Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 100: Chương 100


Phải phải!
Lừa đảo!
Lời của Mike dĩ nhiên cũng là tiếng lòng của cả đám Tây y ở đây.

Hầu hết nhóm Tây y đều nhốn nháo cả lên.

Thậm chí ngay cả đám người Lý Hồng Nghĩa cũng đã để lộ sự phân vân trong mắt.

Nếu như nói do ông Cao chữa khỏi thì bọn họ còn có thể chấp nhận nhưng nếu nói là do thần y Lâm ăn nói ngông cuồng kia làm thì dù có đánh chết họ cũng không thể nào tin được.

"Chiếu lại trực tiếp sao? Được! Hôm nay tôi sẽ cho các cậu xem đủ!"
Ông Cao để lộ một nụ cười lạnh bên mép.

Ông lập tức gọi người mang điện thoại di động đến.

Lần truyền hình trực tiếp này không chỉ xem được trên ti vi mà thậm chí trên mạng cũng có video quay lại trực tiếp trên ti vi.

Lập tức!
Dưới mắt nhìn của tất cả mọi người.

Ông Cao bảo người mở lại video trực tiếp lần này sau đó trình ra trước mặt nhóm Mike.

Lạch cạch!
Lúc này cả Mike, Bạch Chí Phàm, Bạch Long Hải và Lý Hồng Nghĩa đều đang tập trung nhìn vào video.

Từ sau khi nhóm Lý Hồng Nghĩa tức giận bỏ đi.

Rồi đến khi thần y Lâm không chút bận tâm ra lệnh cho ông Cao chuẩn bị kim châm.

Sau đó!
Tất cả mọi người đều nghe rõ lời nói của Lâm Thiệu Huy:
"Phong Trì tại thiên, quán Dũng Tuyền!"
"Tam Âm mệnh môn, tẩu Quan Nguyên!"
"Thái Khê đàn trung, tỏa Hợp Cốc!"
"Đại Chuy phong phủ, tẫn khai nhan!"
Ầm!
Sau khi nghe những lời này, Mike chỉ cảm thấy cả cơ thể như bị sét đánh trúng.

Quen quá!
Dù có là một người nước ngoài nhưng bài vè này với ông ta cũng vô cùng quen thuộc.

Lúc trước, ông ta từng đọc được ở học viện y học hoàng gia Anh đã xảy ra một chuyện lớn, đó chính là Bạch Cốt Thánh Thủ từng đến Anh chữa trị cho một hoàng thất của Anh Quốc.

Hoàng thất ấy có tên là Filinlock!
Mà trong lần chữa trị ấy, Bạch Cốt Thánh Thủ cũng để lại một bài vè tiếng Việt.

Sau đó bài vè ấy đã được ghi vào hội y học toàn cầu và phong làm thánh điển!
Thậm chí, thời gian ấy, hội y học toàn cầu còn triệu tập một nhóm Đông y cao cấp An Nam đi nghiên cứu trước.

Cuối cùng, mặc dù có thể giải ra ý nghĩa của bài vè này song lại không tài nào phá giải nào thủ pháp châm cứu thực sự trong đó.

Còn về bài vè này, năm ấy Mike cũng đã từng đọc và tìm hiểu về nó.

Đến tận bây giờ!
"Cậu...!Sao cậu ta biết được..."
Hai mắt Mike gắt gao dán lên video, bóng người của Lâm Thiệu Huy làm mồ hôi lạnh túa ra từng đợt từng đợt trên trán ông ta rồi chảy thành dòng.

Chẳng biết vì sao.

Trong lòng ông ta lại xuất hiện một ý nghĩa hoang đường đến khó tiếp nhận.

Lẽ nào vị thần y Lâm này chính là...!
Xoẹt!
Chính vào lúc này!
Tất cả mọi người đều nhìn thấy Lâm Thiệu Huy trong video hai tay nhanh như chớp, nắm lấy từng cây châm không ngừng đâm xuống các huyệt vị của ông cụ Phí Trọng kia.

Toàn bộ động tác đều vô cùng trôi chảy!
Mỗi mũi kim đâm xuống đều vô cùng vững vàng!
Khi trông thấy những mũi kim liên tiếp đâm xuống người ông cụ Phí Trọng, Lý Hồng Nghĩa và đám người Đông y đang xem video đều đã sắp rớt cả con ngươi ra ngoài.

"Sao có thể chính xác vậy được? Nhất là lực dùng châm của cậu ta hoàn toàn y như sách giáo khoa kiểu mẫu vậy!"
"Trời đất, thủ pháp tốt đến mức người ta không dám tin.

Còn có người có thể đạt được trình độ châm cứu tuyệt diệu, thần kỳ đến như vậy sao?"
"..."
Tất cả các chuyên gia Đông y đều hoang mang.

Bọn họ đều biết châm cứu!
Nhưng có thể chắc chắn, không ai lại có thể khống chế chính xác lực tay rồi châm chính xác từng huyệt đạo đến như vậy.

Đây đúng là chuyện còn khó hơn lên trời.

Nhưng còn chưa xong!

Video vẫn tiếp tục chiếu.

Bọn họ trông thấy Lâm Thiệu Huy châm hết các kim xong đã trực tiếp rời đi.

Sau đó, ông Cao quỳ lạy cảm ơn đưa tiễn, rồi ông Cao rút kim ra!
Kế đó!
Xoạt!
Ông Trọng nằm trên giường bệnh thình lình mở mắt, rồi sau đó ông Cao đỡ người từ trên giường bệnh...!Chậm chạp bước xuống.

Lúc này, video đã kết thúc.

Cả hành lang chỉ còn lại những tiếng thở nặng nề của mọi người và tiếng tim đập thình thịch.

"Thần y! Trời ơi, đây đúng thực sự là thần y rồi!" Lý Hồng Nghĩa giống như mất hết sức lực, cả người lảo đảo lắc lư chỉ có thể nhờ vách tường chống đỡ mới không ngã nhào ra đất.

Còn bên kia!
Phịch!
Mike tựa như mất hồn, đặt mông ngồi sụp xuống đất:
"Là người đó!"
"Trời...!trời ơi! Người biến mất suốt mấy năm ròng lại có thể là, lại có thể là...!cậu ta!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 101: Chương 101


Tí tách!
Tí tách!
Lúc này, từng giọt mồ hôi hột lớn chừng bằng một hạt đậu đang rơi từ trên trán Mike xuống, tuôn ra như nước chảy.

Có nằm mơ ông ta cũng không ngờ được rằng sẽ gặp được thần tượng của mình ở An Nam, thậm chí là so tài cùng với anh, rồi lại trở thành đối thủ.

"Xong rồi!" Sắc mặt Mike càng ngày càng tái nhợt.

Nhưng ông ta biết, năm đó Bạch Cốt Thánh Thủ đã cứu chữa không biết bao nhiêu ông trùm quốc tế, bao nhiêu tên sát nhân giết người bị thương.

Mà những người đó đều có quan hệ với nhiều cấp cao, nhất định có thể điều tra ra được tình hình hiện tại.

Nếu như để cho những ông lớn quốc tế kia biết là mình lại dám đối đầu với ân nhân của bọn họ, thậm chí còn chế nhạo đối phương là con rùa rụt cổ, vậy thì nhất định ông ta cách cái chết không còn xa nữa đâu.

Nghĩ tới đây, toàn thân Mike sợ đến nỗi tè ra quần.

“Ông Mike, ông sao thế? Mau đứng dậy đi?” Lúc này, Bạch Chí Phàm nhìn thấy Mike đang ngã ngồi trên đất, vội vàng tiến đến đỡ dậy đầy nịnh nọt.

Dù sao thì, mặc dù Mike không cứu chữa được cho ông nội mình nhưng mà danh tiếng của đối phương trên phương diện y học cũng có những đóng góp quan trọng cho sau này.

Chỉ là, Mike căn bản không hề để ý tới Bạch Chí Phàm.

Hai mắt ông ta chuyển hướng, nhìn chằm chằm lên người ông Cao.

Rồi sau đó quỳ xuống trước mặt ông Cao, ôm lấy bắp đùi đối phương, khóc lấy khóc để nói: “Ông Cao, tôi cầu xin ông, mau để cho tôi được gặp thần y Lâm đi.

Tôi..

Tôi phải xin lỗi thần y Lâm, tôi...!Tôi sai rồi...”
Cái gì cơ?
Lúc này, sau khi nghe được những lời đầy hoảng sợ của Mike, bất kể là Bạch Chí Phàm hay là đám người Lý Hồng Nghĩa ai nấy cũng đều bối rối.

Bọn họ không thể nào ngờ được rằng, một người nước ngoài ngông cuồng như Mike này lại muốn xin lỗi thần y Lâm.

Chuyện gì xảy ra vậy?
Đám người Bạch Chí Phàm, ai nấy cũng đều ngẩn ngơ.

Còn ông Cao thì biết rõ Mike đang sợ hãi điều gì.

Ông ta lạnh lùng lắc đầu một cái: “Xin lỗi, tôi cũng không thể giúp ông mời nổi thần y Lâm.

Nếu như muốn nói xin lỗi, có lẽ chỉ có một người có thể giúp ông.”
Hử?
Sau khi nghe nói như vậy, Mike hơi sững sờ.

Rồi sau đó đám người Bạch Chí Phàm cũng vô cùng tò mò.

Bọn họ không dám tin, ở thành phố Giang Nam này, ngay cả bác sĩ đệ nhất Đông y là ông Cao cũng không có cách nào mời được thần y Lâm.

Vậy thì còn ai có thể làm được chứ?
"Ông Cao, ông nói đi, ai có thể giúp đỡ ông Mike?" Bạch Chí Phàm vội vàng hỏi.

Ngay lập tức, tất cả người của nhà họ Bạch, đám người Lý Hồng Nghĩa, đám người Mike, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông Cao.

Mà nét mặt ông Cao lại rất kì lạ.

.

Hãy tìm đọc trang chính ở [ Тг umTruуeИ.V Л ]
Nhất là là khi nhìn về phía đám người nhà họ Bạch, ánh mắt mong chờ, của Bạch Chí Phàm.

Ánh nhìn đem theo một tia khinh bỉ và nghĩ ngợi:
"Bạch Tố Y!"
“Ù ù.”
Ba chữ này rơi vào tai mọi người, khiến cho những người lớn của nhà họ Bạch trong đám người Bạch Chí Phạm ai nấy cũng vô cùng rối rắm.

Bạch Tố Y biết thần y Lâm?
Điều này...!Làm sao có thể chứ?
Nhất là Bạch Chí Phàm.

Lúc này, hai mắt anh ta cuồng loạn, nhỏ giọng: "Bạch Tố Y biết, hơn nữa còn họ Lâm.

Chẳng lẽ vị kia thần y Lâm là...!Lâm Thiệu Huy?"
Bạch Chí Phàm không tự chủ được nghĩ đến cái người bị mắc chứng bệnh Zillinghorst kia.

Dù sao thì người chỉ ra ông cụ bị mắc chứng bệnh Zillinghorst chính là Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là...!
"Không thể nào! Tên vô dụng đó ở nhà họ Bạch ba năm cũng chỉ biết ăn nằm chờ chết, giặt quần áo, nấu cơm.

Tại sao lại có thể là một bác sĩ giỏi được chứ? Bạch Chí Phàm nghĩ tới đây, lập tức lắc đầu một cái, gạt phăng cái ý nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu.

Mà cùng lúc đó khắp thành phố Nam Giang hoàn toàn bùng nổ.

Bất luận là trên phố lớn hay hẻm nhỏ, cửa hàng tổng hợp hay là khách sạn, dường như tất cả mọi người đều đang bàn luận về sự tích thần y Lâm.

Chỉ có vài phút châm cứu ngắn ngủi thôi mà có thể cứu sống lại một người đã chết, đây đúng là một kì tích..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 102: Chương 102


Nhất là trên internet.

Trên các mặt báo của thành phố Nam Giang, tin tức của thành phố Nam Giang, thậm chí dường như tất cả các diễn đàn lớn nhỏ của thành phố Nam Giang đều bị ba chữ “Thần y Lâm” càn quét.

“Thật là đáng sợ.

Thần y của Thành phố Nam Giang hiện thế, năm phút châm cứu khiến cho bệnh nhân sống lại.”
“Là Hoa Đà tái thế? Hay là Tần Việt Nhân sống lại? Thần y Lâm đã nói cho cả thế giới biết Đông y là như thế nào.”
“Niềm tự hào của Đông y, xương sống của An Nam.

Chỉ năm phút thôi, thần y Lâm đã khiến cho bác sĩ Tây y phải quỳ lạy.”
“...”
Từng dòng tựa đề bắt mắt bùng nổ trên khắp internet của thành phố Nam Giang.

Ngay lập tức, ba chữ “thần y Lâm” giống như là sao chổi phảng phất vậy, trở thành ánh hào quang chói mắt trên vùng đất Giang Nam này.

Chỉ là đối với tất cả những thứ này, Lâm Thiệu Huy lại không thèm để ý chút nào.

Nếu như không phải vì anh không ưa sự kiêu ngạo của Mike thì anh cũng lười ra tay.

Mà bây giờ, Lâm Thiệu Huy đang đi xe điện, từ từ trở về biệt thự Lệ Uyển.

Chỉ là lúc anh vừa mới về đến cửa nhà liền thấy ba người Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn, Thẩm Ngọc Trân đã đứng đợi sẵn ở cửa từ trước.

Nhất là khi Lâm Thiệu Huy vừa mới bước vào cửa...!

“Bốp bốp bốp.”
Ánh mắt ba người đồng loại nhìn qua, mang theo ý nghĩ muốn nhìn cho thật kỹ.

“Vợ, mọi người đang làm gì vậy?” Sắc mặt Lâm Thiệu Huy cứng đờ ra nhưng vẫn híp mắt cười, hỏi han.

Nhìn Lâm Thiệu Huy xách theo một giỏ thức ăn lớn, bên trong đựng rất nhiều rau cải, khóe miệng ba người Bạch Tố Y đều co rút.

Bọn họ vẫn không thể nào tin được là Lâm Thiệu Huy và thần y Lâm trên truyền hình trực tiếp có liên quan gì đến nhau?
Dù sao thì Lâm Thiệu Huy ở bên cạnh bọn họ chỉ biết thành tạo tất cả những việc như nấu cơm, giặt quần áo, đi chợ.

Mà thần y Lâm trên sóng truyền hình trực tiếp lại là một người vô cùng ngầu, có tài biến người chết sống lại.

Hai người này không thể nào là một người được.

"Lâm Thiệu Huy, em hỏi anh, vừa nãy anh đã đi đâu?"
Bạch Tố Y gắt gao nhìn chằm chằm biểu cảm của Lâm Thiệu Huy, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Thiệu Huy vậy.

“Đi mua thức ăn.” Lâm Thiệu Huy ngẩn người ra, sau đó chỉ vào giỏ thức ăn rồi nói.

“Thật sự là anh đi mua thức ăn sao? Hay là nói, có người giúp anh đi mua thức ăn còn anh thì tới bệnh viện?”
Bạch Tố Y nói câu này xong, ánh mắt ba người trong nhà lại nhìn vào Lâm Thiệu Huy càng trở nên phức tạp.

"Đến bệnh viện?"
Khuôn mặt Lâm Thiệu Huy đầy vẻ vô tội, gãi đầu một cái, nói:
“Anh đi mua thức ăn thì đương nhiên phải tới chợ thực phẩm rồi, đến bệnh viện làm gì?”
Lúc này, khả năng diễn xuất của anh tuyệt đối có thể đoạt được giải Oscar.

Bất luận là động tác gãi đầu hay là vẻ mặt vô tội cũng lộ ra là một người đàn ông nội trợ gia đình, chỉ biết đi chợ nấu cơm đang không biết phải làm sao.

Cảnh này khiến cho trong lòng ba người Bạch Tố Y dường như có chút áy náy.

Có phải người nhà của mình đối xử với Lâm Thiệu Huy quá mức khắc nghiệt hay không? Khiến cho một người đàn ông cả ngày phải chạy nhong nhong ngoài chợ mua đồ ăn.

Nhưng mà ngay sau đó, Bạch Tố Y lại lắc đầu rồi lại lên tiếng chất vấn tiếp.

Chỉ là đúng lúc này, ngoài cổng lại nghe thấy một giọng nói truyền tới: “Này, Lâm Thiệu Huy.

Vừa nãy còn thấy cậu ở ngoài chợ thực phẩm, sao cậu về nhanh thế?”
Hả?
Ba người Bạch Tố Y sững sờ, sau đó phát hiện ra thím Trương đang xách một giỏ thức ăn đầy cá đi ngang qua cửa nhà.

“Thím Trường, thím nhìn thấy Lâm Thiệu Huy ở ngoài chợ thực phẩm à?” Bạch Tố Y nghi ngờ hỏi.

“Đúng vậy.

Bạch Tố Y, người đàn ông này của cháu rất có tố chất nha.

Cậu ta lấy mấy cái rau cải kia vừa tươi, lại vừa ngon.” Thím Trương vừa nói vừa khen ngợi.

“Những người ở chợ thực phẩm đều rất khen ngợi cậu ấy nha.

Nếu ai gả được cho người đàn ông tỉ mỉ lại kiên nhẫn như thế thì quả đúng là có phúc mà.” Thím Trương nói xong thì cũng đã đi vào đến cổng nhà mình.

“Ù ù.”
Cho nên, đến khi hoàn toàn xác nhận được thì trong lòng Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân đều thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Lâm Thiệu Huy thật sự tới chợ thực phẩm, vậy thì nhất định không phải là thần y Lâm rồi.

Nghĩ tới đây, trong lòng ba người không biết là đang vui mừng hay là đang phức tạp hơn nữa.

Bọn họ sợ Lâm Thiệu Huy thật sự là thần y Lâm.

Dù sao thì hai người khác xa nhau một trời một vực khiến cho bọn họ căn bản không có cách nào chấp nhận được.

Nhưng mà trong lòng đã xác nhận được Lâm Thiệu Huy không phải là thần y Lâm thì lại có chút cảm giác mất mát.

Dù sao thì đâu có ai là không khao khát chồng mình là một người thành công, đâu có ai là không khao khát con rể của mình là một người tài giỏi.

“Tốt rồi.

Ba vẫn luôn nói là mẹ con hay nghi ngờ lung tung mà.

Tại sao Lâm Thiệu Huy có thể là thần y Lâm được chứ?”
Lúc này, sự nghi ngờ của Bạch Tuấn Sơn mới hoàn toàn biến mất, sau đó nói với Lâm Thiệu Huy: “Thiệu Huy, thay quần áo khác đi.

Ài, ông cụ phẫu thuật thất bại rồi, cả nhà chúng ta đến thăm ông ấy chút.”
Vừa nói xong, cả mặt Bạch Tuấn Sơn đầy khổ sở.

“Chỉ sợ là anh cả sẽ không cho chúng ta tới thăm thôi.”
Không cho tới thăm?
Nghe được câu nói đầy khổ sở của Bạch Tuấn Sơn, Lâm Thiệu Huy lại khẽ mỉm cười: “Ba, mọi người yên tâm đi.

Con đoán là nhà họ Bạch chẳng mấy chốc nữa sẽ gọi điện thoại đến thôi.

Hơn nữa còn cầu xin ba tới thăm.”
Cái gì cơ.

Những lời này của Lâm Thiệu Huy không chỉ khiến cho Bạch Tuấn Sơn ngây ngẩn cả người mà cả Bạch Tố Y và Thẩm Ngọc Trân cũng hơi ngây người.

Cầu xin mình tới thăm?
Điều này sao có thể được chứ?
Dù sao người nhà họ Bạch sớm đã coi cả nhà là cái đinh trong mắt rồi.

Nhưng mà đúng lúc này điện thoại lại reo lên.

“Reng reng reng.”
Điện thoại Bạch Tuấn Sơn rung lên dữ dội.

Bạch Tuấn Sơn nhìn xuống, mắt suýt chút nữa thì rơi ra: “Là...!Là anh cả gọi điện tới.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 103: Chương 103


Gì cơ!
Ngay sau khi nhận ra cuộc điện thoại này là do bác cả Bạch Long Hải tự mình gọi đến thì cho dù là Bạch Tố Y hay Thẩm Ngọc Trân cũng đều vô cùng kinh ngạc.

Bạch Long Hải xưa nay vẫn luôn coi thường gia đình bọn họ, cuộc điện thoại này tuyệt đối là cuộc gọi đầu tiên mà ông ta tự mình gọi đến.

Ngay tức thì, Bạch Tuấn Sơn lập tức hết mực cẩn thận nhận điện thoại: “Alo, anh cả ạ!”
Cuộc gọi vừa được kết nối, Bạch Long Hải ở đầu bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới cất lời, giọng điệu rối rắm: “Chú ba này, cậu đưa người nhà cậu đến bệnh viện một chuyến đi!”
Soạt!
Vừa nghe đến đây, nét mặt Bạch Tuấn Sơn như không thể tin được nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, ông làm sao cũng không nghĩ tới, con rể ông vậy mà lại có thể lường trước được chuyện này.

“Anh… Anh cả, chúng em...”
Bạch Tuấn Sơn theo bản năng muốn nhận lời.

Nhưng ngay lúc ấy, Lâm Thiệu Huy lại bước lên trước, giành lấy điện thoại trong tay ông rồi mở loa ngoài lên, thẳng thắn nói: “Bác cả à, không phải là bác không cho nhà cháu đến bệnh viện sao? Chúng cháu là người đã hại ông cụ sinh bệnh đấy ạ!”

“Cho nên chúng cháu sẽ không đến đấy đâu! Chúng cháu còn đang chuẩn bị ở nhà ngẫm lại lỗi lầm chúng cháu đã gây ra, còn cầu phúc cho bác và ông cụ nữa chứ!”
Soạt!
Lời này của Lâm Thiệu Huy quả thực đã khiến đám người Bạch Tuấn Sơn cùng Bạch Tố Y ngây cả người!
Từ chối ư?
Bọn họ không ngờ rằng, vậy mà Lâm Thiệu Huy lại trực tiếp từ chối bác cả!
Hơn nữa còn là ở nhà ngẫm lại lỗi lầm đã gây ra?
Cầu phúc?
Mẹ nó chứ, cái thằng thối tha này hoàn toàn là ra vẻ đứng đắn nói xằng nói bậy.

Giờ phút này, một nhà ba người của Bạch Tuấn Sơn đều quay qua nhìn nhau, khóe miệng co quắp.

Người nào người nấy cũng như đã gặp phải chuyện gì đả kích lắm.

“Lâm… Lâm Thiệu Huy!”
Đầu dây bên kia ngay lập tức phát ra tiếng th* d*c nặng nề, gần như tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được cơn tức giận của bác cả Bạch Long Hải qua điện thoại: “Cái thằng này, mày là cái thứ gì mà lại dám nói chuyện với Bạch Long Hải tao như vậy hả!”
“Tao nói cho mày biết, hiện tại, cả nhà mày đến bệnh viện ngay lập tức cho tao, nếu không thì…”
Song, lời đe dọa của Bạch Long Hải còn chưa dứt, Lâm Thiệu Huy đã tỏ vẻ ghét bỏ: “Nếu không thì bác cắn cháu chắc!”
Trước đó bị đám người Năm Sẹo đến chặn đường, trong lòng Lâm Thiệu Huy đã sớm đoán ra được chuyện này có liên quan đến ba con Bạch Long Hải.

Vậy mà bây giờ, Bạch Long Hải còn dám nói chuyện l* m*ng với anh như vậy, quả thật là tự đâm đầu vào chỗ chết mà!
Hừ hừ!
Sau khi nghe Lâm Thiệu Huy nói xong, Bạch Long Hải ở đầu dây bên kia càng giận dữ, thở gấp.

Chỉ là, dường như ông ta nhớ đến chuyện gì đó nên giọng điệu bỗng chốc trở lên ủ rũ hẳn ra: “Chú ba này, cậu coi lại thằng con rể này của cậu đi.

Nó cũng quá vô lý rồi đấy!”

“Vả lại, tôi…”
Bạch Long Hải có đôi chút chần chừ, giọng điệu tràn ngập sự phẫn nộ và không cam tâm, ông ta thấp giọng nói:
“Coi như tôi cầu xin cả nhà cậu đấy, bây giờ đến bệnh viện một chuyến đi!”
Cầu xin!
Ngay khi từ này rơi vào tai cả nhà Bạch Tuấn Sơn lập tức khiến cho cả nhà bọn họ càng không thể tin vào đôi tai của chính mình nữa.

Bọn họ căn bản không cách nào hiểu được, rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng trên đầu.

Đến nỗi khiến cho bác cả Bạch Long Hải trước mắt này, một người luôn không xem nhà bọn họ ra gì, lại có thể nói ra từ “cầu xin” này đây.

Đến lúc này, trên khuôn mặt Bạch Tuấn Sơn cũng hiện ra vẻ không đành lòng.

Chỉ là sau khi ông ta nhớ đến chuyện mới nãy Bạch Long Hải lại mắng con rể mình là đồ chó.

Cho nên ông ta liền cắn răng, bất chấp tất cả cứng rắn nói: “Xin lỗi anh cả, Lâm Thiệu Huy là con rể em, ý của nó là đại diện cho ý kiến của cả nhà em!”
Nói xong, Bạch Tuấn Sơn cũng không đợi Bạch Long Hải đáp lời lại đã trực tiếp gác máy.

Vừa gác máy, Bạch Tuấn Sơn đã thở dài lắc đầu, vẻ mặt cũng càng trở nên chua xót: “Lần này làm mất lòng anh cả, chỉ e là sau này chúng ta càng không có chỗ dung thân ở nhà họ Bạch rồi!”

Không chỉ là Bạch Tuấn Sơn ông mà ngay cả Bạch Tố Y và Thẩm Ngọc Trân cũng trở nên buồn bã.

Chỉ là lúc này Lâm Thiệu Huy lại khẽ cười: “Ba yên tâm đi ạ, không quá một tiếng nữa bọn họ sẽ đến thẳng nhà cầu xin chúng ta thôi!”
Gì chứ!
Lời này của Lâm Thiệu Huy khiến cả nhà ba người họ đều ngây người ra.

Chuyện này sao mà có thể chứ.

Mới vừa rồi còn làm mất lòng bác cả Bạch Long Hải, đám người kia không hận chết cả nhà bọn họ thì thôi, làm sao có thể đến cửa nhờ cậy được chứ.

Cả nhà ba người Bạch Tuấn Sơn đều lắc đầu.

Coi những lời Lâm Thiệu Huy nói là để an ủi bọn họ thôi nên cũng chẳng mấy để tâm đến!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 104: Chương 104


Cũng cùng lúc đó, trên hành lang bệnh viện số một thành phố Nam Giang.

Bịch!
Bác cả Bạch Long Hải hung hăng ném mạnh chiếc điện thoại của ông ta xuống đất, khiến nó lập tức vỡ tan tành.

Khuôn mặt ông ta tràn ngập tức giận tột độ: “Lâm Thiệu Huy chết tiệt! Thằng ba chết tiết! Vậy mà dám từ chối ông đây! Đáng chết!”
Bạch Long Hải quả thực là tức đến nổ phổi.

Trước đây, ngoài ông cụ ra thì ông ta chính là người đứng đầu nhà họ Bạch này, lời ông ta đã nói nào ai dám không nghe cơ chứ.

Nhưng hiện tại, rõ ràng là ông ta đã nhẹ giọng cầu xin nhưng lại bị vả mặt bôm bốp.

Chuyện này càng khiến cho Bạch Long Hải căm thù Lâm Thiệu Huy đến tận xương tủy.

Chỉ là khi thấy một màn này, đám người nhà họ Bạch vây quanh đó cũng chỉ đành im lặng, không nói lời nào.

Bọn họ đương nhiên hiểu được nỗi tức giận của Bạch Long Hải, nhưng còn có thể làm thế nào nữa chứ?
Ông cụ còn đang hấp hối sắp chết, giờ cũng chỉ còn sống được có ba ngày nữa thôi.

Chỉ có thần y Lâm mới có thể cứu được ông cụ, mà thần y Lâm chỉ có Bạch Tố Y mới mời nổi thôi!
“Ba! Ông nội sắp không chịu nổi nữa rồi, chúng ta…” Trên khuôn mặt Bạch Chí Phàm cũng đầy nét hoang mang.

Suy cho cùng, nếu ông cụ mà đi thật thì Bạch Chí Phàm anh ta chính là kẻ mang tội tày đình, bị lôi ra đầu tiên.

Hừ!
Câu nói này tựa như cọng rơm cuối đè chết lạc đà, khiến Bạch Long Hải vốn còn đang tức giận ngút trời bỗng chốc như quả bóng xì hơi, cả người trở nên thẫn thờ uể oải.

Song, chuyện vẫn không dừng lại ở đó.

Nhóm bác sĩ Đông y Lý Hồng Nghĩa đứng bên cạnh cũng lần lượt xúm lại, người này kẻ nọ mồm năm miệng mười khuyên nhủ: “Ông Bạch Long Hải này, nhịn một hồi gió yên biển lặng.

Nói cho cùng thì chúng ta đều là vì có thể gặp được thần y Lâm mà.”
“Đúng vậy, ông Cao đã nói rồi, chỉ có Bạch Tố Y mới mời được thần y Lâm thôi.

Bất kể thế nào đi chăng nữa, ông cũng không thể làm mất lòng người nhà Bạch Tố Y đâu đấy!”
“...”
Nhóm người Lý Hồng Nghĩa cũng rất hối hận đến xanh cả ruột mà.

Nếu biết vị thần y Lâm kia tài ba đến thế thì có đánh chết bọn họ, bọn họ cũng không thể nào phất tay áo rời đi như vậy.

Mà bây giờ đây, đám chuyện gia Đông y bọn họ cũng chỉ mong được thấy, được gặp mặt vị thần y tuyệt đỉnh đó thôi! Song cũng không riêng gì bọn họ, nhóm y bác sĩ Tây y bên cạnh cũng lũ lượt xúm lại.

Kẻ ngông cuồng như Mike lúc này cũng đã sắp sốt ruột đến phát điên lên rồi.

Ông ta đã nhận được tin đoạn video truyền hình trực tiếp ở thành phố Nam Giang được người ta đăng lên internet rồi.

Điều này cũng có nghĩa là, rất nhanh thôi đám cú vọ quốc tế kia sẽ nhận được video ông và Bạch Cốt Thánh Thủ so tài với nhau.

Đến lúc đó, ông ta xong đời rồi.

Nghĩ đến đây, ông nôn nóng đến mức như đứng đống lửa như ngồi đống than, vừa lau mồ hôi lạnh đầy đầu, vừa khẩn thiết nói: “Ông Bạch Long Hải, tôi xin ông đấy, ông nhất định phải dẫn chúng tôi đi gặp cô Bạch Tố Y!”
“Dù thế nào đi nữa thì lần này, tôi cũng phải nhận được sự tha thứ của thần y Lâm, bằng không thì tôi đây xong đời mất thôi.

Tôi thề, nếu như tôi có chết thì trước khi chết cũng nhất định phải kéo bằng được ông và con trai ông cùng đi.”
Cái gì!

Lời này của Mike suýt chút nữa đã khiến Bạch Long Hải cùng Bạch Chí Phàm vãi cả ra quần.

Bọn họ chẳng thể nào ngờ được, chỉ vì muốn gặp thần y Lâm mà Mike mà lại có thể nói ra lời lẽ quyết liệt, cay độc đến như vậy.

Nhất là sau khi hai ba con bọn họ thấy được đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy tơ máu của Mike như điên như dại, hai ba con bọn họ càng tin chắc lời này tuyệt đối là thật.

Thằng cha này chắc chắn đã biết được bí mật tày trời nào đó, hơn nữa chuyện này còn đang đe dọa đến ông ta, đến lúc đó cả nhà bọn họ cũng theo ông ta đi đời nhà ma mất.

Nghĩ đến đây, Bạch Long Hải chỉ cảm thấy sởn cả gai ốc: “Được… Được thôi!”
“Tôi dẫn các ông đi.

Lần này dù có phải quỳ xuống cầu xin đi nữa, tôi cũng sẽ cầu xin Bạch Tố Y đưa chúng ta đi mời thần y Lâm!”
Nói xong, Bạch Long Hải liền lập tức dẫn theo cả đám người đi ra khỏi bệnh viện! Đội hình này cực kỳ lớn, bên trong bao gồm tất cả những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực y học của thành phố Nam Giang khiến tất cả mọi người trong và ngoài bệnh viện đều liếc nhìn mãi không thôi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 105: Chương 105


Biệt thự Lệ Uyển.

Ngay khi vợ chồng Lâm Thiệu Huy vừa trở lại phòng không bao lâu, có hai vị khách không mời mà đến.

Đây là hai người phụ nữ.

Quần áo của hai người họ quý phái sang trọng, là thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân của Bạch Tố Y.

Sắc mặt của hai người phụ nữ này vừa lạnh lùng lại có chút oán hận.

Đặc biệt là Dương Tú Trân.

Đôi mắt kia vẫn luôn trừng lên, nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, giống như hận không thể nuốt chửng anh vậy.

“Khụ khụ…” Bạch Tuấn Sơn nhanh chóng nhận ra bầu không khí lúc này cực kì xấu hổ, không khỏi ho khan một tiếng.

Sau đó, ông ta rót nước cho Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân rồi mới hỏi một cách cẩn thận: “Không biết chị cả và chị hai tới đây lúc này là có chuyện gì vậy?”

Nghe được câu này, thím cả Chu Nhật Lệ bưng ly bước lên, nhẹ nhàng uống một ngụm nước, sau đó mới lạnh nhạt nói với Bạch Tuấn Sơn: “Chú ba ạ, lần này chúng tôi tới đây là muốn hỏi một chút, rốt cuộc là cả nhà các người muốn làm gì vậy hả?”
Hả?
Một câu này khiến cả nhà Bạch Tuấn Sơn cùng ngây người.

“Chị cả, em… Em không hiểu ý chị.” Bạch Tuấn Sơn mờ mịt, không rõ bản thân đã chọc tới người phụ nữ này lúc nào.

Chỉ là nghe được câu trả lời của Bạch Tuấn Sơn, thím cả Chu Nhật Lệ giống nghe được chuyện cười hài hước nhất thế giới.

Cả người nhìn chằm chằm Bạch Tuấn Sơn vô cùng tức giận, lên giọng chất vấn: “Chú còn không rõ tôi có ý gì sao? Vậy chú có thể hỏi cậu con rể quý hóa kia của chú một chút đấy!”
Cái gì?
Cả nhà Bạch Tuấn Sơn biến sắc, đầu họ càng thêm mờ mịt, không rõ có liên quan gì tới Lâm Thiệu Huy.

Sau đó, bọn họ lại nghe thím cả nói tiếp.

“Chú ba, cậu con rể Lâm Thiệu Huy này của chú, thật sự là vô cùng có thủ đoạn đấy.

Đầu tiên là làm hại cả nhà chú hai bị bắt vào tù.

Sau đó lại khiến từng người nhà chúng tôi bị đuổi ra khỏi cửa, bây giờ thì sao? Lại hại ông cụ phải vào bệnh viện, sống chết chưa rõ.

Hừ, để tôi xem các người đang nuôi dưỡng một con sói như thế nào!”
Xì xào.

Câu này vừa được nói ra lập tức khiến cho cả nhà Bạch Tuấn Sơn đều thay đổi sắc mặt nhanh chóng.

Lúc này bọn họ mới hiểu, thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân đây là tới để hỏi tội họ.

Trong nháy mắt, tất cả người nhà Bạch Tuấn Sơn đều tức giận đến đỏ mặt tía tai.

“Chị cả, những lời này của chị không đúng rồi!” Thẩm Ngọc Trân không nhịn được, bà ta đứng ra, lập tức nói: “Nhà anh hai bị bắt vào tù, đó là bởi vì thông đồng với Hoàng Quốc Thiên, muốn hãm hại Lâm Thiệu Huy, bị trừng phạt đúng tội mà thôi! Ngay cả chuyện cả nhà các chị bị đuổi ra khỏi cửa, đó cũng hoàn toàn là ý của ông.

Tất cả nhưng chuyện này đâu có liên quan gì tới con rể Lâm Thiệu Huy của em đâu!”

Tuy bình thường, lúc nào Thẩm Ngọc Trân cũng chua ngoa với Lâm Thiệu Huy, nhưng mà ở trong lòng bà ta thì đây chính là con rể của bà ta.

Chẳng những có bị oan ức, hay là vô dụng thì cũng không tới lượt những người khác chỉ trích.

Nhưng mà, nghe được lời nói của Thẩm Ngọc Trân, Dương Tú Trân lập tức nhảy xồ lên: “Tôi nhổ vào! Thẩm Ngọc Trân, đừng cho là tôi không biết người một nhà các người lòng lang dạ sói! Sở dĩ các người làm vậy chính là muốn một mình ôm trọn nhà họ Bạch, biến nhà họ Bạch thành tài sản riêng của các người!”
Chua ngoa.

Những lời này của Dương Tú Trân vô cùng chua ngoa, lập tức khiến trái tim của cả nhà Bạch Tố Y băng giá tới cùng cực.

Những năm trước đây, tất cả đều do hai nhà này chèn ép bọn họ.

Còn bây giờ, do chính mấy người đó phạm tội nên mới phải chịu trừng phạt, vậy mà cũng đổ hết tội lỗi lên đầu họ sao.

Chuyện này quả thật là khinh thường người khác quá đáng mà.

“Được rồi!” Lúc này, cuối cùng thì Bạch Tuấn Sơn cũng không nhịn được nữa, ông ta đứng dậy, hét lên một tiếng thật lớn.

Sau đó, ông ta nhìn thẳng đầy chăm chú về phía Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân: “Chị cả.

Chị hai.

Các chị cứ việc nói thẳng ra đi, đến tột cùng là các chị muốn làm gì đây?”

Thấy Bạch Tuấn Sơn đi thẳng vào vấn đề, thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân không khỏi liếc nhau một cái, sau đó hỏi: “Chú ba, chúng tôi cũng không có ý gì khác.

Chú cũng biết là ông cụ đã phẫu thuật thất bại, như vậy thì chuyện kế tiếp chính là việc chia tài sản thừa kế.

Cho nên, tôi và Ngọc Phượng đã bàn bạc qua một chút, muốn chứng minh sự trong sạch của mấy người cũng được thôi, nhưng mà tất cả các người đều phải từ bỏ quyền thừa kế tài sản.”
Cái gì? Từ bỏ quyền thừa kế tài sản?
Nghe được câu này, sắc mặt của ba người nhà Bạch Tố Y lạnh lùng đến nỗi giống như sắp đóng thành băng được rồi.

Bọn họ không thể tin được rằng, ông cụ vẫn còn chưa chết mà hai người phụ nữ này đã nổi lên ý định thâu tóm tài sản của nhà họ Bạch.

Điều đặc biệt nhất chình là lại muốn để nhà bọn họ ra ngoài rìa đường.

Giờ phút này, Bạch Tố Y tức giận đến mức toàn thân run lên không ngừng, lập tức muốn đứng bật dậy bác bỏ.

Chỉ là đúng lúc này, Lâm Thiệu Huy lại đưa tay ra giữ chặt cô, sau đó mới cười tủm tỉm nói: “Có thể!”
Cái gì?
Nghe được câu này, ba người nhà Bạch Tuấn Sơn lại hoàn toàn ngây ra..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 106: Chương 106


Không chỉ có bọn họ, ngay cả thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân cũng gần như không thể tin được vào tai của chính họ.

Đây là...!Đồng ý rồi?
Hai người phụ nữ này không thể nào ngờ được được rằng mọi chuyện lại có thể thuận lợi đến thế.

Đặc biệt là cái cách Lâm Thiệu Huy đồng ý với vẻ rất sảng khoái, thậm chí còn khiến trong lòng hai người họ có chút phát sợ.

“Lâm Thiệu Huy, anh…” Bạch Tố Y dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lâm Thiệu Huy.

Cô không ngờ rằng, người đàn ông của mình lại có thể đưa ra một quyết định ngu xuẩn như vậy.

Sắc mặt của Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn ở bên cạnh cũng ngay lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“Lâm Thiệu Huy, cậu chắc chắn chứ?” Thím cả Chu Nhật Lệ vui vẻ ra mặt.

Không biết vì sao, bà ta càng nhìn lại càng cảm thấy Lâm Thiệu Huy này vô cùng thuận mắt.

Một kẻ ngốc tốt tới cỡ nào, vậy mà không nói hai lời đã từ bỏ quyền kế thừa của gia tộc.

Đây thật sự là cái ngu ngốc mà ông trời ban cho.

“Chắc chắn!” Lâm Thiệu Huy cười tủm tỉm nói.

Nghe được câu trả lời, lại nhìn sắc mặt của Lâm Thiệu Huy, khóe miệng của vợ chồng Bạch Tuấn Sơn mấp máy.

Bọn họ muốn ngăn cản nhưng lại không biết vì lý do gì mà trong lòng họ lại có một loại cảm giác tin cậy khó nói thành lời đối với con rể của mình.

Ngay cả Bạch Tố Y cũng không tin Lâm Thiệu Huy sẽ ngu ngốc như vậy.

Lúc này, những lời trách mắng đang nghẹn ở họng đã bị cô nuốt ngược trở lại vào trong.

“Được!” Lúc này, thím cả Chu Nhật Lệ động đậy một chút, từ trên ghế đứng lên.

Miệng của bà ta và Dương Tú Trân đều nhanh chóng nở nụ cười.

Không nói lời nào, lập tức lấy trong túi xách ra một tập tài liệu.

Đây là “Văn bản từ chối nhận di sản”.

Hai người họ căn bản đã tính toán xong xuôi hết rồi.

Mấy ngày nay, mỗi ngày đều tới đây quấy rầy, ép buộc cả nhà Bạch Tố Y phải từ bỏ quyền thừa kế, thậm chí là đã chuẩn bị xong xuôi cả kế hoạch chiến đấu lâu dài rồi.

Nhưng bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ được, mọi chuyện có thể thuận lợi tới mức này.

Lúc này, thím cả Chu Nhật Lệ dường như là thay đổi một gương mặt khác vậy.

Bộ dạng chua ngoa kia biến mất không chút dấu vết, thay vào đó chính là một nụ cười vô cùng dịu dàng: “Đến đây nào Lâm Thiệu Huy, cả nhà con cùng tới đây kí tên đi.”
Nhìn một màn này, sắc mặt ba người nhà Bạch Tố Y càng thêm khó coi.

Mà ngay dưới ánh mắt kinh ngạc của ba người họ, Lâm Thiệu Huy lại là người đầu tiên tiến lên phía trước, sau đó kí tên mình lên.

Ngay sau đó, Bạch Tuấn Sơn cũng thở dài một tiếng, tiến đến kí tên của mình lên.

Cho đến khi bốn người nhà bọn họ đều đã kí tên mình xong, lúc này, thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân mới nhẹ nhàng thở hắt ra.

Đã giải quyết xong.

Hai người phụ nữ biểu lộ vẻ mặt mừng như điên của mình ra.

Đặc biệt là ánh mắt nhìn về phía bốn người nhà Bạch Tuấn Sơn tràn đầy châm chọc và cười nhạo: “Ha ha ha… Bạch Tuấn Sơn, thật sự không ngờ rằng, con rể của chú thì ra lại là một kẻ ngu ngốc tới vậy, vậy mà lại kí tên mình lên thật.

Cười chết tôi rồi!”
“Đúng vậy, chú ba à.

Tôi cũng không ngờ rằng, nhà các người lại có thể tin tưởng một kẻ ngu ngốc như thế này.

Cậu ta kí, các người cũng kí theo.

Hay lắm, đúng là không phải là người một nhà không thể nào sống chung với nhau!”
Lời nói của hai người phụ nữ tràn đầy châm chọc và kiêu ngạo.

Lập tức đã chọc giận ba người nhà Bạch Tố Y, mặt bọn họ đều đỏ gay lên.

Chỉ có Lâm Thiệu Huy là vẫn giữ nụ cười tủm tỉm trên mặt.

Giống như từ đầu tới cuối đều không nghe ra được đối phương đang có ý làm nhục mình.

“Được rồi.

Nếu đã kí tên rồi thì bà đây cũng lười dài dòng với các người!” Thím cả Chu Nhật Lệ nói xong, không khỏi khịt mũi một cái, cười nhạo nói: “Ôi, bầu không khí ngu ngốc ở chỗ này nồng đậm quá rồi, em dâu, chúng ta đi thôi!”
Nói xong, thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Dương Tú Trân lập tức uốn éo vòng eo béo mập của họ, nhanh chóng rời khỏi đây.

Chỉ là, ngay khi bọn họ vừa đi tới ngoài cửa.

Cạch.

Cổng nhà bị người khác mở ra từ bên ngoài, sau đó lại ngạc nhiên khi nhìn thấy đám người Bạch Long Hải lũ lượt kéo vào bên trong.

“Ơ?” Thím cả Chu Nhật Lệ hơi sửng sốt.

Bà ta lại không ngờ rằng, chồng và con trai mình lại cùng nhau tới đây.

Ngay lập tức, bà ta chạy nhanh như một cơn gió tới rồi giơ tập tài liệu trong tay lên như muốn tranh công: “Bạch Long Hải, Chí Phàm, mấy người mau nhìn xem! Đây là văn bản từ chối nhận di sản đấy! Ha ha ha… Tôi thành công rồi, cuối cùng cũng ép được cả nhà Bạch Tố Y cùng nhau kí tên!”
Câu này vừa thốt lên, đối với cha con Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm vừa bước vào mà nói giống như là sét đánh ngang tai..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 107: Chương 107


Văn bản từ chối nhận di sản?
Sau khi nghe xong những lời này, bác cả Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm giống như phải chịu sự đả kích vô cùng lớn, khiến cho giấc mộng của bọn họ bị tan vỡ hoàn toàn.

Lúc này, thím cả Chu Nhật Lệ không nhận ra sắc mặt có gì đó không đúng của chồng và con trai mình, bà ta kích động tiếp tục hỏi:
"Bạch Long Hải, Chí Phàm, có văn bản này rồi thì cho dù ông cụ có thật sự ra đi thì nhà họ Bạch vẫn có phần chúng ta trong đó!"
"Hai người thấy tôi có giỏi không nào?"
Vẻ mặt của thím cả Chu Nhật Lệ đầy kiêu ngạo, tự đắc.

Bà ta chờ đợi những lời khen ngợi, vui sướng từ chồng và con trai.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cả nhà Bạch Tố Y càng trở nên phức tạp và đau khổ hơn.

Bọn họ biết Bạch Long Hải vẫn luôn chèn ép gia đình mình vì sợ gia đình mình tranh đoạt tài sản.

Nhưng mà hiện tại Chu Nhật Lệ đã làm được rồi, vậy thì Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm hẳn là những người hạnh phúc nhất.

Chỉ là!
“Bốp!”

Đúng lúc này, một cái tát vang dội vang lên.

Tất cả mọi người đều sững sờ khi thấy thím cả Chu Nhật Lệ bị bác cả Bạch Long Hải tát một cái ngã nhào xuống đất.

Yên lặng.

Vào lúc này, cả thế giới dường như trở nên yên lặng.

Văn bản từ chối trong tay thím cả Chu Nhật Lệ rơi xuống đất, bà ta che má, hoàn toàn choáng váng: "Bạch...!Bạch Long Hải, ông đánh tôi sao?"
Không thể tin được.

Giờ phút này, Chu Nhật Lệ không thể tin được mọi chuyện trước mắt.

Bác cả Bạch Long Hải vẫn luôn yêu thương bà ta, cho dù ngày thường bà ta có làm gì sai, Bạch Long Hải cũng không nỡ mắng bà ta lấy một câu.

Mà hiện tại, bà ta rõ ràng đã đóng góp công lao lớn như vậy, vậy mà ông ta dám tát mình!
Đây, làm sao có thể chứ?
“Khốn nạn, Bạch Long Hải, ông điên rồi sao.

Vì sao ông lại đánh tôi?” Sau phản ứng vừa rồi, thím cả Chu Nhật Lệ đột nhiên ngồi trên mặt đất, khóc lóc om sòm.

Nhìn thấy cảnh này, người bên cạnh là Dương Tú Trân cũng cảm thấy vô cùng sửng sốt, vội vàng khuyên nhủ:
"Anh cả, anh làm gì vậy? Chị dâu rõ ràng đã lập công, vì sao anh lại..."
Dương Tú Trân muốn giúp Chu Nhật Lệ nói vài lời.

Nhưng lời bà ta còn chưa nói xong.

“Bốp!”
Lại thêm một cái tát vang dội, một cái tát mạnh vào mặt khiến bà ta ngã xuống đất.

A!
Cảnh tượng này vô cùng chấn động.

Gia đình Bạch Tố Y trợn mắt há hốc mồm.

Họ không ngờ rằng, bác cả Bạch Long Hải khi nghe được tin này, không những không chút mảy may tỏ vẻ vui mừng mà ngược lại ông ta lại thẳng tay đánh thím cả Chu Nhật Lệ và thím hai Tú Trân, quả thực khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

"Hai người đàn bà vô dụng này, ai kêu hai người tới? Ai kêu các người chèn ép cả gia đình chú ba!"
Hai mắt Bạch Long Hải đỏ hoe một mảng, giống như nổi điên mà chỉ trích Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân.

Giờ phút này, ông ta dường như bị tức đến nổ phổi.

Vốn dĩ ông ta định đến quỳ gối cầu xin Bạch Tố Y cho gặp mặt thần y Lâm.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi, hai người đàn bà vô dụng này đã đến trước mình một bước, đã vậy còn xúc phạm đến gia đình Bạch Tố Y, chuyện này làm sao có thể khiến ông ta không tức giận cho được.

"Ông..."
Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân hoàn toàn ngơ ngác.

Nhất là khi bọn họ nhìn thấy bộ dạng gần như muốn ăn thịt người của Bạch Long Hải.

Sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi, trong lòng có dự cảm không lành giống như đâm phải cái sọt của trời.

Chưa hết, bác cả Bạch Long Hải còn nhặt văn bản từ chối từ dưới đất lên, rồi sau đó hung hăng xé nát.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Ngay lập tức, văn bản từ chối biến thành những mảnh giấy vụn.

Tiếp sau đó, bác cả Bạch Long Hải dắt theo Bạch Chí Phàm bước thẳng vào trong nhà.

Đặc biệt, bọn họ đến trước mặt Bạch Tố Y, khẩn cầu nói:
"Bạch Tố Y, bác cả đã giúp cháu dạy dỗ hai người phụ nữ xấu xa rồi.

Bây giờ, bác cả muốn cầu xin cháu một việc!"
Nói đến đó!
Bạch Long Hải suýt khóc: “Cầu xin cháu cho bác cả gặp thần y Lâm!"
Cái gì!
Nghe những lời này, cả Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân đều ngơ ngác, ngay cả gia đình Bạch Tố Y cũng trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.

Cho dù là đám người Chu Nhật Lệ, hay gia đình Bạch Tố Y đều biết rằng đó chính là vị bác sĩ thiên tài, hôm nay vừa mới chấn động toàn bộ Nam Giang, vô cùng tài giỏi.

Nhưng vì sao Bạch Long Hải lại cầu cứu mình?
Bạch Tố Y chỉ cảm thấy đầu của mình như chết lặng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 108: Chương 108


Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu.

Bác cả Bạch Long Hải vừa khẩn cầu xong liền bước nhanh đến trước mặt người khác, liên tục cúi đầu hết lần này đến lần khác.

“Cô Tố Y, phiền cô có thể chuyển lời đến thần y Lâm, Lý Hồng Nghĩa tôi sai rồi.

Là tôi có mắt không tròng, cũng không nhận ra cao nhân, xin hãy tha thứ!” Lý Hồng Nghĩa và các chuyên gia Đông y khác từng người từng người cúi đầu trước Bạch Tố Y.

Mà những người là bề trên của nhà họ Bạch cũng lần lượt bước tới, van xin:
"Bạch Tố Y, niệm tình chúng ta đều là người một nhà, cầu xin cháu hãy ra mặt bảo thần y Lâm đến cứu ông cụ nhà chúng ta, ông ấy sắp không xong rồi!"
"Đúng vậy, ông cụ là trụ cột của gia đình họ Bạch chúng ta.

Phận làm chú như chú cũng cúi đầu trước cháu!"
Nói xong!
Những thành viên của nhà họ Bạch trước đây từng coi thường gia đình Bạch Tố Y, hiện tại, từng người một lần lượt cúi đầu trước Bạch Tố Y.

"Cháu..."Trong đầu Bạch Tố Y nổi lên cảm giác kinh sợ.

Cô chỉ cảm thấy, rốt cuộc trên thế giới này đang xảy ra chuyện gì?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Giống như là toàn thế giới đều biết mình ngạo mạn nhưng mình lại không hề hay biết.

Tuy nhiên, chuyện này vẫn chưa dừng lại ở đó.

Bịch bịch!
Lúc này, chỉ thấy một nhóm người khác bước nhanh đến trước mặt mình, không nói lời nào mà quỳ dưới chân mình.

Chính là gã điên y học phương Tây đã đè bẹp Đông y trong mười hai chiến thắng liên tiếp trước đó, Mike, cùng với nhóm của anh ta.

Chỉ là vào lúc này, trên khuôn mặt ông ta không còn lấy nửa phần kiêu ngạo như trước đây nữa.

Khuôn mặt ông ta đầy sợ hãi và lo lắng bất an, vừa khóc lóc vừa van xin:
“Cô Bạch Y, làm phiền cô có thể cho tôi được gặp thần y Lâm một lần.

Tôi sai rồi, tôi thật sự biết lỗi rồi, mong anh ấy tha thứ cho cái mạng chó của tôi.

Tôi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp cho anh ấy.”.

||||| Truyện đề cử: Bạn Chanh |||||
"Cô Bạch Tố Y, chúng tôi thật sự không có ý định làm bẽ mặt thần y Lâm.

Trước giờ chúng tôi không biết thân phận của anh ấy.

Xin cô hãy cứu giúp chúng tôi, cầu xin cô đấy!"
"..."
Trên mặt của những người ngoại quốc này, ai nấy cũng đều lộ ra vẻ vô cùng tuyệt vọng.

Vẫn không dừng lại ở đấy.

Kẻ ngoại quốc điên cuồng Mike vừa khóc lóc kể lể, vừa đảo mắt nhìn Lâm Thiệu Huy bên cạnh.

Ông ta lờ mờ đoán được thân phận của Lâm Thiệu Huy, nhưng ông ta không chắc chắn lắm, càng không dám nói toạc ra.

Mà hiện tại, chỉ có cầu xin Bạch Tố Y mới là con đường sống duy nhất của ông ta.

Khi nghe được những lời ấy, khi nhìn thấy những ánh mắt ấy...!
“Bịch!”
Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân sợ hãi đến nỗi ngồi phịch xuống đất.

"Làm sao...!Làm sao lại có thể?"
Chu Nhật Lệ chỉ cảm thấy choáng váng hoa mắt chóng mặt, cảm giác sợ hãi kia khiến bà ta gần như ngất đi.

"Làm sao Bạch Tố Y lại quen biết thần y Lâm được? Không thể nào, chuyện này...!Chuyện này không đúng!"
Thậm chí Dương Tú Trân còn sợ đến tiểu ra quần.

Đó là thần y Lâm đó!
Giơ một ngón tay là có thể cứu được một mạng người, người mà bây giờ toàn bộ thành phố Nam Giang coi là anh hùng An Nam.

Nhưng Bạch Tố Y làm sao có thể quen biết một nhân vật lớn như vậy được!
“Ừng ực!”
Đối mặt với gian nhà đầy những người hoặc là cúi đầu hoặc quỳ lạy, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân không khỏi nuốt nước miếng ực một cái, chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ không ngừng.

Họ bất giác nhìn con gái mình: "Bạch...!Bạch Tố Y, con quen biết thần y Lâm lúc nào vậy? Sao chúng ta không biết?"
"Ba! Mẹ! Con...!Con thực sự không biết thần y Lâm!"

Lúc này, Bạch Tố Y sợ đến nỗi suýt chút nữa thì òa khóc.

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ thấy những người lớn phải khổ sở cầu xin như vậy.

Nhưng cô thực sự không quen biết thần y Lâm kia.

Không quen biết?
Nghe nói như vậy, bất kể là đám người Bạch Long Hải hay là đám người Mike, đều nhao nhao nhìn lại về phía ông Cao, nét mặt mọi người đều hiện lên sự chờ đợi.

Nhưng ông Cao vẫn không chịu lộ ra dấu vết, chỉ nhìn lướt qua nét mặt Lâm Thiệu Huy rồi quay qua nói với Bạch Tố Y: “Cô Bạch không cần phải khiêm tốn, cô không cần khiêm tốn.

Thần y Lâm đã từng nói với tôi rằng, lời của cô anh ấy mới nghe.”
Cái gì!
Lời của cô anh ta mới nghe sao?
Nghe những lời này, cơ thể mềm mại của Bạch Tố Y run lên kịch liệt, cô không khỏi nhìn về phía...!Lâm Thiệu Huy.

Vì cô nhớ rõ, Lâm Thiệu Huy đã từng nói những lời y hệt như vậy với mình..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 109: Chương 109


Là...!Lâm Thiệu Huy sao?
Trong lòng Bạch Tố Y vô cùng nghi ngờ.

Dù sao thì những lời này quá quen thuộc, chỉ có Lâm Thiệu Huy đã từng nói với cô.

Suy nghĩ này vừa nổi lên trong đầu, Bạch Tố Y liền vội lắc đầu một cái: “Không đúng, không phải Lâm Thiệu Huy.

Dù sao thì lúc thần y Lâm đang truyền hình trực tiếp thì Lâm Thiệu Huy vẫn còn đang ở chợ mua đồ ăn.

Thím Trương cũng chính mắt nhìn thấy mà, tuyệt đối không thể sai được.”
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Tố Y lại có một cảm giác vô cùng mất mát.

Chỉ là, sau khi nhìn thấy ánh mắt của Bạch Tố Y nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, Bạch Chí Phàm ở bên cạnh cũng không nhịn được nữa, vội vàng tiến lên nói: “Bạch Tố Y, cô cứ nhìn chằm chằm đồ vô dụng này làm gì.

Chẳng nhẽ cô không thấy ba tôi và bọn họ vẫn đang đợi câu trả lời của cô à?”
“Hơn nữa, nếu như cô biết nhân vật trâu bò như thần y Lâm thì tôi khuyên cô nên sớm tính đến chuyện ly hôn với cái đồ vô dụng này đi.”
Ly hôn!
Câu nói này khiến cho ánh mắt của toàn bộ những người nhà họ Bạch sáng quắc lên.

Không sai, vị thần y Lâm kia là một nhân vật trâu bò cỡ nào.

Một vị anh hùng có thể làm cho người chết sống lại.

Nhất là khi nghe ý của ông Cao, chứng tỏ thần y Lâm hết sức coi trọng Bạch Tố Y.

Nếu như Bạch Tố Y ly hôn với Lâm Thiệu Huy, sau đó lấy thần y Lâm, như vậy thì đừng nói là ông cụ hết bệnh mà ngay cả nhà họ Bạch cũng trở thành đối tượng nịnh bợ của tất cả những dòng họ danh giá.

Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Long Hải và tất cả những người chủ chốt của nhà họ Bạch đều vô cùng sốt ruột.

Ngược lại Lâm Thiệu Huy thì chỉ nheo mắt lại, ánh mắt nhìn về phía Bạch Chí Phàm vô cùng lạnh lẽo.

“Không.

Tôi không biết thần y Lâm là ai, tôi cũng sẽ không ly hôn với Lâm Thiệu Huy đâu.”
Bạch Tố Y lắc đầu một cái, sau đó quay về phía những bậc bề trên, cười khổ nói:
“Các vị, thật xin lỗi.

Không phải là cháu không muốn giúp mọi người mà là bởi vì cháu thật sự không biết thần y Lâm thật.”
“Rào rào.”
Lời này vừa nói ra khiến cho sắc mặt của đám người Bạch Long Hải vô cùng ảm đạm.

Lúc này, bọn họ còn tưởng là Bạch Tố Y là đang tức giận, tức giận nhà họ Bạch, tức giận Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân.

Nghĩ tới đây, trong con mắt của Bạch Long Hải hiện lên đầy sự lạnh lùng, quay đầu về phía Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân, tức giận quát lên: “Hai con đàn bà thối các người, còn đứng ngây ra đó làm gì.”
“Mau tới đây cầu xin Bạch Tố Y đi.

Chỉ có cô ấy chịu mở miệng thì ông cụ mới được cứu sống thôi.

Nếu không thì chẳng những ông cụ sẽ chết mà cả nhà chúng ta cũng xong đời luôn.”
Cái gì cơ.

Lời này vừa nói ra lập tức khiến cho Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân sợ đến nỗi tè ra quần.

Biết phải làm sao đây, nếu như ông cụ chết thì cả nhà bọn bọn đều xong đời hết.

Thím cả Chu Nhật Lệ có hơi không tin, nhưng mà nhìn thấy khuôn mặt chồng mình vô cùng nghiêm trọng, bà ta biết, đây nhất định là sự thật.

Nếu như Bạch Tố Y không cầu xin thần y Lâm thì cái chết chẳng còn nghi ngờ gì nữa cả.

Nghĩ tới đây, cả người thím cả sợ đến nỗi ngã bịch xuống đất, không ngừng dập đầu với Bạch Tố Y: "Bạch Tố Y, thím cả sai rồi, cầu xin cháu hãy cứu lấy nhà họ Bạch, cầu xin cháu hãy cứu chúng ta."
Không chỉ là Chu Nhật Lệ mà Dương Tú Trân cũng nhìn thấy rất nhiều những bề trên không cúi đầu thì cũng dập đầu, trong lòng sợ đến nỗi choáng váng.

Lúc này, bà ta cũng chạy đến quỳ trước mặt Bạch Tố Y, sợ đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa: “Bạch Tố Y, thím hai sai rồi, thím hai đúng là ngu ngốc.

Cầu xin cháu, nể mặt chúng ta là người một nhà mà tha cho bọn thím, hãy cứu lấy nhà họ Bạch đi.”
Lúc này, vừa nói Chu Nhật Lệ và Dương Tú Trân dập đầu như giã tỏi, làm gì còn vẻ hống hách và cay nghiệt nữa.

Lúc này, Bạch Tố Y chỉ biết cười khổ, khoát tay lia lịa: "Thím cả! Thím hai! Hai người làm gì vậy, cháu...!Cháu không chịu nổi đâu.”
“Được, tôi đồng ý với mấy người.

Nếu như tôi gặp ngài Lâm, tôi có thể giúp mấy người xin được tha thứ.”
Đồng ý!

Một câu nói Bạch Tố Y khiến cho tất cả mọi người ở đây đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lập tức, ánh mắt của đám người Bạch Long Hải, Mike đồng loạt nhìn về phía ông Cao.

“Được rồi.

Nếu như cô Bạch Tố Y đã lên tiếng như vậy thì bây giờ tôi lập tức gọi điện thoại cho thần y Lâm luôn.”
Ông Cao khẽ mỉm cười, nhất là sau khi nhìn thấy biểu cảm gật đầu của Lâm Thiệu Huy.

Thần giao cách cảm, lập tức lôi điện thoại di động của mình ra, tùy tiện nhấn một dãy số rồi nhấn gọi.

Lúc này, nỗi sốt ruột dâng lên đến tận cuống họng.

Còn mọi người ở đây ai cũng vô cùng nóng ruột.

Lâm Thiệu Huy nhìn Bạch Chí Phàm cười híp mắt, chậm rãi nói:
“Ài...!Bạch Chí Phàm, miệng của anh thối như vậy, có lẽ là thần y Lâm cũng không thích rồi.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 110: Chương 110


Cái gì cơ?
Câu nói này khiến cho mọi người hơi sững sờ, sau đó từng gương mặt đầy tức giận trợn mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, dường như là muốn anh im miệng.

Nhưng bàn tay ông Cao chợt cứng đờ, sau đó hình như là đã nhận được mệnh lệnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thần bí giả vờ nói trong điện thoại: “Alo, thần y Lâm đúng không ạ? Tôi là Cao Chí Viễn đây.”
"Đúng vậy, bây giờ tôi đang ở bên cạnh cô Tố Y.

Cô ấy đã đồng ý rồi, mong anh giúp đỡ cho.”
Nói tới đây, trong lòng mọi người lại bồi hồi, tim đập loạn xạ không thôi.

Điện thoại được kết nối rồi.

Thần y Lâm sẽ giúp bọn họ sao?
Nhưng cũng chẳng có ai dám xác định, bọn họ khẩn trương đến nỗi trán đổ đầy mồ hôi, trong lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng mà vào lúc này...!
"Cái gì cơ?"
Dường như ông Cao nghe được lời của thần y Lâm qua điện thoại, sau đó hơi sững sờ rồi vội nói: “Anh nói đã từng gặp Bạch Chí Phàm rồi sao?"
“Xì.”
Lời này vừa nói ra lập tức khiến cho mọi người chung quanh khẽ chấn động.

Nhất là hai ba con Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm.

Trên mặt hiện ra một dáng vẻ như được ưu ái.

Trời ạ!
Hóa ra là thần y Lâm từng gặp mình.

Bạch Chí Phàm mừng như điên, thân thể đều run rẩy, sắc mặt đỏ bừng lên.

Nhưng mà vào lúc này, một câu nói của ông Cao lại khiến cho nụ cười trên mặt anh ta lập tức cứng đờ lại.

"Thần y Lâm.

Anh nói sao, mồm miệng tên Bạch Chí Phàm không sạch sẽ, anh không thích sao?"
“Muốn anh ra tay giúp đỡ thì anh ta phải tự vả năm...!Sáu bảy tám chín mười cái bạt tai cơ ạ? Đến lúc rỉ máu thì thôi?”
"Được, tôi biết rồi."
Nói xong, ông Cao liền cúp điện thoại luôn.

“Oang.”
Mông lung.

Giờ khắc này, đối với Bạch Chí Phàm mà nói, giống như là sét đánh ngang tai.

Sao, làm sao có thể chứ?
Mồm miệng anh ta không sạch sẽ?
Ngày nào anh ta cũng đánh răng, sao mồm miệng lại không sạch sẽ được chứ?
"Không...!Không đúng!"
Lúc này, Bạch Chí Phàm dường như nghĩ tới điều gì vậy, đột nhiên quay đầu lại.

Ánh mắt anh ta chuyển hướng, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy: “Đáng chết.

Lâm Thiệu Huy, anh...!Cái miệng anh đúng là ăn mắm ăn muối mà.”
Ăn mắm ăn muối?
Lúc này, không chỉ Bạch Chí Phàm tỉnh ra mà rất nhiều những người khác cũng nghĩ ra.

Trước đó, hình như Lâm Thiệu Huy từng nói, miệng Bạch Chí Phàm rất thối, có lẽ thần y Lâm không thích.

Nhưng mà tất cả mọi người cũng không ngờ được rằng lời của Lâm Thiệu Huy lại thành sự thật.

Trong nháy mắt, ánh mắt của ai ai cũng đều nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, tràn đầy sự kì lạ.

Mà trong đám người này thì tên người nước ngoài ngông cuồng Mike kia lại thấy có gì đó nổi lên trong lòng.

Quả nhiên!
Nếu trước đó chỉ là suy đoán của ông ta mà thôi, vậy thì bây giờ ông ta có thể khẳng định một trăm phần trăm, Lâm Thiệu Huy chính là vị thần y Lâm kia.

Nghĩ tới đây, Mike càng không dám để lộ ra.

Từng giọt mồ hôi rơi lăn dài trên trán, thậm chí là liếc mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, ông ta cũng không đủ can đảm.

"Sao thế?"
Nhưng Lâm Thiệu Huy lại không hề mảy may đến cái miệng ăn mắm ăn muối, anh cười híp mắt nhìn chằm chằm Bạch Chí Phàm, nghiền ngẫm nói:
"Vậy anh có nghe lời của thần y Lâm hay không? Có muốn thần y Lâm ra tay hay không nào?"
“Oang.”
Đây nhất định là một cú đánh chí mạng.

Vẻ mặt tức giận của Bạch Chí Phàm đột nhiên cứng đờ.

Nhất là khi anh ta phát hiện ra ánh mắt của những người xung quanh đều đang đồng loạt nhìn về phía mình, nồng nặc mùi thuốc súng.

Dường như nếu mình không tự bạt tai thì trong buổi họp tới những người này sẽ liều mạng với mình vậy.

“Được lắm Lâm Thiệu Huy.

Anh cứ chờ đó cho tôi.”
Bạch Chí Phàm hận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi.

Anh ta hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Thiệu Huy một cái, sau đó cắn răng, giơ tay lên má mình.

Bốp.

Một cái bạt tai hạ xuống, Bạch Chí Phàm cảm thấy đau đến nỗi mắt nổ đom đóm.

Thậm chí là dùng sức quá lớn nên khiến cho khóe miệng cũng ứa ra máu tươi.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thiệu Huy vô cùng vui vẻ.

Anh khoanh tay, bày ra khuôn mặt đang xem kịch vui, cười hề hề nói:
“Chặc chặc, thật là ác với chính mình à.

Nhưng mà, vừa nãy thần y Lâm cũng nói rồi, là mười cái bạt tai.”
“Anh nghĩ một cái là xong sao, đánh đến nỗi chảy ra máu mới tính.

Ồ, nếu không thì e là thần y Lâm sẽ không ra tay...”
Mày giỏi lắm.

Giờ phút này, Bạch Chí Phàm bị Lâm Thiệu Huy làm cho tức đến nỗi suýt nữa thì phun máu ra ngoài.

Anh ta trợn mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Nhưng chỉ có thể giơ bàn tay lên, đánh vào mặt mình.

Bốp.

“Cái thứ hai.”
Bốp.

“Cái thứ ba.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 111: Chương 111


Bầu không khí trong gian phòng lúc này cực kỳ kỳ lạ.

Bạch Chí Phàm tự tay tát từng cái một lên mặt mình, còn Lâm Thiệu Huy đứng bên cạnh lại khoanh tay cười tủm tỉm đếm cho anh ta.

Chát!
"Sáu!"
Chát!
"Bảy!"
Không thể không nói rằng Bạch Chí Phàm rất tàn nhẫn với bản thân mình.

Anh ta thẳng tay tát từng cái một lên mặt mình, một hồi sau, gương mặt của Bạch Chí Phàm vừa sưng vừa đỏ lên hệt như cái đầu heo vậy.

Một vệt máu chảy ra khỏi khóe miệng Bạch Chí Phàm, mới nhìn qua thôi đã thấy anh ta cực kỳ thê thảm!
Chát!
Cuối cùng anh ta cũng tự tát xong, cả người Bạch Chí Phàm như mất hết sức lực, anh ta thở dài một tiếng rồi ngã xụi lơ trên mặt đất.

"Tôi...!Tôi đánh xong rồi!"
"Thần y Lâm, bây giờ anh có thể đồng ý với chúng tôi chưa!"
Vốn dĩ Bạch Chí Phàm cũng là một người có gương mặt không tồi nhưng bây giờ anh ta cảm thấy mặt anh ta đã không còn chút cảm giác nào nữa rồi.

Cảnh tượng này khiến bác cả Bạch Long Hải run rẩy cả người.

Bạch Chí Phàm con trai của ông ta chính là thiên tài trong thiên tài, thế mà nó lại bị nhục nhã như thế.

Bạch Long Hải lập tức quay đầu nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, ông ta hận không thể băm tên mỏ quả đen này thành trăm mảnh: "Lâm Thiệu Huy, thằng chó này, mày cứ ở đây chống mắt lên mà xem! Đợi sau khi thần y Lâm trị khỏi cho ông cụ rồi thì xem thử ông đây lột tấm da chó của mày thế nào!"
"Dù ngày nào mày cũng quỳ xuống cầu xin tao thì tao cũng không thèm tha thứ cho mày đâu!"
Bạch Long Hải tức đến điên người.

Lời nói của ông ta khiến sắc mặt của cả nhà Bạch Tố Y cực kỳ khó coi.

Bọn họ không ngờ Bạch Tố Y vừa mới đồng ý với ông ta xong thì Bạch Long Hải lại muốn đối xử như thế với chồng của Bạch Tố Y là Lâm Thiệu Huy.

Không chỉ bọn họ mà ánh mắt của Lâm Thiệu Huy cũng trở nên lạnh lẽo.

Anh nhìn chằm chằm Bạch Long Hải như đang nhìn một tên ngốc: "Được! Tôi đợi ông!"
"Nhưng có lẽ thần y Lâm không thích sự tàn nhẫn của ông đâu, có lẽ người ta sẽ bắt ông quỳ gối dập đầu ngoài cửa cũng nên."
Cái gì cơ!
Mọi người xung quanh nghe Lâm Thiệu Huy nói như thế thì ngẩn ngơ.

Cái mỏ quạ đen này lại bắt đầu rồi sao?
Ánh mắt mọi người nhìn Lâm Thiệu Huy càng quái dị hơn.

Nói thật lòng, lúc mỏ quạ đen của Lâm Thiệu Huy ứng nghiệm lần đầu, bọn họ bị dọa sợ tới nhảy dựng lên.

Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều không tin cái mỏ quạ đen của Lâm Thiệu Huy còn có thể ứng nghiệm thêm lần nữa.

Dù sao thì chuyện đoán đúng liên tiếp này cũng giống như chuyện vớt trăng dưới nước lên vậy.

Không chỉ có mọi người mà bác cả Bạch Long Hải cũng không tin, ông ta nhìn Lâm Thiệu Huy như nhìn người ngốc, cười lạnh: "Hừ, thứ đồ ăn hại như mày thì là cái thá gì, tao không tin mày có thể đoán trúng ý của thần y Lâm thêm lần nào nữa đâu!"
"Mày cứ đợi đó cho ông, xem ông đây xử lý mày thế nào!"
Nói xong, Bạch Long Hải không hề để ý đến Lâm Thiệu Huy mà nhìn về phía ông Cao: "Ông Cao, con trai tôi đã làm theo những gì thần y Lâm nói, ông mau gọi cho thần y Lâm đi, nói thần y Lâm mau đồng ý với yêu cầu của chúng tôi!"
Không sai!
Mọi người xung quanh đều nhìn về phía ông Cao.

Chỉ là mọi người phát hiện vẻ mặt của ông Cao lúc này cực kỳ quái dị.

Ông ta nhìn về phía Bạch Long Hải, trong mắt tràn ngập sự thương hại: "Được, giờ tôi gọi đây!"
Ông Cao nói xong thì cầm điện thoại lên, nhấn một dãy số lạ rồi gọi qua.

"Alo, thần y Lâm, tôi là Cao Chí Viễn đây!"

Không thể không nói rằng, hành động của ông Cao đúng là cực đỉnh.

Ông ta tự gọi tự nói với mình, vậy mà nhìn qua cực kỳ chân thật.

"Cái gì?"
"Thần y Lâm, thần y bảo rằng Bạch Chí Phàm tự tát mặt mình thôi vẫn chưa đủ sao, thần y thấy ba cậu ta là Bạch Long Hải phiền phức quá nên muốn ông ta quỳ xuống dập đầu hai mươi cái trước cửa à? Phải dập đến mức trên trán chảy máu thần y mới chịu ra tay sao? Chuyện này..."
Sau khi ông Cao cúp điện thoại xong thì ánh mắt ông ta không khỏi nhìn về Bạch Long Hải.

Ầm!
Mọi người đều nghe thấy những gì ông Cao nói qua điện thoại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ngột ngạt đến mức không ai có thể hít thở được, mọi người đều không tin vào tai mình.

Vậy mà Lâm Thiệu Huy lại nói trúng tiếp rồi!
Mỏ quạ đen lại nói trúng rồi!
Chuyện này sao có thể xảy ra được cơ chứ!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 112: Chương 112


Ngay lúc này, ánh mắt của mọi người đều lập tức đồng loạt nhìn về phía của Lâm Thiệu Huy và Bạch Long Hải, vẻ mặt của mọi người đều cực kỳ kỳ lạ.

Bạch Long Hải như mới bị sét đánh ngang tai, sắc mặt ông ta tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy: "Không, không thể nào! Tại sao lúc nào thằng chó này cũng nói trúng phóc vậy?"
Bạch Long Hải không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tất nhiên ông ta không hề nghĩ tới chuyện Lâm Thiệu Huy và thần y Lâm có liên quan gì với nhau, dù sao thì trong mắt ông ta, Lâm Thiệu Huy là con rể ở rể vô dụng của nhà bọn họ, còn thần y Lâm chính là bác sĩ Đông y nổi danh toàn thế giới.

Hai người này khác biệt nhau như một trời một vực vậy.

Chỉ là Bạch Long Hải cực kỳ ngạc nhiên vì cái mỏ quạ đen của Lâm Thiệu Huy nói chuyện nào thì trúng chuyện đó.

Những ánh mắt của mọi người ở đây đều tập trung lên người Bạch Long Hải, thân thể Bạch Long Hải run lên.

"Ông Long Hải, bây giờ ông phải chịu ấm ức rồi, phiền ông hãy làm theo lời thần y Lâm nói đi thôi!" Chuyên gia Tây y Mike nói, khóe miệng ông ta nở một nụ cười nhạt.

Lúc Bạch Long Hải sỉ nhục Lâm Thiệu Huy thì Mike đã biết kết cục của tên này lâu rồi.

Bây giờ thì, đúng thật là như thế!
Không chỉ có Mike, Lý Hồng Nghĩa cũng nhìn Bạch Long Hải: "Ông Long Hải, chẳng lẽ ông muốn cãi lời thần y Lâm à? Ông phải biết rằng tính mạng của ông cụ nhà ông còn ở trong tay thần y đó!"
"Đúng thế, bác cả, bác chịu ấm ức một chút, nghe lời thần y Lâm đi!"
Những nhân vật chủ chốt ở nhà họ Bạch và các chuyên gia Đông y ở đây đều khuyên bảo ông ta! Sắc mặt Bạch Long Hải xấu xí như mới ăn phải ruồi, ông ta đành rũ mắt xuống, gật đầu: "Được, tôi nghe lời thần y!"
Bạch Long Hải suýt chút nữa đã cắn nát khớp hàm của mình.

Ông ta không hề oán giận thần y Lâm mà ngược lại càng hận Lâm Thiệu Huy hơn.

Cái mỏ quả đen này đúng là chết tiệt mà!
Bạch Long Hải hung tợn trợn mắt với Lâm Thiệu Huy, sau đó ông ta đến cửa phòng quỳ xuống mặt đất.

Ông ta khom lưng, đầu hướng về mặt đất, đập xuống!
Bịch!
"Một!"
Bịch!
"Hai!"
Lúc này, chuyện khiến mọi người ngạc nhiên chính là Lâm Thiệu Huy không hề có chút cảm giác mình là mỏ quạ đen, sau khi anh đếm Bạch Chí Phàm tự tát mình xong thì lại đếm tới ba của anh ta.

Cảnh tượng này khiến cả nhà Bạch Tố Y giật giật khóe miệng.

Chẳng biết vì sao mà khi bọn họ thấy dáng vẻ bỉ ổi của Lâm Thiệu Huy thì rất muốn vả cho anh một cái.

Tên này cũng khiến người ta tức giận quá rồi đó!
Bịch!
Bạch Long Hải vẫn tiếp tục đập đầu, trán của ông ta đã bắt đầu chảy máu.

Sau đó máu tươi từ từ chảy ra từ trán ông ta, đổ xuống mặt đất, mặt ông ta giàn giụa máu khiến gương mặt ông ta cực kỳ đáng sợ!

"Lâm Thiệu Huy! Lâm Thiệu Huy!"
"Thằng chó đáng chết này!"
Bạch Long Hải cực kỳ hận Lâm Thiệu Huy.

Đâu chỉ có Bạch Long Hải, Bạch Chí Phàm cũng hận Lâm Thiệu Huy đến nghiến răng, anh ta không thể tin được rằng lần trước hai ba con họ bị trục xuất khỏi dòng họ vì Lâm Thiệu Huy, bây giờ hai người lại phải chịu thua dưới tay một tên ở rể như Lâm Thiệu Huy.

Bịch!
Lúc Bạch Long Hải dập đầu cái cuối cùng, ông ta mất hết sức lực ngã xụi lơ xuống đất.

"Ba!"
Bạch Chí Phàm vội vã bước lên dìu ba mình dậy.

Bạch Chí Phàm nhìn vầng trán giàn giụa máu của ba mình, lại cảm nhận gương mặt vừa nóng vừa sưng đau của mình, quả thực anh ta phát điên lên luôn: "Lâm Thiệu Huy, mày là thằng chó, nhất định mày sẽ không chết tử tế đâu! Mày cứ đợi đó mà xem, ba con tao nhất định sẽ g**t ch*t mày!"
Ánh mắt Bạch Chí Phàm nhìn Lâm Thiệu Huy tràn đầy oán độc.

Có điều, Lâm Thiệu Huy nghe thấy thế thì rất vui vẻ!
"Anh chắc chắn muốn giết tôi không?" Lâm Thiệu Huy nhìn Bạch Chí Phàm chằm chằm như đang đọc một câu chuyện cười.

"Sao vậy? Mày sợ sao? Tao nói cho mày biết, một tên ăn hại như mày sắp xong đời dưới tay Bạch Chí Phàm này rồi đấy!" Gương mặt Bạch Chí Phàm dữ tợn, bộ dạng như hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Thiệu Huy vậy.

Nụ cười bên khóe miệng Lâm Thiệu Huy càng trở nên rực rỡ: "Xin lỗi, xem ra hôm nay không phải tôi xong đời mà anh sắp xong rồi đó!"
Cái gì!
Mỏ quạ đen của Lâm Thiệu Huy lại giống hệt lời nguyền, mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.

Người này có ý gì chứ?
Lẽ nào người này cho rằng những lời mình nói còn có thể ứng nghiệm sao?
Bạch Chí Phàm lập tức nhìn Lâm Thiệu Huy như nhìn một kẻ ngu.

"Ha ha ha, mỏ quạ đen, ông đây không tin cái mỏ của mày còn ứng nghiệm!" Bạch Chí Phàm cười điên cuồng.

Anh ta bị phạt, ba anh ta cũng bị phạt, thần y Lâm chắc chắn đã hết giận rồi, ngoại trừ đối phương ra thì không còn ai có thể đối phó với anh ta được nữa.

Ngay lúc Bạch Chí Phàm còn đang định chế nhạo Lâm Thiệu Huy tiếp thì một tiếng nổ vang lên, cửa phòng bị người khác đá văng.

Sau đó một tên đầu trọc mang theo một đám người nữa xông vào phòng!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 113: Chương 113


Rầm rập!
Vào lúc này, sau khi mọi người nhìn thấy đám khách không mời mà tới kia xông vào thì ai nấy đều hoảng sợ.

Đặc biệt khi họ nhìn thấy tên to cao đầu trọc mặt mày hung tợn cầm đầu đám người kia là ai, thì sắc mặt của tất cả mọi người đều lập tức thay đổi.

“Không ngờ lại là...!Năm Sẹo!”
Nhóm người bên phía Lý Hồng Nghĩa đều sững sờ.

Họ biết rất rõ Năm Sẹo chính là trùm khu bắc Thành Phố Nam Giang.

Không ai dám đụng tới người này!
Anh ta là một kẻ vô cùng hung hăng.

Nhưng sao cái tên điên này lại tới đây, hơn nữa còn dẫn theo đến hơn mấy chục người, hình ảnh hùng hổ thế này trông cứ như tới để trả thù vậy.

Xong rồi!
Vào lúc này, đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa không khỏi dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía cả nhà Lâm Thiệu Huy, theo họ thấy, một khi Năm Sẹo đã tự mình dẫn người tới thì đối tượng trả thù nhất định là cả nhà Lâm Thiệu Huy.

“Năm...!Năm Sẹo?”
Không chỉ đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa sửng sốt mà ngay cả hai ba con Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm cũng đứng hình theo.

Tuy nhiên sau khi họ phục hồi lại tinh thần thì lập tức vô cùng mừng rỡ.

Lúc trước họ đã từng đi tìm đàn em của Năm Sẹo là Chó Điên với mục đích muốn đánh gãy một chân của Lâm Thiệu Huy.

Nhưng sau đó họ lại không nhận được tin tức gì, thậm chí Bạch Chí Phàm đã gọi điện thoại cho Chó Điên mà vẫn không thể liên lạc được.

Bạch Chí Phàm vốn vẫn đang buồn bực không hiểu tại sao đám người của Chó Điên lại chậm chạp không ra tay.

Vậy mà bây giờ...!họ đã tới rồi!
Càng đáng sợ hơn chính là bây giờ Năm Sẹo tự mình dẫn người đến, thằng Lâm Thiệu Huy kia chắc chắn tiêu tùng rồi!
“Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, cái miệng của mày xui thật đấy, đúng là quả báo mà!”
“Mày coi, có người tới trả thù mày rồi kìa.”
“Hơn nữa người đó còn là Năm Sẹo! Ha ha ha...”
Bạch Chí Phàm cười trông vô cùng càn rỡ, cứ như thể anh ta đã nhìn thấy cảnh Lâm Thiệu Huy bị Năm Sẹo lột da sống rồi vậy.

Sau khi nói xong, Bạch Chí Phàm lập tức bước tới đón tiếp đám người của Năm Sẹo.

Vừa mới bước đến gần, Bạch Chí Phàm lập tức nở một nụ cười đến mang tai nói:
“Năm Sẹo à, tôi là Bạch Chí Phàm, cũng là anh em của anh Chó Điên!”
Nói xong, Bạch Chí Phàm chỉ tay về phía Lâm Thiệu Huy nói tiếp:
“Năm Sẹo, cái thằng kia chính là Lâm Thiệu Huy, anh Chó Điên vẫn luôn muốn đánh gãy chân nó, hôm nay anh tới rồi thì không cần phải khách sáo nữa, đánh nó tàn phế luôn cho tôi! Tôi biết anh rất lợi hại mà đúng không! Há há...”

Lời nói của Bạch Chí Phàm nghe cực kỳ độc ác.

Trong lòng anh ta vô cùng hận Lâm Thiệu Huy, hận đến nỗi muốn nhìn thấy Lâm Thiệu Huy bị đám người của Năm Sẹo đánh gãy tay gãy chân ngay lập tức.

Nghe thấy anh ta nói xong, Lý Hồng Nghĩa và tất cả mọi người của nhà họ Bạch đều hoảng sợ.

Nghe vậy họ mới biết thì ra đối tượng Năm Sẹo trả thù lại chính là...!Lâm Thiệu Huy!
“Cuối cùng cái thằng miệng thúi này cũng sắp chịu quả báo rồi sao?”
Đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa không ngừng thở dài lắc đầu.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới lóe lên trong đầu họ thì…
Bốp!
Một cái tát vang dội lập tức truyền đến.

Mọi người ngạc nhiên nhìn qua thì thấy Bạch Chí Phàm đã bị tát một cái ngã sõng xoài xuống đất, mà người tát anh ta lại chính là… một người bị thương băng bó cả tay chân.

Mà người này lại chính là...!Chó Điên!
“Anh...!anh Chó Điên! Anh, anh cũng tới à, sao anh lại đành tôi? Hơn nữa anh bị thương ư?”
Bạch Chí Phàm ngạc nhiên, mà nụ cười trên mặt đám người bên phía Bạch Long Hải cũng tắt lụi.

Lúc này mọi người mới phát hiện không chỉ Chó Điên, mà hơn hai người đứng ở phía gã cũng bị thương.

Gần như mỗi một người bị thương đều băng bó một bàn tay và một cái chân lại, cứ như thể tay chân của họ đều bị người ta đánh gãy vậy.

“Mẹ nó mày có mặt mũi hỏi tao à! Ông đây trở nên như vậy đều là do cái thằng ch* đ* như mày hại đấy!”
Chó Điên nhìn chằm chằm vào Bạch Chí Phàm, ánh mắt gần như phun ra lửa.

Cái gì!
Câu nói này của gã gần như dọa Bạch Chí Phàm đái trong quần.

Bị mình làm hại?
Mẹ nó, mình chỉ bỏ tiền sai người làm việc, sao lại biến thành mình hại gã rồi?
Bạch Chí Phàm hoàn toàn rơi vào trạng thái ngu người..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 114: Chương 114


Không chỉ như vậy, lúc này anh ta còn thấy Chó Điên nhìn mình với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Trên mặt Chó Điên tràn đầy vẻ oán hận và điên cuồng.

“Bạch Chí Phàm! Mẹ kiếp! Mày có còn là người không? Không ngờ mày lại thuê tao đến đánh gãy chân của anh Thiệu Huy! Ông đây chưa từng gặp người nào độc ác như mày!”
“Cái gì?”
Cả nhà Bạch Tố Y nghe thấy thế mới biết lần trước đám Chó Điên bao vây mình, là do Bạch Chí Phàm đứng sau.

Giờ phút này, mặt của đám người Bạch Tuấn Sơn cực kỳ khó coi.

Bọn họ không thể ngờ rằng anh ta lại oán hận Lâm Thiệu Huy tới mức này.

Hai ba con Bạch Chí Phàm thì trợn tròn mắt.

Bọn họ không ngờ rằng Chó Điên lại khai họ là người thuê côn đồ đánh người.

“Mẹ nó...”
Ngay sau đó, bọn họ nghe thấy tiếng thét điên cuồng của gã: “Bạch Chí Phàm, tao cho mày biết Chó Điên tao là người chính trực, không có chuyện mày thuê được tao đâu.

Tao không bao giờ làm tổn thương tới người vô tội như anh Thiệu Huy! Hôm nay, ông mày sẽ đập cho loại người máu lạnh vô tình, lòng dạ độc ác như mày một trận!”

“Cái gì!”
Những lời này của Chó Điên khiến Bạch Chí Phàm cảm thấy hoảng sợ.

Sau đó, anh ta thấy gã vung tay lên rồi hô: “Đánh cho tao!”
“Soạt!”
Trong nháy mắt, rất nhiều người đàn ông vạm vỡ cầm gậy gỗ vọt ra, bao vây anh ta và Bạch Long Hải lại.

“Bộp bộp!” Từng cây gậy nện mạnh về phía hai người.

“A a a!”
Hai ba con Bạch Chí Phàm kêu lên thảm thiết vì bị đánh.

Trên người họ bị đánh tới mức máu bắn tung tóe, tình cảnh lúc đó rất máu me, thê thảm.

Tình huống đảo ngược này khiến những người có mặt ở đây phải trợn mắt há mồm.

Dù là đám người Lý Hồng Nghĩa hay Chu Nhật Lệ, Dương Tú Trân đều trợn tròn mắt.

“Mẹ nó! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này? Không phải đám người của Năm Sẹo tới gây chuyện với Lâm Thiệu Huy sao? Sao giờ lại đi đánh người thuê, lại còn đánh hung như vậy nữa!”
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, trên người Bạch Long Hải và con trai ông ta đều đầy máu me, da tróc thịt bong.

“Cậu Năm...!Năm Sẹo! Đừng đánh nữa, nếu đánh tiếp sẽ xảy ra án mạng đấy!” Bạch Long Hải hét lên sợ hãi.

“Cậu Năm Sẹo, cậu nói đi...!Cậu muốn cái gì? Tôi có thể cho cậu hết! Cầu xin cậu bảo bọn họ dừng tay lại đi, mau dừng tay lại đi!” Bạch Long Hải cực kỳ sợ hãi.

Ông ta có thể nhận ra đám người của Năm Sẹo muốn đánh chết hai bọn họ.

Nếu còn không cầu xin thì bọn họ sẽ chết là cái chắc.

“Vù!”
Năm Sẹo nghe thấy thế vung tay lên, những người đàn ông vạm vỡ kia lập tức đồng loạt dừng tay lại.

“Bạch Long Hải, ông đừng có trách tôi.

Ông có trách thì hãy trách mình đã động vào nhầm người!” Năm Sẹo nói với giọng lạnh lùng.

“Cái gì? Động vào sai người?”

Ông ta ngẩn người ra.

Người mà ông ta động đến chỉ có mình Lâm Thiệu Huy, một thằng đi ở rể mà thôi, chứ không hề trêu chọc người nào khác.

Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm đều lộ ra vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

Chỉ có điều, Năm Sẹo cũng chẳng thèm để ý tới vẻ nghi hoặc của hai người.

Anh ta lơ đãng nhìn lướt qua hơn hai mươi đàn em bị thương của mình, sau đó nói: “Muốn tôi tha cho các người cũng được! Chi phí điều trị của những đàn em bị thương của tôi, cộng với phí tổn thất tinh thần là hơn năm trăm nghìn USD.

Nhất định tôi phải cầm được số tiền này trong vòng một tiếng đồng hồ!”
“Haiz!”
Nghe thấy thế, Bạch Long Hải mới thở phào nhẹ nhõm.

Mất tiền bồi thường cũng không sao, số tiền hơn năm trăm nghìn USD là số tiền vẫn có thể chấp nhận được.

Chỉ có điều đúng lúc này, giọng nói hờ hững của Năm Sẹo lại cất lên khiến trái tim ông ta thót lên một cái.

“Trừ khoản tiền đó ra...”
Nói tới đây, Năm Sẹo ngừng lại, nhìn lướt qua đống giấy ở bên cạnh trên mặt đất.

Sau khi thấy trên mảnh giấy kia có dòng chữ “đồng ý từ bỏ quyền thừa kế tài sản”, anh ta khẽ động lòng: “Cả nhà các người còn phải cam kết từ bỏ quyền thừa kế tài sản của nhà họ Bạch nữa!”
“Cái gì?”
Câu nói này của Năm Sẹo khiến sắc mặt của cả nhà Bạch Long Hải hoàn toàn biến đổi.

“Từ bỏ quyền thừa kế tài sản nhà họ Bạch ư?”

Chuyện này quả thực là chặn mất đường lui của bọn họ.

Không có quyền thừa kế tài sản nhà họ Bạch thì gia đình họ thật sự toi đời rồi.

“Cậu Năm Sẹo à, tôi có thể đưa tiền cho cậu.

Nhưng tại sao cậu lại muốn tôi từ bỏ quyền thừa kế tài sản chứ? Chuyện này cũng chẳng cho lợi gì cho cậu!” Ông ta vốn không thể hiểu nổi vì sao anh ta lại làm như vậy.

“Nếu như mình từ bỏ quyền thừa kế thì cuối cùng nhà con nhỏ Bạch Tố Y kia cũng sẽ được lợi.”
Chỉ có điều một tiếng “bộp” vang lên giòn giã, Năm Sẹo tát ông ta một cái nổ đom đóm mắt, trên mặt anh ta tràn đầy vẻ hung ác: “Con mẹ nó! Ông còn có mặt mũi hỏi câu này à? Ông có biết ông thuê côn đồ đánh người đã làm anh Thiệu Huy bị dọa không? Chẳng lẽ ông không nên bồi thường cho người vô tội như anh ấy à?”
“Cái gì? Người vô tội ư?”
Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, người chẳng bị thương chút nào đang mỉm cười đứng xem kia.

Sau đó, mọi người lại nhìn về phía hai ba con nhà Bạch Long Hải máu me đầy người.

Khóe miệng của cả đám đều giật giật.

Có vẻ như người bị thương là Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm mới đúng chứ?
Chuyện này….
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 115: Chương 115


“Tại sao có thể như vậy được?”
Giờ phút này, hai ba con Bạch Chí Phàm không thể tin vào tai mình được nữa.

Năm Sẹo chẳng những sai người đánh người thuê là bọn họ mà còn bắt họ đền tiền.

Thậm chí còn bắt cả nhà họ phải từ bỏ quyền thừa kế tài sản nhà họ Bạch, tự nhiên lại giúp cả nhà Bạch Tố Y được lợi.

“Mẹ kiếp! Sao có thể như vậy được?”
“Sao nào? Bạch Long Hải, ông có đồng ý không?” Năm Sẹo nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra nhìn về phía ông ta với vẻ hung ác.

Không những vậy, đám đàn ông vạm vỡ đứng đằng sau anh ta còn đồng loạt tiến lên phía trước một bước.

Dáng điệu này như muốn nói chỉ cần Bạch Long Hải dám từ chối, bọn họ sẽ đánh chết ông ta mới thôi.

“Tôi...!tôi đồng ý!”
Sau khi nói xong câu này, Bạch Long Hải như bị mất hết sức lực, ngã ngồi trên mặt đất.

“Xong đời rồi! Từ bỏ quyền thừa kế cũng có nghĩa là từ giờ mình không còn chút dính líu nào với nhà họ Bạch nữa.”
Chẳng bao lâu sau, dưới sự uy h**p của nhóm người Năm Sẹo, Bạch Long Hải bảo người đi gom hơn năm trăm nghìn USD tiền mặt, đưa từng túi tiền tới đây.

Ngoài ra còn đóng dấu vào giấy đồng ý từ bỏ quyền thừa kế tài sản.

Bạch Long Hải, Bạch Chí Phàm và Chu Nhật Lệ lần lượt ký tên vào bản cam kết.

Cho tới lúc này, sắc mặt của ba người trở nên cực kỳ khó coi, nhất là Chu Nhật Lệ.

Bà ta cảm thấy chuyện này giống như một giấc mơ.

Cách đây không lâu, bà ta còn ép cả nhà Bạch Tố Y phải ký vào giấy đồng ý từ bỏ quyền thừa kế tài sản.

Nhưng Chu Nhật Lệ lại không bao giờ ngờ tới kết quả như bây giờ.

Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, tình thế lại đảo ngược thành cả nhà bà ta ký vào giấy đồng ý từ bỏ quyền thừa kế tài sản nhà họ Bạch.

Nhưng đến đây mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc.

“Bạch Chí Phàm, không phải cậu muốn đánh gãy một cái chân của anh Thiệu Huy sao?”
Khóe miệng của Năm Sẹo xuất hiện một nụ cười tà ác, anh ta nhìn chằm chằm Bạch Chí Phàm.

“Cái gì!”
Bạch Chí Phàm nghe thấy vậy thì toàn thân trở nên run rẩy, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Anh ta đánh hơi được một hơi thở nguy hiểm.

“Anh Năm...!Năm Sẹo! Anh muốn cái gì nữa? Nhà chúng tôi đã bồi thường tiền rồi, cũng ký tên vào giấy cam kết rồi.

Chẳng lẽ anh còn muốn...”
Trong lòng anh ta dâng lên cảm giác sợ hãi tới cực độ.

Chỉ có điều Năm Sẹo lại nói thẳng ra chuyện muốn đánh gãy chân Bạch Chí Phàm với vẻ mặt hung hãn: “Lòng dạ của cậu rất độc ác.

Không ngờ lại đòi động tới một công dân tốt như anh Thiệu Huy.

Hôm nay, để trừ bạo cho dân nên tôi sẽ chủ trì lẽ phải cho anh ấy!”
“Rào!”

Câu nói kia vừa dứt, Bạch Chí Phàm bị dọa tè ra quần.

Nhưng anh ta chưa kịp cầu xin thì thấy Năm Sẹo nhận lấy một cây gậy bóng chày từ tay đàn em, sau đó đập mạnh vào cánh tay Bạch Chí Phàm.

“Rắc rắc!”
Khi gậy bóng chày nện mạnh vào cánh tay của anh ta, một tiếng xương gãy vụn lập tức truyền tới.

Toàn bộ cánh tay của Bạch Chí Phàm bị biến đổi hoàn toàn.

Tay anh ta bị đập gãy bởi một nhát gậy.

“A a a....”
Cảm giác đau đớn kịch liệt ập tới khiến Bạch Chí Phàm k** r*n liên hồi, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.

Chỉ có điều mọi chuyện vẫn chưa xong.

“Thêm một cái chân nữa nhé.”
“Vèo!”
Gậy bóng chày lại đập mạnh xuống một lần nữa, nó đập trúng chân phải của Bạch Chí Phàm.

“Rắc rắc!”
Lại một tiếng xương gãy nữa vang lên.

Chân của anh ta chẳng khác nào một thanh củi khô, bị gãy nên trở nên biến dạng.

Anh ta thực sự đã bị tàn phế...!
Thấy Bạch Chí Phàm lăn lộn trên mặt đất với vẻ đau đớn, người nhà họ Bạch và đám người Lý Hồng Nghĩa đứng ở xung quanh bị dọa tới mức mặt vàng như nghệ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ai mà ngờ được cậu cả nhà họ Bạch vừa rồi còn hung hăng càn quấy, giờ lại bị đánh gãy tay chân.

Không những vậy, điều khiến người ta chấn động hơn chính là cái miệng quạ đen của Lâm Thiệu Huy nói đúng một lần nữa.

Từ chuyện thần y Lâm bảo Bạch Chí Phàm bạt tai, tới chuyện Bạch Long Hải quỳ xuống dập đầu, rồi lại tới chuyện Bạch Chí Phàm bị đánh gãy tay chân.

Lâm Thiệu Huy đều nói trúng hết.

“Mẹ kiếp! Chuyện này chẳng khác nào Lâm Thiệu Huy biết tiên tri!”
Trong lúc này, tất cả mọi người đều nhìn về phía anh với ánh mắt như nhìn một quái vật.

Lúc mọi người vẫn đang choáng váng thì một tiếng “cộc” vang lên.

Cả đám thấy Năm Sẹo dẫn đám Chó Điên đi thẳng về phía trước, sau đó cúi gập người trước mặt Lâm Thiệu Huy, cung kính nói: “Anh Thiệu Huy, lần trước anh đã phải sợ hãi rồi.

Hơn năm trăm nghìn USD này coi như phí tổn thất tinh thần của anh!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 116: Chương 116


Cái gì!
Nghe được lời này, mặc kệ là đám người bên phía Bạch Long Hải hay cả nhà Bạch Tố Y đều vô cùng hoảng sợ.

Phải biết rằng đây chính là số tiền hơn năm trăm nghìn USD, một cọc tiền đô la thật dày, con số này lớn tới mức có thể khiến bất cứ kẻ nào động lòng.

Mà cái tên điên Năm Sẹo kia lại rất bình tĩnh đưa hết số tiền này cho Lâm Thiệu Huy, sao...!sao có thể như thế được.

Tuy nhiên không chỉ như thế.

Năm Sẹo lấy tờ giấy hẹn ra cung kính đưa cho Lâm Thiệu Huy, nói:
“Ngoài ra, mong rằng anh Thiệu Huy sẽ nhận lấy tờ giấy hẹn này! Xem như đây là khoản tiền em bồi thường cho gia đình anh!”
Ồ!
Chấn động.

Cả đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa và nhà họ Bạch đều bị chấn động.

Lục này họ mới thật sự chắc chắn rằng thì ra Năm Sẹo nói muốn bồi thường cho Bạch Long Hải, hơn nữa còn cho một câu hứa hẹn đều là bởi vì Lâm Thiệu Huy.

Rốt cuộc cái tên này và Năm Sẹo có quan hệ gì với nhau?
Trong lòng mỗi một thành viên trong nhà họ Bạch đều hoang mang tột độ.

Lúc trước họ đều cho rằng Lâm Thiệu Huy chính là một tên ở rể vô dụng, nhưng bây giờ Năm Sẹo lại dùng thái độ cung kính như thế để nói chuyện với Lâm Thiệu Huy thì chắc chắn chuyện này không hề đơn giản.

Trong khoảng thời gian ngắn, gần như trong lòng mỗi một người của nhà họ Bạch đều đã âm thầm nâng địa vị của Lâm Thiệu Huy lên cao hơn một chút.

“Anh Thiệu Huy, chúng em không làm phiền anh nữa, tạm biệt!”
Năm Sẹo nói xong thì cung kính gật đầu chào Lâm Thiệu Huy một cái, sau đó dẫn đám người của Chó Điên rời đi.

Phù!
Năm Sẹo vừa rời đi, gần như toàn bộ người ở đây đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tình huống vừa rồi thật sự đã dọa họ sợ hãi.

Nhưng đúng vào lúc này!
Họ lại thấy kẻ cuồng Tây y là Mike dẫn theo đội ngũ nghiên cứu Tây y của ông ta gấp gáp đi tới trước mặt Lâm Thiệu Huy, sau đó tất cả họ đều khom lưng cúi chào Lâm Thiệu Huy.

Ồ!
Tình huống này trông cực kỳ rầm rộ.

Đặc biệt người khom lưng ở phía trước lại chính là kẻ điên Mike.

Đám người Lý Hồng Nghĩa và nhà họ Bạch đứng ở bên cạnh lại tiếp tục sững sờ, họ chưa từng thấy kẻ cuồng Tây y này kính trọng bất cứ ai, mẹ nó chuyện gì đang diễn ra vậy.

Đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa đều rơi vào trạng thái hoang mang.

Ngay sau đó họ nghe thấy Mike dùng giọng điệu rất trang trọng cung kính nói:
“Cậu Thiệu Huy, vì để thể hiện lòng biết ơn đối với cô Bạch Tố Y, vợ của cậu, chúng tôi quyết định xây nên một bệnh viện ngay tại thành phố Nam Giang!”
“Chúng tôi sẽ tự bỏ vốn xây dựng, đồng thời chúng tôi cũng sẽ tự chịu trách nhiệm về hoạt động quản lý, nhưng người nắm giữ bệnh viện sẽ chính là cậu và vợ của cậu!”
Ầm!
Câu nói này của Mike giống như một quả lựu đạn bị mở chốt, oanh tạc não bộ của tất cả mọi người.

Bỏ vốn xây bệnh viện?
Tự mình quản lý!
Đặc biệt là câu nói cuối cùng, ông ta sẽ giao quyền khống chế bệnh viện cho Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Chuyện này...!giống như của hời rơi từ trên trời xuống vậy.

Hơn nữa mọi người đều biết rõ mặc dù tính cách của Tây y Mike khá ngông cuồng, nhưng kỹ năng về Tây y của ông ta không phải hạng tầm thường, thông qua chuyện ông ta đã chiến thắng khoảng mười hai bác sĩ Trung y danh giá thì cũng có thể chứng minh được.

Nếu để ông ta chịu trách nhiệm quản lý hoạt động của bệnh viện thì bệnh viện này tuyệt đối sẽ không ngừng phát triển giống như một kho báu đầy tiền vậy.

Điên rồi!
Giờ phút này, đám người bên phía Lý Hồng Nghĩa và đám người của Bạch Long Hải đều nhìn Mike với ánh mắt giống như đang nhìn một tên điên.

Ngay cả gia đình của Bạch Tố Y cũng nuốt nước miếng, tất cả họ đều đã bị dọa đến ngu người luôn rồi.

Tuy nhiên…
Mike hoàn toàn không thèm để ý đến sự chấn động của mọi người, ông ta thấy Lâm Thiệu Huy gật đầu giống như rất hài lòng thì lập tức mừng rỡ nói:
“Cậu Thiệu Huy, vậy chúng tôi không làm phiền cậu nữa, bây giờ chúng tôi sẽ chuẩn bị lên kế hoạch cho các hạng mục xây dựng bệnh viện!”
Nói xong, đám người của Mike lại khom lưng vái chào Lâm Thiệu Huy một lần nữa rồi cả đám kéo nhau rời đi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 117: Chương 117


Sau khi đám người của Mike rời đi, đám người của Bạch Long Hải và Lý Hồng Nghĩa ở lại, cho đến giờ vẫn cứ như đang nằm mơ.

Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Bá vương Năm Sẹo ở khu Bắc, để con rể Lâm Thiệu Huy ở rể, đưa tiền để trút giận.

Đám người của kẻ cuồng Tây y Mike muốn xây dựng một bệnh viện và chắp tay đưa tiễn.

Điên rồi!
Đám người của Bạch Long Hải chỉ cảm thấy thế giới này đều điên cả rồi.

Chỉ có điều vào giờ phút này, Bạch Long Hải căn bản là không muốn những thứ này.

Ông ta nhìn về phía ông Cao, vội vàng hỏi:
"Ông Cao, ba con chúng tôi đã thực hiện đầy đủ yêu cầu của thần y Lâm rồi, vừa nhận bạt tai, vừa khấu đầu lạy tạ.

Xin ông hãy nói chuyện với thần y Lâm, nhờ ông ấy giúp đỡ cho Bạch Duy Hùng."
Sắc mặt của Bạch Long Hải lóe lên tia hoảng sợ.

Dù gì thì ông ta cũng đã ký giấy cam kết từ bỏ quyền thừa kế tài sản, nếu Bạch Duy Hùng mất thì xem như gia đình ông ta sẽ thành hai bàn tay trắng.

Giờ đây, chiếc thuyền cứu sinh duy nhất của họ là Bạch Duy Hùng.

Chỉ cần Bạch Duy Hùng còn sống thì họ còn hy vọng.

Nghe nói như thế, ánh mắt của ông ta không khỏi len lén liếc nhìn Lâm Thiệu Huy.

Sau khi phát hiện ra Lâm Thiệu Huy gật đầu, lúc này ông Cao mới thở phào nhẹ nhõm rồi nói:
"Vừa rồi trên điện thoại, thần y Lâm đã nói, chỉ cần hai ba con anh làm được như vậy thì sẽ gặp và chữa khỏi bệnh cho Bạch Duy Hùng."
Phù!
Câu nói này khiến trong lòng Bạch Long Hải và mọi người trong gia đình nhà họ Bạch hoàn toàn nhẹ nhõm, trên mặt ai cũng lóe lên niềm vui mừng khôn xiết và hưng phấn.

Bạch Duy Hùng cuối cùng cũng được cứu rồi.

Thần y Lâm là một thần y khéo tay chân chính, có khả năng cải tử hoàn sinh, nếu như đối phương đã đồng ý, bọn họ có thể hoàn toàn yên tâm.

Nghĩ đến đây, Bạch Long Hải vội hỏi:
"Không biết khi nào thần y Lâm sẽ tới bệnh viện thế? Mọi người trong nhà họ Bạch chúng tôi nhất định sẽ cùng nhau nghênh đón."
Không chỉ là Bạch Long Hải, tất cả những người còn lại trong gia đình nhà họ Bạch đều nhìn chằm chằm vào nhau.

Bọn họ đều không thể chờ đợi thêm được nữa, nóng lòng muốn gặp thần y Lâm.

Thời gian?
Ông Cao khẽ giật mình rồi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy lặng lẽ dùng tay ra dấu hiệu, ông ta không khỏi sững sờ, khóe miệng co giật rồi mới lên tiếng:
"Thần y Lâm nói, sáng mai Bạch Duy Hùng nhất định sẽ khỏi bệnh."
Cái gì?
Câu này khiến tất cả mọi người kể cả Bạch Long Hải đều sững sờ.

Sáng sớm mai?
Nhất định sẽ khỏi hẳn?

Đây...!là câu trả lời kiểu gì thế này!
Tất cả mọi người và Bạch Long Hải mặt mũi đều tràn đầy sự khó hiểu, nhưng họ biết vị thần y Lâm này tính tình quái gở, căn bản là không ai dám hỏi thêm.

"Được rồi, xin ông Cao hãy chuyển lời cho thần y Lâm, tất cả mọi người trong gia đình nhà họ Bạch đều biết ơn thần y Lâm không tài nào kể xiết.

Nếu mọi người có cần gì, chúng tôi nhất định sẽ lên rừng xuống biển để giữ lời hứa của mình."
Bạch Long Hải liền bảo tất cả thành viên nhà họ Bạch lạy ông cụ Cao.

Cho đến lúc này, ông ta mới giận dữ trừng mắt nhìn Lâm Thiệu Huy: "Lâm Thiệu Huy, mày đợi đấy, mày làm cho con trai Bạch Chí Phàm của tao bị thương, gãy tay gãy chân, khoản nợ này Bạch Long Hải tao nhớ kỹ lấy."
Nói xong, Bạch Long Hải cay đắng liếc nhìn Lâm Thiệu Huy, sau đó mang theo con trai Bạch Chí Phàm trên lưng, dẫn theo tất cả người nhà họ Bạch rời khỏi.

Chỉ cần nhìn vào bóng lưng của họ, khóe miệng ông Cao không khỏi khẽ giật giật.

Ông ta muốn biết nếu những người này biết Lâm Thiệu Huy chính là y thần Lâm, không biết bọn họ có sợ chết khiếp hay không.

Nghĩ vậy, ông Cao lắc đầu, sau đó mang theo Lý Hồng Nghĩa cùng những người khác rời đi cùng với Lâm Thiệu Huy.

Cho đến khi tất cả mọi người rời khỏi, sau đó ba người Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân mới có phản ứng.

Họ thẫn thờ nhìn những gói tiền mặt và tờ giấy cam kết, cứ ngỡ như là mình đang mằm mơ.

Nhưng không! Một nghi hoặc lớn hơn xuất hiện trong tâm trí họ.

.

Tìm truyện hay tại # TRUМtrцyen .vN #
“Ba, ba nói thử xem thần y Lâm kia có đáng tin không? Thần y hoàn toàn không nói chắc chắn là khi nào thì điều trị cho ông nội thì sáng mai ông nội làm sao có thể bình phục được?” Bạch Tố Y bối rối nhìn Bạch Tuấn Sơn.

Bạch Tuấn Sơn vẻ mặt cũng cười đầy đau khổ:
"Ba cũng không biết, có lẽ đây là một chuyên gia."
"Đúng vậy! Y thuật tuyệt đỉnh của thần y Lâm chắc chắn là kỳ tài của đương thời.

Người như vậy làm sao có thể lừa gạt người khác được?" Thẩm Ngọc Trân vẻ mặt cũng tràn đầy sùng bái nói.

Sau cùng, họ đã tận mắt chứng kiến Mike, một kẻ điên trong ngành Tây y đã khóc lóc thảm thiết và cầu xin thần y Lâm tha thứ cho ông ta.

Lý Hồng Nghĩa và các nhà Đông Y lớn khác của Việt Nam đang đau khổ cầu khẩn nhưng một mặt cũng không gặp được.

Điều này khiến cho ba chữ "thần y Lâm" trong lòng người nhà họ Bạch giống như một vị thần lớn lao
Chỉ khi nếu bọn họ biết rõ, người được mệnh danh là thần y Lâm lại là người bên cạnh họ hàng ngày, không biết bọn họ có cảm thấy sợ hãi hay không..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 118: Chương 118


Trời về khuya dần buông xuống.

Cả nhà Bạch Tố Y đều chìm vào giấc ngủ đẹp.

Chỉ khi kim đồng hồ điểm một giờ sáng.

Hự!
Lâm Thiệu Huy đột nhiên mở mắt.

Anh quay đầu nhìn Bạch Tố Y đang ngủ ngon lành bên cạnh liền nhếch miệng cười, trên mặt Lâm Thiệu Huy không khỏi hiện lên một vẻ mặt hạnh phúc:
"Bà xã, vì em muốn Bạch Duy Hùng phục hồi đến như thế, vậy anh sẽ chu toàn cho em."
Nói xong, Lâm Thiệu Huy giúp Bạch Tố Y đắp chăn bông lại, sau đó mới đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Phòng chăm sóc cao cấp của bệnh viện.

Bên ngoài phòng bệnh của Bạch Duy Hùng có mấy vệ sĩ mặc đồ đen âm thầm lặng lẽ canh gác.

Những người này đều là cựu binh được nhà người nhà họ Bạch mời về với giá cao, ngày thường họ có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho Bạch Duy Hùng.

Vào lúc này, ngay cả gần đến giờ rạng sáng, những vệ sĩ mặc áo đen này vẫn tràn đầy năng lượng, mắt không ngừng quét mọi thứ trong hành lang.

Chỉ là họ không biết rằng ngay trong phòng bệnh lúc này, cửa sổ đã lặng lẽ mở ra từ lúc nào không ai hay biết
Một bóng người bí ẩn xuất hiện trên mép bệ cửa sổ.

Người ấy chính là là Lâm Thiệu Huy.

Lâm Thiệu Huy thờ ơ liếc nhìn vài vệ sĩ bên ngoài, lắc đầu và khinh khỉnh nói:
"Những người này có chuyên môn tốt, nhưng đáng tiếc tay nghề lại quá thấp.

Nếu thực sự có kẻ thù, chỉ cần cử một kẻ giết người hạng B là đã có thể giải quyết hết tất cả bọn họ cùng một lúc."
Lâm Thiệu Huy lúc này cũng chẳng muốn nhìn đám vệ sĩ ngoài cửa nữa.

Anh đưa mắt nhìn Bạch Duy Hùng trên giường bệnh.

"Màu da xám xịt và các mao mạch đã bắt đầu vỡ ra, sự tắc nghẽn máu trong não đã gia tăng lên đến tầng ba, còn có thể sống thêm trong vòng bốn mươi tám giờ đồng hồ, đến lúc đó, tất cả các mạch máu sẽ vỡ ra và rơi vào trạng thái chết não."
Lâm Thiệu Huy chỉ nhìn lướt qua, liền phân tích tình trạng hiện tại của Bạch Duy Hùng.

Lòng bàn tay anh lập tức run lên, liền lấy ra một ít kim châm cứu.

Tiếp theo, sau khi nhúng kim vào một chút cồn và dung dịch sát trùng, khử trùng, anh từ từ châm từng huyệt đạo trên não của Bạch Duy Hùng.

Một phút.

Năm phút.

Mười phút.

Đầu Bạch Duy Hùng đã dày đặc kim tiêm.

Mỗi mũi kim đều nhằm vào một huyệt đạo, đặc biệt dưới sự k*ch th*ch của kim, máu trong huyết quản bắt đầu dần dần lưu thông.

Sau hai mươi phút trôi nữa qua, Bạch Duy Hùng khịt khịt mũi, hai mở mắt ra trong trạng thái bàng hoàng.

"Tôi...!Tôi hình như vừa có một giấc mộng..."
Bạch Duy Hùng bàng hoàng, ngỡ như mơ thấy sự sống và cái chết.

Ông cụ mơ thấy mình đang vật lộn bên bờ vực của cái chết, muốn nói nhưng không thể nào nói, muốn hét lên nhưng lại không phát ra tiếng động.

Ông cụ còn mơ thấy mình bị một đám bác sĩ Tây y vây quanh, lắc đầu thở dài.

Ông cụ cũng mơ thấy mình dường như bị cái tên súc sanh Lâm Thiệu Huy hung hăng tát cho một cái bạt tai.

"Vừa rồi tôi cũng mơ thấy hình như Lâm Thiệu Huy ở đây?"
Bạch Duy Hùng cau mày thật chặt.

Ông cụ đưa mắt nhìn căn phòng, nhưng rồi ông cụ ngạc nhiên khi thấy rằng hóa ra đây là một phòng bệnh.

Không chỉ dừng lại ở đó, một giọng nói lạnh như băng vang lên từ cửa sổ: "Đơn thuốc đã được viết xong và để trên bàn.

Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ba cữ thuốc, ba ngày sau bệnh sẽ khỏi."
Cái gì thế?
Câu này khiến cho Bạch Duy Hùng bàng hoàng, bởi trong giọng nói tỏa ra một loại áp lực và ma lực khó tả.

Ông cụ vội quay đầu nhìn xung quanh, mới nhận ra bên cạnh cửa sổ có một bóng người mờ mịt.

Giọng nói này.

Hình dáng này.

Quen thuộc nhưng cũng có phần lạ lẫm.

Thực sự khiến Bạch Duy Hùng không thể tin được.

Hự!
Sau khi bóng người rời đi để lại những câu nói này, cả người giống như một bóng ma, đột nhiên biến mất không thấy đâu.

Bóng người ấy nhảy ra ngoài từ bên cửa sổ phòng bệnh.

"Không...!Không thể nào!"
Bạch Duy Hùng sững sờ, ông cụ tự nhiên có thể nhìn ra được, phòng bệnh này chính là phòng bệnh cao cấp của bệnh viện số một thành phố Giang Nam.

Phòng bệnh này nằm trên tầng cao nhất của bệnh viện, chính là tầng hai mươi bốn.

Một người từ cửa sổ nhảy xuống, đây không phải là tự sát sao?
Đặc biệt là giọng nói và hình dáng của người đó cực kỳ giống với...!Lâm Thiệu Huy?
"Không! Mình chắc chắn là bị hoa mắt.

Làm sao một người có người nhảy ra khỏi tòa nhà từ tầng hai mươi bốn được!"
"Còn nữa, Lâm Thiệu Huy cũng chỉ là đồ vô dụng, làm sao có thể ở chỗ này!"
Bạch Duy Hùng lắc đầu nguầy nguậy và ném cái ý nghĩ hoang đường này ra khỏi não..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 119: Chương 119


Sáng sớm tại Bệnh viện số một thành phố Nam Giang, từng chiếc xe sang trọng đậu ở bãi đỗ xe, sau đó mấy người Bạch Long Hải mở cửa xuống xe.

Khuôn mặt của Bạch Long Hải vẫn còn bầm tím, nhưng lúc này ông ta đã không quan tâm đến vết thương trên người nữa, điều mà ông ta bận tâm nhất bây giờ chính là sự sống chết của ông cụ.

Chỉ cần ông cụ vẫn còn sống thì gia đình họ mới có hy vọng kế thừa nhà họ Bạch.

“Bác cả, bác nói vị Thần y Lâm kia có đáng tin cậy hay không? Anh ta không nói rõ khi nào có thể đến trị bệnh, chỉ nói sáng sớm ông cụ sẽ khỏi bệnh.

Đây không phải là đang đùa giỡn hay sao?”
Một người trong những người đứng đầu của nhà họ Bạch ở bên cạnh cau mày lại hỏi Bạch Long Hải.

Không chỉ có một mình ông ta.

Tất cả những người còn lại của nhà họ Bạch cũng tràn đầy nghi ngờ.

“Đúng vậy, tôi càng nghĩ càng cảm thấy Thần y Lâm này không đáng tin, thần y chưa từng xuất hiện sao lại có thể trị liệu cho ông cụ đây?”

“Đúng đó, e rằng chúng ta đã bị người ta lừa rồi! Cái gì mà sáng sớm sẽ chữa khỏi? Đúng là một tên lừa đảo.”
Tất cả đám người đứng đầu nhà họ Bạch đều nhíu chặt mày lại, trong giọng nói tràn đầy không vui.

Rốt cuộc ngày hôm qua vẫn chưa xác định được thời gian chữa trị, mà vị Thần y Lâm kia lại đã thề rằng bệnh tình của ông cụ sẽ chuyển biến tốt vào sáng sớm nay, điều này y như một trò đùa.

Bạch Long Hải nghe thấy vậy sắc mặt càng trở nên u ám hơn.

Cả đêm hôm qua ông ta không ngủ, bởi vì lo lắng ông cụ thật sự không thể cứu được, nếu đúng như vậy thì nhà họ sẽ hoàn toàn xong đời.

“Đừng nói nữa, chúng ta đi xem một chút thì sẽ biết những gì thần y Lâm kia nói có đúng hay không.”
Tuy Bạch Long Hải nói những lời này nhưng trong lòng vẫn không yên như cũ.

Chắc mấy chốc một nhóm người đã đến khu vực phòng bệnh VIP ở lầu 24.

Từ xa đã nhìn thấy mấy người vệ sĩ vẫn đang tận tâm canh giữ ngoài cửa.

“Tình hình của ông cụ bây giờ ra sao rồi? Tối qua có ai tới đây không? Hay là có chuyện khác thường gì không?”
Bạch Long Hải ngay lập tức hỏi một người vệ sĩ.

Nghe thấy những điều này.

Người vệ sĩ đó sửng sốt trong giây lát.

“Bác cả, ông cụ vẫn còn chưa tỉnh, tối hôm qua không có ai đến đây, càng không có điều gì khác thường.”
“Lộp bộp!”
Câu nói này vừa thốt ra đã khiến cho trái tim của mấy người Bạch Long Hải hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.

Quả nhiên!
Lời của vị Thần y Lâm kia không hề đáng tin một chút nào.

Trong thoáng chốc, sắc mặt của Bạch Long Hải và mấy người đứng đầu đều u ám đến mức có thể vắt ra nước.

“Kẻ đó đúng là một tên lừa đảo, không được, chúng ta phải đi tìm ông Cao, nhờ ông ta hỏi một chút tên họ Lâm kia.”
“Đúng đấy, tên họ Lâm kia ngày hôm qua còn khiến cho cậu Chí Phàm tự bạt tai mình lại còn bắt bác cả quỳ lạy, hóa ra đều đang lừa chúng ta.”
“...”
Giờ phút này tất cả những người đứng đầu trong nhà họ Bạch đều vô cùng kích động.

Ngay cả bác cả Bạch Long Hải cũng lửa giận bừng bừng, cho rằng mình đã bị lừa.

Nhưng đúng lúc này.

“Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?”
Một giọng nói già nua truyền ra từ trong phòng bệnh, bỗng chốc khiến cho mọi người đều sững sờ.

Giọng...!giọng nói này...!
Lúc này hầu như mấy người Bạch Long Hải đều không dám tin vào tai mình.

Họ vừa nghe thấy gì vậy?
Đó không phải là giọng của ông cụ hay sao?
“Bùm!”
Giây phút này hầu hết tất cả mọi người đều ngẩn ra, ngay cả mấy người vệ sĩ cũng bị dọa cho cả người ớn lạnh.

Tuy nhiên điều này còn chưa kết thúc.

“Két!”
Cánh cửa phòng bệnh được người chậm rãi mở ra từ bên trong, sau đó một ông lão mặc quần áo bệnh nhân cau mày thong thả bước ra.

Khi nhìn thấy ông lão này, dù là Bạch Long Hải hay những người còn lại trong nhà họ Bạch đều không tin vào mắt mình, như thể nhìn thấy quỷ vậy.

“Ông...!ông cụ?”
“Xoạt!”
Tất cả đều sững sờ.

Đám người Bạch Long Hải hoàn toàn bị dọa ngốc, dù sao mới hôm qua ông cụ đã phẫu thuật thất bại rơi vào giai đoạn nguy hiểm, chỉ còn sống được ba ngày.

Bây giờ chỉ qua một đêm ông cụ không chỉ thức tỉnh mà còn có thể...!đi lại được?.
 
Back
Top Bottom