Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 800: 800: Chương 837


"Hahaha...!Bạch Tố Y, cuối cùng bây giờ cô cũng được trở thành người phụ nữ của tôi!"
Giờ phút này nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Bạch Tố Y, trong lòng Diệp Thần vô cùng hưng phấn.

Tổng giám đốc đẹp nhất Giang Nam này cuối cùng cũng sẽ trở thành đồ chơi dưới háng của anh ta.

Nghĩ đến đây, Diệp Thần chỉ cảm thấy phần dưới cơ thể nóng lên, tỏa nhiệt.

Lập tức, anh ta từng bước từng bước tới gần Bạch Tố Y.

Không chỉ có anh ta!
Khuôn mặt của Trương Viễn lộ ra vẻ phức tạp.

Anh ta đã yêu thầm Bạch Tố Y lâu như vậy, nhưng anh ta lại không ngờ rằng cuối cùng Diệp Thần lại là người chiếm được trước tiên:
"Bạch Tố Y, hãy cứ vui vẻ cùng Diệp thiếu.

Cô yên tâm, sau này tôi có thể lấy cô."
"Tôi sẽ không bao giờ khinh thường cô.

Cô vẫn là nữ thần trong mắt tôi."
Nói xong, Trương Viễn bước sang một bên và để cho Diệp Thần đi qua anh ta, đi về phía Bạch Tố Y.

Chỉ là ngay lúc này.

"Các anh đừng tới đây!"
Bạch Tố Y hét lớn, rồi lập tức kề con dao tỉa lông mày vào cổ mình.

Xoạt!

Cảnh tượng này khiến cho Trương Viễn và Diệp Thần càng hoảng sợ.

Họ chưa bao giờ nghĩ rằng Bạch Tố Y lại cứng đầu đến mức thà chết chứ không làm theo.

Nhìn thấy dao cắt tỉa lông mày sắc bén đó cắt vào da thịt của Bạch Tố Y, một tia máu đỏ tươi từ chiếc cổ trắng như tuyết của cô ấy không ngừng nhỏ xuống.

Sắc mặt của hai người lập tức khó coi tới cực điểm.

“Bạch Tố Y, cô không nên vọng động.” Diệp Thần nhanh chóng dừng lại, không dám tiến lên một bước nữa.

Mà mặt mũi Trương Viễn cũng tràn đầy lo lắng nói:
"Bạch Tố Y, đừng ngốc như vậy.

Cho dù cô có chết, thì phải làm thế nào chư? Cô đừng quên, Lâm Thiệu Huy chồng của cô vẫn còn sống."
“Nếu như Diệp Thiếu giận chó đánh mèo lên Lâm Thiệu Huy, đến lúc đó anh ta chỉ có thể chôn cùng với cô.”
Lâm Thiệu Huy!
Khi nghe đến cái tên này, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y càng thêm khổ sở:
"Không.

Các anh tuyệt đối không đối phó được với Lâm Thiệu Huy."
"Hơn nữa, anh ấy nhất định sẽ báo thù cho tôi."
Nói xong, trong đôi mắt của Bạch Tố Y hiện lên một tia hồi ức.

Từng chút một đều ở trong óc cô hiện lên tất cả những kí ức giữa cô và Lâm Thiệu Huy lướt qua như một đoạn phim.

Ba năm!
Cô đã hạnh phúc được ba năm.

Mỗi một ngày bởi vì có Lâm Thiệu Huy làm bạn.

"Ông xã, về sau em vĩnh viễn không thể cùng anh sống đến bạch đầu giai lão, không thể cùng anh hưởng thụ vinh hoa."
"Chúng ta hẹn gặp nhau ở thế giới bên kia...!tạm biệt."
Tí tách.

Tí tách.

Từng giọt nước mắt trong suốt như pha lê trượt xuống từ đôi mắt xinh đẹp của Bạch Tố Y, rơi xuống đất và vỡ tan.

Dường như lòng của cô đã triệt để tuyệt vọng
Sau đó, một tia kiên quyết chết hiện ra từ đáy mắt cô.

Con dao tỉa lông mày trong tay cô lập tức đâm mạnh mẽ vào cổ của mình.

"Lâm Thiệu Huy, tạm biệt..."
Giọng nói tê tâm liệt phế.

Đây là lời từ biệt cuối cùng của Bạch Tố Y với Lâm Thiệu Huy.

Và sau khi nhìn thấy cảnh này.

Sắc mặt của Diệp Thần và Trương Viễn thay đổi,bọn họ muốn ngăn cản nhưng không thể làm được.

Giờ phút này này, dường như đã nhìn thấy vết máu bắn tung tóe cùng với hình ảnh ngọc nữ xinh đẹp.

Thế nhưng mà đúng lúc này!
Một hơi thở lành lạnh lập tức tràn ngập căn phòng, tiếp theo, một thứ to như ngón tay nhanh như chớp b*n r* từ bên ngoài phòng.

Thứ này cực kỳ chính xác nhanh, gần như ngay lập tức đánh trúng con dao tỉa lông mày trên tay Bạch Tố Y.

Keng!
Bạch Tố Y chỉ cảm thấy bàn tay mình rung lên, con dao tỉa lông mày lập tức bị đánh rơi xuống đất.

Chỉ một chút nữa thôi!
Chỉ một cm nữa thôi, cổ họng của Bạch Tố Y sẽ bị đâm thủng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 801: 801: Chương 838


Mà bây giờ
Từng ánh mắt, đều hướng về phía vách tường nhìn lại.

Bọn họ nhìn thấy hóa ra đó là một viên đá đã đánh rớt con dao tỉa lông mày của Bạch Tố Y.

Đặc biệt là lực đạo của viên đá này vừa phải, không làm Bạch Tố Y bị thương một chút nào.

Sau khi đánh rớt con dao tỉa lông mày xong, nó giống như một viên đạn găm vào tường.

Cảnh tượng này không chỉ khiến Bạch Tố Y ngây ngẩn cả người, mà ngay cả Diệp Thần và Trương Viễn cũng lại càng hoảng sợ.

Họ không bao giờ nghĩ rằng có người lại có sức mạnh như vậy, ném một cục đá không chỉ cứu Bạch Tố Y, mà thậm chí còn bắn ghim vào tường.

Lực bàn tay này thật mạnh mẽ và chính xác đến mức nó đã đạt đến mức khó tin.

Lúc này ba người trong phòng nhanh chóng đưa mắt nhìn về phía cửa phòng.

Họ nhìn thấy ngoài cánh cửa trống rỗng bên ngoài, một bóng người bất ngờ xuất hiện không biết từ lúc nào.

Đây là…
"Lâm Thiệu Huy!"
Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, toàn bộ cơ thể Bạch Tố Y như bị rút hết sức lực hoàn toàn ngồi bệt trên mặt đất.

Những giọt nước mắt tuôn rơi từ trong đôi mắt xinh đẹp của cô, nhưng trên khuôn mặt cô lại nở một nụ cười hạnh phúc.

Anh ấy đã đến.

Người đàn ông này, mỗi lần xuất hiện đều như một vị thần, ở bên cạnh cô, cứu cô khỏi những lúc nước sôi lửa bỏng.

Còn ở bên cạnh!
Khoảnh khắc Trương Viễn nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, anh ta chỉ cảm thấy thân thể của mình run lên kịch liệt, một tia sợ hãi và dự cảm bất thường đáng sợ tràn ngập trong lòng anh ta.

Diệp Thần nghe thấy tên của Lâm Thiệu Huy, đồng tử co lại.

Trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được:
"Không có khả năng.

Nhãi..nhãi ranh sao anh lại lên đây được? Toàn bộ vệ sĩ của tôi đều ở bên ngoài, làm sao không thể ngăn anh lại chứ?"
"Nói cho tôi biết, họ đang ở đâu?"
Trong giọng nói của Diệp Thần lộ ra vẻ kinh hãi và hoảng sợ.

Không chỉ có vậy.

Điều khiến Trương Viễn và Diệp Thần sợ hãi hơn cả là ánh mắt của Lâm Thiệu Huy.

Đôi mắt xuất hiện tia máu màu đỏ.

Đôi mắt cực kỳ lạnh lùng giống như dã thú cuồng nộ khát máu, cảm giác lộ ra một loại gì đó khiến cho da đầu tê dại.

"Các anh...!đáng chết!."
Giọng Lâm Thiệu Huy vang lên.

Giọng nói này, giống như đến từ địa ngục, lộ ra một loại sát khí nồng đậm.

Lời nói vừa phát ra, bóng dáng Lâm Thiệu Huy đột nhiên biến mất.

"Diệp Thiếu, mau tránh ra!"
Sắc mặt của Trương Viễn thay đổi mạnh mẽ, anh ta điên cuồng muốn tránh sang một bên.

Nhưng khi thân hình anh ta vừa mới di chuyển, nhưng lại hoảng sợ phát hiện ra Lâm Thiệu Huy đã xuất hiện ngay trước mặt anh ta.

Đặc biệt, một cú đá của anh đột nhiên quét ngang ra.

Giống như một thiên thạch lao xuống, mạnh mẽ đá vào chân của Trương Viễn.

Răng rắc!
Răng rắc!
Trương Viễn kinh hoàng khi thấy hai chân của mình sau cú đạp của Lâm Thiệu Huy, như một khúc gỗ mục khô, biến dạng và gãy ngay lập tức.

Chân dưới của anh ta đã không còn, cả người đứng không vững, phịch một tiếng nằm rạp trên mặt đất.

"A A A."
"Chân của tôi.

Lâm Thiệu Huy, anh...vậy mà anh lại đá gãy chân của tôi.

Không..."
Trong đôi mắt của Trương Viễn lộ ra kinh hoàng.

Bây giờ, chân của anh ta hoàn toàn bị gãy, đặc biệt phần xương gãy đâm thủng qua da thịt, lộ ra bên ngoài quần.

Những chiếc gai xương trắng bệch, trên đó còn vương vãi máu và thịt càng khiến cho người da đầu tê dại.

Không chỉ có vậy.

Cơn đau buốt kịch liệt như thủy triều quét qua dây thần kinh của Trương Viễn, ngay lập tức, khiến cho mặt anh ta tái nhợt như tờ giấy, tiếng k** r*n liên tục phát ra giống như những tiếng hét kinh khủng của lợn bị giết..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 802: 802: Chương 839


Oanh
Thật độc ác và tàn nhẫn!
Một màn như vậy, gần như đã dọa cho Diệp Thần ở bên cạnh tiểu ra quần.

Như thế nào anh ta cũng không nghĩ tới, không những hộ vệ của mình không thể ngăn cản được Lâm Thiệu Huy, thậm chí sau khi người này đi vào, thì trực tiếp phế đi Trương Viễn, cảm giác giống như giết gà giết chó vậy.

Hơn nữa, chuyện còn không dừng lại ở đó.

Đặc biệt là khi anh ta nhìn thấy ánh mắt của Lâm Thiệu Huy di chuyển một cái, sau đó dừng lại trên người của mình.

Xoạt!
Diệp Thần chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, loại cảm giác đó giống như bị tử thần nhìn chằm chằm vào vậy khiến cho đầu anh ta suýt nữa bị nổ tung.

"Lâm...!Lâm Thiệu Huy, anh không thể động đến tôi, tôi là cậu chủ của nhà họ Diệp! Họ Diệp chúng tôi là một trong bốn dòng họ lánh đời.

Nếu như anh động vào tôi, tương đương việc tạo ra mối tử thù với nhà họ Diệp chúng tôi, đến lúc đó anh đồng thời đắc tội với hai dòng lánh đời lớn, anh chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ!"
Giọng nói của Diệp Thần lúc này run lên, trên trán anh ta dày đặc mồ hôi lạnh, không ngừng nhỏ giọt xuống từ trên trán rơi xuống.

“Còn anh cả của tôi, bây giờ đang mang theo vệ sĩ ở tầng trên, nhất định anh ấy sẽ chạy xuống điều tra khi nghe thấy động tĩnh của nơi này!"
"Đến lúc đó, anh và Bạch Tố Y có thể đi ra khỏi hội sở này hay không thì chưa thể biết trước được!"
Anh cả của tôi!
Nghe thấy Diệp Thần nói những lời này.

Trương Viễn ở bên cạnh đang kêu thảm thiết cũng dừng lại.

Anh ta ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, oán độc nói:
"Cậu chủ Diệp, hiện tại gọi anh cả của anh xuống, nhất định không thể bỏ qua tên súc sinh Lâm Thiệu Huy này!"
"Anh ta khiến tôi bị phế, giết anh ta đi! Giết anh ta cho tôi!"
Trong giọng nói của Trương Viễn, lộ ra nồng nặc thù hận.

Hai chân anh ta đã bị đứt, sau này nhất định sẽ trở thành người vô dụng.

Giây phút này, anh ta chỉ muốn g**t ch*t Lâm Thiệu Huy, thậm chí không ngại trả bất cứ giá nào.

Mà nghe nói như thế.

.

truyen bac chien
Dường như Diệp Thần cũng có thêm một chút lực lượng, anh ta tiếp tục quay về phía Lâm Thiệu Huy nói:
"Lâm Thiệu Huy, anh nhớ phải cẩn thật một chút, không chỉ là vì anh, mà cũng là vì Bạch Tố Y nữa!”
"Chỉ cần lúc này anh buông tha cho tôi, không chỉ anh và Bạch Tố Y có thể an toàn rời khỏi hội sở này, tôi đủ khả năng đảm bảo, anh cả của tôi và vệ sĩ của anh ấy sẽ không bao giờ động vào một cọng tóc gáy của anh!"
"Ngoài ra, tôi có thể giúp anh tìm được nhà họ Bạch và hóa giải hận thù, được không?"

Giờ phút này, Diệp Thần rất sợ hãi!
Anh ta hoàn toàn bị sự hung ác của Lâm Thiệu Huy hù dọa.

Bây giờ anh ta chỉ muốn mình được bình yên vô sự, không muốn rơi vào thảm cảnh giống như Trương Viễn.

Thậm chí anh ta đã không ngại tiếc, tung ra cám dỗ là hóa giải thù hận giữa Lâm Thiệu Huy và nhà họ Bạch, để khiến cho Lâm Thiệu Huy ngừng tay lại.

Mà nghe nói như vậy.

Vẻ mặt của Bạch Tố Y cũng hơi buông lỏng, quay sang nói với Lâm Thiệu Huy:
"Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Nếu không thì, cứ coi như là xong đi! Em không có bị tổn thương, hơn nữa, anh ta là người của nhà họ Diệp! Không thể động vào anh ta được!"
"Nhà họ Diệp, chúng ta không thể đắc tội nổi!"
Nói đến đây.

Khóe miệng của Bạch Tố Y hiện ra nỗi khổ tâm nồng đậm.

Tập đoàn Bạch thị của họ vẫn còn quá yếu, kiểu đại gia như nhà họ Diệp này, sợ là một đưa một ngón tay, cũng có thể khiến cho tập đoàn Bạch thị muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Hơn nữa, cô chỉ muốn Lâm Thiệu Huy có thể bình an vô sự.

Chỉ cần có thể giúp Lâm Thiệu Huy hóa giải mối hận thù với nhà họ Bạch ở Nam Lộc, thì coi như là ngày hôm nay cô bị ấm ức một chút, cũng không tính là gì cả.

Nhưng mà!
"Không được!"
Hai chữ lạnh như băng thốt ra từ miệng Lâm Thiệu Huy, cũng khiến cho Diệp Thần, Bạch Tố Y, Trương Viễn đều sửng sốt.

Họ thế nào cũng không thể ngờ rằng, Lâm Thiệu Huy vậy mà lại từ chối.

Còn không chỉ như thế.

Bộp!
Bỗng nhiên Lâm Thiệu Huy tiến lên một bước, đôi mắt đáng sợ gắt gao nhìn chằm chằm vào Diệp Thần, giống như đang nhìn người chết:
"Anh muốn gây bất lợi cho Bạch Tố Y, vậy tôi muốn phế anh!"
"Thiếu chút nữa là anh đã làm hại thân thể Bạch Tố Y, vậy thì tôi chỉ có thể...!giết anh!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 803: 803: Chương 840


Chà!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy ngập tràn sát khí.

Xuyên thẳng vào tai Diệp Trần, khiến cậu ta đột nhiên biến sắc.

Tuy nhiên, ngay khi cậu ta tiếp tục đe dọa Lâm Thiệu Huy, đã lập tức bị bất ngờ khi thấy lòng bàn chân của Lâm Thiệu Huy chạm đất và đá cậu ta.

Ngay sau đó, cậu ta bị đá mạnh vào đ*ng q**n!
Răng rắc!
Một tiếng răng rắc phát ra từ th*n d*** của Diệp Trần.

Cậu ta cảm thấy th*n d*** đau đớn, rồi cả người bị đá bay.

Ước chừng bị đá bay ba mét.

Một tiếng “phù phù”, cả hai đầu gối cậu ta đều khuỵu xuống đất.

Tí tách!
Tí tách!
Diệp Trần đổ máu, đau đớn dâng lên như thủy triều, đột nhiên toàn thân run lên bần bật.

“Ah!”

“Bộ phận sinh dục của tao, mày… mày phá nó, thằng khốn, mày dám phá nó!!!!”
Mồ hôi không ngừng túa ra trên trán Diệp Trần.

Ánh mắt lộ rõ vẻ hoàng sợ, phẫn uất, có nằm mơ cậu ta cũng không dám nghĩ sau khi bản thân tuyên bố là con cháu nhà họ Diệp, Lâm Thiệu Huy không những trái ý cậu, còn hủy đi gốc rễ của cậu.

Kẻ này là đồ mất trí!
Không chỉ có cậu ta.

Ngày cả ánh mắt của Thường Nguyên và Bạch Tố Y cũng tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Chuyện lớn đã xảy ra!
Diệp Trần bị đá và trọng thương, điều này đồng nghĩa với việc Lâm Thiệu Huy và nhà họ Diệp đã có một mối thù.

Số phận của anh chàng này đã hoàn toàn kết thúc!
“Lâm Thiệu Huy, anh…”
Sắc mặt Bạch Tố Y tái nhợt, kinh hãi đến cực điểm.

Tuy nhiên, Lâm Thiệu Huy hoàn toàn không quan tâm, anh bước tới đỡ lấy Bạch Tố Y, đặt lên ghế sô pha, nhẹ nhàng nói:
“Bà xã, đừng xem cảnh tiếp theo!”
“Anh đã bảo rồi, nó suýt chút nữa làm hại em, vậy nên nó… đáng chết!”
Cái gì?
Vẻ mặt của Bạch Tố Y thay đổi khi nghe những lời của Lâm Thiệu Huy, cô không ngờ Lâm Thiệu Huy không chỉ đơn giản là hủy đi thứ đàn ông của Diệp Trần, mà còn thực sự muốn giết… cậu ta!

“Lâm Thiệu Huy, đừng vội vàng…” Bạch Tố Y định ngăn cản Lâm Thiệu Huy.

Đột nhiên, cô thấy mọi thứ trước mặt tối sầm lại, cả người hoàn toàn bất tỉnh.

“Vợ à, em mệt rồi, ngủ một lát đi, chuyện còn lại cứ giao cho anh!”
Lâm Thiệu Huy nhẹ nhàng nói với Bạch Tố Y, rồi đưa bàn tay rời khỏi huyệt thái dương của Bạch Tố Y.

Sau đó, anh đảo mắt về phía Diệp Trần.

Bùm!
Lúc này, Diệp Thiên hoàn toàn chấn động.

Đến thời điểm này, cậu ta hiểu rằng Lâm Thiệu Huy thực sự muốn chết, anh chàng này chắc chắn là một kẻ mất trí.

Bịch bịch bịch!
Đặc biệt, khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy từng bước đi về phía mình, Diệp Trần cảm thấy da đầu như muốn nổ tung:
“Không… Lâm Thiệu Huy, mày đã phế tao, mày không thể giết tao! Tuyệt đối không được!”
“Nếu mày dám, cả dòng họ Diệp sẽ liều mạng với mày, bọn tao nhất định sẽ giết mày và cả nhà mày!”
Trong lời nói của Diệp Trần có sự sợ hãi sâu sắc.

Sợ hãi!
Tuyệt vọng!
Giờ phút này, trong lòng cậu ta bắt đầu hối hận, đáng lẽ ra không nên chọc giận Lâm Thiệu Huy, kẻ này quá tàn nhẫn và điên cuồng.

Quan trọng nhất là…
Điều khiến Diệp Trần càng không thể tin được là sau khi nghe đến dòng họ Diệp, Lâm Thiệu Huy không những không hoảng sợ, mà khóe miệng còn hiện lên một chút khinh thường:
“Dòng họ Diệp là cái thá gì!”
“Mày hại vợ tao, đồ khốn nạn!”
“Dòng họ Diệp muốn báo thù, diệt tộc là tất yếu.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 804: 804: Chương 841


Cái gì!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy tràn đầy vẻ kiêu ngạo vô tận, giống như trong mắt anh, dòng họ Diệp chỉ là một con kiến nhỏ bé.

Điều này khiến cho Diệp Trần và Thường Nguyên không thể tin vào tai mình.

Và khi Diệp Trần định tiếp tục nói gì đó.

Đột nhiên, cậu ta nghe thấy một giọng nói lạnh lùng từ bên ngoài.

“Thật là can đảm, kẻ nào kiêu ngạo, dám tuyên bố tiêu diệt cả dòng họ Diệp!”
Những lời này bộc lộ sự ngột ngạt và lạnh lẽo.

Và khi nghe giọng nói này!
Diệp Trần sửng sốt một chút, sau đó ngây ngẩn cả người!
“Đại ca! Hahaha… đại ca, mau đến đây! Cứu em! Cứu em!”
Diệp Trần nhìn ra ngoài cửa với vẻ mong đợi.

Không chỉ có cậu ta.

Ngay cả Thường Nguyên cũng ngây ngẩn!
Rốt cuộc cũng đến tận đây rồi sao?
Thường Nguyên nghe nói rằng, anh cả của Diệp Trần không chỉ là con cháu dòng chính của nhà họ Diệp, mà là người đã đi xa nhiều năm, theo học một vị bác sĩ thiên tài, học được những kỹ năng y học xuất sắc.

Đặc biệt!
Anh cả của Diệp Trần cũng giữ một vị trí cao trong nhà họ Diệp, nhận được nhiều kỳ vọng của gia đình và thậm chí được coi là một trong số những người thừa kế của dòng họ Diệp.

Và gần đây!
Nghe nói, cậu ta mời được về đây một đại nhân vật tầm cỡ, lần này trở về để báo tin vui cho gia đình.

Trong ánh mắt hai người đều lóe lên vẻ chờ mong.

Bịch!
Tiếng bước chân của đám đông vang lên từ bên ngoài.

Sau đó, một bước chân oai vệ xuất hiện ngay ở cửa.

Mười người!
Hai mươi người!

Mỗi người đều toát lên vẻ uy nghiêm cực điểm, giống một tòa tháp sắt, trên người tỏa ra sát khí.

Đặc biệt, giữa khoảng trống của những người vệ sĩ này.

Một thanh niên bước ra.

.

đam mỹ hài
Cậu ta là đại ca của Diệp Trần.

“Đại ca! Hahaha… cuối cùng anh cũng đến! Nhanh lên, giúp em đánh bại kẻ kia.”
Diệp Trần mừng rỡ, dường như đã nhìn thấy tia hi vọng duy nhất của cậu ta.

Chính là cậu ta!
Lâm Thiệu Huy, tên khốn kiêu ngạo nào, chắc chắn sẽ chết.

Quả nhiên như vậy!
Khi người thanh niên bước tới cửa, cậu ta lập tức nhìn thấy Diệp Trần đang quỳ trên mặt đất, từ đ*ng q**n chảy ra vết lòng đỏ tươi, nước da trông nhợt nhạt thấy rõ.

“Diệp Trần! Cậu… thứ đó của cậu!!!”
Người thanh niên tức giận đến mức không buồn nhìn Lâm Thiệu Huy, cậu ta vội vã chạy về phía Diệp Trần, giúp em trai kiểm tra.

Nhìn vào phần dưới của em trai.

Gương mặt cậu ta trở nên u ám.

“Chết tiệt! Diệp Trân, cậu… cậu… hoàn toàn bị hỏng chỗ đó rồi! Anh sợ rằng không chữa được nữa!”
Cái gì?
Lời nói của đại ca, đối với Diệp Trần chẳng khác gì sấm sét giữa trời xanh, khiến cậu ta chết đứng.

Bởi vì cậu ta biết đại ca là đệ tử của một bác sĩ thiên tài với y thuật siêu phàm.

Vì cậu ta biết rằng phần th*n d*** của mình sẽ không bao giờ chữa được, điều đó đồng nghĩ với việc kiếp này coi như bỏ.

“A!!!”
“Giết nó! Đại ca, giết nó cho em!”
Diệp Trần nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy như đang nhìn kẻ thù của mình.

Và nghe thấy điều này.

Chàng trai kia cũng lộ rõ sát khí muốn giết người.

Cậu đứng dậy, sau đó chậm rãi xoay người về phía Lâm Thiệu Huy.

Cậu muốn xem ai là kẻ đã hủy đi thứ đàn ông, thậm chí còn muốn giết em trai cậu, thậm chí còn đe dọa nếu nhà họ Diệp dám đi báo thù, kết cục sẽ là diệt tộc..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 805: 805: Chương 842


“Anh bạn, anh đã hủy hoại Diệp Trần, anh nhất định phải trả giá…’
Vừa quay đầu nhìn Lâm Thiệu Huy, người thanh niên âm trầm nói.

Tuy nhiên!
Khi cậu nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Thiệu Huy.

Mọi lời nói tiếp theo lập tức đông cứng trong miệng, vẻ tức giận và sát khí trên gương mặt cậu ta cũng hoàn toàn biến mất.

Cả người cứng đờ, sắc mặt tái nhợt.

“Đại ca! Anh… anh sao vậy?”
Nhìn thấy đại ca không nói tiếp, Diệp Trần đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng hỏi.

Không chỉ cậu ta!
Nụ cười vui vẻ trên mặt Thường Nguyên hoàn toàn tắt ngóm, cậu ta cũng không hiểu, anh trai của Diệp Trần vừa rồi còn hận không thể băm vằm Lâm Thiệu Huy, tại sao bây giờ lại im lặng?
Chuyện gì đang xảy ra?
Không ngờ!
Đây mới chỉ là khởi đầu.

Trước sự khó tin của Diệp Trần và Thường Nguyên.

Phịch!

Diệp Trần sửng sốt nhìn người anh trai mà cậu ta kính trọng nhất, lúc này đang hoảng sợ đến cực điểm, đầu gối mềm nhũn, quỳ trước mặt Lâm Thiệu Huy.

“Học trò Diệp Ngôn, kính chào thầy!”
Bùm!
Ngay khi những lời nói được nói ra, đối với Diệp Trần và Thường Nguyên chẳng khác gì bị một cơn giông tố quét qua, khiến họ hoàn toàn bối rối.

Họ đang thấy gì thế này?
Diệp Ngôn, một trong những người thừa kế của nhà họ Diệp, đang quỳ lạy Lâm Thiệu Huy!
Thậm chí còn gọi Lâm Thiệu Huy là… thầy giáo?
Chuyện này sao lại có thể xảy ra được.

“Anh trai, anh điên rồi sao? Nó là kẻ thù của em, không phải là thầy giáo của anh! Anh làm sao vậy? Mau đứng dậy cho em!”
Diệp Trần nhìn anh cả Diệp Ngôn như người mất trí.

Tuy nhiên, Diệp Ngôn hoàn toàn phớt lờ.

Thay vào đó, Diệp Trần liên tục quỳ lạy Lâm Thiệu Huy.

“Thưa thầy, xin tha lỗi! Học trò vừa rồi lòng nóng như lửa đốt, nên không nhìn thấy thầy, vô tình nói ra lời vô lễ.

Thưa thầy, xin hãy tha thứ cho con!”
Từ trán của Diệp Ngôn, mồ hôi lạnh chảy xuống.

Lúc này, cậu ta gần như sợ chết khiếp.

Đây chính là thầy của cậu - Bạch Cốt Thánh Thú.

Trước đây cậu đã từng đến Nam Giang.

Anh đi theo thầy Thái Sơn - bác sĩ thiên tài, đến nhà họ Bạch để tham dự tiệc chiêu đãi của Bạch Trần.

Tại đây, anh đã tận mắt chứng kiến bốn vị bậc thầy là Huyết Tổ, Huyết Lang, Hạ Lan Sơn và Lãnh Ngạo Thiên đã bị Lâm Thiệu Huy tiêu diệt.

Đầu của họ bị ném vào sân vườn của nhà họ Bạch!
Và!
Cậu đã hỏi thầy Thái Sơn, thậm chí còn đoán được Lâm Thiệu Huy có thân phận đáng sợ khác, anh ta có thể chính là… vua Huyết Ngục.

Diệp Ngôn thấy da đầu tê dại, trán chảy đầy mồ hôi lạnh:
“Xin thầy tha tội! Xin tha tội.”
Diệp Ngôn không ngừng quỳ lạy Lâm Thiệu Huy.

Giống như gà mổ thóc vậy.

Cảnh tượng hiện lên trong mắt Diệp Trần và Thường Nguyên, hoàn toàn khiến hai người họ kinh hãi.

“Chuyện này sao có thể xảy ra? Lâm Thiệu Huy sao có thể trở thành thầy của anh tôi? Thậm chí còn khiến anh trai tôi sợ hãi đến mức như vậy!”
“Không thể! Chuyện này làm sao có thể!”
Diệp Trần chỉ cảm thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng, thậm chí còn tưởng đây là ảo giác.

Về phần Thường Nguyên, cơ thể cậu càng thêm run rẩy, một vệt nước tiểu chảy ra từ dưới đáy quần.

Sợ tiểu ra quần…!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 806: 806: Chương 843


“Không thể! Tên này làm sao… làm sao có thể trở thành thầy của Diệp Ngôn.”
Trong mắt Thường Nguyên hiện lên vẻ hoảng sợ khó tin.

Diệp Ngôn đi theo một bác sĩ thiên tài, mặc dù không biết tên của người đó, nhưng nếu Lâm Thiệu Huy là thầy của cậu ta, có nghĩa là Lâm Thiệu Huy là thầy của bác sĩ thiên tài đó?”
Thật khó tin, dù sao Lâm Thiệu Huy chỉ mới ngoài hai mươi tuổi.

Lúc này, Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến cú sốc của Diệp Trần và Thường Nguyên.

Anh lạnh lùng nhìn Diệp Ngôn đang cúi đầu trên mặt đất, ánh mặt hiện lên tia lạnh lẽo:
“Cậu muốn cản tôi?”
Đoàng.

Có bốn chữ đơn giản, nhưng rơi vào tay Diệp Ngôn lại giống như sấm sét, khiến thân thể cậu run lên kịch liệt.

“Thưa thầy, con không dám!”
Diệp Ngôn cúi đầu, trán gần như sắp chạm đất, giọng nói run rẩy:
“Chỉ là con muốn biết, tại sao thầy lại tức giận với Diệp Trần đến mức muốn giết nó?”
Diệp Ngôn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng cậu biết rằng thầy của cậu là người không bao giờ gây rắc rối, chỉ có thể là Diệp Trần sinh sự trước.

Nghe thấy điều này.

Ánh mắt của Lâm Thiệu Huy thêm lạnh.

“Em trai cậu muốn quấy rối Bạch Tố Y!”
Cái gì?
Ngay khi nghe được lời này, Diệp Ngôn gần như bị sốc.

Cậu biết đó là vợ yêu của thầy, Bạch Tố Y.

Không nói đến Diệp Trần, nếu cậu dám ngăn cản, người kia sẽ lập tức g**t ch*t cậu.

Thậm chí, sẽ có một thảm họa kinh hoàng giáng xuống cả nhà họ Diệp!
Tí tách!
Tí tách!
Mồ hôi dày đặc chảy xuống từ trán Diệp Trần.

Làm sao bây giờ?
Là cậu chủ của nhà họ Diệp uy nghiêm, lúc này Diệp Ngôn hoàn toàn hốt hoảng.

Sau khi trầm ngâm một lúc, cậu không khỏi thở dài với Lâm Thiệu Huy:
“Con hiểu rồi! Là tội của Diệp Trần không thể tha thứ! Thưa thầy, mọi chuyện hoàn toàn để thầy định đoạt!”
Bùm!

Lời nói của Diệp Ngôn vang bên tai Diệp Trần, giống như là sét đánh giữa trời xanh, làm cho cậu hoàn toàn hoảng sợ.

“Anh à, anh… anh không thể làm thế được, em là em của anh, sao anh có thể làm điều này với em?”
“Còn nữa, kẻ này là ai? Nó chỉ là một tên nhà quê của đất Nam Giang! Chúng ta là con cháu nhà họ Diệp.

Anh nhận nó là thầy, là đã làm mất mặt nhà họ Diệp! Bây giờ, anh còn đồng ý cho nó giết em! Anh…”
Diệp Trần tức giận đến mức nổi điên trách móc Diệp Ngôn.

Nghe thấy điều này.

Trong mắt Diệp Ngôn hiện lên vẻ phức tạp, ánh nhìn Diệp Trần đầy thương hại.

“Diệp Trần, đừng trách anh! Cậu làm việc xấu, ức h**p người khác.

Anh đã nhắc cậu phải bỏ thói xấu ấy từ lâu!”
“Nhưng cậu không chịu nghe!”
“Giờ đây, cậu liều lĩnh chống đối thầy của anh, cùng với cô Tố Y! Cậu đáng bị trừng phạt!”
Lời nói của Diệp Ngôn khiến cho Diệp Trần run lên, cả người phát lạnh.

Kết thúc tại đây sao?
Cậu ta không thể tin được rằng Lâm Thiệu Huy có quyền lực đáng sợ như vậy, khiến cho Diệp Ngôn luôn kiêu ngạo, lại ngoan ngoãn nghe lời, đơn giản là không thể tin được.

Bịch bịch bịch!
Lúc này, cậu ta nhìn thấy Lâm Thiệu Huy đang bước từng bước về phía cậu.

Khuôn mặt Diệp Trần thậm chí còn tái đi:
“Không! Lâm Thiệu Huy, tao không biết mày cho anh tao uống bùa mê thuốc lú gì! Nhưng mày phải nghĩ thấu đáo, tao là người nhà họ Diệp, mày giết tao, tương đương với gây chiến với cả nhà họ Diệp của tao!”
“Mày sẽ chết, vợ mày cũng chết, cả nhà mày sẽ chết!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 807: 807: Chương 844


Diệp Trần lúc này đã bị dọa đến phát điên.

Vốn nghĩ, chỉ cần mang dòng họ Diệp ra, có thể ngăn cản được Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là.

Lâm Thiệu Huy dường như không nghe thấy, anh ta đã đến bên cạnh Diệp Trần.

Cao ngạo nhìn xuống cậu ta, như thể nhìn một con kiến.

Đặc biệt!
Lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy dần dần kéo về phía đầu của Diệp Trần.

“Đừng…”
Diệp Trần hoàn toàn sợ hãi, tê liệt toàn thân.

Bàn tay Lâm Thiệu Huy như tay tử thần, khiến cậu ta tuyệt vọng, run rẩy.

“Đừng giết tôi, tôi cầu xin anh… không!!!”
Một tiếng kêu kinh hãi vang lên từ miệng Diệp Trần.

Ngay tại thời điểm này.

Lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy gần như chạm vào đầu cậu ta.

Bịch!

Có một tiếng bước chân khác, tiếp theo là một tiếng hét giận dữ:
“Dừng lại!”
Chuyện gì?
Lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy khẽ khựng lại, quay lại thì thấy những người xông vào là ba cảnh sát và một quản lý sảnh.

Sau khi nhìn thấy nữ cảnh sát dẫn đầu, Lâm Thiệu Huy không khỏi nheo mắt:
“Là cô sao?”
Anh có hơi kinh ngạc, chưa từng nghĩ tới cô gái này lại xuất hiện ở đây, lại trong bộ dáng này, hình như cô ta vì anh là đến.

“Cảnh sát, cứu tôi! Người này sắp giết tôi, mau… cứu tôi!”
Khi Diệp Trần nhìn thấy ba cảnh sát, cậu ta lập tức mừng rỡ, kêu cứu.

Một lời này, khiến cho ba cảnh sát lập tức biến sắc.

“Không được nhúc nhích, giơ tay lên, nhanh lên!”
Nhóm người Tư Mã Yên Nhi không có thời gian suy nghĩ, nhanh chóng lấy súng ra, nhắm thẳng vào đầu Lâm Thiệu Huy.

Ôi!.

truyện tiên hiệp hay
Cảnh tượng này khiến Diệp Ngôn thay đổi sắc mặt.

Diệp Ngôn sợ Lâm Thiệu Huy sẽ gặp nguy hiểm.

Xét cho cùng, thân phận của Diệp Ngôn là Bạch Cốt Thánh Thú, dưới bàn tay anh, đã có vô số nhân vật quyền lực hay tài phiệt quốc tế được cứu sống.

Nếu Lâm Thiệu Huy thực sự gặp nạn, một trong những người khổng lồ quốc tế đó biết được, chắc chắn không chỉ giáng sự bất hạnh xuống Tư Mã Yên Nhi và những người khác, mà toàn bộ tỉnh Nam Lộc sẽ phải chịu cơn giận dữ khủng khiếp.

Nghĩ đến điều này.

Sắc mặt Diệp Ngôn hoàn toàn tái nhợt.

Mặt khác.

Diệp Trần và Thường Nguyên hạnh phúc ngây ngất đến cực điểm khi nhìn thấy ba họng súng nhắm thẳng vào đầu Lâm Thiệu Huy.

“Hahaha… Lâm Thiệu Huy, mày nghĩ mày giỏi sao? Mày cao ngạo lắm sao? Còn đòi giết? Mày giết thử xem!” Sự hoảng sợ và tuyệt vọng của Diệp Trần hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi, trên mặt hiện lên vẻ mỉa mai.

“Sao nào? Sợ à? Nếu sợ thì thả tao ra! Nếu không thì máy chết chắc, cả vợ mày nữa, cả nhà mày, haha…”
Diệp Trần lúc này cười quái dị.

Trong lòng cậu ta có rất nhiều tự tin, nếu như Lâm Thiệu Huy không muốn chết, chắc chắn sẽ không dám ra tay với cậu.

Không chỉ có cậu ta!
Thường Nguyên bên cạnh cũng nở ra một nụ cười hung dữ và giễu cợt.

“Hahaha, Lâm Thiệu Huy, tao khuyên mày nên để Diệp Trần đi! Nếu không, Bạch Tố Y sẽ trở thành góa phụ đấy! Chậc, chậc…”
Khoảnh khắc này!
Giọng đắc ý của cả hai không ngừng kích động Lâm Thiệu Huy.

Chứng kiến cảnh này.

Tâm trí Diệp Ngôn cực kỳ phức tạp, cậu nhìn em trai như một tên ngốc.

“Đúng là… chết cũng không đáng tiếc!”
Diệp Ngôn lắc đầu, tựa hồ đã đoán được kết cục khổ sở của Diệp Trần.

Một giọng nói lạnh lùng và bình thản truyền đến tai Diệp Ngôn:
“Vì mày muốn chết như vậy… tao đáp ứng mày!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 808: 808: Chương 845


Yên tĩnh!
Lúc này, căn phòng chìm trong im lặng và chết chóc, bọn họ nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy kinh ngạc và hoài nghi.

Trong tầm mắt của mọi người, cổ của Diệp Trần đột nhiên bị vặn, gãy hoàn toàn.

Vẻ kinh hoàng đóng băng trên khuôn mặt cậu ta, ẩn sâu trong đôi mắt là sự tuyệt vọng sâu sắc.

Cho đến tận lúc chết.

Cậu ta dường như vẫn không hiểu làm sao Lâm Thiệu Huy có thể táo tợn đến mức dám bẻ gãy cổ cậu trước mặt cảnh sát.

Ngạc nhiên!
Lúc này, sau khi nhận ra Diệp Trần đã bị g**t ch*t, toàn thân Thường Nguyên run lên bần bật:
“Diệp Trần! Không… Lâm Thiệu Huy, mày, mày thật liều lĩnh, dám giết người trước mặt cảnh sát!”
Lúc này, Thường Nguyên gần như bị sốc, thậm chí không thể ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại độc ác và tàn nhẫn như vậy.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân Thường Nguyên, khiến cậu nhìn Lâm Thiệu Huy nhìn thể một kẻ điên hay là ác quỷ.

“Cảnh sát, mau bắn! Các người nổ súng đi, kẻ này là sát nhân! Mau bắn nó đi!”
Thường Nguyên nhanh chóng nhìn nhóm người Tư Mã Yên Nhi.

Cũng vào lúc này!
Nhóm ba người của Tư Mã Yên Nhĩ cũng bắt đầu tê dại.

“Đồ khốn kiếp! Cậu thực sự dám giết người! Giơ tay lên, cậu đã bị bắt!”
“Cậu trai, mau giơ tay lên, nếu không chúng tôi bắn!”
“…”
Hai nam cảnh sát giật mình và tức giận, vội vàng tiến lên hai bước và chĩa súng của họ lên người Lâm Thiệu Huy.

Chỉ cần con người này động đậy, lập tức sẽ bị bắn chết.

Bên cạnh họ.

Khuôn mặc xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi cũng trắng bệch như tờ giấy trắng, cô nhìn Lâm Thiệu Huy bằng vẻ phức tạp.

“Bỏ súng xuống!”
Cái gì!
Lời nói của Tư Mã Yên Nhi làm hai cảnh sát thay đổi thái độ.

Họ gần như không tin vào tai mình.

“Đội trường, cậu ta đã giết người, làm sao chúng ta bỏ súng được?”
“Đúng vậy, đội trưởng, cậu ta quá nguy hiểm, rất có thể sẽ tấn công chúng ta!”
Hai nam cảnh sát lúc này cực kỳ kiêng dè Lâm Thiệu Huy.

Sợ rằng anh chống cự, ra tay với bọn họ.

Và khi nghe thấy điều này,
Tư Mã Yên Nhi lắc đầu, phức tạp nói:
“Bỏ súng xuống đi! Nếu anh ấy muốn tấn công chúng ta, e rằng chúng ta đã chết từ lâu rồi!”
Ôi!
Một lời nói ra, hai cảnh sát, Thường Nguyên và những người khác không thể tin được vào tai mình.

Nhưng sau đó, hai cảnh sát nhớ đến việc trước khi họ đến đây, Lâm Thiệu Huy đã dùng tốc độ kinh hoàng và phương thức thô bạo để gạ gục hàng chục vệ sĩ ở hành lang trong vòng vài phút.

Họ… sao có thể là đối thủ?
Nghĩ kỹ về điều này.

Hai nam cảnh sát nhìn Lâm Thiệu Huy đầy sợ hãi, rồi từ từ hạ súng xuống.

Tư Mã Yên Nhi bước đến gần Lâm Thiệu Huy, lấy ra một cái còng tay.

“Cầm lấy và đi cùng chúng tôi.”
Nghe thấy điều này.

Lại nhìn vẻ mặt phức tạp của Tư Mã Yên Nhi, Lâm Thiệu Huy cũng không phản đối mà gật đầu:
“Được thôi!”
Không nói lời nào, anh trực tiếp cầm lấy còng tay, tự đeo vào.

Đến lúc này, hai nam cảnh sát và Thường Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm.

Kẻ hung tợn này cuối cùng cũng bị bắt.

Chỉ là!
Ngay khi Thường Nguyên vừa hoàn hồn.

Lập tức!
Cậu cảm thấy toàn thân phát lạnh, từng sợi lông trên người dựng ngược lên, khiến da đầu bị tê dại như bị dã thú nhìn chằm chằm..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 809: 809: Chương 846


“Lâm… Lâm Thiệu Huy!”
Thường Nguyên giật mí mắt, ngẩng đầu lên mới nhận ra Lâm Thiệu Huy đang nhìn cậu chằm chằm.

Đặc biệt, khóe miệng anh xuất hiện một đường cong sắc bén, ánh mắt giống như đang nhìn người chết.

“Mày… mày muốn làm gì?”
Cậu sợ kẻ điên này sẽ lập tức ra tay với cậu.

.

Đọc thêm nhiều truyện ở # TгЦмt гuуeИ.v Л #
Tuy nhiên, Lâm Thiệu Huy chỉ cười và nói nhẹ:
“Giữ lấy cái mạng chó của mày, sau khi tao trở về từ đồn cảnh sát sẽ đến lấy nó!”
Cài gì!
Trở về từ đồn cảnh sát?
Nghe vậy, khóe miệng Thường Nguyên lập tức hiện lên vẻ khinh thường và châm chọc.

Trở về!
Đúng là nằm mơ!
Giết người trước mặt cảnh sát, nhất định sẽ lĩnh án tử hình.

Nghĩ như vậy, Thường Nguyên cũng không phản bác, thay vào đó, cậu nghĩ cách giải quyết triệt để lời đe dọa của Lâm Thiệu Huy.

Anh quay về phía Diệp Ngôn, nhẹ giọng nói:
“Bạch Tố Y sẽ tỉnh lại sau mười phút nữa! Lúc đó đừng nói thật với cô ấy, nói cô ấy trở lại bệnh viện chờ tôi!”
Nghe Lâm Thiệu Huy nói vậy.

Diệp Ngôn cúi đầu, nhanh chóng đáp:
“Vâng, thưa thầy!”
Sau đó.

Lâm Thiệu Huy đi theo Tư Mã Yên Nhi và hai nam cảnh sát rời khỏi phòng.

Nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và những người khác đã rời đi.

Một vệ sĩ nhanh chóng bước tới, nói với Diệp Ngôn.

“Cậu chủ Diệp Ngôn, người này đã g**t ch*t cậu chủ Diệp Trần, cậu thật sự muốn thế này sao? Kẻ đó đang chống lại cả nhà họ Diệp chúng ta.”
“Còn nữa, cậu cho rằng anh ta có thể thoát khỏi đồn cảnh sát sao? Anh ta đã giết người trước mặt cánh sát.”
Không chỉ riêng người vệ sĩ này.

Ngay cả những người vệ sĩ khác và Thường Nguyên đều đồng loạt nhìn về phía Diệp Ngôn.

Họ chỉ đơn giản không thể tìm ra lý do vì sao Diệp Ngôn không có một chút oán hận khi em trai mình bị giết, đã thế lại còn làm cái vẻ thờ phào nhẹ nhõm.

Họ không thể hiểu được.

Lâm Thiệu Huy là kẻ giết người, tại sao Diệp Ngôn vẫn đối xử vào anh ta một cách trịnh trọng như vậy?
Hiện giờ!
Sau khi Diệp Ngôn nghe xong lời của vệ sĩ, ánh mắt nhìn vào thi thể của Diệp Trần trên mặt đất.

Nỗi buồn và sự phức tạp hiện lên trong mắt:
“Mấy người thì biết cái gì! Diệp Trần, thằng khốn này, không chỉ tự mình tìm cái chết, mà còn suýt nữa kéo theo tôi và cả nhà họ Diệp chôn cùng với nó!”
Bùm!
Lời nói của Diệp Ngôn rơi vào tai mọi người, khiến ai nấy cũng trợn tròn mắt, không thể tin được những gì mình vừa nghe.

Diệp Ngôn cùng cả nhà họ Diệp suýt nữa phải chết chung với Diệp Trần sao?
Có khả năng ấy sao?
Lâm Thiệu Huy thực sự có khả năng tiêu diệt cả nhà họ Diệp sao?
Nhưng làm sao điều này có thể xảy ra.

Không chỉ có vệ sĩ không tin, mà Thường Nguyên đang ngồi trên mặt đất cũng rùng mình, cậu vừa mới an tâm chưa được bao lâu, bây giờ lại trở nên khó thở và sợ hãi.

Nếu Lâm Thiệu Huy thực sự có khả năng đáng sợ như vậy.

Một khi anh ta sống sót thoát ra khỏi đồn cảnh sát, điều đó đồng nghĩa với việc người tiếp theo phải chết chính là cậu.

Nghĩ đến điều này!
Thường Nguyên chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Tuy nhiên!
Diệp Ngôn hờn toàn không để tâm đến suy nghĩ của cậu, mà ra lệnh với vệ sĩ:
“Mang Thường Nguyên đi cho khuất mắt tôi!
“Ngoài ra, các người ở ngoài cửa chờ, đợi cô Bạch Tố Y tỉnh lại, theo lời chỉ dẫn của thầy, mang cô ấy tới bệnh viện!”
“Còn tôi, bây giờ tôi phải đi thông báo với người nhà!
Báo cho người nhà.

Vẻ mặt Diệp Ngôn có chút phức tạp, cậu biết tàn dư của chuyện này có thể khiến Lâm Thiệu Huy trút giận lên nhà họ Diệp, hiện tại cậu cần phải xử lý tất cả những vấn đề này..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 810: 810: Chương 847


Trước cửa câu lạc bộ Vương Miện!
Phịch!
Một người bê bết máu bị vài vệ sĩ mặc đồ đen ném ra ngoài như thể ném một con chó chết.

“A… đau quá!”
Thường Nguyên ngã xuống đất, cơn đau trên chân khiến cậu ta run lên bần bật.

“Lâm Thiệu Huy chết tiệt.

Tao bị gãy chân rồi, cả đời này tàn phế rồi!”
Nhìn đôi chân đẫm máu của chính mình, Trên mặt Thường Nguyên không khỏi lộ ra vẻ căm thù sâu sắc.

Đặc biệt.

Nghĩ đến những gì Lâm Thiệu Huy đã nói, vẻ mặt của Thường Nguyên trở nên u ám.

“Không được! Mình phải tìm cách khiến Lâm Thiệu Huy chết ở đồn cảnh sát!”
“Đây là cơ hội duy nhất để giết nó.

Nếu không như Diệp Ngôn nói, Lâm Thiệu Huy có khả năng bình yên trở về từ đồn cảnh sát, như vậy thì mình tới số rồi!”
Suy nghĩ về điều này.

Thường Nguyên nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, tìm một số điện thoại và bấm phím gọi.

Nhìn thấy dãy số hiển thị trên điện thoại, cậu chỉ cảm thấy tim mình đập loạn xạ.

Bởi vì bốn chữ hiện trên màn hình!
Cậu chủ Diệp Minh!
Đúng vậy!
Diệp Minh cũng là con cháu nhà họ Diệp, ngoài ra anh ta cũng giống như Diệp Ngôn, là một trong những ứng cử viên triển vọng nhất trong việc kế thừa nhà họ Diệp.

Không chỉ có vậy.

Diệp Minh và Diệp Ngôn đang cạnh tranh trực tiếp.

Nhanh lên!
Điện thoại được kết nối, một giọng nói lười biếng đột nhiên vang lên:
“A lô! Ai vậy?”
Giọng nói lãnh đạm và bình thản, có thể đoán đây là một người cực kỳ kiêu ngạo và coi thường người khác.

Nghe vậy, Thường Nguyên không khỏi thoải mái, nở nụ cười từ đáy lòng, sau đó thận trọng nói:
“Cậu chủ Diệp Minh, tôi là Thường Nguyên, lần trước chúng ta đã từng gặp nhau ở một bữa tiệc chiêu đãi!”
Có sao?
Diệp Minh ở đầu dây bên kia hơi im lặng.

Dường như đang suy ngẫm Thường Nguyên là ai?
Sau một hồi im lặng, Diệp Minh mới mở lời:
“Tôi không nhớ! Nói thẳng đi, cậu gọi cho tôi có việc gì!”
“Nếu không có chuyện gì, tôi cúp máy đây!”

Ngay lập tức!
Diệp Minh kiêu ngạo ở đầu dây bên kia dường như muốn cúp máy.

Nhưng trước tình hình này, Thường Nguyên lộ ra vẻ lo lắng, nhanh chóng nói:
“Cậu chủ Diệp Minh, đừng cúp máy! Tôi muốn báo cho anh tin tức mới nhất! Diệp Trần chết rồi!”
Cái gì?
Diệp Minh ở đầu dây bên kia bất động một hồi, sau đó giọng nói đột nhiên trở nên hưng phấn, hoài nghi hỏi:
“Cậu nói Diệp Trần đã chết sao?”
“Đúng! Cậu chủ Diệp Trần bị một kẻ tên là Lâm Thiệu Huy đánh gãy cổ.” Thường Nguyên cung kính đáp.

Chỉ là những gì cậu ta kể còn thiếu.

“Hahaha…”
Diệp Minh ở đầu dây bên kia đột nhiên bật cười, giống như gặp được chuyện cực kỳ vui vẻ, hưng phấn nói:
“Làm sao mà cậu biết được, hơn nữa, Diệp Trần không phải đang ở cùng anh trai Diệp Ngôn sao? Cậu ta đã chết, còn Diệp Ngôn thì sao?
Diệp Minh và Diệp Ngôn có hiềm khích vô cùng sâu sắc.

Lúc này biết tin em trai của Diệp Ngôn bị giết, anh vô cùng vui mừng, nhưng điều anh quan tâm nhất chính là sinh tử của Diệp Ngôn.

Sau tất cả!
Chỉ cần Diệp Ngôn chết đi, đối thủ tương lai của anh hoàn toàn biến mất.

Trong tương lai, dòng họ Diệp sẽ thuộc về anh!
Nghe được điều này.

Thường Nguyên nhanh chóng giải thích chi tiết những gì đã xảy ra cho Diệp Minh Nghe.

Khi Diệp Minh biết.

Diệp Trần bị giết, anh trai Diệp Ngôn không chỉ chấp nhận, thậm chí còn đi xử lý cái xác.

Diệp Minh lập tức chấn động..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 811: 811: Chương 848


“Hahaha… Được lắm! Hay lắm! Diệp Ngôn thật tàn nhẫn! Không ngờ mày lại vì người ngoài bỏ mặc sống chết của chính em trai mình!”
“Nếu cả họ biết được chuyện này, chắc chắn mày sẽ bị tước đi quyền thừa kế.

Lúc đấy, để xem mày đấu với tao kiểu gì!”
Diệp Minh vô cùng hưng phấn.

Anh chưa bao giờ nghĩ Diệp Ngôn lại phạm phải sai lầm lớn như vậy.

Hợp sức với người ngoài giết người nhà.

Đây chắc chắn là tội lỗi lớn mà nhà họ Diệp không thể tha.

Nghe thấy giọng nói kích động của Diệp Minh, trong lòng Thường Nguyên không khỏi vui mừng khôn xiết, sau đó vội vã nói với Diệp Minh:
“Cậu chủ Diệp Minh nói đúng! Diệp Ngôn không đủ tư cách kế thừa nhà họ Diệp, khi không lại sợ hãi một tên con rể.

Người như vậy làm sao có đủ tư cách lãnh đạo nhà họ Diệp!”
Dừng lại vài giây!
Thường Nguyên trợn mắt nói tiếp:
“Tôi nghĩ chỉ có anh, cậu chủ Diệp Minh mới có thể dẫn dắt nhà họ Diệp đến vinh quang!”

“Nếu lần này, anh có thể giết Lâm Thiệu Huy - người đã giết Diệp Trần hiện đang ở ở trong đồn cảnh sát, sau đó trở về tố cáo tội ác của Diệp Ngôn và công trạng của anh cho người đứng đầu nhà họ Diệp! Vậy thì Diệp Ngôn xong đời, anh chính thức là người kế thừa duy nhất của dòng họ Diệp.”
Câu nói của Thường Nguyên làm hai mắt của Diệp Minh sáng lên.

Đúng vậy!
Nếu anh chỉ báo tội cc của Diệp Ngôn thì chẳng đáng tin chút nào, thậm chí, còn bị quy là đang ghen tị với Diệp Ngôn.

Tuy nhiên, nếu anh mang đầu của kẻ giết người Lâm Thiệu Huy cùng tội ác của Diệp Ngôn đến trước người đừng đầu dòng họ.

Khi đó, các trưởng lão trong dòng họ buộc phải tin rằng anh chính là người thừa kế, có thể dẫn dắt dòng họ Diệp.

Nghĩ đến điều này.

Nụ cười tươi rói hiện lên trên môi, anh hào hứng nói với Thường Nguyên:
“Tốt! Thường Nguyên, cậu làm tốt lắm!”
“Yên tâm! Tôi sẽ khiến Lâm Thiệu Huy chết trong đồn cảnh sát! Một khi trở thành người thừa kế của dòng họ Diệp, tôi sẽ nhớ đến cậu!”
Ôi!
Đối với Thường Nguyên, những lời của Diệp Minh khiến cậu phát khóc vì sung sướng.

Cuối cùng anh ấy cùng đồng ý.

Nếu như đúng lời Diệp Minh, thì chuyến này không chỉ giết được mối đe dọa Lâm Thiệu Huy, hạ bệ được Diệp Ngôn, cậu còn đàng hoàng trở thành người thân cận của Diệp Minh.

Thời cơ thăng tiến của cậu đang đến.

Cúp mắt.

Ánh mắt Thường Nguyên nhìn về phía đồn cảnh sát, khóe miệng tạo thành nụ cười nham hiểm:
“Này! Lâm Thiệu Huy, mày đúng là cũng có năng lực đấy, nhưng Thương Nguyên này vẫn có thể lấy mạng mày trong đồn cảnh sát!”
“Đợi đến khi mày chết, tao sẽ chăm sóc cô vợ Bạch Tố Y của mày cẩn thận!”
Vừa nói.

Nụ cười xấu xa trên khóe miệng Thường Nguyên càng đậm.

Không chỉ có cậu ta!
Cùng lúc này.

Diệp Minh đang bấm một dãy số.

Ngay sau đó, khi điện thoại được kết nối, một giọng nói trung niên cất lên:
“A lô! Cậu chủ Diệp Minh, sao cậu lại chủ động gọi cho tôi? Cậu có yêu cầu gì sao?”
Có một chút ngạc nhiên trong giọng nói người đàn ông:
Diệp Minh cong khóe môi, nhàn nhạt đáp:
“Cục trưởng Ngụy Phượng Hoàng, hiện tại tôi có việc muốn nhờ ông!”
“1540 nghìn đô để giết Lâm Thiệu Huy!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 812: 812: Chương 849


Đồn cảnh sát Nam Lộc.

Tòa lạc tại khu đô thị phía Nam của tỉnh Nam Lộc.

Lúc này, Tư Mã Yên Nhi đang ngồi trên ghế thẩm vấn, đối diện là Lâm Thiệu Huy đang bị còng tay, ngồi yên vị trên ghế.

“Tên?” Tư Mã Yên Nhi lạnh lùng hỏi.

Nghe vậy, Lâm Thiệu Huy nhún vai:
“Lâm Thiệu Huy!”
“Tuổi tác?”
“Hai mươi ba!”
“Nghề nghiệp?”
“Người chồng ở nhà làm nội trợ!”
“…” Tư Mã Yên Nhi nghe được, nét mặt lập tức xám xịt.

Biểu hiện trên mặt cô trở nên phức tạp:
“Anh thực sự đã kết hôn!”
Cô tự thì thầm với chính mình.

Tư Mã Yên Nhi nhanh chóng lắc đầu, dùng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay cô, sau đó tò mò hỏi Lâm Thiệu Huy:
“Lâm Thiệu Huy, tôi đã đọc tài liệu về anh.

Tôi thấy lý lịch của anh bị bỏ trống trong nhiều năm, kể từ khi anh mười ba tuổi, cho đến khi anh 20 tuổi.”
“Nghe tôi hỏi đây, bảy năm qua anh đã đi dâu? Anh làm gì? Có phải anh đã học được cách thức giết người tàn nhẫn ấy trong bảy năm qua?”

Tư Mãn Yên Nhi rất tò mò.

Sau tất cả!
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một tù nhân đặc biệt như Lâm Thiệu Huy.

Anh ta đã giết Diệp Trần như đập một con kiến, đơn giản như không.

Không hề sợ hãi hay hoảng sợ, anh bước vào đồn cảnh sát, như thể đang đi dạo trong vườn.

Những biểu hiện này cho thấy Lâm Thiệu Huy không phải người bình thường!
Nội trợ?
Đây đúng là câu chuyện hài hước!
Lâm Thiệu Huy nhìn vẻ mặt tò mò của Tư Mã Yên Nhi, cười tinh quái, nói thằng:
“Cô đã đúng!”
Hả?
Tư Mã Yên Nhi sửng sốt, vốn dĩ cô cho rằng rất khó để bắt Lâm Thiệu Huy mở miệng.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh chàng này lại nói thẳng trực tiếp như thế này!
“Nói đi!” Một lúc sau, khuôn mặt xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi càng thêm tò mò.

Và trước cảnh tượng này.

Lâm Thiệu Huy cười và nói:
“Khi tôi mười ba tuổi, tôi theo một ông già đến rừng rậm Amazon, tại đây tôi đã thực hành nhiều phương pháp giết người khác nhau.”
“Kể từ đó, tôi trở thành sát thủ trong thế giới ngầm, giết trùm xã hội đen, trừng phạt tài phiệt, tiêu diệt nguyên thủ quốc gia.

Làm mọi thứ, mọi thứ!”
“Cùng trong năm đó, tôi trở thành… vua của thế giới bóng tối!”
Cái quái gì thế?
Lúc này, Tư Mã Yên Nhi hoàn toàn chết lặng trước những lời nói nghiêm túc của Lâm Thiệu Huy.

Anh chàng này đọc quá nhiều tiểu thuyết sao?
Mười ba tuổi, vua của thế giới bóng tối?
Sao anh có thể nghiêm túc nói về điều vô nghĩa như thế này!
Suy ngẫm về những lời này.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi đen xì, cô ta nhìn thẳng vào mắt của Lâm Thiệu Huy, lóe lên sự tức giận:
“Lâm Thiệu Huy, im đi! Tôi muốn nghe sự thật, không phải là mấy chuyện vô nghĩa của anh!”
“Tôi nói cho anh biết, anh hiện tại là tù nhân, còn tôi là cảnh sát!”
“Hãy nói ra sự thật!”
Sự thật?
Gương mặt của Lâm Thiệu Huy không khỏi lộ ra vẻ bất lực.

Anh biết rằng một khi đã nói ra sự thật, chắc chắn sẽ không ai tin được.

Lâm Thiệu Huy lúc này mới cân nhắc, nghiêm túc nói:
“Được! Tôi sẽ giải thích nghiêm túc!”
“Kỳ thực, tôi có thể tiết lộ cho cô biết thân phận thực sự của tôi!”
Danh tính thực sự?
Hơi thở của Tư Mã Yên Nhi bị ngưng trệ, ánh mắt tò mò của cô dành cho anh trở nên sáng hơn.

Cô cảm thấy mình sắp được biết một bí mật quan trọng.

Cô nhìn Lâm Thiệu Huy bằng vẻ mong chờ.

Đúng lúc này!
Giọng Lâm Thiệu Huy vang lên
“Thực ra, tôi là tướng Huy!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 813: 813: Chương 850


Tướng Huy?
Sau khi nghe những lời này của Lâm Thiệu Huy, Tư Mã Yên Nhi sửng sốt vài giây, sau đó khuôn mặt xinh đẹp đột nhiên đỏ bừng, cô nhìn Lâm Thiệu Huy bằng vẻ tức giận!
Rầm!
Bàn tay ngọc của cô đập lên bàn, muốn mắng Lâm Thiệu Huy:
“Lâm Thiệu Huy, tôi khuyên anh thành thật! Đây là đồn công an, không phải chỗ để anh nói lung tung!”
“Tôi yêu cầu anh thành thật!”
Lúc này, Tư Mã Yên Nhi cảm thấy cô vừa bị tên khốn kiếp kia lừa.

Tướng Huy?
Sao không nhận mình là vua Huyết Ngục luôn đi?
Trước vẻ tức giận của Tư Mã Yên Nhĩ, Lâm Thiệu Huy làm vẻ mặt ngây thơ.

“Cảnh sát, những gì tôi nói với cô là sự thật! Tôi thật sự là tướng Huy! Nếu cô không tin, có thể hỏi sĩ quan cấp cao trong quân đội!”
Người này bị sao vậy?
Lúc này, Tư Mã Yên Nhi suýt bị Lâm Thiệu Huy làm cho ói máu.

Hỏi sĩ quan cấp cap?
Sao anh không bảo cô liên lạc với Chủ tịch Liên hợp quốc!
Một tia tức giận bùng lên trong lòng Tư Mã Yên Nhi, cô bước ra khỏi bàn thẩm vấn, đi về phía Lâm Thiệu Huy.

Không chỉ có vậy!
Cô còn tắt camera!

Khi cô bước đến, khuôn mặt xinh đẹp cũng dần trở nên lạnh lùng hơn.

Hả?
Cảnh tượng này khiến Lâm Thiệu Huy sửng sốt, nhất là sau khi anh nhìn thấy Tư Mã Yên Nhi tắt camera, khóe miệng lộ ra vẻ đùa cợt:
“Cảnh sát, trong khi thẩm vấn tù nhân phải bật camera!”
“Cô không định dùng cách thức tra tấn riêng với tôi, phải không?”
Cách tra tấn riêng?
Nghe vậy, đôi mắt xin đẹp của Tư Mã Yên Nhi không khỏi liếc về phía còng tay và xiềng xích trên người Lâm Thiệu Huy.

“Anh nói đúng! Tôi muốn tra tấn anh!”
Khi nói ra lời đó, một lời giễu cợt bật ra khỏi đôi môi xinh của Tư Mã Yên Nhi:
“Còng tay và xiềng xích của anh làm bằng một loại hợp kim cứng, thường được dùng cho một số võ sĩ!”
“Và bây giờ, anh là cá nằm trên thớt.

Tôi muốn làm gì anh thì làm!”
Tư Mã Yên Nhi lạnh giọng.

Vừa nghe đến đây, Lâm Thiệu Huy giật mình, tò mò hỏi:
“Cảnh sát, tôi không làm gì cô, vì sao cô phải làm khó tôi?”
Tại sao?
Nhìn vẻ mặt giả vờ ngốc nghếch ấy, Tư Mãn Yên Nhi hận không thể giết anh.

Anh ta tối qua đã ngủ với cô, lấy đi lần đầu của cô.

Bây giờ lại không chịu nhận!
Đã thế còn dám mạnh miệng, được lắm!
“Đồ đê tiện! Tối hôm qua say rượu, anh đã làm gì thôi, anh còn định giả vờ không biết sao?”
Dứt lời, Tư Mã Yên Nhi đã tới trước mặt Lâm Thiệu Huy.

Đôi mắt xinh đẹp của cô liếc nhìn đ*ng q**n của anh, khóe miệng hiện lên nụ cười băng giá”
“Hừ! Đêm qua anh hủy hoại tôi, bây giờ tôi sẽ trả lại!”
Dứt lời.

Một cú đá của Tư Mã Yên Nhi nhắm thẳng vào Lâm Thiệu Huy.

Cô cực kỳ dùng sức.

Nếu bị đã trúng, thứ đàn ông của Lâm Thiệu Huy không đến mức hỏng hẳn, nhưng đủ để anh bị thương trong thời gian dài.

Rất nhanh,
Trong nháy mắt, chân của Tư Mã Yên Nhi suýt đụng trúng phần dưới của Lâm Thiệu Huy.

Trước cảnh này.

Khuôn mặt của Tư Mã Yên Nhi lộ ra vẻ vui mừng, cô nóng lòng muốn thấy Lâm Thiệu Huy phải đau đớn.

Nhưng đúng lúc này.

Nụ cười phấn khích của cô đông cứng lại, cô ngạc nhiên khi thấy bàn chân bị một bàn tay to nắm lấy.

Bàn tay này là của Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 814: 814: Chương 851


Cảnh tượng này khiến Tư Mã Yên Nhi sửng sốt ngay lập tức.

Không chỉ bàn tay, mà Tư Mã Yên Nhi bàng hoàng phát hiện ra tất cả còng tay và xiềng xích trên người Lâm Thiệu Huy đều rơi xuống đất.

Điều này khiến cô không thể tin vào mắt mình.

“Anh… anh… anh!”
Khuôn mặt xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi tái mét, lộ ra sự hoảng sợ vô tận.

Cô đã tận mắt chứng kiến tên khốn kiếp này tàn nhẫn và điên cuồng cỡ nào.

Vốn dĩ, cô nghĩ rằng khi Lâm Thiệu Huy bị còng tay và xiềng xích, cô có thể báo thù chuyện đêm qua.

Ngay lúc này!
“Anh muốn làm gì? Thả tôi ra, tôi là cảnh sát! Anh…”
Khuôn mặt xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi tái mét.

Vì cô sợ rằng Lâm Thiệu Huy sẽ gây bất lợi cho cô.

Vừa nghe đến đây, Lâm Thiệu Huy đang ngồi trên ghế, chậm rãi đứng dậy, một tay nắm lấy bàn chân ngọc của Tư Mã Yên Nhi, nâng chân cô lên cao, nụ cười trên khóe môi anh càng thêm bỡn cợt.

“Hừ! Cô gái này, ngay từ đầu đã định làm thế này với tôi!”
“Đã vậy, tôi sẽ dạy cho cô một bài học!”
Cái gì?

Tư Mã Yên Nhi sửng sốt.

Và trước khi cô có thể phản ứng.

Lâm Thiệu Huy vặn bàn chân của cô, khiến cơ thể Tư Mãn Yên Nhi đột nhiên xoay lại một cách không kiểm soát được.

Sau đó, dưới áp lực của anh, cả người Tư Mã Yên Nhi nằm trên bàn thẩm vấn.

“Anh…”
Tư Mã Yên Nhi không biết Lâm Thiệu Huy định làm gì, nhưng việc quay lưng lại với Lâm Thiệu Huy khiến cô thấy bất an.

Chỉ là khi Tư Mã Yên Nhi muốn mắng chửi Lâm Thiệu Huy.

Ba!
Cô cảm thấy một bàn tay nóng bỏng, mạnh mẽ vô lên mông cô khiến cả người cô run lên.

“Anh… anh dám đánh tôi?”
Một vệt đỏ rực hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của Tư Mã Yên Nhi.

Lúc này, cô vô cùng xấu hổ và tức giận, nằm mơ cũng không ngờ sẽ bị tên tù nhân này đánh đòn.

Hơn nữa!
Trước đây cô chưa từng tiếp xúc thân thể với đàn ông, ngoài trừ đêm qua với Lâm Thiệu Huy.

Và bây giờ!

Cô lại bị tên khốn này làm nhục, điều này khiến Tư Mã Yên Nhi xấu hổ cùng cực, đến mức muốn tìm một cái hố để chui xuống.

Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu!
Ba!
Lại một tràng vỗ mông nữa, âm thanh không ngừng vang vọng.

Lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy rơi vào mông Tư Mã Yên Nhi, hết lần này đến lần khác.

Phải nói rằng.

Cơ thể mong manh, mềm mại của Tư Mã Yên Nhi rất nhạy cảm.

Mỗi một cái tát rơi xuống, cái mông căng tròn và đầy đặn của cô sẽ rung lên dữ đội, khiến tim cô vô thức đập loạn hơn.

Và với mỗi một cái tát rơi xuống.

Tư Mã Yên Nhi chỉ cảm thấy mông của mình nóng rực, giống như có một loại ma lực xâm nhập vào mông, lan ra tứ chi.

Cảm giác này khiến Tư Mã Yên Nhi thấy nhức nhối.

Thậm chí, trái tim cô còn đập mạnh, gương mặt lộ ra nét thẹn thùng.

“Thằng khốn! Lâm Thiệu Huy, thằng khốn nạn!”
Tư Mã Yên Nhi cắn đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.

Đặc biệt là đôi mắt trong veo phảng phất nét xuân sắc.

Nếu như ai đó nhìn thấy, chắc chắn tim người ấy sẽ đập loạn xạ.

Ba!
Lâm Thiệu Huy phớt lờ lời của Tư Mã Yên Nhi, vẫn đánh vào mông cô, khiến thân thể cô run rẩy không ngừng, tâm trí rơi vào trạng thái hốt hoảng!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 815: 815: Chương 852


Cho đến khi cái tát cuối cùng của Lâm Thiệu Huy rơi xuống!
Toàn thân của Tư Mã Yên Nhi rung lên, cô nằm dài trên bàn thẩm vấn, thở hổn hển.

Và ngay khi cô định hét lên với Lâm Thiệu Huy một cách phẫn nộ.

Két!
Cửa phòng thẩm vấn được mở ra.

Ai vậy?
Nghe được tiếng mở cửa, những gì Tư Mã Yên Nhi định nói ra lập tức bị nghẹn lại.

Cô quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trước cửa phòng thẩm vấn xuất hiện một người đàn ông mập mạp béo lùn, cùng một đám người nữa.

“Cục trưởng!”
Tư Mã Yên Nhi biết rằng người đàn ông mập lùn này là cảnh sát trưởng của họ và là cấp trên của cô - Ngụy Phượng Hoàng!
Ồ!
Vào lúc này, Ngụy Phượng Hoàng và những người khác nhìn thấy cảnh diễn ra trong phòng thẩm vấn, mặt mũi ai nấy cũng ngẩn ra.

Họ nhìn thấy Tư Mã Yên Nhi - cảnh sát có tiếng nhất trong đồn, đang nằm dài trên bàn thẩm vấn.

Khuôn mặt xinh đẹp, trắng như tuyết của cô đang ửng hồng.

Đôi mắt cô e lệ và quyến rũ, như thể có chuyện gì vừa xảy ra.

Và đằng sau cô.

Là tù nhân Lâm Thiệu Huy, nhưng anh không đeo còng hay xiềng xích.

Ngụy Phượng Hoàng và những người khác không thể tin vào mắt mình.

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy vẻ quyến rũ của Tư Mã Yên Nhi, và hiện giờ chỉ có tên tù nhân này làm được điều đó?
“Mấy người làm gì đấy?”
Ngụy Phượng Hoàng nhìn Lâm Thiệu Huy, lộ ra vẻ không hài lòng:
“Tội phạm giết người, sao lại không đeo còng trong quá trình lấy lời khai?”
“Nào, giúp tôi còng cậu ta lại!”
Dứt lời!
Sau một cái vẫy tay của Ngụy Phượng Hoàng, một nhóm cảnh sát lao về phía anh ta như hổ đói xông tới con cừu nhỏ.

Bước về phía trước, họ nhặt xiềng xích và còng tay trên mắt đất, sau đó đeo từng cái vào còng và chân của Lâm Thiệu Huy.

Trước tất cả hành động này.

Lâm Thiệu Huy không hề phản kháng.

Nhưng anh lờ mờ nhận ra Ngụy Phượng Hoàng đang nhìn anh với ánh mắt xấu xa.

“Được rồi, Yên Nhi, cô đi ra ngoài đi! Chuyện ở đây giao cho chúng tôi!”
Cài gì?
Khi nghe những lời này, Tư Mã Yên Nhi sửng sốt.

Lúc bình thường.

Ngụy Phượng Hoàng trong sở cảnh sát không làm gì nhiều.

Mọi việc bắt giữ và thẩm vấn được giao phó hoàn toàn cho cô.

Và bây giờ.

“Cục trưởng, ông chắc chứ?”
Tư Mã Yên Nhi nhìn Ngụy Phượng Hoàng đầy nghi ngờ, cô lờ mờ cảm thấy hình như đội trưởng muốn thẩm vấn riêng Lâm Thiệu Huy.

“Đúng!”
Ngụy Phượng Hoàng mỉm cười với Tư Mã Yên Nhi, sau đó ông chỉ vào một nhóm cảnh sát mà ông ta dẫn tới, rồi nói:
“Cô không thấy sao? Chúng tôi mang theo rất nhiều người.

Cô đừng lo lắng! Giao cậu ta cho tôi, cậu ta không thoát được đâu!”
Nghe điều này!
Mặc dù Tư Mã Yên Nhi vẫn còn bối rối, nhưng cô vẫn gật đầu và nói:
“Được rồi! Vậy mấy người thẩm vấn anh ta đi! Tôi ra ngoài mua cà phê!”
Dứt lời.

Tư Mã Yên Nhi không quên giải thích:
“Còn nữa, Lâm Thiệu Huy là người rất xảo quyệt, mấy người phải cẩn thận!”
Nói đến đây, Tư Mã Yên Nhi không khỏi nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi bị Lâm Thiệu Huy đánh đòn khiến cô vừa xấu hổ, vừa tức giận, cô nhìn Lâm Thiệu Huy một cách hằn học trước khi quay đầu bước ra ngoài cửa.

Rầm!
Sau khi Tư Mã Yên Nhi hoàn toàn rời đi, Ngụy Phượng Hoàng mới đóng chặt cánh cửa thẩm vấn lại.

Ngoài ra, ông ta còn khóa trái cửa từ bên trong.

Hửm?
Nhìn thấy hành động này, Lâm Thiệu Huy hơi nheo mắt:
“Ông muốn làm gì tôi?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 816: 816: Chương 853


Giọng nói thờ ơ, lạnh lùng.

Cái gì?
Vừa nghe thấy lời của anh, Ngụy Phượng Hoàng và nhóm cánh sát dừng lại vài giây, một lúc sau liền bật cười.

“Hahaha… anh có nghe thấy không? Cậu trai này thực sự biết chúng ta sẽ làm gì đó với cậu ta.”
“Hừ! Nó đang bị òng và xiềng xích, có khác gì cá nằm trên thớt đâu, muốn làm gì nó chả được!”
“Đúng!”
“…”
Lúc này, tất cả cảnh sát đều cười rộ lên.

Họ nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ thương hại và chế giễu, như thể trong mắt họ, Lâm Thiệu Huy và một kẻ sắp chết không khác gì nhau lắm.

Không chỉ những cảnh sát đó.

Ngụy Phương Hoàng khi nghe những lời này, khóe miệng cong lên, trong lòng hiện lên một vẻ châm chọc:
“Cậu trai, cậu nói đúng, chúng tôi đang định làm gì cậu!”
“Mấy người định làm gì?”
Ngụy Phượng Hoàng đứng trước mặt Lâm Thiệu Huy, ông nhìn Lâm Thiệu Huy một cách trịch thượng, như thể đang nhìn xuống một loài bò sát.

Cái nhìn lạnh lùng và tàn nhẫn.

Trước cảnh này.

Lâm Thiệu Huy đương nhiên hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ngồi xuống ghé, mỉm cười:
“Vậy ông có thể làm rõ cho tôi vài chuyện được không, tại sao lại làm vậy với tôi?”
“Là ai xúi giục ông?”
Cái gì?
Nghe đến đây, Ngụy Phượng Hoàng sửng sốt, không ngờ Lâm Thiệu Huy có thể bình tĩnh như trước cái chết gần kề.

“Muốn biết ai ra tay với cậu?”
“Mơ tưởng!”
Ngụy Phượng Hoàng hiển nhiên không kiên nhẫn để nói nhảm với Lâm Thiệu Huy, lập tức hất tay, đi tới trước mặt một cảnh sát mạnh mẽ, uy nghiêm.

“Anh, lên đấm thằng nhóc này mấy cái để nó ngậm miệng lại cho tôi!”
Nghe điều này!
Anh cảnh sát mạnh mẽ đồng ý, nở nụ cười toe toét.

Sau đó, anh ta từng bước đi về phía Lâm Thiệu Huy.

“Hì hì… cậu trai, cậu có biết tôi là Hồng Cường - quả đấm sắt của đồn cảnh sát.

Chỉ cần một đấm của tôi, một viên gạch cũng có thể vỡ thành nhiều mảnh!”
Vừa nói!
Cảnh sát cường tráng không khỏi nhìn xuống bụng dưới của Lâm Thiệu Huy, nụ cười trên mặt càng thêm tàn bạo.

“Và bây giờ, tôi tự hỏi liệu cái bụng mong manh của cậu có thể chịu được bao nhiêu đấm của tôi?”
Lời vừa dứt!
Đôi mắt của cảnh sát lộ ra vẻ hung dữ, tàn bạo.

Sau đó, một cú đấm sắt giáng xuống Lâm Thiệu Huy.

Viên cảnh sát mạnh mẽ gầm lên.

Sử dụng mười phần uy lực!
Nhìn thấy cảnh này, những việc cảnh sát xung quanh đột nhiên trở nên phấn khích.

“Hahaha… Anh Cường lại bắt đầu trình diễn màn nắm đấm sắt của minh! Tôi nhớ lần gần nhất anh ấy giáng nắm đấm xuống, đã làm gãy sáu, hoặc bảy cái xương của một tù nhân!”
“Còn nữa, lúc trước anh Cường đấm vào bụng một tên tù nhân, khiến cậu trai đó nôn mửa ba ngày ba đêm, thậm chí suýt chết cơ!”
“Anh Cường thật tuyệt! Tôi đoán anh ta có thể khiến cậu trai kia hoàn toàn ngậm miệng lại.

Dù sao thì đâu có ai chịu nổi một cú đấm của anh Cường!”
“…”
Vài cảnh sát viên bàn tán.

Gần như nhất trí với nhau rằng viên cảnh sát Hồng Cường này chỉ cần một cú đấm cũng đủ để giải quyết Lâm Thiệu Huy.

Cú đấm đang gần!
Gần hơn!
Gần như ngay lập tức, cú đấm của Hồng Cường đi thẳng vào bụng dưới của Lâm Thiệu Huy.

Khóe miệng anh ta lộ ra nụ cười đắc ý và hưng phấn.

Có vẻ như anh đã mường tượng ra vẻ thống khổ và đau đớn của Lâm Thiệu Huy dưới cú đấm của anh..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 817: 817: Chương 854


Nhưng mà!
Bang!
Răng rắc!
Vào thời khắc này, khi cú đấm của Hồng Cường đánh vào bụng dưới của Lâm Thiệu Huy một cách mãnh liệt.

Viên cảnh sát chỉ cảm thấy nắm đấm của anh như đập vào tường đồng, tường sắt, dù nỗ lực muốn ấn vào sâu hơn cũng vô ích.

Đặc biệt là dưới áp lực mạnh mẽ, cẳng tay anh ta lập tức nhận lấy một cú sốc phản công mạnh mẽ.

Nháy mắt, xương gãy!
“A!”
Khi tiếng hét thất thanh vang lên, tất cả mọi người đều bàng hoàng khi nhìn thấy Hồng Cường đang ôm cánh tay biến dạng của mình, điên cuồng lùi về phía sau.

Ngụy Phượng Hoàng và tất cả những cảnh sát đều chết lặng.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Hồng Cường giáng nắm đấm, tại sao Lâm Thiệu Huy không bị thương, nhưng cánh tay Hồng Cường lại gãy.

Điều này thật khó tin.

Ngay lập tức, cho dù là Ngụy Phương Hoàng hay những viên cảnh sát còn lại đều đã thay đổi thái độ.

“Anh Cường, anh bị sao vậy? Cánh tay của anh…”
“Trời ơi, hỏng rồi! Anh Cường, vừa xảy ra chuyện gì thế này? Cậu ta không sao còn cánh tay của anh lại gãy!”

“…”
Những người này vây quanh Hồng Cường, liên tục đặt câu hỏi, khuôn mặt ai nấy đều vô cùng kinh hãi và khó hiểu
Tại thời điểm này.

Họ thậm chí còn nhìn thấy khuôn mặt Hồng Cường trắng như tờ giấy, không còn một chút máu.

Đặc biết, anh ta còn nhìn Lâm Thiệu Huy như quỷ dữ.

“Cục… cục trưởng! Trong bụng cậu ta có thứ gì đó! Tôi dùng sức đấm vào bụng cậu ta, cảm giác như đụng phải tường đồng và tường sắt, không thể làm cậu ta bị thương được!”
“Thay vào đó, cú va chạm làm gãy tay tôi…”
Cái gì!
Những lời của Hồng Cường khiến mọi người sốc hàng loạt.

Họ không thể ngờ rằng có thứ gì đó ẩn trong bụng Lâm Thiệu Huy có thể làm gãy tay Hồng Cường.

“Hai người đi lên, c** q**n áo cậu ta ra xem tên khốn này đang cất giấu thứ gì!” Nước da của Ngụy Phượng Hoàng tái đi, vẻ mặt ảm đạm.

Và nghe thấy những lời này của ông ta.

Hai viên cảnh sáng tuân lệnh, đi về phía Lâm Thiệu Huy
Khi đi đến trước mặt Lâm Thiệu Huy, hai người vội vã cởi áo của anh ta.

Nhưng mà!
Khi ánh mắt họ đổ dồn vào bụng của Lâm Thiệu Huy, vẻ mặt của họ sững sờ và đông cứng lại.

Không có gì được che giấu!
Những gì họ nhìn thấy chỉ là một lớp da rắn chắc màu đồng.

Cơ bụng tám múi, cứng như khối sắt.

Các cạnh và góc rõ ràng, không có dấu vết của chất béo.

Còn hơn thế nữa.

Phía trên cơ bụng độc nhất này, bọn họ nhìn thấy vô sáu vết sẹo.

Vết sẹo, vết thương do súng bắn…
Những vết sẹo giống như huy chương của nam giới, tượng trưng cho những cảnh sinh tử.

Ực!
Hai viên cảnh sát nhận lệnh cởi áo Lâm Thiệu Huy, không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Đó là lần đầu tiên, họ nhìn thấy cơ bụng hoàn hảo như vậy.

Lần đầu tiên họ nhìn thấy cơ bụng không chỉ cứng như sát, mà còn ẩn chứa sức mạnh kinh người, khiến người ta run sợ.

“Cục trưởng, cái này… cậu ta là ai? Làm sao lại có nhiều vết thương ở bụng như thế này!”
Một cảnh sát hỏi, đồng thời băn khoăn.

Mới chỉ cơ bụng đã thế này, vậy còn toàn thân Lâm Thiệu Huy thì sao?
E rằng không thể tưởng tượng nổi!
Nhưng người xung quanh.

Ngay cả Ngụy Phượng Hoàng cũng bắt đầu thấy da đầu tê dại.

“Đồ khốn kiếp, Diệp Minh! Cậu để tôi đi xử lý thứ quái vật gì thế này?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 818: 818: Chương 855


Mí mắt Ngụy Phượng Hoàng giật không ngừng.

Ông lờ mờ nhận ra mình sắp mắc phải một sai lầm khủng khiếp nào đó.

Tuy nhiên!
Nghĩ đến 1540 nghìn đô, sự hoảng sợ vừa mới nổi lên trong lòng Ngụy Phượng Hoàng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự tàn bạo và điên cuồng dày đặc:
“Hừ! Sao lại hoảng vậy? Ai thèm quan tâm cậu ta như thế nào?”
“Đây là đồn cảnh sát, trong khu vực của chúng ta, chúa sơn lâm cũng phải cúi đầu!”
Dứt lời!
Ngụy Phượng Hoàng nói với hai cảnh sát phía trước.

“Anh lấy dùi cui ra đây, tôi không tin cậu ta không thể bị đánh bại!”
“Vâng! Thưa đội trưởng!”
Nghe lệnh, hai viên cảnh sát lập tức đi đến tủ của phòng thẩm vấn, lấy ra hai cái dùi cui cảnh sát.

Bịch bịch bịch!
Hai viên cảnh sát cầm lấy dùi cui, hùng hổ đi về phía Lâm Thiệu Huy.

Cứ mỗi bước đi, sự hung hãn của hai người họ lại tăng vọt.

Nhìn Lâm Thiệu Huy như sói đói đang nhìn chằm chằm cừu nhỏ.

“Đánh! Hai người đánh mạnh vào cho tôi! Tôi không tin cái bụng của cậu ta cứng như vậy!” Hồng Cường ôm cánh tay biến dạng của mình, hét lên với hai viên cảnh sát.

Và nghe thấy điều này.

Hai viên cảnh sát cười toe toét, gật đầu đáp:
“Anh Cường, đừng lo lắng, những tổn thương anh đã trải qua, chúng tôi sẽ đòi lại bằng được!”
“Đúng đấy, anh Cường, anh cứ nhìn đi.

Chúng tôi sẽ đánh cho đến khi cậu ta nôn hết đồ ăn từ đêm qua ra!”
Trong khi đó.

Hai viên cảnh sát này đã đi đến trước Lâm Thiệu Huy.

Hai người họ nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ thương hại và khó xử.

Đương nhiên, bọn họ có thể thấy được Lâm Thiệu Huy có sức khỏe phi thường, nhưng dù sao anh cũng chỉ là một tên giết người, một khi đã bị áp giải vào đồn cảnh sát thì đừng mong còn cơ hội ra ngoài.

“Cậu trai, đừng trách chúng tôi!”
Một viên cảnh sát thì thầm, ngay lập tức cùng đồng nghiệp của mình vung dùi cui, đập vào Lâm Thiệu Huy.

Đúng thời điểm này!
Đầu Lâm Thiệu Huy đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào hai người họ.

Đối diện với đôi mắt sắc lạnh ấy.

Bùm!
Hai nhân viên cảnh sát đột nhiên thấy cơ thể run lên bần bật, một cơn ớn lạnh ngay lập tức tràn ngập trong lòng.

Cảm giác giống như mình bị một sinh vật bí ẩn và đáng sợ nhìn chằm chằm vào.

Chiếc dùi cui mà họ giơ cao, không thể hạ xuống được.

Đặc biệt.

Những sợi lông trên da dựng lên, họ thấy da đầu ngứa ngáy.

Chuyện gì thế này?
Thấy hai cảnh sát giơ dùi cui lên rồi toàn thân bỗng bất động.

Ngụy Phượng Hoàng và những người khác cau mày.

“Hai người đang làm gì thế? Tại sao dùi cui giơ lên không hạ xuống? Chuyện gì xảy ra, nói đi để tôi còn biết đường giải quyết!”
Ngụy Phượng Hoàng thúc giục hai viên cảnh sát.

“Cục trưởng… cục trưởng… tôi không dám!”
Cái gì?
Không dám?
Nghe lời cảnh sát nói, lại trông thân thể cứng nhắc của anh, kể cả Ngụy Phượng Hoàng hay những cảnh sát xung quanh đều không thể tin được vào mắt mình.

Chuyện gì đã xảy ra?
Tất cả mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bọn họ chỉ thấy dùi cui của hai cảnh sát đang giơ lên mà không hạ xuống, sắc mặt cả hai trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Như thể, họ đang trải qua một điều gì đó khủng khiếp..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 819: 819: Chương 856


“Thằng khốn! Chuyện quái gì đang xảy ra thế?”
Ngụy Phượng Hoàng tức giận đến mức không nghĩ được gì.

Thật khó tin khi bị thất vọng liên tục.

“Đúng là một lũ rác rưởi! Cút ngay, tôi sẽ đích thân ra tay!”
Ngụy Phượng Hoàng bước tới, chộp lấy dùi cui của một viên cảnh sát và đẩy anh ta ngã xuống đất.

Bây giờ.

Ông ta đang cầm dùi cui trong tay, mắt dán vào Lâm Thiệu Huy:
“Cậu trai, tôi không biết cậu khả năng của cậu đến đâu, nhưng một khi tôi đã ra tay thì hiếm ai lành lặn.”
“Vì vậy, cậu chấp nhận số phận của mình đi!”
Ngụy Phương hoàng nói.

Ông ta nở ra một nụ cười hả hê, rồi ngay lập tức nâng dùi cui trong tay lên, định đập nó xuống người Lâm Thiệu Huy.

Trước cảnh tượng này.

Ánh mắt Lâm Thiệu Huy thêm lạnh, khóe miệng cong một đường sắc bén.

“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết.”
Lời nói của Lâm Thiệu Huy như đến từ địa ngục, khiến bàn tay đang cầm dùi cui của Ngụy Phượng Hoàng siết chặt lại.

Cái gì?
Ngụy Phượng Hoàng sửng sốt vài giây, nhìn Lâm Thiệu Huy như một tên ngốc.

“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết.”
Thật đúng là chuyện hài hước!
Cậu trai này rõ ràng đã bị xiềng xích, tay chân đều bị kẹt cứng, còn có cơ hội thoát được sao?
Rõ ràng là vậy!
Ngụy Phượng Hoàng hiểu rõ điều đó, huống chi dù Lâm Thiệu Huy có là đại kiện tướng thì cũng không đủ khả năng bẻ gãy tất cả xiềng xích làm bằng hợp kim thế này.

Ngẫm về điều này.

Ngụy Phượng Hoàng cười lạnh, tàn nhẫn nói:
“Được rồi! Cậu trai, cậu thật kiêu ngạo! Tôi rất muốn xem cậu định giết tôi kiểu gì?”
Dứt lời!
Ngụy Phượng Hoàng nâng dùi cui lên, hướng lên đầu Lâm Thiệu Huy, nện xuống.

Nhưng đúng lúc này,
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa nhanh chóng khiến Ngụy Phượng Hoàng dừng động tác lại.

Cực kỳ phẫn nộ!
Sự giận dữ dâng lên trong lòng Ngụy Phượng Hoàng.

Lần thứ ba công việc bị gián đoạn khiến ông cảm thấy ức chế.

“Khốn kiếp! Ai đang gõ của thế? Muốn tự mình tìm cái chết à?”
Ngụy Phượng Hoàng hét lớn từ phía cửa.

Giọng điệu đầy bất mãn.

Chỉ là sau khi ông vừa dứt lời.

Một giọng nói kinh hoàng truyền ra ở cửa.

“Cục trưởng, không… không ổn rồi! Xảy ra chuyện rồi, đồn cảnh sát của chúng ta bị bao vây!”
“Vâng, cục trưởng, ra ngoài xem một chút! Lần này chúng ta gặp chuyện lớn rồi!”
“….”
Những âm thanh kinh hãi lần lượt rơi vào tai những người trong phòng, ai nấy cũng đều sững sờ.

Đồn cảnh sát bị bao vây?
Điều này… làm sao có thể xảy ra!
Kẻ nào can đảm vậy, dám bao vây sở cảnh sát có khác gì tự mình tìm cái chết đâu?
Tim Ngụy Phượng Hoàng đập mạnh mãnh liệt, trong lòng dấy lên dự cảm không lành, ông hướng về phía cửa hỏi;
“Ai dám bao vậy chúng ta?”
“Mấy người đúng lúc vô dụng.

Sao không ra ngoài bắn bỏ đám ngông cuồng ấy cho tôi?”
Giọng nói của Ngụy Phượng Hoàng ẩn chứa rất nhiều sự tức giận.

Các nhân viên cảnh sát nhìn nhau
Đây rõ ràng là việc khó tin nhất quả đất, ai dám làm chuyện điên rồ như vậy.

Chỉ là!
Câu nói của viên cảnh sát bên ngoài khiến mọi người không thể tin vào tai mình.

“Cục trưởng, những người này không thể bắt được! Bởi vì hai người đứng đầu nhóm là… Chiến thần Long Hổ!”.
 
Back
Top Bottom