Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 140: Chương 140


Tiếng xôn xao.

Lúc này, đứng đầu là Từ Minh Long, cùng tất cả các vị lãnh đạo cấp cao lần lượt đứng lên, bắt đầu đi ra ngoài phòng họp.

Có khoảng mười mấy vị tai to mặt lớn ở Tập đoàn Minh Long.

Mỗi một người ở đây bình thường đều là những người có địa vị cao và đều làm người khác khiếp sợ ở thành phố Giang Nam này, nhưng lúc này đây, hàng chục vị tai to mặt lớn lại đang đi cầu xin...!Lâm Thiệu Huy.

Cùng lúc đó, sau khi rời khỏi gia đình nhà họ Lý, Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy đi lang thang trên phố.

Cho đến bây giờ, Bạch Tuấn Sơn vẫn có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Ông ta ôm chặt bức tranh trong tay, như đây là một món đồ gia truyền của gia đình, sợ sẽ làm mất nó.

"Thiệu Huy, con hãy nói thật cho ba biết đi, làm sao con quen biết được Quản lý Robert?"
Bạch Tuấn Sơn nhìn Lâm Thiệu Huy.

Không hiểu sao càng ngày ông ta càng cảm thấy mình không thể nào hiểu được đứa con rể này, từ đơn thuốc lần trước khiến cho cả nhà họ Bạch chấn động đến việc dễ dàng giải quyết hơn hai mươi người của tên Chó Điên kia, bây giờ lại còn bán một bức tranh cho Bảo tàng triển lãm Toàn cầu với giá ba trăm triệu đô la Mỹ.

Mỗi một sự kiện đều khiến người khác chấn động.

“Ba, ba đừng nghĩ nhiều về chuyện đó.

Trước đây khi ở nước ngoài, con mới có cơ duyên gặp Robert vài lần thôi.” Lâm Thiệu Huy có chút đau đầu, nếu nói cho Bạch Tuấn Sơn biết thân phận của mình, nhất định trong thời gian ngắn, ông ta sẽ không thể nào dễ dàng tiếp nhận.

Vì vậy bây giờ chỉ có thể để mọi chuyện từ từ diễn ra.

Nghe Lâm Thiệu Huy giải thích, Bạch Tuấn Sơn vẫn còn nghi hoặc, nhưng ông ta không tiếp tục chất vấn.

Chỉ là khi Bạch Tuấn Sơn nhìn thấy một cửa hàng trước mặt, ông ta liền lập tức sáng mắt:
"Thiệu Huy, trước mặt chúng ta là tiệm mì lâu đời nhất ở thành phố Giang Nam.

Đã rất lâu rồi ba chưa đến đây ăn lại.

Hôm nay hai người chúng ta hãy vào đây ăn đi."
Nghe thấy thế, Lâm Thiệu Huy nhìn lên phía trước, chợt thấy cách đó không xa có một tiệm bán mì Pan Mee nhỏ trông đã cũ nát.

Tiệm mì nhỏ này hình như đã nhiều năm rồi, bề ngoài trông đã lấm lem, hỏng hóc.

Trước cửa tiệm được kê vài bộ bàn ghế cũ, một số công nhân nhập cư tan làm đang ngồi ăn mì với khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi.

Còn cạnh tiệm mì lại là một nhà hàng Tây cao cấp, khách hàng bên trong đều mang giày Tây, khách nào vào đó cũng trông như người thành đạt.

Hai nhà hàng nằm cạnh nhau, một bên trái và một bên phải, nhưng khung cảnh ấy trông giống như hai thế giới khác nhau, một của người nghèo đói và một của người giàu sang, thật là đầy trớ trêu.

"Đi thôi ba."

Lâm Thiệu Huy khẽ cười, anh đương nhiên sẽ không để ý đến sự tồi tàn của tiệm mì nhỏ cũ nát này, lập tức đi thẳng vào trong rồi cùng Bạch Tuấn Sơn gọi hai bát mì.

Mì Pan Mee có mùi thơm cực kỳ ngào ngạt.

Thật không may, khi hai bát mì đã được chuẩn bị xong, Lâm Thiệu Huy phát hiện ra vài bộ bàn ghế tồi tàn ở cửa từ lâu đã chật ních những công nhân nhập cư c** tr*n.

"Ba, hay là chúng ta ngồi ven đường ăn mì đi." Lâm Thiệu Huy cười nói.

"Được thôi.

Chỉ cần con không chê là được."
Bạch Tuấn Sơn vui vẻ, lập tức cùng Lâm Thiệu Huy đi tới bên vệ đường, ngồi xuống bắt đầu ăn mì.

Phải nói hương vị của món mì Pan Mee này vô cùng thơm ngon, ngay cả Lâm Thiệu Huy, người đã từng ăn qua vô số món sơn hào hải vị cũng cảm thấy hương vị này trên cả tuyệt vời.

Khoảnh khắc này, hai người không còn giữ hình tượng gì nữa, cùng nhau ngấu nghiến ăn như hổ đói.

Cả hai đều ăn mặc rất giản dị, cộng với việc ngồi ăn mì bên vệ đường, cảnh này khiến họ trông giống như bao người công nhân nhập cư bình thường khác.

Đúng lúc này đây, từ nhà hàng cao cấp bên cạnh, một người đàn ông trung niên mập mạp mặc vest và giày da đang cùng một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ chậm rãi bước ra.

Xem ra hai người vừa ăn xong đồ ăn Tây, lúc này mới cầm lấy khăn ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng rồi liền ném bên vệ đường.

Chỉ có điều quả cầu khăn ăn này như thể nó có mắt, liền bay vào bát của Bạch Tuấn Sơn.

Hừm.

Bạch Tuấn Sơn kinh ngạc sững sờ, sau đó nét mặt ông ta trông khó coi khi nhìn thấy quả cầu giấy đã được ngâm trong bát nước mì.

"Này ông, khăn ăn của ông ném đã rơi vào bát của tôi."
Bạch Tuấn Sơn nhìn có chút tức giận.

Ông ta chẳng qua chỉ là đang ăn một bát mì thôi mà, ấy vậy mà cái khăn ăn này của một nam một nữ này vứt vào đâu lại không vứt mà lại ném vào bát của ông ta khiến ông ta vừa tức vừa giận.

Nghe nói thế, người đàn ông trung niên mập mạp không khỏi liếc nhìn Bạch Tuấn Sơn, sau đó trên khuôn mặt mập mạp hiện lên một tia mỉa mai, nói với người phụ nữ quyến rũ bên cạnh:
"Có thấy không? Đây là công nhân nhập cư, dù có hô to gọi nhỏ thì đều không đủ tư cách, chỉ đáng để ăn những loại thực phẩm thấp kém này cả đời.".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 141: Chương 141


Cái gì!
Ngay khi những lời này nói ra, Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy sắc mặt đều biến đổi.

Họ không ngờ mình lại gặp một thằng cha có tố chất như vậy.

Thậm chí còn hơn thế nữa, người phụ nữ quyến rũ kéo kéo cánh tay của người đàn ông trung niên béo phì, che miệng và cười khúc khích:
"Anh yêu, anh chấp nhặt hai cái thứ hạ đẳng này làm gì? Cứ đưa cho bọn họ hai tờ tiền là xem như đã đuổi được tên ăn mày rồi."
Câu nói này khiến cho sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy trông càng khó coi hơn nữa.

"Tên ăn mày?"
Họ không ngờ rằng chẳng qua mình chỉ là đang ăn mì, không trêu chọc ai, cũng không chọc tức ai, ấy vậy mà lại bị sỉ nhục như thế.

"Ừm, em nói đúng, không cần chấp nhặt với hai kẻ hạ đẳng này." Vừa nói, gã béo vừa lấy ví tiền ra khỏi túi, sau đó lấy ra số tiền bảy trăm nghìn đồng ném về phía Bạch Tuấn Sơn:
"Này! Bảy trăm nghìn đồng này đủ cho một công nhân nhập cư như ông sống một ngày.

Quả là một món hời đối với ông trong hôm nay."
Tiếng xào xạc.

Tờ tiền giấy từ trong tay gã béo bay tán loạn, rơi thẳng vào mặt Bạch Tuấn Sơn.

Lúc này, một bàn tay to giơ vút lên bắt lấy bảy trăm nghìn đồng trong một tay.

Hừm.

Gã béo ban đầu định ném bảy trăm nghìn đồng đập vào mặt Bạch Tuấn Sơn nhưng không ngờ Lâm Thiệu Huy lại cản trở.

"Cậu nhóc, cậu có phải là bị đần không? Tiền này không phải là tôi đưa cho cậu mà là đưa cho người lao động nhập cư bên cạnh.

Cậu đang làm cái quái gì vậy?"
Khuôn mặt bên cạnh tràn đầy tức giận, nhìn thẳng vào Lâm Thiệu Huy.

Chẳng qua là Lâm Thiệu Huy bị con lợn béo trước mặt này làm cho anh cảm thấy tức giận cùng cực.

"Ông rất thích lấy tiền tát vào mặt người khác sao?"
Gì chứ!
Người đàn ông mập mạp sửng sốt, sau đó khóe miệng hiện lên một tia mỉa mai:
"Sao nào? Cậu thấy bảy trăm nghìn đồng nên cậu cũng muốn à? Được rồi, hôm nay nhà họ Dương tôi đây sẽ đưa nó cho cậu."
Nói xong, khóe miệng của gã béo hiện lên một tia đùa cợt, sau đó lại lấy ra bảy trăm nghìn đồng từ trong túi ra, lần này nhắm vào mặt với Lâm Thiệu Huy mà ném tới.

Xào xạc!
Những tờ tiền đỏ rực đang nhảy múa, bay lượn trên không trung rồi rơi xuống mặt Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là ngay lúc những tờ tiền sắp đập trúng mặt Lâm Thiệu Huy, một bàn tay to lớn lại lần nữa lại với lấy bảy trăm nghìn đồng nắm chặt.

Nhưng khác lần trước, lúc này đây sắc mặt của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng và khắc nghiệt:
"Được lắm! Ông thích lấy tiền ném vào mặt người khác đến như thế, vậy thì tôi sẽ cho khiến ông ăn nó."
Cái gì!
Gã béo sửng sốt.

Ngay trước khi gã béo hiểu ra ý của Lâm Thiệu Huy thì bỗng nhiên đã nhìn thấy Lâm Thiệu Huy bước ra, nhanh như chớp đã xuất hiện trước mặt mình.

Sau đó, trước khi gã béo kịp phản ứng, Lâm Thiệu Huy đã đá mạnh vào đầu gối gã béo.

Bụp!
Người đàn ông mập mạp chỉ cảm thấy đầu gối gần như đã bị gãy, một cơn đau đột ngột ập đến khiến ông ta bất giác quỳ một gối xuống.

Không chỉ dừng lại ở đó, ngay khi gã béo quỳ một chân xuống, bàn tay to lớn của Lâm Thiệu Huy đã véo cái cằm bầu bĩnh của ông ta.

Tay kia của anh nhét số tiền một triệu tư trên tay vào miệng gã béo và đè nó xuống.

Vù vù vù!
Sắc mặt gã béo lộ vẻ kinh hãi, không nghĩ tới Lâm Thiệu Huy lại hung bạo như vậy, không nói thêm lời nào mà đã ra tay.

Thực tế, điều làm gã béo càng thấy khó tin hơn nữa đó chính là đôi tay của Lâm Thiệu Huy giống như hai chiếc kẹp sắt, dù ông ta có dùng sức vùng vẫy đến thế nào cũng không thể nào đẩy ra được.

Gã béo chỉ có thể đứng nhìn Lâm Thiệu Huy bóp lấy miệng của ông ta rồi nhét tiền giấy vào trong miệng.

Khi tất cả các tờ tiền được nhét vào miệng của người đàn ông béo, lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy đột nhiên che lên mũi và miệng của tên béo.

"A..."
Vẻ kinh hãi trên khuôn mặt của gã béo càng trở nên kịch liệt, ông ta chỉ cảm thấy không thể thở, chỉ có thể khó khăn nuốt nước bọt.

Sau đó, "ọt ọt", số tiền một triệu tư đã bị ông ta nuốt vào bụng toàn bộ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 142: Chương 142


Đến tận khi người đàn ông mập mạp này nuốt hết tiền mặt xuống khỏi cổ họng, Lâm Thiệu Huy mới thả lỏng tay ra.

“Bịch bịch!”
Người đàn ông mập mạp ngã ngồi xuống mặt đất.

“Ọe...”
Ông ta cảm thấy dạ dày của mình không ổn, lập tức bị nôn khan.

Khuôn mặt mập mạp của ông ta trở nên đỏ bừng.

Bộ dạng này cho thấy gã mập đang cực kỳ khó chịu.

Người phụ nữ xinh đẹp và Bạch Tuấn Sơn đứng bên cạnh cảm thấy choáng váng.

Bọn họ đều không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy nói là làm.

Anh lập tức ra tay không để ai kịp phản ứng, nhét một triệu tư vào miệng gã mập, bắt ông ta phải ăn.

“Chủ...!Chủ tịch Thủy! Anh không sao chứ?”
Sau khi người phụ nữ quyến rũ kia tỉnh táo lại, lập tức thét lên rồi vội vàng chạy tới xem tình trạng của người đàn ông mập.

Trên trán người phụ nữ này toát đầy mồ hôi, phẫn nộ nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy và quát: “Thằng nhà quê này, sao mày lại bạo lực như vậy? Mày có biết Chủ tịch Thủy là ai không? Ông ấy chính là Dương Mộc Thủy, chủ tịch của Tập đoàn Trọng Thời đấy!”
“Mày dám đối xử với Chủ tịch Thủy như vậy thì mày xong đời rồi! Cả nhà mày đều toi đời rồi!”
“Cái gì?”
Nghe thấy người phụ nữ quyến rũ kia nói vậy, mặt của Bạch Tuấn Sơn lập tức trở nên trắng bệch.

“Tập đoàn Trọng Thời!”
Đường nhiên ông ta biết tập đoàn này rồi.

Nó là một trong những tập đoàn lớn nhất ở Long Giang.

Mặc dù tập đoàn này không thể so sánh với công ty lớn như Tập đoàn Minh Long được.

Nhưng tập đoàn hạng hai như Tập đoàn Bạch Kỳ không thể chọc nó được.

Nhất là Bạch Tuấn Sơn biết Tập đoàn Trọng Thời chính là đối tác quan trọng của Tập đoàn Bạch Kỳ.

Mỗi năm, đơn đặt hàng của tập đoàn này chiếm một phần ba tổng số đơn hàng của Tập đoàn Bạch Kỳ.

Đáng tiếc, ông ta có địa vị rất thấp trong tập đoàn nên chưa bao giờ được gặp mặt Dương Mộc Thủy, Chủ tịch Tập đoàn Trọng Thời.

Bây giờ thì hỏng rồi...!
“Thiệu Huy à, con quá bồng bột rồi đó!” Bạch Tuấn Sơn cuống lên như kiến bò trên chảo nóng.

Lúc này, ông ta vội bước tới trước mặt Dương Mộc Thủy đang nôn khan, lo lắng hỏi: “Chủ...!Chủ tịch Thủy, ông không sao chứ? Thiệu Huy còn trẻ người non dạ nên làm chuyện không phải.

Mong rằng ông là người lớn hãy rộng lòng bỏ qua, đừng so đo với người trẻ tuổi bồng bột như nó!” Bạch Tuấn Sơn luống cuống, không biết phải làm sao.

Nhưng lời an ủi này lọt vào tai Dương Mộc Thủy lại khiến ông ta càng tức giận hơn: “Mẹ kiếp! Lão già, còn thằng nhà quê như ông nữa đó! Các người dám đụng đến tôi à! Hay lắm, quá hay! Dương Mộc Thủy tôi sẽ tuyên bố ngay tại đây! Các người xong đời rồi.

Hãy đợi đó! Giờ tôi sẽ gọi người tới.

Một lúc nữa, tôi sẽ cho người của tôi bắt các người ăn hết tất cả tiền mặt trong ví của tôi.”
“Nếu như các người để rơi một tờ ra ngoài, ông đây sẽ g**t ch*t các người!” Dương Mộc Thủy lại nói tiếp với giọng điệu lạnh lùng, ông ta nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy với ánh mắt tràn ngập vẻ oán độc.

Chuyện chưa dừng lại ở đó.

Ông ta lấy điện thoại di động ra, gọi cho người của mình tới.

Sau đó mở ví lấy tất cả tiền mặt trong ví ra, tay ông ta cầm một xấp tiền đỏ rực kiêu ngạo vung vẩy trước mặt Lâm Thiệu Huy.

Nhìn bộ dáng của ông ta, dường như hôm nay không bắt anh ăn hết xấp tiền này thì chuyện này không kết thúc được.

Bạch Tuấn Sơn nghe thấy câu nói độc ác của Dương Mộc Thủy, ông ta bị dọa mặt cắt không còn giọt máu.

Nếu phải ăn hết xấp tiền này thì ai cũng phải nhập viện.

“Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?”
Bạch Tuấn Sơn sốt ruột đi đi lại lại, nhưng ông ta lại ngạc nhiên khi phát hiện ra Lâm Thiệu Huy chẳng lo lắng chút nào, trên mặt anh vẫn là vẻ bình tĩnh.

Anh đang nhìn chằm chằm Dương Mộc Thủy, khóe miệng hiện ra nụ cười lạnh thấu xương.

“Ông chắc chắn rằng có thể bắt tôi ăn hết xấp tiền này à?”
“Hả?” Dương Mộc Thủy khẽ giật mình, ông ta không ngờ rằng thằng nhà quê này lại tỏ ra bình tĩnh như vậy khi biết thân phận của mình.

“Đúng là thằng chết tiệt!”
“Đúng vậy! Mày cứ chờ đi, tao đã gọi người tới rồi.

Người của tao đang trên đường tới đây.

Đến lúc đó, tao xem thằng nhãi như mày còn kiêu ngạo tới đâu!”
Trên mặt Dương Mộc Thủy lộ rõ sự hung ác.

Chỉ có điều ông ta vừa nói dứt lời thì một hàng dài xe con lái về phía này.

“Píp píp píp!”
Hơn nữa, những chiếc xe con này lại đều là Rolls Royce cùng màu.

Có tất cả khoảng hơn hai, ba mươi chiếc, chúng dàn gần như kín đường cái.

“Hả?”
Cảnh này không chỉ khiến Dương Mộc Thủy mà Bạch Tuấn Sơn đứng bên cạnh cũng ngây ngẩn cả người.

“Ai lại phô trương như vậy? Mấy chục chiếc Rolls Royce đấy! Chuyện này...”
Không chỉ như vậy, khi đám người Dương Mộc thủy còn đang ngạc nhiên thì từng chiếc Rolls Royce phanh “kít” lại ở đường cái trước mặt bọn họ.

Sau đó, từng tài xế trên các xe này vội xuống xe, chạy xuống mở cửa ghế sau của xe.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của Dương Mộc Thủy và Bạch Tuấn Sơn, mười mấy người đàn ông trung niên mặc âu phục, đi giày da bước từ trong một chiếc Rolls Royce xuống.

“Đây là...!Từ Minh Long!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 143: Chương 143


Dương Mộc Thủy nhìn thấy người đàn ông trung niên cao to bước từ chiếc Rolls Royce đầu tiên xuống, giật nảy cả mình.

Đó là Từ Minh Long, Chủ tịch của Tập đoàn Minh Long.

Một trong những nhân vật đứng đầu ở Long Giang.

Đối phương là người quản lý một tập đoàn cực lớn.

Trước mặt Từ Minh Long, Dương Mộc Thủy chẳng khác nào một nhân viên quèn.

Thậm chí trong các buổi tiệc, ông ta còn chẳng có tư cách nói chuyện với Chủ Tịch Long.

Điều khiến Dương Mộc Thủy cảm thấy khó hiểu là sao Từ Minh Long lại có mặt ở đây?
“Kia là người nắm quyền lực đứng thứ ba của Tập đoàn Minh Long, Giám đốc Đông.”
“Kia là Giám đốc Hoàng của Tập đoàn Minh Long!”
“...”
“Rầm!”
Dương Mộc Thủy phải giật mình sửng sốt khi thấy cảnh này.

Mấy chục người đàn ông trung niên bước xuống khỏi xe này đều là nhân vật đầu não của Tập đoàn Minh Long.

Ngoài người nắm quyền lực đứng thứ hai là Lý Trung Huy đã bị gạch tên ra, gần như tất cả các giám đốc đều đến đông đủ.

“Chuyện...!chuyện gì xảy ra vậy nhỏ?”
Trên trán Dương Mộc Thủy đổ đầy mồ hôi, chảy như mưa từ khuôn mặt ông ta xuống.

Bất cứ ai trong mấy chục nhân vật lớn này đều có thế lực mạnh hơn ông ta nhiều.

Mà những nhân vật này lại xuất hiện cùng một lúc.

Đây quả thực là sự kiện lớn có thể làm rung động toàn bộ Long Giang.

Nhưng đột nhiên lại xảy ra chuyện khiến Bạch Tuấn Sơn sững sờ hơn.

Sau khi mấy chục nhân vật cấp cao của Tập đoàn Minh Long xuống xe, trên mặt người nào người nấy đều lộ ra vẻ lo lắng không yên, xếp thành một hàng dài.

Sau đó bước về hướng này với vẻ mặt hồi hộp và kích động.

Đến tận khi Từ Minh Long dẫn hàng chục nhân vật đầu não của tập đoàn bước tới trước mặt Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy thì dừng lại.

Bọn họ đồng loạt cúi gập người và đồng thanh nói: “Từ Minh Long của Tập đoàn Minh Long, xin chào ông chủ!”
“Mạc Vĩnh Đông của Tập đoàn Minh Long, xin chào ông chủ!”
“...”
Từng giọng nói cung kính, cuồng nhiệt nối tiếp nhau vang lên.

Mấy chục nhân vật lớn đồng loạt cúi gập người xuống chào, cảnh này đúng là cực kỳ hoành tráng.

“Ực...”.

||||| Truyện đề cử: Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn |||||
Khi giọng nói của người cuối cùng kết thúc, toàn bộ xung quanh đường cái rơi vào trạng thái im lặng.

Dương Mộc Thủy, Bạch Tuấn Sơn, người phụ nữ quyến rũ và những người làm công ở xung quanh đều trợn tròn mắt.

Bọn họ thấy gì thế này? Từ Minh Long và tất cả nhân vật cấp cao của tập đoàn cùng cúi gập người chào.

Lại còn gọi là “ông chủ” nữa.

Chuyện này khiến Dương Mộc Thủy và người phụ nữ xinh đẹp kia hồn vía lên mây.

Rõ ràng Từ Minh Long và mấy chục nhân vật cấp cao này cúi đầu với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tuấn Sơn.

“Bịch bịch!”
Mặt Dương Mộc Thủy trở nên trắng bạch như tờ giấy, hai chân mềm nhũn.

Ông ta bị dọa ngã ngồi trên mặt đất.

Giờ phút này, Dương Mộc Thủy ngồi bệt trên đất, hai mắt đờ đẫn nhìn cảnh trước mặt.

Ông ta bị sốc rất mạnh.

Dù bất cứ người nào trong nhóm của Từ Minh Long cũng là nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở Long Giang này.

Mà bây giờ, mười mấy nhân vật đầu não này lại cùng xuất hiện.

Không những vậy còn cúi đầu chào Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy, đồng thanh gọi là “ông chủ” nữa.

“Con mẹ nó! Sao có thể có chuyện này được?”
“Tách tách tách!”
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy như mưa từ trên trán của Dương Mộc Thủy xuống.

Trong lòng ông ta có dự cảm, bản thân đã gây họa lớn rồi.

Mà lúc này, Bạch Tuấn Sơn cũng đang trợn mắt há hốc miệng.

Bởi vì đám người Từ Minh Long cúi chào về phía ông ta.

“Mẹ kiếp...!Chuyện gì thế này?”
“Ba! Người ta đang gọi ba đấy!” Lâm Thiệu Huy mỉm cười, trêu Bạch Tuấn Sơn.

Câu nói này khiến ông ta giật mình tỉnh táo lại.

Ông ta vội vàng hoảng hốt nói với đám người Từ Minh Long: “Chủ tịch Long, ông làm cái gì vậy? Bạch Tuấn Sơn tôi không chịu đựng nổi đâu.

Các người đừng như vậy!”
Bạch Tuấn Sơn luống cuống tay chân, trên mặt tràn đầy vẻ bối rối.

Còn đám người Từ Minh Long nghe thấy lời của Lâm Thiệu Huy thì lập tức hiểu ý của đối phương.

Anh không muốn bại lộ thân phận của mình.

“Tổng giám đốc Sơn! Là như thế này, lần này chúng tôi tới là vì chúng tôi nghe nói trong lễ mừng thọ Lý Trung Huy đã nói năng l* m*ng với ông.

Vì thế tôi mới cố ý dẫn các thành viên hội đồng quản trị của Tập đoàn Minh Long tới đây để xin lỗi ông!” Từ Minh Long tỏ ra cung kính đáp.

Câu nói này lại khiến Bạch Tuấn Sơn càng ngây người ra hơn.

Hóa ra họ thật sự đến vì mình.

Chỉ có điều ông ta có tài đức gì mà có thể quấy rầy tới nhân vật lớn như Từ Minh Long chứ?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 144: Chương 144


Không chỉ như thế…
Từ Minh Long lại gọi mình là “ông chủ”, mẹ nó đúng là...!
Bạch Tuấn Sơn còn nhỏ tuổi hơn cả Từ Minh Long thì sao lại dám nhận xưng hô cung kính như vậy được chứ.

Mà vào giờ phút này sắc mặt của Từ Minh Long nghiêm lại, sau đó trịnh trọng nói:
“Bởi vì Lý Trung Huy nói năng l* m*ng với ông chủ là Tổng giám đốc Sơn đây, cho nên Tập đoàn Minh Long của tôi đã tổ chức một cuộc họp báo công khai xóa tên Lý Trung Huy ra khỏi tập đoàn!”
“Ngoại trừ việc này ra, sau khi ông ta biết được thân phận của ông lớn đã sợ hãi đến phát điên luôn rồi, lúc nãy vừa được người ta đưa vào bệnh viện tâm thần!”
Hả!
Minh Long vừa dứt câu, không chỉ một mình Bạch Tuấn Sơn hoảng sợ mà ngay cả Dương Mộc Thủy ở bên cạnh cũng hãi hùng đến mức sắp đái trong quần.

Đó là Lý Trung Huy đấy!
Ông ta chính là phó chủ tịch của Tập đoàn Minh Long, là nhân vật tầm cỡ của Thành phố Nam Giang.

Một nhân vật lớn như vậy mà lại bị xóa tên ra khỏi tập đoàn, hơn nữa còn bị dọa đến phát điên đưa vào bệnh viện tâm thần cũng chỉ vì nói năng l* m*ng với Bạch Tuấn Sơn.

Không...!Không thể nào!
Sắc mặt của Dương Mộc Thủy trắng bệch như tờ giấy, ông ta ngồi phịch xuống đất, cơ thể không ngừng run bần bật, não bắt đầu trở nên buốt đau.

Trời ạ!
Rốt cuộc mình đã trêu phải nhân vật kh*ng b* gì rồi.

Tuy nhiên sự chấn động kia chỉ vừa mới bắt đầu.

Sau đó Dương Mộc Thủy lại ngạc nhiên nhìn thấy Từ Minh Long và hơn mười ông lớn lo lắng lén lút nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, tiếp đến, tất cả họ đều đồng loạt khom lưng cung kính nói:
“Chúng tôi tự tiện đến đây xin ông chủ đừng cho đóng cửa Tập đoàn Minh Long!”
“Xin ông chủ hãy cho Từ Minh Long tôi và toàn bộ các cổ đông thêm một cơ hội, chúng tôi đảm bảo rằng nội bộ của Tập đoàn Minh Long sẽ tuyệt đối không xuất hiện thêm một người có mắt không tròng nào đụng chạm đến ông chủ nữa!”
Ầm!
Cảnh tượng mấy chục ông lớn khom lưng vái lạy lần thứ hai và giọng nói sợ sệt hoảng hốt của Từ Minh Long giống như một quả bom nổ ầm trong đầu Dương Mộc Thủy và Bạch Tuấn Sơn, khiến hai người họ lập tức hoa mắt chóng mặt.

Mẹ nó...!
Ông chủ?
Nếu lúc trước nghe thấy xưng hô này thì Dương Mộc Thủy còn có thể cho rằng mình bị ảo giác, nhưng bây giờ ông ta có thể chắc chắn rằng Bạch Tuấn Sơn hoặc Lâm Thiệu Huy tuyệt đối chính là ông chủ đứng sau điều khiển Tập đoàn Minh Long!
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ào ạt xuống trán của Dương Mộc Thủy.

Mà Bạch Tuấn Sơn cũng tỏ vẻ rất kinh ngạc.

Mình thành ông chủ từ bao giờ?
Mẹ nó sao mình lại không biết chứ?
Khóe miệng của Bạch Tuấn Sơn khẽ mấp máy, sau đó ông ta do dự quay đầu nhìn về phía Lâm Thiệu Huy:
“Thiệu...!Thiệu Huy, có phải chuyện này có liên quan tới con hay không phải?”
Đáng nghi!

Bạch Tuấn Sơn không phải kẻ ngốc, để tạo ra tình huống rầm rộ trước mắt, người đầu tiên ông ta có thể nghĩ đến đó chính là con rể Lâm Thiệu Huy của mình.

Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ hơi mỉm cười rồi lắc đầu nói:
“Ba à, Lý Trung Huy đụng chạm đến ba, không liên quan gì đến con cả, cho nên người họ hỏi đến chính là ba chứ không phải con đâu!”
“Ba nói đóng cửa thì đóng cửa, không đóng cửa thì không đóng cửa, tự ba quyết định là được!”
Lời nói của Lâm Thiệu Huy nghe rất ba phải thế nào cũng được.

Anh không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Mà khi đám người của Từ Minh Long nghe anh nói như vậy xong thì lập tức hiểu ra rằng Lâm Thiệu Huy đang giao số phận của Tập đoàn Minh Long vào trong tay Bạch Tuấn Sơn.

Chỉ cần Bạch Tuấn Sơn nói một câu thì cũng đủ để quyết định sự sống chết của Tập đoàn Minh Long.

Nghĩ đến đây, Từ Minh Long lập tức nói tiếp:
“Tổng giám đốc Sơn, xin ông cứ yên tâm, Tập đoàn Minh Long của tôi sẽ lập tức chuẩn bị một bản kế hoạch hợp tác lâu dài với Tập đoàn Bạch Kỳ, mặc kệ là đầu tư thuần hay liên kết tạo ra thương hiệu, hai bên đều có thể tiến hành!”
“Ngoại trừ điều này ra, toàn bộ kênh tiêu thụ của Tập đoàn Minh Long chúng tôi đều sẽ mở rộng ra cho Tập đoàn Bạch Kỳ, hơn nữa còn sẽ miễn cả phí tham gia kênh!”
Cái gì!
Câu nói này của Từ Minh Long khiến Bạch Tuấn Sơn bàng hoàng.

Phải biết rằng sở dĩ hôm nay ông ta tham gia tiệc sinh nhật của Lý Trung Huy là vì muốn nịnh bợ Lý Trung Huy để có thể tiếp cận nguồn tiêu thụ từ Tập đoàn Minh Long bằng cách bỏ ra một số vốn lớn.

Mặt khác, ông ta còn phải một chi phí đắt đỏ cho việc tham gia vào các kênh này.

Mà bây giờ...!
Chỉ một câu của Từ Minh Long thôi, chẳng những Tập đoàn Minh Long mở rộng kênh tiêu thụ cho Tập đoàn Bạch Kỳ mà thậm chí còn miễn luôn cả phí tham gia kênh.

Đây đúng là miếng bánh ngon rơi từ trên trời xuống mà.

“Chủ tịch Long à, ông khách sáo quá rồi, Bạch Tuấn Sơn này có tài đức gì mà lại được ông coi trọng như vậy chứ! Ông yên tâm, sao một tập đoàn lớn như Tập đoàn Minh Long lại có thể đóng cửa chứ? Điều này tuyệt đối sẽ không xảy ra đâu!”
Trong lòng Bạch Tuấn Sơn vô cùng mừng rỡ, biểu cảm trên mặt ông ta trở nên vô cùng kích động đáp lời đám người Từ Minh Long.

Mà ông ta vừa mới nói xong, Từ Minh Long và hơn mười ông lớn đứng phía sau đều thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 145: Chương 145


Thành công!
Coi như họ đã thành công bảo vệ chén cơm của mình rồi.

Nghĩ đến đây, biểu cảm trên mặt Từ Minh Long vô cùng mừng rỡ, ông ta nói:
“Cảm ơn Tổng giám đốc Sơn! Rất cảm ơn Tổng giám đốc Sơn!”
“Bây giờ hai người muốn đi đâu? Chúng tôi đưa hai người đi!”
Vào lúc này, Từ Minh Long và rất nhiều bậc cha chú của Tập đoàn Minh Long đều đối đãi với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tuấn Sơn một cách cực kỳ khách sáo, trông cứ như họ đang tiếp đón ông chủ lớn hay đang rước Thần Tài vào nhà của mình vậy.

Nhưng khi nghe thấy ông ta nói thế, khóe miệng của Lâm Thiệu Huy hơi nhếch lên:
“Đi? Có lẽ nên chờ một chút rồi hẳn đi!”
Nói xong, Lâm Thiệu Huy dời mắt sang nhìn chằm chằm vào Dương Mộc Thủy đang ngồi trên mặt đất, khóe miệng của anh hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.

Hả?
Mà lúc này, đám người bên cạnh Từ Minh Long cũng hoang mang, khi nhìn theo hướng mắt của Lâm Thiệu Huy thì họ mới phát hiện có một đôi nam nữ đang ngồi dưới đất.

“Dương Mộc Thủy?”
Lúc này có một vị cổ đông của Tập đoàn Minh Long nhận ra thân phận của Dương Mộc Thủy, đặc biệt là khi họ nhìn thấy ánh mắt âm u lạnh lùng của Lâm Thiệu Huy thì ai nấy cũng đều lập tức trở nên cực kỳ tức giận:
“Khốn kiếp! Dương Mộc Thủy, ông muốn chết hay sao mà lại dám đụng chạm đến ông chủ của chúng tôi?”
“Không sai! Có phải Tập đoàn Trọng Thời của ông muốn chết rồi hay không? Nếu là vậy thì chúng tôi sẽ lập tức thỏa mãn ông!”
“...”
Từng ánh mắt lạnh lẽo, từng câu nói tàn nhẫn khiến Dương Mộc Thủy sợ sắp tè ra quần.

Bộp!
Đột nhiên ông ta quỳ xuống trước mặt Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy rồi dập đầu liên tục như giã tỏi.

“Xin hai người rộng lượng tha cho tôi, Dương Mộc Thủy này có mắt không tròng, tầm nhìn hạn hẹp, hai quý ông quý cậu tha cho tôi lần này, tôi đảm bảo sau này không dám làm vậy nữa!”
Nói xong, Dương Mộc Thủy dường như nhớ ra điều gì đó, ông ta lập tức lấy toàn bộ tiền mặt trong bóp của mình ra, sau đó liều mạng nhét vào trong miệng, vừa ăn vừa nói:
“Tôi ăn đây, tôi sẽ ăn hết số tiền này, một tờ cũng không thiếu! Xin hai người tha thứ cho tôi!”
Sau đó Lâm Thiệu Huy đi rồi!
Anh và Bạch Tuấn Sơn khéo léo từ chối để đám người Từ Minh Long tiễn mình rồi lập tức rời đi.

Nhưng ở ven đường lại diễn ra một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.

Một người đàn ông trung niên mặc đồ tây mang giày da quỳ ở dưới đất liên tục nhét tiền vào trong miệng mình.

Mỗi lần nhét một tờ, ông ta đều nói một câu:
“Tôi có mắt không tròng, tôi là đồ miệng chó không mọc được ngà voi!”
Một tờ lại một tờ!
Một câu lại một câu!
Rất nhiên công nhân nhân viên và người qua đường ở xung quanh nhìn thấy cảnh này đều bị dọa sợ.

Có rất nhiều người lập tức nhận ra người đàn ông mập mạp đang quỳ dưới đất nhét tiền vào miệng mình chính là một nhân vật lớn của Thành phố Nam Giang, Chủ tịch Dương Mộc Thủy của Tập đoàn Trọng Thời.

Những người qua đường nhận ra Dương Mộc Thủy đều hoàn toàn không tin được vào mắt mình.

Nói gì thì theo như họ được biết, con người của Dương Mộc Thủy vô cùng kiêu căng hống hách, đặc biệt là ông ta rất bênh vực người của mình và cực kỳ để ý đến thể diện!
Ai mà ngờ được ông ta sẽ làm ra chuyện kinh dị khiếp sợ như thế chứ.

Mọi người cũng đang sôi nổi bàn tán về thân phận của nhân vật đã ép Dương Mộc Thủy phải xấu mặt trước bàn dân thiên hạ.

“Chủ tịch Thủy à, chắc như vậy đã được rồi đó? Tổng giám đốc Sơn và đám người của Từ Minh Long đều đã đi rồi, anh cần gì phải tiếp tục ăn tiền chứ?”
Lúc này, người phụ nữ quyến rũ mở miệng khuyên Dương Mộc Thủy đang sợ đến mức mặt xám ngắt.

Xung quanh có rất nhiều người tới nhìn, Chủ tịch Thủy lại là ông lớn có thân phận trong giới thượng lưu, nếu chuyện này bị lan truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị người ta cười cho thối mặt mất.

Nhưng mà khi Dương Mộc Thủy nghe thấy vậy thì lập tức trợn tròn mắt quát lớn:
“Cô thì biết cái gì! Lúc nãy tôi đã uy h**p người kia, kêu cậu ta ăn hết đấy!”
“Bây giờ nếu tôi không ăn hết toàn bộ, cho dù chỉ còn thừa lại một tờ thì đám người của Từ Minh Long sẽ lập tức biết ngay!”
Nói tới đây, trên mặt Dương Mộc Thủy lộ rõ sự sợ hãi, ông ta nói:
“Đến lúc đó Tập đoàn Trọng Thời sẽ lập tức tiêu tùng, e là ngay cả cái mạng nhỏ của Dương Mộc Thủy này cũng khó mà giữ được!”
Cái gì!
Câu nói này của ông ta khiến người phụ nữ quyến rũ kia trở nên khiếp sợ.

Cô ta không ngờ rằng đắc tội người kia sẽ có hậu quả đáng sợ đến như thế.

“Chủ tịch Thủy à, anh nói người mà đám người của Từ Minh Long khom lưng cung kính cúi chào là vị Tổng giám đốc Sơn kia hay người thanh niên phía sau ông ta vậy?”
Cho tới bây giờ người phụ nữ quyến rũ kia vẫn còn rất nhiều điều khó hiểu.

Nói gì thì nhìn dáng vẻ của Bạch Tuấn Sơn cũng không giống như có quen biết đám người của Từ Minh Long cho lắm.

Nói cách khác, Bạch Tuấn Sơn cũng không cần thiết phải sợ hãi lúng túng khi người ta gọi mình là “ông chủ” như thế.

Càng không cần phải khách sáo với cấp dưới của mình như vậy.

Nhưng nếu là người thanh niên kia thì lại càng thêm khó tin!
Xét đến cùng thì trông Lâm Thiệu Huy cũng chỉ mới hơn hai mươi, sao có thể sẽ là ông chủ đứng sau lưng một con quái vật khổng lồ như Tập đoàn Minh Long được chứ!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 146: Chương 146


Không chỉ người phụ nữ kia cảm thấy khó hiểu mà lúc này, ngay cả Dương Mộc Thủy cũng chau mày, ông ta nói:
“Không! Ông chủ thật sự của Tập đoàn Minh Long tuyệt đối không phải là Tổng giám đốc Sơn đã lớn tuổi kia!”
“Theo tôi thấy thì trăm phần trăm là cậu thanh niên kia rồi!”
Cái gì!
Người phụ nữ quyến rũ hoảng sợ.

Ông chủ đứng sau Tập đoàn Minh Long lại trẻ tuổi như thế sao?
Chuyện...!chuyện này thật sự quá kinh hãi rồi.

“Cô không hiểu được đâu!”
Vào lúc này đây, Dương Mộc Thủy đang cố gắng nhớ lại cảnh tượng lúc nãy khi mình đối diện với Lâm Thiệu Huy, sau đó trên mặt của ông ta lộ ra biểu cảm sợ hãi hoảng hốt, ông ta nói:
“Người kia đá tôi ngã xuống đất còn khủng khiếp hơn cả lúc tôi nuốt tiền nữa, quá kh*ng b*, cậu ta giống như một ác ma vậy, khiến tôi không thể giãy giụa được!”
“Hơn nữa cho dù cậu ta biết thân phận của tôi rồi thì trên mặt vẫn không lộ ra vẻ sợ hãi!”
“Cậu ta đã nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn một con kiến bé xíu vậy!”

“Chắc chắn là cậu ta!”
Ngay từ đầu Dương Mộc Thủy đã bị cơn giận làm lu mờ ý thức, cho nên mới không chú ý lắm, nhưng bây giờ nhớ lại, khí thế, chiêu thức và sự bình tĩnh của thanh niên kia giống như một vị vua hắc ám vậy, vừa bá đạo lại tàn nhẫn, khiến Dương Mộc Thủy phải run rẩy sợ hãi.

“Nhưng mà...”
Dương Mộc Thủy vừa mở miệng thì đầu lông mày lại nhíu lại, ông ta nói:
“Rốt cuộc thanh niên này là ai? Từ bao giờ Thành phố Nam Giang của chúng ta lại xuất hiện một nhân vật lớn kh*ng b* như thế chứ?”
Ở Thành phố Nam Giang này, Dương Mộc Thủy gần như có quen biết hết tất cả những người đứng trên mình.

Nhưng ông ta có thể chắc chắn rằng mình chưa từng gặp Lâm Thiệu Huy.

Nhưng người phụ nữ quyến rũ đứng bên cạnh lại nhíu mày suy nghĩ một lúc, sau đó hai mắt sáng lên, nói:
“Em...!em nhớ ra rồi!”
“Đúng vậy, cái ông Bạch gì đó chính là Bạch Tuấn Sơn của Tập đoàn Bạch Kỳ! Em đã từng gặp ông ta một lần rồi, đó là lúc ông ta tới Tập đoàn Trọng Thời của chúng ta xin hợp tác!”
Cái gì!
Cô ta vừa mới dứt câu, Dương Mộc Thủy lập tức sửng sốt.

Ông ta đương nhiên biết tới Tập đoàn Bạch Kỳ.

Ông ta cũng từng nghe nói đến Bạch Tuấn Sơn, đó chỉ là đứa con thứ ba không có bản lĩnh của nhà họ Bạch mà thôi.

“Vị nhân vật lớn kia gọi Bạch Tuấn Sơn là ba! Cho nên, anh ta chính là con trai hoặc con rể của Bạch Tuấn Sơn!”
“Nhưng Bạch Tuấn Sơn chỉ có một đứa con gái, như vậy...”
Hả!
Lúc này, sau khi suy đoán ra được thân phận của Lâm Thiệu Huy, Dương Mộc Thủy chỉ cảm thấy trái tim của mình không ngừng đập bịch bịch cứ như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy, ông ta thốt lên:
“Cậu ta chính là trò cười của Thành phố Nam Giang, là đứa ở rể của nhà họ Bạch, Lâm Thiệu Huy!”

Chấn động!
Chỉ e không phải một mình Dương Mộc Thủy chấn động mà tuyệt đối đa số các ông tai to mặt lớn trong giới thượng lưu của Thành phố Nam Giang đều sẽ không ngờ được rằng, đứa con rể ở rể của nhà họ Bạch bị coi là trò cười vậy mà lại là ông chủ đứng phía sau Tập đoàn Minh Long không có đối thủ ở Thành phố Nam Giang!
“Che giấu thật kỹ, loại người này...!thật đáng sợ!”
Mồ hôi lạnh chảy ào ào từ trán của Dương Mộc Thủy xuống.

Nhưng ông ta lại kinh ngạc phát hiện ra rằng sau khi mình nói ra thân phận thật sự của Lâm Thiệu Huy thì người phụ nữ quyến rũ ở bên cạnh lại sợ hãi đến mức mặt cắt không còn chút máu.

Hả?
“Cô bị làm sao vậy?” Dương Mộc Thủy tò mò hỏi.

Nghe ông ta gọi…
Ừng ực…
Người phụ nữ quyến rũ kia nuốt mạnh xuống một ngụm nước miếng, sau đó mới run rẩy nói:
“Chủ tịch Thủy à, có thể anh vẫn chưa biết, cậu Mẫn...”
Cậu Mẫn!
Đương nhiên là con một của Dương Mộc Thủy, Dương Minh Mẫn!
Thân là một cậu ấm của gia đình giàu có quyền thế, từ nhỏ Dương Minh Mẫn đã được nuông chiều tới lớn, được Dương Mộc Thủy cưng hết nấc.

Tuy nhiên cho Dương Mộc Thủy biết con trai Dương Minh Mẫn có tính háo sắc bẩm sinh thì cũng không hiểu được chuyện này có liên quan gì tới Lâm Thiệu Huy.

“Rốt cuộc là chuyện gì? Mẹ nó cô mau nói đi chứ?”
Dương Mộc Thủy nóng nảy.

Ông ta không muốn lại phải đối mặt với ác ma bí ẩn kh*ng b* như Lâm Thiệu Huy nữa.

“Tập đoàn Trọng Thời vẫn luôn có hợp tác chặt chẽ với Tập đoàn Bạch Kỳ, mà toàn bộ hợp đồng cũng điều do cậu Mẫn quản lý! Vào khoảng thời gian trước, cậu Mẫn lại để mắt đến Bạch Tố Y, tổng giám đốc mới nhậm chức của Tập đoàn Bạch Kỳ!”
Khi người phụ nữ quyến rũ nói ra những lời này, cô ta chỉ cảm thấy cơ thể của mình vô cùng lạnh lẽo.

“Cậu Mẫn theo đuổi Bạch Tố Y đã một tháng, lúc này đã hoàn toàn mất kiên nhẫn! Cũng vào khoảng thời gian vừa rồi không lâu, cậu ấy dẫn theo mấy tên vệ sĩ đi đến Tập đoàn Bạch Kỳ!”
“Cậu Mẫn nói...!bây giờ cho dù cậu ấy có phải sử dụng đến sức mạnh thì cũng phải...!chơi Bạch Tố Y!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 147: Chương 147


“Ầm!”
Những lời này giống như sét đánh bên tai Dương Mộc Thủy.

Con mẹ nó!
Lúc này, hàng ngàn chữ “Đậu má” chạy như điên trong đầu Dương Mộc Thủy, ông ta vừa mới thề xong rằng cả đời này không bao giờ...!muốn gặp lại đồ ma quỷ Lâm Thiệu Huy đó nữa, nhưng trong nháy mắt lại nghe được tin đứa con trai đại gia đời thứ hai của mình muốn c**ng b*c người phụ nữ của Lâm Thiệu Huy.

Đây là đặc biệt muốn chết!
“Khốn kiếp! Khốn kiếp! Tên súc sinh này một mình nó chết còn chưa tính, chắc chắn là nó muốn liên lụy ông đây chết chung rồi!”
Dương Mộc Thủy cực kỳ gấp gáp.

Ngay lập tức nhét số tiền mặt còn dư lại trong tay vào miệng rồi sau đó vội vàng nhai nuốt.

Ngay lúc này!
“Két...!két!”
Một chiếc lại một chiếc xe ô tô dừng lại bên đường, rồi từng tên từng tên côn đồ hung ác bước xuống xe.

Trong tay những người này đều cầm gậy bóng chày, khí thế rất hung hăng.

Chính là viện binh mà Dương Mộc Thủy đã gọi đến trước đó.

“Chủ tịch Thủy, ông...”
Những người côn đồ kia nhìn thấy Dương Mộc Thủy quỳ dưới đất nuốt từng tờ tiền mặt, bọn họ cũng có chút mờ mịt.

Chỉ là căn bản Dương Mộc Thủy cũng không giải thích, sau khi ăn hết tất cả tiền mặt, ông ta mới đứng lên: “Đi! Đi đến Tập đoàn Bạch Kỳ với tôi!”
Hả?
Nhiều tên côn đồ hơi sững sờ, kẻ cầm đầu càng thêm tò mò hỏi: “Chủ tịch Thủy, chúng ta đến Tập đoàn Bạch Kỳ là để dạy dỗ ai...?”
Ngay lập tức bọn họ cho rằng trong Tập đoàn Bạch Kỳ có người chọc giận Chủ tịch Thủy, trong lòng không nhị được mặc niệm cho tên ngốc kia!
Nhưng mà câu kế tiếp của Dương Mộc Thủy lại làm bọn họ hoàn toàn mơ hồ: “Dương Minh Mẫn!”
Sau khi Lâm Thiệu Huy đưa Bạch Tuấn Sơn về nhà thì một thân một mình đi đến Tập đoàn Bạch Kỳ.

Tuy anh đã giao đơn thuốc và phương pháp nghiên cứu chế tạo thuốc hồi sinh cho Bạch Tố Y nhưng với tư cách là cố vấn kỹ thuật cấp cao nhất của tập đoàn thì anh vẫn nên đến xem thử một chút.

Nhưng có điều!
Anh vừa đến Tập đoàn Bạch Kỳ thì ngay lập tức phát hiện bầu không khí rất không bình thường.

Từng người bảo vệ đều vội vàng lao nhanh vào thang máy.

Sắc mặt của ai cũng tràn đầy sự hoảng sợ và lo lắng.

Hử?
Một màn này khiến Lâm Thiệu Huy nheo mắt lại, anh nhanh chóng giữ chặt một bảo vệ, vội vàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Người bảo vệ này khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy thì hơi sững sờ nhưng mà vẫn nhận ra được, sắc mặt kỳ lạ nói: “Vừa rồi cậu chủ của Tập đoàn Bảo Thịnh mang người đến ký hợp đồng, nhưng không biết đã có chuyên gì xảy ra mà lại khóa trái cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc Tố Y, còn phái vài tên vệ sĩ đứng canh cửa!”
“Ông Dương lo lắng tổng giám đốc gặp chuyện không may nên để chúng tôi lên lầu nhìn thử một chút!”
Cái gì?
Vừa nghe xong hết câu này thì sắc mặt của Lâm Thiệu Huy lập tức thay đổi.

Tập đoàn Bảo Thịnh!

Sắc mặt Lâm Thiệu Huy vô cùng u ám, anh đột nhiên nghĩ tới chuyện mà Tố Y đã nói với anh mấy hôm nay, có một tên con nhà giàu họ Dương vẫn cứ mãi dây dưa với cô, làm cho cô cảm thấy rất phiền chán.

Mà ngay lúc này đây thì không cần phải nghĩ nữa, chắc chắn là người kia!
“Anh Huy, anh có muốn đi thang máy cùng với chúng tôi lên đó xem thử hay không?”
Người bảo vệ kia đã vào thang máy cùng với những bảo vệ khác, nhét đầy kín trong thang máy.

Mà Lâm Thiệu Huy chỉ nhìn thoáng qua, nhàn nhạt nói: “Không cần!”
Vừa dứt lời!
Dưới ánh mắt kinh ngạc của những người bảo vệ, thân hình chợt lóe, trực tiếp lao thẳng đến cầu thang bộ.

Leo thang bộ?
Toàn bộ những bảo vệ đang ở trong thang máy đều trợn tròn mắt.

Phải biết văn phòng tổng giám đốc ở tầng 15, chẳng lẽ người này cho rằng tốc độ leo thang bộ của chính mình sẽ nhanh hơn bọn họ đi thang máy hay sao?
Việc này, làm sao có thể!
“Trong đầu tên họ Lâm này có nước à? Chờ anh ta bò hết mười lăm tầng thì sợ rằng tổng giám đốc cũng đã xảy ra chuyện rồi!”
“Haizz...!Khó trách tất cả mọi người đều nói tổng giám đốc gả cho một ông chồng vô dụng, nà bây giờ xem ra thì chuyện đó đúng là không giả, đầu óc của người này thật sự có bệnh!”
“...”
Lúc này, trong lòng của rất nhiều bảo vệ đều cảm thấy Lâm Thiệu Huy giống như một tên ngốc.

Nguyên một đám đều cảm thấy thương tiếc cho Bạch Tố Y vì đã gả cho một kẻ như vậy.

Cửa thang máy khép lại!
Tất cả bảo vệ đều đứng trong thang máy đi lên tầng 15.

Chưa đến hai mươi giây!
Thang máy đã đến tầng 15.

Những tên bảo vệ vội vàng lao ra khỏi thang máy, từ xa họ đã nhìn thấy cuối hành lang tầng 15 có một đám người đứng vây xung quanh một căn phòng chỉ trỏ.

Không cần phải nói, chỗ đó chính là văn phòng giám đốc.

Chỉ là khiến cho rất nhiều bảo vệ cảm thấy khó tin.

Trước mặt bọn họ đã có một người thanh niên nhanh như chớp lao vào đám người.

Mà tấm lưng kia!
Vậy mà lại là...!Lâm Thiệu Huy!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 148: Chương 148


"Không...!Không thể nào! Đó là Lâm Thiệu Huy? Anh ấy leo từ tầng một lên đến tầng mười lăm?"
"Móa nó, tôi có phải bị hoa mắt hay không? Tốc độ anh ấy leo cầu thang còn nhanh hơn chúng ta đi thang máy? Không...!Nhất định là tôi xuất hiện ảo giác rồi!"
"..."
Đông đảo nhân viên an ninh từng người trố mắt nhìn nhau, toàn bộ bọn họ đều có dáng vẻ như vừa gặp quỷ.

Nhất là khi bọn họ thấy cánh cửa của lối đi an toàn đang không ngừng lảo đảo, hiển nhiên là bị người khác thô bạo đẩy ra, tất cả nhân viên an ninh cho dù là không thể tin đi chăng nữa cũng không khỏi không tiếp nhận sự thật trước mắt.

Lâm Thiệu Huy leo thang lầu còn nhanh hơn bọn họ rất nhiều!
Chấn động!
Ước chừng không tới hai mươi giây liền từ tầng một leo đến tầng mười lăm, điều này làm cho tất cả nhân viên an ninh đều cảm thấy tê dại run rẩy cả da đầu.

Chẳng qua là đối với sự rung động của các nhân viên an ninh rung động, Lâm Thiệu Huy không thèm để ý chút nào.

Anh nhanh như tia chớp phóng tới văn phòng làm việc của Bạch Tố Y.

Tròng mắt anh uy nghiêm tựa như ác ma.

Cùng lúc đó cửa phòng làm việc đang bị bốn tên hộ vệ khổng lồ, cả người tây trang màu đen, đeo kính đen chặn lại, ngăn tất cả nhân viên của Tập đoàn Bạch Kỳ lại ngoài cửa.

Mà nhà thiết kế chính của Tập đoàn Bạch Kỳ là Dương Thiên Hà đang dẫn một đám nhân viên nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ tranh cãi điều gì đó với những tên hộ vệ này!
"Các người nhanh chóng tránh ra đi, tôi muốn gặp tổng giám đốc! Có nghe thấy hay không? Nơi này là Tập đoàn Bạch Kỳ!"
Dương Thiên Hà giận đến mức chòm râu của ông ấy run rẩy không ngừng.

Ông ấy được coi như là bậc thầy thiết kế thời trang đệ nhất, bởi vì ngưỡng mộ Lâm Thiệu Huy cho nên ông ấy mới tới Tập đoàn Bạch Kỳ, lại đã coi nơi này như là nhà của mình.

Mà ông ấy càng biết rõ vị trí của Bạch Tố Y ở trong lòng Lâm Thiệu Huy.

Nếu như Bạch Tố Y xảy ra chuyện, Dương Thiên Hà căn bản không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

Chẳng qua là giờ phút này bốn tên hộ vệ khôi ngô kia căn bản không coi Dương Thiên Hà ra gì, từng người mặt đầy châm chọc nói:
"Lão già kia, cút nhanh lên! Cậu Mẫn của chúng tôi ở bên trong, không có mệnh lệnh của cậu ấy, bất kỳ ai cũng không được đi vào!"
"Không sai, Tập đoàn Bạch Kỳ các người là cái thá gì! Lại dám dùng quy củ của các người để ước thúc cậu Mẫn của chúng ta, đúng là tự tìm cái chết!"
"..."
Thái độ của bọn chúng thật ngang nhiên phách lỗi!
Bốn tên hộ vệ tựa như đã cậy mạnh thành thói quen, lời của bọn họ nhất thời khiến Dương Thiên Hà giận đến run rẩy cả người:
"Anh...!Các anh..."
Chát!
Dương Thiên Hà mới vừa muốn tranh cãi, liền bị một tên hộ vệ hung hãn trong đó cho một bạt tai lên mặt.

Sự đau rát truyền khắp gò má Dương Thiên Hà!
Chẳng qua là ông ấy còn kịp phản ứng, một tên hộ vệ hung hãn khác đã dùng chân đạp một cái, hung hăng đá vào bụng Dương Thiên Hà, làm cho ông ấy ngã lộn mèo trên đất.

Xôn xao!
Ra tay rồi!
Những nhân viên nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ đứng xung quanh đều sợ hết hồn, bọn họ không nghĩ tới, hộ vệ của cậu Mẫn lại hung ác như vậy, một lời không hợp liền trực tiếp ra tay đánh người.

"Lão già kia, nếu như ông còn dám nhiều chuyện, bọn tôi hôm nay liền đánh nát ông!"
Tên hộ vệ kia hung thần ác sát, mà ba người còn lại ai cũng lăm le, nhao nhao muốn thử.

Tựa như bất luận là Dương Thiên Hà hay là những người khác còn dám dài dòng thêm, bọn họ liền sẽ không chút lưu tình, trực tiếp động thủ.

"Lão già tôi liều mạng với các người..."
Dương Thiên Hà nhất thời tức giận dâng lên.

Ông ấy không nghĩ tới, bản thân mình tuổi đã cao lại còn bị làm nhục như vậy.

Lập tức, ông ấy chống thân thể già nua bò dậy, hung hăng phóng tới bốn tên hộ vệ kia.

Nói gì thì nói, ông ấy đều phải xông vào phòng làm việc cứu Bạch Tố Y!
"Tự tìm cái chết!"
Một màn này, để cho bốn tên hộ vệ nhất thời giận dữ vô cùng, bọn họ không nghĩ tới, cái lão già này lại ngoan cố như vậy.

.

ngôn tình hài
Trong mắt bốn người kia hiện lên sự tàn bạo và hung ác, lập tức mỗi một người vung ra một nắm đấm, hung hăng nện xuống đầu Dương Thiên Hà!
Vút vút vút!
Bốn nắm đấm xé gió giống như bốn cây thiết chùy, đánh xuống đầu Dương Thiên Hà!
Nếu bị đập trúng, Dương Thiên Hà coi như là không chết cũng sẽ bị chấn động não, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

"Ông Hà!"
Những nhân viên nòng cốt còn lại của Tập đoàn Bạch Kỳ, rối rít hoảng hốt, bọn họ muốn ngăn cản nhưng căn bản là không kịp!
Xong rồi...!

Bất luận là bản thân Dương Thiên Hà, hay là những nhân viên nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ kia đều chỉ có thể trơ mắt nhìn bốn nắm đấm như sắt thép hung hăng đập xuống đầu ông ấy.

"Lão già kia, chết đi cho tôi!"
Khóe miệng bốn tên hộ vệ hiện lên vẻ uy nghiêm và bạo ngược nồng nặc.

Bọn họ thấy quả đấm của mình cách đầu của Dương Thiên Hà càng ngày càng gần.

Một mét!
Nửa mét!
Một phần ba mét!
Ngay tại lúc quả đấm của bốn người kia sắp đập trúng đầu Dương Thiên Hà!
Vụt!
Bốn tên hộ vệ ngạc nhiên phát hiện có một bóng đen nhanh như tia chớp đang lao từ hành lang đằng xa kia lại đây.

Rồi sau đó hai chân của bóng đen này giống như hạt mưa vậy, hung hăng rơi xuống cơ thể của bọn họ!
Bịch bịch bịch!
Bốn tên hộ vệ chỉ cảm thấy cơ thể của mình, tựa như bị một chiếc xe lửa hung hăng tông thẳng vào người vậy!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 149: Chương 149


Xong...!
Trên khóe miệng Dương Thiên Hà hiện ra nụ cười mỉa mai cay đắng.

Ông ấy chưa bao giờ nghĩ tới, danh dự cả đời này của mình lại bị hủy dưới nắm đấm của mấy tên vệ sĩ.

Nếu bốn đấm này mà giáng xuống, thì sợ là cái mạng già này của mình sẽ phải giao lại cho Diêm Vương rồi? Trong đầu Dương Thiên Hà đã nghĩ như vậy.

Vào thời khắc này, chẳng biết tại sao ông ấy lại nhớ đến một người.

Lâm Thiệu Huy!
Thật có lỗi, cậu Thiệu Huy, Dương Thiên Hà này không có cách nào dốc sức vì cậu, không có cách nào giúp cậu cứu được mợ Tố Y...!
Dương Thiên Hà nghĩ tới đây thì bất lực nhắm mắt lại, chờ đợi bốn nắm đấm như sắt như thép kia rơi xuống!
Chỉ là đúng lúc này!
“Bịch bịch bịch!”
Lần lượt những âm thanh nặng nề bỗng nhiên vang lên ngay phía trước ông ấy.

Không chỉ có vậy, trong những tiếng động nặng nề này lại còn xen lẫn cả tiếng xương cốt vỡ nát.

Hả?
Dương Thiên Hà sững sờ, ông ấy ngạc nhiên phát hiện, mình lại không hề có một chút cảm giác đau đớn nào.

Có...!có chuyện gì xảy ra vậy?
Dương Thiên Hà lập tức mở to mắt nhìn về phía trước, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện ra, bốn tên vệ sĩ khôi ngô mà hung hãn kia trông giống như đã bị một cái xe lửa lao nhanh tới va thật mạnh vào, tất cả đều bị đánh bay ra ngoài.

“Vút vút!”
“Vút vút!”
Hết tên này đến tên khác, đều ngã rầm rầm xuống đất.

Rồi yên lặng.

Giờ khắc này, toàn bộ âm thanh trên khắp hành lang tầng mười lăm đều biến mất.

Ở cạnh đó, những cán bộ nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ kia, người nào người nấy há miệng to đến nỗi gần như có thể nhét vào một quả trứng vịt.

Mà Dương Thiên Hà lại nhìn thấy, không biết từ lúc nào mà ở phía trước ông ấy đã xuất hiện một người thanh niên!
Kia chính là...!Lâm Thiệu Huy!
Những tiếng bàn tán xôn xao không ngừng vang lên.

Giờ khắc này, tất cả những cán bộ nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ đều không dám tin vào hai mắt của mình nữa.

Nhanh!
Chuẩn!
Hung ác!
Thậm chí vừa rồi bọn họ đều không nhìn thấy được rõ, rốt cuộc thì Lâm Thiệu Huy đã ra tay đánh người như thế nào, chỉ trông thấy được rõ ràng bốn tên vệ sĩ khôi ngô hoành tráng kia hệt như những con bù nhìn vô dụng, bị anh đánh bay đi.

Chuyện này quả thực khiến cho người ta không dám tin vào hai mắt mình nữa.

Mà nào đâu chỉ có bọn họ cảm thấy thế.

Bốn tên vệ sĩ thân thể cường tráng kia bị đánh bay vào vách tường, sau đó thì lăn xuống.

Bây giờ, trên mặt của bọn họ cũng đều là vẻ kinh ngạc và khó tin vô cùng.

Ai cũng đều có cảm giác lồng ngực và xương cốt của mình dường như sắp vỡ vụn, đau đớn vô cùng.

"Nhóc...!nhóc con, mày là ai? Đừng có mà xen vào việc của người khác, bọn tao chính là người của Thịnh Đại!"
Kẻ cầm đầu đám vệ sĩ nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt tràn đầy vẻ nghiêm nghị.

Nguy hiểm!
Không hiểu tại sao anh ta lại cảm giác được sự nguy hiểm đáng sợ tỏa ra từ người Lâm Thiệu Huy, dường như người thanh niên đứng ở trước mặt anh ta bây giờ không phải là con người, mà giống như một con quái vật hung dữ.

"Thịnh Đại?" Khóe miệng Lâm Thiệu Huy hiện ra chút độ cong lạnh lùng:
"Là cái thá gì chứ!"
Nói xong anh cũng lười không thèm nhìn bốn tên vệ sĩ này thêm một chút nào nữa, lập tức đạp mạnh bước chân, đi về phía văn phòng!
"Đáng chết! Ngăn nó lại mau, không thể để cho nó quấy rầy cậu chủ được!"
Kẻ cầm đầu đám vệ sĩ kia giật nảy mình, nhanh chóng gào lên ra lệnh cho ba người bên cạnh.

Nghe anh ta nói như thế, tên vệ sĩ ở đầu tiên lập tức vọt lên phía trước hệt như một mũi tên, vung tay mạnh mẽ tung một đấm tàn nhẫn về phía Lâm Thiệu Huy!
"Nhóc con, mày đi chết đi!"
Tên vệ sĩ này đương nhiên là người luyện võ, mặt mũi anh ta ngập tràn vẻ hung ác, khí thế phát ra vô cùng dũng mãnh.

Mà hứng chịu một đấm này của anh ta, thì đến tấm ván gỗ cũng có thể bị thủng thành lỗ.

Chỉ có điều, thứ mà tất cả mọi người nhìn thấy lại hoàn toàn khác.

.

truyện tiên hiệp hay
Vào giây phút ngay trước khi tên vệ sĩ này lẻn được đến bên người Lâm Thiệu Huy, anh lại đột nhiên nâng một cánh tay lên.

Dùng tốc độ vô cùng khó tin để vung tay về phía trước!
“Bụp!”
Thậm chí tên vệ sĩ kia còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Lâm Thiệu Huy túm được cổ, xách lên, lơ lửng giữa không trung..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 150: Chương 150


Chấn động!
Tình cảnh lúc này chính là, Lâm Thiệu Huy thân người gầy gò, đứng im không hề nhúc nhích chút nào, chỉ duỗi một tay ta, nắm chặt lấy cổ của một tên vệ sĩ khôi ngô cường tráng hệt như đang bóp một con gà con, xách lên giữa không trung.

"Ô ô ô..."
Tên vệ sĩ này đã sợ đến mức sắp tè ra quần luôn rồi.

Anh ta chỉ cảm thấy, trong nháy mắt khi mà Lâm Thiệu Huy nắm lấy cổ của mình, toàn thân anh ta lại không còn một chút sức lực nào để phản kháng.

Mà nhất là anh ta có thể cảm giác được, dường như Lâm Thiệu Huy chỉ cần siết một ngón tay thôi cũng đủ để nhẹ nhàng bóp gãy cổ của anh ta.

"Không...!Đừng...!Đừng giết tôi..."
Sợ hãi!
Tên vệ sĩ này đã bị dọa đến mức nước tiểu cũng rớt ra, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng.

Còn ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiệu thì hệt như đang nhìn ma quỷ đến từ địa ngục.

"Giết tao? Mày còn chưa đủ tư cách đâu!"
Trong mắt Lâm Thiệu Huy lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cánh tay đang túm lấy cổ của tên vệ sĩ kia đột nhiên vung lên hệt như đang khua một cây gậy, đột nhiên đập mạnh xuống nền nhà!
“Ầm!”
Một cú ném khiến cho thân thể của người vệ sĩ nện thật mạnh xuống sàn nhà.

Tất cả mọi người xung quanh đều có cảm giác như toàn bộ tầng mười lăm đều đang chấn động.

“Tách tách tách...”
Trên mặt sàn dần dần xuất hiện những vết rạn như tơ nhện.

Thân thể sĩ cường tráng của tên vệ sĩ rõ ràng đã đập lên mặt đất tạo thành một cái hố.

“Ọc ọc...”
Từng ngụm máu đỏ tươi không ngừng phun ra từ miệng của tên vệ sĩ kia.

Anh ta chỉ cảm thấy tất cả các cơ quan nội tạng của mình gần như đã vỡ nát dưới tác động của một cú ném này.

Anh ta muốn kêu lên, nhưng trong miệng anh ta bây giờ chỉ toàn là máu, căn bản là không thể phát ra được một chút âm thanh nào.

Tĩnh lặng.

Giờ khắc này, toàn bộ tầng mười lăm đã hoàn toàn an tĩnh.

Còn lại ba tên vệ sĩ, vốn dĩ còn muốn ngăn cản Lâm Thiệu Huy, nhưng khi bọn họ trông thấy đồng nghiệp của mình bị hạ gục xong thì...!
Từng người, từng người một như bị rút hết sức lực, thi nhau ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.

"Thật...!Thật là khủng khiếp..."
Tên vệ sĩ cầm đầu kia, chỉ cảm thấy da đầu mình trở nên tê dại.

Sợ hãi.

Rốt cuộc thì bây giờ anh ta cũng không sinh ra nổi một chút tức giận nào, cũng không sinh ra nổi chút dũng khí nào để đứng ra ngăn cản Lâm Thiệu Huy nữa.

Mà nào chỉ có bọn họ thôi đâu!
Giờ khắc này, Dương Thiên Hà và tất cả nhóm cán bộ nòng cốt của Tập đoàn Bạch Kỳ đều đang trợn mắt há mồm.

Bọn họ căn bản là không thể nào tưởng tượng nổi, rốt cuộc thì một cú ném kia của Lâm Thiệu Huy ẩn chứa sức mạnh đáng sợ tới cỡ nào, mới có thể ném một người vệ sĩ cao to vạm vỡ xuống nền nhà tới mức nứt cả gạch ra, còn không ngừng nôn ra máu.

Chỉ là...!
Lâm Thiệu Huy thì không thèm để ý đến việc mọi người xung quanh còn đang ngạc nhiên, kinh hãi.

Hai mắt của anh chỉ không ngừng nhìn chằm chằm vào văn phòng trước mặt kia, bước từng bước một về phía đó.

Hệt như một ác ma, đến đây tàn sát bừa bãi nhân gian.

Cùng lúc đó!
Tiếng động đánh nhau ở bên ngoài cũng truyền vào trong văn phòng.

"Ha ha ha...!Bạch Tố Y, cô đã nghe thấy chưa? Vệ sĩ của tôi đã bắt đầu ra tay rồi đấy.

Người của Tập đoàn Bạch Kỳ các cô đừng hòng có một ai xông vào được đây!"
Giờ phút này, một người thanh niên với khuôn mặt tràn ngập vẻ gian tà đang nhìn chằm chằm Bạch Tố Y ở trong góc tường mà cười.

Mà lúc này, Bạch Tố Y cầm trong tay một chiếc bút máy, thận trọng phòng vệ.

Cô chẳng bao giờ ngờ được rằng, cậu chủ Dương Minh Mẫn của Tập đoàn Bảo Thịnh đứng trước mắt cô đây, lại dám to gan lớn mật lợi dụng việc đàm phán cơ hội hợp tác để có ý đồ làm loạn với mình.

May mắn là Bạch Tố Y phản ứng nhạy bén, đã sớm cầm được một cây bút máy trong tay.

Bấy giờ mới khiến Dương Minh Mẫn sợ ném chuột vỡ bình, không cách nào đạt được mục đích.

"Ha ha...!Bạch Tố Y, nghe nói chồng của cô chính là một tên bất tài vô dụng, không bằng cô dứt khoát ly hôn với anh ta! Gả cho Dương Minh Mẫn này, rồi trở thành mợ chủ của Tập đoàn Bảo Thịnh, chẳng phải là tốt hơn gấp bội sao?"
Dương Minh Mẫn nhếch khóe miệng, tạo thành một nụ cười vô cùng tà ác.

Gái đẹp!
Bạch Tố Y thật sự chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh ta từng gặp.

Cho dù là khí chất hay là tướng mạo, đều khiến cho anh ta có cảm giác vừa gặp đã yêu.

Thật đáng tiếc!
Anh ta tốn công tốn sức trọn vẹn một tháng trời, vẫn chưa chinh phục được người đẹp.

Hôm nay, cho dù thế nào đi chăng nữa thì anh ta cũng phải xử lý ngay tại chỗ người phụ nữ đẹp nhất Nam Giang này mới được.

"Dương Minh Mẫn, anh mới là kẻ vô dụng.

Cả nhà anh đều là đồ vô dụng!"

"Chồng của tôi, Lâm Thiệu Huy, không phải là người mà loại công tử vô dụng như anh có thể so sánh được, anh...!không xứng!"
Bạch Tố Y nắm chặt cây bút máy, phẫn nộ nổi giận nói.

Mà một câu nói kia, lập tức khiến cho trong lòng Dương Minh Mẫn nổi lên sự đố kị: "Cô lại dám nói tôi không bằng một tên vô dụng!"
"Được lắm! Hôm nay, tôi sẽ để cho cô nếm thử sự lợi hại của một cậu chủ là tôi đây!"
Nói xong, Dương Minh Mẫn thừa dịp Bạch Tố Y không chú ý, lập tức tung chân đá một cái.

Ngay lập tức đã đá rất mạnh vào cổ tay của Bạch Tố Y khiến cho cô không thể giữ được chiếc bút máy kia nữa.

“Lộp bộp!”
Chiếc bút rơi xuống đất.

Lần này, gương mặt xinh đẹp Bạch Tố Y lập tức trắng bệch.

Xong rồi!
Không có bút máy, làm sao cô có thể là đối thủ của Dương Minh Mẫn được, cái kết cục đang đợi cô đối diện kia, sẽ...!thê thảm vô cùng!
"Ha ha ha..."
"Bạch Tố Y, bây giờ cô là của tôi rồi! Ở đây chỉ có tôi và cô, bây giờ ông đây muốn đè cô chơi!"
Dương Minh Mẫn mừng rỡ như điên, lập tức vừa tà ác nói, vừa như một con quỷ háo sắc nhào về phía Bạch Tố Y!
Chỉ là đúng lúc này…
“Rầm!”
Một tiếng nổ ầm ĩ vang vọng lại, trong lúc Dương Minh Mẫn và Bạch Tố Y đều trợn mắt há mồm vì ngạc nhiên, thì cửa phòng làm việc như bị một nguồn lực mạnh mẽ kinh khủng đánh cho vỡ tan..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 151: Chương 151


Bùm!
Cửa phòng làm việc bị mở đến vỡ vụn ra, Dương Minh Mẫn cùng với Bạch Tố Y sợ hết hồn.

"Chết tiết, ai đấy?"
Sắc mặt của Dương Minh Mẫn trong nháy mắt âm trầm hẳn xuống.

Mắt thấy công việc sắp thành công rồi, anh ta làm sao cũng không nghĩ ra lại có người tới để quấy rối.

Lập tức, ánh mắt của anh ta hướng đến cửa phòng làm việc đã vỡ tan tành, cánh cửa bằng gỗ rắn chắc hoàn toàn bị vỡ thành những mảnh mùn cưa.

Một người thanh niên chậm rãi đi vào.

Người tới chính là Lâm Thiệu Huy.

"Thằng nhãi, mày là ai? Vệ sĩ, vệ sĩ đâu? Mẹ nó, ai để cho thằng nhãi này bước vào đây thế? Mau đuổi hắn ta ra ngoài cho tôi!" Ánh mắt Dương Minh Mẫn lạnh lùng vô cùng, hô to kêu lớn vệ sĩ của mình.

Mà Bạch Tố Y khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm:

"Thiệu Huy..."
Vừa nói, cô chạy thật nhanh tới bên Lâm Thiệu Huy.

Giờ khắc này ở trong lòng cô tất cả kinh hoàng và tuyệt vọng hoàn toàn biến mất, tựa như thân ảnh gầy gò của Thiệu Huy, có thể giúp cô chống lại tất cả, để cho cô không còn sợ hãi và lo âu.

Thiệu Huy?
Dương Minh Mẫn nghe được hai chữ này, hơi sững sờ:
"Mày là thằng chồng phế vật của Bạch Tố Y?"
Nói tới chỗ này, Dương Minh Mẫn cười lớn.

Nếu như là những người khác có lẽ anh ta còn có chút kiêng kỵ, nhưng là chồng của Bạch Tố Y, ở thành phố Nam Giang này nổi tiếng là một tên phế vật.

Anh ta đường đường là Đại thiếu gia của Tập đoàn Trọng Thời sao có thẻ để mắt tới một kẻ ở rể.

"Thằng nhóc kia, làm sao? Nếu mày đã ở đây, thì tao cũng không lừa dối mày làm gì!"
Vừa nói, ánh mắt của Dương Minh Mẫn không chút kiêng kỵ nào nhìn dáng vẻ nóng bỏng, diêm dúa, lòe loẹt của Bạch Tố Y, tròng mắt nhìn ngắm một cách đầy tham lam cùng tà ác:
"Tao rất vừa ý vợ mày! Nói đi, mày muốn bao nhiêu tiền mới có thể nhường cô ta cho tao!"
Vừa nói Dương Minh Mẫn vừa móc từ trong ngực ra vài tờ chi phiếu.

"200 nghìn đô?"
"400 nghìn đô?"
Sự sỉ nhục!
Giờ khắc này, cả sắc mặt của Bạch Tố Y hay là Lâm Thiệu Huy đều âm trầm tới cực điểm.

Bọn họ không thể nào tưởng tượng nổi, trình độ phách lối của Dương Minh Mẫn lại cao đến như vậy, đối mặt với chồng của người khác lại muốn trực tiếp bỏ tiền ra để mua vợ của người ta.

"Nhãi con, đừng quá tham lam.

Tao từng nghe nói, mày ở gia tộc nhà họ Bạch địa vị còn không bằng một con chó, không bằng ông đây cho mày ít tiền ngoan ngoãn mà cút đi!"
"Như vậy đi, tao cho mày mười triệu đô.

Rồi cút đi!"
Nói xong, Dương Minh Mẫn ghi số năm mươi triệu trên tấm séc.

Cười nhạt rồi vò nát tấm séc!
Sau đó tựa như đuổi kẻ ăn mày, đem một tờ chi phiếu vò nát ném thẳng vào mặt của Lâm Thiệu Huy.

Bộp bộp!
Âm thanh của tờ chi phiếu từ không trung rơi xuống dưới đất, ở trong phòng làm việc mà vang vọng hẳn lên, mà ở ngoài cửa Dương Thiên Hà cùng tất cả nòng cốt của tập đoàn Bạch Kỳ đều nhìn thấy rất rõ ràng.

Chỉ là vẻ mặt của những người này đều tràn đầy vẻ kỳ quái, ánh mắt nhìn Dương Minh Hạo giống như là nhìn một tên ngốc vậy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 152: Chương 152


"Anh có rất nhiều tiền à?"
Lâm Thiệu Huy không nhặt chi phiếu lên, ngược lại trên khóe miệng còn hiện lên một nụ cười nhạt.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Dương Minh Mẫn.

"Hử?"
Dương Minh Mẫn có chút sửng sốt, anh ta không nghĩ tới đến lúc này mà Lâm Thiệu Huy vẫn có thể cười được.

Tuy nhiên, anh ta vẫn tự nhiên không coi Lâm Thiệu Huy ra gì, ngược lại từ trên cao nhìn xuống ưỡn ngực nói:
"Điều đó là đương nhiên!"
"Cha tao là Dương Mộc Thủy, chủ tịch tập đoàn Trọng Thời đấy! Tài sản đến mấy trăm tỷ! Một thằng rể nhỏ bé như mày, sao có thể tưởng tượng ra được?"
Nói xong, ánh mắt Dương Minh Mẫn nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, tràn đầy ý uy h**p:
"Tao khuyên mày mau chóng cầm tiền rồi cút đi, bắt đầu từ hôm nay, Bạch Tố Y chính là người phụ nữ của tao! Nếu không chờ vệ sĩ tao quay lại thì mày có muốn đi cũng không còn cơ hội!"
Cho đến giờ phút này!
Dương Minh Mẫn vẫn không phát hiện ra bóng dáng của vệ sĩ mình đã không còn ở đây nữa.

Chẳng qua là!
"Mày có rất nhiều tiền, nhưng lại không có mặt mũi!"
Âm thanh của Lâm Thiệu Huy lạnh đến thấu xương, lộ ra một cách vô cùng uy nghiêm.

"Cái gì?"
Sắc mặt của Dương Minh Mẫn hoàn toàn biến đổi:
"Nhãi con, mày dám mắng tao..."
Bụp!
Âm thanh Dương Minh Mẫn vô cùng tức giận, anh ta chưa nói xong một âm thanh bạt tai đã vang đến, hung hăng rơi trúng vào mặt anh ta.

Một cái tát này, ra tay hết sức mạnh bạo.

Trong nháy mắt, thân hình cao lớn như bao tải bị rách của Dương Minh Mẫn bị văng ra khỏi văn phòng.

Lảo đảo mấy bước rồi ngã xuống đất.

Anh ta sững sờ tại chỗ...!
Giờ khắc này Dương Minh Mẫn không dám tin tưởng vào những gì vừa xảy ra với anh ta..

Anh ta bị đánh?
Hơn nữa còn là bị một thằng ở rể nhỏ bé đánh.

"ĐM, đồ vô dụng như mày mà dám đánh tao sao?"
Khi cơn đau rát trên mặt truyền tới, hai mắt của Dương Minh Mẫn đỏ bừng lên.

Anh ta phát điên, từ dưới đất bò dậy, lập tức phóng đến hướng của Lâm Thiệu Huy.

Nhưng mà...!
Anh ta vừa mới vọt tới trước người Lâm Thiệu Huy, khi muốn thể hiện vài quyền của mình để đánh lại thì...!
Bụp!
Lại thêm một cái tát nữa hung hăng rơi trên mặt của Dương Minh Mẫn, làm vài chiếc răng trong miệng bị rơi ra ngoài, một ngụm máu phun ra bên ngoài.

Cả người anh ta tựa như một con chó chết hung hăng ngã xuống lối đi của cầu thang.

Đau...!
Từng cơn đau đớn kịch liệt kéo tới khiến cho thân thể Dương Minh Mẫn run rẩy.

Anh ta chỉ cảm thấy khi một bạt tai kia rơi xuống gò má của mình, sức lực hình như đã bị Lâm Thiệu Huy rút cạn, từng tia máu đỏ tươi theo sườn mặt anh ta từ từ chảy xuống.

"Máu! Mày...!mày làm hỏng mặt tao, mày xong đời rồi đấy!"
"Vệ sĩ! Vệ sĩ đâu rồi? Chờ vệ sĩ của tao trở về, tao sẽ cho bọn họ đánh nát mày.

Từ lầu mười lăm đánh xuống, mỗi lầu đánh một lần, để cho mày sống không bằng chết!"
Dương Minh Mẫn cơ hồ điên cuồng, liều mạng kêu vệ sĩ.

Từ nhỏ đến lớn anh ta chính là bảo bối của Dương Mộc Thủy nên chưa bao giờ bị người khác đánh.

Mà bây giờ...!
Anh ta hận không thể băm Lâm Thiệu Huy ra làm trăm mảnh..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 153: Chương 153


"Không cần gọi nữa, bọn họ ở đây!" Khóe miệng của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng mím lại, sau đó nghiêng người.

Ngay tức khắc khiến hình ảnh của bốn tên vệ sĩ lộ ra.

Chỉ thấy...!
Trong bốn tên này, một tên bị ngã trên mặt đất tạo thành hình hố to, khiến sàn nhà sập tung tóe.

Bên cạnh đó, ba tên còn lại ngã lăn quay trên mặt đất, sợ đến mức đái ra quần.

Một tên bị thương nặng!
Ba tên bị dọa đái ra quần!
Đặc biệt là khuôn mặt bị dọa trắng như tờ giấy lộ ra vẻ hoảng sợ không thôi như thể vừa mới thấy ma quỷ vậy.

"Khốn kiếp! Ba cái tên vô dụng này, còn ngây người ra đấy làm gì! Không thấy ông mày đang bị thằng này đánh à?"
"Lên, đánh nó cho tao! Đập nát mặt nó, đánh cho nó lăn từ tầng 15 lăn xuống tầng 1, đánh đến khi tao hả giận mới thôi!"

Vào thời khắc này Dương Minh Mẫn tức điên người, lửa giận bốc lên chỉ có suy nghĩ muốn đánh người.

Thậm chí anh ta không hề nghĩ đến hiện tại vệ sĩ của mình đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà...!
Không hề có động tĩnh gì!
Ba tên vệ sĩ bị dọa sợ ngã ngồi trên mặt đất, tên nào tên nấy cũng tỏ ra sợ sệt kinh hoàng, cho dù Dương Minh Mẫn có gào khản cả giọng bọn họ vẫn không hề có động tác gì.

Cứ như thể trong mắt của bọn họ, chỉ cần động đậy nhẹ, kết quả là càng gần với cái chết.

"Có… có chuyện gì vậy?"
Dương Minh Mẫn nhìn thấy biểu cảm của đám vệ sĩ của mình, trong lòng lộp bộp một tiếng đầy cảnh giác.

Lúc này, anh ta cuối cùng cũng phát hiện chỗ không ổn.

"Mày… Chúng mày!"

"Sao vậy?"
Dương Minh Mẫn nhìn Lâm Thiệu Huy, đặc biệt lúc này khuôn mặt Lâm Thiệu Huy còn mang nét cười nhạt chậm rãi bước về phía Dương Minh Mẫn khiến anh ta lập tức sợ tới mức toàn thân run rẩy, đầu óc tê dại.

"Thằng nhãi kia, mày… rốt cuộc mày muốn làm gì? Tao là cậu chủ của tập đoàn Trọng Thời, đối tượng làm ăn quan trọng của tập đoàn nhà mày! Mày không được động vào tao!"
"Định làm gì à?"
Lâm Thiệu Huy mỉm cười.

Ánh mắt nhìn lướt qua cầu thang, nụ cười hiện rõ vẻ âm trầm đáng sợ:
"Yên tâm, tao sẽ nương tay! Tao chỉ làm theo yêu cầu của mày, đánh cho mày lăn từ tầng 15 xuống tầng 1 mà thôi!"
Ầm!
Đánh từ tầng 15 xuống tầng 1!
Khi Dương Minh Mẫn nghe thấy câu này, toàn thân run như cầy sấy, suýt chút đái ra quần.

Mà đúng lúc anh ta định nói điều gì đó!
Bỗng "chát" một tiếng.

Lâm Thiệu Huy đã tiến đến trước người anh ta, một cú đấm dội vào mặt anh ta.

Ngay lập tức máu đỏ tươi bắn tung tóe trên mặt anh ta, cả người giống như một con chó chết vậy, bị đánh bay đến giữa cầu thang, bịch bịch mấy tiếng lăn từ tầng 15 xuống..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 154: Chương 154


Bịch bịch bịch...!
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Dương Minh Mẫn bị Lâm Thiệu Huy cho một cái bạt tai lăn xuống cầu thang.

Rồi sau đó lại dọc theo cầu thang như con quay mà lăn xuống phía dưới.

Ồn ào, ầm ĩ.

Một cảnh này, khiến cho Bạch Tố Y cùng với Dương Thiên Hà và toàn bộ mọi người sợ hết hồn.

Bọn họ không nghĩ tới Lâm Thiểu Huy lại hung ác đến như vậy, nói muốn làm cho Dương Minh Mẫn lăn từ tầng 15 xuống tầng 1, lại muốn làm thật đến như vậy.

Đây là tầng 15 đấy.

Nếu anh ta thực sự bị lăn từ đây xuống tầng 1, thì Dương Minh Mẫn chắc chắn chỉ có chết.

"Lâm Thiệu Huy..."
Nghĩ đến Lâm Thiệu Huy sẽ g**t ch*t Dương Minh Mẫn, gương mặt Bạch Tố Y trong nháy mắt trắng bệch lại.

Cô vội vàng tiến lên muốn ngăn cản việc hành hung người khác của Lâm Thiệu Huy.

Không chỉ có mỗi cô, Dương Thiên Hà cùng tất cả nòng cốt của Bạch Kỳ đều tê dại cả da đầu lại, rối rít chạy đến cầu thang khuyên ngăn Lâm Thiệu Huy.

Chẳng qua là giờ phút này Lâm Thiểu Huy căn bản không còn quan tâm đến lời nói ngăn cản của mọi người xung quanh nữa.

Sau khi đến tầng 14, Lâm Thiệu Huy lại cho Dương Minh Mẫn thêm một cái bạt tai nữa, sau đó nắm lấy đầu của Dương Minh Mẫn tiếp tục cho thêm phát bạt tai.

Chát!
...!
Giờ khắc này, da đầu mọi người đều cảm thấy tê dại.

Trong nháy mắt!
Dương Minh Mẫn từ tức giận kêu gào chửi rủa biến thành tiếng thét chói tai cầu xin tha thứ, nhưng dần dần âm thanh đấy cũng yếu đi, cả người chỉ còn máu là máu.

Cả người trên dưới đều biến thành một màu máu đỏ tươi.

Điên cuồng!
Bạch Tố Y, Dương Thiên Hà cùng đám nhân viên, toàn bộ đều bị hành động của Lâm Thiệu Huy dọa sợ.

Nhất là ở trong mắt bọn họ, Lâm Thiểu Huy dường như không phải đang đánh người mà là đang đánh một con bọ nhỏ.

Tầng người ba...!
Tầng mười hai...!
Tầng tám...!
...!
Tất cả mọi người đều chứng kiến bộ dạng thê thảm của Dương Minh Mẫn.

Da thịt trên người anh ta bị đánh nát, đầu óc choáng váng, có thể ngất đi vì đau bất cứ lúc nào.

Hối hận!
Sự hối hận và hoảng sợ tràn ngập trong lòng Dương Minh Mẫn, anh ta đã hiểu cặn kẽ lý do tại sao bốn tên vệ sĩ của mình lại bị Lâm Thiệu Huy đánh cho không thể đứng dậy được.

Kẻ điên!
Ma quỷ!
Ở trong mắt Dương Minh Mẫn, có lẽ chỉ có ác ma mới có thể hung tàn, coi mạng người như cỏ rác như vậy.

"Thằng nhãi kia, dừng tay, đừng đánh nữa, tôi xin anh, đừng đánh nữa!"
Dương Minh Mẫn thấy Lâm Thiểu Huy tiếp tục muốn ra tay, nhất thời dùng tất cả sức lực còn sót lại của mình van xin:
"Tôi sai rồi, tôi không dám quấy rầy Bạch Tố Y nữa.

Tôi sẽ xin lỗi cô ấy, van xin cậu, thả tôi ra! Nếu cậu tiếp tục đánh nữa, tôi sẽ thật sự chết mất!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 155: Chương 155


Lúc này, Dương Minh Mẫn cảm thấy hối hận vô cùng.

Nếu như anh ta biết thằng ở rể này là người hung bạo ngang ngược như thế sớm hơn thì đã đánh chết anh rồi, Dương Minh Mẫn cũng không dám hống hách đi cướp Bạch Tố Y nữa.

Còn bây giờ thì…
"Nếu như một lời xin lỗi là có thể giải quyết, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?"
Trong lời nói của Lâm Thiệu Huy không có chút dao động cảm xúc nào.

Lời vừa thốt ra một bạt tai lại rơi xuống!
...!
Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cả cái tập đoàn Bạch Kỳ này gần như chấn động.

Mọi người đều nghe nói Lâm Thiệu Huy đang đánh cậu chủ Dương Minh Mẫn của tập đoàn Thời Trọng từ tầng 15 đánh xuống tầng 1!
Nhân viên của Bạch Kỳ thấy thế liền bu lại xôn xao bàn tán.

Cho đến khi "ầm" một tiếng, cửa hành lang tầng 1 đột nhiên phát ra tiếng động lớn, mọi người bàng hoàng khi một người đàn ông máu me khắp người lao ra từ cầu thang.

Máu…
Bọn họ nhìn người đàn ông này, khắp người anh ta từ trên xuống dưới đều nhuộm đầy vết máu.

Đặc biệt trên mỗi bậc cầu thang đều để lại những vệt máu loang dài.

"Đây...!đây là cậu chủ Dương Minh Mẫn sao? Trời ạ, sao lại thê thảm như thế chứ?"
"Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Dương Minh Mẫn này là đại diện cho Tập đoàn Trọng Thời, mà Trọng Thời chính là đối tác lớn nhất của Tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta!"
"Đúng vậy! Tên Lâm Thiệu Huy này quá bốc đồng rồi, sao có thể đánh người ta thành ra như thế này! Nếu như bị Dương Mộc Thủy truy cứu trách nhiệm thì Bạch Kỳ chúng ta gặp đại nạn đến nơi rồi!"
"..."
Lúc này, sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Dương Minh Mẫn, các nhân viên ở đây đều không khỏi xì xào bàn tán.

Tiêu thật rồi!
Dương Minh Mẫn bị đánh ra như thế, tập đoàn Trọng Thời sao có thể bỏ qua!

Đến lúc đó, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ đối diện với nguy cơ phá sản.

Không chỉ là những nhân viên đó, thời khắc này, ngay cả Bạch Tố Y và những thành phần cốt cán của công ty cũng mặt mày tái mét, trán ướt đẫm mồ hôi, bọn họ đều biết hôm nay đã gây ra chuyện lớn rồi.

"Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Mày, mày thật quá đáng!"
Một giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng Dương Minh Mẫn.

Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy xương cốt khắp người như sắp rã ra, vô cùng đau đớn.

Nếu không phải anh ta cố gắng bảo về phần đầu của mình thì e là bây giờ thứ nằm đây chỉ còn là một cái xác.

"Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Tập đoàn Bạch Kỳ các người cứ chờ đó!"
"Hôm nay Dương Minh Mẫn tao không chết thì Bạch Kỳ các người sẽ chết!"
Chà!
Hầu như mọi người đều cảm nhận được sự thù hằn trong từng câu chữ mà Dương Minh Mẫn thốt ra.

Bỗng chốc, tất cả mọi người ở Bạch Kỳ đều kinh hồn bạt vía, sắc mặt trắng bệch.

Ánh mắt anh ta nhìn về phía những nhân viên cốt cán đó, bao gồm cả Lâm Thiệu Huy, đều toát lên vẻ tức giận và thù hằn sâu sắc..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 156: Chương 156


“Lâm Thiệu Huy, cậu hơi quá đáng rồi đấy, chỉ cần dạy dỗ là được rồi, sao lại đánh người ra nông nỗi này chứ!”
“Đúng đấy, Bạch Tố Y cũng chẳng bị làm sao cả, cậu lại đánh Dương Minh Mẫn ra thành thế này, cậu muốn hại chết cả lũ chúng ta hả?”
“...”
Những lời cáo buộc ồn ào, những lời chỉ trích vang lên khắp nơi.

Dường như trong mắt mọi người, Lâm Thiệu Huy là một tên côn đồ tội ác tày trời, còn Dương Minh Mẫn mới chính là nạn nhân đáng thương.

Có điều, vẫn chưa dừng tại đây.

Vù vù vù!
Vào lúc mọi người đang chỉ trích Lâm Thiệu Huy thì có tiếng động cơ inh ỏi vang lên.

Sau đó mọi người thấy lần lượt từng chiếc xe hơi từ bên ngoài phi nước đại tới.

Nhìn thấy biển số xe của những chiếc xe này, hầu hết sắc mặt những thành phần chủ chốt và nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ đều thay đổi hẳn.

“Đó… đó là biển số xe của tập đoàn Trọng Thời! Trời đất, người của tập đoàn Trọng Thời đến rồi!”
“Xảy ra chuyện lớn rồi, cái tên Lâm Thiệu Huy này gây rắc rối lớn rồi, lần này hại chết chúng ta thật rồi!”
“...”
Sắc mặt của mọi người tái nhợt đi hẳn.

Đặc biệt, khi mọi người nhìn thấy từng chiếc xe đột nhiên dừng lại, từ trên xe, từng người từng người đàn ông cao to vạm vỡ trên tay cầm gậy chạy đến, mọi người càng thêm hoảng hốt.

Mười người!
Hai mươi người!
Ba mươi người!
Trong nháy mắt, bốn mươi hay năm mươi người đàn ông to lớn được trang bị gậy bao vây xung quanh họ, càng làm cho mọi người tập đoàn Bạch Kỳ thêm sợ hãi, bọn họ tức khắc rút lui dần vì sợ sẽ bị liên lụy.

Đặc biệt, mọi người tập đoàn Bạch Kỳ cho rằng đứng đầu sẽ là một người đàn ông trung niên mập mạp, thì sau đó tất cả mọi người đều sửng sốt.

“ Đó… đó chẳng phải là Dương Mộc Thủy, chủ tịch tập đoàn Trọng Thời hay sao! Trời đất, ông lớn cũng đích thân đến đây rồi ư!”
“Khốn kiếp, chắc Dương Mộc Thủy đã biết con mình xảy ra chuyện nên mới dẫn theo nhiều người đến như vậy!”
“Lần này người của tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta có muốn chạy cũng không thoát được nữa rồi...”
Sắc mặt Bạch Tố Y, Dương Thiên Hà cùng những người khác tối sầm lại.

Đó chính là Dương Mộc Thủy, người đứng đầu tập đoàn Trọng Thời.

Người bên đó đích thân dẫn mấy chục tên tới đây, chuyện lần này chắc hẳn không thể thương lượng được nữa rồi.

“Hahaha...”
Không chỉ mọi người, Dương Minh Mẫn đang nằm dưới đất lúc này cũng nhìn thấy một màn này, anh ta lập tức mừng như điên, hét lên:
“Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Báo ứng của hai chúng mày đến rồi, ông già tao đến rồi, chúng mày tiêu đời rồi!”
“Không chỉ có hai chúng mày, mà cả tập đoàn Bạch Kỳ nữa đều sẽ chết hết! Hahaha...!”
Dương Minh Mẫn cười hả hê.

Giống như anh ta đã nhìn thấy cảnh cha mình sắp đánh gãy chân Lâm Thiệu Huy, khi ông ta vung tay lên, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ phá sản ngay lập tức.

Nghĩ như vậy, anh ta rất khoái chí và vô cùng thích thú..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 157: Chương 157


Vào giờ khắc này, tập đoàn Bạch Kỳ đều là bầu không khó trầm mặc và tràn ngập sự sợ hãi.

Tất cả nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ sắc mặt đều trắng như tờ giấy.

Nhất là khi bọn họ thấy những người kia đang từ chiếc xe nhỏ, xe lớn đi xuống, bốn mươi, năm mươi tên vạm vỡ tay cầm gậy gộc khiến cho mọi người sợ hãi tới cực điểm.

"Xong rồi! Lần này Lâm Thiệu Huy hoàn toàn xong rồi!"
"Mau! Tránh xa cái tên đấy ra một chút, cẩn thận lại vạ phải tai họa khôn lường!"
"Đồ điên! Tôi đã sớm nói anh ta cũng chỉ là một thằng rể nhỏ, lại chọc vào cơn thịnh nộ của tập đoàn Trọng Thời, bây giờ thì tốt rồi, ngay cả Dương Mộc Thủy cũng làm kinh động đến!"
Xung quanh đều chằng chịt âm thanh huyên náo, vang vọng khắp mọi nơi.

Trong mắt của nhân viên tập đoàn Bạch Kỳ, Lâm Thiệu Huy cơ hồ khó thoát khỏi kiếp nạn này.

Không chỉ có bọn họ!
Ngay cả ông Dương cùng với nòng cốt của Bạch Kỳ, giờ đây đều là kinh hãi run sợ.

Dẫu sao đối phương ước chừng cũng là mấy chục người, hơn nữa tay cầm hung khí, khí thể hừng hực, cái này khiến cho bọn họ không khỏi khiếp sợ.

Trong lúc nhất thời, những nhân viên nòng cốt của Bạch Kỳ, cũng bắt đầu rối rít né tránh, rất sợ Lâm Thiệu Huy gây họa dính đến người mình.

Chỉ có Dương Thiên Hà, trong tròng mắt của ông ấy tựa hồ như quyết định làm một việc gì đó.

Ông ấy lập tức nheo mắt, đi tới trước Lâm Thiệu Huy.

"Lâm… cậu Lâm, cậu mau trốn đi! Những người này, chúng ta không chọc nổi..." Sắc mặt Dương Thiên Hà ảm đạm, hướng về phía Lâm Thiệu Huy khuyên nhủ.

Không chỉ có ông ta, Bạch Tố Y đang đứng bên cạnh cũng siết chặt lấy vạt áo của Lâm Thiệu Huy, trong mắt nồng đậm vẻ khẩn cầu:
"Lâm Thiệu Huy, em xin anh được không? Anh đi mau đi, nơi này có em chịu trách nhiệm.

Yên tâm, bọn họ tuyệt đối không dám làm gì em đâu."
Bạch Tố Y rất sợ!
Cô không muốn Lâm Thiệu Huy xảy ra chuyện.

Cho dù trước đây cô đã từng thấy Lâm Thiệu Huy có thể đấu với hơn hai mươi người, nhưng bây giờ là đối mắt với hơn bốn mươi tên vạm vỡ tay cầm gậy gộc.

Coi như Lâm Thiểu Huy có ba đầu sáu tay, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của những người này.

Chẳng qua khi nghe cô nói như vậy khiến Lâm Thiểu Huy khẽ mỉm cười, anh quay sang, dịu dàng xoa đầu Bạch Tố Y, cười nói:
"Vợ, em yên tâm đi.

Trên cái thế giới này, người có thể hại được anh còn chưa ra đời đâu!"
Cái gì?
Lời nói của Lâm Thiệu Huy khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều ngây ngẩn.

Phách lối?
Khoác lác?

Ồn ào, ầm ĩ!
Trong nháy mắt, các nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ đều trở nên náo loạn.

Bọn họ không có cách nào tưởng tượng được Lâm Thiệu Huy đối mặt với nhiều côn đồ của tập đoàn Trọng Thời như vậy mà vẫn dám mạnh miệng, chết đến nơi rồi nhưng vẫn không biết điều.

Giờ khắc này, trong mắt tất cả mọi người, Lâm Thiệu Huy giống như một kẻ ngớ ngẩn.

Tự tìm đường chết!
Mà Dương Minh Mẫn, giờ khắc này thân thể phấn khởi đến phát run, hướng về phía đám người của Dương Mộc Thủy với khí thế hung hăng, điên cuồng rống to:
"Ba! Mau giúp con trả thù, thằng súc sinh Lâm Thiệu Huy này đánh con, hắn đánh con từ tầng mười lăm đánh xuống tầng một! Ba mau giúp con trả thù, ba mau chặt đứt chân hắn đi!"
Một bên hét to, một bên Dương Minh Mẫn không khỏi nhìn về phía của Lâm Thiệu Huy cùng với Bạch Tố Y:
"Ha ha ha… Các người đúng là một đôi đê tiện, ông đây thật muốn nhìn các người chết thảm như thế nào! Ha ha ha..."
Dương Minh Mẫn cười một cách sảng khoái, anh ta tựa như đã thấy được cảnh tượng Lâm Thiệu Huy bị người của cha mình dẫn đi cắt đứt hai chân, kêu la thảm thiết.

Ha ha ha!
Giờ khắc này!
Dương Mộc Thủy căn bản không có nhìn Dương Minh Mẫn, sắc mắt ông ta âm trầm như hồ nước lặng, mang theo bốn mươi đến năm mươi tên vạm vỡ cầm gậy gộc đi tới chỗ của Lâm Thiệu Huy.

Khí thế khiến người khác vô cùng kinh sợ.

Mười bước!

Năm bước!
Ba bước!
Một bên mấy chục người chen chúc.

Một bên thì lại chỉ có lẻ tẻ ba người.

Khoảng cách về quân số chênh lệch thật lớn khiến cho người nhìn vào đều thấy e ngại.

Nhưng ngay khoảnh khắc khi tất cả mọi người cho là Dương Mộc Thủy cùng đám người kia sẽ mang Lâm Thiệu Huy đi nhấn chìm!
Bá bá bá!
Mọi người vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Dương Mộc Thủy cùng tất cả tên cao to vạm vỡ đều bàn tay nhịp nhàng, nhẹ nhàng đem hết gậy gộc nép ra sau lưng.

Rồi sao đó cúi người, đồng loạt hướng về phía Lâm Thiệu Huy cúi đầu nhận tội.

"Dương Mộc Thủy đến đây thỉnh tội với ngài Lâm!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 158: Chương 158


Tất cả đồng loạt yên lặng!
Ngay khi Dương Mộc Thủy thét lên, tại bãi đất trống trước lầu, tất cả những tiếng nghị luận ồn ào đều im bặt.

Tất cả cán bộ nòng cốt cùng nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ, từng người một đều đứng sững lại, tất cả đều như hóa đá tại chỗ.

Bọn họ đều cảm thấy, chẳng lẽ… mình nghe nhầm rồi sao?
Mỗi một nhân viên trong giờ khắc này dường như đều không thể tin vào tai mắt của mình nữa.

Không… Không có khả năng này!
Lâm Thiệu Huy đã từng đánh Dương Minh Mẫn, Dương Minh Mẫn lại là con trai của Dương Mộc Thủy, làm sao Lâm Thiệu Huy có thể cúi đầu nhận tội trước nhiều người như vậy?
Chuyện này, mẹ nó, làm sao có thể!
Chưa chỉ có những cán bộ nòng cốt cùng nhân viên!

Mà chấn động nhất là Dương Minh Mẫn.

Dát!
Nụ cười hung ác trên mặt anh ta hoàn toàn đông cứng lại, cả người giống như bị sét đánh, ngây ngốc đứng yên tại chỗ.

Tại sao, tại sao lại có thể như vậy?
Không… Mắt của anh ta có vấn đề rồi ư? Nhất định là anh ta hoa mắt rồi!
Dương Minh Mẫn không tin, anh ta đưa tay lên dụi mắt liên tục.

Nhưng thấy mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì khiến anh ta hoàn toàn sụp đổ:
"Ba! Ba đang làm cái gì vậy? Hắn là Lâm Thiệu Huy, là thằng con rể vô dụng của nhà họ Bạch, nay hắn đánh con, tại sao ba còn phải cúi đầu nhận tội với hắn.

Loại người như hắn thì tính là cái gì chứ!"
"Hắn đã từng đánh con! Ba, thiếu chút nữa là hắn đã đánh chết con rồi! Chỉ cần có cơ hội, con nhất định phải đánh chết hắn!"
Dương Minh Mẫn lúc này thật sự muốn phát điên, rống to như muốn bốc khói.

Nhưng khi Dương Mộc Thủy nghe được những lời này, ông ta chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm lại, xém chút nữa bị dọa đến ngất đi.

Mà đúng lúc này, Lâm Thiệu Huy như cười như không đột nhiên nói:
“Dương Mộc Thủy, ông đã nghe chưa? Con của ông bảo ông đến đánh tôi đúng không?"
Bùm!
Một câu nói kia khiến cho Dương Mộc Thủy như muốn bất tỉnh, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống ròng ròng, nơm nớp lo sợ nói:
“Vâng...!Vâng thưa ngài Lâm! Tôi, tôi đã nghe rồi, tôi biết nên làm như thế nào!” Nói xong, Dương Mộc Thủy cắn răng, trong mắt lóe ra ánh sáng hung ác, sau đó ông ta ra lệnh cho bốn năm mươi tên cao to vạm vỡ sau lưng.

Dương Mộc Thủy vung tay lên, hô một tiếng:
"Đánh!"
Dương Minh Mẫn sau khi nghe được chữ "đánh" này liền biết ngay rằng ông già anh ta rốt cuộc cũng muốn động thủ.

Trong nháy mắt, trên khuôn mặt anh ta hiện ra vẻ mừng rỡ như phát điên.

Chỉ là niềm vui này vừa mới xuất hiện lại một lần nữa bị tan biến hoàn toàn! Bởi vì anh ta ngạc nhiên phát hiện ra rằng, bốn mươi năm mươi tên cao to vạm vỡ kia sau khi nhận lệnh của Dương Mộc Thủy xong, trong tay người nào cũng cầm gậy gộc nhanh như chớp hung hăng lao về phía anh ta!
"Chuyện quái gì vậy?"
Bốp bốp bốp...!
Vô số những nhát côn bổng cứ thế nện xuống như mưa rơi, hết vào thân lại vào đầu Dương Minh Mẫn, đánh cho anh ta k** r*n không dứt.

"Không… Con mẹ nó, các người đánh nhầm người rồi! Tao là cậu chủ của các người, tao là Dương Minh Mẫn!"
"Dừng tay! Đồ khốn nạn, cha tao sai các người đánh Lâm Thiệu Huy! Con mẹ các người…"
Dương Minh Hào mơ màng không rõ chuyện gì xảy ra luôn gì.

Đâu chỉ có anh ta, những người còn lại ở đây, toàn bộ cũng không dám tin vào hai mắt của mình.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Mẹ nó, ai có thể nói cho chúng ta biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì không?
Con trai mình bị đánh, sau đó người cha lại dẫn đến một đám tay chân, khí thế hùng hổ đánh đứa con trai vừa bị đánh của mình?"
"Thế giới này… làm sao vậy?"
Giờ phút này, tất cả nhân viên cùng cán bộ chủ chốt của tập đoàn Bạch Kỳ đều trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Ngay cả Bạch Tố Y c*̃ng kinh ngạc che miệng lại, không dám tin nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Đảo ngược tình thế!
Cô có nằm mơ cũng không tưởng tượng được chồng của mình đối mặt với tình thế nguy hiểm như vậy, một lần nữa rơi vào tình thế xem chừng không thể thay đổi lại có thể biến nguy thành an, thật sự khiến cho người ta không thể tin nổi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 159: Chương 159


"A a a… đừng đánh nữa!"
Giờ phút này, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, từng tiếng kêu thảm thiết thê lương của Dương Minh Mẫn vang lên không ngừng.

Dương Minh Mẫn hoàn toàn mơ màng luôn rồi.

Từng cây gậy rơi vào người, anh ta chỉ cảm thấy xương cốt cả người đều bị đánh gãy luôn rồi.

Máu tươi đỏ thắm từ trên người anh ta không ngừng chảy xuống.

Trông vô cùng thê thảm.

Trong nháy mắt, cơ thể anh ta đã bị đánh cho tan nát.

Một màn này, ở trong mắt mọi người xung quanh, khiến cho bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Bởi vì tất cả mọi người phát hiện ra đây là đánh vào chỗ chết.

"Trời ạ… Đây là chuyện gì đang xảy ra vậy? Lâm Thiệu Huy kia làm nghề gì vậy? Dương Mộc Thủy vì thằng ở rể đó mà đánh con trai bảo bối của mình sao?"
"Đúng vậy, hơn nữa Dương Mộc Thủy còn cúi người trước Lâm Thiệu Huy? Việc này thật không thể tưởng tượng nổi?"
"..."

Tất cả nhân viên và cán bộ nòng cốt của tập đoàn Bạch Kỳ đều cảm thấy rốt rít đến cực điểm.

Thậm chí đến nằm mơ họ cũng không nghĩ tới việc như vậy, vốn tưởng lần này Lâm Thiệu Huy sẽ xong đời nhưng tình thế lại xoay ngược hoàn toàn.

Anh trở thành tiêu điểm chói mắt để tất cả mọi người nhìn chăm chú, đây quả thực không thể nào tưởng tượng nổi.

Mà giờ phút này, ánh mắt Bạch Tố Y nhìn Lâm Thiệu Huy lại vô cùng phức tạp.

Cô nghĩ tới lời của Lâm Thiệu Huy từng nói.

Người có thể làm tổn hại đến anh còn chưa được sinh ra?
Cái này, chẳng lẽ là thật?
Nhưng ngay sau đó Bạch Tố Y lại lắc đầu một cái.

Cô thừa nhận chồng mình hơi khác người, nhưng thật ra cũng chỉ là khác một chút mà thôi.

.

Đọc truyện tại ++ Tгù мTruyệЛ.

v И ++
Lâm Thiệu Huy vẫn là Lâm Thiệu Huy, anh cũng không phải nhân vật lớn nào, cũng không có bối cảnh kinh khủng nào cả.

Dương Mộc Thủy đối với anh như thế vì khác khí, có thể do ông ta không muốn phá hư quan hệ hợp tác của mình với tập đoàn Bạch Kỳ.

Chỉ như vậy mà thôi.

Nghĩ như vậy, trong lòng Bạch Tố Y thở phào nhẹ nhõm.

Cạch!
Mà ngay lúc này, đi kèm tiếng bước chân vang lên là từng âm thanh của tiếng gậy gốc lúc này mới ngừng lại.

Tất cả đám đàn em đồng loại khom lưng cúi đầu với người thanh niên đối diện.

Người thanh niên ấy chính là Lâm Thiệu Huy.

Dương Minh Mẫn mặt đầy máu ngẩng đầu lên, anh ta lập tức nhìn thấy khuôn mặt cười nhạt của Lâm Thiệu Huy.

"Lâm… Lâm Thiệu Huy.

Vì, vì sao?"
Cho tới bây giờ Dương Minh Mẫn vẫn nghĩ là mình đang nằm mơ.

Anh ta không dám tin tưởng mình là người được cha yêu thương nhất, nhưng lại vì một tên phế vật này mà cha đánh cho anh ta sống không bằng chết.

Việc này làm cho anh ta khó mà chấp nhận được, cũng không có cách nào chấp nhận.

"Tại sao à?"
Lâm Thiệu Huy mỉm cười, anh không trả lời.

Ngược lại, mặt Dương Mộc Thủy tràn đầy đau khổ đi tới trước mặt Dương Minh Mẫn, nhẹ nhàng nói bên tai anh ta:
"Minh Mẫn, bởi vì con đắc tội với người không thể đắc tội! Ngài Lâm đây là...!ông chủ của tập đoàn Minh Long.

Con không đắc tội nổi, ba cũng vậy...!không thể đắc tội nổi!"
Đùng!
"Ông chủ?"
Khi hai chữ này rơi vào trong tai của Dương Minh Mẫn, nhất thời khiến cho mắt của anh ta trợn tròn thật to, bên trong lóe lên vẻ hoảng sợ và không thể nào tin được.

Sao.

Làm sao có thể?
"Ông chủ sao? Cậu ta, cậu ta là ông chủ sao? Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào!"
Dương Minh Mẫn giống như một kẻ phát điên, hét thật to giống như là bị chuyện gì khiến k*ch th*ch mạnh.

Thấy một màn kịch như vậy, Lâm Thiệu Huy cười mà tràn đầy uy nghiêm, đáng sợ:
"Tôi không trêu chọc người khác, nhưng không có nghĩa người khác có quyền trêu chọc tôi."
Lạnh lẽo!
Uy nghiêm!
Nghe được những lời này của Lâm Thiểu Huy, cho dù là Dương Mộc Thủy hay là Dương Minh Mẫn đều cảm thấy lạnh thấu xương.

Giống như người thanh niên đứng trước mặt bọn họ này không phải là người mà là một con quỷ dữ, có thể cắn người bất cứ lúc nào.

"Lâm… Lâm Thiệu Huy! Anh, anh còn muốn làm gì? Chẳng lẽ, tôi bây giờ còn chưa đủ thảm sao?"
Vào lúc này Dương Minh Mẫn hoàn toàn luống cuống.

Khi anh ta biết Lâm Thiệu Huy chính là ông chủ của tập đoàn Minh Long, trong nháy mắt anh ta biết mình đã đạp nhầm vào một tấm sắt rồi.

Anh ta cùng với tập đoàn Trọng Thời vĩnh viễn cũng không trêu chọc nổi tồn tại kinh khủng này.

"Thảm sao?"
Lâm Thiệu Huy vừa nói, nụ cười phát ra càng khiến người ta thêm sợ hãi hơn:
"Nếu như tôi không kịp thời xuất hiện, vợ tôi mới là người phải kêu thảm đấy!"
"Cho nên, để chuộc tội, tôi chỉ có thể để cho cậu… đền tội!".
 
Back
Top Bottom