Claire cầu xin anh.

Tử Mặc hất tay cô ra, run rẩy nói:
“Tôi không thể ngồi yên rồi nhận thi thể của cô ấy được.

Cô ấy sẽ tự sát để bảo vệ tôi, tôi không muốn để điều đó xảy ra.

Brad cũng chủ động ngăn anh:
“Ryder, mục tiêu của chúng ta là David!”
“Nhưng mục tiêu của tôi cũng bao gồm bảo vệ cô ấy!” – Trịnh Tử Mặc đau khổ nói.

“Sếp, tôi xin lỗi...Tôi không muốn sau này phải nói hai chữ “Giá như”...”
Cả căn phòng im bặt...
Trịnh Tử Mặc lại tiếp: “Tôi không muốn phải nói: “Giá như mình đến sớm hơn thì đã có thể cứu được”, “Giá như mình không mất cảnh giác như thế”....Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, thì nửa cuộc đời về sau của tôi sẽ giống như địa ngục!”
Brad đứng hình.

Ông hiểu anh là một người rất chu toàn trong suy nghĩ, nhưng trông bộ dạng đau khổ này bây giờ, hoàn toàn vượt ngoài giới hạn suy nghĩ của ông rồi...
Adam băng bó tay đã xong xuôi, liền bước vào trong: “Sếp, bọn chúng bảo sẽ trao đổi con tin”.
Brad đứng bật dậy: ‘Cái gì?”
Adam nói rồi, lại lo lắng nhìn qua Trịnh Tử Mặc: “Vâng.

Đổi lại, chúng ta phải giao đội trưởng ra”.
Trịnh Tử Mặc không một chút do dự: “Tôi sẽ tới đó”.
Brad trầm ngâm một lúc lâu....Lần này, ông có thể sẽ mất anh, một người mà ông coi như con ruột...Nhưng để hoàn thành nhiệm vụ, ông đành phải mạo hiểm một lần...!
“Claire, Adam, 2 cô cậu có đồng hành cùng Ryder được không?”
Claire và Adam dứt khoát trả lời: “Chúng tôi sẽ đi”.
“Tốt.

Chuẩn bị đi.

Aaron đang từ sân bay trở về, sẽ được điều lệnh sớm thôi”.
....
Giang Cẩn Huyên vẫn đang ngồi im lặng sau song sắt.

Cô đang suy tính điều gì đó...Cô biết Tử Mặc sẽ mạo hiểm tính mạng để tới cứu cô, vậy cô có nên có suy nghĩ đó không...
“Bố, mẹ...Con nên làm gì đây...”
Masaki Ako bước xuống, sau lưng cô là James.

Trông thấy James, gương mặt cô không giấu nổi sự oán hận, cô cắn chặt răng.

James trông vậy, liền nói:
“Oán trách tôi? Có trách thì hãy trách bố mẹ cô đã biết quá nhiều về tổ chức”.
Masaki Ako nhìn sang Giang Cẩn Huyên.

Nét mặt không biến sắc, Giang Cẩn Huyên tát cho hắn một cái thật mạnh, làm hắn đứng suýt không vững.

Cô nhếch mép:
“Nếu hôm nay tôi chết, ông cũng đừng hòng sống yên”.
James định lao tới cầm dao cảnh cáo cô, thì Masaki Ako hất bay con dao trong tay hắn, trừng mắt: “Tôi nghĩ ông nên biết giới hạn của mình một chút”.
James tức giận đùng đùng: “Đau lòng sao? Những đứa trẻ không biết dung hòa cảm xúc, ngu ngốc hệt em gái cô”.
Masaki Ako nghiến răng, rồi đưa Giang Cẩn Huyên rời đi theo lệnh của David.
Người của FBI ở bên ngoài cũng đã có mặt.

Tử Mặc ở trong xe, dặn dò Adam và Claire:
“Câu giờ, chờ Aaron tới thì hạ lệnh bắn tỉa.

Tôi biết rất rõ, David sẽ không bao giờ giao cô ấy ra dễ dàng như thế”.
Adam giữ anh lại: “Đội trưởng, tôi đi với”.

“Không được, cậu ở đây phòng thủ với Claire.

Thời gian tôi làm gián điệp ở đây đủ lâu để biết đường đi ngóc ngách của bọn chúng.

Dặn Andrea và Lucy ở phía trên hỗ trợ bắn giúp tôi”- Tử Mặc đội chiếc mũ lưỡi trai đen như mọi khi, kiểm tra liên lạc tai nghe, rồi rời đi.

Claire không quên dặn anh:
“Cẩn thận”.
Tử Mặc gật đầu, rồi bước ra.

Anh men theo bụi cỏ, vòng ra sau căn cứ.

Còn 30 phút trước giờ giao dịch...
Masaki Ako dẫn Giang Cẩn Huyên đi trên đường tới phòng của David.

Nhân lúc James dừng lại dặn dò người canh cửa, thì Masaki nhét vào túi quần của Giang Cẩn Huyên một ống tiêm nhỏ.

Giang Cẩn Huyên giật mình:
“Cô làm gì vậy?”
“Cô biết dùng thứ này đúng không? Tử Mặc sẽ cứu cô bằng cánh cửa phía tây.

Cô nhất định phải chạy được đến chỗ đó”.
“Tại sao?” – Giang Cẩn Huyên ngẩn người....
 
Mặc Huyên
Chương 64: 64: Nằm Ngoài Kế Hoạch


Masaki Ako không nói gì, tiếp tục đưa cô đi tới chỗ David.

Giang Cẩn Huyên hít thở sâu, có lẽ là cô phải chuẩn bị mạo hiểm một phen đây...
Trịnh Tử Mặc đột nhập vào cửa Tây, nhanh chóng hạ đo ván 3 tên gác cửa.

Anh nhìn đồng hồ, cảm giác vội vã, nóng ruột lại tăng lên.

Anh lấy súng của mấy gã kia, rồi lấy ra băng đạn để tích trữ.

Giang Cẩn Huyên được đưa tới văn phòng tối mật của David.

Sau lưng cô vẫn là Masaki Ako và James Stone.

David nhìn đồng hồ, còn 15 phút nữa.

Hắn truyền lệnh cho Masaki và James: “Đến cửa Bắc chuẩn bị đi”.
“Vâng” – Masaki Ako và James nghe lệnh, lập tức rời đi.

Amber và những người khác đã có mặt ở cửa Nam.

Không ai biết rằng, cửa Tây là nơi Trịnh Tử Mặc đang bí mật đột nhập.

Vì vốn dĩ, cửa Tây thuộc vị trí cai quản của Masaki Ako, nơi mà David cũng không biết rằng chỗ đó có một căn hầm bí mật thông ra ngoài.

Đây là nơi mà cô cùng những kẻ buôn lậu người Nhật bí mật bàn giao hàng cấm với nhau.

Vì Masaki luôn chuẩn bị cho mình một đường lui nhất định.

Masaki Ako đứng ở cửa Bắc, nhìn đồng hồ vẫn còn 10 phút nữa.

Cô biết rất rõ, Tử Mặc đã vào được sâu trong cửa Tây, chẳng mấy chốc sẽ vào được phòng của David.

3 năm trước, lúc anh thâm nhập vào WS, cô đã bí mật nói cho anh căn hầm phía Tây bí mật này.

Cô đưa mắt nhìn về phía xa.

Là một sát thủ, tình yêu quả thật là một điểm yếu chí mạng...
Nhưng có vẻ, Masaki Ako sẽ không bao giờ hối hận, nhỉ? Ánh mắt của cô hướng về ánh trăng:
“Akane, chị tồi thật, nhỉ?”
....
David nhìn Giang Cẩn Huyên đứng im ở cửa.

Cô đảo mắt nhìn quanh, xung quanh phòng chỉ là bốn bức tường, chỉ có cánh cửa sau lưng David là con đường tẩu thoát duy nhất.

Nhưng nếu cô mạo hiểm, dùng kim tiêm đâm vào David, thì cũng chưa chắc cô thoát được ra ngoài...
Còn 5 phút nữa...
Claire nóng ruột chờ bên ngoài, liên lạc qua tai nghe: “Ryder, anh sao rồi”.
Trịnh Tử Mặc đang lần mò trong ống thông gió, anh đang dần tiến tới phòng của David.

“Còn mấy phút?”
Claire sốt sắng: “3 phút nữa...”
Anh kiểm tra máy phát tín hiệu trong túi áo: “Vậy là đủ.

Cô và Adam chuẩn bị theo kế hoạch”- rồi cúp máy.
Claire lo lắng, quay sang nhìn Adam: “Đi nào”.
David liên lạc qua bộ đàm: “Amber, mở cửa Nam”.
Giang Cẩn Huyên lo lắng, chẳng phải nơi giao dịch ở cửa Bắc sao? Chẳng lẽ chúng định...”
Cô sờ nhẹ vào túi quần, kim tiêm vẫn còn ở đó.

Cô liếc nhìn cổ của hắn.

Hắn mặc áo cổ lọ, đã vậy cô khá lo ngại khẩu súng giắt bên cạnh hắn.

Đang không biết phải làm gì, thì bộ đàm của hắn phát ra tín hiệu:
“Amber đây.

Cửa Nam đã bị đột kích!!”
David mặt biến sắc: “Cái quái gì”.
Giang Cẩn Huyên nhân lúc hắn không để ý, liền lao tới giằng lấy khẩu súng từ tay hắn.

Nhưng David cũng không phải ngu ngốc, hắn đánh cho cô một nhát vào mặt, khiến cô ngã ra đất, kim tiêm cũng văng ra cửa.

Hắn rút khẩu súng ra:
“Tưởng cô muốn chết cơ mà? Sao? Muốn tự cho mình một cơ hội cuối cùng hả?”
Giang Cẩn Huyên lùi lại, mặt của cô đã bị thương, máu chảy tí tách xuống sàn...
Từ trên ống thông gió, Trịnh Tử Mặc đá bay cửa chắn, rồi nhảy xuống đá vào David.

Hắn ngã xuống, nhưng lại nhanh chóng đứng dậy, rút súng ra bắn trúng tay anh.

Tử Mặc khuỵu chân xuống, nhưng vẫn nhanh chóng rút dao ra, tấn công tầm gần.

David cũng không phải vừa, hắn chứng tỏ năng lực của một cựu sát thủ bằng cách chắn đường đường dao của anh.

Con dao đặc công hắn cầm trên tay, cùng với nụ cười ma quái của hắn, làm cho Tử Mặc tức điên lên: “Ông khá đấy”.
Tử Mặc liếc nhìn kim tiêm, Giang Cẩn Huyên liền hiểu ý, từ từ tiếp cận ra cửa.

David định lao ra bắt lấy cô, nhưng Tử Mặc đã rạch một đường dao ngay bả vai hắn.

Hắn lùi lại, rồi tặc lưỡi:
“Thằng khốn”.
Vừa dứt lời, Giang Cẩn Huyên đã cho hắn một nhát kim chí mạng vào cổ.

Cô dùng hết sức nhấn kim tiêm, Tử Mặc cũng dùng dao đâm cho hắn một nhát chí mạng vào bụng.

Đôi mắt hắn đục ngầu, nhìn Tử Mặc tràn ngập oán hận, rồi ngã xuống.

Tử Mặc vội chạy tới bên Giang Cẩn Huyên:
“Tiểu..Tiểu Huyên....”
Giang Cẩn Huyên rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy anh.

Tử Mặc đỡ cô dậy, rồi chạy ra cửa.

Anh dùng kĩ năng để bẻ khóa, rồi nắm chặt tay của cô: “Em chạy được không?”
Cô gật đầu.

Nhưng thứ chờ đợi họ phía trước không phải là cánh cổng bình yên, mà là những lính đánh thuê của David.

Chúng đã được lệnh đổ xô về đây để thủ tiêu anh.

Tử Mặc để Giang Cẩn Huyên ra sau lưng mình, rồi rút súng ra, bách phát bách trúng từng tên một.

Giang Cẩn Huyên cũng lanh lẹ, cô nhặt súng của một tên đã ngã xuống, lên đạn rồi bắn vào 1 tên phía xa.

Tử Mặc có một chút bất ngờ về kĩ năng lắp băng đạn của cô.

“Em học nhanh vậy sao?”
“Thủ khoa trường y” – Cô mỉm cười nhìn anh.

Chớp mắt, họ đã cùng xử lí xong đám lính đánh thuê kia.
Lúc này, cửa Bắc đã nhận được tín hiệu từ Claire: “Claire đây, tôi đã đột nhập được vào bên trong.

Anh ở đâu?”
“Cố gắng bắt được James và Masaki Ako.

Tôi sẽ đưa Tiểu Huyên ra ngoài 2 phút nữa....”
“Tử Mặc, không!” – Giang Cẩn Huyên hét lớn, dùng lực tay đẩy anh sang một bên.

Tiếng súng nổ ra.
Bốn bề trở nên im lặng...
Ở cửa Bắc, Claire đang một mình đối chọi với Masaki Ako và James.

Chờ cho James thay đạn, cô và đồng đội liền lao ra, sử dụng dao đặc công.

James với thân thủ nhanh nhẹn đã nhanh chóng đánh bay con dao trong tay Claire, hạ gục người đồng đội kia.
James rút súng ra, chuẩn bị xuống tay với Claire, thì Masaki Ako bắn văng khẩu súng khỏi tay hắn.
James trừng mắt: “Masaki?”
“Từ bỏ đi, James” – Masaki Ako lạnh lùng nói.

Claire có chút bàng hoàng, nhưng cũng nhân cơ hội đá vào chân của James, nhanh chóng khống chế bằng con dao khác kề sát cổ hắn.

Người của Brad vừa hay ập vào, tóm gọn cả James lẫn Masaki Ako.

Masaki Ako không một chút kháng cự, cô rút súng ra, dí thẳng đầu mình, mang trong mình ý định tự sát.

Claire sửng sốt nhìn cô: “Này!!”
“Bốp!!” – Aaron xuất hiện từ đằng sau, đánh mạnh vào gáy làm Masaki ngất đi.

Anh đỡ cô ta, rồi nói:
“Cô tưởng nếu chết đi, thì mọi tội lỗi cô làm sẽ được cho qua hết sao?”
Claire thở phào nhẹ nhõm: “Aaron...may mà anh về kịp.

Chờ đã, Adam đâu? Adam!! Anh nghe rõ tôi không?” – Cô vội gọi vào bộ đàm.
Cửa Nam...
Xung quanh la liệt những xác lính đánh thuê ngã xuống, chỉ còn lại Adam và Khúc Uyển Du.

Khúc Uyển Du xuất hiện một vết dao cứa lên mặt, Adam thì bị vết thương ở vai rách ra, máu không ngừng thấm qua áo...
Cả hai đang chĩa súng vào nhau...
“Bỏ súng đi, em không còn đường chạy đâu”- Adam lạnh lùng nói.

Khúc Uyển Du nhìn anh, cô vẫn kiên định với khẩu sáng trên tay.
“Ngay từ đầu, cứu anh là kế hoạch của em rồi đúng không?”
Nghe tới đây, Khúc Uyển Du có chút lay động...Nước mắt của cô không hiểu vì sao mà tuôn ra...
Khúc Uyển Du nở nụ cười, dí thẳng súng lên thái dương của mình.

Adam tái mặt, tiến lại gần.

Khúc Uyển Du hét: “Lùi lại”.
Adam run rẩy, giơ tay ra: “Amber, em mau bỏ súng xuống”.
Khúc Uyển Du nhìn kĩ lại gương mặt đẫm máu ấy của Adam, rồi nhẹ nhàng nói: “Yêu anh không nằm trong kế hoạch của em”.
Adam đau khổ hét lớn: “Đừng!!”
Tiếng súng nổ ra đồng thời với phía cửa Tây, Khúc Uyển Du ngã xuống.

Aaron và Brad đã tìm thấy Adam, nhanh chóng chạy tới chỗ anh: “Adam!!!”
Adam đau khổ, khóc thảm thiết bên thi thể của Khúc Uyển Du: “Kh...Không...!”.
 
Back
Top Bottom