Cập nhật mới

Khác Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394082716-256-k605629.jpg

Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời
Tác giả: nguoitronggio8
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau trận thất thủ ở Nhai Đinh, Mã Tốc bị Thừa Tướng Gia Cát Lượng Chém.

Y không oán than gì chỉ là... một bụng đầy rẫy kinh luân, cứ thế lãng phí.

Và rồi y đã được xuyên không đến một thế giới khác, nơi này cũng đang chiến loạn liên miên...



đấutrí​
 
Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời
Chương 1 Xuyên Không


"Tiên sinh... tại hạ có lỗi với tiên sinh, chết không hết tội tiên sinhhhh!"

Âm thanh ai oán ấy ngân dài, vang vọng khắp một cõi hư vô lạnh lẽo, như tiếng oán hồn day dứt không siêu thoát.

"TIÊN SINH!"

Tiếng hét thất thanh xé toạc giấc mộng kinh hoàng, kéo phăng thần trí Mã Tốc trở lại hiện thực.

Hắn bừng tỉnh, đôi mắt hoảng loạn đảo quanh gian phòng xa lạ.

Mồ hôi túa ra khắp người như vừa dầm mình trong mưa.

Phải mất một lúc, hắn mới lấy lại được bình tĩnh.

Chậm rãi, hắn đưa bàn tay trái run rẩy lên sờ cổ—nơi lẽ ra phải mang vết chém chí tử.

"Vẫn!!!

Vẫn còn sao?"

Chuyện gì đang diễn ra thế này?

Rõ ràng ta đã bị Thừa tướng trảm đầu cơ mà...

Để chắc chắn, y đưa tay chạm lại cổ thêm vài lần, lòng hoang mang không nguôi.

Nhìn quanh một lượt, Mã Tốc nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ thấp, trải chiếu đay và chăn vải thô màu nhạt.

Căn phòng tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ, ánh nắng nhạt chiếu qua khung cửa gỗ song tiện, vẽ nên những dải sáng lặng lẽ trên nền nhà.

Chính giữa đặt một chiếc bàn vuông nhỏ bằng gỗ sẫm màu, trên đó là bộ trà đất nung và một quyển sách đóng bằng chỉ tơ.

Tường treo thư họa sơn thủy, nét bút nhẹ nhàng.

Mùi trầm phảng phất trong không khí, khiến gian phòng vừa có nét thanh đạm, vừa mang khí chất thoát tục.

Cộc, cộc...

Tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.

Có vẻ như tiếng hét vừa rồi đã khiến ai đó chú ý.

"Mời vào."

Cánh cửa khẽ mở.

Một nha đầu tuổi khoảng 12, tóc búi tròn hai bên bước vào.

Ánh mắt lo lắng, cô nhìn y chăm chú.

"Công tử tỉnh rồi sao?"

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đầy cung kính.

Mã Tốc vội vàng bước xuống giường, thi lễ đáp lại.

"Tại hạ vừa gặp ác mộng, có gì kinh động tới quý phủ mong lượng thứ."

Nghe vậy, cô gái khẽ mỉm cười.

"Tiên sinh khách sáo quá!"

"Tại hạ muốn hỏi một điều được không?"

"Tiên sinh cứ tự nhiên."

"Tại sao tôi lại ở đây vậy?"

Câu hỏi khiến cô gái nhỏ hơi sững người, đôi mắt chớp nhẹ, thoáng ngạc nhiên.

"Công tử không nhớ gì sao?

Tiểu thư nhà tôi vào rừng đi săn cùng lão gia, thấy huynh đang ngất xỉu giữa núi nên đã hạ lệnh đưa về đây."

"Vậy sao!" – Mã Tốc gật đầu – "Vậy cho hỏi đây là chỗ nào của nước Thục vậy?"

"Huynh nói gì vậy?

Đây là Đông quốc mà, hơn nữa tôi cũng chưa từng nghe tới nước Thục bao giờ."

Tiểu nha đầu nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.

"Vậy tôi có thể xin gặp lão gia không?"

Cô gái lắc đầu, sắc mặt thoáng chuyển sang lo lắng.

"Không được rồi, lão gia vừa nghe tin quân địch đang đêm đột kích công thành nên đã vội mặc giáp lên thành chống địch ngay trong đêm rồi."

"Vậy sao..."

Mã Tốc trầm ngâm, cúi đầu lặng lẽ.

Nỗi ân hận chợt ùa về như sóng cuộn.

Nhai Đình thất thủ, phụ lòng Gia Cát Lượng, lẽ nào mọi chuyện thật sự đã chấm dứt từ đó?

Cô nô tì thấy vậy, nhẹ nhàng khép cửa lui ra.

"Đa tạ!"

Một mình trong căn phòng yên tĩnh, lòng Mã Tốc trĩu nặng như đá tảng.

Ký ức vụt hiện về—trận chiến oan nghiệt, hình bóng tiên sinh, lời giáo huấn khắc cốt ghi tâm...

Nhai Đình thất thủ...

Tiên sinh có còn giận ta không?

Gia đình ta giờ ra sao rồi?

Ta đã vi phạm quân luật, chết cũng chẳng oan.

Chỉ tiếc rằng, cả đời đọc binh thư, học trị quốc, an bang, binh pháp nằm lòng...

Vậy mà cuối cùng lại mang tiếng bất trung, bất nghĩa.

Ta từng tự hào được chính tay Khổng Minh chỉ dạy, một cơ duyên hiếm ai có được.

Tiên sinh đối với ta không chỉ là một bậc thầy, mà còn như thần linh giáng thế.

Chưa từng giấu ta điều gì, luôn tận tâm chỉ dẫn.

Đôi khi, chính ta cũng từng ngạo mạn nghĩ rằng bản thân đâu kém thầy là bao, thậm chí còn có phần quyết đoán hơn trong trận mạc...

Haizzz...

Đang mải miết suy nghĩ, bỗng lòng bàn tay y nhói lên.

Cúi nhìn xuống, Mã Tốc sững sờ khi phát hiện một vết sẹo lạ—rõ ràng có khắc chữ "Tinh".
 
Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời
Chương 2 Nghe Đàn Đoán Tâm


Suy nghĩ một lát, y chợt nhớ đến lời dạy năm xưa của Khổng Minh về tinh đồ thiên tượng:

"Con người chết ở thế giới này chưa chắc là hết.

Nếu có kỳ duyên, sẽ được chuyển sinh đến một thế giới khác.

Tuy nhiên, cơ hội này hiếm như sao buổi sớm giữa trời đông—giữa hàng nghìn tỉ người, có lẽ chỉ một kẻ được chọn."

Nghĩ đến đây, Mã Tốc khẽ nhếch mép, cười nhạt.

Với y, lời của Khổng Minh không bao giờ là lời nói suông.

"Không ngờ... kẻ vô dụng như ta lại có cơ hội ngàn năm hiếm thấy này, lại được sống lại ở nơi này."

Giữa khoảng không yên tĩnh nghe đâu từ đằng xa có tiếng đàn tranh vô cùng thanh dịu kéo Mã Tốc về phía mình.

Nhất thời không kìm được sự tò mò y bước về phía tiếng đàn.

Khi tới càng gần tiếng đàn, y thấy một hồ nước trong vắt, mặt hồ tĩnh lặng như tờ.

Y ngước nên nhìn thì thấy giữa hồ có một căn chòi nhỏ được thiết kế hoa văn tinh tế nối với bờ bằng một cây cầu.

Ngồi trên chòi là một thiếu nữ chừng 14-15 tuổi đang gảy đàn.

Mã Tốc lặng lại một nhịp để thưởng thức toàn bộ giai điệu của tiếng đàn trong vắt kia đến khi ngừng hẳn.

"Tiếng đàn của tiểu nữ làm tiên sinh thức giấc sao?"

Một giọng nói vô cùng ấm áp tựa nắng mùa xuân.

"Không có! chỉ là tiếng đàn hay quá nên tại hạ không kìm được sự tò mò."

Mã Tốc điềm tĩnh đáp lại.

"Tiểu nữ học nghệ chưa thông để tiên sinh chê cười rồi."

Mã Tốc nghiêng mình kính cẩn, nở một nụ cười diềm đạm.

"Trong tiếng đàn của tiểu thư nghe qua thì thánh thót như tiếng suối mùa hạ nhưng càng nghe lại càng thấy hào khí mạnh thêm như thác đổ, trường giang lớp sau xô lớp trước nghe hùng hồn tráng lệ mà xuất phát từ sự thanh đạm giản đơn nhất."

- Mã Tốc thở nhẹ một tiếng, gương mặt hiện rõ sự khâm phục-"Kì nghệ như vậy thiên hạ này xưa nay hiếm có."

"Tiên sinh quả là kiến thức phi phàm, tiểu nữ bái phục!"

Cô gái lúc này mới đứng dậy quay về phía Mã Tốc, cung kính.

"Không dám không dám!

Nhưng giữa đêm thanh tịnh như thế này tiểu thư tấu khúc đó với người hiểu về âm luật thì hơi không phù hợp cho lắm, phải chăng tiểu thư có tâm sự."

"Tiên sinh quả thật tinh tế, tiểu nữ đúng là đang rất lo lắng cho phụ thân."

"Tại hạ quan sát phủ đệ được thiết kế và bày bố rất giống với Tinh Nhất Khí trận, không lệch một ly, chứng tỏ chủ nhân căn nhà này là người am rường trận pháp.

Khi trên đường tới đây còn thấy sỏi đá sếp đầy trên bàn theo đúng Bắc Đẩu tinh nhưng biến hóa theo 14 dạng.

Khúc nhạc vừa rồi tiểu thư tấu hẳn cũng để cho Lão Gia nghe."

Mã Tốc mỉm cười ẩn ý nhìn về phía căn chòi.

"Người tài giỏi và tinh tế như vậy e rằng trên đời này không có nhiều đâu"

Nữ Nhân kia sau khi nghe Mã Tốc nói vậy thì vội vàng đứng dậy, bước ra khỏi bức màn đi thẳng với một dáng vẻ nhẹ nhàng, yểu điệu về phía Mã Tốc.

Dưới ánh trăng mờ ảo là một điệu bộ thướt tha nghiên thành, mãi tóc đen trải dài quá lưng, đôi mắt tựa xuân xanh nhưng thầm giấu sự xa săm trầm lặng, Tất cả mọi thứ tuyệt trần nhất như hội tụ toàn bộ vào người con gái này.

Ví sử như Tây Thi hay Điêu Thuyền đứng cạnh cũng chưa chắc đã chiếm được phần hơn.

Mã Tốc đứng hình một lúc bởi vẻ đẹp thướt tha thục nữ kia.

Không ngờ trên đời này lại tồn tại một người yêu kiều như vậy.

Cô gái tới gần thì quỳ rạp xuống ngay trước y làm y không kịp phản ứng.
 
Mã Tốc Xuyên Không Làm Lại Cuộc Đời
Chương 3 Tâm Nguyện


"Tiểu thư làm vậy?

Ta không nhận nổi đâu."

Cô gái vẫn không chịu đứng dậy.

"Tiên Sinh kiến thức hơn người, tài trí cổ kim hiếm gắp mong tiên sinh hay cứu giúp cha tiểu nữ."

"Tiểu thư đừng nói vậy, ta nhìn qua trận pháp xảo diệu vậy thì trên xa trường hẳn lão gia không có nhiều đối thủ..."

Mã Tốc cố gắng từ chối, y cúi người xuống tỏ ý mời vị tiểu thư kia đứng dậy.

"Không giấu gì tiên sinh, những trận pháp hình đồ đó toàn bộ đều do huynh trưởng thiết kế nhưng vì một vài lý do mà hiện giờ huynh ấy không còn ở nhà nữa..."

Nói đến đây thì Mã Tốc như hiểu được phần nào.

Y từ tốn đỡ vị cô nương kia đứng dậy.

"Tiểu thư lo lắng như vậy phải chăng đối thủ là người như thế nào?"

Tiểu thư kia từ từ đứng dậy rồi tiếp tục.

"Người này là người nước Liêu, tên Tư Gia tự Lĩnh Sơn, là một đại tướng từng trải trăm trận uy danh vang khắp bốn bể, người này có cả dũng có cả mưu vô cùng nguy hiểm.

Vào một năm trước trong một đêm mà hắn có thể bày kế hạ liên tiếp ba tòa thành trì của nước Việt ..."

Mã Tốc nghe xong có phần hơi kiêng dè đáp.

"Qua lời kể của tiểu thử đủ thấy người này thực không tầm thường tại sao lại tin tại hạ sẽ là đối thủ của hắn chứ."

"Tiên sinh quá khiêm tốn rồi, huynh trưởng lúc còn ở đây vẫn thường nói trên đời này người có thể nhìn ra Tinh Nhất Khí trận mà không nhầm với Tuyệt Hành trận không hề nhiều.

Phải là người rất thông minh tài trí hơn người nếu không..."

Đúng là người bày ra trận này cố tính linh hoạt một số biến hóa của trận, nếu là kẻ học nghệ không thông thì nhất định sẽ nhầm lẫn.

TIỂU THƯ!

Tiếng một gia nô đang hớt hải xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai người.

"Có chuyện gì mà ngươi hớt hải vậy?"

Gia nô kia ấm úng.

"Đại địch... bất ngờ tập kích cả trong ngoài, tướng quân không kịp trở tay nên thành trì đã sắp thất thủ rồi."

Vị tiểu thư kia nghe xong thì thất kinh, chân bỗng mềm nhũn, loãng choang không vững.
 
Back
Top Bottom