Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 660: 660: Chương 697


Hô!
Tiếng xé gió khiến người ta sợ hãi.

Cảnh tượng này gần như vượt qua dự đoán của mọi người, ai cũng không ngờ rằng vệ sĩ của nhà họ Bạch ở Nam Lộc lại hung hăng càn rỡ đến mức độ như vậy.

Một lời không hợp thì trực tiếp ra tay!
“Ba mẹ!”
Sau khi Bạch Tố Y phản ứng lại thì khuôn mặt xinh đẹp của cô thay đổi rõ rệt, cô muốn bước tới để giúp đỡ nhưng lúc này cô không kịp nên chỉ có thể hét lên một tiếng thê lương.

Không chỉ Bạch Tố Y.

Ngay cả Bạch Tư Yên cũng sợ hết hồn.

Nhưng khi cô ta phản ứng lại thì mỉa mai trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, càng lúc càng trở nên dữ dội hơn: “Ha ha ha ha...!đúng là một nhà ngu ngốc, dám xúc phạm nhà họ Bạch ở Nam Lộc! Đây là bài học của các người!”
Lúc này, nụ cười của Bạch Tư Yên lại vô cùng chói mắt.

Cô ta dường như đã nhìn thấy cảnh tượng thảm thương của Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân khi bị Bạch Văn và Bạch Võ tát bay.

“Xong rồi!”
Vào lúc này, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân chỉ cảm thấy mình đang bị hai con mãnh thú theo dõi.

Đặc biệt, khi hai luồng gió của cái tát kinh hoàng bao trùm khiến vợ chồng ông ta giống như rơi vào hố băng.

Hai vợ chồng họ có thể cảm nhận được sức mạnh đáng sợ trong lòng bàn tay của Bạch Văn và Bạch Võ.

Nếu bị đánh trúng thật thì gương mặt của họ sẽ bị nát tan mất.

Một mét!
Nửa mét!
Một thước!
Gần như trong nháy mắt, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân chỉ có thể đứng trơ mắt mà nhìn, hai cái tát của Bạch Văn và Bạch Võ gần như rơi vào má họ.

Thậm chí làn gió từ hai cái tát của họ đã thổi vào hai gò má của họ làm họ cảm nhận được đau đớn.

Khóe miệng của hai vợ chồng họ hiện lên sự chua xót, tuyệt vọng!
Chát!
Chát!
Hai cái tát to rõ ràng lanh lảnh đột nhiên nổ vang.

Sau khi nghe thấy hai âm thanh này thì Bạch Tố Y gần như ngất đi vì sợ hãi.

Nụ cười trên mặt Bạch Tư Yên càng đậm hơn.

Nhưng mà!

Ngay ở lúc mà cô ta đang vui vẻ và phấn khích nhất, thì cô ta lại ngạc nhiên khi thấy theo hai tiếng vang dội thì hai bóng người mặc đồ đen như diều đứt dây phần phật bay trở lại.

Bộp bộp! Đập xuống đất.

Yên tĩnh...!
Giờ khắc này, sau khi mọi người nhìn rõ cảnh tượng trước mắt thì tất cả đều sững sờ.

Đó là bởi vì bọn họ nhìn thấy hai bóng người bị bắn lại rơi xuống đất, hóa ra là...!Bạch Văn và Bạch Võ!
Điều này!
“Chuyện...!chuyện gì đang xảy ra vậy?” Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân cũng ngây ngẩn cả người.

Gò má của bọn họ vậy mà lại không cảm thấy đau đớn chút nào cả.

Đặc biệt là khi hai vợ chồng họ vừa mở mắt ra thì đột nhiên nhìn thấy hai người Bạch Văn và Bạch Võ đã bị ném xuống đất.

Thậm chí hai má của họ còn hiện lên hai dấu tay đỏ tươi.

Đỏ chót như máu!
Đâu chỉ là tất cả mọi người có mặt ở đây mà lúc này, người mờ mịt nhất là hai người nằm dưới đất Bạch Văn và Bạch Võ.

Bọn họ chỉ cảm thấy xương mặt sắp vỡ nát, cực kỳ đau đớn, cả khuôn mặt nóng rực khiến hai người như bị giẫm phải đuôi, nổ tung ngay lập tức:
“Thằng nhóc, là...!mày đánh bọn tao?”
Loạch xoạch!
Ánh mắt của hai người họ đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong mắt họ đầy sự chấn động và không thể tin được.

Ngay vừa nãy!
Cái tát của họ đang chuẩn bị giáng vào mặt Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân thì phát hiện thấy một bóng đen nhanh như chớp xuất hiện trước mặt họ.

Đặc biệt là hai cái tát kia nhanh không tưởng, làm cho bọn họ không có sức chống cự đã bị đánh bay trở lại..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 661: 661: Chương 698


“Lâm...!Lâm Thiệu Huy!”
Vào lúc này, Bạch Tố Y cũng nhìn thấy Lâm Thiệu Huy không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt ba mẹ mình.

Ánh mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng thì lại trào lên một dòng suối ấm áp.

“Các người muốn đánh ba mẹ tôi?”
Lâm Thiệu Huy lúc này không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.

Ánh mắt của anh khóa chặt trên người Bạch Văn và Bạch Võ, ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm đến đáng sợ.

Ầm!
Tim của Bạch Văn và Bạch Võ rơi mất một nhịp khi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó của Lâm Thiệu Huy.

Bọn họ chỉ cảm thấy ánh mắt này tựa như của ma quỷ chỉ vừa rơi vào trên người họ vậy mà lại khiến cho cả người sởn cả da đầu, có ý muốn quay đầu bỏ chạy.

“Không...!đây nhất định là ảo giác!” Bạch Văn và Bạch Võ không khỏi liếc nhìn nhau.

Tất cả đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt nhau, cả hai cố gắng bình tĩnh lại, rồi mới đứng lên khỏi mặt đất.

“Thằng nhóc kia, anh em bọn tao thật sự đã đánh giá thấp mày!”
“Thật sự không nghĩ tới mày vậy mà lại là cao thủ!”
Lúc này ánh mắt của Bạch Văn và Bạch Võ lại nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt đó lộ ra vẻ dữ tợn và giận dữ.

Bị tát một bạt tay.

Đây chắc chắn là một sự sỉ nhục lớn đối với những người vệ sĩ của nhà họ Bạch ở Nam Lộc.

Nếu nó được truyền đến tai của gia tộc thì cả hai người họ thậm chí sẽ bị gia tộc trừng phạt và trục xuất ra ngoài!
“Đáng tiếc, mày không nên ra tay với hai bọn tao! Nếu mày đánh bọn tao thì tương đương với việc đánh vào mặt của nhà họ Bạch ở Nam Lộc, bọn tao sẽ để cho mày...chết!”
Vừa nói xong hết câu thì “ầm” một tiếng, lại là hai luồng khí thế đáng sợ khác bộc phát từ cơ thể của Bạch Văn và Bạch Võ, trong nháy mắt nó bùng lên mạnh mẽ như muốn thiêu rụi tất cả.

Hai người hét lên, giống như hai viên đạn đại bác lao tới, lần lượt vung nắm đấm giết về phía Lâm Thiệu Huy.

“Chết đi!” Giọng nói của họ vô cùng lạnh lùng.

Trên hai nắm đấm sắt ấy gần như chứa đựng tất cả sức mạnh của một cường giả chuẩn bị bước vào tông sư.

Vù!
Tiếng xé gió vang dội.

Nắm đấm gào thét.

Giống như hai con mãnh hổ đang vồ giết một con cừu non, hiện ra một khí thế tàn bạo đáng sợ.

“Giết anh ta đi! Nhất định phải g**t ch*t tên súc sinh này!” Trong lòng Bạch Tư Yên mừng rỡ như điên.

Trong mắt cô ta thì Lâm Thiệu Huy chỉ biết một chút võ thuật mà thôi, chẳng qua là Lâm Thiệu Huy dùng chiêu đánh lén từ sau nên mới có thể đánh trúng được hai người Bạch Văn và Bạch Võ.

Bây giờ hai tên vệ sĩ này phối hợp với nhau để tấn công Lâm Thiệu Huy thì nhất định thằng nhóc này chắc chắn sẽ chết.

Tuy nhiên, cái suy nghĩ của Bạch Tư Yên chỉ vừa mới xuất hiện thì đã nghe “chát chát”!
Lại là hai âm thanh lanh lảnh chói tai giống như ban nãy đột nhiên vang lên.

Dưới cái nhìn kinh ngạc và không thể tin được của tất cả mọi người
Thân hình của hai vệ sĩ Bạch Văn và Bạch Vân giống như bị sét đánh, một lần nữa bị đánh bay trở lại.

Hai người mạnh mẽ té xuống đất.

Oành! Oành!

Âm thanh rơi xuống đất nặng nề vang lên, giống như hai cái búa mạnh mẽ nện vào lòng của mọi người, khiến tim của mọi người đập kịch liệt.

Họ lại quay sang nhìn Bạch Văn và Bạch Võ một lần nữa, chỉ thấy rằng hai người vệ sĩ lại có thêm hai vết tát trên mặt.

Không chỉ có như vậy.

Hai cái tát này dường như ẩn chứa sức mạnh vô cùng đáng sợ.

Ngay cả da mặt của Bạch Văn, Bạch Võ cũng bị đánh đến nứt ra, từng dòng máu đỏ tươi chảy trên má họ.

“Không...!không thể nào!” Bạch Văn và Bạch Võ cũng chết lặng.

Họ ôm mặt của mình, cảm thấy đau nhói đến nỗi xương mặt sắp vỡ ra, cả hai lại nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt sợ hãi như thể họ đã nhìn thấy quỷ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 662: 662: Chương 699


“Làm sao tốc độ của mày có thể nhanh như vậy chứ?”
“Chẳng lẽ mày không phải là chuẩn bị bước vào tông sư, mà chính là… tông sư?”
Hoang mang!
Vừa nãy, họ vốn nghĩ rằng mình có thể giải quyết Lâm Thiệu Huy này bằng hai cú đấm, nhưng họ nằm mơ cũng không thể nghĩ đến, thậm chí họ còn không nhìn thấy Lâm Thiệu Huy ra tay như thế nào liền bị đánh bay trở về.

Tông sư?
Nghe thấy tiếng kêu hoảng sợ của Bạch Văn và Bạch Võ, nhóm người Bạch Tố Y và những người khác cũng sửng sốt.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào người của Lâm Thiệu Huy.

“Lâm Thiệu Huy, anh...!anh thật sự là tông sư?” Bạch Tố Y chỉ cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Còn Bạch Tư Yên thì sợ đến mức suýt nữa đã đặt mông ngồi xuống đất.

“Không...!không thể nào! Anh ta chỉ biết một chút võ thôi làm sao có thể là tông sư được chứ?”
“Một cường giả tông sư sẽ ẩn cư ở một nhà họ Bạch nho nhỏ, sẽ ở rễ sao? Đây không phải là một trò đùa sao?” Lúc này Bạch Tư Yên chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ, cực kỳ kinh hoảng.

Cả người gần như sắp ngất đi.

Tuy nhiên!
Giờ phút này Lâm Thiệu Huy cũng không thèm quan tâm đến suy nghĩ của mọi người xung quanh.

Cộp cộp cộp!
Anh tiến từng bước về phía Bạch Văn và Bạch Võ: “Các người có biết Bạch Tuấn Sơn là cha vợ của tôi và Thẩm Ngọc Trân là mẹ vợ của tôi không hả!”
“Muốn tát vào mặt ba mẹ tôi thì tôi sẽ tát… nát mặt của các người!”
Cái gì?
Câu nói này của Lâm Thiệu Huy vô cùng u ám.

Rơi vào tai Bạch Văn cùng Bạch Võ thì nhất thời khiến hai người lập tức rùng mình một cái.

Đặc biệt là khi bọn họ cảm nhận được mỗi một bước tiến lên của anh thì khí thế của Lâm Thiệu Huy sẽ càng lúc càng kh*ng b*, Bạch Văn và Bạch Võ chỉ cảm thấy da đầu tê dại một lúc: “Không ổn! Chạy đi!”
Trong lòng hai vệ sĩ sợ hãi đến cùng cực.

Gần như không chút do dự, họ từ trên mặt đất nhảy lên, có ý đồ muốn chạy trốn.

Tuy nhiên, một chuyện khiến cả hai càng thêm tuyệt vọng đã xảy ra.

“Mặt của các người còn chưa bị tôi đánh nát, các người muốn chạy đi đâu!”
Âm thanh uy nghiêm đáng sợ đến cùng với gió.

Ngay khi Bạch Văn và Bạch Võ vừa mới đứng dậy thì bóng dáng của Lâm Thiệu Huy như ma quỷ hiện ra trước mặt họ.

Hai cái tát lại lần nữa mạnh mẽ giáng xuống mặt họ.

Bốp!
Lanh lảnh và vang dội vo ông ta cùng.

Bạch Văn và Bạch Võ giống như hai con bọ, một lần nữa bay xa ba thước.

Ngay sau đó, cảnh tượng khiến cho da đầu mọi người tê rần xuất hiện.

Bốp bốp!
Bốp bốp!
Từng cái tát vang dội khác lần lượt vang lên!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc khi thấy mỗi lần Bạch Văn và Bạch Võ vừa mới đứng lên thì đều bị Lâm Thiệu Huy đánh bay ra ngoài.

Từ phòng khách đánh bay đến sân từ trong sân đánh bay đến cửa!
Thê thảm không nỡ nhìn!
Trước sự chấn động của mọi người, gò má của hai người chuẩn bị bước vào tông sư Bạch Văn và Bạch Võ từ chỗ sưng tấy đỏ lên biến thành máu me đầm đìa, cuối cùng da thịt nát ra.

Cho đến khi Lâm Thiệu Huy tát hai cái bạt tay cuối cùng xuống!
Răng rắc!
Hai tiếng xương nứt vỡ đột ngột vang lên.

Bạch Văn và Bạch Võ bị quất bay bốn năm mét, giống như hai quả bầu máu nặng nề rơi xuống đất.

“Ahhhh! Mặt tôi gãy xương rồi!”
“Thằng...!nhóc, vậy mà mày dám đánh nát xương mặt của tao!”
Hai tiếng hét thảm thiết đau đớn đồng thời vang lên.

Khi Bạch Văn và Bạch Võ ngẩng đầu lên, mọi người nhìn thấy gò má của hai người đã hóp lại, khuôn mặt hoàn toàn biến dạng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 663: 663: Chương 700


Chấn động!
Cảnh tượng đẫm máu này khiến người nhà của Bạch Tố Y trợn mắt há mồm, Bạch Tư Yên còn sợ đến mức dựng cả tóc gáy.

“Lâm… Lâm Thiệu Huy, anh, anh dám đánh người của tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc! Anh xong rồi!”
Bạch Tư Yên tận mắt nhìn thấy, Lâm Thiệu Huy tát Bạch Văn và Bạch Võ từ phòng khách tát tới tấp đến cửa, tan nát cả khuôn mặt.

Điều này khiến trong lòng cô ta sợ gần chết.

Ngay lập tức!
Bạch Tư Yên quay đầu lại và gào thét thảm thiết với gia đình Bạch Tố Y:
“Chú ba! Bạch Tố Y! Các người nhìn xem Lâm Thiệu Huy rác rưởi này đã làm ra chuyện tốt gì?”
“Các người phải tự biết, người tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc không thể bị làm nhục, cho dù chỉ là hai tên vệ sĩ, cũng nhất định không phải là người mà nhà các người có thể khiêu khích!”
“Lâm Thiệu Huy chết chắc rồi, cả nhà các người chết chắc rồi!” Trong lời nói của Bạch Tư Yên ẩn chứa sự uy nghiêm đáng sợ.

Rõ ràng, chuyện cô ta sợ nhất chính là liên lụy đến bản thân và liên lụy đến nhà họ Bạch, cô căn bản không quan tâm đến sự sống chết của Lâm Thiệu Huy và gia đình của Bạch Tố Y một chút nào.

“Bạch Tố Y, các người chờ xem! Khi trở về tôi sẽ báo cáo với cậu chủ Bạch Trần, nói rằng nhà các người không những không tuân lệnh, mà thậm chí còn trở thành kẻ thù của tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc!”
“Người một nhà các người đều…” Bạch Tư Yên càng mắng càng kích động.

Chỉ là cô ta còn chưa nói hết.

“Ồn ào!”
Một giọng nói uy nghiêm đột nhiên vang lên bên tai cô ta, sau đó một bàn tay to lớn tát mạnh vào mặt Bạch Tư Yên.

Chát!
Một cái tát này, giống như một tấm sắt khiến cho cả người Bạch Tư Yên lảo đảo không ngừng lui về phía sau.

Khi cô ta đã ổn định được bước chân thì cô ta cảm thấy má mình phồng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cơn đau cộng với bỏng sự khiến đầu óc Bạch Tư Yên trống rỗng: “Lâm Thiệu Huy...!anh, anh dám đánh tôi à?”
Bạch Tư Yên không thể tin được.

Dù sao thì trong mắt của cô ta, mặc dù đã nhiều lần làm nhục Lâm Thiệu Huy, thế nhưng đối phương chưa từng làm gì mình.

Vậy mà bây giờ...!
“Đánh cô?”
Đôi mắt của Lâm Thiệu Huy nhìn chằm chằm vào Bạch Tư Yên, trong mắt lóe lên sát ý: “Nếu cô không phải là em họ của Tố Y thì tôi đã giết cô rồi!”
Ầm!
Giọng nói âm u đáng sợ, ánh mắt lạnh như băng.

Cả người Bạch Tư Yên như bị sét đánh, trong lòng cô ta tràn ngập nỗi sợ hãi.

Cô ta có thể cảm nhận rõ ràng sát ý trong mắt của Lâm Thiệu Huy.

Anh...!thật sự dám giết cô ta!
“Quay về nói với cái người tên Bạch Trần kia! Ba ngày nữa nhà chúng tôi sẽ đích thân đến nhà họ Bạch!”
“Tuy nhiên, chúng tôi không phải muốn đầu hàng, mà là...!thôn tính nhà họ Bạch các người!”
Cái gì!
Sau khi nghe những lời này của Lâm Thiệu Huy.

Dù là Bạch Tư Yên hay gia đình của Bạch Tố Y đều cảm thấy bối rối.

Không phải đầu hàng?
Không phải bị thôn tính?
Mà là...!để chiếm đoạt nhà họ Bạch?
Điều này, làm sao có thể xảy ra!
Mọi người xung quanh đều cảm thấy lúc này Lâm Thiệu Huy đã điên thật rồi.

Làm trái mệnh lệnh của Bạch Trần, cũng đã tương đương với việc đắc tội với nhà họ Bạch ở Nam Lộc.

Sau khi đánh Bạch Văn và Bạch Võ, thì họ đã trở thành kẻ thù của tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc!
Trong tình huống này, chuyện tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc trả thù còn chưa nói, vậy mà Lâm Thiệu Huy lại gan to bằng trời muốn thôn tính luôn cả nhà họ Bạch ở Nam Lộc, đây đúng là đang nói chuyện viển vông mà.

“Được rồi! Lâm Thiệu Huy, anh điên thật rồi!”
Bạch Tư Yên bị trước sự hung hăng của Lâm Thiệu Huy làm cho vui vẻ.

Cô ta đầu tóc bù xù, ôm lấy đôi má sưng đỏ và trừng mắt oán hận nhìn gia đình Lâm Thiệu Huy: “Vậy bây giờ tôi trở về báo cáo ngay! Ba ngày sau, chúng tôi ở nhà họ Bạch chờ các người! Đến lúc đó xem ai chết ai sống!”
Xin chào các bạn, Do một chút nhầm lẫn mà mình đăng nhầm chương 651-700, hiện mình đã trao đổi với app và đã đăng lại nội dung của các chương này.

Các bạn đã mở khóa chương hãy yên tâm, mình đã up lại nội dung và các bạn không phải mở khóa chương lần 2,các bạn cứ đọc lại chương 651-700 nha.

Rất mong các bạn thông cảm và tiếp tục ủng hộ mình nhé!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 664: 664: Chương 701


Vừa nói xong!
Bạch Tư Yên lập tức giống như một con thỏ sợ hãi muốn tiểu ra quần, hốt hoảng rời đi.

Phía sau cô ta, Bạch Văn và Bạch Võ cũng sợ hãi oán độc liếc mắt nhìn Lâm Thiệu Huy một cái, sau đó vội vàng đứng dậy đi theo cô ta rồi cùng nhau biến mất trước mặt họ.

Chờ cho đến khi ba người bọn họ rời đi.

Gia đình ba người Bạch Tố Y vẫn không phản ứng kịp trước chấn động vừa rồi.

“Thiệu… Thiệu Huy, chúng ta thực sự sẽ trở thành kẻ thù của tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc sao?”
“Đó là một trong bốn ông chủ lớn quyền thế lánh đời ở Nam Lộc, thế lực của bọn họ thật sự rất kh*ng b*, căn bản không phải là thứ chúng ta có thể c tưởng tượng được!”
Bạch Tuấn Sơn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vẻ mặt kinh hãi hỏi Lâm Thiệu Huy.

Đâu chỉ có ông ta!

Bạch Tố Y và Thẩm Ngọc Trân đang đứng ở bên cạnh, cũng tỉnh dậy sau cú sốc vừa rồi.

Khi hai mẹ con nghĩ đến người một nhà của họ sắp phải đối mặt với lửa giận kinh hoàng của bốn ông chủ lớn quyền thế ở Nam Lộc thì hai mẹ con chỉ cảm thấy da đầu tê rần.

Xong rồi!
Cho dù là tập đoàn Bạch Lạc của họ có được sự ủng hộ mạnh mẽ của tập đoàn Bảo Thịnh và một nhóm tài phiệt to lớn ở Nam Lộc chống lưng như làm sao có thể so sánh được với gia tộc đáng sợ đã đứng sừng sững ở Nam Lộc cả trăm năm cơ chứ!
Đây chính là muốn lấy trứng chọi đá!
Thậm chí Bạch Tố Y cũng đã tưởng tượng đến cảnh tập đoàn Bạch Lạc của mình bị tiêu diệt.

“Tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc?”
Nhìn thấy bộ dạng kinh hãi của ba người nhà Bạch Tố Y, Lâm Thiệu Huy chỉ cười, rồi nói: “Ba mẹ, vợ, các người đừng lo lắng! Cái gọi là tập đoàn Bạch Lạc ở Nam Lộc chẳng qua cũng chỉ lớn hơn một con kiến mà thôi!”
“Nếu bọn họ không quá đáng thì quên đi, nếu bọn họ cứ quá đáng như vậy thì con sẽ để cho cái gia tộc trăm năm đó biến thành mây khói!”
Bá đạo!
Kiêu ngạo!
Nghe được lời nói của Lâm Thiệu Huy, cả nhà Bạch Tố Y đều sửng sốt.

Không biết lý do tại sao!
Vào lúc này, họ thực sự cảm thấy một luồng khí thế đáng sợ bễ nghễ thiên hạ phát ra từ cơ thể Lâm Thiệu Huy.

Loại cảm giác đó, như thể mọi thứ trên đời này chẳng qua là mây khói trong mắt Lâm Thiệu Huy, chỉ cần anh vẫy tay là nó sẽ tan tành mây khói.

Đây chắc chắn là lần đầu tiên người một nhà của anh ta cảm nhận được luồng khí thế này từ Lâm Thiệu Huy.

“Lâm...!Lâm Thiệu Huy, anh thật sự là tông sư?” Bạch Tố Y có chút không thể tin được nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy.

Mặc dù trước đó cô đã nhìn thấy năng lực vũ lực của Lâm Thiệu Huy, nhưng cô vẫn luôn cho rằng anh chỉ biết một chút võ thuật vượt xa người thường mà thôi.

Nhưng hôm nay!
Anh chỉ cần vẫy tay một cái thì hai người sắp bước vào tông sư là Bạch Văn và Bạch Võ đã không còn sức để chống trả, điều này quả thật là không thể tưởng tượng nổi.

Không chỉ là Bạch Tố Y.

Ánh mắt của Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân khi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy cũng lộ ra sự chấn động không hề nhẹ.

Ai có thể tưởng tượng được rằng một người con rể suốt ngày ở nhà, đánh không kêu, mắng không mắng lại sẽ là một siêu cấp cao thủ chứ?
Điều này quả thực là là người ta không thể tin được.

Chỉ là!
Để người nhà họ kinh ngạc chính là Lâm Thiệu Huy lại lắc đầu:“Vợ, anh không phải là tông sư!”
Không phải là tông sư!
Bạch Tố Y hơi nhướng mày, nghi ngờ hỏi: “Vậy vừa rồi người cái vệ sĩ Bạch Văn và Bạch Võ kia sao lại nói anh là tông sư?”
“Đó là do họ nhìn nhầm!” Lâm Thiệu Huy nhún vai không giải thích quá nhiều.

Tông sư?
Đó chỉ là giun dế thôi!

Vua Huyết Ngục như anh thì làm sao có thể chỉ là một tông sư giun dế được.

“Là do bọn họ nhìn nhầm à?” Bạch Tố Y có chút do dự.

Cô có thể nhìn thấy rằng Lâm Thiệu Huy dường như không nói dối.

Tuy nhiên, nếu Lâm Thiệu Huy không nói dối và anh thực sự không phải là tông sư thì Bạch Văn và Bạch Võ làm sao có thể khốn khổ như vậy khi trong tay anh?
Điều này thật là khó tin mà.

Xin chào các bạn, Do một chút nhầm lẫn mà mình đăng nhầm chương 651-700, hiện mình đã trao đổi với app và đã đăng lại nội dung của các chương này.

Các bạn đã mở khóa chương hãy yên tâm, mình đã up lại nội dung và các bạn không phải mở khóa chương lần 2,các bạn cứ đọc lại chương 651-700 nha.

Rất mong các bạn thông cảm và tiếp tục ủng hộ mình nhé!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 665: 665: Chương 702


“Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa!” Bạch Tuấn Sơn nhíu mày lại, vẻ mặt đầy chua xót.

“Hiện giờ thì chúng ta vẫn nên nghĩ cách đối phó với cơn tức giận của cậu chủ Bạch Trần vào ba ngày sau đi!”
Nói xong thì không chỉ có Bạch Tuấn Sơn mà nay cả sắc mặt của Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tố Y cũng hiện lên đầy vẻ lo lắng.

Chắc chắn!
Đối với chuyện Lâm Thiệu Huy nói lúc trước rằng nhà tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc chẳng qua chỉ là con giun dế thì bọn họ hoàn toàn không để trong lòng.

Bọn họ chỉ cho rằng Bạch đèn đuốc sáng trưng.

Trong phòng khách nhà họ Bạch đã đặt một bàn tiệc rượu bọn họ cùng nhau cạn ly, tiếng nói cười vang vọng khắp phòng khách.

Đặc biệt, hầu như tất cả các người có địa vị cao của nhà họ Bạch đều cố ý hay vô ý lần lượt nhìn một người trẻ tuổi ngồi trên ghế chính, trong mắt đều lóe lên vẻ kính sợ và tôn sùng.

Bởi vì người thanh niên này là cháu đích tôn của gia tộc nhà họ Bạch ở của tộc Nam Lộc, Bạch Trần.

“Ha ha ha… cậu chủ Bạch Trần, thay mặt cho nhà họ Bạch của chúng tôi ở thành phố Nam Giang, hoan nghênh sự xuất hiện của cậu!” Trên mặt ông cụ nhà họ Bạch đầy vẻ nhiệt tình, mỉm cười nói với Bạch Trần.

Mặc dù tuổi đời và bối phận của ông cụ hơn Bạch Trần rất nhiều.

Nhưng có một sự khác biệt giữa chính và phụ, Bạch Trần là người của chi chính, còn ông cụ thì chỉ là người của chi thứ mà thôi.

Xét về địa vị thì căn bản không có tư cách so sánh với Bạch Trần.

Không chỉ có ông cụ!
Bác cả Bạch Long Hải, bác hai Bạch Đình Xuyên, cậu cả Bạch Chí Phàm và những người khác cũng nâng ly và nói với Bạch Trần: “Ha ha ha...!cậu chủ Bạch Trần đến, thì nhà họ Bạch chúng tôi cảm giác giống như là rồng đến nhà tôm!”
“Đúng vậy, trẻ tuổi tài năng như cậu chủ Bạch Trần thì sau này nhất định sẽ có thể dẫn đầu nhà họ Bạch ở Nam Lộc, làm cho chúng ta càng thịnh vượng!“
“Nào, cậu chủ Bạch Trần, tôi mời cậu một chén!”
Hết người này đến người khác nịnh hót, người này đến người khác cứ liên tục không ngừng.

.

harry potter fanfic
Dường như mỗi một người nhà họ Bạch đều thể hiện sự cung kính nhất đối với Bạch Trần.

Cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người, Bạch Trần không khỏi hơi cong môi lên, trong lòng vô cùng kiêu ngạo.

Đây là địa vị của ông chủ lớn quyền thế lánh đời.

Cho dù anh ta chỉ là con cháu trực hệ thì bên ngoài cũng phong quang vô hạn, tuyệt đối có thể trấn áp sự tồn tại của bất kỳ một người nào tại Nam Lộc này.

“Mọi người, tốt lắm!”
Bạch Trần không có ý đứng lên, chỉ cầm ly rượu lên, ra hiệu với mọi người, sau đó uống cạn một hơi.

Nhìn thấy cảnh này thì vẻ mặt của cả đám có chút ngượng ngùng nhưng cũng đều dồn dập uống cạn ly rượu trong tay.

Mãi cho đến khi mọi người ngồi xuống lần nữa thì ông cụ nhà họ Bạch lên tiếng: “Cậu chủ Bạch Trần, ngươi không biết bà chủ có khỏe không?“
Bà chủ!
Chính là Chưởng Đồng Niên của nhà họ Bạch ở Nam Lộc
Bà ta cũng là người có địa vị cao quý nhất ở toàn bộ tỉnh Nam Lộc này.

Nghe thấy điều này.

Bạch Trần lắc đầu trước khi nói:
“Bà chủ gần đây bị bệnh! Lần này tôi đến thành phố Nam Giang là để cho nhà họ Bạch của ông và tập đoàn Bạch Lạc nhét vào sản nghiệp của nhà họ Giang ở Nam Lộc, nhưng nó cũng chỉ là một trong số các lý do mà thôi!”
“Thứ hai là tìm kiếm vị thần y Trương để nhờ anh ta chữa bệnh cho bà chủ!”
Thần y Trương?
Nghe thấy lời này, ánh mắt của mọi người xung quanh đột nhiên sáng lên.

“Cậu chủ Bạch Trần nói thần y Trương chính là Trương Thiên Nhất sao?” Bạch Chí Phàm tò mò hỏi.

Khi anh ta nhìn thấy Bạch Trần gật đầu một cái thì Bạch Chí Phàm hào hứng nói: “Cậu chủ Bạch Trần, gần đây tôi có nghe một tin tức về thần y Trương!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 666: 666: Chương 703


Hả?
Khi vừa nghe anh ta nói ra câu này, Bạch Trần đã sửng sốt trong giây lát, sau đó liền trở nên thích thú và tò mò hỏi: “Tin tức gì?”
Không chỉ có Bạch Trần mà những người xung quanh cũng vểnh tai lên, chăm chú lắng nghe.

Xét cho cùng, tên tuổi của Trương Thiên Nhất quá lớn.

Ông ta đã uy chấn Nam Lộc mấy chục năm, sống như là Hoa Đà tái thế vậy.

Lúc này, nhìn bộ dạng tò mò của mọi người, Bạch Chí Phàm không khỏi hắng giọng, hưng phấn nói tiếp: “Cậu chủ Bạch Trần có từng nghe nói ở thành phố Nam Giang gần đây cũng có một vị thần y, gọi là thần y Lâm không?”
“Thậm chí, tính mạng của ông nội tôi cũng là do thần y Lâm cứu!”
Thần y Lâm!
Bạch Trần hơi nhướng mày, anh ta không biết mối quan hệ giữa thần y Lâm và thần y Trương này là gì.

“Tôi đã nghe qua một ít! Tuy nhiên, bà chủ cho rằng người này có tiếng không có miếng, không thể tin được!”

Chỉ là điều khiến Bạch Trần ngạc nhiên chính là sau khi nghe những lời anh ta nói thì Bạch Chí Phàm lại lắc đầu, cười bí hiểm và nói: “Cậu chủ Bạch Trần, anh thật sai lầm!”
“Tin tức mà tôi muốn nói đến là về thần y Lâm và thần y Trương! Mới hôm nay, tại lối vào của bệnh viện Trung- Tây Ivan có một kẻ thách thức trẻ tuổi đến, và anh ta là đệ tử cuối cùng của thần y Trương, Diệp Ngôn!”
“Người này toàn thắng mười trận, nghiền ép bệnh viện Trung- Tây Ivan thương tích đầy mình, nhưng cuối cùng lại thua thần y Lâm!”
“Hơn nữa là...!hoàn toàn thất bại!”
Cái gì!
Sau khi nghe được lời này thì Bạch Trần sợ hết hồn.

Đó chính là đệ tử thân truyền cuối cùng của thần y Trương nên tất nhiên cậu ta cũng có y thuật siêu phàm vậy mà thần y Lâm kia lại có thể toàn thắng, điều này hiển nhiên có chút không thể tin được.

Chỉ là, vẫn còn chưa hết!
Bạch Chí Phàm dường như đã nghĩ ra điều gì đó, trên mặt hiện lên một chút kích động đỏ mặt: “Ngoài ra, điều kinh ngạc nhất là khi thần y Lâm toàn thắng thì thần y Trương xuất hiện!”
“Mọi người đều nghĩ rằng sẽ có một trận long tranh hổ đấu giữa thần y Lâm và thần y Trương! Nhưng mà điều làm người ta bất ngờ chính là thần y Trương không phải đến để thi đấu!”
Không phải ở đây để thi đấu?
Câu nói này ngay lập tức khơi dậy sự hứng thú của Bạch Trần và mọi người.

Nhiều người nhà họ Bạch tò mò hỏi: “Thần y Lâm thắng đệ tử cuối cùng của thần y Trương, là một người sư phụ, thần y Trương không giúp cậu ta kiếm lại mặt mũi sao?”
“Đúng vậy đó! Thần y Trương không thi đấu với thần y Lâm vậy thì còn có thể làm gì khác?”
Lúc này, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ khó hiểu sâu sắc.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Bạch Chí Phàm khiến mọi người bối rối.

“Không phải thi đấu mà là… bái sư!”
Cái gì!
Ngay khi anh ta nói xong câu này thì toàn bộ mọi người náo động.

Cho dù là Bạch Trần hay những những người có địa vị cao ở nhà họ Bạch xung quanh, trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ không thể tin được.

“Chí Phàm, con...!con không có nói lầm chứ? Con nói là thần y Trương muốn bái thần y Lâm làm sư phụ?” Sắc mặt ông cụ nhà họ Bạch đầy vẻ kinh ngạc, khó tin vào tai mình.

Những người còn lại dường như cũng giống như vậy, chỉ cảm thấy đây đúng là chuyện không thật.

“Không sai!”
Bạch Chí Phàm càng lúc càng phấn khích khi nói về điều đó, cứ như thể thần y Lâm đã trở thành thần tượng của anh ta: “Theo thần y Trương nói thì kỹ năng chữa bệnh của thần y Lâm có thể được gọi là nghịch thiên!”
“Chỉ là bài thuốc do thần y Lâm tùy tiện làm ra là đã có tác dụng thoát thai hoán cốt, cải lão hoàn đồng!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 667: 667: Chương 704


Ầm!
Câu nói này khiến mọi người vốn kinh ngạc càng thêm giống như bom tấn, khiến tất cả mọi người hoàn toàn chết lặng.

Bài thuốc!
Thoát thai hoán cốt?
Cải lão hoàn đồng?
Điều này...!làm sao có thể xảy ra được chứ.

Ngay cả Bạch Trần cũng kinh hãi đứng dậy khỏi ghế, anh ta run giọng hỏi Bạch Chí Phàm: “Những gì anh nói là sự thật? Thần y Lâm kia thật sự cao siêu như vậy sao?”
“Đúng vậy!”Bạch Chí Phàm thề: “Tôi cũng vừa mới nghe tin vào buổi tối.

Nhiều người dân thành phố Nam Giang đã chứng kiến cảnh thần y Trương bái sư thần y Lâm! Đây tuyệt đối không sai được!”
Nghe nói như thế thì Bạch Trần trở nên phấn khích ngay lập tức, khuôn mặt của anh ta tràn đầy ý cười: “Ha ha ha...!tốt! Quá tốt rồi! Lần này, tôi không chỉ mời thần y Trương mà tôi còn mời luôn cả sư phụ của ông ta là thần y Lâm đến nhà họ Bạch ở Nam Lộc của chúng tôi!”
“Nếu đúng như lời anh nói, bài thuốc của thần y Lâm có tác dụng thoát thai hoán cốt, cải lão hoàn đồng! Vậy thì Thiên Sứ Áo Trắng của chúng tôi có bài thuốc này phụ trợ thì thực lực tuyệt đối là có thể tiến triển thật nhanh.”
Lúc này Bạch Trần bừng bừng phấn khích, khuôn mặt kích động đỏ lên.

Công lao lớn!
Anh ta biết nếu thần y Lâm thực sự lợi hại như vậy thì anh ta nhất định sẽ lập công lao cực lớn cho nhà họ Bạch ở Nam Lộc.

Đến lúc đó, thậm chí chỉ cần dựa vào công lao này thì anh ta có tư cách tranh đoạt vị trí gia chủ kế thừa.

Nghĩ đến đây thì Bạch Trần quay đầu nhìn ông cụ nhà họ Bạch và những người khác, hưng phấn nói: “Ha ha ha...!nếu thực sự có thể mời được thần y Lâm đó, thì Bạch Trần tôi sẽ không bao giờ quên mọi người! Tương lai sẽ có phần thưởng lớn!”
Ầm!
Đây là một lời cam kết.

Từng người, từng người trong nhà họ Bạch cười như điên, luôn miệng nói cảm ơn anh ta.

Đặc biệt là ông cụ nhà họ Bạch, ông cụ run rẩy cả người đứng dậy khỏi ghế và nói với Bạch Trần: “Cậu chủ Bạch Trần cứ yên tâm đi, chờ ba ngày sau, khi thần y Trương tới dùng bữa tối, tôi sẽ dùng bất cứ giá nào cũng giúp cậu mời thần y Lâm đó đến!”
“Hơn nữa, thần y Lâm kia cũng là ân nhân cứu mạng của tôi mà tôi vẫn chưa từng có cơ hội cảm tạ, thật xấu hổ!”
Nghe những lời của ông cụ nhà họ Bạch nói thì mọi người càng thêm tôn kính thần y Lâm.

Ở trong mắt bọn họ, thần y Lâm ghi ơn mà không cần báo, y thuật siêu phàm, nhân cách cũng cao thượng, đây đúng là thần thánh.

Lúc này, mọi người thảo luận một hồi.

Nhưng chủ đề vẫn giữ nguyên không thay đổi.

Chú cả Bạch Long Hải nhìn đồng hồ, rồi nói: “Đã một giờ trôi qua! Bạch Tư Yên, cũng sắp trở về rồi!”
Bạch Tư Yên!
Nghe đến đây, mọi người mới nhớ ra rằng cô ta và hai vệ sĩ của Bạch Trần đã đến nhà của Bạch Tố Y để truyền tin.

Nghĩ đến nhà của Bạch Tố Y, tâm trí của nhiều người nhà họ Bạch có mặt ở đây không thể không nghĩ đến Lâm Thiệu Huy.

“Hừ! Lâm Thiệu Huy kia ngày thường vô cùng kiêu ngạo! Không biết lần này cậu ta có gây chuyện rắc rối không?”
“Rắc rối? Đó là cậu ta muốn đi tìm cái chết! Hai vị Bạch Văn và Bạch Võ đều là cường giả chuẩn bị bước vào tông sư! Võ mèo cào của Lâm Thiệu Huy là cái rắm!”
Giọng nói của nhiều người trong gia đình nhà họ Bạch đầy căm phẫn và coi thường Lâm Thiệu Huy.

Mà xem cảnh này.

Bạch Trần cười nhẹ rồi mới nói: “Mọi người đừng lo lắng! Tuy rằng Bạch Văn và Bạch Võ không phải là người của Thiên Sứ Áo Trắng, nhưng mà thực lực của bọn họ đã đạt tới cấp chuẩn bị bước vào tông sư!”
“Cho dù là đặt ở Nam Lộc thì cũng là ngang hàng với top mười võ sư quốc gia! Hơn nữa, tôi không tin Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y lại dám to gan lớn mật mà từ chối sự thâu tóm của nhà họ Bạch ở Nam Lộc chúng tôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 668: 668: Chương 705


Giọng điệu của Bạch Trần cho thấy anh ta rất tự tin.

Và khi nghe điều này, những người còn lại cũng gật đầu.

Từ chối tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc?
Đó chính là lấy trứng chọi đá, tự tìm đường chết!
Và ngay khi mọi người muốn tiếp tục nói chuyện thì ngoài cửa đã truyền đến những âm thanh ầm ĩ.

Hả?
Nghe thấy động tĩnh này, ông cụ nhà họ Bạch nhướng mày, trên mặt lộ ra vẻ không hài lòng: “Làm sao vậy? Bên ngoài ồn ào cái gì hả?”
Vừa dứt lời, một người quản gia vội vàng bước tới và kính cẩn nói: “Thưa ông cụ Bạch, chính là...!Bạch Tư Yên và Bạch Văn Bạch Võ đã trở về!”
Trở về?
Câu nói này càng làm cho nụ cười trên mặt Bạch Trần thêm nồng đậm: “Ha ha ha...!có vẻ như mọi chuyện đã xong!”
“Nhanh để cho họ vào!”

Sau khi Bạch Trần nói ra câu này thì tiếng ồn ào bên ngoài im bặt trong chốc lát ba bóng người loạng choạng bước vào.

Tuy nhiên, khi Bạch Trần và những người khác nhìn thấy họ thì tất cả đều giật mình.

Đặc biệt là Bạch Trần.

Anh ta phảng phất như vừa nhìn thấy ma, cả người lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi, trợn tròn mắt, vẻ mặt không tin hỏi: “Bạch Văn? Bạch Võ? Các người tại sao lại thanh thế này rồi?”
Hoang mang!
Không chỉ có Bạch Trần, mà ông cụ nhà họ Bạch đang đứng bên cạnh, bác cả Bạch Long Hải và những người khác đều khó có thể tin vào mắt mình.

Bạch Tư Yên mái tóc rối bù, trên mặt vẫn còn vết đỏ tươi của năm ngón tay, khóe miệng còn đang chảy máu.

Bạch Văn và Bạch Võ, hai má của họ đã bị rách bươm, hai má hóp lại, toàn bộ khuôn mặt của họ hoàn toàn biến dạng, trông vô cùng thống khổ.

Không ai ở đây có thể tưởng tượng được rằng ba người đã ra đi trong cao hứng trở về lại xấu hổ và đau khổ như thế nào.

Và ngay khi tất cả mọi người đều đang chấn động thì “bộp” một tiếng Bạch Văn và Bạch Võ ngay lập tức quỳ xuống trước Bạch Trần: “Cậu chủ Bạch Trần, chúng tôi có tội! Một nhà của Bạch Tố Y dám cãi lệnh của nhà họ Bạch ở Nam Lộc chúng ta, họ nhất quyết không chịu bàn giao sản nghiệp và tập đoàn ra!”
“Hơn nữa, tên khốn tên Lâm Thiệu Huy, anh ta đã đánh chúng tôi bị thương! Xin cậu chủ Bạch Trần làm chủ cho anh em chúng tôi!”
Ầm!
Nghe xong lời nói của Bạch Văn và Bạch Võ, bên trong đại sảnh lập tức nổ tung.

Cãi mệnh lệnh của tập đoàn Bạch Kỳ!
Lâm Thiệu Huy ra tay đánh người bị thương?
Điều này...!thật là điên rồ.

Khuôn mặt của mỗi người nhà họ Bạch đều tràn ngập sự kinh hoàng và sợ hãi, trong mắt họ, nhà họ Bạch đã gây ra một thảm họa lớn và Lâm Thiệu Huy hoàn toàn đang tìm đến cái chết!
“Vô dụng!” Vào lúc này, trong lòng Bạch Trần càng thêm tức giận.

Vào lúc này khuôn mặt đẹp trai của anh ta đã biến dạng vì tức giận, và toàn bộ cơ thể lộ ra vẻ dữ tợn và tàn nhẫn: “Hai người các người sao lại vô dụng vậy? Nếu nhà bọn họ không biết tốt xấu gì thì nên dạy bọn họ một bài học!”
“Còn Lâm Thiệu Huy kia là cái đồ ở rể vô dụng làm sao anh ta lại có thể đánh lại hai người các người?”
“Hai người các người đúng là đã làm mất phẩm giá của tập đoàn Bạch Kỳ ở Nam Lộc tôi rồi!” Bạch Trần lửa giận ngập trời.

Vừa nghe thấy lời anh ta nói, khuôn mặt đã biến dạng của Bạch Văn và Bạch Võ nở một nụ cười khổ: “Cậu chủ Bạch Trần, chúng ta đều bị lừa! Lâm Thiệu Huy kia, anh ta là… tông sư!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 669: 669: Chương 706


Cái gì!
Tông sư?
Nghe nói vậy, Bạch Trần sững sờ.

Mà ông cụ nhà họ Bạch, bác cả Bạch Long Hải cùng tất cả những người ở cương vị cao ở gia tộc xung quanh đều cảm thấy như mình nghe nhầm rồi, khó có thể tin vào tai mình.

“Ai...!ai là tông sư? Ý của các người là Lâm Thiệu Huy?”
Thân thể ông cụ nhà họ Bạch run lên, trong đôi mắt vẩn đục kia hiện lên một tia khó mà tin nổi.

Những người còn lại trong gia đình họ Bạch cũng nhìn về phía Bạch Văn và Bạch Võ như thể họ đã nhìn thấy một con quỷ.

“Không sai! Đó chính là Lâm Thiệu Huy!”
Bạch Văn nghiến răng nghiến lợi căm hận, trong vẻ mặt vẫn ẩn chứa rất nhiều sợ hãi:
“Anh ta đang giả heo ăn thịt hổ! Hai anh em chúng tôi đã đánh nhau với anh ta, thậm chí còn không đủ sức đánh lại!”
“Chúng ta có thể chắc chắn rằng anh ta trăm phần trăm là tông sư!”
Yên tĩnh...!
Một câu nói, làm cho toàn bộ gia tộc họ Bạch ngay lập tức trở nên im lặng như tờ.

Cho dù là ông cụ nhà họ Bạch hay những người còn lại trong nhà họ Bạch, bọn họ đều chỉ cảm thấy như đang nằm mơ.

Lâm Thiệu Huy?
Người này trong mắt họ, là một tên rác rưởi vô dụng, ăn no rồi chờ chết.

Cái thứ rác rưởi bị bọn họ ngày ngày sỉ nhục, hàng đêm chế giễu, hóa ra lại là...!tông sư?
Tông sư!
Hầu như tất cả các tông sư của tỉnh Nam Lộc đều nằm dưới sự chỉ huy của bốn ông chủ lớn quyền thế đang ẩn dật.

Nhà họ Bạch nằm mơ cũng không bao giờ ngờ trong gia đình họ có một nhân vật như vậy ẩn mình.

Điều này chỉ đơn giản là đã lật đổ nhân sinh quan của họ.

“Được rồi! Thật là một tên khốn kiếp giả heo ăn thịt hổ! Chẳng trách nhà bọn họ có dũng khí làm trái mệnh lệnh của nhà họ Bạch ở tỉnh Nam Lộc chúng ta như vậy!”
Vào lúc này, Bạch Trần tức giận đến mức vẻ mặt của anh ta tái xanh.

Trong mắt anh ta nồng đậm sát ý cùng lạnh lùng:
“Chỉ là, anh ta nghĩ như vậy là kết thúc rồi sao? Bạch Văn, Bạch Võ, truyền lệnh xuống, điều động một đội Thiên Sứ Áo Trắng đến thành phố Nam Giang!”
Thiên Sứ Áo Trắng!
Nghe thấy bốn chữ này, ông cụ nhà họ Bạch và mọi người đều hết sức run rẩy, rùng mình một cái.

Mọi người dường như đã nghe thấy tên của ác quỷ.

Nếu nói, chuyện đáng sợ nhất ở thành phố Nam Giang là gì!
Đó là giá trị vũ lực trong tay bốn ông chủ lớn quyền lực!
Dưới con mắt của những người bình thường.

Mạnh nhất ở tỉnh Nam Lộc là hai đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn.

Thế nhưng nhiều người lại không biết.

Thực sự được xem là cao thủ là các tổ chức cấp dưới của bốn ông chủ lớn quyền lực!
Trải qua một trăm năm phát triển và thâu tóm, bọn họ hầu như có tất cả cao thủ hàng đầu khu vực tỉnh Nam Lộc, thu sạch bọn họ về dưới trướng, thành lập những ác chủ bài của bốn ông chủ lớn quyền lực!
Ví dụ như họ Bạch là...!Thiên Sứ Áo Trắng!
Bên trong tổ chức là sự tụ hội của các đại tông sư, thậm chí còn có các đại tông sư trấn thủ trong đó.

Giết chóc vô số!
Đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!
Đây cũng là trăm năm ông chủ lớn rốt cuộc chung một gốc gác.

Mà bây giờ!
Để đối phó với Lâm Thiệu Huy, một đội Thiên Sứ Áo Trắng phải được phái đến, điều này khiến lòng người của nhà họ Bạch trở nên phức tạp.

“Ông cụ nhà họ Bạch, ông có biết người thường thân thiết nhất với nhà của Bạch Tố Y không?” Bạch Trần hỏi ông cụ nhà họ Bạch với đôi mắt lóe lên tia ớn lạnh.

Quan hệ thân thiết nhất?
Ông cụ nhà họ Bạch sửng sốt một chút, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

.

Truyện Khác
Ngược lại, bác cả Bạch Hải bên cạnh vô cùng hưng phấn nói:
“Cậu chủ Bạch Trần, tôi biết!”

“Ở thành phố Nam Giang, có bốn người ủng hộ Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy nhiều nhất! Một là Từ Minh Long, chủ tịch tập đoàn Minh Long và người thứ hai là Bloody Rosie của câu lạc bộ Hải Thịnh! Hai người còn lại là Hổ Vằn ở khu nam và Năm Sẹo ở khu bắc!”
“Theo tôi biết, hiện tại bốn người này đều là tay sai của Lâm Thiệu Huy!”
Từ Minh Long!
Bloody Rosie!
Hổ Vằn!
Năm Sẹo!
Nghe thấy bốn cái tên này, nụ cười của Bạch Trần càng thêm ác độc:
“Được rồi! Gia đình Bạch Tố Y không phải là không muốn phục tùng sao? Vậy thì tôi sẽ phái người đi bắt tất cả những người thân cận nhất!”
“Nếu một ngày không đồng ý, tôi sẽ giết một người, không đồng ý trong bốn ngày, tôi sẽ giết hết thảy!”
Lời nói của Bạch Trần lộ ra sát ý đáng sợ.

Nhưng rơi vào tai của nhiều người nhà họ Bạch xung quanh, khiến tất cả đều lạnh gáy.

Hầu như cả nhà họ Bạch đều biết.

Chỉ cần đội của Thiên Sứ Áo Trắng đến, liền biểu thị nó đã báo trước cái chết của Lâm Thiệu Huy và những người khác!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 670: 670: Chương 707


Một con đường nhỏ đến thành phố Nam Giang.

Vù vù vù!
Bốn chiếc Land Rover Range Rover màu đen, đang phóng đi cực nhanh.

Thô bạo và điên cuồng!
Bốn chiếc Land Rover Range Rover này giống như bốn con mãnh thú hung dữ gầm thét dữ dội trong đêm tối, khiến người ta cảm thấy kinh hãi.

Đặc biệt, biển số của 4 phương tiện này đều là của nhà họ Giang đời đầu, nhưng lại đến từ tỉnh Nam Lộc.

Không chỉ có vậy!
Nếu ai biết được danh tính của những người trong 4 phương tiện này chắc hẳn sẽ kinh hoàng.

Bởi vì chiếc xe này đang ngồi một trong bốn ông chủ lớn quyền lực, là thành viên của tổ chức bí ẩn nhà họ Bạch.

Tổng cộng bốn chiếc xe không quá 13 người, nhưng lại là ba đoàn người áo trắng khiến ai ở khu vực Nam Lộc nghe tên cũng khiến họ sợ ba đời!
Tổ ba áo trắng là nhóm Thiên Sứ Áo Trắng tích cực nhất.

Mười ba thành viên trong nhóm, cùng với một cao thủ tông sư.

Họ đã thực hiện 36 kế hoạch ám sát và thảm sát cho nhà họ Bạch, quét sạch hơn chục thế lực thù địch ở An Nam và chém hàng trăm kẻ thù!
Không một trận nào thất bại!
Giờ phút này, có lẽ không ai có thể tưởng tượng được nhà họ Bạch lại cử một đội tinh nhuệ đến nơi nhỏ bé ở thành phố Nam Giang này để làm nhiệm vụ.

Trên chiếc Land Rover màu đen phía trước.

Một người đàn ông lực lưỡng với một vết sẹo, ngồi ở hàng ghế sau, đang mắt mắt dưỡng thần.

Anh ta chính là thủ lĩnh của tổ ba, Bạch Tam!
Một tông sư đỉnh cao.

“Anh Tam, sao gia tộc lại phái chúng ta đến một nơi nhỏ bé như thành phố Nam Giang? Nhiệm vụ này thật sự rất nhàm chán rồi!” Người đàn ông lái xe lúc này nhăn mặt, không cam lòng mà nói.

Rõ ràng, trong mắt anh ta, không có người nào ở nơi nhỏ bé như thành phố Nam Giang đáng để anh ta ra tay.

Và khi nghe thấy điều này.

Bạch Tam không khỏi chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia nhàn nhạt:
“Đừng xem thường thành phố Nam Giang! Theo tin tức từ gia tộc truyền đến, thành phố Nam Giang có đại tông sư!”
Đại tông sư?
Nghe đến đây, người đàn ông lái xe ô tô không khỏi nhíu mày, rồi bối rối nói:
“Anh Tam, không đúng! Nếu là đại tông sư, người của tổ ba chúng ta chỉ sợ sẽ không địch lại!”
“Dù sao, mười ba thành viên của chúng ta đều là tông sư thôi!”
Khoảng cách giữa tông sư và đại tông sư quá lớn.

Cho dù 13 người bọn họ hợp lực thì có thể có cơ hội đánh bại đại tông sư, nhưng giết bên kia thì gần như không thể.

Bạch Tam cười nhẹ, sau đó lắc đầu:
“Đừng lo lắng, mục tiêu lần này của chúng ta không phải là đại tông sư! Là một...!tông sư!”
Đang nói.

Nụ cười nơi khóe miệng Bạch Tam dần trở nên lạnh lùng hơn:
“Vị tông sư này họ Lâm, tên gọi là Lâm Thiệu Huy! Là con rể của nhà họ Bạch ở thành phố Nam Giang, anh ta đã vô tình điều khiển các thế lực lớn nhỏ của nhà họ Bạch làm họ trở thành kẻ không đội trời chung, là vị vua không ngai ở thành phố Nam Giang.”
“Chậc chậc...!thật không thể tin được!”
Vị vua không ngai?
Nghe thấy bốn chữ này, cho dù là người đàn ông lái xe hay người đàn ngồi ghế phụ, đều nở nụ cười.

Nụ cười của họ đầy vẻ khinh bỉ và coi thường.

Rõ ràng, một vị vua không ngai của thành phố Nam Giang, họ sẽ không để vào mắt, chỉ cần tổ ba áo trắng của họ xuất hiện thì cũng đủ để trừng phạt tất cả các thế lực trong thành phố Nam Giang..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 671: 671: Chương 708


Suy nghĩ tới đây.

Người đàn ông lái xe chế nhạo nói: “Ha ha ha...!anh Tam, xem ra nhiệm vụ lần này quá đơn giản! Anh ta chỉ là một tông sư mà thôi, chúng ta lại có mười ba tông sư, chỉ cần mấy phút là có thể giết anh ta!
“Về phần thuộc hạ của anh ta? Hừ hừ, càng là một đám gà chó mà thôi, trong phút chốc có thể bị tiêu diệt!”
Lời nói của người đàn ông đang lái xe thật ngạo mạn.

Tuy nhiên!
Ngay khi anh ta vừa nói xong thì anh ta đột nhiên nhìn thấy một già một trẻ, hai bóng dáng xuất hiện trên con đường phía trước, khiến sắc mặt của anh ta thay đổi rất nhiều!
“Chết tiệt, có người ở phía trước!”
Cái gì!
Nghe vậy, người đang ngồi ở ghế phụ cùng Bạch Tam sửng sốt, hai người cũng nhanh chóng chuyển mắt nhìn lại.

Họ đột nhiên nhìn thấy dưới ánh đèn của chiếc Land Rover, phía trước có hai bóng người một già một trẻ, đang từ từ hướng thành phố Nam Giang đi tới.

Phải biết!
Đây là con đường nhanh nhất có thể dẫn đến thành phố Nam Giang, con đường hẹp đến mức chỉ có thể chứa một chiếc xe mà thôi.

Đặc biệt, thùng xe của chiếc Land Rover này cực rộng, gần như choán hết cả mặt đường.

Người già người trẻ đi phía trước dường như không nhìn thấy xe cộ đang phóng nhanh, còn ở giữa đường, chậm rãi bước đi, giống như đi dạo trong sân vắng.

“Mẹ nó! Hai người này đang tìm cái chết sao?” Người đàn ông lái xe giận dữ hét lên, rồi liên tục bấm còi điên cuồng.

Tuy nhiên!
Điều khiến anh ta ngạc nhiên là ngay cả khi anh ta điên cuồng bấm còi thì một già một trẻ đang đi trước mặt anh ta cũng như không hề nghe thấy vẫn bước đi thật chậm rãi.

“Đồ ngu!”
“Nếu các người không nhường đường mà tự mình tìm đến cái chết vậy thì cũng đừng trách tôi!”
Nói xong!
Người đàn ông lái xe không đạp phanh mà dùng chân đạp mạnh vào chân ga.

Vù!
Chiếc Land Rover này lao đến với tốc độ cực nhanh, xông thẳng tới một già một trẻ đang đi ở phía trước một cách điên cuồng.

Nhanh lên!
Tốc độ của Land Rover trong phút chốc tăng vọt, như dã thú đang phát điên lao thẳng về phía hai bóng dáng một già một trẻ kia.

100 mét!

Năm mươi mét!
Ba mươi mét!
Gần như trong nháy mắt, chiếc Land Rover này càng ngày càng gần một già một trẻ.

Điều duy nhất khiến người đàn ông lái xe choáng váng là dù suýt va vào hai người phía trước nhưng họ vẫn tỏ ra không biết gì cả vẫn bước đi chậm rãi.

“Hừ! Không nhìn thấy? Vậy thì chết đi!” Khóe miệng người đàn ông lái xe hiện lên một vòng cung tàn bạo.

Mà chiếc xe Land Rover dưới sự điều khiển của anh ta trong nháy mắt đã lao tới trước mặt ông già và nam thanh niên rồi đâm sầm vào người họ.

Chỉ là tại thời điểm này.

Hừ!
Người đàn ông lái xe đột nhiên nhìn thấy chiếc khi Land Rover chuẩn bị tông vào ông lão thì đầu ông lão hơi ngẩng lên, dưới ánh sáng của đèn xe xuất hiện một khuôn mặt cực kỳ xấu xí.

Xấu xí và hung ác!
Khuôn mặt của ông lão này khác thường đến đáng sợ.

Nhưng mà điều này không hết khi nhìn thấy Land Rover lao tới, trên khuôn mặt xấu xí kia cũng không chút nào hoảng sợ, ngược lại là giơ tay đấm vào chiếc xe hạng sang Land Rover đang lao tới.

Cái gì!
Cảnh tượng này khiến người đàn ông đang lái xe hoảng sợ.

Đấm, đấm vào xe?
Điều này thật...!điên rồ phải không?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 672: 672: Chương 709


Tuy nhiên, cảnh tượng khiến anh ta vong hồn đã sớm xuất hiện.

Ầm!
Gần như là trong nháy mắt thì nắm đấm của ông lão đã mạnh mẽ đập vào phía trước của Land Rover.

Oành!
Một tiếng nổ kinh hoàng đột nhiên vang lên.

Sắc mặt Bạch Tam, người đang ngồi ghế phụ lái và người lái xe đồng thời thay đổi rất nhiều.

Bọn họ chỉ cảm thấy toàn bộ chiếc xe Land Rover như va phải một cột bê tông, đà tiến lên đột ngột kết thúc, theo quán tính thì toàn bộ thân xe gần như sắp bị bay lên.

Ầm… cót két!
Đặc biệt là với cú va quệt dữ dội của chiếc lốp xe đã khiến toàn bộ phần yếm trước của chiếc xe Land Rover bị trũng sâu và nát bét.

Xe dừng đột ngột.

Một đấm thì đã khiến chiếc xe dừng lại!
Dừng lại...!dừng lại?
Đúng lúc này, chiếc Land Rover đầu tiên buộc phải dừng lại.

Ba chiếc xe Land Rover phía sau, cũng lần lượt lao tới phanh khẩn cấp rồi dồn dập dừng lại.

Trên chiếc Land Rover đầu tiên.

Bầu không khí nặng nề mà ngột ngạt, mồ hôi lạnh dày đặc từ trên trán của Bạch Tam và hai người đàn ông kia chảy xuống ào ào.

Lúc này, ánh mắt của cả ba nhìn chằm chằm vào phía trước xe, nhưng họ lại phát hiện toàn bộ phần đầu xe Land Rover đã bị trũng sâu và nát bét.

Từng cái linh kiện ngổn ngang lộn xộn.

Một hố sâu xuất hiện phía trên đầu xe.

Trước mặt chiếc Land Rover, bóng dáng của ông lão vẫn như bất động, vững vàng bàn thạch.

Chấn động!
Nhìn ông lão xấu xí trước mặt, bất kể là Bạch Tam hay là hai thành viên Thiên Sứ Áo Trắng bên cạnh đều hít vào một hơi.

“Làm sao...!làm sao có thể! Ông ta...!ông ta thực sự đã cản được xe của chúng ta sao?”
Lúc này, đôi mắt của người đàn ông lái xe suýt chút nữa đã rớt ra, như thể vừa nhìn thấy ma quỷ.

Còn Bạch Tam thì sởn cả da đầu: “Đại tông sư?”

“Chỉ có đỉnh cấp đại tông sư mới có thể dưới lực va chạm mạnh như vậy không có tổn hại gì, còn có thể chặn xe!”
“Còn người trước mặt này, nhất định là đại tông sư rồi!”
Cái gì!
Lời này vừa phát ra cả người lái xe và người đang ngồi ghế phụ đều đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân của họ xông thẳng lên trán.

Mà còn chưa hết mắt Bạch Tam cứ nhìn vào khuôn mặt xấu xí của ông lão, cho đến khi trong đầu xuất hiện một cái tên khiến anh ta sợ hãi muốn tè ra quần.

“Huyết...Tổ! Ông ta là Huyết Tổ!”
Ầm!
Câu nói này giống như sấm sét nổ vang, khiến hai người đàn ông bên cạnh hoàn toàn sợ hãi.

Huyết Tổ?
Siêu cấp cao thủ chấn động Tây Bắc năm năm nay mà không ai dám khiêu khích?
Này, làm sao có thể được chứ!
“Nhanh! Xuống xe!”
Bạch Tam không có thời gian giải thích, sau khi hét lớn liền nhanh chóng mở cửa xe bước xuống!
Không chỉ anh ta!
Đúng lúc này, sau khi tình huống đột ngột này xảy ra, mười thành viên của đội Thiên Sứ Áo Trắng cũng từ ba chiếc xe phía sau bước xuống.

Đôi mắt họ nhìn chằm chằm vào một già và một trẻ trước mặt, từng người một, như thể đang đối mặt với kẻ thù, họ đều dồn dập đưa tay chạm vào eo mình, như thể họ sẽ rút vũ khí ra bất cứ lúc nào để bắt đầu một trận chiến.

“Dừng lại! Tất cả dừng tay cho tôi!”
Bạch Tam kinh hoàng.

Khi vừa bước ra khỏi xe, anh ta đã hét lên với người của mình.

Nói xong, anh ta vội vàng đi đến trước chiếc Land Rover và cúi đầu chào ông lão: “Lão...!thưa ông, tôi vô cùng xin lỗi là do chúng tôi lái xe nhanh quá! Xin...!ông, xin ông đừng tính toán với chúng tôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 673: 673: Chương 710


Dáng người của Bạch Tam gần như cúi đầu xuống đất.

Phong thái vô cùng khiêm tốn.

Phía sau, người đàn ông lái xe và người ngồi ở ghế phụ cũng cúi đầu lạy ông lão đó.

Nhìn thấy dáng vẻ run rẩy của ba người.

Trên khuôn mặt xấu xí của Huyết Tổ không có chút dao động nào, nhưng ông ta thờ ơ nói:
“Người trẻ tuổi, lái xe quá nhanh cũng không tốt!”
Lời nói vô cùng bĩnh tình.

Đặc biệt là loại giọng điệu này giống như không có chuyện gì xảy ra, vừa rồi bộ dáng hung hăng đấm nát đầu xe giống như là hai người khác nhau.

“Đúng...!ông nói rất đúng! Chúng tôi sai rồi! Lần sau sẽ chú ý!” Bạch Tam lau mồ hôi lạnh trên trán, liên tục gật đầu đáp.

Vào lúc này, trái tim của anh ta gần như chạm đến cổ họng.

Dù sao thì người đứng trước mặt anh ta là một cao thủ siêu mạnh.

Đừng nói là anh ta!
Ngay cả mấy người đại tông sư trong số Thiên Sứ Áo Trắng cũng có thể không phải là đối thủ của Huyết Tổ trước mặt này, vậy làm sao mà anh ta không hoảng sợ cho được.

“Được rồi! Các người đi đi!” Rõ ràng Huyết Tổ quá lười quan tâm đến những người này, lúc này mới xua tay.

Nhưng trong một câu nói, đối với Bạch Tam và những người khác, giống như được đại xá, lập tức khiến bọn họ mừng rỡ như điên.

“Thật sự...!cảm ơn ông đã đại nhân đại lương! Cảm ơn!” Bạch Tam nói xong liền quay đầu muốn rời đi.

Tuy nhiên, ngay trước khi anh ta quay người lại.

“Chờ một chút!”
Một giọng nói trong trẻo truyền đến đó chính là của Huyết Lang bên cạnh.

“Anh… anh còn có chuyện gì sao?” Vẻ mặt của Bạch Tam trở nên cứng ngắc, lúc này không khỏi đưa mắt nhìn về phía Huyết Lang.

Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy khuôn mặt có phần non nớt của Huyết Lang thì anh ta cũng không có nhiều sợ hãi.

“Các người có thể đi!”
Huyết Lang lạnh nhạt nói, rồi chỉ tay về phía người đàn ông đang lái xe:
“Nhưng người đó thì không thể đi!”
Cái gì!
Khi nghe điều này, nhóm người của Bạch Tam, cũng như mười thành viên của Thiên Sứ Áo Trắng ở phía sau, tất cả đều thay đổi vẻ mặt.

Tuy nhiên, bọn họ vẫn chưa kịp nói chuyện.

Cộc cộc!

Huyết Lang đột ngột tiến lên một bước, rồi anh ta nhìn chằm chằm vào người lái xe, giọng điệu âm u: “Vừa rồi là anh muốn lái xe đâm vào sư phụ của tôi đúng không?”
Sư phụ!
Nghe xong lời này, nhóm người của Bạch Tam lập tức hiểu ra thân phận của Huyết Lang.

Điều này cũng làm cho sắc mặt của họ đông cứng lại.

Một trong mười sát thủ hàng đầu ở Đông Á, Huyết Lang!
Điều này cũng khiến họ rất lo sợ.

“Phải...!là tôi!”
Người đàn ông lái xe lau mồ hôi lạnh, rồi nói: “Tôi vừa nãy...!không cố ý! Tôi chỉ là chưa kịp…”
Người đàn ông lái xe vừa định biện giả thì vào lúc này!
“Là anh là được!” Huyết Lang nghiêm giọng cười:
“Anh, lấy cái chết để tạ tội đi!”
Rào!
Lời nói của Huyết Lang vô cùng hung hăng càn rỡ, nhất là sau khi anh ta nói xong, bóng dáng của anh ta chợt lóe rồi biến mất.

“Không tốt! Cẩn thận!”
Cảnh tượng này đã làm thay đổi biểu cảm của đám người Bạch Tam, khi họ phát hiện con Huyết Lang như điện lao về phía người của họ thì họ theo bản năng muốn tiến lên ngăn cản anh ta.

Tuy nhiên!
Phản ứng của họ nhanh thế nhưng mà Huyết Lang còn nhanh hơn.

Bạch Tam chỉ cảm thấy một cơn gió thoảng qua bên mình, rồi khi anh ta quay đầu nhìn lại.

Huh!
Bóng dáng của Huyết Lang đã lao tới trước mặt người đàn ông lái xe, lòng bàn tay anh ta xòe ra như một con dao rồi anh ta đột nhiên vung về phía cổ của người đàn ông lái xe!
Xì xì!
Âm thanh nặng nề và ngột ngạt.

Giờ khắc này tất cả mọi người đều sợ ngây người..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 674: 674: Chương 711


Mọi người phát hiện ra rằng người đàn ông lái xe cứng đờ, và vẻ kinh hoàng trên gương mặt anh ta lập tức đông lại.

Một dòng máu từ từ nổi lên trên cổ anh ta.

Tí tách! Tí tách!
Từng giọt máu bắt đầu tuôn ra, sau đó hợp thành dòng mà chảy xuống.

Không những vậy, dòng máu này càng lúc càng lớn.

Trong nháy mắt, đầu của người đàn ông lái xe từ trên cổ anh ta từ từ trượt xuống.

Bộp một tiếng lăn một vòng trên đất.

Cái xác không đầu xuất hiện trước mặt nhóm người của Bạch Tam, dòng máu trên cổ búng ra khiến da đầu mọi người tê dại.

Chết...!chết rồi?
Bạch Tam và tất cả các thành viên khác của nhóm Thiên Sứ Áo Trắng đều không thể tin vào mắt mình.

Miểu sát?
Họ thậm chí cùng không thể ngờ tới người bạn đồng hành của họ, đường đường là một cao thủ tông sư mà lại bị Huyết Lang miểu sát trong nháy mắt.

Làm sao có thể như thế được.

“Đại...!đại tông sư, anh, anh vậy mà cũng là đại tông sư sao?” Bạch Tam sững sờ.

Tất cả các Thiên Sứ Áo Trắng khác cũng đồng loạt chết lặng như vậy.

Họ chỉ nghe nói rằng trước đó Huyết Lang đã bị người ta phế bỏ ở thành phố Nam Giang, nhưng họ không biết rằng Huyết Lang đã được thăng cấp để trở thành một đại tông sư.

Mà bây giờ...!
Một tia ớn lạnh ngay lập tức lan tỏa trong tim mọi người, khiến Bạch Tam và những người khác gần như muốn nổ tung da đầu.

Một thầy một trò đều là hai đại tông sư!
Điều này đáng sợ đến mức mọi người không thể tưởng tượng được.

Mãi cho đến khi cái xác không đầu “ầm ầm” một tiếng rơi xuống đất thì Bạch Tam và những người khác mới bừng tỉnh sau cú sốc vừa rồi.

“Sao hả? Các người muốn báo thù cho anh ta?”
Huyết Lang nhìn đám người Bạch Tam, khóe miệng khẽ cong lên, lộ ra một đường vòng cung dữ tợn.

Anh ta có thể giết một người rồi thì cũng không ngại giết hết tất cả mọi người.

Cảm nhận được sát ý càng ngày càng sâu của Huyết Lang, Bạch Tam chỉ cảm thấy lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, vội vàng nói: “Huyết...!Huyết Lang, xin anh bớt giận! Anh ta đã phải trả giá cho những sai lầm của mình, tôi...!chúng tôi đương nhiên không dám báo thù anh!”
Giờ phút này, Bạch Tam thậm chí không có dũng khí nhìn thẳng vào Huyết Lang.

Nói xong, anh ta nhanh chóng quay đầu vung tay với mọi người: “Mọi người lên xe, tiếp tục đi!”
Nói xong thì Bạch Tam dẫn đầu đám người còn lại, cung kính cúi đầu trước Huyết Tổ và Huyết Lang, sau đó từng người mới hoảng hốt lên xe.

Vù!
Bốn chiếc Land Rover tiếp tục đi về phía trước, ở đây chỉ còn lại hai vị sư đồ Huyết Tổ và một cái xác không đầu nằm trên mặt đất.

Nhìn bốn chiếc Land Rover rời đi.

Đôi mắt của Huyết Tổ bất giác nheo lại: “Huyết Lang, e rằng thân phận của những người này không bình thường!”
“Mười ba người tông sư, chà chà...!nếu như ta đoán không nhầm thì toàn bộ Nam Lộc, e rằng chỉ có bốn ông chủ quyền lực lánh đời mới có loại thực lực này!”
Nghe thấy điều này.

Huyết Lang bất giác gật đầu, rồi tiến lên kiểm tra xác chết không đầu, sau đó quay đầu nói với Huyết Tổ: “Sư phụ, bọn họ là Thiên Sứ Áo Trắng của nhà họ Bạch ở Nam Lộc!
Thiên Sứ Áo Trắng?
Đôi mắt của Huyết Tổ khẽ nheo lại: “Tại sao Thiên Sứ Áo Trắng lại đến thành phố Nam Giang? Hơn nữa còn đi đến nhà họ Bạch ở Nam Lộc?”
Huyết Tổ dường như đã nghĩ ra điều gì đó, một biểu hiện lạnh lẽo u ám dần hiện lên trên khuôn mặt xấu xí của ông ta: “Chẳng lẽ liên quan đến vua sao?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 675: 675: Chương 712


Vua!
Thân hình của Huyết Lang đột nhiên run lên, trong một đôi mắt lóe lên một vẻ đặc biệt khó tin:
“Sư phụ, tuy rằng nhà họ Bạch ở Nam Lộc và Thiên Sứ Áo Trắng cũng đều thuộc về thế lực đứng đầu tỉnh Nam Lộc! Nhưng trước mặt vua thì bọn họ chẳng qua chỉ là giun dế mà thôi!”
“Bọn họ còn dám đối phó bổn vua?” Huyết Lang có chút khó tin.

Dù dao thì chỉ có họ mới thực sự hiểu Lâm Thiệu Huy đáng sợ và mạnh mẽ như thế nào.

Huyết Tổ lắc đầu, nụ cười đáng sợ trên khóe miệng càng ngày càng đậm: “Đó là bởi vì vua quá mức biết điều!”
“Đó là lý do tại sao một nhóm giun dế đó cứ lần lượt xuất hiện!“
Nói xong thì trên mặt ông ta hiện lên vẻ chờ mong mãnh liệt, ông ta cười phất phất tay: “Đi thôi, chúng ta trở về thành phố Nam Giang đi! Lần này, có lẽ vưa sẽ không đuổi chúng ta đi!”
Hả?
Chỉ một lời nói nhất thời khiến đôi mắt của Huyết Lang sáng bừng lên.

Lần cuối cùng họ gặp vua là vua đã nói với họ rằng hãy rời đi và quay trở lại Caribe, nhưng mà Huyết Lang mấy ngày nay đang hồi phục vết thương, điều này khiến chuyến đi bị trì hoãn.

Cho đến hôm nay vết thương của anh ta đã lành nên không thể không rời đi.

Và nếu có thể ở lại với vua, làm người đi theo vua thì đây chắc chắn là điều mà sư trò họ mơ ước.

Suy nghĩ đến đây thì hai thầy trò họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt họ nở một nụ cười phấn khích và mừng như điên.

Cùng lúc đó!
Trên chiếc Land Rover, Bạch Tam ở hàng sau lấy trong túi ra một bao thuốc, bàn tay run rẩy bấm bật lửa, châm thuốc lá.

Rõ ràng là cho đến giờ phút này, anh ta vẫn chưa thoát khỏi cơn sợ hãi vừa rồi.

“Anh...!anh Tam! Một người anh em của chúng ta chết đi như vậy, chúng ta cứ như thế quên đi sao?”
Người đàn ông lái xe đã được thay thế bởi một người khác, nhưng khuôn mặt của anh ta đầy oán hận sâu sắc.

Dù sao thì sau ngần ấy năm, chỉ có Thiên Sứ Áo Trắng mới giết người chứ chưa có ai dám giết Thiên Sứ Áo Trắng, ngày hôm nay đúng là sự sỉ nhục của bọn họ.

“Không thì phải làm sao hả?”
Một nụ cười khổ xuất hiện trên khóe miệng Bạch Tam: “Đó là hai vị đại tông sư! Đặc biệt là cái người tên Huyết Tổ kia, e rằng trong tổ chức của chúng ta, ngoài thủ lĩnh ra thì không có ai là đối thủ của ông ta!”
“Chúng ta hôm nay coi như đã tránh được một kiếp, nếu không, toàn bộ tổ của chúng ta sẽ bị quét sạch!” Bạch Tam cảm thấy may mắn vô cùng.

Chỉ có một người chết và có thể bảo vệ những những người khác.

Nếu không, một khi bọn họ ra tay chiến đấu với nhau thì tổ của bọn họ hoàn toàn không thể sống sót nổi, nhất định phải tan rã!
Nghe nói như thế thì người đàn ông đang lái xe cho dù có không cam lòng như thế nào đi nữa thì anh ta cũng chỉ có thể thở dài một hơi: “Tôi thật sự không hiểu.

Hai thầy thầy trò của Huyết Tổ đã trở thành đại tông sư thì bọn họ còn ở thành phố Nam Giang này làm gì vậy?”
Thành phố Nam Giang?
Bạch Tam lắc đầu: “Bọn họ ở thành phố Nam Giang làm gì có liên quan gì đến chúng ta! Hiện tại chúng ta chỉ cần vui mừng vì thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy đều là một đám bao cỏ, nếu không nhiệm vụ của chúng ta lần này sẽ vô cùng phiền phức!”
Nói tới chỗ này Bạch Tam và người lái xe cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là nếu họ biết rằng hai người thầy trò suýt nữa đã dọa họ sợ tiểu ra quần vừa rồi cũng là thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy, thì không biết họ sẽ cảm thấy thế nào..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 676: 676: Chương 713


Rất nhanh sau đó!
Nửa giờ sau, bốn chiếc Land Rover đã dừng lại trước nhà họ Bạch.

Mười hai người trong đó có Bạch Tam, đến phòng khách dưới sự hướng dẫn kính cẩn của một vị có địa vị cao trong nhà họ Bạch.

Tuy nhiên!
Khi bọn họ vừa bước vào, Bạch Trần đang ở trong phòng khách có hơi sửng sốt.

Sau khi cẩn thận quét mắt qua đám Bạch Tam và các cộng sự, anh ta nói: “Bạch Tam, tổ ba của các người không phải có 13 người sao? Sao lại thiếu một người rồi?”
“Hơn nữa, biểu hiện của anh là sao vậy? Tại sao ai nấy đều có sắc mặt khó coi như vậy?” Bạch Trần vẻ mặt khó hiểu.

Và khi nghe thấy điều này, ông cụ nhà họ Bạch và những người khác bên cạnh ông cụ cũng cảm thấy khó hiểu.

Đây đều là những cao thủ tông sư.

Đặc biệt là với hơn chục người, đây chính chỉ là lực lượng kh*ng b* có thể càn quét khắp thành phố Nam Giang, vậy mà bây giờ, đám người Bạch Tam lại ủ rũ cúi đầu phảng phất giống như là vừa mới thua trận vậy, chuyện này...!chuyện gì đang xảy ra?
Khi nghe câu hỏi đó, Bạch Tam chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo và nói với Bạch Trần: “Cậu chủ Bạch Trần, trên đường đến đây chúng tôi y đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn! Đã làm hao tổn một anh em!”
Cái gì!

Ngay khi anh ta vừa nói xong thì Bạch Trần và những người khác đã giật mình hoảng sợ.

Các thành viên của Thiên Sứ Áo Trắng hầu hết đều là những nhân vật cấp tông sư, những người như vậy khi đặt vào xã hội chính là sự tồn tại của một siêu cường giả.

Ngay tại gia tộc họ Bạch ở Nam Lộc cũng vô cùng quý giá.

Vậy mà bây giờ lại có một người bị giết trên đường đến đây, làm sao điều này có thể xảy ra.

“Chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là ai đã gây nên chuyện này hả?”
Sắc mặt của Bạch Trần u ám, âm trầm đến nổi có thể rỉ nước.

Mất đi một thành viên Thiên Sứ Áo Trắng thì anh ta tự nhiên cũng có lỗi, dù sao tổ ba của Thiên Sứ Áo Trắng cũng tới vì anh ta.

“Ồ...!cậu chủ, chúng tôi gặp một già một trẻ trên đường tới đây! Họ không nhường đường cho xe của chúng tôi, Bạch Đỗ Hào vì quá bốc đồng trong cơn giận muốn lái xe tông vào họ.”
“Nhưng thật sự không nghĩ đến một già một trẻ đó hóa ra là...!hai thầy trò Huyết Tổ và Huyết Lang!”
Sắc mặt của Bạch Tam vô cùng khó coi, tựa hồ nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Và khi anh ta nói đến tên của Huyết Tổ và Huyết Lang.

Cho dù là Bạch Trần, ông cụ nhà họ Bạch hay những người khác đều rùng mình một cái.

“Khó trách các người lại làm mất đi một người! Hai thầy trò của Huyết Tổ chính là cường giả đại tông sư!” Ông cụ nhà họ Bạch thở dài tiếc nuối.

Đại tông sư?
Bạch Tam sửng sốt một chút, sau đó nhíu mày nói: “Ông cụ nhà họ Bạch, Huyết Tổ là đại tông sư, mọi người đều biết! Nhưng ông làm sao biết Huyết Lang cũng là đại tông sư?”
Bạch Tam vô cùng tò mò.

Dù sao thì những người này chỉ nhận ra rằng Huyết Lang là một nhân vật đại tông sư sau khi Huyết Lang g**t ch*t thuộc hạ của mình trong một giây.

Nhưng mà ông cụ nhà họ Bạch lại có thể nói toạc ra một cái, điều này hiển nhiên đã biết từ lâu.

Ngay cả Bạch Trần bên cạnh cũng tò mò quay lại.

“Mọi người có chỗ không biết!”
Ông cụ nhà họ Bạch nhanh chóng nói: “Ở quãng thời gian trước, thành phố Nam Giang của chúng tôi có tổ chức một trận đấu cho đại tông sư! Người thách đấu là Huyết Tổ, mà người bị thách đấu là tông sư Lâm của thành phố Nam Giang của chúng tôi!”
Trận đấu cho đại tông sư!
Nghe nói vậy Bạch Trần và nhóm người của Bạch Tam đều nheo mắt lại.

Nhà họ Bạch ở Nam Lộc, thuộc một một ông lớn lánh đời và ít chú ý đến các vấn đề trần tục.

Tương tự như vậy, họ cũng không quan tâm đến trận đấu cho đại tông sư..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 677: 677: Chương 714


Ông cụ nhà họ Bạch nói tiếp: “Trận chiến võ đài lần này, tôi có vinh hạnh xem trận, thật là mở mang tầm mắt!”
“Những người đầu tiên thách đấu là Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, họ đều là đại tông sư của thành phố Nam Giang chúng tôi! Tuy nhiên, người đối chiến với họ không phải là Huyết Tổ, mà là...!Huyết Lang!”
Cái gì!
Ngay khi ông cụ nói lời này, Bạch Trần và những người khác cũng sợ hết hồn.

Huyết Lang một mình nghênh chiến với hai người đại tông sư?
Chuyện này...!chuyện này thật sự khiến người ta không thể tin được.

“Kết quả thì sao?” Trong lòng Bạch Trần cảm thấy căng thẳng.

Anh ta biết rằng Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn là võ sĩ mạnh nhất tỉnh Nam Lộc, chỉ cần bốn ông chủ lớn quyền thế lánh đời không ra tay thì hai người này gần như là sự tồn tại của bá chủ.

Huyết Lang lấy một địch hai, độ khó này thật sự khó có thể tưởng tượng được.

“Kết quả…”
Ông cụ nhà họ Bạch nói, khóe miệng nở một nụ cười gượng gạo:
“Kết quả cuối cùng là Huyết Lang đánh bại Hạ Lan Sơn chỉ với một chiêu và Lãnh Ngạo Thiên với mười chiêu! Hai người đại tông sư… hoàn toàn bại trận!”
Ầm!

Một lời nói rơi vào tai Bạch Trần và Bạch Tam, lập tức khiến trong lòng bọn họ nổi sóng.

Lấy một địch hai!
Hai người đại tông sư đều không thể trụ được mười chiêu?
Làm thế nào mà có thể được.

Chỉ là điều khiến họ chấn động hơn nữa chỉ mới bắt đầu.

“Các người cho rằng chuyện này kết thúc sao? Kinh ngạc nhất chính là cái người tông sư Lâm ở thành phố Nam Giang kia!”
Ông cụ nhà họ Bạch dường như đang hồi tưởng đến mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó, trên gương mặt đầy thăng trầm của ông cụ vẫn đầy bàng hoàng và thán phục: “Huyết Lang chấn động toàn trường, đúng lúc này, đại tông sư Lâm xuất hiện!”
“Anh ta chỉ dùng một chiêu đã đánh bại Huyết Lang!”
Yên tĩnh...!
Khi ông cụ nhà họ Bạch vừa nói xong thì cho dù là Bạch Trần hay đám người Bạch Tam, tất cả đều sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp.

“Ông cụ nhà họ Bạch, ông...!ông vừa nói cái gì? Đại tông sư Lâm đã đánh bại Huyết Lang chỉ...!chỉ bằng một chiêu?” Bạch Trần trợn mắt ngoác mồm kinh ngạc hỏi.

Cho đến khi nhìn thấy ông cụ nhà họ Bạch nghiêm túc gật đầu.

Ầm! Bạch Trần và Bạch Tam gần như sợ đến mức suýt nữa đã tiểu ra quần.

Huyết Lang, trong vòng mười chiêu đã hoàn toàn đánh bại sự tồn tại đáng sợ của hai đại tông sư.

Loại nhân vật này nằm trong tay đại tông sư Lâm cũng không chịu nổi một chiêu, thật giống như trong mộng tưởng.

“Vậy thì...!còn Huyết Tổ thì sao?”
Bạch Trần mạnh mẽ nuốt một ngụm nước bọt, run giọng tiếp tục hỏi.

“Huyết Tổ?” Ông cụ nhà họ Bạch cười khổ lắc đầu: “Ông ta ở trong tay đại tông sư Lâm đã chống đỡ được...!mười chiêu!”
Mười chiêu!
Bùm...!
Ngay khi những lời này thốt ra, dù là Bạch Trần hay Bạch Tam đều có cảm giác không rét mà run.

Đó là Huyết Tổ.

Huyết Tổ đã giết vô số cao thủ siêu mạnh, uy chấn ở phía Tây Bắc trong mấy năm nay.

Không biết có bao nhiêu người muốn đánh bại Huyết Tổ, nhưng chưa từng có ai làm được, hiện tại ở thành phố nhỏ cấp ba này, Huyết Tổ cũng không chống nổi quá mười chiêu, điều này đúng là làm người ta không thể tin được.

Tuy nhiên, chấn động vẫn tiếp diễn: “Còn có một tin tức chấn động nữa!”
Vẻ mặt của ông nội Bạch có chút do dự, tựa hồ muốn nói nhưng lại không dám nói, cẩn thận liếc nhìn Bạch Trần và những người khác, khuyên nhủ: “Tin tức này quá kinh người, tôi nói rồi các người nhớ kỹ không được truyền ra ngoài!”
“Chính vì điều này mà sau cuộc so tài này kết thúc tất cả khán giả đều im lặng không nói một lời!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 678: 678: Chương 715


Hả?
Nhìn vẻ mặt trịnh trọng của ông cụ nhà họ Bạch, Bạch Trần và Bạch Tam cảm thấy sự việc này sẽ kinh thiên động địa.

Lúc này, vẻ mặt của mọi người bỗng trở nên ngưng trọng.

Nhìn thấy cảnh này.

Ông cụ nhà họ Bạch mạnh mẽ nuốt nước bọt rồi giọng run rẩy nói: “Thân phận thật sự của đại tông sư Lâm chính là vua của Huyết Tổ! Có thể chính là người trong truyền thuyết kia...!vua Huyết Ngục”
Bùm!
Câu nói “vua Huyết Ngục” văng vẳng bên tai mọi người.

Bạch Trần toàn thân như bị sấm sét đánh trúng, lập tức ngã xuống đất.

Và mười hai Thiên Sứ Áo Trắng cũng sợ hãi suýt nữa thì ngã xuống đất, nếu không phải là tông sư thì bọn họ cũng sợ hãi ngã xuống đất giống như Bạch Trần.

Vua Huyết Ngục!
Cái thứ siêu kh*ng b* trong truyền thuyết.

Làm thế nào mà có thể được.

“Vua của Huyết Ngục, nghe nói là vị vua thần thánh khống chế thế giới hắc ám, chỉ một lời là có thể quét sạch vô số cường giả quốc tế!”
“Không thể nào! Loại tồn tạo cao quý nhất thế giới làm sao có thể xuất hiện ở đây?” Bạch Trần chỉ cảm thấy lưng đã hoàn toàn ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Khuôn mặt anh ta ánh lên vẻ hoài nghi khó tin.

Đâu chỉ có anh ta ông cụ nhà họ Bạch cũng cười gượng nói: “Ừ thì ai tin được!”
“Nhưng, đây là sự thật! Vì vậy, ở thành phố Nam Giang, cậu sẽ không bao giờ biết ai là chủ nhân thực sự của thành phố này!”
“Bất cứ ai không cẩn thận, ngay cả người mạnh nhất quốc gia cũng có thể vạn kiếp bất phục!”
Lời nói của ông cụ nhà họ Bạch nghiêm túc và có ý vị sâu xa như một hồi chuông đỏ, khiến Bạch Trần.

Bạch Tam và những người khác rơi vào trầm ngâm.

Sau đó, họ mới thực sự hiểu rằng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Hô!
Sau một thời gian dài.

Bạch Trần cuối cùng cũng nguôi ngoai khỏi cú sốc của vua Huyết Ngục.

Anh ta lại ngồi xuống ghế, sau đó quay đầu nói với đám người Bạch Tam: “Được rồi! Lần này các người hành động cẩn thận là được rồi, chỉ cần chúng ta không chọc giận đại tông sư Lâm thì sẽ không có họa sát thân.”
Nói xong thì một tia lạnh lẽo hiện lên trong mắt Bạch Trần: “Người mà anh định xử lý lần này là thuộc hạ của Lâm Thiệu Huy!”
“Ba ngày sau, bọn họ sẽ đến nhà họ Bạch tham gia tiệc rượu, ngày đó tôi muốn các ngươi bắt được bốn người, Từ Minh Long, Bloody Rosie, Năm Sẹo, Hổ Vằn!”
“Mang họ đến bữa tiệc, nếu tập đoàn Bạch Lạc không chịu đầu hàng thì giết!”
Chỉ với một lời nói khiến Bạch Tam và 12 tông sư khác thân thể chấn động: “Ồ, vâng!”
Cùng lúc đó một nhà Bạch Tố Y vừa ăn tối xong, Lâm Thiệu Huy đang mặc trang phục bếp núc ở trong bếp dọn dẹp.

Chỉ tại thời điểm này.

Tai anh khẽ nhúc nhích, nhưng anh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đang đi về phía nhà mình.

“Xem ra là có tin tức!”
Khóe miệng Lâm Thiệu Huy khẽ cong lên, sau đó anh tháo găng tay ra, nói với Bạch Tố Y:
“Vợ à anh ra ngoài vứt rác đây!”
Nói xong Lâm Thiệu Huy xách một bao rác đi thẳng ra khỏi nhà.

Màn đêm dần dần sâu hơn, bên ngoài nhà của Bạch Tố Y, đèn đường mờ ảo.

Lâm Thiệu Huy bước ra khỏi sân, ném một bao rác vào thùng rác, thay vì trực tiếp trở về nhà, anh lại lấy trong túi ra một bao thuốc, lấy ra một điếu châm lửa rồi từ từ hút.

Anh chỉ hút có vài hơi thì đã nghe “cộp cộp cộp”.

Bước chân nhanh chóng, từ xa đến gần, một người mặc áo đen chạy nhanh tới..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 679: 679: Chương 716


Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, người này sửng sốt một chút, hiển nhiên không ngờ Lâm Thiệu Huy lại đứng ở ngoài sân, tựa hồ đang đợi anh ta.

“Anh Thiệu Huy.”
Người đàn ông nhanh chóng bước tới và cúi chào Lâm Thiệu Huy.

“Anh là người của Hổ Vằn?: Lâm Thiệu Huy khẽ liếc người này: “Nói đi, có chuyện gì!”
Nghe thấy như thế thì người đàn ông không dám nói những điều vô nghĩa, nói thẳng vào vấn đề: “Anh Thiệu Huy, người của chúng tôi vừa mới phát hiện có bốn chiếc Land Rover đi đến nhà họ Bạch.

Biển số xe là của thành phố Nam Lộc, chắc là của nhà họ Bạch ở Nam Lộc!”
“Hơn nữa, tổng cộng có mười hai người xuống xe, khí tức trên người mỗi người đều cực kỳ kinh người!”
“Hổ Vằn nhờ tôi đến nhắc nhở anh rằng cẩn thận một chút!”
Nhà họ Bạch ở Nam Lộc sao?
Khi Lâm Thiệu Huy nghe được bốn chữ này, khóe miệng hiện lên một tia khinh thường.

“Xem ra nhà họ Bạch ở Nam Lộc gia tộc vẫn là không thể nhịn được mà sai người đi chết!”
“Nếu tôi đoán không lầm thì hãy nói với Hổ Vằn rằng có lẽ bọn người đó là những Thiên Sứ Áo Trắng!”
Thiên Sứ Áo Trắng!

Bốn chữ này rơi vào trong tai của người đàn ông này, sắc mặt của anh ta đột nhiên thay đổi, đương nhiên anh ta đã từng nghe đến tổ chức khủng khiếp này, đặc biệt biết tổ chức này đã giết vô số người và chưa từng thất bại.

Và bây giờ, nếu mười hai Thiên Sứ Áo Trắng đến, họ gần như là một lực lượng kh*ng b* bất khả chiến bại có thể càn quét cả thành phố Nam Giang.

Suy nghĩ đến đây thì sắc mặt của người đàn ông ngay lập tức trở nên nhợt nhạt.

Tuy nhiên, tại thời điểm này.

“Đi ra đi!”
Hả?
Nghe thấy giọng nói của Lâm Thiệu Huy, người áo đen sửng sốt.

Ở đây chỉ có hai người, anh ta và Lâm Thiệu Huy, anh ta hoàn toàn không hiểu anh Thiệu Huy đang kêu ai đi ra?
Nhưng, ngay khi người đàn ông đang kinh ngạc thì...!
Rột rột!
Anh ta chỉ cảm thấy hai luồng gió đột nhiên thổi qua, sau đó người đàn ông mặc áo đen kinh ngạc phát hiện bên cạnh xuất hiện thêm hai người.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy khuôn mặt của hai ông lão này thì...bùm!
Người đàn ông mặc đồ đen gần như sợ hãi suýt tiểu ra quần.

Bởi vì hai người này là bộ đôi mạnh nhất ở thành phố Nam Giang, Hạ Lan Sơn và Lãnh Ngạo Thiên.

“Gặp qua cậu Thiêu Huy.”
Ngay khi hai vị đại tông sư xuất hiện, hai người đều cúi đầu sát đất trước Lâm Thiệu Huy, với vẻ mặt vô cùng cung kính.

Nhìn hai người họ, Lâm Thiệu Huy dường như đã đoán được họ đến để làm gì, không khỏi mỉm cười nói: “Các người cũng nhận được tin tức rồi hả?”
“Đúng!”
Hai vị đại tông sư cùng nhau gật đầu, rồi trịnh trọng nói: “Theo thông tin chúng tôi nhận được, lần này nhà họ Bạch ở Nam Lộc phái tới tổ ba Thiên Sứ Áo Trắng.

Thủ lĩnh tên là Bạch Tam, là đỉnh cấp tông sư, trong tổ của anh ta còn có mười một cường giả tông sư!”
“Những người này trước sau đã tham gia 36 nhiệm vụ ám sát và thảm sát, không có một nhiệm vụ nào thất bại!”
Không thể không nói!
Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, với tư cách là hai người mạnh nhất Nam Lộc đã nắm trong tay mạng lưới tình báo vô cùng sắc bén.

Khi Thiên Sứ Áo Trắng vừa tiến vào thành phố Nam Giang thì hai người đã kiểm soát rõ ràng tình hình của họ.

Nghe đến đây, Lâm Thiệu Huy khẽ mỉm cười, nhưng không quan tâm.

Như thể trong mắt anh thì một cường giả đỉnh cấp tông sư mang theo mười hai cường giả tông sư cũng giống như kiến chúa mang theo đàn của mình, không có gì đáng để tâm..
 
Back
Top Bottom