Đô Thị Ma Tôn Bất Diệt

Ma Tôn Bất Diệt
Chương 40: C40: Cẩn thận là hơn


/images/2024-0308.gif

Phương Lãng đi theo Bạch Tinh Du bay gần nửa canh giờ mới đến được tàng tích quặng cổ kia.

Đó là một ngọn núi nguy nga, thật ra nó cách Long Thành tương đương xa.

Bởi vì trên núi găn như đã bị móc sạch, bốn phương trải rộng những hầm mỏ nên lúc có gió thổi qua thì tàng tích quặng cổ như một con thú khổng lồ phát ra tiếng rống ong ong ong quái dị,

“Nơi đó chính là tàng tích quặng cổ” Bạch Tinh Du đừng bước rồi nhìn quặng cổ và nói: “Thực lực của lão hủ yếu ớt nên không đi vào cùng Phương công tử, để tránh làm vướng víu."

Phương Lăng khẽ gật đầu: "Đa tạ Bạch lão tiên sinh dẫn đường. Đêm hôm khuya khoắt, Bạch lão cũng trở về phủ nghỉ ngơi đi, không cần canh giữ ở chỗ này.”

Bạch Tỉnh Du khẽ ừ một tiếng rồi chắp tay cáo từ: “Phương công tử bảo trọng, xin hãy cẩn thận là hơn!”

Hai người tách ra, Phương Lăng nhanh chân đi về hướng quặng mỏ Thượng Gổ bị bỏ hoang này.

Trên đường đi hắn thấy không ít người đóng quân bên ngoài quặng mỏ.

Những người này có kẻ chuyên đến đào bảo bối, có người tới đây du lịch chiêm ngưỡng, còn náo nhiệt hơn hắn tưởng tượng.

“Công tử muốn vào tàng tích quặng cổ sao? Chỗ ta có đồ tốt, chắc ngài sẽ cần đến.

“Hỗn Nguyên đan! Uống vào có thể tăng cường năng lực kháng áp của ngài, giúp ngài đi xa hơn trong động”

Bỗng nhiên, một thiếu nữ trên mặt có không ít tàn nhang lao ra từ ven đường rồi đi theo Phương Lăng vừa đi vừa chào hàng đan dược của mình.

“Người khác đều bán năm trăm khối linh thạch một viên, ta không tham như bọn họ, kiếm chút đủ tiền ấm no là được nên chỉ cần một nứa giá tiền! Hay công tử suy tính một chút xem?”

Phương Lăng nhẹ nhàng lắc đầu, chỉ cảm thấy nàng đi theo lải nhải bên cạnh quá ồn ào.

Thiếu nữ tàn nhang thấy hắn không muốn mua cũng không đi theo nữa mà đứng lại bất đắc dĩ thở dài

Đột nhiên, một người lao đến trực tiếp đá nàng bay ra ngoài.

Sau đó mấy người vây lại đấm đá liên tục vào người thiếu nữ kia.

“Tiểu tạp chủng, ngươi thật không sợ chết!"

“Ta đã cảnh cáo ngươi nơi này là địa bàn của bọn ta, không cho phép ngươi đoạt mối làm ăn, ngươi không nghe hiểu sao?”

“Còn bán Hỗn Nguyên đan rẻ như vậy, ngươi đang vả mặt ta sao!”

Một đại hán lông ngực rậm rạp nắm lưỡi búa trong tay nhìn thiếu nữ tàn nhang bị đám tiểu đệ của mình đánh mà cười lạnh và nói

“Dương ca, xin ngài thương xót cho ta bán ở chỗ này thêm mấy ngày. Chờ ta bán hết đan dược trong tay. thì không làm nữa” Thiếu nữ tàn nhang nâng hai tay ôm đầu, nằm đó cầu khẩn.

“Muốn tiền không muốn mạng đúng không?” Đại hán lông rậm kia cười ha ha: “Vậy ta tác thành cho. ngươi!"

Gã nằm chặt lưỡi búa, tiến lên với khí thế hùng hổ,

Đám tiểu đệ thấy thế thì vội vàng tránh ra.

“Tiểu tạp chủng, ta nghe người ta nói khi còn sống phụ thân ngươi đã nhặt được một bảo bối ở gần đây. Nếu ngươi ngoan ngoãn giao nó ra thì ta sẽ tha cho ngươi, hơn nữa để ngươi tiếp tục bán đồ ở đây. Nếu không Dương gia ta lập tức chém một búa chặt đầu ngươi xuống!” Gã uy h**p.

Thiếu nữ tàn nhang nghe vậy thì tầm mặc.

“Lão đại, ngài nói xem thứ đó có nằm trên người á không, hay là ta lột s@ch ả?” Sau lưng tên đại hán lông rậm kia có một gã sai vặt xấu xí cười ác độc và

“Vật quan trọng như vậy nên ả nhất định mang theo bên người, Đại Đầu nói rất có lý!" Lập tức có. người phụ họa.

Đại hán kia nhìn thiếu nữ tàn nhang rồi bẻ bẻ cổ: “Mặc dù khuôn mặt của tiểu tạp chủng này bình thường, nhưng dáng người không tệ. Đêm hôm khuya khoắt, dù sao cũng không thấy rõ mặt, lột ra cho huynh đệ ta vui vẻ cũng không tệ!”

“Các ngươi xông lên đi! Động tác nhanh nhẹn một chú"

“Tuân lệnh!” Thủ hạ của tên đại hán lông rậm kia đáng khinh tiến lên phía trước, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa.

Thiếu nữ tàn nhang co quắp trên mặt đất, ánh mắt tuyệt vọng đến ngơ ngác...

Đúng lúc này, tiếng bảo kiếm rút ra khỏi vỏ vang lên.
 
Ma Tôn Bất Diệt
Chương 41: C41: Bắt lấy ả trước cho ta


/images/2024-0308.gif

“Bọn ác bá các ngươi đông người như vậy mà đi ức h**p một tiểu cô nương!" Một nữ tử áo trắng xuất hiện trong bóng tối, rút kiếm đánh tới bọn người kia.

“Con ả này từ đâu xuất hiện mà xen vào việc của người khác. Bắt lấy ả trước cho ta!” Tên đại hán kia hừ lạnh.

Đám người nhào về hướng nàng, nhưng chỉ nghe tiếng kiếm reo vang khẽ lên, tất cả mọi người đều bị chém chết dưới kiếm.

Đại hán kia vô cùng hoảng sợ trừng to đôi mắt, vội vàng xoay người muốn chạy.

Nhưng gã vừa quay người đi chưa được mấy. bước thì đã bị phi kiếm đâm xuyên qua ngực từ phía sau, sau đó ngã xuống đất.

“Đa tạ ngài đã ra tay cứu giúp!" Thiếu nữ tàn nhang đỏ mắt mà nói cảm tạ.

Nữ tử áo trắng đỡ nàng dậy, an ủi một hồi rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Phương Lăng đi ở phía trước

.....

Phương Lãng đang đi tới thì nữ tử áo trắng kia đã đuổi đến bên cạnh hẳn

Nàng nhìn Phương Lăng rồi không vui nói: “Ngươi quả nhiên là máu lạnh vô tình. Vừa rồi thiếu nữ ki

suýt bị người ta lăng nhục mà ngươi lại làm như không. thấy!"

Phương Lăng không để ý đến nàng mà tiếp tục đi về phía trước.

Nữ tử áo trắng thấy thế thì tức giận đến dậm chân: “Này! Ta nói chuyện với ngươi đấy! Ngươi là con cháu nhà ai, môn phái nào? Tại sao không nói gì, tự cảm thấy xấu hổ nên không dám mở miệng à?”

Phương Lăng chậm rãi quay đầu nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Ồn ào nữa thì ta tát một cái đánh chết ngươi!"

Nữ tử áo trắng nghe vậy thì trừng lớn hai mắt, đang muốn bùng nổ.

Nhưng một bà lão đột nhiên xuất hiện bên cạnh rồi kéo nàng đến nơi khác.

“Bà bà, bà làm gì vậy?" Nữ tử áo trắng bị lôi đi nên bất mãn chất vấn: “Người này máu lạnh vô tình thì thôi mà còn ngang tàng như vậy, hôm nay ta nhất định phải dạy cho hắn một trận!"

Bà lão giương mắt nhìn vẽ hướng Phương Lăng rồi trầm giọng mà nói: "Tiểu thư, chỉ sợ người này. không đơn giản, đừng gây chuyện thì tốt hơn. Cả đời lão nô gặp qua vô số người, rất ít nhìn nhầm. Hơn nữa vừa rồi... Nếu như tiếu thư không ra tay thì thiếu nữ kia cũng không có chuyện gì”

“Không có khả năng. Tên kia cứ làm như không có việc gì, còn thánh thơi đi tiếp, hắn sẽ không ra tay giúp đỡ đâu! Nữ tử áo trắng nói.

“Cảnh giới của tiểu thư còn chưa đủ nên không phát hiện, trong chớp mắt đó trên người hẳn có một chút dao động linh lực rất nhỏ” Bà lão giải thích: “Nhưng bởi vì tiểu thư ra tay nên nó chỉ lóe lên một cái rồi biến mất”

“Vậy là ta trách lầm hẳn?” Nữ tử áo trắng bĩu môi “Nhưng tên này cũng không lễ phép, thuận miệng nói hắn vài câu mà hẳn đã tuyên bố muốn tát chết ta”

“Không đúng! Tu vi của ta còn chưa đủ sao? Đó là so với bà bà, nhưng thực tế ta đã là Thiên Cơ Cảnh sơ kỳ

“Trong nước Nam Dương nho nhỏ này ta cũng được coi là cao thủ hàng đầu, sao lại không phát hiện được dao động linh lực trên người hắn chứ?"

“Theo như bà nói thì tối thiếu hắn cũng là cảnh giới Thiên Cơ Cảnh hậu kỳ. Người này nhìn còn nhỏ hơn ta mấy tuổi, nơi nhỏ bé như nước Nam Dương không có khả năng xuất hiện thiên tài như vậy.

Bà lão cười cười, nói: "Tiểu thư à, ở nước Nam Dương chưa chắc là người của nước Nam Dương. Tiểu thư cũng không phải là người Nam Dương, có lẽ hẳn cũng không phải”

Nữ tử áo trắng nghe vậy cũng cảm thấy có lý: “Cũng đúng, nhưng theo ý bà thì người này lợi hại hơn ta nhiều. Còn trẻ như vậy lại ghê gớm hơn cả ta, chẳng lẽ là truyền nhân của những thế gia kia? Hay là người nhận truyền thừa của những đại giáo bất hủ?”

“Không biết người này có thân phận gì... Mặt khác nếu bên cạnh hẳn có người hộ đạo thì người đó nhất định có thực lực mạnh hơn lão nô, bởi vì lão nô hoàn toàn không cảm giác được” Bà lão nói.
 
Ma Tôn Bất Diệt
Chương 42: C42: Những con rối


/images/2024-0308.gif

“Bà lão kia có tu vi cao thâm, tối thiểu cũng cao. hơn ta một cảnh giới. Còn nữ tử kia tuổi còn trẻ đã có tu vi Thiên Cơ cảnh sơ kỳ. Chắc họ không phải người của nước Nam Dương...” Phương Lăng nghĩ thầm: "Họ. tới đây nhất định cũng là vì tàng tích quặng cổ, phải đến đại điện trước họ một bước mới được.”

Hắn thi triển ra Thần Hành Bộ mà Hoa tặc sư phụ đã dạy.

Thần Hành Bộ là một thân pháp thần thông có một không hai trong thiên hạ.

Tu luyện thành công tầng đầu tiên sẽ có được tốc độ không gì sánh kịp.

Mà tu luyện tới tầng thứ hai còn có thể súc địa thành thốn (1), dịch chuyển trong nháy mắt.

(1) Súc địa thành thốn là một phép thuật thu đất lại, từ vài dăm thành một thốn, như vậy cất bước sẽ nhanh hơn rất nhiều, mỗi bước đi vài dặm.

Thần Hành Bộ không chỉ có hai tầng mà còn có. tầng thứ ba, nhưng muốn đạt tới cảnh giới kia thì hắn còn kém xa.

Tu luyện tới tầng thứ ba thì tốc độ nhanh đến nghịch chuyển thời gian, làm thời gian đảo ngược.

Còn chuyện đáo ngược bao nhiêu thì phải xem tốc độ đạt tới mức gì.

Hắn từng tận mắt nhìn thấy hoa tặc sư phụ thi triển tầng thứ ba cực tốc, có thể giúp hẳn ta trở lại thời gian trước nửa nén hương (Một nén nhang chừng năm phút).

Đừng nhìn chỉ là nữa nén hương, trong trận quyết đấu cao thủ đỉnh cao thì chỉ chút thời gian này đã có thể phân ra thẳng bại.

Bóng dáng hẳn chợt lóe lên, Phương Lăng đã vào tàng tích quặng cổ rồi xuất hiện trong một hãm. mỏ rộng rãi

“Trường năng lượng quả nhiên có chút lợi hại giảm thiểu khoảng cách ta dịch chuyển xuống không ít."

Sau khi tiến vào quặng mỏ, trọng lực lập tức ập tới.

Nếu người không có đủ thực lực mà cố tiến vào sẽ trực tiếp bị trọng lực đè bẹp.

Điểm cuối tất cả hầm mỏ đều dẫn đến điện đường thần bí kia nên Phương Lăng cứ bước nhanh dọc theo con đường này.

Qua chừng một khắc, hẳn đã tới phần cuối hầm mỏ.

Trước mắt là một cánh cổng cổ xưa làm bằng Thanh Đồng, trên cửa loang lổ rỉ sét, tràn đầy dấu vết của năm tháng.

Trước cánh cống Thanh Đồng này còn trưng bày bốn tượng đá.

Những tượng đá này đều điêu khắc yêu ma mà không phải Nhân tộc.

Ngoài ra là thi hài khắp mặt đất, những hài cốt này nhiều năm không thay đổi, có thể thấy được khi còn sống họ nhất định cũng là cao thủ.

Hắn trực tiếp đi về phía trước, quả nhiên có con rối cản đường như Bạch Tinh Du đã nói!

Bốn tượng đá yêu ma này chính là những con rối.

Bình thường chúng tồn tại ở trạng thái tượng đá, một khi có sinh linh tới gần sẽ lập tức sống lại

Bốn tượng đá không cùng kích hoạt mà chỉ có một tượng đá hình chó hiển hóa.

Phương Lăng nhìn hình thái này thì lập tức nhận ra thân phận của nó.

Đây là một con Lam Vĩ Thương Lang có được huyết mạch đại yêu.

Lam Vĩ Thương Lang há to cái miệng đầy răng nanh ra, lập tức nhào đến cắn Phương Lăng.

Phương Lăng giơ tay lên, đơn giản đấm một quyền tới.

Phịch một tiếng, Lam Vĩ Thương Lang lập tức bị đánh tan nát.

Năm đó chính là con Lam Vĩ Thương Lang này. cắn cụt một tay của Bạch Tinh Du, nhưng đối với Phương Lãng thì nó quá yếu.

Lam Vĩ Thương Lang bị đánh tan xong thì ba tượng đá còn lại cùng bị kích hoạt.

Chúng có hình dạng lần lượt là Tứ Xà, Quỷ Chương và Lôi Sư.

Trong đó Lôi Sư thuộc về huyết mạch vương tộc trong Yêu tộc, có được thiên phú lôi điện hung hãn.

Khí tức của ba con rối này cũng mạnh hơn Lam Vĩ Thương Lang vừa rồi

Lam Vĩ Thương Lang chỉ mới đến cảnh giới Thiên Cơ cảnh trung kỳ.

Mà Tứ Xà là cảnh giới Thiên Quyền cảnh sơ kỳ, tương đương với Phương Lắng.

Quỷ Chương càng mạnh, tu vi đã đạt tới Thiên Quyền cảnh hậu kỳ.

Mà Lôi Sư này càng khủ ng bố, nó đã là cảnh giới Ngọc Hành sơ kỳ.

Ba con cùng lúc phát động công kích về hướng Phương Lãng.

Tứ Xà mở cái miệng lớn phun ra khí độc màu tím.

Sau lưng Quỷ Chương hiện ra một thú hồn khủ ng bố, thú hồn mở to miệng táp vào Phương Lăng.

Lôi Sư càng nóng nảy, trên thân lấp lóe lôi đình bắ n ra từng tia chớp,

Mặt Phương Lăng trầm xuống, không dám khinh thường.

Phanh phanh phanh, trái tim vốn bình thản bắt đầu đập mạnh liên hồi, khí huyết trong cơ thể hẳn cuồn cuộn, nhiệt huyết sôi sục.

Hắn vung một quyền ra, quyền này giống như chín ngày sấm dậy kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.

Đồng thời quyền phong cũng hóa thành ngân hà chập chờn đong đưa, phiêu diều bay thẳng qua
 
Ma Tôn Bất Diệt
Chương 43: C43: Quan tài thuỷ tinh


/images/2024-0308.gif

Công kích của ba con thú lập tức bị quyền kình này bao trùm.

Sức mạnh tiến công lên người chúng gây nên rung động mạnh, khiến bản thể của chúng đều tan vỡ!

Đây là Tinh Hà Vô Lượng Quyền mà hắn khổ luyện từ nhỏ, là quyền thuật đỉnh cao trên thế gian.

||||| Truyện đề cử: Đan Đại Chí Tôn |||||

Đây chỉ là tầng thứ hai của Tinh Hà Vô Lượng Quyền, nếu có thể tu luyện tới tầng thứ năm còn có thể cách xa thiên lộ mà đánh nát ngôi sao trên trời

Đánh tan những vật cản đường kia xong, hẳn đang muốn đi lên phía trước trước thì đột nhiên đá thủ hộ đã sụp đổ lại phục hồi như cũ.

Tượng đá tan nát được đúc lại chỉ trong khoảnh khắc, không còn lại chút vết rách nào cả.

“Ta đánh tan được một lần thì có thể đánh tan lần thứ hai, các ngươi có thể cản ta sao?” Phương Lăng hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục đi lên phía trước.

Nhưng những tượng đá đã phục hồi kia lại không ngăn cản mà như thật sự trở thành bài trí

Phương Lăng cảm thấy bất ngờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều mà đi thẳng tới trước cửa.

Hắn dùng sức đẩy cánh cửa Thanh Đồng từ từ mở ra.

Đằng sau cánh cửa này là một đại điện to lớn và sáng tỏ.

Bốn phía đại điện có đặt đầy chén xanh, trên chén xanh có đốt nến.

Những ánh nến này không biết được chế tạo từ vật liệu gì mà trải qua vô số năm tháng vẫn còn cháy được.

Ở trung tâm đại điện có một cái quan tài thuỷ tỉnh.

Trừ thứ này ra thì trong điện phủ to lớn không còn thứ gì khác nữa.

Phương Lăng đi về hướng quan tài thuỷ tỉnh, chuẩn bị mở ra xem.

Nhưng vào lúc này, một cảnh tượng quỷ nhiên xảy ra!

Quan tài thuỷ tinh bỗng dựng đứng lên, phịch một tiếng, vách quan tài đập mạnh xuống mặt đất.

Cùng lúc đó, cánh cửa cổ xưa Thanh Đồng cũng chậm rãi khép lại ngăn chặn lõi ra.

Trong thủy tỉnh quan có một người đang nằm, người này từ từ mở mắt rồi nhìn chắm chằm vào Phương Lăng.

“Có thể đánh tan bốn con rối bản tọa đặt ở cửa, ngươi cũng có mấy phần bản lĩnh”

Người này có tướng mạo khá đặc biệt, trên trán mọc ra một cái sừng màu vàng. Ngoài ra con mắt cũng không giống với Nhân tộc bình thường mà hơi hiện ra ánh vàng,

"Cũng đã đến năm tháng đại tranh mà Tư Tế đã tính ra... Lần này thức tỉnh, ta không cần phải ngủ say ở đây nữa rồi” Quái nhân lầm bẩm nói một mình.

“Ngươi là Kim Giác tộc!" Phương Lăng cẩn thận xem xét ngoại hình của gã rồi ngạc nhiên nói.

Kiếm Ma sư phụ thường xuyên kể cho Phương Lăng nghe chuyện ông khiêu chiến cường giả các tộc, trong đó đã từng nhắc đến Kim Giác tộc.

Bởi vì sức sống của bộ tộc này đặc biệt ương ngạnh nên Kiếm Ma có ấn tượng rất sâu.

Nhưng ông nói năm vạn năm trước bộ tộc này đã. bị diệt sạch, vậy người trước mắt...

“A? Trong nước Đại Sở này cũng có người nhận ra được lai lịch của ta sao” Thanh niên Kim Giác tộc hơi kinh ngạc mà nói.

“Nước Đại Sở? Xem ra ít nhất ngươi đã ngủ say hơn hai vạn năm ở chỗ này” Phương Lăng lầu bầu nói

Tiền thân của nước Nam Dương chính là Đại Sở, mà Nam Dương chỉ mới kiến quốc hơn hai vạn năm mà thôi, trước đây nước Đại Sở đã kéo dài đến khoảng năm vạn năm.

“Ta không biết mình đã ngủ say ở đây bao lâu, có lẽ không chí hai vạn năm...” Thanh niên Kim Giác tộc thản nhiên nói: “Mặc dù nhìn ngươi rất ngon miệng, nhưng ta cũng không tính giết ngươi. Lần này sau khi thức tỉnh ta sẽ bước vào thế gian lăn nữa nên cần mời chào một vài thủ hạ. Trở thành nô bộc của ta đi, ta sẽ ban thưởng vinh quang vô thượng cho ngươi!”

“Không có hứng thú” Phương Lăng thất vọng lắc đầu rồi quay người rời đi: “Vốn tưởng rằng đại điện này là di chỉ Thượng Cổ, không ngờ chỉ mới xây có mấy. vạn năm mà thôi...”

Thanh niên Kim Giác tộc thấy hẳn không coi ai ra gì mà rời đi thì trong mắt lập tức b ắn ra sát ý.

“Cho ngươi cơ hội mà ngươi không quý trọng, vậy thì trở thành thức ăn để ta khôi phục thực lực đi! Gã lạnh lùng nói.
 
Ma Tôn Bất Diệt
Chương 44: C44: Huyết kiếm bản mệnh


/images/2024-0308.gif

Thanh niên Kim Giác tộc chậm rãi giơ tay lên, trong tay ngưng tụ ra một thanh trường thương màu vàng.

Vèo một tiếng, gã ném kim thương ra bay thắng về hướng Phương Lăng.

Phương Lăng bỗng quay người rồi nghênh đón bằng một quyền.

Kim thương bị thiết quyền của hẳn đánh tan, nhưng hẳn cũng phải lùi lại hai bước.

Thanh niên Kim Giác tộc thấy thế thì hơi kinh ngạc.

“Rõ ràng chỉ là một Nhân tộc, nhưng tại sao nhục thân của ngươi lại mạnh được như vậy?" Mặc dù gã không nhìn ra cảnh giới của Phương Lăng, nhưng có thể nhận ra số tuổi đại khái của hẳn, vì thế mới sợ hãi thán phục điểm này.

Phải biết rằng trong bách tộc chỉ có Nhân tộc có nhục thân yếu nhất.

Nhưng người trẻ tuổi trước mắt lại có nhục thân tương tự như Chí Tôn huyết mạch đế vương, thậm chí

còn mạnh hơn.

Sở dĩ người khác không phát hiện cánh giới thật sự của Phương Lăng là vì hẳn tu luyện Thiên Ẩn Công.

Thiên Ẩn Công là do Hoa tặc sư phụ truyền thụ cho hẳn, hiệu quả duy nhất chính là ẩn giấu cảnh giới.

Thanh niên Kim Giác tộc không cảm giác được. cảnh giới của Phương Lăng, nhưng Phương Lăng lại có. thế phán đoán ra tu vi của gã.

Thanh niên Kim Giác tộc này có cảnh giới không

thấp, là Ngọc Hành cảnh trung kỳ, cao hơn hẳn tận một cảnh giới lớn và một tầng nhỏ.

“Ta tên là Kim Bất Hoán, từ trước tới giờ không giết hạng người vô danh, ngươi tên họ là gï?” Kim Bất Hoán nói.

“Phương Lăng!" Hắn thản nhiên nói, đồng thời trong tay cũng ngưng tụ ra Huyết Kiếm bản mệnh.

Kiếm Hồn Đồng Uyên kết hợp với Huyết Kiếm bản mệnh vừa hiện thân đã làm Kim Bất Hoán có cảm giác. bị đâm đau.

“Không ngờ vừa thức tỉnh đã gặp được một trận đánh ác liệt” Gã cười cười: “Cũng được, vừa vặn hoạt động gân cốt một chút. Ngươi đã từng nghe nói đến đại thần thông của Kim Giác tộc bọn ta chưa?”

Gã khép hai tay lại, một khí tức mãnh liệt lấy gã làm trung tâm mà cuộn trào lên.

Cùng lúc đó, làn da trên người gã cũng đối thành màu vàng, nhìn sơ qua giống như một người được đúc từ vàng.

“Thân thế bách chiến, vĩnh hằng bất diệt”

“Vô Địch Kim Thân của Kim Giác tộc!”

Gã vung hai tay phát ra tiếng va chạm kim loại nặng nề.

Sau đó Kim Bất Hoán lao mạnh về hướng Phương

Lăng, bộ pháp nặng trĩu đạp nát cả gạch Huyền Tinh trong đại điện.

Phương Lăng vung kiếm, ánh kiếm chém lên người Kim Bất Hoán không tạo thành tổn thương gì cho gã.

Mà trong lúc hẳn huy kiếm thì Kim Bất Hoán đã đến gần người, muốn vật lộn với hẳn.

“Chết đi!" Trong mắt Kim Bất Hoán lộ ra vẻ điên cuồng, giáng mạnh một quyền vào đầu Phương Lãng.

Nhưng trong giây lát mà Phương Lăng lại biến mất tăm hơi, làm gã vồ hụt Gã lập tức thay đổi phương hướng rồi nhào về hướng Phương Lăng vừa xuất hiện.

Nhưng liên tục tung ra mấy bộ thế công vẫn không có hiệu quả.

Tuy gã rất mạnh, nhưng lại không sờ được vào góc áo của Phương Lăng.

Cảm giác thiết quyền đánh vào bông này làm Kim Bất Hoán cảm thấy rất nghẹn khuất.

“Ngươi có gan thì đừng trốn, chính diện giao phong với ta này!” Gã giận dữ hét

“Như ngươi mong muốn!” Phương Lăng nói khẽ, sát khí trên người tăng vợt.

Huyết Kiếm trầm tĩnh đột nhiên trở nên điên cưỡng, như một con mãnh thú đói khát thoát khỏi lồ ng giam.

“Trảm Long!” Hắn thả người vọt lên, bổ một về hướng Kim Bất Hoán.

Đại diện không chịu nổi kiếm khí kinh khủng này. mà lập tức bị kiếm khí xuyên thủng,

Kiếm khí tung hoành bát phương, càn quét tất cả mọi thứ!

......

Trong hầm mỏ, bà lão và nữ tử áo trắng kia đang từ từ thăm dò.

Nhưng đột nhiên, bà lão như nhận ra cái gì nên. biến sắc. Bà lập tức giơ tay lên ngưng tụ ra một vòng bảo hộ màu lam để bảo vệ hai người trong đó.

Ăm ăm, hầm mỏ bắt đầu sụp đổ, đồng thời một luồng kiếm khí đã gào thét càn quét ra từ sâu bên trong hầm mỏ.

“Kiếm khí thật mạnh, chỉ dư chấn thôi đã có uy lực như thế” Bà lão trăm giọng mà nói.

Nữ tử áo trắng lộ ra vẻ mặt may mẫn: “Cũng may bà bà phản ứng nhanh, không thì ta cũng gặp nạn. tồi."

“Mà xảy ra chuyện gì vậy? Là ai đang đấu pháp? Có phải là tên vừa rồi không?"

“Không thể xác định, nhưng hiện tại chúng ta nên rời khỏi nơi này trước thì tốt hơn” Bà lão nói: “Tiểu thư, tu vi của lão thân có hạn, chưa chắc là đối thủ của

người đấu pháp nên không thể mạo hiểm”

“Nếu thật là tên kia thì có lẽ hẳn là truyền nhân của thế gia Kiếm Đạo” Nữ tử áo trắng lầu bầu nói.

“Tạm thời đừng quan tâm nhiều như vậy, rút lui quan trọng hơn!” Bà lão mặc kệ nàng có đồng ý hay không đã lập tức lôi kéo nàng rời khỏi tàng tích quặng cổ
 
Ma Tôn Bất Diệt
Chương 45: C45: Át chủ bài


/images/2024-0308.gif

Mà giờ khắc này, ở nơi bùng nổ cuộc chiến.

Phương Lăng dùng tay phải căm kiếm lơ lửng giữa không trung, yên lặng nhìn phế tích đại điện sụp đổ,

Phế tích bay cát bụi khắp nơi, làm người ta không thấy rõ bên trong là tình huống gì.

Nửa ngày sau, Kim Bất Hoán bò lên từ trong phế tích.

Lúc này gã cực kỳ chật vật, Vô Địch Kim Thân bị phá, trên thân dính đầy bụi đất.

Trước ngực có một vết thương thấy xương, đây là một kiếm Phương Lăng vừa chém ra!

Kim Bất Hoán ngẩng đầu nhìn vẽ phía Phương Lăng và nói: "Kiếm này rất mạnh, nhưng cũng may tu vi của ngươi không cao, không thì đã có thể giế t chết ta rồi”

“Ta ngủ say mấy vạn năm, chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra biến số gì làm hậu nhân trở nên mạnh như vậy?"

Phương Lăng không thèm trả lời mà giơ tay lên chuẩn bị tung thêm một kiếm.

Kim Bất Hoán biến sắc, không nghĩ tới Phương. Lăng có thể liên tục thi triển kiếm chiêu như vừa rồi.

Gã không muốn chịu thêm một kiếm nữa nên vội vàng tung ra thuật pháp bản mệnh.

Chỉ thấy vết thương trước ngực gã toả ra ánh sáng vàng kim, vết chém nhìn thấy xương được khôi phục trong tích tắc, không để lại cả sẹo.

“Đây chính là thuật tái sinh của Kim Giác tộc mà Kiếm sư phụ nói tới sao? Quả nhiên lợi hại..” Phương. Lăng khế gật đầu, biểu thị tán thành đối với thực lực. của Kim Bất Hoán.

Nhưng cũng chỉ thế thôi, hắn đã quyết định phải biến Kim Bất Hoán thành chất dinh dưỡng của mình.

Cổ tay hẳn chuyển động rồi chém ra một kiếm lần nữa.

Kiếm này là thức thứ hai trong ba thức của Kiếm Ma-- Vấn Thiên!

Thức này còn kh ủng bố hơn Trầm Long, không gì không thể phá vỡ.

Kim Bất Hoán có thể cảm nhận được sự thay đổi của kiếm khí nên lập tức kinh hãi. Gã đã hối hận vì ra tay với Phương Lăng này.

Nhưng trên đời không có thuốc hối hận, gã chỉ có thể liều mạng một lần.

“Không nghĩ tới trận chiến đầu tiên sau khi tỉnh đậy lại phải tung ra át chủ bài...”

“Phương Lăng, ta sẽ nhớ kỹ ngươi, ngươi là một cường giả làm ta kính nể!"

Gã lay động tâm niệm, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường mâu màu vàng

Trường mâu này sáng chói loá mắt, cực kỳ sắc. bén, toả ra khí tức hủy thiên diệt địa.

“Kim Bất Hoán này chính là thiên kiêu cuối cùng của Kim Giác tộc. Đây là linh bảo bạn sinh của ta, Huyễn Kim Phá Thiên Mâu!"

“Năm đó mâu này đã đâm giết vô số thiên thánh nữ của tộc khác, hôm nay dùng bảo vật này tiễn ngươi một đoạn đường!”

Trên trán Kim Bất Hoán cuộm lên gân vàng, khí thế trên người vọt lên tới đỉnh cao.

'Gã găm lên một tiếng, dùng toàn bộ sức mạnh để. ném mâu này ra.

Một kiếm Vấn Thiên có uy thế kh ủng bố của Phương Lăng lập tức bị nó áp đảo.

Xùy một tiếng, Huyễn Kim Phá Thiên Mâu đâm thủng thân thể Phương Lăng

Kim Bất Hoán thấy vậy thì âm thầm thở phào một hơi: "Cuối cùng cũng...”

Nhưng sau một khắc, sắc mặt gã lập tức thay đổi như nhìn thấy quỷ.

Bởi vì gã nhìn thấy Phương Lăng đang cười, thấy hắn dùng hai tay rút Huyễn Kim Phá Thiên Mâu ra khỏi thân thể mình.

“Không có khả năng! Ngươi chỉ là Nhân tộc, bị thần mâu của ta đâm thủng mà tại sao không chết?!" Kim Bất Hoán điên cưỡng gào lên.

Phương Lăng cúi đầu nhìn vào ngực mình, nơi đó. bị Huyễn Kim Phá Thiên Mâu đâm ra một lỗ thủng lớn.

Nhưng giờ phút này, máu thịt đang tái tạo lại bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, không bao lâu sau lỗ máu này đã lành lại.

“Không nghĩ tới ngươi còn có át chủ bài này. Binh khí này không tệ, đáng tiếc hiện tại nó là của tai”

Phương Lăng đanh mặt lại, dùng bí pháp cướp đoạt do Bàn sư phụ dạy hẳn để cưỡng ép luyện hóa linh bảo bạn sinh của Kim Bất Hoán.

Kim Bất Hoán cảm nhận được liên hệ giữa mình. và Huyễn Kim Phá Thiên Mâu bị cưỡng ép chặt đứt thì lập tức sụp đổ

“Không, ngươi không có khá năng làm như vậy, trả bảo bối lại cho tai” Gã gào to.

“Như ngươi mong muốn!” Phương Lãng nắm chặt trường mâu mà liếc nhìn Kim Bất Hoán.

Xoạt một tiếng, Huyễn Kim Phá Thiên Mâu bắn vứt ra rồi đâm về hướng gã.

Kim Bất Hoán tức giận đến mức ọc một tiếng nôn ra máu.

Trong mắt gã tràn đầy không cam lòng, nhưng. cũng biết nếu mình không đi thì hôm nay phải nạp mạng ở chỗ này.

“Thiên Giải đại pháp!” Vào thời khắc trường mâu sắp xuyên thủng thân thể thì cả người gã đã hóa thành vô số điểm sáng rồi biến mất.

Phương Lăng nhìn chỗ Kim Bất Hoán biến mất mà hơi nhíu mày lại

“Đáng tiếc, khí huyết và nhục thân mạnh như vậy. lại để hẳn trốn thoát. Nhưng tốt xấu gì cũng có thu hoạch...” Hắn nhìn về phía thanh Huyễn Kim Phá Thiên Mâu toả ra khí tức hủy diệt kia mà hài lòng khẽ gật đầu.
 
Back
Top Dưới