Khác Ma tôn và lô đỉnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 21


Chiến trường ngoài kia đã biến thành một vũng lầy của thịt nát và xương tan.

Thẩm Diêm La đứng giữa tâm bão của vạn trượng kiếm quang, bộ chiến bào đen kịch đã rách tả tơi, để lộ lồng ngực vạm vỡ hằn sâu những vết chém chí mạng từ các vị trưởng lão Minh Đạo.

Máu Ma Tôn chảy ròng ròng, nóng hổi và mang theo ma khí lăng lệ, nhưng gã không lùi bước.

Cơn đau thể xác chỉ càng làm bùng lên ngọn lửa hận thù và dục vọng bệnh hoạn trong huyết quản gã.

Để duy trì tu vi đang chạm ngưỡng sụp đổ vì trọng thương, Thẩm Diêm La không còn cách nào khác ngoài việc thực hiện cấm thuật "Huyết Sát Thải Điền".

Gã gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, ma lực hóa thành những bàn tay khổng lồ, thô bạo tóm lấy ba nữ tu trẻ tuổi của Thanh Loan Tông - chính là đồng môn của Vân Hy - đang run rẩy phía sau trận tuyến.

Gã lôi tuột bọn họ vào trong một trướng bồng tạm thời ngay giữa chiến địa.

Mặc kệ tiếng gào thét phẫn nộ của đám tu sĩ chính đạo bên ngoài, Thẩm Diêm La như một con quỷ đói, thô bạo xé toạc lớp tiên y thanh khiết của vị nữ tu dẫn đầu.

"Chính đạo các ngươi thanh cao lắm mà?

Để xem linh căn của các ngươi có chịu nổi ma tinh của ta không!"

Thẩm Diêm La vừa gầm rú vừa đâm phập lút cán dương vật gân guốc, đang sưng tấy vì dâm độc và vết thương, vào sâu trong tử cung chưa từng bị vấy bẩn của nàng ta.

Một tiếng xoẹt khô khốc vang lên, máu trinh tiết đỏ tươi bắn tung tóe lên khuôn mặt đẫm máu của gã.

Thẩm Diêm La không có một chút thương hoa tiếc ngọc, gã thúc hông bạo liệt với tốc độ kinh hồn, mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng của sự đau đớn và khoái lạc tà ác.

Gã vừa chịch vừa dùng bàn tay hộ pháp bóp nghẹt cổ nữ tu tội nghiệp, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đầy hận thù của mình.

Trong tâm trí gã, mỗi cú thúc vào cơ thể này là một sự trả thù cho nỗi nhục nhã mà Vân Hy phải chịu đựng.

Gã vừa bú mút nhũ hoa của nàng ta đến tím tái, vừa phun ra những lời ngôn dâm bỉ ổi:

"Rên lên!

Giống như Vân Hy đã rên rỉ dưới thân đám nô bộc ấy!

Ta sẽ hút cạn linh tủy của ngươi để hồi phục, rồi ta sẽ giết sạch cả sư môn ngươi!"

Tiếng va chạm da thịt bạch bạch bạch chát chúa hòa cùng tiếng gào khóc tuyệt vọng của hai nữ tu còn lại đang bị ma xích khóa chặt, chờ đợi đến lượt bị dày vò.

Thẩm Diêm La chịch điên cuồng, gã bắn xối xả luồng tinh dịch nóng rực chứa đầy ma độc vào sâu trong bụng nữ tu kia, khiến bụng nàng phình to lên rõ rệt rồi lập tức héo rũ vì bị gã hút cạn âm khí.

Không một giây ngơi nghỉ, gã quăng cái xác xơ xác sang một bên, tiếp tục vồ lấy kẻ tiếp theo.

Gã ép nữ tu thứ hai phải quỳ chổng mông, thô bạo thọc mạnh vào cả hai lỗ, vừa chịch vừa liếm sạch những giọt nước mắt nhục nhã trên mặt nàng ta.

Ma công của gã thăng tiến vùn vụt sau mỗi đợt thải âm, vết thương trên người gã khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhưng sự điên loạn trong tâm trí gã thì không bao giờ lành lại.

Trong khi Thẩm Diêm La đang nhân danh sự hận thù để vấy bẩn chính đạo, gã hoàn toàn không hay biết rằng ở Ma Cung, Vân Hy thật sự cũng đang bị Dạ Sát và Quỷ Ảnh "thải âm" một cách tàn bạo không kém.

Một bên là Ma Tôn đang dùng dương vật làm vũ khí để trừng phạt các nữ tu chính đạo.

Một bên là tiên tử chính đạo đang bị đám Ma tu cấp dưới biến thành bồn chứa thải nhầy nhụa.

Cả hai phía đều ngập ngụa trong tinh dịch, máu huyết và tiếng rên rỉ dâm ô.

Thẩm Diêm La càng chịch càng nứng, gã bắt đầu nhồi nhét uế tạp vào miệng nữ tu thứ ba, ép nàng phải bú mút nhầy nhụa
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 22


Thẩm Diêm La thô bạo lôi tuột thêm năm nữ tu khác từ trận tuyến chính đạo vào trong trướng bồng rách nát.

Gã không cho chúng bất kỳ cơ hội kháng cự nào, ma xích đỏ rực trói chặt tay chân từng người, ép bọn họ phải phơi bày cơ thể thanh khiết trước đôi mắt đỏ ngầu dục hỏa.

Gã vồ lấy vị trưởng lão nữ của Thanh Loan Tông - người từng được kính trọng vì sự đoan trang - rồi đè nghiến nàng xuống đống xác thịt nhầy nhụa.

Thẩm Diêm La vừa gầm rú vừa đâm phập lút cán dương vật gân guốc, nóng rực như dung nham vào sâu trong tử cung đang co thắt vì sợ hãi của nàng.

"Nàng có thấy sướng không?

Cái chính nghĩa của các ngươi có cứu nổi cái lồn này khỏi tinh dịch của ta không!"

Gã thúc hông bạo liệt, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng nghìn cân, tiếng va chạm da thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội ra tận ngoài chiến trường, át đi cả tiếng binh đao.

Thẩm Diêm La vừa chịch vừa dùng lưỡi liếm sạch những giọt nước mắt nhục nhã trên mặt nàng, đôi bàn tay thô báp nhào nặn bầu ngực nàng đến mức biến dạng.

Gã bắn xối xả luồng tinh dịch nóng rực vào sâu bên trong, khiến bụng nàng phình to lên rõ rệt, rồi ngay lập tức gã rút ra để nhét vào miệng nữ tu bên cạnh.

Gã chịch liên hồi, từ người này sang người khác, biến trướng bồng thành một cái hố chứa uế tạp.

Thẩm Diêm La đắm chìm trong khoái lạc tột đỉnh của việc giày vò chính đạo, hạ bộ gã không một giây nào xìu xuống, trái lại càng chịch lại càng thêm to lớn, đỏ lựng vì được bồi bổ bằng âm khí thuần khiết của hàng loạt tiên tử.

Trong khi đó, tại Ma Cung, Dạ Sát và Quỷ Ảnh đã thực hiện một hành vi to gan lớn mật.

Chúng biết rằng nếu chỉ chịch Vân Hy trong trạng thái da bọc xương thì nàng sẽ sớm chết yểu, khiến "lò luyện" này biến mất.

Dạ Sát đã dùng chìa khóa vạn năng đánh cắp được từ linh hồn Vân Hy để đột nhập vào mật kho của Ma Tôn, lấy đi "Cửu Chuyển Huyết Liên" - một kỳ bảo ngàn năm mà Thẩm Diêm La định dùng để hồi sinh hoàn toàn thần trí cho nàng.

"Thứ này mà dùng để tẩm bổ thì nàng ta sẽ có sức để chúng ta đụ cả ngày lẫn đêm mà không chết!"

- Dạ Sát cười tàn nhẫn.

Hắn thô bạo bóp nát đóa sen huyết, ép lấy nước cốt đỏ tươi rồi mớm thẳng vào tử cung của Vân Hy thông qua dương vật đang nóng rực.

Kỳ bảo vừa nhập thể, cơ thể gầy guộc của Vân Hy lập tức phát ra hào quang đỏ rực, da thịt nàng bắt đầu đầy đặn lại với tốc độ kinh người, đôi gò bồng đảo héo rũ bỗng chốc căng tròn, trắng ngần và rung rinh đầy mời gọi.

Nhưng sức mạnh của kỳ bảo cũng khiến dục vọng trong nàng bùng nổ đến mức không thể kiểm soát.

Vân Hy trợn ngược mắt, đôi môi sưng mọng thốt ra những tiếng rên rỉ dâm dật tột cùng:

"Ư... hự... nóng quá...

đâm mạnh vào... nhét đầy uế tạp vào bụng em đi!"

Quỷ Ảnh thấy nàng đã có sức, liền lật ngược nàng lại, banh rộng hậu môn đen kịt để Dạ Sát đâm lút cán từ phía sau, còn hắn thì thô bạo nhét dương vật vào miệng nàng.

Vân Hy vừa được kỳ bảo tẩm bổ sức lực, vừa bị hai tên Ma Vương luân chịch điên cuồng.

Tiếng mút mát nhầy nhụa và tiếng va chạm thịt thà trong tẩm điện giờ đây còn kinh hoàng hơn cả ngoài chiến trường.

Vân Hy bị làm cho sướng đến mức chảy tràn trề dòng dâm dịch nhục nhã, cơ thể nàng bóng loáng mồ hôi và tinh dịch, hoàn toàn đắm chìm trong sự tẩm bổ bệnh hoạn của những kẻ phản bội.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 23


Chiến trường lúc này đã không còn là nơi phân định chính tà, mà trở thành một lò sát sinh rực lửa dục vọng tàn bạo.

Thẩm Diêm La đứng giữa đống xác thịt ngổn ngang, bộ chiến bào đen kịch rách nướu để lộ cơ thể vạm vỡ đẫm máu và mồ hôi.

Ma công của gã sau khi hút cạn âm cốt của hàng loạt nữ tu đã bùng nổ đến mức không thể kiểm soát, khiến hạ bộ gã sưng tấy, gân xanh nổi cuồn cuộn như những con rồng nhỏ đang giãy giụa dưới lớp da đỏ lựng.

Gã thô bạo túm lấy tóc của một vị tiên tử đoan trang nhất Thanh Loan Tông, người vốn là sư tỷ đồng môn của Vân Hy, rồi đè nghiến nàng xuống một chiếc xe tang rách nát ngay giữa trận tiền.

Gã không cần dạo đầu, hạ bộ cứng như thép nguội đâm phập một nhịp lút cán vào sâu trong tử cung đang co thắt vì sợ hãi của nàng.

Phập!

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng va chạm da thịt chát chúa vang dội khắp không gian, hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của nữ tu tội nghiệp.

Thẩm Diêm La vừa thúc hông bạo liệt vừa dùng bàn tay hộ pháp bóp nghẹt cổ nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đầy ma tính của mình.

Gã cúi xuống, đầu lưỡi nhám xịt liếm láp những giọt nước mắt nhục nhã trên mặt nàng, miệng không ngừng phun ra những lời ngôn dâm bỉ ổi:

"Nhìn xem!

Đây là cái lồn chính đạo thanh cao mà các ngươi hằng kiêu ngạo sao?

Nó đang bú mút lấy cặc của ta này!

Đau không?

Hay là sướng đến phát điên rồi?

Rên lớn lên cho ta!

Ta muốn nghe tiếng tiên tử của Thanh Loan Tông rên rỉ giống như một con điếm dưới thân Ma Tôn này!"

Gã vừa chửi thề vừa dùng tay nhào nặn bầu ngực nàng đến mức hằn lên những vết ngón tay tím tái, rướm máu.

Mỗi cú thúc của gã đều mang theo toàn bộ sự hận thù và khoái lạc bệnh hoạn, khiến tử cung của nàng phình to lên rõ rệt dưới lớp da bụng mỏng manh.

Thẩm Diêm La nứng đến mức gào lên trong cơn say máu:

"Vân Hy của ta đã phải chịu đựng những thứ dơ bẩn này, thì các ngươi cũng đừng hòng giữ được sự thanh khiết!

Ta sẽ nhồi đầy uế dịch vào cái bụng nhỏ này, để khi ngươi chết đi, linh hồn ngươi cũng phải mang theo mùi tinh dịch của ta xuống địa ngục!

Mút mạnh vào!

Liếm sạch lấy nước dâm của ta đi, con súc vật chính đạo này!"

Chưa thỏa mãn, gã nhấc bổng nàng lên, ép nàng kẹp chặt chân vào thắt lưng mình rồi xoay vòng điên cuồng ngay giữa vòng vây của quân thù.

Gã vừa chém đầu những tu sĩ lao đến cứu viện, vừa không ngừng bắn xối xả luồng tinh dịch nóng rực chứa đầy ma độc vào sâu trong người nàng.

Luồng uế dịch mạnh đến mức khiến nữ tu kia trợn ngược mắt, toàn thân co giật liên hồi rồi héo rũ vì bị gã hút cạn âm cốt để phục hồi thương thế.

Thẩm Diêm La cười cuồng loạn, gã quăng cái xác xơ xác sang một bên như một món đồ chơi hỏng, rồi lập tức vồ lấy hai nữ tu khác đang run rẩy quỳ bên cạnh.

Gã ép một người phải quỳ chổng mông, người kia phải ngậm lấy hạ bộ đang nhễ nhại máu và tinh dịch của mình.

"Bú cho kỹ vào!

Dùng cái lưỡi dâm đãng của các ngươi liếm sạch tinh lực của ta!

Hôm nay, Ma Tôn ta sẽ biến cả chiến trường này thành bồn chứa tinh dịch, để cho cả thiên hạ biết thế nào là sự sỉ nhục của chính đạo!"

Gã vừa chịch vừa bóp bú, liếm láp khắp cơ thể của các nữ tu, biến cuộc chiến thành một đại tiệc xác thịt nhầy nhụa.

Tu vi của gã thăng tiến vùn vụt sau mỗi hiệp hành lạc, vết thương trên người gã khép lại bằng những mảng sẹo đỏ rực, tỏa ra ma khí nghi ngút.

Thẩm Diêm La đắm chìm trong sự sung sướng tột độ khi được giày vò những kẻ mà gã cho là đã khiến Vân Hy phải khổ cực, gã không hề biết rằng mình đang trở thành chính thứ quái vật mà gã từng khinh bỉ.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 24


Sát khí và dâm khí ngoài chiến trường đã đẩy Thẩm Diêm La vào một trạng thái ma cuồng chưa từng có trong lịch sử tu hành của gã.

Giữa tiếng gào thét của vạn quân, gã như một cỗ máy chịch người không biết mệt mỏi, đôi mắt đỏ rực không còn một tia nhân tính.

Tay phải gã vung ma kiếm chém bay đầu những tu sĩ chính đạo đang lao đến, trong khi phần thân dưới thô bạo thúc hông liên hồi vào cơ thể của hai nữ tu đang quỳ rạp, bị ma xích khóa chặt dưới chân gã.

"Ngoan nào!

Dùng cái miệng thanh cao mà các ngươi dùng để tụng kinh niệm Phật đó, liếm sạch máu và tinh dịch của ta đi!"

- Thẩm Diêm La gầm lên khàn đặc, giọng nói mang theo lực lượng trấn áp linh hồn.

Gã thô bạo túm lấy mái tóc mây của một vị sư tỷ Thanh Loan Tông, ép nàng phải ngửa cổ hết cỡ, nuốt trọn dương vật gân guốc đỏ lựng, to lớn như một thanh sắt nung nóng của mình vào tận cuống họng.

Tiếng mút mát nhầy nhụa hòa cùng tiếng nấc nghẹn của sự nhục nhã vang lên chát chúa.

Gã vừa chịch vừa dùng những lời ngôn dâm bỉ ổi nhất để sỉ nhục sự chính nghĩa của bọn họ:

"Nhìn xem!

Đám tiên tử các ngươi khi bị cặc của Ma Tôn nhồi nhét thì rên rỉ còn dâm đãng hơn cả yêu nữ Ma giới!

Đêm nay, ta sẽ biến trướng bồng này thành cái hố chứa uế tạp, nhồi đầy tinh dịch vào từng lỗ trên người các ngươi.

Hãy mang theo mầm mống dơ bẩn này mà quay về đối diện với sư phụ của các ngươi!"

Mỗi cú thúc của gã đều mang theo toàn bộ sự hận thù tích tụ và khoái lạc bệnh hoạn từ việc giày vò kẻ thù.

Tử cung của các nữ tu dưới thân gã phình to lên rõ rệt dưới lớp da bụng mỏng manh, chứa đầy luồng tinh lực nóng rực mang theo ma độc cực mạnh.

Thẩm Diêm La nứng đến mức gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, gã bắn xối xả hết lượt này đến lượt khác, biến nền đất chiến trường thành một bãi lầy dịch thể nhầy nhụa, nồng nặc mùi nam tính tàn bạo.

Trong khi Ma Tôn đang say sưa trong đại tiệc xác thịt để trả thù thế gian, thì tại sâu trong Ma Cung, một sự thật kinh hoàng và dơ bẩn hơn gấp bội đã thành hình.

Nhờ vào việc Dạ Sát và Quỷ Ảnh đánh cắp "Cửu Chuyển Huyết Liên" - kỳ bảo chứa đựng sinh mệnh lực khổng lồ mà Thẩm Diêm La dành để hồi sinh Vân Hy - để tư lợi, cơ thể nàng đã xảy ra những biến đổi tà ác.

Chúng không mớm kỳ bảo cho nàng bằng chén bạc, mà nghiền nát dược cốt, trộn lẫn với dâm độc rồi dùng chính hạ bộ của mình để "bơm" thẳng vào tử cung của Vân Hy.

Dạ Sát và Quỷ Ảnh đã luân phiên chịch nàng suốt bảy ngày bảy đêm không ngơi nghỉ.

Dưới sự tác động của dược lực cực mạnh từ Huyết Liên, cơ thể Vân Hy không chỉ hồi phục da thịt một cách thần kỳ mà còn trở nên "màu mỡ", mọng nước một cách bất thường.

Tử cung của nàng bị kích thích đến mức tối đa, cưỡng ép rụng trứng ngay trong lúc đang bị hàng chục luồng tinh dịch đặc quánh của hai tên phản đồ nhồi nhét vào sâu bên trong.

"Nhìn kìa Quỷ Ảnh...

Cái bụng của tiên tử dường như không chỉ phình to vì chứa tinh dịch của chúng ta đâu."

- Dạ Sát cười tà ác, bàn tay thô bạo xoa nắn vùng bụng dưới đang căng cứng, bóng loáng và rung rinh của Vân Hy.

Vân Hy nằm đó, đôi mắt đờ đẫn chỉ còn thấy lòng trắng, khuôn mặt từng thanh cao giờ đây chảy dãi vì sướng đến mất trí.

Bên trong tử cung đã nát bấy của nàng, dưới sự nuôi dưỡng của Huyết Liên và ma khí của hai tên Ma Vương, một mầm mống oan nghiệt đã âm thầm kết tinh.

Nàng đã mang thai.

Cái thai này không phải là kết tinh của tình yêu, mà là sản vật của sự nhục nhã tột cùng, mang trong mình dòng máu hỗn tạp của những kẻ nô bộc dơ bẩn nhất.

"Ha ha ha!

Thẩm Diêm La nâng niu nàng ta như báu vật, tốn bao công sức tẩm bổ, vậy mà giờ đây nàng ta lại mang chủng của bọn ta!"

- Quỷ Ảnh sướng phát điên, hắn lại đâm phập một cú lút cán vào sâu trong người Vân Hy, muốn dùng dương vật gân guốc của mình chạm vào cái mầm mống đang thành hình bên trong để sỉ nhục thêm một lần nữa.

Vân Hy rên rỉ lên một tiếng dâm dật tột cùng, đôi chân thon dài quấn chặt lấy thắt lưng tên nô bộc, cơ thể co giật liên hồi dưới những cú thúc bạo liệt.

Nàng không biết rằng mình đang mang trong người đứa con của quỷ dữ, đứa trẻ sẽ là minh chứng sống cho sự sụp đổ hoàn toàn của đóa sen trắng chính đạo ngay trong lòng kẻ bảo hộ nàng.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 25


Trong khi Thẩm Diêm La mải mê chém giết và trút giận ngoài chiến trường, thì tại thâm cung, một cuộc "thay da đổi thịt" tà ác đã biến Vân Hy từ một đóa sen trắng thanh cao thành một bồn chứa dục vọng không đáy.

Dạ Sát và Quỷ Ảnh, với sự trợ giúp của linh lực từ Cửu Chuyển Huyết Liên, đã bắt đầu một quy trình điều giáo biến thái để hoàn toàn nô dịch hóa linh hồn nàng.

Dạ Sát và Quỷ Ảnh không chỉ chịch nàng, chúng bắt đầu "âu yếm" nàng theo cách tàn nhẫn nhất.

Dạ Sát dùng lưỡi liếm láp khắp vành tai nàng, thì thầm những lời uế tạp:

"Tiên tử ngoan...

Nhìn xem, Ma Tôn của ngươi đang bận vùi đầu vào lồn của những nữ nhân khác, chỉ có bọn ta là ở đây chăm sóc, nhét đầy tinh dịch vào cái bụng nhỏ này cho ngươi thôi."

Chúng dùng mị thuật kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất trên cơ thể Vân Hy.

Quỷ Ảnh dùng những sợi lông nhện sắc nhọn khẽ quét qua đôi nhũ hoa đã sưng tấy, khiến nàng co giật liên hồi, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ dâm dật.

Thần trí của Vân Hy lúc này đã hoàn toàn vỡ nát; nàng không còn nhớ mình là ai, chỉ biết rằng cơ thể nàng đang khát khao uế dịch của hai tên nô bộc này hơn bất cứ thứ gì trên đời.

"Ư... hự... chủ nhân...

đâm mạnh vào... nhét đầy tinh lực vào tử cung của nô tì đi..."

- Vân Hy thốt ra những lời nhục nhã, đôi mắt đờ đẫn chỉ còn thấy lòng trắng khi Dạ Sát đâm phập lút cán từ phía sau.

Dạ Sát thô bạo nhấc bổng nàng lên, ép nàng phải quỳ chổng mông cao hết cỡ trên chiếc giường ngọc, rồi hắn dùng một loại dâm dược cực mạnh bôi lên khắp kẽ đùi nàng.

Hắn bắt nàng phải chủ động lắc hông, đón nhận từng cú thúc bạo liệt.

Mỗi khi nàng rên rỉ không đủ dâm đãng, Quỷ Ảnh lại dùng dương vật gân guốc tát mạnh vào mặt nàng bạch bạch, ép nàng phải liếm sạch những giọt dâm dịch đang rỉ ra.

"Đúng rồi!

Liếm cho sạch vào!

Ngươi bây giờ không phải là tiên tử, ngươi chỉ là một con chó dâm của bọn ta thôi!"

- Quỷ Ảnh cười cuồng loạn khi thấy Vân Hy chủ động đưa lưỡi ra, mê muội mút mát hạ bộ dơ bẩn của hắn.

Cái bụng của Vân Hy, nơi đang mang mầm mống oan nghiệt, ngày càng trở nên nhạy cảm.

Mỗi cú đâm của Dạ Sát như muốn chạm vào sinh linh nhỏ bé bên trong, tạo ra một loại khoái cảm bệnh hoạn khiến nàng bắn tinh liên hồi.

Nàng bị điều giáo đến mức chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân của hai tên này là hạ bộ đã tự động chảy tràn trề dâm dịch, đôi chân tự động banh rộng ra chờ đợi được dày vò.

Vân Hy giờ đây đã hoàn toàn trở thành một "Dâm nữ" đúng nghĩa.

Nàng không còn cần đến linh dược, nàng sống bằng tinh dịch và sự sỉ nhục của Dạ Sát và Quỷ Ảnh.

Nàng vừa bị chịch vừa chủ động đưa tay nhào nặn bầu ngực mình, miệng lẩm bẩm cầu xin được nhồi nhét thêm nhiều uế tạp hơn nữa vào cái bụng bầu đang ngày một nhô cao.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 26


Dạ Sát và Quỷ Ảnh lúc này không còn coi Vân Hy là một công cụ thải bổ đơn thuần, mà chúng đối xử với nàng như một "mẫu nghi" của riêng bọn chúng.

Nhờ nguồn linh lực dồi dào từ Cửu Chuyển Huyết Liên, Vân Hy giờ đây trắng hồng, mọng nước, cơ thể tỏa ra mùi hương của dược liệu hòa quyện với mùi tinh dịch nồng nàn.

Dạ Sát quỳ bên cạnh giường ngọc, bàn tay thô ráp vốn dĩ chỉ biết giết chóc nay lại nhẹ nhàng mơn trớn cái bụng đã hơi nhô cao của Vân Hy.

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên rốn nàng, rồi dùng đầu lưỡi liếm láp một đường dài từ hạ bộ lên đến bầu ngực căng tròn.

"Tiên tử ngoan...

Nhìn xem, cái bụng này đang mang chủng tử của bọn ta rồi."

- Dạ Sát thì thầm, giọng nói đầy vẻ sở hữu.

"Thẩm Diêm La chỉ biết dùng nàng để luyện công, còn bọn ta... bọn ta sẽ dùng tinh dịch của mình để nuôi dưỡng nàng mỗi ngày."

Quỷ Ảnh ở phía trên, thô bạo nhưng đầy sự "yêu thương" nhầy nhụa, hắn dùng đôi môi mút mát nhũ hoa của nàng đến mức phát ra tiếng chùn chụt dâm dật.

Hắn không còn tát nàng, mà thay vào đó là những cái vuốt ve khơi gợi.

Vân Hy lúc này đã hoàn toàn bị điều giáo thành một dâm nữ, nàng không còn phản kháng, mà chủ động quấn lấy thắt lưng của Dạ Sát, đôi chân thon dài banh rộng hết cỡ, miệng rên rỉ cầu xin:

"Chủ nhân...

đâm vào đi... nô tì khát tinh dịch của hai người... nhét đầy vào cho đứa bé trong bụng đi..."

Dạ Sát mỉm cười tà ác, hắn đâm phập lút cán vào sâu trong tử cung đang co thắt dữ dội của nàng.

Lần này, hắn không thúc bạo liệt như ngoài chiến trường, mà mỗi cú đâm đều chậm rãi, sâu hoắm, như muốn dùng dương vật gân guốc của mình vuốt ve mầm mống đang thành hình bên trong.

Vân Hy sướng đến mức trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy đạt đỉnh liên hồi trong sự bao bọc nhầy nhụa của hai tên nô bộc.

Trái ngược với cảnh "gia đình" tà ác trong tẩm điện, Thẩm Diêm La ngoài chiến trường vẫn đang chìm đắm trong cơn say máu và dục vọng trả thù.

Gã điên cuồng chịch dạo khắp các sư môn chính đạo, từ những vị trưởng lão đoan trang đến những tân môn đệ thanh khiết.

Gã không hề biết rằng, chính luồng ma tinh cực hạn sau khi đột phá tu vi của gã đang mang theo sức mạnh sinh tồn mãnh liệt.

Gã đi đến đâu, chịch nát đến đó, và để lại "mầm mống" trong bụng của hàng loạt nữ tu chính đạo.

"Rên lên!

Cầu xin ta bắn vào đi!"

- Thẩm Diêm La gầm lên khi đang lút cán vào một vị tiên tử của phái Nga Mi.

Gã bắn xối xả luồng tinh dịch nóng rực chứa đầy ma độc vào sâu trong người nàng ta, rồi lạnh lùng rút ra, quăng nàng ta sang một bên như một món đồ chơi rách nát để tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Gã hả hê nghĩ rằng mình đang trừng phạt chính đạo, đang vấy bẩn sự thanh cao của bọn họ để trả thù cho Vân Hy.

Gã không hề hay biết rằng Gã đang tạo ra một đội quân "ma thai" khắp thiên hạ, những đứa trẻ mang dòng máu của gã nhưng sẽ lớn lên trong sự căm thù.

Trong khi gã đang "ban phát" chủng tử khắp nơi, thì người đàn bà duy nhất gã thực lòng yêu lại đang mang thai con của kẻ khác ngay trong chính căn phòng của gã.

Sự trớ trêu đến nghiệt ngã: Ma Tôn gieo rắc mầm mống cho kẻ thù, còn kẻ thù lại gieo rắc mầm mống vào người phụ nữ của gã
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 27


Trong tẩm điện ngập tràn linh khí và mùi hương nồng nặc của dâm dược, bầu không khí lúc này không còn là sự cưỡng bức thô bạo, mà đã chuyển sang một trạng thái "âu yếm" đầy bệnh hoạn.

Vân Hy lúc này nằm nghiêng trên lớp đệm lụa mềm mại, cái bụng đã nhô cao rõ rệt nhờ dược lực của Cửu Chuyển Huyết Liên và vô số luồng ma tinh bồi bổ mỗi ngày.

Dạ Sát ngồi tựa lưng vào thành giường, hắn thong thả dùng một chiếc thìa ngọc múc từng ngụm nước cốt sâm ngàn năm, nhưng không phải để nàng uống theo cách thông thường.

Hắn ngậm lấy ngụm nước thuốc, rồi cúi xuống hôn sâu vào đôi môi sưng mọng của Vân Hy, dùng đầu lưỡi đẩy dược dịch vào sâu trong thực quản nàng, đồng thời không quên mút mát chiếc lưỡi đờ đẫn của nàng cho đến khi phát ra tiếng chùn chụt nhầy nhụa.

"Ngoan nào mẫu nghi của bọn ta...

Ăn thêm chút nữa để nuôi dưỡng mầm mống của chúng ta trong bụng nàng."

- Dạ Sát thì thầm đầy trìu mến, nhưng đôi mắt hắn lại rực lên tia nhìn chiếm hữu tà ác.

Trong khi đó, Quỷ Ảnh quỳ dưới chân nàng, hắn không còn chịch bạo liệt mà thay vào đó là sự "chăm sóc" hạ bộ.

Hắn dùng khăn lụa thấm đẫm linh dịch ấm nóng, nhẹ nhàng lau sạch những vệt tinh dịch đã khô trên kẽ đùi trắng ngần của Vân Hy.

Nhưng vừa lau xong, hắn lại nứng đến phát điên trước vẻ phồn thực của nàng.

Hắn không kìm lòng được mà banh rộng đôi chân nàng ra, vùi mặt vào giữa hai chân nàng mà liếm hít mùi vị dâm dật nồng nặc.

Vân Hy lúc này không hề phản kháng, trái lại nàng còn đưa tay vuốt ve mái tóc của Quỷ Ảnh, đôi mắt phủ sương mờ mịt nhìn hắn với sự lệ thuộc hoàn toàn.

Nàng thỏ thẻ, giọng nói khàn đặc vì rên rỉ quá nhiều: "Chủ nhân... nô tì thấy đói... cái bụng này... nó muốn được tẩm bổ bằng tinh dịch của hai người..."

Nghe thấy lời cầu xin dâm đãng ấy, Dạ Sát cười gằn thỏa mãn.

Hắn nhấc bổng nàng lên, đặt nàng ngồi lên đùi mình trong tư thế đối diện.

Cái bụng bầu của nàng áp sát vào lồng ngực hắn, tạo nên một cảnh tượng tương phản kinh người giữa sự thiêng liêng của mẫu tính và sự thối rữa của dục vọng.

Hắn từ từ hạ người, đâm phập dương vật gân guốc đỏ lựng vào sâu trong tử cung đang co thắt dữ dội của nàng.

"Ư... hự... sâu quá... sướng quá chủ nhân ơi!"

- Vân Hy ôm chặt lấy cổ Dạ Sát, đầu nàng gục vào vai hắn, toàn thân run rẩy đón nhận từng luồng tinh lực nóng rực đang được bơm thẳng vào người để "nuôi thai".

Quỷ Ảnh cũng không đứng ngoài, hắn bò lại gần, thô bạo nhét dương vật vào miệng Vân Hy.

Nàng vừa bị Dạ Sát thúc hông chậm rãi, sâu hoắm ở dưới, vừa tận tâm bú mút nhầy nhụa cho Quỷ Ảnh ở trên.

Cả ba người quấn quýt lấy nhau như một gia đình quái dị, nơi mà tình yêu được đo bằng lượng tinh dịch bắn ra và sự chăm sóc được thể hiện qua những cuộc hoan lạc triền miên.

"Nhìn xem, chúng ta thật hạnh phúc biết bao."

- Dạ Sát vừa chịch vừa dùng tay nhào nặn bầu ngực căng sữa của Vân Hy.

"Mặc kệ tên Ma Tôn ngu ngốc kia đang điên cuồng ngoài kia, ở đây nàng chỉ thuộc về bọn ta thôi.

Đứa trẻ này khi ra đời, nó sẽ gọi bọn ta là cha, và nó sẽ cùng bọn ta đụ mẹ nó mỗi ngày..."
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 28


Thẩm Diêm La không còn đánh trận theo cách thông thường.

Gã đi đến đâu, dục vọng tràn lan đến đó.

Gã dùng ma lực bao phủ cả một vùng trời, ép buộc tất cả các nữ tu sĩ phải quỳ rạp dưới chân mình.

Tại Phật Tông thanh tịnh, Giữa chốn bồ đề trang nghiêm, Thẩm Diêm La thô bạo tóm lấy vị Ni sư đứng đầu, người vốn dĩ đã đoạn tuyệt hồng trần.

Gã xé toạc tấm áo cà sa xám xịt, ép nàng phải quỳ trước tượng Phật mà bú mút dương vật gân guốc, đen kịch của mình.

"Kinh kệ của các ngươi có làm cái lỗ này bớt ngứa ngáy không?"

- Gã cười cuồng loạn, thúc hông lút cán vào tử cung nàng ngay giữa đại điện.

Vị Ni sư vốn dĩ thanh cao, nay lại trợn ngược mắt, đôi môi run rẩy phát ra những tiếng rên rỉ dâm dật, bàn tay vốn gõ mõ nay lại cuồng nhiệt bám chặt vào bắp đùi săn chắc của Ma Tôn, cầu xin gã bắn đầy uế tạp vào người.

Tại Nga Mi đầy hoa lệ, Thẩm Diêm La biến đỉnh núi thành một bãi chiến trường xác thịt.

Gã một mình chịch nát hàng chục đệ tử ưu tú nhất.

Những nữ tu Nga Mi vốn nổi tiếng kiêu kỳ, nay lại tranh nhau bò lết dưới chân gã, banh rộng đôi chân thon dài để mong được gã liếc nhìn.

Gã vừa chịch vị chưởng môn, vừa để hai đệ tử khác bú mút nhũ hoa, miệng không ngừng phun ra những lời ngôn dâm nhục nhã.

Tinh dịch của gã mang theo ma lực khiến bọn họ phát điên, ai được gã bắn vào người đều cảm thấy tu vi tăng tiến nhưng tâm trí thì hoàn toàn sụp đổ, trở thành nô lệ tình dục của gã.

Tại Kiếm Tông và Phù Tông, Những nữ kiếm tu mạnh mẽ, những nữ pháp sư đầy trí tuệ, tất cả đều gục ngã dưới hạ bộ gân guốc của Thẩm Diêm La.

Gã đâm xuyên qua lớp phòng ngự kiếm ý, nhồi nhét sự bạo ngược vào sâu trong cơ thể bọn họ.

"Kiếm của ngươi sắc bén, nhưng tử cung của ngươi lại mềm yếu quá!"

- Gã vừa chửi thề vừa bắn xối xả luồng tinh dịch thứ một trăm trong ngày vào bụng một nữ kiếm sư, khiến nàng ta sướng đến mức vỡ vụn cả kiếm tâm, nằm chảy dãi đờ đẫn giữa đống phù chú rách nát.

Thẩm Diêm La nghiện cảm giác này - cảm giác được nhìn thấy những người phụ nữ thanh cao nhất bị gã biến thành những con điếm chảy dãi.

Gã điên cuồng gieo rắc "ma thai" khắp nơi mà không hề hay biết.

Ở mọi tông môn gã đi qua, các nữ nhân đều bắt đầu có dấu hiệu mang thai - những cái thai mang ma tính, lớn nhanh như thổi và hút cạn linh lực của người mẹ.

Gã hả hê trong sự sùng bái điên cuồng của đám đàn bà ngoài kia.

Bọn họ gọi tên gã trong cơn cực khoái, khóc lóc van xin gã đừng rời đi.

Nhưng trong thâm tâm, Thẩm Diêm La vẫn luôn nhớ về Vân Hy.

Gã nghĩ rằng mình đang tích lũy tinh hoa từ vạn người để mang về "tẩm bổ" cho nàng, để chứng minh gã là người đàn ông mạnh mẽ nhất.

Gã không hề biết rằng, trong lúc gã đang làm chủ cả một "hậu cung" thiên hạ, thì ở nhà, "gia đình" ba người kia đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ nhục nhã nhất để đón đợi gã.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 29


Thẩm Diêm La đứng giữa đại điện, ma khí cuồn cuộn hóa thành những sợi xích đen kịt, thô bạo quấn chặt lấy tứ chi của gần một trăm nữ tu sĩ.

Gã không vội vàng giết chóc, gã muốn nhìn ngắm sự sụp đổ của những gương mặt vốn lạnh như tiền, những đôi mắt vốn chỉ chứa đựng hư vô.

Gã bước đến trước mặt Lạc Băng, vị Quan chủ sở hữu tu vi Vô Tình Đạo tầng thứ chín.

Nàng đứng đó, làn da trắng sứ như ngọc thạch, đôi môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, đôi mắt nhắm nghiền như đang thiền định giữa cơn bão tố.

Thẩm Diêm La cười gằn, bàn tay thô báp bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải mở mắt nhìn vào hạ bộ gân guốc, đỏ lựng đang vươn cao đầy ngạo nghễ của mình.

"Đạo của các ngươi dạy rằng vạn vật là hư không?

Vậy để xem cái lỗ này của ngươi có 'hư không' nổi trước cặc của ta không!"

Xoẹt!

Bộ đạo bào trắng muốt - biểu tượng của sự thuần khiết - bị gã xé toạc thành từng mảnh vụn.

Thẩm Diêm La thô bạo nhấc bổng một chân của Lạc Băng lên, ép nàng phải đứng trong tư thế nhục nhã nhất, rồi không một chút dạo đầu, gã đâm phập lút cán dương vật to lớn, nóng rực như dung nham vào sâu trong tử cung chưa từng biết đến hơi ấm đàn ông.

Phập!

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng va chạm da thịt chát chúa vang dội vào những bức tường đá lạnh lẽo.

Lạc Băng rên lên một tiếng nghẹn ngào, đạo tâm của nàng rung chuyển dữ dội.

Nàng cố gắng vận hành công pháp Vô Tình để đóng băng cảm giác đau đớn và nhục nhã, nhưng ma lực từ tinh dịch của Thẩm Diêm La lại như những con sâu đục khoét, len lỏi vào từng kinh mạch, thiêu cháy mọi hàng rào phòng ngự.

Gã thúc hông bạo liệt, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng nghìn cân, chạm đến tận cùng của sự chịu đựng.

Thẩm Diêm La vừa chịch vừa dùng lưỡi liếm láp vành tai nàng, phun ra những lời ngôn dâm nhơ nhớp:

"Nhìn xuống dưới đi!

Cái lồn Vô Tình Đạo của ngươi đang mút lấy cặc ta chặt đến mức nào này!

Ngươi đang nứng đúng không?

Cảm giác máu nóng chảy rần rần trong người, cảm giác tử cung bị lấp đầy bởi uế tạp...

đó mới là chân đạo!"

Xung quanh đó, những nữ tu sĩ khác cũng không thoát khỏi số kiếp.

Thẩm Diêm La dùng ma lực cưỡng ép bọn họ phải chứng kiến cảnh Quan chủ của mình bị chà đạp, đồng thời kích hoạt dâm độc trong không khí.

Những đôi mắt vốn lạnh lẽo bắt đầu phủ một tầng sương mù dục vọng, hơi thở của họ trở nên dồn dập, đôi gò bồng đảo căng tròn phập phồng sau lớp áo rách rưới.

Lạc Băng là người đầu tiên sụp đổ hoàn toàn.

Khi Thẩm Diêm La bắn luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh chứa đầy ma độc vào sâu trong người nàng, đạo tâm của vị Quan chủ hoàn toàn vỡ vụn như thủy tinh chạm đá.

Nàng trợn ngược mắt, đôi môi sưng mọng thốt ra những tiếng rên rỉ dâm dật tột cùng.

Bàn tay vốn chỉ biết cầm kiếm nay lại cuồng nhiệt quấn chặt lấy cổ gã, chủ động lắc hông đón nhận những cú thúc tiếp theo.

"A... hự...

Ma Tôn... nhét đầy vào...

đạo của thiếp là sai rồi... tinh dịch của ngài mới là chân lý..."

Thấy Quan chủ sa ngã, những nữ tu khác cũng buông bỏ sự phản kháng cuối cùng.

Họ lao vào nhau, lao vào những ma binh xung quanh, hoặc tự dùng tay giày vò bản thân trong cơn cuồng loạn.

Thượng Thanh Quan biến thành một hang ổ dâm dục khổng lồ.

Những tiên tử vốn thanh cao nay lại quỳ bò dưới đất, tranh nhau liếm sạch những giọt dâm dịch và máu huyết trên bắp đùi Thẩm Diêm La.

Gã chịch từ người này sang người khác, từ đại điện ra đến sân tuyết.

Gã ép mười vị trưởng lão phải quỳ thành một vòng tròn, luân phiên bú mút hạ bộ nhầy nhụa của mình.

Thẩm Diêm La hả hê trong sự chiến thắng tột cùng, gã đã biến Vô Tình Đạo thành "Đa Tình Đạo" nhơ nhớp nhất.

Gã nứng đến mức không thể dừng lại, trong đầu gã hiện lên hình ảnh Vân Hy, gã thầm nghĩ: "Nàng thấy không?

Ta đã bắt cả thiên hạ phải nhục nhã cùng nàng!"

Gã không hề biết, chính vào lúc gã đang bắn luồng tinh dịch thứ một ngàn vào bụng các nữ tu sĩ Thượng Thanh Quan, thì ở Ma Cung, Vân Hy cũng đang rên rỉ trong cơn cực khoái khi được Dạ Sát và Quỷ Ảnh "chăm sóc" cái bụng bầu của mình bằng những luồng tinh lực ấm áp.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 30


Vân Hy nằm trên giường ngọc, cái bụng bầu nhô cao rõ rệt, làn da trắng ngần phủ một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh.

Dạ Sát quỳ bên tai nàng, giọng nói dịu dàng như rót mật nhưng chứa đầy ma độc:

"Vân Hy ngoan... nàng có cảm thấy đứa bé đang cựa quậy không?

Nó đang đói đấy.

Ma thai không giống linh thai của tiên môn, nó cần nguồn tinh khí dồi dào nhất, nóng bỏng nhất để lớn nhanh.

Tinh dịch của bọn ta chính là sữa ngọt, là linh dược nuôi mạng nó.

Nàng càng chứa đựng nhiều, con của chúng ta càng mạnh mẽ."

Vân Hy đờ đẫn gật đầu, đôi mắt phủ sương mù dục vọng nhìn vào cái bụng của mình.

Nàng vuốt ve nó, miệng lẩm bẩm: "Con... con muốn ăn... nhét đầy vào cho con đi..."

Quỷ Ảnh cười tà ác, hắn vỗ tay một cái, cửa tẩm điện mở toang.

Một hàng dài những Ma tu cấp cao, Yêu tu đầy thú tính với những hạ bộ thô kệch, gân guốc đang hừng hực dục hỏa bước vào.

"Nhìn xem, ta đã gọi thêm các huynh đệ đến để 'phục vụ' cho mẹ con nàng.

Bọn họ đều mang theo tinh hoa tu luyện trăm năm, tất cả sẽ được rót vào tử cung của nàng để nuôi dưỡng thánh thai."

Vân Hy không hề sợ hãi, trái lại nàng còn chủ động banh rộng đôi chân thon dài, phơi bày vùng kín đỏ mọng đang rỉ dâm dịch vì nứng.

Nàng quỳ bò trên đệm lụa, đôi gò bồng đảo căng tròn rung rinh theo từng nhịp thở dập dồn.

"Chủ nhân... cho nô tì... cho con của nô tì ăn đi..."

Từng tên Ma tu, Yêu tu lao vào nàng như những con thú đói.

Một tên Ma tu to lớn đâm phập lút cán vào hậu môn nàng, trong khi một Yêu tu với dương vật đầy gai nhọn thô bạo thúc vào tử cung đang mang thai.

Vân Hy trợn ngược mắt, tiếng rên rỉ dâm dật vang vọng khắp điện.

Nàng không còn đau đớn, mà chỉ thấy một luồng nhiệt lượng khổng lồ đang tràn vào người.

Dạ Sát và Quỷ Ảnh đứng bên cạnh, vừa vuốt ve bầu ngực nàng vừa điều khiển cuộc hoan lạc tập thể.

Chúng ép nàng phải ngậm lấy hạ bộ của ba tên cùng lúc, nước dãi và tinh dịch chảy ròng ròng từ khóe miệng.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng va chạm da thịt của hàng chục gã đàn ông nhồi nhét vào một cơ thể tiên tử tạo nên một cảnh tượng nhầy nhụa đến cực điểm.

Mỗi khi một tên bắn tinh xối xả vào trong người nàng, Vân Hy lại co giật liên hồi, cái bụng bầu của nàng phình to lên rõ rệt vì chứa quá nhiều uế dịch của hàng loạt chủng tộc khác nhau.

Nàng cười điên dại, bàn tay cào cấu vào nệm, hoàn toàn tin rằng mình đang làm điều tốt nhất cho "con".

Trong khi đó, ở Thượng Thanh Quan, Thẩm Diêm La sau khi chịch nát đạo tâm của các nữ tu Vô Tình Đạo, gã đứng trên đỉnh núi nhìn về phía Ma Cung.

Trên người gã vẫn còn vương đầy máu và tinh dịch của hàng trăm người phụ nữ khác.

Gã hả hê nghĩ về Vân Hy: "Vân Hy, ta đã đạt tới cảnh giới tối cao, ta sẽ về mang theo tất cả tinh hoa này để tẩm bổ cho nàng, để nàng mãi mãi là của ta!"

Gã không biết rằng, người đàn bà gã muốn bảo vệ nhất lúc này đang nằm dưới thân của hàng chục tên nô bộc cấp thấp, để bọn chúng bắn đầy uế tạp vào tử cung mang thai của nàng.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 31


Vân Hy quỳ bò trên chiếc giường ngọc rộng lớn, đôi gò bồng đảo căng mọng rung rinh dữ dội theo từng nhịp thúc bạo liệt.

Phía sau nàng, một tên Yêu tu to lớn với hạ bộ đầy gai nhọn đang đâm phập lút cán vào tử cung mang thai, mỗi cú thúc đều khiến cái bụng bầu của nàng nảy lên bần bật.

Cùng lúc đó, hai tên Ma tu khác vây quanh, kẻ thì thô bạo nhét dương vật vào hậu môn đen kịt, kẻ thì ép nàng phải ngậm lấy luồng ma tinh gân guốc vào sâu tận cuống họng.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Chùn chụt!

Tiếng va chạm da thịt chát chúa hòa cùng tiếng mút mát nhầy nhụa vang vọng khắp điện.

Vân Hy trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe miệng sưng mọng.

Nàng không còn đau đớn, mà chỉ thấy một luồng khoái cảm bệnh hoạn đang thiêu cháy thần trí.

Mỗi khi một luồng tinh dịch nóng rực của đám nô bộc bắn xối xả vào trong người, nàng lại co giật liên hồi, miệng rên rỉ dâm dật:

"Ư... hự... nhiều nữa đi... nhét đầy uế tạp vào cho con của nô tì... sướng quá chủ nhân ơi..."

Đám Ma tu, Yêu tu thấy "Thánh mẫu" chủ động như vậy lại càng điên cuồng hơn.

Bọn chúng luân phiên chịch nát cả ba lỗ của nàng, biến cơ thể tiên tử thành một đống xác thịt bóng loáng mồ hôi và uế dịch.

Vân Hy đắm chìm trong sự tẩm bổ "thập cẩm" này, hoàn toàn tin rằng đây là cách duy nhất để nuôi dưỡng mầm mống trong bụng.

Giữa cơn mê loạn, Dạ Sát đột ngột ra hiệu cho đám nô bộc dừng lại.

Hắn tiến đến, thô bạo nhấc bổng gương mặt đờ đẫn của Vân Hy lên, nhìn xoáy vào đôi mắt phủ sương mù của nàng và hỏi bằng giọng thì thầm đầy hiểm độc:

"Vân Hy, nàng có nhớ Thẩm Diêm La không?

Hắn sắp về rồi đấy.

Hắn sẽ thấy nàng đang mang thai chủng tử của bọn ta, đang bú mút cho đám nô bộc này...

Nàng nghĩ hắn sẽ yêu nàng nữa không?"

Cái tên "Thẩm Diêm La" như một tia sét đánh thẳng vào chút lý trí mỏng manh còn sót lại.

Hình ảnh vị Ma Tôn từng nâng niu nàng, người đàn ông gieo rắc nỗi sợ hãi cho cả thiên hạ nhưng lại dịu dàng với nàng, hiện về khiến trái tim Vân Hy thắt lại.

Nàng bỗng chốc bật khóc nức nở.

Những giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên đôi má đỏ ửng vì dục vọng, hòa cùng những vệt tinh dịch nhầy nhụa.

"Không...

Diêm La... chàng sẽ giết em mất... em dơ bẩn quá... em không xứng..."

- Nàng nấc lên, bờ vai gầy guộc run rẩy giữa đống đàn ông trần trụi.

Thấy nàng khóc, Dạ Sát và Quỷ Ảnh không hề tức giận, trái lại chúng còn cảm thấy một sự hưng phấn bệnh hoạn.

Chúng tiến lại gần, vây lấy nàng như hai con quỷ đang vỗ về con mồi.

Dạ Sát dịu dàng dùng đầu lưỡi liếm sạch những giọt nước mắt trên má nàng, vị mặn của nước mắt quyện với mùi dâm dục tạo nên một hương vị kích thích lạ lùng.

"Đừng khóc, bảo bối của bọn ta."

- Quỷ Ảnh thì thầm, bàn tay thô báp vuốt ve cái bụng bầu đang rung lên vì tiếng khóc của nàng.

"Thẩm Diêm La không hiểu được sự hy sinh này đâu.

Hắn chỉ biết chiếm đoạt, còn bọn ta mới là người yêu thương nàng, tẩm bổ cho mẹ con nàng mỗi ngày.

Hắn đi chịch dạo khắp thiên hạ, bỏ mặc nàng cô đơn, chỉ có tinh dịch của bọn ta là luôn ở bên nàng."

Dạ Sát tiếp lời, vừa nói vừa nhẹ nhàng đâm lại dương vật vào tử cung nàng để xoa dịu cơn đau lòng: "Ngoan, nín đi.

Để bọn ta dùng tinh lực này làm nàng quên đi nỗi sợ hãi.

Thẩm Diêm La là kẻ thù, bọn ta mới là gia đình của nàng.

Nào, chủ động mút lấy nó đi, con của nàng đang khát rồi..."

Được vỗ về bằng những lời tà ác và sự tiếp xúc thân xác quen thuộc, Vân Hy dần ngừng khóc.

Nàng mê muội dựa vào ngực Dạ Sát, đôi tay lại bắt đầu quấn chặt lấy thắt lưng hắn, đôi môi chủ động tìm kiếm hạ bộ của Quỷ Ảnh để bú mút.

Nàng lại chìm vào cơn say dục vọng, bỏ mặc mọi tội lỗi và sợ hãi lại phía sau.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 32


Thẩm Diêm La ngồi tựa lưng vào ngai vàng, đôi chân vạm vỡ dạng rộng đầy ngạo nghễ.

Phía dưới gầm ngai, hai vị tiên tử vốn là thánh nữ của phái Dao Trì - những người từng thề chết để bảo vệ đạo tâm - giờ đây đang quỳ bò nhục nhã, tranh nhau vùi mặt vào háng gã.

Bọn họ điên cuồng bú mút dương vật gân guốc đỏ lựng, nhễ nhại tinh dịch của Ma Tôn, tiếng chùn chụt dâm dật vang vọng khắp điện tiền đại hội.

Tay trái gã thong thả cầm một chén huyết tửu, còn cánh tay phải vạm vỡ vòng qua vai một nữ trưởng lão Vô Tình Đạo đang quỳ bên cạnh hầu hạ.

Gã thô bạo thọc tay vào lớp áo rách rưới, bóp nghiến bầu ngực căng tròn, trắng ngần của nàng.

Mỗi cú bóp mạnh bạo khiến nhũ hoa sưng tấy đỏ rực, nữ tu sĩ kia chỉ biết cắn môi rên rỉ, đôi mắt phủ sương mù dục vọng không còn chút ý chí phản kháng.

"Báo cáo đi."

- Giọng Thẩm Diêm La trầm đục, khàn đặc vì vừa trải qua những trận mây mưa nảy lửa ngoài chiến trường.

Một tên hạ nhân run rẩy quỳ rạp dưới công điện, đầu không dám ngẩng lên, lắp bắp báo cáo:

"Bẩm... bẩm báo Ma Tôn...

Quân ta đã bình định xong Thượng Thanh Quan.

Hàng vạn nữ tu đã bị đóng dấu nô lệ, tất cả đều đang mang trong mình ma thai của ngài.

Thiên hạ... thiên hạ đã nằm gọn trong tay ngài rồi ạ!"

Cánh tay đang bóp nghiến bầu ngực vị trưởng lão Vô Tình Đạo của gã hơi nới lỏng.

Ánh mắt đỏ rực ma tính thoáng dao động khi hình ảnh Vân Hy - đóa sen trắng thanh khiết nhất đời gã - hiện về.

Gã tự hỏi: "Nếu Vân Hy biết ta đã vấy bẩn hàng vạn nữ nhân, gieo rắc mầm mống khắp thiên hạ, liệu nàng có nhìn ta bằng ánh mắt ghê tởm không?"

Nỗi sợ hãi bị người mình yêu chối bỏ khiến trái tim Ma Tôn thắt chặt.

Một thoáng hối hận dâng lên khi gã nghĩ về sự phản bội xác thịt này.

Thế nhưng, ngay lập tức, bản năng của một vị đế vương Ma giới lại trỗi dậy, gầm thét trong huyết quản.

Gã siết chặt nắm tay, ép luồng tội lỗi kia xuống đáy lòng.

"Không... nàng sẽ hiểu cho ta."

- Thẩm Diêm La tự lẩm bẩm, giọng khàn đặc như đang tự thuyết phục chính mình.

"Ta làm tất cả là vì đại nghiệp Ma giới, vì một tương lai mà không ai dám đụng đến nàng nữa.

Đây là sứ mệnh của Ma Tôn!"

Gã nhìn xuống vị thánh nữ đang quỳ dưới háng mình bú mút điên cuồng, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng và kiên định hơn.

Gã tự an ủi rằng: Có nhiều hậu duệ là thiên mệnh.

Một Ma Tôn vĩ đại cần có một đội quân mang dòng máu của mình để thống trị vĩnh viễn.

Những nữ nhân ngoài kia chỉ là những "mảnh đất" để gã gieo mầm, còn Vân Hy mới là nữ hoàng duy nhất, là mẫu nghi thiên hạ.

"Phải, nàng vốn dĩ bao dung và thánh khiết, nàng sẽ tha thứ cho sự hy sinh này của ta.

Khi ta mang cả thiên hạ này đặt dưới chân nàng, nàng sẽ hiểu rằng những mầm mống này chính là vinh quang của chúng ta!"

Gã lại dạng rộng đôi chân, thô bạo ấn đầu vị thánh nữ kia xuống sâu hơn, tận hưởng sự hầu hạ nhục nhã như để khỏa lấp nỗi bất an.

Gã nứng đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn, luồng tinh lực thăng tiến do ma thai cộng hưởng khiến gã cảm thấy mình là bất tử.

"Về tẩm điện!"

- Thẩm Diêm La đứng phắt dậy, gạt phăng đám nữ tu sĩ đang đeo bám.

Gã không thể chờ đợi thêm để khoe với Vân Hy về "sứ mệnh" vĩ đại gã vừa hoàn thành, về đội quân hậu duệ đang thành hình khắp thế gian.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 33


Thẩm Diêm La sải bước trên hành lang đá đen, tà áo bào đỏ thẫm bay phất phơ theo luồng ma khí cuồng bạo.

Trong lòng gã lúc này là một sự mâu thuẫn cực hạn: vừa hưng phấn tột độ vì vinh quang của kẻ thống trị, vừa thấp thỏm lo âu như một đứa trẻ mắc lỗi.

Gã tự nhủ rằng những ma thai ngoài kia chỉ là những "binh khí" tương lai, là công cụ để bảo vệ đế chế mà gã sẽ trao cho Vân Hy.

"Nàng sẽ hiểu cho ta...

Phải, Vân Hy của ta luôn bao dung.

Nàng sẽ thấy rằng ta làm tất cả là để gieo rắc sự vĩ đại của chúng ta khắp tam giới."

Gã siết chặt nắm tay, ép luồng tội lỗi xuống đáy lòng, nứng đến mức hạ bộ gân guốc vẫn còn rỉ ra những giọt ma tinh nóng hổi từ cuộc hoan lạc với các thánh nữ phái Dao Trì.

Gã không thể chờ đợi thêm để được nhìn thấy khuôn mặt thánh khiết của nàng, để được quỳ dưới chân nàng và thú nhận tất cả, rồi sau đó sẽ dùng luồng tinh lực đế vương này để "bù đắp" cho nàng suốt đêm thâu.

RẦM!

Cánh cửa tẩm điện nặng nề bị ma lực của Thẩm Diêm La đánh tan nát thành từng mảnh vụn.

Gã bước vào với tư thế của một vị vua trở về, miệng định gọi tên nàng trong sự hối lỗi đầy dục vọng: "Vân Hy, ta về rồi, ta mang cả thiên hạ về cho..."

Nhưng câu nói nửa chừng nghẹn lại nơi cổ họng.

Một cảnh tượng nhầy nhụa, thối nát và kinh hoàng hiện ra trước mắt vị tân đế vương, bóp nát mọi ảo tưởng và đạo tâm của gã.

Giữa tẩm điện ngập ngụa mùi dâm dịch và hương Huyết Liên nồng nặc, Vân Hy - đóa sen trắng mà gã nâng niu - đang quỳ bò nhục nhã trên giường ngọc.

Đôi chân thon dài của nàng banh rộng hết cỡ, treo ngược trên vai của một tên Yêu tu hình thú thô kệch.

Tên Yêu tu đang điên cuồng thúc hông, dương vật đầy gai nhọn của hắn đâm phập lút cán vào tử cung mang thai của nàng, tạo nên những tiếng phập bạch chát chúa.

Chưa dừng lại ở đó, Dạ Sát ngồi phía sau, thô bạo nắm tóc nàng kéo ngược ra sau, để Quỷ Ảnh đứng phía trước nhét thẳng hạ bộ đen kịch vào khuôn mặt sưng mọng của nàng.

Vân Hy không hề phản kháng, trái lại, nàng đang vừa chảy dãi vừa bú mút một cách điên cuồng, đôi mắt trợn ngược chỉ còn thấy lòng trắng trong cơn cực khoái tột đỉnh.

Cái bụng bầu nhô cao của nàng - kết tinh của sự phản bội - đang rung lên bần bật theo từng cú đâm của tên Yêu tu.

Nàng rên rỉ qua kẽ răng đang ngậm chặt hạ bộ của Quỷ Ảnh:

"Ư... hự... chủ nhân... cho con em ăn thêm tinh dịch đi... nhiều nữa... nhét đầy uế tạp vào tử cung dâm đãng này đi..."

Thẩm Diêm La đứng đó, thủ cấp của các vị tông chủ chính đạo rơi xuống sàn đá kêu cộp cộp.

Gã nhìn thấy Dạ Sát đang dịu dàng liếm đi những giọt nước mắt hạnh phúc của Vân Hy, rồi hắn ngẩng đầu nhìn gã, nở một nụ cười khinh bỉ tột cùng:

"Ồ, Ma Tôn về rồi sao?

Ngài bận rộn gieo mầm khắp thiên hạ, nên bọn ta đã thay ngài 'chăm sóc' kỹ lưỡng cho Vân Hy và 'đứa con' của chúng ta rồi."

Máu trong người Thẩm Diêm La như đông cứng lại.

Sự tội lỗi lúc nãy biến thành một cơn thịnh nộ đen tối nhất.

Gã đã chinh phục được cả thế giới, đã làm vạn nữ nhân mang thai hậu duệ, nhưng ngay tại tổ ấm của mình, gã đã mất tất cả.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 34


Vân Hy đẩy nhẹ hạ bộ của Quỷ Ảnh ra khỏi miệng, sợi chỉ dâm dịch kéo dài từ môi nàng rơi xuống bầu ngực trắng ngần đầy những vết cắn tím tái.

Nàng dùng đôi tay thon dài, run rẩy vì vừa trải qua cơn cực khoái, nhẹ nhàng ôm lấy cái bụng bầu nhô cao - kết tinh của hàng vạn luồng tinh dịch nô bộc.

Nàng nhìn Thẩm Diêm La bằng đôi mắt phủ một lớp sương mù dâm dật nhưng chứa đầy sự ghê tởm lạnh lẽo.

"Chàng về rồi sao... vị Ma Tôn vĩ đại?"

- Giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai.

"Chàng mang theo mùi của hàng vạn nữ nhân khác về đây, mang theo những đứa con hoang khắp thiên hạ để khoe khoang với em sao?"

Thẩm Diêm La đứng chết lặng, ma kiếm trong tay gã run lên bần bật.

Gã định gầm lên, định trút giận, nhưng lời nói của nàng như những nhát dao đâm xuyên qua lớp giáp trụ kiêu ngạo của gã.

"Vân Hy...

Ta làm tất cả là vì nàng...

Ta gieo rắc mầm mống là để bảo vệ nàng..."

- Gã lắp bắp, luồng tội lỗi lúc nãy giờ biến thành một sự nhục nhã tột cùng.

"Bảo vệ em?"

- Vân Hy bật cười điên dại, tiếng cười dâm đãng vang vọng khắp tẩm điện.

Nàng chủ động banh rộng đôi chân đang nhầy nhụa uế tạp, để mặc cho tên Yêu tu phía sau lại đâm phập lút cán vào tử cung mang thai của mình.

"Chàng bỏ mặc em trong bóng tối, biến em thành một con búp bê để chàng luyện công.

Còn bọn họ...

Dạ Sát, Quỷ Ảnh và những người này... bọn họ mới là người yêu thương em!"

Nàng rên rỉ lên một tiếng dâm mị khi tên Yêu tu thúc mạnh vào cái thai trong bụng, đôi mắt nàng ánh lên tia nhìn sùng bái dành cho những kẻ nô bộc:

"Chàng nhìn đi!

Cái bụng này của em không cần đến ma tinh thanh cao của chàng.

Nó sống bằng tinh dịch của đám nô bộc này!

Mỗi giọt uế tạp của bọn họ đều ấm áp hơn sự lạnh lùng của chàng gấp vạn lần.

Đứa bé trong bụng em... nó khinh bỉ dòng máu của chàng!

Nó chỉ thèm khát sự dơ bẩn này thôi!"

Thẩm Diêm La cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân.

Gã đã chinh phục được thiên hạ, đã bắt hàng vạn nữ tu sĩ phải mang thai hậu duệ của mình, nhưng người đàn bà duy nhất gã tôn thờ lại đang quỳ dưới thân kẻ khác, dùng chính sự nhơ nhớp đó để sỉ nhục gã.

Dạ Sát tiến lại gần, vòng tay qua vai Vân Hy, thong thả liếm đi giọt nước mắt nhục nhã trên khóe mắt nàng rồi nhìn Thẩm Diêm La với nụ cười chiến thắng:

"Nghe thấy chưa, chủ nhân cũ của ta?

Ngài có thiên hạ, nhưng Vân Hy đã thuộc về chúng ta.

Ngài có vạn hậu duệ ngoài kia, nhưng đứa trẻ duy nhất nàng sinh ra sẽ gọi bọn ta là cha.

Ngài... thực chất chỉ là một kẻ thất bại thảm hại ngồi trên đống xương trắng mà thôi."

Vân Hy quay sang, chủ động bú mút hạ bộ của Quỷ Ảnh ngay trước mắt Thẩm Diêm La, đôi mắt nàng nhìn gã đầy thách thức và ghê tởm, như thể gã mới chính là thứ rác rưởi không xứng đáng được chạm vào cơ thể nàng.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 35


"CÂM MIỆNG!

TẤT CẢ CÁC NGƯƠI CÂM MIỆNG CHO TA!"

- Tiếng gầm của Thẩm Diêm La làm rung chuyển cả Ma Cung, khiến những bức tường đá nứt toác.

Gã lao vào đám đông nhầy nhụa như một cơn lốc chém giết.

Ma kiếm vung lên, đầu của tên Yêu tu vừa mới thúc vào người Vân Hy bay vèo ra cửa, máu tím ngắt phun xối xả lên mặt nàng.

Dạ Sát và Quỷ Ảnh chưa kịp định thần đã bị luồng ma lực bạo ngược xé xác thành trăm mảnh.

Gã điên cuồng chém giết, tiếng xương gãy, tiếng thịt nát hòa cùng tiếng gào thét của đám nô bộc.

Chỉ trong chớp mắt, tẩm điện nguy nga đã biến thành một cái hố máu nhầy nhụa xác thịt.

Thẩm Diêm La đứng giữa vũng máu, người đẫm uế tạp, gã quỳ xuống trước mặt Vân Hy, đôi bàn tay run rẩy cố chạm vào gương mặt nàng:

"Vân Hy... nhìn ta đi!

Ta làm tất cả là vì nàng!

Ta giết bọn chúng là để cứu nàng!

Những nữ nhân ngoài kia... bọn họ chẳng là gì cả!

Chỉ có nàng mới là người ta yêu nhất!

Ta sẽ cho nàng tất cả, ta sẽ xóa sạch sự dơ bẩn này cho nàng!"

Vân Hy không hề cảm động.

Nàng nhìn gã bằng đôi mắt đỏ rực sự căm hận tột cùng.

Nàng bò lết giữa đống xác thịt của Dạ Sát và Quỷ Ảnh, đôi tay nhuốm máu cố thu nhặt những mảnh vụn thân xác của bọn họ, tiếng khóc xé lòng vang lên:

"Ác quỷ!

Ngươi là đồ ác quỷ!

Ngươi đã giết cha của con ta!

Ngươi đã giết những người yêu thương ta!

Thẩm Diêm La, ta hận ngươi!

Ta sẽ hận ngươi đến muôn đời muôn kiếp!"

Không thể chịu đựng được ánh mắt căm thù ấy, Thẩm Diêm La phát điên.

Gã thô bạo túm lấy tóc nàng, cưỡng ép nàng nhìn vào đôi mắt ma nhãn của mình.

"Nàng hận ta?

Vậy thì đừng nhớ gì nữa!

Hãy quên đi lũ súc vật này!

Hãy chỉ nhớ rằng ta là người duy nhất yêu nàng!"

Gã thi triển "Ma Thần Phệ Hồn Thuật", một loại cấm thuật tàn khốc để cưỡng ép xóa sạch ký ức của Vân Hy về những ngày tháng đồi trụy với hai tên phản đồ.

Vân Hy hét lên đau đớn rồi lịm đi trong vòng tay gã, đôi mắt đờ đẫn chỉ còn là một tờ giấy trắng.

Nhìn cái bụng bầu đang nhô cao - minh chứng cho sự sỉ nhục của mình - Thẩm Diêm La nứng đến phát điên nhưng cũng hận đến phát điên.

Gã thô bạo lột phăng quần áo nàng, banh rộng đôi chân nàng ra trên vũng máu.

"Ta sẽ chích nát cái thai này!

Ta sẽ dùng ma tinh của ta để gột rửa tử cung dơ bẩn này!"

Gã đâm phập lút cán hạ bộ gân guốc đỏ lựng vào sâu trong tử cung mang thai của Vân Hy.

Gã thúc hông bạo liệt, điên cuồng như muốn nghiền nát sinh linh bên trong bằng sức mạnh của một vị đế vương.

Gã bắn xối xả luồng ma tinh cực hạn vào sâu trong người nàng hết lượt này đến lượt khác.

Nhưng một sự thật kinh hoàng xảy ra: Cái thai trong bụng Vân Hy, vốn được nuôi dưỡng bằng Cửu Chuyển Huyết Liên và tinh dịch của hàng vạn loài quỷ dữ, đã trở thành một thực thể ký sinh cực kỳ mãnh liệt.

Nó không những không bị ma lực của Thẩm Diêm La tiêu diệt, mà còn tham lam hút cạn tinh lực của gã để lớn nhanh hơn.

Cái bụng của Vân Hy phình to lên rõ rệt ngay dưới những cú thúc bạo ngược của gã, lớp da bụng căng ra đến mức lộ rõ những đường gân xanh đen kỳ dị.

"Không thể nào...

Tại sao không thể giết được nó?!"

- Thẩm Diêm La gào lên trong bất lực.

Gã không thể ra tay giết chết Vân Hy, mà cái thai thì đã bám rễ sâu vào sinh mệnh của nàng.
 
Ma Tôn Và Lô Đỉnh
Chương 8


Căn mật thất rộng lớn giờ đây chìm trong một bầu không khí đặc quánh sự dâm dật và tà ác, nơi mà mùi hương của trầm mặc đã bị lấn át hoàn toàn bởi mùi da thịt nồng nặc và sự hôi thối của ma khí kích dục.

Thẩm Diêm La sau khi trút bỏ một luồng tinh lực mạnh mẽ vào sâu trong bụng yêu nữ giả dạng, gã nằm vật ra thở dốc, lồng ngực vạm vỡ phập phồng liên hồi, đôi mắt đỏ rực vẫn chưa hoàn toàn lấy lại sự tỉnh táo.

Yêu nữ dưới thân gã vốn dĩ là một kẻ tu luyện mị thuật lâu năm, ả biết rõ rằng ma công của gã sau khi bình ổn sẽ rất nhạy cảm với hơi thở, nếu ả nán lại quá lâu, lớp mặt nạ huyễn ảo này chắc chắn sẽ bị gã nhìn thấu.

Ả khẽ liếc nhìn về phía góc tối, nơi huyễn trận ẩn thân đang rung động dữ dội theo từng nhịp thúc hông bạo liệt của tên Ma tu cấp dưới lên thân xác tan nát của Vân Hy, rồi ả nở một nụ cười đầy xảo quyệt.

Ả ranh mãnh dùng đôi môi sưng mọng liếm nhẹ lên vành tai Ma Tôn, truyền vào đó một luồng khí mị hoặc khiến gã mơ màng, rồi thỏ thẻ rằng mình cần ra ngoài để điều chỉnh lại linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể.

Thẩm Diêm La lúc này đang đắm chìm trong sự sảng khoái tột độ của tu vi vừa thăng tiến, gã chỉ khẽ gật đầu, mặc kệ cho "Vân Hy" rời khỏi giường đá trong tình trạng trần truồng, nhầy nhụa uế dịch.

Thế nhưng, yêu nữ ấy không hề rời đi.

Ả lách mình vào bóng tối, nơi một nữ tu chính đạo khác – vốn là sư muội đồng môn của Vân Hy, kẻ cũng sở hữu một linh thể thuần khiết không kém – đang bị xích sắt khóa chặt, miệng bị bịt kín bởi bùa chú câm lặng.

Yêu nữ dùng phép hoán đổi vị trí, đẩy nữ tu tội nghiệp kia lên giường đá ngay đúng vị trí mà ả vừa nằm, đồng thời che phủ cơ thể nữ tu đó bằng một lớp huyễn thuật khiến gã Ma Tôn vẫn tưởng rằng đó là tiên tử mình hằng khao khát.

Nữ tu kia vừa chạm vào phiến đá lạnh lẽo đã run rẩy kịch liệt, nàng nhìn thấy Ma Tôn đang lừng lững ngồi dậy, hạ bộ gân guốc vẫn còn cương cứng, đỏ lựng và dính bết những mảng tinh dịch trắng đục vừa bắn ra.

Nàng muốn gào thét, muốn cầu xin, nhưng ma lực của yêu nữ đã khóa chặt dây thanh quản, khiến nàng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng mà gã Ma Tôn lại lầm tưởng là sự thẹn thùng tột độ sau cuộc hoan lạc vừa rồi.

Thẩm Diêm La không cho nàng một phút ngơi nghỉ, gã thô bạo túm lấy hai chân nàng, banh rộng ra hết cỡ để lộ vùng kín hồng hào, thanh sạch đang run rẩy co bóp.

Gã gầm lên một tiếng đầy thú tính, rồi từ phía sau đâm lút cán dương vật thô bạo vào sâu trong tử cung chưa từng bị vấy bẩn của nàng.

Một tiếng xoẹt khô khốc vang lên, máu trinh tiết đỏ tươi trào ra, hòa cùng đống tinh dịch cũ của yêu nữ đang rỉ ra từ đùi nàng.

Thẩm Diêm La điên cuồng thúc hông, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng của một đại ma đầu, khiến nữ tu kia trợn ngược mắt, cơ thể uốn éo trong cơn đau xé thịt và sự sung sướng tột cùng do ma khí kích dục mang lại.

Gã chịch điên cuồng, mặc kệ cho nàng đang khóc lóc thảm thiết trong câm lặng, gã vùi đầu vào ngực nàng mà bú mút đến tím tái, miệng không ngừng thốt ra những lời ngôn dâm bạo liệt: "Nàng thấy không?

Càng chịch nàng lại càng ra nhiều nước dâm thế này...

Nàng quả nhiên là cái lò luyện đan tốt nhất của ta!

Ta sẽ nhét đầy tinh lực vào cả hai lỗ của nàng, để nàng mãi mãi không bao giờ thoát khỏi giường đá này được nữa!"

Trong khi đó, ở góc tối bên kia, Vân Hy thật sự vẫn đang bị tên Ma tu cấp dưới hành hạ đến mức mê muội.

Hắn thấy Ma Tôn lại bắt đầu một cuộc hành lạc mới với kẻ khác, hắn lại càng táo tợn hơn, hắn ép Vân Hy phải quỳ xuống, dùng miệng liếm sạch dương vật đầy gai thịt của mình trong khi hắn dùng tay thọc sâu vào hậu môn nàng.

Vân Hy lúc này đã hoàn toàn bị khoái lạc tà ác thâu tóm, nàng không còn chống cự, cái đầu nhỏ nhắn của nàng nhấp nhô liên hồi theo nhịp thúc của tên Ma tu, đôi mắt đờ đẫn đầy dục vọng.

Nàng vừa bị chịch vừa nhìn về phía Ma Tôn, thấy gã đang điên cuồng nhồi nhét uế tạp vào cơ thể một nữ nhân mà gã vẫn gọi là tên nàng, trái tim nàng tê dại, nhưng hạ bộ lại càng thêm hưng phấn, dâm dịch bắn tung tóe lên mặt đất nhầy nhụa.

Cả căn mật thất giờ đây như một vũng lầy của sự sa đọa, nơi những linh hồn thanh cao nhất đang bị giẫm nát dưới gót chân của dục vọng, và sự thật về những kẻ giả mạo vẫn đang bị che giấu dưới lớp huyễn ảo đầy tinh dịch và máu huyết.

Thẩm Diêm La càng chịch lại càng nứng, gã không hề nhận ra sự khác biệt giữa những tiếng rên rỉ của yêu nữ ban nãy và tiếng nấc nghẹn ngào của nữ tu hiện tại.

Gã chỉ biết rằng cơ thể dưới thân mình đang vô cùng chặt chẽ, nóng hổi và tràn đầy âm khí.

Gã nhấc bổng nữ tu lên, ép nàng kẹp chặt chân vào eo mình, rồi xoay người nàng lại để gã có thể nhìn thẳng vào gương mặt đẫm lệ của nàng.

Dưới lớp huyễn thuật, gương mặt ấy vẫn là Vân Hy, nhưng đôi mắt đầy sự tuyệt vọng và căm hận của nàng lại khiến gã cảm thấy một khoái cảm bệnh hoạn.

Gã thô bạo bắn xối xả luồng tinh dịch nóng rực thứ hai vào sâu trong người nàng, cái bụng của nữ tu phình to lên rõ rệt vì chứa đầy uế dịch của Ma Tôn.

Gã thỏa mãn gầm rú, nằm vật xuống đống nhầy nhụa, hoàn toàn không hay biết rằng mình vừa vấy bẩn thêm một linh hồn vô tội khác, trong khi tiên tử thực sự của gã đang quỳ dưới chân một kẻ nô bộc, bị hắn làm cho sướng đến mức chảy tràn trề dòng dâm dịch nhục nhã ra khắp sàn đá.
 
Back
Top Dưới