Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 320: Chương 320


Đơ ra!
Giờ phút này, sau khi nghe thấy Hổ Vằn lại nghe theo mấy lời nói vớ vẩn của người xem thần bí, tất cả mọi người thuộc thành phố Nam Giang và thành phố Hải Dương đều không tin nổi vào những gì họ mới nghe thấy.

Điên rồi!
Con mẹ nó đây thật sự là điên rồi.

Tim một người chỉ mới hai mươi mấy tuổi, chỉ được cái nhanh nhẹn mà không có công lực là sức mạnh gì đi chiến đấu với Kim Cương?
Đây không phải là tự chịu thua sao?
Ánh mắt của mọi người khi nhìn Hắc Hổ, giống như đang nhìn một tên ngốc.

Nhưng mà đây chưa phải là hết!
“Dạ vâng!”
Cậu thanh niên gọi là Khỉ Đột kia sau khi nghe thấy những lời này lại không hề có vẻ sợ hãi hay rụt rè gì cả, ngược lại trên mặt hiện lên vẻ mừng như điên, giống như gặp được chuyện vô cùng tốt đẹp gì đó, lập tức chạy vèo lên trên đài thi đấu.

Giờ phút này, trừ nhóm Hắc Hổ và Năm Sẹo ra, tất cả mọi người còn lại đều trợn tròn mắt.

Làm cái quái gì thế?
Lại chỉ cử một thằng nhóc ranh ra để chiến đầu với Kim Cương.

Đây đúng là điên thật rồi.

Đặc biệt là Kim Cương đang đứng trên đài cao.

Hắn nhìn Khỉ Đột đã leo lên đài cao, đứng ở đối diện hắn, mặt Kim Cương đã tái mét.

Căm giận!
Nhục nhã!
Hắn chính là cao thủ số một của thành phố Hải Dương, ông vua hắc quyền của cả Giang Nam, là một người vô cùng mạnh mẽ có thể quét ngang mười mấy cái thành phố.

Mà bây giờ, người xem thần bí kia và Hổ Vằn lại cử một thằng yếu nhớt ra để đối phó hời hợt với khiêu chiến của hắn, đây thật sự là sự coi thường và sỉ nhục lớn nhất đối với hắn.

“Được! Sỉ nhục của cậu, Kim Cương tôi nhớ kỹ!”
“Yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc thằng đàn em này của cậu thật tốt! Sẽ lột da rút gân nó, bầm thây nó thành ngàn mảnh!”
Trong giọng nói lộ ra vẻ vô cùng hung tàn và ác độc, lập tức làm cho da đầu của tất cả mọi người thuộc thành phố Nam Giang đều tê rần.

Mỗi người bọn họ đều có thể cảm nhận được hận ý và sát khí vô cùng nồng nặc của Kim Cương.

Mà đâu phải chỉ riêng những người ở đây!
Thậm chí trong tập đoàn Bạch Kỳ, nhóm Bạch Tố Y cách một cái màn hình cũng đều có thể cảm nhận được, giống như có từng đợt không khí lạnh băng tỏa ra từ trên người của Kim Cương trong video, làm cho tất cả mọi người đều nhịn không được mà rùng mình.

“Xong rồi! Tôi cảm thấy người xem thần bí kia quá khinh thường người ta rồi! Cái cậu thanh niên tên Khỉ Đột kia sợ là sẽ bị mất mạng!”

“Không sai! Kim Cương hung ác như vậy, một thằng nhóc ranh làm sao có thể sánh bằng được!”
“Thật không thể hiểu nói, không ngờ Hổ Vằn lại thật sự nghe theo mấy lời nói vớ vẩn của người thần bí kia, lại thật sự cử một thằng đàn em ra chịu chết!”
“...”
Một đống nhiên viên vây lại đây, chỉ chỉ trỏ trỏ vào video.

Giống như tất cả mọi người ở đây đều đã nhìn thấy hậu quả thê thảm của Khỉ Đột vậy.

Ngay cả Bạch Tố Y cũng lắc đầu thở dài, cũng vô cùng bi ai thay cho cậu thanh niên Khỉ Đột kia.

“Chết!!!”
Mà ngay lúc tất cả mọi người đều đang cảm thấy khó tin!
Kim Cương lập tức rống lớn, dậm mạnh chân, đạp một cái lên mặt đất.

Đùng!
Đài cao liên tục run rẩy, cơ thể giống hệt như một cột sắt của Kim Cương không ngờ đột nhiên nhảy dựng lên khỏi mặt đất.

Giống như một con thú lớn khổng lồ, kéo theo khí thế quét ngang mọi thứ, đấm mạnh một quyền về phía Khỉ Đột.

Cuồng bạo!

Mạnh mẽ!
Nhìn thấy sức mạnh của một quyền này, ngay cả Hổ Vằn và Năm Sẹo cũng đều trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Mạnh thật!”
Mí mắt hai người giật giật liên hồi, cho dù đổi thành bọn họ, đối mặt với sức mạnh của một quyền này của Kim Cương, cũng chỉ có nước né tránh.

Nhưng mà!
Khỉ Đột không né tránh, cũng không sợ hãi, ngược lại trên mặt cậu lại lộ ra vẻ vô cùng hưng phấn.

Giống như đang chờ đợi điều gì đó!
Quả nhiên!
“Ngồi xổm xuống ba mươi centimet, đánh quyền phải ra, đánh về phía cùi chỏ bên trái!”
Cái gì!
Khi tất cả mọi người ở đây nghe được lời này đều đơ ra, đây là hướng dẫn trực tiếp à?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 321: Chương 321


Xôn xao...!
Trên mặt tất cả mọi người đều hiện lên vẻ kinh ngạc như thấy ma.

Bọn họ chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế này, đối mặt với một đối thủ nặng ký, lại muốn dựa vào sự hướng dẫn trực tiếp mà chuyển bại thành thắng, đây chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

Mọi người không tin, nhưng mà cậu thanh niên tên Khỉ Đột kia lại tin tưởng không chút nghi ngờ.

Cậu ta xem những lời nói của Lâm Thiệu Huy giống như những lời chỉ dạy của thần tiên, làm hai mắt cậu sáng bừng lên.

Gần như không hề do dự, cơ thể đột ngột ngồi xổm xuống, rồi sau đó vươn quyền phải ra, đánh thật mạnh về phía cùi chỏ bên trái của Kim Cương.

“Đáng chết!”
Lúc này, cơ thể của Kim Cương còn đang theo đà tiến lên.

Khi Khỉ Đột đột nhiên ngồi xổm xuống, một quyền của hắn đã không đánh trúng đích, rơi vào khoảng không.

Mà lực cũ của hắn đã hết, hoàn toàn không thể né được.

Đùng!

Một quyền của Khỉ Đột đánh mạnh lên trên cùi chỏ của Kim Cương!
Bịch bịch bịch!
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, sau khi Kim Cương và Khỉ Đột đánh xong một chiêu, không ngờ lại rối rít lùi ra sau ba bước dài.

Yên lặng...!
Giờ phút này, toàn bộ tiếng động trong viện hí kịch giống như đã biết mất hoàn toàn.

Tất cả mọi người ở bên dưới, ai nấy đều không thể tin vào những gì họ mới nhìn thấy.

Thành...!Thành công sao?
Mọi người có thể tin rằng Khỉ Đột bị lui ra xa ba bước là vì bị lực phản chấn đẩy lùi lại.

Mà Kim Cương lui xa ba bước lại là vì bị đánh trung một quyền thật mạnh lúc nãy mà ra.

Nghĩ đến đây.

Tất cả mọi người trong viện hí kịch đều rối rít suýt xoa, ai nấy đều sợ hãi vì những lời chỉ dạy của người xem thần bí kia.

Chỉ một câu chỉ dạy đơn giản đã có thể làm một thằng nhóc ranh chỉ được mỗi cái tài nhanh nhẹn đánh một quyền trúng được người số một về hắc quyền ở Giang Nam như Kim Cương.

Không thể tưởng tượng nổi!
Không thể nào tin được!
Không chỉ riêng bọn họ!
Tí tách!
Tí tách!
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy dọc theo trán Kim Cương rồi rơi xuống dưới.

Nếu như nói lúc trước hắn xem đây là sỉ nhục.

Như vậy thì sau khi đánh xong một chiêu, hắn phát hiện, đây không phải là nhục nhã mà là sự thật.

Vì người xem thần bí kia có lẽ chỉ cần dựa vào việc hướng dẫn cho một thằng ranh con là đã có thể đánh bại hắn rồi.

Đau...!

Kim Cương cử động cánh tay một ít, hắn có thể cảm nhận được cơn đau đớn của cơ bắp bị đánh trúng bên dưới cùi chỏ.

Chuyện này làm cho vẻ mặt của hắn càng trở nên nghiêm túc hơn.

“Thủ đoạn giỏi thật, chỉ tiếc, nhóc con này quá yếu, cho dù người kia có chỉ dạy giỏi đến cỡ nào, tôi cũng không tin cậu có thể chịu được mười chiêu của tôi!”
Mười chiêu!
Nếu bình thường, cho dù có phải đối đầu với đám Hổ Vằn thì Kim Cương cũng chỉ nói năm chiêu mà thôi.

Nhưng bây giờ, mười chiêu!
Rất rõ ràng, hắn đã xem Khỉ Đột đứng trở mặt thành một đối thủ nặng ký.

.

ngôn tình hoàn
Nhưng mà nghe thấy lời này!
Khỉ Đột lại xoa nắm đấm, cười tủm tỉm nói:
“Cái này thì chưa chắc! Ông không thể tưởng tượng được sự mạnh mẽ của ông chủ bọn tôi đâu!”
Ông chủ?
Hai chữ này làm Kim Cương hơi sững sờ, nhưng mà ngay lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, giọng nói của Lâm Thiệu Huy lại truyền đến.

“Bước về trái ba bước, dùng quyền phải đánh lên hàm dưới.”
Bốp!
Phản ứng của Khỉ Đột có thể nói là cực kỳ nhanh, gần như ngay lúc giọng nói của Lâm Thiệu Huy vừa mới vang lên, cơ thể của cậu đã giống như một con cá chạch, nhảy sang trái ba bước, lập tức chạy đến bên cạnh Kim Cương.

Sau đó lại vung quyền lên, định đánh về phía hàm dưới của Kim Cương.

Nhìn thấy cảnh này!
Kim Cương nhếch khóe miệng lên, hiện ra một chút vẻ khinh thường:
“Cậu quá yếu để chủ động tấn công!”
Kim Cương gần như theo bản năng nghiêng người xoay một vòng, giơ chân lên đá, định đá lên sườn của Khỉ Đột.

Cú đá sườn này có sức mạnh cuồng bạo bá đạo, vang lên tiếng xé không ầm ầm.

Nếu như đánh trúng, Khỉ Đột chắc chắn sẽ bị K.O ngay lập tức.

Nhưng mà!
“Hạ thấp người xuống, đùi phải dán sát đất quét ngang!”
Cái gì!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy vang lên rất đột ngột, lập tức làm cho Kim Cương vừa mới đánh được một nửa lập tức thay đổi sắc mặt.

Đến tận bây giờ hắn mới biết, lời Lâm Thiệu Huy hướng dẫn cho Khỉ Đột lúc này cũng chỉ là một động tác giả.

Mà bây giờ mới là một chiêu bùng nổ thật sự..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 322: Chương 322


Quả nhiên, Khỉ Đột giống như đã sớm đoán trước được chuyện này, ngay lúc giọng nói của Lâm Thiệu Huy vừa mới kết thúc, cơ thể của cậu đột nhiên rơi xuống, rồi sau đó dán sát chân xuống đất quét ngang qua, lập tức đập mạnh lên chân trụ của Kim Cương!
Đùng!
Tiếng cơ thể va chạm vào nhau vang lên.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ngay khoảnh khắc phần chân trụ của Kim Cương bị đánh trúng một đòn thật mạnh, cơ thể giống như một toàn tháp bằng sắt của Kim Cương, đập mạnh xuống đất như một ngọn núi nhỏ.

Chiêu thứ hai, lại thành công.

Dưới hàng ghế khán giả, mặc kệ là Hổ Vằn, Năm Sẹo hay là những người trong thành phố Nam Giang, bây giờ tim đều vọt lên đến cổ họng, sau khi nhìn thấy Kim Cương bị một chiêu quét ngang mạnh mẽ này làm ngã ra đất rồi, lập tức nhảy nhót hoan hô.

Tiếng reo hò làm rung động toàn trường.

Mà bên kia!
Mặt của Thiết Diện Thương Lang, Đoạn Thuần và bốn đệ tử khác của Kim Cương giống như nhìn thấy ma.

Ngã xuống đất!

Từ khi bọn họ đi theo Kim Cương đến tận bây giờ, cho dù Kim Cương có thua, cũng chưa bao giờ bị người khác đánh ngã.

Mà bây giờ, chỉ mới đến chiêu thứ hai, đã bị tấn công mạnh mẽ đến nỗi ngã xuống đất.

Chuyện này, sao có thể chứ.

Nhưng ác mộng chỉ vừa mới buông xuống.

Ngay sau đó, giọng nói của Lâm Thiệu Huy giống như là từng lời nguyền, liên tục vang vọng không ngừng.

“Bước lên trái ba bước, đánh vùng trán!”
“Ngồi xổm nghiêng người về bên phải năm mươi centimet, đánh thẳng về phía xương sống!”
“...”
Một câu lại một câu!
Giống như ác mộng buông xuống.

Trong ánh mắt chấn động của mọi người, cơ thể của Khỉ Đột giống như một bóng ma, liên tục di chuyển lóe lên xung quanh cơ thể Kim Cương.

Có thể nói, dưới sự hướng dẫn của Lâm Thiệu Huy, Khỉ Đột gần như phát huy hết toàn bộ ưu thế về tốc độ của bản thân lên đến mức cao nhất.

Cho dù sức tấn công của cậu có yếu hơn một vài phần, nhưng mà cứ lần lượt đánh trúng như thế, Kim Cương chịu đòn đau, lại chịu tiếp đòn hiểm!
Tí tách!
Một giọt máu đỏ tươi tràn ra khỏi khóe môi của Kim Cương.

Hắn chỉ cảm thấy tất cả mọi người trên cơ thể hắn đều đau đớn như thủy triều ập đến.

Mỗi một nắm đấm của Khỉ Đột đều là cho tốc độ và phản ứng của hắn chậm đi một chút
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”
Kim Cương gần như muốn phát điên.

Mà mọi người ở bên dưới cũng đơ tập thể.

“Quyền thứ hai mươi!”
“Quyền thứ hai mươi mốt!”
“...”
Hổ Vằn cứ lần lượt đếm, mỗi khi số thứ tự lại tăng thêm, đều sẽ làm cho mí mắt của anh giật lên điên cuồng không ngừng.

Anh hoảng sợ phát hiện ra, dưới sự hướng dẫn của Lâm Thiệu Huy, Khỉ Đột lại chưa từng thất bại lần nào, cũng chưa bao giờ bị thương.

Giống như Kim Cương to lớn như một ngọn núi kia chỉ là một con gấu bự ngu ngốc!
Vậy mà lại bị Khỉ Đột đánh đến không còn sức đánh trả!
“Đây...!Không thể nào!”
Mặt của nhóm người Thiết Diện Thương Lang đều đã trắng bệch như tờ giấy.

Bọn họ đều tin rằng chuyện sư phụ của bọn họ thua cuộc chỉ là vấn đề thời gian.

Chật vật, thê thảm!
Từ lúc được sinh ra đến tận bây giờ, đây chắc chắn là lần đầu tiên đám Thương Lang nhìn thấy Kim Cương chật vật như thế, thật sự là bị người ta xem như một cái bao cát, cứ đánh lên người hết quyền này đến quyền khác.

“Cái tên đó, rốt cuộc là người hay là quỷ vậy?”
Ánh mắt của đám người Thiết Diện Thương Lang đều rối rít nhìn sang đám người thuộc thành phố Nam Giang.

Cả đám đều giống như nhìn thấy ma, đều vô cùng hoảng sợ và kinh ngạc.

Đặc biệt.

Ở một góc, mặt Tề Tư Viễn đã trắng bệch như tờ giấy, cơ thể run bần bật.

“Lâm Thiệu Huy mạnh quá, anh ta là ai? Sao lại có được công lực dùng lá đánh bị thương người khác? Sao lại có thể dựa vào việc hướng dẫn mà đã có thể làm cho một thằng nhóc ranh đánh bại Kim Cương rồi?”
Chấn động.

Những gì đang diễn ra trước mắt hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của Tề Tư Viễn, thậm chí anh ta còn nghi ngờ rằng Lâm Thiệu Huy không phải là người.

Nếu không, sao lại có thể kinh khủng đến thế..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 323: Chương 323


Không chỉ trong viện hí kịch.

Mà trong tập đoàn Bạch Kỳ, mọi người cũng đều suýt xoa liên tục.

“Trời ơi! Trời đất ơi! Quá đáng sợ, thực lực của người xem thần bí kia chắc chắn là hơn xa những gì chúng ta tưởng tượng.”
Người đồng nghiệp nam kia bây giờ đang gào to lên như phát điên.

Vẻ mặt của anh tràn ngập hoảng sợ, cứ như thấy ma vậy.

Mà nhóm Bạch Tố Y ở bên cạnh.

Tuy bọn cô cũng không hiểu được rốt cuộc thì người xem thần bí kia mạnh đến cỡ nào, nhưng mà trước mắt, nhìn Kim Cương vô cùng chật vật kia, lại nhìn đám khán giả ở hiện trường đang ngây ra như phỗng, các cô cũng đã hiểu được.

Người xem thần bí chưa bao giờ xuất hiện kia chắc chắn là một người siêu cấp giỏi không thể nào tưởng tượng nổi.

Thình thịch!
Mà trong lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi.

Trong video lại vang lên một tiếng vang nặng nề, là do Kim Cương cuối cùng cũng không chịu nổi mấy cú đấm đó nữa, phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể suy sụp nằm xuống đất.

Thua!
Mặt Kim Cương rất khó xem, giống như một đống tro tàn, hắn nằm dài trên đất, hai mắt nhìn chằm chằm Khỉ Đột đứng cách đó không xa, miệng phun máu tươi tuôn xối xả.

“Tôi...!Tôi thua...”
Đến tận bây giờ hắn vẫn cứ có cảm giác như đang nằm mơ.

Dù sao thì hắn chính là cao thủ số một của thành phố Hải Dương.

Là ông vua số một về hắc quyền ở tỉnh Giang Nam.

Đặc biệt là sau khi được sư phụ chỉ dạy cho công pháp mới, thực lực của hắn tiến bộ cực kỳ nhanh, hoàn toàn không có đối thủ.

Nhưng bây giờ, hắn lại thua trong tay một thằng nhóc ranh, hoặc là nói, là thua vì vài câu hướng dẫn của người xem thần bí.

Chuyện này làm cho hắn khó có thể chấp nhận được.

Mà bên kia.

Khỉ Đột lại vừa xoa eo vừa thở hổn hển, nhưng trong mắt cậu lại lóe lên tia sáng sùng bái và cuồng nhiệt.

Cậu, thắng!
Ai có thể tưởng tượng được một con người gầy nhom, chỉ được mỗi cái nhanh nhẹn như cậu là có thể đánh bại được ông vua số một về hắc quyền ở tỉnh Giang Nam.

Thậm chí đến tận giờ phút này, cậu vẫn cứ có cảm giác không chân thật.

Nghĩ đến đây!
Khỉ Đột nghiêm túc nhìn xuống chỗ những người thuộc thành phố Nam Giang, rồi mặt mày thành kính và nghiêm túc mà cúi người:

“Khỉ Đột cảm ơn ông chủ đã chỉ dạy!”
Giọng nói run run.

Gần như tất cả mọi người đều nghe được sự kích động và biết ơn của Khỉ Đột từ trong giọng nói của cậu.

Đặc biệt là mọi người đều biết, từ hôm nay về sau, vài câu hướng dẫn của người xem thần bí kia sẽ thay đổi hoàn toàn cả cuộc đời của Khỉ Đột.

Không chỉ riêng mình cậu!
Phần phật!
Giờ phút này, sau khi Kim Cương thua, Khỉ Đột đã chiến thắng.

Hổ Vằn, Năm Sẹo và những đại ca ngầm còn lại của thành phố Nam Giang đều rối rít đứng dậy.

Rồi sau đó họ quay sang nhóm người ở phía sau.

Đồng loạt cúi người.

Nghiêm túc lại vô cùng cuồng nhiệt.

Mà hình ảnh về cảnh này cũng thông qua video mà truyền khắp mạng của thành phố Nam Giang, lập tức làm cho toàn bộ thành phố Nam Giang đều bùng nổ.

Trong tập đoàn Bạch Kỳ, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ phấn khởi và khó tin.

“Trời ơi, người xem thần bí kia có thật là con người không vậy? Sao tôi cảm thấy anh ta mạnh như một vị thần!”
“Đúng đó, chỉ dựa vào vài câu hướng dẫn mà đã có thể làm cho một cậu thanh niên chiến thắng được Kim Cương không ai sánh bằng, thủ đoạn này thật sự làm người ta không thể tưởng tượng nổi!”
“Thần tượng, từ hôm nay về sau, bà đây sẽ không bao giờ theo đuổi minh tinh nữa, tôi chính là fan cuồng của người xem thần bí này!”
“...”
Từng tiếng vang hô đầy khí thế vang vọng khắp văn phòng.

Mà nhìn thấy cảnh này.

Trên gương mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y cũng không khỏi hiện lên vẻ ước ao.

Tập đoàn Bạch Kỳ của bọn họ chỉ là một góc nhỏ trong thành phố Nam Giang mà thôi.

Thậm chí cô còn tưởng tượng.

Giờ phút này, chỉ sợ là khắp phố lớn hẻm nhỏ của thành phố Nam Giang này đều đang hoan hô vì người xem thần bí kia, trở thành fan ruột của người đó, được vô số người sùng bái như thần..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 324: Chương 324


Khó có thể che giấu được vẻ ước ao và sùng bái trên gương mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y.

Dù sao!
Loại người như người xem thần bí kia, gần như chỉ dựa vào một lần livestream này, chỉ e đã được vô số người trong thành phố Nam Giang sùng bái và tôn kính.

“Nếu Lâm Thiệu Huy có thể mạnh đến như thế thì tốt biết bao...”
Trong đầu Bạch Tố Y không khỏi nhớ đến ông chồng Lâm Thiệu Huy của cô.

Nhưng mà ngay sau đó Bạch Tố Y lại lắc đầu.

“Không! Nếu so sánh lại thì mình càng thích Lâm Thiệu Huy của bây giờ hơn!”
“Tuy mạnh mẽ rất tốt, nhưng bình thường mới là chân thật!”
Nghĩ đến Lâm Thiệu Huy, khóe môi Bạch Tố Y không tự chủ được mà hơi cong lên một chút, hiện lên độ cong hạnh phúc mà dịu dàng.

Nhưng mà!
Ngay lúc mọi người đang hoan hô không ngừng!

Đùng!
Trong video lại phát ra tiếng nổ ầm lần nữa.

Mọi người đều ngạc nhiên chuyển mắt sang video nhìn, lập tức phát hiện, người quay phim đã thay đổi góc máy quay của di động, đang nhắm thẳng về hướng cổng chính của viện hí kịch.

Mà lúc này, cánh cửa lớn kia giống như đã chịu tác động của một lực cực mạnh, không ngờ lại bị người ta đánh nát bét.

Bùm bùm!
Vụn gỗ dày đặc văng tứ tung!
Không chỉ như thế!
Một ông già mặc áo xám từ cánh cửa bể nát kia bước vào!
Lộc cộc!
Ông già áo xám này có cơ thể cực kỳ cao lớn, một loại hơi thở ầm trầm đáng sợ dày đặc luôn quanh quẩn xung quanh bao vây lấy cơ thể ông ta.

Đặc biệt là mỗi khi ông ta bước một bước, tiếng bước chân vang dội kia giống hệt như tiếng trống, vang vọng trong lòng mọi người.

Làm cho mạch máu của bọn họ cũng bắt đầu sôi trào mãnh liệt theo tiếng bước chân của ông già này.

Không chỉ như thế!
Khi đám Kim Cương và Thiết Diện Thương Lang nhìn thấy ông già này rồi, cả đám đều vô cùng sững sờ.

Rồi sau đó lại trở nên mừng như điên.

“Sư phụ, thầy cuối cùng cũng...!đến!”
“Sư công! Sư công đến đúng lúc lắm, mau báu thù cho bọn con, báo thù cho sư phụ!”
Cái gì!
Khi giọng nói của nhóm Kim Cương và Thiết Diện Thương Lang vang vọng lên, bên khu vực người thuộc thành phố Nam Giang, sắc mặt của nhóm Hổ Vằn và Năm Sẹo đều thay đổi kịch liệt.

Sư phụ?
Sư công?
Không lẽ ông già này chính là người đứng đầu của võ thuật ở Giang Nam sao!
Đùng!
Sau khi xác định được thân phận của ông già này rồi, tất cả mọi người ở thành phố Nam Giang đều cảm thấy da đầu tê rần.

Mọi người đều nhìn thấy rất rõ trình độ mạnh mẽ của Kim Cương và bốn tên đệ tử của hắn.

Mà bây giờ!
Người đứng đầu của võ thuật ở Giang Nam đã đến, áp lực vô hình này làm mặt cho tất cả cao thủ của thành phố Nam Giang như Hổ Vằn đều vàng như màu đất!
Không chỉ riêng bọn họ!
Trong tập đoàn Bạch Kỳ.

Trước video, sau khi nhìn thấy ông già đó, tất cả mọi người xung quanh đều ngẩn ngơ.

“Ông già này là sư phụ của Kim Cương? Không lẽ ông ta còn ghê gớm hơn cả Kim Cương nữa sao?” Bí thư Hồng Vân mặt đầy rung động hỏi.

Nghe được câu hỏi này!
Tất cả những người còn lại đều đồng loạt quay qua nhìn người đồng nghiệp nam kia.

Bọn họ lập tức nhìn thấy người đồng nghiệp nam kia giống như bị dọa ngu người rồi, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Không...!Không chỉ ghê gớm đâu!”
“Mà là...!mạnh hơn rất nhiều! Tất cả mọi thứ của Kim Cương, đều là do ông già này dạy dỗ!”
“Ông ta, bây giờ chính là người đứng đầu của võ thuật ở Giang Nam – Tống Minh Vương!”
Cái gì!
Nghe anh ta nói thế, nhóm bí thư Hồng Vân đều sợ hãi run rẩy.

Lúc này bọn họ mới hiểu được, ông già này chính là chỗ dựa lớn nhất của đám Kim Cương.

Nhưng mà mọi người lại không phát hiện ra.

Khi vừa nhìn thấy ông già này!
Bạch Tố Y lập tức tưởng rằng cô đã hoa mắt, mặt đầy kinh ngạc che miệng lại:
“Tôi...!Hình như tôi từng gặp ông già này rồi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 325: Chương 325


Sau khi Bạch Tố Y nhìn thấy gương mặt của ông già trong video rồi, gần như không dám tin vào hai mắt bản thân nữa.

Lúc này, cô lập tức lục lại ký ức.

Trước đó không lâu, bởi vì Lâm Thiệu Huy từng có xích mích với Chu Tuấn Phi, lúc cô dẫn Lâm Thiệu Huy đến nhà ông ngoại họ Thẩm để xin lỗi.

Vừa lúc đụng trúng lúc bữa tiệc ký hợp đồng giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Phí số một thành phố Hải Dương.

Ông già này chính là người đi đầu tiên bên đoàn người nhà họ Phí Phí Trường Thanh, được người khác gọi là ông Khổng.

Bạch Tố Y nhớ rất rõ.

Lúc đó, khi tên chồng Chu Tuấn Phi của em họ Thẩm Ngọc Linh tức giận định ám sát Lâm Thiệu Huy.

Cũng chính là ông già này đã chặn trước người Lâm Thiệu Huy, túm lấy cổ của Chu Tuấn Phi, cứ thế mà nhấc người ta lên không.

Thậm chí!
Ông ta còn hỏi Lâm Thiệu Huy, có muốn ông ta giết Chu Tuấn Phi luôn hay không.

“Không sai! Chính là ông ta!”
Lúc này gương mặt của Bạch Tố Y có hơi hốt hoảng, cô nghĩ thế nào cũng không ngờ được rằng sư công của Thiết Diện Thương Lang, sư phụ của Kim Cương, vậy mà lại là người quen của Lâm Thiệu Huy – Tống Minh Vương.

Nhưng ngay lúc Bạch Tố Y còn đang ngẩn ngơ.

Người đồng nghiệp nam đứng bên cạnh lại hét ầm lên một lần nữa:
“Trời ơ! Đó là một trong mười cao thủ của võ học truyền thống – Ông Ngụy - Ngụy Đình!”
“Còn có ông Ninh - Ninh Đại Dũng!”
“Ông Cừu – Cừu Nhân Kiệt!”
“...”
Xôn xao!
Nương theo tiếng nói đầy hoảng sợ của người đồng nghiệp nam này, tất cả nhóm Bạch Tố Y đều nhìn thấy, trong video kia, sau khi Tống Minh Vương- người đứng đầu của võ học truyền thống bước vào rồi, có vài ông già cũng đi theo phía sau bước vào theo.

Mỗi người họ không ngờ đều là một trong mười cao thủ của võ học truyền thống.

Chấn động!
Trong nháy mắt, mười cao thủ của võ học truyền thống, không ngờ đã xuất hiện đầy đủ trước mặt mọi người.

Mà lúc này!
Trong viện hí kịch, đám Hổ Vằn và Năm Sẹo đều đã bị chấn động đến mức không thở nổi nữa.

“Mười cao thủ của võ học truyền thống ở Giang Nam đã đến đầy đủ, tại sao lại như thế!”

Mí mắt Hổ Vằn giật điên cuồng.

Anh biết ông chủ của anh rất mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với đám Tống Minh Vương càng kh*ng b* hơn thì trong lòng anh cũng không có bao nhiêu chắc chắn cả.

Không chỉ riêng anh.

Đám Thiết Diện Thương Lang lại thiếu chút nữa đã bật khóc vì vui sướng.

Lập tức đầy tôn sùng và cuồng nhiệt nói với Tống Minh Vương:
“Sư công, xin sư công hãy báo thù rửa hận cho đồ tôn! Quán Chó Sói của con bị người ta phá hư, Thương Lang con cũng bị người khác phế đi, tứ sư huynh, tam sư huynh, nhị sư huynh của con cũng bị người ta phế đi rồi!”
“Thậm chí ngay cả sư phụ của con cũng bị người ta đánh bị thương nặng! Xin sư công lấy lại công bằng cho bọn con!”
Thiết Diện Thương Lang nói, trong lúc kích động, không ngờ còn đứng bật dậy khỏi xe lăn, lăn xuống đất rồi cố gắng quỳ xuống mặt đất, kêu lên thảm thiết với đám Tống Minh Vương.

Giọng nói vô cùng buồn bã.

Nhìn thấy cảnh này!
Nhóm Trịnh Thiên Tuấn, Lý Hùng đang bị thương nặng ở bên cạnh cũng giống như nhìn thấy cứu tinh, rối rít quỳ lạy kêu khóc về hướng nhóm Tống Minh Vương đang đứng:
“Xin sư công hãy báo thù cho bọn con!”

“Xin sư công hãy báo thù cho bọn con!”
“...”
Từng tiếng từng tiếng nói đều vô cùng thê lương và điên cuồng.

Khi nó rơi vào lỗ tai của Tống Minh Vương, lập tức làm cho gương mặt già của ông ta trở nên âm u đến muốn vắt ra nước!
Thê thảm!
Ông nghĩ thế nào cũng không ngờ được rằng đồ tử đồ tôn của ông lại rơi vào kết cục thê thảm như thế.

Sáu thầy trò, sư phụ bị thương nặng, bốn tên đệ tử bị phế đi, cái giá đắt này có thể nói là vô cùng thê thảm.

“Một đám vô dụng, giá áo túi cơm!!!”
Đôi mắt vẩn đục già nua của Tống Minh Vương b*n r* một mảnh ánh sáng lạnh lẽo, tức giận mắng chửi đám Kim Cương:
“Kim Cương, các con thật sự làm cho ông già này mất hết mặt mũi mà! Tông sư Huy cải tiến công pháp giúp chúng ta, tu vi của thầy cũng ngày càng tiến bộ hơn, lúc này mới truyền dạy lại những lời hướng dẫn của cậu Huy cho các con!”
“Không ngờ rằng các con lại vô dụng đến thế này! Không chỉ làm mất mặt thầy, còn làm mất mặt tông sư Huy!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 326: Chương 326


Xôn xao!
Một câu này làm cho thầy trò Kim Cương cảm thấy trên mặt nóng rát đau đớn, ngượng ngùng đến mức muốn chui xuống đất.

Mất mặt xấu hổ!
Không sai, bọn họ đâu chỉ làm mất mặt sư phụ, càng làm mất mặt tông sư Huy kia.

Người ta thân là một tông sư, lại đi cải tiến công pháp cho thầy trò bọn họ, nhưng bây giờ lại không thể thắng nổi vài câu chỉ dạy của người xem thần bí kia.

Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, vị tông sư Huy chắc chắn sẽ cảm thấy rất tức giận, sẽ đến hỏi tội.

Có thể nói!
Thất bại ngày hôm nay làm cho bọn họ không còn mặt mũi nào mà đi thăm hỏi vị tông sư Huy kia nữa.

Nghĩ đến đây!
Mặc kệ là Kim Cương hay là mấy tên đệ tử của hắn cũng đều xấu hổ cúi gằm đầu xuống.

Mắng xong một trận rồi, lúc này Tống Minh Vương mới từ từ bình tĩnh lại.

Ông không khỏi đảo mắt nhìn về phía những người thuộc thành phố Nam Giang, rồi lại nhíu chặt mày lại:
“Không đúng! Trong số những người này, trừ tên đen thùi và tên đứng cạnh anh ta ra, những người khác đều có thực lực vô cùng bình thường!”
“Sao các con lại thua!”
Tống Minh Vương phát hiện ra!
Trong nhóm người thuộc thành phố Nam Giang kia, tuy rằng rất đông, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ người nào mạnh cả.

Chỉ có Hổ Vằn và Năm Sẹo là có thực lực đủ để ông ta để ý một chút, còn những người khác, thậm chí ngay cả tư cách để ông liếc nhìn cũng không có.

Tống Minh Vương không thể tin nổi, thầy trò Kim Cương thân là đệ tử của ông lại thua khi chiến đấu với nhóm người này!
Mà nghe câu hỏi này!
Mặt của Thiết Diện Thương Lang lập tức trở nên dữ tợn trả lời:
“Sư công, thầy trò bọn họ không phải thua trong tay của đám giá áo túi cơm thành phố Nam Giang này!”
“Bọn con chỉ thua trong tay một người!”
Cái gì!
Vừa mới nói xong những lời này, Tống Minh Vương và chín cao thủ võ học truyền thống đứng bên cạnh đều ngẩn ra.

Bọn họ không thể nào tin nổi, rốt cuộc là người nào mới có thể đán bại thầy trò Kim Cương, chuyện này đúng là rất khó tin.

Mà chưa chờ Thiết Diện Thương Lang trả lời.

Đoạn Thuần đứng một bên mặt đầy oán độc nói:
“Thưa thầy Tống! Người đó mấy hôm trước đã phá nát quán Chó Sói, phế đi anh Thương Lang.”
“Mà hôm nay, anh ta lại dùng hạt đào, hạt nho và quả ớt phế đi các vị sư huynh còn lại! Cuối cùng còn sỉ nhục Kim Cương, cử một thằng nhóc ranh ra rồi đứng bên ngoài chỉ dạy cho cậu ta đánh bại Kim Cương!”
“Đây không chỉ là sỉ nhục đối với Kim Cương, người này còn đang giẫm đạp tôn nghiêm của ông!”
Đùng...!
Khi Đoạn Thuần nói xong mấy lời nói khích bác này, mặt Tống Minh Vương và chín cao thủ võ học truyền thống đều thay đổi kịch liệt.

Dùng hạt đào, hạt nho, quả ớt để đánh bị thương người khác!
Đứng bên ngoài chỉ dạy một người khác đánh bại Kim Cương!
Loại thủ đoạn mạnh mẽ như thế, làm cho nhóm Tống Minh Vương cảm thấy rất khó tin.

Mà chuyện làm cho Tống Minh Vương càng thêm tức giận là!
Những phương pháp đánh bại đồ đệ đồ tôn này có thể nói là vô cùng nhục nhã, mà nó cũng đang sỉ nhục Tống Minh Vương ông!
“Ai!”
“Rốt cuộc là người nơi nào mà dám ngông cuồng phách lối như thế, dám sỉ nhục đồ tử đồ tôn của Tống Minh Vương tôi như vậy! Đứng ra đây cho tôi!!!”
Tống Minh Vương dùng ánh mắt vô cùng lạnh lùng đảo qua nhóm những người thành phố Nam Giang đang ở.

Mà những nơi ông đảo mắt qua.

Các đại ca ngầm của thành phố Nam Giang đều cảm thấy da đầu tê rần, bọn họ rối rít cúi đầu xuống, thậm chí còn không có can đảm đối mặt với Tống Minh Vương.

Mà bên phía Đoạn Thuần và Thiết Diện Thương Lang lại nở nụ cười âm trầm.

Lập tức, hai người đều có ý định muốn nói ra cái tên “Lâm Thiệu Huy”!
Nhưng đúng vào lúc này!
Một giọng nói bình thản lập tức vang vọng:
“Là tôi!”
Tiếng nói vang lên!
Mọi người lập tức nhìn thấy, trong một góc tối tăm viện hí kịch, một bóng người gầy ốm đang từ từ đứng dậy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 327: Chương 327


Là tôi!
Nghe được tiếp nói của Lâm Thiệu Huy.

Xoạt xoạt xoạt!
Từng ánh mắt đều đồng loạt quay sang nhìn vào góc tối tăm đó, nhìn về phía bóng người Lâm Thiệu Huy vừa mới đứng thẳng dậy.

Lúc này mọi người mới phát hiện ra chỗ Lâm Thiệu Huy đang ngồi rất vắng vẻ, đặc biệt là ánh đèn nơi đó rất mờ, hoàn toàn không nhìn thấy được mặt mũi và dáng dấp của Lâm Thiệu Huy.

Chỉ loáng thoáng nhìn thấy anh đang cầm theo một giỏ đồ ăn, trông giống hệt như mấy người đàn ông nội trợ.

“Ông chủ, anh ấy...”
Mà khi nhóm Hổ Vằn thấy Lâm Thiệu Huy thật sự đứng lên, gương mặt mọi người đều trở nên rất khó coi.

Bây giờ, mười cao thủ đứng đầu võ thuật truyền thống ở Giang Nam đều có mặt đầy đủ.

Cho dù ông chủ của anh có mạnh đến cỡ nào, không lẽ anh còn có thể cản được Tống Minh Vương dẫn đầu mười cao thủ đứng đầu võ thuật truyền thống sao?

Không chỉ mình anh!
Mặt của Năm Sẹo ở bên cạnh cũng vô cùng âm u.

Anh ta và Hổ Vằn liếc nhìn nhau, lập tức hiểu được suy nghĩ của đối phương.

Hai vị đại ca này vung tay lên!
Lập tức cho dù là đàn ông con trai của thành Nam hay thành Bắc thì đều rối rít nghiêm mặt lại, cơ thể căng chặt lên, đặt tay lên bên hông của họ.

Trên eo mỗi người đều có một con dao nhọn.

Sẵn sàng chờ đợi.

Hình như tất cả thành viên ngầm trong thành Nam và thành Bắc đều nhận được lệnh, chỉ cần có bất cứ chuyện gì bất lợi cho Lâm Thiệu Huy, vậy thì những người này sẽ không quan tâm gì cả mà bắt đầu bao vây tấn công nhóm Tống Minh Vương.

Cho dù đánh không lại cũng nhất định phải bảo vệ Lâm Thiệu Huy!
Không khí có hơi áp lực!
Đặc biệt là sau khi Lâm Thiệu Huy đứng lên, trong khu vực thuộc phe thành phố Hải Dương, nhóm Thiết Diện Thương Lang đều vô cùng mừng như điên.

Vội vàng quay sang nói lớn với Tống Minh Vương:
“Sư công, chính là thằng nhóc đó! Anh ta giấu đầu lòi đuôi, lại trốn trong một góc xó xỉnh đánh thường ba sư huynh của con!”
“Xin sư công báo thù cho con!!!”
Thiết Diện Thương Lang kêu thảm thiết, rồi sau đó lạy một lạy thật sâu về hướng Tống Minh Vương.

Không chỉ mình anh ta!
Ba người Lý Hùng, Trịnh Thiên Tuấn, Lôi Bạo đứng bên cạnh cũng đưa từng ánh mắt hung dữ và ác đọc nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, cũng gọi to với nhóm Tống Minh Vương:
“Xin sư công lấy lại công bằng cho bọn con!”
“Xin mười cao thủ đứng đầu võ thuật truyền thống lấy lại công bằng cho bọn con!”
“...”

Ba giọng nói buồn thảm vang vọng khắp viện hí kịch.

Mà nhìn thấy cảnh này.

Trong lòng Đoạn Thuần lại vui như mở cờ.

“Ngu ngốc! Ha ha ha...!Thằng ngu này lại thật sự đứng ra! Anh ta xong rồi, ông cụ Tống Minh Vương chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh ta!”
Trong lòng Đoạn Thuần vô cùng sảng khoái.

Liên tục thua dưới tay Lâm Thiệu Huy, cộng thêm sự kinh khủng của anh, làm cho anh ta hận không thể nhanh chóng g**t ch*t Lâm Thiệu Huy rồi nói sau.

Mà bây giờ!
Trong mắt Đoạn Thuần, Lâm Thiệu Huy chết chắc rồi.

Không chỉ mình Đoạn Thuần!
Cùng lúc đó!
Lúc này Tề Tư Viễn đã trốn ra rất xa, anh ta trốn trong một góc của viện hí kịch, nhìn tình hình trước mắt, vẻ mặt vô cùng phức tạp:
“Người này đúng là quá kinh khủng, chỉ sợ lần này cũng xong rồi!”
Trong lòng Tề Tư Viễn vô cùng phức tạp.

Lúc trước đúng là anh ta rất hận Lâm Thiệu Huy, hận muốn anh chết đi, nhưng mà sau đợt thi đấu này, Lâm Thiệu Huy lại lần lượt làm anh muốn rớt cả hai mắt xuống.

Thậm chí, anh còn vô cùng tò mò và kính sợ cái tên thần bí này.

Nhưng Tề Tư Viễn lại biết!
Cho dù Lâm Thiệu Huy có lợi hại hơn nữa thì cũng có thể làm được gì chứ, lần này chính là đích thân ông cụ Tống Minh Vương, sư phụ của Kim Cương đến, ngoài ra còn đến cùng với chín cao thủ đứng đầu võ thuật truyền thống!
“Xong rồi! Anh ta...!xong rồi!”
Tề Tư Viễn lắc đầu, giống như đã nhìn thấy được kết quả bi thảm của Lâm Thiệu Huy.

Không chỉ là những người trong viện hí kịch!
Sau khi Lâm Thiệu Huy đứng dậy rồi!
Trong văn phòng của tập đoàn Bạch Kỳ, cũng
“Trời ơi, người này chính là người xem thần bí kia sao? Nhìn dáng người anh ta thì hình như rất trẻ đó!”
“Đúng vậy, anh ta còn đang cầm giỏ đồ ăn kia, nhìn cứ như người đàn ông nội trợ vậy! Ủa? Sao tôi thấy bóng dáng của anh ta trông rất quen đó!
“Không sai! Tôi cũng có cảm giác hình như đã từng nhìn thấy bóng dáng của anh ta rồi! Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, dáng người của anh ta, sao lại giống chồng của chủ tịch chúng ta...!Lâm Thiệu Huy?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 328: Chương 328


Xôn xao!
Sau khi một người đồng nghiệp nào đó nói xong.

Đặc biệt là sau khi nói lên cái tên”Lâm Thiệu Huy” này rồi, toàn bộ văn phòng đều sôi trào lên.

Hết người này đến người hết đều đồng loạt quay sang nhìn vào video.

Không sai!
Mí mắt tất cả mọi người đều giật điên cuồng, càng xem càng cảm thấy giống Lâm Thiệu Huy.

Đâu chỉ mỗi bọn họ!
Lúc này Bạch Tố Y cũng đã đơ toàn tập.

Cô nhìn bóng dáng hơi mờ tối trong đoạn video kia, chỉ cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

Lâm Thiệu Huy?

Đúng là rất giống đó!
Một suy nghĩ vô cùng to gan xuất hiện trong đầu óc Bạch Tố Y, làm cô thật sự không dám tin vào hai mắt cô nữa.

Nhưng mà ngay lúc Bạch Tố Y cũng cho là người này thật sự là Lâm Thiệu Huy thì.

Cô thư ký Hồng Vân ở bên cạnh lập tức bật cười thành tiếng.

“Ha ha ha...!Mấy người bị ngu à? Hình ảnh trong video mờ như thế, sao mấy người có thể chắc chắn rằng người đó là Lâm Thiệu Huy chứ?”
“Hơn nữa mấy người còn không thấy rõ sao? Lúc nãy người này đã dùng hạt đào, hạt nho và trái ớt phế đi ba đệ tử của Kim Cương đó! Lâm Thiệu Huy làm được chuyện này à!”
Không sai!
Lời nói của Hồng Vân làm cho những tiếng ồn ào xung quanh dần dần yên lặng lại.

Mỗi nhân viên trong tập đoàn Bạch Kỳ đều rối rít lắc đầu cười khổ.

“Đúng vậy, Hồng Vân nói không sai, tuy Lâm Thiệu Huy cũng biết vài thế võ, nhưng không thể giỏi đến thế được!”
“Đúng đó, lần trước anh ta đánh nhau với con trai của ông Thiên Hà, đánh cái cậu chủ kia suốt từ tầng mười lăm xuống đến tầng một! Nếu anh ta giỏi như vậy, đã tát một phát làm cái cậu ấm kia chết tươi từ lâu rồi!”
“...”
Mọi người mồm năm miệng mười, lại nhớ đến ấn tượng yếu đuối và yên lặng ngày thường của Lâm Thiệu Huy xong.

Mọi người lập tức quăng ngay cái suy nghĩ người xem thần bí kia là Lâm Thiệu Huy ra khỏi đầu.

Chỉ có Bạch Tố Y!
“Thật sự không phải Lâm Thiệu Huy sao?”
Bạch Tố Y cũng có chút không xác định, cô nghi ngờ là đúng, nhưng trong lòng lại hy vọng là không phải!
Ngay lúc Bạch Tố Y còn đang suy nghĩ vẩn vơ.

Hồng Vân đứng bên cạnh lập tức hét lên:
“Mọi người mau nhìn kìa! Ông cụ Tống Minh Vương chuẩn bị đi báo thù!”
Cái gì!
Cô vừa nói xong, tất cả nhân viên đều hoảng sợ.

Sau đó mọi người đều vội vàng nhìn video, lập tức hoảng sợ phát hiện ra, sau khi Lâm Thiệu Huy đứng dậy, ông cụ Tống Minh Vương, người đứng đầu của võ thuật truyền thống ở Giang Nam, lại quay sang nói gì đó với chín cao thủ võ học truyền thống.

Rồi sau đó, mười người đều đồng loạt nhấc chân, cùng bước nhanh về hướng Lâm Thiệu Huy đang đứng.

Xôn xao!
Mười người cùng nhau đi!
Mọi người nhìn thấy tình hình này đều ồ lên.

“Trời ơi, không lẽ mười cao thủ võ học truyền thống muốn cùng nhau ra tay đánh với người xem thần bí này hay sao?”
“Không thể tưởng tượng được! Không lẽ thực lực của người xem thần bí này đã mạnh đến mức phải cần mười cao thủ võ học truyền thống cùng nhau đánh rồi sao?”
“...”
Mọi người liên tục xôn xao bàn tán.

Mà Bạch Tố Y lại vừa hoảng sợ vừa thấp thỏm.

Không chỉ mình cô!
Sau khi nhìn thấy cả mười cao thủ võ học truyền thống đều đồng loạt bước về phía Lâm Thiệu Huy rồi, tất cả mọi người trong viện hí kịch đều bùng nổ.

“Ha ha ha...!Xong rồi! Sư công của tôi và các cao thủ võ học truyền thống vậy mà lại muốn đồng thời ra tay! Thằng nhóc này chết chắc rồi!” Trên gương mặt của Thiết Diện Thương Lang hiện lên vẻ vô cùng sảng khoái.

Mà Đoạn Thuần đứng bên cạnh, cười đến môi sắp kéo đến mang tai.

Anh ta giống như hận không thể lập tức được nhìn thấy cái cảnh Lâm Thiệu Huy bị xé nát đầy thê thảm vậy.

Ngay cả đám Kim Cương cũng mặt mày vô cùng phức tạp.

Nhưng mà!
Lộc cộc.

Ngay lúc nhóm mười người Tống Minh Vương cùng nhau đi đến trước mặt Lâm Thiệu Huy.

Mọi người đều đang chờ đợi thời khắc bọn họ ra tay, một cảnh làm người ta kinh ngạc muốn rớt mắt lại xuất hiện!
Phần phật!
Mười cao thủ võ học truyền thống ở Giang Nam lại đồng loạt cúi người chào Lâm Thiệu Huy.

“Bọn tôi bái kiến tông sư Huy!!!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 329: Chương 329


Bọn tôi bái kiến tông sư Huy
Từng giọng nói đều vô cùng đều nhau, nổ ầm lên trong viện hí kịch như tiếng chuông.

Lập tức.

Sau khi nghe thấy những lời này, nhìn thấy những cảnh này rồi, nhóm Hổ Vằn đang định chạy lên bao vây tấn công đều khựng lại, cả đám đều sững sờ đứng đờ ra đó, gần như không thể tin vào hai mắt họ.

Mà bên kia!
Vẻ vui sướng mừng như điên trên mặt của đám Kim Cương, Lý Hùng, Trịnh Thiên Tuấn, Lôi Bạo cũng cứng đờ lại.

Bọn họ trợn trừng hai mắt, cứ như gặp ma.

“Tôi...!lúc nãy tôi nghe lầm rồi sao? Sư phụ gọi người kia là gì?” Kim Cương lắc đầu thật mạnh.

Lúc này hắn tưởng rằng bản thân đã gặp ảo giác.

Mà bên cạnh, ba người Lôi Bạo cùng đều đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt.

Sau đó, cả ba mặt mày cứng đờ mà trả lời Kim Cương:
“Sư phụ...!sư phụ, lúc nãy sư công gọi người kia là...!Tông sư Huy!”
“Không sai, anh ta, anh ta là tông sư Huy!”
“...”
Đùng!
Ba chữ tông sư Huy giống như ẩn chứa sức mạnh ngàn quân, làm cho cơ thể khổng lồ như một ngọn núi của Kim Cương lại run rẩy dữ dội lần nữa, đặt mông ngồi bệt xuống đất.

Nhưng mà so với chấn động của Kim Cương, còn có người còn hoảng sợ hơn hắn.

Nụ cười trên mặt của Thiết Diện Thương Lang và Đoạn Thuần ở cách đó không xa cũng đã cứng lại.

“Không...!không thể nào! Sao anh ta có thể là tông sư Huy được! Anh ta còn trẻ như thế...!Anh ta!”
Lúc này Thiết Diện Thương Lang và Đoạn Thuần chỉ cảm thấy da đầu tê rần.

Trẻ?
Không sai, sư công của anh cũng chỉ từng nói tông sư Huy có thực lực rất cao vượt xa người thường, sâu không lường được, nhưng mà chưa bao giờ nói đến tông sư Huy là một người thanh niên hay là một ông già cả.

“Lâm Thiệu Huy...!tông sư Huy! Trời đất ơi, tôi lại dám ra tay đánh nhau với tông sư Huy, còn định g**t ch*t anh ta?”
Thiết Diện Thương Lang nghĩ đến đây, cơ thể cũng run rẩy dữ dội.

Một dòng nước tiểu chảy từ háng của anh ta ra.

“Không...!không thể nào!!!”
Đúng lúc này.

Đoạn Thuần đứng bên cạnh lại hét lớn lên.

Gương mặt anh ta giống như gặp ma, hét lớn với mười cao thủ võ học truyền thống:
“Ông cụ Không, ông chắc chắn đã nhận nhầm người rồi! Sao anh ta có thể là tông sư được chứ?”
“Anh ta còn trẻ như thế, lông còn chưa mọc đủ, ông nhất định đừng bị tên này lừa!”
Đoạn Thuần hét ầm lên.

Lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

Xôn xao!
Mà những người còn lại trong thành phố Nam Giang, sau khi nghe xong những lời này cũng không tự chủ được mà thầm đồng ý.

Không sai, tuy bọn họ cùng phe với Lâm Thiệu Huy, nhưng trong mắt bọn họ, cho dù là giọng nói hay là dáng người của Lâm Thiệu Huy thì đều chỉ là một người còn rất trẻ.

Mà loại người như thế là tông sư sao?
Cho dù có luyện tập vất vả từ trong bụng mẹ thì cũng chưa chắc có thể làm được.

Lúc này, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt đầy nghi ngờ và khó hiểu nhìn đám người Tống Minh Vương.

Nhưng mà nghe thấy câu nói này!
“Hừ!”
Ông cụ Tống Minh Vương lại hừ lạnh, sau đó đảo mắt nhìn tất cả mọi người bên dưới, vô cùng khinh thường nói:
“Đám chuột nhắt các người thì biết cái gì!”

“Tông sư Huy chính là loại người mạnh mẽ đến mức có thể ngắt lá đánh người khác bị thương, cũng chính cậu ta, chỉ cần chỉ dạy vài câu đã làm cho thực lực của tôi tăng lên nhanh chóng!”
“Không lẽ tôi còn không thể tin tưởng chính bản thân hay sao!”
Xôn xao!
Nghe ông ta nói thế, cho dù những người bên dưới có nghi ngờ và khó tin đến mức nào thì bây giờ cũng không thể không thừa nhận, Tống Minh Vương chắc chắn sẽ không nhìn sai, nói cách khác.

Người xem thần bí này không ngờ thật sự là một vị tông sư trẻ tuổi.

Không chỉ như thế!
Bây giờ Tống Minh Vương đang vô cùng cẩn thận nói với Lâm Thiệu Huy:
“Tông su Huy, tôi không ngờ người đó là cậu! Những lời nói lúc nãy đã đắc tội, xin cậu tha lỗi!”
Nói xong!
Tống Minh Vương nhìn xuống phía dưới, quay sang nhóm Kim Cương đang bị thương, sau đó đầu óc có hơi mơ hồ hỏi:
“Đúng rồi, tôi cử mấy thầy trò Kim Cương đến đây gặp mặt cậu! Sao lại ra đến nông nỗi này rồi?”
Đến nông nỗi này!
Nghe ông nói thế, thầy trò Kim Cương ở bên dưới cũng chua xót kéo kéo khóe môi, hiện lên vẻ vô cùng đau đớn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 330: Chương 330


Đúng vậy, bọn họ cũng không hiểu nổi, mẹ nó sao tự nhiên lại ra đến nông nỗi này.

Bọn họ đến đây để cảm ơn tông sư Huy?
Kết quả lại đi đánh nhau với người ta.

Đặc biệt là còn bị người ta phế từ đầu đến đuôi nữa?
Trên đời này còn có chuyện gì khổ sở hơn nữa không?
“Đương nhiên là vì Thiết Diện Thương Lang!” Khóe môi Lâm Thiệu Huy hiện lên một chút nghiền ngẫm.

Mà lời anh nói!
Làm Tống Minh Vương và tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn Thiết Diện Thương Lang.

Ánh mắt đều lộ ra vẻ uy nghiêm và lạnh lẽo.

Đùng!

Lúc này, Thiết Diện Thương Lang chỉ cảm thấy anh ta giống như đang bị từng thanh kiếm sắc bén đâm xuyên qua cơ thể, làm anh ta cảm thấy lạnh lẽo đến thấu xương.

Rầm!
Anh ta nhanh chóng quỳ xuống đất, rồi liên tục quỳ lạy về phía khu vực người xem chỗ Lâm Thiệu Huy đang đứng, kêu to:
“Xin tông sư Huy tha tội! Xin tông sư Huy tha tôi! Tôi không biết là anh, nếu có đắc tội gì, xin tông sư Huy rộng lượng tha thứ!”
Thiết Diện Thương Lang vô cùng luống cuống.

Dù sao
Cho dù là trận chiến đấu ở quán Chó Sói hay là trận chiến ở nơi này, gần như chỉ cần anh giơ một ngón tay lên là anh ta không thể nào chạy thoát được!
Hình như nhớ đến điều gì đó!
Thiết Diện Thương Lang đột nhiên ngẩng đầu lên, chỉ vào Đoạn Thuần đang đứng kế bên nói:
“Tông sư Huy, là người này! Là người này cầm đầu mọi chuyện, anh ta mới là người làm chủ phía sau!”
Cái gì!
Vừa nói xong những lời này, mặc kệ là nhóm Tống Minh Vương hay là thầy trò Kim Cương đều đồng loạt biến sắc.

Bọn họ không ngờ là người cầm đầu kiếm chuyện làm hại thầy trò bọn họ đều bị phế lại là một tên cậu ấm ăn chơi đàng đ**m.

Mà Đoạn Thuần cũng không ngờ rằng, chỉ mới chớp mắt mà Thiết Diện Thương Lang đã bán đứng anh rồi.

Nhưng anh vẫn giả vờ bình tĩnh nói:
“Hừ! Là tôi thì sao nào!”
“Tôi nhìn ngứa mắt cái thằng Huy đó từ lâu rồi! Hơn nữa, tôi không phải là người trong giới võ thuật các người, tôi là cậu cả của tập đoàn Hồng Phong!”
“Các người đừng mơ mà dùng vũ lực đối phó với tôi, cho dù tập đoàn Hồng Phong có dùng sạch tất cả các mối quan hệ cũng sẽ không buông tha cho các người!”.

truyen bjyx
Đoạn Thuần biết anh đã không còn đường lui nữa rồi!
Biện pháp duy nhất để có thể chạy trốn được là lấy chỗ dựa tập đoàn Hồng Phong ra, làm những người này sợ hãi không dám đụng vào anh.

Chỉ cần anh có thể thoát khỏi nơi này, anh thề, đời này anh sẽ không bao giờ đến thành phố Nam Giang nữa, cả đời cũng không gặp lại tên ác quỷ Lâm Thiệu Huy kia nữa!
Nhưng mà!
Sau khi nghe được tên tập đoàn Hồng Phong rồi.

Trong nhóm mười cao thủ võ học truyền thống lập tức có tiếng cười mỉa đầy khinh thường:
“Oách thể nhỉ, còn không phải chỉ là một cái Hồng Phong nho nhỏ thôi sao? Cũng dám đối phó với tông sư Huy, đúng là tự tìm đường chết!”
“Không sao! Nếu đã thế, vậy đây cũng là lúc mấy ông già bọn tôi tặng cho tông sư Huy một món quà gặp mặt rồi!”
Một số cao thủ võ học truyền thống trong số đó cười nói với nhau rồi lấy điện thoại ra.

Bắt đầu gọi điện thoại.

Hả?
Nhìn thấy cảnh này, không biết vì sao mà Đoạn Thuần cảm thấy trong lòng có dự cảm có điều gì đó không hay sắp xảy ra.

“Mười cao thủ võ học truyền thống! Cừu Nhân Kiệt, Điền Phong, Lý Chí Hùng...”
Sau khi nhớ ra được tên của nhóm cao thủ võ học truyền thống rồi!
Đoạn Thuần lập tức trợn tròn hai mắt.

Anh nhớ ra rồi.

Mấy người Cừu Nhân Kiệt, Điền Phong, Lý Chí Hùng không chỉ là cao thủ võ học truyền thống mà thôi,
Bọn họ còn là gia chủ cũ nhà họ Cừu, nhà họ Điền, nhà họ Lý nổi tiếng ở Giang Nam.

Mười mấy năm trước, sau khi mấy ông cụ già khụ này từ bỏ sự nghiệp đang trên đỉnh vinh quang rồi, sau đó mới dốc lòng nghiên cứu võ thuật truyền thống.

Giao vô số sản nghiệp của nhà họ Cừu cho con cháu xử lý.

Mà bây giờ...!
Xôn xao!
Mặt Đoạn Thuần lập tức trắng bệch, anh lập tức cảm thấy có lẽ anh đã gây ra họa lớn cho tập đoàn Hồng Phong rồi.

Quả nhiên!
Reng reng reng...!
Trong lúc Đoạn Thuần đang ngơ ngẩn, điện thoại của anh lập tức vang lên..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 331: Chương 331


Leng keng!
Sau khi nghe được tiếng chuông kêu, gương mặt của Đoạn Thuần trong phút chốc bị dọa tới mức trắng bệch như tờ giấy trắng.

Phảng phất như không phải tiếng chuông điện thoại kêu, mà giống như là tiếng chuông đòi mạng.

“Không… không phải chứ! Mấy lão già này không lẽ thật sự vì Lâm Thiệu Huy tên phế vật này mà đối đầu với tập đoàn Hồng Phát của mình?”
“Còn nữa, bọn họ đã nghỉ hưu mười mấy năm rồi, có, có lẽ không xảy ra chuyện gì đâu chứ!”
Bàn tay Đoạn Thuần không ngừng run rẩy.

Anh dường như đang tự an ủi bản thân, sau khi lầm bầm nói vài câu, chỉ có thể cố gắng lấy điện thoại ra.

Đúng lúc nhìn thấy trên điện thoại hiển thị có cuộc gọi đến, đó lại là cha của mình, chủ tịch tập đoàn Hồng Phát!
“Alo, bố…”
Ấn nghe điện thoại, Đoạn Thuần lúc ấy muốn nói gì đó.

Nhưng chính lúc anh vừa dứt lời thì ở đầu dây bên kia, một tiếng gầm hét vô cùng đáng sợ mang theo sự phẫn nộ lập tức vang lên:

“Đoạn Thuần, mày đã làm cái gì rồi? Tại sao mấy nhà tài phiệt tập đoàn Cừu thị, tập đoàn Lý thị và tập đoàn Điền thị đều lần lượt gọi điện thoại tới muốn đàn áp toàn diện tập đoàn Hồng Phát của chúng ta!”
“Ôi trời ạ, tài khoản của công ty chúng ta bây giờ đã bị đóng băng rồi! Phòng điều tra tội phạm kinh tế bây giờ đã chuẩn bị đến tổng bộ tập đoàn chúng ta rồi!”
“Mày rốt cuộc lại chọc phải loại người nào rồi?”
Phẫn nộ!
Tuyệt vọng!
Chỉ e là Đoạn Thuần thông qua điện thoại cùng có thể nghe được sự hoang mang và sợ hãi của cha mình.

Mà một câu nói này, như một tia sáng xanh, làm cho đầu Đoạn Thuần trở nên trống rỗng, “lạch cạch” tiếng điện thoại rơi xuống đất, hoàn toàn vỡ nát.

Xong…Xong rồi!
Tập đoàn Hồng Phát của bọn họ, chỉ vì một tên như anh, trong phút chốc đã đi đến đường cùng!
Sao có thể như vậy?
Đoạn Thuần ngước đầu lên, ngơ ngác nhìn bóng dáng của Lâm Thiệu Huy trong bóng tối.

Ma quỷ!
Khoảnh khắc này, trong mắt anh, Lâm Thiệu Huy đáng sợ như ma quỷ vậy.

Chỉ là lúc này, xung quanh không có một ai nảy sinh lòng thương xót cho Đoạn Thuần.

Ngược lại!
Ánh mắt của Khổng Sanh trong phút chốc nhìn chằm chằm thẳng vào Thiết Diện Thương Lang:
“Đoạn Thuần đã nhận được sự trừng phạt, còn cậu đã đụng vào Lâm tông sư, tội cũng không thể tha thứ!”
“Từ nay về sau, cậu bị trục xuất khỏi sư môn!”
Oanh!
Một câu nói này cũng khiến cho Thiết Diện Thương Lang run rẩy kịch liệt.

Anh ta biết bản thân mình cũng xong đời rồi.

Nhưng anh ta không có không cam lòng, cũng không có oán hận, chỉ có hối hận.

Hối hận chọc phải Lâm Thiệu Huy, hối hận đã đối phó tên ma quỷ này.

Lúc này, Thiết Diện Thương Lang sắc mặt trắng bệch đối diện thẳng với Lâm Thiệu Huy và Khổng Sanh, lần nữa cúi đầu thật sâu, nước mắt giàn giụa sám hối:
“Đạ tạ ơn tha mạng của Lâm tông sư, đa tạ sự gìn giữ tình cảm của sư công!”
Cho đến lúc này Lâm Thiệu Huy mới gật đầu tỏ ý hài lòng.

Nói thật, anh đối với Đoạn Thuần và Thiết Diện Thương Lang mấy con hàng này vốn không có một chút hứng thú nào cả.

Trong mắt anh, loại người này đến tư cách được anh liếc thêm một cái cũng không có.

Bằng không, anh chỉ cần một cú điện thoại, những người này đều sẽ triệt để bốc hơi khỏi thế gian.

“Đi đây!”
Lâm Thiệu Huy không có thời gian tiếp tục ở lại quá lâu, anh còn phải quay về, chuẩn bị bữa tối cho cả nhà Bạch Tố Y.

Anh vẫy vẫy tay, xách giỏ rau đi ra khỏi cửa.

Cho đến lúc Lâm Thiệu Huy rời khỏi rạp hát, từng người từng người ở đây mới thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Quá đáng sợ rồi!
Cho dù là mấy ông già ở thành phố Nam Giang hay là những người dân ở thành phố Hải Dương, ai ai sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm.

Dù sao tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đã để lại cho hộ một nỗi sốc kinh hoàng, sợ là cả đời cũng không thể nào quên được!
Đặc biệt là Tề Tư Viễn đang trốn trong góc nào đó của rạp hát lcus này, nhìn thấy bóng Lâm Thiệu Huy rời đi, sắc mặt phức tạp vô cùng.

“Đúng là một tên không thể chọc vào được!”
Trong lòng Tề Tư Viễn cảm thấy vô cùng may mắn, dù sao anh ta cùng chỉ bị Lâm Thiệu Huy đánh cho hai cái bạt tai, không có thù oán đến mức ta sống ngươi chết gì hết.

Nghĩ đến đấy, anh ta không tự chủ được mà quay đầu nhìn về phía Đoạn Thuần.

Đoạn Thuần đường đường là đại thiếu gia của tập đoàn Hồng Phát ở Giang Nam, mà bây giờ chỉ vì trêu chọc phải tên này, chỉ trong nháy mắt, tập đoàn Hồng Phát đã triệt để sụp đổ.

Điều này cũng khiến cho Tề Tư Viễn âm thầm liệt Lâm Thiệu Huy vào danh sách những sự tồn tại đáng sợ không thể động vào..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 332: Chương 332


Đâu chỉ có bọn họ, ở trong tập đoàn Bạch Kỳ, Bạch Tố Y nhìn bóng dáng lúc rời đi của Lâm tông sư, trong đầu xuất hiện sự kinh ngạc đến khó tin:
“Là Lâm Thiệu Huy sao? Sao cứ có cảm giác rất giống anh ấy?”
Nghĩ đến đây, Bạch Tố Y quay ra nói với Hồng Vân:
“Hồng Vân, cô sắp xếp công việc, giờ tôi phải ra ngoài một chuyến!”
Nói xong, Bạch Tố Y vốn không để cho mọi người có thời gian dư thừa, dưới ánh nhìn choáng váng của tất cả mọi người liền nhanh chân rời đi.

Cô muốn về nhà xác nhận một chút, Lâm tông sư thần bí đó rốt cuộc có phải Lâm Thiệu Huy hay không?
....!
Mà đúng vào lúc này!
Đối với chuyện vừa xảy ra ở rạp hát, Lâm Thiệu Huy vốn cũng không quá để tâm.

Lúc này anh đem theo giỏ rau, thong thả đi trên chiếc xe điện, đi về phái biệt thự Lệ Uyển.

Chỉ là, lúc anh đi qua một cái ngõ nhỏ, bỗng nhiên phanh gấp lại, dừng xe điện đi xuống.

Ánh mắt của Lâm Thiệu Huy không tự chủ được nhìn về phía ngõ nhỏ.

Đúng lúc nhìn thấy, một bà lão ăn mặc rách rưới đang đem theo một cô bé ăn mày nhặt lá rau trên đường.

Hửm?
Lâm Thiệu Huy chau mày, anh quen cô bé ăn mày này, chính là mấy hôm trước ở khu ổ chuột, anh đã cứu cô bé này.

“Anh ơi...”
Lúc này, cô bé ăn mày cũng đã nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, người đơ ra một lúc, sau đó chạy nhanh ra với vẻ mặt vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Từ sau lần từ biệt trước, cho dù mới chỉ có vài ngày ngắn ngủi, nhưng cô bé ăn mày vẫn không thể quên được gương mặt của Lâm Thiệu Huy.

Sự kiêu ngạo đó!
Sự bá đạo đó!
Khí thế một người diệt một quán sớm đã khiến cô bé ăn mày nọ coi Lâm Thiệu Huy như sự tồn tại của một người anh hùng.

Không dừng lại ở đấy, cô bé ăn mày dường như nhớ đến điều gì, mau chóng dìu bà lão đi đến chỗ Lâm Thiệu Huy, vừa đi vừa vui mừng nói với bà lão:
“Bà ơi, đây chính là anh trai mà con đã kể với bà!”
“Lần trước chính là anh ấy đã cứu con!”
Bà lão này người vô cùng gầy gò, ốm yếu.

Bộ quần áo trên người bà rách nát, đặc biệt là lúc chống nạng, chỉ chỉ trên đường, thế mà lại là một...bà lão bị mù.

Lúc này bà lão sau khi nghe được lời của cô bé ăn mày, trên gương mặt đầy nếp nhăn bỗng hiện lên một loại cảm xúc vừa vui mừng và cảm kích, nói với Lâm Thiệu Huy:
“Ân nhân! Thì ra cậu chính là ân nhân của Huân Nhi!”
“Lão đây thay cháu gái lão cảm ơn ngài! Thật sự vô cùng cảm ơn ngài!”

Bà lão mù cứ cảm ơn không ngừng.

Đặc biệt là lúc nói, cả người bà lão như muốn quỳ xuống dập đầu với Lâm Thiệu Huy.

Lâm Thiệu Huy thấy một màn này thì bị dọa cho sợ một phen.

Anh nhanh chóng dìu bà lão dậy rồi nói với bà:
“Bà à, bà không cần khách sáo! Huân Nhi rất ngoan, cháu cứu cô bé là điều đương nhiên rồi!”
Lâm Thiệu Huy vừa nói vừa nhìn vào đống lá rau nát trong tay cô bé ăn mày Huân Nhi.

Anh nhìn mái tóc khô héo và thân hình thiếu dinh dưỡng của cô bé, trong lòng không tự chủ dấy lên sự thương xót rồi hỏi:
“Lần trước ở thôn trong thành, em đến cũng là để nhặt lá rau à?”
Lần trước cô bé ăn mày ở làng trong thành suýt nữa bị đụng xe.

Lúc đó cô bé lật tung thùng rác tìm kiếm, bây giờ nghĩ lại, hóa ra là đang nhặt lá rau.

“Vâng...vâng ạ!”
Huân Nhi nhỏ có chút ngại ngùng, cúi thấp đầu nói:
“Mắt của bà không tốt, cơ thể lại yếu ớt, em chỉ có thể tìm chút gì có thể ăn được để nấu cháo cho bà!”

Một câu nói này của cô bé làm Lâm Thiệu Huy trong lòng cảm thấy càng chua xót hơn.

Lúc này, anh đặt giỏ rau trên tay mình xuống đất, động nhẹ ngón tay, nhét một tờ giấy màu bạc vào trong đống rau:
“Số rau này em mang về đi! Nhớ chăm sóc tốt cho bà!”
Cái gì!
Nghe được lời này, Huân Nhi nhỏ và bà lão ngẩn người ra.

Sau đó không đợi bọn họ từ chối, Lâm Thiệu Huy đã lên xe điện đi xa rồi.

“Anh...anh ơi...”
Giờ phút này, Huân Nhi nhỏ nhìn theo bóng lưng rời đi của Lâm Thiệu Huy, hai mắt bỗng đỏ hồng lên.

Cảm kích, cảm động, biết ơn!
Không biết vì sao, cô bé cảm giác từ lúc mình được Lâm Thiệu Huy cứu, bản thân mình và anh trai thần thành này đã có một mối duyên phận thần kỳ khó mà nói được thành lời..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 333: Chương 333


Biệt thự Lệ Uyển.

Lúc Bạch Tố Y dừng chiếc xe Mercedes Benz trước cửa nhà, trái tim cô bỗng dựng thót lên.

“Có phải là Lâm Thiệu Huy không?”
Bạch Tố Y lúc này băn khoăn vô cùng, cho dù cả một vạn cái không tin của cô, nhưng bóng dáng mà cô nhìn thấy trong video đó thật sự là quá giống Lâm Thiệu Huy rồi.

Cả một nhà đều giả dạng giống như nhau!
Giọng nói cũng giống nhau đến như vậy.

Đặc biệt hơn nữa, đều là...họ Lâm!
“Nếu như thật sự là Lâm Thiệu Huy, vậy mình làm thế nào bây giờ?”
Bạch Tố Y chỉ thấy tim mình triệt để loạn rồi.

Cô vốn không thể nào chấp nhận nổi việc một người đàn ông đã chung sống với mình ba năm trời, thế mà lại ẩn giấu một bối cảnh sâu và mạnh như vậy.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng cô thoắt ẩn thoắt hiện còn có một tia hi vọng, người đó chính là Lâm Thiệu Huy.

Chỉ có như thế, cô mới có thể chứng minh cho cả thế giới rằng, chồng của mình không phải là phế vật, không phải tên tiểu bạch kiểm chỉ biết bám váy phụ nữ.

Trầm tư một lúc lâu sau, Bạch Tố Y chỉ có thể cắn răng, đẩy cửa xe ra sau đó đi về phía nhà của mình.

Lúc cô mở cửa nhà ra, bỗng choáng váng phát hiện bên trong không một bóng người.

Lộp bộp!
Lúc này, Bạch Tố Y mới có thể xác nhận, người đó chính là Lâm Thiệu Huy.

Nhưng đúng vào lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, cùng lúc nghe thấy ở ngoài cửa có tiếng dừng xe lại.

Bạch Tố Y nhanh chóng ra khỏi cửa phòng, liền nhìn thấy Lâm Thiệu Huy đ=dừng xe ở bên trong sân nhà.

Hửm?
Lúc này Bạch Tố Y lại phát hiện, trên xe điện của Lâm Thiệu Huy thế mà lại không có giỏ rau.

“Lâm Thiệu Huy, ban nãy anh đi đâu vậy?”
Bạch Tố Y nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, thấp giọng hỏi.

“Vợ à, sao hôm nay em về sớm thế?” Lâm Thiệu Huy ngơ ra một lúc, sau đó lại cười tươi đi lên.

Nhìn bộ dáng không nghiêm túc của Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y tức đến nỗi muốn đánh người, sắc mặt càng thêm âm trầm mà hỏi:
“Em hỏi anh, ban nãy anh đi làm gì rồi?”
“Có phải đi mua rau không?”

Mua rau?
Lâm Thiệu Huy giật mình, lúc ấy anh nhìn gương mặt thấp thỏm lo lắng của Bạch Tố Y, trong phút chốc liền hiểu ra rồi.

Chắc chắn là Bạch Tố Y đã nhìn thấy một màn trong rạp hát rồi.

Nghĩ đến đây, Lâm Thiệu Huy bình thản nhún nhún vai:
“Làm gì có, đến giỏ rau anh còn không mang, sao đi mua rau được?”
“Ban nãy, anh ở nhà lau làn giặt quần áo xong thấy chán quá nên ra công viên đi bộ một lúc mà!”
Hửm?
Nghe được lời này, trong lòng Bạch Tố Y trở nên nhẹ nhõm.

Cô là tận mắt chứng kiến, Lâm tông sư ở trong video đó, trong tay cầm một giỏ rau, bên trong giỏ còn có đầy rau và hoa quả nữa.

Mà bây giờ, trong tay của Lâm Thiệu Huy không có gì cả, nói như vậy thì Lâm Thiệu Huy không hề nói dối, anh quả thực đã đi công viên.

Nghĩ đến đây, Bạch Tố Y quay sang nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn vài phần.

Chỉ là trong chút dịu dàng này, đem theo một chút thất vọng.

“Được thôi! Thế em về công ty đây!”

Bạch Tố Y không giải thích, cô ngồi lại vào trong chiếc Mercedes của mình rồi lái xe về phía công ty.

“Xem ra trong một chốc một lát vẫn không thể để cho vợ mình biết được rồi!”
Lâm Thiệu Huy nhìn chiếc Mercedes đang rời đi, đôi mắt ánh lên một tia sáng mờ.

Ban nãy anh đã nhìn ra rồi, Bạch Tố Y không thể nào chấp nhận được thân phận Lâm tông sư này của anh.

Nếu như bị cô phát hiện ra, Tông sư ở trước mặt anh, chẳng qua cũng chỉ là một con kiến, kẻ mạnh nhất trên thế giới cũng phải thần phục dưới chân anh, sợ là Bạch Tố Y sẽ bị bản thân anh dọa sợ không chừng.

Cứ nghĩ đến đây, Lâm Thiệu Huy lại không tự chủ được mà cười khổ vài tiếng.

Ai có thể ngờ được, anh rõ ràng là vua của Huyết ngục uy võ cả thế giới, giờ chỉ là một đầu bếp của gia đình.

Lâm Thiệu Huy lắc lắc đầu, anh không nghĩ nhiều nữa, lập tức đi vào trong nhà, tiếp tục chuẩn bị bữa ăn tối cho gia đình..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 334: Chương 334


Cùng lúc đó,
Lúc Bạch Tố Y đang đi về phía công ty, cô lại không hề biết rằng, tập đoàn Bạch Kỳ đã có một vị khách không mời mà đến.

Hai người này, chính là cậu út Thẩm Kiến và anh họ Thẩm Kiệt của Bạch Tố Y.

Trong phòng hội nghị.

Thẩm Kiến đang chờ Bạch Tố Y, trên mặt phảng phất có chút âu lo và bất an, hỏi con trai của mình:
“Tiểu Kiệt, con có chắc làm như vậy có thể thành không? Chúng ta như vậy là đang bóc lột đấy!”
“Dù sao, đơn làm ăn này của chúng ta chủ yếu chỉ cần 150 nghìn đô mà thôi! Ba lại để Bạch Tố Y đầu tư cho chúng ta hơn 1,5 triệu đô! Chuyện này...”
Lần này đi đến công ty của Bạch Tố Y chính là chủ ý của Thẩm Kiến.

Ông ta cầm đơn làm ăn trên dưới 150 nghìn đô, có thể bóc lột được Bạch Tố Y hơn 1,5 triệu đô.

Điều này làm cho Thẩm Kiến không thể tin được, còn có một chút thấp thóm bất an.

“Bố! Bố không biết đó thôi! Chồng của Bạch Tố Y, hôm qua vừa đánh thiếu gia Tề Tư Viễn nhà Tề gia ở thành phố Hải Dương, Tề Tư Viễn đe dọa, nhất định phải g**t ch*t Lâm Thiệu Huy!” Trên mặt Thẩm Kiệt dày đặc ý vui đùa:
“Mà ban nãy trong lúc kết thúc trận đấu quyền anh, tuy rằng bên Hải Dương không thắng, nhưng có thể nhìn ra giao tình của Tề Tư Viễn và Kim Cương không bình thường, mà sư công của Kim Cương lại quen biết Lâm tông sư thần bí đáng sợ đó!”
“Có thể nói là, Lâm Thiệu Huy chết chắc rồi!”
Lâm Thiệu Huy chết chắc.

Nghe xong lời này, trên mặt Thẩm Kiến lộ rõ ra vẻ mặt vô cùng sảng khoái.

Dù sao, lúc trước cũng chính vì tên khốn nạn này mà hại cả Thẩm gia mất đi đơn hàng siêu cấp một tỷ đô la.

Mà bây giờ, Lâm Thiệu Huy càng thảm, Thẩm gia đương nhiên sẽ càng vui vẻ.

.

ngôn tình sủng
“Thế con định làm thế nào?” Thẩm Kiến hiếu kỳ hỏi
“Làm thế nào?”
Miệng của Thẩm Kiệt nở ra nụ cười rất hưng phấn, anh ta nói:
“Ba, ba vẫn chưa nhìn ra sao? Bây giờ Bạch Tố Y bỗng nhiên quan tâm thằng chồng phế vật của cô ta một cách lạ thường, chỉ cần chúng ta nói cho cô ta tin Lâm Thiệu Huy đã bị Tề Tư Viễn g**t ch*t kia ra, cô ta chắc chắn sẽ bị dọa sợ tới mức không làm được gì cả.”
“Đến lúc đó chỉ cần tỏ rõ ra, chúng ta có thể đi khuyên Tề thiếu thay đổi chủ ý, thế thì cô ta sẽ ngoan ngoãn kí vào phần hợp đồng này thôi! Chúng ta làm ngư ông đắc lợi!”
Hửm?
Một câu nói này làm hai mắt Thẩm Kiến sáng lên, nhưng tiếp theo đó, ông ta lại cau mày hỏi:
“Tiểu Kiệt, con thật sự phải đi khuyên Tề thiếu từ bỏ đối phó Lâm Thiệu Huy sao? Chính tên súc sinh đó đã hại cả gia tộc chúng ta, làm chúng ta mất đi cả một đơn hàng siêu cấp một tỷ đô la đấy!”

Từ bỏ?
“Xì! Ba, con làm sao khuyên được Tề thiếu cơ chứ, chỉ là lừa Bạch Tố Y cho qua thôi!”
Thẩm Kiệt nhớ đến gương mặt của Lâm Thiệu Huy, căm hận mà cắn chặt hai hàm răng:
“Bố yên tâm đi, tiền, chúng ta lấy về, Lâm Thiệu Huy, cũng sẽ chết chắc!”
Lời này vừa nói ra, hai cha con nhìn nhau, cả hai đều cười rất vui vẻ.

Mà đúng lúc hai người đang thương lượng dở.

Cọt kẹt!
Cửa phòng hội nghị được mở ra, Bạch Tố Y bước vào.

“Cậu út, anh họ, hai người đến tìm con có chuyện gì không?”
Bạch Tố Y nhìn hai cha con Thẩm Kiến, cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, trong ấn tượng của cô, đây là lần đầu tiên hai người này chủ động tìm đến cửa.

“Bạch Tố Y, lần này anh và bố anh đến là muốn bàn với em về chuyện làm ăn đấy!”
Thẩm Kiệt vừa nói vừa để hợp đồng trong tay đặt lên trên bàn:
“Lần làm ăn kinh doanh này, hi vọng em đầu tư 1,5 triệu đô!”

Cái gì?
Lời này vừa dứt đã dọa cho Bạch Tố Y một trận, cô không thể nào tưởng tượng được cái gọi là kinh doanh trong tay Thẩm Kiệt nói ra đã là 1,5 triệu đô.

Lúc này, Bạch Tố Y cầm phần hợp đồng đó lên, sau đó xem xét cẩn thận, gương mặt bỗng chốc trở nên khó coi.

Từng tia tức giận, phẫn nộ hiện lên trên ánh mắt của cô:
“Anh họ, anh coi Bạch Tố Y tôi là con ngu sao? Vụ kinh doanh đồ làm đẹp này thuộc loại không đáng coi trọng nhất, 150 nghìn đô cũng không dùng đến! Thế mà anh muốn tôi đầu tư 1,5 triệu đô?”
Bạch Tố Y không thể nào tin được.

Đây rõ ràng là lừa đảo một cách trắng trợn, mà đặc biệt đây còn là hai người họ hàng thân thiết của cô lừa tiền cô nữa.

“Không sai! Vụ làm ăn này không đáng tiền, nhưng mạng của chồng cô thì sao?”
Một câu này của Thẩm Kiệt khiến cho Bạch Tố Y sắc mặt trắng bệch ra..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 335: Chương 335


“Anh họ, anh có ý gì? Vụ làm ăn này sao lại có liên quan đến tính mạng của Lâm Thiệu Huy rồi?”
Sắc mặt Bạch Tố Y khó coi đến cực điểm.

Từ trong lời nói đó, cô nghe ra được một tia âm mưu tính kế.

“Bạch Tố Y, nhanh như thế mà cô đã quên rồi sao?”
Khóe miệng Thẩm Kiệt hiện lên một nụ cười tàn bạo:
“Chồng của cô, đã đánh Tề Tư Viễn! Cô vẫn còn không biết sao? Cao thủ Kim Cương số một của thành phố Hải Dương chính là một nửa sư phụ của Tề Tư Viễn!”
“Tề Tư Viễn đã quyết định rồi, anh ấy sẽ để Kim Cương xuất đầu lộ diện, xử gọn chồng của cô!”
!!!
Câu nói này của Thẩm Kiệt dọa cho Bạch Tố Y sợ tới mức gương mặt trắng bệch ra.

Cô nhớ ra rồi, trong video trước đó, cô thật sự đã nhìn thấy bóng dáng của Tề Tư Viễn trong hiện trường rạp hát.

Đặc biệt là, Tề Tư Viễn còn ngồi hàng ghế đầu trận doanh Hải Dương, rất gần với vị trí của Kim Cương.

Rất rõ ràng, Thẩm Kiệt không nói dối, quan hệ giữa Tề Tư Viễn và Kim Cương quả thật không tầm thường.

Nghĩ đến đây, từng giọt mồ hôi lạnh rơi từ trên trán Bạch Tố Y xuống.

Hỏng rồi!
Nếu đúng như lời Thẩm Kiệt nói, thì nếu như Kim Cương lộ diện thật, vậy thì Lâm Thiệu Huy chết chắc không phải bàn cãi rồi.

Làm thế nào đây?
Một lúc sau, cả cơ thể của Bạch Tố Y run rẩy lên, cố không thể để Lâm Thiệu Huy có chuyện, tuyệt đối không thể.

“Thế nào? Bạch Tố Y!”
Nhà họ Thẩm nhìn sắc mặt trắng bệch của Bạch Tố Y liền biết ngay, kết quả mà mình muốn đã đạt được rồi.

“Tề Tư Viễn và tôi có giao tình rất sâu, nếu cô muốn cứu chồng của mình, thế thì kí vào phần hợp đồng này đi! Chỉ cần tiền đến tay thì tôi lập tức sẽ đi khuyên Tề thiếu bỏ qua cho Lâm Thiệu Huy, không báo thù hắn ta nữa! Thế nào?”
Thì là là thế.

Giờ phút này Bạch Tố Y cuối cùng cũng hiểu ra rồi, thì ra Thẩm Kiệt lợi dụng sự an nguy sống chết của Lâm Thiệu Huy để uy h**p cô, lừa đi tiền bạc của cô.

Cứ nghĩ đến đây, Bạch Tố Y không thể nào tin được mà nhìn về phía Thẩm Kiệt, vẻ phẫn nộ, thất vọng, buồn bã hiện hết lên khuôn mặt xinh đẹp:
“Anh họ, cậu út! Sao hai người có thể làm như vậy!”
“Lợi dụng tính mạng của Lâm Thiệu Huy để lừa cháu! Hai người có còn là người không? Hai người có xứng với cái danh xưng cậu út và anh họ của Bạch Tố Y tôi không?”
Hai người trước mắt này, chính là người thân cận của cô.

Nhưng bây giờ, hai người đó thể mà lại không màng đến sống chết của Lâm Thiệu Huy, dùng tính mạng của anh ấy để đi lừa gạt cô, quả thật là lòng lang dạ sói đến vô cùng.

Câu nói này của Bạch Tố Y chẳng khác gì một cái bạt tay vút mạnh qua mặt hai cha con nhà Thẩm Kiến.

Đồng thời làm cho mặt của cậu út Thẩm Kiến đỏ bừng lên.

Còn Thẩm Kiệt lúc này đã dựng hết tóc gáy lên, anh ta tức giận gầm giọng lên:
“Bạch Tố Y, cô thế mà vẫn còn mặt mũi nói như thế à! Ban đầu nếu không phải vì cái tên khốn nạn Lâm Thiệu Huy kia, Thẩm gia chúng tôi sao có thể mất đi hợp đồng hợp tác với Tề gia ở thành phố Hải Dương được? Lại làm sao mất đi được đơn hàng siêu cấp 150 triệu đô cơ chứ!”
“Ngay bây giờ, tôi cho cô hai sự lựa chọn! Hoặc là ký hợp đồng, lấy tiền đi cứu Lâm Thiệu Huy, hoặc là cô cứ đợi ở góa, đi dọn xác cho thằng chồng phế vật của cô đi!”
Xong!
Lời của Thẩm Kiệt làm Bạch Tố Y run cả người.

Chỉ có hai sự lựa chọn thôi sao?
Lâm Thiệu Huy sống, hoặc chết?
Trên gương mặt của Bạch Tố Y hiện rõ vẻ mặt đau khổ, một bên là công ty, một bên là Lâm Thiệu Huy, điều này làm cô phải từ bỏ một bên để chọn bên còn lại.

“Vậy được! Tôi...ký!”
Sau một khoảng thời gian trầm mặc, Bạch Tố Y cuối cùng cũng đưa ra được quyết định.

Trong mắt cô, Lâm Thiệu Huy quan trọng hơn tập đoàn Bạch Kỳ rất nhiều rất nhiều, cho dù là vì Lâm Thiệu Huy, ngày sau cô sẽ bị tập đoàn Bạch Kỳ đuổi việc thậm chí truy hỏi cũng không thấy hối tiếc.

Nghe được lời này, Thẩm Kiệt vui mừng khôn nguôi, vui đến mức kích động đỏ hết cả mặt, đồng đời đặt hợp đồng trước mặt Bạch Tố Y.

Đây là đầu tư 1,5 triệu đô đấy!
Cũng có nghĩa là, anh ta trong chốc lát bỗng có được gia sản hơn 1,5 triệu đô, sao có thể không hưng phấn cơ chứ.

Ngược lại, Thẩm Kiến ở bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt tái mét của Bạch Tố Y, trên mặt ông ta hiện lên sự xấu hổ và tự trách vô cùng.

Ông ta có lòng muốn ngăn cản trò náo loạn này, nhưng lời cứ đến miệng lại chỉ có thể ngậm ngùi nuốt vào bên trong..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 336: Chương 336


“Bạch Tố Y, ký vào đây! Nhanh lên, không ký nhanh, Tề thiếu tìm đến Kim Cương, vậy thì hoàn toàn không còn hi vọng nữa đâu!” Thẩm Kiệt không đợi được mà giục Bạch Tố Y.

Mà Bạch Tố Y chỉ có thể cắn chặt răng, cầm bút lên rồi ký tên vào hợp đồng.

Nhưng đúng vào lúc này!
Lạch cạch!
Cừa phòng làm việc lần nữa bị người ngoài mở ra, sau đó chỉ thấy thư ký Hồng Vân vội vàng chạy vào nói:
“Bạch tổng, một người thanh niên tự xưng là thiếu gia của tập đoàn Tề thị thành phố Hải Dương đến nói muốn gặp chị!”
Cái gì!
Một câu nói này khiến bàn tay của Bạch Tố Y bỗng thả lỏng hơn, thuận tiện bỏ chiếc bút mực trong tay ra.

Thiếu gia của tập đoàn Tề thị!
Vậy thì chắc chắn là Tề Tư Viễn.

Không chỉ có Bạch Tố Y ngơ ra, đến cả hai cha con Thẩm Kiệt và Thẩm Kiến dường như cũng không dám tin vào đôi tai của mình.

Sao Tề Tư Viễn lại đến vào lúc này?
Không phải anh ta muốn báo thù Lâm Thiệu Huy sao?
Mà đúng vào lúc mọi người đang ngơ ngác ra, chỉ nhìn thấy một thanh niên vội vã chạy vào bên trong.

Người này, chính là Tề Tư Viễn.

Nhưng giờ phút này, trên mặt anh ta không có một tia ngạo mạn nào, ngược lại còn mang theo một nụ cười tươi, bước vào liền nói với Bạch Tố Y:
“Bạch tổng, chào cô, tôi là Tiểu Tề! Lần này tôi đến là muốn bàn chuyện hợp tác với quý công ty!”
Cái gì!
Nhìn dáng vẻ nhiệt tình thậm chí có phần nịnh hót của Tề Tư Viễn, lại nghe thêm những lời thể hiện muốn chung thuyền, Bạch Tố Y và cả cha con Thẩm Kiệt đều ngơ cả người.

Bàn chuyện hợp tác?
Thẩm Kiệt nuốt nước bọt, hỏi một cách vô cùng hoài nghi:
“Tề thiếu, có phải anh tìm nhầm người rồi không? Anh là đến tìm tôi chứ đúng không?”
“Lúc trước anh từng nói phải đem hết tất cả đơn đặt hàng của tập đoàn Tề thị giao cho nhà họ Thẩm chúng tôi làm mà! Bây giờ anh tìm đến Bạch Tố Y để làm gì?”
Tề Tư Viễn và Lâm Thiệu Huy có thù!

Cho dù đánh chết Thẩm Kiệt, anh ta cũng không thể nào tin được Tề Tư Viễn đến là để bàn chuyện hợp tác.

Chỉ là Tề Tư Viễn vốn dĩ rất lười để ý đến Thẩm Kiệt, chỉ nói một cách không mặn không nhạt:
“Thẩm Kiệt, cậu thì được coi là cái thá gì! Cậu có tư cách gì mà hợp tác với chúng tôi?”
“Muốn hợp tác, chúng tôi đương nhiên sẽ tìm Bạch tổng!”
Vừa nói, Tề Tư Viễn vừa lấy một phần hợp đồng đơn đặt dày cộp từ trong túi công văn ra, sau đó đặt lên bàn trước mặt Bạch Tố Y rồi nói thẳng:
“Bạch tổng, tôi và ba tôi đã xin từ trước rồi! Số tiền đầu tư lần này, từ 7,5 triệu đô, nâng lên 15 triệu đô!”
Hoa!
Một câu của Tề Tư Viễn đa dọa sợ cả ba người Bạch Tố Y ở đấy.

Đơn đặt hàng 15 triệu đô!
Đây thế mà còn đáng sợ hơn cả đơn đặt hàng 1,5 triệu đô của gia tốc số một Hải Dương, cái này...!
Gương mặt của Bạch Tố Y lại càng trắng bệch, cô cũng không thể nào tin được, cái tên Tề Tư Viễn có thù với Lâm Thiệu Huy lại tốt bụng như thế, lập tức sắc mặt cô trở nên khó coi:
“Tề thiếu, anh đừng có quá đáng quá! Tôi là vợ của Lâm Thiệu Huy, tôi sẽ không ngủ với anh đâu!”
Bạch Tố Y hạ ý thức cho rằng, Tề Tư Viễn đối với mình vẫn chưa chết tâm.

Còn về việc 15 triệu đô, là anh ta muốn ngủ cùng cô.

Nhưng lúc nghe Bạch Tố Y nói câu ấy, Tề Tư Viễn lại sợ tới mức sắp tiểu ra quần.

Phù phù!
Dưới ánh mắt hoài nghi của ba người, không ngờ Tề Tư Viễn lại quỳ xuống trước mặt Bạch Tố Y, nước mắt nước mũi sụt sịt nói:
“Bạch tổng, cô...cô nhất định đừng hiểu lầm! Tôi sao có cái gan đó, sao có thể muốn cô ngủ cùng tôi cơ chứ!”
“Cô xem hợp đồng một chút, đây là hợp đồng thật! Cầu xin cô, quên chuyện lần trước đi, lần đó là tôi có mắt như mù, vả lại Lâm tiên sinh cũng đánh tôi rồi, tôi thật sự biết sai rồi!”
Toàn thể chết lặng!
Nhìn gương mặt sợ hãi kia của Tề Tư Viễn, cho dù là Bạch Tố Y hay hai cha con Thẩm Kiến, cả ba đều không dám tin vào mắt mình..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 337: Chương 337


Xong rồi!
Giờ phút này, nhìn Tề Tư Viễn nước mắt nước mũi lem nhem, gương mặt sợ hãi đang quỳ ở dưới đất, cho dù là Bạch Tố Y hay hai cha con Thẩm Kiến, cả ba đều không dám tin vào đôi mắt mình.

Cái thế giới này bị làm sao vậy?
Hôm qua Tề đại thiếu còn đòi đánh đòi giết Lâm Thiệu Huy, không ngờ trong chớp mắt giờ lại như con chó con bị dọa đến nỗi tiểu ra quần vậy, quỳ gối trước vợ của Lâm Thiệu Huy, lại còn dùng đơn đặt hàng bồi thường với cái giá trên trời 15 triệu đô.

Đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Không chỉ có như vậy, mọi người còn từ thần sắc kinh hoảng của Tề Tư Viễn, nhìn ra sự đáng sợ dày đặc.

Dường như anh ta đã bị ai đó, hoặc chuyện gì đó dọa sợ một cách triệt để vậy.

“Tề thiếu, anh...anh thật sự đến để bàn chuyện kinh doanh sao?” Gương mặt của Bạch Tố Y tràn đầy vẻ nghi ngờ.

“Thật đấy, Bạch tổng, đơn làm ăn này đối với nhà họ Tề chúng tôi mà nói là vô cùng quan trọng, cầu xin cô đấy Bạch tổng, cho nhà họ Tề chúng tôi một cơ hội đi!”

Tề Tư Viễn vừa nói vừa đưa gương mặt tràn đầy khát khao và mong đợi nhìn về phía Bạch Tố Y.

Một màn này giống như không phải anh ta đến đưa cho Bạch Tố Y đơn đặt hàng, mà là đang cầu xin Bạch Tố Y, cầu mong cô cho nhà họ Tề một phần kinh doanh vậy, thật sự khiến người khác khó có thể tin được.

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Tố Y cũng chỉ biết bất lực, gật gật đầu, sau đó cẩm lấy phần hợp đồng từ trên bàn lên.

Chỉ là, sau khi cô quét mắt qua hợp đồng, sự ngạc nhiên trên khuôn mặt Bạch Tố Y càng trở nên rõ nét hơn:
“Tề thiếu, phần hợp đồng này có phải cậu cầm nhầm rồi không? Cũng là kinh doanh đồ làm đẹp, chi phí đầu tư ước tính chỉ tầm 300 đến 450 nghìn đô thôi, anh chắc chắn muốn đầu tư 15 triệu đô sao?”
Cái gì!
Lời này của Bạch Tố Y vừa thốt ra, sắc mặt hai cha con Thẩm Kiến còn khoa trương hơn.

Vụ kinh doanh ước tính 300 đến 450 nghìn đô?
Tề Tư Viễn thế mà cứ khăng khăng muốn đầu tư 15 triệu đô, cái này không phải là tặng tiền sao?
Giờ phút này, Thẩm Kiến và Thẩm Kiệt không tự chủ được mà nhìn về phía Tề Tư Viễn, giống như đang nhìn một tên ngốc vậy.

“Bạch tổng, cô không có nhìn lầm, tập đoàn Tề thị của chúng tôi thật sự muốn đầu tư 15 triệu đô!”
“Ở dưới đã viết rõ điều khoản vi phạm hợp đồng, nếu như chúng tôi không làm được, vậy thì lập tức có thể đóng băng hết tất cả các tài khoản ngân hàng của tập đoàn Tề thị chúng tôi, tuyên bố phá sản!”
!!!
Tề Tư Viễn nói câu này lại càng làm cha con Thẩm Kiến kinh hãi đến mức sắp rơi luôn hàm.

Tặng tiền!
Đây chắc chắn 100% là đến để tặng tiền!
Giờ phút này, Thẩm Kiệt giống như bị sét đánh ngang tai vậy, anh ta thực sự không nghĩ rằng Tề Tư Viễn là một tên ngốc.

Nhưng nếu đối phương không phải tên ngốc, vậy thì bên trong nhất định là có nguyên do đáng sợ nào đó.

Nếu không thì không thể làm Tề đại thiếu vô cùng kiêu ngạo trước mắt dọa đến mức thế này.

“Không lẽ là vì Lâm Thiệu Huy?”
Không biết vì sao, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu của Thẩm Kiệt lại là Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là anh ta vốn không hiểu được, cái tên rể phế vật ấy sao lại có tài cán như vậy, không những khiến Tề Tư Viễn từ bỏ việc báo thù lại, hơn nữa còn như một con chó vậy, lắc đuối qua lại, dâng lên hẳn một đơn hàng.

Nhưng cảnh tượng làm hai cha con Thẩm Kiến kinh hoàng mới bắt đầu.

Lạch cạch!
Cửa phòng hội nghị lần nữa bị người mở ra, sau đó thư kí Hồng Vân bước vào
“Bạch tổng, thiếu gia Đoạn Thuần của tập đoàn Hồng Phát tỉnh Nam Lộc muốn gặp chị!”
Cái gì!
Lời này vừa thốt ra, lại càng làm cho Bạch Tố Y nghĩ rằng mình đã nghe lầm.

Đoạn Thuần, cũng là một đại thiếu gia có thù oán với Lâm Thiệu Huy, trước đó mặt anh ta gần như bị Lâm Thiệu Huy làm cho thối nát nữa.

Mà bây giờ...!
“Anh ta nói gì chưa? Đến đây làm gì?”
Thần sắc Bạch Tố Y ngưng trọng, trong lòng bỗng cảm thấy những chuyện xảy ra ngày hôm nay rất không bình thường.

Chỉ là, không đợi thư ký Hồng Vân chuyển lời lại, chỉ thấy một bóng người xông vào cửa như một người điên vậy.

Sau đó thở hồng hộc chạy đến quỳ xuống trước mặt Bạch Tố Y.

“Cô Bạch, lần trước đi tới nhà cô là lỗi của tôi, là tôi có mắt không thấy Thái sơn, đắc tôi cô và chồng của cô rồi!”
“Tôi sai rồi, tôi thay mặt cho tập đoàn Hồng Phát gửi lời thú nhận và xin lỗi tới cô! Đây là bản hợp đồng đơn hàng 15 triệu đô, mong cô nhận lấy, cho tôi và tập đoàn Hồng Phát của chúng tôi một cơ hội sửa chữa và bù đắp những lỗi lầm trước đây chúng tôi đã phạm phải!”
Dưới bao nhiêu con mắt khó tin của những người xung quanh, Đoạn Thuần quỳ trước mặt Bạch Tố Y, những giọt mồ hôi lạnh trên trán anh ta như được mwor vòi vậy, cứ tí tách tí tách rơi xuống.

Hai tay anh ta cầm một bản hợp đồng dày cộp, trân trọng giơ lên..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 338: Chương 338


Trời…
Trời ạ!
Trái tim của hai cha con Thẩm Kiến và Thẩm Kiệt bỗng chốc như có mười nghìn còn ngựa bùn chạy nhanh qua vậy.

Tập đoàn Hồng Phát!
Dâng đến hợp đồng 15 triệu đô!
Đây, sao có thể như thế!
Hai cha con Thẩm Kiến đương nhiên biết rằng, tập đoàn Hồng Phong là một tập đoàn lớn vô cùng có tiếng ở tỉnh Nam Lộc.

Đối mặt với con hàng khổng lồ này, thành phố Nam Giang không biết có bao nhiêu tập đoàn chen chúc đánh rượt lẫn nhau để tìm hợp tác nữa.

Mà bây giờ thì sao?
Đại thiếu gia của tập đoàn Hồng Phát, quỳ dưới đất, cầu xin Bạch Tố Y nhận lấy hợp đồng 15 triệu đô?
Cái thế giới này rốt cuộc bị sao vậy?
Cho dù là cậu út Thẩm Kiến, hay là anh họ Thẩm Kiệt đều cảm thấy thế giới quan của bản thân giống như bỗng nhiên sụp đổ, làm hai người bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Nhưng mà, những nỗi kinh hoàng còn lâu mới kết thúc.

Cừa phòng hội nghị bị người bên ngoài mở ra lần thứ ba.

Thư ký Hồng Vân trên trán toàn mồ hôi vội vàng chạy đến:
“Bạch tổng, lại… lại có người đến rồi!”
Cái gì!
Ba người Bạch Tố Y, Thẩm Kiến, Thẩm Kiệt, giờ phút này chỉ còn có cảm giác tim đập dữ dội.

Sau đó, dưới ánh nhìn hoang mang của ba người, một người, lại một người nữa, đi vào trong phòng hội nghị.

Những người này, ai ai nhìn cũng bất phàm, cử chỉ uy nghiêm.

Sau khi vào trong, họ lần lượt cúi đầu cung kính trước mặt Bạch Tố Y:
“Bạch tổng, tôi là chủ tịch tập đoàn Cừu thị thành phố Nam Giang, Cừu Phong, lần này đến, là hi vọng được hợp tác cùng với Bạch tổng!’
“Bạch tổng, chào cô, tôi là Điền Trường Phát của tập đoàn Điền thị thành phố Nam Giang, hi vọng chúng ta có cơ hội hợp tác với nhau!”
“......”
!!!
Sau khi nghe mấy người này tự giới thiệu bản thân, cho dù là Bạch Tố Y hay cha con Thẩm Kiến đều bị dọa cho một phen.

Tập đoàn Cừu thị!
Tập đoàn Điền thị!
Mỗi một tập đoàn đều là những tập đoàn lớn nhất của thành phố Nam Giang, thực lực còn mạnh hơn nhiều so với tập đoàn Hồng Phát kia.

Mà bây giờ, những người năm giữ những tập đoàn này, không ngờ lại tự mình đến tìm cầu hợp tác.

Đây, sao có thể được!
“Sao có thể như vậy! Cừu thị, Điền thị, Hồng Phát! Mỗi một bên đều là con mồi lớn mà thương nhân ở thành phố Nam Giang nằm mơ ai cũng muốn được hợp tác cùng đấy!”
“Tại sao bọn họ cứ một mực phải chọn tập đoàn Bạch Kỳ, thậm chí ai ai cũng không tiếc tự mình đi tới để xin hợp tác!”

“Đây, rốt cuộc là tại sao?”
Mà Thẩm Kiệt lúc này hoàn toàn rối bời rồi.

Thậm chí, tận cho đến lúc Bạch Tố Y và Đoạn Thuần, Tề Tư Viễn, cùng với những lão làng ở thành phố Nam Giang bàn xong hợp tác, làm cho những người đó ai ai cũng vui như mở hội rời khỏi, anh ta vẫn chưa phản ứng lại kịp.

Càu nhàu!
Thẩm Kiến ở bên cạnh vẫn luôn đứng nghe mãi.

Tận cho đến lúc mấy vị lão làng khiến ông ta kinh sợ rời đi hết, lúc này Thẩm Kiến mới nhìn về phía Bạch Tố Y với vẻ mặt phức tạp:
“Bạch Tố Y, chúc mừng, chúc mừng! Có không biết bao nhiêu tập đoàn lớn ở Giang Nam ủng hộ, xem ra tập đoàn Bạch Kỳ của chúng ta thật sự sắp phát tài rồi!”
Tim Thẩm Kiến như bách vị tạp trần.

Nếu như nói, đơn đặt siêu cấp của nhà họ Phí thành phố Hải Dương trước đây làm ông ta không thể nào hiểu được, vậy thì bây giờ các ông lớn của thành phố Nam Giang, từng người từng người tự mình đặt chân đến cửa, điều này làm cho ông ta triệt để tâm phục khẩu phục rồi.

Trong mắt ông ta, sự trỗi dậy của tập đoàn Bạch Kỳ là không thể nào ngăn cản nổi.

Thẩm Kiệt nghe thấy những lời của cha mình, cả người run lên, bỗng quay người lại.

Sau đó, trên gương mặt anh ta lại xuất hiện nụ cười tâng bốc:
“Bạch Tố Y...không, em họ! Thật sự quá tốt rồi, tập đoàn Bạch Kỳ của các em không ngờ lại có nhiều đơn đặt hàng đến thế!”

“Ban nãy, anh chỉ là đùa em thôi, sao lại có chuyện lừa gạt em được cơ chứ!”
Thẩm Kiệt một bên nói, một bên thèm thuồng nhìn đống hợp đồng giống như nhìn thấy mỏ vàng vậy.

“Em họ, không bằng em chia sẻ đơn đặt hàng, cho người anh họ này của em hoàn thành đi! Em yên tâm, anh nhất định sẽ làm đến mức để em và cả tập đoàn Bạch Kỳ đều vừa lòng mới thôi!”
Một câu này của Thẩm Kiệt làm Bạch Tố Y suýt tức đến nổ phổi.

Trước đó vẫn còn lừa gạt cô, bây giờ thì kiền tự lấy đá đập chân mình, phản ứng lại nói là hiểu làm, thậm chí còn muốn một miếng bánh nữa.

Thật là không có liêm sỉ!
“Được thôi!”
Bạch Tố Y cười cười rồi gật đầu.

Cái gì!
Một câu này khiến Thẩm Kiệt vui mừng như điên, mà đúng lúc anh ta chuẩn bị cảm ơn Bạch Tố Y, câu nói tiếp theo của cô, làm nét cười trên khuôn mặt anh ta lập tức đóng băng:
“Đợi kiếp sau đi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 339: Chương 339


Trước khi tập đoàn Bạch Kỳ được xây dựng, hai bóng người đáng xấu hổ bị đuổi ra ngoài chính là hai cha con Thẩm Kiến và Thẩm Kiệt.

Giờ phút này, sắc mặt hai cha con trở nên vô cùng khó coi, thế mà nằm mơ cũng không ngờ được sẽ có kết cục như thế này.

“Khốn khiếp! Bạch Tố Y, không ngờ cô dám để bảo vệ đuổi cậu cô ra ngoài, cô có còn là con người không!”
Thẩm Kiệt đứng trước cổng tập đoàn Bạch Kỳ mắng lớn.

Cái lòng tham hiện lên trên khuôn mặt đó trông khó coi vô cùng.

Nhìn thấy màn này, Thẩm Kiến chỉ có thể kéo theo con trai mình rời đi.

“Cái thứ khốn kiếp này, còn chê chúng ta chưa đủ mất mặt hay sao? Con nói lần kinh doanh này, nắm chắc phần thắng không có sơ suất, vì tên phế vật Lâm Thiệu Huy kia, con nha đầu Bạch Tố Y này nhất định sẽ đồng ý!”
“Còn bây giờ thì sao? Tề Tư Viễn người ta không chỉ không có chút ý tứ mốn báo thù nào, ngược lại còn đem đến một đơn hàng giá trên trời nữa!”
Nhục nhã!
Thẩm Kiến cảm giác cái mặt già này của ông, hôm nay đã hoàn toàn mất sạch rồi.

Mang theo tính mạng của Lâm Thiệu Huy đến lừa gạt cô cháu gái Bạch Tố Y này thì thôi đi.

Kết quả đại thiếu gia Tề Tư Viễn mà bọn họ tưởng rằng ấy, bây giờ không những không có chút ý muốn báo thù nào, ngược lại còn lăn đi lăn lại dâng lên đơn hàng giá trên trời, chuyện này thật sự làm cho mặt mũi của hai cha con họ mất sạch rồi.

Chuyện xảy ra ngày hôm nay một khi bị truyền ra ngoài, hai người họ nhất định sẽ trở thành trò cười cho tất cả những người dân ở thành phố Nam Giang.

Nghe được lời trách mắng của cha mình, gương mặt đó của Thẩm Kiệt âm trầm như muốn ch** n**c ra, trong hai con mắt ấy vẫn như cũ hiện lên đầy vẻ khó có thể tin được:
“Ba! Ba nói xem Tề Tư Viễn tại sao lại đem đơn hàng rồi dâng đến vậy! Chính tối qua, anh ta còn hận không thể lột da rút xương Lâm Thiệu Huy ra, mà bây giờ anh ta cứ như bị người nào dọa sợ rồi vậy!”
Nói đến đây, trong đầu của Thẩm Kiệt lại không tự chủ được nghĩ đến điệu cười híp kia của Lâm Thiệu Huy, phút chốc toàn thân lạnh lẽo.

“Ba, ba nói xem có lẽ nào là do Lâm Thiệu Huy làm không? Không thì Tề Tư Viễn tại sao lại cam chịu như vậy? Còn có cả Đoạn Thuần kia, rõ ràng anh ta và Lâm Thiệu Huy có thù, mà bây giờ cũng giống Tề Tư Viễn, đều bị dọa sợ rồi không bằng! Còn có nhà họ Tề, nhà họ Điền những hào môn của thành phố Nam Giang, sao lại nhìn trúng một tập đoàn Bạch Kỳ nhỏ nhoi thế này?”
“Không lẽ nào, Lâm Thiệu Huy còn có một thân phận đáng sợ mà chúng ta không biết?”
Càng phân tích, Thẩm Kiệt lại càng rợn cả tóc gáy lên.

Đặc biệt là sau khi kết hợp từng việc một lại với nhau, trong mắt anh ta, Lâm Thiệu Huy giống như một con quái vật đáng sợ vậy, mang đầy những bí mật.

Chỉ là khi câu nói này của anh ta vừa thốt ra!
Bốp!
Cái bạt tai của Thẩm Kiến tát thật mạnh vào mặt Thẩm Kiệt, sau đó nhìn con trai mình như nhìn một thằng ngu vậy:
Thẩm Kiệt, mày có phải bị dọa đến ngu người luôn rồi không?”
“Cái tên phế vật Lâm Thiệu Huy đó, ăn ngon lười làm ở nhà họ Bạch ba năm rồi, nó thì có thể có thân phận thần bí đáng sợ gì cơ chứ? Não mày bị nhúng nước rồi à?”
Nghe được lời này, cả người Thẩm Kiệt run lên, lúc này mới phản ứng lại được.

“Không...không sai! Ba, có lẽ là do con nghĩ nhiều rồi, Lâm Thiệu Huy chính là một thằng phế vật, không được nhà họ Thẩm chúng ta coi trọng, cũng không được nhà họ Bạch coi trọng!”
“Cái kiểu ở rể này, nếu thật sự có thân phận đnags sợ gì đó thì sao có thể nhẫn nhục chịu bắt nạt ở nhà họ Bạch tận ba năm trời được!”
Nghĩ đến đây, trái tim lơ lửng của Thẩm Kiệt buông lỏng xuống, thở ra một hơi dài.

Nhưng mà những lời an ủi đó của anh ta, chỉ giống như đang an ủi bản thân anh ta thôi vậy.

Còn việc suy đoán về thân phận của Lâm Thiệu Huy, một khi bị kích phát ra, sẽ giống như sự lây lan của vi-rút vậy, làm anh ta khó có thể khống chế được.

“Không thể! Tuyệt đối không thể nào!”
Thẩm Kiệt liên tục lắc đầu, đồng thời kéo theo cha mình nhanh chóng rời đi.

Chỉ là lúc này, không chỉ bọn họ, trong phòng làm việc của CEO tập đoàn Bạch Kỳ, Bạch Tố Y nhìn từng tầng hợp đồng với cái giá trên trời đang ở trước mắt, suy nghĩ trong đầu đương nhiên cũng khóa chặt trên người Lâm Thiệu Huy..
 
Back
Top Bottom